Đô Thị  Cá Mặn Xuyên Vào Truyện Mạt Thế

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,553,410
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
ca-man-xuyen-vao-truyen-mat-the.jpg

Cá Mặn Xuyên Vào Truyện Mạt Thế
Tác giả: Nãi Hương Vị Đát
Thể loại: Đô Thị, Trọng Sinh, Dị Năng, Hài Hước, Điền Văn, Mạt Thế, Khác, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Nãi Hương Vị Đát

Thể loại: Dị Năng, Truyện Sủng, Hài Hước, Điền Văn, Đô Thị, Trọng Sinh, Mạt Thế

Giới thiệu:

Giang Diệu Diệu tình cờ xuyên vào một cuốn truyện mạt thế, trở thành một nhân vật qua đường, sống chưa được quá ba chương liền ngủm.

Nghĩ đến đủ loại tàn khốc sau khi zombie bùng phát, cô quyết định sẽ nằm yên chờ chết, ru rú ở trong nhà không khỏi cửa, có thể sống được ngày nào hay ngày đó.

Vì trước khi chết, cô muốn mình được ăn ngon uống tốt, cho nên đã âm thầm tích trữ một đống vật tư. Ai ngờ một ngày nọ, có người đàn ông xông vào nhà cô, vậy mà còn cá mặn hơn cả chính chủ, ăn vạ chỗ này xong liền ở lì không chịu đi.

Ba bịch khoai lang sấy của cô, bị người đàn ông này ăn sạch.

Sáu phần bún ốc, cũng bị người này ăn sạch.

Mười túi hạch đào, bị anh trai trên trời rơi xuống này gặm nốt, đến nỗi chỉ còn cái hột!

Giang Diệu Diệu thật sự tức giận rồi, quyết định đem hắn đuổi đi. Đêm khuya cô tự mình theo dõi người nọ, lại thấy hắn đi vào giữa bầy zombie, giơ tay chém lia lịa, dáng vẻ miễn bàn có bao nhiêu đẹp trai cùng khí phách.

Người đàn ông rửa sạch dơ bẩn liền trở về, đẩy đẩy người đang giả bộ ngủ nói:”Còn cổ vịt không cho tôi một cái?”

Giang Diệu Diệu quyết đoán đem đồ ăn dâng lên bằng hai tay:”Có, cho anh hết đấy!”

Từ đó về sau đã xảy ra một kì tích, vật tư của cô... chả hiểu sao càng ngày lại càng nhiều?​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Lão Công Là Tiểu Chim Cánh Cụt
  • Cành Hồng Năm Ấy
  • Cẩn Ngôn
  • Cho Cậu Tương Lai Cậu Muốn
  • Cá Mặn Xuyên Vào Truyện Mạt Thế
    Chương 1: 1: Xuyên Qua


    Trong siêu thị ồn ào náo nhiệt, một nhóm khách hàng không hẹn mà cùng dừng việc mua sắm, ngạc nhiên nhìn một cô gái đẩy xe đồ chất cao như núi.

    Cô gái tầm khoảng 20 tuổi, lớn lên rất xinh đẹp, trên người mặc một bộ đồ thể dục màu xanh, tóc dài được buộc đuôi ngựa gọn gàng ở phía sau.

    Hai cánh tay gầy yếu khẳng khiu, nhìn qua chỉ cần một chút lực là có thể bẻ gãy.

    Xe đẩy ở phía trước còn cao hơn cô cả một cái đầu.

    Bánh quy, mì gói, đồ uống các loại! siêu thị bán đồ ăn gì, cơ bản cô đều sẽ mua hết, tóm lại không thiếu thứ nào.

    Cô gái chú ý thấy ánh mắt của mọi người, ngượng ngùng cười đáp: ”Thật ngại quá, trong nhà tôi có nhiều người, sức ăn cũng lớn, ha ha, phiền mọi người nhường đường một chút.

    ”Cả đám vội vàng chừa ra một con đường ở giữa, cô đem xe đẩy đến quầy thu ngân gần đó, chỉ thấy ở quầy cũng đang chất từng đống thức ăn mà trước đó cô đã mua.

    Điều này khiến mọi người càng thêm giật mình.

    Trong nhà cô ấy nhiều người đến mức nào? Mà có thể một lần mua nhiều đồ như vậy?Nhưng cô gái vẫn chưa dừng lại, đem đồ đạc trong xe chất lên quầy xong, lập tức đẩy chiếc xe trống, vẻ mặt thản nhiên đi đến quầy hàng khác.

    50 thùng mì gói, 80 bịch bánh quy, 30 bình nước trái cây, 60 hộp cà phê! Giang Diệu Diệu vừa nhìn kệ đồ, vừa đối chiếu số lượng theo danh sách mà mình tính sẵn, đếm tới đếm lui vẫn cảm thấy quá ít.

    Chỉ là cô cũng không còn cách nào khác, trong thẻ và tiền mặt chỉ có một chút tiền, mua cái này thì sẽ phải bỏ lại cái kia, thôi coi như tạm chấp nhận vậy, miễng cưỡng cũng đủ dùng rồi.

    Dù sao bằng thực lực của cô, dưới sự bùng phát của zombie , chắc chỉ sống được cỡ 3 tháng là cùng.

    Đây không phải là thế giới thực, mà là một quyển truyện mạt thế.

    Cô vừa đọc hết truyện thì bỗng xuyên vào đây, trở thành một người cùng tên, cũng là nhân vật làm nền bên trong, tên Giang Diệu Diệu.

    Giang Diệu Diệu này là một đứa trẻ mồ côi, còn đang học đại học, ngày thường dựa vào việc làm công cho người ta để kiếm thêm phí sinh hoạt, hiện tại cũng đã tiết kiệm được 2-3 vạn đồng tiền.

    Theo nguyên văn kịch bản, sau khi zombie bùng nổ, cô cùng với nam nữ chính chạy ra thành thị, trên đường bị zombie cắn chết, còn làm cho nam nữ chính xảy ra mâu thuẫn gây gổ.

    Lúc Giang Diệu Diệu đọc đến đây, cô liền cảm thấy luyến tiếc cho nhân vật này.

    Một cô gái đầy nghị lực và kiên cường, chỉ vì không có số làm vai chính, cho nên không thể sống quá ba chương liền ngủm.

    Thà từ đầu cô ấy tìm một chỗ để trốn, tích trữ thật nhiều vật tư, có khi còn sống được tận mấy tháng.

    Vì thế khi đương sự phát hiện mình xuyên vào quyển truyện, Giang Diệu Diệu liền quyết định làm theo kế hoạch mà mình đã nghĩ trước đó.

    Chạy làm gì cho mệt, chạy cũng chết không chạy cũng chết, vậy dại gì không chọn phương án đỡ phí sức hơn?Không bằng đem hết tiền tiết kiệm ra xài, mua nhiều đồ ăn thức uống ngon, vui vẻ tận hưởng một quãng thời gian trước khi chết.

    Ngày mai sẽ là lúc zombie bùng nổ lần đầu tiên, cô phải đẩy nhanh tốc độ mới được.

    Giang Diệu Diệu tăng nhanh cước độ ở dưới chân.

    Hai giờ sau, cô đứng tính tiền dưới ánh mắt khiếp sợ của những người xung quanh.

    .
     
    Cá Mặn Xuyên Vào Truyện Mạt Thế
    Chương 2: 2: Mua Máy Phát Điện


    Bên trên địa chỉ, là tên của khu biệt thự cực kì nổi tiếng.

    Không ngờ cô tuổi còn như vậy đã ở biệt thự, mua đồ vật cũng hào phóng không ít, xem ra là một phú nhị đại?Đối với sự hâm mộ của bọn họ, Giang Diệu Diệu chỉ có thể cười khổ, cô vốn dĩ ở kí túc xá trong trường, vì vậy việc tích trữ vật tư sẽ khá bất tiện.

    Để đảm bảo an toàn cho bản thân, cũng như xây dựng căn cứ cho riêng mình, Giang Diệu Diệu đã mạnh tay tiêu hơn một vạn đồng, tới chỗ gần vùng ngoại thành thuê một căn biệt thự nhỏ, gồm hai tầng lầu và một tầng hầm.

    Chờ sau khi đại dịch virus bùng nổ, zombie hoành hành khắp nơi, con người sẽ chỉ lo bỏ chạy, hoặc biến thành zombie.

    Bởi vậy theo lí thuyết, cô có thể ở tại căn biệt thự này một cách vô thời hạn, cho đến khi chết thì mới thôi.

    Rời khỏi siêu thị, Giang Diệu Diệu lại đi đến xưởng sản xuất cơ điện, bởi vì cô còn một đồ vật quan trọng chưa mua được.

    Đó chính là máy phát điện.

    Mạt thế đến, không ai có thể ra khỏi cửa, lúc đó cô cứ ru rú ở nhà sẽ rất chán.

    Giang Diệu Diệu định sẽ chơi di động hoặc máy tính để giết thời gian, đến lúc đó mà không có máy phát điện, chắc chắn sẽ sống không bằng chết.

    Thời tiết vào tháng tư rất mát mẻ, Giang Diệu Diệu bắt một chuyến xe bus rồi đi thẳng đến trung tâm thương mại đồ điện tử các loại, sau khi xuống xe lại đi tìm khu bán máy phát điện, rất nhanh cô đã tìm thấy một quầy bán.

    Giang Diệu Diệu chỉ vào một cái máy bên trong cửa hàng rồi hỏi: ”Đây là máy phát điện hả? Bao nhiêu tiền một cái vậy?”Ông chủ gật đầu đáp: ”Ba vạn một cái.

    ”“Khụ khụ! gì? Ba, ba vạn á?”Mắc như vậy!“Giá cả đi đôi với chất lượng mà, cô định mua về cho công ti hay là dùng trong nhà mình? Nếu mua để dùng trong nhà thì nên chọn loại nhỏ là được rồi, giá cả cũng tiện nghi hơn rất nhiều.

    ”“Được rồi, vậy cho tôi xem thử một chút.

    ”Ông chủ đi vào trong lấy ra một cái máy phát điện loại nhỏ, vỗ vỗ cái máy rồi nói: ”Đây, là cái này, một cái chỉ cần 3500 đồng.

    ”Giang Diệu Diệu khóc không ra nước mắt, 3500 đồng mà ông ấy bảo là “chỉ” ư? Thú thật là trong người cô cũng chả còn bao nhiêu tiền, nếu thứ này mắc như vậy, cô thà bỏ chừng này tiền đi mua nước khoáng rồi để dành còn hơn.

    Chỉ là cô không thể nghĩ, tương lai không có điện thì mình sẽ sống như thế nào? Giang Diệu Diệu căng da đầu nói: ”Có thể bớt chút được không? Hàng xóm của tôi cũng đang định mua một cái, đến lúc đó tôi sẽ giới thiệu cửa hàng nhà ông.

    ”“Chuyện đó! thôi được rồi, vậy 3400 đồng đi.

    ”“Thôi, 3000 đi, có được không?”Giang Diệu Diệu đáng thương tội nghiệp mà nhìn ông chủ, cả khuôn mặt đều là vẻ thành khẩn cùng thỉnh cầu.

    Một thùng nước chỉ có 5 đồng, bỏ khoảng 500 đồng tiền để mua máy phát điện ra, cô có thể mua tận 100 thùng nước khoáng đấy!Giang Diệu Diệu mặc cả một hồi, đến khi miệng đắng lưỡi khô, cuối cùng ông chủ cũng đồng ý cái giá này.

    Cô liền nhanh chóng thanh toán tiền đặt cọc, lại hẹn ông ấy tối nay giao hàng tới địa chỉ ở biệt thự.

    Giang Diệu Diệu nhìn đồng hồ, đoán chắc giờ này nhân viên của siêu thị đang giao đồ đến nhà cô, vì vậy liền nhanh chóng ra trạm xe bus để về nhà nhận hàng.

    .
     
    Cá Mặn Xuyên Vào Truyện Mạt Thế
    Chương 3: 3: Nhận Hàng


    Thời gian tương đối chính xác, Giang Diệu Diệu về chưa được bao lâu, nhân viên của siêu thị cũng tới nơi, người thanh niên mở thùng xe khiêng đồ xuống, vừa vác đồ vừa tò mò hỏi: ”Sao cô đặt mua nhiều đồ vậy, bộ tính mở tiệm tạp hóa hay gì?”“À, không phải đâu, là do hôm nay nhà tôi có khách từ quê mới lên, trẻ con cũng đông đúc, sợ không đủ đồ ăn để tiếp đón, cho nên tôi nghĩ thà mua thừa còn hơn thiếu, ha ha, phiền anh vận chuyển chỗ đồ này xuống tầng hầm dùm tôi nhé.

    ”Giang Diệu Diệu xắn tay áo lên phụ giúp một tay, mệt đến nỗi mồ hôi đổ ướt áo mới chuyển xong một xe hàng, toàn bộ đều được nhét ngăn nắp ở dưới tầng hầm.

    Đợi đến khi xe tải chở hàng đi xa, Giang Diệu Diệu mới trở về phòng leo lên sô pha ngồi, cô lấy ra di động, lại bấm một dãy số tình cờ thấy được ở trên đường: ”Xin chào, cho hỏi đây có phải là số của công ty nước khoáng Thuần Tịnh không?”“Đúng vậy, xin hỏi tôi giúp gì được cho cô?”“À, tôi muốn đặt mua nước khoáng ở công ty các vị.

    ”“Được, cô muốn bao nhiêu?”“500 thùng, đêm nay giao hàng cho tôi luôn.

    ”Số tiền tiết kiệm còn lại của cô giờ chỉ còn có 2500 đồng, Giang Diệu Diệu định sẽ dồn toàn bộ để mua nước dự trữ.

    Đối phương vừa nghe xong đã khiếp sợ, cứ tưởng mình nghe nhầm nên vội hỏi lại: ”Cô thật sự muốn nhiều như vậy sao?! Công ty chúng tôi không đủ hàng để cung ứng ngay được.

    ”“Vậy bây giờ chỗ của anh còn bao nhiêu thùng?”“Chỉ còn có 250 thùng thôi, đây là lô hàng mà sáng nay chúng tôi mới nhập về, cô xem như vậy có đủ không?”Trời ơi! Đủ mới lạ đó! Uống nước, nấu cơm, tắm rửa, đánh răng, toàn bộ đều phải dùng nước, thiếu ăn thì có thể nhịn đói được nhiều ngày, chứ thiếu nước thì ngủm ngay…Sau khi mạt thế bùng nổ, nước máy trong xưởng bị hư hao và ảnh hưởng nghiêm trọng, rất nhanh nguồn nước của toàn thành phố đều bị ngưng.

    Giang Diệu Diệu ngồi khoanh chân ở trên sô pha, vuốt cằm như đang suy nghĩ, lát sau lại lên tiếng hỏi: “Chỗ các anh có bán thùng nước rỗng không?”“Cô muốn mua thùng nước không hả? Thật xin lỗi nhưng chúng tôi không có dịch vụ kinh doanh cái này.

    ”Giang Diệu Diệu lại phát huy công phu lì lợm la l**m của mình, lôi kéo đối phương trò chuyện đến hơn nửa giờ đồng hồ, cuối cùng cũng được đồng ý bán với giá 3 nguyên một cái.

    Tổng cộng cô mua được 250 thùng nước khoáng và 300 cái thùng rỗng, hơn nữa trong đêm nay bọn họ sẽ giao hàng ngay.

    Đến lúc đó Giang Diệu Diệu định sẽ lấy nước máy bỏ vào thùng, chờ đến khi uống hết đống nước khoáng thì sẽ lấy ra xài.

    Tuy rằng nước này không được vệ sinh và sạch sẽ cho lắm, nhưng có còn hơn không.

    Với lại cô đã mua sẵn bếp lò và các nhiên liệu đốt, có thể nấu nước sôi rồi bỏ nguội uống.

    Cuối cùng cô cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, Giang Diệu Diệu lại nằm vắt tay lên trán để suy nghĩ, coi cả ngày hôm nay cô đã mua đủ đồ chưa?Cẩn thận tính toán tỉ mỉ lại lần nữa, thật ra vẫn thiếu rất nhiều.

    Thiên tai xảy ra, lòng người hiểm ác khó lường, tốt nhất là cô phải trang bị được súng đạn để bảo vệ cho bản thân.

    Máy phát điện cũng có khả năng sẽ bị hỏng hóc, cô cũng phải chuẩn bị trước phương án dự phòng.

    .
     
    Cá Mặn Xuyên Vào Truyện Mạt Thế
    Chương 4: 4: Livestream Kêu Gọi


    Với lại mạt thế đến, mầm bệnh và các biến thể virus luôn chờ chực sẵn để lây bệnh, cô phải mua thêm thuốc và các dụng cụ y tế rồi để dành cho chắc ăn.

    Tóm lại là Giang Diệu Diệu cảm thấy mình còn rất nhiều thứ muốn chuẩn bị.

    Giang Diệu Diệu thầm nghĩ, hiện tại cô không ngại đồ nhiều mà chỉ sợ trong tay có quá ít tiền, cho nên trước mắt chỉ có thể tích trữ đồ ăn càng nhiều càng tốt.

    Nhưng dù sao cô cũng không có ý nghĩ sẽ sống quá lâu, kéo dài được đến lúc nào thì hay lúc ấy.

    Cuộc đời con người ngắn thì là vài chục năm, dài thì hơn trăm năm, cũng chả khác nhau là mấy.

    Đêm xuống, máy phát điện và nước sạch đều được đưa đến khu biệt thự của Giang Diệu Diệu.

    Buổi sáng cô đã bảo ông chủ dạy cô cách dùng máy phát điện, nhận thấy loại máy này cần dầu mới có thể hoạt động, cho nên Giang Diệu Diệu đã đi đến trạm xăng dầu gần đó mua tạm mấy thùng dầu diesel.

    Lúc này tầng hầm ở bên dưới đã chật cứng, cô dọn dẹp phòng khách, kê sô pha với bàn trà vào một chỗ, đem thùng nước để bên cạnh tường, ước chừng cũng phải chiếm nửa phòng khách.

    Đợi đến khi sắp xếp xong xuôi cũng đã quá nửa đêm.

    Giang Diệu Diệu thưởng cho mình một bữa thịt nướng BBQ siêu đắt, phải hơn 300 tệ.

    Bởi vì sau hôm nay, có lẽ cô có muốn ăn cũng không thể ăn được nữa.

    Trong khi ăn, cô mở điện thoại ra, vào tài khoản phát sóng trực tiếp của mình.

    Sau khi xuyên vào sách ba ngày, cô đã đăng kí tài khoản này, phát sóng trực tiếp quá trình bản thân thu thập vật tư dự trữ trước khi bước vào mạt thế.

    Cô không có ý định trốn đi, nhưng lỡ đâu có người muốn thì sao? Nếu có thể thông qua video của mình ảnh hưởng đến họ, khiến bọn họ chuẩn bị trước cũng coi như đang làm chuyện tốt rồi.

    Nhưng hiện tại thế giới vẫn đang trong lúc bình yên, đột nhiên xuất hiện video như vậy, tuy có thể thu hút rất nhiều sự chú ý, nhưng đa số đều chê cười cô và cho rằng cô bị điên.

    Vừa mới mở livestream đã có người ngồi xổm đợi xem náo nhiệt vào lên tiếng: “Bệnh tâm thần lại tới nữa này, haha.

    ”“Này chị gái, hỏi thật là chuẩn bị mấy thứ này có lợi ích gì vậy? Bớt đọc truyện mạt thế đi thôi.

    ”“Nhà chị có đồ ăn tôi có súng, nhà chị là nhà kho của tôi! Chị gái à, mua súng đi chị ơi! Không mua súng thì mua hai con dao làm bếp cũng được.

    ”“Không phải cô nhận ra mình có không gian chứ? Hay là dị năng? Hahaha.

    ”“Phụ nữ đúng là phụ nữ, không có con mắt nhìn tổng thể tí nào.

    ”Giang Diệu Diệu nhún vai, không thèm để ý phản ứng của họ, dù sao video này làm cũng không phải để bọn họ xem.

    Cô lấy hóa đơn mua đồ ra, nghiêm túc đọc từng cái một để kiểm tra xem còn thiếu gì nữa không.

    Đêm nay rất may mắn, số người tham gia xem livestream không ngờ lại vượt quá 200 nghìn người.

    Theo lượng người tăng lên, cũng dần có một số người ủng hộ cô, hoặc họ cảm thấy thú vị mà tiện tay tặng phần thưởng cho cô.

    Đến khi cô tính toán xong mới nhận ra đã kiếm được một khoản lãi nhỏ, lại có thể mua thêm nhiều vật tư rồi.

    Giang Diệu Diệu nhìn màn hình, nói ra lời từ tận đáy lòng: “Ngày mai chính là mạt thế, chúc mọi người đều có thể cùng người thân bạn bè thành công trốn thoát, thuận lợi khỏe mạnh mà sống sót.

    Livestream này đến đây là kết thúc, hẹn gặp lại.

    ”.
     
    Cá Mặn Xuyên Vào Truyện Mạt Thế
    Chương 5: 5: Zombie Bùng Nổ


    Đồ nướng BBQ ăn được một phần ba đã không ăn nổi nữa, Giang Diệu Diệu đem bỏ vào tủ lạnh rồi đi đến cạnh cửa sổ.

    Cửa sổ có lắp song sắt chống trộm, được cô lựa chọn kĩ càng khi thuê nhà, hi vọng có thể chống chọi với đám zombie lâu một chút.

    Đêm đã khuya, bầu trời đằng xa vẫn mang một màu hồng rực, nhìn có vẻ là hướng phía trung tâm thành phố.

    Nếu cô nhớ không nhầm thì trong nguyên văn, đó chính là nơi mà làn sóng zombie đầu tiên bùng nổ, không đến ba ngày sau toàn bộ thành phố đã biến thành địa ngục trần gian.

    Có lẽ là do quá căng thẳng, Giang Diệu Diệu suốt đêm không ngủ được, cứ trợn tròn mắt nhìn về phía hừng đông.

    10 giờ sáng, mọi người vẫn làm những việc như bình thường, trên các trang web đột nhiên xuất hiện một clip ngắn.

    “Một người đàn ông tên Hao Sơn Lộ bỗng nhiên lao tới cắn xé một người đi đường gần đó, nghi ngờ là bệnh chó dại phát tác!”Clip vô cùng máu me, độ dài khoảng nửa giờ đã thu hút được sự chú ý vô cùng lớn.

    Trong khi phần bình luận còn đang có người thảo luận rằng liệu có phải bệnh dại thật hay không, đã xuất hiện clip thứ hai.

    Ngay sau đó là clip thứ ba, thứ tư…11 giờ trưa, trung tâm thành phố đã mất khống chế, mọi người bắt đầu chạy trốn.

    Khu biệt thự cũng bị chịu ảnh hưởng, rất nhiều người chạy trốn về nhà, các siêu thị bên đường cũng bị tranh nhau mua.

    Đồ ăn, nước, thuốc và các đồ vật khác bị tranh đoạt không còn gì.

    Vô số clip được tung ra đến mức hỗn loạn, có người đoán rằng đây có lẽ là một loại bệnh truyền nhiễm mới.

    Giang Diệu Diệu cả ngày nay chưa ra khỏi cửa, ngổi cạnh cửa sổ xem tình huống vừa ăn sạch thịt nướng BBQ ngày hôm qua.

    Đêm hôm đó xảy ra rất nhiều vụ tấn công vô cùng tàn nhẫn, thương vong lên đến hàng chục nghìn người.

    Chính phủ phái quân đội ra áp chế, không ngờ cũng bị lây bệnh, chỉ có thể dùng số nhân lực ít ỏi còn sót lại để tổ chức cho người dân di tán, đi đến nơi an toàn trước.

    Nhờ xe quân đội mở đường, từng nhóm người đi xe gia đình theo phía sau.

    Khi đoàn xe đi ngang qua khu biệt thự, hàng xóm nhà bên cạnh còn tốt bụng qua gõ cửa hỏi cô có muốn đi xe cùng gia đình nhà họ hay không.

    Dựa theo tiến độ của nguyên tác, chỉ tạm thời an toàn cho đến hơn một tháng sau.

    Đến khi đó các thành phố lớn trên thế giới đều bị thất thủ, những người sống sót chỉ có thể sống lưu lạc trong rừng rậm, sa mạc hay thậm chí là trên đại dương.

    So sánh giữa việc ra ngoài bất ngờ gặp phải nguy hiểm trong quá trình đó, cô thà tình nguyện ở lại chỗ này có ăn có uống.

    Giang Diệu Diệu đưa cho bọn họ chút đồ ăn cùng thuốc: “Cảm ơn, nhưng tôi sẽ không đi đâu, chúc mọi người thuận lợi.

    ”Đối phương ngạc nhiên đáp: “Cô chắc chắn rồi chứ?”Giang Diệu Diệu gật đầu, nhìn người hàng xóm rời đi rồi đóng cửa lại rồi khóa trái, bê sô pha, bàn với những vật có thể di chuyển được chặn hết ở trước cửa.

    Cuối cùng cô lên phòng ngủ trên lầu, khóa cửa lại rồi mở máy tính ra chơi game.

    Bởi vì bên ngoài quá ồn ào, cô còn đeo tai nghe vì sợ ảnh hưởng đến việc chơi game.

    Mạt thế bùng nổ ngày thứ ba, dân cư trong thành phố đã di tán hơn một nửa, toàn bộ hệ thống công cộng bị tê liệt.

    Xe buýt, tàu điện ngầm, tàu cao tốc đều không thể hoạt động.

    .
     
    Cá Mặn Xuyên Vào Truyện Mạt Thế
    Chương 6: 6: Bùng Nổ


    Mạt thế bùng nổ ngày thứ mười, toàn bộ người sống đã rời khỏi thành phố, ngoài đường cũng chỉ thấy bóng zombie đi lang thang.

    Mạt thế bùng nổ ngày thứ hai mươi, hệ thống điện nước bị cắt, đồ ăn và thi thể bắt đầu phân hủy, nhiệt độ tăng cao làm không khí trở nên hôi thối không ngửi nổi.

    Mạt thế bùng nổ ngày thứ ba mươi, nhà máy hóa chất ở vùng ngoại ô đã bị nổ tung do không có người bảo dưỡng.

    Việc đó dẫn đến hỏa hoạn lớn có xu hướng lan tràn đến trung tâm thành phố, thiêu trụi gần như một nửa số nhà trong thành phố, đến tận trận mưa to ngày hôm sau mới bị dập tắt.

    Mạt thế bùng nổ ngày thứ bốn mươi, zombie lang thang trong thành phố đổ nát này đã vượt ngưỡng hơn mười triệu con, một số đi tìm kiếm người sống, một số đã từng bước lan tràn ra bên ngoài thành phố.

    ===10 giờ sáng, Giang Diệu Diệu từ trong mơ tỉnh lại.

    Cô gỡ bịt mắt cùng nút bịt tai xuống, mở màn che để ánh mặt trời len lỏi vào phòng.

    Phía dưới cửa sổ có ba con zombie loanh quanh gần đó, đã vài ngày rồi vẫn chưa rời đi.

    Không biết có phải do ngửi được mùi của cô từ lỗ thông gió nên đang nghĩ cách đi vào trong hay không.

    Dù sao Giang Diệu Diệu cũng không quan tâm đến bọn nó, đi vào phòng vệ sinh, múc một cốc nước từ thùng nước sạch rồi bắt đầu đánh răng.

    Mạt thế đã diễn ra hơn một tháng rưỡi, căn cứ theo tiến độ trong nguyên văn, vào lúc này những nơi ngoài thành phố cũng không khác ở đây cho lắm.

    Người sống sót đều đi cùng quân đội trốn đến nơi an toàn, những người còn khỏe mạnh trên toàn cầu khoảng chừng chỉ còn 600 nghìn người.

    Vật tư tiêu hao chậm hơn cô tưởng tượng, cho tới hôm nay cô mới chỉ dùng 10 thùng nước tinh khiết, 80 thùng nước máy, 20 hộp mì gói, 10 hộp lẩu tự sôi, 10 túi bánh mì, 6 bình kẹo cao su, 8 hộp giấy ăn, nửa túi gạo, còn có rất nhiều đồ ăn vặt.

    Tính thêm mấy thứ này mới chỉ chiếm một phần mười số đồ dự trữ của cô.

    Nhiên liệu là thứ duy nhất dùng tương đối nhanh, bởi vì ống dẫn khí tự nhiên dễ hỏng, có quá nhiều bình gas thì cô sợ sẽ phát nổ, cho nên cô chỉ mua ba bình gas.

    .
     
    Cá Mặn Xuyên Vào Truyện Mạt Thế
    Chương 7: 7: Sử Dụng Máy Phát Điện


    Ở trong nhà mỗi ngày đều phải nấu cơm, giờ đã dùng hết một bình rồi.

    Nếu hết thì chỉ có thể dùng cồn hoặc dầu diesel để thay thế.Nhưng dù là vậy, tình hình vẫn tốt hơn dự tính của cô rất nhiều rồi.Mấy ngày nay Giang Diệu Diệu không hề bạc đãi mình, muốn ăn gì thì ăn, muốn uống gì thì uống, vậy mà cũng chỉ hết từng đó vật tư.

    Có thể thấy được, một người muốn tồn tại trên thế giới này cũng không cần quá nhiều thứ cho lắm.Cuộc sống không cần đi làm hay đi học đúng là rất thích, mỗi ngày ngủ đến khi tự tỉnh dậy, cơm nước xong thì ngồi cạnh cửa sổ đọc sách, ngắm tang thi giết thời gian.Cô cũng có sai lầm là việc bỏ ra 3000 đồng tiền mua máy phát điện.Lúc đó cô chỉ nghĩ không có điện rất khó khăn, lại quên mất rằng máy phát điện khi hoạt động phát ra âm thanh rất lớn.Trong thế giới này zombie được tăng cường thính giác và khứu giác, tốc độ với sức lực cũng rất lớn.

    Có thể nói ngoại trừ giá trị nhan sắc, những mặt khác đều vượt trội so với con người, rất khó đối phó.Hơn nửa tháng trước, mạch điện bị hỏng, lần đầu cô khởi động máy phát điện, âm thanh ồn ào thu hút hơn cả trăm con zombie kéo tới.

    Chỉ sợ chưa tới ba tiếng, bức tường đơn bạc ở khu biệt thự sẽ không thể chịu nổi sức ép của đám zombie.

    Giang Diệu Diệu thấy vậy liền hốt hoảng chạy đi tắt cái máy phát điện, lại xách một thùng nước máy cùng 84 bình nước khử trùng, đem toàn bộ tạt qua cửa sổ, lại đợi một lúc lâu đám zombie mới dần dần tản ra.Từ đó về sau, Giang Diệu Diệu cũng không dám dùng máy phát điện nữa, 3000 khối coi như đổ sông đổ biển, trong lòng cô tiếc hùi hụi không thôi.Khó khăn hơn nữa là từ nay biệt thự sẽ không có điện, mà kinh tế của cô vốn eo hẹp, nên trong nhà cũng không có nguồn điện dự phòng.

    Mấy thứ như di động và máy tính đều trở thành vật trang trí, ngay cả tủ lạnh và điều hoà cũng cùng chung số phận.Giang Diệu Diệu đem toàn bộ thịt và trứng trong tủ lạnh vứt hết ra ngoài, dù sao cũng không dùng được nữa, vứt đi để mai mốt hư hỏng cũng không làm ô nhiễm bầu không khí ở trong phòng..
     
    Cá Mặn Xuyên Vào Truyện Mạt Thế
    Chương 8: 8: Không Có Thiên Phú


    Trong tay cô giờ chỉ còn lại hai cái thiết bị điện tử tạm coi là hữu dụng.

    Một là đèn pin chạy bằng năng lượng mặt trời, cái còn lại là máy đọc sách, bên trong đã tải sẵn một đống sách báo và tiểu thuyết, sau khi máy tính và di động không thể xài được, cô mới bắt đầu sử dụng đến mấy thứ này.

    Hiện tại mỗi ngày Giang Diệu Diệu chỉ xem máy đọc sách trong vòng nửa tiếng, vì dùng khá tiết kiệm nên vẫn còn nửa lượng pin.

    Nếu cô vẫn chưa chết, vậy cứ tiếp tục xài để giải trí.

    Giang Diệu Diệu rửa mặt xong liền đi xuống lầu, vì muốn khao mình lại sống thêm được một ngày, cô định sẽ nấu bún ốc, lại nấu thêm hai cái trứng kho để ăn mừng.

    Mùi hương tràn qua khe cửa sổ, phiêu đãng ở trong không khí, lúc này đám zombie cũng đã đi xa.

    Ăn xong tô bún ốc, cả mặt Giang Diệu Diệu đỏ bừng vì cay, cô ngồi ở trên ghế vừa uống nước vừa sắp xếp lại kế hoạch của ngày hôm nay.

    Trong phòng đã có sẵn giấy và bút, Giang Diệu Diệu quyết định buổi sáng sẽ luyện chữ.

    Giữa trưa Giang Diệu Diệu làm cơm chiên giăm bông để ăn, rau dưa mới mẻ cũng không còn nữa, đã vậy còn bị mất nước, cô đành phải làm tạm món cơm chiên đơn giản.

    Thời gian của buổi chiều trôi qua tương đối dài, cô cầm máy đọc sách xem khoảng nửa tiếng, sau đó lại quay qua chơi bài domino.

    Buổi tối là thời điểm khó khăn nhất, bởi vì không có tia bức xạ của mặt trời, đám zombie sẽ hoạt động linh hoạt hơn, bọn nó ở trong tiểu khu gào thét không ngừng, làm cho người nghe thấy rợn cả ngươi.

    Trước kia Giang Diệu Diệu còn có di động, những lúc thế này, cô chỉ cần mang tai nghe rồi chỉnh âm lượng lớn hết cỡ, làm át đi tiếng ồn của lũ zombie, bây giờ thì khác rồi, chỉ có thể dựa vào năng lực của chính mình.

    Lúc đi mua sắm ở trong siêu thị, Giang Diệu Diệu đã tiện tay vớ một hộp bút màu.

    Vì thế sau khi ăn xong cơm chiều, cô liền ngồi xổm trong phòng khách để luyện vẽ tranh.

    Nhưng ở phương diện hội hoạ, Giang Diệu Diệu cơ bản là không hề có thiên phú.

    Nếu không có hình mẫu để nhìn theo, chắc cô cũng chả vẽ được nét nào ra hồn.

    .
     
    Cá Mặn Xuyên Vào Truyện Mạt Thế
    Chương 9: 9: Hối Hận


    Cũng may trong căn biệt thự này có treo mấy bức tranh phong cảnh, vì quá rảnh rỗi , nên mỗi ngày Giang Diệu Diệu đều luyện vẽ.

    Vẽ đi vẽ lại mấy lần, cuối cùng cô cũng có thể vẽ giống được ba phần so với tranh gốc.

    Loay hoay một hồi, thoáng cái đã đến 12 giờ tối.

    Giang Diệu Diệu tắm rửa rồi đi đánh răng, sau đó đổi một bộ đồ ngủ sạch, đứng ở cửa sổ nói câu chào với con zombie ở phía đối diện.

    Cô cảm thấy rất hối hận, biết vậy trước đó nên lấy số tiền mua máy phát điện để mua vài con thú cưng còn hơn.

    Một người một mình sống trong mười ngày là thoải mái, sống hai mươi ngày là tiêu sái, nhưng đến ba mươi ngày thì là cô đơn tịch mịch.

    Sống lâu mà không có điện đóm để xài cùng giải trí, hiển nhiên mỗi ngày trôi qua đều là tự ngược.

    Giang Diệu Diệu thở dài, chui vào trong ổ chăn rồi nhắm mắt lại, âm thanh của đám zombie ngoài kia cũng bị ngăn cách bởi đồ chụp tai.

    Trong lúc cô đang mơ màng ngủ thiếp đi.

    Bỗng nhiên, trong bóng đêm truyền đến một trận thanh âm, nghe như tiếng cọ xát.

    Bởi vì khoảnh cách quá gần, cách một lớp chụp tai mà Giang Diệu Diệu vẫn nghe được.

    Cô mở to mắt nhìn trần nhà, xác định âm thanh truyền tới từ phía trên.

    Hay là đám zombie đã bò lên trên mái nhà từ lâu, chẳng lẽ tụi nó chui vào ống thông gió được?Bởi vì biệt thự này sử dụng hệ thống điều hoà, trong phòng dĩ nhiên sẽ có lỗ thông gió, đối phương tiến đến được phòng ngủ này chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.

    Cô sắp phải chết rồi sao? Bằng đôi tay chân nhỏ bé này, nếu phải cùng zombie vật lộn thì không hề có phần thắng.

    Giang Diệu Diệu đã dành một tháng để chuẩn bị tâm lí, nhưng đến lúc chân chính phải đối diện với cái chết, chả hiểu sao cô vẫn cảm thấy có chút khẩn trương.

    Bây giờ nên trốn hay là không trốn đây? Hay là trực tiếp chạy đi mở khoá gas, sau đó hai bên đều chết cùng nhau?Không được, cô còn muốn ăn thêm hai bữa ăn ngon nữa.

    Ngay cả dép mà Giang Diệu Diệu cũng chưa xỏ vào, cô nhanh chóng nắm lấy đèn pin rồi chạy xuống lầu.

    .
     
    Cá Mặn Xuyên Vào Truyện Mạt Thế
    Chương 10: 10: Thăm Dò


    Vì thế đang lúc Lục Khải Minh đi xuống cầu thang, liền thấy cả đống bình nước chiếm hơn một nửa gian phòng khách, bên trong còn đang có một ánh đèn le lói, nhìn kĩ mới thấy, có một cô gái tay cầm đèn pin, miệng thì liên tục nhai khô bò.

    Bầu không khí im lặng đầy ngượng ngùng, Giang Diệu Diệu cúi đầu trốn, rất lâu sau mới phát hiện đối phương căn bản không có ý định trả lời, chỉ có mình cô tự nói chuyện rồi tự đáp, cuối cùng cô ngượng ngùng mà ló đầu ra.

    “Này, anh vẫn là người sao?”Đối phương liếc mắt nhìn cô một cái, dường như khinh thường không muốn trả lời, lạnh lùng mà nhìn hết một vòng, đại khái thấy rõ cảnh tượng phòng khách lúc này mới hỏi: “Đây là nhà cô à?”Giọng anh quả thật rất mệt mỏi, giống như mới trải qua một trận đánh nhau kịch liệt, trên mặt đều là vết máu loang lổ, thấy không rõ ngũ quan, chỉ biết thân hình rất cao, tay chân đều cực kỳ thon dài.

    Giang Diệu Diệu gật đầu, trong ánh mắt mang theo sự đề phòng.

    Trong truyện ngày tận thế, người sống sót giết hại đồng loại tranh đoạt vật dụng sự không hiếm thấy, ai biết đối phương là người tốt hay là người xấu đâu.

    Cô đánh không lại zombie, đương nhiên cũng đánh không lại anh ta.

    Nếu anh ta thật sự muốn giết người cướp của…… Hy vọng ít nhất hãy để cô ăn xong chỗ thịt bò khô đã.

    Người đàn ông lại hỏi: “Nơi này có mấy người ở?”Đến để thăm dò cô sao?Giang Diệu Diệu không chút do dự trả lời: “Bốn người.

    ”“Những người khác đâu?”“Đi ra ngoài tìm cục sạc, trong nhà không có điện.

    ”Ánh mắt đối phương đầy sự nghi hoặc: “Bên ngoài nhiều zombie như vậy, bọn họ cứ như vậy chạy ra ngoài sao?”Giang Diệu Diệu nói năng hùng hồn đầy lý lẽ: “Ba và anh trai tôi trước kia đều là cảnh sát, mẹ tôi là vận động viên đội tuyển bóng chuyền, thân thủ rất tốt, còn có súng nữa, trong thành phố có hàng ngàn hàng vạn zombie nhưng vẫn có thể ra vào tự nhiên.

    Với lại anh cũng vừa từ bên ngoài đi vào, anh còn sống, chẳng lẽ người khác không sống được?”.
     
    Cá Mặn Xuyên Vào Truyện Mạt Thế
    Chương 11: 11: Ăn Nhờ Ở Đậu


    Quả nhiên người đàn ông đã bị cô thuyết phục, không hề hỏi nữa.

    Giang Diệu Diệu thấy anh không có ý định dùng vũ lực, nên lá gan lớn hơn một chút.

    “Anh từ chỗ nào tới? Tôi thấy trên người anh cũng không có vũ khí, zombie không cắn anh sao? Chỗ máu đó là như thế nào?”Người đàn ông không để ý đến cô, xoay người đi thẳng lên lầu, vừa đi vừa hỏi: “Có cờ-lê không? Cho tôi một cái.

    ”Loại công cụ cơ bản này Giang Diệu Diệu đương nhiên đã có chuẩn bị, lấy cờ lê cho anh xong, lại phát hiện đối phương đi tới phòng ngủ.

    Sau khi nhận lấy cái cờ-lê, liền nhét nó vào trong túi quần, nhẹ nhàng nhảy lên một cái, hai tay bắt lấy lỗ thông gió, không tính toán gì liền bò vào bên trong.

    Giang Diệu Diệu tò mò muốn biết anh ta làm gì, cũng học anh nhún hai bước, đáng tiếc vóc dáng quá thấp, nhảy lên rồi vẫn không tới được, sờ cũng không đến.

    Cô đành phải ở dưới mong ngóng, nghe được phía trên có tiếng động không ngừng truyền đến.

    Đang lúc cô lo lắng rằng những zombie sẽ bị thu hút bởi điều này, người đàn ông đã quay lại, bịt kín lỗ thông hơi, đóng đinh nó, và ném lại cờ lê cho cô.

    .

    Cô chụp được cờ lê trong tay, lại kinh ngạc hỏi: “Không phải anh sắp đi rồi sao, làm gì vậy?”Cửa ra vào bị cô chặn lại vào ngày đầu tiên bùng phát thời tận thế, lỗ thông hơi lại bị bít kín, không có cách nào đi ra ngoài.

    Không phải người đàn ông này định ở lại ăn nhờ ở đậu đấy chứ?Anh ta lấy ra một điếu thuốc từ trong túi, khi đã hút được nửa chừng lại nói tiếp: "Anh trai và bố của cô đều là cảnh sát, nhưng họ thậm chí không biết làm thế nào để bịt kín các lỗ thông hơi mỏng manh như vậy.

    Đám zombie kia có thể leo lên ống dẫn điều hòa không khí trung tâm trên mái nhà, sau đó lẻn vào bất cứ lúc nào.

    Giang Diệu Diệu mặt đỏ lên, ôm cờ lê không nói lời nào.

    Khói thuốc lượn lờ, người đàn ông híp mắt nhìn cô trong chốc lát, dập tắt tàn thuốc hỏi: “Phòng vệ sinh ở đâu? Tôi muốn tắm rửa một chút.

    ”Cô chỉ hướng đi cho anh, đối phương từ phòng khách khiêng hai xô nước đi vào, thản nhiên giống như ở chính nhà mình.

    .
     
    Cá Mặn Xuyên Vào Truyện Mạt Thế
    Chương 12: 12: Bị Cưỡng Gian


    Tiếng nước rào rào từ xa vọng tới, Giang Diệu Diệu ngồi ở trên giường ôm đèn pin, đột nhiên ý thức được, cuộc sống sau này của cô đừng mong được tự do tự tại như trước kia nữa.

    Lúc Giang Diệu Diệu bị đánh thức đã là rạng sáng, người đàn ông kia tắm một chút mà trời cũng đã sáng rồi.

    Cô quyết định làm lơ anh, đi phòng khách tính toán chuyện buổi sáng nên ăn cái gì, anh đi xuống theo phía sau, quanh người quấn một cái khăn tắm lớn, cái khăn dệt màu trắng mềm mại quấn một cái nút ở bên chiếc eo thon rắn chắc của người đàn ông.

    Trừ cái này ra, một kiện quần áo đều không có, cả thân trên đều tr*n tr**, thậm chí anh ta còn đi chân trần.

    Giang Diệu Diệu thiếu chút nữa phun máu mũi.

    “Anh… quần áo của anh đâu?”Người đàn ông không nói lời nào, đi thẳng đến trước mặt cô, kéo khăn tắm một cái.

    Ôi trời, gì mà to lớn vậy !Cô che mắt muốn thét chói tai, lại sợ đưa tới zombie, vì thế cả người căng cứng phát ra tiếng rít liên tục.

    Làm sao bây giờ? Liệu cô sắp bị cưỡng gian sao?!Nhưng qua một hồi lâu, đối phương không hề chạm vào cô.

    Cô tò mò mà mở mắt ra, người đàn ông thản nhiên như không, ở trước mặt cô quay vài vòng, tư thế còn cực kỳ hoạt bát.

    Lúc thì nâng hai tay lên, lúc thì lại tách đôi chân dài ra.

    Giang Diệu Diệu: “…… Anh đang làm cái gì thế?”“Trên người tôi không có vết thương hở, cô không cần lo lắng tôi sẽ biến thành zombie đâu.

    ”Hoá ra là vì cái này…… Cô thở phào nhẹ nhõm, dựa vào ghế giống như bị tê liệt.

    “Thật tốt quá, tôi còn tưởng rằng……”“Tưởng rằng cái gì?”Anh buộc lại khăn tắm một lần nữa cho chắc, rồi thờ ơ hỏi.

    Mặt Giang Diệu Diệu nóng lên: “Không có gì, quần áo của anh đâu? Cái khăn tắm này tôi dùng để lau tóc mà.

    ”“Bẩn quá, vứt đi rồi.

    ”Có mấy từ đơn giản mà mãi anh ta mới trả lời xong, lát sau lại quay sang hỏi: “Ở đây có quần áo của đàn ông không?"Cô lắc đầu theo bản năng: “Không có.

    ”Nói xong cô hối hận ngay lập tức, bởi vì lòi đuôi của chính mình.

    Người đàn ông nghe thấy vậy liền cười nhạo một tiếng, hiển nhiên là cười nhạo trước hành vi nói dối của cô.

    .
     
    Cá Mặn Xuyên Vào Truyện Mạt Thế
    Chương 13: 13: Ngu Ngốc


    Nếu trong nhà có đàn ông, thì làm sao lại không có quần áo của đàn ông được chứ?Giang Diệu Diệu che trán, thầm mắng chính mình thật là ngu ngốc.

    Nhưng rất nhanh cô lập tức quyết định buông tha chính mình, hỏi ra vấn đề mấu chốt: “Chừng nào anh rời đi?”“Rời đi?”“Đây là nhà tôi, chắc anh sẽ không định ở lì ở đây đấy chứ?”Người đàn ông chìa tay ra: “Được thôi, bây giờ cô có thể lập tức mở cửa, sau đó đuổi tôi ra ngoài.

    ”“……”Chơi xấu sao? Bên ngoài tất cả đều là zombie, mở cửa chẳng phải chúng nó sẽ xông vào ngay sao?Nhưng khi cẩn thận ngẫm lại, hình như thật sự không còn đường nào khác.

    Cửa sổ đều được lắp chấn song phòng trộm, lỗ thông gió lại bị phá hỏng, sớm biết thế này thì lúc anh ta bò ra ngoài, nên chặn cái cửa phòng đó lại, khiến anh ta muốn quay về cũng không được.

    Người đàn ông nói: “Nếu không có ý định đuổi tôi đi thì mau tìm cho tôi bộ quần áo đi.

    "Giang Diệu Diệu không thể nề hà, quay về phòng ngủ lật mở tủ quần áo.

    Chỗ quần áo cô mang tới không nhiều lắm, chỉ có ba bốn bộ.

    Bởi vì sau khi tận thế bùng nổ cũng không chuẩn bị đi ra ngoài, lúc chết cũng không quan tâm đến hình tượng, bởi vậy đồ mang theo đều là quần áo ngủ kiểu thoải mái nhất.

    Hơn một tháng qua cô sống cuộc sống kh*ng m*c ** ng*c rất là thoải mái.

    Nhưng chỗ quần nào này đều không thích hợp để người đó mặc tý nào.

    Giang Diệu Diệu nhìn bộ đồ ngủ ngắn màu hồng in hình dâu tây ở góc, trong đầu nảy ra một ý nghĩ xấu xa.

    Hai phút sau, cô xuống nhà đẩy bộ quần áo đến trước mặt đối phương.

    "Đây, bộ quần áo dự phòng duy nhất của tôi, cầm lấy mà mặc.

    "Người đàn ông: “…… Cô đang đùa tôi à?”Giang Diệu Diệu nhướng mày rồi trừng mắt nhìn anh ta, hai tay còn chống nạnh nói với vẻ hùng hồn: “Có cái để mặc là tốt lắm rồi, còn kén cá chọn canh, không nhìn xem bây giờ là lúc nào, anh tưởng rằng anh là chủ tịch nước hay sao?”Đối phương hít một hơi thật sâu, vén khăn tắm ra, không chút cảm xúc mặc quần áo vào.

    .
     
    Cá Mặn Xuyên Vào Truyện Mạt Thế
    Chương 14: 14: Ở Lại


    Anh không có mặc áo, bởi vì kích thước vai áo đối với anh mà nói thật sự quá nhỏ, nên chỉ mặc quần đùi.

    Vòng eo hẹp có thể mặc vào, nhưng kích thước vẫn quá nhỏ so với anh, trông có vẻ hơi mũm mĩm.

    Chiếc quần đùi ôm sát lấy phần hông của anh, đôi chân dài miên man, bờ vai rộng và cơ bụng trong nháy mắt trở nên gợi cảm.

    Giang Diệu Diệu bỗng nhiên phát hiện, thật ra cô đang tra tấn chính mình.

    Người đàn ông gấp chiếc khăn tắm và ném lại cho cô: "Bởi vì thời tiết ngày càng ấm lên, một đợt lớn zombie sẽ bắt đầu đi về phía nam vào tháng tới,bọ nó sẽ đi ngang qua thành phố này, ít nhất tôi sẽ đợi đến khi chúng rời đi rồi mới đi.

    "Giang Diệu Diệu kinh ngạc nói: “Nói cách khác anh một ở lại đây ít nhất một tháng?"“Ừ.

    ”“Không được!”Tất cả đồ dùng của cô đều là chuẩn bị cho chính mình, cô chưa bao giờ nghĩ đến việc chia sẻ chúng cho người khác.

    Người đàn ông nhướng mày: "Cô tưởng rằng cô có thể sống sót sau làn sóng tấn công của lũ zombie mà không có tôi à?"“Chịu không nổi thì thôi có sao đâu.

    ” Giang Diệu Diệu nghiến răng hàm, lại nói tiếp: “Nếu như tôi bị zombie cắn, thì sẽ trở thành zombie, lúc đó tôi sẽ ăn tươi nuốt sống anh đầu tiên!Đối phương hừ nhẹ, không cho là đúng.

    Với thân hình nhỏ bé của cô, đừng nói trở thành zombie, cho dù có trở thành zombie plus, phiên bản nâng cao của zombie thì cũng không phải là đối thủ của anh.

    Giang Diệu Diệu đảo mắt, quyết định không để ý đến anh, tự mình sống cuộc sống nhỏ bé của mình.

    Cô đứng dậy đi về phía tầng hầm, vừa đi vừa nói: "Anh có thể ở nhờ chỗ này, nhưng không được tùy tiện đụng vào đồ của tôi.

    "Tất nhiên, nếu anh ta ép buộc, cô cũng chẳng còn cách nào khác.

    Đến lúc đó……bỏ đi, cô không thèm nghĩ nhiều như vậy, dù sao cũng sẽ chết.

    Giang Diệu Diệu bưng ra một thùng mì bò dưa cải, đun nước sôi rồi tự nấu bữa sáng cho mình.

    Khi cô vừa húp vừa ăn mì, người đàn ông chăm chú theo dõi nhưng cô xem như không thấy.

    “Căn nhà này không phải của cô, cô mới vào đây ở được không lâu có đúng không?”.
     
    Cá Mặn Xuyên Vào Truyện Mạt Thế
    Chương 15: 15: Tôi Đói Rồi!


    “Phòng ngủ không có đồ trang điểm, phòng tắm không có sữa tắm, lại mang theo nhiều lương thực và nước uống như vậy, là sau khi zombie bùng phát mới chuyển vào đây ở.

    "“Cô không có người nhà, cho dù là quan hệ không tốt, những lúc như thế này cũng sẽ đi tìm bọn họ, ít nhất sẽ thử một lần, chứ không phải trốn đi một mình như này.

    Cô không có bạn bè hay người yêu, tính cách quái gở, chứng tỏ từ nhỏ cô lớn lên trong hoàn cảnh không tốt.

    Có thể là vấn đề tình cảm, cũng có thể là vật chất.

    ”Anh nắm lấy một tay của cô rồi siết chặt.

    "Cánh tay gầy nhưng có cơ bắp, các bộ phận và hình thể không được rèn luyện trong phòng tập, trước đây thường xuyên mang vác vật nặng hay đã làm người phục vụ?”"Có vết chai ở khớp đầu tiên của ngón giữa bên phải, hơi biến dạng vì quanh năm viết nhiều, cho nên là vừa học vừa làm?”Anh vuốt cằm, đôi mắt đen sâu hun hút như có thể nhìn thấu mọi chuyện.

    "Một nữ sinh viên đại học không có gia đình, tính cách thu mình và điều kiện tài chính kém, vừa tình cờ tích trữ được một lượng lớn vật tư trước khi bùng phát zombie, cô nói ! "Giang Diệu Diệu da đầu tê dại, quay đầu lại quát lớn: “Anh muốn gì hả?"Anh ta lập tức im lặng, sau đó nói một cách thành thật: "Tôi đói rồi.

    "Khóe miệng cô giật giật, chỉ vào tầng hầm: "Ô thứ tư ở hàng thứ ba, tự mình lấy đi!"Người đàn ông lấy ra một thùng mì gói, dùng nước sôi còn dư lại mà cô đã đun, bóc cái nắp ra, hít hà xì sụp, dăm ba miếng đã ăn hết gói mì, húp một hơi nước là xong.

    Giang Diệu Diệu: ! Hình như có một con lợn xông vào nhà của cô!Người đàn ông đi lấy thùng khác, tiếp đến thùng thứ ba, thùng thứ tư, ăn hết thùng thứ năm thì mới dừng lại.

    “Thật ngại quá, ba ngày nay tôi không ăn gì.

    ”Có lẽ người đàn ông cũng cảm thấy xấu hổ, cho nên nói một câu xem như là giải thích.

    Giang Diệu Diệu ồ một tiếng: "Thật sao? Tôi tưởng rằng cả đời này anh chưa ăn gì, được một con ma chết đói sinh ra nữa.

    "“Tôi mệt rồi.

    ”.
     
    Cá Mặn Xuyên Vào Truyện Mạt Thế
    Chương 16: 16: Vô Sỉ


    Khóe miệng cô giật giật, chỉ vào tầng hầm: "Ô thứ tư ở hàng thứ ba, tự mình lấy đi!"Người đàn ông lấy ra một thùng mì gói, dùng nước sôi còn dư lại mà cô đã đun, bóc cái nắp ra, hít hà xì sụp, dăm ba miếng đã ăn hết gói mì, húp một hơi nước là xong.

    Giang Diệu Diệu: ! Hình như có một con lợn xông vào nhà của cô!Người đàn ông đi lấy thùng khác, tiếp đến thùng thứ ba, thùng thứ tư, ăn hết thùng thứ năm thì mới dừng lại.

    “Thật ngại quá, ba ngày nay tôi không ăn gì.

    ”Có lẽ người đàn ông cũng cảm thấy xấu hổ, cho nên nói một câu xem như là giải thích.

    Giang Diệu Diệu ồ một tiếng: "Thật sao? Tôi tưởng rằng cả đời này anh chưa ăn gì, được một con ma chết đói sinh ra nữa.

    "“Tôi mệt rồi.

    ”Người đàn ông ăn xong ngụm canh cuối cùng, lấy khăn giấy lau miệng, bước vào phòng ngủ và chìm vào giấc ngủ.

    Giang Diệu Diệu ném rác ngang qua bên cạnh anh ta.

    Giang Diệu Diệu quét rác ngang qua bên cạnh anh ta.

    Giang Diệu Diệu nhảy dây đi qua bên cạnh anh ta.

    Anh ta trước sau gì vẫn ngủ ngon lành, tư thế nằm cũng không thay đổi.

    Thật đúng là một con lợn.

    Đừng vì những người kì quái mà thay đổi nhịp sống của mình.

    Nghĩ như vậy, cô đặt giấy bút trong phòng khách, tiếp tục luyện chữ.

    Sau khi chép xong hai trang bách khoa toàn thư về chăn nuôi lợn, lúc này đã là buổi trưa, Giang Diệu Diệu vo gạo nấu cơm, mở một lon thịt lợn khô, cắt ra vài miếng giò dăm bông, rồi thêm một chút rau củ muối chua, dự định làm cho mình một bữa "thịnh soạn".

    Vừa cho thịt vào nồi, người đàn ông ngửi thấy mùi thơm liền mò tới.

    “Làm thêm một phần nữa đi.

    ”"Gọi ba ba.

    " Cô nói một cách thản nhiên.

    Ai ngờ đối phương lập tức gọi: “Ba ba.

    ”Giang Diệu Diệu:…… Đồ vô sỉ!“Bây giờ có phần của tôi chưa?” Người đàn ông hỏi.

    “Đừng vướng tay vướng chân, qua một bên đợi đi.

    ”Giang Diệu Diệu đuổi anh ra khỏi bếp, đóng cửa lại, nhưng cô vẫn bỏ thêm hai thìa cơm trắng vào nồiGạo trắng thơm còn quý hơn vàng trong thế giới tràn đầy zombie này.

    Người đàn ông đi ra phòng khách, ngồi trên ghế để xem “trang trại lợn” của cô.

    .
     
    Cá Mặn Xuyên Vào Truyện Mạt Thế
    Chương 17: 17: Phát Hiện Kho Báu


    Mười phút sau, cơm rang thơm phức được lấy ra khỏi nồi.Giang Diệu Diệu bưng hai bàn cơm ra tới, muốn bảo anh nhường ghế dựa, nhưng lại không biết anh tên là gì, chỉ đành nói này này một tiếng.“Nhường một chút.”Người đàn ông không chống cự, anh ta nhường cho cô một chiếc ghế và ngồi xếp bằng trên sàn gỗ.“Tôi tên Lục Khải Minh.”Lục Khải Minh…… Tôi dường như không thấy cái tên này trong sách, có khi nào là một loại thức ăn gia súc?Giang Diệu Diệu tò mò nhìn anh vài cái, vô tình quét qua eo anh, rồi nhanh chóng thu hồi ánh mắt."Trước đây tôi đi cùng bạn bè, lúc trước tôi đã vô tình đi lạc.

    Khi đám zombie rời đi, tôi sẽ đi tìm họ."“Ồ.”“Cảm ơn cơm của cô.”Lục Khải Minh nói xong liền như gió cuốn mây tan, hai ba miếng đã ăn hết đĩa cơm, chưa đã thèm nên đẩy đĩa đến trước mặt cô.“Cho xin bát nữa.”Giang Diệu Diệu trán đầy vạch đen: “Không có, muốn ăn tự đi làm đi."Rất nhanh sau đó cô đã phải hối hận vì đã nói những lời này.Nấu cơm phải lấy nguyên liệu, rất nhiều thứ hiện tại đều đang ở dưới tầng hầm.

    Lục Khải Minh cầm đèn pin ở bên trong chậm rãi tìm, anh ta nhanh chóng phát hiện ra kho báu của cô.Mì ốc xà cừ, mì gà tây, lẩu nhỏ tự sôi, khoai tây chiên trứng, thịt hộp các loại ...!Giang Diệu Diệu không sợ mình chết nhanh, chỉ sợ trước khi chết không được ăn ngon nên đã chuẩn bị hàng tá những thứ cô thích và có thể mua được, thậm chí vì luyến tiếc nên cô vẫn luôn ăn uống từ từ dè xẻn, ai dè một buổi chiều tên kia đã chén sạch một phần ba số đó.Nhìn đống vỏ túi trống rỗng trên bàn cà phê trong phòng khách, tim cô như đang rỉ máu, cô vùng dậy chống cự, ném một tờ giấy thỏa thuận trước mặt anh.“Ký đi!”Lục Khải Minh ngậm nửa miếng thịt heo ngẩng đầu hỏi: “Đây là cái gì?”"Thỏa thuận bạn cùng phòng, phải đáp ứng các yêu cầu trên mới được ở lại."Anh đọc từng chữ một.Thứ nhất, do nguồn cung cấp hạn chế, nguyên liệu không thể tái tạo, bên B phải tự kiểm soát lượng thức ăn của mình.

    Mỗi ngày không ăn quá 500 gram thức ăn, dùng không quá nửa thùng nước.Thứ hai, do không gian có hạn, bên B phải tôn trọng sự riêng tư của bên A, không được tự ý ra vào phòng ngủ và phòng tắm.

    Phòng khách dùng chung nhưng đồ đạc như bàn cafe, tủ tivi, ghế và giá sách đều là đồ dùng cá nhân của bên A.

    Bên B chỉ có thể mượn tạm khi cô không dùng đến.Thứ ba, Bên A chỉ thu nhận bên B, không có trách nhiệm chăm sóc.

    Do thức ăn và nước uống mà Bên B ăn hàng ngày đều do Bên A cung cấp.

    Để đền bù, Bên B sẽ đảm nhận mọi công việc nhà và lao động nặng nhọc trong biệt thự như quét sàn, lau bàn, dọn rác, dọn đồ đạc, v.v.

    Và phải chủ động, không cần bên A thúc giục.Thứ tư, do hoàn cảnh đặc biệt của những ngày cuối cùng và hạn chế về thể chất của bên A, khi zombie đột nhập không thể chiến đấu với họ, bên B nên có trách nhiệm bảo vệ bên A và xua đuổi zombie ra khỏi biệt thự.Thứ năm, nếu hết thức ăn, nước uống thì bên B sẽ tự động từ bỏ quyền sử dụng, rời khỏi biệt thự một cách có ý thức.Thứ sáu…… Thứ bảy…….
     
    Cá Mặn Xuyên Vào Truyện Mạt Thế
    Chương 18: 18: Phát Hiện Kho Báu 2


    Các quy định được liệt kê dày đặc, nhưng chúng có thể được tóm gọn trong một câu - ăn ít, làm nhiều.

    Liều mạng khi gặp nguy hiểm.Lục Khải Minh cầm bản thoả thuận, khẽ nhướng đầu lông mày."Cô không cảm thấy đây giống như là bản thỏa thuận nhằm áp bức tôi sao?"Giang Diệu Diệu nhún vai: "Anh có thể trực tiếp rời đi, sau đó tôi sẽ không áp bức anh đến chết nữa."Anh mỉm cười, lắc đầu và ký tên vào ô trống sau hai chữ Bên B.Tâm trạng Giang Diệu Diệu trở nên tốt hơn một chút.Dù sao cũng có rất nhiều vật tư, phân phát một ít cũng không sao.

    Chỉ cần đối phương thực sự ngoan ngoãn làm theo thỏa thuận, cô sẽ xem như đang nuôi một thú cưng ngoan ngoãn, có thể cùng cô tán gẫu giết thời gian.Thoả thuận xong xuôi, Giang Diệu Diệu rất tò mò một chuyện."Rốt cuộc là anh từ đâu đến? Làm thế nào mà tìm được chỗ này? Giữa chừng không bị zombie đuổi theo cắn xé hay sao?"Lục Khải Minh nói: "Tôi đi thẳng một mạch từ Thành phố C tới."Thành phố C cách nơi này mấy chục cây số, ngược lại cũng không xa, nhưng đi bộ cũng phải mất mấy ngày mấy đêm.Trên đường lại toàn là zombie, anh ta lại đi qua mà không mảy may thương tích, làm sao có thể chứ?Giang Diệu Diệu không tin: "Anh đi cùng một đội nào đó đúng không? Tôi không tin một mình anh có thể đi xa như vậy."Dù trông anh ta phong độ, sức lực chắc cũng không nhỏ, nhưng trên người không có vũ khí, ngay cả dao gọt hoa quả cũng không có.Trong cuốn sách này không có dị năng, đám zombie lại có sức chiến đấu mạnh mẽ, trừ khi con người đi theo quân đội, nếu không sẽ chỉ bị nghiền nát và đánh bại.Lục Khải Minh nhún vai, tiếp tục nhai thịt của mình, dù cô có tin hay không cũng không quan trọng.Giang Diệu Diệu liền cướp lại."Không được ăn, hôm nay anh đã ăn vượt quá chỉ tiêu rồi.""Cô ..."Giang Diệu Diệu lập tức lấy ra bản thoả thuận, chỉ vào điều thứ nhất rồi nói: "Nhìn thấy chưa? Mỗi ngày không được ăn quá 500g, hôm nay anh đã ăn của tôi ít nhất 5kg rồi đấy."Ánh sáng mờ ảo lóe lên trong đôi mắt đen của Lục Khải Minh, giọng nói của anh ta yếu ớt nhưng lại mơ hồ giống như đe dọa."Cô nên biết rằng, nếu thật sự động tay động chân, tôi đánh cô cũng chỉ như đánh mấy con gà mà thôi.

    Phải không?"Giang Diệu Diệu đương nhiên tin tưởng vào điều này.Nhưng cô cũng không lo lắng cho lắm.

    Nếu anh ta là loại người chèn ép kẻ yếu để cướp miếng ăn, vì để tồn tại mà giết người, thì anh ta đã giết cô ngay từ khi anh ta mới vào, tại sao phải đợi đến bây giờ?Trừ khi ...!anh ta muốn giam cô lại, xem như là chỗ phát tiết d*c v*ng để XXX ....Cô chợt rùng mình, lấy tay che mặt nhìn người đàn ông..
     
    Cá Mặn Xuyên Vào Truyện Mạt Thế
    Chương 19: 19: Đồ Thần Kinh


    "Tôi cảnh cáo anh không được giở trò lưu manh!"Lục Khải Minh: "!.

    Đồ thần kinh.

    "Không ăn thì không ăn, anh ta đi ngủ vậy.

    Lục Khải Minh bước lên lầu, Giang Diệu Diệu nghĩ đến một chuyện, liền chạy theo nói:"Anh không được ngủ ở giường của tôi, cũng không được tuỳ tiện vào phòng tôi, ra phòng khách ngủ.

    ""Ở đó không có chăn.

    ""Đợi tý.

    "Cô đi vào phòng ngủ cầm ra một cái gối và một cái chăn lạnh mùa hè ném cho anh.

    "Cho anh, xem như tôi hào phóng.

    "Lục Khải Minh cầm cái chăn mà không nói nên lời: "Bây giờ là tháng ba mà.

    "Để anh đắp chăn mùa hè ngay giữa mùa đông, đến đêm chắc anh ta sẽ lạnh cóng mà chết mất.

    Giang Diệu Diệu lộ ra vẻ xấu hổ: "Tôi biết, nhưng tôi chỉ chuẩn bị có mấy cái chăn như vậy, cũng không thể nhường cho anh chăn của tôi được.

    Anh khoẻ hơn tôi rất nhiều, nhất định có thể sống sót.

    "Lục Khải Minh không nói nên lời, bước vào phòng khách và đứng thẳng người.

    Giang Diệu Diệu cuối cùng cũng sắp xếp xong mọi thứ, để tự thưởng cho mình, cô nằm trên giường, mở sách điện tử đọc nửa tiếng đồng hồ.

    Hôm nay cô dậy rất sớm, lại hiếm lắm mới có một ngày bận rộn như thế, vì vậy đọc sách xong liền ngủ ngay, mãi cho đến chập tối mới tỉnh dậy.

    Hoàng hôn mờ ảo, trong biệt thự không có đèn, trong ánh sáng yếu ớt của phòng khách, cô nhìn thấy một bóng người lẻn vào tầng hầm.

    Ngay lúc đó Giang Diệu Diệu còn tưởng là zombie đột nhập, định quay đầu bỏ chạy mới sực nhớ ra mình đã mới nhận nuôi một “thú cưng”.

    Cô bật đèn pin, đi theo đối phương và hỏi: "Anh muốn làm gì?"Ánh đèn sáng rọi thẳng vào mắt, Lục Khải Minh giơ tay lên che mắt mình.

    "Lấy đồ nấu cơm.

    ""Lượng thức ăn của anh đã hết rồi.

    "Anh ngoan ngoãn nghe lời đổi thành: "Nấu cơm cho cô.

    ""Cảm ơn, tự tôi làm được.

    "Giang Diệu Diệu tuyệt tình từ chối, đi vào tầng hầm lấy một số nguyên liệu để nấu mì.

    Lục Khải Minh háo hức đứng nhìn, một lúc sau mới từ bỏ hoàn toàn, đi tới bên cửa sổ hút thuốc.

    Làn khói trắng cuộn tròn, ánh chiều tà nhuộm vàng làn da anh, vì sống mũi cao, đôi mắt sâu nên anh trông khá ưa nhìn.

    Trút mì ra khỏi nồi, Giang Diệu Diệu cầm bát đi đến chỗ anh.

    Một vài zombie đang lang thang bên ngoài cửa sổ, cô dùng đũa chỉ vào một trong số chúng và nói: "Anh có cảm thấy chúng đẹp trai không?""Tên nào?""Cái tên đội mũ ý, ăn mặc cũng trendy lắm, da cũng rất trắng, khi còn sống chắc không phải là con nhà giàu thì cũng là minh tinh mới nổi.

    Nếu không phải bị cắn đi một nửa khuôn mặt, hắn chắc chắn là zombie đẹp nhất trong đám zombie ở đây.

    ".
     
    Back
    Top Bottom