Huyền Huyễn Cá Của Tôi Trải Rộng Toàn Tinh Tế

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cá Của Tôi Trải Rộng Toàn Tinh Tế
Chương 60: Ngoại truyện 8: Mất răng cửa


Mất răng cửa đang chờ một người.

Tóc đen và mắt đỏ.

Sẽ cho nó những bông hoa đỏ xinh đẹp.

Sẽ bổ sung răng cửa cho nó.

Và hát những bài hát hay cho nó.

Nhưng khi nào thì người đó đến?

Nó đợi mãi, đợi mãi, chán thì lặn xuống đáy biển thu thập quà tặng, san hô đỏ, vỏ sò hồng... Nó càng lặn sâu, lặng sâu hơn nữa, dưới đáy biển không có ánh sáng, càng xuống sâu, cá càng xấu xí, xấu đến mức mất răng cửa cảm giác mình vượt trội hơn hẳn.

Không biết nó lặn sâu đến mức nào nhưng cuối c*̀ng nó đã nhìn thấy đáy.

Ở đây yên tĩnh quá, không có âm thanh và không có quà đẹp để thu gom.

Nó hơi thất vọng vì răng cửa bị mất, nó định rời khỏi đây, bỗng nhiên nó cảm thấy một tồn tại đặc biệt.

Nơi này tối đến mức thậm chí cự thú khổng lồ dưới đáy biển sâu c*̃ng khó có thể nhìn ra được là gì, mất răng cửa chọn nuốt thứ đặc biệt với bùn và cát trước, sau đó nó từ từ di chuyển ngược dòng.

Nó bơi qua xác c*̉a đại nhân ngư, bơi qua cá mập trắng khổng lồ, bơi qua bạch tuộc khổng lồ, bơi qua bầy cá, bơi qua rạn san hô, bơi qua những chùm ánh sáng chiếu xuống đáy biển, nó nổi lên mặt nước, bơi vào bờ, nhổ ra mọi thứ trong miệng.

Nhân ngư già Hes Vista nhìn thấy động tĩnh bên này thì ôm radio c*̃ chậm rãi đi tới: "Ê, nhóc con, hôm nay nhóc thu hoạch lớn quá."

Mất răng cửa tự hào, nó tạo nên những làn sóng âm thanh vui tai.

Hes Vista ngồi xổm trên bãi biển, giúp mất răng cửa đếm chiến lợi phẩm: "Đây là rạn san hô biển sâu, phẩm chất tốt, ồ, đây là xương cá rồng, ơ, đây là ốc xà cừ có thể chế tạo thành ốc xà cừ Nayin..."

Bàn tay già nua nhặt lên một viên ngọc trai trắng như tuyết, Hes Vista đột nhiên sững sờ.

Ông cảm nhận được mùi quen thuộc trên đó.

Một lúc lâu sau, Hes Vista khàn giọng nói: "Đây là giọt nước mắt c*̉a anh ấy."

Cẩn thận cất viên ngọc trai này đi, Hes Vista mở to đôi mắt đục ngầu, nhặt viên thứ hai viên thứ ba,... trên bãi biển.

"Nhóc con, nhóc muốn đưa những thứ này cho người đó sao?" Hes Vista nhẹ nhàng hỏi.

Mất răng cửa vui vẻ phát ra tiếng đáp lại.

"Cảm ơn nhóc, tôi sẽ đưa cho cậu ấy." c*̀ng những giọt nước mắt mà nhân ngư đã từng rơi một nghìn năm trước.
 
Cá Của Tôi Trải Rộng Toàn Tinh Tế
Chương 61: Ngoại truyện 9: Yuanna


Yuanna nằm trên hòn đảo hoang, sóng biển ăn mòn mái tóc dài c*̉a hắn, đôi mắt bạc nhìn vầng trăng trên trời, hắn đưa tay ra, muốn chạm vào vầng trăng sáng.

—— "Vừa bắt đầu, tôi luôn cho rằng điện hạ chính là tái sinh c*̉a anh ấy, dù sao vẻ ngoài c*̉a điện hạ rất giống anh ấy."

Vầng trăng thật cao, treo trên trời cao, không thể chạm tới.

—— "Nhưng bây giờ tôi chắc chắn điện hạ không phải anh ấy."

Yuanna buông tay xuống, hắn thả mình rơi khỏi rìa đảo.

—— "Anh ấy đã hy sinh giọng hát c*̉a mình."

Biển ngập tóc dài, mặt, cổ, lồng ngực, đuôi cá c*̉a Yuanna.

—— "Anh ấy không còn thể hát nữa."

*

Khi còn rất nhỏ, Yuanna đã bộc lộ tài năng võ thuật không giống bình thường, khi những nhân ngư nhỏ khác có thể giao tiếp với các sinh vật biển bằng cách hát thì Yuanna hát không hay, đã đuổi theo con cá mập trắng khổng lồ đánh cho tơi tả.

"Yuanna, con hát không hay, sau này làm sao theo đuổi người yêu?" Mẫu phi lo lắng nói.

"Con bơi nhanh nhất, làm sao lại không đuổi kịp?!" Nhân ngư nhỏ ngây thơ không tin.

"Aiii, lỡ người con thích có cánh thì sao, bay trên trời thì sao?" Mẫu phi xoa đầu c*̉a hắn: "Dù con bơi dưới biển nhanh như thế nào thì làm sao có thể đuổi được tới trên trời?"

Nhân ngư nhỏ bối rối, hắn ngây ngốc hỏi: "Vậy con phải làm sao?"

"Hát cho hay, để cho dù người yêu c*̉a con là trăng trên trời, em ấy c*̃ng sẽ đến bên con."

Một câu giống như thành sự thật, sau khi lớn lên Yuanna thực sự có người trong lòng, người trong lòng đã thực sự mọc thêm cánh, bay trên bầu trời và say mê tiếng hát c*̉a hắn, chạy đến bên hắn.

Khi đó Yuanna cho rằng như thế.

Hắn vẫn không biết mình thích Đường Ẩn, c*̃ng không biết Đường Ẩn và người đánh giá âm nhạc là c*̀ng một người.

Lần đầu tiên gặp Đường Ẩn, Đường Ẩn cầm một bó hoa hồng nói sẽ tặng cho hắn, màu đỏ ấm áp dường như là hiện thân c*̉a tình yêu trong đôi mắt đỏ máu ấy.

Đường Ẩn không hề che giấu chút si mê nào nhìn về phía hắn, nhìn thẳng vào một người rất dễ khiến người ta cảm thấy bị xúc phạm, nhưng Đường Ẩn lại có một đôi mắt trời sinh thâm tình, lông mi dài và dày làm dịu ánh mắt.

Nhưng không biết tại sao, lần đầu tiên gặp nhau, hắn theo bản năng không thích kiểu nhìn này.

Hắn ném hoa hồng c*̉a Đường Ẩn.

Đường Ẩn vẫn thâm tình nhìn hắn như vậy, dường như cho dù hắn có chà đạp cả một tấm chân tình c*̉a Đường Ẩn xuống đất thì ánh mắt c*̉a người này c*̃ng sẽ không thay đổi.

Hắn cho rằng mình không thích những fan cuồng, không thích người không hiểu âm nhạc, mãi cho đến khi nghe những gì Hes Vista nói sau đó, hắn mới nhận ra sự phản kháng xuất phát từ bản năng trong lần đầu gặp mặt, hóa ra lại là sự bảo vệ dành cho chính mình.

Hắn không thích ánh mắt Đường Ẩn nhìn xuyên qua hắn, nhớ về một người khác.

Hóa ra tình cảm c*̉a Đường Ẩn dành cho hắn những năm đó đều xuất phát từ một người khác, hóa ra dù hắn có bỏ rơi và tổn thương Đường Ẩn như thế nào, Đường Ẩn vẫn kiên quyết thích hắn, chỉ bởi vì ngoại hình c*̉a hắn giống như nhân ngư đã chết kia, hóa ra những màn tỏ tình cuồng nhiệt bằng mọi giá chỉ vì hắn giống người khác.

Hóa ra là thế.

Nhưng tại sao khi biết được tất cả sự thật, thứ hắn hận nhất không phải Đường Ẩn, không phải nhân ngư đã chết kia, mà là hắn hận chính mình hát hay.

Nếu suốt đời không hát được những bài hát hay, liệu hắn có thể tiếp tục đóng giả làm đồ dỏm, để có được ánh nhìn lâu đầy chăm chú c*̉a đôi mắt thâm tình đó không?

Yuanna để mình chìm vào trong phản chiếu c*̉a vầng trăng sáng, nước biển lạnh như băng, vầng trăng sáng vỡ ra thành vô số mảnh, như thể nó biến thành một lưỡi dao sắc bén, cứa vào người hắn.

Hắn để mình rơi nước mắt.

Giống như hắn vẫn còn là nhân ngư nhỏ bất lực không thể tìm ra cách giải quyết vấn đề từ người lớn ——

"Mẫu phi, nếu con hát rất hay nhưng người đó vẫn không thích con thì sao?"

"Chuyện đó mẫu phi c*̃ng không biết."
 
Cá Của Tôi Trải Rộng Toàn Tinh Tế
Chương 62: Ngoại truyện 10: Bức thư


01

Trước đây chúng ta đã từng nói, nếu có điều gì không thể nói thẳng thì em và anh sẽ trao đổi bằng cách viết thư, thế nên hôm nay em sẽ viết lá thư đầu tiên cho anh.

Đây là lần đầu tiên trong đời em viết một bức thư, nếu như sai mẫu thì xin đừng để ý.

Được rồi, quay lại vấn đề chính, chủ đề c*̉a bức thư này chủ yếu là giải thích, em có thứ gì không hài lòng ở anh hay không, thật ra Lục tiên sinh (gọi thẳng tên đầy đủ c*̉a anh có vẻ không trang trọng lắm) anh đã rất hoàn hảo rồi, là người yêu tốt, nhị thập tứ hiếu tiếng lành đồn xa cả thị trấn. (*)

(*) Nhị Thập Tứ Hiếu (二十四孝) là một tác phẩm tuyển tập những cố sự nổi tiếng được lưu truyền trong dân gian. Nói về 24 tấm gương hiếu thảo thời cổ đại do Quách Cư Nghiệp vào thời nhà Nguyên biên soạn. Ông nổi tiếng là một người con hiếu thảo, và sau khi cha mất ông đã xuất bản quyển này. Hầu hết các người con hiếu thảo là nam giới báo hiếu cho mẹ già.

Điều duy nhất làm em có hơi khó chịu là, anh luôn nghi ngờ em muốn tự sát.

Tuần trước, em đứng bên sông một mình ngắm nhìn rất lâu, chỉ vì suy nghĩ xem cá tôm dưới sông có ngon không, em thực sự không phải nhảy sông tự tử, Lục tiên sinh ơi, anh thử nghĩ xem mực nước sông chỉ đến thắt lưng c*̉a em, chẳng lẽ em lại lộn ngược để tự dìm chết mình? Hơn nữa nếu chết đuối thì cái xác sẽ rất đáng sợ, lỡ em doạ cho bà c*̣ giặt quần áo bên bờ sông hàng ngày thì sao? Em trông giống một người không có lương tâm lắm sao?

Em đã nói em chỉ xem tôm cá bên sông nhưng anh vẫn nhìn em bằng đôi mắt c*̉a nữ chính khổ vì tình trong bộ phim truyền hình, Lục tiên sinh, bớt xem mấy phim truyền hình này đi, sẽ biến thành người khờ đó.

Nói về xà phòng, những con cá con tôm lớn lên trong nước sông giặt quần áo? Ăn có ngon không?

Nếu ngon, mong đêm nay anh nấu một đĩa tôm kho và một đĩa cá rán, với rượu 82 năm, em sẽ cân nhắc tha thứ cho anh vì lúc nào c*̃ng ấn đầu (*) bảo em muốn tự sát.

(*) 按头: là một ngôn ngữ mạng, nghĩa là bắt, ép một việc... phổ biến nhất là trong trường hợp xem phim thấy CP thích muốn hôn nhau thì lúc đó bạn sẽ trở thành người ấn đầu.

68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f374a78524576615f6f39633348513d3d2d313233343032393236302e313666366236396237653661663930373938373434373533333630382e6a7067

02

Lần này vẫn là một lá thư bất mãn.

Thật ra em đã không hài lòng với chuyện này từ lâu rồi, em không nghĩ có thể tiếp tục như vậy được nữa, Lục tiên sinh, anh nghĩ dùng sức mạnh c*̉a mình trên giường có hợp lý không?

Em đã nói là không dùng, anh nói với em c*̃ng dùng được mà, Lục tiên sinh, khi một sức mạnh bị anh chiếm đoạt, em không có quyền ưu tiên sử dụng nó, mỗi lần anh chỉ cho em sức mạnh cửu vĩ.

Ơ.

Có phải anh muốn nhìn bộ dạng đuôi tai hồ ly c*̉a em? Em nói cho anh biết, sức mạnh mất nết đó làm em nằm liệt giường có thể chết trên giường, em sẽ không sử dụng nó từ trên giường đến phòng tắm.

Lục tiên sinh, anh tốt nhất đừng dùng cửu vĩ, lần sau mà thấy cái đuôi đó, em sẽ cạo trọc.

03

Em muốn lấy lại lá thư đầu tiên đã nói anh là một người yêu hoàn mỹ nhị thập tứ hiếu, hôm nay em phải nói chuyện này, em đã chịu đựng chịu đựng chịu đựng rất lâu, trước đó thật có lỗi khi phải đả kích Lục tiên sinh nhưng hôm nay cân nhắc đến lỗ tai c*̉a em, Lục tiên sinh anh có thể từ bỏ nghệ thuật biểu diễn ca hát hàng ngày được không, em cảm thấy mình sắp mất đi sự nhạy cảm với âm nhạc rồi.

Lúc đầu em nghĩ Lục tiên sinh luyện thanh nhạc hàng ngày thì giọng hát c*̉a anh sẽ luôn tiến bộ nên lúc đầu em sẽ động viên anh, trái lương tâm khen anh hát hay.

Không nghĩ tới Lục tiên sinh anh được khen xong c*̃ng không vui, mà lại lộ ra ánh mắt kỳ quái trong bộ phim khổ tình true and fals daughter, ơ em tại sao lại lấy cái thứ quỷ này để làm ví dụ cho anh?! Tất cả c*̃ng tại Lục tiên sinh, tại anh tối nào c*̃ng toàn xem mấy bộ phim kỳ quái thiếu dinh dưỡng đó, lần nào anh c*̃ng đặt mình vào vai nữ chính.

Kết quả là khi em nằm cạnh anh, em sẽ có cảm giác tội lỗi không thể giải thích được mình là một tên cặn bã, vua thủy tề, đàn ông phụ tình, thôi đừng nói chuyện này nữa, trọng điểm là Lục tiên sinh, anh thật sự không có khiếu ca hát, sau này chúng ta có thể từ bỏ sở thích ca hát này không, không chỉ cho em, mà còn cho cả gia đình này, anh nhìn Tiểu Mi, mỗi lần nó nghe anh hát đều dựng cả lông lên ra sao? Kiểu này không tốt cho nhóc con đâu.

04

Lục Tước, lần này em sẽ gọi tên đầy đủ c*̉a anh, có nghĩa là em rất tức giận.

Lục Tước.

Tại sao anh luôn nghi ngờ em không thích anh? Em chưa bao giờ là người sẽ bạc đãi bản thân, thích thì thích, không thích thì không thích, em hỏi anh đã bao giờ thấy em trái lại ý muốn c*̉a bản thân ở c*̀ng với một người mà em ghét chưa, anh bảo là rồng ảo ảnh và chiến tranh.

Anh được lắm, Lục Tước.

Chuyện đó lại là chuyện khác, em cố tình nói vậy vì em căm thù sâu sắc gã, Lục Tước, em và anh có hận hù sâu nào không? Em hận anh đến nỗi, em thà tự ghê tởm bản thân còn hơn nói yêu anh sao?

Mấy câu nói vừa buồn nôn lại kiểu cách nên em chưa bao giờ nói, em tưởng Lục Tước, anh rất thông minh chỉ cần chúng ta sớm chiều ở chung thì anh sẽ hiểu tấm lòng c*̉a em, nhưng bây giờ em đã thấy mình sai rồi, làm sao em có thể mong đợi một người xem mấy bộ phim nữ chính khổ vì tình thông minh đến nhường nào?

Hôm nay em nhận được một sợi dây chuyền ngọc trai từ Hesvista, Hesvista nói đó là món quà từ mất răng cửa, nói rằng viên ngọc trai này là nước mắt mà Permilia đã từng rơi xuống.

Em nhận được quà này định đi thăm mất răng cửa, vì không biết răng cửa bổ sung cho nó còn dùng được không, nếu như không thể dùng thì liền giúp nó xử lý hậu quả cho tốt. Dù sao người ta lúc trước đã tặng em một món quà lớn như vậy, mà chúng ta chỉ bù lại răng cửa, em không phải loại người lợi dụng người khác.

Không ngờ tới anh lại có tâm trạng không ổn, anh nghĩ em ở bên anh chỉ vì Permilia, anh thế mà cảm thấy em c*̃ng không yêu anh.

Lục Tước, anh có biết tại sao em lại tức giận nấu cơm cho anh ăn khi anh tủi thân nói ra câu đó không?

Sao em lại không thích anh chứ?

Từ lần đầu tiên em nhìn thấy anh, anh đối với em rất đặc biệt, anh c*̃ng biết lúc em còn là huyết tộc vô tâm, em cứu anh thả anh đi, lại âm thầm bảo vệ anh, bảo vệ anh suốt chặng đường, nếu như em không thích anh thì tại sao làm như thế? Em rảnh đến mức phải đi làm từ thiện sao?

Anh nói em thèm cơ thể thèm máu c*̉a anh, đúng! Em thèm máu c*̉a anh! Bây giờ em c*̃ng thèm anh làm cơm, nhưng điều này có gì mâu thuẫn với việc em thích anh không?!

Anh thực hiện ước mơ em đã hằng ao ước, anh đối với em mà nói thì khác với tất cả mọi người, được, em biết em nói như vậy, anh sẽ thắc mắc không biết em có thích Merce nữa không, em viết lá thư này mà sắp tức đến mức đau gan rồi.

Làm sao để chứng minh em yêu anh? Nếu trái tim nhân loại có thể lấy ra rồi trả lại, em sẽ cho anh thấy trái tim c*̉a em.

Lục Tước, anh có biết trong kí ức bấy lâu nay c*̉a em, rất nhiều điều rất đỗi bình thường đến mức có thể bỏ qua, nhưng chỉ có một người mà em luôn nhớ rõ.

Người đó có mái tóc vàng sáng như mặt trời, có đôi mắt sáng như bầu trời xanh, em rất thích nhìn vào mắt anh, như thể nhìn thấy bầu trời luôn trong xanh và đầy nắng.

Trong đôi mắt đó không nên có vẻ lo lắng.

Không nên ảm đạm mất ánh sáng, không nên đau lòng buồn bã.

Em luôn nhớ người đó đã nói với em rằng, anh ấy nguyện đổ giọt máu cuối c*̀ng vì tương lai nhân loại, khoảnh khắc đó cả thế giới c*̉a em như bừng sáng.

Em nhìn anh ấy, không khỏi tự hỏi, tại sao nhân loại này lại có một niềm tin vững chắc và sáng chói đến vậy?

Lúc đó trên người anh ấy có máu c*̉a người khác nên em không bị quấy nhiễu bởi mùi máu. Em có hơi khó tin mà nhìn anh ấy giống như tìm thấy kho báu.

Lục Tước, anh có biết hay không, vì thực hiện lý tưởng c*̉a mình mà người đó bị thương bao nhiêu? Ánh sáng trong đôi mắt c*̉a người đó dần dần mờ đi, đôi khi em có hơi lo lắng, lo lắng ánh mắt anh ấy sẽ ảm đạm như những nhân loại khác.

Nhưng vào ngày liên bang được thành lập, toàn thân người đó đầy chiến công, đứng dưới ánh mặt trời rực rỡ với tư cách là vị thần bảo hộ c*̉a nhân loại mà phát biểu. Ánh nắng dường như đã dát lên anh ấy một lớp vàng, đôi mắt xanh ấy thật rạng rỡ, đó vẫn là ngày nắng em thích nhất.

Em biết, anh ấy chỉ trở nên sống nội tâm, thực ra khi đến gần người đó vẫn có thể cảm nhận được sức nóng tỏa ra từ cơ thể.

Em thích người đó.

Dù không có máu tươi hấp dẫn, em vẫn thích người đó.

Em thích đôi mắt sáng ngời c*̉a người đó nhìn em, em thích tình yêu mà anh ấy truyền lại cho em, em thích cách anh ấy mô tả tương lai cho em, như thể phần còn lại c*̉a cuộc đời em tươi sáng hơn vì nó, làm sao em có thể không thích anh ấy?

Dù anh ấy luôn nghĩ em sẽ tự tử, dù anh ấy luôn sử dụng những sức mạnh đó làm những việc quá đáng, dù anh ấy luôn hát những bài hát không hay cho em nghe... em cảm thấy được gặp và ở bên cạnh anh ấy là điều hạnh phúc nhất trong cuộc đời em.

Sẽ tốt hơn nếu anh ấy có thể sửa chữa những thiếu sót đó, anh có nghĩ vậy không, Lục Tước.

Không thay đổi được c*̃ng không sao, chuyện này em c*̃ng phải chịu trách nhiệm, chẳng lẽ em đối với anh ấy không đủ tốt để khiến anh ấy không có cảm giác an toàn?

Em chưa từng yêu ai, đây là lần đầu tiên em yêu một ai đó, nếu có gì sai sót mong anh c*̃ng viết thư cho em được không? Lần trước em nhắc đến việc viết thư, đó là để chúng ta có thể giám sát lẫn nhau c*̀ng nhau tiến bộ.

Em viết cho anh rất nhiều bức thư tìm tật xấu, mà mỗi lần anh viết thư cho em đều là gì mà "Anh yêu ngài", tới lui là chủ đề này, có chuyện anh không nói cho em, làm sao em biết trong lòng anh còn giấu nhiều điều như vậy?

Viết nhiều chữ rồi, em viết đều mỏi, hôm nay anh đọc xong thư thì đến xoa tay cho em, nghe chưa?

05

Lục tiên sinh, lần này em đến đây để xem xét vấn đề bệnh lý c*̉a anh, đúng, Lục tiên sinh, em nghi ngờ anh có vẻ bị bệnh.

Thật ra sáng nay khi anh kéo rèm đứng cạnh giường rồi vô tư hát cho em nghe, em thực sự không có ý xấu gì cả, mới nói với anh "Đừng hát nữa" nhưng ai ngờ tới, ai ngờ tới Lục tiên sinh anh khóc.

Em xin lỗi, em không biết bây giờ anh rất dễ bị tổn tương, em không biết ca hát rất quan trọng đối với anh, sau này em sẽ không ngăn cản anh hát nữa, em sẽ không lén nhét máy trợ thính khi anh hát, dù anh hát dở thế nào, em c*̃ng sẽ nghe anh hát xong, anh đừng có như ngày hôm nay, khóc rồi ôm em, nói với em sau này sẽ không bao giờ hát nữa.

Em có hơi sợ, lúc đó em không dám nói, em sợ cảm xúc anh quá kích động sẽ ngất xỉu, bây giờ nếu tâm trạng anh tốt rồi thì chúng ta nên đến bệnh viện khám bệnh?

Đúng rồi, sáng nay em chưa nói lời yêu, em sẽ bổ sung thêm ở chỗ này:

Em yêu anh, Lục Tước.

[Toàn văn hoàn]
 
Back
Top Bottom