Khác [Boylove] Déjà vu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406511005-256-k270654.jpg

[Boylove] Déjà Vu
Tác giả: Ynan11
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Ý nghĩa tên nhân vật:

- Top - Phó Vĩnh Hy:

"Vĩnh Hy" nghe như một tia hy vọng vĩnh cửu, ấm áp.

Tuy nhiên, họ Phó thường tạo cảm giác bí ẩn.

Đây là cái tên hoàn hảo cho một kẻ điên cuồng ẩn sau nụ cười thánh thiện.

- Bot - Diệp Tố An:

"Tố An" là sự an bình mộc mạc.

Nhân vật này giống như một nhành lá (họ Diệp) nhỏ bé, trông thì dễ gãy nhưng thực tế lại có sức sống vô cùng mãnh liệt qua bão tố.

Thể loại:

Tâm lý, Giam cầm, Chiếm hữu, Khống chế, Amputee, Guro, Pisskint, Diaper

(Maybe sẽ có trong phiên ngoại: H+, BDSM, Scat)



tâmlý​
 
Related threads
  • NGHIỆP VỤ LHHD
  • Vương Phi Của Vương Gia
  • Vương Phi 13 Tuổi
  • Giã từ vũ khí - Ernest Hemingway
  • [BH tự viết] Chuyện Đế Vương
  • [boylove] Đi Trước Nửa Bước
  • [Boylove] Déjà Vu
    Lời muốn nói


    Ý nghĩa tên nhân vật:

    - Top - Phó Vĩnh Hy:

    "Vĩnh Hy" nghe như một tia hy vọng vĩnh cửu, ấm áp.

    Tuy nhiên, họ Phó thường tạo cảm giác bí ẩn.

    Đây là cái tên hoàn hảo cho một kẻ điên cuồng ẩn sau nụ cười thánh thiện.

    - Bot - Diệp Tố An:

    "Tố An" là sự an bình mộc mạc.

    Nhân vật này giống như một nhành lá (họ Diệp) nhỏ bé, trông thì dễ gãy nhưng thực tế lại có sức sống vô cùng mãnh liệt qua bão tố.

    Thể loại:

    Tâm lý, Giam cầm, Chiếm hữu, Khống chế, Amputee, Guro, Pisskint, Diaper

    (Maybe sẽ có trong phiên ngoại: H+, BDSM, Scat)

    Tiến độ hiện tại:

    - Đã hoàn thành 8 chương, dự kiến khoảng 1-2 chương nữa là end.

    - Dù có điên khùng như nào thì tác giả vẫn bẻ về HE.

    - Phiên ngoại có viết hay không phụ thuộc vào truyện có viral hay không.

    Warning:

    - Truyện siêu điên, maybe đây là truyện nặng tâm lý nhất mà tác giả từng viết.

    Độc giả nào tâm lý nên cẩn thận suy nghĩ xem có nên nhảy hay không.

    Tác giả không chịu trách nhiệm với bất kỳ tổn thương tâm lý nào.

    - Nội dung của truyện không biểu đạt cho tam quan của tác giả.

    Chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

    —————

    Theo dõi truyện của tác giả tại wattpad @Ynan11
     
    [Boylove] Déjà Vu
    Chương 1: Mơ


    Diệp Tố An bừng tỉnh khỏi cơn mơ.

    Dường như giấc mơ kia làm cậu kinh hãi đến nỗi phải mất vài phút mới định thần được.

    Cũng may là nó chỉ là cơn mơ.

    Tố An nhìn sang bên cạnh, nơi Phó Vĩnh Hy nằm đã tan hơi ấm, có lẽ anh đã rời đi được lâu lắm rồi.

    Cậu mở điện thoại ra, hôm nay là chủ nhật, chắc bên phía công ty của Vĩnh Hy có việc gì rồi nên anh mới phải rời nhà sớm đến vậy.

    Thường thì những ngày chủ nhật như này Tố An sẽ được nằm trong vòng tay Vĩnh Hy mà ngủ thẳng cẳng đến trưa.

    Có lẽ vì đã quá quen vậy nên khi Vĩnh Hy dời giường quá sớm như hôm nay mới khiến cậu mơ một giấc mơ đáng sợ như vậy chăng?

    Nhưng mà dù sao thì cũng chỉ là mơ thôi, Tố An cũng chỉ suy nghĩ đôi chút rồi ra khỏi giường đi tới phòng tắm để vệ sinh cá nhân.

    Thường thì cậu không có thói quen tắm sáng, nhưng hôm qua cậu và Vĩnh Hy cùng nhau lăn lộn quá kịch liệt, dù khi kết thúc anh đã giúp cậu tắm rửa qua rồi nhưng Tố An vẫn muốn được tắm rửa kỹ hơn.

    Tố An bước từng bước thật chậm dãi.

    Cũng khó mà đi nhanh nổi vì cả người cậu hiện tại đang đau ê ẩm.

    Dù sướng thật nhưng mà hậu quả sau đó cậu đều bị đau mỏi cả ngày.

    Có lẽ do biết hôm nay là ngày nghỉ nên tối qua Vĩnh Hy mới làm kịch liệt đến vậy.

    Tố An hiếm khi thấy được sự điên cuồng ở con người Vĩnh Hy.

    Anh sẽ thường dịu dàng hiền hòa hơn.

    Sau khi xả nước đầy bồn tắm, Tố An thả lỏng cơ thể đầy dấu vết ái muội chìm vào trong làn nước ấm.

    Giây phút tĩnh lặng này làm cậu nhớ lại giấc mơ vừa rồi.

    Đúng là rất đáng sợ.

    Trong giấc mơ đó có cậu và Vĩnh Hy, nhưng tất cả đều khác hiện tại, dường như nó phản ánh một chiều không gian đáng sợ khác vậy.

    Trong đó, Vĩnh Hy rất lạ.

    "Hắn" rất điên cuồng, không hề giống Phó Vĩnh Hy dịu dàng mà cậu từng biết.

    "Diệp Tố An" trong giấc mơ đó cũng rất khác.

    "Cậu" rất sợ "hắn".

    Điều điên rồ nhất ở trong giấc mơ chính là cơ thể "cậu" đã hoàn toàn bị hủy hoại.

    "Diệp Tố An" nằm trên giường không thể di chuyển.

    Cơ thể "cậu" chi chít dấu vết tình dục.

    Sự kinh khủng nhất là tay chân "Diệp Tố An" đã bị chặt cụt mất.

    "Cậu" giống như một nhân côn không thể hoạt động.

    Đôi mắt cũng không thể nhìn thấy gì cả, dường như đã bị làm mù.

    Cổ họng "cậu" cũng không thể cất lên lời vì dường như bị thứ gì đó chặn lại sâu tới hết cả thực quản.

    Lý do cậu nhận ra "Phó Vĩnh Hy" chính là giọng nói của "hắn" rất giống anh.

    "Hắn" đã nói gì đó với cậu, cậu không thể nhớ chính xác được nhưng mà cậu có thể cảm nhận được sự đáng sợ của "hắn" đem lại.

    Tố An thực sự không hiểu tại sao cậu lại mơ một giấc mơ kinh khủng như vậy.

    Thực lòng cậu muốn quên nó đi và tự nhủ lòng mình rằng đó chỉ là giấc mơ thôi.

    Nhưng mà những cảm xúc đó, sự tiếp xúc và động chạm trong giấc mơ khiến cậu cảm thấy nó rất "thật".

    Cảm xúc lo âu này dường như phá hủy cả một ngày nghỉ của Tố An.

    Cậu không thể ngừng nghĩ đến nó được.

    Tố An đã cố che giấu nó khi nhắn tin với Vĩnh Hy qua điện thoại.

    Nhưng tới khi anh về thì cậu không thể.

    Giấc mơ đó thực sự ảnh hưởng tới cậu rất nhiều.

    Cậu không hề chạy tới ôm Vĩnh Hy như mọi khi mà chỉ mỉm cười gượng chào anh về nhà.

    Đương nhiên sự gượng gạo này của cậu làm anh biết ngay là có chuyện xảy ra rồi.

    Vĩnh Hy cũng không hỏi cậu luôn, anh chỉ chủ động tiến tới ôm cậu vào lòng.

    "Xin lỗi vì hôm nay không dành thời gian cho em được.

    Công ty anh có chút việc.

    Để chồng bù cho em sau nhé"

    Giọng nói trầm ổn đầy sự dịu dàng cùng tình yêu của Vĩnh Hy cũng giúp Tố An bình tĩnh lại đôi chút.

    Đây mới chính là Vĩnh Hy của cậu.

    Cả hai lại ôm hôn lấy nhau.

    Sau nụ hôn kiểu Pháp dài tới 1 phút, vẫn là Tố An không chịu nổi nữa mà đẩy Vĩnh Hy ra mà thở dốc.

    "Anh đừng có mà manh động, ngày hôm qua đã vượt KPI rồi, em không chịu nổi nữa đâu" - Tố An oán trách bằng chút giọng giận hờn với Vĩnh Hy.

    "Anh mau đi tắm rửa đi, em đã chuẩn bị đồ ăn sắp xong rồi.

    Lẹ lẹ còn ra ăn với em"

    Không khí gượng gạo trước đó biến mất nhanh chóng, Vĩnh Hy sau khi ôm hôn vợ nhỏ thêm vài lần nữa mới chịu vỗ mông Tố An rồi rời đi bước tới phòng tắm.

    Tố An mỉm cười hạnh phúc nhìn người chồng yêu của mình.

    Hoàn toàn đẩy giấc mơ đáng sợ kia ra khỏi đầu.

    Cậu vui vẻ bước vào bếp chuẩn bị nốt bữa tối.

    Phía Vĩnh Hy, sau khi quay mặt lại với Tố An, nụ cười trên môi anh liền tắt.

    Dáng vẻ ôn nhu liền biến mất thay thế bằng sự lạnh lùng sắc bén có chút điên cuồng.

    Anh muốn biết lý do gì làm bé cưng có vẻ mặt như vừa nãy.

    Dù Tố An có cố tình mỉm cười nhưng cậu cũng không thể giấu được sự sợ hãi còn sót lại trong đáy mắt.

    Mà vẻ mặt đó, Vĩnh Hy đã từng nhìn thấy từ rất lâu rồi.

    Phó Vĩnh Hy mong rằng tất cả đều là do hắn nghĩ nhiều.

    —————

    Theo dõi truyện của tác giả tại wattpad @Ynan11
     
    [Boylove] Déjà Vu
    Chương 2: Lần đầu gặp mặt


    Phó Vĩnh Hy bước vào phòng tắm, nước nóng trong bồn tắm đã được chuẩn bị sẵn, làm cho phòng tắm thêm sự mờ ảo bởi hơi nước.

    Anh cởi từng món đồ trên người ra bỏ vào sọt để quần áo bẩn rồi bước chân vào bồn tắm.

    Nhiệt độ nước rất vừa, Tố An vẫn luôn tinh tế như vậy.

    Khiến cho Vĩnh Hy không thể nào ngừng yêu cậu được.

    Sự thoải mái khi cơ thể được thả lỏng sau một ngày dài làm Vĩnh Hy nhớ lại lần đầu tiên anh gặp Tố An.

    Diệp Tố An lúc ấy là một cậu sinh viên năng động theo kiểu nhẹ nhàng.

    Cậu sẽ chăm chỉ tham gia các hoạt động của trường và câu lạc bộ nhưng lại không đi đùa nghịch như những bạn sinh viên cùng tuổi mà chỉ đứng đằng sau chăm sóc mọi người.

    Phó Vĩnh Hy năm đó đã là sinh viên năm tư chuyên ngành giải phẫu người.

    Anh nhìn thấy cậu trong một hoạt động chung của cụm trường đại học.

    Nụ cười của Tố An dưới ánh nắng mặt trời khi đi phát nước cho mọi người khiến Vĩnh Hy nhớ mãi không quên.

    Bởi có lẽ nụ cười ấy thật "sạch sẽ".

    Cậu như một thiên sứ không hề nhiễm chút bụi trần nào cả.

    Nụ cười đó làm cho Vĩnh Hy phải dừng bước ngắm nhìn, bỏ quên đi những người bạn đang đi cùng anh.

    Cho tới khi vị thiên sứ đó bước tới, mỉm cười đưa anh chai nước: "Trời nóng lắm, anh cầm theo chai nước này nhé!"

    Giây phút ấy, Phó Vĩnh Hy thực sự muốn giữ con người này, nhốt lại.

    Có lẽ do Vĩnh Hy cứ nhìn chằm chằm vào Tố An quá lâu, nên cậu có chút ngại ngùng và khó hiểu.

    "Anh ơi?"

    Vĩnh Hy sực tỉnh khỏi suy nghĩ.

    Anh mỉm cười đáp lại.

    "Cảm ơn em nhiều"

    Vĩnh Hy đưa tay nhận chai nước, bàn tay anh cố ý chạm vào tay Tố An.

    Thật là mềm mại - Vĩnh Hy nghĩ.

    Chưa kịp hỏi tên, Tố An đã rời đi trước.

    Dù có chút tiếc nuối nhưng Vĩnh Hy chắc chắn kiểu gì anh cũng sẽ gặp lại cậu.

    Không phải vội.

    Một người bạn trong nhóm của Vĩnh Hy phát hiện ra anh vẫn đứng một chỗ liền chạy tới kéo anh theo, giọng nói có chút trêu đùa: " Gặp phải em gái nào mà như mất hồn thế?

    Đi nhanh không bọn tao để mày ở lại bây giờ"

    Vĩnh Hy không đáp lại, chỉ cười mà suy nghĩ trong lòng: Đúng là anh bị mất hồn thật, nhưng mà không phải con gái.

    Sau hoạt động hôm đó, Vĩnh Hy đã mất cả đêm để suy nghĩ về nụ cười của Tố An.

    Thực tế xác xuất để một sinh viên y như Vĩnh Hy gặp được Tố An - sinh viên ngành tổ chức sự kiện - quá là khó.

    Đúng là cả hai phải rất có duyên với nhau - Vĩnh Hy nở nụ cười.

    Với mạng lưới mối quan hệ của Vĩnh Hy, anh không gặp chút khó khăn gì mà biết được câu lạc bộ phụ trách phát nước hôm đó tên là gì, và danh sách những người tham gia gồm những ai.

    Không khó để Vĩnh Hy nhìn thấy gương mặt của Tố An trong danh sách cả trăm sinh viên đi phát nước hôm đó.

    Anh biết không phải là anh giỏi, là do Tố An quá nổi bật.

    "Diệp Tố An" - đúng là một cái tên đẹp - Vĩnh Hy nghĩ - anh cần phải làm gì đó để tiếp cận cậu.

    Rất nhanh, cơ hội của Vĩnh Hy đã tới.

    Đó là buổi gặp mặt của các câu lạc bộ.

    Thực tế cụm trường đại học quốc gia có cả trăm câu lạc bộ khác nhau, tất cả gặp mặt nhau phải tổ chức trong một sảnh tiệc 2 tầng.

    Vốn dĩ cũng chỉ có các thành viên chủ chốt trong ban chủ nhiệm lên chào hỏi mọi người, còn các thành viên chỉ có thể ngồi phía dưới xem.

    Tới lượt câu lạc bộ y học của trường đại học y, Phó Vĩnh Hy là chủ nhiệm hiện tại dẫn đầu bước lên bục phát biểu đôi lời.

    Từng lời nói của anh trầm bổng và ôn hòa, kết hợp với vẻ ngoài điển trai 1m9 liền hút hồn cả mấy trăm người trong sảnh tiệc.

    Dù vậy Vĩnh Hy vẫn tự tin bài giới thiệu về câu lạc bộ, cùng lúc đó là đưa mắt vòng quanh hội trường kiếm tìm hình bóng của Tố An.

    Đúng là ánh sáng của Tố An dù ở trong sảnh tiệc đông người cũng không thể bị lu mờ.

    Vĩnh Hy rất nhanh có thể nhìn thấy cậu.

    Trùng hợp thay Tố An cũng đang nhìn Vĩnh Hy, cả hai liền trao nhau nụ cười.

    Đâu ai biết rằng nụ cười này của Vĩnh Hy khiến cả hội trường xôn xao thêm lần nữa.

    Sau khi chụp 1 tấm ảnh xong, ban chủ nhiệm của câu lạc bộ y học liền bước xuống dưới hội trường để sân khấu cho một câu lạc bộ khác.

    Vĩnh Hy trên quãng đường đi đều nở nụ cười chào hỏi cùng những vị chủ nhiệm các câu lạc bộ khác, bước dần về phía câu lạc bộ sự kiện.

    Thật là trùng hợp vì câu lạc bộ sự kiện và câu lạc bộ y học đều ngồi sát nhau.

    Vĩnh Hy cũng không nóng vội, anh đi về bàn của mình trò chuyện cùng các thành viên.

    Dường như không để ý ánh mắt có chút hụt hẫng của Tố An.

    Anh biết là không thể nóng vội được.

    Khi bữa tiệc đi được quá nửa, mọi người liền đứng dậy đi chúc rượu nhau.

    Phó Vĩnh Hy là chủ nhiệm đương nhiên cũng phải đứng dậy chúc rượu.

    Nếu mà đi hết cả hội trường thì thực khó vì nó đến cả mấy trăm người, các ban chủ nhiệm các câu lạc bộ cũng chỉ chủ trương đi chúc ở các bàn của các ban chủ nhiệm mà thôi.

    Sau khi chúc rượu xong cả một vòng hội trường, các thành viên trong ban chủ nhiệm của Vĩnh Hy cũng ngà ngà say.

    Vĩnh Hy vừa ngồi xuống bàn thì các thành viên của bàn bên cạnh là câu lạc bộ sự kiện liền tiến tới chúc rượu bàn của anh, đương nhiên trong đó bao gồm cả Tố An khiến cho anh có chút kinh hỷ.

    Vốn dĩ Vĩnh Hy định tìm một lý do nào đó để nói chuyện với Tố An, nhưng có lẽ không cần rồi.

    Sau khi cả 2 bên uống xong chén rượu, bên phái Tố An chuẩn bị quay về bàn thì Vĩnh Hy liền chủ động mời riêng Tố An một chén.

    "Tố An đúng không?

    Anh muốn mời riêng em một chén"

    Bỗng dưng được gọi tên khiến Tố An có chút giật mình.

    Cậu không ngờ là Vĩnh Hy lại mời riêng cậu.

    "Cảm ơn chai nước đó của em" - Vĩnh Hy mỉm cười đưa chén rượu ra.

    Ra là vậy, anh ấy vẫn nhớ - Tố An nghĩ.

    Cậu cũng rất nhanh đáp lại.

    Cả hai cũng không giao lưu gì nhiều ngoài một chén rượu đó.

    Nhưng họ đều hiểu có gì đó đã dần thay đổi.

    —————

    Theo dõi truyện của tác giả tại wattpad @Ynan11
     
    [Boylove] Déjà Vu
    Chương 3: Từng bước tiếp cận


    Tới khi bữa tiệc kết thúc, cả Phó Vĩnh Hy và Diệp Tố An vẫn chưa hề trao đổi phương thức liên lạc với nhau.

    Vậy mà tới khi Tố An về nhà, cậu đã thấy lời mời kết bạn facebook và yêu cầu theo dõi instagram từ phía Vĩnh Hy.

    Tố An chưa nhấn đồng ý vội mà nhấn vào xem facebook của Vĩnh Hy trước.

    Mặc dù Vĩnh Hy là dân học y, cũng đã là sinh viên năm tư rồi, chưa kể là học chuyên ngành giải phẫu người.

    Nhưng mà facebook của anh hoạt động cũng sôi nổi không kém Tố An là bao.

    Thực sự rất khác ngành học hiện tại của anh.

    Tố An cứ vậy chẳng để ý thời gian, cứ vậy mà kéo tới tận bài đăng đầu tiên của Vĩnh Hy.

    Đó là bài đăng từ 6 năm trước.

    Thực tế đây là bài chia sẻ về tình yêu.

    "Tình yêu quá đẹp để bị che giấu".

    Vốn dĩ việc share các bài đăng ở thời gian đó khá là thịnh hành, nhưng tới hiện tại mọi người đều lựa chọn xóa hoặc ẩn nó đi.

    Nhưng Vĩnh Hy vẫn giữ nó lại.

    Có lẽ đó là lần đầu anh biết yêu chăng?

    Ai là người khiến anh phải share bài viết đó và giữ nó tới tận bây giờ nhỉ?

    Mặc dù có chút thắc mắc nhưng Tố An cũng bỏ qua sau đầu một cách nhanh chóng.

    Cậu chấp nhận lời mời kết bạn trên facebook của Vĩnh Hy.

    Chuyển sang app Instagram, Tố An cũng ấn vào trang cá nhân của Vĩnh Hy xem trước.

    Nhưng mà nó giống IG của cậu, cũng để chế độ riêng tư.

    Tố An cũng không có ý định chấp nhận yêu cầu của Vĩnh Hy.

    Dù sao thì cả hai cũng chỉ gặp nhau hai lần cùng đôi câu trò chuyện, chưa vội được.

    Phía bên Phó Vĩnh Hy, nhận được lời đồng ý trên FB nhưng lại không được duyệt yêu cầu trên IG khiến anh bật cười.

    Quả là một con người cẩn trọng, làm cho anh cảm thấy bản thân lại thích Tố An hơn một chút.

    Dù sao thì sinh viên trường y và sinh viên trường báo cũng khó mà có cơ hội gặp nhau nhiều, vậy nên Vĩnh Hy biết anh sẽ cần phải cố gắng hơn nhiều rồi.

    Chẳng hạn như: cuộc gặp mặt tình cờ?

    ...

    Ngày hôm ấy nhìn thấy Vĩnh Hy ở nhà ăn khiến Tố An có chút bất ngờ.

    Bất ngờ hơn nữa là anh lại đi một mình thay vì đi cùng hội bạn bè.

    Trùng hợp là hôm đó Tố An cũng đi ăn một mình.

    "Trùng hợp thật, anh có thể ngồi cùng em không?"

    - giọng nói khiến Tố An nhớ đến mấy ngày hôm nay cất lên khiến cậu có chút đứng hình suy nghĩ.

    Cho tới khi Vĩnh Hy hỏi lại lần nữa cùng nụ cười lộ ra má lúm thì Tố An mới hoàn hồn lại.

    "Dạ đương nhiên là được rồi"

    Không khí có chút ngượng ngùng, vẫn là Vĩnh Hy mở lời trước hỏi han và chia sẻ về cuộc sống sinh viên mới giúp Tố An giảm bớt sự căng thẳng.

    Cậu nhận ra cả hai nói chuyện cũng khá hợp nhau.

    Ban đầu đều là Vĩnh Hy chia sẻ và hỏi, Tố An sẽ chỉ đáp lại.

    Sau đó cậu liền mạnh dạn hơn mà hỏi anh, Vĩnh Hy đều trả lời và giải thích nhiều thứ giúp cậu.

    Tố An thực sự không nghĩ rằng một sinh viên y đáng lẽ nên khô khan lại biết nhiều điều và cũng hợp sở thích với cậu như thế.

    Cả hai vừa nói vừa ăn cũng ngồi hết cả giờ ăn trưa.

    Cũng đã tới lúc phải chào tạm biệt nhau.

    "Anh thấy chúng ta nói chuyện cũng rất hợp nhau, liệu mai anh có thể tới ăn cùng em được không?"

    Đương nhiên là Tố An sẽ không thể không đồng ý rồi.

    Vậy nên cả hai cứ thế mà ăn trưa cùng nhau suốt 2 tuần sau đó.

    Lịch học của Vĩnh Hy bận hơn Tố An rất nhiều.

    Nên có đôi khi Tố An sẽ chủ động tới nhà ăn gần chỗ học của Vĩnh Hy hơn.

    Buổi trưa hôm đó cả hai trò chuyện rất vui vẻ, có vài người bạn của Vĩnh Hy còn đi qua trêu đùa cả hai.

    Tới khi Tố An chuẩn bị chào tạm biệt, Vĩnh Hy mới ngỏ lời hẹn cậu một ngày cuối tuần.

    Tố An thấy cũng khá hợp lý, khoảng thời gian gặp mặt đã giúp cậu chắc chắn nam thần của đại học y chắc chắn là gay và cũng thích cậu.

    Bản thân Tố An cũng muốn tiến xa hơn nên đương nhiên cậu đồng ý liền.

    ...

    Ngày cuối tuần hôm đó, Tố An vốn nghĩ cả hai chỉ đi cafe đơn giản thôi, ai ngờ Vĩnh Hy lại ngỏ lời tới đón cậu.

    Thực ra Tố An đã biết được Vĩnh Hy chính là một thiếu gia trong một gia đình rất giàu có.

    Bản thân Tố An cũng đã chuẩn bị tinh thần rồi nhưng mà khi nhìn thấy con xe Lamborghini Huracan đi tới trước cửa ký túc xá khiến cậu có chút không nói thành lời.

    Hình như cũng hơi quá phô trương rồi ha?

    Vĩnh Hy bước xuống xe dẫn cậu tới bên ghế phụ rồi mở cửa cho cậu vào.

    Vốn dĩ cũng chỉ là hành động bình thường thôi nhưng mà cũng khiến Tố An đỏ mặt.

    Dù sao thì cả hai cũng là con trai, như này chẳng khác nào công khai với mọi người rằng cả hai đang yêu nhau.

    Nhưng mà đã tỏ tình gì đâu chứ!

    Tố An cứ suy nghĩ hỗn độn như vậy đến khi Vĩnh Hy tiến đến sát bên cậu, khuôn mặt hai người dường như chỉ cần một chút nữa thôi là sẽ chạm môi rồi.

    Cậu cứ như vậy bất giấc nhìn thật kỹ người đàn ông trước mặt, từng ngũ quan này thực sự là khiến con người ta xao xuyến mà.

    Tim cậu cứ vậy đập loạn, khuôn mặt thì đỏ bừng lên.

    "Anh... anh làm gì vậy" - thật là ngại quá điiiii.

    Vĩnh Hy mỉm cười vòng tay qua người cậu: "Em quên thắt dây an toàn rồi"

    Rất nhanh anh liền quay về chỗ ngồi.

    "Sao mặt lại đỏ vậy.

    Nghĩ gì xấu hả?"

    - Vĩnh Hy nói vậy lại càng làm Tố An ngại hơn nữa.

    "Anh đừng có mà trêu em nữa" - hiện giờ Tố An thực sự không biết giấu mặt đi đâu nữa.

    "Oke oke, vậy ngồi ngoan để anh lái xe"

    —————

    Theo dõi truyện của tác giả tại wattpad @Ynan11
     
    [Boylove] Déjà Vu
    Chương 4: Tình thú


    Vốn dĩ muốn tắm nhanh để ra dùng bữa cùng Tố An, nhưng Vĩnh Hy lại bất giác suy nghĩ đến lúc nước đã nguội lạnh mới bừng tỉnh.

    Anh đứng dậy khoác áo tắm vào liền mở cửa ra ngoài.

    Ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Tố An, cậu có chút lo lắng nhìn anh.

    "Em thấy anh tắm lâu quá, đang định vào gọi anh này.

    Hôm nay vất vả cho anh rồi"

    Vĩnh Hy tiến tới ôm Tố An vào lòng.

    "Không sao, để bé yêu lo lắng cho anh rồi"

    Cả hai ôm nhau một hồi liền nắm tay nhau ra bàn ăn.

    Các món ăn cũng không quá đa dạng, nhưng đều là các món mà Vĩnh Hy thích ăn.

    Anh biết Tố An vốn dĩ rất tinh tế mà.

    Dù vậy Vĩnh Hy cũng không quên quan sát và thăm dò thái độ của Tố An.

    Không thể trách anh đa nghi được, dù sao thì đã sống tới bây giờ rồi, điều gì cũng phải cẩn thận.

    Cũng may là biểu hiện của Tố An đã bình thường trở lại.

    Vui vẻ nói chuyện và gắp thức ăn cho Vĩnh Hy.

    Dường như vẻ mặt sợ sệt trước đó chỉ là khoảng khắc không có thật.

    Vì Tố An đã nấu cơm, nên người rửa bát đương nhiên là Vĩnh Hy.

    Cậu giúp anh mang bát vào trong phòng bếp.

    Cảnh tượng lúc này thực sự rất yên bình.

    Chồng rửa bát, "vợ" ở bên cạnh trò chuyện phụ giúp úp bát.

    Sau đó cả hai liền ôm nhau ra sofa coi tivi.

    Tố An vốn cũng không quá thấp.

    Cậu cao 1m75, nhưng khi bên cạnh Vĩnh Hy 1m9 liền trở nên nhỏ bé.

    Vĩnh Hy thích ôm bé cưng của anh vào trong lòng.

    Cả hai sẽ cùng xem chương trình trên TV và bình luận trêu đùa nhau vài câu.

    Khi chương trình kết thúc thì cũng tới gì đi ngủ.

    Dù sao thì cả hai đều là người trưởng thành, đều phải đi làm.

    Vĩnh Hy bế Tố An vào phòng ngủ.

    Đôi tay có chút nghịch ngợm mà bóp nắn mông cậu.

    "Lỗ dâm còn đau không?"

    Không nhắc đến thì thôi, nhắc đến liền thấy nhức.

    Tố An liền lên án hành động "hung hãn" tối qua của Vĩnh Hy.

    Anh chỉ cười cười thả cậu xuống giường.

    "Cởi quần ra, banh lỗ dâm ra để anh bôi thuốc cho nào"

    Thực tế những ngày đầu yêu nhau Tố An rất ngại cái miệng quá đỗi tục tĩu của Vĩnh Hy, khắc hẳn vẻ ngoài đứng đắn của anh.

    Đương nhiên hiện tại cậu đã quen rồi, dù vậy cậu cũng không thể ngăn được việc mặt đỏ bừng lên ngại ngùng.

    Tố An cởi chiếc quần ngủ lụa xanh nhạt xuống, để lộ ra đôi chân dài nhưng điểm đáng chú ý là nó tràn ngập vết cắn.

    Đôi khi cậu nghĩ có lẽ kiếp trước của Vĩnh Hy chính là con chó, chứ người thường không ai thích cắn nhiều như anh cả.

    Tố An quỳ úp sấp, chổng mông lên.

    Hai tay cậu đưa ra sau banh mở cánh mông, làm lộ ra lỗ đít sưng đỏ một vòng lớn.

    Dù không phải là lần đầu bị đụ, cũng đã được Vĩnh Hy bôi thuốc cho rồi, nhưng lỗ đít vẫn khó mà phục hồi nhanh được.

    Lý do lớn nhất tất nhiên là do kích cỡ của Vĩnh Hy quá lớn.

    Theo như Tố An đánh giá thì nó không giống người thường.

    Ai lại có dương vật vừa to vừa dài tới 20 cm như vậy chứ?

    Nhưng mà phải nói thật sau khi quen rồi thì cũng rất sướng.

    Lỗ đít bị banh mở của Tố An cứ thế bị phơi bày mấp máy trong không khí.

    Vĩnh Hy rốt cuộc cũng quay lại cùng tuýp thuốc giảm sưng và một cây dương vật giả bằng ngọc.

    Nhìn thấy nó là Tố An biết đêm nay mình sẽ khó mà ngủ ngon rồi.

    Nhìn thấy vẻ mặt ảm đạm của Tố An, Vĩnh Hy liền cười: "Dù em có không muốn thì vẫn phải dùng thôi, sưng to vậy mà"

    Không nói thì thôi, nghe Vĩnh Hy nói vậy cậu liền nổi cáu: "Là lỗi tại ai hả?"

    "Được rồi, là lỗi tại anh, xin lỗi bé cưng" - Vĩnh Hy cúi xuống hôn lên mông Tố An - "Giờ thì banh to ra để chồng bôi thuốc nào.

    Chất thuốc mát lạnh được Vĩnh Hy bôi xung quanh miệng lỗ đít Tố An, đôi lúc lại chọc nửa ngón tay vào bên trong lỗ đít của cậu, xoa xoa tới khi lỗ đít cũng phải hạ nhiệt, nhưng khuôn mặt cậu lại nóng bừng.

    Dù tuần nào cũng vậy nhưng mà vẫn ngại màaaaaaa.

    Sau khi đảm bảo bôi đủ vòng ngoài và nới lỗ đít của Tố An, Vĩnh Hy liền bóp sạch tuýp thuốc lên dương vật giả bằng bạch ngọc.

    Anh liền nhét nó vào bên trong lỗ đít cậu.

    Vì lỗ đít của Tố An đã bị địt mở từ hôm qua, cộng với việc Vĩnh Hy đã nới giúp cậu một lúc.

    Vậy nên cây dương vật giả nhỏ nhỏ đường kính 2 cm liền được đưa vào trong một cách dễ dàng.

    Chỉ là nó dài bằng dương vật của Vĩnh Hy nên khi được đưa vào liền quét qua hết điểm dâm bên trong lỗ đít của Tố An.

    Đó chính là Tố An rất không thích phải dùng dương vật giả này.

    Bởi cậu sẽ dễ bị động tình dù chỉ cử động một chút.

    Dù vậy thì cả hai cũng chưa đi ngủ.

    Vĩnh Hy mở tủ đầu giường cầm ra một chiếc bỉm cho người lớn.

    Nhìn thấy nó là khuôn mặt vừa trở lại bình thường của Tố An lại đỏ lên.

    Rõ ràng đã lớn chừng này rồi mà vẫn phải đóng bỉm.

    Nhưng mà nếu không dùng bỉm thì lỗ đít cậu sẽ chảy nước dâm ra giường cả đêm.

    Dù sao thì lỗ đít bị địt mở rộng như cậu kẹp giữ được dương vật giả là đã rất cố gắng rồi, không thể kẹp chặt để giữ nước dâm được.

    Vậy nên Vĩnh Hy liền nghĩ tới việc đóng bỉm cho cậu.

    Đúng là từ khi dùng bỉm thì tới sáng hôm sau cậu không cần phải thay chăn ga mà có thể chuẩn bị đi làm luôn, cũng rất tiện.

    Chỉ là rất ngại thôi.

    Vĩnh Hy lật người Tố An lại.

    Dù một tay cầm hai chân của Tố An nhắc lên cao, tay còn lại thì anh đặt bỉm ở dưới mông cậu.

    Sau đó thuần thục dán hai bên bỉm vào.

    Chiếc bỉm trắng liền hoàn hảo che mất hạ thân của Tố An.

    "Ngoan lắm" - Vĩnh Hy hôn lên trán Tố An.

    Sau đó bế bé cưng vẫn đang ngượng ngùng vào nhà tắm để vệ sinh cá nhân.

    —————

    Theo dõi truyện của tác giả tại wattpad @Ynan11
     
    [Boylove] Déjà Vu
    Chương 5: Sợ hãi


    Tố An lại mơ.

    Chỉ khác là lần này cậu nhìn được, nhưng cơ thể "cậu" vẫn không thể cử động.

    Nhìn thấy cơ thể bị cắt cụt lủn khiến Tố An có chút hoảng hốt.

    Tại sao lại như vậy?

    Chưa để cậu suy nghĩ thấu đáo hơn, "Phó Vĩnh Hy" đã tới.

    "Hắn" mỉm cười bước đến gần cậu.

    "Đã lâu lắm rồi em mới nhìn tôi bằng ánh mắt bình thường thay vì sự thù hận và sợ hãi đấy" - "hắn" bóp cằm ép cậu phải ngẩng đầu - "Làm tôi nhớ lại những ngày vui vẻ của chúng ta ghê"

    "Nhưng mà biết sao giờ, khó mà có thể quay lại"

    Tố An muốn mở miệng để hỏi những thắc mắc của bản thân nhưng cậu không sao nói nổi, hình như lưỡi của "cậu" bị mất rồi?

    Cậu đưa ánh mắt nghi hoặc nhìn "hắn".

    "Vĩnh Hy" liền mỉm cười giải đáp cho cậu: "Em muốn nói gì với tôi hả?

    Thật tiếc quá!

    Em quên mất lưỡi của em đã bị tôi cắt mất 5 hôm trước vì em quá hỗn xược sao?"

    "Dù tay chân em bị cắt mất rồi, lưỡi cũng bị cắt mất.

    Em sẽ chẳng thể biểu đạt ý muốn của bản thân với tôi nữa.

    Nhưng mà cũng chẳng quan trọng.

    Tôi biết là em hận tôi thấu xương.

    Còn tôi thì biết bản thân quá đủ hiểu em rồi nên em không cần lo đâu"

    Trong sự hoang mang tột độ của Tố An, "Vĩnh Hy" vẫn tiếp tục độc thoại.

    "Mong là em sẽ nhận được bài học và ngoan ngoãn, nếu không, tiếp theo sẽ là đôi mắt xinh đẹp này của em đó" - đôi tay thon dài của "Vĩnh Hy" - thứ mà Tố An vốn rất yêu - đang đưa ngày càng gần với đôi mắt cậu.

    Dù cậu có muốn dãy dụa hay nhắm mắt cũng không ngăn được việc "hắn" banh mắt cậu ra và đưa tay chạm vào nó.

    Nước mắt cậu chỉ có thể chảy không thể kiểm soát được, cùng với đó là sự sợ hãi tột độ.

    Cũng may là "hắn" đã dừng lại.

    "Đừng để tôi phải móc đôi mắt này ra và ngâm nó trong dung dịch Formol"

    Tố An bật dậy khỏi cơn mơ.

    Hình như Vĩnh Hy đã gọi cậu dậy.

    "Tố An, sao vậy?

    Sao lại khóc thế này chứ?"

    Nhìn thấy đôi tay của anh đưa gần tới, Tố An liền tránh né nó làm đôi tay đưa lên lại dừng trong khoảng không.

    Vĩnh Hy chắc chắn, sự sợ hãi của Tố An dành cho anh là sự thật.

    Anh không cho phép cậu tránh né liền một tay giữ đầu cậu, một tay lau đi nước mắt đang chảy dài trên mặt cậu.

    "Nói anh nghe, điều gì khiến em sợ hãi như vậy?"

    Mặc dù trước mặt cậu chính là người chồng ôn nhu yêu thương cậu, nhưng mà Tố An cảm thấy có chút gì đó không đúng.

    Thật giống người mà cậu gặp trong giấc mơ.

    Dù vậy thì Tố An cũng đã bình tĩnh lại đôi chút.

    "Em không sao, chỉ là mơ thôi.

    Em quên mất rồi" - cậu cố gượng cười nhưng mà thực sự rất khó coi.

    Vĩnh Hy ôm cậu vào lòng, vỗ vỗ lưng cậu cho cậu bình tĩnh lại.

    Dù hành động dịu dàng như vậy nhưng lời nói của anh vẫn khiến cậu cứng người: "Không sao là tốt rồi".

    Sau khi thực sự bình tĩnh, Tố An mới bình tĩnh đối mặt Vĩnh Hy.

    Dù sao thì cậu vẫn tin tất cả chỉ là mơ.

    Vĩnh Hy yêu cậu như vậy cơ mà, có lẽ cậu đã làm anh lo lắng rồi.

    Tố An liền hôn nhẹ lên môi Vĩnh Hy: "Cảm ơn chồng, em không sao đâu"

    Vĩnh Hy biết Tố An không muốn nói, anh cũng không miễn cưỡng cậu.

    Liền đặt cậu nằm xuống.

    "Để anh thay bỉm cho em"

    Chiếc bỉm nặng trịch nước, vốn dĩ nó chỉ nên có nước dâm từ lỗ đít của Tố An, nhưng có lẽ do giấc mơ quá đáng sợ khiến cậu tè ra.

    Gần 30 tuổi đầu mà còn tè dầm khiến Tố An rất ngại, mơ gì liền vứt ra sau đầu.

    Vĩnh Hy thấy chiếc bỉm đầy nước đái của Tố An liền cười.

    Đã bao lâu rồi anh chưa nhìn thấy Tố An đái ra bỉm nhỉ?

    Tố An thấy Vĩnh Hy cười liền đá anh mấy phát: "Không được cười em"

    "Được rồi, không cười bé cưng.

    Em bé đái dầm là bình thường mà"

    "Anh bắt nạt em, huhu" - Tố An thực sự ngại đến phát khóc.

    Vĩnh Hy phải mất một lúc mới dỗ cậu nín được.

    Anh liền quay lại công việc chính.

    Chiếc bỉm của Tố An được gói lại để sang một bên, Vĩnh Hy trải một lớp khăn xuống phía dưới mông cậu.

    Trước tiên là dùng khăn ướt lau sạch giúp cậu, anh chẳng ngại bẩn mà cầm con chim của cậu mà lau đến sạch sẽ, tới cả quy đầu cũng được lau đến không còn chút mùi nước tiểu nào.

    Sau đó mới kêu cậu lật người lại.

    Lỗ đít sau một đêm ngậm ngọc ngâm thuốc đã lành lại.

    Vĩnh Hy yêu cầu cậu phải rặn ngọc ra bên ngoài.

    Điều này cũng thật ngại, nhưng nếu cậu không làm thì Vĩnh Hy sẽ đưa tay vào lôi nó ra còn ngại hơn.

    Dương vật giả sau một đêm nằm trong lỗ đít Tố An đã tuột vào bên trong có chút sâu.

    Cậu phải cố sức rặn thì đáy dương vật mới lấp ló ở bên ngoài lỗ đít.

    Cũng may là bên trong vẫn nhiều nước dâm, vậy nên cậu chỉ mất một lúc để rặn dương vật giả ra ngoài.

    Theo đó là nước dâm chảy dài khỏi lỗ đít cậu.

    Cũng may là Vĩnh Hy đã trải khăn ở bên dưới nên nước dâm đều thấm hết xuống khăn.

    Sau đó Vĩnh Hy giúp cậu lau sạch hạ bộ lần nữa, rồi bế cậu vào phòng tắm để cả hai cùng vệ sinh cá nhân.

    Cả hai dùng bữa sáng nhanh chóng rồi tạm biệt nhau đi làm.

    —————

    Theo dõi truyện của tác giả tại wattpad @Ynan11
     
    [Boylove] Déjà Vu
    Chương 6: Một phần sự thật


    Sau khi chào hỏi xong mọi người trong văn phòng, Tố An mới bước vào phòng riêng của cậu.

    Trộm vía sự nghiệp của Tố An thăng tiến cũng khá thuận lợi, cậu cũng vẫn đang làm công việc theo đúng ngành nghề của cậu.

    Hiện tại Tố An đã là trưởng phòng sự kiện của một công ty hạng trung.

    Công việc cũng không quá nặng nhọc, trừ nhưng dịp đặc biệt phải tới khảo sát địa điểm hay tham gia sự kiện của các khách hàng VIP thì cậu đều có thể tan làm đúng giờ.

    Tố An cũng bắt tay vào công việc mà bỏ quên giấc mơ sáng nay ra sau đầu.

    Trái ngược với Tố An, Vĩnh Hy hiện tại đang tiếp quản gia nghiệp của gia đình.

    Dù không còn nối nghề y nữa nhưng công ty của Vĩnh Hy cũng là công ty nghiên cứu y học về con người, cũng tạm coi là theo nghề một nửa.

    Vì là CEO nên công việc của Vĩnh Hy khá bận rộn.

    Ví dụ như hôm qua, ngay cả ngày chủ nhật nếu có việc xảy ra thì anh phải lên công ty giải quyết.

    Hoặc là có những ngày chưa hết việc thì Vĩnh Hy sẽ phải tăng ca, Tố An sẽ mang cơm đến cho anh.

    Những ký ức ngọt ngào đó làm anh nhớ lại hồi yêu nhau, Tố An cũng thường mang cơm tình yêu đến cho anh.

    Vốn dĩ nó cũng chỉ là những hộp cơm bình thường nhưng bạn bè xung quanh đều trêu đùa không ngớt.

    Cứ khi nào Tố An cầm hộp cơm tới ngoài cửa lớp vẫy vẫy anh là xung quanh lại ồn ào tiếng trêu đùa.

    "Nhìn kìa, anh dâu mang cơm tình yêu tới cho mày kìa"

    "Thật không ngờ nam thần trường y lại là gay, làm toi đau lòng quá.

    Nhưng mà nhìn chúng mày yêu nhau thật sự quá hợp làm tao từ fan bạn gái của mày phải chuyển sang fan couple"

    "Sau cưới nhớ mời các bạn"

    Vĩnh Hy mỉm cười trả lời lời trêu đùa của mọi người, bước về phía Tố An.

    "Lại cực cho em rồi" - Vĩnh Hy xoa đầu cậu.

    "Không sao cả, em rảnh lắm luôn"

    "Xin lỗi em, hôm nay là kỷ niệm 1 năm yêu nhau mà anh chẳng thể dành thời gian cho em được" - Vĩnh Hy cảm thấy có chút áy náy.

    "Không sao đâu, em biết anh bận mà.

    Anh bù cho em sau cũng được mà"

    ...

    Ký ức được tua ngược làm cho Vĩnh Hy sững sờ trong đôi phút.

    Anh cảm giác tình yêu thuần khiết của anh đã là rất lâu rồi.

    Sau đó dù có làm việc thì Vĩnh Hy vẫn không thể nào ngừng suy nghĩ về phản ứng của Tố An.

    Bằng trực giác quá lâu năm của anh, Vĩnh Hy chắc chắn Tố An đã "nhìn" thấy gì đó.

    Nếu như là thời gian "đó" thì...

    - ánh mắt của Vĩnh Hy lạnh dần.

    ...

    Hôm nay Vĩnh Hy quyết định tan làm sớm, nhưng anh không về nhà luôn mà lái xe tới bệnh viện tâm thần.

    Hình như cũng đã 3 tháng anh chưa quay trở lại nơi này.

    Quản lý bệnh viện dẫn Vĩnh Hy tới căn phòng nằm sâu trong tầng 5 - tầng cao nhất của bệnh viện.

    Vừa đi quản lý vừa báo cáo tình hình: "Dạo gần đây bệnh nhân không có biểu hiện nào vượt ngoài kiểm soát, cũng ăn uống thuốc đều đặn, chúng tôi đánh giá tinh thần cũng khá tốt.

    Hiện tại đang là giờ hoạt động tự do, dựa vào những lần trước đó thì tôi vẫn khuyên cậu chỉ nên nhìn bệnh nhân qua cửa sắt để đảm bảo an toàn"

    "Không, cứ mở cửa để tôi vào gặp ông ta"

    Quản lý biết bản thân không khuyên được Vĩnh Hy, liền mở cửa rồi nhắc anh cẩn trọng.

    Vĩnh Hy bước vào căn phòng bệnh cho bệnh nhân tâm thần nguy hiểm.

    Thường thì những người bị giam trên tầng 5 của bệnh viện đều là những kẻ tội phạm tâm thần, và bố của Vĩnh Hy nằm trong số đó.

    Dù đã qua rất lâu nhưng Vĩnh Hy vẫn không thể quên người mẹ của anh - vị giáo sư tài giỏi của ngành y học - bị trói chặt trên giường bệnh, và bị rút cạn máu.

    Cơ thể bà chi chít vết kim đâm tới tím tái.

    Khi Vĩnh Hy tìm được mẹ, bà đã bị rút máu tới khô cả người.

    Mà hung thủ chính là cha của anh - CEO công ty hiện tại mà anh đang nắm giữ.

    Lý do mà ông ta chấp nhận giết chết người vợ đã gắn bó nhiều năm chính là vì nhóm máu của bà.

    Nó quá hiếm, và nó quá hữu dụng.

    Nó đem lại cho ông ta cả núi tiền.

    Vốn dĩ Vĩnh Hy không hề biết, trước đó mẹ của anh đã bị rút máu mỗi tuần.

    Vậy mà ông ta vẫn không biết đủ, dù bà sinh con cho ông, cống hiến cho công ty của ông, cho ông rút máu mỗi tuần.

    Đau đớn thay cho người đàn bà ngu ngốc hy sinh tất cả.

    Lần thứ nhất, Vĩnh Hy đã lựa chọn giết chết người cha tệ bạc của anh.

    Trong chính tầng hầm mà cha anh giam giữ và giết chết mẹ anh.

    Trên chính trước giường mà bà bị chói chặt, giờ thay thế bằng cơ thể của cha anh.

    Sau đó thì Vĩnh Hy cũng không nhớ quá nhiều, thứ đọng lại trong tâm chí của Vĩnh Hy chính là màu đỏ của máu.

    Cha của Vĩnh Hy chính là "tế phẩm" đầu tiên mà Vĩnh Hy sử dụng các kiến thức về 8 năm học giải phẫu người.

    Thân thể của người cha đáng kính bị phân ra từng mảnh, sau đó được ngâm trong dung dịch formol như một chiến lợi phẩm.

    Cặp mắt trợn trừng không tin nổi của ông được móc ra trưng bày ở giữa.

    Lần thứ hai, Vĩnh Hy đã lựa chọn báo cảnh sát.

    Người cha độc ác của anh đã bị bắt giữ.

    Anh đã dùng mối quan hệ của mình để chứng minh ông bị bệnh tâm thần.

    Dù sao thì Vĩnh Hy muốn ông ta sẽ phải "sống" để tận hưởng lỗi lầm của mình.

    Một lần nữa nhìn thấy ông ta, bóng dáng người cha trong tâm chí đã biến mất.

    Thay vào là một ông già mặc bộ quần áo trói tay của bệnh nhân tâm thần.

    Vậy thật xứng với ông ta.

    "Cha à, người còn nhớ con không?"

    Người đàn ông vốn đang nhìn vô định ngơ ngác liền tỉnh táo lại, ánh mắt ông ta nhìn thấy Vĩnh Hy liền gào thét dãy dụa.

    Nhưng ông ta không thể nói được câu chửi rủa nào, vì lưỡi của ông ta đã bị cắt mất sau một lần cố tình tự tử.

    Chính Vĩnh Hy đã ký giấy đồng ý cắt lưỡi của ông.

    Nhìn thấy dáng vẻ điên cuồng đó của cha, Vĩnh Hy liền thực vui vẻ.

    Anh gọi bác sĩ vào tiêm một liều thuốc an thần cho ông ta còn bản thân thì rời đi.

    Cũng đến giờ Tố An sắp tan làm rồi, hôm nay Vĩnh Hy bỗng dưng muốn hẹn hò với cậu.

    —————

    Theo dõi truyện của tác giả tại wattpad @Ynan11
     
    [Boylove] Déjà Vu
    Chương 7: Tình yêu


    Tố An khi bước ra khỏi phòng liền thấy mọi người nhìn mình cười tủm tỉm, hóa ra là Vĩnh Hy tới đón cậu tan làm.

    Cậu liền chạy về phía anh: "Sao hôm nay anh tan làm sớm vậy?"

    - dù có giả vờ trách cứ nhưng cậu cũng không thể giấu được sự vui vẻ trong giọng nói.

    "Nhớ em quá nên muốn tới gặp em thôi" - Vĩnh Hy mỉm cười xoa đầu cậu.

    "Anh lại trêu em rồi"

    "Anh nói thật mà, hôm nay mình hẹn hò một bữa đi"

    Vĩnh Hy nắm tay Tố An cùng nhau bước ra xe của Vĩnh Hy.

    Vốn nghĩ rằng Vĩnh Hy sẽ đưa cậu đi ăn gì đó, nhưng cậu không ngờ anh lại đưa cậu tới nhà hàng nơi mà anh tỏ tình cậu.

    "Ơ, đây là nơi anh tỏ tình em mà.

    Hôm nay là ngày gì đặc biệt hả?"

    - Tố An thắc mắc hỏi.

    "Với anh thì ngày nào sống cùng Diệp Tố An cũng là ngày đặc biệt" - Vĩnh Hy hôn lên môi cậu.

    "Anh lại thả thính rồi" - Cậu cũng thấy thích lắm nhưng mà cũng ngại chứ bộ.

    Cả hai tay trong tay nắm tay bước vào trong nhà hàng.

    Đây là nhà hàng 5 sao đầu tiên của thành phố, vậy nên dù đã qua nhiều năm nhưng nó vẫn luôn mang lại cảm giác sang chảnh như vậy.

    Vĩnh Hy đã đặt trước bàn.

    Tố An nhìn thấy khung cảnh trước mắt liền bất ngờ hỏi: "Anh định tái hiện lại cảnh tỏ tình với em hồi đó hả?"

    Vĩnh Hy mỉm cười trả lời: "Đúng vậy, em có thích không?"

    "Đương nhiên rồi.

    Trời ơi, sao có thể làm giống dữ vậy trời" - Tố An không thể nhịn được bỏ tay Vĩnh Hy ra chạy tới sờ từng món một.

    Sau đó lại chạy về phía Vĩnh Hy nhảy lên ôm anh.

    "Trời em em thích anh chết đi được"

    "Em thích là được" - Vĩnh Hy nhìn Tố An cười hiền từ.

    ...

    Ngày hôm đó Tố An không hề nghĩ rằng Vĩnh Hy sẽ đưa cậu tới nhà hàng sang trọng tới vậy.

    Nhìn nhà hàng 5 sao duy nhất trong thành phố, Tố An thực sự chẳng dám bước chân vào.

    Vĩnh Hy thấy cậu không đi tiếp liền ngoảnh đầu lại hỏi: "Sao vậy em?"

    "Không phải là anh định cho em ăn cơm no rượu say rồi bán em sang Cam đó chứ?"

    - Tố An hoang mang hỏi.

    Vĩnh Hy thực sự bất lực trước câu hỏi của cậu, tiến tới búng một cái lên trán cậu: "Tỉnh lại nào".

    Sau đó nắm tay cậu đi vào trong nhà hàng.

    Nhìn bàn tay đang nắm lấy tay mình khiến Tố An bất giác đỏ mặt.

    Đây chính là lần đầu tiên cả hai nắm tay đó.

    Căn phòng mà Vĩnh Hy chuẩn bị cho cậu lại càng khiến Tố An ngại ngùng.

    Gì vậy chứ, sao nó vừa hoành tráng mà vừa sến giữ vậy?

    Vĩnh Hy đưa cậu tới chỗ ngồi, sau đó vỗ tay một cái, cả dàn nhạc công phía sau cánh gà liền bắt đầu chơi nhạc.

    Từ bữa tối dưới ánh nến, kết hợp với cánh hoa hồng rải quanh, cùng với dàn nhạc du dương khiến Tố An cảm thấy thụ sủng nhược kinh.

    Dù sao thì gia cảnh nhà Tố An rất bình thường.

    Cha mẹ cậu ly hôn rồi sống cùng gia đình mới, cậu sống với bà từ bé.

    Dù vậy cậu vẫn cảm thấy may mắn vì vẫn đủ no ba nữa mỗi ngày.

    Những gì cậu đang trải nghiệm bây giờ chỉ có xem trong phim, không ngờ bản thân cậu lại có cơ hội tận hưởng nó.

    Trong lúc Tố An đang ngơ ngác thì Vĩnh Hy liền quỳ xuống trước mặt cậu, mở ra hộp nhẫn kim cương.

    "Diệp Tố An, anh biết hiện tại có chút nhanh và có lẽ em sẽ không tin.

    Nhưng bản thân anh đã thích em ngay từ ngày đầu tiên anh gặp em.

    Khi đó anh đã không thể quên được nụ cười của em.

    Chai nước mà em đưa anh ngày hôm đó thực ra anh chưa hề uống, nó đang được cất trong tủ kính của nhà anh.

    Phó Vĩnh Hy anh hy vọng rằng em sẽ nhận lời.

    Làm người yêu anh nhé?"

    Thực sự buổi tối này giống với buổi cầu hôn hơn là buổi tỏ tình.

    Mặc dù trong đầu Tố An loạn như cào cào nhưng cậu biết cậu không thể từ chối người con trai trước mặt cậu, vì cậu biết bản thân cũng đã thích Vĩnh Hy từ ngày đầu tiên.

    "Em đồng ý"

    Sau khi đeo nhẫn cho Tố An, Vĩnh Hy không nhịn được mà hôn sâu với cậu.

    Tới nỗi cậu phải đẩy anh ra để thở.

    "Anh manh động quá" - Tố An vừa thở lớn từng hơi vừa lên án.

    "Anh xin lỗi, vì anh thích em quá không thể kiềm được" - vì lời nói này của Vĩnh Hy mà cả hai lại lao vào hôn nhau.

    ...

    Bữa tối hôm nay rất vui, cả hai đều ngà ngà say.

    Trong lúc đợi tài xế tới lái xe thì cả hai lại hôn nhau một hồi ở ghế sau xe.

    Dù cả Vĩnh Hy và Tố An đều động tình nhưng khi về tới nhà họ chỉ giúp nhau sục trong phòng tắm rồi thôi.

    Biết sao giờ, cả hai đều phải đi làm.

    Tố An nằm trong vòng tay của Vĩnh Hy chìm vào giấc ngủ.

    Tố An tiếp tục mơ.

    Lúc này "cậu" đang dành những câu nói đầy dao cùng sự điên cuồng chửi mắng "Phó Vĩnh Hy".

    Dù cậu đang ở trong cơ thể này nhưng khác với những lần trước, lần này cậu không khống chế được "cơ thể mình".

    Cậu chỉ có thể để ý đến đối tượng bị "cậu" chửi rủa hiện tại - đó là "Vĩnh Hy".

    "Hắn chỉ đứng đó, mỉm cười mặc "cậu" chửi mắng.

    Cho tới khi "cậu" mệt lả, không thể nói gì được nữa.

    Tố An nhận ra chân tay "cậu" đang được băng bởi những lớp băng dày, nhưng nó thấm đẫm máu.

    Không để ý thì không sao, để ý rồi thì cậu liền cảm nhận được cơn đau mà nó mang lại.

    Thật đáng sợ.

    Vậy mà "Vĩnh Hy" vẫn mặc "cậu" đau đớn, máu chảy nhanh chóng thấm đẫm băng gạc trắng.

    Đây không phải "Phó Vĩnh Hy" mà cậu quen biết.

    Nhưng mà tại sao cậu lại có thể mơ những cảnh này.

    Dường như nó thực không phải giấc mơ.

    Nó dường như đã từng xảy ra thật.

    Dù không muốn tin nhưng khi bừng tỉnh khỏi cơn mơ, Tố An vẫn còn nhớ cảm giác đau đớn trong mơ mang lại.

    Rốt cuộc đâu mới là thực tế?

    —————

    Theo dõi truyện của tác giả tại wattpad @Ynan11
     
    [Boylove] Déjà Vu
    Chương 8: Sự thật được che giấu


    Từ khi Tố An cựa quậy và nói mớ trong lòng Vĩnh Hy hắn đã tỉnh rồi. (Khúc này chính thức open sự thật nên đổi danh xưng nhé)

    Suy đoán trong lòng Vĩnh Hy tới 90% là sự thật: Em ấy đang mơ về kiếp trước.

    Nhìn đồng hồ điện thoại, hiện tại mới là 3 giờ sáng.

    Vĩnh Hy liền nằm xuống ôm chặt lấy Tố An vào lòng.

    Dù thế nào đi nữa thì hắn biết em chẳng thể nào thoát khỏi hắn được đâu.

    Vĩnh Hy nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.

    Hắn mơ thấy kiếp trước.

    Khung cảnh này hắn sẽ chẳng bao giờ quên.

    Bởi đó là ngày Tố An phát hiện ra con người thật của hắn.

    Lúc này cả hai đã yêu nhau được hơn 4 năm.

    Trong nhà có một căn phòng ẩn bí mật mà Tố An không hề biết, nhưng mà cậu đã vô tình mở nó ra lúc dọn dẹp nhà.

    Một hành lang dài sâu thẳm xuất hiện sau tủ sách của Vĩnh Hy.

    "Tố An" lúc đó thực sự tò mò mà bước vào hành lang tăm tối đó.

    Tố An lúc này cũng ở trong giấc mơ này, cậu cũng không hiểu tại sao lần này cậu lại mơ tiếp.

    Nhìn hành lang tối tăm trước mặt, chuông cảnh báo vang lên trong đầu cậu.

    Nhưng giống với trước đó, cậu không thể khống chế được "bản thân".

    Cứ vậy mà bước từng bước vào địa ngục.

    Sau khi đi hết hành lang dài, trước mặt cậu là cánh cửa có khóa số.

    Dù Tố An không muốn vào nhưng "cậu" vẫn thử mở khóa bằng ngày kỷ niệm của cả hai.

    Vậy mà một lần thử liền trúng.

    Cánh cửa mở ra, bên trong là thứ khiến Tố An trợn tròn mắt kinh hãi.

    Từng lọ dung dịch formol được đặt thành một hàng dài.

    Trong đó là những bộ phận cơ thể người từ chân tay tới nội tạng.

    Ở giữa là một cặp mắt đang trừng trừng nhìn cậu khiến Tố An sợ đến ngã xuống.

    Ai ngờ giọng nói của "Vĩnh Hy" ở đằng sau lưng cậu vang lên.

    "Bị phát hiện rồi"

    "Vĩnh Hy" xuất hiện.

    Phía sau "hắn" là hành lang bóng tối dài vô tận.

    Đây không phải là "Vĩnh Hy" mà "cậu" vốn biết.

    "Tố An" chỉ có thể lùi lại ra xa nhưng đâu thể kịp bằng đôi chân dài của Vĩnh Hy.

    "Hắn" cúi xuống xốc cậu đứng dậy.

    Đôi chân vì sợ hãi phải vài lần mới có thể đứng vững được.

    "Nếu đã biết rồi thì để tôi giới thiệu chút cho em nhé" - "Vĩnh Hy" kéo cậu về phía các lọ dung dịch.

    "Giới thiệu với em, đây chính là người cha đáng kính của tôi.

    Như em thấy đó, cơ thể của ông ta đã được tôi phân tách ra từng mảnh.

    Đây chính là thành phẩm đầu tiên mà tôi làm sau khi tốt nghiệp đó.

    Em có thấy tay nghề của tôi tuyệt vời không?"

    Mặc kệ cơ thể đang sợ hãi run lẩy bẩy của "Tố An", "hắn" vẫn tiếp tục kể chuyện.

    "Em biết không, ông ta đã giết chết mẹ.

    Vậy nên tôi đã giết chết ông ta.

    Có lẽ tôi cũng có chút máu điên trong người nhỉ?

    Có lẽ là di truyền từ ông ta rồi"

    "Hình như đây là lần đầu em được tiếp xúc gần với cha tôi nhỉ?

    Nào, tiến tới chào ông ấy đi" - "hắn" kéo "cậu" tới giữa, chính là nơi đựng đầu và cặp mắt của ông ta.

    Tôi mắt trợn trừng lên cùng chiếc đầu ở bên cạnh khiến "Tố An" sợ chết khiếp, cậu chỉ có thể lẩm nhẩm: "Anh điên rồi, điên thật rồi,..."

    "Vĩnh Hy" rất vui vẻ mà đồng ý: "Đúng vậy, tôi đã bảo với em tôi là người điên mà.

    Cặp mắt của cha tôi có lẽ khiến em sợ rồi, đừng lo, tôi sẽ bỏ nó đi nhé.

    Đừng sợ, Tố An của tôi" - "hắn" ôm lấy cậu vào lòng.

    "Tố An" dùng hết sức bình sinh đẩy người đàn ông cao 1m9 ngã xuống đất, gào thét: "Anh đúng là tên điên" - sau đó liền hết sức chạy khỏi căn phòng đáng sợ này.

    Khi "cậu" nhìn thấy ánh sáng chuẩn bị thoát khỏi hành lang tối tăm thì liền bị kéo lại.

    "Tố An" chỉ có thể vươn tay ra cố níu chút tia sáng nhưng rất nhanh "cậu" đã bị bóng tối nuốt chửng.

    "Tố An" gào thét và vùng vẫy nhưng không thể thoát khỏi móng vuốt của "Vĩnh Hy".

    "Tên điên, thả tôi ra"

    "Anh có bệnh rồi, nên đi khám đi"

    "Anh đã giết người"

    "Thật không thể tin nổi tôi đã yêu một kẻ giết người"

    "Làm ơn hãy buông tha cho tôi đi"

    Vốn dĩ "Vĩnh Hy" chỉ muốn giam cầm "Tố An" thôi.

    Nhưng mà "cậu" muốn rời khỏi "hắn".

    "Hắn" đương nhiên không thể cho phép điều này xảy ra.

    Và "cậu" đã làm "hắn" chính thức điên lên.

    "Em muốn rồi khỏi tôi à?

    Vậy thì tôi đành phải làm gì đó để giữ em lại thôi"

    "Tố An" được kéo đến chiếc giường sắt giữa phòng.

    Nó là nơi mà mẹ "hắn" bị trói chặt rút máu đến chết.

    Cũng là nơi phanh thây cha "hắn".

    Và giờ nó sẽ là nơi giúp "hắn" giữ em ở lại.

    "Đừng lo, tôi chính là sinh viên tốt nghiệp thủ khoa chuyên ngành giải phẫu người.

    Vậy nên sẽ không khiến em bị đau quá đâu.

    Em có thể thấy từ những vết cắt của cha tôi, rất ngọt"

    "Tố An" bị trói chặt trên giường.

    Cơ thể "cậu" bị cởi bỏ trần trụi.

    "Vĩnh Hy" giúp cậu khử trùng và đánh dấu các vị trí cắt, sao đó "hắn" cầm một chiếc cưa điện bước tới.

    "Em sẵn sàng chưa?"

    Mặc kệ sự gào thét xin tha của "Tố An", tiếng cưa điện được bật lên.

    Đúng như "hắn" nói, vết cắt rất ngọt.

    Từng đoạn chân tay của "Tố An" bị cắt rời khỏi cơ thể "cậu".

    Máu chảy rất nhiều, dù thủ pháp của "Vĩnh Hy" có tốt đến đâu thì tứ chi bị cắt sống không chút gây tê như vậy cũng khiến "Tố An" chấn động.

    Giờ phút này "cậu" chỉ hận bản thân không thể chết đi, thậm chí chẳng thể ngất đi.

    Tố An ở bên trong chứng kiến tất cả cũng sợ đến sững sờ.

    Dù hiện tại có vẻ như cậu có thể điều khiển "cơ thể này", nhưng cậu cũng chỉ có thể trừng mắt nhìn "Vĩnh Hy" và không tin nổi sự việc đang xảy ra.

    Bên Vĩnh Hy, hình như hắn cũng đã lấy được quyền khống chế cơ thể, liền nhanh chóng băng bó cho Tố An.

    Hắn không biết nói gì ngoài việc gọi tên cậu liên tục.

    "Tố An"

    "Tố An"

    "Tố An"

    ...

    Cả hai bừng tỉnh khỏi giấc cơ.

    "Tố An" - Vĩnh Hy gọi cậu.

    Dù người cậu yêu gọi tên cậu, nhưng Tố An thực sự cảm thấy lạnh sống lưng.

    Cậu không thể khống chế được bản thân mà lùi ra xa.

    Nhìn thấy hành động của Tố An, Vĩnh Hy liền biết chắc chắn cậu đã thấy tất cả rồi - sự thật mà hắn luôn chôn giấu.

    —————

    Thật ra toi viết xong chương này toi cũng sợ chết khiếp.

    Gặp ngoài đời xách cl chạy 8 hướng.

    Theo dõi truyện của tác giả tại wattpad @Ynan11
     
    Back
    Top Dưới