Tokyo - thành phố không bao giờ ngủ, nơi những giấc mơ được nuôi dưỡng bằng áp lực và ánh đèn rực rỡ.
Trong một đại học danh giá nhất nhì thủ đô, nơi quy tụ những bộ óc xuất sắc và những cái tên danh giá nhất tầng lớp alpha, beta, omega...
Có một người luôn khiến tất cả phải ngoái nhìn.
Charlie Young.
Một omega nam, sinh ra từ sự giao thoa giữa hai dòng máu: sự quý phái lạnh lùng của người Đức và nét đẹp mong manh, thanh tú của người Trung Hoa.
Gương mặt cậu đẹp đến mức thường bị nhầm là nữ, nhưng không ai có thể nhầm lẫn khí chất cao quý nơi cậu: làn da trắng như sứ, mái tóc đen mượt dài ngang vai, đôi mắt xám nhạt như sương khói buổi sớm.
Charlie không chỉ nổi tiếng vì vẻ ngoài.
Cậu còn là một omega danh giá - người kế thừa của một tập đoàn xuyên quốc gia, học lực xuất sắc, phong cách chuẩn mực, là biểu tượng hoàn hảo cho "omega lý tưởng" trong giới thượng lưu.
Nhưng chính ánh sáng rực rỡ ấy lại thu hút một bóng tối mãnh liệt hơn bất cứ ai tưởng tượng.
Satoki Daniteru - một alpha cao lớn với chiều cao 1m92, mái tóc bạc đặc biệt như ánh trăng lạnh, và đôi mắt xanh dương dịu dàng đến kỳ lạ.
Người ngoài nhìn vào Satoki, ai cũng nghĩ anh là kiểu người điềm đạm, dễ mến, luôn ấm áp và lịch sự.
Nhưng chỉ có Satoki biết... trong anh là một ngọn lửa cuồng si điên rồ - suốt 8 năm chỉ hướng về một người: Charlie Young.
Phòng của Satoki nằm ngay cạnh Charlie.
Trên bức tường mỏng, anh đã đục một lỗ nhỏ, đủ để nhìn sang phòng bên mà không bị phát hiện.
Anh biết từng giờ giấc sinh hoạt của Charlie, từng cái nhăn mặt khi cậu buồn, từng lúc cậu thở dài vì mệt mỏi.
Những món đồ Charlie bỏ quên, vứt đi - Satoki nhặt lại hết.
Một tờ giấy ghi chú, một chiếc cúc áo, thậm chí là bao bì kẹo cậu ăn dở.
Anh cất tất cả trong một chiếc hộp khóa kín, như bảo vật.
Căn phòng của Satoki gần như không còn chỗ trống - bởi mọi bức tường đã bị phủ kín bằng ảnh Charlie.
Có những tấm là ảnh chụp chính diện, nhưng đa phần là ảnh chụp lén: lúc Charlie ngủ gật trong thư viện, khi cậu cười với bạn bè, hay thậm chí là khi cậu không đeo khẩu trang, để lộ gương mặt mộc tinh khôi.
Đêm nay, như mọi đêm, Satoki ngồi sau bức tường, mắt không rời khỏi dáng người gầy gò đang ôm gối đọc sách trên giường.
"Đừng để ai chạm vào em..." anh lẩm bẩm, đôi mắt ánh lên màu xanh dịu dàng nhưng sâu thẳm và nguy hiểm.
"Charlie... em là của anh.
Dù em chưa biết điều đó."
Satoki ngồi trong bóng tối, ánh sáng từ lỗ nhỏ trên tường chiếu thẳng vào thế giới duy nhất mà anh quan tâm - Charlie.
Đôi mắt xanh dương của anh như thiêu đốt, dõi theo từng cử động nhỏ của omega kia.
Hôm nay Charlie mặc một chiếc áo len trắng rộng thùng thình, cổ hơi trễ xuống, để lộ xương quai xanh mảnh mai.
Cậu đang ngồi trên bàn, nhấp một ngụm cacao nóng.
Cacao đó - là Satoki đưa.
Anh lặng lẽ bỏ túi bột cacao yêu thích của Charlie vào hộp thư ký túc xá, như thể là một món quà dễ thương từ "người ngưỡng mộ bí mật".
Cậu đã mỉm cười khi nhận được nó.
Nhưng cậu không hề biết... trong đó, anh đã bỏ thêm một liều thuốc ngủ nhẹ - đủ để khiến cậu thiếp đi mà không cảm thấy gì.
Mọi chuyện được tính toán cẩn thận, như bao lần Satoki quan sát từ sau bức tường.
Khi Charlie uống gần hết cốc, cậu dụi mắt, ngáp dài.
Rồi cậu gập sách lại, bước đến giường, kéo chăn.
"Ngủ ngon nhé..."
Satoki thì thầm.
Khi đèn phòng Charlie tắt, Satoki đứng dậy.
Anh mở ngăn kéo bí mật trong tủ quần áo, lấy ra một chiếc kẹp tóc màu đen - món đồ mà Charlie đánh rơi trong phòng thay đồ cách đây 3 tháng.
Kẹp tóc của cậu vẫn còn lưu lại hương dịu nhẹ - mùi shampoo yêu thích của cậu.
Chỉ với chiếc kẹp đó, Satoki mở khoá phòng Charlie một cách thành thạo.
Anh từng thử nhiều lần - vào lúc cậu ra ngoài - để chắc chắn bản thân có thể vào mà không gây tiếng động.
Cánh cửa khẽ mở, không một tiếng động.
Căn phòng chìm trong ánh sáng mờ ảo từ đèn ngủ.
Trên giường, Charlie đã thiếp đi, hơi thở đều đặn, gò má hồng lên vì giấc ngủ.
Satoki bước đến, từng bước nhẹ như mèo.
Anh quỳ gối bên cạnh giường, ngắm cậu thật lâu, bàn tay run rẩy chạm nhẹ lên sợi tóc rủ xuống má cậu.
"Em thật đẹp...
đến mức khiến người ta phát điên."
Anh khẽ thì thầm, rồi nhẹ nhàng trèo lên giường, nằm xuống bên cạnh cậu, cẩn thận không làm cậu tỉnh giấc.
Anh vòng tay ôm lấy cơ thể nhỏ nhắn, vùi mặt vào mái tóc đen mềm như tơ.
Cảm giác ấm áp ấy... khiến Satoki muốn giữ lấy mãi mãi.
"Em sẽ không bao giờ biết... anh đã từng ở đây bao nhiêu lần rồi."
Trong bóng tối, Satoki nhắm mắt lại.
Nụ cười trên môi anh đầy mãn nguyện - ngọt ngào nhưng rùng rợn.
Ánh nắng sớm len qua rèm cửa, chiếu rọi vào căn phòng ngăn nắp với gam màu trắng - xám dịu mắt.
Charlie mở mắt, cảm thấy người nặng hơn bình thường.
Cậu dụi mắt, rồi ngồi dậy, chăn đắp hơi lộn xộn... nhưng cũng không có gì quá khác biệt.
Cậu bước vào phòng tắm như mọi buổi sáng, bật nước rửa mặt, cảm giác mát lạnh giúp tỉnh táo hơn.
Sau vài động tác quen thuộc, cậu ngẩng lên nhìn mình trong gương, mái tóc hơi rối, đôi mắt xám nhạt vẫn còn mơ màng vì ngủ không đủ giấc.
Nhưng rồi...
ánh mắt cậu khựng lại.
Ngay dưới cổ - là một dấu đỏ mờ mờ, như một vết bầm nhỏ.
Charlie kéo cổ áo xuống thêm chút... và thấy thêm một dấu nữa, nằm chệch bên xương quai xanh.
Đỏ, tròn, không lớn... nhưng rất rõ ràng.
Charlie chết lặng trong vài giây.
Một ý nghĩ lóe lên, khiến gương mặt cậu dần đỏ ửng vì hoang mang.
"Hickey...?"
Cậu thì thào, gần như không tin được chính mình nói ra từ đó.
Trái tim cậu đập mạnh.
Charlie cố gắng nhớ lại tối qua - cậu chỉ đọc sách, uống cacao, rồi ngủ lúc hơn 11 giờ.
Không có tiệc tùng, không có gặp ai... cậu sống cực kỳ cẩn thận, nhất là với tư cách là một omega.
"Không thể nào... chắc là... chắc là muỗi cắn."
Charlie tự trấn an, ép bản thân phải tin vào điều hợp lý nhất.
Nhưng đâu đó trong lòng, cậu thấy rất lạ.
Từ lúc vào ký túc xá đến nay, cậu chưa từng bị muỗi đốt bao giờ, dù mùa hè hay mùa đông.
Đặc biệt là trên... cổ?
Charlie lắc đầu mạnh, cố ép mình quên đi suy nghĩ kỳ quặc.
Cậu đánh răng, thay quần áo, và bước ra ngoài với gương mặt như chưa từng có gì xảy ra.
Cậu không biết, cách vài bước chân, Satoki đang đứng sau cánh cửa phòng mình, tựa đầu vào tường, mắt nhắm lại.
Nụ cười trên môi anh nhẹ như gió, nhưng vặn vẹo một cách kỳ lạ.
"Dễ thương quá... biểu cảm khi em hoang mang...
Đáng yêu đến phát cuồng."
Charlie bước ra khỏi lớp học với tâm trạng tốt hơn.
Bầu trời Tokyo hôm nay mát dịu, không quá nắng, không quá gió.
Những chuyện kỳ lạ sáng nay, cậu tạm thời gác sang một bên.
"Charlie!
Đi ăn trưa cùng bọn tớ nha?"
Một nữ sinh beta tóc ngắn vẫy tay từ xa, cười rạng rỡ.
Bên cạnh cô là hai alpha khác - một người học cùng khoa Kinh tế với Charlie, người còn lại thì học Thể thao nhưng luôn tìm cớ đến gần cậu.
"Ừ, được chứ!"
Charlie đáp, mỉm cười nhẹ nhàng - nụ cười khiến người ta chết mê.
Cậu chẳng nghĩ gì nhiều.
Làm omega nổi bật thì việc được quan tâm, mời đi chơi là điều quá quen thuộc.
Cậu luôn giữ thái độ nhẹ nhàng, không quá gần gũi, cũng chẳng lạnh nhạt.
Nhưng có ai đó - đứng ở cuối hành lang, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó với đôi mắt rực lửa.
Satoki Daniteru.
Anh đứng đó, im lặng, như một tượng đá bị bỏ quên.
Gương mặt anh vẫn mang vẻ điềm tĩnh thường ngày, nhưng nếu ai tinh mắt sẽ nhận ra mắt anh đang co giật nhẹ, và bàn tay trong túi áo đã siết chặt.
Charlie mỉm cười với người khác.
Charlie đi bên cạnh một alpha lạ.
Charlie ngồi cạnh một beta và cười nghiêng đầu vì trò đùa.
Tất cả những hình ảnh đó như đổ xăng vào ngọn lửa đang cháy âm ỉ trong lồng ngực Satoki.
"Em đang làm gì vậy, Charlie?"
Anh thì thầm trong đầu, nụ cười dịu dàng biến mất, để lộ một vẻ lạnh lẽo chết chóc hiếm ai từng thấy.
"Em không biết em thuộc về ai sao...?"
Anh lặng lẽ theo sau từ khoảng cách đủ xa để không bị chú ý.
Từng ánh mắt Charlie trao đi, từng lần cậu cười - đều như những vết dao đâm vào lòng anh.
Trong đầu Satoki, một giọng nói lặp đi lặp lại, càng lúc càng lớn:
> "Phải loại bỏ từng kẻ đến gần em.
Phải dạy cho họ biết...
Charlie là của ai."
Anh bước chậm lại, ánh mắt ánh lên sắc xanh lam lạnh như băng - ánh mắt không còn dấu vết dịu dàng, chỉ còn sát khí tĩnh lặng như biển trước cơn bão.
Một tuần trôi qua.
Trường đại học danh giá giữa lòng Tokyo giờ đây chìm trong những lời thì thầm, ánh mắt dè chừng, và những tin nhắn khẩn cấp từ gia đình.
20 người mất tích.
Tất cả đều là sinh viên của trường.
Tất cả đều từng tỏ tình với Charlie Young.
Đầu tiên là Jun - alpha năm ba khoa Kiến trúc, người đã tặng Charlie một bó hoa trắng và bị cậu từ chối nhẹ nhàng.
Ba ngày sau, Jun không đến lớp.
Phòng trọ trống rỗng.
Cảnh sát vào cuộc nhưng không tìm thấy dấu vết.
Rồi đến Minoru - beta năm hai, từng mời Charlie đi xem phim.
Rồi Hiroshi, rồi Takano, rồi cả một cô gái tomboy tên Yui - người từng đứng giữa sân trường tuyên bố thích Charlie.
Từng người một... biến mất không một dấu vết.
Lúc đầu, Charlie không để ý.
Nhưng đến khi người bạn thân cùng lớp, người vẫn hay ngồi ăn trưa với cậu - Kaito, biến mất ngay sau khi lỡ miệng bảo muốn "được thử yêu Charlie một lần"...
Cậu thực sự hoảng loạn.
Charlie ngồi trong phòng, hai tay siết chặt ly cacao nóng.
Trên cổ cậu, vết đỏ tuần trước đã mờ đi, nhưng ánh mắt trong gương vẫn còn nguyên sự hoang mang.
"Không thể là trùng hợp... không thể nào."
Cậu mở điện thoại, tin tức mất tích tràn ngập các group chat.
Những lời đồn ác ý cũng bắt đầu xuất hiện.
> "Charlie nguy hiểm thật đó..."
"Có phải là lời nguyền không?
Ai yêu cậu ta cũng biến mất..."
"Cậu ta giả vờ ngây thơ đó chứ, biết đâu..."
Charlie cắn môi.
Cậu không làm gì cả.
Không biết gì cả.
Nhưng mọi người xung quanh... từng người một... biến mất.
Phía bên kia ký túc xá, Satoki đang ngồi trong phòng, ánh đèn vàng dịu bao phủ khuôn mặt anh như một thiên thần.
Trên bàn, là một sổ tay nhỏ, viết tay gọn gàng.
Từng cái tên bị gạch chéo.
Một dòng chữ ghi phía dưới:
> "Những kẻ vấy bẩn ánh mắt của em...
đều không xứng đáng tồn tại."
Satoki ngước mắt, nhìn lên bức ảnh lớn nhất giữa tường - Charlie trong nụ cười nghiêng đầu, ánh mắt xám nhạt trong sáng.
"Em chỉ cần cười với anh thôi... chỉ cần ở lại chỗ này."
Anh cười, nhẹ nhàng như đang mơ.
Trong một con hẻm khuất sau khuôn viên trường, ánh đèn đường yếu ớt không đủ chiếu rõ sàn bê tông lấm máu.
Satoki đứng đó, áo sơ mi trắng vấy vài vệt đỏ sẫm.
Anh không có chút hoảng loạn nào.
Trái lại, gương mặt vẫn bình thản đến kỳ lạ.
Trong tay, con dao nhỏ - bén đến mức chỉ cần một cú lia nhẹ đã cắt đứt cuống họng của kẻ vừa gào lên "Charlie là của tôi!" giữa sân trường sáng nay.
Máu vẫn còn ấm.
Satoki liếc mắt nhìn đồng hồ.
Anh móc ra chiếc khăn tay thêu tên "C.Y."
- một món đồ mà Charlie đánh rơi cách đây một năm - và tỉ mỉ lau sạch từng vệt máu dính trên má và tay mình.
"Không ai...
được phép gọi tên em với ánh mắt như thế."
Anh nheo mắt, rồi cúi xuống, thu dọn hung khí.
Chiếc dao biến mất trong túi áo khoác dài, cùng với một bao đựng rác nhỏ đã chuẩn bị sẵn.
Kế hoạch - vẫn như mọi khi - hoàn hảo.
Không nhân chứng.
Không camera.
Không để lại dấu vết.
Tối đó, khi Charlie đang ngồi một mình ở sân sau ký túc, tay ôm gối, mắt nhìn lên bầu trời lặng thinh, một bóng người tiến đến.
"Charlie?"
Cậu ngẩng đầu.
Là Satoki.
"Satoki...?"
Giọng cậu nhỏ, hơi run.
Cậu không muốn ai thấy cậu đang yếu đuối.
Nhưng anh lại ngồi xuống bên cạnh, nhẹ nhàng như chưa từng có gì xảy ra.
"Tớ nghe chuyện... về những người mất tích.
Cậu ổn chứ?"
Charlie nhìn sang.
Đôi mắt xanh dương ấy ấm áp như biển, và gương mặt luôn dịu dàng như ánh mặt trời buổi sớm.
Cậu gật nhẹ, rồi thở dài.
"Tớ không biết nữa.
Tớ cảm thấy như thể... có thứ gì đó đang theo dõi tớ.
Như thể... tớ là nguyên nhân."
Satoki nghiêng đầu, đặt tay lên vai cậu.
"Không phải lỗi của cậu đâu.
Có thể ai đó đang cố tình thao túng mọi chuyện...
Nhưng tớ sẽ không để ai làm hại cậu, Charlie."
Giọng anh như mật ngọt.
Charlie không hề biết - chính "người bảo vệ" ấy, vừa kết liễu một kẻ khác chỉ vài giờ trước.
Còn Satoki, trong đầu đã sắp xếp xong bước tiếp theo.
> "Chỉ cần em tiếp tục dựa vào anh... dần dần, em sẽ chẳng còn ai ngoài anh nữa."