Đô Thị  Cả Đế Quốc Nạp Tiền Nuôi Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cả Đế Quốc Nạp Tiền Nuôi Tôi
Chương 40: 40: Bảo Bối Tế Phẩm Khế Ước


Ngày hôm sau, buổi sáng.
Trên chiếc giường lớn trắng như tuyết mềm mại mà lộn xộn, ánh mặt trời lọt qua cửa sổ.

Văn Tinh Trạch ngủ như cục bột lớn, tay ôm SpongeBob cả người cuộn tròn trong lồng ngực Trì Yến.
Ngay giây đầu tiên mở mắt ra, Văn Tinh Trạch đã nhạy bén ý thức được có gì đó không ổn với đoạn miêu tả bên trên...!Tựa như làn khói sau trận đua xe leo núi!
Cậu xoay người liền bắt gặp đôi mắt đang hé mở của Trì Yến, Trì Yến cùng Văn Tinh Trạch hai mặt nhìn nhau.

Lông mi của anh ấy rất dài, thần sắc xen giữa buồn ngủ và tỉnh táo, vài tia sương mù lọt vào trong đôi mắt đen láy, giống như một biển sương mù.
Nói một cách trực tiếp hơn, đó là.

Một ánh mắt lên án.
Và còn có chút như dục cầu bất mãn.
Văn Tinh Trạch: "?"
Văn Tinh Trạch: "Thầy Trì...!Tối hôm qua...!Tôi với ngài..."
Văn Tinh Trạch nhớ tới giấc mơ đêm qua: Cậu đang ăn cá chua ngọt, nhưng không biết tại sao con cá đó lại nguội lạnh và cứng nhắc, hơn nữa còn có loại hương vị tuyết xuân hơi ẩm ướt khi sắp tan chảy.

Rất hiển nhiên, đó là tay của Trì Yến.
Lúc này, Trì Yến nhàn nhạt liếc cậu một cái rồi gật đầu.

Nam nhân trước mắt vành mắt đen thui như đã trải qua một đêm không ngủ, sau khi xác định Văn Tinh Trạch không định ngủ lại mới đứng dậy rung chuông gọi quản gia dọn bữa sáng.
Văn Tinh Trạch nhìn vết răng chằng chịt trên cổ tay Trì Yến: "Sinh làm ma cà rồng, tôi rất xin lỗi."
Trì Yến mặt không hề cảm xúc, xuống giường rót cà phê
Văn Tinh Trạch: "Tôi sẽ chịu trách nhiệm với ngài."
Trì Yến vẫn duy trì tư thế rót cà phê, cà phê trong cốc nhanh chóng tràn ra ngoài.
Văn Tinh Trạch: "?"
Trì Yến giữ nguyên động tác, cúi đầu, tầm mắt vẫn luôn rơi mắt vào trên ly.
Mãi đến khi không rót ra được giọt nào nữa, anh mới dời tầm mắt, nhìn về phía Văn Tinh Trạch: "Nghiêm túc?"
Văn Tinh Trạch: "Đương nhiên."
Trì Yến nhàn nhạt ừ một tiếng, mặt không đổi sắc đi ra cửa.
Khoảng chừng qua năm phút, Trì Yến lại bước vào, bộ vest chỉnh tề tôn lên dáng người kiên cường.

Thư ký và luật sư cúi đầu chờ ở cửa, Trì Yến cúi người, đặt một phần văn kiện trước mặt Văn Tinh Trạch:
"Vậy thì, ký hợp đồng này đi."
Văn Tinh Trạch: "???"
Văn Tinh Trạch vừa mặc quần áo tử tế, đảm bảo sẽ bắt kịp việc ghi hình hôm nay.

Cậu cắn bánh mì, một bên đi tìm bơ với mật ong, sau đó ———
Văn Tinh Trạch nhìn hợp đồng trước mắt: "......"
Tại sao lại như vậy!
Trì Yến thật sự biến thành bảo bối tế phẩm khế ước của cậu rồi ư!
12h sau.
(Du Thuyền Ảo Tưởng) ngày thứ hai, 7 giờ tối.
Phút cuối cùng của cuộc thảo luận sắp đến giờ bỏ phiếu.

Trải qua hai ngày chơi game, ai cũng có ít nhiều dự cảm, ngày hôm nay rất có thể sẽ xuất hiện kết quả.
Về phần là kết quả gì...
Chúc Bác: "Hôm nay bỏ A Trạch, tất cả mọi người đều không có ý kiến nhở, hôm qua nó đã bại lộ thân phận nhân ngư rồi."
Bàn tròn yên lặng như tờ.
Camera lặng lẽ ghi lại biểu cảm của nhóm thành viên, bầu không khí nhất thời căng thẳng cực độ.
Văn Tinh Trạch ung dung thong thả ngả người ra sau, nhướng mày: "Ồ?"
Phương Như Tuyết cùng Jean đồng thời dùng sợ hãi ánh mắt nhìn về phía Chúc Bác, không hiểu tại sao anh ta lại muốn đi đầu bỏ phiếu đồng đội chính mình...
Sau đó ánh mắt Phương Như Tuyết nhanh chóng trở nên phức tạp.

Chúc Bác cùng Văn Tinh Trạch, ai là kẻ phản bội?
Đây cũng là suy nghĩ thực tế của hầu hết dân trên bàn, trận doanh hàng hải thì cũng đã đoán ra Chúc Bác với Văn Tinh Trạch đều thuộc trận doanh hải yêu.
Nếu Chúc Bác là kẻ phản bội thì việc nóng lòng loại bỏ Văn Tinh Trạch cũng là điều hoàn toàn hợp lý.

Còn nếu Văn Tinh Trạch là kẻ phản bội, Chúc Bác muốn cướp trước hạ gục cậu ấy để chiến thắng đơn độc...!Điều đó cũng có thể hiểu được, hơn nữa động cơ phía sau hiển nhiên càng cường liệt hơn.
Tất nhiên, Chúc Bác không thể nói rằng anh ta là kẻ phản bội, nhưng anh ta rất muốn bỏ phiếu cho Văn Tinh Trạch, bởi vì nó là đứa duy nhất biết thân phận của anh ta – nó còn đã trốn thoát hoàn mỹ bí ẩn vào đêm qua, Chúc Bác nghiêm trọng hoài nghi nó đang dùng ma pháp gian lận!
Văn Tinh Trạch chớp mắt.
Một lát sau, cậu bắt đầu vỗ tay.
Chúc Bác: "?"
"Anh, chúc mừng nha." Văn Tinh Trạch nói.
Chúc Bác: "Chú chúc cái gì?"
Văn Tinh Trạch: "Chúc mừng anh không cần mặc đồng phục y tá khiêu vũ."
Chúc Bác: "??? Chơi nhau à??!"
Lòng người rất dễ bị ảnh hưởng, đặc biệt là trong những lúc cấp bách.

Từ biểu hiện Văn Tinh Trạch, cậu ấy dường như là một kẻ phản bội, còn Chúc Bác đang muốn trở thành người đầu tiên loại bỏ kẻ phản bội và đơn độc chiến thắng.
Nhưng ai đang chơi ai? Mỗi khách mời có thang đo riêng trong tâm trí của họ, còn thang đo nghiêng về ai thì...
"Keng keng keng —— "
Tiếng chuông gấp gáp báo hiệu kết thúc thời gian thảo luận, Văn Tinh Trạch cùng Chúc Bác đều tại khoảnh khắc đầu tiên viết tên xuống bảng trắng.
Qua màn bỏ phiếu, đạo diễn hô lên:
"Tối hôm qua số 5 đã bị đào thải, không có quyền bỏ phiếu, kết quả bỏ phiếu ngày hôm nay—— số 9 Chúc Bác 5 phiếu, số 10 Văn Tinh Trạch 4 phiếu."
"Chúc Bác là kẻ phản bội trận doanh hải yêu, là người đầu tiên bỏ phiếu cho Chúc Bác cũng dẫn đến hắn bị mất quyền thi đấu, Văn Tinh Trạch đơn độc thắng lợi."
"trò chơi kết thúc!"
"..."
Sau một giờ.
Có nhà vui cũng có nhà sầu, bởi vì Văn Tinh Trạch sử dụng đặc quyền người thắng, giành một hạng phúc lợi cho các nam nhân—— tất cả các nam khách mời có thể lựa chọn chỉ tiến hành một nửa trừng phạt, như Chúc Bác chọn mặc không nhảy.
Vì vậy, thực sự mà nói Văn Tinh Trạch trước lúc bỏ phiếu chúc mừng Chúc Bác Không cần mặc đồng phục y tá nhảy, cũng không tính là nói dối.
Sau đó, đến phần hình phạt mà mọi người đều thích xem: Như số 5 rưng rưng nước mắt múa, Chúc Bác mặc đồng phục y tá, lộ ra hai cẳng chân đầy lông ôm ống kim to, như Jean mặc váy ba lê như cá gặp nước nhảy một đoạn thiên nga, trên đường còn không ngừng kiên trì quăng mị nhãn với các khách mời nữ...
"Thật tiếc." Tuyển thủ nữ trong đoàn khách mời cảm khái "Tại sao cố tình lại là A Trạch thắng?"
Đạo diễn và các khách mời đều dồn dập bày tỏ tán thành.
Văn Tinh Trạch kinh ngạc: "Nhân duyên chúng ta kém như vậy sao?"
Tuyển thủ nữ sờ bộ đồ hầu gái được chuẩn bị kỹ lưỡng cho Văn Tinh Trạch, đau thương than thở không tiếp tục nói nữa.
Đen trắng cổ điển, tạp dề lá sen, còn có rất nhiều phụ kiện phối cùng.
Đạo diễn: "Nhìn nó đi, bề ngoài nó chỉ là một bộ đồ hầu gái bình thường, nhưng trên thực tế nó chính là đại diện cho phần lớn nhân khí của Du Thuyền Ảo Tưởng..."
Văn Tinh Trạch: "...!Mơ đi."
Ngay cả khi trò chơi kết thúc, bốn thành viên của nhóm hải yêu c*̃ng theo thói quen tụ lại cùng nhau, hóng gió biển trò chuyện và cảm thụ đêm cuối cùng ở quần đảo Canaria.
Văn Tinh Trạch cùng Chúc Bác cụng rượu, ân oán trong trò chơi không được đưa ra ngoài.
Văn Tinh Trạch: "Thật thì em rất lo lắng về rating, trận đấu trí này quá não tàn, vừa không có bầu không khí căng thẳng, cũng không có đặc sắc lội ngược vòng."
Jean vừa tán gẫu xong một nữ nhân viên, lại nhận được một cái tát đỏ bừng trên mặt, nhún vai: "Ha, e rằng tác giả đã rất nỗ lực."
"??? Cậu nói gì vậy?" Chúc Bác nói "So với rating, anh càng thêm lo show này có thể vượt qua thẩm định hay không đó, nguyên lý ảo thuật bịa tốt chưa A Trạch?"
Văn Tinh Trạch: "?"
Phương Như Tuyết bưng champagne lại đây, cùng bọn họ cụng ly.
Kỳ đầu gập ghềnh trắc trở chồng chất tình hình cuối cùng cũng coi như kết thúc —— tuy rằng chỉ giằng co hai ngày, thế nhưng c*̃ng đã xảy ra rất nhiều chuyện khiến mọi người từ khách đến nhân viên đều có cảm xúc lẫn lộn.

Hầu hết mọi khách mời và nhân viên đều đến nâng cốc chúc mừng Văn Tinh Trạch, cảm ơn cậu ấy đã cho họ thấy một thế giới rộng lớn hơn và đồng thời trùng mới lại cấu trúc thế giới quan của mọi người.
Đạo diễn ôm chầm cậu khóc, luyến tiếc những màn ảo thuật đặc sắc của cậu.
Văn Tinh Trạch: "..."
Tuy Văn Tinh Trạch uống nửa coca nửa rượu nhưng rất nhanh c*̃ng chóng mặt, mãi cho đến cuối cùng.
"A Trạch" Phương Như Tuyết vô cùng thần bí kéo Văn Tinh Trạch lại, cầm ngọc trâm của cô "Tôi có một điều thỉnh cầu, có thể hay không đưa cái ngọc trâm này..."
Văn Tinh Trạch: "Chờ đã, tôi không thể dùng ảo thuật phục chế ngọc trâm, cũng không ăn ngọc trâm.

Ngoài ra cái gì cũng đều được!"
Toàn bộ du thuyền chợt im lặng.
Chúc Bác khiếp sợ quay đầu lại nhìn cậu.
Một lát sau, Phương Như Tuyết chậm rãi lấy ra đồng phục hầu gái.
Văn Tinh Trạch: "?"
Văn Tinh Trạch dứt khoát co cẳng bỏ chạy, đạo diễn bỗng nhiên vỗ bàn đứng dậy, khí tựa cầu vồng: "Đè cậu ta lại —— "
"..."
Đêm cuối cùng của kỳ đầu tiên, vẫn như cũ hòa bình yên tĩnh như vậy.

- -------------------------------
Ngày ghi hình kết thúc, mặc dù bọn Chúc Bác cực lực giữ lại, thế nhưng Văn Tinh Trạch vẫn không ở lại qua đêm.
Lúc đi là vào cuối hè, lần này trở về quốc nội đã vào thu, lá ngô đồng màu vàng chồng chất trên đường phố.
Nhân khí của Văn Tinh Trạch hiện nay đã tăng lên đáng kể so với trước đây, thành phần fans cũng rất lạ.

Khi cậu trở về nước có hàng chục fans tự phát đến đón, điều này khiến Văn Tinh Trạch rất cảm động.
Lúc xuống máy bay đã 5, 6h chiều.
Tuy phụ huynh Long tộc biểu thị máy bay tư nhân có thể trực tiếp dừng ở Mạn Lễ, nhưng Văn Tinh Trạch muốn chuyển nhà, hơn nữa Giang Diệp c*̃ng dự định tới đón, liền dứt khoát hạ cánh ở sân bay trước.
Giang Diệp ngày hôm qua cũng mới từ nước ngoài trở về, nhìn Văn Tinh Trạch: "Lệch múi giờ hử?"
Văn Tinh Trạch vừa đi vừa ngủ gà ngủ gật, mang kính râm với khẩu trang: "Có chút."
"Uhm" Giang Diệp để cậu ngồi phía sau, sau khi thấy Văn Tinh Trạch thắt chặt dây an toàn, Giang Diệp nói tiếp "Du Thuyền Ảo Tưởng đã kết thúc, ( Ngộ Long Dạ) sắp phát sóng, lịch trình rất ổn...!Chị đã xem qua, đội hình tuyên truyền cũng rất tốt, lấy rating top 3 năm nay không thành vấn đề gì."
Hồi sớm nay, ( Ngộ Long Dạ) đã chính thức tung ra trailer và hai tập đầu tiên, tiếng vọng rất tốt.
Văn Tinh Trạch wow một tiếng.
Nói thật, nghe như chuyện của người khác.
"Mãi đến tận giáng sinh, chú chỉ cần phối hợp tuyên truyền với Ngộ Long Dạ, còn có đi chụp đại ngôn BLOD." Giang Diệp nói "Đúng rồi, đội hình vai phụ cơ bản của ( One Day) đã định rồi, hai vai chính còn đang tuyển.

Nếu muốn thử thì hãy chuẩn bị đi, sẽ có một buổi thử vai công khai cuối cùng vào tháng 11."
Văn Tinh Trạch lập tức bừng tỉnh: "Em muốn đi!!!"
Nếu như cậu có thể tham gia ( One Day), há không phải chân chính trên ý nghĩa có thể cùng hợp tác với Trì Yến rồi sao, mặc dù là đạo diễn và diễn viên.

Có thể được cùng xuất hiện với Trì Yến trong dàn cast quả thực như mơ ước thành sự thật.
Giang Diệp: "Được, trọng ở tham gia*."
* có nghĩa là, đừng quá chú ý đến kết quả, điều quan trọng là bạn đã tham gia một cách nghiêm túc và hết mình vì nó.
Văn Tinh Trạch: "? Chị không tự tin với em như vậy sao? Càn khôn chưa xác định, ai ai cũng là hắc mã —— "
Sau đó, Giang Diệp tiện tay đem danh sách các ngôi sao dự định cạnh tranh hai vai chính cho Văn Tinh Trạch xem, Văn Tinh Trạch từ dưới xem lên: lưu lượng tuyến 1, nam tài tử đang "hot", ảnh đế kim mã...
Giang Diệp: "Vận thế bây giờ của chú rất tốt, dựa theo xu thế này tiếp tục phát triển, đại khái sẽ đóng thêm vài bộ phim truyền hình có tiếng, sau đó đảm đương 4 vai chính phim điện ảnh.

Ngày này 12 năm sau, chú có thể trở thành diễn viên chính của "One Day".

Văn Tinh Trạch: "..."
Đáng ghét, thế nhưng rất có lý.
Với những diễn viên này Văn Tinh Trạch có khoảng cách kinh nghiệm không thể vượt qua, hơn nữa Trì Yến rất nghiêm túc trong công việc của mình.

Cho dù bây giờ Trì Yến trở thành khế phẩm của cậu, anh ấy cũng sẽ không mở cửa cho cậu vì Trì Yến không phải loại người như vậy.
Và Văn Tinh Trạch không muốn sử dụng thủ đoạn này để có được một vai diễn nào cả.
Văn Tinh Trạch: "Hầy."
Văn Tinh Trạch: "A di đà phật, hữu nghị số một, thi đấu thứ hai."
Giang Diệp khêu lọn tóc: "Cũng không cần quá ủ rũ, ngoại trừ ( One Day) còn có rất nhiều kịch bản khác phù hợp với giai đoạn hiện tại, a đúng rồi, còn chưa hỏi nữa, lần này đi quay có thu hoạch gì không?"
Cô đã biết Văn Tinh Trạch đánh bậy đánh bạ phát hỏa nhỏ ở Tây Ban Nha, giành được một ít fan hải ngoại, thậm chí còn đạt được ưu ái của một nhà sản xuất nổi tiếng.
Đối phương thẳng thừng hi vọng hợp tác trong tương lai.
Chỉ vì điểm này, cho dù (Du Thuyền Ảo Tưởng) bị lật xe sau phát sóng, Văn Tinh Trạch đi chuyến này cũng không thiệt thòi.
Văn Tinh Trạch: "Có thì cũng có, cũng không tính là nhiều."
Giang Diệp: "Nói nghe thử coi."
Văn Tinh Trạch: "Lấy được chiến thắng đơn độc trong show, cứu trợ cá heo, biểu diễn ảo thuật, trở thành đệ nhất thiên sư quốc nội, còn có cùng Trì Yến ký thỏa thuận ở chung..."
Giang Diệp mắt nhìn phía trước, bình tĩnh lái xe: "Há, cũng không tệ lắm, chúc mừng chúc mừng."
Văn Tinh Trạch: "Dạ."
Giang Diệp rất bình tĩnh lái xe.
Giang Diệp vẫn rất bình tĩnh lái xe.
"..."
30s sau, Giang Diệp một cước đạp phanh xe, từ trong cổ họng phát ra một tiếng ĐỤ.
Văn Tinh Trạch: "?"
Giang Diệp: "Chú —— "
Giang Diệp tóc dài cuộn sóng dường như muốn nổ tung trên không, cả người như Medusa, Văn Tinh Trạch kinh hãi nhìn cô: "Dạ có em?"
Giang Diệp như ở trong mơ: "Chú nói Trì Yến, anh ta ——?"

Văn Tinh Trạch phản xạ có điều kiện tiến nhập vào cảnh tượng kịch bản: "Không phải vì anh ấy xinh đẹp đâu, anh ấy là loại kia...!loại rất hiếm thấy..."
Giang Diệp: "......"
Giang Diệp: "Văn Tinh Trạch, chị đây không phải đang tấu nói với chú!"
- ---------------------------
Máy móc tinh E19, căn cứ.
Người máy chuyển phát nhanh do Quang Tháp gửi đến được treo ở cửa, đem những thứ bạn muốn gửi giao cho người máy là có thể được gửi thẳng tới chỗ bệ hạ.

Vì thắng được nhiệm vụ pk nên chuyển phát nhanh đặt trước của bọn họ đã được xếp lên đầu.
Nhưng bọn họ không muốn gửi món quà đó nữa, vì họ có thể tự tay giao món quà cho bệ hạ khi người đến, bọn họ định gửi thứ gì đó khiến người có thể cảm thấy vui vẻ trước.
Bọn họ không có khái niệm đồ vật yêu thích của trẻ con ngày nay.
015 dẫn đầu, hơn một chục người máy đầu vuông tụ lại thì thầm cùng nhau, thảo luận xem nên gửi gì cho vương.
"Dục nhi kinh thánh, nói, đồ chơi, ghép hình, xếp gỗ."
"Vương, không giống, e rằng, pháo proton, thích."
"Thanh năng lượng..."
Lúc này, một thanh niên tóc đen từ nơi sâu xa trong căn cứ đi tới.

Chân trần dẫm sàn, mái tóc đen dài xoăn buông rũ lẳng đến gót chân.
Thanh niên vẫn cứ không mặc gì cả, chỉ là trong lồng ngực ôm lấy một thảm len cũ kỹ, do năm tháng hoa văn cũng đã phai màu ảm đạm.
Đây là thảm len mà vương phủ lên người 011 khi nhặt được hắn từ trong đống rác 30 năm trước.

Mỗi người máy ngủ đông đều có một hòm giữ đồ nho nhỏ, chứa tất cả các kết nối của chúng với thế giới này.
Hòm giữ đồ của 011 chỉ có cái thảm len này.
Cho đến nay, 011 là người máy duy nhất đủ tiêu chuẩn rời khỏi cabin nhân cách hóa, bọn 08 cũng rất muốn ra nhưng dù đã cố gắng nhiều lần vẫn không thể vượt qua Bài Kiểm Tra Xã Hội Hóa của 015.
Bên này các người máy còn chưa thảo luận xong, bên kia đã truyền đến một tiếng bíp, sau đó robot Quang Tháp phát ra tiếng nhắc nhở:
"Đồ chuyển phát nhanh đã được nhận, bạn có muốn thông báo cho bé con thông qua hình thức gửi tin nhắn không?"
Thanh niên tóc đen: "Ừ."
Robot Quang Tháp: "Được! Hoan nghênh lần sau!"
015: "???"
"Gởi, cái gì?" 015 cộc cộc cộc đi tới trước mặt thanh niên tóc đen, đầu vuông đầy dấu chấm hỏi lớn.
Thanh niên tóc đen nói: "Một ít, thứ đứa nhỏ yêu thích."
Hắn đã quá lâu không cùng người khác giao lưu, thời điểm nói chuyện âm thanh vẫn rất cứng ngắc khàn khàn, cùng 015 bọn họ giống nhau, có âm thanh điện lưu nhẹ.
Nói xong câu này, thanh niên tóc đen liền không nói nữa, ôm thảm len của hắn đến góc căn cứ nằm xuống, nhắm mắt lại.
Cùng lúc đó, kênh phát sóng trực tiếp ( Kế Hoạch Nuôi Dưỡng Ấu Tể).
【 Không thi đậu tinh linh ngữ cấp bốn không đổi tên:???? Thỏa thuận ở chung???? Ở chung là cái quái gì? 】
【 Ya ya ya Astor: Ta chưa từng nghe chuyện này, ta không đồng ý, tại sao bệ hạ lại ký? A a a a a 】
【 Ansair: Ta đi giết người 】
【 Y: Hì hì 】
...
Tầng cao nhất Mạn Lễ, phòng tổng thống.
Trên hành lang, đầu bếp và thợ may riêng của Văn Tinh Trạch đứng ở bên hông, những người phục vụ và nhóm quản lý đẩy xe ra vào để giúp thu dọn và đóng gói hành lý.

Quản gia Trì gia đứng bên cạnh cùng quản đốc kiểm tra danh sách hành lý cần thiết.
CEO mặc vest đi giày da cầm micro chỉ huy một cách trật tự:
"Cái hộp đóng gói kia lệch qua phải tí nào." "Chị Quỹ, đặt các sản phẩm mùa mới bên cạnh là được rồi, Văn tiên sinh nói không cần." "Đây là thời khắc chú ý tu dưỡng, phong độ của Mạn Lễ, hãy để cho Văn tiên sinh thấy tinh thần văn hóa doanh nghiệp chúng ta."
Một vị quản lý hỏi CEO: "Những chiếc quần đùi SpongeBob này, có hơi cũ, cần mua mới cho Văn tiên sinh không?"
Một cái quản lý nói: "Nhưng không có thương hiệu xa xỉ nào liên danh với SpongeBob."
Quản lý kia bắt đầu gọi điện thoại: "Hiện tại có thể liên hệ, có thể kịp lúc Văn tiên sinh trở về..."
"Hãy cất những chiếc quần đùi đó vào trong két sắt" CEO ngăn các quản lý lại, nghiêm túc nói "Tất cả quần, T-shirt và thiết bị ngoại vi liên quan đến SpongeBob, tuyệt đối không cho phép xuất hiện một tia nhăn nheo tổn hại nào."
Nhóm quản lý nhất thời nghiêm nghị.
Lúc Văn Tinh Trạch đến thời điểm, ba vị quản lý đeo găng tay trắng đang lo sợ tái mét mặt mày nâng một cái quần đùi SpongeBob, rón rén từ từ đi ngang qua Văn Tinh Trạch, đặt vào két và khóa lại.

Một lát sau, một vi quản lý quay lại, tháo đồng hồ SpongeBob trên tay Văn Tinh Trạch xuống, lồng vào túi chống bụi, lần nữa rón rén đi ra, bỏ vào tủ sắt cùm cụp khóa lại.
Tủ sắt bên cạnh đã xếp thành núi nhỏ, lung lay sắp đổ..
Văn Tinh Trạch: "..."
Văn Tinh Trạch cảm thấy chuyện này quá đáng xấu hổ: "Tôi không có thông báo loại chuyện kia!"
"Xuỵt, đừng ầm ĩ!" CEO quay đầu rống "Quấy nhiễu tới SpongeBob của Văn tiên sinh thì phải làm sao bây giờ...!Ủa, là Văn tiên sinh à, vậy thì không sao rồi."
Văn Tinh Trạch: "......"
Văn Tinh Trạch chỉ gửi tin nhắn cho quản lý trước khi về khách sạn đóng gói hành lý, không ngờ sự việc lại thành ra thế này.
Hơn nữa vị trí đãi ngộ SpongeBob đã mơ hồ áp đảo Văn Tinh Trạch.
Bởi vì Văn Tinh Trạch chỉ đứng bên cạnh nửa phút, ba nhóm người lần lượt chạy đến.

Đầu tiên tháo đồng hồ SpongeBob ra và cất chúng vào két, sau đó lấy vỏ điện thoại SpongeBob đặt chúng vào két an toàn và cuối cùng thiếu chút nữa bợ luôn cái mũ áo hoodie của cậu.
Cậu không quen đám spongebog này nha.
Lilith mang bao tay ren đen cầm một chiếc dù nhỏ, lơ lửng giữa không trung miệt thị chúng sinh, chua chua nói: "Nói cho cùng bất quá chỉ là đám chó săn của Long tộc, tố chất chỉ đến thế, nếu là ta, nhất định có thể tìm được phương pháp cân bằng giữa bệ hạ cùng SpongeBob."
Văn Tinh Trạch: "?"

Văn Tinh Trạch: "Cũng không thể nói như vậy."
Lilith không để ý tới cậu.
Văn Tinh Trạch: "...!Lilith?"
Lilith xoay cán dù, quay lưng với Văn Tinh Trạch.

Nàng đã nói hai tiếng rưỡi trước rằng nếu như Văn Tinh Trạch không buông tha quyết định cùng Trì Yến ở chung, liền sẽ không nói chuyện với cậu trong ba tháng tới nữa.

"Thật ra mà nói, cũng không có thể tính là ở chung" Văn Tinh Trạch nói "Các ngươi đều biết, ta cũng đang tìm một căn nhà thích hợp, với lại ta cũng sẽ trả tiền thuê nhà cho anh ấy mà."
Vị trí và không gian căn hộ của Trì Yến rất phù hợp, giá thuê cũng ở mức bình thường, không vì Văn Tinh Trạch mà cho cậu một khoản tiền thuê đặc biệt thấp.
Và nếu trong tương lai Văn Tinh Trạch mở lăng kính Huyết tộc, mà Trì Yến không ở bên người sẽ rất tồi tệ.
Chủ yếu nhất chính là...!Cậu phải chịu trách nhiệm, không thể không giữ lời?
"Ta không hiểu, các ngươi tại sao lại có địch ý lớn với Trì Yến như vậy" Văn Tinh Trạch thở dài "Có thể nói cho ta biết không?"
Lilith: "Y là —— "
Lilith chỉ nói hai chữ, liền hừ lạnh một tiếng, dừng lại.
Nàng cũng không ngu xuẩn như Ansair, mới sẽ không làm bất kỳ trợ công mê hoặc nào.
Quân chủ địch quốc đã trao nhẫn cho vương và rất nhiều năm về trước sĩ quan mù đã nói một điều tương tự như lời tỏ tình.
Nếu để cho bé con biết, Trì Yến = quân chủ đế quốc = sĩ quan mù rất nhiều năm trước, bé cưng đột nhiên thông não thì làm sao bây giờ? Vốn người cũng đã rất sùng bái Trì Yến, giới hạn giữa sùng bái với yêu thích rất ám muội.
Đây là điều mà hầu hết các phụ huynh nghĩ.
Lilith quả nhiên bảo thủ cam kết, không nói chuyện với Văn Tinh Trạch cho đến khi kết thúc hộp linh hồn ngày hôm nay.
Mà Văn Tinh Trạch không nói chuyện với nàng, lúc nói với người khác nàng liền trông rất rầu rĩ không vui, cuối cùng Lilith thẳng thắn triệt để đưa lưng với Văn Tinh Trạch, cầm dù bắt đầu khâu may búp bê.
Không sai, là may búp bê đó.
Chiếc dù của Lilith là thánh vật Huyết tộc, giống khảo pháo khiêng vai của Oss.

Sợi dây kéo dài từ bóng tối dưới chiếc ô có thể thao túng vạn sự vạn vật, uy lực có thể hủy diệt mấy hành tinh.
Và nàng đang dùng sợi tơ đó để may búp bê, màu vàng chanh phối màu rõ ràng là làm SpongeBob, rất nhanh đã thành hình.

Văn Tinh Trạch đoán rằng nó được may cho cậu, cố gắng sử dụng điều này để nói chuyện với Lilith vài lần, thế nhưng Lilith bày ra bộ dáng từ chối.
Lilith đan rất nhanh, cuối cùng SpongeBob trông rất giống thật, bao gồm chiếc mũi dài, hai chiếc răng cửa và nụ cười vui vẻ..
Nửa phút cuối cùng của hộp linh hồn, Lilith nhìn búp bê mới vừa may xong, chợt bắt đầu ăn dấm —— kỳ thực Huyết tộc từ rất lâu đã ăn dấm chua với SpongeBob —— mà lúc này Lilith liền càng giống như là chỉ cây dâu mắng cây hòe:
"Bọt biển vô dụng như vậy, còn lớn tuổi, cũng không biết nói chuyện, thị lực cũng không tiện, dựa vào cái gì có thể được vương yêu thích?"
Sau đó nàng giận đùng đùng bóp nát SpongeBob, quay trở về...
Văn Tinh Trạch: "..."
Văn Tinh Trạch đột nhiên cảm thấy ớn lạnh ở cổ.
Đột nhiên nhận được một tin nhắn mới, Văn Tinh Trạch cầm lên xem thử, nhìn thấy Quang Tháp liền còn tưởng là chuyển phát nhanh, nhưng không phải.

Nó nói rằng:
"【Lữ Hành Quang Tháp】 Mọi thủ tục liên quan cho chuyến du ngoạn đầu tiên của ngài đã hoàn tất.

Hệ thống lữ hành Quang Tháp sẽ chính thức khai trương vào tháng sau.

Thông báo chi tiết sẽ được gửi đến hòm thư của ngài tối nay, xin chú ý......!"
Văn Tinh Trạch: "?"
Muse lữ trình?
Cậu có thể đi cái vũ trụ kia?!
Văn Tinh Trạch sốc, bởi vì còn chưa tới bảy giờ không thể chat cùng phụ huynh Long tộc, mà Lilith vừa đến đã giận cũng không thèm cùng cậu nói chuyện.
Văn Tinh Trạch mất vài phút để tiêu hóa sự thật này, bất quá vẫn còn nửa tháng nữa mới bắt đầu.

Điều quan trọng hơn bây giờ là làm thế nào để giải quyết mối quan hệ giữa phụ huynh và Trì Yến...
Cũng là lúc này, đóng gói hành lý bên kia đã sắp kết thúc.
Quản gia Trì gia đến tiếp quản, ngẩng đầu nhìn đống két sét, hành lý, hộp đủ loại chồng chất liền tỉnh táo gọi trực thăng tới.
CEO nhìn thần sắc khổ não của Văn Tinh Trạch, lập tức bước nhanh tới, cung kính dò hỏi: "Văn tiên sinh, ngài có chuyện gì sao? Mạn Lễ sẽ cố gắng toàn lực để giúp ngài."
Văn Tinh Trạch cái gì cũng có thể thử khi tuyệt vọng, thở dài: "Người nhà của tôi, cùng một người rất quan trọng với tôi có quan hệ rất tệ...!Tôi không biết nên làm gì, người nhà tôi rất chán ghét anh ấy, tôi cũng không biết nguyên nhân là gì."
CEO và nhóm quản lý cau mày suy nghĩ.
Một lát sau, CEO đập tay, bỗng nhiên tỉnh ngộ: "A!"
Văn Tinh Trạch rửa tai lắng nghe: "?"
CEO: "Đây không phải là mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu sao?"
Văn Tinh Trạch: "......???"
- -------------------------------------
CEO: giám đốc điều hành
COO: tổng giám đốc
Nếu như CEO là người đứng đầu doanh nghiệp, phải gánh vác và chịu trách nhiệm về mọi sự phát triển hay thất bại của doanh nghiệp đó thì COO chỉ là hỗ trợ CEO trong việc điều hành và phát triển doanh nghiệp.
Tại các doanh nghiệp lớn, số lượng nhân viên lớn, khối lượng công việc phức tạp, lúc này doanh nghiệp sẽ bổ nhiệm thêm vị trí COO để hỗ trợ CEO trong công việc.

Còn các doanh nghiệp nhỏ và vừa thì hầu như rất hiếm khi xuất hiện vị trí COO..
 
Cả Đế Quốc Nạp Tiền Nuôi Tôi
Chương 41: 41: Bộ Mô Phỏng Trái Đất


Văn Tinh Trạch: "Chờ đã, ngài mới vừa nói cái gì???"
CEO lặp lại: " Đây không phải là mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu sao?"
Nhìn thần sắc dại ra của Văn Tinh Trạch, CEO tiếp tục hào hứng giải thích: "Văn tiên sinh, cá nhân tôi khá có kinh nghiệm trong chuyện này, tôi đã từng chinh chiến hàng trăm tập phim ( Mẹ chồng đến) ( Cố sự nhà mẹ đẻ) ( Con dâu yếu ướt mẹ chồng mạnh mẽ), nhất định có thể giúp ích vài điều cho ngài -- "
Văn Tinh Trạch: "...!Được rồi, đừng nói nữa, cảm ơn."
Cậu bắt đầu hối hận khi nãy đặt câu hỏi, đặc biệt là với lời nhận xét của CEO, não Văn Tinh Trạch không tự chủ được nổi lên hình ảnh:
Xã súc* Văn Tinh Trạch mới vừa tan sở, Trì Yến mang tạp dề mặt lạnh từ trong phòng bếp đi ra, mà Lilith, Astor, Reich, Ưu trưởng lão và một loạt mẹ chồng độc ác đang cố gắng gây khó dễ cho con dâu, sau đó song phương đồng thời lớn tiếng hỏi cậu Mẹ và bạn trai đồng thời rơi xuống nước sẽ cứu ai trước...
* Xã súc mà một thuật ngữ được dùng cho các nhân viên văn phòng tại Nhật Bản.

社 trong 會社 (Câu lạc bộ hoặc tập thể), 畜 trong 家畜 (Gia súc) có nghĩa là "Súc vật của công ty".

Từ ngữ này xuất hiện từ những năm 1990 và dần trở nên nổi tiếng tại Nhật Bản, sau đó lan rộng ra các nước trong khu vực Đông Á
Văn Tinh Trạch bị hình ảnh này lôi đến cả người run lên, nỗ lực đuổi nó ra khỏi tâm trí.
CEO vẫn muốn tiếp tục nhiệt tình nói, nhưng thấy Văn Tinh Trạch thái độ kiên quyết như thế chỉ có thể tiếc rẻ lắc đầu một cái, không tiếp tục nói nữa.
1h sau, tầng cao nhất chúng cư Minh Hoa.
Hiệu suất làm việc của quản gia Trì gia vô cùng cao, quản gia và đầu bếp đều không ở đây, kết thúc một ngày làm việc đều sẽ tan tầm rời đi.
Trì Yến về nước muộn hơn Văn Tinh Trạch, khi Văn Tinh Trạch đến người hầu đã đem toàn bộ hành lý Văn Tinh Trạch thu thập xong, mà Trì Yến vẫn chưa về.
Văn Tinh Trạch đã từng đến đây mỗi ngày để học diễn xuất với Trì Yến, đối với nơi này cũng coi như là quen thuộc, nhưng đây là lần đâu tiên bước vào với tư cách là Khách Trọ, luôn cảm giác nơi này có cái gì đó khác lạ...!Không đúng, rõ ràng là khác nhau!
Cả phòng vẫn đi theo phong cách chủ đạo trắng đen, với nội thất cực kỳ đơn giản và cửa kính trong suốt sát đất trên tầng hai.
Nhưng trong đống bộ sưu tập đồng hồ của Trì Yến lại xuất hiện một chiếc đồng hồ hoạt hình SpongeBob được trộn lẫn vào, hơn nữa đồ của Văn Tinh Trạch được đặt ở khắp mọi nơi:
Những chiếc gối ôm búp bê chất đầy trên ghế sô pha, mô hình cung điện được đặt bên cửa sổ sát đất, còn có truyện tranh tạp chí, poster trân quý hình Trì Yến và cuống vé phim qua nhiều năm.

Nó có một xung đột lớn ban đầu,
Cùng với phong cách thiết kế nguyên bản của ngôi nhà này sinh ra một sự xung đột rất lớn, như thể một cặp Crayon Shin-chan được trộn lẫn vào triển lãm nghệ thuật trừu tượng hậu hiện đại vậy.
Văn Tinh Trạch: "..."
Lúc Văn Tinh Trạch đi dạo quanh phòng khách, đầu bếp vừa vặn bưng món cuối cùng ra, sau đó chờ ở bên cạnh.

Văn Tinh Trạch cùng hắn nhìn nhau chốc lát, mới nhận ra đầu bếp là đang chờ cậu xác nhận bữa tối có sai sót gì không để tan làm.

Văn Tinh Trạch suy nghĩ một chút, nhìn bảng tên trước ngực đầu bếp nói: "Tốt lắm ạ, cám ơn Mr Trương, ngài có thể tan làm rồi."
Đầu bếp đã ngoài 30, đã làm đầu bếp cho Trì gia được năm, đây là lần đầu tiên hắn được gọi là Mr Trương.
Lúc trước Trì Yến đều chỉ là hờ hững gật đầu một tiếng.
Đầu bếp thiếu chút nữa cảm động khóc, nói: " Văn thiếu gia đừng khách khí, hẹn gặp lại."
Văn Tinh Trạch mới đi được nửa bước, nghĩ tới sau này sẽ phải thường xuyên giao thiệp với quản gia và đầu bếp, liền quay đầu lại nói:
"Không sao, tuổi tác chúng ta cách biệt cũng không lớn, ngài đừng dùng kính ngữ, cứ coi tôi như một khách thuê nhà bình thường ở đây thôi."
Thực ra, đầu bếp đã được quản gia căn dặn trước nên đối xử với Văn Tinh Trạch như là một vị gia chủ khác, nhưng không ngờ Văn Tinh Trạch lại đưa ra yêu cầu như thế.
Đầu bếp trầm tư chốc lát, chần chờ nói: " Văn thiếu gia đừng khách khí, 886?"
Văn Tinh Trạch: "..." Anh c*̃ng thích lướt mạng?
Sau đó đầu bếp cởi tạp dề, chính thức tan tầm.

Sắp đến tết trung thu rồi.
Văn Tinh Trạch trước tiên đi dạo quanh phòng ngủ của mình, sau đó trở lại phòng khách trải thảm, làm ổ trên ghế sô pha cắm tai phone nghe tiếng thở phì phò lải nhải của phụ huynh long tộc.
Các phụ huynh Long tộc quả nhiên c*̃ng đang nói về việc sống chung với Trì Yến.
"Vương, ngài có đang nghe không?" Mẹ già Astor đã phun ra một tràng lửa, vẫn như cũ vừa nói chuyện vừa phun lửa xẹt xẹt ra ngoài "Trì Yến thật sự vô cùng nguy hiểm! Cách hắn càng xa càng tốt, ở chung quả thực là hoang đường!"

Văn Tinh Trạch nghiêm túc nói: "Nhưng anh ấy không thể phun lửa."
Nhóm cự long ngẩn người.
Văn Tinh Trạch: "Cũng không có móng vuốt sắc bén, đôi cánh che kín bầu trời."
Nhóm cự long bắt đầu thẹn thùng, dùng móng gãi gãi đầu.
Văn Tinh Trạch: "Nhân loại bình thường, tố chất thân thể cùng sức chiến đấu hoàn toàn không thể so sánh với Cự Long."
Ở một vũ trụ khác, nhóm cự long ngồi bên cạnh điện thoại, càng nghe lưng càng ưỡn thẳng, cuối cùng toàn bộ đều dương dương đắc ý ngẩng đầu ưỡn ngực.
Nhóm phụ huynh đơn thuần thấu hiểu như vậy đó.
Astor nửa tự hào nửa xấu hổ xoa xoa chóp mũi: "Ha, lời tuy vậy -- "
"Cho nên, có các ngươi ở đây hoàn toàn không cần lo lắng cho ta sẽ xảy ra chuyện gì" Văn Tinh Trạch cắn kẹo que "Với lại ta tin tưởng thầy Trì, hơn nữa chỉ là ở chung."
Bạn bè đồng giới ở chung là chuyện hết sức bình thường trong mắt thiên hạ, chỉ vì đối tượng là Trì Yến cho nên hơi hơi có vẻ đặc thù thôi.
4 năm trước Văn Tinh Trạch đã từng sống cùng với ông chủ và Ngô Hữu Kim, 3 người chen chúc nhau trong căn phòng rộng 20 m2 để tiết kiệm tiền.

Reich ở bên cạnh khí thế hung hăng mài móng, mỉa mai: "Đúng vậy, bọn họ còn chưa kết hôn, tụi bây gấp làm gì.

Bất quá xem tình huống này, kết hôn cũng là chuyện sớm muộn, hêhê."
Trên thực tế Reich mới là người sốt ruột nhất, y hoàn toàn không nghĩ tới bé con sẽ nói chuyện yêu đương với một người không rõ nguồn gốc.

Nhưng y chính là loại biệt nữu nhất trong Long tộc, trình độ biệt nữu có thể cùng các trưởng lão nhân ngư solo, càng sốt ruột lại càng mỉa mai.
Nhóm cự long: "..."
Văn Tinh Trạch: "......"
Lời này vừa ra, hai bên điện thoại chợt im lặng.
Astor tức muốn ngất.
Mọi người đều không muốn bé con nhận ra được sự tình, tất cả các phụ huynh vũ trụ đều ngầm giữ im lặng, Reich dĩ nhiên! Cứ như vậy! Nói ra khỏi miệng!!!
Cũng may, đại khái sau vài giây yên tĩnh, Văn Tinh Trạch nhận một cuộc gọi, lúc trò chuyện lại mọi thứ đã trở lại như bình thường.
Nhóm cự long tiểu tâm dực dực chuyển đề tài, Văn Tinh Trạch cũng không bận tâm hay giải thích, cứ như vậy câu được câu không cùng bọn họ trò chuyện.
Bất quá...
Văn Tinh Trạch làm ổ trên ghế salon.
Nhìn ra ngoài cửa sổ toàn bộ thủ đô mới bắt đầu lên đèn rực rỡ, dòng xe cộ dòng người qua lại không thôi, như một thế giới khác trong pháo hoa.

Giọng nói của cậu vẫn như thường, thậm chí có thể nghe rõ ràng tiếng chính mình đang nói chuyện với long tộc, nhưng lỗ tai lại rất nóng, tần số tim đập đột nhiên hỗn loạn vài giây.
Kỳ quái.
Trước đây, đạo diễn du thuyền ảo tưởng kỳ thực c*̃ng cho rằng họ đang nói chuyện yêu đương, nhưng Văn Tinh Trạch lúc đó không coi đây là chuyện to tát, bởi vì đạo diễn không quen thân với cậu.

Nhưng ngay cả đám rồng thân cận nhất cũng nghĩ như vậy.
Cậu và Trì Yến thật sự...!Ám muội?
Bên kia, Astor nói: "Vương, người đừng lo lắng, người cũng chưa đủ tuổi tính chuyện kết hôn."
Suy nghĩ vừa rồi của Văn Tinh Trạch nhanh chóng biến mất, liền tò mò: "Đến tuổi nào thì có thể tính đến chuyện kết hôn?"
Astor: "800 tuổi."
Văn Tinh Trạch: "?" Minh hôn à?
Văn Tinh Trạch: "Tuyệt, ta vẫn có thể chơi suona cho chính mình trong lễ cưới."
Astor: "?"
Vào lúc này, có động tĩnh ở huyền quan truyền đến, hẳn là Trì Yến về.

Văn Tinh Trạch tạm thời để điện thoại xuống, đi nghênh đón anh: "Mừng anh về nhà, thầy Trì."

Căn hộ có một cửa từ phòng khách đến huyền quan, cuối lối vào là thang máy, Trì Yến vẫn đứng trong thang máy, cứ như vậy nhìn Văn Tinh Trạch.
Ánh mắt của anh ấy trong một chút vầng sáng bỗng trở nên mềm mại.
Văn Tinh Trạch hơi nghi hoặc một chút: "?"
- -ánh sáng trong phòng kéo dài đến tận cửa, Văn Tinh Trạch đứng ở nguồn sáng.

Đêm qua em ấy ngủ rất ngon, đuôi tóc hơi dựng lên, đôi mắt mệt rã rời hằng ngày hôm nay lại rất sáng ngời như kẹo cam.
Có thể là vì gió thu bên ngoài thổi qua, vành tai và chóp mũi em có chút ửng hồng.
Xuất phát từ thói quen cá nhân, ngôi nhà của Trì Yến luôn mang gam màu lạnh, mọi thứ từ nội thất đến đèn, thảm, thậm chí cả đồ trang trí đều tinh vi chuẩn xác như đồng hồ báo thức.
Mà hiện tại, một viên kẹo màu sắc rực rỡ đã được đặt trong chiếc đồng hồ không có bất kỳ cảm xúc nhân loại nào.

Viên kẹo vướng vào trục xoay, làm cho tiếng lòng đồng hồ chưa từng phạm sai lầm rối như tơ vò, tất cả các kim đồng hồ đều mất đi tần số và nhịp điệu bình thường.
Văn Tinh Trạch đi vào, Trì Yến lúc này mới ý thức được rõ ràng.
Bỗng nhiên, ngay cả ánh đèn cũng trở nên dịu dàng khiến người quyến luyến.
"..."
Văn Tinh Trạch không biết tại sao Trì Yến nghẹn lại, cậu phải đi tới ấn nút thang máy, nói với Trì Yến: "Sao lại không ra ngoài, thang máy sẽ đóng lại."
Trì Yến dùng rất nhiều nỗ lực, mới đình chỉ kích động muốn hôn Văn Tinh Trạch.

Anh không thể nghĩ ra bất cứ điều gì để nói, nhưng anh rất muốn nghe Văn Tinh Trạch nói, vì vậy anh ấy đứng tại chỗ suy nghĩ chủ đề với vẻ mặt nghiêm túc bình tĩnh.
Sau đó.
Văn Tinh Trạch tiện tay ấn nút, sau đó trơ mắt nhìn cửa thang máy trước mặt đóng lại, mang theo Trì Yến còn chưa ra xuống lầu.
Văn Tinh Trạch: "..."
Trì Yến: "......"
Văn Tinh Trạch lần đầu nhìn thấy ánh mắt bối rối kia của Trì Yến.
Cậu cũng phát hiện mình bấm nhầm nút, vốn dĩ muốn thang máy dừng ở tầng này nhưng lại ấn nhầm!
Tầng hiển thị ở góc trên bên phải nhỏ dần, hình như có người bấm thang máy ở tầng dưới.
Cuối cùng, thang máy dừng ở tầng hầm.
Trong tai nghe, phụ huynh Long tộc bên kia: "? Có gì hot?"
Văn Tinh Trạch ngơ ngác: "Ta hình như tiễn thầy Trì đi."
Nhóm cự long: "..."
Nhóm cự long: "!!!!!!"
Sau hàng chục giây yên tĩnh, bên kia vang lên tiếng pháo hoa.
Văn Tinh Trạch: "??????"
- -------------------------------------
Văn Tinh Trạch như vậy bắt đầu sống chunh cùng Trì Yến.
Trước đó, official của ( Ngộ Long Dạ) đã tung trailer chính thức và hai tập phiên bản trước, dọn đường cho phát sóng vào đầu tháng sau.
- - nếu như nói những đề tài cùng ảnh định trang trước đó chỉ cho thấy mức độ nổi tiếng của Ngộ Long Dạ, thì lần này có thể nói nhất thời đã gây sóng gió ngàn thu.
Đội sản xuất này là quá tận tâm!
Không nói đến phong cách quay chụp, không có gì phải bàn cãi về trình độ của Trịnh Tiêu và Trì Yến, việc sử dụng ngôn ngữ ống kính quả thực là ở cấp độ điện ảnh.
Ca khúc chủ đề do Inoue Ryunosuke phụ trách rất hoàn hảo kỹ năng cũng khỏi bàn, toàn thể diễn viên đều có kỹ năng diễn xuất, đặc biệt là bộ ba nhân vật chính...!Người từng khiến nhiều fan nguyên tác lo lắng nhất - Hành Chi, lại biểu hiện rất xuất sắc.
Hạ Miêu Miêu tuy rằng đang ở Tây Ban Nha nhưng vẫn luôn thường chú ý đến những bộ phim truyền hình hot trong nước.
Hơn nữa vì sự kiện cứu trợ cá heo Thiên sứ mỉm cười kia, cô vẫn luôn chú ý Văn Tinh Trạch, một minh tinh nhỏ tuy rất dễ nhìn nhưng lại không có tác phẩm tiêu biểu.

Trailer phim phát hành Hạ Miêu Miêu liền nhấp vào xem.
"Thật sự là diễn viên" Hạ Miêu Miêu nghĩ cũng lạ, ấn tượng của cô đối với Văn Tinh Trạch vẫn dừng lại ở souna và Chú Đại Bi, chỉ cảm thấy đây là một thần tượng đáng yêu "Kỹ năng diễn xuất thế nào? Chúc Bác cùng Hứa Thiến Thiến hai vai chính đều rất có thực lực..."
...!Chấn động.
Sau khi xem đoạn trailer dài tám phút và hai tập đầu tiên, cảm giác của Hạ Miêu Miêu chỉ có thể được dùng chấn động để hình dung.
Không thể nghi ngờ là toàn bộ đoàn đội đều rất mạnh, lưu lại ấn tượng sâu nhất quả nhiên vẫn là các diễn viên biểu hiện xuất sắc, đặc biệt là Hành Chi -- thời điểm mới ra trận đạo bào tuyết sắc, lưu ly vấn tóc dáng dấp phong lưu, thần sắc lười biếng mệt mỏi đề một cốc đèn, nói là khiến người liếc mắt một cái đãng hồn cũng không quá đáng.
Còn có ánh mắt cuối cùng thu kiếm vào vỏ kia, mặc dù là cười tủm tỉm thế nhưng khí phách thiếu niên lộ hết ra sự sắc bén hào hiệp, quả thực như nổ tung.
"Thật đẹp trai! Tình mẹ biến chất trong nháy mắt!" Hạ Miêu Miêu say như điếu đổ, trái tim mềm yếu "Cậu ấy rất thích hợp với nhân vật này, tuổi trẻ thật mãnh liệt, mẹ ơi con muốn cùng em trai này nói chuyện yêu đương."
Hạ Miêu Miêu chưa từng xem nguyên tác Ngộ Long Dạ, cũng không xem comment với spoil, cũng không biế Hành Chi là nhân vật hắc hóa phản diện...!Ở trailer phần sau, Hành Chi thân là hậu duệ Long tộc xách ngược trường kiếm, tản mạn qua biển máu xác sống chất thành núi, tính khí tàn nhẫn u ám tự nhiên mà thành.
Hạ Miêu Miêu nổi da gà khắp người, sau lưng như bị điện giật, quả nhiên đạn mạc cũng không khác cô mấy:
【 tui là b**n th** sao??? Nhìn Hành Chi hắc hóa lại không khỏi lộ ra nụ cười tà mị】
【+1, thật hưng phấn, thật thích 】
【nhân vật Hành Chi này độ khó thật sự rất cao, một tân binh không có tác phẩm tiêu biểu dĩ nhiên có thể phát huy nhân cách Hành Chi mị lực như vậy, NB 】
【 Yến Tuần cùng Linh Dao c*̃ng rất tuyệt, yêu tổ 3 người bọn họ!!! Vốn đang lo lắng phim này sẽ vì nhiệt độ cố ý bán hủ, hoàn hảo, như bây giờ là thoải mái nhất rồi!!! 】
【 a a, muốn làm fan anh trai nhỏ Hành Chi, xin người dẫn đường vào hố】
【@ lầu trên, trước tiên bạn nên xem một lần các loại bức ảnh khác nhau, sau đó bạn có thể xem video phun lửa và suona.

Hiệp hội thiên sư cũng có một bức ảnh trực diện, "Cuộc phiêu lưu truy tìm kho báu" kỳ 48...!】
【??? 】
...
Vì thành công rực rỡ của trailer và phiên bản đầu tiên, chỉ qua một đêm, dường như cả thế giới bắt đầu bàn tán về Ngộ Long Dạ.

Còn hai tuần nữa mới chính thức khởi chiếu, trong hai tuần qua, lượng fan và siêu thoại của các diễn viên luôn tăng lên...
Có không ít fan nước ngoài ở Tây Ban Nha đã đến xem vì Văn Tinh Trạch, đặc biệt là trong vòng tròn phong thuỷ.
Đây chính là vị thiên chủ thần bí kia, tác phẩm của đệ nhất thiên sứ tân nhậm, cơ hồ mỗi một thầy phong thủy có biên chế đều ôm thái độ thành kính nghiêm túc xem, sau đó chia sẻ trên trang cá nhân.
Mặc dù khẩu hiệu tiếp ứng Một thân chính khí, thi thuật vi dân của họ có chút kỳ quái.
Không giống như những lần trước trở nên nổi tiếng bằng những cách kỳ quái, đây là lần đầu tiên Văn Tinh Trạch chính thức ra mắt công chúng.
Nhiều phương tiện truyền thông đang háo hức muốn phỏng vấn cậu để săn được bát quái mới nhất.

Nhưng Giang Diệp rất nghiêm khắc trong vấn đề này, để tránh việc các tay săn ảnh đưa tin hỗn loạn, cô sẽ không tiết lộ bất cứ điều gì khác ngoài những cuộc phỏng vấn đã được lên lịch chính thức.
Chạng vạng hai tuần sau.
Ngày mai là ngày đi Muse, Văn Tinh Trạch đã bắt đầu hồi hộp từ trước, ngoài việc hợp tác quảng bá tuyên truyền cho Ngộ Long Dạ và công việc do Giang Diệp sắp xếp, cậu đang chuẩn bị hành trang cho chuyến đi vũ trụ song song.
Tất nhiên, nói như vậy c*̃ng không chính xác, hầu hết phụ huynh và Trì Yến đều trực tiếp làm, cậu chỉ có trách nhiệm mong chờ hành trình và hồi hộp là được.
Văn Tinh Trạch mới từ Thịnh Thiên Entertainment trở về, lúc này bên quản lý nhà gọi nói cậu có chuyển phát nhanh hi vọng xuống lầu nhận hàng.
Có rất nhiều đại nhân vật sống trong Chung cư Minh Hoa, vì lý do an ninh và riêng tư, shipper nói chung không thể giao hàng trực tiếp đến cửa và hầu hết hàng đều do quản gia mang về.
Mà hai ngày nay quản gia đã rất mệt mỏi vì bận việc giúp Văn Tinh Trạch chuyển nhà, Văn Tinh Trạch không muốn làm phiền ông quá nhiều.
Vì vậy Văn Tinh Trạch liền mang khẩu trang tự mình đi lấy.
Cậu cho rằng mình đã đủ thận trọng, nhưng vẫn đánh giá thấp sức ảnh hưởng của Trì Yến, mặc dù nơi ở của anh được bảo mật nhưng thỉnh thoảng vẫn có một số paparazi nhân cơ hội đào bới những tin tức liên quan.
Chuyển phát nhanh là một cái hộp vuông vức, không lớn không nhỏ, trên mặt kiện hàng đúng là gốc cây trung tâm của E19...!Quả nhiên chính là hậu cần Quang Tháp quen thuộc.
Văn Tinh Trạch mới vừa ôm chuyển phát nhanh trở về, liền bị paparazi chặn đường, người kia hớn hở chào hỏi: "HelloNày, tôi là phóng viên của báo Dứa-- f*ck, Văn Tinh Trạch?"
Đã bị nhận ra, Văn Tinh Trạch cũng không tiện co cẳng bỏ chạy, chỉ có thể nói: "Là tôi."
Phóng viên Dứa báo chính là Mễ Minh Ưu, người đã chứng kiến khoảnh khắc suất khí chuy bạo thổi bay đám người Hứa Tư Siêu của anh chàng điển trai Văn Tinh Trạch.
Mặc dù anh ta không có ngồi xổm chờ Trì Yến, nhưng anh ta lại thực sự ngồi xổm chờ Văn Tinh Trạch người hiện đang là chủ đề nóng, hắn đến có cái vận may gì thế này! Hơn nữa, Văn Tinh Trạch thế nhưng cùng Trì Yến ở chung một tiểu khu, đến tột cùng là...
- - đừng nhìn Mễ Minh Ưu bề ngoài chỉ là là một phóng viên nghiêm túc, kỳ thực, nếu liệt một list những paparazi bị ghét nhất của các ngôi sao giải trí trong nước, Mễ Minh Ưu chắc chắn sẽ giữ đầu bảng.
Làm nhân vật đại biểu Dứa báo, Mễ Minh Ưu cái gì cũng dám bạo dám đào, không vì tiền tài lay động, hắn vĩnh viễn nhảy nhót trên tuyến đầu bát quái, đã từng bắt được hơn mười mấy minh tinh húp ngoài, 8, 9 minh tinh hút là đu đủ...!vân vân.

Bất quá, hắn đích xác cũng có thành tích chân thực, ít nhất thì sự tồn tại của hắn đã khiến không ít minh tinh ỷ thế h**p người phải thu liễm tác phong.
Bởi vì gan lớn và xảo quyệt, kỳ thực trên weibo Mễ Minh Ưu cũng có rất nhiều fan, mỗi ngày ngóng trông hắn bắt được đuôi nhỏ minh tinh nào đó.
Mễ Minh Ưu vui mừng khôn xiết nhìn Văn Tinh Trạch hành hung Hứa Tư Siêu, cá nhân hắn rất thích Văn Tinh Trạch, phát thệ sẽ không đưa tin hắc liêu của Văn Tinh Trạch-- hơn nữa hiện tại Văn Tinh Trạch có độ chú ý rất cao, cho dù thông tin thường c*̃ng có đủ lưu lượng.
Mễ Minh Ưu mở camera cùng microphone: "Tôi có thể phỏng vấn cậu vài câu được khôngo? Bảo đảm sẽ không quá lố!"
Văn Tinh Trạch rất thận trọng, đã được Giang Diệp cùng đội huấn luyện cho một phản xạ có điều kiện: "Có thể, nhưng tôi sẽ chỉ trả lời những chủ đề liên quan đến [Ngộ Long Dạ]."
Mễ Minh Ưu như hít máu gà: "Hiểu hiểu...!Khoan đã, chuyển phát nhanh này của cậu là cái gì?!"

"Không bình luận về những vấn đề khác ngoài tác phẩm...!Khoan đã, chuyển phát nhanh này là cái gì?!"
Văn Tinh Trạch cùng Mễ Minh Ưu đồng thời nhìn về phía cái hộp vuông kia.
Nó hơi giật giật.
Chỉ chốc lát sau, nó càng gia tăng hơn phạm vi mà giật giật.
Còn phát ra âm thanh lách cách tương tự như trục cơ học, sau đó là âm thanh bíp khi quét dữ liệu, như thể có thứ gì đó đang mong muốn xuất hiện.
Điện thoại Văn Tinh Trạch nhận được một tin nhắn văn bản quen thuộc:
"【Hậu Cần Quang Tháp】 Văn tiên sinh, chào ngài! Bộ mô phỏng trái đất do các phụ huynh gửi cho ngài đã được chuyển đến, xin chú ý kiểm tra và nhận."
Khác với trước đây, Bộ mô phỏng trái đất này bao gồm một đoạn mô tả dài bên cạnh tin nhắn văn bản thông báoo, nhưng Văn Tinh Trạch chỉ nhìn lướt qua chứ hoàn toàn không đọc nó.
"..." Văn Tinh Trạch mặc dù không hiểu, nhưng lập tức tắt màn hình "Tôi không thể tiếp nhận phỏng vấn được nữa, tôi có việc gấp cần phải trở -- "
Đột nhiên.
Nghe thấy âm thanh giống như tiếng cắt từ bên trong hộp truyền ra, sau đó một hình tròn gọn gàng xuất hiện trên bề mặt.

Văn Tinh Trạch không thể không đưa tay từ bên trong lấy ra một quả địa cầu.
Một quả cầu nửa trong suốt, phần đế bằng bạc có hoa văn phức tạp, quả cầu theo tia sáng từ từ quay.
Tỏa ra ánh sáng lung linh, phi thường đẹp đẽ.
Bộ mô phỏng tinh cầu, thậm chí cả vũ trụ nơi Đế chế Muse một khái niệm chỉ tồn tại trên lý thuyết, nguyên nhân không phải do cậu - tuy chỉ là một mô phỏng, nhưng nó thực sự nắm giữ một hành tinh thu nhỏ trong tay.

Nếu một giọt nước rơi xuống thủ đô trên địa cầu vào lúc này, thì thủ đô sẽ lập tức mưa to...
Mặc dù nó không phải là một thanh quang tử kiếm photon, nhưng sức công phá của nó còn hơn thế nữa, nó cũng đã đánh lừa được hệ thống đo lường của Quang Tháp.
Đây là ý tưởng của robot 011 về khái niệm Đồ chơi yêu thích của trẻ nhỏ.
"Wow, nhìn hay gê...!Hóa ra là một quả địa cầu bình thường" Mễ Minh Ưu thở phào nhẹ nhõm, mặc dù tay nghề rất tinh xảo, nhưng trông nó không giống bất cứ thứ gì siêu phàm gì.

"Là quà người trong nhà gửi cho cậu sao?"
Văn Tinh Trạch: "Đúng vậy, ta thật sự phải về."
Mễ Minh Ưu ôm camera, đột nhiên như bị đầu độc chạm vào một vị trí nào đó trên quả địa cầu.

...!Đây là một quyết định làm hắn hối hận hơn nửa đời người.
Mô hình địa cầu bỗng nhiên gia tốc chuyển động, một lát sau, vị trí tương ứng với Nam Mỹ hơi phát sáng.
Văn Tinh Trạch cùng Mễ Minh Ưu chỉ cảm thấy mắt tối sầm lại, sau đó có cảm giác không trọng lực trong nháy mắt.
Giây tiếp theo, Nam Mỹ, rừng mưa nhiệt đới Amazon.
Mưa bụi tràn ngập, đại thụ che trời cao vót, thực vật nhiệt đới hình dáng kỳ quái cùng những vũng nước nhỏ ở khắp mọi nơi.

Mễ Minh Ưu đầu tiên là nhìn thấy tầm nhìn bị camera thu lại đột nhiên tối sầm lại, một chút đỏ tươi, rồi một tiếng gầm đinh tai nhức óc vang lên bên tai, kèm theo mùi tanh:
"Ngào -- "
Hắn ngẩng đầu, nhìn thấy một con báo đốm phủ đầy hoa văn, ở trên cao đang nhìn xuống hắn đầy tò mò.
Mễ Minh Ưu lập tức ngã xuống đất, chân lập tức mềm nhũn ra, vừa rồi anh và Văn Tinh Trạch đang đứng ở khu dân cư sầm uất của thủ đô, trong nháy mắt đã đến...!một khu rừng mưa nhiệt đới trong vùng đất không người!
Văn Tinh Trạch hiển nhiên c*̃ng khiếp sợ với cảnh tượng trước mắt, nhưng thứ khiến cậu khiếp sợ nhất chính là con báo đốm kia.
Con báo đốm đầu tiên không có hứng thú ngửi Mễ Minh Ưu một cái, sau đó đột nhiên trở nên ngoan ngoãn khi nhìn thấy Văn Tinh Trạch, liền dùng đuôi lớn thân mật cà cà cậu, Văn Tinh Trạch lúc đầu còn có chút sợ hãi, nhưng sau đó liền đánh bạo sờ sờ đầu của nó.
"Thì ra là thế."
Văn Tinh Trạch nhìn mô hình địa cầu, quả nhiên vị trí Nam Mỹ lúc này có ánh sáng màu xanh lam, cho thấy bọn họ đang ở đây.
Bạn có thể đến bất cứ nơi nào nếu bạn nhấn vào nó!
Mễ Minh Ưu trực tiếp khóc lên: "Sao, sao?"
Văn Tinh Trạch vừa rồi còn vội vàng muốn quay lại, nhưng hiện tại lại thay đổi chủ ý, vụ này...!nghe chơi vui đó!
Ở một mức độ nào đó, sự chấp nhận những điều mới của Văn Tinh Trạch rất cao.
Mễ Minh Ưu thấy Văn Tinh Trạch không nói lời nào, nhưng hai mắt sáng ngời không thể giải thích được, chân hắn chợt mềm nhũn ra: " Văn thiên sư, không, ngài không quay về sao? Ngài không muốn tiếp tục phải không?! Làm ơn đi đừng mà!"
Văn Tinh Trạch nhìn hắn một lúc, như có chút bối rối, rồi nói với giọng điệu tự nhiên:
"Không đi du lịch một chuyến rồi về sao? Coi như tôi mời khách" sau đó Văn Tinh Trạch càng thêm chính đáng mà bổ sung, một bên ấn vào một vị trí khác trên địa cầu "Đến đều đã đến."
Mễ Minh Ưu: "..."
Mễ Minh Ưu cuối cùng cũng ý thức được Văn Tinh Trạch không có mạch não người bình thường: "...!Cứu mạng aaaaaaaa -- ".
 
Back
Top Bottom