Mặc cho cả thành phố chìm vào giấc ngủ, Velvet Lounge như một xứ sở khác biệt, nơi tất cả mọi lo toan thường ngày tan biến thành những tiếng hò hét, những cái chạm ly, cuốn theo những làn khói đậm bay khắp không gian bị ánh đèn neon tím xen lẫn xanh đổ tràn xuống, uốn lượn theo từng nhịp bass dồn dập đang xuyên thấu lồng ngực.
Hành lang vốn đã chật hẹp lại càng trở nên đông đúc với vô vàn tốp người.
Từ những quý ông lịch lãm áo sơ mi hờ hững đến những cô nàng váy ngắn lấp lánh đang nhún nhảy điên cuồng, những ánh mắt đong đầy niềm vui, khiến Sở Tiêu Lạc chật vật lắm mới có thể chen chút qua, bước đến quầy bar.
Như thường lệ, anh gọi một ly Smoked Boulevardier như cũ, tiện mắt nhìn quanh cả khung cảnh nhộn nhịp của sàn nhảy, thuận miệng cười một câu:
“Yo, hôm nay đông đúc nhỉ?”
Bartender đang ung dung lắc shaker nhướng mày cũng nhìn theo hướng mắt của Sở Tiêu Lạc, rũ mi đồng tình:
“Chẳng thế, nay cuối tháng mà, đến cả Trùm giữ của - Sở Tiêu Lạc anh cũng vừa nhận lương mới đến đây đấy thôi.”
Sở Tiêu Lạc nhíu mày, nhận lấy ly của mình, lại chỉ về phía bartender như thể vừa đổ một chậu oan lên người mình, rửa cũng chẳng sạch:
“Mấy đồng lương ít ỏi đó thì thấm vào đâu chứ, có trả hay không vẫn thế thôi.”
Sở Tiêu Lạc suy nghĩ, thật sự cũng không biết khi đó bản thân bị ai yểm bùa, nghề nào ngành gì sao lại chọn cái Cảnh sát hình sự chết tiệt này chứ.
Lương cứng thì mềm oặt, lương mềm thì nhão nhoét đến mức có thể đem nấu cháo luôn, lại còn hay tăng ca điên cuồng nữa chứ.
Sở Tiêu Lạc đảo mắt, muốn quên đi thực tại đau lòng này, lại vô tình nhìn trúng một cậu chàng gầy gầy ngồi trong một góc khuất, nơi ánh đèn đặc biệt yếu.
Cậu ta lặng lẽ nhấp một ly Emerald Glacial Tonic trong suốt, tách biệt hoàn toàn với vẻ cuồng nhiệt ngoài kia.
Không giấu nổi thích thú mà nhìn thêm mấy lần, ánh mắt lướt lên cổ rồi lại lướt xuống chiếc vai sau lớp sơ mi đen của người ta.
Chưa bao giờ anh thấy một tấm lưng vừa mắt, quyến rũ đến lạ lùng như thế nên bất giác ngẩn người một lúc.
‘Người ta’ kia như có sức hút nào đó, khơi dậy một cảm giác tò mò muốn tiến đến mãnh liệt, pha lẫn một chút gì đó… quen thuộc một cách khó hiểu?
“Này này, dẹp ngay cái ánh mắt dê cụ ấy đi.”
Đến bartender đối diện nhìn cái biểu cảm muốn nuốt sống con người ta và cả chút ngẩn ngơ vô tình để lộ của anh còn không chịu nổi phải lên tiếng cản lại.
Hắn nhếch miệng, cũng liếc nhẹ về phía ‘người ta’.
Sở Tiêu Lạc bị bartender kéo về thực tại, mắt vẫn dán vào người ta hơi thẩn thờ hỏi:
“Ai vậy, nịnh mắt như thế?”
Bartender ra vẻ ghét bỏ, lắc đầu ngao ngán chẳng thèm nhìn đến con dê trước mắt mà tập trung lau quầy, tiện miệng nói:
“Đẹp đó nhưng cỡ anh mà bám nổi cậu ta, khách VIP đó.
Tỉnh mộng đi.”
Sở Tiêu Lạc nghe thế, sự thích thú ban đầu vừa đổ thêm chút hụt hẫng, uống một ngụm lớn Smoked Boulevardier.
Như thầm rủa cái sự ‘VIP’ chết bầm ấy, anh lầm bầm:
“Công tử thế gia à, ở Cục bọn tôi cũng có một tên, chiều không nổi.”
—
Reng reng reng!!
Trời vừa hừng sáng, đến chim còn chưa tỉnh ngủ để hót thì một cuộc điện thoại đã thô bạo kéo Sở Tiêu Lạc ra khỏi giấc mơ.
“Hài nhi, trẫm mong việc của con đủ quan trọng.”
Sở Tiêu Lạc đầu tóc rối bời ngồi dậy giữa đống bộn bề giấy tờ, tối qua anh uống mấy ly ở Lounge rồi xách mông về lăn ra ngủ luôn nên hiện tại nhìn anh chẳng khác gì một con gấu to xác vừa ngủ đông dậy cả.
Anh cố gắng tìm kiếm chút tỉnh táo giữa đống mơ màng, tập trung nghe Đường Uyên nói.
“Sếp, có án mới.
Là một người đàn ông trung niên lên cơn đau tim.”
Sở Tiêu Lạc không giấu nổi sự khó hiểu, liền nhíu mày híp mắt hỏi lại:
“?
Chuyện đó thì gọi nhà xác chứ sao em lại gọi anh?”
Giọng Đường Uyên dừng một chút như đang sắp xếp câu từ, tiếp tục:
“Hai giờ sáng nay tại Velvet Lounge, nhân viên của quán đã phát hiện một thi thể nam giới trung—”
“Khoan đã, Velvet Lounge?”
Như đã tìm thấy tụi ‘tỉnh táo’ từ trong một góc của não, anh nắm chặt nó đứng bật dậy hỏi lại.
“A, vâng, Velvet Lounge.
Sao thế sếp, anh biết nơi đó hả?”
Đâu chỉ biết, tối hôm qua phụ hoàng con còn vừa tiêu xài tài nguyên ở đó vừa ngắm người đẹp nữa kìa.
“Không có gì, tóm tắt đi.”
Bên kia rõ ràng có gì muốn hỏi nhưng cũng không rảnh, nhanh chóng tóm tắt ngắn gọn nhất cho anh:
“Hai giờ sáng nay tại Velvet Lounge, nhân viên của quán đã phát hiện một thi thể nam giới trung niên theo giấy tờ tên là Thành Nam, 45 tuổi.
Nguyên nhân tử vong là do đau tim.
Nghi phạm đã được dẫn về Cục tra khảo, nhân viên quán được thả vì có lời khai đồng nhất và bằng chứng ngoại phạm.”
Sở Tiêu Lạc tự nhiên vừa nghe Đường Uyên tóm tắt vừa đánh răng súc miệng, vuốt sơ miễn cưỡng kéo tóc vào nếp.
“Tụi em tự sắp xếp trước đi, tí anh đến.”
Như có siêu năng lực, Sở Tiêu Lạc cầm đồng phục phi vào phòng tắm chưa đến năm phút đã chỉnh chu bước ra đến cửa.
—
Khi Sở Tiêu Lạc lại lần nữa đặt chân đến Velvet Lounge, không khí cuồng nhiệt đêm qua của nơi đây đã hoàn toàn biến mất, bị vẻ ảm đạm, lạnh lẽo đến rợn người chiếm chỗ.
Bên ngoài, băng phong tỏa màu vàng chói mắt căng ngang lối vào, đối lập gay gắt với những dải ruy băng đỏ hồng uốn lượn còn vương vãi trên nền đất.
Các đồng nghiệp của anh, mặc đồng phục cảnh sát chỉnh tề đang di chuyển khắp nơi một cách có trật tự, tiếng bước chân họ vang vọng trên nền nhà trống trải, phá vỡ sự tĩnh mịch đáng sợ của nơi vốn tràn đầy âm thanh.
“Sếp.”
Trần Minh vừa mở cửa bước ra khỏi căn phòng hiện trường thì vô tình thấy Sở Tiêu Lạc liền bước trở lại vào phòng báo cáo sơ qua.
“Nạn nhân là Thành Nam, 45 tuổi, hiện là giám đốc của một công ty vật liệu xây dựng lớn, rất có tiếng tăm nhưng tai tiếng cũng không ít.
Người phát hiện đầu tiên cũng là nghi phạm đã được dẫn về Cục.
Nạn nhân chết trong tư thế ngồi dưới sàn dựa vào một góc phòng, không có dấu hiệu chống cự, gần tay phải có một chiếc ly vỡ.”
Sở Tiêu Lạc nhíu mày hơi hít hít mũi, nhìn qua Trần Minh.
"Anh có ngửi thấy mùi gì không?
Ai muối dưa chua trong này à?”
Nghe thế, Trần Minh cũng ngây ngốc hít hít mũi kiểm tra.
“Không có?”
Kỳ lạ, chẳng lẽ cái thân già này yếu đến mức chỉ uống mấy ly rượu thôi mà lăn đùng ra sốt à.
Sở Tiêu Lạc mệt mỏi vừa đúng lúc ngồi xuống chiếc ghế lớn trong phòng, tiện tay cầm lấy điều khiển TV phía đối diện, bấm.
“Ghế tốt thế này, lại đi ngồi dưới–”
Grừuuuuuu!
Một tiếng động như ma như quỷ gào đột nhiên phát ra từ TV, tiếp theo là hình một con không giống ma, chẳng giống quỷ nhe hàm răng đầy máu dọa người của mình ra.
Chỉ mỗi khoảnh khắc ngắn như thế, tinh thần đang căng như dây đàn của các đồng chí cảnh sát ở hiện trường như đồng loạt đứt gãy, ai nấy đều giật bắn mình, có người còn la lên.
Sở Tiêu Lạc cũng chẳng ngờ bản thân tiện tay sẽ mở ra được thứ khỉ này, còn dọa cho mấy người kia sợ vỡ mật.
“Mấy cậu lớn tướng hết rồi mà còn la hét gì, ma thôi chứ có phải hung thủ đâu.
Học hỏi Trần Minh đại ca đi, to xác, gan cũng to.”
Trần Minh đứng đối diện cũng không lường trước được, bất lực nói đỡ cho anh em.
“Sếp à, tôi cũng sợ.”
Trần Minh cũng không hiểu sao bản thân lại có thể chơi với cái người cà lơ phất phơ này suốt từ cấp hai đến giờ, hơn nữa cái người này đã xuất ngũ sớm hơn, lại còn là cấp trên nữa chứ.
“Ấy.”
Sở Tiêu Lạc hơi khom lưng, bước đến trước mặt nạn nhân, lại nhìn về hướng TV “Có khi nào ông ta vào đây trải nghiệm cảm giác mạnh, xem phim kinh dị rồi lên cơn đau tim không?”
Tất cả mọi người đều thừa biết sếp họ rất hay nói linh tinh trong lúc kiểm tra hiện trường nên không một ai thấy gì kỳ lạ.
Riêng mỗi Trần Minh hiểu ý Sở Tiêu Lạc, nhanh chóng nhận lệnh:
“Để tôi đi hỏi nhân viên lịch sử hoạt động của TV.”
Sở Tiêu Lạc nhìn bóng Trần Minh dần khuất, người này lầm lì ít nói nhưng tốt cái là rất hiểu ý người khác, ví như nếu đề văn hỏi ý nghĩa của câu này hay đoạn kia thì Trần Minh chắc chắn sẽ ăn trọn điểm.
Sở Tiêu Lạc lơ đãng nhìn người đàn ông xem phim kinh dị lên cơn đau tim kia, nhìn từ gương mặt xuống cổ, vai, tay…
Tay!
“Túi!”
Một đồng chí cạnh bên nhanh chóng lấy ra túi đựng vật chứng, hơi chột dạ vì cả nhóm người tra xét hiện trường chỉ có Sở đội trường là có phát hiện.
Sở Tiêu Lạc đeo bao tay vào, cẩn thận nâng bàn tay hơi tròn trịa của nạn nhân lên, kéo từ trong kẽ móng tay ra một đoạn tóc ngắn củn.
Dường như sếp Sở cuối cùng cũng bước ra khỏi cơn buồn ngủ buổi sớm, bắt đầu nghiêm túc làm việc rồi.
Sở Tiêu Lạc lướt nhanh qua bố trí trong căn VIP này, thấy camera thì không hy vọng gì chỉ tiện miệng hỏi:
“Camera căn phòng này, hành lang và khu vực sảnh, kiểm tra hết chưa?”
“Đã kiểm tra rồi, camera sảnh vẫn hoạt động bình thường còn camera trong căn phòng này và hành lang đã bị người ta cố ý phá hỏng từ ba ngày trước, vẫn chưa bắt được người phá.”
Sở Tiêu Lạc lại lần nữa nhìn quanh căn phòng, ngó trên ngó dưới, kết luận rằng chẳng còn gì đáng giá nữa rồi bước ra khỏi phòng.
Vừa bước ra khỏi hiện trường, cái mùi ‘dưa chua muối’ ấy cũng dần biến mất theo, Sở Tiêu Lạc đăm chiêu suy nghĩ, cứ như một sự việc được hình thành từ rất nhiều sự trùng hợp ấy.
“Anh Lạc!”
Giọng nói dứt khoát đột nhiên xen ngang suy nghĩ khiến anh giật bắn mình mà nhanh chóng ngẩng đầu lên.
Mắt anh mở to, hơi híp lại vì cái nắng đầu ngày, đập vào mắt là một cánh cửa sắt cũ kĩ đang mở he hé.
Hơn nữa, cái kẻ cao ráo vừa cất giọng, tóc tai thì mướt mườn mượt dù mới sáng bảnh mắt, cả người co co lại giữ chặt cặp tài liệu đang đeo như giữ vàng, đôi mắt to chột dạ nhìn về phía Sở Tiêu Lạc.
Lục Tự Phong vừa lên tiếng gọi cũng không biết sếp đang làm gì, chỉ biết bản thân đã đến muộn lại còn phá tiến trình điều tra thì chắc chắn sẽ viết thêm một bản kiểm điểm nữa cho xem liền im bật đi theo đuôi anh.
Sở Tiêu Lạc chẳng thèm để ý đến gương mặt vừa sợ vừa hãi của đứa cháu cưng Cục trưởng.
Chẳng nói chẳng rằng anh như bị quỷ gọi mà bước đến, vương cánh tay lớn đẩy nhẹ một cái.
Cửa cũ rất nghe lời liền mở toang cả ra, một khoảng trời trong veo vẫn còn chưa sáng hẳn đánh vào mắt, ngó xuống là dãy thang sắt thoát hiểm nhìn không an toàn lắm.
Ánh sáng yếu ớt của bình minh vừa đủ để rọi vào ổ khóa rỉ sét ở cửa và ánh mắt sắc bén của Sở Tiêu Lạc chẳng bỏ qua chi tiết nào.
Trái ngược với cái ổ khóa già nua thì một vệt trầy xước mới tinh có vẻ rất nổi bật, chắc cũng chỉ vừa bị cạy vẫn còn nóng thôi.
“Máy ảnh, có mang không?”
Sở Tiêu Lạc cuối cùng cũng để ý đến Lục Tự Phong, trái lại cậu ta lại như vừa tỉnh mà chẳng hiểu nổi câu hỏi của anh.
Phải đợi anh nhắc lại một lần như thế nữa, cậu mới lật đật lục lục trong cặp lấy ra một chiếc Leica Q3 còn mới tinh đưa cho anh.
Sở Tiêu Lạc cũng mù tịt về mấy chiếc máy ảnh này, liền dửng dưng cầm lấy canh góc rồi chụp mấy tấm liền.
"A, a, a!!”
Nghe tiếng nửa hét nửa la từ phía sau, Sở Tiêu Lạc hơi căng thẳng xoay người qua, trong đầu đã lại chuẩn bị cho mấy thứ tình huống điên rồ nhất.
Còn Lục Tự Phong khỏi phải nói, bản tính cậu ta nhát gan.
Đột nhiên lại có người nào đó chạm vào cậu thôi cũng đã giật bắn mình, hiện tại lại còn là ở hiện trường vừa mới có người chết nên chỉ hận không thể nhảy bám lên đầu Sở Tiêu Lạc.
“Lý Văn Niên, cậu là con gái à, hét cái gì nghe kinh thế.”
Sở Tiêu Lạc hoàn hồn, mắt thấy không có 'tai nạn’ gì xảy ra thì vô cùng nhẹ nhõm.
“L, L, Leica Q…
Q3!”
Lý Văn Niên mắt tròn xoe dán chặt vào chiếc máy ảnh, sự sùng bái chẳng biết từ đâu chui ra dán chặt lên người Sở Tiêu Lạc, Lục Tự Phong đứng trốn cạnh bên cũng ngơ ngác ngó đầu ra.
“?
Là cái gì?”
Sở Tiêu Lạc không biết, cũng chẳng hiểu sao cấp dưới của mình lại toàn là mấy người kì quái, Cục trưởng nhét họ vào đây là để làm thành một chiếc sở thú công cộng của Cục cảnh sát Hình sự à, thăm thú không cần tốn phí vào cửa?
“Sếp, sếp không biết ạ??
Cái máy ảnh này giá cao lắm đấy, hiện tại hình như 185–”
Đội trưởng Sở vừa nghe đến mấy con số đầu đã rợn người, cũng chẳng cần nghe phần số đuôi sau đã nhanh chóng lùi về sau dúi ‘quả bom’ này vào lại tay thanh niên Lục Tự Phong hơi chậm hiểu kia.
Vì ‘người nghèo già nua’ kia biết, nhỡ va đập vào đâu đấy nó mà hư, bán cái căn nhà rách của anh còn chẳng đủ, nhưng vốn dĩ anh còn chưa có nhà cơ, chỉ có một căn hộ ở quanh năm suốt tháng.
Lý Văn Niên hiện giờ đã quẳng lý do vì sao bản thân đến đây ra sau đầu.
Toàn bộ tâm trí của cậu ta đã bị chiếc Leica Q3 mà cậu hằng mơ ước chiếm giữ.
“Hóa ra anh cũng thích chụp ảnh à, anh Niên!”
Cung phản xạ dài 3 thước của Lục Tự Phong cuối cùng cũng chạy xong, mừng rỡ vì tìm thấy người cùng sở thích.
Cậu nhóc này không biết nên nói là tội nghiệp hay xui xẻo, cậu ra khó khăn lắm với thoát khỏi trường Đại học, còn tưởng sẽ ở nhà rong ruổi chơi bời không lo nghĩ.
Ấy thế mà vừa thoát được một cửa, bác cậu lại ném cậu vào một cửa khác.
Vốn đang lo lắng bản thân không thích nghi với nơi này, mà hiện tại cuối cùng cậu cũng đào ra được một người cùng hội trong môi trường làm việc.
“Rồi thế rốt cuộc cậu đến đây làm gì?”
Sở Tiêu Lạc không biết đám ngốc này đang nói gì, đành chuyển chủ đề sang thứ anh biết rõ.
Câu hỏi của Sở Tiêu Lạc như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào đầu Lý Văn Niên, kéo cậu ta trở về với thân phận là một cảnh sát.
Cậu ta giật mình, hơi luống cuống vì xấu hổ.
"À vâng!
Sếp!”
Lý Văn Niên vội vàng đứng thẳng người, hít một hơi sâu “Báo cáo, trong phòng vệ sinh nam cùng tầng phát hiện một mảnh lông mi giả.”
“Chụp ảnh rồi báo với đội kỹ thuật mang về giám định, còn cậu gửi mấy tấm ảnh chụp được qua bển luôn.
Tôi về Cục ngó qua nghi phạm một cái.”
Sở Tiêu Lạc phân công mọi việc xong, nhanh chóng xuống lầu rời khỏi Lounge, tay cũng không rảnh rang mà bấm gọi cho Trần Minh, giọng nói lại trở nên điềm tĩnh.
“Cậu tìm thấy nhân viên rồi thì gửi video qua chỗ tôi, sẵn cử người kiểm tra toàn bộ khu vực xung quanh lối thoát hiểm.
Rà luôn một lượt các camera của tòa nhà lân cận xem có manh mối không.”
“...
Rõ.”
Giọng của Trần Minh nghe hơi lạ nhưng Sở Tiêu Lạc không rảnh để quan tâm đến, nhanh chóng suy nghĩ tập hợp các manh mối.
Bên kia, Trần Minh đang đứng trước màn hình máy tính chiếu lại camera vào tối hôm trước…
Điều quan trọng là, sếp Sở cũng ở đó.
Ổng làm cái gì vào tối hôm qua vậy, đã thế còn ngó ngó một người khác bên cạnh nữa.
Cuộc sống về đêm của ổng khá là phong phú ha??