Trọng Sinh Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ

Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 160: Chương 160


Chỉ là giải thích cho Phương Quế Chi và Lý Tú Cầm hiểu mà thôi: “Con làm như vậy là đều có nguyên do cả, cái người tên Ngưu Thự Quang gì đó, nhân phẩm của anh ta không ổn.”

Những lời này vừa thốt ra, người nhà họ Khương lập tức trở nên khẩn trương hơn.

Phương Quế Chi chau mày lại: “Sao cơ? Cậu ta ăn h.i.ế.p con hay là làm gì rồi à? Con mau nói cho mẹ nghe, mẹ sẽ làm chủ cho con.”

Trong lòng Lưu Ái Đệ bỗng nghẹn ngào, xoắn tay áo lên, làm ra bộ dạng cứ như là sắp đi đánh lộn vậy.

“Ăn h.i.ế.p thì không có ăn h**p, chẳng qua là con nghe thấy nhân viên phục vụ nữ của quán cơm đó bảo rằng, dạng người như anh ta rất là lăng nhăng, thường có con gái đến tìm anh ta… ngoài việc này ra thì hình như anh ta còn tham ô tiền của công, lãnh đạo của bọn họ đã mạnh tay khiển trách anh ta rồi, còn khai trừ anh ta nữa.”

Cố Diệp Phi

Khương Tuệ Tuệ nói: “Loại người như vậy, con có thể ưng được sao?”

Nhà họ Khương khi mà nghe xong những lời này, mọi người đưa mắt nhìn nhau, có ra sao đi chăng nữa thì bọn họ cũng không ngờ rằng, Ngưu Thúy Phân giới thiệu cho Khương Tuệ Tuệ, không ngờ là loại người như thế, đây chẳng phải là cố tình hãm hại Khương Tuệ Tuệ sao?

Hai anh em Khương Vệ Quân và Khương Vệ Quốc đều trầm mặc xuống, khuôn mặt tỏ vẻ không vui. Em gái là đứa em mà bọn họ cưng tới lên trời, trong lòng bọn họ đều thầm mong em gái sẽ gả cho một gia đình tốt, vốn dĩ thì điều kiện của gia đình họ Ngưu cũng không tệ, bọn họ cũng vui lây, ai mà ngờ rằng, đây lại là một cái hố lửa cơ chứ!

Điều mà đáng hận nhất chính là, không ngờ Ngưu Thúy Phân lại dám đẩy em gái nhà mình vào hố lửa!

Lưu Ái Đệ là người mất kiên nhẫn nhất, liền lập tức chửi vài câu: “Mẹ kiếp cái bà thím Ngưu Thúy Phân, còn tưởng thím ấy tốt bụng, giới thiệu cho cô nhỏ nhà mình một đối tượng tốt như vậy, thì ra là đến giới thiệu loại rác rưởi này sao! Không gả không gả nữa, loại người này cho dù có đánh c.h.ế.t cũng không gả đâu!”

Cô ta thà rằng để cô nhỏ ở nhà thêm một hai năm nữa, cũng không muốn cô nhỏ gả cho loại súc sinh như này, đây đâu phải là trò đùa đâu cơ chứ.

Phương Quế Chi nhìn thấy Khương Tuệ Tuệ cúi đầu ủ rũ, hình như là đang rất đau lòng, bà ấy cũng cảm thấy đau lòng theo.

Trong lòng bà ấy đều tự trách mình, chưa tìm hiểu kỹ mà lại để cho con gái đi gặp mặt người ta rồi. Còn tưởng rằng Ngưu Thúy Phân và bọn họ ở cùng một đại đội, dù thế nào đi chăng nữa thì cũng sẽ không lừa gạt gia đình họ, không ngờ rằng lại làm ra chuyện như này.

Bà ấy kéo tay của Khương Tuệ Tuệ lại, nghiến răng cắn lợi mà nói: “Con gái à, con đừng có không vui, sau này, mẹ sẽ không bắt con phải đi gặp mặt người ta như vậy nữa đâu. Lần này là do mẹ không tốt, đều là do mẹ chưa có tìm hiểu kỹ mà đã đồng ý chuyện này.”

Lúc trước thì có Lâm Hồng Binh, sau này thì lại có Ngưu Thự Quang, Phương Quế Chi đúng thật là sợ đứa con gái sẽ đau lòng lắm rồi.

Ai mà ngờ rằng Khương Tuệ Tuệ cúi đầu ủ rũ như vậy, chẳng qua chỉ là đang sợ mọi người phát hiện thấy bản thân mình đang cười mà thôi. Khóe miệng của cô nhếch lên tạo thành một nụ cười, cố gắng hết sức mà nuốt tiếng cười vào trong, không để mọi người phát giác.

Cô biết rõ rằng, chuyến đi lần này quả thật là rất đáng đấy, chí ít là trải qua chuyện này, nội trong một năm nay, Phương Quế Chi nhất định sẽ không dễ dàng để cô đi gặp mặt nữa đâu.

Còn về chuyện của sau này thì cứ để sau này nói tiếp đi.

Lưu Ái Đệ nghe mẹ chồng mình nói những lời như vậy, trong lòng lại bỗng chốc nghẹn ngào, những lời nói này tức có ý là, là định để cho cô nhỏ nhà mình ở lại nhà trong bao lâu nữa đây?
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 161: Chương 161


Nói cho cùng thì cũng là trách cái bà Ngưu Thúy Phân xấu bụng kia, nếu không phải là bà ấy giới thiệu cho cô nhỏ một người như vậy, nói không chừng là cô nhỏ đã ưng ý rồi, thương lượng ngày thành hôn luôn rồi!

Cô ấy càng nghĩ thì càng thấy tức giận, lại bắt đầu chửi Ngưu Thúy Phân nữa rồi.

Đang chửi thì chính chủ đã đi tới cửa.

Ngưu Thúy Phân cũng là mặt mày tối sầm mà bước đến, chuyện của ngày hôm nay thực sự là khiến bà ấy rất tức giận rồi. Bà ấy đã tốt bụng giới thiệu bạn trai cho Khương Tuệ Tuệ, kết quả là Khương Tuệ Tuệ còn cho người đánh cháu trai của bà ấy nữa chứ?

Bây giờ bà ấy chỉ cần mới nghĩ đến thôi, bà ấy đi mua đồ từ Cung Tiêu Xã xong rồi quay trở về, nhìn thấy khuôn mặt của Ngưu Thự Quang bị đánh đến nỗi bầm dập hết, khóe miệng cũng bị đánh đến nỗi rách cả da, phần vai cũng không biết sao nữa rồi, nhìn thấy dáng vẻ của anh ta như vậy chắc là bị thương không nhẹ rồi.

Bà ấy sợ hết cả hồn, vốn là đang đi gặp mặt mà, sao lại bị thương như vậy chứ?

Bà ấy hỏi rằng chuyện này rốt cuộc là thế nào, Khương Tuệ Tuệ đâu?

Ngưu Thự Quang vừa nghe đến ba chữ “Khương Tuệ Tuệ” thì đã thấy tức giận rồi, nghiến răng nghiến lợi, khuôn mặt hung dữ mà xổ hết mọi chuyện của cô ra, hoàn toàn không nể mặt gì đến người “Cô” này cả.

Thật ra thì Ngưu Thúy Phân và Ngưu Thự Quang cũng không phải là loại họ hàng thân thiết gì cho lắm, nếu mà nói cho đúng hơn thì, ông nội của Ngưu Thúy Phân và ông cố của Ngưu Thự Quang là anh em họ với nhau. Cũng đã cách hết mấy đời rồi, quan hệ của hai bên gia đình thì cũng chỉ có vậy thôi.

Thêm về việc sau này nhà họ Ngưu được thăng quan tiến chức cũng là dựa vào việc tạo phản mà thôi, đâu thèm ngó ngàng gì đến người đàn ông của Ngưu Thúy Phân, là một đại đội trưởng đâu cơ chứ. Cho nên là mấy năm nay, cũng đều là Ngưu Thúy Phân cố gắng đi lấy lòng cha mẹ Ngưu Thự Quang mà thôi, Ngưu Thự Quang không có vẻ gì là tôn kính đối với người “Cô” này như bà ấy, đây cũng là chuyện đương nhiên thôi.

Giới thiệu bạn gái đẹp cho anh ta, anh ta vui mừng, cũng không ngại gọi bà ấy một tiếng “Cô”, để biểu hiện sự thân cận với nhau, nhưng mà bây giờ mọi chuyện đã bị phá tan hết rồi, anh ta còn bị đánh nữa chứ, làm sao mà nể mặt của Ngưu Thúy Phân được nữa đây?

Ngưu Thúy Phân bị rầy la, cũng đã hiểu được hết mọi sự tình, hết sức là tức giận, liền ngồi xe bò quay trở về, nhưng không chỉ có vậy, bây giờ lại bắt đầu đến tìm Khương Tuệ Tuệ nữa rồi.

Cố Diệp Phi

Vừa bước vào cửa, sắc mặt của bà ấy trông hết sức khó coi, nhà họ Khương cũng không ai hoan nghênh gì bà ấy cả.

Lưu Ái Đệ trợn tròn mắt lên: “Thím còn đến nhà chúng tôi làm gì nữa? Thím nhanh chân rời khỏi đây đi, nhà chúng tôi không hoan nghênh thím đâu!”

Nếu như không phải là nể mặt Ngưu Thúy Phân là vợ của đại đội trưởng, thì Lưu Ái Đệ đã chửi rủa từ sớm rồi.

Ngưu Thúy Phân cố tình đến tìm nhà họ Khương, vào đúng ngay lúc mà cả gia đình họ đều đang có mặt ở nhà, cũng bởi vì để lúc mà bà ấy đến, tất cả mọi người nhà họ Khương đều phải nói lời xin lỗi với bà ấy, rồi sau đó tất cả mọi người đều quay sang chỉ trích Khương Tuệ Tuệ, chửi cô không biết tốt xấu gì cả.

Nhưng mà có ai mà ngờ rằng, bà ấy vừa mới vào cổng thì Lưu Ái Đệ đã muốn đuổi bà ấy đi, còn nói là không chào đón bà ấy nữa chứ?

Bà ấy lại càng tức giận hơn: “Lưu Ái Đệ, lời này của cô là có ý gì cơ chứ? Không hoan nghênh tôi? Sao rồi? Tất cả mọi người đều cho rằng tôi giới thiệu sai đối tượng cho Khương Tuệ Tuệ à? Nhà họ Khương các người đúng thật là ngốc thật đó, chẳng trách tại sao mà nhà họ Lâm lại đòi hủy hôn!”

Dáng vẻ tức giận rồi nói vài câu, quay người hừm một tiếng rồi rời đi.
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 162: Chương 162


Cứ tưởng rằng tất cả người nhà họ Khương đều sẽ nói lời xin lỗi với bà ấy, cả nhà cũng không chỉ trích Khương Tuệ Tuệ, ngược lại thì, Khương Tuệ Tuệ cứ như là chưa từng xảy ra chuyện gì mà ngồi ở kế bên coi kịch hay, cái miệng vẫn còn đang ăn quả mâm xôi, ngược lại là bà ấy mới là người bị người khác chỉ trích à?

Bây giờ còn không chịu đi, đợi đến khi nào mới chịu đi chứ?

Nhưng mà bà ấy đi thì cứ đi đi, hà cớ gì mà lại nhắc đến chuyện nhà họ Lâm chứ. Nhà họ Khương là đối thủ của nhà họ Lâm, đặc biệt là Lưu Ái Đệ, nếu ngày nào mà không vui thì sẽ lôi ra chửi cho một trận, nghe đến chữ “Lâm” này thì mặt mày liền tối sầm lại rồi.

Ngay lúc này, Ngưu Thúy Phân vừa nghe nói đến nhà họ Lâm thì cô ta đã bắt đầu trở nên tức giận rồi.

Cũng mặc kệ việc Ngưu Thúy Phân là vợ của đại đội trưởng, mở miệng ra chửi: “Con mẹ nhà ngươi! Ngưu Thúy Phân, thím đang có ý gì vậy chứ? Nhà họ Lâm hủy hôn cũng là bởi vì tên Lâm Hồng Binh đó không có mắt nhìn người! Cô nhỏ nhà này làm sao mà lại không bằng Khương Thúy Thúy đó cơ chứ? Tôi nói cho thím nghe, Khương Thúy Thúy đó càng không có tư cách xách dép cho cô nhỏ nhà này nữa chứ đừng nói! Thím đã làm chuyện gì thì tự trong lòng thím phải hiểu rõ. Còn muốn cả gia đình chúng tôi hoan nghênh thím à, thím nghĩ thím xứng đáng sao?”

Ngưu Thúy Phân cảm thấy bản thân bà ấy sắp bị tức đến nổ tung.

"Lưu Ái Đệ, cô hãy nói rõ ràng ra, tôi đã làm gì! Lúc đó mẹ chồng cô đích thân tìm đến hỏi tôi có thể giới thiệu người cho cháu họ tôi không, tôi nhìn em chồng cô thấy con bé lớn lên có vài phần xinh đẹp nên mới đồng ý chuyện này thôi, còn không thì cô cho rằng với điều kiện gia đình nhà cô, không lẽ lại xứng đôi với cháu họ tôi hay sao? Mấy người thật là giỏi tưởng tượng, làm việc ác mà lại đi cáo trạng trước, đánh cháu họ tôi thì thôi, bây giờ còn đi mắng tôi, thật đúng là quá giỏi, mấy người giỏi thật đấy!”

Bà ấy lại nhìn Phương Quế Chi: "Phương Quế Chi, trước đây tôi nghĩ chị là một người có đạo lý, nhưng tôi không ngờ chị lại là một người như vậy, chị mau nói cho tôi biết, là chị đến tìm tôi trước có đúng không?!"

"Đúng vậy, là tôi đến hỏi thăm chuyện này với cô trước." Phương Quế Chi nói.

"Nhưng khi tôi hỏi cô người này như thế nào, cô đã nói với tôi ra sao hả? Cô nói rằng cậu ta là một người tử tế, cậu ta chưa từng có đối tượng trước đây. Nhưng sự thật là như thế nào? Người làm việc ở đó nói với Tuệ Tuệ rằng ngày trước, có một người phụ nữ đã tìm đến cậu ta, không chỉ là một người, cậu ta mới làm việc trong quán cơm quốc doanh được vài tháng đã có vài người đồng chí nữ đến tìm cậu ta. Loại người như vậy mà nói là người tử tế, nếu Tuệ Tuệ nhà tôi gả qua đó là đi hưởng phúc hay sao? Tôi thấy như vậy thì không khác gì rơi vào hố lửa."

Phương Quế Chi không nóng tính dễ giận như Lưu Ái Đệ. Mặc dù trong lòng bà ấy rất tức giận, nhưng bà ấy vẫn nói ra mọi chuyện một cách rõ ràng để giải quyết vấn đề.

Sau khi nghe thấy lời này, Ngưu Thúy Phân có chút bối rối.

Không phải bà ấy cố ý giấu diếm Phương Quế Chi chuyện này mà là chị dâu họ không nói cho bà ấy biết chuyện này.

Cố Diệp Phi

Khi bà ấy hỏi về hoàn cảnh của Ngưu Thự Quang, chị dâu họ của bà ấy nói rằng anh ta có ánh mắt nhìn người cao và chỉ thích những cô gái ưa nhìn, trước đây anh ta đã hẹn hò với một vài cô gái nhưng lại cho rằng bọn họ không đủ xinh đẹp nên không đồng ý kết hôn.

Đã nói rành rọt rõ ràng, anh ta chưa hẹn hò với ai bao giờ, chỉ từng đi xem mắt mà thôi, như vậy mà cũng coi như có sinh hoạt đời tư hỗn loạn sao?
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 163: Chương 163


Bà ấy không biết nên tin ai, bà ấy nghĩ, có lẽ những người đồng chí nữ đến tìm Ngưu Thự Quang là những người đã từng xem mắt với anh ta? Điều kiện của Ngưu Thự Quang rất tốt, anh ta không có tình cảm với người khác nhưng không có nghĩa là người khác không có tình cảm với anh ta, cho nên mới tìm đến nhiều lần.

Lý do này là đáng tin cậy và Ngưu Thúy Phân nghĩ rằng mọi chuyện chính là như vậy.

Nhưng trên thực tế, bà ấy đã suy nghĩ quá nhiều. Đúng là Ngưu Thụ Quang đã từng xem mắt mấy lần, nhưng những đồng chí nữ mà anh ta không thích sau khi hỏi thăm về anh ta từ nhiều nguồn khác nhau thì vô cùng sợ hãi, cảm thấy may mắn là không thành công, sao có thể đi tìm anh ta nữa?

Những người phụ nữ đến tìm anh ta thực sự là "đối tượng" của Ngưu Thự Quang, nhưng bọn họ là loại phụ nữ có thể là "đối tượng" của anh ta hôm nay và là "đối tượng" của người khác vào ngày mai.

Dù là những năm 1970 thì vẫn còn những thứ bẩn thỉu như vậy.

Sau khi mẹ của Ngưu Thự Quang biết được chuyện này, bà ta đã rất tức giận nên đã vội vàng sắp xếp vài buổi xem mắt cho Ngưu Thự Quang. Nhưng anh ta chỉ có một câu, đối phương quá xấu, anh ta không thích.

Thực sự không còn cách nào khác, bà ta chỉ có thể huy động cô dì giúp đỡ chuyện này. Sau đó, Ngưu Thúy Phân tìm đến nói chuyện, điều kiện đưa ra là chỉ cần cô gái xinh đẹp, có tác phong sạch sẽ và gia cảnh tốt thì điều kiện gần như là ổn.

Mãi sau này mới có việc Ngưu Thúy Phân xin Phương Quế Chi một bức ảnh, Ngưu Thự Quang vừa nhìn thấy bức ảnh đã đồng ý đi xem mắt, kết quả buổi gặp mặt bị phá hủy.

Cố Diệp Phi

Có lẽ nếu là người khác, chuyện này có thể thật sự lại thành công. Chỉ cần nhà họ Ngưu giữ bí mật chuyện của Ngưu Thự Quang, người trong nhà của cô gái nhà quê sẽ không thể phát hiện ra chuyện này được, nếu gặp được điều kiện tốt như vậy, nhất định sẽ vui vẻ gả đến đó.

Nhưng Khương Tuệ Tuệ không phải người khác, ánh mắt của cô còn cao hơn so với Ngưu Thự Quang, Ngưu Thự Quang như vậy, ngay cả khi Ngưu Thự Quang không làm những điều tồi tệ đó, cô cũng không thể thích anh ta.

...

Ngưu Thúy Phân cảm thấy rằng Khương Tuệ Tuệ chắc chắn đã mắc nhầm lẫn và nhầm những người xem mắt với Ngưu Thự Quang thành đối tượng của anh ta nên mới xảy ra chuyện hiểu lầm như hôm nay.

Nhưng bà ấy lười giải thích với bọn họ, vì vậy liền mặc kệ bọn họ gây rối và bà ấy sẽ đi tìm một đối tượng mới cho Ngưu Thự Quang.

Không phải Khương Tuệ Tuệ lớn lên xinh đẹp một chút hay sao? Thật sự nghĩ rằng bản thân là tiên nữ trên trời hay sao? Lại còn dám đánh người! Khi Ngưu Thự Quang kết hôn với người khác, bà ấy sẽ nói với gia đình nhà họ Khương một tin rằng 'tất cả những người đồng chí nữ đến tìm Ngưu Thự Quang đều là những người từng đi xem mắt với anh ta', bọn họ nhất định sẽ rất hối hận đúng không?

Nghĩ đến đây, Ngưu Thúy Phân bỗng bớt giận hơn, bà ấy đang chờ đợi tương lai nhà họ Khương sẽ khóc lóc hối hận với bà ấy.

"Nếu mấy người cảm thấy đây là hố lửa, vậy tôi cũng sẽ không thèm giải thích với mấy người nữa. Nếu mấy người không muốn, có rất nhiều người sẵn sàng gả vào đó hưởng phúc. Mấy người cứ chờ hối hận đi." Nói xong, Ngưu Thúy Phân quay người rời đi.

Lưu Ái Đệ còn ở sau lưng bà ấy nhổ một miếng nước miếng bọt ‘phụt’ theo hướng bà ấy rời đi.

Ngay lúc này, Khương Tuệ Tuệ cũng đã ăn hết cả ấm trà mâm xôi. Ngón tay thon dài lướt qua môi cô, dùng đầu ngón tay quệt đi nước hoa ở khóe miệng, đưa vào miệng cắn nhẹ, thật ngọt ngào.

Không phải cô không có cảm giác vinh dự tập thể, khi Lưu Ái Đệ và Phương Quế Chi đứng ra bảo vệ cô, cô lại chỉ biết ăn mà không đến giúp đỡ cho bọn họ
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 164: Chương 164


Nhưng có đồng chí Lưu Ái Đệ ở đây, cô thực sự không cần phải ra mặt, mã lực của đồng chí Lưu Ái Đệ đã được kích hoạt hoàn toàn, cô ta có thể mắng cho đến c.h.ế.t với lời nói như vậy, vì vậy bọn họ không cần sự giúp đỡ của cô.

Nghĩ lại cũng thật thú vị, cái người Lưu Ái Đệ này, đừng tưởng rằng nói ra một số chuyện có thể chọc giận người ta, nhưng thật ra là rất bênh vực người của mình.

Cô đứng dậy, mỉm cười và nói với Phương Quế Chi: "Mẹ, con đi tiễn thím Ngưu đây."

Phương Quế Chi kinh ngạc, Ngưu Thúy Phân và gia đình bọn họ đã nháo loạn thành như vậy, sao con gái lại còn đối xử khách khí với bà ấy, lại còn muốn đi tiễn bà ấy? Mặc dù bà ấy không hiểu. Nhưng dù sao bà ấy cũng không dò hỏi quá nhiều, cô nhất định đã có kế hoạch của riêng mình.

Ngược lại, Lưu Ái Đệ tỏ ra khó chịu: "Tại sao cô vẫn muốn tiễn bà ấy? Bà ấy đã giới thiệu cho cô một người như vậy kia mà, cô có ngốc hay không?"

Tất nhiên là Khương Tuệ Tuệ không ngu ngốc, nhưng cô có thể nghe được từ những lời của Ngưu Thúy Phân rằng Ngưu Thúy Phân có thể không biết những chuyện xấu xa đó của nhà họ Ngưu.

Hồi đó cô đọc sách cũng thấy cảnh vợ chồng đại đội trưởng, bọn họ đều có lòng ích kỷ nhưng họ không xấu, cái gì cũng nghĩ đến đại đội, bọn họ thực sự là những cán bộ tốt trong đại đội.

Bước ra khỏi cổng viện, lúc này trời đã chạng vạng tối nhưng vẫn có thể nhìn rõ mọi người.

Cố Diệp Phi

Ngưu Thúy Phân còn chưa đi xa, Khương Tuệ Tuệ gọi theo sau lưng bà ấy: "Thím Ngưu, đợi cháu một chút."

Ngưu Thúy Phân nghe thấy giọng nói tinh tế của Khương Tuệ Tuệ, quay lại và thấy Khương Tuệ Tuệ đang đi về phía bà ấy.

Cô rõ ràng là giống bọn họ, cô có hai chân, nhưng không biết vì sao, dáng đi của cô lại nhìn có vẻ đẹp hơn người khác, sau đó lại nhìn khuôn mặt xinh đẹp kia như chạy ra khỏi tranh kia, làng trên xóm dưới, thực sự là không thể tìm thấy một người thứ hai.

Bà ấy đoán rằng Khương Tuệ Tuệ chắc chắn đã hối hận, vì vậy cô mới ra ngoài đuổi theo bà ấy.

Bà ấy hừ một tiếng: "Bây giờ hối hận rồi sao? Để tôi nói cho cô biết, đã quá muộn rồi!"

Khương Tuệ Tuệ vừa đi tới trước mặt bà ấy, nghe xong lời của Ngưu Thúy Phân, cô không nhịn được mà che miệng cười một tiếng, tiếng cười giòn tan như một chiếc chuông bạc kêu.

Cô lắc đầu: "Thím Ngưu, thím hiểu lầm rồi, cháu đuổi theo thím ra ngoài là vì sợ thím sẽ hối hận."

"Sợ tôi sẽ hối hận sao?" Hai mày Ngưu Thúy Phân nhăn lại, cảm thấy những lời Khương Tuệ Tuệ nói rất buồn cười: “Tại sao tôi phải hối hận?”

“Không lẽ thím không biết rằng cháu họ Ngưu Thự Quang của thím đã bị đuổi khỏi quán cơm quốc doanh vì tội biển thủ công quỹ hay sao? Anh ta không còn là kế toán của quán cơm quốc doanh nữa. Ngoài ra, khi anh ta nói chuyện với cháu, anh ta nói về việc gia đình anh ta giàu có như thế nào, và anh ta dường như không coi trọng tiền bạc chút nào." Khương Tuệ Tuệ nói.

"Anh ta cũng nói rằng đồng hồ của anh ta được mua với giá cao, ít nhất cũng phải mấy nghìn. Thím Ngưu, cháu không hiểu về đồng hồ, nhưng khái niệm mấy nghìn thì nên hiểu rất rõ ràng, thím chắc là cũng rất rõ, cháu không thể hiểu được, một ngày chúng ta làm ở trong đại đội mới kiếm được mấy xu, bọn họ làm sao mà có nhiều tiền như thế? Thực sự có thể kiếm tiền như vậy với tư cách là một quan chức sao? Quốc gia sẽ cho phép điều đó ư? Đây không phải là chủ nghĩa tư bản hay sao? Hay là tiền bọn họ dùng cũng giống như Ngưu Thự Quang, đều là tiền không sạch sẽ?"

Khương Tuệ Tuệ lại cười sau khi nói xong: “Đây chỉ là trí tưởng tượng ngông cuồng của cháu thôi, nhưng nếu cháu thực sự đoán đúng thì gả cho Ngưu Thự Quang không phải là đi hưởng phúc như thím nói.
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 165: Chương 165


Khi thím giới thiệu với người khác, thím phải cẩn thận một chút, và nên chú ý đến bản thân nhiều hơn kẻo bị liên lụy."

Lời này cũng đủ rõ ràng, cô tin rằng Ngưu Thúy Phân sẽ hiểu, nếu không sắc mặt bà ấy sẽ không đột nhiên tái nhợt như thế.

Cô cũng không sợ Ngưu Thúy Phân sẽ nghĩ rằng những gì cô nói có gì đó không ổn, mặc dù thân phận hiện tại của cô chỉ là một người ở nông thôn, nhưng thời đại này đã có quá nhiều bất ổn chính trị, một người ở độ tuổi của cô với những tư tưởng cách mạng trưởng thành sẽ không thể không hiểu những đạo lý này.

Ngưu Thúy Phân thực sự sợ hãi, vì vậy khi Khương Tuệ Tuệ rời đi, bà ấy cũng không nói ra được lời nào.

Cố Diệp Phi

Tuy nhiên, bà ấy đã cân nhắc cẩn thận những lời của Khương Tuệ Tuệ ở trong lòng. Những gì cô nói là sự thật hay cô chỉ đang cố hù dọa bản thân bà ấy để không giới thiệu đối tượng khác với Ngưu Thự Quang?

Bà ấy hi vọng là ý sau.

Trở về đến nhà, Lưu Ái Đệ đã đi đun nước tắm.

Hôm nay Nữu Nữu chơi nhiều nên mệt mỏi, đòi đi ngủ nên vợ chồng Lý Tú Cầm đóng cửa dỗ con ngủ.

Mặt khác, Phương Quế Chi đã đợi Khương Tuệ Tuệ suốt thời gian vừa rồi, khi bà ấy nhìn thấy cô bước vào, bà ấy nắm lấy tay cô và chỉ vào đôi giày da cừu màu mơ trên chân cô và hỏi: "Con gái, mẹ hỏi con, con có nói rằng đôi giày này không tốn tiền, chỉ tốn phiếu là có chuyện gì? Hay là Ngưu Thự Quang mua đôi giày này cho con phải không?"

Sau đó, bà ấy định đi lấy tiền: "Nếu vậy thì nói đi, mẹ xem đôi giày này giá bao nhiêu, mẹ đưa tiền cho Ngưu Thúy Phân và nhờ cô ấy trả lại, nhà chúng ta sẽ không lợi dụng gia đình họ."

Khương Tuệ Tuệ bĩu môi sau khi nghe thấy như vậy, bước tới và nắm lấy cánh tay của Phương Quế Chi, nói một cách nũng nịu: "Mẹ, con làm sao có thể tiêu tiền của họ Ngưu đó? Cái này là do con tự kiếm được. Chà ..."

Cô nghĩ một lúc: "Mẹ có còn nhớ kem làm trắng da mà con bôi cho mẹ ngày hôm đó không? Sau khi bôi nó có thể làm cho da trắng lên."

"Kem bảo vệ da sao? Mẹ nhớ." Phương Quế Chi gật gật đầu: "Nói về cái này, kem làm trắng da của con dùng rất tốt, mẹ mới dùng một lần mà cảm thấy làn da mình dường như trắng hơn. Đặc biệt là con, mặt của con bây giờ non nớt như trứng gà mới bóc, có người còn hỏi mẹ làm sao da con lại đẹp như vậy."

“Mẹ đã nói là do con bôi kem bảo vệ da, nhưng người ta nói cũng sử dụng kem bảo vệ da mà sao da họ lại không trắng được như vậy, còn bảo mẹ hỏi hộ xem con mua loại kem bảo vệ da nào, nhưng mẹ lại quên mất nên cũng không hỏi con.”

Khương Tuệ Tuệ mím môi, khóe miệng nở một nụ cười. Cô đưa tay v**t v* khuôn mặt của bản thân, quả nhiên đúng như lời Phương Quý Chi nói, sau khi dùng vài lần, làn da của cô trắng lên với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.

Nếu không phải loại kem làm trắng da này do hệ thống đưa cho, cô thật sự thắc mắc không biết trong đó có cho thêm thành phần k*ch th*ch hay không mà lại đạt được kết quả tức thì như vậy.

Sản phẩm dưỡng da có chứa thành phần k*ch th*ch thì không thể dùng được, một khi da mặt trở nên dễ k*ch th*ch, một khi ngừng sử dụng sản phẩm có thành phần k*ch th*ch thì da mặt sẽ mục nát.

Vì vậy, Khương Tuệ Tuệ đã dừng lại vài ngày để thử nghiệm và chỉ dám mạnh dạn sử dụng nó khi không có gì xảy ra. Tuy rằng da mặt cô so với trước thì tốt hơn rất nhiều, nhưng so với làn da của bản thân cô thì còn kém một chút.

"Mẹ, thật ra kem dưỡng trắng da này con không mua, là con tự làm." Khương Tuệ Tuệ nói.

Để không làm cho người khác nghi ngờ, cô đã đặc biệt đổi sang một lọ kem làm trắng da khác.

Phương Quế Chi thực sự bị ngạc nhiên, bà ấy mở to mắt ra nhìn: "Con tự làm nó sao?"
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 166: Chương 166


Khương Tuệ Tuệ gật gật đầu: "Vâng, hôm nay con cũng đổi kem làm trắng da của con để lấy đôi giày này, không phải mua bằng tiền của Ngưu Thự Quang, con không thích anh ta, đến một ngụm nước của anh ta con cũng không uống thì sao con có thể dùng tiền của anh ta để mua đồ được ạ."

Cô nghĩ nếu hệ thống thật sự phát thưởng theo nhu cầu của cô, vậy thì cô có thể lấy đồ đi bán, dù sao sau khi bán xong, hệ thống cảm nhận được nhu cầu của cô, nó sẽ cung cấp cho cô một lần nữa.

Vậy thì bây giờ cô cũng có thể nói với Phương Quế Chi rằng cô đã tự mình làm ra nó, nếu sau này cô lấy ra bán nó, như vậy cũng sẽ không bị nghi ngờ.

“Con gái à, con làm sao mà lại lợi hại như vậy…” Phương Quế Chi một chút cũng không đoán được con gái đã làm ra những cái này: “Là mẹ hiểu lầm con, nhưng mẹ cũng quan tâm con, sợ con vô ý làm chuyện xấu như vậy. Xem ra con gái của mẹ thực sự đã rất hiểu chuyện, mẹ thực sự rất vui mừng."

Khương Tuệ Tuệ có chút ngượng ngùng xấu hổ khi được khen ngợi: "Thực ra cũng không có gì ..."

Sau khi biết rằng kem làm trắng da do tự bản thân Khương Tuệ Tuệ làm ra, lúc này Phương Quế Chi mới chịu sử dụng nó, trước đây khi Khương Tuệ Tuệ sử dụng nó cho bà ấy, bà ấy luôn nói không vần và bảo cô giữ nó cho riêng mình dùng.

Trên thực tế, việc Khương Tuệ Tuệ nói rằng cô có thể tự làm kem trắng da là hoàn toàn không phải nói nhảm. Bởi vì cô thực sự biết cách làm một số loại kem dưỡng da cơ bản mà cô học được trên mạng khi cảm thấy buồn chán, không chỉ làm được những loại này mà cô còn có thể làm được son môi.

Tuy nhiên, mặc dù những thứ cô làm là thuần túy và tự nhiên, nhưng hiệu quả không thể so sánh với hiệu quả do hệ thống đưa ra. Nhưng không sao, chỉ cần cô hứa là sẽ làm được, nếu thật sự có người hỏi, cô sẽ không tiết lộ bí mật của mình, như vậy cũng không sao, cùng lắm thì làm ở trước mặt cho người khác xem.

Kể từ khi Khương Tuệ Tuệ đưa cho người trong gia đình nhà họ Khương mỗi người một chiếc bàn chải đánh răng, cô cũng bảo bọn họ đánh răng vào mỗi buổi sáng và buổi tối. Nếu không thì sau khi ăn tối sẽ còn cặn bã trong kẽ răng, khiến răng ngày càng xấu đi, ngoài ra còn mất vệ sinh.

Cố Diệp Phi

Dù sao thì Khương Tuệ Tuệ cũng không sợ bọn họ sẽ hỏi cô làm sao cô ấy biết điều này, chỉ cần nói rằng cô đã nghe được từ người thanh niên trí thức đã bán bàn chải đánh răng, như vậy là được không phải hay sao?

Tuy nhiên, không ai nghi ngờ gì về điều này, đặc biệt là Khương Vệ Quân.

Suy cho cùng, thói quen khó thay đổi, đôi khi lãng quên cũng không sao. Nhưng Khương Vệ Quân thì khác, hắn ta đặc biệt viết một hàng chữ to lên tường - "Em gái nhỏ nói đánh răng mỗi lần vào sáng và tối.”

Mỗi lần về phòng, dù sau một ngày bận rộn mà quên mất, thì khi nhìn thấy dòng chữ này, hắn ta vẫn có thể nhớ đến.

Đặc biệt là một trong những ngày đầu hắn ta đi làm về, tắm rửa rồi vào phòng đi ngủ. Sau một ngày làm việc, hắn ta thực sự rất mệt mỏi, vừa đi ngủ đã chìm vào giấc ngủ, nhưng hắn ta lại nằm mơ thấy có người nhắc nhở hắn ta đi đánh răng.

Người hắn ta run lên, hắn ta sợ hãi bật dậy khỏi giường, mặc quần áo chạy ra bên ngoài.

Lưu Ái Đệ sợ đến mức không quan tâm đến bất cứ điều gì và chạy ra ngoài, nghĩ rằng đã xảy ra chuyện gì rồi. Cuối cùng, hóa ra là người đàn ông của cô ta chạy đi đánh răng.

Lưu Ái Đệ: “....”

Thật đáng nể phục!

Mà Lưu Ái Đệ bắt đầu bị đau răng vì cô ta vừa đánh răng bằng bàn chải đánh răng xong. Mặc dù ngày hôm sau không sao, nhưng có lẽ là từ buổi tối sau khi hái nấm trên núi, cô ta kinh ngạc phát hiện ra răng của bản thân không còn đau nữa, hơn nữa lại còn ăn uống rất ngon miệng.
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 167: Chương 167


Nhưng cô ta vẫn cho rằng bản thân bị đau răng là do đánh răng bằng bàn chải đánh răng, hôm sau không dùng nên mới hết đau.

Vì vậy nên cô ta luôn muốn thuyết phục Khương Vệ Quân đứng trên một mặt trận thống nhất với cô ta và không đánh răng.

Thế là họ có cuộc trò chuyện như sau: "Vệ Quân, em nói cho anh biết, một ngày anh đánh răng nhiều lần như vậy, răng của chúng ta chịu không nổi. Giống như chúng ta tắm rửa, anh nói thử xem, anh thích dùng nước rửa hay là thích người khác cầm bàn chải lớn cọ qua cọ lại ở trên người? Cứ chải thế này làm sao mà da chịu nổi.”

Khương Vệ Quân quay đầu liếc mắt nhìn vợ mình một cái, vừa đánh răng vừa đáp: "%¥#@……%.”

“À, anh muốn nói là em gái nói đánh răng là tốt đúng không? Thật ra em cảm thấy những gì em gái nói cũng không nhất định là đúng. Anh nói đi, không hiểu tại sao anh lại cưng chiều em gái mình như vậy, hôm nay mới biết là còn có chuyện này. Nhưng cũng không thể trách anh, lúc đó anh cũng chỉ mới lớn như vậy, làm sao hiểu được, lại nói bây giờ em gái không phải là lớn lên rất tốt rồi hay sao? Không phải cũng đều là có hai tay có hai chân rồi đấy sao?”

“Anh không cần phải như vậy, em chỉ là cảm thấy anh quá nghe lời em gái của anh, cứ tiếp tục như vậy, em nghĩ nếu em gái bảo anh đi ăn cứt thì anh cũng đi, Vệ Quân, nghe em khuyên đi, mấy người lớn chúng ta phải biết phản kháng, anh đừng đánh răng nữa, một ngày nào đó răng anh bị đau thì lại hối hận không kịp. Em là người từng trải qua, em hiểu cảm giác đau răng, em không muốn anh cũng đau giống như em.”

Cuối cùng Khương Vệ Quân cũng đánh răng xong và súc miệng lần nữa.

Hắn ta liếc mắt nhìn vợ mình như một đứa ngốc, rồi quay sang đặt bàn chải đánh răng vào chỗ cũ.

Lưu Ái Đệ vội vàng đi theo và tiếp tục tẩy não hắn ta: "Ai da, Vệ Quân, anh đi từ từ thôi. Đúng vậy, những gì em nói vừa rồi hơi khó nghe, nhưng lời nói cũng không phải là không có lý. Tất nhiên, em cũng hiểu rằng em gái sẽ không bảo anh ăn cứt, nhưng đây không phải là..." Lời còn chưa nói xong, Khương Vệ Quân đã bước vào phòng trước cô ta, 'rầm' một tiếng đóng cửa lại.

Lưu Ái Đệ bị nhốt ở ngoài cửa, đập đập cửa: "Khương Vệ Quân, anh đuổi em ra ngoài là có ý gì? Mau mở cửa ra cho em! Mở cửa ra, mẹ nghe thấy sẽ đi ra ngoài bây giờ!"

Khương vệ Quân hỏi: "Anh mở cửa cho em, nhưng em đừng nói nữa, tai của anh sắp mọc kén rồi."

Lưu Ái Đệ chỉ có thể thỏa hiệp: "Được, được, được, không nói thì không nói."

Cửa rất nhanh đã được mở ra, Lưu Ái Đệ đi vào phòng, khóa cửa lại. Thấy Khương Vệ Quân đã c** q**n áo và bước vào giường, cô ta hừ một tiếng, một người đàn ông hôi hám không chịu nghe lời cô ta.

Cô ta cũng cởi áo khoác và chạm vào giường.

Hiện tại vẫn còn sớm, cô ta không ngủ được, cô ta không nhịn được mà quay người sang một bên, chuyển chủ đề, nhỏ giọng nói: “Ôi, em gái còn chưa lấy chồng được, anh nói xem đến khi nào em gái mới có thể gả ra ngoài được đây? Mấy cô gái ở đại đội chúng ta mười tám tuổi thì đều đã đính hôn, nhiều người mười tám tuổi còn kết hôn. Em gái sẽ bước sang tuổi mười chín vào sinh nhật tháng chín năm nay, tính cả tuổi mụ thì cũng là hai mươi, nếu mà lại không gả đi thì cô ấy sẽ trở thành một cô gái lỡ thì.”

Việc không kết hôn của em chồng và không đánh răng đã trở thành trở ngại đối với Lưu Ái Đệ, cô ta luôn thích nói về điều đó khi ở bên cạnh Khương Vệ Quân.

Cố Diệp Phi

Vốn dĩ sau khi Lưu Ái Đệ trở mình, hai người mặt đối mặt với nhau, Khương Vệ Quân vốn định làm gì đó, không ngờ vợ lại bắt đầu nói chuyện này.

Hắn ta vô cùng tức giận: "Lúc trước khi em cưới anh thì cũng đã hai mươi mốt tuổi rồi."
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 168: Chương 168


Lưu Ái Đệ lẩm bẩm: "Đó chẳng phải là do cha mẹ không cho em kết hôn quá sớm hay sao? Một khi em kết hôn, sẽ có ít người đi làm hơn trong gia đình, dù sao bọn họ cũng coi em như c* li, anh nghĩ rằng em không muốn kết hôn sao... Nếu anh không cứu em khi em rơi xuống sông vào ngày hôm đó, còn chạm vào em... Bị người ta thấy được, mẹ em cảm thấy nếu không gả em ra ngoài thì sẽ bị lỗ, nói không chừng đến bây giờ em vẫn không gả được."

Cô ta nói nhưng trên mặt lại không có nhiều vui buồn, cô ta đã quen với việc sinh ra trong một gia đình như vậy, và cô ta không phải là người duy nhất trong làng bị như thế. Hơn nữa, tính cách cô ta vốn dĩ rất vô tư, nên cô ta thực sự sẽ không vì chuyện này mà buồn phiền.

Khương Vệ Quân vừa nghe thấy lời này, hắn ta nhanh chóng quay lại, đỏ mặt giải thích: "Anh không sờ vào em! Lúc ấy em rơi xuống nước và uống rất nhiều nước, nếu anh không ép nước ra khỏi bụng em, em còn có mạng mà sống hay sao?"

"Nhưng anh đúng là có s* s**ng, lúc đó anh như thế này..." Lưu Ái Đệ nắm tay Khương Vệ Quân đặt lên n.g.ự.c mình: "Anh sờ kiểu như thế này này, anh đừng có cố gắng phủ nhận. "

Khương Vệ Quân: "....."

Lưu Ái Đệ: "Trời ơi, anh đang làm gì vậy, tại sao anh lại sờ em..."

Khương Vệ Quân: "Đây mới là sờ, lúc đó không phải."

Trong phòng có một chút tiếng kêu, hai người họ lại bắt đầu tạo người.

Khương Tuệ Tuệ không biết liệu Ngưu Thúy Phân có nghe lọt tai những gì cô đã nói với Ngưu Thúy Phân hay không.

Nhưng khi cô đi làm vào ngày hôm sau, đại đội trưởng đến gặp cô và nói rằng bây giờ hạt giống đã gần gieo xong, Ngưu Thúy Phân có thể tự mình làm, vì vậy đã bảo cô quay lại chỗ của Tống Thời Thanh để cuốc ruộng.

Có lẽ là sợ cô tức giận, còn nói: "Tuệ Tuệ, cháu biết đấy, lúc này chúng ta trồng trọt vào tiết Mang chủng() cũng gần xong rồi, thật sự là không có gì để trồng trọt nữa, cháu đi cuốc đất, điểm công việc sẽ cao hơn. Chú sẽ sắp xếp một công việc dễ dàng cho cháu vào tiết Mang chủng năm tới được không?"

[
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 169: Chương 169


Bà ấy nói rằng ban đầu bà ấy định nhờ bà Tử làm xong rồi đưa cho cô, nhưng bây giờ nhìn lại, tay nghề của bà Tử thua xa Tạ Phương Hoa nhiều.

Đơn giản chỉ cần đưa vải cho Khương Tuệ Tuệ và để cô mang nó cho Tạ Phương Hoa để làm.

Vải không sáng bằng do hệ thống gửi đến, đương nhiên chất lượng cũng kém hơn rất nhiều, dù sao thì vải do hệ thống sản xuất cũng thoải mái như không mặc gì, kĩ thuật của thời đại này thúc ngựa cũng không đuổi kịp.

Nhưng mảnh vải này là do cha Khương mua khi đi giao hàng ở thành phố khác, chất lượng không tệ, sờ vào cũng khá thoải mái. So với màu vàng thì màu vàng cam hoàn toàn khác biệt, màu vàng chói lọi, chói chang như nắng như lửa, còn màu vàng cam thì dịu dàng hơn một chút.

Cô thỉnh thoảng sẽ mặc một bộ quần áo màu trang nhã như vậy, vẻ đẹp trên người cô dường như trở nên mềm mại hơn một chút.

Tay nghề của Tạ Phương Hoa rất tốt, cô ấy có thể hiểu được yêu cầu của Khương Tuệ Tuệ về mọi mặt, cô ấy làm theo những gì Khương Tuệ Tuệ nói, và thành phẩm khiến Khương Tuệ Tuệ rất hài lòng.

Đôi chân của Khương Tuệ Tuệ ban đầu đã dài, thẳng và mảnh mai, nhưng sau khi mặc quần ống rộng lưng cao vào, đôi chân của cô như thể dài gần 1 mét 8.

Màu vàng cam tuy không bắt mắt, nhưng cũng tùy người mặc, Khương Tuệ Tuệ mặc lên mà không bắt mắt cũng khó, nhất định là thu hút sự chú ý của nhiều người.

Khương Tuệ Tuệ không quan tâm đến ánh mắt những người khác, mà đi thẳng đến cánh đồng của Tống Thời Thanh, nhìn thấy Tống Thời Thanh xắn tay áo sơ mi, để lộ một nửa cánh tay cường tráng, tiếp tục dùng cuốc trồng đậu tương.

Có lẽ anh còn không biết rằng cô lại được phân đến làm việc với anh, anh còn chưa chú ý đến cô.

Khương Tuệ Tuệ nhẹ nhàng ho hai lần để thu hút sự chú ý của anh.

Cố Diệp Phi

Quả nhiên, sau khi Tống Thời Thanh nghe thấy giọng nói của cô, tay anh dừng lại, anh ngẩng đầu nhìn lên, quả nhiên anh nhìn thấy Khương Tuệ Tuệ đang đứng trên bờ ruộng.

Ámh mắt hai người chạm nhau, trên mặt Khương Tuệ Tuệ lộ ra một nụ cười, có chút vui vẻ, cô gọi một tiếng: “Thanh niên trí thức Tống.”

Giống như chim vàng anh trong núi.

Khương Tuệ Tuệ có thể đến đây, dĩ nhiên là trong lòng Tống Thời Thanh rất vui, nhưng ở bên ngoài anh vẫn thể hiện ra rất bình tĩnh, anh chỉ hỏi: "Sao cô lại ở đây?"

“Là do tôi được phân việc đến đây, lúc trước tôi có thể đi phát hạt giống là bởi vì thím Ngưu nghĩ tôi có thể là cháu dâu của thím ấy, nhưng bây giờ tôi không thể, vì vậy tất nhiên là sẽ không để tôi làm nữa. Nhưng tôi nghĩ nơi này cũng khá tốt và tôi cũng đã quen làm việc cùng với anh.” Khương Tuệ Tuệ bĩu môi và lẩm bẩm nói.

Tống Thời Thanh mím môi không nói gì, nhưng anh sâu sắc nhận ra lý do tại sao Khương Tuệ Tuệ trước đây không đến làm việc với anh. Hóa ra không phải do cô trốn tránh anh mà là được giao nhiệm vụ khác.

"Nhìn xem, đôi giày da của tôi nhìn có đẹp hay không?" Khương Tuệ Tuệ vui vẻ đi một vòng.

Trên thực tế, xét cho cùng, hôm nay cô đi đôi giày da này đến đây, thứ nhất, cô cảm thấy một chiếc quần ống rộng đẹp như vậy mà đi cùng với một đôi giày nữ kiểu giải phóng thì đúng là một lời khó nói hết, thứ hai, không biết như thế nào, ngày hôm qua khi cô thay đôi giày này, cô muốn cho Tống Thời Thanh xem.

Vì thế nên hôm nay cô đã đeo nó.

Khi ra ngoài vào buổi sáng, Phương Quế Chi vẫn rất lo lắng và bảo cô thay giày nữ kiểu giải phóng, dưới sự đảm bảo nhiều lần của Khương Tuệ Tuệ rằng cô sẽ không bao giờ ngã và cô cũng đã nhảy nhót vài vòng trước mặt Phương Quế Chi mà không có chuyện gì thì lúc này bà ấy mới không nói thêm gì nữa.

Trên thực tế, gót của đôi giày này chỉ có bốn, năm centimet, thực sự chỉ có hơi cao một chút, điều này không là gì đối với Khương Tuệ Tuệ.
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 170: Chương 170


Giày da đi thoải mái hơn giày nữ kiểu giải phóng, giày da đi lại vững vàng hơn, khi cô đi giày nữ kiểu giải phóng, chân cô đỏ bừng lên mỗi khi bị cọ xát.

Tống Thời Thanh biết rằng cô đã mua một đôi giày ngày hôm qua, nhưng anh không nhìn thấy chúng trông như thế nào. Bây giờ anh mới nhìn thấy là một đôi giày da cừu mũi tròn nhỏ màu mơ trên chân của Khương Tuệ Tuệ, rất hợp với khí chất của cô và cực kỳ tinh tế, xinh đẹp.

Đây là sự thật, Khương Tuệ Tuệ hoàn toàn không có chút gì giống một cô gái lớn lên ở nông thôn, cô càng giống một thanh niên trí thức hơn là những thanh niên trí thức khác.

Anh nhìn cô chạy vòng quanh trên bờ ruộng, trong lòng lo lắng, lên tiếng dặn dò: "Cẩn thận một chút, đừng để bị ngã."

Tuy nhiên, ngay khi những lời đó vừa nói xong, anh lập tức thấy chân của Khương Tuệ Tuệ trượt, như thể cô sắp nhào xuống mặt đất trong khoảnh khắc tiếp theo, ngã nhào xuống bờ ruộng. Ở đây chỗ nào cũng có đất, khi ngã có thể là không đau lắm, nhưng quần áo nhất định sẽ bị bẩn.

Tống Thời Thanh nhìn thấy, động tác nhanh hơn cả suy nghĩ, thậm chí không có thời gian suy nghĩ, anh không tự chủ được mà chạy về phía cô. Có lẽ vì đã quen với việc đi săn nên tốc độ và phản xạ của anh cực nhanh, chỉ trong tích tắc anh đã tóm lấy cánh tay cô.

"Cô không sao chứ?" Tống Thời Thanh sau một hồi sửng sốt, khẩn trương hỏi.

Đôi mắt sâu thẳm luôn lạnh lùng và xa cách vạn dặm giờ đây lại đầy quan tâm và lo lắng.

Ai ngờ, Khương Tuệ Tuệ lại che môi và cười thành tiếng, đôi mắt hoa đào của cô giương lên, sáng như sao.

Vẻ mặt ranh ma giảo hoạt, cô vội nói: "Tôi trêu chọc anh thôi, tôi không dễ dàng…." Ngã xuống như vậy….

Cô còn chưa nói xong, Tống Thời Thanh đã đẩy người cô ra, khoảng cách giữa hai người gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương. Trên người Khương Tuệ Tuệ có mùi ngọt ngào, còn Tống Thời Thanh thì có mùi cỏ mát lạnh rõ ràng, ngũ quan đẹp trai và hoàn mỹ của anh được phóng đại trong mắt Khương Tuệ Tuệ.

Chuyển động đột ngột của Tống Thời Thanh khiến Khương Tuệ Tuệ sững sờ trong giây lát, sau đó n.g.ự.c cô đập thình thịch, nhảy dựng lên dữ dội. Đôi môi đỏ mọng vốn đang nhếch lên đã mím lại, cô không dám cười nữa.

Đôi mắt cô ươn ướt như động vật nhỏ, thật cẩn thận cảnh giác nhìn Tống Thời Thanh. Nghĩ thầm, anh sẽ không tức giận vì cô trêu chọc anh đấy chứ?

Cô bĩu môi, thầm nghĩ tại sao Tống đại ca lại đột nhiên nổi giận vậy, cô chỉ đùa một chút thôi mà.

Nhưng sau khi suy nghĩ kỹ lại, đó rốt cuộc vẫn là lỗi của cô. Vừa rồi khi cô giả vờ ngã, sự quan tâm trong mắt Tống Thời Thanh không phải là giả, anh đã liều mình lao tới 'cứu' cô là thật.

Đổi sang vị trí khác nghĩ lại, cô có thể hiểu được cảm nhận của Tống Thời Thanh.

Khương Tuệ Tuệ lè lưỡi, ngẩng đầu lên nhìn Tống Thời Thanh, bắt gặp ánh mắt thâm thúy của anh, miệng bẹp bẹp bắt đầu nhận lỗi: “Là lỗi của tôi, lẽ ra tôi không nên đùa giỡn với anh như vậy, anh đừng có tức giận được không?”

Nói xong, cô kéo vạt áo anh lắc lắc.

Tống Thời Thanh: "..."

Thấy anh không phản ứng gì, Khương Tuệ Tuệ lại lắc lắc.

Đôi mắt ấy nhìn anh không chớp mắt, giọng nói mũng nịu đến mức xương cốt người nghe như muốn gãy vụn. Khuôn mặt ngày thường luôn sáng sủa vô song giờ lại mang một vẻ đáng thương khiến người ta xót xa đau lòng.

Cố Diệp Phi

Huống chi Tống Thời Thanh cũng không có tức giận với cô một chút nào, cho dù anh thực sự tức giận, nhìn thấy cô như vậy, mọi sự tức giận đều tan biến.

Anh buông Khương Tuệ Tuệ ra, lùi lại vài bước và nới rộng khoảng cách giữa hai người bọn họ. Sau khi nghĩ một chút, anh lại dặn dò một câu: "Sau này đừng đùa giỡn như vậy nữa."

Anh sẽ rất là lo lắng.

Khương Tuệ Tuệ không hiểu ý nghĩa sâu xa hơn của anh, chỉ nghĩ rằng anh không thích cảm giác bị trêu đùa, cô gật đầu ngoan ngoãn: "Được, tôi hứa sau này sẽ không đùa giỡn như vậy với anh nữa.
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 171: Chương 171


Cái kia, hôm nay chúng ta làm gì vậy?"

Cô chỉ chỉ tay vào hai đầu bờ ruộng, vừa rồi bọn họ đã lãng phí một chút thời gian, hiện tại phải nhanh chóng làm việc, nếu không sẽ không thể hoàn thành công việc trước khi kết thúc ngày làm việc. Nếu không hoàn thành công việc thì sẽ bị trừ điểm công việc tương ứng.

Kỳ thật đối với cô mà nói, kiếm ít điểm công hơn cũng không thành vấn đề. Nhưng bây giờ cô đang làm việc với Tống Thời Thanh với tư cách là cộng sự cùng làm việc, cô không muốn trở thành người kéo chân sau với anh.

Không ngờ, Tống Thời Thanh lại nói: "Công việc hôm nay không nhiều lắm, cũng không quan trọng, tôi mang cho cô một ít quả mận dê, cô đi ăn trước một ít đi."

Cố Diệp Phi

Quả mận dê sao? Khương Tuệ Tuệ có chút bối rối, đây là lần đầu tiên cô nghe thấy cái tên này. Tương tự như vậy, điều này càng khiến cô nôn nóng muốn biết 'mận dê' rốt cuộc là cái gì.

Cô vốn định nói làm việc trước rồi ăn sau, nhưng cô lại nuốt lời nói định nói xuống. Cô mím môi cười, trong mắt mang theo một tia ranh mãnh giảo hoạt, dụ hoặc nói: “Vậy tôi đi nếm thử quả mận dê này trước, ăn một quả thôi, ăn xong tôi sẽ lập tức làm việc giúp anh."

Nói xong, cô không kịp chờ đợi, nhanh chóng đi tới phiến đá đặt cốc trà.

Chỉ thấy cốc trà đầy những quả dại màu đỏ cam trông giống quả dâu rừng. Nó nhìn qua trông rất quen mắt, nhưng sau khi ăn một cái, Khương Tuệ Tuệ đã nhớ ra nó là gì.

Đây không phải là phiên bản thu nhỏ của quả sữa dê hay sao?

Hương vị của trái cây sữa dê chua chua ngọt ngọt, ăn vào thơm ngon và ngon miệng. Khi rảnh rỗi không có việc gì làm, cô sẽ rửa một ít bỏ vào đĩa trái cây, nghĩ đến thì ăn một ít, quan trọng là sau khi ăn xong thứ này, khẩu vị của cô sẽ trở nên tốt hơn khi ăn cơm.

Cứ như vậy, ngay cả khi chỉ có một người ăn cơm, cô sẽ không chỉ ăn một chút vì cảm thấy cô đơn.

Quả mận dê này chắc là quả sữa dê rừng.

Sau khi ăn trái cây quen thuộc, Khương Tuệ Tuệ híp mắt vui vẻ. Đôi mắt hoa đào khẽ nhếch lên, vẻ mặt lười biếng, trên mặt tràn đầy vẻ hưởng thụ, bởi vì quả quá nhỏ nên cô vô ý ăn cả chục quả.

Khi cô nhận ra, dưới chân cô đã có một nhóm nhỏ những viên hạt trái cây nhỏ.

Cô lè chiếc lưỡi hồng hồng, nhấm nháp vị chua ngọt của quả sữa dê, rồi miễn cưỡng đặt cốc trà xuống. Cô vốn tưởng rằng sau khi đến đây cô sẽ không ăn được quả sữa dê nữa, không ngờ Tống Thời Thanh lại hái cho cô nhiều như vậy.

Nói rồi cô bước đến bên cạnh Tống Thời Thanh, đưa tay về phía anh.

Xòe lòng bàn tay, trong lòng bàn tay còn có mấy quả sữa dê, cô cười nói: "Anh cũng ăn một ít đi."

Màu đỏ cam tươi mơn mởn cùng bàn tay trắng nõn như sữa tạo thành một sự tương phản rõ nét nhất, càng làm cho da của Khương Tuệ Tuệ trắng như ngọc.

Cô nở nụ cười ngọt ngào, thấy Tống Thời Thanh không trả lời, chỉ sững sờ nhìn cô, sau đó mới nhớ tới lúc này Tống Thời Thanh đã bắt đầu làm việc, tay đụng phải một chút bùn nên không cầm được quả sữa dê với bàn tay của anh.

Không kịp suy nghĩ nhiều, cô vươn tay cầm một quả sữa dê, nhón chân đưa trái cây lên bên miệng anh.

Tống Thời Thanh không biết bản thân đang nghĩ gì, nhìn đôi mắt ngấn nước của Khương Tuệ Tuệ, anh thực sự há miệng và nuốt quả mận dê chua chua ngọt ngọt.

Khi môi anh chạm vào những đầu ngón tay ấm áp và tinh tế của Khương Tuệ Tuệ, làn da của cô thật mịn màng, dịu dàng và mềm mại.

Cổ họng anh ngứa ngáy, ánh mắt sâu thẳm khi anh nhìn chằm chằm vào Khương Tuệ Tuệ, đôi mắt anh như bốc cháy, ngọn lửa xúc động, mỗi tấc trên cơ thể anh đều đang kêu gào.

Nhưng sự kiềm chế của anh cực kỳ mạnh mẽ, anh biểu hiện ra bên ngoài không có chút nào là không ổn.

Khương Tuệ Tuệ cũng không chú ý đến bất cứ điều gì, thấy anh đã ăn quả sữa dê thì vui vẻ đi làm việc.

……
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 172: Chương 172


Quả nhiên như lời Tống Thời Thanh đã nói, hôm nay công việc không nhiều, cây con cũng sắp hết. Trong khoảng thời gian này sẽ không có quá nhiều công việc, nhưng sau khi thực sự kết thúc việc gieo hạt thì sẽ là lúc thu hoạch lúa mì, lúc này sẽ thật sự khảo nghiệm ý chí của mọi người.

Đến lúc đó không chỉ nhiệt độ tăng cao, mà mọi người còn phải làm việc dưới cái nóng như thiêu đốt đó, nghĩ đến thôi đã thấy đáng sợ rồi.

Cho nên mọi người đều quý trọng thời gian nghỉ ngơi sau khi làm việc xong vào tiết Mang chủng, nếu không nghỉ ngơi thật tốt thì đến lúc đó muốn nghỉ ngơi cũng sẽ không có thời gian nghỉ ngơi.

Sau khi hoàn thành công việc vào buổi tối, Khương Tuệ Tuệ đi về phía Phương Quế Chi.

Trên đường tình cờ gặp nhóm thanh niên trí thức trong đại đội. Những thanh niên trí thức khác đều làm việc của những thanh niên trí thức phải làm, không ai trong số bọn họ quen làm công việc đồng áng, không giống như Khương Tuệ Tuệ có Tống Thời Thanh làm việc nhanh nhẹn làm việc cùng.

Do đó, ngay cả khi bây giờ khối lượng công việc ít hơn, bọn họ vẫn kiệt sức.

Cố Diệp Phi

Mỗi người trong số bọn họ nhấp một ngụm từ chai nước, khi người cuối cùng uống xong, nữ thanh niên trí thức là người uống nước đầu tiên đã kéo tay áo của nữ thanh niên trí thức đang uống.

Nữ thanh niên trí thức họ Lục nhìn Khương Tuệ Tuệ trầm giọng nói: "Này, nhìn kìa, đồng chí nữ đó mặc quần áo rất đẹp. Sao tôi có cảm giác chưa từng thấy qua đồng chí nữ này nhỉ? Là thanh niên trí thức của đại đội thứ hai hay sao?"

Từ góc độ của bọn họ, bọn họ chỉ có thể nhìn thấy góc nghiêng của Khương Tuệ Tuệ, vì vậy nữ thanh niên trí thức không nhận ra là cô. Càng sẽ không nghĩ đến đây là Khương Tuệ Tuệ, người bị đồn là có quan hệ tình cảm với thanh niên trí thức Đàm Thiên Vĩ của bọn họ.

Nữ thanh niên trí thức đang uống nước vội vàng đặt bình nước xuống nhìn sang. Đúng lúc này, Khương Tuệ Tuệ cũng quay lại. Tống Thời Thanh trả lại hai cái cuốc, cô vẫy tay với anh: "Thanh niên trí thức Tống, mai gặp nhé.”

Kể từ lần đi chợ trước, Khương Tuệ Tuệ cảm thấy khoảng cách giữa hai người ngày càng gần. Theo ý kiến của cô, Tống Thời Thanh không lạnh lùng như lúc đầu, cô càng tiếp xúc với anh, cô càng cảm thấy anh là người rất tốt.

Thấy đó là Khương Tuệ Tuệ, nữ thanh niên trí thức nói: "Cô không biết cô ấy hay sao? Cô ấy là Khương Tuệ Tuệ."

Nói xong, cô ấy liếc mắt nhìn Đàm Thiên Vĩ cách đó không xa. Trên thực tế, cô ấy cảm thấy khá kỳ lạ, Đàm Thiên Vĩ có ngoại hình thuộc dạng trung bình, thành tích của anh ta ở vị trí thanh niên trí thức thậm chí còn trung bình hơn, tùy tiện lấy ra một thanh niên trí thức nam trong đám thanh niên trí thức cũng sẽ không thua kém Đàm Thiên Vĩ, nếu muốn được gả vào trong thành phố, cũng không cần phải chọn Đàm Thiên Vĩ.

Hơn nữa, Đàm Thiên Vĩ nghèo đến mức hàng tháng phải gửi đi một nửa số điểm công việc của mình để đổi lấy tiền gửi về nhà, làm sao có thể so sánh với Lâm Hồng Binh, người đã được thăng chức trung đội trưởng.

Vì vậy, khi những tin đồn về Đàm Thiên Vĩ và Khương Tuệ Tuệ xuất hiện, những nữ thanh niên trí thức này cảm thấy khá kỳ lạ.

Thậm chí có người còn đi hỏi Đàm Thiên Vĩ, nhưng Đàm Thiên Vĩ ấp úng, ấp úng cũng không nói rõ chuyện gì đang xảy ra, một lúc mới nói hết mọi chuyện.

“Là với Đàm…” Thanh niên trí thức Lục còn chưa nói hết đã dừng lại: “Nhưng cô không cảm thấy cô ấy trông không giống người nhà quê một chút nào hay sao? Tôi đã từng đi nhận nông cụ cùng với cô ấy, nhìn cô ấy ở khoảng cách gần. Làn da của cô ấy rất trắng, không có một chút tì vết, lông mi dài, đôi môi đỏ mọng như thoa son, và cô có để ý đến không? Bộ quần áo cô ấy đang mặc bây giờ đều đẹp, chiếc váy màu vàng cô ấy mặc lần trước cũng rất đẹp, không biết nó được làm ở đâu, tôi cũng muốn may một chiếc.”
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 173: Chương 173


Con gái ai cũng yêu cái đẹp, bọn họ vốn dĩ là người đến từ thành phố, đối với hình ảnh bên ngoài cũng sẽ quan tâm hơn một chút.

Thanh niên trí thức Trần gật gật đầu, đôi mắt sáng lấp lánh.

Cô ấy cũng muốn hỏi quần áo của Khương Tuệ Tuệ được làm ở đâu và tại sao chúng lại đẹp như vậy, cô ấy chưa từng thấy kiểu quần áo nào đẹp như vậy khi đi mua sắm ở cửa hàng bách hóa trước đây.

Trước đây, cô ấy rất ngượng ngùng xấu hổ khi đi hỏi một mình, nhưng bây giờ có người đi cùng cô ấy thì không thể tốt hơn.

Không ngờ cuộc nói chuyện giữa hai người lại bị một nữ thanh niên trí thức khác tên Trương U nghe được, vẻ mặt nghiêm túc, cô ấy chế nhạo lời nói của bọn họ.

"Hừ, mấy người tới đây để bàn luận xem ai đẹp hay sao, vẫn nên hưởng ứng lời kêu gọi của chủ tịch đi nhận cải tạo từ nông dân nghèo và trung lưu đi. Cả ngày không làm được nhiều việc đâu, chỉ thích nghĩ về những thứ vô dụng này! Ăn mặc phô trương như vậy, loại người này nên bị bắt và gửi đến cải tạo! Lớn lên không giống như một người nhà quê thì có ích gì? Cha mẹ không phải là nông dân hay sao?!"

Nghe xong lời này, thanh niên trí thức Lục tức giận đỏ mặt và muốn nói lý với cô ấy: "Trương U, ý cô là gì? Mặc quần áo gì đi làm không phải chuyện của cô? Nông dân thì sai sao? Tính ra ba đời, cha mẹ ai không phải là nông dân? Cha mẹ cô không phải hay sao?"

Thanh niên trí thức Trần giữ c.h.ặ.t t.a.y áo của cô ấy, nhỏ giọng lắc đầu nói: "Cô không biết Trương U có ý với thanh niên trí thức Tống hay sao?"

“Thanh niên trí thức Tống? Cô nói là người thanh niên trí thức bị phạt xuống đây hay sao? Trương U thích anh ấy à? Chúng ta đang nói về việc Khương Tuệ Tuệ đẹp, cô ấy bị làm sao vậy, sao giống như ăn phải thuốc nổ thế? Cha cô ấy không phải là dựa vào việc làm phản mà được làm cán bộ nhỏ hay sao, cho bản thân mình là ai mà hơn người.” Thanh niên trí thức Lục rất không hài lòng với Trương U, lẩm bẩm nói không ngừng.

Thanh niên trí thức Trần gật gật đầu: “Lúc đầu tôi cũng không biết, nhưng có một lần đến lượt tôi đi vệ sinh, tôi vô tình chạm vào sách của cô ấy, từ đó rơi ra một tờ giấy, trên đó viết cho Thanh niên trí thức Tống rằng cô ấy thích anh ấy và sẵn sàng giúp đỡ nhau trong thời gian ở nông thôn này."

“Nhưng hình như bức thư không được gửi đi, lần trước tôi còn thấy cô ấy lấy bức thư ra ngoài, cứ nhìn nó đến phát ngốc. Khương Tuệ Tuệ gần đây đã làm việc với thanh niên trí thức Tống và mối quan hệ giữa hai người bọn họ dường như rất tốt.”

Cố Diệp Phi

"Ngày thường thanh niên trí thức Tống là một người nghiêm túc và ít cười như vậy. Khi tôi nhìn thấy anh ấy từ xa, chân tôi đã muốn mềm nhũn, huống chi là nói chuyện với anh ấy. Nhưng cô có để ý không? Thanh niên trí thức Tống thường cười với Khương Tuệ Tuệ, còn giúp đỡ công việc với cô ấy. Tôi thấy anh ấy cầm một ấm trà mận dê trong tay sáng nay, tôi đoán nhất định là cầm đi cho Khương Tuệ Tuệ. Bây giờ cô đã biết tại sao Trương U lại âm dương quái khí khi chúng ta nói chuyện về Khương Tuệ Tuệ hay chưa? Trong lòng cô ấy cảm thấy không thoải mái."

Sau khi nghe điều này, thanh niên trí thức Lục chợt nhận ra.

Suy nghĩ kỹ lại, có vẻ đúng như thanh niên trí thức Trần đã nói, Tống Thời Thanh bình thường tỏ ra nghiêm túc, nhưng đối với riêng Khương Tuệ Tuệ thì lại rất tốt.

Ví dụ như vừa rồi, khi Khương Tuệ Tuệ vẫy tay với Tống Thời Thanh và nói "ngày mai gặp lại", mặc dù Tống Thời Thanh không thể hiện rõ ràng nhưng cô ấy có thể thấy rõ sau khi quay lại, khóe miệng của Tống Thời Thanh đã nhếch lên!

"Gia đình của thanh niên trí thức Tống đã bị một kẻ làm phản như Trương U đập phá.Thanh niên trí thức Tống nhất định là ghét nhất là loại người này.
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 174: Chương 174


Cho dù không có Khương Tuệ Tuệ, thanh niên trí thức Tống cũng sẽ không thích cô ấy. Hơn nữa, cô ấy không nhìn vào trong gương xem cô ấy trông như thế nào, Khương Tuệ Tuệ trông như thế nào à?" Thanh niên trí thức Lục hừ một tiếng.

Thanh niên trí thức Trần mím môi cười, nắm lấy cánh tay cô ấy: "Được, chúng ta mau đuổi theo Khương Tuệ Tuệ đi, nếu không cô ấy sẽ đi xa."

"Ồ, được." Thanh niên trí thức Lục đuổi theo, hai người đuổi theo hướng Khương Tuệ Tuệ rời đi .

Không ai để ý rằng Đàm Thiên Vĩ, người đang đi phía sau đội thanh niên trí thức cũng đang nhìn Khương Tuệ Tuệ khi bọn họ chú ý đến Khương Tuệ Tuệ.

Trong mắt anh ta mang theo vài phần thăm dò nghiên cứu, thậm chí còn ngạc nhiên hơn.

Anh ta thấy rất kì lạ khi Khương Tuệ Tuệ hiện tại có vẻ hơi khác so với khi tiếp xúc với anh ta, anh ta cũng nghĩ rằng Khương Tuệ Tuệ hiện tại xinh đẹp hơn trước đây. Nhưng dù nhìn thế nào thì Khương Tuệ Tuệ cũng không khác mấy, ngoại trừ việc cô trắng hơn trước một chút.

Có lẽ đó là do khí chất quanh người của cô.

Anh ta nghĩ nếu Khương Tuệ Tuệ xinh đẹp và tự tin như bây giờ ngay từ đầu thì liệu anh ta có yêu cô hay không? Nhưng anh ta nhanh chóng lắc đầu, không, anh ta sẽ không.

So với phụ nữ, anh ta quan tâm đến sự nghiệp tương lai của chính mình nhiều hơn. Chỉ cần hiện tại anh ta vượt qua khốn khó, chỉ cần anh ta có thể lấy được vị trí đi học Đại học Công nông binh, sau khi tốt nghiệp nhà nước sẽ phân công anh ta ở thành phố làm việc, anh ta có thể được nhận đồ và nhận tiền lương.

Đến lúc đó, loại phụ nữ nào mà lại không thể kết hôn?

Bên cạnh đó, anh ta sẽ không cưới một người phụ nữ ở nông thôn, người sẽ không giúp ích gì cho tương lai của anh ta dù chỉ một chút.

Cố Diệp Phi

...

Bên kia, Khương Tuệ Tuệ đang đợi Phương Quế Chi ở ngã tư đường, Phương Quế Chi đã đi giao dụng cụ và sẽ quay lại sau.

Thanh niên trí thức Lục và Thanh niên trí thức Trần bước tới, đỏ mặt và ngượng ngùng xấu hổ nói: "Cô là Khương Tuệ Tuệ, phải không?"

Khương Tuệ Tuệ nhướng nhướng chân mày, khóe miệng nở một nụ cười, không biết bọn họ đến tìm cô để làm gì. Rốt cuộc thì trong ký ức của cô, cô dường như không có bất kỳ tiếp xúc nào với bọn họ.

Nhưng cô vẫn lịch sự hỏi: “Chà, là tôi, mọi người có chuyện gì hay sao?”

“Xin chào, tôi là Trần Trí Mẫn, cô ấy là Lục Hân, chúng tôi đều là thanh niên trí thức ở đại đội thứ nhất xã Nguyệt Phượng Loan.” Nói xong, Trần Trí Mẫn đưa tay về phía Khương Tuệ Tuệ.

Khương Tuệ Tuệ bình tĩnh đưa tay ra và bắt tay với cả Trần Trí Mẫn và Lục Hân.

Trên thực tế, vào những năm 1970, suy nghĩ của mọi người đều rất cuồng nhiệt. Khương Tuệ Tuệ đã từng nghe ông ngoại nói về thời đại này, mặc dù đã nhiều năm trôi qua, ông ngoại lại mắc bệnh Alzheimer() và quên hết mọi thứ, nhưng ông ấy có một ký ức sâu sắc về khoảng thời gian ở nông thôn này.

[
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 175: Chương 175


Chưa kể ở đây, sau những lao động nắng gió, đôi bàn tay lại càng thô ráp, sần sùi hơn.

Dù có bôi kem bảo vệ da mỗi ngày cũng không có tác dụng gì lớn.

Vì vậy, Khương Tuệ Tuệ đã làm như thế nào vậy, tại sao làn da lại tốt như vậy!?

Cố Diệp Phi

"Xin chào." Khương Tuệ Tuệ mỉm cười nói, chờ đợi những lời tiếp theo của bọn họ.

Tuy nhiên, ngay sau đó, cô lại thấy Lục Hân đỏ mặt và rất ngượng ngùng xấu hổ nói: “Khương Tuệ Tuệ, cô... Tay cô thật là trắng trẻo, mịn và rất mềm mại, cô có thể để tôi sờ vào chúng một chút được không?”

“Phụt...” Khương Tuệ Tuệ không thể nhịn được cười, đôi mắt híp lại thành vầng trăng khuyết trên bầu trời, đôi môi đỏ mọng nhếch lên, lông mi khẽ run, giống như cánh quạt phấp phới, cô thật là đẹp.

Cô cảm thấy hai nữ thanh niên trí thức này thật dễ thương, một cô gái đáng yêu như vậy sao lại có thể đưa ra yêu cầu dễ thương như vậy với cô chứ.

Nhưng sau khi cười xong, cô lập tức đưa bàn tay thon dài đó ra trước mặt Lục Hân, giọng nói nhẹ nhàng êm tai nói: “Được, cô có thể sờ.”

Lục Hân v**t v* bàn tay Khương Tuệ Tuệ như cầm ngọc bội, thở dài: “ Nó thực sự rất tốt, không có một chút thô ráp nào, Khương Tuệ Tuệ, cô đã làm như thế nào vậy? Sau khi chúng tôi đến đây, tay của chúng tôi đã chai sạn đi vì làm việc, một chút cũng không hề đẹp mắt.”

Vừa nói, cô ấy vừa duỗi bàn tay của cô ấy ra, quả nhiên như cô ấy nói, nó rám nắng và có rất nhiều vết chai trên tay cô ấy.

Khi bọn họ lên núi và về nông thôn, những thanh niên trí thức có một câu nói rằng "lăn trong bùn, mài vết chai, luyện ra tấm lòng hồng".

Nói là một chuyện, nhưng để có những vết chai sần trên tay thì thực sự rất xấu xí.

Khương Tuệ Tuệ không bao giờ có thể nói với bọn họ rằng làn da của cô tốt là do cô đã bỏ ra bao nhiêu tiền và mua bao nhiêu sản phẩm chăm sóc da, sau đó cô tiến hành các bước bảo dưỡng. Rốt cuộc thì đây là những năm 1970, ngay cả khi cô nói những tên thương hiệu đó, hầu hết trong số bọn họ thậm chí còn chưa bao giờ nghe nói qua về chúng.

Cô nghĩ đến lọ kem trắng da của mình, làn da trên người cô là kết quả của lớp nền tự nhiên và sau khi bảo dưỡng, nhưng làn da trên mặt cô hoàn toàn là do kem trắng da do hệ thống khen thưởng.

Hiệu quả tốt, lại to, ước tính một mình cô cũng có thể sử dụng trong rất lâu.

Cô suy nghĩ một chút rồi nói: “Thật ra trước đây da của tôi không được tốt, sau này tôi làm ra một loại kem dưỡng trắng da, sau khi sử dụng thì da tôi trở nên tốt hơn, nếu mọi người muốn, tôi có thể bán rẻ cho một ít.”

Khi Trần Trí Mẫn và Lục Hân nghe thấy điều này, bọn họ nhìn nhau với ánh mắt ngạc nhiên: "Thật sao? Cảm ơn cô rất nhiều! Vậy khi nào chúng tôi có thể đến chỗ cô để lấy kem làm trắng đó? Chúng tôi có thể lấy ngay bây giờ hay không?”

Bọn họ có chút gấp gáp chờ không nổi.

Từ khi hai người về nông thôn, da đã đen hơn trước mấy độ, nếu như 'kem trắng da' mà Khương Tuệ Tuệ nói thật sự có hiệu quả thì tốt biết mấy.

Đúng lúc này, Phương Quế Chi cũng trở lại sau khi trả lại dụng cụ.

Thấy con gái đang nói chuyện cùng hai nữ thanh niên trí thức, cũng không biết con gái nói cái gì, hai nữ thanh niên trí thức nắm tay nhau vui vẻ muốn nhảy dựng lên.

Bà ấy mỉm cười bước tới và hỏi: "Các cô gái nhỏ đang nói về cái gì thế? Sao lại vui vẻ như vậy?”

Khi Trần Trí Mẫn và Lục Hân gặp Phương Quế Chi, bọn họ đã lịch sự chào một tiếng: "Chào thím."

Bọn họ nhìn nhau một cái lại bật cười phá lên.

Khương Tuệ Tuệ nhìn thấy Phương Quế Chi, tiến lên hai bước đến bên cạnh bà ấy, vươn tay kéo cánh tay bà ấy, đầy thân mật giải thích: "Mẹ, chuyện là thế này. Chẳng phải trước đây con đã nói với mẹ về loại kem làm trắng da mà con làm hay sao?
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 176: Chương 176


Tình cờ có hai người bọn họ hỏi sao da con lại trắng như vậy, con liền kể cho bọn họ nghe, con định bán cho họ một chút với giá rẻ."

Khương Tuệ Tuệ nói với đôi mắt đầy sương mù một cách tự hào. Cô hơi hếch cằm, chờ đợi lời khen của Phương Quế Chi. Thế thì sao, cô là một thiên tài kiếm tiền khá giỏi giang có phải không?

Nhưng ai có thể ngờ rằng Phương Quế Chi sau khi nghe những lời của cô, trên khuôn mặt bà ấy không hề tỏ ra vui mừng mà lại lo lắng nhìn bốn phía xung quanh.

Thấy mọi người hầu như đã rời đi, không ai nghe thấy bọn họ nói chuyện với nhau, bà ấy lắc đầu với Khương Tuệ Tuệ và nhỏ giọng nói: "Tuệ Tuệ, sau này đừng nói những chuyện như này nữa, nếu để người khác nghe thấy thì sẽ rất tệ, con đã quên mất rằng nửa đầu năm có người ở xã bên cạnh bị huyện ủy cử người đến bắt và chặt đuôi gà vì nuôi thừa mấy con gà hay sao? Chúng ta không phải đơn vị của quốc gia, chúng ta không được phép bán đồ."

Ngay khi Phương Quế Chi nói xong, hai nữ thanh niên trí thức cùng với Khương Tuệ Tuệ đã thể hiện sự thất vọng trên khuôn mặt.

Đặc biệt là Khương Tuệ Tuệ, khóe môi vốn đang nhếch lên bây giờ lại bĩu ra, trong lòng cảm thấy hơi thất vọng.

Khi cô nghĩ về thời đại này, điều cô nghĩ đến đầu tiên là đây là một thời đại đầy vàng, chỉ cần cô làm việc chăm chỉ, cô có thể trở thành một doanh nhân giỏi hơn cha cô trong tương lai.

Nhưng cô quên mất rằng buôn bán cá nhân chỉ mới xuất hiện vào đầu những năm 1980. Ngay từ đầu những năm 1980, người ta vẫn chưa hiểu rõ về buôn bán cá nhân, mỗi khi có sự gió thổi cỏ lay về chính sách, buôn bán cá nhân lại phải “mất một tầng da”.

Mà bây giờ kỳ thi tuyển sinh đại học thậm chí còn chưa bắt đầu khôi phục, làm thế nào cô có thể kiếm tiền bằng cách kinh doanh buôn bán?

Khương Tuệ Tuệ bắt đầu lo lắng.

Vẻ mặt của Trần Trí Mẫn và Lục Hân cũng vô cùng lo lắng, một người để tóc ngắn, người còn lại để tóc dài, tóc dài được thắt bím, tóc ngắn cũng được buộc thành 'đuôi ngựa kép', trông có chút buồn cười.

Cố Diệp Phi

Bởi vì trong thời đại này, đầu tóc rối bời không được ủng hộ.

Hai người bọn họ đã rám nắng rất nhiều kể từ khi bọn họ về quê làm việc hàng ngày.

Trần Trí Mẫn cắn môi, nhỏ giọng nói: "Thím à, chúng cháu biết chính sách không cho phép, nhưng không phải chỉ có mấy người trong chúng cháu biết chuyện này thôi hay sao? Chúng cháu hứa sẽ không nói ra, thím, thím để Tuệ Tuệ bán cho chúng cháu một ít đi, cầu xin thím…”

Trần Trí Mẫn kéo tay áo của Phương Quế Chi và cầu xin một cách đau khổ.

Lục Hân thậm chí còn đưa tay ra, trên tay cô ấy đã hình thành vài vết chai, thậm chí có những vết m.á.u khi bong bóng m.á.u vỡ ra ở một số nơi.

Những thanh niên trí thức này, trước khi lên núi về quê, khi ở thành phố đều là học sinh đi học, không làm công việc nặng nhọc gì.

Sau khi đến đây, ngày đầu tiên đi làm, trên tay có những vết rộp máu, người của đại đội cử đi bảo nếu có vết m.á.u thì phải chọc cho nó vỡ ra, rồi cào i-ốt, nếu không sẽ rất dễ bị nhiễm trùng.

Ngày hôm sau khi đi làm, trên tay có những vết phồng rộp m.á.u mới nên chọc vỡ ra rồi lại mọc lại rồi lại chọc vỡ, sau đó thì tay trở nên như bây giờ.

Khi Khương Tuệ Tuệ nhìn thấy bàn tay của những nữ thanh niên trí thức, cô mới nhận ra rằng thật tốt khi cô có thể làm việc với Tống Thời Thanh.

Tống Thời Thanh luôn làm tất cả những công việc khó khăn và để lại những công việc dễ dàng cho cô. Tuy rằng cô cũng cảm thấy có chút mệt mỏi, nhưng trên tay nhiều nhất là chỉ bị mấy vết đỏ, chứ sẽ không có vết máu.

"Thím ơi, thím để Tuệ Tuệ bán cho chúng cháu một ít có được không?" Lục Hân nói.

Thấy hai đứa trẻ như vậy, Phương Quế Chi nói: "Tiểu đồng chí nói rất đúng.
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 177: Chương 177


Chúng ta có thể cho và trao đổi, nhưng chúng ta không thể bán. Cho nên, nếu các cháu thực sự muốn, có thể lấy những thứ khác ra đổi."

Nói ra lời này, hai nữ thanh niên trí thức có chút bối rối, nhất thời trong lòng không hiểu rõ ý của Phương Quý Chi là gì, lấy những thứ khác ra trao đổi?

Ngược lại, đôi mắt của Khương Tuệ Tuệ sáng lên, cô thầm nghĩ rằng Phương Quế Chi thực sự thông minh, đúng vậy, bọn họ không thể kinh doanh buôn bán, nhưng không nói rằng bọn họ không thể trao đổi, bọn họ chỉ trao đổi đồ vật mà thôi, bọn họ không buôn bán chúng, ngay cả khi mọi người thực sự biết thì bọn họ có thể biện minh.

Khương Tuệ Tuệ mỉm cười và nắm lấy tay của hai nữ thanh niên trí thức, và nói: "Ý mẹ tôi là hai người có thể đến nhà tôi và lấy kem làm trắng da, chúng ta đi nhanh đi." Cả nhóm vui vẻ đi về phía nhà họ Khương.

Đến cửa nhà họ Khương, Nữu Nữu vừa nghe thấy tiếng bước chân, cô bé đoán cô nhỏ và bà nội nhất định đã về, vui mừng nhảy xuống ngựa gỗ, chạy đến cổng sân mở cửa ra.

Như thường lệ, cô bé mừng rỡ reo lên: “Bà nội, cô nhỏ, mọi người đã về rồi!”

Nhưng nhìn thấy bên cạnh bà nội và cô nhỏ có hai người cô xa lạ, cô bé đột nhiên có chút lo lắng, cô bé chạy đến bên cạnh Khương Tuệ Tuệ, ôm lấy chân cô và nhìn chằm chằm vào Trần Trí Mẫn và Lục Hân với đôi mắt to đó, trong mắt đầy sự nghi ngờ.

Hầu hết trẻ em đều phản ứng như vậy khi gặp người lạ.

Khương Tuệ Tuệ mỉm cười, sờ sờ đầu Nữu Nữu một phen và giải thích: "Nữu Nữu, đây là bạn của cô nhỏ, Nữu Nữu nhanh chóng gọi cô đi."

Cố Diệp Phi

Nữu Nữu nhìn cô nhỏ, sau đó nhìn Trần Trí Mẫn và Lục Hân, miệng nhỏ mở ra, ngoan ngoãn kêu lên: "Cô."

Cách gọi 'Cô' này mang tính nam nhiều hơn, bọn họ ở đây đều gọi thẳng là 'Dì'.

Trần Trí Mẫn và Lục Hân hai người nhìn nhau một cái, ngồi xổm xuống với một nụ cười, một người chạm vào khuôn mặt nhỏ của Nữu Nữu, người kia lấy từ trong túi ra một viên kẹo và đưa nó cho Nữu Nữu.

Nữu Nữu nhìn viên kẹo, không biết có nên nhận hay không, chỉ có thể nhìn Khương Tuệ Tuệ. Cô nhỏ nói như thế nào cô bé sẽ làm theo, cô nhỏ nói được nhận thì cô bé sẽ nhận, cô nhỏ nói không được thì cô bé sẽ không nhận nó.

Mặc dù cô bé rất là muốn nhưng bản thân là một đứa trẻ ngoan ngoãn, cô bé phải nghe lời cô nhỏ.

Đây là điều mà Khương Tuệ Tuệ thích nhất ở Nữu Nữu, tuy mới ba tuổi nhưng cô bé rất ngoan ngoãn và hiểu chuyện. Giống như bây giờ, cho dù rất muốn ăn kẹo, cô bé cũng sẽ không nhận kẹo người khác đưa cho như những đứa trẻ khác.

Đầu tiên cô bé sẽ đi hỏi ý người lớn một chút.

Khương Tuệ Tuệ gật gật đầu: "Nếu Nữu Nữu muốn ăn thì cháu có thể nhận nó. Nhưng nếu cháu nhận kẹo của cô thì cháu phải nói lời cảm ơn."

Nữu Nữu gật gật đầu, lúc này mới đưa đôi tay bụ bẫm của cô bé ra nhận lấy kẹo của Trần Trí Mẫn, trên hai má ửng hồng, cô bé thè cái lưỡi nhỏ ra nói: “Cám ơn cô.”

Trần Chí Mẫn sờ sờ đầu cô bé: “Không có gì, cháu tên là Nữu Nữu sao? Nhìn dễ thương quá, ai cũng bảo là con gái giống cô, sau này lớn lên cháu nhất định sẽ đẹp như cô nhỏ của cháu."

Khi Nữu Nữu nghe thấy như vậy, đôi mắt to của cô bé sáng lên và cô bé nghiêm túc hỏi: "Thật vậy không? Cô nhỏ của cháu rất tốt, cô nhỏ nấu đồ ăn rất ngon, cô nhỏ còn có thể dạy cháu ngâm thơ, cô nhỏ là lợi hại nhất. Cô ơi, sau này cháu lớn lên cũng sẽ giống như cô nhỏ, cháu cũng sẽ nấu ăn ngon như cô nhỏ hay sao?”

Nói xong lại không nhịn được mà nuốt một ngụm nước miếng, đôi mắt to tràn đầy khát khao.

Cô bé ngẩng đầu lên, nhìn Khương Tuệ Tuệ và dùng giọng của trẻ con hỏi: "Cô nhỏ, hôm nay chúng ta ăn gì vậy ạ? Nữu Nữu không thể đợi được."
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 178: Chương 178


Đứa trẻ này sau khi ăn đồ ăn do Khương Tuệ Tuệ làm, đã hoàn toàn trở thành fan hâm mộ nhỏ của cô, thể hiện đủ mọi kiểu yêu thích đối với cô.

Khương Tuệ Tuệ đã biết về bản tính thích ăn uống của Nữu Nữu, vì vậy cô trả lời: "Hôm nay cô nhỏ sẽ làm món sườn heo hấp. Nữu Nữu có muốn ăn không?"

“Muốn ạ!” Không hề nghi ngờ, Nữu Nữu gật đầu một cách mạnh mẽ, giọng nói thanh thúy lại kêu lên trả lời một tiếng.

Lúc này, Phương Quế Chi đã rót xong hai cốc nước đun sôi để nguội và đi tới, ra hiệu cho Khương Tuệ Tuệ đưa Trần Trí Mẫn và Lục Hân vào phòng chính ngồi nghỉ ngơi một lúc, sau đó đem nước đun sôi để nguội cho bọn họ uống, và lấy ra một ít kẹo lạc mà lần trước Khương Tuệ Tuệ đã mua để hai người bọn họ ăn.

Chẳng qua Trần Trí Mẫn và Lục Hân chỉ uống một ít nước, nhưng không ăn bất kỳ loại đồ ăn có đường nào.

Thời buổi này đường rất quý hiếm, bình thường bọn họ vẫn còn có một ít phiếu người nhà gửi tới, phiếu đường của nhà họ Khương nhất định là không dễ lấy, lại có con nhỏ ở nhà chắc chắn là rất thích ăn đồ có đường, nếu bọn họ mà giành ăn luôn thì còn ra gì nữa đây?

Cố Diệp Phi

Phương Quế Chi ngồi nói chuyện với bọn họ, quan tâm đến bọn họ, điều này cũng không dễ dàng gì, bọn họ chỉ bằng tuổi con gái của gia đình bà ấy, mà bọn họ đã phải xa nhà, nhất định là sẽ rất nhớ nhà.

Lúc này, Phương Quế Chi rất biết ơn vì bọn họ là những người nông dân thực thụ. Nông dân cũng rất tốt, ở đây là nông thôn, và con gái bà ấy không phải đi xa bà ấy để xuống nông thôn.

Bà ấy không thể tưởng tượng bản thân sẽ làm gì nếu Khương Tuệ Tuệ đi đến một nơi xa như vậy và ở lại vài năm.

Khương Tuệ Tuệ lấy kem làm trắng ra và lấy hai lọ nhỏ. Đổ kem làm trắng vào hai lọ nhỏ, mỗi lọ đổ vào khoảng một phần năm.

Phương Quế Chi nói trao đổi là thực sự trao đổi, bà ấy là người kiểm tra, Khương Tuệ Tuệ đưa kem làm trắng da cho Trần Trí Mẫn và Lục Hân và nhận được một số phiếu nhất định, bao gồm phiếu vải, phiếu đường, phiếu gạo, mỗi loại đều có một chút.

Cha của Lục Hân là một cán bộ nhỏ, mẹ và anh trai cô ấy đều làm việc trong nhà máy chế biến thịt, cả nhà có thể nhận được phiếu hàng tháng, vì vậy bọn họ sẽ gửi đủ tiền và phiếu cho cô ấy hàng tháng.

Khương Tuệ Tuệ cầm phiếu, mặc dù cô không kiếm được tiền, nhưng trong lòng cô cũng rất vui. Phiếu không phải là tiền, nhưng nó hữu ích hơn tiền. Ở thời đại cái gì cũng phải có phiếu, không có phiếu thì dù có bao nhiêu tiền cũng không mua được gì.

Đối với việc thực sự kiếm tiền bằng cách bán đồ, cô phải đến chợ đen mới được.

Sau khi lấy được kem làm trắng da, hai người bọn họ mới nhớ rằng mục đích ban đầu của việc đến tìm Khương Tuệ Tuệ lần này là để hỏi cô quần áo của cô được làm ở đâu.

Khương Tuệ Tuệ đưa bọn họ đi tìm Tạ Phương Hoa sau khi biết được ý định của bọn họ.

"Tay nghề của chị Phương Hoa rất tốt, công việc của chị ấy phải cẩn thận tỉ mỉ, đường may cũng phải thật là chính xác. Tất cả những gì tôi mặc đều do chị ấy làm cho tôi. Đến lúc đó mọi người muốn làm cái gì, cứ trực tiếp nói với chị ấy là được." Khương Tuệ Tuệ nói.

Vì địa vị gia đình của Tạ Phương Hoa, hầu hết các thành viên của xã Nguyệt Phượng Loan đều tìm đến bà Tử để may quần áo. Những thanh niên trí thức này không biết lý do, bọn họ chỉ nghĩ rằng tay nghề của bà Tử tốt hơn, ngay cả Trần Trí Mẫn và Lục Hân cũng không biết rằng có một thợ may Tạ trong đại đội của bọn họ, cho đến khi Khương Tuệ Tuệ đưa bọn họ đến nhà của Tạ Phương Hoa, bọn họ mới nhận ra, hóa ra là ở đây.
 
Bỗng Xuyên Sách Về Thập Niên 70 Của Mỹ Nhân Khương Tuệ Tuệ
Chương 179: Chương 179


Cánh cửa đã mở, sau khi Khương Tuệ Tuệ và Tạ Phương Hoa gặp nhau vài lần, cả hai rất ăn ý và trở thành bạn tốt của nhau.

Cô cùng với Trần Chí Mẫn và Lục Hân trực tiếp đi vào, hỏi vọng vào bên trong một tiếng: "Chị Phương Hoa, chị có ở đó không?"

"Ai da, là Tuệ Tuệ đến hay sao?" Bên trong rất nhanh truyền đến giọng nói của Tạ Phương Hoa, cửa mở ra, một người từ phòng sau đi ra, đó là Tạ Phương Hoa.

Tạ Phương Hoa có nét quyến rũ của một phụ nữ Thượng Hải ở Trung Hoa Dân Quốc với khí chất đoan trang lịch sự.

Lúc này, cô ấy đang mặc một chiếc váy dài mà Khương Tuệ Tuệ đã thiết kế cho cô ấy lần trước, chiều dài của chiếc váy dài đến mắt cá chân của cô ấy, nhưng cũng chính vì vậy mà cô ấy trông càng đoan trang hơn.

Tạ Phương Hoa là một người có vẻ ngoài thư sinh, cô ấy có ngoại hình xinh đẹp, tuy không trong sáng và quyến rũ như Khương Tuệ Tuệ nhưng cô ấy lại có phong cách khác.

Ban đầu Tạ Phương Hoa nghĩ rằng Khương Tuệ Tuệ đến đây một mình, nhưng cô ấy không ngờ rằng cô đã mang theo hai người đồng chí nữ đến đây, vì vậy cô ấy cảm thấy hơi ngượng ngùng xấu hổ.

Khi Khương Tuệ Tuệ gọi cô ấy ra ngoài vừa rồi, cô ấy đang thay quần áo ở phòng sau. Cô ấy rất thích chiếc váy mà Khương Tuệ Tuệ thiết kế cho cô ấy ngay từ khi vừa nhìn thấy trên bản thiết kế, không nghĩ đến cô ấy thậm chí còn hài lòng hơn sau khi nó được tạo ra, vì vậy cô ấy nóng lòng và đi thử nó.

Vốn dĩ, khi cô ấy ra đi ngoài, cô ấy định để Khương Tuệ Tuệ xem cô ấy ăn mặc như thế nào.

Đôi mắt Khương Tuệ Tuệ sáng lên, nhìn về phía Tạ Phương Hoa, trong mắt cô hiện lên một tia kinh ngạc, trên khuôn mặt trắng nõn của cô hiện lên một nụ cười: “Không ngờ chị mặc bộ váy này lại đẹp như vậy, lúc ấy tôi cảm thấy nó rất hợp với khí chất của chị.”

"Đúng rồi.” Khương Tuệ Tuệ kéo Trần Trí Mẫn và Lục Hân qua: "Chị Phương Hoa, đây là hai người bạn mới mà tôi đã gặp. Bọn họ là những thanh niên trí thức của đại đội chúng ta. Bọn họ nói rằng váy chị làm cho tôi mặc lên rất đẹp nên bảo tôi đưa bọn họ đến đây để nhờ chị làm quần áo."

Trần Trí Mẫn và Lục Hân đều có chút ngây người sững sờ khi nhìn thấy Tạ Phương Hoa.

Thành thật mà nói, những người bằng tuổi Tạ Phương Hoa ở xã Nguyệt Phượng Loan đều đã kết hôn và có một đàn con hết rồi.

Những người đó phải làm việc và chăm sóc con cái của họ, những người bị tra tấn thì già và xấu hơn nhiều so với khi họ còn là con gái. Chỉ có Tạ Phương Hoa là chưa kết hôn, nhưng cô ấy nhìn qua trông vẫn rất trẻ trung như một cô gái mười tám, mười chín tuổi.

Cố Diệp Phi

Điều quan trọng nhất là vì cô ấy đã trải qua nhiều việc như vậy, nên trên người cô ấy có một cảm giác thành thục.

Trong mắt Trần Trí Mẫn và Lục Hân, Khương Tuệ Tuệ là một bông hồng đỏ mỏng manh và vô song, trong khi Tạ Phương Hoa là một bông hoa lan, trầm lặng và dịu dàng.

Bốn cô gái quây quần bên nhau, nói cười rôm rả. Tạ Phương Hoa đã hỏi Trần Trí Mẫn và Lục Hân rằng bọn họ muốn làm loại quần áo nào, nhưng Trần Trí Mẫn và Lục Hân không thể nói ra cái gì, bọn họ chỉ nói rằng bọn họ muốn làm giống của Khương Tuệ Tuệ.

Tạ Phương Hoa không có nhiều vải may sẵn ở đây, vì vậy không có gì để lựa chọn. Trần Trí Mẫn và Lục Hân không chọn được màu sắc mà bọn họ thích, vì vậy bọn họ dự định đến thành phố để tự mua vải khi chủ nhật tới được nghỉ, sau đó mang nó đến cho Tạ Phương Hoa làm.

Làm váy giá năm tệ hai mươi xu, giá quần áo cũng như nhau, là ba tệ tám xu. Cả Trần Trí Mẫn và Lục Hân đều nói rằng bọn họ sẽ may một chiếc váy, một chiếc quần dài và một chiếc váy.

Tổng cộng cộng lại là hai mươi lăm tệ bốn mươi xu, hai người bọn họ sợ Tạ Phương Hoa nghĩ hối hận nên đưa trước một nửa số tiền đặt cọc, mười hai tệ bảy mươi xu.
 
Back
Top Dưới