Đô Thị  Boss À, Anh Sủng Em Quá Rồi Đấy!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Boss À, Anh Sủng Em Quá Rồi Đấy!
Chương 60: 60: Ngoại Truyện 1


Hôn lễ của Phó Dật Thần và Chu Nhất Dương được tổ chức vào tháng 3, trên một hòn đảo nhiệt đới.

Ở đây không có mùa đông, khung cảnh lại như rừng cổ tích, thơ mộng và lãng mạn.( đảo này có thật, nhưng là có ở trong trí tưởng tượng của tui, chưa có đặt tên).
Phó Dật Thần và Chu Nhất Dương mời tất cả họ hàng thân thích đến, bao vé máy bay, bao chỗ ăn nghỉ luôn.

Dù sao thì, thứ mà Phó gia không thiếu nhất là tiền mà.
Màn trao nhẫn và thề nguyện là quan trọng nhất, mẹ Chu Nhất Dương thì rơm rớm nước mắt, nhưng con trai bà trên kia thì hớn ha hớn hở, trao nhẫn xong còn chủ động hôn Phó Dật Thần.
Những phần chính buổi sáng đã xong, buổi chiều là party trên biển.

Phó Dật Thần nhắc Chu Nhất Dương uống ít rượu thôi, cậu cứ liên tục gật đầu, được rồi, được rồi, nhưng sau đó thì lại cầm một ly rượu lên cụng với mọi người.
Party kéo dài từ chiều đến 9h tối, đa phần mọi người vì quẩy quá nhiệt tình mà ai cũng mệt lử, Chu Nhất Dương cũng không ngoại lệ.

Kết hôn xong, hai người đã chính thức là chồng chồng rồi, cho dù thế nào, việc quan trọng trong đêm tân hôn vẫn phải làm, đó là động phòng.
Chu Nhất Dương được Phó Dật Thần khiêng về, anh còn tận tình c ởi quần áo cho cậu, rồi có một màn bồn tắm play.
Trong bồn tắm, hoa hồng đỏ được rải kín, Chu Nhất Dương ngâm mình trong bồn, khuôn mặt ửng đỏ vì có hơi say, càng câu dẫn người.

Phó Dật Thần hôn đôi môi đỏ mọng, hôn đến khi Chu Nhất Dương thấy lưỡi mình tê liệt rồi anh mới chịu tha cho cậu, cho chừa cái tội uống rượu.
Nụ hôn k1ch thích hai người, cơ thể nóng lên, phản ứng s1nh lý của con người cũng vì thế mà trỗi dậy.

Chu Nhất Dương quặp hai chân cậu vào eo Phó Dật Thần rồi cọ xát.

Phó Dật Thần một tay anh đưa vào phần sau đó của cậu, trêu đùa, còn một tay giữ chặt eo cậu.

Nụ hôn của anh trượt xuống cần cổ trắng nõn của Chu Nhất Dương, rồi đến xương quai xanh, tiếp đến là hai đầu **.

Chu Nhất Dương bị chạm vào điểm mẫn cảm, khẽ rên lên, khuôn mặt mê người, làm mãnh thú của Phó Dật Thần đã ***** **** nay lại mất kiểm soát.
Anh để cậu ngồi lên người mình, con hàng kia của anh trực tiếp đâm thẳng vào XXX của Chu Nhất Dương.

Chu Nhất Dương sung sướng kêu lên rồi hai tay bám chặt vào vai của Phó Dật Thần.
Những đợt sóng tình cứ liên tiếp dâng trào, Chu Nhất Dương ban đầu thấy sướng, nhưng với tốc độ ngày càng nhanh và mạnh của Phó Dật Thần, cậu có chút chịu không nổi, tưởng chừng như sắp ngất.
"Chồng, chồng, anh mau dừng lại đi mà!!" - Chu Nhất Dương r3n rỉ.
Nhưng Phó Dật Thần nghe thế chỉ càng khiến cho máu trong người anh sôi trào, anh nâng cằm Chu Nhất Dương lên, nhìn vào đôi mắt ướt át kia, rồi nói: "Bảo bối, em gọi lại đi rồi anh sẽ dừng lại."
Chu Nhất Dương ngây thơ gọi: "Chồng."
Nhưng Phó Dật Thần là một tên lừa đảo, anh đương nhiên là còn chưa chịu dừng, bế cậu ra khỏi bồn tắm, lau người cho cậu rồi lại tiếp tục mấy hiệp trên giường.
Đến lúc Chu Nhất Dương cảm giác sắp ngất thật đi rồi, bấy giờ Phó Dật Thần mới chịu buông tha.
Chu Nhất Dương trước khi đi vào giấc ngủ còn hờn dỗi, nhưng vào tai Phó Dật Thần lại có cảm giác đang làm nũng: "Chồng là tên khốn!"
Phó Dật Thần chỉ biết bật cười nhìn người trong lòng ngủ say, vừa nãy có hơi mạnh bạo thật, gọi mấy tiếng chồng xin tha, giờ chắc gọi quen rồi nhỉ?
Bảo bối của anh, ngủ ngon!
(Tiếng việt của tui có hạn, mấy bồ chắc là hiểu XXX là gì ha??).
 
Boss À, Anh Sủng Em Quá Rồi Đấy!
Chương 61: 61: Ngoại Truyện 2


Chu Nhất Dương rất yêu trẻ con, nên sau khi kết hôn, cậu luôn muốn có một đứa con để mình cưng nựng.

Nhưng Phó Dật Thần thì khác, anh nói anh chỉ muốn cưng nựng mình Chu Nhất Dương.
Chu Nhất Dương cũng rất tôn trọng ý kiến của chồng, nhưng thỉnh thoảng đi đường mà bắt gặp mấy đứa trẻ con nhỏ xíu đáng yêu đang chơi là Chu Nhất Dương hận không thể bắt về ngay, có điều cậu sợ bị vác lên đồn cảnh sát thôi.
Hai người kết hôn hơn 1 năm, sau bao nhiêu lần bàn bạc, cuối cùng Phó Dật Thần cũng đồng ý nhận con nuôi.
Hai người đến cô nhi viện nhận một bé trai 4 tuổi, bé tên là Minh Triết.

Phó Dật Thần để bé theo họ của Chu Nhất Dương, là Chu Minh Triết.

Minh Triết khá trông khá lầm lì so với những đứa nhóc ở cô nhi viện, Chu Nhất Dương vừa nhìn liền ngay lập tức muốn bảo vệ, liền nhận bé.
Bố mẹ của Minh Triết mất trong một vụ tai nạn xe hơi, từ một đứa trẻ sống trong nhung lụa, sau một đêm mất tất cả, vậy nên Minh Triết so với các bé cùng trang lứa trông trưởng thành hơn, Chu Nhất Dương nhìn mà đau lòng.
Minh Triết rất ngoan, về gia đình mới không khóc, không nháo, không đòi hỏi, Chu Nhất Dương biết, có lẽ thằng nhóc sẽ phải mất một thời gian khá lâu mới có thể thích ứng được với gia đình nhỏ này.
Chu Nhất Dương vẫn rất kiên nhẫn, chăm sóc thằng bé từng li từng tí một khiến Phó Dật Thần nhìn mà ghen.
(Những chương truyện trước, tui thường dùng từ "bố", nhưng mà từ chương này, sẽ dùng "ba", vì ba lớn, ba nhỏ nghe thuận miệng hơn)
Nhưng chỉ sau mấy tháng, Minh Triết đã hoạt bát hơn rất nhiều, Phó Dật Thần cương quyết cho thằng nhóc ngủ phòng riêng, dù sao thì đã lâu anh chưa được "ăn" rồi.
Minh Triết cũng rất nghe lời.
"Vâng, ba lớn."
Tiếng "ba lớn" có cảm giác nũng nịu khiến Phó Dật Thần nghĩ, liệu anh có ác độc quá không?
Minh Triết có hai người ba, còn có ông bà nội, ông bà ngoại, có cô dì chú bác mới.

Lúc bé đi mẫu giáo, thỉnh thoảng sẽ được ông bà đi đón, nghe ông bà bảo, để cho hai ba còn đi hú hí với nhau.
Minh Triết chẳng hiểu gì, chỉ biết ba lớn rất yêu ba nhỏ, ba nhỏ thì rất yêu bé, suy ra là ba lớn cũng yêu bé, bé cũng rất yêu ba lớn và ba nhỏ.
Sinh nhật của bé, hai ba đều tổ chức rất linh đình, còn mời nhiều người đến dự, bé cảm giác như được trở về cuộc sống trước kia vậy.
Ở với hai người ba được 2 năm thì Minh Triết lên lớp 1, bé nhìn thấy có nhiều bạn cùng lớp có anh chị, còn có em nữa, Minh Triết cũng muốn.
Lúc đi học về, thấy mặt Minh Triết suy tư, Chu Nhất Dương bèn ngồi xổm xuống hỏi con trai: "Con sao vậy?"

Minh Triết thở dài như một ông cụ non, rồi ngập ngừng mãi mới nói: "Con, có thể, có em được không ạ?"
Chu Nhất Dương ngạc nhiên nhìn con trai, nhưng rồi cậu mỉm cười: "Con muốn em trai hay em gái?"
Minh Triết nghĩ nghĩ, bé thấy em trai thì nghịch ngợm lắm, em gái thì sẽ mặc váy công chúa, rất dễ thương, sẽ chạy theo gọi anh rất ngọt.

Nghĩ vậy, bé liền trả lời: "Muốn em gái ạ."
Nhưng Minh Triết không biết rằng, đứa em gái tương lai của bé còn nghịch hơn những em trai khác nhiều lần.
Chu Nhất Dương và Phó Dật Thần nhận một nhóc 5 tuổi, tên là Tinh Kì, để cho nhóc theo họ ba lớn, là Phó Tinh Kì.
Nhóc này là một đứa bé người lai, rất xinh, nhưng bị bỏ rơi, bà ngoại nuôi đến năm 3 tuổi thì bà mất, sau đó nhóc được gửi vào cô nhi viện.

Mới 5 tuổi nhưng đã làm trùm trong đó, chỉ có điều, nhìn bề ngoài thì thấy rất cưng, Minh Triết ngay lần đầu nhìn thấy, đã quyết định chọn nhóc này.
Khác với tưởng tượng của Minh Triết, Tinh Kì dễ thương nhưng bé không thích mặc váy, gọi anh cũng không ngọt, gọi nghe như ra lệnh không à.

Chỉ có điều, lúc nhìn vào đôi mắt nâu sâu hút, to tròn của con bé, là lại như ăn phải đường vậy.
Phó Dật Thần rất thích nựng má nhóc này, theo anh bảo, đôi mắt của Tinh Kì có chút giống với Chu Nhất Dương.

Chu Nhất Dương nghĩ, nhưng mà cậu không có nghịch như nhóc này đâu.
Tính cách của Tinh Kì không phải kiểu dễ thương người gặp người yêu, giống chị đại hơn, nhưng con bé có nhan sắc cân tất cả.
Đại khái là khi con bé làm chuyện gì sai, chẳng hạn bắt nạt bạn học trong trường mẫu giáo, làm vỡ bình quý của ông nội, chỉ cần tỏ vẻ đáng yêu là ngay lập tức được tha thứ.
Tinh Kì chỉ biết thở dài, dễ thương quá cũng đâu phải lỗi của nhóc đâu!.
 
Boss À, Anh Sủng Em Quá Rồi Đấy!
Chương 62: 62: Ngoại Truyện 3


Phó Tinh Kì càng lớn càng xinh, Chu Nhất Dương mới thấu hiểu thế nào là con gái lớn trong nhà như quả bom nổ chậm.

Là con lai, nên mới dậy thì, Tinh Kì liền trổ mã thành một bông hoa rực rỡ, nhan sắc của cô bé là sự kết hợp giữa phương Tây và phương Đông, nhất là đôi mắt nâu như hút hồn người ta kia.
Mà Minh Triết thì là một đứa con nhà người ta tiêu chuẩn.

Đẹp trai, trầm tính, lại học giỏi, chơi bóng rổ hay, không thiếu những nữ sinh yêu thầm cậu chàng.
Hai anh em Minh Triết và Tinh Kì, cứ hết một tuần, là theo thông lệ, đưa trả cho đối phương những bức thư tình mà có người nhờ gửi.

Những nam sinh yêu thầm Tinh kì sẽ tặng thư cho cô bé thông qua Minh Triết, còn những nữ sinh yêu thầm Minh Triết sẽ đưa thư qua Tinh Kì, đại khái chính là như vậy.

Chu Nhất Dương và Phó Dật Thần biết hai đứa con mình ở trường rất được săn đón, nhưng cho đến một ngày, Chu Nhất Dương tình cờ phát hiện ra hai đứa đưa trả những bức thư tình cho đối phương, thì mới biết sự săn đón đã vượt quá tầm hiểu biết của cậu.
Tinh Kì ở trường học là một chị đại, học thì kém, nhưng tính cách hào sảng, nghĩa hiệp, vẽ lại đẹp nên được cả nam và nữ yêu quý, trong đó có một cô bạn chơi từ năm cấp 2, tên là Hân Liên.
Chu Nhất Dương và Phó Dật Thần đều biết cô bạn này của Tinh Kì, chỉ có điều, hai người ba không thể ngờ tới là có một ngày, Tinh Kì bị bạn thân nhất phản bội.
Minh Triết hơn Tinh Kì 1 tuổi, học rất giỏi nên sau khi tốt nghiệp cấp 3, Minh Triết đi du học, còn Tinh Kì, năm cuối cấp mới chịu miệt mài học, miễn cưỡng thi qua được mấy môn văn hóa, đỗ ngành thiết kế thời trang của một trường đại học có tiếng.
Gần đến ngày sinh nhật 18 tuổi của Tinh Kì, cô bé đi chơi với Hân Liên, nhưng sau đó, Chu Nhất Dương nhận được điện thoại của quản gia, nói rằng Tinh Kì đang ở đồn cảnh sát, nhờ ông bảo lãnh.
Chu Nhất Dương lo lắng muốn chạy đến thì quản gia nói đừng đến, ông và Tinh Kì đang trên xe về nhà rồi, chuyện này rất dài dòng.
Khi về đến nhà, Tinh Kì thấy ba lớn thì đang ngồi trên ghế sofa, tay cầm cốc trà, ba nhỏ thì đi đi lại lại, cô bé thấy hai người ba lo lắng cho mình, nước mắt vừa khô thì lại chực trào.
Chu Nhất Dương thấy con gái về, vội chạy ra xem thì kinh ngạc khi nhìn thấy bộ dạng của Tinh Kì.

Trước khi đi chơi, cô bé mặc áo phông đen, quần jeans dài, nhưng bây giờ, áo phông thì đầy bụi, quần jeans thì rách, chỗ đầu gối là rách to nhất, nhìn rõ vết thương trên đó, còn đang rỉ máu.

Trên má có một vết xước, tóc tai thì rối, đôi mắt ửng đỏ như vừa khóc xong, cánh tay phải thì bị một vết như dao cứa.
Chu Nhất Dương cầm tay con gái, nhìn mà xót xa: "Có chuyện gì vậy?"
Bác quản gia định nói thì Tinh Kì chợt bật khóc, những giọt nước mắt to như hạt đậu rơi xuống khuôn mặt xinh đẹp của cô bé.

Phó Dật Thần cũng thấy trong lòng đau xót, không biết con bé có chuyện gì.
Từ nhỏ Tinh Kì là một đứa trẻ mạnh mẽ, không hay khóc, bình thường có xảy ra xích mích với bạn học cũng chưa từng bị thương, nhưng bây giờ lại rất thảm, hơn nữa, rất lâu rồi hai người ba mới thấy con gái cưng khóc.
Chu Nhất Dương ôm cô bé vào lòng, vỗ về: "Đừng khóc nữa, có chuyện gì nói cho ba nghe, là ai đã đánh con?"
Tinh Kì ở trong lòng ba nhỏ càng khóc to hơn, sau đó ba lớn cũng tiến lại ôm cô bé.

Nhưng được mấy chục giây ngắn ngủi, Tinh Kì chợt vùng ra khỏi vòng tay của hai người, nức nở nói: "Hân Liên nói, con là đứa xứng đáng bị bỏ rơi, may là có hai người ba giàu có nhặt về, còn tưởng bản thân là thiên kim tiểu thư thật!"
Chu Nhất Dương và Phó Dật Thần đều ngỡ ngàng..
 
Boss À, Anh Sủng Em Quá Rồi Đấy!
Chương 63: 63: Ngoại Truyện 4


Tinh Kì từ nhỏ đã thường bị nghe mấy lời nói như "đồ con rơi", "đồ không có mẹ", mà những lúc như vậy, cô bé sẽ tức giận xông tới đánh nhau với người nói câu đó.

Nhưng Tinh Kì cũng là đứa trẻ dễ quên, sau đó chỉ cần được ăn ngon, chơi vui, là liền quên hết những lời khó nghe đó.
Năm cấp 2 quen Hân Liên, vì có những sở thích chung mà hai người chơi rất thân, Tinh Kì cho rằng Hân Liên là người bạn rất tốt, vì thế thường tặng nhiều đồ, quà sinh nhật luôn là những món quà đắt tiền.

Tinh Kì luôn tin rằng tình bạn của bọn họ sẽ là mãi mãi, cho đến một ngày.
Tinh Kì đi chơi với Hân Liên sau khi cô bé nhận được giấy báo đỗ đại học, muốn ăn khao với bạn thân một bữa.

Nhưng ai ngờ, không biết Hân Liên đắc tội với đám người nào, mà bị đe dọa nếu không xì tiền ra thì sẽ bị đánh.

Tinh Kì đương nhiên là rất lo cho bạn, nhưng trong người không đủ tiền để đưa, mà gọi điện cho ba thì sợ bị ba hỏi, không biết trả lời như nào, liền gọi cho Minh Triết.

Nhưng lúc đó Minh Triết đang ở trên máy bay về nước, tắt điện thoại, không nghe máy.

Lúc đó Tinh Kì quay lại, định xin thư thả thêm thì ai ngờ, nghe được cuộc đối thoại của Hân Liên và đám người đó.
Sự thật là, Hân Liên vốn chẳng phải đứa ngoan ngoãn, hiền lành gì cho cam, nó đã chơi với đám người kia từ khi lên lớp 11, còn luôn dùng tiền của Tinh Kì đi chơi với bọn chúng.

Sắp đến sinh nhật của Tinh Kì, nó muốn mua cái váy mới ra của hãng gì đó rất nổi tiếng, mà không đủ tiền, nếu vay thì sợ là Tinh Kì không có, nên mới bày ra trò này.

Mà quan trọng là, nó mua cái váy chỉ vì muốn chiếm spotlight của Tinh Kì trong bữa tiệc sinh nhật.
Tinh Kì nghe được đến đó thì xông ra chất vấn, ban đầu Hân Liên liên tục phủ nhận, tỏ vẻ vô tội, nhưng Tinh Kì nhớ lại những món đồ đã tặng Hân Liên, cô bé mới thấy bản thân đúng là ngốc.

Lúc này, Hân Liên mới thôi đóng kịch, châm biếm Tinh Kì chỉ là một con bé bị bỏ rơi, cái tính chó gặm của con bé xứng đáng bị bỏ rơi, còn nói may mắn mới gặp được nó, nó chơi cùng là vì thương hại mà thôi.
Tinh Kì nghe thế mới tát Hân Liên một cái, sau đó đám người kia, cả nam cả nữ, gần chục người, xông lên đánh hội đồng Tinh Kì.

Tuy chống đỡ được, nhưng không tránh khỏi có những vết thương, nhất là có tên còn cầm dao.

Đến khi có người nhìn thấy, báo cảnh sát, lúc này đám người kia bỏ chạy, nhưng vẫn còn vài tên chạy không kịp.
Tinh Kì tình nguyện lên đồn cảnh sát, đánh nhau xong, cô bé không thấy hả hê, mà chỉ thấy đau lòng.

Cô bé gọi quản gia đến bảo lãnh vì không muốn hai người ba lo lắng, trên đường về nhà đã khóc một trận rồi, nhưng khi về nhà, nhìn thấy hai người ba, lại không kìm được mà khóc tiếp.
"Không phải đâu, Kì Kì à, con là con gái của hai ba, là cô gái xinh đẹp nhất trong lòng ba, làm sao mà lại bị bỏ rơi được.

Hai ba sẽ luôn bên cạnh con mà, còn có anh Triết, ông bà nội ngoại nữa." - Chu Nhất Dương chỉ biết dỗ dành cô bé.

Tinh Kì chỉ lắc đầu nguầy nguậy rồi chạy lên phòng, Chu Nhất Dương liền chạy theo, cầm theo hộp cứu thương để băng bó vết thương cho cô bé.
Cảm giác bị người bạn thân thiết phản bội, còn nói ra những lời cay nghiệt nhất, những lời mà bản thân không muốn nghe nhất, hóa ra lại khó chịu như vậy, đau đớn như vậy.
Vết thương bên ngoài vẫn đang chảy máu, nhưng Tinh Kì đau trong lòng nhiều hơn, cô bé đóng chặt cửa phòng, ngồi thụp xuống đất, ôm đầu gối mà khóc.
Minh Triết mới từ nước ngoài trở về, nghe chuyện từ quản gia, lập tức lên phòng em gái.

Bên ngoài là ba lớn và ba nhỏ đang dỗ dành, còn chỉ nghe thấy tiếng khóc của cô bé ở trong phòng.

Chính Minh Triết cũng bất ngờ, cậu chưa từng thấy em gái mình khóc như vậy, thực sự đau đớn!
Minh Triết nói hai người ba để cậu thử bảo em gái xem, chắc là sẽ giúp được gì đó.
Chu Nhất Dương và Phó Dật Thần phiền muộn đi xuống nhà.
Minh Triết ngồi tựa vào cánh cửa, càng nghe rõ thấy tiếng khóc của Tinh Kì, cậu thở dài một cái rồi nói: "Khóc vì một người như thế có đáng không?"
"Kì Kì à, anh biết là cảm giác đó rất đau đớn, nhưng mà thay vì phí nước mắt vào một người làm bản thân tổn thương, thì em hãy nhìn hai ba đi, đều rất lo cho em đó.

Đứa trẻ nào sinh ra trên đời này cũng đều xứng đáng được yêu thương hết, bị bỏ rơi là lỗi của người lớn.

Nhưng mà em không thấy cả hai bọn mình rất may mắn sao, anh mất người thân, còn em bị bỏ rơi, nhưng đều gặp được hai ba, được đối xử giống như là con ruột, được chiều chuộng, nâng niu.

Em phải nhớ một điều là, người khác không cần em, vậy không có nghĩa là không ai cần em.

Anh cần em, hai ba cũng cần em, ông bà nội ngoại cũng cần em.

Em hiểu ý anh nói không?"
Tiếng khóc trong phòng bắt đầu nhỏ dần rồi cuối cùng ngừng hẳn.
Minh Triết vui vẻ nói với em gái: "Khóc xong rồi thì xuống nhà để băng bó vết thương."
Tinh Kì ở trong phòng mình, lau người rồi thay quần áo, đi xuống nhà.

Chu Nhất Dương xót con, vừa băng bó vừa tiếp tục an ủi, còn Phó Dật Thần bên cạnh thì hỏi: "Con muốn xử lí con bé đó thế nào?".
 
Boss À, Anh Sủng Em Quá Rồi Đấy!
Chương 64: 64: Ngoại Truyện 5


Tinh Kì không biết ba lớn đã làm gì Hân Liên, cũng chẳng buồn quan tâm nữa, thậm chí khi Hân Liên gọi điện khóc lóc xin lỗi, mong được tha thứ, Tinh Kì còn thấy có chút hả dạ, cô bé đợi cho Hân Liên nói xong hết thì chỉ phun ra một từ "cút", rồi trực tiếp cúp máy, chặn số.
Tuy là những câu nói đó của Hân Liên khiến Tinh Kì vẫn chưa thể nào quên được, thỉnh thoảng trong mơ còn gặp ác mộng, mơ thấy mình bị bỏ rơi, nhưng cô bé biết, hai người ba vẫn luôn bên cạnh, còn đặc biệt mua nến thơm đốt để trong phòng của cô bé, giúp tinh thần thoải mái.
Sinh nhật 18 tuổi của Tinh Kì, năm nay không mời bất kì một người bạn nào cả, chỉ có gia đình, người nhà Phó gia, Chu gia, và còn cả gia đình chú Tô nữa.
Bữa tiệc sinh nhật diễn ra trong không khí vui vẻ, đầm ấm, và lần đầu tiên trong rất nhiều năm, Tinh Kì mặc váy.

Đây là một sự kiện khiến Chu Nhất Dương rất cảm động, cuối cùng con gái của mình cũng trưởng thành, thành một cô gái rồi, còn chịu mặc váy.
"Hai ba thật may mắn vì năm đó đã gặp được con." - Chu Nhất Dương nói với con gái.
Tinh Kì cố kìm nén nước mắt, cô bé cười rạng rỡ: "Con cũng vậy, con yêu hai ba nhiều lắm!"
Hai người ba còn tặng cô bé một căn biệt thự gần trường đại học cho cô bé tiện đi lại.

Tinh Kì cong mắt cười cười: "Ồ, sau đó liệu có phải con sẽ gặp được nửa kia của con không? Một người nào đó đã yêu thầm con từ lâu nhưng chỉ dám nhìn từ đằng xa."
Nghe con gái trêu chọc, Phó Dật Thần chỉ mỉm cười đầy nuông chiều, nhưng lời nói thì cực kì có sức nặng: "Con gái, không nên yêu sớm, nghe chưa?"
Chu Nhất Dương và Minh Triết bên cạnh thì cười ha hả, Phó Dật Thần bây giờ chắc không dám nhìn lại Phó Dật Thần của nhiều năm về trước mất.
Minh Triết tặng em gái một bộ đồ trượt tuyết, Chu Nhất Dương vừa ngừng cười lại không kìm được mà cười phá lên.

Phó Dật Thần trợn mắt nhìn con trai: "Thằng nhóc này, con có ý gì vậy hả?"
Minh Triết tỏ vẻ ngây thơ vô số tội nhìn ba lớn, Tinh Kì cố nhịn cười đứng chắn trước mặt anh trai, giở giọng đáng yêu: "Thôi mà ba lớn, đây là quà anh trai tặng cho con mà!"
Phó Dật Thần cảm thấy có chút hối hận khi đã kể cho hai đứa nhóc này nghe câu chuyện tình yêu kinh điển của anh và Chu Nhất Dương.
Chu Nhất Dương ngồi bên cạnh mãi mới ngừng cười được, nói với mọi người: "Được rồi, chúng ta không trêu ba lớn nữa, nghe ba nói chuyện này đây!"

"Đó là, để mừng cho Tinh Kì yêu dấu của chúng ta sắp trở thành tân sinh viên, cả nhà mình đi chơi một chuyến, chúng ta sẽ đến hòn đảo nhiệt đới mà năm đó hai ba đã tổ chức hôn lễ.

Các bảo bối đồng ý không?"
Tinh Kì và Minh Triết thì đồng ý hai tay hai chân, phấn khích không tả nổi, còn Phó Dật thần chỉ biết mỉm cười bất lực nhìn gia đình nhỏ của mình.
Ai bảo địa vị trong gia đình của anh thấp nhất làm chi?
Gia đình nhỏ bốn người hạnh phúc, tiếng cười vui vẻ truyền khắp ngôi nhà.

Bên ngoài, vầng trăng dịu dàng chiếu xuống, gió heo may của mùa thu nhẹ nhàng thổi qua làm lay động cỏ cây.
Tình yêu, thực ra vẫn luôn tồn tại trong tim mỗi người.
HOÀN.
____________________________________.
 
Back
Top Bottom