Khác Bỗng một ngày tôi được các ông chủ theo đuổi

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
112,963
Điểm tương tác
0
Điểm
0
290816846-256-k57258.jpg

Bỗng Một Ngày Tôi Được Các Ông Chủ Theo Đuổi
Tác giả: callmeJarret
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

cre tranh: một con simp chúa Takuya 24/7 (MoonlightWolf1303)-kiêm đứa viết truyện
còn mình chỉ chỉnh lại cho nó ;-;



takemichi​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [Giác Chủy-Vũ Chủy][ExB] Bông Hoa Độc Của Ta
  • Hoàng Đế của vạn vật- bông hoa sắc bén
  • Mặt Trời Khuất Sau Bóng Tối
  • | Allsanzu |Giam Ngục Trong Bóng Tối
  • thần khúc bóng đêm
  • [Joseph x aesop] jocral idv bông hoa hồng mang sắc...
  • Bỗng Một Ngày Tôi Được Các Ông Chủ Theo Đuổi
    chap 1


    Hanagaki Takemichi là một hồn ma và hôm nay là ngày đầu tiên cậu làm việc ở 1 Khách sạn ma,khi đang đi trên đường cậu va phải một người khiến cậu ngã xuống đất choáng váng :

    -ui da cái hông của tôi....

    -Takemichi xoa xoa cái hông của mình

    người kia giơ tay ra trước mặt cậu ngỏ ý muốn đỡ cậu dậy,cậu liền nắm lấy rồi nói:

    -xin lỗi vì đụng trúng nhé,anh có sao không ạ? ;-; -Takemichi nhìn đối phương rồi nói.

    -À tôi không sao còn cậu ?

    -Mitsuya cười hỏi.

    -a tôi cũng vậy, cảm ơn vì đã đỡ tôi dậy nhé, Ngài Hồ Ly-san. ah thôi chết tôi sắp trễ rồi tôi đi trước nhé.-Takemichi vội vã chào tạm biệt anh, trước khi đi còn nở một nụ cười nhẹ.

    .......

    trước một ngã tư lớn 1 tên Hồ Ly đang đứng đơ ra giữa đường vì nụ cười lúc nãy =)))

    *Thịch*

    Mitsuya đưa tay lên ngực, cảm nhận một chút về tiếng tim đập mà nghĩ lại hình ảnh của em lúc nãy ,anh cười nhẹ nghĩ:

    -Em thật dễ thương, bé Thỏ-chan~-Mitsuya nghĩ.

    ——Tại trước cổng nơi em làm việc——

    (1 chiếc khách sạn sang trọng có tên "Pandora hotel" )

    Sau một hồi chạy thục mạng đến nơi thì em đã thấy quản lí đang đứng trước cửa em liền nói:

    -xin lỗi vì em đến trễ ạ! vì em có chút việc-Takemichi bối rối mà nói

    -Hừ,may cho cậu vì là người mới đấy nếu không là tôi sa thải cậu rồi, Jiamai đâu ra đây hướng dẫn công việc cho con thỏ này đi -quản lí lớn giọng nói.

    -Haizz,biết rồi bà cô già tôi không có đui-một anh chàng bước ra khỏi cửa khách

    -chào em anh là Jiamai anh sẽ làm người hướng dẫn công việc cho em,còn tên em là?-Jiamai nhẹ nhàng hỏi.

    -ah em là Hanagaki Takemichi em là nhân viên mới ạ!-Takemichi nói

    -Uhm,thế ta bắt đầu chứ?-Jiamai nói.

    -Dạ!Takemichi vui vẻ nở nụ cười.

    ——Sau khi hướng dẫn xong——

    Sau khi hướng dẫn các việc cần làm cho Takemichi thì Jiamai nhìn lại chiếc đồng hồ đang treo gần đó :

    -Ah Takemichi à bây giờ anh hết ca rồi em làm 1 mình được chứ?-Jiamai hỏi em

    -Vâng anh cứ tin ở em-Takemichi nói.

    -được rồi vậy anh về nha,tạm biệt -Jiamai lấy chiếc cặp từ trong chiếc tủ gần đó ra rồi vẫy tay tạm biệt em.

    -về cẩn thận nhé - em vẫy tay tạm biệt Jiamai

    một lúc sau khi Jiamai về em đang đi lấy một tí đồ để lau dọn sảnh của khách sạn thì :

    -Đi làm việc đi nhóc đứng đây làm gì thế,à mà phía bên trong thư viện có nhiều bụi bẩn lắm đấy tự mà lo liệu à tiếp theo thì đi dọn phòng những khách đã trả phòng nữa nhanh chóng mà làm cho xong hôm nay đi-bà quản lí nói rồi đi về để lại em ở một mình trong sảnh.

    -nhiều vậy sao ;-; -Takemichi

    Sau khi hồi thần với những lời nói đó em liền đi lấy đồ dùng chuyên dọn dẹp để đi dọn những phòng đó,sau khi dọn xong gần hết phòng chỉ còn lại một phòng duy nhất đó là phòng dành cho khách VIP em liền đi vào mà không để ý có người trong phòng tắm.......... em bắt đầu công cuộc dọn dẹp,em vừa dọn vừa ngân nga một giai điệu êm tai nào đó thì đột nhiên có giọng nói đằng sau :

    -Hể,nhóc nào đây?~-người đằng sau đang lau tóc nhìn em.
     
    Bỗng Một Ngày Tôi Được Các Ông Chủ Theo Đuổi
    chap 2


    Sau khi nghe câu nói đó kiến em giật mình quay lại thì thấy một người con trai cao ráo sở hữu mái tóc vàng và đen hai bên tay xăm chữ " tội" và "phạt" đang nhìn em khiến em bối rối nói:

    -A xin...xin lỗi vì đã đi nhầm phòng,tôi xin phép ạ!!!-Takemichi bối rối toan chạy đi thì đột nhiên bị người đó kéo tay đè lên giường

    -Hửm,nhóc đã nhìn thấy hết rồi còn không chịu trách nhiệm sao?~-hắn nói.

    -Nhưng tôi đã nhìn thấy gì đâu mà anh đòi tôi chịu trách nhiệm với anh chứ!?-Takemichi đỏ mặt nói.

    -Huhuhu,bắt đền nhóc đấy mai sau tôi không lấy được vợ là tại cậu đấy~-hắn giả vời khóc làm nũng em khiến em bất lực.

    -Haizz,rồi rồi tại tôi giờ anh muốn tôi chịu trách nhiệm như thế nào?-Takemichi bất lực nói.

    -Nhóc hôn ta đi~-hắn nói rồi chỉ vào môi mình.

    Bỗng chốc căn phòng im lặng 1 cách bất thường.......

    Takemichi có hơi khựng lại 1 tí

    -H...hôn chỗ khác được...không vậy!?-Takemichi lấy hai tay che mặt xấu hổ nói.

    -Hể,không chịu đâu hôn môi cơ!~-hắn ôm em làm nũng nói.

    -Pfff,t-thôi được rồi-Takemichi cười trong bất lực rồi lấy hai tay áp má người đó rồi hôn nhẹ lên môi rồi liền đẩy hắn ra chạy ra ngoài

    -thỏ con dễ thương thật đấy~-hắn híp mắt cười (gian) =))

    ——Sau khi dọn xong——

    Sau khi dọn dẹp xong, trên đường về nhà thì em thấy một quán mì Ramen gần đó nên đã đi vào để ăn vì hôm nay em lười làm cơm tối,khi bước vào em tròn mắt vì cách bày trí của cửa hàng mang lại không khí sinh động và ấm áp,đang ngẩn ngơ đột nhiên có giọng nói đánh thức em khỏi cơn mơ =))),em quay sang thì thấy hai người con trai giống nhau trừ mái tóc và biểu cảm trên mặt,người có biểu cảm tức giận nói:

    -Quý khách muốn ăn loại ramen nào?-người cau có nói.

    -À,dạ cho em Shio ramen -Takemichi nói.

    -Oke,quý khách đợi xíu sẽ có ngay!-người mang nét cười không thấy ánh mặt trời nói.

    -Vâng-Takemichi nói.

    Trong lúc chờ mì thì em quan sát hai người liền hỏi hai người:

    -Cho em hỏi xíu hai người là sinh đôi hả?-Takemichi gãi má nói.

    -Đúng rồi em,vậy anh đó nhóc là trong hai anh ai là anh ai là em?-người mang nét cười dí sát mặt em hỏi.

    -Hmmm,...theo em đoán thì anh là anh của người kia-Takemichi nói rồi ngượng ngùng đẩy người kia ra.

    -Đúng rồi,mà sao nhóc đoán được hay vậy?-người cau có bước ra không quên bưng bát mì để trước mặt Takemichi.

    -À dạ em cám ơn,thực ra thì do linh cảm thôi ạ!-Takemichi cười ngượng rồi liền cúi xuống ăn bát mì của mình.

    Sau một lúc thì em ăn xong đang định đi về thì có một lực tay cầm tay em lại,khi quay đầu lại thì thấy người có vẻ mặt cau có đưa ra trước mặt em một lon nước ép cà rốt em nói:

    -Ừm lon nước này là?-Takemichi thắc mắc hỏi.

    -Hai bọn anh tặng nhóc vì nhóc là người đầu tiên đoán được ai là anh ai là em của bọn anh đấy!!!-người có nét cười liền nói.

    -À dạ em cám ơn,tạm biệt hai anh hẹn gặp lại!!!-Takemichi vui vẻ cầm lấy tạm biệt hai anh em.

    -

    -

    -Hồn ma này dễ thương thật anh nhỉ?-người con trai mang nét cau có nói.

    -Hể,em thích nhóc đó hả?-nghiêng đầu hỏi

    -Vâ...vâng!

    -Anh không muốn anh em mình tương tàn đâu nên là chia nhau nhỉ?~-người mang nét cười nhìn vào khoảng không vô định nói.

    -Vâng- dù vẫn trưng ra nét mặt cau có đó nhưng trên mặt đã xuất hiện vài vệt phiếm hồng.

    Sau khi về đến nhà thì em liền đánh răng rồi ngủ.
     
    Bỗng Một Ngày Tôi Được Các Ông Chủ Theo Đuổi
    chap 3


    ——Sáng hôm sau——

    Takemichi đang ngủ thì đột nhiên báo thức kêu khiến em giật mình thức dậy,em ể oải ngồi dậy tắt đồng hồ đi rồi vệ sinh cá nhân sau đó mặc quần áo rồi đi làm,đang trên đường đi thì em thấy một cửa hàng bánh mới mở gần nơi em làm,bước vào cửa quán được bày trí một cách thoáng đoảng nhưng cũng có phần ấm áp tạo lên một cảm giác dễ chịu cho khách hàng,đang ngẩn ngơ thì có một giọng nói nhẹ nhàng có phần trẻ con vang lên khiến em hoàn hồn quay qua thì thấy người con trai sở hữu mái tóc màu trắng khói cùng với đôi hoa tai có lông vũ đang nhìn em:

    -Chào em,anh tên là Desumun anh là chủ cửa hàng này,em muốn ăn món gì?-Desumun cười nói.

    -A,dạ-em nhìn menu mà suy nghĩ một chút

    - cho em một bánh cà rốt và một ly sữa nóng ạ-Takemichi nói.

    - em ra bàn ngồi đợi một tí nha-Desumun nói

    -vâng~-em lại 1 chiếc bàn gần cửa sổ mà ngồi xuống

    -*beep* con mẹ mày thằng Jiamai kia còn nằm đấy làm gì,đi ra đây trông để tao vào chuẩn bị bánh nào!!!-Desumun nói rồi quay sang phía bên chỗ Jiamai đang nằm trong phòng nói.

    -R-rồi tao ra đây...ấy Takemichi hả,sao đi sớm vậy?-Jiamai bất ngờ hỏi.

    -Dạ em còn phải dọn một chút nên tranh thủ đi sớm ạ,mà anh với anh Desumun là bạn bè hả?-Takemichi thắc mắc.

    -Ừ đúng rồi em,là bạn thân đấy!-Jiamai cười vui vẻ nói.

    Trong khi cả hai đang nói chuyện thì Desumun mang bánh và sữa ra Takemichi nhìn đĩa bánh đột nhiên thấy một gói snack khoai tây ở bên cạnh em định nói thì Desumun nói trước:

    -Quà tặng em đấy mong em khi làm việc nhớ trông thằng Jiamai giúp anh nha?-Desumun nói.

    -Vâng ạ,mời mọi người dùng bữa!-Takemichi nói rồi vui ăn bữa ăn của mình.

    ——Sau khi ăn xong——

    Sau khi ăn xong Takemichi cùng với Jiamai liền đến khách sạn để làm việc khi đi đến cửa hai người nhìn thấy mọi người túm tụm lại một đống khiến Takemichi thắc mắc liền hỏi Jiamai:

    -Jiamai-san mọi người làm sao mà tập chung ở đây vậy ạ?-Takemichi hỏi.

    -À,hôm nay có một trong những người sáng lập khách sạn này đến đây,nên đám ma,yêu quái và nhân viên mới ồn ào như vậy đấy-Jiamai nói.

    -Vâng,thế họ-.........-Takemichi chưa kịp nói thì đã có người đẩy em ngã.

    Em chuẩn bị tinh thần mà hôn đất thì có một bàn tay thô ráp đỡ em lại khiến em ngạc nhiên,khi ngước đầu lên thì thấy người này có nét giống người bạn thuở nhỏ của em, người kia chưa kịp hỏi thì em lao vào ôm y nói:

    -Kaku-chan!!!-Takemichi nói.

    -La...là Bakamichi đúng không?!-Kakuchou ngạc nhiên hỏi.

    mọi người xung quanh khung viên bắt đầu bàn tán xì xào với nhau

    -Ừ,mày dạo này sao rồi khoẻ không :Đ?-Takemichi hớn hở mà hỏi.

    -À ừm tao vẫn khoẻ,mà mày vẫn không cao lên được cm nào nhỉ Michi-cha-.....!-Kakuchou chưa kịp nói liền bị em đấm một cái vào bụng khiến mọi người sợ hãi và mong em sẽ vẫn còn sống,đột nhiên Kakuchou nói:

    -Á,đau quá bắt đền mày đấy >:"{ -Kakuchou giả vờ đau ăn vạ với Takemichi.

    -Tao đấm yếu mà.....mày có sao không?!-Takemichi bối rối.

    -Hic đau quá bắt đền mày~-Kakuchou bày ra bộ mặt giả trân

    -.....thôi được rồi!-Takemichi bất lực rồi hôn vào má của Kakuchou rồi ngay lập tức chạy vào trong khách sạn.

    Kakuchou đơ người ra rồi chạm vào nơi Michi vừa hôn vào

    -à rế?..........Michi vừa hôn mình?.............ũa........ũa gì dzợ......ũa gì dzạ..................ũa.....

    đang trong cơn mê thì đột nhiên Kakuchou để ý phía dưới đất có 1 tấm thẻ nhân viên anh nhặt lên xem thì nhận ra đó là thẻ của Takemichi trong đó có cả số điện thoại,anh liền lấy ra lưu vào số máy đặt tên danh bạ là "Bakamichi 🐇🌸~" Kakuchou nhanh chóng vào lại xe mà tới nơi cuộc họp đang diễn ra........

    -

    -

    Jiamai : chắc tao vô hình gòi...
     
    Bỗng Một Ngày Tôi Được Các Ông Chủ Theo Đuổi
    chap 4


    Sau khi chứng kiến khung cảnh vừa nãy đám nhân viên nữ tụm năm tụm bảy tán chuyện:

    -này này có vẻ tên thỏ kia có mối quan hệ khá là thân thiết với Hitto-sama đó-người A nói.

    -Ừ đúng thật,nhìn con thỏ đó có vẻ khá là yếu đuối và nhát gan-người B nói.

    -Hmmm,hay chiều nay chúng ta lợi dụng nó để trốn việc đi chơi nhỉ?-người C vui vẻ nói.

    -ehhh, nghe được đấy chứ-người A nói

    -Hể....,bọn ngươi đang nói chuyện gì vậy?~-Jiamai đi đến hỏi đám nữ yêu này.

    -Hahaha,tất nhiên là lợi dụng tên Hanagaki rồi.....á Jiamai-san ngài đang làm gì ở đây vậy ạ!-cả đám nữ yêu giật mình nói.

    -À...chỉ là đi qua thì nghe được chuyện ma cũ bặt nạt ma mới thôi à~-Jiamai thờ ơ nói rồi nở một nụ cười quỷ dị khiến đám nữ yêu sợ hãi.

    -A dạ...dạ tôi xin phép b...bọn tôi có việc nên...đi trước!!!-đám nữ yêu sợ xanh mặt rồi kiếm cớ chạy đi.

    ——Tại căn cứ của Phạm Thiên——

    Khi Kakuchou về đến căn cứ thì thấy mọi người đã tập hợp đầy đủ hết rồi liền ngồi vào chỗ để họp,một người có hình xăm con rồng bên thái dương nói:

    -Bắt đầu cuộc họp!-người có hình xăm con rồng nói.

    -Hôm nay Kakuchou kiểm tra khách sạn như thế nào rồi,có vấn đề gì không?-người có mái tóc tím xen lẫn đen được vuốt sang một bên hỏi.

    -Vẫn còn một số thành phần muốn làm loạn,còn lại đều ổn-Kakuchou nói.

    -Peyan,Sanzu,Hanma mày đã giải quyết xong đám chuột kia chưa?-người đeo chiếc kính bạc mặt lạnh hỏi.

    -Rồi,đám đó khá phiền và còn đông nữa chứ~-Hanma vui vẻ nói.

    -Smiley và Angry,thu thập được thông tin gì không?-người được coi là thủ lĩnh hỏi.

    -Rất nhiều thông tin,có vẻ đám bang Mio có ý định cướp hàng của bên mình khi giao dịch-Smiley nói.

    -giải quyết cho triệt để vào, tao không muốn có sai sót gì đó xảy ra đâu-người được xem là thủ lĩnh để tay lên cằm mà nói.

    -Vâng-mọi người xung quanh

    ——Tua tua——

    Sau khi họp công việc xong thì cả đám mới để ý là hôm nay Kakuchou có gì đó lạ lắm trong lúc họp cứ như đang trên mây vậy mặt thì cứ đỏ lên nhìn mãi vào điện thoại rồi tự cười 1 mình có lẽ là đang YÊU rồi Izana hỏi Kakuchou:

    -Ê sáng nay gặp ai mà nhìn mặt mày vui thế?!-Izana hỏi Kakuchou.

    -À...thì gặp lại bạn hồi nhỏ kiêm crush của tao thôi!-Kakuchou đỏ mặt nói.

    Kakuchou nói xong thấy cả đám im lặng rồi gào lên như ong vỡ tổ khiến Kakuchou nghĩ:

    -Trời nóng quá chúng mày bị thần kinh à?!-Kakuchou bất lực nghĩ.

    -Ui dồi ôi thằng Kakuchou có crush kìa tụi mày!!!!-cả đám hoảng loạn nói.

    -Haizz,kệ tụi mày vậy tao đi làm đây-Kaku -bất lực-chou nói rồi đi làm việc.

    ——về phía takemichi——

    Sau khi làm hết việc của mình thì khi đang chuẩn bị về thì có người gọi lại:

    -Hangaki ơi em giúp chị làm nốt việc được không,tại chị có việc gấp cần về nhà ngay?!-Người A nói.

    -À,dạ vâng chị cứ về đi ạ-Takemichi vui vẻ nói.

    -Vậy chị về nha!-Người A nói rồi chạy đến đám lúc sáng rồi về.

    Sau khi thấy người A đi khuất thì Takemichi bắt đầu làm việc,đang làm thì Jiamai từ đâu đi tới hỏi:

    -Ủa Take-chan,anh tưởng giờ này em phải về rồi chứ?!-Jiamai nói.

    -Dạ có chị nhờ em làm giúp vì chị ấy có việc phải về ạ!-Takemichi cười nói.

    - đi chơi thì có ấy,đám chết tiệt này!-Jiamai thầm nghĩ.

    -Anh Jiamai,anh gửi giúp em cái này được không ạ?-Takemichi nói rồi từ trong túi ra một tờ giấy trong đó có hình ai đó.

    -Hửm,cái này là?-Jiamai cầm tờ giấy thắc mắc.

    -Dạ em vẽ anh Desumun với anh đấy ạ,anh nhớ gửi lời cảm ơn vì bữa hôm nay cho anh Desumun nhé!!!-Takemichi cười nói.

    -Ừm,anh sẽ chuyển lời tạm biệt em nha,anh về trước đây nhớ đi đường cẩn thận đó!!!-Jiamai nói.

    -Vâng,anh cũng về cẩn thận!-Takemichi nói.

    ——Tua tua——

    Sau khi làm xong hết việc thì Takemichi thay quần áo để ra về,khi đi qua một con hẻm thì nó phát ra tiếng sột soạt khiến em có chút giật mình nhưng theo bản năng mách bảo em đi vào trong đó,khi bước vào em thấy một con mèo,một con báo đen và một con hổ nhỏ có vẻ chưa trưởng thành và bị thương khá nặng,em thấy nếu để chúng ở đây có lẽ chúng sẽ chết trong 1 thời gian ngắn liền bế cả ba về nhà băng bó và đặt lên giường,một lúc sau em đi tắm và leo lên giường em cũng không quên hôn lên đầu từng con một thay cho lời chúc ngủ ngon rồi mới ngủ.

    ================================================================================

    sầu ẻ vì thằng viết truyện 🙂
     
    Bỗng Một Ngày Tôi Được Các Ông Chủ Theo Đuổi
    chap 5


    ——Khoảng 4h sáng——

    Khoảng tờ mờ sáng trong căn phòng khá tối và tĩnh lặng bỗng nhiên có 1 âm thanh lớn phát ra cùng với làn khói trắng có ba thân ảnh khá là to lớn với vẻ ngoài nhân thú,một người có mái tóc đen dài và có tai và đuôi có vẻ là báo đen nói:

    -*Beep* con mẹ nó,lần sau phải cảnh giác hơn mới được!-nhân thú báo đen nói với giọng tức giận.

    -Bình tĩnh đi thằng này,cơ mà bọn mình đang ở đâu đây?-nhân thú hổ nói.

    -Kazutora nói đúng đấy Baji-san bình tĩnh đi khéo lại làm con thỏ này tỉnh bây giờ đó!!!-người con trai tóc vàng với chiếc đầu nấm nói rồi nhìn Takemichi.

    Khi Baji vẫn chưa bình tĩnh được lại thì bỗng nhiên có một lực gì đó kéo Baji mất đà nằm xuống giường,khi hoàn hồn thì thấy Takemichi đang vừa ôm Baji vừa nói mớ:

    -Ư...Ưm,gối ôm...mèo lớn~-Takemichi nói mớ.

    -Hửm,cậu thỏ này tên Hanagaki Takemichi là nhân viên ở khách sạn mình nè,công nhận dễ thương thật đó nha!~-Kazutora cầm chứng minh thư của Takemichi rồi nhéo má em.

    -Ủa rồi thế chúng mày có gỡ cái con thỏ này ra không hả?!-Baji tức tối đen mặt nói.

    -Nói nhỏ thôi,kẻo cậu ta thức đấy-đầu nấm nói.

    -hể~ hay bọn mình cứ biến về dạng thú nhỏ ngủ đi rồi mai tính tiếp?-Kazutora vừa nói vừa nhéo má em.

    -Ừ-Baji nói.

    ——Sáng hôm sau——

    Vào một ngày đẹp trời ánh nắng chiếu vào cửa sổ trông như những nàng thơ đang đong đưa trên nền nhạc 999 đoá hồng,trong không gian tươi đẹp ấy lại bị phá vỡ bởi tiếng báo thức đồng hồ khiến Takemichi phải dậy tắt rồi đi vscn sau đó xuống chuẩn bị đồ ăn cho mình và đám thú kia nữa,sau khi làm xong bữa ăn em liền đi lên phòng vuốt lông gọi đám thú kia:

    -Nào dậy đi mấy bé,sáng rồi này-Takemichi vừa vuốt lông Baiji gọi dậy.

    -Grừ grừ!-Baji khó chịu kêu.

    -Haizz,thế thì phải đổ peyoung đi rồi~-Takemichi thở dài nói.

    -Grừ!-Baji nghe xong bật dậy đi xuống nhà.

    -Nào hai đứa dậy đi để tao còn xem vết thương cho bọn mày~-Takemichi lay nhẹ Chifuyu và Kazutora dậy.

    -Grư grrrr-Chifuyu và Kazutora dậy rồi đi xuống bếp.

    -Hể,ngoan ghê ha, mấy bé này có vẻ là thú hoang -Takemichi thầm nghĩ rồi đi xuống bếp.

    Khi Takemichi đi xuống liền thấy nhà bếp tanh bành ra hết liền thở dài rồi bắt tay vào dọn dẹp sau đó mang đồ ăn sáng ra bàn để cùng nhau ăn,Takemichi nhìn từng đứa liền cười nhẹ:

    -Có vẻ vết thương đỡ rồi nhỉ,chắc là băng bó nốt lần này là khỏi rồi~-Takemichi cười rồi xoa đầu Kazutora.

    PHẬPKhi đó cả ba đều bị conditinhyeu bẫy không leo lên được rồi,cả ba vội ăn nhanh liền ra ghế sofa đợi Takemichi:

    -Ê,mày hình như tao biết yêu rồi chúng mày ạ,giờ con thỏ kia là của tao cấm dành!!!-Baji nói chuyện bằng ngoại cảm.

    -Ơ kìa tự vả nhanh thế,mới hôm qua tỏ ra chán ghét cơ mà,nhưng xin lỗi anh bạn Thỏ-chan sẽ là của tao nhé!!!-Kazutora trả lời bằng ngoại cảm.

    -Dù Baji-san là người tôi tôn trọng nhưng người này tôi không nhường cho Baji-san và Kazutora đâu!!!-Chifuyu nói bằng ngoại cảm.

    Vào lúc cả ba đang chuẩn bị choảng nhau thì Takemichi đi ra không quên cầm theo hộp sơ cứu để băng bó cho cả ba thế nên tạm thời dừng đình chiến.

    ——Sau khi băng bó——

    cả ba được em băng bó xong liền trèo lên sofa đặt đầu lên trên đùi em nằm,Takemichi thấy thế liền nói:

    -Haizz,có vẻ bọn mày là thú hoang nhỉ? không biết tao có thể nuôi tụi mày không,im lặng là đồng ý còn kêu lên là không đồng ý nhá?-Takemichi nói.

    -Có cơ hội thế này ngu gì không ở >🙂))-cả ba con người liền nghĩ.

    -

    ~im lặng~

    -

    -Bọn mày đồng ý hả,vui quá đi giờ không phải ở một mình nữa rồi!!!-Takemichi vui quá liền bế Chifuyu lên vùi mặt vào bụng Chifuyu khiến y nhìn đám Baji và Kazutora một cách đắc thắng.
     
    Bỗng Một Ngày Tôi Được Các Ông Chủ Theo Đuổi
    chương 6


    (TTM : Trung tâm thương mại)

    ______________________________________

    Cả bốn chơi với nhau đến 2,3h chiều thì em quyết định sắm đồ cho 3 con thú kia.

    ——Tại TTTM——

    Khi Takemichi bước vào em khiến mọi người đều nhìn em bằng vô số ánh mắt : umê có,ghen tị có,ghen ghét có nốt.

    Em nhanh chóng đi đến khu bán đồ chuyên dụng cho động vật,khi bước vào cô nhân viên nhìn thấy cách ăn mặc của em liền khinh bỉ ra mặt nói với giọng chua ngoa:

    -Cửa hàng này toàn đồ xịn không đấy!xem hàng cho cẩn thận!-cô nhân viên A nói.

    -À dạ vâng thế có cái nào rẻ nhất ở đây không ạ?-Takemichi hỏi A.

    -Hứ,hàng hiệu thì làm gì có cái nào rẻ chứ nếu muốn thì cút về nhà mà-...!-Cô nhân viên A chưa nói hết liền nhận được cái bạt tai của Takemichi.

    -nãy giờ tôi nhẫn nhịn cô đủ rồi đấy,đã làm nhân viên ý thì đừng có láo không tôi chặt cụt đuôi của cô đi đấy!!!-Takemichi nói to.

    Sau câu nói đó khiến cho đám nhân viên trong khu vực sợ cụp tai với đuôi vào sợ hãi còn cả ba thằng trong dạng thú nào đó 4 phần tự hào,6 phần e sợ:

    -Đúng là vợ tao,có khí thế gớm!-Baji dùng ngoại cảm nói.

    -Đúng là Thỏ-chan lúc xù lông dễ thương ghê~-Kazutora dùng ngoại cảm chóng cằm tự hào nói.

    -Nhưng cũng đáng sợ không kém!-Chifuyu dùng ngoại cảm nói.

    Trong lúc căng thẳng trong đám nhân viên xuất hiện một người con gái cao 1m80 bước ra hỏi :

    -Có chuyệ-

    -là Hana-chan đúng không?!-cô gái chưa nói dứt câu em ngắt lời hỏi.

    -Ulatroi,lâu rùi không gặp dạo này mày thế nào rồi?-Hana lao đến ôm Takemichi hưng phấn nói khiến 3 người nào đó đen mặt.

    -Ừmmm,tao vẫn khoẻ mà chỗ này có đồ để may không,tao mua một ít để về làm đồ cho đám nhóc này?-Takemichi hỏi Hana rồi bế Kazutora lên.

    -Ồ,là các ông chủ nè bảo sao hôm qua không đi khảo sát cửa hàng hoá ra lại ở cạnh Cục vàng của tôi-Hana dùng ngoại cảm cười khẩy nói

    -Hôm qua đang đi thì bị bọn Mio phục kích rồi được Takemichi cứu đấy,mà cậu ta là của tôi đừng hòng dành!!!-Baji trả lời Hana bằng ngoại cảm.

    -Ồ,mấy ông chủ chấm Michi sao,đừng lo tôi và Michi chỉ là chị em kết nghĩa với nhau thôi.-Hana nói

    -mà muốn diệt tận gốc bọn Mio thì các ông chủ cần bang tôi giúp một tay không?~-Hana hỏi bằng ngoại cảm.

    -Để tôi hỏi Mikey,mà bang cô muốn làm đồng minh với Phạm Thiên không?-Kazutora dùng ngoại cảm hỏi Hana.

    -Hmmm,cũng được đó Mun-chan và Mai-chan đang định đề nghị với Mikey đấy~-Hana dùng ngoại cảm nói.

    Thời gian trôi qua Takemichi thấy Hana cứ đứng như tượng liền để Kazutora xuống lay Hana:

    -Ê còn tỉnh không đang nghĩ gì vậy?!-Takemichi lay Hana.

    -Tao đang nghĩ chút việc xin lỗi nha,mà mày vô phòng đồ kia lựa kìa có nhiều loại chất lượng lắm đó!-Hana nói rồi đẩy em vào phòng đồ thủ công rồi ra hiệu cho đám kia đi gọi cho Mikey.

    ——Tại Phạm Thiên——

    Trong không khí căng thẳng và u ám của cuộc họp thì tiếng điện thoại của người đứng đầu vang lên,người đó nhấc máy:

    -Oi,vụ bọn Mio ổn chưa?-Baji hỏi đầu dây bên kia.

    -Sau giờ này mày mới nghe máy?-đầu dây bên kia nói.

    -Haizz,hôm qua bọn tao bị bọn khốn đó tập kích và bọn nó còn chơi xấu nữa may mà thoát được-Baji nói với giọng khá tức giận

    -Giờ mày đang ở đâu,tao đưa người đi đón?-đầu dây bên kia.

    -Thôi không cần,mà Phó tổng trưởng bên bang Regalecus Glesne muốn giúp chúng ta diệt tận gốc bọn Mio đấy ,mày thấy thế nào?-Baji nói.

    -hể?phó tổng trưởng Regalecus Glesne sao lại muốn giúp nhỉ?

    -mà thôi cũng được,tập hợp đủ người và mời tổng trưởng bên bang ấy đến!-đầu dây bên kia nói

    -hiểu rổi-Baji trả lời

    ------tút tút------

    Sau khi nói chuyện xong thì cả ba quay về dạng thú lại rồi đến nơi Hana và Takemichi,lúc quay lại thì thấy Takemichi vẫn chưa lựa xong nên cả ba tranh thủ bàn việc:

    -Thế nào tổng trưởng bọn mày đồng ý không?~-Hana híp mắt nói bằng ngoại cảm.

    -Được,tối nay bọn mày đến căn cứ để bàn việc-Chifuyu dùng ngoại cảm nói.

    -Hể,có vẻ bọn mày thích Hana nhỉ,Hana này mày muốn nuôi một con không,tao

    cho?-Takemichi đi từ phòng thủ công ra nói.

    -thoyyyy,nhà tao có nuôi con chó Ngao Tây Tạng quậy muốn xỉu rồi nên không nuôi được thêm đâu!-Hana nói.

    -Haha, vậy thôi tao về nha có gì gặp lại,tạm biệt!-Takemichi nói rồi cầm túi đồ cùng ba tên kia đi về.

    Đang trên đường về nhà thì Takemichi có điện thoại,em mở điện thoại ra nghe:

    -Alo,Hanagaki xin nghe?-Takemichi nói.

    -Bakamichi à,Kakuchou đây giờ mày rảnh không,đi ăn tối với tao nè :3 -Kakuchou hỏi Takemichi mà không hay biết có ba thanh niên nào đấy nghe xong ghen lồng lộn lên.

    -ah! tao đang rảnh nè với lại tao biết một quán mì Ramen ngon lắm!!!-Takemichi hưng phấn nói.

    -giờ mày đang ở đâu tao qua đón?-Kakuchou nói với giọng bình tĩnh còn bên trong thì vui mừng vì được đi ăn cùng với crush.

    (t/g:ank pạn à,làm dell có chuyện đấy >🙂)) ).

    -À tao đang ở đường xxx gần TTTM nè - Takemichi vừa nói vừa bế Chifuyu lên ôm.

    -Được tao tới ngay đây!!!-Kakuchou nói.

    -Oki bái bai mày~-Takemichi nói rồi tắt máy rồi quay sang bế ba con vật kia.

    -nè sao tự nhiên lại nháo nhào hết lên đấy?- em gõ đầu 3 tên đó.

    -phừ Michi là đồ ngốccc-Baji nghĩ thầm trong bụng

    -plèeeeee -Kazutora bĩu môi nhìn Michi

    -hic sao lại gõ đầu mình chứ-Chifuyu suy nghĩ
     
    Bỗng Một Ngày Tôi Được Các Ông Chủ Theo Đuổi
    giới thiệu oc nè ;-;


    ulatroi viết hơn mấy chương tới bây giờ mới làm giới thiệu oc nè mấy mắ =))))

    --------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

    Tên : Desumun.

    18 tuổi 1m90.

    Thích : Matcha,ăn đào,táo,pha chế đồ ngọt,ngắm trăng,vẽ,bóp méo giấc mơ và hành vi của đối phương.

    Ghét : dẹo,ai lắm mồm,ai đụng vào đồ vật hoặc người thân.

    Vật nuôi : cá hổ,hắc bạch xà,linh miêu.

    (thằng t/g nèee)

    Tên : Hana.

    17 tuổi 1m85

    Thích:nghiên cứu độc dược,may vá,tra tấn người khác,uống cà phê,ăn bánh cam,nuôi các loại cậy.

    Ghét:trà xanh,giả tạo,đụng vào người thân yêu,chảnh.

    Vật nuôi : Chó ngao tây tạng 3 đầu bạch tạng.

    (đây là oc này)

    Tên: Jiamai

    tuổi : 17 tuổi 1m90

    thích : đọc manga,xem Anime,bóp nát đầu đối tượng mình ghét,vẽ truyện tranh,viết tiểu thuyết,suy luận,do thám,mèo.

    ghét : bọn xấu tính,tôm

    vật nuôi : mèo Munchkin

    (đây là tớ :Đ )

    Tên : Kiri

    Tuổi 17 1m80

    Thích : đọc Manga,xem Anime,tạo nộc độc từ tay và làm tan chảy đối thủ,bắn tỉa,bánh dâu.

    Ghét : không ghét gì cả trừ khi ai đó động vào mình

    Vật nuôi : "nuôi thằng anh mình là đủ mệt rồi nên chẳng muốn nuôi cái gì nữa đâu 🙂"

    (Em song sinh cũa tớ ;-😉
     
    Bỗng Một Ngày Tôi Được Các Ông Chủ Theo Đuổi
    chương 7


    ——15' sau——

    Sau 15' một chiếc xe BMW đậu trước cửa TTTM khiến bao nhiêu người trầm trồ,từ trong chiếc xe bước ra một người con trai cao giáo có sẹo ở một bên mắt làm cho đám con gái ham địa vị xúm lại gần bám lấy cũng may là bảo vệ đã can lại,còn về phía Takemichi thì thấy Kakuchou tới lâu quá liền gọi lại,chuông điện thoại của Kakuchou vang lên:

    -Alo,Kakuchan mày đang ở đâu sao lâu tới vậy?-Takemichi hỏi.

    -À tao đang ở trước cửa TTTM nè,mày nhớ tao hả?~-Kakuchou đùa.

    -hả?ai thèm nhớ cái đồ sắc lang nhà mày chứ?!-Takemichi đỏ mặt nói.

    -A,tao thấy mày rồi!!!-Kakuchou quay qua thấy Takemichi đang ôm ba thanh niên nào đó liền đi qua đám đông.

    -Alo ta- oái mày đang làm gì vậy hả?!-Takemichi định hỏi liền bị Kakuchou từ đằng sau ôm em khiến em giật mình.

    -Hahaha,tao đùa mày xíu thôi à mà đám nào đây?-Kakuchou cười rồi quay sang đám Baji thì nụ cười đã bị dập tắt.

    ...........

    -Ủa,ê đang nghĩ gì vậy không đi ăn hả?-Takemichi tức tối nói.

    -À tao xin lỗi,mà mày tìm ra đâu ba con này vậy?-Kakuchou hỏi.

    -Ừm tao thấy bị thương nên đưa về chăm sóc á,mình lên xe thôi tao đói quá~-Takemichi ôm ba thằng nào đó đi đến xe của Kakuchou.

    -Ta đi thôi!-Kakuchou nói rồi ngồi vào xe.

    ——Tua tua——

    Sau 20' thì cả năm người đều đến tiệm Ramen Song Ác,khi bước vào quán thì Kakuchou ngạc nhiên và tự hỏi vì sao Takemichi lại biết quán của Smiley và Angry thì Takemichi nói:

    -yo Smiley và Angry,hai anh khoẻ không?-Takemichi vui vẻ nói mà không để ý một đám nào đó đang lồng lộn lên zì em ;-;

    -Ừ,bọn anh vẫn khoẻ,mà kia là?-Smiley và Angry biết đám Baji và Kakuchou nhưng giả vờ không quen.

    -À,đây là Kakuchou là bạn từ nhỏ của em còn đây là ba đứa nhóc em mới nhận nuôi á!-Takemichi vừa nói vừa bế ba đứa nào đó lên.

    -hể....,mà em muốn ăn Ramen gì?-Smiley trưng ra cái biểu cảm thường ngày nhưng trên trán lại xuất hiện mấy cái ngả tư đường rồi.

    -Dạ cho em mì Wakayama Ramen và Kakuchan là Shoyu Ramen ạ!-Takemichi nói.

    -oke đợi xíu có ngay!-Angry nói rồi đi làm ramen.

    -Mà anh hỏi chút,em biết Công ty Phạm Thiên không?-Smiley hỏi.

    -Hử Phạm Thiên ý ạ?,là một công ty với doanh thu cao nhất Nhật Bản hay thế giới gì đấy,người đứng đầu là Sano iro,còn người thứ 2 là Ken Ryuguji còn lại thì em cũng không biết nữa haha-Takemichi cười trừ nói.

    -À,hình như Phạm Thiên đang tuyển trợ lý hay sao ấy,Bakamichi muốn xin vào làm không?-Kakuchou hỏi.

    -Thôi tao còn phải làm việc ở khách sạn Pandora nữa.....~-Takemichi ỉu xìu nói.

    -Đây ramen đây!-Angry bê mì ra nói.

    -Em cảm ơn,itadaikimatsu!-Takemichi nói rồi cặm cụi ăn.

    ——30' sau——

    Sau khi ăn xong Kakuchou đang định đưa Takemichi về thì có cuộc gọi,sau khi nghe máy thì Kakuchou quay qua nói với Takemichi:

    -À ừm Bakamichi này tao có cuộc họp gấp ở Phạm Thiên nên không tiện đưa mày về...chi bằng mày đi đến Phạm Thiên rồi về được không?-Kakuchou ái ngại hỏi Takemichi,trong khi Takemichi đang dỗ ba thanh niên nào đó.

    -Hả,được chứ dù gì tao cũng đang rảnh!!!-Takemichi vuốt lông Baji nói.

    -Oke,lên xe đi.-Kakuchou nói.

    ——Tua tua——

    Khi xe dừng trước cửa Phạm Thiên thì mọi người đều xếp thành hàng để chào ngạc nhiên lẫn hốt hoảng đến mức mồm không ngậm được vì thấy lần đầu tiên Hitto-sama mở cửa cho người khác và cũng không muốn tin người đó nói chuyện rất thân thiết với Hitto-sama :

    -Ừm Kakuchan này mày cứ đi họp đi,tao đi ra kia ngồi chờ cũng được!-Takemichi nói với Kakuchou.

    -Nhớ cẩn thận...!-Kakuchou xoa đầu Takemichi một cách sủng nịnh rồi rời đi,bỗng y cảm thấy ai đó kéo góc áo mình lại quay ại thấy trước mặt mình là một gói kẹo me.

    -Cho mày đó,lúc họp mà buồn ngủ hay căng thẳng quá thì ngậm cho tỉnh táo nha!-Takemichi dúi gói kẹo vào tay Kakuchou rồi tới chiếc ghế đá xa xa kia ngồi.

    -Ủa,ủa Bakamichi lo..lo lắng cho mình kìa...có...phải là...mơ không?!-Kakuchou vừa đi đến phòng họp vừa nghĩ nói đúng hơn là gào thét vui sướng vì được crush tặng kẹo.

    Về phía Takemichi thì sau khi ngồi xuống ghế thì thấy ba bé kia có vẻ muốn đi đâu đó thì em cười rồi đeo ba chiếc vòng

    ( t/g:ba chiếc vòng là do Take làm lúc đợi Kakuchou và lúc trên đường đến Phạm Thiên.)

    vào cổ ba đứa rồi nói:

    -Có vẻ bọn mày thấy ngột ngạt hả,vậy bọn mày cứ đi ra ngoài cho thoải mái nha-Takemichi hôn vào trán từng đứa.

    -Hự,đáng yêu quá mức cho phép rồi!!!-Cả 3 ôm tym nghĩ rồi chạy ra ngoài.

    -Ủa Michi,sao em lại ở đây?-có một giọng nói vang lên.

    -Ủa,Desumun-san,Jiamai-san,Hana-chan...... và ai kia ạ?-Takemichi ngạc nhiên nói.

    -À,đây là em gái sinh đôi của anh tên là Kiri!-Jiamai nói.

    -Vâng,xin chào Kiri -san.

    -Takemichi vui vẻ nói.

    -Chào Mi-chan!~-Kiri vui vẻ nói.

    -Sắp đến giờ họp rồi đi nhanh thôi,tạm biệt nhé Takemichi ! tụi anh có việc rồi hẹn gặp lại nha~ -Desumun nói rồi kéo ba người lên phòng họp không quên cười với Takemichi.

    Nhân viên : ủa chắc tụi tui vô hình ha?

    --------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
     
    Bỗng Một Ngày Tôi Được Các Ông Chủ Theo Đuổi
    chương 8


    ——Tại phòng họp——

    Khi đám Jiamai đến trước phòng họp thì có 2 tên áo đen mở cửa,trong phòng họp nồng nặc mùi thuốc súng,Jiamai và Kiri ngồi xuống ghế,Kiri mở lời:

    -nè nè hôm nay bọn tôi đến đây để bàn với các cậu việc hợp tác với nhau để diệt tận gốc bọn Mio đó~-Kiri đặt tay lên bàn nói.

    -Các cậu có muốn hợp tác không?-Jiamai ngồi vắt chéo chân tiếp lời.

    -Được,bọn tôi đồng ý mà lời đề nghị này chắc cũng phải có điều kiện?-Mikey hỏi.

    -Điều kiện là hãy để bang bọn tôi quản lí vùng Osaka và Kinki -Kiri nói.

    -Được-Mikey nói.

    ——Sau 1h30'——

    Sau khi họp xong thì đám Jiamai và Kiri ra trước thấy Takemichi ngồi ở ghế nhưng có vẻ đang chờ cái gì đó Kiri thấy lạ đi đến chỗ em hỏi:

    -ahh Mi-chan!

    đang chờ ai vậy?~-Kiri cười hỏi.

    -À,tớ đang chờ Kakuchan!-Takemichi nói.

    -hể -Kiri suy nghĩ

    -thôi đám bọn anh có việc rồi tạm biệt em nha Michi-chan~-Desumun và Jiamai đồng thanh nói rồi kéo Hana với Kiri đi.

    -tạm biệt nhé Michi-chan~-Hana vẫy tay tạm biệt Take.

    Sau khi tạm biệt nhóm Jiamai thì em quay lại ghế ngồi đợi Kakuchou,trong lúc đang ngồi thì đột nhiên chiếc hoa tai ở trên tai em đột nhiên phát sáng và ánh sáng đó biến thành một chú bướm bay đi mất khiến em tò mò chạy theo rồi không để ý va phải ai đó,khi ngước lên thấy anh ta đeo một chiếc kính bạc và đôi bông tai rất giống em,em hỏi:

    -À ừm,anh là?-Takemichi đứng dậy hỏi

    -Tôi là Kisaki Tetta rất...-Kisaki chưa kịp nói xong thì có một lực đẩy khiến hắn ngã ra sau,gã định rút súng thì thấy trên tai y có chiếc hoa tai giống hắn,hắn lắp bắp nói.

    -Là...là Ta...Takemichi đúng không?!-gã nghi ngờ hỏi.

    -Rất mừng vì tao đã gặp lại mày rồi Tet-chan!-Takemichi vui mừng ôm y.

    -Mày có đau không,mà sao mày lại ở đây vậy?-Kisaki lo lắng dùng đuôi phủi bụi trên người em rồi hỏi.

    -Hahaha,tao không sao vì tao đang đợi Kakuchan họp xong rồi đưa tao về nhà á,mà dạo này mày sao rồi sống tốt không?-Takemichi vừa xoa đầu y vừa hỏi.

    -Tao sống cũng khá tốt,mà người tên Kakuchan mà mày nhắc là Kakuchou hả?-Kisaki nhíu mày hỏi.

    -Ừ,mà mày có số không cho tao xin,để tiện liên lạc ?-Takemichi cười nói.

    -Đây số của tao đây-Kisaki sau khi lấy được số của Takemichi liền đặt tên danh bạ là "Michi-chan".

    Cả hai nói chuyện chưa được lâu thì sau lưng có tiếng gọi em liền quay đầu xem ai thì hoá ra là Kakuchou chạy đến chỗ em,Kakuchou nói:

    -H-hộc,tao bảo mày ngồi im cơ mà sao lại chạy ra đây!-Kakuchou cốc đầu Takemichi nói.

    -Đậu,đau tao hic hic Tet-chan ơi Kakuchan nó ăn hiếp tao!-Takemichi ôm đầu làm nũng Kisaki.

    -Nào nín...nín đi Ba...Bakamichi!!-Kakuchou bối rối dỗ Takemichi.

    -Tao không chơi với mày nữa đâu,tao chỉ chơi với mỗi Tet-chan thôi!-Takemichi vẫn ôm Kisaki nói.

    (edit: nước dừa vị quả báo)

    Đang làm nũng Kisaki thì tự nhiên có ai đó xách cổ áo em lên.

    (T/g:xin lỗi mọi người vì mình chỉ viết được đến đây thôi~)

    --------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
     
    Bỗng Một Ngày Tôi Được Các Ông Chủ Theo Đuổi
    thông báo


    thật ra méo có gì ở đây đâu tớ chỉ muốn nói có 2 con người làm ra bộ này á và sẽ sẽ phân biệt như thế này

    (t/g:.....)thằng này làm ra bộ này khum phải tớ đâu nhak ;-; (đây cũng là Desumun trong truyện)

    (edit:....) và đây là tớ,tớ chỉ chỉnh sửa lại truyện thoi (tớ là Jiamai ấy)

    dị thoi pp :")
     
    Bỗng Một Ngày Tôi Được Các Ông Chủ Theo Đuổi
    chap 9


    Trong khi cả ba người đang hoang mang thì có giọng nói ngả ngớn phát ra:

    -Hể,chẳng phải là Thỏ-chan đây sao?~-người đó nói.

    -Bỏ Baka/Take xuống cho tao Hanma!-Kakuchou và Kisaki đồng thanh rút súng chỉa thẳng vào Hanma.

    -N...nào hai bọn mày bình tĩnh đi,còn thần chết-san làm ơn để tôi xuống đi chứ!

    -Takemichi lắp bắp nói.

    -Hể,nếu không thì sao?~-Hanma cười ngả ngớn.

    -Thì!-Takemichi lấy chân đá vào thái dương của Hanma khiến hắn buông tay ra,lùi xuống 2,3 bước.

    -Đá đẹp lắm Bakamichi!-Kakuchou khoác vai Takemichi rồi cười.

    -Khụ khụ khụ,nhóc lùn đá đau thật đấy!-Hanma ôm một bên đầu nói.

    -Câm mõm mày lại đi Hanma!-Kisaki chĩa thẳng súng vào đầu Hắn.

    -Hể!làm gì mà căng vậy Kisaki~-Hanma ngả ngớn nhìn Kisaki nói.

    -Nè,Bakamichi giờ cũng muộn rồi hay...-Kakuchou quay sang không thấy Takemichi đâu thì tự nhiên thấy em đang nói chuyện với Mitsuya.

    -ể....-Kakuchou khó chịu nhìn.

    ——quay lại 3 phút trước——

    Sau khi thoát được Hanma thì Takemichi định đi xuống chỗ ghế chờ thì gặp được người lần trước liền đi đến chọt vô người đằng trước hỏi:

    -ah,Hồ ly-san anh cũng làm ở đây hả?-Takemichi hỏi.

    -Hửm,là cậu à sao lại ở chỗ này vậy?-Người đó hỏi.

    -Dạ em được Kakuchan dẫn đến đây ạ,à quên mất xin được giới thiệu em tên là Hanagaki Takemichi ạ!-Takemichi cười nói.

    -*Hự tại sao em lại dễ thương vậy hả Take-chan*-Mitsuya ôm tim mình mà nghĩ

    -Này,anh bị ốm hả?-Takemichi thấy Mitsuya đỏ mặt liền hỏi.

    -A...anh không sao,anh ổn mà ...-Mitsuya đỏ mặt nói liền giật mình vì mặt Takemichi phóng đại trước mặt anh.

    -Anh bị sốt thì nên ở nhà chứ đừng cố đi làm không là càng nặng đấy,nhớ uống thuốc ăn uống cẩn thận vào!-Takemichi nhón chân sờ trán Mitsuya rồi lấy miếng băng hạ sốt trong cặp ra dán lên trán anh,cùng với giọng điệu như người vợ trách mắng người chồng mình vậy.

    -v-vâng anh sẽ chú ý hơn!-Mitsuya cười nói.

    -Vâng,mà...ơ này bỏ đầu mày ra coi Kakuchan!-Takemichi định nói thì thấy đầu mình nặng nặng thì biết là Kakuchou liền nói.

    -Về thôi nào muộn rồi đấy Bakamichi!-Kakuchou nhìn Mitsuya bằng ánh mắt viên đạn rồi kéo tay Takemichi đi về.

    -Ơ này từ từ thôi!bái bai Mitsuya-san,Tet-chan và Hanma-san!-Takemichi quay lại chào ba người kia.

    ——Đến nhà Takemichi——

    Khi về đến nhà thì Takemichi thấy Kakuchou có vẻ buồn việc gì đó liền nhón chân xoa đầu Kakuchou rồi hôn nhẹ má anh khiến anh ngạc nhiên.

    -T...tao thấy mày buồn việc gì đó...nên coi như tao an ủi mày đi...chúc mày ngủ ngon!-Takemichi ngượng ngùng nói rồi chạy vào trong nhà.

    -M...mày cũng...ngủ ngon!-Kakuchou xấu hổ nói rồi phóng xe về.

    Khi vào trong nhà thì Takemichi thấy ba con nào đó mặt hầm hầm thì Takemichi cười nhẹ bế cả ba lên nói:

    -Bọn mày về lúc nào vậy,mà thôi bọn mình lên ngủ thôi tao buồn ngủ wa~-Takemichi vừa nói vừa dụi mắt.

    Sau khi đánh răng xong thì cả bốn liền lên giường ngủ,trước khi ngủ thì em liền hôn cả ba thay lời chúc ngủ ngon rồi ẻm ngủ luôn,trong lúc em đang say giấc cả ba liền biến thành người,Kazutora xoa đầu Takemichi nói:

    -Take-chan dễ thương quá đi,thật muốn giam cầm để em không chạy linh tinh nữa~-Kazutora nói.

    -Đúng vậy!-Chifuyu nói.

    -được như vậy thì tốt-Baji nói

    -Thôi ngủ đi,mai còn đi giải quyết bọn Mio nữa-Baji gằng giọng.

    Sau đó cả ba (ở dạng người)liền ôm Takemichi đi ngủ tới sáng.

    ================================================================================

    (edit : dạo này lười wa mấy má ưi ;-😉
     
    Bỗng Một Ngày Tôi Được Các Ông Chủ Theo Đuổi
    chap 10


    ——Sáng hôm sau——

    Vào khoảng 3 giờ sáng khi Takemichi vẫn còn say giấc thì Baji,Chifuyu và Kazutora thức dậy rồi nhảy ra khỏi cửa sổ đi đến nơi giao dịch của Phạm Thiên và băng Mio, về đám Jiamai thì đã bao vây để phục kích bọn Mio rồi,khi đến nơi thì tên cầm đầu nói:

    -Hahaha,rất vui được gặp ngài Mikey-sama và đây là tiền ngài cần-tên cầm đầu giả tạo nói.

    -Pachin,mang hàng ra đây.-Mikey liếc Pa ra hiệu.

    -Hàng đây...!-Pa chưa kịp đưa hàng cho lão ta thì lão đã lấy vali hàng rồi bỏ chạy.

    Trong khi bọn Mio đang chạy đột nhiên lão gào lên như lợn bị cắt tiết:

    -Đ...đứa nào bắn tao bước ra đây!!!-lão ôm vai gào lên.

    -Hừ,conmeno bắn trượt rồi!-Kiri bực bội nói rồi cùng Jiamai ngồi trên thùng Công tai nơ.

    -hai hai không sao cả-Jiamai xoa đầu Kiri

    -Ôi trời,già rồi còn chơi bẩn nhỉ tên già phế vật!~-Jiamai ngồi trên thùng nói vọng xuống.

    -Hừ xông lên diệt hết tụi nó cho tao,dù gì người của ta nhiều hơn...!- chưa kịp nói hết liền bị Jiamai điều khiển tay của tên cầm đầu khiến lão tự bẻ cổ mình.

    -Lắm lời ghê.....-Jiamai cười ma mị nói.

    -Dù ông chủ có chết thì ta vẫn hãy xông lên!-người được cho là phó trùm nói rồi cùng đám lính xông lên.

    -Xông lên nào!-Draken hô lớn.

    -Lâu rồi không vận động lại xương khớp~-Desumun với Jiamai đồng thanh nói.

    Rồi cả ba bang xông vào đánh nhau.

    ——về phía Takemichi——

    Đến 6h30' sáng thì em dậy không thấy đám kia đâu liền chỉ nghĩ là bọn nó đi chơi thôi nên em không để tâm lắm,liền chuẩn bị để đi làm.

    khi đến nơi Takemichi không thấy Jiamai đâu liền hỏi quản lí:

    -Bác ơi sao hôm nay Jiamai-san không đi làm vậy ạ?-Takemichi hỏi.

    -Cậu đi làm việc đi phiền quá!-bà quản lí bực bội nói.

    -Vâng!-Takemichi vội vào làm ngay mà không để ý ở một xó nào đấy có một nhóm yêu nữ đang bàn chuyện.

    -Ê mày hôm nay con thỏ kia không có Jiamai-san bảo kê kìa!-nữ C nói.

    -Hừ không biết cậu ta đã làm gì khiến Jiamai-sama bảo vệ đến vậy!-nữ F nói (con ml này thích Jiamai).

    -Ừ,hay là ta dạy chi nó một bài học đi?!-nữ E nói.

    -Ok luôn!!!-cả đám đồng thanh.

    Khi em đang làm việc thì có chị nào đấy hất nước bẩn vào người em rồi nói lỡ tay em bảo không sao sau đó đi thay bộ đồng phục khác nhưng khi thấy cánh cửa có khắc và ghi những câu xúc phạm em, nhưng em không nói gì tiếp tục thay đồ khiến cô ả tức giận,sau khi xong việc trong lúc chuẩn bị ra về trời liền đổ mưa em định đi lấy ô của mình thì nhận ra chiếc ô đã bị rạch nát em thở dài rồi nhìn ra ngoài :

    -Haizz,mưa thế này chắc mình phải đi xe bus về rồi-Takemichi nói rồi chạy đến trạm xe bus.

    ——Tại trạm xe bus——

    Khi đến trạm xe em thấy cậu trai tóc trắng mắt xanh dương rất đẹp đang nhìn ra ngoài trời em liền hỏi:

    -Sao cậu không vào trong đây vậy,vào đi không lại cảm lạnh đó!-Takemichi vỗ vai cậu trai nói.

    -Ừm-cậu trai lạnh lùng nói.

    Cả hai đi vào trạm ngồi không ai nói câu nào, Takemichi do mệt quá liền ngủ gật rồi tựa vào vai khiến y giật mình.

    Trong em đang ngủ liền mơ được kí ức lúc nhỏ:

    bầu trời đen kịt mưa rơi tầm tã, Takemichi đang đi mua đồ liền thấy có 1 cậu bé đang dầm mưa thấy lạ em hỏi:

    -Sau cậu lại dầm mưa vậy?!-Takemichi hỏi.

    -tôi quên mang ô nên...-cậu ta chưa kịp nói xong liền thấy đối phương đưa ô cho mình.

    -Tớ cho cậu đó,mà tớ tên Hanagaki Takemichi rất vui được gặp cậu,anh chết rồi tớ phải đi mua đồ cho mẹ nữa tạm biệt mưa-chan!!!!-em đưa ô cho cậu ta xong thì chạy đi luôn không để cậu ta nói lời nào cả.

    -Tạm...biệt,mặt... trời-cậu ta nói nhỏ dần nhìn theo em rồi cầm ô về.

    ——bên ngoài đời thực——

    Trong khi em đang mơ về kí ức thì nói mớ:

    -mưa.....-chan -Takemichi nói mớ.

    -Biệt danh này???..chỉ có mặt trời của mình biết thôi mà nhỉ?có khi nào...-anh nhìn sang cậu

    -...gặp lại được em rồi mặt trời....!-anh bế em theo kiểu công chúa rồi rút điện thoại ra gọi.

    -Alo ông chủ...-đầu dây bên kia nói.

    -Đón tôi ở trạm xe X đường xxy nhanh-anh nói rồi cúp máy.

    (Edit: sao cứ như bắt cóc ấy nhở.....)

    ——10phút sau——

    tài xế vừa đến trạm xe rất sốc vì lần đầu thấy cậu chủ bế ai đó,ông lấy lại bình tĩnh mở cửa xe rồi lái về nhà chung,khi đến nhà thì đám người hầu tâm trạng cũng như ông tài xế,anh không nói gì bế em lên phòng mình,thay quần áo cho cả hai rồi đặt em lên giường còn anh thì ngồi trên giường nhìn em rồi cúi xuống hôn trán em rồi cười ôn nhu nói:

    -Chúc em ngủ ngon,mặt trời nhỏ!-anh cười nói.

    Sau đấy anh cũng lên giường ôm em ngủ.

    (Edit:/sợ hãi các thứ/)

    =====================================================================================
     
    Bỗng Một Ngày Tôi Được Các Ông Chủ Theo Đuổi
    chương 11


    ——Đến tối——

    Em ngủ li bì đến khoảng 6h liền tỉnh dậy,trong lúc đang còn lơ mơ thì em đã thấy mình đang ở trong căn phòng rất rộng và có toàn đồ giá trị thì cánh cửa mở ra thì ra là anh bạn mà em gặp lúc trời mưa,anh ta nói:

    -Em tỉnh rồi à,đừng có đi linh tinh đang sốt đấy!-anh để bát cháo xuống cạnh giường rồi nói.

    -vâng...-Takemichi

    -m-mà anh là?-Takemichi hỏi.

    -Anh là Senju Akashi,còn em?-Senju dù biết nhưng vẫn hỏi.

    -Mà...anh nhìn rất giống...Mưa-chan...-Takemichi nói.

    -Anh là Mưa-chan nè!-Senju xoa đầu Takemichi nói.

    (T/g:duma,em dell quen người này!!!)

    -hể????-Takemichi ngớ người ra

    -hè hè-Senju gãi đầu

    -lâu rồi không gặp dạo này cậu khoẻ không?!-Takemichi vui vẻ hỏi.

    -Anh vẫn khỏe,mà em ăn đi cho nóng-Senju nói.

    -Vâng-Takemichi cầm bát cháo lên ăn.

    Sau khi ăn xong thì Senju dọn bát xuống dưới bếp sau đấy đi lên phòng mình nói với Takemichi:

    -Anh có việc phải lên công ty rồi,nếu em chán thì xuống dưới nhà chơi nha!!!-Senju cười nói mà trong lòng nghĩ.

    -Bà mẹ mày Mikey,dám phá thời gian riêng tư của tao nfdjuzufj...-Senju chửi thầm Mikey.

    -Vâng,vậy anh cứ đi đi ạ!-Takemichi cười toả nắng.

    -Ừ vậy tạm biệt em!-Senju vẫy tay chào Takemichi.

    Sau khi Senju đi Takemichi đi xuống dưới nhà bỗng gặp mấy người giúp việc và ông quản gia thì em vui vẻ nói:

    -Cháu chào ông,chào các cô chú và các bác ạ!-Takemichi nở một nụ cười toả nắng khiến da của ông quản gia và người giúp việc đen hẳn đi một tông.

    -ể? chào cháu,mà cháu là?-Ông quản gia hỏi.

    -Dạ,cháu tên là Hanagaki Takemichi ạ!-Takemichi cười nói.

    -Ừ rất vui được gặp cháu.-Ông quản gia cười hiền xoa đầu Takemichi.

    -Vậy cháu cứ ngồi chơi đi,cần gì thì cứ nói với cô Michiko nhé.-Ông quản gia cười chỉ cô hầu bên cạnh mình nói.

    -Vâng ạ!-Takemichi nói.

    Sau đấy Takemichi chơi đến khoảng 7h30 thì nói với cô Michiko:

    -Cô ơi,cô dẫn cháu xuống bếp được không ạ?-Takemichi hỏi Michiko.

    -Được thôi,mà cháu xuống đấy làm gì vậy?-Michiko hỏi.

    -Dạ cháu muốn làm bánh pudding ạ!-Takemichi cười nói.

    -Vậy để cô lấy nguyên liệu cho-Michiko cười rồi đi lấy nguyên liệu.

    -Vâng!-Takemichi đáp.

    Sau đấy Takemichi bắt tay vào việc làm bánh Pudding.Sau khi làm xong em liền gọi bác quản gia:

    -Bác quản gia ơi,bác có thể gọi mấy bác kia vào đây được không ạ?-Takemichi nói.

    -Được-ông quản gia nói.

    Sau khi gọi mọi người vào trong nhà thì mọi người đều ngạc nhiên vì lần đầu tiên có người tặng họ đồ cho họ,một cô hầu hỏi:

    -Sao lại tặng bọn tôi vậy?-cô hầu hỏi.

    -Vì cháu quý mọi người nên mới tặng ấy ,mà mọi người thử xem có ngon không?-Takemichi nói.

    -Ừm cháu/em/anh làm ngon lắm luôn á!!!-mọi người ăn xong liền khen.

    -Vâng vậy cháu đi gặp bạn chút nếu anh Senju hỏi thì mọi người cứ bảo là cháu đi gặp bạn nhé,à đưa dùm cháu cho anh ấy tờ giấy này với ạ,cháu cảm ơn!-Takemichi nói rồi đưa mảnh giấy cho ông quản gia sau đấy đi đến công ty Phạm Thiên.

    ——Tua về 10'trước——

    Sau khi làm xong Pudding thì em nhắn cho Kisaki:

    -Take-chan đã onl-(hiệu ứng tin nhắn)

    -Tet-chan đã onl-

    Take-chan:Tet-chan ơi!

    Tet-chan:có gì không Take?

    Take-chan:Mày đang ở đâu vậy?

    Tet-chan:tao đang ở công ty Phạm Thiên,mày hỏi làm gì?

    Take-chan:Bí mật!

    Tet-chan:haizz,được rồi mày cứ đến công ty Phạm Thiên rồi nói với tiếp viên là được!

    Take-chan😱ki,iu mày wa!~

    Tet-chan: đồ ngốc đừng nói như thế chứ///

    -Take-chan đã off-

    -Tet-chan đã off-

    ——Tại công ty Phạm Thiên——

    Sau khi đến Phạm Thiên thì em đi đến chỗ chị nhân viên,em hỏi:

    -Chị...chị ơi!-Takemichi gọi.

    -Có gì không em,em tìm ai à?-cô nhân viên nói.

    -Dạ em tìm Kisaki Tetta ạ!-Takemichi nói xong liền khiến cô nhân viên suýt bật ngửa vì có người dám gọi chủ tịch như vậy.

    -Vậy...vậy em là?-cô nhân viên lắp bắp hỏi.

    -Dạ em là bạn của cậu ấy ạ!-Takemichi hồn nhiên nói.

    -Vậy thì em hãy lên tầng 30,phòng 13 nhé!-cô nhân viên nói.

    -Dạ em cảm ơn chị,cho chị 1 hộp nè!-Takemichi nói rồi tặng cô nhân viên hộp Pudding.

    Rồi em đi vào thang máy nhấn tầng 30,đang đi thì đụng vào ai đó khiến em choáng:

    -Ui cái mông của tui,phù may quá bánh không bị gì!-Takemichi nói.

    -...-người đó.

    -A mặt anh có vết xước kìa,anh mau ngồi xuống đây tôi sát trùng cho!-Takemichi kéo người kia ngồi xuống ghế rồi lôi hộp sơ cứu ở túi ra.

    -Không cần...au đau!-người kia rên lên.

    -A tôi...tôi xin lỗi để tôi nhẹ tay lại!-Takemichi bối rối.

    -......-người kia

    -Xong rồi,tặng anh hộp Pudding nè!-Takemichi đưa cho người kia hộp Pudding rồi đi mất.

    -......-người kia im lặng rồi BÙM đầu người kia bốc khói nhìn Takemichi đi mất.

    ================================================================================

    tự nhiên đang yên đang lành thằng t/g mất acc =))))))))))))
     
    Bỗng Một Ngày Tôi Được Các Ông Chủ Theo Đuổi
    chap 12


    Sau khoảng 5 phút thì Takemichi đã thấy số phòng của Kisaki liền đi vào mà xem, trong phòng em không thấy ai liền gọi điện cho anh

    ——Tại phòng họp——

    Sau khi họp xong phần lớn đều về hết chỉ còn một số người ở trong phòng bàn việc thì RẦM tự nhiên cánh cửa bị bật ra khá to khiến những người trong phòng họp chú ý đến người bị đẩy ngã xuống đất kia,Hanma nói:

    -Hử,con thỏ nhỏ nào đây ta?~-Hanma chĩa súng vào Takemichi nói.

    - bỏ súng xuống đi Hanma-san hay để tôi đá anh như lần trước!-Takemichi hơi ngẩng mặt lên nói.

    -ahhhhhhh,Ui trời lâu rồi không gặp Thỏ-chan nhỉ?~-Hanma nói rồi định ôm Takemichi nhưng bị em đi lướt qua.

    T/g với edit: Ôi con sông QUÊ... 🙂))

    -Kakuchan,Tet-chan bọn mày chưa bàn xong việc hả?-Takemichi hỏi.

    -ah không có! bọn tao xong việc rồi!-Kisaki nói giật mình nói.

    -Sao bọn mày nói chuyện thân mật với con thỏ này vậy,giới thiệu coi?-Người có mái tím được vuốt sang một bên hỏi.

    -Rất vui được gặp anh tôi là Hangaki Takemichi!-Takemichi vui vẻ nói.

    -Tôi là Haitani Ra-...

    -ông anh già tôi đến rồi đây!-Ran chưa kịp nói xong thì có giọng nói chen vào.

    -A,anh là người bị thương nè!-Takemichi ngạc nhiên nói.

    -Hở,sao nhóc lại ở đây?-người đó hỏi.

    -Mày gặp cậu ta rồi sao?-Kisaki hỏi.

    -Ừ,mà tao có làm Pudding nè,mấy người vào đây ăn đi!-Takemichi vui vẻ để túi đựng Pudding lên bàn nói.

    -Thỏ-chan ưi cho anh ôm miếng coi...!-Hanma nũng nịu định chạy ra ôm Takemichi thì bị ai đó đạp vào bụng liền lùi vài bước.

    -Làm ơn đừng có thấy tôi mà cứ sán lại như vậy,may anh là bạn của Tet-chan nên tôi nương tay thôi!-Takemichi nói.

    (edit : iem quê dùm anh luôn á anh)

    -À,sao mày lại tìm được phòng này vậy?-Kakuchou hỏi.

    -À...thì tao mò á,thấy tao giỏi hơm? >:3-Takemichi tự hào nói.

    -Hể,Take-chan giỏi ghê!-Ran vui vẻ xoa đầu Takemichi.

    -Tôi tên Haitani Rindou,cứ gọi là Rin cũng được!-Rin nói.

    Trong khi cả sáu người đang nói chuyện vui vẻ thì lại có ai đó đá cửa vào.

    (Cửa:ủa alo tự nhiên đạp tau 😡()

    -Sao tụi mày vui vậy...thằng nào đây?-người đá cửa vào có vẻ là chồn gió nói?

    -Taiju tao tưởng mày đi giải quyết công việc cơ mà?~-Ran nói.

    -Xong trước dự tính nên về đây luôn để làm đống tài liệu kia.-Taiju cằn nhằn nói.

    -Taiju...cái tên này nghe quen quá...-Takemichi nghĩ.

    -A,anh là Taiju-san!-Takemichi nói lớn khiến cả đám giật mình.

    -Hử...là Takemichi?-Taiju suy nghĩ hơi lâu rồi nói.

    -Dạo này anh còn BẠO HÀNH chị Yuzuha với Hakkai không đấy?~-Takemichi cời híp mắt hỏi.

    -Không,cả ba đều nói chuyện và hoà giải rồi!-Taiju nói.

    -Thế là tốt rồi,nè anh ăn đi!-Takemichi đưa một hộp Pudding cho Taiju.

    -Bọn mày-.....hể?? sao em lại ở đây?-Senju đi vào phòng họp bỗng thấy em thì ngạc nhiên hỏi.

    -Dạ,em mang bánh Pudding cho Tet-chan với Kakuchan,mà anh cũng ăn một hộp đi,tự tay em làm đó!-Takemichi tự hào nói.

    -Thỏ-chan giỏi ghê ha,còn biết làm đồ ăn nữa chứ~-Hanma tựa đầu lên đầu của Takemichi nói liền bị em đẩy ra.

    Sau khi nói chuyện chán chê thì cả đám tạm biệt nhau mà rời đi,trong lúc Taiju chuẩn bị về nhà thì thấy Takemichi kéo góc áo vest của mình,Taiju hỏi:

    -có chuyện gì sao?-Taiju hỏi.

    -em còn 2 hộp bánh Pudding nè hay anh mang cho Yuzuha với Hakkai đi?-Takemichi vẫn giữ góc áo của Taiju nói.

    -Ừ,được...vậy tôi đi đây-Taiju cầm túi Pudding.

    sau khi Taiju về Takemichi cùng Senju lên xe để về nhà ,cả hai đánh răng rồi ôm nhau ngủ tới sáng.

    ================================================================================
     
    Bỗng Một Ngày Tôi Được Các Ông Chủ Theo Đuổi
    chap 13


    ——Tại nhà Shiba——

    Taiju mở cửa bỗng thấy hai người một nam một nữ đang nhìn mình,trong mắt họ có chút tia sợ hãi,Taiju nói:

    -Hai đứa đi ra đây!-Taiju nói xong khiến hai người kia giật mình đi theo.

    -C...có chuyện gì sao anh?-cô gái hỏi.

    -Tao làm gì đâu mà chúng mày sợ?đây có Pudding bọn mày ăn đi!-Taiju nói rồi để túi Pudding lên bàn rồi đi lên phòng.

    -Ê Hakkai chị có nhìn nhầm không?!-cô gái vỗ vai em mình hỏi.

    -C...chị không nhìn nhầm đâu Yuzuha!!!-Hakkai lắp bắp nói.

    Sau đấy hai chị em nhà Shiba sốc không nói được gì liền im lặng ăn hết bánh Pudding rồi lên phòng.

    ——Về phía anh em nhà Haitani——

    Sau khi từ Phạm Thiên về đến nhà thì Ran hỏi:

    -Công nhận Take-chan dễ thương nhỉ Rin Rin?~-Ran nhớ đến hình ảnh Takemichi cười.

    -Vừa dễ thương vừa mạnh mẽ.-Rindou nói.

    -Cậu ta sẽ là của anh nên Rin Rin phải gọi là anh dâu đi~-Ran nói.

    BONK

    -Làm đéo có chuyện đấy hả anh,phải ngược lại chứ!!!-Rin cầm gạch đập vào đầu ran nói.Sau đấy hai anh em choảng nhau.

    ——Tại nhà của Takemichi——

    Trong nhà Takemichi hiện tại có ba con người đang ngồi ở ghế đợi:

    -Sao giờ này em ấy vẫn chưa về vậy chứ!!!-Baji bức bội nói.

    -Có lẽ em ấy tăng ca chăng?-Chifuyu nói.

    -Có lẽ...-Kazutora chưa nói xong thì tiếng thông báo của điện thoại để bàn vang lên.

    -Là takemichi đây,xin lỗi mấy đứa nhé hôm nay anh ngủ nhà bạn anh rồi nếu mấy đứa thấy đói thì có đồ ăn ở phòng bếp nhá,tạm biệt mấy nhóc yêu mấy nhóc lắm!-Tiếng thư thoại vang lên.

    -Hừ,em dám bỏ bọn tôi vậy à,vậy có lẽ lần sau phải gắn định vị rồi đây~-Kazutora nói.

    -Về thôi mai đến chỗ làm của em ấy vậy!-Baji nói rồi biến thành dạng thú nhảy ra ngoài.'

    -Nhất trí!-Chifuyu vs Kazutora đồng thanh nói rồi ra ngoài

    ——Sáng hôm sau——

    Ngày hôm sau theo giờ sinh học Takemichi thức dậy thấy Senju vẫn còn ngủ thì em cười nhẹ bước xuống giường rồi nhẹ nhàng đi xuống bếp,em bước xuống thì thấy bác quản gia và mấy người giúp việc đang dọn dẹp thì em chào mọi người rồi đi xuống bếp nói với cô giúp việc Michiko:

    -Cô ơi để cháu làm cho ạ,cô cứ nghỉ đi!-Takemichi nói.

    -Nhưng...-Michiko chưa kịp nói thì Takemichi để cô xuống ghế rồi bắt đầu nấu ăn.

    ——Sau 1h——

    Sau khi nấu xong thì Takemichi đi lên phòng gọi Senju:

    -Sen-chan dậy để đi làm nào!-Takemichi lay người Senju.

    -Ừ~-Senju ngồi dậy rồi đi vscn sau đấy đi xuống nhà ăn sáng.

    -Anh mau ăn đi,em đi làm trước đây!-Takemichi xoa đầu Senju rồi đi ra ngoài.

    -Quản gia,hôm nay ai nấu mấy món này vậy?-Senju hỏi.

    -Dạ,là cậu Hanagaki ạ.-Quản gia nói.

    -Là em ấy nấu sao,tuyệt thật đấy!-Senju cười nhẹ.

    Sau khi ăn xong thì ông quản gia nói với Senju:

    -Thưa cậu chủ,cậu Hanagaki bảo tôi đưa cái này cho cậu!-ông quản gia nói rồi đưa mấy hộp bento kèm thêm một mảnh giấy ở trên hộp.

    -Đây là bento của Anh,Kakuchan,Tet-chan,Ran,Rinrin và Taiju nhé!

    Ký tên Takemichi.

    - Senju đọc xong cười nhẹ rồi cầm túi đựng đống bento đi làm,còn mấy người hầu bàn tán:

    -Tui cá lun là cậu nhóc kia sẽ là phu nhân tương lai á pàaaa!-Cô Michiko nói.

    -Chắc chắn luôn chứ cá gì tầm này mắ!-Cô hầu Mino nói.

    Sau đấy căn nhà trở lên ồn ào.
     
    Bỗng Một Ngày Tôi Được Các Ông Chủ Theo Đuổi
    NGOẠI TRUYỆN


    Cặp : Shion x Take.

    Chú ý : Shion OOC cực mạnh :”””)

    Edit : chap này ngắn lắm nha mấy pà

    Cre ý tưởng :

    ------------------------------------------------------------

    Trong công viên Takemichi đang ngồi trên băng ghế đá,tay cầm một tờ giấy gì đó sắc mặt khó coi mà nói :

    -Haizz chết tiệt tiền thuê nhà mình đã trì hoãn trong 3 tháng rồi…giờ mình không có nơi nào để đi cả…-Takemichi thở dài.

    -Hanagaki?

    Đột nhiên có ai gọi tên khiến em giật mình nhìn lên sự sợ hãi bao chùm lấy cậu vì đây là Cựu tổng trưởng Hắc Long đời thứ 9 Madarane Shion,hắn ta nhìn Takemichi.

    -Madarane-san?!-Takemichi nói.

    -Lâu rồi không gặp,gọi tao là Shion đi.-Shion mặt lạnh nói.

    -Tôi lại gặp anh như thế này…

    Sao anh lại ở đây-?-Takemichi hơi ngạc nhiên nói

    -Hm...?có vẻ mày đang gặp chút rắc rối?-Shion hơi cúi xuống nhìn tờ giấy trên tay Takemichi.

    -Ah…-Takemichi giật mình.

    -Này,Hanagaki mày sẽ gặp khó khăn nếu không có tiền,phải không?…nếu mày thích số tiền đó tao sẽ cho mày mượn…-Shion nhìn Takemichi nói.

    -Ừm…

    à không Shion-kun…tao không thể vay một số tiền lớn như vậy được!-Takemichi bối rối.

    -Tốt..mày chỉ cần “trả tiền” bằng…phần còn lại của cuộc đời mày…Hanagaki Takemichi vậy là đủ rồi!-Shion cười nhẹ.

    ------------------------------------------------------------

    Edit : MUAHAHAHHAHA HÊN WA NHÉM TÍ BỊ THẰNG T/G NHỜ VIẾT NGOẠI TRUYỆN DÙM RỒI🙉🙉🙉🙉
     
    Bỗng Một Ngày Tôi Được Các Ông Chủ Theo Đuổi
    NGOẠI TRUYỆN(PART 2)


    Cặp : Terano,Taiju,Benkei x Take.

    Chú ý:OOC cực mạnh 🙂))

    (T/g:xong ngoại truyện này thì tui sẽ nghỉ dài ngày vì một số việc!)

    -Vào truyện thoiii-

    Trong một khu rừng nọ có một cậu phù thuỷ vừa xinh đẹp vừa tốt bụng đang sống trong một ngôi nhà nhỏ,Một hôm cậu đang đi tìm kiếm nguyên liệu để làm thuốc bỗng thấy ba thằng nhóc đang bị người trong tộc đuổi giết liền chạy ra cứu rồi đưa về nhà trị thương.

    -Mấy đứa sao lại bị đuổi giết vậy?-Takemichi vừa băng cho cậu bé có tóc xanh hinglight hỏi.

    -Bọn tôi bị coi là điều xui rủi nên bị đuổi giết...may là cậu đã cứu bọn tôi,à quên giới thiệu tôi là Keizo Arashi cứ gọi là Benkei đi tôi thuộc tộc báo đen,người cậu đang băng bó là Taiju Shiba tộc sư tử còn tên đang lườm cậu kia là Terano Minami cứ gọi là South thuộc tộc rắn!-Benkei nói.

    -Vậy các cậu cứ ở với tôi đi dù gì tôi cũng sống một mình...giờ có các cậu ở cùng là vui rồi...tôi tên là Hangaki Takemichi...là một phù thuỷ!-Takemichi nói.

    -Cảm ơn vì đã cho chúng tôi ở lại đây...ơn này bọn tôi sẽ dùng sinh mạng của mình để trả cậu!-Benkei nói.

    -Hể k...không cần phải vậy đâu!!!-Takemichi bối rối.

    -......-Taiju

    -Haha...South-kun lại đây để tôi băng bó cho cậu nào!-Takemichi cười trừ rồi gọi Terano để băng bó.

    -...-Terano không nói gì đi đến ngồi cạnh Takemichi.Sau khi băng bó cho cả ba xong thì Takemichi cùng ba người ôm nhau ngủ.

    ——vạch thời gian——

    Trong lúc Takemichi đang đi dạo quanh khu rừng cậu bỗng bị đám người lạ mặt bắt đi rồi bán cho tên quý tộc nào đó,khi Takemichi tỉnh lại thì thấy chân tay bị trói lại và có một tên béo đang nhìn mình với ánh mắt thèm thuồn.

    -Đư...đừng qua đây mà!-Takemichi hoảng loạn.

    -Hahaha,ngoan đi rồi ta sẽ cho ngươi sướng!-tên quý tộc trèo lên giường nói.

    -Đừng mà,có ai không cứu!!!-Takemichi cố gắng vùng vẫy

    -Hahahahahahaha,không ai cứu ngươi đâu nhóc con!!!-tên quý tộc đè lên người cậu nói.

    -Hức...hức Taiju,Benkei,Terano hức...cứu tôi!!!-Takemichi khóc gào lên liền ngất đi.

    -Ehehe~-tên quý tộc cười.

    SOẠT

    Tên quý tộc chưa kịp hoàn hồn thì bị hai tên cao lớn đánh ngất,sau đấy có ba thân ảnh đi vào nhìn Takemichi rồi mặt lạnh nói với hai tên kia:

    -Đem tên lợn này vào PHÒNG CẤM đi.-Taiju nói.

    -Vâng.-hai tên đó lôi hắn vào một hố đen.

    -Ta nên xoá sổ vương quốc này thôi!-Benkei nói.

    -Về thôi...không nên để em ấy ở đây lâu-Terano ôm em rồi đi.

    ——Tại căn nhà của Takemichi——

    Khi Terano đi đến cửa nhà thì có hai anh em sinh đôi mở cửa để Terano đặt Takemichi xuống giường rồi đi ra khỏi phòng,đúng lúc ấy Taiju và Benkei cũng về đến nơi Taiju hỏi:

    -Em ấy sao rồi?

    -Có vẻ bị thương nhẹ vài chỗ thôi...-Terano đáp.

    -Jiamai,Desumun...hai nhóc đã bắt được đám buôn người kia chưa?-Benkei hướng hai anh em hỏi.

    -rồi hắn đang bị trói lại trên ghế-Desumun với Jiamai đồng thanh nói.

    -Các ngươi muốn làm gì đám đấy cũng được,đó là phần thưởng của hai nhóc!-Taiju nói.

    -Cảm ơn...-Jiamai và Desumun đồng thanh.

    Sau đó cả ba người đi đến PHÒNG CẤM,khi mới bước vào đã nghe thấy tiếng la hét của tên béo:

    -Các ngươi bết tao là ai không,khôn hồn thì thả tao ra!!!!-tên béo hét.

    -Câm mẹ cái mỏ lại đi-Jiamai nói.

    -.....-Desumun

    -Một khi tao đã thoát ra được thì húng mày chết chắc hahahaha!-Tên béo nói.

    -Rút móng rồi vắt chanh với muối ớt vào...-Taiju nói.

    (Edit: ê đem đy chiên xù được hong)

    Taiju vừa dứt lời thì Desumun lấy kìm rút lần lượt móng tay và móng chân của lão còn Jiamai vắt hỗn hợp chanh và muối ớt vào đó

    (Edit : đọc khúc này cừi vl =)).)

    -hê hê hê~ máu chảy ra rồi này Desumun!!-Jiamai mặt hớn hở nói

    -thích vậy sao?-Dusumun cười cười

    - nhưng mà như vậy vẫn chưa đủ.....bọn mình đổ dầu nóng lên người nó được chứ?-Jiamai nhìn về phía chảo dầu kia

    -được đó!

    Lúc nãy con lợn đó định r4pe Takemichi đúng không sẵn có mấy con chó hay là.....-Desumun nhìn hắn

    -b-bọn mày....-hắn lắp bắp nói nhỏ

    -ehehehe nghe ổn đó chứ~-Jiamai nhìn hắn rồi cười

    -để tiết mục đó vào khúc cuối đi tra tấn tên kinh tởm đó trước đãa-Jiamai chạy lại cầm nồi dầu nóng lên

    -rồi rồi-Desumun cầm chiếc búa và đinh trên tay

    -bọn mày n-nghĩ tao sợ sao?-hắn run run nói

    -đáng lí tao nên ghim mỏ mày lại trước....-Desumun vừa nó vừa lấy búa đâm vào chân hắn

    -AAAAAAA

    -đổ vào nào đổ vào nào~-Jiamai cầm chảo dầu nóng mà đổ vào

    ......

    -em ấy có bị gì không...?-Benkei hỏi

    -không sao,chỉ bị ngất 1 thôi-Taiju nói

    -may thật....-Terano giọng hơi khàn nói nhỏ

    SỘT SOẠT

    -um....đau đầu quá đi....-Takemichi ngồi dậy nói

    -Takemichi em có sao không??-Taiju chạy lại hỏi

    -có đau lắm không???-Benkei

    -uống nước chứ?-Terano đem ly nước lại

    -cảm ơn....-Takemichi uống ly nước

    -xin lỗi vì đã gây phiền phức nhé....-Takemichi nói

    -hả...?-Benkei,Taiju,Terano đồng loạt suy nghĩ

    -suốt khoảng thời gian qua đã làm nhiều điều liên lụy tới mọi người rồi-Takemichi nói

    -......

    -bọn anh thích em.....Takemichi-cả 3 nói

    -hể?-Takemichi đứng hình

    -n-nên là chẳng có gì phiền phức đâu-Taiju nói

    -đúng rồi đó-Terano đỏ mặt

    -.....-Benkei

    (Edit:này là ngại wa hổng bíc nói gì nè😇)

    -a-à thì...đ-đồng ý....?.-đầu Takemichi bốc khói

    ------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

    Sến wa đi~

    Mà nó ngắn vl🙉
     
    Bỗng Một Ngày Tôi Được Các Ông Chủ Theo Đuổi
    chap 14


    —Tại khách sạn—

    Sau hơn 30p ngồi xe bus đến chỗ làm Takemichi bước xuống xe liền gặp Jiamai:

    -A,anh Jiamai sao hôm qua anh nghỉ vậy?-Takemichi lại gần hỏi.

    -Hả,Takemichi à?..... là do Desumun bị sốt nên anh phải trông hộ cửa hàng.-Jiamai muốn giấu chuyện tranh chấp băng đảng nên nói dối.

    -Vậy anh Desumun đỡ chưa ạ?-Takemichi lo lắng hỏi.

    -Desumun đỡ rồi…ta đi làm thôi không là bà quản lí mắng đấy!-Jiamai nói rồi cùng Takemichi đi vào bắt đầu làm việc.

    ——Về phía đám kia——

    Khi đi đến công ty Phạm Thiên,Senju đi đến phòng của Kisaki,lúc ấy Kisaki đang bù đầu vào đống giấy tờ:

    -Ê,Kisaki có người gửi cho mày này.-Senju đặt hộp bento trên bàn Kisaki rồi đi ra ngoài.

    -Hả?ai gửi vậy?-Kisaki nhìn hộp bento đảo mắt liền thấy trên hộp có một mẩu giấy nhỏ.

    -Đây là bento tao làm cho mày đó Tett-chan,nhớ ăn hết không là biết tay tao!

    Ký tên

    Takemichi-

    Sau khi đọc xong Kisaki liền vui vẻ rồi bắt đầu làm việc.

    ——tua đến trưa——

    Đến buổi trưa đám kia sốc vì hiếm khi Kisaki mang theo bento đi ăn,Ran hỏi:

    -Êy,cô nào làm cho đấy?

    -Takemichi làm cho tao…-Kisaki nói.

    -Ra là Take…há,Bakamichi làm cho mày hả?!-Kakuchou giật mình.

    -Ghen tỵ ghê~-Ran nói.

    -À,tao quên mất Takemichi cũng làm cho bọn mày đấy.-Senju nói rồi đưa bento cho mấy người kia.

    -Take-chan thật đảm đang ha!-Ran nói.

    Sau đấy cả đám ăn trong không khí vui vẻ.

    ——tua đến chiều tối——

    Sau khi hết ca làm của mình thì Takemichi đi đến quán bánh mới mở đối diện khách sạn liền nhìn thấy Hina,bạn từ nhỏ của em.

    -Chào Hina,cậu khoẻ không?-Takemichi phấn khích hỏi.

    -Ủa,Takemichi hả?lâu rồi không gặp,tớ vẫn khoẻ…còn cậu?!-Hina hỏi.

    -Tớ khoẻ! mà ai kia?-Takemichi chỉ ba cô gái đằng sau Hina.

    -A,quên mất đây là Akane,Emma và Yuzuha người yêu tớ…giới thiệu với mấy chị đây là Hanagaki Takemichi bạn thân của em!-Hina vui vẻ nói.

    -Ôi trời có người yêu mà giấu bạn bè nhá!-Takemichi đùa.

    -Đừng trêu tớ nữa!!!-Hina đỏ mặt.

    -Hahaha…-Ủa Take-chan hả?-Takemichi đang cười thì có giọng nói cất lên.

    -ể Hana với Kiri đó hả,ngồi đi!-Takemichi thấy đó là Hana và Kiri thì vui vẻ nói.

    ——tua——

    Sau khi nói chuyện chán chê thì Hina cùng ba cô người yêu về nhà,còn phía Hana với Kiri muốn đến nhà Takemichi chơi.

    -Take-chan nè,bọn tao muốn vào nhà mày chơi được không?

    -hể cũng được áaaa-Takemichi vui vẻ đồng ý.

    Sau đấy cả ba đi về nhà Takemichi

    Về đến nhà nhà liền có ba thân ảnh nhỏ xíu lao lên người Takemichi khiến em giật mình.

    -uwahhh nhớ mấy nhóc quá đi,bọn mình vào nhà thôi nào~-Takemichi ôm ba thằng nào đó vào nhà.

    -Nhà ông đẹp phết Takemichiii-Hana chạy xung quanh nhà nói

    -Haha cũng thường thôi!-Takemichi cười.

    -Hay ta chơi trò sự thật hay thử thách đi?-Kiri gợi ý.

    -ê cũng được á nha,chơi không Takemichi?

    -Hana nói

    -chơii-Takemichi vui vẻ nói.

    Hana quay chai miệng chai dừng lại chĩa thẳng vào Kiri.

    -Nào Kiri chọn gì nào?-Hana hỏi.

    -Tao chọn thử thách…-Kiri nói.

    -Vậy mày trồng cây chuối 10phút,trong khi trồng thì nhai chanh đi!-Hana nói rồi đưa miếng chanh cho Kiri.

    -móa.....đm nó đưa đây-Kiri nói rồi bỏ miếng chanh vào miệng.

    Sau khi trồng cây chuối nhai chanh xong Kiri lấy chai xoay,miệng chau dừng chỉ vào Hana.

    -Rồi tới lượt mày,mày chọn sự thật hay thử thách?~-Kiri hỏi Hana.

    -Sự thật đi…-Hana nói.

    -Vậy…mày yêu quý ai nhất?-Kiri hỏi.

    -Tao yêu quý: mày, Takemichi, Desumun và Jiamai.....-Hana ngại ngùng nói

    -awww-2 con người kja

    nói xong Hana quay tiếp,miệng chai hướng về phía Takemichi.

    -Sự thật hay thử thách?-Hana hỏi.

    -Thử thách!-Takemichi nói.

    -Vậy cậu sẽ mặc váy hầu gái nhảy bài 2 phút hơn đi!-Hana cười như được mùa nói.

    -Hả?!tớ không có váy hầu gái đâu!-Takemichi ngượng.

    -Ehehehehe,không sao tớ chuẩn bị trước rồi!-Kiri đưa bộ hầu gái cho Takemichi mặc.

    -Được rồi,để tớ thay!-Takemichi đỏ mặt cầm bộ đồ đi thay.

    *CẠCH* (tiếng mở cửa)

    -T…tớ thay rồi đây!!!…-Takemichi bước ra với bộ hầu gái

    (Hình ảnh)

    (Edit: èoooo lừi quá à tự suy nghĩ tự tưởng tượng đi mọi người🙁)

    *Rầm*

    Cả năm người chảy máu mũi.

    -Mấy người có sao không?!-Takemichi bối rối.

    -K…không sao!-Kiri với Hana đồng thanh đáp.

    -Còn mấy nhóc nữa…để im tao lau cho!-Takemichi lấy giấy lau cho ba thằng nào đó.

    -Được rồi,cậu xem video mẫu này rồi nhảy nha!-Hana nói.

    -Tớ sẽ là người quay!-Kiri xung phong.

    -Ừm…tớ nhảy đây!-Takemichi đỏ mặt nói.

    (Tự cho vid vào)

    -Cậu nhảy hay lắm Takemichi!-Hana và Kiri chảy máu mũi nói.

    -Hahaha,cũng thường thôi!,để tớ đi thay đồ đã!-Takemichi chạy vào phòng tắm.

    -Ê,tí gửi cho bọn tao nhá!-Baji nói.(vẫn ở dạng thú)

    -Tiền đâu bạn ơi?-Kiri nói.

    -Tí tao gửi tiền cho!-Kazutora nói.

    -MUAHAHAHAHAHAJAHAHAHAHHA....KHỤC KHỤC....-Kiri sặc 😇

    -Tao thay xong rồi đây,ta chơi tiếp thôi!-Takemichi đi ra.

    Sau khi chơi gần xong đang đến ván cuối thì Takemichi là người được chọn.

    -Sự thật hay thử thách nào?-Kiri nói.

    -Thử thách đi!-Takemichi nói.

    -Vậy thách cậu gửi đoạn video kia cho những người trong danh bạ của mày trừ Jiamai,Desumun,tao và Kiri!-Hana nói.

    -Ừm-Takemichi ngượng ngùng cầm điện thoại lên gửi.

    -Thôi bọn tao về đây,không là bị Desumun kí đầu á!-Kiri khoác vai Hana đi về.

    -Tạm biệt!-Takemichi chào tạm biệt hai cô gái xong liền đi vào ôm ba thanh niên nào đó.

    ——Tại công ty Phạm Thiên——

    Trong khi đang làm việc thì đám:Kakuchou,anh em Haitani,Taiju,Kisaki,anh em Kawata và Senju nhận được tin nhắn.

    -Take-chan
     
    Back
    Top Dưới