Cập nhật mới

Khác BUS to CATY

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,495
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
406108821-256-k436216.jpg

Bus To Caty
Tác giả: zoiucuaeren
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Đường Nhung Huyết Tuyết

Thể loại: Thanh xuân vườn trường, 1x9, Yêu trong hận, Gương vỡ không lành, HE hay BE hay OE là tuỳ tâm

Tinh trạng: Gồm 6 chương chính văn và vô số ngoại truyện cũng như chương phụ kèm theo

Văn án: Truyện được viết theo ngôi thứ ba

Chuyến xe mang số hiệu XL02 đã lăng bánh theo tuyến đường 3 địa điểm mổi tiếng bật nhất là Nhất Dinh - Nhị Hải - Tam Cát.

Trên đây có vô số hành khách từ bốn phương tụ về như là Thất Bị Thái Tử, Tam đại phản Thịnh, thần Bạc Xĩu, trùm Baccarat, trùm Vali,...

Nhưng có một người đàn ông điềm đạm, mang khí chất lạnh lùng của một vị tổng tài thực thụ trong truyền thuyết nổi bật hơn hẳn tất cả những ông trùm trên xe.

Anh đang yên vị sau người tài xế phúc hậu với chức vụ cao nhất - người quản lý tối cao của xe XL02 - Thịnh Hoàng Đại Đế

Lộ Tư Hội là một hội tập họp 9 máy bào đa năng nhất Thành phố C ( 8 thành viên công khai và 1 thành viên cơ mật ).

Vì một lần quyết định đi du lịch 3 địa điểm nổi tiếng trên họ đã vô tình bị kéo vào cuộc chiến Caty

Lộ Tư Hội là ai?

Cuộc chiến Caty là gì?

Họ sẽ đứng lên bảo vệ chính nghĩa hay sẽ để số phận ói lên?

Mọi sự kiện trong truyện đều là tác phẩm của trí tưởng tượng, không có mục đích tấn công bất kì cá nhân hay tổ chức nào



xebus​
 
Bus To Caty
Các nhân vật đáng chú ý


Nhân vật chính:

• Thịnh Hoàng Đại Đế: Được Giáo sư Võ giao cho chức vụ cực kì quan trọng - Quản lý tối cao của xe XL02.

Tính cách và vẻ ngoài của anh đều lạnh lùng, ít nói và điềm đạm.

Anh hay giấu cảm xúc của mình và đã luôn âm thầm đối mặt với căn bệnh Tuột Đường của bản thân

Nhân vật phụ:

• Tiểu Hắc Tuyết: Cô gái có vẻ ngoài khờ khạo, tính cách thất thường đặc biệt đánh đấm thì không lại ai nhưng mồm mép thì không ai bằng - Hội trưởng hội đàm phán

Điển tích nổi tiếng: Lắng nghe sự trỗi dậy của Không Danh Phận

• Dung Thất Ví: Cô gái có vẻ ngoài hung hăng tính cách cũng không kém cạnh.

Cô luôn thích sử dụng bạo lực thay cho lời nói.

Là người có máu mặt trên giang hồ, họ gọi cô là Thất Bóp Cô Nương

Điển thích nổi tiếng: Mất bóp tại tao

• Lão Đo Độ: Cô gái mang vẻ ngoài nhỏ nhắn nhưng không dễ bắt nạt.

Có khả năng ghi lại hình ảnh 24/7 nhiều lần bắt tận tay kẻ xấu và giúp nhóm lưu giữ nhưng tư liệu mật - Phó hội tài liệu mật

Điển tích nổi tiếng: Điện thoại đo biển

• Lệ Bất Phát: Phải nói đây người có chức vụ cao nhất trong nhóm tính cách phóng khoáng, hoà đồng, luôn ra tay khi anh em gặp khó khăn nhất là về mặt tài chính.

Dân giang hồ yêu mến gọi cô Anh Ba - Hội trưởng hội người Khùng

Điển tích nổi tiếng: Hãy nhắn tin riêng

• Thuỷ Bất Vị: Người nắm giữ sinh mệnh của cả đoàn.

Cô sử dụng phương tiện riêng ( không phải XL02 ) để đến nơi vì vậy có thể nói cô là người duy nhất thoát khỏi tay quản lý tối cao một cách đường đường chính chính

Điển tích nổi tiếng: Cho xin 4000

• Thất Bị Thái Tử: Con nhà tài phiệt ba đời với bố mẹ đều có máu mặt trên thương trường.

Không vì vậy mà anh tự cao, anh luôn hoà nhã, vui vẻ với những người xứng đáng.

Còn những người cả gan đụng đến anh hầu như chỉ còn một con đường duy nhất là thân bại danh liệt

Điển tích nổi tiếng: Vali thất lạc

Tam đại phản Thịnh

Điển tích nổi tiếng: Thời gian chậm trễ

• Huy Long Đại Ca: Ba của Tiểu Hắc Tuyết.

Anh cao lớn, hơi đen, mắc cười, tính cách bốc đồng nhưng cũng đáng tin.

Gặp chuyện anh sẽ lập tức im lặng và ghi âm mọi cuộc hội thoại anh cho là tư liệu quý - Hội trưởng hội tài liệu mật

• Long Diên Quân: Anh nói chung thì nhìn cũng được, tướng bà bot bả đẹp, tính cách dễ chịu, hoà đồng.

Nhiều chuyện số 1 nhưng khi đụng chuyện anh chỉ lui về góc và xem.

Anh có khả năng giả giọng bất kỳ người nào anh muốn

• Khang Hoả Gia: Anh có vẻ ngoài nhìn cũng được.

Bình thường là một người khá hoà đồng và thú vị nhưng một mặt nào đó anh khá nóng tính.

Cố tính cười cợt, chọc ghẹo làm bạn bè bực bội vì vậy anh hay đánh mất bạn bè xung quanh.

Nhiều lần kết hợp cùng Huy Long Đại Ca làm người khác khó chịu vì tính cách ba phải và những luật lệ xàm l

Và một số nhận vật khác ♡ ♡
 
Bus To Caty
Chương 1: Khởi đầu của sự quản lý


Thành phố C

Khi bình minh vẫn chưa kịp ló dạng, sương mù hòa cùng không khí se se lạnh của tiết trời cuối năm.

Thật là một buổi sáng tuyệt vời để bắt đầu cuộc hành trình từ đây.

"1,2,3,...Mọi người coi người kế bên mình đã đúng chưa?"

Tiếng đếm số người trên chuyến xe XL02 của Quản lý tối cao vang lên.

Sau khi đã hoàn thành công việc đầu tiên của mình trên xe, anh lủi thủi trở về vị trí gần cửa sổ quen thuộc của mình phía sau lưng bác tài xế mập mạp.

Trước ngày đi Dung Thất Ví đã đưa ra danh sách số người và chỗ ngồi được xếp chỗ tùy chọn.

Lộ Tư Hội vì nghĩ đã có giao tình với Thịnh Hoàng Đại Đế từ trước nên đã xếp anh ngồi cạnh.

Bẳng đi 10 phút sau tên anh đã mất tích trên bảng xếp chỗ.

Quái lạ sao lại mất nhỉ? (1)

Giáo sư Võ đã chuyển nhượng quyền Quản lý tối cao cho Thịnh Hoàng Đại Đế khiến anh nghiễm nhiên coi mình là người có tiếng nói nhất chuyến xe.

Khi mặt trời đã lên cao là lúc chuyến xe cũng đã sắp tới địa điểm đầu tiên - Nhất Dinh, thấy vậy Cậu Ba Báo (2) muốn góp vui nên đã đề nghị cả xe hát hò, Quản lý thấy vậy chắc nghĩ là ồn ào nên liền không đồng ý với anh.

Cậu Ba Báo nửa đùa nửa thật:

"Mày ngang hàng với tụi tao chứ phải Giáo sư đâu, lấy quyền gì mà cấm?"

Sau một trận lời qua tiếng lại thì xe cũng đã có tí âm nhạc.

Chuyến xe cũng bình yên mà tiếp tục tiến đến địa điểm đầu tiên.

Nhất Dinh

XL02 dừng lại trước cổng, Lộ Tư Hội bước xuống đã thấy Thủy Bất Vị đến trước đang sắp xếp lại các vé vào cổng.

Lộ Tư Hội lần đầu được đến Dinh họ quyết định chụp hình làm kỷ niệm, vì loay hoay tạo dáng nên một bóng dáng cũ thân quen đã đến:

"Vào đi tao canh cho" Ấy vậy mà lại là Thịnh Hoàng Đại Đế, anh đã đến và chụp hình cho họ:

"Thì cũng đơn giản thôi",

"Mày sang bên này này",

" Mày sang bên kia"... .Sau đó nữa là một tràng những câu lệnh chỉ huy cho cả Hội.

Cảm giác gò bó khó chịu, họ di chuyển qua vị trí chụp khác để tránh khỏi Đại Đế, họ vẫn nhờ sự giúp đỡ của những người khác mà không bị chỉ huy quá mức.

Từ đó đến cuối hành trình họ không còn nói gì với Đại Đế nữa.

Trước khi xe dừng chân tại chỗ nghỉ, Dung Thất Ví nhận ra ví tiền của cô ấy đã biến mất.

Cả Hội thấy vậy liền lục tìm mọi ngóc ngánh trên xe nhưng vẫn không tìm thấy.

Trong ví hiện giờ cũng còn tầm 500 nhưng quan trọng hơn là giấy tờ.

Thấy vậy cô chỉ nói là cô muốn lấy lại giấy tờ thôi, ai cầm nhầm thì gửi lại nhé.

Toàn xe dường như có một lớp băng bao phủ không ai phản hồi.

Những tưởng tồi tệ nhưng đợi tất cả xuống xe, cô đã nhờ bác tìm giúp nếu có thì gọi báo cô hay.

Khách sạn Nhất Dinh

Gặp lại nhau tại khách sạn, Tam đại phản Thịnh dự định ở phòng 4 nên đã ngỏ ý mời Đại Đế.

Nhưng anh đã từ chối, nên Tam đại phản Thịnh đã ở phòng 3.

Dung Thất Ví và Lệ Bất Thất ở phòng 2; còn lại là Tiểu Hắc Tuyết, Lão Đo Độ và Thủy Bất vị ở phòng 3.

Dọn dẹp hành lý nằm nghỉ mệt chốc lát tất cả dự định sẽ đi ăn trưa.

Vì mọi người chuẩn bị lâu quá và trời cũng đã ngả chiều nên phòng của Tiểu Hắc Tuyết đã quyết định sẽ tự mình đi ăn trước.

Ra khỏi cửa khách sạn họ gặp lại Thịnh Hoàng Đại Đế

"Đi ăn trưa không?"

Tiểu Hắc Tuyết nhanh nhảu mời

" Uống 2 ly cà phê rồi.

Không ăn".

Bằng giọng điệu lạnh lùng mang theo vẻ trách móc anh trả lời

Thấy vậy cả ba móc điện thoại ra nhắn cho Tam đại xuống lẹ =))

Ăn uống cũng xong cả đám mua một ít đồ ăn vặt tụ họp tại phòng Tiểu Hắc.

Rơm rả xôi nổi cả chiều, nhấc máy gọi lại cho bác tài xế, bác đã tìm được ví cho Dung Thất Ví nhưng bên trong đúng như cô đoán tờ 500 đã biến mất.

XL02 được trang bị hệ thống camera có thể trích xuất để tìm ra người đã lấy.

Nhưng Thất Bóp cô nương đã quyết định bỏ qua.

Dù gì Thịnh Hoàng Đại Đế cũng là Quản lý tối cao nên cô đã thông báo với anh mọi chuyện, anh bảo cô bỏ qua đừng làm lớn.

Huy Long Đại ca rủ Đại Đế đi dạo một vòng thành phố Nhất Dinh với Hội, lại một lần nữa Đại Đế đã từ chối:

"Đi nhậu thì đi, đi chơi không đi"

Anh không đi cả Hội cũng đi.

Thấy trời đã gần khuya cả đám dự tính đi về thì có 4 người trong số họ - Tiểu Hắc, Dung Thất Ví, Long Diên Quân, Huy Long đại ca - quyết định đi thêm một đoạn rồi về cả nhóm thống nhất chia ra một nhóm về một nhóm đi tiếp.

Đúng như dự tính họ đã đi thêm một đoạn rồi về khách sạn, lúc ấy đã hơn 1 giờ sáng.

Ai nấy đều mỏi chân rả rời họ chìm vào giấc ngủ ngay sau khi đặt lưng xuống giường.

Cứ tưởng chuyến đi cứ vui vẻ như vậy, nhưng ngay sáng hôm sau một sai sót đã sảy đến với họ từ đó chuyến đi bắt đầu trở nên đặc sắc hơn họ nghĩ.

(1) Quay lại tầm vài tháng trước khi Thịnh Hoàng Đại Đế vẫn còn là một phần của Lộ Tư Hội vẫn luôn là người ít nói và điềm tĩnh.

Người ta đồn anh là học bá, anh giải quyết mọi vấn đề trong âm thầm từ công việc bên ngoài đến học tập trong trường.

Cũng vì tài năng xuất chúng của mình anh đã dần tách mình ra khỏi hội hoạt động một cách độc lập - Duy ngã độc tôn.

Thời gian với anh là vàng bạc, anh ghét việc trễ giờ nhất; trong một lần đi chơi cùng Lộ Tư Hội, Long Diên Quân vì tính tình bot điệu của mình đã vô tình làm trễ thời gian của Đại Đế.

Hôm ấy Đại Đế giận lắm chắc cũng từ ấy mà anh không bao giờ muốn ở cùng Lộ Tư Hội nữa.

(2) Cậu Ba Báo: Cậu cả một gia tộc có quyền thế ở vùng đồng bằng phía Tây nam
 
Bus To Caty
Chương 2: Cuộc rượt đuổi kinh hoàng


Những tia nắng đầu ngày khẽ xuyên qua lớp mây mỏng trên bầu trời Nhất Dinh, đánh thức không gian bằng những vệt sáng hồng cam rực rỡ.

Dung Thất Ví đang xách hành lý của Hội xuống xe đợi trước.

Sắp xếp xong thì cả Hội cũng đã gần đủ chỉ thiếu một người - Long Diên Quân.

Tầm 5 phút sau, anh xuất hiện.

Tay đang xách hành lý của mình xuống cầu thang, tay đang nhấc máy Iphone 15prm vì có một cuộc gọi đến.

Anh không nhận ra lại một lần nữa anh đã trễ hẹn với Quản lý tối cao.

"1,2,3,..."

Tiếng đếm quen thuộc của Thịnh Hoàng Đại Đế hòa cùng tiếng gầm vang của động cơ và tiếng gió rít, XL02 rung chuyển nhẹ nhàng rồi lại tiếp tục chuyến đi.

Nhị Hải

Đúng như cái tên, sau hơn 2 tiếng đi xe đoàn đã dừng lại ở vô số bãi biển xinh đẹp.

Bất chấp cái nắng của thời tiết những tấm ảnh cực cháy đã được ghi lại bởi Giáo sư Võ và Đại Đế.

Cuối cùng trời cũng đã dịu đi đôi chút, men theo con đường đèo hiểm trở tiếp tục đi đến địa danh nổi tiếng nơi đây Hang Nhị Hải.

Khách sạn Nhị Hải

Phải nói đây là một nơi quá tuyệt, đứng từ ban công tầng 8 - nơi 5 nhỏ trong Hội được xếp - phóng tầm mắt ra xa kia ánh mặt trời rực rỡ từ phía chân trời đang dần hạ thấp, tỏa ra những luồng sáng lấp lánh như dát vàng lên mặt nước mênh mông.

Đó là một trong những lý do hôm nay Hội dự định sẽ ở tại phòng đặt đồ ăn và xem phim (lý do còn lại là cũng hơi làm biếng á).

Sau một lúc lướt app S thì họ nhận ra quá nghèo để đặt đồ về, đành đi bộ nữa thoi chứ sao giờ.

Ăn cũng xong Hội định về khách sạn xem phim thì Tiểu Đề Đông đã rủ rê mọi người đi ăn với giáo sư Võ.

Lại một lần nữa kế hoạch xem phim của Hội bị cắt ngang.

"Uống đi ra chai nào tao trả chai đó" - Tuyên bố dõng dạt từ Đại Đế làm mọi người trong Hội vừa mới đến ngạc nhiên.

Phải biết trên bàn hiện giờ cũng đã tầm chục chai rượu đã được gọi thế mà anh lại nói như vậy.

Nhưng anh Quản lý đã có lòng như vậy thì sao mà không uống cho được.

Góp vui cùng mọi người vài chai cả Hội quyết định đi dạo biển đêm.

Mắt thấy Thủy Bất Vị sắp về Đại Đế tiến đến chỗ cô, anh bảo cô đứng ra tính tiền cho buổi hôm nay sau đó chia lại cho mọi người.

Anh bảo:

"Mày chuyển cho Tiểu Đề Đông 10 triệu trước đi rồi mày về, có gì tụi nó ở lại tính.

Còn tao, nảy giờ tao không ăn chỉ uống thôi.

Đừng chia tiền ăn cho tao"

"Để tụi tao tự tính, đừng chuyển trước" - Tiểu Đề Đông

Nghe vậy Đại Đế ngông cuồng phất tay: "Để Thủy Bất Vị tính đi rồi về chia lại"

"Không"

Cuối cùng cũng giải quyết xong, Lộ Tư Hội cùng anh em nhà Đức Bình quyết định rời khỏi bữa ăn.

Ban đêm, gió thổi mạnh hơn khiến những con sóng vỗ vào bờ cuốn theo những bọt biển trắng xóa cùng âm thanh rì rào.

Ánh trăng và ánh sao lấp lánh soi sáng trên đầu.

Bãi cát dài mênh mông nằm im lìm dưới chân con sóng, duy chỉ có dấu chân của họ và "dấu chân" của những mảnh vỏ sò để lại.

Cảnh đẹp thế này đi dạo thôi là chưa đủ.

Cả đám nảy ra một ý tưởng quay video tiktok kỷ niệm chuyến đi.

Không may thay, anh Quản lý lại xuất hiện.

Anh nhìn thấy Thủy Bất Vị liền đi đến nói:

"Để tụi nó tự tính tiền ăn đi không cần chuyển trước"

Thoáng nghĩ Đại Đế đang say nên cô cũng không thèm trả lời.

Thấy cô không trả lời anh lãng sang chuyện khác.

Vì lúc sáng có hơi chậm trễ trong việc tập hợp, Quản lý chắc còn giận lắm lớn tiếng bảo:

"Tối rồi về đi, sáng tụi bây đi trễ mấy đứa kia chửi tao"

"Đứa nào?"

"Không cần biết"

"Rồi rồi, quay cái clip cái về liền"

Thấy vậy, Đại Đế chụp vội chiếc điện thoại của anh em nhà Bình Đức, may thay anh em họ nhanh hơn đã lấy lại được điện thoại.

Không có người này thì có người khác.

Đại Đế chuyển tầm mắt mình tới điện thoại của Lão Đo Độ, không ngoài dự đoán chiếc điện thoại xấu số đã đến tay anh, đúng thật anh đang quay clip cho mọi người.

Nhưng mà???

"Rồi sao nhảy trời?"

"Mày đứng vậy sao tụi tao nhảy được?"

"Nhảy qua đầu mày nghe?"

"Này nhảy qua điện thoại rồi cầm vậy sao nhảy má?" (1)

"Không phải không được mà là tụi mày không dám" - Cuối cùng anh cũng phản bác lại.

Nhưng câu trả lời này nghe khốn nạn cực.

Đáng lẽ clip sẽ được quay rất nhanh nếu không có sự xuất hiện của ai đó.

Thấy tất cả có vẻ khó chịu anh em nhà Bình Đức tự đặt điện thoại quay rồi quay sang Đại Đế bảo anh xích qua bên kia xíu cho mọi người quay.

"Đéo!

Mày nghĩ tao còn quay thì mấy con chó đó dám nhảy qua đầu tao không?"

Chẳng ai nghe câu nói ấy, cũng không biết anh em nhà Bình Đức có nghe không.

Nhưng chiếc điện thoại của Lão Đo Độ trên tay Đại Đế đã ghi lại được.

Một bước đưa cô lên chức vị Phó hội tài liệu mật.

Cảm thấy hình như đứng trên cát chưa có góc đẹp, tay cầm điện thoại chân di chuyển dần xuống biển.

"Ướt cái điện thoại taooooo" - Lão Đo Độ lập tức hét lên

"Ướt điện thoại người ta đó"

Cái phất tay quen thuộc anh chống chế: "Không ướt, không ướt"

Ừm.

Đúng là anh Quản lý tối cao nói không để điện thoại ướt, nhưng cơn sóng biển hư hỏng ngoài kia đã đập đến làm anh tuột tay.

Điện thoại Lão Đo Độ ngập trong nước biển.

Bằng vẻ điểm tĩnh nhất có thể, đảo mắt nhìn xung quanh thấy mọi người có vẻ không để ý đến anh mà vẫn đang tập trung quay clip, anh lấy tay mò kiếm lại điện thoại đang ngập trong nước biển.

Đứng lên vẫy điện thoại vài cái anh cáu lên:

"Lẹ đi trời tao quản lý một đoàn chứ có phải tụi bây không đâu?"

Cuối cùng cũng xong, anh em nhà Bình Đức chạy lại điện thoại ngay, Lão Đo Độ cũng nhận lại điện thoại nhưng hình như có hơi ướt nhỉ?

"Tại tụi bây quay lâu" Anh nói ngay

Này là có tật giật mình à?

Đi chơi mà cứ bị quản giờ giấc kiểu này cũng chẳng vui nên cả đám quyết định sẽ giả vờ về phòng cho Quản lý thấy rồi sau đó trốn đi.

Tính xong mạnh ai nấy chạy, Đại Đế thấy vậy cũng chạy theo.

Huy Long đại ca dẫn đầu lại không chạy về khách sạn mà chọn chạy xuống cầu thang dẫn xuống hầm bên lề đường.

Chạy vội anh trượt chân té cầu thang.

Vừa sợ, vừa đau.

Cả đám bị bắt!

Đúng thật là Đại Đế đã say, anh nhớ sai đường về khách sạn nhưng mọi người nói anh không nghe nên cũng lười nói nhiều, anh cũng bỏ đi đường riêng của mình.

Tam đại phản Thịnh thấy vậy cũng phải đi theo dắt anh về.

Dù đã say nhưng anh vẫn không quên công việc Quản lý cao cả của mình, anh đi kiểm tra xem mọi người đã thật sự về phòng chưa.

Bỏ qua hết thảy các tầng thấp, tầng 8 là nơi 5 nhỏ trong Hội ở chung đã được anh chọn.

Tiểu Hắc Tuyết, Thủy Bất Vị, Dung Thất Ví, Lão Đo Độ và Lệ Bất Thất đang ở phòng đột nhiên "Đùng" trời ơi anh Quản lý đã tìm đến phòng họ.

Vẫn là vấn đề cũ đứng trước cửa phòng anh nói:

"Ngày mai mà giống như hồi sáng là tụi nó chửi tao chết mẹ á"

Lão Đo Độ: "Hồi sáng chậm là tại phải lấy tất cả đồ đi, còn hôm nay để lại đây"

?: "Ai chửi mày?"

Đại Đế: "Chửi gì?

Hồi sáng là thằng Long Diên Quân nó đi trễ rồi"

Tiểu Hắc Tuyết: "Biết sao không?

Tại hồi sáng là phải gom đồ xách vali xuống còn mai mình đâu cần gom đồ vô vali nữa"

"Nói rồi nghe.

Ngày mai mà đứa nào muốn..."

Lệ Bất Thất: "Một hồi tao tắm mặc đồ mai rồi đi ngủ, mai thức dậy đi luôn"

"Kệ mẹ mày.

Cút"

Anh phất tay quen thuộc anh nói tiếp: "Nói chung là mai ai muốn ngồi ghế đầu thì ngồi với người khác, tao ngồi một mình nói chuyện với bác tài xế"

Tiểu Hắc Tuyết: "Mai mày đừng ngồi đó nữa"

Lão Đo Độ: "Biết rồi.

Mai tao ngồi ở dưới"

"Nói gì dạ?

Con kia mày nói gì dạ?"

Anh hướng về Tiểu Hắc Tuyết chất vấn: "Ủa sao nay Long Diên Quân đeo mày sát bên vậy?"

Thấy Tiểu Hắc Tuyết bận quay phim không nghe Dung Thất Ví trả lời thay: "Tụi tao là bạn mà?"

Lão Đo Độ: "Ủa nó đi chơi với Hội tụi tao mà?"

Lệ Bất Thất: "Trời ơi dơ èm mà còn không cho đi tắm.

Bắt thức sớm mà giờ không cho đi ngủ nữa"

"Tao dơ là do tụi bây"

Sau đó là một tràng từ mấy nhỏ trong Hội:

"Liên quan gì?"

"Rồi, xin lỗi, gomenasai, lỗi tôi"

"Rồi về đi"

"Về lẹ cho tao tắm cái coi"

Đại Đế vừa lui một bước Thủy Bất Vị liền chạy lại muốn đóng cửa: "Bái Bai"

"Chưa".

Anh xô ra: "Để tao nói ngày mai xe tao sao chứ mậy"

"Mệt quá"

"Hồi sáng xe tao là tao mắc quạo rồi nghe" Nói tới đó anh yêu cầu Dung Thất Ví tắt điện thoại đang quay.

Nhưng anh không nhận ra còn một người nữa cũng đang quay.

Tiểu Hắc Tuyết đã gửi đoạn video cho anh em Bình Đức.

Lát sau, họ lên tầng 8 kéo Quản lý xuống đúng như dự định.

Dù gì anh cũng say nên chẳng ai thèm quan tâm lời anh nói chỉ là thấy hơi phiền.

Càng khuôn khổ, càng nổi loạn.

Sắp xếp mọi thứ ổn thỏa.

Lộ Tư Hội xuống tập hợp trước, Khang Hỏa Gia để quên điện thoại nên anh cùng Dung Thất Ví quay lại lấy.

Họ gặp anh Quản lý ở thang máy nhưng anh đã không thấy họ.

Cả hai may mắn trốn thoát được, cả đám quyết định cử một người canh trước phòng Quản lý.

Thấy anh đã ở phòng, mọi người tập hợp lần nữa ở góc đường.

Họ vẫn trốn đi chơi như họ đã định.

Đến nửa đêm họ mới quay về khách sạn.

Liệu sáng mai cả đám sẽ có mặt đúng giờ xuất phát?

Liệu Thịnh Hoàng Đại Đế tỉnh rượu có nhận ra bản thân mình phiền cỡ nào?

(1) Đây là clip Tiểu Hắc Tuyết nhìn thấy trên tiktok, yêu cầu điện thoại đặt dưới đất, người quay phải nhảy qua điện thoại từ địa điểm này sang địa điểm khác.
 
Bus To Caty
Chương 3: Người hùng thầm lặng?


"Reng reng reng"

"Reng reng reng"

Quyết không để bản thân bị làm phiền về mặt tinh thần thêm lần nào nữa, từ 5 giờ sáng đã nghe tiếng chuông reo từ phòng 801.

Đúng như dự định, không cần dọn dẹp quần áo vào vali Lộ Tư Hội đã có mặt đúng giờ không thiếu một giây.

"1,2,3,...".

Đã quá ngán ngẫm với tiếng đếm này.

Hôm nay, nắng có vẻ gắt hơn mọi khi, những con sóng sáng nay cũng không còn mang lại cảm giác mát mẻ mà chỉ làm tăng thêm cái không khí hầm hập của biển cả.

Có vẻ hôm nay không phải là một ngày tốt đẹp gì mấy.

Đoàn đã tập hợp đủ.

Lại một ngày nữa XL02 tiếp tục chuyến đi của mình.

Lịch trình hôm nay có vẻ hơi dày đặt đoàn đã di chuyển qua Nhà máy Nhị Hải, Cầu Nhị Hải.

Dinh Nhị Hải chưa phải là địa điểm cuối cùng nhưng thật sự thời tiết cùng lịch trình này khiến ai cũng phải thấm mệt.

Càng lên cao càng nhìn rõ Dinh thự đồ sộ nằm ẩn mình giữa những tầng cây xanh ngắt.

Những lối đi lên đồi cao uốn lượn quanh các gốc đại thụ.

Sự kết hợp giữa nét kiến trúc kiên cố, bề thế và sự mềm mại của cỏ hoa xung quanh tạo nên một tổng thể hài hòa làm dịu đi cái không khí oi bức của tiết trời hôm nay.

Đang định đi lên thêm nữa thì một cuộc gọi đến.

Người gọi không ai khác là anh Quản lý tối cao: "Đi xuống chụp hình"

Xuống cho có hình với đoàn cũng được.

Chụp vài con ảnh xong lại nghe tiếng anh Quản lý:

"Lẹ về mấy đứa ơi.

Mệt lắm rồi"

Về sớm nghỉ sớm cũng được.

Mọi người đang tìm đường đi xuống để về xe thì một lần nữa lại nghe tiếng anh Quản lý:

"Không lên chụp hình mà đi đâu vậy?

Kêu chụp nảy giờ"

?????????

Chẳng nhớ là chụp đến bao giờ, chỉ nhớ lúc chụp mặt trời vẫn còn trên vai giờ đã xuống tận lưng rồi.

Lại nhớ ra đây vẫn chưa phải là địa điểm cuối cùng, Lộ Tư Hội biết không có khả năng đàm phán với anh Quản lý họ trực tiếp đến xin giáo sư Võ được về nghỉ sớm chiều còn ra biển chơi vì hôm qua họ vẫn chưa được tắm biển.

Khách sạn Nhị Hải

Không chần chừ một phút nào, xe vừa về đến khách sạn cả đám lao như điên lên thay đồ xuống biển ngay.

Ánh nắng không còn gắt như sáng nay mà chuyển sang vàng nhạt, bóng của những người trên biển đổ dài trên bãi cát trắng tinh.

Từng cơn gió mang theo vị mặn thổi lồng lộng, tiếng mọi người nô đùa gọi nhau hòa cùng tiếng sóng vỗ rì rào.

Những bước chân in dấu trên cát rồi lại nhanh chóng bị biển cuốn trôi.

Có lẽ vì là ngày cuối cùng ở đây nên ai cũng cảm thấy chiều nay biển đẹp thật!

Sau buổi tắm biển, Lộ Tư Hội thong thả tản bộ về phía khách sạn.

Phố biển cũng bắt đầu nhen nhóm những ánh đèn đầu tiên.

Mùi khói từ những quán nướng ven bờ khiến người đi đường không thể nào cưỡng lại.

Nhanh chóng tắm rửa rồi đi ăn thoi.

Nghĩ tới đó, Hội nhận ngay tin nhắn rủ đi ăn từ anh em nhà Bình Đức.

Lịch trình tối nay cũng dày quá nhỉ?

Không sao, cho xin 5 phút có mặt ngay.

5 phút này hơi lâu vì tận hơn cả tiếng sau mới tập hợp đủ.

Đang lần theo map để đến quán nướng họ gặp nhóm X cũng đang trên đường.

Không hẹn mà gặp là duyên, duyên thì không thể bỏ.

Anh em Bình Đức rủ đi cùng ngay.

Một lúc sau họ nhìn thấy bóng dáng quen thuộc lại xuất hiện.

Trời ơi!

Đúng là duyên quá lại gặp anh Quản lý.

Thì ra Quản lý đi cùng với nhóm X nhưng đến muộn.

Nếu có một điều ước có lẽ họ sẽ ước là giả vờ không nhìn thấy rồi mạnh nhóm nào nấy đi vậy.

Nhưng cũng tới quán rồi.

Có lẽ hôm nay anh không say thì không sao đâu nhỉ?

Không.

Có sao đấy!

"Đã không định nhậu ở đây rồi mà tụi bây cứ rủ.

Lẹ tao đi chỗ khác"

Thật ra mà nói thì cũng không ai rủ anh hết.

"Đừng có nói chuyện với nó" Tiểu Hắc Tuyết nói với Huy Long đại ca vì thấy anh đang quay lại chuẩn bị mở miệng.

Ngồi chễm chệ vị trí đầu bàn, đúng uy lực của Thịnh Hoàng Đại Đế rồi.

Các món ăn lần lượt dọn lên.

Đúng như anh nói "Lẹ tao đi chỗ khác" thì anh chỉ uống có 8 chai San Miguel ăn chút đồ ăn sau đó đi ngay.

Bàn hơn chục người uống rượu chung.

Một mình anh uống riêng, đúng là Duy ngã độc tôn.

Ăn no chưa?

Đến lúc tính tiền rồi á.

Vì Đại Đế về sớm nên anh em Bình Đức đã gọi thống nhất với anh để chia tiền.

Anh bảo mọi người tính sao thì tính.

196k.

Tiền 8 chai bia anh gọi là 160k còn lại là tiền ăn.

Hôm nay, anh cũng không tệ lắm.

Tệ đấy!

Về lại khách sạn thấy anh đang ngồi dưới sảnh.

Chẳng quan tâm mấy.

Mọi người cứ làm việc của mình thôi.

Thủy Bất Vị và Long Diên Quân ở lại sảnh tính tiền khách sạn.

Tiểu hắc Tuyết và Khang Hỏa Gia lên phòng Huy Long đại ca ở tầng 4.

Còn lại ai về phòng nấy.

Đâu đó 15 phút sau.

"Tiểu Hắc Tuyết đâu rồi?"

- Thủy Bất Vị vừa mở cửa phòng 401 vừa hét lên tìm Tiểu Hắc Tuyết có vẻ điên lắm.

Cô chạy ngay lại chỗ Tiểu Hắc Tuyết đang ngồi nói rằng Đại Đế chửi cô ở dưới sảnh.

Thêm một người trông cũng điên nữa đấy.

Không chần chừ Tiểu Hắc Tuyết gọi lên phòng 801 và anh em Bình Đức ngay, Lão Đo Độ lập tức xuống sảnh tìm Đại Đế nhưng anh đã biến mất từ lúc nào.

Chuyện là, lúc nảy chỉ còn Thủy Bất Vị, Long Diên Quân và Đại Đế ở sảnh.

Đại Đế hỏi cô tiền nhậu ban nảy và xin số tài khoản để chuyển lại .

Cô đưa, anh chuyển ngay 200k bảo không cần chuyển lại.

Cô nói mọi người tính sao thì chuyển vậy không lấy dư.

Chưa kịp dứt anh ném vội tờ giấy gì đó lên bàn: "Nè, vé giữ xe lúc ở Hang Nhị Hải 60k tao trả, tao đã định là không nói nhưng mà tụi bây bào tiền ăn tao 196k nên tao nói luôn"

Ơ gì?

Tiền xe là của chung do quỹ trả, anh tự trả làm gì?

Tiền anh ăn với tiền đoàn giữ xe thì liên quan gì nhau?

Bào là sao?

Đã gọi điện thống nhất với nhau mà giờ anh nói bào là sao?

Thuỷ Bất Vị: "Tiền đó là tiền chung thì lấy quỹ ra trả mắc cái gì mày trả làm gì?

Rồi giờ mày nói vậy?"

Lại là cái phất tay quen thuộc.

Sáng hôm trước, khi xe dừng tại Hang Nhị Hải, do Thủy Bất Vị không biết là có thu tiền giữ xe nên cô đã chạy xuống chụp hình với mọi người.

Vì là Quản lý tối cao anh xuống xe cuối cùng, biết có thu phí giữ xe, anh móc ngay trong ví 60k đưa cho người bảo vệ.

Sau đó, mọi chuyện diễn ra bình thường anh cũng không hề nhắc gì đến chuyện phí giữ xe cả.

Ôm ấm ức chạy lên 401, Tiểu Hắc Tuyết đưa số tài khoản của Đại Đế cho cô ngay.

Chuyển 60k tiền phí giữ xe và 4k tiền ăn dư anh chuyển khi nảy.

Xong, một đồng cũng không thiếu.

GÓC CẢNH BÁO: Từ đoạn này về sau có thể sẽ có những ngôn từ thô tục.

Trẻ em dưới 18 và các bông tuyết hãy suy nghĩ thật kĩ nếu chọn đọc tiếp hoặc ngừng đọc nhé!

Lát sau, 401 từ phòng cho 3 người giờ đang chứa hơn 15 người.

"Dm ai mượn nó trả vậy?"

"Cái đó tiền chung thì quỹ trả mắc gì tự đi trả?

Trả rồi tới lúc người ta đòi tiền ăn cái đem ra kể công hả?

Người hùng thầm lặng hả?"

"Thầm lặng clg?"

"Nó xàm l á"

"Mai mốt xe dừng phải phóng xuống trả liền mới được"

"Giờ tao mới biết 196 = 60"

"Đã nó về sớm mình sợ chia tiền mích lòng nên đã gọi hỏi rồi.

Nó cũng đồng ý rồi mà giờ nó nói bào?"

"Nảy đi ăn nó còn nói nó không định ăn mà tụi tao cứ rủ ăn lẹ để nó về nó đi nhậu.

Mà dm có ai rủ nó đâu.

Xui cái đang rủ nhóm X mà tụi kia đi chung với nó tụi tao không biết nên lỡ rồi vô ăn chung luôn"

"Hôm qua trả mấy chai rượu hay lắm mà?

Chai nào lên tao trả liền hết"

"Nó nào trả hết?

Kêu tổng 9 chai nó trả 3 chai.

Còn lại chia"

"Má vậy mà kêu trả hết"

"Đi nhậu không ăn chỉ uống thoi nên đừng chia tiền ăn.

Dm nghe vãi l không?"

"Kêu chuyển tao 10tr nữa, dm đi ăn có xíu còn không đủ người cả đoàn nữa mà nó kêu lấy quỹ ra chuyển tao 10tr thấy xàm l không?"

"Hôm qua nhóc đứa về trễ hết trơn không chửi, dm vô phòng 5 đứa con gái đứng một đống trước cửa chửi"

"Hôm qua đang đợi tụi bây đi chơi nữa nên không khóa cửa má nó mở tao hú hồn, vô phòng người ta mà không gõ cửa.

Bất lịch sự"

"Đi trễ có 4-5 phút nhai quài, ngày nào cũng nhai"

"Đi hỏi hôm đó tụi tao đi trễ ai chửi để tụi tao xin lỗi, ai cũng nói có thèm nói gì tới nó đâu trễ có 4-5 phút có sao"

"Dm vậy chứ đi nói là bị mấy đứa trên xe chửi á.

Hỏi ai chửi thì không nói"

"Mày không nghe nó nói nó nhậu với mấy đứa trên xe hết rồi hả?"

"Tụi bây đi xe nó quản lý thì nó chửi tụi bây thôi tao đi xe khác cũng bị chửi luôn.

Hỗm nó hỏi tao, sao phòng tao ồn quá?

Tao hỏi nó ở tầng mấy, nó nói nó tầng 2.

Tao nói đcm mày tầng 2 mà mày kêu tầng 8 ồn?"

"Má, xe Giáo sư Võ cho hát mà nó không cho bị Cậu Ba Báo chửi"

"Nói tới nó là nó nói "Xe 2 ai quản lý?".

Xe 2 số khổ"

"Nó cũng nói phòng tao ồn.

Tao nói ồn ồn cc"

"Hồi sáng chụp hình ở Dinh nó kêu đi về đang tìm đường về xe nó chửi nó nói đang chụp mà đi đâu vậy.

Không hiểu luôn má"

"Nó kêu về lẹ nè mấy đứa.

Tao nói mấy đứa cc"

"Sáng mặc sai đồng phục.

Giáo sư chưa nói nữa nó nói rồi đó"

Vô số chuyện được kể tối hôm đó, có người còn đem ly mì vừa ăn vừa hóng.

Người này đi người khác lại đến, tiếng người này chồng lên tiếng người kia.

Vô số lần câu nói "Từ từ", "Từng người kể thôi, nghe không kịp", "Trật tự, trật tự" được vang lên, nhưng ừm, cũng lại ồn như cũ thôi.

Cũng thông cảm được vì sẽ chẳng có ai chịu nổi tính tình của anh Quản lý tối cao cả.

Tiệc nào rồi cũng đến lúc tàn, phòng chỉ còn có Lộ Tư Hội cùng anh em Bình Đức.

Quyết định bỏ qua những điều làm mình bực tức.

Mai là ngày cuối cùng ở địa điểm này, sẽ thật là tiếc vì họ vẫn chưa được nhìn thấy bình minh trên biển Nhị Hải.

Nói không với chần chừ.

5 giờ sáng mai họ quyết định xuất phát!

Biết bản thân lọt vào mắt xanh của Đại Đế, Lộ Tư Hội may mắn được anh ưu ái quan tâm hơn tất thảy những người khác trên xe.

Thế nên, tối nay Hội thu dọn hết quần áo sáng chỉ cần đi ngắm bình minh về sẽ lập tức lên phòng kéo vali xuống là xuất phát ngay.

Họ đi ngủ ngay sau đó và tự nhủ đây thật là một kế hoạch hoàn hảo!

Sáng mà trễ là Quản lý sẽ bực lắm á!

Đi ngắm bình minh vào sáng sớm có phải là một lựa chọn tốt?

Nếu họ lại lên xe trễ thì sao nhỉ?
 
Back
Top Bottom