Linh Dị Boss Game Kinh Dị Luôn "Chơi" Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Boss Game Kinh Dị Luôn "Chơi" Tôi
Chương 40


Edit: Coco

Ân Thất vừa mới trở lại phòng trọ chưa được bao lâu, đã bị game đưa vào bên trong trò chơi.

Khi góc nhìn méo mó trước mắt dần trở lại bình thường, Ân Thất phát hiện bản thân mình được đưa đến một nơi kỳ quái, mà không chỉ có mỗi mình cậu ở đây, những người chơi khác cũng lục tục được đưa đến đây.

Thời điểm Lưu Anh Tuấn bị đưa đến đây không biết đang làm gì cùng với Chu Dịch, mà đãn tới việc khi hai người bị đưa đến đây. Lưu Anh Tuấn được Chu Dịch ôm trong lồng ng.ực, hai người đang mắt to mắt nhỏ nhìn nhau.

Đột nhiên khung cảnh xung quanh biến đổi khiến Lưu Anh Tuấn hoảng sợ, cậu chàng giật mình hoảng hốt đẩy người ra.

Không khí giữa hai người đột nhiên có hơi xấu hổ.

Ân Thất nhìn thẳng, sau đó nhìn những người chơi cũng được đưa đến đây ở xung quanh, có vào người cậu đã biết rồi nè.

Daphne vừa nhìn thấy Ân Thất liền chạy tới chào hỏi cậu một tiếng,

"Hi, là anh ạ!" Daphne chạy tới chỗ cậu.

Ân Thất gật đầu với với Daphne ý chào hỏi lại, cậu nhìn về phía Y Nhĩ và George đang ở cách đó không xa. Hai người này cậu cũng đã gặp ở trong trò chơi trước đây rồi, George vừa nhìn thấy Lưu Anh Tuấn lập tức nhớ đến đoạn lịch sử đen tối kia của ông tướng này.

"U là trời, tên nhóc mít ướt cậu đã tìm được người lau nước mắt cho cậu rồi hả?" George nhìn về phía Lưu Anh Tuấn không khỏi móc mỉa thêm một câu.

"Ê anh nói ai là đồ mít ướt hả!" Lưu Anh Tuấn lập tức hờn dỗi đáp lại.

"Ờ chả biết ai mà lại không sướt mướt nước mắt nước mũi tèm lem ha......"

Lời này vừa được thốt ra, Lưu Anh Tuấn hoàn toàn không thẻ nhìn được, vọt lên trên, định đánh một trận tơi bời với George. Nhưng cậu còn chưa bước ra nổi một bước, đã bị người khác kéo lại, Lưu Anh Tuấn xoay người lại lập tức thấy, gương mặt không biểu cam kia của Chu Dịch xuất hiện phía sau mình.

"Tại sao anh lại cản tôi lại hả!" Lưu Anh Tuấn tức giận nhìn Chu Dịch.

"Về rồi sẽ làm đồ em thích ăn." Chu Dịch vuốt lông cho Lưu Anh Tuấn.

Sau đó, khi hắn ta đang an ủi Lưu Anh Tuấn, hình như Ân Thất đã bắt gặp được ánh mắt Chu Dịch nhìn nhìn về hướng George. Ánh mắt nhìn người này có vẻ không có ý tốt lắm, loại cảm giác lạ lùng này khiến cậu phải lùi về phía sau một bước.

"Đây là Tất Mộc Nhĩ." Y Nhĩ chỉ vào một thanh niên có gương mặt thanh tú giới thiệu với Ân Thất.

Y Nhĩ vừa nói sau, không hiểu tại làm sao mà người bên cạnh có vẻ giống như bị dọa giật mình thót tim. Daphne chạy tới, liếc mắt nhìn tmn một cái, sau đó giọng nói cực kỳ kích động, "Bạn chính là bậc thầy quân bài Tất Mộc Nhĩ thuộc hội Blue Sky sao?"

Có vẻ thân phận của thanh niên không hề đơn giản chút nào, ngay cả George nghe thấy cái tên này cũng có chút không thể tin được, "Thiệt hay giả vậy? Hội Blue Sky sao?"

Tất Mộc Nhĩ gật đầu với hai người, "Tôi là người thuộc hôi Blue Sky, rất vui được trở thành đồng đội của mọi người."

Giọng nói của thanh niên rất thân thiện hiền lành, rất dễ làm người khác có hảo cảm.

Ngay khi Ân Thất chuẩn bị bắt tay với thanh niên, đột nhiên có một giọng nói bất hòa vang lên.

"Tôi là ai vào lúc ấy." Một âm thanh của người đàn ông lớn tuổi vang lên từ phía sau Ân Thất, sau đó ông lão giành trước một bước, tới cầm lấy tay của Ân Thất, "Tôi chỉ là một ông lão bình thường mà thôi." Sau khi ông lão nắm lấy tay Ân Thất, sau đó nhìn cậu cười hì hì, "Tôi họ Cao!"

Ông lão già nhà họ Cao? Ân Thất nhìn id của người lớn tuổi, trong lúc nhất thời cậu dường như có một cảm giác kỳ lạ, "Vậy ông với Cao Đại?" Cậu thật sự hy vọng rằng hai người không có bất cứ quan hệ gì.

Không ngờ sự thật vẫn cứ là phũ phàng như vậy, nó vẫn cứ phải cho cậu một tia sét giữa trời quang.

"Đừng nhắc tới thằng ranh con không biết cố gắng đó cùng với bác!" Ông lão nói xong, rồi nhìn Ân Thất với ánh mắt cực kỳ hóng hớt, "Con cứ coi bác là một lão già bình thường thôi là được rồi."

Ân Thất: "......"

Sau khi những người chơi đã giới thiệu qua về bản thân mình, lúc này Ân Thất mới chú ý đến hoàn cảnh xung quanh.

Có vẻ như bọn họ đã được đưa đến một trấn nhỏ mang phong cách cổ kính, hơn nữa trong trấn này dưỡng như không có bất cứ người nào cả.

【 Hoan nghên người chơi đến với trò chơi người mang đồ đỏ! 】

Âm thanh hệ thống game vang lên ở trong đầu, sau đó Ân Thất phát hiện ra rằng còn có một cái bảng trong suốt không màu sắc xuất hiện ở phía trên.

【 Lệ quỷ mặc đồ đỏ rất thích bộ hồng y của mình, vào một ngày nọ, bộ hồng y của hắn ta bị đánh mất.......

Người chơi hoàn thành nhiệm vụ "Boss đưa cho tôi hồng y"! 】

*Coco mình check raw thì có vẻ bị sửa rồi nên mình sẽ để như trên raw mình tìm luôn.

Còn đây là bản qt văn thơ có vẻ hay hơn nếu mọi người muốn nha: "người nào hành hành phục đình đình, dưới ánh trăng xương khô bọc hồng y. Hoàn thành "Boss đưa ta hồng y" người chơi, trò chơi nhiệm vụ tức vì thành công."

Ân Thất nhìn thấy chữ xuất hiện trên giao diện trò chơi, cậu hơi sửng sốt một chút.

"Đây là yêu cầu người lấy đồ vật gì đó từ Boss hả?" Daphne kinh ngạc thốt lên một tiếng, cô nàng nhớ đến video ngắn mà cô đã xem ngày hôm qua do phía nhà sản xuất đưa ra. Có hình ảnh người thôn dân bị ăn tươi nuốt sống, cô không khỏi cảm thấy hình ảnh trước mắt tốt đẹp đến mức không nói lên lời.

Ân Thất cẩn thận nghiên cứu từng chữ trong câu nói, không chỉ là người chơi yêu cầu đồ từ Boss, mà còn phải do Boss tự nguyện đưa cho người chơi, nhiệm vụ lần này có chút khó nhằn.

"Lần này Boss không phải do người chơi sắm vai sao?" Lưu Anh Tuấn nói ra lời này, sau đó như đang ôm lấy một tia hy vọng, "Có khả năng sẽ mở cửa sau cho chúng ta hay không?"

Lưu Anh Tuấn vừa nói xong, Chu Dịch đã lập tức nhăn mày lại, sau đó hắn không thể không nói lại quy tắc trong giả thiết của trò chơi phổ cập một lần nữa cho ông tướng này.

"Trên lý thuyết thì không có khả năng, bởi người chơi vào vai Boss trước khi tiến vào trò chơi sẽ bị phong tỏa ký ức."

Ngay đúng lúc Ân Thất đang suy nghĩ bậy bạ, chữ trên giao diện trò chơi lại thay đổi một lần nữa.

【 Nhiệm vụ lần này là cuộc chiến cá nhân của người chơi! 】

Chơi cá nhân thì không phải giống như chơi tập thể như trong quá khứ nữa, như vậy thì thắng lợi thuộc về cá nhân của người chơi thôi sao? Ân Thất không khỏi phải phân tích lại.

【 Người chơi có thể tiến hành đặt cược vào bất kỳ người chơi nào mình muốn, nếu người chơi được đặt cược này giành thắng lợi sau trận đấu, người chơi này cũng sẽ có cơ hội đạt chiến thắng! 】

Vừa nghe thấy câu nói này của hệ thống, Ân Thất phát hiện trước mắt của chính minh đang trống rỗng đột nhiên xuất hiện một giao diện, mà hơn nữa những người chơi khác không hề nhìn thấy.

【 Xin mời người chơi tiến hành đặt cược! 】

Sau đó trước mắt cậu xuất hiện những ID của những người chơi khác đang có mặt tại đây.

【 Tui là Lưu Anh Tuấn

Chu Dịch

Lão già nhà họ Cao

Xin hãy gọi tôi là đại tiểu thư đại đại Daphne

Đầu gỗ đen nhánh Tất Mộc Nhĩ

Một miếng ăn hết cái bánh bao Y Nhĩ

Tôi là người đàn ông to lớn George

Nữu Hỗ Lộc Triệu Tư Ân Thất 】

Ân Thất nhìn tên của mọi người chơi trước mắt, rồi tiến hành chọn lựa một cái trong số đó.

Khi người chơi đã lựa chọn xong, giao diện trước mắt cũng lập tức biến mất.

Sau khi bắt đầu trò chơi, nhóm người chơi Ân Thất chính thức tiến vào trong trấn nhỏ, bởi vì sắc trời cũng đã sâm sẩm tối, nên mọi người chuẩn bị tìm một nhà trọ để nghỉ ngơi.

Mọi người phát hiện ở chỗ rẽ của con phố có một nhà trọ nhìn qua cũng không tệ lắm, chỉ là cửa của nhà trọ đã đóng chặt lại.

Lưu Anh Tuấn tiến lên chuẩn bị gõ cửa, nhưng mà tay còn chưa kịp gỗ, thì có một âm thanh vang lên từ bên trong nhà trọ kia.

"Các người đừng phí sức lực làm gì, vẫn cứ chạy nhanh nhanh tìm nhà khác đi!" Âm thanh tiểu nhị của nhà trọ truyền ra từ bên trong.

Sự việc phát sinh bất ngờ khiến cho Ân Thất có chút nghi hoặc, cậu nhìn về phía nhà trọ đang đóng chặt cửa kia, không hiểu vì sao mà tiểu nhị của nhà trọ đó không mở cửa đón khách.

"Chúng tôi là khách tới trọ." Chu Dịch nói với người đang ở bên trong.

"Hiện tại có ai mà không phải khách tới trọ đâu, các người vẫn cứ nhanh chân lên nhân lúc trời còn chưa tối, tìm nhà khác đi."

Tiểu nhị của nhà trọ vừa nói xong, quay lại vào bên trong, dường như không rảnh để đôi co với người ở bên ngoài.

Sau khị bị từ chối, Ân Thất đi theo mọi người tiếp tục đi đến một nhà khác.

"Hay chúng ta tới căn nhà kia thử một lần đi." Ân Thất nhìn căn nhà trọ phía trước còn đang sáng đèn kia.

Có vẻ như lần này sợ rằng lại xảy ra việc tương tự như lúc trước, nên lần này mọi người quyết định cử ra một người chơi nữ trong đội đến gõ cửa.

"Có ai ở đây không ạ?" Daphne gõ gõ vào cánh cửa gỗ.

Ân Thất phát hiện Daphne vừa mới gõ cửa một cái, đèn bên trong đều tắt hết.

Mọi người chơi thấy toàn bộ quá trình: "......"

Daphne không buông tay chút nào, cô nàng lại gõ cửa vài cái, "Chủ quán, chúng tôi đến đây thuê phòng thôi."

Vẫn không có bất kỳ tiếng đáp lại nào như cũ, dường như bên trong không có ai cả.

......

Ngay khi Ân Thất chuẩn bị bảo Daphne thôi quay lại, cậu lại không thể lường trước được việc xảy ra tiếp theo, Daphne không tin là có cái quỷ gì ở đây cả, lần này cô nàng không cả thèm gõ nữa, mà chuyển sang dùng nắm đấm.

"Ông chủ, xin hỏi là ở đây còn phòng trống không? Bé chỉ tới ở trọ mà thôi!" Daphne hạ nhỏ âm thanh xuống, nhưng động tác tay lại không hề nhẹ lại chút nào, ngược lại còn tăng thêm sức lực.

"Rầm!"

"Rầm!"

Ân Thất nhìn cánh cửa gỗ bị Daphne đập rầm rầm đó, cậu vội vàng kéo cô nàng xuống dưới.

"Chúng ta đi tìm nhà khác xem sao đi."

Cuối cùng Daphne bị Ân Thất lôi đi.

Ngay sau khi mọi người rời khỏi rồi, người bên trong nhà trọ kia run bần bật.

"Nữ...... Nữ quỷ kia lại ra đến ăn thịt người......" Một người đàn ông lớn tuổi lau đi mồ hôi lạnh trên trán, còn may là ông ta không mở cửa đấy.

......

Đi thêm một đoạn nữa, Ân Thất lại thấy một nhà trọ khác, lần này cậu chuẩn bị tự mình đến hỏi chuyện xem. Có cái cậu còn chưa bước ra nổi một bước, đã bị ông lão nhà họ Cao kéo lại.

Ân Thất có hơi nghi hoặc nhìn ông khó hiểu, ông lão đi lên phía trước, gõ cửa cực kỳ nhẹ nhàng.

Sau đó dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người.

"Chào các ngài, bần đạo có đi ngang qua quý thôn, phát hiện nơi nay có mây đen bao phủ, cái này cho thấy rằng ở đây đang có tà vật tác quái?" Ông lão nói xong lùi về phía sau một bước.

Qua tầm một vài giây, cánh cửa đang đóng chặt kia đột nhiên được mở ra, sai đó một người trung niên thò đầu ra ngoài, cảnh giác nhìn những người bên ngoài.

Trong nháy mắt cánh cửa được mở ra ông lão đã tạo hình hoàn hảo xong.

"A di đà phật, thiện tai thiện tai!" Ông làm một cái lễ với người nọ.

Nhân lúc người trung niên đang bán tín bán nghi, ông lão móc từ trong túi ra một tấm thẻ bài, sau đó ném ra phía ngoài không trung, sau đó đột nhiên gió nổi lớn lên.

Những người đứng đằng sau ông lão đều bị gió thổi loạn hết tóc lên.

"Đại tiên!" Người nọ thấy thế lập tức quỳ xuống, "Đại tiên, xin ngài nhất định phải cứu chúng tôi!"

"Không dám, không dám." Ông lão đỡ người đàn ông trung niên đó lên, sau đó nhìn thoáng qua Ân Thất ở phía sau, "Đây là học trò của bần đạo, chúng tôi đi ngang qua quý thôn, không biết rằng có thể xin tá túc một đêm được hay không?"

"Đại sư, mời ngài mong đi vào bên trong!" Trung niên nhân như là thấy được Thần Tiên Sống giống nhau, đem lão nhi tử cấp thỉnh đi vào, ở vào cửa phía trước, còn dùng ánh mắt ý bảo Ân Thất chạy nhanh theo vào tới

Người đàn ông trung niên như nhìn thấy được thần tiên sống, nhanh chóng mời ông lão vào bên trong.

Ân Thất: "......"

Mọi người phía sau cũng nhanh chóng theo vào bên trong, sau khi mọi người tiến vào bên trong. Người đàn ông trung niên kia lập tức chạy nhanh đóng cửa lại, dường như sợ sẽ gặp phải yêu quái đáng sợ gì, rồi mới tiếp đón mợi người.

"Sự việc mà quý trấn gặp là gì đây?" Ông lão vẫn tiếp tục ngụy trang.

Người nọ vừa nghe thấy vậy, vẻ mặt dường như đã gặp được thầy cao tay, "Ngài quả là liệu sự như thần ạ!"

"Bần đạo đã đi nhiều ngày từ nơi xa tới đây, còn chưa ăn gì cả, ngài có thể cho chúng tôi xin chút đồ ăn không?"

Tác giả có lời muốn nói: Trò chơi mới tới đây, mời cả nhà đặt cược thôi nào, mọi người cảm thấy ai sẽ đặt cược cho
 
Boss Game Kinh Dị Luôn "Chơi" Tôi
Chương 41


Edit: Coco

(Quái đàm: có thể hiểu là nói về những câu chuyện ma quái kỳ lạ)

Ân Thất nhìn rõ ràng ông lão lừa một bữa cơm từ lúc bắt đầu cho đến tận khi đã ăn uống no nê. Cả nhóm người từng người một được mời đến căn phòng cho khách để nghỉ ngơi. Thời điểm Ân Thất chuẩn bị đi vào một căn phòng để nghỉ ngơi.

"Con rể à ~" Ông lão giữ chặt Ân Thất lại một chỗ, sau đó có hơi ngượng ngùng nhìn về phía câu. Khi câu còn đang nghĩ chắc ông tìm cậu để nói chuyện gì đó.

"Chúng ta ngủ cùng một phòng đi."

Nói xong còn không đợi Ân Thất trả lời lại, đã liền lôi cậu kéo vào phòng.

Ân Thất nhìn chiếc giường duy nhất bên trong phòng, cậu thật sự khá ngại ngủ cùng ông lão trên cùng một cái giường. Ngay khi Ân Thất chuẩn bị nói chuyện với ông lão một chút.

"Con rể à ~" Ông lão ngồi trên giường, sau đó không biết nghĩ đến việc gì, ông có hơi thẹn thùng nhìn Ân Thất, "Bác ngủ không được ngoan cho lắm, nếu không thì......"

"Nếu không thì, con hãy ngủ bên dưới đất nhé." Ông lão mỉm cười tủm tỉm nhìn Ân Thất.

Ân Thất: "......"

Sau đó Ân Thất ôm một tấm chăn trải lên mặt đất để làm thành giường, cậu đã trải chăn gọn gàng, chuẩn bị cả gối đầu sẵn sàng để đi ngủ rồi quay người vào bên trong bức vách.

Không biết ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì nữa đâu, Ân Thất nhắm mắt lại chuẩn bị nghỉ ngơi.

"Con rể ơi," Ông lão nghiêng người, ngẩng đầu lên, nhìn Ân Thất cực kỳ tò mò hóng chuyện, "Con với thằng nhãi ranh đáng ghét kia thế nào rồi?"

Ân Thất chớp chớp mắt, "Bác đoán xem ạ."

"Vậy có phải hai người....hay không......" Ông lão nói đến đây tạm ngừng một chút, sai đó dùng ánh mắt như đang đánh giá nhìn Ân Thất từ đầu cho tới cuối một lần.

"Hai đứa đã làm chuyện ấy ấy rồi hả?"

Vừa nghe thấy câu hỏi của ông lão, Ân Thất có hơi ngượng ngùng đỏ hết cả mặt lên, sau đó kéo chăn lên trên che hết mặt lại.

Ông lão vừa nhìn thấy hành động của Ân Thất, dường như đã ngộ ra điều gì đó gật gật đầu, "Con dâu à ~"

Thời điểm nghe thấy xưng hô được sửa đổi này, Ân Thất lập tức kéo chăn ra để có thể nhìn được, cậu nhìn về phía người cách đó không xa, "Con là công! Con là công! Con là công!"

Chuyện quan trọng phải nói ba lần.

Sau đó Ân Thất lại kéo chăn lên trên, xoay người qua chỗ khác, như là từ chối nói chuyện phiếm cùng với người nào đó.

Một đêm cứ lặng lẽ trôi qua như vậy.

Vào lúc Ân Thất đang chậm rãi mở mắt, tầm nhìn phía trước đang mông lung. Đột nhiên cậu bị một gương mặt tràn đầy nếp nhăn phóng to trước mắt làm cho hoảng sợ.

"Con rể à, con tỉnh rồi!" Vẻ mặt của ông lão cợt nhả.

Ân Thất thức dậy từ trong chăn đệm, mặc quần áo một cách nghiêm túc.

Sau khi hai người đã rửa mặt chải đầu xong xuôi, ra khỏi căn phòng. Vừa ra đến cửa phòng Ân Thất nhìn thấy những người chơi khác cũng lục tục ra khỏi phòng họ.

Khi thấy Lưu Anh Tuấn và Chu Dịch ra khỏi phòng cùng nhau, hốc mắt của Lưu Anh Tuấn vẫn còn hơi hồng hồng. Hơn nữa ngoại trừ cái này ra, trên cổ câu ra còn quấn một cái khăn quàng cổ, Ân Thất đã từng nhìn thấy cái khăn quàng cổ màu cà phê này rồi, ngày hôm qua nó còn ở trên cổ Chu Dịch mà.

Chu Dịch kéo Lưu Anh Tuấn hai người người trước người sau đi qua hướng bên này, trong lúc lơ đãng, dường như Ân Thất đã thấy được trên cổ Lưu Anh Tuấn, bên dưới cái khăn quàng cổ đấy hình như có một vài dấu hôn.

"Lưu......" Ân Thất thấy dáng vẻ của Lưu Anh Tuấn có vẻ hơi ấm ức tủi thân, vốn định bước tới hỏi thăm một chút, không ngờ cậu còn chưa đi ra nổi một bước, đã bị kéo tay lại.

"Đại đồ đệ à, chuyện nhà của vợ chồng người ta, để cho bọn họ tự giải quyết với nhau đi." Ông lão nhỏ giọng nói bên tai Ân Thất một câu.

Chuyện của hai vợ chồng? Đầu tiên Ân Thất có hơi kinh ngạc một chút, sau đó trong đầu hiện lên một vài hình ảnh.

Không kể đến việc lầ nào Lưu Anh Tuấn đi đến tiệm đồ nướng Chu Dịch đều nướng nhiều thêm cho cậu ta, còn pha trà lạnh cho cậu ta nữa......

Một ít việc thế này, rốt cuộc Ân Thất cũng hiểu là không đúng ở chỗ nào rồi.

Có vẻ như George không ngủ đủ, nên dựa vào một bên ngáp một cái, sau đó xoay người nhìn Ân Thất phía bên này, "Chờ chút nữa chúng ta phải làm gì đây?"

Hình như đến giờ George vẫn chưa lựa chọn nghề nghệp cho mình, anh ta có vẻ như khá thích chơi đi theo mọi người, ở thời điểm thích hợp còn giúp đội làm một vài việc cần vũ lực, cho nên George cũng khá hòa nhập vui vẻ với mọi người trong trò chơi.

"Trước hết chúng ta cứ từ từ đã." Y Nhĩ đi ra từ trong phòng, ngay sau đó, tmn cũng đi ra từ một căn phòng khác, nhìn thấy mọi người còn cùng mọi người chào hỏi qua.

Đúng lúc Ân Thất đang tính đi điều tra những việc liên quan đến sự việc xảy ra trong trấn một chút. Đột nhiên ở đại sảnh của nhà trọ truyền tới âm thanh, Ân Thất giống như là bị nó hấp dẫn, đi xuống dưới lầu nhìn qua xem.

"Hôm qua chỗ các người có xảy ra việc gì không?" Một ông già đứng bên cạnh nhìn chủ nhà trọ nói.

"Hôm qua quả là yên bình." Chủ nhà trọ đó không biết nghĩ đến việc gì, sau đó nở nụ cười, "Hôm qua chỗ chúng ta mời được một vị cao nhân đắc đạo tới."

Lời này được thốt ra, ngay cả ông lão già cũng có hơi không tin lắm.

"Cao nhân đắc đạo nào cơ?"

"Ông không biết rồi chính ra ngày hôm qua, không hề nghe thấy tiếng nữ quỷ kia gõ cửa chút nào luôn!" Trong lòng của chủ nhà trọ thở phào nhẹ nhõm một hơi, nếu ngày hôm qua không gặp được cao nhân, nửa đêm thể nào cũng sẽ nghe được âm thanh gõ cửa của nữ quỷ kia.

Ân Thất đứng ở phía trên, cẩn thận nghe ngóng, hình như người bên phía dưới có nhắc đến việc nữ quỷ gì đó.

"Bọn họ đang nói cái gì vậy?" Lưu Anh Tuấn đi tới bên cạnh Ân Thất, từ lúc ban đầu cậu ta đã chú ý đến Ân Thất vẫn luôn để ý ở phía bên dưới rồi.

Ân Thất nghe thấy tiếng nói, quay lại nhìn Lưu Anh Tuấn, "Hình như đang nói về việc nữ quỷ trong trấn này!"

"Nữ quỷ?" Lưu Anh Tuấn kinh ngạc thốt lên một tiếng, cậu có hình như không thể tin được che miệng lại, "Trò chơi lần này ngoại trừ Boss mặc đồ đỏ ra còn có cả nữ quỷ sao?"

Đây cũng là điều mà Ân Thất không nghĩ tới, hiện tại cậu không ngừng có cảm giác như là trong trò chơi này có điều gì mờ ám.

Ở thời điểm Ân Thất đang suy nghĩ về sự việc trong trò chơi, đột nhiên Lưu Anh Tuấn kéo cậu vào trong một góc nhỏ, rồi thần thần bí bí có vẻ có chuyện muốn nói với cậu.

"Ân Thất, anh...... Chuyện là......" Gương mặt Lưu Anh Tuấn có hơi đỏ ửng lên, cậu chàng không biết nên mở miệng nói cùng với Ân Thất như thế nào, "Chuyện là, anh với người nọ ở chung như thế nào vậy?"

Ân Thất giương mắt nhìn cậu ra, sau đó Lưu Anh Tuấn kéo khăn quàng cổ ra một chút, quả nhiên trên cổ có một vài dấu hôn.

"Chuyện là Chu Dịch ý, anh ta...... anh ta hôn em!"

"Vậy thì em có cảm giác như thế nào?" Ân Thất trực tiếp hỏi.

Cảm giác? Nhất thời Lưu Anh Tuấn cũng không biết rõ lúc ấy mình đã nghĩ gì, "Em không biết......"

"Vậy em ghét như thế à?" Ân Thất hỏi tiếp.

Lưu Anh Tuấn duỗi tay kéo khăn quàng cổ kia một chút, cậu ta lại nghĩ đến hình ảnh ở cùng với Chu Dịch tối hôm qua.

Tối hôm qua cũng không biết làm như thế nào mà Lưu Anh Tuấn không cẩn thận bị vướng ngã lên trên giường. Lại còn té ngã vào trong lồng ng/ực của Chu Dịch, thế là không khí trong phòng đột nhiên trở nên kỳ quái.

Cậu ta nhìn Chu Dịch, đối phương cũng nhìn lại cậu ta, khi đó Lưu Anh Tuấn suýt chút nữa đắm chìm vào đôi mắt đen nhánh sâu không thấy đáy kia của Chu Dịch. Cậu chàng mới phản ứng lại được, chuẩn bị đứng dậy, không ngờ lại bị Chu Dịch kéo trở lại.

"Em không cảm thấy chán ghét gì cả......" Có vẻ như Lưu Anh Tuấn đã nghĩ tới cái gì.

"Vậy thì cứ thuận theo tự nhiên đi!" Ân Thất trả lời lại.

Lưu Anh Tuấn với Ân Thất nói nhỏ với nhau xong trở về chỗ cũng với mọi người. Hình như ông lão từ lúc Ân Thất vừa mới bị kéo đi, mắt vẫn cứ nhìn vào hướng bên cạnh không biết rằng đang xem cái gì.

"Hẳn là trong trấn này đã xảy ra sự việc gì đó, vậy nên chúng ta để lại một vài người hỏi thăm trong nhà trọ này một chút. Số còn lại thì đi ra bên ngoài hỏi những người khác xem như thế nào, không chừng còn có thể biết một vài sự việc khác." Ân Thất đề xuất với bọn họ.

Ân Thất vừa mới đưa ra phương án này, Lưu Anh Tuấn đã vội vàng hừng hực tiến lên phía trước một bước, "Thể để em với Chu Dịch đi ra ngoài hỏi thăm cho." Nói xong cũng không đợi Ân Thất đáp lại liền kéo Chu Dịch đi ra bên ngoài.

Chu Dịch bị Lưu Anh Tuấn kéo đi lảo đảo bước theo sau mặt không một chút biểu cảm đi ra bên ngoài.

"Vậy thì để chị xuống bên dưới hỏi thăm một chút nhé?" Y Nhĩ cũng đi ra ngài.

"Để tôi đi cùng với chị đi" Tất Mộc Nhĩ nói với Y Nhĩ.

Nếu đã quyết định như vậy thì hai người cũng đi xuống bên dưới lầu, đi tới bên cạnh ông chủ của nhà trọ.

"Ông chủ à, mọi người nói chuyện nữ quỷ là ra sao vậy?" Y Nhĩ nhìn ông chủ của nhà trọ đó.

Ông chủ nhà trọ quay đầu nhìn lại, phát hiện là những người đi theo sau cao nhân ngày hôm qua. Chắc chắn đó là học trò của cao nhân kia rồi, lời nói đó giống như tra khảo vậy.

"Chuyện là trong trấn này không biết bắt đầu từ khi nào, xuất hiện một chuyện là!" Ông chủ kia nói đến vậy không biết nhớ tới điều gì kh.ủng bố khiến cho người ta sợ hãi hay gì mà khuôn mặt trở nên có chút đáng sợ, "Cứ đến nửa đêm, sẽ có một người phụ nữ đến trước cửa nhà của mọi người gõ cửa."

"Gõ cửa?" Tất Mộc Nhĩ cảm thấy có hơi kỳ lạ.

"Còn không phải vậy sao, lúc vừa mới bắt đầu còn có người tưởng là khách đến trọ, nên đã mở cửa cho cô gái đấy, không mở còn tốt, chứ......"

Ân Thất cùng mọi người cũng theo xuống dưới, vừa vặn nghe thấy ông chủ nhà trọ nói tới đây.

"Vậy thì mở cửa rồi thì sẽ như thế nào?" Daphne cũng rất hiếu kỳ.

"Thì tất nhiên là bị nữ quỷ kia ăn tươi nuốt sống chứ sao!" Ông chủ vừa nói còn vừa khoa tay múa chân là hành động, sợ rằng nói không sinh động, dường như trong trấn thực sự có thứ đáng sợ như vật thật.

Sau khi mọi người nghe ông chủ kể chuyện xong, không bao lâu sau, Lưu Anh Tuấn và Chu Dịch trở lại cùng với nhau, hai người vừa mới vào cửa, mọi người lập tức nhìn theo.

"Hai người có tìm hiểu được cái gì không?" Ân Thất hỏi hai người kia.

Sau khi Lưu Anh Tuấn bước vào, biểu cảm trở nên nghiêm trọng, "Em nói cho mọi người nghe, ngày hôm nay em nghe được nguyên nhân khiến các cửa hàng đều đóng cửa."

Nói đến việc các cửa hàng đóng cửa, lúc này Ân Thất mới nhớ đến, lúc mà bọn họ vừa mới được đưa vào trong trò chơi. Lúc đấy phải đi tìm phòng trọ, nhưng mà các phòng trọ đó đều đóng cửa không đón khách từ sớm rồi, trừ nhà này ra, hơn nữa còn không nói chuyện với người ở bên ngoài.

"Một người bán nến trong trấn nói rằng, ở trấn này cứ tới 6 giờ là các sạp hàng đóng quán, các nhà trọ cũng đóng cửa không tiếp khách," Lưu Anh Tuấn nói xong nhìn về Chu Dịch đứng ở bên cạnh.

Chu Dịch nhẹ giọng khụ một tiếng, sau đó nói tiếp lời của Lưu Anh Tuấn, "Nếu muộn hơn thì nữ quỷ kia bắt đầu ra ngoài du đãng."

Lại là nữ quỷ? Ân Thất có hơi nghi ngờ, cho đến tận bây giờ chuyện về Boss mặc đồ đỏ thật ra chưa từng được nhắc đến một chút nào, ngược lại chuyện về nữ quỷ lại tương đối nhiều.

"Vậy ông đã từng gặp người mặc đồ đỏ chưa?" Ân Thất đột nhiên hỏi ông chủ nhà trọ kia.

Ông chủ nọ vừa nghe được câu hỏi của Ân Thất, hai mắt sáng lên giống như đã gặp được thần tiên vậy, "Thầy ơi, sao người có thể biết được nữ quỷ kia mặc đồ màu đỏ vậy ạ?"

"Quả thật không hổ là học trò của cao nhân!"

Ân Thất "......"

Không, không hề, cậu có biết đếch đâu, đây chỉ là trùng hợp mèo mù vớ phải cá rán thôi.

Boss mặc đồ màu đỏ, nữ quỷ kia cũng mặc đồ màu đỏ, manh mối lần này khiến Ân Thất có cảm giác có hơi rối loạn. Khi Ân Thất đang suy nghĩ bậy bạ, Daphne bên cạnh đột nhiên thốt ra một câu.

"Sẽ không phải là Boss biến thành phụ nữ chứ?"
 
Boss Game Kinh Dị Luôn "Chơi" Tôi
Chương 42


Edit: Coco

Boss trò chơi biến thành phụ nữ sao?

Nếu không nhờ Daphne nói ra trước như vậy, Ân Thất cũng không nghĩ đến trường hợp này. Cao Đại bị hệ thống chọn làm Boss, thì tất nhiên bọn họ cũng cho rằng Cao Đại cứ như vậy vào thôi, không hề nghĩ nhiều được đến như vậy.

Nhưng mà Ân Thất vẫn cảm thấy có chỗ nào không đúng lắm, cậu cảm thấy trò chơi này sẽ không được thiết kế đơn giản như vậy. Cảm giác còn có chỗ nào đấy mà bọn họ chưa phát hiện ra, tất nhiên là ở thời điểm hiện tại thì không có cách nào để có câu trả lời chính xác nhất.

"Boss biến thành phụ nữ hả?" George cười lạnh một cái giống như là anh ta đã nghe được việc gì vớ vẩn nhảm nhí. Sau đó anh ta nhìn về phía Daphne nói, "Cô nói là Boss biến thành phụ nữ, thế biến như thế nào, nếu không thì cô cũng biến thành đàn ông cho chúng tôi nhìn xem nào?"

Bị George nói như vậy tất nhiên Daphne cũng không dễ dàng từ bỏ như vậy, cô nàng dùng ánh mắt cực kỳ khó chịu hờn dỗi đáp lại, "Tuy rằng trò chơi đã lựa chọn người chơi nam làm Boss, nhưng mà, anh không nghe thấy những người thôn dân nói sao, bây giờ gõ cửa là nữ quỷ!"

Cô nàng nhấn mạnh vào hai chữ nữ quỷ như là để nhắc nhở George cái gì, sau đó Daphne nhìn về phía Ân Thất, tựa như muốn trưng cầu ý kiến của cậu, "Anh cảm thấy em nói có đúng không?"

Ân Thất nghe Daphne nói vậy, nhưng nhìn chung vẫn cảm thấy việc sẽ không đơn giản như vậy, "Chúng ta tìm thêm chút manh mối đi."

Sau đó Ân Thất chuẩn bị đi ra khỏi nhà trọ, tìm một người trong trấn nhỏ hỏi thăm một chút. Để xem có thể tìm thấy một vài manh mối nào khác hay không, mọi người dựa theo phân công của Ân Thất phân thành mấy nhóm nhỏ.

Nhưng cậu chẳng thể nào nghĩ đến, ngay cả rút thăm cũng có thể khiến cho cậu với ông lão nhà họ Cao cùng một nhóm với nhau.

"Chúng ta thật đúng là có duyên nha!" Ông cầm một cây bút màu đỏ giống như cái Ân Thất đang cầm trên tay, mỉm cười tủm tỉm nhìn cậu nói.

Ân Thất: "......"

Cuối cùng thì Lưu Anh Tuấn cũng được phân cùng một nhóm với Chu Dịch, còn Tất Mộc Nhĩ với Y Nhĩ cùng một nhóm.

"Tại sao lại để em cùng với tên to con này một nhóm hả trời?" Daphne nhìn cây bút màu xanh lục trên tay, gương mặt như ăn phải đồ vật không nên ăn, cái thứ mà ai cũng biết là thứ gì.

George cũng không hài lòng với lần chia nhóm lần này, anh ta nhăn mày lại cảm tưởng như có thể kẹp chết con ruồi.

"Cô cho rằng tôi muốn cùng nhóm với cô đấy à, đại tiểu thư."

Daphne cười khẩy một cái, xoay người trực tiếp đi ra ngoài, không đọi George ở phía sau.

Bốn nhóm người chia ra đi về những hướng khác nhau.

(Coco: đông tây nam bắc à? =)))))))

......

Tất Mộc Nhĩ đi cùng Y Nhĩ hai người vào một cửa hàng trang sức, bài trí trong cửa hàng mang phong cách cổ trang, một người phụ nữ nhìn rất xinh đẹp thấy có khách đi đến đón tiếp.

"Quý khách muốn mua thứ gì đây ạ?"

Khi vừa nhìn thấy gương mặt của người phụ nữ Y Nhĩ đã bị kinh ngạc trước vẻ đẹp đấy, sau đó chị mới phản ứng lại được, nhìn về phía người phụ nữ ấy. "Cứ để chúng tôi tự xem là được rồi!"

Người phụ nữ ấy nhìn đánh giá Y Nhĩ và Tất Mộc Nhĩ một lúc, rồi dường như đã hiểu ra cái gì, "Hai vị tới đây để mua tín vật đính ước đúng không?"

Tín vật đính ước? Lời nói này của người phụ nữ khiến Y Nhĩ bị dọa sợ, trong nháy mắt khiến cô ấy có hơi xấu hổ. Tất Mộc Nhĩ là ai kia chứ, đó là bậc thầy quân bài của hội Blue Sky. Hơn nữa trước kia thời điểm cô ấy còn trong hội từng nghe thấy có người nói qua rằng, hình như Tất Mộc Nhĩ có một người bạn gái môn đăng hộ đối.

"Quan hệ của chúng tôi không phải như thế đâu!" Tất Mộc Nhĩ nhẹ nhàng hắng giọng một cái, sau đó giải thích với người phụ nữ kia một phen.

"Tôi hiểu rồi!" Người phụ nữ cầm hộp trang sức lên, sau đó đưa đến trước mặt của hai người, "Hai người nhìn xem, cái này được chế tác từ ngọc Hòa Điền loại tốt nhất mà thành......"

Có loại người nào mà bà chủ cửa hàng trang sức này chưa từng gặp qua đâu. Mấy năm gần đây, cô gặp được những đôi tình nhân tới mua đồ vật nhưng không thừa nhận còn ít sao.

Tất Mộc Nhĩ nhận lấy hộp trang sức kia, dùng ngón tay sờ vào bên cạnh cái hộp đó một chút, "Bà chủ à, chúng tôi muốn hỏi cô một chút chuyện."

Người phụ nữ kia mỉm cười thân thiện cực kì nhiệt tình, "Hai người muốn hỏi cái gì?"

"Tất nhiên là về câu chuyện có nữ quỷ đi gõ cửa trong trấn rồi."

Y Nhĩ vừa nói xong, trong mắt người phụ nữ có chút mất tự nhiên, sau đó dùng nụ cười che giấu đi, "Hai người nói là nữ quỷ đi gõ cửa từng nhà kia ấy hả?"

Người phụ nữ nói tiếp như vậy, Tất Mộc Nhĩ liền gật đầu với người phụ nữ ấy, hai người cũng rất tò mò nhìn, "Chuyện này là như thế nào vậy?"

"Cái này tôi cũng không biết đâu, cũng không biết từ khi nào mà trong trấn lại có một người phụ nữ, trong đêm khuya tĩnh lặng, đột nhiên đi gõ cửa miễn bàn đến việc nó dọa người khác như thế nào......"

Nghe bà chủ cửa hàng nói dường như có vẻ không để tâm lắm đến sự việc của nữ quỷ kia một chút nào, ngược lại với bà chủ thì Y Nhĩ lại khá tò mò với chuyện này, "Cô bé à, em thích chàng trai đẹp trai này hả?"

Đầu tiên Y Nhĩ lập tức lắc đầu cực kỳ quyết đoán với người phụ nữ đột nhiên hóa thân thành bà mối này. Gương mặt cô có hơi ngại ngùng như thể đã bị phát hiện ra một bí mật nho nhỏ rồi.

"Chị nhìn nhầm rồi ạ!"

Thấy rằng không thể hỏi được cái gì từ người phụ nữ này, Tất Mộc Nhĩ cũng không tính tiếp tục hỏi tiếp nữa, cậu ta trực tiếp kéo Y Nhĩ theo đi đến nơi khác xem xem.

Người phụ nữ xinh đẹp nhìn bóng dáng hai người rời đi, dường như suy tư gì

*Ngọc Hòa Điền: một trong tứ ngọc của Trung Quốc hay còn được biết với cái tên "ngọc bích Tân Cương".

Hai người vừa mới rời đi không bao lâu, cửa của cửa hàng trang sức lại bị đẩy ra. Lần này là hai chàng trai, một người trong đó còn mang khăn quàng cổ

"Hai người tới đển mua tín vật đính ước hả?" Người phụ nữ xinh đẹp đi ra từ bên trong.

Lưu Anh Tuấn tiến vào sau, nên giời mới phát hiện đây là một cửa hàng trang sức.

"Cái này được chế tác lên từ ngọc Hòa Điền tốt nhất." Người phụ nữ lại lấy cái hộp trang sức vừa rồi ra, "Ngụ ý rằng nâng đỡ nhau lúc hoạn nạn."

Lưu Anh Tuấn nhìn hai chú cá nhỏ ôm nhau bên trong chiếc hộp, gương mặt đột nhiên nóng bừng lên.

"Hai người là người yêu hả?" Người phụ nữ hỏi trực tiếp.

Gương mặt của Lưu Anh Tuấn lại càng đỏ thêm, cậu chàng có hơi ngại ngùng chôn mặt ở bên dưới khăn quàng cổ.

Người phụ nữ kia thấy vậy mỉm cười càng tươi hơn, như là nổi lên hứng thú trêu đùa, cô nhìn Lưu Anh Tuấn, "Làm sao vậy chẳng lẽ nô gia đã nói cái gì sai sao, thật ra là công tử không có cảm tình với hắn ta sao?" Người phụ nữ nói rồi nhìn thoáng qua Chu Dịch.

Dường như Chu Dịch cũng cảm giác được người phụ nữ không có ý tốt, hắn ta vươn tay kéo Lưu Anh Tuấn ôm vào trong lồng ng.ực, sau đó cảnh giác nhìn về phía người phụ nữ đó.

Khi mà Chu Dịch đang nhìn chằm chằm người phụ nữ nọ, đúng lúc đó người trong lồng ng.ực hắn ta lại nói tiếp lời.

"Tất nhiên là có tính cảm rồi......" Âm thanh cực kỳ nhỏ, nhưng mà vẫn vào trong tai Chu Dịch không thiếu một chữ nào, lời nói đánh trúng tim hắn rồi.

"À ~" Người phụ nữ nở nụ cười duyên nói.

"Vậy thì vật này tặng cho các người vậy!" Người phụ nữ vừa mới dứt lời, âm thanh thông báo của hệ thống vang lên trong đầu hai người.

"Chúc mừng người chơi Lưu Anh Tuấn, Chu Dịch đã đạt được cửa hàng trang sức —— Mạnh Bà tặng lời chúc phúc "Con đường đầu tiên của hôn nhân"."

Mạnh Bà? Ngay cả Lưu Anh Tuấn cũng cảm thấy chính mình vừa rồi đã nghe thấy cái gì đó không đúng lắm, người phụ nữ trước mắt cậu, tự nhiên trở nên có chút kỳ lạ.

"Vậy người có biết việc nữ quỷ gõ cửa không ạ?" Lưu Anh Tuấn một tay nằm chặt quần áo của Chu Dịch, cậu chàng không dám đến gần người phụ nữ kia.

"Nữ quỷ gõ cửa?" Phản ứng của người phụ nữ kia hoàn toàn khác hẳn lúc mà trả lời cho Y Nhĩ và Tất Mộc Nhĩ lúc vừa rồi, "Tất nhiên là có biết một chút rồi......"

Dưới ánh nhìn chăm chú của Lưu Anh Tuấn và Chu Dịch, người phụ nữ đó mỉm cười nói.

"Nghe nói rằng nữ quỷ kia đang tìm đồ vật gì đó!"

......

"Ngươi đã dẫm lên váy của bổn tiểu thư rồi!" Daphne tự hình phải vô phúc tám đời mới có thể cùng một nhóm với George.

George cũng không chú ý tới, George ở phía sau chỉ đi theo người phía trước thôi. Trong lúc nhất thời anh ta không chú ý tới con đường dưới chân, vì vậy một bi kịch đã được xảy ra.

"Tôi cũng không có cố ý mà!" George để dịch chân ra chỗ khác.

"Chiếc váy bổn tiểu thư mới mua." Daphne hung dữ nhìn George, cô nàng tức tối dùng ngón tay chọc chọc ngực của George, dường như đang chỉ trích người phía sai, "Cách bổn tiểu thu xa một chút!"

"Cô kêu tôi cách xa một chút, thì tôi sẽ phải cách đấy à......" George vừa nói vừa tới gần chỗ Daphne, "Cái cô gái xấu xí này."

Lời này được thốt ra, Daphne nổi trận lôi đình.

"Anh đồ đàn ông tứ chi phát triển này," Daphne sống sờ sờ đang giương nhanh múa vuốt so ra còn đáng sợ, dọa người ta hơn nữ quỷ trong miệng của thôn dân ngày hôm qua.

Nhìn thấy bộ dạng của Daphne, đầu tiên George lùi ra phía sai một bước, sau đó cũng không thua về khí thế.

"Bây giờ cô định ăn thịt người hay sao hả?"

"Ăn anh hả?" Daphne cười khẩy một cái, "Bà đây còn sợ bẩn đấy."

Vào thời điểm Daphne đang chống eo nói câu đó, đột nhiên trong bụi cỏ vang lên tiếng sột soạt mấy cái. Sau đó dưới ánh mắt nghi ngờ của cô nàng, một thôn dân run bần bật chạy ra bên ngoài, dùng ánh mắt rất chi là hoảng sợ nhìn Daphne.

"Yêu quái!"

"Yêu quái ăn thịt người......" Thôn dân kia hét lên một tiếng rồi chạy biến.

Daphne: "......"

George: "......"

......

Lúc này Ân Thất cũng rất chi là mệt mỏi, từ lúc bắt đầu đến giờ ông lão vẫn luôn nói chuyện ong ong bên tai của cậu, không dừng lại một chút nào cả.

"Đại đồ đệ này, sư phụ có hơi mệt rồi!" Đột nhiên ông lão ngừng lại.

"Người muốn con tìm cho người một con ngựa sao ạ?" Ân Thất đáp lại.

Ông lão vừa nghe đến vậy, lập tức có hơi ngại ngùng cười cười, "Ngựa thì thật ra cũng không cần lắm, nhưng mà......"

"Đại đồ đệ à, nếu con đã không ngại nói như vậy, thì con hãy giúp sư phụ thuê một cái xe ngựa là tốt nhất!"

Ân Thất: "......"

Ha nơi rừng núi hoang vu như này thì cậu phải chạy đi đâu để tìm xe ngựa cơ chứ. Cậu nghĩ đến vết bánh xe còn không thấy chứ nghĩ cũng đừng nghĩ đến. Nhưng cuối cùng suy nghĩ không muốn xảy ra qua nhiều drama nên Ân Thất đi đến trước mặt ông lão dừng lại, rồi cậu ngồi xổm xuống trước mặt ông.

"Nào người lên đi ạ!" Câu không biết rằng do cậu quá nghiệp hay như thế nào mà lại như này, nhưng thôi Ân Thất chấp nhận hết vậy.

"Làm sao có thể không biết xấu hổ như vậy chứ......" Ông lão còn chưa nói xong, Ân Thất đã liền có cảm giác người phía sau trực tiếp bò lên trên lưng cậu rồi.

Cuối cùng Ân Thất thở dài một hơi sau đó cõng người ta lên.

"Nhóc con à con thật tốt!" Âm thanh vang lên từ phía sau tựa như than thở.

"Ta có nặng không?" Ân Thất nghe người ở phía trên đặt ra câu hỏi.

......

" Bácà, chúng ra đi vào trong trấn thôi!" Ân Thất không nhịn được thốt ra tiếng, cậu vừa nghe theo ý kiến của người lớn sau đó lên trên núi. Bên trên đến bóng dáng của một thôn dân cũng không thấy được chứ đừng nói đến tìm người hỏi sự việc ở trong trấn.

Bận bịu cả ngày trời cũng không tìm thấy chút manh mối nào.

"Vậy thì chúng ta đi xuống núi thôi!" Lão thái gia nói bâng quơ.

Ân Thất cõng một người đi xuống dưới chân núi, còn chưa đi được bao lâu, cậu liền thấy một thôn dân sắc mặt hoảng loạn chạy qua trước mặt.

Người nọ vừa nhìn thấy Ân Thất, còn cực kỳ thân thiện nhắc nhở cậu một câu.

"Đừng đi vào bên trong đấy, nơi đấy có yêu quái ăn thịt người đó!" Nói rồi còn để lại một làn khói, người đã chạy xa từ sớm rồi.

Ân Thất cẩn thận ngẫm lại câu nói của người nọ, bên trong có yêu quái ăn thịt người sao?

"Đại đồ đệ, có muốn đi vào bên trong nhìn một cái hay không?" Ông bác lên tiếng.
 
Boss Game Kinh Dị Luôn "Chơi" Tôi
Chương 43


Edit: Coco

Trong lúc nhất thời này, cậu cũng không thể lừng chừng được, cuối cùng thì lòng hiếu kỳ chiến thắng sự do dự. Cậu hít sâu một hơi, trước hết ổn định ông lão nhà họ Hàm, sau đó Ân Thất đi vào sâu trong rừng cây theo hướng mà người thôn dân vừa chạy vụt ra.

"Đại đồ đệ này, con thật sự muốn vào bên trong sao?" Ông bác lớn tuổi hỏi thăm.

Ân Thất cảm giác được bàn tay của ông bác đang đặt trên bờ vai cậu có hơi dùng lực, dường như bên trong có hơi khẩn trương, vậy nên để làm cho ông bác yên tâm hơn Ân Thất nói

"Ban ngày ban mặt, chắc là nữ quỷ kia sẽ không hiện ra đâu."

Ân Thất vừa mới nói lời an ủi xong, không ngờ rằng người trên lưng đầu tiên ngáp một cái, rồi chậm rãi mở miệng nói.

"Ai sợ nữ quỷ kia chứ, ta sợ con chạy không nhanh, ta sẽ bị ăn thịt mất!"

Ân Thất: "......"

Ân Thất vừa mới cõng người vào trong rừng, đã nghe được tiếng Daphne lải nhải nói chuyện.

"Tất cả tại anh hết, bây giờ đã có người nghi ngờ tôi là yêu quái ăn thịt người!" Daphne dùng tay chỉ vào Geoger người đang ngồi nghỉ ngơi ở bên cạnh.

Chính bản thân George cũng không thể tin được, ai mà có thể biết được đột nhiên có người lại chạy ra từ trong rừng cơ chứ. Anh ta ngẩng đầu nhìn đại tiểu thư đang tức giân điên cả người chống nạnh ở bên cạnh mình.

Nhìn bộ dạng tức giận ấy thật giống như một yêu quái ăn thịt người không nhả xương phiên bản 1:1, hình ảnh sống động.

"Bộ dạng hiện tạo của cô, hễ ai mà nhìn thấy đều sẽ bị hù chết!"

"Anh!" Daphne xắn tay áo lên, cô thề rằng nhất định phải khiến cho thằng ranh con trẻ trâu không có đầu óc nhưng tứ chi phát triển này biết thế nào là lễ độ, hổ không gầm mà cứ ngỡ là Hello Kitty đấy à.

Sau khi Ân Thất vào trong rừng cũng không gặp được bóng dáng nữ quỷ đâu, ngược lại cậu gặp được hai người chuẩn bị combat với nhau, cậu tiến lên phía trước ngăn lại.

"Hai người làm sau vậy?" Ân Thất nhìn Daphne và Geoger ngồi ở bên cạnh không có sắc mặt tốt nói.

Nguyên bản Daphne đang nổi trận lôi đình nhưng sau khi nhìn thấy Ân Thất, mới dịu xuống lại, cô nàng dừng lại sau đó nhìn ông bác được Ân Thất cõng trên lưng, có hơi nghi hoặc hỏi.

"Ông bác bị thương hả?"

Bị Daphne hỏi câu đó, Ân Thất chỉ biết lắc đầu, sau đó cậu thả ông bác xuống dưới, "Chỉ là đi mệt thôi."

Sau khi bốn người gặp được nhau, cùng nhau kết bạn đi xuống dưới phía chân núi.

"Thế nhưng hai người có phát hiện được gì không vậy?" Ân Thất nhìn vào hai người ở phía bên cạnh mình.

"Chúng tôi đã đi dạo trên trấn một vòng lúc đầu rồi nhưng không phát hiện ra bất cứ manh mối nào," George vừa nói vừa nhìn về phía Daphne, "Nếu không phải cô nàng này tin lời nói năng bậy bạ của một thằng nhóc, một hai cứ phải lên núi tìm người phụ nữ với cái đèn lồng gì đó, tôi cũng sẽ không lên đây đâu."

George nói, ít nhiều có chút không đồng ý mà liếc nhìn người bên cạnh một cái.

Tên nhóc con? Còn cả người phụ nữ với cái đèn lồng? Ân Thất đi tìm cả một vòng ở trong trấn nhưng không thấy được một tên nhóc con nào, cậu lập tức nâng cao tinh thần.

"Tên nhóc con kia hai người gặp ở chỗ nào?" Ân Thất tò mò hỏi.

"Hừm, ở cửa của một ngôi nhà bán nến chỗ lối vào làng ý." Lúc ấy George đang đi qua, lập tức phát hiện một cậu nhóc nhỏ đang chọi dế trước cửa một cửa hàng.

Nếu không phải do cô nàng phiền phức kia một hai phải lên xem một cái thì anh ta cũng sẽ không đi lên theo đâu.

Đứa nhóc nhỏ đó nhìn vậy mà khá lanh lợi, thấy người lạ đi đến cũng không hề sợ, còn một hỏi một đáp cùng với Daphne.

Đứa nhỏ ở cửa thôn? Cửa hàng bán nến? Ân Thất suy tư trong chốc lát, "Vậy thì người phụ nữ cầm đèn lồng là sao vậy?"

Nói tới việc này, Daphne cũng cảm thấy rất kỳ lạ, "Đứa nhỏ đó có nói là, cứ cách vài ngày thì sẽ có một chị gái xinh đẹp đến tiệm để mua nến."

"Nhưng mỗi lần mua nến xong, người phụ nữ đó lại đi lên hướng bên trong ngọn núi!"

Cho nên Daphne mới lên trên núi xem một chút, không biết được người phụ nữ đó ở chỗ nào trên núi. Daphne đã lên trên ngọn núi này rồi đi dạo quanh một vòng rồi, đừng nói đến người phụ nữ cầm lồng đèn, nhưng ngay cả một căn nhà có thể có người ở cũng chưa hề nhìn thấy.

Càng ngày càng có nhiều chuyện kỳ lạ ở trong thôn làng bé nhỏ này, trong thôn có một nữ quỷ nửa đêm đi gõ cửa còn chưa tra được manh mối gì, hiện tại lại còn xuất hiện thêm một người phụ nữ thần bí cầm đèn lồng.

Đoàn người lục tục đi xuống dưới, dọc theo lối nhỏ để xuống núi, vừa mới đi đến đầu con đường nhỏ kia. Lập tức đụng mặt hai người Tất Mộc Nhĩ và Y Nhĩ đi thẳng về phía Ân Thất bên này.

Dường như đã đi mệt rồi, trên tay Y Nhĩ còn cầm một lọ đồ uống.

Sau khi hai người họ nhìn thấy đám Ân Thất còn vẫy tay với bọn họ, sau đó Tất Mộc Nhĩ đến gần còn liếc mắt nhìn Ân Thất một cái.

"Mọi người có phát hiện được manh mối gì không?" Thanh niên ôn hòa mở miệng hỏi.

Ân Thất nói ra câu chuyện vừa mới thảo luận cùng với Daphne lại một lần cho Tất Mộc Nhĩ biết.

"Người phụ nữ cầm đèn lồng đi xuống dưới núi để mua nến sao?" Tất Mộc Nhĩ đối với việc này cũng rất hiếu kỳ, sau đó cậu ta nhìn về phía Ân Thấtt, "Vậy mọi người đã tìm thấy nơi ở của người phụ nữ đó ở bên trên rôi sao?"

Ân Thất lắc đầu, hiển nhiên là không tìm thấy bất cứ cái gì.

"Vậy thì bên hai người có phát hiện ra manh mối gì không?" Daphne liền hỏi Tất Mộc Nhĩ và Y Nhĩ.

"Chúng tôi cùng chỉ vừa mới ra khỏi từ một cửa hàng trang sức mà thôi," Tất Mộc Nhĩ rất tiếc nuối với điều này, không thể tìm được manh mối gì, mà hơn nữa lại còn gặp một bà mối muối nối dây tơ hồng.

Nhìn thấy biểu cảm của hai người, Ân Thất cũng đã hiểu được, vừa lúc mọi người đang không biết làm gì, cậu nhìn thấy một vài người dân trong thôn vội vã chạy qua trước mặt cậu.

Không biết là gặp sự tình gì, đều hướng trấn nhỏ đầu bên kia chạy, Ân Thất ngơ ngác mà nhìn, lại thấy vài người từ trước mặt hắn đi qua đi.

"Mọi người đi đến đầu thôn làm cái gì vậy?" Cậu cản một người phụ nữ đang đi ngang qua lại.

"Các người còn chưa biết à?" Người phụ nữ đó dừng lại, thở hổn hển một chút rồi nói.

Chẳng lẽ lại có chuyện gì xảy ra sao? Trong lòng Ân Thất đột nhiên có một dự cảm không được tốt cho lắm.

Nhìn bộ dạng ngây thơ đó của Ân Thất, người phụ nữ cũng không nói nhiều, "Chỗ đầu thôn ý, lại có người chết rồi!" Người phụ nữ nói xong lời đó cũng không để ý tới Ân Thất nữ, chạy đến chỗ đầu thôn để hóng chuyện.

Để lại Ân Thất đứng ở tại chỗ cũng ngây dại ra, lại chết người?

Điều này có nghĩa là nó không chỉ vừa mới phát sinh ra, Ân Thất cũng định đi đến một chút.

"Chúng ta đi theo xem một chút xem?"

Nghe lời đề nghi của Ân Thất, mọi người cùng nhau đi đến nơi xảy ra sự việc.

Từ xa nhìn tới, Ân Thất thấy mấy người đứng xếp thành một vòng trong, không thấy rõ được bên trong có cái gì.

"Thật là đáng thương......"

"Không biết đây đã là lần thứ mấy rồi!"

"Là người ngoài thôn mình đó, không biết là thân nhân của người ta biết chuyện rồi sẽ buồn thế nào đây!"

......

Thôn dân trong thôn vây xem bàn luận sôi nổi.

"Đúng là làm bậy mà!" Trưởng thôn giận dữ nói, từ sau khi trong thôn xuất hiện sự việc nữ quỷ quấy phá, từ đấy thôn làng nhỏ này không có một ngày nào bình yên nữ, đã có không biết bao nhiêu người chỉ đi qua đường thôi đã bị giết rồi.

Ân Thất nhẹ nhàng đẩy người phía trước ra, rồi chen lên phía đằng trước, Ân Thất đã bị cạnh tượng trước mắt tác động sâu vào thị giác.

Ngay cả Daphne, người vừa mới tiến lên phía trước cũng bị hoảng sợ.

"A!" Daphne bị dọa kêu lên một tiếng.

Hình ảnh kia cực kỳ ghê người, người bị giết hình như là một thư sinh, có thể nhận ra được từ quần áo bị rơi trên mặt đất.

Ở bên cạnh đống quần áo đó, rải rác là một bọ xương trắng vẫn còn dính da thịt, tình trạng của tử thi vô cùng thê thảm.

Chỉ kỳ lạ ở chỗ là từ bên trong đầu lâu đó còn có một vài bông hoa đỏ mọc ra, khi có gió thổi qua, những bông hoa đỏ đó còn rung lên nhẹ một vài cái.

Hình ảnh phía trước giống như video ngắn đã được nhà sản xuất đưa ra trước đấy, Ân Thất còn muốn đi tới gần đống xương trắng đó nhìn kỹ xem, cậu chưa kịp cất bưỡ đã bị người phía sau kéo lấy quần áo.

"Đại đệ tử, con muốn làm cái gì vậy?" Ông bác nhìn Ân Thất có hơi khó hiểu.

"Tất nhiên là muốn tới phía trước nhìn kỹ xem rồi!" Chỉ như vậy mới có thể nhìn thấy rõ ràng hơn rồi.

Ân Thất đi đến bên cạnh, ngồi xổm xuống, nhìn kỹ xem chỗ xương trắng ấy, trong lúc lơ đãng dương như cậu đã phát hiện ra cái gì rồi. Ở bên trong cái đầu lâu rách nát ấy, có một chỗ chỗ dưới ánh sáng mặt trời chiếu rọi xuống có một tia loáng thoáng.

Đó là cái gì thế? Cậu ghé sát vào nhìn kỹ, sau đó Ân Thất phát hiện bên trong chỗ xương cốt đó còn có thứ gì đó vướng víu ở bên trong.

Cậu lấy từ bên trong không gian ra một đôi găng tay y tế, rồi dưới ánh mắt của mọi người, cậu đem đống xương thịt đó cầm lên.

Daphne: "......"

......

Ngay sau đó, những người vây xem đó nhìn Ân Thất đầu tiên cậu cầm cái đầu lên nhìn nhìn, rồi sau vươn tay lôi ra một thứ gì đó từ bên trong.

"Tóc?"

Ân Thất nhìn sợi tơ màu đen trên tay, cậu còn cẩn thận kéo kéo.

Cậu lôi ra từ bên trong một sợi tóc dài chừng khoảng 1 mét, từ đây có thể biết rẳng hiển nhiên đây không thể là là tóc của người bị hại được, nếu như vậy thì chỉ còn một khả năng thôi.

Là của kẻ sát nhân.

"Đại đồ đệ, con phát hiện ra cái gì thế?" Ông lão nhà họ Cao đứng cách đó không xa gọi Ân Thất một tiếng.

Ân Thất để đồ vật xuống rồi tháo găng tay ra, đi đến về chỗ của mọi người, "Chỉ là phát hiện ra một vài thứ kỳ quái mà thôi."

Trước đó Daphne còn rất kinh ngạc trước hành động của Ân Thất, "Anh phát hiện ra cái gì thế ạ?"

Ngay cả những người trong thôn vây xem xung quanh cũng bội phục Ân Thất, nhìn qua có vẻ trẻ tuôi như vậy, mà lòng can đảm thật lớn.

Có vẻ Ân Thất không dễ nói ra những gì mình phát hiện trước mặt những người dân trong thôn đó, cậu chỉ bảo mọi người bảo trưởng thôn kêu vài người tới đây để thu dọn hiện trường một chút.

Một vài người cầm một ít củi cùng với chút dầu đến, rồi hỏa tang chỗ xương trắng kia ngay tại chỗ luôn.

"Tại sao không tìm một cái hố để chôn?" George nhìn mấy người thôn dân đang châm lửa ở đây.

Trưởng thôn sờ sờ râu chỗ cằm, giống như có hơi cảm thán.

"Đây đều là những oan hồn không chủ, nếu chôn thì chắc rằng chúng vẫn sẽ còn lang thang trong thôn này......"

Trong thôn này đã đủ kỳ quái rồi, trưởng thôn cũng không muốn để thôn này thêm bất kỳ giai thoại nào nữa.

Nhóm người đi về nhà trọ, Ân Thất vừa mới bước chân vào cửa, ông lão đã không thể kiềm chế được hỏi, "Đại đồ đệ, vừa nãy con đã phát hiện ra cái gì thế?"

Không chỉ có mỗi ông lão tò mò, mà ngay cả những người khác đứng ở đây cũng vậy.

"Con có phát hiện có tóc bên trong chỗ xương trắng!"

Ân Thất vừa mới nói xong, cánh cửa đang được đóng chặt đột nhiên bị bên ngoài đẩy ra.

"Tóc? Tóc gì cơ?" Hai người Lưu Anh Tuấn và Chu Dịch đêu mới từ bên ngoài trở về.

"Trong thôn vừa mới có người chết." Y Nhĩ thấy rằng Lưu Anh Tuấn và Chu Dịch còn chưa biết việc này, ngay khi Y Nhĩ nói xong những chuyện vừa rồi, gương mặt của Lưu Anh Tuấn trở nên tò mò.

"Trong thôn đã có người chết sao?"

Lưu Anh Tuấn vừa mới đi ra khỏi cửa hàng trang sức cùng với Chu Dịch, đã nghe được chuyện xương trắng của Ân Thất, cậu chàng nhìn về phía Ân Thất, "Tóc kia của người đã chết sao ạ?"

Ân Thất lắc đầu, "Sợi tóc kia cũng phải dài khoảng chừng 1 mét."

"Vậy là của nữ quỷ kia sao?"

Không biết vì sao Lưu Anh Tuấn lập tức liên tưởng đến trên người của nữ quỷ kia.

Dựa vào lời nói vừa rồi của Ân Thất, trong lòng Tất Mộc Nhĩ cũng đã có phỏng đoán rồi.

"Tại vì sao mà trong xương trắng đó lại có tóc quấn quanh?"
 
Back
Top Bottom