Cập nhật mới

Khác Bóng Tối Vô Tận Trong Cô

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,876
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
404555449-256-k288610.jpg

Bóng Tối Vô Tận Trong Cô
Tác giả: HanhDang4
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

hành trình trở thành một sát thủ trả thù tổ chức đã gây ra đau khổ cho cô suốt 10 năm, cũng là hành trình tìm lại giá trị tồn tại của bản thân mình và ý nghĩa của việc sống



bí​
 
Bóng Tối Vô Tận Trong Cô
chương 1 sự khởi nguồn của bi kịch


Trong căn phòng tối tăm, lạnh lẽo, những tiếng roi vun vút quất xuống nền nhà vang lên chát chúa.

Một cô bé bị đánh đập tàn nhẫn, co do chịu đựng ở một góc.

Người đàn ông kia liên tục vung gậy gỗ, từng cú như muốn nghiền nát xương thịt của cô

Ông ta chính là cha dượng – kẻ mà mẹ cô đã tái hôn sau khi cha ruột mất.

Thường xuyên say rượu, thua bạc, ông ta coi cô bé chẳng khác gì bao cát để trút giận.

Mẹ cô nhìn thấy cảnh con bị đánh đập dã man, nhưng lại giả vờ như không thấy gì.

Những trận đòn roi tàn bạo ấy đã trở thành nỗi ám ảnh khôn nguôi.

Người mẹ, vốn là chỗ dựa duy nhất, lại chẳng hề bảo vệ cô, thậm chí còn khinh miệt, coi cô như thứ rác rưởi không đáng để nhắc đến.

Có lúc cô cũng tự hỏi “Tại sao mẹ và cha dượng lại đối xử với tôi như vậy?

Tôi đã làm gì sai?” tôi chỉ biết tự hỏi trong nỗi tuyệt vọng.

Những trận đòn roi vẫn tiếp diễn, hằn sâu trên da thịt và cả trong tâm trí tôi.

Sáng hôm ấy, bầu trời u ám, mây xám giăng kín.

Mẹ tôi bỗng trở nên dịu dàng lạ thường.

Bà kéo tôi dậy từ sớm, còn chuẩn bị bữa sáng.

Tôi ngạc nhiên vô cùng, bởi bình thường bà chưa bao giờ đoái hoài đến tôi.

Trong thoáng chốc, trái tim non nớt của tôi đã tin rằng… có lẽ mẹ đã thay đổi, có lẽ bà thật sự quan tâm tôi.

Nhưng tôi đã sai.

Tối hôm đó, trời mưa lớn.

Người đàn bà ấy trang điểm thật kỹ, khoác cho tôi một bộ quần áo lộng lẫy.

Tôi ngập ngừng hỏi, nhưng bà gạt đi, bảo tôi đừng lo nghĩ.

Tôi nào biết rằng, mọi thứ chỉ là khởi đầu cho một cơn ác mộng.

Một chiếc xe sang trọng dừng trước cửa nhà.

Cánh cửa bật mở, một nhóm người đàn ông mặc áo đen bước vào.

Cha dượng và mẹ tôi vội vàng ra đón tiếp, thái độ nịnh bợ chưa từng thấy.

Tôi vẫn chưa hiểu chuyện gì thì mẹ đã kéo tôi ra trước mặt gã đàn ông to con, gương mặt bặm trợn.

“Đây chính là món hàng mà anh yêu cầu.

Tôi đảm bảo nó có cùng nhóm máu với người của các anh.”

Tôi sững sờ, nhìn mẹ với ánh mắt không thể tin nổi:

“Nhóm máu… mẹ, mẹ định làm gì con?”

Bà ta lạnh lùng tát mạnh vào mặt tôi, cú đánh khiến tôi ngã nhào, máu từ khóe miệng tuôn ra.

Giọng bà ta rít lên, đầy khinh bỉ:

“Bao nhiêu năm nay tao nuôi mày, cho mày ăn mặc sống đến bây giờ, đã đến lúc mày phải trả ơn rồi!”

Gã đàn ông đứng đầu cau mày, liếc nhìn bà ta:

“Có bán hay không?

Đừng làm mất thời gian của tôi.”

Mẹ tôi gật đầu lia lịa.

Ngay lập tức, gã ra hiệu cho đám đàn em bắt lấy tôi.

Tôi vùng vẫy điên cuồng, nhưng làm sao một đứa trẻ có thể chống lại năm gã lực lưỡng?

Cuối cùng, tôi bị họ khống chế, kéo lê đi trong cơn mưa.

Tất cả những gì tôi nghe được trước khi ngất lịm là tiếng mẹ tôi… cười.

Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng nhỏ hẹp, tối tăm.

Ánh sáng duy nhất lọt qua một khe nhỏ trên cánh cửa.

Tôi hoang mang, đập cửa kêu cứu đến khi tay rớm máu, giọng khàn đi, nhưng vẫn không một ai đáp lại.

Tuyệt vọng, tôi ngồi sụp xuống sàn, nước mắt trào ra.

Lúc đó, tôi mới thật sự phải chấp nhận một sự thật kinh hoàng: mẹ tôi đã bán tôi – đứa con ruột duy nhất của bà.

Hằng ngày, có người lặng lẽ đưa thức ăn qua khe cửa.

Tôi chỉ biết ăn để sống sót, không biết họ giữ tôi vì mục đích gì.

Một hôm, khi đang ngủ, tiếng mở cửa vang lên.

Một gã đàn ông bước vào, kéo tôi dậy.

Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì thì lưỡi dao lạnh ngắt đã kề lên cổ:

– “Đi theo tao.

Không thì mày chết!”

Tôi run lên, chỉ biết làm theo.

Đập vào mắt tôi là cảnh tượng khủng khiếp: những đứa trẻ chưa đầy mười tuổi bị nhốt trong những chiếc lồng kính, run rẩy như những con chim non.

Tim tôi thắt lại.

Không chỉ tôi, còn nhiều đứa trẻ khác cũng bị bắt.

Họ ném tôi vào trong, khống chế rồi tiêm vào người tôi một thứ chất lạ.

Sau đó, họ rút một lượng máu của tôi – nhưng không nói để làm gì.

Tôi bị đưa đến một căn phòng khác, nhốt cùng 2-3 đứa trẻ nữa, trong bóng tối đặc quánh.

– “Các cậu có biết họ bắt chúng ta để làm gì không?” – một đứa trẻ run rẩy hỏi.

– “Để thí nghiệm.

Họ muốn thử lên những người có nhóm máu đặc biệt như chúng ta…

để tạo ra thứ gì đó, có thể là sản phẩm mang năng lực đặc biệt…” – đứa lớn nhất đáp lại, giọng căng như dây đàn.

Tôi sốc.

Nhưng tôi biết lúc này không thể hoảng loạn.

Phải bình tĩnh.

Mỗi ngày, họ đến lấy máu chúng tôi.

Mọi thứ cứ lặp lại cho đến một ngày… họ tiêm vào người chúng tôi một dung dịch kì lạ.

Linh tính mách bảo tôi: thứ này rất nguy hiểm.

Nhưng tôi không thể chống lại.

Sau đó, mọi thứ tối sầm.

Tôi ngất đi… và không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa.

Khi tỉnh dậy, tôi choáng váng, cơ thể như không còn là của mình nữa.

Nhìn xuống bàn tay, tôi giật mình: máu của tôi không còn màu đỏ bình thường mà chuyển sang sắc thẫm, lấp lánh như đá quý.

Một luồng khí lạ dâng lên trong lồng ngực.

Chỉ cần tập trung, tôi có thể cảm nhận dòng máu chảy trong từng mạch – không chỉ của tôi mà cả của người khác.

Tôi thử khẽ đưa tay… và máu trong không khí như chuyển động theo ý tôi.

Tôi có thể điều khiển máu.

Tôi thậm chí có thể “tạo” ra nó.

Nhưng sức lực bị rút cạn nhanh chóng, đầu óc choáng váng.

Tôi không thể duy trì được lâu, cũng không biết cách kiểm soát nó hoàn toàn.

Không chỉ tôi thay đổi.

Những đứa trẻ xung quanh tôi cũng thức tỉnh những năng lực kỳ lạ – người có thể làm biến mất âm thanh, người tạo ra lửa, kẻ lại đọc được suy nghĩ người khác nhưng năng lực của tôi vẫn là kì lạ và hiếm nhất Nhưng tất cả chúng tôi đều bị kiềm chế.

Trong thức ăn và thuốc họ cho, có thứ gì đó khiến chúng tôi phải nghe lệnh, không thể dùng năng lực để chống lại.

Rồi họ bắt đầu tiêm thêm những chất mới vào người chúng tôi – dường như để duy trì năng lực và biến chúng tôi thành thứ vũ khí họ muốn.

Khoảng một tháng sau, chúng tôi bị chuyển giao cho một tổ chức khác, bí ẩn hơn, quy mô lớn hơn

hành trình của tôi mới thực sự bắt đầu

Chúng tôi được đưa xuống một khu vực rộng lớn dưới lòng đất.

Ở đây tối tăm, lạnh lẽo, không khí ngột ngạt như nhà tù.

Tiếng loa vang lên, giọng một gã đàn ông khàn khàn:

– “Từ giờ, các ngươi sẽ nằm dưới quyền giám sát của ta.

Đừng mơ chạy trốn hay chống lại.”

Một đứa trẻ trong nhóm hét lên, giọng run vì sợ:

– “Các ngươi đưa bọn ta đến đây làm gì?

Thả chúng ta ra, lũ khốn nạn!”

Chưa kịp dứt lời, đoàng! – một phát súng vang lên.

Cô bé ngã gục, máu chảy đỏ nền đất.

Gã đàn ông lạnh lùng nói:

– “Đây là kết quả cho kẻ dám chống lại bọn ta.

Nếu không muốn chết, hãy ngoan ngoãn làm theo.”

Tất cả chúng tôi im bặt, nỗi sợ len vào từng ánh mắt.

Không ai dám phản kháng nữa.

Họ bắt từng đứa phải thể hiện năng lực.

Đến lượt tôi, những sĩ quan theo dõi phải nhíu mày, bất ngờ trước năng lực kỳ quái của tôi.

Chính tôi cũng sợ sức mạnh này, nhưng trong sâu thẳm, tôi biết: phải biến nỗi sợ thành vũ khí.

Vài ngày sau, chúng tôi được huấn luyện cách sử dụng năng lực.

Những “giáo quan” ẩn mặt, chỉ truyền lệnh qua loa, chưa bao giờ lộ diện.

Khoảng vài tháng sau, bọn họ không còn dạy nữa, chỉ để thức ăn, nước uống mỗi buổi sáng.

Chúng tôi phải tự sinh tồn trong nơi xa lạ này.

Tôi hiểu: đây là bài kiểm tra.

Họ muốn biết ai xứng đáng trở thành vũ khí công cụ của họ.

Tôi không biết mục đích thật sự là gì, nhưng chắc chắn đây không phải chuyện nhỏ.

Để xây một căn hầm khổng lồ dưới lòng đất, thí nghiệm và huấn luyện hàng loạt đứa trẻ – họ đã bỏ ra số tiền khổng lồ.

Phải có lý do đủ lớn, đủ tàn nhẫn.

Trong căn hầm lạnh, bọn trẻ chia phe.

Lâm hạo thì thầm tính toán, tạ dương đứng sừng sững như bức tường thép, triệu khanh nở nụ cười khó đoán.

“Chọn phe đi,” giọng lâm hạo vang lên từ phía quan sát.

“Ai hữu dụng sẽ được giữ lại, kẻ vô dụng sẽ bị loại bỏ.”

Tất cả di chuyển.

Nhóm tụ lại quanh lâm hạo, số khác về phía triệu khanh, còn tạ dương thì lôi kéo được vài đứa thông minh.

Tôi vẫn đứng yên.

Một mình.

– “Mày nghĩ đơn độc thì sống nổi à?” lâm hạo nói

– “ tôi sẽ tự chọn con đường của mình" tôi đáp trả hắn

Tôi quay lưng, bước đi trong hành lang tối om, để mặc tiếng cười khinh miệt phía sau.

Máu trong người tôi sôi trào, nhắc tôi rằng chỉ còn con đường một mình.

Trên cao, kẻ dám sát khép lại hồ sơ, ánh mắt lóe sáng: Con tốt này…

đáng để đặt cược.
 
Bóng Tối Vô Tận Trong Cô
chương 2 khởi đầu của địa ngục


Sau khi tách mình ra khỏi đám đông, Nguyệt Dao quyết định đi thăm dò địa hình.

Từ lúc bị đưa đến đây, cô vẫn chưa biết nơi này rốt cuộc là gì, có cấu trúc thế nào.

Đi sâu hơn, một mùi tử khí nồng nặc ập đến.

Cô đẩy cánh cửa cũ kỹ, bên trong là một thi thể thối rữa, giòi bọ bò lúc nhúc.

Mặc dù rùng mình, Nguyệt Dao vẫn kiên định tiến bước.

Cánh cửa nặng nề mở ra, và lần này… cô cảm nhận được sự xuất hiện của người sống.

Trước mặt cô là một nam một nữ, trông lớn tuổi hơn.

Cô tiến lại gần vài bước, xung quanh chỉ toàn những căn phòng chứa xác chết.

Hai người kia đã nhận ra sự xuất hiện của cô, chàng trai cau mày hỏi:

– Cậu là ai?

Tại sao lại ở đây?

Bọn tôi là những người sống sót duy nhất.

Nguyệt Dao đáp dứt khoát:

– Tôi là Nguyệt Dao.

Bị bắt đến đây mấy tháng trước, tình cờ đi lạc vào chỗ này… và tìm thấy hai người.

Ánh mắt họ lộ rõ sự kinh ngạc, dường như chưa từng tin còn ai sống sót ngoài họ.

Nhưng từ những gì Nguyệt Dao nghe được và quan sát khi dò xét địa hình, cô ngờ rằng nơi đây thực chất là một nhà tù ngầm, cấu trúc như mê cung, khó lòng thoát ra.

Những thi thể nằm la liệt chứng tỏ không chỉ trẻ con bên ngoài bị bắt, mà còn rất nhiều người khác.

Môi trường ẩm thấp, cái chết bao trùm…

Dứt dòng suy nghĩ, hai người kia giới thiệu bản thân.

Cô gái tên Hạ Vy, chàng trai tên lạc thần

– Đi thôi, – Nguyệt Dao lạnh lùng nói.

Họ sững lại:

– Cô…

định đi đâu?

Nguyệt Dao khẽ liếc mắt:

– Chắc chắn xung quanh này… còn có nhiều người khác nữa.

Nguyệt Dao vẫn bước đi trong bóng tối, một cách bình thản đến mức Hạ Vy và lạc thần không hiểu nổi.

Chính cô cũng không chắc tại sao mình lại nhìn được – có lẽ là tác dụng từ thứ thuốc mà bọn chúng đã tiêm vào cô và những đứa trẻ khác.

Hai người kia nghĩ rằng khó khăn lắm mới tìm thấy người sống sót giống mình, nên nắm chặt tay nhau mà đi theo.

Khi mở cánh cửa tiếp theo, cả nhóm bàng hoàng: bên trong có nhiều người cùng cảnh ngộ.

Không gian ẩm thấp, ngột ngạt, không khác gì nơi trước, nhưng phần lớn ở đây đã chết.

Có kẻ tự sát bằng cách cắt cổ tay, có kẻ không chịu nổi điều kiện khắc nghiệt mà gục xuống.

Nhìn quần áo trên người họ, Nguyệt Dao đoán những người này đều là con cái nhà giàu hoặc có địa vị.

Có lẽ chính vì quen sống trong nhung lụa nên khi rơi vào địa ngục tối tăm này, họ chọn cách kết thúc mạng sống.

Hạ Vy thì thầm:

– Nguyệt Dao, ở đây… cũng còn nhiều người sống sót như chúng ta.

Tất cả bắt đầu đi theo cô, bởi cô là người duy nhất có thể nhìn rõ trong bóng tối, có thể dẫn đường.

Cánh cửa lại bật mở.

Ánh sáng bất ngờ chiếu vào khiến cả bọn gần như ngất lịm – sau quá lâu trong bóng đêm, mắt họ không còn quen với ánh sáng.

Nhưng hóa ra, đó chỉ là ngọn lửa nhỏ le lói từ nhóm người khác.

Đó là nhóm của Lâm Hạo và Triệu Khanh, những người cũng vừa khám phá ra một khu vực mới.

Chỗ bọn họ trú ngụ sơ sài, như thể được dựng lên một cách vội vã.

Khi Nguyệt Dao đang bước đi, một giọng nói bất chợt vang lên:

– Cậu… là ai?

Cô quay lại.

Đó là một cô gái có một đôi mắt xanh trầm tĩnh đó là – Thanh Lam.

– Tôi là Nguyệt Dao.

Bị bán vào đây mấy tháng trước, – cô đáp lạnh lùng.

Thanh Lam nhẹ nhàng chạm tay lên mặt cô, giọng dịu dàng:

– Từ giờ… mình sẽ chăm sóc cho cậu.

Nguyệt Dao thoáng sững sờ.

Nhưng trải qua quá nhiều nỗi đau, cô đã học cách đề phòng tất cả.

– Không cần đâu.

Cảm ơn. – Cô quay lưng bước đi, để lại Thanh Lam lặng lẽ nhìn theo, ánh mắt đầy trầm tư".

Bỗng Hạ Vy tiến lại gần.

Sau khi trò chuyện với những đứa trẻ khác, cô đã thuyết phục được họ cùng nhau lập nhóm.

Nguyệt Dao thầm nghĩ: “Cô ấy đúng là thông minh nhất trong số những đứa trẻ ở đây.

Việc lập nhóm sẽ giảm nguy cơ thương vong, và ít nhất… có thể cùng tồn tại trong môi trường khắc nghiệt này.

Bởi ở nơi mà thức ăn, chỗ ở đều thiếu thốn, thì một mình chắc chắn không thể sống sót.”

Ai cũng khao khát thoát khỏi nơi này, nhưng điều đó gần như là không thể.

Hạ Vy đã ngỏ lời mời Nguyệt Dao gia nhập nhóm cùng mình.

Thế nhưng, cô lạnh lùng từ chối – bởi Nguyệt Dao chỉ tin vào hành động một mình.

Trái lại, Thanh Lam đồng ý ngay lập tức.

Vậy là ngoài hội của Lâm Hạo, Tạ Dương, Triệu Khanh, giờ đã có thêm một nhóm mới do Hạ Vy dẫn dắt.

Hạ Vy bất ngờ tuyên bố:

– Chúng ta đã bị giam cầm ở đây quá lâu, hoàn toàn cô lập với thế giới bên ngoài.

Đã đến lúc phải dựa vào nhau để sống sót… và thoát ra khỏi đây!

Nhưng Nguyệt Dao lại có suy nghĩ khác.

Trong mắt cô, bản chất con người vốn không tốt đẹp.

Để giành lấy sự sống, họ có thể chà đạp lẫn nhau.

Ba tháng – ngần ấy thời gian đã quá đủ để một con người biến chất trong hoàn cảnh khắc nghiệt này.

Vì vậy, cô chọn đứng từ xa, lặng lẽ theo dõi bọn họ mà thôi.

Thời gian trôi đi, số lượng đứa trẻ bị đưa vào ngày một nhiều.

Dần dần, đã hình thành những nhóm chính: nhóm của Hạ Vy, nhóm của Lạc Thần, cùng với những nhóm cũ và mới khác, tạo nên một thế cân bằng mong manh trong địa ngục tối tăm này.

Quan sát một hồi, Nguyệt Dao nhận ra nơi này có vẻ như chỉ mới được xây dựng không lâu.

Thế nhưng, những mảng rêu loang lổ trên tường cùng lớp bụi dày đặc lại chứng minh rằng công trình này đã tồn tại từ rất lâu trước đó.

Sau khi cân nhắc, cô đưa ra một phán đoán: nơi này vốn được chuẩn bị từ trước, chỉ đợi khi bắt đủ những đứa trẻ và có kẻ đứng sau ra lệnh thì mới chính thức đưa vào sử dụng.

Đó chỉ là suy luận tạm thời, chưa có bằng chứng xác thực, nhưng trực giác mách bảo Nguyệt Dao rằng… cô đang đi đúng hướng.

Bỗng nhiên, một vòng sáng xuất hiện phía trên.

Một chiếc rổ lớn được thả xuống, bên trong đầy ắp lương thực.

Những đứa trẻ đã đói khát suốt bao ngày, vừa thấy liền lao tới, ánh mắt đỏ ngầu như thú hoang.

Nhưng ngay lúc ấy, Hạ Vy chặn miệng rổ lại.

Lập tức, tất cả ánh mắt đổ dồn vào cô, sắc lạnh và hung hãn, như muốn xé xác kẻ dám ngăn cản miếng ăn.

Một vài đứa gào lên:

– Tránh ra!

Mau tránh ra!

Nguyệt Dao thì không bất ngờ.

Cô sớm nhận ra Hạ Vy là người tỉnh táo và biết suy nghĩ nhất trong đám trẻ.

Quả nhiên, Hạ Vy không hề nao núng, cất giọng bình thản nhưng cứng rắn:

– Thức ăn này không được thả xuống cho riêng ai.

Nó phải được chia đều cho tất cả!

Ở đây có bốn nhóm, bốn người đại diện sẽ phân phát công bằng.

Lạc Thần gật đầu, đồng tình với cô.

Nhưng Nguyệt Dao thì khác.

Cô bước lên, đôi mắt lạnh lẽo:

– Tôi không tham gia bất kỳ nhóm nào.

Tôi chỉ lấy phần của mình.

Cô vừa định lấy thức ăn thì một bàn tay thô bạo tóm chặt cổ tay.

Lâm Hạo nhìn cô với vẻ hống hách, giọng tràn ngập ngạo mạn:

– Không ai được phép lấy… khi chưa có sự đồng ý của ta!

Không khí lập tức căng thẳng như sắp nổ tung.

R.õ ràng là thấy nguyệt dao 1 mình lên kiến cớ bắt nạt .

Cô lạnh lùng liếc hắn một cái, giọng căng như dây đàn:

— Bỏ ra.

Hắn coi thường, cười khinh khỉnh như thể cô chẳng làm gì được, nên cô nói lần hai, giọng vẫn đều mà lạnh:

— Bỏ tay ra khỏi người ta".

"Hắn chưa kịp phản ứng, một tiếng rắc khô khốc vang lên — cổ tay hắn bị cô bẻ gãy, xương lồi hẳn ra ngoài, máu tươi phụt ra nhuộm đỏ cánh tay.

Hắn hét thảm, nhưng chưa kịp kêu thêm thì cả cơ thể đột ngột đông cứng lại.

Nguyệt Dao đã dùng năng lực, điều khiển dòng máu của hắn xoắn chặt lấy mạch máu, khiến hắn run bần bật như bị ai bóp nghẹt từ trong ra ngoài.

Cô siết cổ hắn, ánh mắt đầy sát khí.

Gương mặt hắn chuyển dần sang tím ngắt, đôi mắt trợn trắng.

Nguyệt Dao rút con dao nhỏ, ánh lưỡi dao lóe lên trong bóng tối.

Không chút do dự, cô đâm thẳng vào mắt hắn.

Một tiếng phập vang lên, rồi máu cùng dịch nhầy phun ra, chảy dọc xuống má hắn.

Tiếng gào thét đau đớn vang vọng khắp căn hầm.

Nghe tiếng động, nhóm người phía sau hắn lập tức lao tới.

Nhưng Nguyệt Dao chỉ nhếch môi lạnh lẽo, đưa tay vung lên.

Từ lòng bàn tay, từng ngọn thương máu nhọn hoắt vọt ra, xuyên thẳng qua ngực và bụng bọn họ.

Tiếng xé thịt và rào rào của máu bắn tung tóe vang lên, vài kẻ gục xuống ngay lập tức, thân thể run rẩy trước khi ngã đổ.

Mùi tanh nồng lập tức lan tràn.

Cảnh tượng khiến những đứa trẻ còn lại chết lặng, sợ hãi nhìn cô như nhìn ác quỷ.

Nếu không có Hạ Vy kịp thời lao đến, hét lên để ngăn lại, có lẽ cả nhóm đối thủ đã trở thành đống xác khô ngay tại chỗ.
 
Bóng Tối Vô Tận Trong Cô
chương 3 huyết thuật khai mở


(tiếp)

Hạ Vy lao tới, tay ôm lấy cánh tay Nguyệt Dao, giọng run nhưng cố kiềm:

— Nguyệt Dao, cô… buông tay ra đi.

Đừng giết hắn.

Giết hắn chẳng có lợi gì cho cô cả.

Nguyệt Dao như không nghe, chỉ đảo mắt lạnh lùng về phía Hạ Vy:

— Cho tôi một lý do để không giết hắn và bọn người của hắn.

Hạ Vy cố ghìm cơn hoảng, giữ giọng bình tĩnh:

— Tôi đảm bảo sẽ không ai động đến phần ăn của cô.

Các nhóm khác cũng đồng ý chia đều.

Nguyệt Dao suy nghĩ một lát, rồi đáp ngắn gọn:

— Được.

Tôi cũng chẳng được lợi gì khi giết hắn.

Cô thả tay khỏi cổ Lâm Hạo.

Hắn nằm đó, mặt méo mó, máu loang trên nền — chứng tích của nỗi nhục và đau đớn.

Hắn vẫn gầm gừ chửi rủa: “Con khốn!

Đồ chó!”

Nguyệt Dao liếc hắn bằng ánh mắt khinh bỉ, giọng lạnh như lưỡi dao:

— Muốn thử hay sao?

Tao cho mày mất đầu hay một con mắt nữa bây giờ, có muốn thử không.

Nói xong, cô bỏ đi, để lại Lâm Hạo trong cơn thịnh nộ và đám trẻ nhìn cô với hỗn hợp sợ hãi và kính nể.

Nguyệt Dao bỏ đi, đạt được mục đích: có phần ăn và không ai dám động vào cô trong một thời gian nữa.

Bốn nhóm còn lại chia nhau số đồ ăn trong chiếc sọt, vừa ăn vừa dè chừng lẫn nhau.

Từ xa, Nguyệt Dao quan sát tất cả, trong lòng thầm hiểu: đây không chỉ là phân phát thức ăn, mà là một bài kiểm tra tàn khốc — sàng lọc ra những kẻ mạnh, đẩy những kẻ yếu vào chỗ chết.

Trước sau gì, tất cả những đứa trẻ kia cũng sẽ trở thành đối thủ của cô, vậy nên… chẳng cần hòa hợp, chỉ cần đạt mục đích.

Thời gian trôi đi, Nguyệt Dao vẫn hành động một mình.

Còn Hạ Vy, dù nhiều lần bị từ chối, vẫn kiên nhẫn đến gần, bắt chuyện:

— Dạo này cậu vẫn ổn chứ?

Một mình chống lại tất cả, ngay cả khi đã trở thành đối thủ của mọi người?

Trong mắt Hạ Vy thoáng lên tia tự tin: sau sự kiện kia, nhiều kẻ đã rời bỏ Lâm Hạo, nhóm của cô nay trở thành thế lực lớn nhất.

Nguyệt Dao nhìn ra ngay, khẽ nhếch môi:

— Ồ, tôi cứ tưởng cậu không để ý.

Nhưng giống như cách các người quan sát tôi… tôi cũng luôn nhìn rõ mọi thứ.

Hạ Vy luôn nhường phần ăn cho người khác, chính vì thế cô được mọi người trung thành và tin tưởng tuyệt đối.

Trong số những đứa trẻ ở đây, Hạ Vy rõ ràng là nhân tố nổi bật nhất.

Nguyệt Dao chỉ lặng lẽ quan sát, thầm nghĩ về cách cô ta giữ chặt lòng người.

Khi Hạ Vy hỏi:

— Cậu vẫn ở căn phòng cũ sao?

Ở đây còn nhiều chỗ tốt hơn, ít nhất cũng thoải mái hơn chỗ đó.

Nguyệt Dao đáp gọn:

— Tôi quen rồi.

Với lại, đã trở thành kẻ địch của tất cả, tôi không muốn ở chung với nhiều người.

Thực tế, cô giấu kín một bí mật: trong những lần lặng lẽ đi dò xét, Nguyệt Dao đã phát hiện một thứ thú vị… và nó sẽ trở thành vũ khí mạnh nhất của cô trong tương lai.

Nguyệt Dao trở về nơi sáng nay đã nhìn thấy điều kỳ lạ.

Cánh cửa gỗ cũ kỹ kêu kẽo kẹt khi cô đẩy ra, bên trong chỉ là một đống đổ nát hỗn độn.

Những mảnh gạch vỡ, sắt vụn hoen gỉ nằm lẫn lộn thành từng đống.

Cô tiến đến, lục tung từng chỗ một, bàn tay dính đầy bụi bẩn.

Sau một hồi tìm kiếm, thứ hiện ra chỉ toàn là rác rưởi vô dụng.

“Không có gì ở đây hết… tất cả chỉ là sắt vụn thôi sao?” – Nguyệt Dao khẽ lẩm bẩm, ánh mắt thoáng qua tia thất vọng.

Cô định bỏ đi thì bỗng một tia sáng lạ phản chiếu từ khe hở dưới đống gạch nát.

Cô cúi xuống, gạt từng viên gạch, để lộ ra một lọ thủy tinh nứt vỡ, bên trong còn sót lại chút chất lỏng màu đen thẫm, đặc quánh như máu nhưng tỏa ra mùi tanh ngọt lạ thường.

Làn khói mờ mờ bốc lên khiến cổ họng cô nghẹn lại, tim đập nhanh hơn.

Rõ ràng đây không phải thứ bình thường.

Ngay bên cạnh đó, cô lại phát hiện thêm một cuốn sổ tay mục nát được nghỉ bằng máu, bìa đã rách gần nửa, nhiều trang mờ nhòe nhưng vẫn còn những dòng chữ nguệch ngoạc.

Dù khó đọc, Nguyệt Dao vẫn nhận ra đây là ghi chép của ai đó từng tiến hành những thí nghiệm tàn nhẫn.

Trong đó có vài ký hiệu và công thức liên quan đến máu, cùng những dòng chữ rời rạc: “sức mạnh… biến đổi… chất độc…”.

Cô khẽ nhếch môi, ánh mắt lóe lên sự hứng thú:

“Thì ra là vậy… nơi này không chỉ là chỗ giam giữ mà còn từng là nơi thí nghiệm.

Nếu những gì ghi trong sổ là thật, ta có thể biến máu của chính mình thành vũ khí chết người…”

Nguyệt Dao cẩn thận khoanh một vòng nhỏ nơi ít người lui tới, đặt cuốn sổ lên đùi rồi mở từng trang bằng đầu ngón tay run run.

Trong sổ có những ký hiệu rời rạc, vài dòng chú thích bằng mực đã phai — như một lời cảnh báo lẫn manh mối.

Cô lấy lọ thủy tinh nứt, ngửi một lần duy nhất rồi dùng móng tay khẻ chạm vào giọt chất lỏng còn sót lại; trên da xuất hiện một vệt tím lạ rồi nhanh chóng mỏng đi, như có phản ứng sinh học không thể giải thích.

Không mô tả thao tác phức tạp, chỉ là cảm nhận: máu dưới da cô như rung lên, một luồng nhiệt lạnh luồn qua tĩnh mạch rồi biến thành cảm giác quyền lực, như thể mỗi mạch máu đều nghe theo một mệnh lệnh vô thanh.

Nguyệt Dao thử tập trung — chỉ nghĩ về một mũi nhọn vô hình — và trong nháy mắt, một hình ảnh sắc nhọn như dao hiện trong tâm trí cô, rồi tan biến.

Cô biết mình vừa chạm được tới thứ gì đó: chất lỏng ấy cộng hưởng với hệ tuần hoàn, khuếch đại ý chí thành công cụ sát thương.

Nguyệt Dao sững người — tim đập mạnh, chân run như muốn gục.

Cảm giác ban đầu là kinh ngạc, rồi nhanh chóng nhường chỗ cho một cơn đau sâu đến tận xương.

Khi chất lỏng kia hòa vào huyết quản, từng đường mạch như nổi bật lên dưới da, máu dường như đông cứng, cục lại từng khoảnh; mỗi nhịp tim lại như một mũi kim đâm vào toàn thân.

Cô vật lộn với cơn đau, cả người rên rỉ khẽ, nhưng trong đầu lại vang lên một thứ lạnh lùng: muốn có sức mạnh thì phải trả giá.

Giá phải trả ấy không chỉ là nỗi đau nhất thời — trong cơ thể cô giờ tồn tại một thứ độc chất vô danh, quấn lấy từng mạch máu, vừa cho cô quyền năng vừa gặm nhấm dần những phần người cô từng có.

Nguyệt Dao kìm nỗi đau, mắt lạnh như băng — quyết tâm in sâu trên gương mặt: cô chấp nhận mọi cái giá, kể cả khi cái giá ấy buộc cô phải trở nên khác biệt mãi mãi.

Sau khi cơn đau dần lắng xuống, Nguyệt Dao thở hổn hển, mồ hôi ướt đẫm trán nhưng trên môi lại hiện lên nụ cười nhạt.

Cái giá cô trả không vô ích — trong gương kim loại gỉ sét, đôi mắt cô giờ ánh lên sắc đỏ như máu, vừa đẹp đến mê hồn vừa lạnh lẽo đến rợn người.

Ngay giây tiếp theo, cô thử vận dụng sức mạnh mới: chỉ cần khẽ cử động ngón tay, những mạch máu trong lòng bàn tay đã xoắn lại, biến thành sợi roi mảnh đỏ tươi.

Khi quất xuống nền đất ẩm ướt, lớp đá vụn lập tức nứt toác, máu bắn tung tóe như thật.

Sức mạnh này khiến cô phấn khích, nhưng ngay sau đó, một luồng đau nhói lại quặn thắt trong lồng ngực — lời nhắc nhở tàn nhẫn rằng chất độc kia luôn chực chờ nuốt chửng cô bất cứ lúc nào.

Nguyệt Dao siết chặt bàn tay, thì thầm: “Nếu đã biến máu thành vũ khí… thì tất cả bọn họ sớm muộn cũng sẽ là con mồi".

Sau khi trở lại, Nguyệt Dao đứng trên cao quan sát.

Phía dưới, Hạ Vy và Lạc Thần đang tụ tập cùng nhóm của họ.

Giữa đám đông, một thi thể nằm bất động — đó là Cố Ngạn, cậu bé có thể chất yếu nhất nhưng vẫn gắng gượng sống đến giờ phút này.

Hôm nay, cuối cùng cậu ta cũng không thể chống chọi nổi.

Tiếng gào khóc thảm thiết vang vọng khắp căn hầm tối tăm: “Ta sẽ không tha cho kẻ nào đã giết chết Cố Ngạn!”

Những đứa trẻ hoảng loạn, oán hận, nỗi sợ như muốn nuốt chửng tất cả.

Nguyệt Dao lặng lẽ nhìn xuống, ánh mắt vô cảm.

Chuyện này nằm trong dự tính của cô — ở nơi này, kẻ mạnh mới có quyền tồn tại.

Kẻ yếu, sớm muộn cũng sẽ trở thành xác chết.

Đối với cô, từ nhỏ đã sống trong đói khát và bạo lực, cái chết chẳng phải điều xa lạ.

Trong khi mọi người còn chìm trong bi thương, Hạ Vy bước lên, giọng trầm xuống:

“Bây giờ không phải lúc để khóc.

Cái chết của Cố Ngạn khiến tôi đau lòng, nhưng nếu tinh thần chúng ta sụp đổ, thì sẽ còn nhiều người chết hơn nữa.

Người đã mất thì không thể quay lại, nhưng người sống phải tiếp tục bước đi.”

Câu nói ấy khiến đám trẻ dần im lặng.

Không thể phủ nhận, Hạ Vy là người rất biết cách nâng đỡ tinh thần và giữ cho nhóm mình không tan rã.
 
Bóng Tối Vô Tận Trong Cô
chương 5 khúc tấu trong bóng tối


Nguyệt Dao lặng lẽ suy nghĩ: nơi này rõ ràng được mô phỏng theo một tòa Tứ Hợp Viện—một kiến trúc phức tạp có thật ngoài kia.

Họ dựng lên bản sao này để bắt chúng tôi làm quen với địa hình, để rồi một ngày kia sẽ dẫn cả bọn đến phiên bản thật—nơi mà bất cứ kẻ nào xâm phạm cũng phải trả giá.

Nếu vậy thì người đứng sau không thể là nhỏ bé; đó phải là một thế lực khổng lồ, và mục đích của họ là biến những đứa trẻ thành những sát thủ tinh thông địa hình, sẵn sàng làm công cụ cho kế hoạch tàn độc ấy.

Người đứng sau muốn biến những đứa trẻ thành công cụ giết người.

Sau sự kiện đó, nhóm của Hạ Vy trở thành lực lượng mạnh nhất; thành viên trong nhóm ăn nói khoan thai, miệng cười nói vui, ăn uống thả ga như thể chẳng có gì xảy ra — mặc cho tay họ vẫn còn dính máu và họ đã trực tiếp tước đi mạng sống của bao người.

Thanh làm ảnh tượng đó với sự ghê tởm lẫn lạnh lùng.

Cô rửa tay đến nứt nẻ nhưng mùi máu vẫn bám dai dẳng, không rời.

Cảm giác tanh tưởi ấy khiến cô muốn nôn, nhưng chiếc bụng rỗng thì phản kháng — chẳng nôn được gì.

Sự đối nghịch giữa bản năng sinh tồn và nỗi kinh tởm cứ giằng xé cô: một bên là đói, một bên là ký ức của máu và tội lỗi.

Đột nhiên, một ngày nọ, những người áo đen xuất hiện.

Họ đánh tới tấp vào bọn trẻ mà không rõ lý do.

Một trong số đó cất giọng lạnh lùng:

“Từ giờ, mạng của các ngươi là của ta — không có ngoại lệ!”

Nguyệt Dao lập tức hiểu — đây chính là những kẻ đã bắt cóc cô và những đứa trẻ đến nơi này.

Một đứa trẻ trong nhóm gào lên, giọng run rẩy:

“Các ngươi là ai?!”

Biểu cảm sợ hãi của nó không khó hiểu — bị bắt, chịu đựng bao đau đớn, rồi đột nhiên nghe những lời vô cảm ấy, ai mà chịu nổi.

Nhưng ngay khi cậu ta vừa dứt câu, lưỡi kiếm lạnh lóe lên, máu tươi phụt ra, mùi tanh tràn ngập không khí.

Các đứa trẻ khác sững sờ, đứng chết lặng khi thấy bạn mình gục ngã ngay trước mắt.

Người đứng đầu trong nhóm áo đen bình thản nói, giọng trầm lạnh đến rợn người:

“Ta còn chưa cho phép các ngươi mở miệng.”

Người đứng đầu lạnh lùng nhìn qua hàng người bị giam, đánh giá bằng giọng vô cảm:

— Tốc độ phát triển vẫn còn quá chậm.

Huấn luyện để tất cả bọn chúng phải mạnh hơn cho ta.

Kẻ bên cạnh gật đầu tuân lệnh, nhưng giọng họ không che giấu được chút ớn lạnh khi nhìn đám trẻ đã bị tôi luyện.

Nguyệt Dao nghe, quan sát — từng cử chỉ, từng ánh mắt — mọi thứ đều lọt vào đầu cô như những mảnh ghép cuối cùng của một bức tranh kinh khủng.

Cô khép đôi môi, lòng dậy lên một cơn thịnh nộ lạnh lùng: Còn chút thời gian nữa thôi.

Khi ra khỏi đây, ta sẽ giết hết những kẻ đã đưa ta đến địa ngục này.

Ta sẽ trả thù cho mọi đứa trẻ đã chết, và bắt những kẻ đó trả giá bằng máu.

Ánh mắt cô đỏ rực trong bóng tối — không phải vì sợ, mà vì một quyết tâm đã được hun đúc: cuộc đời cô sẽ không để ai bắt nạt thêm lần nữa.

"khoảnh khắc đấy đám trẻ mới hiểu địa ngục của họ chỉ mới bắt đầu ".

Người được chú ý nhất bây giờ là Hạ Vy — cô có võ thuật cao siêu, sức ảnh hưởng mạnh mẽ lên đám trẻ.

Kẻ đứng đầu hiểu rõ, nếu không sớm bẻ gãy ý chí của cô, thì trong tương lai, cô sẽ trở thành mối nguy khó kiểm soát.

Ngoài ra, Lạc Thần và Thanh Lam cũng nằm trong tầm ngắm.

Dù bị Hạ Vy lu mờ, nhưng khả năng chiến đấu của họ vẫn khiến những kẻ huấn luyện phải dè chừng.

Đặc biệt hơn cả, người đứng đầu tỏ ra quan tâm khác thường đến Nguyệt Dao — cô mang trong mình dòng máu hiếm lạ và khả năng điều khiển máu đáng sợ.

Thứ năng lực ấy khiến hắn nhớ đến một người từng do chính tổ chức nuôi dưỡng, cũng sở hữu sức mạnh tương tự… nhưng đã trốn thoát khỏi tay họ.

Chính vì thế, hắn ra lệnh:

“Phải đặc biệt theo dõi con bé đó.

Dù bằng mọi giá, không được để lịch sử lặp lại.”

Sau khi thuộc hạ rời đi, hắn rút từ trong ngực áo ra một bức thư cũ nhàu.

Đôi mắt hắn nheo lại, giọng khàn khàn lẩm bẩm:

“Tại sao… chủ nhân lại ban lệnh này chứ?”

Bức thư ghi vỏn vẹn vài dòng lạnh lẽo — một mệnh lệnh tuyệt mật:Rất hay —

Sau khi thuộc hạ lui ra, hắn lôi từ trong áo một bức thư, ánh mắt thoáng lạnh.

“Ba năm…

ám sát một trong những người đứng đầu Vân Ảnh Tông, phần thưởng bốn mươi vạn lượng vàng.”

Hắn lẩm bẩm: “Chỉ còn hai năm, phải đẩy nhanh tiến độ thôi.”

Khung cảnh chuyển sang nơi huấn luyện—máu, tiếng hét và sắt thép hòa lẫn nhau.

Một thi thể bị ném xuống đất như món đồ bỏ đi, mùi máu tanh nồng nặc.

Trên tòa điện, kẻ khoác áo choàng đen – có vẻ là một trong những người đứng đầu – lạnh giọng nói:

“Trên đỉnh kia có một lá cờ.

Ai lấy được sẽ được nghỉ một tuần, còn kẻ thua… sẽ được biết địa ngục là gì.”

Chưa dứt lời, bọn trẻ đã lao đi như những con thú hoang, tranh giành trong tuyệt vọng.

Những ngày tiếp theo là chuỗi địa ngục thật sự — ai không chịu nổi sẽ chết không toàn thây.

Nguyệt Dao hiểu rõ điều đó.

Cô bắt mình phải sống sót, phải chịu đựng, phải quan sát.

Trong khi Hạ Vy và Lạc Thần vẫn nổi bật như những ngôi sao giữa bầy sói, cô lại cố ý che giấu bản thân.

Cô thua, nhưng là thua có chủ đích.

Cô giấu sức mạnh, giấu khả năng thật sự, vì biết rằng nếu để lộ… cô sẽ trở thành con mồi tiếp theo.

Nguyệt Dao chưa hiểu vì sao họ bắt tất cả đến đây, huấn luyện khắc nghiệt đến mức phi nhân tính,

chỉ biết rằng mỗi giọt máu đổ xuống đều là để phục vụ cho mục đích tàn độc của bọn họ.

Còn Hạ Vy – người xuất sắc nhất, kiêu hãnh và mạnh mẽ – lại trở thành kẻ được chú ý nhiều nhất,

bởi vì trong mắt kẻ đứng đầu, cô là mối nguy tiềm tàng… và là quân cờ phải bị bẻ gãy đầu tiên.Rất tốt —

Ngược lại với Hạ Vy, Nguyệt Dao chỉ có thành tích trung bình, không quá nổi bật trong mắt mọi người.

Tên đứng đầu từng kỳ vọng rất nhiều vào cô — đứa trẻ mang trong mình dòng máu hiếm nhất và năng lực đặc biệt nhất trong số tất cả.

Nhưng dần dần, hắn bắt đầu thất vọng.

Có lẽ, hắn đã đặt sai niềm tin rồi.

Một thời gian sau, mỗi đứa trẻ đều được phát cho một cuốn sách — tương ứng với năng lực của chúng,

là nền tảng để rèn luyện và phát huy sức mạnh.

Thế nhưng đến lượt Nguyệt Dao, bọn họ tìm mãi mà không có quyển nào phù hợp.

Tên đứng đầu khẽ nhíu mày, ánh nhìn lạnh như thép.

Cuối cùng, hắn đích thân mang đến cho cô một cuốn sách cổ phủ đầy bụi.

“Đây là cuốn duy nhất còn lại ghi chép về loại năng lực của ngươi.”

Hắn nói, giọng trầm trầm, như đang che giấu một bí mật.

“Người cuối cùng sở hữu năng lực này... chính là kẻ đã phản bội và trốn thoát khỏi tay ta.”

Ánh mắt Nguyệt Dao thoáng run lên.

Trong giây lát, cô cảm nhận được rằng…

cuốn sách này không chỉ là chìa khóa cho sức mạnh của mình, mà còn là mồi lửa cho mọi bi kịch sắp tới.

Dù mệt mỏi, Nguyệt Dao vẫn miệt mài đọc từng trang sách.

Cô dần nắm vững năng lực của mình, hiểu được cách kiểm soát và vận dụng nó —

một phần cũng nhờ quyển sách bí ẩn mà cô tình cờ tìm thấy trong căn hầm cũ.

Trái ngược hoàn toàn với Nguyệt Dao, Hạ Vy tỏ ra chán nản và hời hợt với cuốn sách của mình.

Năng lực của cô là thao túng không gian — cho phép người sử dụng kiểm soát hoàn toàn chuyển động, vật thể, thậm chí cả người khác trong phạm vi đó.

Có lẽ chính vì sức mạnh ấy quá vượt trội, nên Hạ Vy chẳng còn hứng thú với việc học hỏi thêm nữa.Thế nhưng, dù hờ hững, thành tích của cô chưa bao giờ rơi khỏi vị trí đầu bảng.

"Tên giáo quan nhìn quanh, giọng lạnh như thép:

— Các ngươi có ba tháng để thành thạo cuốn sách này.

Nếu không, kết cục của các ngươi là chết dưới lưỡi kiếm của ta.

Nguyệt Dao mở sách ra — và những gì hiện trước mắt cô không phải là những bài tập bình thường mà là thứ vừa kỳ quái vừa rùng rợn:

Trang đầu ghi một lời cảnh báo mực tím đã phai: “Ai dùng thứ này, sẽ đổi cả mạng sống vào nó,Hãy cẩn thận với giá phải trả.”

Tiếp đó là những kí hiệu mỹ lệ nhưng quái dị, như những hoa văn mạch máu cuộn tròn; từng trang mô tả “mạng lưới huyết mạch” theo ngôn ngữ ẩn dụ — không có công thức, chỉ là các biểu đồ, đường nét và chú thích về cảm nhận, nhịp đập, hướng dòng chảy.

Có những mô tả động tác tinh tế: cách điều khiển ý chí để “khơi” phản ứng trong huyết quản, cách tưởng tượng hình ảnh để máu “tuân lệnh” — tất cả đều mô tả bằng phép ẩn dụ nghệ thuật, không phải hướng dẫn khoa học.

Ở giữa có một bức chân dung mờ nhạt của một người phụ nữ, phía dưới đề một dòng chữ: “Người duy nhất từng nắm Hồng Mạch — đã trốn thoát.”

Ký hiệu cạnh tranh: một tên viết tắt, một dấu mộc cũ kỹ — manh mối về người tiền nhiệm.

Một vài trang cuối bị xé rách , bị mực lem — như có ai đó cố che dấu điều gì, đây là trang duy nhất bị xé rách và nó để lại một bí ẩn tớ lớn.

Đọc xong, Nguyệt Dao cảm thấy một thứ hỗn hợp kỳ lạ giữa hứng thú và báo động.

Cuốn sách không chỉ cho cô cách “kích” năng lực bằng tư tưởng và ý chí, mà còn để lộ một chân dung bi thương của kẻ đã dùng sức mạnh ấy trước kia — người đã trốn thoát nhưng trả giá bằng phần nhân tính.
 
Bóng Tối Vô Tận Trong Cô
chương 6 tự do sao nó là sự đánh đổi bằng máu


Sau 1 năm huấn luyện ở cái nơi không khác gì địa ngục ấy

Cô đã sở hữu cho mình những kỹ năng không ai có được.

Loại sức mạnh cô sử dụng được gọi là Huyết Thuật — cho phép người thi triển điều khiển máu trong cơ thể, tạo ra huyết dịch mang độc tố chết người.

Chỉ cần một giọt dính vào da, nạn nhân có thể tê liệt toàn thân, đau đớn tột cùng rồi chết trong tuyệt vọng.

Tùy theo loại độc mà cô dùng, mức độ tử vong của kẻ bị trúng chiêu càng cao.

Không chỉ thế, cô còn rèn luyện nhiều kỹ năng khác — kỹ năng sát thủ giúp cô tung đòn chí mạng vào điểm yếu của đối phương, đồng thời che giấu hoàn toàn khí tức và sát ý của bản thân.

Khi ấy, không ai có thể xác định Nguyệt Dao đang ở đâu để kịp phản ứng.

Hôm nay chính là ngày cuối cùng cô ở nơi này.

Sau ngày hôm nay, cuộc chiến sinh tử sẽ bắt đầu — trận kiểm tra cuối cùng để xem những đứa trẻ bị nuôi dạy suốt ba năm qua có đủ mạnh để giết kẻ thù của môn phái hay không.

Người mà chúng được lệnh ám sát là Tạ Vô Ảnh, tông chủ của Vân Ảnh Tông.

Khi nghe nhiệm vụ đó, lũ trẻ đồng loạt nổi giận — gân máu nổi lên, ánh mắt bừng sát khí.

Vì sao ư?

Bởi chúng, bao gồm cả Nguyệt Dao, đều bị biến thành những cỗ máy giết người vô cảm.

Ba năm ròng bị nhốt trong địa ngục, tranh giành sự sống từng ngày — chỉ để giết một con người mà chúng chưa từng quen biết, chưa từng thù hận.

Vân Ảnh Tông và người đứng đầu nó phải mạnh đến mức nào mới khiến bọn quỷ dữ kia bắt lũ trẻ vô tội chịu đựng khổ luyện như thế?

Tất cả chỉ phục vụ cho mục đích của kẻ khác.

Nguyệt Dao từng tự hỏi:

Tại sao ta phải sống như thế này?

Tại sao phải cố gắng giành giật từng hơi thở?

Cô bật cười chua chát.

Trên đời này, làm gì có thứ gọi là công bằng.

Những kẻ yếu đi tìm công lý chỉ vì tâm hồn và cuộc sống của họ bị chà đạp.

Nhưng công lý chẳng qua chỉ là một bức tường mỏng để kẻ yếu bấu víu.

Còn kẻ mạnh — chính họ đặt ra quy tắc, áp đặt lên những người yếu ớt như lũ trẻ này.

Dù có vùng vẫy, dù có khao khát tự do, tất cả chỉ là vô ích.

Dẫu cho thế giới ngoài kia có biết đến sự tồn tại của chúng, liệu có ai đủ sáng suốt, đủ kiên định để không bị bịt miệng bởi tiền tài, quyền lực, hay danh vọng?

Con người vốn dĩ thối nát, tham lam, đố kị.

Mấy ai thật sự chính nghĩa?

Mà kẻ chính nghĩa, liệu có bao nhiêu người sống tốt, được “ở hiền gặp lành”?

Tất cả chỉ là lời dối trá, là lớp mặt nạ được họ đeo lên để che giấu lòng ích kỷ và sự sợ hãi.

Nguyệt Dao hiểu rõ điều đó.

Cô không còn quan tâm đến thiện hay ác, đúng hay sai.

Cô chỉ sống cho chính mình.

Sau khi giết được Tạ Vô Ảnh, cô sẽ trả thù lũ ác quỷ đã nhốt mình ở đây — rồi sống một cuộc đời bình yên bên người duy nhất cô tin tưởng: Thanh Lam.

Ánh mắt Nguyệt Dao lúc này rực sáng, kiên định.

Hôm nay sẽ là dấu mốc thay đổi cuộc đời cô.

Tất cả lũ trẻ được triệu tập vào khu vực chung giữa căn hầm.

Ba kẻ đứng đầu của tổ chức đứng trước, lạnh lùng như đá.

Người đứng đầu cất giọng:

— Hôm nay là buổi huấn luyện cuối cùng của các ngươi.

Sau hôm nay, các ngươi sẽ được giao một nhiệm vụ duy nhất: bằng bất cứ giá nào, phải giết người đứng đầu Vân Ảnh Tông.

Rõ chưa?

Tất cả trẻ có mặt đồng thanh hô: “— Rõ!” — ánh mắt mỗi đứa đều cương quyết như thép.

Người đứng đầu tiếp tục, giọng không một tia cảm xúc:

— Sau khi các ngươi giết được hắn, bọn ta sẽ thả tự do cho các ngươi.

Nhưng nếu nhiệm vụ thất bại, cái giá phải trả là mạng sống của các ngươi.

Hiểu chưa?

Nói xong, hắn lạnh lùng ra lệnh.

Vì là ngày cuối cùng huấn luyện, tất cả các ngươi sẽ chiến đấu với những người đã từng dạy dỗ các ngươi trong suốt những năm qua.

Ta không cần biết các ngươi dùng cách gì — chỉ cần đạt được mục tiêu cuối cùng: hạ gục người đang đứng trước mặt các ngươi.

Cũng giống như cách các ngươi sẽ hạ Tạ Vô Ảnh.

Bắt đầu!

Đám trẻ lao vào trận, tiếng kim loại va, tiếng thở gấp, tiếng la hét vang lên khắp hầm.

Nhưng Nguyệt Dao đứng im một góc, không tham gia.

Không ai đủ can đảm đối đầu trực diện với cô; ngay cả nếu có, năng lực và cách sử dụng sức mạnh của họ cũng khác biệt.

Cô lặng nhìn, suy nghĩ cuộn sâu như lửa âm ỉ.

Có thật là khi giết được mục tiêu, họ sẽ thả tự do cho cô và những đứa trẻ khác sao?

Nguyệt Dao bật cười khẩy, cay đắng: ha — làm gì có chuyện đó.

Làm sao một kẻ đã nuôi dưỡng, huấn luyện, tra tấn những đứa trẻ suốt nhiều năm lại để một trong số đó chạy trốn được?

Nếu lũ trẻ trở về, cắn lại kẻ đã đàn áp mình thì sao?

Ba năm huấn luyện đã rèn cứng không ít đứa trẻ; nhiều người giờ đã đủ sức để trả thù.

Không ít người từng không đủ mạnh, đã chết trong những năm qua — bị giết bởi chính những kẻ ngày xưa huấn luyện họ.

Vì những lý do đó, suy nghĩ để họ sống sót rồi rời khỏi tầm mắt bọn cai trị là điều không thể.
 
Bóng Tối Vô Tận Trong Cô
chương 7 nơi máu , tự do và số phận hòa vào nhau hành trình bắt đầu


Rứt dòng suy nghĩ, tên đứng đầu chậm rãi tiến về phía cô trong ánh mắt ngỡ ngàng của tất cả những giáo quan có mặt.

Hắn ta lạnh lùng nói:

— Ta sẽ đích thân kiểm tra ngươi.

Câu nói ấy khiến cả căn hầm lặng đi.

Tất cả đều sững sờ, bởi từ trước đến nay, Nguyệt Dao luôn hoạt động một mình, luyện tập một mình.

Không ai — kể cả giáo quan — từng chỉ dạy cô cách rèn luyện hay sử dụng sức mạnh.

Cô cũng không hứng thú nói chuyện với bất cứ ai, ngoại trừ Thanh Lam, người duy nhất được cô để ý và thỉnh thoảng trao đổi về sức mạnh.

Ngoài những cuộc trao đổi ngắn ngủi ấy, cô không thân thiết với ai cả.

Nguyệt Dao không có giáo quan hướng dẫn, bởi sức mạnh của cô quá đặc biệt — thứ năng lực điều khiển máu (huyết thuật).

Không ai hiểu rõ, cũng không ai dám can thiệp vào cách cô sử dụng nó.

Dường như chưa một ai từng đối mặt hay chứng kiến sức mạnh ấy, như thể nó thuộc về một thế giới hoàn toàn khác.

Cô lạnh lùng đứng yên, ánh mắt vô cảm nhìn hắn tiến đến.

Trong lòng, một cảm giác mơ hồ thoáng qua: đây có lẽ sẽ là trận chiến thật sự đầu tiên — và cũng có thể là trận cuối cùng trước khi cuộc đời cô đổi hướng mãi mãi.Rất hay luôn! 🔥 Đoạn này bạn viết có tiết tấu nhanh, đầy hành động — rất “điện ảnh”.

Đột nhiên, hắn ta lên tiếng — giọng trầm, không một chút cảm xúc:

— Ta sẽ kiểm tra sức mạnh và khả năng chiến đấu của cô.

Hãy dùng hết sức mình đi.

Nói rồi, hắn rút kiếm ra, ánh thép lạnh lẽo phản chiếu trong ánh lửa lờ mờ của căn hầm.

Ánh mắt hắn hướng thẳng về phía Nguyệt Dao.

Nguyệt Dao cũng rút con dao găm trong người ra, ánh mắt cô lạnh lùng, không một gợn sóng — sẵn sàng chiến đấu.

Cô là người ra tay trước.

Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai.

Hắn đỡ được đòn đầu tiên của cô, rồi lạnh lùng nói:

— Khá đấy.

Nhưng để đánh bại ta… vẫn chưa đủ.

Nguyệt Dao nhếch môi cười lạnh:

— Chưa chắc.

Ngay sau lời nói đó, cô rút ra phi tiêu tẩm kịch độc luôn mang theo bên mình, phóng thẳng về phía hắn.

Nhân cơ hội ấy, cô lao lên, tay vung ra hàng loạt mũi tên máu đỏ rực, lao vun vút trong không khí.

Hắn phản công lại bằng một luồng lửa, thiêu rụi toàn bộ mũi tên máu.

Ngay sau đó, hắn bật người lao lên, kiếm trong tay vung xuống mạnh mẽ.

Nguyệt Dao kịp thời giơ dao găm đỡ đòn, ánh mắt vẫn lạnh lẽo, không hề dao động.

Một nụ cười méo mó hiện lên trên môi cô.

Cô xoay người, dùng con dao còn lại phóng thẳng về đầu hắn, nhưng hắn nhanh chóng né tránh.

Ngay lúc ấy, cô cúi người, từ chân bắn ra hơn chục phi tiêu sắc bén.

Hắn lập tức vung kiếm, chặn lại tất cả.

Không để hắn phản công, Nguyệt Dao lại vung tay, máu từ lòng bàn tay cô hóa thành hàng rào đỏ thẫm, chắn trước người mình — đúng lúc hắn phóng ra những tia lửa chết chóc quét ngang không khí.

Lửa gặp máu, nổ tung giữa căn hầm — ánh sáng đỏ rực và vàng cam hòa quyện, hắt lên gương mặt lạnh như băng của Nguyệt dao.

Bỗng nhiên, Nguyệt Dao lấy trong người ra hàng chục mũi tên nhỏ cùng một thứ trông như sợi chỉ tỏa ánh vàng kim.

Cô nối tất cả những mũi tên đó lại với sợi chỉ, quấn quanh cơ thể mình.

Một cảnh tượng đẹp đẽ mà chết chóc hiện ra trước mắt — những phi tiêu tẩm độc cùng sợi tơ mảnh, mỏng như khói nhưng lại dẻo dai và sắc bén vô cùng.

Hắn ta khẽ sững lại, ánh mắt thoáng ngỡ ngàng:

— Ta không ngờ ngươi còn giấu trong mình một thứ vũ khí khác…

Đúng là đối thủ xứng tầm của ta.

Nguyệt Dao cười lạnh:

— Đúng vậy.

Hôm nay, ta sẽ kết thúc mạng sống của ngươi — ngay tại đây.

Nói rồi, cô lao lên.

Những sợi tơ ánh kim xoắn lại cùng hàng chục phi tiêu đồng loạt phóng về phía hắn.

Hắn vung kiếm đỡ, ánh thép chớp lên trong không khí, va vào những tia sáng vàng rực.

Nguyệt Dao không dừng lại, cô rút trong người ra một loại bột kỳ lạ, ném thẳng về phía hắn.

Hắn chưa kịp hiểu chuyện gì thì — đôi mắt cô chuyển sang màu đỏ thẫm.

Cô lao lên, kích hoạt Huyết Thuật.

Không khí xung quanh chợt lặng đi — như thể thời gian cũng ngừng lại.

Ánh mắt Nguyệt Dao trở nên sắc bén, có thể nhìn thấy rõ từng đường mạch máu, từng bó cơ trong cơ thể hắn.

Cô giơ tay, khống chế máu trong người hắn.

Nguyệt Dao di chuyển các ngón tay rất nhanh — đồng nghĩa với việc máu trong người hắn cũng bị cô điều khiển hoàn toàn.

Hắn gào lên giận dữ:

— Cái gì vậy!?

Tại sao… tại sao ta không điều khiển được cơ thể mình!?

Hắn cố gắng phóng ra những quả cầu lửa, nhưng chúng chỉ lóe sáng rồi tắt lịm giữa không trung.

Giờ đây, quyền kiểm soát cơ thể hắn đã nằm trọn trong tay cô.

Nguyệt Dao bật nhảy, lao như mũi tên về phía hắn.

Trong khoảnh khắc ấy, cô biến mất khỏi tầm mắt — rồi xuất hiện ngay sau lưng hắn, nở một nụ cười lạnh lẽo như ác quỷ:

— Kết thúc rồi.

Những sợi tơ mảnh quấn quanh cổ hắn, siết chặt.

Nguyệt Dao kéo mạnh, máu bắn tung, trên cơ thể hắn bắt đầu xuất hiện những vết cắt sâu do sợi tơ cứa vào.

Hắn vùng vẫy dữ dội, cố chém đứt những sợi tơ đang siết lấy mình — và cuối cùng, hắn cũng thoát ra khỏi sự khống chế.

Sức mạnh của Huyết Thuật có giới hạn sử dụng, và khi dùng quá lâu, Nguyệt Dao bị phản phệ.

Hắn thở hổn hển, ánh mắt đỏ ngầu, giận dữ hét lên:

— Ngươi đã dùng thứ sức mạnh quái quỷ gì lên ta!?

Tại sao ta lại không thể kiểm soát cơ thể mình!?

Nhưng giờ đây, Nguyệt Dao không còn thời gian để trả lời.

Hơi thở cô gấp gáp, đôi tay run nhẹ vì kiệt sức.

Cô thì thầm, giọng khàn khàn:

— Phải kết thúc trận chiến này… ngay bây giờ.

Hai người cùng lao lên lần nữa.

Kiếm và dao găm va chạm — ánh lửa và máu hòa vào nhau, rực sáng giữa màn đêm.
 
Bóng Tối Vô Tận Trong Cô
chương 8 cuộc chiến cuối cùng


Trong không khí căng thẳng giữa Nguyệt Dao và hắn ta, ở một bên khác Thanh Lam đang phải đối mặt với những đòn đánh dồn rập từ tên giáo quan.

Hắn liên tục sử dụng sức mạnh của mình, đánh vào điểm yếu của cô khiến Thanh Lam không thể phản công.

Cô sử dụng sức mạnh của nước, một trường phái không lạ, còn được gọi là Thủy Thuật, được chia thành mười thức, mỗi thức có một cách sử dụng và sức mạnh khác nhau.

Thanh Lam mới chỉ thành thạo đến thức thứ năm, trong khi hắn ta — người trực tiếp huấn luyện cô — đã thành thạo đến thức thứ tám, nên việc hắn nắm rõ điểm yếu của cô là điều dễ hiểu.

Tên giáo quan bất ngờ tạo ra một cơn lũ như sóng thần, bao trùm toàn bộ chiến trường.

Thanh Lam liền phản công bằng Thức thứ sáu – Thủy Ảnh Phản Lưu, tạo nên hàng loạt ảo ảnh bằng nước để làm nhiễu hướng tấn công của hắn.

Hắn bỗng nhiên bật cười:

“Với cái trình độ này của ngươi mà cũng đòi đánh bại ta ư?

Mơ mộng hão huyền!”

Nói dứt lời, hắn phóng ra những mũi băng thương sắc nhọn lao thẳng về phía Thanh Lam.

Cô không kịp phản ứng, bị chúng đánh trúng và ngã mạnh vào tường.

Những mũi băng cắm sâu vào người khiến máu tuôn ra, cơ thể cô run rẩy, thương tích nặng nề.

Thanh Lam ho ra một ngụm máu.

Hắn nhếch môi, lạnh lùng nói:

“Đây là Thức thứ tám – Băng Thương.”

Rất ít người có thể đạt đến trình độ này, đặc biệt là biến chúng thành băng thật.

Chỉ những kẻ được huấn luyện lâu năm, có kinh nghiệm dày dạn mới có thể sử dụng được chiêu này.

“Dựa vào cái kỹ năng non kém của cô mà đòi đánh bại ta ư?” – hắn khinh khỉnh nói.

Thanh Lam thầm nghĩ: Đúng vậy… việc đánh bại hắn trong tình trạng này là điều không thể.

Mình đã bị thương nặng, không chắc còn khả năng chiến đấu… chứ đừng nói đến việc đánh bại hắn.

Cô ngước đôi mắt mệt mỏi nhưng ánh lên sự quyết tâm, nhìn thẳng vào hắn.

Trong đầu cô chợt hiện lại lời của Nguyệt Dao – trước khi trận chiến bắt đầu, Nguyệt Dao đã trao cho cô một loại độc dược và dặn:

“Hãy dùng nó tiêm vào cơ thể mình.

Nó sẽ giúp cô mạnh lên, nhưng khi dùng xong… chưa chắc cô còn giữ được mạng sống.

Chỉ dùng khi thực sự nguy hiểm.”

Thanh Lam nắm chặt lọ thuốc trong tay.

Phải nói rằng, cô là người đầu tiên mà Nguyệt Dao quan tâm và tin tưởng, cũng là người duy nhất mà Nguyệt Dao muốn bảo vệ.

“Đến lúc kết thúc rồi.

Ta sẽ tiễn ngươi xuống địa ngục, không có thời gian dây dưa nữa đâu!” – hắn lạnh giọng, giơ tay tụ sức mạnh.

Trong khoảnh khắc ấy, Thanh Lam đã quyết định.

Cô tiêm toàn bộ loại độc đó vào cơ thể mình.

Toàn thân cô run lên, hơi thở dồn dập.

Khi hắn lao đến định ra đòn kết liễu, Thanh Lam vung kiếm lia nhanh ngang cổ hắn – một đường kiếm sắc bén đầy tuyệt vọng.

Hắn giật mình lùi lại, thoát khỏi đường kiếm chỉ trong gang tấc.

Nếu chậm một chút thôi, hắn đã trúng đòn chí mạng.

Hắn bất ngờ thốt:

— Chuyện gì vậy?

Ngươi… vẫn còn sống sao?

Rồi bật ra một tiếng cười khinh bỉ:

— Cứ vùng vẫy đi, vô ích thôi.

Hắn chuyển sang phía Nguyệt Dao.

Nguyệt Dao liên tục phóng ra những cây thương, bao trùm chiến trường không chừa một kẽ hở.

Hắn phải liên tục tránh né, di chuyển không ngừng để không bị trúng — bởi chỉ cần dính một chút máu của Nguyệt Dao thôi cũng sẽ là tử trận.

Những năm qua, Nguyệt Dao liên tục tiêm độc vào cơ thể, biến huyết mình thành thứ độc chết người: dính một giọt thôi cũng có thể giết người ngay lập tức.

Một giọt mồ hôi rơi xuống trán hắn.

Hắn gầm trong tức giận:

— Ngươi là thứ gì hả?

Dám đẩy ta vào đường cùng, đồ khốn!

Nguyệt Dao lạnh lùng đáp:

— Bớt nói nhảm đi.

Cô tiến sát, tung ra hàng chục phi tiêu; hắn dùng kiếm đỡ hết.

Lợi dụng lúc hắn sơ hở, cô liền cầm dao găm lao tới — tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai.

Nguyệt Dao di chuyển dù không mạnh về thể chất, nhưng cô có được sự dẻo dai: lúc ẩn lúc hiện, khiến đối thủ không biết cô đang ở đâu — giống một con rắn luồn lách trong đêm, mang theo độc tố chết người.

Cô cũng vậy.

Nguyệt Dao di chuyển liên tục xung quanh hắn.

Giờ đây, hắn đã hiểu vì sao cô được gọi là Mãng Xà — lối đánh của cô quá khôn lường, uốn lượn và hiểm độc như loài rắn săn mồi trong bóng tối.

Đột nhiên, Nguyệt Dao sử dụng một kỹ thuật đặc biệt gọi là Điểm Huyệt, khiến đối phương tê liệt, chặn đứng dòng năng lượng trong cơ thể, làm sức mạnh của hắn suy giảm nghiêm trọng.

Hắn cứng đờ, luồng sức mạnh vừa phóng ra chưa kịp chạm đến cô đã tắt ngấm.

“Ta... tại sao... sức mạnh của ta...?” — hắn hoảng hốt thốt lên.

Chưa để hắn kịp định thần, Nguyệt Dao đã lao tới, dùng dao găm chém mạnh một đường xuống.

Hắn kịp rút kiếm đỡ lại, tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai, một giọt mồ hôi lăn dài trên trán hắn.

Giờ đây, hắn không còn khả năng sử dụng sức mạnh, chỉ có thể cố gắng chống đỡ bằng thanh kiếm trong tay.

Hắn dồn hết sức đánh bật con dao găm khỏi tay cô, nhưng Nguyệt Dao nhanh như chớp đưa tay chặn lại, tránh cú phản đòn chí mạng.

Cô xoay người, tung một cú đá mạnh thẳng vào mặt hắn, khiến hắn loạng choạng lùi lại.
 
Back
Top Bottom