Ngôn Tình Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
Chương 40: 40: Thanh Mai Trúc Mã


Lý Nhã Tranh từ khi mất trí nhớ đến giờ cô vẫn không thể tự mình đi tìm đồ đạc mà bây giờ lại phải đi tìm đồ ăn để ăn, nhà bếp to với vài chiếc tù lạnh cao cấp các loại mà cô không thể nào tìm được một gọi mì đang lúc định bỏ cuộc rời đi thì có tiếng gọi cô từ phía sau.

Lý Nhã Tranh sợ xanh mặt nhìn quay lại thì ra là thím Hai đang hỏi cô, thấy thím Hai cô thở phào nhẹ nhõm vì cô còn tưởng là anh.
— Thiếu phu nhân cần tìm gì sao?
— Cháu tìm vài gói mì để nấu ăn nhưng không có.
— Em tìm mì để nấu sao?
Trần Phong nghe thấy cô nói đến mì liền nghĩ đến bữa ăn khuya trước kia cô từng nấu mì, anh vội đi lại bảo thím Hai lấy mì và bắt cô nấu.
Nhận lấy gói mì từ tay anh trong đầu cô lại xuất hiện hình ảnh mờ ảo của ai đó đưa mì cho cô, cô lắc đầu nhận lấy gói mì rồi nấu, khi bưng ra cô lại đưa cho anh một bát không hiểu sao cô lại nấu dư ra một bát vì trong đầu cô hiện ra câu nói của ai đó nói rất thích ăn mì nên cô mới sơ xuất bỏ dư ra một phần.
— Không biết trước kia chúng ta đã từng ăn mì chưa?

— Em nhớ ra gì sao?
— Trong đầu tôi không hiểu sao khi nấu mì lại hiện ra hình ảnh của một người đàn ông nhưng không thể nào thấy rõ.
— Em mau nhớ lại đi...
Trần Phong hối dục cô nhớ lại nhưng cô lại ôm đầu kêu đau, lần này anh mới bình tĩnh lại vội an ủi cô không cần nhớ lại.
Ăn mì không bồi bổ sức khỏe cho cô nên anh đã bảo thím Hai dọn bữa tối cho cô ăn thêm.
Trên bàn toàn là những món ngon mà trước giờ cô luôn ao ước có thể ăn không ngờ lần này lại có thể ăn, nhưng dạ dày cô quá nhỏ đã ăn được mấy miếng thì đã thấy no không thể ăn nổi, cô rất muốn ăn nhưng bụng đã no căng.

Trần Phong nhìn cô ăn ngon như vậy trong lòng cũng rất mừng.
Ăn xong cô lên phòng đọc sách, khi lên phòng Trần Phong đưa cho cô quyển sách của Trần Khải tặng cô mà cô chưa đọc xong.
Lý Nhã Tranh mãi mê đọc sách đang đến đoạn hay thì bác Ngô gọi cô bảo có người bạn muốn gặp cô.

Khi nói đến bạn cô liền nghĩ ngay đến Thẩm Thanh Thư, cô vội để quyển sách xuống chạy nhanh xuống nhà ôm lấy Thẩm Thanh Thư.
— Nhớ cậu nhiều lắm.
Lý Nhã Tranh còn nhìn sang người đi bên cạnh Thẩm Thanh Thư là một người đàn ông đẹp trai khôi ngô ăn mặc lịch sự đứng bên nhìn cô với ánh mắt chăm chú.
— Còn ai đây? -Cô hỏi Thẩm Thanh Thư.
Anh chàng đó nhìn cô vẻ mặt ngạc nhiên khi nghe cô hỏi câu đó.

— Sao em có thể quên mất anh?!
Lý Nhã Tranh nhìn anh chàng đó vẫn không nhớ ra là ai cho đến khi Thẩm Thanh Thư giới thiệu lại cho cả cô và Trần Phong đều biết thì cô mới nhớ ra.
Lý Nhã Tranh vội ôm lấy cổ anh chàng đó một cách thân thiện làm cho mọi người đều ngạc nhiên còn Trần Phong đang ngồi ở sofa làm việc cũng phải đứng dậy bỏ công việc lại mà đi vè phía chỗ cô.
— Anh Minh, anh về nước lâu chưa?
— Anh vừa về, nghe em bị bệnh nên đến thăm không ngờ em đã lấy chồng rồi.
Khuôn mặt anh chàng tên Minh đó có chút hối tiếc.
— Em chưa có chồng! -Cô vội nói.
Trần Phong nghe cô nói vậy liền đi lên phía trước đưa tay ra giới thiệu về mình cho anh chàng đó biết nếu không lại anh chàng đó tưởng cô chưa có chồng.
— Chào, tôi là chồng của cô ấy tên Trần Phong.
— Chào, tôi là bạn thanh mai trúc mã với em ấy tên Vương Nhất Minh.
Hai người bắt tay nhau mặt lại cũng khao chịu, Trần Phong nghe mấy từ thanh mai trúc mã liền nắm chặt tay hơn, Vương Nhất Minh cũng không nhẹ nhàng mà nắm tay mạnh lại.
— Hai người thôi đi.

-Thẩm Thanh Thư lên tiếng.
Vương Nhất Minh là thanh mai trúc mã với Lý Nhã Tranh từ nhỏ hai người đã chơi rất thân với nhau, còn có cả hẹn ước lớn lên sẽ lấy nhau nhưng đó chỉ là chuyện của hai mươi năm về trước.

Vương Nhất Minh khi học xong cấp ba liền theo bố mẹ sang bên Mỹ để dự học, khi đi hai người rất lưu luyến nhưng được vài năm sau hai người mất liên lạc cho đến nay.
Hôm nay Vương Nhất Minh và Thẩm Thanh Thư đến đây là muốn rủ cô đi chơi tối, Trần Phong không cho đi nói những lời để cô không đi nhưng Lý Nhã Tranh đâu quan tâm cô vẫn đồng ý đi, cô lên phòng thay một bộ váy khoác thêm một chiếc áo mỏng đi xuống nhà, bà người chuẩn bị đi thì Trần Phong lại nói là đi cùng, nói là đi cùng nhưng anh đi là bảo vệ vợ không bị người khác cướp mất.
Bốn người ngồi trong một chiếc xe của Vương Nhất Minh, Trần Phong không nói chuyện gì mà chỉ ngồi nghe ba người kể về những chuyện của trước kia.
Đến trước một cửa hàng vui chơi, Vương Nhất Minh dừng xe lại, mọi người đi vào cô và Thẩm Thanh Thư rất thích chơi trò chơi điện tử nên đã chạy vào trước bên ngoài hai người đàn ông đi với nhau đi vào nhưng anh là mắt lại hướng về bóng dáng của một người là Lý Nhã Tranh.
 
Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
Chương 41: 41: Cạnh Tranh Vì Một Cô Gái


Hai người đàn ông đó như đang cạnh tranh vù một người phụ nữ vậy, Vương Nhất Minh đi đến chỗ khu trò chơi điện tử cùng chơi vài ván với Lý Nhã Tranh.

Lý Nhã Tranh nhấn máy rất nhanh và giỏi nên Vương Nhất Minh không phải là đối thủ của cô, chơi điện tử mãi cũng chán nên Thẩm Thanh Thư đã kéo tay cô đến khu gắp thú bông, Vương Nhất Minh cũng đi theo nhưng đi sâu khoảng một đoạn đi cùng với Trần Phong.

Hai người đi bên cạch nhau rất gần nhưng lại không ai mở miệng ra nói hay chào hỏi nhau cái gì.

— Anh thật sự yêu em ấy sao?
Vương Nhất Minh nói nhỏ vừa đủ cho hai người nghe, còn Trần Phong nghe câu hỏi đó trả lời một cách nhanh gọn không chần chừ suy nghĩ.

— Tôi yêu cô ấy! Anh hỏi vậy là có ý gì?
— Không có gì, nếu anh yêu em ấy thì có thể cạnh tranh công bằng với nhau!
— Cạnh tranh? -Trần Phong lạnh lùng nhìn.

— Tôi cũng thích em ấy, anh cũng thích thì phải cạnh tranh còn gì.

— Cô ấy là vợ tôi, anh lấy tư cách gì mà đòi cạnh tranh với tôi.

— Tôi không cần quan tâm em ấy bây giờ là cái gì của anh, tôi chỉ cần biết là tôi có thể lấy lại em ấy từ tay.

Vương Nhất Minh nói xong thì liền đi lại phía của Lý Nhã Tranh, khuôn mặt Trần Phong trầm xuống nhưng cũng nhanh chóng đi lại chỗ của cô.

Anh đi lại kéo cô ra khỏi vòng tay của Vương Nhất Minh đang giúp cô gắp thú.

Ánh mắt chết người nhìn chằm chằm vào Vương Nhất Minh khi nắm tay cô gắp thú.

Vương Nhất Minh khi thấy anh kéo Lý Nhã Tranh ra thì không có gì bất ngờ mà nhìn lên rồi nở một nụ cười.

— Anh cũng biết chơi! -Trần Phong kéo cô ra rồi nói.

— Anh biết chơi thật sao? -Lý Nhã Tranh nhìn anh vẻ mặt hoài nghi.

— Không tin thì anh sẽ chơi cho em thấy!
Nói xong Trần Phong đã đi lại phái máy gắp thú rồi bỏ xu vào chuẩn bị gắp, Lý Nhã Tranh nhìn anh gắp thú lúng túng thì trong đầu đã biết được là anh sẽ không gắp được con nào, cả ba người kiên nhân chờ anh gắp thú cứ tưởng sẽ mất nhiều thời gian để Trần Phong gắp được thú bông nhưng chỉ mất có năm phút anh đã gắp được một con thú mà nãy giờ Lý Nhã Tranh và Vương Nhất Minh gắp không được, anh lấy con thú đó đưa đến cho cô.

— Tặng em!
Lý Nhã Tranh nhận lấy con thú mà cô yêu thích muốn gắp được rồi tươi cười cảm ơn anh.

Bốn người chơi chán ở khu trung tâm trò chơi rồi chuyển sang đi dùng bữa trưa, vào một nhà hàng sang trọng Lý Nhã Tranh lại không quen cho lắm nhưng khi được Vương Nhất Minh nói vài câu thì cô lại trở nên thân thuộc hơn, cô đi vào ngồi bên cửa sổ Vương Nhất Minh đi sâu định ngồi vào bên cạnh cô nhưng Trần Phong đã ngồi xuống trước nên đành sang ngồi với Thẩm Thanh Thư.

Đồ ăn đã được dọn lên nhưng Lý Nhã Tranh lại chăm chú nhìn ra bên ngoài ngắm cảnh.

— Đừng nhìn nữa, đồ ăn sắp nguội rồi kìa! -Vương Nhất Minh gắp cho ít thức ăn.

— Vâng!
Lý Nhã Tranh tươi cười rồi cầm đũa lên dùng bữa, ba người Lý Nhã Tranh cùng nhau ôn lại những kỷ niệm hồi đang còn đi học chỉ có m*nh tr*n Phong là không có gì để nói chỉ biết ngồi nghe vì chính anh cũng không biết nói gì, anh cũng không biết gì về cô anh chỉ biết những điều mà anh điều tra được không phải là tự mình biết hay tự cô nói cho anh biết.

Vương Nhất Minh luôn kể lại những lần mà Lý Nhã Tranh làm nũng với mình cho Trần Phong nhằm muốn anh ghen, nhưng ánh mắt hay khuôn mặt của anh lại không bộc lộ cảm giác ghen tuông nhưng trong lòng Trần Phong thật sự là đang rất tức giận vì vợ của mình mà chính mình không biết được những kí ức đẹp của cô hay cùng cô có những kí ức đẹp.

Dùng bữa trưa xong bốn người ra về, Lý Nhã Tranh muốn đi chơi tiếp nhưng bị Trần Phong nói vài câu không muốn cô đi chơi nữa, cô cũng bất giác được điều gì đó tỏng câu nói của anh nên cũng đồng ý mà tạm biệt Vương Nhất Minh và Thẩm Thanh Thư rồi lên xe cùng anh đi về nhà.

Chiều đó Trần Phong cũng không đến công ty mà giao hết việc ở công ty lại cho thư ký Kim, còn về phần Lý Nhã Tranh khi vừa về đến nhà thì đã lăn ra giường mà ngủ trưa.

Đến khi cô ngủ dậy thì cũng đã chập tối, nhìn ngoài trời khủng cảnh đẹp cô lại muốn ra ngoài vườn ngắm cảnh hoàng hôn nên cô đã chạy xuống nhà rất nhanh, chạy đến cầu thang bất chợt cô bị vấp chân chuẩn bị ngã thì may có một cánh tay đã đỡ lấy cô.

— Em không sao chứ? -Trần Phong hỏi cô
— Em không sao cảm ơn anh!
Lý Nhã Tranh rời vòng tay anh rồi tiếp tục đi xuống nhà ra vườn, anh cũng đi theo cô phía sau muốn xem cô làm gì.

Khi ra đến vườn cô ngồi xuống chiếc ghế trắng bên cạnh có rất nhiều hoa rồi nhìn lên bầu trời màu vàng nhạt đó.

— Bầu trời chiều nay thật đẹp!
Trần Phong cũng đưa mắt nhìn bầu trời rồi lên tiếng.

— Anh cũng thích ngắm nhìn bầu trời sao?
Trần Phong gật đầu rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cô.

— Em tưởng anh không thích ngắm cảnh!
Đối mắt cô nhìn anh rất nhẹ nhàng lấm lánh, cách nói chuyện của cô cũng gần giống với trước kia, anh nhìn cô một cách ngạc nhiên muốn ôm cô vì cô đã nói chuyện với anh một cách cởi mở hơn.

Lý Nhã Tranh nhìn bầu trời rồi bắt đầu kể lại những chuyện lúc nhỏ và lúc còn đi học, lúc xin việc và cả lúc cô có bạn trai, những mong muốn của cô, những việc mà cô muốn làm Trần Phong đều nghe và nghi nhớ rõ hết để từ từ thực hiện chúng cho cô.
 
Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
Chương 42: 42: Kìm Nén D*c Vọng


Mặt trời cũng đã lặn hẳn, Lý Nhã Tranh cũng đứng dậy đi vào trong, vừa vào đã thấy thím Hai đang lục đục ở bếp để làm bữa tối cô cũng đi lại phụ giúp làm bữa tối.

Thím Hai đã ngăn không cho cô làm nhưng một người thường hay làm việc như cô ngồi không nhìn người khác làm thì không thể nào chịu nổi, thím Hai cũng đành để cô phụ giúp một tay.

Rất nhanh bữa tối đã chuẩn bị xong, Lý Nhã Tranh kéo ghế ra ngồi vào đó nhưng ánh mắt lại hướng ra vườn như đang chờ ai đó vào cùng ăn cơm.
Bên ngoài vườn, sau khi cô vào Trần Phong vẫn ngồi lại trầm tư suy nghĩ điều gì đó rất lâu đến khi đứng dậy đi vào thì điện thoại trong bao lại reo lên là Trần Khải gọi đến báo cho anh biết Kiều Chi không chịu được những cực hình nên đã lấy dao cắt mạch máu để tự sát nhưng được tìm thấy sớm nên đang ở bệnh viện.

Trần Khải một mặt muốn báo cho anh mình biết và một mặt thì hỏi thăm chị dâu mình.
Đến lúc Trần Phong nghe điện thoại xong đi vào thì từ xa đã nhìn thấy cô ngồi ở bàn ăn, anh tưởng sẽ không được ăn cơm cùng cô nhưng vẫn lấy tinh thần đi lại, đến nơi cô nhẹ nhàng bảo anh ngồi xuống ăn cơm cùng, cách nói chuyện của cô có chút khác nhưng vẫn không bằng trước kia.
Trần Phong kéo ghế ngồi vào bàn ăn cùng cô, hai người không ai nói chuyện chỉ cặm cụi ăn mãi một lúc sau Lý Nhã Tranh mới hỏi anh về trước kia anh với mình vì sao lại lấy nhau, thấy cô có thắc mắc anh cũng trả lời nhưng lại không đúng sự thật, Trần Phong chỉ trả lời là do cô và anh gặp nhau trên đường và dẫn đến hôn nhân.

Lý Nhã Tranh nghệ thấy cũng nửa tin nửa không, anh thấy cô có hứng nghe chuyện trước kia liền kể cho cô những ngày tháng trước kia cô và anh sống hạnh phúc với nhau thế nào nhưng khi anh hỏi cô có nhớ gì không thì cô chỉ lắc đầu.
Bữa tối đã dùng xong, Trần Phong thì lên phòng của mình còn Lý Nhã Tranh thì ở dưới bếp phụ giúp thím Hai dọn dẹp.

Dọn dẹp xong cô lên phòng mình, căn phòng đèn đã được bật lên cô nhìn về phía giường thấy anh ngồi đó có chút không hiểu.
— Sao anh lại sang đây rồi? Mau về phòng anh đi!
Cô bước vào chó chút ngượng vì trên người anh chỉ có một chiếc áo khoác khi tắm xong cô có thể nhìn rõ được những cơ bụng của anh.
— Giường anh bị ướt rồi nên tối nay anh ngủ ở đây!
Trần Phong đang lướt vào mấy trang web ở điện thoại để giết thời gian khi chờ cô.
— Giường ướt? Trần nhà chỗ phòng anh bị dột sao? -Lý Nhã Tranh có chút nghi hoặc.
— Em không tin sao? Nếu không tin thì có thể sáng phòng anh kiểm tra!

Lý Nhã Tranh liền xoay người sang phòng anh, Trần Phong thấy cô sang chỉ cười nhẹ như đã có sự chuẩn bị vậy.

Không lâu sau cô đã quay về phòng, khuôn mặt có chút khó tả, khi nãy cô sang phòng anh đi lại kiểm tra giường thấy chăn nệm đều ướt hết nhưng cô không tìm rã chỗ nào để bắt lỗi anh, Lý Nhã Tranh không muốn bảo thím Hai lên dọn dẹp vì trời cũng đã tối cô đành cho anh ngủ lại.
Trần Phong nhìn thấy khuôn mặt của cô là đã biết cô cho mình ngủ lại, chuyện giường bị ướt là do anh lấy nước ở phòng tắm đổ vào để được sang ngủ cùng cô, không biết từ khi nào sự mưu mô của anh lại làm cho anh nói dối mà nói dối trong từ điển trước kia của anh là không có.
Lý Nhã Tranh xoay người đi tắm, khi tắm xong cô đi ra với một bộ đồ ngủ kín đáo nhưng trong mắt của Trần Phong bộ đồ ngủ đó đã cho anh thấy rõ những chỗ quyến rũ của cô làm cho dụ/c vọng trong người anh kìm nén bấy lâu nay lại trỗi dậy, Trần Phong dường như chỉ muốn đi lại ôm và hôn vào đôi môi nhỏ bé đó của cô nhưng giờ anh phải kìm nén lại nếu làm chuyện đó với cô khi nãy không những anh bị đánh mà có khi sẽ mất cô mãi mãi.

Trần Phong đưa mắt nhìn cô từ trên xuống dưới rồi lại nhìn lên cuối cùng dừng ở trước ngực cô, cô không m/ặc áo ng/ực nên cho dù bộ đồ ngủ cô mặc có kín đáo đến mấy cũng bị anh phát hiện.
— Anh đang nhìn gì vậy? Anh muốn làm việc thì lại bàn làm đi em muốn đi ngủ.
— Anh cũng mệt rồi chúng ta cùng đi ngủ! -Trần Phòng để điện thoại sang một bên định nằm xuống thì bị một câu nói của cô làm anh ngơ ra.
— Ai bảo anh nằm trên giường?

— Anh không ngủ ở trên giường chẳng lẽ anh phải ngủ ở dưới sàn! -Trần Phong nhìn xuống sàn rồi lại nhìn vào cô dường như đã có câu trả lời.
— Giường này là giường của em nên anh xuống đó ngủ.

-Lý Nhã Tranh chỉ tay xuống sàn lạnh lẽo và cứng cáp đó.
— Chúng ta là vợ chồng thì phải ngủ chung sao em lại bảo anh xuống sàn.
— Nếu anh không ngủ ở dưới sàn thì đi về phòng đi.
Trần Phong cuối cùng cũng phải chịu khuất phục trước cô mà bước xuống sàn lạnh lẽo đó nằm.
 
Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
Chương 43: 43: Gọi Tên Anh Trong Sự Sợ Hãi


Thời gian từ từ trôi qua trên giường Lý Nhã Tranh đã nhủ say từ rất lâu hơi thở đều đặn còn ở dưới sàn Trần Phong nằm trên tấm nệm mỏng và đắp chiếc mền nhẹ sàn lại lạnh nên không thể nào ngủ được, anh nằm trằn trọc mãi không ngủ được đổi hết tư thế này sang tư thế khác vẫn không tài nào ngủ được nên anh đã ngồi dậy nhìn về hướng cô vợ của mình đang say sưa ngủ ngon lành.

Anh đã tốn công sức làm cho giường của mình bị ướt để có thể ngủ với cô không ngờ cô lại không cho ngủ cùng, anh hậm hực nhìn cô vợ ngốc của mình ngủ ngon lành trên giường.

Nếu mà trước kia chắc cô sẽ không để anh ngủ dưới đất cô sợ anh bị cảm không quen nằm đất nên cô hay nhường anh nửa giường hoặc cô chọn xuống sàn ngủ, bây giờ anh mới thấy sự lạnh lùng không còn quan tâm anh của cô càng ngày càng nhiều.

— Tranh Tranh em ngủ chưa? -Anh đột nhiên cất tiếng hỏi cô trong đêm tối.

Chờ vài phút không thấy cô trả lời Trần Phong liền đứng dậy lên giường kéo chăn nằm xuống bên cạnh cô còn giúp cô đắp chăn cẩn thận rồi đưa tay để lên eo cô ôm ngủ, anh hành động rất nhẹ nhàng lên giường ôm cô ngủ mà không phát ra tiếng động nhưng khi thấy cô cựa trở mình làm cho anh giật mình tưởng cô tỉnh.

— Anh Phong em sợ, mau đến cứu em bọn họ muốn làm chuyện đồi bại với em, mau đến cứu em!
Tiếng nói mớ run rẩy của cô về hôm anh tìm được chỗ cô bị nhốt và Kiều Chi đã cho người cởi q/uần áo của cô ra muốn làm chuyện đồi bại với cô trước mặt anh.

Trần Phong nghe cô gọi tên mình một cách sợ hãi lòng anh lại xiết chặt lại đau đơn khi không thể cứu cô sớm hơn làm cho cô phải sợ hãi đến nỗi trong giấc mơ cũng thấy.

— Ngoan ngủ đi, không có chuyện gì! Anh sẽ bảo vệ em mau ngủ đi!.

Lời an ủi của anh dường như cô có thể nghe được nên không còn run nữa mà còn đưa tay ôm chặt anh hơn, Trần Phong cũng ôm cô vào lòng hôn nhẹ lên mái tóc của cô trong lòng tự nhủ sẽ bảo vệ cô mãi mãi sẽ không để cô phải khóc và sẽ dạy dỗ những người mà dám làm cho cô khóc.

— Anh sẽ bảo vệ em mãi mãi nếu em không nhớ lại thì anh cũng sẽ dùng mọi cách để giữ em ở lại sẽ không để người khác cướp em từ anh đâu.

Trần Phong lại nghĩ đến lời nói của Vương Nhất Minh sẽ cùng anh cạnh tranh để dành lại cô, anh nghĩ đến những lời nói đó lại càng ôm cô chặt hơn sợ lúc tỉnh dậy cô không nhớ đến mình sẽ rời đi.

Sáng hôm sau, Trần Phong vừa tỉnh dậy thấy cô đang ngủ say chưa dậy nên đã nhanh chóng xuống sàn nằm lại chỗ của mình để cô không phát hiện ra tối hôm qua anh đã lên giường ôm cô ngủ.

Anh vừa đặt người xuống kéo mền lên thì Lý Nhã Tranh cũng tỉnh Trần Phong liền giả vờ như đang ngủ.

Lý Nhã Tranh đang ngáp ngủ vươn vai xong cô mới nhớ ra hôm qua bảo anh ngủ dưới sàn trong lòng bỗng cảm thấy sợ anh bị cảm mạo liền nhìn sang thấy anh đang ngủ cô liền đi xuống giường nhẹ nhàng rờ thử lên trán anh thấy trán anh không nóng cô mới thở phào nhẹ nhõm nếu anh mà bị cảm chắc cô áy náy mãi.

Lý Nhã Tranh đi vào nhà vệ sinh thì bên ngoài anh cũng đã mở mắt tay đã đưa lên trán miệng còn nở một nụ cười hạnh phúc.

— Cô ấy đang còn quan tâm mình!
Lý Nhã Tranh vệ sinh cá nhân xong đi ra đã thấy anh tỉnh và về phòng chăn và nệm đều được anh gấp hẳn hoi và để vào chỗ cũ, cô thay quần áo xong ngồi xuống bàn trang điểm soi mình trong gương bỗng cảm thấy mình thay đổi rất nhiều không còn là một cô gái xấu ăn mặc luộm thuộm nữa, khuôn mặt được chăm sóc kĩ và ăn uống bổ dưỡng nên chỉ cần đánh một lớp kem mỏng và tý son môi là đẹp rồi, Lý Nhã Tranh nhìn mình của bây giờ khác trước kia rất nhiều có phần quyến rũ hơn.

Cô đang ngồi thẩn thờ trước gương vì sự thay đổi nhiều của mình thì có một cuộc điện thoại gọi đến là Vương Nhất Minh gọi, cô liền nhanh chóng bắt máy nghe.

— Anh gọi em có chuyện gì vậy? -Cô vội hỏi.

— À, anh mới về Quảng Châu nên không biết quán ăn nhà hàng nào ngon với lâu ngày anh không về nên đường xá anh sợ lạc nên muốn nhờ em đi cùng anh giới thiệu vài nhà hàng ngon, nếu em bận rồi thì không sao? Anh có thể nhờ người khác.

— Em rảnh bây giờ chúng ta có thể đi.

— Vậy anh sẽ đến đón em và chờ em ở ngoài cổng!
— Vâng!
Lý Nhã Tranh cúp máy và đi thay vội một bộ váy đơn giản và chải lại đấu tóc cẩn thận bôi một ít son rỗi cô bước xuống nhà.

Dưới nhà người hầu trong nhà đang lau ở cầu thang thấy cô xuống cũng lại ngước nhìn, cô từ từ bước ra cửa tính đi trong âm thầm không cho Trần Phong biết thì lại bị anh đang đi gần đi lại chỗ cô.

— Em đang chuẩn bị đi đâu sao?-Anh nhìn cô ăn mặc xinh đẹp của chút không muốn cô đi ra ngoài.
 
Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
Chương 44: 44: Sự Ghen Tuông Mất Lý Trí Của Anh


Lý Nhã Tranh muốn bước thêm cũng không bước được nên đã đứng lại nhìn anh với ánh mắt vô tội rồi mỉm cười như mình đang làm sai gì vậy.

— Chỉ là đi dạo cùng Thẩm Thanh Thư thôi!
Trần Phong dò xét từ chân lên đầu bất giác nhíu mày vì cô ăn mặc rất đẹp không giống như những lần ở với anh.

— Đi dạo cũng phải ăn mặc đẹp vậy sao?
— Đây là quyền ăn mặc, với lại anh không cho đi tôi thì cũng đi.

Cách nói chuyện của cô lại thay đối kiến anh khó chịu nhưng vẫn bảo cô đi cẩn thận nhớ đeo khẩu trang vì giờ cánh nhà báo đã biết cô là con dâu nhà họ Trần sẽ làm khó đến cô, trước giờ cô không phải đeo khẩu trang ra bên ngoài giờ lại đeo có chút khó chịu nhưng vẫn đeo.

Trần Phong vẫn nghĩ cô nói dối anh nên đã hủy mọi lịch buổi sáng hôm nay để đi theo cô.

Trần Phong đi ra ngoài lấy xe để đi theo cô thì thấy một chiếc xe sang trọng đang đổ trước cổng nhà anh, Lý Nhã Tranh đi tới người bên trong bước ra mở cửa cho cô lúc đầu anh còn tưởng là xe của Thẩm Thanh Thư nhưng khi thấy người tỏng xe xuống mở cửa lại là Vương Nhất Minh, sự tức giận trong anh lại bộc phát nhưng vẫn kiềm chế lại không muốn làm mất hình tượng mình trước mặt cô nên đã âm thầm lái xe đi sau.

— Cậu dám dẫn vợ tôi ra ngoài sao? -Tay anh nắm chặt bô lăng khuôn mặt tức giận nói.

Lý Nhã Tranh không biết anh đi theo nên vẫn ung dung đi ăn với Vương Nhất Minh.

Bên trong một nhà hàng nhỏ, Lý Nhã Tranh và Vương Nhất Minh đang thảo luận sẽ chọn món nào để ăn bữa sáng, Trần Phong đeo khẩu trang cẩn thận rồi cũng đi theo vào trong chọn một bàn ăn ngồi gần với chỗ với cô để nghe hai người nói chuyện trước khía ngồi anh còn lấy khăn giấy lau sạch chỗ rồi mới dám ngồi.

Vương Nhất Minh và Lý Nhã Tranh đã chọn được món nên trong thời gian chờ món ăn hải người lại trò chuyện.

— Em nay số với trước rất khác nhiều!
— Em vẫn như vậy mà, vẫn vụng về lại không xinh đẹp!
— Em khác trước kia, bây giờ em xinh hơn trước chỉ có điều giờ em đã có chồng rồi! -Vương Nhất Minh nói.

— Em chưa có chồng.

— Vậy người sống cùng em không phải chồng em sao?
— Em cũng không biết, nhưng mọi người đều nói em và anh ta đã kết hôn nhưng em thật sự không nhớ gì về anh ta cả, chỉ là em muốn làm vậy để cho bố mẹ em ít lo cho em hơn.

Vương Nhất Minh đang muốn hỏi gì đó thì phục vụ đã đem thức ăn ra, Trần Phong nghe rõ từng câu từng chữ cô nói, anh làm đủ điều để cho cô nhớ lại những kỉ niệm đẹp trước lại của hai người nhưng cô lại không nhớ thì có chút nản lòng.

Trần Phong đi theo dõi hai người cả một buổi sáng cũng nghe được rất nhiều chuyện của cô những sở thích mà anh chưa biết đến, Vương Nhất Minh đã để ý anh đi theo nên đã cố nói ra những điều mà anh chưa biết đến gần trưa Vương Nhất Minh Minh dẫn cô đến một tiệm kem, nhìn Lý Nhã Tranh ăn vui vẻ bên cạnh người đàn ông khác Trần Phong trong lòng đang rất ghen nhưng vẫn không thể ra, Vương Nhất Minh viện cớ đi vệ sinh biết anh sẽ đi theo nên khi vào trong nhà vệ sinh Vương Nhất Minh đã đợi anh vào.

— Đi theo chúng tôi cả buổi sáng rồi không biết Trần tổng đây có mệt không?
— Cậu dám câu dẫn vợ tôi sao? -Trần Phong không nói nhiều đã nắm lấy cổ áo của Vương Nhất Minh mà nói.

Vương Nhất Minh lấy tay anh ra cổ áo mình rồi phủi cổ áo nhìn anh nói.

— Tôi đã nói chúng ta sẽ cạnh tranh công bằng sao?
— Nhưng cô ấy là vợ tôi!
— Em ấy không nhớ anh cũng không nhớ đã kết hôn thì anh lấy gì giữ em ấy lại!
Vương Nhất Minh để tay trên vai anh cười rồi đi ra ngoài.

Đúng thật là giờ cô chưa nhớ lại nhưng anh vẫn yêu cô như trước không hề thay đổi, nếu cô thật sự không nhớ lại được mà nhất định muốn đi thì anh sẽ giải thoát cho cô nhưng anh không muốn nhìn người phụ nữ mình yêu lại đi theo một người khác nên tối đó anh đã có chút kích động khi cô đi chơi về lên phòng anh đã đẩy cô xuống giường.

— Anh làm cái gì vậy? -Lý Nhã Tranh hoang mang nói.

— Em đi đâu giờ này mới về!
— Thì! thì đi chơi với Thẩm Thanh Thư.

Lý Nhã Tranh lại nói dối anh kiến anh tức giận hơn.

— Rõ ràng là em đi chơi với tên họ Vương đó!
— Anh đi theo dõi em sao?
Trần Phong không trả lời cô, tay đã đưa lên áo của mình cởi từng khúc áo một, kiến Lý Nhã Tranh sợ hãi.

— Anh muốn làm gì?
— Anh muốn em nhớ lại những đêm mà chúng ta ở với nhau!
Nói xong anh liền đẩy cô nằm xuống giường lần nữa rồi giam giữ cô dưới thân mình tay của cô cũng bị anh giữ chặt phía trên đầu, Lý Nhã Tranh muốn là lên cũng không được đôi môi của cô cũng bị anh phong ấn lại bằng nụ hôn cháy bỏng nhưng đầy sự thô bạo của mình.
 
Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
Chương 45: 45: Không Biết Khi Nào Mới Được Gặp Lai! H Nhẹ


— Đừng...!đừng mà xin anh dừng lại đi!
Lý Nhã Tranh khóc lóc van xin anh đừng làm chuyện đó nhưng cô có khóc lóc xin anh thế nào vẫn không được Trần Phong vẫn tiếp tục.

Anh thô bạo ch/iếm lấy thân thể cô, anh đưa dươ**g vật của mình vào bên trong cô một cách cẩu thả, mỗt lần anh thúc cô bé của cô như bị rách ra vậy.

Lý Nhã Tranh khóc vì đau móng tay cào lưng anh đến chảy máu nhưng anh vẫn không quan tâm, dường như trong thân thể anh là một người khác vậy như một người thô bạo không quan tâm đến người khác chỉ biết trút giận.
— Em là của tôi mãi mãi là của tôi! -Trần Phong vừa th/úc mạnh vào cô vừa nói.
Lý Nhã Tranh không muốn phối hợp mà chống cự mạnh nhưng Trần Phong không cho cô có quyền để chống cự mà tiếp tục hành hạ cô.
— Đ...au...đau, mau lấy ra!!!
Lý Nhã Tranh đau đớn lấy tay đẩy ng/ực anh ra nhưng không được.

Trần Phong không thúc nữa nhưng không lấy dư**g vật ra.
— Em thả lỏng cơ thể ra là sẽ không đau nữa, nghe lời!
Lý Nhã Tranh không thể thả lỏng cơ thể được trong tình trạng như vậy cô đang rất sợ.
— Thả lỏng ra nếu em không muốn bị đau!
Trần Phong nói lại một lần nữa rồi bắt đầu đâm mạnh vào trong cô.
— Á...!ưm..ưm...
Từng tiếng rên của cô vang lên trong bầu trời khuya, Trần Phong nghe tiếng rên của cô lại ***** **** lên bên trong cô.
— Đừng ra bên trong...
Cô chưa kịp nói xong thì một dòng **** ***** đã bắn vào bên trong cô, Trần Phong rút ra nhìn xuống thấy cô bé của cô đang chảy thứ mình vừa bắn xong anh lại nhét dư**ng vật một lẫn nữa vào.
— Em đừng để nó chảy ra, ngậm chặt vào cho anh.
Đôi môi và bầu ng/ực của cô đều bị anh hôn lên đến mức xưng tròn.
Đêm đó anh đã bắt cô làm rất nhiều lần đến mức cô không chịu được nữa mà thiếp đi anh mới thôi.

Trần Phong cẩu thả không muốn thứ của mình bị rửa sạch nên đã để dư**g vật của mình bên trong cô mà không lấy ra, ôm cô vào lòng rồi thiếp đi.
Sáng hôm sau, Lý Nhã Tranh tỉnh dậy vừa cử động cô liền bị đau, dư**ng vật của anh chưa rút ra, bên trong chưa được làm sạch khiến bụng cô khó chịu.

Lý Nhã Tranh từ từ rút ra rồi lấy quần áo khoác lên rồi đi vào nhà tắm lấy thứ trong người ra, nhưng vết hôn cô cũng chà mạnh đến xước cả người cô vẫn không thôi, cô tăm rửa muốn sạch sẽ nhưng thưa trên người mình.
Tắm xong cô ra ngoài lấy Bali rồi bỏ quần áo dụng cụ của mình bỏ vào, cô đang bỏ đồ vào thì Trần Phong tỉnh dậy thấy cô đang bỏ đồ vào bali anh vội với lấy quần mặc vào rồi vội đi lại.
— Em đang làm gì vậy?

Lý Nhã Tranh không trả lời mà khoá bali lại đứng dậy kéo bali ra ngoài thì bị anh nắm lấy tay.
— Buông tay tôi ra, tôi muốn rời khỏi đây, tôi không muốn sống ở đây thêm một giây phút nào nữa!
Trần Phong giờ mới nghĩ lại chuyện tối hôm qua, là do anh tức giận với những lời nói của Vương Nhất Minh và lời nói dối của cô nên anh mới không thể kiểm soát được mới làm chuyện đó với cô.
— Anh xin lỗi, tối hôm qua....
— Xin anh đừng nhắc đến chuyện tối qua nữa, tôi muốn rời khỏi đây thật nhanh xin anh tha cho tôi!
Nước mắt của cô rơi xuống ánh mắt đau thương nhìn anh mong anh có thể tha cho mình đi.

Trần Phong nhìn cô khóc trong lòng rất đau dường như tìm đang bị xé nhỏ ra vậy, bây giờ anh có thể ước thôi gian trôi ngược lại thì anh đã không làm chuyện đó với cô.
— Em có thể tha thứ cho anh được không?
Lý Nhã Tranh không trả lời chắc chuyện tối qua đã kiến cô mất đi sự tin tưởng trước kia của mình vào anh.

Cô đồng ý với anh sẽ ở nhà anh ba tháng nếu cô không nhớ lại được trước kia là vợ anh thì cô sẽ rời đi, cô tin tưởng anh sẽ không làm chuyện xấu với cô nhưng sự tin tưởng đó cô đã đặt sai người rồi.
Lý Nhã Tranh lấy tay mình ra khỏi tay anh rồi kéo bali xuống nhà, thím Hai và quản gia Ngô đang nói chuyện thấy cô đi xuống cầu thang kéo theo bali còn lâu nước mắt liền đi lại hỏi.
— Thiếu phu nhân người định đi đâu sao?

Lý Nhã Tranh dừng lại kìm nén nước mắt để không bị rơi cố tỏ ra vẻ mặt vui vẻ mà trả lời.
— Cháu về nhà ít hôm.
— Sai trông vẻ mặt thiếu phu nhân buồn bã vậy, đã xảy ra chuyện gì sao?
— Cháu không sao, thôi cháu đi đây hai bác nhớ giữ gìn sức khỏe!
Cô kéo bali ra ngoài, Thẩm Thanh Thư đã lái xe đến đón cô.

Thẩm Thanh Thư giúp cô bạn mình cẩn thận bỏ hành lý vào cốp xe, khi chuẩn bị cho xe chạy thì Trần Phong chạy ra miệng vẫn luôn gọi tên cô “Tranh Tranh!" anh cố gọi cô cho mình giải thích nhưng cô không muốn nghe nên đã bảo Thẩm Thanh Thư lái xe đi.
Nhìn chiếc xe chạy đi trong lòng anh bỗng bị sụp đổ hoàn toàn.

Hôm qua chỉ vì anh không thể kìm nén lại được mong muốn cô có thể nhớ lại được tất cả chuyện trước kia nên mới làm vậy không ngờ chỉ vì sự ích kỷ đó đã kiến anh mất cô.
 
Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
Chương 46: 46: Năm Phút Ngắn Ngủi


Lý Nhã Tranh với hai hàng nước mắt cứ thế tuôn ra, cô cố kìm nén muốn đẩy nước mắt vào trong nhưng không được.

Thẩm Thanh Thư nhìn cô bạn của mình cũng biết đã xảy ra chuyện gì, lắc đầu an ủi cô bạn mình.

“Cậu đừng kích nữa, có việc gì mà phải khóc lóc.

"
“Thanh Thanh cậu không biết biết được anh ta đã làm gì với mình đâu.

"
“Tớ biết, lau đi đừng khóc nữa!"
Lý Nhã Tranh nhận lấy khăn giấy lau nước mắt, Thẩm Thanh Thư lắc đầu.

Lúc trước là do cô tự nguyện theo anh ta giờ lại khóc lóc.

“Tớ muốn đi uống rượu!"
“Vậy được rồi, để tớ gọi điện cho anh Minh đi uống cùng!"
Cả ba người cả Vương Nhất Minh nữa cùng nhau vào một quán uống rượu.

Trong quán cô liên tục uống rượu, vừa uống vừa nghĩ tới chuyện hôm qua.

“Tranh Tranh, em đừng uống nữa!"
Vương Nhất Minh có cản lại hay lấy ly rượu trong tay cô ra cũng không thể nào ngăn cô uống tiếp.

“Sao lại thành ra như thế này?"
“Anh phải đi hỏi cái tên chồng của cậu ấy đã kìa.

"
“Tranh Tranh, em đừng uống nữa!" Vương Nhất Minh tiếp tục cản lại.

Lý Nhã Tranh lần này đã say sướt mướt, cô lại nghĩ đến chuyện hôm qua lại khóc.

Lý Nhã Tranh say nhèm nằm ngục luôn xuống bàn, Vương Nhất Minh và Thẩm Thanh Thư đành phải đưa cô về.

Khi dìu cô ra cửa của nhà hàng liền gặp Trần Phong chạy đến, thấy cô nằm trong vòng tay của người đàn ông khác liền chạy đến muốn đỡ nhưng bị Thẩm Thanh Thư đẩy mạnh ra.

“Anh đến đây làm gì?"
“Vợ tôi!" Anh muốn tiến đến lần nữa nhưng bị Vương Nhất Minh đẩy ra
“Vợ cậu? Đây là Lý Nhã Tranh không phải Trần phu nhân của cậu!"
Vương Nhất Minh bế cô trên tay tiến đến xe của Thẩm Thanh Thư để anh lại một mình bơ vơ, hối hận đã làm ra chuyện đó.

Lý Nhã Tranh ở lại nhà của Thẩm Thanh Thư, Vương Nhất Minh bế cô vào phòng rồi cũng về sau đó.

Thẩm Thanh Thư giúp cô thay quần áo rồi quay ra nấu ít canh giải rượu cho cô.

__________
Mãi đến chiều Lý Nhã Tranh mới tỉnh dậy, cô mệt nhọc ngồi dậy bước ra ngoài phòng khách, Thẩm Thanh Thư đang làm việc thấy cô ra liền để công việc sang một bên mà vào bếp bưng ra một bát canh giải rượu.

“Uống cho giải rượu, hôm nay mới thấy cậu uống nhiều như vậy đấy!"
Lý Nhã Tranh bưng bát canh lên uống: “Cảm ơn cậu nha!"
Thẩm Thanh Thư tiếp tục làm việc.

“Cậu bây giờ tính thế nào? Tiếp tục làm vợ anh ta hay! !"
“Tớ sẽ ly hôn!" Chưa để Thẩm Thanh Thư nói xong cô đã nói vào.

“Cậu đã suy nghĩ kỹ chưa? Theo tớ biết mẹ của anh ta rất yêu cậu nếu biết cậu đã ly hôn sẽ phát bệnh mất !"
“Chuyện về bà ấy tớ sẽ giải thích, bởi tớ bây giờ thật sự không có chút tình cảm nào với anh ta hết !" Lý Nhã Tranh mệt mỏi.

Nói thì nói vậy thôi chứ cô vẫn chưa biết nói thế nào, về phía bố mẹ cô vẫn giữ kín, Lý Nhã Tranh xin một công việc bán thời gian tại một cửa hàng nước uống, cô đi làm để quên đi hết mọi thứ.

____________
Mới đó đã hai tuần trôi qua, hai tuần này đối với Trần Phong là rất lâu, ngày ngày anh đều trong trạng thái say xỉn, đến cty cũng uống rượu, ăn mặt mọi khi rất lịch sự nhưng từ khi gây ra chuyện đó với Tranh Tranh liền trở nên mê dại, ăn mặt luộm thuộm còn không thắt cavat.

Trần Phong cũng đã nghĩ đến việc đến tìm và xin lỗi cô nhưng mỗi lần đến nhà của Thẩm Thanh Thư gặp cô, anh lại không đủ can đảm gõ cửa, mà âm thầm đứng từ xa nhìn vào.

Tối nay cũng vậy anh đứng trước cửa đưa tay muốn gõ cửa lại thôi, anh vừa quay ra đã chạm mặt Tranh Tranh và Vương Nhất Minh đang đi cùng nhau về.

“Tranh tranh!" Anh cũng có chút vui mừng đi lại
Lý Nhã Tranh không nhìn anh, cùng Vương Nhất Minh bước đi ngang không để ý, Trần Phong mãi mới có cơ hội gặp được cô không muốn cô rời đi như vậy nên nhanh tay nắm lấy tay cô kéo lại.

“Tranh tranh, chúng ta nói chuyện một lát được không?"
Lý Nhã Tranh nhìn anh rồi lại nhìn sang Vương Nhất Minh.

Vương Nhất Minh gật đầu rồi đi vào, Trần Phong nhìn cử chỉ của hai người thâm mật liền nhíu mày.

“Có chuyện gì, anh mau nói đi tôi còn có việc!"
“Tranh tranh, em và cậu ta là quan hệ gì vậy? Sao cậu ta lại đưa em về, còn vào trong nhà nữa?"
“Tôi và anh ấy là quan hệ gì thì có liên quan đến anh sao? Nếu anh chỉ hỏi vậy thì tôi vào nhà đây!"
“Cho anh năm phút thôi!"
“Được, năm phít của anh bắt đầu!" Lý Nhã Tranh dừng lại
“Tranh tranh, em có thể tha thứ cho anh rồi quay về bên anh được không? Không có em cuộc sống của anh toàn màu tối.

Anh xin lỗi, tha lỗi và quay về bên anh được không?"
Trần Phong thật lòng xin lỗi, tay còn run rẩy nắm lấy tay cô.

Lý Nhã Tranh đứng nghe anh nói hết rồi mới lên tiếng:
“Trước kia tôi cũng đã nói, ở bên cạnh anh ba tháng nếu ba tháng sau tôi không nhớ lại thì anh và tôi xem như sẽ chấm dứt, không biết anh còn nhớ không?"
“Anh nhớ!" Trần Phong làm sao có thể quên ngày mà cô mất trí nhớ không thể nhớ ra tên anh, ngày mà lòng anh đau khi nghe cô hỏi“Anh là ai?
“Xem ra anh vẫn còn nhớ, vậy anh chờ tôi một lát!"
Lý Nhã Tranh đi cào trong nhà, Trần Phong mong chờ một điều tốt sẽ đến nhưng không, Lý Nhã Tranh bước ra với một tờ giấy đưa cho anh.

Anh nhìn tờ giấy với ba chữ “Đơn ly hôn!" mà hoảng loạn không tin vào mắt mình.

“Tôi đã ký rồi, còn phần anh cầm lấy rồi ký đi!"
“Anh không đồng ý, anh không muốn ly hôn!"
“Anh không muốn cùng phải ký, tôi và anh không có tình cảm sống chung sẽ không được hạnh phúc!" Cô bỗng hét lên
Trần Phong trước giờ chưa thấy cô hét lên với người khác như vậy.

“Cho anh thời gian suy nghĩ!"
“Tùy anh!"
Lý Nhã Tranh xoay người đi vào, một m*nh tr*n Phong bên ngoài nước mắt không ngừng rơi xuống, tay run rẩy cầm tờ giấy không chắc.

Năm phút ngắn ngủi của hai người lại dành cho cãi nhau, không ngờ thời gian gặp cô anh lại không thể níu kéo cô lại được.
 
Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
Chương 47: 47: Lụy Tàn Bởi Tình Yêu


Trần Phong cầm tờ giấy không ngừng run, anh chưa từng nghĩ sẽ đến ngày cô đưa cho anh tờ giấy này.

Trần Phong đứng mãi vẫn không rời đi cho đến lúc Vương Nhất Minh từ bên trong đi ra.

Vương Nhất Minh đi ra thấy anh đứng đó chỉ liếc nhìn một cái rồi đi.

“Cậu và Tranh Tranh, hai người rốt cuộc là mối quan hệ gì?" Anh bỗng lên tiếng
Vương Nhất Minh nghe anh hỏi cũng dừng chân lại, lạnh lùng quay lại cười nhẹ.

“Anh nhìn còn không biết là quan hệ gì sao?"
“Trước kia tôi đã nói rồi, tôi sẽ theo đuổi em ấy, cho em ấy hạnh phúc sự bao dung và sự thấu hiểu đặc biệt là không làm ra những gì em ấy không thích!" Vương Nhất Minh nói thêm
Vương Nhất Minh muốn cho anh thấy một người như Tranh Tranh là để tôn trọng không phải để chơi đùa, cũng muốn nói anh biết “Có không giữ mất đừng tìm!"
“Bây giờ Tranh Tranh vẫn là vợ hợp pháp của tôi, mong anh tránh xa!"
“ Trần tổng, có phải anh quá tự luyến rồi không? Trên tay anh vẫn đang cầm giấy ly hôn kia kìa!" Vương Nhất Minh chỉ vào tờ giấy.

Đúng thế, bây giờ hai người họ đã ly thân cũng đang trong tình trạng ly hôn, anh cũng là người làm tổn thương cô trước bây giờ lại muốn nói lý lẽ với người khác.

Xem ra anh quá hồ đồ rồi.

Trần Phong không lên tiếng, cứ thế xoay người đi về biệt thự.

Vương Nhất Minh nhìn dáng người sắp chết như anh lại nở một nụ cười.

Về đến biệt thự, anh lại tiếp tục uống rượu, ngồi tỏng phòng của cô mà hồi tưởng lại cảnh tượng trước kia, hai người cười nói vui vẻ bên nhau, mỗi sáng thức dậy còn quấn quýt lấy đối phương không buông, bây giờ một kẻ lụy tình không buông một kẻ mất đi trí nhớ muốn buông tay.

Anh lại khoảnh khắc gặp cô ở trên đường, vẫn nhớ hôm đó cô mặc một chiếc váy trắng đi trên đường, khoảnh khắc nhìn thấy cô như nhìn thấy một nàng tiên bước ra từ thế giới thần tiên vậy.

Anh lại lôi một chiếc hộp bên trong là chiếc nhẫn mà ngày đầu tiên anh gặp đã cầu hôn cô, đó cũng được xem là tín vật giúp hai người ở bên nhau.

“Tranh tranh, anh thật sự xin lỗi! xin lỗi! !" Anh lại khóc rồi.

Kẻ lụy tình bên ngoài rất nhiều, sống chết vẫn chỉ yêu một người, nhưng tình yêu chỉ đến từ một phía rất khó để tạo ra hạnh phúc và anh cũng đang mắc kẹt trong hoàn cảnh đó.

Cứ nghĩ đến Lý Nhã Tranh anh lại đau lòng bởi những chuyện mà mình đã làm.

Anh khóc lóc ôm lấy tấm ảnh cưới của hai người.

“Anh nhớ em rồi, thật sự nhớ rất nhiều.

"
Trần Phong nhớ cô rồi, nhưng lại không thể đến tìm cô cũng không thể ôm cô cào lòng hay trao cho cô những nụ hôn thắm thiết.

________
Trưa hôm sau, Trần Khải mang khuôn mặt tức giận ầm ầm đến biệt thự của anh, lên thẳng phòng đá mạnh vào cửa, nhưng vẫn không thể mở ra.

Trần Khải đập cửa không ngừng gọi anh mình ra.

“Trần Phong, anh mau ra đây cho em.

"

“Trần Phong!"
Bên trong vẫn không có tiếng động, Trần Khải tiếp tục đập cửa may lần này bên trong đã lên tiếng.

“Là em sao Tranh Tranh, em quay về rồi sao?"
Trần Phong bước ra khập khiễng mở cửa, anh mơ màng tưởng cô đã về.

“ Tranh Tranh! !"
“ Trần Phong, em không phải chị dâu! Em là Trần Khải, anh mau tỉnh táo lại cho em!"
Trần Khải bước vào trong phòng, căn phòng tràn ngập mùi rượu nồng nặc không thể nào ngửi nổi.

“ Không phải là Tranh Tranh!"
Anh thần thần đi vào ngồi xuống giường, đang muốn cầm chai rượu ở bên uống tiếp thì Trần Khải cản lại.

“Anh cứ như vậy thảo nào chị dâu bỏ đi!"
“Đưa rượu cho anh, mau đưa rượu cho anh!"
“Em không đưa!" Trần Khải đẩy anh ra.

“Anh mau tỉnh lại là con người trước cho em, anh cứ như vậy sẽ làm chị dâu không nhớ lại kí ức anh có biết không?"
“Cô ấy có người mới rồi, không cần anh nữa!"
“Anh cứ như vậy thì ai cần anh, đến con chó ở bên ngoài cũng không cần!" Trần Khải không chịu được mà hét lên
Cũng phải, anh như giờ có khác gì những kẻ nghiện ngậm ngoài đường, suốt ngày say khi tỉnh lại đi tìm rượu uống.

Cứ như vậy Tranh Tranh cũng không thể quay lại
“Nếu chị ấy bây giờ không thích anh thì anh có thể làm cho chị ấy thích đâu nhất thiết phải nhớ lại kí ức!"
Trần Khải nói không sai, nhưng anh vẫn thấy mình không có khả năng làm cô yêu anh một lần nữa!
“Đưa rượu cho anh!"
Trần Phong tiếp tục đòi rượu uống, nhìn anh trai mình lụy tàn vì tình yêu mà lại không biết đi theo đuổi dành lấy, Trần Khải càng nhìn càng nổi khùng nên đã đấm vào mặt anh.

“Anh mau tỉnh lại, nếu anh không muốn mất chị dâu thì hãy đi theo đuổi chị ấy lại mau đi!"
Trần Phong bị cú đấm và lời nói của em trai anh cũng đã tỉnh.

“Nhưng anh không đủ can đảm!"
“Anh cứ như vậy chị ấy không thích anh thì phải!"
“Anh bây giờ bắt đầu theo đuổi chị ấy lại từ đầu, theo đuổi chị ấy từ những thứ nhỏ nhặt và trong đó giúp chị dâu lấy lại trí nhớ!"
Cả một buổi sáng hai người chỉ dùng để nói chuyện theo đuổi lại Lý Nhã Tranh.

Trần Phong cũng đã tự hứa với lòng phải theo đuổi lại được cô, khiến cô cảm nhận được tình yêu và tấm chân thành của anh dành cho cô.
 
Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
Chương 48: 48: Trống Vắng


Trần Phong đã lập ra cả một bảng dài với nội dung “ Kế hoạch theo đuổi lại vợ "
Một kế hoạch tưởng chừng khó khăn để lập ra nhưng anh lại lập ra một cách hoàn hảo, các chi tiết và cách giải quyết các vấn đề có thể gặp phải khi theo đuổi cũng được anh viết ra tỉ mỉ.

Xem ra lần này anh đã quyết tâm theo đuổi lại được vợ rồi.

Quyết tâm của anh có thể thực hiện được không đây?
Phải xem nhân phẩm và sự kiên trì của anh mới được.

“Xem ra kế hoạch này của anh đã rất chắc chắn rồi, chỉ cần sự kiên trì của anh lâu dài là được!" Trần Khải tấm tắc khen ngợi anh trai của mình.

“Cũng cần em phải giúp anh một số chuyện!"
“Anh không cần phải lo, chị dâu đang làm nhân viên ở quán nước A anh có thể đến đó xem xét!"
“Vậy cty nhờ em rồi!"
Anh nghe theo chỉ dẫn của Trần Khải mà đến nơi cô làm việc.

Nơi Lý Nhã Tranh làm việc là một quán nước không nổi nhỏ.

Trần Phong không vào thẳng mà vào quán nước bên cạnh ngồi ở cửa sổ rồi nhìn sang xem động tĩnh bên kia.

Anh nhìn mãi mới thấy cô, nhìn cô cười với các vị khách anh lại ước nụ cười đó là dành cho anh.

Lý Nhã Tranh đã gầy đi rất nhiều có lẽ là vẫn chưa quên được chuyện đó.

Nhìn thân hình gầy của cô phải lăn lộn đi kiếm tiền anh lại xót, nếu không xảy ra những chuyện kia thì bây giờ có lẽ cuộc sống của anh và cô rất hạnh phúc.

Chờ khi khách đã vắng anh mới rời quán này để sang quán của cô.

Trần Phong vờ như là mình đi ngang qua rồi ghé vào mua nước cứ như thế hai người đã chạm mặt nhau.

Lý Nhã Tranh đang loay hoay nghe có tiếng chuông mở cửa thì ngước mắt lên chào: “Kính chào quý khách!"
“Cho tôi một ly cafe đá!" Anh giả vờ bước vào như chưa thấy cô
Hai người bốn mắt nhìn nhau, anh cố tỏ ra là trùng hợp nên đã đưa ánh mắt nhìn sang chỗ khác và cố giải thích.

“Anh không biết em làm ở đây, vậy anh ra bên đó ngồi khi nào làm xong em cứ để đó là được, anh sẽ ra lấy!" Nói xong anh ra ghế gần đó ngồi.

Lý Nhã Tranh nhìn anh rồi cũng đi làm cafe cho anh, nhưng khi cô đang chú tâm làm thì cô lại nhớ ra điều gì đó nên dừng lại không làm nữa.

Đầu cô lại truyền đến những cơn đau làm cô khó chịu ôm lấy đầu.

“Cô có bị sao không? Trông sắc mặt cô không được tốt!"
“Nếu cảm thấy không khoẻ có thể nói, tôi làm giúp cô!"
Một nhân viên nữ bên cạnh hỏi thăm
“Tôi không sao, chỉ là hơi đau đầu thôi!"
Lý Nhã Tranh trả lời rồi tiếp tục làm việc, cô không làm cafe cho anh nữa mà thay vào đó là một cốc nước ấm mang đến cho anh.

“Dạ dày anh không tốt đừng uống lạnh!"
Anh nhìn cô rồi nhìn cốc nước ấm ở dưới bàn.

“Sao em biết dạ dày tôi không tốt?" Anh ngạc nhiên
“Tôi không biết được, chỉ là trong trí nhớ bỗng hiện ra thôi!" Cô để cốc nước ấm xuống rồi rời đi
Cô vẫn còn nhớ dạ dày anh yếu chứng tỏ trí nhớ của cô đang dần hồi phục.

Anh cười tươi đáp lại tấm chân tình của cô, đáp lại sự quan tâm ít ỏi này.

Lý Nhã Tranh đang muốn đi nhưng khự lại, cô quay đến hỏi anh về vấn đề ly hôn:
“Anh đã ký giấy ly hôn chưa?"
Trần Phong khự lại, tờ giấy ly hôn đã bị anh xé nát thành từng mảnh mà vứt đi, bây giờ nói ra e rằng cô sẽ giận nên anh đã nói dối:
“Anh ký rồi!"
“Vậy anh gửi lên toà giúp tôi luôn!"

Lý Nhã Tranh chỉ nói vậy rồi xoay người đi về chỗ làm.

Nếu cô biết anh lại lừa mình chắc hẳn sẽ rất giận mà không muốn gặp anh lần nữa.

Ngày rồi một ngày, ngày nào anh cũng đến quán cô làm, hôm nay anh không đến trong lòng Lý Nhã Tranh lại thấy trống vắng, liên tục nhìn ra phía cửa mong ngóng anh bước vào.

Chẳng lẽ anh không kiên trì được thêm?
Lý Nhã Tranh vì không thấy anh đến mà cả buổi cứ thất thần.

Tiếng chuông cửa lại vang lên, Lý Nhã Tranh ngước nhìn: “ Chào quý khách!"
“Tranh Tranh em làm việc ở đây sao?"
Người bước vào là Vương Nhất Minh.

“Anh Minh, hôm nay cơn gió nào lại đưa anh đến đây thế!"
“Dạo này bận quá nên chưa đến thăm em được, cho anh ly cafe!" Vương Nhất Minh dựa vào quầy nói
“Anh chờ em một lát!"
Lý Nhã Tranh rất nhanh đã làm xong và đưa đến cho anh, giờ cũng ít khách nên cô đã ngồi xuống buôn chuyện một lát với Vương Nhất Minh.

“Không khoẻ ở đâu à!" Vương Nhất Minh nhìn cô cứ thất thần hỏi
“Chỉ là hơi buồn!"
Do mọi ngày thường có Trần Phong đến chỗ cô nên cô cũng đã quen với việc có mặt của anh, hôm nay không thấy anh đến nên thấy trống trải trong lòng.

“Vậy anh đưa em đi chơi!"
“Không được, em còn phải làm việc!"
Lý Nhã Tranh cùng rất muốn nhận lời nhưng công việc vẫn không thể bỏ lỡ được, phải may mắn lắm cô mới tìm được công việc bán n/ước này.

Vương Nhất Minh cũng không ở lại lâu, chỉ ngồi trò chuyện với cô khoảng một tiếng đã vội rời đi.

Trong phòng nghỉ trưa của nhân viên, cô ngồi ngục xuống bàn tay nghịch những cánh hoa trên bàn.

“Sao vậy Tranh Tranh? Cả buổi sáng hôm nay tôi cứ thấy cô thất thần!" Nhân viên nữ đưa cho cô một cốc nước
“Chỉ là đang lo một số việc thôi!"
“Nếu có việc gì không giải quyết được cứ nói, tôi giúp được sẽ giúp!"
Hai nữ nhân viên đang muốn buôn chuyện thêm nữa thì chủ cửa hàng lại đi vào.

“Ông chủ!" Hai người vội đứng dậy chào hỏi
“Cô Lâm bên ngoài đang có khách chờ cô kìa!"
Nữ nhân viên kia vội vàng đi ra, Lý Nhã Tranh cũng muốn đi ra nhưng bị ông chủ cản lại.

“Cô Tranh, trông sắc mặt cô không được tốt có phải ốm rồi không?"
“Ông chủ, sức khoẻ tôi vẫn ổn cảm ơn ông chủ đã quan tâm!" Cô trả lời xong vội chạy ra bên ngoài.

Cô và người đàn ông này không có quen nhau sao lại hỏi thăm thân mật như đã quen vậy?
Người đàn ông trông đẹp trai như vậy lại cũng đã ngoài ba mươi sao vẫn có vợ, hay là đang muốn lừa các cô gái xinh đẹp để làm chuyện đó xong rồi vứt?
Không thể được, mình tuyệt đối sẽ không để anh ta làm được như vậy!
Lúc trước cô nhớ mình đâu có ai thèm ngó ngàng đâu?
Sao giờ lại nhiều đàn ông tỏ ra quan tâm đến vậy?
 
Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
Chương 49: 49: Chờ Đợi Dưới Mưa


Chắc Lý Nhã Tranh không biết người chủ này có một quan hệ mật thiết với Trần Khải.

Trần Khải đã tìm hiểu và biết được chị dâu mình đang làm ở quán người quen nên liền nhờ vả giám đốc chú ý một chút về chị dâu.

Lý Nhã Tranh mệt nhọc bước ra ngoài, hôm nay rất nhiều khách cô cũng thấm mệt.

Hôm nay cô không có ca đêm nên được tan ca sớm, sáu giờ cô đã chuẩn bị tan ca.

Khi vừa mở cửa cô lại ra về trời lại bỗng đổ mưa, cô lại không có ô trong cửa hàng cũng không còn chiếc ô nào, Lý Nhã Tranh đành chạy ra thử xem có bắt chiếc taxi nào được không, nhưng trời mưa vẫn không có chiếc taxi nào chịu dừng lại, Lý Nhã Tranh đành liều chạy về vậy cô đưa chiếc túi lên đầu chuẩn bị chạy về.

“Tranh Tranh!" Một tiếng gọi vang lên gọi cô khi cô chuẩn bị chạy, nhìn quay lại là Trần Phong trên tay cầm một chiếc ô đen từ từ đi đến chỗ cô, nhẹ nhàng chốc ô nhiều về phía cô còn mình thì bin nước mưa trên ô dột xuống ướt vẫn không quan tâm, anh chỉ quan tâm cô có bị ướt nhiều hay không.

“Sao anh lại đến đây?" Lý Nhã Tranh hỏi anh đồng thời đẩy chiếc ô về chính giữa cho cả hai không bị ướt.

“Anh thấy trời mưa sợ em không mang theo ô sẽ bị ướt nên anh mới đến!"

“Anh chạy xe đến đây hay là chạy bộ!"
“Anh chạy xe, công việc anh ở gần đây nên ghé đưa ô cho em!" Anh đưa ô đang cầm trên tay cho cô.

“Anh chỉ đến đưa ô vậy thôi sao?" Cô nghi hoặc nhìn anh, bị ánh mắt cô nhìn trúng anh có chút luống cuống không biết phải nói sao.

“Anh muốn đón em đi ăn tốt cùng!"
Ánh mắt sắt bén của cô nhìn anh lần nữa.

Trần Phong cả ngày hôm nay làm việc không ngừng để tối có thời gian rảnh mời cô đi ăn cơm, mặc dù anh biết cô sẽ không thích và từ chối anh nhưng anh vẫn muốn thử một lần xem ra vẫn thất bại.

“Nếu em không muốn cũng không sao, giờ anh sẽ rời đi!"
“Anh không tính bảo tôi lên xe!" Chưa để anh nói xong cô đã nói vào.

Trần Phong trong lòng vui mừng, trên mặt cũng hiện ra sự vui mừng khi cô nói vậy.

Anh mời cô lên xe, trong xe anh lấy một chiếc khăn được gấp gọn đưa cho cô lau tóc.

Nhận lấy chiếc khăn, Lý Nhã Tranh lau tóc trong kí ức lại mập mờ hiện ra điều gì đó không thể nhớ nổi, cô nhìn chiếc khăn rồi tủ đựng khăn nhìn mọi thứ trong xe rất quen thuộc cô còn mở chiếc hộp bên cạnh lấy ra một viên kẹo bạc hà, cô không biết tại sao mình lại biết ở đây có đựng kẹo.

Hộp kẹo và hộp khăn vải này là do chính tay cô chuẩn bị cho anh trước kia, cô sợ anh mỗi khi ra ngoài gặp trời mưa không có cái lâu sẽ dễ bị cảm, mà sau khi bị ướt mưa ngậm một viên kẹo bạc hà sẽ thoải mái hơn.

Những điều nhỏ nhặt này anh đều để ý tới và không dám quên.

Trần Phong biết cô đã đồng ý đi ăn nên đã chở cô đến một quán thịt nướng mà trước kia cô đã từng eur anh tới đó ăn.

Mặc dù là trời đang mưa nhưng vẫn có rất nhiều khách đang ngồi đó ăn và uống rượu.

Vào trong quán anh thành thạo gọi ra một số món trước kia cô hay gọi.

“Tại sao anh biết tôi thích ăn thịt nướng ở đây?" Cô nhìn anh hỏi
“Trước kia em có nói với anh là em thích ăn ở đây, đã có vài lần chúng ta cùng nhau ăn ở đây rồi!" Anh càng nói giọng lại càng nhỏ lại.

Hai người cũng không nói gì nhiều nữa, cứ vậy cho đến khi dùng bữa xong.

_______
Lý Nhã Tranh cũng đã đến nhà liền cười chào anh rồi bước vào trong, anh từ trong xe bước ra đứng dưới mưa mà nhìn vào trong.

Trong cơn mưa một thân ảnh mập mờ trong mưa chờ đợi một thiếu nữ.

Trời mưa có lớn, nước mưa có dội vào anh anh cũng không quan tâm, bởi nước mưa có lạnh đến mấy cũng không lạnh bằng người cô đơn.

Trần Phong đứng dưới mưa nhìn vào trong cho đến khi bên trong nhà anh mới xoay người vào trong xe đi về biệt thự.

Đêm đó anh phát sốt nằm trong phòng không ngừng gặp ác mộng, cơn ác mộng anh nhìn thấy Lý Nhã Tranh sống hạnh phúc với người khác còn anh một mình cô đơn đến già, anh có gọi thế nào cô cũng không quay đầu, cơn ác mơ khiến toàn người anh đổ mồ hôi, anh giật mình dậy, toàn thân nóng lên.

Trần Phong rờ rán phát hiện đã sốt anh xuống giường lấy một viên hạ sốt ra và uống.

Anh không gọi cho bác sĩ mà tự mình gánh chịu, tự mình chịu cảm giác mệt nhọc.

Trần Phong nằm trên giường trán không ngừng đổ mồ hôi, bỗng có một bàn tay đặt lên trán anh, anh nhìn sang là Tranh Tranh cô ấy đang lau mồ hôi giúp anh.

“Tranh Tranh, em về rồi sao?" Anh vui mừng
Nhìn thấy Tranh sức khoẻ anh cũng tốt lên, mồ hôi không còn đổ nữa trên trán cũng mát dần.

“ Cảm ơn em!"
Anh đưa tay lên muốn sờ mặt cô nhưng khi chăm vào thì gương mặt đó liền biến mất trong không khí.

Thì ra là ảo ảnh!
Anh thất thần bỏ tay xuống, ánh mắt mơ hồ rồi thiếp đi.
 
Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
Chương 50: 50: Trần Phong Bị Ốm


Trần Phong sáng hôm tỉnh dậy đã thấy mình nằm trong bệnh viện tay còn đang truyền nước.

Đầu anh hiện giờ lại đau như búa bổ vậy, anh nhớ đến hôm qua Tranh Tranh đã đến thăm anh nhưng rồi hiện thực đã lôi anh quay lại, nhắc anh tối qua chỉ là ảo ảnh.

Sáng ngày do mãi mà chưa thấy anh dậy nên quản gia Ngô đã lên phòng gọi, mở cửa vào nhìn thấy thiếu gia cả người nóng bừng liền gọi xe mang anh vào bệnh viện.

“Quản gia Ngô, bây giờ là mấy giờ rồi?" Anh ngồi dậy dựa tay xoa thái dương
“Đã 9 giờ rồi thưa thiếu gia!" Quản gia Ngô nhìn đồng hồ trên tay rồi nói
“Tôi phải đến chỗ Tranh Tranh!" Anh rút kim truyền nước muốn xuống giường
“Không được, thiếu gia vẫn chưa hết sốt!" Quản gia Ngô ngăn anh lại
Tối qua anh đã hứa với cô buổi sáng sẽ mời cô đi ăn sáng nhưng bây giờ thì đã quá muộn rồi, chắc cô cũng sẽ không chờ anh làm gì nhưng anh vẫn muốn đến đó xin lỗi.

Quản gia Ngô cũng đã già không thể ngăn nổi thiếu gia đành phải nhờ y tá tiêm cho thiếu gia mũi an thần.

Quản gia Ngô biết mình làm vậy có đúng không?

Trong khi thiếu gia đang ngủ quản gia Ngô đã lấy điện thoại gọi cho thiếu phu nhân, à phải là Lý Nhã Tranh mới phải.

Quản gia Ngô và thím Hai cũng đã viết chuyện thiếu gia đã ly hôn với thiếu phu nhân, cũng không hỏi nhiều, hai người biết thiếu gia làm vậy cũng là do có việc.

Lý Nhã Tranh hôm qua đã hứa với anh sẽ dùng bữa sáng nên đã xin nghỉ ở nhà một hôm, nhưng cô đã chờ cả một buổi vẫn không thấy anh đến đón có chút thất vọng.

Cô đang ở trong bếp chuẩn bị đồ ăn buổi trưa lại nghe thấy tiếng chuông điện thoại, vội chạy ra bên ngoài nghe.

“Quản gia Ngô, gọi cháu có việc gì không vậy?" Cô bắt máy
“Thiếu phu nhân, à không cháu có thể đến bệnh viện một chút được không?"
“Bệnh viện? Có ai bị ốm sao bác!"
“ Là thiếu gia, cậu ấy bị sốt cao chắc là do hôm qua ngấm phải nước mua!".

Lý Nhã Tranh nhớ đến hôm qua người anh không bị ướt sao hôm nay lại ốm, cô thắc mắc vậy thôi nhưng cũng đồng ý với quản gia Ngô là sẽ đến.

Lý Nhã Tranh suy nghĩ một hồi cũng vào bếp làm cho anh ít cháo, cô cũng không có tay ghề nấu nướng nên cũng đành lên mạng học nấu, cũng may trong nhà con có thị gà nên cô đã nấu cháo gà.

Tay ghề không giỏi vậy mà lại nấu ra bát cháo rất dễ ăn, không mặn hay quá lạt.

Cô múc cháo sang một chiếc lồng đựng cháo, xong cô ra phía trước bắt taxi đến bệnh viện nơi anh đang nằm, cô đến nơi không biết anh ở phòng bao nhiêu đành phải hỏi y tá.

Lý Nhã Tranh theo lời của y tá đến trước một căn phòng VIP của bệnh viện, cô muốn đẩy cửa bước vào lại thấy quản gia Ngô bước ra.

“Thiếu phu nhân!"
“Anh ấy còn thức hay đã ngủ rồi?"
“Thiếu gia vẫn đang ngủ, thiếu phu nhân có thể vào chờ một lát là thiếu gia sẽ tỉnh!"
“ Vâng, cháu biết rồi!" Cô bước vào, còn quản gia Ngô bước ra đóng cửa lại.

Lý Nhã Tranh để cặp lồng cháo xuống bàn, kéo ghế ngồi bên anh.

Lý Nhã Tranh ngồi bên quan sát một lượt khuôn mặt anh.

“Gầy đi nhiều rồi!"
Khi cô đang còn ở bên anh anh cũng không gầy đi nhiều như vậy, bây giờ cô đi ra không ngờ anh lại gầy đi.

Cô ngồi bên anh khoảng một tiếng, cháo cũng chuẩn bị nguội, Lý Nhã Tranh nhìn cháo rồi nhìn anh mãi vẫn chưa ngủ dậy định sẽ đi về bữa khác sẽ đến thăm.

“Tranh Tranh!" Cô vừa đứng dậy đã bị bàn tay anh nắm lại.

Trần Phong mơ hồ tỉnh dậy, nhìn sang thấy người đang ngồi bên là cô vội ngồi dậy, không tin cô sẽ đến thăm mình.

“Em đến thăm anh sao?"
“Bác Ngô nói anh bị sốt nên tôi đến xem anh thế nào!"
“Được em đến thăm là anh khoẻ rồi!"
“Anh mau ăn cháo đi, để tôi về!" Cô lấy cháo ra đưa cho anh
Trần Phong hạnh phúc cầm bát cháo lên ăn, cũng không quá nóng anh ăn vào rất thấy ấm trong người, cơn lạnh cũng đã bay đi khi có cô bên cạnh
“ Hôm qua rõ ràng anh không bị ướt, sao lại bị sốt được?" Cô vẫn thắc mắc nên hỏi anh.

Trần Phong không biết phải nói sao, chẳng lại nói vì anh không muốn rời đi nên đã đứng dưới nhà đợi em.

“ Do hôm qua khi chở em về đến nhà xe lại bị hư điện thoại lại không gọi được, nên đành chạy bộ về nhà!" Anh nói dối cô vậy
“Tại sao anh không bắt taxi?"
“Anh quên mất!"
Trần Phong cười ngượng rồi tiếp tục nói: “ Anh xin lỗi chuyện đã không giữ lời hứa cùng em ăn sáng!"
“ Chuyện cũ rồi, với anh thất hẹn cũng là vì bị cảm tôi không giận anh!"
Cô nói vậy thôi,chứ từ sáng khi không thấy anh đến, cô đã chờ tiếp và trong khi chờ anh cô không ngừng mắng anh là đồ thất hẹn.

“Vậy anh hứa lần sau sẽ mời em ăn bữa khác!"
“Anh cứ khỏi đi rồi tính!" Lý Nhã Tranh lấy dao giúp anh gọt một ít táo để ra đĩa, để khi anh ăn xong sẽ có cái để tráng miệng.
 
Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
Chương 51: 51: Quan Tâm Anh


Hôm nay đàng nào cô cũng đã xin nghỉ ở tiệm nên cũng có thời gian ở lại bệnh viện hàn huyên với Trần Phong.

Trần Phong lúc này cảm giác như mọi thứ đã quay trở về trước kia, hai người trở về lúc đang tình cảm mặn nồng.

Khoảng thời gian ngắn ngủi này cũng đã đủ cho Trần Phong vui vẻ, anh cười nói vui vẻ nói chuyện với cô, mặc dù rất muốn nhắc đến những chuyện quá khứ nhưng lại nghĩ đến việc cô không thích nên anh đã không nhắc.

Đang lúc hai người đang nói chuyện vui vẻ thì cánh cửa phòng bệnh mở ra.

Cạch
Tiếng mở cửa đã làm gián đoạn đi cuộc nói chuyện của hai người, Trần Phong nhìn ra khi thấy người bước vào là Vương Nhất Minh liền nhíu mày.

Tên này có ai bảo đến thăm đâu mà đến.

Anh thầm mắng Vương Nhất Minh không biết tìm thời gian mà đến lại đến khi hai người đang hàn huyên tâm sự với nhau.

Đúng là kẻ phá đám.

“Cậu Vương, tôi không ngờ đến là anh sẽ đến thăm tôi đó!"
“Tranh Tranh nói anh bị bệnh nên tôi đến thăm tiện thể đón em ấy đi ăn trưa luôn!" Vương Nhất Minh từ từ bước đến.

Trần Phong càng nghe càng bực.

Có ai mượn tên đó đến đâu, không có tên đó thì tôi vẫn mời Tranh Tranh ăn cơm.

“Có lẽ Trần tổng đã khoẻ hơn nhiều rồi!"
“Nhờ ơn của cậu Vương đây mà tôi đỡ rồi!" Ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống của anh luôn nhìn Vương Nhất Minh
“Tranh Tranh, bây giờ cũng đã muộn rồi em có đi ăn trưa luôn không?" Vương Nhất Minh chủ yếu là đến để đấu với anh chứ lấy đâu ra thăm bệnh, cái thăm đó chỉ là cái cớ thôi.

“Cũng được, em cũng đang đói!" Lý Nhã Tranh trả lời nhanh, cô không nhìn sắc thái của Trần Phong lấy một lần.

“ Vậy chúng ta đi
Trần tổng, anh ở lại dưỡng bệnh tôi sẽ mua đồ ăn cho anh!"
Vương Nhất Minh cứ vậy đường đường chính chính dẫn cô đi ăn trưa trước mặt của Trần Phong.

Trần Phong cũng không thể cản được, bây giờ cô đã có ấn tượng tốt với anh nếu cản cô lại dễ sẽ mất lòng.

Vẫn nên nhịn, Vương Nhất Minh cậu chờ đó cho tôi
Vương Nhất Minh muốn chở cô đến nhà hàng lớn để dùng bữa nhưng cô lại chọn một nhà hàng nhỏ gần bệnh viện.

Lý Nhã Tranh gọi món rồi cùng thanh mai trúc mã dùng bữa trưa.

Bầu không khí lúc này nếu để cho Trần Phong nhìn thấy chắc chắn trên đầu sẽ bốc khói bởi cảnh tượng thân thiết này.

“ Em đã tha thứ cho anh ta rồi sao?" Vương Nhất Minh dừng tay ánh mắt nhìn cô
“Cũng không hẳn, mỗi khi nhìn thấy anh ấy như vậy em cũng không biết tại sao lại cảm thấy rất đáng thương!"
Lý Nhã Tranh cũng không hiểu cảm giác đau ở tim khi nhìn thấy anh cầu xin cô, nhất là khi nghe tin anh bị sốt đến mức phải nhập viện, lúc đó như trong người cô xuất hiện một linh hồn khác vậy, chi/ếm lấy thân thể cô lo lắng của anh.

Ánh mắt Vương Nhất Minh có chút buồn, anh cúi đầu tiếp tục dùng bữa.

Có lẽ cô đã chuẩn bị nhớ lại.

Nếu em nhớ lại rồi đến bên anh ta thì anh biết làm sao? Anh đã chờ đợi, tìm em suốt mấy năm khi tìm được em lại nhìn thấy em ở bên người khác với thân phận vợ.

Nếu đã biết là có kết cục đó anh đã không đi du học.

Vương Nhất Minh cố kìm lại cảm xúc mà dùng bữa.

Nụ cười trên môi nhưng trong tim rất đau.

Anh có nên đẩy nhanh tiến độ theo đuổi em không?
Vương Nhất Minh ngước lên nhìn khuôn mặt ngây thơ của cô trong lòng rối bời.

Dùng bữa trưa Vương Nhất Minh muốn chở cô về nhưng Lý Nhã Tranh đã từ chối, cô còn phải mua cháo cho anh nữa.

Lý Nhã Tranh biết Trần Phong chưa ăn trưa nên sau khi tạm biệt Vương Nhất Minh cô đã chạy đến cửa hàng cháo, cô mua một bát cháo gà không hành, cô biết anh không thích ăn hành nên đã bảo nhân viên không bỏ vào.

Trần Phong ở phòng bệnh đang buồn bã vì cô đã đi ăn trưa với người con trai khác trước mặt anh.

Lúc này anh thật sự rất muốn chạy đến bên cô ngăn cô không cho cô đi ăn cùng Vương Nhất Minh, nhưng anh không thể.

Đang lúc tâm trạng anh rối bời thì tiếng cửa phòng mở ra.

Lý Nhã Tranh bước vào trên tay còn xách một hộp cháo bước đến để lên bàn.

Trần Phong nhìn cô ngơ ra, cô thật sự quay lại sao?
“Anh cũng chưa ăn trưa mà, tôi mua ít cháo cho anh!" Lý Nhã Tranh lật bàn ăn lại để bát cháo nóng lên
Tâm trạng anh lúc này rất vui.

“Em nhớ anh không thích ăn hành sao?" Anh nhìn vào bát cháo không một cọng hành
“Ở đó hết hành rồi chứ không phải tôi nhớ!"
Anh nhìn cô như vậy cũng đủ biết là cô đang nói dối mình, nhưng anh không vạch trần mà cho đó là sự thật.

Anh cầm lấy thìa ăn từng thìa cháo một rất nhanh, anh sợ người khác sẽ lấy cháo mà cô mua cho anh đi
Mặc dù cháo này không ngon nhưng do cô mua thì ngon hết.

“ Anh ăn chậm thôi kẻo nóng!" Cô vừa nói dứt anh đã lè lưỡi ra quạt, thìa vừa rồi không hiểu tại sao lại nóng vậy chứ?
“ Nói rồi mà!" Cô vội rót cho anh cốc nước.

Lý Nhã Tranh nhìn bộ dạng anh lúc này liền bật cười.

Đang lúc bầu không khí vui tươi thì thư ký Kim bước vào trên tay con cầm một làn đồ ăn.

“ Trần tổng, tôi mang bữa trưa đến cho anh!"
Trần Phong và Lý Nhã Tranh cả hai đều nhìn ra, khi cảm nhận được ánh mắt lạnh của Trần tổng thư ký Kim liền nhìn, khi thấy hai người đang ngồi cùng nhau, trên bàn còn có một bát cháo nóng, biết là mình vừa phá đám nên vội xin phép.

“Hai người cứ tiếp tục tôi ra ngoài!" Thư ký Kim muốn chuồn nhanh, nhưng còn chưa kịp mở cửa đã bị Lý Nhã Tranh với lại.

“ Thư ký Kim, cậu mau vào đi!"
Thư ký Kim quay lại nở nụ cười ngượng ngùng: “ Tôi mới nhớ là có việc nên tôi xin phép!" Thư ký Kim mở cửa chạy thật nhanh, nếu không chắc bị ánh mắt kì nuốt chửng mất.
 
Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
Chương 52: 52: Vương Nhất Minh Bị Tai Nạn


Lý Nhã Tranh nhìn cánh cửa đóng lại thắc mắc tại sao thư ký Kim lại phải chạy nhanh như vậy chứ.

Cơm đem đến cũng không đưa!
Trần Phong mỉm cười vì không có người phá đám nữa, có thể yên tâm mà trò chuyện nối lại tình cũ với Tranh Tranh.

Xem ra bệnh cũng tốt, có thể được cô đến thăm như vậy là hạnh phúc rồi.

Trần Phong cố kéo nhìu thời gian ở bên cô nên đã cố tình ăn chậm lại.

“Tranh Tranh, em có thể đến bệnh viện nơi mẹ anh đang điều trị để thăm bà ấy không?"
Mẹ anh luôn hỏi anh tại sao con dâu không tới thăm mình, anh cũng không biết phải giải thích ra sao, bà cũng đã lớn tuổi lại đang bị bệnh khi biết tin con trai mình đã làm con dâu tức giận mà bỏ đi, lớn hơn là ly hôn.

“Nếu em không muốn đi cũng được, anh sẽ bảo bà ấy là em bận nên không thể đến được!"
“Không sao, mẹ anh cũng đang bị bệnh tôi cũng muốn đi thăm!" Lý Nhã Tranh lên tiếng trả lời.

Cô cũng chưa có thời gian để đến thăm bà, từ khi mất trí nhớ bà cũng luôn lo lắng mà mua cho cô rất nhiều đồ bổ giá cao, mà cô cũng chưa thể cảm ơn, nhân lần này cảm ơn luôn vậy
“Nếu lúc nào em đến thăm bà ấy, để anh báo với bà!"

“Ngày mai đi!"
Lý Nhã Tranh thấy anh đã ăn xong liền đi lại rót nước cho anh rồi cất bàn và cháo đi.

Lúc cô đang rót nước cho anh thì có điện thoại gọi đến, cô vội vàng bắt máy:
“Anh Minh có chuyện gì sao?"
“ Xin chào cô, cô có phải là bạn của anh Vương Nhất Minh không?" Đầu dây bên kia vang đến tiếng của người lạ
“ Dạ phải, anh Minh đâu rồi?"
“Cậu ấy bị tai nạn hiện đang phẫu thuật, phiền cô có thể đến bệnh viện Y để làm thủ tục được không?"
Nghe đến Vương Nhất Minh bị tai nạn gương mặt cô liền biến sắc.

“Được rồi tôi đến ngày!" Cô cúp máy
Rõ ràng là vừa lúc nãy vẫn cùng nhau dùng bữa trưa sao giờ lại bị tai nạn được!
“Tranh Tranh, đã xảy ra chuyện gì sao?"
“Anh Minh bị tai nạn, em phải đến phòng cấp cứu!"
Cũng may bệnh viện mà Vương Nhất Minh đang nằm cũng cũng bệnh viện của anh nên cô đã chạy đến phòng phẫu thuật rất nhanh.

Gia đình Vương Nhất Minh ở nước ngoài định cư, bố mẹ cũng đã già nếu báo tin này chắc chắn hai người sẽ không chịu được.

Trần Phong không quan tâm là mình đang chuyền nước vội tháo ra rồi chạy theo cô đến phòng phẫu thuật.

Lý Nhã Tranh đứng trước phòng phẫu thuật không ngừng đi qua đi lại, nhìn căn phòng trong lòng thấp thoảng lo lắng.

“Tranh Tranh, cậu ấy sẽ không sao đâu, em mau ngồi xuống ghế nghỉ một chút!" Trần Phong lo cô vì lo lắng mà sinh bệnh
“ Y ta nói anh ấy toàn thân là máu, khắp nơi là máu liệu anh ấy có bị sao không?" Cô run rẩy không còn sức mà phải dựa vào người anh.

Trần Phong dìu cô lại ghế chờ.

Cuộc phẫu thuật cứ vậy kéo dài hai tiếng đồng hồ cuối cùng cũng đã hoàn thành, khi đèn phòng chuyển sang màu đỏ và cánh cửa mở ra cô đã vội chạy lại hỏi bác sĩ.

“Cô là người nhà của bệnh nhân sao?"
“Bác sĩ, anh ấy thế nào rồi!"

“Bệnh nhân chảy rất nhiều máu cũng may đưa đến bệnh viện sớm nên đã qua cơn nguy kịch rồi, bây giờ đã được chuyển lên phòng hồi sức!"
“ Cảm ơn bác sĩ!" Gánh nặng của cô cũng đã được gỡ bỏ
Nếu Vương Nhất Minh xảy ra chuyện gì đó thì cô cũng không biết ăn nói sao với bố mẹ anh.

“Phiền cô đi theo tôi để làm thủ tục cho bệnh nhân!"
Lý Nhã Tranh đi theo y tá đến quầy thủ tục để làm thủ tục nhập viện và thanh toán tiền viện.

Khi vào phòng bệnh nơi Vương Nhất Minh đang nằm cô nhìn lên giường thấy nhiều chỗ trên người quấn khăn trắng, Lý Nhã Tranh không kịp được mà rơi nước mắt.

Trần Phong đứng bên cũng không lên tiếng, nhưng nhìn cô vì một người đàn ông mà đau lòng anh cũng rất đau.

Vương Nhất Minh sau khi rời phòng phẫu thuật một tiếng thì cũng đã tỉnh, khi nhìn thấy anh tỉnh Lý Nhã Tranh đã vội lao đến ôm lấy.

“Có phải anh ngốc không? Đi đứng cũng bị xe chạm phải là sao?"
“Tranh!.

Tranh!.

anh đau!"
Lý Nhã Tranh bây giờ mới phản ứng lại là mình đang ôm cổ anh.

“Em xin lỗi!"

“Anh không sao, chỉ qua là sơ xước nhẹ!"
“Xước nhẹ cái đầu anh, nếu anh bị làm sao thì em ăn nói sao với hai bác!"
“Anh không sao thật mà!"
Sau khi dùng bữa với cô xong Vương Nhất Minh đã lên xe đi về cty nói mình làm việc, khi đi qua ngã tư một chiếc xe vượt đèn đỏ lao đến với tốc độ nhanh, lúc đó Vương Nhất Minh nghĩ mình sẽ mất mạng nhưng may mắn không sao, hạnh phúc là khi như vậy mà lại được Lý Nhã Tranh quan tâm.

Lúc ba người không biết nói chuyện gì thì Thẩm Thanh Thư mở cửa lao đến.

“Vương Nhất Minh,cậu có bị làm sao không?"
Thẩm Thanh Thư đang làm việc khi nghe điện thoại của Tranh Tranh báo Vương Nhất Minh bị tai nạn thì đã bắt xe lao đến thật nhanh.

“Cậu cũng đang lo lắng cho tôi sao?" Vương Nhất Minh vẫn đang còn sức để chọc Thẩm Thanh Thư
“Ồ có vẻ là không bị va đập mạnh, tôi tưởng cậu phải bị quấn băng khắp người chứ!" Thẩm Thanh Thư nhìn nói
“ Hai người có thôi đi không? Gặp nhau lag khịa!" Lý Nhã Tranh lên tiếng cản lại
Hai người này từ nhỏ đã không ưa gì nhau rồi, hể gặp nhau là nói xấu đối phương nhưng được cái lại quan tâm nhau.

Trần Phong nhìn cảnh ba người hoà thuận riêng lẽ một mình mình nên đã âm thầm rời đi
 
Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
Chương 53: 53: Chiếc Nhẫn Cầu Hôn Trước Kia


Trần Phong rời đi thầm lặng không muốn làm phiền ba người trò chuyện, đến khi Lý Nhã Tranh sực nhớ ra anh thì anh đã về phòng rồi.

Trần Phong về phòng ngồi trên ghế nhìn ra ngoài cửa số, không khí ở bệnh viện đã ngột ngạt anh còn hút thuốc nữa.

Cảnh tượng Lý Nhã Tranh quan tâm Vương Nhất Minh vẫn còn trong đầu anh, cảnh cô lo lắng đến khóc.

Cạch
Tiếng mở cửa, bước vào là Trần Khải trên tay còn cầm làn hoa quả.

Thấy anh hai mình đang hút thuốc gương mặt u buồn liền để làn hoa quả xuống đi đến hỏi.

“Em nghe nói chị dâu đến thăm anh,bây giờ chị ấy đâu rồi?" Trần Khải kéo ghế ngồi xuống
“Cô ấy ở chỗ Vương Nhất Minh!"
“Sao lại ở chỗ anh ta? Anh không biết giữ chị dâu lại sao?"
“Không giữ được, cậu ta bị tai nạn nên cô ấy phải ở bên chăm sóc!"

“Tai nạn, có nặng lắm không?"
“Nhìn quấn băng nhiều chỗ có vẻ rất nặng!"
Hai người trò chuyện thì Lý Nhã Tranh bước vào, ảnh tưởng cô đến để trò chuyện với mình nhưng không, cô chỉ đến để lấy túi xách rồi rời đi!
“ Em lại đến chỗ Vương Nhất Minh sao?" Trần Phong vội dập tàn thuốc hỏi
“Anh ấy cần có người chăm sóc nên tôi phải đến đó, mà anh nhớ ăn uống đầy đủ vào cho nhanh khoẻ!" Nói xong cô cũng rời đi.

Trần Phong đứng dậy muốn đuổi theo bảo mình cũng bị bệnh nhưng lại dừng lại.

Bây giờ hai người cũng đâu là gì, nói vậy cô lại bảo anh chỉ biết lo cho mình.

Trần Phong lại ngồi xuống ghế tiếp tục hút thuốc, nhìn anh trai như vậy Trần Khải cũng thở dài.

“ Bác sĩ trước kia cũng đã nói rồi, một tháng đến tái khám cho chị dâu một lần, tháng này cũng đã ba tháng sao chị dâu vẫn chưa nhớ lại? Anh thử bảo chị đi khâm xem!"
Thời gian trôi nhanh thật mới đó cô đã mất trí được ba tháng, nếu khi đó cô giận và bỏ đi anh đi tìm và cho người bảo vệ cô thì cũng không đến bước bị Kiều Chi bắt cóc.

Nhưng giờ nói vậy thì có ý nghĩa gì.

Cô bây giờ cũng đâu có muốn lấy lại kí ức, anh có ép cũng không được.

“ Nếu như vậy cô ấy sẽ quên anh mãi mãi sao?" Một câu hỏi mơ hồ của anh.

“ Đúng, anh còn không mau lôi những kỉ niệm của hai người ra thì chị dâu chắc chắn sẽ quên anh và sẽ đi lấy Vương Nhất Minh cho xem!"
Kỉ niệm, hai người quen nhau chưa được một ngày đã đăng kí kết hôn thì lấy đâu ra kỉ niệm được.

Nhưng cũng nhờ nhắc nhở của Trần Khải mà anh mới nhớ đến chiếc nhẫn khi lần đầu gặp cô.

Khi đó vì muốn nhanh tùm được vợ và cũng đã nhắm được cô nên khi cô nói mất nhẫn anh cũng không hoảng mà cho đó là cơ hội để cô đồng ý, nhưng khi nhìn chiếc hộp bị cô vứt đi anh lại không muốn cô tìm thấy nó nên đã giấu đi, bây giờ nếu đưa chiếc nhẫn đó ra làm và khôi phục lại cảnh tượng anh cầu hôn cô chắc chắn cô sẽ nhớ lại.

Trong ngày hôm đó anh đã xuất viện và đi về nhà tìm lại chiếc nhẫn.

Do không muốn cô nhìn thấy nó nên anh đã cất nó rất kĩ, khi nhìn chiếc nhẫn anh lại nhớ đến một cô gái luống cuống tìm chiếc nhẫn trong bãi rác liền nở một nụ cười.

Khi nghe có người nói chiếc nhẫn kim cương của anh là giả trong đầu anh lại hoài nghi mình có chọn nhầm người không,.

Một cô khác ngốc làm việc gì cũng hậu đậu vậy mà đã làm anh yêu từ cái nhìn đầu tiên, quả là cô gái đó phải rất cuốn hút.

Khi nhìn thấy coi trong bộ váy màu trắng anh đã xác định cô là của anh rồi.

Lý Nhã Tranh ở bên Vương Nhất Minh chăm sóc, không rời đi một bước.

Lúc nhỏ cô cũng đã từng bị xe đụng và người ở bên cô khi đó là Vương Nhất Minh, anh đã ngồi bên giường bệnh cô cả ngày mà không chịu rời đi, có bảo thế nào cũng phải ở lại trò chuyện với cô sợ cô buồn.

Bây giờ là đến lượt cô ngồi trò chuyện với anh.

“Anh uống ít nước đi!"
“ Cảm ơn em!
Mà em không tính đến phòng của Trần tổng sao?" Vương Nhất Minh chỉ hỏi cho hợp lí thôi
“ Hồi chiều em có ghé nhưng y tá bảo anh ấy đã xuất viện rồi!

Mà anh có thấy đói không để em đi mua!"
Lúc chiều cô ăn hơi ít nên bây giờ rất đói, cả ngày đều ở bệnh viện cô cảm thấy rất buồn, nhưng thay vào đó là được trò chuyện và ôn lại chuyện cũ với Vương Nhất Minh.

“ Anh không đói, bây giờ cũng đã muộn rồi em về nhà nghỉ ngơi mai rồi đến!"
“ Không được, em phải ở đây với anh cho đến sáng mai em mới về, với lại trời cũng đã tối rồi em rất sợ về!"
“ Vậy em nằm bên cạnh anh cũng được, giường cũng đủ cho hai người!" Vương Nhất Minh nằm phòng VIP nên giường cũng đủ rộng để cho hai người nằm.

“Không được, em ngủ rất hay cựa quậy dễ đạp vào vết khâu của anh, thế nên em sẽ ngủ ở sofa nếu cần gì anh cứ gọi em!"
Tướng ngủ của cô Vương Nhất Minh cũng không còn lạ, nhưng cũng vì tướng ngủ không tốt đó lại làm ra một con người hoàn toàn mới.

“Anh mau nằm xuống đi, để em giúp anh!"
Đỡ Vương Nhất Minh nằm xuống giường cô còn cẩn thận đắp chăn giữ ấm cho anh rồi mới quay về chỗ của mình, cũng may chiếc sofa của bệnh viện không tồi có thể ngủ đến sáng mai.
 
Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
Chương 54: 54: Muốn Chiếm Hữu Cô Cho Riêng Mình


Lý Nhã Tranh cũng đã giữ lời hứa với anh đến thăm Trần phu nhân.

Sáng hôm cách mấy ngày anh và cô gặp nhau Lý Nhã Tranh đã đến bệnh viện nơi mẹ anh đang điều trị để thăm bà.

Mặc dù cô không biết trước kia mình đã từng đến hay chưa nhưng khi đến trước cửa phòng bệnh của bà trong lòng cô có cảm giác rất thân thuộc.
Trên tay cô ôm một bó hoa và một làn hoa quả, cô không biết nên thăm bà bằng thứ gì nên đã ghé vào tiệm hoa mua ít hoa hướng dương.

Lý Nhã Tranh lấy hết can đảm mở cửa bước vào trên miệng nở một nụ cười thân thiện.
“ Tranh Tranh, cuối cùng con cũng đến thăm ta rồi!" Trần phu nhân khi thấy cô vào liền vui vẻ hoạt bát hẳn với thường ngày.

“ Vâng, tại con chưa sắp xếp được công việc nên hôm nay mới đến thăm mẹ được!" không hiểu tại sao khi đối diện với Trần phu nhân cô lại không nỡ nói ra chuyện của cô và anh, cũng không muốn gọi bà là Trần phu nhân mà chỉ muốn gọi là mẹ.
“Dạo này con thế nào rồi?" Trần phu nhân rất muốn cô nhanh lại kí úc để thường xuyên đến thăm bà giống như trước.
“Dạ con khoẻ, mà bệnh tình của mẹ đã khoẻ hơn chưa?"
“Bác sĩ nói mẹ có sự tiến triển, bệnh cũng nhẹ đi rồi!"
“Mà Tranh Tranh, con và Trần Phong dạo này hai đứa thế nào rồi?" Trần phu nhân luôn phải ở bệnh viên để điều trị cũng không thể biết được hai người sống thế nào, anh cũng giấu bà về chuyện của hai người không cho bà biết.
“ Dạ vẫn như trước mẹ!"
Trần phu nhân nhìn khuôn mặt vui vẻ của cô cũng không đoán ra được là cuộc hôn nhân này của anh và cô đã kết thúc rồi, cô không nhớ lại chuyện trước kia mình đã kết hôn với anh, cũng không muốn hai người không có tình cảm ở bên nhau, nên cô mới chọn cách ly hôn.
Trong đầu cô vẫn luôn hiện ra những hình ảnh mờ ảo của ai đó, trong đó còn có tiếng cười và tiếng khóc lóc như bị đánh đập vậy, cô cố nhớ nhưng tâm trí cô lại không cho cô nhớ sợ cô nhớ ra lại bị ám ảnh.
Lý Nhã Tranh cũng không biết trò chuyện với bà như thế nào nên chỉ ở lại một tiếng rồi liền xin phép mà rời đi.

Vương Nhất Minh vẫn đang còn nằm viện nên cô 20/24 đều phải ở bên chăm sóc anh, cũng có ngày Thẩm Thanh Thư sẽ đến chăm sóc giúp cô.
Vương Nhất Minh do thương nặng nên không thể đi lại được mà thuê hộ tá thì cô lại sợ bọn họ không chăm sóc tốt nên đã nhận chăm sóc anh.

Dù cũng có bất tiện trong việc đi vệ sinh nhưng cô lại không thấy ngại chút nào, mỗi lần đi về sinh Vương Nhất Minh luôn bảo cô nhìn đi chỗ khác lâu lâu cô còn chọc anh nữa, những lúc như vậy Vương Nhất Minh cũng phải ngại cho cô.
Nếu là lúc nhỏ chắc cô đã loan tin anh đi vệ sinh cũng cần người giúp cho cả xóm nghe rồi, cũng may lớn lên bỏ được.
“ Em đến rồi sao?" Vương Nhất Minh đang đọc sách thấy cô đến liền vỏ quyển sách đang đọc dở xuống.
“Anh đang chờ em đến sao? Có việc gì cần em hay là...!" Cô đang ám chỉ việc đi vệ sinh

“Em đừng nghĩ bậy, anh chỉ là muốn em lấy xe lăn đẩy anh ra bên ngoài hóng gió thôi!"
“ Thì ra là vậy, em còn tưởng là anh nhờ em giúp anh đi vệ sinh!
Được rồi anh chờ em một lát!"
Vương Nhất Minh thở dài vì tính trẻ con của cô.
Vẫn trẻ con!
Lý Nhã Tranh sau khi quay trở lại đã đẩy theo một chiếc xe lăn, cô giúp Vương Nhất Minh ngồi vào xe lăn và lấy một chiếc mền nhỏ để lên chân anh.

Cô đẩy anh ra phía ngoài của bệnh viện, Vương Nhất Minh đã lâu chưa được ra ngoài hít thở không khí.
Khi cùng cô dùng vào mấy ngày trước lúc đi qua ngã tư một chiếc xe vượt đèn đỏ đụng vào anh, lúc đó Vương Nhất Minh nghĩ mình sẽ không còn được gặp lại cô nữa nhưng cũng may là va đập nhẹ.

Hạnh phúc nhất là khi tỉnh dậy lại thấy cô đang ở bên mà lo lắng cho mình, thời gian qua ở bệnh viện vẫn không cảm giác buồn, ngày nào cô cũng đến nên Vương Nhất Minh cũng thấy vui.
Từ xa một ánh mắt đang nhìn hai người, là Trần Phong đến muốn gặp cô nhưng khi nhìn thấy cô đang đẩy xe lăn cho Vương Nhất Minh còn trò chuyện cười nói vui vẻ, chân anh lại không thể bước nổi.
Nhìn cảnh đó anh chỉ muốn đi và bắt cô nhốt lại, muốn chiếm hữu cô cho riêng mình, chỉ để một mình anh có thể trò chuyện và cười đùa với cô, anh không cho phép ai đến gần với Tranh Tranh của mình cả.

Anh không cho phép, nhất là khi thấy cô ở bên cạnh Vương Nhất Minh.
Anh đến đây là để gặp cô với chiếc nhẫn anh lần đầu tiên đã cầu hôn cô, nhưng nhìn thấy cảnh tượng đó tay anh bất giác nắm chặt chiếc hộp đựng nhẫn, ánh mắt không vui mà nhìn về phía của cô.
Cuối cùng là anh vẫn không chịu được mà đã quay người rời khỏi bệnh viện, trở về cty lại vùi đầu vào công việc.
“ Anh Minh, anh có muốn em đẩy anh ra bên ngoài bệnh viện không?"
“ Được, vậy em đẩy anh qua tiệm bán kem đàng kia!" Vương Nhất Minh chủ tay qua đường, chiếc tiệm nhỏ bán kem đã làm anh nhớ lại kí ức khi hai người còn là trẻ con.
“ Anh không sợ người khác nhận ra anh là Vương tổng sao?"
“ Sợ chứ, nhưng họ cũng không dễ nhận ra đâu!"
Vương Nhất Minh dù có tiếng tăm trong giới thương trường nhưng anh lại rất ít xuất hiện trên báo trí nên không có người nhận ra cũng là việc đương nhiên.
 
Back
Top Bottom