Khác [Boruto/Naruto] Lời tạm biệt với chồi non héo úa

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
384952596-256-k655983.jpg

[Boruto/Naruto] Lời Tạm Biệt Với Chồi Non Héo Úa
Tác giả: Lazyjellyfish2014
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

5 năm sau sự kiện Boruto trở thành kẻ thù Konoha và những điều kì lạ cùng với sự kết thúc của thời đại nhẫn giả.



phepthuat​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • PITA - Lời nguyện trong tro tàn
  • Bảy Tội Lỗi Của Thiên Thần
  • Kẻ Mở Lối
  • Lời Nguyền
  • Lời trong gió
  • [Boruto/Naruto] Lời Tạm Biệt Với Chồi Non Héo Úa
    Chương 1: Tiếng gọi từ thuở ban sơ


    Con đường tấp nập xe cộ cùng với tiếng động cơ, ánh trăng chiếu xuống như soi bóng trên mặt hồ như chiếu sáng lòng người tăm tối.

    Những tòa nhà cao tầng với ánh đèn sáng phát ra từ những căn phòng đó.

    Thành phố đầy phồn vinh và hoa lệ, mang đến một cảm giác lạ mỗi khi ra ngoài vào đêm tối, không còn cô độc, không còn sợ hãi, và cũng chẳng còn sự tối tăm lạnh lẽo.

    ".....Giấc mơ người hát xẩm nhục nhằn

    Thức dậy giữa lâu đài rực rỡ

    Thằng bé mồ côi lạnh giá

    Thấy trong tay chiếc bánh khổng lồ

    Trên đá lạnh người tù

    Gặp bầy chim cánh trắng

    Kẻ u tối suốt đời cúi mặt

    Bỗng thảnh thơi đứng dưới mặt trời.

    Giấc mơ đêm cứu vớt cho ngày

    Trong hư ảo người sống phần thực nhất

    Cái không thể nào tới được

    Đã giục con người

    Vươn đến những điều đạt tới

    Những giấc mơ êm đềm

    Những giấc mơ nổi loạn

    Như cánh chim vẫy gọi những bàn tay...."

    _ "Nhẩm đi nhẩm lại bài thơ đấy, em không chán à?"

    _ "Bài thơ này có ý nghĩa kì lạ, em vẫn chưa hiểu được nhưng ngày mai giáo viên sẽ kiểm tra em rồi...."

    _ "Vậy để chị nói cho em hiểu, về một phần ý nghĩa về bài thơ, về tiếng gọi của những giấc mơ.....:

    "Nhà văn giải mã về giấc mơ con người

    Giải mã về điều hư ảo chẳng thể với tới

    Giải mã về lâu đài rực rỡ

    Giải mã về chiếc bánh đêm tối

    Về cánh chim trắng muốt

    Và cả ánh sáng chói lọi của mặt trời

    Về đời sống là bờ và giấc mơ là biển

    Và về ý nghĩa của giấc mơ trong chúng ta...."

    _ "Chị cũng có khác gì tác giả của bài thơ này đâu!!!"

    _ "Chị có gợi ý kĩ hơn cho em mà."

    _ "Không có!!!"

    _ "Được rồi, không phải là đã quá muộn để một đứa trẻ như em ở ngoài này sao?"

    _ "Không thèm nói chuyện với chị nữa" (Cậu dọn lại sách vở, rời khỏi cái xích đu, lon ton chạy trong công viên.)

    _ "À, chị tên là gì?"

    Khi mây đen bao phủ mặt trăng trôi qua, ánh sáng dịu nhẹ chiếu xuống khuôn mặt đầy hiền dịu với ánh mắt như chứa chan nhiều điều tiếc nuối.

    Người con gái với mái tóc đen dài ngang lưng cùng với chiếc áo khóc dài màu đỏ nhẹ hiện lên với sự xinh đẹp như muốn câu lấy hồn của người qua đường.

    Cô mỉm cười nhẹ nhàng, đôi mắt như có nhiều điều muốn nói nhưng lại nuốt vào trong lòng: "Uchiha Sarada, chị tên Uchiha Sarada..."

    __________________

    Không khí ngập tràn mùi sắt rỉ trộn lẫn với mùi máu nồng nặc, người con trai với mái tóc vàng ngồi im với thanh sắt đâm xuyên người từ đằng sau, nội tạng dập nát, một bên chân gãy và đôi mắt dần mất đi thị lực, thao thao bất tuyệt: "Sarada...đừng ngủ....Sarada...".

    Trên người con trai đó còn có một cô gái cùng mái tóc đen bị cắt lởm chởm, mặt đầy bụi cùng vết thương trên người.

    Người đó mặc bản thân đang phải chịu cơn đau cùng với sự sống cạn kiệt, giọng nói vẫn trầm ấm, mong muốn đánh thức người con gái trong lòng mình....."

    Sarada.....đừng ngủ...tôi thương em..."

    __________________

    _ "Boruto, hắn ta là kẻ phản nhẫn đầy nguy hiểm cũng như là người đã giết Hokage Đệ Thất, nếu ngay cả Kawaki cũng gặp khó khăn để bắt hắn thì việc Hokage Đệ Bát bị hắn bắt đi là điều có khả năng xảy ra vô cùng lớn."

    Shikadai_con trai của Nara Shikamaru và Nara Temari, đứng trong phòng Hokage nói với khuôn mặt nghiêm trọng khi biết được một số tin đồn rằng Boruto_Phản nhẫn giết Đệ Thất và 5 năm trước đã xuất hiện trở lại.

    _ "Shikadai-san, em có thể tự bảo vệ mình, anh cũng biết so với bạn bè cùng trang lứa em đã mạnh hơn họ đến mức nào, em mạnh chỉ sau các anh chị thôi.

    Dù gì hiện tại mọi người cũng là trưởng lão đương nhiệm của Konoha..."

    Uzumaki Himawari_con gái út nhà Uzumaki, con gái Hokage Đệ Thất_Uzumaki Naruto và Uzumaki(Hyuga) Hinata, cũng là người đương nhiệm vị trí Hokage Đệ Bát hiện tại.

    _ "Em biết anh lo, Shikadai-san, đôi khi ta bắt buộc phải vượt qua một số giới hạn, cùng như việc em phải tự mình trưởng thành sau khi cha mẹ đi...và giữa sự mâu thuẫn của Onii-chan và Boruto-san."

    Himawari với khuôn mặt non nớt cùng với dáng người tầm trung, ngôi trên ghế Hokage.

    Em vẫn luôn ám ảnh về sự kiện 5 năm trước xảy ra trong gia đình nhưng có lẽ thừa hưởng ý chí của cha, em hồi phục nhanh hơn và mạnh mẽ hơn bao gười khác.

    Himawari lên chức Hokage Đệ Bát với tuổi đời rất trẻ, trở thành Hokage trẻ tuổi nhất.

    Nhưng việc em lên làm Hokage là ý kiến của các trưởng lão đời trước bởi vì em chính là một con rối hoàn hảo nhất có thể làm theo ý họ, cũng như sức mạnh mà em có thể đột phá được khiến các trưởng lão để ý.

    _ "Hokage-sama, em phải hiểu rằng sau khi đại chiến lần thứ 5 xảy ra.

    Một nguồn sức mạnh kì lạ đã bao phủ toàn bộ các đất nước, chúng ta sẽ không ai qua nổi tuổi 20....Vậy nên việc chọn Hokage giờ rất khắt khe và vô cùng khó, chúng ta cũng chưa có Hokage dự bị để kế nhiệm và cũng chưa thể đào tạo ra được.

    Và hiện tại người mạnh nhất là Kawaki và Boruto, một khi Boruto nhắm vào em trong thời điểm Kawaki không có trong làng thì điều đấy thực sự không ổn, Konoha lúc đấy sẽ như rắn mất đầu vậy."

    Shikadai với những lo âu đi vòng quanh trước mặt Himawari, Konoha với tình hình hiện tại không ổn cùng với việc dân số trong làng ngày càng ít và những khó khăn ngày càng nhiều khiến anh luôn bất an về tương lai.

    _ "Shikadai-san, anh-" Ngay khi Himawari định cất lời thì cánh cửa căn phòng mở ra, bộ kimono đỏ nhạt với họa tiết hoa mẫu đơn, mái tóc đen dài được tết gọn gàng để lên phía trước, dải lụa trắng che đi đôi mắt, một trong những trưởng lão của làng, và là người đứng thứ 2 sau Kawaki và Boruto, mang huyết kế giới hạn của gia tộc Uchiha_Uchiha Sarada, con gái của Uchiha Sasuke và Uchiha(Haruno) Sakura.

    _ "Có vẻ như chị không đến đúng lúc rồi."

    Sarada mang vẻ trầm tĩnh như mặt hồ không gợi sóng, giọng nói như ngọc.

    Hiện tại Sarada là người đứng đầu làng về y thuật, sau đại chiến thứ 5 nổ ra và khi các đất nước bị một thứ sức mạnh kì lạ đến từ bên ngoài làm ảnh hưởng, y thuật đã gần như không thể dùng để cứu người, Bách hào ấn Senju Tsunade và người kế nhiệm Uchiha Sakura đã bị thất truyền.

    Sarada hiện tại là người đứng đầu về y thuật trong lĩnh vực mới.

    Cô là người được Cây Thế Giới công nhận, trở thành ngời đại diện cho sự sống, nửa bước thành thần.
     
    [Boruto/Naruto] Lời Tạm Biệt Với Chồi Non Héo Úa
    Chương 2: Rời khỏi nơi ta sinh ra


    - “Sarada nee-san.”

    Cất lên tiếng nói của mình, Himawari nhẹ nhàng chào Sarada.

    - “Sarada hiện tại cậu là người duy nhất còn có mối liên kết với Boruto.

    Tôi đoán cậu cùng biết tôi đng định nói những gì, như cậu tôi mong ngôi làng có thể được bình yên và hạnh phúc.

    Nhưng sự tồn tại của Boruto hiện giờ quá lớn mạnh, nhất là khi hắn lại trở thành người được Cây Thế Giới công nhận.”

    - “Shikadai, cậu chưa từng nghĩ đến việc rằng người được Cây Thế Giới công nhận là người tốt sao?”

    - “Sarada, tôi sẽ công nhận cậu ta nếu cậu ta không phải là người giết Nanadaime.

    Sarada, Nanadaime là người mà cậu kính trọng và ngưỡng mộ, nhưng có vẻ cậu không có ý định muốn kẻ giết Nanadaime xuống dưới gặp ngài ấy thì phải?

    Cậu không hận Boruto sao?

    Hắn ta cùng là kẻ gián tiếp giết cha mẹ cậu đấy, Sarada.”

    - “Shikadai, những gì chúng ta thấy tận mắt chưa chắc đã là sự thật.

    Himawari còn đang ở đây, vậy nên cùng bớt nói lời khó nghe đi.

    Dù gì…chúng ta cùng chẳng thể sống qua nổi 20 tuổi, cớ gì tớ cứ phải giữ thù hận trong lòng…Để rồi quãng đời còn lại chỉ chìm trong đau khổ…”

    Sarada nhẹ nhàng phản bác lời Shikadai, bản thân cô chính là tộc nhận Uchiha cuối cùng, hơn hết, cô là người duy nhất biết về sự thật năm đấy.

    Là một bậc trưởng lão, cô phải lo nghĩ cho ngôi làng và tìm cách chấm dứt lời nguyền chết tiệt còn đâu sức để bản than hận thù hay đau buồn.

    - “Chuyện này nên dừng lại ở đây, em không mong trong thời điểm nhạy cảm mà chúng ta có xích mích với nhau.

    Shikadai-san, cảm ơn anh vì đã lo nghĩ cho em và làng nhưng em mong muốn có cách khắc phục khác ngoài việc truy bắt Boruto…

    Anh ta đã là người được Cây Thế Giới công nhận vậy nên những người bình thường như chúng ta sẽ không dễ dàng bắt được anh ấy.

    Sarada nee-san, em biết chị không mong muốn những điều mà em sắp nói, nhưng Sarada nee-san, chị sẽ là người nhận nhiệm vụ truy tìm Boruto.”

    Sarada không phản đối, chỉ nhẹ nhàng rời khỏi phòng Hokage.

    Có lẽ hành động đấy là sự chấp thuận của cô.

    Có lẽ Himawari cùng hiểu rằng người có thể ngang hàng với Boruto hiện giờ là Kawaki và Sarada.

    Em không muốn giao nhiệm vụ này cho Kawaki, có lẽ là vì có gì đó đang thôi thúc trong em không muốn em để Kawaki nhận nhiệm vụ này.

    Himawari nhìn người con gái vừa rời đi, tậm trạng cùng dần trở nên nặng nề….”

    Từ khi nào mà chúng ta trở thành như vậy….?”

    Không ai có thể trả lời em, ít nhất…là hiện tại…

    __

    Sarada quay trở về ngôi nhà của mình, à cùng không hẳn là “nhà”.

    Có lẽ chỉ là nơi cô nghỉ ngơi khi mệt mỏi.

    Nơi đây không giống căn nhà cũ ba người, bởi vì căn nhà đó đã hoàn toàn đổ sập sau một vụ tấn công làng.

    Cô từng bước tiến vào căn phòng nhỏ, trong phòng khắp nơi đều đầy những bức ảnh kỉ niệm, gia đình, bạn bè và cả người đó….Cởi bỏ dải băng trắng quanh mắt, đôi mắt đỏ rực xuất hiện, u buồn và luyến tiếc.

    Ngắm nhìn mọi thứ qua những bức ảnh, trong lòng có lẽ đang cảm nhận chút ít sự hạnh phúc qua những bức ảnh.

    Đến cuối cùng, dù có mạnh mẽ dù có tài năng đến đâu, cô vẫn chỉ là một thiếu nữ vừa tròn 18 tuổi, thời điểm nhạy cảm và bồng bột, mong muốn những điều mới lạ, nhưng tất cả đều bị dồn ép, đều nén lại trong lòng.

    Sarada tự biết hoàn cảnh hiện tại, kìm hãm đi toàn bộ mong muốn của bản thân và cùng chôn sâu thứ tình cảm dần lớn của bản thân.

    Nắm chặt những bức ảnh, cô cầm lấy cái gương duy nhất trong phòng.

    Hôm nay là sinh nhật của cô, đôi mắt đỏ rực phản chiếu trên gương, khiến cho chủ nhận đôi mắt dần buông lỏng và nằm xuống….”

    Thôi thì để hôm nay…chìm đắm vào vòng lặp, chìm sâu vào ảo mộng thêm chút….ăn trộm chút ít hạnh phúc của bản thân vậy….” .

    Thiếu nữ xinh đẹp nằm trên sàn đầy ắp những hình ảnh, mái tóc buông xõa, trông yên bình đến lạ và thầm lặng rơi những giọt nước mắt lấp lánh….

    Ảo mộng với những đứa trẻ đang chơi đùa

    Với cô bé đang được chăm lo và âu yếm

    Với nụ cười và giọt nước mắt hạnh phúc

    Rồi cùng tan với sóng và hòa làm một với biển….

    ___

    Bóng đen xuất hiện trong căn phòng nơi Sarada chìm đắm vào giấc ngủ.

    Nhẹ nhàng ngồi bên, lau đi giọt nước mắt rơi xuống bên má, ánh mắt bao phủ hình bóng của người con gái đó, âm thầm đem lời chúc đến cho cô, mong cho cuộc sống này không giày vò cô…..

    Tỉnh dậy sau giấc ngủ, Sarada lặng lẽ nhìn vị trí vẫn còn chút hơi ấm, như mong muốn trong sâu thẳm, cô ngồi trong phòng thêm lúc nữa.

    Đến khi hơi ấm đấy hoàn toàn lạnh lẽo trở lại, cô đứng dậy, buộc lại dải băng trắng che đi đôi mắt, bước ra khỏi phòng.

    Đường đến bệnh viện nở đầy hoa, đứa trẻ được Cây Thế Giới công nhận có trong mình một khả năng đặc biệt.

    Sarada là người có thể đem lại sự sống dù cho người đó đã bước vào đường cùng, không thể cứu vãn, chỉ có thể thoi thóp thêm giây nào được giây đấy.

    Tuy mang khả năng như vậy, cô vẫn học cách trị thương của những người không có khả năng, để đảm bảo rằng khi cô không còn tồn tại thì nền y học của Konoha sẽ không bị phá vỡ.

    Là người đại diện cùng là người dẫn đầu về y học, Sarada được ví như một vị thần nữ đưa xuống để cứu lấy con người.

    - “Có lẽ em đã hoàn thành tốt những gì mà ta đã dạy em rồi nhỉ Miyu?”

    Sarada sau khi kiểm tra học trò của mình, nở ra một nụ cười nhìn đứa trẻ mới 16 tuổi mang ánh mắt rực sáng nhìn cô.

    - “Vâng, sư phụ, em đã hoàn thành tốt những gì mà ngài đưa cho em!”

    Miyu vốn thần tượng Sarada khi cô bé được Sarada cứu năm 15 tuổi, một mực muốn nhận Sarada làm sư phụ và mong có thể thực hiện được mong muốn của Sarada.

    - “Miyu, em biết, khi em trở thành người kế nhiệm của ta, em sẽ gặp rất nhiều trắc trở và khó khăn, để có thể phát triển được nền y học chính em cùng biết nó rắc rối đến mức nào.

    Nhưng có vẻ em không để ý đến điều đó nhỉ?

    Em cảm thấy hạnh phúc lắm sao?”

    - “Sư phụ, em mất cha mẹ từ nhỏ, ngài vẫn luôn chăm lo cho em, hơn nữa ngài đã cứu sống em.

    Bản thân em chỉ mong muốn có thể trở thành học trò tốt nhất của ngài.

    Em muốn ngài tự hào về em, và…em cùng muốn cho ngài thấy sự trưởng thành của em!”

    Sarada nhẹ nhàng đồng lại bảng kiểm tra, nhìn lấy đứa trẻ đang tỏa sáng rực rỡ, cô như nhớ về một bản thân của quá khứ cùng đã từng tỏa sáng như vậy….

    - “Miyu, không cần phải chờ tương lai nữa đâu…Hiện tại em sẽ trở thành quản lí nền y học.”

    Sarada trầm giọng, nói lên mong muốn của cô.

    - “Sư phụ?!

    Ngài định bỏ em lại sao…?

    Nhưng em chỉ mới hoàn thành những gì mà ngài dặn, em đã làm gì đủ mạnh và hiểu biết nhiều như ngài!”

    Miyu khi nghe thông báo của Sarada liền bất ngờ và hoảng hốt, em bỗng hiểu vì sao 2 năm nay lại để em học và làm nhiều đến vậy, thì ra là đã có ý định để em quản lí công việc hiện tại của cô.

    - “Miyu, em biết đó, ta là người được Cây Thế Giới công nhận, vậy nên trách nhiệm của ta nặng nề hơn những điều này, Xin lỗi vì đã để lại những gánh nặng này cho em, nhưng ta muốn tìm cách để nhận loại vượt qua lời nguyền.

    Mong em hiểu cho ta…”

    Kết thúc cuộc trò chuyện trong im lặng, lễ chuyển giao quyền quản lí cũng được thực hiện một cách nhanh chóng.

    Himawari từ văn phòng Hokage nhìn xuống, em chỉ biết thẫn thờ nhìn người thân của mình đang dần rời khỏi làng, thầm cầu nguyện cho Sarada, em ngắm nhìn bức ảnh năm người trên bàn làm việc, đôi mắt lặng lẽ nuốt những giọt nước mắt trực trào.

    Có lẽ em biết rằng, lần này em sẽ không bao giờ được nhìn cô ấy nữa….
     
    [Boruto/Naruto] Lời Tạm Biệt Với Chồi Non Héo Úa
    Chương 3: Nơi ta bắt đầu tình cảm cùng chính là nơi khởi đầu mọi thứ


    Những tia nắng nhảy nhót qua những kẽ lá, dòng nước khẽ khàng trôi đi trong im lặng, âm thanh của rừng hòa cùng với tiếng chim lảnh lót.

    Tại nơi đó, thiếu nữ với mái tóc dài ngang lưng, vẻ mặt yêu kiều nhìn xuống dòng nước, mặc cho tia nắng nhỏ bé chiếu lên khuôn mặt trắng hồng mà thẫn thờ như thời gian đã ngừng trôi.

    Đôi mắt với dải băng trắng quấn quanh, đâu ai biết rằng đằng sau lớp vải đó là một đôi mắt mang nét u buồn cùng với sự lạc lối khó tả, và cũng thật khó để biết rằng đứa trẻ đó đã phải trải qua những gì để rồi đôi mắt với hàng mi cong vút và con ngươi lấp lánh được thay thế bằng sắc màu ảm đạm và u tối.

    Sarada ngồi ở nơi đấy, suy nghĩ về điều gì đó rồi tiếp tục đứng dậy, bước về phía trước.

    Có lẽ là cô ấy đi mệt rồi ngồi nghỉ, có lẽ là dòng sông xanh khiến cô nhớ tới đôi mắt của ai đó, nhưng cũng có thể là cô ấy chỉ muốn ngồi tại nơi đó, ngắm nhìn cảnh vật yên bình để rồi lưu lại hình ảnh cuối cùng cô tận hưởng sự sống không nhuốm màu ảm đạm này.

    Bước đi trong khu rừng, cô cảm nhận mọi sự sống đang tồn tại và hòa mình vào cảnh sắc thiên nhiên đầy thơ mộng này.

    Từng bước từng bước đi ra khỏi khu rừng, cô thấy một ngôi làng hẻo lánh giữa hai đồi núi, đưa bản thân theo dòng cảm xúc, cô tiến về phía ngôi làng đó.

    Một ngôi làng nằm giữa hai đồi núi không một bóng người, ngôi nhà ở đây cũng không hẳn là nguyên vẹn, nơi đây như thể đã phải trải qua một cuộc chiến khốc liệt nào đó.

    Sarada nhìn xung quanh, sờ từng vết xước, những vết lồi lõm trên tảng đá hay những cột nhà tại đây, nhà nơi đây được xây theo cách cổ xưa, dùng thân gỗ làm gạch.

    Sarada đoạn chừng nơi này chắc cũng đã phải trải qua trăm năm, nhưng mọi thứ nơi đây vẫn giữ nguyên vẹn.

    Thời gian có thể ăn mòn mọi thứ, nhưng ngôi làng này lại tồn tại nghịch lý với thời gian.

    Từng đấy năm trôi qua, lẽ ra phải được con người tìm ra, vậy mà nơi này như thể biến mất trên bản đồ, đến mức mọi thứ kể cả cây gỗ chạm nhẹ là muốn sập này vẫn đứng ở nơi đây_Vững chãi như người bảo vệ của nơi này.

    Suy tư một hồi, Sarada mới phát hiện rằng khu rừng cô đi hôm nay hơi lạ, khi đại chiến thú 5 diễn ra cùng với sự xâm nhập kì lạ của vật thể đến từ thế giới bên ngoài, gần như đã hủy diệt toàn bộ vật sống, thiên nhiên, động vật,…Con người chẳng qua có sự chống chịu mạnh hơn chút nên có thể tồn tại thêm chút ít nhưng lại dính phải lời nguyền 20 tuổi.

    Vậy mà khu rừng hôm nay cô khi không phải màu sắc héo úa như bao khu rừng khác mà lại mang màu xanh tươi cùng với tiếng chim ríu rít.

    Khi mọi chuyện được liên kết, Sarada mới chắc rằng bản thân có lẽ cũng đã trúng loại hương nào đấy để rồi cứ thế mà tiến lên không suy nghĩ.

    Đứng trên ngôi làng hoang tàn này, Sarada ngắm nhìn xung quanh, cô nhìn mọi hướng với sự sống vô tận kéo dài, nơi đây mọi thứ đều tươi tốt.

    Cô đi sâu hơn vào trong làng, tiến đến nơi trung tâm của làng, nhìn khoảng không rộng lớn với một thân cây trơ trọi ở giữa.

    Cây xanh tươi tốt, tiếng gió xen kẽ lá cây như bản nhạc du dương hát về thế giới và tiếng lòng của nó.

    Lá cây nhẹ nhàng trôi theo gió, đậu tại bờ vai nhỏ nhắn của Sarada, chào mừng cô đến với nơi này.

    Đứng tại nơi đây, cô cảm nhận được sự bình yên dịu dàng đến bất ngờ, thì ra…ngoài thế giới đầy rẫy những mệt mỏi, lo toan và khó khăn vẫn còn một nơi bình yên đến thế.

    Sarada như trúng phải thuật thôi miên, tiến đến cái cây đó, chạm nhẹ lên thân cây, kí ức như cuộn phim trôi chậm dần chiếu lại trong đầu cô và cô là người khán giả duy nhất xem bộ phim này.

    Ấn kí trên trán hiện lên, mái tóc dần ngả sang màu trắng, xung quanh nơi cô đứng cây cỏ dường như được tiếp thêm sự sống mà mọc dài thêm.

    Cô cảm nhận thế giới này từ khi có nhận thức, mẹ là người duy nhất luôn xuất hiện và âu yếm bên tuổi thơ của cô.

    Sau đó cha đã đến vào thời điểm cô bắt đầu trưởng thành, cô yêu gia đình nhỏ đó.

    Ngắm nhìn hình ảnh ba người hạnh phúc khiến lòng trở nên ấm áp.

    Nhưng rồi hình ảnh đó được thay thế bằng một cậu bé với khuôn mặt bị nhòe, tuy vậy Sarada vẫn biết rằng cậu bé đó là ai.

    Chỉ duy nhất một người có thể khiến cho cô rung động vào thời thanh xuân, khiến cô nhớ mãi không quên, nhưng chỉ dám cầm bức ảnh của người đó mà ôm vào lòng, khóc.

    Uzumaki Boruto_Con trai cả của người Nanadaime, nhưng cũng là kẻ bị mọi người tình nghi là người giết Hokage, người đã từng hứa sẽ bảo vệ cô, sát cánh bên cô khi cô trở thành Hokage…Nhưng rồi cô chẳng thể trở thành Hokage được nữa…vậy nên người đó cũng chẳng thể bảo vệ cô được thì phải…?

    Hình ảnh dần tắt, Sarada tỉnh lại trong một nơi kì lạ, cô mò mẫn trong hang động, nhìn thấy một tia sáng bé nhỏ đằng xa, bước đến phía ánh sáng.

    Đôi mắt như tăng thêm vẻ đẹp khi thấy cảnh vật trong hang động, Một cái cây to lớn với thân màu hồng nhạt trông cổ kính và tráng lệ, sức mạnh quen thuộc quay quanh cô.

    Đây là sức mạnh cô nhận được khi bản thân cô gắng cứu tất cả bằng y thuật yếu ớt của bản thân, sức mạnh ấy đã xuất hiện như sức mạnh mà thánh thần ban cho.

    Người ta gọi đó là “người được Cây Thế Giới công nhận”, bây giờ sức mạnh của cô đột ngột chuyển động, vì thế Sarada đoạn rằng, cái cây màu hồng nhạt khổng lồ kia chính là “Cây Thế Giới”, có sử sách viết rằng Cây Thế Giới tồn tại trước Thần Thụ.

    Sarada đi đến trước một cái cây.

    Thân cây to lớn, từng cánh hoa rơi xuống, nhẹ nhàng hôn lên mặt đất.

    Cô bắt gặp một thân ảnh quen thuộc đến ngỡ ngàng.

    “Boruto…”

    Tiếng nói yếu ớt cất lên như sự bàng hoàng của cô về sự xuất hiện của người đó tại nơi đây.

    Bóng lưng quen thuộc đó, bóng lưng không to lớn, không cường tráng, trông gầy nếu không muốn dùng đến từ mảnh mai của con gái để miêu tả nhưng lại tỏa ra một sự mạnh mẽ, vững vàng đến kì lạ.

    Người con trai ấy quay lại, mái tóc ánh vàng bay phấp phới trong gió cùng với những cánh hoa mới rụng, làn da trắng, sống mũi cao và bờ môi đỏ nhạt mỏng, đặc biệt là đôi mắt có hàng mi dài màu xanh cô hằng mong mỏi.

    Đôi mắt với màu sắc trái nghịch với đôi mắt từ huyết thống gia tộc của cô, đôi mắt đó luôn ánh lên niềm hy vọng cho cô mỗi lúc lầm lối.

    Tất cả mọi thứ đều được hiện lên một cách đẹp đẽ như tình cảm cô đối với người con trai đó.

    Cô đứng chôn chân, sợ rằng nếu tiến thêm, hình ảnh trước mắt sẽ bị phá vỡ, một lần nữa, nén chặt cảm xúc nhớ nhung trong lòng, dải bang tuột ra, đôi mắt đỏ nhạt ngước lên một lần nữa, ngắm nhìn cảnh sắc bản thân yêu nhất trong lòng.
     
    [Boruto/Naruto] Lời Tạm Biệt Với Chồi Non Héo Úa
    Chương 4: Thế giới


    Chương 4: Thế giới

    “Sarada…”

    Giọng nói trầm ấm cất lên, xóa tan sự đông cứng của Sarada, cô ngơ ngẩn nhìn người đó, lấy hết tự tin, đặt cược rằng người trước mặt sẽ không đột ngột biến mất như bao lần khác mà từng bước tiến lại.

    Cậu đứng tại nơi đó, cúi xuống nhìn người con gái đang nhìn mình một cách dè chừng sợ rằng bản thân biến mất.

    Sarada bước đến gần, ngước cao đầu nhìn ánh mặt trời của riêng cô.

    Khoảnh khác ấy, thời gian như dừng lại, để cho hai người nhìn nhau thật kĩ trong khoảnh khắc ngắn ngủi.

    Gió lay cây, hoa nương theo gió mà rơi xuống như tô điểm cho cảnh sắc.

    Sự ngại ngùng này chấm dứt ngay khi giọng nói thanh thoát, dịu nhẹ phát ra từ Cây Thế Giới cất lên.

    “Chào mừng cô đã đến, Uchiha Sarada.”

    Sarada nhìn về phía cái cây khổng lồ đó, bất ngờ rồi nhìn sang Boruto.

    Boruto không để ý đến ánh mắt của cô, nhìn về phía Cây Thế Giới.

    Cũng như Sarada, Boruto cũng đột nhiên lạc vào đây khi đang tìm nơi dừng chân.

    Mặc dù cậu cũng đã thấy nhiều điều kì lạ rồi nhưng việc chứng kiến một cái cây có thể nói đúng là có khiến cậu hơi ngỡ ngàng.

    “Thật xin lỗi, chỉ có thể gọi hai người đến đây để giúp tôi.”

    Tiếng nói dịu nhẹ đó lại một lần nữa phát ra, như cảm giác có một sự thân thuộc, Sarada tiến gần về phía cái cây đó.

    Một thiếu nữ đeo mặt nạ hồ ly bước ra khỏi thân cây, mặc bộ đồ của một vu nữ, tiến về phía hai người.

    “Tôi là Chiharu…ờm đây là cái tên tôi tự đặt cho bản thân khi có nhận thức, tôi là một phần thần thức bị tách ra của nữ thần từng bảo vệ thế giới thời cổ xưa.

    Có thể nghe nó kì lạ, nhưng mong hai người có thể tin tôi.”

    Thiếu nữ mặt nạ hồ ly nói, tỏ ra một sự thân thiện với hai người xa lạ.

    “Vậy nữ thần đâu mà lại chỉ có một phần thần thức vậy?”

    Boruto ngờ vực với cô gái đột ngột xuất hiện, dù gì cậu cũng đã từng gặp qua nhiều kẻ giả mạo bản thân như một vị thần linh sống ẩn với mấy chiêu trò lừa tiền nên cũng như thói quen mà hỏi.

    “Nữ thần và các vị thần khác đã biến mất từ rất lâu rồi…”

    Chiharu biết Boruto có ý nghi ngờ mình, đương nhiên cô cũng biết không chỉ Boruto và Sarada nãy giờ cũng im lặng xem phản ứng của cô.

    “Năm xưa, khi thế giới hòa bình, các vị thần vẫn còn tồn tại giúp đỡ dân chúng thì đột nhiên có những vật thể lạ đến từ thế giới bên ngoài đến.

    Khi ấy trời đất hỗn loạn, trở thành kỉ nguyên đen, gây nên sự tổn hại vô cùng lớn.

    Năm đó nữ thần biết mọi chuyện sẽ không có kết cục tốt đẹp nên đã lấy một phần thần thức, lưu tại nơi này để bảo vệ Cây Thế Giới.

    Còn bản thân dùng hết sức mạnh, hi sinh trong trận chiến đó.

    Thực chất khi nữ thần tan đi, đáng lẽ tôi cũng sẽ không còn tồn tại.

    Nhưng khi nữ thần hoàn toàn tan biến, đã có một vị thần kì lạ đến đây, dùng toàn bộ sức mạnh ít ỏi còn sót lại truyền vào tôi, và đó cũng là lí do tôi còn tồn tại đến giờ.”

    Chiharu nhẹ nhàng tựa vào thân cây, kể câu chuyện đã qua từ lâu.

    Vừa kể vừa trầm mặc rồi nhìn khuôn mặt hai người.

    Sarada tuy cảm thấy câu chuyện có hơi hư cấu, nhưng đó không phải là điều mà cô ấy chú ý.

    Thứ cô ấy chú ý là năm đó các vị thần đã phải đối mặt với một số vật thể lạ đến từ thế giới bên ngoài, và tình trạng đó đang tiếp diễn ngay chính thời đại của cô.

    Và có lẽ từ đó, cô cảm thấy câu chuyện này có thể tin tưởng.

    Hơn hết, bản thân cô có cảm giác quen thuộc với người con gái trước mặt này.

    “Nghe nói Cây Thế Giới như một cuộn phim ghi lại mọi thứ đã từng diễn ra, kể cả khi tìm kiếm về một người nào đó thì lịch sử của người đó cũng được lưu lại hết, điều đó có phải không?”

    Giọng nói của Boruto cất lên, xóa tan những dòng suy nghĩ của Sarada.

    Cô ngoảnh mặt lại, nhìn người con trai đang trầm ngâm nhìn Chiharu.

    “Đúng vậy, nhưng nếu cậu muốn tìm về lịch sử nơi cổ xưa kia thì không thể…Bởi vì năm đó, Cây Thế Giới đã bị tổn thương đến mức héo úa, sức mạnh ẩn giấu trong cây bị những dị vật kì lạ kia hút gần như cạn kiệt, khiến cây trở nên bình thường như bao thực vật khác.

    Mãi cho khi đại chiến xong thì mất đến 200 năm để cây phục hồi như cũ.

    Và không chỉ vậy, nếu cậu muốn nhìn lịch sử của những người được Cây Thế Giới công nhận thì cũng không được, bởi vì những người đó được chọn thành người bảo vệ thế giới an bình.

    Vậy nên Cây sẽ không bao giờ cho cậu thông tin, kể cả khi cậu có phải là người được công nhận hay không.

    Chỉ khi cậu chết đi, mọi lịch sự của cậu mới được xuất hiện, tua lại những sự kiện đã xảy ra trong cuộc đời nhưng rồi thước phim đó sẽ bị xóa khỏi Cây Thế Giới.”

    “Vậy sao?”

    Boruto bán tín bán nghi nhìn Chiharu.

    Sarada nhẹ nhàng đến gần Boruto, nhìn cậu rồi bảo: “Lời cậu ta nói là thật.”

    Boruto im lặng, cậu không nói thêm gì nữa, chỉ nhẹ thở dài rồi nhìn Chiharu: “Coi như tôi tin cô.”

    _____________________

    Khí lạnh bủa vây cảnh vật xung quanh, mang đến nỗi niềm sầu muộn nhuốm màu cảnh sắc, tiếng khóc than cho những sinh linh nhỏ bé vừa đến tuổi xuân, dưới gốc cây tàn, lá vàng héo úa nằm lạnh lẽo trên nền đất, em ngồi ngắm nhìn ngôi làng nơi em gắn liền hơn mười năm, ánh mắt vừa tràn ngập sự yêu thương với quê hương, nhưng cũng đồng đầy sự bất lực trong sâu thẳm con ngươi.

    Gió nhẹ chạm vào mái tóc tím đen, em đứng dậy, tiến vào phía tháp Hokage.

    Himawari biết bản thân sẽ luôn nuối tiếc về nơi quá khứ, em biết bản thân còn nhỏ, tự mình phải bắt ép trưởng thành hơn bao ai hết, vì em là con gái Hokage, là đứa trẻ mang huyết thống, và bản thân hiện tại chính là Hokage đương nhiệm.

    Nhìn khung cảnh bàn giấy, từ từ tiến bước về phía cửa kính, Himawari lại chìm vào tâm trí, từ khi nào em đánh mất quá khứ, đánh mất ‘Hima’ bé nhỏ đầy ánh nắng.

    Bóng dáng bé nhỏ trầm tư nhìn khung cảnh ngôi làng.

    Tĩnh mịch, u sầu, buồn bã, cô đơn, …

    Mọi thứ như đang dần ngặm nhấm tâm trí em, em dần trở nên phát điên trong thâm tâm mình.

    Gào thét, vùng vẫy, bất lực.

    Em tự chết đuối trong đại dương của bản thân, tự chìm dần xuống đáy biển nơi hơi ấm chẳng thể với tới, rồi đến cuối bản thân chỉ im lặng nhìn thế giới hoang tàn.

    Đôi mắt xanh vô định nhìn thế giới ngoài kia.

    Năm đấy khi ánh sáng cuối cùng của mặt trời rọi xuống, cũng là ngày ấn định sự cô độc sẽ tồn tại trong phần đời còn lại.

    Con người những năm sau rồi sẽ mãi luyến tiếc về bóng hình bản thân thất lạc trên đường.

    Đứa trẻ năm đấy sẽ vĩnh viễn không thể tìm lại vì thời gian đã đem nó dâng hiến cho cuộc đời.
     
    [Boruto/Naruto] Lời Tạm Biệt Với Chồi Non Héo Úa
    Chương 5: Hành trình bắt đầu


    “Vậy theo như cô nói thì nhờ ơn Kawaki thả cha mẹ tôi ra nên Cây Thế Giới mới còn sức sống cho đến bây giờ?”

    Boruto sau khi được Chiharu kể việc Kawaki kịp thời thả cha mẹ cậu giúp Cây Thế Giới có thể tiếp tục chống đỡ đến giờ, vì cha cậu đã hi sinh bản thân để ngăn cản đại chiến lần đó với cha của Sarada.

    Tuy không hẳn là thiết lập lại hòa bình nhưng sự ra đi lúc đấy của hai người đã tạo nên kết giới mạnh mẽ để bảo vệ đời sau cho đến giờ.

    Sarada trầm ngâm, cô nhớ đến khung cảnh khi cô nghe tin cha mình tại nơi đó, cô đã chạy thật nhanh đến nhưng kết quả cuối cùng chính là sự ám ảnh của cô…

    Chiharu biết Boruto đã có câu trả lời của mình, em hiểu sự mất mát đó, nhưng hiện tại không có thời gian để u buồn, mọi thứ cần phải ngăn cản lại trước khi quá muộn.

    “Tôi muốn hai người giúp đỡ một việc.”

    Đôi mắt ngước nhìn hai người, Boruto và Sarada gác lại cảm xúc, có lẽ là hiểu những điều mà cô gái này sắp nói tới là gì.

    “Mong hai người đi tìm mảnh ghép của lõi Tinh Cầu này.”

    “Lõi Tinh Cầu này?”

    Sarada không hiểu mà hỏi.

    “Lõi tinh Cầu là một vật gắn liền với Cây Thế Giới, đó là vật ẩn chứa sức mạnh nguyên thủy của hành tinh này.

    Sarada, cô hiểu mà những thứ đen tối kia đến từ thế giới bên ngoài và chúng ta cũng chỉ là những sự vật sống trên Trái Đất_ tên tinh cầu nơi ta sống, cũng như bọn chúng đến từ hành tinh khác.

    Ta là những sinh vật bé nhỏ, chỉ có những người mang thứ sức mạnh cổ xưa mới có thể bảo vệ nơi này, và những việc này sẽ xảy ra rồi lại tiếp diễn xảy ra, chỉ là thời điểm xảy ra sẽ cách nhau rất rất xa.

    Đến thời điểm hiện tại, trong bốn người được chọn đã có một người thiệt mạng.”

    Boruto khi nghe đến đây tâm trạng liền trùng xuống, bởi người thiệt mạng đấy là người bạn của cậu_Mitsuki.

    “Tôi mong rằng hai người có thể đi thu hồi lại.

    Khi thu hồi lại hai người sẽ tìm được cách loại bỏ những vật thể kia.”

    “Có bao nhiêu mảnh tất cả?”

    “ ”Có tổng bốn mảnh.

    Rải rác ở các thời điểm khác nhau, có lẽ đây sẽ là chuyến du hành đáng nhớ của hai người đó.”

    Sarada nghĩ một lát rồi hỏi: “Nhưng chúng tại sao lại là ở các thời điểm khác nhau mà không phải cách vị trí khác nhau?”

    “Bởi vì mảnh vỡ vẫn luôn xuất hiện tại một nơi, nó là câu đố mà chỉ có Cây Thế Giới mới lưu lại sự hiện diện.

    Mảnh vỡ sẽ xuất hiện trong 1 ngày rồi biến mất, phải hơn một hoặc hai năm nó mới có khả năng sẽ xuất hiện lại.

    Nhưng mà đừng lo, tôi đã giúp hai người ghi lại những thời điểm chính xác rồi, chỉ cần đến lấy thôi!”

    Chiharu như đứa trẻ kể thành tích bản thân mà khoe.

    Sarada đặt tay lên xoa đầu Chiharu như đó là phần thưởng cho em.

    “Vậy thời điểm là khi nào?”

    Chiharu mỉm cười, đặt mẩu giấy vào tay Boruto.

    “Mong hai người…có thể thuận lợi trở về.

    Tôi sẽ ở đây, cầu nguyện cho hai người.”

    Boruto nhìn vào tờ giấy, trầm ngâm một hồi rồi nắm lấy tay Sarada, kéo cô theo mình.

    “Nhất định…phải bình an nhé..”

    Chiharu nhẹ giọng nói lời tạm biệt, Sarada quay đầu lại vẫy tay chào cô, Boruto sử dụng khả năng, mở cánh cổng dịch chuyển, bóng hình họ dần biến mất với cánh cửa.

    Chiharu đứng dưới bóng cây, nhìn mãi về nơi vết tích cánh cửa thời không, lặng lẽ rơi giọt nước mắt.

    Em quay người nhìn Cây: “Thần nữ…Ngài nhất định phải bình an đó.”

    _____________________________________________________________

    “Boruto, mảnh giấy ghi gì?”

    Sarada ngơ ngác bị kéo đi, cô thắc mắc trong tờ giấy đã viết những thời điểm nào bởi cô muốn có thể tìm những mảnh vỡ nhanh để kết thúc những chuyện tồi tệ này.

    “Cậu muốn đi luôn mà không có lời tạm biệt với Konoha sao?”

    Sarada ngỡ ngàng: “Cậu muốn quay về làng đúng không?”

    Cô nghĩ rằng khi Chiharu đưa mảnh giấy cho Boruto đã khiến cậu thông suốt mà muốn trở về làng, trong lòng đột nhiên có sự vui mừng nhưng câu nói tiếp theo đã cắt đứt những dòng suy nghĩ của Sarada.

    “Không, tôi nghĩ chuyến đi này sẽ không mấy an toàn, có thể sẽ không toàn mạng để về nên tôi nghĩ cậu muốn quay lại để nhìn làng lần cuối.

    Tôi vốn đã không còn lưu luyến với ngôi làng này nữa.”

    Sarada tuy không thích câu trả lời này, nhưng có thể kéo cậu về làng thêm lần nữa đủ để khiến cô có hy vọng vào một ngày không xa cậu nhất định sẽ quay về với nơi đó.

    Đứng từ xa nhìn Konoha, Sarada đột nhiên lại cảm thấy cảnh sắc ngôi làng này có sự bình yên, trong lòng cũng dâng lên một loại hạnh phúc kì lạ…Có lẽ là do người đó đang đứng bên cạnh.

    Cô nghĩ đến lời cậu nói vừa nãy, trong lòng dâng lên một dự cảm không lành, nhưng vẫn quyết định đi tiếp trên con đường này, vì Konoha, vì những người cô thân yêu.

    “Chúng ta nên đi rồi đó Sarada” “Ừm, chúng ta đi thôi.”.

    Những áng hoàng hôn xế chiều đem đến vẻ ấm ám, dịu dàng cho khung cảnh, Himawari từ văn phòng Hokage đột nhiên muốn đến nhà Sarada.

    Vì lúc trước chỉ còn hai người nên cô thường hay sang nhà Sarada ở.

    Bước đến khu vườn bên ngoài, em nhìn thấy những mầm cây nhỏ mà Sarada trồng mấy ngày trước, cầm lấy bình nước nhỏ bên cạnh và tưới lên nó.

    Mầm cây nhỏ xanh mơn mởn cố gắng chui ra khỏi cái vỏ để túm lấy tương lai rực rỡ phía trước.

    Dù có khó khăn, trở ngại thế nào, nó vẫn mang trong mình lòng kiên định mạnh mẽ với thế giới bên ngoài.
     
    [Boruto/Naruto] Lời Tạm Biệt Với Chồi Non Héo Úa
    Chương 6: Tìm mảnh vỡ


    Làn gió mát lành đầy sức sống hòa cùng nhịp điệu với rừng câu tươi tốt, bóng hình một nam một nữ từ làn sương hư ảo hiện ra.

    Nhìn bảng chữ Konoha trước mặt rồi nhìn lướt khung cảnh trong làng, Sarada đoạn bản thân đã quay về quá khứ từ rất lâu về trước chứ không phải một hai năm gì đó.

    “Chiharu có nói về địa điểm không?”

    Sarada ngồi xuống một gốc cây, cô tết tóc một bên rồi buộc lại ở phần đuôi, tháo món đồ đeo trên trán, buộc lại dải bang trắng lên đôi mắt và khoác một bộ yukata đỏ nhạt lên người.

    “Phải, và cậu sẽ bất ngờ vì địa điểm của mảnh vỡ.”

    “Hửm, nó ở gần đây sao?”

    “Không, nó không ở gần đây, mà là vật thể để tìm nó lại ở Konoha.”

    “Vật thể tìm nó?”

    Boruto thay xong trang phục, cậu dùng chút sức mạnh để che đi vết sẹo nơi đôi mắt: “Chiharu chỉ cho chúng ta thời điểm, còn mảnh vỡ ở đâu thì cô ấy cũng không chắc, mảnh vỡ luôn linh hoạt di chuyển vì thế cô ấy đã chỉ dẫn cho ta vật để tìm nó.

    Và chiếc la bàn này ở gần tượng Hokage.”

    “Vậy thì chúng ta đi thôi, tớ đã ngăn cản mạch charka của tớ và cậu cũng như luồng sức mạnh của chúng ta.

    Có thể yên tâm vào mà không lo bị nhà Yamanaka cảm nhận.”

    Sarada và Boruto dạo bước trong làng, nhìn cảnh vật mà bản thân hơi lạ, Sarada thấy như lạc vào thời kì đồ cổ vậy, không một thiết bị máy móc hay những ngôi nhà được xây hiện đại chút giống thời đại của cô.

    Nhìn lên cái đầu tượng đá, mới có bốn cái đầu được khắc lên, thảo nào cô thấy cảnh vật lạ đến vậy.

    Họ đứng trên vách đá nơi các bức tượng được khắc.

    Sarada sử dụng khả năng, cảm nhận bao quát mọi thứ xung quanh.

    Boruto đứng bên cạnh cô, liếc nhìn xuống phía dưới, sự thân quen dần tràn vào, đây là nơi cậu được sinh ra, nơi cậu sống đến năm mười ba tuổi.

    Thế giới của cậu trở nên tối tăm vào cái ngày Kawaki tráo đổi thân phận với cậu, ròng rã suốt 2 năm ngay cùng với vô vàn sự việc xảy ra, Kawaki một lần nữa gặp cậu, cũng như nói rằng hắn đã thả cha mẹ cậu.

    Nhưng ngay khi bước về làng thì nghe tin cha cậu đã đánh đổi bản thân để tạo ra kết giới với cha Sarada, bảo vệ thế giới này lần nữa.

    Trái tim trở nên nặng nề, lần này không còn gào thét, trách mắng, giận dỗi, cậu đến cuối cũng chỉ im lặng, ngồi tại một nơi gần làng.

    Mọi kí ức, mong nhớ và những điều chưa thể nói của cậu với ông ấy đã chạy trong tâm trí cậu, ngày mà cậu mong muốn quay lại làng nhất, cũng là ngày ông ấy ra đi vĩnh viễn.

    Cha với con trai ấy, họ đều là nam giới, và đặc trưng chính là luôn gặp khó khăn để dùng lời nói biểu hiện tình cảm.

    Chỉ có thể dùng những hành động thầm lặng nhất để biểu hiện ra, khác với nữ giới, tình cảm của họ rất bộc bạch cũng như cảm xúc buồn vui rất dễ tuôn trào.

    Đến cuối vào ngày mà cậu với ông chia tay, cậu vẫn là đứa trẻ nhỏ, mang theo sự ngây ngô vì được yêu chiều.

    Ai cũng vậy, đứa trẻ nào càng lớn trong sự yêu thương vô bờ thì sẽ luôn mang nhiều cảm xúc và rất dễ bộc lộ khi không được chỉ dạy.

    Cậu từng giận và trách ông vì ông đã không thể dành nhiều thời gian cho gia đình, cậu đến cuối lúc đó cũng chỉ là đứa trẻ chưa trải qua nhiều vấp ngã, nên rất dễ tức giận khi cha không thể trở về và có thời gian với mái ấm, cậu ghen tị vì cha phải dành thời gian đấy cho ngôi làng.

    Có lẽ cậu hiểu cho những vất vả của ông, cũng có thể là cậu không hiểu những khó khăn đó, nhưng đến cuối, thứ cậu muốn cũng chỉ là có thể ở bên một gia đình hiện hữu cha mẹ, khi mỗi lần cậu về nhà luôn có vòng tay người mẹ và ánh mắt của cha trên ghế, là vào những ngày trọng đại họ sẽ ở bên và cầu phúc cho mình và em gái.

    Cậu không công nhận phân thân của cha, vì cậu coi nó không phải người cha ấm áp của mình, cậu chỉ có một người cha, các phân thân mang hình dáng không phải cha của cậu--

    “Cảm nhận được rồi” Sarada mừng rỡ kêu lên, cô kéo Boruto chạy về hướng đó, đem cậu thoát khỏi những dòng suy nghĩ của bản thân.

    Ngay tại căn nhà Uchiha, Sarada nhìn phong cách xây nhà cổ, bước vào bên trong, cô biết không có sự cho phép của chủ nhà mà tự tiện vào thực sự rất mất lịch sự nhưng trường hợp này thì tạm bỏ qua vậy haha….Ngôi nhà mang vết tích mài mòn của thời gian, cô bước vào một căn phòng lớn, nhìn như phòng của một đôi vợ chồng.

    Đến gần chỗ tủ gỗ cô mở ngăn kéo đầu.

    Chiếc la bàn nhỏ được giấu trong góc kín của tủ, cầm lấy la bàn trong tay, cô xóa dấu vết của mình trong căn nhà rồi bước ra ngoài.

    Boruto đứng chờ cô bên ngoài, thấy cô bước ra khi vào chưa đầy bao lâu thì cậu đoán được rằng cô đã lấy một cách dễ dàng như những gì Chiharu nói….(Người chủ căn nhà luôn đợi người được chọn đến lấy la bàn…)

    “Boruto, nhìn nè!”

    Sarada đến gần Boruto, đưa la bàn ra trước mặt cho cậu xem cùng.

    La bàn được mở ra, như cảm ứng được sức mạnh cả mảnh vỡ mà quay loạn xạ một hồi rồi chỉ đường cho họ.

    Biết được đã xác định được vị trí, Boruto và Sarada tức tốc khởi hành khỏi Konoha.

    Đứng trên tòa tháp Hokage nhìn xuống, Hiruzen nhìn hai con người kì lạ đột nhập vào nhà Uchiha rồi nhanh chóng rời khỏi làng, ông im lặng rồi cử một đội anbu bám theo họ, ông mong rằng không phải là mình lo quá xa.

    Khi đi được đoạn, Sarada cảm ứng được có người đi theo liền ra tín hiệu với Boruto, cậu như biết trước mà bảo Sarada cứ tập trung tìm đường.

    Nhóm Anbu bám theo họ đột nhiên bị sương mù từ đâu tới che chắn tầm nhìn, khi sương tản đi, họ nhanh chóng xác định được hai người lúc nãy liền đuổi theo.

    Boruto khi thấy nhóm đấy đã bị dính ảo giác của bản thân thì tập trung tìm đường cùng Sarada.

    Khi đến nơi được chỉ định, la bàn chập chờn phát sáng, Sarada tưởng bị lỗi, tính đập để hoạt động lại, may Boruto đã ngăn cô, không thì tí không có la bàn mà dùng….”

    Chỉ là một trong những tính năng mà la bàn có.Chiharu nói với tôi rằng khi gần đến mảnh vỡ, nó sẽ bắt đầu phát sáng, khi gần nó nhất, la bàn sẽ phát sáng như cái đèn pin….”

    Boruto khi đọc lời dặn của Chiharu trong tờ giấy cũng nghĩ la bàn mà phải về thời này lấy liệu co cái thứ tính năng đấy không, nhưng giờ cậu tin rồi….Đúng là đời cái gì cũng có thể xảy ra….”

    Vậy…chúng ta do tiếp thôi.”

    “Không, chúng ta sẽ dừng chân, trời cũng dần trở tối, tôi nghĩ tốt nhất là nên tìm nơi nào đó để nghỉ.”

    “Vậy theo lời cậu nói đi, mà tiện thể có luôn ngôi nhà gần đây, chúng ta hỏi họ xem có tá túc được đêm không vậy.”

    Sarada với Boruto đi đến một ngôi nhà sáng đèn, gõ cửa một hồi thì có một cậu bé ra mở, dè chừng nhìn hai người mà hỏi: “Anh chị là ai vậy…?”

    “Ờm, anh chị là người từ làng dưới đến, nhưng do anh chị lạc đường một lúc lâu nên đến làng này thì trời dần tối, liệu em có thể cho anh chị tá túc một đêm được không?”

    Sarada ngồi xuống để ngang tầm mắt cậu bé, nhẹ nhàng hỏi đứa nhóc trước mặt.

    “Inari, ai vậy con?”

    “Có hai anh chị xin phép tá túc một đêm ạ.”

    “Chắc họ đi đường mệt rồi, cho họ vào đi con.”

    “…Vâng ạ.”

    Boruto và Sarada bước vào căn nhà, chào hỏi hai mẹ con rồi được dẫn vào một phòng nhỏ.

    “HẢ!!!!!”

    “Thầy ơi, thầy nói vậy nghĩa là sao!???”

    Tiếng nói phát ra từ một phòng khác, Sarada với Boruto nghĩ rằng còn có những người khác được tá túc, nên bỏ qua rồi vào phòng.

    Trong phòng, Boruto với Sarada ngồi đối diện với nhau, Boruto ngồi đọc tờ giấy Chiharu đưa, còn Sarada ngồi xem cách la bàn hoạt động, không khí yên tĩnh và việc hai người ở chúng một phòng khiến Sarada cũng thỉnh thoảng nhìn lén Boruto, cô cố gắng lén nhìn một cách tốt nhất để cậu không phát hiện cũng như không phiền cậu.

    Đến sáng hôm sau khi Sarada thức dậy thì Boruto nói rằng hãy để ngày kia lên đường, “Tại sao vậy?”

    “La bàn sau khi sử dụng thì cần đến hai ngày để hồi phục lại, hôm nay và ngày mai tạm thời chúng ta chưa thể đi tìm được.”

    “Nhưng chúng ta ở đây lâu thì sẽ làm phiền gia đình họ lắm…”

    Sau khi nghĩ đi nghĩ lại một hồi cô đi gặp mẹ Inari để xin phép tá túc thêm hôm nay và ngày mai.

    Mặc dù mẹ Inari đã đồng ý dễ dàng nhưng cô rất ngại, cô liền chạy ra ngoài một lúc đến tầm chiều thì về với đống rau củ và thịt tươi.

    Boruto nhìn Sarada với ánh mắt khó hiểu, cô kiếm ở đâu ra vậy….Mẹ Inari thì ngại ngùng không muốn nhận nhưng Sarada quá kiên quyết nên cô đành nhận hết.

    Nghĩ đến bữa tối nay sẽ phong phú và thịnh soạn thì cô cũng vô cùng cảm ơn hai người.

    Cảm ơn xong thì Boruto kéo Sarada vào trong phòng “Cậu kiếm đâu ra mấy món đấy trên cái nơi này vậy..?”

    “À, tớ đi đoạn ‘xa’ chút để tìm, tiện tớ thấy có nhà đang tính làm thịt heo thì tớ dùng lượng lớn rau củ đổi với họ.

    Tớ thấy cũng được mà.”
     
    [Boruto/Naruto] Lời Tạm Biệt Với Chồi Non Héo Úa
    Chương 7: Đội 7 quá khứ


    Khung cảnh bàn ăn với hai con hổ đói…phải…là hai con hổ đói.

    “Inari, con gọi họ ra ăn cùng có được không?”

    “Vâng ạ” “Là hai người đã cho chúng ta lượng lớn thức ăn này đúng không?

    Nhất định phải mời họ ăn bữa, họ đã đem nhiều thế này cơ mà.

    Haha!

    Vui quá đi, lâu lắm rồi ta mới lại nghe tiếng khua đũa rõng ràng như vậy.”

    “Cho cháu chén nữa!”

    Hai đứa trẻ một đen xanh một vàng cam đồng loạt nói, liếc nhau rồi cùng nôn ra.

    “Ăn cho cố rồi ối ra hết thì ăn làm gì hả!?”

    Tiếng cửa vang lên, tất cả đồng loạt nhìn về hai vị khách tới, Boruto nhìn thấy cậu bé quen thuộc mang dáng vẻ của cha kia thì bất ngờ cứng người lại, Sarada thấy vậy liền nhìn vào, cô cũng lặng im như Boruto, nhưng họ nhanh chóng lấy lại tâm trí mà bước vào bàn ngồi.

    Người đàn ông che mặt liền thân thiện chào hỏi: “Xin chào, tôi là Kakashi, từ hôm qua đến giờ mới gặp mặt hai người.”

    “Xin chào, mời mọi người ăn.”

    Sarada lên tiếng, Boruto thì im lặng, Kakashi như cảm thấy điểm bất thường của họ mà trở nên cảnh giác.

    “Thật cảm ơn hai người vì đã đem nhiều thức ăn tới vậy, nào, chúng ta cùng ăn!”

    Ông Inari nói xong thì liền động đũa, Boruto với Sarada cũng dùng các món trên bàn, chỉ có hai đứa trẻ đang hơn thua nhau làm căn phòng thêm tiếng nói.

    Ngay khi dùng bữa xong thì Boruto với Sarada xin phép về phòng trong sự luyến tiếc của ông Inari.

    Kakashi thấy hai người không có ý định gì xấu nên cũng không quá cứng ngắc điều tra theo dõi họ, nhưng anh sẽ đề phòng hơn trước.

    “Không ngờ chúng ta lại gặp họ đó…Boruto…”

    Sarada vào phòng, ngồi xuống rồi thẫn thờ, những kí ức lúc trước như được mở khóa mà tua lại trong trí não.

    Boruto không nói gì, chỉ đến gần Sarada, nhìn thẳng vào cô mà nói: “Sarada, hãy nhớ nhiệm vụ của chúng ta.”

    “Tớ nhớ, chỉ là…khi nhìn thấy rồi…thật khó mà khiến tớ yên tĩnh lại…”

    Boruto ngồi bên cạnh cô, Sarada dần nhớ lại những hồi ức, nước mắt cũng tuôn ra, cô tựa vào Boruto, lời muốn nói dần nghẹn lại cổ họng.

    Cô muốn thốt lên một tiếng ‘cha ơi’, một tiếng ‘mẹ ơi’, nhưng cái gì cũng chẳng thế nói.

    Chỉ có thể nghẹn lại trong lòng, cô muốn lao vào hai người họ, cảm nhận hơi ấm bình yên tỏa ra từ họ, khao khát cứ thế tuôn trào thành nước mắt.

    Boruto tuy không khóc, nhưng cổ họng cậu cũng đang nghẹn lại, đôi mắt hơi đỏ, cậu đưa tay xoa dầu cô, nhẹ nhàng vỗ về cô.

    Cậu cũng tiến vào hành trình kí ức, cậu cũng muốn nhìn lại cha thêm lần nữa, nói hết tất cả những gì đã trải qua cho cha nghe, cậu cũng muốn cha biết….cậu đã nhớ mái ấm đến như nào….Cậu không muốn về Konoha…nơi đó quá lạnh lẽo, nó không giống với những gì cậu nhớ, cậu muốn nói cha nghe rằng mình muốn về Konoha năm cậu mười ba tuổi, cậu nhớ sự bảo vệ trong vòng tay cha, nhớ đến cái ôm đầy yêu thương của mẹ, nhớ đến cô em gái ngây ngô luôn miệng gọi ‘anh hai’, nhớ đến từng kí ức bên nhau…..

    Hai người cứ vậy bước qua một đêm dài, nắng sớm nhảy nhót trên mái tóc vàng, đánh thức người con trai dậy, cậu mở mắt, nhìn lấy Sarada bên cạnh, ngồi thêm lúc đợi cô dậy, nhẹ lấy cái chăn bên cạnh đắp cho cô.

    Sarada cũng chỉ ngủ được thêm lúc rồi tĩnh, cô ngồi thẳng người, nhớ rằng bản thân đã dựa vào cậu ngủ suốt đêm thì mặt hơi đỏ, cô gác lại cảm xúc qua một bên, chỉ còn hôm nay là la bàn có thể hoạt động bình thường trở lại.

    Bước ra ngoài thì gặp ngài Đệ Lục Kakashi Hatake, cô thầm nói mình cũng xui quá rồi, mở đầu như này thì thật tệ….

    “Hôm nay trông cô có vẻ mệt mỏi.”

    Kakashi khi thấy cô gái hôm qua bước khỏi phòng thì đến gần tiếp cận, đề phòng bất kì hành động nào của hai người.

    “À, tiện thể hôm qua cô với cậu trai còn lại chưa có nói tên, tên tôi là Hatake Kakashi, tên cô là gì?”

    “Tên tôi là Sarada, chỉ là Sarada thôi.

    Người còn lại tên là Boruto.

    Như vậy được rồi chứ?”

    Sarada cảm nhận được sự đề phòng của Kakashi, trong thâm tâm muốn trốn khỏi chỗ nào đấy để tránh những hiểm họa có thể xảy ra.

    Cô nhanh chóng nói khéo rồi cuốn gói khỏi mắt Đệ Lục, điều này khiến Kakashi nghi ngờ nhưng chưa thấy được động cơ gây hại của cô nên cũng tạm gác chuyện này.

    Boruto cũng lẻn ra ngoài để tránh đụng mặt với đội bảy, hai người không hẹn mà cùng nhau đi dạo bên ngoài.

    Không một thanh âm, không một lời nói, nhưng đó có lẽ là sự ngầm hiểu ý nhau, họ cứ thế mà dạo bước bên đối phương đên chiều tối trở về.

    Sarada với Boruto ngồi ăn cùng mọi người xong cũng xin phép được về phòng trước.

    Sáng sớm thức dậy thì thấy đội bảy đã lên đường, họ cầm chiếc la bàn, giờ nó đã hoạt động tốt, tiếp tục công việc chỉ đường.

    Vừa ra ngoài thì thấy hai tên cầm kiếm, nhóc Inari và Naruto vừa mới đặt mẹ Inari xuống.

    Boruto và Sarada bình tĩnh bước đến phía họ, Sarada kiểm tra người mẹ đang bất tỉnh, thấy không có gì nên trấn an Inari.

    “Hai anh chị đừng lo, em sẽ xử lí hai người đấy!

    Hai người mau mang Inari với cô ấy vào nhà đi!”

    Boruto nhìn cha mini nói những câu đầu nghĩa khí, trong lòng không khỏi cảm thấy muốn cười nhẹ, có lẽ là dâng lên một loại cảm xúc kì lạ.

    “Biết rồi…nhất định phải an toàn…”

    Boruto nhìn cha mini rồi bế mẹ Inari đang ngất cùng với Sarada mang cậu bé vào nhà.

    “Anh ấy là nhẫn giả, nhất định anh ấy sẽ không sao!

    Anh chị đừng lo, anh Naruto nhất định sẽ đánh bại họ!”

    Inari hừng hực khí thế, như nghĩ rằng chúng tôi sợ mà muốn dùng lời nói xua tan đi.

    “Đừng lo, anh biết người ngoài kia là người tài giỏi…”

    Sarada hoàn tất tạo kết giới bảo hộ cho hai người thì nhìn Boruto.

    “Inari, giờ anh chị sẽ rời đi luôn, đây là món đồ chị tặng em, nó sẽ bảo vệ em và mẹ cho đến khi thực sự an toàn thì nó sẽ biến mất.

    Chị với Boruto có việc gấp cần đi luôn, nhất định phải cầm chắc chắn nhé.”

    Inari nhìn túi gấm nhỏ trong tay rồi gật đầu.

    Boruto và Sarada liền nhanh chóng rời xa ngôi nhà.

    Khi đến một cây cầu thì liền thấy đám sương mù dày, la bàn ngày càng phát sáng mạnh mẽ hơn, một sợi chỉ nối từ la bàn hiện lên dẫn đường cho họ.

    Hai người lúc chuẩn bị nhảy suống sông thì thấy Sasuke đang đánh nhau với một người đeo mặt nạ, lòng muốn ở lại xem hoặc giúp đỡ nhưng biết bản thân không nên làm gì nên họ cố gắng không để ý.

    Tại nơi dưới dòng sông, một viên đá sáng lấp lánh trú ngụ tại nơi đây, Sarada nhanh chóng bơi đến, khi sắp nắm lấy được viên đá thì một luồng khí đen ngòm từ dưới đáy nắm chặt lấy cô, muốn kéo cô xuống.

    Boruto nhanh chóng xuất hiện, một tay nắm lấy mảnh vỡ, một tay kéo cô thoát khỏi đám khói đen, ôm chặt cô trong lòng.

    Mảnh vỡ cảm ứng người được chọn, ánh sáng tỏa ra mạnh mẽ, xua tan đi làn khói đen, đem hai người lên bờ.

    Mái tóc ướt rũ xuống, một tay bế chặt người con gái ngất đi vì bị làn khói xâm nhập, một tay nắm chặt mảnh vỡ.

    Boruto vén tóc cô sang bên, lấy áo choàng để trên bờ choàng lên người cô, nhìn về phía cây cầu.

    Tuyết nhẹ rơi nơi có hai người nằm cạnh nhau, một người đã nguội lạnh, một kẻ đang hấp hối.

    Boruto biết mọi chuyện đã hoàn thành, chỉ cầu mong cho hai người đó sẽ hạnh phúc vào đời sau.

    Để lần sau khi sống lại, họ sẽ được ở bên nhau, vô lo vô nghĩ một đời…..

    Sarada dần tỉnh lại, cô đứng xuống, thấy bản thân ướt sũng mà còn phải để Boruto bế nên tai cô đỏ chót, ngại ngùng đi thay quần áo.

    Sarada đã nhiều lần thắc mắc…liệu Boruto có tình cảm với mình không…nhưng khi nghĩ lại, trong thời điểm nhạy cảm này mà lại mang theo cả tình yêu thì thật là một trở ngại…Vẫn là nên giấu hết mọi thứ đi, để nó chìm sâu vào trái tim vậy….

    “Đây là mảnh vỡ sao?”

    Sarada nhìn thứ đang lấp lánh trên tay Boruto mà hỏi “Ừm, chúng ta có mảnh vỡ rồi thì đem nó hòa làm một với la bàn.”

    “Hòa làm một với la bàn?”

    “Chiharu nói rằng chiếc la bàn cần dùng sức mạnh để cảm ứng nhưng nó quá yếu và thời gian hồi rất lâu, vì thế chỉ cần đem mảnh vỡ đưa vào trong la bàn thì chúng ta không cần chờ đợi mà có thể tiếp tục.”

    “Vậy giờ chúng ta trực tiếp đến thời điểm tiếp theo đúng không?”

    “Ừm, trước khi đi cậu có muốn nhìn cha mẹ cậu không?” …..

    “Chúng ta đi đến thời điểm tiếp theo thôi Boruto….”

    “Tôi hiểu rồi.”

    Cánh cổng mở ra, hai người biến mất cũng là thời điểm nhóm Naruto chia tay mọi người nơi đây.

    “À đúng rồi, không thấy hai anh chị kia nữa.”

    Naruto lúc này mới nhớ ra mà nói.

    “Họ á, chắc là họ khởi hành trước rồi, ai như cậu ngủ trương thây.”

    Kakashi đột nhiên trầm ngâm suy nghĩ, trong lòng dâng lên một loại dự cảm không lành, biến mất vào thời điểm có chuyện, có lẽ cần phải đề phòng và tìm lai lịch của hai người này….
     
    Back
    Top Bottom