Ngôn Tình Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
Chương 20: 20: Giận Dữ


Lý Nhã Tranh thất thần ngồi trên xe đi về mà cô vẫn trong trạng thái nửa tỉnh nửa mộng du.

Xoay quanh trong đầu cô bây giờ chỉ có cảnh cô bị anh mắng mỏ.

Lý Nhã Tranh đưa ánh mắt nhìn anh chăm chú lái xe có phần rất quyến rũ, đường nét trên khuôn mặt anh nhìn góc nghiêng càng thấy đẹp và đẹp hơn khi những ánh nắng ban mai chiếu vào cửa sổ rồi sôi vào mặt anh càng thấy đẹp hơn!
— Em nhìn đủ chưa ? - Trần Phong bất giác cau mày.

— Mắt anh sao thế ? - Ngón tay cô khóe mắt hơi sưng của anh.

Câu hỏi của cô đã làm cho sắc mặt anh lập tức sa sầm.

Nhưng rất tiếc là cô lại không thể nhận ra bầu không khí trong xe đang trở nên tối đi, cô vẫn tiếp tục hỏi :
— Còn cánh tay anh nữa sao đỏ thế ? Ở đây nữa!
Cuối cùng anh cũng không chịu nổi nữa, cắt ngang : “ Bị chó cắn "
Lý Nhã Tranh sửng sốt hỏi thêm cô cũng rất muốn biết con chó nào dám to gan dám cắn vào tay anh :
— Chó gì mà lợi hại thế, cắn để lại cả dấu răng trên tay ?
— Chó nhà họ Lý !
Khóe môi Lý Nhã Tranh co gật trước câu trả lời của anh, một người theo chủ nghĩa đại nam tử điển hình thì phải có tính khí ngang ngược, ích kỷ đặc biệt có thù thì phải báo nên Lý Nhã Tranh cũng không có bận tâm về câu nói của anh.

Đang lúc cô trầm tư thì ngã tư trước mặt có một chiếc xe chạy ngược chiều.

“ Cẩn thận !"
Trần Phong kéo thắng gấp nhưng hai chiếc xe vẫn lao vào nhau, trong tình thế như vậy không ngờ Lý Nhã Tranh lại chồm đến bảo vệ anh.

Mọi thứ diễn ra quá nhanh trong tích tắc cuộc và chạm đã trở nên yên tĩnh.

Trần Phong nhắm mắt lại, cảm nhận được có một thứ nhầy nhụa đang ở trên người anh và có thứ gì đó đang nằm trên người anh, anh mở mắt ra nhìn thấy Lý Nhã Tranh đang nằm trên người mình, anh vội hỏi :
— Em có bị làm sao không ?
Lý Nhã Tranh không trả lời cũng không nhúc nhích.

Trần Phong sợ hãi, đưa tay đỡ cô dậy.

— Đừng đụng vào em! - Lý Nhã Tranh bấu chặt vào eo anh tiếp tục dán mặt vào ngực anh không chịu ngẩng đầu lên.

— Rốt cuộc em bị làm sao ? Mau mói cho anh biết đi ? - Trần Phong lo lắng nói.

— Em nói anh đừng giận em nhé! - Lý Nhã Tranh mơ hồ nói.

— Anh đồng ý, em mau ngước mặt lên xem nào ?
Lúc này Lý Nhã Tranh từ từ ngẩng lên.

Trong tích tắc mọi thứ đều trở nên yên tĩnh.

Chỉ thấy một giọng nói yếu ớt pha lẫn sự hối lỗi vang lên : “ Xin lỗi, em say xe! "
Sự thực những chuyện vừa xảy ra quá trớ trêu với cô, ngủ thì đẩy anh ra khỏi giường còn cắn anh bây giờ còn nôn lên người anh không biết hậu quả sẽ xảy ra như thế nào ?
Khi tiểu Doãn đến đón Trần Phong và Lý Nhã Tranh từ đồn cảnh sát về thì trời cũng đã tối.

Khi về đến nhà Trần Phong xuống xe trước không chờ cô, đi vào nhà với vẻ mặt không thể nào tả nổi.

Lý Nhã Tranh chỉ biết co rúm lại đi vào nhà.

Thư ký Kim đã chờ Trần Phong về có việc cần bàn và đã đứng chờ ở cửa, khi thấy anh đến thư ký Kim chỉ nhìn chằm chằm vào áo sơ mi của anh.

— Nhìn cái gì ?- Trần Phong sa sầm mặt, rồi bỉ vào nhà.

Thư ký Kim chỉ biết nhìn theo, không biết làm sao Phong tổng của mình lại giận nên đi theo nịnh nọt, nhưng nịnh không được còn xuyết thì mất việc.

— Anh có vẻ không cần công việc này nữa nhỉ ?- Trần Phong đưa mắt nhìn.

— Không! không !- Thư ký Kim đành phải im lặng.

Biết hôm nay tâm trạng anh không được tốt nên khi ăn cơm cô vội vàng ăn vài miếng cơm rồi chuồn về phòng.

Sau khi về phòng cô mở chiếc máy tính mà cô mới mang từ nhà mình về.

Chiếc máy tính tuy cũ nhưng nó đã theo cô từ rất lâu với lại chức năng vẫn đang còn tốt nên cô không dám bỏ.

Đang chuẩn bị vào game thì có một hộp thư thoại gửi đến, Lý Nhã Tranh không biết ai đã gửi nên đã nhấn vào.

— Lý Nhã Tranh, cậu chết ở xó xỉ nào rồi ? Mau gọi điện lại cho tớ nhanh !
Lý Nhã Tranh chỉ cần nghe tiếng thôi cũng đủ để biết là ai, là Thẩm Thanh Thư bạn thân của cô.

Lý Nhã Tranh đành phải bỏ game đi gọi điện cho Thẩm Thanh Thư vừa mới bắt máy Thẩm Thanh Thư đã hết vào tai Lý Nhã Tranh.

— Tiểu thư cuối cùng cũng chịu hiện hình rồi !- Thẩm Thanh Thư tức giận.

— Nói đi mấy hôm nay cậu đã trốn ở đâu và làm cái gì ? Sao gọi điện không nghe máy ? Muốn trốn nợ hả, không dễ trốn với con Thư này đâu, mau trả cho tớ tiền nước ngọn mấy hôm trước đi ?- Thẩm Thanh Thư hỏi một tràn.

— Điện thoại và túi xách của tớ đều bị cướp hết rồi !
— Cậu lừa ai vậy, nếu hai thứ đó mà bị cướp chắc tên cướp cũng có vấn đề về thần kinh !- Thẩm Thanh Thư không tin.

— Tớ nói cho cậu chuyện này, tớ kết hôn rồi.

- Lý Nhã Tranh nói nhẹ.

— Cái gì, cậu kết hôn á ? Cậu lại mộng dù à ? Thẩm Thanh Thư hát lên.

— Tớ nói thật ! Tớ kết hôn rồi !- Lý Nhã Tranh vẫn cố gắng nói cho cô bạn mình hiểu.

— Cậu kết hôn rồi ? Vậy thì con tớ đã biết nói rồi !
Cứ như vậy hai người nói chuyện mãi đến khuya mới thôi.

.
 
Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
Chương 21: 21: Ăn Khuya


Lý Nhã Tranh cùng bạn mình buôn chuyện đến khuya, lúc đó cô mới thấy đói bụng, cũng chút tại hồi tối cô ăn ít quá.
Lý Nhã Tranh phải chắc chắn nhiều lần Trần Phong đã ngủ say vù bây giờ cũng đã hơn mười hai giờ đêm, cô lén lút ra khỏi phòng.
Mục tiêu bây giờ của cô là nhà bếp, nhưng xuống nhà bếp đau có dễ, nhà rộng trang trí mọi thứ đều đắt chỗ nào cũng thấy đồ xịn, cô mò tìm mãi vẫn không thấy công tắc điện, cô phải mò mẫn mãi mới xuống được nhà bếp mà đụng phải đồ vật phải n lần.
Lý Nhã Tranh than thở mở tủ lạnh cao hơn mình gấp nhiều lần, mở ra cô choáng váng khi thấy một chiếc tủ lạnh to như vậy mà chỉ toàn thức uống, chai lọ đủ thứ mà không có một thứ gì ăn được, đang mò mẫn tìm thứ gì có thể ăn được thì có tiếng nói ở phía sau.
— Em đang tìm gì vậy ?
Đèn nhà bếp bỗng sáng lên, Trần Phong xuất hiện sau lưng làm cho Lý Nhã Tranh đang chăm chú tìm thức ăn thì giật mình.

Quay người lại thì thấy anh đang mặc bộ quần áo ngủ hình như cũng vừa từ phòng ra.
Lý Nhã Tranh lúng túng không biết phải trả lời làm sao nên trả lời thật.
— Em đang tìm thức ăn khuya ?

Lý Nhã Tranh lén lút nhìn tay anh, cô tưởng anh cũng đói bụng và đã tìm được một thứ gì đó ăn được.

Nhưng khi nhìn thấy trên tay anh là bông băng, thuốc sát trùng.
— Anh bị sao thế ?- Cô hỏi.
— Bông thuốc.- Anh nói ngắn gọn rồi ngồi xuống bàn và xắn tay áo lên.
Trên tay anh là đầy những vết thương, Lý Nhã Tranh nghĩ lại lúc đụng xe cô chưa hỏi anh có bị thương không, thấy vậy cô lại thấy có lỗi với anh nên đã quyết định bù đắp tội lỗi.
— Để em giúp anh bôi thuốc !- Cô tiến lại.
— Không cần em giúp.- Trần Phong nói thế nhưng trong lòng lại muốn cô giúp.
— Em đã nói em giúp rồi mà, đưa tay đây !- Cô cướp lấy thuốc bông băng trong tay anh.
Trong phòng bếp bây giờ chỉ có hai người, chỉ nghe thấy hơi thở của hai người.

Bàn tay cô cầm lấy tay anh hơi nóng truyền đến làm cho Trần Phong không cảm thấy đau nữa.
— Đau không? Bị thương như vậy mà không nói cho em một tiếng, lỡ bị uốn ván thì sao ?- Cô vừa bôi thuốc vừa lẩm bẩm.
— Em đang lo cho anh ?- Trần Phong nhìn cô nói.
— Không lo cho anh thì lo cho ai !- Lý Nhã Tranh buộc miệng nói.
— Xin lỗi vì khi chiều đã nôn vào áo anh còn cắn anh nữa !- Lý Nhã Tranh nói nhỏ
— Anh không để ý đến chuyện đó ! Trần Phong đỏ mặt nhìn đi chỗ khác.
Đang lúc hai người yên tĩnh không ai nói chuyện thì lại có một tiếng động làm cho bầu không khí yên tĩnh bị phá vỡ.
— Em đói bụng...- Lý Nhã Tranh đỏ mặt với tài nhỏ giọng nhất có thể.

Cô tưởng anh sẽ mắng cô vì buổi tối không chịu ăn cơm bây giờ bảo đói nhưng khi nhìn lên đã thấy anh đưa cho một gói mì.
Cô nhìn thấy gói mì mà vui vẻ nhưng rồi lại nhìn lại thấy có một gói vậy thì cô và anh ai ăn ai nhịn.
— Em nấu lên mà ăn, anh không đói.
— Thật sao ?
Sự hồn nhiên của cô lại làm cho anh đỏ mặt né đi nếu không anh lại vồ lấy cô mất.
Lý Nhã Tranh nấu lên nhưng cô không muốn ăn một mình nên cô lục lọi một lúc thì được một miếng thịt bò và một ít rau sống, nên cô đã nấu thịt bò và rau với mì cho dù hai người ăn.

Thấy anh chuẩn bị lên phòng cô nắm tay anh lại nói.
— Ở lại ăn với em, anh chắc cũng đói rồi, em ăn một mình không hết.
Lý Nhã Tranh bưng ra hai bát mì đủ hai người ăn, Trần Phong cũng ngồi xuống ăn cùng cô.
— Anh thấy thế nào, ngon không?- Lý Nhã Tranh nhen nhóm hy vọng.
— Ăn cũng được, nay em theo thím Hai học nấu ăn, học đến lúc nào đủ năm món thì nấu cho anh ăn.
Ăn xong hai người đi về phòng, vừa đến cửa phòng cô quay sang chúc anh ngủ ngon Trần Phong không nói gì cả chỉ đi vào phòng nhưng vừa đóng cửa lại anh đã ngồi bệt xuống sàn miệng còn nói nhỏ “ Mình phải nhịn đến lúc nào nữa đây ! ”

Lý Nhã Tranh cũng không để ý vào phòng cái đã nằm xuống giường ngủ luôn.
Sáng hôm sau
Hôm nay Lý Nhã Tranh ngủ dậy sớm hơn, mọi khi nhưng cũng là người ngủ dậy cuối cùng, bước xuống nhà đã thấy Trần Phong ngồi bên bàn ăn chờ cô dậy ăn, bên cạnh là thư ký Kim đang chờ anh, thấy vậy cô cũng mời thư ký Kim cùng ăn.
— Thư ký Kim, cậu cũng ngồi xuống đây ăn cùng hai chúng tôi.
— Không cần tôi đã ăn sáng rồi !-Thư ký Kim khua tay từ chối.
— Cô ấy bảo cậu ngồi xuống thì cậu ngồi đi hay muốn trừ lương.- Trần Phong lên tiếng.
Thư ký Kim đành phải ngồi xuống ăn cùng, trên bàn ăn toàn những thứ mà cô thích và rất bổ, Trần Phong còn bảo thím Hai phải nấu những món mà cô thích ăn vì cô rất kén ăn những thứ mà cô không ăn được.

Lý Nhã Tranh không biết anh nói với thím Hai làm những món mà cô thích nên cô luôn cám ơn trong lòng vì lại có một người hiểu cô đến vậy.
 
Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
Chương 22: 22: Trần Khải Về Nước


Sau khi ăn sáng xong Trần Phong cùng thư ký Kim đi làm còn Lý Nhã Tranh thì ở nhà tại Trần Phong không cho cô đi làm chỉ muốn cô ở nhà chăm sóc mọi thứ là được.

Bây giờ Lý Nhã Tranh có muốn đi làm thì cũng khó vì ít công ty nhận người đã có chồng nên việc kiếm việc làm là rất khó.

Lý Nhã Tranh ở nhà chỉ biết lượn ra lượn vào lúc thì đọc sách, giúp thím Hai dọn dẹp còn không thì cô lại ngồi chơi.

Hôm nay cũng vậy nhưng khác có một điều là hôm nay có khách đến chơi mà Lý Nhã Tranh lại không biết người đến là ai.

Vừa vào phòng người đó thấy cô đang đọc sách liền gọi hai tiếng “ Chị dâu " làm cho Lý Nhã Tranh ngạc nhiên nhìn, may có bác Ngô đi vào gọi người đó là em của Trần Phong là Trần Khải.

— Nhị thiếu gia về sao không báo trước để tôi cho người đi đón.

- Bác Ngô nói.

— Bác Ngô, cháu muốn tạo bất ngờ nhưng bất ngờ này hơi quá với chị dâu thì phải.

- Trần Khải buồn nói.

— Đây là em Trần Phong! - Cô ngạc nhiên
— Chị không biết em sao.

- Trần Khải đi đến
— Không phải, trông cậu đẹp trai hơn nhiều so với trong ảnh với lại nhìn cậu đẹp hơn anh phong nhìn không giống hai anh em nên khó nhận ra.

— Vậy thiếu phu nhân và nhị thiếu gia ngồi nói chuyện để tôi xuống bếp pha trà.

- Bác Ngô nói.

Cứ như vậy Trần Khải và Lý Nhã Tranh ngồi nói chuyện với nhau lúc đầu cô còn thấy bỡ ngỡ không biết nói như thế nào nhưng được một lúc thì hai người nói chuyện rất hợp nhau, Trần Khải là một người có vẻ ngoài điển trai không lạnh lùng rất dễ gần nhưng đụng đến là không gần đặc biệt rất hợp với Lý Nhã Tranh.

Hai người trò chuyện với nhau cho đến khi Trần Phong về, vừa về đến nhà Trần Khải đã lao ra ôm lấy Trần Phong nhưng bị ảnh cản lại nếu không người ở ngoài không biết họ là anh em lại hiểu lầm là người yêu thì khổ.

— Anh không nhớ em sao ?
— Em lúc nào mà chẳng gặp với lại người anh đang bẩn chờ anh đi tắm cái đã.

- Trần Phong đi thẳng lên phòng.

— Thiếu phu nhân và nhị thiếu gia cũng nên đi tắm đi rồi xuống ăn cơm tối.

- Bác Ngô nói.

Trần Khải và Lý Nhã Tranh cũng đi về phòng tắm rửa.

Một lúc sau thì ba người đã có mặt ở bàn ăn.

— Chị dâu, chị thật xinh rất hợp với anh em.

* sặc *
— Chị dâu không sao chứ ?- Trần Khải vỗ vai cô.

— Không sao chỉ bị sặc thôi ! Thôi chúng ta ăn cơm đi !
— Chị dâu em còn mua quà cho chị nữa đấy, tí em lấy cho chị.

—Thật sao ?
— Em không biết chị thích thứ gì nên em hỏi mấy người bán hàng về sở thích của phụ nữ thôi, nhưng em thấy nó không hợp với chị nên em mua thứ khác.

Trong bữa ăn chỉ có Trần Khải và Lý Nhã Tranh nói chuyện còn Trần Phong chỉ ngồi ăn cơm mà không lên tiếng.

Mãi thì bữa ăn tối cũng xong, Trần Khải lôi Lý Nhã Tranh vào phòng, Trần Phong cũng đi theo mặc dù đã bị Lý Nhã Tranh cản lại nhưng vẫn cố đi theo cô vào phòng.

Vào phòng Trần Khải đưa cho Lý Nhã Tranh một chiếc hộp.

— Chị thử mở quà ra xem có thích không ?-Trần Khải chờ đợi.

Lý Nhã Tranh bắt đầu mở quà, vừa mở vừa hồi hộp vì từ khi cô bị bạn trai đá đã chưa có ai tặng quà cho cô, vừa mở quà xong cô ngạc nhiên với thứ mình thấy là một quyển sách, một quyển sách mà đã làm cho Lý Nhã Tranh vui rồi.

— Cảm ơn em.

- Lý Nhã Tranh lao đến ôm Trần Khải nhưng được Trần Phong cản lại.

— Chị thích sách sao ? Em không ngờ luôn chị cùng sở thích với em.

- Trần Khải vui vẻ nói.

— Đọc sách là một sở thích từ bé rồi nên lớn lên vẫn còn, cảm ơn nha.

— Nếu cảm ơn và lấy quà rồi thì đi về phòng ngủ đi.

- Trần Phong lôi Lý Nhã Tranh về phòng.

— Chúc ngủ ngon.

- Lý Nhã Tranh quay lại nói với Trần Khải.

Trần Phong lôi Lý Nhã Tranh vào phòng mình, cô muốn thoát ra nhưng không được, vào đến phòng Trần Phong khoá cửa phòng lại rồi mới thả tay cô ra.

— Sao anh lại lôi em về phòng anh?- Cô bực mình nói.

— Em không nhớ mình đã kết hôn dưới danh nghĩa vợ chồng không muốn cho ai biết là đang diễn thì em phải ngủ ở đây khi có Trần Khải ở đây.

- Trần Phong nói.

— Thế em lại phải ngủ ở dưới sàn sao?- Lý Nhã Tranh nhìn dưới sàn.

— Em ngủ ở trên giường, giường anh rộng nên có thể chia đôi.

Em ngủ trước đi anh xem lại tập tài liệu cái đã.

- Trần Phong đi lại phía bàn làm việc.

Lý Nhã Tranh cũng lên giường lấy gối chia đôi giường ra rồi mới đi ngủ.

Đến mãi giữa đêm Trần Phong mới lên giường ngủ, anh vừa chợp mắt đã bị cô gác chân lên người ôm chặt lấy anh, anh cũng không đẩy cô ra mà để cô ôm lấy mình, Lý Nhã Tranh có tướng ngủ xấu cô cứ lấy chân cạ vào chỗ không nên cạ làm cho Trần Phong khó chịu trong người phải lấy chân cô ra rồi ôm cô vào lòng.

Trần Phong ôm cô vào lòng cảm giác như ôm một thứ đáng giá không thể nào để mất được, anh ôm cô vào lòng rồi ngủ thiếp đi.
 
Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
Chương 23: 23: Mất Rồi


Trần Khải đã về nhà cũng đã được bà ngày, cũng nhờ Trần Khải về mà Trần Phong có thể tối nào cũng được ôm Lý Nhã Tranh vào lòng, nhưng cũng vì tối nào cũng ôm cô vào lòng mà Trần Phong phải nhịn làm chuyện với cô.

— Trần Khải, em bị làm sao ?- Lý Nhã Tranh đang nói chuyện điện thoại với Trần Khải.

— Em bị bạn gái đá rồi chị đi uống rượu với em !
— Em đang ở đâu?- Lý Nhã Tranh khoác vội áo khoác rồi đi đến nơi Trần Khải.

Hai mươi phút sau Lý Nhã Tranh cũng đã đến nơi, cô cũng không biết tại sao mình lại lo lắng cho người khác đến vậy chắc cũng cùng một cạnh bị người mình yêu thương đá và cũng vì không muốn Trần Khải bị say rồi gây chuyện, nếu Trần Khải có bị làm sao chắc Trần Phong phải bỏ việc ra đó chạy đến mất.

— Chị dâu em ở đây.

- Trần Khải vẫy tay.

— Chị tưởng em say rồi !- Cô đi lại và ngồi xuống.

— Sao em có thể say được khi chị chưa đến uống với em!
— Nhưng bây giờ đã muộn rồi, chúng ta nên về nhà thôi !
— Vậy chị uống với em vài ly cái đã !- Trần Khải rót rượu và đưa cho cô.

— Nhưng chị không biết uống !- Lý Nhã Tranh đang nói dối để được về nhà nếu không cô mà say thì sẽ có chuyện mất.

— Chị không an ủi em sao ? Vậy chị về đi em uống một mình vậy !- Trần Khải buồn bã nói
— Được rồi sẽ uống nhưng chỉ uống vài ly thôi bây giờ cũng đã muộn rồi !- Lý Nhã Tranh cầm lấy ly rượu uống.

Lý Nhã Tranh nói uống ít thôi nhưng khi nghe được những tâm sự đau lòng của Trần Khải cô lại uống nhiều hơn, một lúc sau cô đã say mướt có gọi thế nào thì cô cũng không dậy, Trần Khải bỗng mỉm cười trong đầu có mưu mô lấy điện thoại ra gọi cho Trần Phong.

— Anh à, chị dâu uống rượu say rồi anh mau đến đưa chị ấy về đi.

— Ở đâu! - Trần Phong lập tức cho xe đến đón cô.

Chưa đầy mười phút anh đã có mặt tại quán rượu và đưa Lý Nhã Tranh về.

— Sao cô ấy uống rượu nhiều như vậy !- Anh hỏi Trần Khải.

— Em không biết nên đừng nhìn em bằng ánh mắt đó em chỉ gọi chị ấy ra tâm sự thôi.

- Trần Khải nói trống trơn không phải là cứ rót rượu ép Lý Nhã Tranh uống à.

— Được rồi, em có về luôn không ?- Trần Phong bế cô lên.

— Không, hôm nay em ngủ ở nhà chính mai còn phải vào thăm mẹ nữa.

— Vậy em cũng về sớm đi.

- Trần Phong bế cô vào xe.

— Ahh!! Em chỉ giúp anh được vậy thôi,.

cũng không muốn về nhà anh rồi nghe mấy thứ tiếng không nên nghe của hôm nay đâu.

- Trần Khải nói nhỏ.

Trần Phong cũng đưa được cô về nhà, đang đưa cô vào phòng của cô thì cô lại với sang phòng của anh, dường như cô đã quen với mùi của anh, anh cũng đành đem cô vào phòng mình vừa để cô xuống giường định đi tắm thì đã bị cô kéo lại đồng thời tặng cho anh một nụ hôn.

— Anh không thích sao ?- Cô nửa tỉnh nửa mơ nói.

— Không phải !- Trần Phong bất ngờ.

— Vậy còn không mở miệng ra.

- Lý Nhã Tranh bắt đầu hôn anh, đưa lưỡi mình vào và quấn lấy lưỡi anh.

* Mỉm cười * Trần Phong ghé vào tai cô nói nhỏ.

— Là do em k/ích thích anh trước đó, ngày mai đừng có hối hận.

Trần Phong bắt đầu sờ mó lung tung cơ thể cô, chiếm đoạt từng mọi ngóc ngách, chỗ nào anh cũng đưa bàn tay mình đi qua và để lại dấu, trên người cô bây giờ không còn chỗ nào là tay anh chưa chạm tới.

Những tiếng rên của cô vang vẳng cả một đêm, Lý Nhã Tranh chỉ mở màng rồi ôm lấy cổ anh, những lời nói lúc mê mang của cô lại càng làm cho Trần Phong thích thú.

Cứ như thế tiếng rên của Lý Nhã Tranh ngày càng to lên rồi nhỏ dần, hai người cứ như vậy, khi Trần Phong thấy cô bất tỉnh mới dừng lại anh đem coi vào phòng tắm tắm rửa lại cho cô rồi mặc quần áo cho cô rồi đem cô lên giường ôm cô vào lòng rồi ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau
Lý Nhã Tranh tỉnh dậy mơ màng, khi cô đang rờ tìm đồng hồ thì có tiếng nói ấm áp.

— Em rờ người anh đủ chưa ?
Lý Nhã Tranh giật mình tỉnh ngủ thì thấy tay mình đang để trên ngực anh, cô luống cuống nói:
— Em xin lỗi, em không cố ý chỉ là em tìm đồng hồ xem mấy giờ thôi.

Lý Nhã Tranh vội đứng dậy nhưng vừa mới cử động đã thấy khắp người mình đều đau, Trần Phong thấy thế liền đỡ cô.

— Hôm qua em uống rượu say và vận động hơi nhiều nên đang còn đau.

- Trần Phong mỉm cười nói.

Lý Nhã Tranh cũng mang máng hiểu được câu nói của anh nhưng cô vẫn ngạc nhiên hỏi lại anh.

— Vận động ??? Không lẽ em với anh đã!
— Như em đang nghĩ đó.

- Trần Phong vẫn tiếp tục mỉm cười.

Lý Nhã Tranh đơ ra một lúc 29 năm coi giữa mãi mà bây giờ đã biến mất, chỉ có một chút bất cẩn mà bây giờ thành ra thế này.

Lý Nhã Tranh không ngờ những gì cô giữa bấy lâu nay bây giờ đã biến mất, những thứ cô coi là động lực sau này lấy chồng bây giờ chỉ vì một sai lầm mà biến mất trong tay người đàn ông này.

Mặc dù hai người là vợ chồng nhưng Lý Nhã Tranh lại ngơ ra vì mình đánh mất thứ mình giữ lâu này.

Cô chỉ biết sau này nếu đang giữ được thứ đó thì sau khi ly hôn cô có thể lấy một người chồng mà mình yêu thương nhưng bây giờ cô đã mất rồi.

.
 
Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
Chương 24: 24: Tìm Chỗ Chui Xuống


Lý Nhã Tranh tỉnh dậy thấy người mình đau ê ẩm hỏi Trần Phong mới biết cô đã đánh mất thứ mà mình giữ 29 năm bây giờ chỉ có một đêm đã mất.

Lý Nhã Tranh lúng túng biện minh cho việc mà mình làm tối hôm qua.

— Em xin lỗi! hôm qua là do em uống say.

— Anh không cần biết.

— Nếu! nếu hôm qua em có làm gì sai thì là do rượu làm không phải em.

- Lý Nhã Tranh biện minh cho mình mà muốn tìm một cái quần náo đó đợi lên.

— Không không hôm qua em làm anh rất hài lòng và lúc đó em đang rất tỉnh, em còn nói với anh một câu rất hay.

- Trần Phong lắc đầu.

— Em đã nói gì ?- Lý Nhã Tranh cuống lên.

Trần Phong cúi xuống thở một hơi vào tai cô.

— Em bảo anh đừng dùng lại!
— Dừng ! Em không muốn nghe, em không muốn nghe! - Lý Nhã Tranh ôm chặt lấy mặt.

Trần Phong cũng không vừa, anh nhẹ nhàng gỡ tay đang che mặt của cô ra rồi quan sát gương mặt đỏ lên vì xấu hổ của cô, anh tiếp tục ghé sát vào tai cô nói tiếp.

— Em còn nói là em yêu anh !
Anh vừa nói xong cô liền vội xuống giường chạy sang phòng mình vội leo lên giường đắp chăn kín lại vì bây giờ cô không biết đào ra đâu cái lỗ và cái quần để đội lên đầu mỗi khi nói chuyện với anh.

Trần Phong vẫn tiếp tục công việc đi làm của mình trước khi đi anh còn căn dặn thím Hai nấu canh gà cho cô bỗ dưỡng, nhưng bây giờ cô đâu còn tâm trạng để ăn nữa.

Thím Hai mặc dù đã mang canh gà lên cho cô nhưng cô không chịu ăn, thím Hai cố gắng mời vị thiếu phu nhân của mình ăn nhưng đều vô ích.

— Thiếu phu nhân, buổi sáng cô chưa ăn gì rồi dậy ăn bát canh gà đi.

- Thím Hai gõ cửa nói.

— Thím Hai cháu không ăn thím đem xuống đi.

- Lý Nhã Tranh mệt mỏi nói.

— Nhưng! được rồi vậy thím mang xuống tý thiếu phu nhân nhớ xuống ăn.

- Thím Hai bưng bát canh gà xuống.

Đang lúc Lý Nhã Tranh thấy buồn thì có một cuộc gọi đến đó là bạn cô Thẩm Thanh Thư.

— Lý Nhã Tranh, cậu có đi ăn không ?- Thẩm Thanh Thư nói.

Nhắc đến đi ăn hai mắt Lý Nhã Tranh sáng rực lên, cô không cần suy nghĩ trả lời luôn.

— Được, cậu mời sao ?- Lý Nhã Tranh vẫn không quên chuyện hỏi xem ai mời.

— Đương nhiên tớ mời rồi, hôm nay mới lấy tiền lương sẽ đãi cậu một bữa thịnh soạn, vậy gặp nhau ở chỗ cũ nha.

- Thẩm Thanh Thư cúp máy.

Lý Nhã Tranh liền rời khỏi giường đi chuẩn bị một chút.

Hôm nay cô mặc một chiếc váy sọc đen khoác thêm một chiếc áo đem theo một chiếc túi xách tất cả đều là do mẹ chồng cô mua.

Lý Nhã Tranh liền chạy vội xuống nhà mà không nghe thấy tiếng gọi của thím Hai, cô chạy ra đường bắt một chiếc xe taxi rồi đi đến chỗ hẹn.

Vừa mới bước vào quán mọi người ai cũng phải nhìn cô không biết cô gái này là ai mà lại xinh đẹp đến như vậy, thậm chí bạn của cô Thẩm Thanh Thư còn không nhận ra cô, mãi đến lúc cô lại ngồi và gọi tên mới nhận ra người bạn nghèo của mình.

— Tranh Tranh cậu đây sao ? Sao hôm nay cậu khác quá vậy, trúng số độc đắc hả ?- Thẩm Thanh Thư vẫn không tin người bạn nghèo của cô lại có thể có mấy thứ đồ này được trừ khi trúng số độc đắc.

— Không phải đây toàn là mẹ chồng mua !- Lý Nhã Tranh thẳng thắn nói.

— Mẹ chồng ? Vậy chuyện cậu nói trước kia là thật cái chuyện cậu bảo đã lấy chồng là thật hả ?- Thẩm Thanh Thư hoảng hốt không tin vào tai mình.

— Chuyện đó là thật !- Lý Nhã Tranh nói.

— Nhà chồng cậu có giàu không, chồng cậu có đẹp không ?
— Ahh! Cậu đừng nhắc nữa tớ đang bực mình, hôm sau mình sẽ nói sau hôm nay ăn cái đã.

— Được rồi chúng ta gọi đồ ăn thôi !- Thẩm Thanh Thư gọi phục vụ và bắt đầu chọn món.

Hai người ăn rất vui vẻ cười nói, ăn xong Lý Nhã Tranh còn rủ Thẩm Thanh Thư đi uống rượu để giải tỏa những nhọc nhằn đêm hôm qua.

— Thanh Thanh chúng ta đi uống một chút rượu đi.

— Nhưng bây giờ cậu phải về mà.

— Không sao uống gần nhà cậu có say mình về nhà cậu ngủ mai mình về sớm.

Lý Nhã Tranh kéo Thẩm Thanh Thư đi vào quán bas gần nhà của Thẩm Thanh Thư, đi từ chỗ quán ăn đến quán bas mất hai mươi phút nên hai người đi bộ để giảm bớt lượng ăn vừa xong.

Đến quán bas hai người thả mình vào men rượu bia, không quan tâm đến những thứ bên ngoài hai người như hai con sâu trong quán bas, uống say không còn biết trời đất, uống từ lúc mới chợp tối bây giờ trời đã là 9 giờ đêm.

Thẩm Thanh Thư muốn gọi cho chồng của Lý Nhã Tranh nhưng bị cô ngăn lại không cho gọi vì cô không muốn về nhà lúc mình đang say lại giống đêm hôm qua thì cô không biết còn có chỗ nào mà chui xuống không.

Thế nên Thẩm Thanh Thư phải dìu cô về nhà mình rồi còn chăm sóc cho cô bạn say rượu của mình nữa.

Ở nhà Trần Phong đang rất lo lắng cho cô vì lúc cô chạy ra ngoài thím Hai thấy lo cho cô nên đã gọi báo cho Trần Phong, anh lúc đó cũng chưa lo lắng vì tưởng cô ra ngoài một lúc sẽ về ai ngờ đến tối anh về mà cô đã chưa về, anh đã cử một đội bảo vệ đi tìm cô nhưng chưa có kết quả, Trần Phong ở nhà lo lắng cho cô còn cô thì ngủ đã trên chiếc giường ấm.
 
Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
Chương 25: 25: Lo Lắng


Lý Nhã Tranh đi chơi cùng với bạn mình Thẩm Thanh Thư, tối đến cô còn vào bas chơi uống rượu say gọi điện về cho Trần Phong thì khơng cho gọi nên Thẩm Thanh Thư phải dìu cô về nhà mình ngủ.

Còn ở nhà, Trần Phong đang rất lo lắng cho cô vì cô đi ra ngoài từ sáng mà không nói cho ai biết mình đi đâu, mặc dù đã cử một ít vệ sĩ đi tìm nhưng anh vẫn lo lắng phải đích thân đi tìm cô.

Anh đã tìm cô mãi đến khuya thì chuông điện thoại vang lên, anh thấy người gọi đến là Lý Nhã Tranh liền bắt máy.

— Tranh Tranh em đang ở đâu anh xin lỗi chuyện tối hôm qua, em mau nói cho anh biết em đang ở đâu, mau trả lời anh đi.

- Trần Phong nói mouth mạch không cho đầu dây bên kia trả lời vì anh đang rất lo cho cô.

— Anh có thể để tôi nói được không ?- Đầu dây bên kia trả lời là Thẩm Thanh Thư.

— Cô là ai ? Vợ tôi đâu ?
— Vợ anh uống rượu say đang ở nhà tôi, tôi gọi cho anh đỡ lo lắng ngày mai anh đến đón cô ấy về.

— Không được, nhà cô ở đâu tôi đến đón cô ấy về.

— Bây giờ đã tối rồi với lại Tranh Tranh đã ngủ say, tôi định gọi cho anh khi Tranh Tranh mới say nhưng cô ấy không cho gọi bảo không muốn nhìn mặt anh, không biết anh làm gì có lỗi với bạn tôi mà bạn tôi phải uống say vậy ?- Thẩm Thanh Thư lại quay sang trách móc.

— Vậy thì nhờ cô chăm sóc cô ấy, mai tôi đến đón.

- Anh cúp máy trước sự ngạc nhiên của Thẩm Thanh Thư.

— Hắn ta thật đáng đánh, ngày mai mình sẽ cho hắn thế nào là bắt nạt bạn thân của bà.

- Thẩm Thanh Thư tức giận nói.

Trần Phong khi nghe được Lý Nhã Tranh đang ngủ ở nhà bạn thân cảm thấy an tâm hơn, nhưng khi về nhà anh cũng không ăn tối mà ngồi vào bàn làm việc làm luôn.

Sáng hôm sau
Trần Phong mệt mỏi tỉnh dậy, hôm qua anh đó làm việc nên đã ngủ quên trên bàn làm việc, vừa thức dậy anh liền lấy áo khoác đi đón Lý Nhã Tranh.

Bên Lý Nhã Tranh, cô vừa tỉnh dậy thấy đầu mình đau, chóng mặt, vừa tỉnh dậy người cô nhìn thấy đầu tiên là Trần Phong, cô hốt hoảng.

— Sao! sao anh lại ở đây ? Thẩm Thanh Thư đâu- Lý Nhã Tranh vội bật dậy.

— Bạn em có việc đi trước rồi, anh đến đã không thấy rồi.

- Trần Phong trả lời.

— Anh đi làm đi !- Cô đứng dậy đi vào nhà tắm.

— Em đang giận anh sao ?- Trần Phong nắm lấy tay cô kéo lại.

— Em không giận anh chỉ là! - Cô khó nói.

— Chỉ là sao ? Em không về nhà cả đêm, uống rượu say ngủ nhà bạn em không nghĩ đến ở nhà có người đang lo lắng cho em sao ?- Trần Phong tức giận nói.

Cô dật tay ra rồi chạy vào nhà vệ sinh, vừa vào đến nơi cô đã chạy đi rửa mặt, hồi tưởng lại đêm hôm kia và tối hôm qua.

Ở bên trong thì Lý Nhã Tranh hồi tưởng lại chuyện hai người làm với nhau không biết phải đối mặt với nhau như thế nào, còn ở ngoài Trần phòng lại hối hận với những gì mình đã nói và còn hối hận hơn nữa khi chưa có sự đồng ý của cô mà anh đã làm!
Đang lúc Trần Phong vò đầu bứt tóc thì Lý Nhã Tranh bước ra, đi về phía anh, anh ngạc nhiên đứng dậy.

— Em xin lỗi !- Thế mà cô lại đi lại xin lỗi anh làm cho anh ngạc nhiên.

— Không phải lỗi của em, là do anh không thể tự chủ được bản thân mà em không giận anh nữa sao ?
— Em không có giận anh tại em không biết đối mặt với anh như thế nào.

- Lý Nhã Tranh thẹn thùng nói.

Trần Phong thấy cô đỏ mặt cũng hiểu được nguyên nhân tại sao cô lại luôn trốn anh, anh dẫn cô đi ăn rồi mới dẫn cô về.

Trong nhà hàng cô luôn không ngước mắt lên nhìn anh chỉ biết cúi mặt xuống bàn.

Đến khi mang đồ ăn lên cô cũng không ngước mắt nhìn anh một lần chỉ biết ăn.

— Em đang giận anh phải không ?- Trần Phong vẫn nghĩ Lý Nhã Tranh giận mình vì nhìn cô khi đã nói rõ ra rồi mà vẫn không nhìn mặt anh lấy một lần.

— Anh mau ăn đi, em muốn về nhà thay quần áo.

- Cô vẫn không biết đối mặt ra sao, biết là đã nói ra rồi nhưng cô vẫn thấy ngại ngùng.

— Vậy em ăn đi rồi anh chở em về.

- Trần Phong cũng không hỏi cô nữa.

Ăn xong Trần Phong lái xe chở Lý Nhã Tranh về, hôm nay anh không đi làm mọi việc ở công ty giao hết lại cho thư ký Kim còn anh ở nhà chăm sóc cho Lý Nhã Tranh.

Lý Nhã Tranh vừa về đã không thấy thím Hai và bác Ngô ra chào hỏi mình vì mọi ngày hai người vẫn chào đón cô nhưng hôm nay cô không thấy nên cô đành hỏi Trần Phong.

— Anh Phong, thím Hai và bác Ngô đi đâu rồi ?
— Thím Hai và bác Ngô đi thăm mẹ rồi, hai người họ một tuần đi thăm một lần.

- Anh thản nhiên bước vào.

Lý Nhã Tranh lên phòng thay quần áo, cô vừa bước xuống đã thấy Trần Phong hớt hả chạy ra ngoài, cô lo lắng liền hỏi.

— Anh đi đâu vậy ? Trông anh vội quá.

- Cô bước xuống cầu thang.

— Anh đi có chút việc, em ở nhà nghỉ ngơi đi tối anh về.

- Nói xong Trần Phong liền chạy đi.

Trần Phong vừa mới nghe được một cuộc gọi từ thư ký Kim nói có một cô gái tự xưng là bạn gái của anh đang làm ồn ở công ty đòi gặp anh.
 
Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
Chương 26: 26: Kiều Chi


Trần Phong vừa đón Lý Nhã Tranh về nhà đã phải vội vàng chạy đến công ty vì công ty có một cô gái tự xưng là bạn gái anh đang gây rối ở công ty, vừa mới đặt chân vào văn phòng thì cô gái đó đã lao đến bên anh ôm chặt lấy anh như lâu nay chưa từng gặp anh.

— Anh Phong, anh có nhớ em không, em rất nhớ anh.

- Cô ta nói.

— Kiều Chi, em bỏ anh ra được rồi.

- Trần Phong lạnh lùng lên tiếng.

Kiều Chi là bạn gái cũ của Trần Phong, trước kia anh có đi du học ở Mỹ học chung lớp với kiều Chi, Trần Phong thấy cô xinh đẹp, nhanh lợi hoà đồng với mọi người nên anh quyết định theo đuổi Kiều Chi, anh phải theo đuổi rất lâu cô mới đồng ý làm bạn gái anh, lúc đó anh không muốn lấy tiền của gia đình tiêu xài nên anh vừa đi làm vừa đi học, hai người yêu nhau được năm tháng thì Kiều Chi đòi chia tay với anh vì anh không có sự nghiệp, tiền tài không có nên hai người không thể ở bên nhau, Trần Phong cố níu kéo cô lại vì anh yêu cô rất nhiều nhưng lại không níu kéo được nên anh đã quyết định về nước thừa hưởng công ty từ mẹ, Trần Phong rất muốn quên cô đi nhưng không được hình bóng của cô luôn hiện trong đầu anh, nhưng Trần Phong đã quên được những hình bóng đó từ khi anh gặp Lý Nhã Tranh vì sự hồn nhiên đáng yêu của Lý Nhã Tranh đã giúp anh quên được Kiều Chi.

Trần Phong đang hỏi tại sao người con gái anh yêu trước kia bây giờ lại quay trở lại làm gì, anh sợ Kiều Chi sẽ phá hoại hạnh phúc của anh và Lý Nhã Tranh, đang lúc anh trầm tư suy nghĩ thì Kiều Chi lên tiếng gọi anh.

— Em biết ngay anh vẫn đang nhớ đến em mà.

- Kiều Chi nũng nịu nói.

— Em đến công ty anh làm gì ?- Anh đi lại bàn làm việc ngồi.

— Em nhớ anh, em muốn quay lại với anh.

- Kiều Chi chạy lại phía anh.

— Xin lỗi nhưng điều này không được.

— Em biết trước kia là em đòi chia tay với anh là em sai nhưng vì em muốn hai đứa mình phải có sự nghiệp mới thể ở bên nhau.

- Kiều Chi giải thích lý do chia tay cho anh biết.

Sự nghiệp ? Bây giờ Trần Phong là một vị tổng tài đứng đầu cả đất nước, luôn được các công ty khác muốn ký hợp đồng bây giờ anh không hề thiếu tiền anh có thể mua bất kỳ thứ gì mà mình muốn.

Còn Kiều Chi nay là một đại mình tinh, diễn viên nổi tiếng luôn được các công tỷ hàng đầu điện ảnh muốn hợp tác, nhưng cô ta lại muốn xóa nhiều danh vọng tiền tài hơn khi nghe tin Trần Phong là một tổng tài đứng đầu thế giới liền chạy đến muốn nối lại tình cũ.

— Xin lỗi, bây giờ tôi đã có người mình yêu rồi.

— Người anh yêu, em sẽ cạnh tranh công bằng với người đó, em biết thế nào anh cũng sẽ chọn em thôi vì trong lòng anh bây giờ em vẫn đang còn chỗ.

Trần Phong cũng không biết nói gì, anh chỉ biết nếu kiều Chi mà làm gì tổn thương đến người anh yêu thì anh chắc chắn sẽ không tha cho người đó, vì anh biết rõ kiều Chi là một người lòng dạ nham hiểm muốn có thứ gì thì chắc chắn phải dành cho được.

Còn ở nhà, Lý Nhã Tranh không biết mình đang chuẩn bị phải đối mặt với một người đầy sự nham hiểm đang muốn cướp Trần Phong khỏi tay cô, nên Lý Nhã Tranh vẫn ung dung đọc sách mà trước kia Trần Khải tặng cho cô.

Lý Nhã Tranh đang đọc sách thì thím Hai và bác Ngô về, vừa về đến nhà thím Hai đã chạy thẳng vào bếp.

— Thiếu phu nhân, đã phải để thiếu phu nhân chờ lâu rồi, bây giờ tôi sẽ nấu cơm tối cho thiếu phu nhân.

— Thím Hai, thím từ từ làm cũng được cháu không phải vội.

- Lý Nhã Tranh thả quyển sách trên tay xuống.

— Thiếu phu nhân, hôm qua thiếu phu nhân đi đâu mà không về làm cho mọi người rất lo cho thiếu phu nhân.

- Bác Ngô lên tiếng hỏi.

— Xin lỗi mọi người đã phải lo lắng cho cháu, hôm qua cháu đi ăn cơm với bạn có chút say nên ngủ lại nhà bạn, sáng nay anh Phong có đến đón cháu.

- Lý Nhã Tranh e ngại đi vào bếp.

Trong bếp, Lý Nhã Tranh không biết làm gì chỉ biết lặt rau cho thím Hai nấu, đang chăm chú lặt rau cô thấy có một cái cốc làm bằng thủy tinh rất đẹp cô cầm lên vội hỏi thím Hai là của ai.

— Thím Hai cái cốc này là của ai vậy ?
— Cái cốc đó là của thiếu gia, thiếu gia rất quý trọng nó bảo nó là kỉ niệm.

- Thím Hai vừa nấu vừa trả lời.

— Sao nó lại ở dưới bếp ?- Vì cô nghĩ thứ quan trọng như vậy mà để dưới bếp lỡ ai là vỡ thì anh ta sẽ khùng lên mất.

— Thiếu gia bảo rửa, thím rửa rồi nhưng lại quên mang lên cho thiếu gia.

— Vậy để cháu mang lên phòng cho anh ấy, không lại để đây lỡ có chuyện gì lại bị anh ấy mắng.

Lý Nhã Tranh cẩn thận mang chiếc cốc lên phòng cho anh, bây giờ anh chưa về nên cô vào phòng anh rất tự do, cô vào phòng để cốc lên bàn cho anh còn tiện tay lục lọi mọi thứ ở trong phòng anh, đúng lúc đó thì có tiếng mở cửa bước vào đó là Trần Phong đã đi làm về.

— Anh! anh em không có cố ý vào phòng anh đâu, em chỉ mang chiếc cốc của anh cất dùm anh này thôi.

- Lý Nhã Tranh ú ớ nói.

— Không sao, em là vợ anh nên em có quyền vào phòng anh.

- Trần Phong tiến lại chỗ cô.

Theo bản năng Lý Nhã Tranh lại lùi về phía sau, lùi vào sát tường, anh thấy cô đỏ mặt lại muốn chọc thêm nhưng lại sợ cô giật, anh đanh mở cửa phòng tắm.

— Anh muốn đi tắm làm gì mà em phải lùi về phía sau rồi còn đỏ mặt nữa.

- Anh hỏi
— Vậy anh đi tắm đi! - Lý Nhã Tranh liền chạy ra ngoài với sự quê vừa nãy.
 
Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
Chương 27: 27: Kiều Chi Đến Nhà Trần Phong


Trong sự quên vừa rồi cô liền chạy một mạch về phòng, về đến phòng liền lăn lên giường lấy gối ấp lên mặt cho hết đỏ mặt nhưng cô càng nghĩ thì càng đỏ mặt.

Bên phòng của Trần Phong, lúc anh vào phòng tắm vẫn nghĩ đến khuôn mặt đỏ bừng khí nãy của Lý Nhã Trần bật cười nhưng rồi anh lại trầm tư trong bồn tắm suy nghĩ về việc nếu cô biết anh từng có bạn gái và bây giờ bạn gái muốn quay trở lại thì chắc hẳn cô sẽ bảo anh lý hôn và đến bên cạnh người yêu cũ của anh.

Sáng hôm sau.

Lý Nhã Tranh hôm nay ngủ dậy sớm nên đã chờ anh xuống ăn sáng cùng.

Trần Phong bước xuống nhà thấy Lý Nhã Tranh đang đợi mình cùng ăn sáng có chút ngạc nhiên.

— Hôm nay có người đang chuộc lỗi bằng cách đợi ăn sáng cùng.

- Trần Phong bước xuống nói.

— Em không có chờ anh ăn sáng, anh không ăn cùng thì có thể ra ngoài ăn.

- Lý Nhã Tranh bực mình nói rồi bắt đầu ăn.

— Ăn nói vậy thôi! -Trần Phong kéo ghế rồi ngồi xuống ăn cùng cô.

Bữa sáng của hai người diễn ra trong một bầu không khí bình yên, anh hỏi cô trả lời nhẹ nhàng.

Ăn sáng xong Trần Phong ra xe đi làm, Lý Nhã Tranh vội nói với anh về việc trưa nay sẽ mang bữa trưa đến công ty cho anh.

— Anh Phong, trưa nay em mang bữa trưa đến công ty cho anh nên anh đừng có ra ngoài ăn mà chờ em đến.

— Vậy anh phải chờ cô vợ yêu dấu của anh mang cơm trưa đến cho anh mới được.

- Trần Phong lên xe.

Trong nhà Lý Nhã Tranh nghe thấy những lời ngon ngọt của anh mà bỗng dưng mặt cô đỏ lên như ngại ngùng một thứ gì đó, Lý Nhã Tranh cũng không biết từ bao giờ mình lại có cảm tình với người đàn ông này và không muốn phải mất.

Sau khi cô ăn sáng xong, giúp thím Hai dọn dẹp xung quay nhà mặc dù thím Hai đã ngăn cản lại nhưng cô vẫn muốn làm, dọn dẹp được một lúc cô đã không thở nổi vì nhà rộng mà cô lại phải dọn dẹp từng ngóc ngách trong nhà đến khi xong việc muốn ngồi xuống nghỉ ngơi thì lại có người bước vào hỏi cô.

— Nè cô hầu, cậu chủ mấy người đã đi làm rồi sao?- Người bước vào hỏi cô.

Lý Nhã Tranh cũng không biết là ai nhưng cô cũng trả lời hẳn hoi.

— Anh Phong đi làm rồi nếu cô có việc thì đến công ty tìm anh ấy.

— Xưng bằng anh sao? Vậy thì cô phải gọi tôi một tiếng chị hay một tiếng thiếu phu nhân.

-Người phụ nữ đó ung dung bước vào ngồi xuống bắt chéo chân lên.

— Vậy cô đây là tên gì và là gì của anh Phong vậy?
— Cô là người hầu mà cũng có tính tò mò đấy nhỉ, nhưng cô hỏi thì tôi phải trả lời thôi, tôi tên Kiều Chi là một đại minh tinh cũng là người yêu và là thiếu phu nhân tương lai của cô.

- Kiều Chi trả lời có chút kiêu ngạo.

— Là phu nhân, vậy hôm nay thiếu phu nhân đến đây là việc gì ?
— Cái cô này ăn nói như vậy là sao, tôi là thiếu phu nhân tương lai thì tất nhiên phải đến xem nhà chồng của mình rồi.

— Vậy cô ngồi đó chơi tôi xin phép đi làm việc.

- Lý Nhã Tranh định rời đi.

— Cô đứng lại đó cho tôi.

- Kiều Chi đứng dậy nói.

* Đứng *- Lý Nhã Tranh quay đầu lại nhìn kiều Chi.

— Cô không biết lấy cho tôi một cốc nước sao? Đi nhanh lên đứng đó làm gì?
Lý Nhã Tranh đành bước vào bếp rót cho Kiều Chi một cốc nước đang định bưng ra thì thím Hai cản lại bảo để thím bưng ra cho.

— Thím dọn trong bếp đi để cháu mang ra là được rồi.

— Thiếu phu nhân, cô gái đó là ai vậy trông hung dữ quá.

- Thím Hai cũng không biết thiếu gia mình từng có người yêu.

— Là người yêu của anh Phong.

- Lý Nhã Tranh thẳng thắn trả lời.

— Người yêu? Sao có thể như vậy được! -Thím Hai ngạc nhiên.

— Điều đó là thật, thôi cháu bưng nước ra đây mà thím gọi điện cho anh Phong bảo hôm nay cháu không mang bữa trưa đến được, bảo anh ấy ra ngoài ăn.

- Nói xong cô bước ra ngoài.

Tính của Lý Nhã Tranh rất hậu đậu nên khi cô mang nước ra thì bị vấp vào tấm thảm nên nước cô bưng ra đều đổ lên váy của kiều Chi làm cho cô ta bực mình đứng bật dạy mắng cô.

— Cô bị mù hả? Biết cái váy mày bảo nhiêu tiền không vậy?- Kiều Chi vừa mắng vừa đẩy cô.

* Rắc * Khớp khối của Lý Nhã Tranh kêu lên khi cô bị ngã.

Kiều Chi cũng không đỡ cô dậy mà tiếp tục mắng cô.

— Còn không mau đứng dậy xin lỗi tôi.

— Tôi xin lỗi! xin lỗi.

- Lý Nhã Tranh chịu đau đứng dậy xin lỗi.

— Tôi sẽ đến công ty bảo anh Phong đuổi việc cô.

- Kiều Chi tức giận quay người bỏ đi.

Thím Hai trong bếp vội chạy ra đỡ cô
— Chân thiếu phu nhân xưng lên rồi để tôi bảo tiểu Duật đưa thiếu phu nhân đi bệnh viện.

-Thím Hai ân cần nói.

— Không sao đâu chỉ bị thương ngoài da thôi.

— Cái cô đó thật không phải người, cô ta con tự xưng là người yêu của thiếu gia không biết người trước mặt là vợ của thiếu gia.

- Thím Hai tức tối nói.

— Không cần phải vậy đâu, cô ta cũng là người yêu của anh Phong.

- Lý Nhã Tranh buồn bã nói.

Lý Nhã Tranh khập khiễng chân đau bước lên cầu thang, thím Hai chạy lại dìu cô lên Phong, mặc dù thím Hai đã bảo để thím băng bó lại vết thương rồi hãy đi nghỉ nhưng Lý Nhã Tranh đã từ chối.

— Thím Hai chân cháu không sao, trong phòng có thuốc cháu tự bôi được với lại cháu hơi mệt nên bữa trưa không cần gọi cháu xuống dùng bữa đâu.

- Nói xong cô vào phòng khoá trái cửa lại.
 
Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
Chương 28: 28: Anh Đã Khóc Rồi


!Kiều Chi bỗng dưng đến nhà Trần Phong và cho rằng Trần Phong chưa lấy vợ nên hiên ngang vào nhà tự xưng là thiếu phu nhân tương lai, còn bắt Lý Nhã Tranh hầu hạ nhưng cô lại bất cẩn làm đổ nước lên váy của kiều Chi, cô ta liền tức giận đẩy Lý Nhã Tranh ngã xuống sàn còn mình thì ra về.

Lý Nhã Tranh vấp phải tấm thảm trên sàn nên bị trật khớp còn bị Kiều Chi đẩy ngã nên chân bắt đầu xưng lên, thím Hai đã cố gắng khuyên thiếu phu nhân mình bôi thuốc nhưng bây giờ cô đang rất buồn nên đã vào phòng khoá trái cửa lại không cho thím Hai vào.
Thím Hai không biết làm sao, vì lo lắng cho thiếu phu nhân mình nên đã xuống nhà gọi điện cho Trần Phong.
Trần Phong đang ở công ty và đang chuẩn bị tham gia một cuộc họp thì điện thoại kêu lên đó là thím Hai.

Anh bắt máy nói nhẹ nhàng không trách móc gì thím Hai vì đã gọi làm phiền anh.

— Thím Hai cháu nghe, có việc gì không vậy thím?
— Xin lỗi thiếu gia vì đã gọi điện vào giờ này nhưng phải gọi vì ở nhà xảy ra chuyện rồi.-Thím Hai nói gấp.
— Thím cứ nói từ từ cho cháu nghe chuyện ở nhà.- Trần Phong từ tốn nói.
Đang lúc thím Hai chuẩn bị nói cho Trần Phong về chuyện ở nhà thì đầu dây bên Trần Phong cất lên giọng của phụ nữ.
— Anh Phong, em đến thăm anh đây anh có nhớ em không? Em nói cho anh biết người giúp việc nhà anh vừa làm vậy em bị bẩn đó !- Người đó không ai khác chính là kiều Chi.
Thím Hai nghệ thấy những lời của kiều Chi bên máy Trần Phong liền tức tối thay cho thiếu phu nhân của mình, thím Hai liền lên tiếng.
— Thiếu gia, thiếu gia có đang nghe tôi nói không ?
— Thím nói đi cháu đang nghe.- Trần Phong bước lại cửa sổ.
— Cái cô gái đang nói chuyện với thiếu gia là kiều Chi đúng không? Cô ta vừa mới đến nhà, ung dung vào nhà còn sai bảo thiếu phu nhân như người làm còn nói là người yêu của thiếu gia cũng là phu nhân tương lai, bắt thiếu phu nhân bưng nước còn xô thiếu phu nhân ngã.- Thím Hai kể lại hết sự tình cho Trần Phong nghe.
Khi anh nghe Lý Nhã Tranh bị ngã liền lo lắng hỏi thím Hai xem Lý Nhã Tranh có bị làm sao không?
— Thím Hai vậy cô ấy có bị làm sao không?
— Thiếu phu nhân bị trật khớp xưng lên, thiếu gia mau về xem thiếu phu nhân có bị làm sao không chứ nãy giờ thiếu phu nhân không chịu bôi thuốc cũng không chịu mở cửa.

Nghe thấy những gì thím Hai nói mặt của Trần Phong liền tối sầm lại trên mặt hiện rõ nỗi lo lắng.

Trước giờ anh luôn lo lắng cô sẽ biết về việc người yêu cũ của anh quay về và muốn quay lại, anh không muốn cô biết điều đó vì anh sợ mất cô nhưng anh lại không ngờ rằng điều mà anh luôn sợ nhất đã đến nhanh như vậy, anh liền tắt máy những về phía kiều Chi bằng một ánh mắt sắc lạnh căm phẫn.
Trần Phong sau khi nghe điện thoại xong liền vội vàng chạy xuống sảnh, Kiều Chi cũng vội bám lấy anh nhưng Trần Phong không chút nhân nhượng liền đẩy cô ta xuống sàn.
Thư ký Kim vội chạy lại chỗ Trần Phong liền nói với anh về việc buổi họp sắp diễn ra, Trần Phong mặt thẫn thờ một lúc rồi trả lời vì trong tâm trí anh chỉ mong muốn về gặp và giải thích rõ cho Lý Nhã Tranh biết.
— Hoãn buổi họp lại vào ngày hôm khác và thông báo cho bảo vệ không có sự cho phép của tôi không cho cô ta vào khu toà nhà này.- Trần Phong chỉ tay về hướng của Kiều Chi.
— Vâng thưa Phong tổng.- Thư ký Kim không biết như thế nào nhưng cũng thấy được tâm trạng của Phong tổng mình không được tốt.
Thư ký Kim liền gọi bảo vệ vào lôi Kiều Chi ra ngoài, Kiều Chi luôn miệng gọi Trần Phong nhưng anh vẫn không trả lời chỉ một mạch ra ngoài sảnh công ty và lên xe về nhà.
Vừa về đến nhà Trần Phong đã lao lên phòng của Lý Nhã Tranh nhưng không thể vào được vì cô đã khoá trái cửa lại.

Anh cố gắng đập cửa thật mạnh và gọi tên của cô chỉ mong muốn nhỏ bé là cô sẽ mở cửa và cho anh giải thích, nhưng anh có đập cửa và gọi tên cô như thế nào cô cũng không trả lời, anh chỉ biết lùi lại và từ từ ngồi xuống dựa lưng vào cánh cửa phòng mình thẫn thờ nhìn cánh cửa phòng của Lý Nhã Tranh mong cô có thể mở cửa ra cho anh, anh cũng không ép cô nghe anh giải thích mà anh chỉ mong cô mở cửa ra cho anh xem vết thương của cô và giúp cô băng bó lại thôi, anh không muốn cô phải chịu đau vì nếu cô đau mà rơi nước mắt thì anh sẽ là người ân hận vì đã làm cô rơi nước mắt mà không giúp được gì, trong chốc lát trên má anh đã trải dài hai hàng nước mắt.

Từ trước tới nay anh chưa từng rời nước mắt vì một người con gái trừ người mẹ của anh nhưng bây giờ anh đã rơi nước mắt vì một người con gái anh yêu.

Đúng anh đã yêu cô gái ngây thơ đó mất rồi, yêu sự hồn nhiên của cô, yêu sự đáng yêu vui vẻ của cô nhưng anh lại không đủ can đảm để nói với cô những điều đó.
 
Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
Chương 29: 29: Đến Nhà Thẩm Thanh Thư


Trần Phong đã rơi nước mắt vì cô, cố chờ đợi cô mở cửa ra nói với anh một câu “ Em sẽ cho anh một cơ hội " chỉ cần câu nói đó anh cũng đã mãn nguyện rồi, nhưng anh đã chờ đến tối cô cũng không chịu mở cửa hay lên tiếng nói với anh dù chỉ một chữ.

Anh chờ cô mở cửa mà đã mệt mỏi ngủ gục lúc nào không biết.
Bên trong phòng của Lý Nhã Tranh, cô cũng đã khóc rất nhiều dù cô không khóc ra tiếng nhưng hai hàng nước mắt của cô luôn trào ra, trước kia cô luôn nghĩ rằng Trần Phong sẽ có người yêu và sẽ quay lại làm đám cưới với anh rồi cô sẽ được tự do, nhưng không hiểu sao bây giờ cô lại thấy buồn bã khi anh có người yêu và đã quay về, Lý Nhã Tranh luôn nghĩ đến đó là hai hàng nước mắt cô cứ trào ra chắc là cô đã thích người chồng này rồi, thích người chồng bên ngoài lạnh lùng nhưng bên trong lại vô cùng ấm áp, đến cô cũng không biết mình đã thích anh từ khi nào nhưng cô luôn có cảm giác ấm áp hạnh phúc mỗi lần nói chuyện với anh dù chỉ là một câu.
Cứ như thế Lý Nhã Tranh khóc mãi đến khi chân cô bất giác đau nhói thì cô mới nhận ra chân mình bị đau, cô còn ngồi xổm từ lúc trưa tới giờ, cô vội trèo lên giường với lấy chai dầu trong tủ đầu giường mà xoa vào, lúc xoa cô thấy chân mình dễ chịu hẳn nhưng trong lòng lại không thấy dễ chịu đi chút nào cô bất giác rùng mình đáng rơi chai dầu xuống sàn “ cốp ".
Bên ngoài Trần Phong giật mình tỉnh dậy lo lắng vội chạy lại cánh cửa gọi cô, hỏi đã xảy ra chuyện gì cô có bị làm sao không.
— Tranh Tranh em làm sao vậy ? Em có bị làm sao không ? Trả lời anh đi chỉ một câu thôi, anh xin em !

Những điều Trần Phong nói bên ngoài Lý Nhã Tranh đều nghe rõ không sót một chữ nhưng cô lại không đủ can đảm trả lời anh.

Lý Nhã Tranh cũng không muốn anh ngồi ngoài đó chờ cô vì bây giờ đã tối rồi ngồi bên ngoài rất lạnh nên cô đã lấy một tờ giấy viết lên đó vài chữ rồi đưa ra cửa cho anh.
Khi Trần Phong thấy tấm giấy dưới sàn liền cầm lên đọc, anh vừa mở ra đọc “ Anh về phòng nghỉ đi, em mệt rồi và em cũng không bị làm sao nên anh về nghỉ đi ! " Lý Nhã Tranh đang lo lắng cho anh sợ anh bị cảm lạnh, Trần Phong đọc giấy xong cũng nghe lời cô mà về phòng.
— Em không sao là anh yên tâm rồi, anh tưởng.

sẽ không chịu nói chuyện với anh, anh sẽ về phòng anh sẽ nghe theo lời anh.- Trần Phong mừng vì cô đã trả lời anh.
Lý Nhã Tranh đúng là muốn anh về phòng nghỉ ngơi không muốn anh bị cảm lạnh nhưng cũng một phần là cô muốn ra ngoài, cô muốn đến nhà bạn cô ở một vài hôm cho đầu óc quên đi mọi thứ, cô cũng không muốn vì mình mà anh lại đánh mất tình yêu của mình một lần nữa.
Sau khi cô không nghe thấy bên ngoài có động tĩnh gì cô liền lấy máy tính ra nhắn tin cho người bạn cô Thẩm Thanh Thư và bảo Thẩm Thanh Thư đến đón cô.

Thẩm Thanh Thư lúc đầu không đồng ý cho cô ở nhà mình nhưng khi nghe cô kể sự tình thì Thẩm Thanh Thư liền đồng ý đến đón cô.
Lý Nhã Tranh liền rón rén mở cửa để không gây tiếng động, cô lết cáu chân đau của mình ra đến cổng mà không gây ra một tiếng động vì bây giờ mọi người làm đã đi ngủ rồi kể cả thím Hai và bác Ngô còn Trần Phong bây giờ chắc là đã mệt mà đi tắm rồi.
Lý Nhã Tranh ra chờ Thẩm Thanh Thư được một lúc thì Thẩm Thanh Thư đến, vừa bước xuống xe nhìn thấy cô bạn mình ăn mặc không được ấm mà Thẩm Thanh Thư đau lòng liền mở cửa xe cho Lý Nhã Tranh vào còn cho cô mượn chiếc áo khoác của mình.

— Đỡ ấm hơn chưa? Sao ra ngoài không có mặc áo không biết trời đem lạnh lắm hả? Có cái nhau thì cũng phải lo cho mình chứ?- Thẩm Thanh Thư vừa lái xe vừa mắng Lý Nhã Tranh.
— Tớ xin lỗi, tại tớ đi vội quá nên không mang.
— Mà chân cậu bị sao thế tớ thấy khi nãy cậu đi khập khiễng.- Thẩm Thanh Thư vừa lái xe vừa hỏi thăm Lý Nhã Tranh.
— Tớ không may bị vấp nên chân bị xưng.- Lý Nhã Tranh không nói thật cho bạn mình biết sợ Thẩm Thanh Thư lo lắng.
— Cậu vẫn hậu đậu như xưa, không biết nhìn trước nhìn sau.
Khoảng ba mươi phút sau Lý Nhã Tranh đã đến nhà của Thẩm Thanh Thư vừa bước xuống xe và vào nhà Lý Nhã Tranh phải ngạc nhiên.
— Cậu...cậu sao có thể....!căn nhà này là sao ?-Lý Nhã Tranh ấp úng nói.
— Tớ mới mua, căn hộ kia tớ trả rồi bây giờ cậu cứ ở đây với tớ, cái tên chết tiệt chồng cậu mà tìm tới tớ sẽ cho hắn biết tay.
— Được rồi, tớ buồn ngủ rồi chúng ta đi ngủ thôi!- Lý Nhã Tranh ngáp.

— Cậu đứng lại đó, mau ngồi xuống đây.- Thẩm Thanh Thư kéo Lý Nhã Tranh ngồi xuống ghế.
— Sao vậy? Tớ buồn ngủ lắm rồi.- Lý Nhã Tranh ngơ ngác hỏi.
— Cậu ngồi đó, tớ đi lấy băng thuốc bôi cho cậu.- Thẩm Thanh Thư vội đi lấy hộp cứu thương.
Thì ra Thẩm Thanh Thư lo lắng cho cô, muốn băng bó vết thương cho cô.
Một lúc sau vết thương ở chân của cô đã được Thẩm Thanh Thư sử lý xong.
Cuối cùng Lý Nhã Tranh cũng được đi ngủ, hôm nay cô được ngủ cùng Thẩm Thanh Thư, trò chuyện lại hồi còn đi học rồi cả hai người đều chìm vào giấc ngủ.
 
Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
Chương 30: 30: Bức Thư


Sáng hôm sau
Trần Phong vừa mới tỉnh dậy đã lập tức chạy sang phòng Lý Nhã Tranh, anh vừa mới gõ cửa và gọi tên cô thì cánh cửa đã tự động mở ra, trong lòng anh tưởng cô đã chuyện nói chuyện với anh, nhưng Trần Phong không ngờ rằng cánh cửa đó đã không hề đóng lại từ đêm hôm qua, trong phòng không có một bộ và người hơi ấm cũng không còn chỉ có sự lạnh lẽo, anh từ từ bước lại bàn trang điểm của cô đưa tay xuống lấy mẫu giấy cô để trên bàn.

Trong đó viết:
“ Trần Phong, trước kia anh muốn cưới em là vì mẹ anh muốn có con dâu và cũng do em làm mất chiếc nhẫn của anh nên em mới đồng ý lấy anh, khi mới lấy anh em chưa có cảm giác hay cảm xúc gì với anh nhưng không hiểu từ bao giờ em bắt đầu có cảm xúc với anh, nhưng bây giờ người con gái anh yêu đã quay trở về em cũng không muốn mình là vật cản trở giữa anh và cô ấy nên em quyết định rời đi, còn về giấy tờ ly hôn em sẽ gửi đến cho anh, về tiền em nợ anh thì em sẽ trả còn về mẹ anh em sẽ gặp và giải thích cho mẹ hiểu.

chúc anh hạnh phúc! Lý Nhã tranh.

"

Trần Phong vừa đọc vừa rơi nước mắt, tay anh run khi đọc những dòng chữ đó của cô, anh ngồi xuống như một người mất hồn, thẩn thờ nhìn bức ảnh cưới của hai người mà hét lên “ Tranh Tranh, anh không thể bỏ em được " rồi anh lại gục đầu xuống khóc.

Bác Ngô nghe thấy cũng lo lắng chạy lên.
— Thiếu gia, thiếu gia có chuyện gì xảy ra vậy?
Bác Ngô chạy vào phòng của Trần Phong nhưng không thấy anh liền chạy sang phòng của Lý Nhã Tranh liền thấy thiếu gia mình đang khóc.

Bác Ngô cầm tờ giấy trên tay anh lên đọc cũng đã hiểu được sự việc liền gọi cho bảo vệ huy động người đi tìm thiếu phu nhân, bác Ngô cũng không muốn làm phiền đến thiếu gia mình nên đã nhẹ nhàng bước ra ngoài.
Trần Phong ngồi trong phòng cô mãi không chịu ra, anh ngồi đến gần trưa thì nghe dưới nhà thím Hai đang mắng ai đó.
— Cô còn dám đến đây nữa sao? Chỉ vì cô mà thiếu phu nhân mới bỏ đi.
— Cái bà này ăn nói cho đàng hoàng, tôi đây làm gì đụng chạm đến nhà bà mà bà dám ăn nói như vậy với tôi.- Kiều Chi lớn tiếng nói lại thím Hai.
Trần Phong trong phòng nghe thấy tiếng của kiều Chi liền tức tối mà lao xuống nhà không quên cầm ảnh cưới của mình và Lý Nhã Tranh.

Vừa xuống đến nơi anh đã cho Kiều Chi ăn một cái tát đau.
— Sao anh lại tát em?- Kiều Chi đưa tay lên mặt rờ chỗ vừa bị tát.
— Cô còn hỏi tôi tại sao sao? Chỉ vì cô mà vợ tôi mới bỏ đi.
— Vợ anh không phải vợ anh là em sao? Em sẽ không bỏ anh nữa đâu, bây giờ em sẽ ở với anh mãi mãi.- Kiều Chi vẻ mặt tội lỗi nói.
— Cô im miệng lại cho tô, người hôm qua mà cô bảo là giúp việc cô ấy mới là vợ của tôi, cũng chỉ tại cô mà cô ấy mới bỏ đi.- Trần Phong vừa nói vừa đưa hình cưới ra.

— Anh kết hôn rồi sao và kết hôn với người như thế này, em không tin một người như anh lại lấy một người như thế này làm vợ.- Kiều Chi chê bai Lý Nhã Tranh.
— Cô ấy thì sao?- Anh tức giận.
— Anh không cần phải tiếc hạng người như cô ta làm gì, em có thể làm vợ anh được mà.-Kiều Chi nói.
— Cô nghĩ mình xứng đáng sao?- Anh tối mặt
— Đúng vậy, chỉ có em mới xứng đáng với anh.
— Cô ngậm miệng lại cho tôi và cút ra khỏi nhà tôi và đừng bao giờ để tôi nhìn thấy mặt cô.- Anh chỉ tay ra cửa.
— Em không đi, em không tin cô ta có thể hơn em được, cô ta hơn em được cái gì mà anh phải bênh cô ta.
— Cô ấy hơn hạng người như cô rất nhiều, người đâu kéo cô ta ra ngoài.
Một đám bảo vệ vào lôi cô ta ra, nhưng cô ta vẫn cứng đầu không chịu đi còn quay đầu lại dọa anh.
— Anh nhớ lấy, em nhất định sẽ không thể để cô ta quay lại làm vợ anh, vợ anh phải là em Kiều Chi.
Nói xong câu đó kiều Chi tức giận bỏ đi dường như trong đầu đã toan tính điều gì.
Trần Phong không biết cô ta sẽ làm gì nhưng anh cũng hiểu được tính cách của cô ta, nếu cô ta mà đã muốn có cái gì thì nhất định phải có không trừ thủ đoạn để có được nên Trần Phong rất lo cho Lý Nhã Tranh sợ cô ta sẽ làm gì cô thì anh sẽ không biết phải làm sao.

— Thư ký Kim cậu huy động một lực lượng bảo vệ đi tìm Lý Nhã Tranh cho tôi, nếu cô ấy mà xảy ra mệnh hệ gì thì cậu sẽ là người hứng chịu mọi thứ.- Trần Phong nói qua điện thoại với thư ký Kim.
Thư ký Kim nghe xong câu nói của Trần Phong cũng đã thấy sợ lập tức gọi điện huy động mọi lực lượng tìm bằng được Lý Nhã Tranh.
Bên Lý Nhã Tranh, cô vừa mới tỉnh dậy hôm nay Thẩm Thanh Thư không đi làm nên bây giờ cũng chưa dậy.

Sau khi cô vệ sinh cá nhân xong, Lý Nhã Tranh xuống bếp nấu hai bát mì cho mình và cô bạn ngủ nướng của mình, vừa mới bắt đầu nấu thì cô lại nghĩ đến Trần Phong và hôm cô nấu mì cùng ăn với anh.
— Chắc bây giờ anh ấy cũng đi làm rồi.- Lý Nhã Tranh buộc miệng nói nhỏ.
— Thôi quên chuyện đó đi mình còn phải làm giấy ly hôn nữa còn phải trả lại tiền cho anh ấy nữa.
Cứ như vậy Lý Nhã Tranh vừa nấu mì vừa độc thoại với mình, những lời độc thoại của cô lại luôn nói về Trần Phong.
 
Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
Chương 31: 31: Nhớ Cô


Lý Nhã Tranh nấu đồ ăn sáng xong Thẩm Thanh Thư mới dậy, vừa mới bước chân xuống bếp thấy Lý Nhã Tranh vác theo chân đi nấu ăn liền bực mình mà chạy lại vội dỡ cô ngồi xuống còn trách móc Lý Nhã Tranh.
— Lý Nhã Tranh, cậu không coi tớ ra gì rồi đúng không? Đã nói là đừng đi lung tung rồi mà.-Thẩm Thanh Thư bưng bát mì lại bàn ăn.
— Tại tớ muốn làm việc nên mới xuống bếp.- Lý Nhã Tranh bày ra vẻ mặt tội lỗi.
— Thôi được rồi cậu mau ăn sáng đi đừng bày ra vẻ mặt tội lỗi đó nữa.
Thẩm Thanh Thư cùng Lý Nhã Tranh cùng với nhau ăn sáng, đã rất lâu hai người mới có thể ngồi với nhau ăn mì như vậy, trước kia khi còn đi học hai người như là chó với mèo nhưng lại rất hiểu ý nhau, Thẩm Thanh Thư luôn tỏ tiếng bới Lý Nhã Tranh nhưng những điều đó cũng là quan tâm đến cô.
Bên Trần Phong, anh không chịu ăn uống hay nghỉ ngơi cũng như công việc ở công ty anh cũng không quan tâm.

Trần Phong tìm kiếm cô khắp mọi nơi cũng cử rất nhiều bảo vệ đi tìm cô nhưng vẫn chưa có tin tức gì.

Trần Phong bỗng nhớ đến bạn của cô khi cô đi uống rượu anh đã đến đó đón cô, anh liền lập tức chạy đến căn hộ chung cư đó nhưng mong đợi của anh đã bị dập tắt lại bằng một câu nói phủ phàng từ người cho thuê “ Cô ấy đã chuyển đi được bà ngày rồi " anh đành phải xin số từ người cho thêu, anh cũng muốn gọi thẳng cho Lý Nhã Tranh nhưng cô lại để điện thoại ở nhà, anh gọi điện cho Thẩm Thanh Thư.
“ Ring ring "
— Cậu để bát đó tí mình rửa cho cậu lại ghế sofa ngồi đi, không biết mới sáng sớm mà ai đã gọi cho mình thế.-Thẩm Thanh Thư đi nghe điện thoại.
Thấy Thẩm Thanh Thư nghe máy Trần Phong vui mừng vì đã có thể có chút tung tích của Lý Nhã Tranh rồi.
— Cô là bạn của Tranh Tranh đúng không? Cô ấy có ở đó với cô không?- Trần Phong vừa thấy Thẩm Thanh Thư bắt máy liền nói thẳng vấn đề.
— Anh là....-Thẩm Thanh Thư hét lên, Lý Nhã Tranh ngồi gần đó cũng ghe thấy.
— Ai vậy??-Lý Nhã Tranh hỏi.
— À, chỉ là người gọi lầm số thôi.- Thẩm Thanh Thư quay lại nói với Lý Nhã Tranh.
Nghe thấy tiếng của Lý Nhã Tranh Trần Phong vui mừng như bắt được vàng, anh đã tìm cô cả một ngày không có chút tin tức bây giờ nghe được giọng của cô anh cảm thấy an tâm được phần nào.
— Tranh Tranh đang ở phải không? Cô có thể cho tôi nói chuyện với cô ấy được không?
— Anh nghĩ mình đủ tư cách sao? Anh xem cậu ấy như một trò đùa bắt cậu ấy kết hôn với anh trong khi anh đã có bạn gái, anh làm cậu ấy khóc xưng cả mắt, chân cậu lấy cũng bị bạn gái anh làm trật khớp.- Thẩm Thanh Thư đi ra xa Lý Nhã Tranh rồi bắt đầu trách móc Trần Phong.
— Tôi chỉ cần nghe tiếng của cô ấy thôi, không thì cô có thể nói cho tôi biết nhà cô ở đâu tôi sẽ đến đó gặp cô ấy.- Trần Phong rất muốn gặp Lý Nhã Tranh.
— Anh còn dám gặp cậu ấy, tâm trạng cậu ấy không tốt không muốn gặp anh, anh nên trách xa cậu ấy ra đừng để tôi gặp anh ở đâu phải đánh anh ở đó.
“ Tút tút " Thẩm Thanh Thư cúp máy.

Nghe thấy đầu dây tắt máy, Trần Phong liền ngồi xuống suy nghĩ lại những lời trách móc của Thẩm Thanh Thư vừa rồi, anh rất muốn nói cho cô biết Kiều Chi không phải là bạn gái cũ của anh không phải người yêu mà người anh yêu thương đó là em.

Nhưng anh lại không có thể nói điều đó cho biết, bây giờ cô không muốn gặp anh anh cũng không muốn làm cho phái tức giận và khóc khi phải gặp anh.

Bây giờ Trần Phong chỉ hận mình không nói sớm cho cô biết là anh đã yêu cô mất rồi.
Mặc dù đã biết cô ở cùng với bạn nhưng anh vẫn muốn có thể gặp được cô nên anh đã cho người lần theo định vị bằng số điện thoại của Thẩm Thanh Thư.

Sau vài tiếng đã tìm được định vị nhà của Thẩm Thanh Thư, Trần Phong lập tức phi xe đến nhưng anh chỉ dừng xe và nhìn cô từ xa, anh không muốn mình mất đi lý trí mà lao đến đó ôm cô làm cho cô lại càng sợ hơn và càng không muốn gặp anh.
Anh đứng cách hai mươi mét anh đứng sau một gốc cây rồi nhìn vào trong nhà Thẩm Thanh Thư, anh nhìn thấy cô buồn bã đọc sách trên sofa rất mệt mỏi.

Trần Phong bỗng thấy trong lòng bị đau nhói như có một người nào đó đanh bóp chặt lấy tìm của anh.
Cứ như vậy ngày nào anh cũng đến đó nhìn cô từ xa, anh nhìn cô rất lâu.

Kiều Chi mấy ngày này cũng luôn tìm đến công ty và nhà anh nhưng không được vào, anh cũng không gặp lại cô ta luôn cho người canh gác không cho cô ta vào công ty và nhà.
Mỗi lần như vậy kiều Chi luôn bực mình muốn tìm thấy càng nhanh càng tốt Lý Nhã Tranh để dạy cho cô ta một bài học cho đỡ tức.

Ngày hôm nay người của cô ta đi theo Trần Phong nên đã biết chỗ ở của Lý Nhã Tranh, kiều Chi vui mừng lập tức cho người theo dõi có cơ hội liền bắt Lý Nhã Tranh về cho cô ta.
 
Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
Chương 32: 32: Bị Bắt Cóc


Mấy ngày nay tâm trạng của Lý Nhã Tranh cũng tốt hơn chân của cô cũng đã khỏi.

Thẩm Thanh Thư ngày nào cũng ở bên cô luôn trò chuyện với cô.

Không phải Lý Nhã Tranh muốn Thẩm Thanh Thư ở nhà mà không đi làm việc mà là do Thẩm Thanh Thư sợ Trần Phong biết cô ở đay và cho người đến bắt cô đi, Thẩm Thanh Thư lúc còn đi học rất giỏi đánh nhau, gia đình Thẩm Thanh Thư rất giàu nhưng lại muốn lập nghiệp bằng đôi tay của mình nên đã xin ra ngoài ở riêng và lấy tiền riêng của mình ra xây dựng một phòng đấm bốc, thẩm Thanh Thư còn dạy cho những ai chưa biết đấm bốc nên thân hình thẩm Thanh Thư rất cân đối và nhanh nhẹn, có lần Lý Nhã Tranh đi chơi cùng gặp phải một tên cướp Thẩm Thanh Thư liền lao ra bằng vài động tác đơn giản đã bắt được tên cướp đó.

Thẩm Thanh Thư muốn ở nhà có thể bảo vệ bạn mình không cho ai đến bắt nạn.
Hôm nay Lý Nhã Tranh lại muốn ra ngoài chơi nên Thẩm Thanh Thư đành phải lái xe đưa cô ra ngoài phố mua sắp một chút đồ, người của kiều Chi cũng bám theo hai người đến một khu vui chơi, Lý Nhã Tranh mỏi chân nên muốn ngồi nghỉ Thẩm Thanh Thư liền đi lại gần đó mua hai cây kem cũng trong thời gian đó người của kiều Chi đã bắt Lý Nhã Tranh đi đến lúc Thẩm Thanh Thư quay lại không thấy cô liền hoảng loạn tìm cô khắp mọi nơi nhưng tìm mãi vẫn không thấy cô, Thẩm Thanh Thư tưởng Trần Phong bắt Lý Nhã Tranh đi liền lái xe đến nhà Trần Phong, hôm nay Trần Phong mệt nên cũng ở nhà vừa vào đến nhà thấy Trần Phong đang xem tài liệu ở phòng khách Thẩm Thanh Thư liền chạy lại nắm lấy cổ áo tra hỏi tung tích của Lý Nhã Tranh.
— Tranh Tranh đâu, anh giấu cậu ấy ở đâu, nếu anh không nói tôi sẽ đấm anh.- Thẩm Thanh Thư dơ nắm đấm lên.
— Tranh Tranh cô ấy bị làm sao?- Trần Phong thể hiện rõ nét lo lắng trên khuôn mặt.
— Không anh thì ai đã cho người bắt cậu ấy đi?-Thẩm Thanh Thư buông ra.
— Cô ấy bị làm sao? Ai bắt cô ấy không phải đang ở với cô sao?
— Hôm nay tôi dẫn cậu ấy ra ngoài chơi lúc tôi quay đi mua kem thì quay lại đã không thấy cậu ấy đau, hỏi mọi người thì họ bảo thấy một vài người mặc áo đen bắt đi.-Thẩm Thanh Thư kể lại mọi việc cho Trần Phong nghe.
— Tôi sẽ cho người đi tìm.-Nói xong Trần Phong đứng dậy gọi cho thư ký Kim tập hợp lực lượng đi tìm cô khắp mọi nơi.
Còn nơi Lý Nhã Tranh, cô bị bọn họ bắt đến một ngôi nhà hoang, cô bị chúng đánh thuốc mê nên bây giờ vẫn đang trong trạng thái hôn mê.

Đến khi bọn chúng đến hắt nước vào cô thì cô mới tỉnh dậy.
— Có tỉnh không thì bảo, có người đang muốn gặp cô kìa.-Tên đại ca đá vào bụng cô.
Lý Nhã Tranh từ từ tỉnh dậy, vừa mở mắt cô đã thấy một bóng người rất quen đang nhìn cô, bỗng người đó nhìn cô rồi lên tiếng mỉa mai cô.

— Xem kìa, thiếu phu nhân nhà họ Trần đây sao? Bỏ nhà ra đi mà anh Phong cũng không đi tìm thật là đáng thương.
Người đang nói là kiều Chi, vì tức giận Trần Phong yêu cô mà không phải cô ta không muốn mất đi tài sản nhà họ Trần cũng như Trần Phong cô ta liền cho người đi tìm cô và bắt cô bằng được, Lý Nhã Tranh không nói biết nói gì vì việc bỏ nhà đi là cô tự bỏ còn việc Trần Phong có đi tìm cô hay không thì trước kia cô thật sự không muốn anh đi tìm cô mà dành thời gian ở bên kiều Chi nhưng bây giờ cô biết được lòng dạ của kiều Chi cô lại muốn anh đi tìm cô vì cô không muốn phải chết dưới tay của kiều Chi.
— Xem cô kìa, cô đang sợ tôi sao?
— Cô chủ việc cô nhờ chúng tôi đã làm xong rồi!
— Đưa cho cô ta xem.
Người của cô ta đưa cho Lý Nhã Tranh xem một tin tức trên truyền hình đang đưa tin về những bức ảnh của anh và cô ta, tin tức đó nói về việc Trần Phong và cô ta đang hẹn hò và sớm sẽ tổ chức đám cưới, mọi người cũng như những người hâm mộ Trần Phong và kiều Chi thì rất ủng hộ cho hai người là một cặp đôi trai tài gái sắc.

Lý Nhã Tranh xem được video này trên má cô đã chảy dài hai hàng nước mắt, cô đang cảm thấy đau lòng thay vì trong thâm tâm cô đã yêu anh rất nhiều vậy mà bây giờ anh lại chuẩn bị lấy người khác, cô luôn muốn biết anh có yêu cô hay không nhưng bây giờ thì cô đã đoán được sau khi xem tin tức đó cô cũng đã đoán được anh đã không yêu cô mà người anh yêu là kiều Chi.

— Cô khóc sao? Không phải khóc.

Nếu cô cảm thấy đau lòng thì chỉ còn một con đường là chết thôi, chỉ còn cách đó thì anh ấy mới yêu tôi nhiều.
Cô ta chỉ nói xong rồi xoay người đi vừa đi cô ta vừa cười thật to.

Trước mặt dân chúng thì cô ta là một diễn viên đa tài, xinh đẹp, nhân hậu, hiền lành...!nhưng sau lưng cô ta là một người không xem ai ra gì chỉ vì lợi ích của mình sẵn sàng hi sinh những người quanh.
 
Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
Chương 33: 33: Hành Hạ


Trần Phong đã cho người đi tìm và đã biết ai là người đã bắt Lý Nhã Tranh nhưng không thể nào biết được nơi cô đang bị nhốt.

Bây giờ tin tức đưa tin trên mọi truyền thông về việc anh và Kiều Chi đang hẹn hò và chuẩn bị làm đám cưới, Trần Phong xem được liền cho người đi gỡ những bài viết đó xuống.
Trần Khải đang đi du lịch xem được tin tức đó cũng lập tức đặt vé máy bay về nhanh nhất, Trần phu nhân trong bệnh viện cũng vô tình đọc báo biết được con trai mình đang hẹn hò với người con gái khác liền bệnh tim tái phát.

Còn về phần cha mẹ của Lý Nhã Tranh vẫn chưa biết nhưng thấy mọi người bàn tán lắng tai nghe mới biết liền lo lắng gọi điện cho Trần Phong.
— Con rể, chuyện trên tivi là sao?- Bà Lý nói.
— Bố mẹ những chuyện trên báo chí, truyền hình đều là giả dối con sẽ cho người gỡ xuống ngay.
— Cho mẹ gặp con bé một lát.- Bà Lý muốn nói chuyện với Lý Nhã Tranh.
— Cô ấy đi mua sắm với thím Hai chưa có về mẹ.

-Trần Phong không muốn nói cô đã bị bắt cóc.
— Vậy lúc nào con bé về bảo con bé gọi điện cho mẹ.- Bà Lý cúp máy, cũng yên tâm được phần nào khi nghe Trần Phong nói như vậy.

Dưới công ty của anh đã bị cánh phóng viên đã bao quanh chờ anh ra ngoài để moi thêm một chút thông tin từ anh về chuyện anh và Kiều Chi.

Trần Phong với việc này rất bực mình liền cho bảo vệ dàn hàng không cho một ai vào cổng nếu không có sự cho phép của anh.
Trần Phong lấy điện thoại ra gọi điện cho Kiều Chi.

Vừa thấy anh gọi cô ta đã vui mừng mà dở giọng ngọt ngào với anh.
— Hôm nay sao lại gọi điện cho em thế này?
— Đừng dở giọng đó nói với tôi, Tranh Tranh cô nhốt cô ấy ở đâu rồi?
— Anh bảo em nói ra sao? Anh nên làm gì để em nói ra chứ?- Kiều Chi cũng đã nhận ra anh đã biết mình bắt Lý Nhã Tranh cũng không giấu giếm nữa.
— Tôi muốn cô làm gì tôi cũng làm chỉ cần cô đừng làm gì cô ấy.
— Anh chỉ cần nói với đám phóng viên rằng anh và em đang chuẩn bị làm đám cưới điều đó là thật, và tiếp đó bà ngày sau anh công bố ra bên ngoài là em và anh đã đăng ký kết hôn.
— Cô cho tôi nghe giọng của cô ấy.
— Nghe cũng được thôi, nhưng lúc nào em nghe được tin tức đưa tin chính anh đã nói anh và em đang hẹn hò thì lúc đó em sẽ cho anh ghe.
— Nếu cô giám làm vợ tôi bị thương thì cô đừng trách tôi không nhẹ tay khi bắt được cô.
— Em đâu có làm gì, mà cô vợ của anh có bị làm sao thì cũng do anh cả, em cho anh một buổi để nói ra.

Nếu không một tiếng em sẽ đánh cô ta một lần cho đến khi cô ta không chịu được thì thôi.
— Kiều Chi, cô dám...
* Tút tút...*
Trần Phong bực mình, nhưng cũng phải suy nghĩ đến những lời Kiều Chi nói khi nãy, anh không biết khi anh làm theo những điều cô ta nói thì Lý Nhã Tranh có được thả ra không.
Đúng thật! Hoi tiếng từ khi cô ta gọi điện cho anh mãi mà vẫn không thấy báo chí đưa tin gì mới Kiều Chi đã cho người đánh Lý Nhã Tranh hai trận.

Nhưng cô ta vẫn đang còn tức giận còn đi lại phía Lý Nhã Tranh đá cho cô vài phát vào bụng.

Những tiếng van vì đau của cô khi Kiều Chi đá vào người.

Những tiếng van đó lại làm cho cô ta càng thêm tức giận mà trút càng mạnh hơn lên người cô.
— Chỉ biết la lên vì đau thôi sao? Càng nhìn cô tôi lại càng tức giận.

Phải làm sao anh ta mới đồng ý đây?
— Cô chủ hay chúng ta chụp cho hắn ta vài bức ảnh hoả thân của cô ta cho hắn.
— Ý kiến hay, cho các cậu cởi qu/ần áo cô ta ra rồi chụp hình lại nhớ chụp cả mặt.
Mấy tên đàn em của cô ta liền đi lại phía Lý Nhã Tranh và bắt đầu lột quần áo của cô, Lý Nhã Tranh cô gắng giãy dụa và van xin nhưng cô có van xin khàn tiếng thì cũng không thể dừng lại.
Vào phút sau bọn chúng đi ra trên tay còn có những tâm ảnh của cô.
— Cô chủ, cô ta ngất rồi!
— Đưa ảnh cho tôi còn cô ta không cho uống nước.
Kiều Chi cầm chiếc điện thoại có chứa những tấm ảnh của cô cười một cách thoả mãn.
— Xem anh nhìn thấy những tấm hình này thì có lập tức làm theo những gì tôi nói không?- Kiều Chi cười nói nhỏ.
Cô ta nói làm làm liền gửi những tấm hình đó cho Trần Phong.

Vừa nhận được tấm hình đó nhìn thấy cô bị hành hạ khắp người thâm đen trong lòng anh rất đau, đau vì anh không thể bảo vệ tốt cho người con gái anh yêu, đau vì không thể chịu thay những cú đánh thay cho cô.

Trần Phong cầm điện thoại cũng không chắc, thư ký Kim phải đỡ anh đứng.

Thư ký Kim cũng lo lắng cho cô đã cùng Trần Phong thức để đi tìm cô.
Đang lúc Trần Phong đang đau lòng thì Kiều Chi lại gọi đến, Trần Phong không còn muốn ghe nữa thư ký Kim phải nghe thay cho anh.

Nghe giọng của thư ký Kim bắt máy cô ta liền không vui.
— Bảo anh Phong nghe máy.
— Phong tổng đang ngồi bên không muốn nghe giọng của cô.
— Vậy phiền anh nói lại với anh ấy không biết những tấm hình đó có đẹp không? Nếu muốn cô ta còn sống thì mau ra nói với phóng viên những điều mà tôi nói khi nãy.
Nói xong cô ta liền cúp máy, Trần Phong ở bên đã nghe thấy hết không muốn Lý Nhã Tranh bị hành hạ bởi cô ta thấy cho anh, anh liền đứng dậy đi ra ngoài, anh sẽ làm theo những gì mà kiều Chi đã nói với anh.
 
Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
Chương 34: 34: Tìm Được Chỗ Đang Nhốt Cô


Trần Phong vừa xuống sảnh công ty, thấy anh đám phóng viên đã lao đến nhưng bị bảo vệ cản lại từ xa.

Trần Phong bảo bọn họ để cho phóng viên vào, nghe thấy như vậy đám phóng viên ào vào như nước lũ lao đến chỗ Trần Phong và hỏi anh rất nhiều câu hỏi.
— Phong tổng, anh và diễn viên nổi tiếng Kiều Chi đang hẹn hò và chuẩn bị làm đám cưới là thật sao? Xin hãy trả lời!
Rất nhiều câu hỏi như vậy được đặt ra cho Trần Phong, chỉ thấy anh hít một hơi thật sâu rồi trả lời tất cả các câu hỏi được đặt ra cho mình.
— Đúng vậy tôi và cô ấy đang hẹn hò.
— Vậy khi nào hai người sẽ làm đám cưới.
— Lúc nào đám cưới tôi sẽ nói nhưng sẽ sớm thôi, đến lúc đó tôi sẽ thông báo cho mọi người!.
Nói xong anh liền đi thẳng ra xe, đám phóng viên vẫn không từ bỏ mà chạy theo anh để hỏi thêm.
Tin tức đó rất nhanh đã đứng đầu các bản tin, các mặt báo đều nói về anh và Kiều Chi.

Kiều Chi đang xem tin tức mới nhìn thấy vậy liền rất vui mừng mà gọi cho anh.
— Anh làm em ngạc nhiên lắm.
— Tôi đã làm theo những lời cô nói rồi, bây giờ cô hãy cho tôi được nói chuyện với cô ấy.
— Được thôi, em đã hứa rồi thì sẽ giữa lời, nhưng em chỉ sợ cô ta không thể nói chuyện với anh được thôi!
Kiều Chi mang điện thoại lại cho Lý Nhã Tranh, cô bây giờ cả người đều toàn là thương tích không thể nào ngồi dậy được, nghe thấy giọng của Trần Phong đang gọi tên cô cô liền gắng gượng dậy.
— Anh Phong...- Cô yếu ớt nói qua điện thoại.
— Em có bị thương hay đau chỗ nào không?
— Em không sao, anh không phải lo lắng nhiều cho em.- Cô cũng nói dối Trần Phong cho anh không phải nghĩ ngợi lo lắng nhiều cho cô.
Kiều Chi chỉ cho hai người nói chuyện với nhau được vài câu liền lấy điện thoại đi.
— Anh Phong, nếu đã nghe được giọng nói rồi thì làm việc tiếp theo đi.
— Sao giọng vợ tôi lại yếu ớt vậy? Cô đã làm gì?
— Em đâu có làm gì, không phải anh đã nghe cô ta nói không sao rồi sao.
— Cho tôi thấy cô ấy qua video...
Nghe anh nói như vậy cô ta liền tắt máy không để cho anh hỏi nhiều hơn.
Đã hai ngày trôi qua anh vẫn chưa tìm thấy chỗ của cô đang bị nhốt.

Trần Khải cũng đã về nước giúp anh trai mình quản lý công ty vì bây giờ Trần Phong không còn tâm trạng để lo cho mình thì lấy sức đâu để làm việc huống hồ vợ anh còn bị giam thì lấy đâu ra tâm trí để làm việc.

Trần phu nhân biết chuyện cũng đòi xuất viện về nhà cho bằng được, về đến nhà đã lao đến đánh Trần Phong miệng không ngừng mắng anh.
— Dứa con bất hiếu này, có mỗi vợ của mình mà không bảo vệ được thì làm sao bảo vệ được hạnh phúc của mình, làm sao bảo vệ được con cái.
— Mẹ đang bị bệnh đừng dùng sức nhiều, con sẽ tìm được cô ấy, sẽ không để cho cô ấy bị thương hay mất một cọng lông nào.
Lý Nhã Tranh ở đây cũng đã chật vật gắng cự được hai ngày để có thể được gặp anh lần cuối.

Cô bị Kiều Chi bỏ đói không cho cô uống nước còn hay cho người vào đánh cô.

Lý Nhã Tranh bây giờ rất mệt mỏi dường như không còn sức để cử động được.
Hôm nay là ngày cuối cùng Kiều Chi cho anh để nói với báo chí việc hai người đã đính hôn và ngày kia sẽ tổ chức đám cưới thì cô ta sẽ thả Lý Nhã Tranh ra.

Anh đã rất mong đợi có thể cứu cô ra nhanh trước khi anh phải nói với báo chí việc của anh và Kiều Chi nhưng đã bốn ngày kể từ khi cô bị bắt đến nay anh vẫn chưa thể tìm thấy cô.

Kiều Chi đã nhắn tin và gọi điện hối thúc anh, anh muốn cứu cô ra nhanh chóng nên đã thông báo mở cuộc họp báo vào ngày mai.

Trần Phong vào phòng ngắm nhìn lại những bức ảnh cưới của hai người, hai hàng nước mắt của anh từ từ rơi xuống bức ảnh, anh vội lau đi, đang lau thì nhận được điện thoại của Thẩm Thanh Thư gọi đến anh liền bắt máy.
— Trần Phong tôi tìm thấy nơi nhốt Tranh Tranh rồi.
— Chỗ đó ở đâu?
— Cậu ấy bị nhốt ở cảng bỏ hoang C thành phố H.
Trần Phong vừa nghe được địa chỉ nơi cô bị nhốt thì liền chạy xuống nhà lấy xe phóng một mình đến nơi đó.
Đến nơi Trần Phong để xe từ xa, tự mình tìm đường vào đó.

Anh bây giờ đã xác định được vị trí của mới gọi cho người đến trợ giúp, Trần Khải vừa nghe anh nói đang ở chỗ đó một mình liền vội vã thông báo cho toàn bảo vệ mang vũ khí đến cảng C.
Trần Phong cuối cùng cũng lẻn vào được bên trong, anh đi tìm rất lâu mới tìm thấy chỗ của Kiều Chi, anh liền đưa mắt nhìn xung quanh để tìm kiếm Lý Nhã Tranh rồi anh dừng lại một góc bởi anh thấy cô đang co ro lại, trên người chỉ mặc một bộ áo mỏng, khắp người cô đều có vết thương và có nhiều chỗ máu đã khô, mặt cô bị xưng lên dường như bị Kiều Chi tát vào mặt.
 
Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
Chương 35: 35: Cứu Được Cô


Trần Phong đang loay hoay cầm một khúc cây chuẩn bị đi ra liều một phen thì lại phát ra tiếng động.

Kiều Chi nghe thấy có tiếng động liền cho một tên lại kiểm tra, một tên đối với Trần Phong hạ gục rất dễ chỉ cần vài đòn đã hạ gục được.

Anh từ từ đi đến chỗ kiều Chi, kiều Chi thấy anh cũng không hoảng vì trong tay của cô ta đang nắm giữa một thứ vô cùng quan trọng với anh với lại người của cô ta rất nhiều bao vây lấy anh nên cô ta ngồi yên cũng không phải sợ.
— Thả Tranh Tranh ra.- Anh nói.
— Anh chưa làm theo những thoả thuận mà hai chúng ta đã bàn tự tìm đến đây em còn chưa tức giận thì anh tứ giận cái gì.
— Cô thả cô ấy ra, tôi sẽ làm theo những lời cô nói.
— Anh tưởng em là một con ngốc sao? Thả cô ta ra rồi anh cùng cô ta về sống hạnh phúc, đến lúc đó anh sẽ cho con này vào tù chứ gì?
Người của cô ta khi thấy cô ta vẫy tay thì liền động thủ với Trần Phong.

Người của cô ta rất đông có cả giao nên anh cũng khó tránh khỏi mấy nhát dao, bằng sự nhanh nhẹn của mình hai mươi phút sau anh cũng đã hạ gục được đám tay sai của cô ta.
Anh từ từ bước lại khuôn mặt tức giận bước đến chỗ Kiều Chi, cô ta thấy anh đến sợ hãi liền chạy đến chỗ Lý Nhã Tranh, cầm con dao giơ vào cổ cô.
— Anh đứng lại còn đi nữa thì tôi sẽ cho cô ta mất mạng.

-Kiều Chi đưa sát con dao vào cổ cô.
— Tôi bỏ dao xuống rồi cô cũng bỏ dao ra khỏi cổ cô ấy đi.! -Trần Phong thấy cô ta cầm con dao trên cổ của Lý Nhã Tranh cũng sợ hãi mà thả dao xuống.
— Anh Phong, anh đi đi không cần lo cho em.-Lý Nhã Tranh bây giờ mới gắng người dậy nói giọng yếu ớt nói với anh.
— Không được, nếu anh mà mất em thì anh không thể nào sống được.
Kiều Chi khó chịu khi thấy hai người nói chuyện thân mật, liền ra hiệu với đàn em ở phía sau Trần Phong lấy cây đánh vào chân anh, anh không kịp phản ứng đã quỵ xuống, hai người nắm chặt lấy tay anh đưa ra sau không cho anh cử động.
Mấy tên đó không đánh Trần Phong chỉ giữ chặt lấy anh vì kiều Chi trong đầu lại nghĩ một thứ hay hơn.

Kiều Chi không muốn để anh chịu đựng sự đau khổ như vậy cô ta muốn anh phải chịu đau khổ nhiều hơn về sau không thể nào quên được.
Kiều Chi cho hai tên đàn em của mình lại chỗ Lý Nhã Tranh làm điều đồi bại với cô.

Hai tên đó đi lại xé quần áo cô ra trước mắt Trần Phong, anh muốn thoát ra chạy đến chỗ cô dậy cho hai tên đo một bài học khi đụng vào người của anh nhưng anh không thể nào thoát ra được, Lý Nhã Tranh đã yêu nên không thể làm gì được, cô đã cố gắng cầm thật chắc áo của mình không cho hai tên kia xé ra miệng cô liên tục van xin nhưng hai tên đó không quan tâm mà tiếp tục lấy tay cô ra mà xé áo.
— Dùng lại không được làm vậy với vợ tôi! - Anh hét lên.
Hai tên đó không quan tâm đến lời anh nói mà tiếp tục làm chuyện của mình.

— Cô tha cho cô ấy tôi nhất định sẽ làm tất cả những gì mà cô nói.- Anh quay sang cầu xin kiều Chi bảo bọn họ dừng lại, với chút hi vọng nhưng cô ta không quan tâm còn nhếch mép cười.
— Bây giờ tôi lại không muốn nữa, tôi muốn anh sống không bằng chết những thứ con này không có thì đừng có ai có.

Tiếp tục làm những gì mà các ngươi muốn.- Kiều Chi quay sang nói cho đám thuộc hạ.
— không được...không được đụng đến vợ tôi!-Anh hét lên trong vô vọng.
Hai tên đó bắt đầu c/ởi đồ của mình ra, nhìn thân thể của Lý Nhã Tranh một cách thèm thuồng.

Lý Nhã Tranh không dãy dụa không ngừng nên một tên phải giữ chặt lấy ta tay của cô tên còn lại thì bắt đầu sờ mó trên người cô.

Lý Nhã Tranh không muốn tên nào làm chuyện đồi bại với mình cũng không muốn cho Trần Phong thấy nên đã dồn hết sức của mình vào chân đạp thật mạnh vào giữa h/ai chân của một tên đang sờ mó cô, tên đó ôm lấy c/ậu nhỏ của mình kêu đau, nhìn lại cô tên đó liền tức giận mà giơ chân lên đạp thật mạnh vào bụng của cô không ngừng đến khi cô ngất đi thì hai tên đó mới dừng lại.

Kiều Chi thấy cô nằm yên không cho hai tên đó đánh nữa liền đi lại xem cô còn thở hay không, đang đi lại thì phía bên ngoài phát ra một tiếng "Rầm" thật mạnh, cánh cửa chắc chắn đã bị bay ra một đám người rất đông tiến đến.

Đám người đó là do Trần Khải dẫn đến, đám đàn em của cô ta không biết lượng sức mình liền xông đến chỉ vài giây đã bị hạ gục cả đám, mấy tên đang giữ lấy Trần Phong cũng sợ hãi mà thả ra, anh được thả liền chạy đến chỗ Lý Nhã Tranh, anh lấy tay từ từ đưa lên mũi cô anh sợ hãi tưởng cô đã chết nhưng rồi thở phào nhẹ nhõm, anh lấy áo của mình choàng cho Lý Nhã Tranh rồi ôm cô lên vào lồng ngực đi ra ngoài.
Kiều Chi bây giờ đã bay hết khí chất khí nãy đã phải quỳ xuống van xin Trần Phong nhưng anh đâu thèm nhìn cô ta nhìn rồi lại tức thêm, anh đi về phía xe để đem Lý Nhã Tranh đi bệnh viện, đi qua Trần Khải lạnh lùng nói một câu về kiều Chi cho Trần Khải giải quyết.
— Đem cô ta nhốt dưới từng hầm chờ anh về xử lý, đem hết chuyện sai trái của cô ta đưa cho đám phóng viên.
Trần Phong đi ra lập tức cho xe chạy thật nhanh đến bệnh viện gần nhất, còn Trần Khải cũng cho người làm theo những gì mà anh mình đã giao.

Kiều Chi chạy lại ôm lấy chân Trần Khải mong được thả ra nhưng Trần Khải cũng không tiếc loại người như thế này liền đạp cô ta ra rồi cho người đánh một trận mới đem nhốt dưới từng hầm.

Trần Khải phủi tay rồi cũng lên xe đi đến bệnh viện..
 
Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
Chương 36: 36: Cấp Cứu


Trong phòng cấp cứu bác sĩ đang làm phẫu thuật cho Lý Nhã Tranh do bị đanh nhiều ngày rất mạnh không cho ăn cộng thêm khi nãy bị mấy tên kia đá và bụng rất nhiều kiến cô bị gãy xương, bên ngoài mọi người đều rất lo cho cô.

Thẩm Thanh Thư dẫn bố mẹ Lý Nhã Tranh đến cũng đã kể cho họ về mọi việc, vừa đến thấy Trần Phong Thẩm Thanh Thư đã chạy lại đấm cho Trần Phong một cái rồi xách áo anh lên.
— Anh đã nói sẽ không để bạn tôi bị một vết thương sao bây giờ cậu lấy phải nằm trong kia!.- Thẩm Thanh Thư chỉ tay về phía phòng phẫu thuật.
Trần Phong không nói gì lại càng làm cho Thẩm Thanh Thư điên lên đang định đấm cho anh một cái nữa thì bị người của Trần Khải lôi ra..

Trần Phong không nói gì chỉ nhìn về phía hai người đằng sau Thẩm Thanh Thư là bố mẹ Lý Nhã Tranh, nhẹ nhàng xin lỗi.
— Con xin lỗi! Con thành thật xin lỗi bố mẹ!
— Bây giờ cậu nói xin lỗi làm gì? Cậu nghĩ những lời xin lỗi đó là giải quyết được sao? Trước kia cậu đã nói sao? Sẽ không để con tôi phải khóc và bị thương nhưng bây giờ...- Bà Lý vừa tức giận vừa thấy thương con gái mình mà bật khóc.

— Mẹ Tranh Tranh, bà không cần nói nhiều với cậu ta như vậy! Chờ con bé tỉnh và hồi phục thì lập tức ly hôn chúng ta dẫn con bé về.- Ông Lý nãy giờ chầm lặng bây giờ mới lên tiếng.
— Bố mẹ con xin lỗi, xin bố mẹ đừng bắt cô ấy ly hôn với con.- Trần Phong quỳ xuống xin lỗi bố mẹ cô.
Một người tài cao lạnh lùng như anh chưa bao giờ biết khóc hay quỳ xuống xin người khác nhưng giờ phải quỳ xuống xin được ở cạnh cô.
— Cậu đứng dậy đi chúng tôi không giám nhận cái quỳ gối của cậu! -Ông Lý nói
Trần Phong không đứng lên vẫn tiếp tục quỳ dưới chân của hai người.
— Ông bà thông gia xin bình tĩnh, thằng bé rất yêu con của ông bà mong ông bà đừng bắt thằng bé rời xa con bé.

-Trần phu nhân được Trần Khải đỡ dậy.
— Bà thông gia chúng tôi tin tưởng cậu ta nên mới giao con gái cho cậu ta, chúng tôi luôn tưởng một gia đình danh giá và cao quý như vậy thì sẽ đối xử và bảo vệ tốt cho con gái tôi nhưng chúng tôi thật sự đã sai.

Chúng tôi quyết định rồi sẽ đem con bé về, không thể để con bé chịu thêm những chuyện như vậy được nữa! -Ông Lý vẫn kiên quyết muốn dẫn Lý Nhã Tranh về.
— Bố mẹ...
Trần Phong đang định nói thêm thì phòng cấp cứu được mở ra bác sĩ bước ra mọi người đều chạy lại hỏi xem tình hình của Lý Nhã Tranh.

Trần Phong thấy cửa phòng cấp cứu được mở ra liền đứng dậy chạy lại phải bác sĩ hỏi về cô.
— Bác sĩ vợ của tôi như thế nào rồi?

— Gia đình yên tâm bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch không còn vấn đề gì nữa bây giờ bệnh nhân đã được chuyển sang phòng hồi sức ở từng trên gia đình có thể vào thăm.- Bác sĩ nói xong liền rời đi.
Mọi người nghe cô qua con nguy kịch ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm, Trần Phong liền chạy lên phòng hồi sức từng trên để được gặp cô.
Bây giờ cô đang trạng thái hôn mê vì đang còn thuốc gây mê, Trần Phong vào bên trong phòng liền ngồi xuống bên cạnh cô nắm lấy tay cô mà hôn, đôi mắt còn ngấn lệ rơi.
— Cảm ơn đã không bị gì! -Anh nói nhỏ rồi hôn tiếp vào tay cô.
Bố mẹ Lý Nhã Tranh bước vào thấy con gái mình toàn thân là vết thương mà thấy đau lòng, bà Lý không chịu được mà ngất đi.

Ông Lý thăm con một lát rồi đau lòng mà rời đi, ông Lý sợ nếu nhìn nữa không chịu được mà ngất giống bà Lý.
Mọi người đều về hết, Trần phu nhân phải về phòng bệnh.

Trong phòng hồi sức bây giờ chỉ còn m*nh tr*n Phong ở bên cạnh cô, anh nhìn cô không rời mắt sợ rời mắt đi cô sẽ biến mất một lần nữa.

Anh cũng không ăn gì mà ngồi chờ bên giường bệnh của cô cả một buổi tối.

Sáng hôm sau Trần Phong giật mình tỉnh dậy bên giường bệnh của cô, anh ngước mắt nhìn thì thấy cô đã tỉnh anh vui mừng ôm lấy cô còn hôn lên trán cô một cái.
— May quá em đã tỉnh rồi, em làm anh sợ lắm biết không? -Anh vui mừng không nói lên lời.
Nhưng Lý Nhã Tranh nhìn anh vẻ mặt vô cảm khó hiểu, cô nói ra một câu làm cho anh chết đứng trước câu nói của cô.
— Cho hỏi anh là ai vậy! Tại sao lại hôn tôi!
Anh ngơ ngác ra rồi đưa tay lên trán của cô vì anh tưởng cô đang nói đùa anh.
— Em đang chọc anh đúng không? Anh không thích chọc đâu em biết mà!
Trần Phong nắm lấy tay cô rờ lên mặt mình, Lý Nhã Tranh vẫn để cho anh nắm tay nhưng khuôn mặt của cô lại hiện lên vẻ mặt sợ hãi anh nhưng anh lại không nhận ra điều đó.
Lý Nhã Tranh nhìn Trần Phong không hiểu anh đang nói gì bỗng cánh cửa phòng được mở ra mọi người bước vào, nhìn thấy cô tỉnh Thẩm Thanh Thư một lần nữa chạy đến ôm cô, lần này vẻ mặt của cô rất vui còn ôm lại Thẩm Thanh Thư nhẹ nhàng..
 
Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
Chương 37: 37: Mất Trí Nhớ Tạm Thời


Thẩm Thanh Thư ôm lấy cô rất lâu rồi mới buông ra trên mắt còn rơi cả nước mắt.
Lý Nhã Tranh nhìn cô bạn mạnh mẽ của mình bây giờ lại trở thành mít ướt thì mỉm cười.
— Cậu đang khóc sao? Tớ không ngờ cô bạn mạnh mẽ của tớ lại khóc đấy! Tớ cũng rất vui đó khi gặp lại cậu, rất lâu rồi mới được ôm cậu như vậy!
— Tớ không khóc chỉ là vui quá thôi nên mới như vậy.
Bố mẹ Lý Nhã Tranh mừng vì cô đã tỉnh mà rơi nước mắt bước đến chỗ cô.
— Còn cuối cùng cũng tỉnh rồi, làm cho bố mẹ lo quá.

-Bà Lý đi tới ôm lấy cô.
Lý Nhã Tranh cũng ôm lấy mẹ mình an ủi, rồi cô quay sang nhìn những người đằng sau mẹ mình đang nhìn cô.

Trần Phong tưởng cô khi nãy chỉ nói đùa bây giờ cô mới gọi anh lại nhưng đó chỉ là suy nghĩ trong đầu của anh, thứ mà cô muốn nói lại là thứ anh vừa nghe khi nãy nhưng bây giờ lại bao gồm cả Trần phu nhân và Trần Khải.

— Mẹ những người kia là ai vậy?
Mọi người đều đơ người ra, Trần Phong dường như không thể nào nhúc nhích được, anh chạy đến bên cạnh cô nắm lấy tay cô một lần nữa.
— Em đang nói đùa đúng không? Sao em nhớ ra bố mẹ bạn của em lại không nhớ anh?
— Xin...xin lỗi anh vì thật sự tôi không quá quen anh! -Tay Lý Nhã Tranh run lên vì sợ.
— Con gái không sao cả không cần phải sợ! Cậu mau đứng xa con bé ra, cậu không thấy con bé đang sợ cậu sao? -Bà Lý nhẹ nhàng ôm người cô vào lòng.
Bác sĩ bước vào khám cho cô, ai cũng chờ đợi kết quả nhưng những lời cô vừa nói khi nãy cũng đã đủ cho tất cả mọi người trong phòng biết.
— Bác sĩ tại sao cô ấy lại không nhớ tôi! -Trần Phong hỏi vị bác sĩ.
— Cô ấy bị mất trí nhớ tạm thời, do chịu cú sốc lớn nên dẫn đến mất trí nhớ tạm thời chỉ một đến hai tháng là hồi phục.

-Vị bác sĩ đó giải thích cho tất cả mọi người.
Mọi người trong phòng nghe đến ba “Chữ mất trí nhớ" thì lập tức suy sụp.
— Tại sao cô ấy vẫn nhớ được bố mẹ và bạn của mình tại sao lại không nhớ tôi?
— Đó là tình trạng mất trí nhớ trong thời gian ngắn, những người thường ngày hay tiếp xúc hoặc đã quen biết từ rất sớm thì bệnh nhân có thể nhớ, còn những thứ xảy ra gây đây thì bệnh nhân sẽ quên nhưng có thể lấy lại trong vòng một đến hai tháng.
Bác sĩ nói xong liền xin phép ra ngoài bên trong phòng mọi người chỉ biết nhìn nhau rồi lại nhìn lại giường Lý Nhã Tranh.
Trần Phong từ xa nhìn cô một cách mơ hồ, trong lòng biết cô không quen biết mình nhưng anh vẫn đi lại phía giường của cô.
— Chào em, anh là Trần Phong.

-Anh lịch sử đưa tay ra làm quen cô một lần nữa.
Lý Nhã Tranh nhìn bàn tay anh rất lâu, do dự một hồi thì cô cũng chịu đưa tay lên bắt tay với anh.
— Rất vui được gặp anh, nhưng hai chúng ta là gì của nhau? Là bạn sao?
Mọi người không biết giải thích sao cho cô hiểu, bố mẹ Lý Nhã Tranh biết là một đứa tự ti luôn sợ hãi những người xung quanh bây giờ nói cho cô biết quan hệ của cô và Trần Phong là vợ chồng thì chắc chắn cô sẽ không tin.

Bà Lý định mở miệng ra nói dối cô nhưng Trần Phong đã đi trước một bước mà nói ra.
— Anh và em là vợ chồng.
Lý Nhã Tranh như sét đánh ngang tai liền rút tay ra ấp a ấp úng mới có thể nói ra.
— Tôi...và...anh...là...là vợ...!chồng.

-Vẻ mặt cô bắt đầu nghĩ hoặc và sợ hãi mọi thứ xung quanh.
— Tranh Tranh cậu bình tĩnh lại, cậu và anh ta đã kết hôn được hai tháng rồi! -Thẩm Thanh Thư tiến lên an ủi cô.
Lý Nhã Tranh không nói gì ngồi bất động một lúc lâu, bố mẹ cô lo lắng liền tiến lại chỗ cô, bà Lý nhẹ nhàng vút lấy mái tóc của cô.
— Nếu con không thích ở cùng cậu ta thì bố mẹ có thể đưa con về ở cùng bố mẹ.
Cô vẫn không trả lời như đang suy nghĩ gì đó, Trần phu nhân nãy giờ nhìn cũng không chịu được phải đi lại chỗ cô.
— Con dâu nếu con chưa ổn định tâm trạng thì có thể về ở với bố mẹ con vài bữa.
— Không cần.

-Cô bỗng lên tiếng .
Trần Phong nghe cô nói không cần bất giác trong đầu lại nghĩ là cô đòi ly hôn với mình, anh đang định lên tiếng hỏi cô không cần điều gì thì Lý Nhã Tranh đã trả lời luôn.

— Con sẽ ở cùng anh ta đến khi con hồi phục trí nhớ hoàn toàn trong vòng một hoặc hai tháng, nếu trong vòng hai tháng đó con không hồi phục trí nhớ hay không nhớ bất kỳ điều gì về anh ta thì con sẽ ly hôn.
— Không được anh không đồng ý!
— Nếu anh không đồng ý thì ly hôn ngay lập tức.

-Cô bình thản nói.
Anh đứng đờ trước câu nói của cô.

Trần Khải đi lại phía anh trai mình nói nhỏ.
— Anh, trong vòng hai tháng có thể giúp chị ấy khôi phục lại trí nhớ nên anh hãy đồng ý đi.
Trần Phong suy nghĩ câu nói của Trần Khải vừa nói, rồi anh cũng đồng ý với điều kiện đó của cô.
Từ khi cô nhập viện đến khi cô về nhà Trần Phong ngày nào cũng đến thăm cô mạng cho cô những món ăn tẩm bổ hồi sức..
 
Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
Chương 38: 38: Xuất Viện Về Nhà


Hôm nay là ngày cuối cùng Lý Nhã Tranh ở trong viện, bố mẹ cô đã về lại quê hai ngày trước, bà Lý vẫn rất lo cho con gái mình bà không muốn con gái mình một lần phải vào viện, bà muốn ở lại cùng con giá nhưng Lý Nhã Tranh không muốn bà phải lo lắng nhiều cũng biết ở nhà có mình bố sẽ không làm hết việc ở nhà nên cô đã bảo mẹ mình không cần phải lo cho cô mà hãy về nhà, cô phải thuyết phục rất lâu mẹ cô mới chịu về quê cùng bố.
Hôm nay là ngày cuối cùng nên Trần Phong đã đích thân lái xe đến đón cô, cô vừa ló mặt ra cửa bệnh viện thì một đám phóng viên đã chạy đến chỗ của cô.
Khi cô đang trong trạng thái hôn mê Trần Phong đã mở cuộc họp báo nói tất cả cho mọi người trên đất nước biết những điều mà Kiều Chi nói đều là giả và cũng nói cho họ biết anh đã kết hôn với một cô gái khác không phải là Kiều Chi.

Mọi người trong và ngoài nước đều bàn bạc về tập đoàn họ Trần và còn dâu họ Trần.
Trần Phong cũng không lường trước là đám phóng viên sẽ biết tin cô xuất viện mà đến, đám bảo vệ đi theo bảo vệ anh ra sức cản đám phóng viên lại, đứng trước đám phóng viên cô bỗng sợ hãi trước câu hỏi của họ.
— Phu nhân Trần không biết đã khoét hơn chưa? Phu nhân có hận người tên Kiều Chi không?
— Lý Nhã Tranh là tên thật của phu nhân sao? Nghe nói trước kia phu nhân bị Kiều Chi bắt cóc sao?

Rất nhiều câu hỏi đặt ra cho Lý Nhã Tranh, cả người cô bắt đầu run lên vì cô sợ hãi khi nhắc đến hai chữ “Kiều Chi" Trần Phong liền ôm cô vào lòng đi qua đám phóng viên.
— Vợ tôi đã mất trí nhớ nên không thể trả lời phỏng vấn được.

-Anh vừa đi về phía xe vừa nói.
— Là mất trí nhớ thật hay giả?
Một phóng viên bỗng hỏi một câu nói làm ảnh tức giận mà quay người lại ánh mắt đó đã làm cho đám phóng viên phải run sợ.
— Các người nếu còn hỏi nữa tôi sẽ làm cho truyền thông các người phải sụp đổ.
Trần Phong dìu cô cào xe, anh ngồi sau xe cùng cô cho một bảo vệ lái xe giúp.
Trên xe Lý Nhã Tranh không ngừng che tai lại miệng lẩm bẩm: “Đừng đánh nữa...Xin dừng đánh nữa..."
Trần Phong đau nhói khi nghe cô nói như vậy.

Anh vội ôm cô vào lòng mình và bảo tài xế chạy xe đi.
— Có anh ở đây không cần phải sợ! -Trần Phong che tai cô lại.
Một lúc sau cô cũng bình tĩnh lại tâm trạng của mình thì liền đẩy anh ra.
— Cảm ơn, chúng ta về đến nhà chưa? -Lý Nhã Tranh nhìn qua cửa sổ xe.
— Còn một lúc nữa mới đến nhà, em ngủ chút đi.

Lý Nhã Tranh không trả lời mà tựa đầu vào cạnh cửa sổ xe nhìn ra bầu trời xanh bên ngoài.
Buổi sáng nên không khí rất dễ chịu, gió nhẹ thoảng cả mùi của hoa lá và cỏ dại, mây xanh trên trời trôi theo thời gian từng cánh chim nhịp nhàng bây trên không, bầu không khí tĩnh lặng bên trong xe Trần Phong muốn đẩy nhẹ đầu cô vào vai mình để ngủ nhưng sợ cô thức giấc.

Anh nhẹ nhàng bế cô vào nhà, vừa vào đến cửa phòng chính khách thím Hai và bác Ngô đã đến chào rồi nhưng anh đã ra hiệu không cần chào, anh bế cô lên phòng của mình nhẹ nhàng đặt cô xuống đắp chăn lên cho cô, Trần Phong còn nhẹ nhàng hôn trộm lên trán cô rồi mới rời đi.
Xuống nhà thím Hai đã vội chạy lại hỏi về tình hình sức khỏe của cô, lúc cô đang ở trong bệnh viện thím Hai và bác Ngô rất muốn đến thăm cô nhưng Trần Phong không cho đến vì anh sợ cô sẽ đau đầu và khó chịu khi thấy thêm người.
— Thiếu gia, tình trạng của thiếu phu nhân có đỡ chút nào chưa? -Thím Hai hỏi.
— Cô ấy vẫn vậy, bác sĩ bảo phải tĩnh dưỡng một hai tháng mới hồi phục được trí nhớ.

-Trần Phong thở dài.
— Vậy thiếu phu nhân...-Bác Ngô đang sợ điều gì đó.
— Cô ấy sẽ ở lại đây đến khi cô ấy nhớ lại tất cả.-Trần Phong nói.

Thím Hai và bác Ngô thở phào nhẹ nhõm khi nghe cô sẽ ở lại.
Trần Phong dặn dò thím Hai nấu canh gà tẩm bổ cho cô, bảo bác Ngô không được cho cô ra khỏi nhà rồi anh mới yên tâm ra ngoài.
Trần Phong đi đến một căn hầm nhỏ xa nhà anh, ở đó nhốt một người phụ nữ mặt đã xanh xao, bên ngoài nhiều bảo vệ canh gác có cánh cũng không thể nào bay ra được.
Anh vừa bước vào người phụ nữ đó đã chạy đến cậu xin anh, quỳ xuống van xin anh thả ả ta ra nhưng anh đạp cho ả một phát.

Nhìn thấy ả Trần Phong liền khung lên như muốn trút hết những giận hờn trong người lên người phụ nữ đó, anh cho người đến đánh người phụ nữ đó tiếng van xin và tiếng la hét trong căn hầm đó vang lên mỗi lúc càng xa.
— Xin anh tha cho em, em sẽ làm tất cả những gì mà anh cần.
Trần Phong nhìn đi chỗ khác không muốn nhìn thấy ả ta, anh vẫn tiếp tục cho người đánh ả.
 
Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
Chương 39: 39: Cắm Hoa


kiều Chi ả ta tiếp tục van xin anh như cách mà khi anh vẫn xin ả ta thả vợ anh ra.
Ả ta bị đánh mặt mũi bầm tím cho người khác nhìn còn không nhận ra trước đây ả ta lại là một diễn viên hot nhất được nhiều người hâm mộ nhưng giờ đây cô ta chỉ là một người để Trần Phong hả giận khi nghĩ đến những chuyện mà ả đã làm với Lý Nhã Tranh.
Ở nhà Lý Nhã Tranh nằm mãi trên phòng cũng thấy chán nên cô đã đi xuống nhà, cô bây giờ quay lại những nhút nhát lo sợ của trước kia.

Cô bước xuống nhà bác Ngô đã đi tới chào hỏi cô giống như khi cô mới về đây vậy giới thiệu tên tuổi cho cô biết, cô cũng chào hỏi lại một vài câu rồi đi ra ngoài vườn.
Bên ngoài vườn trồng rất nhiều loại hoa mà chỉ do một tay bác Ngô chăm sóc, cô rất thích hoa nên đã cúi xuống ngửi hương hoa.
— Thiếu phu nhân có thể cắt một ít vào c*m v** lọ hoa trên phòng ngủ.

-Bác Ngô đi theo cô ra ngoài, đưa chiếc kéo cho cô.
— Vậy cháu cảm ơn nha!
Lý Nhã Tranh nhận lấy chiếc kéo rồi cắt một vào bông hoa vào nhà, lên phòng cô ngồi xuống sàn cẩn thận cắm hoa vào bình, cô cắt rất nhiều hoa nên cắm dư ra một bình cô không biết để hoa thừa ở đâu vứt đi thì tiếc nên cô đã c*m v** một bình còn lại rồi đem sang phòng kế bên.
Phòng kế bên là phòng của Trần Phong cô không biết nên đi vào, để bình hoa trên bàn làm việc rồi đi xung quanh phòng quan sát, nhìn lại những tấm ảnh được để ngăn nắp trên bàn cô liền cầm lên xem, trên ảnh là cô và Trần Phong mặc đồ cưới cô nhìn tấm ảnh đó rất lâu trong đầu muốn nhớ gì đó nhưng không thể nhớ ra nổi, cô muốn nhớ lại những việc trước kia cô muốn biết mình đã kết hôn thật hay chưa nhưng không thể nào nhớ được.

Lý Nhã Tranh nhẹ nhàng để tấm ảnh đó xuống rồi ngồi vào chiếc ghế ở bàn làm việc đọc quyển sách trên bàn rồi ngủ lúc nào không biết.
Trần Phong từ căn hầm đó về thẳng nhà mà không ghé đến công tỷ, về đến nhà anh đi thẳng lên phòng của cô vừa mở cửa phòng ra anh không thấy cô liền hốt hoảng mà tìm và gọi tên cô trong phòng nhưng không thấy đến khi anh sang phòng mình tìm thì thấy cô ngủ ngon lành trên ghế.

Anh tiến lại thở phào nhẹ nhõm cười nhẹ một cái rồi cúi người xuống bế cô lên giường của mình.
— Em làm anh lo lắng rồi đấy Tranh Tranh!
Đắp chăn cẩn thận cho cô rồi đi lại bàn làm việc đến chiều mặt trời lặn anh mới dừng công việc lại, đi vè phía giường ngồi lên giường bên cạnh cô, nhìn khuôn mặt cô ngủ trong lòng anh rất yên tâm.
Lý Nhã Tranh ngủ tận mấy tiếng đồng hồ mới tỉnh, vừa tỉnh cô đã ngạc nhiên khi thấy tay mình đang ôm tay anh ngủ liền thả ra rồi ngồi dậy.
—Xin lỗi, không cố ý ôm tay anh ngủ đâu.
Trần Phong thả điện thoại xuống nhìn sang cô, đưa cánh tay vừa bị cô ôm mấy tiếng đồng hồ lên xoa bóp.
— Em dậy rồi sao? Vẫn chưa đến giờ cơm tối em có thể ngủ thêm!

— Chỉ là mang hoa cắm thừa sang đây để nhưng không hiểu sao lại ngủ lúc nào không biết, xin lỗi.
Lý Nhã Tranh đi xuống giường chạy thật nhanh về phòng của mình, cô cũng không suy nghĩ nhiều đến chuyện vừa rồi liền ngồi xuống ghế tìm lục máy tính cũ của mình mãi vẫn không thấy cô phải sang lại phòng Trần Phong hỏi anh.
Lý Nhã Tranh không gõ cửa mà đi vào luôn, cô đi vào liền đứng ngơ ra vì trước mắt cô là một thân hình body chuẩn sáu múi đang đứng trước mắt cô.

Trần Phong đang cởi áo để đi tắm thì cô đi vào, anh cũng không mặc áo lại mà tiếp tục cởi Lý Nhã Tranh đỏ mặt ngại quay lưng lại về phía anh.
— Xin lỗi anh, tại tôi muốn hỏi anh xem có thấy máy tính của tôi ở đâu không nên mới sang phòng của anh, tôi không biết anh đang thay đồ.
Trần Phong không nói gì mà tiến tới gần tai cô thổi một hơi vào cổ của cô nhẹ nhàng nói.
— Em thấy hết thân thể anh rồi nên em phải chịu tránh nhiệm.
— Trách nhiệm??? -Cô quay người lại thấy anh không mặc áo lại vội quay đi.
— Tôi chỉ là vô tình thấy cơ bụng anh thôi, sao lại phải bắt chịu trách nhiệm? - Cô nói.

— Không phải bây giờ em là vợ tôi sao vậy thì vào ca lưng cho chồng đi!
— Tôi...!tôi chưa hồi phục trí nhớ nên không biết những điều anh nói là thật hay không nên tôi sẽ không cả lưng cho anh.
Nói xong cô liền đi về phòng, trước ánh nhìn của anh cô lại một lần nữa làm cho anh cười vì sự nhút nhát xấu hổ của cô.
Lý Nhã Tranh về phòng quyết định đi tắm để quên đi những việc xấu hổ hôm nay, cô vào phòng tắm ngâm mình trong bồn nước ám khoảng ba mươi phút.

Tắm xong cô muốn tìm thứ gì đó đọc nhưng không thấy thứ gì để cô có thể đọc.
Bụng cô giờ lại kêu lên vì đói khi mới có 6 giờ nên cô đã đi xuống bếp mong có thể tìm được một gọi mì để nấu ăn, nhưng căn nhà sang trọng như thế này làm sao có mì ăn liền cho cô.
 
Back
Top Bottom