Khác ||BTS-Linhoon|| Thế giới của những dị nhân

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
100,000
Điểm tương tác
0
Điểm
0
292807854-256-k901386.jpg

||Bts-Linhoon|| Thế Giới Của Những Dị Nhân
Tác giả: YukiNoAkuma0
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thế giới được phân cấp bằng năng lực này thì những người không có năng lực hoặc yếu sẽ là tâm điểm của sự chỉ trỏ của mọi người.

Jeon Jungkook một trong những người vô năng trong thế giới nhưng không hiểu vì lý do gì cậu lại được nhập học vào học viện đứng đầu nổi tiếng với Thất Đại Thần.

Gồm bảy người mạnh nhất học viên, được cho là trụ cột của học viên này.

Ship:
Vkook-Đam
Sumin-Đam
Sope-Đam
Namjin-Ngôn
Linhoon-Ngôn



yoonmin​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Mang theo tiệm vàng xuyên 70, pháo hôi nữ phối...
  • Nhất Thế Chi Tôn FULL
  • (Coutryhumans/Vietnamharem)Cái kết có hậu cho kẻ...
  • Giữ lấy nhau khi còn có thể (bắcxkhang)
  • Nana-ÁNH SÁNG GIỮA HAI THẾ GIỚI
  • [DROP] [ AllBoi ] [ BBB x Mafia Elemental] Boi ở...
  • ||Bts-Linhoon|| Thế Giới Của Những Dị Nhân
    Chap 1: Học viên mới


    Giảng viên bước vào cùng theo đó là một học viên mới: "Cả lớp trật tự!

    Hôm nay lớp chúng ta có học viên mới!

    Em tự giới thiệu bản thân đi"

    "Tôi là Min Suga, khả năng của tôi mà nói ra thì mấy người sẽ sợ hãi đó"

    "Là gì mà cậu ta tự tin dữ vậy??"

    "Chắc chắn cũng thuộc dạng khủng lắm, vì cậu ta là em trai của một trong Thất Đại Thần mà"

    ---------------

    "Tôi là Jung Hoseok, tôi có khả năng điều khiển sắt"

    "Tôi biết cậu ta, cậu ta là Thiết nhân của thành phố B"

    "Là người điều khiển sắt sao??"

    ---------------

    "Lai Guanlin, tôi có thể cường hóa mọi thứ "

    Lai Guanlin, cái tên hot nhất đầu năm nay.

    Kẻ đấu ngang cơ với Quý thần của Thất Đại Thần.

    Bây giờ anh ta lại nhập học học viên này, không phải ngôi vị của Thất Đại Thần lung lay hay sao??

    "Cậu ta là người đã đấu bất phân thắng bại với Quý thần, Quái nhân Lai Guanlin"

    "Đấu ngang với Quý thần luôn sao??"

    ---------------

    Ở một căn nhà kho sau trường học, có tiếng hét phát ra từ bên trong.

    Tiếng hét đó là Phế nhân duy nhất trong trường, Jeon Jungkook.

    Cậu cố gượng dậy, gương mặt đã bầm tím cùng theo đó là máu chảy ở khóe môi.

    Một học viên dùng chân đá vào bụng khiến cậu thổ huyết, cậu ta cười đắc ý cúi xuống nắm lấy đầu của cậu lên mà châm chọc: "Jeon Jungkook à~tại sao mày lại vào được học viên dành cho dị nhân như vậy hả??".

    "Làm ơn......làm ơn tha cho tôi......"

    Cậu yếu ớt van xin với cơ thể đầy thương tích nằm vật vã trên nền đất lạnh.

    Cậu cố thoát khỏi những con người kia nhưng lại bị tóm được.

    Tiếng hét thất thanh vọng ra bên ngoài, tiếp theo đó là những tiếng hét tuyệt vọng cùng với tiếng va chạm của kim loại.

    Sau một lúc thì tiếng hét đã không còn vọng ra nữa, nhóm học viên kia bước ra với gương mặt vui vẻ xen lẫn chút mệt mỏi.

    Jeon Jungkook nằm trong căn nhà kho với đôi mắt vô hồn nhìn ra ngoài thể hiện sự tuyệt vọng đối với thế giới này.

    Máu của cậu không ngừng lan ra nhuộm đỏ nền đất, nước mắt còn động lại trên khóe mắt.

    Tại sao cậu phải chịu đựng những chuyện này, chẳng lẽ chỉ vì câu không có năng lực thôi sao??

    ---------------

    Park Jimin nhíu mày nhìn cô gái đang đi đi lại lại trước mặt mình hỏi: "Làm gì mà mày đi qua đi lại quài vậy, Jin??"

    Kim Seok Jin đứng lại nở một nụ cười có chút quỷ dị: "Tao nghe nói có ba học viên nam mới vừa nhập học học viên chúng ta"

    Park Jimin chán nản hỏi tiếp: " Vậy thì sao??"

    Kim Seok Jin ngồi xuống cạnh Jimin nói: "Trong đó có em trai song sinh của Min Yoongi"

    Park Jimin ngán ngẩm hỏi: "Chuyện đó quan trọng lắm à??"

    "Mày không thấy sẽ rất vui nếu chúng ta chọc cậu ta chút sao??"

    Jin nhìn Jimin mong chờ cậu "ừm" một tiếng nhưng đáp lại là tiếng gió ngoài cửa sổ.

    Cô đành chuyển đối tượng nở một nụ cười đểu nhìn sang Park Jihoon đang ngồi chán nản nhìn ra cửa sổ.

    Park Jihoon ngán ngẩm cầm ly cafe lên uống một hơi rồi nói: "Tao không có hứng thú"

    Jin bước lại chỗ Park Jihoon đang nhìn xuống căn nhà sau trường: "Mày vẫn còn quan sát học viên Jeon sao??"

    Park Jihoon mệt mỏi gật đầu thừa nhận: "Phải, hôm nay cậu ta lại bị đánh một trận nhừ tử nữa rồi"

    Park Jimin có chút châm chọc lên tiếng: "Tao không ngờ mày lại hứng thú với cậu ta lâu dữ như vậy đó!"

    Kim Seok Jin cũng nói thêm: "Phải!

    Đã hai năm rồi!"

    Park Jihoon quay đầu lại nhìn Jin và Jimin hỏi: "Bộ hai đứa bây không tò mò siêu năng lực của cậu ta là gì sao??"

    "Lúc đầu thì có, nhưng đã hai năm rồi mà không có kết quả gì."

    Park Jimin dựa người ra sau ghế nói.

    Park Jihoon cười nhép mép nói: "Kiên nhẫn đi, kết quả sẽ không khiến hai đứa bây thất vọng đâu"

    "Làm như mày biết nó là gì vậy."

    Kim Seok Jin bĩu môi tiếp lời.

    ---------------

    Min Yoongi đứng dựa trước cửa lớp học với bộ đồng phục dành cho Thất Đại Thần.

    "Yo!

    Em trai của anh!"

    Min Suga nhíu mày bước đến chỗ anh trai của mình hỏi: "Chuyện gì xảy ra với mặt của anh vậy??"

    "À, chọc chó thôi đó mà"

    Trên mặt Yoongi là một vết thương lớn trải dài từ trán xuống xương hàm ở góc mặt bên phải.

    Vết thương còn đang chảy máu, nhìn có đáng sợ không cơ chứ!?

    "Con chó này cũng dữ quá rồi"

    Park Jimin cùng Park Jihoon đi lướt qua hai anh em họ, cậu liếc nhìn gương mặt của Min Yoongi rồi bước thẳng qua.

    "Cha!

    Ánh mắt sắc lạnh thật đó!"

    "Cậu ta mặc đồng phục khác với các học viên"

    "Cậu ta là hội trưởng Park của hội học viên, Park Jimin, cô gái đi phía sau câu ta là thư ký Park của cậu ta, Park Jihoon.

    Đó là đồng phục của Thất Đại Thần, anh đang mặc luôn đây này!"

    "Vâng, mà cô thư ký đó xinh thật đó!"

    Min Suga mỉm cười nhìn bóng lưng của Park Jihoon.

    "Có tin đồn cô ta là người yêu của học trưởng, biết sợ thì đừng động vào"

    "Vậy thì càng vui không phải sao??"

    "Haizzz~~ em vẫn thích đâm đầu vào mấy chuyện nguy hiểm"

    ---------------

    "Còn sống không vậy, Jeon Jungkook??"

    Jeon Jungkook mơ hồ nhìn Park Jimin và Park Jihoon, ánh mắt thất thần ngồi dậy nói: "Tôi không sao"

    Jeon Jungkook gượng dậy, lết tấm thân tàn tạ của mình bước đi.

    Park Jihoon nở một nụ cười tự mãn nhìn Park Jimin nói: "Tao thấy cậu ta sắp thức tỉnh sức mạnh rồi đó"

    "Tao lại cảm thấy cậu ta sắp bị bạo hành đến chết rồi!"

    "Không có chuyện đó đâu!

    Chúng ta cũng mau đi thôi"

    "Ừm "

    ---------------

    *Bùm*

    Tiếng nổ phát ra từ nhà ăn, Jung Hoseok bước ra từ trong làn khói của bụi đất.

    Gương mặt xám xịt nhìn người học viên đang nằm vất vả trước mắt nói: "Đã nói là đừng có chọc giận tôi rồi mà"

    "Ch....chuyện gì vừa xảy ra vậy!?"

    "Cậu ta vừa phá hủy nhà ăn trong một chiêu"

    "Ở đây là lợi thế của cậu ta mà"

    "Không tồi nha~"

    Tiếng cảm thán phát lên với giọng nói trầm khàn khiến tất cả mọi người chú ý mà quay lại.

    "Đ....đó là......"

    "KIM TAEHYUNG!!"

    Anh liếc nhìn đám học viên trước mắt hỏi: "Bộ thấy tôi ở đây lạ lắm à??"

    "À Không Không......"

    Đám học viên lắc đầu liên tục như sợ hãi điều gì đó.

    Jung Hoseok nhíu mày nhìn Kim Taehyung hỏi: "Anh là ai!?"

    Kim Taehyung mỉm cười tự giới thiệu bản thân: "Tôi là Kim Taehyung, một trong Thất Đại Thần của trường"

    "Tôi không quan tâm anh là thần hay quỷ, đừng có lại gần tôi"

    "Cậu khó ở quá đó!"

    ---------------

    "Tôi không ngờ là cậu sẽ đồng ý gia nhập học viên này đó!"

    Kim Seok Jin từ xa bước đến chỗ của Lai Guanlin.

    "Người có năng lực hiếm như cô còn chấp nhận huống hồ kẻ có năng lực đại trà như tôi"

    "Cậu đến đây vì Quý thần phải không??"

    Giọng nói phát ra từ phía sau, Kim Namjoon khoác vai Lai Guanlin nở một nụ cười nửa miệng.

    Guanlin nhìn Kim Namjoon rồi chuyển mắt sang hướng khác nói: "Trận đấu của tôi và cô ta vẫn chưa xong đâu"

    "Nói thật tôi không nghĩ cậu sẽ bất phân thắng bại với Quý thần của chúng tôi đâu".

    Jin bước đến ngồi đối diện với hai người họ.

    Guanlin khó chịu ra mặt hỏi: "Hai người đến đây chỉ để nói vậy thôi hay sao hả!?"

    Kim Seok Jin chu môi nói: "Rồi rồi, bạn học Guanlin, sắp có cuộc thi đầu năm xếp hạng năng lực của các học viên, đừng để bị mất mặt đó, Quái nhân Guanlin"

    "Tôi biết rồi, Tinh thần"

    Kim Seok Jin bĩu môi nói: "Đừng gọi tôi như vậy, nghe kì lắm!"

    Kim Namjoon cũng tỏ ý bất mãn: "Tôi còn bị gọi là Quái vật nghìn mặt đây"

    "Thì tôi gọi anh là Hóa thần mà"

    Kim Namjoon lập tức từ chối: "Thôi khỏi, gọi tên dùm tôi một cái"

    Lai Guanlin chỉ ngón tay cái vào Kim Namjoon nói: "Tôi đồng tình với anh ta"

    "Rồi rồi, gọi tên được chưa?"

    ---------------

    Jeon Jungkook vừa bước vào đã có một cô gái đứng trước cửa chào mừng cậu: "Mừng cậu chủ trở về!"

    "......"

    Cậu không nói gì chỉ gật nhẹ đầu rồi tháo đôi giày đang mang ra.

    Cô gái đó để ý đến gương mặt điển trai của cậu lại bị bầm giập nữa rồi.

    "Cậu chủ lại để bị thương nữa rồi, cứ như vậy không được đâu cậu chủ"

    "Tôi biết rồi"

    "Tôi đã chuẩn bị nước tắm rồi, cậu vào tắm rồi ra ăn cơm"

    "Xin lỗi, Byeol!

    Tôi không đói"

    Jeon Jungkook từ khi bước vào gương mặt đã xám xịt, cúi thấp xuống.

    Cứ như vậy thì cậu chủ của cô sẽ ra sao đây??

    ---------------Sáng hôm sau---------------

    Byeol mở hé cửa ra hỏi: "Cậu chủ!

    Hôm nay cậu chủ không đến học viên sao??"

    Jeon Jungkook nằm cuộn chăn trong phòng nói vọng ra: "Hôm nay tôi cảm thấy hơi mệt, tôi không muốn đi học"

    "Vậy cậu chủ nghỉ ngơi đi, tôi sẽ xin nghỉ cho cậu chủ"

    "Cảm ơn cô, Byeol"

    Byeol mỉm cười rồi đóng cửa lại, bỏ đi.

    ---------------

    BamBam từ xa bước đến bàn Jeon Somi ăn trưa hỏi: "Hôm nay Jeon Jungkook không đi học à??"

    Jeon Somi vừa ăn vừa trả lời BamBam: "Hình như là vậy, lúc sáng tôi không gặp cậu ta, mà cậu kiếm cậu ta làm gì vậy??"

    "Sáng giờ không thấy nên thắc mắc thôi"

    Jeon Somi có ý châm chọc nói: "Cậu mà cứ để ý cậu ta như vậy thì tôi sẽ nghĩ là cậu thích cậu ta đó"

    "Tôi tưởng là cô luôn nghĩ tôi thích cậu ta chứ"

    Somi bất ngờ hỏi: "Ồ~vậy là đang thừa nhận à?".

    "Không!"

    Gương mặt gượng đỏ lên, cương quyết phủ nhận.

    Somi nhướng mày tiếp tục ăn bữa trưa của mình, cô quá hiểu anh ta mà.

    ---------------

    Kim Seok Jin buôn lời châm chọc nhìn Park Jihoon đang ngồi trong mớ giấy tờ mà đáng ra là của bảy người làm: "Mấy bữa nay cậu ta không đi học rồi, Jihoon"

    "Tao biết rồi"

    Giờ cô không có nhiều thời gian quan tâm đến Jeon Jungkook.

    Công việc của bảy người vậy mà lại đổ hết lên đầu cô như vậy mà còn chọc cô nữa.

    Khiến Jimin đang ngồi đọc sách cũng cảm thấy khó chịu lên tiếng hỏi: "Nay mày có vẻ rãnh quá nhỉ, Jin!?"

    Kim Seok Jin chống tay đáp: "Tao lúc nào mà không rãnh chứ!"

    Park Jihoon ném một tệp giấy vào người Jin rồi nhăn nhó nói: "Đi lo cho cuộc thi đầu năm đi, Jin!"

    "Dữ quá à~"

    Kim Seok Jin chu môi bước ra ngoài, Jihoon với gương mặt chù ụ ngồi xem đống giấy tờ trên bàn.

    Bất chợt cánh cửa mở ra, Lisa bước vào với bộ dạng lấm lem như vừa té xuống vũng bùn.

    Park Jimin nhăn mặt hỏi: "Làm gì mà mày dơ quá vậy??"

    LaLisa vừa chải chuốt lại mái tóc của mình vừa nói: "Mấy lũ quái vật ngoài kia dơ quá!

    Sơ ý một chút là biến thành bộ dạng này rồi, Jihoon, lấy cho tao cái khăn đi"

    Park Jihoon nắm chặt cây bút trên tay nói: "Tay chân đầy đủ, tự đi mà lấy!"

    LaLisa bị dọa cho đứng hình hỏi Park Jimin: "Nay sao nó khó ở vậy??"

    "Đừng có chọc nó, coi chừng nó cho mày vào bộ sưu tập đá quý của nó bây giờ"

    LaLisa thở dài chuyển chủ đề hỏi: "Haizzz~~mấy ông Tam thần kia đâu rồi??"

    Park Jimin nhúng vai đáp: "Ai mà biết, dù sao họ cũng không thích làm mấy việc này"

    "Toàn mấy gã bất trị"

    "So với mấy gã đó tôi lại hứng thú với học viên Jeon hơn"

    "Nhưng mấy bữa nay cậu ta nghỉ học rồi"

    Park Jihoon câm nín, gương mặt xám xịt tỏa sát khí khắp căn phòng.

    LaLisa cảm giác bất ổn nên chạy trước, Park Jimin cũng tính rén bước ra nhưng.........

    *Bùm*

    "Tiếng gì vậy??"

    "Hình như tiếng đó phát ra từ phòng hội học viên"

    "Chắc lại xích mích chút chuyện ấy mà"

    Kim Taehyung từ bên ngoài bước vào đã nhìn thấy những cột đá quý trồi lên từ mặt đất.

    Phía bên kia là Park Jimin đang ngồi trên đống đất đá, những mảnh vụng đá quý vương vãi khắp sàn nhà.

    Đó là năng lực của Quý thần, Park Jihoon.

    Kim Taehyung xoa xoa cổ hỏi: "Làm gì mà tan quan dữ vậy??"

    Park Jihoon phớt lờ câu hỏi đó mà hỏi ngược lại Taehyung: "Nay mày tới đây làm gì??"

    "Nè nè!

    Tao cũng là một trong Thất Đại Thần mà, tính đuổi tao đi như vậy sao??"

    Park Jihoon ngán ngẩm đáp: "Thất với chả thần, cũng chỉ là cái danh thôi"

    "Nó chọc mày hay sao mà mày ra tay mạnh dữ vậy??"

    Kim Taehyung chỉ tay về phía Park Jimin đang gượng dậy xoa xoa vành trán bị sưng một cục to tướng.

    "Mày nhiều lời quá!

    Cầm cái này rồi cút đi dùm cái!"

    Park Jihoon nói rồi ném một mảnh giấy về phía Taehyung.

    Anh cầm mảnh giấy thắc mắc hỏi: "Cái gì đây??"

    Park Jihoon mệt mỏi kéo ghế ngồi xuống rồi đáp: "Địa chỉ nhà bạn học Jeon, mấy bữa nay cậu ta không đi học nên tao không yên tâm lắm"

    Anh vẫn không hiểu tại sao lại là anh: "Vậy thì liên quan gì đến tao??"

    Park Jihoon tròn mắt nhìn anh đáp: "Thì tao bận, mày đi xem tình hình của cậu ta giúp tao"

    "Tại sao tao phải làm vậy??"

    "Vậy mày có chịu đi không!?"

    Park Jihoon nhíu mày nhìn Kim Taehyung, có thể thấy không khí đang bắt đầu biến động.

    Anh đành cầm địa chỉ bỏ đi, Park Jihoon là người không chỉ có ngoài hình xinh đẹp mà còn có năng lực đáng sợ khiến bất cứ ai cũng phải dè chừng.

    Park Jihoon khoanh tay nói: "Đi từ trước có phải tốt hơn không?

    Còn mày nữa, mau đứng dậy đi chứ!"

    Park Jimin bất mãn nói: "Mày ra tay mạnh thật đó, trầy mất gương mặt điển trai của tao rồi!"

    "Mày lãi nhãi đủ rồi đó!

    Mau đi kiếm hai cái tên bất trị còn lại đi!"

    Park Jimin ngồi dậy bĩu môi, riết rồi không biết ai là hội trưởng ai là thư ký nữa.

    Haizzz~~

    ---------------

    Ting tong~

    Kim Taehyung đứng trước cửa nhà Jeon Jungkook bấm chuông cửa mà miệng cứ không ngừng lầm bầm: "Mệt quá đi, sao mình lại phải làm mấy chuyện này cơ chứ?"

    Đột nhiên cánh cổng tự động mở ra khiến cho Kim Taehyung một phen giật mình.

    Cửa tự động à?

    Nhà xây kiểu cổ điển mà cũng có những tính năng hiện đại này thường là người có tiền.

    Nhưng Jeon Jungkook nhìn đi nhìn lại chẳng thấy cậu có chút khí chất nào của người có tiền cả.

    Kim Taehyung từ từ bước vào, vừa vào đã nhìn thấy một con mèo đen kỳ lạ.

    Nó nhìn chằm chằm anh với đôi mắt ánh kim có chút kì quái.

    Đột nhiên có tiếng người gọi từ phía sau khiến anh hú hồn.

    "Chào cậu!

    Cậu là ai vậy!?"

    Anh giữ bình tĩnh đáp: "À à tôi là thành viên của hội học viên của học viện, mấy bữa nay không thấy bạn học Jeon đến lớp nên tôi đến xem tình hình"

    Byeol nở một nụ cười lịch sử nói: "À, cậu chủ nhà tôi cảm thấy không khỏe nên nghỉ vài ngày thôi, không có gì nghiêm trọng cả"

    "À ờ, vậy tôi gặp cậu ta có được không??"

    "Được, cậu đi theo tôi"

    Kim Taehyung theo bước Byeol đến căn phòng phía sau.

    Jeon Jungkook đang nằm cuộn tròn trong chăn ngủ mà không hề hay biết cánh cửa phòng mình đang được mở ra.

    "Cậu chủ!

    Có bạn học đến thăm cậu!"

    "Bạn học??

    Bạn học nào??".

    Nghe đến hai chữ này khiến cậu có chút mơ hồ.

    Byeol thấy cậu vẫn chưa ngồi dậy nên nói tiếp: "Là thành viên của hội học viên"

    Jeon Jungkook ngồi bật dậy, cậu đang thắc mắc tại sao thành viên của hội học viên lại đến đây thì Kim Taehyung bước vào.

    Anh liếc nhìn xung quanh căn phòng bừa bộn của cậu, ánh mắt dừng lại ở chỗ của cậu.

    Cậu với gương mặt ngơ ngác, đầu tóc rối bù nhìn là biết vừa mới ngủ dậy.

    "Cậu mau đi rửa mặt đi!"

    Bộ dạng nghiêm túc này của anh khiến cậu có chút không quen nên chỉ biết "Ú ớ" vài tiếng rồi lật đật đứng dậy chạy vào nhà vệ sinh.

    Byeol thu dọn sạch sẽ rồi đi xuống bếp pha trà.

    ---------------Trong nhà vệ sinh ---------------

    Jeon Jungkook nhìn vào gương, ôi trời đất ơi!!

    Cái bộ dạng hiện tại của cậu là sao đây!?

    Mất mặt quá đi!

    Cậu vỗ vỗ hai má rồi chải lại tóc tai bước ra ngoài.

    Kim Taehyung đang ngồi uống trà mà Byeol vừa bưng lên, anh thấy cậu bước ra thì cười khẩy đặt tách trà xuống bắt chéo chân nói: "Cậu có vẻ vẫn còn rất khỏe nhỉ?"

    "Anh đến đây làm gì??"

    "Jihoon kêu tôi đến đây xem cậu bị gì mà mấy bữa nay không đi học, dù sao thì cuộc thi đầu năm cũng sắp đến rồi"

    "Năm nay tôi không tham gia cuộc thi đó nên không cần phải là đến xem tình hình của tôi đâu."

    Jungkook vừa nói vừa bước đến bàn ngồi.

    Anh tỏ vẻ bất ngờ hỏi: "Sao cậu lại không tham gia chứ??"

    "Lúc nào mà tôi không đứng chót bảng xếp hạng chứ!"

    Kim Taehyung chống cầm nhìn Jeon Jungkook đang khó chịu nhìn mình, anh cười nham nhở hỏi: "Sao cậu không tự tin chút nào vậy??"

    Jeon Jungkook không quan tâm đến câu hỏi đó của anh mà hỏi: "Uống trà xong rồi chứ!?"

    "Tất nhiên là chưa rồi, trà ngon như vậy mà uống vội thì tiếc lắm!".

    Anh cầm tách trà lên uống nhưng mắt thì nhìn chằm chằm vào cậu đang ngồi đối diện.

    "Anh cầm nguyên bình trà về đi!"

    "Không được đâu, làm vậy người đi đường sẽ nghĩ tôi không bình thường đó"

    "Anh bình thường từ khi nào vậy??"

    Kim Taehyung tỏ vẻ đáng thương nói: "Tàn nhẫn quá!

    Sao tôi đi đâu cũng bị đuổi vậy hả!?"

    "Tại anh phiền phức!

    Cút đi!"

    "Nè!

    Tôi vẫn chưa uống trà xong mà!"

    "Mau cút đi!

    Cút đi!"

    Uống trà nghe người đối diện cứ xua đuổi như vậy thì mặt có dày cỡ nào cũng không ngồi lại lâu được.

    Anh đứng dậy với gương mặt không vui nhưng Jeon Jungkook vẫn không ngừng lãi nhãi nên anh đành bỏ đi, nhưng anh không quên quay lại nói với Jungkook.

    "Nhớ quay lại học viên sớm đó!"

    Anh bỏ đi, Jeon Jungkook với ánh mắt kiên định tự nói với bản thân: "Có làm gì thì phế nhân vẫn chỉ là phế nhân thôi!"

    ---------------

    "Cậu là Thiết nhân mà mọi người đồn đại sao??"

    Min Suga ngồi đối diện với Jung Hoseok hỏi.

    Jung Hoseok nhíu mày nhìn chàng trai da trắng trước mặt mình nói: "Cậu là......?"

    "Tôi là Min Suga, em trai của Gian thần"

    "Cậu muốn gì??"

    Min Suga tỏ vẻ tổn thương nói: "Cậu nói vậy là sao hả!?

    Tôi chỉ muốn kết bạn với cậu thôi mà"

    "Tôi không có hứng thú với cậu"

    "Sao vậy??

    Tôi là em trai của Gian thần mà"

    Jung Hoseok kiên định đáp: "Vậy thì tôi lại càng không hứng thú"

    "Thật sao?"

    Min Suga nở một nụ cười nham hiểm rồi đột nhiên anh ta biến mất, Jung Hoseok bất ngờ nhìn quanh thì chợt giật mình.

    Min Suga xuất hiện ngay sau lưng cậu ta, anh ta còn cười nhăn nhở khiến cậu khó chịu.

    "Làm ơn dẹp cái điệu cười đó giúp tôi"

    "Sao vậy??

    Cậu không thích điệu cười này sao??"

    Min Suga đưa gương mặt đểu cáng lại gần Hoseok, cậu khó chịu đưa tay đẩy ra: "Đừng có ép tôi"

    Tay còn lại đưa lên, những mảnh kim loại sắc nhọn dần xuất hiện.

    Cậu phi thẳng chúng vào mặt anh ta, nhưng không hiểu tại sao anh ta lại biến mất một lần nữa.

    "Tôi là người điều khiển thời gian nên chắc cũng được cho là Gian thần thứ hai nhỉ?

    "

    Cậu chớp mắt một cái Min Suga đã xuất hiện ngay trước mắt cậu, trên tay anh ta là những mảnh kim loại lúc nãy.

    Không tin được, anh ta bắt được hết chúng sao??

    Cậu từ ngỡ ngàng rồi cắn răng tỏ thái độ khó chịu nhìn anh ta.

    Min Suga thả những mảnh kim loại kia xuống đất nói: "Thôi nào, cậu không cảm thấy tôi rất mạnh sao??"

    "Cút ra chỗ khác!

    Tôi không muốn dây dưa với loại người như cậu"

    "Đau lòng thật đó!

    Tôi đang cố kết bạn với cậu vậy mà"

    "Tránh ra!"

    Jung Hoseok đẩy mạnh Min Suga sang một bên rồi bỏ đi.

    Đi từ xa vẫn còn có thể nghe thấy tiếng cười lớn phía sau của anh ta.

    Ruột cuộc là anh ta muốn gì chứ??

    -------------Ở thư viện hoàng gia--------------

    Park Jimin vừa bước vào đã choáng váng khi nhìn thấy đống sách trước mặt.

    Đây không phải lần đầu cậu đến đây nhưng vẫn không khỏi choáng ngợp trước sự giàu có về kiến thức trước mặt.

    Cậu thở dài bước đến lễ tân, ở đây không có người mà có một bàn máy tính trước mặt, mở bản đồ lên thì phát hiện ra Min Yoongi cũng có ở đây nhưng mà sao hai tên đó lại ở xa nhau quá vậy??

    Cũng không gần chỗ này chút nào!

    "Chắc phải đi kiếm tên Gian thần đó trước rồi!"

    Cậu lưu lại bản đồ vào đồng hồ đeo tay rồi bước đi kiếm Min Yoongi.

    Sau hơn nửa tiếng cuối cùng cậu vẫn không nhìn thấy Min Yoongi đâu.

    Park Jimin hậm hực mở chiếc đồng hồ trên tay lên: "Anh ta chắc lại dịch chuyển đi đâu đó nữa rồi !

    Cái tên khốn đó!"

    "Cậu kiếm ai mà trông bực bội vậy??"

    Min Yoongi xuất hiện lơ lửng phía sau cậu nói.

    "Má ơi!

    Giật cả mình!!

    Anh là ma hả!?

    Min Yoongi!!"

    Min Yoongi vô tội hỏi: "Tự nhiên la tôi là sao??"

    Park Jimin bực mình nãy giờ cuối cùng cũng tìm thấy tên Gian thần đáng ghét này.

    Cậu kéo tai Min Yoongi qua chỗ của Kim Namjoon nói: "Hai cái con người vô trách nhiệm các người còn không mau trở về giúp mọi người sắp xếp cho cuộc thi sắp tới!"

    Min Yoongi nắm lấy tay Park Jimin chạy theo phía sau nói: "Ấy ấy!

    Có gì từ từ nói, bỏ tai tôi ra đi, Park Jimin!"

    "Tôi mà bỏ ra thế nào anh cũng chạy đi mất!"

    "Tôi sẽ không chạy đâu!

    Mau bỏ tay ra đi!

    Kim Namjoon!

    Cứu tao!"

    "Thân ai nấy lo đi mày!"

    Kim Namjoon nói rồi chạy đi trước để lại Min Yoongi chật vật bị kéo đi như cho heo đi thiến.

    ---------------Ngày hôm sau---------------

    "Ây da!

    Cái tai của tôi!".Min Yoongi ngồi vuốt vuốt vành tai bị kéo đến đỏ ửng của mình.

    Kim Taehyung kéo ghế ngồi xuống hỏi: "Tai mày bị sao vậy, Yoongi?"

    "Do hội trưởng hội học viên đó!

    Cậu ta đúng là bạo lực mà!"

    "Nó chưa kéo đứt ra là may lắm rồi, ở đó mà than vãn."

    Park Jihoon ngồi xuống gần đó nói.
     
    ||Bts-Linhoon|| Thế Giới Của Những Dị Nhân
    Chap 2: Thức tỉnh


    "Kéo đứt là tôi đi luôn rồi chứ không có ngồi đây than thở như vậy đâu"

    Park Jihoon không quan tâm nói: "Sao cũng được"

    "Lisa lại đi đâu mất tiêu rồi??"

    Min Yoongi nhìn quanh hỏi.

    Park Jihoon mệt mỏi đáp: "Đi làm nhiệm vụ với Jin rồi"

    Min Yoongi không yên hỏi tiếp: "Như vậy có được không??

    Tuần sau là cuộc thi đầu năm khai mạc rồi"

    "Nhiệm vụ nhỏ thôi, không tốn nhiều thời gian của họ đâu"

    "Ờ"

    Bộ dạng chán nản của anh ta khiến Park Jimin bực mình kéo anh ta ngồi dậy nói: "Từ bây giờ anh sẽ là thư ký thứ hai của tôi, lo mà làm việc đi!"

    "Cái gì!?"

    Sao tự nhiên lại bị bắt làm thư ký cho hội trưởng hội học viên như vậy chứ??

    Nhưng hình như chỉ có anh ta cảm thấy suy sụp thôi.

    Nhìn xem ánh mắt của Park Jihoon kia là hiểu cô ta vui cỡ nào rồi.

    ---------------

    Byeol cầm áo khoác của Jungkook hỏi: "Cậu chủ có tham gia cuộc thi đầu năm không??"

    "Tôi là Phế nhân vô năng, tham gia chỉ có nước ăn đòn thôi"

    "Cậu chủ đừng nói vậy mà, chỉ là cậu chủ chưa thức tỉnh năng lực thôi!"

    "Được rồi, Byeol.

    Tôi phải đi học đây!"

    "Cậu chủ đi học vui vẻ!"

    Cánh cổng nhà đống lại, Byeol vẫn đưa mắt nhìn theo hướng Jeon Jungkook vừa chạy đi.

    Đối với cô Jungkook như cậu em trai nhỏ cần được bảo vệ nhưng người hầu thấp cổ bé họng như cô thì làm được gì ngoài chăm sóc tốt cho cậu chủ chứ!?

    ---------------

    "Jeon Jungkook!!"

    Cậu đang đi trên đường thì đột nhiên có người gọi tên cậu.

    Cậu quay lại thì nhìn thấy Jung Hoseok đứng bên đường đang vẫy tay về phía cậu.

    "Ah~anh Hoseok!!"

    Jeon Jungkook vui vẻ vẫy tay chạy tới chỗ của Jung Hoseok.

    Jung Hoseok xoa nhẹ đầu của cậu hỏi: "Hôm nay em đi học à??"

    "Vâng!"

    "Vậy anh em mình đi chung đi!"

    "À"

    Bây giờ Jeon Jungkook mới để ý bộ đồng phục Jung Hoseok đang mặc.

    Cậu từ bất ngờ chuyển sang vui vẻ vì cậu biết Jung Hoseok rất mạnh, chắc chắn sẽ được mọi người tôn trọng giống như Thất Đại Thần.

    "Em đang nghĩ gì vậy??"

    Jung Hoseok nhìn cậu thắc mắc hỏi.

    "À không có gì đâu, mình đi học thôi, anh Hoseok"

    "Ừm"

    ---------------

    Park Jimin vừa bước vào thì Kim Namjoon đã xoay ghế lại hỏi: "Cuộc thi lần này khác với mọi năm nhỉ!?"

    "Phải!

    Là đấu loại trực tiếp."

    Park Jimin mệt mỏi xoa xoa gáy đáp.

    "Vậy phải chuẩn bị thật nhiều gạch thay rồi"

    Câu nói đó của Namjoon khiến mọi người phải quay lại, nói vậy là có ý gì??

    "Làm gì nhìn tôi dữ vậy??

    Bộ mấy người nghĩ chỉ cần chúng ta nương tay là được sao??

    Vừa có ba học viên mới vào, một là em trai của Min Yoongi, hai là Thiết nhân, ba là Lai Guanlin người đấu tay đôi được với Jihoon"

    Nghe đến tên Lai Guanlin, Jihoon nhăn nhó hỏi: "Tên đó gia nhập trường mình hồi nào vậy??"

    Jimin ngồi xuống ghế đáp: "Ba người họ nhập học chung một ngày, là cái hôm Jin định đi chọc em trai của Gian thần một chút đó"

    Park Jihoon vẻ khó hiểu hỏi tiếp: "Sao không ai nói với tao hết vậy??"

    Jimin lấy miếng che mắt trên bàn, dựa người ra sau đáp: "Nói với mày làm gì?

    Mày đâu có hứng thú"

    "Sao lại không?

    Hắn ta đáng sợ lắm!

    Có đụng độ với hắn thì đừng có nương tay đó!"

    Lần đầu nghe Park Jihoon nói vậy, bình thường cô toàn bảo phải nương tay thôi.

    Park Jimin không quan tâm lắm mà gác chân lên bàn ngủ.

    Kim Namjoon thì quay sang nhìn Min Yoongi đang ngồi lủi thủi một góc bên kia.

    "Mày mau đứng dậy đi chứ!"

    Min Yoongi yểu xìu nói: "Tao không thể dậy nổi, tao nghĩ tao bị bệnh rồi"

    Kim Taehyung bước đến kéo Yoongi đứng dậy nói: "Bệnh của mày là bệnh lười, mau qua kia làm việc đi nhanh lên"

    "Mày thử đặt mình trong hoàn cảnh của tao đi rồi biết!"

    Kim Taehyung gật đầu cho có lệ rồi nói: "Rồi rồi, mày mau đi làm việc đi!

    Park Jimin tỉnh dậy mà thấy mọi việc vẫn chưa làm xong thế nào mày cũng no đòn cho coi"

    "Hức hức......lúc nào tao cũng bị bắt nạt hết"

    ---------------

    Jung Hoseok đang đứng chờ trước lớp học của Jeon Jungkook nhưng đột nhiên cậu ta cảm thấy lạnh sống lưng.

    Liếc nhìn sang bên cạnh, ra là con dĩa Min Suga lại bắt đầu bám lấy cậu ta.

    Jeon Jungkook vừa bước ra đã nhìn thấy Min Suga ôm chầm lấy Jung Hoseok trông rất thân thiết.

    Cậu như đông cứng lại, không biết nên làm gì thì đột nhiên có một bàn tay từ đâu kéo cậu đi.

    Sau một lúc không nhìn thấy cậu bước ra nên Jung Hoseok cảm thấy bất an.

    Cậu ta đá thẳng vào bộ hạ của Min Suga khiến anh ta buông cậu ta ra, ôm lấy thứ đang đau nhói khi mà rên rỉ.

    "Cậu......cậu chơi dơ quá đó!"

    Min Suga nhăn nhó nói.

    "Đừng trách tôi, có trách thì trách cậu quá phiền phức"

    Jung Hoseok bỏ đi, trong lớp học không thấy Jungkook đâu.

    Cậu ta sốt sắng đi kiếm Jeon Jungkook đã hẹn đi ăn trưa với cậu ta.

    Sau một lúc, vẫn không thấy cậu đâu.

    Mồ hôi đã thấm vào cổ áo của chiếc áo sơ mi trắng, Jung Hoseok lại còn phải cắt đuôi con đĩa Min Suga kia nữa.

    Thật là, bây giờ cậu đang ở đâu??

    "Cậu đang đi kiếm ai sao??"

    Trời ơi!

    Vừa nhắc là anh ta đứng ngay bên cạnh.

    Coi bộ cú lúc nãy cậu ta thật sự đã nương rồi, Jung Hoseok thở hổn hển nhìn Min Suga đang cười nhăn nhở bên cạnh.

    "Tôi đang kiếm Jeon Jungkook!!"

    Min Suga có vẻ bất ngờ, nụ cười trên môi cũng tắt dần.

    "Cậu đang kiếm......Jeon Jungkook!?"

    Jung Hoseok gật đầu, sao anh ta lại trưng cái gương mặt không thể tin được đó chứ!?

    "Có phải là cái cậu nhóc tóc đen, cao khoảng chừng này, có hình xăm trên mu bàn tay, học lớp lúc nãy chúng ta đứng không??"

    Min Suga mô tả Jeon Jungkook theo những gì anh ta nhớ.

    "Ờ......phải!"

    Vừa dứt câu phía xa kia có một vụ nổ, các học sinh xung quanh bịt tai lại, có người còn ngất ngay sau đó.

    Chuyện gì vậy??

    Máu từ tai chảy ra, Min Suga cảm thấy có chuyện bất ổn chạy đến chỗ phát ra tiếng nổ.

    Vừa tới nơi đã nhìn thấy Park Jimin và Park Jihoon đứng bên ngoài.

    Bên trong chỉ còn là đống đổ nát, Jeon Jungkook cùng với một học viên nữ được khiêng ra ngoài.

    "Chuyện gì xảy ra vậy!?

    Jungkook!!"

    Jung Hoseok chạy đến chỗ cậu, cậu ngất trên cán, dù Jung Hoseok có la hét thế nào cũng không tỉnh.

    Park Jihoon từ phía sau bước đến đặt tay lên vai cậu ta nói: "Cậu ta bất tỉnh rồi!

    Để cậu ta nghỉ ngơi đi"

    "Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra??"

    Jung Hoseok nắm chặt tay cậu hỏi Park Jihoon.

    Cô không biết trả lời sao chỉ ra hiệu cho người khiêng cậu đi.

    Nhìn Jeon Jungkook bị khiêng đi xa, bất chợt Jung Hoseok bước đến nắm lấy cổ áo Min Suga hỏi: "Chuyện gì đã xảy ra!?

    "

    Min Suga bối rối nói: "Tôi......tôi không biết, chỉ là lúc nãy thấy cậu ta bị đám học viên kéo đi đâu đó cùng với một học viên nữ thôi"

    Jung Hoseok nắm chặt cổ áo Min Suga nói: "Tại sao một học viên danh tiếng lại có tình trạng như thế này vậy hả!?"

    "Nè nè!

    Làm sao tôi biết được, tôi cũng mới nhập học thôi mà!"

    Jung Hoseok buông Min Suga ra, chuyển ánh mắt sang Park Jimin và Park Jihoon gần đó.

    "Các người là Thất Đại Thần phải không??"

    Park Jihoon gật đầu, cô thừa nhận mình đã quá để ý đến năng lực của Jungkook là gì mà không quan tâm đến cảm nhận của Jungkook.

    Đột nhiên Park Jimin khụy xuống, cậu ta ôm tai mình, một chất lỏng màu đỏ chảy ra.

    Chuyện gì vậy??

    Park Jihoon khụy xuống xem tình hình.

    "Là sóng âm"

    Giọng nói phát lên từ tên tầng hai, Lai Guanlin ngồi trên bệ của sổ.

    Mọi người vẫn còn đang bàng hoàng thì anh ta nói tiếp: "Sóng âm với cường độ cao làm màng nhĩ tổn thương, có hiện tượng ngất xỉu hoặc chảy máu tai"

    Park Jihoon nhăn mặt hỏi: "Ý của cậu, năng lực của Jeon Jungkook là sóng âm sao??"

    "Ai mà biết"

    Lai Guanlin nhúng vai bỏ đi, tên đáng ghét đó vẫn nói chuyện như thế.

    Cô quay sang đỡ Park Jimin đứng dậy rồi đỡ cậu ta bỏ đi.

    Jung Hoseok định tìm đến chỗ Jungkook thì bị Min Suga kéo lại nói: "Lúc nãy cậu ta ngất chắc chắn không phải bị đánh mà là do tinh thần, tốt nhất cậu đừng đi kiếm cậu ta vội.

    Nhìn Park Jimin đi, cả cậu ta mà cũng bị ảnh hưởng thì cậu sẽ không thoát được đâu!"

    Thật không muốn nghe lời tên này chút nào nhưng anh ta nói cũng không sai.

    Jung Hoseok đành thở dài trở về lớp học, Min Suga cũng bỏ đi đâu đó.

    ---------------

    Trong phòng y tế, Jeon Jungkook đang nằm trên giường, cậu cắn răng run rẩy trên chiếc giường đơn, tay nắm chặt vào chiếc chăn trên người, mồ hôi chảy ra thấm cả vào chiếc gối trắng.

    ---------------30 phút trước---------------

    Jeon Jungkook vùng vẫy trên chiếc ghế trong căn phòng trống, đối diện là một học viên nữ đang sợ hãi nhìn xung quanh.

    Đám học viên kia bước vào, một trong số bọn họ còn cầm theo một cái thùng lớn.

    "Mấy người muốn gì??"

    "Từ từ rồi mày sẽ được biết"

    Họ mở cái thùng ra, là một quả bom điện tử.

    Họ kéo quả bom về phía học viên nữ kia, cô gái đó sợ hãi van xin.

    Jeon Jungkook tức giận đạp một học viên gần đó.

    Cậu ta cười đứt quãng nhìn cậu nói: "Đứa bị cha mẹ bỏ rơi đang cố xù lông sao??"

    Cậu sững sờ nhìn đám người trước mặt, sao họ biết?

    Đám người đó từng người từng người lần lượt bỏ đi.

    Tên bị cậu đạp lúc nãy là người cuối cùng rời khỏi, trước khi đi cậu ta còn quay lại nói với cậu.

    "Hai phút nữa quả bom sẽ nổ, nếu như mày còn không mau thoát khỏi thì sẽ chết chung với cô ta đó"

    Cậu ta chỉ học viên nữ kia rồi bỏ đi, câu nói của cậu ta khiến cậu nhớ lại mình từng bị cha mẹ bỏ rơi.

    Họ bỏ đi, gương mặt của họ, cậu đã sớm không còn nhớ rõ nữa.

    Họ kéo vali bỏ đi trên miệng vẫn là câu nói giá như họ không sinh cậu ra.

    Cậu bị bỏ lại trong căn nhà lạnh lẽo, trống trải.

    Những lời chửi rủa, khinh thường đang vang lên trong tâm trí cậu.

    Cảm giác cô đơn, bị vứt bỏ vây quanh lấy cậu, nước mắt chảy ra từ khóe mắt, đúng lúc đồng hồ quả bom chỉ đến số không.

    *Bùm*

    Tiếng nổ hòa cùng tiếng hét của cậu, một làn sóng phát ra khiến các học viên ôm tai hoặc ngất xỉu.

    ---------------Trở về hiện tại---------------

    Jeon Jungkook bật dậy, thì có một chấn động khiến mặt kính xung quanh vỡ nát.

    Cậu ôm đầu lui vào góc giường, lúc này có người bước vào khiến cậu sợ hãi phát ra những làn sóng không kiểm soát được.

    Kim Taehyung bịt tai bước vào, gương mặt nhăn nhó nhìn chàng trai đang co rúm trên giường mà buông lời chế giễu.

    "Nhìn xem, có con thỏ béo tròn đang ngồi co rúm trên giường này.

    Cậu đây là đang sợ tôi ăn thịt cậu à??"

    Nghe thấy giống nói quen thuộc đến khó chịu, cậu ngước lên nhìn Kim Taehyung.

    Anh ta còn có thể cười nhăn nhở nhìn cậu, xem có bực mình không cơ chứ!?

    Jeon Jungkook căn răng hỏi: "Anh đến đây làm gì??"

    Kim Taehyung vuốt vuốt tai nói: "Đến xem con thỏ đanh đá sợ hãi thì sẽ như thế nào"

    "Giờ thấy được rồi đó"

    "Ờ!

    Nhưng mà nhìn như vậy không quen chút nào"

    "Hả!?"

    "Nhìn cậu yếu đuối như vậy không quen chút nào, sau này cậu đừng như vậy nữa"

    Nét mặt của anh vẫn đầy giễu cợt, Jeon Jungkook cười khẩy một cái, ánh mắt có chút buồn nhìn vào tay của chính mình.

    Đốt nhiên cậu nhớ lúc nãy, kính trong phòng bị vỡ, cậu ngước lên nói với Kim Taehyung.

    "Lúc nãy kính trong phòng bị vỡ"

    "À, là năng lực được thức tỉnh của cậu đó"

    "Năng lực của tôi sao??"

    Cậu bất ngờ nhìn Kim Taehyung, anh bình tĩnh ngồi xuống ghế: "Ừm, từ giờ cậu không còn là Phế nhân nữa, nhưng mà cậu nên kiểm soát nó tốt một chút.

    Park Jimin bị cậu làm cho bị thương rồi đó, không cẩn thận cậu sẽ lại làm người khác bị thương"

    "Nhưng......nhưng mà, tôi còn không biết năng lực của mình là gì nữa"

    Kim Taehyung nhìn Jeon Jungkook đang lúng túng ngồi trên giường, anh thở dài nói: "Haizzz~~tôi sẽ dẫn cậu đi gặp một người, người này sẽ giúp cậu kiếm soát năng lực của bản thân"

    Jeon Jungkook gật đầu, trông cậu có vẻ không vui lắm.

    Kim Taehyung đưa tay vuốt đầu cậu, khiến cậu xù lông hất tay anh ra hét lên.

    "Nè!!

    Anh nghĩ đang làm cái gì vậy hả!?"

    "Không phải bình thường con sen hay làm như vậy với thú cưng hay sao??"

    "Tôi không phải thú cưng của anh đâu nha!"

    "Được rồi, cậu nghỉ ngơi đi, chiều tôi dẫn cậu đi gặp người đó"

    "Ờ"

    Kim Taehyung liếc nhìn con thỏ béo cứ ủ rũ trên giường kia mà thở dài rồi bỏ đi.

    ---------------

    Park Jihoon ngồi bên cạnh Park Jimin vẫn còn đang đau đớn ôm lấy tai của mình.

    Từ bên ngoài, một người đẩy cửa bước vào.

    "Chuyện gì xảy ra với cậu ta vậy??"

    Kim Jisoo bước đến chỗ của hai người họ.

    Cô gái xinh đẹp tên Kim Jisoo này là người có năng phục hồi nên được cho là Thần y của học viên.

    "Cậu ta bị tổn thương màng nhĩ, cô giúp cậu ta hồi phục lại đi"

    "Trông có vẻ nghiêm trọng đó, bỏ tay ra tôi xem nào"

    Ánh sáng xanh tỏa ra từ bàn tay của Kim Jisoo, đặt lên tai của Park, gương mặt của cậu từ từ giãn ra.

    Kim Jisoo lấy một cái khăn lâu bớt máu trên tai của cậu, cậu đưa tay sờ lên tai của mình.

    Máu đã ngừng chảy, Park Jihoon đưa tay lên cắn móng tay của mình hỏi Jisoo.

    "Vết thương của Jimin, có lành lặn hoàn toàn không??"

    Kim Jisoo cầm một tờ giấy trên bàn nói: "Không, màng nhĩ vốn rất mỏng, cậu tốt nhất nên hạn chế nghe các âm thanh từ cái tai đó đi"

    "Tôi biết rồi"

    Park Jimin quay lại liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, từ đằng xa có thể nhìn thấy có cái gì đó phát sáng trong rừng cây đối diện đó.

    "Cuộc thi sắp tới chắc sẽ có các học viên của các học viên khác, cô có tham gia không, Jisoo??"

    Cậu quay lại nhìn Kim Jisoo đang dựa người vào ghế đọc thông báo mới về cuộc thi đầu năm.

    "Không, tôi đâu có khả năng chiến đấu như mấy người"

    Park Jihoon cầm lấy con heo bông trên bàn, cô ôm nó nói: "Hình như Lisa cũng không tham gia đâu"

    Kim Jisoo nhếch mép hỏi: "Vậy Thất Đại Thần còn lại Lục Đại Thần thôi sao??"

    Park Jimin đưa tay chống cầm nói: "Tôi thấy Thất Đại Thần sớm sẽ thay đổi thôi"

    "Tôi biết mà, năm nay có rất nhiều học viên có sức mạnh không tồi.

    Phải không, Park Jihoon?"

    Park Jihoon vuốt vuốt con heo bông trên tay nói: "Tôi sẽ không để bị đạp ra khỏi vị trí đứng đầu của thế giới này đâu"

    "Mà học viên sẽ chọn lọc ra mười người đại diện học viên tham gia thôi à??"

    Park Jimin gãi đầu nói: "Phải!

    Việc tham gia sẽ phụ thuộc vào giáo viên chọn lọc ra"

    "Chơi kì vậy??

    Như vậy thì không phải hơi bị thiên vị hay sao??

    Tôi thấy cứ đấu trực tiếp như những năm trước là được rồi"

    Park Jimin nhúng vai đáp: "Biết sao được, để bảo toàn tính mạng cho các học viên mà.

    Giống như vòng thi năm ngoái đó, có một học viên của học viên đến giờ vẫn còn ở trong bệnh viện chưa tỉnh đó"

    "Thôi, tôi có chuyện phải đi trước rồi, có danh sách học viên tham gia thì nhớ báo cho tôi biết đó!"

    Kim Jisoo đặt tờ giấy lại xuống bàn rồi đứng dậy bỏ đi.

    Park Jimin nhìn Park Jihoon đang không ngừng vuốt ve con heo bông trên tay.

    Hiếm khi thấy nét mặt u sầu đó của Park Jihoon, không biết cô đang nghĩ gì nữa.

    ---------------

    Kim Taehyung dẫn Jeon Jungkook đến một khu phố vắng vẻ, không biết anh tính đưa cậu đến đây gặp ai nữa.

    Anh dừng lại ở một khu phòng trọ, Kim Taehyung đưa tay gõ cửa.

    *Cốc cốc cốc*

    "......"

    Không có bất kỳ tiếng đáp lại, Jeon Jungkook thắc mắc hỏi Kim Taehyung: "Kim Taehyung, anh đây là muốn dẫn tôi đi kiếm ai vậy??"

    Kim Taehyung không trả lời, chợt cánh cửa phòng trọ mở ra.

    Một người phụ nữ say xỉn bước ra, trên tay còn cầm một chai rượu uống dở.

    Cậu bịt mũi lùi lại phía sau Kim Taehyung, anh ta từ nãy đến giờ không nói lời nào trực tiếp kéo người phụ nữ đó vào trong đóng cửa lại để một mình cậu đứng bên ngoài.

    "Hả!?

    Sa......sao......sao để mình tôi ở ngoài này vậy!?"

    Cậu đứng được một lúc rồi mà không thấy hai người kia bước ra nữa.

    Cậu ngồi xuống bên cửa thì cánh cửa lại được mở ra, Kim Taehyung đảo mắt nhìn.

    Anh nhìn cậu rồi nói.

    "Mau ngồi dậy đi, đến lúc học cách kiểm soát năng lực của mình rồi đó"

    "Hở!?

    Hức~ực đây là cậu nhóc mà cậu nói lúc nãy đó hả??"

    Gương mặt đỏ hồng vẫn còn chút men rượu nhìn Jeon Jungkook đang ngồi cạnh cửa.

    Không biết người phụ nữ này có giúp được cậu kiểm soát năng lực hay không nữa.

    "Hức~ực tôi nói trước là tôi sẽ không nương tay dù cậu nhóc rất dễ thương đâu"

    "Ờ......Vâng"

    ---------------Tới tối ---------------

    Byeol đợi mãi mà không thấy Jungkook trở về nên cô cảm thấy rất lo lắng.

    Cô vừa định chạy ra ngoài tìm cậu chủ của mình thì Kim Taehyung mở cửa bước vào, trên vai là Jeon Jungkook đã kiệt sức.

    "Cậu...cậu chủ!"

    "Cậu ta không sao đâu, chỉ kiệt sức chút thôi"

    Kim Taehyung thả cậu xuống sofa gần đó, rồi bỏ đi.

    Byeol đỡ cậu lên phòng chăm sóc, trên người cậu lại có rất nhiều vết thương.

    Cô nghĩ chắc cậu lại bị học viên khác bắt nạt nữa rồi, cô cầm trên tay điện thoại cổ.

    Nắm chặt nó một lúc rồi lại buông nó ra, cất nó lại vào tủ rồi bỏ đi.

    Jeon Jungkook mơ hồ hé mở mắt, cơ thể mệt lã nằm trên giường nhớ lại những chuyện xảy ra ngày hôm nay.

    Chợt nở một nụ cười, cuối cùng cậu cũng cảm thấy bản thân không còn là Phế nhân vô năng nữa.

    Cảm giác này hạnh phúc đến kì lạ, đột nhiên có một tiếng gì đó ngoài cửa sổ.

    Mệt mỏi liếc nhìn ra bên ngoài, đó là Jung Hoseok.

    Cậu ngồi dậy mở cửa ra hỏi: "Anh Hoseok!

    Sao anh lại tới đây!?"

    "Anh đến đây xem em thế nào"

    "Em không sao, anh vào trong đi"

    "Không cần đâu, anh chỉ tiện đường đi ngang qua thôi.

    Giờ anh cũng phải về nhà rồi"

    "Ờ......vâng"

    Jung Hoseok nhảy xuống dưới, cậu ta đáp xuống an toàn, đứng dậy vẫy tay với cậu rồi bỏ đi.

    ---------------Vài ngày sau ---------------

    "Yo!

    Có danh sách học viên tham gia cuộc thi rồi nè, mọi người"

    Min Yoongi bước vào với một tờ giấy trên tay, đó là danh sách học viên được chọn.

    Sáu người họ thì biết chắc chắn sẽ được chọn nhưng bốn người còn lại là ai đây.

    Danh sách tham gia

    1.

    Nhất thần Kim Taehyung

    2.

    Lôi thần Park Jimin

    3.

    Quý thần Park Jihoon

    4.

    Tinh thần Kim Seok Jin

    5.

    Hóa thần Kim Namjoon

    6.

    Gian thần Min Yoongi

    7.

    Nhị thiếu Min Suga

    8.

    Quái nhân Lai Guanlin

    9.

    Thiết nhân Jung Hoseok

    10.

    Phế nhân Jeon Jungkook

    "Gì chứ!?

    Cậu ta mà cũng được tham gia cuộc thi sao??"

    Kim Jisoo bất ngờ xuất hiện phía sau Min Yoongi đọc danh sách trên tay anh ta.

    Ánh mắt nhìn sang Kim Taehyung đang đi ngồi gần đó.

    "Là cậu phải không??"

    Kim Taehyung trưng cái mặt bất cần hỏi: "Cô nói vậy là sao??"

    "Chỉ có người đứng đầu Thất Đại Thần mới có thể thay đổi được quyết định của các giáo viên thôi"

    Park Jimin chống mặt nói: "Tôi không nghĩ cậu ta sẽ làm vậy đâu, dù nhiều lúc cậu ta hay làm mấy chuyện khó hiểu nhưng sẽ không đẩy người vô tội vào chỗ chết đâu"

    "Vậy thì Jeon Jungkook không phải khổ rồi sao?"

    Min Yoongi nở một nụ cười nhăn nhở nói: "Không đâu, tôi lại khá hi vọng vào sức mạnh của cậu ta đó"

    Park Jimin gật đầu đồng ý kiến với Min Yoongi nói: "Tôi cũng nghĩ như anh"

    "Hiếm lắm mới thấy hai người đồng ý kiến với nhau đó nha."

    Lisa từ bên ngoài bước vào cùng Kim Seok Jin, có vẻ hai người họ đã hoàn thành xong nhiệm vụ được giao.

    Park Jimin nhăn mặt hỏi: "Ý gì đây??"

    "Không có gì, tao về đây chỉ muốn nói là nhớ lưu lại mấy trận đấu cho tao thôi"

    Park Jihoon đứng dậy hỏi: "Làm nhiệm vụ nữa à??"

    "Ừm"

    LaLisa mỉm cười nhìn Park Jihoon cầm một tờ danh sách bước ra khỏi phòng hội học viên.

    Kim Taehyung cũng cầm một tờ bỏ đi, hai người này đang tính đi thông báo với ai à?

    Ai lại được hai người họ để ý vậy chứ?

    ---------------

    Jung Hoseok đang ngồi ăn trên sân thượng thì đột nhiên có một tờ giấy bay thẳng vào mặt cậu.

    "Cái gì vậy!?

    Trời đánh tránh bữa ăn mà!

    Trời!"

    Vừa lấy tờ giấy đó ra thì đập vào mặt cậu là gương mặt của Min Suga, anh ta đang lơ lửng treo ngược mình lên không trung.

    "Cậu đọc nó đi"

    Cậu duỗi thẳng tờ giấy đó ra, là danh sách tham gia cuộc thi đầu năm.

    Cậu tròn mắt khi nhìn thấy cái tên Jeon Jungkook.

    "Jung......Jungkook cũng được chọn tham gia cuộc thi sao!?"

    "Phải!"

    Anh ta bay xuống, ngồi bên cạnh cậu.

    Vẫn là nụ cười nhăn nhở đó, cầm đồ ăn trong hộp cơm của cậu ăn ngon lành.

    Jung Hoseok bất lực không thèm quan tâm đến anh ta nữa.

    "Ruốt cuộc là ai??"

    "Hả!?"

    "Là ai đã khiến các giáo viên thay đổi quyết định lựa chọn các học viên tham gia hả??"

    Min Suga với bộ mắt chán đời nói: "Làm sao tôi biết được, tôi có được danh sách là do anh trai của tôi đưa cho thôi.

    Với lại sao cậu lại nghĩ có người khiến cho các giáo viên thay đổi quyết định chứ!?"

    "Tôi biết Jungkook không có năng lực vì vậy chắc chắn các giáo viên sẽ không chọn em ấy"

    Min Suga chỉ nhúng vai bảo không biết, rồi tiếp tục ăn phần cơm của cậu, thật là một gã tùy tiện.
     
    ||Bts-Linhoon|| Thế Giới Của Những Dị Nhân
    Chap 3: Thất Đại Thần


    "Này Jeon Jungkook!!"

    Cậu đang mơ màng ngủ ở trong lớp học thì chợt nghe thấy tiếng người gọi tên mình.

    Cậu tỉnh dậy, dụi mắt ngước nhìn người vừa gọi tên cậu.

    Kim Taehyung đưa tờ danh sách trước mặt cậu, cậu cầm lấy tờ giấy đó.

    Kinh ngạc khi nhìn thấy tên của mình trong danh sách học viên tham gia cuộc thi đầu năm.

    Jeon Jungkook đứng dậy hỏi: "Sao......sao......tôi cũng được tham gia sao!?"

    "Phải, cậu lo chuẩn bị cho tốt đi"

    Cậu kích động nói: "Nhưng tôi không hiểu, rõ ràng tôi không tham gia vòng loại"

    "Năm nay khác mấy nằm trước, giáo viên sẽ họp rồi chọn ra học viên tham gia cuộc thi đầu năm"

    "Nhưng......"

    "Thôi được rồi, bây giờ cậu chỉ cần chăm chỉ luyện tập, tăng cường năng lực của mình mà thôi.

    Đừng để thua ngay vòng đầu đó"

    Kim Taehyung bỏ đi, anh ta sao lại quan tâm đến năng lực của cậu quá vậy??

    ---------------Tan học---------------

    Cậu vội xách cặp lên chạy đến nhà người phụ nữ kia, đang đi trên đường thì nhìn thấy Kim Seok Jin và Kim Namjoon đang rình rập cái gì đó.

    Cậu tò mò đi lại nhìn thì mới biết họ đang rình Kim Taehyung.

    Anh đang ở trong một cửa hàng tiện lợi mua đồ, như vậy thì có gì mà rình nhỉ??

    Cậu thắc mắc hỏi hai người họ: "Sao hai người lại lấp ló ở đây rình Kim Taehyung vậy??"

    Hai người họ giật bắn người lui về phía sau, phản ứng có hơi quá rồi thì phải.

    Sau khi nhận ra đó là cậu thì Kim Seok Jin lấp bắp nói: "Tôi.....tôi có rình ai đâu, tôi chỉ là đang hóng gió chút thôi"

    Nghe vậy Kim Namjoon liền hùa theo: "Phải phải, hóng gió chút thôi"

    Cái gương mặt gượng gạo đó mà muốn qua mắt cậu à?

    Hai người nói hai người ra đây hẹn hò có khi đáng tin hơn đó.

    Nhưng dù sao chuyện cũng không liên quan đến cậu nên cứ giả ngu tin họ đi.

    "Ờ, vậy hai người hóng gió tiếp đi, tôi có chuyện phải đi trước rồi"

    "Ờ, đi vui nha!!"

    ---------------Ngày hôm sau ---------------

    "Chào nhóc!"

    Cậu quay lại đó là một chàng trai cao lớn đang xoa đầu nói chuyện với Kim Taehyung.

    Đang tính lên lớp thì đột nhiên bị một lực kéo nào đó kéo đi.

    "Tôi nghe nói cậu đã kiểm soát được năng lực của mình rồi"

    Park Jimin xoa xoa lỗ tai, nhếch mép nhìn Jeon Jungkook đang đứng trước mặt.

    Cậu đưa tay vuốt tóc mái bên thái dương lộ ra một vết sẹo nhỏ.

    "Không hẳn, nếu tôi kích động thì sẽ phát sóng âm"

    Park Jimin đứng ngớ người một lúc rồi giật mình khi thấy cậu đang nhìn chằm chằm mình.

    "Ơ......ờ....vậy cuối tuần này cậu rãnh không??"

    "Cuối tuần?

    Cuối tuần tôi chỉ rãnh buổi sáng thôi"

    Park Jimin vẫy tay bỏ đi: "Vậy hẹn cậu cuối tuần trước cổng học viện nha"

    "Ơ...nhưng để làm gì??"

    Cậu vừa quay lại đã không thấy Park Jimin đâu rồi, thật là mấy người thuộc Thất Đại Thần này thường không bình thường chút nào.

    ---------------

    *Bùm*

    Tiếng nổ phát ra từ một khu vực luyện tập của học viện.

    Trong làn khói bụi, có hình bóng của một con dã thú nhảy ra, tiếp theo đó là những cột đá quý trồi lên.

    Park Jihoon đang đứng giữa những cột đá lấp lánh, các mảnh vỡ càng tôn lên vẻ đẹp của cô.

    "Chuyện gì vậy??

    Mới sáng sớm mà có người đánh nhau sớm vậy à??"

    Min Yoongi với gương mặt ngái ngủ, đầu tóc thì rối bù như tổ quạ đứng trên ban công kí túc xá dành riêng cho Thất Đại Thần.

    Vì Thất Đại Thần là bộ mặt của học viện nên họ được hưởng nhiều sự ưu ái của học viện.

    Kí túc xá của Thất Đại Thần được xây đối diện với khu luyện tập.

    Min Suga ngồi trên thành ban công, gương mặt thì tỉnh táo hơn hẳn so với Min Yoongi, trên người còn đang mặc đồng phục.

    "Vừa nãy em nhìn thấy có mấy cột pha lê với một con dã thú"

    "Pha lê??

    Dã thú??

    Không lẽ Kim Seok Jin với Kim Namjoon đánh nhau hả ta!?"

    Min Yoongi gãi gãi đầu, chép miệng bước vào phòng.

    Min Suga nhúng vai, rõ ràng là Park Jihoon với Lai Guanlin mà.

    Tình hình bên dưới, Lai Guanlin nhảy lên đấm thẳng vào tấm khiên bằng đá quý của Park Jihoon khiến nó vỡ nát.

    Park Jihoon nhảy lên trước khi Lai Guanlin chạm vào mình, mặt đất bị phá vỡ theo hình mạng nhện khủng lồ.

    "Chết tiệt!

    Không dễ nhai chút nào"

    Lai Guanlin nhìn Park Jihoon vừa tiếp đất nhẹ nhàng, cô nhếch mép nhìn Lai Guanlin.

    Cô vẫy tay những cột đá quý trồi lên tạo ra một cái lồng nhốt Lai Guanlin vào bên trong.

    Park Jihoon cười đắc ý nói: "Lần này tôi thắng rồi đó nha"

    *Rầm*

    Lai Guanlin đấm mạnh vào chiếc lồng nhưng chẳng hề hấn gì.

    Park Jihoon vuốt vuốt tai nói: "Nó là kim cương được đông đặc lại nên cứng hơn đá quý bình thường, không dễ bị phá hủy đâu"

    "Lần trước cô đã nương tay với tôi phải không??"

    "Phải"

    Gương mặt của Lai Guanlin đen lại, anh ta tức giận thật rồi à?

    Mà thôi, dù sao cô cũng thắng rồi.

    Cô búng tay một cái, chiếc lồng lập tức biến mất.

    "Tuần sau phải đấu liên trường đầu năm rồi, dưỡng sức đi"

    Park Jihoon nói rồi vẫy tay bỏ đi, trên người thậm trí còn không có một vết bụi, đúng là cái tên Quý thần không phải đặt ra để chơi mà.

    ---------------

    Thật kì lạ, hôm nay không thấy Min Suga bám theo Jung Hoseok nữa.

    Cũng không thấy anh ta ở cạnh Min Yoongi, không biết đã chạy đi đâu mất rồi.

    Cậu đang lóng ngóng kiếm chỗ ngồi thì chợt có một lực đẩy từ phía sau, cậu quay lại là anh ta.

    Min Suga đang đi chung với Park Jihoon, vẫn nụ cười đó xin lỗi cậu rồi bỏ đi cùng với Park Jihoon.

    "Jungkook!

    Bên này!!"

    Park Jimin ngồi với Kim Seok Jin đang vẫy tay về phía cậu ở chiếc bàn lớn ở phòng ăn.

    Cậu cầm khay cơm bước đến chỗ họ, Park Jimin chỉ vào chỗ bên cạnh cậu ta muốn cậu ngồi vào đó.

    "Tôi không ngồi chỗ này đâu!"

    Park Jimin kéo cậu ngồi xuống: "Nói gì vậy?

    Nhà ăn hết chỗ rồi, mau ngồi xuống đi"

    Kim Seok Jin thấy cậu không thoải mái nên lên tiếng: "Không cần lo, tụi tôi không làm gì cậu đâu"

    'Thì các người không làm gì nhưng những người khác thì không ngồi yên đâu'

    Cậu chép miệng ăn phần cơm của mình, chợt Park Jimin quay sang Kim Seok Jin hỏi: "Hình như sáng nay tao nghe nói Jihoon đánh nhau với Lai Guanlin phải không??"

    "Ừm, trận đấu kéo dài gần ba mươi phút, kết quả là Jihoon của chúng ta thắng nhưng phải tốn hơi nhiều sức"

    "Sức mạnh của Thất Đại Thần là thế nào vậy??"

    Cậu buột miệng hỏi, lúc nhận thức lại thì thấy Park Jimin và Kim Seok Jin đang tròn mắt nhìn cậu.

    Cậu lúng túng nói: "A a tôi......tôi chỉ tò mò chút thôi, hai......hai người không cần để tâm đâu "

    Park Jimin bật cười hỏi: " Haha!

    Cậu nhập học hai năm rồi mà không biết sức mạnh của chúng tôi sao??"

    "À...tại...tôi không hay đến xem các cuộc thi đấu của mọi người"

    Kim Seok Jin ngồi chéo chân nói: "Như tên gọi của chúng tôi, chúng tôi có bảy người hoạt động độc lập nhưng đôi lúc sẽ hợp tác đi chung.

    Người được cho là mạnh nhất hiện tại là Nhất thần Kim Taehyung, sức mạnh của cậu ta là tâm linh chuyển động"

    "Tâm linh chuyển động??"

    Cậu khá bất ngờ vì nghe nói Thất Đại Thần là những người có năng lực hiếm nhưng tâm linh chuyển động lại khá đại trà trên thế giới.

    Byeol cũng sử dụng năng lực này trong khi làm việc nhà.

    Park Jimin nhếch mép nhìn cậu nói: "Tâm linh chuyển động của cậu ta ở một đẳng cấp khác hoàn toàn so với những người cậu đã gặp.

    Nó mạnh đến mức có thể thay đổi tiềm thức của người khác, thậm chí còn có thể biến họ thành một con rối vô tri mặc dù họ vẫn còn sống"

    Nghe mà dựng cả tóc gáy, nét mặt khi nói chuyện của Park Jimin thật là dọa người mà.

    Jeon Jungkook vừa nhai cơm trong miệng vừa hỏi: "Vậy anh ta có thể sử dụng năng lượng của người khác bằng cách điều khiển họ à??"

    Park Jimin gật đầu nói: "Phải, nhưng cậu ta rất ít khi làm như vậy.

    Sức mạnh thể chất của cậu ta thì không cần bàn cãi, dính một cước có khi không toàn mạng"

    Jeon Jungkook biến sắc nghĩ: 'Mình còn nhớ năm ngoái có một học viên ăn cước khi thi đấu với anh ta đã bay thẳng ra khỏi sàn đấu bất tỉnh nhân sự, đến giờ vẫn chưa thấy cậu ta đi học lại'

    Kim Seok Jin nãy giờ đã ăn tới món tráng miệng nói: "Tiếp theo là Gian thần Min Yoongi, năng lực của cậu ta có phần khắc chế với năng lực của Kim Taehyung, đó là dịch chuyển không gian"

    "Ra đó là lí do anh ta được gọi là Gian thần, lúc đầu tôi nghe có hơi......"

    Cậu chép miệng không dám nói tiếp.

    Park Jimin chống cầm nói: "Không đâu, cậu nghĩ đúng rồi đó, lý do anh ta được gọi là Gian thần bởi vì anh ta thường đi lừa đảo các cô gái trẻ đẹp"

    Thật là cạn lời mà!

    Park Jimin nhìn cậu rồi nói: "Tôi là Lôi thần, khỏi nói cũng biết năng lực của tôi là sấm sét có phải không?

    Còn Jin là Tinh thần, cái này thì khác với tên Gian thần kia Tinh ở đây là Thủy tinh năng lực của Jin giống Jihoon và Thiết nhân Jung Hoseok chỉ khác chất liệu thôi"

    "Ờ...ơ...nói vậy Quý thần có thể tạo ra đá quý à??"

    "Phải!"

    Trời ơi!

    Năng lực gì mà nghe sặc mùi tiền dữ vậy.

    Cậu há hốc mồm nhìn Park Jimin, đang cầm lon nước lên uống.

    Kim Seok Jin lúc nãy bỏ đi đâu đó đã quay lại với khay tráng miệng trên tay.

    Cô đặt khay tráng miệng xuống bàn nói: "Jihoon không thích sử dụng năng lượng để kiếm tiền theo kiểu đó đâu"

    Kiểu đó!?

    Ý là lấy nó đi đổi tiền sao?

    Đúng là những người giống như Park Jihoon nhìn không giống sẽ lấy năng lực ra để mua bán theo kiểu đó.

    Kim Seok Jin cầm muỗng lên múc một miếng bánh pudding lên nói: "Hóa thần Kim Namjoon thì có khả năng biến hình thành bất cứ ai hoặc bất cứ thứ gì anh ta muốn, thậm chí còn có thể sử dụng năng lượng của họ, nhoàm!"

    "Cả Kim Taehyung luôn sao??"

    Park Jimin lắc lắc lon nước trên tay nói: "Không, anh ta chỉ có biến thành người có sức mạnh ngang với anh ta thôi.

    Ngoại hình thì tự do biến đổi nhưng sức mạnh thì tới đó là cùng"

    "Vậy còn Hỏa thần LaLisa, tôi chưa bao giờ gặp cô ấy cả"

    "Sức mạnh ngang tôi thôi, nhưng cô ấy thích đi làm nhiệm vụ hơn là ngồi yên ở học viện với đống giấy tờ.

    Nhưng mà nếu một người trong chúng tôi tung hết sức thì tôi cũng không biết nó mạnh cỡ nào nữa."

    Park Jimin phồng má nhìn Kim Seok Jin đang ăn pudding trước mặt.

    Nhìn Park Jimin bình thường điềm tĩnh, đôi lúc có chút bất cần vậy mà cũng dễ thương quá đó chứ.

    Cậu phì cười khiến Jimin quay lại nhìn cậu, cứ tưởng cậu ta sẽ tức giận hay gì đó nhưng cậu ta lại nở một nụ cười tỏa nắng với cậu.

    ---------------

    "Này cậu nhóc!

    Hức~ực hôm nay sao cậu phân tâm quá vậy"

    Người phụ nữ trước mặt vẫn đang cầm chai rượu lên nuốt ừng ực.

    Con sâu rượu này lúc nào cũng vậy, huấn luyện người khác mà như vậy thì khiến cho người khác phải lo lắng.

    *Bốp*

    Sau một lúc vẫn mà không thấy cậu trả lời mà còn nhìn mình với ánh mắt thất vọng khi cho cô ta bực mình đấm một phát vào đầu câu khiến nó sưng lên một cục.

    "Ah~đau quá đi!!"

    "Đừng có thấy tôi say xỉn mà dè bỉu, thằng nhóc Kim Taehyung là một tay tôi chỉ dạy thằng nhóc đó từ khi nó thức tỉnh đó"

    Jeon Jungkook ôm đầu nhìn người phụ nữ trước mặt,với ánh mắt khó tin.

    Cái tên Kim Taehyung kia là người đứng đầu trong Thất Đại Thần.

    Nghe nói sức mạnh của anh ta ở một đẳng cấp khác hoàn toàn với những người còn lại trong Thất Đại Thần.

    Dù cậu chẳng bao giờ nhìn thấy anh ta sử dụng năng lực cả, cậu cứ nghĩ anh ta nổi tiếng do sức mạnh thể chất.

    Nhớ mấy năm trước các học viên đụng mặt anh ta đều đầu hàng, mà có đấu thì cũng một cú nốc uot.

    Nhớ lại tự nhiên cảm thấy bản thân có chút may mắn, vì anh ta không để bụng những lúc cậu thái độ với anh ta.

    Người phụ nữ kia nheo mắt nhìn gương mặt đang biến sắc của cậu hỏi: "Nè nè!

    Gương mặt xanh lè đó là sao??

    Đây là đang không tin tôi à??"

    "Không!

    Tôi chỉ nhớ lại một số chuyện thôi"

    Người phụ nữ đó xáp lại gần cậu hỏi: "Là chuyện gì vậy??"

    Jeon Jungkook quay đi chỗ khác nói: "Không có gì quan trọng đâu"

    "Vậy thì tập trung vào đi, tuần sau là cậu phải đi thi đấu rồi còn gì"

    "A chuyện này......"

    Cậu tính nói gì đó nhưng lại thở dài cho qua.

    Thật ra bữa trước cậu có nói chuyện với các giáo viên nhưng họ nói đã chốt và gửi lên ban tổ chức rồi nên không thể sửa lại được nữa.

    ---------------Cuối tuần---------------

    Jeon Jungkook theo lời hẹn của Park Jimin đứng chờ trước cổng học viện.

    Do là cuối tuần nên học viên khá vắng vẻ, đứng đợi một lúc thì Park Jimin cuối cùng cũng bước ra, nhưng cậu ta không đi một mình.

    Park Jihoon và Kim Seok Jin cũng đi chung, cậu ta khoác vai Jeon Jungkook nói.

    "Một mình tôi mà đi chung với hai cô gái xinh đẹp này thì kì lắm, nên cậu đi chung với tôi nha"

    "Hả!?

    Không phải là có chuyện gì đó quan trọng nên cậu mới kêu tôi đến đây hay sao??"

    "Ừ thì có mà"

    "Chuyện gì!?"

    Park Jimin tỉnh bơ với một nụ cười mỉm chi đáp: "Đi mua sắm"

    Thật là không thể hiểu nổi mấy cái người này mà.

    Jeon Jungkook khóc không ra nước mắt bất lực bị Park Jimin kéo lên xe.

    Lên xe cậu tựa đầu vào kính xe, cũng lâu rồi cậu chưa đi mua sắm.

    Cảm giác hụt hẫng này cũng không quá tệ vì ba người họ rất nhiệt tình kéo cậu đi chỗ này chỗ kia.

    Đáng ra là họ còn định kéo cậu vào công viên giải trí chơi nữa nhưng vì cậu chỉ rãnh buổi sáng mà sắp đến giờ trưa rồi nên thôi.

    Mọi người tấp vào một nhà hàng trong trung tâm thương mại chọn món.

    Sau khi chọn xong thì Park Jimin quay sang Jihoon hỏi.

    "Mấy bữa nay tao thấy mày hay đi chung với Min Suga, bộ hai người......"

    Park Jimin đang liên tưởng bậy bạ lập tức bị Park Jihoon phủi bay đi chỗ khác.

    "Tao với cậu ta không có gì cả, với lại......"

    Đang nói mà Park Jihoon dừng lại khiến ba con người trước mặt đồng thanh hỏi: "Với lại......?"

    Đột nhiên mặt của Park Jihoon đỏ lên khiến ba con người kia chấn động kéo nhau ra một góc thảo luận.

    "Chuyện gì vậy?

    Sao tự nhiên cô ấy đỏ mặt??"

    Jeon Jungkook thắc mắc nhìn hai con người cũng hiểu chuyện gì kia.

    Kim Seok Jin đột nhiên nghĩ ra gì đó rồi bọn họ cứ to nhỏ với nhau gần ba mươi phút rồi mới quay lại bàn ăn.

    "Mấy người vừa to nhỏ gì đó!?"

    Park Jihoon nhìn ba người họ với ánh mắt có chút lúng túng.

    Ba người họ cười trừ cho qua rồi đồ ăn cũng được mang lên đầy ắp cả bàn.

    Họ cùng nhau vừa ăn vừa nói chuyện vui vẻ rồi chào tạm biệt nhau trước nhà hàng.

    ---------------Ngày hôm sau---------------

    Jeon Jungkook đến học viện vào sáng sớm chờ xe của học viện, cứ nghĩ sẽ đi chung hết mười người nhưng không ngờ lại chỉ có mình Kim Taehyung xuống đợi với cậu.

    Trên xe bầu không khí yên lặng bao chùm trong xe, Jeon Jungkook liếc nhìn Kim Taehyung.

    Anh nhận thấy ánh mắt của cậu thì quay lại hỏi.

    "Làm gì mà nhìn tôi dữ vậy??"

    "À, mấy người kia...đâu hết rồi??"

    Kim Taehyung chéo chân nói: "Đi trước hết rồi"

    "Đi sớm vậy sao??"

    "Ừm, có một chút vấn đề nên họ phải đến đó sớm hơn dự kiến nhưng còn ba cái gã kia thì không biết"

    Ba gã kia?

    Ý nói Min Suga, Jung Hoseok và Lai Guanlin sao??

    Cậu đưa tay chạm lên miệng suy ngẫm: 'Cũng đúng, anh Hoseok có vẻ không thích Thất Đại Thần.

    Lai Guanlin thì chưa nói chuyện với cậu ta bao giờ nhưng chắc cũng không thích đi chung đâu.

    Min Suga thì chắc đã đi chung với Gian thần rồi'

    Kim Taehyung chống cầm nhìn Jeon Jungkook hỏi: "Nghĩ gì mà đăm chiêu vậy??"

    "Không...không có gì"

    Mồ hôi chảy xuống, gương mặt né tránh nhìn ra ngoài cửa kính.

    Kim Taehyung cũng không nói gì, anh chỉ nhìn chằm chằm cậu trong suốt chặng đường.

    'Mấy đứa này yêu nhau hay sao nhìn nhau thấy ghê vậy??' Bác tài ngồi phía trước nhìn thấy hết những gì đang diễn ra bên dưới, cái không khí này đúng là muôn bóp chết người sống độc thân như bác mà.

    ---------------

    "Tao vẫn không hiểu tại sao chúng ta lại phải đến đây sớm trong khi chẳng có việc gì phải làm chứ??"

    Park Jimin nằm dài trên bàn, chán nản nhìn Kim Seok Jin ăn bánh ngọt.

    Bây giờ mấy gã kia chắc là vẫn còn đang ngủ, Park Jihoon thì đi kiểm tra lại cuộc thi rồi.

    Kim Seok Jin đưa một miếng bánh vào miệng nói: "Hình như do một thí sinh nào đó làm loạn thì phải"

    Park Jimin phồng má giận dỗi nói: "Nhưng mà có thấy ai đâu!

    Haizzz~~ mà không biết bây giờ bốn người kia đi tới đâu rồi"

    "Tao nghe nói Jung Hoseok sẽ đến vào buổi tối, Lai Guanlin thì nói có chút việc nên có thể là tới sáng mai mới đến, còn Min Suga thì......"

    Vừa nói thì có một chiếc xe thể thao dừng lại gần đó.

    Min Suga bước xuống xe, tháo kính râm ra khiến các cô gái ở đó phấn khích nhưng quay qua hai người trước mặt.

    Thái độ hờ hững đó!

    Thật là khiến cho người khác tuột cảm xúc thăng hoa mà.

    Park Jimin với gương mặt mệt mỏi nói: "Lát nữa đi bóc thăm chọn bảng thi, bóc luôn cho Jung Hoseok và Lai Guanlin"

    Min Yoongi bất ngờ nhìn hai người trước mặt: "Ơ!

    Phải bóc thăm sao??

    Tôi tưởng ban tổ chức sẽ chọn ra các cặp chứ!"

    Kim Seok Jin đưa miếng bánh vào miệng nói: "Dù mỗi học viện có mười người thôi nhưng mà học viên tham gia cũng không ít, ban tổ chức không rãnh đến mức lựa từng thí sinh để đấu với nhau đâu"

    Đang nói chuyện thì một cô gái dễ thương ngại ngùng bước đến hỏi Min Suga.

    "An...Anh có thể cho em xin số điện thoại có được không!"

    Cô ấy đó lấy hết dũng khí hỏi Min Suga, đột nhiên có một bàn tay to lớn xoa đầu cô ấy.

    Min Yoongi không biết từ đâu xuất hiện nói những lời ngọt ngào với cô gái kia.

    "Em thật là dễ thương, sự dễ thương của em khiến tôi không còn kiểm soát được chính mình nữa, tôi yêu em mất rồi, thiên thần ngọt ngào của tôi"

    Trái tim thiếu nữ trong chốc lát đã bị trinh phục.

    Kim Seok Jin cạn lời, cô bị dị ứng với mấy lời trăng hoa đó, da gà da vịt nổi hết cả lên.

    Park Jimin thì chỉ biết tiếc thương cho cô ấy ngây thơ trong sáng kia.

    "Anh à!

    Cô ấy lại đây là vì muốn xin số của em mà!"

    Min Suga bất xúc nhìn người anh trai đào hoa của mình.

    "Nhưng anh đây nhìn trúng cô ấy rồi, cô ấy cũng có thể vẻ thích anh hơn em đó"

    *Chát*

    Âm thanh phát lên khiến tất cả mọi người trố mắt nhìn, một cô gái với nước da ngăm quyến rũ đã tát một cái rõ đau lên gương mặt điển trai của Min Yoongi.

    "Chà!

    Khá đau đó, Helen."

    Min Yoongi cười đểu cáng nhìn cô ấy trước mặt.

    Helen căm phẫn nắm chặc tay lại: "Tên đối trá! bạc tình! khốn nạn!

    Cặn bã!!"

    "Được rồi, chửi cũng đã chửi rồi, đánh cũng đã đánh rồi, bây giờ cô vừa lòng rồi chứ!?"

    "Anh......anh......"

    Helen giận run nhìn Min Yoongi rồi bật khóc hét lên: "

    Sau này anh sẽ không hạnh phúc đâu, Min Yoongi, người mà anh yêu sẽ không bao giờ thuộc về anh!!"

    Helen nói rồi chạy đi, Min Yoongi bất ngờ nhìn bóng lưng Helen chạy đi xa.

    Năng lực của Helen chính là nguyền rủa nhưng cái giá phải trả chính là tuổi thọ của cô, vì vậy nên cô không muốn sử dụng năng lực của bản thân.

    Lần này thì bị nguyền rồi nhưng lại chẳng có cái cảm giác gì cả, có khi cô ấy chỉ nói không thôi cũng không chừng.

    Kim Seok Jin đã ăn xong đĩa bánh ngọt lớn quay lại nói với Min Yoongi: "Người ta khi bị phản bội tâm trí thường chỉ nghĩ đến chuyện trả thù đến mất hết lý trí vì vậy tao nghĩ mày đã bị nguyền rồi đó, Min Yoongi"

    Park Jimin tựa người ra sau ghế cười đắc ý nói: "Cái giá phải trả cho việc đào hoa đó!"

    "Anh......anh gì ơi!"

    Cô gái dễ thương lúc nãy lên tiếng kéo Min Yoongi ra khỏi mớ suy nghĩ phức tạp.

    Anh quay lại cười ôn nhu nói: "À, lúc nãy làm em hoảng sợ rồi"

    Cô gái đó lắc đầu nói: "Um, không đâu ạ"

    Cảnh tượng máu chó trước mắt khiến nụ cười của Park Jimin tắt lịm.

    Cậu chống cầm than vãn: "Không phải chứ!

    Vậy mà vẫn muốn bên cạnh anh ta sao??"

    "Đúng là ngốc nghếch!"

    Kim Seok Jin và Park Jimin đứng dậy bỏ đi, Min Suga của không muốn ở lại ăn cẩu lương của hai người họ.

    ---------------

    "Yo!

    Tới rồi à!?"

    Jeon Jungkook và Kim Taehyung cuối cùng cũng đến, các thí sinh tham gia đều đang rút thăm chợt có một người gạt chân khiến cậu ngã sấp mặt.

    "Úi!

    Ai đây??

    Đây không phải là Phế nhân Jeon Jungkook hay sao??"

    "Là Phế nhân của học viên Maximus đây sao??"

    Jeon Jungkook đứng dậy phủi những vết bụi trên áo, hai người kia thấy mình bị cho ăn bơ nên tức giận đưa tay lên thì có tiếng còi phát lên.

    Là nhân viên của ban tổ chức, anh ta kéo họ ra nói.

    "Các thí sinh không được gây hứng đánh nhau ngoài các trận đấu được cho phép từ ban tổ chức"

    "Nói nhiều làm gì, trực tiếp loại hai người họ ra khỏi cuộc thi đi"

    Park Jihoon xuất hiện từ phía sau khiến anh ta giật mình núp sau Jeon Jungkook.

    Nhìn hình như có gì đó sai sai, Jeon Jungkook không thích bản thân bị bám lấy nên đã tỏ ra sợ hãi đẩy anh ta lên phía trước.
     
    ||Bts-Linhoon|| Thế Giới Của Những Dị Nhân
    Chap 4: Biểu hiện kì lạ


    Gương mặt anh ta đỏ lên ngượng ngùng hắng giọng nói: "À hèm!

    Lần này là lần đầu nên chúng tôi chỉ cảnh cáo mà thôi"

    "Vậy thì hai người giữ ý tứ chút đi, lạng quạng là vào nhà xác nằm đó"

    Park Jihoon lườm hai thí sinh kia rồi kéo Jeon Jungkook rời đi.

    Kim Taehyung đứng nhìn hai thí sinh kia từ nãy đến giờ, ánh mắt đằng đằng sát khí nhưng cũng bỏ đi ngay sau đó.

    ---------------

    Kim Namjoon cầm lá thăm trên tay nói: "Tôi bốc trúng số mười lăm"

    "Ờ, được rồi, anh để lá thăm ở đằng kia đi"

    Park Jimin lại gần Jeon Jungkook hỏi: "Cậu bốc trúng số mấy vậy??"

    "Là số ba mươi lăm, trận mười tám.

    Còn cậu, cậu bốc trúng số mấy vậy??"

    "Số bốn mươi ba, trận hai mươi hai lận.

    Còn Jung Hoseok là số hai, trận đầu luôn"

    Kim Seok Jin bước đến, cười đểu nói: "Tay bốc hên ghê ha"

    Park Jimin khó hiểu nhìn Kim Seok Jin hỏi: "Có chuyện gì sao??"

    "Lúc nãy tao nghe nói một trong Thập Nhị Đại Tinh của học viện Elmer bốc trúng số một"

    Jeon Jungkook bất ngờ nhìn Jin: "Học viện Elmer??"

    Học viện Elmer nổi tiếng với Thập Nhị Đại Tinh, gồm mười hai người có năng lực nổi trội.

    Tuy nhiên họ lại xếp sau Thất Đại Thần của học viện Maximus nên họ có phần không thích Thất Đại Thần.

    "Ừm, là Hắc tinh"

    Park Jimin gãi đầu nói: "À, số phận rồi, không phải lỗi của tao nên đừng trách tao.

    Mà mày đấu trận nào vậy??"

    Kim Seok Jin đưa lá thăm của mình lên nói: "Tao bốc trúng số bảy trận thứ tư đó"

    "Ờ, còn mày thì sao, Jihoon??"

    Park Jihoon chép miệng nói: "Trận hai, có thể đấu với Thiết nhân hoặc Hắc tinh rồi"

    Jeon Jungkook tròn mắt hỏi Park Jimin: "Sao Jihoon lại nói vậy??"

    Park Jimin khoác vai cậu chỉ về một chàng trai có ngoại hình lịch lãm trong đám đông nói: "Cậu nhìn đi, cậu ta là đối thủ vòng đầu của Jihoon đó"

    "Anh ta......trông cũng không tồi mà!"

    Park Jimin với gương mặt có vẻ mệt mỏi nói: "Nhìn vậy thôi, anh ta không mạnh lắm đâu"

    Jeon Jungkook không tin nói: "Không mạnh sao lại được chọn chứ??"

    Kim Seok Jin bước đến chỗ nhân viên ban tổ chức đưa lá thăm trên tay mình cho họ.

    Các thí sinh cứ rần rần, khiến Kim Taehyung khó chịu nên đã bỏ đi trước.

    Park Jihoon đưa tay chọt chọt ngực cậu nói: "Thì cậu cũng vậy còn gì, tôi thấy cậu nên lo cho Hoseok thì hơn"

    Cậu nhìn Park Jimin hỏi: "Hắc tinh là người điều khiển bóng tối à??"

    "Ờ, nghe vậy, nhưng tôi chưa gặp cậu ta bao giờ.

    Cậu ta còn được gọi là con ngựa ô của học viện Elmer"

    "Chưa gặp sao??"

    "Phải, nghe nói hành tung của cậu ta rất bí ẩn."

    Park Jihoon nhét mép nói.

    "Ahhh~~"

    Tiếng hét phát lên khiến ba người họ giật mình, đám nữ sinh bên kia làm gì mà hét dữ vậy kìa?

    Ba người họ quay sang nhìn thì thấy một cô gái xinh đẹp vừa bốc lá thăm.

    Cô gái đó báo số cho nhân viên thì thấy cô ta đấu với Kim Seok Jin.

    Hai mỹ nhân đấu với nhau coi bộ kháng đài sẽ náo nhiệt lắm đây.

    Park Jihoon bất ngờ cảm thán: "Ồ~là Hậu tinh của học viện Elmer, cũng là một trong Thập Nhị Đại Tinh.

    Gương mặt đó vẫn vô cùng diễm lệ"

    Park Jimin cười thích thú nói: "Hậu tinh đấu với Tinh thần, quân tốt đấu với Phế nhân, xem ra cuộc thi đầu năm lần này sẽ rất thú vị đó"

    Jeon Jungkook khó hiểu nhìn hai con người đang cười hèhè trước mặt: "Quân tốt??"

    Min Suga không biết từ đâu xuất hiện khoác vai cậu chỉ bào chàng trai đứng cạnh cô quân hậu của học viện Elmer nói: "Cậu ta là một trong hai quân tốt của Thập Nhị Đại Tinh của học viện Elmer tham gia cuộc thi.

    Mỗi người trong Thập Nhị Đại Tinh đều có hai đến ba tên gọi nên có thể cậu sẽ nghe thấy người ta gọi họ bằng cái tên khác đó"

    "Ờ, 'kể ra thì Thất Đại Thần hay những người khác đều có hai đến ba cái biệt danh mà' à mà...anh bỏ tay ra được chưa vậy??"

    Min Suga đứng hình một lúc rồi bỏ tay ra khỏi người cậu, sao cái tính này cứ giống Jung Hoseok vậy?

    Cậu nhìn lá thăm trên tay Min Suga có chút tò mò hỏi: "Anh đấu trận nào vậy??"

    "Trận hai mươi ba, cậu nên cẩn thận với đối thủ của mình"

    "Tôi biết rồi"

    Kim Seok Jin quay lại hỏi Park Jihoon: "Lai Guanlin, số mấy vậy??"

    "Số mười bốn, trận bảy"

    "Vậy cậu ta đấu với ai vậy ta?"

    Hai người họ nhìn về phía bảng lớn, ở số mười lăm để trống, coi bộ hôm nay không thể biết danh tính của người đó rồi.

    "Làm gì mà đứng thẫn thờ ở đó vậy, mau về thôi"

    ---------------

    Cánh cửa kí túc mở ra, Kim Seok Jin nhìn Park Jimin vừa bước vào hỏi: "Vừa đi đâu về vậy??"

    "Vừa đi gặp một người quen thôi"

    Park Jimin nói rồi đi thẳng về phòng, lúc này bụng của Park Jihoon cũng bắt đầu biểu tình.

    Cô xoa xoa bụng quay sang Jeon Jungkook hỏi: "Cậu ăn sáng chưa??"

    "Hả!?

    À chưa...."

    "Vậy ta đi ăn thôi, tôi cũng chưa ăn sáng"

    "À được, Jin đi chung luôn ha!?"

    Kim Seok Jin cầm quyển sách lên nói: "Tôi không đi đâu, tôi đã ăn sáng với Jimin rồi"

    "Ờ"

    Jeon Jungkook gật đầu rồi rời khỏi kí túc xá cùng Park Jihoon.

    Cậu đang đi thì đột nhiên đừng lại nhìn về phía công viên bên gần đó, Park Jihoon thấy vậy cũng đừng lại nhìn theo.

    Một chàng trai đang ngồi một mình gục đầu trên chiếc ghế đá ở công viên, nhìn có vẻ anh ta đang buồn.

    Mà nhìn kĩ mới thấy hình như là Min Yoongi

    "Bộ bình thường anh ta cũng hay ngồi ủ rũ như vậy sao??"

    Park Jihoon nghiêng đầu nói: "Không, đây là lần đầu tôi nhìn thấy anh ta như vậy đó, mà thôi kệ anh ta đi, tôi đói sắp rã ruột rồi này"

    "Ơ ờ"

    ---------------

    "Tôi tới rồi"

    Jung Hoseok bước vào, nhìn xung quanh thì chỉ thấy Kim Seok Jin vẫn đang ngồi đọc sách.

    "Tới rồi à, mai cậu đấu trận đầu đó"

    "Ờ, tôi biết rồi"

    "Phòng của cậu ở trên tầng đó"

    Jung Hoseok không nói gì mà bước thẳng lên tầng.

    Kim Namjoon không biết đã đi đâu sáng giờ, anh ta bước đến chỗ Kim Seok Jin giật lấy quyển sách trên tay cô.

    Cô vừa ngước mặt lên thì anh cúi xuống đặt lên môi cô một nụ hôn có chút mạnh bạo.

    Park Jimin vừa bước xuống cầu thang đã xém té sấp mặt.

    'Tôi biết ngay là hai người này có mối quan hệ mờ ám mà'

    Sau một lúc thì hai người họ cuối cùng cũng tách nhau ra.

    Park Jimin vừa đi vào bếp vừa nói: "Tôi không thấy, tôi không thấy gì hết"

    ---------------

    "Oa!

    Mệt quá đi"

    Min Suga mệt mỏi ngồi ở kháng đài ngáp lên ngáp xuống.

    Park Jihoon chống cầm nhìn Min Suga nói: "Nhìn cậu mà tôi cũng thấy mệt theo nè"

    "Tôi buồn ngủ quá, khi nào trận đấu mới bắt đầu vậy??"

    "Sắp rồi, cậu đừng có than nữa"

    Vì đấu trận đầu nên Jung Hoseok đã đi chuẩn bị rồi.

    Còn Kim Taehyung và Min Yoongi thì sáng giờ không thấy đâu, Lai Guanlin thì lại chưa đến nên kháng đài chỗ họ đang trống bốn ghế.

    Đột nhiên có một chàng trai ngồi bên cạnh Park Jimin, nở một nụ cười ôn nhu nhìn cậu ta.

    Jeon Jungkook liếc nhìn anh ta, nhìn có vẻ không phải người xấu nhưng ánh mắt anh ta nhìn Park Jimin có gì đó là lạ.

    Park Jimin cười tươi rói hỏi: "Anh Baekhyun, anh đấu trận nào vậy??"

    "Anh đấu trận mười một, đấu với Gian thần"

    Jeon Jungkook và Park Jimin bất ngờ nhìn Byun Baekhyun, đấu với Thất Đại Thần nhưng anh ta có vẻ thong thả hơn mấy người kia.

    Hai cậu nhìn qua chỗ những người sẽ đụng mặt Thất Đại Thần, ai ai cũng mang gương mặt biến sắc.

    Jeon Jungkook buột miệng nói: "Khác quá!"

    Byun Baekhyun đưa mắt nhìn sang cậu, Park Jimin thấy vậy thì lên tiếng: "À, cậu ta là Jeon Jungkook, là học viên được chọn làm đại diện của

    trường em"

    "À, anh là Byun Baekhyun, học viên học viện Black Knight"

    "Black Knight!?"

    Học viện Black Knight, học viện này đã được cho là huyền thoại của thế giới này.

    Nhưng sau qua nhiều thế kỷ thì học viện đó lần lượt bị vượt mặt, lần lượt là Maximus, Elmer và Dominic.

    Vì có sự xuất hiện của hai mươi hai người có sức mạnh vượt trội.

    Maximus là Thất Đại Thần, Elmer là Thập Nhị Đại Tinh, Dominic là Tam Đại Sát Thần.

    "Ừm, mà em đấu trận nào vậy, Jimin, Jungkook!"

    Park Jimin phồng má đáp: "Em đấu trận hai mươi hai, còn cậu ta là mười tám"

    Byun Baekhyun đưa tay lên cầm nói: "Ùm, có vẻ sẽ lâu lắm đó!"

    "Nè!"

    Đang nói chuyện thì có một bàn tay đặt lên vai Byun Baekhyun, quay lại là Min Yoongi.

    Min Yoongi với gương mặt đen xì nói: "Đây là chỗ của tôi"

    "A à, xin lỗi"

    Byun Baekhyun đứng dậy, Min Yoongi ngồi xuống bên cạnh Park Jimin.

    Nhìn mặt anh ta như đưa đám vậy.

    Chợt có người kêu Byun Baekhyun, có vẻ là bạn học của anh ấy.

    Byun Baekhyun chỉ tay về hướng đó, Park Jimin gật đầu rồi anh ấy bỏ đi.

    Park Jimin lật mặt ngay sau đó: "Anh bất lịch sử quá đó, Min Yoongi"

    Min Suga cau có nói: "Anh ta ngồi chỗ của tôi, người bất lịch sử là anh ta mới đúng"

    "Còn dư đến ba chỗ còn gì?"

    "Nhưng cái ghế này ghi tên tôi!"

    Hai người cau có không ai nhường ai, nếu không phải MC lên tiếng bắt đầu cuộc thi thì chắc hai người họ sẽ cãi nhau lớn cho coi.

    "Xin chào mọi người đã đến với cuộc thi đầu năm nay, tôi là Do Yoon, MC của cuộc thi năm nay.

    Thôi, không nói nhiều nữa, chúng ta bắt đầu trận đầu tiên của ngày hôm nay, của Hắc tinh của học viện Elmer và Thiết nhân của học viện Maximus"

    Jung Hoseok bước lên sàn đấu, đối diện là một người mặc áo choàng đen, che từ đầu đến chân.

    Sau tiếng trống báo hiệu trận đấu bắt đầu, Jung Hoseok là người tấn công đầu tiên.

    Cậu ta tạo ra những mảnh sắt phi thẳng về phía đối phương.

    Đột nhiên có một mảng đen xuất hiện nuốt chửng những mảnh sắt của Hoseok.

    Coi bộ đối thủ khó nhai rồi.

    Cậu ta trực tiếp lao thẳng về phía đối phương, tạo ra một cái lười hái chém xuống nhưng hắn ta đã biến mất.

    Jeon Jungkook trố mắt nhìn chuyện vừa xảy ra trên sàn đấu: "Biến mất rồi!!"

    Park Jimin cười nửa miệng nói: "Không phải hắn ta biến mất đâu"

    Cậu ngạc nhiên quay sang Park Jimin: "Hở!?"

    "Hắn ta đã biến thành bóng tối rồi, nhìn kìa, hắn đang phản công đó!"

    Jeon Jungkook quay lại nhìn sàng đấu, tên Hắc tinh đó đã xuất hiện đằng sau của Jung Hoseok.

    Đưa tay lên bóng tối biến thành những mảnh nhỏ lao về phía Jung Hoseok.

    Cậu ta nhảy lên thoát ra khỏi đó, những cậu ta đã bị ảnh hưởng.

    "Những vết thương do hắc liên gây ra sẽ trở nên đau đớn và ăn mòn cơ thể của người"

    Jungkook cười khẩy nhìn tên kỳ quái trước mặt: "Hắc liên!?

    Chiêu đó là chiêu mạnh nhất của ngươi sao??"

    "Tất nhiên là chỉ mới chào hỏi thôi, ngươi cũng vậy mà phải không??"

    Vừa dứt câu Jung Hoseok đã xuất hiện phía sau tên đó, hắn ta vừa quay lại đã ăn ngay một cước bay thẳng ra ngoài sàn đấu.

    Jung Hoseok cười đắc ý nói: "Đúng là chỉ mới chào hỏi thôi"

    "Ra......ra ngoài rồi!

    Hắc tinh của học viện Elmer đã bị loại, người chiến thắng là Thiết nhân!!"

    Cả kháng đài đều im lặng, trận đấu vừa bắt đầu đã kết thúc chẳng vui tí nào.

    Chỉ có vài thí sinh của cuộc thi là cười cảm thán.

    "Cậu ta chưa tung hết sức đâu"

    "Hể!?

    Hắc tinh thua trong một đòn đúng là không vui gì hết"

    "Cái tên đó đang làm gì vậy??

    Sao lại để thua nhục nhã như vậy chứ!?"

    Trong khi mọi người trong kháng đài im lặng thì có một người phấn khích reo hò.

    "Anh Hoseok giỏi quá đi!!"

    Jeon Jungkook vui vẻ vẫy tay hò hét, Jung Hoseok cũng mỉm cười vẫy tay lại.

    Còn sáu con người ngồi gần đó cũng kinh ngạc.

    Park Jihoon nửa muốn cười nửa lại không nói: "Không biết là do lời đồn của tên Hắc tinh kia bị phóng đại hay do Jung Hoseok quá mạnh nữa"

    Kim Seok Jin cũng có biết hiện cảm thán: "Tao nghĩ là cả hai đó!"

    "

    Sau này đừng có đi chọc cậu ta đó, Min Suga"

    Park Jihoon đặt tay lên vai Min Suga, mặt anh ta giờ đây đã biến sắc nhớ lại cú Jung Hoseok lên gối tuần trước mà thấy đau.

    Min Yoongi liếc nhìn phía sau, đó là cô bạn gái mới của anh ta không phải sao?

    Anh ta quay lại với nét mặt khó coi, nét mặt đó của anh ta Park Jimin chưa thấy bao giờ nhưng cũng không để tâm lắm.

    Park Jimin quay sang Park Jihoon nói: "Trận tiếp theo là của mày đó, Jihoon"

    "Ờ, tao biết rồi"

    Nói rồi Park Jihoon trực tiếp từ kháng đài nhảy xuống sàn đấu, khán giả reo hò.

    Jung Hoseok và Hắc tinh cũng nhanh chóng lùi vô nhường sân cho chị đẹp thể hiện.

    Hắc tinh xoa xoa bụng nói: "Tôi không nghĩ cậu có thể sử dụng năng lực cường hóa"

    "Ờ, tôi biến chân của mình thành sắt để cường hóa độ cứng của chân"

    "Cậu nhóc lúc nãy, là người mà ngươi muốn bảo vệ phải không??

    "

    "Không, là người mà tôi bắt buộc phải bảo vệ"

    Hắn ta nhìn Jung Hoseok một lúc rồi bỏ đi.

    Ở kháng đài, Lai Guanlin cuối cùng cũng đã đến, anh ta bước đến bên cạnh Jeon Jungkook.

    Đây là lần đầu tiên cậu ở gần anh ta như vậy, anh ta cao lớn nhưng hơi gầy.

    Chiều cao của anh ta hình như nhỉnh hơn Kim Taehyung một chút nhưng ngoài chuyện đó ra thì không có gì nổi bật hơn Kim Taehyung.

    Jeon Jungkook chợt nhận ra có gì đó lạ lạ: 'Ủa!?

    Sao đột nhiên mình lại nghĩ đến Kim Taehyung vậy kìa!?'

    Cậu vỗ vỗ hai má khiến Park Jimin chú ý hỏi: "Cậu làm gì vậy??

    Buồn ngủ à??"

    "À không, tôi chỉ là đang suy nghĩ mấy thứ linh tinh nên phân tâm thôi"

    "Mấy thứ linh tinh??"

    Park Jimin nhìn sang Lai Guanlin đang ngồi xuống bên cạnh cậu thì cậu ta chợt kéo cậu ra một góc trong kháng đài.

    "Cậu để ý Lai Guanlin à??"

    "Hể!?

    Không, không có."

    Jeon Jungkook cố lắc mạnh đầu để Park Jimin không hiểu lầm.

    "Vậy thì cậu đã nghĩ linh tinh cái gì vậy??"

    "Ừ thì......"

    Ở sàn đấu, đối thủ của Park Jihoon giơ tay lên cao, mặt đất bắt đầu xuất hiện những bong bóng bay lên trên.

    Một quả bong bóng bay lên chạm vào mặt Park Jihoon, quả bong bóng vỡ ra văng nước lên mặt Park Jihoon.

    Kim Seok Jin cười gian nói: "Cậu ta tiêu rồi"

    Mặt Kim Namjoon biến sắc, chợt cả kháng đài chấn động những cột kim cương trồi lên từ mặt đất rồi vỡ nát, chúng lơ lửng trên không trung rồi bay thẳng về phía đối phương khiến cậu ta ngủm tại chỗ.

    "Ren~Ren~"

    "Trận đấu kết thúc, người chiến thắng là Quý thần!!"

    Giọng của ông MC đúng là lớn cực đại, nghe mà muốn đau cả lỗ tai.

    Nhưng hình như chỉ có mình Park Jimin là thấy vậy.

    Cậu ta ôm tai nhăn nhó, hình như vết thương ở tai đã tái phát rồi.

    Chỉ thấy mặt của Park Jimin biến sắc dựa người vào tường rồi từ từ khụy xuống.

    "Park Jimin!

    Cậu bị sao vậy??

    Tai cậu đang chảy máu kìa!"

    Jeon Jungkook thấy cậu ta càng ngày càng tệ thì quay sang lính canh gần đó hét.

    "Mau gọi bác sĩ giúp tôi!!"

    Một lúc sau Park Jimin được đứa đến phòng hồi sức của từ thí sinh tham gia cuộc thi.

    Park Jihoon quay lại kháng đài mà không thấy Jeon Jungkook và Park Jimin đâu nên quay sang Kim Seok Jin hỏi.

    "Jimin với Jungkook đâu rồi??"

    Lúc này Kim Seok Jin mới nhìn xung quanh, chẳng thấy hai người họ đâu cả.

    Kim Seok Jin nhún vai đáp: "Chắc đi đâu đó mua nước hay đồ ăn rồi"

    Park Jihoon liếc nhìn xuông phía dưới Kim Seok Jin hỏi: "Mày đang nói mày đó hả!?"

    Nguyên một túi đồ ăn thức để ngay bên cạnh, không biết đi mua từ lúc nào nữa.

    Chợt có một nhân viên chạy tới báo.

    "Thất Đại Thần!!

    Thất Đại Thần!!

    Lôi thần......Lôi thần có chuyện rồi!!"

    Sáu người ngôi trên kháng đài đó bất ngờ, liếc nhìn cậu nhân viên đó.

    Lôi thần thì có thể xảy ra chuyện gì được chứ??

    Chợt Park Jihoon và Min Suga nhớ ra chuyện tuần trước, Jihoon kích động nắm cổ áo cậu nhân viên kia hỏi.

    "Lôi thần hiện giờ đang ở đâu!?"

    "À...L.....Lôi thần đang ở phòng y tế"

    Park Jihoon buông cổ áo cậu nhân viên ra rồi chạy đến phòng y tế, Kim Seok Jin cũng từ tốn đứng dậy đi theo sau.

    Kim Namjoon liếc nhìn Min Yoongi đang ngồi hầm hầm trên ghế hỏi: "Không đi xem Jimin à??"

    "Cậu ta ra sao thì liên quan gì đến tao!?"

    Kim Namjoon thở dài rồi cũng đứng dậy bỏ đi, Lai Guanlin vừa đến cũng bỏ đi luôn, chỉ còn Min Yoongi và Min Suga ngồi đó.

    Min Suga đứng dậy nói: "Tuần trước khi Jeon Jungkook thức tỉnh đã vô tình làm màng nhĩ của Park Jimin bị thương, ít nhiều gì cũng ảnh hưởng đến khả năng chiến đấu của cậu ta"

    Min Suga nói rồi bỏ đi, giờ chỉ còn Min Yoongi ngồi đó.

    Anh ta ngồi một lúc lâu rồi cũng đứng dậy bỏ đi đâu đó.

    ---------------

    "Jimin!!

    Mày không sao chứ!?"

    Park Jihoon mở mạnh cửa khiến nó rơi ra ngã xuống đất.

    Cô thở hồng hộc bước đến giường Park Jimin đang nằm.

    Cậu ta hé mắt ngồi dậy, nói với giọng trách móc.

    "Mày ồn ào quá!

    Tao có chết đâu mà làm quá à!"

    "Mày còn nói vậy nữa! tao lo cho mày mà!

    Lỡ mày chết rồi thì không phải tao mất một người bạn tốt sao!?

    Lúc đó lo cũng muộn rồi còn gì!"

    Park Jihoon lớn tiếng bước cúi người xuống thì nhìn thấy tai phải được băng bó lại.

    Chợt có tiếng thin thít, Jeon Jungkook ngồi gần đó nhích ra xa, Park Jihoon ôm chầm Park Jimin òa lên khóc bù lu bù loa chấn động cả phòng y tế.

    Park Jimin nhăn mặt bịt tai mình lại nói: "Tai!!

    Tai tao đau!!"

    "Oa~oa~"

    "Mau im đi!!

    Park Jihoon!!

    Đừng có khóc nữa!!"

    Jeon Jungkook ngồi một góc quay mặt vào tường nghĩ: dồn quá!

    Tốt nhất là mình nên rời khỏi đây cho hai người họ có không gian riêng tư và bảo toàn được màng nhĩ của bản thân'

    Nghĩ xong rồi giờ thực hiện, cậu chuồn ra ngoài để lại một mình Park Jimin chịu trận ở đó, sẵn gắn lại cửa cho họ rồi phủi tay bỏ đi.

    ---------------Một lúc sau---------------

    Kim Seok Jin và Kim Namjoon đi từ từ nên giờ mới tới, vừa định mở cửa ra đã nghe thấy tiếng khóc chói tai của Park Jihoon nên thôi bỏ đi luôn.

    Dù sao trận đấu của Kim Seok Jin cũng sắp bắt đầu rồi nên thôi, để hai anh em nhà Park đó tâm sự hỏi han nhau đi.

    Đúng là đời người lắm gian truân, đã đau tai còn bị hành không ai giúp, hét muốn khàn cổ mà Park Jihoon vẫn không chịu nín.

    Chợt cánh cửa mở ra, "Ôi!

    Cứu tinh!"

    ---------------

    Kim Seok Jin đã ra sàn đấu đối thủ là quân hậu của Thập Nhị Đại Tinh của học viện Elmer.

    "Quá tuyệt!

    Hai người đẹp cùng xuất hiện trên sàn đấu, là Tinh thần của học viện Maximus hay Hậu tinh của học viện Elmer đây?

    Trận đấu bắt đầu!"

    "Chà!

    Mong là trận này không giống hai trận đầu, kết thúc quá nhanh làm tụt mood"

    Min Suga không biết từ đâu chui ra đứng ngay bên cạnh cậu, làm cậu giật mình.

    'Anh ta sao lại ở đây??'

    Chợt một cái gì đó văng tới làm rách tay áo của Jeon Jungkook.

    Cậu biến sắc khi nhìn thấy một mảnh pha lê dính sâu vào tường.

    "Hai cái con người này đánh nhau mà miểng vang lên đây luôn.

    Cậu không sao đó chứ!?

    Tôi thấy cậu hình như không khỏe"

    Jeon Jungkook kích động hét lên: "Mém đứt luôn cánh tay rồi khỏe mới lạ đó!!"

    Min Suga cười ha hả bô bốp bốp vào lưng cậu nói: "Đã đứt đâu, thậm chí còn không bị trầy nữa là"

    'Cái tên này......' Jeon Jungkook bất lực quay lại xem trận đấu.

    Trên sàn đấu những cột pha lê trồi lên từ mặt đất, nhìn đúng là không khác gì Park Jihoon là mấy.

    Nhưng đột nhiên những cột pha lê vỡ nát.

    Kim Seok Jin đứng bất động tại chỗ, cô có cảm giác cơ thể đang bị thứ gì đó đè xuống, mặt đất xung quanh cũng bắt đầu nứt ra.

    Cô gái xinh đẹp trước mặt nở một nụ cười đắc ý rút ra một chiếc móc khóa, không đúng, nó đang dần dần lớn lên và biến thành một khẩu súng hạng nặng.

    Đây là vũ khí của thế giới này, Jeon Jungkook cũng có do Jung Hoseok tặng nhưng cậu không sử dụng được nó nên cậu cũng không biết nó là gì.

    Vũ khí phải hấp thụ một lượng sức mạnh từ chủ nhân mới có thể chuyển hóa.

    Nhìn khẩu súng hạng nặng của Hậu tinh, cậu đưa tay lên sờ sợi dây chuyền trên cổ mình, thật ra sợi dây chuyền này cũng là vũ khí nhưng cậu cũng không rõ về nó, chỉ biết nó là của mẹ cậu.

    Min Suga nghiêng đầu kê mặt trước mặt Jeon Jungkook hỏi: "Cậu sao vậy??

    Trận đấu đang gây cấn mà!"

    Jeon Jungkook thoát ra khỏi suy nghĩ của bản thân, cậu cười nhẹ lắc đầu: "Không có gì đâu"

    Min Suga đứng thẳng dậy, cậu không nói thì anh ta cũng không hỏi nhiều làm gì.

    ---------------

    Park Jihoon cuối cùng cũng nín, tai của Park Jimin bây giờ đã ù rồi.

    Byun Baekhyun vừa rớt nước vừa nói gì đó nãy giờ cậu chẳng nghe rõ được gì nên chỉ đành gật đầu cho qua.

    Bây giờ cậu cũng không muốn nghe gì nhiều.

    "Em sao lại bị thương ở tai vậy??"

    Park Jihoon nhìn Park Jimin gật gật nãy giờ là biết cậu chẳng nghe lọt tai câu nào rồi.

    Cô chống cầm nói thay: "Tuần trước có một học viên thức tỉnh năng lực, là sóng âm mà cậu ta lại ở gần đó nên bị ảnh hưởng "

    Byun Baekhyun gật đầu rồi nói: "Vậy Jimin có thi đầu được không vậy??"

    "Được mà, cậu ta đâu phải người, anh không cần lo về việc nó ảnh hưởng đến sức mạnh của cậu ta."

    Park Jihoon vẫy tay ám chỉ ám thị anh không cần lo cho Jimin đâu.

    Lúc này có một bong bóng người đứng trước cửa phòng y tế, người đó đứng được một lúc rồi bỏ đi.

    Dáng người khá cao và rắn chắc, va phải một nhân viên ở phòng y tế.

    Người đó "xin lỗi" rồi bỏ đi.
     
    ||Bts-Linhoon|| Thế Giới Của Những Dị Nhân
    Chap 5: Chuyện tình của Namjin


    Lưng của Kim Seok Jin sắp ngã đến nơi rồi, thật là tức chết mà.

    Bây giờ lại nhớ đến lúc trước khi thi đấu.

    Cô ta cứ nhìn chằm chằm Kim Namjoon, còn Kim Namjoon thì lại tránh né một cách kì lạ, bình thường thì anh ta sẽ không để ý còn gì.

    Tên này từ hôm qua đã thấy mờ ám, rõ ràng là đang giấu chuyện gì đó.

    Kim Seok Jin dùng ánh mắt dò xét nhìn vào nữ nhân trước mặt.

    Hậu tinh nhìn ánh mắt đó có chút giễu cợt hỏi: "Sao cô lại nhìn tôi như thể tôi cướp chồng cô vậy??"

    Kim Seok Jin trừng mắt nhìn cô ta như muốn nói "Cưng ngon, cưng thử làm chị xem".

    Hậu tinh rùng mình, chợt nhận ra mình chọt vào chỗ không nên chọt rồi.

    Từ mặt đất trồi lên nhưng cột pha lê nhiều màu sắc, Hậu tinh nhảy lên tạo trọng lực đè nặng xuống những cột pha lê nhưng chẳng hề hấn gì.

    Cô ta sững người, lúc nãy không phải chúng đều vỡ nát với trọng lực cô ta tạo ra hay không sao?

    Sao giờ lại......vừa mất cảnh giác đã bị những cột pha lê sượt qua người khiến da ở tay chân bị rách ra.

    Vừa đáp xuống đã không giữ được thăng bằng mà khụy xuống.

    Lúc nãy nếu là đấu thật chắc là bị Kim Seok Jin biến thành tổ ong rồi.

    "Đầu hàng đi!"

    Kim Seok Jin đã thoát khỏi trọng lực của Hậu tinh, cô bước đến chỗ cô ta với một thanh kiếm làm từ năng lực của cô.

    "Tôi không được phép làm như vậy."

    Hậu tinh nhắm mắt lại như chờ đợi Kim Seok Jin xuống tay với mình.

    "Vậy tôi sẽ giúp cô."

    Kim Seok Jin đưa thanh kiếm lên rồi chém xuống nhưng chợt dừng lại khi nghe một tiếng hét lớn.

    "Không được!!"

    Kim Seok Jin nhìn về phía kháng đài, nơi vừa phát ra tiếng hét.

    Người lúc nãy là Kim Namjoon??

    Sao anh ta lại hét lên như vậy.

    Kháng đài vẫn còn đang bàng hoàng không hiểu chuyện gì thì Kim Namjoon đã nhảy xuống bế Hậu tinh bỏ đi, trước khi đi còn trừng mắt nhìn Kim Seok Jin.

    Kim Seok Jin không nói gì cũng quay lưng đi hướng ngược lại rời khỏi sàn đấu.

    "Ng......Người chiến thắng là Tinh thần!!"

    Câu nói của MC khiến mọi người bình tĩnh lại tiếp tục reo hò, Park Jimin và Park Jihoon đang xem trực tuyến trong phòng y tế.

    Park Jihoon thấy tình hình căng thẳng chợt buông một câu cảm thán.

    "Chà!

    Chuyện của ba người này thật khiến người khác khó hiểu"

    "Tao từng tìm hiểu về chuyện này nhưng không biết thông tin có chính xác hay không."

    Park Jimin chép miệng ngã người ra sau tựa vào giường.

    "Là gì vậy??"

    "Chuyện là khi hai người họ còn học cấp hai........."

    Kim Seok Jin thích Kim Namjoon trong suốt thời gian học cấp hai, Kim Namjoon dù là học sinh ưu tú nhưng lại là loại người ăn chơi trác táng.

    Vào một ngày năm hai cấp hai Kim Seok Jin đã tỏ tình với Kim Namjoon và anh ta đồng ý.

    Sau đó họ bắt đầu hẹn hò công khai, nhưng vì tính của Kim Namjoon đào hoa nên có rất nhiều cô gái tìm đến Kim Seok Jin và bắt nạt.

    Tính của Kim Seok Jin lúc trước lại rất hiền nên đã che giấu chuyện này.

    Sau ba tháng cuối cùng Kim Seok Jin cũng không chịu nổi mà chạy đến nhà của Kim Namjoon sau một lên bị đánh đập dã man.

    Cô đứng trước cửa nhà bấm chuông một lúc lâu mà không thấy có động tĩnh gì, cô ngồi xuống trước cửa nhà Kim Namjoon, nước mắt không tự chủ mà lăn dài trên gương mặt diễm lệ.

    ---------------30 phút trước---------------

    "Nhìn này Kim Seok Jin, nhìn người đàn ông mà chúng ta yêu đi"

    Nữ nhân trước mặt chợt dịu dàng lạ thường, cô ta đưa chiếc điện thoại hình một đôi tình nhân đang ôm ấp nhau.

    Cô ta còn từ từ chuyển từ tấm này sang tấm khác cho cô nhìn kĩ hơn, rồi đến tấm cuối cùng nhìn rõ mặt chàng trai trong bức hình là Kim Namjoon.

    Tại sao......?

    Tại sao......??

    Cổ họng cô nghẹn lại, đồng tử dãn ra, không tin vào mắt mình.

    "Chuyện......chuyện này........."

    "Hahaha tưởng gì, ai ngờ cũng bị lừa giống như chúng ta"

    "Bình tĩnh đi cô gái, bản chất của anh ta là như vậy đó"

    'Tôi không tin!' Kim Seok Jin gượng dậy chạy đi, cô phải đi kiếm anh ta, nếu không phải chính miệng anh ta thừa nhận thì cô nhấn định không tin.

    ---------------

    Kim Seok Jin ngồi trước cửa nhà hơn hai tiếng đã mệt mỏi sắp không còn giữ được tỉnh táo, tuyết không biết rơi từ lúc nào đã phủ người cô, cô mơ màng nhìn thấy một chàng trai đứng ngay trước mắt mình rồi dần dần thiếp đi.

    ---------------

    Cô tỉnh dậy đã thấy mình nằm trong một căn phòng lạ hoắc, vừa đúng lúc có người bước vào.

    Người trước mắt cô là Kim Taehyung, em trai cùng cha khác mẹ với Kim Namjoon.

    Kim Taehyung bước vào với bình nước ấm, anh đặt bình nước lên bàn rồi rót cho Kim Seok Jin một ly nước.

    Kim Seok Jin nhận lấy ly nước rồi ấp úng hỏi: "Um......anh Namjoon......"

    Chưa đợi cô nói hết câu Kim Taehyung đã trả lời : "Anh ta đi du lịch với bạn gái rồi, tuần sau mới về"

    "Bạn......bạn gái......?"

    Đôi tay nhỏ nhắn run rẩy, không phải cô là bạn gái của anh sao??

    Sao lại có người bạn gái khác nữa?

    Kim Taehyung thấy biểu hiện của Kim Seok Jin thì nói tiếp: "Anh ta có rất nhiều bạn gái, hầu như một tuần là có một người đến tìm.

    Nếu như cô cũng giống như họ thì tôi khuyên cô nên dừng lại đi, đừng tiếp tục đâm đầu vào vũng bùn Kim Namjoon nữa"

    Nói rồi Kim Taehyung bỏ ra ngoài, Kim Seok Jin nắm chặt ly nước trên tay, một giọt nước mắt rơi vào trong ly nước.

    Cô lại khóc, khóe mắt vẫn còn chưa hết sưng, cô hiện tại đang muốn gào lên, giải phóng hết tất cả nhưng cô không đủ dũng khí, không đủ hơi sức.

    Mối tình đầu của cô, ruốt cuộc lại trở thành vết thương khó lành nơi trái tim.

    Sau ngày hôm đó cái tên Kim Seok Jin hoàn toàn biến mất, giống như cô đã bốc hơi khỏi hành tinh này.

    Sau đó hai năm hai người họ lại cùng gia nhập vào học viện này, lại trở thành hàng ngũ Thất Đại Thần của học viện.

    ---------------Trở về hiện tại---------------

    Park Jihoon chép miệng cảm thán: "Một mối tình chẳng mấy tốt đẹp"

    "Phải nói là mối tình vực thẳm mới đúng, tao chẳng thấy nó đẹp ở chỗ nào cả"

    Park Jihoon gật gù nói: "Ừmmm, cuối cùng tao cũng hiểu lí do vì sao Kim Seok Jin xinh đẹp như vậy mà lại không thèm yêu ai"

    "Phải phải, người ta đẹp nhưng bị tổn thương còn ai kia đẹp mà ế bềnh vững, sao lại khác quá nhỉ?

    Có khi là do cái nết cũng không chừng."

    Nói rồi Park Jimin gật gù khẳng định là do nết của ai kia nên mới ế.

    Park Jihoon hiểu ý của Park Jimin liền phát một phát vào đầu cậu nổi lên một cục u to tướng.

    Park Jimin ôm đầu nhăn nhó, quả là bà chằn lửa, ế là phải.

    "Thôi, tao đi mua ít đồ ăn đây"

    "Ờ, nhớ mua ít bánh mochi cho tao đó."

    Park Jimin cười tươi vẫy tay.

    ---------------

    "Trận sáu là của một trong hai quân tốt của học viện Elmer, ngang sức với đối thủ của cậu đó!

    Có muốn xem không??"

    Min Suga chống cầm nhìn Jeon Jungkook đang ăn bất chấp trước mặt.

    "Ờ, ui hải hem chớ"

    "Nuốt hết thức ăn trong miệng đi hãy nói chuyện, không là bị nghẹn đó"

    "Ui iết òi"

    "Đã bảo nuốt hết đi mà"

    Jeon Jungkook nuốt hết thức ăn trong miệng rồi nói: "Công nhận ban tổ chức giàu thật, bao ăn bao ở có mười học viên của mỗi học viện"

    "Đâu có, tiền nhà và thức ăn thì phải tự chi trả chứ!

    Ai rãnh đâu mà nuôi"

    "Hả!??"

    Cậu kích động đứng bật dậy, ánh mắt bàng hoàng nhìn Min Suga đang ngồi cười nham nhở nhìn đối diện.

    "Jungkook?

    Em làm gì mà phản ứng dữ vậy??

    Mọi người đang nhìn em kìa"

    Jung Hoseok từ khi kết thúc trận đầu đến giờ mới xuất hiện hiện, bên cạnh là Hắc tinh??

    Jeon Jungkook lùi ra đằng sau Jung Hoseok với gương mặt cảnh giác.

    Jung Hoseok cười cười nói: "Không có sao đâu, cậu ta không giống như mấy lời đồn thất thiệt mà Thất Đại Thần nói đâu"

    "Thật……Thật ạ??"

    Jung Hoseok gật đầu chợt Min Suga từ phía sau lên tiếng nói: "Không có lửa làm sao có khói, cậu ta không làm gì thì sao bị đồn được"

    Jung Hoseok liếc mắt nhìn Min Suga phản bác: "Anh làm như anh trong sạch, tôi nghe đồn anh là một tên biến thái, dị hợm"

    Min Suga đen mặt gằn giọng hỏi: "Gã nào đồn??"

    Jung Hoseok nghiêng đầu nói: "Ta đồn đó, rồi sao??"

    Min Suga cắn răng đứng phắt dậy, lườm Jung Hoseok và Hắc tinh một cái rồi quay lưng bỏ đi.
     
    ||Bts-Linhoon|| Thế Giới Của Những Dị Nhân
    Chap 6: Học viện Black Knight


    Jeon Jungkook nhìn Jung Hoseok đưa ngón cái lên cảm thán: "Chà!

    Đúng là anh Hoseok, nói vài câu đã khiến anh ta bỏ đi"

    "Thôi, chúng ta mau ăn đi"

    Jung Hoseok đặt đĩa thức ăn xuống, bên cạnh Jeon Jungkook, Hắc tinh thì ngồi đối diện Jung Hoseok.

    ---------------

    "Làm gì mà mặt chù ụ vậy??"

    Kim Taehyung bước lại gần Kim Seok Jin đang đăm chiêu nhìn sàn đấu phía dưới.

    Đôi mắt thể hiện lên một cảm giác chua xót, nghe thấy tiếng của Kim Taehyung, cô nhét mép quay lại than thở.

    "Tao chợt cảm thấy cô đơn quá"

    "Cô đơn quá thì đi kiếm một tên khờ khạo nào đó mà yêu đi chứ, vũng bùn Kim Namjoon bây giờ đã có Hậu tinh xinh đẹp rồi, mày cũng không nên làm khổ bản thân như vậy"

    Kim Seok Jin bước đến gần Kim Taehyung nói: "Đang quan tâm tao sao?

    Hay là mày hãy trở thành tên khờ khạo yêu tao đi"

    Kim Taehyung có chút bất ngờ nhưng nhanh lấy lại bình tĩnh nói: "Tiếc quá!

    Mày không phải gu tao và tao cũng không thể trở thành một tên khờ khạo được"

    Kim Seok Jin nhép mép rồi trưng gương mặt chán đời than thở: "À phải rồi, Kim thiếu đây để ý đến phế nhân Jeon rồi mà, làm sao có thể ở bên cạnh một kẻ cô độc như tôi chứ!"

    "Ai nói tao để ý cậu ta chứ!!?"

    "Không phải thì thôi, làm gì lớn tiếng dữ vậy??

    Người ta sợ" Kim Seok Jin tỏ vẻ thiếu nữ yếu đuối nhìn Kim Taehyung với đôi mắt long lanh lóng lánh đến mức sáng cả một vùng.

    "Đây là đang ngứa đòn??"

    Kim Taehyung nổi cục tức nhìn Kim Seok Jin như muôn giết cô ngay lập tức hỏi.

    "Thôi thôi, Kim thiếu, Kim hèn mọn đây đang cô đơn giữa chốn hiu quạnh mà"

    "Trên thế giới này thiếu gì người yêu, chỉ tại mày không chịu yêu ai thôi"

    "Haizzz~~thôi bỏ chuyện này sang một bên đi, mày đấu trận nào vậy??"

    "Trận hai mươi tư"

    Nghe vậy Kim Seok Jin vỗ vai Kim Taehyung nói: "Có khi mai mới đến mày đó"

    "Ừ, mà tao nghe nói Jimin bị thương, có phải sự thật không??"

    "Ờ, phải!

    Vết thương cũ tái phát thôi, tao cũng đang định đi xem nó đây, mày đi chung không??"

    "Không, tao phải đi ăn rồi"

    Kim Seok Jin chép miệng rồi bỏ đi, hai chữ 'bạn bè" không bằng một tiếng kêu của cái bụng, thật là hết nói nổi.

    ---------------

    Ở ngoài phố, một nam nhân đang ngậm một cây kẹo mút chạy vào một con hẻm tối, trong đó có một nam nhân khác mặc một chiếc áo choàng trắng đang ngồi đợi ở đó.

    Tên nam nhân kia khó chịu nhìn tên đang ngậm kẹo trước mặt mà thót ra ba chữ: "Cậu đến trễ"

    "Ấy!

    Master à, cậu đâu cần phải nghiêm khắc như vậy chứ!"

    Nam nhân được gọi là Master kia đứng dậy túm lấy cô áo của người trước mặt, gằn giọng nói: "Cậu đừng có kinh địch, Hắc tinh và Hậu tinh đều bị đánh bại hết rồi đó!!"

    "Được rồi được rồi, có gì bình tĩnh nói, anh nổi giận với tôi như vậy là không được đâu, dù sao trận của tôi cũng không chắc sẽ được bắt đầu mà, Vương tinh"

    Câu nói của cậu ta khiến cho nam nhân trước mặt càng thêm tức giận, giật giật cổ áo cậu ta lớn tiếng: "Tôi nói mà cậu không hiểu hả!?

    Cậu phải đến xem đối thủ của cậu là loại người như thế nào, phải phân tích chiến thuật để hạ cậu ta!!

    Dù cậu ta được gọi là Phế nhân nhưng năm nay cậu ta được chọn để gia nhập hàng ngũ thi đấu thì chắc chắn cậu ta không phải dạng dễ nuốt đầu, Ong Seongwoo"

    "Tôi hiểu rồi, buông ra đi, rách áo tôi bây giờ"

    "Mau đi!!"

    Nam nhân kia không không buông ra mà còn kéo mạnh cổ áo Ong Seongwoo đi.

    ---------------

    Trận thứ thứ năm bắt đầu, lại là trận đấu của hai nữ nhân xinh đẹp.

    Hai người đó không đấu mà cứ nhìn nhau cãi qua cãi lại làm tốn thời gian của cuộc thi, làm cụt hứng của khán giả luôn.

    Jeon Jungkook cụt hứng đưa mắt nhìn Jung Hoseok hỏi: "Hai người họ cứ như vậy là bị loại hết phải không??"

    "Ừm, một trận đấu tối đa chỉ được hai mươi phút thôi"

    Họ vừa quay lại đã thấy hai cô gái kia lao vào nhau, đấm cho đối phương một đấm, cả hai bay thẳng ra ngoài sàn đấu.

    Mọi người cạn lời không biết nên nói gì cho trận lần này.

    Trận kế tiếp là trận thứ sáu, hai người thí sinh bước lên sàn đấu.

    Người mặc áo choàng kia bắt đầu trận đấu.

    Bàn tay của người đó tạo ra một quả cầu màu đen nhỏ, nó bay từ từ đến chỗ thí sinh kia.

    Mọi người đờ ra một lúc cho đến khi quả cầu đột nhiên xuất hiện trước mặt mặt thí sinh kia rồi......

    *Bùm*

    Sàn đấu lỏm một lỗ to ngay chỗ nam thí sinh vừa đứng lúc nãy, cứ tưởng cậu ta ngủm rồi nhưng không, cậu ta trồi lên từ bãi đất đá, đưa tay lên chùi khóe miệng cười đắc ý nói: "Sức mạnh của Thập Nhị Đại Tinh có khác"

    "Ngươi cũng không tồi đâu."

    Người mặc áo choàng đó buột miệng khen sức bềnh của nam thí sinh kia.

    Người đó cởi áo choàng ra, một nam nhân có mái tóc ánh đỏ, một nốt ruồi dưới mắt làm tăng sức quyến rũ cho nụ cười của anh ta, anh ta là Kang Daniel một trong Thập Nhị Đại Tinh, quân tốt thứ hai Trác tinh.

    Nam thí sinh kia nhảy lên đưa nắm đấm được cường hóa lao vào Kang Daniel nhưng......

    *Bùm...Bùm...Bùm...*

    Tiếng nổ liên hoàn cùng theo đó là bụi đất bao trọn cả sàn đấu.

    Sau một lúc thì cuối cùng nó cũng dừng lại, khói bụi cũng dần tan, khung cảnh trên sàn đấu cũng từ từ rõ hơn.

    Nam sinh kia nằm bất động trên sàn đấu, cứ ngỡ trận đấu đã kết thúc nhưng nam sinh kia ngượng dậy, trên miệng còn lẩm bẩm gì đó.

    "Không được thua...khụ...tuyệt đối không thể nào thua được, học viện...các học viên......đã phải chịu nhiều thiệt hại...nhiều lời chế giễu...chỉ vì...khụ...khụ...học viện Black Knight được cho là một huyền thoại lỗi thời..."

    Nam sinh kia cắn chặt răng, nước mắt cũng bất giác chảy xuống đôi gò má bầm tím.

    Không biết cậu ta đã trải qua bao nhiêu đau khổ, nhìn cậu ta lại có cảm giác trống trải, một khoảng trống lạnh lẽo nơi lồng ngực.

    Trên kháng đài lại có vài người bật khóc thành tiếng, Jeon Jungkook ở phía xa nhìn họ mà không hi vọng sao lại có một cảm giác nhói đau lạ thường.

    "Học viện Black Knight"

    Đột nhiên Jung Hoseok lên tiếng khiến Jeon Jungkook ngỡ ngàng quay lại nhìn Jung Hoseok: 'Sao đột nhiên anh ấy lại có vẻ đau bụng như vậy chứ??'

    Jung Hoseok, ánh mắt vẫn dán chặt vào sàn đấu nói tiếp: "Anh đã từng học ở học viện đó...học viện rất bình yên, hoàn toàn không giống với mấy học viện khác"

    Jeon Jungkook thắc mắc hỏi: "Vậy tại sao anh lại chuyển sang học viện Maximus??"

    Jung Hoseok, ánh mắt chùng xuống nói: "Vì anh có chút việc cần làm"

    'Việc phải làm??' Jeon Jungkook dùng ánh mắt khó hiểu nhìn Jung Hoseok, việc phải làm đó ruốt cuộc là việc gì mà Jung Hoseok phải từ bỏ học viện yên bình đến một học viện hỗn loạn như Maximus chứ??

    Quay lại sàn đấu Kang Daniel dùng ánh mắt sắc lạnh nhìn nam sinh trước mặt, trực tiếp đá cậu ta bay ra khỏi sàn đấu nhưng lại có một lực đẩy cậu ta lên trước khi người của cậu chạm đất.

    Kang Daniel khó chịu ra mặt nhìn nam sinh đang lô lưng kia mà lầm bầm: "Đúng là dai như đỉa mà"

    "Ha......ha......may mà mình đã mua cái này."

    Nam sinh lấy trong người ra một cây gậy nhỏ, trên đầu có một cục tròn tròn tạo ra một lực thổi.

    Nâng cậu ta không chạm xuống đất.

    Kang Daniel thở dài một hắc rồi lao đến chỗ cậu ta, bóp miệng nam sinh đó và......

    *Bùm*

    Mặt của nam sinh đó hưởng trọn phát nổ lúc nãy, tay cậu ta buông cây gậy ra.

    Kang Daniel đập lên ngôi cậu ta lấy đà nhảy ra sau đáp xuống sàn đấu, còn nam sinh đó thì bất tỉnh nhân sự, gương mặt cháy đen vẫn còn bóc khói ngã ra khỏi sàn đấu.

    Kháng đài reo hò dữ dội xen lẫn một vài người ngã xuống, họ che miệng mình lại mà bật khóc trong khi những con người ở kháng đài lại không hề quan tâm.

    Con người là vậy, họ sẵn sàng dẫm đạp người khác để bước lên hoặc khiến bản thân cảm thấy mình cao thượng.

    Chỉ cần nơi nào có con người, nơi đó sẽ có bi thương.

    Những thứ từng là huyền thoại cũng chỉ là quá khứ, con người chỉ quan tâm đến hiện tại ai mới là kẻ mạnh, kẻ đó mới có giá trị còn lại thì chỉ như cỏ rác.

    Tàn nhẫn mà chà đạp dù cùng là con người, cùng sống trong một bầu không khí.

    "Thế giới này.........vốn rất tàn nhẫn......"

    Jung Hoseok với gương mặt vô cảm nhìn Jeon Jungkook đang trau mày, cắn chặt môi nhìn xuống sàn đấu.

    Hắc tinh đứng gần đó cũng chỉ biết im lặng, vì Trác tinh Kang Daniel là người chung một chiến tuyến với hắn.

    Jung Hoseok ngẫm nghĩ một chút rồi lên tiếng hỏi: "À mà em đấu với ai vậy, Jungkook??"

    "Là quân tốt của Thập Nhị Đại Tinh, Huyền tinh!"

    Jung Hoseok có chút bất ngờ nhưng cũng nhanh chóng giữ lại bình tĩnh nói: "Coi bộ chúng ta có duyên với Thập Nhị Đại Tinh gớm nhể?"

    "Phải, mà hình như trận kế tiếp là của Lai Guanlin thì phải!"

    Jeon Jungkook không chắc nói.

    "Cậu ta đấu với ai vậy??"

    "Em không biết, hôm qua không thấy ghi tên đối thủ"

    Hắc tinh nhìn lên bảng thi đấu nói: "Là một trong Tam Đại Sát Thần của học viện Dominic, Kim Jennie"

    "Con gái hả??"

    Hai người kia trố mắt đồng thanh nhìn Hắc tinh, Hắc tinh lại không hiểu gì hỏi: "Sao thế??"

    Jeon Jungkook với gương mặt thôi toang rồi nói: "Lai Guanlin không đấu với con gái đâu!"

    Hắc tinh cười khẩy: "Cậu đùa tôi hả??

    Tôi nghe nói cậu ta đấu với Quý thần còn gì?

    Trông khi cô ấy là con gái"

    "Vì cô ta phẳng quá nên tôi không nhận ra cô ta là con gái!"

    Lai Guanlin từ đâu xuất hiện ngay phía sau bọn họ, thật là muốn hù chết người ta mà, tự nhiên lên tiếng làm bay mất nửa hồn luôn rồi.
     
    ||Bts-Linhoon|| Thế Giới Của Những Dị Nhân
    Chap 7: Tên tự mãn


    "Tôi thấy Park Jihoon nhỏ nhắn đáng yêu như vậy, sao lại không nhìn ra là nữ nhân chứ??"

    Jeon Jungkook chau mày nhìn Lai Guanlin đang khui lon nước ra uống mà thầm nghĩ 'Tên này có đấu không vậy??

    MC đang réo tên nãy giờ mà còn thông thả đứng đây uống nước nữa!'

    "Nhìn lại cậu xem, dáng người thì nhỏ con, mảnh khảnh, gương mặt lại giống nữ nhân nhưng lại là nam nhân đó thôi!"

    Jeon Jungkook ngớ người nhìn Lai Guanlin một lúc rồi chợt lớn tiếng quát: "Giống nữ nhân chỗ nào!!?

    Mặt nam tính, sáu múi rõ ràng mà kêu giống nữ nhân!!

    Mắt anh có vấn đề hả!??"

    "À, anh cũng cảm thấy mặt em có chút giống nữ nhân."

    Jung Hoseok nuốt nước bọt ực ực khi nhìn thấy gương mặt như muốn hủy diệt cả thế giới của cậu, trời ơi!

    Chọc sai thời điểm rồi!!

    "Tôi là nam nhi đích thực, không phải nữ nhân đâu, CÓ-NGHE-RÕ-CHƯA??"

    "Ờ, rồi rồi" Lai Guanlin cầm lon nước thông thả đi xuống sàn đấu, nhìn mà tức mình á, người ta thi đấu thì lo sợ mà anh ta lại thông thả như đi chợ.

    'Tôi trù anh thua ngay trong một nốt nhạc.' Jeon Jungkook âm khí tỏa ra khiến Jung Hoseok và Hắc tinh gần đó cũng phải lùi ra phía sau vài bước.

    'Đáng sợ quá!!'

    ---------------

    Park Jimin ngồi trên giường với cái bụng không ngừng biểu tình bắt đầu phàn nàn: "Đi mua có vài cái bánh mà đi lâu dữ thần, trận thứ bảy bắt đầu tới nơi rồi mà chưa thấy bóng dáng đâu"

    Cô gái giường bên cạnh nghe thấy tiếng "ọc ọc" và tiếng phàn nàn của Park Jimin thì quay sang nói: "Em có chút súp gà, anh có muốn ăn chung không?"

    Park Jimin quay sang có chút bất ngờ rồi nói: "Nếu em đã mời thì anh không khách sáo đâu nha"

    Cô gái đó nở một nụ cười rồi múc cho Park Jimin một chén súp, Park Jimin vừa đưa tay nhận lấy chén súp vừa cảm ơn.

    Hai người họ vừa ăn vừa xem diễn biến trận đấu.

    Trên sàn đấu Lai Guanlin nhìn nữ nhân trước mặt mà xì một cái, trước mặt là nữ nhân xinh đẹp mà lại hành xử như vậy đúng là mất lịch sự a.

    Cứ nghĩ chỉ có mình Kim Taehyung mới có thái độ bất lịch sự đó với nữ nhân chứ, không ngờ còn có một người như vậy.

    "Nhóc con đang chê chị yếu phải không??"

    Kim Jennie đen mặt nhìn nam nhân đang tỏ vẻ khinh khỉnh trước mặt.

    "Bà chị xem ra thích được xem là người lớn nhỉ?"

    Vẫn cái thái độ ngứa đồn đó, thậm chí còn ngẩng mặt lên trời nữa (°ㅂ°╬).

    Kim Jennie vung tay một cái, cả sàn đấu được bao bọc bởi những hoa hồng đỏ thẩm.

    Chúng trườn tới quấn lấy Lai Guanlin, những chiếc gai trên thân dây leo đâm vào da thịt của anh, máu bắt đầu chảy ra thấm vào chiếc áo sơ mi trắng.

    Kim Jennie nhét mép vung tay, nhưng thân hoa chỉa những chiếc gai của chúng về phía anh, hàng nghìn chiếc gai bay đến đâm vào da thịt anh, máu vươn khắp nơi.

    "Cậu ta đang làm cái gì vậy nhỉ??"

    Kim Seok Jin nhìn xuống sàn đấu mà chán nản hỏi.

    "Haizzz~~chắc là lại giở trò ga lăng chứ gì, dù sao thì học viện của mình cũng có duyên với học viện Elmer quá đó chứ!

    Nhưng hơi tiếc cho Thập Nhị Đại Tinh rồi, vòng loại này, Thập Nhị Đại Tinh chỉ có năm người có thể vượt qua mà thôi" Kim Seok Jin liếc mắt nhìn xuống Jeon Jungkook đang chăm chú nhìn xuống sàn đấu, đôi môi căng mọng nhếch lên tạo thành một nụ cười tự mãn.

    Cô rất tự tin vào cuộc thi lần này, chắc chắn sẽ không thua đâu!

    ---------------

    "Tao về rồi đây!"

    Park Jimin mở cửa bước vào phòng y tế đã nhìn thấy Park Jimin ngồi ăn súp gà ngon lành, trông khi cô vất vả chạy quanh khu kháng đài kiếm tiệm bán bánh ngọt cho cậu ta.

    Đã vậy lúc Park Jimin quay lại còn quất một câu khiến máu dồn lên não.

    "Đi qua Nhật mua sao lâu thế!?"

    Thật là muốn ném hộp bánh vào mặt cậu ta mà (/゚Д゚)/.

    Park Jimin quay sang cô gái kia nói nói gì đó rồi cầm một chén súp gà qua chỗ Park Jihoon nói: "Súp gà này vừa ngon vừa bổ, tao mới xin thêm cho mày đó, đổi lại phải cho em ấy vài cái bánh"

    "Ờ……cảm…ơn……"

    Park Jihoon có chút cảm động nhận lấy từ tay Park Jimin NHƯNG (câu nói quan trọng thường được nhấn mạnh) không khí cảm động đã bị phá vỡ chỉ trong một khắc.

    "Jihoon ăn nhiều lắm, em không cần phải lo về sức khỏe của nó đâu"

    "Cái tên này!!"

    Park Jihoon cắn răng nắm chặt tay thành quyền, dùng ánh mắt như muốn bóp chết Park Jimin ngay lập tức.

    Nếu không phải do bây giờ cậu đang bị thương và chưa thi đấu thì cô đã cho cậu một phát lên trời rồi!

    "À!

    Đối thủ truyền kiếp của mày sắp thua rồi kìa, Jihoon!"

    Park Jimin chỉ tay lên màn hình đang chiếu trận đấu của Lai Guanlin.

    Park Jihoon nhìn lên màn hình với ánh mắt kì lạ, đồng tử dãn ra trông vừa bất ngờ vừa hoảng loạn đến lạ.

    Ánh mắt đó khiến đôi chân mày của Park Jimin nhíu lại, ánh mắt khó hiểu nhìn chằm chằm vào gương mặt trắng bên kia nói: "Mày bị sao vậy??"

    "Tao……tao……"

    Chưa nói xong Park Jihoon đã phóng ra ngoài khiến Park Jimin và cô gái kia ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang diễn ra.

    ---------------

    Trên sàn đấu Lai Guanlin như vô chi vô giác mà nhìn Kim Jennie.

    Cô đưa tay lên nhưng bông hoa hồng bắt đầu nở rộ, cánh hoa tung bay trong gió tạo ra cảnh tượng có chút lãng mạn giữa nơi chiến trường.

    Nhưng ngay sau đó các cánh hoa xoay vòng rồi lao về phía Lai Guanlin như phi tiêu mà chém qua da thịt tạo ra những đường máu đỏ.

    "Lai Guanlin!

    Cậu ruốt cuộc có muốn đấu hay không??"

    Kim Jennie nhíu mày tức giận khi đối thủ của mình lại không cỏ vẻ gì là muốn đấu với cô, như vậy chẳng khác nào đang hạ thấp cô cả.

    "Không phải cô đang làm rất tốt hay sao??

    Vậy sao không tiếp tục đi chứ?"

    Lai Guanlin nhìn với vẻ bất cần, anh ta như vậy là đang tự mãn sao??

    "Đúng là, loại đàn ông đáng ghét!!"

    Kim Jennie trực tiếp tạo ra một thanh kiếm hoa hồng từ cài tóc, cô thủ thế rồi lao đến chỗ Lai Guanlin.

    Thanh kiếm vừa định chém xuống thì cô một tiếng hét phát lên.

    "Cái tên chết bầm kia!

    Anh mang danh đấu ngang với tôi mà đấu như thể bị đau bụng vậy à!?

    Đừng có làm mất mặt tôi như vậy chứ!"

    Park Jihoon hét lớn từ kháng đài phía trên.

    Lai Guanlin nhìn cổ có chút bất ngờ rồi nhanh chóng giữ lại bình tĩnh nở một nụ cười tự mãn nói: "Đúng thật là.

    Tôi không để bản thân thua sớm vậy đâu"

    Kim Jennie nhíu mày nhìn hai người họ mà nghĩ bụng: 'Ủa!?

    Đâu là đấu trường hay là tình trường vậy??

    Có cảm giác bản thân bị đút cẩu lương a'

    Lai Guanlin bắt đầu gồng lên, dây leo dừng nức ra, những vết thương bị rách thêm máu cũng theo đó chảy nhiều hơn.

    Kim Jennie cũng thở dài một cái rồi thủ thế, từ nãy đến giờ cô ta hầu như không di chuyển vậy mà bi giờ lại thủ thế tấn công trứng tỏ bây giờ trận đấu mới bắt đầu.

    Lai Guanlin bung sức làm cho dây leo dứt ra, anh rơi xuống thì Kim Jennie cũng lao đến tung cước về phía anh nhưng lại chẳng thấy anh đâu.

    "Đâu…đâu mất tiêu rồi??"

    Kim Jennie ngơ ngác nhìn xung quanh thì chợt bị chưởng một phát từ phía trên.

    Gương mặt xinh đẹp không thương tiếc mà đập thẳng xuống đất.

    Đất đá xung quanh nứt ra và trồi lên thành những mũi đá.

    "Cái tên này, không biết thương hoa tiếc ngọc gì hết!

    Ai nói anh ta không dám đánh con gái vậy??"

    Jeon Jungkook trên kháng đài nhướng một bên mày quay sang nhìn Jung Hoseok và Hắc tinh hỏi.

    "Anh không biết!

    Nghe người đời nói lại thôi!"

    Lai Guanlin nhảy lùi lại phía sau, nhìn về hướng Kim Jennie đang nằm xả lai bất động tại chỗ.

    Lai Guanlin buông tay xuống, gương mặt có chút biến sắc nói: "Hình như mình quá tay rồi!"
     
    Back
    Top Dưới