Ngôn Tình Bước Ngoặt Hoàng Kim

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bước Ngoặt Hoàng Kim
Chương 120: 120: Đối Diện


“Nếu như chỉ là vấn đề tiền bạc thì không phải là vấn đề, nhưng mà bây giờ quan trọng nhất là vụ đánh người ta.

Hôm nay anh Thần Hi đã đến sở cảnh sát, nghe nói bên đó đã chính thức lập hồ sơ khởi tố Wallace.

Nếu bị buộc tội hình sự sẽ có tiền án, đến lúc đó sẽ có ảnh hưởng rất lớn cho tương lai anh ấy sau này.”
Windy vừa rửa bát vừa phân tích vấn đề cho Ân Hi được rõ, lúc dứt lời nhìn qua đã trông thấy sắc mặt trầm buồn của cô bạn.
“Thời gian này anh ấy gặp nhiều chuyện như thế, tôi còn nói lời từ chối anh ấy, trong lòng tôi thật sự vì chuyện này không hề dễ chịu.

Chính tôi cũng không biết làm sao hơn.” Ân Hi cúi mặt nói.
“Cho dù bạn có ôm hết sự việc này vào người thì cũng không thể thay đổi tình hình, vả lại với tính cách của Wallace, anh ấy sẽ không thích đối phương thương hại và bố thí.”
“Ý tôi không phải vậy.”
Cả hai lau sơ trên bếp rồi cùng ra ngoài phòng khách xem tivi, Windy mở gói snack ra nhâm nhi, vu vơ nói:
“Mặc dù với sự chân thành của Wallace bị bạn chối bỏ, bản thân mình có chút không đồng tình.

Nhưng cũng phải nói, trong sự việc này bạn đã thẳng thắn.”
“Bấy lâu nay mình chỉ đơn thuần xem anh Luân là một người bạn, sự ái mộ của mình dành cho anh ấy cũng không phải là loại cảm tình trai gái thông thường.

Mình rất hiểu, cho nên không muốn mơ hồ khiến đôi bên sau này nảy sinh gút mắc không đáng có.”
“Hay là do bấy lâu bạn không quên được anh Thần Hi.”

Ân Hi khựng lại, giành lấy gói bánh snack về tay mình, vẻ mặt ủ dột, “Mình không muốn nghĩ đến chuyện không có kết quả.

Huống hồ bây giờ mình và anh Thần Hi là đồng nghiệp, làm việc cùng nhau, trao đổi rất tốt, đối với anh Luân càng như vậy.

Cho nên tôi rất trăn trở thái độ xử người xử việc của mình có vấn đề khiến cho mình mất đi những người bạn thân.

Tôi không dám nghĩ, anh Luân có thể vì mình chịu tổn thương.”
“Bạn thực sự ăn năn và tự trách chỉ vì bản thân thấy có lỗi với Wallace thôi sao? Tại sao bạn không thử nhìn ở khía cạnh khác, lần này bạn buồn phiền như vậy, rất có thể vì chính bạn lo lắng cho Wallace không đơn thuần là sự lo lắng của một người bạn thông thường.”
Ân Hi khựng lại, nhíu mày trách cứ: “Windy! Bạn lại nói lạc đi đâu rồi.”
“Ây da! Bạn tự mình suy nghĩ cặn kẽ lại đi, không ai giúp bạn thông suốt bằng chính bạn đâu.

Càng không ai cảm nhận được tâm tư ẩn sâu bên trong bạn.

Vào cái đêm bước vào trong căn nhà, thiết kế và bày trí đều dựa trên phẩm vị của bạn.

Bạn không chút nào cảm động hay sao? Đổi ngược lại là mình.” Windy khẽ che miệng cười, sau đó giật lại gói bánh snack trong tay Ân Hi.
“Bạn đừng cứ ăn liên tực như vậy, ngày mai lại giả vờ đau họng, lánh mặt mọi người và trốn ở trong nhà đúng không?”
Ân Hi nhíu mày, đưa tay muốn đòi lại gói bánh, “Cứ để mình ăn đi.”
“Muốn ăn cho nhiều vào để thành cô béo, khiến Wallace chê bạn đúng không?”
Ân Hi ôm chiếc gối trên ghế salon, vẻ mặt ủ rũ, “Tôi không có tâm trạng nói đùa với bạn đâu.”

Windy cất gói bánh sang một bên, khẽ thở dài một tiếng: “Cậu đừng tự lừa dối chính mình nữa, chấp nhận một người thực sự khó khăn đến độ này hay sao?”
Ân Hi ngây người ngước nhìn Windy chằm chằm, câu nói này tựa hồ chính Cố Thừa Luân đã thốt lên tương tự với cô.

Cô rất xót xa, không hiểu chính mình thực sự nghĩ gì nữa, cô ngốc nghếch và cố chấp quá!
...
“Tôi biết làm gì rồi.”
“Tôi muốn chuyện lớn hóa nhỏ chuyện nhỏ hóa không, tôi không muốn thời gian sau bọn anh lại nói đến chuyện tiền bạc không đủ, tới đây ăn nói lung tung nữa.”
Thượng Thần Hi đưa gói tiền mặt vào tay một tên đại ca xăm trổ.

Sau đó đợi hắn rời đi, Uông Thành lo sợ nói khẽ với Thượng Thần Hi đang ngồi nhâm nhi cà phê.
“Tép Nhỏ, tao thấy chuyện này giải quyết như vậy dường như không được hay lắm.”
“Mày có cách hay hơn sao?”
Uông Thành nhăn mặt im lặng.
Thượng Thần Hi lại nói: “Bây giờ không lấy tiền bịt miệng bọn lưu manh đó chẳng lẽ đứng nhìn thằng Luân ngồi tù.”
“Nhưng đám người đó có tin tưởng được không?” Uông Thành hoang mang cực độ, làm chuyện phạm pháp quả nhiên không thể mạnh miệng ưỡn ngực và có phong thái tự tin được như Thượng Thần Hi.

Anh vẫn rất nhút nhát đối với mấy loại chuyện như thế này.
Thượng Thần Hi đặt tách cà phê xuống, thản nhiên đáp: “Không lo nhiều được nữa, đây là cách duy nhất.

Bọn người kia không phải giang hồ thứ thiệt, cũng phải biết thức thời.

Còn nữa, tao bảo đám người đó đổi lời khai, chắc chắn cảnh sát sẽ mời mày đến hỏi chuyện, đến lúc đó mày lo mày đừng nói lung tung thì đúng hơn.”
“Kêu tao nói dối cũng không sao, nhưng cảnh sát nhắn tao đến đó thì cũng nhắn luôn thằng Luân.

Mày cũng biết con người của nó, không biết ăn vụng càng không biết linh hoạt.

Tao không sợ gì hết, tao chỉ sợ tới lúc đó nó khờ đến nỗi, người ta không nói bị nó đánh nhưng nó nhất mực khẳng định mình có làm, như thế xem như uổng phí công sức của bọn mình.”
Thượng Thần Hi trầm ngâm, đây cũng là chuyện anh trăn trở, nhưng không thể không nói, “Đường là do nó đi, nếu đến lúc đó nó chọn như vậy, tao cũng đành chịu.”
Thượng Thần Hi nâng tách cà phê, nhấp một ngụm.
Vẻ mặt ưu tư.
Phía này Cố Thừa Luân đi ra từ phía tòa chung cư cũ, dáng vẻ thê lương đi như người mất hồn.
Anh muốn được đối mặt với sự thật, hôm nay dành thời gian đến địa chỉ nhà tên cướp đêm đó thắp cho hắn nén nhang.
Sau đó nghe mẹ già của hắn kể về câu chuyện về hắn, trong lòng quả thực ngập tràn mâu thuẫn.
“Không thể trách vợ nó bỏ nhà ra đi, tối ngày nó vừa đánh vừa chửi, chỉ có mấy cô gái mới lớn không hiểu chuyện mới vây vào nó.

May mà vợ nó bỏ đi, không chừng thằng quỷ này còn bắt người ta làm gái kiếm tiền nuôi nó.

Tôi nuôi nó gần nửa đời, chính tôi cũng sợ nó nửa đời, con người của nó ma giao mánh mung, chơi hàng trắng, ngang tàng bạo lực.

Tôi cũng biết trước nó sẽ có kết cục như ngày hôm nay rồi.

Bây giờ nó ra đi, không phải là chuyện gì xui rủi, gia đình được yên tịnh hơn, tôi sống với đứa cháu nhỏ, tuổi già cũng được yên thân, đỡ bị nó đánh chết, nhục nhã như vậy.”

Cố Thừa Luân nhìn cậu nhóc trong vòng ôm của người mẹ già, không hiểu sao chuyện lại nằm ngoài sự tưởng tượng của anh.
Anh trở về nơi tổ chức chạy marathon dự thi, nhìn đoạn đường dài phía trước cùng đồng đội ra sức chạy đua.
Những chuyện xảy ra như thước phim chậm xuất hiện trong đầu anh, cha anh đột ngột ra đi, những chú bác thân thiết lạnh lùng trở mặt, những lời khó nghe nhắm vào anh tuôn trào.

Chú út Lăng Minh thất hứa phũ phàng; Thượng Thần Hi nhét vào túi anh tấm chi phiếu dùng những lời thức tỉnh.
Trên đời này, nghèo sẽ bị người ta chà đạp.

Câu nói đó không hề sai.

Anh cố chấp bao năm qua, vốn dĩ được thuận buồm xuôi gió đều có cha anh trước giờ che chở.
Nhưng mà sau này, anh còn phải làm chỗ nương tựa cho những người anh thương yêu nhất.
Nhớ tới cảnh mẹ và Hy Hiền bị bọn xã hội đen bức ép, hình ảnh Ân Hi ủ rũ thương xót nhìn anh...!Uông Thành giằng co tấm chi phiếu muốn ôm hết mọi chuyện vào người.
Thượng Thần Hi ra sức cưỡng ép.

Anh vẫn một lòng giữ nguyên tắc, nhưng lại hạ mình nhận lấy tấm chi phiếu từ tay Helen, chịu nghe lời sỉ nhục của bà Trương.
Anh làm người cố chấp như vậy, thực sự có đáng không?
Cố Thừa Luân dừng lại, không cố tiếp tục chạy nữa.

Con đường này không phải đi như vậy.

Anh cũng không muốn cứ tiếp tục gắng sức vô nghĩa.
Cố Thừa Luân xoay lưng bỏ đi, cười giễu chính mình hóa ra bao năm nay ôm khư khư cái sự ngây thơ này mà sống, anh có tư cách gì oán trách Thượng Thần Hi chứ..
 
Bước Ngoặt Hoàng Kim
Chương 121: 121: Lập Trường Làm Người


Cố Thừa Luân theo tin nhắn trong máy của Uông Thành, xác định chuyện nó và Thượng Thần Hi đã làm cho anh, anh đi đến sở cảnh sát trình diện.
Vừa đến đã trông thấy vẻ mặt mất tự nhiên của Uông Thành ký vào thủ tục lời khai.

Thượng Thần Hi ngồi hàng ghế chờ quan sát, biểu cảm cũng không tốt hơn.
Cố Thừa Luân vừa đến đã được cảnh sát cho mời ngồi và đưa khẩu cung cho anh xem.
Uông Thành rất khẩn trương chạy đến nhìn anh từ trên xuống dưới, lo lắng bảo: “Phải mày không vậy, bác sĩ bảo nghỉ ngơi nhưng mày còn cố chấp thi chạy marathon với người ta.

Giải thưởng quan trọng vậy sao?”
“Tao không sao, mày đừng lo quá.”
Uông Thành buộc phải tránh qua một bên cho cảnh sát làm việc.

Sau đó di chuyển về hàng ghế chờ ngồi cạnh Thượng Thần Hi.

Cả hai hồi hộp quan sát Cố Thừa Luân, không khỏi lo lắng phập phồng.
“Anh Cố Thừa Luân! Anh kể lại lần nữa đi, vào 6 giờ chiều hôm trước đã xảy ra những gì.”
Cố Thừa Luân nhìn thẳng vào mắt vị cảnh sát, điềm tĩnh trả lời: “Hôm đó tôi lái xe đến Vịnh Nước Nhỏ, thấy đèn giao thông trước mặt chuyển sang màu đỏ cho nên dừng xe lại.

Nhưng vì xe phía sau chạy sát quá đã đụng vào đuôi xe của tôi.

Tôi xuống xe cãi lý với người đó, nhưng trông thấy bản số xe của tôi bị hư hỏng, cho nên trở lại xe lấy mỏ lết ra bắt ốc lại cho ngay ngắn.

Đúng lúc đó tôi vô ý trượt chân, đập trúng vị tài xế kia mà thôi.

Tôi thực sự không cố tình đánh người.”
Uông Thành và Thượng Thần Hi thậm chí đều ngây dại, không dám tin Cố Thừa Luân có thể trôi chảy nói ra những lời này một cách bình tĩnh.
Đợi khi Cố Thừa Luân ký tên hoàn tất các thủ tục, cả ba lái xe ra về, ghé lại quán ăn của chú Kiên dùng bữa.
“Sườn xào chua ngọt, càng ghẹ hấp, ốc móng tay rang me, nói chung món nào ngon và đặc sắc cứ mang hết ra đi.”
“OK, sẽ có nhanh thôi ạ.”
Thượng Thần Hi nhìn vẻ mặt thư giãn của Uông Thành thì bật cười, “Làm gì phô trương dữ vậy.”
“Mày sợ nóng thì cứ uống thêm vài chai bia, không ai chê thức ăn ngon đâu.”
Thượng Thần Hi bĩu môi cười khì một tiếng, ánh mắt hướng về phía Cố Thừa Luân.
“Thằng Luân mới bớt bệnh, mày lại bắt nó uống bia sao?”
“Tao không sao, uống một ít vẫn được.

Đang lúc cao hứng mà.” Cố Thừa Luân mỉm cười và nói.
Lâu rồi mới thấy Cố Thừa Luân thả lỏng bản thân như vậy, Uông Thành và Thượng Thần Hi rất mừng trong lòng.
“Bữa nay tao đãi, ăn uống no say nha!” Uông Thành hồ hởi nói.
Thượng Thần Hi lần nữa bĩu môi tức cười: “Rộng rãi quá ha.”
“So với số tiền mày bỏ ra cho đám người kia thì có đáng gì đâu, chuyện nhỏ chuyện nhỏ.”
Cố Thừa Luân nhìn qua Thượng Thần Hi, chậm rãi hỏi: “Mày tốn bao nhiêu tiền bịt miệng bọn người đó vậy?”
“Sao hả? Lại muốn tính sòng phẳng với tao à?”
“Này, hai vị đại ca, có thể nể mặt tao một lần được không? Bây giờ thiên hạ thái bình không sứt không mẻ, đừng nhắc lại chuyện đó nữa.”
Cố Thừa Luân quay sang an ủi Uông Thành: “Yên tâm đi, nếu tao thực sự tính toán, lúc nãy ở sở cảnh sát đã không nói ra như vậy.”
“Mày còn nhắc, khi đó ở sở cảnh sát mày mặt lạnh lắm, làm tao run muốn chết, sợ mày điên đến nỗi không chịu đổi lời khai.”
“Ngu gì có thể ngu, tao vẫn biết phải nên lèo lái mà.”
“Nhưng lúc trước mày khẳng khái hơn nhiều.” Thượng Thần Hi nghiêm mặt nghị luận.
Cố Thừa Luân lại rất thản nhiên đối đáp: “Bản thân tao là đương sự, nếu như tao không đổi lời khai thì những gì thằng Thành nói sẽ bị phía cảnh sát buộc tội nó.

Tội gì tao kéo nó vào cuộc.

Thành thật mà nói, mày cũng không muốn tao nói thật.”

Uông Thành lạnh sống lưng, bắt lấy cánh tay của Cố Thừa Luân nhằm ra hiệu, chỉ sợ hai thằng bạn lại tranh cãi mất lòng.
“Mày đừng nói như vậy, bọn tao tốn công phí sức chỉ muốn mày được bình an.

Bởi vậy mới nói chỗ anh em sẽ không làm ai thấy thất vọng.”
“Khi nãy chính mày không tin nó hơn là tao đấy!” Thượng Thần Hi liếc Uông Thành, nói.
Uông Thành cười khẩy, “Tao chỉ lo lắng trước sau thôi.”
Nói rồi Uông Thành nâng lên ly bia, Thượng Thần Hi và Cố Thừa Luân cũng rất ăn ý cạn ly với thằng bạn.
Đợi khi ăn uống no say, Thượng Thần Hi lái xe đưa Uông Thành về, dọc đường đi hai người đặc biệt im lặng.
Thấy không khí hơi ngột ngạt, Uông Thành lên tiếng trước:
“Thật tình, mấy hôm nay chỉ có bữa này được ăn uống ngon miệng thôi, tao nghĩ chắc đêm nay cũng sẽ được ngủ ngon.”
Thượng Thần Hi vẫn trăn trở về chuyện đổi lời khai của Cố Thừa Luân hôm nay, không biết vì điểm này, anh có nên tiếp tục duy trì kéo Cố Thừa Luân đi trên con đường lần trước nữa hay không.

Anh cảm thấy việc thay đổi ngày hôm nay chính là một tín hiệu tốt.
“Mày ngủ cũng đừng say quá, nhỡ sáng nay dậy trễ lỡ hẹn với đám trưởng làng khu Tân Giới bàn chuyện vay mượn.”
“Trưởng làng gì chứ, có phải là mấy ông vua đất có nhà có cửa mang đi thế chấp không?”
“Nếu thế chấp được thì đâu cần bàn chuyện với mày.”
Uông Thành nhăn mặt nhíu mày, thở một trận dài: “Mày lại dùng thủ đoạn nữa rồi.”
“Tao đâu bảo mày thông đồng phạm tội, chỉ làm ăn thôi, đôi bên thân mật một chút sẽ dễ xoay sở hơn.”
“Hừ, nói năng như mày sao? Đã thấy ma rồi còn không sợ tối.

Vụ trước của mẹ thằng Luân mày chơi lớn như vậy, bảo thằng Luân nhận hối lộ, bây giờ còn chưa sợ.

May mà hôm nay thằng Luân không nhắc ở sở cảnh sát khai ra, biết chừng hiện tại mày phải lạy trời lạy phật rồi.”
Thượng Thần Hi bật cười thành tiếng, tỏ ra dửng dưng: “Chuyện này là đúng hay sai tao không muốn nhắc lại.

Sao cũng được, không ảnh hưởng đến phương thức làm việc của tao.”
“Nhưng ảnh hưởng giao tế của mày.” Uông Thành xụ mặt tắc lưỡi buồn phiền, “Tép Nhỏ à, cả đời có mấy người tri kỷ, chuyện lần này mày cũng vì không muốn thằng Luân thêm khổ mới giúp nó.

Con người thằng Luân cứng nhắc, mày muốn xích mích với nó kì thật không khó.

Cũng may lần này nó linh hoạt, chịu nói dối mới không phí công sức của chúng ta.

Nhưng lần này đã là giới hạn của nó, mày nghĩ nó còn lần sau ư? Nếu mày không đổi cách thức làm người của mày, tao bảo đảm lần sau mày và nó sẽ có chuyện lớn không thể cứu vãn.”
“Sao mày không thử nghĩ kẻ cần thay đổi chưa chắc là tao?”
Uông Thành bĩu môi: “Vậy thì nói về tao đi, nửa đời người đứng chính giữa hai đứa mày, nếu được tin tưởng sẽ có tình nghĩa, làm tao mất hết lập trường, không có chút thế giới riêng của mình.

Ây, cũng quen rồi.”
Thượng Thần Hi lái xe, chợt nhìn sang Uông Thành bật cười lần nữa.
Nhưng anh cảm thấy, ba con người như vậy hợp sức sẽ tạo ra được kỳ tích thật sự.

Anh rất có niềm tin đối với thắng lợi sau này của các anh..
 
Bước Ngoặt Hoàng Kim
Chương 122: 122: Không Bỏ Qua


“Gần đây công việc thế nào?”
“Lần trước ông Bằng có giới thiệu các trưởng làng cho tôi quen, đất đai ở đó hiện giờ cũng đang bàn bạc.

Còn vụ làng Di cũng bàn gần xong rồi.”
Lôi Kình buông đũa, nhìn chỗ thức ăn trên bàn cảm thấy không được ngon miệng, “Bàn gần xong tức là chưa xong.”
Thượng Thần Hi hơi khẩn trương, “Ông Lôi cứ yên tâm tôi sẽ theo dõi sát hơn.”
“Tôi biết cậu làm việc luôn tập trung, nhưng tên nhà quê họ Bằng này đang giở trò, tôi tạo cho hắn lợi ích hắn cần phải có trách nhiệm giao đủ đất cho tôi, cho nên khi làm việc cậu có quyền đảo ngược lại đòi hỏi hắn.”
“Tôi đã hiểu ý của ông.”
Simon từ ngoài cửa đi vào, “Ông Lôi! Thực đơn ký xong rồi, nhờ ông xem qua.”
Lôi Kình đón lấy nhưng rất nể mặt giao cho Thượng Thần Hi xem trước, “Tép Nhỏ! Cậu coi đi.”
Thượng Thần Hi nhìn cả đống sơn hào hải vị trong thực đơn thì tối mặt, ái ngại nói, “Ông Lôi à, về chuyện ăn uống tôi không có am hiểu cho lắm.”
Lôi Kình tươi cười nói, “Đó là bạn thân của cậu, khẩu vị nó thế nào chắc là cậu rõ nhất.” Lôi Kình lại quay sang phía Simon và hỏi, “Thứ năm 8 giờ lịch thế nào?”
Simon trả lời:
“Lịch trống thưa ông Lôi, còn về người nọ, công việc ở chính phủ chắc không có chuyện về tan ca trễ đâu.”
Lôi Kình lấy chén canh tổ yến tự nhiên thưởng thức, thong thả nhắc nhở Thượng Thần Hi, “Cứ bảo bạn cậu thoải mái, cứ xem như chỗ người nhà dùng cơm với nhau, không có gì phải khẩn trương.”
Thượng Thần Hi đổi sắc, lo lắng phân trần, “Ông Lôi! Thằng bạn của tôi tính khí hơi kì quặc một chút, nó không thích náo nhiệt, chuyện lần trước tôi đã làm bao nhiêu việc vẫn không khiến nó lay động, tôi nghĩ ông đừng trông chờ vào nó.”

Lôi Kình lập tức nghiêm mặt, dừng muỗng nói, “Tôi không trông chờ vào ai cả, tôi chỉ muốn quen thêm một người bạn, nếu cậu thông cảm cho nó, vậy thì thôi.”
...
“Mày nói thật sao?” Uông Thành ném túi hồ sơ trở lại bàn, vẻ mặt căng thẳng.
“Nhìn mặt tao giống đùa sao?”
Uông Thành không ngại biểu lộ bất mãn đối với Thượng Thần Hi, “Tao đã làm nhiều vụ cho mày rồi, giờ mày muốn thu mua đất hay đổi sang nghề cho vay đây?” Uông Thành vội xua tay không ngừng, “Thôi đi, tao không làm.”
“Lúc trước mày làm cố vấn đầu tư vẫn giúp tao được nhiều vụ thế chấp đất, nói gì đến phần cho vay.” Thượng Thần Hi lại ném túi hồ sơ đến trước mặt Uông Thành.
“Tao lén làm cả thôi, nếu không phải vì đám nhà quê bên Tân Giới của mày chịu trả nợ định kỳ thì tao không có liều lĩnh làm giúp mày đâu.” Uông Thành dứt khoát ném túi hồ sơ đó trở về chỗ Thượng Thần Hi lần nữa.
Thượng Thần Hi thở dài, “Cũng như mày nói họ chịu trả lãi định kỳ, sợ cái gì chứ?”
“Có nhiều chuyện phải chú trọng đến nguyên tắc, nếu cấp trên khiển trách tao không biết phải giải thích như thế nào nữa?”
Thượng Thần Hi rời ghế đi về phía Uông Thành, từ tốn thuyết phục, “Thành à, đám nhà quê đó chỉ biết tham cái lợi trước mắt, bây giờ mình cho họ chút lợi ích, sau này sẽ thu về lợi nhuận gấp 10 lần.

Yên tâm đi, phía Lôi thị đã bàn thảo dự án này gần xong rồi, không kéo dài đâu?” Thượng Thần Hi vớ tay lấy túi hồ sơ nhét vào người Uông Thành, như thể ép buộc.”
Doãn Ân Hi bên ngoài cửa gõ ‘cốc cốc’ hai tiếng thì bước vào, “Tôi sẽ sang văn phòng luật sư của Windy lấy về số khế ước, khi quay về công ty đã đến giờ nghỉ trưa, hai người có cần tôi nhân tiện mua cơm ở nhà hàng về cho hai người luôn không?”
Uông Thành siết chặt túi hồ sơ, ủ rũ rời đi, “Anh không ngon miệng, bye.”
Doãn Ân Hi bất ngờ, nhìn sang Thượng Thần Hi hỏi thăm, “Anh ấy bị làm sao vậy?”
“Không có gì đâu, lát nữa anh cũng phải đến Lôi thị, em ăn cơm một mình đi.”
“Ờ.”
“Còn nữa, ông Lôi bảo anh mang dây chuyền kim cương đi sửa, có lẽ hôm nay phía cửa hàng làm xong rồi, em mang hóa đơn này đến đó lấy về giúp anh giao lại cho ông Lôi.” Thượng Thần Hi lấy tờ giấy trong túi ra cho Ân Hi.
Cô nhận lấy, sau đó liền ra khỏi văn phòng, lúc ngang qua cabin thư ký thì chuông điện thoại vang lên, cô quay lại và nghe máy, “Alo, Công ty Dật Vĩ xin nghe!”
“Ân Hi! Tôi đây!”
Ân Hi bàng hoàng, “Nghe giọng nói của anh, tâm trạng có lẽ đã tốt hơn rồi nhỉ?”
“Em đang bận lắm hả?” Cố Thừa Luân hỏi ngược lại.
“A, tôi chuẩn bị ra ngoài lấy đồ.”
“Vậy chút nữa có thể ăn trưa cùng nhau không?”
Ân Hi hồi hộp, có ý từ chối, lúc này thì Cố Thừa Luân vội lên tiếng, “Bạn bè mời nhau ăn bữa cơm, không cần khó xử đâu.”
“À được.

Vậy một lúc nữa gặp.”

“Ừm, bye.”
Ân Hi cúp máy, vẻ mặt hơi trầm xuống.
Cố Thừa Luân không vì chuyện buồn thời gian qua khó chịu với cô nữa, đáng lý là chuyện tốt, nhưng sao cô lại thấy mất tự nhiên như vậy?
Ân Hi lắc đầu, chỉ muốn gạt đi những ý nghĩ rối bời ở trong đầu.
Đến trưa chạy vại cả buổi cô vẫn tranh thủ đến chỗ hẹn gặp Cố Thừa Luân.

Từ xa trông thấy bóng lưng của anh ngồi đợi ở bàn ăn uống nước cô đã dâng lên cảm giác bồi hồi sợ hãi.

Cô không biết đối diện với anh có thể nào giữ được sự thoải mái như lúc trước nữa hay không?
Cô tiến tới, kéo ghê chào Cố Thừa Luân.
“Xin lỗi, anh không đợi lâu chứ?”
“Không đâu, em gọi món đi.”
Bồi bàn đi tới, hai người thay phiên nhau gọi thức ăn, tâm tình rất nhanh đã dễ chịu hơn nhiều.
Ân Hi quay sang vừa hay cầm cốc nước lên uống thì chợt nhớ đến nói với Cố Thừa Luân, “Lần trước bác sĩ nói anh bị sốt do tắm đêm phổi tích nước, làm hô hấp bị nghẹn và khó thở.

Anh vẫn chưa khỏe lại, sao còn uống nước lạnh vậy chứ?”
Cố Thừa Luân ngược lại mỉm cười, xúc động nhìn Ân Hi.

Trông thấy anh không bận tâm như vậy Ân Hi càng không nhịn được trách, “Anh còn cười sao? Phổi tích nước gây suyễn nhẹ, không nên uống nước lạnh và tắm đêm.

Anh phải chú ý sức khỏe của mình chứ?”
“Ngày nào tôi cũng uống thuốc đúng giờ, những gì bác sĩ căn dặn đều nghe theo.

Em xem...” Cố Thừa Luân cầm ly nước của mình lên chạm nhẹ vào cánh tay của Ân Hi và nói, “Ly nước của tôi là nước nóng.”
Nói đến đây Ân Hi cảm thấy mình đã quá sốt sắng, liền xấu hổ cúi mặt.
Nhưng chính thái độ quan tâm này của cô làm Cố Thừa Luân càng thêm rung động, anh nhìn cô cũng trở nên dịu dàng hơn.
Lúc này Cố Thừa Luân lại chuyển tầm mắt xuống những túi xách đựng đồ của Ân Hi không khỏi xót xa nói, “Ngày nào em cũng giúp Tép Nhỏ chạy vại làm việc suốt ngày, không biết tôi có tư cách thấy đau lòng không?”
“Dật Vĩ trả lương cho tôi cao mà, tôi cũng không phải là rất bận rộn đâu.”
Ân Hi đang nói thì bị ánh mắt say ngắm của Cố Thừa Luân làm cho ái ngại dừng lại, lúng túng đến nỗi không biết nên nói gì tiếp.
Đợi khi bồi bàn mang thức ăn ra thì cả hai tạm dừng nói chuyện và tập trung thưởng thức.
Ân Hi ăn rất vội vàng, cứ như cần phải trốn gấp khỏi Cố Thừa Luân vậy.
“Túi đựng đó là hàng hiệu cao cấp, Tép Nhỏ chi mạnh tay hối lộ ai nữa đây?” Cố Thừa Luân bắt chuyện.
Ân Hi dùng khăn lau miệng vội vã thanh minh, “Không phải, cái này là quà ông Lôi tặng một cô minh tinh.

Có một sợi dây chuyền đẹp lắm, tôi lấy ra cho anh xem.” Vừa nói Ân Hi vừa mở túi lục tìm, vẻ mặt căng thẳng, “Ấy chết! Cái hộp kia đâu mất tiu rồi...”.
 
Bước Ngoặt Hoàng Kim
Chương 123: 123: Câu Giờ


“Làm mất đồ sao?”
“Anh Thần Hi nhờ tôi lấy sợi dây chuyền cho bạn gái Lôi Kình, bây giờ đã không còn thấy đâu, đó là một sợi dây chuyền kim cương đỏ rất giá trị.”
Cố Thừa Luân bàng hoàng, sau đó cùng Ân Hi tìm kiếm khắp cái túi đồ.
Ân Hi nghĩ mình có thể bỏ quên ở chỗ cửa hàng nên nhờ Cố Thừa Luân đưa cô đến đó hỏi thăm, nhưng khi đến hỏi nhân viên ở đó thì họ rất chắc chắn khẳng định cô đã mang hộp trang sức đi.
Trông thấy mọi người có vẻ khẩn trương người quản lý cũng chú ý tới liền bước đến hỏi, “Hộp trang sức mất rồi à, tôi nghĩ phải báo lại cho ông Lôi được hay.”
Nghe đến đây Cố Thừa Luân liền nói thay Ân Hi, “Tôi nghĩ cô ấy chỉ đến quên ở công ty, tình cờ ngang qua đây cho nên mới ghé hỏi thử, không có gì đâu.”
Tiếng máy nhắn kêu lên bíp bíp, Ân Hi giật cả nhìn mở ra xem, quả nhiên là Thượng Thần Hi đang hối thúc bảo cô mang hộp trang sức cho anh ấy.
Ân Hi vẻ mặt tái đi, trông thấy cô như vậy, Cố Thừa Luân liền nhìn nhân viên cửa hàng mỉm cười tỏ ra như không có gì cặp vai Ân Hi đi đến chỗ không có ai nói chuyện:
“Em định nói lại cho Tép Nhỏ biết mọi việc à?”
“Không còn cách nào hơn, giá nào cũng phải trình bày với anh ấy sau đó mới báo với cảnh sát.”
“Nếu như em nói cho nó biết thì nó nhất định khiển trách em, hơn nữa em cũng không có tiền đền.”
“Nếu không thì sao đây, bây giờ sợi dây chuyền đã mất thật rồi? Không thể gạt anh ấy được.” Ân Hi buồn bã nhăn mặt nói.
Cố Thừa Luân ngược lại khá điềm tĩnh, “Nhưng cũng không phải không được câu giờ.”
“Câu giờ?”
Cố Thừa Luân gật đầu, nắm tay cô đi ra ngoài xe, “Em cứ thử nghĩ kĩ đi, sau khi em lấy hộp trang sức đã đi qua những đâu?”
Ân Hi nhắm chặt đôi mắt, bắt đầu mường tượng lại mọi chuyện.

Đợi sau khi nghe Ân Hi bảo đã đến văn phòng luật sư gặp Windy, Cố Thừa Luân lập tức phóng xe đến đó.
Văn phòng luật sư khi nghe Ân Hi kể lại sự việc ai nấy đều hồi hộp nhiệt tình giúp Ân Hi tìm kiếm sợi dây chuyền.
Cố Thừa Luân thì gọi về tổng đài taxi nhờ phía họ thông báo với các tài xế truy tìm xem có bị để quên hộp trang sức trên xe hay không.
Paris và Ân Hi nóng lòng đi khắp các ngõ ngách trong tòa văn phòng, nhưng đành mặt mày ủ rũ trở về nhìn Cố Thừa Luân.
“Đã tìm khắp nơi mà không thấy, chỉ đành chờ sau giờ cơm trưa mọi người trở về xem thử có ai trông thấy hay không?”
Nhân viên tiếp tân nhún vai nói vào, “Khó nói lắm, món đồ quý giá như vậy, nếu thật có nhặt được chưa chắc gì chịu trả lại.”
“Bỏ đi, để tôi nói với anh Thần Hi.” Ân Hi cúi mặt ủ rũ.
Paris trông thấy bạn mình như vậy thì không nhịn được than trách, “Nói với Thượng Thần Hi thì bạn khỏi đền sao? Hay là vậy, nhờ Windy lên tiếng đi, dù sao sợi chuyền này cũng là của cha cô ấy, không chừng để Windy lên tiếng sự việc dễ ứng phó hơn.”
Ân Hi khựng lại, lập tức phản đối, “Không thể như vậy được, lỗi là do tôi, tôi phải chịu trách nhiệm, lý nào bắt Windy lên tiếng thay mình chứ.

Nhưng điều tôi thấy không an tâm nhất vì mình bất cẩn đã làm liên lụy lớn đến anh Thần Hi.”
Paris nghe Ân Hi nói càng thêm bất bình, chua ngoa đáp trả, “Giờ phút này bạn còn lo nghĩ cho cái tên Thượng Thần Hi đó.” Paris thấy Ân Hi sắc mặt tái nhợt cũng không nỡ trách móc liền đẩy sang Cố Thừa Luân, “Anh đó, bạn của anh chỉ lo nịnh bợ ông chủ mới khiến sự việc thành ra như vậy.”
“Không liên quan đến anh Thần Hi, do ông Lôi thường hay lấy đồ trang sức sửa tới sửa lui cho hợp ý.”
“Được rồi, được rồi.

Bây giờ thà chê trách bạn gái của ông Lôi bản tính đòi hỏi khó chịu còn hơn nhìn bạn ở đây tự oán trách mình.”
Cô tiếp tân chợt nhớ ra liền hồ hởi chen vào, “Có phải cô minh tinh lần trước đeo sợi dây chuyền, cùng ông Lôi tham gia tiệc từ thiện lần trước không?”
Ân Hi gật đầu qua loa, sau đó nhìn Cố Thừa Luân ái ngại nói, “Bỏ đi.

Để tôi báo với anh Thần Hi nhận lỗi.”
“Tôi có cách, đi theo tôi.”
Cố Thừa Luân kéo tay Ân Hi rời khỏi văn phòng, nhưng chuyện khiến Ân Hi không hiểu hơn là Cố Thừa Luân lại đưa cô đến các sạp báo mua nhiều tạp chí cũ.
Đến lúc Cố Thừa Luân tìm được bài báo đăng hình ảnh cô minh tinh đeo sợi dây chuyền kim cương đó thì mới giải thích cho cô hiểu ý đồ của anh.

Sau khi nghe xong Ân Hi liền trố mắt kinh ngạc, không ngừng phản đối, “Không được không được.

Chuyện đúng lý tôi đã sai, bây giờ làm giả sợi dây chuyền qua mặt mọi người thì tôi càng sai.

Tôi sẽ hại chết anh Thần Hi và liên lụy cả anh.

Không được đâu.”
Cố Thừa Luân vẫn rất nhẫn nại nói cho Ân Hi hiểu, “Không phải qua mặt, chúng ta chỉ là câu giờ.

Dù sao đi vay ngân hàng đền tiền cũng cần phải có thời gian mà đúng không?”
“Không được đâu, chọc giận Lôi Kình thì hậu quả càng không tưởng.”
Máy nhắn của Ân Hi lại kêu bíp bíp, lần này cứ ngỡ đâu là Thượng Thần Hi gọi đến, không ngờ lại là tin nhắn của Paris.
Cố Thừa Luân đưa điện thoại của mình cho Ân Hi, cô mau chóng kết nối gọi về cho cô bạn.
“Ha, thật vậy sao? May quá! Cảm ơn thím ấy giúp tôi nhé!”
Cố Thừa Luân trông thấy vẻ mặt hớn hở của Ân Hi liền biết là tin tốt, tươi cười xác minh hỏi cô, “Đã tìm được sợi dây chuyền rồi ư?”
“May mà thím lao công nhìn thấy hộp trang sức trong nhà vệ sinh tốt bụng cất giữ lại, vừa rồi trở lại làm việc đã báo cho Paris hay.

Như vậy tốt rồi, cũng không cần phải làm sợi giả.”
Cố Thừa Luân phì cười.
“Nhưng vừa rồi, Paris giận quá đã điện thoại mắng anh Thần Hi.

Có lẽ anh ấy đã biết mọi chuyện.”
“Vậy để tôi đưa em lái xe đến đưa hộp trang sức cho nó, có tôi nói đỡ vài câu Tép Nhỏ sẽ không gay gắt nặng nhẹ với em đâu.”
Ân Hi ái ngại, chỉ biết gật đầu nói, “Cảm ơn”.
Hai người từ Tân Giới vòng tới vòng lui cũng tới lúc trời ngả tối, Ân Hi cứ luôn miệng nói lời ái ngại khi đã làm phiền Cố Thừa Luân, nhưng Cố Thừa Luân hầu như không để ý, còn tươi cười nói: “Vẫn còn sớm, chúng ta ăn tối cùng nhau vậy.”

“Hả? Tôi...”
“Bị Tép Nhỏ la mắng không còn khẩu vị nữa sao?”
Ân Hi lắc đầu, “Do tôi lẩm cẩm khiến chuyện rối tung lên, tôi đáng bị mắng mà.

Chỉ là anh đưa tôi đi lòng vòng nửa ngày, anh không thấy mệt à?”
“Vậy phải xem người tôi chở là ai?”
Ân Hi đỏ mặt, giống như đang cố tìm cớ, “Nhưng mà hôm nay đến lượt tôi nấu cơm.

Vậy mai mốt tôi mời anh ăn cơm nha, chào anh.”
Ân Hi đẩy cửa bước xuống xe, Cố Thừa Luân cũng nhanh nhẹn tháo dây an toàn đuổi theo.
“Ân Hi! Hay là tối mai nha.

Đêm nay đến lượt em nấu cơm, không lý nào ngày mai vẫn phải rửa chén.”
Ân Hi giống như bị đóng băng, không dám ngước mặt lên nhìn Cố Thừa Luân, “Anh Luân à, anh có thể đừng đối tốt với tôi được không? Tôi sợ mình không đủ tốt, tôi sợ chúng ta chỉ là ngộ nhận.”
“Chúng ta?”.
 
Bước Ngoặt Hoàng Kim
Chương 124: 124: Thư Thả


“Anh Luân! Anh không cảm thấy là anh đã quá nóng vội?”
Cố Thừa Luân thừa nhận:
“Em đang...!nói đến căn nhà, đúng vậy không? Tôi biết mình nóng vội nhưng không sửa được cái tính này khi gặp em.”
Hai người nhìn nhau bật cười.
“Tôi muốn hỏi em, em có tin vào số mạng hay không?”
Ân Hi lập tức liếc xéo, “Anh đừng nói bát tự của chúng ta hợp nhau nha, tôi sinh ngày tháng năm nào đến tôi còn không biết.”
“Tôi không tin vào số mạng chỉ tin vào bản thân tôi thành thật với chính mình, tôi biết mình nói ra như vậy không được lãng mạn cho lắm, nhưng tôi biết rõ chính tôi đang cần điều gì.

Tôi không phải cần tìm một người để sống trọn đời với tôi, tôi không cần tìm thính giả nghe tôi trò chuyện, tôi cũng không phải sợ khi mình về già không ai chăm sóc, bởi vì tôi có mua bảo hiểm mà.”
Cố Thừa Luân và Ân Hi lại nhìn nhau mỉm cười, “Không phải cứ giao thừa đón Tết người ta có đôi có cặp thì tôi cũng phải có, tôi chỉ muốn nói cho em biết, nếu như tôi chưa từng gặp em, quen biết với em tôi thật sự có thể sống một mình rất tốt.”
Ân Hi đỏ mặt cúi đầu, “Anh muốn chọc tôi mắc cỡ à?”
“Tôi chỉ muốn em tin tôi.”
“Người tôi không tin chính là bản thân mình, tôi sợ mình sẽ khiến anh thất vọng vì quá kỳ vọng vào đoạn tình cảm bất chợt này.”
“Vậy thì em cứ để tôi quyết định đi.”
Ân Hi ngước mắt nhìn Cố Thừa Luân, vô cùng xúc động nói: “Sao anh nhất định cố chấp bao che cho tôi chứ?”
“Vì đối với tôi mà nói chẳng có gì là khó.

Em là sự lựa chọn duy nhất của tôi.

Ngoại trừ em tôi sẽ không chọn ai nữa, cũng giống như cha mẹ nuôi của em trước đây, tuy là tôi chưa từng gặp mặt họ nhưng tôi thấy mình hiểu họ.

Tôi nghĩ lúc trước họ chọn nuôi dưỡng em không phải vì tích phước, không phải vì tuổi già neo đơn, mà họ cảm thấy, đúng ra họ và em nhất định phải là người một nhà, phải cùng chung sống dưới mái nhà.

Vừa rồi tôi có nói với em, tuy tôi không tin vào số mạng, nhưng tôi tin vào duyên nợ.
Ân Hi đi từ xúc động này đến xúc động khác, tuy cô có nhiều bất hạnh, nhưng những người xuất hiện trong đời của cô, đối với cô rất đỗi chân thành.

Cô nhìn Cố Thừa Luân nói ra trăn trở của chính mình:
“Anh đã thiết kế căn nhà theo sở thích của tôi...!Haiz! Anh có biết anh làm như vậy, khiến tôi áy náy biết nhường nào.”
“Em biết được câu trả lời mà đúng chứ? Không ai hiểu cảm giác của tôi hơn chính bản thân tôi lúc này, cảm giác tôi đối với em rất rõ ràng.”
Cố Thừa Luân mạnh dạn kéo lấy bờ vai của Ân Hi ôm chặt vào lòng, không ngừng xúc động, “Thay vì em cứ áy náy, thì hãy mạnh mẽ đón nhận, có được không? Ngôi nhà đã chiếu theo phẩm vị của em rồi, sau này sao có thể để cô gái khác vào ở.”
“Anh nói vậy thật giống đang uy h**p tôi.”
“Không thì hóa đơn thiết kế căn nhà, em chi trả vậy, nếu như đêm nay em từ chối.”
Ân Hi không đáp lời, mà vòng tay ôm lấy Cố Thừa Luân dụi mặt vào.
Ân Hi vào nhà đúng thực là háo hức chuẩn bị bữa tối, nhưng hôm nay Paris không có về mà chỉ có mỗi Windy.
“Sao bạn cứ đỏ mặt vậy?” Windy nhịn không được cuối cùng cũng hỏi.

Nhưng Ân Hi chỉ lắc đầu không nói.
Windy lại nhớ đến chuyện lúc trưa nghe Paris kể liền bảo với Ân Hi, “Còn chuyện ầm ĩ lúc trưa, thật ra thì đối với cha của tôi mất một vài trang sức không phải chuyện quan trọng đâu.

Đáng lẽ ra lúc trưa cô nên gọi cho tôi, tôi thay cô nói với cha vài lời thì chuyện sẽ êm xuôi thôi.

Cha tôi sẽ không vì mấy cô bạn gái xôi thịt bên ngoài mặt nặng mày nhẹ với tôi.”
Nhắc đến chuyện này Ân Hi lại thở dài.
Windy tỏ ra hí hửng chạy vào bếp bắt chuyện với Ân Hi.
“Nghe Paris nói trưa nay Wallace rất nhiệt tình tìm kiếm phụ bạn? Rốt cuộc anh ấy đã hết giận bạn rồi?”
“Anh ấy làm sao giận mình chứ?”
“Thì lần trước chính bạn nói, Wallace muốn được yên tĩnh, và đã không tìm đến bạn nữa.

Sao? Bây giờ đã làm lành, thậm chí là nhiệt tình theo đuổi hơn?”
Ân Hi đẩy cô bạn ra ngoài bếp cho cô tập trung nấu nướng, vẻ mặt ngượng ngùng nói, “Có một điều mình trăn trở, lúc trưa này trước khi tìm được sợi dây chuyền, anh Luân đã đề nghị làm một chiếc giả thay thế nhầm câu giờ.

Hành động như vậy trước nay chỉ có anh Thần Hi mới nghĩ ra, với tính cách của anh Luân thì sẽ không nghĩ được chuyện như vậy.

Hiện tại có phải vì lấy lòng mình, anh ấy học theo cách ranh ma của anh Thần Hi hay không?”
Windy cũng rất kinh ngạc, tuy nhiên cô lại nhìn theo khía cạnh khác, “Bạn lo cho anh ấy, hay lo cho chính mình nhìn sai người.

Hay là cảm thấy Cố Thừa Luân giả tạo lấy lòng?”
“Ây! Đừng nói linh tinh, mình chỉ sợ anh ấy vì mình thay đổi nguyên tắc làm người bấy lâu.”
Windy bật cười, “Mình thấy Wallace ranh ma hơn một chút xem chừng ra sẽ thú vị hơn.

Nếu cứ mãi là khúc gỗ, thì sẽ tốt sao?”
Ân Hi cúi mặt, nghĩ cũng đúng.

“À, mình có chuyện này muốn kể bạn nghe.” Windy tỏ ra thần bí nói, “Trưa hôm nay Lục Tuấn mời mình ăn trưa, nhờ mình góp ý giúp anh ta chọn một món quà tao nhã và khí chất cho đối tượng mới.”
Nói đến đây Ân Hi liền nghĩ ra được là ai, “Là Helen đúng không? Lục Tuấn cuối cùng đã tiến tới với Helen rồi? Windy! Vậy còn bạn, bạn không chút để ý?”
Windy nhún vai, “Trước nay Lục Tuấn chưa từng là gu của mình, mình ghét loại công tử háo thắng nhất thời, tính tình trẻ con cần được chiều chuộng.

Thông qua lần này, mình biết Lục Tuấn đang thẳng thắn về chuyện của chúng mình, cho nên mình thay anh ta chọn một sợi dây chuyền.

Coi như chấp nhận anh ta có người mới.”
Ân Hi không nghĩ nhiều đến tên Lục Tuấn kia ra làm sao, dù gì cũng không có mấy ấn tượng tốt.

Cô chỉ nghĩ cho Cố Thừa Luân, chuyện này không biết anh ấy có còn buồn phiền hay không?
...
Helen được bà Trương ra sân bay đón về sau chuyến công tác Thụy Sĩ, suốt dọc đường đi cứ nghe bà bên tai phàn nàn sao không ở lại đó du lịch.

Sau đó chuyển sang phàn nàn vì sao không hẹn hò với Lục Tuấn.
Đêm đó cô không về nhà, mẹ cô có lẽ đã biết quan hệ phát sinh giữa hai người bọn họ.
Cô không muốn nhất chính là đối mặt chuyện này.
Đêm đó Cố Thừa Luân là làm cô đau lòng, cô cũng nhận ra tình cảm của mình đối với anh ấy không chỉ vẫn còn tồn tại mà thậm chí còn sâu nặng khó dứt ra.

Nhưng cô không muốn mình trở thành cô gái ủy mị dây dưa không rõ ràng.
Cô muốn tìm ai đó giúp cô giải thoát.
“Mẹ thực sự không hiểu nổi con, Jay có chỗ nào không tốt mà lại tránh né nó.”
“Còn con lại không biết từ đâu mẹ biết được chuyện tấm chi phiếu, hay có lòng kiểm tra con.

Nhưng số tiền đó con cho Wallace mượn, giữa chúng con rất là sòng phẳng, trước giờ bạn bè đồng nghiệp gặp khó khăn con cũng không hề nghĩ ngợi.

Cho nên con hy vọng, sau này mẹ hãy tôn trọng bạn bè của con đồng thời tôn trọng trí tuệ và cách xử sự của con gái mẹ đối với mọi người, okay!”
Bà Trương ái ngại, liền vỗ vỗ tay con gái, “Được rồi.

Lần này xem như mẹ làm quá trớn, mẹ tin con gái chững chạc và rõ ràng.”.
 
Bước Ngoặt Hoàng Kim
Chương 125: 125: Bị Sa Thải


“Uông Thành! Anh ăn trưa về trễ vậy, Giám đốc đang chờ anh bên trong văn phòng kia, sắc mặt có vẻ không tốt lắm!”
Uông Thành bàng hoàng nhìn người đồng nghiệp sau đó đi vào trong văn phòng của Giám đốc, vừa trông với anh thì đối phương đã nhíu mày khó chịu, rất thẳng thắn đi vào trọng tâm:
“Tôi nghĩ bản thân cậu rất rõ điều kiện phê duyệt vay mượn của Ngân hàng chúng ta phải thông qua các nguyên tắc nào.”
Nếu đến đây Uông Thành cũng đã hiểu vấn đề mà Giám đốc muốn nói, anh lập tức lên tiếng:
“Giám đốc Trần! Thật ra về chuyện này tôi có thể giải thích...”
“Là ba chữ ‘ít mạo hiểm’, chỉ đơn giản vậy thôi.” Vị giám đốc tức giận ngắt lời Uông Thành, sau đó lấy một đống hồ sơ ném về trước mặt Uông Thành khó chịu nói:
“Anh làm ơn xem lại những người khách gần đây mà anh đã ký.”
“Bởi vì tôi biết gần đây có một tập đoàn lớn sẽ thu mua đất của họ, tới hạn họ nhất định trả tiền lại cho Ngân hàng thôi.”
“Cái chúng ta cần là khế ước hợp đồng mua bán, hợp đồng thỏa thuận và những thủ tục liên quan, nếu không thì làm sao tôi đưa tiền ra.

Có những chuyện, không phải anh nói ‘OK’ là ‘OK’ đâu.” Giám đốc rất nhấn mạnh, biểu lộ sự bất mãn rất lớn đối với Uông Thành, “Tuy rằng anh không nghĩ là sẽ trình bày với tôi, nhưng tôi nghĩ tôi cần trình bày với Tổng công ty.”
“Giám đốc Trần à, thật ra tôi không muốn làm cô khó xử đâu.”

Giám đốc Trần tựa lưng vào ghế dựa, tay đưa xuống hộc bàn rút ra một phong thư, “OK! OK! Tôi cũng không muốn làm anh khó xử.”
Trông thấy phong thư trước mắt Uông Thành không khỏi sa sầm nét mặt, “Giám đốc Trần!”
Anh biết đó là thư từ chức.
“Thành thật mà nói, nếu không phải chúng ta là chỗ đồng nghiệp thân thiết bấy lâu, tôi cũng hiểu rõ phẩm chất đạo đức con người anh thế nào, thì vụ này tôi đã giao cho ICAC* rồi.

Cho nên, một là anh nhận lá thư từ chức này, ra ngoài ký tên cho tôi, hai là tự gõ một lá thư thôi việc khác, tôi không muốn anh khó xử.”
*ICAC: Sở liêm chính.
Uông Thành mặt mày tái mét, hầu như không còn chút cảm xúc nào, chỉ biết nhận lấy lá thư, phờ phạc đi ra ngoài.
“Một tô mỳ trứng cá không hành, thêm chút dầu hào.”
“Được rồi, có ngay.”
Uông Thành nhiệt tình ghi chép, chạy tới chạy lui trong quán mỳ, đến mồ hôi trên trán lấm tấm.
Mặc dù trông thấy con trai hăng hái làm việc, nhưng sự xuất hiện của Uông Thành giữa trưa, sau đó thì mặt mày lấm lét người không ra người chạy bàn phụ giúp mọi người, trạng thái này khiến chú thím Uông phải kéo nhau qua một góc xì xầm to nhỏ, “Không biết thằng Thành nhà mình bị làm sao, tôi thấy...!tôi thấy không ổn chút nào hết.”
Ông Uông thì quan sát Uông Thành, cảm thấy rất là bình thường, “Nó siêng năng sốt sắng, giống y chang tôi năm xưa.”
“Ông làm ơn đi được không, ông ra nhìn con trai ông kĩ đi, nó chưa bao giờ mặt mày bí xị như thế, nhất là giờ này đúng lý nên ở Ngân hàng làm việc chứ nhỉ? Nó bị đồng nghiệp bắt nạt hay sao? Nhưng cũng không đúng lắm...”
Thím Uông vô cùng lo lắng nói.

Lúc này Thượng Thần Hi từ ngoài cửa đi vào chào hai người họ, có vẻ sốt sắng hỏi, “Ân Hi hôm nay có đến đây hay không?”
“Buổi sáng có ghé đây ăn sáng, vẻ mặt cũng không vui lắm, chẳng lẽ lại có chuyện gì xảy ra nữa sao? Hai người lại cãi nhau nữa sao?” Thím Uông nói.
“Bọn cháu làm làm có cơ hội cãi nhau, nói được vài câu thì việc ai nấy làm.”
“Vài câu đó là gì? Mày ăn nói thô lỗ đụng chuyện chỉ biết trách mắng, không thể đi trách móc ai được.” Uông Thành lau bàn, cố ý đi ngang và bật hỏi, thái độ vô cùng lạnh lùng.
“Này, Thành! Có phải mày nên làm sáng tỏ trong chuyện này ai đúng ai sai rồi mày mới góp ý không?”
“Tao chỉ biết Ân Hi rất chân thành xin lỗi mày, và sợi dây chuyền cuối cùng cũng tìm lại được.

Mày hống hách với nhân viên và bạn bè, chẳng qua muốn đi lấy lòng ông chủ lớn, mặt nặng mày nhẹ vô lý tỏ ra oai phong.”
Thượng Thần Hi tái mặt, chưa thấy Uông Thành bóng gió chỉ trích nặng lời với anh như vậy bao giờ, vẻ mặt này...!thật sự làm anh dư sức nổi nóng.
“Này, tao còn chưa trách mày làm hư công chuyện...” Thượng Thần Hi đứng bật dậy.
Uông Thành lập tức dừng động tác lau bàn, vẻ mặt hầm hầm không hề nhân nhượng, “Tao?”
“Này này anh em với nhau động chút là nổi nóng.” Ông Uông thấy tình trạng này thật sự khác với mọi lần, cho nên lập tức nhảy vào kéo hai đứa ra.
Nhưng Uông Thành giống như bị đụng phải vết thương, kích động đối đáp, “Mày gây ra tai họa tao phải gánh giúp mày, mày còn trách tao làm hư chuyện sao? Khốn nạn, ăn nói vậy mà được à?”
Thượng Thần Hi mặt mày tái mét, cũng bắt đầu phát điên, “Mày thì lúc nào cũng tỏ ra tốt bụng, đứng giữa chữa cháy, mày có thật sự nghĩ cho hoàn cảnh của người anh em này không?”
“Tao không nghĩ cho hoàn cảnh của mày sao? Chính vì tao nghĩ cho hoàn cảnh của mày mới vì đám trưởng làng, địa chủ bên Tân Giới làm động tác giả qua mặt cấp trên, bây giờ tao bị Ngân hàng sa thải mày còn về đây trách tao, còn nói là tao giả vờ tốt bụng à? Mày muốn người ta thông cảm cho mày trước hết phải thông cảm cho người ta, mày có nghĩ cho thằng Luân không, mày có đặt mình vào vị trí của Ân Hi không? Vụ nhét tiền cho thằng Luân, nó không trách mày, truy cứu mày, nếu không có khi mày lại trách nó nhỏ mọn, chơi xấu bạn bè.

Phải, mày thích nổi tiếng, mày thích chơi trội, bọn tao cổ vũ cho mày.

Nhưng mày làm ơn, hãy nghĩ tới những người xung quanh đi.

Sáng nay Ân Hi tìm tao, phải lo giấy tờ thủ tục bên Windy, không phải ghim chuyện tránh mặt mày đâu.” Uông Thành lấy chìa khóa đặt vào tay Thượng Thần Hi, bất mãn rời đi, “Tự tìm hồ sơ mày cần trong ngăn tủ đi.”
Thím Uông nôn nóng lay người của Thượng Thần Hi, trong lòng rối rắm, “Sao thằng Thành lại bị đuổi việc, sao lại bị đuổi việc chứ?”
Thượng Thần Hi sa sầm nét mặt, không nghĩ tới chuyện xảy ra đến mức này.

Anh trở về văn phòng công ty, cả buổi trời thờ thẫn không làm được gì, con người giống như bị rút cạn sức lực.
Chuông điện thoại reo lên, Thượng Thần Hi khẩn trương bắt máy, không ngờ tới người gọi lại là cậu út Lăng Minh.
“Tép Nhỏ! Bình thường Lôi Kình thích hút xì gà loại gì?”
“Sao vậy, tự dưng lại nhắc đến chuyện này?”
“À không, phía ông Lôi mở lời muốn mời tôi và thằng Luân ăn cơm, cũng không thể mang tay không đến đó.

Phải tỏ chút thành ý chứ.”
Thượng Thần Hi lại một phen bàng hoàng, “Ông Lôi tìm gặp cậu út sao? Thằng Luân biết chưa?”
“Nó dù sao cũng là cổ đông bất đắc dĩ ở công ty các cậu, ông Lôi tìm nó bàn chuyện cũng là chuyện đương nhiên thôi, tôi chỉ sợ nó suy nghĩ nhiều, rồi từ chối xã giao.”
“Chỗ ông Lôi tôi sẽ nói chuyện, cậu không cần miễn cưỡng thằng Luân.”
Thượng Thần Hi tắt máy trong lòng rối bời, lúc này anh lấy lại tinh thần bắt xe đến chỗ của Lôi Kình..
 
Bước Ngoặt Hoàng Kim
Chương 126: 126: Bái Sư


Reng reng!
“Alo!”
“Cậu có phải là Cố Thừa Luân đó không?”
“Là tôi...!Ông, sao lại biết được số điện thoại của tôi?” Cố Thừa Luân nhận ra giọng nói của đối phương, lập tức cảnh giác hỏi.
Bên kia đầu dây chợt cười, “Người ra ngoài làm ăn đương nhiên có cách thức của họ.

Sao rồi, tay của cậu đã lành lại chưa? Làm việc phải cẩn thận đó.”
“Không cần ông bận tâm!” Cố Thừa Luân lạnh lùng đáp lại.
“Cậu không cần khách sáo với tôi.”
“Số tiền còn lại đó tôi nhanh chóng chuyển trả cho ông mà, chỉ cần là các ông không làm khó mẹ và em gái tôi.”
“Cậu không phải lo, tôi chờ cậu qua đây! Sau này...!chúng ta còn kết bạn với nhau!”
Cố Thừa Luân tắt điện thoại, vẻ mặt lạnh lùng.
Bên này, nhìn thấy Thượng Thần Hi đột nhiên đến Lôi Kình cũng rất sảng khoái nhắc về bữa cơm tối mà ông ấy hẹn được, khiến Thượng Thần Hi trong lòng càng nôn nóng.
“Ông Lôi! Tôi rất hiểu tính cách của thằng bạn này, tôi hy vọng ông đừng trông mong vào nó.

Huống hồ nó làm ở Sở quy hoạch chức vị không cao lắm, không giúp được gì cho chúng ta đâu.”

Lôi Kình đang cao hứng liền bị mấy lời này của Thượng Thần Hi chọc tức, sắc mặt liền thay đổi, “Tôi nhìn nhận ai, thưởng thức ai không đến lượt cậu chỉ điểm đâu.

Ban đầu chính cậu cũng muốn đưa nó vào tròng, OK! Cậu thất bại tôi cũng không trách cậu, giờ đây tôi đích thân hẹn nó cậu lại năm lần bảy lượt kiếm cớ từ chối, được thôi.

Hiện tại cậu út của nó chịu ra mặt hẹn nó cậu lại nói tới nói lui.

Giỡn mặt với tôi!”
Nói tới đây Lôi Kình đứng bật dậy rời khỏi bàn làm việc.

Thượng Thần Hi nóng lòng đuổi theo.
“Cố Thừa Luân là bạn thân nhất của tôi, tôi không muốn ép nó đi vào con đường mà nó không muốn đi.”
Lôi Kình thực sự bị lời nói của Thượng Thần Hi làm cho phẫn nộ: “Hiện giờ cậu đang nói chuyện với ai! Cậu đừng tưởng tôi đang trọng dụng cậu thì nghĩ bản thân đang có cân lượng lắm.

Lôi Kình này muốn nâng ai lên muốn đạp ai xuống, thì tùy tâm trạng!”
Tiếng chuông điện thoại vang lên cắt đứt cuộc trò chuyện giữa hai người họ...
Lôi Kình lập tức mở máy nghe, biết là Windy gọi tới, giọng nói cũng trở nên dịu dàng.
Nói một lúc ông quay sang lườm Thượng Thần Hi: “Bữa tối hôm nay cậu thích thì đến, không thích thì tôi không ép! Hừ.”
Thượng Thần Hi đứng lặng ở đó, trong lòng rối bời, cố ý gọi điện thoại cho Cố Thừa Luân nhưng lại không có tín hiệu.

Anh chán chường chạy về nhà tắm gội nằm thất thểu trên sofa.
Mãi cho đến khi nghe có tiếng chuông cửa dồn dập anh mới uể oải rời sofa đi đến mở cửa.
“Cậu út!”
Lăng Minh tay xách chai rượu, tay kẹp hộp xì gà thượng hàng đánh giá Thượng Thần Hi từ trên xuống dưới có vẻ bất mãn: “Sao giờ này còn ăn mặc như thế? Mau thay đồ đi, chẳng phải nói đến sớm trước khi ông Lôi đến hay sao? Đâu có thể để ông ấy đợi.”
Thượng Thần Hi ngẩn người: “Người ông Lôi muốn gặp là thằng Luân, cậu tới đó với con cũng vô ích thôi.”
“Thằng Luân ư! Chết tiệt thật! Đúng lý hai cậu cháu cùng đến đó thì phải lẽ, nó không biết nghĩ gì đã tự lấy xe chạy đi một mình đến chỗ hẹn.

Cho nên tôi mới ghé sang đây rủ cậu cùng đi nè.

Mau mau tranh thủ!”
Thượng Thần Hi ngây dại...!Thằng Luân đã đi?

“Thằng Luân thật sự đi gặp ông Lôi ư?”
“Không biết chừng nó đã tới chỗ hẹn rồi!”
“Cậu út! Cậu ép nó?”
Lần này đến lượt Lăng Minh ngây dại, sau đó thì chuyển sang bực dọc: “Sao tôi phải ép nó chứ! Điên thật!”
Thượng Thần Hi nghe tới đây lập tức quay vào nhà thay quần áo, bộ dạng hối hả.
Mặc dù Thượng Thần Hi đã cố gắng tranh thủ thật nhanh nhưng cuối cùng đến chỗ nhà hàng Lôi Kình đặt sẵn vẫn bị muộn gần mười lăm phút, cậu út Lăng Minh theo sau cứ liên tục phàn nàn làm anh tâm tình càng thêm bức bối.
Nếu không vì chuyện muốn xác minh Cố Thừa Luân đồng ý nhận lời bữa tối thân mật với Lôi Kình, anh thậm chí còn không muốn tới.
Chỉ là...!vừa đẩy cửa phòng VIP ra, hình ảnh bên trong khiến Thượng Thần Hi chấn động.
Cố Thừa Luân dốc cạn ly rượu nho, vẻ mặt tươi cười lật ngửa chiếc ly xuống, chỉ có một giọt rượu còn sót lại trượt khỏi miệng ly, sảng khoái nói: “Hy vọng thắng lợi!”
Lôi Kình cười đến mức lộ nếp nhăn: “Ha ha.

Chúc mừng thắng lợi!”
Lăng Minh thấy tình cảnh này thì vội vã chạy vào làm thân.
“Chào ông Lôi! Tôi đến trễ, à cũng tại Tép Nhỏ...”
“Không sao, mới vào đề thôi.”
“A, có chút quà mọn, mong ông không chê.” Nói rồi đưa quà tới trước mặt Lôi Kình, sau đó thấy ông ta đang bận kẹp điếu xì gà hút thì đưa quà cho Simon cũng đang ngồi bên cạnh.
Tuy nhiên hai người vẫn một dạng bối rối đứng đó...!cho tới khi Lôi Kình đưa ly rượu đã rót đầy từ lúc nào lên và nói:
“Ly này phạt cậu!”
“Tôi cũng có phần đi trễ, thì cứ để tôi uống!” Lăng Minh tỏ ra nhiệt tình lãnh trách nhiệm vào người.
Nhưng Lôi Kình ngược lại ngăn cản Lăng Minh, nhấn mạnh: “Tới trễ không thành vấn đề.

Thượng Thần Hi! Ly này phạt cậu không hiểu thấu bạn bè.

Cậu một mực nói Wallace hẹp hòi, cố chấp, thực tình không đúng một chút nào.

Nhìn kĩ thì...!Wallace người ta phóng khoáng cởi mở.

Còn nói là bạn thân của nhau, coi có đáng phạt không?”
Bấy giờ Simon và cậu Kiệt ngồi đó cũng cười nói chêm vào, Thượng Thần Hi cũng không thể không dóc cạn ly rượu mà Lôi Kình đưa cho rồi cười nhạt, không khí nhanh chóng trở nên dễ chịu hơn, cậu út Lăng Minh cùng tìm chỗ ngồi cạnh Cố Thừa Luân, còn Thượng Thần Hi vẫn một dạng ngây ngốc ngồi gần chỗ Lôi Kình.
“Wallace và ông Lôi giống như vừa gặp đã thân, không chút xa lạ, vừa rồi cũng bái sư học nghề rồi.” Simon hồ hởi nói vào, ánh mắt hơi đá về phía Thượng Thần Hi.
“Bái sư?” Thượng Thần Hi bàng hoàng hỏi lại Simon.
“Phải rồi.” Simon nhướng mày.
Lôi Kình lại nói: “Cậu theo tôi bấy lâu, cứ luôn miệng nói không thích chơi đánh golf.

Tôi chỉ muốn kiếm một người bạn đi chơi chung với tôi thôi.”
Cố Thừa Luân khiêm nhường đáp: “Ông Lôi không chê tôi học hỏi chậm chạp là được rồi.”
“Ông Lôi tặng cho anh thẻ hội viên câu lạc bộ tức là tin tưởng anh rồi.” Simon vui vẻ tán dương..
 
Bước Ngoặt Hoàng Kim
Chương 127: 127: Thay Đổi Trong Một Đêm


Cố Thừa Luân nôn thốc nôn tháo ở dưới hầm đỗ xe, mặt mày tái mét như vừa bị rút cạn máu.

Thượng Thần Hi vừa hay từ chỗ thang máy bước ra trông thấy cảnh tượng trước mắt thì hối hả chạy tới:
“Không uống được thì đừng cố, mày mới vừa khỏe, đâu cần thiết đày đọa chính mình.” Vừa phàn nàn vừa dìu Cố Thừa Luân đang loạng choạng đến chỗ bậc thềm ngồi nghỉ.
Cố Thừa Luân gạt tay Thượng Thần Hi ra khỏi, ý tứ xua đuổi: “Mày cứ mặc tao, đừng vì tao chạy ra đây mà không thể bồi bên ông chủ tiếp chuyện.

Mày cũng biết tánh cậu út của tao rồi, miệng lưỡi rất khôn khéo, không có mày ở đó sẽ giành hết tiếng tốt.”
“Chính vì mày không muốn làm cậu út khó xử cho nên đã nhận lời ăn bữa cơm thân mật này?!” Thượng Thần Hi chống hai tay vào thắt lưng, biểu tình trịnh trọng cảnh báo: “Bữa cơm vừa rồi không hề đơn giản, mày biết không? Nữa là, mày tưởng Lôi Kình hào phóng tặng mày thẻ hội viên chỉ vì muốn tìm bạn chơi cùng thôi sao?”
Cố Thừa Luân hít một ngụm gió mát cho khuây khỏa, bình thản đáp lời: “Tao biết chứ, giá trị chiếc thẻ đó là bao nhiêu...”
“Tao rất rõ con người của Lôi Kình! Ông ta chịu bỏ tiền ra, nhất định sẽ lấy lại lợi nhuận gấp đôi thậm chí là gấp ba gấp bốn lần từ trên người mày.

Bắt đầu từ bữa cơm vừa rồi mày đã không thể tách khỏi ông ta.

Con người đó vô cùng xảo huyệt.”
Cố Thừa Luân lảng tránh, ánh nhìn mông lung, nhưng lời nói lại rất vào trọng tâm...!“Tao cũng không có nói là tao không nghĩ như mày mà!”
Thượng Thần Hi khựng lại, có vẻ bàng hoàng không dám tin.

“Cái gì, mày nói vậy là sao?”
"Thì cũng là mày nói với tao đừng tự đi vào ngõ cụt, thế gian này cười nghèo chứ không chê giàu.

Không muốn bị người khác chà đạp thì phải tìm cách đi thật nhanh.”
Thượng Thần Hi nóng nảy chất vấn: “Vậy khi đó mày đã trả lời tao thế nào chứ hả?”
“Thế thì bây giờ mày lấy cái gì trách ngược lại tao?”
Cố Thừa Luân đối đáp như vậy càng xa lạ hơn trong mắt Thượng Thần Hi lúc này, hắn thực sự không hiểu nổi.
Mặc dù nóng nảy bực mình vì thái độ dửng dưng của thằng bạn nhưng Thượng Thần Hi vẫn nhẫn nại nói ra suy nghĩ thật tâm trong lòng mình:
“Mày là bạn tốt cũng là ân nhân của tao, chẳng qua tao không muốn lại dồn ép mày làm những chuyện mày không muốn, mày có hiểu không?”
Cố Thừa Luân rơi vào trầm tư, xúc động đứng bật dậy tiến về chỗ chiếc xe đang đỗ, vừa đi vừa làm như thản nhiên phân trần cho Thượng Thần Hi hiểu rõ lý do anh đưa ra quyết định ngày hôm nay, và hoàn toàn không phải là nông nỗi.
"Em tao ở bên đó còn nợ người ta mấy triệu...!Dù sao cũng phải nhanh chóng giải quyết tao mới an lòng."
"Sao?" Thượng Thần Hi kinh ngạc đuổi theo dáng vẻ thê lương của thằng bạn: "...!chẳng phải nói đã giải quyết xong xuôi và thỏa đáng mọi chuyện rồi?"
"Khi đó mẹ và em của tao đều nằm trong tay bọn chúng, tao thực sự không thể liều lĩnh hơn mà nhận định món nợ đó, gồng gánh trên vai.

Tao nghĩ mình cần phải tìm lối thoát."
"Okay! Tính như một triệu, suy cho cùng, chỉ cần là xoay sở một triệu thôi mà, mày cũng không cần khổ sở tự ép mình nhập bọn với đám người ô hợp kia!" Thượng Thần Hi kích động khuyên ngăn.

Hắn thật không nỡ nhìn một Cố Thừa Luân chính trực nguyên tắc phải dẹp bỏ tự tôn và kiêu hãnh đi vào bước đường tăm tối khom lưng cúi đầu như hắn.
"Mày nghĩ tao làm việc thiếu tính toán vậy sao?"
"Nếu như mày chỉ vì muốn vượt qua giai đoạn khó khăn này cũng đâu cần bó buộc ý chí trên người Lôi Kình, chịu để ông ta thao túng!"
"Đương nhiên là vì tao không chỉ muốn lấy của Lôi Kình một triệu ít như vậy!" Cố Thừa Luân mỉm cười, vừa thê lương lại có phần khích lệ ngược lại dành cho Thượng Thần Hi.
Cố Thừa Luân tỏ bày một cách rõ ràng hơn:
"Tin tao đi Tép Nhỏ! Lần này tao đã nghĩ kĩ và thực sự giữ lòng quyết tâm.

Tao không muốn tiếp tục cuộc sống khờ dại như trước đây nữa..." Giọng Cố Thừa Luân chùng xuống, "Tao đã làm việc rất cố gắng nhiều năm qua, luôn là đổ ra mười phần công sức thì chỉ nhận được năm phần thành quả...!Cho nên tao bây giờ không phải là tự hành hạ chính mình.

Cũng như trước đây mày đã nói, tao làm người thật ra chỉ biết ích kỷ, ôm lấy cái nguyên tắc cứng ngắt đó để sống."
Thượng Thần Hi hoàn toàn chết lặng.

"...!Chỉ bằng vài thủ pháp thương mại Lôi thị dễ dàng thao túng thị trường cổ phiếu, khiến cha tao rơi vào cảnh khốn cùng.

Tao hận ông ta kỳ thực vô nghĩa, tao nhầm rồi, tao nên tự trách mình mới phải.

Trách mình đã gần 30 tuổi mà không có thành tựu gì, không thể chăm lo cho mẹ và em gái...!Giờ đây, vì người thân của tao, vì người con gái mà tao yêu...!tao cần tính toán mỗi bước của mình, tiến thật xa hơn nữa.

Tao phải tạo dựng hạnh phúc cho người tao yêu, muốn thấy cô ấy sung túc đủ đầy, không thể cùng một con người nguyên tắc nghèo hèn như tao sống cảnh lo củi lửa cơm nước..."
Thượng Thần Hi chấn động, trước mỗi lời Cố Thừa Luân nói, thực sự đã hoàn toàn bị đánh gục, môi hắn mấp máy muốn nói gì đó nhưng lại không biết mở lời làm sao.
Cuối cùng cũng thốt ra một câu gãy gọn, nhưng hầu như biết được câu trả lời: "Mày...!muốn nói đến ai vậy?"
"Là Ân Hi!" Ánh mắt Cố Thừa Luân ngập tràn sự ấm áp, "...!mặc dù hiện tại cô ấy đối với tao vẫn còn khoảng cách nhưng mà tao rất rõ vị trí của cô ấy ở trong lòng tao thế nào."
Mải nói, mải chìm đắm trong suy tư miên man, Cố Thừa Luân hầu như không nhìn thấy được vẻ xốn xang đầy bất đắc dĩ hiện trên gương mặt góc cạnh của Thượng Thần Hi.
Cố Thừa Luân cúi mặt mỉm cười, trong đầu dệt ra tương lai đẹp đẽ của hai người...!Quay sang, lại bắt gặp vẻ mặt u ám của Thượng Thần Hi, chợt nhớ đến chuyện giữa hai người họ ngày trước, anh không khỏi thẳng thắn bật hỏi theo bản năng: "Mày thấy ngại?"
Thượng Thần Hi cũng rất thành thật với chính mình, biểu tình trăn trở đầy hối tiếc, lúc có được không biết trân trọng giữ cho mình, đến khi mất rồi cũng không nên lưu luyến tìm về.

Lý lẽ đó, hắn thấu rõ và cam lòng rồi! Huống hồ đối tượng còn là người bạn già ưu tú của hắn, Cố Thừa Luân.
Muốn không chết tâm thì được sao?!
Hắn trầm giọng nói, tia mắt vô định nhìn về đằng xa: "Vì người đó là Ân Hi cho nên mày mới dễ thay đổi, còn đánh đổi nguyên tắc làm người của mày nữa...!Mày cần hỏi tao mà làm gì?!"
"Điều tao muốn hỏi là cả hai thứ?"
Tình cảm và quyết định sự nghiệp sao, Thượng Thần Hi giống như bị thê lương bao trùm lấy...!bên tai là giọng nói chân thành của thằng bạn.
"Tao muốn đạt được cả hai thứ..."
"Đáng tiếc, cả hai thứ đó...!tao đều không có tư cách để nói."

Cố Thừa Luân trầm tư, trực nhìn về phía Thượng Thần Hi, lại hỏi thật lòng: "Mày có khi dễ tao không?"
Đến cuối cùng, anh đã thay đổi lập trường làm người, so với cố chấp của Thượng Thần Hi thì không đáng gì...
"Tao lại không có tư cách đó..." Thượng Thần Hi thả lỏng người: "Thành thật mà nói, con đường tao đang đi bản thân tao cho là đúng.

Ngày trước mày không muốn đi, tao tôn trọng mày.

Giờ đây mày có hứng thú, tao sẵn sàng hoan nghênh mày.

Nhưng mà Lôi Kình là một kẻ thâm hiểm, chúng ta mưu cầu lợi ích từ chỗ một tên cáo già luôn phải cẩn trọng.

Tao không khi dễ mày còn phải canh chừng mày.

Tao chỉ muốn nhắc mày, đã đi bước đường này thì không thể quay lại."
Hai người nhất thời rơi vào im lặng.
...nhìn ra được quyết định cuối cùng!.
 
Bước Ngoặt Hoàng Kim
Chương 128: 128: Dứt Nợ


Cố Thừa Luân sau khi làm thủ tục chuyển tiền vào trương mục của anh Lễ bên bắc kinh trả hết số nợ thì gọi điện thoại cho mẹ mình.
“Mẹ, con Luân đây! Mấy ngày này mẹ vẫn khỏe chứ, ăn uống thế nào?”
“Mẹ và Hy Hiền đều đã cân bằng cuộc sống trở lại và đi làm.

Con yên tâm đi, phía anh Lễ cũng không có khó dễ mẹ và Hy Hiền.”
“Con đã trả hết số tiền nợ họ rồi, mẹ và em đừng lo lắng nữa.

Đợi con sắp xếp ổn thỏa sớm đón mẹ và em sang đây sinh sống.”
“Số tiền lớn như vậy, con thực sự đã trả hết một lần sao? Con đi đâu...!chạy được số tiền đó chứ hả, Luân!” Mẹ Cố kinh ngạc thốt lên, có vẻ kích động, lo sợ con mình lâm vào cảnh túng quẫn.
"Mẹ à, chuyện tiền bạc thực ra chỉ là những con số thôi, quan trọng là con trai mẹ có năng lực kiếm ra số tiền đó.

Hiện tại ông chủ trọng dụng con...!sau này con còn thu nhập được nhiều hơn nữa, chắc chắn chúng ta lại có cuộc sống sung túc.

Con dự định mua nhà mới cho mẹ và Hy Hiền, giúp Hy Hiền tìm chỗ làm tốt, để mẹ được an lòng.”
“Mẹ và em con đã quen ở đây, thực sự chưa muốn về đó.

Huống hồ, đợi ổn định lại...!Ý mẹ là, con nên tự lo cho mình nhiều hơn đó Luân à!”
Cố Thừa Luân biết mẹ anh lo sợ họ sang Hong Kông sẽ làm gánh nặng cho anh, cũng nghĩ rằng anh đang sống cảnh túng thiếu...
Cố Thừa Luân lựa lời nói cho mẹ mình được an tâm: “Mẹ! Thực ra sau chuyện lần này bản thân con đã rút ra bài học cho mình, cũng ngộ ra được nhiều điều.

Trước đây con đã lãng phí rất nhiều thời gian, nên con mới không có bản lãnh chăm lo cho mẹ và Hy Hiền.

Nếu ban đầu con phấn đấu nhiều hơn, trở thành cột trụ của gia đình, thì...!cha đã không gồng gánh đủ áp lực mà ra đi trong bi đát, giờ đây gia đình của chúng ta chia cách với nhau.

Cho nên, hiện tại mỗi giây mỗi phút con không muốn lãng phí thêm nữa.”
“Mẹ biết con tài giỏi, nhưng mong cầu của mẹ thực đơn giản lắm, chỉ cần cơm canh đạm bạc sống qua ngày cùng với các con đã thấy mãn nguyện lắm rồi.

Con đừng quá bận tâm cho mẹ mà nên dự tính cho bản thân mình đi.

Con cũng không còn trẻ, sau này còn phải lấy vợ sinh con, làm chỗ dựa cho gia đình.

Tài chính mà con tích lũy được nên để dành lo liệu cho tương lai của mình đó Luân à! Ân Hi là một đứa con gái tốt, mẫn cán lại rất nhiệt thành...!bỏ lỡ kì thực sẽ hối tiếc.

Mẹ...!mẹ hơi lắm chuyện...”
Cố Thừa Luân nghe cõi lòng ấm áp, nhẹ nhàng nở nụ cười, nhìn ra ngoài ô cửa kính: “Mẹ yên tâm, con không bạc đãi mình đâu.

Kể từ hôm nay, con sẽ phấn đầu giành lấy những gì thuộc về mình, sự nghiệp cũng được, tình cảm cũng vậy...!con nhất định sẽ không bỏ cuộc đâu.

Mẹ tin vào con!”
Cố Thừa Luân cho xe di chuyển chậm chạp trên con đường ùn tắt tiến về phía trước cuối cùng cũng đến được tòa soạn Star J.
Anh xuống xe, nhanh nhẹn đi vào bên trong tòa nhà văn phòng.
Lúc Helen nhìn thấy Cố Thừa Luân đi vào văn phòng tìm cô, ngồi xuống ghế đối diện cách cô chiếc bàn làm việc, bản thân còn chưa hết bồi hồi.

Bốn mắt chạm nhau, có hơi ngượng ngùng, Helen cố tỏ ra thản nhiên định mở lời trước thì nhìn thấy Cố Thừa Luân lấy trong túi ra tờ giấy sau đó đặt trước mặt cô.
“Giai đoạn trước mắt chỉ có thể trả lại cho em được bao nhiêu đây...!Mong em cảm thông.

À, thật tình cảm ơn em đã giúp đỡ.”
Helen nhìn con số hiện trong chi phiếu vẻ mặt lập tức căng ra, sững sờ nói: “Trong mấy ngày ngắn ngủi anh gần như trả lại phân nửa số tiền rồi, thực sự làm em thấy quan ngại đó.

Anh...!đã ổn chưa? Anh đừng cố gò ép mình quá!”
Cố Thừa Luân cười đạm, bình thản đáp: “Số còn lại trong vòng một tháng sẽ trả hết cho em.”
Helen thấy Cố Thừa Luân lãng tránh câu hỏi quan tâm của mình dành cho anh thì cũng làm như buông lỏng, gắng cười và trêu: “Anh không vì muốn sớm dứt nợ với em mà bỏ bớt một bữa cơm mỗi ngày trong một tháng đó chứ!”
Cố Thừa Luân mỉm cười, thật tình đáp: "Anh tự có tính toán! À, hy vọng em không ngại, về khoản tiền lãi, anh muốn là cộng dồn vào với tiền anh đã nợ.

Anh cũng chiếu theo tỉ lệ của công ty tín dụng mà áp dụng chi trả.

Mong là đôi bên đều thấy thỏa đáng!"
Helen lần nữa kinh ngạc, không ngờ Cố Thừa Luân còn muốn trả luôn tiền lãi cho cô, một chút ân huệ cũng không muốn thiếu...
Rạch ròi như vậy làm người ta thật tình không vui nổi!
Helen viết xuống mảnh giấy tài khoản của mình, dịu dàng nói: "Sau này anh có thanh toán cứ chuyển vào trương mục của em, không cần vất vả tới tận văn phòng đưa cho em phiền phức như vậy."
Cố Thừa Luân tán đồng gật đầu.

Nhớ lại đêm đó anh nặng lời với cô, cũng vô cùng ái ngại...
Vừa hay mở lời thì cánh cửa đột nhiên bị đẩy ra, Lục Tuấn háo hức bước vào: "Helen! Anh đã về tới..."
Khựng lại, Lục Tuấn chưng hửng khi phát hiện trong phòng còn có mặt Cố Thừa Luân, nhất thời im lặng.
"Jay! Về rồi sao?" Helen cười gượng một tiếng, ái ngại nhìn qua vẻ mặt lạnh nhạt của Cố Thừa Luân.
Chỉ thấy đối phương đứng bật dậy và nói: "Anh đi trước, bye!"
Cả quá trình còn không nhìn lấy Lục Tuấn một cái, phớt lờ và rời đi một cách nhanh chóng.
Helen cảm thấy khó xử nhưng chỉ biết ngồi lặng ở đó.
"Em vẫn còn giữ liên lạc với Wallace à?" Lục Tuấn bước tới, rõ ràng không vui.
Helen nhún vai, "Chẳng phải sau khi kháng Nhật chúng ta vẫn sang nước họ du lịch đó sao."
Lục Tuấn đổi sắc, lập tức nhỏ giọng xuống: "Em dùng lời khiêu khích với anh như vậy anh cũng không nói được gì, vốn dĩ do anh có lỗi trước.

Anh xin lỗi em!"
Helen đang bỏ thỏi sô cô la vào miệng thì dừng lại, vẻ mặt đờ ra: "Anh nói gì tôi không hiểu, tại sao lại xin lỗi? Anh thì có lỗi lầm gì?"
Lục Tuấn nghe cô hỏi vậy càng sốt sắng giải thích: "Thực sự anh không muốn gấp rút sang Nhật công tác, do ba của anh muốn hối thúc anh cùng sang đó dự hội thảo phát triển dự án mới.

Anh không muốn em hiểu lầm là anh phủi bỏ trách nhiệm, muốn phớt lờ em..."
Helen ngẩn ra vài giây thì bật cười, hóa ra vừa nãy cô nói câu kháng Nhật đã làm cho Lục Tuấn hiểu nhầm ý cô trách móc anh ta thình lình sang Nhật công tác, còn là sau khi đêm đó hai người vừa bồng bột phát sinh quan hệ...
Người hiểu lầm có khi không phải cô mà là Lục Tuấn.

Phủi bỏ trách nhiệm ư? Cô không dám nhận lãnh, càng sợ hãi hơn là phải đối diện với dáng vẻ này của đối phương.
"Anh Jay! Tôi nghĩ anh vừa đáp máy bay nên về nhà nghỉ ngơi cho khỏe đi!" Helen đứng dậy rời khỏi văn phòng.
Lục Tuấn nôn nóng đuổi theo: "Chúng ta nói cho rõ hẳn đi, anh không muốn em hiểu lầm và giận dỗi như vậy mãi đâu.

Anh đã rất nôn nóng về nước mong gặp lại em."
Các đồng nghiệp đang tập trung làm việc nghe thấy hai người đi ngang qua nói chuyện thì đều dừng lại động tác, tò mò nghe ngóng.
"Tôi không hề giận, anh hiểu không!" Helen vô cùng khó chịu, chân mày nhíu chặt lại, cố sải bước thật nhanh đi về khu vực WC.

Tuy nhiên Lục Tuấn theo sau vẫn tỏ ra nhẫn nại kéo cô quay đầu lại và nói:
"Nếu không giận sao không nghe máy của anh, một lời nhắn thoại cũng không thiết?"
Helen bậm môi, vững vàng nói: "Sorry Jay! Tôi hiện tại muốn được yên tĩnh, anh đừng phiền tôi.

Đừng nói lời dây dưa nhảm nhí ở chỗ làm việc.

Rốt cuộc người hiểu lầm là anh đó! Giữa chúng ta không có bất kì quan hệ gì cần thanh minh và phân rõ đúng sai.

Do you understand?"
Helen vào nhà vệ sinh, đóng sập cánh cửa, hoàn toàn ngăn cách với Lục Tuấn ở bên ngoài..
 
Bước Ngoặt Hoàng Kim
Chương 129: 129: Ngỏ Lời Mời


“À, Thành! Có phải tuần này mày làm ca chiều đúng chứ, vậy tao có thể nhờ mày ra sân bay đón Hy Hiền được không?”
Uông Thành ngáp ngủ, vừa ôm điện thoại nói chuyện vừa rời khỏi giường.
Bên tai giọng Cố Thừa Luân vẫn trầm trầm vang lên: “Em ấy đột nhiên muốn sang Hong Kong tìm việc làm, tao cũng hơi bất ngờ.

Có phiền mày không?”
“Phiền cái gì chứ, em gái của mày cũng là em của tao thôi.

Mày cứ đi làm đi, tao sẽ đưa em ấy đến tiệm mỳ nhà tao ăn một bữa no nê.”
“Trưa tao sẽ ghé, cảm ơn mày trước.”
Uông Thành rót nước uống, ngã lưng xuống sofa.
“Qua đây ăn sáng đi!” Thím Uông dọn cháo trắng ra bàn, nói với gọi Uông Thành.
Chú Uông phụ một tay, vừa nhìn Uông Thành vừa hỏi: “Sáng ra ai gọi thế? Cái gì mà em gái hả?”
“Là Hy Hiền đó ba.

Con cũng chưa gặp em ấy bao giờ.

Lần này muốn sang Hong Kong tìm việc, coi môi trường sống bên đây thế nào.”
Ông Uông định hỏi thêm thì điện thoại trên bàn của Uông Thành lại đổ chuông, Uông Thành uể oải nhấc máy:
“Alo!”

“Alo Thành hả! Mày đã dậy chưa? Tao với mày ra đầu ngõ ăn sáng đi, tao có chuyện muốn nói.”
“Được...!chút nữa gặp!” Uông Thành nhắm mắt, lại ngáp một cái dài.
Vợ chồng chú thím Uông kéo ghế ngồi vào bàn ăn, quay sang hỏi Uông Thành: “Sáng ra đã gọi rối rít rồi ha! Ai gọi thế?”
“Khi nãy là thằng Luân, vừa rồi là Tép Nhỏ.”
Uông Thành ngồi dậy, dụi dụi hai mắt.
Thím Uông múc muỗng cháo thì khựng lại, kinh ngạc nói: “Hai đứa làm lành rồi sao?”
Chú Uông vừa ăn vừa cười trêu: “Thằng con của mình cũng thật rộng lượng, bị Tép Nhỏ hại cho mất việc mà vẫn không để bụng, khí độ hơn người!”
Uông Thành tỉnh ngủ, vẻ mặt lập tức căng ra...!Suýt thì quên mất!
Đúng lúc này chuông điện thoại lại reo lên, Uông Thành lập tức bắt máy, vừa kết nối đã sẵng giọng quát mắng: “Alo! Mày nghe đây, bây giờ tao không thân với mày cho lắm, tao có muốn gặp mày hay không là tùy tâm trạng, tùy bản lãnh thôi.

Hừ!”
Nói rồi liền ném điện thoại qua một bên đi một mạch vào trong nhà vệ sinh rửa mặt.

Chú thím Uông dõi theo không khỏi nhịn cười.
Thượng Thần Hi phía này nhìn điện thoại trong tay có hơi ngớ người ra, đúng lúc này ông Nghiêm Cảnh đi tới, hỏi:
“Gọi cho thằng Thành sao?”
“Dạ phải.”
Ông Nghiêm Cảnh thở dài: “Cha nghe nói, thằng Thành đã bị mất việc ở ngân hàng.”
Thượng Thần Hi xụ mặt, gượng cười một cái.
“Cha không muốn gặn hỏi ai đúng ai sai, chỉ là Tép Nhỏ! Con phải luôn ghi nhớ, Uông Thành là một đứa bạn rất tốt.

Con làm gì cũng nên biết trân trọng người bạn này!”
Thượng Thần Hi thấu hiểu ý trong câu nói của cha, thật tâm kiểm điểm.
Thượng Thần Hi chào cha của mình phóng xe đến vội Sênh Kí gặp Uông Thành.
Giờ này quán mỳ đông đúc, Uông Thành đang lúc thất nghiệp chắc chắn là ở đây phụ cha mẹ.
Thượng Thần Hi đến gọi một bát mỳ to tướng, ngồi ăn một chập đợi cho đến khi vãn khách thì đi về phía Uông Thành đang ngồi uống nước cố ý bắt chuyện.
Uông Thành làm vẻ thờ ơ lập tức lấy xấp báo lật ra đọc, hoàn toàn không đoái hoài đến vẻ mặt thành ý của Thượng Thần Hi.
Chú thím Uông tuy rằng bận rộn, nhưng vẫn rất để tâm tới hai anh em bọn họ, liền sai nhân viên sang đó rót nước để hóng hớt tình hình.
Lúc nhân viên quay về, thì hai ông bà liền nhỏ giọng hỏi: “Có nghe ngóng được gì không?”
“Không...!không có nghe được gì.”
“Vô dụng thiệt!” Chú Uông hừ một tiếng.
“Tính làm sao, tụi nó có đánh nhau hay không?” Thím Uông lo lắng nói với chồng.
Bên này Uông Thành vẫn bắt chéo chân chuyên tâm đọc báo, lời của Thượng Thần Hi nói cũng không tính là lọt tai, anh nói:

“Mới hôm qua thôi đã có tới mấy ngân hàng gọi điện thoại tới tìm tao bàn về chuyện cộng tác, trong nước cũng có, ngoài nước cũng có, ai cũng muốn thu nhận tao.

Bởi mới nói, nhân tài chính là nhân tài, đâu vì chút chuyện mà bị người ta đạp đổ làm mai một năng lực.”
“Mày nói như vậy khác nào ám chỉ tao không đủ tư cách mời mày tới Dật Vĩ làm việc?”
Mắt Uông Thành vẫn không rời tờ báo trong tay, lạnh lùng bắt bẻ lại: “Ở đời không phải hở chút là nói tới tư cách, nhiều khi còn phải chú trọng đến thành ý nữa.”
“Tao biết, chuyện lần trước tao đã liên lụy mày.

Hiện tại tao muốn bù đắp cho mày...”
Uông Thành khựng lại, lúc này mới chịu đưa mắt nhìn qua vẻ mặt thành ý của Thượng Thần Hi.
“Mày đừng nghĩ tao đến đây gọi mày về Dật Vĩ là trao đổi điều kiện.

Mày cũng có cổ phần ở Dật Vĩ, Dật Vĩ càng rất cần có mày đảm đương mọi việc.

Mày giỏi về tài chính và quán xuyến chuyện sổ sách, nếu như mày vì lỗi sai của tao mà không chịu đến Dật Vĩ làm, tao e là khó trình bày với thằng Luân!”
Uông Thành lập tức thấy mềm lòng, càng lo nghĩ đến việc Cố Thừa Luân hay tin anh bị sa thải sẽ hoàn toàn cạch mặt tên Tép Nhỏ khốn kiếp này...!“Tao...!không có nói là sẽ không thông cảm cho mày.”
Thở dài một tiếng, cuối cùng thì Uông Thành anh vẫn phải thỏa hiệp.
“Thế mới nói, ông trời sắp đặt như vậy chính là muốn ba anh em tụi mình cùng tụ lại tạo dựng sự nghiệp.”
Uông Thành liếc xéo: “Oan nghiệt!”
Thượng Thần Hi tỏ ra thật tình, tiếp tục nói: “Ngoài việc tao đến đây thuyết phục mày về Dật Vĩ làm cùng tao, còn muốn đến nói lời xin lỗi với mày, tao thật sự không muốn mất đi một người bạn tốt là mày.”
Uông Thành lập tức nổi gai óc: “Hai thằng đàn ông nói chuyện...!đừng có nham nhỡ quá!”
Thượng Thần Hi nhịn cười, nâng tách trà lên uống một ngụm.

“Cần nhất là mày hiểu tao!”
“Làm anh em với mày, tao hiểu quá rồi!”

“Mình dự tính thế nào? Bao giờ chính thức đi làm hửm?”
Uông Thành buông tờ báo qua một bên, sốt sắng nói: “Không chần chừ được đâu, tao sợ sổ sách bị mày làm cho rối tung lên.”
“Vậy thì tốt quá!” Thượng Thần Hi mỉm cười rất tươi.

“À tao có việc phải đi rồi, tầm 2 giờ trưa sẽ quay lại công ty.”
Thượng Thần Hi rút tiền để trên bàn, có vẻ hấp tấp muốn rời đi.
“Như vậy là xong à?” Uông Thành đứng dậy theo, có hơi lo lắng.
“À, cổ đông cũng là mày, nhân viên cũng là mày, mày tự tính luôn tiền lương đi!”
Nói hết câu Thượng Thần Hi nhìn chú thím Uông gật đầu chào, liền đi một mạch ra ngoài.

Uông Thành bỡ ngỡ, muốn hậm hực mấy câu lại nhìn đồng hồ, chợt nhớ còn phải ra sân bay đón Hy Hiền.
Bên này, Cố Thừa Luân sau khi tan làm thì họp mặt với Thượng Thần Hi ở nhà riêng của Lôi Kình ăn tối với đám thương gia, cũng chỉ điện thoại hỏi thăm Uông Thành qua loa mấy câu về em gái, không thể về đó được.
Cố Thừa Luân cũng biết, bữa cơm tối này Lôi Kình mời nhiều người có tầm ảnh hưởng đến cốt là muốn ra mắt anh với mọi người, muốn họ biết được ông ta vừa thu nhận được một người mới, còn là nhân viên làm việc cho sở quy hoạch chính phủ.
Được mọi người niềm nở chào đón, nể mặt chúc rượu, nhưng Cố Thừa Luân vẫn nhìn ra dụng tâm rõ rệt của Lôi Kình.

Ông ta muốn nhân đây xác lập mối quan hệ của anh với ông ta, việc của hai người họ sẽ trực tiếp có can hệ với nhau.

Nói khó nghe hơn, là muốn anh cùng nhúng chàm với họ, việc không do anh làm chủ, sau này có muốn rút lui cũng không được..
 
Back
Top Bottom