Những tia nắng đầu ngày khẽ xuyên qua lớp mây mỏng trên bầu trời Nhất Dinh, đánh thức không gian bằng những vệt sáng hồng cam rực rỡ.
Dung Thất Ví đang xách hành lý của Hội xuống xe đợi trước.
Sắp xếp xong thì cả Hội cũng đã gần đủ chỉ thiếu một người - Long Diên Quân.
Tầm 5 phút sau, anh xuất hiện.
Tay đang xách hành lý của mình xuống cầu thang, tay đang nhấc máy Iphone 15prm vì có một cuộc gọi đến.
Anh không nhận ra lại một lần nữa anh đã trễ hẹn với Quản lý tối cao.
"1,2,3,..."
Tiếng đếm quen thuộc của Thịnh Hoàng Đại Đế hòa cùng tiếng gầm vang của động cơ và tiếng gió rít, XL02 rung chuyển nhẹ nhàng rồi lại tiếp tục chuyến đi.
Nhị Hải
Đúng như cái tên, sau hơn 2 tiếng đi xe đoàn đã dừng lại ở vô số bãi biển xinh đẹp.
Bất chấp cái nắng của thời tiết những tấm ảnh cực cháy đã được ghi lại bởi Giáo sư Võ và Đại Đế.
Cuối cùng trời cũng đã dịu đi đôi chút, men theo con đường đèo hiểm trở tiếp tục đi đến địa danh nổi tiếng nơi đây Hang Nhị Hải.
Khách sạn Nhị Hải
Phải nói đây là một nơi quá tuyệt, đứng từ ban công tầng 8 - nơi 5 nhỏ trong Hội được xếp - phóng tầm mắt ra xa kia ánh mặt trời rực rỡ từ phía chân trời đang dần hạ thấp, tỏa ra những luồng sáng lấp lánh như dát vàng lên mặt nước mênh mông.
Đó là một trong những lý do hôm nay Hội dự định sẽ ở tại phòng đặt đồ ăn và xem phim (lý do còn lại là cũng hơi làm biếng á).
Sau một lúc lướt app S thì họ nhận ra quá nghèo để đặt đồ về, đành đi bộ nữa thoi chứ sao giờ.
Ăn cũng xong Hội định về khách sạn xem phim thì Tiểu Đề Đông đã rủ rê mọi người đi ăn với giáo sư Võ.
Lại một lần nữa kế hoạch xem phim của Hội bị cắt ngang.
"Uống đi ra chai nào tao trả chai đó" - Tuyên bố dõng dạt từ Đại Đế làm mọi người trong Hội vừa mới đến ngạc nhiên.
Phải biết trên bàn hiện giờ cũng đã tầm chục chai rượu đã được gọi thế mà anh lại nói như vậy.
Nhưng anh Quản lý đã có lòng như vậy thì sao mà không uống cho được.
Góp vui cùng mọi người vài chai cả Hội quyết định đi dạo biển đêm.
Mắt thấy Thủy Bất Vị sắp về Đại Đế tiến đến chỗ cô, anh bảo cô đứng ra tính tiền cho buổi hôm nay sau đó chia lại cho mọi người.
Anh bảo:
"Mày chuyển cho Tiểu Đề Đông 10 triệu trước đi rồi mày về, có gì tụi nó ở lại tính.
Còn tao, nảy giờ tao không ăn chỉ uống thôi.
Đừng chia tiền ăn cho tao"
"Để tụi tao tự tính, đừng chuyển trước" - Tiểu Đề Đông
Nghe vậy Đại Đế ngông cuồng phất tay: "Để Thủy Bất Vị tính đi rồi về chia lại"
"Không"
Cuối cùng cũng giải quyết xong, Lộ Tư Hội cùng anh em nhà Đức Bình quyết định rời khỏi bữa ăn.
Ban đêm, gió thổi mạnh hơn khiến những con sóng vỗ vào bờ cuốn theo những bọt biển trắng xóa cùng âm thanh rì rào.
Ánh trăng và ánh sao lấp lánh soi sáng trên đầu.
Bãi cát dài mênh mông nằm im lìm dưới chân con sóng, duy chỉ có dấu chân của họ và "dấu chân" của những mảnh vỏ sò để lại.
Cảnh đẹp thế này đi dạo thôi là chưa đủ.
Cả đám nảy ra một ý tưởng quay video tiktok kỷ niệm chuyến đi.
Không may thay, anh Quản lý lại xuất hiện.
Anh nhìn thấy Thủy Bất Vị liền đi đến nói:
"Để tụi nó tự tính tiền ăn đi không cần chuyển trước"
Thoáng nghĩ Đại Đế đang say nên cô cũng không thèm trả lời.
Thấy cô không trả lời anh lãng sang chuyện khác.
Vì lúc sáng có hơi chậm trễ trong việc tập hợp, Quản lý chắc còn giận lắm lớn tiếng bảo:
"Tối rồi về đi, sáng tụi bây đi trễ mấy đứa kia chửi tao"
"Đứa nào?"
"Không cần biết"
"Rồi rồi, quay cái clip cái về liền"
Thấy vậy, Đại Đế chụp vội chiếc điện thoại của anh em nhà Bình Đức, may thay anh em họ nhanh hơn đã lấy lại được điện thoại.
Không có người này thì có người khác.
Đại Đế chuyển tầm mắt mình tới điện thoại của Lão Đo Độ, không ngoài dự đoán chiếc điện thoại xấu số đã đến tay anh, đúng thật anh đang quay clip cho mọi người.
Nhưng mà???
"Rồi sao nhảy trời?"
"Mày đứng vậy sao tụi tao nhảy được?"
"Nhảy qua đầu mày nghe?"
"Này nhảy qua điện thoại rồi cầm vậy sao nhảy má?" (1)
"Không phải không được mà là tụi mày không dám" - Cuối cùng anh cũng phản bác lại.
Nhưng câu trả lời này nghe khốn nạn cực.
Đáng lẽ clip sẽ được quay rất nhanh nếu không có sự xuất hiện của ai đó.
Thấy tất cả có vẻ khó chịu anh em nhà Bình Đức tự đặt điện thoại quay rồi quay sang Đại Đế bảo anh xích qua bên kia xíu cho mọi người quay.
"Đéo!
Mày nghĩ tao còn quay thì mấy con chó đó dám nhảy qua đầu tao không?"
Chẳng ai nghe câu nói ấy, cũng không biết anh em nhà Bình Đức có nghe không.
Nhưng chiếc điện thoại của Lão Đo Độ trên tay Đại Đế đã ghi lại được.
Một bước đưa cô lên chức vị Phó hội tài liệu mật.
Cảm thấy hình như đứng trên cát chưa có góc đẹp, tay cầm điện thoại chân di chuyển dần xuống biển.
"Ướt cái điện thoại taooooo" - Lão Đo Độ lập tức hét lên
"Ướt điện thoại người ta đó"
Cái phất tay quen thuộc anh chống chế: "Không ướt, không ướt"
Ừm.
Đúng là anh Quản lý tối cao nói không để điện thoại ướt, nhưng cơn sóng biển hư hỏng ngoài kia đã đập đến làm anh tuột tay.
Điện thoại Lão Đo Độ ngập trong nước biển.
Bằng vẻ điểm tĩnh nhất có thể, đảo mắt nhìn xung quanh thấy mọi người có vẻ không để ý đến anh mà vẫn đang tập trung quay clip, anh lấy tay mò kiếm lại điện thoại đang ngập trong nước biển.
Đứng lên vẫy điện thoại vài cái anh cáu lên:
"Lẹ đi trời tao quản lý một đoàn chứ có phải tụi bây không đâu?"
Cuối cùng cũng xong, anh em nhà Bình Đức chạy lại điện thoại ngay, Lão Đo Độ cũng nhận lại điện thoại nhưng hình như có hơi ướt nhỉ?
"Tại tụi bây quay lâu" Anh nói ngay
Này là có tật giật mình à?
Đi chơi mà cứ bị quản giờ giấc kiểu này cũng chẳng vui nên cả đám quyết định sẽ giả vờ về phòng cho Quản lý thấy rồi sau đó trốn đi.
Tính xong mạnh ai nấy chạy, Đại Đế thấy vậy cũng chạy theo.
Huy Long đại ca dẫn đầu lại không chạy về khách sạn mà chọn chạy xuống cầu thang dẫn xuống hầm bên lề đường.
Chạy vội anh trượt chân té cầu thang.
Vừa sợ, vừa đau.
Cả đám bị bắt!
Đúng thật là Đại Đế đã say, anh nhớ sai đường về khách sạn nhưng mọi người nói anh không nghe nên cũng lười nói nhiều, anh cũng bỏ đi đường riêng của mình.
Tam đại phản Thịnh thấy vậy cũng phải đi theo dắt anh về.
Dù đã say nhưng anh vẫn không quên công việc Quản lý cao cả của mình, anh đi kiểm tra xem mọi người đã thật sự về phòng chưa.
Bỏ qua hết thảy các tầng thấp, tầng 8 là nơi 5 nhỏ trong Hội ở chung đã được anh chọn.
Tiểu Hắc Tuyết, Thủy Bất Vị, Dung Thất Ví, Lão Đo Độ và Lệ Bất Thất đang ở phòng đột nhiên "Đùng" trời ơi anh Quản lý đã tìm đến phòng họ.
Vẫn là vấn đề cũ đứng trước cửa phòng anh nói:
"Ngày mai mà giống như hồi sáng là tụi nó chửi tao chết mẹ á"
Lão Đo Độ: "Hồi sáng chậm là tại phải lấy tất cả đồ đi, còn hôm nay để lại đây"
?: "Ai chửi mày?"
Đại Đế: "Chửi gì?
Hồi sáng là thằng Long Diên Quân nó đi trễ rồi"
Tiểu Hắc Tuyết: "Biết sao không?
Tại hồi sáng là phải gom đồ xách vali xuống còn mai mình đâu cần gom đồ vô vali nữa"
"Nói rồi nghe.
Ngày mai mà đứa nào muốn..."
Lệ Bất Thất: "Một hồi tao tắm mặc đồ mai rồi đi ngủ, mai thức dậy đi luôn"
"Kệ mẹ mày.
Cút"
Anh phất tay quen thuộc anh nói tiếp: "Nói chung là mai ai muốn ngồi ghế đầu thì ngồi với người khác, tao ngồi một mình nói chuyện với bác tài xế"
Tiểu Hắc Tuyết: "Mai mày đừng ngồi đó nữa"
Lão Đo Độ: "Biết rồi.
Mai tao ngồi ở dưới"
"Nói gì dạ?
Con kia mày nói gì dạ?"
Anh hướng về Tiểu Hắc Tuyết chất vấn: "Ủa sao nay Long Diên Quân đeo mày sát bên vậy?"
Thấy Tiểu Hắc Tuyết bận quay phim không nghe Dung Thất Ví trả lời thay: "Tụi tao là bạn mà?"
Lão Đo Độ: "Ủa nó đi chơi với Hội tụi tao mà?"
Lệ Bất Thất: "Trời ơi dơ èm mà còn không cho đi tắm.
Bắt thức sớm mà giờ không cho đi ngủ nữa"
"Tao dơ là do tụi bây"
Sau đó là một tràng từ mấy nhỏ trong Hội:
"Liên quan gì?"
"Rồi, xin lỗi, gomenasai, lỗi tôi"
"Rồi về đi"
"Về lẹ cho tao tắm cái coi"
Đại Đế vừa lui một bước Thủy Bất Vị liền chạy lại muốn đóng cửa: "Bái Bai"
"Chưa".
Anh xô ra: "Để tao nói ngày mai xe tao sao chứ mậy"
"Mệt quá"
"Hồi sáng xe tao là tao mắc quạo rồi nghe" Nói tới đó anh yêu cầu Dung Thất Ví tắt điện thoại đang quay.
Nhưng anh không nhận ra còn một người nữa cũng đang quay.
Tiểu Hắc Tuyết đã gửi đoạn video cho anh em Bình Đức.
Lát sau, họ lên tầng 8 kéo Quản lý xuống đúng như dự định.
Dù gì anh cũng say nên chẳng ai thèm quan tâm lời anh nói chỉ là thấy hơi phiền.
Càng khuôn khổ, càng nổi loạn.
Sắp xếp mọi thứ ổn thỏa.
Lộ Tư Hội xuống tập hợp trước, Khang Hỏa Gia để quên điện thoại nên anh cùng Dung Thất Ví quay lại lấy.
Họ gặp anh Quản lý ở thang máy nhưng anh đã không thấy họ.
Cả hai may mắn trốn thoát được, cả đám quyết định cử một người canh trước phòng Quản lý.
Thấy anh đã ở phòng, mọi người tập hợp lần nữa ở góc đường.
Họ vẫn trốn đi chơi như họ đã định.
Đến nửa đêm họ mới quay về khách sạn.
Liệu sáng mai cả đám sẽ có mặt đúng giờ xuất phát?
Liệu Thịnh Hoàng Đại Đế tỉnh rượu có nhận ra bản thân mình phiền cỡ nào?
(1) Đây là clip Tiểu Hắc Tuyết nhìn thấy trên tiktok, yêu cầu điện thoại đặt dưới đất, người quay phải nhảy qua điện thoại từ địa điểm này sang địa điểm khác.