Ngôn Tình Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 220: Vườn trường kinh hoàng (26)



 
Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 221: Vườn trường kinh hoàng (27)



 
Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 222: Vườn trường kinh hoàng (28)



 
Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 223: Vườn trường kinh hoàng (30)



 
Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 224: Hoàng hậu hận (1)



 
Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 225: Hoàng hậu hận (2)


Tiêu Tiêu hoài nghi Hoắc Khanh cất dấu nữ nhân, không thì sao nửa năm rồi không cho triệu nữ nhân hậu cung lên thị tẩm? Nhưng Hoắc Khanh là hoàng đế, cho dù có nữ nhân, chủ hậu cung là nàng cũng nên biết đến, có nữ nhân hà tất phải giấu.

Tiêu Tiêu hỏi Hoắc Khanh vì sao một thời gian dài như vậy không đến hậu cung, Hoắc Khanh không kiên nhẫn nói là tiền triều có việc, căn bản không có thời gian đi hậu cung.

Đụng đến chuyện của tiền triều, Tiêu Tiêu là nữ tử hậu cung tự nhiên không được can thiệp triều chính, cũng không tiện hỏi đang vội cái gì.

Tiêu Tiêu nhìn đến tiểu hồ ly Hoắc Khanh ôm trong ngực, nhìn thấy ánh mắt hắn đặc biệt sủng nịch, cũng không thèm để ý, nói đến cùng chẳng qua chỉ là một con súc sinh mà thôi.

Nhưng không nghĩ tới trình độ sủng nịch của Hoắc Khanh đối với con hồ ly này trước nay chưa từng có, làm cho người trong hậu cung người ngã ngựa đổ. Nếu không phải hôm nay đánh vỡ bình hoa của quý phi thì chính là ngày mai xé quần áo của Lan tiệp dư, tham ăn đến mức cái gì cũng ăn, thường xuyên chạy đến Ngự Thiện Phòng ăn vụng, tóm lại chính là đặc biệt nghịch ngợm.

Khiến cho oán khí của phi tần trong hậu cung rất nặng, chạy đến trước mặt Tiêu Tiêu kể khổ, Tiêu Tiêu liền đi tìm Hoắc Khanh để hắn dạy con hồ ly này một chút, nếu không hậu cung thật sự sẽ không ra bộ dạng gì nữa.

Vậy mà Hoắc khanh chỉ sủng nịch điểm trán tiểu hồ ly, lại bất mãn Tiêu Tiêu làm phiền sủng vật của mình, nói nàng đi so đo với một con hồ ly.

Tiêu Tiêu tức giận đến mức muốn đánh người. Sau đó nàng lại bị tiểu hồ ly trêu đùa, nàng hận không thể đánh chết con súc sinh này.

Nhưng Tiêu Tiêu không dám, con súc sinh đó cho dù có phóng hỏa đốt hoàng cung thì Hoắc Khanh đều sẽ không nói gì, hắn luôn sủng ái con súc sinh này vô điều kiện.

Ngay cả người cũng không được hưởng đãi ngộ tốt như thế, vậy mà con hồ ly này lại được hưởng thụ. Nữ nhân trong hậu cung này đều hận con hồ ly đến ngứa răng. Trong lòng Tiêu Tiêu cũng ghen ghét, nàng thành thân với Hoắc Khanh đã bao lâu rồi còn không được đối xử dịu dàng và sủng ái như vậy.

Phi tử mỗi ngày đều khóc lóc kể lể trước mặt Tiêu Tiêu làm nàng càng thêm hận con hồ ly này, thậm chí còn tìm người giết hồ ly, nhưng đều thất bại. Khi Hoắc Khanh biết được thì tức giận đến mức muốn phế hậu, nếu không phải tổ phụ của Tiêu Tiêu là Tiêu đại nguyên soái đứng ra ngăn cản thì Tiêu Tiêu đã bị tống vào lãnh cung rồi.

Tiêu Tiêu từ đó mất đi uy nghiêm và địa vị mà hoàng hậu nên có, trở thành một hoàng hậu bị hoàng đế ghét bỏ, trong lòng càng thêm ghen ghét cùng thống khổ.

Quả thật chính là tuần hoàn ác tính, hơn nữa con hồ ly này còn thường xuyên tới trêu đùa nàng, nhảy lên trên người nàng làm quần áo và búi tóc của nàng thêm chật vật, sau đó nó như có tính người, dùng móng vuốt che miệng chạy.

Phi tử ở hậu cung cũng thấy rõ ràng, muốn được hoàng đế sủng ái, nhất định phải lấy lòng con hồ ly, chẳng cần biết hồ ly làm chuyện gì quá phận, phi tử hậu cung đều cắn răng chịu đựng.

Tiêu Tiêu rất không cam lòng, tìm mọi cách muốn g**t ch*t con súc sinh này, thậm chí gọi tổ phụ của mình, muốn tổ phụ g**t ch*t hồ ly. Nhưng không nghĩ tới phủ nguyên soái sau lưng bị người tra ra chứng cứ thông đồng với địch b*n n**c, trực tiếp bị Hoắc Khanh thu binh quyền, trảm cả nhà.

Tiêu Tiêu biết được chuyện này, trực tiếp phun ra một búng máu, cảm thấy là mình hại chết cả nhà, nàng không tin tổ phụ của mình thông đồng với địch b*n n**c, ông ấy đã lớn tuổi như vậy, căn bản là không cần phải làm như vậy.

Chẳng qua là Hoắc Khanh muốn thu hồi binh quyền trong tay tổ phụ, được cá quên nơm, được chim bẻ ná. Tiêu Tiêu thật sự hối hận vì đã gả cho Hoắc Khanh, hại chết cả tộc. Hơn nữa con trai của nàng, Hoắc Thừa Vọng mỗi ngày đều chạy theo hồ ly ăn chơi trác táng, tâm tính đều chơi đến hoang dã, Tiêu Tiêu không khuyên bảo được hắn, luôn bị Hoắc Khanh răn dạy.

Tiêu Tiêu trong lòng u ám tuyệt vọng, chảy huyết lệ, treo cổ.

Ninh Thư:......

Cách tìm chết thật đa dạng.

Kỳ thật Tiêu Tiêu không biết, bên trong con hồ ly này là một con người, một cô gái xuyên từ hiện đại đến mà thôi.

Xuyên qua thành súc sinh, lại xem mình trở thành súc sinh, dã tính khó thuần.

Sau khi Tiêu Tiêu chết, con hồ ly từ trong cung của nàng tìm được một hạt châu, truyền thuyết là giao châu ngàn năm, là của hồi môn của nguyên chủ, con hồ ly ngoài ý muốn nuốt vào, cư nhiên biến ảo thành một tuyệt thế mỹ nhân. Từ đây, hậu cung không còn nhan sắc phấn trang nào khác, Hoắc Khanh cũng chỉ thích con hồ ly này.

Nguyên chủ bởi vì không cam lòng, linh hồn du đãng trong hoàng cung, nhìn tiện nhân kia nhận nuôi con mình, nói cái gì lúc làm hồ ly chơi với hắn rất vui, Hoắc Thừa Vọng không muốn đọc sách, nàng ta không cho nó đọc sách, nói là đọc sách muộn cũng không sao, phải cho con trẻ tuổi thơ tốt đẹp.

Hoắc Thừa Vọng rất thích vị nương nương này, không bao lâu đã quên mẫu thân ruột, mãi cho tới khi tiện nhân kia sinh con, đứa bé kia thông minh vô cùng, đọc sách cũng rất lợi hại, cơ bản đã gặp qua là không quên được, càng làm Hoắc Thừa Vọng có vẻ ăn chơi trác táng th* t*c, trở thành tùy tùng cho con của con tiện nhân kia, nhìn con trai của tiện nhân thành hoàng đế, mà Hoắc Khanh và hồ ly tinh lại đi du sơn ngoạn thủy, chỉ nguyện thành uyên ương không thành tiên.

Tâm nguyện nguyên chủ:

1, Không để phủ nguyên soái bị trảm.

2, Khiến cho con tiện nhân không có tam tương ngũ thường, không có đạo đức kia không được chết tử tế.

3, Hoắc Thừa Vọng là con vợ cả, không cần có kết cục như vậy.

Ninh Thư nhìn đến tâm nguyện của nguyên chủ, cảm thấy tâm nguyện thứ nhất không dễ làm, cảm giác phủ nguyên soái xuống dốc là tất nhiên, Hoắc Khanh là hoàng đế, mà tổ phụ của nguyên chủ tay cầm binh quyền, nhỡ đâu đối phương đầu nóng lên cử binh tạo phản, ngôi vị hoàng đế không xong, khẳng định sẽ làm người ghẹn ở họng, từ khi Hoắc Khanh bước lên ngôi vị hoàng đế đã muốn đối phó phủ nguyên soái.

Giao ra binh quyền, không khác gì bị người trói chặt tay chân, Hoắc Khanh muốn như thế nào thì như thế đó, có binh quyền ở trên tay, ít nhất có thể làm Hoắc Khanh kiêng kị một chút.

Nguyên chủ sở dĩ té xỉu, là bởi vì muốn Hoắc Thừa Vọng đọc sách, Hoắc Thừa Vọng hiện tại người còn nhỏ, không thích đọc sách, nói một câu nhi thần chán ghét mẫu hậu, mẫu hậu chỉ biết muốn nhi thần đọc sách, nhi thần muốn đi theo tiểu hồ ly chơi, nguyên chủ trong lúc nhất thời lửa giận công tâm, trước mắt tối sầm té xỉu.

Ninh thư cảm giác hơi đau đầu, mở to mắt xoa xoa trán, hiện tại quan trọng nhất chính là dưỡng thân thể này cho tốt.

Ngồi ở trên giường, Ninh Thư bắt đầu tu luyện tuyệt thế võ công, một hồi công phu, toàn thân Ninh Thư đều toát mồ hôi, không thể không dừng lại, sai cung nữ bưng nước ấm rửa mặt.

Sau khi rửa mặt, thân thể của Ninh Thư thoải mái hơn một chút, giữa trưa ăn cơm cũng nhiều một ít, làm cung nữ bên người thật vui sướng.

Ninh Thư một bên ăn cơm một bên ngẫm lại cốt truyện, hiện tại tiểu hồ ly mới vào cung không bao lâu, Ninh Thư quyết định làm hỏng giao châu, không có cách nào biến thành người, xem các ngươi làm sao ooxx. (- _ -)

Ninh Thư buông chén, sai cung nữ bên người tìm giao châu trong của hồi môn ra, đầu tiên Thanh Trúc sửng sốt, sau đó tìm giao châu tới.

Ninh Thư nhìn giao châu, nói là giao châu, thực ra chỉ là viên trân châu lớn mà thôi, có lẽ là có lực lượng thần bí gì đó, có thể làm con hồ ly biến ảo thành người.

Cười lạnh một tiếng, trực tiếp nên chân trâu xuống, Ninh Thư dùng sức đập vài lần, cuối cùng làm trân châu nứt ra, Ninh Thư không dừng lại, trực tiếp nện chân trâu thành bột phấn, Ninh Thư thổi bột phấn, rơi đầy mặt đất.

Thanh Trúc: (⊙o⊙)
 
Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 226: Cô rất giống cô ấy


Tô Mạn Ngọc đang oán giận, tuy rằng nói là oán giận, nhưng ánh mắt của cô ấy rất lo lắng.

"Cô ấy à, không có việc gì chứ, tôi thấy cô đột nhiên hôn mê."

Tô Mạn Ngọc nhìn Trang Vũ Đồng.

"Cô làm sao thế."

Trang Vũ Đồng đầu có chút vựng, đối với Tô Mạn Ngọc nói: "Tôi không có việc gì."

Trên mặt Tô Mạn Ngọc lộ ra biểu tình tà ác vui sướng khi người gặp họa, nói với Trang Vũ Đồng.

"Chúng ta đi xem Lâm Thiển Thiển đi, không phải cô đã đáp ứng bác Quý hay sao, phải đưa thuốc cho cô ta."

"Thuốc cô đi đưa là được, tôi không đi, thân thể tôi không thoải mái."" Trang Vũ Đồng nói.

Tô Mạn Ngọc nhìn sắc mặt cô ấy xác thật không tốt, gật đầu rồi cầm gói thuốc ra ngoài, trước khi đi nói.

"Chờ tôi trở lại nói cho cô nghe về thảm trạng của Lâm Thiển Thiển."

Trang Vũ Đồng:......

Trang Vũ Đồng chỉ cảm thấy mình như vừa mơ một giấc mơ, nhưng lại tinh tường ghi tạc trong óc mình, rồi lại cảm giác không giống như mơ. Sau khi Tô Mạn Ngọc đi rồi,

Trang Vũ Đồng nhắm mắt lại ngủ một lúc, tiếng đập cửa lại vang lên, Trang Vũ Đồng từ thang giường bò xuống dưới, một bên vừa mở cửa vừa hỏi. "Ai vậy?"

Trang Vũ Đồng mở cửa, thì nhìn thấy một người ngoài ý muốn xuất hiện ở cửa,Trang Vũ Đồng hơi lắp bắp hỏi.

"Sao bác lại ở đây?"

Người đến là ba của Quý Thanh Viễn - Quý Cẩm Ngạn, Quý Cẩm Ngạn đi vào ký túc xá, nhìn đôi mắt Trang Vũ Đồng rồi nói.

"Tôi mời cô ăn cơm."

"Vì cái gì?"

Trang Vũ Đồng khó hiểu hỏi, cô và người đàn ông này căn bản không thân, chẳng qua gặp có một lần, vậy mà dám chạy tới ký túc xá mời mình ăn cơm. Ha hả.

"Xem như tôi cảm ơn thuốc của cô đi, tôi nghe con bé Tô nói cô ở ký túc xá, tôi bảo cô tự mình đưa thuốc qua, sao cô lại không đi." Giọng điệu Quý Cẩm Ngạn rất bá đạo.

Trang Vũ Đồng:......

Người này không phải là có bệnh chứ.

"Thay một bộ quần áo đi, tôi mời cô ăn cơm." Quý Cẩm Ngạn nhìn lướt qua người Trang Vũ Đồng một chút.

"......"

Người này có bệnh đi.

Quý Cẩm Ngạn nâng cổ tay, nhìn đồng hồ nói.

"Trang tiểu thư, mong cô nhanh lên, thời gian của tôi rất quý giá."

Trang Vũ Đồng:......

Gạt lệ, gặp được một bệnh tâm thần làm sao bây giờ, bà Cốt, cứu cháu.

"Cô không có quần áo đẹp để thay sao? Để cảm tạ thuốc bột của cô, tôi có thể cho cô một ít." Quý Cẩm Ngạn thấy biểu tình khó hiểu của Trang Vũ Đồng, rất săn sóc nói.

Da mặt Trang Vũ Đồng cứng đờ.

"Mời bác đi ra ngoài, tôi muốn thay quần áo."

Quý Cẩm Ngạn ừ một tiếng, xoay người đi ra, Trang Vũ Đồng hận không thể lấy đầu đâm vào ván giường, đây là người nào vậy.

Sau khi Trang Vũ Đồng thay quần áo, lúc đi ra ngoài, Quý Cẩm Ngạn thoáng nhíu mày, cũng không nói gì thêm.

Hai người đi xuống lầu, nhìn siêu xe ở cửa ký túc xá, lại nhìn thấy ánh mắt quái dị của các học sinh khác, mí mắt cô giật giật.

Quý Cẩm Ngạn thay Trang Vũ Đồng mở cửa xe ra, Trang Vũ Đồng ngồi vào, chỉ cảm thấy mình và hoàn cảnh trong xe không hợp nhau, trong xe chỗ nào cũng xa hoa, mùi thơm dễ ngửi, lại nhìn quần áo mình đang mặc trên người.

Trang Vũ Đồng quyết định sau này không bao giờ qua lại với người như vậy nữa, tránh cho tự ti lại tra tấn bản thân.

Quý Cẩm Ngạn ngồi trong xe, thấy ánh mắt Trang Vũ Đồng lập lòe, hơi hơi mỉm cười.

"Sinh hoạt như vậy sau này cô sẽ có."

Trang Vũ Đồng không có ý kiến, cô ngược lại tương đối để ý là vì sao người đàn ông này tới tìm cô?

Nơi ăn cơm địa là một tiệm cơm Tây, Trang Vũ Đồng ngồi đối diện Quý Cẩm Ngạn, nhàn nhạt nói.

"Rất xin lỗi, tôi không dùng lễ nghi cơm Tây."

Quý Cẩm Ngạn tỏ vẻ không sao cả. "Tôi có thể dạy cô."

"Không cần, Quý tiên sinh, tôi muốn biết bác tìm tôi có chuyện gì vậy?"

Trang Vũ Đồng hỏi. "Bác như vậy làm tôi không nuốt trôi cơm."

Quý Cẩm Ngạn uống một ngụm rượu vang đỏ, thất thần nhìn Trang Vũ Đồng.

"Đôi mắt của cô giống vợ tôi y như đúc, lần đầu tiên gặp cô, tôi cho rằng cô ấy đang đứng trước mặt tôi."

Trang Vũ Đồng: "Ồ."

Quý Cẩm Ngạn nhướng mày, phản ứng bình đạm như vậy?

"Chẳng lẽ cô không hiếu kỳ về vợ của tôi sao?"

Quý Cẩm Ngạn hỏi.

Trang Vũ Đồng:......

"Vì sao tôi phải tò mò, vốn chính là người không quen biết không liên quan. Quý tiên sinh, bác là bởi vì đôi mắt của tôi giống vợ của bác, cho nên bác bây giờ nhìn mắt tôi để an ủi bản thân?"

"Hay là bác muốn bao dưỡng tôi, làm thế thân của vợ bác, Tô Mạn Ngọc nói bác rất yêu vợ của mình, nhưng cách làm hiện tại của bác, làm tôi rất nghi ngờ lòng trung trinh của bác với vợ mình."

Trang Vũ Đồng đứng lên.

"Thực xin lỗi, tôi đi trước, tôi sẽ không ăn cơm Tây, gặp lại Quý tiên sinh sau."

Trang Vũ Đồng chỉ nghĩ phải học tập cho tốt, sau đó tốt nghiệp có thể có công việc giảm bớt gánh nặng cho gia đình, Quý Cẩm Ngạn không phải là người cùng thế giới với cô, tồn tại khó khăn như vậy, vì sao phải mua vui cho kẻ có tiền.

Quý Cẩm Ngạn nhìn Trang Vũ Đồng ra khỏi tiệm cơm Tây, cau mày, trung trinh với vợ?

Trang Vũ Đồng trở lại ký túc xá, Tô Mạn Ngọc đã trở về, vừa nhìn thấy cô liền lập tức hưng phấn nói.

"Lâm Thiển Thiển phải cắt chi, cái chân kia của cô ta bị thương quá nặng, nhiễm trùng rất nghiêm trọng, chỉ có thể cắt bỏ, không biết Quý Thanh Viễn có còn thích một Lâm Thiển Thiển bị gãy chân hay không."

Trang Vũ Đồng yên lặng nhìn bộ dạng vui vẻ của Tô Mạn Ngọc, quả thực hết chỗ nói. Ngay sau đó Tô Mạn Ngọc chợt xụ mặt xuống,

Trang Vũ Đồng hỏi. "Sao vậy?"

"Tôi phải đính hôn." Tô Mạn Ngọc đột nhiên nói.

Trang Vũ Đồng: "Phốc......"

"Vì sao lại đột nhiên như vậy?" Trang Vũ Đồng hỏi.

"Cô còn chưa có tốt nghiệp đâu."

"Cô không hiểu biết cách sống của tầng lớp chúng tôi đâu, chưa tốt nghiệp mà kết hôn, việc kết hôn cũng không ảnh hưởng sinh hoạt lẫn nhau, nên như thế nào vẫn là như thế đó." Tô Mạn Ngọc thở ngắn than dài.

Trang Vũ Đồng lại hỏi. "Với ai?" "Quý Thanh Viễn."

Tô Mạn Ngọc xem thường.

Trang Vũ Đồng: "Phốc......"

"Quý vòng thật loạn." Trang Vũ Đồng cảm thán.

"Mẹ chứ, đính hôn với Quý Thanh Viễn sao lại nghẹn như vậy, tổ sư lại phải dính dáng đến Lâm Thiển Thiển, nhìn thấy người này đã đủ phiền rồi."

Nhìn ra được là Tô Mạn Ngọc thật sự không muốn đính hôn với Quý Thanh Viễn.

"Muốn sinh hoạt cả đời người, vẫn phải tìm người mình thích." Trang Vũ Đồng nói.

Tô Mạn Ngọc khinh thường nói.

"Quả nhiên là đồ nhà quê cái gì cũng không hiểu, chúng ta đây là kết hợp ích lợi, không có quan hệ với tình cảm."

"Không phải cô thích Quý Thanh Viễn sao?" Trang Vũ Đồng đảo mắt nhìn cô ấy.

"Mẹ nó, đừng nhắc lại lịch sử đen tối đó nữa, tôi bây giờ thà thích cái đồ nhà quê nhà cô còn hơn thích hắn." Tô Mạn Ngọc nói.

Trang Vũ Đồng kéo khóe miệng.

"Tôi không cần cô thích đồ nhà quê như tôi, cô vẫn nên đi thích Quý Thanh Viễn đi."

"Tôi nói thích cô bao giờ, tôi chỉ so sánh thôi, để biểu hiện là Quý Thanh Viễn ở trong lòng tôi không đáng giá nhắc tới." Tô Mạn Ngọc vội vàng nói.

Trang Vũ Đồng: "......"

Ghê, nói chuyện thật ác độc.

"Xem cô đi, tôi sao lại thích con gái được, lại còn là đồ nhà quê nữa chứ." Tô Mạn Ngọc khinh thường nói, chỉ là sắc mặt hơi khó coi, nhịn không được đẩy Trang Vũ Đồng một chút.

"Tôi mới sẽ không thích cô." Trang Vũ Đồng:

Cái tật xấu gì đây.
 
Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 227: Hoàng hậu hận (3)



 
Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 228: Hoàng hậu hận (4)



 
Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 229: Hoàng hậu hận (5)



 
Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 230: Hoàng hậu hận (6)



 
Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 231: Hoàng hậu hận (7)



 
Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 232: Hoàng hậu hận (8)



 
Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 233: Hoàng hậu hận (9)



 
Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 234: Hoàng hậu hận (10)


"Mẫu hậu, nhi thần đã viết xong, có thể đi chơi với biểu ca không?" Hoắc Thừa Vọng và Tiêu Thanh Dương đi từ điện bên cạnh qua, trong tay cầm chữ đã viết xong.

Ninh Thư nhìn qua, nói: "Từ ngày mai trở đi, mỗi ngày Thanh Dương viết thêm mười chữ, chữ của con thật sự không đẹp, bổn cung nhớ chữ viết của cha con rất đẹp."

"Cha con biết viết chữ á, từ trước tới nay con chưa từng thấy cha viết chữ, mẹ con bảo chữ viết của cha như gà bới mà?" Tiêu Thanh Dương giật mình hỏi Ninh Thư.

Ninh Thư:...

Đứa bé hư.

Hoắc Thừa Vọng che miệng cười, Ninh Thư phất phất tay: "Đi chơi đi."

Đến khi hai thằng bé đi rồi, Ninh Thư định vào tẩm điện ngồi thiền, rèn luyện cơ thể xong mới có thể làm việc.

Cũng không lâu thì Hoắc Thừa Vọng hốt hoảng, khóc lóc chạy tới, hô lên với Ninh Thư: "Mẫu hậu, người cứu mạng với, phụ hoàng muốn đánh chết Thanh Dương ca ca."

Ninh Thư vội vã từ trên giường xuống, sắc mặt trầm xuống, trực tiếp ôm lấy Hoắc Thừa Vọng, hỏi: "Ở đâu?"

"Ở Ngự hoa viên." Hoắc Thừa Vọng sợ đến mức khóc òa lên: "Phụ hoàng thật đáng sợ."

Ninh Thư bước thật nhanh đến Ngự hoa viên liền thấy Tiêu Thanh Dương bị đặt trên ghế dài, giống như một con nghé đang vùng vẫy.

"Dừng tay, dừng tay cho bổn cung." Ninh Thư thấy gậy đánh vào người Tiêu Thanh Dương, vội vã lên tiếng nói, Tiêu Thanh Dương chỉ là một đứa bé bảy tám tuổi, gậy như thế đánh vào người, còn không phải là chết sao.

Hoắc Khanh tên khốn nạn này.

Thấy Ninh Thư tới, Hoắc Khanh lạnh mặt, tiểu hồ ly được Hoắc Khanh ôm vào trong ngực, màu lông vàng óng trên người được ánh mặt trời chiếu vào khúc xạ ra màu sắc xinh đẹp sáng loáng.

Nói thật ra thì, con hồ ly này thật sự rất đẹp, khiến người ta không nhịn được muốn xoa vuốt da và lông của nó, nếu không phải vì Hoắc Khanh, ước chừng da và lông con hồ ly này đã sớm thành khăn choàng trên cổ phi tử hậu cung rồi.

Ninh Thư thả Hoắc Thừa Vọng xuống, khom người hành lễ, hỏi Hoắc Khanh: "Hoàng thượng, đứa bé Tiêu Thanh Dương này đã làm sai điều gì sao?"

"Mang theo Hoàng tử chạy loạn trong cung, thân là bạn học của Hoàng tử, chơi bời lêu lổng như vậy, chẳng phải là làm hư Hoàng tử sao." Sắc mặt Hoắc Khanh rất khó coi, Tiêu Thanh Dương xuất thân từ phủ Nguyên soái, Tiêu Tiêu lại để đứa bé trong phủ Nguyên soái làm bạn học, có phải cảm thấy vị trí này ngày sau chính là của Hoắc Thừa Vọng rồi không, đã sắp xếp người bên cạnh Hoắc Thừa Vọng rồi?

Ninh Thư hít một hơi thật sâu, nói rằng: "Thừa Vọng bây giờ còn nhỏ, thần thiếp chỉ muốn để Thừa Vọng có thể chơi đùa với người khác, cho nên mới kêu Thanh Dương tiến cung."

Mắt Hoắc Khanh gợn sóng thâm trầm, khiến người ta không nhìn thấu tâm tình bây giờ của hắn, nhàn nhạt mở miệng nói: "Mẹ hiền hay làm con hư, chớ quên Thừa Vọng là con cái Hoàng gia, căn bản không cần bạn bè gì chơi cùng, có vài người sinh ra đã nhất định phải cô độc."

"Người đâu, đánh chết con chó này cho trẫm, mê muội mất cả ý chí như vậy, há có thể là con trai của trẫm." Hoắc Khanh trầm mặt nói.

Lập tức có thị vệ đến bao vây cún con, còn dùng gậy đánh chó, chó con hét thảm, bị gậy đánh trúng đầu, bước đi cũng xiêu vẹo.

"Mẫu hậu, mẫu hậu người mau cứu cún con, mẫu hậu..." Hoắc Thừa Vọng lôi kéo tay áo Ninh Thư, khóc cầu cứu Ninh Thư, khóc òa lên.

Ninh Thư lắc đầu với Hoắc Thừa Vọng, đây không chỉ là chuyện của một con chó.

Chó con bị đánh trúng đầu té trên mặt đất tứ chi co quắp, ô ô hai tiếng, lại bị một người thị vệ đánh trúng đầu, đầu nhỏ của cún con biến dạng, máu tươi văng ra.

"A..." Hoắc Thừa Vọng thét lên một tiếng, Ninh Thư nhanh chóng ôm lấy Hoắc Thừa Vọng, để nó úp đầu vào ngực của mình.

Thời điểm chó con bị đánh chết, Hoắc Khanh che mắt tiểu hồ ly lại, thân thể tiểu hồ ly run lên, tựa như sợ, Hoắc Khanh ghé vào bên tai tiểu hồ ly, khẽ nói rằng: "Đừng sợ trẫm, trẫm sẽ không làm vậy với em, thứ kia chẳng qua chỉ là một con súc sinh, em ở trong lòng trẫm là đặc biệt nhất."

Hoắc Khanh trấn an tiểu hồ ly, quay đầu nhìn Ninh Thư nói một cách lạnh lùng: "Hoàng hậu không chỉ phải quản lý tốt hậu cung này, còn phải trông nom con cái cho tốt, là con cái Hoàng gia, không thể tùy hứng như thế."

Ninh Thư ôm Hoắc Thừa Vọng đang phát run khom mình hành lễ với Hoắc Khanh, buồn bã nói: "Thần thiếp nhớ kỹ."

Hoắc Khanh không để ý tới Ninh Thư dường như rất thương tâm, ôm tiểu hồ ly rồi đi, Ninh Thư chỉ lướt nhìn bóng lưng Hoắc Khanh, nhếch mép cười lạnh một tiếng.

Hoắc Khanh thực sự là một đối thủ mạnh đó.

"Cô cô." Mắt Tiêu Thanh Dương hơi đỏ lên, nằm trên ghế dài run chân đến mức không đứng dậy nổi, Ninh Thư kêu thái giám cõng Tiêu Thanh Dương lên.

Thi thể cún con được thu dọn, mang về.

Hoắc Thừa Vọng vẫn luôn khóc thút thít trong lòng Ninh Thư, túm thật chặt lấy Ninh Thư, cả người đều đang phát run, nhắm mắt lại tựa như không dám mở ra.

Ninh Thư thở dài một hơi, nhẹ nhàng vỗ lưng nó, nhẹ nhàng nói: "Thừa Vọng đừng sợ, mẫu hậu sẽ bảo vệ con, mẫu hậu sẽ bảo vệ Thừa Vọng."

Ninh Thư ôm Hoắc Thừa Vọng một mạch về tới tẩm cung, Hoắc Thừa Vọng không buông Ninh Thư ra, Ninh Thư vẫn ôm nó.

"Cô cô, là con không chăm sóc tốt cho tiểu Hoàng tử." Tiêu Thanh Dương lau nước mắt nhìn Ninh Thư.

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Ninh Thư cau mày hỏi.

Tiêu Thanh Dương kể lại sự việc một lần.

Hai đứa bé chơi đuổi nhau trong Ngự hoa viên, mà tiểu hồ ly đã chữa khỏi vết thương tới đi dạo, gặp phải hai người với một con cún, tiểu hồ ly thấy đứa bé trắng trẻo mềm mại đang chơi với một con chó ngu xuẩn, vì thế chạy tới trêu đùa con chó ngu ngốc này một phen.

Nhưng một con chó sao có được sự thông minh như tiểu hồ ly, ngửi thấy mùi trên người tiểu hồ ly thì chạy đuổi theo tiểu hồ ly, Hoắc Khanh đến tìm tiểu hồ ly, thấy tiểu hồ ly bị một con chó đuổi, trong lòng nhất thời buồn bực vô cùng, nhất là khi thấy hai động vật lăn cùng một chỗ chơi đùa, càng thêm tức giận và đố kị, trong lòng bùng nổ d*c v*ng chiếm hữu mãnh liệt.

Trực tiếp đi tới đá cún ra, phủi sạch bụi trên người tiểu hồ ly, ôm vào lòng, ánh mắt nhìn Hoắc Thừa Vọng và Tiêu Thanh Dương rất bất thiện.

Hoắc Thừa Vọng đã lâu không thấy phụ hoàng của mình, nhìn thấy Hoắc Khanh thì rất vui, còn chưa kịp nói, đã bị Hoắc Khanh rầy la một trận, quát nó không chịu học tập rèn luyện, không biết lễ nghi phong phạm Hoàng gia, biết Tiêu Thanh Dương là bạn học của Hoắc Thừa Vọng, Hoàng tử phạm sai lầm, bạn theo học chung phải chịu, Hoắc Khanh kêu người dùng gậy đánh Tiêu Thanh Dương.

Sau đó Hoắc Thừa Vọng liền tìm tới Ninh Thư.

Chuyện này chỉ khiến một con chó phải chết, nhưng Ninh Thư lại biết đây là Hoắc Khanh đang cảnh cáo mình, cảnh cáo Tiêu gia.

Tiểu hồ ly thực sự là đi tới đâu cũng có thể xảy ra chuyện tới đó, chưa hoàn toàn nắm chắc, Ninh Thư không thể chính diện đối đầu với Hoắc Khanh.

Muốn khiến người ta diệt vong, trước tiên phải khiến hắn điên cuồng, cứ để xem vì tiểu hồ ly Hoắc Khanh còn có thể làm ra chuyện điên cuồng bao che cho nó như thế đến mức nào.

Cảm giác đúng là mỉa mai, không có tình cảm với vợ, thậm chí một chút lòng cảm kích cũng không có, đối đãi với con trai của mình cũng thờ ơ, lại đem hết thảy nhiệt tình cho một con cáo, dường như đem tất cả tình cảm trọn đời đều cho hồ ly.

Trong đầu Ninh Thư chửi rủa mẹ nó cả trăm lần, bàn tay vàng của nữ chính quá to lớn, ánh sáng chói lóa như thể khiến cho người ta không cách nào nhìn thẳng được.
 
Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 235: Hoàng hậu hận (11)


Hoắc Thừa Vọng khóc mệt trong lòng Ninh Thư, nhắm mắt lại ngủ, Ninh Thư thở dài một hơi, đặt Hoắc Thừa Vọng lên giường, kêu Thanh Trúc lấy nước ấm, lau nước mắt trên mặt Hoắc Thừa Vọng.

Con mắt của Hoắc Thừa Vọng đỏ bừng, còn sưng lên, Ninh Thư vẫn canh giữ bên giường.

Tiêu Thanh Dương vô cùng tự trách, cảm thấy là do mình không bảo vệ tốt cho em họ, còn cả cún con đã chết.

"Cô cô." Tiêu Thanh Dương gọi Ninh Thư, Ninh Thư bóp trán, nói rằng: "Thanh Dương, con bị sợ hãi, đi ăn một chút gì rồi nghỉ ngơi cho khỏe đi, Thừa Vọng bây giờ đã thế này, cô cô hy vọng con có thể túc trực bên người Thừa Vọng."

Khả năng chuyện hôm nay đã làm Hoắc Thừa Vọng tổn thương trong lòng.

"Cô cô, Thanh Dương sẽ chăm sóc tốt cho biểu đệ." Tiêu Thanh Dương lập tức vỗ vỗ ngực, cam đoan với Ninh Thư.

Đến nửa đêm, Hoắc Thừa Vọng nóng rần lên, nhiệt độ rất cao, trước đó Ninh Thư đã có chuẩn bị, kêu Thanh Trúc bưng chén thuốc, chậm rãi mớm thuốc cho Hoắc Thừa Vọng, nhưng thuốc chỉ uống được một nửa, còn đâu đều phun ra.

"Nương nương, có cần gọi thái y qua đây không." Thanh Trúc gấp đến mức mặt đỏ rần rần: "Đi gọi thái y qua đây, rồi lại đi nấu thuốc đi."

Ninh Thư dấp ướt khăn xoa lên người Hoắc Thừa Vọng, hôm nay Hoắc Thừa Vọng kinh hãi quá độ, có bị bệnh Ninh Thư cũng không hề thấy lạ, nhưng nhìn thấy Hoắc Thừa Vọng thực sự ngã bệnh, trong lòng Ninh Thư vẫn rất gấp, cả người nho nhỏ nằm trên giường, trong miệng mê sảng.

Ninh Thư thật sự sợ Hoắc Thừa Vọng sốt hỏng đầu mất, Thanh Trúc gọi thái y tới, châm kim cho Hoắc Thừa Vọng, đợi thuốc tới, Ninh Thư lập tức bưng chén thuốc mớm thuốc cho Hoắc Thừa Vọng.

"Nương nương, để nô tỳ làm cho." Thanh Trúc thấy Ninh Thư sốt ruột, liền vội vàng nói.

Ninh Thư hít một hơi thật sâu: "Không sao đâu, bổn cung tự làm."

"Nương nương, có cần đi mời Hoàng thượng qua đây không." Thanh Trúc hỏi Ninh Thư, tiểu Hoàng tử đã bệnh nghiêm trọng như vậy, Hoàng thượng hẳn nên tới xem một chút.

Ninh Thư vốn muốn nói gọi kẻ đáng chém ngàn đao kia đến để làm chi, nhưng nghĩ tới cả phòng có thái y ở đây, không được để cho hình tượng Hoàng hậu nương nương dịu dàng thương cảm của mình sụp đổ, cũng chỉ có thể cố nén nỗi đau, nói rằng: "Giờ đã nửa đêm, Hoàng thượng đã đi ngủ rồi, sáng sớm ngày mai Hoàng thượng còn phải lên triều sớm, không nên quấy rầy Hoàng thượng nghỉ ngơi."

Ánh mắt thái y nhìn Ninh Thư lập tức mang theo thương hại, khóe miệng Ninh Thư giật giật co rút, dùng khăn lau người cho Hoắc Thừa Vọng.

"… Nương nương." Mắt Thanh Trúc hơi đỏ lên.

Ninh Thư cảm giác mình thật là khổ.

Hoàng thượng đang ngủ trong miệng Ninh Thư thật ra chưa ngủ, mà đang nằm trên giường nhìn tiểu hồ ly ngủ trên bàn.

Tiểu hồ ly cảnh giác nhìn Hoắc Khanh, đối diện với ánh mắt như thế, Hoắc Khanh cảm thấy trái tim mình bị một cánh tay lớn vo miết, rất khó chịu, ánh mắt của hồ nhi mà hắn thích nên giảo hoạt đáng yêu, trong sáng mê người mới phải, chứ không phải dùng ánh mắt cảnh giác và xa lạ như vậy nhìn hắn.

Trong lòng tiểu hồ ly không sợ Hoắc Khanh, tuy Hoắc Khanh là hoàng đế, nhưng lại đối với nàng vô cùng tốt, nhưng hôm nay lúc hạ lệnh g**t ch*t cún con, lại hù dọa tiểu hồ ly, mới hiểu được người đàn ông này là một đế vương muốn người sống thì sống, muốn người chết thì chết.

Con chó nhỏ chết làm cho tiểu hồ ly thấy hơi đồng cảm, nàng bây giờ không phải là người, mà là một con cáo, mạng người còn không đáng giá, huống chi nàng chỉ là một con động vật.

Hoắc Khanh từ trên giường đứng lên, đi tới trước mặt tiểu hồ ly, vươn tay ôm lấy tiểu hồ ly, cả người tiểu hồ ly lập tức xù lông, Hoắc Khanh lấy tay nhẹ nhàng vuốt lưng tiểu hồ ly, nhẹ nhàng mà nỉ non: "Em không nên sợ trẫm, em là của trẫm, thấy em chơi đùa với kẻ khác, trong lòng trẫm rất khó chịu."

"Em mặc dù chỉ là một con hồ ly, nhưng trong lòng trẫm chưa từng coi em là hồ ly, ở trong lòng trẫm em còn hơn tất cả mọi người, em là sủng vật của trẫm, trẫm sủng ái em, thương yêu em." Hoắc Khanh dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn tiểu hồ ly.

"Từ trước tới nay trẫm chưa từng gặp con cáo nào xinh đẹp và thông minh như em."

Chống lại ánh mắt của Hoắc Khanh, trái tim của tiểu hồ ly đập rất nhanh, nghe thấy lời nói của Hoắc Khanh, tiểu hồ ly cảm thấy mình rất may mắn, tuy biến thành cáo, nhưng lại gặp Hoắc Khanh, đại thần xuyên qua vẫn coi như không bạc đãi nàng.

Tiểu hồ ly cảm thấy sợ Hoắc Khanh như vậy thật sự có lỗi với sự sủng ái của Hoắc Khanh, dùng ánh mắt áy náy nhìn hắn, lè lưỡi lấy lòng l**m đầu ngón tay của Hoắc Khanh.

Cơ thể Hoắc Khanh hơi cứng lại, lập tức cao hứng nói rằng: "Hồ nhi, em không tức giận nữa?"

Tiểu hồ ly nhìn thấy nụ cười trên mặt Hoắc Khanh, mắt hình trái tim, thật sự là một người đàn ông đẹp trai siêu cấp.

"Trẫm đẹp trai không?" Hoắc Khanh cười đến xán lạn với tiểu hồ ly, tiểu hồ ly lập tức gật đầu.

Đẹp, đẹp, thực sự quá đẹp rồi.

Hoắc Khanh vuốt lỗ tai trơn mịn của hồ ly, ôm tiểu hồ ly lên long sàng, một người một hồ ly rúc vào với nhau.

Ninh Thư trông coi Hoắc Thừa Vọng một đêm, sau khi thái y bận rộn, Hoắc Thừa Vọng cuối cùng cũng hạ sốt, cũng không mê sảng nữa, Ninh Thư ngồi bên giường coi chừng, nói với Tiêu Thanh Dương bên cạnh: "Thanh Dương, đi ngủ đi."

"Cô cô, Thanh Dương không mệt, Thanh Dương trông cho biểu đệ tỉnh lại." Tiêu Thanh Dương đỏ mắt, lúc trước có khóc, hơn nữa thức đêm, một đôi mắt thật sự biến thành mắt thỏ.

Ninh Thư cũng không miễn cưỡng, đợi nó mệt rồi thì nằm ngủ bên giường một lúc.

"Nương nương, uống chút nước trà thanh nhiệt." Thanh Trúc bưng chén trà, Ninh Thư đón lấy ừng ực uống một chén, sau đó dùng khăn lau mồ hôi trên người Hoắc Thừa Vọng.

Hoắc Thừa Vọng ngủ một ngày một đêm mới tỉnh lại, mở mắt nhìn Ninh Thư đăm đăm, Ninh Thư ngơ ngác một lúc, sẽ không phải thật sự sốt thành bệnh gì chứ.

"Mẫu hậu, Thừa Vọng sợ lắm." Giọng Hoắc Thừa Vọng rất khàn, Ninh Thư vội vã rót nước cho Hoắc Thừa Vọng uống, Hoắc Thừa Vọng vừa uống nước, vừa ch** n**c mắt.

Ninh Thư ôm Hoắc Thừa Vọng, nhẹ nhàng mà nói rằng: "Thừa Vọng không phải sợ, mẫu hậu nhất định sẽ bảo vệ Thừa Vọng."

"Biểu đệ, đệ đã tỉnh." Tiêu Thanh Dương ghé vào mép giường tỉnh lại thấy Hoắc Thừa Vọng tỉnh lại, vui vẻ đến mức sắp khóc.

"Biểu ca." Hoắc Thừa Vọng rất khó chịu trong người, khó chịu muốn chết.

Ninh Thư kêu Tiêu Thanh Dương lui xuống ăn điểm tâm.

Trong tẩm điện chỉ còn lại Ninh Thư và Hoắc Thừa Vọng, Ninh Thư nhìn Hoắc Thừa Vọng, hỏi: "Trong lòng Thừa Vọng trách mẫu hậu sao."

"Trách mẫu hậu vì sao không cứu cún con có phải không."

Nước mắt Hoắc Thừa Vọng lại rơi xuống, khàn giọng hỏi Ninh Thư: "Vì sao, mẫu hậu?"

Ninh Thư lắc đầu lạnh nhạt nói rằng: "Bởi vì mẫu hậu không làm được."

"Vì sao." Hoắc Thừa Vọng sững sờ không hiểu nhìn Ninh Thư.

Ninh Thư vươn tay sờ sờ đầu Hoắc Thừa Vọng: "Thừa Vọng, bởi vì mẫu hậu phải đối mặt với phụ hoàng của con, là người có quyền thế nhất trong thiên hạ này, mọi người ở trước mặt hắn đều là thần tử, bao gồm cả mẫu hậu, bao gồm cả con, trước đó mẫu hậu đã cứu biểu ca của con, mọi chuyện chỉ có thể cho phép một lần chứ không có lần thứ hai, Thừa Vọng muốn mẫu hậu từ bỏ việc cứu Thanh Dương để cứu cún con sao?"

"Không, Thừa Vọng không muốn khiến biểu ca gặp chuyện không may." Hoắc Thừa Vọng lắc đầu: "Nhưng tại sao phụ hoàng muốn đánh chết chó con, nó có biết gì đâu."

Vì ghen hơn nữa còn vì muốn cảnh cáo cô, cảnh cáo Tiêu gia.
 
Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 236: Hoàng hậu hận (12)


Hoắc Khanh bất mãn với cô, cũng không hài lòng việc Tiêu Thanh Dương trở thành bạn học của Thừa Vọng.

Trong lòng của Hoắc Thừa Vọng cũng rất khó chịu, vô cùng khó chịu, còn Ninh Thư chỉ có thể thở dài: “Mẫu hậu đã sai người mang thi thể của cún con về, đợi đến lúc con khỏe hơn thì chúng ta sẽ chôn cất cho nó.”

Hoắc Thừa Vọng nhìn Ninh Thư không chớp mắt, sau đó gằn từng tiếng: “Bên người của phụ hoàng cũng có một con tiểu hồ ly, phụ hoàng có thể nuôi tiểu hồ ly mà lại nói nhi thần bị mê muội đến mất cả lý trí, hơn nữa lại còn đánh chết cún con. Vì sao phụ hoàng có thể mà nhi thần lại không thể?”

“Thừa Vọng, con muốn biết vì sao không?” Ninh Thư nhìn về phía đứa bé này, rốt cuộc không giống như trước đây, đã từng bị tổn thương thì cũng nên biết tại sao.

Tuy đứa bé này là một vị Hoàng tử, thân phận cao quý, thế nhưng phần tôn quý này lại không có gì là chắc chắn cả.

Ninh Thư khẽ nở nụ cười: “Lý do sao, là vì phụ hoàng của con là Hoàng thượng, là người nắm giữ số mệnh của tất cả mọi người trong thiên hạ, hắn nắm giữ vận mệnh của chúng ta, không ai dám gây sự với hắn bởi vì hắn có đủ quyền lực để có thể bảo vệ thứ mình muốn bảo vệ, hắn có thể cướp đoạt những thứ mà người khác quý trọng nhất nhưng lại không có ai dám nói gì cả.”

“Vì phụ hoàng là Hoàng thượng, nắm giữ quyền lực lớn nhất ở trong tay cho nên người có thể bảo vệ thứ mà mình muốn bảo vệ sao?” Hoắc Thừa Vọng nhìn về phía Ninh Thư.

Ninh Thư ôm lấy đứa bé vào trong lòng, giọng nói cũng rất lạnh nhạt: “Thừa Vọng, trên đời này không có gì là tuyệt đối cả, ai cũng sẽ phải trả giá vì những việc mà mình đã làm, mẫu hậu chỉ hy vọng con vẫn luôn vui vẻ, nhưng cũng mong con đừng hy vọng sẽ có được thứ tình cảm cha con bình thường từ phụ hoàng của con, hắn là chúa tể của chúng ta, nếu như mạng sống của mình còn ở trong tay của đối phương thì càng không có tư cách nói đến chuyện tình cảm.”

“Mẫu hậu, Thừa Vọng phải làm như thế nào để không còn khó chịu như vậy nữa?” Hoắc Thừa Vọng vừa khóc vừa trông ngóng nhìn về phía Ninh Thư: “Nhi thần muốn bảo vệ mẫu hậu, muốn bảo vệ thứ mà mình quý trọng, không muốn việc ngày hôm nay lại xảy ra thêm lần nữa, mẫu hậu, trong lòng của nhi thần rất khó chịu, khó chịu vô cùng.”

Ninh Thư thấy vậy cũng rất đau lòng, nhẹ nhàng lấy khắn tay lau nước mắt trên khuôn mặt của Thừa Vọng, sau đó khẽ vỗ về: “Thừa Vọng, con phải vui vẻ, phụ hoàng con không có cách nào có thể cướp đoạt sự vui vẻ của con. Mẫu hậu chỉ mong Thừa Vọng sẽ vui vẻ, còn về việc ngày hôm nay thì mẫu hậu sẽ thay con đòi lại công bằng.”

“Mẫu hậu.” Hoắc Thừa Vọng nhào vào trong lòng của Ninh Thư rồi bắt đầu gào khóc.

Ninh Thư thấy vậy cũng chỉ biết thở dài, dù sao xả ra hết còn hơn là vẫn cứ giữ khư khư ở trong lòng.

Thấy khuôn mặt nhỏ của Hoắc Thừa Vọng tràn đầy nước mắt nên Ninh Thư lại lấy khăn tay ra lau sạch.

“Nương nương, người ăn chút gì đi.” Bởi vì cùng Ninh Thư thức trắng một đêm cho nên sắc mặt của Thanh Trúc cũng có chút tiều tụy.

Ninh Thư cầm bát cháo trắng, sao đó quay sang nói với Hoắc Thừa Vọng: “Thừa Vọng, phải ăn chút gì đó thì mới nhanh khỏe lại được.”

Ninh Thư đút từng muỗng từng muỗng cháo cho Thừa Vọng. Hoắc Thừa Vọng vừa ăn vừa hỏi thăm: “Mẫu hậu, phụ hoàng đã đến chưa? Phụ hoàng đã đến thăm nhi thần chưa?”

“Chưa.” Ninh Thư khẽ lắc đầu: “Thừa Vọng, mẫu hậu đã từng nói với con rồi, không nên quá chờ mong vào đặt quá nhiều tình cảm lên người phụ hoàng của con.”

“Nhi thần chỉ muốn phụ hoàng biết được những việc mà người đã làm là sai rồi, hơn nữa còn khiến cho nhi thần bị tổn thương, nhi thần là con của người, nhi thần chỉ muốn người cảm thấy áy náy mà thôi...” Hoặc Thừa Vọng nói.

Ninh Thư nở nụ cười: “Thừa Vọng của mẫu hậu cuối cùng cũng đã trưởng thành rồi, nhưng mà có những người, cho dù bọn họ làm tổn thương những người khác nhưng lại không biết gì cả, cho dù có biết thì bọn họ cũng không để ở trong lòng.”

Sau khi ăn hết bát cháo trắng thì Hoắc Thừa Vọng liền nằm xuống để nghỉ ngơi. Nhưng mà Ninh Thư cũng biết đứa bé kia vẫn trốn trong chăn để khóc.
 
Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 237: Hoàng hậu hận (13)


Bởi vì dạo gần đây toàn bộ tâm tư của Ninh Thư đều tập trung vào Hoắc Thừa Vọng cho nên cũng không quá quan tâm đến những việc ở trong hậu cung, vì vậy bèn hỏi Thanh Trúc: “Gần đây trong cung có xảy ra chuyện gì không?”

Thanh Trúc suy nghĩ một chút, trả lời: “Kỳ thực cũng không có việc gì lớn cả, nếu có thì chỉ có việc sủng vật của Hoàng thượng thường đến tẩm cung của các vị nương nương, sau đó phá phách làm vỡ đồ đạc, khiến cho các vị ấy đều cảm thấy khó chịu. Bọn họ muốn tìm người để tố cáo nhưng đều bị nô tỳ đẩy về, sau đó các vị nương nương đó lại đến tìm Hoàng thượng nhưng kết quả lại bị mắng một trận.”

Đây không phải là mua dây buộc mình sao? Với sự sủng ái mà Hoắc Khanh giành cho tiểu hồ ly thì cho dù nó có đốt cháy cả hoàng cung này cũng không có vấn đề gì cả.

Còn những vị phi tần này cũng không thông minh gì cả, sao không biết học cô đặt bẫy chuột ở trong tẩm cung chứ, cho dù nó bị kẹp trúng thì cũng là đáng đời.

Cũng có thể những phi tần này không phải là không nghĩ ra mà là không dám, không phải là có câu đánh chó phải ngó mặt chủ sao. Chủ của con hồ ly này là Hoàng thượng cho nên bọn họ cũng chỉ có thể nhịn xuống.

Có thể làm cho người gặp người ghét nhưng vẫn sống sung sướng như vậy cũng không khoa học chút nào cả.

Đã rất lâu rồi Hoắc Khanh không sủng hạnh phi tần trong hậu cung, khiến cho những vị nương nương này cảm thấy buồn chán nên ai cũng muốn tìm việc để làm. Huyên quý phi sai người đến mời Hoàng hậu xem kịch, còn Ninh Thư lại không có chút hứng thú nào với loại kịch này cả.

Nhưng nghĩ đến hai đứa bé kia thì Ninh Thư đồng ý lời mời của Huyên quý phi.

Sau khi cùng Ninh Thư nói chuyện liên quan đến nội dung của vở kịch thì Huyền quý phi chần chừ một lúc mới hỏi tiếp: “Hoàng hậu nương nương, thân thể của Hoàng thượng có vấn đề gì không, vì sao không cho triệu phi tần đến để thị tẩm.”

Bây giờ còn đến mức mười lăm cũng không đến tẩm cung của hoàng hậu, điều này làm cho phi tử trong hậu cung cũng rất đồng cảm.

“Thân thể có vấn đề sao, ngươi cảm thấy thân thể của Hoàng thượng có vấn đề gì sao?” Ninh Thư khẽ nhướn mày.

Khuôn mặt của Huyên quý phi trở nên đỏ bừng, nhớ đến lần cuối hoàng thượng sủng hạnh nàng thì người vô cùng mạnh mẽ, không hề có vấn đề gì cả.

“Vậy vì sao Hoàng thượng không bước vào hậu cung?” Huyên quý phi khẽ nhăn mày: “Chẳng lẽ Hoàng thượng đang ẩn giấu nữ nhân, ẩn giấu hồ ly tinh ở trong tẩm cung?”

Ninh Thư:... Đúng là có hồ ly tinh.

Ngày hôm sau, Ninh Thư dẫn Hoắc Thừa Vọng và Tiêu Thanh Dương cùng một đám cung nữ và thái giám đi đến sân khấu diễn kịch.

Khi đoàn người đến nơi thì ở đó cũng có không ít phi tần đang chờ, vừa thấy Ninh Thư thì bọn họ lập tức đứng lên hành lễ, còn Ninh Thư thì nắm lấy tay của Hoắc Thừa Vọng, mỉm cười nói: “Tất cả bình thân.”

“Nương nương, người chọn kịch đi.” Huyên quý phi đưa danh sách cho Ninh Thư. Sau khi cầm danh sách thì Ninh Thư lại quay sang hỏi Hoắc Thừa Vọng: “Thừa Vọng, con thích xem cái gì.”

Sau khi đọc kỹ danh sách, Hoắc Thừa Vọng chọn vở Vũ vương phạt Trụ, nói về câu chuyện lật đổ tên hôn quân Trụ vương.

Ninh Thư lại khẽ nhíu mày nhìn về phía Hoắc Thừa Vọng, có lẽ là cô đã suy nghĩ nhiều rồi. một đứa bé như Hoắc Thừa Vọng thì sao có thể nghĩ đến chuyện như thế chứ.

Ninh Thư tùy ý chọn một vở kịch, sau đó đưa cho Huyên quý phi và những phi tần khác để họ chọn vở kịch và mình thích.

Ninh Thư vừa nghe thấy mấy tiếng hát i a trong kịch liền bắt đầu suy nghĩ lung tung, thỉnh thoảng lại nhìn về phía Hoắc Thừa Vọng đang xem kịch một cách thích thú.

Bên này các phi tần đều đang rất vui vẻ, còn Hoắc Khanh thì đang phê duyệt tấu chương ở Ngự thư phòng, tiểu hồ ly thì đang ngồi trên bàn, dáng vẻ trông rất buồn chán. Nghe thấy tiếng trống tiếng chiêng ở bên ngoài có vẻ rất náo nhiệt, cho nên nó càng không muốn ở trong thư phòng buồn chán này.

Hoắc Khanh để bút xuống, nhìn thấy dáng vẻ háo hức của tiểu hồ ly bèn xoa đầu nó, rồi nói: “Có phải là muốn đến đó để xem kịch không.”

Tiểu hồ ly gật đầu lia lịa, dùng ánh mắt vô cùng khát vọng để nhìn Hoắc Khanh, còn không ngừng làm nũng, chỉ mong Hoắc Khanh có thể đồng ý cho mình đi chơi.

“Không phải là muốn xem kịch sao? Trẫm mang em đến xem.” Hoắc Khanh vì ánh mắt của tiểu hồ ly mà cảm thấy toàn thân khô nóng. Vì thế Hoắc Khanh vội vàng bế tiểu hồ ly lên, hắn sợ nếu không nhanh thì hắn sẽ vì ánh mắt đó mà không khống chế được bản thân.

Bây giờ thì chỉ cần một ánh mắt của đối phương cũng đủ làm cho hắn phải thất thố, đây chính là muốn dằn vặt hắn mà.

Ánh mắt của Hoắc Khanh trở nên thâm trầm, sau đó lại nhìn về phía tiểu hồ ly đang mải nhìn đông nhìn tây, không biết có cách nào để tiểu hồ ly biến thành người không nhỉ?

“Hoàng thượng giá lâm.” Giọng nói chói tai của thái giám vang lên.

Bởi vì không ngờ Hoắc Khanh lại đến cho nên trên mặt các phi tần đang xem kịch ở đây đều cảm thấy vui bất ngờ.

Hoắc Khanh vừa đến khiến mọi thứ ở đây trở nên rối loạn, các phi tần đều vội vã chỉnh đốn lại quần áo, trang sức, muốn dùng dáng vẻ xinh đẹp nhất của mình để nghênh tiếp Hoàng thượng.

Ninh Thư cũng rất ngạc nhiên, không biết tại sao Hoắc Khanh lại đến đây, nhưng khi nhìn thấy tiểu hồ ly ở trong ngực của hắn thì trong lòng có dự cảm không lành. Cô thật sự không muốn ở cùng một chỗ với nữ chính, bởi vì chỉ cần có nữ chính thì nhất định sẽ có chuyện xảy ra.

“Thần thiếp thỉnh an Hoàng thượng.” Ninh Thư hành lễ với Hoắc Khanh.

“Tần thiếp thỉnh an Hoàng thượng.” Các vị tần phi khác cũng lục tục hành lễ.

“Nhi thần tham kiến phụ hoàng.” Hoắc Thừa Vọng cũng hành lễ với Hoắc Khanh theo quy củ.

Hoắc Khanh khẽ nhìn về phía Hoắc Thừa Vọng, sau đó ừ một tiếng: “Cho dù đã khỏe mạnh thì cũng không nên chạy lung tung khắp nơi.”

“Dạ, nhi thần nhớ kỹ.” Hoắc Thừa Vọng rất ngoan ngoãn, rất nghe lời. Khi nhìn về phía tiểu hồ ly ở trong ngực của Hoắc Khanh thì Thừa Vọng khẽ cắn môi, sau đó dời ánh mắt đi chỗ khác.

Tiểu hồ ly nằm ở trong lòng của Hoắc Khanh, khi nhìn thấy những phi tần ở đây liền cảm thấy rất khó chịu, vừa nghĩ đến việc những người này đều là người phụ nữ của Hoắc Khanh thì trong lòng không ngừng mắng hắn là ngựa đực, hơn nữa cũng có chút hối hận về việc muốn đến đây để xem trò vui.

Tiểu hồ ly mở to hai mắt, sau đó hướng về những phi tử ở đây kêu ô ô.

Còn Hoắc Khanh thì cũng chỉ lạnh lùng "ừ" một tiếng, sau khi ngồi vào vị trí mới lên tiếng: “Mọi người cứ tiếp tục xem kịch đi, không cần phải để ý đến trẫm.”

Ninh Thư ngồi xuống bên cạnh Hoắc Khanh, tiểu hồ ly vừa thấy thế nhe răng ra, trong ánh mắt mang theo sự bất thiện và hèn mọn.

Ninh Thư thì chỉ lạnh lùng nhìn về phía tiểu hồ ly, bà nó, một ngày nào đó cô sẽ lột da cáo của nó xuống để làm áo lông.

Tiểu hồ ly vì ánh mắt của Ninh Thư mà xù lông, quả là một người phụ nữ ác độc, bề ngoài thì ra vẻ ôn nhu săn sóc, nhưng bên trong lại là một người giả nhân giả nghĩa. Nàng vô cùng thương hại Hoắc Khanh, những người phụ nữ này đều là vì vinh hoa phú quý, có ai là thật lòng yêu hắn chứ.

Các diễn viên vẫn đang i a hát trên sân khấu, thế nhưng các phi tần ở đây đều đặt sự chú ý của bản thân lên trên người của Hoàng thượng.

Hoắc Khanh thì không nói gì cả, hắn chỉ tập trung vào việc vuốt lông cho tiểu hồ ly, còn những người xung quanh đều bị hắn xem như không khí. Nhưng dù hắn lạnh lùng như thế nào thì cũng không thắng được sự nhiệt tình của các phi tử, những người đang không ngừng tìm chuyện để nói.

“Hoàng thượng, con hồ ly này thật là xinh đẹp.” Một người mặc cung trang màu hồng phấn tiến đến, khuôn mặt tươi cười như hoa. Ninh Thư khẽ nhìn về phía nàng, là một vị mỹ nhân, vốn chưa từng được sủng hạnh cho nên mới dùng hết dũng khí để đánh liều một lần.

Hừ, cười thật khó coi, trong lòng của tiểu hồ ly đang vô cùng buồn bực, sau đó dùng móng của mình để cào nhẹ lòng bàn tay của Hoắc Khanh, không cho phép nhìn, không cho phép nhìn, người phụ nữ này có gì xinh đẹp chứ.

“Tuy thần thiếp cũng có không ít lông thú nhưng không có cái nào xinh đẹp như vậy cả.” Lâm mỹ nhân nói tiếp.

Ninh Thư vừa nghe đến đây đành thở dài, vốn là muốn nịnh hót ai ngờ lại chọc phải tổ ong vò vẽ rồi.
 
Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 238: Hoàng hậu hận (14)


Mỹ nhân này muốn khen tiểu hồ ly xinh đẹp nhưng lại dùng áo lông trong tủ quần áo của mình để so sánh, không phải tất cả phi tử trong hậu cung đều là hạng người thâm độc, cũng có những người ngốc nghếch ngây thơ đến như thế này.

Tiểu hồ ly nghe thấy áo lông, lông trên mình đều dựng hết lên, hướng về phía mỹ nhân kia gầm gừ lên, Hoắc Khanh lạnh lùng nhìn Lâm mỹ nhân, trấn an tiểu hồ ly, ôn nhu nói: “Không sao, có trẫm ở đây, không ai dám làm như vậy với em đâu.”

Chúng tần phi thấy bộ dạng ôn nhu của Hoắc Khanh đều ngây ngẩn cả người, chưa từng thấy bộ dạng ôn nhu như vậy của hoàng thượng, quả là khiến mọi tức giận đều tan biến, thế nhưng vẻ ôn nhu ấy lại dành cho một con súc sinh.

Hâm mộ và ghen ghét, vô cùng khó chịu.

Có Hoắc Khanh cam đoan, lúc này tiểu hồ ly mới kiêu ngạo hất cằm, cảm giác vẫn tức giận, nhảy từ trên người Hoắc Khanh xuống, lao lên người Lâm mỹ nhân, giương móng vuốt cào cho rối hết tóc nàng.

Lâm mỹ nhân chật vật thét lên, tiểu hồ ly đắc ý, nhìn đi bình thường thì làm bộ làm tịch, bây giờ lộ chân tướng rồi nhá, hứ, nữ nhân xấu, còn định lột da nó, tâm tư thật độc ác, đừng tưởng nó không biết trong lòng nữ nhân này nghĩ gì, không phải muốn tranh sủng sao?

Tiểu hồ ly giơ móng vuốt cào lên mặt Lâm mỹ nhân, mặt Lâm mỹ nhân liền xuất hiện mấy vết xước chảy máu be bét.

Lâm mỹ nhân đau đớn ngồi sụp xuống đất, tay ôm mặt, máu theo khe hở chảy ra, “Mặt của ta, mặt của ta...”

Ninh Thư đứng lên định truyền thái y, Hoắc Khanh đã nói trước: “Lâm mỹ nhân thất lễ trước mặt ta, cách chức vào Dịch đình.”

Đây chỉ là một mỹ nhân, Hoắc Khanh vốn không để trong lòng, nếu là hoàng hậu hay những phi tử gia thế hùng hậu khác, hắn nhất định sẽ không dám làm như vậy.

Giết gà dọa khỉ.

Một là vì hồ ly, khiến hồ ly an tâm, để nó biết trong cung này không có ai dám làm hại nó, hai là để cảnh cáo những nữ nhân này, con hồ ly này là của hắn, không cho những phi tử này làm hại hồ ly.

Tiểu hồ ly ngẩng đầu, kiêu ngạo đi về hướng Hoắc Khanh, coi như nó thay trời hành đạo, đừng tưởng rằng nó không biết mỹ nhân này tính khí không tốt, có một lần nó thấy một cung nữ làm sai chuyện nhỏ mà bị mỹ nhân này vừa đánh vừa mắng.

Bị tống vào lãnh cung coi như là báo ứng.

Tiểu hồ ly nhảy vào lòng Hoắc Khanh, Hoắc Khanh tức giận vuốt chóp mũi phấn hồng của nó: “Em vật nhỏ này thì.” Lời nói biểu cảm vô cùng cưng chiều.

Ninh Thư:...

Hoắc Khanh vì lấy lòng mỹ nhân, chuyện gì cũng làm được, thấy dáng vẻ nghênh ngang tự đắc của tiểu hồ ly, đúng là minh chứng xác thực cho việc cáo mượn oai hùm.

Mặt bị hủy hoại, lại bị đưa vào lãnh cung, Lâm mỹ nhân đứng ngẩn ngơ tại chỗ, mãi đến khi có thị vệ đến lôi ra, nàng mới hoàn hồn, hoảng sợ hô to: “Hoàng thượng, Hoàng thượng, tần thiếp vô tội, tần thiếp sai rồi, hoàng thượng bỏ qua cho tần thiếp…”

Lâm mỹ nhân bị đưa xuống, máu me đầy mặt, nhìn rất thê thảm, trong lòng của mọi người đều lo sợ bất an, không hề vui vì bớt đi một người tranh sủng, ngược lại còn có cảm giác buồn lo.

Vì một súc sinh mà ra nông nỗi này, đúng là hoang đường

“Ọe, ọe…” Huyên quý phi ngồi dưới Ninh Thư thấy Lâm mỹ nhân máu me khắp mặt bị bắt đi, che miệng nôn mửa.

Huyên quý phi muốn nhịn nhưng ngày càng ói ghê hơn, Ninh Thư thấy Huyên quý phi như vậy, mắt lóe sáng, vội vã nói với Thanh Trúc: “Nhanh truyền thái y qua đây, Quý phi khó chịu.”

Nhìn Huyên quý phi hình như là mang thai.

“Tìm thêm một thái y, đi khám cho Lâm mỹ nhân.” Ninh Thư lặng lẽ nói, một việc cỏn con thôi, Ninh Thư vẫn đồng ý giúp đỡ.

Thanh Trúc gật đầu lui xuống.

Mọi người nhìn Huyên quý phi, ánh mắt đầy vẻ hâm mộ, Hoắc Khanh như cũng đoán được, nhíu mày, vô thức ôm chặt tiểu hồ ly trong ngực.

Thái y vội vàng chạy tới, còn chưa kịp hành lễ, Ninh Thư liền nói: “Không cần đa lễ, khám cho Quý phi trước đã.”

“Vâng.” Thái y vội vàng bắt mạch cho Huyên quý phi.

Sắc mặt Hoắc Khanh trầm lặng, bất mãn với hành động khách át giọng chủ của Ninh Thư, bây giờ Hoắc Khanh rất hối hận, trong lúc xúc động đã lâm hạnh Huyên quý phi.

Nếu như không phải là bị hồ ly mê hoặc không thể giữ mình, cũng sẽ không đi lâm hạnh một phi tử.

“Chúc mừng Hoàng thượng, chúc mừng Quý phi nương nương, đã có thai sắp hai tháng rồi.” Thái y thu tay về, vẻ mặt tươi cười nói.

Tim Hoắc Khanh thắt lại, không nói gì, Ninh Thư cười, ngạc nhiên nhìn Huyên quý phi nói: “Làm sao mà có thai cũng không biết vậy chứ.”

“Nương nương, kinh nguyệt của tần thiếp không chuẩn, thần thiếp cũng không để ý, thật không ngờ lại mang thai.” Huyên quý phi như sắp khóc đến nơi, từ khi tiến cung tới nay, nàng mãi chưa mang thai, niềm vui đột ngột này khiến Huyên quý phi mừng muốn chết.

Chắc đây là phi tử duy nhất trong hậu cung gần đây được Hoắc Khanh lâm hạnh một lần, không ngờ một phát ăn ngay.

“Nếu biết rồi thì phải chăm sóc cho tốt, để Thừa Vọng có thêm tiểu đệ đệ.” Ninh Thư ân cần nói.

“Đa tạ nương nương quan tâm.” Huyên quý phi sờ bụng mình, vẻ mặt ân cần, sau đó nói với Hoắc Khanh: “Hoàng thượng, tần thiếp nhất định sẽ chăm sóc tốt cơ thể, sinh cho Hoàng thượng một đứa con nối dõi.”

“Chúc mừng Quý phi nương nương.”

“Chúc mừng Quý phi nương nương.”

Chúng tần phi kìm lại ghen ghét trong lòng, chúc mừng Huyên quý phi, Huyên quý phi mừng phát khóc.

Xung quanh không khí vui mừng tột độ, nhưng từ khi tiểu hồ ly biết Huyên quý phi có thai, cả người, không đúng, cả con hồ ly đều ngây dại, trong lòng nổ đùng đùng, cảm giác phẫn nộ tột cùng xâm chiếm trái tim.

Lại thấy trên mặt Hoàng hậu mang theo nụ cười, trong lòng càng hận, nghĩ, dối trá, nữ nhân khác mang thai với chồng mình, cô lại vui như thế, trong lòng có khi còn muốn giết người ta, lại còn giả bộ mặt mày vui vẻ, đúng là dối trá, nữ nhân giả nhân giả nghĩa.

Đúng là khiến người ta chán ghét.

Trong lòng tiểu hồ ly rất khó chịu, Hoàng hậu có Hoắc Thừa Vọng, đó là lúc nó chưa gặp Hoắc Khanh, nhưng bây giờ một bên Hoắc Khanh sủng ái nó, lại còn có con với nữ nhân khác, tiểu hồ ly cảm giác mình bị phản bội.

Tim nó rất nhỏ, chỉ có thể chứa được một nam nhân, nhưng nó cũng muốn trong tim người đàn ông kia chỉ có nó, Hoắc Khanh là hoàng đế, mình là một sủng vật, tùy tiện chơi đùa với nó, nó lại tưởng thật.

“Hồ nhi.” Hoắc Khanh thấy nước mắt của tiểu hồ ly rơi xuống đất, trong lòng rất hoảng sợ.

Hừ, tiểu hồ ly nhảy ra khỏi vòng tay Hoắc Khanh, nhìn Huyên quý phi cười tươi như hoa, mình thì khó chịu, đối phương lại vui như thế, tiểu hồ ly hận lao đến đánh vào bụng Huyên quý phi, Huyên quý phi không hề phòng bị, bị tiểu hồ ly đụng phải bụng.

“Hồ nhi.” Hoắc Khanh nhíu chặt mày nhìn tiểu hồ ly, tiểu hồ ly kiên cường liếc nhìn Hoắc Khanh, thấy sự khiếp sợ và không tán thành trong mắt Hoắc Khanh, tiểu hồ ly đau đớn, xoay người chạy mất dạng.

Đều là kẻ lừa đảo, nó không nên tin tưởng nam nhân, tiểu hồ ly căm giận nghĩ.

Hoắc Khanh vốn định đuổi theo tiểu hồ ly nhưng tình huống đang loạn, hắn không thể đi như vậy được.
 
Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi
Chương 239: Hoàng hậu hận (15)


Huyên quý phi bị đụng trúng bụng ôm lấy bụng mình kêu lên sợ hãi, chuyện xảy ra quá nhanh, tất cả mọi người đều không phản ứng kịp, nghe thấy Huyên quý phi r*n r* đau đớn. Ối, giờ mới nhìn thấy váy của Huyên quý phi có vết đỏ.

“Mau, thái y lập tức khám cho Quý phi, phải giữ lấy long thai.” Ninh Thư vội vã nói với thái y.

Huyên quý phi ngồi trên ghế, váy dính đầy máu, sắc mặt Huyên quý phi trắng bệch, ch** n**c mắt, đưa tay về phía Hoắc Khanh, Hoắc Khanh do dự nắm lấy tay Huyên quý phi, bây giờ Quý phi rất yếu, đau buồn tuyệt vọng nói với Hoắc Khanh: “Hoàng thượng, cứu cứu con của chúng ta, xin người, Hoàng thượng.”

Hoắc Khanh không nói gì, chỉ gật đầu, sắc mặt Huyên quý phi càng trắng bệch, cho dù thái y có châm cứu thì máu vẫn không ngừng chảy.

Ninh Thư ở bên cạnh nhìn, lắc đầu, cái thai này của Huyên quý phi không giữ được rồi.

“Hoàng thượng, thân thể Quý phi nương nương vốn suy yếu, mãi mới có thai, thai nhi rất bất ổn, bị va chạm mạnh, vi thần vô năng, Quý phi nương nương đã sảy thai rồi.” Thái y quỳ trên mặt đất, dập đầu.

Huyên quý phi chịu đau nhức nghe thấy vậy liền hôn mê bất tỉnh.

Trên mặt Hoắc Khanh hiện lên vẻ vui thích quỷ dị, nhưng biến mất ngay, lạnh lùng nói với thái y: “Tận lực điều dưỡng thân thể Quý phi, cần dùng thuốc gì cứ dùng, nhất định phải chăm sóc thật tốt thân thể của Quý phi.”

“Vi thần đã rõ.” Thái y thấy Hoắc Khanh không trách tội, lau mồ hôi lạnh.

“Hoàng thượng, trong Ngự hoa viên có gió lớn, mau ôm Huyên quý phi trở về tẩm cung đi.” Ninh Thư nói với Hoắc Khanh.

Trên mặt Hoắc Khanh có chút kì lạ, do dự một hồi mới ôm lấy Huyên quý phi đang trên ghế, đi về tẩm cung Quý phi.

Ninh Thư thấy dáng vẻ do dự của Hoắc Khanh, trong lòng khinh thường vô kể, kêu ngươi ôm súc sinh thì ngươi vui, kêu ngươi ôm nữ nhân của ngươi, ngươi lại khiếp sợ, ăn ở thế đấy.

“Thừa Vọng, mọi người về trước đi.” Ninh Thư kêu Thanh Trúc đưa hai đứa bé về, Hoắc Thừa Vọng nắm lấy góc áo Ninh Thư, Ninh Thư hỏi: “Sao vậy.”

“Mẫu hậu cẩn thận một chút.” Hoắc Thừa Vọng lặng lẽ nói với Ninh Thư: “Lúc nãy phụ hoàng cười.”

Ninh Thư hơi sững sờ, hỏi: “Lúc nào?” Sự chú ý của cô đều đặt trên người Huyên quý phi, không chú ý tới biểu cảm của Hoắc Khanh.

“Chính là lúc thái y nói con của Quý phi nương nương không giữ được, nhi thần thấy khóe miệng phụ hoàng cong lên.” Hoắc Thừa Vọng nhăn khuôn mặt bánh bao lại: “Mẫu hậu, người phải tin nhi thần, nhi thần thực sự nhìn thấy.”

“Mẫu hậu tin con.” Ninh Thư xoa đầu Hoắc Thừa Vọng: “Mau cùng Thanh Trúc về đi.”

Ninh Thư đuổi kịp Hoắc Khanh, nhìn thoáng qua gò má Hoắc Khanh, gò má của hắn rất lạnh nhạt, càng lộ ra đường nét thâm thúy mê người, thế nhưng trong lòng Ninh Thư lại phát lạnh, lúc nữ nhân của mình sảy thai, lại dám nở nụ cười.

Rất nhanh đã đến tẩm cung của Huyên quý phi, Hoắc Khanh đặt Huyên quý phi đang hôn mê trên giường, sau đó nói với thái y: “Chăm sóc tốt cho Quý phi.”

Hoắc Khanh đứng bên giường nhưng mắt lại nhìn ra ngoài điện, chuyển bước, nói với Ninh Thư: “Hoàng hậu, trẫm còn có việc, Quý phi giao cho nàng coi chừng, có chuyện gì thì sai người bẩm báo trẫm.”

Ninh Thư cũng không thèm nhìn Hoắc Khanh, cúi đầu nói: “Hoàng thượng, Quý phi sảy thai cũng không phải là ngoài ý muốn, mà là bị tiểu hồ ly đụng trúng bụng, thần thiếp cảm thấy nên cho Quý phi một câu trả lời thỏa đáng, tiểu hồ ly tàn hại con cháu Hoàng gia, không thể cho qua như vậy.”

Các phi tử khác trong điện liếc nhìn nhau, không nói gì, đều nhìn Hoắc Khanh.

Mặt Hoắc Khanh co lại, vung tay áo nói: “Chuyện này để sau hãy nói.”

“Hoàng thượng.” Ninh Thư ngẩng đầu nhìn Hoắc Khanh: “Hoàng thượng, trong bụng Quý phi cũng là con của người, con hồ ly giết con của người, sao người không thay Quý phi và con đòi lại lẽ phải, chỉ là một con súc sinh, một gậy đánh chết, mắc mớ gì…”

“Nàng câm miệng.” Hoắc Khanh không nhịn được cắt lời Ninh Thư, lập tức phát hiện tâm tình của mình hơi mất khống chế, nhẹ giọng nói: “Chuyện này trẫm sẽ bồi thường cho Quý phi, còn tiểu hồ ly, chỉ là một súc sinh không hiểu chuyện, đánh chết nó con của trẫm sẽ trở về sao? Chẳng lẽ mất đi con trẫm không đau lòng?”

Bồi thường Quý phi, nhưng đầu sỏ gây tội lại không xử lý, bạc bẽo vậy, đến Ninh Thư đã trải qua vài thế giới, lúc này cũng không chịu được thấy sợ trong lòng, hổ dữ cũng không ăn thịt con cơ mà.

Mà Hoắc Khanh lại muốn đứa bé biến mất, sẽ không ảnh hưởng đến cảm tình của hắn và tiểu hồ ly, không lạnh lẽo vô tình với những nữ nhân khác, thì sẽ không biểu hiện được thâm tình với nữ chính.

Ninh Thư kìm lại lệ khí trong lòng, lạnh nhạt nói: “Thần thiếp biết rồi, Hoàng thượng đi thong thả.”

Hoắc Khanh xoay người rời đi, bóng lưng có chút chật vật.

“Hoàng hậu nương nương, lẽ nào cứ để vậy?” Các phi tử hỏi Ninh Thư.

Ninh Thư phất tay một cái: “Mọi người cũng trở về đi, không có việc gì thì ở yên trong cung của mình, đừng đi lung tung.”

“Vâng.” Các phi tử lui xuống, ai ai cũng có vẻ rất u buồn, nếu trước kia có phi tử sảy thai, đương nhiên sẽ rất hả hê, nhưng bây giờ.

Trong lòng của mỗi người đều như có tảng đá đè nặng, bất an không ngừng.

Từng chậu máu loãng được bưng ra ngoài, hơn nửa ngày thái y mới ra khỏi điện, Ninh Thư hỏi: “Quý phi thế nào?”

Thái y lắc đầu, “Thân thể Quý phi nương nương bị tổn hại vô cùng, về sau khó có thể mang thai.”

Ninh Thư thở dài một hơi, hoàng cung đúng là nơi khiến người ta khó chịu, Ninh Thư nói: “Cố gắng điều dưỡng, dùng dược liệu gì cũng được, Hoàng thượng cũng nói như vậy rồi.”

Thái y gật đầu.

Ninh Thư đi vào tẩm điện, bên trong nồng nặc mùi máu tanh, Huyên quý phi tóc rối bời nằm trên giường, mặt trắng như tờ giấy, khí sắc rất kém, bả vai lộ ra ngoài chăn trông rất gầy, khiến người ta thấy mà thương.

Ninh Thư ngồi bên giường, cầm khăn lau mồ hôi lạnh trên trán Huyên quý phi, tiểu hồ ly thật may mắn, có thể khiến Hoắc Khanh dốc hết thâm tình đời này, nhưng còn phụ nữ trong hậu cung thì sao, hậu cung bao nhiêu nữ nhân, như vậy thật tàn nhẫn.

Nếu không thích cũng không cần chọn nhiều nữ nhân tiến cung như vậy, nữ nhân xinh đẹp như hoa gả cho những người khác, e rằng còn hạnh phúc hơn trong cung.

“Hoàng hậu nương nương, để nô tỳ làm cho.” Thị nữ của Huyên quý phi ở bên cạnh nói với Ninh Thư, Ninh Thư ừ một tiếng, đưa khăn cho thị nữ thân cận của Huyên quý phi.

“Hoàng hậu nương nương, mùi máu tươi trong điện nhiều, mời nương nương di giá.” Thị nữ nói với Ninh Thư, thị nữ cả đỏ mắt, cố nén đau buồn.

Ninh Thư lạnh nhạt nói: “Không sao, bổn cung ở đây chờ Quý phi tỉnh lại.”

Thanh Trúc đưa hai đứa bé trở về, sau đó lại tới, đứng ở cạnh Ninh Thư chờ Quý phi tỉnh lại.

“Thanh Trúc, rót chén nước cho bổn cung.” Ninh Thư cảm thấy rất khát.

Buổi tối Huyên quý phi mới tỉnh lại, thấy Ninh Thư túc trực bên giường hơi sửng sốt, sau đó cuống quít sờ bụng của mình, khóc lớn: “Con của ta, con của ta, con…”

Tiếng kêu đau thương tột độ, bi thương mà tuyệt vọng.
 
Back
Top Bottom