Sau một ngày đêm dưỡng sức và lên kế hoạch, tổ của Huy cùng với Tâm và một vài đồng chí công binh khác, tổng cộng bảy người, bắt đầu hành trình trở về căn cứ phía Tây vào đêm hôm sau.
Quyết định này không chỉ mang ý nghĩa chiến lược mà còn chất chứa một niềm hy vọng riêng tư trong lòng Huy.
Màn đêm bao trùm Hóc Môn, nặng nề và ẩm ướt.
Tiếng côn trùng đêm rả rích như tiếng lòng của những người lính đang chất chứa bao nỗi niềm.
Đoàn quân di chuyển cẩn trọng, từng bước chân đều nhẹ như lá rơi trên đất khô.
Họ men theo những con đường mòn nhỏ, băng qua những cánh đồng khoai mì đã thu hoạch, những vườn cao su thưa thớt, và những bụi tre dày đặc.
Khác với lần trước, lần này họ có thêm kinh nghiệm và sự chuẩn bị tốt hơn.
Tâm, người lính công binh trẻ, đi đầu, thỉnh thoảng lại dừng lại để lắng nghe tiếng động xung quanh.
Huy đi ngay sau anh ta, mắt không rời khỏi bóng dáng của Tâm.
Ba Vinh chốt hậu, luôn cảnh giác với bất kỳ âm thanh lạ nào từ phía sau.
Thời tiết vẫn không mấy ủng hộ.
Cơn mưa phùn lất phất dai dẳng từ chiều hôm trước vẫn chưa dứt hẳn, khiến đất đai lầy lội, trơn trượt.
Cái lạnh tháng Giêng thấm vào xương, làm tê cứng các khớp.
Quần áo của họ ẩm ướt, bám đầy bùn đất, nhưng không ai kêu ca một lời.
Sự mệt mỏi thể chất gần như bị lu mờ bởi tinh thần thép và ý chí kiên định.
Trong cái khắc nghiệt của chiến tranh, giữa sự đói khát, cái lạnh thấu xương và hiểm nguy luôn rình rập, những người lính vẫn giữ được cho mình sự lạc quan phi thường.
Họ tìm thấy niềm vui trong những điều nhỏ bé nhất, những khoảnh khắc mà họ có thể tạm quên đi hiện thực tàn khốc.
Đức "Kèn", dù vết thương ở vai vẫn còn nhức nhối, vẫn là cây hài của nhóm.
Anh ta bẻ một cành tre nhỏ, khẽ gõ nhịp vào thân cây như đang chơi kèn harmonica, rồi ngân nga những điệu nhạc quen thuộc, biến tấu thành những câu hát trêu chọc đồng đội.
"Này Tùng Lép ơi, mai về gặp Thảo, đừng có ngó ngó, nghía nghía mà quên đường về nha!"
Đức cười hì hì, rồi quay sang Ba Vinh: "Còn chú Ba, chú có định gả con gái cho thằng Huy không đấy?"
Tùng "Lép" đỏ mặt, nhưng cậu bé cũng không nén được tiếng cười.
Cậu bé, vốn là người ít nói và hiền lành, lại có tâm hồn lãng mạn.
Trong những lúc chờ đợi hay nghỉ ngơi ngắn ngủi, Tùng lại sáng tác những vần thơ ngẫu hứng.
Cậu thầm thì đọc một bài thơ mình vừa sáng tác trong đêm:
"Hóc Môn đêm lạnh, gió heo may,
Đất thép ôm chân những bước dài.
Đồng đội bên ta, tim chung nhịp,
Mong về căn cứ, nắng ban mai."
Bài thơ giản dị, chân thật của Tùng, với những hình ảnh về cái lạnh và sự mong chờ ánh sáng, lại khiến không khí trở nên lắng đọng hơn, mang đến chút bình yên hiếm hoi giữa cuộc chiến.
Không chỉ có Đức và Tùng, ngay cả những người lính công binh mới nhập đoàn cũng bắt đầu hòa nhập.
Đồng chí Thịnh, một người lính công binh lớn tuổi hơn Tâm, bỗng cất giọng trầm ấm, ngân nga một bài hát dân ca cũ mà anh đã thuộc lòng từ thời đánh Pháp.
Giọng hát của anh trầm hùng, mộc mạc, kể về tình yêu quê hương, về những cánh đồng lúa xanh, về những con người kiên cường.
Tiếng hát không to, chỉ đủ để những người lính khác nghe thấy, nhưng nó như một ngọn lửa nhỏ, sưởi ấm tâm hồn mọi người giữa đêm lạnh.
Ba Vinh, như thường lệ, vẫn là người cười vào bất cứ trò gì mà hai ông nhõi kia làm.
Ông chỉ ngồi đó, lắng nghe những câu chuyện, những bài hát, và những vần thơ của đồng đội.
Trên gương mặt khắc khổ, nụ cười mồi của ông vẫn thường trực, là biểu tượng của sự bình an và tin tưởng.
Ánh mắt ông lấp lánh sự tinh quái khi nhìn Đức và Tùng trêu chọc Huy, nhưng cũng đầy trìu mến khi thấy những người lính trẻ tìm được niềm vui giữa gian khó.
Ông biết rằng, trong chiến tranh, những nụ cười, những lời ca tiếng hát, những câu chuyện phiếm chính là liều thuốc tinh thần quý giá nhất, giúp họ vượt qua mọi gian khó, giữ vững niềm tin vào ngày chiến thắng.
Huy ngồi nhìn đồng đội, cảm nhận rõ ràng được sức mạnh của những khoảnh khắc này.
Anh thấy được sự lạc quan len lỏi giữa sự khắc nghiệt của chiến tranh, niềm tin bất diệt vào một ngày mai tốt đẹp hơn.
Những người lính của anh, dù đối mặt với cái chết mỗi ngày, vẫn giữ được trái tim ấm áp và tinh thần kiên cường.
Đó chính là lý do vì sao họ có thể tồn tại, có thể chiến đấu và tin tưởng vào chiến thắng.
Sau nhiều giờ di chuyển cẩn trọng, lẩn tránh địch, khi trời bắt đầu rạng sáng, họ đã đến được một khu vực an toàn hơn, gần căn cứ phía Tây.
Huy nhìn về phía trước, ánh mắt anh đầy quyết tâm.
Căn cứ phía Tây, nơi lương thực và vũ khí đang chờ đợi, và cũng là nơi Thảo đang ở đó.
Anh tin rằng, Thảo cũng đang chờ đợi được gặp lại anh, không chỉ vì nhiệm vụ mà còn vì một điều gì đó mơ hồ, một sự kết nối đã nhen nhóm giữa họ trong lòng địa đạo.
Ngọn lửa hy vọng trong lòng Huy bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết, tiếp thêm sức mạnh cho anh và cả tiểu đội.
Anh biết, chặng đường phía trước còn rất nhiều gian nan, nhưng với những người đồng đội như thế này, và một tia hy vọng về ánh sáng nơi cuối con đường hầm, anh tin rằng họ có thể vượt qua mọi khó khăn để hoàn thành nhiệm vụ, và để đón một cái Tết Mậu Thân đầy ý nghĩa giữa lòng địch.
Sau nhiều giờ luồn lách, lẩn tránh địch, cuối cùng tổ của Huy đã về đến căn cứ phía Tây an toàn vào lúc rạng sáng.
Không khí ở đây khác hẳn so với sự căng thẳng của vùng địch chiếm đóng.
Mùi thuốc súng được thay thế bằng mùi đất ẩm, mùi rơm rạ và cả mùi khói bếp ấm nồng.
Những bóng người lính di chuyển khẩn trương nhưng có trật tự, chuẩn bị cho chiến dịch lớn sắp tới.
Huy và đồng đội được đưa đến khu vực y tế để kiểm tra sức khỏe và sau đó là khu nhà ăn dã chiến.
Bữa sáng với cháo nóng và cá khô rang muối là một sự xa xỉ đối với những người lính đã ăn khoai mì sống và nhịn đói suốt mấy ngày qua.
Sự mệt mỏi thể chất nhanh chóng được xoa dịu bởi sự ấm áp của bữa ăn và cảm giác an toàn khi trở về với đồng đội.
Trong bữa ăn, Đức "Kèn" vẫn không ngừng pha trò, kể lại những màn chọc ghẹo Huy trên đường đi.
Tùng "Lép" thì ngồi im lặng, nhưng đôi mắt cậu bé sáng rực khi được ăn uống no nê.
Ba Vinh chỉ cười mồi, thỉnh thoảng lại gắp thêm thức ăn vào bát cho hai người lính trẻ.
Huy nhìn quanh, tìm kiếm một bóng dáng quen thuộc.
Anh biết Thảo ở đây, nhưng cô ấy ở đâu?
Buổi tối hôm đó, sau một ngày nghỉ ngơi lấy lại sức, Huy ra ngoài hầm hóng mát.
Ánh trăng cuối tháng đang lên cao, vằng vặc chiếu sáng cả một góc trời.
Không khí se lạnh, trong lành, mang theo sự tĩnh lặng hiếm có trước đêm giông bão.
Anh đi dọc con đường mòn nhỏ dẫn vào rừng.
Bất chợt, anh nhìn thấy một bóng người ngồi co ro dưới gốc cây đa cổ thụ, hướng mặt về phía vầng trăng.
Đó là Thảo.
Cô ấy đang ngồi đó, một mình, mái tóc búi gọn gàng, chiếc khăn rằn vắt trên cổ.
Hình ảnh cô lẻ loi giữa đêm trăng khiến Huy khẽ nhói lòng.
Huy bước lại gần, tiếng bước chân anh khẽ khàng trên nền đất.
Thảo nghe tiếng động, cô quay đầu lại.
Ánh mắt cô thoáng chút ngạc nhiên, rồi một nụ cười nhẹ xuất hiện trên đôi môi lấm lem bùn đất.
"Đồng chí Huy?"
Thảo hỏi, giọng cô khẽ như làn gió.
"Chào đồng chí Thảo.
Đồng chí làm gì ở đây một mình vậy?"
Huy đáp, tim anh đập nhanh hơn một nhịp.
Thảo quay mặt về phía vầng trăng, giọng cô trầm hơn một chút.
"Tôi đang ngắm trăng.
Đã lâu lắm rồi không có thời gian để ngắm trăng.
Cứ mãi ở trong lòng đất, có biết trời đất ra sao đâu."
Huy ngồi xuống bên cạnh cô, giữ một khoảng cách vừa phải.
"Đúng vậy.
Tôi cũng vậy.
Cứ mải lo nhiệm vụ mà quên mất những điều giản dị như thế này."
Hai người im lặng một lúc, cùng ngắm vầng trăng tròn vành vạnh.
Sự im lặng không hề gượng gạo, mà lại mang đến một cảm giác bình yên, như thể họ đã quen biết nhau từ lâu lắm rồi.
Thảo là người phá vỡ sự im lặng trước.
"Đồng chí Huy này, tôi nghe đồng chí Tâm kể lại là đội của đồng chí đã phải trải qua một trận đánh khá dữ dội trên đường về đây.
Có sao không?"
Giọng cô thể hiện sự quan tâm chân thành.
Huy khẽ cười.
"Cũng may mắn là không ai bị thương nặng.
Chỉ là một cuộc chạm trán bất ngờ thôi.
Nhưng mà, tôi phải cảm ơn đồng chí Thảo đấy.
Nếu không có những chỉ dẫn của đồng chí về mìn Claymore cải tiến, có lẽ chúng tôi đã gặp rắc rối lớn rồi."
"Đó là nhiệm vụ của chúng tôi mà."
Thảo đáp, rồi cô nhìn thẳng vào Huy, ánh mắt sắc bén như thường lệ, nhưng giờ đây lại pha chút mềm mại.
"Đồng chí Huy... nhìn đồng chí rất mạnh mẽ, nhưng tôi cảm nhận được sự tĩnh lặng trong đồng chí.
Đồng chí đã đi lính lâu rồi phải không?"
Huy hơi bất ngờ trước sự tinh tế của Thảo.
Anh gật đầu.
"Gần tám năm đi rừng, bốn năm đặc công.
Tuổi hai mươi ba, nhưng cũng nếm đủ mùi đời rồi."
Anh kể vắn tắt về tuổi thơ, về cha mẹ, về việc anh trai hy sinh đã khiến anh bỏ học, bỏ ý định làm thầy giáo để đi theo cách mạng.
Anh cũng nói về việc anh ít nói, luôn nắm chặt chuôi dao găm như một thói quen cũ, một cách để giữ mình tỉnh táo.
Thảo lắng nghe chăm chú, đôi mắt cô không rời khỏi Huy.
Khi Huy kể xong, cô khẽ thở dài.
"Đồng chí cũng giống tôi vậy.
Tôi cũng mất cha, mất anh.
Đời lính công binh của tôi cũng gắn liền với máu, đất, và cái chết.
Tôi cũng không biết mình có còn là con gái nữa không, chỉ biết mình phải làm nhiệm vụ, phải sống sót để trả thù cho gia đình, cho quê hương."
Cô kể về tuổi thơ mình ở Củ Chi, về việc ba anh trai hy sinh, về mẹ bị bắt, về việc cô gia nhập đội công binh nữ khi mới 16 tuổi.
Cô kể về những lần tháo gỡ mìn, về biệt danh "Con sóc lửa", về những cái chết cận kề mà cô đã trải qua.
Giọng cô trầm ổn, không chút than vãn, nhưng Huy cảm nhận được nỗi đau và sự kiên cường chất chứa trong từng lời nói.
Khi Thảo kể về công việc của mình, đôi mắt cô ánh lên một ngọn lửa khác – ngọn lửa của sự đam mê và trách nhiệm.
Cô nói về sở thích của mình là đọc sách, đặc biệt là những cuốn sách về lịch sử và văn hóa.
"Tôi thích đọc sách để hiểu hơn về đất nước mình, về con người mình.
Để biết mình đang chiến đấu vì cái gì, và để thấy rằng không phải chỉ có máu và nước mắt trong chiến tranh."
Huy cũng chia sẻ về sở thích của mình.
Anh ít có sở thích cá nhân, nhưng anh đặc biệt thích ngắm sao vào những đêm trời quang.
"Tôi thích nhìn những vì sao.
Cảm giác nó bao la, rộng lớn, khiến mình thấy mình nhỏ bé, nhưng cũng thấy cuộc đời này còn nhiều điều đẹp đẽ."
Họ nói chuyện về niềm tin chiến thắng.
Thảo nói: "Tôi tin vào chiến thắng.
Chúng ta đã chịu đựng quá nhiều rồi.
Sẽ có một ngày, chúng ta được sống trên một đất nước độc lập, không còn tiếng súng, tiếng bom.
Tôi muốn nhìn thấy ngày đó."
Huy gật đầu.
"Tôi cũng tin như vậy.
Và tôi tin, những người như chúng ta, dù có phải trải qua bao nhiêu gian khổ, cũng sẽ làm được điều đó."
Cuộc trò chuyện kéo dài đến khuya.
Dưới ánh trăng mậu thân, hai tâm hồn đồng điệu đã tìm thấy nhau.
Họ nói về sở thích, về sở đoản, về những ước mơ nhỏ nhoi bị kìm nén bởi bom đạn, và về niềm tin bất diệt vào tương lai.
Họ không nói những lời hoa mỹ hay những lời yêu đương sáo rỗng, nhưng trong từng ánh mắt, từng cử chỉ, Huy và Thảo đều thể hiện sự quan tâm sâu sắc dành cho nhau.
Huy cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực.
Nó không phải là cảm giác say nắng nhất thời, mà là một sự kết nối chân thành, một sự thấu hiểu sâu sắc giữa hai con người đã trải qua quá nhiều mất mát và gian khổ.
Anh biết, Thảo là một người phụ nữ đặc biệt, một ngọn lửa kiên cường giữa đêm tối chiến tranh.
Và anh, Huy Đất lầm lì, đã tìm thấy một ánh sáng dẫn lối trong tâm hồn mình.