Khác [ BounPrem ] Mèo nhỏ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
349,404
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
329993528-256-k780068.jpg

[ Bounprem ] Mèo Nhỏ
Tác giả: Yeonjunne06
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Boun và Prem lúc đầu là tình địch không đội trời chung vì một buổi tiệc mà cả hai người vô tình " ăn " nhau .

Từ ngày hôm đó Boun đối xử với cậu một cách rất lạ

không phải kẻ thù

không phải bạn

không phải người yêu

vậy là .........

vợ ?

__________________________
Notification : Nhân vật thuộc quyền sở hữu của tác giả không hề xúc phạm đến bất cứ cá thể nào , xin đừng nói những điều khó nghe
( start : 23/12/2022 )
End.



bounprem​
 
[ Bounprem ] Mèo Nhỏ
1 . Chung tình yêu


Prem Warut vừa mới chuyển đến Bangkok để học tại trường đại học nổi tiếng tại thành phố này và hôm nay chính là ngày đầu tiên khai giảng năm học mới nhưng có vẻ cậu chẳng quan tâm gì đến thử mà nhìn cái thân còn cuộn trong chăn kia thì làm sao mà bước khỏi giường chuẩn bị đồ đi học

Mẹ cậu đang đứng dưới bếp chuẩn bị đồ ăn sáng cho cậu có một buổi lễ khai giảng thật vui vẻ tràn đầy năng lượng , khi chuẩn bị đồ ăn đã xong mẹ cậu kêu lớn

“ Prem mau xuống ăn sáng rồi đi học ! ”

Prem đang nằm ngủ nghe giọng của mẹ mình , hơi nhíu mày lại Prem lăn qua rồi lăn lại một vòng mới ngồi dậy nhìn đồng hồ nhìn thấy sắp đến giờ đi cậu giật mình chạy khỏi chiếc giường ấm áp vào nhà wc thay đồ , vội vã đến quên cả cách thắt cà vạt Prem chỉ thắt cho có rồi vào trường sẽ thât sau

Cậu chạy xuống lầu rồi vội lấy đồ ăn sáng chẳng kịp bỏ vào mồm nhai .

“ Chào mẹ con đi học ! ”

Prem chạy ra khỏi nhà trước khi mẹ cậu xoay lại

Cậu chạy đến trường vừa kịp lúc mọi người đang đi vào lớp học , cậu vội vã bước vào lớp rồi ngồi xuống chổ của mình .

Bỗng nhiên hai người kế bên cậu nói về người hướng dẫn tham quan trường lớp

“ Này tao nghe nói là P'Boun sẽ là người hướng dẫn chúng ta đó ”

“ Học trưởng nổi tiếng đó hả , tao nghe nói nhiều rồi ”

“ aaa nghe nói anh ấy đẹp trai lắm , tao muốn thấy ghê ”

“ Chắc chắn mị sẽ cua ảnh cho xem ”

“ Chắc có cửa cua quá ha bà chị ”

Mọi người đều bàn tán về người sẽ xuất hiện trên bục giảng kia còn Prem thì chỉ chuyên tâm tìm chổ ngồi của mình sao cho có thể nghe và thấy rõ nhất .

Prem ngồi xuống kế bên truyền đến một giọng nói

“ Ơ Prem à ? ”

Prem xoay qua thì thấy Fluke

“ Fluke ? ”

“ Ờ mình nè ”

“ Không ngờ gặp cậu ở đây đó Fluke ”

“ Mình cũng không ngờ là gặp Prem ”

“ Vậy cậu quyết định học trường này à ? ”

“ Ừm , vì trường này có ..”

“ Có gì ”

“ Không có gì đâu ” Fluke mỉm cười lắc đầu

Cuộc hội thoại của hai người cứ thế mà kết thúc cũng đúng lúc buổi lễ bắt đầu .

Cậu ngồi ngay ngắn chăm chú nhìn lên sân khấu

Một dáng người bước lên khiến bao nhiêu cô gái phấn khích và cũng là người khiến cậu ngạc nhiên vì vẻ bên ngoài của anh .

“ Xin chào mọi người tôi là Boun Noppanut là người sẽ hướng dẫn các em mới vào trường .

Mong các em sẽ học tập thật chăm chỉ và có nhiều niềm vui nhé ”

Boun mỉm cười rồi cúi đầu bước xuống .

Tất cả cô gái đều mê anh , trong lúc anh phát biểu cậu thoáng nhìn thấy anh nhìn vào mắt mình sau đó nở một nụ cười khiến cậu có cảm giác bất an

Buổi lễ đã xong tất cả sinh viên đều tập trung tại sân trường để anh học trưởng đẹp trai dẫn đi tham quan .

Và cậu chính là một trong số đó

Cậu đang đứng xếp hàng thì có một cô gái bước đến vỗ vai cậu

“ Xin chào ạ , cậu có phải là Prem Warut không ạ ? ”

“ Là mình nè có chuyện gì không? ”

“ À cậu làm rơi thẻ học sinh này ”

“ Cảm ơn cậu !

Không có cái này chắc mình chết mất ”

“ Không có gì , vậy mình đi trước nhé ” Cô gái mỉm cười rời đi

Cô gái chưa kịp bước đi thì bị nắm tay giữ lại

“ Cho mình biết tên của bạn được không ”

“ Mình là Fa Ying , rất vui được gặp cậu ”

“ Rất vui khi gặp Fa Ying ” Prem nở nụ cười tươi rồi tạm biệt cô

Cậu chỉ mãi chìm trong biển u mê nhưng cậu không biết rằng những hình ảnh nắm tay và trò chuyện của cậu và Fa Ying đều lọt vào mắt của Boun

Người bạn kế bên Boun nhếch miệng cười vì thằng bạn mình sắp bị cướp đi crush

“ Chà , xem ra đàn em mới cũng ghê gớm đấy ”

Người bạn của Boun khoanh tay lắc đầu

“ Fa Ying cười như thế , haizzz xem ra sắp mất crush rồi nhé Boun ”

Boun không thể chấp nhận được sự việc này , rõ ràng người đến trước là anh và người thích Fa Ying trước cũng là anh vậy mà đâu ra xuất hiện một thằng nhóc phá tan tành kế hoạch tỏ tình của anh .

Boun tuyệt đối sẽ không để thằng nhóc ấy thành người yêu của Fa Ying được , người yêu của Fa Ying chắc chắn sẽ là anh

Boun nhìn Prem bằng ánh mắt muốn nuốt chửng của một con hổ khiến cậu lạnh cả sống lưng

“ Này Fluke tự nhiên mình lạnh sống lưng quá có khi nào ... ngôi trường này có- ”

Prem chưa kịp nói hết câu đã bị Fluke bịt miệng lại

“ Này , đừng nhắc chuyện đó ở đây .

Bộ cậu không biết P'Boun kia sợ ma hả ”

Prem nhìn Fluke bằng ánh mắt khó hiểu rồi nhìn sang anh , cậu bắt gặp ánh mắt của anh nhìn về phía mình

Chết lỡ như anh ta nghe mình nói về vụ đó thì cậu chết chắc .

Prem tránh đi ánh nhìn của anh rồi nắm tay Fluke kéo đi chổ khác
 
[ Bounprem ] Mèo Nhỏ
2 . Oan gia ngõ hẹp


Prem đi cùng Fluke sang nơi khác để tham quan cũng nhầm mục đích tránh đi ánh mắt của anh tóc vàng kia , chẳng biết thế nào nhưng trực giác của con trai mách bảo rằng cậu phải tránh xa tên kia càng nhanh càng tốt

Cậu vô tình nhìn ra phía sau liền bắt gặp ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống của anh khiến cậu muốn chạy

Tối đến cuối cùng cậu cũng được về kí túc xá của mình cậu đi trên đường vươn vai vài cái

“ Mới ngày đầu thôi mà đã mệt thế này rồi , buồn ngủ quá ”

Prem đấm đấm vào vài mình bỗng dưng cậu cảm nhận được gì đó nên dừng lại mở mắt ra nhìn thì cậu chẳng thấy ai , do là cậu ăn khuya với Fluke nên nhận phòng hơi trễ nên bây giờ cậu chỉ về có một mình trên con đường đến kí túc xá .

Hai bên đường là cây cỏ làm cho cậu có hơi sợ hãi

“ Trường gì mà trồng nhiều cây vậy chứ ! ”

Prem sợ ma nên cậu chỉ bước nhanh về phía trước mặc kệ xung quanh , bây giờ cậu muốn về phòng ngay và luôn .

Cậu đang đi thì đạp trúng chân của ai đó khiến cậu sợ hãi mà nhắm tít mắt lại cầu nguyện

“ A ! ”

Prem hé mắt nhìn xuống thì bắt gặp một người làm cậu sợ hơn cả ma đó chính là Boun Noppanut .

Cậu giật mình nhìn xem là ma hay là người nên buột miệng nói ra một câu

“ Mẹ !

Là ma hay người đây ”

“ Là người đó thằng nhóc !!! ”

Boun nhăn mặt xoa xoa cái chân của mình bị Prem đạp trúng , cậu nhìn anh thấy có nét quen thuộc liền nhớ ra anh này chính là anh hồi sáng nhìn cậu bằng ánh mắt hình viên đạn

Prem cúi xuống xoa xoa chân của anh nhưng bị anh hất ra

“ Có sao không anh !

Em xin lỗi ”

“ Tránh ra ”

“ Để em mua thuốc cho anh , em là người đạp trúng chân anh mà ”

“ Không cần ! ”

Prem định đỡ anh đứng dậy nhưng Boun chẳng cho cậu đụng vào dù chỉ là một cọng lông , Boun chống hai tay xuống đất để đứng dậy liếc nhìn cậu

“ Đừng có mà đi theo !

Không cần cậu làm gì hết ”

“ Nhưng anh....”

Boun khó chịu nhìn cậu cũng đúng thôi ai lại muốn nói chuyện cùng tình địch của mình chứ , Boun xoay lưng bỏ đi được vài bước thì dừng lại

“ Cậu tránh xa Fa Ying ra ”

“ ???

Cái gì cơ ”

“ Fa Ying , cô gái hồi sáng cậu gặp là crush của tôi !

Nếu động chạm thì đừng trách ”

“ .... ”

“ Nghe rõ chưa ? ”

“ ..... ”

“ Này ! ”

“ Vâng , Fa Ying ấy ạ ? ”

“ Đừng có đụng đến cô ấy ”

“ Tại sao ạ ? ”

“ Nói nãy giờ cậu vẫn không hiểu à ?

Bởi vì cô ấy là crush của tôi nên cậu không được đụng vào ”

“ Chỉ là crush thôi chứ phải người yêu đâu mà không được đụng vào ? ”

“ Cậu ?! ”

“ Được thôi nếu vậy thì đấu cho công bằng vậy , xem ai có được Fa Ying trước ”

“ Được thôi ” - Prem dơ ray ra bắt tay với anh

“ Nếu 1 trong 2 có Fa Ying thì người kia sẽ tự hành động không quen biết và không lại gần Fa Ying ”

“ Được ”

“ Điều hai , cả hai đều được dùng quyền lợi của bản thân có nghĩa là nếu Fa Ying chọn ai thì không được ghen tị , ghen ghét lẫn nhau ”

“ Không được gian lận ! ”

Prem và Boun bắt tay nhau như kí một hợp đồng gì đó lớn lao , cả hai đều có sự quyết tâm trong đôi mắt khiến không khí nóng lên .

Cậu không biết rằng sắp tới đây sẽ là những ngày tràn đầy khó khăn khi cậu quyết đấu với Boun Noppanut

Sáng hôm sau , Prem vẫn còn nằm trong chăn ấm của bản thân quên mất giờ đi học cậu ngồi dậy xem đồng hồ thì còn 5 phút nữa là đến giờ lên lớp .

Cậu nhanh chân chạy vào phòng thắm thay đồ vẫn chưa kịp xỏ giày vào chân thì có người gõ cửa phòng khiến cậu giật mình ngã ra giường

Mở cửa ra người cậu nhìn thấy chính là người mà cậu ghét nhất

“ P'Boun ?!! ”

“ Ngày đi học đầu tiên mà trễ ?

Cậu không biết rằng Fa Ying ghét nhất việc trễ giờ à ”

“ Thật hả !?

Sao anh không bảo em sớm ”

“ Có người nào nói tính cách của crush mình cho tình địch không ?

Chẳng qua Fa Ying nhờ tôi qua gọi cậu dậy thôi chứ nằm mơ đi anh đây mới vác cái thân đi kêu một thằng em vừa vào trường ”

“ Ao ?

Thì anh đang vác cái thân kêu thằng em đây này ”

“ Thích nói không ?

Trễ giờ rồi ”

Prem nhìn lại đồng hồ thì chỉ còn 1 phút nữa là đến giờ, cậu liền bật hết tốc lực mà chạy đến trường mặc kệ Boun đứng như trời trồng ở đó .

Cậu chạy đến vừa kịp cũng may là kí túc xá gần trường nếu không thì cậu toi mất

Cậu chạy đến lớp học vừa đúng lúc giáo sư đến nên chỉ bị mắng một ít rồi sẽ được vào chổ ngồi , cậu nhìn thấy Fa Ying đang ngồi một mình liền nhanh chân chạy lên ngồi gần Fa Ying .

Khi vừa đặt mông xuống ngồi thì mọi ánh mắt đều nhìn cậu khiến cậu khó xử Fa Ying thấy thế liền nói

“ Ơ , Prem hả ?

Cũng học lớp này sao ”

“ Ừm , mà Fa Ying này sao mọi người lại nhìn mình dữ vậy ”

“ Thì...chổ này là của Boun đó ”

“ Boun...Boun Noppanut !!! ”

“ Đúng vậy , có gì mà cậu bất ngờ dữ vậy ”

Prem tuy ở ngoài cười nói với Fa Ying nhưng trong lòng cậu lại khác , anh ta lai giành chổ này !

Không cho cậu lại gần Fa Ying thật là cậu muốn đấm anh ta lắm rồi

Thế là Prem đành lủi thủi lên chổ Fluke ngồi nhìn Boun Và Fa Ying nói chuyện cùng nhau
 
[ Bounprem ] Mèo Nhỏ
3 . 1 - 1 hoà nhau


Trong lớp học cậu chẳng hề tập trung nổi bởi vì trước mắt cậu chính là cảnh tượng anh ta nói chuyện vui vẻ cùng Fa Ying cô gái mà cậu crush ngay lần đầu tiên gặp mặt , Fluke ngồi kế bên cũng biết rằng Prem đang cảm thấy khó chịu tâm trạng không hề ổn định cho nên Fluke đành ngồi im bất động nghe giảng bài

Đến giờ ăn trưa Prem đi cùng Fluke đến nhà ăn thì bỗng gặp Fa Ying đang lấy cơm Prem liền không bỏ qua cơ hội này nên cậu đưa phần cơm của mình cho Fa Ying

“ Này lấy của mình nè ”

“ Cảm ơn nhé , nhưng còn..cậu thì sao ?

Không định ăn cơm hả ”

“ à để mình đi lấy phần mới cũng được không cần lo đâu ”

“ Cảm ơn Prem nhé ”

Fa Ying nở nụ cười với cậu rồi đem phần cơm lại chổ kia ăn còn cậu vẫn đứng chôn chân vì say nụ cười của cô

“ Cô ấy cười với tớ kìaaa ”

“ Đứng đây xíu nữa là hết cơm ăn đấy nha Prem ” - Fluke đứng kế bên cậu nhìn hành động của cậu từ nãy giờ

Prem nhận ra canteen gần hết cơm liền chạy đến chổ phát cơm trước khi đi cậu còn không quên lêu lêu người anh đứng dưới gốc cây nhìn cậu và Fa Ying chắc chắc cậu biết hắn là ai bởi vì nhìn cái ánh mắt này chắc chắn là ghen rồi .

Prem dùng khẩu hình miệng nói với Boun

“ 1 - 1 nhé anh ”

Boun đầu muốn bốc hoả vì hành động khiêu khích này của cậu , được thôi nếu cậu đã khiêu chiến như này thì anh đây không cần nương tay nữa chờ đó mà xem đi nhóc con

Prem đang ngồi ăn cùng Fa Ying nói chuyện vui vẻ thì Boun từ đâu xuất hiện đến để ly nước xuống bàn một cái thật mạnh khiến Fluke và Prem giật cả mình Fa Ying vừa thấy Boun liền vui vẻ nói

“ Ao , P'Boun anh không ăn cơm trưa sao ? ”

“ Anh không đói ! ”

“ Thế anh ngồi đây chi vậy ” - Prem liền khiêu khích anh

Boun cười trừ nhìn ly nước trong tay rồi đưa ly nước cho Fa Ying khiến cô khó hiểu còn anh thì nhìn Prem bằng ánh mắt của người chiến thắng

“ Cho em ”

“ ..vâng cảm ơn anh nhưng em có nước rồi ”

Fa Ying nhìn Boun cười bất lực còn Prem thì muốn cười lớn nhưng không được vì phải giữ hình tượng nhưng nhìn mặt của Boun khi Fa Ying không nhận nước của mình khiến cậu nhịn cười muốn độn thổ

Prem nhìn Boun và tặng thêm cho anh một cái nhếch mép

Boun Noppanut này sẽ không chịu thua nhóc con này đâu chờ mà xem !

Buổi chiều Prem có hẹn với Fluke đến quán ăn gần trường tuy cậu lười nhưng vì Fluke là người rủ nên cậu đồng ý ngay và luôn .

Chuẩn bị đồ xong xuôi cậu nhìn vào gương tự khen bản thân mình đẹp trai

“ Cậu bé này đẹp trai đấy chứ ”

Prem tự nháy mắt với chính bản thân mình trong gương .

Cậu mở cửa ra thì gặp Fluke đứng chờ sẵn nên cả hai cùng nhau đi ăn

Đến quán ăn cậu và Fluke ngồi vào bàn rồi gọi món cậu vừa gọi xong liền thấy Fa Ying .

Cậu định rủ cô ấy lại ngồi ăn chung nhưng nhìn sang người đi bên cạnh cô ấy cậu lại thay đổi ý định

Tại sao Fa Ying lại đi ăn cùng Boun chứ cậu muốn đi đến kéo Fa Ying về nhưng chẳng được vì bây giờ cậu và anh đang chiến đấu công bằng , được thôi Prem này không ngốc đến thế đâu cậu sẽ dùng mọi cách để đưa Fa Ying về bên mình

Prem liền cầm tay Fluke mắt đối mắt với cậu

“ Nhờ cậu giúp nhé Fluke ”

“ G-giúp gì ?? ”

Chưa hiểu chuyện gì xảy ra Fluke liền bị Prem kéo đến chổ Fa Ying và Boun , Prem nở nụ cười nói với Fa Ying

“ Fa Ying ”

“ Ơ Prem cũng ăn ở đây hả ”

“ Đúng rồi , sẵn tiện gặp Fa Ying ở đây hay là ghép bàn đi ”

“ Được , mình thoải mái mà ”

“ Còn p'Boun thì sau ạ ? ” - Prem nói với giọng điệu khiêu khích

“ Bình thường! ”

Prem biết rằng mình đã thành công chọc giận Boun nên cười không thấy ánh mặt trời với Fa Ying

4 người ngồi chung một bàn nhưng Fa Ying thì chọn ngồi kế Prem chứ không phải Boun điều này làm anh tức giận còn hơn là bị Prem trêu chọc , Prem hài lòng với đề nghị này của Fa Ying cậu chắc chắn rằng Fa Ying đã phải lòng cậu rồi nghĩ đến mà cậu cứ cười mãi

Phục vụ đem đồ ăn lên thì Prem nhanh chóng gấp món Fa Ying thích bỏ vào đĩa của cô , Boun chậm tay mấy rồi nên chỉ đành gấp cho Fa Ying món khác .

“ Này món cậu thích đúng không ? ”

“ Mènn ơi mới làm bạn có mấy ngày liền nhớ sở thích của mình , có phải cậu thích mình không đó ”

Prem nhân cơ hội này muốn nói với Fa Ying nhưng chưa kịp mở lời đã bị Boun ngắt ngang

“ Là anh nói cho cậu ta biết đó ”

“ Nói cho Prem món em thích làm gì ? ”

“ Thì..em ấy hỏi thì anh trả lời thôi ”

“ Này nhé em không phải quà trao đổi qua lại đâu ”

“ Biết rồi , Prem không hỏi gì quá đáng thì anh trả lời thôi ”

Prem tức giận nhìn Boun rõ ràng là chỉ cần một tí nữa thôi là cậu có thể nói ra tình cảm của bản thân rồi , nhìn khuôn mặt khó chịu của cậu Fluke nói nhỏ vào tai

“ Này , bình tĩnh đi bộ cậu muốn Fa Ying ăn cơm với gương mặt khó chịu của cậu à ”

Fluke vỗ vai cậu vài cái rồi mỉm cười nhìn Fa Ying
 
[ Bounprem ] Mèo Nhỏ
4 . Buổi tiệc


Cậu và ba người ăn uống vui vẻ với nhau riêng Boun thì cảm thấy rất khó chịu vì từ ngày xuất hiện nhóc này anh đi đâu cùng Fa Ying đều có mặt cậu tuy là anh cố gắng né nhóc này ra nhưng chẳng thể được vì lần nào cũng gặp

Fa Ying cười nói với mọi người

" À mọi người tối nay đến buổi tiệc ở nhà mình nha , P'Boun luôn nhé em mong chờ anh đến lắm đó "

Boun nhìn cô rồi mỉm cười

" Ừm , tối nay anh nhất định sẽ đến mà "

Prem thấy trái tim màu hường bay tùm lum xung quanh không khí nên cậu liền lên tiếng

" Buổi tiệc gì thế Fa Ying ?

"

" Thường thì mình thường tổ chức tiệc để mọi người cùng vui chơi với nhau đôi khi có vài dịp quan trọng nữa "

" Vậy..tối nay mấy giờ thế ?

"

" 7h tối nha , nhớ đến đấy Prem mình cá chắc là cậu thích lắm luôn "

" Ơ sao biết mình sẽ thích "

Fa Ying nhìn cậu rồi mỉm cười cô không hề trả lời câu hỏi của cậu mà tiếp tục ăn phần của mình khiến Prem khó hiểu

Đến giờ dự tiệc Prem lái xe của mình đến điểm hẹn mà Fa Ying gửi qua , khi đến nơi cậu khá bất ngờ vì nơi này rất rộng lớn nó là một khách sạn muốn lên nơi tổ chức tiệc thì cậu phải lên tầng cao nhất của toà nhà .

Cửa thang máy mở ra không khí hoàn toàn khác xa những gì cậu tưởng tượng nơi đây náo nhiệt hơn cậu tưởng cậu bước vào Fa Ying liền đi đến khoác tay kéo cậu vào trong Prem không ngờ crush sẽ khoác tay mình nên khi thấy Fa Ying làm thế cậu có chút ngại ngùng nhưng cậu quên rằng Boun cũng tham gia buổi tiệc này mà có nhớ hay không cậu cũng chả qua tâm vì hai người bây giờ đang thi đấu vơi nhau cơ mà .

Prem nghĩ mình đã giành phần thắng bởi vì Fa Ying kéo tay cậu lại để giới thiệu cho bạn bè của Fa Ying

Prem liếc nhìn Boun đằng xa ngồi nhâm nhi ly rượu vang trên tay , Prem xoay qua nói với Fa Ying

“ Này Fa Ying , học sinh được uống rượu á ? ”

“ Ừm , ở đây bình thường thôi uống ít thì được chứ uống nhiều thì không cho đâu ”

“ Thật hả ?

Nhìn p'Boun uống như nước lã luôn kìa ”

“ Anh ấy là vậy đó bữa tiệc nào cũng ngồi một góc uống rượu như kẻ thất tình vậy ” - Fa Ying bĩu môi nhìn về Boun

Hai người đang đứng nói chuyện thì phục vụ đem nước đến cho cậu và Fa Ying cậu cúi đầu cảm ơn anh phục vụ sau đó lấy một ly nước ép còn Fa Ying thì lấy một ly rượu vang .

“ Ơ Prem ?

Không uống rượu hả ”

“ Không đâu , mình không biết uống ”

“ Thử đi ”

“ Thôi mình không dám đâu Fa Ying , mình uống nước ép cũng được rồi ”

“ Uống một tí thôi xem như nể mặt mình nhé ? ”

Prem định là sẽ không uống nhưng vì crush đã làm như thế này với cậu rồi thì cậu đành nhấp môi .

Prem đưa ly nước ép cho Fa Ying còn mình thì lấy ly rượu vang trên tay cô , Fluke đứng từ xa thấy Prem định uống rượu cậu chạy đến ngăn cản cậu nhưng không kịp

Prem chỉ nhấp môi nhưng xoay qua chạm ánh mắt của cô Prem không thể chịu được mà một hơi nốc hết một ly rượu , Fa Ying chỉ nhờ cậu uống một ít không ngờ cậu lại uống hết khiến cô bất ngờ

“ Ơ Prem , mình kêu cậu uống ít thôi mà ”

Prem uống xong mặt liền nhăn nhó khó chịu rượu làm cổ cậu có chút khó chịu và cũng có chút nóng .

Prem đưa ly cho phục vụ chân cậu đứng không vững may mà cô đỡ được đúng lúc Fluke chạy đến bên cậu

“ Prem !

Có sao không đấy ”

“ Xin lỗi Fluke , tại mình ép cậu ấy uống rượu ”

“ Không sao đâu đưa Prem cho mình đi cậu ấy khi say sẽ nghịch lắm đấy ”

Fa Ying đỡ cậu lên định đưa qua cho Fluke bỗng nhiên Boun từ đâu xuất hiện để cậu dựa vào vai mình

“ Mình đưa Prem về cho dù sao thì đàn em mới vào trường nên giúp đỡ một chút ”

“ Thế nhờ anh nhé ”

“ Ừm , Fa Ying và Fluke đừng lo lắng để anh đưa cậu ấy về bảo đảm an toàn ”

Thế là cô và Fluke nhìn theo bóng dáng Prem được Boun đỡ ra về , không ngờ tửu lượng của cậu lại kém như thế nếu biết thế thì cô sẽ không ép cậu uống rượu đâu

Boun đỡ cậu đến cửa thang máy khi bước vào vừa đóng cửa lại Prem liền câu cổ Boun

“ Aoo ai đâyy ?

Bắt cóc hả ”

Boun nhíu mày khi cậu dùng giọng điệu làm nũng này nói với anh

“ Ơ cây mai ngày tết à , tóc vàng nèe ”

“ Đừng nghịch ”

“ Aa sao lại la Prem , Pem không làm gì sai mà ”

“ Prem !

Nhìn kĩ lại xem người trước mắt cậu là ai ”

“ ...ai..?...Boun hả ”

“ Tôi lớn tuổi hơn cậu đấy nhá ! ”

“ à.. p'Boun...haha..ha..anh thua rồi nha em lấy được Fa Ying rồi , anh thua rồi ”

Prem nói xong liền buông hai tay ra khỏi cổ anh khiến cậu ngã ra sau cũng may Boun nhanh tay đỡ kịp nếu không thì cậu đã đập đầu xuống nền thang máy rồi .

Boun không ngờ khi say cậu lại nghịch đến thế xem ra anh tự chuốc lấy phiền phức rồi chẳng qua muốn cho Fa Ying thấy mình là một người đàn anh có trách nhiệm nên mới đưa cậu về nếu không cho dù cậu bị gì thì anh cũng chẳng nhúng tay vào .

Bây giờ anh phải lãnh cục nợ này về đến nhà an toàn

_________________

Spoil : Thịt sắp lên đĩa , chúc quý khách tập sau ăn ngon miệng

Thanks
 
[ Bounprem ] Mèo Nhỏ
5 . Là cậu tự mình chuốc lấy


Prem cười khi nhìn gương mặt của Boun cậu ngã nghiêng như sắp ngã khiến Boun đau tim không thôi nếu cậu ngã xuống đập đầu vào đâu mà bị mất trí nhớ hay gì đó thì cá chắc cục nợ đáng yêu này sẽ bám theo anh đến cuối đời .

Boun siết chặt eo Prem để cậu không té nhưng với ánh mắt của người khác nhìn vào thì như tổng tài đang dìu bảo bối của mình vậy trong lúc chờ thang máy xuống tầng trệt Boun lại gặp một cô khá lớn tuổi vỗ vai anh

“ Tuổi trẻ nhẹ nhàng thôi nha con , chúc hai con hạnh phúc ”

“ ....... ”

Boun đứng bất động khi nghe cô nói ra lời đấy , anh cũng bất lực vì bị hiểu lầm anh và nhóc này có yêu nhau thì 1 ngày cãi nhau hơn trăm lần mất Prem nãy giờ không nghịch nữa mà tựa vào vai anh nghĩ một lát Boun đang đứng nhìn xung quanh thì mắt anh vô tình nhìn vào môi của cậu Boun nhìn rất lâu không tự chủ mà cuối xuống gần môi cậu khi khoảng cách chỉ còn vài cm Boun giật mình né xa cậu ra mà quên rằng cậu đang say khi buông cậu ra Prem liền ngã ra sau Boun nhanh chóng kéo eo cậu sát vào người mình .

Chỉ lơ là một tí là toi cuộc đời của anh

Boun đỡ cậu vào xe sau đó bản thân tự lái xe về nhà nhưng anh quên mất không hỏi nhà cậu , Boun liền xoay qua nhìn cậu thở dài

“ Nhóc ?

Này , Nhóc nhà cậu ở đâu ”

“ Nhà ?

Nhà Pem hỏ , ở...đây nè ”

“ Nhóc , anh không giỡn với cậu nha mau nói địa chỉ để anh đây đưa về ”

“ Pem hổng có nhớ , Pem nhớ Bim Bim , Prem nhớ kem , Prem nhớ đồ ăn ”

Boun lắc đầu ngao ngán anh nhìn từ trên xuống dưới chân đành bất lực , Boun lấy điện thoại từ trong túi quần của cậu ra mong sẽ giúp ích được nhưng chẳng may cậu đặt mật khẩu .

Boun thử hết số này đến số khác nhưng không được kể cả nhận diện khuôn mặt cũng chẳng được Boun thở dài trả điện thoại của cậu về chổ cũ thôi thì đêm nay chở cậu về khách sạn nhà anh vậy

Đến nơi Boun bước xuống xe quăng chìa khoá cho nhân viên , nói xong anh thản nhiên bước lên lầu

“ Đưa cậu ta vào phòng nào trống đi , mai thu tiền phòng như thường ”

“ Vâng ”

Nhân viên cất xe của Boun đi sau đó đỡ cậu lên lầu phải nói để đưa cậu lên tới phòng thì đó chính là cả một quá trình gian nan .

Prem nhìn người đỡ mình cậu thấy không quen liền đẩy nhân viên ra

“ Bắt cóc thiệt hả !!

Đệch mình còn trẻ mà chưa kịp ăn hết bim bim nữa ”

“ Không thưa cậu , tôi là nhân viên ở khách sạn này không phải bắt cóc đâu ạ ”

“ Hả...nhà Prem thành khách sạn khi nào thế ? ”

“ Không có thưa cậu , đây là khách sạn của cậu Boun ”

“ B..Bủn..Boun..Boun Noppanut!! ”

“ Vâng đúng là cậu ấy ạ ”

Prem nghe đến tên của anh liền tỉnh cả ngủ nhưng cậu lại tiếp tục say , nhân viên cũng đành cười bất lực chỉ vì miếng cơm manh áo mà thôi

Đến phòng Prem được đỡ nằm nệm êm nhân viên còn có tâm cúi xuống cởi giày cho cậu nhưng vừa chạm đến chân cậu thì Boun đứng trước cửa gõ vào cửa gây sự chú ý

“ Cậu xuống được rồi để tôi xem cậu ta cho ”

“ Vâng ”

Cậu nhân viên liền nhanh chóng chạy ra khỏi phòng để cậu nằm trên giường , Boun bước vào tiện tay đóng cửa và cũng tiện tay khoá cửa nốt

Anh cúi xuống cởi giày cho cậu chỉnh cho cậu một tư thế nằm thoải mái nhất bật điều hoà lên anh đá chăn lên người cậu Boun làm xong liền cảm thấy cậu thật bướng

“ Phiền thật , tự nhiên xuất hiện giành Fa Ying với mình ”

“ Nhóc con cứ vui trong niềm vui đi anh đây sẽ dùng cách khác bá đạo hơn để cướp Fa Ying về ”

Boun định sẽ về phòng của mình bỗng bị Prem níu tay anh khiến anh mất thăng bằng ngã xuống chạm môi mình vào môi cậu , anh giật mình ngồi dậy nhưng tay Prem vẫn không buông

“ Này !!

Đừng tưởng say là muốn làm gì làm nha !

Buông ra coi ”

“ Thằng nhóc !

Mau tỉnh lại cho anh ”

Boun nhiều lần gọi cậu dậy để nhìn kĩ anh là ai , Prem vẫn không buông khiến anh dần mất kiên nhẫn .

Do là cậu lăn lộn trên giường nãy giờ nên áo có phần bung ra lộ phần thịt trắng nõn của cậu

“ Ở lại..với em đi mà ~ ”

“ Thằng nhóc !

Nhìn kĩ anh là ai coi ! ”

“ Dạ...~ Ai vậy ạ ??? ”

“ Boun Noppanut ”

“ Boun..ạ ?....ai..ta ”

Boun đau đầu lắm rồi làm ơn ai đó mang nhóc con này đi khỏi anh dùm cái !

Prem dụi dụi đầu vào tay anh khiến áo của cậu đã bung ngay từ đầu bây giờ lại càng bung hơn , Boun nhìn cậu ánh mắt không tự chủ mà nhìn xuống phần bị lộ ra khiến anh khô cả cổ bất giác nuốt một ngụm nước bọt .

Boun lắc đầu qua lại cố gắng giúp bản thân thật tỉnh táo tự an ủi bản thân rằng chắc do anh uống rượu nên mới có những hành động này

Prem cảm thấy trong người khó chịu liền buông tay anh ra xong tự cởi áo của mình Boun không ngờ đến hành động này của Prem anh liền lấy chăn che lại cơ thể của cậu

“ Ưm..Prem..nóng ”

“ Đ-Để tôi hạ điều hoà đừng..đừng có chui ra khỏi chăn ”

Boun hạ nhiệt điều hoà lại sau đó nhìn sang cậu , đúng là nhóc bướng nên chẳng nghe lời cậu nằm trên giường còn chăn thì nằm yên dưới sàn nhà

Boun đi đến nhặt chăn lên đắp lên người cậu liền bị cậu đạp một phát cái chăn càng bay xa hơn .

Boun tức giận thật rồi anh đi đến nắm hai tay cậu đè xuống giường bản thân thì đè lên người cậu

“ Nóng..đi ra ! ”

“ Nhóc con , là cậu tự chuốc lấy ! ”

Boun nói xong liền cuối xuống hôn vào cổ cậu Prem vẫn còn trong cơn say nên chỉ quan tâm đến cơ thể mình nóng rang bây giờ cậu chỉ muốn tìm một tí gió lạnh để cơ thể bớt nóng mà thôi không hề biết rằng bản thân mình đang gặp nguy hiểm

“ Nóng quá...~ Đi ra chổ khác đi mà ”

Boun cứ tiếp tục hôn vào cổ cậu xong lại đến xương vai xanh còn cậu cố gắng đẩy người phía trên ra chổ khác nhưng chẳng được vì cậu đã bị khoá tay rồi .

Boun nhấn mạnh tay cậu xuống giường mặc cho cậu vùng vẫy

Đúng là khách sạn nhà anh , nệm êm chăn ấm thích hợp cho việc...ngủ nhưng hôm nay Boun không ngủ Boun phải làm việc khác trên giường.

“ Prem không thích !

Mau biến ra chổ khác !! ”

Prem vùng vẫy đạp chân loạn xạ vô tình đạp luôn p'Boun xuống đất , Boun chủ tịch đáp xuống đất bằng mung của mình tức giận nhìn cậu nằm lăn lóc trên giường

_________________

Đến đây thôi ạ , mai rảnh sẽ ra chap tiếp theo và đương nhiên chap sau sẽ làm chuyện nên làm đúng không đại ca Boun Boun
 
[ Bounprem ] Mèo Nhỏ
6 . Mèo ( H )


Boun lần này tức giận thật rồi , anh đứng dậy đè cậu mạnh cậu xuống giường .

Boun hôn vào môi Prem khiến Prem khó thở

" Ưm..b..buông "

Boun buông môi của cậu ra lật cơ thể Prem nằm úp còn anh thì đè lên mung cậu bây giờ trong căn phòng chỉ có tiếng thở dốc của Prem và anh .

Boun cúi xuống hôn tai cậu hạ giọng

" Nhóc con...là cậu câu dẫn anh "

" Không có... không chịu đâu đi ra đi "

Boun bật cười sau đó hôn vào cổ sau đó duy chuyển xuống lưng tạo ra những dấu hôn đỏ chót trên cơ thể trắng nõn của cậu Prem khó chịu định trở người nhưng vừa mới cựa quậy một tí liền bị tay Boun ấn xuống nệm .

Boun nhếch mép nhìn cậu anh trở người cho cậu nhìn thẳng vào mắt mình

" Nói xem...anh là ai ?

"

" ...?...Boun.."

" Gọi là anh yêu "

" .....Cái gì cơ !!!

"

Prem nghe xong liền bật đầu ngồi dậy khiến trán cậu đập vào trán Boun , cậu xoa xoa trán của mình nhưng bị Boun nắm lấy tay đè xuống nệm , bây giờ cậu tỉnh rượu rồi nên có thể hiểu chuyện gì xảy ra ánh đèn bàn chiếu một tí ánh sáng nên Prem không thể nào nhìn kĩ gương mặt người ở trên .

Boun hôn vào trán cậu

" Có sao không?

Ngốc vậy hả "

" Anh...là ai đấy ?!

Tại sao lại đè tôi "

" Tình địch của cậu "

" T..tình địch ?

"

" Boun Noppanut "

" Đệch !!!!

"

Prem bật người ngồi sát vào thành giường nhìn Boun , cậu không ngờ rằng vài phút trước mình còn vui vẻ bên crush mà bây giờ người đè cậu lại là đối thủ giành crush

Prem bật đèn lên thấy bản thân không mặc áo nhanh chóng kéo chăn che đi cơ thể lúc này cậu vẫn chưa nhận ra phía sau lưng của mình là những vết hôn của đối thủ

Boun lại bật cười lần nữa thôi thì nhân tiện cậu tỉnh rượu được một ít anh sẽ cho cậu nếm thử mùi vị của p'Boun

Boun lại gần cậu bao nhiêu thì cậu cách xa anh bấy nhiêu .

Đến lúc anh đè cậu vào thành giường cậu mới chạy ra chổ sofa Boun biết rằng con mèo này sẽ không thể chạy thoát bởi vì anh khoá cửa phòng rồi nếu chưa có lệnh của anh bất cứ ai cũng không được bước vào phòng này .

Prem ôm theo chăn che đi phần phía trước của mình

" Na..này có gì từ từ nói nha , t-tôi với Fa Ying là người yêu với nhau rồi đó anh không được đấm đối thủ "

" Người yêu ?

Nói dối không chớp mắt luôn "

" Tôi không lừa anh đâu "

" Được thôi , là người yêu thì sao chứ ?

Vẫn ăn được "

" Đúng rồi anh nên buông bỏ thế là tố-khoan đã ăn gì cơ "

Boun đẩy cậu xuống sofa tay ôm lấy sau gáy cậu

" Ăn cậu !

"

" Đệch !!!

"

Prem vừa nói xong liền bị Boun gặm lấy môi mình hai tay cậu như bị trói chặt bởi tay Boun .

Anh đem hai tay cậu để lên đầu tay còn lại thì mò xuống đũng quần của cậu , nắm lấy cậu nhỏ của cậu mà nhẹ nhàng lên xuống khiến Prem rất thoải mái có lẽ cậu quên rằng Boun sắp làm gì mình

" Thoải mái không?

"

" Ha..ah th-thoải mái...cái đầu anh "

" Ừm hứm ?

"

" Ư ...a...d...dừng lại đi "

Prem ngửa cổ ra hưởng thụ cảm giác mà anh đem đến , phân thân của anh sắp không chịu nổi rồi nhưng vì muốn đêm nay chính là đêm mà Prem không bao giờ quên

Thật ra Boun thích Fa Ying là thật nhưng khi thấy xuất hiện của cậu khiến anh nghi ngờ về mặt tình cảm của mình .

Nhưng bây giờ có lẽ anh đã hiểu ra tình cảm của bản thân cho nên bây giờ đối tượng theo đuổi của anh chính là nhóc con Prem

Boun cởi áo của mình ra lộ cơ bắp săn chắc Prem đang ngập tràn trong sự khoái cảm nên chẳng đoái hoài gì đến hành động của Boun đến khi Boun lấy tay cậu sờ lên múi bụng của anh Prem mới giật mình rụt tay về nhưng lại bị Boun bắt lại

" Sờ thử xem nhóc con "

" Đ- Điên à !!

Không sờ đâu !!"

Boun nắm chặt tay cậu không cho cậu rút tay về , tay cậu để thành hình nấm đấm nhắm tịt mắt không dám nhìn cơ thể của Boun .

Anh thấy thế liền nhếch miệng cười Boun lấy tay cậu duy chuyển từ cổ xuống bụng của anh và nơi cuối cùng chính lsf đũng quần của Boun

Prem không chắc mình đụng phải thứ gì nhưng nó rất t-to khiến cậu muốn bỏ tay ra nhưng chẳng được .

Boun hôn cậu muốn cậu nhìn vào mắt anh một lần

" Nhìn anh "

" Không chịu màaa !!!

"

" Prem "

" Đừng có mà gọi tên tôi !

"

" Prem khạp "

Boun đánh lạc hướng cậu từ nãy đến giờ để cậu nhóc của mình có thể an toàn mà nằm bên trong cậu .

Prem nhận ra thứ gì đó kì lạ

" Ư !

"

" Prem ơi ~ "

" T-thả ra !

"

Boun bắt đầu động khiến Prem đau đến quên trời đất .

Boun chuyển động nhẹ nhàng để cậu có thể làm quen căn phòng bây giờ có tiếng thở dốc và tiếng lép nhép ma mị

Prem đã làm quen với việc này cảm giác thoải mái ập đến khiến cậu phát ra âm thanh

" Ưm...ah..ha.."

Prem dùng hai tay câu cổ Boun khiến anh bất ngờ nhưng cảm giác vui còn hơn cả bất ngờ .

Boun đâm một cái thật mạnh rồi ra trong cậu , Prem và Boun nhìn nhau

" Em và anh làm việc này , vậy là Fa Ying là của em rồi đúng không " - Prem sờ tai anh

" Chúng ta làm tới mức này ?

Em vẫn muốn tán đổ Fa Ying sao ?

Hay em đang chê anh yếu "

" Kh-Không em không chê anh yếu nhưng thứ em cần là tình yêu "

________________

Happy New Year ✨❤️
 
[ Bounprem ] Mèo Nhỏ
7 . Chạy thôi !


Sáng hôm sau , Prem tỉnh dậy với cơ thể đầy vết hôn cậu mắt nhắm mắt mở nhìn xung quanh .

Lại nhìn sang kế bên cậu một gương mặt đẹp trai đang ngủ ngon lành Prem nhìn kĩ lại khiến chút nữa là cậu chửi thề

“ M-mình...cùng.. p'Boun??? ”

Prem không tin vào sự thật này cậu không thể nào qua đêm với người này được rõ ràng là hai người rất ghét nhau cơ mà ?

Tại sao có thể lên giường một cách đơn giản như thế thật là Prem thích Fa Ying nhưng cậu không ngờ rằng sẽ có một ngày mình lên giường với con trai đã vậy còn là tình địch nữa chứ Prem lấy điện thoại xem giờ rồi nhìn lại con người vẫn còn nằm ngủ say mê

“ Mình phải chịu trách nhiệm thôi dù sao thì...cũng không mất gì ”

Prem lấy quần áo của mình rồi chạy vào phòng tắm , vài phút sau cậu đi ra thì nhìn vẫn nhìn thấy Boun ngủ ngon nên cậu cũng chẳng thèm quan tâm là mấy .

Prem viết một bức thư kèm một số tiền trong bóp xem như là phí bồi thường

Prem để yên trên bàn sau đó nhanh chân chạy khỏi phòng , hiện tại cậu không thể ở lại lâu thêm bởi cậu sợ anh sẽ tỉnh dậy

Prem chạy được vài phút , Boun tỉnh giấc vơ tay tìm kiếm hơi ấm của ai kia nhưng hơi ấm đó đã biến mất từ lâu .

Boun nhíu mày nhìn chổ bên cạnh mình chẳng có một ai Boun bất lực vì con mèo này chạy nhanh đến nổi anh không nắm lại kịp , Boun tắm rửa sạch sẽ sau một đêm mặn nồng anh ngồi lên giường nhìn lại đống bừa bộn hồi đêm qua anh và Prem gây ra thật sự thì chỉ có mình anh gây ra mà thôi trong suốt đêm qua Boun nắm chặt tay Prem phía dưới ra vào nhanh chóng khiến Prem đau muốn chết đi sống lại chân cậu đạp lung tung khiến đồ đạc rơi tứ phía .

Mặc dù lúc đầu thì đau nhưng vài phút sau làm quen được Prem liền câu cổ anh lại gần mình hơn thuận tiện cho Boun thúc sâu hơn vào bên trong

Boun nhìn trên bàn có tờ giấy và vài tờ tiền anh cầm tờ giấy lên đọc hận không thể chơi cậu đến không đi được .

Đọc dòng chữ Prem viết tặng anh khiến lòng anh như lửa đốt cậu xem anh như gì chứ ?

Chơi xong là quăng tiền thế sao , còn nói là tiền bồi thường?

Chủ tịch Boun này là chủ của một khách sạn đủ nuôi cậu cả đời còn được chứ nói chi ba đồng bạc lẻ này của cậu

Boun vò nát bức thư của cậu còn tiền thì sẽ tìm cách trả cậu sau , bây giờ điều quan trọng phải nhắc đó chính là đem mèo con hư hỏng về nhà dạy dỗ

“ Mèo nhỏ , để xem em chạy khỏi anh như thế nào ”

Prem bên này đang ngồi ăn lẩu để lắp đầy cái bụng đói thì có cảm giác lạnh sóng lưng .

Cậu không biết rằng nguy hiểm sắp đến với cậu

Fluke lo lắng không biết rằng thằng bạn của mình có về an toàn không nên từ sáng sớm cậu đã qua nhà cậu .

Fluke ngồi nhìn cậu ăn lẩu mà bất lực

“ Xem ra mình lo thừa cho cậu rồi , nhìn xem mình phải thức sớm để chạy qua đây xem cậu thế nào vậy mà cậu lại ngồi ăn lẩu ngon lành thế sao ”

“ Chứ không phải đêm qua cậu bỏ mình cho p'Boun sao ? ”

“ Ơ..làm gì có ” - Fluke bị nói đúng chổ liền đánh lạc hướng

“ Thì p'Boun đáng tin cậy hơn cho nên mình mới giao chứ ”

“ Ừm , đáng tin cậy lắm đấy cậu không biết anh ta đã làm gì mình đêm qua đâu ”

“ p'Boun làm gì cậu ? ”

Prem đang ăn nhưng khi nghe câu này của Fluke kí ức đêm qua lại hiện rõ trong đầu cậu khiến cậu đỏ cả tai

“ K-không gì đâu ”

Fluke tuy nghi ngờ cậu giấu một bí mật gì đó nhưng cậu không dám nói ra , Fluke bỏ qua cho cậu nên không tra hỏi nữa nhưng Fluke lại thấy vết đỏ ở cổ cậu

“ Vết này là gì thế ? ” - Fluke chỉ vào chổ đỏ chót

“ À..ừm...muỗi cắn ”

“ Muỗi ? nhà p'Boun có muỗi sao ”

“ Đúng rồi , cắn mình nhiều lắm luôn ”

“ Mấy con muỗi này biết lựa chổ cắn ghê ”

Prem ôm Fluke dụi dụi vào người cậu làm nũng khiến cho Fluke mỉm cười bất lực

Đến giờ học , Prem chỉnh sửa lại quần áo của mình sau đó vác balo đi đến lớp cùng Fluke trên đường đi cậu chấp tay cầu trời phật rằng cậu không gặp Boun .

Đang chấp tay cầu thì Fa Ying đến vỗ vai khiến cậu giật cả mình muốn chửi thề

“ Đệc- Fa Ying ? ”

“ Cậu định chửi mình đó hả ”

“ Đâu có , chỉ là mình giật mình thôi ”

“ Buồn quá , Prem định mắng mình ”

“ Không có mà Fa Ying ”

“ Đêm qua xin lỗi cậu nha , do cậu không biết uống rượu mà mình còn ép ”

“ Không sao đâu , lâu lâu uống cũng chẳng sao cả ”

“ Mà Prem còn nhớ những gì mà Prem nói đêm qua không dạ ” - Fa Ying làm nét ngại ngùng khiến Prem lo sợ

“ Mình..nói gì quá đáng lắm hả ? ”

“ Không , đêm qua Prem nói là- ”

“ Prem !! ”

Fa Ying không kịp thốt ra hết câu liền bị tiếng của Boun làm giật mình , Boun từ đâu bước đến gọi tên cậu như rằng anh tức giận lắm Prem thấy người mình muốn né liền muốn chạy nhưng nếu bây giờ cậu chạy thì Boun sẽ cướp Fa Ying còn gì , Prem suy nghĩ đến đứng hình vài giây đến khi Boun khoác vai cậu thì cậu chợt tỉnh

Đến khi định hình chuyện gì xảy ra thì mình nằm gọn trong tay của Boun , cao hơn mình hơn một cái đầu .

Fa Ying chưa hiểu chuyện gì xảy ra nhưng hình như cô đoán ra được gì đó

“ Buông ra !! ”

“ Chơi xong liền bỏ chạy ?

Em nghĩ tôi là gì hả ”

“ C-chơi gì cơ , anh đừng có ăn nói xà lơ ”

“ Ừm , Fa Ying cho mình mượn Prem tí nha ”

“ Được thôi , lát gặp trong lớp học nhé Prem ”

“ Không , mình đi với cậu ”

Prem kéo ray Boun ra xong bước tới nắm tay Fa Ying kéo đi , Fluke ngồi xem kịch nãy giờ vẫn còn chưa chán nên cậu chẳng nhận ra sự khác lạ của p'Boun
 
[ Bounprem ] Mèo Nhỏ
8 . Áo khoác


Prem nắm tay Fa Ying và Fluke chạy đi mặc kệ Boun đứng như trời trồng ở đấy , Boun không quan tâm cho lắm dù sao thì mèo con vẫn ở đấy từ từ thu lưới bắt cũng được không quá vội .

Boun nhìn theo bóng lưng của cậu mà không nhịn được cười đúng là nhóc con bướng khiến anh lo lắng không thôi

Prem chạy xa Boun liền buông tay Fluke nhưng vẫn nắm tay Fa Ying , Prem ổn định lại hơi thở của mình rồi nhìn Fa Ying

“ Lúc nãy cậu định nói gì với mình ? ”

“ Chắc không cần nữa đâu mình lên lớp đây ”

“ Fa Ying ?! ”

Fa Ying lạnh lùng bỏ đi mặc cậu có kêu bao nhiêu lần , chả hiểu như nào mà cô giận cậu khiến cậu khóc không ra nước mắt .

Fluke khoanh tay thở dài lắc đầu ngao ngán

“ Cậu với p'Boun là quan hệ gì vậy ? ”

“ Tình địch !

Mình không hề có mối quan hệ kia với anh ta ! ”

“ Vậy tại sao Fa Ying lại giận ? ”

“ Không biết , chắc là mình nắm tay cô ấy khi chưa có sự cho phép ”

“ Thôi kệ đi , lên lớp nào ”

Fluke khoác vai cậu lên lớp nhưng Fluke lại không biết có một ánh mắt nhìn hai người gần đó

Hôm nay , thời tiết không được tốt cho lắm mây đen cứ kéo tới Prem ngồi học được vài tiết là mưa đã nặng hạt khiến cho nhiều học sinh không duy chuyển về kí túc xá được cho nên có vài người đứng ở hành lang chờ , cũng may Fluke có mang theo ô nên có thể về kí túc

Prem và Fluke vừa chuẩn bị ra về nhưng lại bị cậu kéo lại bởi vì cậu thấy Fa Ying đứng chờ hết mưa , dáng người nhỏ nhắn khiến cậu muốn đến che chở cho cô .

Prem không ngần ngại lấy cây dù trên tay Fluke đưa co

“ Này Fa Ying cầm lấy đi ”

“ Cảm ơn , nhưng cậu lấy gì để về ? ”

“ Không sao , mình đứng đợi hết mưa cũng được ”

“ Vậy cảm ơn cậu nha , mai mình sẽ đem trả ”

Prem nở nụ cười tươi như hoa nhìn theo bóng dáng cô gái che ô đi dưới mưa , Fluke bất lực đứng kế bên hận không thể đấm thằng bạn bị tình yêu che mờ mắt

“ Rồi làm sao mà về đây ?

Cậu đùa mình chắc ”

Prem chấp hai tay lại giọng làm nũng với Fluke

“ Xin lỗi bạn yêu , vì tương lai mình cưới được vợ nên là hi sinh một tí đi ha ”

“ Bài tập chưa làm bây giờ thì đứng đây đợi mưa tạnh ”

“ Thôi mà xin lỗi cậu nhiều , mình sẽ đền đồ ăn vặt cho nhé ? ”

Fluke tuy giận nhưng không thể nào chịu nổi cái sự dễ thương này của cậu , chẳng biết là học từ ai hay sinh ra đã có mà cậu cứ hành động mè nheo một tí liền khiến tim cậu tan chảy đến nơi

Cả hai đang đứng chờ hết mưa nhưng có vẻ mưa càng nặng hạt , trời thì đã nhá nhem tối còn cả đống bài tập chưa làm khiến Fluke càng khó chịu .

Boun vừa học xong định sẽ đội mưa về nhưng thấy mèo con của mình co ro một góc nhìn trời mưa Boun lại bực mình vì cậu chẳng biết chăm sóc bản thân gì hết đứng đấy mưa tạt vào hôm sau sốt thì lại khổ

Boun cởi áo khoác của mình ra đi đến khoác cho cậu , Prem đang ngắm mưa thì giật mình quay ra sau người cậu thấy chính là người cậu không muốn thấy .

Fluke cũng lạnh này sao không ai đến đắp áo khoác cho cậu hết vậy ?

Đã thế còn phải nhìn cảnh tình tứ này nữa

Prem giật mình xoay lại nhìn anh tay cậu định lấy áo khoác ra nhưng bị Boun chặn lại, giọng anh có chút giận dỗi nhưng nhẹ nhàng khiến người khác bất ngờ

“ Khoác vào đi , lỡ ngày mai cảm thì làm sao ? ”

“ Cảm ơn.. p'Boun ạ ”

“ Ừm ”

Boun nhìn chằm chằm vào cậu khiến cậu ngại ngùng mà quay mặt đi chổ khác , cậu nhỏ giọng

“ Đ..để em giặt trả anh sau ”

Boun gật đầu sau đó bước về , anh muốn đưa cậu về lắm nhưng sợ rằng điều này khiến cậu càng xa cách anh hơn nên cứ bình tĩnh .

Lúc cậu chịu cầm áo khoác của anh Boun đã nắm tay cậu được chút ít , điều đó đủ khiến tâm trạng anh tốt cả ngày rồi

Fluke đang đứng chờ mưa cùng Prem bỗng một anh chàng bước đến đưa ô cho cậu bảo rằng cho cậu mượn , Fluke cúi đầu cảm ơn anh rồi cùng Prem về kí túc xá

Fluke không biết rằng khi cậu đứng cùng Prem đã khiến anh ngạc nhiên vì sự đáng yêu của cậu .

Chẳng biết từ lúc nào anh đã để cậu vào tầm mắt luôn để ý Fluke

Ohm Thitiwat là đội trưởng của đội bóng rổ của trường , nổi tiếng vì sự đẹp trai đã thế còn học giỏi .

Anh là mục tiêu của những cô gái mới vào trường vô số học sinh nữ theo đuổi anh quà chất đầy tủ đồ nhưng tronh tim anh lại chỉ có duy nhất một người đó chính là Fluke .

Bí mật của anh chính là crush Fluke từ lúc anh và cậu còn chơi chung với nhau khi còn nhỏ

Nhưng đến năm 15 tuổi Ohm phải ra nước ngoài du học theo ý muốn gia đình đến lúc trở về đã không còn tin tức của cậu .

Anh dành cả tháng trời để lấy được một ít thông tin về cậu cho đến một ngày mưa tầm tã anh đã thấy cậu đứng cùng bạn của mình dáng người ấy , nụ cười ấy chính là thứ anh tìm kiếm bao lâu nay bây giờ nó đang xuất hiện trước mặt anh

Ohm đi đến đưa dù cho cậu còn bản thân thì đội mưa về .
 
[ Bounprem ] Mèo Nhỏ
9 . Tỏ tình


Cả hai về đến kí túc Prem liền nằm dài ra giường mặc kệ tóc và quần áo ướt .

Vì mưa lớn quá nên Fluke trú mưa ở phòng Prem vừa vào đã thấy cậu nằm dài ra

“ Nào , ngồi dậy thay đồ đi cảm bây giờ ”

“ Không chịuuu ”

“ Prem , đi thay đồ đi nhanh lên ”

Prem mặt mày nhăn nhó bước vào phòng tắm còn Fluke ở ngoài này nhìn ngắm căn phòng của cậu , nó trang trí đơn giản nhưng lại vô cùng cuốn hút .

Prem bước ra lấy khăn lau lau đi tóc ướt của mình

“ Này , Fluke mình định sẽ tỏ tình Fa Ying đấy ”

“ Gì cơ ?? ”

“ Mình nói , mình sẽ tỏ tình Fa Ying ”

Fluke giơ tay đo nhiệt độ trán của mình với trán cậu , không sốt nhưng có vẻ đầu óc không bình thường

“ Bị cảm lạnh rồi à ? ”

“ Mình tắm nước nóng ”

Prem nắm tay Fluke để lên trái tim mình ánh mắt kiên định khiến Fluke hoang mang

“ Mình có cảm giác gì đó với Fa Ying ngay từ lần đầu gặp mặt , mình muốn cô ấy là của mình ”

“ Được thôi , miễn là cậu hạnh phúc thì mình luôn ủng hộ ”

“ Cảm ơn cậu nhưng trước tiên cậu chỉ cách mình tỏ tình được không ”

Fluke bất lực với cậu tưởng rằng cậu sẽ mạnh mẽ tiến tới tỏ tình nhưng không ngờ cậu lại nhờ mình chỉ cách tỏ tình

“ Cậu phải mạnh dạn lên , nếu không sẽ mất đi Fa Ying đó ”

“ Nhưng cậu giúp mình với ” - Prem nói với giọng nũng nịu

“ Chuyện tình cảm mình chỉ an ủi cậu thôi còn chuyện tỏ tình là do bản thân cậu phải tự quyết định ”

“ Ừm , mình biết rồi ”

Fluke ôm Prem vào lòng vỗ lưng truyền động lực cho cậu

Sáng hôm sau , Prem quyết định ngày hôm nay sẽ tỏ tình Fa Ying trước khi bị tên Boun kia giành lấy , đang tự hào về bản thân thì cậu chợt nhận ra cái áo khoác của Boun hôm qua cho cậu mượn .

Cậu thở dài sau đấy cầm theo áo khoác đi ra ngoài

Hôm nay thời tiết cũng không ổn định cho lắm , mưa rơi xuống từng hạt khiến người khác khó chịu .

Prem đi đến lớp vô tình gặp Fa Ying đang đứng dưới mái hiên cậu không ngần ngại bước đến bên cô .

Prem cởi áo khoác của mình khoác lên người cô

Dưới không khí lạnh mùa mưa cả hai như sưởi ấm cho nhau , Prem nhìn cô trong lòng không biết nên bày ra vẻ mặt gì

“ Fa Ying này ”

“ Hửm ? ”

“ M-mình...thích cậu , làm người yêu mình nhé Fa Ying ”

Cuối cùng lời tỏ tình của cậu cũng được nói ra hai người đối mắt với nhau , tim Prem đập liên hồi không biết cô ấy sẽ đồng ý hay từ chối cậu rất mong hai từ đồng ý của Fa Ying .

Gương mặt của cô có thoáng chút vẻ bất ngờ sau đó lại là nụ cười khiến Prem say nắng

“ Xin lỗi Prem nha , mình có người yêu rồi ”

........

Prem như rơi xuống vực sâu khi nghe câu trả lời của cô , đáng lẽ ra cậu nên chuẩn bị tinh thần trước mới đúng vì cậu nghĩ rằng Fa Ying sẽ không từ chối để rồi bây giờ cậu muốn khóc cũng không xong

Prem mỉm cười nhìn cô

“ Không sao , chúng ta vẫn làm bạn nhé ? ”

“ Ừm ”

Fa Ying cười với cậu sau đó tạm biệt cậu mà bước ra về , Prem nhìn chiếc xe hơi lái đến đưa Fa Ying đi cậu cũng đủ hiểu người yêu cô ấy tốt như thế nào .

Thôi thì xem như tình duyên của cậu không may mắn nên chẳng thể diễn ra suôn sẻ được

Prem đứng đó nhìn áo khoác mà Fa Ying trả mình trong lòng có chút chua sót nhưng cậu chẳng thể nào khóc nổi .

Prem có tiết học buổi trưa nên cậu đến lớp sớm một tí , vẫn chưa kịp ăn sáng nên cậu quyết định đi ăn trước

Prem ghé vào một quán ăn lại vô tình gặp Boun đang ăn ở đấy , cậu xoay lưng muốn chạy trốn nhưng chẳng được vì chưa kịp chạy trốn cậu đã bị tay ai kia nắm lại

“ Đi đâu đó ? ”

“ Hehe p'Boun cũng ăn ở đây ạ ? ”

“ Ừm , em chưa ăn sáng à ? ”

“ Vâng , em định sẽ ngồi đây ăn ”

Prem muốn trốn nhưng tay của Boun nắm quá chặt khiến cậu nhúc nhích cũng khó , Prem nhìn anh nở một nụ cười ngượng ngùng

“ Nếu p'Boun ăn xong thì có thể buông em ra được không ạ ?

Em đói ”

Boun buông cậu ra nhưng lại kéo cậu ngồi chung với mình

“ Ngồi đây ăn với anh ”

Prem đến chịu với anh , khi không lại bắt ngồi ăn chung cậu còn bài tập chưa làm nữa nên ăn nhanh để lên lớp làm nhưng có vẻ người kia không cho cậu đi .

Prem nhíu mày nhìn anh

“ Sao anh lại đổi xưng hô rồi ?

Chẳng phải bình thường ghét em lắm sao ”

“ Vậy muốn anh gọi em bằng gì ? ”

Prem bĩu môi

“ Cứ xưng hô như lúc trước , dù gì em và anh cũng chẳng thân nhau ”

Boun đưa mặt mình sát lại gần mặt cậu ánh mắt duy chuyển xuống môi cậu

“ Vậy để anh nhắc cho em nhớ đêm trước chúng ta làm gì , chắc hẳn phải cần làm nhiều hơn mới thân được nhỉ ? ”

Boun thành công khiến Prem ngại đỏ cá tai , cậu biết anh đang nhắc đến chuyện nào nên cậu dùng ánh mắt thân thiện nhất nhìn anh .

Rõ ràng lúc đó do cậu say nên chẳng thể tỉnh táo nhận ra ai thế mà bây giờ anh đang làm khó cậu

“ ch-chuyện gì ? ”

“ Quên nhanh như thế sao ?

Hay để anh nhắc lại cho em nhớ ”

“ Không cần , lúc đó là do em say thôi ”

Prem nhìn sang chổ khác tránh đi ánh mắt của anh , Boun bật cười khùng trêu cậu nữa mà giơ tay lên xoa đầu cậu
 
[ Bounprem ] Mèo Nhỏ
10 . Anh yêu em


Prem ngồi ăn không được thoải mái vì có một ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào người cậu .

Prem ngước mặt lên nhìn lại chạm phải ánh mắt của Boun

“ p'Boun ăn xong rồi ạ ? ”

“ Ừm , ăn xong rồi ”

“ Vậy...sao anh còn ngồi đây ? ”

“ Ngắm em ”

Prem đang uống nước nghe xong câu đó liền phun ra .

Boun cười trừ

“ Anh...bị gì thế ”

“ Bị yêu em ”

Prem bất lực với người anh này , cậu dùng ánh mắt hình viên đạn nhìn cậu sau đó nhanh chóng ăn hết phần ăn của mình rồi đi chổ khác .

Cậu không muốn ngồi chung với Boun chút nào

Boun theo sau Prem cậu đi một bước anh liền theo sau một bước .

Mấy ngày sau Boun luôn đi theo Prem dù cho Prem có tức giận như thế nào anh vẫn đi theo cậu , những hành động nhỏ nhặt của Boun đều dành cho Prem

Prem đang chơi bóng rổ cùng các bạn nam trong lớp , mồ hôi làm ướt cả mảng áo của cậu .

Prem ngồi xuống trong bóng mát nghỉ mệt , cậu đang ngồi bỗng dưng Boun bước đến đưa khăn và nước cho cậu

“ Cảm ơn ạ ” - Prem lễ phép nhận đồ của anh

“ Em chơi bóng rổ giỏi thật đấy ” - Boun ngồi kế cậu

“ Cũng thường thôi chứ không giỏi đâu ạ ”

“ Đúng là người yêu của anh , làm gì cũng giỏi ”

“ Em cảm ơn...mà khoan..ai là người yêu anh ? ”

Boun nhìn cậu cười một cách thoải mái , Prem nhìn anh rồi chạy ra chơi bóng rổ tiếp .

Dưới ánh nắng , có một người con trai ngắm người mình thương

“ p'Boun ” - Fluke ngồi kế Boun

“ Hả ? ”

“ Em xin lỗi nhưng...anh..anh thích Prem ạ ? ”

“ Ừm ”

“ Em biết nói cái này là không đúng nhưng..lúc trước anh rõ ràng thích Fa Ying mà tại sao bây giờ lại thích bạn em ”

“ Lúc trước anh có thích Fa Ying là thật nhưng từ khi biết Fa ying có người yêu anh đã từ bỏ rồi .

Và vô tình anh gặp được bé mèo nhỏ này ”

Boun bỗng nghiêm túc

“ Em đừng lo , tuy anh có hơi đột ngột nhưng anh hứa anh sẽ chăm sóc thật tốt cho Prem sẽ không làm cho Prem buồn .

Nhưng với điều kiện em phải giúp anh ”

Fluke có vẻ chần chừ cậu không chắc là Boun sẽ làm cho Prem hạnh phúc , nhưng có còn hơn không vậy .

Nếu Boun làm Prem rơi nước mắt cậu chắc chắn sẽ không nể nang số tuổi

Fluke nhẹ gật đầu rồi giơ ngón út ra ngụ ý muốn hứa với Boun

“ Hứa với em , anh sẽ không làm Prem buồn nhé ”

“ ừm , anh hứa ”

Prem đang chơi bóng rổ nhưng mắt lại để ý đến Fluke và Boun đang nghéo tay với nhau , cậu tò mò chạy vào

“ Hai người chơi trò gì vậy ”

“ Không có gì , em đói chưa ? ”

“ Chưa , nhưng anh hỏi em làm gì ”

Boun nhìn Fluke mỉm cười sau đó đứng dậy nắm tay Prem kéo đi , cậu chưa kịp hiểu gì liền bị kéo đi

“ Ơ !

Này kéo em đi đâu vậy , Fluke cậu cứu mình với !!”

Prem xoay lại chỉ thấy Fluke mỉm cười vẫy tay với mình , Prem không còn lời nào để nói nữa

Đây được gọi là bán bạn !

Boun khoác vai cậu tiện thể hít lấy một ít mùi hương của Prem .

Boun kéo cậu vào canteen sau đó mua loại bánh cậu thích

“ Anh biết loại bánh em thích luôn à ? ”

“ Đương nhiên rồi , người yêu của anh mà.”

Prem bĩu môi tạm chấp nhận bởi vì cậu rất thích ăn loại bánh này , Prem nói cảm ơn sau đó ăn bánh một cách tự nhiên .

Boun cứ ngồi đó ngắm nhìn Prem ăn bánh đúng là khi yêu con người mấy khi bình thường vậy Boun chính là một ví dụ

Prem đang ăn thì bị nhìn chằm chằm khiến cậu khó chịu không thôi

“ Anh không có gì làm à ? ”

“ Không , anh đang rảnh lắm ”

“ Vậy....”

Prem liếm môi sau đó lấy bài tập từ trong balo của mình ra đẩy tới trước mặt Boun , thêm động tác cầu xin

“ Làm bài tập giúp em được không ạ ? ”

Boun đến bất lực với cậu , đúng là đáng yêu hết phần thiên hạ mà

Boun nhân cơ hội chạm vào tay của cậu .

Sau đó sát lại gần gương mặt của Prem

“ Làm bài thì cũng được nhưng em phải có gì đó đền đáp anh đi chứ , bé con ? ”

“ Em sẽ mua cafe cho anh nhé ? ”

“ Hmm anh nghĩ là anh không cần ”

“ Vậy em nên đền đáp như nào ạ ? ”

“ Thế này đi , một bài bằng một cái hôn má nhé ”

Prem nghe thế liền nhíu mày , trong cuốn bài tập kia không biết có bao nhiêu bài thế mà đổi lại là một cái hôn má .

Không được!

Prem không thể dễ dàng cho anh hôn được

“ Không chịu đâu , cái khác đi ”

“ Vậy..hôn môi nhé ? ” - Càng nói Boun càng cúi sát xuống gương mặt cậu

Prem đỏ mặt giựt lấy sách bài tập rồi chạy đi , không quên quay lại cầm nốt cái bánh đang ăn đi cùng .

Prem chạy nhanh khỏi anh

“ Lại chạy rồi ?

Mèo con hư quá đi ” - Boun ngồi tựa lưng vào ghế khoanh tay nhìn cậu cao chạy xa bay

Prem chạy xa canteen thì dừng lại để ổn định hơi thở , cậu hít lấy hít để rồi lau mồ hôi trên trán .

Lúc nãy nếu như Prem không chạy kịp thì chắc chắn cậu đã rung động với Boun mất rồi , khi anh đến gần cậu tim cậu bỗng đập nhanh hơn cảm giác ngại ngùng lên đỉnh điểm .

Thế là cậu quyết định chạy xa

“ Nói yêu mình mà hở tí là đòi hôn , cũng không biết là có lợi dụng không nữa ”

Prem biết Boun thích Fa Ying và cậu cũng biết rằng Fa Ying có người yêu .

Nhưng Boun hình như thay đổi từ đêm định mệnh đó
 
[ Bounprem ] Mèo Nhỏ
11 . Lời tỏ tình đến từ trái tim


Vài tháng sau , trong thời gian này Boun luôn bám theo Prem dành tất cả sự diệu dàng cho cậu để rồi hôm nay anh quyết định sẽ tỏ tình cậu , Boun muốn nói cho cậu biết anh yêu cậu đếnn nhường nào .

Buổi tối hôm đó Prem đang ngồi làm bài tập trên kí túc liền bị tiếng thông báo của điện thoại làm xao nhãng , cậu mở điện thoại lên thấy một tin nhắn từ đàn anh của mình

B0un.BP :

Xuống dưới kí túc gặp anh một chút

Prem tuy khó hiểu nhưng cậu có lòng thương người cho nên cậu vội mặc áo khoác lên chạy xuống dưới lầu .

Đến nơi Prem chỉ thấy Boun mặc đồ thường với cái thời tiết lạnh này , Prem chạy đến

“ Anh đến đây làm gì vậy ?

Anh biết bây giờ là mấy giờ rồi không ”

Prem lo lắng hỏi Boun nhưng anh bây giờ chỉ nhìn chằm chằm vào cậu

“ Anh... không biết lạnh là gì sao ? ”

Prem sau trận quát mắng vì Boun gọi mình xuống giữa trời khuya như này nhưng sau đó lại nhỏ giọng lấy áo khoác của mình choàng vào cho anh Boun liền nắm tay Prem dừng lại rồi khoác áo cho cậu

“ Anh không lạnh...em cứ mặc đi ”

Prem bĩu môi cầm tay anh lên xoa xoa còn thổi tí hơi ấm vào bàn tay Boun , hành động này khiến anh hơi bất ngờ

“ Tay lạnh như thế này..mà bảo không lạnh ”

Boun mỉm cười giơ tay xoa đầu cậu .

“ Có em...anh không lạnh nữa ”

“ Anh gọi em ra đây làm gì ? ”

“ Đến một nơi này với anh ” - Boun cầm tay Prem kéo đi

Boun kéo đến Prem một công viên gần trường nơi đó vào buổi đêm rất đẹp , ánh sáng đèn chiếu sáng đường đi còn có vài con đom đóm bay trong không trung .

Không khí ngày càng lạnh hơn tay anh nắm tay cậu cũng không thoát khỏi cái lạnh Prem lo lắng cho nên nên cứ nắm chặt tay Boun để truyền hơi ấm

Đến nơi , ánh sáng đèn chuẩn bị xung quanh còn có một chú gấu ở giữa .

Boun nắm tay cậu bước vào vòng hoa mà anh đã chuẩn bị , Prem bị choáng váng bởi những thứ trước mắt cậu không tin rằng những thứ này đều dành cho mình

Boun khụy một chân xuống tay cầm chiêc nhẫn ngước lên nhìn cậu , Prem vẫn còn không hiểu chuyện gì xảy ra liền bị giọng nói của Boun kéo lại thực tại

“ Prem , anh yêu em .

Tuy em có thể không tin lời anh nói ra nhưng anh muốn nói với em rằng anh đã yêu em rồi , xin hãy cho anh chăm sóc em nhé ?

Anh hứa mình sẽ không lăng nhăng nữa cả cuộc đời này và sau này hay là mãi mãi trong con tim anh chỉ có duy nhất một mình em .

Prem , hãy cho anh chăm sóc em đến cuối đời ”

Prem chớp mắt vài cái nhìn xung quanh rồi lại nhìn vào chàng trai khụy gối trước mặt mình giọng cậu run run

“ Anh...chuẩn bị hết cái này ạ ? ”

“ Đúng vậy , nếu như em thương xót anh thì hãy đồng ý đi bé con ”

Prem rưng rưng nước mắt nhìn anh , không ngờ có một ngày cậu được người khác tỏ tình đã thế còn là tình địch của cậu .

Prem nhẹ gật đầu để Boun đeo nhẫn vào tay cậu

Boun vui đến nổi bật cười ôm cậu xoay vòng quanh , buổi tối đó có vài cặp đôi đi ngang liền thấy buổi tỏ tình này thực sự quá cảm động .

Prem khó thở liền vỗ vỗ vai anh

“ Em..khó thở quá..mau thả em xuống đi.. ”

Boun lo lắng để cậu đứng im sau đó vui vẻ ôm cậu vào lòng , xoa xoa lưng cậu

“ Bảo bối à , em biết anh rất vui khi em đồng ý không ” - Boun xoay qua hôn vào má bánh bao của cậu

“ Ưm...em cũng rất vui ” - Prem bị hôn bất ngờ liền đỏ cả tai

Boun cứ ôm Prem như thế dưới thời tiết lạnh giá có hai con người sưởi ấm cho nhau

Sáng hôm sau , buổi tỏ tình của Boun dành cho Prem đã lên confession cả trường đều biết đàn anh Boun của chúng ta đã sở hữu một bé mèo con rất đáng yêu

Prem đi đến trường trước ánh mắt của bao nhiêu người nhìn cậu , cũng có vài chị khối trên đi ngang cười tủm tỉm sau đó nhìn cậu.

Cậu gãi đầu khó hiểu bước tiếp đến lớp , đang đi thì bị Fluke khoác vai

“ Này , cậu cũng không vừa đâu nhé ”

“ Hả ?

Cậu nói gì vậy ”

“ Thì bài đăng trên confession đó ”

“ Bài đăng gì ? ”

Fluke mở điện thoại ra cho cậu xem , trên bài đăng là video Boun tỏ tình cậu đêm qua .

Nhiều người vào chúc mừng cho cậu và Boun thậm chí còn share ra nhiều nền tảng khác .

Cậu có lướt vài bình luận khiến cậu đứng hình

Nãi cẩu nhà bên : Ayya đúng là thanh xuân vườn trường , đàn anh nổi tiếng lăng nhăng của chúng ta đã có bến đổ

Đu otp nào : Lần đầu thấy Boun tỏ tình người khác luôn á , lãng mạng quá *icon trái tim*

Tôi là giả , otp là thật : Tôi còn định ship hai người này cơ n-nhưng mà không ngờ 🙂

BounPrem mãi keo : Đang lập group ship couple này mà , chị em ơi thất nghiệp rồi

Những bình luận đều bất ngờ vì Boun tỏ tình cậu còn lại là chúc mừng Boun đã có người yêu .

Cậu run run tay đứng như trời trồng

“ Này ?!

Prem ? ” - Fluke vơ vơ tay trước mặt cậu

“ H-Hả ..... ”

“ Không sao đấy chứ ? ”

“ À mình không sao "

Đúng lúc Boun đi tới khoác vai cậu tiện thể hôn một cái khiến Fluke hoang mang

Prem giật mình xoay qua đánh vào vai anh một cái

“ Làm gì thế..Fluke đang ở đây đó ”

“ Không chịu...anh hôn vợ anh thì có gì sai à ”

Fluke cười tủm tỉm

“ Tui để không gian này cho hai người còn tôi đi trước đây ” - Chạy đi

“ Ây Fluke ! ”

Boun mỉm cười hôn cậu thêm một cái nữa .

____________________

Xin lỗi vì sự cố này nhé các bạn , đáng lý ra tôi viết hành trình cưa đổ Prem của đại ca Boun Boun nhưng vì lịch trình kính bởi việc học trên trường nên tôi xin rút ngắn lại .

Cảm ơn các bạn đã ủng hộ tôi

Thay vào đó tôi sẽ viết về hành trình yêu đương của BounPrem

Tương lai mình sẽ cố gắng ra đầy đủ , nhiều tác phẩm để các bạn có thể đọc

Cảm ơn các bạn rất nhiều!
 
[ Bounprem ] Mèo Nhỏ
12. Buổi hẹn hò đầu tiên


Tối đến Prem chuẩn bị cho buổi hẹn hò đầu tiên của anh và cậu phải nói là bây giờ trong lòng cậu rất vui khi được đi chơi cùng anh .

Boun lái moto đến đưa cậu đến một nơi đó là một con sông

Prem đang hóng gió thì bị giọng của Boun làm cho giật mình

" Prem "

" Dạ ?

"

Prem xoay qua khó hiểu không biết Boun định nói gì với mình , cậu vừa xoay qua liền bị Boun ngậm lấy môi

" Ưm "

Vài phút sau , Boun cũng buông tha cho cậu sau đó nhìn cậu bằng ánh mắt ôn nhu

" Anh yêu em "

" Em cũng yêu anh "

Cả hai nhìn nhau rồi tiếp tục đắm chìm vào nụ hôn .

Boun thương em đến chết đi được

Sau buổi hẹn hò đầy hạng phúc đó đón chờ Prem là bài kiểm tra , Prem ước rằng mình không đồng ý hẹn hò với đàn anh Boun bởi khi yêu đàn anh Boun như một con người khác vậy cứ bám cậu không buông còn đè cậu ra hôn cho bằng được

Bây giờ cậu đang làm bài tập để ngày mai kiểm tra , nhưng bên cạnh cậu là một chú cún nhỏ bám cậu không buông

" P'Boun , em cần phải làm bài tập "

" Ừm..~ "

" Anh buông em ra được không?

"

" Không chịu đâu , muốn ôm ôm bé con " - Boun dụi vào cổ cậu hít hà lấy mùi hương

" Em còn phải làm bài tập "

Boun như rằng không nghe thấy lời Prem nói bây giờ anh chỉ biết rằng Prem bên cạnh anh mà thôi cùng lắm thì anh làm việc nuôi Prem được

Prem hơi khó chịu đẩy nhẹ Boun ra nhưng sau đó lại bị ôm chặt

" Có anh ở đây em không cần phải làm bài tập " - Boun cầm lấy tay phải của Prem

Boun đang chỉ dẫn Prem làm bài tập , cậu mỉm cười cuối cùng mình không lo ngày mai làm bài kiểm tra không tốt bởi cậu có anh người yêu giỏi giang rồi còn gì , Prem theo chỉ dẫn của anh mà hoàn thành xong tất cả bài tập , thời gian trôi qua cuối cùng cậu cũng thoải mái ngủ một giấc thật ngon .

Vừa nằm xuống chuẩn bị vào giấc ngủ thì Prem bị Boun kéo lại sát vào người anh

" Sao thế ?

" Prem khó hiểu nhìn anh cũng có thể vì Boun hôm nay có chuyện gì đó nên cứ bám người không buông

" Anh giúp em làm bài tập, em phải trả công cho anh chứ ?

"

Prem dụi mắt nói giọng mè nheo với anh " Anh muốn trả công gì ?

Ngày mai em còn phải thức sớm để kiểm tra nữa "

Boun không nói gì chỉ hành động nhẹ nhàng với cậu , anh gỡ hai tay đang dụi mắt của cậu ra .

Anh nhẹ nhàng hôn lên mắt của cậu rồi chuyển đến môi mềm của Prem

Cả hai triền miên đến quên cả đất trời tiếng nhớp nháp thoát ra trong căn phòng ,vài phút sau Boun mới chịu buông Prem ra hôn một cái lên trán chúc ngủ ngon rồi vào giấc ngủ .

Sáng hôn sau , Prem bị muỗi đốt ngắm nhìn vết muỗi đốt trước gương mà trong lòng khó chịu , cậu còn phải lên trường làm bài kiểm tra cơ mà nếu như vết này bị người khác thấy thì chắc chắn trong đầu người đó sẽ suy nghĩ ra không ít việc đó

Boun thấy cậu đứng trước gương ngắm nghía mà chẳng thèm thay đồ anh bước đến vòng tay qua eo cậu ôm sát vào lòng

" Có chuyện gì thế bé con ?

"

Prem nhanh chóng bĩu môi làm nũng với anh người yêu , " Muỗi đốt em đã thế còn ngay cổ nữa .

Chắc chắn sẽ bị hiểu lầm cho xem "

Boun bật cười xoa đầu cậu , anh vùi đầu vào cổ sau đó không nhanh không chậm mà hôn lên vết muỗi đốt

" Bây giờ nó không phải là vết muỗi đốt nữa , mà là vết hôn của anh "

Prem ngại ngùng cúi mặt xuống nở một nụ cười lộ ra hai cái bánh bao siêu cấp đáng yêu .

Boun chính là chết mê chết mệt với hai cái má bánh bao này muốn ngậm ngậm cắn cắn thậm chí muốn hôn vào nó nữa , cái má bánh bao này duy nhất chỉ thuộc về một mình anh mà thôi

Boun hôn lên má bánh bao mềm mềm ấy rồi xoa đầu cậu , " Mau đi thôi trễ giờ đấy "

Prem gật đầu rồi nhanh chóng thay đồ chuẩn bị đến trường , hôm nay là một ngày nắng đẹp phù hợp để ngủ..à không để vui chơi .

Prem muốn nhanh chóng hoàn thành bài kiểm tra rồi đi ăn món ngon vậy mà vừa bước đến cửa lớp cậu lại bị một xô cơm cẩu lương đó chính là bạn của cậu đang được một người nào đó đút ăn chăm sóc từng li từng tí đến cậu phải ghen tị

Prem rón rén bước vào sau đó hù cả hai người , Fluke đang được chăm sóc mà thoải mái hưởng thụ không để ý rằng Prem đã thấy tất cả, khi phát hiện ra thằng bạn chí cốt của mình đứng đó nhìn cảnh mình đang tình tứ liền nhanh chóng thu dọn đồ ngại ngùng quay sang chỗ khác

" Ayya bạn tôi ơi ~~ hôm nay có thêm người bên cạnh nhỉ ?

"

Fluke ngại ngùng mím môi nhìn sang hướng khác , mặc kệ Prem đang cố gắng trêu chọc mình .

Người bên cạnh Fluke lên tiếng

" Anh là Ohm , rất vui khi được gặp em " - nói xong anh liền nở một nụ cười

Prem bắt tay với anh rồi mỉm cười, " Em là Prem ạ , bạn của Fluke "

Fluke nãy giờ vẫn chưa lên tiếng vì cậu...ngại đó !!

Ai đời đang hẹn hò lại bị best friend phát hiện chứ !!

Ngại chết đi được

Prem ngồi xuống bên cạnh cậu bẹo hai má của cậu , " Ngại cái gì mà ngại ?

Lúc cậu chọc mình thì sao hả "
 
[ Bounprem ] Mèo Nhỏ
13 . Phát cơm [H+]


" Cậu buông mình ra được rồi đó !

" -Fluke xoa xoa hai má của mình rồi liếc nhìn Prem

" Thôi thôi xin lỗi được chưa ?

"

Prem mỉm cười rồi nhìn sang người bên cạnh

" Em giao bạn em cho anh đấy , không được làm bạn em buồn nha "

" Ừm , anh hứa "

Fluke ngại ngùng nhìn đi nơi khác riêng Prem thì biết fluke đang ngại nên cũng không chọc gì nhiều

Đến chiều , Boun lái xe cưng của mình đến đón Prem

" Au , sao anh ở đây ?

"

" Đón em "

Boun mỉm cười xoa xoa đầu Prem , tiện thể hôn cái chụt lên má Prem

" Au đừng mà đông người muốn chết🙁 "

" Hửm ? anh với em công khai rồi mà không phải sao ? em sợ cái gì "

" Em..em ngại "

Boun nắm lấy tay Prem đặt lên mặt mình

" Nghe này Prem , anh là của em .

Và em cũng vậy nên tốt nhất đừng ngại ngùng nữa biết không? nếu em còn ngại thì em sẽ mất người yêu đó "

Prem nhìn vào ánh mắt của Boun cảm thấy trái tim được suởi ấm

" Biết rồi ạaa "

Boun mỉm cười đợi Prem lên xe rồi chở đến một nơi

" Sao anh đưa em đến đây , em cần phải về nhà làm bài tập nữa "

" Bài tập anh giúp em , còn giờ là khoảng thời gian hẹn hò của chúng ta "

Trước mắt Prem chính là một cánh đồng hoa , nhiều màu sắc thêm vài hương thơm thoang thoảng giúp cậu giải toả căn thẳng Boun nhìn Prem hít lấy hương hoa mà cảm nhận liền thấy buồn cười

" Thấy sao , thích rồi đúng không?

"

" Ừmm..tạm được "

" Thích thì nói , sau này anh đưa em đến đây thường xuyên hơn "

" Thì...cũng thích "

Boun khoác vai hôn vào má em một cái rồi làm ngơ , Prem bị hôn bất ngờ nên chưa kịp hoàn hồn quay qua thì thấy nét làm ngơ của Boun .

Vậy thì Prem hôn lên môi rồi làm ngơ cho biết

Prem nhón lên hôn vào môi Boun , cả hai cứ như thế triền miên môi lưỡi cùng nhau giữa cánh đồng hoa .

Đẹp như một bức tranh

" Đến nhà rồi "

" Au , nhanh thế ư "

" Em muốn đi nữa không?

"

" Không đâu lỡ anh làm gì em thì sao "

Boun mỉm cười xoa đầu Prem

" Nếu làm gì em thì anh làm lâu rồi không để cho em yên đến bây giờ đâu "

Prem ngại ngùng , ghẹo gan Boun

" Thế có muốn làm gì đó không?

"

" Ghẹo gan anh đấy à?"

Prem bĩu môi

" Thì nói vậy thôi nếu ai kia không làm thì cũng không sao "

Thế là , Boun và Prem đang hôn nhau trước cửa nhà cậu cả hai không thể dứt nhau ra được cứ hôn rồi ôm bước vào nhà sau đó đóng cửa lại

" Là em chọc anh trước một lát có khóc anh cũng không tha đâu "

" Để xem ai phải khóc "

Boun đẩy cậu mạnh xuống chiếc giường êm ái , không đợi thốt ra câu nào boun nhanh chóng nắm lấy cằm của prem mà yên vị lên đôi môi của cậu .

Tiếng hôn vang vọng khắp phòng khiến ai nghe thấy cũng đỏ mặt

Vài phút sau , Prem mãi mới được boun buông tha cho môi của mình .

Đôi môi xinh xắn bị hôn đến đỏ khiến prem hơi khó chịu

" Hôn gì mà lắm thế , tê hết cả đầu lưỡi đây nè "

boun nhếch miệng cúi xuống thì thầm vào tay cậu

" Anh nhớ em mà cục cưng "

" Dẻo miệng , không biết trước đây gọi bao nhiêu người là cục cưng rồi "

Boun dụi vào vai prem dở giọng làm nũng

" Prem khạp , anh chỉ gọi mình em là cục cưng thôi em àa ~ "

Prem mỉm cười hài lòng hôn lên miệng boun một cái nào ngờ boun nhanh tay ấn prem vào nụ hôn sâu , lúc cả hai buông nhau ra cũng là lúc hai người không còn mảnh vải

" Cho anh vào nha , prem "

" Ưm..mang bao "

Prem ngại ngùng che mặt lại không dám đối mặt với khuôn mặt đẹp trai của boun

Boun biết prem ngại ngùng nên cũng không làm nhanh mà nhẹ nhàng tiến sâu vào bên trong để cậu thoải mái sau đó boun mới bắt đầu động

"Ư..ưm..nhanh lên một tí đi mà "

" Ngoan nào , anh muốn chúng ta thoải mái "

" Ư...nhanh lên em khó chịu "

Boun bất lực liền cử động nhanh một tí , quan sát biểu cảm của Prem anh cũng biết cậu đã thả lỏng hơn nên bắt đầu nhấp hông nhanh hơn ban đầu

" Ư...hức..nha..nhanh quá..anh..."

" Sao nói là sẽ không khóc , bây giờ đang cầu xin ai đây hả ?

"

"Ha...â...chậm..lại..a.â "

" Mơ đi cưng à "

Boun mặc kệ lời nói kêu chậm lại của prem , tốc độ nhấp hông ngày càng nhanh âm thanh nhóp nhép phía dưới khiến hai người đỏ mặt khi bắn ra .

Prem tưởng rằng đã xong nhưng không phải , lần này boun làm không dùng biện pháp an toàn

Prem có thể cảm nhận được boun nhỏ như thế nào , cũng cảm nhận được từng sợi gân của nó .

Vừa trải qua một trận hoang lạc khiến cậu mơ màng càng ngại ngùng hơn là lần này boun không mang bao

" Bé yêu à , nhận hết tinh hoa của anh đi em "

"Ư hức...không muốn..tha cho em đi mà "

Boun cứ liên tục rút ra hết rồi lại đâm vào , boun bế prem lên làm cho boun nhỏ càng vào sâu hơn

"Hức..đừng mà..chồng à..tha em đi ..ức "

Boun dừng động tác để prem đối diện mặt mình

" Em vừa gọi anh là gì ?

"

" Hức..chồng "

Boun mỉm cười hôn cái chụt vào môi prem rồi tiếp tục nhấp sâu vào bên trong

" Giỏi lắm , phải thưởng thôi "

Vài tháng sau , Prem khoác lên người bộ vest cưới nở một nụ cười rạng rỡ như mùa xuân

===============

End .
 
Back
Top Bottom