Ngôn Tình Cả Đời Này Em Chỉ Có Thể Là Của Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cả Đời Này Em Chỉ Có Thể Là Của Tôi
Chương 20


"Lúc nãy cô nói gì với cô ấy?"

Chưa đợi nhân viên kia trả lời thì quản lí nhà hàng hối hả chạy tới ríu rít xin lỗi và sẽ sử lí giúp anh hết mọi việc ở đây.

Anh nhướng mày, Tịnh Y không muốn làm lớn chuyện thì để cho ông ta giải quyết vậy, coi như đây là bài học dành cho họ.

"Đừng khiến tôi thất vọng."

Anh chỉ để lại duy nhất một câu rồi ôm eo Tịnh Y hiên ngang rời đi. Anh vừa ra khỏi vừa thì quản lí quay sang chửi cô ta xối xả và bị đuổi việc khỏi nhà hàng.

Ở ngoài xe Dục Thần mua thua bôi lên vùng đỏ của Tịnh Y lúc nãy bị Uyển Đình tát. Nhìn vết thương trên mặt Tịnh Y anh không khỏi đau lòng nhưng cô nằng nặc nói là mình không sao. Bị đánh một cái muốn xay xẩm mặt mày mà còn nói không sao đúng thật là cứng đầu.

"Tại sao lúc nãy không phản kháng lại."

Dục Thần lên giọng trách móc nhưng tay vẫn đều đặn bôi thuốc giúp cô.

"Tôi có... nhưng không nghĩ cô ta đánh tôi."

Tịnh Y ấp úng cuối xầm mặt xuống dưới nói. Dù gì cũng là cá mè một lứa, có phản kháng cách mấy cô cũng không thẳng nổi bọn họ. Hôm nay không có Dục Thần chắc chắn đã bị họ giẫm đạp, khinh thường không chút mặt mũi.

Dục Thần rất khó chịu với thái độ của cô. Với anh thì mạnh mẽ phản kháng thậm chí còn chửi anh còn với họ thì lại sợ sệt không chút mạnh mẽ mặc kệ họ sỉ nhục.

"Tịnh Y nghe tôi nói, sau này nếu sảy ra chuyện như vậy nữa thì cứ mạnh dạn đánh họ thậm chí là giết cũng được tôi dư tiền để đút lót bao che cho em."

Dục Thần nâng cằm Tịnh Y lên đặt hai tay mình lên bả vai cô dùng đôi mắt kiên nghị nói với Tịnh Y. Cô mím chặt môi cũng không biết nên nói gì nữa, anh đã là xúi giục cô giết người đó sao?

"Chỉ cần em muốn thì cứ việc làm. Có Dục Thần tôi đứng sau chống lưng xem ai dám làm gì em."

(Tác giả: Moá đoạn anh nhà ngầu lòi khí chất ngút ngàn đúng kiểu tổng tài luôn. Này giống kiểu ra đường anh là cá mập về nhà anh là cá con quá hahaha.)

...................

Hôm sau Diệp Hạc Uy là ba của Uyển Đình biết tin con gái bị tạm giam ở đồn cảnh sát ông tức giận hùng hổ đến hỏi cảnh sát cho ra lẽ nhưng khi biết người tống con gái mình vô là Dục Thần ông mới thay đổi sắt mặt hỏi rõ mọi chuyện. Biết là do cô ta làm sai nên sau khi bảo lãnh Uyển Đình ra ngoài ông dẫn theo Uyển Đình đến tận JA để xin lỗi anh đàng hoàng.

"Mày liệu mà xin lỗi cho tử tế vào nó mà rút hết cổ phiếu không những mày mà cả nhà cũng phải ra đường ăn cám hết đó."

Ông vừa đi vừa trách móc Uyển Đình đủ điều. Lúc vào phòng Dục Thần hai cha con họ phải ngồi đợi hơi môt tiếng vì anh đang họp.

Sau khi họp xong anh cùng Tịnh Y quay về phòng thì thấy hai người họ. Diệp Hạc Y Uy thấy anh liền tay bắt mặt mừng rồi nịn nọt chủ yếu lấy lòng anh rồi bắt Uyển Đình xin lỗi. Nhưng người cô ta cần xin lỗi là Tịnh Y chứ không phải Dục Thần liền tức điên người không chịu xin lỗi liền bị ông cho một bạt tai ngay trước mặt anh và Tịnh Y. Uyển Đình cũng không cải lại chỉ biết xin lỗi Tịnh Y nhưng cũng không cam tâm.

"Tao sẽ không bỏ qua cho mày đâu."

.............

Sau khi Diệp Hạc Uy và Uyển Đình ra về anh lấy điện thoại gọi cho Vĩ Thành bảo anh rút vài hợp đồng làm cho công ty nhà họ Diệp rớt cổ phiếu cũng như mất vài tỉ đồng coi như đây là bài học anh dành cho họ vì dám đụng đến người phụ nữ của anh.

"Cảm ơn anh."

Dục Thần nghe cô nói cảm ơn thì cất điện thoại đi kéo Tịnh Y ngồi xuống ghế đem cô ngồi sát mình.

"Chỉ cảm ơn thôi sao."

Anh càng nói càng đưa mặt lại gần, Tịnh Y thấy anh cứ sáp mặt lại gần mình thì dần dần ngã người ra sau để cách xa mặt anh.

"Chứ anh muốn gì nữa?"

Khuông mặt lạnh như băng của anh lúc nãy hoàng toàn biến mất mà thay vào đó là bộ mặt gian sảo như đang truy tìm con mồi làm Tịnh Y cũng phải cảnh giác với anh.

"Làm vài nháy không? xem như đó là lời cảm ơn em dành cho tôi."
 
Cả Đời Này Em Chỉ Có Thể Là Của Tôi
Chương 21: Tịnh Y Là Giới Hạn Cuối Cùng Của Tôi


"Làm vài nháy không? Xem như đó là lời cảm ơn của em dành cho tôi."

Tịnh Y nghe anh nói xong thì tức đến sì khói. Tên này bị điên hay gì ăn ngày nào cũng gạ gẫm cô vậy.

"Anh điên sao, bỏ ra coi."

Tịnh Y xô anh ra để đứng lên nhưng lần này anh không thể để thịt ngon tới miệng mà bị vụt đi mất nữa, Dục Thần kéo mạnh Tịnh Y lại để cô nằm dưới thân mình.

Tịnh Y giãy dụa muốn thoát ra khỏi người anh nhưng không được.

"Dục tổng, tôi là nhân viên của anh đó."

Tịnh Y nhấn mạnh hai chữ "nhân viên" để anh còn biết chừng mà dừng lại. Dục Thần nghe cô nói tự dưng lồ ng ngực dân lên cảm giác lạ lẫm, nó rất khó chịu. Anh mạnh bạo áp môi mình lên môi Tịnh Y, môi cô rất mềm khiến anh càng muốn nhiều hơn nữa. Tịnh Y bị hôn bất ngờ theo bản năng mở to mắt ra nhìn người trước mặt, nụ hôn đầu của cô bị anh ta trắng trợn cướp đi như vậy sao? Cô vùng vẫy dùng tay đánh mành vào lưng anh nhưng dường như Dục Thần không cảm nhận được cảm giác đau đớn gì mà càng ngày ngày mạnh bạo. Đầu lưỡi anh nhanh chóng tiến vào trong khoang miệng m*t lấy đầu lưỡi của cô đến say mê.

"Cạch."

Tiếng mở cửa vang lên phá tan không gian ám muội có chút ngọt ngào trong căng phòng. Tịnh Y thấy có người vào cô liền cắn nhẹ vào lưỡi anh một cái làm Dục Thần cũng phải dừng lại mọi động tác nhìn ra kẻ phá đám kia là ai.

"Dục Thần con làm gì vậy."

Thẩm Lệ Quyên mở cửa ra thấy hai thân thể đang quấn lấy nhau, nhưng người nằm dưới thân anh là Tịnh Y chứ không phải Uyển Đình làm bà ta rất tức giận. Nếu người nằm dưới thân anh là Uyển Đình thì bà ta đã nhẹ nhàng đóng cửa ra ngoài để cho họ muốn làm gì thì làm rồi.

Thẩm Lệ Quyên nhanh nhẹn tiến đến nắm lấy tóc của Tịnh Y buộc cô đứng dậy vung tay tát cho cô một bạt tai đau điến người. Mọi hành động của Thẩm Lệ Quyên quá nhanh Dục Thần anh cũng không thể ngờ được mà ngăn cản kịp.

"Con khốn, mày biết nó có vị hôn thê rồi không mà còn quyến rũ nó. Không phải mày hứa với tao sẽ không đến gặp nó nữa sao."

"Cháu không có... là anh ta."

Thẩm Lệ Quyên định dơ tay tặng cô một bạt tai nữa thì Dục Thần nhanh nhẹn đi lại chỗ Tịnh Y đang đứng để cô sau lưng mình không cho bà ta làm tổn hại đến Tịnh Y nữa. Anh chụp tay và ta lại rồi hất ra.

"Bà có cái quyền gì mà đánh cô ấy."

Anh tức giận gầm lên, trong hai ngày cô bị ăn hai bạt tai trong khi anh lại ở cạnh bên Tịnh Y mà không trở tay kịp cảm thấy rất có lỗi với cô.

"Dục Thần sáu năm trước nó theo trai bỏ con con quên rồi sao? Bây giờ thấy con có tiền liền quay về tiếp cận đúng là hạng đàn bà rẻ tiền."

Thẩm Lệ Quyên mỉa mai nhìn cô nói. Bị đổ một nước bát dơ lên đầu làm cô rất ấm ức nhưng đây cũng là lí do cô biện ra để nói chia tay với Dục Thần nên chỉ im lặng chịu trận nghe bà ta nói.

"Bà đừng tưởng những việc bà làm tôi không biết."

"Tao là mẹ của mày đó, mày ăn nói với tao như vậy hả." Thẩm Lệ Quyên tức giận quát mắn vì con trai không theo phe mình mà lại lớn giọng đi bênh vực người khác trước mặt mình.

"Từ 16 năm trước tôi đã không xem bà là mẹ của tôi rồi."

Anh trừng mắt gằn giọng nói với Thẩm Lệ Quyên làm bà ta sững người không nói gì nữa.

Còn nhớ lúc anh 10 tuổi anh đã từng chứng kiến cảnh bà ta ngoại tình dẫn một người đàn ông khác về nhà ân ái trước mặt mình còn đưa anh cho ông ta làm con tin để chuộc tiền từ nhà họ Dục. Lúc bị bắt anh bị hắn ta đánh đập, hạnh hạ còn bỏ đói anh nhìu ngày sau đó mới đòi tiền cha anh. Thẩm Lệ Quyên chỉ đứng chơ ra nhìn hắn hành hạ anh từ đầu tới cuối không nói một câu nào thậm chí là còn cười rất tươi vui. Từ ngày hôm đó anh đã xem như mình không có mẹ, có người mẹ nào sinh con ra liền vứt cho người giúp việc nuôi con mình từ nhỏ tới lớn rồi bỏ ra ngoài đi chơi còn ngoại tình, trơ mắt nhìn con mình bị đánh đập, anh như bị khoét sâu một lỗ hổng tuổi thơ luôn áp lực sợ hãi và tổn thương đến tinh thần.

Nhiêu đó đã làm anh cảm thấy mệt mỏi nhưng tới lúc bà ta biết anh quen Tịnh Y liền tới bắt cô chia tay với anh. Chuyện này anh biết được hơn 3 tháng trước lúc anh biết Bội Sam làm việc ở BG tập đoàn nhà Cảnh Phong nên đã nhờ anh chuốc say Bội Sam để tra hỏi cô vì chắc chắn Bội Sam là bạn thân của Tịnh Y nên biết chắc không ít chuyện. Bội Sam trong cơn say kể lại hết mọi chuyện từ việc lí do chia tay anh là do Thẩm Lệ Quyên ép và cuộc sống của cô từ lúc bỏ đi với cả bị tai nạn, bôn ba kiếm tiền như thế nào Bội Sam vừa khóc vừa nhèm nhèm kể. Đôi mắt anh đỏ ngầu lúc đó không kìm được mà rơi nước mắt, cô gái nhỏ của anh đã chịu nhiều cực khổ rồi anh hận lúc đó nếu thể lực mình lớn mạnh như bây giờ thì mọi chuyện sẽ không ra như vậy. Anh nợ Tịnh Y quá nhiều rồi nguyện dùng cả đời này để bù đắp, che chở, bảo vệ cô không để cô phải chịu bất kì uất ức nào nữa.

"Tôi nó nói cho bà biết, Tịnh Y chính là giới hạn cuối cùng của tôi bà mà đụng đến cô ấy nữa thì đừng mong tôi nể tình mẹ con."
 
Cả Đời Này Em Chỉ Có Thể Là Của Tôi
Chương 22: Trung Tâm Thương Mại


Hôm nay là cuối tuần Tịnh Y và Bội Sam đều được nghĩ hai người cũng nhau đến trung tâm thương mại để mua sắm vì họ vừa mới nhận được lương.

Bội Sam tuy làm thư ký lương cũng khá nhiều còn được ba mẹ hay cho tiền hàng tháng nên sài toàn đồ hiệu nói chung không tiết kiệm như Tịnh Y cho lắm, ai nhìn vào không biết còn nghĩ Bội Sam là tiểu thư của nhà giàu náo cơ đấy. Vừa đi thang cuộn lên tầng trên ở trung tâm thương mại thì Bội Sam đã kéo Tịnh Y đến trước một cửa hàng LV làm cô muốn choáng ngợp với mức giá hàng ở đây.

"Cậu cứ mua một món cậu thích đi xem như là tự thưởng cho bản thân sau những ngày làm việc mệt mỏi."

Ban đầu Tịnh Y chỉ tính vào xem Bội Sam mua hàng thôi nhưng Bội Sam luôn dùng những lời hoa mật dụ dỗ cô mua. Là con gái mà đứng trước những món đồ đẹp còn bị thúc dục, dụ dỗ ai mà không rung động cơ chứ. Thế là Tịnh Y đứng lên đến những giá đề quần áo để lựa.

Tịnh Y chọn cả buổi mới ưng ý được một chiếc váy, giá cũng khá là chát coi như đây là món đầu tiên cũng như là cuối cùng đắt giá nhất trong năm nay cô mua. Bội Sam cùng Tịnh Y lựa đồ xong thì ra quần thanh toán.

"Lấy cho tôi cái này."

Tịnh Y thân thiện cười nói rồi đưa chiếc váy cho nhân viên thanh toán nhưng bị một lực khác kéo chiếc váy dành ra khỏi tay cô.

"Lấy tôi cái này, trả gấp đôi."

"Tiểu thư Uyển Đình cái này cô gái này chọn trước rồi hay tiểu thư lựa cái khác đi."

Nhân viên khó sử cố gắng khuyên Uyển Đình nhường lại cho Tịnh Y. Nghĩ cùng nực cười nhỉ? rõ ràng là cô lấy trước nhưng lại bị người khác dành mất còn khuyên cô ta nhường cho mình. Một bên là khách lấy chiếc váy này trước, một bên là khách hàng quen còn có thẻ vip của cửa hàng lại là con gái của Diệp Thị mấy cô nhân viên trong cửa hàng cũng không biết nên ứng xử làm sao.

"Nè cô quá đáng vừa thôi cái vày này rõ ràng là bạn tôi chọn trước."

Bội Sam tức giận lớn tiếng với cô ta tự dưng từ đâu chui ra cái con người vô duyên dữ vậy chứ lại cọn cướp đồ từ tay người khác. Bội Sam hùng hổ nhào tới nhưng bị Tịnh Y cản lại.

"Bỏ đi mình cũng không muốn làm khó nhân viên xem như là nhường cho người bị khuyết tật não."

Tịnh Y nhìn Uyển Đình khinh bỉ nói. Không biết là do cô tự tin hay ảo tưởng lời nói của Dục Thần lúc đó nói "Tôi sẽ chống lưng cho em." nên nghĩ Uyển Đình sẽ không dám đung đến cô nữa vì lần trước đã bị Dục Thần dằn mặt cảnh cáo.

"Cô nói ai bị khuyết tật hả?" Nghe bị chửi mình là người khuyết tật nên Uyển Đình như bộc phát cơn điên hét lên muốn chói tai.

"Chẳng lẻ cô ấy nói sai sao?"

Tự dưng ở đâu Dục Thần xuất hiện đi tới ôm eo Tịnh Y thản nhiên nói với Uyển Đình. Mọi nhân viên trong cửa hàng thấy anh tới thì cung kính chào cuối chào.

Tịnh Y bất ngờ bị ôm nên giật mình xong liền đẩy anh ra nhưng Dục Thần đoán được ý định của cô nên nhanh hơn một bước siết chặt eo cô lại sát mình.

"Dục Thần anh đang làm việc gì trước mặt vị hôn thê của mình vậy hả."

Uyển Đình thấy cảnh chướng mắt như núi lửa phun trào đã tức rồi bây giờ còn tức hơn. Dục Thần liết sang nhìn cô ta bằng ánh mắt chán ghét, phải nói là từ trước đến nay anh chưa bao giờ có thiện cảm với cô ta.

"Đừng bao giờ lấy danh vị hôn thê của tôi mà đi rêu rao khắp nơi, cái hôn ước đó vốn bị tôi xé từ lâu rồi."

"Lấy hết tất cả những món ở đây trừ những thứ cô ta đã đụng vào."

"Vâng."

Anh lấy trong túi ra một chiếc black card AMEX ra đưa cho nhân viên, phải nói tấm thẻ của anh thuộc những loại thẻ quyền lực nhất trên thế giới chỉ có 100.000 tấm.

Bội Sam đứng bên cạnh há hốc mồm vì độ chịu chơi của Dục Thần. Mà cái tình huống máu chó gì đang xảy ra thể nhỉ? Dục Thần lại ôm eo Tịnh Y? hai người họ quay lại từ lúc nào vậy? một đống câu hỏi xoay quanh trong đầu Bội Sam, nhất định tí nữa về nhà cô phải hỏi Tịnh Y cho ra lẽ ai đời bạn thân với nhau mà đi giấu chuyện mình hẹn hò tức chết đi được.

Vĩ Thành đi sau lưng anh thấy anh mua hết hàng ở đây cũng hiểu là anh mua cho ai, để làm gì vì anh đã đi theo Dục Thần từ lúc anh mới về tiếp quản công ty nên cũng rất hiểu ý anh. Vĩ Thành tiến lên viết địa chỉ nhà của Tịnh Y để họ giao hàng tới. Tịnh Y thấy anh mua nhiều vậy cũng không biết làm gì cứ mặc kệ anh vậy.

"Từ nay cấm cô ta bước đến trung tâm của tôi mua đồ, không thì các người tự biết kết quả."

Anh lạnh lùng nhìn đám nhân viên nói khiến họ phải toát cả mồ hôi. Uyển Đình nghiến răng tức mức thở thôi cũng nghe thành tiếng.

"Được rồi ở đây chướng mắt quá mình về thôi bà xã."

Từ lạnh lùng anh chuyển qua thái độ ân cần dịu dàng hết mức có thể quay sang nói với Tịnh Y. Mọi người trong cửa hàng nghe anh nói ai cũng mắt to mắt nhỏ đều trợn trắng không tin người trước mặt mình là Dục tổng cao cao tại thượng của bọn họ.
 
Cả Đời Này Em Chỉ Có Thể Là Của Tôi
Chương 23: Tai Nạn


Sau hơn 3 tháng kể từ ngày Dục Thần vứt bỏ cái gọi là liêm sỉ của mình để cua lại Tịnh Y thì anh cùng Cảnh Phong đã âm thầm bàn bạc bao trọn một nhà hàng trang trí lộng lẫy không khác gì đám cưới để tỏ tình với cô.

"Em đang ở đâu vậy?"

["Ở nhà."]

Tịnh Y đang xem phim ngôn tình đến cảnh hôn thì bị làm phiền nên hơi bực bội nên trả lời anh cộc lốc.

Dục Thần sau khi chuẩn bị xong liền gọi điện cho Tịnh Y kêu cô tới gấp.

"Cho em 20 phút, đến nhà hàng Capital có việc quan trọng liên quan đến mạng người đó."

Tịnh Y đang nằm trên giường lăn lóc coi phim nghe anh nói có chuyện liên quan đến mạng người thì bật dậy cảm thấy hơi hoang mang. Làm gì mà liên quan đến mạng người gê vậy rồi còn gọi cô tới?

["Đợi tí tôi tới liền."]

Tịnh Y tức tốc ngồi dậy chạy vào nhà vệ sinh để rửa mặt rồi thay quần áo. Cô mang một chiếc áo sơ mi trắng cùng quần jeans và xoã tóc nhìn thật sự rất thiếu nữ tuy đơn giản nhưng có thể toát lên vẻ đẹp riêng của mình.

Tịnh Y bắt một chiếc taxi để đến điểm hẹn. Khi lên xe cô thấy mùi rượu cũng không quá nặng trên người của tài xế nhưng cũng không quá để tâm.

Chiếc xe lăn bánh trên đường với vận tốc khá nhanh cô đã kêu bác tài giảm tốc độ nhưng được một chút thì xe lại phanh bánh nhanh tiếp. Đến ngã tư có đèn giao thông vì đi quá nhanh nên chiếc xe của cô không thắng kịp bị lệch bánh nhanh như chớp lao thẳng lên phía trước thì một chiếc xe tải đang chạy đến với vận tốc nhanh không kém gì xe của cô cũng không thể thắng kịp vì chiếc xe cô lao ra quá bất ngờ.

"Rầm."

Một tiếng động lớn dẫn đến sự chú ý của rất nhiều người trên đường. Hai chiếc xe đâm thắng vào nhau, xe của Tịnh Y bị lăng một vòng cả xe bị móp đến nổi không thể nhìn ra được hình dáng ở phía sau xe còn bị bốc cháy tài xế thì tử vong tại chỗ còn Tịnh Y bị thương nặng được mọi người cố hết sức di chuyển cô ra khỏi xe đưa đến bệnh viện cấp cứu.

Chiếc áo trắng của cô bị thắm đầy máu làm người nhìn cũng phải phát sợ, phần đầu cũng ra máu khá nhiều phải chờ một hồi xe cấp cứu mới đến được, mọi người ở hiện trường thấy xe lâu tới còn sợ cô không xong rồi.

Hơn 1 tiếng Dục Thần thấy Tịnh Y chưa đến trong lòng dân lên một nổi sợ hãi nhưng anh tự chấn an bản thân chắc cô sẽ không sao đâu đường đang kẹt xe thôi.

Bổng nhiên tiếng chuông điện thoại anh reo lên nhưng số máy là số lạ anh cũng không để ý nhưng số máy đó cứ gọi mãi hơn 5 cuộc nên anh cũng nhất máy lên nghe.

["Alo, anh có phải người thân của cô Tịnh Y không ạ."]

"Có chuyện gì sao."

Giọng nói đầu giây bên kia có phần hốt hoảng gấp gáp làm anh còn lo hơn nhưng cố giữ bình tĩnh để trả lời.

["Cô ấy bị tai nạn đang cấp cứu tại bệnh viện nhờ anh liên hệ với người nhà đến giùm tôi." ]

Bùm.

Tai của anh như bị ù không tin nổi người bên kia đang nói gì với mình. Không phải lúc nãy mới gọi nói chuyện với anh sao, Dục Thần cấp tốc chạy ta xe đến bệnh viện. Vì anh là người cuối cùng gọi điện cho Tịnh Y nên khi ra tra lại điện thoại cô bác sĩ liền gọi cho Dục Thần.

Anh vừa đến đứng trước phòng cấp cứu của cô mà trái tim như thắt lại như hàng ngàn mũi dao đang đâm thẳng vào tim mình. Giá như lúc đó anh không gọi gấp Tịnh Y đến, nếu lúc đó anh đích thân đến rước cô thì sẽ không cơ chuyện như vậy xảy ra. Nếu được đổi lại anh nguyện người đang nằm trong đó là mình.

Dục Thần ngồi sụp xuống ghế như người mất hồn. Được một lúc cánh cửa phong cấp cứu mở ra một bác sĩ ra ngoài mồ hôi nhễ nhại anh thấy bác sĩ ra liền hối hả chạy đến hỏi.

"Cô ấy sao rồi."

Bác sĩ nhìn anh như mất hết sức sống đưa tay lên vai anh vỗ nhẹ lắc đầu.

"Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức. Mời anh vào nhìn người nhà lần cuối."
 
Cả Đời Này Em Chỉ Có Thể Là Của Tôi
Chương 24: Tuyệt Vọng


"Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức. Mời anh vào nhìn người nhà lần cuối."

Tiếng của bác sĩ cứ ồ ồ bên tai như một quả bom đang gián xuống anh không thể nào tin được vào những gì mình vừa nghe. Dục Thần sững người, Tịnh Y của anh sao có thể chết được, không thể, không thể nào.

"Ông nói cái gì vậy hả... ông lừa tôi đúng không."

Anh không kiềm chế được cơn thịnh nộ trong người mình nắm cổ áo của bác sĩ cứ hỏi mãi. Chắc chắn là ông ta đang lừa anh rồi, lúc nãy Tịnh Y vẫn còn nói chuyện với anh mà.

"Tôi khuyên anh nên bình tĩnh chấp nhận sự thật."

Bác sĩ hất cổ tay anh ra khuyên nhủ anh vài câu không nên quá kích động rồi rời đi.

Dục Thần chạy nhanh vào phòng cấp cứu. Trên giường là một thi thể được che đậy bởi một lớp vải trắng anh lại gần trong tâm luôn thầm cầu nguyện người nằm ở đó không phải Tịnh Y. Dục Thần đưa tay từ từ mở lớp vải ra đập vào mắt anh là hình ảnh mặt cô trắng bệt trên đầu có có rất nhiều máu nhìn xuống chiếc áo của cô anh cũng không thể nào cầm lòng được mà bật khóc. Rõ ràng là chiếc áo trắng nhưng bây giờ nó đã được nhuộm đỏ, cảm xúc trong lòng anh bây giờ lẫn lộn như từ vết thương này chồng lên vết thương khác mà đè lên người Dục Thần.

"Tịnh Y đừng đùa nữa dỡn vậy không vui đâu, mở mắt ra nhìn anh đi."

Dục Thần khụy xuống bên chiếc giường của cô đang nằm đưa hai tay lên xoa xoa gò má nức nở nói.

"Chỉ cần em mở mắt ra muốn gì anh đều cho em kể cả mạng sống này."

"Tịnh Y, làm ơn mở mắt ra đi."

Anh kề sát đầu mình vào đầu Tịnh Y ôm cơ thể lạnh ngắc của cô vào trong lòng mình không ngừng van xin. Tại sao ông trời lại trớ trêu như vậy, đã bỏ lỡ nhau tận 6 năm trời bây giờ vừa gặp chưa được bao lâu thì Tịnh Y lại rời khỏi thế giới của anh một lần nữa. Thà rằng cô bỏ đi như 6 năm trước anh không đau như hiện tại, bây giờ khi cô ở bên cạch mà chẳng thể làm được gì chỉ biết bất lực mà nhìn Tịnh Y nằm im tại chỗ không nói câu nào, thận chí là không còn hơi thở.

Lúc này vài bác sĩ và y tá đi vào trong lôi anh ra để đây xác của Tịnh Y đi. Bị bất ngờ lôi ra Dục Thần vùng vẫy phải thêm mấy người bảo vệ vào nữa mới khống chế được anh để đẩy cô đi.

"Không, làm ơn đừng đem cô ấy đi. Cô ấy chưa chết, tôi xin các người đừng đem Tịnh Y của tôi đi."

Anh gào khóc trong tuyệt vòng nhìn chiếc giường của cô từ từ được đẩy đi. Cảm giác khó chịu, trống trải ùa về như anh đang đánh mật một thứ gì đó rất quan trọng. Lần đầu tiên trong cuộc đời anh khóc nhiều đến vậy cũng là lần đầu tiên anh quỳ xuống xin người ta đừng mang cô gái bé nhỏ của anh đi, tất cả hết rồi thật sự không còn gì để mất nữa. Đôi mắt anh từ từ mờ nhoà đi rồi từ từ, từ từ ngất tại chỗ.

Mọi người ở đó thấy anh quá kích động đến ngất liền đưa anh vào phòng vip của bệnh viện để điều trị, nghĩ ngơi. Vì đây là Dục tổng của JA còn là người đầu tư nhiều vào bệnh viên nên không ai dám sơ xuất gì đều túc trực bên anh cho tới lúc anh tỉnh lại.

Trong cơn mơ màn anh còn thấy Tịnh Y mặc một chiếc váy trắng rất xinh đẹp còn quay lại nhìn anh mỉm cười rồi lại dần dần biến mất. Dục Thần ngồi bật dậy trên mắt anh vẫn còn đọng lại nước mắt của chính mình. Vừa tỉnh lại thì một trận đau đầu ập đến như muốn nổ tung đầu anh ra thành từng mảnh nhưng anh không quan tâm đ ến điều đầu tiên anh hỏi lại là Tịnh Y.

"Tôi nằm đây bao lâu rồi hả. Tịnh Y đâu? các người đưa cô ấy đi đâu rồi."

Anh vừa tỉnh dậy đã nổi trận lôi đình không khống chế được mà hét vào mặt bác sĩ. Là bác sĩ ông cũng gặp rất nhiều trường hợp người thân mất nên anh bị mất không chế cũng là điều ông thường, ông không hề trách móc hay tỏ thái độ khó coi với anh mà bình tĩnh trả lời.

"Hôm qua cô ấy được an táng tại nghĩa trang rồi. Khi nào khoẻ cậu đến thắp nhan cũng được."

Anh dùng đôi mắt sắc lạnh nhìn ông ta. Ai cho các người an táng cô ấy? tại sao không gọi tôi tỉnh dậy... anh rất muốn hỏi dồn dập vào bác sĩ nhưng không còn nhiều thời gian anh sợ Tịnh Y ở đó một mình sẽ rất cô đơn và lạnh lẽo anh không nói gì nữa lập tức tháo chạy nhanh xuống hầm để xe lái thẳng xe đến nghĩa trang.

Anh điên cuồng chạy vòng vòng nghĩa trang để tìm khu mộ của cô trên tay còn cầm theo một bó hoa hồng đáng ra sẽ tặng cô vào ngày hôm đó nhưng không thể nữa rồi.

Dục Thần khựng lại nhìn trên di ảnh là hình của Tịnh Y trái tim anh như bóp chặt lại đến mức khó thở. Anh khụy thụp xuống hai hàng nước mắt nóng hổi chảy xuống một tay đặt bó hoa lên mộ một tay đưa đến di ảnh cô mà sờ.

"Tịnh Y anh xin lỗi. Xin lỗi đã không bảo vệ được em, xin lỗi."

Bây giờ anh không biết nói gì ngoài hai từ xin lỗi. Dục Thần vừa khóc tay từ đánh vào ngực mình thật mạnh, tại sao lại có cớ sự như ngày hôm nay tại sao người nằm ở đây là Tịnh Y chứ không phải là anh. Đau chứ, phải nói là rất đau anh chưa bao giờ cảm nhận được nổi đau mất mát này nó rất khó chịu. Anh có thể cảm nhận được trong tim mình như bị từng mủi dao rạch từng đường, từng đường trên tim mình đến mức nát vụng.

"Em ở đó có buồn không? Anh xuống bầu bạn cùng em nhé!"
 
Cả Đời Này Em Chỉ Có Thể Là Của Tôi
Chương 25: Tỉnh Giấc


"Dục tổng."

Tiếng gọi của Bội Sam làm Dục Thần mơ màng tỉnh dậy. Anh đã ngủ gục trên ghế trước phòng cấp cứu từ nãy tới giờ lúc tỉnh lại trên mặt anh ướt đẫm nước mắt. Giấc mơ lúc nãy quá chân thật làm anh cứ tưởng nó là thật, Dục Thần đưa tay lau đi hết nước mắt trên mặt mình.

"Tịnh Y sao rồi." Bội Sam thấy anh tỉnh dậy rồi hỏi.

"Cô ấy còn trong đó."

Dục Thần nhìn vào phòng cấp cứu của Tịnh Y đôi mắt rợm buồn hạ giọng nói nhỏ nhưng vẫn đủ cho Bội Sam nghe thấy.

Bội Sam đang họp sau khi biết tin Tịnh Y bị tai nạn liền vứt bỏ hết công việc mà chạy đến đây trong lòng không khỏi lo lắng. Cả hai ngồi ở ngoài chờ hơn 1 tiếng đồng hồ nữa mà phòng cấp cứu vẫn chưa có động tĩnh gì, Bội Sam liên tục đi qua đi lại trong lòng bồn chồn lo lắng cho Tịnh Y rất nhiều. Dục Thần anh chỉ ngồi bất động một chỗ không ngừng cầu xin giấc mơ của anh không phải sự thật, Tịnh Y nhất định phải sống không được xảy ra chuyện gì.

Ting.

Tiếng đèn của phòng cấp cứu đã được tắt bác sĩ từ trong bước ra anh liền chạy lại ánh mắt của Dục Thần nhìn bác sĩ có phần hoảng loạn anh sợ lời ông ấy nói ra giống như giấc mơ của mình.

"Ai là người nhà của bệnh nhân."

"Tôi là bạn của ấy."

"Tôi là chồng của cô ấy."

Bội Sam và Dục Thần tới nhận người thân, nghe anh nói Bội Sam bất ngờ quay qua nhìn anh. Anh ta vừa nói gì vậy nhỉ? Bội Sam ngoáy lỗ tai sợ mình nghe nhầm nhưng cô cũng không quan tâm lắm điều quan trọng bây giờ là tình hình của Tịnh Y.

"Cũng may là đem đến bệnh viện kịp thời nên đã qua cơn nguy kịch bây giờ chỉ cần chăm sóc cô ấy kỹ lưỡng một chút thì sẽ nhanh khoẻ thôi."

Dục Thần và Bội Sam thở phào nhẹ nhõm anh cùng bác sĩ đi làm thủ tục nhập viện cho Tịnh Y còn Bội Sam giúp y tá đưa cô vào phòng hồi sức ở phòng vip của bệnh viện do Dục Thần bao.

Sau khi được chuyển qua phòng hồi sức Bội Sam ngồi cùng cô một chút rồi cũng về lại công ty còn không quên dặn dò anh nhớ chăm sóc cho Tịnh Y.

Sáng hôm sau Tịnh Y mơ màng tỉnh dậy nhìn sang bên phải mình là Dục Thần đang nắm tay cô gục mặt xuống giường nằm ngủ làm trong lòng cô dân lên một cảm xúc hạnh phúc khó tả.

"Ưm."

Tịnh Y vừa nhút nhít một chút thì vết thương từ cơ thể truyền đến làm cô đau điếng cả người.

"Em tỉnh rồi sao."

Bị tiếng động của Tịnh Y làm cho tỉnh giấc anh dụi mắt ngẩn đầu mừng rỡ hỏi hang cô.

"Em có đau ở đâu không. Có đói không, muốn ăn gì không anh đi mua cho em nha."

Tịnh Y vừa tỉnh dậy đầu óc còn chưa tỉnh táo lắm anh hỏi đồn dập làm cô không kịp thông não. Tịnh Y đưa tay lên sờ đầu mình trên đầu cô hiện tại đang quấn một chiếc băng lớn trên đầu Dục Thần nhìn mà trên đầu cô bằng anh mắt thương sót lòng anh như thắt lại. Dục Thần ngồi dậy đỡ Tịnh Y nằm vào tư thế thoải mái nhất cho cô đỡ đau hơn.

"Anh đi mua cháo cho em nha."

Tịnh Y gật đầu đồng ý dù gì từ tối qua lúc bị tai nạn đến giờ cô cũng chưa có gì lót bụng bây giờ thật sự không còn một chút sức lực nào cả.

Dục Thần sợ cô gặp nguy hiểm đến nổi bố trí hai tên vệ sĩ đứng ở trước phòng cô không cho ai ra ngoài ngoại trừ anh, bác sĩ và Bội Sam. Anh nhất định phải bảo vệ cô 24/24 không thể để giấc mơ kia của anh xẩy ra dù chỉ một chút, cảm giác mất mát trong giấc mơ đó vẫn luôn hiện rõ trong đầu anh. Dù chỉ là mơ thôi nhưng đã đau lòng đến độ muốn chết cùng cô rồi thì nếu là sự thật còn đau gấp ngàn lần ấy nữa.

Những ngày sau đó anh bê hết công việc từ công ty vào phòng bệnh của cô để làm việc túc trực bên cạnh Tịnh Y không rời mắt khỏi cô dù chỉ một bước. Tất cả tài liệu cần ký gấp đều là Vỹ Thành mang từ công ty đến cho anh, nghĩ thì cũng tội Vĩ Thành thật tại cô mà anh phải chạy vòng vòng như vậy cũng cảm thấy rất áy náy.

"Hay anh về đi dù gì tôi cũng đã khoẻ hơn rồi không cần ở lại lâu vậy đâu."

Dục Thần đang bấm máy làm việc nghe cô nói thì dừng hẳng mọi động tác trên tay lại ngước lên nhìn cô. Tịnh Y đang đuổi xéo anh sao? con ngốc này đến giờ vẫn chưa thấy hết tấm lòng siêu to không lồ mà anh dành cho cô rồi.

"Khoẻ chỗ nào? đến đi còn không nổi mà khoẻ cái gì."

Dục Thần giở giọng cấu gắt với Tịnh Y. Đến cả sức khoẻ của bản thân còn không lo nổi anh đã ở lại chăm lo cho cô từng giây từng phút vậy rồi mà con không cần anh ở lại, quá đáng thật sự.

"Ai nói tôi đi không nổi, để tôi đi cho anh xem."

Tịnh Y cũng không chịu thua ngồi dậy chuẩn bị bước xuống giường thì bị anh nhanh hơn một bước đi tới ấn cô nằm lại trên giường.

"Ngoan, đùng bướng anh ở lại đây với em."

Anh ngọt ngào dỗ dành cho Tịnh Y không còn ý định đuổi anh về nữa mà cho dù có đuổi thì cô cũng nằm mơ đi còn lâu anh mới về.

"Anh bỏ tay anh ra làm tôi đau đó."

Bị Dục Thần ấn mạnh xuống giường nên cô cũng hơi bị ê vai, anh thấy vậy liền bỏ tay ra ngồi lên giường nhìn Tịnh Y nghiêm nghị nói.

"Em mà còn xưng tôi với anh nữa thì đừng trách anh hôn em."
 
Cả Đời Này Em Chỉ Có Thể Là Của Tôi
Chương 26: Câu Chuyện Buổi Sáng Của Đôi Bạn Trẻ


"Em mà còn xưng tôi với anh nữa thì đừng trách anh hôn em."

Tịnh Y quay sang lườm anh nghênh ngang hất mặt lên. Anh ta tưởng mình ngon chắc đâu phải muốn hôn chị là dễ đâu cưng, đôi môi này chỉ ăn cơm với cá chứ đã bao giờ hôn má ai đâu. À ờm không liên quan lắm thôi mà kệ đi.

"Anh dám."

"Em không tin có thể thử." Dục Thần chồm tới nhếch mày như muốn thách thức cô. Tịnh Y bị anh ép sát và thành giường cảm thấy không thoải mái cho lắm nên từ từ trường xuống giường nằm thoát khỏi vòng tay của anh.

"Được rồi không nói nữa ngồi dậy ăn cháo nào."

Từ hôm ở bệnh viện đến giờ cứ tầm 7 giờ anh đã cho Tịnh Y ăn rồi nhưng hôm nay vì phải sử lý một số giấy tờ quan trong nên anh không để ý đến thời gian hiện tại cũng đã hơn 8 giờ rồi cô vẫn chưa có gì lót bụng. Tịnh Y này cũng hay thật thấy anh quên cho cô ăn thì liền mặc kệ bỏ bữa luôn.

"Hưm. Không ăn đâu cháo ngán lắm."

Tịnh Y bỉu môi nói với anh sau đó nhanh chóng lấy cái chăng kế bên chùm kính người lại. Con nhóc này càng ngày càng làm tới thấy anh bữa giờ cưng cô như cưng trứng nên được nước làm tới nũng nịu với anh.

"Ngoan, em không ăn thì làm sao khoẻ được."

Anh bất lực thở dài lấy tay kéo cái chăng của cô nhưng bị Tịnh Y giữ chặt lại không cho anh cơ hội lôi ra, anh càng kéo thì Tịnh Y càng dùng lực giữ chặt cái chăng lại anh bất đắt dĩ mới phải buông tay ra sợ dùng lực mạnh sẽ ảnh hưởng đến vết thương trên người cô chứ sức của anh có thể vật lộn với năm người như cô chứ đừng nói là kéo cái chăng ra.

Dục Thần nhướng mày nhìn người con gái trước mặt càng ngày càng ương bướng anh hạ giọng lạnh lùng nghiêm nghị nói với cô.

"Bây giờ em có chui ra đây không thì bảo."

Tịnh Y nghe anh nói thì act cool đứng hình mất 3s thôi nha, tự dưng đang ôn nhu với cô rồi quay ra lạnh lùng như tính chất tổng tài bá đạo như lúc đầu cô mới gặp lại anh. Thấy Dục Thần thay đổi nhanh vậy làm cô toát cả mồ hôi nhễ nhại rồi từ từ kéo chăng qua khỏi mắt xem thái độ của anh một chút mới bỏ chăng ra khỏi người hẳng.

Thấy Tịnh Y nghe lời anh mới thả lỏng cơ mặt ra một chút rồi lại bàn bưng bát cháo đến đút cho cô.

"Tôi khoẻ rồi tôi tự ăn được mà không cần anh đút nữa đâu."

Đột nhiên một cảm giác ngọt ngào truyền đến cảm thấy môi cô nóng rang là Dục Thần đang cưỡng hôn cô nữa sao? Tịnh Y không kịp phản kháng nuốt một ngụm nước bọt, phải nói cái tên điên này không được tích sự gì ngoài lợi dụng là giỏi. Ở mức độ nãy cô có thể cảm nhận được mùi hương bạc hà nam tính từ người anh truyền đến ngửi rất chi là nghiện.

Nụ hôn chỉ lướt qua trong vài giây Dục Thần luyến tiếc bỏ cô ra. Nếu không phải vì cô đang bị thương thì đừng mơ anh bỏ qua nhanh như vậy.

"A... anh... anh... dám...." Tình Y ấp úng nhìn anh muốn nói gì đó nhưng không hiểu sao lại không nói thành lời được.

"Em nên thay đổi cách xưng hô không thì môi em có ngày bị anh hôn nát đấy."

Dục Thần hài lòng vừa nói vừa múc trong bác ra một thìa cháo thổi cho nguội bớt sau đó đưa lên miệng Tịnh Y nhưng cô nhăn mặt quay đi chỗ khác không muốn ăn.

"Hay là em muốn anh cho em ăn bằng miệng."

Tịnh Y đọc rất nhiều tiểu thuyết ngôn tình nên cô có thể tưởng tưởng ra được câu nói "cho em ăn bằng miệng" là như thế nào. Tịnh Y đưa tay lên vỗ vỗ vào mặt mình hai cái rồi lắc đầu, cái suy nghĩ cẩu huyết gì vậy sao cô có thể tưởng tượng ra được. Cô ngoan ngoãn há miệng ra ăn hết những gì anh bón cho mình.

Mọi hành động của Tịnh Y từ này tới giờ đều được cặp mắt tinh anh của Dục Thần bắt trọn được hết. Cô nhỏ này càng ngày càng đáng yêu hơn rồi hỏi tại sao anh không cưng chiều cho được cơ chứ.

Sau khi cho Tịnh Y ăn xong anh đem thuốc lại chu đáo lựa thuốc cho cô uống không phải để cô đụng tay đến bất cứ thứ gì. Anh cũng đã tính sẵn hết rồi đời này chỉ có thể sống kiếp "thê nô" mặt cho vợ hạnh h* th*n sát này thôi.

"Anh cũng rất thích nụ hôn kiểu Pháp đó, hay là sau này em khỏi bệnh chúng ta thử nha."
 
Cả Đời Này Em Chỉ Có Thể Là Của Tôi
Chương 27: Một Nhà


"Anh cũng rất thích nụ hôn kiểu Pháp đó, hay là sau này em khỏi bệnh chúng ta thử nha."

Đôi mắt anh hiện rỏ vẻ lưu manh nói. Tịnh Y giận đến đỏ cả mặt đánh anh một cái thật mạnh vào lưng rồi nở nụ cười điềm đạm.

"Dạ, Dục tổng tôi với anh đã chia tay lâu rồi tôi không có nghĩa vụ phải làm những việc này với anh."

Không như những lần khác anh trở nên đau nhói buồn rầu khi nghe cô coi những lời này mà còn cười rất tươi nữa là đằng khác. Đẹp trai không bằng chai mặt muốn có vợ thì phải mặt dày theo đuổi thôi đã tiến triển đến mức này rồi thì còn sợ gì nữa.

"Thôi mà đừng chia tay nữa 6 năm vậy là đủ rồi, bây giờ về làm vợ anh đi anh nguyện dùng thân xác này cho em chà đạp."

Anh đột nhiên cuối xuống dựa đầu vào bụng cô ôm em rồi nũng nịu nhưng vẫn rất để ý không chạm vào vết thương của Tịnh Y.

"Anh tránh ra coi, tôi thà lấy phụ nữ cùng không lấy anh."

"Là em nói đấy nhé. Sau này đám cưới anh làm vợ cho."

Tịnh Y vỗ vào đầu mình một cái cũng không biết nói gì mặt kệ anh muốn làm gì thì làm dù gì cũng không cải lại cái miệng của anh.

...............

Hơn 1 tháng nằm viện Tịnh Y mới được xuất viện đáng ra thì xuất viện sớm hơn nhưng bị anh bắt ở lại hơn một tuần nữa cho chắc. Nghĩ mà sầu ở bệnh viện cô chán đến muốn chết tới nơi rồi.

"Đây đâu phải đường về nhà em, anh đưa em đi đâu vậy."

"Về nhà anh."

Ngắn gọn súc tích duy nhất ba chữ nhưng đủ để Tịnh Y hoá đá. Dục Thần vừa nói gì vậy nhỉ? tự dưng chở cô về nhà anh làm gì.

"Anh điên à, đưa em về nhà anh làm gì."

"Em nên ở dần cho quen đi sau này làm bà Dục của anh rồi thì đỡ bỡ ngỡ."

Anh nói nhưng sắc mặt vẫn không thay đổi tập trung vào lái xe.

"Không, nhà ai nấy ở đưa em về nhà Bội Sam mau."

"Nhà Bội Sam chứ đâu phải nhà em."

Dục Thần nói đâu dính đó khiến cô cứng miệng không biết cãi kiểu gì nữa luôn.

Thật ra thì anh đã thu gom hết đồ đạc của Tịnh Y về nhà mình từ tuần trước cho tiện chăm sóc hơn mặc dù chưa hỏi ý kiện cô tự mình quyết định tất cả. Nói cũng hơi vô duyên nhỉ? mà thôi kệ ở chung với vợ vẫn là nhất, vợ thứ hai không ai chủ nhật.

Lúc đầu anh đưa cả đoàn người vào nhà làm Bội Sam còn tưởng anh đi cướp nữa đó. Tự tiện đem hết đồ Tịnh Y đi không để cho Bội Sam bất kì cơ hội nào cản lại. Lúc đi anh chỉ để duy nhất một câu cho Bội Sam khiến cô chết lặng tại chỗ.

"Tôi đến đem đồ vợ tôi về nhà." ừ thì vợ chỉ thiếu duy nhất tờ đăng kí kết hôn chứ gì đâu, trước sau gì cũng là của anh chịu không chịu buộc chịu.

Dục Thần đưa cô đến một căn biệt thự lớn chỉ nhìn cái sân nhà anh thôi khiến cô há hốc mồm, nó lớn gấp mấy chục lần cái sân của nhà cô và Bội Sam.

Anh vòng qua xe mở cửa cho Tịnh Y xuống xe. Thấy cô còn bất ngờ và bật ngửa trước căn biệt thự siêu to khổng lồ của anh thì bật cười thành tiếng.

Anh đưa tay gõ nhẹ vào đầu cô một cái.

"Từ từ sẽ quen trước sau gì cũng đều là nhà của em."

"Vậy em bán được không?"

Con ngốc này đang nghĩ gì vậy nhỉ? vừa nghe trước sau gì cũng là nhà của cô thì liền đòi bán đúng là bản chất mê tiền ăn sâu vào trong máu.

Anh dìu Tịnh Y vào nhà để cô ngồi trên sofa còn mình thì chỉnh tư thế dễ chịu nhất nằm lên đùi cô gác chân lên ghế, làm riết nhiều cái thấy mệt ghê rồi không biết ai là bệnh nhân luôn.

"Bà xã ơi! sáng giờ anh chưa ăn gì giờ đói bụng quá cho anh ăn thịt của em nha."
 
Cả Đời Này Em Chỉ Có Thể Là Của Tôi
Chương 28: Quay lại


"Bà xã ơi! sáng giờ anh chưa ăn gì giờ đói bụng quá cho anh ăn thịt của em nha."

"Bốp." Tịnh Y thẳng tay giáng cho anh một bạt tai. Một ngày không gạ gẫm cô anh chịu không nổi hay gì.

"Ai là vợ anh, vô sỉ."

Đột nhiên bị đánh một cái tát giáng trời anh cũng không kịp phản ứng một bên mặt bị Tịnh Y đánh đỏ ứng lên anh mếu máo chồm lên ôm Tình Y.

"Huhu bà xã đánh anh."

"Anh bớt lại đi mắc ói quá." Tịnh Y bất lức ngã đầu ra sau ghế dựa vào.

Bầu không khí trở nên yên tĩnh không ai nói với anh một lời nào Dục Thần thì nằm bất độc trên người của cô. Được một lúc Tịnh Y gần chìm vào giấc ngủ thì Dục Thần lên tiếng.

"Đừng bao giờ rời xa anh nữa được không."

Bị câu nói của Dục Thần làm Tịnh Y tỉnh ngủ hẳn ngồi dậy một chút nhìn anh.

Dục Thần bây giờ khác xa với lúc nãy, anh ngồi dậy dùng đôi mắt kiên nhị nhìn thẳng vào mắt cô. Có thể nói không được không, đương nhiên là không rồi.

Trải qua bao nhiu truyện cô cũng không còn sợ mẹ anh nữa, phải nói là cô chưa bao giờ sợ vì trước đây anh còn ở trong vùng kiểm soát của bà ta nên bà ta dùng anh để uy h**p cô, bà mẹ này cũng quá là nhẫn tâm rồi.

"Ừm." Tịnh Y mỉm cười gật đầu với anh xem như đã là đồng ý anh vui như được mùa mà nhảy cẩn lên còn ôm cô xoay vài vòng rồi mới nhớ vết thương của Tịnh Y nên mới bỏ xuống.

"Anh yêu em."

Anh đặt Tịnh Y xuống để cô và anh ngồi lại tư thế ban đầu rồi lại vùi đầu vô hai bờ ngực cô. Manh động quá manh động mới vừa đồng ý quay lại đã giở trò lưu manh rồi, cô muốn tặng anh một cái bạt tai triều mến nữa nhưng mà thấy mặt anh còn đỏ ửng nên cùng không nở.

Tình Y nhìn anh như như con cún con khác xa với bộ dạng tổng tài ngày thương này gọi là gì nhỉ? ra đường anh là cá mập ở nhà anh là cá con.

"Em cũng yêu anh."

...................

Đến tối anh đuổi hết người làm trong nhà về ý là cho họ nghĩ phép vài bữa để anh và Tịnh Y có nhiều không gian riêng tư lãng mạn hơn. Dục Thần tự tay mình vào bếp nấu ăn cho cô rồi dọn ra sẵn không cho Tịnh Y đụng đến một thứ gì.

Nói anh là cậu ấm nhà giàu không biết nấu ăn thì sai rồi từ nhỏ những lúc không có Thẩm Lệ Quyên chăm sóc thì anh đã tự mình nấu ăn để ăn hầu hết người làm trong nhà lúc đó chẳng mấy ai để tâm tới anh.

Đến tối khi đi ngủ Dục Thần dẫn Tịnh Y lên phòng đã dọn dẹp cho cô. Ban đầu anh tính để đồ của cô ở phòng anh cơ đấy nhưng lá gan "thê nô" này không can đảm như đã nghĩ.

"Anh đi ra ngoài cho em ngủ đi ở đây làm gì."

Từ lúc Dục Thần đưa cô vào phòng anh vẫn nằm ì trên giường cho tới lúc cô tắm ra anh vẫn còn ở đó.

"Cho anh ngủ với em nha."

Dục Thần như đứa nhóc quay lại bày ra khuông mặt rất chi là dễ thương để dụ dỗ cô cho anh ngủ cùng. Tâm trí của Tịnh Y phải rất vững chắc mới lơ đi sự cute hột me đó của anh.

"Không, ra ngoài."

Tịnh Y đi tới chỗ anh lôi anh ngồi dậy đuổi ra ngoài ban đầu anh cứ nằm lỳ ở đó cô kéo cách nào cũng không ngồi dậy đành dùng biện pháp mạnh đạp cho anh một đạp lăng xuống giường sau đó mới lôi chân anh ra ngoài.

"Bà xã cho anh ngủ chung đi mà, anh hứa sẽ không làm gì em đâu."

Tịnh Y quăng anh ở ngoài chưa xong chuẩn bị đóng cửa phòng lại thì bị anh bò lết ở dưới chân kéo óng quần cô nức nở van xin.

"Cút." Tịnh Y đóng sầm cửa lại còn không quên khoá trái cửa, một chữ duy nhất nhưng là một mủi dao nhọn đâm vô cái gọi là vứt bỏ liêm sỉ của anh để xin ngủ cùng vợ vậy mà cô nhẫn tâm đối sử với anh như thế.

Tịnh Y cả ngày nay tuy không làm gì nhiều nhưng bị con sâu Dục Thần cứ quấn quýt lấy mình lèm bèm như thằng cha say rượu cả buổi muốn nổ tung cái đâu. Cô vừa vào giường thì ngủ thiếp đi.

Bên này từ lúc bị Tịnh Y đuổi ra khỏi phòng thì anh xuống nhà ngồi xem tivi hơn một tiếng sau vì quá nhớ mùi vợ chịu không nổi nên lẻn vào phòng cô nhưng bị khoá trái cửa rồi. Tịnh Y nghĩ anh là ai vậy, Dục Thần mắc công bỏ đi một vòng sau đó quay lại trên tay còn cầm theo một chùm chìa khoá nhẹ nhàng mở cửa phòng Tịnh Y ra.

Anh từ từ tiến đến trước giường cô xác định là Tịnh Y đã say giấc mới dám từ từ ngồi xuống giường sau đó lẻn nằm xuống cạnh Tịnh Y kéo cô quay về phía mình. Hiện tại Tịnh Y đang nằm trong vòng tay của Dục Thần tuy là đang say ngủ nhưng ý thức cô vẫn còn giữ lại một chút có thể cảm nhận được anh đó đang ôm trầm lấy mình còn có một mùi hương dịu nhẹ làm cô càng lười biến để mở mắt ra hơn.

"Bà xã ngủ ngon."

Thấy Tịnh Y không có bất kỳ động tĩnh gì anh mới an tâm hôn nhẹ lên trán cô còn không quên gửi một lời chúc ngủ ngon.
 
Cả Đời Này Em Chỉ Có Thể Là Của Tôi
Chương 29: Uyển Đình Đến Nhà


Những ngày sau đó Dục Thần mỗi lần đi làm về đều lẻo đẻo theo cô cả ngày còn bắt Tịnh Y nghĩ làm tại công ty nhưng cô nhất quyết không chịu anh chỉ tạm làm giấy phép cho cô nghĩ bệnh dài hạn, làm người yêu của chủ tịch cũng có cái sướng chứ nhỉ.

Buổi sáng anh dậy rất sớm dặn người làm chuẩn bị thức ăn cho Tịnh Y rồi đi làm còn không quên tặng một nụ hôn thầm lặng lúc cô đang ngủ. Tịnh Y bình thường dậy rất sớm nhưng từ lúc bị tai nạn đến giờ cô ngủ rất nhiều đến gần trưa mới dậy.

Ăn nhờ ở đậu nhà người ta đã không phụ giúp được gì còn ngủ như heo nữa Tịnh Y cảm thấy rất áy náy, đã bảo Dục Thần gọi cô dậy sớm nhưng anh lại để cô ngủ đến tận giờ này.

Tịnh Y vệ sinh cá nhân xong thì xuống nhà thấy người làm trong nhà cứ chạy đi chạy lại hầu hạ cho một ai đó Tịnh Y nhìn theo ra hướng mà họ đi. Ở sofa một cô gái ngồi quay lưng lại nhưng Tịnh Y cũng có thể nhận ra cô ta ai, Tịnh Y theo hướng đấy bước đến.

"Ai cho cô ở đây? Quản gia đâu đuổi cô ta ra ngoài cho tôi." Giọng điệu khinh người này không ai khác là Uyển Đình. Vừa thấy Tịnh Y cô ta cũng hơi bất ngờ, nhưng sau đó liền gọi quản gia đuổi cô đi.

Quản gia bên trong nghe gọi liền lật đật chạy ra.

"Diệp tiểu thư đây là bạn gái của thiếu gia cô ấy ở đây lâu rồi không có ý của thiếu gia không thể đuổi được."

Uyển Đình nghe hai từ "bạn gái" mà mặt đỏ bừng lên tức giận. Ông ta hôm nay còn dám cãi lại cô cơ đây Uyển Đình giật giật khoé môi.

"Bạn gái cái gì, tôi là vợ sắp cưới của Dục Thần đấy. Nhà của tôi sau này không thể chịu được thứ dơ bẩn đuổi đi cho tôi."

Tịnh Y đứng một bên nãy giờ không chịu nổi nữa liền lên tiếng. Cô ta tưởng cô ta là ai vậy? lần trước do chị hiền nên không làm gì cưng bây giờ còn tới đây gây chuyện với cô nữa thì xác định.

"Tôi thấy thứ dơ bẩn là cô đó, dơ từ trong ra ngoài. Lần trước bị anh ấy làm cho mất mặt ở trung tâm thương mại không biết xấu hổ hay gì bây giờ còn vác xác tới đây."

"Mày..."

Uyển Đình nghe cô nói thì lửa giận trong người cô càng bực phát hơn nữa. Nghĩ đến hai lần tính hạ nhục Tịnh Y thì Dục Thần đều xuất hiện giải vây còn không cho cô ta tí mặt mũi nào, tất cả là tại Tịnh Y. Vì cô nên cô ta mới bị mất mặt trước đám đông như vậy, nghĩ tới cô ta liền nhào tới dơ tay lên trước mặt Tịnh Y.

"Chát."

Một tiếng đánh giòn tan van lên các người làm trong nhà nghe tiếng động lớn liền ùa ra xem có chuyện gì, điều kinh nhạc hơn nữa là Uyển Đình ngã xuống sàn nhà lạnh lẽo vì lực tát của Tịnh Y quá mạnh.

"Để cô đánh tôi một lần là do tôi bất cẩn nhưng không có nghĩa là nó sẽ có lần hai."

Lúc Uyển Đình tiến đến gần Tịnh Y cô ý thức được là cô ta tính làm gì nên đã nhanh hơn một bước chụp tay của Uyển Đình lại rồi gián cho cô ta một bạt tai xem như là trả lại vì lần trước cô ta đánh cô.

Những người làm trong nhà cảm thấy rất hả dạ vì ở đây chẳng mấy ai ưa cô ta vì mỗi lần đến đây đều hành và gây khó dễ cho họ nhưng phận làm người làm trong nhà cô ta còn là vị hôn thê của Dục Thần nên không ai dám nói gì.

"Mày dám đánh tao Dục Thần sẽ không tha cho mày."

Tịnh Y nhìn cô ta cười khẩy, anh không tin Tịnh Y thì có thể làm gì cô đánh cô à? hay đuổi cô khỏi nhà. Nhưng bây giờ xét về thân phận cô là bạn gái của Dục Thần Uyển Đình tới nhà gây chuyện với cô thì hà cớ gì cô phải nhịn dù gì cái hôn ước đó của họ đã được hủy bỏ từ lâu nhưng vì cô ta và mẹ anh quá cô chấp.

"Vậy thì để xem ai không tha cho ai nhỉ."

Lúc này một giọng nói lạnh nhạt phía sau vang lên thu hút ánh nhìn của mọi người trong nhà. Là Dục Thần sáng nay anh đã đi làm sớm để trưa có thời gian về với Tịnh Y nhưng khi vừa về thì thấy cảnh này, phải nói từ đầu đến cuối đều được anh đứng ở ngoài chứng kiến hết. Anh chỉ muốn xem cô gái nhỏ của mìn có thể làm được gì khi không có anh nhưng sự thật quá bất ngờ và bật ngửa, Tịnh Y sử lý tình huống ngoài sức mong chờ của anh.

Uyển Đình thấy anh thì bắt đầu màn giả trân nhất có thể hai mắt đột nhiên ướt đẫm.

"Dục Thần anh xem cô ta dám tát em đến đỏ cả mặt."

"Có đau không."

"Người ta đau lắm anh phải lấy lại công bằng cho em đây."

Uyển Đình nghe anh hỏi mình có đau không thì mừng thầm, lần này Tịnh Y cô chết chắc rồi.

Dục Thần đẩy cô ta sang một bên không cho Uyển Đình chạm vào người mình đi lại chỗ Tịnh Y ôm eo cô nhìn Uyển Đình với đôi mắt chán ghét nói.

"Tôi hỏi vợ tôi có đau không, còn cô bị gì thì liên quan đến tôi chắc.
 
Cả Đời Này Em Chỉ Có Thể Là Của Tôi
Chương 30: Chúc Mừng Anh Là Một Bé Trai


"Tôi hỏi vợ tôi có đau không, còn cô bị gì thì liên quan đến tôi chắc."

Nói xong anh ôm em Tịnh Y tiến lại ghế ngồi để Uyển Đình ôm một cục tức đứng đó dùng đôi mắt cay nghiệt nhìn Tịnh Y.

"Còn đứng đó làm gì sao không về đi." Tịnh Y thấy cô ta cứ đứng đó nhìn cô và Dục Thần mãi mới lên tiếng nhắc nhở.

"Mày dám đuổi tao." Uyển Đình tức đến phát điên chỉ tay thẳng vào mặt Tịnh Y hét lên.

"Đi lẹ dùm cái hay chờ vợ chồng tôi sai người vô lôi đầu cô ra." Dục Thần lên tiếng làm Uyển Đình câm nín, đến anh còn đuổi cô đi thì mặt mủi nào còn ở lại đây nữa.

"Mày chờ đó."

Nói xong cô ta dẫm mạnh chân đi lại ghế lấy túi xách không quên lườm Tịnh Y một cái rồi mới bỏ về.

Bên trong mọi người trong nhà đều giải tán hết chỉ còn cô và Dục Thần ở trên sofa phòng khách Tịnh Y chờm đến quàng tay qua cô anh nhìn mãi rồi lại cười.

"Sao thế." Dục Thần đưa tay chạm nhẹ vào mủi Tịnh Y tay vòng qua em cô nuông chiều nói.

"Em đánh Uyển Đình anh không giận sao."

Lúc này Dục Thần mới biết những hành động của cô nãy giờ là lấy lòng anh sợ anh giận. Dục Thần bật cười thành tiếng đưa tay lên cầm tay Tịnh Y.

"Tại sao lại phải giận? sau này muốn đánh em cứ đánh mạnh vào nhưng đừng làm tổn thương tay anh đau lòng lắm đó."

Dục Thần nằm tay Tịnh Y đưa lên mặt mình xoa xoa. Ôi cái biểu cảm dễ thương này của anh làm Tịnh Y không thể kìm lòng nổi mà hôn vào một anh một cái.

Dục Thần sững người. Gì đây, đây là lần đầu tiên Tịnh Y chủ động hôn anh tuy nụ hôn chỉ trong vài giây nhưng đủ để Dục Thần cảm thấy hạnh phúc anh đưa tay ôm Tịnh Y vào lòng tính nói gì đó thì một giọng nói ngoài cửa truyền vào.

"Dục tổng còn một cuộc họp nữa chưa họp đột nhiên anh bỏ về làm tôi tìm anh cả buổi."

Vĩ Thành ngoài cửa cầm theo sấp hồ sơ chạy vào Tịnh Y thấy anh thì liền rời khỏi vòng tay Dục Thần lấy tay che mặt rồi vụt chạy lên phòng.

Chuyện cô và Dục Thần hẹn hò trong công ty thật ra không ai biết cả hai người họ lúc nãy còn trong tư thế ái mụi làm Tịnh Y ngượng đến đỏ mặt. Vĩ Thành chỉ nhìn được bóng lưng cô cảm thấy người này rất quen nhưng cũng không nghĩ nhiều vì điều đáng sợ bây giờ là người trước mặt anh.

Dục Thần lườm Vĩ Thành một cái làm anh có cảm giác giống như có một dòng điện chạy qua sống lưng mình lạnh chết đi được.

Tịnh Y và anh đang hạnh phúc bên nhau thì cái tên này đến phá đám anh nếu không có Vĩ Thành thì có thể một chút nữa thôi anh đã dụ dỗ Tịnh Y thành công lên giường với mình rồi.

Dục Thần hầm hực đứng dậy lấy áo vest sải chân bước đi lúc đi ngang qua Vĩ Thành còn để lại cho anh một câu khiến anh toát cả mồ hôi.

"Cậu phá hỏng chuyện tốt của tôi tháng này trừ lương."

….................

Đến chiều sau khi họp xong anh ở lại sử lý một số văn kiện để về sợ vợ yêu đang chờ ở nhà mình. Không biết Tịnh Y có nhớ anh không nhỉ trong đầu anh bây giờ toàn là hình bóng của Tịnh Y thôi đúng là con tềnh yêu nó nhập vô rồi thì ai cũng ngu mụi mê mẫn.

"Reng...reng..."

Tiếng chuông điện thoại vang lên nhưng người gọi không phải Tịnh Y mà là quản gia nhà anh. Bình thường quản gia có đời nào gọi anh đâu ắt hẳn trong nhà có chuyện gì rồi.

"Thiếu gia, cô Tịnh Y bị ngã cầu thang vừa đưa đến bệnh viện rồi ạ."

Nghe ông ta nói anh hai chân anh run rẩy không thể đứng lên nổi trong lòng anh dân lên một cảm giác khó tả. Không chờ gì thêm anh lập tức cúp máy chạy thẳng xuống gara lấy xe chạy thục mạng đến bệnh viện mà quản gia vừa gửi địa chỉ qua tin nhắn cho anh.

Chiếc xe của Dục Thần phóng nhanh trên con đường vượt luôn cả đèn đỏ. Anh sợ giấc mơ của mình là sự thật, nó luôn là nổi ám ảnh trong đầu anh từ lúc đó đến bây giờ, mới nãy còn lành lặn đột nhiên lại bị ngã cầu thang trong đầu anh tưởng tượng cảnh Tịnh Y lăn từ trên cầu thang xuống mau tươi ướt đẩm người làm tim anh nhói lên từng đợt.

Dục Thần nhanh như một tia chớp đã đến được bệnh viện anh chạy nhanh đến phòng cấp cứu đúng lúc này bác sĩ vừa bước ra anh hốt hoảng chạy tới nắm chặt hai bả vai bác sĩ lại thở hỗn hển nhìn ông hỏi.

"Vợ tôi sao rồi bác sĩ."

Thấy Dục Thần lo lắng như vậy ông ta chỉ cười rồi vỗ vai anh an ủi không sao.

"Chúc mừng anh là một bé trai."
 
Cả Đời Này Em Chỉ Có Thể Là Của Tôi
Chương 31: Thẩm Lệ Quyên


"Chúc mừng anh là một bé trai."

Dục Thần nghe xong thì lảo đảo người. Ông ta vừa nói gì vây? anh có nghe nhầm không ngày nào cũng ôm cô ngủ thấy eo vẫn thon gọn cơ mà, anh còn chưa bóc tem Tịnh Y thì bé trai bé gái gì ở đây.

Lúc này Dục Thần mới để ý những người xung quay họ nhìn anh với vẻ bất ngờ và ngạc nhiên.

"Anh là ai vậy? đây là phòng cấp cứu của vợ tôi mà."

Một trong những người ở đó tiến lên lôi anh xa người bác sĩ lúc nãy.

"Thiếu gia chúng tôi ở đây."

Một giọng nói quen thuộc của quản gia nhà anh vang lên bấc giác Dục Thần mới mới quay lại phía sau nhìn họ thấy ông đang dìu Tịnh Y từ phòng bác sĩ đi ra.

Lúc này anh mới ngợ ra là mình đi nhầm phòng mà thật ra anh cũng chẳng biết là phòng nào thấy cái bảng ghi chữ cấp cứu là nhào vô thôi. Ban đầu chưa kịp nghe quản gia nói gì mà hấp ta hấp tấp tắt máy chạy vô phòng cấp cứu của người ta, thật sự quê muốn đội quần anh chỉ ước có cái hố ngay bây giờ để mình chui xuống, Dục Thần rối rít xin lỗi họ rồi chạy quay qua chỗ Tịnh Y cướp cô từ tay ông quản gia.

"Không phải là nói ngả cầu thang sao?"

"Thì cô ấy ngả cầu thang thật mà."

"Vậy tại sao bây giờ cô ấy lại đứng đây."

Nghe anh nói xong Tịnh Y ngước lên nhìn anh sau đó "bộp" một cú đánh rất đau vào người anh, à Tịnh Y đánh anh đó.

"Không đứng đây thì đứng đâu? bộ anh muốn em vô trong phòng cấp cứu nằm lắm à."

Bị bất ngờ đánh đau Dục Thần lấy tay ôm ngực mình cảm thấy lời nói của mình lúc nãy cũng hơi quá đáng. Làm sao anh muốn cô nằm trong đó được chứ, chỉ cần nghĩ tới thôi là lòng anh đau như cắt. Dục Thần nở nụ cười xem như là không có chuyện gì quay sang dìu Tịnh Y ra khỏi bệnh viện còn quản gia thì đi lấy xe ra trước cổng chờ anh và cô.

"A, đau quá."

Tịnh Y bước đi bị đau nên ghì chặt vào tay anh, anh có thể cảm nhận được lực mà cô bóp vào tay mình ắt hẳn bây giờ Tịnh Y đang rất đau không đi được.

"Anh xin lỗi."

Dục Thần bế Tịnh Y lên theo kiểu công chúa cùng đi ra ngoài, trên đường đi không biết bắt gặp bao nhiêu ánh mắt cứ nhìn chăm chăm vào họ làm Tịnh Y ngại đến đỏ mặt.

.............

Về đến nhà Dục Thần dìu cô vào nhà thì bắt gặp một ánh mắt sắt bén đang nhìn thẳng vào mặt họ.

"Ai cho con đem con hồ ly tinh này về nhà."

Dục Thần có thể nhìn thấy được nổi lo lắng thông qua ánh mắt của Tịnh Y anh vuốt lưng cô để chấn an.

"Có anh ở đây không cần lo lắng."

Nói xong anh ra hiệu để cho quản gia đưa Tịnh Y lên phòng vì sợ lỡ có xảy ra xung đột gì sẽ ảnh hưởng đến chân của cô.

Anh tiến lại ghế gác chéo chân ngồi đối diện với Thẩm Lệ Quyên.

"Đây là nhà của tôi, tôi muốn đem ai về thì liên quan gì đến bà."

"Tao là mẹ của mày đấy."

"Tôi chưa bao giờ xem bà là mẹ."

Nghe anh nói như sét đánh ngang tai Thẩm Lệ Quyên cứng miệng không nên nói gì bà ta khựng lại lấy tình tĩnh cầm tách trà lên uống.

"Đừng quên người sinh mày ra là tao."

"Tôi cứu mạng bà một lần xem như là đã trả ơn bà sinh tôi ra rồi đừng có nhắt đến chuyện này với tôi nữa."

Năm năm trước gã tình nhân của Thẩm Lệ Quyên đã ăn cắp một số hợp đồng của bà ta thì bị phát hiện đến phút chót hắn cầm súng ra định giế t chết Thẩm Lệ Quyên để bịt miệng thì anh từ ngoài cửa xông ra đỡ giúp bà ta một viên đạn sau đó nhập viên hôn mê hơn 1 tháng. Ba của anh khi biết sự thật là vợ mình ngoại tình liền lên cơn đau tim cũng nhập viện theo kể từ đó mà sức khoẻ của ông cũng dần suy giảm.

"Vậy mày kết hôn với Uyển Đình đi xem như là hết nợ tao."

Anh nghiêng đầu nhìn Thẩm Lệ Quyên một chặp liền bật cười, bà ta vì lợi ít của bản thân mà mặc kệ suy nghĩ của con trai mình không cần biết nó có thích hay là không chỉ cần đem lại lợi ích cho bản thân bà ta là được. Thẩm Lệ Quyên muốn anh kết hôn với Uyển Đình vì trước đây khi làm hôn ước giữa hai bên gia đình nhà họ Diệp đã hứa sẽ chia cho Thẩm Lệ Quyên hơn 20% cổ phần của công ty họ, không phải tự dưng mà họ lại dân hiến hơn 20% cổ phần cho Thẩm Lệ Quyên vì họ biết bà ta chỉ cần tiền và tiền bao nhiêu đấy thì cũng đủ để bà ta chấp nhận hôn ước. Còn JA là một trong những công ty lớn đứng đầu trong nước và còn vươn ra cả nước ngoài nếu như Dục Thần làm con rể nhà họ Diệp thì đương nhiên anh sẽ phải giúp gia đình nhà họ phát triển công ty và có nhiều hợp đồng lớn hơn 20% cổ phần đổi lại nhiêu đấy cũng rất xứng đáng với nhà họ Diệp.

"Không, cả đời này của tôi chỉ lấy một người duy nhất đó là Tịnh Y."
 
Cả Đời Này Em Chỉ Có Thể Là Của Tôi
Chương 32: Ngọt Ngào


"Không, cả đời này của tôi chỉ lấy một người duy nhất đó là Tịnh Y."

Thẩm Lệ Quyên câm nín không biết nói gì hơi vì độ cứng đầu của con trai bà đương nhiên bả hiểu rõ hơn ai hết, nói nhẹ anh không nghe vậy thì phải dùng biện pháp mạnh với anh rồi.

"Mẹ cho con một tuần suy nghĩ không thì đừng trách mẹ vô tình."

Thẩm Lệ Quyên đứng dậy ngước mặt hiên ngang nói còn dùng ánh mắt đắc ý nhìn anh như đã chắc chắn bà ta đã nắm đước phần thắng trong tay vậy.

Dục Thần trầm giọng liết mắt lên nhìn Thẩm Lệ Quyên.

"Bà thử đụng đến một cọng tóc của Tịnh Y xem đến lúc đó tôi cho các người biết thế nào là địa ngục."

Các người ở đây ý anh đang ám chỉ của cả người của Thẩm Lệ Quyên và Diệp gia. Dục Thần nói xong thì mặc kệ bà ta bỏ đi lên phòng.

Thẩm Lệ Quyên sau nghe nghe anh nói xong thì rùng mình nhưng cũng rất nhanh lấy lại bình tĩnh. Chẳng lẽ vì một đứa con gái vô tích sự mà lại đi giết mẹ mình? Đúng, cái đó chỉ là suy nghĩ của Thẩm Lệ Quyên thôi còn Dục Thần chỉ cần ai làm hại đến Tịnh Y thì đừng nghĩ đến việc sống mà hãy mua vàng mã chờ đến ngày xuống gặp satan đi.

....................

"Cạch."

Dục Thần vừa mở cửa vào phòng thì thấy Tịnh Y ngồi co rúm trên giường anh đóng cửa lại nhẹ nhàng đi tới đặt hai tay mình lên bả vai cô.

"Không sao người đã đi rồi."

Lúc này không biết tại sao Tịnh Y vỡ oà hai dòng nước mắt chảy xuống làm Dục Thần hoảng loạn không biết nên làm gì anh ngồi xuống ôm cô để lên đùi mình tựa đầu Tịnh Y vào lòng vỗ về. Cô cũng hơi choáng vì vị trí mình đang ngồi là trên đùi anh nhưng cũng không quan tâm lắm bây giờ đều cô lo lắng nhất đó là sợ Dục Thần sẽ bỏ rơi cô.

"Hic... anh sẽ chia tay với em đúng không."

Tịnh Y vùi mặt vào lồ ng ngực anh nức nở nói. Cuộc nói chuyện của Dục Thần và mẹ anh cô đã nghe thấy được một nữa lúc quản gia đi xuống nhà thì Tịnh Y đã lẻn ra khỏi phòng đứng phía trên nghe được đoạn giữa. Khoảnh khắc đó cô như sụp đổ hoàn toàn cảm giác ngày Thẩm Lệ Quyên đến tìm cô vào 6 năm trước lại ùa về cô tự trách bản thân mình tại sao lại vô dụng như vậy đến cả người mình yêu còn nắm giữ không được nhưng bây giờ khác rồi cho dù trời có sập cô cũng sẽ không rời xa Dục Thần nữa trừ khi anh muốn bỏ cô.

"Nói gì vậy, yêu em còn không hết chia tay cái gì mà chia tay."

Dục Thần kéo cô ngồi thẳng lại, 4 mắt nhìn nhau. Tư thế lúc này của anh và cô càng khiến cho căn phòng này trở nên ngọt ngào hơn bao giờ hết.

Một lúc sau Tịnh Y cứ thế nhìn chằm chằm anh sau đó lấy can đảm cúi xuống áp môi mình lên môi anh, cẩn thận đưa lưỡi lướt lướt trên môi làm Dục Thần sững người ngơ ngác nhìn cô, mặc cho Tịnh Y hành động. Trong lòng anh không người mãn nguyện vì hành động này của Tịnh Y, đúng từ lúc yêu nhau cho đến lúc xa cách nhau tận 6 năm cảm giác này thật khó nói.

Từng giây từng phút trôi qua, khuôn mặt xinh đẹp của cô lúc này đã đỏ ưng lên trông cực kỳ đáng yêu. Anh vẫn vậy, vẫn ngắm nhìn cô, vẫn để cô quậy phá đôi môi anh.

Trong lòng Tịnh Y bổng có chút hụt hẫng vì từ nãy giờ cô chủ động mà anh vẫn ngồi yên không làm gì cô. Tịnh Y mạnh dạng cạy mở hàm răng anh ra đưa lưỡi mình vào trong khoang miệng anh.

Thấy Tịnh Y kiên quyết chủ động vậy, anh cũng phối hợp nâng gáy cô lên, ôm sát người cô vào mình khiến cho nụ hôn ngày càng sâu hơn. Đầu lưỡi mềm dẻo của cô cộng với lưỡi tham lam của anh cuốn lấy, quấn quýt với nhau. Âm thanh phát ra từ hai chiếc lưỡi điên cuồng cuống lấy nhau, môi này m*t môi kia tạo ra những âm thanh khiến người nghe phải đỏ mặt. Một hồi lâu, hơi thở hổn hển của cả hai phát ra từ lồ ng ngực. Sau khi buông đôi môi Tịnh Y ra Dục Thần để cho cô có thời gian hít thở thì anh lại không thèm buông tha cô. Anh kéo hai tay của Tịnh Y quàng lên cổ anh mình.

Hai thân thể từ từ áp xuống giường, tuy nhiên Dục Thần vẫn không tha cho cô mặc cho Tịnh Y có ý định chạy trốn anh đưa tay nới lỏng caravat của mình ra sau đó từ từ cởi từng cúc áo của Tịnh Y ra làm cô giật nẩy mình, môi của anh chuyển sang hai gò má tiếp đến là trêu ghẹo vành tai cô từ từ đi xuống cổ cô.

"Bảo bối em chọc phải lửa thì phải tự mình dập tắt chứ. Đừng sợ anh sẽ hết sức nhẹ nhàng làm cho em lên đến 9 tầng mây."
 
Cả Đời Này Em Chỉ Có Thể Là Của Tôi
Chương 33


"Cốc... cốc...cốc."

Hai người đang trong tình trạng nồng nhiệt thì bị tiếng gõ cửa làm cho khựng lại sau đó Dục Thần nhìn sang Tịnh Y lắc đầu chủ ý là bảo cô không cần quan tâm sau đó tiếp tục công việc còn dang dở.

"Cốc... cốc..."

Tiếng gõ cửa ở bên ngoài lại tiếp tục vang lên phá tang bầu không khí ám mụi trong căn phòng.

Anh đặt tay lên hai gò má của cô sau đó hôn lên tráng nói.

"Đợi anh một tí."

Dục Thần cấu gắt đi ra mở cửa xem là tên nào đang phá hỏng chuyện tốt của mình. Sự thật quá bất ngờ và bật ngửa không ai khác lại là Vĩ Thành cái tên ôn dịch này nếu không nể tình hắn làm việc lâu năm cho anh thì anh đã đá hắn ra khỏi công ty lâu rồi. Giờ nào không đến cứ thích lên lúc anh và Tịnh Y chuẩn bị ân ái thì đến phá đám.

"Chuyện gì."

Dục Thần quát lên làm Vĩ Thành giật nẩy mình lần này Vĩ Thành lại biết mình làm sai gì nữa rồi nhưng việc gấp không thể không báo liền được.

"Dục tổng mẹ của anh và vài cổ đông đã rút cổ phần khỏi công ty để đầu tư qua Diệp thị hết rồi ạ."

Anh cũng hơi bất ngờ sau đó phì cười khi nghe Vĩ Thành nói bà ta rút cổ phiếu. Cũng nhanh thật vừa từ nhà anh về đấy mà đã dụ dỗ được vài ba tên cổ đông rút vốn khỏi công ty để đầu tư cho công ty khác. Với sức của Thẩm Lệ Quyên bà ta nghĩ chỉ vài cổ phần cỏn con đó có thể lung lây được JA sao? nhưng cũng tốt nhờ bà ta anh mới biết được thêm vài tên không trung thành vời công ty mình mới nghe đôi lời của Thẩm Lệ Quyên liền rút hết vốn đi xem như là vừa lọc bỏ được vài tên cặn bã. Nếu bà ta đã muốn chiến với anh thì anh cũng không ngại tiếp bà ta.

Dục Thần sau đó nói với Vĩ Thành xuống xe đợi anh để anh vào thay quần áo.

"Tịnh Y."

"Hửm."

Nhanh thật anh mới ra ngoài một chút mà đã chụp lấy điện thoại bấm rồi xem ra lúc nãy anh cũng chưa đủ làm cô "hứng". Thôi cũng không sao vì bây giờ anh cũng đang có việc không thể tiếp tục công việc lúc nãy, hôm nay anh tạm tha cho cô vậy nhưng hôm sau phải đền bù gấp đôi đấy nhé.

Anh đi lại tủ lấy chiếc áo vest sau đó quay sang ngồi xuống giường kế chỗ cô đang nằm.

"Công ty có việc anh phải đến gấp em ở nhà ngoan nhé tối về anh bù cho em."

"Ai cần anh bù chứ."

Cô đang lướt điện thoại nghe anh nói thì khựng lại gương mặt đỏ chót lên vì ngượng. Cô đang giựa vào thành giường thì từ từ trường xuống lấy chăn trùm kính người Dục Thần bật cười thành tiếng vì sự đáng yêu này của Tịnh Y sau đó đứng dậy xuống xe.

"Anh đi nhé."

..................

Dục Thần vừa đi được một lúc thì điện thoại cô vang lên tiếng tin nhắn cũng không rõ là ai hẹn cô ở quán cafe cũng gần ở JA. Lúc đầu Tịnh Y cũng không quan tâm nhưng vì tính tò mò nên cũng vác thân đi thay đồ đến điểm hẹn.

Vừa vào quán Tịnh Y nhìn xung quanh một lượt chỉ thấy duy nhất một người phụ nữ chắc hẳng là người này vì trong nội dung tin nhắn có ghi quán này chỉ có một mình bà ta chắc hẳng là đã bao trọn quán.

Tịnh Y bước đến người phụ nữ ngồi đấy nghe tiếng bước chân cũng ngược mặt lên làm cô như bị chôn chân tại chỗ sắc mặt cũng dần trầm xuống. Lại là mẹ của Dục Thần bà ta hẹn cô đến đây làm gì chứ, Tịnh Y định xoay người bỏ đi thì Thẩm Lệ Quyên cất giọng.

"Đã mất công đến rồi thì nói chuyện chút đi."

Tịnh Y suy nghĩ gì đó một hồi cũng quyết định đi đến ngồi trước mặt Thẩm Lệ Quyên.

"Không biết bác hẹn cháu đến đây có việc gì."

Thẩm Lệ Quyên dừng lại hết mọi công việc trên màn hình laptop sau đó gập lại cất đi đưa mắt lên nhìn cô. So với đối mặt với Thẩm Lệ Quyên ở sau năm trước là lo sợ thì bây giờ cô không còn cảm giác đó nữa mà là thẳng thắn đối mặt với bà ta.

"Cô cũng giỏi thật lúc trước hứa với tôi đủ điều bây giờ lại trở về lại quyến rũ con trai tôi còn ở cùng nhà nữa cô cũng quá mưu mô rồi đó."

Thẩm Lệ Quyên nhếch mép dùng ánh mắt khinh thường nói với cô.

"Vậy thì bác cũng nên hỏi con trai bác ai theo ai trước."

Thẩm Lệ Quyên nét mặt đần trở nên tệ hơn bà ta cũng rõ biết thừa đương nhiên là đứa con trai "yêu quý" của bà bám lấy cô từ lúc gặp lại sau 6 năm nhưng vẫn không cam tâm để anh bên cạch người không có gia thế như Tịnh Y.

"Vậy cô nói cho tôi biết cô yêu nó vì cái gì? tiền tài, địa vị hay là nhan sắc của nó?."

Bà ta trước giờ là vậy suy nghĩ của Thẩm Lệ Quyên chỉ cần người nghèo liền khinh thường xem họ là bám chân đàn ông để sống ai trong mắt bà ta cũng đều là vậy nhưng nhìn lại quá khứ của Thẩm Lệ Quyên thì bà ta giống như cũng đang tự khinh thường bản thân mình.

"Trong tình yêu một khi đã yêu rồi thì làm gì có chữ vì chứ, đơn giản là trái tim của cháu và anh ấy đập cùng một nhịp."
 
Cả Đời Này Em Chỉ Có Thể Là Của Tôi
Chương 34


"Trong tình yêu một khi đã yêu rồi thì làm gì có chữ vì chứ, đơn giản là trái tim của cháu và anh ấy đập cùng một nhịp."

Thẩm Lệ Quyên nhìn cô bằng đôi mắt khinh thường rồi cười bằng nữa miệng như không tin những gì Tịnh Y nói. Trong mắt của Thẩm Lệ Quyên Tịnh Y chính là kẻ đào mỏ không hơn không kém nhưng người đàn bà ngoài kia.

"Để xem khi nào cô lòi bộ mặt thật của mình ra."

Thẩm Lệ Quyên nói xong thì gom hết đồ của mình lại bỏ đi không thèm đếm xỉa gì đến cô nữa, trong đầu bà ta luôn nghĩ Dục Thần sớm muộn gì cũng quên được cô để yến với Uyển Đình nhưng tận 6 năm mọi mong chờ của bà ta đều đổ sông đổ biển kể từ khi anh gặp lại cô.

Phía bên này sau khi đến công ty Dục Thần sắp xếp lại các bộ phận cổ đông trong ty cho ổn định lại sau đó rút hết các hợp đồng của mình bên phía Diệp Thị để Thẩm Lệ Quyên tự biết sức mạnh trên thị trường của anh lớn như thế nào không có bà ta anh cũng không chết. Mặc dù chỉ rút hết hợp đồng nhưng anh vẫn chừa lại cổ phiếu của mình ở Diệp Thị sau này có gì nhất định sẽ cần dùng nó để nắm thóp họ.

Bên phía Diệp Thị bị anh rút hết hợp đồng tổn thất cũng không ít cả công ty phải làm việc ngày đêm để bù lại vào những khoảng tiền đã mất từ tay anh.

..........................

Hôm nay Dục Thần đi làm về sớm Tịnh Y và anh ăn cơm xong xui cả hai đều leo lên giường nằm ôm nhau nói chuyện mặc dù Dục Thần đã đề nghị dẫn cô đi chơi nhưng Tịnh Y một mực từ chối.

"Trước đây khi chia tay anh em làm gì ở đâu."

Anh để Tịnh Y nằm trên cánh tay của mình còn anh thì tựa người vào thành giường một tay còn lại thì ôm eo cô cảnh tượng nhìn vào thật giống với một gia đình đang rất hạnh phúc.

"Anh muốn nghe sao?"

"Ừm."

Tịnh Y mấp máy môi còn chần chừ suy nghĩ một chút không biết nên kể với anh hay không dù gì chuyện cũng đã qua kể chắc cũng không sao.

"Sau khi chia tay em về lại nhà của ba mẹ ở vừa đi học vừa đi làm."

"Có một lần em bị tai nạn phải nhập viện một thời gian vì không có nhiều tiền để đóng viện phí nên em có đi vay nặng lãi sau khi ra viện thì phải đi làm ngày đêm để kiếm tiền trả cho họ, có nhiều tháng em trả tiền trễ họ còn cho người đến đánh cả em."

Dục Thần nghe Tịnh Y kể lại mà không ngừng đau đớn chua xót tay đang ôm cô lại càng ôm chặt hơn sợ rằng chỉ cần mình buôn lỏng tay Tịnh Y sẽ chạy vụt mấy không còn ở bên anh nữa.

Tịnh Y tiếp tục kể:

"Khoảng thời gian đó em thật sự rất tuyệt vọng áp lực từ học tập, công việc, cuộc sống, mọi thứ lúc đó đối với em như là một gánh nặng."

"Em cũng đã từng có ý nghĩ sẽ tự tử nhưng không biết sao khi nghĩ đến anh em lại không muốn nữa."

Tịnh Y nói rất thản nhiên như những chuyện này chưa từng xảy ra với vậy. Đang nằm kể thì nghe tiếng thút thít ở trên đầu mình nên cô ngưng việc nói lại ngước lên nhìn anh thì bàng hoàng không biết phải làm sao.

Dục Thần khóc thật rồi, hai mặt anh đỏ ngầu nước mắt không ngừng tuôn ra. Tại sao những việc này không đến với anh mà lại đến với một cô gái nhớ bé như Tịnh Y chứ.

Nổi đau của anh thì có là gì so với Tịnh Y đã trải qua nghĩ đến cảnh tượng cô bị tai nạn phải nhập viện một thời gian làm tim anh càng siết chặt lại hơn, phẩn nộ hơn nữa là bị một đám giang hồ ức h**p đánh đập một cô gái nhỏ bé vì không có tiền trả nợ cho họ.

"Không có gì hết mọi chuyện qua rồi đừng khóc nữa em đau lắm."

Tịnh Y ngồi dậy lấy tay lau nước mắt cho anh sau đó xoa xoa hai gò má an ủi. Cô không nghĩ rằng Dục Thần sẽ khóc nếu biết trước vậy thì đã không để cho rồi.

"Xin lỗi... anh xin lỗi, từ nay trở về sau anh sẽ không để bất cứ ai ức h**p em nữa."

Giờ đây anh không biết nói gì ngoài hai từ xin lỗi, xin lỗi vì không thể giữ cô lại lúc đó, xin lỗi vì đã để Thẩm Lệ Quyên gặp cô, xin lỗi về mọi thứ ở quá khứ tất cả chỉ vì anh. Thanh xuân của Tịnh Y dành hết tất cả chỉ đều nghĩ cho anh mà không ngại khổ sở mọi thứ anh đều biết chỉ không muốn nói với Tịnh Y không muốn nhắc đế Thẩm Lệ Quyên trước mặt cô một lần nào nữa.

"Em không sao cả, muộn rồi mình ngủ đi."

Dứt lời Tịnh Y chờm đến hôn lên má anh kèm theo đó là một lời chúc ngủ ngon sau đó chui lọt vào lòng ôm chặt anh lại nhắm mắt.

Dục Thần chưa kịp thông não vẫn còn đang trong đống suy nghĩ thì bị hành động của Tịnh Y lôi về hiện thực anh cuối xuống chỉnh lại tư thế dễ chịu nhất cho cả hai.

Trước khi thật sự chìm vào giấc ngủ cô có thể cảm nhận được một chút gì đó ở hiện thức là Dục Thần vuốt tóc cô sau đó đặt lên tráng mình một nụ hôn.

"Để em chịu khổ rồi, ngủ ngon."

Một niềm hạnh phúc bổng chốc dâng trào trong lòng của Tịnh Y sau đó mới chìm sâu vào giấc ngủ của chính mình.
 
Cả Đời Này Em Chỉ Có Thể Là Của Tôi
Chương 35


Dạo gần đây Dục Thần bận việc ở công ty nên ít khi về nhà ăn cơm trưa cùng Tịnh Y nên buổi trưa cô thường đem cơm đến công ty ăn cùng anh.

Bình thường thì tầm 11h Tịnh Y đã đến nhưng hiện tại gần 12h rồi anh vẫn chưa thấy cô đâu cứ nghĩ là kẹt xe nên cũng không để tâm lắm sau đó quay sang làm tiếp tục công việc.

"Ting."

Điện thoại anh hiện sáng màn hình nghĩ là Tịnh Y gửi đến nên liền cầm lên xem thì là một đoạn video từ Thẩm Lệ Quyên.

Ban đầu Dục Thần cũng không màn đến nhưng giống như có một lực nào đó lôi cuốn anh phải xem nên gạt hết công việc sang một bên cầm điện thoại lên xem.

[A... bỏ tôi ra.]

[Chát.]

[Câm miệng lại không đừng trách gương mặt của mày bị tao hủy dung.]

(....)

Trong video là cảnh Tịnh Y bị trói lại trong một căn nhà nào đó nhìn có vẻ khá cũ kỹ. Trong lúc vùng vẫy để thoát khỏi mấy tên cồn đồ thì liền bị hắn nắm tóc gián xuống khuông mặt xinh đẹp của cô một bạt tai điến người còn dùng đôi chân bẩn của họ đạp lên người Tịnh Y.

Xem xong đoạn video của Thẩm Lệ Quyên gửi đến lửa giận trong người anh như bùng nổ nắm chặt lấy điện thoại như muốn nghiền nát nó ra, nhanh sau đó anh liền lướt điện thoại xuống gọi cho Thẩm Lệ Quyên.

"Bà muốn gì."

[Đơn giản thôi. Mày không lấy Uyển Đình cũng được nhưng phải chuyển hết cổ phần của JA cho tao.]

"Mơ đi."

[Vậy thì mày chờ lụm xát của con người yêu bé bổng của mày đi.]

Hai mắt anh đỏ ngầu trong lòng dân lên một nổi sợ hãi không phải anh sợ Thẩm Lệ Quyên mà là sợ Tịnh Y thật sự xảy ra chuyện gì.

"Tít... tít..."

Thẩm Lệ Quyên lập tức cúp máy mặc dù Dục Thần vẫn chưa trả lời, nhưng bà ta biết rõ Dục Thần vì cứu cô sẽ làm tất cả cho dù có lên biển đao xuống chảo dầu huống chi là cổ phần trong công ty.

Bên này Dục Thần như phát điên đập toang hết mọi thứ trong phòng Vĩ Thành bên ngoài nghe thấy tiếng động lớn liền hốt hoảng chạy vào.

"Dục tổng có chuyện gì vậy."

"Đi... lập tức kiểm tra tất cả camara trên đường nhất định phải tìm được Tịnh Y cho tôi."

Nhanh sau đó Vĩ Thành lập tức chuẩn bị người đi kiểm tra camara mọi góc ngách trên đường để tìm kiếm Tịnh Y nhưng camara hoàng toàn bị hư khi hết trên mọi tuyến đường, Thẩm Lệ Quyên chính là đang muốn bức anh đến cùng.

Trong lúc tuyệt vọng nhất thì anh mới nhớ đến chiếc điện thoại.

"Đúng là điện thoại."

Trên trán anh lấm tấm mồ hôi hơi thở có phần mệt nhọc vì tìm kiếm cô cả ngày trời. Dục Thần lôi điện thoại mình ra lấy số của Thẩm Lệ Quyên đưa cho Vĩ Thành bảo anh liên hệ đến cảnh sát để họ tìm định vị của Thẩm Lệ Quyên thông qua sim.

Vì có quan hệ rộng nên không bao lâu cảnh sát liền giúp anh tìm kiếm định vị của Thẩm Lệ Quyên thì biết bà ta đang ở một căn nhà hoang ở ngoại thành anh liền tức tốc chạy đến đó ngay bọn người của Vĩ Thành và cảnh sát thấy vậy cùng liền đi theo hộ tống.

........

"Bà chủ con này nhìn ngon quá có thể cho bọn em chơi đùa một chút không."

Một tên cầm đầu trong đám lên tiếng dùng đôi mắt thèm thuồng nhìn vào người Tịnh Y, Thẩm Lệ Quyên nghe tên đó nói vậy liền cười mãn nguyện.

"Được chứ, làm gì thì làm đừng để nó chết."

Tịnh Y vì la hét quá nhiều nên bị họ bịch miệng lại không thể nói gì chỉ biết chừng mắt nhìn Thẩm Lệ Quyên trong lòng không khỏi sợ hãi.

"Nhìn cái gì, hay mày muốn tao quay video lại gửi cho Dục Thần xem tụi này thoả mãn mày ra sao."

Thẩm Lệ Quyên nâng khuôn mắt của cô lên nhếch mép nói. Càng ngày cô nhìn khuông mặt bà ta thật sự giống một con ác quỷ quá thủ đoạn, quá kinh tởm.

"Đại ca chơi xong nhớ cho bọn em ké một chút nha."

Tên cầm đầu không nói gì li3m môi mình sau đó từ từ nhào đến chỗ Tịnh Y ghì chặt hai bả vai vô xuống sàn đất lạnh lẽo. Hắn ta cứ tiến lại gần cô không thể nói gì được ngoài hò hét từ trong họng vọng ra.

Vì bị bọn họ đánh đập cả buổi nên Tịnh Y cũng không có nhiều sức để chống cứ tên đó cứ thế đè lên người cô trực tiếp hôn xuống mặt nhưng bị Tịnh Y né tránh.

"Chát."

"Mày có nằm im không thì bảo."

"Gái đi3m như mày mà cũng muốn được người khác tôn trọng à, giả vờ thanh cao làm cái gì trước sau gì cũng phải nằm dưới thân của ông đây thôi."

Lại một cái tát nữa hạ xuống mặt cô khiến nó đỏ ửng lên. Tịnh Y thật sự kiệt sức không còn sức để có thể phản kháng lại bọn họ nữa cô như rơi vào tuyệt vọng cắn lưỡi mình máu từ từ trào ra.

"Ưm..."

Tên đó thấy máu chảy ra từ miệng liền biết cô cắn lưỡi nên đã dùng tay bóp chặt miệng Tịnh Y lại không để cô tiếp tục cắn nữa vì Thẩm Lệ Quyên đã nói không được để cô chết nếu không sơ đến tiền bọn họ cũng không nhận được dù chỉ là một cắc.

"Con đà bà này mày bị điên à."

"Rầm."
 
Cả Đời Này Em Chỉ Có Thể Là Của Tôi
Chương 36


"Rầm."

Trong lúc Tịnh Y dường như rơi vào tuyệt vọng tính buông xuôi thì một tiếng động lớn thu hút sự chú ý của mọi người trong căn nhà.

Bên ngoài Dục Thần khi vừa tới đã xông thẳng vào đạp thật mạnh vào cách cửa khiến nó ngã ra sau, vì là nhà hoang nên với sức của anh cùng cơn thịnh nộ thì cánh cửa này so là gì cơ chứ.

"Mày đến cũng nhanh thật đó."

"Thả cô ấy ra tôi với bà nói chuyện."

Nhìn Tịnh Y nằm dưới nền đất lạnh lẽo cùng chi chít những vết thương trên người ở khoé miệng còn có cả máu làm tim anh nhói lên từng đợt. Dục Thần siết chặt hai tay nghiến răng nói với bà ta.

"Chuyển nhượng hết cổ phần cho tao nó lập tức được thả."

Thẩm Lệ Quyên đứng dậy nhếch mép nhìn Tịnh Y khinh bỉ nói với anh.

Tịnh Y vì bị bịch miệng sau đó nhìn anh ú ớ lắc đầu chủ ý không cần anh phải làm như vậy mau đi khỏi đây đi.

Thấy Dục Thần vẫn đứng chần chừ không trả lời câu hỏi của mình, Thẩm Lệ Quyên không còn kiên nhẫn nữa rút súng từ trong người mình ra đi lại lôi Tịnh Y đến chỗ mình dí thẳng súng vào thái dương của cô.

"ĐƯỢC... tôi chuyển cho bà... bỏ cô ấy ra."

Trong lòng anh bây giờ như lửa đốt khi thấy khẩu súng của Thẩm Lệ Quyên đang hướng lên người cô. Thà rằng khẩu súng đó chỉa về phía anh thì anh không sốt ruột như vậy nhưng đây là Tịnh Y nhất định phải sống cho dù có đánh đổi tính mạng của mình Dục Thần vẫn cam tâm tình nguyện mà dân hiến.

Dục Thần rút từ trong túi quần mình ra sau đó bấm nút bổng chốc những tiếng "đoàng.... đoàng... đoàng...." vang lên, từng tên thuộc hạ cũng như Thẩm Lệ Quyên đều gục xuống. Tịnh Y thừa cơ hội bà ta ngồi quỵ xuống ôm vết thương ở bên cổ của mình thì chạy lại chỗ anh.

Trước khi đến đây cảnh sát đã cho người đi trước và nhiều tay bắn tỉa được bố trí ở gần đó trong lúc nguy cấp có thể dùng để. Sở dĩ anh phải ra tay như vậy vì một phần Thẩm Lệ Quyên không phải mẹ ruột của anh, không có tình thương chỉ có thù hận thì có gì mà không nở ra tay với bà ta.

"Thằng khốn mày dám chơi tao."

Thẩm Lệ Quyên lúc này khó khăn lên tiếng chửi rủa anh.

"Có trách thì trách bà vì chạm đến giới hạn của tôi."

Dục Thần không thèm nhìn đến mặt của bà ta vừa nói vừa cởi trói cho Tịnh Y.

"Ha, tao có chết thì cũng lôi mày chết theo."

"Trong đây được tao gài bom sẵn rồi 1p nữa thôi tụi mày cũng thịt nát xương tan."

Vì Thẩm Lệ Quyên biết rõ bà ta bị bắn trúng phần cổ nên sẽ không sống được qua đêm nay nên đã ấn nút khởi động ở đồng hồ để kịch hoạt bom được gài sẵn ở đây.

"Chết tiệt."

Dục Thần không ngờ Thẩm Lệ Quyên đến nước này còn không biết hối lỗi vẫn còn thâm độc đến vậy. Anh mặc kệ bọn người của Thẩm Lệ Quyên kéo Tịnh Y chạy vụt ra ngoài trước khi bom nổ.

"Đoàng."

"Bùm."

Vừa ra khỏi cửa không xa thì bom bắt đầu nổ Dục Thần ôm chặt Tịnh Y vào lồng ngực mình che chắn không để cô bị tổn thương, lúc bom nổ tạo ra một lực lớn khiến cả hai văng ra khá xa.

"Em có sao không?"

Tịnh Y thở mệt nhọc lắc đầu cố mở mắt ra nhìn xát định Dục Thần không có gì nghiêm trọng sau đó liền nhắm mắt lại. Hơi thở của cô càng nặng nhọc anh thấy vậy liền ôm cô lên xe ra lệnh cho Vĩ Thành lập tức chạy đến bệnh viện.

Bên trong xe anh để Tịnh Y nằm tròng lòng ngực rắn chắc của mình tay vòng tay qua eo cô ôm chặt lại để cô có tư thế nằm thoải mái nhất.

Đi được một đoạn ngắn Tịnh Y dường như không muốn nằm im nữa vòng tay qua ôm chặt anh lại như sợ rằng Dục Thần sẽ sớm hay muộn biến mất trước mặt mình.

"Đừng động, để em ôm anh một tí."

Tịnh Y vẫn vậy giọng nói rất nhỏ như không còn hơi để có thể nói nữa, Dục Thần cũng không nói gì nữa mà để cho cô ôm mình.

"Cảm ơn anh."

Tịnh Y cau mày hơi thở vẫn vậy vẫn rất nặng cô nhắm mắt được một chút rồi lại nói.

"Lựa chọn anh là đều đúng đắn em không bao giờ hối hận."

"Nếu có chết... em vẫn muốn dùng hơi thở cuối cùng để cạnh anh."

Dục Thần nhìn cô đang nằm ở trong lòng mình cảm thấy Tịnh Y từ nãy giờ rất lạ toàn nói những việc... thật sự rất lạ.

"Ngoan đừng nói nữa nằm nghĩ ngơi đi anh đưa em đến bệnh viện kiểm tra."

"Em mệt quá... em ngủ một chút nhé!"
 
Back
Top Bottom