Ngôn Tình Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 1460: Nhiệm vụ giả siêu cấp


<b>Dịch: Gin</b>

Điều đầu tiên Ninh Thư nghĩ tới sau khi trở thành nhiệm vụ giả siêu cấp, đó chính là phần thưởng sau khi lên chức nghiệp mới “nhiệm vụ giả siêu cấp”.

“Phần thưởng đâu?” Ninh Thư hỏi 2333, cô rất háo hức mong chờ được trở thành nhiệm vụ giả siêu cấp để đạt được phần thưởng.

2333 từ tốn trả lời: “Chờ sau khi cô hoàn thành xong nhiệm vụ thí luyện, mới có thể tiến vào được không gian mới của nhiệm vụ giả siêu cấp, không gian mới này giống với không gian ảo, nhưng chỉ có những ai đã trở thành nhiệm vụ giả siêu cấp mới có thể tiến vào được.”

“Ở trong đấy cô có thể tu luyện linh hồn, nghe nói chắc chắn có cơ hội tìm hiểu, lĩnh ngộ pháp tắc.” 2333 giải thích.

Ninh Thư nghe thấy sang không gian mới có thể biết thêm về pháp tác, cả người xốn xang hẳn lên, hồi hộp không biết làm cách nào mới có thể lĩnh ngộ được pháp tắc nhẻ.

2333 thấy thế lập tức dội cho cô một gáo nước lạnh, “Chỉ khi cô thành công vượt qua được nhiệm vụ thí luyện rồi, cô mới có thể trở thành nhiệm vụ giả siêu cấp, có hoàn thành được nhiệm vụ rồi thì cô mới có thể tiến vào được không gian mới, chiếm được một vị trí bé tí teo ở trong đấy.”

“Mà kể cả cô có vào được không gian mới đi chăng nữa, thì nhiệm vụ giả siêu cấp ở đây cũng rất nhiều, nên chưa chắc cô đã có thể chiếm được vị trí tốt, đã vậy, bên trong còn có những thành phần “Cuồng táo” không chịu khống chế của pháp tắc, một khi đã đâm đầu vào trong không gian ấy rồi, linh hồn của cô rất dễ bị cấu xé thành mảnh vụn, kiểu hồn phi phách tán ấy.”

Ninh Thư:...................

“Ờ thì cứ từ từ thưởng thức, dù sao cũng đã đi tới tận đây rồi mà.” Ninh Thư cảm thấy cô có thể sống sót xử lý được chuyện này.

“Lại nói nữa…….” 2333 tiếp tục mở miệng.

Tim Ninh Thư nhảy dựng, cô thật sự không thích tám chuyện với 2333.

“Cô phải hoàn thành liên tiếp ba nhiệm vụ thí luyện.” 2333 nói.

BA NHIỆM VỤ LIÊN TIẾP?

Ninh Thư hỏi: “Những người khác phải làm mấy cái?”

“Một cái.”

Ninh Thư thiếu chút nữa nhảy dựng lên, vì sao cô lại phải làm ba cái.

“Có phải chủ hệ thống đang nhắm vào bé gái đáng yêu, siêu cấp dễ thương là tôi đây không.” Ninh Thư đau khổ tự ôm lấy mình.

“Đâu, tại cô thất bại ở nhiệm vụ thí luyện nhiệm vụ giả cao cấp, cho nên bây giờ mới bị cộng dồn ấy mà.”

Ninh Thư:................

“Cho dù cô có thấy hay không, thì thất bại vẫn luôn nằm đó không rời không bỏ, âm thầm đợi chờ cô.”

Ninh Thư: Chán chả buồn lói…….

“Nếu trong ba nhiệm vụ này cô thất bại một cái, thì lần sau thí luyện sẽ tăng lên thành sáu nhiệm vụ liên hoàn, tương tự như vậy, nếu cô thất bại một trong sáu nhiệm vụ liên hoàn này, thì lần sau cô phải làm chín nhiệm vụ liên hoàn.”

“Cấp số cộng với công sai là ba nhóe.”

Ninh Thư:.........

Giờ cô có thể nói được gì nữa đây, tuyệt cmn vọng luôn rồi……….

“Nếu tôi muốn ngừng làm nhiệm vụ thí luyện giữa chừng thì sao?” Ninh Thư dè dặt hỏi.

“Vậy thì cô không thể tiến vào trong không gian mới để tu luyện linh hồn, và coi như là mất toi đi cơ hội lĩnh ngộ pháp tắc, bởi đây là phần thưởng của nhiệm vụ giả siêu cấp, cho nên nếu cô không hoàn thành được nhiệm vụ, thì không còn cách nào nhận được cả.”

“Giờ cô cũng chỉ được coi là một cá thể bình thường, nói đúng hơn là một nhiệm vụ giả siêu cấp bình thường của bình thường mà thôi.” 2333 nói.

Ninh Thư thở dài ngao ngán, tàn khốc thật đấy, cho dù có trở thành nhiệm vụ giả siêu cấp rồi đi chăng nữa, cũng chưa chắc có thể nhận được phần thưởng.

“Phải làm nhiều nhiệm vụ tới vậy thật đấy à?” Ninh Thư hỏi, nhiệm vụ liên hoàn còn không được nghỉ giữa chừng.

2333: “Ai bảo cô làm thí luyện lên nhiệm vụ giả cao cấp thất bại cơ chứ, cho dù lúc ấy cô không làm lại một lần nữa, nhưng tên của cô cũng đã bị ghi vào danh sách thất bại rồi, đã hiểu chưa?”

Ninh Thư: Làm ơn, cho tôi xin chút bình yên đi huhuhuhu…………

“Không khác gì trò tetris (xếp hình) cả, chỉ cần cô xếp sai vài vị trí thôi, lỗi sai sẽ được tích góp lại, thế là bùm, end game nhanh lắm.” 2333 giải thích cho Ninh Thư hiểu, thất bại vẫn luôn ở đó, còn không ngừng cộng dồn.

Cho tới khi thất bại đạt tới một ngưỡng nào đó, tất yếu sẽ dẫn tới đào thải.

Vừa mới cao hứng được mấy phút, chưa gì đã bị 2333 hù dọa, đe nẹt, khiến giây phút nào cô trải qua cũng ngập ngụa trong đả kích.

Ninh Thư cảm thấy bản thân thật kiên cường, bởi vì tới tận lúc này cô vẫn chưa đổ một giọt nước mắt nào.

Ninh Thư hít thật sâu một hơi, giờ có hối hận cũng vô dụng, lúc ấy, chính xác là cô chấp nhận từ bỏ nhiệm vụ.

Ninh Thư ngồi trên sofa, nhìn tới giao diện thuộc tính đã bị dọn sạch của mình.

Tên: Ninh Thư

Tuổi: 27

Cấp bậc: Nhiệm vụ giả siêu cấp

Thẻ tích phân: 100 (1000 vạn = 1 thẻ tích phân)

Giá trị linh hồn: 0

Giá trị sinh mệnh: 0

Giá trị trí tuệ: 0

Giá trị mị lực: 0

Lực tinh thần: 0

Giá trị vũ lực: 0

Tư chất: 0

Lực tín ngưỡng: 36115

Công đức: 15260

Kỹ năng: Kỹ thuật bắn súng vòng năm, kỹ thuật vật lộn trung cấp, Tuyệt Thế Võ Công quen tay hay việc, kỹ thuật sử dụng độc trung cấp, quản trị doanh nghiệp sơ cấp, tin học lập trình sơ cấp, kỹ năng luật sư sơ cấp, kỹ năng thiên sư bắt quỷ sơ cấp.

Danh hiệu vinh dự: Chiến thần nương nương, tổ tiên vô tư.

Đạo cụ: Hào quang bình tĩnh, hào quang tín niệm, thuốc an thần, bùa hộ mệnh +4, bùa hộ mệnh bản nâng cấp +2

Hào quang: Mẫu nghi thiên hạ (Hoàng Hậu chúc phúc), chiến sĩ thi đua (Trần Hi chúc phúc), hào quang thủ lĩnh (Thảo chúc phúc), bạn thân trọn đời (Miêu Diệu Diệu chúc phúc), Chữa bệnh cứu người ( Chúc Tố Nương chúc phúc), Nữ tướng khai quốc (Trần Nhị Muội chúc phúc), Luật sư giai nhân (Trần Ninh chúc phúc), khắc tinh của huyết tộc (Jasmine chúc phúc), Giao tiếp với chủng tộc khác (Bạch Tam Nương chúc phúc,
 
Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 1461: Thế giới vườn trường 1


<b>
 
Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 1462: Thế giới vườn trường 2


<b>
 
Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 1463: Thế giới vườn trường 3


<b>
 
Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 1464: Thế giới vườn trường 4


<b>
 
Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 1465: Thế giới vườn trường 5


<b>
 
Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 1466: Thế giới vườn trường 6


<b>
 
Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 1467: Thế giới vườn trường 7


<b>
 
Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 1468: Thế giới vườn trường 8


<b>
 
Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 1469: Thế giới vườn trường 9


<b>
 
Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 1470: Thế giới vườn trường 10


Ninh Thư nhận ra một điều, chỉ cần mang theo Dịch Hiểu Đông bên người, cô làm gì cũng phải suy nghĩ bận tâm tới Dịch Hiểu Đông, sợ có người tới bắt Dịch Hiểu Đông để uy h**p cô.

Khiến cho Dịch Hiểu Đông chịu khổ.

Đi theo bây giờ chỉ có thể ăn bờ ngủ bụi, sống sót qua ngày.

Phải giải quyết xong xuôi mọi chuyện, mới có thể an tâm sinh sống được, muốn trải qua những ngày bình lặng, đọc sách kiếm tiền, mở triển lãm tranh cho Dịch Hiểu Đông.

Nhưng bây giờ vẫn chưa được, bởi vì hiện giờ cô đang trở thành trung tâm của dư luận, lôi kéo Ẩu Hạo Hiên, Mục Dạ Diệu, Mẫn Hạo Sơ nhập cuộc.

Ninh Thư nhìn TV, trên TV còn đưa tin về tập đoàn nhà họ Mẫn.

Nhà họ Mẫn mở một cuộc họp báo khẩn cấp để giải thích giọng nói xuất hiện trong buổi livestream kia không phải là của Mẫn Hạo Sơ.

Có người cố ý gài chuyện làm ra việc này, cố ý lợi dụng buổi livestream nhiều người theo dõi để hãm hại Mẫn Hạo Sơ, làm tổn hại tới danh dự của tậ đoàn nhà họ Mẫn.

Ninh Thư bình tĩnh, dù sao thì chuyện này càng giải thích lại càng thêm đen.

Ninh Thư nhìn Dịch Hiểu Đông ăn mì, hỏi: “Ăn no chưa?”

Dịch Hiểu Đông vuốt bụng, “Ăn no rồi, chị ạ.”

Ninh Thư tính tiền, một tay cầm túi, tay còn lại dắt Dịch Hiểu Đông ra khỏi quán mì.

Giờ muốn gửi Dịch Hiểu Đông cho ai đó trông, thân nhân gì gì đó, nhưng lại không có gì để liên lạc, có thể thấy hai đứa nhỏ bơ vơ không nơi nương tựa dựa vào nhau để sống.

Thân thích gì đó cũng chẳng có ai hỏi tới, không đi tìm cũng thế.

Ninh Thư mua cho Dịch Hiểu Đông vài bộ quần áo mới, đồ lót, giày mới, giấy và bút vẽ.

Dịch Hiểu Đông cực kỳ vui vẻ.

Ninh Thư xách một túi lỉnh kỉnh một đống đồ đi tới nhà ga, ở nhà ga, không biết nên đi về đâu.

Ninh Thư nghĩ tới nghĩ lui, hay là đi tìm một chỗ có non xanh nước biếc vậy.

Ninh Thư chọn một thị trấn nhỏ cách xa thành phố này, ở trong trấn nhỏ này có một đạo quán nho nhỏ.

Ninh Thư muốn gửi Dịch Hiểu Đông vào trong đạo quan ấy.

Không phải Ninh Thư chưa nghĩ tới chuyện gửi Dịch Hiểu Đông và gia đình nhà nông, nhưng người nhà nông rảnh rỗi không có chuyện gì làm lại ngồi lê đôi mách, còn không bằng gửi Dịch Hiểu Đông vào trong đạo quán yên tĩnh.

Ngồi xe khách hết ba ngày trời, sau đó lại lên xe ba bánh ngồi tiếp, đi hết con đường nhỏ trải cát vàng, cuối cùng cũng tới được trấn nhỏ, sau đó tới được đạo quan.

Đạo quan này trông khá nhỏ, nhưng tồn tại theo thời gian có vẻ rất lâu rồi.

Ninh Thư dắt Dịch Hiểu Đông đi tìm đạo trưởng, nói rõ ý định của mình.

Tuy Dịch Hiểu Đông đơn thuần, nhưng vẫn phân biệt được rõ ràng người nào có thiện cảm, người nào có ác ý đối với mình.

Đạo quan tương đối đơn giản, yên tĩnh, rất tốt.

“Chị ơi, chị lại phải đi à?” Dịch Hiểu Đông kéo góc áo Ninh Thư, vẻ mặt ấm ức tựa như cậu Vàng nhỏ bị vứt bỏ.

Rõ ràng cao lớn hơn Ninh Thư bao nhiêu, thế mà giờ lại ủ rũ ấm ức, đáng thương thế này.

Ninh Thư vỗ tay thằng bé, nói: “Chị có chuyện quan trọng cần làm, chờ mọi chuyện xong xuôi ổn thỏa, chị sẽ quay lại đây đón em đi.”

“Chị không lừa em đâu.” Ninh Thư chân thành nói.

Dịch Hiểu Đông ấm ức gật đầu, “Chị phải nhanh lên đấy nhé.”

“Đạo trưởng, nhờ ngài chăm sóc cho em trai cháu.” Ninh Thư nói với đạo trưởng, sau đó lại quyên thêm ít tiền đèn nhang.

Ninh Thư hít một hơi thật sau, lúc đi, Dịch Hiểu Đông và đạo trưởng tiễn cô tới tận chân núi.

Ninh Thư cười cười nhìn Dịch Hiểu Đông, dặn dò: “Nhớ phải chờ chị đấy, phải ngoan ngoãn nghe lời đạo trưởng nữa nghe chưa.”

“Đạo trưởng là người tu đạo, nhờ ngài chăm sóc thật tốt cho em trai cháu, về sau cháu sẽ báo đáp ơn này.” Ninh Thư chắp tay nói với đạo trưởng.

“Vô lượng thiên tôn, bần đạo không dám đảm bảo sẽ đối xử thật tốt em trai cháu, nhưng cũng sẽ không bắt nạt một đứa nhỏ.” Đạo sĩ hành lễ nói.

Ninh Thư vừa lòng, trên mặt vui vẻ nói: “Cảm ơn đạo trưởng, thực sự rất cảm ơn ngài.”

Ninh Thư không cần đạo trưởng phải đối xử quá tốt với Dịch Hiểu Đông, chỉ cần không bắt nạt, đánh đập thằng bé là được, lúc nào cần ăn thì cho ăn.

Ninh Thư để rất nhiều đồ ăn vào trong rương cho Dịch Hiểu Đông, khi nào Dịch Hiểu Đông đói có thể lấy ra ăn.

Bởi vì trí lực Dịch Hiểu Đông có vấn đề, nên sẽ không có ai đồng tình, quan tâm, ngược lại còn phải chịu sỉ nhục, bị người khác gọi là kẻ ngốc.

Ninh Thư xoay người rời đi, quay đầu nhìn lại thấy Dịch Hiểu Đông đang vẫy tay chào mình.

Ninh Thư cũng nhảy dựng lên vẫy tay, mặt mũi tươi cười vui vẻ.

Ninh Thư mấy ngày đều ngồi xe buýt, đầu xóc tới hôn mê, cuối cùng mới lết xác về được thành phố.

Trở lại thành phố, Ninh Thư tìm một khách sạn nhỏ ở tạm, sau đó đi thẳng tới quán net.

Thường xuyên đi lại, tiền trên người cô dùng cũng sắp hết rồi.

Không có tiền một bước cũng khó đi.

Ngón tay Ninh Thư tung bay, thao tác cực nhanh đánh Boss.

Trong trò chơi cũng biết được vài ID quen thuộc.

Ninh Thư cày suốt một đêm, đánh rớt ra được mấy cái trang bị, tuy không phải cực phẩm gì, nhưng cũng có thể bán được kha khá tiền.

Tiền đến rồi, lại càng cần nhiều hơn nữa……..

Bán xong trang bị, Ninh Thư quay về khách sạn tu luyện.

Lúc rảnh rỗi, lại chú ý nghe ngóng tình hình tập đoàn nhà họ Mẫn.

Dù sao hiện giờ mọi thứ cũng loạn như cào cào.

Trên mạng thân phận của Ninh Thư đã lộ rõ, còn có cả ảnh chụp.

Nhưng Ninh Thư vẫn chưa hề xuất đầu lộ diện, rất nhiều người cho rằng Ninh Thư đã bị giết.

Trên mạng có ảnh chụp của Ninh Thư, danh tiếng nổi như cồn.

Ninh Thư không còn cách nào khác, đành phải tới cửa hàng mỹ phẩm, mua chút đồ trang điểm, ngày nào cũng phải hóa thân thành bô dạng khác, mới có thể ra khỏi cửa.

Chắc nhà họ Mục tạo áp lực, nên chuyện này Mẫn Hạo Sơ trở thành trung tâm của dư luận, Ẩu Hạo Hiên cũng bị liên quan kéo vào trong theo.

Nhưng Mục Dạ Diệu lại không hề bị nhắc tới, truyền thông giống như là tránh tà.

Mục Dạ Diệu sinh ra trong gia đình quân đội, xét về địa vị xã hội là người có vị trí cao nhất trong ba tên vương tử.

Người có tiền cũng không thể so được với người có quyền.

Ninh Thư đi mua một cái di động, đăng nhập vào tài khoản livestream của mình, sao đột nhiên cô có nhiều fans quá vậy.

Ninh Thư tắt app, không tính toán livestream nữa, giờ mà phát sóng, cô không có ưu thế gì cả.

Chỉ cần cô chưa xuất hiện, là có thể dụ được lòng hiếu kỳ của mọi người.

Có đôi khi, Ninh Thư sẽ nghênh ngang xuất hiện trước cổng học viện quý tộc, hỏi han tình hình của ba vương tử Ẩu Hạo Hiên, Mẫn Hạo Sơ, và Mục Dạ Diệu.

Bởi vì xảy ra loại chuyện này, nên ba của Mục Dạ Diệu trực tiếp lái xe quân sự tới đón Mục Dạ Diệu về.

Nghe nói đặc biệt thảm, Mục Dạ Diệu bị ba hắn dùng một chân đá tung đít ra khỏi cổng trường, đã vậy ba hắn còn mặc quân trang, đi giày quân dụng.

Bị giày này đá vào người, cũng thốn ra phết đấy chứ.

Mục Dạ Diệu bị ba hắn túm cổ áo vứt lên xe.

Lúc đấy ai ai cũng nhìn thấy.

Ẩu Hạo Hiên cũng vì chuyện này tạm thời không tới trường, hiển nhiên là đợi mọi chuyện êm xuôi, chậm rãi đi xuống.

Nhà họ Ẩu trong khoảng thời gian này rất kín tiếng, không dám mở họp báo họp biếc gì, còn nhà họ Mẫn thì như kiến bò trên chảo lửa.

Càng làm sáng tỏ mọi chuyện, lại càng khiến sự việc vỡ lở bung bét, gây ra ảnh hưởng tai hại rất lớn, càng khiến nhiều người chú ý tới chuyện thực phẩm nhà họ Mẫn có vấn đề.

Cho nên, giờ mới kín tiếng hơn, chờ mọi chuyện phai nhạt đi dần.

Nếu sự việc không ổn định, vậy thì đóng cửa công ty này, đổi tên công ty tập đoàn thành cái khác, vậy là có thể bắt đầu lại lần nữa.

Đổi vỏ mới cho công ty.

Gia sản nhà họ Mẫn lớn, như tráng sĩ tự chặt cụt tay để bảo vệ thương hiệu do chính mình quản lý.

Nhưng nhãn hàng này đã không còn chiếm được lòng tin của người tiêu dùng, nên không cần phải kinh doanh tiếp mặt hàng này nữa.

Vì vậy chỉ cần chuyển sang thương hiệu khác là được.

Xây dựng lên một thương hiệu sản phẩm mới để thể hiện đảm bảo về chất lượng là được
 
Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 1471: Thế giới vườn trường 11


<b>
 
Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 1472: Thế giới vườn trường 12


<b>
 
Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 1473: Thế giới vườn trường 13


Ninh Thư không có ý định sang nước ngoài bằng con đường chính quy.

Cô tìm người môi giới trả tiền để nhập cư trái phép vào quốc gia Ẩu Hạo Hiên và MẪn Hạo Sơ đang cư trú.

Song chuyện nhập cư trái phép là một chuỗi sự tình vất vả, Ninh Thư nép mình trong khoang thuyền chật chội, eo hẹp.

Thuyền dùng để nhập cư trái phép là thuyền vận chuyển hàng hóa, những kẻ môi giới, trung gian móc nối giải quyết để đưa những người muốn nhập cư trái phép như Ninh Thư lên thuyền.

Sau quãng thời gian xóc nảy lên xuống trên biển, cuối cùng cũng tới được nơi cần tới.

Ninh Thư choáng váng đầu óc bước lên đất liền, chân chạm đất không khác gì đạp lên bông.

Căn cứ theo vị trí trên hệ thống định vị đi tới chỗ cần tới.

Một đường gian nan này khiến Ninh Thư có cảm giác………… Một lời khó nói hết.

Không có tiền trong người, đi tới đâu cũng đều khổ sở như nhau.

Ẩu Hạo Hiên và Mẫn Hạo Sơ sống ở biệt thự cạnh trường đại học tại nước E.

Còn Ninh Thư chỉ có thể ở dưới tầng hầm.

Có điều chỗ này dễ theo dõi và đi lại hơn tại Trung Quốc.

Ninh Thư quan sát thấy chỗ yêu thích nhất của Ẩu Hạo Hiên và Mẫn Hạo Sơ là một nhà hàng cố định, vì vậy cô quyết định phỏng vấn xin việc làm phục vụ tại nhà hàng đó.

Dù gì Ninh Thư cũng phải kiếm tiền trang trải qua ngày nữa cơ mà.

Ninh Thư cầm gương, make up cho gương mặt của mình, tô đậm lông mày lên, thay đổi khuôn mặt đi một chút.

Không quá đẹp, cũng không quá xấu, tầm thường tới mức phổ thông, tới mức khiến người khác trông không nhớ nổi trông thế nào.

Sau đó Ninh Thư tới nhà hàng làm phục vụ, làm tất cả mọi việc từ rửa bát tới lau sàn.

Ninh Thư có nền tảng ngoại ngữ, nên có thể nói chuyện giao tiếp bình thường.

Nhà hàng nhận Ninh Thư, phát đồng phục cho Ninh Thư.

Hôm sau, Ninh Thư lập tức đi làm, việc trong nhà bếp rất mệt và bẩn, Ninh Thư làm công nhân ở tầng thấp nhất, cái gì cũng đến tay.

Mỗi ngày đều ngửi thấy mùi beefsteak, salad các kiểu, nhưng lại không thể cho vào mồm.

Thi thoảng Ninh Thư lại thấy Mẫn Hạo Sơ và Ẩu Hạo Hiên tới nhà hàng cô làm ăn cơm.

Ninh Thư liếc mắt nhìn trộm hóa đơn một bữa của bọn nó, nhiều tiền đấy nhể.

Cho nên, bọn nó sẽ không bao giờ thấy mình sai, tuy rằng cuộc sống bị rối loạn đấy, nhưng chỉ cần đổi một chỗ ở mới, bọn nó vẫn sống tốt như thường.

Ninh Thư mặt không đổi sắc, tìm hiểu tình hình của Mẫn Hạo Sơ và Ẩu Hạo Hiên.

Bởi vì chuyện lần này không ảnh hưởng gì tới tiền tài của nhà họ Ẩu, nên Ẩu Hạo Hiên không khác gì lúc trước.

Nhưng Mẫn Hạo Sơ thì lại khác, Ninh Thư ở bên này quan sát tình hình, thấy Mẫn Hạo Sơ trầm ổn hơn trước rất nhiều, trước kia vẫn luôn treo bộ mặt hồ ly hào hoa tà mị.

Còn bây giờ thì cả người trầm tĩnh, trải qua biến cố, ngược lại còn giúp thằng oắt con này tâm trí thăng hoa.

Ninh Thư không sốt sắng đối phó ngay với hai tên này, biết người biết ta mới có thể trăm trận trăm thắng được.

Mẫn Hạo Sơ có vẻ như không sở thích, hứng thú gì đặc biệt cả, tựa hồ như thật sự sang nước ngoài để theo đuổi việc học.

Còn Ẩu Hạo Hiên thích đua xe, loại hình thể thao vận động k1ch thích adrenalin.

Có đôi khi Mẫn Hạo Sơ tới ăn cơm một mình, choàng khăn kín cổ, trong miệng phả ra khói trắng mờ mờ.

Trong tay cầm notebook màu đất bằng da, thể hiện rõ bộ dáng du học sinh sang nước ngoài đi học.

Ninh Thư cảm thấy Mẫn Hạo Sơ không còn như lúc trước nữa, trầm ổn hơn trước kia nhiều, và cũng nguy hiểm hơn lúc trước nhiều.

Ninh Thư nhịn không được hít một hơi thật sâu, thật đúng là khiến cô hao tâm tổn trí mà.

Ninh Thư ở bên này vẫn luôn tìm kiếm cơ hội, vào một lần Mẫn Hạo Sơ tới ăn cơm.

Người làm trong nhà hàng không nhiều lắm, nên người rửa bát lau nhà như Ninh Thư cũng bị đẩy tới làm bồi bàn bưng đồ.

Cửa hàng trưởng dặn dò Ninh Thư, đưa đồ ăn và những việc cần chú ý.

Buổi tối lúc Mẫn Hạo Sơ tới ăn cơm.

Ninh Thư nhanh chân chạy tới đón tiếp.

Mẫn Hạo Sơ gọi một phần beefsteak chín ba phần, sau đó ngồi chờ đồ ăn lên.

Lúc Ninh Thư bê đồ ra, ngón tay chạm vào beefsteak, sau đó đậy nắp đ ĩa đựng bưng lên cho Mẫn Hạo Sơ.

Mẫn Hạo Sơ cầm dao, nĩa, nhờ Ninh Thư: “ Mở hộ tôi cái nút chai này với.”

Ninh Thư cầm chai vang đỏ, nút chai “bặc” một tiếng mở ra.

Tiếng mở nút chai có hơi lớn, Mẫn Hạo Sơ quay đầu lại nhìn Ninh Thư, “Không thể làm nhỏ tiếng được à, nhân viên phục vụ trong nhà hàng này sao lại thiếu chuyên nghiệp thế nhỉ?”

“Ngại quá, đây là lần đầu tiên tôi làm chuyện này.” Ninh Thư xin lỗi, sau đó đẩy xe thức ăn rời đi.

Mẫn Hạo Sơ:..............

Giờ người trong ngành dịch vụ “chuyên nghiệp” vậy cơ à?

Lần đầu tiên ghê gớm phết.

Mẫn Hạo Sơ ăn beefsteak, Ninh Thư vội vàng đẩy xe thức ăn đi, sau đó nhìn Mẫn Hạo Sơ.

Chờ tới khi Mẫn Hạo Sơ thanh toán xong rời đi, Ninh Thư cũng xin nghỉ tan tầm.

Kết quả, lúc Ninh Thư xin nghỉ, cửa hàng trưởng nói thẳng: “Khách hàng khiếu nại thái độ phục vụ của cô không tốt, cho nên cô bị đuổi rồi.”

Cửa hàng trưởng nói xong, lập tức đưa tiền lương mấy ngày cô làm.

Trong nháy mắt Ninh Thư nghĩ tới thằng nhãi Mẫn Hạo Sơ kia, nhất định do thằng này khiếu nại.

Ninh Thư nhận tiền, nhanh chóng thay quần áo, chạy khỏi nhà hàng.

Nhưng Mẫn Hạo Sơ đã chạy biến đi đâu mất dạng.

Ninh Thư trực tiếp mở hệ thống định vị lên, cmn lại tốn mất 5 điểm công đức để tìm thằng nhãi Mẫn Hạo Sơ rồi.

Ninh Thư quấn khăn quàng cổ, trùm kín nửa mặt, sau đó nhìn vị trí của đối phương trên hệ thống định vị mau chóng đuổi theo.

Ninh Thư chạy như bay, đuổi theo Mẫn Hạo Sơ, bám theo đằng sau Mẫn Hạo Sơ.

Mẫn Hạo Sơ lảo đảo lắc lư ở đằng trước, như đang say rượu.

Mẫn Hạo Sơ lắc lắc đầu, chống tay lên vách tường, cuối cùng ngã rạp xuống đất.

Ninh Thư đi qua, dùng chân đá đá, kiểm tra xem Mẫn Hạo Sơ đã bất tỉnh thật chưa.

Ninh Thư vặn cổ, giơ tay lên, nên một đấm vào ngực Mẫn Hạo Sơ, Mẫn Hạo Sơ kêu lên một tiếng, muốn mở mắt, lại bị Ninh Thư dùng tay bổ một đao vào cổ.

Mẫn Hạo Sơ không nhìn được thấy người, lại hôn mê bất tỉnh.

Ninh Thư đưa một tia khí kình vào trong trái tim Mẫn Hạo Sơ.

Hỏa dương sẽ chậm rãi phá hủy cơ thể của Mẫn Hạo Sơ.

Đã vậy còn ở ngay tim nữa.

Nếu mày đã thích bạo lực, vậy thì sau này trở thành một thằng nhóc có trái tim thủy tinh đi, để cho mày không được bốc đồng nữa, bởi vì chỉ cần nóng máy tí thôi, trái tim sẽ nổ tung đấy.

Cũng đừng mơ tới việc vui cười chạy nhảy, bởi vì trái tim sẽ suy kiệt.

Ninh Thư vỗ gương mặt tuấn tú của Mẫn Hạo Sơ, bé ngoan của chị à, ngoan ngoãn ở chỗ này mà ngủ một giấc đi.

Ninh Thư nở nụ cười đen tối, nơi này là nước E, thiên đường của LGBT.

80% đàn ông đi đè thằng khác, và 80% đàn ông bị thằng khác đè.

Ninh Thư ngồi ở chỗ đó không xa, hóng hớt xem có chuyện gì xảy ra với cậu bé tim thủy tinh không.

Ninh Thư tới cửa hàng tiện lợi mua chút đồ ăn vặt, sau đó, ngồi im thủ tại chỗ, thủ tới tận nửa đêm.

Có một gã say rượu đang đi vấp phải vào người Mẫn Hạo Sơ đang nằm sõng xoài trên đất, móc di động ra, cộng thêm ánh sáng của đèn đường, nhìn thấy một thằng nhóc đẹp trai phương Đông.

Gã say cười hắc hắc, cởi bỏ thắt lưng của Mẫn Hạo Sơ ra, sau đó lật người Mẫn Hạo Sơ lại.

Gã c ởi quần Mẫn Hạo Sơ ra, xong cởi tới quần mình, lại không thấy có dầu bôi trơn, bèn vặn bung mông Mẫn Hạo Sơ ra, trực tiếp nhổ miếng nước bọt vào.

Ninh Thư:................

Cái đệch, cay mắt quá.

Ninh Thư vốn nghĩ sẽ được nhìn thấy cảnh đam mỹ sống động duy mỹ, nhưng ai mà ngờ, quá cay mắt.

Ninh Thư xoay người rời đi, giải quyết được Mẫn Hạo Sơ, Ninh Thư mới nhẹ nhõm được cõi lòng, quyết định khao bản thân một bữa.

Mn nữa chứ, cảnh vừa rồi không chỉ cay mắt, mà còn khiến dạ dày xoắn xuýt lại, giờ bụng dạ không có chút thoải mái nào.

Lúc Mẫn Hạo Sơ tỉnh dậy, là lúc hắn đang phơi mình ở giữa cục cảnh sát, bởi vì buổi sáng mông không một mảnh vải che, nên có người báo án.

Mẫn Hạo Sơ:...............

Mẫn Hạo Sơ bị kẻ xấu xâm hại, xâm hại xong không nói, ngay cả quần cũng không mặc lại tử tế giúp hắn nữa.
 
Back
Top Bottom