Ngôn Tình Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,297,538
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc8TcgMs0aEWQgiRufmnNLiC01tPf0Ar01Aof_FdHo2MPhXpd15S8w1M2kyOOIeVSueXfsz8fbWyXQc-m2aNutGnqyeg1wm8uETn1jRNmI1indOtHoufAatXKKyNuXHzkX6hKwZutnq0bTHtHlJ4ZNpy=w215-h322-s-no

Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
Tác giả: Kang Ha Jin
Thể loại: Ngôn Tình
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Truyện Ngôn Tình "Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân" của tác giả Kang Ha Jin, kể về Lý Nhã Tranh - một người phụ nữ 29 tuổi, không có gương mặt xinh đẹp nhưng đầy lòng lương thiện và hòa thuận với mọi người. Cô bị đuổi việc và bạn trai bỏ rơi trong ngày đen tối của cuộc đời, và để làm tình huống tồi tệ hơn, cô đang trong tình trạng chảy máu kinh nguyệt. Trên đường về nhà để khám và giải quyết vấn đề, cô gặp người đàn ông lịch lãm (nam chính) và bị đưa ra lời cầu hôn và chiếc nhẫn. Chưa biết cô nên đáp lại hay không, và xem như bị đẩy vào cuộc hôn nhân mà cô chưa từng suy nghĩ đến.

Nam chính trong truyện là Trần Phong, con trai đầu của một gia đình tài phiệt và cũng là người quản lý công ty họ Trần. Anh có tính cách lạnh lùng ít nói, nhưng là một doanh nhân giỏi. Do mẹ anh đang trong tình trạng bệnh nặng, nên trước khi qua đời, bà mong muốn được thấy con dâu của mình. Và để khiến mẹ yên tâm, anh quyết định lập gia đình. Tuy nhiên, anh chưa có bạn gái nào, và đã tìm kiếm và cầu hôn nhiều cô gái trẻ nhưng đều bị từ chối. Cuối cùng, anh gặp Lý Nhã Tranh và được cô nhận lấy chiếc nhẫn và lời cầu hôn.

Không biết Lý Nhã Tranh sẽ đáp lại lời cầu hôn của Trần Phong hay không khi cô biết rằng đó là một cuộc hôn nhân được đưa ra một cách bất ngờ. Đọc thêm để tìm hiểu câu chuyện tình yêu đầy bất ngờ và lãng mạn này. Nếu bạn yêu thích thể loại ngôn tình, hãy đọc thêm "Giữ Trọn Trái Tim Em" và "Thanh Mai - Mỏi Mệt".​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Bông Hồng Cuối Cùng
  • Bóng Ma
  • Lĩnh Vực Bóng Tối
  • Trong Bóng Tối
  • Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
    Chương 1: 1: Xui Xẻo


    Quảng Châu, Trung Quốc, vào một buổi chiều đẹp với những ánh nắng đầy màu sắc vào 15 giời 00 phút
    Những tia ánh nắng buổi chiều của mặt trời chiếu xuyên qua từng những chiếc lá và ánh sáng ấy dần dần chiếu xuống một con đường thành phố lộng lẫy vào một buổi chiều đẹp với những ánh nắng đầy màu sắc, vào giờ này mọi người đang đi làm nên trên đường phố chỉ có lác đác vài người đi chơi hoặc có việc gì đó hay những cặp đôi đi hẹn hò, trong những người đang đi trên vỉa hè với vẻ mặt rạng ngời thì lại có một cô gái với gương mặt ủ rũ buồn bã, tay ôm một thùng giấy trong thùng còn đựng nhiều đồ đạc dùng trong công sở, bước đi với những bước đi thẫn thờ với một gương mặt đầy sự ủ rũ như vừa bị đuổi việc vậy hay là bị bạn trai đá.

    Cô gái mang gương mặt ủ rũ buồn bã đó tên là Lý Nhã Tranh.

    Lý Nhã Tranh 29 tuổi người Quảng Châu sống ở một vùng nông thôn cách xa thành phố, cô lên đây lập nghiệp và sống một mình trong một nhà trọ cũ được cô thuê lại với một số tiền nhỏ, Lý Nhã Tranh là một cô gái không có nhan sắc mấy nhưng cũng gọi là tạm được, đặc biệt cô có một tấm lòng lương thiện giúp đỡ người khó khăn hơn mình, cô không biết quan tâm đến nhan sắc của mình thế nên hôm nay cô mới bị bạn trai đá vì cô không biết chăm sóc cho nhan sắc của mình, cô lại trở lại một cô gái cô đơn, lại quay lại với chữ “ ế ” một loại chữ đã theo cô lâu dài, cô mới gạt bỏ được chữ “ ế ” một thời gian thôi bây giờ nó lại quay lại với cô.

    Thế là hôm nay cô bị hai đà kích lớn cô vừa bị đuổi việc vừa bị bạn trai đá nên cô đã buồn bã bước đi một cách nặng nhọc.

    Trên đường buồn bã đi về cô lại cảm giác thấy dòng máu trong mình đang dần dần trào ra một cách mất kiểm soát, thế nên cô đã chạy thật nhanh về phía nhà để giải quyết nhưng chạy rồi cũng sẽ mệt cô ngừng lại và đi bộ một ít cho đỡ mệt rồi chạy tiếp, cô vừa đi được vài bước có một chiếc xe đạp chạy thật nhanh về phía cô người trên xe giơ tay cướp chiếc túi xách của cô rồi vụt mất, chiếc túi cô mua có đáng giá gì đâu cô mua nó nhân dịp về quê chơi thấy nó đẹp nên mua chỉ có 20 tệ vào một năm về trước giờ đã không cánh mà bay mất !
    Lý Nhã Tranh lại cảm thấy cảm thông với tên cướp đi xe đạp đã cướp túi của cô vì chiếc túi cô vừa rẻ và đã dùng được một năm nên khi tên cướp đó hặm hụi mở kéo khóa thì chiếc túi đã rách mở túi ra bên trong có một chiếc điện thoại cô đã dùng được bảy tám năm nay của hãng Nokia và một miếng băng vệ sinh méo mó được cất kỹ để dùng trong trường hợp nước sông về mà không cản được, nếu tên cướp đó thấy những thứ đó thì sẽ ra sao nhỉ ? chắc tức đập luôn cái xe đạp mất vì cướp của ai không cướp lại cướp phải đứa nghèo hơn mình.

    Nhưng cô không đau lòng cho tên cướp quá lâu vì cô còn có việc gấp hơn phải làm, phải về thật nhanh và giải quyết nếu không miếng băng vệ sinh của cô sẽ không cản nổi dòng chảy trong người cô mất và sẽ trào ra, hôm nay ma xui quỷ khiến thế nào cô lại mạc chiếc váy màu trắng tinh mới chết chứ.

    Lý Nhã Tranh tự dưng muốn khóc, khóc cho một con người ăn ở hiền lành thân thiện sống hài hòa với mọi người xung quanh, đến một bông hoa dưới đất cô cũng không dám giẫm lên, đến con gián con kiến trong nhà cô cũng không giám giết thế mà ông trời nỡ lòng nào cho cô một số phận đầy sự đen đủi và đầy bi thảm.

    Thế nên cô đã quyết định đi đường tắt về nhà, cô đi với một tốc độ thật nhanh và nhanh nhất có thể của cô để phòng ngừa dòng nước lũ trong người không thể kiểm soát được mà tháo chảy ra ngoài thì sẽ thành một thảm kịch và thảm kịch đó lại xảy ra giữ đường phố nếu không ngăn chặn được thảm kịch thì cô chắc sẽ thành trò cười cho thiên hạ mất, một trò cười làm cho cô không giám ngước mặt lên nhìn mọi người.

    .
     
    Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
    Chương 2: 2: Bỗng Được Cầu Hôn


    Lý Nhã Tranh đã quyết định chọn con đường ngắn nhất để về nhà để ngăn chạn thảm kịch giữa đường phố cô vừa chạy được một đoạn thì có người đứng chặn trước mặt cô không cho cô đi, người đang đứng trước mặt cô là một người đàn ông lịch lãm, vẻ mặt lạnh lùng , ăn mặc khí chất của một người giàu có.
    Không ! Phải nói chính xác hơn là người này đang quỳ trước mặt cô, quỳ bằng một gối tay thì mở một chiếc hộp màu đen nho nhỏ và đưa từ từ lên và nói:“ Xin em hãy đồng ý lấy tôi ” chiếc nhẫn lấp lánh đó còn sáng hơn cả ánh nắng mặt trời đã thu hút ánh mắt của cô, chiếc nhẫn đính một viên kim cương rất to cũng phải 10 cara.

    Lý Nhã Tranh đã sống đến tận 29 tuổi chỉ dám đeo đồ bạc nay thấy kim cương đã bị nó hớp hồn ! Trong đầu cô bây giờ chỉ suy nghĩ: “ Hay quá mình mới mất việc và đang bí tiền nếu viên kim cương đó mà là của mình thì mình sẽ không cần lo đến việc tiền nhà, tiền nước và mình có thể mua một chiếc điện thoại và một chiếc túi xách rồi ” những ý nghĩ ấy chỉ thoáng qua mà thôi vì cô cho rằng người đàn ông trước mặt mình bị bạn gái đá nên mới tức giận cầu hôn một người con gái lạ để cô ấy quan tâm mà quay lại với mình hay ở trên tivi cũng có chương trình bất ngờ cho khán giả, chắc là đạo diễn truyền hình đang ẩn nấp ở đâu đó để quay cảnh cầu hôn để xem người được cầu hôn có phản ứng như thế nào?
    Nghĩ đến việc có máy quay phim đang quay lén mình thì Lý Nhã Tranh đã rùng mình trở nên căng thẳng vì cô bây giờ không khác gì “ Đại Hồng thuỷ vỡ trận " quay lên trên tivi thì cả đất nước biết đến mình mất cô đang căng thẳng không biết làm sao thì có một tiếng ho làm cho Lý Nhã Tranh rời mắt khỏi chiếc nhẫn kim cương đó rồi đưa mắt nhìn sang bên người đàn ông đang quỳ bỗng Lý Nhã Tranh bỗng hoảng hốt.

    Nhìn người đàn ông này xem có phải quá đẹp trai hay không? nãy giờ Lý Nhã Tranh chỉ chăm chú nhìn vào chiếc nhẫn kim cương nên không để ý đến anh chàng đang quỳ này có đẹp hay không bây giờ nhìn thấy mới hoảng hốt.

    Lâu nay Lý Nhã Tranh chỉ nhìn thấy những Tổng tài trên báo hay các anh diễn viên đẹp trai trên tivi thôi, bây giờ thấy ngoài đời bằng một con người bằng xương bằng thịt đang đứng trước mặt cô làm cho cô muốn nhìn mãi không muốn rời mắt.

    Lý Nhã Tranh chạm phải ánh mắt của người đàn ông cũng đang chăm chú nhìn cô không chớp mắt.
    Nhưng không muốn rời mắt thì cũng phải rời vì cô còn có chuyện cần phải giải quyết.

    Lúc này nội tâm cô đang giằng co dữ dội việc cô có nên đón nhận lấy chiếc nhẫn và lời cầu hôn hay không? vì nếu không nhận thì người đàn ông đó sẽ gối ở đây mãi thì không hay sẽ bị những ánh mắt của người qua đường nhìn và kéo nhau lại xem thì đến lúc đó còn ngại hơn.
    Lý Nhã Tranh đắng đo mãi với nội tâm của mình thì cô cũng hạ quyết tâm nhận lấy chiếc hộp đựng chiếc nhẫn rồi chạy thẳng về phía nhà mình thật nhanh để ngăn chặn dòng sông tràn ra.
    “ Chờ đã ” một cánh tay mạnh mẽ nắm chặt lấy tay cô rồi hỏi :“ Em tên gì ? ”

    Lý Nhã Tranh thấy lạ nhưng cũng trả lời: “ Lý Tranh Tranh ” đó là một cái tên mà cô luôn cho người lạ mà cô không quên biết.
    Anh chàng ấy trầm tư mãi mà không thả tay cô ra rồi nói :" Còn điện thoại "
    Không bi/ến thái vậy chứ ! tên cũng đã hỏi rồi mà điện thoại cũng cần hả? hay anh ta muốn điều tra về mình nhưng chắc không phải vậy đâu chắc là đài truyền hình nào đó muốn anh ta làm vậy.
    Cô lại nhìn anh chàng ấy, nhìn đôi mắt lạnh lùng ấy cũng có phần hung dữ nếu cô mà không trả lời thì sẽ không cho cô đi mất nên Lý Nhã Tranh đã nói thật nhanh: “ Số điện thoại của em là 0378xxxxxx "
    Anh chàng đẹp trai ấy lập tức buông tay cô ra, Lý Nhã Tranh chạy thật nhanh mất dần, chỉ còn ánh mắt của người đàn ông ấy vẫn nhìn hình bóng của cô mà khoé môi bất giác cười lúc nào không biết.
    Thế là Lý Nhã Tranh đã chạy về nhà và nhanh chóng giải quyết xong dòng sông sắp tràn, giải quyết xong cô nấu một bát mì vì cô không giỏi nấu cho lắm nên cô hay ăn mì ăn liền cho nhanh.

    Mỗi lần ăn cô lại nghĩ đến việc chuẩn bị đóng tiền nhà và các chi phí khác, này cô lại bị đuổi việc, lại mất luôn chiếc điện thoại và chiếc túi.

    Vốn có thể dựa vào công việc để kiếm thêm những đồng lương ít ỏi nay mất việc thì đến mì gói cũng không có mà ăn.
    Ăn xong, cô đi ngủ đến đi ngủ rồi mà cô cũng nghĩ đến tiền bỗng một suy nghĩ lóe sáng trong đầu cô chiếc nhẫn kim cương đó mà anh chàng đẹp trai đã cầu hôn cô nhưng đó chỉ là một chiếc nhẫn kim cương bình thường thôi cũng chỉ là hàng giả nếu chiếc nhẫn đó là thật thì hay biết mấy, cô có thể trả tiền nhà và các chi phí khác.
    Lý Nhã Tranh suy nghĩ đến tiền và chiếc nhẫn kim cương đó mãi mà cô ngủ thiếp đi lúc nào không biết..
     
    Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
    Chương 3: 3: Bị Những Người Đàn Ông Lạ Mặt Tới Nhà Ép Đi


    Lý Nhã Tranh nghĩ mãi về chiếc nhẫn kim cương đó và tiền nhà cô đã ngủ thiếp đi đến hôm sau.
    Sáng hôm sau:
    Tiếng chuông báo thức kêu ing ỏi, Lý Nhã Tranh tỉnh dậy với gương mặt thẫn thờ, đầu tóc rũ rượi cô chui ra khỏi chăn, tiện tay bấm tắt đồng hồ ở trên tủ đầu giường.
    Cô luống cuống bò dậy và lao vào nhà vệ sinh thay băng vệ sinh, rồi đánh răng rửa mặt chải tóc thay quần áo, cô chuẩn bị đi làm ra đến cửa định xách túi đi làm mới nhớ túi đã bị cướp.
    Lúc đó cô mới nhớ ra, hôm qua mình bị cướp mất túi rồi lại bị đuổi việc còn chuyện bị bạn trai đá rồi tiền nhà và các chi phí khác nữa.
    Tâm trạng của Lý Nhã Tranh lạ rơi xuống vực sâu không đáy một lần nữa.

    Cô cởi áo khoác, rồi ủ rũ ngã xuống giường.
    — Thôi vậy cứ ngủ một giấc cho no say vậy ? đằng nào mình cũng chả có việc gì để làm, ngủ cho nó sướng mắt.

    Cô chỉ biết ngủ trong những lúc như thế này.
    Cô vừa nhắm mắt lại thì có tiếng chuông cửa kêu lên không ngừng, cô định mặc kệ mà ngủ ai ngờ nó cứ kêu mãi không thôi.

    Lý Nhã Tranh đành bất lực lồm cồm bò dậy ra mở cửa nếu không người ta bấm đến hư luôn cái chuông cửa.
    — Ai đó...!bấm một lần là người ta nghe rồi có cần phải bấm nhiều lần không tôi đâu có bị điếc có muốn ăn chửi hả đã nói đừng bấm nữa mà.

    -Cô bực mình hét lên rồi mở cửa
    Mở cửa ra cô mới hối hận những lời nói mình vừa mới nói ra khi nãy, Lý Nhã Tranh hoảng sợ với cảnh tượng trước mắt: một ông chú mặc âu phục, ở phía sau còn có bốn người đàn ông cao to lực lưỡng mặc âu phục màu đen, thắt cà vạt đen đeo kính đen, vẻ mặt lạnh tanh không cảm xúc.
    Trong đầu Lý Nhã Tranh bây giờ chỉ có ý nghĩ đầu tiên lóe lên đó là xã hội đen
    — Các ....các người là ai muốn...!muốn làm gì?-Lý Nhã Tranh sợ hãi nhìn năm người đàn ông đứng ngoài cửa.
    — Xin hỏi cô có phải là tiểu thư Lý Nhã Nhã không? -Ông chú đứng đầu tỏ vẻ nghiêm túc hỏi.
    — Không phải...không phải...!-Cô lắc đầu lia lịa
    — Vậy xin hỏi, cô có phải là tiểu thư Lý Nhã Tranh không?- Ông chú hỏi lại lần nữa.
    Lý Nhã Tranh nhớ cô đâu có đưa tên cho người lạ đâu cũng đâu có đắc tội với bọn xã hội đen đâu mà đưa tên cho xã hội đen, Lý Nhã Tranh sợ hãi.
    — Cũng không phải, mấy...!mấy người tìm sai người rồi...tôi không phải người đó...!-Nói xong cô định đóng cửa lại.
    Tưởng nói mình không phải người họ đang tìm họ biết là nhầm người thì họ sẽ đi ai ngờ đúng lúc đó, bà chủ nhà trong nhà bước ra từ phòng đối diện gọi một tiếng thân thiện.
    — Tiểu Nhã hôn nay cháu dậy sớm vậy, không định đi làm sao? Nếu còn không chịu đi làm ngay thì sẽ muộn làm đấy, mà sắp đến ngày thu tiền nhà rồi nha lần này đừng có nói là chưa có tiền để đóng nha.
    Lý Nhã Tranh hóa đá vì nãy giờ giấu đi vậy mà lại bị vạch trần.

    — Lý tiểu thư xin mời theo chúng tôi cậu chủ chúng tôi muốn gặp cô ! -Ông chú đưa tay mời.
    — Tôi không đi ! tôi không phải là người mà mấy ông tìm ! các người tìm lầm người rồi ! -Lý Nhã Tranh nhanh chóng đóng cửa lại.
    Trong tích tắc, cánh cửa đã bị một bàn tay lực lưỡng của một người đàn ông trong số bốn người ở đằng sau nắm chặt và mấy người đàng sau nói: “ Lý tiểu thư mời cô đi theo chúng tôi ! đừng để chúng tôi làm phải bắt cô đi ! " lần này Lý Nhã Tranh không còn đường thoát nên đành phải đi theo.
    Lần này, cô toi thật rồi bị họ bắt đi thì chắc không có đường về.

    Nghĩ đến thôi mà Lý Nhã Tranh muốn khóc
    Lý Nhã Tranh bị bốn gã lực lượng đi đàng sau còn ông chú thì đi phía trước.Cô vẫn không biết tại sao mình lại bị người ta đến tận nhà đòi đưa đi, không biết chọc giận đến ai? Chỉ nằm ở nhà thôi mà cũng gây hoạ sao? chẳng lẽ cái hộp mà hôm qua đựng chiếc nhẫn ấy mình ném vào bãi rác rớt vào đầu của tên đại ca nào đó trong xã hội đen? nhưng đại ca xã hội đen thì làm gì ở bãi rác chẳng lẽ đến đó canh rác? một loại các câu hỏi ùa về trong đầu cô
    Trước cổng khu nhà trọ
    Những người đó dẫn cô đến phía chiếc màu đen rất sang trọng chỉ có những người nhiều tiền mới mua được còn Lý Nhã Tranh không giám nghĩ tới.
    — Mấy người định đưa tôi đi đâu ? tôi đâu có làm gì các người ? -Cô ra sức giãy dụa nhưng không thể thoát ra được
    Lại gần chiếc xe màu đen.
    — Lý tiểu thư xin mời vào, có người cần gặp cô.-Ông chú đi đầu lịch thiệp mở cửa xe và mời Lý Nhã Tranh lên xe.
    Trong xe có một người đàn ông lịch lãm đang chờ cô, Lý Nhã Tranh vào trong xe mà lòng lo lắng .

    Người đàn ông trong xe cất giọng đầy lịch sự :
    — Cô Lý !!!
    — Đừng có giết tôi, tôi không có gì cả, xin anh làm ơn đừng giết tôi, xin anh tha cho tôi.

    -Cô run rẩy cầu xin
    — Cô Lý ...!Bình tĩnh lại tôi đâu có làm gì cô.
    Cô ngơ ngác nhìn lên vì cô chưa từng thấy xã hội đen nào mà lại nói với giọng lịch sự với người đắc tội với mình mà còn thản nhiên như vậy.

    Lý Nhã Tranh chỉ tròn mắt ra khi nhìn lên và người đàn ông đang nói chuyện với mình lại là người mà cô gặp hôm qua.
     
    Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
    Chương 4: 4: Đồng Ý !


    Lý Nhã Tranh đã nhìn lên bỗng thấy bất ngờ vì người trước mặt cô là người mà đã cầu hôn cô ngày hôm qua của đài truyền hình nào đó.
    “ Sao hôm nay anh ta lại là xã hội đen chẳng lẽ đạo diễn đã cho anh ta chuyển sang vai xã hội đen tìm đến người hôm qua đã nhận lời cầu hôn rồi ép cưới người cầu hôn sao ? " -Cô nghĩ trong bụng
    — Cô Lý ! cô nhìn đủ chưa ? -Anh chàng cất tiếng hỏi.
    — Xin lỗi ! -Cô lại cuối mặt xuống
    — Cô Lý đã chuẩn bị tinh thần chưa ?
    Cô chưa chuẩn bị được tinh thần hay hiểu được chuyện gì đang xảy ra thì bị bắt vào xe, còn hỏi chuẩn bị tinh thần chưa ?
    — Chuẩn bị tinh thần sao ? Tôi chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì các người bắt tôi.
    — Tôi hỏi cô là đã chuẩn bị tinh thần kết hôn với tôi chưa ?
    Nghe được hai từ “ kết hôn ” cô bỗng ngơ ngác nhìn lên.
    — Kết hôn sao ? Tôi với anh có quen nhau đâu mà kết hôn ?
    — Hôm qua cô đã nhận lời cầu hôn và chiếc nhẫn của tôi rồi thì cô phải kết hôn với tôi.
    — Vậy....!vậy lời cầu hôn và chiếc nhẫn đó đều là sự thật ! không phải là trò đùa của một truyền hình nào đó ?
    — Đúng vậy ! Bây giờ cô phải kết hôn với
    tôi.

    — Tôi có thể không kết hôn với anh được không ? Tại vì tôi với anh không quen biết gì nhau cả.
    — Được !
    — Thật sao ? vậy tôi có thể ra ngoài rồi nhỉ?-Cô hí hửng.
    — Tôi chưa nói hết ! nếu cô Lý đây không có ý định kết hôn với tôi thì cũng không sao nhưng cô Lý phải trả lại chiếc nhẫn cho tôi.
    — Nhẫn ! tôi nghĩ đó chỉ là một trò đùa nên tôi đã vứt nó đi rồi.
    — Vứt ! vứt đi rồi thì cô mua trả lại cho tôi là được.
    — Vậy chiếc nhẫn đó bao nhiêu để tôi đua lại cho anh ?
    Anh giơ ba ngón tay lên.
    — Ba mươi ngàn.- Lý Nhã Tranh vui mừng vì số tiền đó cô có thể xoay sở được.
    — Thêm một con số 0 nữa.
    — Ba trăm ngàn ! -Cô nghĩ đến một con số tiền cao đến mức mà cô không bao giờ có thể chạm đến được.
    — Để tôi ra bãi rác xem nó còn ở đó không?-Cô mở cửa xe và chạy ra chỗ bãi rác hôm qua cô vứt chiếc nhẫn đó.
    — Được ! tôi đi cùng cô.
    Lý Nhã Tranh tìm cả một buổi mà không thấy chiếc nhẫn kim cương đó, làm cho cô thấy lo sợ một điều chẳng lành, nếu không tìm thấy cô phải kết hôn với anh ta hoặc phải trả lại chiếc nhẫn
    — Cô thấy chiếc nhẫn chưa ? -Anh ta mất kiên nhẫn chờ đợi.
    — Tôi chưa tìm thấy nhưng tôi chắc sẽ thấy.
    Lý Nhã Tranh không để ý dưới chân của anh chàng đó có một chiếc hộp mà cô đang tìm, anh cầm chiếc hộp lên lấy chiếc nhẫn ra cho vào bao quần rồi ném nhẹ xuống chỗ cô đang đứng mà không làm cho cô biết đến khi cô nhìn xuống thấy thì vui mừng
    — A ! thấy rồi ! -Cô đưa tới cho anh
    Anh mở ra.
    — Cô dám lừa tôi sao ? -Anh đưa chiếc hộp không ra trước mặt Lý Nhã Tranh.
    Lý Nhã Tranh bỗng hóa đá đứng đờ ra
    — Sao...sao có thể !
    — Bây giờ cô Lý đây định trả nhẫn cho tôi như thế nào đây ?
    — Anh có thể cho tôi vài năm để đi làm rồi trả cho anh
    — Vậy cô Lý đây định làm mấy năm có thể trả đủ tiền cho tôi ?

    — Tôi...!tôi sẽ cố gắng trả tiền lại cho anh sớm nhất có thể.
    — Sớm nhất sao ? Theo tôi nghĩ chắc cô phải làm trong vòng chín mươi năm mới có thể trả đủ cho tôi.

    Tôi có thể chờ đến khi đó sao ?
    — Chín mươi năm !
    Lý Nhã Tranh cũng không chắc đến lúc đó có còn sống không.

    Lúc nào cũng lo phải trả nợ đến lúc gần đất xa trời cũng phải làm để trả nợ .
    Anh ta quay đi để lại một câu mà làm cho Lý Nhã Tranh phải đồng ý kết hôn với anh ta.
    — Vậy gặp nhau ở tòa nhé ! Lúc đó xem cô có thể làm sao thoát được tội cướp tài sản của người khác.
    Lý Nhã Tranh sợ hãi vì phải ra tòa và có khi lại bị phạt tiền bồi thường thiệt hại còn nhiều hơn là trả lại nhẫn.
    — Tôi đồng ý với anh ! Nhưng tôi cũng chưa biết về anh như tên tuổi làm việc gì và tôi cũng cần biết lí do anh ép tôi lấy anh.
    — Tôi tên Trần Phong 32 tuổi là người điều hành công ty họ Trần.
    — Ba hai tuổi là người điều hành công ty họ Trần anh đẹp trai giàu như vậy sao không có người để lấy mà lại phải lấy người không xinh đẹp lại ít tuổi hơn mình.

    -Lý Nhã Tranh nói thẳng nhưng lại thấy lạnh sống lưng nhìn lại.
    * Lườm *
    Trần Phong lườm Lý Nhã Tranh làm cho cô phải nhìn tránh ánh mắt đáng sợ đó và cũng không biết lý do lại bị lườm bằng ánh mắt lạnh lùng đáng sợ

    — Thư ký Kim cậu giải thích cho cô Lý đây biết lí do.
    — Vâng thưa sếp ! -Ông chú khi nãy nói chuyện lạnh lùng bây giờ lại nhẹ nhàng kể lại đầu đuôi chuyện
    Chuyện là thế này.....
    Mẹ của Phong tổng đang bị bệnh tim sức khỏe rất yếu, sức khỏe mỗi lúc một giảm nên muốn gặp con dâu trước mất.
    Mẹ của Phong tổng lúc nào cũng lo lắng cằn nhằn rằng : “ lúc nào nhà họ Trần mới có người để nối dõi ” , “ mẹ chết không nhắm mắt " là phận con nên Phong tổng phải lấy vợ để cho mẹ an tâm tĩnh dưỡng nhưng mà Phong tổng lại không có người yêu gặp bao nhiêu đối tượng vẫn không tìm ra người ưng ý, nên phải chọn một người phụ nữ trên đường để cầu hôn nhưng không có ai nhận đang định bỏ cuộc thì gặp Lý tiểu thư đây đã đồng ý.
    Thư ký Kim thao thao bất tuyệt kể hết câu chuyện cho Lý Nhã Tranh nghe
    — Mong Lý tiểu thư giữ đúng lời hứa lấy Phong tổng.
    — Chỉ cần mẹ anh yên lòng, không phải kết hôn thật đúng không ? vậy thì tôi sẽ làm diễn cùng với anh làm cho mẹ anh yên tâm là được !
    — Cô nghĩ mẹ tôi dễ lừa vậy sao? bà sẽ cho người điều tra !
    — Vậy kết hôn rồi có thể ly hôn không ?
    — Nếu mẹ tôi mất, không thì không được ly hôn.-Anh lạnh lùng đáp
    — Tôi sẽ kết hôn với anh cho mẹ anh yên tâm.
    Lý Nhã Tranh nghĩ nông cạn chỉ cho rằng bà ấy sẽ mất sớm nên cô cũng không nghĩ nhiều mà đồng ý..
     
    Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
    Chương 5: 5: Kết Hôn


    Thế là Lý Nhã Tranh đã lấy thân mình để trả nợ cho chiếc nhẫn kim cương đó.

    Phải đành làm vợ một người đàn ông không quen biết .
    Tại bãi rác.
    — Nếu cô đã đồng ý rồi thì chúng ta đến Cục Dân Chính để đăng kí kết hôn.

    -Trần Phong vừa đi lên xe vừa quay lại nói
    — Kết ...!kết hôn ! Ngay bây giờ ? -Lý Nhã Tranh giật mình khi nghe Trần Phong nói đi đến Cục Dân Chính để đăng kí kết hôn.
    — Phải, cô Lý đây có ý kiến gì sao? -Anh dừng chân lại nói.
    — Không phải, ý tôi không phải như vậy ! tôi chỉ ngạc nhiên vì hai chúng ta chưa biết gì về nhau cả nên chưa cần đăng kí kết hôn sớm vậy.

    -Cô khua tay nói
    — Đăng kí kết hôn rồi sẽ dần dần tìm hiểu nhau, ý của cô Lý thế nào? -Anh nhăn mày.
    Không cần cô trả lời anh đã cho người lôi cô lên xe và chạy thẳng đến Cục Dân Chính đăng kí kết hôn.

    Lý Nhã Tranh cũng không ngờ lại phải đăng kí kết hôn ngay lập tức vì cô nghĩ rằng : “ Đàng nào cũng sẽ ly hôn thì cần gì phải kết hôn " .
    Mặc dù cô đồng ý lấy Trần Phong nhưng khi vào Cục Dân Chính để đăng kí kết hôn cô lại đắng đo có nên kí hay không nếu kí cô sẽ mất tự do nhưng đắng đo đến mấy thì cũng phải đặt bút xuống kí tên vào tờ giấy kết hôn đó.
    Cục Dân Chính,
    — Chúc mừng hai vị, hai vị bây giờ đã là vợ chồng chúc cho vợ chồng quanh năm hạnh phúc.
    Mọi người ở Cục Dân Chính thay nhau chúc mừng.

    Họ đau có biết người vừa đăng kí kết hôn kia là một Phong tổng cao thượng bắt một cô gái chưa quen biết đi đăng kí kết hôn với mình.
    Kí xong hai người đi ra về,
    — Thế là cuộc đời của mình từ đây không còn tự do nữa, Lý Nhã Tranh ơi là Lý Nhã Tranh mới khi nãy mày còn là một cô gái tự do nhưng chỉ trong một giây mày đã là vợ của mình khác rồi.-Cô nói nhỏ phàn nàn than thở về số phận về đường tình duyên của mình.
    — Bây giờ cô là Thiếu phu nhân của nhà họ Trần rồi phải biết nói năng đúng đắn.

    -Trần Phong lạnh lùng nói rồi lên xe.
    — Mình đã nói giọng nhỏ nhất rồi mà vẫn còn nghe thấy.

    - Lý Nhã Tranh nói rồi cũng bước ra gọi taxi về nhà thì có tiếng nói.
    — Lên xe ! - Anh lạnh lùng nói.
    — Không cần tôi có thể tự vệ.

    -Lý Nhã Tranh vẫn tiếp tục bắt taxi.
    — Thiếu phu nhân Phong tổng bảo thiếu phu nhân vào xe.

    -Thư ký Kim mời.
    Lý Nhã Tranh nhìn lại chiếc xe như nhìn thấy người đang ngồi trong đó rất đang sợ khi tức giận nên cô đành lên xe để về phòng trọ.
    — Bây giờ tôi với cô Lý đã là vợ chồng nên cô Lý đay phải theo tôi về nhà gặp mọi người trong nhà .
    — Hôm nay luôn sao? Anh có thể cho tôi một ngày để chuẩn bị tinh thần và sắp xếp mọi việc được không? -Lý Nhã Tranh năn nỉ.
    — Được, tôi cho cô một ngày, ngày mai tôi đến đón cô về nhà.

    -Vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng
    — Có một ngày làm sao tôi có thể chuẩn bị mọi thứ nhanh đến vậy được.
    — Cô Lý đây chỉ cần mang người về là được rồi không cần mang đồ đạc theo tôi sẽ cho người mua cho cô .
    Lý Nhã Tranh nghĩ :“Cũng đến bó tay với người đàn ông này, vừa mới quen nhau đã kết hôn còn bắt về nhà trong một ngày không cần mang gì hết người ta cũng là con gái mà cũng phải có cái giá của nó, bảo mua quần áo mà không cần biết số đo của người ta là bao nhiêu mà đòi đo chẳng lẽ *cô nghĩ đen tối* không phải vậy chứ"-Cô rùng mình.
    Nhưng cô không còn sự lựa chọn khác vì người đàn ông đáng sợ mỗi khi tức giận sẽ không tha cho cô
    Đến trước nhà trọ.
    Xe từ từ dừng lại,
    — Tôi cảm ơn vì đã đưa tôi về.

    -Lý Nhã Tranh quay đầu mở cửa xe và lao về phòng
    — Thiếu phu nhân cẩn thận !! -Thư ký Kim lo lắng
    — Thư ký Kim cho xe về công ty .
    — Vâng Phong tổng !
    Chiếc xe chạy về phía công ty họ Trần
    “ Thật thú vị !! " -Trần Phong nhếch mép cười nói nhỏ.
    Phòng của Lý Nhã Tranh
    — Ah ! cuối cùng cũng thoát khỏi những ánh mắt của anh ta.

    -Lý Nhã Tranh chạy vào phòng khoá chặt cửa thở mạnh.
    Cô ngã mình lên giường cầm lấy con gấu trúc trên đầu giường đánh liên hồi vào con gấu coi con gấu đó là Trần Phong mà hả giận :
    — Đánh cho anh chừa cái tội dám nhìn bà đây bằng ánh mắt đáng sợ, đánh luôn cái tội luôn ra lệnh cho bà tưởng bà là người hầu chắc ra lệnh là phải làm sao ? -Lý Nhã Tranh đánh không hả giận.
    Cô đánh một lúc cũng chán cô lại chuyển sang suy nghĩ về việc mai phải tới nhà của Trần Phong ở và gặp mọi người ở đó, rồi việc phải sống cùng một con người đánh ghét nói chuyện không quá ba câu, nói ra thì toàn câu ra lệnh.
    — Lý Nhã Tranh ơi là Lý Nhã Tranh mày sắp chuẩn bị làm một thiếu phu nhân nhà họ Trần rồi thì mày phải nên vui mới đúng.

    -Cô bật dậy đi nấu mì ăn trưa
    — Mì gói ơi tao sắp phải xa mày rồi bây giờ tao là một phu nhân giàu có không phải là một Nhã Tranh nghèo nữa.
    Lý Nhã Tranh vừa ăn vừa nói nhảm về việc mình là con dâu nhà giàu giàu đến mức không có ai giàu hơn.
    — Phải rồi ! Nhà họ Trần giàu đến mức không có ai giàu bằng chắc tiền cũng sẽ nhiều, vậy mình sẽ tiêu tiền của anh ta thật phung phí sẽ làm cho anh ta và mọi người trong nhà anh ta sợ mà đòi ly hôn với mình đến lúc đó mình sẽ được tự do.

    Lý Nhã Tranh cười nham hiểm
    Một ý nghĩ thật hay ! chắc Lý Nhã Tranh sẽ không tiêu hết số tiền của nhà họ Trần và cũng không được tự do đâu, tưởng thoát khỏi tay của người đứng đầu họ Trần có quyền lực trong tay mà dễ thoát khỏi vậy sao ?.
     
    Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
    Chương 6: 6: Sống Chung


    Thế là Lý Nhã Tranh đã đồng ý kết hôn với Trần Phong, Trần Phong cho cô một ngày để chuẩn bị mọi thứ và hôm sau sẽ đến đón cô về nhà của anh ở.
    9 giờ 00 phút sáng tại phòng trọ của Lý Nhã Tranh
    Mặt trời đã lên cao, ánh nắng chiếu vào những chiếc lá, soi xuyên qua những tấm rèm cửa sổ phòng trọ rồi chiếu vào mặt của Lý Nhã Tranh mà vẫn chưa làm cho cô tỉnh ngủ, cô lăn đi lăn lại không muốn dậy nhưng cô bỗng bật mình dậy vì cô vừa mới nhớ ra hôm nay Trần Phong sẽ đến đón cô về sống chung.
    — Chết ...!rồi ...!giờ này là mấy giờ rồi không biết ? 9 giờ rồi sao! -Lý Nhã Tranh lục đục dậy chạy vào nhà vệ sinh, đánh răng rửa mặt, cô mặc một bộ váy màu xanh lá.
    Lý Nhã Tranh vừa mới thay quần áo xong thì có tiếng chuông cửa kêu, cô chạy ra mở cửa.
    — Thiếu phu nhân, người đã chuẩn bị xong hành lí chưa vậy? -Thư ký Kim nói.
    — Không phải anh ta bảo tôi không cần phải mang thứ gì sao nên tôi cũng không mang.

    -Cô dõng dạc nói
    — Vậy xin mời thiếu phu nhân.

    -Thư ký Kim lịch sự mời.
    Vẫn là chiếc xe màu đen nhưng lần này lại là của một hãng xe khác, đi sau còn có hai chiếc xe cùng hãng nữa

    " Cần thiết phải đi tận ba cái xe tới đón không ? Làm như bà đây chạy mất không bằng " -Lý Nhã Tranh nghĩ bụng.
    — Mời thiếu phu nhân vào xe !
    — Cảm ơn cậu ! -Lý Nhã Tranh bước vào.
    — Cô không mang gì sao ? Chẳng lẽ dọn nhà mà không mang một thứ gì? -Trần Phong hỏi.
    — Chẳng phải anh bảo không phải mang thứ gì theo sao? Anh bảo mua quần áo và mọi thứ cho tôi nên tôi không mang thứ gì hết.

    -Lý Nhã Tranh trả lời nhanh gọn làm cho Trần Phong cũng không biết trả lời với cô như thế nào ?
    Trên đường về nhà hai người không ai nói lấy một lời, mỗi người nhìn một hướng, nhìn ngắm mọi thứ qua cửa sổ xe.

    Cứ như vậy, không ai nói chuyện với đối phương từ nhà trọ đến nhà của Trần Phong.
    Đi một đoạn đường thì cũng về tới nhà của Trần Phong.

    Thư ký Kim bước xuống mở cửa xe cho Trần Phong, anh ta đi thẳng vào mà không quay lại mở cửa cho cô làm cho cô mắng thầm trong bụng :
    “ Không ga lăng tí nào, nên mới không có ai thích với lại ai đi thích một người lạnh lùng không ga lăng như vậy, hèn gì đến tận tuổi này rồi mà chưa có ai chịu lấy, may cho anh tôi đây không phải là người để bụng "
    Không biết Lý Nhã Tranh có để bụng hay không nhưng trong lời nói của cô là biết cô có để bụng hay không ?
    — Thiếu phu nhân đến nhà rồi ! -Thư ký Kim mở cửa xe cho Lý Nhã Tranh
    Lý Nhã Tranh bước xuống xe, cô còn cầm lấy cánh cửa của chiếc xe mà đóng sầm lại.

    Trần Phong chỉ nhìn cô không nói gì ?
    “ Tưởng bà đây không giám chắc, tưởng nhìn như vậy bà đay sợ chắc, bà đây như vậy là nhẹ tay lắm rồi "
    Cô hậm hực vừa đi vừa mắng thầm, cô bỗng ngước mắt lên nhìn ngôi nhà xem nhà người giàu có đẹp không thì cô bỗng chết lặng, vì ngôi nhà trước mặt mình.
    “ Không phải chứ ? đây mà là nhà sao ? phải nói chính xác hơn đây là biệt thự mới đúng?"-Lý Nhã Tranh nói nhỏ.
    Còn chưa hết ngạc nhiên thì loạt người giúp việc trong nhà xếp thành hàng chào, phải đến hai mươi người.

    — Chào thiếu phu nhân ! -Mọi người cùng nhau đồng thanh chào cô kiến cho cô giật mình
    — Chào mọi người ! - Cô rụt rè chào vì cô còn không biết mình đang ở đâu.
    — Quản gia Ngô, bác giới thiệu mọi người ở đây cho cô ấy.

    -Trần Phong chỉ tay về phía cô nói rồi rời đi.
    — Thiếu phu nhân, tôi đây là quản gia của ngôi nhà này, thiếu phu nhân cứ gọi tôi là bác Ngô cho thân thiện, còn đây là thím hai người thường nấu ăn cho thiếu gia.

    -Bác Ngô nhiệt tình giới thiệu cho Lý Nhã Tranh từng người.
    — Cảm ơn bác Ngô, cháu đã nhớ tên của mọi người rồi.

    -Thực ra cô cũng chả nhớ nhiều tên cho lắm nhưng cũng nhớ được vài cái tên cần thiết.
    Giới thiệu xong anh dẫn cô lên xem phòng.

    Lý Nhã Tranh đi theo sau mà đầu toàn suy nghĩ những thứ trên trời.
    " Thế là đời mày coi như xong, mày tự dẫn thân vào hang cọp rồi, mày chuẩn bị thành miếng mồi cho cọp rồi, mày chuẩn bị bị cọp ăn thịt rồi"-Trong đầu cô cứ nghĩ lung tung, vớ vẩn rồi lại nghĩ đến chuyện .....
    Lý Nhã Tranh không giám nghĩ nữa, mặt cô bắt đầu đỏ lên.

    Cô bị cái suy nghĩ vớ vẩn đó bám theo mãi, làm cho mặt cô như đèn tín hiệu giao thông lúc xanh lúc đỏ thất thường.
    Lý Nhã Tranh đi không thèm nhìn đằng trước nên đã cụng đầu vài người của Trần Phong kiến anh nhíu mày khó chịu.
    —Xin lỗi anh, tôi không biết đã đến nơi, những anh dẫn tôi đi đâu vậy ? - Cô xoa đầu hỏi anh.
    — Phòng cô ! -Anh lạnh lùng nói
    " Không nhanh vậy chứ.

    Chẳng lẽ chuyện.....!đó sẽ xảy ra sao." -Lý Nhã Tranh vội lắc đầu.
    — Phòng tôi ? Vậy phòng anh ở đâu ? -Cô mạnh dạn hỏi.
    — Bên cạnh ! Chẳng lẽ cô muốn ngủ chung với tôi ? -Anh chỉ tay vào phòng kế bên phòng của cô.
    — Không phải ! không phải ! -Cô lắc đầu lia lịa nhưng cũng vui mừng vì không phải ở cùng phòng với nhau
    Lý Nhã Tranh hí hửng, vui vẻ hơn, cô đã thoát ra khỏi suy nghĩ đó, cô lao vào phòng mình nhảy nhót, để lại Trần Phong với vẻ mặt không hiểu chuyện gì đang đứng đờ tại chỗ.
    Nhưng vẻ mặt của sự ngạc nhiên đó không kéo dài được lâu thì sắc mặt đã tối sầm lại lạnh lùng không cảm xúc, anh quay người vào phòng mình..
     
    Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
    Chương 7: 7: Thẻ Tín Dụng


    Lý Nhã Tranh đã bước vào gia đình họ Trần, cuộc sống của Lý Nhã Tranh được mọi cô gái yêu thích nhưng cô lại không thích cô luôn vờ đi không quan tâm chỉ mong sớm được giải thoát, lý hôn rồi tự do, nhưng đâu có dễ để thoát được.
    Buổi tối.....
    Cô cùng với Trần Phong dùng bữa tối, Lý Nhã Tranh mạnh dạn hỏi :
    — Ngôi nhà to như vậy mà có mình anh ở thôi sao? -Tại cô chưa từng thấy ngôi biệt thự nào vừa to vừa đẹp như thế này mà có một người sống.
    — Có mình tôi ở, mà cô có chuyện gì thắc mắc về ngôi nhà này sao ? Anh lạnh lùng đáp cô .
    — Tôi chỉ hỏi vậy thôi ! Tại tôi thấy nhà to như vậy ở một mình hơi tiếc .
    — Tôi đâu ở một mình, có cô ở cùng mà, với lại cũng có quản gia Ngô và thím Hai, mọi người vẫn sống vui vẻ được thôi đâu cần phải nhiều người.

    -Anh vẫn lạnh lùng dùng bữa
    Cô cũng không hỏi gì thêm ? ngồi dùng bữa tối cùng anh trong thầm lặng nhưng trong lòng lại đang bực tức, đang mắng anh thầm :
    “ Tưởng là mình cao lắm sao? Cao lắm cũng có ngày ngã đau, nói chuyện với bà đây lại cứ cuối mặt xuống bàn không giám đối mặt sao ? Trả lời thì cũng phải ấm áp một chút ít không phải lúc nào cũng vô cảm, chờ bà đây có cơ hội sẽ quậy tung cái nhà này ra tiêu tiền của anh cho hết đến lúc đó phải đòi tôi ly hôn thôi, haha"-Lý Nhã Tranh nghĩ mà trong lòng cũng cười đắc ý.
    Dùng bữa tối xong cũng đã 9 giờ nên ai về phòng đấy, cô bước vào phòng nằm lên giường đến rầm một phát đến mức bên phòng của Trần Phong cũng nghe thấy, cô bắt đầu hát không cần nhạc cũng không biết lời đúng hay không cô vẫn ung dung hát, không quan tâm mình hát như thế nào .

    Phòng của Trần Phong.
    Anh đang kiểm tra lại hồ sơ tài liệu khi nãy thư ký Kim vừa mang tới, nhưng anh cũng không làm việc được vì Lý Nhã Tranh hát rất lớn, anh định sang bảo cô nhưng lại thôi vì anh không hiểu tại sao anh lại muốn nghe tiếng hát đó, không muốn hết cứ muốn nghe mãi, những tiếng hát của Lý Nhã Tranh lại giúp anh dễ chịu hơn và khiến cho anh dừng công việc lại mà nằm xuống giường nhắm mắt lại, anh dần chìm trong giấc ngủ.
    Lý Nhã Tranh cũng hát mãi cũng lăn ra ngủ lúc nào không biết.
    Thế là một ngày cũng đã đóng lại để ngày mới lại mở ra như cho ta một cánh cửa hạnh phúc một ngày vui vẻ nhưng, cũng giống như Lý Nhã Tranh buổi sáng hôm sau cô rất vui vẻ vì một điều mà cô đã ao ước đó là " tiêu tiền " của Trần Phong.
    Sáng hôm sau, 7 giờ 00 phút !
    Lý Nhã Tranh vẫn ung dung ngủ không cần biết ai đang chờ mình dậy chỉ cần ngủ ngon đã giấc là được.
    Dưới nhà, ...
    Trần Phong đang chờ Lý Nhã Tranh dậy dùng bữa sáng và dặn dò cô vài điều vì hôm nay anh phải đi công tác, thế mà chờ mãi không thấy cô xuống anh bực mình bảo quản gia Ngô lên gọi cô xuống.
    Quản gia Ngô lục đục đi lên cầu thang để gọi thiếu phu nhân đang ngủ nướng của mình dậy, nếu không dậy để thiếu gia tức thì không thể biết trước chuyện gì xảy ra nữa.
    Quản gia gô lên gọi cô dậy nhưng cô vẫn ngủ không quan tâm đến việc có một vị tổng tài đang giận dữ ở dưới chờ cô dậy dùng bữa.
    Quản gia Ngô đành đi xuống :
    — Báo cáo thiếu gia, thiếu phu nhân không chịu dậy.

    Quản gia báo cáo với vị tổng tài đang bực mình mà thấy run.
    — Gọi ! gọi lúc nào cô ấy chịu dậy thì thôi ! -Anh bực mình
    — Vâng thưa thiếu gia !
    Quản gia Ngô lại phải leo lên cầu thang một lần nữa không chỉ một lần mà là ba bốn lần léo lên gọi cô thì cuối cùng cô mới chịu dậy làm cho quản gia phải toát mồ hôi mới gọi được cô dậy.
    — Cuối cùng cô cũng chịu dậy.

    -Trần Phong nói.
    — Làm gì mà gọi tôi dậy sớm vậy? -Cô bước xuống cầu thang.
    Cô vẫn mặc bộ quần áo ngủ mà anh chuẩn bị cho cô, mặt mũi chỉ rửa sơ không trang điểm lại làm cho Trần Phong để ý.
    Anh nhìn thấy cô như vậy lại muốn thơm cô nhưng sợ cô không cho phép, bởi vì anh đã thích cô ngày lần đầu rồi nhưng cô lại không thích anh nên anh cũng đành làm một người lạnh lùng vậy.

    — Anh không để yên cho người khác ngủ được sao? Anh muốn ăn thì ăn trước không cần phải chờ.

    -Cô kéo ghế ngồi xuống bàn dùng bữa.
    Anh không nói gì chỉ đưa cho cô một chiếc thẻ tín dụng rồi rời khỏi bàn ăn.
    — Đây là thẻ tín dụng cô có thể dùng bất kì khi nào vào việc gì mà cô muốn, bây giờ cô là thiếu phu nhân cũng phải giữ thể diện cho nhà họ Trần cũng phải có một ít tiền cần dùng để làm gì đó, mật mã là ngày sinh của cô.

    Anh nói
    “ Anh dám nói tôi thiếu tiền sao ? thẻ này là do anh đưa cho tôi không phải tôi xin nên anh đừng bảo tôi xin " -Cô chửi anh trong lòng không dám nói ra vì cô cũng đâu có tiền.
    Nhưng cô trấn tĩnh lại “ Anh ta đưa thẻ tín dụng cho mình " cô vô cùng ngạc nhiên tròn mắt ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra ??? Tại sao anh ta lại đưa thẻ tín dụng cho cô còn lấy ngày sinh của cô làm mật mã nữa ? Cô không thể nào hiểu được ??? Nhưng cũng phải hỏi lý do đã rồi hiểu tiếp vì trong đầu cô chưa loát xong chuyện gì vừa xảy ra.
    — Anh !!! Sao lại đưa thẻ tín dụng cho tôi ? Tôi đâu cần nó.

    -Đúng thật cô cũng đâu cần thẻ tín dụng làm gì cô chỉ cần tiền mặt mà thôi
    — Tôi đã nói rồi, thiếu phu nhân của nhà họ Trần phải cần có tiền trong tay nên tôi đưa cho cô, với lại tôi cũng phải đi công tác vài ngày nên đưa thẻ cho cô nếu cô cần dùng đến.
    — Công tác !!! Vậy thì đi bao nhiêu ngày thì về.-Cô hỏi để biết được chính xác việc mình chuẩn bị có thể được tự do một thời gian.
    — Hai ngày ! -Anh quay đầu lạnh lùng đáp.
    Lý Nhã Tranh nghe thấy Trần Phong đi có hai ngày thì mất hứng.

    “ Sao anh ta không đi lấy cả tháng hoặc cả năm cho rồi, đi được hai ngày thì bà đây làm được gì ? " -Cô đang mắng trong lòng thì Trần Phong lại quay đầu lại nói.
    — Tiện thể đi thăm mẹ tôi ở trong bệnh viện, bà ấy rất mong chờ được gặp con dâu rồi, mà mua một bộ váy chỉnh chu đến thăm bà, tôi sẽ cho người trở cô đi.
    Nói xong anh quay đầu đi ra chiếc xe đang chờ ở ngoài cổng.
    Lý Nhã Tranh đơ người ra.
    — Còn phải đi thăm mẹ anh ta nữa sao ? Thật là bực mình tưởng sắp được vui chơi hai ngày không ngờ lại phải đi thăm mẹ anh ta mất một ngày rồi.

    -Cô ngồi xuống ghế thở dài
    Lý Nhã Tranh cầm chiếc thẻ tín dụng lên mà trong đầu đã nghĩ ra bao nhiêu cách để tiêu nó.

    Lý Nhã Tranh chưa bao giờ có nhiều tiền trong tay nên hay tiêu tiết kiệm nay có người đưa cho cả một chiếc thẻ tín dụng cho tiêu thỏa thích thì cô không ngại ngần gì mà không tiêu.
    “ Nếu anh muốn tôi đi thăm mẹ anh thì được thôi tôi sẽ cầm chiếc thẻ tín dụng này phung phí một lần cho sướng tay, mua những thứ đắt tiền cho hết tiền trong thẻ này thì thôi ! ".
     
    Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
    Chương 8: 8: Trần Phu Nhân


    Trần Phong đi công tác vài ngày nên đưa cho Lý Nhã Tranh một chiếc thẻ tín dụng, và bảo cô đi thăm mẹ đang ở trong bệnh viện.
    Phòng của Lý Nhã Tranh.
    Cô đang nằm dài trên giường vẫn chưa chuẩn bị gì để đi vào viện thăm mẹ chồng của mình.
    Lý Nhã Tranh nằm phân vân không biết nên đi thăm hay không.
    — Mình có nên đi thăm mẹ anh ta không ? Nếu mình không đi chắc anh ta sẽ tức giận và sẽ đổi ý đòi lại chiếc nhẫn thì sao ?
    Cô đắng đo mãi cũng quyết định bật dậy cầm chiếc thẻ tín dụng lên và vào nhà tắm thay quần áo chuẩn bị đi thăm mẹ chồng.
    — Trước tiên cần phải mặc một bộ váy thật kiêm tốn bà càng quên mùa càng tốt, nếu bà ấy thấy mình có một người con dâu không hợp môn đăng hộ đối và quê mùa thì sẽ bắt hai đứa mình ly hôn.

    -Lý Nhã Tranh vừa thay quần áo vừa vui vẻ nói.
    Cô thay quần áo xong, bước xuống nhà quản gia Ngô và thím Hai phải ngơ ngác nhìn theo, Lý Nhã Tranh thấy vậy hỏi :
    — Thím Hai, bác Ngô thấy cháu mặc bộ váy này như thế nào ? -Cô nghĩ chắc hai người họ cũng sẽ chê cười cô nhưng cô đã nghĩ sai rồi.
    — Thiếu phu nhân mặc bộ váy này rất đẹp!-Thím Hai khen.
    — Đúng vậy ! Thiếu phu nhân mặc như vậy sẽ làm cho Trần phu nhân vui vẻ và quý thiếu phu nhân nữa đấy.

    -Bác Ngô nói
    Lý Nhã Tranh vẫn không nói gì mà chỉ nghĩ thím Hai và quản gia Ngô chỉ khen mình cho lấy lòng nên cô không nghĩ nhiều.

    — Thiếu phu nhân xe đã chờ sẵn thiếu phu nhân trước nhà rồi.

    -Bác Ngô theo sau nói.
    — Vâng, cháu biết rồi, vậy cháu đi nha ! -Cô chào bác Ngô và thím Hai.
    — Chào Thiếu phu nhân! -Bác Ngô và thím Hai chào.
    Cô bước vào xe nói với tài xế :
    — Nhờ cậu chở tôi đến chỗ bán hoa, tôi muốn mua một bó hoa.
    — Vâng thiếu phu nhân ! Tài xế xe trả lời
    chiếc xe đã bắt đầu lăn bánh chạy trên con đường vắng vẻ, trong lòng Lý Nhã Tranh lại lo lắng mặc dù cô đã biết trước mình sẽ đi gặp mẹ chồng nhưng lại run lo sợ.
    “ Ai rồi cũng sẽ phải gặp mẹ chồng thôi ! nên mày không cần phải lo lắng làm gì, mày chỉ cần biết làm sao để cho mẹ chồng của mày đừng yêu quý mày là được." -Cô nghĩ trong lòng
    Lý Nhã Tranh lại ngước mắt nhìn tài xế hỏi.
    — Không biết anh tên gì ? -Cô buộc miệng hỏi
    — Tôi tên Đỗ Duật, thiếu phu nhân cứ gọi là tiểu Duật là được.

    -Tiểu Duật nói.
    — Trông cậu trẻ như vậy chắc cũng khoảng hai mươi sáu tuổi !
    — Tôi chỉ kém thiếu phu nhân 2 tuổi, năm nay tôi hai mươi bảy tuổi.
    — Hai mươi bảy tuổi ?? Vậy cậu làm tài xế cho nhà họ Trần được bao lâu rồi ? -Cô thắc mắc.
    — Tính đến nay đã được 5 năm rồi ! thiếu phu nhân đến tiệm bán hoa rồi ! -Tiểu Duật nói.
    — Được vậy cậu chờ tôi một lát .
    Cô xuống xe cào quán bán hoa mua một bó hoa hướng dương vì cô hay mua loại hoa này để đi thăm người ốm tượng trưng cho một điều tốt đẹp và lời chúc mau chóng hồi phục.
    Mặc dù cô không thích đi thăm mẹ chồng nhưng cô cũng là con dâu nên cô phải làm tròn nghĩa vụ.
    Mua hoa xong cô tiếp tục đi đến bệnh viện.
    Tại bệnh viện X, Quảng Châu Trung Quốc
    Trần phu nhân đang mong ngóng con dâu đến thăm vì con trai bà Trần Phong gọi điện đến nói : “ Hôm nay con dâu của mẹ đến thăm mẹ ".

    Bà đã chuẩn bị mọi thứ và tinh thần để gặp đứa con dâu của mình đến mức phấn khởi vui vẻ hơn trước như không hề bị bệnh vậy.
    Cuối cùng Lý Nhã Tranh đã đến nơi, cô đứng bên ngoài phòng bệnh của Trần phu nhân, cô đang chần chừ không dám vào thì có tiếng :
    — Cô muốn vào thăm Trần phu nhân sao? -Bác Sĩ hỏi cô.

    — Vâng ! -Cô rụt rè có chút ngại
    — Vậy cô là thiếu phu nhân nhà họ Trần, nếu đúng thì cô mau vào đi Trần phu nhân đã chờ cô rất lâu rồi.

    -Bác Sĩ mở cửa cho cô
    — Cảm ơn ! -Lý Nhã Tranh bước vào rụt rè run sợ.
    Trần phu nhân khi thấy Lý Nhã Tranh bước vào liền vui vẻ ngồi dậy ân cần nói với cô.
    — Tranh Tranh phải không ? -Trần phu nhân thân thiện hỏi.
    Lý Nhã Tranh ngơ ngác không hiểu vì sao cô lại biết tên cô còn gọi cô bằng cái tên kèm theo vẻ mặt thân thiện như vậy.

    Lý Nhã Tranh luôn tưởng ăn mặc như thế này cộng với việc cô không được xinh đẹp thì sẽ không bị nhận ra nhưng cô đã lầm, không chỉ nhận ra cô mà còn biết tên cô nữa.
    Lý Nhã Tranh vẫn không biết Trần Phong đã đưa ảnh của cô cho Trần phu nhân xem rồi, nên bà mới biết cô và thấy thích cô khi mới nhìn thấy ảnh cô.
    Trần phu nhân nghĩ Lý Nhã Tranh không xinh đẹp bên ngoài nhưng đẹp bên trong.

    Bà không muốn con trai mình lấy một người xinh đẹp bên ngoài bên trong thì chỉ có tiền mà không có con trai bà.

    Nên Trần phu nhân vừa nhìn đã biết Lý Nhã Tranh không phải là người như vậy rồi !.
    Lý Nhã Tranh đang mơ màng thì có tiếng nói :
    — Tiểu Tranh sao con còn đứng đó ! Mau lại đây ! -Trần phu nhân thấy cô đứng thẩn thờ liền gọi
    — À ! Vâng ! -Cô đi lại
    Lý Nhã Tranh bước lại đặt bó hoa lên bàn, cô với lấy chiếc bình bên cạnh định cắm hoa vào thì bị Trần phu nhân nắm lấy tay cô.
    — Con để hoa ở đó, tí nữa cắm sau ngồi xuống đây nói chuyện với ta.

    — Vâng ! -Cô bỏ bó hoa xuống bàn rồi ngồi xuống trò chuyện với Trần phu nhân.
    — Tiểu Tranh con năm nay bao nhiêu tuổi rồi?-Trần phu nhân.
    — Con năm nay hai mươi chín tuổi ! -Cô trả lời.
    — Hai chín tuổi !! Rất hợp với Trần Phong ! Hai đứa rất xứng đôi !
    Cô vẫn không nói gì, thấy cô đang còn e ngại nên Trần phu nhân lại tiếp tục nói :
    — Trần Phong thật có mắt nhìn, chọn được một người vợ rất đẹp, đẹp về mọi thứ rất hợp với nhà họ Trần.
    — Mẹ đã thấy trong người như thế nào rồi, đã đỡ chưa ? -Cô hỏi ngượng
    Thấy Lý Nhã Tranh nói chuyện làm cho Trần phu nhân rất vui.
    — Ta khỏe nhiều rồi, có khi đã khỏe hẳn luôn rồi ! -Trần phu nhân nói đùa.
    Đúng thật Trần phu nhân đã khỏe hơn nhiều khi nghe cô đến thăm, bà đã ăn được ngủ được tinh thần hay bệnh tật đều biến mất.
    Đến cả bác sĩ cũng phải cho rằng đó là một kì tích.
    Nghe thấy Trần phu nhân nói đã khỏe hẳn luôn rồi mà Lý Nhã Tranh đần mặt ra : “ Không phải Trần Phong anh ta bảo mẹ anh ta bệnh nặng lắm sao ? Sắp phải đi gặp tổ tiên rồi mà sao giờ lại có tinh thần đến thế ? Như thế này thì mình lúc nào mới được tự do ? "
    — Tiểu Tranh con thật sự rất chu đáo, con còn biết ta thích hoa hướng dương nữa ! -Trần phu nhân nhìn bó hoa hướng dương trên bàn.
    — Con thấy hoa hướng dương tượng trưng cho sức khỏe và một lời chúc nên con mua đến tặng cho mẹ mong mẹ sớm khỏe.
    — Ta cảm ơn con, tiểu Tranh ! -Trần phu nhân nắm lấy tay của cô..
     
    Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
    Chương 9: 9: Thỏa Thích Tiêu Tiền !


    Trần Phong đi công tác nên Lý Nhã Tranh phải đi thăm mẹ chồng một mình, lúc đầu cô tưởng mẹ chồng mình là một người khó tính khó gần nên khi cô đến thăm thấy chút lo và sợ, nhưng khi đến và vào nói chuyện với bà thì thấy những tưởng tượng và ý nghĩ của cô về mẹ chồng mình đã sai, bà là một người hiền dịu, đối xử tốt với người thân, không kiêu hãnh hay khi bỉ người nghèo, đặc biệt bà rất yêu thương con cái trong nhà kể cả những người làm trong nhà đều được bà đối xử tốt.
    Lý Nhã Tranh và Trần phu nhân nói chuyện rất vui, bà kể về Trần Phong hồi nhỏ nói cho cô những kỉ niệm ngày nhỏ của Trần Phong làm cho cô thấy tò mò.
    — Tiểu Tranh, con mới là đăng ký kết hôn với Trần Phong thôi phải không ? -Trần phu nhân hỏi.
    — Vâng, bọn con mới đăng kí kết hôn thôi ! -Lý Nhã Tranh trả lời.
    — Trần Phong này thật là, không chỉ mình đăng kí kết hôn thôi mà phải làm đám cưới nữa.

    -Trần phu nhân bực mình trách Trần Phong.
    — Không cần đâu mẹ, con không thích rườm rà nên con đã bảo với anh ấy không cần phải tổ chức đám cưới làm gì cả ! -Lý Nhã Tranh nói ngượng.
    — Không được ! Phải tổ chức một đám cưới thật đẹp và to linh đình còn mời bố mẹ bạn bè của con biết đến nữa.

    -Trần phu nhân kiên quyết nói.
    — Con đã nói với bố mẹ con rồi nên chỉ cần mọi người cùng nhau dùng bữa làm quen với nhau là được ! -Cô thuyết phục
    — Không thể được ! Mẹ đã nói là phải tổ chức đám cưới, tổ chức ngay.

    -Trần phu nhân vẫn kiên quyết.
    — Theo mẹ vậy ! Mẹ hỏi anh Phong xem ý kiến anh ấy như thế nào ? -Lý Nhã Tranh bất lực phải nghe theo.

    Lý Nhã Tranh đã cố gắng thuyết phục Trần phu nhân để không phải làm đám cưới nhưng không thể thuyết phục được.
    “ Trần phu nhân này thật cứng đầu, đàng nào chả phải ly hôn cần gì phải tổ chức đám cưới.

    " Cô bực mình nghĩ trong lòng.
    Bực mình thì bực vẫn không thể nào làm thay đổi được quyết định của Trần phu nhân.
    Lý Nhã Tranh thăm Trần phu nhân xong cô rời khỏi bệnh viện với khuôn mặt ủ rũ.
    Thấy cô ủ rũ tiểu Duật nói.
    — Thiếu phu nhân sao ủ rũ vậy ? Trần phu nhân làm khó dễ cho người sao ? -Tiểu Duật nhiệt tình mở cửa xe cho cô.
    — Không phải ! Tại tâm trạng không tốt thôi ! -Lý Nhã Tranh thẫn thờ ngồi vào xe nói.
    Tiểu Duật thấy cô như vậy cũng không nói nhiều mà chăm chú lái xe.
    Lý Nhã Tranh ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài thì cô thấy một trung tâm thương mại lớn, cô bỗng vui vẻ.
    — Tiểu Duật ! Dừng xe lại ! -Cô bảo
    Tiểu Duật không hiểu cũng vào lề đường dừng xe.
    — Thiếu phu nhân có chuyện gì sao ? -Tiểu Duật quay đầu lại hỏi Lý Nhã Tranh.
    — Tiểu Duật tôi hỏi cậu một câu được không?-Cô bí hiểm hỏi tiểu Duật
    Tiểu Duật thấy lo lắng nhìn vẻ mặt của Lý Nhã Tranh trả lời :
    — Thiếu phu nhân cứ hỏi ?
    — Cậu có thể đi mua sắp với tôi được không?-Lý Nhã Tranh hồn nhiên hỏi.
    — Hả !!!! Vâng, được thưa thiếu phu nhân.

    -Tiểu Duật vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, khi Lý Nhã Tranh hỏi.
    “ Đang lúc tâm trạng khó chịu thì đi mua sắm là một ý tưởng không tồi, tha hồ mua không cần lo lắng về tiền, mình còn có thẻ tín dụng mà lo gì.

    " Lý Nhã Tranh mưu trí nghĩ trong bụng
    Hai người đi vào khu trung tâm thương mại lớn nhất của Quảng Châu.
    Lý Nhã Tranh bước vào, cứ đi qua một hàng bán cô thuận tay nào thì cô vớt luôn món hàng ấy mà không cần xem giá, trước kia thì Lý Nhã Tranh không giám đi đến khu thương mại lớn và cũng không giám cầm những món đồ đắt tiền, mua bất kỳ thứ gì cũng phải xem giá cả, bây giờ thì lấy món hàng nào thì lấy không cần xem giá vì cũng đâu phải tiến của mình, tiêu cho thỏa thích.
    Cứ như vậy Lý Nhã Tranh mua rất nhiều đồ, cô mua cho mình rồi lại quay lại mua cho tiểu Duật, mặc dù tiểu Duật đã không nhận nhưng cô vẫn mua, Lý Nhã Tranh mua cả cho bác Ngô và thím Hai.

    Lý Nhã Tranh mua đến mức mà tiểu Duật xách đồ cho cô cũng thấy mệt.
    Lúc thanh toán Lý Nhã Tranh vẫn không thấy tiếc, cô tiêu đến nỗi “ Cháy máy " của khu thương mại.

    Lý Nhã Tranh mua rất nhiều tiêu rất nhiều tiền nhưng cô vẫn không thấy thỏa mãn, cô lại kéo tiểu Duật đi ăn, chơi, tiện thể mua ủng hộ người bán vé số vài tờ,...!Trông cô như một bà hoàng đang đi du lịch, đang thỏa thích tiêu tiền.
    Không dễ gì cô mới về được đến nhà, tiểu Duật nhọc nhằn xách những túi đựng đồ của cô vào nhà.
    — Tiểu Duật, cho cậu.

    Cô đưa túi đựng đồ cho tiểu Duật
    — Tôi đã bảo thiếu phu nhân không phải mua cho tôi rồi mà.

    -Tiểu Duật ngại ngùng.
    — Cậu không nhận làm tôi buồn đấy !
    Tiểu Duật đành phải nhận.
    — Cảm ơn, thiếu phu nhân.

    Vậy tôi xin phép đi làm việc.

    -Tiểu Duật rời đi
    — Thiếu phu nhân đi thăm Trần phu nhân có vui không ? -Thím Hai hỏi.
    — Bác Ngô và thím Hai, hai người lại đây cháu cho một thứ.

    -Cô lấy sẵn quà cho hai người.
    — Thiếu phu nhân có việc gì sai bảo? -Bác Ngô hỏi
    — Cháu cho hai người một món quà.

    -Cô đưa quà cho bác Ngô và thím Hai
    — Thiếu phu nhân tặng quà cho chúng tôi ? Thím Hai ngạc nhiên nhận lấy quà của cô
    — Hai người mở ra xem có thích không ? Cháu không biết hai người thích gì nên cháu chọn đại.
    — Thiếu phu nhân mua gì thì chúng tôi đây thích hết ! -Thím Hai nói vui.
    — Một đôi giày ??? -Bác Ngô ngạc nhiên
    — Cháu thấy đôi giày này rất đẹp và thích hợp với bác nên cháu mua.
    — Một đôi hài ??? -Thím Hai mở quà
    — Đôi hài này cũng rất thích hợp với thím, cháu thấy đôi hài thím mang đã cũ nên cháu mua tặng thím đôi mới.
    — Cảm ơn thiếu phu nhân.

    -Bác Ngô và thím Hai vui mừng.
    — Hai người thích là cháu vui rồi !
    — Vậy chúng tôi xin phép đi chuẩn bị cơm chỉ thiếu phu nhân.
    Lý Nhã Tranh cũng tâm lý, hiểu được sở thích và những thứ cần dùng của họ..
     
    Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
    Chương 10: 10: Trần Khải


    Lý Nhã Tranh đã tiêu tiền của Trần Phong một mức thẳng tay không thương tiếc, liên tiếp tiêu sài.
    “ Xem anh có tức giận không, khi thấy tôi mua nhiều đồ bằng thẻ anh đưa ? " Lý Nhã Tranh đắc ý nghĩ trong lòng.
    Tại thành phố A,
    Nơi Trần Phong đang công tác.
    Lý Nhã Tranh đã mua quần áo bằng thẻ tín dụng nên điện thoại của anh đã đầy những tin nhắn tiêu tiền của cô đến.
    Trần Phong nhìn vào điện thoại mà tức giận nhíu mày.
    — Thư ký Kim cậu tìm hiểu xem cô ấy ở nhà làm những gì mà tiêu nhiều tiền như vậy ?
    — Vâng thưa Phong tổng !
    “ Không biết thiếu phu nhân tiêu tiền vào việc gì mà làm Phong tổng tức giận vậy ? Thiếu phu nhân lần này chắc sẽ bị Phong tổng mắc cho mà xem ? " Thư ký Kim nghĩ trong lòng mà cũng thấy thương cho Lý Nhã Tranh.
    Nửa tiếng sau, cuối cùng thư ký Kim cũng đã tìm được nguyên nhân thiếu phu nhân làm cho Phong tổng tức giận.
    Cốc ...!cốc !!!!

    — Vào đi !!!
    Trần Phong mãi miết làm việc.
    — Phong tổng tôi đã tìm ra được nguyên nhân thiếu phu nhân tiêu nhiều tiền đến như vậy!-Thư ký Kim nói
    — Được rồi, cậu nói đi ! -Trần Phong vẫn mãi miết làm việc.
    — Thiếu phu nhân đi mua sắp cùng với tiểu Duật tài xế xe, thiếu phu nhân mua cho những người làm trong nhà vài món quà.
    — Tiểu Duật ??? -Trần Phong ngẩng đầu lên nhìn thư ký Kim bằng ánh mắt chết người.
    Thấy ánh mắt đáng sợ của Trần Phong, thư ký Kim nhìn mà cũng chảy mồ hôi.
    — Vâng ! Sau khi thăm Trần phu nhân xong thiếu phu nhân cùng với tiểu Duật tài xế xe đi mua sắm.
    Trần Phong vẫn không nói gì mà đứng dậy, đi lại phía cửa kính nhìn xa xăm đôi mắt nói lên sự lạnh lùng khó hiểu về người con gái mà mình thích.
    — Cậu Kim, ngày mai chúng ta sẽ quay về nước.
    — Nhưng mà công việc nơi đây vẫn chưa giải quyết xong, thưa Phong tổng ! -Thư ký Kim cầm tập tài liệu trên tay và nói.
    — Không sao trong ngày hôm nay tôi sẽ giải quyết xong, cậu chỉ việc đi đặt vé máy bay sớm nhất có thể cho tôi là được ! -Trần Phong quay lại bàn làm việc và tiếp tục mãi miết công việc của mình.
    — Vâng ! Phong tổng !
    Phòng của Lý Nhã Tranh.
    — Xem anh có tức giận không, ai bảo đưa thẻ tín dụng cho bà đây, bà đây đã nói sẽ làm cho anh tức chết, hahaha !!! -Lý Nhã Tranh cười nham hiểm đắc ý.
    — Thiếu phu nhân xuống mời cơm, cơm đã chuẩn bị xong ! -Bác Ngô gọi.
    — Vâng cháu xuống ngay đây ! -Lý Nhã Tranh chạy xuống.
    Lý Nhã Tranh bước đến ngồi vào bàn ăn, bàn ăn đày áp những món ăn ngon nhưng có mình cô ăn cô lại thấy không vui.
    — Bác Ngô và thím Hai, hai người ngồi xuống đay ăn cơm cùng với cháu.
    — Không ! thiếu phu nhân cứ ăn trước đi, chúng tôi sẽ ăn sau.

    -Bác Ngô nói
    — Vậy bác và thím Hai không chịu ngồi xuống ăn cùng cháu, vậy cháu cũng sẽ không ăn nữa.-Lý Nhã Tranh quay đi.
    Lý Nhã Tranh chỉ muốn cùng mọi người ăn, không muốn người ăn trước người ăn sau.
    — Thiếu phu nhân chúng tôi sẽ cùng ăn với người.
    Bác Ngô và thím Hai đành phải ngồi xuống cùng ăn với cô.
    — Cháu phải công nhận tài nấu ăn của thím Hai rất ngon.
    — Thiếu phu nhân quá ken, tài nấu ăn của tôi cũng bình thường thôi !
    — Thím Hai đừng nói vậy, tài nấu ăn của thím rất ngon.

    Không biết bác Ngô và thím Hai làm ở đây được bao lâu rồi ?
    — Tôi năm nay cũng đã 60 rồi nên cũng làm được ở đây rất lâu rồi cũng khoảng được 40 năm rồi, còn thím Hai vào sau nên làm được 30 năm.
    — Đúng vậy ! Từ khi thiếu gia dọn ra ở riêng thì chúng tôi đã làm được mười năm ở nhà chính rồi ! -Thím Hai nói.
    — Nhà chính ??? Vậy nhà này là nhà riêng của Phong tổng ! -Cô ngạc nhiên vì đang còn nhà chính nữa, nhà này đã to rồi không biết nhà chính to như thế nào ?
    — Vâng ! Nhà chính là nhà nơi mọi người sẽ cùng nhau dùng bữa vào một dịp nào đó ! -Bác Ngô nói.
    — Vậy không biết Phong tổng còn anh hay em nữa không ?

    Cũng đúng cô cũng đâu có biết Trần Phong còn có anh hay em nữa không ?
    — Trần phu nhân được hai người con, một người là thiếu gia Trần Phong còn người còn lại là nhị thiếu gia tên Trần Khải.

    Bác Ngô nói
    — Trần Khải !! Một cái tên hay, không biết quan hệ của hai người họ như thế nào ? Cô tò mò nói.
    — Quan hệ của thiếu gia và nhị thiếu gia rất tốt, phải nói không có anh em nào bằng ! -Thím Hai nói
    — Tôi còn nhớ hồi hai người còn nhỏ rất thương yêu nhau luôn bảo vệ đói phương khi mắc sai lầm, đặc biệt thiếu gia luôn quan tâm đến đứa em của mình nếu có ai bắt nạt thì thiếu gia luôn có mặt giải quyết.

    -Bác Ngô hồi tưởng.
    “ Phải công nhận anh ta nhìn lạnh lùng như vậy mà cũng nương chiều em trai của mình, chắc người tên Trần Khải cũng không phải người lạnh lùng ít nói như anh mình " -Lý Nhã Tranh nghĩ bụng
    Lý Nhã Tranh cũng bắt đầu suy nghĩ lại về cách nghĩ của mình về con người của Trần Phong, biết được dưới sự lạnh lùng đó là một người anh luôn bảo vệ và yêu thương em trai mình..
     
    Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
    Chương 11: 11: Sự Ghen Tuông Của Trần Phong


    Lý Nhã Tranh đang tận hưởng những ngày Trần Phong không có nhà mà tha hồ tiêu sài mọi thứ, tiêu tiền trong thẻ tín dụng của anh thoải mái.
    Nhưng Lý Nhã Tranh vẫn đang còn lo sợ một điều mà làm cô băn khoăn đó là việc tổ chức đám cưới.

    Lý Nhã Tranh không muốn làm đám cưới vì cô cho rằng trước sau gì cũng ly hôn nên không nhất thiết phải làm đám cưới.
    Nhưng Lý Nhã Tranh không thể nào quyết định được vì Trần phu nhân đã muốn tổ chức đám cưới rồi thì không ai có thể thay đổi được quyết định đó kể cả con trai bà Trần Phong cũng phải nghe theo.
    Buổi sáng, 8 giờ 00 phút
    Tại sân bay thành phố A nơi Trần Phong công tác.
    — Phong tổng chúng ta chuẩn bị lên máy bay thôi ! -Thư ký Kim nói.
    — Được rồi ! -Trần Phong bỏ điện thoại xuống
    Hai người lên máy bay về nước, còn ở nhà Lý Nhã Tranh đang vui vẻ tận hưởng nhâm nhi bánh ở khung viên vườn, thì thấy tiểu Duật vội vàng cô hỏi :
    — Tiểu Duật, cậu đi đâu mà vội vậy ? Lại đây nói chuyện với tôi ?
    — Thiếu phu nhân chào buổi sáng, xin lỗi thiếu phu nhân bây giờ phải ra sân bay đón Phong tổng nên không thể ngồi nói chuyện với thiếu phu nhân được.

    -Tiểu Duật nói
    — Phong tổng về hôm nay sao ? -Lý Nhã Tranh ngạc nhiên hỏi.
    — Vâng ! Phong tổng đã lên máy bay vào sáng nay nên bây giờ phải chuẩn bị ra đón Phong tổng.
    “ Sao anh ta về sớm vậy ? Mình chưa làm gì mà còn chưa chơi thoải mái nữa ! ” -Lý Nhã Tranh cáu trong lòng.

    — Vậy xin phép thiếu phu nhân tôi đi đón Phong tổng.
    — Được rồi cậu đi đi !
    Tiểu Duật đi thì Lý Nhã Tranh cũng chạy vào phòng dọn dẹp mọi thứ cho gọn gàng ngăn nắp cất những món đồ mà cô mua.
    9 giờ 00 phút,
    Trần Phong và thư ký Kim đã xuống máy bay và đã lên xe chuẩn bị về nhà.
    Hôm nay Trần Phong tâm trạng không tốt, làm cho thư ký Kim cũng phải lo sợ khi làm việc hay nói chuyện.
    Đang trên đường đi về nhà thì điện thoại của Trần Phong kêu lên, anh nhìn vào số máy đang gọi “ Mẹ " Trần phu nhân gọi điện cho anh, anh bắt máy :
    — Alo ! Mẹ !
    Thấy Trần Phong bắt máy Trần phu nhân vui vẻ.
    — Trần Phong con hôm nay về nước sao ?
    — Vâng ! Mẹ thấy trong người thế nào rồi đã khỏe hơn chưa ?
    — Mẹ khỏe nhiều rồi, có con dâu nên mẹ khỏe nhanh lắm.

    -Trần phu nhân cười
    — Vậy cô ấy đã đến thăm mẹ rồi ?
    Thì cũng là anh bảo đến không thì Lý Nhã Tranh cũng sẽ không đến.
    — Đúng vậy con bé đã đến thăm mẹ rồi ! Mà nếu con về nước rồi thì ghé qua bệnh viện mẹ có chuyện muốn nói với con.
    — Vâng !
    Anh cúp máy nói với tiểu Duật :
    — Cậu cho xe đến bệnh viện X đi !
    — Vâng Phong tổng !
    Thế là Trần Phong đang muốn về nhà thì bị mẹ bắt vào bệnh viện.
    Trần Phong vào phòng bệnh của Trần phu nhân.
    — Mẹ ! Con đến rồi đây ! -Trần Phong lại gần giường.
    — Cái thằng con trời đánh, có con dâu mà không chịu nói với mẹ về việc không làm đám cưới.

    -Trần phu nhân đánh vào tay Trần Phong.
    — Không phải con không muốn làm đám cưới mà cô ấy không muốn.

    -Trần Phong lạnh lùng nói
    — Mẹ đã hỏi ý kiến con bé rồi, con bé nó cũng đồng ý rồi !

    — Cô ấy đồng ý sao ? -Trần Phong lạnh lùng nói.
    Bên ngoài Trần Phong lạnh lùng nói như vậy thôi bên trong anh đang mừng vì chính thức được lấy cô.
    — Vậy nên con lo mà chuẩn bị đám cưới đi càng nhanh càng tốt, nếu không con bé đổi ý, mẹ đã chọn ngày rồi ngày kia là thích hợp nhất.
    — Ngày kia không phải là ngày 20 sao ?
    — Đúng, phải làm đám cưới sớm không còn bé đổi ý rồi không thích con nữa thì làm sao ?
    Trần phu nhân vẫn không biết con trai mình và Lý Nhã Tranh không quen biết nhầu chỉ vì chiếc nhẫn kim cương mà đăng ký kết hôn với nhau.
    Trần Phong rời khỏi bệnh viện lên xe về nhà với tâm trạng tốt hơn.
    Còn ở nhà Lý Nhã Tranh đang lo lắng về số tiền mà mình tiêu.
    “ Lúc tiêu tiền thì mình lại không nghĩ đến việc tiền đó là của một thiếu gia khó tính nếu anh ta bắt mình phải trả thì làm sao " -Cô nói thầm
    Đang lúc cô không biết làm sao thì Trần Phong đã về và đã bước vào khu chính.
    Nhìn thấy anh Lý Nhã Tranh lại sợ.
    Trần Phong đi lên phòng mà không nói gì, thấy anh không nói gì cô lại càng lo nên cô đã đi theo sau.
    Vào phòng của anh, anh cởi áo khoác thì Lý Nhã Tranh nhanh tay cầm áo khoác, nhưng rồi cô lại nghĩ : “ Ủa !? Mắc mớ gì mà mình lại nhanh tay cầm áo của anh ta vậy, đâu phải người giúp việc " nghĩ như thế nào thì cô thực hiện như vậy, cô ném áo khoác trên tay xuống giường.
    Thấy cô ném áo anh quay lại, đi từng bước lại gần Lý Nhã Tranh, cô thấy anh đi lại gần thì sợ vội lùi về phía sau nhưng lại bị anh dồn vào tường, Trần Phong chống một tay lên tường nói :
    — Em đang tức tôi chuyện gì sao ?
    — Không...!không có ! -Cô lắc đầu.
    — Vậy sao em lại vứt áo tôi như vậy ! Em có phải đang làm chuyện gì mà sợ tôi phát hiện ra không ?
    — Không có...
    — Vậy sao ? -Anh dơ điện thoại có tin nhắn tiêu tiền của cô.
    Thấy những tin nhắn của ngân hàng gửi về điện thoại Trần Phong bây giờ cô mới biết mình chuẩn bị toi.
    — Tôi chỉ mua những thứ cần thiết thôi không mua lung tung gì cả.

    -Cô giải thích

    — Mua những thứ đồ cần thiết mà mua nhiều vậy sao còn dẫn người làm đi mua nữa sao ?
    “ Anh ta đang ghen sao ? Không phải chỉ là anh ta đang dò xem mình mua những gì thôi, anh ta mà ghen chắc ! " -Lý Nhã Tranh không tin Trần Phong đang ghen nhưng thật sự thì anh đang ghen.
    Trần Phong ghen nên mới phải bay về nước càng nhanh, từ khi nghe thư ký Kim bảo cô đi mua sắm với tiểu Duật và mua đồ cho cậu ấy anh đã ghen rồi.
    — Nếu anh muốn lấy lại tiền thì tôi sẽ đi làm trả cho anh.
    — Không cần phải trả, chỉ cần em làm một việc cho tôi là được.
    — Việc gì nếu được tôi sẽ làm.
    * Cười * -Thấy cô như vậy anh bất giác cười.
    — Vậy em hãy làm đám cưới với tôi !
    — Đám cưới tưởng chuyện gì! Hả? Đám cưới?-Lý Nhã Tranh định hình lại.
    — Đúng ! Mẹ tôi muốn tôi và em làm đám cưới cho bà an tâm.
    — Nhưng tôi đã nói không làm đám cưới rồi mà !
    — Em chỉ cần chịu làm đám cưới với tôi sẽ không quan tâm đến những gì em làm, hay em tiêu tiền của tôi, mọi thứ do em quyết định.
    Nghe đến thoả thích tiêu tiền và of những điều mình muốn Lý Nhã Tranh phải suy nghĩ lại có nên lấy anh hay không.
    — Vậy anh cho tôi một buổi, sáng mai tôi cho anh câu trả lời.
    — Được !
    Trần Phong bỏ tay xuống và đi vào phòng tắm, Lý Nhã Tranh nhanh chân chạy về phòng.
     
    Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
    Chương 12: 12: Bố Mẹ Của Lý Nhã Tranh


    Trần Phong về nước sau khi đi công tác được vài ngày, và bị mẹ bắt làm đám cưới nhưng đó cũng là ý định của Trần Phong anh cũng muốn làm đám cưới với cô vì anh đã yêu cô mất rồi, không muốn mất cô.
    Thế là anh đã ngỏ lời muốn làm đám cưới với cô nhưng cô chưa đồng ý, bởi vì cô lại có ý nghĩ khác anh cô cho rằng trước sau gì cũng ly hôn với lại cô chưa có cảm tình với anh nên cô đang còn băn khoăn.
    Từ lúc Trần Phong nói làm đám cưới với cô và đã cho cô suy nghĩ đến sáng mai, cô cũng không biết phải làm sao nên cứ tránh mặt anh kể cả khi ăn côm cô cũng không giám nhìn anh, cũng không bắt chuyện với anh, cho đến khi trời tối cô luôn tránh mặt anh để không phải trả lời, vì cô chưa biết trả lời câu hỏi của anh làm sao ?
    Buổi tối.
    Phòng Lý Nhã Tranh,
    Cô đang trằn trọc không ngủ được, phải suy nghĩ có nên làm đám cưới hay không.
    — Hazz, mãi mà không suy nghĩ được gì, ngủ cũng không ngủ được, sáng mai không biết trả lời như thế nào, phải dậy đi tắm cho mát người cho dễ ngủ mới được.
    Lý Nhã Tranh nhìn đồng hồ rồi thở dài :
    — Sao mới có 9 giờ thôi vậy ? Cũng tại phải né mặt của anh ta mà mình phải tự nhốt mình trong phòng.

    -Cô quán trách Trần Phong.
    — Mới có 9 giờ cũng không muộn vẫn có thể đi tắm được, ngâm mình trong bồn tắm sẽ thoải mái hơn.

    -Cô lấy khăn tắm vào phòng tắm ngâm mình trong bồn tắm.
    Phòng Trần Phong,

    Anh chưa ngủ mà đang làm việc nhưng anh không thể nào chú tâm vào việc làm được, anh đang suy nghĩ nếu cô không đồng ý làm đám cưới với anh thì mẹ anh sẽ buồn mà bệnh nặng hơn và anh cũng sẽ mất cô dễ hơn.
    — Nếu cô ấy không đồng ý lấy mình thì sao ? Phải làm gì để cho cô ấy không thể từ chối được.
    Trần Phong rời bàn làm việc đi xung quanh phòng để tìm cách làm cho cô không thể từ chối làm đám cưới với anh được.
    Không biết làm gì thì anh thấy tấm ảnh bố mẹ mình chụp chung thì anh đã biết mình nên làm gì rồi, anh lấy điện thoại ra gọi cho thư ký Kim.
    — Alo, Phong tổng gọi tôi giờ này có việc gì vậy ! -Thư ký Kim bắt máy trả lời.
    — Cậu điều tra giúp tôi về bố mẹ của Lý Nhã Tranh, càng nhanh càng tốt.
    — Tôi đã điều tra giúp cho Phong tổng luôn rồi !
    — Cậu điều tra trước rồi, sao cậu không báo cho tôi biết !
    — Khi gặp thiếu phu nhân tôi đã biết Phong tổng thích thiếu phu nhân rồi, nên tôi đã điều tra tất cả về thiếu phu nhân trước cho Phong tổng có khi cần.

    -Thư ký Kim nói giọng đã nhìn thấu được tâm lý của Phong tổng rồi.
    — Vậy sao ?
    Thấy giọng của Trần Phong khác nên thư ký Kim cũng không giám chọc nữa.
    — Xin lỗi Phong tổng tôi vào vấn đề luôn.

    Thiếu phu nhân là con một của một gia đình bình thường sống ở thành phố D, lớn lên lên thành phố làm việc tại một công ty nhỏ.
    — Cậu gọi điện cho bố mẹ của cô ấy bảo cô ấy sắp làm đám cưới và mời bố mẹ nếu được thì cậu cho xe đến tận nhà đón bố mẹ cô ấy, sáng mai phải có mặt ở nhà tôi, nếu mời không được thì viết giấy từ chức đi là vừa.

    -Trần Phong cắt ngang
    — Vâng tôi đi làm ngay !
    Trần Phong cúp máy, quay về bàn làm việc, tâm trạng tốt hơn.
    — Xem em có thể từ chối không !
    Bên phòng của Lý Nhã Tranh cô vừa từ phòng tắm bước ra thì hắt xì :
    — Ốm rồi sao ? Không phải chứ, mình chỉ tắm có 30 phút thôi mà.

    -Lý Nhã Tranh nhìn đồng hồ

    Lý Nhã Tranh tắm xong lên giường chưa được 10 phút cô đã ngủ say, không còn nhớ việc cần phải suy nghĩ đến việc có nên làm đám cưới để sáng mai có câu trả lời cho Trần Phong.
    Sáng hôm sau.
    Thư ký Kim cũng đã mời được bố mẹ của Lý Nhã Tranh và đang nói chuyện với Trần Phong ở phòng chính.
    Bố mẹ của Lý Nhã Tranh vẫn không tin con gái mình sắp làm đám cưới, Trần Phong phải đưa giấy đăng ký kết hôn thì hai người mới tin và vui vẻ nhìn ngắm đứa con rể.
    — Tôi không ngờ Tranh Tranh nhất chúng ta lại có người chồng đẹp trai như thế này ! -Bà Lý mẹ Lý Nhã Tranh nói
    — Cái bà này ! Con mình phải có phúc lắm mới lấy được đứa con rể như thế này.

    -Ông Lý bố Lý Nhã Tranh nói.
    — Con rể lúc nào thì tổ chức đám cưới vậy ! -Bà Lý hớn hở muốn làm dám cưới nhanh.
    — Dạ là ngày mai ! -Trần Phong trả lời.
    — Ngày mai quá đẹp ! -Ông Lý cầm quyển lịch ra nhìn.
    Thím Hai bưng bánh ngọn và trà cho mọi người cũng thân thiện chào hỏi :
    — Chào mọi người ! Bố mẹ của thiếu phu nhân thật đẹp đôi hèn gì thiếu phu nhân đẹp vậy.
    — Đây là...!-Bà Lý chưa biết thím Hai nên cũng không biết trả lời như thế nào.
    — Đây là thím Hai là người cai quản việc ăn uống, người đứng bên là quản gia Ngô.

    -Trần Phong giới thiệu.
    — Chào thím Hai và quản gia Ngô.

    -Ông Lý chào.
    — Chào hai vị ! -Quản gia Ngô chào hỏi.
    Mọi người nói chuyện với nhau rất vui vẻ, bố mẹ Lý Nhã Tranh rất thích Trần Phong và Trần Phong và bố mẹ vợ nói chuyện rất hợp nhau, quản gia Ngô và thím Hai cũng nói chuyện rất vui và nhiệt tình khi được nhờ để ý đến Lý Nhã Tranh.
    Mọi người trò chuyện đến tận 8 giờ mà vẫn chưa thấy Lý Nhã Tranh dậy.
    — Cái con bé này ngủ giờ này mà chưa biết đường mà dậy, con dâu kiểu gì vậy ! -Bà Lý mắng.
    — Cô ấy luôn dậy muộn, con phải cho người lên gọi thì cô ấy mới chịu dậy.

    -Trần Phong nói.
    Lý Nhã Tranh cũng đã dậy, cô đang mơ hồ đi xuống thì nghe thấy Trần Phong đang nói xấu cô, cô bực mình :
    — Tôi muốn dậy muộn thế nào thì kệ tôi mắc mớ gì anh phải nói xấu.
    — Cái con bé này ăn nói với chồng như thế hả?-Bà Lý quát.
    Nghe thấy tiếng mẹ quát, Lý Nhã Tranh tỉnh ngủ nhìn mọi người đặc biệt là nhìn người đang mắng cô.
    — Mẹ ! Sao bố mẹ lại ở đây ! -Cô ngạc nhiên hỏi.
    Lý Nhã Tranh ngạc nhiên thì Trần Phong lại vui vẻ cười mỉm vì thấy sự ngạc nhiên của cô quá đáng yêu..
     
    Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
    Chương 13: 13: Đồng Ý Làm Đám Cưới !


    Trần Phong đã ngỏ ý muốn làm đám cưới với cô và cô bảo phải cần có thời gian để suy nghĩ, sáng hôm sau sẽ có câu trả lời nhưng Trần Phong đã đi bước đi mà đến Lý Nhã Tranh cũng không ngờ tới bước đi của anh, đó chính là mời bố mẹ của Lý Nhã Tranh đến và nói với bố mẹ cô là anh là con rể của họ, và muốn nhờ họ khuyên Lý Nhã Tranh làm đám cưới với anh, một mũi tên trúng hai đích anh vừa có thể lấy lòng bố mẹ vợ và phải buộc cô làm đám cưới với anh.
    Bố mẹ cô nghe tin con gái lấy chồng mà vui mừng vì hai người không tin con gái của mình cũng có ngày lấy chồng.
    Trong khi bố mẹ cô đang trò chuyện với Trần Phong từ rất lâu thì bây giờ Lý Nhã Tranh mới thức dậy.

    Lý Nhã Tranh bước xuống thấy bố mẹ mình đang ở đây thì ngơ ngác không biết làm sao.
    — Sao còn ngơ ngác ra đó lại đây ! -Ông Lý nói.
    Lý Nhã Tranh cũng đành phải nghe lời bố đi lại bên cạnh bố mẹ mình.
    — Bố mẹ sao hai người biết con ở đây, chẳng lẽ...!-Lý Nhã Tranh nhìn về phía Trần Phong.
    Thấy ánh mắt của cô anh không nói gì mà chỉ mỉm cười.
    — Còn ai vào đây nữa, con rể bảo bố mẹ con sắp làm đám cưới nên đón bố mẹ lên, nếu con rể Phong mà không nói thì chắc con cũng giấu ông bà già này về việc con làm đám cưới nhỉ !-Bà Lý trách móc Lý Nhã Tranh
    — Con đâu có ý đó.

    -Lý Nhã Tranh biện minh.
    — Thế thì con còn không mau đồng ý việc làm đám cưới.

    -Bà Lý nhanh miệng nói.

    — Con chưa có ý định làm đám cưới.

    -Lý Nhã Tranh nói nhỏ
    — Chưa có ý định ? Đã đăng ký kết hôn rồi thì phải làm đám cưới nếu con không chịu thì đừng nhận hai ông bà già này làm bố mẹ nữa.-Bà Lý nói giọng muốn khóc
    — Bố mẹ....!!!!!!! -Lý Nhã Tranh ngồi giữa hai người
    Bố mẹ cô vẫn làm bộ không thưa và quay mặt ra hướng khác.
    — Bố mẹ cô không có ở đây.

    -Ông Lý lên tiếng.
    — Bố mẹ...!Hai người đùng giận con nữa con sẽ làm đám cưới được chưa.
    Bố mẹ cô thấy cô đồng ý thì vui vẻ nói chuyện với cô như chưa có chuyện gì.
    — Con rể còn không mau chuẩn bị.

    -Ông Lý giục Trần Phong.
    — Vâng !
    Trần Phong đứng dậy gọi cho thư ký Kim về việc chuẩn bị trang trí đám cưới.
    Sau khi gọi cho thư ký Kim xong anh quay lại hỏi cô:
    — Em thích làm đám cưới theo kiểu Tây hay cổ truyền.
    — Cổ truyền.

    -Lý Nhã Tranh nói ngắn gọn
    — Được rồi ! Vậy em chuẩn bị đi ta đi chọn váy cưới.
    — Được!- Cô đứng dậy.
    Lý Nhã Tranh nghe theo lời bố mẹ đồng ý làm đám cưới.
    Thế là cô cùng anh đến tiệm váy cưới cổ truyền và chụp ảnh cưới lớn nhất thành phố.
    Trước kia Lý Nhã Tranh cũng đã từng mơ ước được khoác trên mình những bộ váy cưới truyền thống màu đỏ, cô tưởng những thứ đó chỉ là giấc mơ nhưng không ngờ bây giờ nó đã trở thành hiện thực.

    Lý Nhã Tranh chọn vài bộ váy mình thích nhất rồi đi thử cho anh xem.
    Trần Phong cũng ngồi chờ cô thử váy cưới mà ánh mắt đã đập vào bộ váy cưới ở bên, anh rất muốn cô mặc nhưng rồi sợ cô không thích lại bảo anh bắt buộc cô.
    Khi Lý Nhã Tranh kéo rèm bước ra cô đã khoác trên mình bộ váy cưới màu đỏ cổ truyền.

    — Trần Phong, anh thấy thế nào ?
    — Bộ này không hợp với em cho lắm !
    — Anh cũng thấy vậy sao ? Bộ này có vẻ rộng quá.

    -Cô nói
    Thế là cô lại vào thay bộ khác nhưng chẳng được bộ nào ưng ý, bộ thì rộng quá bộ thì chật quá....!Cô và anh không ai ưng bộ nào mặc dù những bộ đó đều là do cô chọn.

    Đang lúc không biết chọn cái nào nữa thì cô lại thấy bộ váy đỏ mà trước đó Trần Phong thấy, cô đi lại bảo nhân viên lấy xuống cho cô thử, mặc dù không biết có vừa người cô hay không nhưng cô vẫn muốn thử.
    Lần này thì khác bộ váy cưới đó rất vừa với cô như nó may dành riêng cho cô.

    Đến Trần Phong mà cũng phải ngắm nhìn cô không chớp mắt.
    — Anh nhìn gì vậy ? Nếu được rồi thì còn không đi chụp ảnh cưới.

    -Lý Nhã Tranh giục anh
    — Ừm ! -Trần Phong rời ánh mắt khỏi cô.
    — Vậy xin mời hai vị đi qua bên này.

    -Nhân viên mời.
    Thế là hai người cùng đã chụp được ảnh cưới và chọn được váy cưới.

    Hai người bước ra khỏi cửa hàng mà không ai nói gì, nhưng lại có thứ kêu lên.

    “ Ọc ọc ọc ...!”
    — Xin lỗi anh tại sáng ngày đi vội quá nên chưa anh sáng.

    -Thì ra là bụng cô kêu đói
    — Vậy thì đi ăn sáng ! -Trần Phong nói
    — Hả...!??? -Lý Nhã Tranh đang ngơ ngác thì anh nhấn còi xe bảo cô lên.
    Lý Nhã Tranh được Trần Phong dẫn đến nhà hàng năm sao để dùng bữa.

    Đến nơi mà cô không dám vào nhưng được anh kéo đi cô cũng phải đi theo.
    — Em ăn món gì thì gọi ! -Anh gọi phục vụ lại cho cô chọn món.
    — Anh không chọn sao ?
    — Em ăn gì anh ăn đó !
    — Ừm ! -Cô bắt đầu chọn món, Lý Nhã Tranh cũng không biết nên chọn món gì nên cô chỉ chọn đại vài món.
    Trong khi Lý Nhã Tranh chọn món thì Trần Phong luôn hướng ánh mắt về phía cô mà nhìn đắm đuối khuôn mặt của cô.

    Ánh nắng chiếu qua cửa sổ soi vào đôi môi của cô làm cho anh càng thêm yêu cô hơn, anh muốn hôn cô một cái nhưng phải kìm nén lại..
     
    Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
    Chương 14: 14: Sự Thấy Đổi


    Nhờ sự thông minh của mình mà Trần Phong đã được sự đồng ý của Lý Nhã Tranh làm đám cưới với anh, làm cho anh vui mừng.
    Hai người chọn đồ cưới và chụp ảnh xong anh dẫn cô đến nhà hàng dùng bữa vì sáng cô dậy muộn nên anh đã dẫn cô đi ăn.
    Bầu trời hôm nay lại rất đẹp, tia nắng soi vào khuôn mặt cô làm cho Trần Phong không thể nào ngừng nhìn cô.
    — Khuôn mặt của tôi dính cái gì sao ? -Lý Nhã Tranh nhìn anh nói.
    — Không có, chọn được món chưa ? -Anh đánh chống lãng nhìn về phía khác.
    — Chọn được rồi ! -Lý Nhã Tranh nhìn anh nói.
    “ Cô ấy vẫn lạnh lùng với mình, cô ấy không có cảm giác gì với mình sao ? " Trần Phong nghĩ trong lòng mà thấy buồn nhưng vẫn quyết tâm làm cho cô yêu anh.
    — Chúc quý khách ngon miệng.

    -Phục vụ mang đồ ăn ra và nói.
    — Cảm ơn cậu ! -Lý Nhã Tranh nói
    — Không biết anh thích món nào nên tôi cũng chọn đại ! -Lý Nhã Tranh quay sang nói với Trần Phong.
    — Món nào em chọn là món đó tôi thích !
    Hai người cùng nhau dùng bữa, cùng nhau nói những chuyện lung tung, nói về những sở thích của nhau, tìm hiểu về nhau một vài điều.
    “ Anh ta cũng có sở thích giống mình ! Anh ta có vẻ không có sở thích oái oăm như mấy người giàu có ngoài kia " -Cô nhìn anh nói trong lòng.
    — Em không ăn sao ? Anh đẹp trai đến mức em nhìn đến nó vậy sao ?
    * Phụt *

    — Anh đẹp trai thì đẹp thật nhưng anh không làm tôi no cái bụng được.

    -Cô lau miệng nói.
    — Anh tưởng em thấy tôi đẹp nên thích ngắm tôi !
    “ Anh ta sao ảo tưởng quá vậy ! " -Lý Nhã Tranh không muốn nói chuyện về vẻ đẹp trai của anh nên cô ăn một mạch không ngước lên nhìn anh nữa.
    Thấy cô như vậy anh lại mỉm cười, cười vì sự đáng yêu của cô, có cả sự ngây thơ của một đứa trẻ.
    Ăn xong hai người đi ra về.
    “ Sao đồ ăn quán đó ngon như vậy ! Làm cho mình ăn no tới mức không thể thở nổi ! " -Lý Nhã Tranh nói trong lòng.
    — Em không sao chứ ? -Anh nhìn sang hỏi có chút lo lắng.
    — Không sao chỉ hơn khó chịu một chút thôi.
    Về tới nhà, Lý Nhã Tranh lại ngạc nhiên hơn khi mọi thứ trong nhà đã được trang trí hết, cô quay lại hỏi :
    — Anh làm cưới ở nhà sao ?
    — Anh định làm đám ở nhà hàng nhưng mẹ anh và bố mẹ em bảo là đám cưới ở sân vườn, nếu em không thích thì chúng ta đổi.
    — Em thích lắm, làm ở khung viên đẹp như vậy ai cũng thích ! -Lý Nhã Tranh cười
    Nhìn thấy cô xưng hô với anh bằng " Em " trong lòng Trần Phong lại hào hực, thấy cô cười anh cũng vui theo.
    — Được rồi chúng ta vào nhà thôi mọi người đang chờ hai chúng ta về.

    -Trần Phong nói.
    — Vâng !
    Tâm trạng từ khi mới về nhà thì thấy tốt hơn, cô xưng hỏi với Trần Phong bằng " Em ", cách xưng hô của cô làm cho Trần Phong thích.
    — Con gái chọn váy cưới về rồi sao ? -Bà Lý nói.
    — Vâng mẹ ! -Lý Nhã Tranh chạy lại phía mẹ cô.
    — Con dâu có vẻ sắp được làm cô dâu nên vui vẻ hơn mọi ngày thì phải ! -Trần phu nhân nói.
    — Không phải đâu mẹ ! Tại con thấy thích sự trang trí này nên thấy trong lòng vui hơn.

    -Cô nói hơi ngượng.
    — Con đã ăn gì chưa để mẹ bảo thím Hai nấu thứ gì cho con ăn.

    -Trần phu nhân nói
    — Con ăn rồi mẹ, con vừa mới ăn xong.

    -Cô nói
    — Trần Phong con có định để truyền thông biết về việc con sắp làm đám cưới không.

    -Trần phu nhân lại quay sang hỏi Trần Phong.
    — Không mẹ, tại vì Tranh Tranh cô ấy không muốn gây sự chú ý với lại con cũng không muốn bàn tán, chờ một lúc nào đó con sẽ công bố.

    -Trần Phong đưa ánh mắt sang nhìn cô.
    — Vậy con có ý định gì cho việc sau khi kết hôn không ? -Ông Lý nói
    — Chúng con sẽ cùng nhau đi hưởng tuần trăng mật vài ngày ! -Trần Phong trả lời.
    — Hưởng tuần trăng mật, một ý tưởng hay ! -Bà Lý đồng ý.
    — Nhớ sau tuần trăng mật phải có cháu cho mẹ bồng đó ! -Trần phu nhân nói
    — Bà thông gia cũng rất mong cháu giống chúng tôi thế, tôi chờ hai mươi chín năm để được bồng cháu bây giờ cũng sắp được bồng rồi.

    -Bà Lý nói.
    — Con sẽ cố gắng sinh cho mọi người thật nhiều cháu ! -Trần Phong nói.
    Bây giờ Lý Nhã Tranh mới tròn mắt ngơ ngác không hiểu.
    “ Anh chưa nói chuyện này với tôi sao lại tự mình quyết định, anh đẻ hay sao ? "Cô hặm hực nói trong lòng.
    — Mẹ mọi người con hơi mệt nên lên phòng nghỉ ngơi một chút.

    -Lý Nhã Tranh đứng dậy

    Trần Phong thấy cô không vui cũng xin phép, anh đi theo cô vào phòng, hỏi cô :
    — Em sao vậy ! -Trần Phong đẩy cửa bước vào.
    Cô vẫn không trả lời, ngồi im.
    Thấy cô không trả lời anh, anh mất kiên nhẫn nói to :
    — Tôi hỏi em bị làm sao ? Khi nãy em vẫn vui vẻ sao bây giờ tôi hỏi em em không trả lời ?
    May mà phòng của cô cách âm khá tốt nên mọi người bên ngoài không nghe anh nói to.
    Thấy Trần Phong nói to cô cũng hơi sợ nên nói :
    — Em không sao chỉ tại anh chưa hỏi ý em mà đã quyết định đi hưởng tuần trăng mật rồi ! -Cô nói sắp khóc.
    Thấy cô sắp khóc anh lại thấy đau lòng nên hạ giọng an ủi cô :
    — Anh xin lỗi ! Tại anh không biết em không thích đi hưởng tuần trăng mật.
    — Không phải không thích, tại vì anh nói sau tuần trăng mật sẽ có con nhưng em chưa muốn có.
    — Không sao, về sau chúng ta có là được không nhất thiết phải sau trăng mật là phải có.
    Cô không nói gì nữa, trầm tư suy nghĩ về câu nói của Trần Phong là muốn ám chỉ điều gì ?
    Trần Phong sát lại tai cô nói nhỏ :
    — Nếu em không muốn sinh con sau tuần trăng mật thì tôi sẽ không ép em nhưng tôi sẽ không chịu đựng được mà làm gì với em thì em đừng trách tôi có trách thì trách thân hình em quá vừa mắt tôi !
    Lý Nhã Tranh nghe xong câu nói của anh mà tai mặt đã đỏ bừng.
     
    Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
    Chương 15: 15: Đám Cưới


    Thế là cũng đến ngày mà Lý Nhã Tranh làm đám cưới với Trần Phong.
    Sáng hôm sau...
    Mọi thứ đã chuẩn bị xong nhưng còn Lý Nhã Tranh thì vừa trang điểm vừa buồn ngủ.
    * Ngáp *
    —Tranh Tranh hôm qua con không ngủ hay sao mà hôm nay ngáp ngắn ngáp dài vậy ? -Bà Lý hỏi
    — Cái bà này con gái chuẩn bị về nhà chồng thì phải lo lắng một chút chứ ! -Ông Lý vỗ vai Lý Nhã Tranh nói.
    — Cũng đúng ! -Bà Lý cười nói.
    “ Bố mẹ à con ở đây đã được vài tuần rồi, không còn xa lạ nữa, chỉ tại hôm qua anh ta nói cái câu đó mà làm mình mất ngủ, đã thế sáng ngày còn phải dậy sớm " -Lý Nhã Tranh thanh minh trong lòng.
    Mọi người đã tập trung đông đủ hết chỉ còn chờ Lý Nhã Tranh nữa là xong.

    Trần Phong đã chuẩn bị tinh thần dù là một tổng tài lạnh lùng nhưng không biết sao bây giờ anh lại thấy lo lắng.

    Cuối cùng thì Lý Nhã Tranh cũng đã được bố cô dắt tay ra trước sự ngỡ ngàng của mọi người đặc biệt là Trần Phong anh thật sự nhìn cô không chớp mắt thấy con trai mình như thế Trần phu nhân cười nhẹ.
    Ông Lý đưa tay con gái mình cho Trần Phong và nói :
    — Nhờ con thay ta chăm sóc tốt cho con gái ta.
    — Con sẽ chăm sóc tốt cho cô ấy !
    Trần Phong nhận lấy cánh tay của cô từ ông Lý.

    Lý Nhã Tranh liếc mắt sang nhìn anh một cái, vừa nhìn thấy anh hai mắt cô sáng lên.
    (。)
    “ Sao anh ta đẹp trai vậy chứ ! Thật sự là quá hoàn hảo ! " -Lý Nhã Tranh khen anh trong lòng nhưng lại lén nhìn bản thân mình.
    “ Ngực mình sao có vẻ nhỏ vậy biết thế lúc nãy mặc áo cưới độn thêm một ít cho nó căng ! Bây giờ mình so với anh ta thì tức chết mất ! " -Lý Nhã Tranh bực bội vì việc mình không bằng Trần Phong.
    Đang đi với anh đến chỗ làm lễ thì đôi giày cao gót vẹo sang một bên.

    Trong khoảnh khắc đó, Lý Nhã Tranh cảm thấy mình thật thê thảm chuẩn bị làm trò cười mất.
    Đang nhắm mắt chuẩn bị làm trò cười thì ai ngờ vòng eo đã được giữ chặt bởi bàn tay to lớn của Trần Phong đã giữ lấy eo cô, cô nhìn lên thấy ánh mắt của anh đang nhìn cô, tai cô bắt đầu đỏ lên cô vội vàng quay đầu đi chỗ khác nói nhỏ :
    — Xin...!xin lỗi lần đầu đi giày cao gót nên hơi đau chân...
    Gương mặt Trần Phong bỗng thoáng qua một nụ cười, chậm rãi nói :
    — Phu nhân phải đi đứng cẩn thận chứ !
    “ Phu...!Phu ....!Phu Nhân ?! "
    Lý Nhã Tranh bàng hoàng, ngôn ngữ của một người tổng tài cao thượng thì người bình thường sẽ không đoán ra được nhưng một khi mà nói ra từ để cho người khác hiểu được ý nghĩa thì đó chính là điều tồi tệ cho người đó.
    Cũng may Lý Nhã Tranh vẫn còn sót lại một chút sự tỉnh táo đủ để giữ cho cô bước theo Trần Phong.
    Đến trước mặt linh mục, ông hỏi :

    — Trần Phong con có đồng ý kết hôn vói người phụ nữ này không ? Cho dù bệnh tật hay khỏe mạnh đều phải yêu thương, tôn trọng, đón nhận cô ấy và ở bên nhau đến cuối đời hay không ?
    Trần Phong thong thả trả lời :
    — Con đồng ý !
    — Còn con Lý Nhã Tranh ? Con có đồng ý người đàn ông này trở thành chồng con không ? Dù bệnh tật hay khỏe mạnh đều phải yêu thương, chăm sóc, tôn trọng và đón nhận anh ấy, mãi mãi chung thủy và ở bên nhau cuối đời hay không ?
    Lý Nhã Tranh vẫn đang ở trạng thái treo máy.
    — Lý Nhã Tranh ? Lý Nhã Tranh ? -Linh mục gọi cô.
    Cô vẫn tiếp tục trong trạng thái treo máy chưa có người bắt máy...
    Cuối cùng Trần Phong cũng không chịu nỗi nữa, anh bực bội khẽ lắc tay cô.

    Đang làm đám cưới mà cũng lơ đãng chắc cả thế giới chỉ có mình cô là không chú ý đến đám cưới của mình.
    — Gì vậy ? Sao...sao thế ? -Cô giật mình
    Linh mục không biết nói gì :
    — Lý Nhã Tranh, con có đồng ý lấy người đàn ông này làm chồng hay không ?
    — Không....!-Cô trả lời theo phản xạ.
    * Hử * -Trần Phong mặt tối sầm lại.

    Nhìn mặt anh tối sầm lại cuối cùng đầu óc cô cũng đã tỉnh, nếu không tỉnh thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa.
    Cô nghiến răng, quyết tâm nói :
    — Con đồng ý !
    Lần này linh mục mới thở phào nhẹ nhõm :
    — Có thiên chúa chứng giám bây giờ hai con đã trở thành vợ chồng, xin chúa chúc phúc, ban phước cho chúng con, a men ! Trần Phong, Lý Nhã Tranh cha đã chứng giám cho các con thề nguyện yêu thương nhau chăm sóc lẫn nhau bây giờ cha xin tuyên bố với mọi người ở đây bây giờ các con đã là vợ chồng nên hãy yêu thương nhau, còn giờ chú rể có thể hôn cô dâu rồi !
    Lý Nhã Tranh chưa định hình lại thì mặt cô đã nóng lên đến khi hoàn hồn thì đã thấy Trần Phong đã nâng mặt cô, hôn lên môi cô.
    Nụ hôn nhẹ nhàng dừng lại trên đôi môi cô trong tích tắc rồi rời đi.

    Phút chốc ở dưới đã nổ ra một tràng pháo tay thiệt liệt, ông bà Lý và mẹ của Trần Phong xúc động đến mức rơi nước mắt.
    Trong tiếng hoan hô vui mừng thì chỉ có một người buồn bã muốn gào khóc, đứng giống một bức tượng đá, một bức tượng đá có tên là Lý Nhã Tranh.
    Câu “ Phu nhân " khi nãy đã làm cho cô kinh hãi thì bây giờ nụ hôn đó đã làm cho cô kinh hoàng, cô kinh hoàng đến mấy phút sau, Lý Nhã Tranh vẫn đang ngập trong trạng thái mộng du, trong trạng thái không hiểu chuyện gì vừa xảy ra với mình..
     
    Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
    Chương 16: 16: Thứ Không Nên Thấy


    Cuối cùng thì đám cưới cũng xong, mọi người đều đến để chúc mừng Lý Nhã Tranh và Trần Phong.

    Lý Nhã Tranh vẫn đang còn trong trạng thái mơ hồ vì anh đã làm cho cô rất nhiều bất ngờ từ những thứ cô không thích.
    Đám cưới có vui vẻ đến mấy thì Lý Nhã Tranh vẫn luôn buồn, buồn vì bây giờ cô không còn là cô gái độc thân nữa, buồn vì cô bây giờ là người đã có chồng phải lo cho chồng còn phải sinh con, buồn vì không còn được đi chơi với bạn bè khắp mọi nơi mà không có người phàn nàn, Lý Nhã Tranh rất nhiều nỗi buồn.
    — Chúc thiếu gia và thiếu phu nhân trăm năm hạnh phúc.

    -Thím Hai và quản gia Ngô chúc.
    Mọi người trong đám cưới đều dơ ly trên tay đồng thanh chúc :
    — Chúc cô dâu chú rể sống hạnh phúc bên nhau và sớm sinh quý tử.
    — Cảm ơn mọi người, cảm ơn vì những lời chúc tốt đẹp của mọi người, con xin kính chúc mọi người một ly.

    -Nói xong Trần Phong cầm cốc rượu trên tay uống một hơi.
    — Cô dâu cũng phải uống nữa chứ ! -Mọi người lại chuyển sang Lý Nhã Tranh.
    * Hả * -Lý Nhã Tranh ngơ ra một lúc mới tỉnh để trả lời.
    — Vâng con cũng xin chúc mọi người một ngày vui vẻ.

    -Nói xong cô uống một hơi hết luôn một lý rượu, cô còn rót thêm để uống nữa.
    Lý Nhã Tranh uống mai cho đến khi Trần Phong lại can mới thôi, nhưng lúc anh can với cũng đã say rồi.
    Một ngày đám cưới đầy mệt mỏi với Lý Nhã Tranh đã kết thúc, nhưng cô lại không thể ngủ riêng vì bố mẹ hai bên đã ép cô và anh vào một phòng khi mới ăn cơm tối xong.

    Phòng Trần Phong,
    — Hai đứa, hôm nay là đám cưới của hai đứa nên hai đứa phải đi ngủ sớm nếu không sáng mai hai đứa không dậy được đâu ! -Trần phu nhân đứng ngoài cửa phòng của Trần Phong nói vọng vào.
    * Cười * -Bố mẹ Lý Nhã Tranh cũng ở bên cười.
    — Con mệt rồi bố mẹ đừng làm phiền con nữa, bây giờ bố mẹ cũng phải đi ngủ rồi đó ! -Lý Nhã Tranh mệt mỏi nói
    — Được rồi bọn ta không làm phiền hai đứa nữa, mà nhớ có làm gì thì làm nhẹ nhàng thôi nha.

    -Bà Lý nói
    — Trần Phong con nhớ nhẹ tay với con bé, con bé đang say đó.

    -Trần phu nhân cười nói.
    Nói xong ba người đi về phòng mà miệng luôn cười.
    — Ahhh !! Đúng thật là, làm việc gì mà phải nhẹ chỉ là đi ngủ thôi mà.

    -Lý Nhã Tranh nói xong liền nằm xuống giường ngủ.
    — Em không biết tối nay phải làm gì sao ? -Trần Phong hỏi.
    — Em không biết gì hay đang giả vờ như không biết ?
    Trần Phong hỏi mãi mà không thấy cô trả lời liền đi lại gần thấy cô đã ngủ say, anh không biết nói gì chỉ nhìn cô mà cười.
    Sáng hôm sau,
    Ánh sáng mặt trời đã chiếu qua rèm cửa soi vào mặt của Lý Nhã Tranh.
    Lý Nhã Tranh ngồi dậy thấy đầu óc choáng váng.
    — Hôm qua uống hơi nhiều rượu rồi thì phải.-Cô đưa tay lên đầu rồi lại nhìn sang bên cạnh thấy Trần Phong đang nằm bên cô liền hét lên.
    “ Aaaaaaaaaaaaaa..."
    Trần Phong tỉnh nhìn cô bằng ánh mắt biết trước là cô sẽ như thế này khi ngủ dậy.
    Mọi người ở dưới thấy cô hét lên liền vội vã chạy lên xem sao.

    Vừa mới đập cửa hỏi xem cô có bị làm sao không thì đã thấy cô nói :
    — Mọi người đừng vào đây...
    — Con có bị làm sao không.

    -Trần phu nhân lo lắng hỏi
    — Con...!con...!không bị làm sao cả chỉ là con giật mình khi thấy một thứ không nên thấy thôi.
    Nghe coi giải thích như vậy, mọi người ở bên ngoài lại nghĩ sai về câu nói của cô.
    — Mọi người xuống nhà thôi chỉ là con bé dậy thấy thứ không nên thấy thôi không có chuyện gì cả.

    -Ông Lý nói

    Mọi người đi xuống nhà luôn bàn tán xem Lý Nhã Tranh đã thấy gì mà hét lên thế.
    — Bà thông gia không biết bà nghĩ con bé thấy gì mà hét lên như vậy ? -Trần phu nhân hỏi.
    — Cái này chỉ có thể hỏi con rể thôi, con rể không biết để cho con bé Tranh Tranh đó thấy cái gì không biết.

    -Bà Lý trả lời
    Bên trong phòng Trần Phong đang cười vì câu nói khi nãy của cô.
    Nhìn thấy anh cười Lý Nhã Tranh lại càng bực mình hơn.
    — Anh cười cái gì ? Ai cho anh lên đây ngủ.
    — Không ai cho anh cả chỉ vì đây là nhà của anh và giường của anh nên anh thích nằm thì nằm.
    — Nhưng anh nằm thì nằm sao còn phải ôm mới được.

    -Lý Nhã Tranh càng thêm tức giận
    — Không phải hôm qua là đêm chúng ta động phòng sao ? Tôi thấy em ngủ nên chỉ còn cách ôm em ngủ thôi !
    Thấy anh trả lời như vậy cô không thể trả lời lại được liền rời khỏi giường và chạy sang phòng mình.
    Phòng của Lý Nhã Tranh,
    — Thật là bực mình, sao mình muốn đấm anh ta quá vậy, nếu không phải vì tiền tôi nợ anh thì anh đã ăn trọn một quả đấm vào mặt rồi.

    Lý Nhã Tranh nói
    Bên kia phòng Trần Phong vẫn đang cười cô, cười vì sự đáng yêu của cô.
    Ba mươi phút sau hai người đều đã thay quần áo xong liền đi xuống nhà, vừa xuống nhà đã bị bà Lý đã tò mò hỏi :
    — Tranh Tranh khi nãy con thấy thứ không nên thấy là thứ gì vậy !
    — Bà này thật là ...!-Ông Lý nói
    — Mọi người hỏi anh ta xem ! -Cô đưa tay chỉ Trần Phong.
    — Thôi không cần hỏi đâu.

    -Bà Lý nói
    — Tranh Tranh hôm qua con ngủ có ngon không, có bị đau chỗ nào không ? -Trần phu nhân hỏi.
    — Đêm qua con ngủ rất ngon, con chỉ hơi đau eo thôi ! -Cô trả lời nhưng cô không biết mình đang bị câu nói của mình làm cho mọi người hiểu lầm.
    — Con nhớ cẩn thận eo nha.

    -Trần phu nhân nói
    — Vâng mẹ !
    — Mẹ đã bảo con nhẹ rồi mà...!-Trần phu nhân trách Trần Phong.
    — Cô ấy chỉ bị đau eo thôi, lần sau con sẽ rút kinh nghiệm.

    -Trần Phong trả lời
    — Chúng ta chuẩn bị có cháu bồng rồi.

    -Bà Lý nói.
    — Tình hình như thế này thì chắc là có cháu bồng sớm.

    -Trần phu nhân nói thêm.
    Mọi người đều cười chỉ có Lý Nhã Tranh là không biết mọi người đang cười về việc gì, cô cũng không quan tâm đến liền vào bếp tìm đồ ăn sáng..
     
    Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
    Chương 17: 17: Lại Mặt


    Lý Nhã Tranh vừa ngủ dậy đã thấy Trần Phong nằm bên cô liền hét lên, nhưng khi bố mẹ muốn vào phòng cô lại nói một câu làm cho ai cũng hiểu lầm cô, xuống nhà cô cũng trả lời câu hỏi của mọi người một cách gọn lẹ không suy nghĩ câu vừa rồi mình nói có phù hợp không.
    — Ahhhh !! Biết thế chọn bộ váy cưới rộng vòng eo một chút, mặc bộ váy eo chật làm cho mình đau eo chết đi được.

    -Cô thở dài phàn nàn trong bếp.
    Lúc đi ra cô đã cầm một quả táo ăn, thím Hai thấy thế liền lò lắng hỏi :
    — Thiếu phu nhân người ăn thế thì ốm mất và nếu Trần phu nhân thấy thiếu phu nhân ăn như vậy sẽ trách phạt thím mất.
    — Không sao đâu thím, cháu ăn cũng quen rồi với dạo này cháu thấy mình béo lên thì phải.

    -Cô vừa nói vừa đi ra ngoài với quả táo trên tay.
    — Con dâu, con ăn như vậy không tốt cho sức khỏe đâu, để nên bảo thím Hai hầm gà cho con ăn.

    -Trần phu nhân nói
    — Không sao đâu mẹ, con ăn quen rồi mẹ, với lại con cũng không ăn quen buổi sáng ăn nhiều.
    — Được rồi, nhưng trưa con phải ăn đầy đủ nha.
    — Vâng mẹ...

    — Trần Phong con phải chăm sóc tốt cho con dâu của mẹ cho tốt vào.

    -Trần phu nhân dặn dò Trần Phong
    — Mẹ...!mẹ định đi đâu sao ? -Lý Nhã Tranh hỏi.
    — Mẹ phải về bệnh viện bây giờ.
    — Mẹ bị làm sao ? -Lý Nhã Tranh ngơ ngác hỏi.
    — Mẹ bị bệnh, nên phải thường xuyên khám nên phải ở bệnh viện, thôi nhà mẹ đi đây.
    — Vậy mẹ đi...
    Mọi người đều chào Trần phu nhân.
    — Vậy còn bố mẹ, sao lại mang hành lý ra đây vậy ! -Lý Nhã Tranh hỏi bố mẹ cô.
    — Bố mẹ phải về rồi vì ở nhà đang còn rất nhiều việc cần bố mẹ giải quyết.

    Bà Lý nói
    Lý Nhã Tranh cảm thấy hơi quyến luyến, chưa muốn bố mẹ về ngay.
    — Bố mẹ ở lại thêm vài ngày đi.

    -Lý Nhã Tranh van nài.
    — Lấy chồng rồi mà còn quyến luyến bố mẹ à.-Bà Lý cười
    — Không phải...Con chỉ muốn bố mẹ ở lại chơi vài hôm nữa thôi.

    -Lý Nhã Tranh tỏ vẻ xấu hổ
    Lúc này ông Lý đứng cạnh lặng im bỗng lên tiếng :
    — Tranh Tranh à, con không cần quyến luyến bố mẹ, dù sao mấy hôm nữa hai đứa phải về nhà mà !
    — Mấy hôm nữa phải về nhà sao? -Lý Nhã Tranh ngẩn người hỏi lại.
    — Ôi cái con bé ngốc này, kết hôn rồi nên quên luôn nhà mẹ.

    Còn quên rồi cũng phải “ Lại mặt " mà ! -Bà Lý cười.

    Lại mặt ?
    Lần này không chỉ là mình Lý Nhã Tranh ngơ ngác mà Trần Phong cũng ngẩn ngơ.
    Thấy cả hai đều ngẩn ngơ không hiểu “Lại mặt"
    là gì nên bà Lý đành phải giải thích :
    — “ Lại mặt " là phong tục hôn lễ của hán, đôi vợ chồng mới cưới sau ba ngày con rể phải mang lễ vật theo cô dâu về nhà mẹ, thăm hỏi bố mẹ và họ hàng nhà mình.
    “ Lại mặt " ở quê nhà Lý Nhã Tranh rất được xem trọng, nên mọi họ hàng sẽ chờ để xem mặt con rể, chuyện quan trọng như vậy mà Lý Nhã Tranh lại quên và còn Trần Phong thì ngơ ngẩn, nhưng thế nào thì vẫn phải phải đi, ai bảo hai người đã kết hôn chứ ?
    Thế là sau ba ngày sau khi tổ chức đám cưới, Lý Nhã Tranh đưa Trần Phong về nhà mình.
    Trên xe, Lý Nhã Tranh nhấp nha nhấp nhổm, cô nghĩ ngợi rồi nói với Trần Phong :
    — Hay là chúng ta bắt xe khách nhé ?
    Trần Phong không đáp nhưng nhìn ánh mắt đó Lý Nhã Tranh cũng hiểu “ Đường đường là một tổng tài cao thượng sao có thể ngồi xe khách "
    Lý Nhã Tranh lại kiến nghị :
    — Hay là...!ngồi tàu hỏa ?
    Trần Phong tỏ ra không vui :
    — Em ghét ngồi xe anh thế à ?
    — Không phải, không phải.

    -Lý Nhã Tranh lắc đầu lia lịa
    Không phải Lý Nhã Tranh chê tay nghề lái xe của anh, mà vấn đề là do chiếc xe, xe cao cấp như vậy mà đậu ở khu nhà cô sẽ kiến cho người ta bàn ra tán vào !
    Khu nhà Lý Nhã Tranh, ngày nào cũng có một đám bà mẹ xúm xít lại với nhau buôn chuyện của người khác, nếu thấy chiếc xe này đảm bảo kéo cô lại hỏi những chuyện vớ vẩn, rồi lại cùng nhau nói chuyện của cô, biết cô lấy chồng đại gia thì đến lúc ly hôn chẳng phải mất mặt lắm sao ?
    Lý Nhã Tranh càng suy nghĩ càng cảm thấy không nên ngồi xe anh về nhà.

    — Em không thể ngồi xe lâu được, sẽ say xe mất !
    — Say xe ? Trước kia sao không thấy em nói đến ? -Trần Phong cau mày.
    — Đó là vì...!trước kia em không ngồi ôtô nhiều nên gặp ôtô là em say.
    — Được rồi ! -Trần Phong gật đầu.
    Lý Nhã Tranh bỗng vui lên, nhưng chưa vui được bao lâu thì cô đã mất vui còn ngơ người ra luôn khi nghe câu nói của anh : “ Chúng ta đi máy bay.

    "
    Bay từ thành phố A đến thành phố J, ngồi tau điện chưa mất hai tiếng đồng hồ, thế mà đi máy bay...
    Thế là Lý Nhã Tranh lần đầu tiên ngồi máy bay, cũng là chuyến bay ngắn nhất mà cô từng biết, mới lên máy bay chưa đến mười phút đã hạ cánh thực sự là choáng.
    Chuyện còn làm cô choáng hơn là khi vừa xuống máy bay một chiếc xe màu đen chói loà, nổi nhất cái sân bay.
    Lần này thì Lý Nhã Tranh nhận ra hãng của chiếc xe — Ferrari !
    “ Trời ơi, biết thế đã đi chiếc xe kia rồi, bây giờ đi chiếc xe phiên bản giới hạn này về thì không chỉ những cô bác xung quanh bàn tán mà ngay cả lũ chó mèo cũng bàn tán.

    " Lý Nhã Tranh hối hận nói trong lòng.
     
    Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
    Chương 18: 18: Về Nhà Lý Nhã Tranh


    Lý Nhã Tranh đã đưa Trần Phong về nhà, nhưng cô không ngờ cách về nhà của anh lại táo bạo đến thế, đi thì đi máy bay mất có mười phút, xuống máy bay con có hẳn một con xe phiên bản giới hạn, cô đã phải trốn không phải đi con kia rồi bây giờ lại phải đi về bằng một chiếc xe Ferrari giới hạn về nhà, dưới sự bàn tán của mọi người.
    Trong ánh mắt cuồng nhiệt của mọi người, Lý Nhã Tranh cuối đầu bước ra khỏi xe.
    Bây giờ cô rất hối hận vì khi ra ngoài không đeo khẩu trang hay một chiếc kính râm hay một thứ gì đó có thể cho cô che đi sự bàn tán của mọi người.
    Lý Nhã Tranh bước xuống còn lén nhìn Trần Phong, chỉ thấy anh xuống xe rất thảm nhiên, tiện tay đóng cửa xe lại sau đó chỉnh âu phục.
    Trong tích tắc Lý Nhã Tranh đã học thêm được một đạo lý cho mình đó là “ Trong mắt Phong tổng tất cả đều là phù du không quan tâm "
    Vừa vào đến sân đã thấy dì hai bế cháu trên tay :
    — Tranh Tranh cháu về rồi, mọi người chờ cháu mãi !
    — Xảy ra chuyện gì ạ ! -Lý Nhã Tranh vẫn ngu ngơ hỏi.
    — Thím, dì, bác trai, bác gái...!chờ cháu ba ngày rồi !
    Dì Hai bla bla một tràng, càng nói thì Lý Nhã Tranh càng thấy nặng nề, cuối cùng cô muốn rút quân.

    — Chúng ta...hay cứ về thôi...
    — Đã về nhà rồi em muốn chạy à ? -Trần Phong chặn lại.
    — Nhưng....!-Trong đầu cô phút chốc đã xuất hiện cảnh mấy bà dì vây quanh, thực sự là quá kinh hãi.
    Thế nhưng chưa đợi cô nói xong, Trần Phong đã vào nhà.
    — Đợi đã ! Phong tổng cậu có thể bế Anh Anh nhà chúng tôi được không ? -Dì Hai gọi lại sau đó đưa cô cháu gái cho Trần Phong.
    Không chờ anh trả lời cô bé đã đưa tay bập bẹ : “ Chú hổ ơi bế cháu ! "
    Dì Hai vội cười giả lả — Trẻ con không hiểu gì nên đừng để ý....Sau đó trừng mắt nhìn cháu gái — Hổ cái gì ? Là Hổ vàng !
    Cô bé ngẩn ngơ rồi cười he he đưa tay ra : “ Chú Hổ vàng ơi bế cháu ! "
    Lý Nhã Tranh không biết nói gì, cô cứ ngỡ rằng anh chắc chắn sẽ tức giận, ai ngờ anh chỉ ngần ngại một chút rồi đưa tay ra bế cô bé trong tay dì Hai.
    Được anh bế, cô bé rất vui còn vỗ tay hét lên : “ Hổ vàng...hổ vàng...!Anh Anh sau này cũng sẽ bắt được hổ vàng..."
    Lý Nhã Tranh dở cười dở mếu và cuối cùng cô cũng đưa được “ Hổ vàng của cô vào nhà "
    Vừa vào đến nhà, không ngoài dự tính của cô, một đoàn bà cô vây quanh lấy anh.
    — Phong tổng, nghe mói cổ phiếu tập đoàn họ Trần tăng cao, có phải vậy không ? Dì có thể mua vào không ? -Dì Ba lên tiếng.
    — Đúng vậy, dì cứ yên tâm mua.

    -Trần Phong gật đầu
    — Được được, thế thì dì sẽ mua thật nhiều.

    -Dì Ba hài lòng gọi điện cho ông chồng.
    — Phong tổng, nghe nói tập đoàn họ Trần vừa tung ra loại bảo hiểm gia đình rất ổn phải không ? Cô định mua cho cả gia đình đấy ! -Cô Tư cũng không chịu yên nói.
    — Được, cô cứ liên hệ thẳng với giám đốc công tỷ cháu nói là cháu giới thiệu.
    — Cảm ơn cháu nhiều nhé ! -Cô Tư mừng rỡ đi mua bảo hiểm
    — Cháu rể, toà nhà ở thành phố A thuộc về tập đoàn họ Trần, giá cả có thể ưa đãi hơn không? -Bác Năm đang định mua nhà cho con trai cũng chen vào.
    —Giá cả rất dễ thương lượng, cháu sẽ nói với trợ lý liên lạc thẳng với bác.
    — Tốt quá, tốt quá ! -Bác Năm vui mừng đi báo tin cho con trai.
    Cứ như thế, theo thống kê sơ bộ của Lý Nhã Tranh thì buổi chiều hôm đó, Trần Phong đã bán được hai ngôi nhà, mười mấy gói bảo hiểm, quét sạch cổ phiếu trong vòng buổi chiều.
    Lý Nhã Tranh đứng bên nhìn mà mắt chữ O mồm chữ A, cô vô cùng khâm phục đầu óc kinh doanh của anh, ngày cả “ Lại mặt " mà anh cũng làm ăn được nhiều như thế làm cho người ta phải nể phục.
    Điều mà kiến cho Lý Nhã Tranh kinh ngạc sửng sốt nhất là khi cô biết được quy mô sản nghiệp của tập đoàn họ Trần, không nghĩ rằng lĩnh vực kinh doanh của tập đoàn họ Trần lại kinh doanh nhiều đến vậy, chẳng trách Anh Anh lại gọi anh là “ Hổ vàng ".

    Trần Phong không phải là hổ vàng bình thường đâu, mà nói chính xác hơn là “ Hổ kim cương " thì có !
    Nhưng khi cô nghĩ đến việc mình đã câu được một hổ kim cương có tài sản hùng hậu như thế, tâm trạng của cô có chút khó tả.

    Lúc này bà Lý lên tiếng :
    — Tranh Tranh à , bây giờ cũng đã muộn rồi nên hai đứa ở lại đây một đem nhé ! Để mẹ dọn phòng cho hai đứa, chứ phòng kia nhỏ lắm !
    Lý Nhã Tranh sáng mắt, không đợi Trần Phong trả lời, cô đã cướp lấy :
    — Thôi mẹ ơi thôi không cần đâu !
    — Như thế đúng là không hay lắm ! -Trần Phong đứng bên gật đầu
    Lý Nhã Tranh đứng bên bất ngờ vì hiếm khi anh lại cùng ý kiến với mình.
    Tiếc là cô còn chưa hết ngạc nhiên thì lại có một bất ngờ khác, vì anh đã bổ sung thêm :
    — Bọn con nên ngủ ở phòng khác vẫn hay hơn !
    Lý Nhã Tranh nghe xong câu nói của anh thì đứng hóa đá, không biết làm sao trước câu trả lời của anh..
     
    Bỗng Một Ngày Trở Thành Thiếu Phu Nhân
    Chương 19: 19: Mộng Du


    Lý Nhã Tranh đưa Trần Phong về nhà được mọi người hỏi thăm, nhưng hỏi toàn về việc kinh doanh, đến nỗi Trần Phong còn bán được vài căn nhà, cổ phiếu, thẻ bảo hiểm.
    Tối đến bà Lý muốn hai người ở lại nên đã bảo dọn phòng để hai người ngủ, Lý Nhã Tranh đã cố gắng không phải ở lại thì Trần Phong lại muốn ở lại.
    Trần Phong và Lý Nhã Tranh phải ngủ chung phòng với một chiếc giường ngủ đủ cho một người vì Trần Phong đã xin ngủ lại.
    Phòng của Lý Nhã Tranh là một phòng ngủ bình thường với một chiếc giường đủ một người ngủ.

    Bây giờ lại trở thành một giường hai người ngủ, nên Lý Nhã Tranh rất băn khoăn không biết ngủ thế nào.
    Cô rất bực mình vì anh không bàn bạc với cô mà đã tự quyết định rồi, nên cô đã lấy hết can đảm hỏi anh :
    — Lúc nãy sao anh lại nhận lời mẹ em vậy ?
    — Có à ! Không phải em bảo anh nói vậy sao?-Trần Phong nhướn mày.
    — Em có bảo anh nói vậy đâu ? - Lý Nhã Tranh cuống lên.
    — Không à ? Nhưng vừa nãy rõ ràng em muốn nói như mà...!chẳng lẽ em cho rằng anh không xứng đáng ngủ phòng em ? - Trần Phong đổi đề tài, ánh mắt sắc nhọn của anh quét đến cô.
    Ánh mắt đó đã làm cho cô bay hết những khí thế vừa nãy tích tụ bây giờ đã bay sạch như bong bóng xì hơi.

    — Đâu có đâu có....Em không muốn anh phải ngủ trên một chiếc giường nhỏ và khó nằm.
    — Không chỉ một người ngủ vừa khéo.

    - Trần Phong tỏ vẻ thờ ơ
    — Một người ?- Lý Nhã Tranh giật mình nhưng cũng hiểu ẩn ý đó là một người phải ngủ dưới sàn.
    — Nếu không thì em có thể ngủ cùng anh ?
    — Không, em vẫn thích ngủ sàn nhà hơn.
    Lý Nhã Tranh nằm xuống sàn nhà, lần đầu tiên cô thấy sàn nhà phòng mình lại cứng và lạnh đến thế.
    Lý Nhã Tranh ngủ thiếp đi với con tức giận đầy trong bụng.

    Còn Trần Phong đông hồ đã điểm mười hai giờ đêm anh vẫn chưa ngủ được, anh cảm thấy có lỗi nên anh định gọi cô dậy nhưng khi mới lật mình anh đã phải giật mình vì Lý Nhã Tranh đang ngồi trên giường nhìn anh chằm chằm.
    — Sao...!em muốn ngủ cùng anh à ? - Trần Phong hỏi
    Lý Nhã Tranh không trả lời.
    — Nếu em muốn ngủ thì anh nhường cho em.
    Lý Nhã Tranh vẫn trong trạng thái treo máy.
    — Này ! Em nói gì đi chứ ? - Trần Phong cuối cùng cũng không chịu được nói.
    Lúc này Lý Nhã Tranh bỗng nhảy chồm lên người anh vừa đánh vừa đẩy vừa cắn.

    Lý Nhã Tranh cắn vào cánh tay của anh.
    Trần Phong không ngờ Lý Nhã Tranh lại dùng chiêu này nhất thời luống cuống ngã lăn ra khỏi giường.

    Anh liền tức tối đứng dậy bật đèn định dạy dỗ cho cô nàng không biết trời cao đất dày một bài học, thì anh bỗng ngơ người khi thấy cô nằm dang chân trên giường ngủ say mê.

    — Cô ấy mộng du sao ?
    Sáng hôm sau,
    Trong phòng bếp
    Bà Lý hạ giọng nói với chồng vẻ bí ẩn :
    — Bố nó, hôm qua ông có nghe thấy phòng bên có tiếng gì không ?
    — Chắc là Tranh tranh lại rơi xuống giường chứ gì ? Con bé có tướng ngủ xấu nên hay rơi xuống giường.- Ông Lý trả lời
    — Rơi xuống giường cái gì, rõ ràng là chúng ta sắp có cháu rồi !
    — Cháu? Cháu ở đâu ra ? Bố mẹ đang nói chuyện gì vậy ?- Lý Nhã Tranh ngáp ngắn ngáp dài bước ra khỏi phòng.
    — Con gái à, tối hôm qua hai đứa ngủ có ngon không ? - Bà Lý cố ý hỏi
    — Tối qua ? Ngủ ngon lắm ạ ! -Cô lại tiếp tục ngáp
    — Vậy không xảy ra chuyện gì sao ? - Bà Lý không cam tâm vẫn vặn hỏi cô.
    Lý Nhã Tranh bỗng đứng đơ ra nghĩ về việc sao sáng nay cô lại ngủ trên giường còn Trần Phong lại ngủ dưới sàn, hơn nữa khi nãy dậy còn không để ý đến.
    Lý Nhã Tranh biết mình sắp chút hoạ vào thân nên rất sợ hãi vì Trần Phong ngay cả ngồi tàu điện ảnh cũng không ngồi bây giờ anh ngủ dưới sàn thì không biết chuyện gì nữa ?
    “ Nhưng tại sao mình lại ngủ trên giường, hôm quá rõ ràng là ngủ dưới sàn mà, không lẽ...!" - Nghĩ đến việc cô mộng du rồi đẩy anh xuống giường cô lại rùng mình.
    Lý Nhã Tranh khi lấy lại được bình tĩnh cũng là khi cô phải đối diện với anh.
    — Con rể, tối hôm qua ngủ có ngon không con?- Bà Lý vẫn muốn moi thông tin

    — Con ngủ không được ngon cho lắm vì hôm qua có một người làm con không thể nào ngủ nổi.- Trần Phong đưa mắt nhìn Lý Nhã Tranh
    Thấy anh nhìn, cô liền sợ hãi không dám nhúc nhích, cô liền đổi chủ đề.
    — Mẹ có đồ ăn sáng chưa vậy con đói lắm rồi ?- Cô lắc tay mẹ mình.
    — Cái con bé này, đói như sắp chết vậy ? Lại kia ngồi đi mẹ lấy cho.

    - Bà Lý đi vào bếp
    Lý Nhã Tranh đi lại bàn ăn mà lòng vẫn nhấp nhổm về việc hôm qua mình có làm gì anh ta khi đang mộng du không ? Nếu mà cô làm gì chắc không còn được ngồi đây.
    “ Lý Nhã Tranh ơi mày sắp bị hổ vàng ăn thịt mày rồi, mày nên làm gì đây nếu không thì...!" - Lý Nhã Tranh không biết làm sao
    Cứ như vậy cho đến khi hai người lên xe về vẫn không có ai mở lời nói chuyện.

    Điều này lại làm cho Lý Nhã Tranh càng thêm run sợ..
     
    Back
    Top Bottom