Ngôn Tình Bút Ký Thời Không

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bút Ký Thời Không
Chương 140: C140: Ngoại truyện giáo bá cầu dạy dỗ


Sau khi Phó Niên Hằng bị bắt, Sơ Nghiên tiếp tục quay về cuộc sống học đường của mình. Ba năm cấp ba, cô đúng là ngoan ngoãn chú tâm học tập, vừa là giáo bá, vừa là học bá mà mọi nam lẫn nữ sinh trong trường ngưỡng mộ.

Chỉ số nhan sắc của Ngôn Chỉ không cao, nhưng khí chất trên người Sơ Nghiên lại quá đặc biệt, người nào đó lại được một phen đổ giấm chua. Mỗi lần như vậy, Sơ Nghiên lại có chút bất đắc dĩ.

Lớp 12 năm đó, Sơ Nghiên thi đỗ vào trường y hàng đầu, với điểm số gần như tuyệt đối, trở thành thủ khoa toàn quốc.

Đồng thời, vị Tổng tài một tay điều hành Phó Thị, ngang trời xuất thế, đem Phó thị đang bên bờ sụp đổ chỉ trong hai năm đã gần như làm chủ thị trường Chứng khoán trên toàn quốc - Phó tổng, Phó Niên Trạch tuyên bố đã kết hôn!

Điều này khiến không ít thiếu nữ thở dài tiếc nuối, toàn giới truyền thông đều rầm rộ tìm hiểu xem vị Phó phu nhân thần bí kia rốt cuộc là thần thánh phương nào, lại có thể đem người đàn ông như Phó Niên Trạch nắm trong lòng bàn tay.

Mà vị Phó phu nhân đang được giới truyền thông săn đón rầm rộ lúc này có chút bất lực nhìn vị tổng tài lạnh lùng cấm dục nào đó ôm chặt lấy mình cọ tới cọ lui.

“Bạn học nhỏ, khi nào chúng ta có thể tổ chức hôn lễ?”

Sơ Nghiên bị hắn ôm chặt trong lòng cũng không khó chịu, đưa tay vỗ vỗ bàn tay to đang vòng qua eo mình, nói.

“Em thấy lịch anh xếp có phải quá gấp không? Chúng ta không phải đã lĩnh chứng nhận rồi sao?”

“Không gấp.”

“Anh nhìn lại xem?”

Sơ Nghiên cầm một quyển lịch nhìn ba ngày được khoanh tròn đưa cho hắn.

“Ba ngày sau, một tuần sau, chậm nhất là mười ngày sau?”

“Anh cảm thấy quá chậm, chỉ muốn lập tức cùng em kết hôn.”

Thanh âm Phó Niên Trạch có chút ủ rũ, cũng có chút mờ mịt không rõ.

Hắn cũng không biết vì sao, hắn có cảm giác bản thân đã chờ ngày này đã thật lâu thật lâu về trước.

Hắn đang sợ, hắn bất an.

Chỉ cảm thấy mọi thứ ở đây như một giấc mơ, chớp mắt cô liền rời xa hắn.

Sơ Nghiên cảm giác hắn khổ sở, hơi khựng lại, xoay người vòng lại ôm hắn.

“Ừm, vậy một tuần sau nhé.”

“Được.”

Phó Niên Trạch lập tức vui vẻ, khóe môi bất giác cong lên ý cười tà mị.

Mặc dù làm nũng có chút mất mặt, nhưng đại công cáo thành!

Trong một tuần này, Phó Niên Trạch gần như vậy dụng toàn bộ tài lực, nhân lực để chuẩn bị cho lễ cưới. Hắn bận đến sức đầu mẻ trán, đem công việc xử lý tốt nhất để chuẩn bị cho tuần trăng mật sau khi kết hôn.

Sơ Nghiên thì cực kỳ nhàn hạ, ngoài những lúc đến trường, đều là được Bạch Mộng Nhiên dẫn đi dạo phố, spa, làm đẹp…

Ba mẹ Ngôn đối với đứa con rể là Phó Niên Trạch, ban đầu cực kỳ không vui. Bọn họ cảm thấy Phó Niên Trạch và con gái mình không phải cùng một loại người, hào môn phức tạp, con gái lại quá hiền lành, bọn họ sợ Sơ Nghiên sẽ chịu thiệt.

Nhưng khi nhìn thấy Phó Niên Trạch và biểu hiện trong mấy ngày ở lại Ngôn gia. Hai vị phụ huynh đều cực kỳ hài lòng, đối với con rể còn yêu thích hơn cả con ruột.

Phải nói Phó Niên Trạch thật sự biết đối nhân xử thế, co được giãn được. Hắn hoàn toàn nắm rõ suy nghĩ của ông bà Ngôn trong lòng bàn tay, một kích tất trúng, đem lo lắng của hai ông bà quét không còn một mảnh.

Còn về Phó gia, Phó lão gia tử khi biết cháu dâu là Sơ Nghiên, chính là yêu thích không hề che giấu. Còn về những người khác trong Phó gia, Phó Niên Trạch đều mặc kệ. Dù sao bọn họ cũng không dám phản đối.

Bảy ngày sau, Sơ Nghiên được ông Ngôn dắt tay bước vào lễ đường, nhìn người đàn ông điển trai đang mặc lễ phục trước mặt, cả gương mặt đều tràn ngập trong sự ngọt ngào sung sướng và hạnh phúc, ánh mắt nóng bỏng sáng rực nhìn chằm chằm vào cô. Ông Ngôn đem tay Sơ Nghiên đặt vào tay hắn, dặn dò một câu, rồi buông tay rời đi. Quay về chỗ dỗ dành bà Ngôn đang không kiềm được nước mắt.

“Vợ ơi, cuối cùng anh cũng rước được em về nhà rồi.”

Phó Niên Trạch đặt hoa vào tay cô, mỉm cười hạnh phúc.

Sơ Nghiên hơi hơi kéo khóe môi, ánh mắt nhìn hắn cũng tràn ngập loại tình cảm mà cô cũng không thể lý giải. Trái tim trong lồ ng ngực không ngừng nhảy lên thình thịch.

“Ừm, em rất vui.”

Hai người nắm tay nhau, bước lên bục bắt đầu làm lễ. Nhưng tia nắng buổi sáng xuyên qua những tấm thủy tinh trên cửa sổ, tựa như những chùm sáng rực rỡ, tô điểm thêm con đường phía trước của hai người.

Những người tham dự buổi hôn lễ hôn đó, khi trở về đều chỉ có thể thốt lên.

“Đúng là một đôi bích nhân.”

Còn bảy ngày sau đó, Sơ Nghiên liền cảm nhận được cái gì gọi là lão xử nam 27 tuổi mới khai trai. Đúng là… một lời khó nói hết. Tính tình tốt như Sơ Nghiên cũng không thể nào chịu nổi sự đòi hỏi vô độ của hắn.

“Vợ ơi~.”

“Cút!”

Thế là sau tuần trăng mật, vị tổng tài nào đó bị đổi ra phòng khách ngủ ba ngày. Khiến cho ba ngàu này, nhân viên của Phó thị khóc không ra nước mắt.

Boss a, ngài không làm gì được phu nhân, lại giận chó đánh mèo lên chúng tôi a!!!

________

Sơ Nghiên gặp lại Ninh Mặc, đã là chuyện của sáu năm sau trong một buổi tiệc. Sau khi tốt nghiệp, Sơ Nghiên cũng không tìm chỗ làm mà về ngà làm Phó phu nhân hưởng phúc. Tám năm này, Ninh Mặc giống như nguyên tác, đã quật khởi thành công, trở thành doanh nhân trẻ người người săn đón trong giới thượng lưu. Thù của Ninh thị năm đó, hắn trả xong chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.

Điều Sơ Nghiên bất ngờ nhất, là Tô Tinh Thần và hắn thế nhưng không thể cùng nhau đi đến cuối cùng.

Tô Tinh Thần đã kết hôn, chồng của cô ấy chính mà Long Thiên Hạo.

Tô gia bị diệt là chuyện chưa từng có trong nguyên tác. Tô Tinh Thần vì cứu giữ Tô Thị, mới quyết định cùng Long gia liên hôn. W𝔢b‎ đọc‎ nhanh‎ tại‎ ==‎ t𝗿ù𝓶t𝗿u‎ 𝔂ện﹒𝗩𝙉‎ ==

Mặc dù là hôn nhân chính trị, nhưng Long Thiên Hạo yêu Tô Tinh Thần là thật. Chỉ là không biết kết cục của bọn họ là song túc song phi hay là tự tổn thương lẫn nhau.

“Vì sao anh lại buông tay?”

Đây là câu hỏi Sơ Nghiên đặt cho Ninh Mặc.

Ninh Mặc im lặng hồi lâu, tự giễu cười cười một tiếng.

“Đó là quyết định của em ấy. Tôi không có quyền ngăn cản. Hơn nữa…”

Em ấy mặc dù rơi xuống bùn lầy, nhưng trong xương cốt là sự kiêu ngạo của đại tiểu thư.

Em ấy hiện tại, giống anh của trước kia. Hắn hiểu được, bởi vì hiểu được, nên không thể ngăn cản.

Hắn hy vọng cô có thể cùng Long Thiên Hạo sống tốt, cũng muốn âm thầm tiêpa sức cho cô.

Thần Thần, dù kiếp này không thể răng long đầu bạc, kết thành vợ chồng, nhưng anh vẫn sẽ đứng phía sau làm lá chắn cho em.

Phó Niên Trạch đi đến chỗ hai người, Ninh Mặc không nói nữa, chào một tiếng rồi rời đi.

Sơ Nghiên nhìn bóng lưng của hắn rời đi, trong đầu là thanh âm cả kinh quát lớn của Thiên Hoa:

[Trời ơi, cốt truyện này băng cũng quá lợi hại đi? Nam chủ thế giới lại rơi rớt địa vị xuống thành nam phụ thâm tình???]

Là thế giới này sai rồi, vẫn là nó sai rồi??

Sơ Nghiên đem Thiên Hoa kéo đen, không chút để ý nắm tay người bên cạnh.

Nam nữ chủ như thế nào, cô không quan tâm. Trong lòng cô, chỉ có người trước mắt là quan trọng nhất, cũng là duy nhất.

Chúng ta của sau này, cũng luôn sánh bước như vậy.

_____ HOÀN_______

Ngoại truyện đã xong, cùng bước sang vị diện tiếp theo nào~

Vị diện tiếp theo sẽ là …?
 
Bút Ký Thời Không
Chương 141: C141: Giang hồ du ký 1


Lúc Sơ Nghiên quay lại không gian, liền bắt đầu ngồi đả tọa tu luyện hồn lực. Nhiệm vụ lần này hoàn thành không quá tốt, tích điểm hiện tại cũng chỉ có 500 điểm.

Cũng không biết qua bao lâu, Sơ Nghiên rốt cuộc mở mắt, đôi mắt chợt lóe qua ánh tím rồi biến mất.

Nàng hơi nâng mi, mở miệng:

“Thiên Hoa, liên lạc chủ hệ thống.”

[Đã rõ thưa ký chủ, bắt đầu kết nối… tích…tích… kết nối hoàn tất.]

[Chủ nhân.]

Sơ Nghiên nhìn hình ảnh tiểu Thiên Sơ hiện lên trước mặt, mở miệng:

“Người tiến vào vị diện từ Thời không Chi Uyên đã xác định được chưa?”

[Chủ nhân, đã xác định người không rõ lai lịch tiến vào ở Hỗn Độn Giới, còn về thân phận, người này che giấu rất giỏi, hệ thống chủ không thể rà soát.]

Sơ Nghiên suy tư một chút, mới tiếp tục hỏi:

“…Hi Hòa đã liên lạc được chưa?”

[Hi Hòa Thần Nữ không rõ tung tích, Tiểu Sơ vẫn đang tìm kiếm nơi nàng rơi xuống.]

Sơ Nghiên hơi nhíu mày, đến Hi Hòa cũng gặp nạn, bọn chúng lần này động tay đúng là chơi lớn thật. Tân Thần chủ chưa được kế vị, Hỗn Độn Tinh Không không thể mở ra, không thể lấy được ba món Thần khí trấn áp Ngoại Vực Ma Giới, Thời Không Chi Uyên loạn trong giặc ngoài, sợ là không trụ được bao lâu nữa.

Tân Thần chủ chưa có, Bốn vị Thần Quân dưới trướng đều lâm vào ngủ say, mẫu thượng đại nhân cũng sớm quay về Cửu Thiên Thế Giới, hiện tại ngoài Thiên Mặc ra, nàng còn chưa thấy được người có thể phá được cục diện này. Ở thế giới tiếp theo nhất định phải nhanh chóng giúp hắn đánh thức Thần cách. Chỉ có hắn sớm khôi phục thần trí, mới có thể hoàn thành lịch kiếp, quay về kế thừa Thần vị.

“Được rồi, ngươi tiếp tục tìm kiếm tung tích của Hi Hòa, chú ý động tĩnh Hắc Uyên và Hoang Man một chút….”

Sơ Nghiên hơi dừng một chút, rồi nói:

“…Gọi Phong Diễm và U Hàm về, giúp ta trấn giữ Chủ Thần Cung.”

[Vâng.]

Thiên Sơ biến mất, Thiên Hoa liền bay về bên cạnh Sơ Nghiên.

“Đi, vị diện tiếp theo.”

[Vâng, ký chủ đại nhân!]

__________________

Sơ Nghiên vừa tiến vào vị diện, liền cảm giác bản thân đang bị người khiên đi, trên cơ thể còn ẩn ẩn đau đớn.

Chẳng lẽ là bị bắt cóc? Giết người vứt xác?

Vừa suy nghĩ được hai câu, cả người liền bị ném mạnh xuống đất, cô đau đến có chút nhe răng. Bất quá tay chân đều bị trói, trước mắt một mảnh tối đen, cũng không biết bản thân đang ở đâu.

“Hừ, đúng là không biết tự lượng sức, một tiểu tử võ công mèo cào mà cũng đòi ra vẻ anh hùng rút đao tương trợ? Đúng là tìm chết.”

Sơ Nghiên: “…” Không phải, tiểu tử? Nàng lần này xuyên thành nam nhân?

Sơ Nghiên bất động thanh sắc sờ sờ ngực, không phải nam, chỉ là giả nam.

“Hồng ca, tên này nhan sắc cũng không tầm thường đâu, mặc dù là nam nhân, còn đã chết, nhưng mà….”

“…Hắc hắc hắc, không phải còn ấm sao?”

Một tên khác tiếp lời, trong giọng nói lộ ra thèm khát d@m đãng.

“Hừ, một đám các người chơi thì chơi nhanh một chút, lão tử đến xem tiểu tử bên kia.”

“Hừ hừ, Hồng ca thật là, đúng là không biết đồ tốt.”

“Hắc hắc, Hồng ca không chơi long dương, các ngươi cũng biết mà.”

Tên này vừa nói xong, vừa lôi kéo túi đen đang trùm Sơ Nghiên ra. Gương mặt nàng vừa lộ, cổ của kẻ vừa mở túi cũng đã gãy.

“Cái…”

Hai người còn lại còn chưa kịp hoàn hồn, lưỡi dao đã cắt đứt cổ họng bọn chúng, một tiếng không không thể hét lên được, máu tươi đã phun ra rồi ngã xuống.

Sơ Nghiên nhíu nhíu mày nhìn thanh dao găm trên tay, là nàng cướp lấy từ bên hông của tên ra tay đầu tiên kia. Nhìn đám người mặc y phục cổ trang vải thô trước mặt, lại nhìn một thân lam y vải thô của bản thân, lần này là đến cổ đại sao?

“Bên các ngươi có chuyện gì!”

Tên dẫn đầu bên kia tựa hồ đã nghe được động tĩnh không đúng, tiến bước chân ngày càng gần, đang đi về hướng nàng.

Sơ Nghiên nhíu nhíu mày, nàng nhúng người nhảy lên, nắm lấy cành cây, một vòng lộn ngược lên cành ngồi yên.

Hồng ca vừa đến gần liền ngửi được mùi máu, sắc mặt thay đổi. Theo sau hắn còn có hai tên khác, một tên đang vác theo một thiếu niên bị đánh ngất trên vai.

Hồng ca vội cúi xuống xem xét vết thương, ánh mắt ngưng trọng:

“Một nhát giế t chết, thủ pháp nhanh gọn, tuyệt đối là cao thủ.”

“Hự!”

Bịch!

Hai thanh âm ngã xuống vang lên, Hồng ca cả kinh muốn quay lại, nhưng chỉ cảm thấy yết hầu mát lạnh, một thanh dao găm lạnh lẽo đặt trên cổ họng hắn.

“Các hạ, các hạ là người phương nào!”

“Kẻ tiễn ngươi xuống địa ngục.”

Nhìn thi thể Hồng ca ngã xuống, Sơ Nghiên đưa mắt nhìn thiếu niên đang ngã trên mặt đất. Nàng nâng dao găm lên, một nhát dứt khoát đâm xuống yết hầu hắn. Thiên Hoa lập tức bay ra hét lớn:

[Ký chủ! Đó là nam chủ! Không thể giết a!!]

Sơ Nghiên:?

Mũi dao cách yết hầu nam chủ chưa đến một phân liền dừng lại. Sơ Nghiên “Ồ” một tiếng, tiện tay đem dao trên tay ném đi, gương mặt có chút ghét bỏ.

Nàng phủi phủi quần áo một chút, nhấc chân liền muốn rời đi.

Thiên Hoa: Khoan đã, ký chủ, còn nam chủ thì sao? Chị bỏ hắn mà đi như vậy hả? Đó là nam chủ á!

[Ký chủ, từ từ đã, chị định cứ thế rời đi nha?]

Sơ Nghiên hơi dừng chân một chút, xoay người ngồi xuống tảng đá lớn bên đường, mở miệng:

“Tiếp nhận cốt truyện đi.”

[Vâng, ký chủ!]

Cảm giác quen thuộc truyền đến, Sơ Nghiên lập tức nhắm mắt bắt đầu tiếp nhận cốt truyện.

Thế giới lần này là một thế giới kiếm hiệp giang hồ, Nam chủ Mộ Dung Thành, là con trai duy nhất của của ma giáo giáo chủ, Thiếu chủ Ma Giáo. Hắn mặc dù là ma đạo, tính cách lại vô tình trượng nghĩa tốt bụng, hắn giấu diếm thân phận thiếu chủ, hành tẩu giang hồ. Thân là nam chủ, đương nhiên dính vào vô số ân oán giang hồ, đi đến đầu ở đó liền náo nhiệt.

Nữ chủ tên Nạp Lan Chỉ Y, là con gái út của Thiên Hạ Đệ Nhất Trang Trang chủ, là một đóa băng liên cao lãnh lạnh lùng ít nói. Nạp Lan Trang chủ trong một lần bị ám sát, thân trúng kịch độc. Đúng lúc đó, chỉ có Hoàng thất mới có Tổ Long Châu giải được bách độc mới có thể miễn cưỡng giữ được mạng ông, nhưng Hoàng đế lại muốn Nạp Lan Chỉ Y gả vào hoàng gia. Nạp Lan Chỉ Y vì không muốn liên hôn với hoàng tộc, rời nhà tìm Thần Y chữa bệnh cho cha. trên đường tìm Cốc chủ Thần Y Cốc lại vô tình cứu giúp Mộ Dung Thành đang bị dính vào một vụ án. Thế là hai người quen biết, một đường đồng hành, Mộ Dung Thành giúp Nạp Lan Chỉ Y nghe ngóng tin tức của Thần Y Cốc Cốc chủ, Nạp Lan Chỉ Y hai người một đường giúp đỡ chăm sóc nhau, cùng trải qua hoạn nạn, cuối cùng lâu ngày sinh tình, dần dần đến cùng nhau ước định chung thân.

Nhưng Thần Y Cốc Cốc chủ còn chưa tìm được, thân phận thiếu chủ Ma giáo của Mộ Dung Thành bại lộ, hơn nữa mọi vụ án xảy ra trên giang hồ đều bị đổ lên người hắn, Mộ Dung Thành bị đuổi giết khác nơi, Nạp Lan Chỉ Y cảm thấy bị lừa gạt, đau lòng tột độ, tâm như tro tàn cùng hắn ân đoạn nghĩa tuyệt, trở về Thiên Hạ Đệ Nhất Trang, lúc đó mạng sống của Trang chủ như đèn trước gió, không thể cầm cự thêm. Nàng buộc phải chấp nhận liên hôn đổi lấy Tổ Long Châu duy trì mạng sống cho phụ thân. Ngày thành hôn, Mộ Dung Thành dẫn theo người đến ngăn cản, phát hiện ra âm mưu động trời phía sau. Mọi thứ đều do hoàng thất làm ra, mục tiêu chính là khống chế thế lực giang hồ để hoàng thất phục dụng.

Một trận tranh đấu lớn diễn ra, Ma giáo lập công lớn, Hoàng thất tổn thất nghiêm trọng, lập minh ước rút khỏi giang hồ, đồng thời giao ra thuốc giải cứu Trang chủ Thiên Hạ Đệ Nhất Trang. Nam nữ chủ hóa giải hiểu lầm, tà ma chính phái từ đó hòa thuận, giang hồ cũng yên ổn. Hai thế lực cùng tổ chức một cái thịnh thế đại hôn, happy ending.

Nguyên chủ tên Phục Lam, là một hộ vệ Mộ Dung Thành dẫn theo khi rời ma giáo. Nàng là người đi theo bên cạnh Mộ Dung Thành từ nhỏ, là thuộc hạ trung thành nhất của hắn. Lần này Mộ Dung Thành dính vào vụ án gi ết chết tiểu công tử của Vạn Bảo Các. Hắn bị nghi ngờ là hung thủ. Phục Lam bị g iết chết diệt khẩu, sau khi chết còn bị bọn họ c ường bạo, cuối cùng ném xác vào rừng, bị thú hoang xé xác, chết không toàn thây.

Thời gian nàng tiến vào đúng là lúc bọn họ theo dõi người bị phát hiện, Phục Lam bị giết diệt khẩu, tiểu tử này sẽ trở thành cừu thế mạng, bị vu oan thành hung thủ.

Ân, sau đó chính là nữ chủ Nạp Lan Chỉ Y đến, đem người giải oan.

_______

[TÂN VỊ DIỆN ĐẾN ĐÂY…]
 
Bút Ký Thời Không
Chương 142: C142: Giang hồ du ký 2


Sơ Nghiên đá đá người đang nằm trên đất, Mộ Dung Thành vẫn bất động. Nàng hơi nhíu nhíu mày, ngồi xổm xuống kiểm tra.

Thì ra là bị trúng mê dược, không giải mê dược thì không tỉnh lại được.

“Thiên Hoa, vậy nguyện vọng của nguyên chủ là gì?”

[Nhiệm vụ chính tuyến xuất hiện rồi: Hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ: Bảo vệ Mộ Dung Thành.]

Sơ Nghiên: “…”

Nàng phải bảo vệ tên ngốc đi đến đâu liền gây chuyện đến đó này sao?

Nhiệm vụ yêu cầu ta bảo vệ hắn, thời gian là bao lâu? Một ngày? Một tháng? Một năm? Vẫn là bảo vệ hắn cả đời?

Thiên Hoa: […] Cái này, nó cũng không biết đâu, còn tùy vào đánh giá tiến độ nhiệm vụ đi? Chắc hẳn là bảo vệ đến hết cốt truyện?

Sơ Nghiên cũng không trông chờ vào nó có thể cung cấp được thông tin gì hữu ích, nàng đem Mộ Dung Thành xách lên.

Tạm thời tránh xa hiện trường này đã, tránh cho lại có người đến đem bọn họ tróc nã về quy án.

Nàng nhớ không lầm, suốt dọc đường “gây sự” của Mộ Dung Thành còn có một kẻ phiền phức theo sau.

_______

Sơ Nghiên kéo Mộ Dung Thành đến một cái miếu hoang, đem người ném sang một bên.

Mê dược này còn có nửa canh giờ nữa liền tự giải, hiện tại chỗ này cách hiện trường án mạng khá xa, hẳn là bọn họ sẽ không tìm đến được. Bây giờ chờ Mộ Dung Thành tỉnh lại là được, sau đó quay về Thanh Lâm Thành giải quyết vụ án kia.

Đói quá, tìm gì đó lót bụng cái đã.

Sơ Nghiên quyết định đi săn, dù sau ở chỗ rừng núi như này, muốn tìm chỗ mua đồ ăn là chuyện không có khả năng, chỉ có thể tự thân vận động. Nàng ra ngoài một chút, lát sau liền xách theo hai con thỏ quay lại, ném xuống đất.

Sơ Nghiên: “…”

Thiên Hoa: […]

Không gian đột nhiên có chút trầm mặc một cách quỷ dị. Không biết qua bao lâu, Sơ Nghiên đột nhiên lên tiếng:

“…Hệ thống, ngươi biết nấu ăn không?”

Thiên Hoa:!!! [Ký chủ, tôi là hệ thống toàn năng nhưng không bao gồm cái này!!]

Sơ Nghiên liếc xéo nó một cái, Thiên Hoa lập tức héo.

Được rồi, là nó sai.

Sơ Nghiên thở dài một hơi, lại đứng lên đi ra ngoài. Lát sau, cô trở lại với vài quả dại trên tay. Nàng một bên gặm trái cây, một bên ngẫm lại tình tiết một chút.

Vụ án Thanh Lâm Thành này, là án diệt môn của Đoàn gia, một gia tộc giàu có nhất Thanh Lâm Thành. Mộ Dung Thành trên đường “Hành tẩu giang hồ” cứu được một tiểu cô nương tên Đoàn Uyển Dung, là tiểu nữ nhi của Gia chủ Đoàn gia, sau đó hắn và Phục Lam hộ tống Đoàn Uyển Dung một đường trở về Thanh Lâm Thành. Gia chủ Đoàn gia vì muốn tạ ơn, giữ hai người ở lại. Hai người vừa vào ở được hai ngày, đến sáng ngày thứ ba, cả Đoàn gia máu chảy thành sông, trừ hai người ra, một người cũng không sống sót.

Thật ra đêm đó Mộ Dung Thành và Phục Lam đều phát hiện vấn đề, chỉ là đám hắc y kia quá mạnh, bọn họ không phải đối thủ, đem hết toàn bộ sức lực mới có thể toàn thân rút lui, còn cứu được Đoàn Uyển Dung ra ngoài. Đáng tiếc bọn họ chạy ra khỏi thành, lại lạc mất Đoàn Dung Uyển, mà hai người bị truy sát một đường, kém chút đã chết trên tay đám sát thủ.

Đến hôm sau trở về nghe ngóng tin tức, lại được tin hai người bị truy nã, nguyên nhân giết người là lòng tham nổi lên, giết người cướp của. Hai người khó khăn lắm mới tìm được chút manh mối từ hình xăm trên người sát thủ, lại bị đám thổ phỉ tập kích bất ngờ, Mộ Dung Thành bị đánh thuốc mê, Phục Lam lại chết thảm ở đây. Nếu hôm nay nàng không xuất hiện, theo cốt truyện, Mộ Dung Thành lại bị dính vào một vụ giết người cướp của, lần này chứng cứ cộng với Đoàn gia diệt môn, đem tội danh của hắn chứng thực càng thêm khó lòng chối cải.

Nếu vậy, lần này không có gánh tội giết người thay bọn thổ phỉ kia, chứng cứ giết người chưa có, hiện tại Đoàn Uyển Dung chính là nhân chứng sống duy nhất giúp bọn họ giải oan. Chỉ cần Đoàn Dung Uyển quay lại, bọn họ liền có thể chứng minh bản thân vô tội.

Trong cốt truyện gốc, người cứu Đoàn Dung Uyển chính là Nạp Lan Chỉ Y. Cũng không biết nàng vừa đến liệu có gây ra hiệu ứng bươm bướm không…

Mệt quá, không nghĩ nữa, đến đâu hay đến đó. Cũng không biết nhóc con hắn ở đâu, nàng đi đâu tìm a.

“Ưm…”

Một tiếng rên khẽ vang lên, Sơ Nghiên ghé mắt nhìn qua, thấy Mộ Dung Thành đang mơ màng mở mắt ra, Sơ Nghiên lên tiếng.

“Tỉnh?”

Mộ Dung Thành nhìn sang nàng, lúc này tựa hồ nhớ lại chuyện gì, nhảy dựng lên đề phòng nhìn xung quanh.

“A Lam? Đám người kia đâu? Chúng ta hiện tại đang ở đâu? Ngươi có bị thương không? Vận ổn chứ? Chúng ta chưa bị bắt đi?”

Sơ Nghiên: “….” Sao ngươi hỏi lắm thế?

Sơ Nghiên nhìn chằm chằm hắn, đưa hai con thỏ lên trước mặt hắn, mở miệng:

“Biết làm thịt thỏ không?”

Mộ Dung Thành: A?

Một nén hương sau, Mộ Dung Thành loay hoay nướng thịt thỏ, Sơ Nghiên thuật lại đơn giản mọi chuyện cho hắn.

“Cái gì! A Lam, ngươi mất trí nhớ rồi???”

Mộ Dung Thành tựa hồ khá sốc, xiên nướng trên tay cũng kém chút rơi xuống. Sơ Nghiên cầm lấy một cái đùi thỏ đã chín, chậm rãi cắn xuống, ân, không quá ngon, nhưng có thể ăn được.

May mắn tên ngốc này còn có thể nướng thịt.

“Ừm.”

Nàng thuận miệng đáp một tiếng. Nếu không nói mất trí nhớ, chẳng lẽ nàng còn phải hầu hạ tên này sao?

“A Lam, đúng là khổ cho ngươi, trước kia tay nghề nấu nướng của ngươi là tuyệt nhất. Thật không ngờ… là bổn thiếu gia liên lụy ngươi rồi.”

Sơ Nghiên: “…” A, còn có thao tác này.

“A La, ngươi là nha hoàn thiếp thân của ta, ta tên Mộ Dung Thành, chúng ta lớn lên từ nhỏ, ta xem ngươi như muội muội vậy, hiện tại ngươi mất trí nhớ cũng không sao, ngươi tin tưởng ta, khi nào ngươi nhớ lại chắc chắn sẽ biết ta không gạt ngươi.”

Tên ngu ngốc này, hắn nói lời này, nếu nàng thật sự mất trí nhớ, chắc chắn một chữ cũng không tin.

Sơ Nghiên ném cho hắn một ánh mắt khinh bỉ, không thèm để ý hắn, một bên ăn thỏ nướng.

Mộ Dung Thành còn chưa phát giác, thao thao bất tuyệt mấy chuyện của hắn và nàng lúc ở Ma giáo.

“Bên kia có ánh lửa, vào trong xem thử.”

Hai người còn đang ngồi bên trong, nghe thấy tiếng hét lớn cùng tiếng bước chân dồn dập bên ngoài, hai mặt nhìn nhau, ngay lập tức có một đám người mặc binh phục xông vào.

Sơ -đang gặm thịt thỏ- Nghiên: “…”

Mộ Dung – thao thao bất tuyệt – Thành: “…”

Quan binh: Nhìn hai tên này có chút quen mắt.

“Bọn chúng là tội phạm đang bị truy nã! Bắt lấy!”

Sơ Nghiên: “…” Cmn tên Mộ Dung thể chất xui xẻo! Nàng còn là lần đầu gặp nam chủ xui xẻo như vậy! Nói tốt là con cưng thiên đạo đâu, vận may nghịch thiên đâu!!

Thiên Hoa: […] Nó lần đầu thấy ký chủ như vậy, cảm xúc tăng mạnh a, ghi nhận ghi nhận.
 
Bút Ký Thời Không
Chương 143: C143: Giang hồ du ký 3


Sơ Nghiên ngồi trong nhà lao, chống tay lên cằm, thở dài. Nàng thật sự không thích cái không gian ẩm mốc của nhà lao lắm, nhưng chạy rồi cũng không có cơ hội phá án. Vào nhà lao vẫn là cốt truyện yêu cầu.

Mộ Dung Thành ngồi ở bên cạnh, ánh mắt rầu rĩ nói chuyện với nàng:

“A Lam, ngươi nói xem, ngày xuất hành chúng ta có phải quên xem hoàng lịch không? Nếu không tại sao chúng ta vừa hành tẩu giang hồ liền gặp xúi quẩy như vậy.

Sơ Nghiên: Không phải vấn đề xuất hành, là vấn đề thể chất của ngươi a.

Sơ Nghiên cũng không biết an ủi người khác, nàng duy trì trầm mặc, Mộ Dung Thành tựa hồ cũng không để ý, tiếp tục:

“Ngươi nói xem, hung thủ rốt cuộc là ai? Ta thấy Đoàn gia cũng không gây thù chuốc oán với ai, còn thường xuyên phát cứu trợ, thật sự là bị đạo tặc thèm muốn tài sản sao?”

“Haizz, chúng ta làm sao thoát thân được đây? Hay là ta với ngươi vượt ngục đi?”

“Ầy, ta chỉ muốn hành tẩu giang hồ, sao lại dính vào quan phủ thế này. Giáo chúng ta có thể phát hiện đến cứu chúng ta không? A, ta quên mất, chúng ta là trốn ra ngoài, phụ thân còn chưa biết.”

“…”

Gân xanh trên trán Sơ Nghiên giật giật, nhắm mắt dưỡng thần đều không thể thanh tĩnh được. Nàng mở mắt, bàn tay xinh đẹp đặt lên vai Mộ Dung Thành, mỉm cười:

“Mộ Dung, ngươi có thể ngủ một chút rồi.”

Mộ Dung Thành còn chưa biết chuyện gì xảy ra, chỉ cảm thấy sau gáy hơi nhói, trước mắt liền tối sầm, cả người ngã xuống.

Thiên Hoa tròn mắt nhìn, có chút cảm khái. Nó còn muốn nam chủ này k1ch thích ký chủ một chút nữa đâu, lần đầu thấy có người ngoài Thần tử đại nhân có thể khiến ký chủ có dao động cảm xúc nhiều như vậy a. Đáng tiếc, đáng tiếc.

Cuối cùng bên tai cũng được thanh tỉnh, Sơ Nghiên nhắm mắt dưỡng thần. Hiện tại bọn họ chỉ còn chờ Nạp Lan Chỉ Y đem Đoàn Dung Uyển tới báo án là được. Lúc đó hai người sẽ được chứng minh là vô tội.

Đáng tiếc, Sơ Nghiên còn chưa yên tĩnh được một canh giờ, Mộ Dung Thành liền tỉnh lại. Lúc đầu hắn có chút mơ màng, sau đó mới nhớ lại bản thân vì sau ngất đi, nhảy dựng lên chỉ vào Sơ Nghiên:

“A Lam! Ngươi vậy mà dám đánh bổn thiếu chủ! Ngươi vì cái gì đánh ta!”

Sơ Nghiên nhíu mày, mắt lạnh nhìn hắn một cái. Tên này nội công không tầm thường, vậy mà nhanh như vậy đã tỉnh lại.

“Ngươi ồn ào quá.”

Mộ Dung Thành ngẩn ra, sau đó mới ủy khuất ba ba ngồi xuống:

“A Lam, ngươi thay đổi, ngươi trước kia không có như vậy!”

Sơ Nghiên: Ha hả, ngươi đoán đúng rồi đó. Đúng là đổi cái linh hồn rồi.

“A Hoa, tìm hiểu xem bên nữ chủ đến đâu rồi.”

Thiên Hoa nghe cái tên gọi quê mùa quen thuộc mà ký chủ đặt cho nó, sống không còn gì luyến tiếc đáp:

[Ký chủ, hiện tại Nạp Lan Chỉ Y đã cứu được Đoàn Dung Uyển, đang giúp cô ta trị thương, hẳn là hai ba ngày nữa mới có thể vào thành đến nơi này kêu oan.]

Hai ba ngày nữa, lâu như vậy? Nàng có phải nên tự mình cứu ra ngoài trước không?

Lúc này, ngoài nhà lao cai ngục tiến đến, hắn đem một mâm thức ăn đến, đặt ở trước cửa ngục, đối với hai người lạnh lùng nói:

“Ăn cơm.”

Mộ Dung Thành đi ra, đem mâm cơm lấy vào.

Sơ Nghiên liếc qua mâm cơm một cái, cơm trắng, hai chén canh và một dĩa thịt. Xem ra nghi phạm bị nhốt còn tốt, ít nhất cơm còn có một canh một mặn.

“Còn tốt, không giống với trong thoại bản ta xem, chỉ có hai cái màn thầu và một chén nước lã.”

Sơ Nghiên: “…”

__________

Sơ Nghiên ngồi trong nhà lao hai ngày, không thăng đường xử án, cũng không có tra khảo, Đoàn Dung Uyển cũng chưa hề thấy xuất hiện.

Vị tri huyện này còn muốn xử án không vậy? Đến hiện tại còn chưa có phá án?

[Ký chủ đại nhân, đến rồi, ngày hôm qua Nữ chủ và Đoàn Dung Uyển liền đến. Nhưng mà có người ngăn cản tiến hành xử án rồi.]

Thiên Hoa lập tức đi điều tra, sau đó quay lại nói.

Sơ Nghiên hơi nâng mi, hỏi;

“Là ai?”

[Là đại phản diện, Đàm Uyên a.]

Sơ Nghiên nhíu mày, Đàm Uyên, chính là cái tên phiền phức luôn phá đám của triều đình kia?

Đàm Uyên thực tế tên là Bách Lý Uyên, là Tam hoàng tử của hoàng tộc Đại Yến. Tên này giả thành khâm sai, mang theo mật chỉ đến Thanh Lâm Thành phá án. Sau đó bị tài trí của nữ chủ hấp dẫn, vẫn một đường âm thầm đi theo nhóm nam nữ chủ, hắn tuy là hỗ trợ phá án, nhưng lại luôn cố ý vô tình khiến tình cảm của nam nữ chủ nảy sinh xích mích. Tên này yêu không được mà hắc hóa, từ đó tính kế nữ chủ và nam chủ ngày càng xa cách, cuối cùng chính là tên hoàng tộc muốn cưới nữ chủ mà trao đổi Tổ Long Châu cứu cha. Còn là kẻ giật dây phía sau khiến giang hồ đại loạn, hai phái chính ma tranh đấu.

[Chậc chậc, địa phản diện tâm tư âm trầm, thích giả heo ăn thịt hổ nha].

Thiên Hoa lên tiếng, hai mắt phát sáng, âm thanh còn có chút hưng phấn.

Sơ Nghiên liếc nó, ngươi hưng phấn là cái quỷ gì. Nàng đem nó ném về không gian, nhàn nhạt nói với Mộ Dung Thành:

“Mộ Dung, đi thôi.”

Mộ Dung Thành đang nhàm chán ngồi một bên, nghe Sơ Nghiên mở miệng liền có chút ngốc ngốc nhìn nàng.

“A? Đi đâu?”

“Vượt ngục.”

Sơ Nghiên vô cùng nghiêm túc trả lời.

Mộ Dung Thành lập tức từ dưới đất đứng lên, hai mắt sáng rực, hăng hái mở miệng:

“Cần ta làm gì? Chúng ta vượt ngục như thế nào? Ta cũng không có chìa khóa a.”

Sơ Nghiên không trả lời hắn, song cửa của nhà ngục này làm bằng sắt, phá vỡ là không thể nào. Nàng liếc qua ổ khóa, trên tay không biết từ đâu xuất hiện một cây kim rất mảnh.

Vài tiếng lạch cạch vang lên, ổ khóa rơi ra, Mộ Dung Thành giơ ngón tay cái lên:

“A Lam, không ngờ ngươi có có nghề tay trái a. Chúng ta mà làm trộm, tuyệt đối là làm giàu nhanh chóng.”

Sơ Nghiên liếc hắn, nâng chân bước ra ngoài, hướng chỗ hai cai ngục nói:

“Nhẹ nhàng một chút, đừng kinh động bên ngoài.”

Sơ Nghiên dặn dò hắn một tiếng, Mộ Dung Thành lập tức hiểu ý. Chỉ thấy thân ảnh hắn chợt lóe lao ra ngoài, chỉ nghe tiếng một vật nặng ngã xuống, Sơ Nghiên liền bước ra. Mộ Dung Thành đang đỡ một cai ngục ngất xỉu kéo đến bên cạnh tên còn lại, đưa tay ra hiệu cho nàng.

“Đi thôi.”

Sơ Nghiên không nói gì, lập tức theo sau.

Khinh công của Mộ Dung Thành không tệ, Sơ Nghiên cũng dễ dàng theo sau. Hai người lặng yên không tiếng động vượt ngục thành công.

“Chia ra, tìm chỗ của Đoàn Dung Uyển.”

Sơ Nghiên nhỏ giọng nói, Mộ Dung Thành gật gật đầu, lập tức chia hai hướng rời đi.

Sơ Nghiên còn chưa tìm được Đoàn Dung Uyển, ngược lại gặp Bách Lý Uyên trước. Nàng từ trên nóc nhà nhìn xuống, nam tử trầm mình trong bể nước, hai mắt nhắm nghiền, tóc đen mềm mượt như suối rũ bên ngoài thùng tắm, gương mặt trắng noãn, sống mũi cao thẳng, mày kiếm sắc bén, dưới làn nước mờ ảo ẩn ẩn cơ ngực rắn chắc. Thỏa thỏa một cái yêu nghiệt.

Khóe môi Sơ Nghiên hơi cong lên, đồng thời thanh âm của hệ thống lại vang lên:

[Ting, phát hiện nhiệm vụ ẩn giấu: Xoay chuyển càn khôn, cứu vớt Bách Lý Uyên hắc hóa.]
 
Bút Ký Thời Không
Chương 144: C144: Giang hồ du ký 4


Sơ Nghiên bình tĩnh nhìn mỹ nam tắm rửa, mặt không đổi sắc. Thiên Hoa hưng phấn bay xung quanh nàng, kích động nói:

[Ký chủ, có phải tiết mục tiếp theo là chị từ nóc nhà rơi vào vòng tay mỹ nam không?]

Sơ Nghiên nghe lời nó nói, không một tiếng động quét mắt qua nó. Thiên Hoa thức thời ngậm miệng, ủy ủy khuất khuất quay về không gian hệ thống.

Không phải sao, trong tiểu thuyết đều viết như vậy nga.

Sơ Nghiên suy nghĩ một chút nên tìm tên này hợp tác như thế nào, dù sao hiện tại nàng chính là phạm nhân vượt ngục a.

Còn đang suy nghĩ, Sơ Nghiên đột nhiên phát hiện người vẫn đang trong bể tắm hiện tại đã không thấy. Nàng mơ hồ có chút cảm giác không ổn, vừa đứng lên cả cảm giác một luồng kiếm khí xé không lao đến, Sơ Nghiên xoay người một vòng né tránh, dưới chân nhẹ điểm đã an toàn rơi xuống sân viện.

Nàng nâng mắt, đã thấy người vừa rồi còn nhắm mắt dưỡng thần trong bồn tắm đã quần áo chỉnh tề đứng trước mặt nàng. Ánh mắt hắn hờ hững lạnh lùng, không có sát khí nhưng lại nhường người đối diện cảm nhận được hơi thở tử vong. Mũi kiếm thẳng tắp chỉ xuống nóc nhà, một đầu tóc đen vẫn chưa được buộc gọn xõa tung trên vai hắn, Bách Lý Uyên nhấp môi:

“Ngươi là kẻ trong đại lao…”

Hắn hơi híp mắt, gia hỏa này vậy mà cả gan trên nóc nhà nhìn trộm hắn tắm, hắn quan sát thiếu niên gầy ốm trước mắt một lượt, vừa rồi tập kích bất ngờ như vậy, không ngờ hắn ta lại có thể né tránh được, làm hắn có chút ngoài ý muốn. Dừng lại một chút, Bách Lý Uyên lại lạnh nhạt mở miệng:

“Vượt ngục?”

Sơ Nghiên hơi mím môi, cô nhất thời không biết giải thích như thế nào.

“Ta không phải thủ phạm.”

Bách Lý Uyên lại không nghe vào tai, hắn cười lạnh:

“Phải thủ phạm hay không, bản quan tự sẽ điều tra rõ ràng. Nhưng ngươi vượt ngục, vậy tội thêm một bậc!”

Dứt lời, Bách Lý Uyên giẫm một chân lên nóc nhà, mũi kiếm hướng thẳng Sơ Nghiên lao xuống.

“Ngươi phải nghe ta nói.”

Sơ Nghiên né đường kiếm của hắn, có chút bất đắc dĩ nói. Bách Lý Uyên cười nhạt, đường kiếm cũng không hề nương tay.

“Đợi bắt ngươi lại rồi, bản quan sẽ đích thân tra khảo.”

Sơ Nghiên: “…”

Tốt lắm, thằng nhãi này muốn lên trời rồi!

Ánh mắt Sơ Nghiên chợt lóe, động tác của cô đột nhiên tăng nhanh, một tay đã chế trụ tay cầm kiếm của Bách Lý Uyên. Bách Lý Uyên bị tốc độ thay đổi đột ngột của nàng làm bất ngờ, không kịp phản ứng đã bị thiếu niên nhỏ hơn hắn nửa cái đầu quật ngã xuống đất.

Leng keng.

Kiếm rơi xuống đất, Bách Lý Uyên bị Sơ Nghiên ấn trên đất, cả người nàng đè lên. Hai người mắt đối mắt, Sơ Nghiên là ánh mắt bình tĩnh, Bách Lý Uyên là tức giận trừng mắt.

“Hiện tại đã có thể bàn bạc vụ án chưa, khâm sai đại nhân?”

Sơ Nghiên ngồi trên người hắn, chậm rãi mở miệng.

Bách Lý Uyên trầm mặc, hiện tại hắn có thể nói không được sao? Thiếu niên này nhìn tuổi không lớn, không ngờ võ công lại lợi hại như vậy, còn trên cả hắn một bậc.

Hắn muốn cử động một chút, khổ nỗi người phía trên giữ quá chặt, hắn thử hai lần đều không thoát được, có chút bực bội mở miệng:

“Ngươi buông ra trước.”

“Vậy ngươi không được động thủ nữa.”

“…Được.”

Sơ Nghiên nghe hắn dễ dàng thỏa hiệp như thế, có chút nghi ngờ liếc hắn một cái. Bất quá người trước mắt ánh mắt trong trẻo thanh triệt, không có vẻ gì là nói dối.

“Được, quân tử nhất ngôn.”

Sơ Nghiên mở miệng, nới lỏng khống chế muốn đứng dậy. Ai ngờ Bách Lý Uyên lại trở mặt, lật người liền đem nàng đè phía dưới, đảo khách thành chủ. Hắn đắc ý cười nhạt:

“Bản quan chưa bao giờ nhận bản thân là quân tử.”

Sơ Nghiên: “…” Nhóc con vị diện này quá đáng ghét, thật muốn đánh một trận.

“Khụ, hai vị, đều là người mình, có gì từ từ nói.”

Sơ Nghiên còn chưa nói gì, phía sau đột nhiên vang lên một tiếng ho nhẹ, đồng thời một giọng nữ mềm nhẹ vang lên.

Hai người đồng thời quay đầu nhìn qua, chỉ thấy nữ tử trước mặt một thân bạch y tựa như trích tiên, mang theo nét ôn nhu dịu dàng của nữ tử lại có phần khí khái của giang hồ hiệp nữ. Bên hông nàng đeo một bội kiếm, tóc đen đơn giản cột cao, chỉ có một sợi bạch lăng đơn giản trên tóc. Nàng đứng đó, gương mặt mang theo ý cười nhàn nhạt, chỉ một thân trang phục đơn giản cũng khiến cho người khác nhìn đến ngẩn ngơ.

Không hổ là giang hồ đệ nhất mỹ nhân.

Mà phía sau nàng, Mộ Dung Thành ló ra, vẫy vẫy tay với Sơ Nghiên:

“A Lam, ngươi không sao chứ?”

Bách Lý Uyên thấy có người đến, cảm thấy ngồi trên đất vật lộn với người ra quá mức bất nhã. Hắn buông Sơ Nghiên ra, đứng dậy. Hắn liếc mắt nhìn Sơ Nghiên một cái, lại đảo mắt qua hai người kia, không mặn không nhạt nói:

“Vậy chư vị trước vào khách phòng đợi một chút.”

Dứt lời, hắn liền xoay người quay về phòng. Sơ Nghiên từ dưới đất bò dậy, có chút ghét bỏ một thân bụi đất trên người, nhưng hiện tại hành lý của hai người đều còn ở quán trọ cũ, nàng không khỏi nhíu nhíu mày.

“A Lam, ngươi làm sao, bị đánh cho ngốc rồi hả?”

Bách Lý Uyên đi rồi, Mộ Dung Thành liền bước tới cạnh Sơ Nghiên. Thấy nàng không nói gì mà chỉ nhíu mày, đứng trước mặt nàng huơ huơ tay. Sơ Nghiên liếc hắn như nhìn một tên ngốc, cất bước đi đến nha dịch cùng đến với hai người Nạp lan Chỉ Y.

“Ai nha, A Lam, ngươi ngươi cái tính tình này.”

“Có y phục sạch không? Chuẩn bị cho ta một bộ.”

“A, vâng, ngài đợi một chút.”

Nha dịch mơ hồ cảm thấy bản thân không nên đáp như vậy mới đúng, nhưng nhìn thiếu niên trước mặt này, hắn cảm thấy một cỗ áp lực vô hình, bản năng không dám làm trái ý nàng. Hắn mơ mơ hồ hồ đi tìm một bộ nha dịch mới cho Sơ Nghiên.

Sơ Nghiên đến một gian phòng trống thay đồ, nha phục có chút rộng, bất quá chỉnh lại một chút còn có thể tạm chấp nhận được.

Đợi Sơ Nghiên đến khách phòng, người đã tụ họp đầy đủ, đến Đoàn Dung Uyển cũng đã đến, Bách Lý Uyên đen mặt ngồi trên chủ vị, không chút cảm xúc nhìn nàng.

“Còn thật có bản lĩnh, để bổn quan ở đây đợi ngươi.”

Sơ Nghiên không nhìn hắn, liếc qua chỗ trống duy nhất còn lại, ngồi xuống. Nạp lan Chỉ Y từ chỗ ngồi đứng lên, đối với hai người Mộ Dung Thành và Sơ Nghiên ôm quyền:

“Trước hết xin lỗi hai vị đại hiệp vì để hai người chịu thiệt mấy ngày này, là bọn ta hồ đồ, không đem kế hoạch nói cho hai vị, khiến hai vị hiểu lầm.”

“Xùy, một tên ngu xuẩn, một kẻ khả nghi, để bọn họ biết chỉ tổ phá kế hoạch.”

Bách Lý Uyên trên chủ vị nghe lời này của Nạp Lan Chỉ Y, xùy một tiếng khinh miệt nói.

Sơ Nghiên liếc hắn một cái, thái độ này, cố ý che giấu xem ra không phải nữ chủ mà chính là tên đại phản diện này rồi. Nạp lan Chỉ Y nhíu mày, ngược lại không tiện nói nhiều, nói cho cùng nàng là người giang hồ, còn Bách Lý Uyên là mệnh quan triều đình, còn là khâm sai đại nhân.

Mà lúc này, Đoàn Dung Uyển vẫn luôn giữ im lặng cũng ngồi dậy, quỳ xuống hướng hai người dập đầu, hai mắt đẫm lệ nói:

“Uyển Nhi ở đây đa tạ hai vị ân công lần thứ hai cứu giúp, Uyển Nhi nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp hai vị.”

Mộ Dung Thành vội vàng đứng lên đem nàng đỡ dậy, xua tay nói:

“Đoàn tiểu thư đừng nói như vậy, hành hiệp giang hồ, thấy việc bất bình ra tay tương trợ mà thôi.”

Sơ Nghiên cũng đỡ nàng đứng lên, nhàn nhạt nói:

“Không sai, Đoàn tiểu thư không cần đa lễ.”

Đoàn Dung Uyển lắc đầu, dùng khăn tay lau nước mắt.

“Không được, hai vị chính là ân nhân của Uyển Nhi, sau này Uyển Nhi tùy hai vị sai bảo, hiện tại chỉ mong các vị đại nhân có thể giúp Uyển Nhi tìm ra hung thủ thật sự.”

Sơ Nghiên nhìn thái độ kiên quyết của nàng, có chút đau đầu, sợ là cản không được.

Lúc này Nạp Lan Chỉ Y lại lên tiếng, thanh âm nàng dịu dàng mà kiên định.

“Khụ, Đoàn tiểu thư yên tâm, bọn ta nhất định tìm ra humg thủ. Nói đến kế hoạch bọn ta đưa ra đi, nghe nói hai vị có chút manh mối về hình xăm của sát thủ. Theo bọn ta điều ra, hình xăm kia là của Thích Khách Lâu, là tổ chức ám sát đứng đầu thiên hạ.”
 
Bút Ký Thời Không
Chương 145: C145: Giang hồ du ký 5


“Thích Khách Lâu? Vậy chúng ta cần xuống tay điều tra từ Thích Khách Lâu sao?”

Mộ Dung Thành nghe cái tên này cũng rất giật mình, mặc dù Ma Giáo của hắn là tổ chức lớn mạnh nhất, nhưng cách làm việc quá mức cực đoan, bị cả giang hồ oán giận. Thích Khách Lâu mặc dù cũng không phải dạng tốt lành gì, nhưng nhận tiền làm việc, tổng bộ của bọn họ ở nơi nào, không ai biết. Vì thế, giang hồ đối với tổ chức này, vừa căm hận lại vừa sợ hãi.

“Ngươi nghĩ Thích Khách Lâu là gì? Còn muốn xuống tay điều tra từ đó?”

Bách Lý Uyên nghe Mộ Dung Thành nêu ý kiến, không khỏi cười lạnh châm chọc.

Sơ Nghiên hơi nghiêng đầu nhìn gia hỏa này, còn là một tên vai ác độc mồm độc miệng, cũng không biết hắn từ khi nào sẽ bắt đầu thích nữ chủ. Sơ Nghiên nhìn qua, Bách Lý Uyên cũng nhìn lại, thấy nàng đạm nhiên nhìn mình, trừng mắt nhìn lại, hừ một tiếng rồi mới quay mặt đi.

Mộ Dung Thành bị người ta châm chọc rõ ràng như vậy, có chút xấu hổ, chậm rì rì nói:

“Cái đó, thật ra ta có chút quan hệ với người của Thích Khách Lâu, điều tra một chút chuyện này, chỉ cần có tiền là có thể.”

Còn chưa được một phút đã bị vả mặt Bách Lý Uyên: “…”

Người ở chỗ này muốn cười, lại e sợ địa vị cùng ánh mắt giết người của Bách Lý Uyên, trên mặt đều nghiêm túc mà nghe, trong lòng đều nhịn không được cười trộm.

“Ha, vậy thì để Mộ Dung công tử đây nhọc lòng một chuyến rồi.”

Bách Lý Uyên không hề có chút xấu hổ giận dữ nào, ánh mắt thẳng nhìn Mộ Dung Thành, cười như không cười.

Mộ Dung Thành không nhìn ra thái độ của Bách Lý Uyên không tốt, vỗ ngực cam đoan.

“Được, cứ giao cho tại hạ.”

Sơ Nghiên có chút đồng tình nhìn Mộ Dung Thành, Mộ Dung Thành là nam chủ từ từ trưởng thành, giai đoạn đầu này hắn vừa thật thà dễ tin người, võ công cũng không đánh lại vai ác. Đến khi bị hại đến kém chút mất mạng mới bắt đầu trưởng thành.

“Chuyện này Mộ Dung công tử xin hành động bí mật, chuyện định tội hai người là bọn ta cố tình tung ra để hung thủ lơ là cảnh giác, tạm thời hai người không thể công khai ra ngoài.”

Nạp Lan Chỉ Y thấy Mộ Dung Thành muốn đứng dậy liền phải đi, liền ôn nhu mở miệng. Được mỹ nhân gọi một tiếng công tử, mặt Mộ Dung Thành đỏ ửng, ngại ngùng ngồi xuống nói:

“Vậy, vậy làm sao?”

Nạp Lan Chỉ Y không hề để tâm thái độ xoắn xuýt của hắn, nói:

“Ta biết một chút thuật dịch dung, có thể giúp công tử một chút.”

Nàng nói xong, đưa mắt nhìn Sơ Nghiên vẫn im lặng ngồi một bên, nói:

“Còn vị công tử này…”

“Hắn tên Phục Lam.”

Mộ Dung Thành thấy mỹ nhân ngập ngừng, lập tức mở miệng báo tên. Sơ Nghiên nhàn nhạt liếc hắn một cái, cũng không nói gì.

“Phục Lam công tử nếu không có chuyện gì, nên tránh xuất hiện trước mắt người bên ngoài.”

“Được.”

Sơ Nghiên không có ý kiến gì, gật đầu đồng ý.

Bách Lý Uyên lúc này đứng lên, đi qua chỗ Sơ Nghiên nắm lấy vai cô nhẹ nhàng xách lên, nhàn nhạt nói:

“Bổn quan sẽ giám sát tên này, hắn theo ta điều tra kẻ tình nghi kia.”

Nạp Lan Chỉ Y hơi kinh ngạc, nhưng cũng không phản đối, gật đầu.

“Vậy làm phiền khâm sai đại nhân.”

Bách Lý Uyên thả Sơ Nghiên ra, phất phất óng tay áo, nhìn nàng cười như không cười nói:

“Từ hôm nay ngươi là sai vặt của bổn quan.”

Sơ Nghiên liếc hắn một cái, không thèm để ý đi ra ngoài. Bách Lý Uyên thấy nàng dám tỏ thái độ, lập tức tức giận đuổi theo phía sau:

“To gan, ngươi là hạ nhân, sau dám đi trước bổn quan! Mau quay lại!”

“Phục Lam!”

Ba người trong sảnh sáu mắt nhìn nhau, đều cảm thấy vị khâm sai đại nhân này không hiểu sao cảm giác hắn có chút ấu trĩ.

Sơ Nghiên bị Bách Lý Uyên kéo theo làm gã sai vặt, đúng là tìm mọi cách muốn lăn lộn nàng. Bách Lý Uyên ra, lệnh, Sơ Nghiên chỉ nhàn nhạt nhìn hắn, không động một chút. Hắn tức giận đập bàn xoay người rời đi. Ba ngày kế tiếp, Sơ Nghiên liền được an tĩnh, Mộ Dung Thành đi tìm Thích Khách Lâu, Bách Lý Uyên cũng không biết đang làm gì, cũng không đến tìm nàng gây chuyện nữa.

[Ký chủ, nhiệm vụ của chị là bảo vệ Mộ Dung Thành, chị yên tâm để hắn đi một mình như thế à?]

Sơ Nghiên liếc nó một cái, lạnh nhạt mở miệng:

“Hắn không phải nam chủ à? Có thể chết sao?”

Thiên Hoa: […] Ký chủ, có thể sẽ chết thật đó?

“Ta cảm thấy vẫn cần để ý nhóc con thì hơn. Theo quan sát của ta đối với Bách Lý Uyên, hắn không phải kẻ vì yêu sinh hận mà hắc hóa dễ dàng như vậy.”

[Ký chủ, ý chị là có nguyên nhân khác sao?]

Sơ Nghiên không để ý tới nó, nếu tên kia lại đến, vậy khiến Bách Lý Uyên hắc hóa, tiêu hao khí vận trên người hắn chính là cách nhanh nhất để có thể giết nhóc con. Các nhân vật mà nhóc con hóa thân trong các thế giới đa dạng vô cùng, mỗi một người đều có khí vận riêng. Chỉ có những vị diện nhóc con hóa thân thành người có khí vận đặc biệt liên quan đến nam nữ chủ, hoặc là phản diện, những lúc đó chỉ cần tiêu hao hết khí vận trên người hắn, liền sẽ lộ ra linh hồn chi nguyên, chỉ cần dùng thần khí là có thể gi ết chết nhóc con.

Cho nên, vị diện này, nhóc con mang khí vận của đại phản diện, chắc chắn tên kia sẽ hành động.

Nàng ở ngoài sáng, hắn ở trong tối, chỉ có thể xem xét những người có cơ hội tiếp xúc nhóc con, cẩn thận đề phòng thôi.

Thiên Hoa âm thầm lẩm bẩm, nó biết ký chủ hoàn toàn xem nhẹ nhiệm vụ của nguyên chủ, toàn tâm toàn ý đều là Tử Thần đại nhân. Ký chủ sợ là đ ộng tình rồi, chỉ là vẫn chưa hiểu mà thôi.

Nghĩ đến đây, tâm trạng lo lắng nhiệm vụ chính tuyến của nó cũng bay mất, ký chủ biết yêu đương a, Thiên Tôn chắc chắn hài lòng về nó.

Nàng vừa muốn đứng lên ra ngoài tìm gì đó ăn tối, cửa phòng bị người đá văng. Bách Lý Uyên ba ngày không thấy bước vào, lạnh lùng ném một bộ đồ vào Sơ Nghiên, nàng đưa tay bắt lấy, nhìn nhìn một chút, nhíu nhíu mày.

Là một bộ đồ gã sai vặt, tên này cố chấp với vấn đề này như vậy à?

“Thay đồ, theo ta ra ngoài.”

Hắn nói xong xoay người muốn đi ra ngoài, không biết nghĩ gì tới cửa liền dừng lại, quay đầu nhìn người đứng trong phòng:

“Tra án.”

Sơ Nghiên: “…” Nhóc con này cũng biết kiếm cớ nhỉ? Còn lựa chọn cớ không cho phép nàng từ chối nữa.

Nàng bất đắc dĩ thở dài, thôi, ai bảo là nhóc con nhà nàng, ngạo kiều một chút cũng là nàng sủng.

Bách Lý Uyên chờ một hồi, hơi nhíu mày nhìn vào phòng. Tên này chỉ thay đồ thôi mà sao lại chậm chạp lề mề như vậy?

Lúc này, Sơ Nghiên mới đẩy cửa bước ra, Bách Lý Uyên nhìn người trước mặt, sửng sốt. Nếu không phải hắn vẫn luôn nhìn chằm chằm, còn tưởng rằng bên trong đã đổi một người khác đó.

“Ngươi biết thuật dịch dung?”

Sơ Nghiên liếc hắn một cái, nói:

“Nếu không thì sao? Đem gương mặt bị truy nã khắp thành chạy khắp nơi sao?”

Bách Lý Uyên không ngờ nàng còn có thể dỗi lại, sửng sốt một chút. Sau đó hừ lạnh, ném cho Sơ Nghiên một túi tiền, xoay người rời đi.

Sơ Nghiên nhìn nhìn tiền trong túi, chậm rãi theo hắn rời khỏi phủ nha môn, ban đêm ở Thanh Lâm Thành cũng vô cùng náo nhiệt, cũng không biết Bách Lý Uyên lấy quạt từ nơi nào ra, phe phẩy quạt. Bộ dạng cực kỳ giống một tên ăn chơi trác táng.

Sơ Nghiên có chút hoài nghi, nghe nói Bách Lý Uyên là một tên quỷ súc lạnh lùng ác độc, làm việc sát phạt quyết đoán, giờ xem ra còn biết diễn. Sơ Nghiên theo sau hắn, nhìn hắn đi đầu dẫn nàng đến khu phố ngày càng náo nhiệt.

Sơ Nghiên ngẩng đầu nhìn ba chữ Mỹ Nhân Lầu, mặt không đổi sắc bước theo Bách Lý Uyên đi vào.

Nàng biết, Bách Lý Uyên đang điều tra đúng hướng rồi, không ngờ còn chưa chờ thông tin từ Thích Khách Lâu, hắn trong ba ngày đã tìm ra được manh mối khác.
 
Back
Top Bottom