Cập nhật mới

Khác Bùng binh chốn hoàng Cung

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
327555315-256-k333119.jpg

Bùng Binh Chốn Hoàng Cung
Tác giả: 18NhNguyn
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

nơi tập hợp những thuyền ma bùng binh chốn cấm cung



ngôn-tình​
 
Bùng Binh Chốn Hoàng Cung
liên hôn, quý phi tư thông


Tiếng loa kèn pháo hoa tưng bừng khắp nơi trong khinh thành thật khiến trong lòng người khác háo hức, riêng chỉ có một mình Quyền Châu là trong lòng hờ hững như chuyện chẳng liên quan gì đến nàng chẳng có chút biểu cảm nào nếu không nói chắc sẽ không ai biết đó là hôn lễ của nàng.

Nữ nhân ngồi trước gương để nha quàng trang điểm mặc y phục cho mình gương mặt nàng đẹp tựa như hoa, đôi mắt tựa hồ,môi mỏng đc tô son kĩ lưỡng, trên tráng vẽ vài đường hoạ tiết khiến gương mặt nàng càng thêm quyến rũ.Y phục nàng mặc là lễ phục của Li quốc y phục màu đỏ thẫm .

"công chúa người đẹp quá chắc chắn người là tân nương xinh đẹp nhứt thiên hạ này" nô tì bên cạnh vừa mặc y phục cho nàng vừa cảm thán.

"còn chúa điện hạ của chúng ta là mỹ nhân nhang sắc song thành đó"bên cạnh một nô tì khác thêm lời.

Gương mặt Quyền Châu vẫn không thay đổi thái độ chỉ im lặng đợi nô tì trang điểm song thì đội khăn trùm đầu lên rồi để họ dắt ra ngoài.

Bên ngoài khắp hoàng cung đc treo lụa đỏ, phụ hoàng nàng, văn võ bá quan, đều đang ở nam thiên môn dự tiệc đại hôn nàng đc nô tì của mình dẫn ra ngoài cử hành nghi thức bái thiên địa, trời đất nhưng lại không có bái phu thề bởi vì phu quân nàng là quốc chủ Đại Quoành, hơn nữa nàng cũng chẳng phải ngả sang đó làm chính thất mà chỉ là làm thiếp thất thôi.

Hôn sự này chẳng qua là một cuộc hôn nhân chính trị để quan hệ hai nước bớt căng thẳng hơn.

Những năm gần đây hai nước Li quốc và Đại Quoành chiến tranh liên miên dân chúng lầm than nay Đại Quoành nhượng bộ nói muốn để công chúa Li quốc sang đó hòa thân bệ hạ cũng không thể không nhượng bộ được dù gì hay nước giao tranh khổ sở nhứt vẫn là bá tánh, Quyền Châu thân là trưởng công chúa hưởng phúc của Li quốc đương nhiên phải chịu khổ cùng Li quốc dù muốn hay không nàng vẫn không có quyền quyết định.

..........................................

Nghi lễ cuối cùng cũng song nàng đang đứng trước cửa hoàng thành thiên quyền nhìn lại nơi mình đã sinh ra và lớn lên cất giọng.

"phụ hoàng thần nhi phải đi rồi gã đến Đại Quoành e là cả đời này thần nhi cũng không thể về đây được nữa không thể hiếu thuận với người được xin người giữ sức khỏe để lo cho đất nước"

Vừa nói nước mắt cô vừa lưng tròng đôi mắt ngấn lệ của mỹ nhân thật khiến người khác đau lòng, bệ hạ cũng không thể làm gì được tuy người là cha nhưng trước là đế vương một nước sau mới là quân chủ Lý gia không thể không nghĩ đến con dân của mình nên đành để đứa con gái mình yêu thương phải gả đi xa.

"ái nhi con có trách trẫm không?" người nhìn nàng đau lòng mà hỏi.

Quyền châu lắc nhẹ đầu đáp lại

người"đương nhiên là không rồi con sau có thể trách người được có thể hi sinh vì đất nước là phúc phần của Châu nhi mới đúng."

"con có thể hiểu được như vậy thì trẫm yên tâm rồi hậu cung vốn là nơi bề ngoài thì sóng yên biển lặng bên trong lại là sóng gió ngầm không biết đường lường trước, Đại Quoành lại xa xôi trẫm dù là cũ ngủ chí tôn nhưng cũng là xa không với tới.

Hmm đoạn đường đắp tới ái nhi phải tự đi rồi."

" xin hãy nhận ba lạy của thần nhi "

Nói xong nàng cũng quay lưng rời đi bước lên kiệu hoa hít sâu một hơi chuẩn bị đến nơi xa xôi mà nàng vẫn chưa biết được đoạn đường sắp tới sẽ như thế nào.

................................................

Yến tiệc đang được dọn lên bên trên là một cái bàn lớn để cho hoàng thượng ngồi, dưới gốc bên phải là một cái bàn nhỏ hơn dành cho hoàng hậu, bên dưới sảnh điện bên phải là cho phi tần cùng công chúa bên trái là cho thân vương và hoàng tử.

"truyền Li quốc trưởng công chúa"tiếng nói của Trần công công vang lên.

Từ bên ngoài điện Quyền Châu bước vào quỳ xuống hành lễ cất giọng "Li quốc trưởng công chúa Lý Quyền Châu tham kiến hoàng thượng"

"bỏ khăn che mặt ra"giọng nói của người ở trên từ tốn cất lên.

Đưa tay tháo khăn che mặt xuống ngước lên nở nụ cười nhẹ hoàng thượng nhìn thấy thì cười tươi nhìn nàng hoàng hậu thì nhết môi cười một cách bí hiểm bổng Bàn quý phi cất tiếng.

"quả nhiên không hỗ là mỹ nhân của Li quốc muội muội quả thật là có gương mặt yêu kiều diễm lệ bổn cung nhìn còn thích huống chi là hoàng thượng."

"công chúa vì hòa bình hai nước xa xôi đến đây hòa thân đúng là có công lớn hôm nay yến tiệc hôm nay là để chào đón nàng.

Nhân đây trẫm sẽ ban phong nàng làm phi lấy phong hiệu là Ngân ban Bích Du Cung "hoàng thượng vui vẻ phong tước vị cho nàng.

"tạ Hoàng Thượng " Quyền Châu vẫn không có gì thay đổi thái độ về chỗ đã để sẵn cho nàng ngồi dự tiệc.

Buổi tiệc cuối cùng cũng kết thúc nàng được đưa về cung trong thời hian sắp tới nàng sẽ học lễ nghi ở đây.

Trên đường về bỗng có một nô tì đi đến hành lễ với nàng rồi nói "Ngân phi nương nương hoàng hậu mún gặp người mời Ngân phi di giá."

"hoàng hậu tìm ta chắc là có chuyện quan trọng mau dẫn đường đi "vừa ngồi trên kiệu nàng vừa nghĩ lúc nãy đang dự tiệc thì hoàng hậu nói là thấy hơi mệt nên muốn về nghỉ ngơi trước không biết bây giờ sau lạy gọi mình đến làm gì ?

Sau một lúc cũng đã đến trước Tây Hoa Cung là tẫm cung của hoàng hậu nô tì dẫn nàng vào trong thì hoàng hậu đang đứng ngắm tranh quay lưng lại với cô.

"nương nương Ngân phi tới rồi"nô tì bẩm báo xong hoàng hậu vẫn không quay lại chỉ phất tay í bảo cô ra ngoài ả nô tì hiểu í cũng lui ra.

" thần thiếp tham kiến hoàng hậu nương nương " lúc này hoàng hậu mới quay lưng lại nhìn nàng từ trên xuống dưới rồi nói.

"đứng lên đi"im lặng một chút rồi nói tiếp"đúng là mỹ nhân "sau đó nhếch miệng cười nhẹ.

"không biết hoàng hậu gọi thiếp tới đây là có gì muốn dạy dỗ"

"không có gì chỉ là lúc nãy ngồi ở trên cao chưa ngắm kĩ đc nhung mạo của muội muội nên mới gọi muội tới để ngắm kĩ hơn thôi "

Thái độ của người này là sao chứ vừa nói vừa cười nụ cười như không cười thật khiến người khác khó hiểu nàng thầm nghĩ.

"

không cần phải sợ bổn cung nếu như ngươi ngoan ngoãn bổn cung nhứt định sẽ"yêu thương"ngươi ",hai từ yêu thương được hoàng hậu gằn giọng."giờ thì về đi hôm nay muội muội chắc cũng mệt nhiều rồi bổn cung không giữ muội nữa".

.................................................

Rốt cuộc hoàng hậu là người thế nào chứ vừa sắc sảo lại có thái độ thờ ơ với hoàng thượng suốt bữa yến tiệc chẳng nghe nói lời nào.

Trên đường về nàng thầm nghĩ e là sau này phải đề phòng hoàng hậu hơn có lẽ đó là kiểu người nắm chắc trong tay quyền lực nên không mấy thiết tha đến chuyện lấy lòng hoàng thượng, nhưng mà lạy không muốn có những phi tần không an phận vì nếu vậy sẽ ảnh hưởng đến địa vị của mình chăng.

Có lẽ hoàng hậu muốn mình là chủ hậu cung thì cho ai tỏ sáng người đó mới được quyền tỏa sáng.

Cũng chẳng có gì là dù gì nàng cũng sống trong cung từ nhỏ kiểu người như này cũng đã gặp qua không ít rồi.

"thôi hôi thì đành từ bước cẩn trọng vậy phụ hoàng nói đúng dù suất thân nàng có lớn đến đâu thì mẫu tộc cũng xa không với tới.

Nếu nàng có xảy ra chuyện gì thì hoàng thượng chẳng phải cũng sẽ gửi thư đến Li quốc nói trưởng công chúa bản mệnh đã bệnh nặng qua đời sau, trước đây phụ hoàng nàng cũng làm vậy với Hiên quý phi mà.

Hừ"

................................

Bích Du Cung

"nô tì thỉnh an nương nương nô tì là Quán Bích được sắp xếp hậu cận bên cạnh nương nương, sau này có gì người cứ gọi nô tì "cung nữ đợi sẵn ở trước cửa cung vừa thấy nàng về thì hành lễ giới thiệu bản thân.

"được rồi vào trong đi"

Sau khi bước vào trong nhìn kĩ xung quanh cung điện một vòng cũng không tệ là suy nghĩ của nàng.

"nương nương chắc mệt rồi nô tì đã chuẩn bị nước cho người tắm gội người tắm gội xong rồi dùng bữa nhé, sau đó nô tì sẽ lấy y phục Quoành quốc cho người đó là qui củ dù sao người cũng là phi tần của Đại Quoành vương không thể mặt y phục của Li quốc được vì mỗi sáng cần phải đến Tây Hoa Cung thỉnh an hoàng hậu".

Sau khi tắm gội xong ra ngoài thì Quán Bích đã cho người dọn điểm tâm xong mời nàng qua ăn nàng chỉ nhìn liếc qua rồi bảo "lúc nãy ở yến tiệc ta ăn no rồi ngươi dọn xuống đi".

Thật ra là thức ăn ở đây nàng ăn không hợp khẩu vị lúc nay ở tiệc nang cũng chỉ ăn được một ít.

Y phục Quoành quốc có phần đơn giản hơn Li quốc nhưng chuyện ăn uống có cái nàng thấy hơi lạ là ở đây ăn cơm bằng chén đũa vàng có cần làm vậy không chứ nàng thầm nghĩ nhưng cũng không nói gì.

Mệt mỏi cả ngày nàng muốn được lên giường nghỉ ngơi vừa đặt lưng xuống nàng đã thiếp đi cũng đúng thôi hôm nay thật sự rất mệt mỏi với nàng.

....................................

Túy Viễn Cơ

Bàn quí phi bên này đang ngồi chảy tóc gỡ trang sức để chuẩn bị ngủ thì bên ngoài có tiếng động, chẳng bất ngờ gì có lẽ như đã đón trước người đó sẽ đến cô mỉm cười nhẹ nhưng có thể nhìn thấy tia hạnh phúc bên trong.

Đám người hậu đang chảy tóc cho cô hình như cũng chẳng lạ gì chuyện này chỉ nhìn nhau rồi hiểu í lui ra ngoài.

Từ bên ngoài bước vào một nam nhân có tướng mạo thanh tú ưa nhìn từ từ tiến đến ôm cô từ phía sau, cô cũng thuận thế dựa vào người hắn nam nhân kia cất giọng

"tối ngày bổn vương muốn ở lại đây cùng nàng, hoàng thượng đã say rồi"

"Thành Vương điện hạ đêm hôm khuya khoắt lẽn tới chốn hậu cung cấm kỵ nam nhân này còn muốn ở lại đây không sợ hoàng thượng bít sau?" cô cất giọng vừa cười vừa trêu ghẹo hắn.

"đợi đến lúc bổn vương đại công cáo thành ngồi lên Vương vị ta và nàng sẽ không phải lén lút như thế này nữa "hắn nói với chất giọng trầm ấm."

đến lúc đó nàng sẽ là hoàng hậu của ta"

"thiếp đợi chàng " cô nhìn hắn cười ôn nhu mắt cô long lanh.

......................................

Tây Hoa Cung

Hoàng hậu lúc này vẫn đang mặc Phượng bào lúc sáng đi dự yến tiệc ngồi bên cửa sổ ngắm trăng nô tì bên cạnh bổng cất tiếng phá tan bầu không khí tĩnh lặng.

"nương nương Ngân phi này người thấy thế nào "

Hoàng hậu nhết môi cười "rất xinh đẹp ngươi không thấy sao? mắt nàng ta long lanh tựa hồ, tóc mướt hơn cả lụa tiếng cống."

"vậy người định sẽ làm gì "

"hôm nay hoàng thượng nghĩ lại ở đâu?"

"Hoàng thượng nghĩ ở cần chính điện không đến hậu cung "

"còn bên phía Bàn quý phi thế nào "

"cũng không có động tĩnh gì "

"tạm thời cứ xem xét tình hình trước đã để í bên phía Bàn quý phi cô ta tuy là sủng phi được hoàng thượng yêu chiều hết mực nhưng suất thân thấp bây giờ lại suất hiện một Ngân phi có địa vị cao e là cô ta sẽ không ngồi yên đâu " gương mặt hoàng hậu đang thư thái nhắc đến Bàn quý phi lại trở nên nghiêm nghị sau đó tiếp tục nói.

"nữ nhân xinh đẹp như vậy đừng để nàng ta phải chịu tổn thương " (nữ nhân xinh đẹp mà hoàng hậu nhắc đến là Quyền Châu của chúng ta)

_________________________________

hello quí dị đây là tác phẩm đầu tay của tui có dì sai sót m.n bỏ qua cho nhé, có dì thì nhớ góp ý cho tui👇
 
Bùng Binh Chốn Hoàng Cung
Thành người của hoàng hậu (h+)


Vốn là người được học lễ nghi từ nhỏ lại có khi chất vương giả nên việc học lễ nghi ở đây cũng không làm khó đc Quyền Châu chỉ mất vài ngày nàng đã học được hết qui củ phép tắc.

Hôm nay sẽ chính thức đi vấn an hoàng hậu nàng dậy sớm chuẩn bị tươm tất.

Vừa đến cửa Tây Hoa Cung đã có không ít phi tần đứng đợi để thỉnh an, nhìn thấy nàng bọn họ chỉ nhìn lướt từ trên xuống dưới rồi cũng không nói gì.

"muội muội hành lễ với các tỉ tỉ" dù gì cũng là người mới vào những người ở đây điều là người nhập cung từ trước nên nàng cũng phải nhượng bộ họ.

"muội muội không cần phải khách sáo, đều là tỉ muội với nhau sau này cần phải giúp đỡ nhau nhìu hơn" Tôn quý phi có vẻ mặt hiền lành nhìn nàng mỉm cười rồi nói.

"đúng đó thời gian còn dày sau này Ngân phi muội muội phải học hỏi Tôn quý phi đây nhìu hơn để có thể hậu hạ hoàng thượng và hoàng hậu nương nương" một phi tần khác cũng thêm lời.

Quyền Châu không nói gì chỉ im lặng gật nhẹ đầu.

"mời các vị nương nương vào trong " cung nữ bên cạnh hoàng hậu từ trong bước ra nói.

Mọi người cũng lần lượt đi vào đầu tiên là tôn quý phi đi trước theo qui tắc người có tước vị thấp hơn không được đi qua mặt người có tước vị cao hơn.

Các phi tần lần lượt yên vị trên ghế thì hoàng hậu cũng từ trong bước ra tất cả đồng loạt quỳ xuống thỉnh an.

"miễng lễ hết đi" hoàng hậu nói rồi nhìn một lượt nói tiếp"Ngân phi hôm nay cũng tới sau"

"vốn là nên đi thỉnh an từ trước nhưng dạo mới nhập cung nên cần học lễ nghi hôm nay mới đến thỉnh an mong hoàng hậu thứ tội"

"chuyện nhỏ thôi có gì mà trách tội chứ"

"Hoàng hậu nương nương hôm nay Bàn quý phi không đến sao" một phi tần thấy chiếc ghế ngang hàng với Tôn quý phi còn trống thì hỏi.

"nghe nói là sức khỏe không tốt sáng sớm hôm nay đã cho người tới báo rồi" nhấp một ngụm trà hoàng hậu từ tốn trả lời.

Sau một lúc nói đủ chuyện thì mọi người cũng được ra về để dùng bữa sáng.

Còn nàng thì bị hoàng hậu giữ lạy nói là xem xem có học hết lễ nghi chưa.

Hoàng hậu ngồi trên ghế người hầu đang dọn thức ăn lên bàn hoàng hậu nhìn bàn ăn xong rồi nhìn nàng chân mày nhướn lên rồi nhìn về phía ghế bảo "ngồi đi ở lại dùng bữa với bổn cung".

"tạ Hoàng hậu"nếu như người đã mời thì cung kính chi bằng tuân lệnh nàng tự nhủ.

"đồ ăn ở đây hợp khẩu vị chứ so với ở Li quốc có khác nhìu không" hoàng hậu vừa gấp thức vừa không nhìn nàng mà hỏi.

"lúc đầu có hơi không quen nhưng dần thì thần thiếp cũng đã quen rồi".

Hoàng hậu ăn cơm bằng đũa ngà voi chứ không phải đũa vàng thấy vậy nàng thắc mắc hỏi.

"nương nương người không dùng đũa vàng sao?".

"có gì không được sao?"

"à không chỉ là thần thiếp thấy ở đây không dùng chén sứ trắng mà lạy dùng chén vàng nên nghĩ đó cũng là qui định ngầm ".

"hơ Li quốc ăn cơm bằng chén sứ trắng à, chỗ ngươi không có ai ăn cơm trúng độc chết bao giờ sao?".

Hoàng hậu nữa đùa nửa thật nói với nàng.

"ở trong cung sau có thể trúng độc chết được chứ hoàng hậu thật thích đùa."

Thật ra ở Li quốc cũng có xảy ra chuyện hạ độc nhưng nàng cũng đâu thể nói cho hoàng hậu bít được tốt khoe xấu che mà.

"nếu ở chỗ ngươi không có thì đến đây rồi nên cẩn thận thì hơn, ăn chén vàng là để khi thức ăn có độc chén sẽ đổi màu như cách dùng kim châm thử độc đó "

Thì ra là vậy, vậy là nàng cũng hiểu ra lợi ít của cái bát vàng.

Cũng đã ăn xong bữa sáng hoàng hậu định ra hoa viên ngắm hoa hỏi nàng có định đi không nàng cũng muốn hiểu rõ hơn con người hoàng hậu nên đương nhiên là không từ chối.

Đi một lúc họ ngồi bên trong một cái đình để nghỉ mát ngồi nói một số chuyện rồi cũng mặc ai nấy về.

.........................

"tối nay hoàng thượng sẽ đến Cung Bích Du nghĩ lại Ngân phi nương nương nên chuẩn bị đi, nô tài đến đây thông báo xong thì phải về Cần Chính Điện rồi".

................

Đó là lời của Đức công công đến thông báo vào trưa nay còn bây giờ đã là gần tối rồi.

Nàng đang ngồi trên giường hồi hộp thì bên ngoài có tiếng hô to.

"Hoàng thượng giá đáo"

Nàng bước ra cửa để đón ngài chưa kịp hành lễ thì ngài đã bảo.

"ái phi miễn lễ đi"

Nói xong dắt nàng vào trong đi về phía giường nàng ngồi xuống nàng thì đứng trước mặt ngài.

"học lễ nghi thời gian qua chắc nàng cũng đã được các mama dại cách hầu hạ trẫm rồi chứ ".

Mặt nàng bất đầu đó lên khi nghe lời của ngài và nhớ lại những lời mama dại để hầu hạ hoàng thượng.

Thấy vậy hoàng thượng cũng chỉ bật cười dù sao thì cũng không phải lần đầu ngài gặp tình trạng này.

"haha không sau phi tần lần đầu thị tẩm đều như vậy nàng không cần lo hôm nay trẫm sẽ cho nàng thị phạm"

Vừa nói vừa cười giang ngài kéo nàng vào người mình.

Trở người đặt nàng nằm xuống giường người của ngài đè lên nàng một tay sờ mặt nàng tay còn lại kéo màn trên giường lạy.

Vốn đã quá quen thuộc với chuyện này ngài làm một cách rất chuyên nghiệp y phục trên người nàng phút chốc bị ngài cởi sạch, cuối xuống hôn nhẹ lên môi người nằm dưới nàng chẳng bít làm gì chỉ nằm yên đó cho ngài muốn làm gì thì làm.

Hôn nhẹ xuống sương vai xanh rồi tới hai đầu ngực một bên mút lấy bên còn lại dùng tay xoa nắn.

Khoái cảm ập đến nàng ngửa cổ ra hưởng thụ bên dưới dâm thủy cũng đã chảy ra ướt đẫm.

Chán chê hai đầu ngực ngài đưa tay lần xuống lỗ nhỏ cho một ngón tay vào rồi đến hai ngón đưa đẩy nhẹ nhàng

Rút hay ngón tay ướt sũng ra ngài nhanh tay cởi y phục trên người vốn chuyện này là phi tần nên làm nhưng mà đây là lần đầu của nàng nên ngày cũng đành tự thân vận động thôi.

Cầm thứ to lớn của mình ngài kê trước lỗ nhỏ của nàng cứ cọ qua cọ lại trêu đùa mà không cho vào, cảm giác kì lạ khiến nàng rất khó chịu nàng muốn được lắp đầy, chỉ có thể cố khép chắc lỗ nhỏ để nuốt lấy đầu của thứ to lớn kia thấy mỹ nhân trong lòng khó chịu ngài cũng đã chịu cho thứ đó vào trong để nàng thỏa mãn.

Đút vào nữa cây đưa đẩy nhẹ nhàng đến khi chạm vào màn trinh ngài nhấp nhẹ vài cái rồi một phát đâm mạnh lút cán.

Cơn đau dưới hạ thân như muốn xé toạc nàng ra ngài thấy vậy đẩy nhanh tốc độ ra vào đễ giúp nàng dùng khoái cảm giảm bớt cơn đau.

Đau đến chảy nước mắt nàng khó khăn lên tiếng.

"Hoàng... thượng hức.... nhẹ lại....nhẹ lại"

Tiếng nói đức quản khi qua tai ngài lạy như thêm một liều xuân dượt ngài càng đâm càng hăng.

30'sau

Ngài cuối cùng cũng ra nằm xuống bên cạnh nàng ôm nàng ngủ đến sáng còn Quyền Châu thì đã rất mệt liền rút vào người ngày mà thiếp đi.

.........................

Vài ngày sau đó mọi thứ vẫn trôi qua bình thường chỉ là hoàng thượng không đến nữa, hoàng hậu thì lại thường xuyên gọi nàng đến khi thì bang tặng cái này cái kia khi thì nghe ca kịch.

Một hôm ca kịch buổi tối thì hoàng hậu nói có được hoàng thượng bang tặng vài bình rượu quý nên muốn lấy ra uống thử.

Vậy là nàng cùng hoàng hậu uống rượu dưới trăng nghe ca kịch, rượu quý quả là rượu quý mới uống vài ly nàng đã thấy đầu óc choáng váng.

Hoàng hậu thì vừa uống rượu vừa nhìn nàng cười nữa miệng.

Một lúc sau thấy không ổn nàng định xin ra về thì hoàng hậu nói ra sau nghỉ ngơi một lát rồi về, nàng cũng nghe theo mà đâu bít phía sau là một âm mưu hiểm độc của hoàng hậu.

Vừa ra đến phòng sau cả người nàng nóng lên định ra mở cửa sổ cho mát nhưng mở cửa ra vẫn không thấy đỡ nàng đứng ở đó định hóng gió thử xem có đỡ hơn không thì tự bao giờ hoàng hậu đã đứng sau lưng nàng ôm nàng từ phía sau.

Bất ngờ nàng quay lại định xem là ai chưa kịp nói gì đã bị người kia dùng môi của mình chặn lại, đưa nàng vào một nụ hôn ướt át.

Vừa hôn hai tay người kia nhanh nhẹn cởi y phục của nàng.

Đầu óc Quyền Châu giờ đây mụ mị chẳng còn bít gì chỉ cảm thấy rất thoải mái với nụ hôn kia và khao khát những cái đụng chạm của hoàng hậu.

Vừa cởi y phục vừa đi lui lạy phía giường lớn đẩy nàng nằm xuống hoàng hậu từ từ leo lên người nàng.

Tiếp đến ngậm lấy hai đầu ngực mút cắn, tay thì vòng xuống cặp đào căng mọng mà xoa nắn.

Chán chê đầu ngực hoàng hậu bò xuống nơi lỗ nhỏ đưa lưỡi liếm, nàng sướng đến mứt cả da đầu tê dại cảm giác thật lạ lẫm, hoàng thượng không làm vậy với nàng.

Nhẹ nhàng mút liếm rồi đưa lưỡi tiếng sâu vào sau đó là nhẹ nhàng đưa hai ngón tay vào lỗ nhỏ đưa đây miệng thì mút chỗ hột lựu nhỏ.

Cả miệng và tay phối hợp cùng lúc hầu hạ cho lỗ nhỏ khiến nàng run lên hoàng hậu bít nàng là sắp lên đỉnh nên đẩy lực tay mạnh hơn.

Sao đó nàng nhanh chóng đạt đến cao trào nước chảy ra lênh láng.

Hoàng hậu nhìn nàng cười nói.

"sao nàng bít bổn hậu khát nước mà chảy nước ra cho ta vậy"?

Nói xong người không ngần ngại mà kê xuống hút hết nước của nàng chảy ra.

.........................................

Kết thúc hồi tưởng quay lại hiện tại nàng đã là hai tháng từ khi nàng tới Đại Quoành rồi.

Nàng đến Quoành quốc làm phi tử cho Đại Quoành Vương đã được hai tháng nhưng bất đầu từ một tháng trước nàng đã trở thành nữ nhân của hoàng hậu rồi.

Đang say xưa nhìn ngắm người đang ôm mình trong lòng bỗng người đó lên tiếng.

"ta đẹp lắm sao?".

"đương nhiên, người không đẹp thì còn ai đẹp nữa chứ " nàng cười tươi ôm chặt người kia hơn.

Vẫn là nụ cười nhết môi đó nhưng bây giờ lại có thêm phần yêu chiều bên trong hoàng hậu vừa cười vừa nói.

"hư dẻo miệng "sau đó hôn lên trán nàng rồi nói tiếp ta phải đi rồi.

Nghe vậy ánh mắt nàng thoáng chút bùn hỏi .

"không đi không được sao? hay người tối nay ở lại Bích Du Cung đi".

"không được ta phải trở về nàng ngoan ngoãn ngủ đi sáng mai còn phải đến thỉnh an bổn hậu đó "

Vừa nói người vừa ngồi dậy mặc lạy y phục rồi đi về tẩm cung của mình bằng của sau.

Nàng thấy vậy cũng đi ngủ dù sao thì sáng mai sẽ có phi tần các cung đến thỉnh an hoàng hậu nếu người không trở về ngày mai sau có thể chuẩn bị sớm để phi tần đến thỉnh an nếu vậy người khác sẽ nghi ngờ.

.........................

Trời sáng trong xanh Quyền Châu đang trên đường tới Tây Hoa Cung để gặp người thương thì đột nhiên đến gả rẻ có một đoàn người kiêng kiệu chạy nhanh lướt qua nàng.

Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra cứ tưởng là động đất nhìn lạy thì thấy bản thân đã nằm dài dưới đất rồi.

Nô tì thấy vậy liền nhanh chóng đỡ chủ tử đúng dậy hỏi nàng có sao không.

"thôi chết Ngân phi tay người bị thương rồi"

Vì đập tay vào nền đá nên tay nàng đã bị trầy rướm máu.

"làm gì mà chạy nhanh dậy chứ không có mắt à lạy dám đụng ngã ta cũng không quay lại nói tiếng nào.

Có nhìn rõ là ai không?".

Nàng bực dọc nhìn theo hướng chiếc kiệu rời đi mắng sau đó quay sang hỏi Quán Bích.

"dạ nương nương lúc nãy đoàn người đi qua nô tì thấy có cung nữ của Túy Viễn Cơ chắc người trên kiệu vừa rồi là Bàn quý phi".

"hứh đúng là cậy sủng nên kiêu mà đi thôi đến cung hoàng hậu nhờ người làm chủ ".

___________________________________________

nhứt đầu quá mí pà trong một chap mà hai cảnh h một cảnh ngôn một cảnh bách hợp viết xong tui mún tuột máu lun🥴 có dì thì mí pà nhắc nhở cho tui có thêm kinh nghiệm nha❤️
 
Bùng Binh Chốn Hoàng Cung
bị phạt


Đến nơi mọi người đuề đã an vị tại chỗ vì sự cố lúc nãy nên nàng tới trễ hơn những người khác.

"thần thiếp tham kiến hoàng hậu"

"miễn lễ đi"

Nàng còn chưa kịp mách chuyện tại sao mình lại đến trễ thì Bàn quý phi đã nỡ nụ cười giả tạo ra nhìn cô nói.

"muội muội lúc nãy không sao đó chứ bổn cung đang vội nên không kịp quay lại xem tình hình của muội thế nào".

"quý phi còn biết là lúc nãy đã đụng chúng thần thiếp sao? vậy mà lúc nãy không dừng lại nói một tiếng cứ lướt đi như cơn gió".

Nàng nói với giọng không vui đương nhiên rồi bị té thì ai vui cho nổi.

"xảy ra chuyện gì "

Hoàng hậu nghiêm giọng hỏi.

"nương nương người nhìn xem quý phi lúc nãy ngồi kiệu không bít là định đi ăn cướp ai mà người khiêng kiệu đụng phải thần thiếp làm thần thiếp ngã rất đau.

Cũng không thèm quay lại nhìn xem thế nào".

Vừa nói nàng vừa chìa cánh tay bị thương còn chưa kịp băng bó ra.

Sắc mặt hoàng hậu lập tức đanh lại khi thấy vết thương trên tay nàng nhìn sơ qua cũng thấy mặt người đang tối dần.

"ui trời nghiêm trọng vậy sao bổn cung thật sự không biết là đã làm muội bị thương hay là để tỷ tỷ gọi người mang cau dược trị thương đến cho muội để tạ lõi".

" nếu thần thiếp làm quý phi bị thương xong mang cau dược đến tạ tội vậy quí phi cũng sẽ bỏ qua à".

"muội muội đừng nói bừa lúc nãy là đám nô tài không có mắt đụng phải muội chớ bổn cung đã làm gì đâu ".

Quyền Châu tức giận nhưng không bít nói gì thì hoàng hậu im lặng nảy giờ đột nhiên đứng dậy đi đến chỗ quý phi.

Chát~~~

Đúng vậy là tay của người vừa nựng nhẹ trên mặt quý phi một cái.

Khiến mặt cô đỏ ửng lên in hằn năm dấu tay .

Cái tát vừa rồi thành công khiến cô choáng váng.

"HOÀNG HẬU"

Cô lớn tiếng.

Chưa kịp để cô nói tiếp thì hoàng hậu đã cướp lời.

"bổn cung trước giờ lun nhượng bộ ngươi nên ngươi càng ngày càng không coi ai ra gì đúng không?.

Nếu hôm nay không dạy dỗ ngươi tiếp tục để ngươi bành trướng hậu cung nữa thì ta còn làm chủ hậu cung để làm gì nữa chứ".

Người rằng giọng khiến chúng phi tần đến ho cũng không ai dám.

"rõ ràng là cô ta đi đứng không nhìn cảng đường bổn cung nên mới bị đám nô tài làm ngã người dựa vào gì đánh ta chứ "

"dựa vào bổn hậu là hoàng hậu Quoành quốc "

"hư hoàng hậu người nói thần thiếp cậy sủng làm càng vậy người không phải là đang cậy thế kiu căng sao?.

Nếu mún bít ai đúng ai sai vậy chi bằng đến gặp hoàng th"

Chưa để cô nói hết câu người đã tiếp lời.

"đừng đem Hoàng thượng ra dọa bổn cung"

Nói xong người quay lưng lại đi về phía phụng vị ngồi xuống vuốt vuốt thành ghế.

"Cao gia thị ta ba đời hoàng hậu, thúc phụ ta là Trấn Bắc Hầu cai quản đất Bắc, cô mẫu là Đường Quận Công phu nhân, tiên phụ là đại thần phò trợ thánh tổ ngôi hậu của ta là do thánh tổ phong ai dám phế chứ?".

Giọng người nói đều đều môi thì nhết lên tổ vẽ chẳng sợ ai.

"hư thứ hoàng hậu dựa dạo không phải cũng chỉ là xuất thân hậu tộc thôi sao".

"đúng vậy bổn cung chính là dựa vào mẫu tộc thì sao?

Muội muội có phụ thân là quan ngủ phẩm e là cảm giác dựa dẫm mẫu tộc cả đời này cũng không hiểu được đâu hmm".

Quý phi nghe vậy cũng chỉ đành nuốt nổi nhục vào lòng.

"còn không mau đi về thoa thuốc định để cho vết thương để lại sẹo à?".

Người nhìn nàng nghiêm giọng.

Nàng thấy đã chúc được cơn giận nên cũng ngoan ngoãn trở về thoa thuốc.

Cô nhìn theo bóng lưng nàng đi đôi mắt hằn lên tia căm phẫn rồi quay sang nhìn người.

"nếu đã không còn gì nữa thần thiếp xin phép cáu lui"

"à để bổn cung cho người mang cau dược đến cho muội muội bôi mặt sưng hết rồi, muội muội được thánh sủng cũng nhờ gương mặt này nếu để xảy ra chuyện gì thất sủng thì phải làm sao?"

Vẫn là thái độ vừa nói vừa cười nữa miệng đó khiến cô càng thêm bực dọc không trả lời chỉ cuối đầu bỏ đi.

"Bàn quý phi chắc là cũng không cố ý làm Ngân phi bị thương đâu nương nương cũng đừng tức giận quá tay của Ngân phi thoa thuốc vào chắc sẽ không sao đâu ".

Thấy hoàng hậu hơi mạnh tay vs cô Tôn quý phi là người hiền lành nên cũng nói giúp cô vài lời.

"cô ta ỷ được sủng ái nên hay ức hiếp chúng phi tần không được sủng chuyện này hậu cung ai mà không biết quý phi người đừng nói giúp cô ta".

Một phi tần trước đây bị cô ta ức hiếp thấy cô bị người đánh nên rất hả dạ nói.

..................................

Bích Du Cung

"tay đã hết đau rồi chứ đưa ta xem"

Sau khi những phi tần về hết người liền chạy đến đây để thăm nàng.

"thần thiếp không sao"

Nàng đi lạy ngồi trên đùi người.

"lúc sáng người rất oai phong đó"nàng nói rồi cười khúc khích.

..........................

Cùng lúc đó tại Cần Chính Điện

Ngài đang ngồi nhâm nhi tách tra nghe đám nô tài bên cạnh thông báo chuyện ban sáng ở cung hoàng hậu.

Sau khi nghe xong thì bộ mặt đâm chiêu nói.

"là vì Lý Quyền Châu đó sao? hoàng hậu".

"Hoàng thượng Thành Vương điện hạ cũng đã tiến cung rồi "

Đức công công bên cạnh thông báo.

"haa vốn đang định tới thăm nàng ta nhưng hình như có người sắp tới rồi thôi thì cứ để hắn và cô ta ở bên cạnh nhau thêm chút đi "

Ngài vừa nói vừa cười khẩy trong lòng lại đang nghĩ tới hoàng hậu rốt cuộc đánh người là vì Lí Quyền Châu hay là muốn dạy dỗ lại Bàn quý phi vì thời gian qua đắc sủng đã nghênh ngang vô cùng.

"à muốn biết nàng ấy vì cái gì không phải chỉ cần thử là biết sao"

........................................

Túy Viễn Cơ

Cô đang ở trong vòng tay của hắn nũng nịu.

"chàng nói xem rốt cuộc thiếp còn phải nhẫn nhịn bao lâu nữa hôm nay ả đã đánh thiếp".

"sẽ không lâu nữa đâu nàng yên tâm ta nhứt định sẽ bắt họ phải trả giá đến lúc đó bắt trói hoàng hậu lại cho nàng hủy dung ả"

Hắn vừa nói vừa vuốt ve cô dỗ dành nhìn gương mặt người thương bị tát đến sưng lên hắn cũng đau lòng vô cùng.

"Hoàng thượng hôm qua có gọi thiếp đến hậu hạ bút mực lúc duyệt tấu chương thiếp cố nhớ được một số cơ mật đã chép lại rồi để thiếp lấy cho chàng ".

Cô lấy ra trong hộp gỗ ở góc tủ một sấp giấy đưa cho hắn.

"đa tạ nàng "

Hắn mỉm cười nhìn mớ thông tin đã thu được hôn lên bên mặt sưng của cô.

Cô cười nhìn hắn hai người cứ nhìn nhau giao diện càng lúc càng gần rồi chau nhau một nụ hôn.

Hắn nhất bổng cô lên bế kỉu công chúa đưa về phía giường.

"bây giờ lun sao"

Đang là thanh thiên bạch nhật cô có chút đề phòng lỡ hoàng thượng nghe tin cô bị hoàng hậu đánh nên đến thăm thì sao.

"Hoàng huynh giờ này đang duyệt tấu chương sẽ không đến đâu ".

Hắn kê sát tay cô thì thầm.

Sao đó cả hai thuần thuật cởi sạch y phục của đối phương trong chốc lát cả hai đã không còn mảnh vải che thân.

Chau nhau một nụ hôn ướt át hắn từ từ lướt xuống cổ, xương quai xanh rồi đến ngực cô mà liếm mút không dám cắn mạnh hắn sợ để lại dấu.

Vừa mút ngực cô tay thì nhanh nhẹn tìm đến hang động ấm nóng mà hắn hằng mong nhớ.

Cho hai ngón tay vào đâm rút sau một lát thì hắn rút hai ngón tay ra cho vào miệng cô.

Cô mút một cách ngon lành đôi mắt liêm diêm mơ hồ khiến vật đó của hắn càng thêm cương cứng.

Lấy tay ra hắn bồ xuống dưới banh hai chân cô ra dùng chiếc lưỡi mền mại mà mút lấy.

Sau một lúc cô thể cô rung lên tay bấu chặt vào chăn hắn biết cô sắp lên đỉnh liền dùng lưỡi đưa đẩy kịch liệt hơn rất nhanh sau đó một dòng nước ấm nóng trào ra ướt cả mặt hắn.

Cô đã lên đỉnh lần thứ nhất vì cái lưỡi của hắn.

Hắn ngồi dậy liếm môi rồi lật người cô lại làm thành tư thế cưởi ngựa sao đó nhắm thẳng miệng động mà đâm vào.

"nói ta nghe ta và kẻ đó ai đâm nàng sướng hơn "

Hắn vừa đẩy mạnh vừa chòm tới áp ngực vào lưng cô thì thầm vào tai.

"là Vương....gia....hộc hộc thiếp muốn vương gia.....hộc hộc....thao chết thiếp".

"haaa được bổn vương sẽ thao nát cái lỗ nhỏ này của nàng tiểu yêu dâm đãng ".

25' sau

phụt

Cảm thấy bản thân mình sắp ra hắn liền rút cây hàng ra khỏi lỗ nhỏ lật người cô lại nhét cây hàng vào miệng sục thêm vài cái liền bắn hết vào miệng cô.

Ực

Cô không do dự nuốt hết sao đó còn nhe răng ra cho hắn xem.

Sau đó hắn nằm phịch xuống ôm cô vào lòng nằm nghỉ một lát rồi cũng rón rén bước ra từ cửa sau.

....................................

Bích Du Cung

Hoàng thượng đã nói là muốn thử xem tại sao hoàng hậu lại đánh quý phi mà muốn bít lí do thật sự thì phải đến chỗ Ngân phi để thử.

Nàng nghe nói ngài đến vội vã chạy ra đón đang định hành lễ thì đã bị ngài một tay kéo sát vào người mình ôm chặt, tay còn lại nắm lấy bàn tay đang bị thương của nàng lên xem.

"ái phi nghe nói nàng bị thương nên trẫm đến xem thử đây nàng không sao chứ?"

"tạ Hoàng thượng thiếp không sao"

Nàng muốn lùi lại nhưng bị ngài ôm chặt cứng.

"vậy sao nếu đã không sao thì chắc hầu hạ trẫm sẽ không có vấn đề nhỉ?".

___________________________________________

Mí pà có bít anh Hoàng của chúng ta sao lại đến chỗ chị Châu đòi thị tẩm để chứng minh lí do chị Hậu đánh người không để chap sao rồi bít 😆 đợi chap sao anh Hoàng sẽ hành chị Châu lên bờ xuống ruộng lun.

Vẫn là như cũ có dì cmt góp ý giúp tui nhện❤️ mãi iu à
 
Bùng Binh Chốn Hoàng Cung
Ngân phi bị ăn sạch (h)


Lời vừa dứt ngài liền kéo nàng về giường một phát xé rách y phục của nàng.Vô cùng mạnh bạo rất nhanh vãi trên người nàng đã không còn miếng nào.

Sau đó liền banh hai chân nàng ra định đâm cây hàng khủng của mình vào.

Hơi hoảng loạn vì bộ dạng của ngài giờ đây như con hổ đói nên nàng muốn kháng cự nên khép hai chân lại nhưng nào có thể sức của nàng so với sức của ngài trên lệt rất lớn.

Giữ chặt hai chân nàng lại đâm một nhát lúc cán không dạo đầu không khoái cảm ngài cứ thế đâm vào rồi ra sức thúc mạnh.

Không khoái cảm không dạo đầu nàng chỉ cảm thấy đau nước mắt cũng bắt đầu túa ra nàng nức nở xin ngài dừng lại.

"hức hic hoàng.... thượng....

Hoàng thượng thiếp xin người....hic hức....xin người dừng lại".

"haa dừng lại? nàng mơ sao? ngoan đi phi tần muốn hầu hạ trẫm không bít bao nhiêu cho hết đâu".

"đừng hức.... dừng lại "

"được sẽ không dừng lại "

Kéo chân nàng quấn quanh hông mình ngài cứ thế thúc mạnh đến khi đầu nàng sắp đụng vào gầm giường thì lại nắm eo kéo lại.

30' sau

Phụt

Hì hục cả nửa canh giờ cuối cùng ngài cũng ra.

Nàng cứ tưởng như vậy là xong nhưng không ngài nắm eo nàng xoay lại để yên một lúc thứ bên trong nàng hình như là có dấu hiệu cương lại, lại còn to lên một vòng.

Hốt hoảng nàng định bò tới phía trước để tránh né những cú thúc thì ngài đã nắm lấy hông kéo mạnh lạy dương vật lại được thế đâm càng thêm sâu.

"áh, hoàng thượng dừng lại được không thiếp thật sự không chịu nổi nữa".

"cứ nằm yên hưởng thụ đi "

Lúc hoàng hậu làm ngươi không bít ngươi có cầu xin dừng lại vậy không nhỉ.

Hoàng thượng thầm nghĩ sau đó nhết môi ra sức mà đâm chọt.

Lần đầu của nàng ngài rất nhẹ nhàng sau đó cũng đã quen với sự diệu dàng của hoàng hậu nên lần này nàng thật sự là không quen.

20' sau

Phật

"Haa" ngài thỏa mãn thở hắt ra.

Tiếp tục lật người nàng lại kéo hay chân gác lên vai đợi khoảng hai phút lấy lại thần thái ngài lại tiếp tục đâm rút.

Cứ vậy hết hiệp này đến hiệp khác ngài hành nàng từ lúc trời sập tối đến tận giữa đêm.

Nàng mệt mỏi không biết đã ngất đi từ lúc nào còn ngài thì cũng mệt lã nằm phịch xuống nghỉ ngơi.

Sau đó một lúc cũng rời đi chứ không ở lại.

.....................................

Tây Hoa Cung

"hôm nay ngân phi không đến sao?".

Một phi tần không thấy nàng nên hỏi một phi tần khác cũng lên tiếng.

" Ngân phi muội muội hôm qua thị tẩm chắc là hôm nay mệt quá nên giờ còn ngủ rồi nhưng Bàn quý phi cũng không đến" .

Chuyện hoàng thượng thị tẩm ai nghĩ lại cung của ai không cần qua đến sáng hôm sau ngay trong đêm đã được các phi tần nghe ngóng hết rồi nên chuyện này ai cũng biết.

"Bàn quý phi hôm qua đã được hoàng thượng miễn cho sau này không cần đi thỉnh an nữa ".

Tôn quý phi đáp.

Một phi tần khác nói tiếp.

"Hoàng thượng làm vậy có phải là đang thầm trách hoàng hậu không hôm qua quý phi nói sợ trễ giờ thỉnh an nên mới vội vàng đụng phải Ngân phi vậy mà lại bị hoàng hậu phạt.

Nên hoàng thượng mới nói quý phi không cần đến thỉnh an nữa ".

Hoàng hậu vẫn chưa ra các phí tần đang ngồi ở chính điện lại không có chính chủ nên cứ được dịp bàn tán.

"ở đây mà suy đoán thánh ý sao không đến hỏi hoàng thượng đi".

Hoàng hậu vừa từ cánh cửa bước vào cất tiếng không khí đột nhiên trở nên căng thẳng và im bặt chẳng ai dám nói lời nào.

........................................

Bích Du Cung

Sau khi thấy hôm nay người trong lòng không đến lại nghe nói hôm qua hoàng thượng thị tẩm ở đó giữa đêm lại rời đi sợ là Ngân phi đã làm gì chọc tức hoàng thượng nên vừa hết giờ thỉnh an hoàng hậu đã nhanh chóng đến chỗ nàng.

Nghe nàng uất ức kể lại chuyện đêm qua trong lòng hoàng hậu hơi lo lắng bởi vì hơn ai hết hoàng hậu hiểu rõ chỉ những lúc tức giận hoàng thượng mới mạnh bạo vậy thôi.

"được rồi mọi chuyện không thảm như nàng nghĩ đâu là do bình thường quen được bổn cung nhẹ nhàng rồi nên mới cảm thấy lạ vậy thôi từ từ sẽ quen.

Dù gì đi nữa nàng gã đến đây là gã vào hậu cung chuyện chính vẫn là hầu hạ hoàng thượng chuyện này cũng không thể tránh khỏi được".

Tuy hơi lo lắng nhưng người cũng phải trấn an nàng không để nàng lo.

"Hoàng hậu người nói vậy không lẽ là nói thần thiếp chẳng là gì với người chỉ là đồ vật cho người chơi đùa."

Nàng uất ức chất vấn.

"sau nàng lại nghĩ vậy đối với bổn cung nàng là quốc bảo sao có thể là một món đồ chơi được ".

" vậy nếu hoàng thượng bít được chuyện này thì sao người có chịu nổi không người không giết chúng ta đó chứ?".

Hoàng hậu thầm nghĩ không chịu nổi sao hơh suốt bao năm qua bao nhiêu phi tần cho đến cung nữ lăn giường với người ngài đâu phải không bít chỉ là ngài vẫn chọn cách im lặng nếu là phi tần thì ngài tuyệt nhiên sẽ không động vào nữa một thời gian sau tự khắc bọn họ đuề không có kết quả tốt đẹp còn cung nữ thì lập tức đem ra giết .

Suốt nhiều năm như vậy ngài vẫn chọn cách nhắm một mắt mở một mắt cho qua vậy thì với ngài thế nào là không chịu nổi chứ.

Thấy người lơ đãng nghĩ gì đó nàng lay tay người lo lắng hỏi.

"người nghĩ gì vậy?".

Người chỉ trấn an nàng qua loa rồi kiu nàng nghĩ ngơi.

Trên đường về người đột nhiên chuyển hướng sang Cần Chính Điện có lẽ là muốn dỗ ngọt ngài một chút.

Trước đây người không hay làm vậy nhưng lần này đó là nàng người không muốn nàng xảy ra chuyện.

Lúc đầu vốn cũng chỉ là mún chơi đùa nhưng giờ đây hình như người đã yêu nàng mất rồi.

.........................

Cần Chính Điện

Ngài đang ngồi đọc tấu chương thì tên thái giám vào bẩm báo.

"Hoàng thượng hoàng hậu đến tìm người"

"có biết là vừa từ cung nào đến không?"

"theo như tai mắt nghe ngóng được thì hình như là vừa từ Bích Du Cung ra ạ".

Cuốn tấu chương trên tay ngài bị bốp chặt mặt ngài thì đanh lại nghiến răng nói từng chữ.

"ra là vậy sao? hừ hoàng hậu nay nàng lại muốn đối đầu với trẫm à.

Được lắm nếu đã vậy thì đừng trách trẫm".

Buông sắp tấu chương ra ngài đi đến chiếc bàn uống trà mặt cũng đã giãn ra ung dung rót ra hai chén trà rồi nói.

"mời hoàng hậu vào đi "

___________________________________________

mí pà đợi xem chap sau coi drama của anh Hoàng với chị hậu nha.

Vẫn là như cũ có dì nhớ bình luận góp í .
 
Bùng Binh Chốn Hoàng Cung
Đế hậu bất hòa


Ngài ung dung ngồi nhâm nhi ly trà hoàng hậu từ bên ngoài bước vào cuối người hành lễ với ngài.

"Hoàng thượng thần thiếp tới thỉnh an người"

im lặng

Thấy ngài không trả lời người cũng tự í đi lạy ngồi kế bên ngài nơi có ly trà đã rót để sẵn.

Ngồi xuống nhấp một ngụm.

"là trà tiếng cống của Lũng Tây sao?

Trong cung hầu như đuề uống trà mà Tây Châu cống nạp vì vị ngọt thanh của nó rất dễ chịu nhưng Hoàng thượng có vẻ vẫn thích hương vị ngọt đắng của loại trà của Lũng Tây hơn nhỉ?

Nhìu năm rồi vẫn vậy."

"có những thứ nếu đã thật sự thích thì không phải nói thay đổi là thay đổi".

Cả hai nói chuyện mà chả ai nhìn vào ai.

im lặng một lúc hoàng hậu lại tiếp lời để xóa tan bầu không khí tĩnh lặng.

"nghe nói hôm qua hoàng thượng nghĩ lại Bích Du Cung vậy sao nữa đêm lại rời đi vậy?"?

"muốn nói gì thì cứ nói thẳng giữa hai chúng ta còn cần phải vòng vo sao?".

Giọng hoàng thượng nghe có phần khó chịu sau đó lại cầm ly trà lên hốp thêm một hơi chăm chọc nói.

"nếu nàng không nói thì đễ trẫm đoán vậy vừa từ Bích Du Cung tới đây là để hỏi tội trẫm à?".

"thần thiếp không giám, nữ nhân ở Bích Du Cung vốn là phi tần của hoàng thượng hậu hạ ngài là chuyện đương nhiên sau thần thiếp dám ý kiến chứ.

Chỉ là mong hoàng thượng khai ân một lần để nàng ấy được bình yên đừng làm khó nàng ấy."

Nghe tới đây ngài bỗng bật cười một nụ cười tự giễu bản thân hoàng hậu là đang xin ngài cho nữ nhân đó sao?

Nực cười, đúng là chuyện nực cười nhất thiên hạ mà.

Thấy thái độ ngài như vậy người lại càng xuống nước người cũng không phải người không biết phải trái vốn vĩ thân là quốc mẫu một nước làm ra chuyện như vậy đã là không thể tha thứ rồi vậy mà ngài vẫn nhượng bộ người đến ngày hôm nay cũng đã hết giới hạn rồi.

"trăm sai ngàn sai đều do thần thiếp mà ra ngài trách thiếp cũng được hận thiếp cũng không sao nhưng xin ngài đừng hại thêm người vô tội nữa.

Suốt từng ấy năm bao nhiêu người chết rồi còn chưa đủ sao?".

"vô tội?

BỌN CHÚNG DÁM LĂN GIƯỜNG VỚI THÊ TỬ TRẪM LẠI CÒN NÓI LÀ VÔ TỘI SAO?".

Ngài lớn giọng đến đây ngài đã thật sự không kìm chế được nữa.

"đều là do thần thiếp ngài muốn trách thì cứ trách thiếp được rồi cần gì phải làm vậy với người khác ngài là đang dày vò thiếp cũng là đang dày vò bản thân mình đó ".

Bốp

Ly trà trên bàn chính thức yên vị dưới đất bể tan nát ngài đứng dậy đập bàn hai tay giữ lấy vai hoàng hậu nghiến răng nói từng chữ.

"trẫm không quan tâm Cao Như Ý trẫm nói nàng bít nàng chà đạp lên tâm tư của trẫm, trẫm nhứt định sẽ không để nàng có được những thứ nàng muốn.

Tất cả là do nàng nợ trẫm nếu đã vậy chúng ta cứ dày vò nhau đến hết kiếp này đi ".

"NGÀI KHÔNG THẤY BẢN THÂN MÌNH LÀM VẬY RẤT NỰC CƯỜI SAO?".

Hoàng hậu gào lên rồi lại nhỏ giọng nói tiếp.

"ngài thật sự không nhớ sao hoàng thượng là ai ép thiếp ngồi lên phụng vị là ai năm đó đi cầu xin tiên đế mang thiếp về đông cung làm thái tử phi của ngài?.

Nói đến đây hai mắt hoàng hậu gằn lên tia máu như thể có thể khóc bất cứ lúc nào.

Ngài nghe tới đây tay chân mền nhũn ra rung rung bỏ tay xuống khỏi vai người.

"năm đó ngài không nhớ ngài nói gì sao? lúc mà thiếp đến cầu xin tiên hoàng thu hồi thánh chỉ ngài đã nói ngài chỉ cần thiếp ở bên cạnh thôi ngài sẽ không cưỡng cầu điều gì hết chỉ cần thiếp đồng ý ở cạnh ngài điều gì ngài cũng chấp nhận.

Nhưng rồi thì sao ai là người đã cưỡng bức thiếp? ai là người đã giết chết Minh Hương?

CHÀNG NÓI CHÀNG YÊU THIẾP VẬY CHÀNG KHÔNG THẤY TÌNH YÊU CỦA MÌNH RẤT ÍT KỈ À?"

Hoàng hậu càng nói càng xúc động.

"hừ Minh Hương đến bây giờ nàng vẫn hận trẫm vì trẫm đã giết ả ta.

Hơ hoàng hậu vậy trẫm hỏi nàng Lí Quyền Châu nàng thích nàng ta có phải cũng là vì nàng ta có dung mạo giống với nữ nhân đó không?".

Nhìn thấy người súc động như vậy ngài cũng rất đau lòng những lời người nói cứ như ngàn con dao đâm vào tim ngài.

Đúng vậy rõ ràng là ngài cưỡng ép người ở cạnh mình, cưỡng chế người thân mật với mình nhưng tất cả đều suất phát từ tình yêu của ngài mà ngài nghĩ chỉ cần đối đãi với người thật lòng sẽ có ngày người nhận ra trên đời chỉ có ngài là yêu người nhất nhưng tại sao suốt ngần ấy năm người vẫn không hề quay đầu lấy một lần nhìn về tấm chân tình của ngài vậy?.

Rốt cuộc là do ngài đã sai ngay từ đầu sao?

Sai từ lúc mới bất đầu à sai một nước sai cả bàn bao nhiêu năm qua lại càng sửa càng sai.

Lạy đặt hai tay lên vai hoàng hậu lắc mạnh như muốn gọi người ra khỏi hồi ức.

Ngài tiếp tục nói.

"Như Ý nàng nhìn lại đi được không? nhìn lại đi thiên hạ này chỉ có trẫm, chỉ có phu quân nàng là yêu nàng nhất thôi Minh Hương đó đã là quá khứ rồi còn Lý Quyền Châu cũng chỉ là kẻ thay thế thôi bọn họ thực chất chẳng hề yêu nàng".

Hoàng hậu lắc đầu ngoầy ngoậy gương mặt yêu kiều từ lúc nào đã đẫm lễ khiến ngài nhìn mà sót xa.

"bọn họ thực ra không hề yêu nàng trong mắt họ chỉ có hoàng bào, quyền lực chí cao vô thượng mà thôi.

Chẳng qua là không có được ân sủng của trẫm nên mới muốn dựa dẫm vào nàng để có thể sống yên trong chốn cấm cung này thực chất chẳng hề yêu nàng ".

Ngài có tình lập đi lập lại từ"chẳng hề yêu nàng " để cho hoàng hậu nghe.

"đừng nói nữa, đừng nói nữa ".

Người rung rẩy hơi thở cũng trở nên khó khăn nói.

"thiếp mệt rồi muốn về nghỉ ngơi"

Lấy lại bình tĩnh người lạnh giọng nói không để ngài trả lời đã ngoảnh mặt bỏ đi.

Ngài vẫn đứng đó thẩn thờ nhìn về phía bóng lưng người thương lòng đau như cắt tự hỏi bản thân rốt cuộc là mình yêu người như vậy có đúng cách không.

Nhưng cuối cùng vẫn không thay đổi ý định giữ người là của một mình.

Cố gắng nuốt nước mắt ngược vào trong sự tôn nghiêm của một vị vua không cho phép ngài rơi lệ.

"Như Ý đừng trách trẫm, trẫm tuyệt đối không để nàng ta sống đâu nàng có một ngàn cách bảo vệ nàng ta thì trẫm có một ngàn lẻ một cách giết nàng ta".

Ngài nói với chất giọng lạnh như băng.

Sau đó gọi người chuẩn bị kiệu để đi đâu đó.

Còn Hoàng hậu trên đường về cứ suy nghĩ rốt cuộc là tình yêu mà ngài nói là như thế nào.

Ngài yêu người nhiều đến nỗi có thể bỏ cả thể diện, tự tôn của một đế vương chấp nhận con người của nàng sao? liệu người phải làm sao để người buôn bỏ làm sao để bảo vệ người mà người yêu?.

...............................................

Túy Viễn Cơ

Hoàng thượng và Bàn quý phi đang ngồi ngắm hoa cô đứng trong vòng tay ngài tay ngài đặc trên eo cô.

"hôm qua đến giờ không có thời gian đến thăm ái phi, nàng không giận trẫm đó chứ?".

"sao có thể thiếp biết hoàng thượng bận lo cho quốc gia đại sự thân là phi tần của hoàng thượng lại không thể phân ưu cùng thật cảm thấy hổ thẹn".

"nàng ở bên cạnh trẫm đã là đang phân ưu giúp trẫm rồi ".

Nựng nhẹ lên gương mặt cô ngài nói với giọng hết sức nhẹ nhàng.

"có còn đau không?".

Cô ôm lấy ngài mè nheo.

"lúc nãy còn rất đau nhưng Hoàng thượng vừa đến đã không còn đau nữa ".

"Hoàng hậu cũng thật không biết chừng mực rõ ràng biết nàng là sủng phi được trẫm yêu nhất mà cũng không nhượng bộ chút nào ra tay mạnh như vậy".

Ngài nói gương mặt hiện rõ sự tức giận.

"thiếp đã không sao nữa rồi hoàng thượng đừng trách hoàng hậu nếu người và hoàng hậu bất hòa thần thiếp sẽ là tội nhân của Đại Quoành đó ".

Thái độ của ngài lại càn tức giận hơn nói.

"nói ra cũng thật lạ bình thường hoàng hậu vốn chẳng phải là người hiền đức gì.

Vậy mà đối với Ngân phi đó lại thể hiện rõ sự thiên vị làm vậy không sợ hậu cung đại loạn sao".

Cô nghe vậy cũng gật gù đồng tình.

"mà thôi đi dù sao các nàng đuề là phi tần của trẫm vốn vĩ là nên hòa thuận không nên ganh tị lẫn nhau.

Ngân phi có hoàng hậu chống lưng thì chẳng phải nàng còn có trẫm sao? hay là sắp tới trẫm sắp xếp cho hai nàng đến Ngọc Phật Tự cầu phúc cho trẫm nàng nhân cơ hội này làm hòa với nàng ấy đi".

Ngài nói đều đều

"dạ"

Cô nghe thế cũng không dám làm trái í ngài nhưng đến Ngọc Phật Tự thì được còn làm hòa với nàng ta thì để nghỉ lại đã.

"thôi trẫm nhớ ra là mình còn tấu chương chưa duyệt xong giờ trẫm về xem đây nàng cũng vào trong đi trời trở gió rồi".

"hay là để thiếp đến hầu hạ bút mực cho hoàng thượng".

"không cần đâu chỉ là chút tấu sớ thỉnh an không có gì quan trọng cả.

Nói xong ngài cũng liền rời đi còn cô nghe nói không phải tấu chương quan trọng thì cũng không đòi đi cùng nữa.

"cung tiễn hoàng thượng"

......................................

Phủ Thành Vương

Hắn đang ngồi xem binh pháp thì thuộc hạ bên ngoài bước vào thông báo.

"điện hạ trong cung truyền đến mật thư".

Nhận lấy lá thư rồi phất tay bảo tên thuộc hạ ra ngoài.

Sau khi đọc xong lá thư gương mặt hắn đâm chiêu nhìn xa xăm lẩm bẩm.

"Lâm Dung cần ám vệ để làm gì? muốn giết ai sao"

......................................................

Trong một góc tối có một nữ nhân đang đứng dưới trăng gương mặt được ánh trăng mờ nhạt chiếu vào thoát ẩn thoát hiện càng thêm xinh đẹp.

"chủ tử người chúng ta cần đã tới rồi".

Cung nữ bước vào dẫn theo sau là một tên hắc y nhân.

Vẫn không quay lưng lại chỉ đưa ra sau bức thư đang cầm trong tay rồi nói.

"mau đem tin này đến nơi cần đến đi"

Đợi tên hắc y nhân ra ngoài nô tì bên cạnh mới e dè hỏi.

"chủ tử người thật sự định làm vậy sao, nguy hiểm lắm đó."

___________________________________________

rồi mí pà đoán đi nữ nhân đó là ai?
 
Back
Top Bottom