Ngôn Tình Boss Nuông Chiều Bảo Bối Nhỏ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Boss Nuông Chiều Bảo Bối Nhỏ
Chương 20: 20: Phải Chuẩn Bị Chu Toàn


Lạc Ly vì câu nói như đùa như thật của Hàn Mặc Vũ làm cho bối rối, cô thật không hiểu nổi sao anh có thể vô sỉ tới mức này chứ.

Giữa ban ngày ban mặt, ở chốn đông người, anh thế mà lại nói ra câu đó.

Cái gì mà hình tượng ảnh đế đẹp trai cấm dục, đều là giả dối cả.

Lạc Ly hậm hực lườm Hàn Mặc Vũ một cái, sau đó mới rời đi.

Anh nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn của cô, khoé môi khẽ cong lên cười.

Tiểu bạch thỏ này, anh thật sự đang suy nghĩ đủ thể loại cách để ăn cô một cách ngon miệng nhất!
Cho tới khi Lạc Ly rời đi hẳn, trợ lí Mã Cơ đứng canh nãy giờ mới dám tiến lại gần, nở nụ cười nịnh nọt boss của mình:
- Boss và chị dâu tình cảm quá, tôi thật sự rất ngưỡng mộ.

Thì ra nãy giờ không có ai dám tới làm phiền Hàn Mặc Vũ và Lạc Ly là do Mã Cơ đứng ở bên ngoài canh chừng, hễ có ai có ý định tiến lại gần boss thì anh ta sẽ lập tức ngăn lại.

Hàn Mặc Vũ tới giờ cũng không còn quá xa lạ gì đối với những lời nịnh nọt của Mã Cơ, anh chỉ hừ lạnh một cái, hờ hững hỏi:

- Cảnh tiếp theo là cảnh gì?
Mã Cơ lập tức đáp lại một cách lấy lòng:
- Dạ, tiếp theo là cảnh hôn với nữ chính, cũng chính là minh tinh Bạch Yên đó ạ.

Hàn Mặc Vũ nghe vậy thì khẽ nhíu mày, lập tức chất vấn:
- Sao bảo phim này không có cảnh hôn mà?
Hàn Mặc Vũ xin thề, anh tới giờ mới biết phim này có cảnh hôn.

Nếu mà để cho Lạc Ly biết được thì quả thực oan cho anh quá mà.

Mã Cơ nghe giọng điệu chuẩn bị nổi một trận lôi đình của Hàn Mặc Vũ, liền vội vã giải thích:
- Ban đầu đúng là như vậy, nhưng về sau đạo diễn lại nói phim này ngược quá, nên cho một vài cảnh hôn để an ủi người xem ấy ạ...!
Hàn Mặc Vũ lại càng nhíu mày không hài lòng, tại sao kịch bản thay đổi mà anh lại không hề hay biết gì, thậm chí còn là người cuối cùng biết chuyện? Thảo nào hôm nay Bạch Yên cứ nhìn anh bằng ánh mắt mong chờ, đắm đuối tới mức buồn nôn.

Diễn đạt là điều tốt, nhưng diễn quá mức như vậy nó lại lố lăng, thật là quá lố bịch.

Không phải trước đây Hàn Mặc Vũ chưa từng diễn cảnh hôn, nhưng bây giờ anh đã có Lạc Ly, tất nhiên không thể để cho cô suy nghĩ nhiều.

Anh hiểu rõ tính cách của cô, tuy cô không nói gì thôi nhưng trong lòng sẽ suy nghĩ sâu xa nhiều thứ.

Cũng có nhiều lúc, cô hiểu chuyện tới mức khiến cho anh đau lòng.

Sắc mặt Mã Cơ tái mét lại, anh ta gãi gãi đầu, nhỏ giọng thú tội:
- Xin lỗi boss, tại vì nhìn anh và chị dâu hạnh phúc quá nên tôi vẫn chưa có cơ hội để nói.

Với lại trước đây anh cũng diễn cảnh hôn, cho nên tôi cứ nghĩ...!
- Nghĩ cái gì mà nghĩ, ông đây có vợ rồi đương nhiên phải khác chứ?
Hàn Mặc Vũ bực bội, gọi hẳn Lạc Ly là vợ luôn.

Mã Cơ sửng sốt trợn to mắt, sau đó vội vã làm động tác ý bảo anh chặn miệng của mình lại:
- Boss ơi, không thể nói như vậy được.

Anh đang trong thời kỳ đỉnh cao của sự nghiệp, nếu mà lấy vợ thì thực sự...!
Hàn Mặc Vũ làm sao không biết Mã Cơ làm vậy đều là muốn tốt cho mình chứ? Từ lúc anh mới chân ướt chân ráo vào làng giải trí, chưa nổi tiếng và được nhiều người biết đến, Mã Cơ đã theo anh rồi.

Thế nhưng chuyện Mã Cơ thay anh quyết định như vậy, anh vẫn rất tức giận.

Nếu là trước đây thì anh cũng chẳng muốn bắt bẻ hay làm to chuyện lên, nhưng bây giờ anh đã có Lạc Ly rồi, tính chất của sự việc nó phải khác đi chứ.

Hàn Mặc Vũ cố gắng bình tĩnh lại, anh nhấn mạnh lại trọng tâm vấn đề:
- Chuyện của tôi, tôi tự biết cách giải quyết, không cần cậu giải quyết thay tôi.

Bây giờ tôi không diễn, cậu liệu mà tìm diễn viên đóng thế đi.

Câu này của Hàn Mặc Vũ càng đáng sợ hơn sự tức giận của anh nữa.

Thà hơn anh nổi một trận lôi đình mắng Mã Cơ cho hả dạ còn hơn là tìm người đóng thế, làm diễn viên kị nhất là tìm người đóng thế.

Hơn nữa Hàn Mặc Vũ đường đường là một ảnh đế, có cảnh hôn mà cũng không làm được, chuyện này mà bị lộ ra ngoài thì sẽ không hay ho gì đâu.

Mã Cơ thật sự là lo nghĩ cho tương lai của anh, cho nên hết sức ngăn cản:
- Boss à, chuyện này không ổn đâu ạ.

Người ta sẽ nói anh cậy là ảnh đế nên kiêu căng, không coi bạn diễn ra gì đấy.

Với lại bây giờ ở trên mạng đang có rất nhiều fan đẩy thuyền anh và minh tinh Bạch Yên, làm vậy sẽ mất lòng fan...!
Hàn Mặc Vũ đương nhiên hiểu rõ vấn đề này.

Nhưng anh dường như không có kiên nhẫn để nghe Mã Cơ tiếp tục lải nhải nữa, kiên định cắt ngang lời Mã Cơ:
- Tôi nói rồi, tôi sẽ có cách giải quyết.

Chuyện của cậu bây giờ là tìm người diễn thế là được, đừng nhiều lời nữa.

Thấy Hàn Mặc Vũ vì Lạc Ly mà nhất quyết "thủ thân như ngọc", Mã Cơ quả thật cũng không biết nên nói gì thêm, đành ủ rũ nhận lệnh:
- Vậy được rồi...!
Hàn Mặc Vũ khẽ liếc Mã Cơ một cái rồi quay đi, ánh mắt đầy tâm tư.

Chuyện này nếu để cho fan moi móc ra được Lạc Ly, e là cô sẽ trở thành đối tượng bị công kích mất.

Cho nên, anh cần phải chuẩn bị chu toàn cho mọi tình huống tồi tệ nhất xảy ra..
 
Boss Nuông Chiều Bảo Bối Nhỏ
Chương 21: 21: Cung Kính Không Bằng Tuân Lệnh


Nhận lệnh của Hàn Mặc Vũ, Mã Cơ không dám chậm trễ dù chỉ một giây, trước khi tới cảnh quay mới buộc phải tìm được người diễn thế cảnh hôn thay anh.

May thay hôm nay vận khí tốt, cho nên vẫn kịp tìm diễn viên đóng thế.

Nhìn thấy một màn trước mặt, Bạch Yên và cả đạo diễn, các e kip đều sửng sốt không tin những thứ đang xảy ra trước mắt mình.

Hàn Mặc Vũ đường đường là một ảnh đế, chỉ một cảnh hôn nhỏ thôi mà, sao cần phải tìm diễn viên đóng thế chứ? Chuyện này khiến cho tất cả mọi người đều khó xử, nếu như anh không phải là ảnh đế, đạo diễn đã mắng đẹp một trận rồi.

- Boss Hàn, anh hôm nay bị làm sao vậy, chỉ là một cảnh hôn thôi mà?
Đạo diễn cố nén cơn tức giận trong lòng, đè thấp giọng xuống, cung kính hỏi.

Hàn Mặc Vũ không chỉ làm ảnh đế mà gia thế lại cực kỳ khủng, chẳng ai muốn đắc tội đến nhà họ Hàn cả.

Không cần nhìn Bạch Yên cũng biết sắc mặt cô ta tệ cỡ nào, cảnh hôn mà cô ta mong chờ nhất, cuối cùng lại bị Hàn Mặc Vũ cự tuyệt như vậy.

Câu nói của đạo diễn vừa dứt, cả đoàn làm phim im lặng được một vài giây, sắc mặt của ai nấy cũng đều không tốt cho lắm.

Hàn Mặc Vũ không nhìn mọi người, chỉ giơ tay lên che miệng, khẽ ho vài cái:
- Thực xin lỗi, thêm cảnh hôn mà không ai nói trước với tôi, tiếc là tôi đang bị cảm cúm, tiếp xúc quá thân mật sợ lây sang bạn diễn.

Hàn Mặc Vũ nói câu này, đến cả Mã Cơ cũng sửng sốt.

Thật là tuyệt con mẹ nó cú mèo, có vậy mà cũng bịa ra được lí do.

Với diễn xuất đỉnh cao của anh, giả bộ diễn vai một người đang bệnh cũng chẳng phải việc khó khăn gì.

Nghe Hàn Mặc Vũ nói vậy, đạo diễn và cả đoàn phim lập tức thay đổi thái độ, bởi vì không có ai nghi ngờ lí do này của anh cả.

Hôm qua quả thực có mấy cảnh ở dưới nước lạnh:
- A, ra là vậy.

Boss Hàn, vậy anh mau về nghỉ ngơi trước đi, mọi cảnh quay còn lại sẽ do diễn viên đóng thế tiếp tục, anh không cần lo đâu.

Sức khỏe vẫn là quan trọng nhất mà, anh mà có mệnh hệ gì thì chúng tôi cũng chẳng biết nói với fan thế nào.

Anh cứ nghỉ ngơi tới khi nào khoẻ hẳn rồi quay lại cũng được ạ.

Hàn Mặc Vũ hiện tại là ảnh đế đắt giá nhất của làng giải trí, sức khoẻ của anh vô cùng quan trọng, như vàng như bạc vậy.

Nếu anh đã không khoẻ, cũng chẳng ai mong muốn anh tiếp tục làm việc.

Với lại một lát nữa sẽ lại có một cảnh quay dưới nước, Hàn Mặc Vũ càng không thể diễn cảnh này.

Trước tiên cứ về nghỉ ngơi đi đã.

Đạo diễn đã nói như vậy, Hàn Mặc Vũ khẽ cong môi lên cười, gật đầu:
- Được rồi, vậy thì tôi cung kính không bằng tuân lệnh.

- A, sao boss Hàn có thể nói câu đó chứ, là chúng tôi cung kính anh mới đúng.

Một thành viên khác trong tổ quay vội đáp lời, với thân phận cao quý như Hàn Mặc Vũ, nói ra câu này quả thực khiến cho bọn họ không dám nhận.

Hàn Mặc Vũ vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi, nhưng cũng không phản bác lại lời nói của thành viên đó.

Cho tới khi anh ra về hẳn, từ đầu tới cuối không hề liếc nhìn Bạch Yên lấy một lần.

Tất cả mọi người đều tin là Hàn Mặc Vũ bị cảm cúm, chỉ duy Bạch Yên là không tin.

Rõ ràng là anh không muốn diễn cảnh đó, cho nên mới tùy tiện bịa ra một lí do chính đáng.

Với lại, người phụ nữ ban nãy tới tìm anh là ai? Nhìn hai người họ có vẻ như rất thân mật.

Nghĩ tới đây, Bạch Yên vô thức siết tay mình lại, cuộn thành nắm đấm.

...!
Hôm nay, vì ngẫu hứng bịa ra lí do để khỏi phải diễn cảnh hôn, Hàn Mặc Vũ được đạo diễn hào phóng cho nghỉ ngơi vô thời hạn, tới khi nào khỏi ốm hẳn thì mới cần phải quay lại.

Anh trở về nhà sớm, muốn tạo cho Lạc Ly một bất ngờ nhỏ.

Giờ này là 6 giờ tối, so với mọi hôm Hàn Mặc Vũ trở về thì hiển nhiên còn rất là sớm.

Lạc Ly một mình ở nhà, cô làm biếng nấu ăn nên đã tự nấu mì gói.

Lẽ ra cô có thể gọi ship đồ ăn, nhưng vì đây là địa chỉ nhà của ảnh đế, cô cũng không dám tùy tiện.

Sợ rằng bị người ta phát hiện cô đang sống cùng với anh, lúc đó có khi sẽ xảy ra một trận sóng gió lớn.

Lạc Ly vừa ăn mì, vừa xem phim của Hàn Mặc Vũ.

Ngắm anh qua tivi khiến cho cô cảm thấy không chân thực cho lắm, như thể rằng tất cả những sự việc xảy ra chớp nhoáng trong mấy ngày gần đây chỉ là mơ thôi.

Nghĩ tới đây, cô lại bất an sợ hãi.

Bởi vì hạnh phúc tới quá nhanh, quá đột ngột, khiến cho cô có cảm giác không an toàn.

Cô rất sợ hạnh phúc này sẽ qua nhanh giống như cách nó ập tới, khi không còn Hàn Mặc Vũ nữa, cô sẽ như thế nào đây?
Cô chưa dám nghĩ tới việc sống xa anh, và cũng không dám nghĩ tới.

6 năm, đã quá dài rồi, cô thực sự không muốn bỏ lỡ anh thêm một lần nào nữa...!
Lạc Ly đang mải suy nghĩ miên man, tới nỗi trong nhà có thêm người mà cô cũng không nhận ra.

Cho tới khi vòng tay ấm áp cùng với mùi hương quen thuộc ập tới, nhẹ nhàng ôm lấy cổ cô từ phía sau, cô mới giật mình.

Theo phản xạ tự nhiên, Lạc Ly định hét lên, nhưng đầu cô đột ngột bị một bàn tay lớn xoay lại, đón nhận một nụ hôn ập tới, đầy ướt át..
 
Boss Nuông Chiều Bảo Bối Nhỏ
Chương 22: 22: Người Phụ Nữ Của Hàn Mặc Vũ


Lạc Ly bất ngờ với nụ hôn ập tới, hơi thở của cô bị Hàn Mặc Vũ xâm chiếm, càn quét khắp nơi.

Mọi nỗi bất an lo lắng ban nãy của cô, nay đã theo nụ hôn này tan trong gió.

Cô không còn suy nghĩ được gì nhiều nữa, chỉ có thể buông thả bản thân, mặc cho anh muốn.

Cảm nhận được cô gái nhỏ trong lòng hết sức phối hợp, Hàn Mặc Vũ vô cùng kích động, thuận thế bế cô lên, để cho đôi chân thon dài của cô quấn lên hông mình.

Khi buông tha cho đôi môi cô, anh khẽ cúi đầu mình xuống, kề lên trán cô, nhìn cô thở d ốc.

Lạc Ly cũng không ngờ Hàn Mặc Vũ hôm nay lại về sớm như vậy, nhớ tới câu nói của anh lúc ở trường quay, trái tim cô càng thêm đập loạn xạ.

Nụ hôn ban nãy của anh cũng không hề che giấu d*c vọng mãnh liệt từ sâu thẳm trong lòng.

Nhìn thấy Lạc Ly suy nghĩ tới ngẩn ngơ, Hàn Mặc Vũ lập tức bật cười:
- Bé ngốc, đang nghĩ gì vậy?
Vừa nói, anh vừa đặt cô xuống bàn, cúi đầu xuống gặm nhấm lấy một bên cổ mềm mại của cô.

Cô cũng không đẩy anh ra, vòng tay ôm lấy cổ anh, đáp nhỏ:
- Em đang nghĩ sao hôm nay anh lại về sớm như vậy?

Những lo lắng trong lòng, cô không muốn nói ra với Hàn Mặc Vũ vì sợ làm ảnh hưởng tới tâm tình đang tốt của anh.

Với lại anh là một ảnh đế, dù cho có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa thì anh vẫn sẽ ưu tiên sự nghiệp lên hàng đầu, cô cũng không muốn anh vì một người như cô mà ảnh hưởng tới sự nghiệp.

Nếu như có một ngày mọi chuyện tồi tệ tới mức không còn cách cứu vãn, cô sẽ lựa chọn lặng lẽ rời đi.

Hàn Mặc Vũ rõ ràng nhận ra Lạc Ly đang phân tâm, nhưng anh cũng không vạch trần lời nói dối của cô, chỉ mỉm cười xấu xa:
- Về sớm để còn "ăn" em chứ sao? Bé Lạc Lạc, anh đã bảo em tắm rửa sạch sẽ rồi nằm lên giường chờ anh cơ mà?
Câu này của Hàn Mặc Vũ khiến cho Lạc Ly xấu hổ, cô ngượng ngùng đẩy anh ra, không dám nhìn thẳng vào mắt anh:
- Mặc Vũ, sao anh có thể đường hoàng nói ra những lời như vậy?
Nhìn cô xấu hổ, Hàn Mặc Vũ ngược lại càng cảm thấy thích thú hơn, anh giơ tay nhéo má cô, cất giọng dụ dỗ:
- Được rồi, anh cũng chưa tắm, sẵn tiện chúng mình tắ m chung luôn đi.

- Á?
[...]
Căn biệt thự xa hoa rộng lớn, hiển nhiên là phòng tắm cũng đặc biệt rộng rãi.

Ngồi cùng Hàn Mặc Vũ trong bồn tắm nước ấm, Lạc Ly cảm thấy thân nhiệt của mình liên tục tăng lên.

Rõ ràng nước không quá nóng, nhưng cô lại cảm thấy nóng tới bỏng rát.

Tuy đã cùng với anh, nhưng đây là lần đầu tiên cô tắ m chung với người khác giới, cảm giác này vừa lạ lẫm cũng vừa k1ch thích.

Hàn Mặc Vũ ở phía sau từ từ áp sát lại gần cô, ôm lấy cô:
- Lạc Lạc!
Phả hơi thở nóng ấm lên vành tai cô, bàn tay bên dưới của anh đã tìm tới điểm đích cần đến, mò mẫm vào bên trong.

Cơ thể Lạc Ly run lên do đột ngột, cô rơi vào vòng tay rộng lớn của anh:
- Ưm...!Mặc Vũ...!
Hàn Mặc Vũ mỉm cười, giảm lực đạo dưới tay, nhẹ nhàng ma sát vào sâu bên trong hơn nữa, bên môi cất lời an ủi cô:
- Không sao, chút nữa sẽ thoải mái thôi.

Lạc Ly bất lực gật đầu, cả cơ thể mềm nhũn như bị rút hết xương, cô chỉ có thể tựa vào người anh để giữ thăng bằng.

Dưới lớp nước ấm, bàn tay anh càng thêm bỏng rát, như đang thiêu đốt cô từng chút một.

Cô theo phản xạ mà cắn chặt môi, cố gắng ngăn chặn bản thân phát ra tiếng r3n rỉ.

Nhưng hành động này của cô, lại khiến cho anh không vui.

Anh đưa một tay xoay đầu cô lại, ép cô không được cắn môi nữa, và rồi còn xấu xa đe doạ:
- Từ nay về sau không được có thói quen này nữa, nếu không...!hmmm!
Lạc Ly biết Hàn Mặc Vũ nói được làm được, anh là một người luôn có tinh lực dồi dào, nhu cầu cao như vậy, mỗi lần cùng với anh cô đều bị mệt tới kiệt sức.

Cho nên cô không dám làm trái lời anh, ngoan ngoãn thả cánh môi đáng thương ấy ra, thi thoảng lại phát lên một tiếng kêu xấu hổ.

Hàn Mặc Vũ hài lòng gật đầu, cúi xuống hôn lấy tấm lưng trần của cô, cảm xúc mềm mại lập tức ập tới:
- Kêu to lên, anh muốn nghe.

Nói rồi, Hàn Mặc Vũ lại không để cho Lạc Ly kịp phản ứng lại, anh đột ngột xoay cơ thể của cô về phía đối diện với mình, cúi xuống chiếm lấy bờ môi hồng.

Từ đầu tới cuối Lạc Ly luôn trong trạng thái bị động, chỉ đành mặc cho anh muốn gì được nấy.

Nụ hôn lần này của anh dịu dàng, thâm tình, không còn ngang ngược như ban nãy nữa.

Vừa hôn cô, anh vừa bế cô đặt lên người mình, sau cùng là cất giọng dụ dỗ:
- Lạc Lạc, tự mình di chuyển đi em!
Lạc Ly xấu hổ tới nỗi hai má đỏ bừng, cái tư thế ngượng ngùng này, cô chưa thử bao giờ, cảm giác vừa hồi hộp tò mò nhưng cũng vừa lo lắng bất an.

Nhưng cuối cùng cô vẫn không thể nào chống lại cám dỗ từ anh, từ từ nhích cơ thể mình lên, tiếp nhận đợt kh0ái cảm lạ lẫm.

...!
Ở trường quay, lúc này cũng đã gần 10h tối, mọi cảnh quay hôm nay đều đã hoàn thành.

Bạch Yên ngồi trên xe riêng của mình, trong lòng vẫn còn tức giận vô cùng.

Trợ lí ở bên cạnh cũng tỏ ra bất bình:
- Chị Bạch, rõ ràng là do anh ta không muốn diễn với chị.

Anh ta là ảnh đế thì chị cũng là ảnh hậu, sao lại có cái kiểu không tôn trọng nhau như thế chứ?
Bạch Yên trong lòng mặc dù vẫn còn bực bội, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra vô cùng bình tĩnh:
- Có thể là...!anh ta đã có bạn gái chăng?
Nói xong câu này, Bạch Yên lại càng thêm khẳng định chắc chắn hơn.

Cô ta lập tức nói tiếp:
- Trợ lí Hạ, em điều tra cho chị về người phụ nữ của Hàn Mặc Vũ đi, tốt nhất là hãy tung tin để cho cả thế giới biết.

Xem xem, cô ta có thể chịu nổi áp lực của dư luận không?
- Vâng, em biết rồi chị Bạch..
 
Boss Nuông Chiều Bảo Bối Nhỏ
Chương 23: 23: Không Bao Giờ Muốn Buông Tay


Sáng hôm sau, Lạc Ly tỉnh lại trong vòng tay của Hàn Mặc Vũ.

Tuy cơ thể vẫn còn mệt mỏi, nhưng trong lòng cô lại hạnh phúc vô cùng.

Ngắm nhìn anh trong khoảng cách gần, khuôn mặt đẹp trai ấy chính là khuôn mặt khiến cho tất cả các fan nữ điên đảo.

Vậy mà anh lại là người đàn ông của cô.

Có bạn trai là ảnh đế, cảm giác tự hào cực kì.

Lạc Ly ngắm nhìn Hàn Mặc Vũ tới ngơ ngẩn, cô không nhịn được, liền lén lút giơ tay lên chạm vào sống mũi của anh.

Nhưng không ngờ lúc này anh lại đột ngột mở mắt, nắm lấy bàn tay nhỏ mềm như em bé của cô, thuận thế xoay người lại, đè cô xuống dưới.

Cả một quá trình diễn ra rất nhanh chóng khiến cho Lạc Ly không kịp phản ứng lại, cô hốt hoảng:
- Anh...!Mặc Vũ...!
Hàn Mặc Vũ đương nhiên không để cho Lạc Ly có cơ hội càu nhàu, anh đã bá đạo cúi xuống chặn lấy môi cô, từng bước một thâm nhập sâu vào bên trong.

Trái tim cô đập nhanh tới nỗi như sắp bay ra khỏi lồ ng ngực, khoảnh khắc hạnh phúc này khiến cho cô hồi hộp và mong chờ, mong chờ điều xảy ra tiếp theo nữa...!
Lạc Ly thừa nhận bản thân không hề che giấu d*c vọng mỗi khi ở trước mặt anh, cô cũng sợ mình làm lố quá sẽ khiến cho anh sớm chán ghét.

Nhưng thật may là, nhìn anh có vẻ rất thích:
- Lạc Lạc, cho anh!
Lạc Ly biết chuyện gì đến sẽ đến, cả đêm hôm qua bị Hàn Mặc Vũ dày vò thế nào, thân thể của cô hiện giờ cũng rất mệt.

Nhưng nhìn khuôn mặt điển trai của anh, cô lại không tài nào từ chối anh nổi.

Với lại, cô cũng thích.

- Ừm...!
[...]
Tới tận trưa, Lạc Ly và Hàn Mặc Vũ mới rời giường, bụng Lạc Ly đói mốc meo rồi.

Hàn Mặc Vũ thấy dáng vẻ này của cô, không nhịn được mà bật cười, nhéo yêu lên mũi cô:
- Thay đồ đi, anh đưa em đi ăn.

Lạc Ly nghe vậy thì không khỏi lắc đầu nguầy nguậy, được yêu đương với một vị ảnh đế như anh cô cảm thấy có phúc lắm rồi, cô chưa bao giờ mong chờ anh sẽ công khai mình.

Chuyện idol có bạn gái là người bình thường, chắc chắn các fan sẽ không thích.

Nhỡ đâu ra ngoài bị người ta bắt gặp thì sao?
Lạc Ly luôn đặt sự nghiệp của Hàn Mặc Vũ lên hàng đầu, cô ngoan ngoãn hiểu chuyện, không đòi hỏi gì cả, nhiều khi cũng khiến cho anh đau lòng:
- Không sao, chúng ta tới nhà hàng thuộc Hàn thị, không ai bắt gặp đâu.

Em là bạn gái anh, anh sẽ không bao giờ để em phải chịu ấm ức.

Hàn Mặc Vũ không chỉ là ảnh đế mà đằng sau còn có sự hậu thuẫn của Hàn thị, dù cho anh có không làm minh tinh thì vẫn còn thân phận thiếu gia nhà giàu, thực lòng thì anh cũng không quá lo lắng việc bị bắt gặp tại trận.

Cùng lắm là tuyên bố giải nghệ, dành hết tất cả thời gian cho cô.

Với khối tài sản hiện giờ của anh, quá đủ để nuôi cô sống một cuộc sống dư giả cả đời rồi.

Nhưng anh chỉ sợ rằng Lạc Ly sẽ không chịu nổi áp lực dư luận, cô sẽ chán nản và bỏ cuộc sớm.

Cho nên anh càng phải bảo vệ cô thật kĩ, tuyệt đối sẽ không để cho cô phải chịu bất kì tổn thương nào hết.

Lạc Ly nghe Hàn Mặc Vũ nói vậy rồi thì cũng không tiếp tục từ chối nữa, cô đành đi thay quần áo.

Dù sao anh cũng là ảnh đế, cô không thể ăn mặc quá tùy tiện được.

Chọn cho mình một chiếc váy màu trắng tinh khôi cùng với lớp trang điểm nhẹ, Lạc Ly xuất hiện trong gương đã biến thành một tiểu công chúa, nói chính xác hơn là công chúa Lọ Lem.

Liệu rằng, chuyện cổ tích ở ngoài đời này có duy trì được lâu hay không đây?
Bước ra khỏi phòng, dáng vẻ xinh đẹp của Lạc Ly khiến cho Hàn Mặc Vũ ngắm tới ngẩn ngơ.

Yết hầu của anh không ngừng lên xuống, anh mơ hồ nhớ tới hình ảnh cô của đêm qua, mềm mại như nước nằm dưới thân anh.

Khuôn mặt xinh đẹp kiều diễm ấy hơn ửng hồng, ngay cả chiếc miệng xinh xắn cũng bật ra những âm thanh mê hoặc lòng người.

Cô ngoan ngoãn, thậm chí cũng có những lúc hư hỏng, vô cùng tích cực phối hợp với anh.

Hàn Mặc Vũ giật mình ngăn chặn những dòng suy nghĩ của mình lại, trong lòng thầm chửi mình là tên cầm thú.

Đêm qua và sáng nay đã dày vò cô như vậy rồi, anh không thể tiếp tục có suy nghĩ xấu xa đó nữa.

Nhất định phải nhẫn nhịn lại, để cô có thời gian nghỉ ngơi nhiều hơn.

Thấy anh cứ nhìn mình chằm chằm, Lạc Ly hơi ngượng, khẽ gọi tên anh:
- Mặc Vũ...?
Hàn Mặc Vũ nhanh chóng lấy lại tinh thần, mỉm cười, đưa tay ra trước mặt cô:
- Ta đi thôi.

Lạc Ly nhìn lòng bàn tay rộng lớn đầy ấm áp của anh, liền ngoan ngoãn đặt tay mình vào.

Nắm lấy tay nhau, mười ngón tay từ từ đan vào, như không bao giờ muốn buông buông ra.

...!
Nhà hàng thuộc Hàn thị...!
Hôm nay Hàn Mặc Vũ đã đặc biệt dặn dò là nhà hàng hôm nay không tiếp khách.

Cho nên khi ngồi cùng Lạc Ly ở đây, ngoài đầu bếp ra thì chỉ có cặp tình nhân hạnh phúc bên nhau.

Lạc Ly thấy anh chỉ vì một bữa cơm mà hao tâm tốn sức như vậy, liền nói:
- Lần sau em không cần tới nhà hàng nữa đâu, hôm nay đóng cửa không tiếp khách, chắc sẽ lỗ nhiều lắm.

Những lời này của Lạc Ly thành công khiến cho Hàn Mặc Vũ bật cười.

Mặc dù chút tiền này đối với anh chẳng là gì, nhưng anh đột nhiên lại có hứng thú trêu cô:
- Vậy nên, mọi tổn thất anh sẽ tính vào em, thế nào?
Gì chứ, cô làm gì có tiền? Lạc Ly nhăn mặt mày, tỏ ra không vui.

Rõ ràng là anh sắp xếp, vậy mà lại bắt cô chịu trách nhiệm, công lý ở đâu:
- Tư sản nhà anh thích bắt nạt giai cấp vô sản lắm sao? Quá đáng!.
 
Boss Nuông Chiều Bảo Bối Nhỏ
Chương 24: 24: Thề Hẹn Cả Đời Này Sẽ Có Nhau


Ở phía bên này, Lạc Ly và Hàn Mặc Vũ đang vui vẻ với nhau, hoàn toàn không hề biết phía xa xa kia đang có ống kính nhắm chuẩn vào hai người.

Chụp được mấy bức vừa ý, từ góc này nhìn tư thế của hai người vô cùng ám muội, tên nhiếp ảnh gia khẽ nhếch môi cười thầm.

Chụp ảnh xong xuôi, hắn liền rút điện thoại ra gọi điện vào một dãy số, hớn hở khoe thành phẩm của mình:
- Chị Bạch, em đã làm theo lời chị nói, theo dõi Hàn Mặc Vũ 24/24.

Quả nhiên, hắn thực sự có bạn gái bí mật.

Đầu dây bên kia tỏ ra vô cùng hài lòng, hiển nhiên là không hề bất ngờ gì với tin tức này, bởi vì cô ta đã nghi ngờ Hàn Mặc Vũ có bạn gái bí mật rồi.

Cô ta liền dặn dò:
- Đẩy những bức ảnh kia lên trang đầu, ngày mai tôi muốn nhìn thấy sóng gió, ok?
- Vâng, em sẽ lập tức đi làm ngay.

Bạch Yên cúp máy, trên môi là nụ cười đắc ý.

Thứ mà cô ta không có được, cô ta tuyệt đối sẽ không để cho người khác có.

Hàn Mặc Vũ đang ở thời kỳ đỉnh cao của sự nghiệp, nếu như anh lúc này mà xuất hiện scandal, chắc chắn mọi chuyện sẽ rất thú vị đây.

Chuyện ảnh đế vạn người mê đã có bạn gái, nhất định sẽ khiến các fan girl ghen ghét, đố kị.

Lúc đó, Bạch Yên chỉ việc đứng ở bên ngoài xem kịch hay là được rồi.

- Hàn Mặc Vũ, là do anh thích cứng chứ không ăn mềm, vậy thì đừng có trách tôi.

...!
Ăn trưa xong, Hàn Mặc Vũ quyết định đưa Lạc Ly đi dạo một vòng.

Tất nhiên chỉ là ngồi trong xe không ló đầu ra, sẽ không có ai biết được, cũng không cần phải lén lút.

Anh một tay lái xe, tay còn lại nắm lấy bàn tay nhỏ của cô, mỉm cười dịu dàng:
- Lạc Lạc, cho anh thêm chút thời gian nhé, anh nhất định sẽ công khai em một cách quang minh chính đại.

Lạc Ly nghe vậy thì trong lòng vô cùng hạnh phúc, nhưng cô cũng không muốn anh vì mình mà quá mạo hiểm, nên cô chỉ đáp lại như này:
- Em thế nào cũng được, miễn là có anh bên cạnh.

Đúng vậy, hạnh phúc này đối với cô là quá đủ rồi, cô không muốn tham lam hay đòi hỏi gì thêm nữa.

Cô cũng không muốn vì mình mà ảnh hưởng tới sự nghiệp của anh, như vậy thì cô sẽ rất áy náy.

Xe ô tô từ từ đi một vòng quanh thành phố, ở trong xe cô và anh đều nắm chặt lấy tay nhau, như đang thề hẹn rằng cả đời này sẽ có nhau.

...!
Buổi tối...!
Tất cả lịch trình của Hàn Mặc Vũ đã được hoãn lại nên thời gian này anh rảnh rỗi hẳn, từ chiều nay mẹ anh đã gọi điện bảo anh đưa Lạc Ly về nhà ăn cơm tối.

Lúc đó khi nghe tin này, cô thật sự rất căng thẳng:
- Mặc Vũ, em...!em thấy hơi ngại một chút á...!
Mặc dù lần trước đã gặp Trần Linh rồi, nhưng lúc đó Lạc Ly lấy danh nghĩa là tới nhận tiền thưởng mà thôi, tính ra thì cô vẫn chưa có một bữa ăn đàng hoàng nào cùng với bố mẹ Hàn Mặc Vũ.

Lần này tới ăn cơm với thân phận là bạn gái của anh, tình huống khác hoàn toàn, cô làm sao có thể hồn nhiên vô tư như lúc trước được?
Cái này giống như kiểu là, bữa cơm ra mắt gia đình bạn trai vậy đó.

.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Ông Xã Là Lão Đại Lạnh Lùng
2.

Đẻ Thuê Cho Phương Thiếu
3.

Tân An Quỷ Sự
4.

Yêu Em Bằng Cả Trái Tim Anh

=====================================
Hàn Mặc Vũ đương nhiên hiểu được sự lo lắng trong lòng Lạc Ly, anh liền nắm lấy tay cô, dỗ dành:
- Không sao đâu, có anh ở đây rồi.

Với lại, bố mẹ anh cũng rất thích em, em không cần phải khách sáo với họ làm gì.

Hai nhà đã thân thiết với nhau từ nhỏ, chỉ là xa cách 6 năm, làm sao có thể ngăn được sự thân thiết vốn có kia chứ? Giả dụ như Lạc Ly không phải là bạn gái của Hàn Mặc Vũ, hai ông bà Hàn vẫn rất yêu quý cô, cô tới nhà chắc chắn hai người sẽ tiếp đón thật chu đáo.

Hàn Mặc Vũ đã có những lời dỗ dành như vậy rồi, Lạc Ly cuối cùng cũng gật đầu trong lo lắng.

Thật ra không phải cô sợ bố mẹ anh, mà là cô bây giờ đã là bạn gái của anh rồi, tương lai cũng có thể sẽ trở thành vợ của anh và trở thành con dâu của hai người họ.

Cho nên, cô sinh ra tâm lý lo lắng và ngượng ngùng cũng là chuyện đương nhiên thôi.

Biệt thự nhà họ Hàn...!
Ngay từ chiều, sau khi nghe tin Hàn Mặc Vũ đồng ý sẽ đưa Lạc Ly về nhà, Trần Linh đã lập tức cho người chuẩn bị thật nhiều món ngon, nhà cửa cũng phải được dọn dẹp sạch sẽ như thể sắp chuẩn bị đón một vị khách quý vậy..
 
Boss Nuông Chiều Bảo Bối Nhỏ
Chương 25: 25: Xảy Ra Rắc Rối Lớn


Bữa cơm gia đình diễn ra vô cùng thuận lợi và vui vẻ, cuối cùng Lạc Ly cũng hiểu được câu "Bố mẹ chồng tâm lý" là như thế nào.

Tới giờ phút này, cô đã gỡ bỏ được mọi sự lo lắng trong lòng rồi.

Hôm sau, Lạc Ly ngủ nướng tới tận trưa mới dậy, tất cả là do đêm qua Hàn Mặc Vũ không có chừng mực, bây giờ cô còn mệt mỏi đây.

Cơ mà không thấy anh đâu cả, cô cũng không suy nghĩ gì nhiều mà nhanh chóng rời khỏi giường, đi vệ sinh cá nhân.

Ở ngoài phòng khách lúc này, Mã Cơ với bộ dạng vô cùng lo lắng đang đứng trước mặt Hàn Mặc Vũ, còn anh thì trầm tư suy nghĩ gì đó, bình tĩnh hơn so với Mã Cơ nhiều.

Hiển nhiên đây chính là chuyện tốt của Bạch Yên làm ra.

Chỉ trong một đêm thôi, rắc rối nối tiếp nhau ập tới:
- Boss, từ sáng nay tin đồn đã bắt đầu lan rộng ra, tôi vẫn đang cố gắng ngăn chặn, nhưng thế lực đằng sau chắc chắn cũng không phải dạng vừa.

Fan và antifan đang công kích Lạc tiểu thư, chúng ta bây giờ nên làm gì ạ?
Nhất là fan cuồng chuyên đẩy thuyền các couple, khi biết tin thần tượng của mình đã có bạn gái khác thì vô cùng kích động.

Lạc Ly là một người bình thường chẳng có gì nổi bật cả, hơn nữa cô còn bị khui ra quá khứ đã từng kết hôn khiến cho fan càng phẫn nộ hơn, bọn họ cho là cô không xứng với Hàn Mặc Vũ, còn cùng nhau kêu gọi ném đá và tẩy chay cô.

Thậm chí còn có câu chuyện được thêu dệt lên, nói Lạc Ly là tiểu tam, Bạch Yên mới là chính thất.

Lạc Ly sau khi ly hôn chồng cũ xong đã bắt đầu đi quyến rũ Hàn Mặc Vũ, chắc chắn là cô đã bỏ bùa anh rồi.

Bằng chứng là chỉ sau một thời gian ngắn ngủi ly hôn, cô và Hàn Mặc Vũ đã về chung một nhà.

Một mối quan hệ yêu đương bình thường không thể nào tiến triển nhanh tới vậy được, chắc chắn là có sự tác động nào đó.

Cư dân mạng mỗi người một câu, đẩy câu chuyện chỉ trong vòng một buổi sáng đã đi quá xa tới mức không còn kiểm soát nổi nữa.

Miệng đời là vậy, chỉ những người nổi tiếng mới hiểu sự ác độc của những tin đồn đó là thế nào.

Có câu, thích sẽ tìm cách, không thích sẽ tìm lý do.

Nếu người ta đã ghét rồi thì dù mình có làm gì đi chăng nữa cũng sẽ bị ghét thôi.

Những lời cay độc đó đủ để đồn ép một người vào đường cùng, nhiều người nổi tiếng bị rơi vào trầm cảm, cuối cùng chọn cách tự sát để kết thúc những chuỗi ngày bi thảm ấy.

Đến cả người nổi tiếng còn không chịu được công kích, huống hồ Lạc Ly chỉ là một cô gái bình thường, cô làm sao có thể chịu nổi áp lực dư luận?
Hàn Mặc Vũ nắm chặt tay thành nắm đấm, chỉ hận không thể khiến cho người tung tin đồn biến mất ngay lập tức.

Chuyện này anh không thể để cho Lạc Ly tự mình gánh chịu được, dù cho có phải đánh đổi thứ gì đi chăng nữa thì anh cũng phải đứng ra bảo vệ cô tới cùng:
- Mở một cuộc họp báo gấp, tôi muốn lên tiếng về vấn đề này.

Trong câu nói của Hàn Mặc Vũ, Mã Cơ mơ hồ đã nghe ra được điềm xấu, cậu ta càng lo lắng hơn nữa, vội vã ngăn anh lại:
- Boss, đừng bảo là anh định công khai Lạc tiểu thư vào lúc này nha? Đừng, tuyệt đối đừng, như vậy cả hai người sẽ cùng bị dìm đó.

Không phải ích kỷ gì đâu, nhưng anh cũng biết rõ sự điên cuồng của fan như thế nào mà, thà hơn anh im lặng rồi chờ mọi chuyện lắng xuống thì may ra tình thế còn có thể xoay chuyển được.

Dự án phim còn chưa xong, nếu vì tin đồn này mà làm ảnh hưởng tới cả đoàn làm phim thì càng tồi tệ hơn nữa, chưa biết chừng còn đối mặt với chuyện bị hủy hợp đồng nữa là.

Mặc dù có nhà họ Hàn chống lưng ở phía sau, nhưng fan của Bạch Yên cũng không phải dạng tầm thường, bọn họ nhất định sẽ bảo vệ thần tượng của mình tới cùng.

Phim mà bị ảnh hưởng, tất nhiên sẽ kéo theo cả một loạt rắc rối lớn, khiến cho chuyện xé ra to hơn, nguy cơ tổn thất là không thể tránh khỏi.

Nói tóm lại, bây giờ không phải là lúc lên tiếng đính chính hay công khai gì hết, mà hãy im lặng và tiếp tục quay cho xong phim.

Hàn Mặc Vũ là ảnh đế thì Bạch Yên cũng là ảnh hậu, nếu cô ta mà cố tình khiến cho chuyện này to ra thì mọi chuyện sẽ chỉ phức tạp hơn.

Vì chuyện lần trước Hàn Mặc Vũ đòi diễn viên đóng thế đã khiến cho cô ta khó chịu như vậy rồi, chuyện này mà bị truyền ra ngoài nữa thì coi như xong.

Hàn Mặc Vũ lần này chỉ im lặng, đau đầu suy nghĩ.

Một hành động của anh có thể sẽ gây ảnh hưởng tới rất nhiều người, anh biết bản thân mình trước khi đưa ra quyết định gì đó, nhất định phải cân nhắc thật kĩ.

Hàn thị dù cho có lớn mạnh thế nào đi chăng nữa thì cũng khó tránh khỏi những tin đồn lùm xùm, khiến cho cổ phiếu liên tục rớt giá.

Không cần xem anh cũng biết bây giờ Hàn thị đang gặp rắc rối thế nào.

Mã Cơ khẽ thở dài, thật lòng nói thêm một câu:
- Boss, tôi biết anh rất yêu Lạc tiểu thư, nhưng xin anh hãy nghĩ tới cả Hàn thị và tất cả những người có liên quan, hãy chờ chuyện này lắng xuống trước đã.

Bây giờ anh phải thật bình tĩnh, giữ cái đầu lạnh.

Hàn Mặc Vũ vẫn không đáp gì, chưa bao giờ anh cảm thấy bản thân bất lực và vô dụng như vậy.

Đã từng hứa với Lạc Ly rằng, anh sẽ bảo vệ cô thật tốt, sẽ mang đến cho cô một cuộc sống tốt đẹp nhất, nhưng hiện tại thì anh vẫn chưa có đủ bản lĩnh ấy, anh chẳng làm được gì cả.

Cả Hàn Mặc Vũ và Mã Cơ đều không hề nhận ra rằng, Lạc Ly từ trên tầng đã nghe được hết toàn bộ câu chuyện này, không xót một chữ nào.

Cô thực sự không nghĩ bản thân lại gây ảnh hưởng xấu tới anh nhiều như vậy, thậm chí còn kéo theo những rắc rối không nên có.

Là phụ nữ đã từng ly hôn thì là một cái tội sao?
Lạc Ly không dám bước xuống tầng nữa, cô càng không biết nên đối mặt với Hàn Mặc Vũ và Mã Cơ kiểu gì.

Vì cô mà cuộc sống bình yên của anh đảo lộn hết cả lên, cô thực sự cảm thấy hối hận rồi.

Đáng lẽ ra, ngay từ đầu cô không nên làm liên lụy tới anh..
 
Boss Nuông Chiều Bảo Bối Nhỏ
Chương 26: 26: Đừng Sợ Có Anh Đây Rồi


Lạc Ly một mình trở về phòng, ngồi thẫn thờ ra.

Tiếp theo cô nên làm gì đây, phải làm gì để có thể giúp Hàn Mặc Vũ qua khỏi cơn sóng gió này? Cô thực sự cũng không biết nữa, là bản thân cô vô dụng chẳng có gì cả, một chút tác dụng cũng không có.

Nhưng mà, liệu Hàn Mặc Vũ có ghét bỏ cô hay không? Cô thực sự rất sợ anh sẽ buông tay trước, sợ anh cảm thấy cô phiền phức mà ghét bỏ cô, xa lánh cô.

Thời gian qua, hạnh phúc đến quá nhanh khiến cho cô suýt chút nữa quên mất một sự thật rằng, cô và anh hoàn toàn không cùng chung một thế giới.

Một người xuất sắc như anh, lẽ ra phải được hưởng những thứ xứng đáng hơn chứ không phải ở đây quanh quẩn với cô.

Càng nghĩ, Lạc Ly càng không ngăn được mà rơi nước mắt.

Lúc đó Hàn Mặc Vũ đột ngột bước vào, khiến cho cô giật mình, vội vã lau nước mắt đi.

Nhưng một màn này đều đã rơi vào tầm mắt của anh hết rồi, nhìn thấy cô khóc thì anh vô cùng hốt hoảng, lập tức bước đến bên cô, nắm lấy hai tay cô:
- Lạc Lạc, em...!đã nghe hết rồi sao?
Hàn Mặc Vũ chưa bao giờ muốn cuốn Lạc Ly vào những rắc rối này, nhưng cuối cùng vẫn là anh không thể bảo vệ được cô.

Anh thật vô dụng và bất tài mà, là anh đã làm tổn thương tới người con gái bé bỏng này rồi.

Nhìn cô tủi thân bật khóc, trái tim anh đau đớn như bị bóp nghẹn lại.

Lạc Ly chỉ biết lắc đầu, cô đã cố lau nước mắt đi rồi, nhưng giờ phút này không hiểu vì sao nước mắt cô lại rơi nhiều hơn.

Cô không phải dạng mít ướt, nhưng mà cô không kiểm soát nổi bản thân mình vào lúc này nữa.

Từ lúc bắt đầu xác nhận mối quan hệ và ở bên anh, cô vừa chìm trong hạnh phúc cùng với những thấp thỏm lo âu.

Bởi vì cô biết rõ bản thân và anh không cùng một thế giới, những rắc rối thế này sẽ nhanh ập tới thôi.

Hàn Mặc Vũ vội vã ôm chặt lấy Lạc Ly, an ủi.

Trong lòng anh thực sự rất tức giận, anh hận kẻ đã gây ra những tin đồn này, nếu mà bắt được, anh sẽ tự tay đánh hắn một trận cho hả dạ.

Đáng chết, dám làm tổn thương tới cô, sao hắn có cái gan đó?
Ôm chặt lấy Lạc Ly, ánh mắt của Hàn Mặc Vũ trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết.

Ở trong giới showbiz này anh chưa động chạm vào ai, nhưng lại có người muốn động vào anh.

Tốt nhất là kẻ đó nên nấp thật kĩ, nếu mà để cho anh tận mắt bắt được, anh nhất định sẽ không tha cho kẻ đó.

- Lạc Lạc ngoan, đừng sợ, có anh ở đây rồi.

Hàn Mặc Vũ vỗ về Lạc Ly, kiên nhẫn và dịu dàng, đủ để biết anh nâng niu cô như một báu vật vô giá vậy.

Ầm ĩ một hồi, cô mệt quá nên đã ngủ thiếp đi, anh liền giúp cô đắp chăn cẩn thận lại.

Ngắm nhìn cô yên lặng ngủ say, anh khẽ giơ tay lên giúp cô lau đi những giọt nước mắt còn đọng lại trên khuôn mặt xinh đẹp ấy, trong lòng càng thêm quyết tâm sẽ không để yên cho những kẻ lộng hành kia:
- Lạc Lạc, anh sẽ không tha cho bọn chúng đâu, em đừng sợ.

...!
Ở bên kia, Bạch Yên đang vô cùng đắc ý trước những "thành quả" của mình.

Cô ta ngồi nhàn nhã uống trà, thảnh thơi vô cùng.

Tên nhà báo kia quả thực làm việc rất tốt, cô ta chính là muốn thấy những tin đồn ngày một đi xa hơn, toxic hơn.

Trợ lí Hạ của Bạch Yên không ngừng tâng bốc cô ta, hết lời khen ngợi:
- Chị Bạch, chị đúng là giỏi số một mà, chị vừa nhìn đã biết Hàn Mặc Vũ có bạn gái rồi.

Em dám chắc cô bạn gái đó sẽ không chịu nổi áp lực dư luận đâu, sớm muộn gì hai người họ cũng chia tay thôi.

Bạch Yên nghe vậy thì nhếch môi cười, trong lòng vô cùng "mát mẻ".

Cô trợ lí Hạ thì có cái miệng ngọt sớt, nói ra câu nào đều làm hài lòng Bạch Yên, cô ta tiếp tục ảo tưởng:
- Chị Bạch, chỉ cần Hàn Mặc Vũ đá bạn gái đi, vậy thì chị sẽ có cơ hội rồi.

Bây giờ fan đang đẩy thuyền hai người cơ mà, Hàn Mặc Vũ vì sự nghiệp của mình chắc chắn sẽ không từ chối cơ hội hiếm có này đâu.

- Hừ, còn phải xem tâm trạng của tôi thế nào đã.

Mặc dù trong lòng đã vui sướng tới phát điên luôn rồi nhưng ngoài mặt thì Bạch Yên vẫn tỏ ra thanh cao làm giá.

Cô ta tưởng tượng tới cảnh Hàn Mặc Vũ sẽ chạy tới và đưa ra đề nghị hẹn hò để giải quyết mọi tin đồn, trong lòng lại như nở hoa.

Bây giờ đó chính là cách giải quyết tốt nhất, Hàn Mặc Vũ sẽ không vì một người phụ nữ vô danh mà từ bỏ cả sự nghiệp của mình đâu.

Sẽ không ai ngu xuẩn làm như vậy.

- Chị Bạch xinh đẹp tài giỏi như vậy, nhất định sẽ có ngày Hàn Mặc Vũ chết mê chết mệt chị thôi.

Trợ lí Hạ nịnh nọt được vài câu, Bạch Yên đã vui vẻ tới mức ấy rồi.

Cô ta hào phóng lấy từ ví ra một xấp tiền mặt và đưa cho trợ lí của mình, kiêu ngạo nói:
- Làm việc tốt thì sẽ có thưởng, cố gắng lên nhé.

Cô trợ lí nhìn thấy tiền thì vui sướng vô cùng, liền nhận lấy, miệng không ngừng tâng bốc cô ta thêm.

Đột nhiên lúc đó, ở ngoài cửa vang lên tiếng người bấm chuông, trợ lí Hạ nhanh nhẹn đi mở cửa.

Người xuất hiện chính là nhà báo hôm qua, Bạch Yên nhìn thấy hắn thì chỉ nhếch môi, khinh thường hỏi:
- Xong việc rồi mà, anh còn tới đây làm gì?
Mọi giao dịch đã xong xuôi từ hôm qua rồi, bao gồm cả phí bịt miệng Bạch Yên cũng đã đưa, vậy mà tên nhà báo này còn dám mặt dày tìm tới.

Thật là không biết tự lượng sức mình.

Tên nhà báo gãi gãi đầu nhưng vẫn không thể che lấp được bản chấp tham lam trong hắn, hắn mặt dày tiến tới uy h**p:
- Chị Bạch, tôi vì làm việc này mà đã đắc tội với Hàn Mặc Vũ, bây giờ tôi muốn xuất cảnh ngay lập tức.

Chi phí này, tất nhiên cũng phải là của chị Bạch lo rồi.

Nếu như mà để cho Hàn Mặc Vũ bắt được tôi, cả hai chúng ta sẽ cùng nhau xuống bùn đó.

Tên này nói xong thì nở nụ cười xảo quyệt, rõ là một tên tham lam miệng rộng.

Bạch Yên hừ lạnh một cái, nhưng cô ta là người làm việc cẩn thận không muốn xảy ra sơ suất, cho nên cũng hào phóng vung tiền:
- Cầm tiền rồi biến mất khỏi đây ngay lập tức, nếu mà để bị bắt được, hậu quả anh tự chịu!
Tên nhà báo cầm tờ chi phiếu mệnh giá lớn trên tay, trong lòng vô cùng vui vẻ, có tiền thì dù có làm "chó" hắn cũng làm:
- Được, tôi sẽ đi ngay..
 
Boss Nuông Chiều Bảo Bối Nhỏ
Chương 27: 27: Bỏ Cuộc


(27)
Vài ngày sau...
Những ngày này đều trôi qua trong sự hỗn loạn, tin đồn không những không thuyên giảm mà còn trở nên mạnh mẽ hơn nữa.

Một số bộ phận fan của Hàn Mặc Vũ đã tập hợp lại, cùng nhau chụp ảnh cắt cổ tay đăng lên với dòng cap hùng hồn "Hàn ảnh đế không được phép có bạn gái" nhanh chóng trở thành trào lưu, mạnh mẽ tới nỗi không có cách nào có thể ngăn cản nổi.

Chẳng ai muốn idol của mình có bạn gái vô danh khi đang trong thời kì sự nghiệp đỉnh cao cả, đã thế Lạc Ly còn là người từng kết hôn.
Fan bên Hàn Mặc Vũ điên cuồng thế nào thì fan bên Bạch Yên cũng chẳng thua kém gì.

Bọn họ cho rằng đã đẩy thuyền hết sức rồi mà Hàn Mặc Vũ vẫn cố tình làm ngơ, chắc chắn là anh coi thường Bạch Yên, muốn làm tổn thương đến Bạch Yên.

Dòng hashtag "Giải cứu ảnh hậu Bạch Yên" nhanh chóng tràn lan trên các mạng xã hội, cũng có nhiều nhà báo nhân cơ hội hỗn loạn này mà thêm dầu vào lửa để kiếm thêm lợi ích cho bản thân mình.

Giới showbiz từ trước tới nay chưa bao giờ "sôi nổi" tới vậy.
Gia thế chống lưng phía sau cho Hàn Mặc Vũ cũng đã hết sức khống chế tình hình nhất có thể, nhưng mà Hàn thị vốn là một tập đoàn kinh doanh, tin đồn hiển nhiên cũng gây ảnh hưởng rất lớn tới mọi thứ, mấy ngày này giá cổ phiếu đã không ngừng rớt một cách thảm hại.

Hàn Mặc Vũ cũng vì vậy mà bận tấp nập chạy lại bên Hàn thị để phụ giúp bố mình, chỉ dặn Lạc Ly ở nhà ngoan, chán rồi thì xem phim, đừng nghĩ quẩn.
Nhưng chuyện vì cô mà thành ra như vậy, cô làm sao có thể coi như không có gì mà sống thảnh thơi chứ? Mỗi một bài báo trên mạng, cô đều âm thầm giấu giếm Hàn Mặc Vũ mà đọc hết, mỗi lần đó trái tim cô đều như bị cắt ra thành từng mảnh, nước mắt không ngừng ứa ra, đau đớn vô cùng.

Mọi chuyện đã đi quá xa rồi, cô biết rõ fan cuồng chính là một bộ phận điên cuồng hơn bao giờ hết.

Cứ tiếp tục trụ như vậy, không những gây ảnh hưởng tới Hàn Mặc Vũ mà cả sự nghiệp của anh, cả Hàn thị phía sau anh đều bị ảnh hưởng.

Ngoài anh ra, cô cũng rất quý bố mẹ anh, hoàn toàn không muốn kéo bọn họ vào những rắc rối này.
Dòng suy nghĩ của cô ngày một miên man hơn, cho tới khi tiếng tin nhắn truyền tới, cô mới giật mình quay trở lại thực tại.

Vẫn là tin nhắn lo lắng hỏi han một cách ân cần của Hàn Mặc Vũ, cô ở đây dù không thể nhìn thấy anh, nhưng vẫn cảm nhận được sự dịu dàng ấy:
"Lạc Lạc, em có ăn uống cẩn thận không đó? Ngoan, tối nay anh sẽ cố gắng về sớm với em, đừng lo nghĩ gì cả, mọi chuyện anh sẽ gánh vác hết.

Xin em đừng bỏ cuộc."
Nước mắt của Lạc Ly lại trào ra không có cách nào ngăn lại được.

Cô biết Hàn Mặc Vũ vì bảo vệ cô mà đã cố gắng chống trọi với cơn bão dư luận và mọi sự chỉ trích ngoài kia, thậm chí anh còn không hề hé miệng tiết lộ cô dù chỉ một chữ.

Anh càng bảo vệ cô như vậy, càng khiến cho cô đau đớn không thôi, khiến cho cô ý thức được bản thân mình vô dụng tới nhường nào.

Là cô đã hại anh, hại cả những người thân xung quanh anh rồi.
Lạc Ly lau nước mắt rồi đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, cô nhìn về phía xa xăm.

Đã đến lúc cô phải làm gì đó cho anh, dù cho sau này anh có căm hận cô, cô cũng sẽ không hối tiếc.

Cố gắng chống trọi ư, e là cô không còn đủ sức lực nữa rồi.
"Mặc Vũ, xin lỗi anh rất nhiều, em phải ích kỷ lần này rồi.

Trước giờ anh luôn bảo vệ và che chở em rất tốt, đã tới lúc tới lượt em rồi."
...
Tới tận nửa đêm, Hàn Mặc Vũ mới trở về biệt thự.

Mặc dù đã dặn lòng là hôm nay phải về thật sớm với Lạc Ly, nghĩ tới cảnh cô bơ vơ lẻ loi một mình trong nhà, anh lại càng không thể chịu đựng được nổi.

Nhưng thật sự có quá nhiều việc phải xử lí, anh chẳng được thảnh thơi chút nào cả, cho nên tới giờ anh mới về được tới nhà.

Vội vã chạy vào phòng để tìm cô, nhưng trước mặt anh chỉ còn một khoảng trống không mênh mông lạnh lẽo.

Phòng ngủ tắt điện tối om, mùi hương quen thuộc của cô đã không còn nữa rồi, như thể rằng mọi thứ đã được dọn dẹp sạch sẽ, biến mất hoàn toàn.
Từ nhỏ tới lớn, Hàn Mặc Vũ chưa bao giờ cảm nhận được sự hoảng sợ tới vậy.

Ngay cả khi một mình chống chọi lại cơn bão dư luận chỉ trích, anh cũng không cảm thấy sợ hãi như bây giờ.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Ngoảnh Đầu Nhìn Lại Yêu Ngươi
2.

Hành Trình Của Biệt Ly
3.

Tiểu Nha Đầu! Em Chạy Đâu Cho Thoát
4.

Nhật Ký Dưỡng Thành Thiếu Niên Phản Nghịch
=====================================
Lạc Ly, cô không có ở đây, cô đã đi đâu rồi?
Hàn Mặc Vũ hoảng hốt bật đèn lên, chạy tới tủ quần áo và mở phăng nó ra, mọi thứ...!trống không.

Quần áo của Lạc Ly toàn bộ đã không còn ở đây nữa, anh lại mở sang tủ bên cạnh, thấy quần áo mà anh bỏ tiền mua cho cô vẫn còn đó.

Điều đó chứng tỏ gì đây, cô thực sự muốn vạch rõ mối quan hệ đến vậy sao?
Tại sao? Tại sao đến cuối cùng vẫn không thể kiên trì chứ?
Hàn Mặc Vũ ngẩn ngơ, tuyệt vọng ngồi thụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, chưa bao giờ anh cảm thấy bản thân mình vô dụng tới vậy.

Là anh không thể bảo vệ được cô, khiến cho cô bị kéo vào những rắc rối này, khiến cho cô tổn thương.

Là anh sai rồi, đáng lẽ ngay từ đầu anh không nên ích kỷ giữ cô lại bên mình, thả cô về với tự do mới là điều nên làm nhất.
Cùng lúc đó, báo chí và mọi nơi trên mạng xã hội đều đồng loạt đưa tin sốt dẻo mới nhất.

Hàn Mặc Vũ ngồi như người mất hồn một hồi lâu, cho tới khi tiếng chuông điện thoại giục giã vang lên, anh mới tỉnh người lại.
Rút điện thoại ra, là Mã Cơ gọi:
- Boss ơi, không xong rồi, có chuyện lớn xảy ra rồi.

Là Lạc tiểu thư....
 
Boss Nuông Chiều Bảo Bối Nhỏ
Chương 28: 28: Xoá Bỏ Dấu Vết


(28)
Ở đầu dây bên kia, Mã Cơ gấp gáp kể sơ qua tình hình cho Hàn Mặc Vũ nghe.

Nhưng hiển nhiên là anh chẳng nghe lọt tai được câu nào cả, đến nửa chừng đã tắt máy đi và mở bài viết mới nhất của Lạc Ly ra xem.

Quả nhiên, cô đã đăng bài đính chính...
"Xin chào mọi người, tôi là Lạc Ly, người đang ở giữa cơn bão dư luận về bạn gái của Hàn ảnh đế mấy ngày nay.

Thực ra thì chúng tôi chỉ là bạn bè với nhau hồi nhỏ, tới dạo gần đây mới đoàn tụ lại.

Vì chúng tôi là bạn thân nên khi anh ấy nghe tin tôi đã ly hôn, sợ tôi buồn nên mới dẫn tôi đi giải khuây, đó cũng chính là mấy bức ảnh thân mật bị chụp lén kia.

Chúng tôi chỉ là bạn thân, hoàn toàn không có bất cứ quan hệ nào cả, mọi chuyện đã đi quá xa rồi, tôi nghĩ bản thân tôi cần phải nghiêm túc đính chính lại mọi tin đồn.

Chuyện chỉ có thế thôi, mong rằng rất cả sẽ chấm dứt tại đây."
Lạc Ly đã chủ động phủi sạch mối quan hệ rồi, không thể phủ nhận một sự thật rằng đây chính là lựa chọn tốt nhất cho hoàn cảnh lúc này.

Hàn Mặc Vũ muốn liên lạc với cô nhưng mọi thứ liên quan đến cô dường như đã biến mất hoàn toàn, không một chút dấu vết nào, như thể rằng thời gian hạnh phúc qua chỉ là một giấc mơ ngọt ngào.
Thật sự kết thúc rồi sao, cô thật sự muốn bỏ cuộc tới vậy sao?
...
Lạc Ly không biết bản thân đã chạy trốn khỏi thành phố phồn hoa như thế nào.

Khi trở về nhà bố mẹ đẻ, cô đã suy sụp hoàn toàn.

Bố mẹ cô cũng đã biết hết mọi chuyện, hai người họ đang vô cùng lo lắng cho cô, cũng may là cuối cùng cô đã về nhà.
- Tiểu Ly, con vẫn ổn chứ? Mấy người kia thật quá đáng, vậy mà lấy Tiểu Ly của chúng ta ra để bắt nạt, quá coi thường người rồi.
Nhìn thấy Lạc Ly suy sụp như vậy, mẹ Lạc vô cùng tức giận.

Bố Lạc trước giờ là một người có lí trí hơn vợ, nhưng lần này ông cũng không nhẫn nhịn nổi:
- Không sao đâu con, mệt rồi thì cứ về với bố mẹ, để xem có ai chạm được vào một sợi tóc của con không, bố nhất định sẽ không khoanh tay nhìn đâu.
Lạc gia tuy không phải gia đình quyền thế như nhà họ Hàn, nhưng chí ít ra thì bố mẹ Lạc vô cùng thương con gái, tuyệt đối sẽ không để cô phải chịu ấm ức.

Có những lời nói này của bố mẹ, Lạc Ly cảm thấy tâm trạng tốt lên nhiều.

Ngoài kia người ta kì thị hay hắt hủi cô thế nào, nhưng ở nhà vẫn luôn có những người thân thương yêu cô, mong ngóng ngày cô trở về.
- Con không sao đâu, mọi chuyện đã kết thúc cả rồi, bố mẹ đừng lo lắng.
Sau khi đăng bài đính chính, Lạc Ly đã vứt chiếc điện thoại cũ đi, xoá bỏ mọi dấu vết.

Tiếp theo đó cô chỉ muốn sống ở một nơi yên tĩnh, một nơi mà Hàn Mặc Vũ sẽ không bao giờ tìm thấy.

Trước khi anh tìm tới đây, cô cũng không có thời gian ở bên bố mẹ nhiều, kiểu gì thì cô cũng phải sớm rời khỏi cho tới khi mọi chuyện thực sự kết thúc.
- Được rồi, chắc con đã mệt, để mẹ hâm nóng đồ ăn cho con nhé.
- Không cần đâu mẹ, ngày mai con phải đi rồi, bây giờ con chỉ muốn được nghỉ ngơi...
Lạc Ly nói tới đây thì ngập ngừng không nói tiếp nữa, tuy cô không nói trực tiếp ra nhưng bố mẹ cô đều hiểu cô đang muốn trốn tránh cái gì.

Hai người cũng đã nghe tin chuyện của cô và Hàn Mặc Vũ rồi.

Mặc dù hai người rất quý anh nhưng mọi chuyện đã thành ra thế này, chỉ có thể nói là cô và anh không có duyên với nhau mà thôi.

Sớm hay muộn gì thì anh cũng sẽ tìm tới đây, nếu cô đã muốn cắt đứt triệt để thì nhất định phải tránh mặt anh.
Chuyện này thì đương nhiên không thể trách Hàn Mặc Vũ được, anh cũng đã vì bảo vệ Lạc Ly mà chịu đựng mọi sự chỉ trích, bố mẹ cô biết rõ tấm lòng của anh dành cho cô như thế nào.
Nhìn con gái bước lên phòng, cả hai lại lắc đầu thở dài.
Lạc Ly khoá cửa phòng lại, rất lâu cô mới bật khóc nức nở.

Có lẽ là vì khóc quá nhiều nên tới giờ nước mắt cô đã khô cạn, cô cũng không biết hai mắt mình hiện giờ sưng lên như thế nào nữa, chắc chắn là rất khó coi.

Nếu như Hàn Mặc Vũ mà đang ở trước mặt, anh nhất định sẽ búng trán cô và chê cô khóc xấu xí, sau đó anh lại ôm cô vào lòng để an ủi.
Không được rồi, cô lại lỡ nhớ tới anh mất rồi.

Nỗi nhớ cứ như vậy mà dày vò cô từng chút một, khiến cho cô đau đớn tới tột cùng.

Cô cố gắng ngừng khóc, điều chỉnh lại hô hấp của bản thân nhưng dường như nước mắt lại càng trào ra nhiều hơn.

Tới cuối cùng, cô chỉ đành phó mặc bản thân, khóc cho tới khi cạn nước mắt, từ ngày mai cô sẽ bắt đầu lại cuộc sống mới.
Ở bên kia, Hàn Mặc Vũ cũng chẳng khá hơn, anh không biết đã uống hết bao nhiêu chai rượu, hút hết bao nhiêu điếu thuốc, căn phòng tối tăm tràn ngập mùi rượu và khói thuốc.

Đến cả Mã Cơ cũng không dám lại gần khuyên nhủ anh, lúc này nói gì cũng vô dụng mà thôi.
Mọi chuyện thành ra như thế này, Bạch Yên còn đăng bài tỏ ra mình là người bị hại để thêm dầu vào lửa, Mã Cơ cũng chẳng nhìn nổi nữa.
- Đáng chết, nhất định là do cô ta cố tình.

Nói không chừng cô ta chính là kẻ chủ mưu ở phía sau cũng nên..
 
Boss Nuông Chiều Bảo Bối Nhỏ
Chương 29: 29: Lời An Ủi Thật Lòng


Khoảng thời gian này đối với Hàn Mặc Vũ mà nói chẳng khác gì địa ngục cả.

Ngày mà Lạc Ly lựa chọn từ bỏ tất cả để giải quyết hết mọi rắc rối, rời khỏi anh và đi thật xa, tin đồn quả thực đã được giảm xuống.

Từng ngày, từng phút, từng giây trôi qua đều như cả thế kỉ, tới nỗi anh cũng không biết bây giờ là lúc nào rồi nữa.
Thời gian trôi qua thật nhanh, mới đó đã đến mùa xuân năm sau, tình trạng của Hàn Mặc Vũ vẫn suy sụp như vậy.

Ngoài mặt anh vẫn cố tỏ ra bình thường, lí trí đưa ra lựa chọn rời khỏi làng giải trí, mặc cho fan cuồng gào thét khóc lóc.

Anh trong mắt gia đình và mọi người là một người đàn ông hoàn hảo, dù không làm minh tinh nữa nhưng với năng lực và sự thông minh trời ban vốn có, anh đã nhanh chóng thay bố điều hành cả một tập đoàn lớn.

Tập đoàn Hàn thị thay chủ như đã thay da đổi thịt, vượt lên phát triển một cách mạnh mẽ, như thể rằng chưa từng có cuộc khủng hoảng vì tin đồn từ một năm trước.
Ngoài mặt là vậy, nhưng mỗi khi đóng cửa phòng và tắt đèn, Hàn Mặc Vũ thường xuyên ngồi thẫn thờ một chỗ, hôm thì uống rượu, hôm thì để cho khói thuốc nồng nặc khắp cả phòng.

Dù say nhèm hay mệt mỏi thì tới ngày hôm sau anh vẫn quay trở lại với hình tượng hoàn hảo, tới công ty và làm việc như thường.

Thời gian trôi qua, anh đã dần quen rồi.
Anh nhớ Lạc Ly của anh tới phát điên, thậm chí trong mơ anh còn mơ thấy bản thân đi khắp nơi điên cuồng tìm kiếm cô.

Phải, sự thật là anh đã tìm rồi, nhưng không thấy.

Cô như đã biệt tăm từ ngày hôm đó, không chút dấu vết, không chút tin tức.

Anh hoàn toàn lạc lối rồi, không biết nên làm thế nào mới phải nữa.
- Lạc Lạc, rốt cuộc em đang ở đâu?
...
Sau ngày hôm đó, Lạc Ly đã liều mạng chạy trốn, tìm mọi cách để Hàn Mặc Vũ không bao giờ tìm thấy mình nữa.

Nhưng với thế lực của anh, tìm một người không phải chuyện khó, sớm hay muộn gì thì anh cũng sẽ tìm ra cô thôi, chính vì vậy nên cô cần phải có sự giúp đỡ.
Nhưng cô biết nên tìm ai để giúp đỡ bây giờ?
Cô vẫn còn nhớ rõ ngày hôm đó cô ướt nhẹp trong cơn mưa, vô định không biết nên đi đâu về đâu thì có một chiếc ô tô sang trọng dừng lại trước mặt cô, bước xuống là một người đàn ông lạ mặt.

Anh ta nhìn cô bằng một ánh mắt kì lạ, như thể rằng anh ta biết cô là ai vậy.

Tiếp theo đó, một người đàn ông khác cũng bước ra, trên tay cầm chiếc ô lớn đủ để che cho cả ba người đứng.
- Là Lạc Ly sao?
Giọng nói này vừa vang lên, Lạc Ly đã lập tức giật mình nhận ra, cô kinh ngạc ngước mắt nhìn hai người đàn ông trước mặt.

Một người lạ mặt cô không quen, còn người kia lại chính là Việt Vũ Trì, chồng cũ của cô.
Người đàn ông lạ mặt nhận được ánh mắt nghi hoặc của Lạc Ly, liền chủ động nắm lấy tay Việt Vũ Trì, giải thích:
- Xin lỗi vì đã không có dịp gặp mặt để cảm ơn cô đàng hoàng.

Bao nhiêu lâu nay tôi vẫn luôn biết ơn cô, cảm ơn cô đã chấp nhận ly hôn và không làm khó Vũ Trì, cảm ơn cô đã rộng lượng tác thành cho chúng tôi đến với nhau.

Tôi là Tả Lăng!
Một loạt câu nói của Tả Lăng vang lên, giọng nói của anh rất dịu dàng, ấm áp, khiến cho Lạc Ly ngẩn ngơ một hồi.

Tới giờ cô đã hiểu ánh mắt kì lạ của Tả Lăng khi nhìn cô là gì rồi, hoá ra đó là sự đồng cảm, sự biết ơn.

Phải nói cô là một người cực kỳ rộng lượng khi đã tác thành cho hai người, chấp nhận người chồng của mình chỉ lợi dụng mình để che giấu mọi sự thật.

Đối với những gia tộc lớn có quyền có thế, chuyện tình yêu đồng giới này thật không thể chấp nhận được.

Nhưng Lạc Ly lại là người đầu tiên thông cảm và bỏ qua tất cả, chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ để Tả Lăng nhìn ra được cô là một người tốt cỡ nào.
Việt gia và Tả gia lúc đó cũng cố gắng ngăn cản Tả Lăng và Việt Vũ Trì, nhưng tới giờ hai gia đình đã dần dần chấp nhận.

Vì vậy nên mới nói, cuộc đời của mỗi người nhất định sẽ có những thăng trầm, chỉ cần kiên định vượt qua nó, kết quả sẽ được đền đáp xứng đáng.
- Lạc Ly, anh cũng đã nghe hết mọi chuyện xảy ra với em.

Lúc ly hôn em đã từ chối mọi sự bù đắp của anh, khiến cho anh tới giờ vẫn cảm thấy vô cùng áy náy.

Cho nên, bây giờ sẽ tới lượt anh giúp đỡ em.
Việt Vũ Trì và Lạc Ly từng có một năm làm vợ chồng hờ, tuy không tiếp xúc với nhau nhiều nhưng Lạc Ly là một người hiểu lí lẽ, cô luôn làm mọi việc để cho tất cả mọi người cùng nhau được thoải mái, cô hiểu chuyện và hoàn hảo tới mức khiến cho người khác đau lòng.

Thật lòng thì Việt Vũ Trì rất ngưỡng mộ cô.

Nếu như cả hai đã không có duyên với nhau, nhưng trở thành bạn bè và giúp đỡ lẫn nhau cũng không phải là không được.

Vào bây giờ, Việt Vũ Trì thật sự muốn làm được thứ gì đó cho cô, dù chỉ là một chút nhỏ nhất.
Lạc Ly thật không nghĩ đến ngày mình cần sự giúp đỡ nhất, người như Việt Vũ Trì và Tả Lăng lại chủ động xuất hiện và giúp đỡ cô.

Cô không tiếp xúc nhiều với hai người họ, cũng không thân thiết tới nỗi để giúp đỡ lẫn nhau, cho nên cô sợ bản thân sẽ lại gây rắc rối đến hai người.

Cô định từ chối rồi, nhưng Tả Lăng đã lên tiếng đồng tình với Việt Vũ Trì:
- Cô đừng từ chối, hiện giờ chúng tôi đủ khả năng để giúp đỡ cô.

Nếu như cô thấy ngại thì cứ coi như là chúng tôi đang bù đắp cho cô đi, là chúng tôi nợ cô trước mà.
[...]
Sau cuộc đối thoại đó, Lạc Ly cuối cùng cũng chấp nhận để cho Việt Vũ Trì và Tả Lăng giúp đỡ.

Hai người đã sắp xếp cho cô một cuộc sống mới với thân phận mới ở một đất nước xa xôi, âm thầm ngăn cản cuộc điều tra của Hàn Mặc Vũ.

Chính vì vậy nên tới giờ anh vẫn chưa tìm thấy cô.
Cuộc sống mới của Lạc Ly thật sự rất bình yên, nhưng chỉ có cô mới biết rõ, thiếu đi Hàn Mặc Vũ khiến cho cô không thể nào vui vẻ được nổi.

Cô nhớ anh tới phát điên, cho nên cô càng phải cố gắng che giấu đi tất cả tâm tư của mình, tự nhủ rằng bản thân đã quên đi anh rồi.
Thế mà lại có thi thoảng cô không thể chịu đựng được nữa, cô đã lén lút lên mạng tìm kiếm thông tin của anh.

Biết tin anh đã rút lui khỏi làng giải trí và quay trở lại Hàn thị, cô vừa mừng cũng vừa tiếc nuối.

Nhưng mà như vậy cũng tốt, anh có thể trở thành chính bản thân, không bị ràng buộc bởi fan hay cộng đồng mạng nữa.
Lạc Ly lúc này đang mải chìm trong những quá khứ xa xôi mà đã lơ đãng đến cuộc trò chuyện hiện tại của mình.

Mấy ngày nay Việt Vũ Trì rất rảnh nên tới đây thăm cô, thấy cô lại thất thần, anh khẽ thở dài:
- Lạc Ly, em định chạy trốn như thế tới bao giờ?
Một câu nói của Việt Vũ Trì vang lên đã khiến cho Lạc Ly giật mình, hồn phách đang mải thẫn thờ phiêu du về quá khứ lập tức quay trở lại thực tại.

Nhưng, cô chỉ nhìn Việt Vũ Trì mà không đáp gì.

Thấy cô im lặng, anh ấy lại tiếp tục nói:
- Thật ra, anh thật sự rất ngưỡng mộ em đó.

Em và Hàn Mặc Vũ có thể quang minh chính đại đến với nhau, không giống như anh, phải lén lút, chịu biết bao nhiêu đau khổ và chia cắt từ hai bên gia đình.

Em là một người mạnh mẽ và kiên cường hơn bao giờ hết, cho nên đừng vì mấy thứ không đâu đó mà bỏ cuộc, không đáng đâu.

Điều quan trọng là, em cứ làm những gì mình muốn, đừng để ý tới ánh nhìn hay lời nói của những người khác..
 
Boss Nuông Chiều Bảo Bối Nhỏ
Chương 30: 30: Vực Dậy Tinh Thần


Nghe Việt Vũ Trì nói những lời này, Lạc Ly thực sự rất kinh ngạc.

Cô không nghĩ hình tượng thảm hại của mình khi ở trong mắt anh lại tốt đẹp như vậy.

Thật ra lúc đó ly hôn, cô cũng không có suy nghĩ gì cả, cô đồng ý là vì muốn nhanh được giải thoát khỏi cuộc hôn nhân như có như không này mà thôi.

Tất cả chỉ là cô tự nghĩ cho bản thân mình, cô cũng không quá quan tâm tới câu chuyện của Việt Vũ Trì và Tả Lăng.

Hai người họ như thế nào đều không liên quan tới cô, dù sao khi kí vào đơn ly hôn, cô và Việt Vũ Trì sẽ trở thành người xa lạ.

Sự thật chính là vậy, cô chính là một người vô tâm ích kỷ, cô không có tốt bụng như Việt Vũ Trì và Tả Lăng đã nghĩ đâu.
Cô càng không phải một người mạnh mẽ hay kiên cường gì, chẳng phải bây giờ vô vẫn đang hèn nhát chạy trốn đấy thôi sao.

Cô không muốn bất kì ai vì mình mà bị liên lụy cả, dù là Hàn Mặc Vũ hay Việt Vũ Trì và Tả Lăng.

- Thế này cũng tốt mà...
Việt Vũ Trì biết kiểu gì Lạc Ly cũng nói câu này, nếu như không phải hôm nay có chuyện liên quan, anh cũng sẽ không chủ động xen vào chuyện riêng tư của cô.

Nhưng đã tới đây rồi, anh vẫn phải nói:
- Em rút lui chính là điều mà kẻ chủ mưu hãm hại em muốn, bây giờ kẻ đó đã đạt được mục đích, chắc hẳn là đang rất vui mừng.

Em định bỏ qua cho kẻ đó thật sao?
Chuyện Hàn Mặc Vũ có bạn gái đâu phải là chuyện làm phạm pháp gì, vì sao lại quay sang chỉ trích Lạc Ly? Rõ ràng đang có kẻ âm thầm đứng sau thao túng tất cả, đánh vào đòn tâm lý của fan cuồng.

Không hề làm gì sai mà tự nhiên bị đẩy lên đầu ngọn sóng dữ, thật sự rất vô lý.

Cho nên Việt Vũ Trì vẫn luôn âm thầm điều tra, hy vọng có thể giúp được gì đó cho Lạc Ly.
Sau một khoảng thời gian dài, Việt Vũ Trì cuối cùng cũng tìm thấy tên nhà báo đã chụp ảnh khởi nguồn những tin đồn tiêu cực đó, hắn đang sống một cuộc sống thảnh thơi ở nước ngoài.

Thật kì lạ, nếu hắn là chủ mưu khơi dậy mọi chuyện thì chắc hẳn hắn phải là người bất chấp tất cả vì tiền, vì mỗi một tin tức về ảnh đế Hàn Mặc Vũ đều trở nên sốt dẻo như vậy mà.
Nhưng không, tên nhà báo đó lại đang sống một cuộc sống thảnh thơi giàu có, hoàn toàn không giống với một kẻ điên bất chấp bú fame để kiếm tiền.

Vậy thì chỉ có thể suy ra, tên này là làm theo mệnh lệnh của ai đó, xong việc thì cầm tiền bỏ trốn.
Có thể dễ dàng nhận ra trong suốt thời gian xảy ra drama tiêu cực, luôn có một người âm thầm tỏ ra mình là người bị hại, đáng thương để lừa gạt sự đồng cảm của cộng đồng mạng.

Đó chính là Bạch Yên.

Chỉ có điều khi Việt Vũ Trì định bắt tên nhà báo lại để tra hỏi và xác nhận xem có thực sự là Bạch Yên chủ mưu không thì tên nhà báo đó lại tự dưng biến mất.

Chỉ mới ngày hôm qua thôi, anh đã mất dấu tên nhà báo đó.
Tới hôm nay Việt Vũ Trì mới nhận được tin, người đưa tên nhà báo kia đi trước chính là Hàn Mặc Vũ.

Chắc hẳn là anh vẫn luôn không bỏ cuộc, quyết tâm phải đào ra kẻ chủ mưu ở phía sau.

Nếu như Hàn Mặc Vũ vẫn còn đang tiếp tục cố gắng như thế, vậy thì Lạc Ly cần gì phải trốn tránh chứ?
Việt Vũ Trì chính là muốn nói với Lạc Ly những điều này, khuyên cô nên nghe theo những gì mà con tim mách bảo:
- Lạc Ly, Hàn Mặc Vũ còn chưa bỏ cuộc, em càng không thể thế này được.

Hãy đào ra kẻ chủ mưu và dạy cho kẻ đó một bài học đi, kẻ này đã thao túng tâm lý đám đông để tấn công một cô gái yếu đuối như em, hoàn toàn không đáng để tha thứ!
Cho tới khi Việt Vũ Trì nói xong câu này, Lạc Ly mới thực sự ngước lên, nhìn thẳng vào anh.

Thời gian qua cô chỉ mải bỏ trốn nên đã quên mất chuyện như thế này, tự dưng vô duyên vô cớ bản thân mình bị cộng đồng mạng tấn công, chắc chắn phải có ai đó tác động gì đó ở phía sau.

Là cô đã quá mù quáng rồi.
Với lại lúc đó Lạc Ly cũng chỉ muốn tốt cho Hàn Mặc Vũ, không muốn tạo thêm áp lực và gánh nặng cho anh.

Nhưng nghĩ lại thì, cô đã để cho kẻ chủ mưu đó được đắc ý.
- Vũ Trì, cảm ơn anh đã kiên nhẫn khuyên nhủ em cho tới tận bây giờ.

Em thật là yếu đuối và ngu ngốc mà, em lại không suy nghĩ được sâu xa như anh.
Lạc Ly thực sự cảm thấy xấu hổ vì sự hèn nhát của bản thân, chắc là Hàn Mặc Vũ sẽ rất hận cô, bởi vì cô đã nuốt lời và tự động bỏ cuộc trước.

Cô không mong anh tha thứ cho cô, nhưng cô cũng sẽ không tha thứ cho kẻ chủ mưu.
Cô đương nhiên càng không phải người ngốc, cũng mơ hồ nhận ra được Việt Vũ Trì đang ám chỉ người nào.
Bạch Yên!
Được rồi, Lạc Ly sẽ tự mình xác nhận lại chuyện đó.

Nếu quả thực là cô ta, cô càng không có lí do gì để rộng lượng bỏ qua chuyện này.
Việt Vũ Trì thấy Lạc Ly đã lấy được lại tinh thần, anh vô cùng mừng cho cô, an ủi thêm một câu:
- Không phải em ngu ngốc đâu, đừng tự trách bản thân mình làm gì.

Có câu, người trong cuộc luôn mù quáng mà..
 
Back
Top Bottom