Khác bóng ma tâm lí

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407034313-256-k295454.jpg

Bóng Ma Tâm Lí
Tác giả: bunjeu
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Ghi chú: Tác phẩm được sáng tác với sự hỗ trợ của AI (ChatGPT) 🤍



hocduong​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [BL] BÓNG TỐI TRONG CHIẾN TRANH
  • Bông Hồng Của Sự Hủy Diệt
  • Chiến Thuật Bóng Tối
  • Cô Bơ Bông
  • Bóng Mợ Dưới Trăng
  • Dưới bóng đào anh
  • Bóng Ma Tâm Lí
    Chương 1: Vết nứt đầu tiên


    Nhà của Thảo có mùi ẩm mốc rất quen.

    Không phải mùi của tường cũ hay quần áo phơi thiếu nắng, mà là mùi của những lời nói bị nuốt lại quá lâu.

    Chúng bám vào từng góc nhà, lẩn khuất sau cánh cửa phòng, đọng trên mặt bàn ăn đã sứt mẻ.

    Buổi sáng của Thảo bắt đầu bằng tiếng bát đũa va vào nhau.

    Không ai nhìn ai.

    Mẹ Thảo đứng ở bếp, lưng quay lại.

    Bố ngồi ở bàn, tay lật báo, mắt không rời những dòng chữ.

    Khi Thảo kéo ghế, tiếng kêu chát chúa vang lên, như thể căn nhà cũng phản đối sự tồn tại của cô.

    "Ngồi cho ngay ngắn," bố nói, không ngẩng đầu.

    Thảo khẽ đáp "dạ", rồi cúi xuống.

    Cô ăn nhanh, nhai kỹ, sợ bất cứ âm thanh nào mình tạo ra cũng có thể trở thành cái cớ.

    Ở nhà này, im lặng là cách an toàn nhất.

    Nhưng im lặng cũng là một vết nứt.

    Nó lớn dần theo năm tháng.

    Có những ngày, Thảo ước mình biến mất giữa căn nhà, như một chiếc bóng mờ trượt qua hành lang.

    Nhưng chiếc cặp trên vai, đôi giày mòn gót và chuông đồng hồ báo giờ học kéo cô ra ngoài.

    Cổng trường mở ra.

    Thảo bước vào với cảm giác nặng nề quen thuộc.

    Cô đi sát tường, tránh ánh mắt người khác.

    Những nhóm bạn cười nói, những tiếng gọi tên nhau vang lên—tất cả ở cách cô một khoảng rất xa.

    Trong lớp, chỗ ngồi của Thảo ở hàng gần cuối.

    Cô mở vở, viết ngay ngắn.

    Chữ là thứ duy nhất nghe lời.

    Tiết học trôi qua, rồi đến giờ ra chơi.

    "Ê, hôm nay im vậy?"

    Giọng nói ấy vang lên sau lưng Thảo, kèm theo vài tiếng cười khúc khích.

    Cô không quay lại.

    Không phải vì không nghe thấy, mà vì đã quá quen.

    Một tờ giấy vo tròn lăn đến chân cô.

    Thảo cúi xuống nhặt, mở ra.

    Bên trong là những nét vẽ nguệch ngoạc và một câu chữ bị bôi đậm.

    Cô gấp lại, đặt vào ngăn bàn.

    Không phản ứng.

    Ở nhà, im lặng để an toàn.

    Ở trường, im lặng để tồn tại.

    Cuối buổi, trời đổ mưa.

    Thảo đứng dưới mái hiên, nhìn nước mưa rơi như những sợi chỉ kéo dài.

    Cô nghĩ đến căn nhà có mùi ẩm mốc kia, nghĩ đến lớp học đầy tiếng cười không dành cho mình.

    Vết nứt trong lòng cô lại rộng thêm một chút.

    Và Thảo không biết, đó mới chỉ là bắt đầu.
     
    Bóng Ma Tâm Lí
    Chương 2: Những tiếng cười không dành cho Thảo


    Tiếng cười vang lên ở hành lang như những mảnh kính vỡ.

    Thảo biết rõ âm thanh đó.

    Nó không phải tiếng cười vui vẻ, cũng chẳng phải tiếng đùa nghịch vô tư.

    Nó là thứ tiếng cười có hướng—hướng về một người, một chỗ, một điểm yếu.

    Buổi sáng, Thảo đến lớp sớm.

    Cô đặt cặp xuống bàn, lấy sách ra, làm như mình bận rộn.

    Đó là cách cô tự che chắn.

    Khi mắt bận nhìn trang giấy, tai sẽ nghe ít hơn, tim cũng đỡ đau hơn.

    Nhưng tiếng cười không cần cô cho phép để lọt vào.

    "Ê, hôm qua mày thấy chưa?"

    "Thấy gì?"

    "Cái kiểu lúc nào cũng cúi mặt ấy."

    Một tràng cười nhỏ vang lên.

    Thảo siết chặt bút.

    Mực loang ra một chút ở cuối dòng.

    Cô dừng lại, hít một hơi thật chậm.

    Giờ ra chơi, Thảo không bước ra ngoài.

    Cô ngồi yên ở chỗ, lưng dựa vào bàn, mắt nhìn ra cửa sổ.

    Sân trường đông người, nhưng không có ai thuộc về cô.

    Một bóng người dừng lại bên cạnh.

    "Cho mượn vở chép bài."

    Không phải câu hỏi.

    Thảo đưa vở.

    Người kia cầm lấy, lật vài trang, rồi trả lại.

    "Chữ xấu thật."

    Lại một tiếng cười.

    Không ai nhìn thẳng vào Thảo, nhưng cô biết mình đang ở giữa vòng tròn vô hình ấy—nơi mọi ánh mắt đều tránh đi, còn mọi lời nói thì xoáy sâu.

    Tiết học tiếp theo, cô bị gọi lên bảng.

    Phấn trắng run nhẹ trong tay.

    Cô biết bài, nhưng cổ họng khô lại.

    Phía dưới, có tiếng thì thầm.

    "Run kìa."

    Giáo viên ho nhẹ.

    Lớp im lặng.

    Thảo viết xong, quay về chỗ.

    Cô không dám nhìn xuống dưới.

    Tan học, Thảo đi sau cùng.

    Cô quen với việc để lớp trống bớt người rồi mới rời đi.

    Ở hành lang, một câu nói vang lên—không lớn, nhưng đủ rõ.

    "Lúc nào cũng làm như nạn nhân."

    Thảo dừng lại một nhịp.

    Rồi tiếp tục bước.

    Về đến nhà, mùi ẩm mốc quen thuộc lại bao trùm.

    Mẹ đang dọn dẹp, bố chưa về.

    Không ai hỏi cô một ngày ở trường thế nào.

    Thảo vào phòng, đóng cửa.

    Cô ngồi xuống giường, đặt cặp sang một bên.

    Trong im lặng, những tiếng cười ở trường vọng lại rõ hơn.

    Cô lấy cuốn vở, lật trang có vết mực loang.

    Lần đầu tiên trong ngày, Thảo để nước mắt rơi.

    Không khóc thành tiếng.

    Chỉ là những giọt rất khẽ.

    Như cách cô vẫn tồn tại.

    Và ở một nơi khác trong ngôi trường ấy, có một cậu con trai đang học cách đứng dậy sau một cú ngã—mà Thảo chưa hề biết đến.
     
    Bóng Ma Tâm Lí
    Chương 3: Cậu trai từng chạy rất nhanh


    Trung từng nghĩ mình sinh ra để chạy.

    Những buổi chiều sau giờ học, cậu lao qua sân trường, gió quất vào tai, mặt đất lùi lại phía sau như một thước phim tua nhanh.

    Tiếng hò reo, những cái vỗ vai, lời khen của thầy cô—tất cả tạo nên một thế giới nơi Trung luôn đứng thẳng lưng.

    Cho đến buổi chiều mưa đó.

    Tai nạn xảy ra nhanh như một cái chớp mắt.

    Âm thanh va chạm chát chúa, rồi khoảng trống trắng xoá.

    Khi tỉnh lại, trần nhà bệnh viện lạnh và cao.

    Trung nhìn xuống—đôi chân không còn phản hồi.

    Bác sĩ nói rất nhiều điều.

    Gia đình nắm tay cậu, mắt đỏ hoe.

    Trung nghe, nhưng không hiểu hết.

    Cậu chỉ hiểu một câu duy nhất: sẽ không còn chạy như trước nữa.

    Những ngày tập phục hồi kéo dài.

    Mồ hôi thấm ướt lưng áo.

    Đau đớn đến từ nơi không còn cảm giác.

    Trung học cách đứng bằng đôi chân giả—kim loại và nhựa lạnh, xa lạ như mượn tạm từ ai đó.

    Cậu ngã.

    Rồi lại đứng lên.

    Mỗi lần ngã, Trung cười.

    Nụ cười đủ để trấn an người khác.

    Nhưng đêm xuống, khi phòng tắt đèn, cậu đặt tay lên đùi, cảm nhận ranh giới giữa đã từng và bây giờ.

    Trung hiểu: mạnh mẽ không phải là không đau.

    Mạnh mẽ là tiếp tục, dù đau vẫn ở đó.
     
    Bóng Ma Tâm Lí
    Chương 4: Hai cái bóng trong phòng y tế


    Phòng y tế có mùi cồn sát trùng và ánh sáng trắng nhạt.

    Thảo đến vì vết trầy nhỏ ở cổ tay—một cái va chạm không ai nhận lỗi.

    Cô ngồi trên giường, tay đặt trên đầu gối, nhìn xuống nền gạch.

    Cửa mở.

    Trung bước vào chậm rãi, nhịp đi không đều.

    Cậu chỉnh lại dây đai ở ống chân giả, động tác quen thuộc nhưng vẫn cần tập trung.

    Hai người không nhìn nhau ngay.

    Rồi ánh mắt chạm.

    Không có tò mò.

    Không có thương hại.

    Chỉ là một sự nhận ra rất khẽ—rằng đối phương cũng đang mang theo một gánh nặng vô hình.

    Y tá băng bó cho Thảo.

    Trung ngồi xuống ghế đối diện.

    Sự im lặng kéo dài, nhưng không nặng nề.

    "Cậu...

    ổn chứ?"

    Thảo hỏi, giọng nhỏ.

    Trung gật đầu.

    "Còn cậu?"

    Thảo gật đầu theo.

    Hai cái gật đầu như một lời hứa ngầm.

    Khi rời đi, họ bước song song một đoạn hành lang.

    Không ai hỏi tên.

    Nhưng hai cái bóng đi cạnh nhau đã đủ.
     
    Bóng Ma Tâm Lí
    Chương 5: Im lặng là một căn phòng kín


    Những ngày sau đó, im lặng của Thảo dày thêm.

    Ở lớp, những câu nói tưởng chừng vô hại bám theo cô.

    Không ai chạm vào, nhưng mọi thứ đều hướng đến việc loại cô ra ngoài.

    Nhóm bạn thay chỗ ngồi.

    Cuộc trò chuyện dừng lại khi cô đến gần.

    Ở nhà, bữa cơm vẫn lạnh.

    Những câu hỏi ngắn, những lời nhắc nhở sắc.

    Thảo thu mình trong căn phòng, nơi im lặng trở thành bốn bức tường kín.

    Cô nhớ đến phòng y tế.

    Nhớ đến nhịp đi chậm rãi và ánh mắt bình thản của Trung.

    Một buổi chiều, Thảo gặp Trung ở thư viện.

    Cậu đang đọc, đôi chân giả đặt gọn gàng.

    Khi thấy Thảo, Trung khẽ gật đầu.

    "Ngồi không?" cậu hỏi.

    Thảo ngồi xuống.

    Họ đọc sách, mỗi người một trang.

    Không cần nói.

    Nhưng im lặng lần này có cửa sổ.

    Thảo nhận ra: có những căn phòng kín vì không ai mở.

    Và có những cánh cửa, chỉ cần một người đứng ở đó.
     
    Bóng Ma Tâm Lí
    Chương 6: Đôi chân không thuộc về mình


    Trung ghét những buổi chào cờ.

    Không phải vì nắng, cũng không phải vì phải đứng lâu.

    Mà vì ánh nhìn.

    Dù cậu đã quen với đôi chân giả, dù bước đi đã không còn quá khập khiễng, thì ánh mắt của người khác vẫn luôn dừng lại ở đó trước tiên.

    Không ai cố ý, nhưng cũng không ai che giấu.

    Như thể đôi chân ấy là thứ định nghĩa con người cậu.

    Trung đứng ở hàng cuối.

    Khi mọi người cúi đầu hát quốc ca, cậu nhìn xuống giày mình.

    Chúng sạch sẽ, gọn gàng, nhưng không có cảm giác thuộc về.

    Cậu nhớ rất rõ cảm giác chạy.

    Ngày trước, cậu từng chạy rất nhanh.

    Nhanh đến mức gió rít bên tai, nhanh đến mức chẳng cần nghĩ đến bước tiếp theo.

    Giờ đây, mỗi bước đều phải được tính toán.

    Giờ ra chơi, Trung tránh cầu thang đông người.

    Cậu rẽ sang hành lang ít ai đi, nơi có cửa sổ cũ và ánh sáng mờ.

    Ở đó, cậu gặp Thảo.

    Cô đang ngồi bệt xuống đất, lưng dựa tường, tay ôm chặt cặp.

    Cả hai nhìn nhau, rồi lại cùng im lặng.

    "Cậu cũng trốn à?"

    Thảo hỏi khẽ.

    Trung gật đầu.

    Hai cái bóng ngồi cạnh nhau, không cần giải thích.

    Trung nhận ra, có những người không nhìn cậu vì đôi chân, mà vì họ cũng đang mang trên mình những vết thương không ai thấy.
     
    Bóng Ma Tâm Lí
    Chương 7: Nơi trú ẩn tạm thời


    Phòng y tế trở thành nơi họ lui tới nhiều hơn mức cần thiết.

    Không phải vì ốm.

    Mà vì ở đó yên tĩnh.

    Cô y tá quen mặt họ, chỉ lắc đầu rồi cho nằm nghỉ.

    Thảo thường ngồi ở giường trong, Trung ngồi ghế cạnh cửa.

    Có hôm họ không nói gì suốt cả buổi.

    Có hôm chỉ trao đổi vài câu rất nhỏ.

    "Cậu có sợ không?"

    Thảo hỏi một lần, mắt nhìn lên trần nhà.

    "Sợ gì?"

    "Sợ... ngày mai."

    Trung im lặng rất lâu.

    "Sợ," cậu nói thật.

    "Nhưng tớ còn sợ đứng yên hơn."

    Thảo khẽ gật đầu.

    Cô hiểu.

    Ở nhà, Thảo vẫn bị xem như không tồn tại.

    Ở lớp, cô vẫn là cái tên bị thì thầm sau lưng.

    Nhưng trong căn phòng nhỏ này, cô không cần giả vờ ổn.

    Và Trung cũng vậy.

    Họ không hứa hẹn.

    Không an ủi sáo rỗng.

    Chỉ cùng nhau tồn tại, trong một không gian đủ an toàn để thở.
     
    Bóng Ma Tâm Lí
    Chương 8: Bóng ma có tên


    Mọi chuyện bắt đầu vỡ ra vào một buổi chiều mưa.

    Thảo đến phòng y tế với đôi mắt đỏ hoe.

    Trung nhìn là biết, cô vừa trải qua điều gì đó không dễ nói.

    Họ ngồi đối diện nhau.

    "Cậu có bao giờ nghĩ," Thảo lên tiếng, "là mình không đáng tồn tại không?"

    Câu hỏi rơi xuống rất nhẹ.

    Nhưng nặng.

    Trung nắm chặt tay.

    "Có."

    Thảo bật cười, nhưng nước mắt lại rơi.

    "Tớ cứ nghĩ chỉ mình tớ như vậy."

    "Không," Trung nói.

    "Đó là... bóng ma tâm lí."

    Lần đầu tiên, họ gọi tên nó.

    Không còn mơ hồ nữa.

    Không còn đổ lỗi cho bản thân.

    Bóng ma ấy sinh ra từ lời nói, từ im lặng, từ những ngày bị bỏ rơi mà không ai nhận ra.

    Nó thì thầm rằng họ yếu đuối, rằng họ thừa thãi.

    Nhưng khi gọi tên được nó, Thảo cảm thấy mình bớt sợ hơn.

    "Cậu nghĩ," cô hỏi, "chúng ta có thoát được không?"

    Trung nhìn ra ngoài mưa.

    "Có thể không hoàn toàn," cậu nói.

    "Nhưng ít nhất, nó sẽ không còn điều khiển mình."

    Thảo gật đầu.

    Ngoài kia, mưa vẫn rơi.

    Nhưng trong căn phòng nhỏ ấy, lần đầu tiên, bóng ma không còn đứng quá gần.
     
    Bóng Ma Tâm Lí
    Chương 9: Rời khỏi nơi làm tổn thương


    Quyết định không đến trong một khoảnh khắc bùng nổ.

    Nó đến rất chậm.

    Sau từng ngày Thảo thấy mình co lại khi bước qua cổng trường.

    Sau từng bữa cơm mà không ai hỏi cô đã sống thế nào.

    Sau từng đêm cô nằm im, lắng nghe tiếng tim mình đập như đang xin phép được tồn tại.

    Sáng hôm ấy, Thảo đứng trước gương rất lâu.

    Khuôn mặt cô không khác gì mọi ngày.

    Nhưng ánh mắt thì khác.

    Không còn trốn tránh nữa.

    Cô đến trường sớm, tìm giáo viên chủ nhiệm.

    Giọng cô run, nhưng không lạc.

    "Em muốn xin chuyển lớp."

    Không ai quát mắng.

    Không ai giữ lại.

    Chỉ có vài ánh nhìn ngạc nhiên, vài câu hỏi theo thủ tục.

    Thảo ký tên mình xuống tờ giấy, cảm giác như vừa cắt đứt một sợi dây vô hình đã siết cô quá lâu.

    Buổi trưa, cô gặp Trung ở phòng y tế lần cuối.

    "Cậu đi thật à?"

    Trung hỏi.

    "Ừ."

    "Cậu sợ không?"

    Thảo suy nghĩ.

    "Có.

    Nhưng nếu ở lại, tớ sẽ biến mất."

    Trung gật đầu.

    Cậu hiểu cảm giác ấy hơn ai hết.

    "Cậu không biến mất đâu," cậu nói.

    "Chỉ là đang đổi chỗ để thở."

    Họ không ôm nhau.

    Không hứa sẽ luôn bên cạnh.

    Chỉ ngồi đó, lặng lẽ, như hai người đã cùng nhau đi qua một đoạn rất tối.
     
    Bóng Ma Tâm Lí
    Chương 10: Giải thoát


    Thời gian không chữa lành tất cả.

    Nhưng nó cho người ta khoảng cách.

    Thảo ở lớp mới.

    Không ai biết quá khứ của cô.

    Không ai thì thầm sau lưng.

    Cô vẫn ít nói, nhưng không còn phải phòng vệ từng lời.

    Ở nhà, mọi thứ chưa thay đổi ngay.

    Nhưng Thảo học cách tìm sự giúp đỡ.

    Cô nói với người lớn mà cô tin tưởng.

    Lần đầu tiên, có người lắng nghe mà không phủ nhận.

    Trung tiếp tục tập đi.

    Những ngày đầu vẫn ngã.

    Vẫn đau.

    Nhưng cậu không còn trốn ánh nhìn nữa.

    Cậu bước chậm, nhưng thẳng lưng.

    Một buổi chiều, họ gặp lại nhau ở bến xe buýt cũ.

    Không hẹn trước.

    "Mọi thứ thế nào rồi?"

    Trung hỏi.

    "Chưa tốt," Thảo đáp thật.

    "Nhưng tớ không còn ghét bản thân như trước."

    Trung mỉm cười.

    "Thế là hơn tớ tưởng rồi."

    Họ đứng cạnh nhau, nhìn dòng người qua lại.

    Bóng ma vẫn ở đó.

    Nó không biến mất.

    Nhưng giờ đây, nó đứng sau họ, không còn thì thầm dẫn đường nữa.

    Giải thoát không phải là hết đau.

    Giải thoát là khi người ta hiểu:

    mình xứng đáng được sống,

    dù đã từng bị tổn thương đến mức nào.

    Và như thế, Thảo và Trung bước tiếp.

    Không hoàn hảo.

    Nhưng là tự do.
     
    Back
    Top Dưới