Trọng Sinh Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ

Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 440: Chương 440


"Vâng ạ, ông nội. Sau khi cháu đến binh đoàn, ông và bà nội ở nhà cũng phải nghỉ ngơi thật tốt nhé." Tống Thời Thanh nói.

“Cháu không cần lo lắng cho ông bà, ông bà ở đây sống rất tốt.” Bà nội Tống vội vàng nói.

Phương Quế Chi cũng nói: “Đúng vậy, Tiểu Tống, đừng lo lắng, ông bà cháu ở nhà chúng tôi sẽ không có việc gì đâu, nếu có chuyện thì chúng tôi nhất định sẽ giúp đỡ.”

Sống trong nhà họ Khương thực sự là một điều tốt. Ít nhất là khi Tống Thời Thanh đến binh đoàn, ông bà anh vẫn được người nhà họ Khương để ý hộ, Tống Thời Thanh cũng yên tâm.

Đã gần đến lúc Tống Thời Thanh phải đi rồi.

Anh nhìn thoáng qua căn phòng của Khương Tuệ Tuệ lần cuối, thấy nửa khuôn mặt xinh đẹp của Khương Tuệ Tuệ lộ ra qua khe cửa khi cánh cửa được đẩy ra, hai người nhìn nhau. Tống Thời Thanh thấy Khương Tuệ Tuệ vẫy vẫy tay với anh, nói bằng khẩu hình miệng: “Tạm biệt, phải nhớ đến em.”

Anh gật gật đầu.

Anh sẽ nhớ cô, không chỉ ba lần một ngày, anh sẽ nghĩ về cô mười lần, một trăm lần.

Ngoại trừ Đàm Thiên Vĩ và Trương U, tất cả những thanh niên trí thức ở xã Nguyệt Phượng Loan đều cùng nhau đến binh đoàn, từ xã Nguyệt Phượng Loan đến binh đoàn mất khoảng hai hoặc ba giờ.

Sau khi đến binh đoàn, mọi người lần lượt xếp hàng theo hiệu lệnh, người hướng dẫn đứng ở hàng đầu dặn dò một số điều cần chú ý khi vào binh đoàn.

Rất nhiều thanh niên trí thức ở đây đều đã từng đến binh đoàn trợ giúp nên cũng không có nhiều điều cần giải thích, chủ yếu là nói qua với những người lần đầu tiên đến binh đoàn giúp đỡ như Tống Thời Thanh.

Bọn họ cần phải cắt lúa mì trong binh đoàn, sau khi thu hoạch lúa mì, bọn họ phải trồng lúa nước, sau khi cấy lúa xong, bọn họ có thể trở về xã của mình.

Tuy là binh đoàn nhưng những thanh niên trí thức đến đây vẫn phải làm công việc đồng áng như bao người khác. Điều tốt là lương của bọn họ cao và chế độ đãi ngộ tốt, lương của những thanh niên trí thức được xếp vào nhóm có lương tốt, được nhận mười nhân dân tệ một tháng nếu làm tốt, thanh niên trí thức nào làm không tốt thì cũng đựoc nhận tiền nhưng chỉ được nhận hai, ba nhân dân tệ thôi, nhưng binh lính của binh đoàn có thể được nhận bốn mươi, năm mươi nhân dân tệ là chuyện thường.

Quần áo, vật dụng nhu yếu phẩm hàng ngày,... đều do binh đoàn phát cho, thỉnh thoảng còn có thể ăn một bữa thịt.

Những thanh niên trí thức đến đây giúp đỡ đều nhảy vào để xếp hàng, ước gì có thể giúp đỡ lâu một chút, tốt nhất là đừng quay lại xã nữa.

………

Sau khi người hướng dẫn sắp xếp chỗ ở cho mọi người, bảo mọi người giải tán, hôm nay bọn họ có thể đi dạo xung quanh và tìm hiểu sơ qua về môi trường, bọn họ sẽ bắt đầu làm việc vào ngày mai.

Ngay khi đội ngũ bắt đầu giải tán, Tống Thời Thanh đã bị vỗ vai từ người phía sau.

Tống Thời Thanh không cần quay lại cũng đoán được ai đang vỗ vai mình. Ngoại trừ Thẩm Kiêu Dương thì còn có thể là ai?

Cố Diệp Phi

Quả nhiên là Thẩm Kiêu Dương mặc áo sơ mi trắng, tóc chải chia ngôi ba bảy, thậm chí còn dùng keo để định hình, ăn mặc rất bảnh bao. Thẩm Kiêu Dương đã thích ăn diện từ nhỏ rồi, luôn chú ý đến ngoại hình của bản thân, đương nhiên cũng rất ưa nhìn, ít nhất là trước khi Tống Thời Thanh đến, Thẩm Kiêu Dương đã là một thành viên nổi tiếng của binh đoàn rồi.

Nhưng sau khi Tống Thời Thanh đến thì cũng không thể nói như vậy nữa.

Nhìn thấy Tống Thời Thanh, trên mặt anh ấy tràn đầy vui mừng, vỗ vai anh còn chưa đủ, thậm chí còn ôm Tống Thời Thanh một cái, nói: "Anh Thời Thanh, sao anh lại tới đây? Anh có thể tới đây thật sự là tốt quá!"

Dưới sự nhiệt tình của Thẩm Kiêu Dương, Tống Thời Thanh khẽ cau mày, gần như vô hình lùi lại một bước, giãy giụa thoát khỏi vòng tay của Thẩm Kiêu Dương.

Trước đây anh không nghĩ như vậy, nhưng bây giờ kể từ khi anh ôm Khương Tuệ Tuệ, anh không muốn ôm bất cứ ai khác ngoài Khương Tuệ Tuệ nữa.
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 441: Chương 441


Đàn ông cũng không được.

Tống Thời Thanh nói: "Đại đội trưởng của tôi đã sắp xếp cho tôi đi theo. Đúng rồi, Kiêu Dương, bà nội nhờ tôi mang cho cậu món đùi gà khô, để tôi đưa cho cậu."

“Bà nội đối xử với tôi tốt quá, vẫn luôn nhớ đến tôi.” Thẩm Kiêu Dương nói, sau đó đặt tay lên vai Tống Thời Thanh một cách rất tự nhiên: "Đi nào, anh Tống, chúng ta hãy về ký túc xá của anh trước, thu dọn đồ đạc xong xuôi, sau đó tôi sẽ đưa anh đi dạo, nếu hôm nay anh không đi dạo, ngày mai anh sẽ không thể đi phụ giúp được đâu, đừng nhìn điều kiện trong binh đoàn tốt, bình thường làm việc rất là mệt mỏi.”

Thật ra Tống Thời Thanh không sợ mệt. Khi anh ở xã Nguyệt Phượng Loan, anh phải làm việc đồng áng và săn bắn, anh không cảm thấy mệt mỏi.

Anh đẩy bàn tay đang đặt trên vai của Thẩm Kiêu Dương xuống, nhưng Thẩm Kiêu Dương lại cứ cố chấp lấy tay đặt lên vai anh một lần nữa, anh chỉ có thể để anh ấy tùy tiện để tay lên.

Thẩm Kiêu Dương là con trai của chú Thẩm, hai người bọn họ lớn lên cùng nhau, cũng từng nhìn thấy m.ô.n.g trần của nhau rồi, ôm vai ôm lưng là việc bọn họ đã làm từ nhỏ nên cũng không có gì to tát.

Ký túc xá có một chiếc giường lớn dùng để nằm chung, Thẩm Kiều Dương chọn cho Tống Thời Thanh một chiếc giường tốt nhất, đặt đồ đạc của anh xuống, hai anh em liền rời đi.

Tống Thời Thanh hỏi: "Cậu dẫn tôi đi đâu?"

Thẩm Kiều Dương nói: "Lát nữa đến đó anh sẽ biết."

Sau khi băng qua một cánh đồng cỏ xanh mướt, bọn họ đến một con sông nhỏ. Thẩm Kiêu Dương vừa đến đây đã bắt đầu c** q**n áo, thấy Tống Thời Thanh còn đang ngây người không ra tay, vội vàng nói: “Anh Thời Thanh, anh còn ngẩn ngơ làm gì, mau c** q**n áo ra chúng ta cùng nhau tắm rửa, nhìn anh xem, đi đường lâu như vậy, quần áo trên người anh đã ướt đẫm mồ hôi rồi.”

Đây là sự thật, nhóm thanh niên trí thức đã đi bộ lâu như vậy, hôm nay trời rất nóng, bọn họ đã đổ mồ hôi đầm đìa.

Nhưng thật ra Thẩm Kiều Dương gọi Tống Thời Thanh tới đây tắm rửa là còn có một nguyên nhân khác.

Thấy Tống Thời Thanh không lập tức c** q**n áo ra, vẫn đang đứng nhìn bốn phía nhìn chung quanh, Thẩm Kiêu Dương vội vàng thúc giục: “Anh Thời Thanh, anh đừng lo lắng, nơi này bình thường có rất ít người lui tới, anh c** q**n áo đi tắm đi, không sao đâu."

Hơn nữa, đàn ông bọn họ khi tắm rửa cũng không phải là cởi hết quần áo, vẫn mặc trên người một chiếc quần đùi nên không có gì là to tát.

Sau khi nghe những lời của Thẩm Kiêu Dương, Tống Thời Thanh không ngượng ngùng nữa, dứt khoát cởi áo sơ mi ra, để lộ bộ n.g.ự.c cường tráng, anh trực tiếp đi xuống nước.

Mà Thẩm Kiêu Dương đã chú ý đến Tống Thời Thanh khi Tống Thời Thanh đang c** q**n áo của anh, khi nhìn thấy cơ bắp cuồn cuộn trên n.g.ự.c anh, anh ấy không nhịn được mà nuốt nước miếng, sau đó nhìn xuống cơ n.g.ự.c của chính mình. Anh ấy cũng có cơ ngực, nhưng không thể so sánh với dáng người của Tống Thời Thanh.

Trước mặt Tống Thời Thanh, thân hình mà anh ấy luôn tự hào đột nhiên khi so sánh lại không bằng một góc của anh, Thẩm Kiêu Dương liền bĩu môi.

Cố Diệp Phi

Sau khi Tống Thời Thanh xuống nước, nước sông làm ướt hoàn toàn cơ thể tr*n tr** của anh, Thẩm Kiêu Dương lại đặt ánh mắt của mình vào g*** h** ch*n của Tống Thời Thanh. Mặc dù Tống Thời Thanh vẫn mặc chiếc quần dài bên ngoài, nhưng khi chiếc quần dài bị ướt bên bờ sông, Thẩm Kiêu Dương vẫn nhìn thấy ‘cục lớn’ g*** h** ch*n của Tống Thời Thanh...

Khụ khụ.... Nó to quá.

Rồi anh ấy nhìn xuống em trai mình...

Mẹ kiếp!

Thẩm Kiêu Dương tức giận quay đầu đi, vẻ mặt lập tức thay đổi.

Tống Thời Thanh vẫn đang tắm rửa, nhưng lúc này anh chú ý đến khuôn mặt của Thẩm Kiêu Dương và cách anh ấy nhìn g*** h** ch*n anh rồi lại nhìn em trai của anh ấy, sau đó thậm chí còn thở dài một tiếng.

Tống Thời Thanh hiểu ý của anh ấy, ho khan một tiếng, không nói nên lời: “Thẩm Kiêu Dương, cậu đang suy nghĩ cái gì trong đầu thế?”
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 442: Chương 442


Thẩm Kiêu Dương cười cười, có chút ngượng ngùng xấu hổ mà gãi gãi sau đầu, nói: “Anh Thời Thanh, anh đã quên lúc nhỏ đã xảy ra chuyện gì rồi sao? Khi chúng ta còn nhỏ, có thể là anh đã quên rồi, nhưng tôi vẫn nhớ. Khu nhà chúng ta từng có hơn chục đứa trẻ. Khi đó, mọi người làm ầm ĩ muốn chọn ra một người đội trưởng mới được. Sau này, có người nói ai lớn hơn sẽ là đội trưởng. Và thế là hơn chục đứa trẻ chúng ta tìm một chỗ xếp thành vòng tròn và c** q**n ra....”

“Lúc đó, ngoại trừ hai người nhà họ Chu, tất cả chúng tra đều trạc tuổi nhau nên cũng không khác nhau lắm, ngoại trừ anh... So với chúng tôi thì của anh còn lớn hơn một chút!"

Cố Diệp Phi

Khi nói về việc trong quá khứ, Thẩm Kiêu Dương trông rất phấn khích.

Tống Thời Thanh thì giật giật khóe miệng, không nói nên lời: “…”

Thẩm Kiêu Dương còn tiếp tục nói: “Anh Thời Thanh, thật lòng mà nói, lúc đó tôi có chút không phục, bởi vì tôi rất muốn làm đội trưởng của nhóm người đó. Sau này tôi vẫn luôn nhớ đến chuyện này, trong lòng tự hỏi em trai của anh bây giờ lớn đến mức nào, liệu chúng ta có thể so sánh với nhau hay không."

“Ai da!” Anh ấy vỗ vỗ mặt nước, một mảng bọt nước nổi lên: “Bây giờ tôi thực sự phục anh rồi, anh Thời Thanh, anh thật là lợi hại, không biết chị dâu tương lai của tôi có chịu nổi anh hay không…”

Nói đến đây, Thẩm Kiêu Dương giơ ngón tay cái lên với Tống Thời Thanh. Anh ấy thực sự bội phục Tống Thời Thanh từ tận đáy lòng, loại chuyện này là bẩm sinh, anh ấy thậm chí còn không thể không ghen tị được với anh.

Tống Thời Thanh: "..."

Biểu cảm của Tống Thời Thanh không chút thay đổi mà nhìn Thẩm Kiêu Dương, nói thật, nếu không phải Thẩm Kiêu Dương đã lớn lên cùng anh từ nhỏ lớn, hơn nữa tình cảm của hai người bọn họ còn như anh em ruột thịt, chỉ sợ bây giờ anh đã túm cổ Thẩm Kiêu Dương, sau đó dìm đầu anh ấy xuống nước để anh ấy tỉnh táo lên rồi.

Thằng nhóc này càng lớn càng không đứng đắn, trong miệng nói nhảm cái gì vậy!?

Nhưng mà, anh đã suy nghĩ cẩn thận về câu cuối cùng của Thẩm Kiêu Dương, 'Tôi không biết chị dâu tương lai của tôi có thể chịu nổi anh hay không'. Không hiểu sao, rõ ràng là anh không thích những gì Thẩm Kiêu Dương nói, nhưng trong đầu anh lại nhịn không được mà nghĩ đến Khương Tuệ Tuệ.

Tuệ Tuệ cô ấy... Khụ... Khụ...

Tống Thời Thanh lắc lắc đầu, xua đi mọi suy nghĩ không lành mạnh trong đầu, anh thật sự sắp bị Thẩm Kiêu Dương dạy hư rồi. Ngâm mình trong nước lạnh cảm giác thật tốt, nhưng hiện tại Tống Thời Thanh thật sự không muốn tiếp tục tắm rửa cùng với Thẩm Kiêu Dương nữa, nếu không thì không biết sẽ còn bị Thẩm Kiêu Dương nhìn trúng chỗ nào hay không.

Cảm giác rất là kì lạ.

Anh lên bờ rồi mặc quần áo vào. Anh vừa mặc xong quần áo, phía sau đột nhiên truyền đến một tiếng hét của một cô gái: “A, Thẩm Kiêu Dương, mấy người đang làm gì vậy?!”

Tống Thời Thanh giật mình ngẩn ra, còn tưởng rằng bản thân đã mặc quần áo rồi, mặc dù quần đã trở nên trong suốt sau khi bị nước làm ướt, nhưng lúc nãy anh lại mặc lộn quần của Thẩm Kiêu Dương vào, hiện tại không bị lộ chỗ nào cả, điều này khiến anh thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Thẩm Kiều Dương thì khổ rồi, vốn dĩ chỉ lộ nửa thân trên, nhưng khi bị nữ đồng chí này gọi đến, anh ấy vội vàng sợ hãi đứng lên, ngay cả nửa th*n d*** cũng lộ ra ngoài.

Cũng may cái quần của anh ấy không trong suốt lắm, thứ không nên nhìn vẫn chưa bị người ta nhìn thấy.

Nhưng khi một đồng chí nữ đột nhiên nhìn thấy một đồng chí nam chỉ mặc mỗi q**n l*t, cú sốc mà cô ấy nhận được cũng rất lớn. Cô ấy vốn dĩ là tới đây để giặt quần áo, hiện tại thì không giặt quần áo nữa, liền xoay người bỏ chạy.

Tống Thời Thanh nhìn Thẩm Kiêu Dương, người vẫn còn trần như nhộng đang nhìn bóng lưng của người đồng chí nữ rời đi, ho khan một tiếng, nhắc nhở nói: “Còn không nhanh mặc quần áo vào đi, đợi một đồng chí nữ khác đến đây đánh giá cơ thể của cậu hay sao?”
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 443: Chương 443


Một lời đánh thức người trong mộng, Thẩm Kiêu Dương sực tỉnh lại, nhanh chóng đi lên bờ, mặc áo khoác xong mới phát hiện ra Tống Thời Thanh đã mặc quần áo của mình.

Anh ấy che chiếc q**n l*t ướt đẫm của mình lại, nhìn Tống Thời Thanh mà đầu hàng: “Anh Thời Thanh…”

Cuối cùng, Tống Thời Thanh vẫn trả lại chiếc quần cho Thẩm Kiêu Dương.

Hai người nằm trên cỏ, đợi quần áo khô ráo rồi mới đi về. Cũng may quần áo mùa hè tương đối mỏng, phơi nắng một chút là sẽ khô.

Hai người gối tay nằm trên cỏ, từ khi chính sách ‘lên núi xuống thôn quê’ ra đời, Thẩm Kiêu Dương đến binh đoàn làm chiến sĩ, còn Tống Thời Thanh thì được đưa xuống xã Nguyệt Phượng Loan.

Tuy hai người ở cách nhau không quá xa nhưng cũng không có nhiều cơ hội để gặp nhau, đã lâu lắm rồi mới được nằm thoải mái trên bãi cỏ như bây giờ.

Gió nhẹ thổi qua, mang theo một tia lành lạnh.

Thẩm Kiêu Dương quay lại nhìn Tống Thời Thanh, hỏi: "Anh Thời Thanh, anh nghĩ người đồng chí nữ vừa rồi như thế nào? Cô ấy là ca sĩ chính của binh đoàn nghệ thuật. Giọng hát của cô ấy thực sự là rất tuyệt vời, cô ấy hát rất hay."

Nói thật, Tống Thời Thanh căn bản là không để ý đến cái đồng chí nữ kia, anh không nhìn xem dáng vẻ cô ấy như thế nào, cũng không để ý thanh âm có hay hay không.

Nhưng anh cảm thấy rằng không ai có giọng hát hay hơn Tuệ Tuệ.

Khi Tuệ Tuệ nói chuyện, giọng nói của cô mềm mại như sáp, tinh tế và ngây thơ, đó là giọng nói hay nhất mà anh từng nghe. Nó giống như một tiếng chuông, rõ ràng và lanh lảnh, giống như một con chim vàng anh hót trong núi...

Tống Thời Thanh lắc đầu, nói: "Tôi nghĩ nó rất bình thường."

Thẩm Kiêu Dương đột ngột ngồi dậy, hỏi: "Bình thường sao? Không lẽ anh đã từng nghe thấy giọng ai khác hay hơn rồi à?"

Tống Thời Thanh liếc mắt nhìn anh ấy một cái, nói: "Ừ."

"Là ai vậy?" Thẩm Kiêu Dương bắt đầu có hứng thú, anh ấy thật sự không tin là sẽ có người có giọng hát hay hơn Diệp Mạn Đình.

Tống Thời Thanh nói: "Chị dâu tương lai của cậu."

Thẩm Kiêu Dương vốn dĩ đã nghĩ kĩ rồi, nếu ai đó nói rằng có người có giọng nói hay hơn Diệp Mạn Đình, anh ấy sẽ không phục, cho dù người nói điều này là Tống Thời Thanh, người mà anh ấy tôn trọng nhất. Anh ấy cũng định đợi Tống Thời Thanh kể về người này, nhất định phải so người này với Diệp Mạn Đình xem giọng nói của ai hay nhất.

Nhưng trăm triệu lần anh ấy cũng không ngờ rằng điều mà Tống Thời Thanh thốt ra lại là "chị dâu tương lai của cậu".

Thẩm Kiều Dương trợn tròn mắt, sau đó sắc mặt thay đổi từ kinh ngạc này đến kinh ngạc khác: "Anh Thời Thanh, anh đã tìm được bạn đời rồi sao? Là người ở đâu vậy? Người đó lớn lên đẹp hay không đẹp? Anh cũng không coi trọng người anh em này rồi, tìm được đối tượng thì cũng nên mang đến đây giới thiệu cho người anh em này quen biết qua một chút chứ, nhưng anh vẫn luôn là người có mắt nhìn xa xăm, chị dâu tương lai của tôi nhất định là người rất ưa nhìn…”

Cố Diệp Phi

Thẩm Kiêu Dương ngồi trên cỏ, vừa nhổ cỏ vừa nói.

Tống Thời Thanh phát ra tiếng "ừm" từ giọng mũi, đáp lại: "Rất đẹp."

Tống Thời Thanh càng nói lời này, Thẩm Kiều Dương càng cảm thấy khó chịu. Anh ấy ném tất cả cỏ nhổ được trên tay đi, nói: "Vậy thì tôi phải nhanh lên. Anh đã hơn tôi về mọi thứ kể từ khi anh còn là một đứa trẻ, bây giờ anh đã tìm được một người bạn đời trước tôi. Ít nhất là về vấn đề sinh con, tôi phải đi trước anh mới được…”

Tuy là nói như vậy, nhưng Thẩm Kiêu Dương cũng rất vui khi biết rằng Tống Thời Thanh đã có người mình thích, những gì anh ấy nói chỉ là một trò đùa giữa những người bạn thân với nhau. Tất nhiên, nếu anh ấy thực sự có thể đánh bại Tống Thời Thanh trong việc sinh con thì càng tốt.

Tống Thời Thanh cười lạnh một tiếng, nói: "Nói như vậy là cậu đã có người mình thích đúng không?"

“Đúng vậy.” Nói đến việc này, Thẩm Kiêu Dương lại hào hứng nói: “Là người vừa rồi tôi vừa mới nói với anh, cô ấy tên là Diệp Mạn Đình, tôi sớm đã để ý đến cô ấy rồi, chỉ là không biết trong lòng cô ấy đang suy nghĩ như thế nào.
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 444: Chương 444


Vốn dĩ còn muốn chờ một chút rồi mới đi giải thích rõ ràng với cô ấy chuyện này, nhưng bây giờ phải nắm chặt thời gian nhanh lên một chút.”

Tống Thời Thanh đứng dậy khỏi bãi cỏ, anh vỗ vai Thẩm Kiêu Dương: "Cố lên."

Đại đội thứ nhất xã Nguyệt Phượng Loan.

Trên thực tế, khi phụ nữ ở nông thôn sinh con, rất ít người trong số bọn họ sẽ ngồi yên trong suốt thời gian ở cữ. Lấy chồng tốt, gặp mẹ chồng tốt, còn có thể ở cữ mười ngày nửa tháng, gặp gia cảnh không tốt thì làm việc đến khi sinh, sinh xong lại tiếp tục làm việc. Đã có trường hợp có người trực tiếp sinh con ở bên bờ ruộng.

Nếu Khương Vệ Bình tiếp tục ở lại nhà họ Lưu, có lẽ cô ấy cũng sẽ có kết cục như thế này.

Nhưng vì nhà họ Lưu trọng nam khinh nữ và muốn vứt bỏ đứa trẻ, Khương Vệ Bình đã sống trong gia đình nhà mẹ đẻ của mình kể từ khi cô ấy quyết định sẽ ly hôn với Lưu Thiếu Thông, nhà họ Khương có nhiều sức lao động, Khương Vệ Bình trở về cũng chỉ là có thêm một đôi đũa, một cái chén, trong nhà lại vì vậy mà trở nên náo nhiệt, hoạt bát hơn, mọi người đều rất là vui vẻ.

Khương Vệ Bình cũng ở cữ khoảng một tháng, cô ấy chăm sóc cơ thể rất tốt.

Bây giờ cô ấy đã hết thời gian ở cữ, điều đầu tiên Khương Vệ Bình phải làm là đến gặp Lưu Thiếu Thông để đi làm giấy chứng nhận ly hôn. Nhưng Khương Tuệ Tuệ lo lắng cho chị hai của mình nên quyết định đi cùng cô ấy.

Quả nhiên, khi Lưu Thiếu Thông nhìn thấy Khương Vệ Bình thì không cho họ được sắc mặt tốt, sau khi biết được mục đích đến của Khương Vệ Bình, anh ta lại càng cười lạnh một tiếng.

Cố Diệp Phi

Anh ta ngồi trên ghế như một miếng thịt trên bếp, nhìn Khương Vệ Bình, nói gằn từng câu từng chữ một: "Khương Vệ Bình, cô cho rằng tôi là ai? Cô dan díu với người đàn ông khác còn đến trường quậy phá, khiến cho danh tiếng của tôi bị mất hết, bây giờ cô muốn phủi m.ô.n.g đi lấy giấy chứng minh ly hôn với tôi, cô nghĩ rằng mọi chuyện sẽ dễ dàng như vậy hay sao? Cô đã đội nón xanh cho tôi, cô cho rằng tôi có lòng tốt để cho cô và người đàn ông đó ở bên nhau như vậy à? Cô nghĩ rằng tôi ngu ngốc đúng không?"

Khương Vệ Bình tái mặt vì tức giận khi nghe những lời khó nghe của Lưu Thiếu Thông.

Cô ấy cắn môi, nhìn chằm chằm Lưu Thiếu Thông nói: "Lưu Thiếu Tông, anh đừng nói nhảm, tôi và Hứa Quý Thuận hoàn toàn không phải là mối quan hệ như anh nghĩ! Tôi không có vô liêm sỉ như anh, kết hôn rồi còn qua lại với người khác!”

“Tôi đã tận mắt thấy cô với người đàn ông kia ở cùng với nhau, người đàn ông kia còn vì cô mà đánh tôi, cô còn không thừa nhận hay sao? Như thế nào? Hôm nay cái người đàn ông kia không tới à?" Lưu Thiếu Thông bất chấp tất cả, cũng không quan tâm đến ‘đạo đức’ của một người làm giáo viên của mình.

Trước đây, Lưu Thiếu Thông tự xưng mình là một người đọc sách, không giống những người ở nông thôn, khi nói chuyện sẽ văn nhã hơn, và không th* t*c. Đây cũng là nguyên nhân ngay từ đầu Khương Vệ Bình đã sẵn sàng cưới Lưu Thiếu Thông, lúc đầu Khương Vệ Bình cũng rất hài lòng về anh ta.

Ai mà ngờ được...

Khương Vệ Bình run người lên vì tức giận, Khương Tuệ Tuệ không thể chịu đựng được nữa, liền nói: "Lưu Thiếu Thông, đừng nghĩ rằng chị hai tôi cũng xấu xa như anh. Hơn nữa, hôm nay chúng tôi đến đây để tìm anh đi làm giấy chứng nhận ly hôn, tốt nhất là anh nên nhanh chóng đi làm giấy chứng nhân ly hôn với chị hai tôi đi, nếu không thì anh cũng không cần ra vẻ mình là một giáo viên nữa đâu."

“Cô nói vậy là có ý gì?” Sắc mặt Lưu Thiếu Thông thay đổi: "Cô còn muốn uy h.i.ế.p tôi hay sao?"

Khương Tuệ Tuệ cười cười, nhướng mày nói: "Đúng vậy, tôi đang uy h.i.ế.p anh, không lẽ anh không nhận ra hay sao? Sao giống như tôi đã từng nghe qua đâu đó về việc anh và giáo viên Mã ở trường học...
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 445: Chương 445


Dù sao thì anh cũng rất thân thiết với nữ giáo viên kia mà đúng không? Hai người có quan hệ không bình thường đúng không? Ồ, anh nói xem, nếu tôi đi nói với hiệu trưởng về việc này, anh còn có thể giữ được công việc giáo viên dạy học này nữa hay không?"

Việc này là Khương Vệ Bình đã nói với cô trước khi ra ngoài vào hôm nay.

Lại nói, chuyện này đã xảy ra mấy tháng trước, khi đó Khương Vệ Bình đến trường học đưa đồ ăn cho Lưu Thiếu Thông, nhưng vừa bước tới cửa văn phòng đã nhìn thấy Lưu Thiếu Thông đang ôm cô giáo Mã đó.

Cô giáo Mã đó nghe nói là một góa phụ, chồng của cô ta đã c.h.ế.t năm đầu tiên khi cô ta mới kết hôn.

Mặc dù Trung Quốc đã được giải phóng, nhưng nhiều vùng nông thôn vẫn còn lưu giữ một số phong tục còn sót lại từ trước. Ví dụ, sau khi một người đàn ông chết, một người phụ nữ có thể tái hôn, nhưng điều kiện tiên quyết để tái hôn là để tang người đàn ông đã c.h.ế.t trong ba năm, nghĩa là trong vòng ba năm, người phụ nữ không được hẹn hò hoặc kết hôn với người đàn ông khác.

Cô giáo Mã vẫn đang trong thời gian để tang.

Sau khi Khương Vệ Bình nhìn thấy như vậy, cô ấy đã hỏi Lưu Thiếu Thông chuyện gì đang xảy ra, giữa anh ta và cô giáo Mã có cái gì mờ ám với nhau hay không. Nhưng Lưu Thiếu Thông lại ngụy biện rằng chỉ là cô giáo Mã bị hạ đường huyết và chóng mặt nên suýt ngã, anh ta chỉ giúp cô giáo Mã một chút mà thôi.

Những gì Lưu Thiếu Thông nói vào thời điểm đó là nói thật, cũng không quá hai ngày, Khương Vệ Bình được phát hiện là có thai. Sau khi có con, Khương Vệ Bình không còn lo lắng về điều đó nữa, cô ấy chỉ muốn sinh đứa trẻ thật tốt mà thôi.

Cố Diệp Phi

Nhưng bây giờ sau khi suy nghĩ lại, cô ấy cảm thấy vấn đề đó có thể không đơn giản như những gì mà cô ấy đã nghĩ vào lúc đó.

Cũng là bởi vì sau khi mang thai, cô ấy cảm thấy dường như Lưu Thiếu Thông càng ngày càng lạnh nhạt với cô ấy. Vì mang thai nên vợ chồng không thể sinh hoạt vợ chồng, Lưu Thiếu Thông chưa từng yêu cầu cô ấy chuyện này, lúc đó cô ấy còn nghĩ rằng Lưu Thiếu Thông rất quan tâm đến mình.

Nhưng bây giờ ngẫm lại, có lẽ Lưu Thiếu Thông cũng không phải là không muốn, mà là anh ta đã đi làm loại chuyện đó với những người phụ nữ khác.

Lúc này, sau khi Khương Tuệ Tuệ nói như vậy, Khương Vệ Bình vẫn nhìn chằm chằm vào biểu cảm của Lưu Thiếu Thông. Chỉ cần Lưu Thiếu Thông không có chút chột dạ nào, như vậy có nghĩa là Lưu Thiếu Thông với vị giáo viên họ Mã kia không có xảy ra chuyện gì cả.

Quả nhiên, sau khi nghe những lời của Khương Tuệ Tuệ, khuôn mặt của Lưu Thiếu Thông trở nên hơi mất tự nhiên. Nhưng anh ta nhanh chóng tỉnh táo lại, nghiến răng nghiến lợi nói: "Khương Tuệ Tuệ, cô đừng có mà ở đây ngậm m.á.u phun người nữa! Chị gái cô không biết giữ mình mà đi qua lại với người đàn ông khác, vì giúp chị gái mà cô lại đổ nước bẩn lên người tôi, cô cho rằng mọi người sẽ tin lời cô nói hay sao?"

“À, phải rồi. Vậy thì chúng ta cứ chờ đó mà xem.” Khương Tuệ Tuệ đã nhìn thấy hết khoảng khắc cư xử và biểu cảm không thích hợp của Lưu Thiếu Thông, trong lòng đã có ý định từ trước.

Đối với một tên tra nam như Lưu Thiếu Thông, cô chỉ mong anh ta c.h.ế.t đi. Nhưng hiện tại quan trọng nhất chính là yêu cầu Lưu Thiếu Thông ngoan ngoãn đi làm giấy chứng nhận ly hôn với chị hai cô, chỉ cần ly hôn xong, chị hai cô sẽ không còn liên quan gì đến nhà họ Lưu nữa, bọn họ muốn đối phó với Lưu Thiếu Thông như thế nào cũng được.

"Bây giờ anh mạnh miệng cũng không sao, nhưng anh có thực sự chắc chắn khi anh vụng trộm với cô giáo Mã đã không có ai nhìn thấy hay không? Cùng lắm thì tôi sẽ làm lớn chuyện này lên, để tôi xem anh còn có thể mạnh miệng đến khi nào!” Khương Tuệ Tuệ cong môi nở một nụ cười, vẻ mặt vô cùng chắc chắn.

Nghe như vậy xong, trong lòng Lưu Thiếu Thông có chút khó hiểu.
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 446: Chương 446


Thực ra, anh ta không chắc liệu khi bản thân ở cùng với cô giáo Mã thì có ai nhìn thấy hay không. Có mấy lần anh ta và giáo viên Mã thân mật với nhau, suýt chút nữa bị người khác nhìn thấy, về sau những người đó đều cư xử rất tự nhiên, làm như không thấy, nhưng thật sự là không thấy hay sao?

Lưu Thiếu Thông không chắc chắn lắm.

Nhìn Khương Tuệ Tuệ, người rất tự tin trước mặt anh ta, anh ta có chút lúng túng sợ hãi. Anh ta chỉ có thể nghiến răng nói: "Ý của cô là bây giờ chỉ cần tôi đi nộp giấy ly hôn với chị hai của cô, cô sẽ không tiết lộ chuyện này ra đúng không?"

"Đúng vậy." Khương Tuệ Tuệ gật gật đầu, sau đó nói: "Còn điều này nữa, anh phải ký vào thỏa thuận này đi."

Lưu Thiếu Thông nhìn một lượt các thỏa thuận, sau đó đập tờ giấy thỏa thuận xuống bàn: "Ý cô là gì, sau khi tôi ký cái này thì đứa trẻ sẽ không còn liên quan gì đến tôi nữa là có ý gì? Dù sao đi nữa, đứa trẻ cũng là m.á.u mủ ruột thịt của tôi, chẳng lẽ sau khi tôi ly hôn với Khương Vệ Bình thì con bé không phải là con của tôi nữa hay sao?"

Tuy nói như vậy nhưng Khương Tuệ Tuệ đã đoán ra rất rõ ràng suy nghĩ của Lưu Thiếu Thông.

Những gì mà anh ta nói không có nghĩa là anh ta muốn giữ đứa nhỏ lại, anh ta là một người đàn ông gia trưởng, trọng nam khinh nữ, sau khi ly hôn với Khương Vệ Bình, anh ta nhất định sẽ tái hôn, đến lúc đó sẽ có cơ hội sinh đứa con khác, anh ta nói như vậy là để lấy cớ tranh thủ chút lợi ích cho mình mà thôi.

Thấy Khương Vệ Bình cau mày, Khương Tuệ Tuệ lắc đầu với cô ấy, nhìn cô ấy ý bảo cô ấy tạm thời hãy cứ bình tĩnh.

Cô nói với Lưu Thiếu Thông: "Dù sao thì gia đình anh cũng không thích con gái, vậy tại sao anh lại đi tranh giành con cái làm gì? Hơn nữa, khi chị hai tôi ly hôn với anh, anh có thể cưới cô giáo Mã. Đến lúc đó anh muốn có bao nhiêu con mà không được. Nếu anh không đồng ý với điều kiện này thì tôi cũng không biết khi nào anh có thể cưới cô giáo Mã đó, anh có chắc cô ấy sẽ chờ đợi anh không?”

Sau khi Lưu Thiếu Thông nghe cô nói xong, ánh mắt xoay chuyển: “Muốn tôi ký cũng được, nhưng cô phải đồng ý một điều kiện, sau khi tôi ký vào bản thỏa thuận này và đi xin giấy chứng nhận ly hôn với Khương Vệ Bình, mấy người phải cùng tôi đến trường và nói rõ với hiệu trưởng rằng chúng tôi không trọng nam khinh nữ, không có ném đứa nhỏ đi."

Chậc... Chậc... Có thể đưa ra một yêu cầu không biết xấu hổ như vậy, anh ta thực sự là người đầu tiên dám làm điều đó.

Trong lòng Khương Tuệ Tuệ khinh thường Lưu Thiếu Thông, nhưng vẫn gật gật đầu đồng ý, nói: "Tất nhiên là được rồi, chỉ cần anh thực hiện những gì anh đã hứa, chúng tôi sẽ thực hiện những gì chúng tôi đã hứa."

“Cô sẽ không nói dối tôi đúng không? Nếu cô nói dối tôi, khi tôi ký thỏa thuận và lấy giấy chứng nhận ly hôn, nếu mấy người không đi thì phải làm sao bây giờ?” Lưu Thiếu Thông không quá yên tâm về Khương Tuệ Tuệ, Khương Tuệ Tuệ này trông thông minh hơn Khương Vệ Bình nhiều, không có gì đảm bảo rằng cô sẽ không làm ra một chuyện như vậy.

Cố Diệp Phi

"Không được, cô hãy thề ở ngay trước mặt tôi đi, nói lời mà không giữ lấy lời, vĩnh viễn cô sẽ không bao giờ kết hôn được."

Người trong tiểu thuyết và trên TV động một chút là bắt đầu thề, giống như việc thề thật sự rất hữu dụng, mỗi khi nhìn thấy có tình tiết như vậy, cô có chút không nói nên lời.

Nhưng cô vẫn đồng ý ngay: “Được, tôi thề.”

Cô thậm chí đã tìm được đối tượng, tại sao lại phải lo lắng sẽ không gả được cho ai?

Sau khi Lưu Thiếu Thông nhận được sự bảo đảm của Khương Tuệ Tuệ, anh ta đã ký thỏa thuận, sau đó đi theo Khương Vệ Bình để xin giấy chứng nhận ly hôn.

Có vẻ như anh ta sợ Khương Tuệ Tuệ và Khương Vệ Bình sẽ lật lọng không làm những gì đã nói, vì vậy Lưu Thiếu Thông đã nhắc nhở bọn họ ngay khi bọn họ đi ra ngoài, đừng quên rằng vẫn còn một việc phải hoàn thành.
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 447: Chương 447


Khương Tuệ Tuệ cũng không có ý định lật lọng lời nói của mình, trực tiếp đi theo Lưu Thiếu Thông đến trường học để tìm hiệu trưởng.

Khi đến trường học, Khương Tuệ Tuệ thực sự làm theo lời Lưu Thiếu Thông, nói rằng mọi việc chỉ là một hiểu nhầm, không có chuyện mẹ của Lưu Thiếu Thông đem cho đứa trẻ sơ sinh. Trước đây là do bọn họ quá xúc động nên mới nói ra mấy chuyện như vậy.

Khi hiệu trưởng biết được việc này, ông ấy cho rằng bản thân đã đổ lỗi nhầm cho Lưu Thiếu Thông và bày tỏ sự quan tâm với anh ta. Hiệu trưởng rót cho ba người mỗi người một cốc nước đun sôi để nguội, bảo bọn họ ngồi xuống uống một tách trà, vốn dĩ là muốn thuyết phục Lưu Thiếu Thông và Khương Vệ Bình, vợ chồng thì đầu giường cãi nhau cuối giường làm hòa, không gì là không cho qua được, sau này có thể chung sống tốt với nhau.

Không ngờ ông ấy còn chưa nói xong đã nghe nói Khương Vệ Bình và Lưu Thiếu Thông ly hôn rồi, ông ấy chỉ có thể nuốt xuống những lời còn lại.

Lợi dụng lúc mọi người không chú ý, Khương Tuệ Tuệ đã ném một viên thuốc nhỏ vào cốc nước của Lưu Thiếu Thông. Viên thuốc nhỏ tan ngay khi chạm vào nước, nó không màu, không mùi, không ai có thể biết được.

Tận mắt nhìn thấy Lưu Thiếu Thông uống nước, lúc này Khương Tuệ Tuệ mới nói với hiệu trưởng: "Hiệu trưởng, tôi đã nói xong chuyện của mình, giáo viên Lưu còn có lời muốn nói."

“Hả? Giáo viên Lưu còn có chuyện gì muốn nói sao?” Hiệu trưởng nhìn Lưu Thiếu Thông hỏi.

Lưu Thiếu Thông cảm thấy kỳ quái, anh ta không còn gì để nói. Nhưng vừa định nói mình không còn gì để nói, anh ta chợt phát hiện ra giống như bản thân không khống chế được miệng mình, đột nhiên mở miệng nói: “Hiệu trưởng, tôi muốn nói rằng, tôi thật sự không phải người tốt, tôi đã lợi dụng lúc Khương Vệ Bình mang thai, tôi đã ở bên cạnh cô giáo Mã của trường chúng ta..."

Nghe những lời này bằng tai của chính mình, Lưu Thiếu Thông mở to đôi mắt không thể tin được, anh ta cố gắng im lặng, nhưng anh ta có làm thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể ngậm miệng lại được.

Sau khi giải thích rõ ràng hết mọi chuyện, anh ta tê liệt đổ gục xuống ghế như thể toàn thân mất hết sức lực.

Khương Vệ Bình bối rối không hiểu tại sao, nhìn Lưu Thiếu Thông như một kẻ ngốc, tự hỏi liệu não anh ta có bị hỏng hay không. Trước đó, anh ta đặc biệt yêu cầu bọn họ không được kể chuyện mẹ anh ta đem cho đứa trẻ, để anh ta không bị sa thải. Nhưng bây giờ anh ta lại chủ động nói với hiệu trưởng chuyện giữa anh ta và cô giáo Mã, đây chẳng phải là tự lấy đá đập vào chân mình hay sao?

Tương tự như vậy, khi cô ấy nghe những lời của Lưu Thiếu Thông, cô ấy cảm thấy một trận ghê tởm ở trong lòng.

Đúng vậy, chỉ có ghê tởm, không có đau lòng. Cô ấy ghê tởm một người đàn ông như Lưu Thiếu Thông, sao lại vô liêm sỉ đến mức quan hệ với người phụ nữ khác khi cô ấy đang mang thai.

Mà sau khi Khương Tuệ Tuệ lắng nghe những lời của anh ta, cô làm ra dáng vẻ khiếp sợ, không thể tin được mà nhìn Lưu Thiếu Thông.

Cô thậm chí còn kích động đứng dậy khỏi ghế, lao đến chỗ Lưu Thiếu Thông, giơ tay tát mạnh vào mặt anh ta hai cái.

Vừa tát, cô vừa đỏ mắt nhìn Lưu Thiếu Thông, tức giận mắng: “Lưu Thiếu Thông, anh là đồ cặn bã, đồ vô liêm sỉ! Tôi thật không ngờ anh lại là loại người này! Chị tôi sinh con cho anh mà anh lại dây dưa với những người phụ nữ khác ở sau lưng chị gái tôi, anh có còn là con người hay không?!”

Trên mặt Lưu Thiếu Thông bị ăn hai cái tát, hai má anh ta trở nên nóng rát.

Cố Diệp Phi

Giờ khắc này, anh ta cảm giác không cách nào khống chế được bản thân, giống như con người trước đây của anh ta đã biến mất, thân thể của anh ta bị người nào đó mê hoặc, vào đúng lúc này thì tác dụng của thuốc đã dần hết công dụng.
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 448: Chương 448


Anh ta tức giận muốn hộc máu, muốn hỏi Khương Tuệ Tuệ chuyện gì đang xảy ra, cô đang làm cái quái gì vậy, muốn giải thích với hiệu trưởng rằng đó không phải là sự thật, nhưng trước khi anh ta có thể mở miệng, Khương Tuệ Tuệ đã đạp mạnh vào g*** h** ch*n anh ta.

Cô mắng: “Tôi cho anh biết thế nào là xấu hổ này, để xem sau này anh còn tìm phụ nữ như thế nào nữa!”

“Ôi....” Chưa kịp nói ra lời giải thích, khắp người Lưu Thiếu Thông đã bị cơn đau bao vây. Mặt anh ta đỏ bừng lên vì đau, mồ hôi lấm tấm trên trán, anh ta che miệng và kêu lên một tiếng thảm thiết.

Nghe những gì Lưu Thiếu Thông nói, ban đầu hiệu trưởng rất tức giận, muốn gọi cô giáo Mã, người có liên quan đến việc này, để hỏi xem chuyện như vậy có thực sự xảy ra hay không, đương nhiên ông ấy đã xác định là có chuyện như vậy. Nếu không thì ai lại ngu ngốc đến mức tự đi hắt nước bẩn vào bản thân mình?

Nhưng ông ấy còn chưa kịp gọi cho cô giáo Mã, ông ấy đã thấy cô gái nhỏ trông thanh tú lịch sự nho nhã nhưng lại vô cùng kiều diễm và xinh đẹp bỗng như biến thành một người khác, đầu tiên là tát Lưu Thiếu Thông hai cái, sau đó lại hướng về phía Lưu Thiếu Thông, đạp thật mạnh vào chỗ g*** h** ch*n anh ta... Sức mạnh đó...

Hiệu trưởng cũng là đàn ông mà không khỏi rùng mình, cho dù không có phế thì trong khoảng nửa năm cũng không thể...

Mà mặc dù Khương Vệ Bình rất ngạc nhiên bởi phản ứng của Khương Tuệ Tuệ. Bởi vì cô ấy đã nói với Khương Tuệ Tuệ về điều này trước khi ra ngoài, nên trong lòng cô có lẽ đã chuẩn bị sẵn. Nhưng những gì Khương Tuệ Tuệ thể hiện bây giờ dường như đây là lần đầu tiên cô nghe nói về việc như vậy, hơn nữa cô còn...

Nhưng sau khi suy nghĩ một chút, Khương Vệ Bình đã phản ứng lại.

Điều này là do em gái cô ấy cố tình giả vờ, chỉ để thay cô ấy trút giận và dạy cho tên cặn bã Lưu Thiếu Thông này một bài học.

Tính sổ với Lưu Thiếu Thông xong, Khương Tuệ tuệ hít một hơi thật sâu, đưa tay vuốt thẳng mái tóc hơi rối của mình, mỉm cười với hiệu trưởng, người đã bị hành động của cô làm cho khiếp sợ há hốc mồm đến nỗi có thể nhét vừa một quả trứng vào miệng.

Cô nhẹ nhàng nói: "Hiệu trưởng, vì những bông hoa của tổ quốc chúng ta, ngài phải sa thải một người có tư cách đạo đức bại hoại như Lưu Thiếu Thông. Người như anh ta làm sao có thể làm giáo viên cho bọn trẻ? Nếu như bọn trẻ mà học theo như anh ta thì phải làm sao bây giờ?"

"Hiệu trưởng, ngài có nghĩ như vậy không?" Nói xong lời cuối cùng, Khương Tuệ Tuệ chớp chớp mắt với hiệu trưởng với một nụ cười khéo léo trên khuôn mặt.

Cố Diệp Phi

Hiệu trưởng nuốt nước miếng, cho dù Khương Tuệ Tuệ ở trước mặt ông ấy có xinh đẹp đến đâu, ông ấy cũng không có tâm trạng để thưởng thức. Quả nhiên, mỹ nữ có độc là nói rất đúng, cô gái nhỏ này thoạt nhìn thanh tú yếu ớt, nhưng thực ra lại rất lợi hại...

Ông ấy vội vàng gật đầu: “Đúng đúng, cô nói không sai, chờ một chút tôi sẽ sa thải Lưu Thiếu Thông ngay.”

Khương Tuệ Tuệ gật gật đầu, cười nói: "Như vậy là tốt rồi, tôi biết hiệu trưởng có thể phân biệt đúng sai. Nhưng hiệu trưởng, ngài đừng quên, một cây không làm nên non, cô giáo Mã đó cũng không phải là một người tốt, hiệu trưởng, ngài đừng quên mất cô ấy, hiệu trưởng ngài nói đi?"

"Đúng vậy, đúng vậy, cô yên tâm đi, cả hai người bọn họ đều sẽ bị sa thải." Hiệu trưởng nói.

Cuối cùng, Khương Tuệ Tuệ và Khương Vệ Bình được chính hiệu trưởng đưa đến tận cổng trường.

Khương Tuệ Tuệ không sợ rằng hiệu trưởng sẽ lật lọng, bởi vì ông ấy không cần phải làm vậy.

Thứ nhất là xã Nguyệt Phượng Loan cách xã Hồng Tinh cũng không xa, cô có thể đến trường bất cứ lúc nào để tìm hiểu xem Lưu Thiếu Thông và cô giáo Mã đó có bị đuổi việc hay không.

Thứ hai là nếu hiệu trưởng không đồng ý sa thải hai giáo viên có tác phong có vấn đề ra khỏi trường, nếu phụ huynh học sinh biết được chuyện này, sợ rằng sau này không có phụ huynh nào dám cho con đến trường học nữa.
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 449: Chương 449


Chỉ còn lại có hai người Khương Vệ Bình và Khương Tuệ Tuệ, bọn họ chưa đi được hai bước đã nghe thấy tiếng hiệu trưởng mắng mỏ từ văn phòng hiệu trưởng, có lẽ là mắng Lưu Thiếu Thông và cô giáo Mã đó.

Hai chị em nhìn nhau một cái rồi đi về phía nhà mình.

Khương Tuệ Tuệ nắm lấy cánh tay của Khương Vệ Bình, vui vẻ nói: "Chị hai, hôm nay chị đã lấy được giấy chứng nhận ly hôn với tên cặn bã đó, chị lại nhìn em đánh nhau tính sổ với anh một trận, xem như có thể thở phào nhẹ nhõm một hơi đi. Quan trọng nhất là, chị hai sau này sẽ là người độc thân, vì vậy chị có thể tìm một người cha dượng cho Tiểu Nguyệt bất cứ lúc nào."

Lời trong lời ngoài của cô đều có ý tứ cả, tâm ý của Hứa Quý Thuận đối với chị hai cô đều đã viết rõ trên mặt, cũng không biết chị hai cô rốt cuộc là có hiểu hay không.

Cố Diệp Phi

"Tuệ Tuệ, em đang nói cái gì vậy? Chị vừa mới ly hôn, sau này chỉ muốn ở bên Tiểu Nguyệt, hai mẹ con ở bên nhau là được, chị không muốn suy nghĩ đến những chuyện khác." Lời nói của Khương Tuệ Tuệ khiến Khương Vệ Bình có chút ngượng ngùng và xấu hổ.

Cô ấy lại hỏi: "Vui thì vui, nhưng chị cảm thấy có hơi kỳ quái về chuyện này, tại sao Lưu Thiếu Thông lại tự mình nói ra như vậy?"

Suy nghĩ lại thì thật sự là rất kỳ lạ, trước kia anh ta còn sợ bọn họ đem chuyện này nói ra cho hiệu trưởng biết, cho nên mới đồng ý cùng bọn họ đi lấy giấy chứng nhận ly hôn, nhưng sau khi gặp hiệu trưởng, tự bản thân anh ta lại chủ động lên tiếng nói ra, nghĩ thế nào cũng không thể hiểu được.

Khương Vệ Bình không biết, nhưng Khương Tuệ Tuệ lại biết rất rõ ràng.

Sở dĩ Lưu Thiếu Thông nói như vậy là vì cô đã đổi điểm thưởng lấy viên thuốc sự thật, sau đó bỏ những viên thuốc sự thật vào cốc nước của Lưu Thiếu Thông trong khi không ai để ý. Lưu Thiếu Thông đã uống nước được pha thêm viên thuốc sự thật, đương nhiên là anh ta sẽ nói ra những việc xấu xa mà bản thân đã làm rồi.

Nhưng mà, Khương Tuệ Tuệ không thể nói với Khương Vệ Bình những việc này, vì vậy cô chỉ có thể nói: "Ai mà biết được, có lẽ lương tâm của anh ta đã bị cắn rứt. Nhưng những điều này không có liên quan gì đến chúng ta, chị hai, chúng ta hãy trở về nhanh đi, đã ra ngoài lâu như vậy rồi, có lẽ bây giờ Tiểu Nguyệt cũng đã tỉnh giấc rồi, đang khóc lóc đi tìm mẹ đấy."

“Ai nha, sao chị lại quên mất việc này nhỉ, vậy chúng ta về nhanh lên đi, về nhà còn phải cho con bé b.ú sữa nữa.” Khương Vệ Bình nghĩ đến con gái thì liền đặt việc của Lưu Thiếu Thông ra sau đầu.

Hai chị em nắm tay nhau đi nhanh về nhà, nhưng khi mới đi đến xã Nguyệt Phượng Loan, bọn họ đã nhìn thấy Hứa Quý Thuận đang ở đó.

Khương Tuệ Tuệ lôi kéo ống tay áo của Khương Vệ Bình, thì thầm vào tai cô ấy: "Chị hai, chị nhìn xem, người phía trước là ai kìa?"

Trên thực tế, Khương Tuệ Tuệ không cần phải nhắc nhở, Khương Vệ Bình đã nhìn thấy Hứa Quý Thuận trong nháy mắt. Nói thế nào nhỉ, bạn cùng lớp gặp nhau trên đường cũng phải chào hỏi, chưa kể Hứa Quý Thuận đã giúp đỡ cô ấy rất nhiều từ khi cô ấy có xích mích với Lưu Thiếu Thông.

Làm nôi cho Tiểu Nguyệt, bí mật đưa trứng cho cô ấy và còn giúp cô ấy thu dọn quần áo lúc trời mưa nữa.

"Hứa Quý Thuận? Anh sẽ đi làm việc tại xã Hồng Tinh đúng không?" Khương Vệ Bình hỏi Hứa Quý Thuận khi bọn họ đến gần. Chỉ là hôm nay Hứa Quý Thuận không mang theo một cái túi đựng đồ mộc, ngoại trừ một cái túi xách trên tay, xem ra cũng không phải là đi làm.

Khương Vệ Bình không biết nhiều về những điều này, vì vậy cô ấy cũng không hỏi thêm bất kỳ câu hỏi nào.

Hứa Quý Thuận sửng sốt một lúc, thản nhiên nói: "Ồ, đúng vậy."

Sau đó, anh ấy nhét chiếc túi trong tay vào cánh tay Khương Vệ Bình, nói: "Cái này, cái này là cho em bé của cô. Hôm nay tôi lên thành phố nên đã mua nó, tôi cũng không biết nó có phù hợp hay không…”

Hứa Quý Thuận gãi gãi đầu, trông cực kỳ chất phác và thành thật.

Ngoại trừ nước da hơi ngăm một chút, Hứa Quý Thuận lớn lên rất đẹp trai, mắt một mí to và sống mũi thẳng. Ít nhất theo ý kiến của Khương Tuệ Tuệ, Hứa Quý Thuận trông đẹp mắt hơn nhiều so với tên cặn bã Lưu Thiếu Thông kia.
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 450: Chương 450


"Cái này tôi không thể nhận... Hứa Quý Thuận, anh đã giúp tôi rất nhiều, thật ra lúc đầu tôi cũng không giúp anh được bao nhiêu, hơn nữa tôi cũng không hề nghĩ đến việc anh sẽ báo đáp tôi, anh thật sự không cần phải làm như vậy, anh đem bộ quần áo này về nhà cất giữ cho kỹ đi, sau này kết hôn sinh con, có thể mặc cho con của mình, hoặc là cho con của người thân mặc.” Khương Vệ Bình nói.

Khương Tuệ Tuệ ở bên cạnh nghe vậy thì muốn bật cười, chị hai của cô không nhận ra rằng thầy Hứa này đang muốn làm cha dượng của Tiểu Nguyệt.

Hứa Quý Thuận lắc đầu, nói: "Mẹ tôi đã c.h.ế.t và tôi không có người thân."

Khương Vệ Bình khá ngượng ngùng xấu hổ khi không cẩn thận mà đề cập đến chuyện buồn của Hứa Quý Thuận. Cô ấy đang định an ủi Hứa Quý Thuận thêm vài câu, nhưng Hứa Quý Thuận lại lợi dụng sơ hở này bỏ đi mà không lấy quần áo, anh ấy là đang nhất quyết muốn tặng cho cô ấy rồi.

Cố Diệp Phi

Nhìn bóng lưng của Hứa Quý Thuận, Khương Tuệ Tuệ khuyên nhủ: "Được rồi chị hai, anh ấy muốn đưa cho chị thì chị cầm lấy đi. Chị xem, thầy Hứa cũng nói anh ấy không có người thân, cho nên không thể đưa bộ quần áo này cho người khác, đối với việc để lại cho con của anh ấy thì còn hơi sớm, anh ấy đã quá lớn tuổi mà vẫn chưa kết hôn kia mà.”

Không còn cách nào khác, Khương Vệ Bình chỉ có thể nghe lời Khương Tuệ Tuệ rồi cất quần áo đi.

Có hai bộ quần áo, độ dài khá vừa vặn, lúc Hứa Quy Thuận mua quần áo chắc hẳn là đã hỏi thăm qua rồi. Nhìn người đàn ông này cao lớn thô kệch là vậy, nhưng làm việc gì cũng rất cẩn thận, sẽ không ngu ngốc đến mức mua quần áo của đứa trẻ một tuổi cho Tiểu Nguyệt vừa được sinh ra.

Khương Vệ Bình nhìn bóng lưng Hứa Quý Thuận rời đi, thở dài cảm thán nói một câu: "Đúng vậy, anh ấy cũng hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi rồi. Năm đó, tất cả học sinh trong lớp bọn chị đều đã kết hôn, nhưng anh ấy là người duy nhất chưa kết hôn, cũng không biết anh ấy nghĩ như thế nào, chẳng lẽ là do ánh mắt của anh ấy quá cao nên không nhìn trúng ai hay sao?"

Khương Tuệ Tuệ không nhịn được mà cười khi nghe câu nói của chị hai.

Cô nhìn về phía Khương Vệ Bình với ý trêu chọc trong ánh mắt, ghé vào tai Khương Vệ Bình, nói nhỏ: “Chị hai, chị có bao giờ nghĩ rằng thầy Hứa đã đến tuổi này rồi mà vẫn chưa kết hôn, không phải vì anh ấy có tiêu chuẩn cao, mà là bởi vì anh ấy đã có người mà bản thân thích, vẫn luôn chờ đợi người đó hay không?”

Có lẽ anh ấy không nghĩ đến việc kết hôn, là bởi vì anh ấy vẫn chưa hoàn toàn buông bỏ được Khương Vệ Bình, cho nên mới không muốn kết hôn với người phụ nữ khác, có lẽ sau một thời gian nữa anh ấy sẽ phải buông tay thôi.

Nhưng trời cao có mắt, cho bọn họ có cơ hội ở bên cạnh nhau, Lưu Thiếu Thông là một kẻ cặn bã, Khương Vệ Bình và Lưu Thiếu Thông đã ly hôn rồi...

Khương Vệ Bình không hiểu ý nghĩa trong lời nói của Khương Tuệ Tuệ, đôi mắt cô ấy có chút mờ mịt và sững sờ.

Sau đó lại nghe thấy Khương Tuệ Tuệ tiếp tục nói: "Chị hai, chị không cảm thấy thầy Hứa không đơn giản là đang trả ơn chị hay sao? Chị hai, hiện tại chị cũng đã ly hôn với Lưu Thiếu Thông, chị có bao giờ nghĩ đến việc tìm cho Tiểu Nguyệt một người cha khác hay không?"

Khương Vệ Bình không ngờ Khương Tuệ Tuệ sẽ nói như vậy, vì vậy cô ấy vội vàng nói: "Tuệ Tuệ, em đừng nói nhảm, nếu em mà còn nói như vậy, chị sẽ không nói chuyện với em nữa đâu."

Khương Tuệ Tuệ biết rằng chị hai của cô là một người da mặt mỏng, hơn nữa hôm nay chị hai mới làm giấy chứng nhận ly hôn với tên vặn bã Lưu Thiếu Thông, nếu bây giờ phát triển mối quan hệ với Hứa Quý Thuận nhanh quá thì cũng không tốt, e rằng đến lúc đó sẽ lại bị Lưu Thiệu Thông trả đũa.
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 451: Chương 451


Hơn nữa, cô đoán rằng chị hai của cô thực sự không nhìn ra tình cảm của Hứa Quý Thuận dành cho cô ấy.

Nghĩ đến đây, Khương Tuệ Tuệ lại liếc mắt nhìn thoáng qua Hứa Quý Thuận đang chậm rãi đi về phía trước. Chị hai của cô là một người thích giấu suy nghĩ trong lòng, còn Hứa Quý Thuận này thậm chí còn lợi hại hơn, anh ấy hoàn toàn như một cái hũ nút.

Đoán rằng hai người này còn phải cố gắng rất nhiều mới có thể kết giao với nhau. Chậm một chút cũng không sao...

Khương Tuệ Tuệ mím môi, khẽ cười thành tiếng: "Được rồi, được rồi, em không nói nhảm nữa là được mà."

Mặc dù Khương Tuệ Tuệ nói rằng cô sẽ ngậm miệng lại, nhưng Khương Vệ Bình không thể nhịn được mà quay đầu lại, liếc nhìn thoáng qua hướng mà Hứa Quý Thuận đang rời đi. Cuối cùng cô ấy vẫn thu hồi ánh mắt, nhìn bộ quần áo nhỏ trong tay, trong lòng tràn đầy suy nghĩ.

Hứa Quý Thuận thực sự rất tốt, nhưng cô ấy không có thời gian để suy nghĩ về những thứ đó, cô ấy chỉ muốn nuôi dạy con gái mình một cách đàng hoàng. Về phần tìm người đàn ông khác để kết hôn, nếu như đối phương không thể coi con gái của cô ấy như con của mình, thế thì cho dù cả đời không lấy chồng nữa, cô ấy cũng sẽ sẵn sàng chấp nhận điều đó.

Sáng sớm hôm nay, cảnh sát đã đến ngôi làng.

Những cảnh sát đó trực tiếp đến tìm gặp đại đội trưởng, sau đó chở đại đội trưởng đến đồn cảnh sát trong thành phố. Những người xung quanh và dân làng có chút sợ hãi, bọn họ còn cho rằng đại đội trưởng đã làm chuyện phạm pháp gì.

Kết quả là sau khi nghe ngóng được, hóa ra cảnh sát đã bắt được Khương Đắc Lợi và yêu cầu đại đội trưởng đến để xác định danh tính của ông ta.

Gia đình Khương Đắc Lợi không có thư từ ủy ban thôn nên bọn họ không thể đi xa được, nhưng vì không có thư chứng minh nên cảnh sát không thể quá chắc chắn về danh tính của Khương Đắc Lợi, vì vậy đại đội trưởng cần phải đến để xác định danh tính.

Nhưng mà theo cách nói của cảnh sát, những người bị bắt không ai khác chính là Khương Đắc Lợi và gia đình của ông ta. Sau khi biết tin, mọi người đều rất vui mừng, Khương Đắc Lợi xứng đáng bị như vậy.

Lưu Ái Đệ rất vui khi biết tin này, vội vã về nhà để nói với Khương Tuệ Tuệ và những người khác. Lưu Ái Đệ đang mang thai gần bốn tháng và bụng cô ta đã phình to. Nhưng cô ta có thân hình cường tráng, cho dù bụng có lớn hơn một chút, cô ta vẫn đi đứng rất nhanh nhẹn.

Chẳng qua Khương Vệ Quân thấy cô ta liều lĩnh như vậy thì vẫn sẽ nói với cô ta vài câu, dặn dò cô ta cần phải cẩn thận hơn một chút.

Gần đây Lưu Ái Đệ thích ăn đồ chua, vừa vặn đang đợt mận chín, mấy ngày trước Khương Vệ Quân đã mua một túi lớn mang về. Chỉ là mận mới chín hầu như không có vị ngọt, chua đến mức không ai có thể ăn được ngoại trừ Lưu Ái Đệ, nhưng Lưu Ái Đệ lại ăn chúng một cách rất ngon.

Người ta đều nói ăn chua bầu con trai mà ăn cay thì bầu con gái, Lưu Ái Đệ cảm thấy rằng cô ta đang mang thai con trai.

Chỉ là hôm nay sau khi ăn mận hơn mười ngày, Lưu Ái Đệ liên tục kêu rằng cô ta bị đau răng, nói rằng mận mà Khương Vệ Quân mua không tốt, bởi vì ăn chúng nên cô ta mới bị đau răng.

Cố Diệp Phi

Khương Tuệ Tuệ thấy một nửa khuôn mặt của cô ta hơi sưng lên, có lẽ là do viêm lợi hoặc răng bị sâu rồi.

Cô đề nghị đưa Lưu Ái Đệ đến trung tâm y tế để kiểm tra răng miệng, nhưng có nói như thế nào thì Lưu Ái Đệ vẫn không chịu đi, cô ta rất sợ đến trung tâm y tế.

Chính vì Khương Tuệ Tuệ đã đe dọa cô ta bằng đứa con trong bụng, như vậy thì Lưu Ái Đệ mới miễn cưỡng đi theo Khương Tuệ Tuệ đến trung tâm y tế.

Vừa đến trung tâm y tế, Lưu Ái Đệ đã bị tư thế nằm làm cho sửng sốt khiếp sợ, cô ta nằm ở trên ghế, nha sĩ muốn dùng đèn pin chiếu vào răng cô ta, trông có vẻ rất dọa người.
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 452: Chương 452


"Em gái... Đây là bọn họ đang muốn làm gì vậy... Tôi có cảm giác như bản thân là một con lợn đang chờ bị làm thịt khi nằm trên đó vậy..." Lưu Ái Đệ nắm lấy ống tay áo của Khương Tuệ Tuệ, cô ta có chút run rẩy.

Khương Tuệ Tuệ bị lời nói của Lưu Ái Đệ làm cho buồn cười, an ủi cô ấy vài câu: "Chị dâu ba, đừng căng thẳng như vậy, chỉ kiểm tra răng một chút mà thôi, cái gì mà bị bắt làm thịt, nếu chị không nằm xuống như thế này thì sao bác sĩ có thể kiểm tra răng của chị được?"

Cuối cùng, dưới sự an ủi của Khương Tuệ Tuệ, Lưu Ái Đệ vẫn nằm xuống.

Sau khi bác sĩ kiểm tra răng của cô ta thì lắc lắc đầu: “Lần này chỉ là viêm lợi thôi, sau này nếu không chú ý vệ sinh răng miệng thì răng sẽ bị sâu, sau này mỗi ngày sáng tối đều phải đánh răng. Còn nữa, lợi của cô đã hơi viêm rồi, là nhiễm trùng nấm, tôi kê đơn thuốc cho cô, khi về nhớ uống nhé.”

Sau khi được bác sĩ kiểm tra, Lưu Ái Đệ đứng dậy khỏi ghế, hỏi bác sĩ: "Nhiễm trùng nấm là gì? Tôi đang mang thai, uống thuốc này có được không?"

“Không có việc gì, thuốc này là dạng chất lỏng, cô ngậm ở trong miệng khoảng 30 giây sau đó nhổ ra là được.” Bác sĩ nói.

Trên thực tế, trung tâm y tế chỉ mới mở một phòng khám nha khoa và trước đây nó không tồn tại. Từ khi mở phòng khám răng, bác sĩ mới thấy rất nhiều người ở nông thôn không có thói quen đánh răng, nhất là một số người lớn tuổi, răng họ đã hỏng hết rồi.

Răng của con người rất quan trọng, mọi người phải chăm sóc chúng thật tốt.

Lưu Ái Đệ cũng bắt đầu đánh răng mỗi sáng và tối giống như Khương Vệ Quân kể từ khi cô ta đến khám nha sĩ. Kể từ khi bắt đầu chăm chỉ đánh răng, cô ta cũng ăn uống tốt và tăng cân rõ rệt.

Gần đây Tạ Phương Hoa vẫn rất bận rộn, Khương Tuệ Tuệ chưa bao giờ sử dụng máy may, mặc dù cô muốn giúp cô ấy, nhưng loại máy may này bây giờ không dễ học, cho nên Khương Tuệ Tuệ rất có tâm nhưng cũng không giúp gì được.

Ngược lại, sau khi Khương Vệ Bình biết chuyện này, cô ấy nói rằng cô ấy đã học một chút nghề may khi còn là một thiếu nữ, nhưng cô ấy chắc chắn không giỏi bằng Tạ Phương Hoa. Nhưng nếu Tạ Phương Hoa quá bận rộn, cô ấy có thể qua đó để giúp đỡ một chút.

Tiểu Nguyệt còn nhỏ, đứa trẻ trong tháng này cần ngủ khoảng hai mươi tiếng mỗi ngày, ngày thường Khương Vệ Bình có rất nhiều thời gian. Cô ấy muốn làm một số công việc ở nhà, nhưng có Phương Quế Chi và bà nội Tống đều ở nhà nên không để cô ấy làm việc đó, vì vậy cô ấy phải tự mình tìm công việc khác.

"Em gái, nếu không em nói với thợ may Tạ một chút được không? Chị có thể giúp em." Khương Vệ Bình nói: "Chỉ là nếu lúc đó có gì không hiểu, chị sẽ nhờ cô ấy dạy chị, em gái, em cứ nói rõ với cô ấy là chị tự nguyện giúp đỡ, không lấy tiền là được.”

Em gái đã giúp đỡ cô ấy rất nhiều, Tạ Phương Hoa và em gái là đối tác làm việc của nhau, khi cô ấy làm việc cho Tạ Phương Hoa thì cũng là cô ấy đang giúp đỡ em gái của mình. Cô ấy chưa bao giờ nghĩ về chuyện tiền bạc cả.

Khương Tuệ Tuệ cảm thấy rằng chuyện này là khả thi, vì vậy cô đã đến thảo luận với Tạ Phương Hoa. Tạ Phương Hoa thực sự quá bận rộn vào thời điểm này, cô ấy rất vui khi Khương Vệ Bình có thể đến giúp đỡ, nhưng cô ấy không đồng ý với ý kiến của Khương Tuệ Tuệ rằng tiền lương của Khương Vệ Bình sẽ bị trừ vào số tiền hoa hồng của cô.

"Tuệ Tuệ, tính toán như vậy là không được, chị hai cô đến giúp cũng không sao, nhưng tiền phải trừ từ của hai chúng ta, làm sao tôi có thể để cho cô trả một mình được?" Tạ Phương Hoa nói.

Cố Diệp Phi

"Tôi biết trong lòng cô suy nghĩ gì, cô cảm thấy khối lượng công việc của cô ít hơn của tôi, thấy tôi mỗi ngày đều bận rộn mà cô cũng không giúp được tôi, cảm thấy rất có lỗi đúng không?
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 453: Chương 453


Tuệ Tuệ, cô nhất định đừng nghĩ ngợi nhiều, nghĩ kỹ lại đi, nếu không có cô tham gia thì công việc kinh doanh của tôi sẽ không tốt như vậy, một lý do khác khiến mọi người tìm đến tôi để may quần áo là do cô thiết kế rất đẹp. Hơn nữa, cô cũng biết bây giờ một tháng chúng ta có thể kiếm bao nhiêu tiền, nhiều tiền như vậy thì tôi mệt mỏi một chút cũng đáng.”

Điều này đã được phân chia ngay từ đầu, Khương Tuệ Tuệ đã vẽ các bức tranh thiết kế, cô ấy làm quần áo, tiền vẫn phải được tính như trước.

Thêm một người sẽ thêm một phần sức, bọn họ cần phải mở rộng nhóm này, nhưng bọn họ cũng cần tăng lượng đơn hàng, đồng thời mở rộng quy mô lớn hơn. Nếu không thì sau khi bận rộn một thời gian mà không có đơn hàng nào, Khương Vệ Bình sẽ không có việc gì để làm khi rảnh rỗi, điều này là không thể chấp nhận được.

Cuối cùng thì Khương Tuệ Tuệ vẫn quyết định lên thành phố để mua một chiếc máy may cho chị hai của mình.

Vào ngày chuẩn bị ra ngoài, ba người Khương Tuệ Tuệ, Khương Vệ Bình và Tạ Phương Hoa đều mặc quần áo mới do Khương Tuệ Tuệ thiết kế.

Phong cách của Tạ Phương Hoa thoạt nhìn trông trang nghiêm và đoan trang, của Khương Vệ Bình là cổ điển và đơn giản, còn của Khương Tuệ Tuệ là phong cách kiểu Pháp mà cô luôn yêu thích bấy lâu nay.

Khi ba người bọn họ đi cùng nhau, nó trở thành một khung cảnh tuyệt đẹp.

Từ lúc bọn họ bước ra khỏi nhà, đã có rất nhiều ánh mắt đổ dồn về phía bọn họ. Đây là lần đầu tiên Khương Vệ Bình ra ngoài và bị nhiều người nhìn như vậy, cô ấy có chút xấu hổ kéo tay áo của Khương Tuệ Tuệ, thì thầm vào tai cô: "Tuệ Tuệ, rất nhiều người đang nhìn chúng ta."

Khương Tuệ Tuệ quay sang cười với cô ấy, nói: “Không sao đâu, chị hai, yên tâm đi, chúng ta tới đây là để cho người khác nhìn mà.”

Bọn họ bây giờ đã tương đương với việc làm người mẫu rồi, người ta nhìn thấy bọn họ mặc quần áo, càng để ý thì sẽ càng có nhiều người tìm đến bọn họ để làm quần áo.

Cố Diệp Phi

Ai mà không thích quần áo đẹp? Nếu ai đó thực sự yêu thích bộ quần áo bọn họ đang mặc, người ta chắc chắn sẽ chủ động hỏi ngay.

Quả nhiên, khi bọn họ mua máy khâu xong rồi đến nhà hàng do nhà nước điều hành để ăn tối, một số người đã hỏi bọn họ mua quần áo ở đâu. Bất cứ khi nào ai đó đến hỏi về quần áo, Khương Tuệ Tuệ đều trực tiếp đưa danh thiếp ra.

Trên danh thiếp là địa chỉ của Tạ Phương Hoa do cô viết tay, trên đó cũng đánh dấu thống nhất giá cả, để không ai sợ giá cao mà xấu hổ hỏi giá. Chỉ cần người khác nhìn thấy giá cả, thấy rằng phù hợp là liền có thể trực tiếp đến may quần áo.

Chuyến đi này, Khương Tuệ Tuệ đã viết tổng cộng 50 danh thiếp, cuối cùng đã đưa tất cả chúng ra ngoài.

Điều quan trọng nhất là những danh thiếp này không phải do tự bản thân Khương Tuệ Tuệ đưa ra, mà là sau khi có người hỏi thì Khương Tuệ Tuệ mới đưa chúng ra.

Như vậy, trong số năm mươi người này, ít nhất sẽ có 90% đến tìm Khương Tuệ Tuệ để may quần áo, bởi vì nếu những người không muốn may quần áo sẽ không có ý tưởng này, bọn họ sẽ không chủ động yêu cầu Khương Tuệ Tuệ đưa danh thiếp cho.

Nếu 50 người này lại giới thiệu cho bạn bè và người thân của họ một chút, đến lúc đó nhiều người sẽ đến tìm bọn họ để may quần áo.

Khương Tuệ Tuệ chắc chắn sẽ mở rộng lĩnh vực kinh doanh này, khi chính sách cho phép, cô phải là người đầu tiên mở một nhà máy tư nhân ở thành phố Giang Châu này.

Sau khi ăn xong, Khương Vệ Bình đề xuất đi đến công ty cung ứng và tiếp thị, ban đầu Khương Tuệ Tuệ nghĩ rằng Khương Vệ Bình muốn mua thứ gì đó cho Tiểu Nguyệt, nhưng cô thấy rằng cô ấy đã mua một mảnh vải màu nâu, dài hai thước.

Nhà máy vận tải của Khương Đắc Thắng sẽ phát đồng phục nhà máy, ông ấy hiếm khi có thời gian để mặc quần áo bình thường, việc mua vải của Khương Vệ Bình không phải là dành cho Khương Đắc Thắng.
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 454: Chương 454


Khương Vệ Quốc và Khương Vệ Quân đều đã kết hôn có vợ để may quần áo riêng cho, nên Khương Vệ Bình sẽ không may quần áo cho hai người này.

Về phần tên cặn bã Lưu Thiếu Thông, Khương Vệ Bình nghe thấy tên của anh ta thôi cũng thấy bẩn tai, như vậy cũng chỉ còn lại một mình Hứa Quý Thuận.

Trong lòng Khương Tuệ Tuệ biết rõ, nhưng vẫn cố ý hỏi: "Chị hai, chị mua vải làm gì, may quần áo cho cha sao?"

Khương Vệ Bình đỏ mặt, ngượng ngùng xấu hổ nói: "Không phải... Cha nói bây giờ ông ấy không thể mặc quần áo mới, chị định may cho cha một bộ quần áo mới vào dịp Tết Nguyên đán, chị định dùng mảnh vải này để may quần áo cho Hứa Quý Thuận..."

"Ồ... thì ra là như vậy." Khương Tuệ Tuệ "Ồ", nhưng lại cố ý kéo dài âm thanh cuối cùng, giống như có ý trêu chọc: "Là vậy sao, thầy Hứa đã làm cho Tiểu Nguyệt một chiếc nôi mới lại còn mua quần áo nữa, chị hai cũng nên đáp lại. Lần trước nhìn thấy bộ quần áo anh ấy đang mặc đã sờn rách hết rồi, đã đến lúc phải thay cái mới, thế này thì sao, chị hai, sau khi trở về em sẽ thiết kế một bộ quần áo, sau đó chị có thể may cho thầy Hứa theo kiểu dáng mà em thiết kế."

Bọn họ hiện đang sản xuất nhiều quần áo nữ hơn, nhưng đàn ông cũng cần mua quần áo, cô cũng có thể thiết kế chúng.

"Như vậy thì thật là tốt quá." Khương Vệ Bình cười nói.

Sau khi trở về từ thành phố, Khương Vệ Bình sợ Tiểu Nguyệt đói bụng nên đi về trước. Khương Tuệ Tuệ và Tạ Phương Hoa mang chiếc máy may mới về nhà của Tạ Phương Hoa.

Tính theo ngày, Khương Tuệ Tuệ đã không gặp Tống Thời Thanh hơn một tuần.

Cô rất nhớ anh, nhưng cô thậm chí còn không có lấy một tấm ảnh. Trong thời đại liên lạc bất tiện này, không có điện thoại di động để liên lạc với nhau. Vì vậy, tranh thủ thời gian nghỉ ngơi gần đây, cô dự định đến binh đoàn gặp Tống Thời Thanh.

Cô kéo Tạ Phương Hoa: "Chị Phương Hoa, ngày mai chúng ta sẽ đến binh đoàn được không? Lần này quảng cáo được rất tốt. Nghe nói thanh niên trí thức trong binh đoàn được trả lương rất cao, bọn họ chắc hẳn sẽ rất sẵn lòng may quần áo, chúng ta đi tuyên truyền một chút, có lẽ hiệu quả sẽ còn tốt hơn lần đi vào thành phố này."

Tạ Phương Hoa rót ly nước cho hai người, cô ấy khát nước nên uống hết ly nước.

Nghe Khương Tuệ Tuệ nói, cô ấy ngạc nhiên hỏi: "Ngày mai đi luôn sao? Nhưng hôm nay chúng ta vừa đưa danh thiếp cho nhiều người như vậy, chẳng phải sẽ có nhiều người đến may quần áo của chúng ta hay sao? Nếu không chúng ta..."

Lời còn chưa nói xong, dường như Tạ Phương Hoa chợt nhớ ra chuyện gì, cô ấy đột nhiên nói: "Được, sáng mai chúng ta đi."

Lúc đầu cô ấy không phản ứng gì, sau đó cô ấy nhận ra rằng Tống Thời Thanh đã ở trong binh đoàn được khoảng mười ngày. Chắc hẳn là hai người bọn họ đã rất nhớ nhau vì đã lâu không gặp nhau.

Tống Thời Thanh không thể đến đây, nhưng Khương Tuệ Tuệ thì có thể đến đó.

Cố Diệp Phi

Đương nhiên, Khương Tuệ Tuệ cũng hiểu tại sao Tạ Phương Hoa đột nhiên chuyển chủ đề, vẻ mặt đáng thương ban đầu của cô trong nháy mắt trở nên vui vẻ. Khóe miệng lộ ra nụ cười, cô vươn tay nắm lấy cánh tay Tạ Phương Hoa, cười nói: "Tôi biết chị Phương Hoa là tốt nhất."

“Cô chỉ biết nói ngọt thôi.” Tạ Phương Hoa thấy Khương Tuệ Tuệ cười thì cũng cười theo, cô ấy nói: "Nhưng cũng đừng vui mừng quá sớm, danh sách mà tôi đã hứa với em gái của thanh niên trí thức Lục vẫn chưa được hoàn thành. Tôi phải làm xong bộ quần áo cuối cùng trong danh sách vào ngày hôm nay thì tôi mới có thể đi cùng cô đến binh đoàn vào ngày mai."

Lễ kỷ niệm của trường của Lục Vinh sắp bắt đầu, ngày mai cô ấy phải may xong quần áo để gửi cho Lục Hân.

Khương Tuệ Tuệ vội vàng hỏi: "Còn lại bao nhiêu, chị có cần tôi giúp đỡ hay không?"

Tạ Phương Hoa bị dáng vẻ lo lắng của cô làm cho buồn cười, nói: "Tôi không cần cô giúp đỡ, chẳng phải Vệ Bình đã đến giúp tôi hai ngày trước rồi hay sao?
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 455: Chương 455


Cho nên cũng không còn lại nhiều lắm, hôm nay tôi nhất định có thể làm xong, cô chỉ cần trở về đi ngủ sớm một chút, ngày mai có tinh thần tốt nhất để đi gặp người yêu."

“Người yêu cái gì chứ, chị Phương Hoa đừng nói nhảm.” Mặc dù Khương Tuệ Tuệ thường trêu chọc Tống Thời Thanh khi hai người ở riêng với nhau, nhưng cô cũng sẽ rất xấu hổ khi bị Tạ Phương Hoa trêu chọc như vậy.

Trên khuôn mặt trắng như sứ của cô có chút ửng hồng, nhưng trong đầu cô lại không nhịn được mà nghĩ đến Tống Thời Thanh. Hôm nay là ngày thứ mười một Tống Thời Thanh đến binh đoàn, nhưng mà ngoại trừ lúc Tống Thời Thanh có gọi cho cô khi anh đến binh đoàn vào ngày đầu tiên, còn lại anh không gọi cho cô thêm một lần nào nữa.

Cô không phải là đang trách anh không liên lạc với cô, thật ra lúc trước khi anh gọi điện cho cô, Tống Thời Thanh cũng nói rằng anh phải nghe lời tắt đèn đi ngủ mỗi ngày trong binh đoàn, không phải là anh không muốn liên lạc với cô, nhưng anh không có thời gian.

Hôm nào anh đi gặt lúa ngoài đồng về, những người trong ủy ban thôn đều nghỉ làm, anh gọi cũng không ai bắt máy.

Khương Tuệ Tuệ âm thầm nghiến răng, nếu mọi người đều có điện thoại di động thì tốt rồi.

Đêm hôm qua cô còn mơ thấy anh, bọn họ ngồi trên bãi cỏ bên sườn đồi, cùng nhau ngắm sao trên trời, đom đóm bay giữa không trung. Ngay cả khi hai người họ không làm gì, cô cũng thấy hạnh phúc.

Cố Diệp Phi

"Vậy tôi không quấy rầy chị nữa, chị Phương Hoa, chị đã vất vả rồi, ngày mai tôi sẽ đến cửa nhà chị sớm một chút để chờ chị." Khương Tuệ Tuệ nghĩ đến ngày mai có thể gặp được Tống Thời Thanh, trong lòng cô rất là vui vẻ, thầm cảm ơn Phương Hoa đã hiểu cho cô.

Tạ Phương Hoa mỉm cười trả lời: "Được rồi, cô đi về trước đi."

Sáng sớm hôm sau, Khương Tuệ Tuệ dậy rất sớm.

Mấy ngày trước khi thu hoạch lúa mì, mỗi ngày cô đều dậy rất sớm, nhưng gần đây đại đội được nghỉ, cô lại trở về trạng thái ngủ nướng ban đầu. Hôm nay là lần đầu tiên cô dậy sớm như vậy.

Nhưng mà khi Khương Tuệ Tuệ trở về vào tối hôm qua, cô đã nói với mọi người trong gia đình rằng hôm nay cô sẽ đến binh đoàn, vì vậy Phương Quế Chi đang đun nước trong bếp nên cũng không ngạc nhiên, ngược lại, bà ấy còn rót cho cô một ít nước ấm và bảo cô đến đó rửa mặt.

Khương Tuệ Tuệ không cần khăn để rửa mặt, vì vi khuẩn và bọ ve rất dễ phát triển trong khăn sau một thời gian dài sử dụng, nếu dùng nó để lau mặt thì ngược lại mặt sẽ càng bẩn hơn.

Cô lấy một nắm nước bằng đôi tay mềm mại của mình, nhiệt độ nước vừa phải. Bất luận là xuân hạ thu đông, Khương Tuệ Tuệ đều luôn rửa mặt bằng nước ấm, nước ấm là nhiệt độ thích hợp nhất, nhưng bất kỳ nước quá nóng hay quá lạnh đều không tốt cho da.

Sau khi rửa mặt xong, Khương Tuệ Tuệ lại đi ăn một chén cháo. Cháo đặc biệt mềm dẻo, có vị ngọt từ gạo. Cô cảm thấy thật tuyệt vời khi bây giờ chỉ cần uống một bát cháo là có thể nếm được vị ngọt trên đời, trước kia cô từng rất coi trọng việc 'ăn ngon'.

Sau khi thu hoạch lúa mì, mỗi hộ gia đình sẽ được phát rất nhiều lúa mì và đập lúa mì thành bột, đủ cho cả nhà ăn trong một thời gian dài.

Bà nội Tống biết Khương Tuệ Tuệ sẽ đến binh đoàn, vì vậy bà ấy đã chuẩn bị mười cân bột mì, muốn Khương Tuệ Tuệ mang đến cho Tống Thời Thanh.

Khương Tuệ Tuệ không nhận lấy bột, mà nói: "Bà nội, cháu nghe nói binh đoàn ở bên kia ăn cơm ở căn tin, mọi người không cần tự mình nấu đồ ăn, đồ ăn trong binh đoàn rất ngon, anh Tống ở bên kia nhất định sẽ không phải chịu ủy khuất, bột mì này để lại cho mọi người ăn đi ạ."

Bà nội Tống nghe xong cũng đồng ý, tất cả người trong binh đoàn đều ăn cơm ở căn tin, Tống Thời Thanh sẽ không bị đói. Chỉ là bà ấy quá lo lắng cho đứa trẻ, vì vậy bà ấy đã nghĩ đến việc nhờ Khương Tuệ Tuệ mang một ít bột mì tới, hy vọng rằng bọn họ có thể cải thiện bữa ăn của mình.
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 456: Chương 456


Nhưng nếu không gửi bột mì thì cũng không có gì để gửi.

Cuối cùng, bà nội Tống chỉ đưa bức thư tối qua bà ấy và ông nội Tống đã viết cho Khương Tuệ Tuệ và bảo cô mang đến chỗ Tống Thời Thanh. Trong thư cũng không viết gì lớn lao cả, tất cả chỉ là nói với anh rằng anh cứ ở đó làm việc cho tốt, bảo anh yên tâm, bọn họ ở nhà họ Khương rất tốt.

Tạ Phương Hoa đã làm xong đơn đặt hàng, bọn họ mượn chiếc xe đạp 28 Đại Giang từ nhà của đại đội trưởng và đạp xe đến binh đoàn, thời gian đi sẽ ít hơn bình thường và bọnhọ không cần phải đi bộ, như vậy cũng sẽ dễ dàng hơn.

Nếu không thì phải mất hai giờ để đi đến binh đoàn, Khương Tuệ Tuệ cảm thấy rằng bàn chân của cô nhất định sẽ có vết phồng rộp.

Khi đến binh đoàn, suy nghĩ của Khương Tuệ Tuệ dường như đã bay xa, mặc dù cô nói rằng mục đích đến lần này là để thu hút khách hàng, nhưng thực tế điều quan trọng nhất là để gặp Tống Thời Thanh.

Tạ Phương Hoa nhìn thấy sự nôn nóng của cô, liền nói: "Tuệ Tuệ, cô đến chỗ của thanh niên trí thức Tống đi, tôi có thể tự mình đi kiếm khách hàng."

Cô ấy đã nhiều lần nhìn thấy cảnh Khương Tuệ Tuệ thu hút khách hàng, việc đó thực sự là không khó. Khương Tuệ Tuệ rất đẹp, mặc quần áo do cô thiết kế có thể thu hút sự chú ý của người khác ngay cả khi cô không cần nói gì, thời điểm đến được đó, cô ấy chỉ cần đưa danh thiếp mà Khương Tuệ Tuệ đã chuẩn bị từ lâu cho những người đó là được.

"Thật vậy không? Chị Phương Hoa, chị ở một mình sẽ không sao chứ?” Mặc dù Khương Tuệ Tuệ rất muốn đi tìm Tống Thời Thanh, nhưng cô vẫn có hơi lo lắng cho Tạ Phương Hoa.

Tạ Phương Hoa lắc đầu nói: "Không có việc gì, cô cứ đi đi, tôi có thể làm một mình được."

Lúc này trời đã quá giấc trưa, đúng lúc thời gian nghỉ ngơi.

Sự xuất hiện của Khương Tuệ Tuệ khiến tất cả nam thanh niên trí thức trong binh đoàn đều nhìn theo, không ai biết cô gái nhỏ đột nhiên xuất hiện này là ai, chỉ cảm thấy cô giống như một tiên nữ, mặc một bộ váy dài, tóc xõa ngang vai, đuôi tóc hơi uốn.

Nước da của cô trắng nõn như sứ, đôi mắt hẹp và đen như có những vì sao lấp lánh, nhìn rất đẹp.

Cố Diệp Phi

Những nam thanh niên trí thức đi ngang qua Khương Tuệ Tuệ đều ngẩn người, lo nhìn chằm chằm vào Khương Tuệ Tuệ mà quên quay đi chỗ khác, cũng quên rằng ánh mắt của bọn họ như vậy là có hơi bất lịch sự.

Bọn họ thấp giọng nghị luận, người này là ai vậy?

Khương Tuệ Tuệ tìm kiếm xung quanh nhưng không tìm thấy Tống Thời Thanh đâu, cô không quen thuộc với binh đoàn, nếu cô cứ tìm xung quanh như một cái đuôi không đầu như vậy, không biết đến khi nào cô mới có thể tìm thấy Tống Thời Thanh.

Cô tình cờ nhìn thấy ba hoặc năm thanh niên trí thức đang tụ tập với nhau cách đó không xa, bọn họ cũng đang nhìn cô. Cô suy nghĩ một lúc rồi đi về phía nhóm nam thanh niên trí thức đó.

Ngay khi cô vừa bước một bước, đã có một sự xôn xao khá lớn trong nhóm nam thanh niên trí thức. Tất cả bọn họ đều có thể thấy rằng Khương Tuệ Tuệ đang đi về phía bọn họ, nhưng lại không rõ tại sao Khương Tuệ Tuệ lại đi về phía bọn họ. Mặc dù bọn họ không thể hiện ra trên khuôn mặt, nhưng đều hy vọng rằng Khương Tuệ Tuệ đang đến tìm chính mình.

Ngay khi Khương Tuệ Tuệ đến gần bọn họ, cô mím môi và nở một nụ cười. Dù sao cô cũng phải hỏi người khác xem Tống Thời Thanh đang ở đâu, đương nhiên phải lễ phép và khách sáo một chút.

Khi cô cười, những nam thanh niên trí thức cảm thấy trái tim gần như nhảy ra khỏi cổ họng. A.... Chết mất, đây là người đẹp tuyệt sắc của thế gian sao, cô không cười đã cảm thấy cô xinh đẹp vô địch rồi, khi cô cười lại càng thêm tuyệt đẹp hơn nữa, không được không được!!!

"Xin chào mọi người, tôi muốn hỏi một chút, mọi người có nhìn thấy thanh niên trí thức Tống, Tống Thời Thanh không?" Khương Tuệ Tuệ hỏi rất lịch sự. Giọng nói của cô nhẹ nhàng và ngọt ngào, từng chữ từng chữ lọt vào tai mọi người.

Nhưng mà... Thanh niên trí thức Tống... Tống Thời Thanh sao?

Bọn họ ngay lập tức nhận ra người mà Khương Tuệ Tuệ nói là người mà bọn họ biết.
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 457: Chương 457


Theo lý mà nói, Tống Thời Thanh chỉ là một thanh niên trí thức đến binh đoàn để giúp đỡ, bọn họ không quen biết nhau cho lắm, nhưng nghe nói Thẩm Kiêu Dương và thanh niên trí thức Tống này có quan hệ rất tốt, cho dù Tống Thời Thanh mới gia nhập vào binh đoàn chừng mười ngày, nhưng lại biểu hiện rất tốt, thậm chí còn được huấn luyện viên khen ngợi.

Đại đội trưởng của bọn họ dường như cũng có mối quan hệ không đơn giản với Tống Thời Thanh.

Chỉ trong vòng mười ngày ngắn ngủi, tất cả bọn họ đều nhớ tên Tống Thời Thanh.

Cố Diệp Phi

Hiện tại dù bọn họ muốn quên cũng không thể quên, bởi vì cô gái nhỏ trước mắt khiến bọn họ mất tập trung, trông như tiên nữ nhưng lại đến đây để tìm Tống Thời Thanh.

Mối quan hệ của bọn họ là gì? Cô là đối tượng của thanh niên Tống sao?

Các nam thanh niên trí thức suy đoán qua loa trong lòng, mỗi người chỉ hận bản thân không phải người mà Khương Tuệ Tuệ đang tìm. Một trong những thanh niên trí thức trước đây tình cờ gặp được Tống Thời Thanh, vì vậy anh ấy nói với Khương Tuệ Tuệ: "Dường như tôi đã nhìn thấy anh ấy dạo gần đây. Anh ấy đang ở cánh đồng lúa mì bên kia kìa, cô đến đó tìm anh ấy thử xem."

Nói xong lại sợ Khương Tuệ Tuệ không tìm thấy, vội hỏi: "Cô có thể tìm thấy được không? Có cần tôi đưa cô đến đó không?"

Khương Tuệ Tuệ nhìn theo hướng ngón tay của nam thanh niên trí thức và nhìn về phía xa xa, ở đây thấy rõ theo mọi hướng nên rất dễ tìm. Vậy nên cô lắc đầu nói: "Không cần, tôi có thể tự tìm được, cảm ơn anh."

Nói xong lời này, cô lại mỉm cười với bọn họ, rồi quay người đi theo phương hướng mà nam thanh niên trí thức chỉ.

Gió hơi hơi khẽ thổi, mái tóc đen bồng bềnh của cô khẽ tung bay, làn váy tung bay như sóng, cô vui vẻ bước từng bước về phía người mình nhớ nhung.

Nhóm nam thanh niên trí thức nhìn theo bóng lưng của cô một lúc, cuối cùng cũng tản ra. Đẹp đến đâu thì cũng không phải là đối tượng của bọn họ, bọn họ chỉ có thể nhìn mà thôi.

Khương Tuệ Tuệ có trực giác nhạy bén về phương hướng, cô không hề đi sai đường và đã nhanh chóng tìm thấy cánh đồng lúa mì. Chỉ là cánh đồng lúa mì của binh đoàn lớn hơn rất nhiều so với đại đội của bọn họ, rộng ít nhất gấp mười lần cánh đồng lúa mì của đại đội, Khương Tuệ Tuệ lẩm bẩm, không có gì lạ khi những thanh niên trí thức trong binh đoàn không thể hoàn thành nhiều việc như vậy, binh đoàn phải kêu gọi những thanh niên trí thức ở nơi khác đến để phụ giúp.

Nhìn thoáng qua, cánh đồng lúa mì vàng óng này dài vô tận, như thể đang ở trong một đại dương vàng vậy. Với một cánh đồng lúa mì lớn như thế, cô nên tìm Tống Thời Thanh ở đâu đây?

Khương Tuệ Tuệ có chút lo lắng, nhưng cô dường như có một tâm ý tương thông, đột nhiên quay đầu sang bên phải, thấy một chỗ được dựng lên bằng rơm trên cỏ, một người đang nằm dưới bóng của đống rơm, anh đang nằm trên bãi cỏ xanh, hai tay ôm đầu, không biết là ngủ thật hay chỉ đang chìm trong suy nghĩ gì nữa.

Khương Tuệ Tuệ liếc mắt nhìn thoáng qua một cái là đã nhận ra người đàn ông đó là Tống Thời Thanh.

Trên mặt cô vui vẻ, vốn định gọi Tống Thời Thanh, nhưng lại kịp thời dừng lại. Cô nhẹ nhàng đi về phía Tống Thời Thanh, muốn đánh úp anh từ phía sau và khiến cho anh bất ngờ.

Nhưng mà, trước khi đi đến bên cạnh Tống Thời Thanh, cô đã vô tình giẫm phải một cành cây khô, có một tiếng "rắc", đó là tiếng cành cây khô bị gãy vang lên.

Hai chân cô khựng lại, vào lúc này, hai mắt Tống Thời Thanh đột nhiên mở ra, anh quay đầu nhìn sang. Sau khi nhìn thấy người trước mắt, vẻ lãnh đạm trong mắt anh liền biến mất không còn tăm tích, thay vào đó là tràn đầy dịu dàng, đồng thời cũng rất khó tin.

Anh dụi dụi mắt, như thể cảm thấy mọi thứ trước mắt chỉ là ảo giác mà thôi.

Khương Tuệ Tuệ thích thú với vẻ ngoài đáng yêu và ngốc nghếch của Tống Thời Thanh, cô mím môi để nén lại nụ cười, hơi hếch cằm lên, kiêu ngạo đi đến trước mặt Tống Thời Thanh, duỗi hai tay ra như rắn nước, khoác lên vai Tống Thời Thanh, kiễng mũi chân, thì thầm bên tai anh: "Anh làm sao vậy? Không nghĩ tới em sẽ đến hay sao?"
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 458: Chương 458


Giọng nói của cô vẫn nũng nịu như trước, lọt vào trong tai anh khiến trái tim anh khẽ run lên.

Anh chắc chắn rằng những gì trước mặt anh không phải là ảo giác, Tuệ Tuệ đã thực sự đến gặp anh.

Anh không nhịn được mà dùng hai tay ôm chặt lấy Khương Tuệ Tuệ, như thể anh muốn hòa nhập cô vào m.á.u thịt của chính mình. Anh ôm khuôn mặt nhỏ nhắn không lớn bằng lòng bàn tay của anh, nhìn trái nhìn phải, như muốn nhìn thấu cô vậy. Thấy khuôn mặt không hề gầy đi mà ngược lại còn có phần tròn trịa hơn một chút, anh mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Đồng thời anh cũng cảm thấy có chút phức tạp, anh vốn sợ rằng anh đến binh đoàn thì Tuệ Tuệ nhớ anh nên sẽ gầy đi, không ngờ rằng cô không những không gầy đi mà còn béo lên.

Anh thực sự rất yên tâm, đồng thời có hơi đau lòng một chút...

"Tuệ Tuệ..." Giọng nói của Tống Thời Thanh khàn khàn, anh không hỏi tại sao Khương Tuệ Tuệ lại đến đây, bởi vì anh biết, nhất định là Tuệ Tuệ rất nhớ anh.

Trên thực tế, làm sao mà anh lại không nhớ cô cho được?

Tống Thời Thanh chưa bao giờ nghĩ về bất cứ ai như thế này trước đây, khi anh nằm trên giường, nhìn vào màn đêm đen tối, khuôn mặt của Khương Tuệ Tuệ đều xuất hiện ở trong tâm trí anh. Nụ cười của cô, sự quyến rũ của cô và cách cô dụ dỗ anh khi cô trêu chọc anh, nó cứ quay đi quay lại trong tâm trí anh hàng nghìn lần mỗi ngày.

Hôm nay tình cờ được nghỉ buổi chiều, nghe nói rằng sẽ được xem biểu diễn.

Nếu không phải tất cả mọi người đều phải có mặt, Tống Thời Thanh nhất định sẽ lựa chọn quay về nhà một chuyến, cho dù cả đi cả về mất hơn bốn giờ, anh cũng có thể ở bên cạnh Tuệ Tuệ một lát.

Đáng tiếc là anh không thể đi, vì vậy anh chỉ có thể gọi điện cho Tuệ Tuệ, nhưng khi anh gọi đến ủy ban thôn, kế toán Lưu trả lời rằng Tuệ Tuệ không có ở đó. Anh không biết Tuệ Tuệ đã đi đâu, nhưng anh không bao giờ nghĩ đến việc Tuệ Tuệ sẽ đến binh đoàn để gặp anh.

Người mà ngày đêm bản thân nghĩ đến đang ở ngay trước mặt, Tống Thời Thanh cảm thấy trong lồng n.g.ự.c nóng ran. Anh cúi người xuống, muốn hôn lên đôi môi mềm mại đó của cô.

Đúng lúc này, một bóng người từ đống rơm phía sau đi ra, người đàn ông còn chưa kịp nhìn rõ tình huống trước mắt, chỉ biết là Tống Thời Thanh ở đây, liền mở miệng nói: "Anh Thời Thanh, anh thật là, có kí túc xá để ngủ sao lại không ngủ, lại chạy đến đây để ngủ, đợi một chút..." Nói đến đây, Thẩm Kiêu Dương cũng bắt đầu chú ý đến Khương Tuệ Tuệ rồi.

Khương Tuệ Tuệ được Tống Thời Thanh ôm vào trong ngực, ngay sau khi hai người nghe thấy được giọng nói của Thẩm Kiêu Dương thì rất nhanh đã tách nhau ra, Khương Tuệ Tuệ lùi lại một bước, đưa tay vuốt thẳng mái tóc dài của mình, ngước mắt lên nhìn khuôn mặt hoang mang của Thẩm Kiêu Dương.

Thẩm Kiêu Dương không bao giờ nghĩ đến việc bản thân sẽ nhìn thấy cảnh tượng như vậy, anh ấy không nhịn không được mà nhìn chằm chằm vào Khương Tuệ Tuệ, ngay cả khi anh ấy đang rất hoang mang, trong lòng anh ấy thầm nghĩ, tại sao anh ấy chưa bao giờ nhìn thấy nữ thanh niên trí thức này, có gì đó không đúng lắm? Một người lớn lên xinh đẹp như vậy mà sao anh ấy lại không để ý đến...

Cố Diệp Phi

Nghĩ đến đây, Thẩm Kiêu Dương đột nhiên cảm thấy có một ánh mắt như hai mũi d.a.o găm đang nhìn chính mình, khiến cho sống lưng anh ấy lạnh toát. Ngẩng đầu lên, quả nhiên, phát hiện được ánh mắt lạnh như băng của Tống Thời Thanh đang nhìn anh ấy, cảm giác như thể hàng ngàn mũi d.a.o đang chĩa về phía này, trực chờ thời cơ thích hợp để đ.â.m anh ấy một nhát vậy.

Thẩm Kiêu Dương rùng mình run lập cập, đột nhiên nhớ rằng Tống Thời Thanh đã nói với anh ấy vào ngày đầu tiên anh đến, rằng anh đã có đối tượng. Thẩm Kiêu Dương đột nhiên tỉnh táo lại, chỉ vào Khương Tuệ Tuệ, lắp bắp hỏi: "Cô... Cô chính là chị dâu sao?"
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 459: Chương 459


Anh ấy đoán rằng tiêu chuẩn của Tống Thời Thanh rất cao, cho nên chị dâu của anh ấy nhất định là không đến nỗi tệ, nhưng có làm cách nào thì anh ấy cũng không nghĩ đến rằng cô lại đẹp như vậy.

Thẩm Kiêu Dương đã thích ăn diện từ khi còn nhỏ rồi, anh ấy thích bản thân mình đẹp trai, anh ấy cũng thích những người lớn lên xinh đẹp. Nhưng đối với những người ưa nhìn, nhiều nhất anh ấy cũng chỉ thích theo kiểu thưởng thức, giống như lúc này đối với Khương Tuệ Tuệ.

Khương Tuệ Tuệ là chị dâu của anh ấy và là đối tượng của anh Thời Thanh, anh ấy sẽ không dám và không có bất kỳ ý định xấu nào.

Khương Tuệ Tuệ rất hài lòng với danh hiệu 'chị dâu' này, cô hào phóng tha thứ cho ánh mắt nóng bỏng của Thẩm Kiêu Dương khi anh ấy nhìn cô trước đó, mỉm cười với anh ấy, sau đó đưa tay ra, nói: "Xin chào, tôi họ Khương, tôi tên là Khương Tuệ Tuệ, tôi tin rằng anh Thời Thanh đã nói với anh về tôi."

Cố Diệp Phi

Khương Tuệ Tuệ cư xử rất duyên dáng, hào phóng, khí chất của cô còn tốt hơn nhiều so với những người đồng chí nữ trong đoàn nghệ thuật.

Thẩm Kiêu Dương nhanh chóng đưa tay ra bắt tay Khương Tuệ Tuệ, nói: "Chào chị dâu, em tên là Thẩm Kiêu Dương, bạn thời thơ ấu của anh Thời Thanh, hai anh em chúng em lớn lên cùng nhau, sau này chị có thể gọi em là Kiêu Dương là được."

Thẩm Kiêu Dương nhiệt tình giới thiệu bản thân, nhưng anh ấy không chú ý rằng ánh mắt của Tống Thời Thanh đang nhìn vào bàn tay mà anh ấy và Khương Tuệ Tuệ đang nắm, sắc mặt vốn đã không quá đẹp của anh đột nhiên trở nên thêm phần khó nhìn hơn, trầm lặng như mặt nước bên hồ.

“Khụ khụ.” Tống Thời Thanh ho khan một tiếng, gần như vô hình cúi người về phía trước, nắm tay Khương Tuệ Tuệ, hất tay Thẩm Kiêu Dương ra.

Thẩm Kiêu Dương lúc này mới hoàn hồn phản ứng lại, ngượng ngùng cười cười nói: “Anh Thời Thanh, chị dâu thật vất vả mới đến đây được một chuyến, lát nữa rủ chị dâu cùng đi xem biểu diễn đi!”

Vừa nói, anh ấy vừa nhiệt tình giới thiệu với Khương Tuệ Tuệ: “Chị dâu, chị vừa mới đến đây nên còn không biết, hôm nay vừa hay binh đoàn của bọn em có chương trình biểu diễn để xem. Ở đây có Diệp Mạn Đình của binh đoàn nghệ thuật, cô ấy hát rất hay, chị dâu, chị nhất định phải đi nghe một chút. Sau khi xem biểu diễn xong còn có thể xem phim, ai da, bảo sao hôm nay binh đoàn lại trông náo nhiệt như vậy chứ, cứ như là ăn tết vậy, thì ra là do chị dâu đến nên cố ý tổ chức để đón chào.”

Thẩm Kiêu Dương có một kiểu ăn nói rất ngọt ngào, rất được lòng người đối diện, có thể nói chuyện khiến cho Khương Tuệ Tuệ bật cười.

Tống Thời Thanh cũng thực sự muốn Khương Tuệ Tuệ ở lại xem phim cùng với anh, nhưng anh vẫn phải hỏi ý kiến của cô: "Em có muốn ở lại xem phim không?"

Khương Tuệ Tuệ suy nghĩ một lúc, gật gật đầu đồng ý: "Có thể, nhưng hôm nay em đi cùng với chị Phương Hoa, em phải thương lượng với chị ấy về chuyện này một chút. Ai nha, suýt chút nữa là em quên mất một việc, hai người cùng đi với em đi."

“Đi đâu vậy?” Tống Thời Thanh hỏi.

“Anh đi đến đó sẽ biết.” Khương Tuệ Tuệ nắm tay anh rồi kéo anh đi về phía trước.

Với ý tưởng nhờ Tống Thời Thanh và Thẩm Kiêu Dương giúp cô quảng cáo, Khương Tuệ Tuệ đã gọi hai người bọn họ đi theo. Nhưng sau khi cân nhắc rất nhiều, cô quyết định giao công việc này cho một mình Thẩm Kiêu Dương, thứ nhất, Thẩm Kiêu Dương dẻo miệng biết nói chuyện, thứ hai là... Cô luyến tiếc không muốn để Tống Thời Thanh nói chuyện với những người đồng chí nữ khác.

Nghĩ như vậy xong, Khương Tuệ Tuệ càng siết chặt cánh tay của Tống Thời Thanh hơn.

Ở bên kia, Tạ Phương Hoa vốn đang nói chuyện về việc may quần áo với các nữ thanh niên trí thức trong ký túc xá, đột nhiên nghe thấy một giọng nói nghiêm túc của một người đàn ông từ bên ngoài.

“Đồng chí nữ này, hình như cô không phải là người của binh đoàn chúng tôi phải không?”
 
Back
Top Dưới