Sau khi chào hỏi xong mọi người trong văn phòng, Tố An mới bước vào phòng riêng của cậu.
Trộm vía sự nghiệp của Tố An thăng tiến cũng khá thuận lợi, cậu cũng vẫn đang làm công việc theo đúng ngành nghề của cậu.
Hiện tại Tố An đã là trưởng phòng sự kiện của một công ty hạng trung.
Công việc cũng không quá nặng nhọc, trừ nhưng dịp đặc biệt phải tới khảo sát địa điểm hay tham gia sự kiện của các khách hàng VIP thì cậu đều có thể tan làm đúng giờ.
Tố An cũng bắt tay vào công việc mà bỏ quên giấc mơ sáng nay ra sau đầu.
Trái ngược với Tố An, Vĩnh Hy hiện tại đang tiếp quản gia nghiệp của gia đình.
Dù không còn nối nghề y nữa nhưng công ty của Vĩnh Hy cũng là công ty nghiên cứu y học về con người, cũng tạm coi là theo nghề một nửa.
Vì là CEO nên công việc của Vĩnh Hy khá bận rộn.
Ví dụ như hôm qua, ngay cả ngày chủ nhật nếu có việc xảy ra thì anh phải lên công ty giải quyết.
Hoặc là có những ngày chưa hết việc thì Vĩnh Hy sẽ phải tăng ca, Tố An sẽ mang cơm đến cho anh.
Những ký ức ngọt ngào đó làm anh nhớ lại hồi yêu nhau, Tố An cũng thường mang cơm tình yêu đến cho anh.
Vốn dĩ nó cũng chỉ là những hộp cơm bình thường nhưng bạn bè xung quanh đều trêu đùa không ngớt.
Cứ khi nào Tố An cầm hộp cơm tới ngoài cửa lớp vẫy vẫy anh là xung quanh lại ồn ào tiếng trêu đùa.
"Nhìn kìa, anh dâu mang cơm tình yêu tới cho mày kìa"
"Thật không ngờ nam thần trường y lại là gay, làm toi đau lòng quá.
Nhưng mà nhìn chúng mày yêu nhau thật sự quá hợp làm tao từ fan bạn gái của mày phải chuyển sang fan couple"
"Sau cưới nhớ mời các bạn"
Vĩnh Hy mỉm cười trả lời lời trêu đùa của mọi người, bước về phía Tố An.
"Lại cực cho em rồi" - Vĩnh Hy xoa đầu cậu.
"Không sao cả, em rảnh lắm luôn"
"Xin lỗi em, hôm nay là kỷ niệm 1 năm yêu nhau mà anh chẳng thể dành thời gian cho em được" - Vĩnh Hy cảm thấy có chút áy náy.
"Không sao đâu, em biết anh bận mà.
Anh bù cho em sau cũng được mà"
...
Ký ức được tua ngược làm cho Vĩnh Hy sững sờ trong đôi phút.
Anh cảm giác tình yêu thuần khiết của anh đã là rất lâu rồi.
Sau đó dù có làm việc thì Vĩnh Hy vẫn không thể nào ngừng suy nghĩ về phản ứng của Tố An.
Bằng trực giác quá lâu năm của anh, Vĩnh Hy chắc chắn Tố An đã "nhìn" thấy gì đó.
Nếu như là thời gian "đó" thì...
- ánh mắt của Vĩnh Hy lạnh dần.
...
Hôm nay Vĩnh Hy quyết định tan làm sớm, nhưng anh không về nhà luôn mà lái xe tới bệnh viện tâm thần.
Hình như cũng đã 3 tháng anh chưa quay trở lại nơi này.
Quản lý bệnh viện dẫn Vĩnh Hy tới căn phòng nằm sâu trong tầng 5 - tầng cao nhất của bệnh viện.
Vừa đi quản lý vừa báo cáo tình hình: "Dạo gần đây bệnh nhân không có biểu hiện nào vượt ngoài kiểm soát, cũng ăn uống thuốc đều đặn, chúng tôi đánh giá tinh thần cũng khá tốt.
Hiện tại đang là giờ hoạt động tự do, dựa vào những lần trước đó thì tôi vẫn khuyên cậu chỉ nên nhìn bệnh nhân qua cửa sắt để đảm bảo an toàn"
"Không, cứ mở cửa để tôi vào gặp ông ta"
Quản lý biết bản thân không khuyên được Vĩnh Hy, liền mở cửa rồi nhắc anh cẩn trọng.
Vĩnh Hy bước vào căn phòng bệnh cho bệnh nhân tâm thần nguy hiểm.
Thường thì những người bị giam trên tầng 5 của bệnh viện đều là những kẻ tội phạm tâm thần, và bố của Vĩnh Hy nằm trong số đó.
Dù đã qua rất lâu nhưng Vĩnh Hy vẫn không thể quên người mẹ của anh - vị giáo sư tài giỏi của ngành y học - bị trói chặt trên giường bệnh, và bị rút cạn máu.
Cơ thể bà chi chít vết kim đâm tới tím tái.
Khi Vĩnh Hy tìm được mẹ, bà đã bị rút máu tới khô cả người.
Mà hung thủ chính là cha của anh - CEO công ty hiện tại mà anh đang nắm giữ.
Lý do mà ông ta chấp nhận giết chết người vợ đã gắn bó nhiều năm chính là vì nhóm máu của bà.
Nó quá hiếm, và nó quá hữu dụng.
Nó đem lại cho ông ta cả núi tiền.
Vốn dĩ Vĩnh Hy không hề biết, trước đó mẹ của anh đã bị rút máu mỗi tuần.
Vậy mà ông ta vẫn không biết đủ, dù bà sinh con cho ông, cống hiến cho công ty của ông, cho ông rút máu mỗi tuần.
Đau đớn thay cho người đàn bà ngu ngốc hy sinh tất cả.
Lần thứ nhất, Vĩnh Hy đã lựa chọn giết chết người cha tệ bạc của anh.
Trong chính tầng hầm mà cha anh giam giữ và giết chết mẹ anh.
Trên chính trước giường mà bà bị chói chặt, giờ thay thế bằng cơ thể của cha anh.
Sau đó thì Vĩnh Hy cũng không nhớ quá nhiều, thứ đọng lại trong tâm chí của Vĩnh Hy chính là màu đỏ của máu.
Cha của Vĩnh Hy chính là "tế phẩm" đầu tiên mà Vĩnh Hy sử dụng các kiến thức về 8 năm học giải phẫu người.
Thân thể của người cha đáng kính bị phân ra từng mảnh, sau đó được ngâm trong dung dịch formol như một chiến lợi phẩm.
Cặp mắt trợn trừng không tin nổi của ông được móc ra trưng bày ở giữa.
Lần thứ hai, Vĩnh Hy đã lựa chọn báo cảnh sát.
Người cha độc ác của anh đã bị bắt giữ.
Anh đã dùng mối quan hệ của mình để chứng minh ông bị bệnh tâm thần.
Dù sao thì Vĩnh Hy muốn ông ta sẽ phải "sống" để tận hưởng lỗi lầm của mình.
Một lần nữa nhìn thấy ông ta, bóng dáng người cha trong tâm chí đã biến mất.
Thay vào là một ông già mặc bộ quần áo trói tay của bệnh nhân tâm thần.
Vậy thật xứng với ông ta.
"Cha à, người còn nhớ con không?"
Người đàn ông vốn đang nhìn vô định ngơ ngác liền tỉnh táo lại, ánh mắt ông ta nhìn thấy Vĩnh Hy liền gào thét dãy dụa.
Nhưng ông ta không thể nói được câu chửi rủa nào, vì lưỡi của ông ta đã bị cắt mất sau một lần cố tình tự tử.
Chính Vĩnh Hy đã ký giấy đồng ý cắt lưỡi của ông.
Nhìn thấy dáng vẻ điên cuồng đó của cha, Vĩnh Hy liền thực vui vẻ.
Anh gọi bác sĩ vào tiêm một liều thuốc an thần cho ông ta còn bản thân thì rời đi.
Cũng đến giờ Tố An sắp tan làm rồi, hôm nay Vĩnh Hy bỗng dưng muốn hẹn hò với cậu.
—————
Theo dõi truyện của tác giả tại wattpad @Ynan11