Cập nhật mới

Khác [ BSD ] Luận về một sự tồn tại

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405470897-256-k134726.jpg

[ Bsd ] Luận Về Một Sự Tồn Tại
Tác giả: RoxXPlnwdkiler
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trên trang bản thảo rách nát của thế gian, nàng tồn tại như một vết mực loang bất trị, làm hỏng sạch những dòng kẻ ngay ngắn của định mệnh và để lại một khoảng trống hoác hoải, một sai số không thể sửa chữa trong bản nháp của số phận.

Nàng mang trăm bộ mặt của quỷ dữ để canh giữ một linh hồn đã hóa thạch giữa điêu tàn, lặng lẽ độc hành trên dải sương mù chênh vênh nối liền giữa thực tại và hư ảo.

Mỗi bước chân đi qua đều gieo xuống vụn vỡ của ký ức và nhận lại khoảng lặng mênh mang từ phía cô liêu.

Ngọn lửa nơi tay nàng chưa bao giờ biết đến hơi ấm thật sự.

Nó là tiếng thét của sự hủy diệt, là vết nứt tất yếu trên mặt gương thực tại mà không một lời kinh cầu nào có thể hàn gắn hay chuộc lỗi.

Nhưng khi ngọn lửa ấy chực chờ thiêu rụi cả trăm bản ngã, vẫn có một vạt nắng đứng lại giữa tàn tro.

Ranpo không dập tắt cơn hỏa hoạn đang cào xé linh hồn nàng, anh chỉ lặng lẽ nhặt nhạnh từng mảnh vụn vỡ bên trong, biến một thực thể bị thế giới chối bỏ thành đáp án duy nhất khiến vạn vật này còn đáng để thấu hiểu.

---
_WARNING_
· Truyện có yếu tố kinh dị, đen tối, bạo lực, cực đoan, đề cập đến những hành vi phi nhân tính.

Cân nhắc trước khi đọc.
· CP: Ranpo x Kirie.
· Dàn nhân vật gốc thuộc về tác giả Asagiri Kafka.
· Đây là fanfiction nên tính cách nhân vật có thể không hoàn toàn bám sát nguyên tác.
· Truyện chỉ đăng trên Wattpad và AO3.



đồngnhân​
 
[ Bsd ] Luận Về Một Sự Tồn Tại
Chương I - 1. Mộng mị [1]


Chương I: Ác Quỷ

Chap 1: Mộng mị

.

Hồi 1: Đổi chác

Tối.

Không phải là đêm, mà là một thứ tối đặc quánh, nhớp nháp, nặng nề, nuốt chửng lấy những tiếng khóc rấm rứt, khản đặc, bi ai, rồi lại để chúng rệu rã tan ra trong tiếng cười trầm khàn, vỡ vụn như vọng lên từ cổ họng mục rữa của những con quỷ đội lốt người.

Bóng tối ép sát lấy cơ thể, không còn là khoảng không vô hình mà là một sức nặng hữu hình, bóp nghẹt từng hơi thở.

Không khí đặc sệt, bẩn thỉu, như thể mỗi lần hít vào đều kéo theo một cơn đau âm ỉ, dai dẳng, nghẹt thở.

Đêm.

Lạnh.

Cái rét buốt mùa đông ở nước Anh không đơn thuần chỉ lạnh, nó cắn xé, chậm rãi, thưởng thức.

Lạnh, lạnh đến mức da thịt tê dại, từng thớ cơ co rút lại trong đau đớn, cái buốt len lỏi qua lớp quần áo mỏng manh, đâm thẳng vào xương tủy, gặm nhấm lấy từng mảnh cơ thể như một loài thú săn mồi đói khát.

Cái lạnh ai oán đến mức Kirie không còn phân biệt nổi đâu là da, đâu là máu.

Chỉ còn lại một cảm giác trơ lì, chết lặng như thể thân thể này sớm không thuộc về cô nữa.

Không có hơi ấm.

Không có ánh sáng.

Chỉ còn bóng tối và cái lạnh, hai thứ đan chặt lấy nhau, siết lấy Kirie, từng chút một, cho đến khi ngay cả ý niệm về sự sống cũng dần trở nên mờ nhạt.

Kirie không biết mình đã ở đây bao lâu.

Thời gian không trôi, hoặc có lẽ...nó đã chết từ lâu rồi.

Có mùi kim loại trong không khí.

Mùi ẩm mốc, mùi sợ hãi.

Cô co người lại, hai cánh tay gầy gò vòng chặt lấy đầu gối.

Sàn nhà lạnh đến mức thấm vào tận xương tủy, ít ra còn ấm hơn là nằm trên bàn mổ, Kirie chỉ có thể tự an ủi mình, cô không còn chút sức lực gì để suy nghĩ, để phản kháng, thật là muốn chết quá đi...

Ở đâu đó rất gần, có tiếng thở.

Không đều.

Không biết là của ai.

Có ánh sáng.

Cũng không hẳn, chỉ là một vệt sáng mờ, yếu ớt rỉ ra từ khe hở phía trên mái của căn nhà kho xập xệ, tồi tàn được dựng tạm lên.

Nó mỏng manh như chút hi vọng mà Danica mang lại cho Kirie vậy, nhưng thật thảm hại làm sao khi chính thứ ánh sáng ấy cũng soi rõ trước mắt Kirie song sắt chiếc lồng đang giam giữ cô.

Chợt Kirie mở trừng mắt, ánh nhìn ghim chặt vào những song sắt ấy, rất lâu, lâu đến mức nhãn cầu khô rát, đau nhức, mỏi nhừ mà vẫn không dám chớp.

Nếu nhắm mắt lại, cô sợ rằng mình sẽ không mở ra được nữa.

- "Cậu sao vậy Kirie?"

Cái chạm khẽ vào vai từ Danica khiến Kirie giật thót, chà, gọi là vai cũng không phải, thân thể cô giờ đây gầy guộc đến mức chỉ còn trơ lại khung xương, da thịt cô co rút, bám sát, ôm chặt vào người như sợ tuột mất những gì cuối cùng, tựa như khoác trên mình một lớp áo cũ sờn, còn đâu làn da mềm non, mịn màng, hồng hào của một đứa trẻ mới bảy tuổi cơ chứ.

Nhưng cái chạm của Danica thật nhẹ, thật ấm, mang lại cảm giác thật an toàn,...ít nhất là trong khoảnh khắc này, cái chạm ấy mang cảm giác như một lời an ủi vô hình với Kirie.

- "Không, không...mình ổn mà.

Chỉ là hôm nay...mình thấy có gì đó không giống mọi ngày."

Lạ thay, trong năm tháng trời bị giam lỏng trong chiếc lồng sắt lạnh lẽo này, Kirie đã quen với đói khát, với đòn roi, với những lời lăng mạ dồn dập không dứt.

Ngày nối ngày trôi qua, vô vị, xót xa đến tê liệt.

Nhưng hôm nay quái lạ trong lòng Kirie lại dâng lên một linh cảm xấu đến bất an, Sao vậy nhỉ.

Kirie tự trấn tĩnh bản thân, rời mắt khỏi khung sắt, quay đầu lại, bắt gặp Danica đang nhìn mình.

Ánh mắt ấy của Danica...sao không giống ánh nhìn vô hồn của những đứa trẻ khác, cũng không mang theo sự sợ hãi quen thuộc.

Con ngươi đen láy kia tỉnh táo một cách bất thường, sâu thẳm, đến mức khiến người ta có cảm giác, bên trong nó đang cất giấu một bí mật không thuộc về một đứa trẻ.

Danica chớp mắt, rồi ghé sát lại, giọng nói nhỏ đến mức gần như hòa vào làn khí ẩm lạnh.

- "Hôm nay tớ muốn nói cho cậu một bí mật."

Cô bé do dự trong giây lát, bàn tay gầy gò siết chặt lấy vạt áo đã rách tả tươi.

- "Thật ra...tớ không hoàn toàn giống những đứa trẻ ở đây.

Tớ có một năng lực."

- "Cậu, cậu...nói vậy là sao?"

Một khoảng không gian im lặng bao trùm lấy cả, yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ thi thoảng có những tiếng rên rỉ khe khẽ của đám trẻ bị nhốt trong những chiếc lồng giống nhau xung quanh căn phòng.

Kirie ngẩn người, nhìn sâu vào trong đôi mắt đen của Danica, cố gắng tìm ra điều gì đó, nhưng vẫn chẳng thể hiểu nổi đôi mắt ấy rốt cuộc là chứa đựng cái gì.

Danica thì vẫn im lặng nhìn Kirie rất lâu.

Ánh mắt cô bé lúc này không còn là ánh mắt trốn tránh hay sợ hãi như thường ngày, mà lặng lẽ, bình thản đến mức khiến Kirie thấy ngực mình siết lại.

- "Cậu học nhanh thật."

Danica nói khẽ, bằng tiếng Anh chậm rãi, rõ ràng.

Kirie khựng lại một giây, rồi đáp lại bằng thứ tiếng Anh còn vụng về, nhưng trọn vẹn câu chữ.

Giọng cô bé nhỏ và run, như thể vẫn chưa quen với việc dùng ngôn ngữ này.

Danica mỉm cười.

Không phải nụ cười vui vẻ, mà là một nụ cười như hiểu rõ.

- "Năm tháng trước, cậu chỉ nói được tiếng Nhật."

- "Giờ thì cậu hiểu mình nói gì rồi."

Cô bé cúi xuống, dùng ngón tay vạch nhẹ lên nền đất đầy bụi bẩn, rồi xóa đi ngay, như thể sợ có ai nhìn thấy.

- "Mình có một năng lực."

Danica nói.

Kirie mở to mắt, tim đập dồn dập.

- "Nhưng nó không phải phép màu mà cậu đang nghĩ tới đâu.

Tớ mà có thật thì đã đưa bọn mình thoát khỏi nơi này từ lâu rồi."

- "Nó chỉ có khả năng giúp người khác...nhìn rõ hơn thôi..."

- "Nhìn xem điều gì là có lợi cho họ."

Danica ngẩng lên, ánh mắt tối đi một chút.

- "Lợi ích mang sức nặng nhiều lắm Kirie à.."

Kirie nắm chặt lấy song sắt, đầu óc trống rỗng cả đi, mình không hiểu, không hiểu, không hiểu gì cả, thật khó hiểu quá.

-

*Chú thích*

【Năng lực: Lợi Kiến Hiển Minh】

Năng lực của Danica không tạo ra ý niệm mới, cũng không thao túng cảm xúc hay ý chí của người khác.

Nó chỉ làm một việc duy nhất đó là khiến đối phương nhìn thấy lợi ích của chính mình một cách rõ ràng và trực diện.

Khi năng lực được kích hoạt, lời nói của Danica sẽ tự động sắp xếp thông tin trong nhận thức của người nghe, loại bỏ những yếu tố mơ hồ như cảm xúc, đạo đức hay tương lai xa.

Thay vào đó, nó làm nổi bật lợi ích cụ thể, trước mắt, và khả thi nhất đối với cá nhân đó.

Người nghe không bị ép buộc, cũng không nhận ra mình đang chịu ảnh hưởng.

Họ chỉ đơn giản đi đến kết luận rằng việc đồng ý là hợp lý, là lựa chọn tối ưu, là quyết định do chính họ đưa ra.

Năng lực vì vậy không để lại dấu vết cưỡng ép, càng không thể bị phản kháng bằng ý chí.

Hiệu quả của Lợi Kiến Hiển Minh tỉ lệ thuận với mức độ ích kỷ và thực dụng của đối phương.

Những kẻ đặt lợi ích cá nhân lên trên hết sẽ càng dễ bị dẫn dắt, bởi năng lực chỉ phơi bày thứ vốn đã tồn tại trong tư duy của họ.

Tuy nhiên, năng lực này không có tác dụng với những người đã từ bỏ hoàn toàn khái niệm được - mất, hoặc những kẻ hành động không cân nhắc lợi hại.

Mỗi lần sử dụng, Danica phải đánh đổi bằng sự hao mòn nhận thức, cảm giác trống rỗng trong đầu, sự suy giảm dần tinh thần và cảm xúc.

Năng lực càng được dùng nhiều, tư duy của cô bé càng trở nên lạnh lùng và giống người lớn, một quá trình không thể đảo ngược.

Lợi Kiến Hiển Minh không phải năng lực để thay đổi thế giới, nhưng nó như một dạng thao túng tâm trí người khác, khiến họ bị che mắt, để từ đó điều khiển, đánh lừa, lợi dụng người khác bằng cách nâng cao lợi ích trước mắt lên một tầm vĩ mô, khiến họ không cân nhắc lợi hại mà răm rắp nghe theo sự điều khiển của mình.

-

Danica nghiêng người lại gần, giọng hạ thấp đến mức gần như thì thầm vào bên tai Kirie.

- "Cậu biết vì sao mà tất cả những đứa trẻ bị lũ buôn nội tạng này bắt đều không thể sống sót nổi hai tuần...Cậu thấy mà, tất cả đều bị mang lên đặt trên chiếc bàn kia, mổ xẻo, xằn xéo từng miếng thịt.

Nội tạng chúng được mang đi bán sang Trung Quốc, hoặc cho mấy người lắm của, tỷ phú, triệu phú.

Còn những đứa xinh đẹp một chút thì mang đến các buổi đấu giá của thế giới ngầm, hoặc làm thú vui ở các buổi tiệc hoan lạc, gớm giếc."

Danica tiến sát lại Kirie hơn nữa, tưởng như muốn dính chặt lấy cô bé, hòa làm một với nhau...

- "Có thể có những khái niệm cậu vẫn chưa hình dung rõ được, tớ cũng bằng tuổi cậu nhưng tỉnh táo hơn một chút Kirie, cậu lớn lên trong sự yêu thương, tớ lại sống trong cô nhi viện từ đó đến khi bị bắt cóc, nên cậu chưa cần biết nhiều giống tớ bây giờ đâu.

Điều quan trọng tớ muốn nói là, Kirie, cậu có thắc mắc tại sao, tớ, cậu và Mike lại có thể thoi thóp mà sống qua tận năm tháng rồi không?

Chúng ta lần đầu gặp nhau ở Myanmar, vậy mà bị 'vận chuyển' đi mấy quốc gia, giờ lại ren rét, co ro ở trời Âu, cậu biết vì sao không?"

Một khoảng lặng kéo dài.

Kirie dần hồi tưởng lại cái ngày định mệnh đó.

Chỉ một phút lơ là, khi bố cô - Fuzukawa Yukichi, khi đang trò chuyện với người thuê ông làm vệ sĩ ở sảnh khách sạn, đã không để mắt đến cô con gái nhỏ đang chơi một mình phía sau.

Chỉ một giây thôi, đôi bàn tay lạnh lẽo vồ ra từ trong hẻm tối, kéo Kirie đi, những móng tay sắc nhọn bấu chặt lấy da thịt cô bé, khiến làn da trắng ngần hằn sâu những vết đỏ, chằng chịt, kinh tởm.

Cô bé bị tẩm thuốc mê, mất dần đi ý thức.

Lần đầu tiên tỉnh lại sau kí ức cũ kĩ đó, Kirie mở mắt giữa bóng tối đặc quánh, thấy mình bị nhốt trong một chiếc lồng sắt thô kệch như chuồng thú.

Ánh sáng yếu ớt len lỏi qua khe cửa hầm, đủ để cô bé nhận ra dọc hai bên là vô số những chiếc lồng giống hệt nhau, bên trong là những thân thể gầy trơ xương, bẩn thỉu, với những cặp mắt vô hồn dán chặt vào cô.

Giữa nơi tối tăm ấy, bộ váy trắng tinh, thuần khiết trên người Kirie trở thành một sự khác biệt lạc lõng và đáng sợ.

Trong lồng của cô còn có một cậu bé nhỏ, vàng vọt, nằm co quắp dưới sàn, phì phò thở ra từng hơi nặng nề.

Và ở góc lồng, có một cô bé tóc đen, mắt đen, gầy gò nhưng vẫn giữ được chút sức sống hiếm hoi.

Cô bé ấy nói điều gì đó bằng tiếng Anh, mà Kirie không thể hiểu.

Không có ngôn ngữ chung, họ dùng que gỗ vạch xuống nền đất những con số, những hình vẽ nguệch ngoạc, dùng tay múa máy ra hiệu trong tuyệt vọng.

Phải rất lâu sau, hai cô bé mới hiểu được nhau.

Cô bé ấy tên là Danica, tám tuổi, người Philippines, đã ở đây ba tuần rồi.

Còn cậu bé kia là Mike, năm tuổi, cũng không biết đến từ đâu, cậu không nói chuyện, Danica nói thì mới biết cậu nhóc cũng đã bị nhốt ở đây ba tuần, cùng lúc với Danica.

Còn Kirie, bảy tuổi, là người Nhật.

Cũng chính từ Danica, Kirie mới biết được sự thật khủng khiếp về nơi này.

Bọn buôn người không chỉ buôn bán trẻ em, hay lấy nội tạng mà còn có nhiều sở thích méo mó, quái dị, chúng sẽ lấy sự thống khổ trên nét mặt lũ trẻ làm thú vui mà thực hiện những hành vi tra tấn khủng khiếp, bỏ đói, và cái kết sẽ chờ đợi lũ trẻ sau cánh cửa hầm kia, bị đưa ra ngoài, ra khỏi căn hầm, đón lấy ánh sáng, nhưng đó chỉ là một phút giây ảo tưởng, khao khát sự tự do trước khi một lần nữa bị ném vào một địa ngục kinh hoàng khác.

Thà rằng cứ ở lại đây bị mổ lấy nội tạng, đau đớn, nhưng sẽ có một cái chết hạnh phúc hơn nhiều.

Nghe những lời từ Danica khi ấy khiến Kirie không khỏi sợ hãi phát khóc, nhưng Danica đã ôm lấy cô, vụng về mà kiên nhẫn, vỗ về ôm lấy sự yếu đuối của Kirie.

Từ đó, họ ở bên nhau.

Chia nhau hơi ấm khi lạnh, tựa vào nhau khi đau, nhường phần thức ăn ít ỏi cho Mike.

Và khi Kirie lần đầu chứng kiến cảnh lũ buôn người lôi một đứa trẻ khác lên bàn mổ, thì chính Danica là người giữ chặt lấy cô, thì thầm rằng đừng nhìn, đừng nghe Kirie.

Giờ đây, trong chiếc lồng sắt ấy, Danica nhìn Kirie và nói rằng mình có một năng lực.

Và lần đầu tiên, Kirie nhận ra, có lẽ Danica chưa bao giờ chỉ là một đứa trẻ bình thường.

Kirie nhìn Danica, nhìn thẳng vào đôi mắt ấy, đôi mắt của một đứa trẻ đã học cách tồn tại sớm hơn tuổi của mình.

- "...Cậu không sợ sao?"

Kirie hỏi.

Danica im lặng một lúc rất lâu, rồi lắc đầu.

- "Có."

- "Nhưng sợ thì không giúp được gì cả."

Cô bé tựa lưng vào lồng sắt, khẽ nói, như đang nói với chính mình.

- "Chỉ cần sống sót là đủ rồi."

- "Tớ đã dùng năng lực của mình để thuyết phục Kền Kền Đen, là người đàn ông cầm đầu lũ buôn người, chắc cậu cũng biết mà, lúc nào mấy tên canh gác cũng gọi ông ta là 'The Scavenger Vulture'."

-

*Chú thích*

The Scavenger Vulture - Kền kền ăn xác thối.

'kẻ rỉa xác trong hình hài con người'

The Black Vulture - Kền Kền Đen.

Hai cách gọi đều giống nhau, dùng để chỉ tên cầm đầu lũ buôn nội tạng, là một tên có máu mặt trong thế giới ngầm.

-

- "Tớ dùng năng lực thuyết phục ông ta giữ mạng sống cho mình, tớ nói rằng cậu xinh đẹp vậy, không nên chết oan uổng trên bàn mổ, ít ra cũng nên làm tiêu bản trưng bày trong nhà của một tên lắm tiền, bệnh hoạn nào đó, còn tớ thì hay mách lẻo về mấy lần bọn tay sai chơi đồ, phê thuốc mà không trông coi hàng hóa trong kho cẩn thận, bị thất thoát cho Kền Kền, nên ông ta vẫn thấy tớ có giá trị lợi dụng, ít nhất thì năng lực của tớ làm ông ta thấy như vậy."

Danica dừng lại một chút, rồi dùng tông giọng trầm hơn nói tiếp.

- "Tớ nói Mike bị viêm gan, chắc cũng chả sống được lâu, mà một phần tớ cũng hay giấu thằng bé vô góc tối, lũ đó cũng không để mắt đến mấy.

Nhưng tớ nói thật, Mike không thể sống với bệnh gan nặng vậy được.

Tớ cứ cố duy trì sự sống thằng bé...Kirie à, tớ thật tồi tệ quá, tớ không muốn Mike chết, ngàn lần cũng không, nhưng mà tớ yếu ớt quá Kirie, tớ lại chẳng thể cứu được Mike, tớ chẳng thể làm gì cả, không thể đưa bọn mình ra khỏi đây, Kirie à!

Tớ sao lại thảm hại đến vậy cơ chứ"

Danica quỳ sụp xuống trước mặt Kirie.

Đầu gối gầy gò nện mạnh vào nền đất lạnh ngắt, phát ra một tiếng khô khốc, nhưng cô bé dường như không cảm thấy đau.

Hai bàn tay nhỏ xíu bấu chặt lấy vạt áo bẩn thỉu, run rẩy đến mức không thể giữ yên.

Nước mắt rơi xuống từng giọt, không thành tiếng, hơi thở đứt quãng, nghẹn lại trong cổ họng, như thể Danica đang cố nuốt ngược tiếng khóc vào trong.

Bờ vai gầy run lên từng hồi, càng lúc càng dữ dội, cho đến khi tiếng nức nở bật ra, vỡ vụn, khàn đặc.

- "Tớ đã thử rồi..."

Danica lắc đầu liên tục, giọng vỡ ra.

- "Tớ đã nói đủ thứ...đã nghĩ đủ mọi cách...nhưng vẫn không đủ."

Cô bé úp mặt xuống nền đất, trán chạm vào lớp đất ẩm lạnh, như đang tự trừng phạt mình.

- "Nếu tớ mạnh hơn...nếu tớ giỏi hơn..."

- "Chỉ cần thêm một chút thôi..."

Những lời nói vỡ nát giữa các tiếng nấc, chẳng còn liền mạch.

- "Tớ không cứu được thằng bé..."

- "Tớ không cứu được ai cả..."

Danica co người lại, nhỏ bé đến mức như sắp tan vào bóng tối.

Ở khoảnh khắc ấy, năng lực khiến người khác nhìn thấy lợi ích không còn tác dụng gì trước cái chết đang đến gần với một đứa trẻ năm tuổi, cùng hơi thở trở nên yếu dần từng ngày...

Danica khóc đến cạn hơi vì bất lực.

Kirie đứng sững trong giây lát.

Rồi cô bé cũng quỳ xuống theo.

Kirie không nói gì.

Cô chỉ vòng tay ôm lấy Danica, kéo cô bé sát vào ngực mình.

Hai thân hình gầy guộc dựa vào nhau, run rẩy trong cái lạnh thấm vào xương, cắt vào thịt này.

Danica nắm chặt lấy áo Kirie, như bám vào thứ gì đó duy nhất còn tồn tại.

- "Xin lỗi..."

Giọng cô bé nhỏ, khe khẽ.

- "Xin lỗi..."

Kirie siết chặt vòng tay hơn, trán tựa vào mái tóc rối của Danica.

Trong cái lồng sắt chật hẹp, chỉ có tiếng khóc của một đứa trẻ, và nỗi tuyệt vọng không cách nào thương lượng được.

Bỗng,

Cánh cửa hầm bật mở.

Tiếng kim loại va vào nhau chan chát vang lên, kéo theo mùi mồ hôi, mùi thuốc sát trùng và thứ mùi tanh tưởi quen thuộc đến mức khiến dạ dày Kirie quặn thắt.

Những đứa trẻ trong các lồng sắt đồng loạt co rúm lại, như một phản xạ đã khắc sâu vào xương tủy.

Chúng đến rồi.

Tên cầm đầu bước vào trước.

Hắn cao lớn, khoác áo đen, cổ đeo một sợi dây kim loại xỉn màu điểm xuyến một chiếc răng hổ Đông Dương to bự đã xứt mòn, bụi bặm theo năm tháng.

Ánh mắt hắn lướt qua các lồng giam chậm rãi, lạnh lùng, như kền kền đảo quanh bãi xác.

Người ta gọi hắn là Kền Kền Đen.

Theo sau là sáu, bảy tên đàn ông khác.

Chúng cười nói với nhau, chỉ trỏ, bàn bạc, như đang chọn hàng trong một cái chợ thối nát.

Những ánh mắt dừng lại quá lâu trên từng thân thể gầy gò, từng chiếc bụng phập phồng thở yếu ớt.

Kirie biết.

Tất cả đều biết.

Hôm nay, chúng sẽ chọn con mồi.

Tiếng khóa lồng vang lên khô khốc.

Cửa lồng của Kirie, Danica và Mike bị mở toang.

Một bàn tay thô bạo túm lấy cổ tay Kirie, kéo cô bé ra ngoài.

Kirie chưa kịp kêu la thì đã bị lôi xềnh xệch trên nền đất lạnh.

Mike bật khóc, Danica hoảng loạn lao tới.

- "Không-!"

Danica hét lên, giọng vỡ toác trong không gian nhà kho tối tăm.

Cô chắn trước mặt Kirie, hai tay dang ra, run rẩy nhưng không lùi bước.

- "Đừng đưa cô ấy đi!"

Danica gào lên bằng thứ tiếng Anh lẫn lộn, tuyệt vọng.

- "Lấy tôi đi!

Xin đấy, xin mấy người.

Tôi khỏe hơn!

Nội tạng của tôi tốt hơn!"

Cả đám người khựng lại trong giây lát.

Kền Kền Đen nheo mắt nhìn Danica, rồi liếc sang Kirie.

Ánh mắt hắn dừng lại lâu hơn trên mặt cô bé, như bị níu chặt bởi mái tóc trắng lạc điệu giữa không gian đặc quánh, bởi đôi mắt xanh nhạt trong veo đến mức không nên tồn tại ở nơi bùn đất, máu me lẫn lộn này.

Gương mặt của cô bé dính đầy bẩn thỉu, trầy xước, vậy mà những đường nét mong manh ấy vẫn hiện ra rõ ràng, sạch sẽ đến phi lý, như một thứ gì đó không thuộc về trần gian, bị lạc vào ổ rác thối rữa của con người.

Hắn bật cười khàn khàn.

"Con bé này...Chết thì phí quá nhỉ."

Lũ ác quỷ ấy chụm đầu vào xì xào to nhỏ với nhau sau lời nói của tên Kền Kền.

Những cái đầu liên tục gật gù, cảm thán.

Một tên khác lại cười hô hố, nói rằng bán con nhóc tóc trắng này còn được giá hơn là lấy nội tạng đi.

Kirie được đẩy ngã sang một bên.

Danica thì không.

Một bàn tay khác túm lấy tóc Danica, giật mạnh, kéo cô bé về phía bàn mổ.

- "Không!

Danica!"

Kirie gào lên, bò theo, hai tay bám chặt lấy vạt áo bạn mình.

Nhưng cô bé yếu quá rồi.

Một cú đá hất Kirie ngã sấp, văng xuống đất.

Một tên đè lên lưng cô, ấn đầu cô bé xuống nền, rồi giật ngược tóc lên.

- "Nhìn đi."

Hắn thì thầm sát tai Kirie.

- "Nhìn cho rõ."

Danica bị trói chặt lên bàn mổ.

Cô bé khóc.

Gào tên Kirie.

Van xin.

Xin lỗi.

Tiếng khóc của Danica hòa lẫn với tiếng la hét của những đứa trẻ khác bị ép phải nhìn.

Chúng khoái trá.

Chúng không chỉ mổ lấy nội tạng.

Chúng muốn nghiền nát tinh thần của lũ trẻ để thỏa cái bệnh hoạn của chúng.

Một lũ ác quỷ.

Lưỡi dao lạnh lẽo hạ xuống.

Kirie gào đến khản cổ, giãy giụa đến rách cả cuống họng, nhưng tất cả vô nghĩa.

Tiếng khóc dần yếu đi.

Tiếng gọi tên Danica cũng nhỏ dần, đứt đoạn, cho đến khi chỉ còn lại một khoảng im lặng chết chóc.

Không ai rõ bao lâu đã trôi qua.

Chỉ biết rằng, khi tiếng than khóc cuối cùng tắt hẳn, Danica không còn thở nữa.

Kirie nằm bất động trên nền đất.

Đôi mắt mở trừng trừng, nhưng không còn nhìn thấy gì.

Khoảnh khắc ấy, không chỉ Danica chết.

Một phần nào đó trong Kirie cũng đã chết theo, vĩnh viễn, không thể cứu rỗi.

-

Mùi ẩm mốc, tanh tưởi hoà lẫn của máu khô và dầu mỡ cũ xộc vào trong khoang mũi.

Kirie đã ngất lịm đi, cũng không biết chúng đã xử lí Danica đến đâu rồi.

Nhưng khi một lần nữa mở mắt, cô vẫn thấy Danica nằm trên bàn mổ, chỉ là cô bé đã ngừng thở, nội tạng đã được xử lí 'sạch sẽ' đến mức chỉ còn lại xác xơ 'một chiếc vỏ rỗng'

- "Cô bé có đói không?

Có đói không nào?!"

Tiếng nói ghê tởm ấy vang lên méo mó, quện cùng tràng cười khoái trá đến rợn người.

Cơ thể tên Kền Kền run lên bần bật, những tiếng khục khặc bật ra khỏi cổ họng như không sao kìm nén nổi cơn phấn khích bệnh hoạn đang trào dâng.

Kirie cảm thấy hàm mình bị banh ra.

Môi cô bị ép chặt.

Một thứ gì đó dai, ấm, và tanh tưởi bị nhét vào khoang miệng, không chỉ một...rất nhiều đến nỗi miệng cô tê cứng đi...Cô gắng gượng mím chặt môi, cố gắng nôn ra, nhưng những cánh tay to lớn siết chặt cô, giữ lấy tóc cô, bắt cô phải chứng kiến, phải 'thưởng thức'...

Danica.

Cô bé tóc đen, đôi mắt lanh lợi giờ đây đã vô hồn, nằm trên bàn mổ, dưới ánh đèn dầu leo lét.

Đám đàn ông cười khoái trá.

Máu vương vãi trên nền đất.

Kirie nôn khan, nôn ra cả mật xanh mật vàng, nhưng không có gì để nôn.

Rồi cô thấy một hình hài nhỏ bé, vàng vọt, run rẩy bò đến...

Mike.

Cậu bé năm tuổi gầy trơ xương, đôi mắt dán chặt vào bãi nôn.

Cậu bé dùng hai bàn tay run rẩy, xúc lấy thứ kinh tởm đó...và bắt đầu ăn.

Tiếng cười man rợ của những kẻ buôn người hòa lẫn với tiếng khóc thảm thiết của chính cô bé bảy tuổi.

Cô muốn hét lên.

Cô muốn thiêu rụi tất cả.

Cô muốn chết.

Cuối cùng.

Danica đã chết.

Mike cũng chẳng sống nổi.

Kirie đã tiêu hóa một phần cơ thể Danica.
 
[ Bsd ] Luận Về Một Sự Tồn Tại
Chương I - 1. Mộng mị [2]


Hồi 2: Mơ sao?

Kirie choàng tỉnh trên sofa.

Không khí đặc quánh trong phòng loãng dần ra.

Ánh sáng buổi sớm mờ nhạt len qua mí mắt khép hờ, vừa đủ để kéo cô ra khỏi cơn mộng mị dang dở.

Lưng Kirie ướt đẫm mồ hôi lạnh, dính chặt vào lớp nệm sofa.

Cổ họng cô khô khốc cả đi, tim đập loạn nhịp như thể vừa chạm vào một nỗi sợ sâu kín nào đó.

Trong vài giây ngắn ngủi, cô không phân biệt nổi đâu là hiện tại, đâu là tàn dư của ký ức.

Rồi trần nhà quen thuộc hiện ra trước mắt, không phải căn phòng tối kia nữa, cũng không có mùi sắt gỉ và máu tanh, chỉ còn lại hơi thở gấp gáp, nặng nề và cảm giác trống rỗng vẫn chưa chịu tan đi của Kirie.

Mơ sao?

Giấc mơ này không hề mới, nó như một kẻ hành khất kiên trì, cứ dăm bữa nửa tháng lại tìm đến, gõ cửa tâm trí Kirie rồi để lại những vệt đen nhơ nhớp, tanh tưởi, dai dẳng bủa vây tuổi thơ cô.

Kirie khẽ run rẩy đưa tay lên chạm vào cần cổ lạnh toát.

Cảm giác lúc từng miếng, từng miếng thịt bị nhét đầy khoang miệng nhỏ đến nỗi cổ họng rách toạc đi, bị bắt nuốt xuống khiến bụng kêu gào quặn thắt, cảm giác ấy không sao quên được, giờ đây lại nghẹn ứ ở cổ, từng cơn từng cơn như muốn trào ngược hết ra ngoài.

À,

Bảy năm rồi.

Đã bảy năm kể từ cái ngày đầu tiên cô biết mùi vị của sắt gỉ và cảm giác da thịt con người rách toác dưới lưỡi dao.

Khi ấy cô mới bảy tuổi, một con búp bê đã nát tươm, hư hỏng sau những tháng ngày bị giam cầm trong bóng tối, và giờ đây, ở tuổi mười bốn, cô vẫn chẳng thể thoát khỏi cái bóng của chính mình năm đó.

- "Tỉnh rồi à?"

Giọng nói êm dịu bên tai nhẹ kéo Kirie ra khỏi vũng lầy ký ức.

Trước mắt cô, Ranpo hiện lên một cách chân thật và đối nghịch hoàn toàn với tầng kí ức mờ ảo kia, chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ vốn được Kirie ủi gọn giờ đã nhàu nhĩ cả, mang theo mùi bụi bặm đặc trưng của những chuyến đi dài và cả mùi ngọt ngào quen thuộc.

Trên tay Ranpo vẫn còn cầm một gói kẹo dẻo đã vơi đi nửa.

Ánh mắt anh giờ được che phủ bởi một tầng sương mù lười biếng, khẽ quan sát lấy Kirie.

- "Sao ngủ sofa?

Chỗ này đâu có êm bằng giường, em ngốc thật đấy."

Dù trách móc là vây, nhưng trong giọng nói không thiếu đi hơi ấm của sự quan tâm.

Ranpo tiến lại gần, thả mình ngồi xuống cạnh cô trên chiếc sofa chật chội.

Anh không nói gì thêm, với 'Siêu suy luận' thì anh chỉ cần liếc qua hàng mồ hôi lạnh và nhịp tim rục rịch bất thường của cô là đã thấu tận tâm can rồi.

Thay vì an ủi bằng lời nói sáo rỗng, anh thò tay vào túi, lôi ra một viên kẹo vị chanh, thản nhiên nhét vào miệng Kirie.

- "Nhai đi.

Đường sẽ làm não em bớt phẳng đấy.

À không, sẽ làm em bớt suy nghĩ lung tung đấy."

Ngón tay Ranpo miết nhẹ qua khóe môi Kirie khi anh đẩy viên kẹo vào.

Một cái chạm tình cờ nhưng đủ khiến hơi thở cô khựng lại.

Anh cúi sát, áp lực từ sự hiện diện của anh khiến Kirie giật mình ngã người ra sau.

Một tầng không khí ám muội không tên vây lấy hai người.

- "Em chỉ muốn chờ anh với bố về-về thôi mà, ai biết được vụ án ở Nagasaki lại mất thời gian vậy chứ..."

Kirie lí nhí, vị chanh chua loét lan tỏa trong miệng khiến cô tỉnh táo hơn hẳn.

- "Thống đốc lải nhải nhiều quá nên anh về sớm đấy."

Ranpo cắt ngang, dụi đầu vào gối sofa, vẻ mặt ngái ngủ hiện rõ.

- "Trên tàu anh chả ngủ nghê gì được vì cái ông ngồi cạnh cứ ăn mực nướng suốt."

Chợt, Ranpo quay sang đưa tay vò mạnh mớ tóc rối trên trán cô như thể đang nghịch một món đồ chơi yêu thích.

Rồi anh đứng phắt dậy, phũ phàng để lại một Kirie ngơ ngác.

- "Nhìn cái gì?

Anh đã dặn từ tối qua là đừng có thức đợi rồi cơ mà.

Không nghe lời thì tự đi mà dọn dẹp cái bản mặt ngái ngủ đó rồi biến đến trường đi.

Đừng có tưởng anh về sớm là để dỗ em, anh về vì ở Nagasaki không bán pancake dâu ngon như ở tiệm Fluffy Day thôi!"

Nói đoạn, anh quay lưng đi thẳng, không quên cằn nhằn thêm về việc di chuyển bằng Shinkansen lần này tồi tệ thế nào.

Nhưng vẫn không yên tâm mấy, đi được vài bước, anh lại ngoái đầu lại nhìn cô nhóc vẫn đang ngẩn ngơ kia.

- "Mười bốn tuổi rồi mà vẫn để anh phải nhắc à?

Đi học đi, đồ ngốc.

Hôm nay là thứ tư, và anh thì muốn ngủ.

Đừng có gây chuyện để anh phải đến đồn cảnh sát đón đấy nhé, phiền lắm."

Anh quay lưng về phía cô, một tay nới lỏng nút cà vạt, tay kia lười biếng đưa lên, khẽ vẫy vẫy như một cử chỉ chào tạm biệt hờ hững nhưng lại khiến lòng Kirie thắt lại.

Cô lặng lẽ nhìn theo bóng lưng ấy, cảm nhận rõ rệt một khoảng cách "không tên" giữa một người đàn ông 20 tuổi và một cô bé 14 tuổi.

Từ bao giờ, cô đã chẳng còn nhìn anh bằng ánh mắt của một đứa em gái nữa...

Nhưng còn anh, trong tâm trí rạch ròi và đầy lý trí kia, liệu có bao giờ dành cho cô một vị trí khác ngoài "đứa trẻ cần bảo vệ" không?

-

Kirie mang theo vị chanh mát của Ranpo đến trường, nhưng nó không đủ để che lấp sự chua chát trong lòng cô.

Mỗi bước đi của cô đều mang theo một sự nặng nề tâm sự không tả.

Giờ ra chơi đến, tiếng ồn ào của đám đông khiến đầu óc cô bắt đầu rối loạn, có rất nhiều tiếng nói, có rất nhiều gương mặt, hình thù ở bốn phương tám phía cứ thì thầm, đâm chọt vào nội tâm Kirie.

Một nhóm nữ sinh "vô tình" đi ngang qua, tiếng cười lanh lảnh và mùi nước hoa rẻ tiền cứ phảng phất quanh tai, làm kích thích dây thần kinh nhạy cảm của Kirie.

Lời mỉa mai, châm chọc về vẻ ngoài lầm lì của cô, rồi hàng loạt tiếng cười giễu cợt từ đám con trai trong lớp văng vẳng truyền đến tai Kirie, một đám thanh niên vây lại xung quanh cô, bọn chúng dấy lên tò mò ác ý về những phần thầm kín nhất của cô...Tất cả âm thanh hỗn độn chất chồng lên nhau, Kirie chỉ còn lại sự mờ mịt và mơ hồ trong đáy mắt, không phân biệt nổi thực ảo...và rồi khi có những cánh tay vươn đến muốn ghì cô lại, muốn chơi đùa với sự sợ hãi, yếu ớt của cô, sợi dây cuối cùng cũng đứt phụt.

Trong mắt Kirie, thực tại bắt đầu nứt vỡ.

Những gương mặt xung quanh biến thành những khối thịt biến dạng, xám xịt và tanh tưởi như trong giấc mơ ban sáng.

Chát!

Chiếc bút trên bàn trở thành lưỡi dao sắc lạnh.

Tiếng hét thất thanh của đứa bạn cùng lớp vang dội hành lang khi Kirie lao vào với một tốc độ không tưởng.

Kirie tấn công với bản năng của một kẻ từng bị giam cầm, lạnh lùng, dứt khoát vào những điểm yếu nhất.

Máu đỏ bắn lên chiếc sơ mi trắng tinh khôi cô vừa thay lúc sáng.

Một lần, dứt khoát cô đâm sâu chiếc bút vào cổ cô gái hay tụ tập bắt nạt, đánh đập, chửi rủa, lăng mạ mình.

Những tiếng nói ấy vẫn tiếp tục, khắp mọi nơi, mọi góc độ, không có hình dạng cố định, không có giọng điệu cố định, nhưng tất cả đều ập mạnh vào đầu cô với cùng một nội dung: "Giết tất cả."

Và thực vậy, Kirie nắm lấy đầu tên con trai có ý đồ xấu với cô mà liên tục, liên tục đập vào tường, cô không màng đến việc tên kia đang gào thét xé ruột xé gan đến mức nào mà cứ đập, đập và đập.

Rồi đến khi thanh âm đau đớn ấy dần nhỏ hẳn đi Kirie mới ngừng tay, giờ đây những thứ duy nhất còn sót lại là một vệt máu loang đỏ thẫm, xấu xí trên bức tường lớp học, máu nhuộm đỏ cả mái tóc xám trắng thường bị coi là dị hợm của Kirie, đồng thời cũng bôi đen tâm trí cô, để lại cho cô sau này cái mác "Ác quỷ" không thể nào xóa nhòa .

Lúc này, không khí yên tĩnh đến ngộp thở, những người xung quanh chỉ biết đứng lặng, chết sững trước cảnh tượng kinh hoàng.

Những bạn học trực tiếp bắt nạt cô, hay là thấy cô bị ức hiếp quá đáng đến mức nào, song chỉ chọn cách làm ngơ.

Giờ đây sợ hãi điếng người.

Khi bảo vệ và giáo viên tách được cô ra, Kirie chỉ im lặng đứng đó, hơi thở đứt quãng, đôi mắt trống rỗng nhìn vào khoảng không.

Cô không sợ hãi, cũng không hối lỗi.

Ánh mắt cô không còn khoan nhượng, bản thân cô không cho phép mình tha thứ cho những con "ác quỷ" này, cô phải ra tay, vì cô không phải nạn nhân duy nhất.

Trong phòng hiệu trưởng, tờ giấy chứng nhận "Tâm thần phân liệt" được bố cô thuần thục đặt lên bàn.

Nó giống như một lời nguyền, nhưng cũng là một đặc quyền cay đắng.

Những giáo viên nhìn cô bằng ánh mắt vừa kinh tởm vừa e dè.

Họ không dám phạt cô nặng, vì họ sợ cái sự "điên" ẩn khuất sau gương mặt xinh đẹp kia.

Kirie chẳng thể hiểu, tại sao năm đó khi cô giết 19 tên buôn người để thoát khỏi cái lồng sắt lạnh lẽo kinh hoàng đó, họ, tất cả bọn họ, từ cảnh sát, bác sĩ cho đến những thành viên trong cơ quan chính phủ đều gọi cô với danh xưng "ác quỷ" đầy cay đắng, tại sao giờ đây cô chỉ muốn bảo vệ lấy cái tôi nhỏ bé và mỏng manh của mình, cô một lần nữa lại bị khinh ghét và coi thường.

Phải chăng, trong cái xã hội bất công này, kẻ yếu không có quyền lên tiếng.

Phải chăng, lũ khốn đó mới là "ác quỷ" thật sự?

Thời gian thì cứ chảy trôi, cuốn theo cả đầu óc mơ màng của Kirie.

Cô cuối cùng cũng được bước ra khỏi trường khi hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời.

Ranpo im lặng đút tay vào túi, không ồn ào như bình thường mà trầm ngâm bước đi bên cạnh.

Bố cô đã tới đồn và làm việc với những gia đình của "nạn nhân" trong vụ việc.

Trạng thái tinh thần của cô lúc này giống như một chiếc kính vỡ, mỗi mảnh phản chiếu một thực tại khác nhau.

Cô thấy mình mười bốn tuổi, rồi lại thấy mình là đứa trẻ bảy tuổi đang bò trườn trong máu.

- "Ranpo..." cô khẽ gọi, nhưng tiếng gọi bị gió cuốn đi.

Cô thấy mơ hồ về chính sự tồn tại của mình.

Liệu cô là Kirie, hay chỉ là một bóng ma bước ra từ địa ngục với xiềng xích vẫn còn nung đỏ dưới lớp da thịt này?

Đi dọc con sông nhỏ phản chiếu ấm áp chiều tà đang chảy trôi, cảnh tình lại nhẹ bước tọa lạc giữa thành phố biển Yokohama xinh đẹp nao lòng này, hai người cứ im lặng mãi, tự có cho mình những suy nghĩ riêng, trong lòng ngổn ngang phức tạp.

Song, Ranpo vẫn chọn mở lời trước.

- "Không may thật Kirie, lần này lại phải chuyển trường nữa cho em rồi...Ông đội trưởng đội cảnh sát hình sự ấy, cứ lải nhải suốt về em, họ bảo hãy đưa em vào viện tâm thần.

Hứ, họ nghĩ cái gì vậy chứ, Ranpo thám tử đại tài này sao có thể tàn nhẫn đối xử với em như vậy được!"

Kirie im lặng, cũng chẳng biết những lời nói ấy của Ranpo có lọt được vào tai cô hay không.

- "Rồi em biết anh xử lí làm sao không?

Anh dọa mấy tên cảnh sát kém cỏi ấy là siêu thám tử anh sẽ không thèm giúp họ giải quyết mấy vụ án phức tạp nữa đâu.

Vậy là chúng im luôn.

Em thấy anh giỏi không?"

Ranpo cũng kệ Kirie có nghe không mà nói liến thoắng không ngừng.

- "Nên là, Kirie, đừng lo lắng về hành động của mình.

Bố và anh sẽ giúp em giải quyết, em việc gì phải đi học cùng mấy lũ ngu đó, Kirie của anh là thiên tài mà, dù hơi kém hơn anh chút, nhưng như vậy làm em dễ thương hơn đó!"

Nói xong, Ranpo nhanh chân bước dài mấy bước lên trước mặt Kirie, chặn cô lại.

Anh nhìn thẳng vào mắt, khiến Kirie không thể né tránh.

- "Em còn biết một điều nữa là gì không Kirie?

Thật ra anh thích em lắm đó."

Sau lời nói ấy của Ranpo, không khí chợt như dừng lại.

Gió chiều khẽ lung lay cuốn theo xao xuyến, e ấp nép mình sau bóng hoàng hôn đang thư giãn nghỉ ngơi.

Chỉ với một thanh âm rõ ràng, hơn hẳn những tiếng nói mơ hồ kia, đã đánh thức một điều gì đó trong lòng Kirie, nó trượt dài vào lớp đồng phục ấm, tiến tới vị trí nơi trái tim một lần nữa được gọi tên trở lại.

Cảm giác thật thực, cô nhận thấy thật chân thực, ngay tại nơi này, tại không gian này, cô thật sự "sống", trái tim cô một lần nữa sống dậy như năm ấy cô mở mắt ra trong bệnh viện và thấy được bố cô sau chuỗi ngày địa ngục, như cái ngày cô mở mắt ra và nhìn thấy sự rực rỡ của pháo hoa, và hơn hết là nụ cười rạng rỡ của Ranpo.

Thấy Kirie ngẩn ngơ ra vậy, Ranpo tiến lại gần hơn, ôm chầm lấy cô.

"Anh rất trân trọng tình cảm của chúng mình, cảm ơn vì em nhiều, em gái!

Anh không bao giờ kì thị và ghét bỏ em, đừng đau buồn vì những người không đáng, hãy hiểu rằng em là người em gái tuyệt nhất đối với anh Kirie à!"

Em.Gái.Tuyệt.Nhất.Em.Gái.Tuyệt.Nhất.Tuyệt.Nhất...

Tại sao lại em gái?

Không, đó là điều Kirie không muốn, tâm trí Kirie thật sự rách toác ra sau lời nói ấy, cô không thể chấp nhận được.

Trước mắt cô, hình ảnh Ranpo dần mờ nhạt theo dòng kí ức cũ, chỉ còn lại một tầng u tối đặc quánh, đen ngòm bao trùm lấy cô.

Kirie không còn nhìn thấy thực tại, chỉ thấy những âm thanh vô nghĩa, thứ tạp âm của ký ức, cứ lặp đi lặp lại như một cuốn băng bị lỗi, rít lên những tiếng chói tai trong tâm trí.

Rồi bất thình lình, một cú sốc nặng nề ập đến, dữ dội và tàn nhẫn.

Kirie cảm giác như mình vừa bước hụt chân vào hư vô, cả cơ thể rơi tự do xuống một vực sâu không đáy của tiềm thức.

Đó là cảm giác bị một bàn tay vô hình kéo mạnh vào cõi chết, một áp lực nghẹt thở đè nặng lên lồng ngực khiến mọi tế bào trong cô gào thét.

Trong cái khoảng không vô định ấy, ranh giới giữa sự sống và cái chết, giữa thực tại và ác mộng bỗng chốc tan biến, chỉ còn lại nỗi kinh hoàng tột độ của một linh hồn đang vụn vỡ đi từng giây, từng phút...
 
[ Bsd ] Luận Về Một Sự Tồn Tại
Chương I - 1. Mộng mị [3]


Hồi 3: Thực tại chồng chất

Kirie choàng tỉnh lần nữa.

Không phải trên hơi đất lạnh lẽo tràn ngập tanh tưởi, không phải mặt nệm sofa nhớp nháp mồ hôi lạnh, nơi này không có Ranpo, cũng không có mùi máu tanh ở trường học.

Thứ đầu tiên cô cảm nhận được là mùi dung dịch sát khuẩn đặc trưng và ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh lẽo của phòng khám.

Nằm trên giường bệnh, lưng tựa vào tấm đệm phẳng, Kirie chớp chớp mắt cảm nhận lấy hiện thực, cổ tay cô còn vương chút tê dại của thuốc an thần.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Kirie không biết mình đang ở đâu...hay đúng hơn, mình đang ở thời điểm nào?

Đầu cô đau như búa bổ, cảm giác như não bộ vừa bị ép phải chạy hàng nghìn dặm trong một giây.

Những lớp ký ức về tuổi 14, về vụ ẩu đả, về Ranpo... chúng chồng chất lên nhau, mờ ảo như lớp sương mù dày đặc.

- "Tỉnh rồi à?

Chào mừng trở lại tuổi 20, Kirie."

Giọng nói trầm thấp của bác sĩ Arisawa vang lên bên cạnh.

Ông đang ghi chép gì đó vào bệnh án, chiếc kính gọng vàng trễ xuống mũi, tô điểm cho nét năm tháng hiện hữu trên gương mặt ông, có lẽ ông cũng ngồi ở đó lâu rồi, lâu như cái khoảng thời gian những ám ảnh năm tháng bủa vây Kirie vậy.

Hai mươi tuổi.

Ý nghĩ ấy hiện lên chậm rãi, nặng nề.

Cô đã hai mươi tuổi rồi.

Những hành lang trường học, những buổi sáng mù sương, những ánh mắt ác ý...tất cả chỉ còn là ký ức.

Quá khứ.

Nhưng những giấc mơ thì không chịu nằm yên ở đó.

Chúng chồng lên nhau, lớp này ăn mòn lớp khác, khiến hiện tại và hồi ức hòa lẫn, bóp nghẹt ý thức cô cho đến khi không còn phân biệt nổi đâu là thực, đâu là dư ảnh.

Khẽ đưa tay day nhẹ thái dương, Kirie cất giọng khàn đặc.

- "Lại là phương pháp mới của bác sĩ sao?

Cảm giác thực quá, như là bị kéo ngược về...rồi lại ném trở ra...Những giấc mơ cứ lồng vào nhau.

Cháu không sao phân biệt nổi thực và ảo nữa."

Bác sĩ Arisawa đặt tập hồ sơ xuống, rót một ly nước ấm đưa cho cô.

Ông đã điều trị cho Kirie suốt 12 năm qua, từ khi cô chỉ là một đứa trẻ gầy gò bước ra từ địa ngục đó năm 8 tuổi.

Giữa họ không còn đơn thuần là quan hệ bác sĩ và bệnh nhân nữa, mà giống như những người bạn già cùng chia sẻ một bí mật tăm tối vậy, đây cũng là cách hành nghề của ông, với tư cách là một bác sĩ tâm lí dày dặn kinh nghiệm và đầy uy tín.

- "Hình như mỗi lần tỉnh dậy cháu lại quên nhỉ, thôi để ta phổ quát lại, những điều cháu vừa trải nghiệm trong mơ gọi là phương pháp 'Tái hiện ký ức có kiểm soát' kết hợp với liệu pháp nhận thức hành vi mà ta vừa nghiên cứu từ hội thảo quốc tế.

Ta muốn cháu đối diện với những nốt trầm của tuổi 14 để tìm cách hóa giải nó.

Nhưng có vẻ như...phản ứng phân ly của cháu vẫn còn quá mạnh."

-

*Chú thích*

Trong tâm lý học, phản ứng phân ly có thể được ví như một "chiếc cầu chì" tự ngắt của não bộ.

Khi một người phải đối mặt với nỗi đau, sự sợ hãi hoặc sang chấn tâm lý vượt quá khả năng xử lý của hệ thần kinh, não bộ sẽ tự động ngắt kết nối giữa ý thức, ký ức và cảm giác thực tại để bảo vệ chủ thể khỏi sự sụp đổ hoàn toàn.

Thay vì đối diện với nỗi đau trực diện, người bị phân ly sẽ cảm thấy mình như đang tách rời khỏi cơ thể, nhìn thế giới qua một góc nhìn khác, hoặc thấy mọi thứ xung quanh trở nên phi thực tế như một giấc mơ.

Điển hình là khi Kirie tấn công bạn học.

Lúc đó, ý thức của cô hoàn toàn biến mất, cô chỉ thấy những gương mặt xung quanh biến thành những khối thịt dị dạng.

Mọi hành động lúc đó của cô đều diễn ra trong một vùng lặng câm của tâm trí, nơi Kirie chỉ như một khán giả đang đứng nhìn cơ thể mình tự vận hành một cách điên cuồng để tiêu diệt mối nguy hiểm, hoàn toàn không có sự can thiệp của lý trí hay ý chí cá nhân.

-

Kirie nhấp một ngụm nước, cười nhạt.

- "12 năm rồi bác.

Cháu đã sống chung với những ảo thanh và ảo giác này quá nửa đời người.

Có cách nào mà chúng ta chưa thử sao?

Từ hàng chục loại thuốc kháng tâm thần đến liệu pháp sốc điện đau đớn...nhưng cuối cùng thì sao, cái bóng năm đó vẫn chẳng chịu buông tha cháu lấy một giây phút nào."

- "Kirie, cháu biết mà," Arisawa thở dài, ánh mắt hiền từ nhưng nghiêm nghị.

- "Tâm thần phân liệt không phải là thứ có thể 'chữa khỏi' hoàn toàn theo cách người ta chữa một cái chân gãy.

Chúng ta đang học cách kiểm soát các triệu chứng ảo giác và rối loạn.

Phương pháp mơ chồng mơ này là để giúp cháu phân định lại đâu là ký ức bị bóp méo, đâu là sự thật."

Kirie nhìn vào bàn tay mình, giờ đây đã là bàn tay của một cô gái trưởng thành, không còn nhỏ bé như trong giấc mơ mang dư vị xưa cũ ấy.

- "Bác sĩ này," Cô ngước lên, ánh mắt thoáng chút mơ hồ.

- "Trong giấc mơ vừa rồi, cháu thấy anh ấy.

Ranpo...

Anh ấy vẫn ở đó, vẫn vò rối tóc cháu và...nói những lời khiến cháu đau lòng...Liệu anh ấy có phải cũng là một phần của sự phân ly, hay là một mảnh ký ức mà cháu đã tự tô hồng lên?"

Bác sĩ Arisawa im lặng một lúc, ông biết vị thám tử đó là "mỏ neo" duy nhất giữ cho Kirie không hoàn toàn chìm vào vực thẳm điên loạn.

- "Chà, phải nói rằng giấc mơ có thể không hoàn toàn đúng sự thật, chúng ta đã thử phương pháp này đến lần thứ 5 trong 2 ngày qua rồi và cháu thấy đó.

Những lần đầu nó chỉ toàn những hình ảnh cháu liên tục tưởng tượng ra.

Nhưng dần dà nó trở nên rõ ràng và đúng với ký ức thật hơn.

Nên cháu đừng bận tâm đến những tiểu tiết như vậy, cháu phải là người biết rõ nhất chứ, ngày đó cháu có ăn nhiều thịt người đến vậy đâu, và Ranpo, anh chàng đó cũng chưa bao giờ nói từ "em gái tuyệt nhất" vào khoảnh khắc ấy cả, toàn do cháu tưởng tượng ra không."

Arisawa dừng lại một chút để quan sát những biến chuyển trên gương mặt Kirie rồi nói tiếp.

- "Ký ức có thể bị bẻ cong bởi bệnh lý, nhưng cảm xúc thì không biết nói dối.

Nếu cháu thấy anh ta là sự cứu rỗi, thì đó chính là liều thuốc tốt nhất mà không loại dược phẩm nào thay thế được.

Chỉ là, Kirie à, cháu phải học cách phân biệt giữa 'Ranpo trong đầu cháu' và 'Ranpo ngoài đời thực'.

Sự chồng chéo đó chính là ranh giới nguy hiểm nhất của căn bệnh này.

Mà thật là, bác thấy người khác khi mơ thì luôn tưởng tượng những gì tuyệt đẹp sẽ đến với mình, chỉ riêng cháu là cứ phóng đại mấy cái biến cố đó lên làm gì cho ám ảnh không biết?"

Giọng nói bác sĩ Arisawa vương chút trách móc người bệnh nhân đã đeo bám ông suốt hơn thập kỉ này, nhưng nó cũng mang theo sự quan tâm, lo lắng, hơn hết trong đó chắc là sự mệt mỏi, uể oải sau cả ngày làm việc.

Dù gì cũng chính mắt ông chứng kiến một Kirie 8 tuổi lớn lên, trưởng thành từng ngày.

Song, ông đứng dậy, mệt mỏi ngáp một cái, rồi lải nhải về việc ông uống nhiều đến nỗi miễn nhiễm với tác dụng của cà phê rồi.

Trong lúc tranh thủ dọn dẹp bàn làm việc, ông vẫn quay qua phía Kirie đang im lặng, thẫn thờ trên giường.

- "Buổi trị liệu hôm nay đã kết thúc rồi, cháu có thể về bây giờ hoặc nếu còn mệt thì nằm nghỉ dưới phòng khám cũng được.

Hay cháu có muốn lên nhà trên ăn tối cùng gia đình bác không, lâu rồi Kirie cũng chưa ngồi với gia đình bác một bữa."

- "À dạ thôi bác, cháu phải về nhà luôn còn có việc.

Bác và bác gái cứ mời cơm đi ạ."

Nói rồi, Kirie vội đứng dậy, cảm giác bấp bênh vẫn còn đó.

Cô lễ phép xin chào rồi rảo bước trong đêm tối về nhà.

Bản nhạc cuộc đời cô vẫn đầy rẫy những nốt trầm, và có lẽ, cô sẽ phải dành cả đời để học cách chơi bản nhạc ấy mà không làm đứt đi dây đàn.
 
[ Bsd ] Luận Về Một Sự Tồn Tại
Chương I - 2. Linh hồn không thuần nhất [1]


Chương I: Ác Quỷ

Chap 2: Linh Hồn Không Thuần Nhất

.

Hồi 1: Có gì đó rất lạ?

- "Thì... câu chuyện là như vậy đó."

Kirie thở hắt ra, giọng cô hơi khàn đi sau một hồi dài kể lể.

Tiếng nói của cô không hề có tiếng vang, nó như bị nuốt chửng ngay lập tức bởi cái không gian đặc quánh, đen kịt đang bao vây lấy họ này.

Người đàn ông ngồi đối diện cô, Felix Hartmann, khẽ nhịp ngón tay lên đầu gối.

Anh ta mặc một chiếc sơ mi trắng đã nhăn nhúm, phong thái vẫn giữ được sự điềm tĩnh lạ lùng dù đang kẹt trong một tình cảnh không tưởng.

- "Vậy ra nhân vật Kirie trong câu chuyện đó chính là cô sao?"

Felix khẽ nhướng mày.

"Thật khó để kết nối hình ảnh đứa trẻ đó với người phụ nữ đứng trước mặt tôi tại văn phòng ở Berlin vài ngày trước."

Kirie cười nhạt, nhớ lại lý do mình có mặt ở Đức.

Cô đến đây để xử lý một vài thủ tục chuyển nhượng tài sản ngầm mà chỉ những người có thẩm quyền như Felix - một nhân viên bàn giấy mẫn cán của Chính phủ mới có thể giải quyết.

Văn phòng của Felix tại Berlin vốn dĩ rất yên tĩnh, chỉ có tiếng sột soạt của giấy tờ và tiếng kim đồng hồ tích tắc.

Kirie khi đó đang đứng tựa lưng vào mép bàn, chờ đợi Felix hoàn tất hồ sơ kinh doanh cho cô.

Nhưng ngay khi Felix vừa đặt bút ký vào xấp tài liệu, một cơn dư chấn dữ dội ập đến.

Trong chớp mắt, không gian quanh họ vặn xoắn lại như một cơn đau đầu dữ dội.

Mọi thứ trước mắt mờ nhòe, cảm giác mất trọng lượng ập đến đột ngột.

Chưa kịp định thần, tất cả đã bị nuốt trọn vào một khoảng tối đen kịt, không còn phân biệt được phương hướng hay điểm tựa nào tồn tại.

- "Cái quái gì-!"

Felix thốt lên, nhưng giọng anh ta bị bóp nghẹt bởi cái không khí đặc sệt mờ ảo này.

Khi cảm giác rơi tự do cuối cùng dừng lại, họ nhận ra mình đang đứng giữa một hư vô tận cùng.

Không còn ở văn phòng của Felix, xung quanh họ giờ đây là một màu đen tuyệt đối, nhưng kỳ lạ thay họ vẫn nhìn thấy rõ đối phương như thể có một nguồn sáng nội tại tỏa ra từ chính cơ thể hai người.

Kirie loạng choạng, tay cô quờ quạng trong không trung nhưng chẳng chạm vào đâu.

Felix nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, anh kiểm tra đồng hồ và điện thoại, nhưng tất cả đều đã ngừng hoạt động.

Họ đã thử đi về các phía, thử hét lên, nhưng không gian này cứ trải dài vô tận, không có phản hồi, cũng không tiếng vang.

Sau vài giờ, hoặc vài ngày, họ không còn chắc nữa nỗ lực tìm lối thoát trong vô vọng, cả hai quyết định dừng lại để bảo toàn sức lực.

Họ ngồi bệt xuống cái nền đất đen kịt ấy.

Để giết thời gian và giữ cho trí não khỏi phát điên, Kirie bắt đầu kể chuyện.

Cô nói không ngừng, bám lấy từng mảnh ký ức như một cách tự neo mình lại trong thực tại.

Và khi câu chuyện cuộc đời cô vừa khép lại, bóng tối xung quanh vẫn không hề lay chuyển, như thể thời gian chưa từng tồn tại ở nơi này.

- "Ta đã kẹt ở đây mấy ngày rồi?

Tôi thậm chí đã kể xong cả cuộc đời mình, vậy mà vẫn chưa tìm được lối ra," Kirie rên rỉ, cô nằm vật xuống cái nền đen không rõ chất liệu là gì.

Felix khẽ tựa lưng vào khoảng không, đôi tay đan chặt vào nhau đặt trên đầu gối.

Anh nheo mắt nhìn sâu vào khoảng không vô định trước mặt, như thể đang cố dùng lý trí để khoan thủng cái màn đen vô tận này.

- "Lạ thật," anh chậm rãi lên tiếng, giọng nói trầm thấp vang lên đều đều.

"Tôi có cảm giác thời gian ở đây...đã hoàn toàn ngưng đọng.

Chúng ta dường như đã ở trong cái hư vô này rất lâu rồi, vậy mà cô thấy đấy, không có cảm giác mệt mỏi, không cảm thấy đói, thậm chí cơ thể chúng ta cũng không có bất kỳ một phản ứng gì đáng kể cả."

Anh khẽ nhíu mày, vẻ mặt đầy suy tư: "Nó giống một nhà tù của ý thức hơn là một không gian vật lý.

Như thể thực tại đã bị cắt đứt, và chúng ta chỉ còn là những mảnh ý thức bị nhốt lại trong một cõi vô định không có lối ra."

Felix khẽ dừng lại, quan sát nét mặt trầm ngâm của Kirie rồi hắng giọng nói tiếp.

- "Ban đầu tôi còn nghĩ đây chỉ là một giấc mơ...nhưng không phải.

Theo suy đoán của tôi, có thể chúng ta đang bị kẹt trong không gian của một năng lực gia nào đó.

Riêng tôi làm công việc văn phòng mặc dù tiếp xúc với nhiều người nhưng không gây thù chuốc oán với ai, còn không biết cô thì sao?"

Kirie không đáp.

Cô biết nói gì hơn đây, bên cạnh là một doanh nhân trẻ, cô còn là thành viên của Cơ quan thám tử, riêng hai việc đó thôi cũng đủ kết nạp cho mình thêm nhiều mối thù lớn nhỏ rồi.

Cô im lặng là vì đang nghĩ rằng có lẽ bản thân đã vô tình làm liên lụy đến một người vô tội như Felix chăng?

Họ im lặng phải một hồi lâu.

Giữa cái bóng tối không màu này, những suy nghĩ bắt đầu nảy nở một cách cực đoan.

Felix đột ngột lên tiếng, phá vỡ sự tĩnh lặng.

- "Kirie, tôi chợt nhận thấy cô có vẻ rất giỏi về ngôn ngữ nhỉ?

Trong câu chuyện của cô, cô kể rằng Danica chỉ cần dạy qua một chút là cô đã học được rất nhanh, và bây giờ tôi nhận thấy cô cũng nói tiếng Đức rất tốt."

Kirie khẽ gật đầu, ký ức ngắn ngủi năm xưa về những ngày bên Danica chợt hiện về.

- "Thật ra tiếng Đức tôi cũng phải học rất lâu mới nói tốt được như bây giờ.

Tôi nghĩ là mình cũng có thiên phú học tập nhiều ngôn ngữ mới nhưng không đến nổi nhanh như năm đó.

Thật kì lạ nhỉ, khi ấy tôi mới chỉ 7 tuổi nhưng lại tiếp thu và giao tiếp được bằng tiếng Anh chỉ trong khoảng thời gian ngắn...Tôi không biết vì sao nữa."

Felix khẽ cẩn thận quan sát từng cử chỉ nhỏ của Kirie rồi mới lên tiếng.

- "Kirie, có một điểm trong câu chuyện của cô làm tôi thắc mắc.

Tại sao bọn buôn người ở tổ chức đó lại nhắm vào nội tạng trẻ em nhiều đến thế?

Tôi tưởng chúng sẽ ưu tiên người lớn, những người có cơ thể phát triển toàn diện hơn chứ?"

Kirie đáp một cách máy móc, như thể cô đã tự trả lời câu hỏi đó hàng nghìn lần trong đầu.

- "Danica nói rằng nội tạng trẻ em dễ tương thích và có giá cao hơn trên thị trường đen, nhất là cho những gia đình giàu có có con nhỏ cần ghép tạng.

Có lẽ trẻ em là nguồn hàng dễ điều khiển nhất chăng."

- "Ra là vậy..."

Felix trầm ngâm, nhưng rồi lại hỏi một câu hỏi khiến sống lưng Kirie lạnh toát.

- "Nhưng cô bé tên Danica ấy... lúc đó mới chỉ 8 tuổi đúng không?

Một đứa trẻ 8 tuổi mà lại thông minh đến mức hiểu tường tận về những hoạt động ngầm của lũ bắt cóc, quy trình vận chuyển, rành ngoại ngữ và cả tâm lý tội phạm đến thế sao?

Cô không thấy cô ấy...thông minh một cách bất thường à?

Thêm nữa, cô cũng chưa từng thắc mắc một cô bé mới bảy tuổi giết người như vậy, chính phủ Anh lại nhởn nhơ trả cô về lại Nhật à?

Tôi không nghĩ như vậy, chắc chắn có điều khuất tất phía sau...có lẽ hồ sơ của cô được chính phủ quản lí, cô cũng đã từng ẩu đả, đánh nhau và gây hậu quả nghiêm trọng trong khoảng thời gian học cấp 2, nhưng rồi sao, theo cô kể thì cô cũng không phải chịu bất kì hình phạt gì ngoài việc bị bố cấm túc.

Cô nghĩ xem, việc một cô bé giết người hồi nhỏ, bị tâm thần phân liệt nặng, lớn lên lại đánh bạn học đến chấn thương sọ não, liệt nửa người là chuyện bình thường à?"

Một loạt câu hỏi dồn dập đến từ Felix khiến Kirie chết sửng.

Câu nói của Felix như một tia sét xoẹt qua tâm trí Kirie.

Cô chưa bao giờ nghi ngờ Danica, cũng như những chuyện vốn dĩ rất hiển nhiên mà Felix vừa đề cập.

Danica là ánh sáng, là người dẫn đường.

Nhưng giờ đây, khi đặt vào góc nhìn của một người ngoài cuộc đầy lý trí như Felix, sự tồn tại của Danica bỗng hiện lên với những mảng màu kỳ lạ và đầy bí ẩn.

Kirie luôn tin tưởng bố và anh trai cô sẽ không lừa dối mình, cô biết rằng họ đều là những người thông minh và nhạy bén.

Nên chuyện kì lạ như thế này, cô lại quay sang tự nghi ngờ chính mình.

- "Tôi... tôi chưa từng nghĩ theo hướng đó.."

Kirie lắp bắp đáp.

Felix nhìn cô, ánh mắt sắc lẹm của anh như thể hiện sự nhạy bén sâu sắc.

- "Và còn một điều nữa.

Theo kinh nghiệm tiếp xúc với những người chịu sang chấn tâm lý nặng nề như cô, họ thường có xu hướng khép kín.

Tôi nghĩ là cô không phải kiểu người sẽ đi kể lể quá khứ của mình cho một gã bàn giấy mới gặp vài lần như tôi.

Vậy mà ở đây, cô lại kể hết.

Cô không thấy lạ sao?"

Kirie ôm lấy đầu.

- "Đúng thế...

Tại sao tôi lại kể nhỉ?

Có cái gì đó... cứ thôi thúc tôi phải nói ra."

Kirie không nhận ra rằng, ngay phía sau lưng họ, trong màn đêm vĩnh cửu mà họ tưởng là không có gì, một lọn tóc dài màu đen khẽ lướt qua như một sợi tơ nhện.

Một đôi mắt rực đỏ ẩn hiện trong tích tắc rồi biến mất vào hư vô, lặng lẽ quan sát cuộc trò chuyện như một khán giả đang thưởng thức vở kịch do chính mình dàn dựng.

Có một mùi hương thoang thoảng của hoa bách hợp héo, thứ mùi của sự tang tóc, vương lại trong không khí, nhưng cả Kirie và Felix đều quá mệt mỏi để nhận ra sự hiện diện của kẻ thứ ba trong căn phòng không vách ngăn này.

- "Có lẽ," Felix hạ thấp giọng, "không phải chúng ta tình cờ bị kéo vào đây.

Có kẻ muốn cô phải đối diện với những gì cô đã cố quên đi."
 
Back
Top Bottom