Cập nhật mới

Khác Bức màn thời gian

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
400191847-256-k555118.jpg

Bức Màn Thời Gian
Tác giả: chaunganly
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tôi và bạn của mình trong một lần đi du lịch chúng tôi đã đi thăm quan kinh thành Huế trong khi thăm quan chúng tôi đã vô đã vô tình bước qua một bức màn kì lạ không ngờ sau đó chúng tôi xuyên không và lại mỗi người một ngả tôi rơi xuống trước cổng phủ An Tĩnh Công nơi nhốt hoàng tử bị điên và bạn tôi thì rơi vào lòng của thượng thư và phủ thượng thư mỗi người một nơi làm tôi phải lo lắng tìm cách để liên lạc với bạn thân tôi đến khi gặp lại nhau chúng tôi rất vui mừng bắt đầu kể cho nhau nghe về tình cảnh của mình....



tâmlinh​
 
Bức Màn Thời Gian
Chương 1: xuyên không đến thời Nguyễn


Chúng tôi đến thăm kinh thành Huế, khi bước vào khu vực các điện trong hoàng thành, cảm giác đầu tiên là sự trang nghiêm và cổ kín, như thể từng bước đi đều đang chạm vào dấu vết lỉnh sử.

Trí Vũ ngạc nhiên nói:

– " Quả nhiên là kinh thành Huế, trang nghiêm và cổ kín như lời đồn".

Trí Vũ vẫy tay gọi tôi nói:

– "Mau đi nhanh lên Duệ Khải, tui háo hức lắm rồi đó..."

Tôi cười nói:

– "được tui đến đây".

Từ ngoài Ngọ Môn, hai người chúng tôi và các du khách tiến sâu thấy một không gian rộng lớn, hai bên là tường thành, hồ sen và những vòm cổng vòm rêu phong.

Bước qua lớp lớp cửa điện, là điện Thái Hoà nơi vụ ngự triều, điện cao rộng mái ngói hoàng lưu ly vàng rực, dưới ánh nắng phía trước bày rồng đá chầu về bậc thềm không khí vừa lộng lẫy vừa uy nghi.

Các du khách ngắm nhìn chiêm ngưỡng toàn bộ xung quanh, rồi lại lấy điện thoại hoặc máy ảnh ra chụp, một lát sau mọi người đều rời đi đến chỗ khác để tham quan.

Khi tôi chuẩn bị rời đi thì đột nhiên, tôi nhìn thấy ở phía bên trái, có một bức màn đang lấp ló ánh sáng vàng từ tấm màn đó.

Tôi tò mò, liền bước nhanh về phía bên trái Trí Vũ thấy vậy liền đuổi theo sau tôi đến đó, tôi đứng trước bức màn nói:

– "hôm nay tui phải khám phá ra, rốt cuộc có thứ gì bên trong mới được".

Nói xong tôi liền vén bức màn lên, luồng sáng vàng đó lập tức sáng bừng lên, tôi liền không do dự mà bước vào đó.

Trí Vũ nhìn thấy vậy liền đuổi theo tôi vừa chạy vừa nói:

– "Khải ơi!

Đợi tui với!."

Sau đó cậu ấy cũng chạy vào trong luồng sáng vàng đó theo tôi.

Cảnh chuyển

Giữ trưa, nắng chói chang đổ xuống khắp kinh thành, mặt đất hắt lên hơi nóng mờ mịt như muốn nuốt chửng mọi âm thanh.

Trước cổng phủ An Tĩnh Công – nơi thường ngày chỉ nghe tiếng lính gạch gõ lách cách vào cán giáo, bỗng vang lên một tiếng "bịch!".

Nặng nề, khác nào có vật gì từ trên trời rơi xuống.

Một bóng người hiện ra giữa đám bụi đất tung mù, áo quần xộc xệch, tóc tai rối bời.

Hai tên lính gác cổng còn chưa kịp hoàng hồn thì đã thấy kẻ lạ nằm sõng sài ngay trước bậc tam cấp phủ đường.

Tiếng quạ đâu đó kêu lên "quác" khô khốc, như phụ họa cho sự bất thường vừa giáng xuống giữa trưa oi ả.

Tôi từ từ đứng dậy, hai tay phụi bụi trên áo đi, hai tên lính gách lập tức chĩa mũi giáo thẳng về tôi nói:

– "Ngươi là ai!

Sao lại tùy tiện đến đây?!!".

– "Có biết nơi này là cấm vào không hả?!!".

Duệ Khải: "tôi..."

Trong tình cảnh lúng túng đó, một nô tỳ chạy từ trong ra nói một cách vội vã:

– người mới à?!

Ăn mặc hơi kì, nhưng không sao".

Nói xong nô tỳ vội vàng kéo tay tôi vào bên trong, không để tôi kịp nói gì, đến sân phủ nô tỳ bỏ tay tôi ra rồi nói:

– "ngươi ở đây trông hoàng tử, ta phải đi ra ngoài tối mới về".

Vừa dứt câu nô tỳ kia quay người vội vàng chạy ra ngoài, tôi thẫn thờ nói:

– "ủa?

Tui chưa kịp hỏi gì mà..."

Tôi xoay người lại nhìn phủ này rồi nói:

– "ê mà khoan đã, có gì đó sai sai thì phải".

– "tui đã xuyên không đến đây sao?!".

Duệ Khải: "ôi trời đất ơi!

Thật không thể tin nổi!".

Chưa kịp để tôi ngạc nhiên thì, bỗng một bóng người từ trong lao vụt ra như cơn gió.

Chưa kịp phản ứng, người kia đã xông thẳng vào ôm chặt lấy tôi, kéo cả bản thân mình ngã xuống nền đất.

Tiếng "bịch!" vang lên, bụi đất tung mù,hơi thở gấp gáp xen lẫn trong khoảng khắc bất ngờ, khiến tôi chỉ kịp tròn mắt, chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Người kia ôm chặt lấy eo tôi rồi nói:

– "phu nhân phu nhân của ta của ta đến rồi đến rồi ta vui ta vui vui quá vui quá!".

Người kia cọ sát vào người tôi, cười khanh khách, the thé vang vọng khiến tôi giật mình mà sợ, tôi liền đẩy người kia ra khỏi người của mình.

Nhưng càng đẩy tên kia thì hắn lại càng ôm chặt eo tôi hơn tôi liền nói:

– "bỏ tui ra!tui không phải phu nhân của cậu".

Rồi tôi tiếp tục đẩy người kia ra, nhưng hắn càng ôm chặt hơn ngẩng đầu lên nói:

– "không buông không buông!

Sẽ chạy sẽ chạy!".

Tôi bất lực thở dài nói:

– "đúng là tên điên mà..."

Từ trong một nô tỳ chạy ra nói:

– "hoàng tử điện hạ!

Người đừng chạy nữa!".

Đến khi nô tỳ đó đến sân, nhìn thấy hoàng tử đang ôm eo tôi liền nói:

– "người mới à, thảo nào hoàng tử lại ôm lấy ngươi".

Tôi liền trả lời:

– "nhưng sao hoàng tử điện hạ gọi tôi là phu nhân??".

Nô tỳ: "à hoàng tử bị điên nên không phân biệt được nam nữ đâu, cứ thấy ai là lao vào cắn người đó"

Duệ Khải: "vậy bảo hoàng tử điện hạ bỏ ta ra được không?".

Nô tỳ: "cái này thì... khó lắm...ta chỉ sợ hoàng tử sẽ cắn ngươi thôi".

Nô tỳ: "thôi ngươi cố...chịu đựng đi".

Tôi bất lực nói:

– "được rồi ta sẽ cố gắng chịu đựng vậy".

Một lát sau, tôi cuối cùng cũng thoát khỏi người kia và đang ngồi nói chuyện với nô tỳ.

Duệ Khải: "vậy tức là hoàng tử điện hạ, đã bị điên được rất lâu".

Nô tỳ: "đúng vậy năm trước, hoàng tử điện hạ rất bình thường còn sắp được làm thái tử thì...mấy ngày sau hoàng tử đột nhiên,phát điên làm loạn và bị nhà vua nhốt ở phủ này".

Duệ Khải: "vậy thì ta hiểu rõ mọi chuyện rồi".

Nô tỳ: "nhờ ngươi chăm sóc hoàng tử điện hạ giúp chúng tôi".

Duệ Khải: "rốt cuộc là có chuyện gì vậy?!".

Nô tỳ thở dài nói:

– "vì ngày mai bọn ta phải đi rồi".

– "đến cuối tỵ nguyệt bọn ta đều phải đi rồi".

– có lẽ sẽ vào ngày mai".

Duệ Khải: "vậy sao các ngươi không nói chuyện này với nhà vua??".

Nô tỳ thở dài nói tiếp:

– "phận làm nô tỳ mà, sao mà dám than phiền được".

– "với lại nhà vua còn nhiều việc như vậy, làm gì có thời gian mà nghe bọn ta than vãn".

Nô tỳ thấy tôi tóc ngắn liền nói:

– "sao ngươi lại cắt tóc ngắn!".

– "ngươi có biết đó phát phu chi thân, thụ chi phụ mẫu không hả?!".

Tôi thấy thắc mắc liền hỏi:

– "hả?

Ý ngươi nói là gì vậy??".

Nô tỳ: "tức là cắt tóc là bất hiếu đó".

Duệ Khải: "à thì..."

Trong lúc tôi đang chuẩn bị bịa lý do để lấp vào thì, tay phải tôi bị một lực mạnh kéo chạy đi mất hút, thì ra người kéo tôi là hoàng tử điện hạ.

Người chỉ liên tục xuống hồ sen đang có cá bơi nói với tôi:

– "cá kìa cá kìa to quá to quá!".

Hoàng tử nhảy cẫng lên vỗ vỗ tay rồi cười nấc nghẹn, ngắt quãng như bị bóp méo, khiến tôi thầm nghĩ trong lòng:

– "tuy là tên điên... nhưng cái khuôn mặt của hắn sao lại đẹp trai đến vậy chứ...

Nguyên Thuần: "phu nhân phu nhân xuống bắt cá bắt cá!".

Tôi thở dài nói:

– "trời ạ!

Ta đã nói rồi ta không phải phu nhân của ngài thưa hoàng tử".

Vừa dứt câu, thì hoàng tử đã nhảy xuống hồ một cách dứt khoát, khiến tôi choáng váng chưa kịp phản ứng gì.

Ánh mắt tôi nhìn về phía hoàng tử đang vui vẻ bắt cá chân lấm tay bùn, không khác gì một đứa trẻ lên ba.

Nô tỳ thấy vậy liền chạy đến chỗ tôi dừng lại rồi nói:

– "trời ạ!

Sao ngươi không ngăn cản hoàng tử điện hạ lại hả?!".

Duệ Khải: ta...ta chưa kịp hiểu gì, mà hoàng tử điện hạ đã nhảy xuống rồi mà..."

Nô tỳ: "thôi được rồi, phụ ta một tay đưa hoàng tử điện hạ lên bờ đi".

Duệ Khải: "được được được rồi ta biết rồi".

Đến đêm khuya, tôi ngồi mệt lả người trên giường thở dài nói:

– "đúng là mệt chết tui mà, tên điên đó lôi mình đi đi lại làm mình mệt muốn xỉu".

Duệ Khải: "may mà bây giờ là đêm khuya nên không có ai, ở ngoài nghe lén mình nói chuyện".

Duệ Khải: "câu nói trưa nay của nô tỳ làm mình phát hiện ra".

Duệ Khải: "mình và Trí Vũ đã xuyên đến thời trị vì của Vua Tự Đức".

Duệ Khải: "mà không biết Trí Vũ rớt xuống đâu nhỉ??

Liệu cậu ta có ổn không??".

Tôi thở dài nói:

– "Duệ Khải ơi là Duệ Khải đúng là tò mò hại thân cả bạn mà".

Duệ Khải: "thôi đi ngủ đã, chuyện này tính sau vậy".

Tôi mệt mỏi nằm xuống giường, đắp chăn chìm vào giấc ngủ đột nhiên có một kẻ lạ mặt rón rén bước vào phòng của tôi, Thì ra người đó lại là hoàng tử, tôi ngủ say nên không biết.

Bóng dáng đối phương nghiêng người, chống một tay trên giường, đôi mắt chăm chú theo dõi từng hơi thở đều đặn.

Trên khóe môi khẽ hiện lên một nụ cười khó đoán, vừa dịu dàng lại vừa khiến người ta bất giác rùng mình.

Nguyên Thuần: "ngươi rốt cuộc là ai??".

Rồi, bàn tay kia chậm rãi đưa lên, nhẹ nhàng chạm vào má, như sợi chỉ cầm mạnh một chút thôi sẽ khiến tôi tỉnh giấc.

Tôi ngủ say, hơi thở đều đặn chẳng hề biết sự dịu dàng lặng lẽ ấy đang phủ xuống mình.

hoàng tử khẽ cười nói:

– "nhìn ngươi kì lạ như thế này, làm ta thấy ngươi lấy làm thú vị".

_end_
 
Bức Màn Thời Gian
Chương 2: rơi xuống phủ Thượng thư


Cảnh chuyển

Đêm khuya, phủ Thượng thư

Cơ thể của Trí Vũ rơi xuống với tốc độ chóng mặt, gió vút bên tai tựa như muốn xé toạc cả lồng ngực.

Tim đập dồn dập, khoảng khắc ấy Trí Vũ gần như tin chắc mình sẽ va mạnh xuống đất, tan nát trong cơn đau không thể tránh.

Thế nhưng, ngay khi ý nghĩ ấy còn chưa kịp hoàn toàn hình thành, một sức mạnh bất ngờ kéo Trí Vũ lại.

Thân thể chao nghiêng rồi rơi gọn vào trong vòng tay ai kia.

Lồng ngực ấm nóng và đôi bàn tay vững trãi ôm trọn lấy Trí Vũ, hoá giải tất cả sợ hãi chỉ trong nháy mắt.

Trí Vũ mở hai mắt ra, ngẩng đầu lên nhìn khuôn mặt đó ngạc nhiên nói:

- "Trời đất ơi!

Rớt vào lòng trai đẹp này!".

Trí Vũ cười cười nhìn khuôn mặt đó, nhưng người kia mặt lạnh tanh không một giọt máu không trả lời cậu, mà chỉ dùng ánh mắt sắc bén nhìn Trí Vũ khiến cậu có vẻ gượng gạo, mà quay đầu đi nói:

- "trai đẹp gì mà lạnh lùng dữ vậy...".

Người kia buông thõng hai tay, dứt khoát như chưa từng giữ lấy, cả thân thể Trí Vũ chới với trong không trung rồi rơi thẳng xuống, "rầm một tiếng nặng nề.

Cơn đau nhói lan khắp cơ thể, tựa như xương cốt đều va chạm vào bên đất cứng lạnh, khiến Trí Vũ không kìm được mà rít lên một hơi nghẹn ngào.

Trí Vũ: "đồ khốn nhà anh, dám bỏ tui xuống!".

Quang Nghị: "ngươi là thích khách do ai phái đến hả?!".

Trí Vũ vội vàng đứng dậy lên nói:

– "đồ khốn nhà anh, tui không phải thích khách!".

Quang Nghị: "làm sao mà ta tin ngươi được?".

Trí Vũ: "à thì...anh nhìn bộ dạng tui xem bộ giống thích khách lắm hả?!".

Quang Nghị: "cũng không giống lắm... giống mấy tên kì lạ thì đúng hơn".

Trí Vũ: "kì lạ chỗ nào anh nói cho tui xem".

Quang Nghị: "từ đầu đến chân luôn".

Trí Vũ: anh!....".

Quang Nghị: "vậy ngươi tới từ đâu? tên là gì??".

Trí Vũ: tui ở bên ngoài thành, tên là Trí Vũ".

Trí Vũ: "tình cờ lại rơi vào đây, thiệt tình xin lỗi anh".

Quang Nghị: "vậy sao lại rơi vào trong phủ của ta?".

Trí Vũ gãi gãi đầu nói:

– "biết nói sao ta..."

Quang Nghị: "thôi được rồi, ngươi không cần giải thích nữa vào trong với ta đi".

Trí Vũ hào hứng nói:

– "đi vào trong làm gì vậy??".

Quang Nghị cười nhẹ nói:

– "ngồi nói chuyện thôi".

Tam canh sau...

Trí Vũ ấm ức nói:

– "tên khốn nạn nhà anh, bảo nói chuyện sao bắt tui chép Đại Việt sử ký toàn thư vậy hả?".

– "đúng là đồ khốn mà..."

– "may mà tui học ngành Hán Nôm đấy nhé, chứ nếu không là tui không hiểu với viết chữ này rồi".

Một lát sau, Trí Vũ gục đầu trên bàn, hơi thở khẽ phập phồng, chìm vào trong giấc ngủ say sưa.

Gương mặt thả lỏng, hàng mi rũ xuống vô tư đến mức khiến người khác chỉ muốn lặng lẽ ngắm nhìn.

Tiếng bước chân dừng lại, bóng dáng cao lớn phủ xuống thì ra đó là Quang Nghị.

Anh cúi người, ánh mắt chậm rãi lướt qua từng đường nét xa lạ.

Trong sự yên tĩnh ấy, lòng người đó bất giác dấy lên cảm giác lạ thường – vừa dịu dàng, vừa khó gọi thành tên.

Một sự thương cảm xen lẫn ấp áp, như thể muốn giữ mãi giây phút bình yên hiếm hoi này cho riêng mình.

Ngón tay anh khẽ đưa lên, nhẹ nhàng chạm vào gò má Trí Vũ.

Cái chạm thật nhẹ, tựa như sợ đánh thức giấc ngủ, nhưng lại chứa đựng tất cả sự trìu mến khó kìm nén.

Quang Nghị: "ngươi ngủ rồi sao?".

Quang Nghị khẽ cười nói:

– "Dung mạo thật khả ái".

Quang Nghị: "mà khoan đã, sao mình lại chạm vào má của hắn chứ?".

Quang Nghị vội vàng thu lại ngón tay rồi nói:

– "thật tình, sao mình lại dao động với tên kỳ lạ này".

– "rồi còn khen hắn vừa đẹp vừa dễ mến nữa...".

Quang Nghị: "thôi mình nên mặc kệ hắn thì hơn".

Lúc Quang Nghị chuẩn bị xoay người đi thì... không đành lòng bỏ Trí Vũ ở lại đây liền thở dài nói:

– "đành phải đưa hắn theo vậy".

Chậm rãi, Quang Nghị đưa tay vòng qua vai, một tay khác khẽ luồn dưới cánh tay Trí Vũ, động tác vô cùng cẩn trọng như sợ chỉ một chút sơ sẩy cũng sẽ đánh thức giấc mộng ngọt ngào này.

Cơ thể Trí Vũ khẽ nghiêng, thuận theo vòng tay vững chãi mà ngã vào.

Trong khoảng khắc ấy, Quang Nghị cúi xuống, hơi thở dừng lại, đôi mắt thoáng ánh lên chút dịu dàng khó nói thành lời.

Quang Nghị bế Trí Vũ lên, bước đi từng nhịp thật chậm.

Cánh cửa khẽ mở, rồi lại khép lại sau lưng, để lại căn phòng chìm trong tĩnh lặng.

Bóng dáng cao lớn cùng với thân hình khá nhỏ trong vòng tay Quang Nghị dần xa khuất, như mang theo cả sự bình yên mong manh ra khỏi nơi ấy.

Đến sáng, mặt trời đã mọc tới đỉnh, Trí Vũ giật mình tỉnh dậy từ trong ác mộng:

– "đừng mà!".

– "phù...may quá chỉ là ác mộng".

Một nô tỳ bước vào lên tiếng nói:

– " công tử tỉnh lại rồi sao?".

Trí Vũ: "tên mặt lạnh lùng đó đâu??".

Nô tỳ: "hả?

Ý công tử đây là đang nói Thượng Thư ấy sao?!".

Trí Vũ: "đúng rồi".

Nô tỳ: "ngài ấy đã đi từ sáng tinh mơ lên thượng triều rồi, cả ngày bận rộn đến hoàng hôn mới về.

Nô tỳ: "ngài ấy bảo nô tỳ phải chăm sóc cho công tử đây thật chu đáo".

Nô tỳ: "nên nô tỳ mới vào đây ạ".

Trí Vũ: "vậy ngươi đi chuẩn bị thức ăn cho ta ăn đi".

Nô tỳ: "vậy nô tỳ xin phép cáo lui xuống trước để chuẩn bị thức ăn cho công tử".

Nô tỳ lui xuống, Trí Vũ dậy ra khỏi giường đứng lên chống hai tay lên eo nói:

– "tưởng đâu lạnh lùng...ai ngờ cũng quan tâm mình chứ bộ.."

Trí Vũ thở dài nói tiếp:

– "mà không biết Duệ Khải đang ở đâu nhỉ?

Liệu có sống ổn không ta...?".

Cảnh chuyển

Phủ An Tĩnh Công

Tôi sầm mặt bước ra, từng bước nặng nề đè nén lửa giận trong lòng.

Trên người là bộ y phục cao quý vốn chỉ dành cho một bậc phu nhân quyền thế, nhưng giờ đây lại trở thành lớp áo khoác gượng gạo, lạc lõng trên thân thể tôi.

Gương mặt bị trang điểm loè loẹt, từng nét son phấn nguệch ngoạc như vẽ vội, chẳng những không tô điểm thêm vẻ đẹp mà còn khiến khí sắc thêm phần cay nghiệt.

Hai bên tai nặng trĩu những món trang sức vàng bạc, lấp lánh mà thô kệch, càng làm ánh mắt giận dữ của tôi trở nên dữ dằn hơn.

Trên đầu vài món trang sức cầu kì theo lối thời Nguyễn được cài gắn một cách vụng về, không tôn nghiêm mà chỉ khiến toàn bộ dáng vẻ trở nên quái dị, như một sự giễu cợt đầy chua chát.

Duệ Khải: "hoàng tử điện hạ!

Ngài bảo làm đẹp cho tôi mà sao...lại thành ra như thế này!!".

Hoàng tử vỗ tay vui mừng lên nói:

– "đẹp quá!

Đẹp quá!".

Rồi lại cười ha hả vô hồn nhưng ánh mắt thoáng loé lên tia sáng khó đoán.

Tôi siết chặt hai tay lại giận dữ nói:

– "đẹp á!

Đẹp cái đầu nhà ngài á!.

_end_
 
Back
Top Bottom