Khác [BTS/Ami] Sát Thủ Ẩn Danh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
213912640-256-k600376.jpg

[Bts/Ami] Sát Thủ Ẩn Danh
Tác giả: HwHiyoung
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Hwang Ami có xuất thân vô cùng khó khăn.

Cô học giỏi nên được học ở trường Big Hit đứng đầu Seoul.

Ban ngày trở thành một cô học sinh ít nói, hay bị bắt nạt, ban đêm trở thành sát thủ giết thuê để có tiền chữa bệnh cho mẹ.

Ami vốn là một cô gái xinh đẹp, tự lập và vô cùng giỏi võ.

Nguồn sống của cô là mẹ, tất cả sự cố gắng là đều vì mẹ.

Do bề ngoài xinh đẹp, cô luôn gặp rắc rối với Hana và Subin_ hai tiểu thư nhà giàu, chảnh chọe ở trường.

Một lần nhận nhiệm vụ ám sát, cô tình cờ vướng phải 7 tên thiếu gia phúc hắc của 5 gia tộc lớn nhất thế giới.

Những chàng trai kiêu ngạo, bản lĩnh trở thành mục tiêu ám sát của cô nàng sát thủ ẩn danh !

Liệu có tình yêu nào phát sinh trong hoàn cảnh này không nhỉ ?

Chờ xem 🙂

[Kịch bản : Hwang Hiyoung]
[Soạn thảo : Hwang Hiyoung]



viễn-tưởng​
 
Có thể bạn cũng thích !
[Bts/Ami] Sát Thủ Ẩn Danh
Chap 1


Ánh sáng sớm rạng trên mái ngói to lớn của ngôi trường BigHit _ngôi trường danh giá hàng đầu Hàn Quốc.

Các họ sinh đang đứng dưới sân trường, toàn là tiểu thư, công tử nhà giàu.

Bóng người thướt tha tiến vào trong bà thu về mình mọi sự chú ý của cả nam sinh lẫn nữ sinh đó là Hwang Ami.

Một cô gái nhỏ nhắn với khuôn mặt xinh đẹp, làn da trắng hồng nổi bật cùng với vóc dáng chuẩn mực.

Bộ đồng phục và đôi giày đã cũ kỹ, nhưng mặc lên lại vô cùng đằm thắm, dịu dàng.

Cô đeo cho mình một chiếc mắc kính, phần mũi có dán một băng cá nhân !

Tại sao ?

Đây là lý do …

- Hana : nè con nhỏ nghèo nàn kia !

Mày nghe không hiểu tiếng người hả ?

- Subin : dơ bẩn như mày xứng đến đây học hả ?

- Ami : Hana, Subin ?

Các cậu lại muốn gì đây ?

Hana giáng xuống một bên mặt xinh xắn ấy một cái tát đầy phẫn nộ.

Ả giật lấy tóc cô, trợn mắt quát lớn tiếng

- Hana : cái tên Hana là để cho mày gọi ?

Tao đã cảnh báo mày, mày còn dám đến đây học ?

- Subin : ai là bạn của mày ?

Đĩ điếm như mày cũng dám gọi cậu tớ với bọn tao ?

- Ami : tôi đến đây học đều là nhờ vào thành tích của tôi !

Hai người có quyền gì mà cấm tôi đến trường ?

- Hana : hôm nay mày ngon nhỉ !

Cãi lại bọn tao luôn á ?

Ả thả tóc của cô ra.

Subin ngoắc tay cho mấy nữ sinh phía sau.

Họ tiến tới lao vào đánh cô.

Ami nằm im chịu trận, từng trận đòn có lẽ là quá quen thuộc với cô, học sinh trường này cũng không lạ gì cảnh Hwang Ami bị Hana và Subin ức hiếp.

Vốn Ami có thân thế khá thấp kém, lại sở hữu nhan sắc xinh đẹp và thành tích học tập tốt.

Cô luôn trở thành đối tượng theo đuổi của mấy thiếu gia trong trường.

Nhưng bọn công tử nhà giàu đó cũng chỉ muốn chơi đùa, chán rồi bỏ !

Vì thế Ami luôn từ chối họ !

Càng như thế, số người theo đuổi cô càng tăng.

Hana và Subin là hai tiểu thư của 2 tập đoàn đứng 5 thế giới.

Ở trường này nhà của hai ả ta là có quyền thế nhất !

Vì bề ngoài thua xa Ami, thành tích học tập cũng thế !

Vì vậy Ami luôn bị lôi ra để đánh đập !

Tất cả là vì lòng đố kị.

Hai ả từng được gọi là hoa khôi ở trường, nhưng từ khi Ami xuất hiện, số người theo đuổi hai ả như bốc hơi hết !

Nên bất cứ lúc nào Ami cũng bị bắt nạt mà không ai dám can thiệp.

Nếu nói Hwang Ami không có khả năng chống trả ?

Hay Hwang Ami là thiếu nữ yếu đuối ?

Thì xin lỗi bạn sai rồi !

Ban ngày trở thành cô nữ sinh hay bị bắt nạt, nhưng ban đêm Hwang Ami chính là nữ sát thủ giết thuê nổi tiếng nhất nhì Thế giới Ngầm.

Cô vốn rất giỏi võ, nhưng quyền thế không có !

Động vào họ để rồi bị đuổi học !

Mẹ cô sẽ sốc đến thế nào đây ?

Cố gắng vì mẹ, đến nay cũng đã 1 năm rồi !

Đánh xong họ cũng chán, đám đông từ từ bỏ đi, để thân thể nhỏ bé người dơ bẩn đầy vết thương.

Cô gượng đứng dậy, những đòn đánh này vốn chẳng xá gì !

Nhưng đồng phục dơ rồi, làm sao học được đây ?

- 👧 : Ami, cậu mặc đồng phục của tớ đi !

Đồng phục cậu bẩn hết rồi !

- Ami : cám ơn cậu nha !

Mai tôi sẽ giặt sạch rồi trả cho cậu !

- 👧 : ừm !

Mà Ami nè, cậu không định đến phòng y tế sao ?

Vết thương của cậu rất nặng đó !

- Ami : không cần đâu !

Mình bôi thuốc vài ngày là lành thôi !

- 👧 : thôi chết, tớ vào lớp trước nha !

Cậu cũng mau vào lớp đi đó !

- Ami : ừm, cám ơn cậu !

Ami thay đồ, xử lý vết thương rồi dùng băng dán lên.

Cô khoác cặp lên vai và bước về lớp.

- 💁 : Ami ?

Sao bây giờ em mới vào lớp ?

Đã trễ 15 phút rồi !

- Ami : em xin lỗi cô !

- 💁 : mà chân tay em làm sao thế ?

- Ami : em không cẩn thận bị té thôi ạ !

- 💁 : em vào lớp đi !

- Ami : em cám ơn cô !

Cô bước từ từ vài lớp, bàn của cô luôn đặt ở cuối lớp, trên bàn đầy những dòng chữ lăng mạ.

Bước qua chỗ của 2 ả, Subin đưa chân ra làm cô té xuống đất.

Hai ả hả hê cười lớn tiếng

- Subin : đi cũng gáng chân người khác !

Thứ như mày sống làm gì nhỉ ?

- 💁 : các em im lặng !

Chú ý lên bảng !

- Hana : bà cô già !

Lắm chuyện vùa thôi !

- 💁 : các em …

- Ami : em không sao đâu cô !

Ami đừng lên, đầu gối bị đập xuống đất chảy cả máu tươi.

Cô về chỗ, lôi bông ra băng lại vết thương đang rỉ máu.

Sau đó lấy tập vở ra học.

Ở trường Ami không có bạn, chỉ có vài học sinh nữ thương cô nên hay giúp đỡ thôi !

Tính tình Ami trước giờ luôn rất tinh nghịch và đanh đá !

Nhưng bạn không có, không ai nói chuyện với cô !

Ami ở trường luôn im lặng như một nữ sinh lạnh lùng, tầm tính.

Cũng ngay tại thời điểm này, tại sân bay quốc tế Seoul.

Chuyến bay từ Pháp vừa hạ cánh.

7 chàng trai lịch thiệp đầy nét lạnh lùng cùng với ánh mắt sắc bén, sớm thu hút mọi ánh nhìn ở sân bay.

Vừa bước ra khỏi cửa, họ đã được quản gia nồng nhiệt tiếp đón.

Còn có cả xe riêng đưa rước.

- TH : cuối cùng cũng trở lại Hàn Quốc !

Thoải mái thật !

- NJ : lần này trở về còn phải đi học tiếp !

Mệt thật đấy !

- JK : học tiếp á ?

Mày nói với tao trở về để hoạt động bang mà !

- JM : aishh, tao không muốn đi học !

- SJ : chịu thôi !

Các mama sẽ cạo đầu chúng ta đó !

- YG : mà sao hôm nay tụi mình về mà không đứa nào ra rước hết dị ?

Thằng Jihoon, Baekhyun với Sehun đâu ?

- HS : mày quên hả ?

Năm ngoái tụi nó qua Mỹ học bên đó rồi !

Nghe đâu là còn có con gái Choi gia, Song gia với Manoban mà !

- TH : cũng sắp về rồi !

Đợt này lão gì kia làm loạn hơi lâu rồi đấy !

- JK : tao nghĩ tối nay sẽ có khách đến thăm đó nha !

- SJ : tao đoán là Black Rose !

Vì chỉ có cô ta mới có đủ khả năng ám sát chúng ta !

- YG : phải tiếp đón cẩn thận !

Nhà lao đã chuẩn bị sẵn sàng !

- JM : má !

Người ta là sát thủ có nhan sắc đẹp nhất Thế giới Ngầm đó !

Mày vô tâm vừa thôi !

- HS : hàng này là của tao !

- SJ : không coi thường được !

Trình độ của cô ta không phải dạng tầm thường đâu !

- NJ : dư sức !

Ai hạ trước - chơi trước !

Ok ?

- 6 anh : quyết định vậy đi !

- C.anh : * lão già kia !

Ông là muốn ám sát hay đem tặng mĩ nhân cho bọn này đây ?

Có điều người này, bọn tôi nhất định không bỏ qua ! *

To be continued
 
[Bts/Ami] Sát Thủ Ẩn Danh
Chap 2


Seoul đã về chiều.

Bóng dáng nhỏ nhắn của Ami khẽ xuất hiện trong một con hẻm nhỏ dẫn vào ngôi nhà xuống cấp bên trong.

Ngôi nhà không quá đổ nát, đủ vững chãi để che chở cô và người mẹ yêu dấu.

Mẹ của cô là Hani, bà mang trong mình căn bệnh tim từ hồi ba Ami mất.

Chỉ cần chịu kích động, bệnh của bà sẽ tái phát.

Mọi cuộc hợp tác của Ami đều dồn tiền vào chữa bệnh cho bà và trang trải cuộc sống cho hai mẹ con.

Cô thương bà lắm, vì trên đời này, cô chỉ còn có bà là người thân !

Nếu việc học của cô có chuyện gì thì làm sao bà có thể vượt qua cơn sốc đây ?

- Hani : Ami con về rồi à !

Hôm nay học có mệt không con ?

- Ami : dạ không đâu ạ !

Con lên phòng tắm rửa rồi phụ mẹ nấu cơm nha !

Cô cố tìm cách lên phòng để che giấu vết thương trên tay và chân của mình.

Hani có để ý, bà nhận ra cả người cô toàn là vết băng bó, đứa con của bà lại làm sao thế này ?

- Hani : Ami !

Tay chân con làm sao thế này ?

- Ami : à … tại con không để ý nên bị té thôi ạ !

- Hani : sao bị té lên tục vậy con !

Vết thương cũ còn chưa lành !

Con phải để ý chứ !

- Ami : con biết rồi mà !

Thôi con đi tắm đây !

Cô cầm cặp chạy vụt lên phòng.

Lấy đồ vào tắn rửa rồi xuống bếp phụ Hani nấu cơm.

Bà đang chiên nốt miếng đậu thì đôi đũa trên tay rớt xuống, Hani ôm một bên ngực trái, cơn đau tim của và lại tái phát !

Ami vội chạy tìm lọ thuốc trợ tim cho bà.

- Ami : mẹ ngồi nghỉ đi ạ !

Để con nấu nốt cho !

- Hani : ừm !

Vậy mẹ ra ngoài trước !

Bữa ăn của hai mẹ con vẫn đạm bạc như bao ngày.

Gần đây ít phi vụ nên số tiền Ami có cũng cạn kiệt.

Khi nãy đi lấy thuốc, mới nhận ra lọ thuốc của bà đã gần hết rồi !

Thuốc trợ tim này là thuốc cao cấp, rất đắt tiền !

Bận lạc vào trong dòng suy nghĩ, Ami không ăn mà cứ ngơ ngẩn mãi

- Hani : Ami !

Con suy nghĩ gì thế ?

Sao không ăn đi con !

- Ami : không có gì ạ !

Mà mẹ nè, sao thuốc gần hết rồi mà mẹ không bảo con ?

- Hani : (cười) con còn đi học, tiền đâu mà mua thuốc cho mẹ !

Tiền sinh hoạt, học tập cũng là tiền con đi làm !

Mẹ không giúp được gì, sao có thể trở thành gánh nặng cho con được !

- Ami : con đâu có mệt !

Với lại bác sĩ dặn phải uống thuốc đầy đủ !

Mẹ đã hứa với con rồi cơ mà !

- Hani : nhưng mà …

- Ami : không nhưng nhị gì hết !

Mai con sẽ lấy thêm thuốc về, mẹ chỉ cần chăm uống thuốc là được !

Cô lên tiếng dừng lại câu chuyện.

Sau bữa ăn, Ami mang một balo nhỏ ra ngoài, cô nói với Hani là mình làm ở cửa hàng tiện lợi nên tối sẽ vắng nhà, bà cũng chẳng nghi ngờ gì !

Cô dừng lại ở một nhà vệ sinh công cộng rồi thay bộ đồ đen có sẵn trong balo.

Đầu đội nón đen và khẩu trang cũng đen nốt.

Cây súng ngắn được cất ngay bên trong tà áo khoác.

Cô bước ra và được một chiếc xe hơi đen đưa đến điểm kẻ đã thuê cô

Ha Dasom là lão cáo già nắm giữ bang Blood trong TGN.

Bang của lão không lớn mạnh, nhưng mưu kế của lão một phát đẩy bang lên đứng 4 TGN.

Lão cáo già này vẫn nuôi hi vọng làm bá chủ mọi bang, đồng nghĩa với việc kẻ thù lớn nhất của lão chính là 7 lão đại của bang ON !

Bang đứng đầu TGN

- Dasom : Black Rose, cô tới rồi à ?

- Ami : ông là người thuê tôi ?

- Dasom : chính xác !

Đối tượng tối nay của cô là Thất tổng của Ngũ đại gia tộc !

- Ami : chỉ cần đảm bảo giá cả !

Tôi nhất định không làm ông thất vọng !

- Dasom : cô không muốn biết danh tính của tôi ?

- Ami : tôi không có hứng thú với danh tính của khách hàng !

Tôi đi trước đây !

Ami lạnh lùng bước ra ngoài.

Cô lên chiếc xe hơi ông ta chuẩn bị, đích đến là biệt thự DNA, nơi c.anh đang sống.

Là người của TGN, cô cũng tự nhủ được đối tượng lần này không hề tầm thường !

Thất tổng, cũng đồng thời chính là 7 lão đại của bang đứng đầu TGN.

Là sát thủ bậc S, chung bậc với cô !

Lần này khó chơi rồi đây !

Biệt thự DNA chìm trong bóng tối.

Tất cả mọi thứ đều vô cùng tĩnh lặng.

Ami đột nhập từ cửa sau của căn nhà, việc phá khóa cho đến hạ mấy tên vệ sĩ được cô giải quyết nhẹ nhàng nà không để lai bất cứ tiếng động nào !

Cô dùng phần mềm ẩn danh trên điện thoại đã chuẩn bị trước, hack hết tất cả camera và máy báo động trong căn biệt thự rộng lớn này.

Từng bước, từng bước tiến lên cầu thang.

7 căn phòng nằm cùng một tầng lầu bắt đầu làm cho Ami băn khoăn.

Chọn phòng nào đây ?

" Cạch " một căn phòng được chọn lựa, cô tiến gần đến giường thì thấy một người con trai đang say giấc.

Người này có làn da trắng, khuôn mặt đẹp không tì vết.

Từng hơi thở nhẹ nhàng, ấm nóng phà vào người cô khiến Ami phần nào đỏ mặt.

Hwang Ami 18 cái thanh xuân rồi chưa từng tiếp xúc gần với bất cứ đàn ông nào, nên cơ thể cô rất nhạy cảm, chút tác động cũng đủ làm Ami đỏ mặt

Cô rút ra một con dao gấp, cô định một tay đâm dao một tay bịt để cấm người trên giường tạo ra tiếng động.

Bỗng người con trai đó trở mình quay hẳn về phía cô.

Ami được một phen hồn bay tám hướng

- Ami : xin lỗi nhé !

Câu nói luôn xuất hiện mỗi khi cô giết người, trường hợp này cũng không ngoại lệ.

Con dao kề sát cổ người trên giường, chưa kịp ra tay đã bị người đó cầm lấy cổ tay vật xuống dưới thân mình

- YG : tôi xin lỗi em mới đúng ! (Nhếch mép)

- Ami : anh …

Ami bàng hoàng nhìn tình cảnh đang diễn ra.

Hắn ta rõ ràng không hề ngủ, rõ ràng biết cô đã đến, nhưng vẫn cố giả vờ ?

Thôi chết !

Lọt bẫy rồi !

Đúng như dự đoán của cô, những tiếng bước chân chen nhau đến gần.

Trước cửa phòng xuất hiện 6 chàng trai với ngũ quan cực phẩm, phong phái thái lãnh đạm và cao ngạo

- JM : em không chọn phòng tôi, tôi hơi tiếc đấy !

- Ami : các người biết tôi sẽ đến ?

- JK : thế em nói xem tại sao cửa sau lại dễ mở khóa đến thế ?

Em nghĩ biệt thự của Thất tổng dễ đột nhập thế sao cô bé ?

Họ tiến lại gần giường, Hoseok cởi khẩu trang trên mặt cô ra.

Gương mặt sắc cạnh quyến rũ và đáng yêu khiến họ ngơ vài giây !

Chết tiệc, cái nhan sắc này còn đỉnh hơn nhan sắc họ nghĩ đến nữa !

Cô nhanh nhẹn thoát khỏi giường lao tới tấn công họ.

Ami tuy giỏi, nhưng cô không được huấn luyện kĩ càng như họ, hơn nữa 1 nữ nhân sao có thể chống lại 7 tên to lớn như.

Không bao lâu cô liền bị Yoongi bắt lại, ép chặt vào tường

Ami cựa quậy cố thoát khỏi sự gì chặt của Yoongi.

Con mèo nhỏ dưới thân xù lông, Yoongi không tư chủ cúi xuống hôn cô.

Ami mở to mắt, nụ hôn đầu của cô !

- YG : kĩ thuật kém thật !

Nụ hôn đầu ?

- Ami : đồ khốn !

- NJ : Black Rose … cũng có ngày em phải cầu xin bọn tôi đấy !

- Ami : cầu xin ?

Tôi khinh !

Hôm nay lọt vào tay các người, muốn chém muốn giết tùy các người !

- SJ : bọn tôi đâu có muốn giết em !

Chẳng phải em là người có giá trị nhất trong TGN sao ?

- Ami : ha, muốn lợi dụng tôi ?

Các người nghĩ tôi sẽ đồng ý ?

- TH : vậy chúng ra cứ chờ mà xem !

Tôi thấy thú vị với em rồi đó mèo hoang !

Vốn muốn chơi qua đêm với mĩ nhân xuất chúng này, nhưng họ bây giờ lại muốn chơi đùa với cô hơn !

Chẳng phải Black Rose rất thú vị sao !

Một cảm giác lạnh sống lưng truyền đến khắp cơ thể Ami.

Cô bị đem nhốt ở ngục dưới tầng hầm.

Đúng là ngôi nhà của các ông trùm có khác, hệ thống ngục thất cũng không tầm thường.

Nhiệm vụ không hoàn thành, bị mất nụ hôn đầu, lại còn bị giam ở đây !

May mà mai là Chủ nhật, không phải đi học !

Nhưng mẹ cô sẽ sao đây ?

To be continued
 
[Bts/Ami] Sát Thủ Ẩn Danh
Chap 3


Một đêm bị nhốt ở nhà lao Blood, mùi máu sớm làm đầu óc Ami mơ hồ.

Một chút sức lực còn lại cũng không có.

Xung quanh cô đều là một màu đen, nơi này một chút ánh sáng cũng không lọt vào được.

Hai cổ tay bị xích đến bầm tím, rỉ máu.

Cánh cửa mở ra, ánh sáng mới bắt đầu lọt vào trong.

Hwang Ami nheo đôi mắt to tròn nhìn đám người đang tiến vào

- Ami : các người nhốt tôi ở đây là có ý gì ?

- JM : bị nhốt một đêm mà vẫn tỉnh táo nói chuyện, em cũng không tệ !

- NJ : thế nào ?

Suy nghĩ thấu đáo chưa ?

Hợp tác với bọn tôi !

- Ami : ha, giết tôi là cách tốt nhất cho các người !

Không bao giờ tôi đồng ý !

- HS : đúng là lì lợm !

Em không sợ bọn tôi hành hạ em ?

- Ami : dù gì chả chết !

Tôi có gì phải sợ ?

SeokJin nhếch môi, bước đến nâng khuôn mặt cô lên, anh giơ trước mặt cô một đoạn clip.

Đôi mắt Ami mở to hết mức, dùng hết sức giãy giụa, thét lên.

Người phụ nữ trong clip chính là Hani, mẹ cô !

Bà đang bị trói trên ghế, đám đàn em của họ tay cần súng, dao đứng gần bà !

Hani bị bịt mắt bởi một chiếc khăn đen, thân thể bà run bần bật

- Ami : đồ khốn !

Thả mẹ tôi ra !

Bọn khốn kiếp !

Các người không được động đến bà ấy !

- SJ : em biết lo cho mẹ em, còn không mau đồng ý hợp tác với bọn tôi !

- Ami : tôi …

- YG : hưm … vậy để tô gọi cho đàn em !

- Ami : KHÔNG !

KHÔNG !

- JK : hửm ?

- Ami : tôi … tôi đồng ý !

Các người thả bà ấy ra !

- TH : rất ngoan !

Yên tâm, bọn tôi không làm hại bà ấy !

Bây giờ em ký vào kế ước này, chúng tôi lập tức thả em ra !

- Ami : kế ước ?

Kế ước là từ dùng chỉ một bản hợp đồng của một sát thủ với một bang trong TGN.

Kế ước này có tác dụng trong 2 năm, trong thời gian đó, người ký kế ước sẽ hoàn toàn tuân theo lệnh của banh chủ.

Kể cả phải liều mạng sống.

Nếu sau 2 năm sát thủ vẫn còn sống thì kế ước bị hủy bỏ và sát thủ được tự do !

Nếu chưa đến 2 năm mà bỏ trốn, thì chỉ có một kết cục !

Là chết !

- Ami : chẳng phải chỉ hợp tác thôi sao ?

Tại sao phải ký kế ước ?

- NJ : em nghĩ bọn tôi mất sức như vậy là chỉ để giữ lại em 2,3 ngày sao ?

- Ami : nhưng tôi … tôi không thể bỏ mặc mẹ tôi được !

- YG : yên tâm !

Trong kế ước cho phép em chăm sóc bà ấy !

Hwang Ami, em còn đi học mà !

Bọn tôi tuyệt đối không cấm em !

- Ami : anh biết ?

- TH : cái gì mà bọn tôi chả biết !

Em nghĩ khả năng bảo mật của em bì lại được với Ngũ đại Park Jimin sao ?

- Ami : Park Jimin ?

Hacker ?

- JM : là tôi !

Mà phá khóa của em cũng lâu thật đấy cô bé ! (Cười)

Họ gỡ còng tay cho cô, Ami cầm bút ký tên mình lên trên tờ ký ước c.anh đang cầm.

Từ giây phút đó, Hwang Ami chính thức nằm gọn trong tay Thất lão đại quyền lực nhất TGN.

Yoongi kéo tay Ami đi, đường mật thất ngoằn ngoèo đến hoa cả mắt.

Cửa mật thất nối liền với hầm ở cuối cầu thang, đúng thật là nhà giam Blood nổi tiếng.

Người thường vào, nhất định không có đường ra.

Anh kéo cô lên phòng, để cô ngồi trên giường rồi lấy thuốc bôi lên vết thương rỉ máu trên cổ tay cô

- Ami : anh cũng biết lo cho người khác hả ?

- YG : người của bọn tôi không được để bị thương !

- SJ : đúng đó nhóc !

Người của Thất tổng này không thể bị thương được !

- JK : nhưng em là người đầu tiên được bọn tôi tự tay băng bó đấy bé con !

- Ami : hãnh diện quá !

Tôi gần khóc rồi !

- HS : sao bây giờ tôi mới nhận ra Hwang Ami em lại đanh đá như thế nhỉ !

Vết thương được dán băng cá nhân.

Yoongi cầm tay cô thổi thổi.

Vẫn là cái hơi thở ấm nóng đó, chậc, mặt Ami lại đỏ rồi !

- Ami : vậy tôi về đây !

- TH : ngày mai đến đây !

Em nghỉ việc ở cái quán cà phê đó đi, đến đây làm người hầu cho bọn tôi !

- Ami : không bao giờ !

Tôi không thích !

- NJ : này, em vừa kí kế ước của bọn tôi đây !

Không nghe lời nhất định bị phạt ?

- Ami : phạt tôi ?

- JK : hoặc mẹ em !

- Ami : khốn kiếp !

- C.anh : quá khen !

Nụ cười của họ thoáng khiến cô rùng mình.

Đám này đúng thật là ác ma, sẵn sàng dùng mẹ cô để ép buộc cô !

Đúng là làm Hwang Ami tức chết !

- Ami : tôi biết rồi !

Tôi về đây, nếu đàn em của các người vẫn còn xuất hiện ở nhà tôi !

Đừng trách tôi ra tay giết họ ! (bỏ đi)

- C.anh : xù lông rồi !

Cô bắt taxi về nhà, căn nhà của cô vẫn rất ngọn gàn, đám đàn em kia không phá phách gì cả.

Hani đang nằm trên phòng, khi nãy bà bị bịt mắt rồi bị đánh ngất !

Từng hơi thở ổn định, Ami cũng an tâm phần nào.

Nhưng điều quan trọng ở đây là tiền để mua thuốc cho bà !

Tiền sinh hoạt và cả học phí nữa !

Làm người hầu cho mấy tên kia có khi lại mất sức mà không có tiền ấy !

Cô trở về phòng tắm rửa thay đồ, lúc này Ami mới nhận ra trong túi mình có một cọc tiền, một tờ giấy có một ghi rõ số điện thoại của 7 người họ.

Tờ giấy có ghi nội dung

- " Số tiền này ứng trước cho em !

Cấm em qua lại với lão Dasom đó !

Nếu không em không xong với bọn tôi đâu !

"

- Ami : * xem ra cũng biết điều ! *

Chiều Hani tỉnh dậy, nước mắt bà lại trào ra !

Có lẽ bà còn rất sợ hãi.

Vừa thấy Ami bà liền ôm cô vào lòng.

- Hani : con có sao không Ami ?

Bọn nó có làm gì con không ?

- Ami : ai đến vậy mẹ ?

- Hani : một đám người sáng nay đến !

Nói là chủ nợ của ba con !

Bọn nó còn nói sẽ bắt con !

Mẹ sợ họ sẽ tì con !

- Ami : à không … không đâu !

Con … con sẽ lo liệu trả nợ cho họ mà !

- Hani : nhưng tiền đâu mà con trả nợ cho ba con ?

Con còn đi học cơ mà !

- Ami : mẹ đừng nghĩ nhiều !

Con sẽ đi làm cho nhà người ta sau giờ học, mai con sẽ dọn qua đó luôn !

Cuối tuần này con sẽ đi !

- Hani : sao con đi sớm thế ?

- Ami : người ta muốn thế !

Con cũng hết cách !

Phải chuẩn bị tinh thần thật tốt !

- Hani : con bé này …

đi làm thôi mà cứ như sắp đánh trận đến nơi ấy !

- Ami : đúng thế ! (Nói nhỏ) cuộc chiến này không đấu không được !

Ami đưa đôi mắt lo lắng nhìn về phía bà.

To be continued
 
[Bts/Ami] Sát Thủ Ẩn Danh
Chap 4


Đêm qua thật sự là một đêm giống bão đối với Ami.

Bản thân bị lôi vào một cuộc chiến đầy toan tính, người mình yêu thương nhất cũng bị đem ra đùa giỡn tính mạng.

Thời gian sau này cô không ở bên bà ... phải làm sao để có thể ngừng lo lắng đây !

Cô thay đồ, nhanh chóng đến trường.

Vết thương trên cơ thể vẫn chưa lành hẳn, tối qua lại có xô xát với đám thiếu gia kia.

Cơ thể Ami thật sự không còn chút sức lực.

- Hana : nè Hwang Ami !

Một ngày không gặp, mày bắt đầu muốn tạo phản rồi đúng không ?

- Ami : hai người là muốn gì ?

- Subin : gặp bọn tao mà không chào, mày chán sống rồi hả ?

- Ami : vậy chào hai người !

Tôi đi được chưa ?

Ami lướt qua họ, được hai bước thì liền bị Hana nắm tóc giật lại

- Hana : chào là phải có thành ý !

Quỳ xuống !

- Ami : cậu đừng có quá đáng !

- Subin : một là quỳ xuống, hai là mày biến khỏi cái trường này !

Ami căm phẫn nắm chặt hai bàn tay.

Bây giờ cô có thể phản kháng, nhưng thời gian sau này sẽ ra sao đây ?

Hani đặt rất nhiều niềm tin lên việc học của cô, nếu như bị đuổi khỏi trường, Hani sẽ không chịu nổi mất !

Ami mím môi cố áp chế sự tức giận.

Cô định quỳ xuống thì bị một cánh tay khỏe mạnh kéo lên

- Jihoon : không cần quỳ !

- Ami : cậu ...

- Sehun : bắt nạt kẻ yếu, hai người cho đó là hay ?

- Hana : đừng có xen vào chuyện của bọn tôi !

- Subin : đúng đó oppa !

Kệ con nhỏ đó đi !

- Baekhuyn : ai là oppa của cô ?

Tiểu thư Subin bộ thiếu hơi trai lắm sao ?

- Tzuyu : ở đây có gì vui ?

Ô ~ hai hoa khôi lại bắt nạt kẻ yếu à ?

- Lisa : lâu rồi mới trở về trường !

Nào ngờ mới về đã gặp phải cặn bã !

- Hana : nè con nhỏ kia !

Mày nói ai thế hả ?

- Subin : đừng đụng đến họ !

Thế lực của họ lớn hơn chúng ta rất nhiều đó !

Đi thôi !

- Hana : Hwang Ami mày đợi đó !

Hai ả bỏ đi, Ami định cúi xuống nhặt cặp thì Jihoon đã đưa nó ra trước mặt, còn cười tươi với cô nữa !

À chà ... sao lại gần như thế !

Ami đỏ mặt rồi !

- Ami : cám ơn các cậu nha !

- Jihoon : sao mặt cậu đỏ thế ?

Cậu không khỏe à ? (trêu)

- Ami : tôi không sao !

Cám ơn các cậu, tôi lên lớp đây !

Cô quay lưng toan chạy đi, cổ tay nhỏ bé lại bị nắm lấy, thân thể bị giữ lại

- Sehun : bọn tôi còn chưa biết tên và lớp của cậu !

- Ami : à ... tôi tên là Hwang Ami !

Học lớp B !

Vậy tôi đi nha !

- Sana : tạm biệt Ami !

Học vui vẻ !

Bóng nữ sinh nhỏ nhắn khuất dần.

6 người họ từ ban đầu cứ cười cợt mãi.

3 trai 3 gái khoác balo trên vai, vừa đi vừa nói về nữ sinh vừa làm quen

- Jihoon : chậc ... xinh éo chịu được luôn !

- Baekhuyn : cái nhan sắc này mà lạnh lùng là đúng gu tao !

Mà thôi, miễn dễ thương là được !

- Sehun : học ở cái trường này, giờ mới biết ở đây có cực phẩm !

Tao bắt đầu cảm thấy tiếc khi trước đây qua Mỹ du học rồi !

- Lisa : tao qua lớp của Ami học !

Bọn mày đi không ?

- Tzuyu : không đi hỏi lớp làm gì má ?

Chậc chậc ...

Hwang Ami lại reo rắc bóng hình cho ai đó rồi !

Đến cả gái cũng không trật !

Không khéo lại đúng vào những con người không hè tầm thường, gia thế chắc chỉ đứng sau c.anh.

Nhan sắc, bản lĩnh là có thừa !

Song Jihoon, Buyn Baekhuyn, Oh Sehun (nam) con trai thừa kế độc nhất của gia đình.

3 năm trước đã cùng qua Mỹ du học.

Bạn thân của c.anh và cũng là lão đại điều khiển mọi hoạt động của Bang Devil đứng 2 TGN.

Choi Tzuyu, La Lisa, Han Sana (nữ) tiểu thư danh giá của gia tộc.

Cùng đám bạn qua Mỹ du học, chủ yếu là để vui chơi.

Đại tỷ cùng cai quản bang Last thứ 3 TGN.

Trong những con người xinh đẹp ấy là những con ác ma thực thụ.

Đủ sự lạnh lẽo và tàn độc.

Vì đó là điều duy nhất có thể giúp họ trụ vững trong TGN, một mặt đen của xã hội, đầy toan tính và chết chóc !

Nhưng bản chất của họ lại rất thánh thiện và tốt bụng !

Luôn nhây và lầy bên bạn bè người thân.

- Sehun : Ami học lớp B !

Tụi mình lớp A mà !

- Sana : thì chuyển qua !

- Jihoon : không được !

7 đứa kia sắp nhập học rồi, tự ý đổi lớp là ăn dép đó !

- Lisa : ừ nhỉ !

Vậy đợi bọn nó bàn việc xong rồi qua sau cũng được !

Một giờ học không mấy thú vị, toàn là kiến thức cũ.

Họ sớm đã ngán đến tận cổ.

Tiếng chuông ra về vang lên, các học sinh ùa ra ngoài.

Đêm đó, cuộc họp của TGN được diễn ra với mục đích duy nhất là chào mừng ông trùm trở về.

Hôm nay không có sự xuất hiện của Dasom, ông ta diện lý do là đi công tác nên không thể đến !

Nhưng ở đây ai chả biết ông ta vốn không xem c.anh ra gì !

- JK : lâu rồi không gặp bọn mày !

- SJ : nghe nói sáng nay đi học !

Sao ?

Ổn không ?

- Sehun : quá ổn !

Bọn tao còn nhặt được một con mèo hoang nữa !

- JM : mèo hoang ?

Lại dính em nào ở trường à ?

- HS : Big Hit thì có ai đặc biệt đâu ?

Nếu nhắc đến cũng chỉ có con gái Lee gia và Lim gia !

Không lẽ ...

- Baekhuyn : bậy bạ !

Mèo hoang này gia thế không có gì đặc biệt !

Lại hay bị 2 cô ta bắt nạt !

Có điều rất đáng yêu !

- NJ : thú vị nhỉ ?

Chơi chung không ?

- Tzuyu : chung cái đầu mày !

Người ta là con gái nhà lành, không phải điếm cho mày chơi đùa !

- YG : làm gì căng ?

Bộ ... xinh lắm sao ?

- Sehun : ngon cơm từ A đến Z !

- TH : tên ?

- Sana : Hwang Ami !

Học sinh lớp B !

- C.anh : Hwang Ami ?

Chà chà, tưởng ai xa lạ, thì ra lại là cô mèo nhỏ Hwang Ami !

Có điều hình như có gì đó hơi sai !

Ở trường cô bị bắt nạt ?

Sát thủ bậc nhất TGN mà dễ đang để bị bắt nạt thế sao ?

Xem ra mai họ phải đích thân đến trường kiểm nghiệm rồi !

- C.anh : * giỏi lắm Hwang Ami !

Mới không gặp em có một ngày em đã đi reo rắc hình bóng cho người khác !

Đợi đó ! *

Họ nhếch môi, đung đưa ly Whicky trên tay.

Ánh mắt sắc lạnh cùng nụ cười ma quái khiến người xung quanh khẽ rùng mình.

- C.anh : mèo hoang này ... của bọn tao !

- Jihoon : chưa chắc !

- Sehun + Baekhuyn : cạnh tranh công bằng !

To be continued
 
[Bts/Ami] Sát Thủ Ẩn Danh
Chap 5


Hôm nay là Chủ nhật, đồng nghĩa với việc Ami phải đến nhà của c.anh làm việc.

Mới sáng sớm đã phải lết xác đến căn biệt thự khổng lồ ấy, Ami được sắp xếp cho một căn phòng khá yên tĩnh và cách biệt với mọi thứ.

Tất cả đều nghe theo ý của cô !

Việc và chỗ ở được quản gia một tay sắp xếp, c.anh vẫn còn say giấc nồng !

Nghe quản gia nói đêm qua họ về trễ nên sáng không được đánh thức !

Chán quá làm gì đây ?

Đi nấu ăn !

- 👵 QG : à ta quên hỏi, con tên gì ?

- Ami : dạ con tên Hwang Ami ạ !

- 👵 QG : kể ra cũng lạ !

Trước giờ các phu nhân đã từng thuê nữ hầu nhưng đều bị các thiếu gia đuổi !

Sao con lại được nhận vào thế ?

- Ami : con vốn không muốn làm !

- 👵 QG : gì cơ ?

- Ami : à ý con là con tình cờ được nhận thôi ạ !

Ami và bà nói chuyện rất hợp, bà cởi mở và niềm nã vô cùng !

Cuối cùng Hwang Ami cũng tìm ra được một người để nói chuyện, nếu không cô sẽ bị đám tổng tài kia bức đến tự kỉ mất !

- 👵 QG : Ami, cũng trễ rồi !

Con lên gọi các thiếu gia giúp ta nhé !

- Ami : à … vâng !

Ami lưỡng lự bước đến lầu 2, 7 căn phòng trên hành lang là phòng của họ, có điều Ami chỉ nhớ mỗi phòng của Yoongi !

Tên đó là tên biến thái cướp nụ hôn đầu của cô, chắc chắn Hwang Ami sẽ né xa 10m

" Cạch " Ami chọn 1 phòng rồi bước vào.

Một cục nợ đời đang cuộn tròn trong chăn, nghe thấy tiếng cửa liền nhúc nhích

- SJ : ưm …

- Ami : nè tên kia !

Dậy đi !

- SJ : …

Ami kéo chăn xuống, nhìn rõ khuôn mặt điển trai của anh.

Một nét đẹp nhẹ nhàng và rất bình yên.

Đột nhiên SeokJin vươn tay ôm lấy eo cô và kéo xuống giường, ôm gọn trong thân mình.

Ami đỏ mặt, hơi thở ấm nóng của anh phả vào tai cô

- SJ : để tôi đợi hơi lâu rồi đấy cô gái !

- Ami : anh thức rồi ?

- SJ : thức đợi cô đấy !

Mà này, cô mẫn cảm nhỉ ?

Mới giỡn xíu mà đã đỏ mặt rồi !

- Ami : biến thái !

Ami đạp Jin ra, chỉnh lại quần áo rồi hậm hực bỏ ra ngoài.

- SJ : này … cô định ám sát cậu chủ à ?

Đồ mèo hoang !

Jin cười cười rồi ra ngoài.

Ami tiếp tục đến 6 căn phòng còn lại, đến đâu cũng bị giở trò.

Nặng nhất là Taehyung còn hôn cô 🙂 sống ở đâ chắc Hwang Ami chết vì tức quá !

NamJoon kéo Ami vào bàn ăn, mọi thứ diễn ra rất êm đềm, vì Ami không thích nói chuyện khi ăn

- JM : tôi nghe nói ở trường cô bị bắt nạt ?

- Ami : đừng bận tâm …

- JK : tại sao ?

Ở trường đó ai đánh lại cô ?

Tại sao không phản kháng ?

- Ami : tôi không muốn phản kháng !

- YG : sợ bị đuổi học à ?

- Ami : …

- HS : cô bây giờ đã là người của bọn tôi, có thể phản lại họ !

Nhưng tuyệt đối không được động đến Hana và Subin !

- Ami : ừm

- TH : không hỏi lý do à ?

- Ami : nói xem !

- SJ : đó là người yêu của bọn tôi !

Cô mà đụng vào thì cẩn thận !

- Ami : ồ !

Cô chán nản dọn chén rồi lên phòng.

Lời nói của họ thật nhảm nhí !

Hana và Subin là người bắt nạt cô, kêu cô phản kháng mà lại không được đụng đến họ !

Đúng là phí lời

Ami nhận được một thư mật từ lão già Dasom, thư này đã được gửi từ sau hôm cô làm nhiệm vụ, nhưng Ami không để ý nên bây giờ mới nhận ra

📩 Dasom : Black Rose … tại sao cô lại không xuất hiện báo cáo lại cho tôi !

Tại sao 7 đứa nó vẫn còn sống ?

Cô định phản bội tôi hả ?

Cuối tuần này cô còn không xuất hiện thì đừng trách tôi độc ác !

- Ami : cái gì đây ?

Ông ta sẽ không đến gây khó dễ cho mẹ chứ !

Khốn kiếp !

- JM : chuyện gì ?

- Ami : sao các người vào đây ?

- NJ : tôi hỏi cô có chuyện gì ?

- Ami : không có gì !

Ami khởi động ổ khóa trên máy tính, với lấy áo khoác rồi ra ngoài.

Cô bắt taxi về lại nhà, vừa đứng đầu ngõ đã nghe thấy tiếng đập phá

Đàn em của Dasom đang dùng gậy đập phá tất cả đồ đạc trong nhà, ông ta đang ngồi trên ghế dưới đất là Hani đang ngất đi

- Ami : KHỐN KIẾP !

MAU DỪNG LẠI !

- Dasom : cô là Black Rose ?

Lộ mặt rồi !

- Ami : đồ khốn !

Thả mẹ tôi ra !

- Dasom : chậc chậc … cô bé xinh đẹp này không ngoan tý nào !

Ông ta bóp lấy cằm cô, khuôn mặt biến thái kế sát tai cô phả hơi nóng.

Ami không đỏ mặt mà còn cảm thấy ghê sợ ông ta, thật kinh tởm !

Bọn đàn em dừng việc đập phá, tiến tới phía sau Dasom, nhìn Ami với vẻ mặt thèm thuồng

- Ami : thả bà ấy ra !

- Dasom : em ra lệnh cho tôi ?

- Ami : ông buông tha cho bà ấy, tôi tuyệt đối không chạy trốn nữa !

- Dasom : cô em giải thích xem !

Tại sao 7 thằng nhóc đó vẫn sống ?

- Ami : tôi … không thể chống lại được họ !

- Dasom : vậy phải đền bù hợp đồng !

Nhưng mà tôi biết em không đủ tiền !

Thân hình em phải đáng tiền tỷ đấy !

Thỏa mãn tôi và đàn em tôi đi !

- Ami : thỏa mãn ?

Có chết cũng không !

Dasom tức giận bóp mạnh hơn, Ami đạp ông ta một phát khiến ông ta loạng choạng té ra sau.

Đám đàn em xông cầm dao xông vào đánh Ami.

Khả năng của bọn nhãi nhép đó thật sự không gây khó dễ cho Ami !

Nhưng cứ mỗi lần cô định đánh thì bọn chúng lại kề sát dao và cổ Hani

Người Ami đầy rẫy vết thương vì không thể phản kháng được !

Tưởng như bản thân không còn đủ sức, cứ thấy con dao kề sát cổ Hani thì Ami lại càng bất lực

Ami gục xuống đất, cả người đầy máu.

Một tên đàn em cầm gậy dơ lên cao, nhắm đầu Ami định đánh xuống

" Đoàng " tiếng súng vang lên khắp căn nhà đổ nát.

Tên cầm gậy gục xuống đất với một viên đạn ghim vào giữa trán.

- HS : đến không trễ chứ ?

- Dasom : bọn … bọn mày …

- TH : đi mà không báo !

Đồ mèo hoang hư hỏng !

C.anh cầm súng bắn liên tục vào những tên đàn em vừa đánh cô.

Jungkook chỉa đầu súng về phía lão già Dasom đang xanh mặt.

Ami khẽ cười, cả thân còn một ít sức cố bước đến cởi trói cho Hani.

Bà chỉ bị đánh ngất, không sao cả !

C.anh cho người đưa Hani vào bệnh viện và phá luôn căn nhà cũ nát này rồi đưa Hani về một căn nhà rộng rãi khang trang khác.

Đứng trước cửa bệnh viện, Ami thân thể đầy máu ngất trong lòng SeokJin.

To be continued
 
[Bts/Ami] Sát Thủ Ẩn Danh
Chap 6


Ami mơ màng tỉnh dậy mùi thuốc sát trùng xộc thẳng lên mũi làm cô khẽ nheo mắt.

Vừa ngồi dậy đã bị 7 luồng sát khí trước mặt bao vây !

Không phải chứ cô chỉ vừa mới khỏi bệnh thôi mà, định ép chết người à ?

C.anh mỗi người một ghế, ngồi ở đối diện cô, đôi mắt đăm chiêu cứ nhìn vào con người vừa lim dim mở mắt, cô thấy họ liền nhắm mắt lại.

- SJ : tỉnh dậy mau !

- Ami : tôi tỉnh rồi !

Các người định ở đây nhìn tôi mãi à ?

Mẹ tôi đâu ?

- JM : mới tỉnh dậy đã mẹ !

Mẹ cô ổn rồi, chỉ bị đánh ngất thôi !

Ami khẽ thở dài chút hết lo lắng.

Khẽ nhấc cái thân đau nhức xuống giường

- NJ : đứng lại !

Vừa khỏi lạnh định đi đâu ?

- Ami : thăm mẹ tôi !

- JK : khỏe rồi thì về nhà !

Còn đầy việc ở nhà đợi cô đấy !

- Ami : cho tôi 5 phút !

Họ không nói gì quay bước bỏ đi.

Ami nhờ y tá dẫn đến phòng của Hani, ngắm nhìn bà một chút rồi đi.

Đây có lẽ là trải nghiệm đáng sợ nhất trong cuộc đời cô khi mẹ mình bị đe dọa tính mạng đến mức đó, đến mức bản thân mình cũng không thể làm được gì !

Ami trở về đã là hơn 8h sáng, vẻ nhà thì đám thiếu gia kia đã đi học.

Cô cũng lật đật chuẩn bị đồ, phải mặc áo sơ mi dài tay để che đi vết thương trên cánh tay.

Cô đi xe bus đến trường, đã vào học được 1 tiếng nên sân trường rất vắng.

Nhưng hình như còn có vài bóng người đứng ở cổng trường, vừa thấy cô đã chạy đến

- Lisa : Ami ... sao bây giờ cậu mới tới ?

- Tzuyu : hôm nay trời nóng, sao cậu lại mặc áo tay dài ?

- Ami : à ... tôi bị đau tay nên che lại thôi !

- Sana : hôm nay cậu đi trễ thế làm bọn tớ đợi lâu muốn chết !

- Jihoon : mèo hoang, nhớ tôi chứ ?

- Baekhuyn : tôi nữa !

- Sehun : không được quên tôi !

Ami ngơ ngác liền nhớ ra bản thân đang đi trễ liền cúi đầu chào rồi phóng lên lớp.

Kết quả là bị ông thầy dạy Văn bắt đứng ngoài cửa lớp

- Ami : aisshh, xui từ hôm qua đến bây giờ !

- Baekhuyn : mèo nhỏ ?

- Ami : ủa cậu đi đâu qua đây ?

- Sehun : lớp tôi lớp kế bên !

Ami gật gù rồi khẽ nhấc nhấc cái chân đau nhức.

Jihoon tia được liền bước tới bế cô lên tay mình rồi đặt Ami trên một hàng ghế đá.

Anh ngồi dỏm xuống trước mặt cô, vô cùng tự nhiên bóp bóp đôi chân trắng mịn

- Ami : kh ... không cần đâu !

- Jihoon : ngại hửm ?

- Ami : tôi ... tôi không đau lắm !

Cậu về lớp đi !

- Sehun : hong muốn về !

Muốn ở đây với Ami cơ !

- HS : người ta kêu về thì về đi !

Giữa thanh thiên bạch nhật mà đụng chạm con gái nhà người ta !

- YG : cô đang tìm bọn mày kìa !

Đi về lớp !

Ba người họ chu môi bất mãn, trước khi đi còn nhéo má cô một cái mới chịu.

- Ami : thiếu gia ...

- NJ : thiếu gia cái gì !

Lo mà chịu phạt đi !

- TH : đáng đời lắm !

Mãi mới đến tiết học thứ hai.

Tiết thể dục hôm nay lớp A và lớp B học chung buổi do giáo viên lớp A bị bệnh.

- Hana : thầy ơi !

Em bị đau bụng, cho em nghỉ tiết này nha thầy !

- Subin : em cũng bị đa bụng nữa !

Cho em nghỉ luôn nha thầy !

- 👨 : vậy hai em nghỉ đi !

- 👨 : các em chạy 2 vòng sân để khởi động !

30 phút sau tập trung ở sân bóng rổ !

Ami, Lisa, Tzuyu và Sana cùng nhau tập chạy.

Nhưng mệt một cái là cứ chạy một tý lại bị Hana ném bóng vào người.

- Lisa : nè hai con nhỏ kia !

Tụi mày điên hả ?

- Hana : ai đụng gì đến mày ?

- Ami : kệ nó đi !

Một quả bóng rổ bay đến phía cô với một lực khá mạnh, Ami không đứng vững liền ngã ịch xuống đất

- Tzuyu : Ami ... cậu không sao chứ ?

- Ami : không sao !

- Sana : má nó ... hai đứa mày chán sống rồi hả ?

- Subin : bạn trai Hana đang ở đây đấy !

Ngon thì đụng vô !

Hana thấy c.anh đang chạy đến liền đi đến chỗ Ami rồi té xuống đất.

Subin cũng thuận theo mà la lên.

- Subin : Ami, cậu thật quá đáng !

Hana chỉ muốn hỏi thăm cậu thôi mà !

- Ami : tôi ... tôi không có !

- Hana : tôi thấy cậu té nên định đỡ cậu dậy !

Cậu lại đẩy tôi !

Thật quá đáng !

- JK : Hwang Ami !

Tôi đã nhắc cô không đụng đến Hana và Subin rồi cơ mà !

- Lisa : nè đừng có hở tí là tùy tiện mắng người !

Ami thấy tình hình không mấy khả quan lại còn gây chú ý nên cô gập người xin lỗi ả ta rồi bỏ đi.

Dù gì đây cũng không phải lần đầu cô bị đổ oan !

Nói sao nhỉ ?

Quen rồi !

Kết thúc 30 phút chạy, họ tập trung ở phòng thi đấu bóng rổ.

Chỉ có nam học còn nữ chỉ có việc ngồi xem.

Đám con trai lớp A cũng hầu hết là công tử thiếu gia, một tên thiếu gia họ Hang cố ý ném bóng rổ về phía Ami, may mà cô chụp lại được

- Woojin : nè Hwang Ami !

Trả bóng lại cho tôi !

- Ami : giỏi thì đến đây lấy !

Ami cầm bóng nước xuống sân.

Chẳng phải c.anh nói cô được quyền chống lại bất kì ai ngoài Hana và Subin sao ?

Vậy thì việc phải sợ đám công tử bột này nữa ?

Tên họ Hang đó thích thú bước đến chỗ cô.

Ami cầm bóng vờn hắn cả sân với động tác vô cùng chớp nhoáng.

Một động tác nhẹ nhàng ném bóng vào rổ trước sự hoang mang của học sinh hai lớp

- Ami : trả bóng cho cậu !

- Woojin : con nhỏ kia đứng lại !

Giỏi thì ra đây đấu một trận bóng rổ đi !

- Ami : không ngại !

Cả buổi Woojin động vào bóng chưa được 3 lần.

Còn số lần Ami ghi điểm là gấp 5 lần cậu ta !

Hiển nhiên, điểm số áp đảo.

C.anh ngồi gần đó cũng thích thú không ít, xù lông rồi !

Xem ra cũng có bản lĩnh !

To be continued
 
[Bts/Ami] Sát Thủ Ẩn Danh
Chap 7


Sau trận đấu ở sân bóng rổ, cái tên Hwang Ami đã hot nay còn hot hơn !

Đám nam sinh cứ thấy cô là bu lại luyên thuyên đủ chuyện.

- 🙏 : Ami à, cậu chỉ tớ chơi bóng rổ đi !

- 🙎 : nhà tôi vừa giàu lại vừa dễ !

Về làm vợ tôi đi !

- 🙍 : hôm qua cậu ngầu thật đó !

Ami cười gượng thoát ra khổ cả chục tên bám đuôi.

Cô đang đi thì bị nắm cổ tay kéo lại

- Woojin : nè Hwang Ami !

Đứng lai bổn thiếu gia có chuyện !

- Ami : chuyện gì ?

Tôi và cậu đâu có chuyện gì để nói !

- Woojin : yoh, dạo này miệng lưỡi được quá nhỉ ?

Được anh nào chống lưng cho à ?

Hắn vuốt mặt cô, Ami hất tay hắn ra, trong lòng bắt đầu cảm thấy tức giận.

Woojin quay ra cười lớn cùng với mấy tên đàn em của hắn.

- Ami : tôi không rảnh ở đây giỡn !

Không có gì tôi lên lớp trước !

- Woojin : khoan đã !

Hôm qua cậu làm tôi mất mặt trước các học sinh, bây giờ có phải nên đền bù rồi không ?

- Ami : mất mặt là do cậu tự chuốc lấy !

Tôi đâu có ép !

- 🙍 : nè con ranh kia, nói nhẹ mày không biết nghe à ?

- Woojin : bình tĩnh !

Đây là đại mỹ nhân đó !

- Woojin : Hwang Ami, cậu không đền bù cho tôi, cậu tuyệt đối không sống yên ở cái trường này đâu !

Hắn cười gian tà bước đến nâng cằm cô lên, vuốt ve với bộ mặt biến thái.

Ami không cảm thấy ngại mà còn cảm thấy ghê tởm !

Cô hất tay hắn ra rồi tặng hắn một bạt tai.

Đám đám đàn em của hắn liền xông tới định đánh cô.

Cánh tay bị chặn lại và hất ra sau

- Jihoon : người của Han Jihoon này các người cũng giám đụng ?

- 🙎 : Han …

Han thiếu gia !

- Baekhuyn : xin lỗi mèo hoang, bọn tôi đến trễ !

- Sehun : không sợ chứ ?

- Ami : à … tôi không !

- Sehun : ô, Hang thiếu gia lại đi động tay động chân với một nữ sinh yếu đuối thế sao ?

- Woojin : liên quan gì đến mày ?

Hang thị cũng chỉ thua chúng mày một bậc, đừng có làm phách !

- Baekhuyn : mạnh miệng lắm !

Nhưng mà thế lực của bọn này đủ súc đá văng cái Hang thị đó ra khỏi thị trường quốc tế đó !

- Woojin : mày … !

Coi chừng tao đó, bọn mày !

Đi !

Woojin căm phẫn lườm quýt họ rồi nhanh chóng bỏ đi.

Từ đằng xa, 3 cô nàng lăng xăng chạy tới dúi vào tay cô mấy bịch bánh và sữa

- Lisa : mua cho Ami đó !

Phải ăn sáng đầy đủ !

- Ami : cám ơn cậu !

Cám ơn các cậu vì đã giúp tôi !

- Jihoon : chuyện nhỏ !

Mà nè, có định thưởng cho bọn này không ?

Ami ngờ vực dơ bánh và sữa lên trước mặt họ.

Họ bật cười lắc đầu ngán ngẩm, haizz, Ami của họ còn ngây thơ quá !

- Tzuyu : muốn ăn thì tự đi mà mua !

Cái này của tụi tao mua cho Ami !

- Jihoon : thì ai thèm đâu cái con này !

- Sana : nhìn 3 đứa mày cứ như muốn ăn tươi nuốt sống người ta ấy !

- Sehun : im đi bà già !

- Sana : già bố mày !

Chị đây còn tuổi teen đấy nhé !

- Baekhuyn : nhìn mặt đứa nào đứa nấy như bà cụ non !

- Lisa : tụi chụy đây là mĩ nhân đó !

Mĩ nhân đó !

Cưng nghĩ sao mà chê tụi chụy già dị ?

- Jihoon : cái qq gì thế ?

Baekhuyn quay xe !

- Baekhuyn : chạy không phanh !

- Tzuyu : Han Jihoon, lên Tiki đặt hòm đi !

- Sehun : con Sana kia tránh xa tao ra !

Bố mày có súng, tao bắn á !

Ami cười không ngớt, đám trước mặt ngày nào cũng chọc nhau tức rồi rượt khắp sân trường.

Rượt xong mệt quá liền đè lên nhau …

để thở nha mấy má -.-

Cô còn chưa tắt nụ cười thì cổ tay bị nắm lấy rồi lôi đi.

Người đó là Taehyung, bên cạnh còn có c.anh.

Thật ra họ đã đến từ lâu, thấy cô bị Woojin làm phiền cũng định đến giúp nhưng lại chậm chân hơn đám kia.

Thấy cô và họ thân mật cười nói liền không chịu được tiến tới kéo đi

- Ami : này … làm gì đấy ?

- JK : cậu nên im lặng đi !

- Ami : * tới tháng hả ? *

- TH : đi vô lớp học !

Ra chơi qua lớp A !

Nhớ lời tôi dặn đó !

- Ami : à …

ừ !

Taehyung thả tay cô ra, họ hầm hầm bước về lớp.

Riết rồi ở bên Hwang Ami họ lúc nào cũng như con trai tới tháng !

Cọc vô lý do !

Chỉ trách là con ngốc này thu hút quá nhiều đàn ông, càng thấy càng không thể nhịn

- C.anh : * cười cười nói nói nhìn thấy mà phát ghét !

Aish, tôi sẽ cho cậu bận đến mức không thể nói chuyện với bất cứ tên nào ! *

Cánh cửa lớp A bị đóng mạnh tạo ra tiếng động rung cả trần nhà.

Cánh cửa đáng thương bị NamJoon đóng lại, gần bư muốn sứt đinh gầy ra !

- Jihoon : vụ gì đấy ?

Ai chọc à ?

- NJ : không !

- Sehun : tự nhiên cọc với tụi tao ?

Vừa bị đánh lại còn bị bơ !

Ngày gì vậy trời !

- SJ : im mồm đi !

Cả lớp bắt đầu xào xáo đến loạn cả lên.

Thêm cái lửa đang cháy hừng hực trong lòng, Yoongi đập bàn làm các học sinh một phen em quay cuồng trong mơ hồ !

- YG : câm miệng hết cho tôi !

- JM : aissh, tức thế nhờ !

Jimin thở hắt đầy phẫn nộ rồi bỏ ra ngoài.

C.anh cũng theo sau.

Cả lớp có một phen tím tái mặt mày, đám bạn kia thì ngơ ngác chả biết nói gì

Hưm … có mùi !

Mùi gì nhỉ ?

Mùi giấm !

Tiếng chuông ra chơi vừa dứt Hwang Ami liền có mặt ở lớp A.

Vì cô cũng phần nào nhìn ra được đám thiếu gia phúc hắc kia tâm trạng không tốt !

Ami có mặt trước cửa lớp, từ từ bước vào trong.

Đám nam sinh từ thiếu gia bình thường đến thiếu gia nổi tiếng đều hướng ánh mắt thèm thuồng về phía bóng dáng nhỏ nhắn kia.

Điều này làm các ai đó không hài lòng

- HS : cậu l …

- Sehun : mèo hoang !

Sao lại đến đây, đến tìm bọn tôi hả ?

- Ami : à … tôi

- Baekhuyn : mình xuống canteen đi !

Ở đây không tiện nói chuyện !

- Ami : ơ nhưng mà … tôi là tìm họ !

Ami ngại ngùng chỉ về phía c.anh.

Đám Jihoon quay lại liền nhận lấy ánh mắt sát khí muốn xuyên thấu da thịt.

- C.anh : * cứ đến là lai thu hút nam nhân !

Đồng phục trường này sao lại là váy ngắn vậy trời, nhìn 3 vòng kìa !

Như thế còn muốn thu hút bao nhiêu người nữa đây !

Phát ghét ! *

- HS : NÈ !

Bọn này chưa chết đâu !

- Jihoon : ok, tụi tao tránh !

- Ami : các người gọi tôi đến có chuyện gì ?

- SJ : tôi khát rồi, xuống canteen mua cho tôi một lon coca !

- Ami : à được !

Ami phóng ra ngoài, vì không khí trong lớp thật sự đang rất u ám !

Cô chạy xuống canteen rồi cụt lên lớp.

Lớp A ở lầu 4 của trường, canteen lại ở dưới cuối.

Cô vừa chạy trên cầu thang vừa thở hồng hộc.

Bước vào lớp với mồ hôi nhễ nhại

- Ami : hộc … nước của cậu đây !

- JK : ô vừa hay tao cũng khát !

- SJ : nhưng đây là của tao !

- JK : vậy Hwang Ami, nhờ cậu xuống mua thêm cho tôi một lon !

- Ami : Jeon Jungkook … cậu … !

Jungkook nhướng mày nhìn cô đầy vẻ thách thức.

Họ chính là đang muốn hành cô mệt chết !

- Lisa : nè, bọn mày điên hả ?

Ami mệt lắm rồi đó !

- JK : tôi không biết, tôi khát !

- Ami : được !

Tôi đi mua cho cậu !

Ami căm phẫn bỏ xuống dưới, lần này cô mua tận 2 lon coca cho chắc.

- Ami : của cậu đây !

- YG : tôi cũng khát rồi !

- Ami : tôi mua hai lon !

Hài lòng rồi chứ Min thiếu gia !

- YG : (nhếch mép) nhưng tôi muốn uống Fanta !

- Ami : cậu … !

- YG : mau đi mua đi !

Tôi khát rồi !

- Jihoon : nè, ức hiếp người ta vừa thôi !

Có gì uống nấy đi !

Mày có thích uống fanta đâu !

- YG : giờ tao đột nhiên thích !

Bạn học Hwang sẽ đi mua cho tôi chứ ?

- NJ : à … tôi cũng uống fanta !

Cô đặt mạnh lon coca lên bàn rồi bỏ ra ngoài.

Một lúc sau xuất hiện trong lớp với 2 lon fanta trên tay, quần áo xộc xệch, mồ hôi nhễ nhại.

Hơi thở đứt quãng nói không ra tiếng

- Ami : của hai người đây !

- NJ : ưm … bây giờ tôi lại muốn uống Pepsi !

- Ami : cậu vừa phải thôi !

- NJ : là tại cậu chưa đợi tôi suy nghĩ xong mà !

Họ nhìn nhai nhếch môi đắc ý.

Đám Jihoon cũng chẳng thể giúp được.

Cô tức giận bóp chặt lấy lon fanta đến nỗi nó bể tung ra, nước văng tung tóe trên sàn nhà.

Các học sinh ngạc nhiên nháo nhào lên, cái sức mạnh khủng khiếp gì thế này ?

Lon nước mà cũng bóp bể được !

- Jihoon : Ami, tôi đi với cậu !

- Ami : à … không cần đâu !

- Jihoon : tôi cũng muốn mua nước !

Chúng ta đi cùng !

- Sehun : tôi đi với !

- Lisa : đi cùng đi !

- Ami : ờ …

được !

Ami đứng trước cửa lớp điều hòa, ổn định lại hơi thở.

Cô đẩy cửa bước vào thì một sọt rác cài trên cửa rớt vào đầu.

Học sinh trong lớp lấy những tờ giấy vo tròn lại ném vào người cô.

Lon nước fanta bị bóp bể cũng chảy hết lên thân.

Tiếng cười õng ẹo của Hana và Subin lọt đến tai cô, hai ả đang đứng kế c.anh và cười.

Họ hoàn toàn không có bất kỳ động thái gì !

Ami nắm chặt váy.

Cúi gằm mặt xuống đát cố áp chế cơn thịnh nộ.

Đám Jihoon thấy tiếng cười cũng xông vào.

Sana hoảng hốt vội gỡ sọt rác trên đầu cô vất về phía các học sinh quát lớn

- Sana : là ai làm ?

HẢ !

- Hana : là tao đó !

- Tzuyu : con nhỏ kia, mày chán sống rồi hả !

- Hana : bạn tra của tao đang ở đây đấy !

Giỏi thì động vào tao xem !

Hana dựa vào lòng SeokJin đắc ý.

Họ không phản ứng, đôi mắt vẫn nhìn Ami, có một chút lo lắng, một chút vô tâm, một chút tức giận

Tưởng rằng Hwang Ami sẽ xử đẹp hai con ả õng ẹo trước mắt.

Nhưng cô chỉ im lặng, bước tới đặt lon Pepsi lên bàn NamJoon

- Ami : nước của cậu !

Ami bỏ đi, cô sợ nếu tiếp tục ở đây sẽ không chịu nổi mà giết người mất !

To be continued
 
[Bts/Ami] Sát Thủ Ẩn Danh
Chap 8


Hôm đó đám Jihoon thật sự rất giận, vừa tan trường là liền kéo cô đi.

Chỉ để lại phía sau 7 thanh niên đang định qua xin lỗi thì bị cho ăn giấm !

Họ kéo cô đi chơi khắp những góc phố xá ở Seoul, những nơi mà Ami chưa từng đặt chân tới !

- JH : Ami, cậu ăn thử cái này đi !

- BK : cái này nữa nè !

- LS : Woa cái này ngon quá !

- SN : vui ghê ha Ami !

- TZ : hôm nay cậu mệt rồi, ăn nhiều vào !

- SH : giờ mới để ý mèo hoang thật gầy !

Ami vốn từ nhỏ đã biếng ăn, luôn giữ được body là đều do cô luyện võ từ nhỏ mà có !

Dạo này lo cho mẹ nên cả thân chắc chỉ còn vài cân thịt, khuôn mặt sắc cạnh với xương hàm và xương quai xanh ngày một lộ rõ !

Baekhuyn đưa cô về, trước khi để cô vào nhà còn lịch lãm đưa tau xoa đầu !

Cái hành động thường đốn tim thiếu nữ … nhưng Ami có lẽ đủ sắt đá và ngây thơ để không hề rung động

" Tạch " cô đưa tay bật công tắc đèn trên tường.

Vì lúc này căn biệt thự hoàn toàn là màu đen.

- Ami : * mấy tên kia ngủ sớm thế nhỉ ! *

- YG : đi đâu giờ này mới về ?

- Ami : trời đất quỷ thần thiên địa hột vịt lộn ơi !

Con lạy tám hướng !

Con tym bé bỏng muốn rớt ra ngoài, bây giờ cô mới nhận ra 7 cái bóng lù thù một đống trên sofa với vẻ mặt không mấy … vui

Trong đầu Ami chạy qua một lượt hình ảnh giờ ra chơi hôm nay.

Thấy mà tức !

Cô mặc kệ định bước qua họ thì bị Jungkook nắm tay kéo lại

- JK : không nghe bọn tôi hỏi à ?

- Ami : tôi đi chơi !

- SJ : đi chơi ?

Thân làm người hầu mà đi chơi đến tận khuya !

Cô muốn bị trừ lương rồi đúng không ?

- Ami : tôi xin lỗi !

Sẽ không có lần sau !

Bây giờ tôi muốn lên phòng !

- HS : đứng lại !

Cô là có ý gì đây hả ?

- Ami : …

- NJ : đi chơi với trai đến khuya, bây giờ về ăn nói với cậu chủ như thế hả ?

Ami thở hắt một tiếng, cố gắng kìm nén cơn thịnh nộ.

Nhưng càng lúc họ càng quá đáng, hành hạ cô thì thôi đi, bêu xấu cô thì thôi đi !

Danh dự là giới hạn cuối cùng Hwang Ami có thể chịu đựng, họ cũng chạm vào được !

Cô tức giận hất cánh tay của Jungkook trên cổ tay mình

- Ami : các người còn muốn tôi làm sao nữa ?

Muốn tôi ở đây phục vụ các người như thế nào nữa ?

Hành xách tôi thì thôi đi, lôi tôi ra làm trò cười cho bạn gái các người tôi cũng không nói !

Nhưng danh dự của tôi các người cũng chà đạp, đó là thói quen của giới thượng lưu các người à ?

- JM : Hwang Ami …

- Ami : nếu không phải cái kế ước khốn kiếp đó, tôi sẽ không bao giờ để mình bị chà đạp nhân phẩm đến như thế !

Trước đây tôi có bị đánh đập hay chế nhạo như thế nào tôi không quan tâm, nhưng làm ơn, đừng đẩy tôi vào số những con người không ra gì kia !

Coi như tôi xin các người đấy, các thiếu gia !

Cô tức giận bỏ lên phòng, cánh cửa đóng mạnh tạo nên tiếng động lớn lôi người bên dưới quay về thực tại.

Họ cũng muốn xin lỗi cô, nhưng nhìn thấy cảnh cô bên cạnh người đàn ông khác họ chỉ muốn tiếp tục lấy bản tính công tử ấy mà tiếp tục chà đạp !

Khi nãy Ami không khóc, cũng không có bất cứ biểu hiện rưng rưng nào, nhưng sâu trong ánh mắt kiên cường đó là cả một bầu trời sụp đổ !

Ami trong lòng tràn đầy sự tổn thương thả mình lên trên giường, cô nhắm mắt và nghĩ đến mẹ.

Người tuyệt vời nhất có thể khiến cô quên đi mọi phiền não.

A … mai là bà được xuất viện rồi, Ami cũng dùng số tiền mình có mà giúp mà mua lại một caen nhà nhỏ khang trang hơn căn nhà cũ đổ nát kia !

- Ami : * mẹ à … cuối cùng Ami cùng có thể mua cho mẹ một căn nhà rồi !

Mẹ thấy Ami có giỏi không ? *

Cô nhắm mắt tự tán thưởng bản thân mình.

Mọi muộn phiền hôm nay cũng được bỏ đi, cô thở hắt một hơi rồi cười tươi.

- Ami : Hwang Ami … cố lên !

Mày sẽ làm được mà !

Đêm đó cô thức để hoàn thành một số bài tập ở lớp.

Màn hình laptop vẫn sáng vì Ami đang hoàn toàn bài thuyết trình trên đó !

Email có tin nhắn, đó là tin nhắn từ NamJoon

Nội dung tin nhắn chính là nhiệm vụ ngày mai của cô, đánh cắp tài liệu của Hang thị.

Đây không phải là lần đầu tiên cô được giao nhiệm vụ đánh cắp tài liệu công ty, nhưng mà lần này tuyệt đối không thể có sai sót !

Lại một buổi sáng nữa, cô dậy từ rất sớm giúp quản gia chuẩn bị đồ ăn sáng, sau đó liền thay đồ và bỏ đi

- TH : ủa dì, con nhỏ Ami đó đâu ?

Chưa dậy à ?

- 👵 QG : con bé dậy từ 5h sáng rồi !

Nó nấu bữa sáng và dọn dẹp nhà cửa, sau đó thay đồ đi ra ngoài rồi !

- HS : dậy sớm vậy !

Mới 7h thôi mà, đi học sớm thế !

- YG : cháo hôm nay ngon ghê !

- 👵 QG : Ami nấu đó !

Bởi con bé vừa đẹp vừa khéo !

- JM : Ami nấu á ?

Cũng thường thôi !

Miệng thì chê những vét sạch nồi cháo trong một bữa sáng, đây cũng là lần đầu tiên trong cuộc đời làm quản gia của họ mà bà thấy họ ăn sáng nhiều đến thế !

Trước đây chắc cũng chỉ ăn tạm vài ba miếng là cùng !

C.anh thay đồ rồi đến trường.

Cứ tưởng là Ami đến từ sớm, nhưng họ đến rồi cũng chẳng thấy cô đâu !

Cứ giả bộ đi qua đi lại trước lớp B để tìm nhưng cũng chả thấy

Thật ra Hwang Ami đang ở ngôi nhà nhỏ cô mới sắm được cho mẹ, chủ yếu để sắp xếp đồ đạc rồi chiều nay sẽ đón bà về !

Mọi thứ ổn thỏa rồi !

Vì Ami chưa đến trường nên ở trường lại có mười mấy con người chán nản không thèm lết đít ra khỏi lớp.

Lisa nằm dài lên bàn, Sân thì đến bàn của Tzuyu tám chuyện.

Cánh cửa lớp A mở ra, 2 cô bé " đáng yêu " õng ẹo bước vào.

Hana không ngại ngồi hẳn lên đùi Taehyung và ôm cổ anh, Subin thấy ghế trống nên tự nhiên ngồi xuống, ai dè trúng ngay ghế của Sana

- SN : ê bạn gì đó ơi !

Tránh xa chỗ ngồi của tôi ra !

- Subin : chỗ này của mày ?

- SN : bà nội tao không còn đủ tuổi đi học nên đừng hỏi câu đó !

- Subin : tao cứ thích ngồi đó thì sao ?

Sana nhếch môi, không ngại đạp ả ta rớt xuống ghế, đầu đập vào bàn bên cạnh đến tóe máu

- SN : có giỏi thì ngồi vững ở chỗ này đi !

- LS : nhắm ngồi được thì ngồi, không ngồi được thì ngồi !

- BK : con điên !

- LS : sắp tới mày rồi đó !

- Hana : con chó, mày dám đánh bạn tao !

- SN : mày muốn như nó hả ?

- Hana : oppa, nó bắt nạt em !

- SJ : Sana, nể mặt tao bỏ qua đi !

- SN : lần sau biết mà tránh xa tao ra !

Sana trao ánh nhìn thân thương cho ả ta rồi bỏ ra ngoài, đám Jihoon thấy vậy cũng đi theo cho vui.

Hana khổ sở đỡ Subin vào phòng y tế, trên đường đi thấy Ami liền đi tới hất mạnh vai cô, tự làm rồi tự quát

- Hana : con nhỏ dơ bẩn này … mày mù à !

- Ami : tôi …

- Hana : mày coi chừng tao đó !

Ami không quá ngạc nhiên cũng không ngơ ngác !

Cô vẫn hay bị lôi ra để trút giận mà !

Nói sao nhỉ ?

Quen rồi !

To be continued
 
[Bts/Ami] Sát Thủ Ẩn Danh
Chap 9


Ami mặc kệ bước về lớp, quần áo xốc xếch còn chưa kịp chỉnh trang lại, cô còn quên đeo cặp kính dày cộm thường ngày, càng lúc nhan sắc càng thu hút nhiều bóng hồng

Trên hàng lang, nam sinh nào cũng nhìn Ami rồi quay qua bàn tán với tên kế bên, rõ ràng là cô đâu có bị gì !

- LS : Ami !

Sao bây giờ cậu mới đến !

Làm tụi này đợi lâu gần chết !

- Ami : à … tớ có việc ấy mà !

- TZ : mà hôm nay nhìn cậu lạ ghê !

Cứ như người hoàn toàn khác ấy !

- Ami : hửm ?

- SN : Ami thường ngày nhìn mọt sách lắm cơ, quần áo chỉnh tề !

À, còn đeo cặp kính dày nữa !

- TZ : nhìn xinh quá trời !

Cô bây giờ mới nhận ra mình không đeo kính, hai bên tóc đáng ra là thắt bím nhìn giống gái quê, nhưng hôm nay lại xõa ra hai bên vai.

Bọn họ khẽ suýt xoa tiếc cho cái nhan sắc bị cô làm cho mờ nhạt đi !

Để như bây giờ chẳng phải tốt hơn sao ?

Baekhuyn kéo cô về phía mình, vòng tay qua eo Ami đóng thùng lại.

Khuôn mặt cô đỏ ửng, hơi thở của Baekhuyn phả vào mặt cô, phần nào làm tai cô ửng hồng

- Baekhuyn : nhớ chú …

- TH : thả cậu ta ra !

Mày làm gì đấy Baekhuyn !

- SH : giúp Ami chỉnh lại đồng phục thôi !

- SJ : tay cô ta đâu có bị tàn phế !

- Ami : * sáng nay mình có cho cái gì vào cháo hả ta ?

Ngộ vậy ! *

Tiếng chuông xóa tan bầu không khí im lặng giữa hai bên, 7 con người kia không ngừng lườm nguýt thằng bạn " yêu quý ", Sehun cũng không ngại càng đứng gần tới Ami mà thách thức họ.

Quá mệt mỏi, Ami lặng lẽ cúi chào rồi phóng về lớp.

Đám con gái cũng về theo, vì ở đây chẳng có gì vui.

- BK : cạnh tranh công bằng !

Không phải bọn mày độc chiếm Ami !

- YG : cậu ta là người hầu của bọn tao !

Bọn tao có quyền !

- JH : vậy mày ra giá đi !

Tao đưa cậu ấy đi !

- HS : mạng mày cũng không đủ !

- SH : có bạn gái rồi thì đừng có hành hạ cậu ấy !

Lần sau bọn tao không bỏ qua đâu !

Họ nhét tay vào túi quần bước về lớp, để lại 7 chàng trai tức đến nóng cả mặt.

SeokJin thở hắt một tiếng rồi cũng về lớp, mấy người còn lại cũng vậy

Lớp B không có sự góp mặt của Hana và Subin nên vô cùng êm đềm.

Đám con trai thấy diện mạo mới của Ami thì đập bàn đập ghế, la hết vang hết cả dãy hành lang.

Hôm nay là tiết tự học, lớp không có thầy cô quản nên Ami cũng chỉ im lặng.

Hana một mình bước vào lớp, còn Subin, sau cú đập sáng nay chắc chắn ả chưa thể rời khỏi phòng y tế được !

Hana đã có sẵn một cục tức, vừa vào lớp lại bị bơ thẳng mặt, đám.con trai chỉ chú ý đến người con gái ngồi cuối lớp kia.

Ả thẹn quá hóa giận, nhân việc Ami không thể đụng đến mình liền muốn lôi cô ra trút giận

Quyển vở trên tay cô bị ả giật lấy và xé nát.

Hana nắm lấy mái tóc mềm mại ấy, tát vào khuôn mặt trắng mịn của Ami một cái đau điếng.

- TZ : con khốn này mau bỏ ra !

Tzuyu tình cờ xuống muốn rủ Ami cúp tiết, thấy tiếng của Hana nên chạy vào xem.

Ami một bên mặt đỏ ửng, tóc còn bị vò đến rối.

Hana không quan tâm đẩy Ami xuống đất, cổ tay và chân đều bị trầy.

Bộ dạng thật khiến người khác tức điên.

" Chát " Tzuyu vung tay tát vào khuôn mặt ngứa đòn của ả, cái tát mạnh đến mức Hana đang đứng vững cũng phải ngã xuống đất.

Đây là lần đầu tiên ả ta bị tát, ba mẹ ả cũng chưa bao giờ ra ta đánh ả, hốc mắt Hana bắt đầu có nước, cô ta chạy đến lớp A để méc với các oppa của mình.

Tzuyu xót xa đỡ Ami dậy, vài học sinh trong lớp cũng chạy đi lấy bông băng.

- TZ : sao cậu không phản kháng ?

Cô ta quá đáng lắm rồi đó !

- Ami : tôi quen rồi !

Cám ơn cậu nha !

- TZ : mày tao nhé ?

- Ami : ok mày ! (au : đù 🙂 )

- TZ : mày sợ 7 thằng kia hả ?

- Ami : cứ cho là vậy đi !

Nhịn cũng tốt, đỡ sinh thêm chuyện !

- TZ : bôi xong rồi, đi theo tao !

Họ đến lớp A, nơi Hana còn đang khóc lóc ầm ĩ trong lòng NamJoon.

Tzuyu xông cửa bước vào, lấy cặp rồi kéo mấy người kia đi theo, không quên lườm lấy Hana

- NJ : đứng lại !

- JK : Tzuyu, là mày đánh Hana ?

- TZ : ừ đó, rồi sao ?

- JM : lý do ?

Chẳng phản kháng mày biết thừa Hana là người yêu bọn tao sao ?

Tzuyu nhếch môi ném cặp về phía Jihoon, Tzuyu lúc mày khác hẳn.

Phong thái của một đại tỷ hoàn toàn được khôi phục.

Rầm, cô đập tay bàn, nâng khuôn mặt đẫm nước mắt của Hana lên, khẽ nhếch môi

- TZ : chắc là đau lắm nhỉ !

Nhưng lần sau động vào Ami thì không nhẹ vậy đâu !

- BK : Ami ?

Cô ta làm gì Ami ?

- TZ : còn làm gì ngoài lấy Ami ra trút giận !

Cả đám đồng loạt nhìn con cáo già đang làm nũng kia, ánh mắt chán ghét cùng khinh bỉ.

Jihoon hừ lạnh, anh không muốn đánh con gái !

Cả ngày hôm đó Ami cùng đám Jihoon cúp học, đi chơi khắp nơi, từ làng quê đến cùng biển rồi về thành thị.

Trước khi về nhà, cô ghé qua đón Hani về nhà mới.

Hai mẹ con ngồi nói chuyện đến tối mới chịu xa nhau

Mi còn đọng nước mắt, cô thở dài bước vào căn biệt thự không mấy vui vẻ kia

- JM : về rồi đấy à !

- Ami : tối nay làm nhiệm vụ, tôi muốn nghỉ ngơi một lát !

- NJ : đứng lại !

NamJoon nhét vào tay cô một bịch bông băng, anh khẽ lướt từ trên xuống dưới, vết thương đúng là không ít !

Trong lòng lại thấy xót xa

Đêm đó Ami theo sự hướng dẫn của họ, dễ dàng đột nhập vào Hang thị.

Một bên tai là thiết bị kết nối với Taehyung, người quan sát camera và chỉ thị cho cô.

Lúc bạn đầu không có gì quá lạ, nhưng đến khi cô lấy được giấy tờ và đang trên đường rời khỏi Hang thị, bên tay chợt truyền qua âm thanh ám muội

Tiếng hôn chóp chép và hơi thở ấm nóng của Taehyung.

Còn có tiếng của Hana, thì ra đang bên nhau.

- TH : anh đang làm nhiệm vụ đó !

Đừng để anh phân tâm, bảo bối !

- Hana : nhưng mà người ta muốn !

- TH : muốn gì nào ?

- Hana : muốn hầu hạ anh đêm nay !

Âm thanh ấy lại vang lên một lần nữa, lần này còn mạnh bạo và to hơn.

Ami khẽ ghê sợ, không ngại ngắt kết nối, tháo tai nghe ra và vất thẳng vào thùng rác trước cửa TĐ.

Khuôn mặt không hài lòng vì bị làm phiền, Ami đặt tài liệu lên bàn cho họ.

- JK : rất tốt !

Nhưng còn Taehyung đâu ?

- Ami : ra khách sạn mà tìm !

Tôi không biết !

Ami lạnh lùng bước lên phòng, ngâm mình trong nước ấm rồi đi ngủ

To be continued
 
[Bts/Ami] Sát Thủ Ẩn Danh
Chap 10


Đêm hôm đó Taehyung không về nhà, sáng đã thấy cùng Hana đến trường.

Cả một đêm hình như không ngủ nên ả ta phải để Taehyung bế vô trường.

Lisa đanh đá kéo Ami đi vô lớp.

Hana được Taehyung bế đến cửa lớp rồi bỏ xuống.

Hai người họ tình anh tình em trước cửa làm không ít con người nhức mắt.

Đang tiến tới phía sau là đám người Jihoon bà Ami đang tiến tới.

Sau ngày hôm qua, Ami cũng không ngại xuất hiện ở trường với bề ngoài xinh đẹp, không cần phải tự che chắn lại khuôn mặt nữ thần ấy.

Mái tóc đen nhắn hơi cong xõa ra hai vai, mùi hương hoa hồng dịu nhẹ cuốn hút Baekhuyn cứ xoăn xoăn vào ngón tay.

- Baekhuyn : sao tóc cậu lại xoăn thế ?

- Ami : chắc tôi thường hay tết tóc nên nó bị xoăn ấy mà !

- Jihoon : tóc Ami rất đẹp, nên đừng để ai thấy hết !

Jihoon mỉm cười lấy trong túi mình ra vài cái dây cột tóc đưa cho Ami chọn.

Cô khẽ mỉm cười, con trai mà cũng mang dây cột tóc 😂.

Ami chọn đại một dây màu đen.

Cậu khẽ nâng tóc lên và cột cho cô.

Hai cọng ria tóc xõa xuống hai gò má trắng hồng.

Nhìn thật dịu dàng và tươi tắn

Cảnh âu yếm sớm lọt vào mắt của Taehyung, anh hậm hực bỏ Hana đang đứng đó, mạnh bạo định đụng trúng vai Ami nhưng kịp bị Sehun phá bỏ ý định.

- Sehun : đi đứng cẩn thận !

- Taehyung : hừ ...

Bị Taehyung lườm, cô bắt đầu cảm thấy khó chịu.

Rõ ràng cô đâu có làm gì sai ?

Sáng sớm đã phát điên, cô còn chưa mắng anh ta vì đêm qua làm phiền cô làm nhiệm vụ -.-

Hôm nay Subin vẫn chưa đi học, Hana không hiểu vì sao mà hôm nay vô cùng im lặng, chả có chút chú ý đến Ami.

Càng làm cô thoải mái

Ra chơi hôm đó, có hẹn trước với đám Lisa, vừa bước ra khỏi cửa lớp đã bị Jimin nắm tay kéo đi.

Vùng vằng mãi cũng bị kéo lên sân thượng.

Đập cả thân cô vào tường làm cơ mặt cô cau lại, lộ rõ vẻ đau đớn.

Jimin mạnh bạo chống hai tay sang hai bên chặn đường chạy của cô, đôi mắt đục ngầu lộ rõ vẻ không vừa lòng.

- Ami : làm gì đấy ?

Bỏ ra coi !

- JM : tại sao cô để bọn Jihoon động vào người mình ?

- Ami : hỏi cái gì đấy ?

Anh bị điên à ?

- JM : NÓI !

- Ami : liên quan gì đến anh ?

Bộ dạng ngang bướng của Ami càng làm anh muốn phát hỏa, định cúi xuống đay nghiến đôi môi đang cãi bướng kia.

Nhưng ai cho phép ?

Jimin bị NamJoon kéo ra.

Bên cạnh còn có c.anh.

Hwang Ami khẽ nuốt nước bọt, gọi đến nhiều thế này định đánh hội đồng cô à ?

- Ami : đến rồi thì chơi chung với nhau đi, tôi không rảnh !

- NJ : đứng lại !

Chưa xong đâu !

- TH : tại sao đêm qua dám tự động ngắt kết nối tai nghe của tôi ?

- Ami : tôi phải tiếp tục nghe hai người âu yếm nhau hả ?

- TH : đó là lệnh !

Cô dám cắt kết nối của tôi, Hwang Ami, cô gan thật đấy !

- SJ : tại sao dám để Jihoon và Baekhuyn động vào tóc mình ?

- Ami : thì sao ?

Các thiếu gia đây cấm ?

- JK : cô đã ký kế ước !

Tất cả mọi thứ của cô đều thuộc quyền sở hữu của bọn tôi !

Hwang Ami, cô đừng quên mẹ cô vẫn còn chưa được an toàn đâu !

Jungkook nhếch môi, ghé vào tai cô thủ thỉ.

Tay Ami vo tròn thành nắm đấm, chỉ muốn một phát đấm đến chết mất tên vô lại trước mặt.

Nhưng cánh tay dù có nổi cả gân xanh, nắm chặt đến bao nhiêu cũng không thể vung lên.

Họ nói đúng, bây giờ cô chẳng khác gì là đồ chơi trong tay họ, chơi hết 2 năm sẽ buông tha.

Cô căm ghét, hận sâu đậm những người đem mẹ ra khống chế mình.

Họ còn muốn dày vò Hwang Ami này đến bao lâu ?

- YG : sao nào ?

Chắc cô không muốn mẹ mình phải một lần nữa rơi vào nguy hiểm đâu nhỉ ?

Bà ta chắc sẽ chẳng chịu nổi đâu !

- Ami : tôi xin lỗi !

Tuyệt đối không có lần sau !

- HS : ngoan lắm !

Nếu có lần sau, cô tự nhận lấy hậu quả !

Ami cắn chặt môi dưới, cố khống chế cơn tức giận trong lòng.

Bản thân cô dần mất đi quyền làm chủ bản thân.

Một người yêu tự do như cô bị người khác khống chế, nó chẳng khác nào đem Hwang Ami đi rút sạch gân cốt

SeokJin gỡ bỏ cột tóc trên tóc cô, thay vào đó là cột tóc của mình.

Mên mê từng cọng tóc dài mượt thơm tho.

Hwang Ami nắm chặt váy, cố giữ khuôn mặt bình tĩnh.

Hiện tại chỉ còn một mình cô trên sân thượng.

Ami dựa lưng vào tường, trượt dần xuống đất.

Cô co chân lại một góc, vò rối mái tóc vừa được cột lên.

- Ami : Hwang Ami !

Kiên cường lên !

Cô giữ khuôn mặt thất thần suốt buổi học.

Ra về lại bị đám thiếu gia kia giữ lại.

Ami bị họ bắt xách cặp của họ và của Hana.

Trước mặt là cặp đôi tình tứ ôm nhau.

Thì ra hôm nay có hẹn với thiếu gia họ Wang đánh bida

Ả ta õng ẹo xà vào c.anh.

Hoseok còn đang bận thục từng trái bida

Ami đứng một góc, mệt mỏi với một đống cặp sách nặng trịch.

Điện thoại cô rung lên, một cuộc điện thoại từ hàng xóm gần nhà của Hani_ mẹ cô

Sau vài giây bắt máy, chiếc điện thoại vô định rơi xuống đất.

Tiếng động gây sự chú ý đến 9 con người kia.

Ami vất hết cặp xuống đấy, bệnh tim của mẹ cô tái phát nặng rồi !

- JM : này đi đâu đấy ?

Ai cho cô về trước hả ?

- Ami : thiếu gia, tôi có việc gấp !

Tôi không thể ở đây được !

- HS : đứng lại !

Đâu có dễ mà đi như thế ?

- YG : lại hẹn với đám Jihoon à ?

- Ami : bỏ tay ra ... tôi thật sự có chuyện !

- 🙎 : tiểu mĩ nhân !

Đánh thắng tôi rồi hãy đi !

- Ami : tôi không rảnh !

Bỏ ra !

Ami vì hối hả mà bắt đầu phát điên.

Cánh tay của Jungkook vẫn không buông tha cho cô.

- NJ : kế ước đã quy định rõ !

Cô còn dám ...

- Ami : kế ước ?

Muốn giết tôi chứ gì ?

Dao này ...

đâm đi !

Ami mất bình tĩnh đưa ra trước mặt họ con dao gấp trong người.

Sự kiên quyết đến đáng sợ ấy của Ami dần khiến Jungkook nới lỏng cảnh tay.

Bóng Ami dần vụt đi trước mắt họ

- Hana : con người hầu nhỏ bé mà dám cãi lời chủ !

Sao các anh không đuổi nó đi !

- HS : đủ rồi !

Hôm nay đến đây thôi !

Chúng ta về !

Hoseok và c.anh xách cặp bỏ về, họ bước nhanh làm Hana hối hả chạy theo

To be continued
 
[Bts/Ami] Sát Thủ Ẩn Danh
Chap 11


Ami chạy hết sức băng băng trên đường.

Cả cơ thể sớm đã đẫm mồ hôi.

Hai chân cô bắt đầu đua nhau xuất hiện những vết trầy xước, đẫm máu.

Bên kia đường là bệnh viện, thật sự không thể đợi thêm.

May mắn đèn đường đã chuyển sang màu xanh, cô băng qua mà không chút suy nghĩ.

Một chiếc oto vượt đèn đỏ lao về phía cô.

Với tất cả lý trí còn lại, Ami né qua nhưng vẫn quẹt một đường dài lên tay.

Cánh tay đẫm máu như không thể điều khiển, không quan tâm sự hỏi han của mọi người, Ami lao vào bệnh viện và đừng trước cửa phòng cấp cứu

- BHX : Ami, con sao thế này ?

Mau, mau vào băng bó đi con !

- Ami : con không sao ?

Bác Han, tại sao mẹ con khi không lại tái phát bệnh ?

- BHX : có một cô gái trông khá sang trọng đã đến !

Nói gì đó với Hani, lúc sau bác nghi ngờ qua xem thì đã thấy mẹ con nằm dưới đất !

Bác xin lỗi !

Tay cô bấu chặt lấy váy, thầm đoán ra kẻ được nhắc tới chính xác là Subin.

Cơn phẫn nộ sớm làm mắt cô hiện rõ tia máu.

Ami bước đến cửa phòng.

Nhìn cơ thể yếu ớt của mẹ mình nằm trên giường bệnh, xung quanh là bác sĩ và y tá.

Một chút hy vọng mong manh, mẹ sẽ không sao đâu !

Một y tá đưa cô đi băng bó.

Có vẻ vết thương ở tay thật sự rất nặng, may mà không ảnh hưởng đến xương.

Nhưng cũng không thể cử động trong vài ngày

Chuông điện thoại reo lên phá tan bầu không khí ngột ngạt trước cửa phòng cấp cứu.

- Ami : alo !

Sana !

- Sana : mày đâu rồi Ami ?

Sao bọn tao đợi mà không thấy mày đến ?

- Ami : xin lỗi mọi người nha !

Hôm nay tao có việc bận, nên hẹn hôm khác nhé !

Bệnh viện là nơi vốn không hề tĩnh lặng, nhất là những thời gian tâm điểm.

Tiếng của một y tá vang đến loa của điện thoại.

Đủ để người ta biết nơi Ami đang có mặt chính là bệnh viện

- Sana : mày sao thế Ami ?

Sao mày lại ở bệnh viện ?

- Ami : tao … tao có hơi nhức đầu nên đến đây khám thôi !

Đừng lo !

- Sana : thật không ?

- Ami : thật mà !

Thôi đến lượt tao khám rồi !

Cúp nhé !

Ami cúp máy khi thấy đèn cấp cứu đã tắt.

Bác sĩ bước ra.

Đương nhiên kết quả không hề khả quan.



Cô đến tạp hóa gần đó mua chút đồ cho mình.

Vì đêm nay cô phải bên cạnh bà.

Hani vẫn còn hôn mê sâu, cũng phải đến tuần sau mới có thể tỉnh dậy.

Trong túi cô bây giờ chỉ còn vỏn vẹn 10.000 Won, số tiền đủ để tiêu cho ngày mai.

Lúc này đã là 2h đêm.

Hôm nay bệnh viện khá tĩnh lặng.

Lầu của Hani hoàn toàn trống trải.

Ami lững thững bước trên dãy hành lang, tay cầm bịch đồ với cái bánh mì khô khốc và một chai nước lọc.

Đến bản lĩnh mở cửa phòng cô cũng không có.

Cánh tau run run từ từ bỏ ra khỏi tay cầm.

Ami gục xuống đấy, vò rối mái tóc vốn gọn gàng.

Cô khóc nghẹn nhưng không dám phát ra tiếng

Vài tiếng trước đó

- BS : tình hình mẹ con bây giờ rất tệ !

Nếu muốn có cơ hội sống thì bắt buộc phải phẫu thuật ngay !

- Ami : vậy … chi phí phẫu thuật …

- BS : 2 tỷ Won!

Căn bệnh này đã chuyển biến rất nặng rồi !

Phải nhờ đến bác sĩ từ Mỹ, đây là số tiền cần thiết !

- Ami : bác sĩ, có thể phẫu thuật cho mẹ con trước được không ?

- BS : ta xin lỗi, nó ngược lại với quy định của bệnh viện !

Con ráng xoay sở nhé !

Mọi sự sợ hãi dồn lên con người nhỏ bé ấy.

Số tiền quá lớn để cứu lấy mẹ mình !

Làm sao trong một lúc có thể có được ?

Ami gạt nước mắt, đứng lên và bước vào phòng.

Hơi thở thoi thóp của Hani càng làm sự sợ hãi trong cô dâng cao

Tiếng tút dài vang lên từ điện thoại của Ami.

Cô đã gọi cho c.anh !

- SJ : Ami, cô đã đi đâu ?

Tại sao bây giờ mới gọi cho tôi ?

- Ami : xin lỗi vì đã làm phiền giấc ngủ của anh !

Tôi … tôi đang cần một số tiền !

Thật sự rất cần !

Giúp tôi được chứ ?

- SJ : ngày mai về rồi nói tiếp chuyện đó !

Bây giờ tôi hỏi cô đang ở đâu ?

- Ami : tôi …

đang ở nhà mẹ !

- SJ : cô khóc ?

Đã có chuyện gì ?

Ami im bặt, vốn dĩ không muốn nói.

Vì không muốn bản thân trở nên đáng thương trước mặt người khác.

Sự im lặng ấy càng làm c.anh lo lắng

- SJ : mau nói gì đi !

- Ami : không có gì cả !

Cảm động nên khóc thôi !

- SJ : cô đúng là dở hơi !

Động tý là khóc sao ?

- Ami : ừm …

động tý là khóc !

Mít ướt chưa bao giờ là từ ngữ nằm trong cuộc sống của Hwang Ami.

Chỉ là mọi thứ quá tệ đến mức một con người mạnh mẽ không còn đủ sức chống lại nữa !

Chỉ có thể khóc mà thôi !

Tiếng cười khẩy và hơi thở nặng nề đầy phiền não lọt đến tai SeokJin.

Không hiểu sao mà anh lại phần nào cảm nhận được sự yếu đuối trong cái con người mạnh mẽ ấy !

Có lẽ là sự yếu đuối đầu tiên anh cảm nhận được từ một sát thủ máu lạnh.

- SJ : ngủ đi !

Trễ rồi !

Đừng để mai tôi phải đợi cô quá lâu !

To be continued

Ngủ đi !

Nghe chưa
 
[Bts/Ami] Sát Thủ Ẩn Danh
Chap 12


Ami ngủ gật bên cạnh giường của Hani.

Bà đương nhiên chưa thể tỉnh !

Nhưng bác sĩ nói, bà có thể nghe hề tất cả lời cô nói !

Vì mà vẫn còn lý trí !

- Ami : Ami phải về đi học !

Con sẽ trở lại ngay thôi !

Nhé !

Hôm qua thức khuya nên lúc giật mình tỉnh dậy đã là 8h sáng !

Đã trễ tận 1 tiếng rồi !

Rõ ràng hôm qua hẹn gặp c.anh ở nhà, cho họ leo cây rồi !

Hwang Ami liệu còn may mắn sống sót không đây trời ?

Trong người không còn quá nhiều tiền, Ami đành đi bộ đến trạm xe buýt và về nhà.

Căn biệt thự rộng lớn chỉ còn mỗi hình bóng nhỏ của bà quản gia.

Quả thật c.anh đã đi học rồi !

- 👵QG : Ami, con đi đâu cả đêm mới về thế này ?

Tay chân sao lại năng bó thế kia !

- Ami : con không sao !

Chỉ bị trầy xước xíu thôi !

Bọn họ …

đi học rồi ạ ?

- 👵 QG : sáng nay các thiếu gia nán lại đợi con một lúc lâu !

Cách đây 15' đã lấy xe đi rồi !

Ami thở dài, cô thật chẳng còn gan để đợi thêm một phút giây nào nữa !

Từng phải từng giây trôi qua đều đe dọa đến mạng sống của mẹ cô !

Làm sao có thể nán lại được đây ?

- 👵 QG : con có chuyện gì sao Ami ?

- Ami : thật ra con đang cần một số tiền rất lớn !

Bác, bác giúp con có được không ?

- 👵 QG : ta sao có thể giúp con ?

- Ami : chẳng phải tiền lương của người hầu là do bác giữ sao ?

Cho con ứng trước 2 tháng có được không ạ ?

Chỉ 2 tháng thôi, bác muốn con làm gì cũng được !

Làm ơn !

Bà cũng phần nào thương xót cho cô gái nhỏ nhắn trước mặt.

Nhưng điều cô nhờ bà không thể nào làm được !

Ngôi biệt thự này vô cùng xem trọng phép tắc, bà giúp cô chẳng khác nào hại cả mình và cả Ami !

- 👵 QG : ta thật sự rất muốn giúp con !

Nhưng các thiếu gia nhất định sẽ trách phạt !

Ta …

Ami buông lỏng bàn tay của bà mà đưa lên vò tóc mình.

Cô thật sự không còn đường đi rồi !

Một vệ sĩ mở cánh cửa chính ra.

Gây sự chú ý đến hai con người bên trong.

C.anh lãnh đạm bước vào, liền để ý đến cái không khí u ám bên kia.

Yoongi chặn lấy hai tay đang vò tóc của cô !

Con mèo nhỏ này cứ mỗi lần tuyệt vọng, mệt mỏi là y như rằng đưa tay lê vò rối tóc !

Nếu không phải mái tóc này quá đẹp thì nó sớm đã bị cắt rồi !

- YG : có chuyện gì ?

Tại sao hôm qua không về ?

- Ami : thiếu gia !

Làm ơn, làm ơn giúp tôi !

- JM : bình tĩnh !

Cái phong thái ban đầu của cô đâu rồi ?

Chẳng phải cô rất ngang bướng sao ?

Cô nhận ra hành động quá khích, cũng là do cô ấy sợ hãi !

Sợ đến đánh mất con người mình rồi !

Jungkook vẫn ân cần cột lại mái tóc rối của Ami.

Không hiểu sao họ thích nhất là đụng vào tóc cô !

Nó mềm và mượt, mùi hương nhẹ nhàng còn ám lên cả tay !

- JK : tại sao đêm qua lại đến bệnh viện ?

- Ami : cho người theo dõi tôi ?

- JK : trả lời !

- Ami : tôi … tôi bị thương !

Đến băng bó thôi !

- NJ : không ngoan rồi !

Không nói thật tôi lập tức đem mẹ cô ném xuống sông ! (chơi cái trò dì dậy 😑)

- Ami : hôm qua, bệnh của mẹ tôi tái phát !

Tôi ở lại chăm sóc bà ấy !

Xin lỗi vì đã để các thiếu gia đợi !

- HS : vì thế mà hôm qua cô còn dám tự ý bỏ đi !

- Ami : đó là mẹ của tôi !

Tôi có thể làm ngơ sao Jung thiếu ?

Sự nóng giận của cô dần tăng lên, biểu cảm khó chịu nhìn vào khuôn mặt Hoseok.

Anh chỉ chọc xíu thôi mà, đúng là mèo hoang !

Rất dễ xù lông !

Jimin đứng dậy ngồi xổm xuống gần người Ami.

Anh nhìn lên cái biểu cảm kiềm chế ấy mà bật cười thành tiếng.

Anh vuốt ve bên má trắng mịn, nâng nhẹ khuôn mặt đanh cúi gằm ấy lên

- JM : Hoseok chỉ giỡn thôi !

Đừng có mà hiểu lầm !

Bây giờ muốn bọn tôi giúp cái gì nào ?

- Ami : có thể cho tôi ứng trước 2 tháng lương có được không ?

Tôi nhất định sẽ làm việc nghiêm túc mà !

- JM : cô mới vào làm chưa được 1 tháng !

Nhà này cũng có luật chứ !

- Ami : các người muốn tôi làm gì cũng được, tôi thật sự đang rất cần tiền !

- SJ : cầm lấy !

Sài xong trả lại cho tôi !

- Ami : Black Card !

Không … không phải chứ !

- SJ : đương nhiên cũng phải có điều kiện !

- Ami : ???

- SJ : ngày mai ngủ chung với tôi !

- C.anh : e hèm …

- SJ : ôm thôi mà !

Nắm chiếc thẻ quyền lực trong tay, Ami chỉ có thể miễn cưỡng gật đầu.

Không thể chờ đợi thêm phút giây nào nữa, cô lập tức đến bệnh viện đăng ký phẫu thuật cho mẹ mình !

C.anh trầm mặc ở nhà, không ai nói với ai nhưng suy nghĩ lại hoàn toàn giống nhau !

Tại sao mẹ Ami lại đột ngột lên cơn đau tim ?

Chẳng phải ở nhà vẫn có thuốc sao ?

Tuy hay đem bà ra ép buộc cô, nhưng họ chưa bao giờ làm hại đến bà !

Ngược lại còn âm thầm giúp đỡ !

Taehyung với lấy một quyển sách gần đó ra đọc.

Vài trang đầu tiên thì dừng lại, vì lúc này trong đầu anh lại nghĩ đến cái tên Lim Subin, nhân vật đã không xuất hiện ở trường hôm qua.

- TH : chuẩn bị xe !

Chúng ta đến Lim gia một chuyến !

Anh gấp quyển sách đặt lại lên bàn, lạnh lùng cầm lấy áo vest đi ra ngoài, theo sau cũng lần lượt là những người còn lại

Biệt thự của Lim gia hôm nay lại có mặt của Thất tổng nổi tiếng !

Subin đang cùng ba mẹ trò chuyện ở phòng khách, ông Lim thấy c.anh liền niềm nở ra chào đón.

Mặc dù là chủ động tìm đến, nhưng ai có thể miêu tả được cái phong thái cao ngạo ấy !

C.anh còn bình thản lướt qua ông ta, sớm không để ông ta vào mắt !

- OLim : Thất tổng đến thật là vinh dự quá !

Không biết là có gì chỉ dạy ?

- HS : bọn tôi muốn nói chuyện riêng với tiểu thư đây một chút !

- BLim : được ạ !

Vậy chúng tôi không làm phiền !

Subin đối mặt với 7 tảng băng ngàn năm.

Cả thân có chút run sợ.

Nữ nhân đúng là vô vị, quả thật chỉ có Hwang Ami mới đủ bản lĩnh làm họ hứng thú !

- Subin : các anh có chuyện gì sao ?

- YG : hôm qua cô đã đến nhà mẹ của Ami ?

- Subin : kh … không có !

Em không có đến !

- JK : Lim Subin, cô biết nói dối sẽ đem lại hậu quả gì mà !

Ả run sợ, sớm không còn giữ được bình tĩnh.

C.anh nhếch môi đầy đắc ý, nữ nhân đúng là dễ đối phó !

Mới có tý thôi đã sợ !

Mà khoan đã, cùng là nữ nhân sao con mèo hoang kia lại lì lợm thế nhỉ !

Haizz, khó hiểu !

- C.anh : * sợ rồi sao ?

Giá như con mèo hoang kia cũng ngoan ngoãn như thế này nhỉ ! *

- Subin : em … em xin lỗi !

Em chỉ muốn đùa giỡn một chút với bà ta, không ngờ bà ta lại sốc đến mức lên cơn đau tim !

- NJ : bà ấy bị bệnh, cô còn đả kích !

Lim Subin cô còn tính người không hả !

- Subin : nhưng sao c.anh lại bênh vực cô ta chứ ?

Chẳng phải Hana mới là bạn gái c.anh sao ?

Em làm thế thì có gì sai chứ !

Yoongi tức giận bóp lấy cổ ả xiết chặt.

Tưởng chừng như muốn đem người trước mặt bóp nát cho hả cơn giận

- YG : tôi cảnh cáo cô !

Tốt nhất cô nên tránh xa Hwang Ami ra, nếu không cái mạng nhỏ của cô, của cả cái gia tộc này cũng không giữ được đâu !

Yoongi trợn mắt, mạnh tay quăng ả xuống đất.

Anh phủi phủi tay như vừa chạm vào thứ gì đó bẩn thỉu, sau đó cùng c.anh ra về !

Tối đó Ami mới có mặt ở nhà.

Tắm rửa để lấy lại sức với cái thân mệt rã rời.

Xếp hàng nộp đơn từ sáng, rồi còn chạy ra chạy vô mua đồ.

Đến cuối cùng mới nhận được từ giấy xác nhận.

Lúc đó cả người cô coi như đã bị vắt cạn sức rồi !

Thay cho mình một áo thun đen và quần dài cũng màu đen.

Cả người tảo ra mùi hương nhẹ nhàng đủ làm người đối diện quyến luyến.

Ami lững thững bước qua phòng SeokJin.

Hai tay đưa lại cho anh tấm Black Card.

SeokJin lúc này nằm trên giường nhếch môi đầy gian tà !

Lập tức cầm tay cô kéo xuống nằm lên thân mình, môi lưỡi dây dưa.

Sức vừa bị vắt cạn, thêm cái độ trâu bò của chàng trai vai rộng 60cm, có cô gái lúc này chỉ biết chịu trận !

Nhưng kĩ thuật hôn của bọn họ thật sự rất tốt, nếu không phải Ami kiên định thì cũng bị kéo vào cái vị ngọt đê mê ấy rồi !

Môi không nỡ dứt, SeokJin thò tay ra phía sau cô, một động tác gỡ hẳn bra ra vất xuống sàn !

Ami giật nẩy mình, lần đầu tiên bị đụng chạm sâu đến thế !

- Ami : anh …

- SJ : tôi không thích người ngủ cùng tôi mặc bra nên tôi vất thôi !

Bây giờ, đi ngủ !

Bộ mặt vô sỉ lever max.

Anh thản nhiên nằm xuống đắp mềm.

Ami bắt đầu đề phòng, nằm sát ra mép giường.

Nhưng nào ngờ chưa xa được bao lâu đã bị cánh tay to lớn kéo vào lòng !

Thân thể nhỏ bé bị bao không còn hở chỗ nào !

Chỉ là cái cảm giác này cũng thật thích !

Một đêm ấm áp !

To be continued
 
[Bts/Ami] Sát Thủ Ẩn Danh
Chap 13


Cả đêm SeokJin không nỡ buông cô ra dù chỉ một giây.

Ami cũng mất đi ý thức mà rúc vào người anh như bản năng của một đứa trẻ.

Ánh sáng chiếu vào là mắt anh nheo lại, tự động lấy tay che đi mắt con người trong lòng.

Aishh, mấy bạn chú ý dùm !

Mấy ngày trước còn nạt người ta đó nha 😬

Ami từ từ mở mắt, cảm nhận được cái mùi hương nam tính ấy bao quanh mình, liền đỏ mặt mà thoát ra.

- SJ : dậy rồi sao ?

Cô dậy rồi thì tôi ngủ !

- Ami : anh cứ ngủ đi, tôi … tôi xuống nấu bữa sáng !

- SJ : nằm im cho tôi ôm !

- Ami : không được !

Tôi phải nấu bữa sáng !

Cô tung chăn ra thẳng cẳng chạy ra ngoài, nép vào cửa phòng mình mà thở.

Khuôn mặt đỏ ửng, nóng ran.

Ami lao vào phòng tắm, tát nước vào mặt cho tỉnh.

Vệ sinh rồi xuống phụ bác quản gia chuẩn bị

SeokJin cười nhẹ khẽ nhắm mắt lại ngủ thêm một chút.

Thật ra đêm qua đợi cô ngủ anh mới buông ra và làm việc, tính ra anh cũng chả ngủ được bao nhiêu.

Chỉ là vài tiếng nhỏ nhoi đó thật sự rất ấm áp !

Bữa sáng thịnh soạn được bày ra, bác quản gia sau khi làm xong cũng ra ngoài.

Ami vươn vai ngáp một cái lười biếng.

Cô lên phòng thay quần áo và chuẩn bị đồ cho c.anh.

Đến khi xong xuôi mới gọi họ dậy

- TH : không ăn sáng sao ?

- Ami : à … tôi đến bệnh viện trước, nên không ăn đâu !

- YG : để tôi đưa cô đi !

- Ami : à không cần đâu !

Tôi đi xe buýt là được rồi !

Đeo xong giày, cô mở cửa ra bên ngoài.

Trời hôm nay rất trong xanh, cũng không còn gắt gao như những ngày qua.

Là do thời tiết tốt, hay là do lòng người ta thảnh thơi ?

Xe của Sehun mấy chốc lại đến trước biệt thự nhà c.anh.

Sehun là lo cho Ami, chẳng phải hôm qua cô mất tích cả ngày sao ?

- Ami : Sehun, cậu đến tìm bọn họ à ?

- Sehun : tôi đến tìm cậu mèo ngốc !

Sao hôm qua lại đến bệnh viện ?

- Ami : xin lỗi vì lỡ hẹn với mọi người nha !

Hôm qua mẹ tôi phát bệnh nên …

- Sehun : tôi chở cậu đi thăm bà ấy !

Đi thôi !

- Ami : ơ nhưng mà không cần đâu …

- Sehun : nhiều lời !

Anh nắm tay cô kéo lên xe.

Dịu dàng thắt dây an toàn rồi đóng cửa xe lại.

Chiếc xe lăn bánh đi về phía trung tâm thành phố.

" Xoảng " Jungkook phẫn nộ thẳng tay quang chiếc ly thủy tinh sang trọng xuống đất làm nó vỡ tan tành.

Họ từ đầu đã theo dõi hai người qua cửa kính.

Không kiềm chế được liền nổi cơn thịnh nộ

- YG : từ chối tôi để đi với cậu ta !

Cô giỏi lắm Hwang Ami !

Ami chăm sóc bà một lúc rồi cũng rời đi, bởi lẽ bà vẫn còn chưa tỉnh dậy.

Như bác sĩ nói thì đến sau khi phẫu thuật mới tỉnh !

Ami bây giờ chỉ có thể trông chờ vào những nhịp tim lên xuống thất thường, chỉ có thể tiếp tục chờ

Xe của Sehun dừng trước cổng trường.

Anh dắt tay Ami vào và gặp bọn Jihoon.

Họ trò chuyện như bình thường và lên lớp.

Hôm nay ở lớp của Ami lại ồn ào như trước.

Nguyên do chính là nhân vật Lim Subin đã xuất hiện trở lại.

Lần này ả thấy cô lại vô cùng rụt rè, không có bất kì cử chỉ nào

- Hana : mày sao thế ?

Bình thường ghét con nhỏ đó lắm mà !

- Subin : hôm qua mấy anh người yêu mày đến tận nhà tao để bảo vệ com nhỏ đó đó !

Họ nói tao mà động tới nó nhà tao sẽ phá sản !

- Hana : cái gì ?!

Các anh ấy còn bảo vệ nó !

Ả đập bàn đứng dậy, nắm lấy tóc cô giật ra đằng sau.

Theo thói quen phòng thân, Ami bất giác nắm tay ả bẻ người ra sao khiến nữ nhân đó gào thét trong đau đớn.

Cánh tay cô bị hất ra, Ami lãnh trọn một cái tát đau điếng trên một bên mặt.

Cánh tay bị hất không thương tiếc đến đập mạnh vào cạnh sắc của bàn làm nó như muốn gãy ra.

- Ami : thiếu gia …

- JM : ai cho cô động vào em ấy hả !

- HS : Từ bao giờ cô lại có cái quyền chống trả lại bạn gái tôi ?

Có phải tôi đã quá nhẹ tay ?

- Ami : t … tôi không cố ý !

- Hana : anh à !

Tay em đau quá, hình như bị gẫy xương rồi !

- NJ : tay nào của cô bẻ tay em ấy ?

NamJoon bóp chặt lấy bàn tay vừa bị va chạm khiến khuôn mặt Ami nhăn lại.

Đau đớn truyền lên đến toàn bộ gân trong người nhức nhối.

Yoongi nhận ra sự bất thường trên khuôn mặt ấy, đó không phải bàn tay vừa bị Jimin hất ra sao ?

Lại bị va chạm vào đâu ư ?

Cạnh bàn có chút máu, và cái vết thương trên bàn tay bị bóp chặt đến chảy máu càng nhiều.

Lúc này, một dòng máu chảy từ chỗ vết thương dọc xuống cánh tay làm NamJoon bất ngờ mà thả ra.

Vết thương không là vấn đề quá lớn, chỉ là khi nãy bất ngờ nên có hơi đau thôi !

Ami lấy một khăn tay thấm lấy vết thương, cúi đầu và ra khỏi lớp.

NamJoon nhìn lại bàn tay đầu máu của mình, khi nãy giận quá mà không kịp nhìn kĩ !

- Hana : anh à … tay em đau quá !

- SJ : chỉ bị trật khớp xíu thôi !

Lần sau cẩn thận nhé !

- Hana : nhưng em phải trả thì nó !

Anh xem nó càng ngày càng hỗn xược !

Đúng là con ăn mày không biết thân biết phận !

- JK : đừng nói nữa !

Cô ta cũng bị thương nặng hơn em rồi !

- Hana : nhưng em không thích !

Em sẽ có toàn quyền xử lý nó đúng không ?

- HS : chuyện này …

- Hana : hic … các anh không còn thương bảo bối nữa !

Hic …

- JM : được được !

Đều do em quyết định !

To be continued
 
[Bts/Ami] Sát Thủ Ẩn Danh
Chap 14


Ami sau khi rời khỏi lớp liền chạy xuống phòng y tế băng bó lại.

Có lẽ vết thương lần này nặng đến mức khó mà cử động trong 3,4 ngày ấy chứ !

Bàn tay được băng trắng chéo bao toàn bộ bàn tay.

Hwang Ami khẽ nhăn mặt.

Các anh vẫn ngồi ở lớp B, họ và hai cô gái kia đang đợi Ami trở lại, có lẽ là để xử tội !

Điện thoại dưới gần bàn của cô reo lên, số điện thoại lạ lẫm từ một người đàn ông đứng tuổi.

Giọng nói ấm áp của đàn ông làm NamJoon có phần phẫn nộ

- 👨 : khi nào cô mới tới ?

Tối nay còn không tới thì đừng hòng có tiền !

- NJ : …

- 👨 : sao không nói gì thế ?

Bộ váy tôi đưa cô nhớ phải mặc đấy !

Tối nay khách không hài lòng thì cô coi chừng !

Tiếng đổ vỡ vang lên, NamJoon ném thẳng chiếc điện thoại vào tường khiến nó vỡ nát, đúng lúc đó Ami vừa mở cửa bước vào

- Ami : điện thoại của tôi !

Kim NamJoon anh bị điên hả !

- NJ : đồ dơ bẩn !

- Ami : ???

- TH : chuyện gì đấy ?

- NJ : tối nay ?

Mặc váy tôi đưa ?

Không được làm khách khó chịu !

Hwang Ami …

Mắt cô mở to nhìn NamJoon, cô vẫn chưa tưởng tượng được ý anh muốn nói là gì !

Lúc này đám đông trong lớp bắt đầu bàn tán, và đáng sợ hơn là 7 con người kia với đôi mắt của quỷ dữ.

- Subin : thì ra là làm đ* !

Tao lại tưởng mày cũng đàng hoàng lắm !

- Hana : nhà nghèo mà !

Có chút nhan sắc thì chỉ có thể nằm dạng chân kiếm tiền thôi !

- Ami : tôi … tôi không phải !

Chuyện này …

- JK : tôi lại tưởng cô thanh sạch lắm !

Tệ hại, thối nát !

- Ami : tôi đã nói là tôi không có !

Các người đừng có ngang ngược vu khống người khác !

- HS : loại đàn bà dơ bẩn !

Lập tức cút khỏi trường này cho tôi !

Đừng để tôi thấy cô xuất hiện ở đây bất cứ lần nào nữa !

Sát khí hừng hực, họ hất vai cô rồi bước ra ngoài.

Hwang Ami lúc này nhận vô số chỉ trích từ phía tất cả mọi người, những lời nhục mạ đến tàn nhẫn.

Còn cả những sự khinh miệt và chế nhạo.

Một mình cô khoác cặp bước dưới sân trường, hai bên vang dội tiếng chửi rủa.

Một chiếc khăn lau bảng đầy phấn ném vào đầu cô, mái tóc xoăn nhẹ phủ đầy phấn.

Họ cười vang lên.

Các anh từ trên lầu nhìn xuống, ánh mắt chán ghét không có bất cứ sự thương xót nào

Đám Jihoon đứng ngoài cổng trường.

Lần này họ không còn cười nói, ngược lại là sự đáng sợ, đủ sức bức chết người khác

- JH : cậu cuối cùng cũng chịu ra đây rồi !

- Ami : mọi người …

- BK : giải thích !

- Ami : nếu tôi nói nó là hiểu lầm, các người tin không ?

- LS : sao có thể tin được !

Thì ra từ trước đến giờ cậu lừa dối bọn tôi !

Hwang Ami, không ngờ cậu là con người như thế !

- SN : coi như là tôi nhìn nhầm cậu !

- TZ : đồ lừa đảo !

Một mình Ami đứng một góc từ từ gặm nhấm nỗi buồn.

Đáng lẽ cô không nên quá tin tưởng vẻ những thứ tuyệt vời ấy !

Cô vốn không xứng nhận nó !

Cô đi bộ trở về, con đường lần này dẫn về ngôi nhà riêng của Hani.

Con đường lạnh lẽo và đơn độc.

Khuôn mặt thất thần đi về phía Mặt Trời đang dần lặn xuống, nỗi buồn mang mác không làm cô gái ấy khóc, nhưng lại nở một nụ cười tự an ủi bản thân.

Nắm lấy bàn tay nhăn nheo của Hani.

Vài ngày nữa bà làm phẫu thuật, đồng nghĩa với việc cô chấp nhận rủi ro có thể mất bà mãi mãi !

Nhưng sai Ami nỡ để mẹ mình quằn quại trong cơn đau như thế được ?

Bây giờ cô buồn không quan trọng, quan trọng là thật dũng cảm để che trở bà !

Bao năm qua cô làm được, không lẽ bây giờ lại buông tay sao ?

- Ami : mẹ sẽ luôn ở bên con đúng không ?

Làm ơn tỉnh dậy đi, Ami đã mệt lắm rồi !

Cô không trở lại căn biệt thự quen thuộc đó, cả đêm thức trắng để tìm một công việc mới.

Đáng ra tối nay Ami sẽ tiếp thị sản phẩm cho khách hàng, nhưng trang phục không có, lại còn bị hiểu lầm !

Mạnh mẽ là thế, nhưng liệu Hwang Ami sẽ phải mất bao nhiêu thời gian để hoàn toàn chấp nhận được mọi thứ đây ?

Học bạ của cô được gửi về nhà, kể cả đồ đạc ở căn biệt thự đó điều được gửi đến !

Ami không biết nên vui hay nên buồn đây ?

Kế ước chắc cũng đã kết thúc rồi, lại không còn phải chịu sự bắt nạt của bất kì ai nữa !

Nhưng tại sao nơi sâu trong trái tim đó, vẫn thấy nhói ?

- 👴 : giải đấu tối mai, cô nhất định biểu hiện cho tốt !

To be continued
 
[Bts/Ami] Sát Thủ Ẩn Danh
Chap 15


Ami tay xách bịt đồ từ canteen vòng lên vài tầng lầu của bệnh viện.

Bàn tay đẹp đẽ hằn dài những vết bầm tím đỏ, bàn tay được băng dài bây giờ vẫn còn chưa khỏi.

Chiếc bánh mì khô khốc cùng chai nước thô sơ.

Cô dựa vào sofa khẽ thở dài, nuốt không nổi cũng phải cố nuốt, bởi lẽ đêm nay sẽ có thể là đêm cuối cùng, đêm Hwang Ami chấp nhận bán mạng tham gia buổi thi đấu ngầm của các ông lớn.

Thắng thì nhận được tiền, thua thì một là bị giết ngay trên sàn đấu, hai là bị tay sai của những ông lớn đầu tư giết chết !

- Ami : mẹ đợi con nhé !

Ami sẽ cố gắng trở về !

Nhất định phải trở về !

Cô nắm lấy bàn tay nhăn nheo của Hani, áp lên khuôn mặt mình mà âu yếm.

Đứng trước một cuộc chiến lớn, cô chưa từng sợ như thế này !

Cô chết cũng không sao, cô tàn phế cũng không sao !

Nhưng chỉ cần Ami không trở lại, sao Hani có thể vượt qua cơn phẫu thuật này đây ?

Thay một bộ đồ đen kín mít, khuôn mặt sắc cạnh được bịt kín lại, cô cẩn thận đi vào một con hẻm nhỏ cũ kĩ dẫn đến sàn đấu boxing đằng sau.

Bàn tay bị thương nặng đã là trở ngại lớn, chưa nói đến việc đối thủ lần này lại là một thanh niên to lớn.

Cả hai lần bị đánh đến mụ mị đầu óc, nhưng cứ nghĩ đến mẹ mình không có tiền phẫu thuật, cô lại càng sợ hãi.

Cánh tay đau đớn như muốn gẫy lìa ra.

3h sáng, Ami trở về với thân thể đầy vết thương.

Vốn sẽ giải quyết vô cùng gọn gàng, nếu cánh tay ấy không bị thương.

Thử hỏi đánh boxing với cánh tay bị thương sẽ như thế nào ?

Cả người bầm tím đến đau rát, từng bước đi khó khăn đều phải vịnh tường mà bước đi.

Ami cầm bông băng tự thấm lên những vết tím xanh trên khuôn mặt, mắt mũi, miệng đều tím tấy cả lên.

Một cánh tay cứ như bị bẻ gẫy.

Sáng sớm vẫn phải thức dậy để đến bệnh viện, cũng phải giành thời gian làm thêm.

Nếu cứ đêm nào cũng đi đánh đấm thế này, thử hỏi ai mà chịu nổi.

Lo xong cho Hani, cô lang thang một mình trong con xóm nhỏ mà trở về nhà.

Bịch đồ ăn nhung chỉ có mỗi bông băng và thuốc sát trùng đến nặng cả tay.

Những vết bầm tím trên mặt vẫn còn chưa lành, bộ dạng thật sự thảm hại

- Ami : aishh, đau cái lưng quá !

- HS : Hwang Ami ?!

Cô dừng chân lại, nhận ra giọng nói ấm áp quen thuộc liền mặc kệ mà bỏ đi.

Cổ tay nhỏ nhắn bị nhắn bị nắm lại, chạm vào vết thương liền khiến cô đau đớn ra mặt.

Ami giật mạnh cánh tay mình lại.

Jimin nắm lấy bả vai cô, đẩy mạnh vào tường làm lưng cô va chạm mạnh.

Ami đau đến ứa nước mắt trượt dần xuống đất

- JM : A …

Ami …

- TH : cô làm sao đấy ?

Khuôn mặt cô …

- SJ : trả lời mau !

Cô bị ai đánh ?

Sao lại thê thảm thế này !

- Ami : câm miệng !

Tránh ra, không cần các người lo !

Cô chống tay vịnh tường đứng dậy.

Bây giờ họ mới nhận ra toàn thân cô đều bị thương.

Nặng là đằng khác !

Mèo nhỏ quá ngang bướng, NamJoon đành bước đến ngang nhiên vác cô lên vai và đạp đổ cửa xông vào nhà.

Đanh đá bao nhiêu, Hwang Ami cũng phải ngoan ngoãn để các anh bôi thuốc.

Mà bôi thuốc cũng không yên, càm ràm mãi

- JK : aishh, con gái con nứa !

Mặt mũi cũng không biết giữ !

Xem coi, bầm giập hết rồi !

- YG : trời cho cái gì đẹp thì cô phải biết giữ chứ !

Mà người cô cái gì chả đẹp !

- Ami : nói khùng điên gì đấy ?

- YG : có gì đâu !

Giỡn thôi !

Jungkook đang nhẹ nhàng đột nhiên lại dí mạnh tay vào vết thương làm Ami rụt đầu lại, không ngờ lại đụng trúng ngực Taehyung, anh thuận tiện giữ luôn đầu cô trong khuôn ngực mình

- TH : mạnh tay thế !

Cô ta đau rồi kìa !

- JK : à xin lỗi !

Tại tôi không quen lắm !

- NJ : nói !

Tại sao cô lại bị thương ?

- Ami : tôi …

- NJ : NÓI !

- Ami : tôi tham gia thi đấu chợ đen !

Nên …

Jungkook dừng hoạt động thoa thuốc lại, khuôn mặt bắt đầu hóa đen mà đem cất tất cả thuốc và bông băng đi

- SJ : Hwang Ami !

Cô chết chắc rồi !

To be continued

Í ẹ 🙂
 
[Bts/Ami] Sát Thủ Ẩn Danh
Chap 16


Mắt cô mở to, thầm lùi lại về phía đầu giường.

Vì những con người trước mặt lúc này thật sự rất đáng sợ.

- Ami : này …

đừng có mà …

- HS : đợi khi cô khỏi hoàn toàn !

Bọn này sẽ " thay phiên " chỉ dạy lại cô !

- Ami : thay … thay phiên chỉ dạy ?

Không phải chứ !

- YG : bây giờ thì đi về !

Ngày mai còn đi học !

Yoongi nắm tay cô kéo đi liền bị Ami hất ra.

Bây giờ cô không muốn học, nói thẳng ra là không còn muốn phải cúi đầu trước bất kỳ ai nữa !

Nếu mọi thứ đã đồng loạt vụt mất, thì cứ để nó vĩnh viễn mất đi !

Thứ không tốt đẹp Hwang Ami không muốn níu kéo !

- Ami : bị đuổi học rồi thì tôi trở lại đó làm gì ?

Tôi không thích !

- NJ : xin lỗi vì hiểu lầm cô !

Trở lại học đi, cô còn tương lai của mình cơ mà !

- Ami : tôi đến học vì tương lai của mình, hay đến là để nhẫn nhịn từng lời chà đạp nặng nề từ đám tiểu thư công tử đó ?

- JK : không muốn trở về ?

- Ami : không !

- TH : cho người đi dừng mọi cuộc phẫu thuật của bà ta cho tôi !

- Ami : khoan đã !

- TH : hửm ?

Taehuyng nhướng một bên mày mà nhếch môi.

Cái gì không ép được thì cứ Im Hani mà động vào !

Cô nhóc này chỉ có thế mới ngoan ngoãn nghe lời

Ami bóp chặt tay, phần nào khiến bàn tay gầy gò ấy tím tái lên.

Cô căm phẫn những chiêu trò bỉ ổi đó !

Căm ghét những con người độc tài chỉ biết điều khiển người khác !

- SJ : nhớ cho kỹ !

Chúng ta còn kế ước, và còn cả tính mạng của mẹ cô !

Hwang Ami !

Có về hay không ?

- Ami : được, tôi về !

Tôi về !

Cô giật lấy chiếc áo khoác trên kệ mà hùng hổ xông ra ngoài, bên ngoài đã có xe sẵn.

Cánh cửa siêu xe bị mạnh bạo tác động.

Này !

Phải biết tiếc của chứ !

Park Jimin và Ami chung một xe.

Mới bước lên xe cô đã ngồi ở phía sau hoàn toàn im lặng.

Jimin lái xe mà cứ cười tủm tỉm.

Mấy ngày nay khúc mắc trong lòng chưa được gỡ, còn có cảm giác nhớ nhung hằng giờ.

Bây giờ lại thuận lợi tìm được mèo nhỏ ấy, nhất định anh phải cất đi làm của riêng

- Ami : nó là thú vui của các người sao ?

- JM : cô nói cái gì ?

Anh ngạc nhiên trước âm thanh trầm lặng đầy nghiêm túc ấy.

Khẽ liếc sang kính chiếu hậu bên cạnh, Ami mệt mỏi đang dựa lưng vào ghế với hai tay khoăn lại.

- Ami : thú vui của đám nhà giàu các người là đem người khác ra làm trò đùa mua vui cho bản thân !

Đúng chứ ?

- JM : ý cô là gì ?

- Ami : ha, thích thì đuổi, thích thì lại đem về !

Tôi từ khi nào lại trở thành món đồ chơi trong tay các người vậy hả thiếu gia ?

- JM : cô hiểu lầm rồi !

Tôi …

- Ami : hiểu lầm ?

Tôi thừa biết, có lẽ mấy ngày qua cô nàng tiểu thư kia đã chán khi không có ai để bắt nạt !

Nên các người mới tìm đến tôi mà mang về cho cô ta sỉ vả ?

Tôi là thú vui của các người sao ?

Anh chợt khựng lại, từng lời nói có lẽ là những lời thổn thức đến đau lòng !

Nhưng sao cô gái ấy không khóc ?

Cô ấy đã phải nhốt mình trong cái vỏ bọc ấy bao lâu rồi ?

Họ mang cô về là vì nhớ, hay có lẽ … là vì thương !

Những trước đây họ đã làm gì mà khiến cho trong mắt Hwang Ami họ lại tồi tệ đến thế ?

- JM : Ami …

- Ami : nếu ai hỏi tôi cả cuộc đời này tôi hối hận nhất là điều gì !

Thì chính là vướng phải các người !

Cả cuộc đời Hwang Ami này tệ hại nhất là vướng phải các người !

Cô xuống xe và chạy bộ về phía trạm xe buýt cách đó không xa.

Jimin cũng chỉ biết im lặng mà nhìn theo bóng dáng nhỏ bé dần xa mình.

Tim anh sao lại đau thế này ?

Cô ấy nói ghét họ, nói cả đời này không muốn gặp họ !

Cô ấy phẫn nộ như thế là vì điều gì ?

Các anh thật sự đáng ghét tới vậy sao ?

Đợi đến khi cô hoàn toàn biến mất theo chân chiếc xe bus đang khuất dần, Jimin mới khởi động xe và trở về.

Anh với lấy điện thoại sớm đã đặt trên ghế phụ, mở đoạn ghi âm mình tình cờ ghi lại được lời nói của cô.

Anh chỉ muốn một phát ném nó đi ra khỏi đầu óc mình, anh không muốn nghe !

Cũng không chấp nhận người mình từ bao giờ đã yêu một lòng ghét mình !

- JK : Ami đâu ?

Không phải về cùng xe với mày à ?

- JM : cô ấy tức giận bỏ đi xe buýt rồi !

Tao muốn cho bọn mày nghe cái này !

Jimin bật đoạn ghi âm trong điện thoại.

Từng lời nói trực tiếp cứa thẳng vào tim họ, gây những cơn nhói le lói nơi ngực trái.

Khoảng thời gian qua, không biết từ khi nào Hwang Ami đã chiếm vị trí quan trọng trong lòng các anh, vị trí mà không ai thay thế được.

Chỉ là họ không chấp nhận cái tình cảm ấy, càng cho đó là sự thương hại nhất thời !

Nhưng nếu cứ thế này …

Ami sẽ càng làm họ đau khổ

- SJ : cô ấy ghét chúng ta đến vậy sao ?

- HS : ha, chúng ta đáng ghét quá mà !

- TH : bây giờ tao mới nhận ra, đem mẹ cô ấy ra để làm điều kiện bắt cô ấy nghe theo chúng ta … nó bỉ ổi thật !

Taehuyng dứt lời là lúc Ami vừa về đến.

Cô chẳng nghe được bất cứ lời nói nào, mà Ami cũng chẳng muốn quan tâm.

- Ami : * lần này tôi tuyệt đối sẽ không để cho các người tiếp tục chà đạp !

Lần này đưa Hwang Ami này về, tôi sẽ cho các người hối hận ! *

To be continued
 
[Bts/Ami] Sát Thủ Ẩn Danh
Chap 17


Ami đồng ý và trở lại trường.

Tất cả hiểu lầm trước khi cô đi hình như đều đã được giải quyết.

Bởi lẽ cô không còn nghe bất kỳ ai nhắc đến jay sỉ vả mình vì cái cuộc điện thoại vớ vẩn ấy nữa.

Cái tên Hang công tử hôm nay cũg không còn đến trêu chọc hay làm phiền cô, phần nào làm cho Hwang Ami trút được cơn giận.

" Rầm " cánh cửa lớp B bị đập mạnh mà phát ra tiếng động lớn.

Ô hai cô tiểu thư của lớp đến rồi !

- Hana : Hwang Ami … sao mày lại ở đây !

- Subin : chẳng phải bị đuổi học rồi sao ?

Cuối cùng vẫn phải đi van xin người khác cho được học lại à ?

Hwang Ami im lặng, đầu vẫn không thèm nhấc lên khỏi bàn.

Cái thái độ này của cô quả thật là chưa từng thấy.

Có thể hiểu, lần này trở lại, Ami không còn sợ bất kì ai, kể cả Hana và Subin.

Không có ý định trả thù, nhưng muốn thấy một Hwang Ami yếu nhát bị chà đạp thì họ nằm mơ đi !

- Subin : này !

Bộ bị điếc hả con kia !

- Ami : nghe chứ !

Nhưng không thích trả lời !

Nhấc đầu khỏi bàn, cô ngồi nghiêng mà để một tay ra sau ghế.

Chân cũng bắt chép đưa ra bên ngoài, cái bộ dạng gì đây ?

Đại tỷ sao ?

Không !

Là Sát thủ !

- Hana : nghỉ một thời gian mày được ăn gan hùm rồi đúng không ?

- Ami : đối với tiểu thư đây !

Tôi làm gì có lá gan chống đối !

Nhưng …

để động đến Hwang Ami này … e là tiểu thư không có cái gan đó đâu !

Hana trợn tròn mắt, ả vung tay lên muốn tát vào khuôn mặt của Ami, nhưng cả thân thể ả liền nhận một cú đạp mạnh mà té vào đống bàn ghế đằng sau

Học sinh trong lớp im thin thít to mắt nhìn Hwang Ami vừa ra tay.

Hana bị đạp đến trầy cả chân tay, nhưng chẳng ai dám đến can thiệp ngoài Subin.

Vì lúc này họ mới để ý !

Ánh mắt của Hwang Ami … thật đáng sợ !

Hoseok và Yoongi từ bên ngoài chạy nghe tiếng động chạy vào, chỉ kịp chiêm ngưỡng cái bái chiến trường lộn xộn do Ami tạo ra chỉ sau một phát đạp.

- Ami : thật vô vị !

Cô đẩy vai Hoseok ra mà bước ra ngoài, cặp cũng cầm theo.

- YG : cô ta …

- HS : sắp vào lớp rồi còn đi đâu !

- Hana : oppaaaa !

Em đau quá … hức …

- YG : có sao không ?

- Hana : hức …

đau quá !

Anh đưa em đến phòng ý tế đi …

- HS : anh dẫn em đi !

Ami xuống canteen mua đại một hộp sữa và cái bánh mì ngồi đó nhâm nhi.

Mặc cho tiếng chuông vào lớp đã reo inh ỏi sắp cả sân trường.

Học sinh nhốn nháo chạy lên lớp, duy chỉ coa Hwang Ami vẫn nhởn nhơ ngồi ăn.

Ăn xong cũng chẳng buồn về lớp, cô xách cặp và toan trốn học đi chơi.

Cổ tay nhỏ bé lúc này liền bị giữ lại

- Ami : Sehun …

- SH : theo tôi lên lớp !

- Ami : này … bỏ tay tôi ra !

Tôi không muốn lên lớp !

Này Sehun … bỏ ra !

Mặc kệ Ami vùng vẫy, Oh Sehun vẫn nhẹ nhàng kéo cô lên tới tận lớp.

- SH : vào học đi !

- Ami : tôi không muốn học !

Tránh ra cho tôi về !

- SH : một là vào lớp !

Hai là tôi vác cậu đi về nhà tôi !

Thế nào ?

- Ami : aisshh !

Ami dậm chân đành bước vào lớp.

Sehun khi thấy cửa lớp đóng lại cũng vui vẻ mà về lại lớp học của mình.

Có điều …

- 👵 : Ami …

đã trễ hết 30' rồi em mới lên lớp !

Sao em không ở nhà luôn đi !

- Ami : vậy em về được chứ ?

- 👵 : em …

- Ami : em làm phiền mọi người mà !

Bây giờ em về thì tốt hơn !

- 👵 : đây là thái độ nhận lỗi của em đấy hả !

Bước ra ngoài cửa lớp đứng hết tiết 2 cho tôi !

Giáo viên quát lên trong sự đắc ý của Subin và vài nữ sinh khác.

Riêng Ami cũng đắc ý, cô vui vẻ nhún vai rồi quay bước ra ngoài.

Không đứng ở trước cửa lớp mà trực tiếp đi về.

Lang thang trên con đường dọc theo bờ sông Hàn đầy kỉ niệm.

Có lẽ chỉ có Hani và nơi đây mới có thể làm cô thật sự nhẹ lòng.

Hai bên vai bị đè nặng, bao nhiêu thứ cứ chồng chất lên, cô kiệt sức rồi !

To be continued

Cái nết của Wifi nhà 🙂) tức
 
[Bts/Ami] Sát Thủ Ẩn Danh
Chap 18


7 chiếc siêu xe lần lượt đến trước cổng ngôi biệt thự lớn.

Họ xuống xe và vất chìa khóa cho bảo vệ rồi xách cặp vào nhà.

Mấy cậu thiếu gia phúc hắc này hôm nay lại có chuyện làm bực mình, haizz người làm cũng gặp phen khốn khổ rồi đây !

- JM : dì Han, Hwang Ami đâu ?

- 👵 : dạ con bé đi học vẫn chưa thấy về !

Tôi cũng không biết con bé đang ở đâu nữa !

- YG : ở trường không học, bây giờ còn dám bỏ đi chơi !

- HS : không dạy dỗ lại không được mà !

Hwang Ami lúc dầu sôi lửa bỏng lại ung dung chạy vào nhà.

Thấy họ liền thay đổi sắc mặt.

Chút nể mặt cũng không có !

- Ami : tôi về rồi !

Xin phép !

- NJ : đứng lại !

Tại sao hôm nay không ở trong lớp ?

- Ami : Lee tiểu thư báo cho anh à ?

- NJ : trả lời câu hỏi của tôi !

- Ami : thì … tôi không thích học !

Không thích đến trường nên bỏ về !

Không được sao ?

" Xoảng " Taehyung ném ly nước trên tay xuống đất, mảnh vỡ văng tận đến chân cô.

Anh đứng dậy nắm chặt lấy cổ tay nhỏ bé của ai đó mà siết lấy

- TH : ai cho cô cái quyền quyết định ?

Nên nhớ Hwang Ami cô cũng chỉ là con búp bê nhỏ bé trong tay tôi mà thôi !

Tốt nhất cô nên nghe lời, trước khi tôi ra tay với người bên cạnh cô !

- Ami : bỉ ổi !

Vậy thì con búp bê này sẽ cho anh thấy, cái giá của việc đưa nó trở về là như thế nào !

Giật lấy mà giải thoát cho cổ tay trắng ngần sớm đã đỏ ửng.

Hwang Ami không quên liếc mắt đến những con người kia rồi lên phòng

- SJ : tay cô ta đỏ quá !

Để tao đi lấy thuốc !

- TH : đừng !

Cô ta đang kích động !

- YG : chúng ta hình như rất quá đáng !

- JK : tao lên phòng !

Cơ thể chứa đựng sự mệt mỏi sau một ngày dài suy nghĩ đủ thứ.

Không thể tiếp tục để vào lòng thêm bất cứ thứ gì nữa !

Hay là, cứ để mọi thứ diễn ra theo nguyên lý của nó vậy !

Vất cặp sang một bên, Ami ngã mình vào chiếc giường êm ái.

Cái nơi lý tưởng đến mức một bước cô cũng không muốn rời ra.

Nơi cô tay lúc này vẫn còn nhói lên vì đau, khi nãy Taehyung đúng là mạnh tay thật !

Trẹo cả cổ tay chứ đùa !

Cũng đã một thời gian từ khi cuộc phẫu thuật của Hani bị tạm hoãn.

Cứ mỗi đêm là sự lo lắng lại dồn về phía Hwang Ami, đến nỗi cô gái nhỏ bé ấy bứt rứt đến không ngủ được

Vắt tay lên trán, thầm nhớ lại cái giọng nói trầm ấm âu yếm ấy !

Sao cô nhớ nó quá !

Muốn được nghe nó quá !

- Hani : không ai muốn mình trở thành một con búp bê để người khác điều khiển cả !

Nhưng cái giá của tự do quá lớn, đôi khi … ta phải chấp nhận thôi con à !

" Lách tách " từng giọt nước ấm nóng khẽ rơi xuống hai gò má mà hằn cả dấu vết lên tấm ga giường.

Cái tiếng lách tách nhẹ dịu như còn vang bên tai, cô nhớ cái giọng nói ấy quá !

Đúng thế, không ai muốn làm một con rối trong tay người khác cả !

Nhưng cái giá của tự do đắt quá, Hwang Ami cô không mua nổi !

Đành để bản thân đâm đầu vào ngõ cụt, bị điều khiển và chà đạp vô điều kiện !

Cánh cửa phòng mở ra, cái thân ảnh to lớn như che đi gần hết ánh sáng từ ngoài chiếu vào.

Là Kim Taehyung, anh cầm theo một hộp y tế, không nói lời nào mà trực tiếp kéo tay Hwang Ami ra để bôi thuốc.

- Ami : làm gì đấy ?

- TH : khi nãy tôi hơi mạnh tay, để yên tôi bôi thuốc !

- Ami : không cần, bỏ ra !

- TH : ngoan ngoãn một chút !

Tôi không muốn lúc này lại trực tiếp đè em xuống !

- Ami : vô sỉ !

Cổ tay được bôi thuốc kĩ càng, anh còn nắm lấy mà đưa lên môi thổi thổi.

Cái hơi thở này, ấm áp quá !

Bản thân Hwang Ami đang cáu gắt cũng phải đầu hàng mà bắt đầu đỏ mặt.

Không gian trong phòng lúc này thật trầm lặng, không ai lên tiếng, bởi lẽ họ không biết nên nói gì !

Taehyung cất thuốc vào trong hộp, vốn tưởng rằng sẽ ra ngoài, nhưng lại đưa tay vuốt lấy mái tóc suôn mượt đó.

Lần này, giọng nói có vẻ đã dịu xuống đôi phần

- TH : tại sao không học ?

Chẳng phải cô rất thích học sao ?

- Ami : từ lâu, nơi đó không phải là nơi để học nữa !

Tôi không thích ở đó, không còn muốn phải nắm chặt tay mà chịu đựng những lời nói và hành động sỉ vả ấy nữa !

- TH : xin lỗi !

- Ami : hửm ?

- TH : không có gì !

Anh đứng lên, né tránh cái câu nói mà bản thân vừa phát ra.

Chính bản thân anh cũng không biết từ khi nào mà mình lại điều khiển cảm xúc tệ như vậy !

Anh chỉ còn nhận ra, người con gái trước mặt anh, là người anh muốn bảo vệ !

Chỉ đơn giản là thế thôi !

Hwang Ami dậy từ rất sớm, hôm nay lại đồng phục chỉnh tề mà đến trường.

Không học thì cũng không nên làm khó thầy cô !

Kiên trì chút vậy !

Những tiết học đầu trôi qua.

Ami vừa đánh được một giấc xuyên suốt 2 tiết, bây giờ lại cảm thấy đói bụng

Lười biếng ưỡn vai ngáp vài cái, cô chọn cho mình một bàn khá khuất để ăn trưa.

Đám đông trước mặt bây giờ lại ồn ào gây sự chú ý, hai vị tiểu thư kia …

đến rồi !

" Rầm " …

To be continued
 
[Bts/Ami] Sát Thủ Ẩn Danh
Chap 19


Bàn ăn khuất góc của Hwang Ami lúc này lại là trung tâm của mọi ánh nhìn.

Lee Hana và Lim Subin lại rảnh rỗi không có việc gì làm thì đến đập bàn đập ghế.

Học sinh ở các bàn xung quanh cũng biết điều mà bưng khay thức ăn đi chỗ khác

- Ami : chuyện gì ?

- Hana : yo, tao thì có chuyện gì chứ !

Chả là thấy mày ăn uống nhạt nhẽo quá nên định mang đồ đến cho mày ấy mà !

- Subin : để tao làm cho khay thức ăn của mày ngọt ngào hơn nhé !

Ả nhếch mép, lấy ra chai nước ngọt mà đổ hết vào phần cơm của cô.

Chai nước bị ả vất đi, còn đứng đó mà cười lớn

- Hana : ăn đi bạn học !

Ăn thì mới có sức làm người hầu cho tao chứ !

- Ami : …

Cô cười nhẹ, thoải mái nhún vai.

Tay với lấy chiếc thìa nhỏ múc từng muỗng cơm "ngọt ngào" ấy mà ăn như không có gì xảy ra.

Tay cầm đũa vốn định gắp lấy phần rau xào, thì chợt lại nghe tiếng nói chua ngoa của ai đó.

- Subin : bộ mẹ mày không dạy mày cách nói chuyện với người khác à ?

Mày đúng là thấp hèn giống mẹ của mày !

" Rắc …

" khuôn mặt không biến sắc, nhưng đôi đũa trên tay cô đã bị bẻ gãy làm đôi.

Tiếng rơi lạch cạch xuống đất làm Hana để ý đến mà thầm đề phòng.

Chiếc bàn bị đập mạnh, Hwang Ami cầm khay thức đập thẳng vào khuôn mặt chua ngoa của Subin.

Ả ngã xuống đất làm cả canteen nháo nhào lên.

Lee Hana trợn tròn mắt, ả giật mình trước cái khuôn mặt bình thản ấy lại vừa động thủ.

Tại sao khuôn mặt ấy vẫn không hề thay đổi !

- Ami : mẹ tao có dạy cách trả lời người khác !

Nhưng không dạy tao phải đáp lại một con vật !

- Hana : mày …

- Ami : sao ?

Chẳng phải chỉ là đùa thôi sao ?

Cái nhếch nếp quỷ dị, Hwang Ami vuốt tóc cách cool nhất có thể.

Ngồi xổm xuống trước mặt cái cô gái thả hại đang ở dưới chân mình

- Ami : bạn học à, cơm ngọt ngào chứ ?

Lần sau còn muốn thử, cứ nói tôi !

Vậy nhé !

Cô đứng lên, phủi tay rồi đẩy Hana sang một bên mà lên lớp.

Cái đám đông hóng hớt kia thấy Hwang Ami liền né như né tà.

Cái cuộc sống của Ami chưa bao giờ hoàn hảo đến thế !

Tuyệt thật !

- Subin : áaaa !

Con khốn !

Ả mạnh bạo vò đầu rồi hét lên.

Mặt đau rát đến đỏ ửng.

Cả người trở nên dơ dáy với nước ngọt, cơm, canh, rau bê bết.

- Hana : cút hết cho tôi !

Nhìn cái gì hả !

- Subin : mẹ nó !

Tao nhất định không tha cho nó đâu !

- Hana : tao dẫn mày vào nhà VS !

Hwang Ami từ trên lầu nhìn xuống dưới.

Thấy cái vòng tròn hóng hớt ấy đã tan ra, trong lòng thầm cảm thấy mệt.

Cái nơi này lại có nhiều thành phần hóng hớt thế nhỉ !

Sống thế nào được đây !

Kiểu gì ngày mai tin này đến con dế cũng biết !

Cô mệt mỏi úp mặt xuống bàn.

Vừa nhắm mắt lại đã bị kéo đi.

Song Jihoon từ khi đã đến, lại còn ngang nhiên vào lớp kéo người đi !

Bị kéo lên tận sân thượng Ami mới giật tay ra.

Tay đưa lên miệng ngáp vài cái.

Còn thầm chẹp miền trách móc

- Ami : còn chưa kịp ngủ !

- JH : này, có để ý tôi không đấy ?

- Ami : Song thiếu gia có chuyện gì chỉ bảo ?

- JH : cái gì mà Song thiếu gia ?

Còn giận à ?

- Ami : giận dỗi gì ?

Tôi chỉ không muốn bị người ra hiểu lần thôi !

- JH : vậy thì tôi càng muốn để người ta hiểu lầm đấy mèo nhỏ ạ !

Cậu quay lưng tiến dần về phía cô.

Cô lùi xuống, và cứ thế lại bị ép thẳng vào tường

- Ami : tránh ra !

Cậu … gần quá rồi đấy !

- JH : khó hiểu !

- Ami : ???

- JH : chẳng phía khi nãy Hwang Ami cậu cao ngạo lắm sao ?

Sao bây giờ lại đỏ mặt rồi ?

Con gái khó hiểu vậy sao ?

- Ami : đúng thế !

Con gái chính là khó hiểu nhất hành tinh !

- JH : cậu không khó hiểu !

Cậu đáng yêu !

Rất đáng yêu !

Thú vị nữa !

Jihoon cười tươi, còn kéo sát cằm mình mà mặt lên vai cô, cúi xuống đến còng cả lưng, nhưng cái cảm giác này làm cậu dễ chịu quá !

- Ami : này … cậu tránh ra !

Đùng có gần thế chứ !

- JH : tại sao lại không chịu học ?

Cậu trở lại là để thay đổi thế sao ?

- Ami : …

- JH : nói !

- Ami : tôi không thích học nữa !

Tôi cũng không thích làm trò vui cho người khác nữa !

Đúng thế, tôi thay đổi rồi !

Mắt Jihoon nheo lại, lại còn cao ngại với cậu !

Quả thật là giận dai !

Ai bảo ngày đó cậu và đám bạn không nghe giải thích một lời mà bỏ đi !

Bỏ mặc người ra một bước rơi xuống vực thẳm !

Giận là đúng !

- JH : bướng bỉnh !

- Ami : đúng !

Tôi chính là như thế !

- JH : chậc … cái con người cậu !

Aisshh, sao lại bướng thế nhờ !

- Ami : mặc kệ tôi !

Mạnh tay đẩy Jihoon ra, cô quý lưng bỏ đi.

Đương nhiên vẫn chả thuận lợi mà đi được.

Nhưng lần này, Jihoon vẫn rất nhẹ nhàng.

Cậu không kéo cô lại, chỉ đứng đó

- JH : xin lỗi …

Tính bướng bỉnh của Hwang Ami từ lúc nào đã bị chọc dậy rồi !

Nói chứ cô giận dai lắm đấy nhé !

Đừng nhờn !

Cô bỏ xuống dưới lớp, chất cặp lên bàn rồi úp mặt xuống đó.

Chuông reo lên, cái lớp cũng bắt đầu ồn ào.

Ami vừa nhấc đầu lên, tiếng ồn ào liền dứt !

Tiết học thứ 3 bắt đầu, cả dãy hành lang im lìm không một tiếng cười nói.

Phấn lạch cạch vẫn viết lên bảng.

Hwang Ami cũng chỉ ngồi im đọc cho mình quyển sách mới.

Chỉ một tích tắc, tiếng chuông điện thoại của cô reo lên.

Ami với lấy cặp, mạnh bạo đẩy bàn ra và chạy ra ngoài trước sự ngạc nhiên của cả lớp

Nguyên nhân chính là nội dung của cuộc gọi đó :

- Cô Hwang, mẹ cô có biến triển xấu, chúng tôi sẽ lập tức thực hiện ca phẫn thuật !

Không chờ được Taxi, cô chạy bộ cho đến khi nào tìm được một chiếc taxi thì thôi.

Điện thoại cầm chặt trong cánh tay đã run lên.

Cơ thể thấm ướt mồ hôi

- Mẹ, đợi con …

To be continued
 
Back
Top Bottom