Khác Cả một đời yêu em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
361,548
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
360512707-256-k3741.jpg

Cả Một Đời Yêu Em
Tác giả: Ngocly_
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

tiểuthuyết​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Khúc Ca Tàn Thần
  • Cẩm Y Dạ Hành
  • #RhyCap - Nơi ấy.
  • Khúc Hoàn Ca của Thiên Sứ
  • Cặp song sinh bá đạo
  • Cả Một Đời Yêu Em
    Chương 1: Gặp Gỡ(h+)


    Quân Nam Trì là một ông chủ khét tiếng trong thế giới ngầm , tiền tiêu nhiều đến mức không kể xiết , bất cứ ai nghe tới cũng cảm thấy lạnh sống lưng, nổi tiếng là "kẻ không máu",người ta hay đồn rằng anh rất khác người bởi đã 36 tuổi nhưng chưa có vợ, thậm chí là không gần tới nữ sắc.

    Đất nước M

    Trong thư phòng làm việc của Quân Nam Trì, anh ngồi ung dung trên ghế, chân vắt chéo lên nhau, trông rất uy nghi như người có quyền lực, tay cầm chiếc bút nạm kim cương đang không ngừng viết , người mặc trên mình chiếc áo sơ mi màu đen, quần tây âu, chân đeo giày da bóng sang trọng , đắt tiền.

    Mắt đen láy , hơi cau mày lại, vẻ mặt nghiêm túc , nguy hiểm đến chết người như khiến bất cứ ai nhìn một chút thôi cũng cảm thấy như đang ở dưới 18 tầng địa ngục.

    Bỗng ngoài cửa có tiếng" cốc cốc" , một giọng nam vang lên:" Thưa đại Thiếu gia , gia tộc nhà họ Điềm đã bị phá sản, toàn bộ nhà cửa đã bị ai đó thiêu rụi , Ngài có cần tôi đến kiểm tra , xem tình hình ra sao không ạ?" .

    Quân Nam Trì lạnh giọng :" Ừ", khuôn mặt vẫn im phăng phắc, không chút biểu cảm .

    "Dạ!"

    2 Giờ sau

    Ngoài cửa văn phòng Quân Nam Trì lại vang lên " cốc cốc"; giọng người ấy lại một lần nữa vang lên :" Thưa Ngài, nãy kiểm tra xung quanh nhà họ Hạ, tôi có nhìn thấy một người con gái , hỏi ra thì cô ấy nói cô ấy là Hạ Băng Kiều , con gái út nhà họ Hạ kia, trong lúc hoả hoạn đã may mắn chạy thoát, tôi nghĩ cô ấy sẽ có ích trong việc điều tra của Ngài nên đã mang về đây...".

    Quân Nam Trì khuôn mặt tối sầm hẳn lại, mắt nhìn như có vẻ anh đã tức giận;dù thế người đàn ông kia vẫn vẫn mờ cánh cửa ra , đưa Hạ Băng Kiều bước vào rồi hắn đi ra ngoài ngay.

    Trong phòng chỉ còn hai người , Hạ Băng Kiều mặc trên mình chiếc váy hoa nhí màu hồng phấn, khoác ngoài là chiếc áo trắng mỏng, chân không đeo giày , để lộ đôi chân trắng nõn, thon dài, khuôn mặt đẹp đến mức Mặt Trời khi nhìn cũng phải bỏ một phần ánh sáng mà nhường lại cho cô, tuy nhiên , cả người cô nhem nhuốc vết đen .

    Mãi một lúc sau, cô mới dám mở miệng , giọng run run , nhẹ nhàng:" Chào anh...".

    Quân Nam Trì nhìn ngắm cô một hồi , đôi mắt sâu thẳm như đáy của đại dương ; còn cô chỉ dám nhìn mãi xuống đất mà không chịu ngảng mặt lên, đôi chân không ngừng run vì thời tiết lạnh giá của những ngày cuối thu.

    Anh đứng lên, bước từng bước trên thảm đỏ, ánh mắt vẫn không ngừng nhìn theo cô bóng anh cao lớn, nhìn không khác một con sư tử bước từ hang động ra là mấy.

    Đứng trước cô , anh cúi thấp người xuống, nói nhỏ vào đôi tai trắng trẻo của cô:"Em bao nhiêu tuổi rồi, bé con?".Cô rụt rè, hơi thở anh phả vào tai cô , lam tai cô đỏ bừng hẳn lên :" Tôi 18 tuổi"

    " Tốt lắm!

    Bé con" Nói xong , anh bế cô lên, áp sát mặt cô với anh, cô không ngừng giãy giụa, nhưng đối với anh dường như chỉ là vô hình.

    Mắt anh nhìn vào miệng cô , vẫn đen láy, thâm sâu như vậy:" Giết chết hắn ta cho tôi , làm việc với tôi không thể tuỳ tiện!"

    Ngoài cửa vang lên giọng nói khác:" Vâng thưa Đại thiếu gia!"

    Hạ Băng Kiều nghe xong khuôn mặt tái nhợt, hai con mắt không ngừng nhìn chằm chằm vào anh, cô không tin nổi vào tai mình đang nghe điều đó, cô bắt đầu phản kháng mạnh mẽ hơn vì sợ hãi trước câu nói của anh :" Buông tôi ra đi, cầu xin anh ...."

    Chỉ vì tên kia đưa cô về đây mà anh lại cho người giết chết?

    Tại sao lại máu lạnh , tàn nhẫn như vậy chứ?!.

    Bất ngờ , anh đưa cô vào phòng tắm cạnh đó, vứt mạnh cô xuống dưới bồn tắm, xả đầy mước ấm, Quân Nam Trì cởi váy ra cho cô, ngay cả quần lót và áo lót cũng bị anh cởi bỏ dù Hạ Băng Kiều đã cố chống cự , không để cho anh chạm vào người mình

    " Anh làm gì tôi vậy, tránh xa tôi ra" , Hạ Băng Kiều đôi mắt đã rưng rưng những rọt lệ vì hoảng hốt, cô cố giữ lấy tay ôm kín toàn bộ cơ thể thật chặt nhưng anh đã kéo tay cô ra, để lộ một bộ ngực căng tròn, đầy quyến rũ, nơi điểm nhạy cảm nhất dưới cô cũng lộ rõ dưới dòng nước trong veo,nó mẫn cảm và thực sự rất lôi cuốn bất cứ ai khi nhìn vào, khuôn mặt Hạ Băng Kiều giờ đây nóng ran , đỏ rực như sa mạc, cô cố tình quay sang hướng khácđể tránh mặt anh.

    Tay phải Quân Nam Trì giữ hai tay đặt lên trên đầu cô, tay còn lại bóp lấy cằm cô kéo thật mạnh , điều chỉnh cho đối diện mặt anh

    " Aaa...

    đau quá" Hạ Băng Kiều thốt lên một tiếng , tỏ rõ bản thân cảm thấy thực sự rất đau
     
    Cả Một Đời Yêu Em
    Chương 2: Chỉ là có chút không nỡ?(h+)


    Anh nhìn cô một lúc thật lâu, ngắm thật kĩ khuôn mặt trắng trẻo , mịn màng của cô, trông cô như một đoá hoa rực rỡ , làm xiêu lòng bao chàng trai khi nhìn vào.

    Quân Nam Trì hôn chặt vào đôi môi màu anh đào của cô, tay chạm sau gáy , giữ chặt lẫy cô.

    Lưỡi anh uyển chuyển trong cô, không ngừng di chuyển thật mạnh .Hạ Băng Kiều như không còn cảm thấy sự sống khi sự cuồng nhiệt trong Quân Nam Trì đã chiếm lấy hết hơi thở của cô, cô nhắm chặt mắt mình lại, không ngừng rên nhẹ :" Ưm...ư...ưmm" .

    Mãi khoảng 10 phút sau anh mới chịu dừng lại, Hạ Băng Kiều không ngừng thở dốc , cô cố gắng lấy lại oxy .

    Anh cũng thở dốc từng cơn nhưng vẫn cố trêu ghẹo lấy cô :" Thế nào hả bé con, sướng chứ?"

    Hai tay anh bế chặt lấy cô , nhấc bổng người cô trên tay ôm vào lòng mình bước ra ngoài.

    Anh nhẹ nhàng đặt cô xuống chiếc giường mình , tay bắt đầu tháo gỡ từng chiếc cúc, để lộ rõ cơ bụng săn chắc, đầy đặn của mình.

    Đôi mắt đen láy, sâu thẳm nhìn chằm chằm vào thân thể của cô, mái tóc ướt đẫm phũ xuống vầng trán của anh càng làm tăng sự quyến rũ, mạnh mẽ của anh :" Bé con , em từng làm tình chưa?"

    "Biến thái!Khốn nạn!"

    - Cô hét lớn, tay với lấy tấm chăn bên cạnh, che lên người mình

    "Tôi hỏi việc tốt nhất em nên làm là trả lời!"

    Quân Nam Trì giọng trầm xuống như một con ác quỷ, đôi mày nhướng xuống, hai con ngươi nhìn thẳng vài cô

    "Chưa từng..."

    Hạ Băng Kiều sợ hãi, giọng run run trả lời

    Quân Nam Trì khẽ nhếch môi nhưng tỏ tõ vẻ nguy hiểm, tay anh kéo mạnh tấm chăn ra khỏi người cô:" Che gì cơ chứ!

    Sớm muộn gì tôi chẳng nhìn thấy cô thể em?"

    Hạ Kiều Băng giật mình , đôi mắt khẽ nhìn lên người đàn ông cao to trước mắt , hàng mi cong lên , run run:" Anh tính làm gì vậy?"

    Quân Nam Trì nằm đè lên người cô , anh hạ giọng nói với cô :" Làm tình!"

    Chưa đợi cô phản kháng, anh hôm chặt lấy đôi môi cô một lần nữa , cứ lúc lại nhấn mạnh một lần khiến cô không thể không rên lên vì sự khó chịu lẫn hưng phấn đan xen vào nhau :" Ưmm...ư...ưmm!"

    Anh buông miệng cô ra, tay bắt đầu bóp thật mạnh vào một bên ngực căng tròn của cô.

    Cô hét mạnh lên vì cơn đau:" Aaa!

    Đau quá...nhẹ thôi!

    Thực sự rất đau!"

    Quân Nam Trì vẫn tiếp tực bóp chặt vú cô, hai ngón tay mân mê với núm ti đang dựng đứng của cô, lúc xoa nhẹ nó , lúc lại xoa thật chặt lấy nó

    Quân Nam Trì cũng không để bên ngực kia của cô được yên, miệng anh ôm chặt lấy vú cô, mút thật mạnh vào núm ti cô , khiến cho cô như mềm nhũn hẳn ra , phía dưới cũng từ đó mà không ngừng chảy nước:" Aaa...

    đừng ...

    đừng làm nữa... xin anh..."

    Anh ngẩng mặt lên, tay đã dừng lại, đôi môi nhếch lên có chút khinh thường cô :" Đừng?

    Không phải em đang rất sướng sao?"

    Vừa nói anh vừa chạm tới điểm nhạy cảm nhất của cô.

    Ngón tay cứng cỏi, rắn chắc của anh đã đi vào động huyệt của cô mà không ngừng di chuyển.

    Từng cơn di chuyển trong động huyết càng chảy ra nhiều nước.

    " Đừng mà!"

    Cô hét lên vẻ đau đớn , tay nắm chặt lấy ga giường

    Ngón tay anh đã rút ra khi thấy sự đau đớn trên khuôn mặt đang chảy đầy mồ hôi của cô.

    Anh đã cảm thấy thương cô" Đau lắm hả"

    Nước mắt cô chảy dài trên má , đầu gật không ngừng :" đau lắm !

    Đau lắm!

    Tha cho tôi đi mà!"

    Quân Nam Trì nghe xong khẽ nhau mày nhìn người con gái đang khóc trước mặt :" Được rồi lần này tha em, bé con!

    Nhưng tới lần sau, tôi sẽ cho em đau gấp nhiều lần so với bây giờ đấy!"
     
    Cả Một Đời Yêu Em
    Chương 3: " Ai dám ngẩng mặt nhìn em, tôi móc mắt!"


    Nét mặt cô như lộ rõ vẻ vui mừng nhưng cũng đầy nét sợ hãi, cô nhanh chóng đáp lại anh vì sợ anh sẽ đổi ý :" Được được!"

    Quân Nam Trì nằm xuống bên cạnh cô , tay kéo lấy chăn đắp lên người cô , ôm chặt cô vào trong lòng:" Vừa nãy đau lắm hả?"

    Nghe anh nói như vậy, cô bỗng nhiên bật khóc vì cảm thấy tủi thân:" Đau lắm!

    Đau như con dao đâm vào người vậy!

    Huhu"

    Tay anh khẽ vỗ vào lưng cô, đôi mắt nhìn tõ sự xót thương cho cô, anh nhẹ nhàng xoa dịu cô :" Bé con ngoan, lần đầu nên sẽ hơi đau một chút, lần sau làm , tôi sẽ nhẹ nhàng hơn"

    Cô có chút hoảng hốt khi nghe anh nói vậy nhưng cũng dần chìm vào giấc ngủ.

    Trong lúc mê mạn, cô còn nghe chút giọng nói nhỏ nhẹ của anh:" Mai tôi sẽ phải đi xa có công việc khoảng 1 tháng, tôi sẽ nhớ em lắm, phải ở nhà ngoan đó, tôi sẽ cho người tới canh giữ em, đừng nghĩ tới ý định bỏ trốn"

    Sáng sớm hôm sau, cô chợt bừng tỉnh trong tiếng gõ cửa" cốc cốc cốc " , sau cánh cửa ấy có tiếng nói vang lên:" Thưa Hạ Tiểu Thư, đã 9h sáng rôi, Ngài Quân căn dặn gọi cô xuống ăn sáng ạ"

    Vậy là anh đã đi thật rồi sao?

    Cô nhẹ nhàng mở đôi mắt , hàng mi cong dần chuyển động theo.Cô nhẹ nhàng đáp lại :" Được"

    Cô tỉnh dậy đã thấy mình đang mặc chiếc váy dài màu trắng, vải mỏng nhẹ nên khiến cô rất dễ chịu , có lẽ là Quân Nam Trì đã mặc cho cô khi cô còn ngủ?

    Hạ Băng Kiều bước xuống dưới tầng, cô ngạc nhiên khi trước mặt mình là hai hàng người mặc áo vest đen đang cúi chào mình, đồng loạt cùng hô to:" Chào buổi sáng Hạ Tiểu Thư!

    Mời Tiểu Thư xuống ăn sáng!"

    Cô cảm thấy có chút ngại ngùng , e thẹn nói:" Được rồi, mọi người không cần phải làm tới mức như vậy đâu..."

    Cô ngồi xuống ghế , thưởng thức từng món ăn ở trên bàn nhưng cảm thấy không được tự nhiên khi có cả trăm người đứng xung quanh mình

    Khoảng hơn 30 phút sau , cô đứng dậy khỏi ghế , nhìn về phía Chị Trần:" Chào cô ạ, cô có thể đưa cháu đi tham quan đây một chút được không ạ?

    Cháu có chút tò mò..." càng nói giọng cô càng nhỏ dần vì sợ sẽ không được

    " Dạ vâng ạ, mời Tiểu Thư theo lối này ạ!

    Tiểu Thư sau này cứ gọi tôi là chị Trần ạ"

    Cô vui vẻ cười với Chị Trần, tay nắm lấy chị Trần bước theo:" Vâng ạ!"

    Đi theo chị Trần tham quan cô mới thấy rõ được sự xa hoa của căn biệt thự này.

    Nơi đây có hơn 15 tầng, mỗi tầng có đến cả chục căn phòng rộng lớn, khắp các bức tường đều được dát vàng, bàn ghế phải đến cả hàng trăm triệu, từ những vật to lớn cho đến nhưng chi tiết nhỏ bé cũng được gia công tỉ mỉ: bình hoa đính kim cương, đồng hồ mạ vàng điểm những viên pha lê lấp lánh, rèm cửa được làm thủ công với những hoạ tiết bắt mắt sang trọng,... tất cả cung đã đủ nói lên được con người của chủ căn biệt thự xa hoa , lộng lẫy này...

    Phía bên trái của căn biệt thự này, Hạ Băng Kiều có chút thắc mắc khi nhìn thấy cả một khu đất rộng lớn bằng phẳng không có gì :" Chị Trần, tại sao khu đất này lại bị bỏ trống vậy ạ, trong khi có những khu đất khác đều có cây , cỏ, đài phun nước ,...

    ạ?"

    " Thưa Tiểu Thư, tôi nghe Ngài Quân từng nói rằng sẽ để khu đất này làm việc quan trọng khac nhưng tôi cũng không rõ Ngài ấy sẽ làm gì ạ"

    " Vậy hả?

    Thật tò mò không biết anh ấy sẽ làm gì..."

    Suốt những ngày không có anh ở nhà , cô chỉ ở xung quang khu biệt thự mà không được ra ngoài Nhưng vì căn biệt thự này rất lớn nên cô cũng không thấy chán lắm.Ăn cơm xong cô sẽ tiếp tục tham quan căn biệt thự, lúc thì đọc sách, lúc thì xem tivi, hoặc không cô sẽ dã ngoại ngoài vườn của biệt thự cùng chị Trần và những người hầu khác,... lúc ấy nhìn Hạ Băng Kiều như một nàng công chúa xinh đẹp tay cầm bó hoa tuip dại mà mình hái, cô trông yêu kiều và duyên dáng với nước da trắng sáng , miệng nở nụ cười rực rỡ tựa bông hoa khiến cho chị Trần và những ngừoi xung quanh cũng phải thốt lên:" Hạ Tiểu Thư trông đẹp quá đi mất!

    Chúng tôi chưa từng thấy ai xinh đẹp đến như vậy!

    Ngài Quân quả là có mắt nhìn người mà!"

    Một tháng cũng đã trôi qua rất nhanh tưởng như một cái chớp mi vậy.

    Ở trong phòng ngủ, Hạ Băng Kiều đang ngồi đọc sách dưới ánh nắng ban mai , đôi tay thon thả lật từng trang sách .Cô bỗng cảm thấy rất khó chịu trong mình khi bị áo ngực bó lấy vì vậy cô đã tháo bỏ chiếc áo ngực để vào chỗ để quần áo đã mặc qua , cô thầm nghĩ:" Mình cởi ra một xíu chắc sẽ không sao đâu, bó nhiều quá mình cũng thấy khó chịu , không cần xuống dưới nhà là được chứ gì"

    Khoảng 10 phút sau , cô giật mình khi nghe thấy tiếng ở dưới nhà:" Mừng Ngài đã trở về ạ!"

    Cô hoảng hốt , vội chạy tìm chiếc áo ngực khác mặc vào nhưbg không được.

    Cô cũng muốn xuống đó chào Quân Nam Trì lắm nhưng vì không mặc áo ngực nên thôi

    Quân Nam Trì khi về tới nhà liền bước vội lên tìm cô , bóng dáng anh cao lớn với khuôn mặt nghiêm nghị, đôi mắt chỉ hướng về phía phòng ngủ.

    "Cách!"

    Anh mở toang cánh cửa phòng ra, đứng giữa cánh cửa ngắm nhìn cô.

    Hạ Băng Kiều giật mình khi nhìn thấy anh, vội lấy tay che đi phần ngực đang nhô lên:" Chào anh ..."

    Đôi mày anh nhướng lên, hai con ngươi nhìn chằm chằm về thứ đang nhô lên,anh đóng cửa phòng lại, bước tới chỗ cô đang đứng , khoé môi nhếch nhẹ lên

    Quân Nam Trì kéo người Hạ Băng Kiều ôm vào lòng mình, tay luồn vào áo cô , bóp hai quả đào căng tròn trắng treo của cô, giọng khàn khàn nói vào tai cô:" Bé con , sao không chạy ra ngoài đón tôi?"

    Cô cố nhấn lại từng chữ , khuôn mặt đỏ ửng:"ưm...ư... nhẹ thôi...đ...đau quá...tại tôi không ...mặc ...

    áo ngực ... sợ...sợ người ... canh nhìn ...t...tôi"

    Anh vẫn khôbg ngừng bóp lấy ngực cô, bàn tay cứng cỏi vẫn nắn thật mạnh, khiến ngực cô hằn vết đỏ to :" Sao phải sợ, hửm?

    Ai dám ngẩng mặt nhìn em,Tôi móc mắt!"
     
    Cả Một Đời Yêu Em
    Chương 4: Lần đầu( h++)


    Quân Nam Trì vừa nói xong liền đẩy ngã cô xuống giường, vội tháo bỏ chiếc cavat cùng thắt lưng xuống sàn nhà, anh nhìn vào cô với đôi mắt chứa đầy dục vọng:" Bé con có biết tôi đã nhịn em rất lâu rồi không?Lần này tôi có bỏ lỡ em thì tôi sẽ sủa tiếng chó!"

    Vừa dứt câu anh liền lấy tay xé rách chiếc áo của cô, để lộ bầu ngực đầy đặn , trắng trẻo điểm xuyết giữa nó là nụ hoa đang cứng lên.Hạ Băng Kiều lấy hai tay che mặt , giọng nói có chút rụt rè :" Huhu...đừng mà ...".Anh để ngoài tai lời nói của cô, hai tay vẫn đang chật vật với cái khoá chân váy dạ lấp lánh màu đen, anh hằn sâu từng chữ:" Chết tiệt!", dường như mất sự kiên nhẫn trong mình, anh liền xé mạnh làm chân váy rách thành đôi.

    Giờ đây anh có thể chiêm ngưỡng cả cơ thể cô sau hơn 1 tháng không được nhìn thấy nó.Hai bầu ngực căng tròn quyến rũ, eo thon nhỏ có lẽ chỉ bằng hai gang tay của anh, đôi chân dài thẳng mịn màng đang khép dính lại vào nhau vẫn đang không ngừng run vì khí lạnh của điều hoà trong phòng.Tuy vậy, anh vẫn nhìn thấy rõ được nơi nhạy cảm nhất của cô đang chảy rất nhiều nước

    Quân Nam Trì kéo bàn tay nhỏ nhắn của cô ra, khuôn mặt tuấn túc áp sát vào mặt cô:" Bé con, em đang chảy nhiều nước lắm đó, cậu bé của tôi vừa nhìn đã dựng đứng lên rồi kìa!".

    Nói xong anh liền hôn mạnh vào môi cô, yết hầu anh lúc lên lúc xuống , a luồn sâu vào trong khoang miệng cô .

    Đối với anh có lẽ là sự thoải mái vô cùng, nhưng đối với cô đó lại như cơn ngụp lặn dưới đáy đại dương làm ngừng hơi thở .

    Cô cố gắng để mình không rên lên , tim vẫn không ngừng đập mạnh từng đợt.

    Lúc lâu sau cô anh mới chịu buông cô ra , Cô thở dốc thật mạnh để lại lại oxy .

    Quân Nam Trì cởi bỏ chiếc áo sơ mi trắng , quần âu và cả quần lót của mình ra.

    Cô nhìnxuống anh đã cảm thấy sợ hãi đến kinh hồn, dương vật của anh to ngoài sức tưởng tượng của cô, theo cô ước chừng cũng phải dài tới 20cm, nó đang cương lên về phía mặt cô như khát khao muốn đâm vào trong cô ngay bây giờ.

    Nhưng khi vừa nhìn lên, cô lại cảm thấy thêm phần ngạc nhiên , cùng sự sợ hãi đến mức cả thân run mạnh, trên người a có rất nhiều vết thương đang rỉ máu mà không chịu băng bó :" Anh sao vậy?

    Sao lại để chảy máu nhiều như thế này?"

    Cô vội đứng lên tìm hộp sơ cứu cho anh nhưng lại bị anh kéo đẩy ngã xuống giường, bóng dáng anh cao lớn , bao trùm cả chiếc giường, đôi mắt hăm he nhìn cô :"Vết thương này tôi chịu được, không bắn vào em tôi mới không chịu được!"

    Cô nhìn anh với vẻ mặt kinh hãi, run sợ :" Đừng ...

    đừng làm vậy" .

    Không chịu nghe cô nói, Quân Nam Trì cầm lấy dương vật đang cương cứng của mình , nhét thẳng vào miệng của cô.

    Anh đẩy hông thật mạnh, càng lúc càng nhanh khiến đầu óc cô như muốn nổ tung ra .

    Dường như thấy mình chuẩn bị bắn ra , anh cố gắng đẩy mạnh dương vậy mình vào, tay kia cũng nắm lấy đầu cô mà đẩy theo."

    Tôi ra đây bé con!"

    Vừa dứt câu, anh đâm thẳng dương vật mình vào sâu của trong khoang miệng cô , đầu anh hướng về phía trần nhà như để cảm nhận sự khoái lạc ấy rõ nhất.

    Tinh dịch trắng đầy vị dục vọng lấp đầy cả miệng cô, khuôn mặt cô đỏ ửng cả lên như không thể chịu được nữa .

    Quân Nam Trì nhìn cô , trầm lắng nhìn lên đôi môi đang nhầy nhụa tinh dịch trắng đục của anh :" Nuốt nó đi, tôi sẽ tha em lần sau!"

    Hạ Băng Kiều cố gắng nuốt nó , mỗi lần cô nuốt đều nhăn mặt , nuốt cũng chỉ dám từ từ chứ không dám một hơi mà nuốt hết.

    " Haaa...haa..." cô thở dốc sau khi ngụp lặn với việc thiếu ôxy

    " Thấy thế nào, nó ngon đúng chứ?"

    Cô lắc đầu tỏ vẻ không đồng ý:" Nó... tanh ...tanh lắm... không ngon chút nào cả"

    "Vậy hả?

    Nếu nó đã không ngon vậy thì chắc chắn nó sẽ làm em sướng đó!"

    Anh húc mạnh vào trong cô khiến cả thân thể cô giật nảy từng cơn.

    Cô rên rỉ ,hai tay nắm chặt cánh tay săn chắc của anh" Aaa...

    đau quá...

    đau quá...nhẹ thôi...aaa"

    Mặc kệ nó, anh vẫn đẩy mạnh dương vật vào huyệt động của cô khiến huyệt động cô chảy máu.

    Lúc naỳ cô hét lên thật to , như cảm thấy sự đau đớn đang xâm chiếm cả cơ thể mình:"Đau quá!!!"

    " Ngoan nào, tôi hứa sẽ nhẹ nhàng hơn, bé con nắm chặt lấy tôi đi"

    Anh bắt đầu dồn dập vào trong cô,càng ngày nó càng nhanh hơn, anh cảm thấy dục vọng trong mình đang tràn trề, cảm giác như sắp bắn ra rồi.

    Nhận thấy rõ cậu bé của mình đang muốn giải phóng, anh bắt đầu đẩy hông thật mạnh, đâm sâu chạm tới nơi tử cung cô.

    Hạ Băng Kiều vừa cảm thấy đau nhưng cũng vừa cảm thấy sướng

    " Tôi ra !"

    Anh bắn vào trong huyệt động cô rồi, trong dòng tinh tịch trắng đục, dâm dục của anh còn có lẫn máu và dâm thuỷ của cô."

    Aaaaa...aaa" cô hét lên, cả người cô run lên, nơi nhạy cảm của cô không ngừng chảy ra dòng nước ấm nóng , nơi huyệt động từ từ đóng vào rồi mờ ra.

    " Bé con làm tốt lắm, hôm nay tới đây thôi, nhìn bé con đau vậy, tôi không nỡ làm tiếc" Trong đôi mắt đen láy của anh hiện rõ sự xót thương vào thân thể lẫn khuôn mặt đang chảy đầy nước mắt vì đau

    Anh làm cô suốt cả buổi sớm cho tới chiều , cả thân cô rã rời khi bị anh làm, đôi mắt đã khẽ nhắm lại vì mệt.

    Anh ôm cô vào trong lòng mình, phủ chăn kín lên cả hai rồi chìm vào giấc ngủ
     
    Cả Một Đời Yêu Em
    Chương 5:"Gọi CHÚ nữa tôi lập tức "đâm" em ngay tại sảnh!"


    12 giờ đêm cô chợt bừng tỉnh khi trong lòng anh

    Cả thân Hạ Băng Kiều đau nhức , nhất là phần dưới của cô.Cô nhẹ nhàng ngồi dậy để anh không thức giấc.

    Nhìn xuống ga giường, cô bàng hoàng khi thấy cả vũng máu đỏ thấm khắp ga giường , cô vội mặc chiếc váy tay bồng dài rồi đi tìm hộp sơ cứu.

    Cô khẽ đẩy người anh lên, cầm bông gạc và thuốc sát trùng nhẹ nhàng bôi lên vết thương của anh

    "Bé con , em đang làm gì vậy ?"

    Mắt Quân Nam Trì dần mở ra, làm hàng mi cong vút động đậy.

    Anh nhìn phía tay cô đang sơ cứu vết thương của mình mà trìu mến nhìn lên khuôn mặt cô

    "Chú Quân, chú không cảm thấy đau hả?"

    "Hửm, em nói lại tôi nghe?!"

    - Anh chợt cau mày hướng mắt nhìn cô

    "Tôi nói chẳng lẽ chú không thấy đau"

    "Gọi CHÚ nữa tôi lập tức "đâm" em ngay tại sảnh!"

    -Quân Nam Trì tỏ rõ sự tức giân, tay dùng hết sức lực khiến gân xanh nổi lên nắm chặt lấy tay cô

    " Đau quá,mau bỏ tôi ra, không thì anh tự làm đi"- Hạ Băng Kiều nhìn vào anh, đôi mắt long lanh, to tròn như ngôi sao băng sáng chói xuyên vào trái tim anh, anh có chút xót thương cho người phụ nữ trước mặt mình mà bỏ tay mình ra:"Được rồi , em làm đi"

    Anhđặt một tay lên chán rồi chìm vào giấc ngủ tiếp.

    Hạ Băng Kiều vô tình nhìn vào anh cũng phải đắm đuối ngắm nhìn vẻ đẹp của anh.

    Mũi anh rất cao, nước da trắng trẻo, đôi mày đậm nét hơi nhướng lên cùng hàng mi cong dài,tóc anh màu gỗ mun , phũ xuống vầng trán khiến cho khuôn mặt anh càng trở nên tuấn tú, quyến rũ , đẹp đẽ vô cùng.

    Thân hình anh cao ráo, nằm hết cả chiều dài giường ngủ , chân thon dài .

    Tuy anh có chút biến thái, lưu manh, máu lạnh nhưng lại rất lịch lãm , đàn ông , quyền lực hơn nữa còn đối xử rất tốt với cô.

    Cô vẫn thầm tự hỏi tại sao amh lại chọn cô trong khi đó có bao người phụ nữ xinh đẹp, mĩ miều, tài giỏi vẫn luôn ngỏ lời tán tỉnh , yêu thầm anh?

    "Nhìn đủ chưa?"

    -anh khẽ cất tiếng nói trầm lắng

    " ..."

    "Xong rồi" cô vừa nói liền bước vội cất đồ né tránh anh dù còn rất đau

    Anh nhếch nhẹ khoé môi lên, tỏ vẻ đắc ý

    Sáng hôm sau

    Quân Nam Trì bế cô xuống phòng ăn .

    "Kính chào Ngài Quân!"

    Vẫn như vậy , hai hàng người vẫn đứng ngay ngắn cúi chào anh.Anh không nói gì cả, chỉ lặng lẽ hỏi cô:" đói rồi chứ?"

    "Ừm...nhưng anh bỏ tôi xuống được không?"

    Hai má cô ửng hồng , rúc người vào lòng anh vì ngại ngùng

    Anh cô xuống ghế ngồi, chiếc ghế ngồi rất êm, được bọc nhiều lớp da cùng bông loại đắt đỏ, nó khiến cô cảm thấy rất dễ chịu và thoải mái.

    Anh cắt Bò bít tết cho cô thành từng miếng nhỏ để cô dễ ăn hơn, đôi mắt nhìn có vẻ ảm đạm , không chút cảm xúc.

    Bỗng Chị Trần cúi hẳn người xuống, hạ thấp giọng hết mức, trong tiếng nói chị còn có chút sự sợ hãi :" Thưa Ngài Quân, Ngài có thể cho mẹ tôi lên ở đây 1 ngày được không ạ?

    Đã 2 năm tôi đã không được gặp mẹ rồi... chỉ một ngày thôi, tôi hứa sẽ không làm ảnh hưởng tới Ngài và Tiểu Thư..."

    " Chị nói xe tôi có đồng ý không!".

    Ánh mắt anh sắc bén, lườm vào mặt Chị Trần , lộ ra sự tức giận lẫn khó chịu trong mình, bàn tay cầm dĩa gân lên, cắm mạnh xuống miếng bò , làm chiếc dĩa bị nứt làm 3:"Cách"

    Chị Trần liền quỳ xuống, đầu đập xuống đất , giọng run lên bần bật, hai hàm răng chạm vào nhau vì sợ hãi :" Tôi xin lỗi Ngài, mong Ngài tha tội chết!"

    Cô thấy vậy cung hoảng sợ theo khi chứng kiến người đàn ông uy quyền bên cạnh đang tức giận, cô cố gắng kìm nén sự sợ hãi của bản thân , nắm lấy bàn tay anh :" Đừng giận Chị ấy, chỉ là Chị ấy nhớ mẹ thôi...Anh cho chị ấy thăm mẹ đi, được không ạ?"

    Tiếng " ạ" của cô như sự nũng nịu của một đứa trẻ, ánh mắt anh có chút dịu lại, khuôn mặt trở nên vui vẻ hơn trước :" Chị Trần!"

    " Dạ thưa Ngài"

    " Tôi cho phép Chị ngày kia về nhà thăm mẹ"

    Câu nói của anh khiến Chị Trần như không tin vào tai mình, chị rất bất ngờ bởi trong suy nghĩ Chị tỉ lệ anh đồng ý là rất thấp, anh chưa từng đáp ứng bất cứ nhu cầu nào của người làm trong nhà lẫn người trong xã hội

    Chị rối rít cảm ơn anh, nước mắt như sắp tràn ra vì sự xúc động :" Cám on Ngài Quân rất nhiều!"

    Khi ăn cơm xong, anh vào thư phòng làm việc, còn không quên nhắc nhở cô :"Bé con, tôi đi làm việc , em ngoan ngoãn ở đây!"

    Cô chỉ nhìn anh rồi lặng lẽ gật đầu , trên môi nở nụ cười với anh

    " Khi nãy thực sự cám ơn Hạ Tiểu Thư rất nhiều!

    Thật sự cảm ơn Hạ Tiểu Thư ạ!"

    " không có gì , Chị còn được thăm mẹ... còn cháu chắc không được rồi..."

    Ăn sáng xong, cô lặng lẽ bước qua từng căn phòng, chợt cô nhìn vào căn phòng đang để một cây đàn piano lấp lánh với pha lê, điểm nhấn là những viên ngọc trai, đá quý tinh xảo, đẹp mắt.

    Cô đóng cửa phòng lại , ngồi lên chiếc ghế.

    Trầm ngâm đánh đàn , bản nhạc đàn ấy nghe thôi cũng đã thấy não lòng, nó buồn thảm, chứa đầy nỗi đau thương nhưng cũng rất du dương, mê lòng trái tim con người .

    Rồi cô cất lên tiếng hát , đôi mắt cô đờ đẫn , trầm ngâm như đang suy nghĩ thứ gì đó , rất nhanh sau đó , cô bật khóc như một đứa trẻ thiếu vắng bóng mẹ...

    Miệng cô cònkhoong ngừng nói nhỏ :" con nhớ bố mẹ quá..."

    " Cạch" tiếng mở cửa vang ra, cô lặng lẽ nhìn ra phía cửa thấy bóng dáng của anh đang đứng đó.

    Anh vội bước ôm lấy cô trên tay, giọng thân thương , xót thương , lo lắng hỏi cô :" Bé con , em sao vậy, sao em lại khóc ?Ai trêu bé con của anh à?"

    Nghe vậy, cô càng bật khóc to hơn:" huhu... t...tôi nhớ...nhớ ...b...bố mẹ... quá ... huhu"

    " Bé con ngoan nhé, tôi thương, đừng khóc nữa ..."

    Anh dỗ dành, an ủi cô hồi lâu cô mới chịu nín khóc

    " Tôi đưa em về nhà mẹ tôi nhé, bà ấy sẽ thương em lắm, em sẽ không còn tủi thân ... , được không?"

    Cô không nói gì vì cổ họng đã nghẹn hẳnđi, cô chỉ biết gật đầu nhìn anh, mắt đang giữ tràn cả nước mắt.

    Cô cảm thấy như được an ủi khi thấy anh kiên nhẫn dỗ dành, quan tâm , lo lắng cho mình như vậy.
     
    Cả Một Đời Yêu Em
    Chương 6: " Lũ ăn hại, có một nhóc con cũng không canh chừng nổi!!!"


    Ngay buổi trưa hôm đó, anh sắp xếp đưa cô về nhà mẹ để mình.

    Biết cô bị say xe, anh đặc biệt đưa cô đi bằng " Ferrari SF90 Spider "có giá 507.000 USD.Khoảng 30 phút sau, cô và anh đã có mặt tại Biệt Thự họ Quân.

    Cô cảm thấy khá bất ngờ vì sự xa hoa ở nơi này, nhìn tổng quát cũng đủ thấy được to hơn căn biệt thự của anh.

    Anh dắt tay cô bước vào như coi cô là đứa con nít :" Nhớ đi theo tôi, bé con"

    Bỗng nhiên, một người phụ nữ trung niên tầm 54 tuổi bước đến cạnh cô, trên người khoác chiếc áo lông mỏng , trắng muốt, diện một chiếc đầm đuôi cá màu đen huyền , ôm sát cơ thể, vui cười với cô:

    " Chào con, con là Hạ Băng Kiều phải không?Ta là mẹ của Trì Trì"

    Cô theo phản xạ mà cúi thấp người xuống , kính cẩn thưa lại:"Con chào cô ạ, con tên Hạ Băng Kiều, là ..."

    Hạ Băng Kiều chợt không biết phải nói gì về mối quan hệ của mình và anh mà phân vân hồi lâu

    " Là người phụ nữ của con!"

    -Anh trầm lắng nói tiếp lời cô

    "..."

    Hạ Băng Kiều khẽ đập nhẹ vào tay anh, đang định nói lại thì mẹ anh lại hớn hở , kéo lấy tay cô

    " Thật tốt quá đi mất!

    Mau vào đây, nhanh lên, đứng ngoài này gió lạnh sẽ khiến con bị cảm mất, ta có nhiều chuyện để kể cho con lắm, con không biết ta vui tới cỡ nào đâu, nhanh lên , theo ta "

    "Kính chào Tiểu Thư và Ngài Quân, Mừng Tiểu Thư và Ngài Quân đã về!"

    Hai hàng người mặc áo đen trang trọng, cao to đứng cúi chào hai người.

    Bước vào sảnh chính của biệt thự, cô choáng ngợp với những thiết kế của nơi đây: ghế ngồi lót bằng nệm vải nhung cao cấp, bàn được làm bằng thuỷ tinh, cốc chén làm bằng sứ với chi tiết rất tinh xảo, rèm cửa màu đen , lấp lánh, may ren rất bắt mắt, đèn chùm pha lê rất to, lộng lẫy, bốn bức tường nhà đều làm bằng kính có độ bền và chắc chắn cao, từ đồ trang trí cho đến vật dụng đều được chạm khắc công phu , kĩ càng tới từng chi tiết nhỏ,...

    điều đó khiến cô cảm thấy rất hứng thú .

    "Quên mất giới thiệu, ta là Ngân Tuyết"- Bà khẽ cười , nhỏ nhẹ nói với cô

    " Dạ vâng ạ"- cô dịu dàng đáp lại bà

    " Ta kể cho con nghe về Trì Trì lúc nhỏ, hồi đó nó dễ thương , hay cười lắm , năng động, suốt ngày chỉ bám theo ta thôi ;ta còn nhớ như in hồi nó mới vào tiểu học, nó thích thầm một đứa con gái ,yêu thương con bé đó lắm, gắn bó với nó 5 năm liền, còn ngộ nghĩnh nói với ta rằng:"mai sau con sẽ cưới cô ấy làm vợ!" , haha" .

    "Thật ạ, con cũng không ngờ hồi ấy anh ấy lại ngây thơ, dễ thương như vậy, tại... bây giờ con thấy anh ấy khác quá ..."

    " Ta cũng thấy vậy, giờ nó không còn dính lấy ta nữa, con biết không?

    Đã 1 năm rồi thằng bé chưa về thăm ta đó; người ngoài giờ ai nghe tới tên nó là hoảng sợ , mặt không còn giọt máu rồi.

    Haha"

    " Cô ơi,cô cho con hỏi điều này với ạ?"

    " Con hỏi đi"

    " Tại sao 36 tuổi rồi anh ấy vẫn chưa có vợ ạ?"

    - Cô thắc mắc hỏi bà

    " Thằng bé này từ khi biết tin mối tình đầu chuyển nhà đi xa từ đó đã không gần phụ nữ ... ta đã dục nó lấy vợ nhưng nó cứng đầu không chịu nghe, may mà có con đó" Bà vừa nói vừa xoa lấy bàn tay cô, trìu mến , yêu thương cô

    " Dạ vâng"

    Cuộc nói chuyện vừa rồi đã khiến cô có cảm giác thoải mái hơn,tự nhiên hơn, cô cũng cảm thấy mình như đang gần lại mẹ mình, ngày còn mẹ, mẹ cô cũng vui cười với cô, cũng trìu mến , yêu thương cô như vậy.

    " À , con có thích hoa không?"

    " Dạ có ạ, con thích hoa lắm thưa cô", nghe tới hoa, cô hớn hở nói với Bà

    "Lại đây, ta đưa con đi ngắm hoa "

    " Cẩm Cẩm , pha trà , mang bánh tới Vườn Mộc"

    " Vâng thưa bà chủ", giọng một người phụ nữ từ trong bếp vang lên

    Hoá ra đây là Vườn Mộc mà cô nghe là đây , nó đẹp ngoài sức tưởng tượng của cô: hoa hồng đỏ rực rỡ, uốn thành vòm , thảm cỏ xanh mướt, không có chút hoa dại, hoa cẩm tú cầu được trồng ven hàng rào, cây xanh phủ kín cả vường , nơi đây còn có rất nhiều chậu cây thuỷ tinh trồng hoa chuông, mùi hương của nó toả khắp cả Vườn Mộc , ở giữa Vườn còn có một đài nước đang phun trào, bên trái có chỗ ngồi để thưởng trà , xung quanh có nhiều loài hoa đang leo lên,đặc biệt hơn , cả Vườn Mộc còn được che chở bằng quả cầu bằng kính khổng lồ.

    " Mời Ngân Phu Nhân và Hạ Tiểu Thư thưởng trà bà bánh"

    " Được rồi, để đấy đi"

    " Kính chào Phu nhân và Tiểu thư"

    Bà và Hạ Băng Kiều cùng trò chuyện , tâm sự với nhau rất vui , nhìn họ mới gặp cứ như đã thân với nhau mấy kiếp.

    " Con thích hoa gì, ta thích hoa hồng lắm"

    " Con thích hoa tulip ạ"

    " Con thấy Trì Trì thế nào, nó đối xử tốt với con không"

    " Tốt lắm ạ, chỉ là anh ấy hơi đáng sợ, à không phải là rất đáng sợ mới phải ạ!"

    " Ha ha, Trì Trì nhà ta ngoài lạnh trong mềm, nó yêu con lắm, con không phải sợ đâu, nó bắt nạt con, về đây với ta, ta sẽ bảo vệ con"

    " À, con bao nhiêu tuổi?"

    " Dạ...con...18 tuổi ạ", cô khép nép , chậm rãi nói

    " Cái gì?

    18 tuổi?Thằng bé này thật giống bố nó quá đi mất, ta và con đúng là chịu thiệt rồi haizz"

    "Có chuyện gì vậy ạ?"

    "Hồi trước cha nó cũng đưa cô về, bắt cô làm vợ của cha nó , lúc đó cô cũng chỉ mới 18 tuổi thôi, được cái là cha nó yêu cô lắm, không dám làm tổn thương cô..."

    Nói một hồi đã 4h chiều, lúc này cô mới nhận ra không thấy Quân Nam Trì ở đâu, liền xin phép Ngân Tuyết đi tìm Quân Nam Trì.Tìm hồi lâu vẫn không thấy anh đâu cả, cô nghĩ rằng anh đã ra ngoài nên đã chạy ra ngoài tìm anh, cách khoảng 50m ngoài biệt thự, cô bị một cánh tay giữ lấy, bịp thuốc mê vào miệng khiến cô ngất đi rồi đưa cô lên xe.

    5giờ chiều ở biệt thự họ Quân, anh từ xe bước xuống, đến đón cô về, vừa nãy anh có chút công việc phải tới gấp để giải quyết nên mới vắng mặt.

    Khi anh hỏi cô đâu thì không ai biết.Hơn 6h tối, anh thấy lo lắng tột cùng, trên khuôn mặt đã tối sầm lại , nhìn đâu đập đó khiến người xung quanh cũng phải cẩn trọng, sợ rằng mình sẽ mất mạng dưới tay anh.

    Mãi sau có người quen biết với anh đã gọi lại:" Cậu tìm một cô gái hả?

    Người đó có phải mặc chiếc váy màu xanh ngọc không ?"

    "Phải , cậu biết cô ấy đang ở đâu?"

    " Cậu mau tới giải cứu cô ấy đi!

    Nãy tôi nghe bọn thuộc hạ bàn tán về một cô gái mặc váy xanh ngọc bị bắt đi khi đang đi trên đường đó!"

    Nghe xong, anh vứt mạnh chiếc điện thoại xuống sàn, anh nổi điên như núi lửa phun trào,hét lớn vệ sĩ phải tìm đến nơi Hạ Băng Kiều đang bị bắt giữ :" Lũ ăn hại các người!Một cô nhóc bé nhỏ cũng không canh kĩ , cô ấy có mệnh hệ gì, tao cho chung mày xuống địa ngục với Diêm Vương!

    Cho các người 5 phút để tìm cô ấy cho tao!"

    Nghe xong ai cũng hoảng sợ tột cùng, sợ tiếng nói của anh, sợ anh tức giận, sợ anh sẽ cho chúng chết, mỗi người đều dùng hết sức lực để kiếm tìm cô.

    Trong 5 phút đã có kết quả, cô đang bị bắt giữ tại tổ chức ML , nơi buôn bán, bắt giữ người làm việc trái phép lớn nhất Đông Nam Á .
     
    Cả Một Đời Yêu Em
    Chương 7:"Em mà chết, tôi sẽ xuống tìm Diêm Vương,..."


    Lập tức sau 10phút anh có mặt trước Tổ chức ML,trước mắt hắn là cổng bước vào.

    Trước mắt anh có tới 10 toà nhà cao chừng 40-50 tầng, khu này cũng phải rộng tới 10000m vuông.

    Bọn chúng vẫn luôn thầm qua mặt cảnh sát một cách trắng trợn, khiến cảnh sát không thể làm gì được bọn chúng .

    Anh mặc chiếc áo vest màu đen, áo sơ mi màu trắng, quần ấu cùng chiếc giày da bóng, đứng một mình giữa cổng ra vào,khuôn mặt không cảm xúc như đang suy tính điều gì đó; ngay cả bao vệ nhìn vào cũng phải gọi ngay cho Ngừoi đứng đầu của Tổ chứ ML này.

    Một ngừoi đàn ông béo mặc chiếc áo sơ mi màu đen hớt hả chạy tới trước anh, phía sau dẫn thêm cả chục người đi theo

    " Ngài Quân, sao Ngài lại đến đây vậy ạ?"

    Anh không nói gì với hắn , đôi mắt trừng lên nhìn anh c tay dơ cao lên, bàn tay hất về phía trước:"Giết!"

    Hai nghìn tên vệ sĩ cầm súng lao về phía trước , trên bầu trời có còn có hàng trăm chiếc máy bay chiến đấu, ùa ra như ong vỡ tổ, xung quanh nơi tổ chức bắt cóc Hạ Băng Kiều anh còn huy động 1000 lính bắn tỉa nấp phía rừng.

    Tên Béo đứng đầu Tổ chức thấy vậy khuôn mặt tái xanh tựa như chỉ còn xương cốt , hắn lo lắng, sợ hãi hỏi anh:" Tôi đã làm gì sai, mong Ngài chỉ giáo, xin đừng làm như như vậy" vừa nói hắn vừa quỳ lạy van xin.

    "Người phụ nữ mặc chiếc váy xanh ngọc của tôi bị người của anh đưa đi đâu rồi!".Anh vừa hét lớn vừa đấm vào mắt hắn khiến hắn ngã xuống đất, tay chạm khẩu súng vào đầu hắn.

    "Mong Ngài thứ tội...tôi...tôi liền đưa Ngài tới chỗ cô gái ấy...Người đâu, mau đưa Ngài Quân đi nhanh lên" hắn vội vã ra lệnh tên đồng bọn

    " Dạ vâng...Ngài...Ngài Quân...mời Ngài theo lối này..."

    Anh lặng lẽ đi theo , đi tới đâu ai nhìn cũng phải sợ hãi, cả người anh toả ra thứ 'chết chóc' , có khi còn hơn cả thế.

    Bước tới một căn phòng cũ nát ở tầng 8 toà D , trước mắt anh, Hạ Băng Kiều đang nằm một góc nhà, cả thân toàn vết máu chảy dài, nơi đâu trên cơ thể cũng bầm tím, váy đã rách ra nhiều mảnh , suýt để lộ cả ngực và nơi nhạy cảm phía dưới, trên tay cô có dấu hiệu của việc đã bị ch*ch điện.

    " Đjt mẹ nó, mấy thằng chó chúng mày đã làm gì cô ấy rồi hả!"

    Anh gào thét bọn chúng, đôi mắt tràn ngập sự tức giận, thù hận

    Hắn vừa quỳ xuống vừa run lẩy bẩy giải thích:" Tại ...cô ta...kh...không nghe...lời nên...nên chung tôi mới phải ...làm ...vậy, à...thưa Ngài, cô ... cô ta chắc chắn không yêu Ngài đâu, lúc ngất đi, cô ta còn gọi ai đó tên ...tên ...Trì Trì!"

    Hắn như đã chạm đến giới hạn cuối cùng của anh.

    Có lẽ không ai nói cho hắn biết tên anh là 'QUÂN NAM TRÌ'mà chỉ dám nói là NGÀI QUÂN

    Anh không nói gì thêm, anh chỉ búng tay một cái 'bằng" tên đó đã bị lính bắn tỉa của Anh bắn chết.

    Cả ngoài các toà nhà bỗng nhiên hỗn loạn đến bất ngờ, người của anh đã xông thẳng vào khi có tín hiệu ra lệnh của anh.Anh bế cô trên tay đưa ra bên ngoài:"Kiều Kiều , em có mệnh hệ gì, tôi tự khắc sẽ lao xuống vực, đền mạng cho em! .

    Lúc ra đến ngoài cửa, anh lãnh đạm nhìn phía bảng hiệu ' Tổ chức làm việc, lao động ML' rồi nở nụ cười nham hiểm :" Cho nổ đi"

    " Vâng thư Ngài!"

    Những chiếc máy bay thả bom xuống dứoi, gây ra " biển lửa" kéo dài 10000m vuông.

    Lửa bùng cháy khắp nơi, khói bốc lên nghi ngút như bão tố.

    Tại biệt thự của Quân Nam Trì, Hạ Băng Kiều đang nằm trong phòng ngủ , Quân Nam Trì đã mời gọi hơn 10 bác sĩ giỏi khắp các đất nước tới chữa trị cho cô, còn dặn:" Các người không làm cẩn thận, tôi cho các người 'đi xa mãi mãi'!"

    Sau 1h khám bệnh cùng băng bó vết thương , cô bị gãy 5 cái sương, nhiều vết thương rất sâu suýt chút thì khiến cô ấy mất mạng, đầu bị chấn thương nhẹ , đã bị viêm họng do gào hét quá nhiều, rất may là chữa trị được.

    Nghe vậy , anh cảm thấy rất đau lòng, một nguời đàn ông không bao giờ khóc nhưng giờ đây khi thấy cô chịu khổ đôi mắt đã ngấn lệ, nước mắt chảy dài nắm tay cô :" Xin lỗi em, Kiều Kiều, thật sự xin lỗi em!"

    Cả ngày anh đều chăm sóc cho cô, đã hơn 2 ngày 2 đêm anh không chịu chợp mắt mà chỉ đợi cô mở mắt

    Cuối cùng, đến ngày thứ 3, cô đã dần mở mắt ra , giọng yếu ớt, khàn khàn, tay đập xuống giường :" Trì Trì ...anh ...đ...đâu rồi?"

    Nghe tiếng của cô, anh vứt bỏ bát cháo đang cầm , khiến cho nó bị vỡ ra nhiều mảnh:" Kiều Kiều, em tỉnh rồi?em cảm thấy sao rồi?

    Bác Sĩ!"

    Anh nắm chặt lấy tay cô, xoa nhẹ đầu cô

    " Em tưởng mình đã chết rồi chứ..."

    "Em mà chết, tôi sẽ xuống tìm Diêm Vương,bắt Ông ấy phải cho em trở về bên cạnh tôi!Hoặc không được, tôi sẽ cùng 10.000 người xuống dưới đấy bảo vệ , yêu thương em!"
     
    Cả Một Đời Yêu Em
    Chương 8: Mạn Uyên


    Rất nhanh sau đó, các bác sĩ đã vào phòng ngủ để kiểm tra tình hình sức khoẻ:" Hạ Tiểu Thư đã dần khoẻ rồi, vết thương có chuyển biến rất tốt, nhưng Ngài cũng phải tránh làm Hạ Tiểu Thư bị kích động vì tâm lý Hạ Tiểu Thư vẫn chưa vững"

    "Được rồi, các ông về được rồi, tôi cho người đưa các ông về"

    "Cám ơn Ngài" , nói xong các Bác Sĩ cất dọn đồ nghề rồi bước ra ngoài còn không quên chào hỏi:"Chào Ngài, Ngài Quân"

    Ở trong phòng ngủ giờ chỉ có hai người , Hạ Băng Kiều cảm thấy có chút ngại ngùng, cơ thể vẫn rất đau, không dễ gì cử động được:" Trì Trì...em đói",cô ngại ngùng, tránh né mặt anh

    "À...cháo...nãy tôi bất ngờ quá nên làm đổ rồi...để tôi gọi nhà bếp nấu bát cháo khác cho em"

    Khoảng 30 phút sau, nhà bếp mang cháo cùng sữa lên cho cô , đặc biệt có cả một lọ hoa tulip nhỏ

    "A...hoa tulip..." cô có chút ngạc nhiên khi thấy nó , trên môi nở nụ cười:"Sao anh biết em thích hoa tulip?"

    Mặt Quân Nam Trì vẫn không có chút biểu cảm như trước, chỉ là giọng hạ thấp lại, nhỏ nhẹ:"Tôi chỉ là tình cờ biết em thích hoa tulip mà thôi", vừa nói anh vừa múc thìa cháo đến miệng cô:"Mở miệng đi bé con"

    Hai má cô ửng đỏ khi thấy anh múc cháo cho mình:"Em tự ăn được"

    "Mở!"

    Sợ anh không vui nên cô cũng thuận theo ý anh, nhìn cô ăn cháo trông rất đáng yêu , hai má hơi phồng nhẹ trông như đứa con nít khiến anh có chút mềm lòng:"Ngoan!"

    Cô nắm lấy tay anh, rụt rè nói :"Trì Trì ... em muốn cái này ...anh đáp ứng được chứ?"

    Anh vẫn múc từng thìa cháo nhỏ cho cô , mắt nhìn về phía tay cô:"Hửm?"

    Vừa nói cô vừa hướng mắt về phía ăn, nhỏ nhẹ :"Anh ... cho em đi học nhé, năn nỉ anh đó...anh mà không cho...em ...em...em ăn vạ anh!"

    "Tôi cho thì em cho tôi ăn em nhé?"

    Suy nghĩ một hồi cô bất đắc dĩ phải đồng ý nhưng vẫn phải ra điều kiện với anh:"Nhưng mà...đợi khi em hồi phục được không...em đau"

    Anh khẽ chớp mi tỏ vẻ đồng ý, đôi mắt nhìn cô có chút nguy hiểm:"Vậy khi em đi học, em không được tiếp xúc bất cứ với người đàn ông nào, nếu tôi thấy hoặc ai đó thấy rồi nói với tôi, 1 là tôi giết luôn người đấy,2 là đêm về em chắc chắn sẽ không được ngủ!"

    Anh cương quyết, nhấn mạnh từng câu chữ như muốn cô phải khắc sâu vào trong lòng.

    Nghe anh nói cô cảm thấy lạnh cả sống lưng, ở với anh gần 2 tháng cũng đã đủ để cô hiểu anh rồi.

    Hạ Băng Kiều chỉ biết cố gắng gật đầu mình xuống chấp thuận lời anh

    'Cốc cốc'Thưa Ngài Quân, có chàng trai tên Mạn Uyên muốn tìm gặp Hạ Tiểu Thư!

    Cô giật mình :"Mạn Uyên?sao cậu ấy biết được mà đến đây?"

    Cô quay nhẹ đầu về phía anh đã thấy anh rất tức giận, tay nắm chặt vào bát cháo khiến nó vỡ tung ra , đôi mắt trở nên sắc bén , vành tai đỏ ửng lên , gân xanh hiện rõ trên thái dương và hai cánh tay,... cô thây vậy liền nghĩ rằng có chuyện không hay sắp xảy ra , anh vừa nói không cho cô tiếp xúc với bất cứ người con trai nào mà Mạn Uyên lại tìm tới

    Cô dùng lực cố vươn tới chỗ anh dù rất đâu , hai tay quàng vào cổ anh , đặt lên môi anh một nụ hôn.Cô chủ động lấy lưỡi mình di chuyển vào trong miệng anh, hơi thở dồn dập:"ưm...ư...ưm", anh thừa việc cô chủ động hôn mà luồn anh vào áo cô, bóp thật mạnh vào ngực cô khiến cô phải thốt lên :"A!

    Đau quá!...", mặc kệ lời cô nói anh trêu đùa núm ti đã sớm cương cứng , hai ngón tay kẹp chặt núm ti cô , kéo căng ra rồi thả ra, cứ thế lặp đi lặp lại khiến núm ti cô sưng đỏ.Cô phải cố lắm mới khuyên anh bỏ mình ra .

    Anh thả cô ra , đứng lên trước mặt cô rồi đi ra ngoài , trươcz khi anh đi , cô còn kéo tay anh lại:"Trì Trì, anh đừng làm gì anh ấy nhé...xin anh... em hứa sẽ không qua lại với anh ấy đâu..."

    Anh nghe xong nhẹ nhành đặt tay cô xuống, gương mặt vẫn nghiêm nghị, kiên quyết.

    Ở ngoài cổng biệt thự, Mạn Uyên không ngừng gài thét:"Hạ Băng Kiều, cậu ra đây đi, tớ Mạn Uyên đây

    Vệ sĩ bên cạnh vẫn không ngừng nhắc nhở anh :"Yêu cầu cậu giữ trật tự!"

    Quân Nam Trì bước tới chỗ Mạn Uyên , giọng trầm trầm, liếc mắt xuống nhìn cậu:" Nói đi, tìm né con nhà tôi có truyện gì?"

    Hai người con trai đứng với nhau nhưng phải nói rằng nhìn Quân Nam Trì chững chạc, uy nghi, quyền uy hơn hẳn Mạn Uyên nhiều lần, Mạn Uyên chỉ cao 1m75, thấp hơn anh 15cm.

    Mạn Uyên sợ hãi nhưng vẫn lớn giọng hỏi anh:" Anh mang Hạ Băng Kiều đi đâu rồi hả , anh đã làm gì cô ấy"

    "Ha cậu có quyền gì mà dám tra hỏi tôi như vậy?

    Biết mình không có lợi thế , Mạn Uyên cứng họng không biết trả lời ra sao, lâu sau mới đáp:"Tôi...Tôi là "thanh mai trúc mã " của cô ấy"

    Anh nhếch môi, tỏ vẻ khinh thường hắn:"Cậu là "Thanh mai trúc mã" của cô ấy, nhưng rất tiếc , tôi là" chồng" của cô ấy rồi!"

    Mạn Uyên hoảng hốt khi nghe những lời đó:" Anh...anh đã làm gì cho cô ấy mà lại tự nhận là chồng cô ấy?Như tôi thành thật, tôi đã làm nhiều quà tặng để cô ấy vui, tôi đã làm việc để có tiền mua đồ cô ấy thích...Mọi điều tôi làn là muốn cô ấy vui vẻ , tươi cừoi mỗi ngày, còn anh, anh làm được gì cho cô ấy chứ!"

    Anh trừng mắt nhìn Mạn Uyên, đôi mắt sâu thẳm đến chết ngừoi đâm vào Mạn Uyên không chút thương tiếc, anh nhấn mạnh từng chữ có nghĩa mỉa mai:" Làm TÌNH với cô ấy!

    Khiến cô ấy vui sướng và hạnh phúc!

    Cậu còn muốn nói gì không?

    Không thì về đi!

    Đừng tới đây làm phiền nữa, để tôi tức giận, 1 là gia đình cậu phá sản trong tích tắc, 2 là cậu và cả người thân cậu xuống uống canh Mạnh Bà đó!"

    Nói xong anh quay người bước về phía biệt thự, để lại Mạn Uyên một mình ngẩn người trước câu nói của anh, cả ngừoi vẫn đang run lẩy bẩy, lạnh toát
     
    Cả Một Đời Yêu Em
    Chương 9: Bé con của anh đã rung động rồi?


    Hạ Băng Kiều từ phòng ngủ tầng 5 nhìn ra ngoài cổng, thấy anh không làm gì Mạn Uyên nên cô thở phào nhẹ nhõm nhưng cô cũng rất tò mò không biết anh và Mạn Uyên nói gì với nhau.

    Thấy anh bước vào phòng cô liền gặng hỏi:"Anh đã nói gì với cậu ấy vậy?"

    Quân Nam Trì ngồi xuống ghế tiếp tục múc cháo cho cô ăn :"Cậu ta là 'thanh mai trúc mã' của em?"

    Cô nghe anh hỏi thì ấp úng trả lời :"không... không có...chỉ là bọn em từng chơi thân nhiều năm với nhau nên mọi người hay nói chúng em là thanh mai trúc mã thôi"

    "Vậy thì tốt, tôi không muốn nghe bất cứ điều gì về em và cậu ta nữa, hiểu chưa?"

    Anh nhìn vào đôi mắt đang cố né tránh của cô:"Vâng"

    "Ăn hết đi rồi nghỉ ngơi"

    Tối hôm đó

    "10 giờ rồi, em mau cất sách rồi đi ngủ đi" Anh nhâc nhở cô đi ngủ, trên tay vẫn đang cầm quyển sách ngồi ở ghế sofa

    "Anh vẫm đang đọc mà , sao lại bắt em đi ngủ chứ" ,Cô cảm thấy có chút bất công nên phàn nàn với anh, dù vậy vẫn cất sách đi ngủ theo lời anh

    "Ý em là muốn tôi ngủ cùng?"

    Anh đặt hai chân xuống sàn nhà, đặt quyển sách lên kệ , bước tới tới đèn điện

    Hạ Băng Kiều rụt rè, nhỏ giọng lại:"Không có...em không phải có ý đó,mà là..." chưa nói hết câu , cô đã thấy anh nằm xuống cạnh cô , anh đỡ cô nằm xuống , gác tay cho cô nằm lên rồi ôm nhẹ cô vào lòng.

    Lần này vì biết cô còn đau nên anh không nỡ ôm chặt cô như lần trước mà buông lỏng.

    Trong anh đèn vàng lấp ló của đèn ngủ, anh nói nhỏ vào tai cô:"Sao hôm nay em chủ động vậy ?"

    Hơi thở anh phả vào tai cô khiến vành tai cô ửng đỏ lên, cô vì ngại mà nói thiếu chữ này mất chữ kia :"(tại) anh (đã ) cứu em mà..."

    Cô không biết bản thân mình như thế nào với anh, trái tim cô bỗng nhiên đập mạnh, cô cố trấn an mình nhưng trái tim vẫn cứ thế đập loạn xạ

    Cô ngẩng cao đầu lên nhìn mặt anh , trong ánh đèn mờ, mặt anh vẫn hiện lên trông rất đẹp trai, 36 tuổi nhưng nhìn như 26, tuấn tú, chững chạc biết bao, cô khẽ lấy ngón tay thon dài của mình kéo nhẹ áo anh:"Trì Trì..."

    "Hửm?"

    Anh nhắm chặt mắt lại, lười biếng mở miệng

    " Cám ơn anh đã cứu em, chăm sóc em!"

    Nói xong cô dang tay ôm chặt anh rồi cố đẩy người lên hôn vào má anh một cái.

    Hành động ấy đã khiến anh mở mắt, ngắm nhìn lấy 'bé con yêu dấu của mình' :"Bé con hôm nay hơi nghịch ,tôi có nên dạy dỗ lại không?"

    Biết rằng anh đang cố trêu đùa mình nên cô liền giân hờn, cúi người vào lòng anh tiếp:"Em nói thật đó!"

    Anh xoa đầu cô, cưng nựng trả lời:"Được rồi, bé con của anh mau ngủ đi"

    "Vâng"

    Sáng hôm sau

    'Cốc cốc cốc'" Mời Ngài Quân và Hạ Tiểu Thư xuống phòng ăn dùng bữa sáng ạ!"

    Anh nghe tiếp gọi của chị Trần cũng tỉnh dậy, véo nhẹ vào má cô :"Kiều Kiều, dậy ăn sáng thôi"

    Cô dụi mắt , đặt tay anh ra rồi quay sáng hướng khác:"Ưm...em buồn ngủ lắm ....không ăn( đâu)" , chưa cho cô nói hết câu, anh bế cô vào nhà tắm để đánh răng:"Bác sĩ dặn là em phải ăn uống đúng giờ ,không thể để trễ giờ"

    "Trì Trì , em có thể mặc váy không?

    Em muốn mặc váy cho thoải mái, không muốn mặc quần áo, khó chịu lắm!"

    Hạ Kiều Băng nhìn Quân Nam Trì , tay nắm lấy áo anh

    "Để tôi đi lấy cho em"

    "Dạ"

    Lúc sau anh nắm tay cô ra khỏi thang máy.

    Thời gian này không có vệ sĩ đứng trước sảnh chào nữa vì anh sợ cô sẽ giật mình như lần trước, sẽ ảnh hưởng tới tâm lý.

    Anh cùng cô ngồi ăn sáng với nhau,cô vừa ăn vừa nhìn về phía anh, có vẻ cô muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi

    " Có gì muốn nói?"

    "Um...nghe mẹ anh nói...anh từng có người thích sao, đó là ai vây ạ?"

    "Chuyện đã qua lâu rồi, em không cần để ý làm gì, chỉ cần biết không sớm thì muộn, em cũng sẽ là vợ tôi"

    Cô cảm thấy hơi hụt hẫng , luôn tự hỏi không biết giờ người con gái ấy như thế nào ?có xinh đẹp , tài giỏi hay không ?

    Có còn thích anh hay không? ...

    Anh đặt nĩa và dao xuống, kéo ghế cô lại gần mình, bàn tay to ôm lấy eo cô:"Em đừng suy nghĩ nhiều , mau ăn cơm đi"

    "..."
     
    Cả Một Đời Yêu Em
    Chương 10:"Em đã làm không tốt, người thầy như tôi phải trừng phạt em" (h+)


    "Em muốn đi 'chơi' cùng tôi không ?"

    "Có ạ" nghe vậy cô hớn hở hẳn ra , hai mắt to tròn ngước lên nhìn anh

    "Vậy ăn nhanh đi, tôi đưa em đi" Anh quay sang cô , bàn tay chạm lên má của cô, đôi mắt nhìn như đang cười

    Khoảng 20 phút sau, anh dẫn cô đi ra ngoài cổng biệt thự , mở cửa xe cho cô bước vào còn cho đáo đặt tay lên đầu cô để cô không bị đập đầu

    " Chúng ta đi đâu vậy?"

    Cô nhìn anh vẻ thắc mắc , nhẹ nhàng hỏi anh

    "VPM club" , anh khởi động xe rồi phóng nhanh về phía trước.

    "Hả..." cô ngỡ ngàng không hiểu ý anh là gì .

    Rất nhanh sau đó anh đã dừng xe trước cổng của một toà nhà 10 tầng.

    "Ngồi im đó" , anh đứng dậy bước ra ngoài rồi vòng qua phía trước xe để mở cửa cho cô

    Anh cúi người xuống, tháo dây an toàn cho cô.

    Khi đó cô còn ngửi được mùi hương râtz thơm từ quần áo của anh, nó có vẻ là sự kết hợp của rất nhiều loài thảo mộc , loài hoa đắt tiền, khiến cô có chút thích thú cùng sự thoải mái.

    Trước mắt cô là một cách cửa kính rất to, ra vào đều là những người đàn ông cao to , khoác trên mình chiếc áo vest theo cạnh còn là những cô gái mặc váy bó sát rất ngắn, hở hang nhiều chỗ .

    Cô nắm lấy một ngón tay của anh từ từ bước vào bên trong

    "Kính chào Ngài Quân, chúng tôi thật hân hạnh khi được đón tiếp Ngài!"

    Hai người đàn ông mặc chiếc áo sơ mi màu đỏ có dây nơ đeo trước cổ cúi chào anh.

    "Ừm...Chuẩn bị cho tôi một phòng VIP đi !"

    Anh hướng mắt nhìn người đàn ông bên phải

    "Vâng ạ, mời Ngài đi theo lối này" rồi anh ta đưa bàn tay ra phía trước bươớ trước anh vài mét

    Vào hẳn bên trong cô mới thấy ở đây có rất nhiều người đang hô hét ở đó :"Chết tiệt!"

    "Này!đã nói rồi, mày không chơi lại được tao đâu!"...họ đánh bài, chơi bida, mạt chược ... nhưng cái đáng sợ ở đây là họ cược tiền, thậm chí là cả tính mạng!

    Cô cảm thấy sợ hãi, đôi tay trắng mịn nắm chặt lấy tay áo anh hơn:"Trì Trì..."

    "Đừng lo , có tôi ở đây rồi" Anh tiến về phía trước , không có chút biểu cảm , khẽ lấy tay cô đang cầm chặt lấy áo mình ra mà trực tiếp nắm tay anh vào tay cô

    "Đã đến rồi thưa Ngài, đây là chìa khoá ạ"

    "Được!"

    Vừa bước vào phòng anh đã khoá chặt cánh cửa để không bị ai làm phiền.

    "Em có thể nhìn tôi chơi hoặc ngồi đó xem tivi , đồ ăn ở bên kia"Anh cởi bỏ chiếc áo khoác ngoài rồi ném xuống ghế , tay đeo găng tay vào rồi chọn cây cơ phù hợp được đựng trong giỏ

    Anh cúi người xuống, đôi mắt nhìn sắc bén như toan tính điều gì đó rồi :"Cạch...cạch...cạch", từng quả bi va chạm vào nhau rồi lần lượt từng quả rôi xuống.

    Anh đổi hướng khác, vẫn cúi người xuống hướng cây cơ cho thật chuẩn xác rồi bắn mạnh.

    Rất nhanh các viên bi đã hết.

    Cô nhìn anh đắm đuối, thật sự rất cuốn hút.

    Cô chỉ lặng lẽ chăm chú nhìn anh chơi chứ không thèm xem tivi.Nhìn anh lúc ấy thật sự rất cuốn hút, đẹp trai vô cùng khiến trái tim cô lại một lần nữa đập loạn xạ

    "Muốn thử không?

    Tôi dạy em?"anh hướng mắt tới phía cô, giọng khàn khàn

    "Vâng" nói xong cô liền chạy nhào tới chỗ anh

    Cô tiếp thu lời anh dạy rất nhanh , chơi đã có chút thuần thục nhưng tư thế vẫn chưa đúng lắm.

    "Em chơi thử tôi xem?"

    Anh đưngz phía sau lưng cô, tay ôm lấy vòng eo của cô khiến cô đỏ cả mặt, giọng run run:"D...dạ"

    Cô chỉ mới cúi người người xuống, bàn tay anh lại 'tự do' hơn , kéo hẳn váy cô lên rồi tháo bỏ chiếc áo ngực vướng víu

    "Aaa...anh ... làm gì...v...vậy?"

    Cơ thể cô bỗng giật này nhẹ, toàn thân mềm nhũn không còn sức lực

    "Tiếp tục chơi đi để tôi xem!"

    Anh đột nhiên lớn giọng với cô khiến cô sợ hãi.

    Dù toàn thân đã tê dại , nóng ran nhưng cô vẫn cố gắng để bắn được viên bi vào lỗ cho anh thấy, dù vậy, cô vẫn không thể làm được điều đó

    Thấy vậy, anh bỗng nhếch nhẹ môi cười nguy hiểm, tay kéo bỏ chiếc váy cô ra, để lộ một thân hình nóng bỏng:"Em đã làm không tốt, người thầy như tôi phải trừng phạt em"

    Nói xong anh nhấc bỏng cô lên bàn , tay vội vàng cởi bỏ chiếc quần lót đang che đậy thứ quyến rũ bên trong

    Cô không có sức để phản kháng, tay cố bám sát lấy bàn, miệng không ngừng thở dốc dù anh chưa làm gì

    Dục vọng tràn trề , mãnh liệt trong anh khiến anh phải bỏ đi "bước dạo đầu " với cô.

    Anh cúi đầu, dụi vào ngực cô, miệng mút lấy núm ti đỏ hồng đang cương lên của cô , lưỡi liếm lấy bầu ngực trắng nõn căng phồng của cô một cách say mê; bên ngực còn lại anh không để yên, ngón tay véo mạnh lấy nụ hoa đang cương cứng khiến cô hét lên :"Đau quá!"

    Anh cứ thế đắm chìm vào bầu ngực của cô rồi lại vuốt ve xuống huyệt động đang ướt đẫm, ngón tay vội lấy một ít rồi liếm thử, khuôn mặt hiện rõ sự thoải mái , thích thú:"Dâm thuỷ của em ngon lắm đó, em biết không?"

    Nói xong , anh liền lấy ba ngón tay rồi trực tiếp tiến vào sâu trong huyệt động của cô

    "Aa...aaa...a " hai mắt cô ửng đỏ, rên lên vì đau đớn nhưng cũng vì sự vui sướng .

    Khi tay anh chạm ấn vào điểm G của cô, cả cơ thể cô co rút mạnh mẽ , cả thân chảy đều mồ hôi, anh nhấn nhanh và mạnh hơn nữa , say đắm nhìn vào khuôn mặt đang tận hưởng , dâm dục của cô .

    "Em ra ... a!"

    Vừa dứt câu , "cơn thuỷ triều " trong huyệt động cô chảy mạnh ra , thấy vậy anh liền liếm sạch hết

    "Em tận hưởng đủ rồi, giờ tới tôi!" , anh lấy dương vật đang cương cứng, to dài của mình ra , khiến cô nhìn thấy liền hoảng sợ"Không được đâu, to lắm, em đau!"

    Anh bỏ ngoài tai lời cô nói, đâm dương vật vào sâu trong huyệt đạo cô , kéo ra rồi lại đẩy vào thật mạnh, anh nắm lấy cánh tay cô để giữ chặt cô lại, không ngừng đâm thật mạnh vào cô :"Aaa...sướng quá..." thấy mình đã quá dâm đãng, cô liền lấy tay che miệng mình lại, đôi mắt đã rơi lệ
     
    Cả Một Đời Yêu Em
    Chương 11: Cuộc chiến dưới đáy Đại Dương Tây Hoa Phi (1)


    Dục vọng trong người càng tràn trề hơn , nghe cô nói :"Sướng quá" còn khiến anh thêm nứng.

    Côn thịt to lớn của anh di chuyển , đâm vào âm đạo cô ngày càng nhanh:"Tôi ra!"

    Nói xong anh bắn vào trong cô , cô rên lên một tiếng:"Aaaaa!"

    Rồi ngất đi vì mệt mỏi , thân thể vẫn cứ thế không ngừng run rẩy.

    Nơi huyệt động cô chảy ra thứ tinh dịch trắng đục, cả căn phòng nồng nặc không khí mùi tình dục.

    Anh vẫn muốn tiếp tục vì chưa thấy thoả mãn nhưng nhìn thấy cô đã ngất đi vì mệt nên cung đành phải chấp nhận tạm ngưng.

    Anh mặc lại đồ vào cho cô, chỉnh lại quần áo vào bế đưa cô ra ngoài.

    Trước khi về còn hào phóng tip cho người dọn dẹp 5000$:"Cám ơn Ngài rất nhiều!

    Ngài thật hào phóng!

    Rất mong Ngài sẽ ghé tới đây ủng hộ chúng tôi !"

    Anh chỉ "Ừm" một tiếng lạnh nhạt.

    Anh đắt cô xuống ghế dưới, cởi áo khoác đắp lên thân cô rồi lên ghế lái, phóng xe về tới biệt thự.

    Tại biệt thự

    Anh bế cô xuống xe, đưa cô trở về phòng ngủ , còn không quên căn dặn Chị Trần:" Tôi có lẽ sẽ vắng mặt nhiều ngày, khi cô ấy tỉnh dậy thì nấu cháo cho cô ấy ăn, nhất định không được để cô ấy ra ngoài trong thời gian này, có chuyện gì thì báo cáo lại với tôi"

    " Vâng thưa Ngài Quân"

    Dặn chị Trần xong, anh vội lấy áo khoác dài màu đen khoác lên người, gương mặt lạnh băng, bước chân dồn dập ra bên ngoài, đôi mắt nghiêm nghị , tỏ vẻ nghiêm trọng.

    Cần Lam bước tới phía anh , cúi chào rồi đi sau anh báo cáo, giọng có chút lo lắng, vội vã:"Thưa Ngài , phía bên Tổ chức GT đang chuẩn bị công kích vào toà nhà kính dưới đáy biển của chúng ta, dưới đó đang rất nguy cấp rồi, Ngài hãy mau nhanh tới đó ạ"

    Bước chân anh càng nhanh hơn nữa khiến Cần Lam suýt nữa theo không kịp .

    Anh ngồi lên ghế phụ để Cần Lam lái chiếc xe Chiron Super Sport 300+ , chẳng mấy chốc anh đã tới một bờ biênd của Thành Phố H, trên biển có chiếc du thuyền với hệ thống hiện đại , mới nhất có thể đi với vận tốc 300k/h mà người của anh đã chuẩn bị .

    Anh hiên ngang bước lên du thuyền, để nó tự lái tự động theo hướng đã cài đặt sẵn.

    Quân Nam Trì ngước nhìn bầu trời rồi hướng mắt xuống mặt biển , trong tâm trí anh luôn có bóng hình của cô , đôi mắt có chút lo âu bởi anh nghĩ cuộc ra đi này chắc chắn 'lành ít giữ nhiều' vì Tổ chức đó có ông trùm nếu để so sánh cũng phải ngang tâm với anh.

    Rất nhanh anh đã tới Đại Dương Tây Hoa Phi, du thuyền kích hoạt 'chế độ lặn ', có kính vòm chắc chắn bao quanh du thuyền.

    Nó lặn mình xuống dưới đại dương, trước mắt là một căn cứ được bao bọc bởi lớp kính bảo vệ chắc chắn và bền vững , có thể chịu mọi tác động lớn, dù loài sinh vật nào có to lớn , mạnh mẽ đến mấy cũng không thể phá huỷ nó, có chăng cũng chỉ để lại vết xước rất nhỏ.

    Anh nước vào trong căm cứ, chậm rãi tiến tới trước một khung hình đang chiếu lại sự hoạt động của nhiều vật thể kì lạ cách đó không xa, đó là Bọn người của Tổ chức GT.

    Anh gọi nhiều cuộc điện thoại để bàn bạc với nhóm người nào đó về kế hoạch chiến đấu với bọn đó.

    Khoảng 30 phút sau, Trước căn cứ là những chiếc tàu ngầm to lớn đang tiến đến, tính tới khoảng hơn 100 cái .

    Anh đôi mắt nghiêm nghị , nhìn bọn chúng với đôi mắt sắc bén, cả người chỉ đứng im một chỗ, hiên ngang, mạnh mẽ .

    Amh ra hiệu bằng tay với ý ' tung bom!"

    Ngay lập tức 4 góc của căn cứ anh mở ra những viên đạn khổng lồ, bắn về phía địch khiến hàng trăm chiếc tàu ngầm bị nổ tung 'Bùm!".Phía Tổ chức đó cũng không thua kém, tên đứng đầu tên Ngạn Yêu hô to, tay chỉ về phía anh 'Bắn!", những chiếc tàu ngầm chiến đấu bắn hàng trăm những viên đạn về phía anh "Bùm!"

    Gây ra nổ lớn, làm vỡ một lớp bên ngoài của căn cứ.

    Anh vẫn đứng im một chỗ , đôi mắt trừng trừng hướng về phía địch , mặt không chút sợ hãi, ra lệnh cho Cần Lam:"Cho tàu chiến đấu của ta ra đi!"

    "Vâng" Cần Lam theo lệnh lên hệ thống, cho gọi tàu chiến phía mình ra .

    Ngay sau đó, đằng sau căn cứ anh có tới hàng nghìn chiếc tàu chiến đứng hàng dài ở đó.Bên Tổ chức GT thấy vậy thì kinh hãi, lập tức lùi về sau, tên Ngạn Uyên càng thêm tức giận :"Bắn chết hết cho ta!"

    Tàu ngầm của họ bắn đạn lao về phía anh 'Bùm' , Hai bên chặn bắn nhau , tiếng nổ ngày thêm ác liệt, mặt nước xung quanh trở nên đỏ đẫm vì máu người chết.

    Bọt khí không ngừng trào dâng lên mặt nước .

    "Bắn viên'Khổng Viên' đi!"

    Anh lạnh lùng ra lệnh với Cầm Lam:"Vâng thưa Ngài!"

    Một viên đại bác khổng lồ chạy vụt về phía địch, một tiếng nổ lớn vang lên "Bùmm!!!"

    Khiến hàng nghìn chiếc tàu ngầm của tổ chức GT vỡ thành vụn, xác người nổi lên kín mặt Đại Dương trong bán kính 100m.

    Tiếng nổ lớn khiến cho mặt nước dâng cao lên 50m , mặt sóng trắng xoá , đổ ào xuống, đạp mạnh vào mặt nước rồi tung bọt trắng xoá, bao quanh kín cả hòn đảo gần đó.

    Giờ đây khung cảnh trở nên hỗn loạn, khắp nơi nước trở thành màu đỏ mùi tanh nồng.

    Tên Ngạn Yên sợ hãi khi thấy Quân Nam Trì quá mạnh , hắn hét lên thật lớn :" Rút lui!" .
     
    Cả Một Đời Yêu Em
    Chương 12:Cuộc chiến dưới đáy Đại Dương Tây Hoa Phi(2)


    Không để cho Ngạn UYên chạy thoát, anh ra lệnh cho người cài đặt chế độ "lướt nước", từ căn cứ với mặt kính 3 lớp bình thường đã được bọc kính bởi lớp vỏ titan màu đen bên ngoài nhìn rất hiện đại , Căn Cứ của anh đã trở thành chiếc cano khổng lồ , nó như quả to nổi lên mặt nước.

    Dưới đáy chiếc cano titan còn có tới mười mái chèo hình tròn với công suất lớn, đuôi xe được thiết lập 4 hệ thống phun ra lửa như tàu vũ trụ nhằm để chiếc xe đi thêm nhanh hơn.

    Chiếc cano titan của anh lao về phía trước, chạy tới đâu là mặt nước như được rẽ làm đôi , sóng biển không ngừng trào ra xoá trắng của đường chạy.

    Khói đen không ngừng bốc lên dày đặc rồi bay lên bầu trời với những đám mây xám xịt đang đè nặng lên nhau như báo hiệu nó đang muốn ' nổ tung' giữa Đại Dương , trở thành một cơn bão muốn phá huỷ mọi hiện vật.

    Hai bên vẫn đang không ngừng tấn công mhau bằng như viên đạn có sức công phá lớn , nó liên tục như không có dấu hiệu muốn ngừng lại.

    Cũng vì vậy mà nhiều người , nhiều tàu càng đắm mình xuống dưới đáy Đại Dương sâu thẳm .

    Những lần bắn liên hoàn như vậy khiến cho mặt nước trỗi dậy như núi lửa phun ra dung nham, mặt nước vốn yên tĩnh đã trở nên 'ầm ầm' tiếng sóng đập xuống, cảnh vật , con người trở nên hỗn loạn, ác liệt với cuộc chiến.

    Khi Cano titan của Quân Nam Trì chỉ còn cách đoàn tàu ngầm do Ngạn UYên đứng đầu khoảng 50m, Quân Nam Trì càng trở nên hung hãn , ác liệt hơn nữa.

    Bỗng nghe thấy tiếng cười to của Ngạn UYên từ xa vang lại:"Haha, Quân Nam Trì giờ sẽ cũng chỉ còn là cái tên, ta sẽ thay Ngươi lên đứng đầu.

    Hạ Hoả !"

    Hắn vừa nói xong thì từ phía hòn đảo to trước mắt , những quả đạn đang rực đỏ toàn lửa lao vụt về phía đoàn anh khiến không ít tàu chiến của anh bị cháy.Tiếng kêu gào thảm thiết , đau đớn đè nặng lên nhau:"Ngài Quân !đau quá!nóng quá!

    Cứu chúng tôi với!aaaaa".Từng chiếc tàu chìm dần xuống, xác người nổi lềnh bềnh trên mặt nước.

    Quân Nam Trì tức giận thật rồi!Anh hét lớn!:"Cần Lam , huy động 10000 chiếc máy bay chiến đấu cùng thuyền cứu sinh nhanh cho tôi!"

    Ngay cả bản thân anh cubgx bị bỏng nặng vì vừa , máu chảy không ngừng xuống.

    "Ào ào" cơn bão vội chảy xuống như cứu lấy Anh.

    Dù vậy , sóng biển uốn lượn thậy mạnh, đập mạnh về phía anh cùng đoàn của hắn khiến cho tàu thuyền càng thêm khó khăn khi di chuyển.

    Trên bầu trời còn có những cơn sấm chớp sáng chói 'Ù!', nó rạch ngang , xé rách bầu trời như đang tức giận.

    Cần Lam chạy tới thông báo cho Quân Nam Trì:"Thưa Ngài , thuyền cứu sinh và máy bay chiến đấu đã tới !"

    "Tốt lắm!"

    Trên trời phủ kín cả máy bay chiến đấu chỉ đợi anh hạ lệnh là có thể bắn.

    Nhờ có trình độ cao do đã được huấn luyện 10 năm , phi công đều có thể thuần thục né tránh những tia sét đánh vào.

    Một con tàu chiến to bằng một hòn đảo được anh chuẩn bị phòng trường hợp bất trắc .

    " Mời Ngài lên tàu!"

    "Ừm!

    Mau cho anh em bị thương lên tàu mhanh lên!"

    "Dạ!"

    Những người bị thương lần lượt được đưa lên thuyền , bên cạnh còn có rất nhiều bác sĩ , y tế chăm lo, điều dưỡng.

    Ngạn Yên thấy vậy liền hoảng sợ.

    Quân Nam Trì ngồi xuống ghế điều khiển, mắt đăm đăm chỉ nhìn về phía địch.

    Anh nhấn nút , Tàu chiến bắn ra viên Đại Bác khổng lồ cùng tiếng nổ lớn .Một mình anh vừa chiến đấu với địch vừa phá bỏ sự cản trở của cơn bão giữ dội.

    Như chỉ một cái chớp mắt, tàu ngầm bên Ngạn Yên đã bị quét sạch, lắt ngắt chỉ còn khoảng 100 cái .

    Ngạn UYên hoảng sợ, ra lệnh cho bọn chúng tiến về phía Bắc Cực Hoàng( nới có băng tuyết phủ kín với những núi tuyết trắng xoá hùng vĩ ) cách đó không xa .
     
    Cả Một Đời Yêu Em
    Chương 13: Sự tấn công ác liệt ở Bắc Cực Hoàng( 3)


    Rất nhanh bọn chúng đã tới nơi, thời tiết ở đây rất lạnh, diện tích đất rông, tuyết dày đặc, núi ở đây ước tính phải tới hơn 50 ngọn núi cao hùng vĩ phủ kín tuyết trắng xoá.

    Không chỉ vậy mà nơi đây còn đang diễn ra bão tuyết, bọn chúng di chuyển rất khó khăn, người run lẩy bẩy, hai hàm răng chạm vào nhau 'Cầm cập' .

    Bọn chúng chia nhau ra , ẩn nấp vào hang núi , vì chúng nghĩ rằng đang bão tuyết nên khả năng cao Người của Quân Nam Trì sẽ không thể tìm thấy

    Khoảng 30 phút sau, Quân Nam Trì dẫn theo 10000 chiếc máy bay chiến đấu cùng hàng ngàn tàu chiến phía sau.

    Anh đứng im trước những núi tuyết, gió bay qua hất tung vạt áo khoác dài của anh, mắt ngước nhìn như đang suy tính điều gì đó, đôi môi nhếch nhẹ như có ý nói rằng' cuộc chơi này dừng lại được rồi!', tay dơ cao lên rồi hất về phía trước :" Bão tuyết cản trở tầm nhìn của tôi nên không thể bắt sống các người rồi, vậy nên...tôi phải tàn nhẫn một chút thôi...Haa.Thả bom đi!"

    Lần lượt máy bay thả bom hẹn giờ có sức công phá lớn được rải rác khắp nơi của núi tuyết

    "Mời Ngài lên tàu!"

    Khi tàu anh đứng cách đó không xa thì cũng đúng lúc bom đã hết giờ"Bùm!Bùm!Bùm!"

    Tiếng bom nổ liên hoàn không thôi cùng với tiếng thét của lũ người :"Aaa!

    Cứu tôi!"

    Rồi cũng dần im lại chỉ còn tiếng nổ .

    Anh đứng nhìn hồi lâu , trực tiếp xem từng ngọn núi cao hơn 3000 bị tàn phá, vỡ vụn

    Giữa nền trời đen đã được thắp sáng chói bởi " Mặt Trời nhân tạo", ngọn lửa bùng cháy giữ dội, thiêu đốt mọi thứ quanh đó.

    Một cơn mưa bất ngờ kéo tới , làm vụt tắt " biển lửa" đang rực đỏ, làm khỏi bốc lên không ngưng như muốn làm ' ngạt thở' cả trời đêm

    Tay anh đang chảy máu , trên thân thể còn có rất nhiều vết rạch đỏ thẫm, để lộ cả da thịt , giữa ngực còn bị hai viên đạn đâm vào.

    Anh ngã xuống, trước đó còn nói nhỏ:"Kiều Kiều, tôi nhớ em!"

    Giờ đây vạn vật xung quanh trở nên hỗn loạn, mảnh vụn đá chất chồng lên nhau, khói vẫn cứ thế toả ra, máu người loang lổ làm đỏ cả dòng nước, mảnh mỡ của xác tàu, xác người nhiều như cỏ nổi lềnh bềnh trong mặt nước...

    Tại biệt thự

    Cần Lam sau 1h di chuyền đã đưa anh về tới biệt thự, cho gọi rất nhiều bác sĩ, y tá giỏi từ khắp các nước đến chữa trị cho anh.

    Lúc đó Hạ Băng Kiều không ở nhà, đã bí mật xin phép chị Trần cho ra ngoài 1 ngày, lúc anh về cũng lừ lúc cô vừa ra khỏi nhà không lâu.

    Sau 10h , có một tờ báo đặc biệt được gửi đến, chị Trần nhận hộ, trên đó ghi "Tin tức mới nhất nội bộ Thế Giới Ngầm" , không dám đọc , chị Trần chỉ dám liếc vội mấy dòng đầu ' Cuộc chiến khốc liệt làm chấn động cả Thế Giới Ngầm :Ông Trùm Băng Đảng Xã Hội Đen Thế Giới -Quân Nam Trì & Ông Trùm Băng Đảng Xã Hội Đen Đông Nam Á GT -Ngạn Uyên ' rồi vội vàng cất đi.
     
    Cả Một Đời Yêu Em
    Chương 14: Chăm sóc


    Cần Lam tiến về phía chị Trần, nhẹ giọng nói :"Chị Trần, chị mau gọi Hạ Tiểu Thư về gấp đi!"

    " Vâng thưa cậu Cần Lam"

    Chị Trần vội cầm điện thoại gọi cho Hạ Băng Kiều, chỉ đợi vài dây cô đã bắt máy :" Chị Trần ạ?

    Chị gọi em có việc gì không?"

    Chị Trần có chút ngập ngừng rồi nhanh đáp lại :"Hạ Tiểu Thư, Tiểu Thư hãy về ngay đi ...

    Ngài Quân đã về rồi ạ... hơn nữa..."

    Bên kia điện thoại có tiếng thốt lên bất ngờ của cô sau đó chuyển thành sự lo lắng :"Hả ?Anh ấy về rồi?Sao Chị không báo em sớm hơn.Chết rồi, về nhà anh ấy mắng tôi mất...Mà khoan, chị nói hơn nữa gì cơ"

    "Hơn nữa...Ngài Quân đang cấp cứu tại nhà , đã ở trong đó 1h rồi ạ, nghe nói ... vết thuwong rất nghiêm trọng...Hạ Tiểu Thư hãy mau về đi ạ"

    Phía cô nghe vậy thì hoảng loạn, tay giữ lấy điện thoại để hỏi thăm, tay còn lại thu xếp đồ đạc vội bước đi:"Chị đợi chút , 5 phút nữa em sẽ có mặt!Taxi!"

    Cô tắt điện thoại rồi bước lên xe , giọng gấp gáp , khẩn trương:" Bác tài , đưa tôi đến '...' trong vòng 5 phút, phí gấp đôi cũng được!"

    "Được!

    Cô thắt chặt dây an toàn đi!"

    Bác tài khởi động xe "vèo!"

    Chẳng mấy chốc đã đến nơi, cô chạy nhanh vào biệt thự

    "Hạ Tiểu Thư!"

    "Anh ấy đâu rồi!"

    Cô vừa nói vừa hướng mắt khắp nơi

    " Dạ , Ngài Quân đang ở phòng 5 gần thang máy tầng 6 ạ!"

    Không kịp trả lời chị Trần, cô chạy vào thang máy, tay không ngừng nhấn nút tầng sáu, khuôn mặt lo lắng, ruột gan như nóng rực hẳn lên

    ' Tinh' thang máy mở ra , trước mắt cô có rất nhiều các Bác Sĩ và Y tá đang vội vã chạy ra rồi chạy vào , tiếng máy móc hoạt động cùng tiếng hô lớn gấp rút trong căn phòng càng khiến cho cảnh vật xung quanh thêm hỗn loạn, nguy kịch :"Y tá,lấy kéo cho tôi""Ngài ấy sao rồi?!"

    "Thay máu đi, sắp hết rồi!"

    "Lấy cho tôi lọ thuốc R ra đây , nhanh lên!"...

    Cô ngã khuỵu xuống, toàn thân như trở nên vỡ vụn, đôi mắt chỉ nhìn chằm chằm về cánh cửa kín đang đóng chặt, hai con ngươi vẫn đmag cố gắng kìm nén cho nước mắt không chảy ra .

    Nhưng cuối cùng nó vẫn không giữ lại được mà trào ra ngoài, lúc đầu chỉ là những tiếng thút thít nhỏ từ miệng'hức...hức' mà rất nhanh đã oà khóc thật lớn như đứa con nít.

    Khi anh đi cô đã rất tủi thân vì anh không chịu nói trực tiếp với cô , suốt 7 ngày thiếu vắng bóng anh, đêm nào cô cũng mất ngủ, tâm trạng chán nản , giảm gần 1kg .Cô cứ nghĩ khi anh về, cô sẽ được anh ôm ngay vào lòng trong sự hạnh phúc...

    Vậy mà khác xa quá, Cô không được anh ôm ngay tồi tệ hơn là từ hạnh phúc chuyển thành đau thương.

    Cô tự trách bản thân sao không ngoan ngoãn nghe lời anh mà ở nhà, tự trách bản thân không chịu nghĩ cho anh ấy, cũng tự trách bản thân thật vô dụng khi không ther làm gì cho anh ấy ngay lúc này :"Em xin lỗi...Trì Trì...anh mà có làm sao... cả đời này em sẽ không bao giờ thăm mộ anh đâu!Cho nên ...anh phải tỉnh dậy đó!Nhất định...huhu"

    "Hạ Tiểu Thư..."

    Cần Lam cúi người xuống an ủi cô :"Tiểu Thư hãy ngồi lên ghế, sang nhà rất lạnh, không nên để bị cảm nếu không Ngài Quân sẽ càng lo lắng ạ..."

    "Ừm..." cô nhẹ nhàng đứng dậy, cả người chóng mặt , lảo đảo không thôi, dù vậy vẫn đủ sức để ngồi vào ghế sofa đơn cạnh đó.

    "Cần Lam ...anh ấy xảy ra chuyện gì vậy?"

    Hạ Băng Kiều rưng rưng nước mắt nhìn về phía anh.

    "Ngài Quân dặn tôi không được nói cho Tiểu Thư biết ạ..."

    Cần Lam cúi mắt xuống như muốn né tránh đôi mắt của cô

    " Nhưng mà 'người phụ nữ ' của anh ấy nhất định phải được biết chứ?"

    đôi mắt cô hướng về anh như lời khẩn cầu...rất muốn được biết tình hình của anh

    Cần Lam suy nghĩ một hồi rồi nhỏ giọng kể toàn bộ sự việc cho cô nghe :"Trước khi Ngài ấy ngất đi, tôi vẫn nghe Ngài ấy nhắc tên của Tiểu Thư ..."

    Nghe vậy cô càng trở nên hoang mang hơn... bật khóc lớn hơn , biết tình trạng nguy kịch của anh như vậy, trái tim cô khác nào việc bị hàng ngàn con dao nhẫn tâm đâm vào?

    Đã hơn 2h trôi qua , cô vẫn dõi theo cánh cửa đợi nó mở ra , hi vọng sẽ là điều tích cực, đôi mắt cô giờ đã đỏ hoe, cô khóc nhiều đến nổi không thể khóc nữa...

    "Cạch" , một vị Bác sĩ bước ra, lần lượt theo sau còn có nhiều Bác si cùng y tá khác" Chào Hạ Tiểu Thư!"

    Cô vội đứng hẳn dậy, đôi mắt sưng đỏ nhìn chằm chằm vào Bác Sĩ rồi hỏi:"Anh ...Anh ấy không sao chứ?

    Đúng không?"

    "Dạ vâng thưa Tiểu Thư, Ngài ấy đã qua cơn nguy kịch, viên đạn chỉ cách trái tim của Ngài ấy 2mm , thật là rất may mắn!"

    "Thật ư?

    Cám ơn Bác Sĩ rất nhiều!Muộn rồi , mọi người đi nghỉ đi, tôi muốn vào thăm anh ấy một lát..."

    "Dạ vâng, có chuyện gì Hạ Tiểu Thư cứ cho Người gọi chúng tôi ạ "

    "Được"

    Cô bước vào căn phòng, đóng nhẹ cánh cửa phòng lại, vật dụng bên trong đã sớm được y tá dọn dẹp tuy vậy không khí vẫn nồng nặc mùi thuốc khiến cô cảm thấy hơi khó chịu , đầu óc có chút choáng váng.

    Cô ngồi xuống bên cạnh anh, nắm nhẹ lấy bàn tay của anh, hai con ngươi khi nhìn anh lại rơi nước mắt:"Trì Trì...anh phải sớm tỉnh dậy đó!"

    Cô ngắm nhìn khuôn mặt không chút biểu cảm của anh, da mặt vẫn mịn màng như trước,lông mày đậm vẫn nhướng lên trên, sóng mũi cao cùng mái tóc phũ xuống.

    Cô âu yếm vuốt nhẹ khuôn mặt anh, ngón tay bỗng run run không thể để yên :"Trì Trì...Em nhớ anh lắm đó... anh biết không?"

    Cô cả đêm không ngủ chỉ thức chăm anh, thay nước, thay máu cho anh, chăm lo cho anh từng chút một , cũng nhờ hoàn cảnh này mà cô cảm thấy sự nguy hiểm trong công việc của anh, cô cũng cảm thấy cảm thấy người đàn ông này rất bản lĩnh , dũng cảm , là một người đáng tin để dựa vào.
     
    Cả Một Đời Yêu Em
    Chương 15: "Tôi lại thấy ăn em mới là thuốc bổ tốt, mùi vị cũng rất ngon!"


    Sáng hôm sau, chị Trần mang bát cháo cùng nước cam lên cho cô .

    Nhưng vì tâm trạng không tốt, luôn cảm thấy chán nản và lo lắng cho anh nên cô không chịu ăn uống .

    Mọi thứ bên ngoài giờ đây chỉ là thứ ngoài lề, không quan trọng , việc quan trọng với cô là bao giờ anh sẽ tỉnh lại, sẽ khoẻ lại?

    Đến tối hôm đó, khi cô vẫn đang nắm lấy bàn tay anh như đợi chờ anh sẽ mở mắt, bàn tay anh từ từ chuyển động, dường như cảm thấy bàn tay Hạ Băng Kiều đang nắm lấy tay mình , anh vuốt ve ngón tay cô, đôi mắt dần mở ra, miệng không ngừng gọi tên cô:"Bé con của tôi, em đâu rồi?"

    Thấy anh tỉnh lại , cô vui không ngớt, liên tục hỏi thăm anh:" Anh cảm thấy sao rồi?

    Có thấy khó chịu ở đâu không?

    Còn thấy đau ở đâu không?

    Để em đi gọi Bác Sĩ!"

    Cô đặt bàn tay anh xuống, chạy ra bên ngoài :"Bác Sĩ, Trì Trì tỉnh lại rồi !"

    Các Bác sĩ vội chạy vào phòng anh , lấy các thiệt bị y tế ra kiểm tra cho anh, miệng còn cười nhẹ:"Hạ Tiểu Thư, Ngài ấy đã có tiến triển tốt về sức khoẻ rồi, sẽ sớm bình phục thôi.

    Tuy vậy vẫn phải cẩn thận một chút.Tôi sã kê một ít thuốc bổ cho ngài Quân, Hạ Tiểu Thư giúp tôi cho Ngài ấy uống nhé?"

    Ánh cô cong lên như vầng trăng khuyết, miệng nở nụ cười tươi :"Được!Cám ơn Các Bác sĩ cùng y tá!"

    Khi tất cả cùng ra ngoài, ở phòng chị còn lại hai người, cô bươcz nhanh cề phía anh c giọng hớn hở nói với anh:"Trì Trì!em...(nhớ anh lắm đó!"

    Cô chưa kịp nói hết câu cô đã bị anh kéo đầu xuống, éo cô phải hôn anh, hai má cô ửng hồng, nhắm chặt mắt lại chiều theo ý anh:"Ưm...ư..."

    Anh dù vị thương nhưng vẫn đủ sức để có thể 'vật lộn' với cô.

    Lưỡi anh di chuyển mạnh mẽ , tấn công vào lưỡi cô, liếm thật chặt lấy môi cô như muốn thoả mãn sau bao ngày xa cách.Hơi thửo cô dồn dập hơn, như có một lớp vỏ trong suốt ngăn không cho cô thở được, nhịp tim đập ngày càng mạnh khi bị anh 'chiếm' "lấy:"ha...ha...ưm..ư..."

    Lâu sau cô mới chịu buông cô ra , đôi môi anh nhếch lên tỏ vẻ đã có được thứ mình muốn:"Tôi nhớ em lắm, Bé con của tôi!"

    "Em cũng nhớ anh!

    Anh làm em lo chết mất!"

    Anh bỗng bật cười nhỏ với cô:"ha ha...đôi mắt em như panda vậy đó"

    Chưa từng thấy anh cười vui như vậy, cô có chút giận dỗi khi nghe anh nói :"Còn không phải vì anh hả?"

    "Lại đây, nằm xuống với tôi!"anh vỗ nhẹ tay xuống dưới giường, ra hiệu cho cô nằm xuống ngủ với với anh, tay còn đặt để cô nằm lên.

    "Tay anh đang bị đau đó!"

    "Mặc kệ!

    Nằm xuống đi"

    Cô đành phải chiều theo lời anh nói, cẩn trọng nằm lên chỗ anh bị thương.

    Anh vươn tay ra, ôm anh vào lòng, giọng khàn khàn, ấm áp:"Lâu lắm mới được ôm anh!"

    "Thích tôi rồi?"

    "Không...không...có..."cả mặt cô đỏ bừng khi nghe anh hỏi, cố rúc đầu hẳn vào người anh.

    Đã khoảng hai ngày từ khi anh anh tỉnh dậy, cô vẫn tận tình, quam tâm và chăm sóc cho anh.

    "Đến giờ uống thuốc bổ rồi!"

    "Tôi không muốn uống" , anh nhướng mày lên, vẻ mặt khó chịu , không hài lòng.

    "Anh khống uống thì em sẽ không ăn cơm!Hơn nữa thuốc bổ này tốt lắm tuy là vị không ngon lắm"

    "Này!"

    Anh hướng mắt nhìn về phía cô đang đứng pha thuốc cho anh

    "Dạ?"

    Nghe tiếng anh gọi, cô theo phản xạ quay đầu nhìn anh

    "Tôi lại thấy ăn em mới là thuốc bổ tốt , mùi vị lại rất ngon!"
     
    Cả Một Đời Yêu Em
    Chương 16:"Chiều tôi một lần được không, Bé con?"(h+)


    Nghe anh nói hai má cô bỗng ửng hồng, da mặt nóng ran, cô quay người lại, giọng khàn khàn:"Ăn thịt người tàn ác lắm đó!"

    "Em cố tình không hiểu lời tôi nói,hửm?"

    Quân Nam Trì ngồi dựa lưng vào gối, hai mày nheo lại tỏ vẻ khó chịu

    "Hiểu gì chứ?"

    Cô vẫn không quan tâm lời anh nói, tay pha thuốc cho anh uống

    Anh không nói gì , lặng lẽ bước đến phía cô đang đứng.Khi cô vừa quay lại thì giật mình, suýt chút nữa làm đổ thuốc:"Aaa!Anh là ma hả?

    Sao đi không có chút tiếng động vậy, doạ chết rồi!Mau về giường nằm đi!"

    Nói xong cô kéo tay anh về phía giường, dìu anh nằm xuống:"Thuốc đây, anh mau uống đi"

    Quân Nam Trì ném thuốc văng xa , cô thấy vậy liền khó chịu , bực tức :"Anh làm gì vậy?

    Muốn nhập 'quan'?"

    Anh kéo người cô xuống ôm vào lòng, miệng áp sát vào tai cô, hơi thở ấm áp:"Ý em là 'quan' hệ tình dục?

    Đúng vậy, tôi muốn lắm!"

    "Biến thái!

    Anh tự cắt bớt từ rồi đó,Bỏ em (ra đi)"

    Cô chưa kịp nói hết câu đã bị tay anh ép cho nằm xuống hẳn giường, nhỏ nhẹ nói với cô :"Chiều tôi một lần được không, Bé con?"

    Nghe anh nói vậy cô có chút động lòng rồi, cả mặt đỏ ửng , quay sang bên như muốn né tránh ánh mắt của anh.

    Cô từ trước tới giờ vẫn luôn tự trách bản thân khi đối xử không tốt với anh, thấy bản thân thật sự rất đáng trách.

    Cô coi như lần 'chiều' này là lần chuộc lỗi với anh, giọng chậm rãi:"Nhưng ... em ...không biết...làm..."

    Nghe cô nói vậy, hai khoé môi anh nhếch lên tỏ vẻ đắc ý, hai con ngươi đen láy vẫn nhìn cô không ngừng:"Không biết thì học, tôi dạy em"

    Vừa mới dứt câu, anh nhấc bổng cô lên, cho cô ngồi lên bụng mình.

    CÔ có thể cảm nhận rõ từng cơ bụng săn chắc, cứng cỏi của anh:"Aaa...anh không đau đấy chứ?"

    "Không đau"

    Nghe vậy cô thấy yên tâm hơn , cô sợ chạm phải vết thương của anh, sẽ khiến thời gian điều trị phải kéo dài, ảnh hưởng tới sức khoẻ của anh

    Hai mắt cô nhìn chằm chằm vào anh, e thẹn hỏi :"em...phải làm gì?"

    "Cởi hết quần áo ra đi"anh thong thả đáp lại cô không chút ngập ngừng

    Cô theo lời anh cởi bỏ quần áo, áo lót bị tháo bỏ để lộ hai bầu ngực căng tròn với núm ti ửng to đang cương cứng lên, trông rất quyến rũ đàn ông

    Quần lót cô cởi bỏ cũng là lúc huyệt động được thoả mình ra bên ngoài, gây sự chú ý với dương vật, chính trong nó cònđang khao khát một dục vọng được lấp đầy bởi thứ tinh dịch trắng đục của anh

    Anh vừa nhìn đã cảm thấy không chịu nổi, yết hầu di chuyển không ngừng, giọng gấp gáp:"Không cần bươcs dạo đầu nữa! làm luôn đi!"

    Cô nhắm chặt hai mắt, bàn tay nhỏ nhắn , thon thả của cô kéo lấy tay anh đặt lên ngực mình rồi điều chỉnh tay anh bóp mạnh lấy bầu ngực :"aaa...ưm...ư...ưm..."

    "Bé con dâm đãng!"

    Nói xong anh dùng lực thật mạnh, nắn bóp hai quả đào to quyến rũ.Sau đó liền trêu đùa với núm ti đang cương cứng của cô, hai ngón tay anh kẹp chặt lấy đầu tay cô,dùng sức kéo dãn ra rồi bỏ xuống:"A!đau quá!"

    "Cúi xuống đi,tôi muốn liếm ngực em!"

    Cô cúi người xuống, điều chỉnh cho hai bầu ngực về phía miệng anh.Anh liền nhào tới, liếm mút thật chặt với núm ti của cô không ngừng, sau đó là cả một bầu ngực trắng trẻo, to tròn của cô

    Cô thở dốc từng cơn, khuôn mặt nóng ran:"aaa...sướng...ưm..."

    Lúc sau anh kéo người cô ngồi lại lên bụng mình, ra lệnh cho cô:"cởi bỏ thắt lưng ra đi, cậu bé của tôi muốn em rồi!"

    Cô quay người xuống thì thấy dương vật của anh đang cương lên , cô phải loay hoay, chật vật lắm mới có thể tháo bỏ nó ra.Dương vật của anh bật lên như thoát khỏi vật cản trở nó, nó to dài và gân guốc

    "Liếm nó đi!"

    Cô cúi người xuống, chỉ dám liếm nhẹ bên ngoài

    "Em tính chọc tức tôi hả?

    Mút chặt lấy nó trong miệng em đi!"

    Nói xong anh đánh vào mông cô 'chát!'

    "Đau!"

    Cô nghe theo lời anh , mút thật chặt lấy dương vật nhưng chỉ có thể cho vào miệng 1/3 dương vật của anh vì nó quá dài.

    Bàn tay nhỏ nhắn của cô nắm phía dưới dương vật cùng hai hòn bi của anh.

    Đôi mặt đã đẫm lệ, miệng đẩy lên đẩy xuống chậm rãi với dương vật của anh

    "Nhanh lên nữa đi!"

    Anh có vẻ như sắp mất bình tĩnh do không thể chịu đựng được nữa.Anh muốn bắn tinh ra luôn nhưng cô chậm quá!

    Cô liền làm mạnh hơn, lên rồi lại xuống.

    Lưỡi cô bên trong liếm quay bao quy đầu của anh.

    Anh nhấn mạnh đầu cô xuống thật sâu.Bao quy đầu đâm đến tận sâu trong miệng cô.

    Cô ra sức phản kháng nhưng không thẻ được.Anh gấp gáp:"Tôi bắn!"

    Ngay sau đó, tinh dịch trắng đục lấp đầy cả miệng cô ,nó nhiều tới mức còn tràn ra ngoài rồi chảy theo xuống cổ.Cô quay đầu nhìn anh, cả khuôn mặt cô đỏ rực, nước mắt chảy dài trên đôi má.

    Thấy cô đang khóc, anh liền kéo người cô xuống, ôm trong lòng :" Ngoan nào, sao lại khóc?

    Tại tôi đánh em hả?"

    Vì không dám bỏ tinh dịch trong miệng nên cô chỉ có thể lắc đầu:"ưm...ư..."

    Anh thấy vậy liền đắc ý, xoa đầu cô:"Nuốt nó đi, ngoan "

    Cô ngoan ngoãn nghe theo lời anh nhưng chỉ dám nuốt từng chút từng chút một , khi đã nuốt hết thì cô liền thở dốc:"ha...ha...ha..."

    "Ngon không ?"

    Cô cúi thấp người xuống, ngại ngùng đáp lại:"Thơm hơn lần trước rồi...nhưng mà...dính quá..."

    Anh nghe vậy thì hai khoé môi nhếch lên, kéo cô ngồi lại trên bụng mình:"Tiếp tục đi, chưa xong"

    Cô thấy vậy liền hoảng sợ:"Tiếp tục?"

    "Cô bé của em đang chảy nước kìa,chẳng phải em muốn tiếp tục sao?"
     
    Cả Một Đời Yêu Em
    Chương 17:Bị phạt đứng vì đi học trễ (h+)


    Cô xua tay trước mặt anh, ra ý từ chối:"Chảy nước...gì cơ chứ...mai em bắt đầu đi học rồi...không thể làm tiếp được...để lần sau đi...được không?"

    "Nếu được thì sao?"

    Quân Nam Trì nắm chặt hai bàn tay cô, đôi mắt sâu thẳm đợi cô trả lời

    "Thì...lần sau...2 lần?"

    Giọng cô nhỏ dần, hướng mắt tránh né anh

    "Được!

    Em nhỡ kĩ lời em nói!Tôi tha em, đi ngủ đi"anh thả tay cô ra , đặt người cô xuống giường nằm ngủ

    Hạ Băng Kiều ngồi dậy, kéo bỏ chăn rồi đi đâu đó

    "Đi đâu?"anh kéo lấy tay cô, không để cho cô đi

    "Em đi mặc quần áo?"

    Cô thắc mắc trả lời anh

    Quân Nam Trì kéo mạnh tay cô, khiến cô ngã xuống giường, khi mở mắt cô đã nằm trọn trong vòng tay anh :"Không cần!"

    Cô không nói gì thêm, bất đắc dĩ phải bỏ quần áo khi đi ngủ.

    Bỗng có thứ gì đó mềm mại đang liếm chặt lấy nhũ hoa của cô:"A...anh...anh làm...gì...vậy?"

    "Em ngủ đi, tôi sẽ chỉ mút núm ti em thôi, không làm gì em thêm đâu" Vừa mới nói xong anh mút thật mạnh khiến núm ti cô kéo nhẹ ra, làm toàn thân cô tê dại

    Cô rên lên vì sướng, tay vươn ra, ôm nhẹ vào cổ anh, phía dưới đang không ngừng ướt đẫm :"Em...em ngủ..."

    Sáng hôm sau

    Hạ Băng Kiều chợt mở mắt thức dậy, cả người đau ê ẩm dù đêm qua không làm gì quá nhạy cảm, cô ngồi lên , dựa vào đệm tựa,nhìn xuống dưới ngực mình liền thấy hai núm ti vẫn đang cương cứng, đỏ hồng,hai quả đào trắng trẻo toàn vết in đỏ do bàn tay anh để lại.

    Đêm qua anh đúng là 'không làm gì thêm' nhưng lại liếm mút ngực cô tới sáng nên núm ti vẫn còn ướt .

    Hạ Băng Kiều bước từng bước chậm rãi vì đau, cô vội vàng tắm rửa, vệ sinh cá nhân.Cô mặc một chiếc váy tay bồng dài có hoạ tiết con bướm, phối thêm dây chuyền đôi mà anh tặng cô, trông rất duyên dáng, thục nữ.

    "Đi học hả?"

    Cô giật mình khi nghe tiếng anh nói

    "Vâng ạ"

    "Tôi đưa em đi" anh bước ra khỏi giường, bàn tay to lớn ôm chặt lấy cô

    Hạ Băng Kiều cô gắng thoát ra khỏi vòng tay của anh, quay đầu nhìn lên anh:"Không cần , em tự đi được, vết thương anh ( chưa lành đâu)" chưa dứt câu, môi cô đã bị anh khoá chặt , anh đánh lưỡi di chuyển trong miệng cô không ngừng trêu đùa, tay phải ôm lấy eo cô, tay còn lại luồn vào váy rồi dùng hết sức để nắn bóp ngực cô như muốn giải phóng bỏ ham muốn trong mình

    "Aaa...em ...muộn rồi...phải ...đi học!"

    Cô lấy tay đập vào ngực anh , cô gắng vùng vẫy

    Anh mặc kệ lời cô nói, cứ thế đắm chìm vào trong biển dục với cô.Khoảng hơn 10 phút sau mới chịu bỏ cô ra

    "Tại anh đó!

    Em muộn học rồi!"

    Vừa nói cô vừa chỉnh lại trang phục, vội chào anh rồi đi học

    Anh nhìn theo bóng lưng đang nhỏ dần của cô:"Chuẩn bị xe đi, đến trường học của cô ấy!"

    "Vâng thưa Ngài Quân!"

    Cần Lam bên cạnh anh lúc nào cúi đầu rồi bước đi làm theo lời anh dặn

    Trường đại học FiickLand

    "Mới ngày đầu đã đi học trễ rồi!

    Ra ngoài cửa đứng cho tôi!"

    Thanh Huyền hét lớn cô trước bao nhiêu sinh viên khác khiến cô đỏ cả mặt

    Hạ Băng Kiều bước chậm ra ngoài cửa, trong lòng hơi trách anh khi đã để cô đi học muộn

    Cô phải đứng ngoài nhìn vào lớp để học, đôi chân chỉ mới đứng hơn 10 phút đã bắt đầu run rẩy , cô nói nhỏ :"Chết tiệt cái đôi chân này!"

    Cũng vì những 'động tác' kia khiến chân cô sáng nay đau nhức , ê ẩm .

    "Vào lớp !"

    Cô giật mình khi nghe thấy giọng nói quen thuộc , cô quay đầu lại nhìn thì thấy anh đang đứng ngay sau lưng mình, khuôn mặt còn tối đen lại , tức giận mà nói lớn với cô
     
    Cả Một Đời Yêu Em
    Chương 18:"Em học ngoan, có vấn đề gì thì nói tôi, hử?"


    Anh cao 1m9 nên cả người đã che hết ánh sáng của bóng đèn , khoác chiếc áo đen dài cùng với áo sơ mi kẻ sọc trắng, đôi mắt sâu thẳm liếc nhìn xuống đôi chân thon dài đang run rẩy của cô không chớp.

    Cô thấy vậy cũng hoảng sợ nhìn xuống dưới chân anh , người đứng khép nép đằng sau cánh cửa để Thanh Huyền không nhìn thấy mình và anh:"Em ...sợ ...không vào ...đ...đâu..."

    Anh nghe xong cô nói thì nắm chặt lấy tay cô, kéo mạnh cô vào trong lớp rồi đặt cô xuống chỗ ngồi mà không nói gì thêm, tuy vậy, ánh mắt nhìn vẫn rất tức giận

    Hành động của anh đã gây chú ý với cả lớp học, đặc biệt là Thanh Huyền, Thanh Huyền chỉ tay về người đàn ông cao to trước mắt mình:"Cậu là ai mà lại ngang nhiên...(vào lớp học?)"

    Quân Nam Trì đứng ở bậc thang, trừng đôi mắt chỉ toàn con ngươi nhìn Thanh Huyền mà lớn giọng:"Vậy cô là ai mà lại ngang nhiên bắt người phụ nữ của tôi đứng ngoài!"

    Câu nói của anh khiến cả lớp đang xôn xao bàn tán bỗng im bặt vì sợ hãi trước một con sư tử đang gầm gừ , giận dữ như thể ai động vào nó lúc này sẽ trở thành món ăn của nó

    Thanh Huyền run giọng, khuôn mặt tái xanh :"Tôi...tôi là...gi...giảng viên...của ...em...em ấy..."

    "Haa...chỉ là một chức vụ bé nhỏ thôi mà cũng dám lộng hành?", Quân Nam Trì vẫn liếc nhìn Thanh Huyền không chớp mắt, giọng nói như mang chút ý mỉa mai

    Hạ Băng Kiều thấy tình hình không ổn liền giải vây, tay cô giật nhẹ lấy tay áo anh như muốn làm nũng, đôi mắt to tròn ngẩngleen nhìn anh:"Em không sao...anh mau về đi...đừng ở đây nữa..."

    "Hửm,Em còn muốn bênh cô ta?"

    "Không...kh...không có mà..."

    Anh rút điện thoại ra gọi điện thoại cho ai đó, cả trong phòng không chút tiếng động nào của sinh viên, chỉ toàn nghe thấy tiếng ai đó đang nói chuyện với anh

    Vừa nói được 3 câu thì Quân Nam Trì liền tắt điện thoại:"Hiệu Trưởng gọi cô lên văn phòng nói chuyện!"

    "Tôi đã làm gì sai cơ chứ!"

    "Theo quy định số 12 của trường Fiickland, giáo viên không được phép tự ý bắt phạt sinh viên , học sinh mà phải thông qua hiệu trưởng trước!"

    Nghe xong Thanh Huyền không thể nói gì hơn ngoài việc im lặng, ngay lúc đó có tiếng chuông điện thoại vang lên'ting ting ting', Thanh Huyền bắt máy , bên người gọi có tiếng lớn giọng:"Cô Thanh Huyền!

    Cô mau lên phòng Hiệu Trưởng cho tôi!"

    "Vâng ạ!"

    Giọng Thanh Huyền có vẻ như rất bực tức , cô liền bước ra ngoài cửa

    Lúc này cả lớp xôn xao bàn tán về mối quan hệ của hai người:"Anh ta là ai vậy ?"

    "Đẹp trai quá đi mất!"

    "Có phải là người yêu của bạn học kia không ?"

    Hạ Băng Kiều đỏ cả mặt, cúi đầu xuống mà không dám nhìn lên vì ngại

    "Em học ngoan, có vấn đề gì cứ nói tôi,hử?"

    "Dạ vâng...anh về cẩn thận"

    "Ừm!"

    Ngay khi Quân Nam Trì đi, các bạn học xôn xao chạy vào hỏi thăm cô :"Người đó là ai vậy?"

    "Hả...là ... anh trai họ của tớ ấy mà"

    "Ồ, cậu sướng thật , anh ấy trông đẹp trai quá!"

    Trong khi mọi người đều đang chú ý và hỏi thăm Hạ Băng Kiều thì góc lớp bên kia có một nhóm bạn năm người đang liếc nhìn Hạ Băng Kiều, tỏ vẻ khó chịu , tức giận:"Cô ta là ai vậy?"

    "Không biết, mới ngày đầu đi học mà""Người đàn ông vừa nãy có quan hệ gì với cô ta nhỉ?"...

    Khoảng 30phút sau thì Thanh Huyền bước vào lớp trong tâm trạng bực tức, cô ta liếc nhìn Hạ Băng Kiều chốc lát rồi dạy học tiếp.

    Trong giờ học, cô ta không ngừng gây khó dễ cho cô , khiến cô xấu hổ trước các bạn học khác.

    Kết thúc buổi học sáng,khi Hạ Băng Kiều đang đi trên hành lang thì bỗng có tiếng gọi lớn:"Này con nhỏ kia!"

    Cô quay lại theo phản xạ:"Có chuyện gì vậy?"

    Vừa dứt câu, nhóm năm người khi nãy liền tát cô một cái thật đau, khiến bên má trắng nõn bị đỏ một vết to'chát!'

    "Sao đánh tôi?"

    Hạ Băng Kiều hướng mắt nhìn về phía bọn họ.

    "Tao ngứa mắt thì tao đánh, cần có lý do?"

    Một người tóc ngắn ngang vai lớn giọng với cô

    'Chát!' Hạ Băng Kiều bỗng tát lại người vừa nãy đánh mình,giọng khó chịu :"Ngứa mắt thì gãi mắt đi!đánh người gì chứ?Hay muốn làm chó, hễ gặp người là cắn,hả?!"

    "Này !

    Mày biết đây là ai không mà dám đánh lại hả con nhỏ kia!"

    Người bên cạnh hét to vào mặt cô

    Vì mọi người gần như đã về nhà , về kí túc xá nên cả hành lang chỉ có 6 người bọn cô .

    Lúc này có tiếng điện thoại vang lên ' ing ing ing'.Vừa dứt điện thoại thì có người kéo lấy tóc cô , đôi mắt trợn lên, liếc nhìn cô: "Lần này tao tha cho mày!Để lần sau, tao cho người khác nhìn không ra mặt mày đấy con nhóc!"

    Bọn họ vừa nói xong vì đẩy ngã cô rồi đi về phía cổng, bọn họ ngồi trên một chiếc xe sang rồi ngay sau đó đã đi mất, để lại cô một mình ở hàng lang không bóng người.
     
    Cả Một Đời Yêu Em
    Chương 19: "Nói đi!Ai đánh em đến đỏ cả má như vậy!"


    Cô vội ra căng tin trường học để mua đá lạnh rồi chườm lên má.Tuy vết đỏ đã giảm nhiều nhưng vẫn còn hơi đỏ một chút do lực tác động hơi mạnh

    Khoảng 10 phút sau , một chiếc xe Rolls Royce đưa cô trở về Biệt thự.

    Ngay khi vừa bước vào nhà, cô liền hỏi Chị Trần:"Chị Trần...Trì Trì đâu rồi ạ?"

    "Thưa Hạ Tiểu Thư, ngài Quân đang bận chút việc ở trên thư phòng ạ..."

    "Dạ vâng"

    Nghe Chị Trần nói xong cô vừa lấy tay che mặt vừa chạy lên phòng làm việc riêng mà anh chuẩn bị cho cô

    Hạ Băng Kiều đang nghiên cứu bài tập thiết kế của mình thì có tiếng mở cửa'cách'

    Cô quay đầu sang nhìn phía cửa bị mở thì thấy anh đang đi về phía mình, giọng trầm xuống:"Bé con , sao về rồi không chào tôi?"

    Cô lấy tay che lên bên má vẫn hơi đỏ, vờ như đang tự sờ má mình:"A...tại em nghĩ không nên làm phiền anh khi anh đang làm việc"

    Anh đặt tay lên xoa đầu cô, dịu dàng nói lại:"Bé con lại có lúc ngoan ngoãn như vậy?"

    "Hừ,em lúc nào chả ngoan cơ chứ!"

    "Được rồi"

    Quân Nam Trì bỗng bế người cô lên cao, anh ngồi xuống ghế rồi đặt cô ngồi lên đùi mình

    Hạ Băng Kiều không thấy tự nhiên liền ngại ngùng nói:"Anh...ngồi thế này khó chịu lắm..."

    "Khó chịu gì chứ?

    Em còn ngồi lên'cu cậu' của tôi được thì ngồi lên chân tôi có là gì?"

    "Không có liêm sỉ!"

    Cô vừa nói vừa hậm hực làm bài thiết kế tiếp, tay kia vẫn đang ôm lấy má

    Thấy có chút kì lạ, anh liền cau mày,khó chịu hỏi cô:"Má em bị sao hả?"

    "A...không có, em tự sờ má...có gì...là sai hả", cô chậm rãi , rụt rè trả lời anh như bị nói trúng tim đen

    "Nói thật!",anh lớn giọng hỏi cô, cả khuôn mặt đã không còn dịu dàng như trước

    "Em...bị ...ng...người...đ...đánh....nhưng mà không sao đâu,em đánh trả rồi"

    "Quay người lại đây!"

    Cô giật mình khi nghe anh hét lớn , sợ hãi làm theo lời anh.

    Cô tụt người xuống khỏi đùi anh sau đó leo lên từ từ như đứa con nít do người anh cao quá, đầu cô hơi cúi xuống, tay vẫn ôm lấy má

    Anh nâng cằm cô lên, bóp chặt lấy khiến cô đau như chết đi sống lại:"Aaa,đau em, bỏ ra đi!"

    "Tôi đã bảo em là có vấn đề gì thì nói với tôi, tại sao sm lại dấu?"anh trừng mắt lên nhìn vào cô

    "Em xin lỗi mà...", cô nhìn sang hướng khác như muốn né tránh đôi mắt gây chết người của anh

    "Nói đi!Ai đánh em đến đỏ cả má như vậy!"

    "Em..." ngay sau đó, cô liền nhún người cao lên cho bằng anh, hôn anh thật sâu như muốn anh sẽ vì nó mà nguôi cơn giận.

    "Aaa...ưm...ư...a...a..."

    Anh thấy cô chủ động thì càng làm tới , anh nắm chặt lấy đầu cô rồi nhấn sát vào miệng mình, khiến cô có giãy giụa vì khó thở cũng không thể thoát ra được.

    Cả người cô mềm nhũn ra, toàn thân nóng như rực lửa, đốt cháy cả da thịt, hơi thở cô dường như không còn được cân bằng như trước, tim đập thật mạnh vào lồng ngực như muốn thoát ra.

    Mãi lâu sau anh mới chịu dứt ra, đôi mắt anh nhìn cô vừa trìu mến nhưng cũng vừa tức giận:"Em học cái tính thói này từ đâu vậy?"

    Cô vừa thở dốc vừa trả lời anh:"T...từ...a...anh...đ....đ...đó"

    "Nhóc con!"anh xoa nhẹ vào má cô

    "Lần này tôi không truy cứu nhưng không có nghĩa là tôi bỏ qua cho cô ta, không cần em phải nói tên, tôi tự khắc sẽ biết!"
     
    Back
    Top Bottom