Cập nhật mới

Khác BÓNG HỒNG SAU TRIỀU ĐẠI - Cảm hứng lịch sử

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
394166800-256-k757832.jpg

Bóng Hồng Sau Triều Đại - Cảm Hứng Lịch Sử
Tác giả: PnnLyanna
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Bạn đã bao giờ thắc mắc:
"Những bóng hồng trong lịch sử Việt Nam có cuộc đời như thế nào?"
______________________
Đây là tác phẩm do mình viết nhằm thỏa mãn đam mê lịch sử trước giờ.

"Chúng tôi" ngoài tác giả là mình thì còn 2 bạn vẽ tất cả tranh minh họa cho nhân vật và bìa sách nữa.

Vì là tác phẩm đầu tay nên khó tránh khỏi những sai sót không đáng có, nếu mọi người có góp ý gì cho tác phẩm thì cứ hoan hỉ để lại bình luận nhaa.

Chúc mọi người đọc vui vẻ!



thienthuy​
 
Bóng Hồng Sau Triều Đại - Cảm Hứng Lịch Sử
Lời nói đầu


Bạn biết không?

Lịch sử là những dòng thời gian trôi qua được ghi chép lại nhưng những sự kiện ấy không phải lúc nào cũng chỉ mang hai màu đen trắng, không phải lúc nào cũng chỉ có kẻ thắng và người thua.

Lịch sử không đơn thuần là những chiến công vinh quang hay những thất bại đáng tiếc mà còn là những con người - những số phận bị cuốn vào dòng chảy khắc nghiệt của thời cuộc.

Có người mãi mãi là anh hùng, có người bị lãng quên, có người trở thành kẻ phản bội trong mắt hậu thế.

Nhưng liệu trong hoàn cảnh ấy, họ còn có lựa chọn nào khác không?

Liệu chúng ta đã bao giờ đặt mình vào vị trí của họ, nhìn mọi thứ bằng đôi mắt của chính họ, để thực sự thấu hiểu được nỗi lòng của từng mảnh đời?

Chúng tôi viết những câu chuyện này không phải để thay đổi lịch sử, cũng chẳng phải để biện minh cho ai, mà chỉ để mang đến một góc nhìn khác về những bóng hồng trong lịch sử.

Để mọi người có cơ hội nhìn lại câu chuyện của từng số phận bằng những khát khao, những giằng xé, những nỗi đau mà lịch sử chưa chắc đã lưu lại trọn vẹn.

Có lẽ, chỉ khi đứng ở vị trí của họ thì sự cảm thông mới có thể chạm đến ta một cách sâu sắc.

Đó là những người phụ nữ mang tên Mỵ Châu, Dương Vân Nga, Thiên Thụy, Hồ Xuân Hương và Lê Ngọc Bình,... họ đã sống trong những thời đại khác nhau, bước vào lịch sử với những vị thế khác nhau, và được hậu thế nhớ đến theo những cách rất khác nhau.

Nhưng điểm chung giữa họ là gì?

Họ đều đã lựa chọn, và họ đều phải trả giá cho lựa chọn ấy.

Có người mất nước.

Có người mất danh phận.

Có người bị coi là tội đồ.

Có người bị quên lãng.

Nhưng nếu là chúng ta, liệu chúng ta có thể lựa chọn khác đi không?

______________

Đây là tác phẩm do mình viết nhằm thỏa mãn đam mê lịch sử trước giờ.

"Chúng tôi" ngoài tác giả là mình thì còn 2 bạn vẽ tất cả tranh minh họa cho nhân vật và bìa sách nữa.

Vì là tác phẩm đầu tay nên khó tránh khỏi những sai sót không đáng có, nếu mọi người có góp ý gì cho tác phẩm thì cứ hoan hỉ để lại bình luận nhaa.

Chúc mọi người đọc vui vẻ!
 
Bóng Hồng Sau Triều Đại - Cảm Hứng Lịch Sử
MỴ CHÂU - HỒI 1: HỒNG NHAN HỌA THỦY


Từ thuở lọt lòng, Mỵ Châu đã là báu vật trong tay An Dương Vương.

Tình thương của ông dành cho nàng là một bức tường thành vững chắc, bảo vệ nàng khỏi mọi tổn thương.

Là vua của Âu Lạc, ông phải đối đầu với chiến loạn, phản trắc, phải cố gắng cứng rắn, lộ ra vẻ ngoài xù xì, gai góc để bảo vệ đất nước.

Nhưng là một người cha, ông giữ lại tất cả sự dịu dàng, mềm mại trong lòng mình để dành cho cô con gái duy nhất.

Mỵ Châu lớn lên trong vòng tay cha, yên bình như một đóa hoa trong cung điện.

An Dương Vương bao bọc nàng như một viên ngọc dễ vỡ khiến nàng lớn lên mà chưa bao giờ phải bận tâm về điều gì.

Và rồi khi Trọng Thuỷ được gả sang Âu Lạc ở rể, nàng đã yêu chàng.

Yêu với tất cả sự chân thành và thuần khiết nhất.

Là người cha dõi theo từng bước con gái trưởng thành, lại thấu hiểu cả trái tim non nớt vừa biết rung động, làm sao An Dương Vương không nhận ra những tâm tư ẩn giấu trong đáy mắt Mỵ Châu?

An Dương Vương đã thấy ánh mắt ấy – ánh mắt dịu dàng mà ngày xưa ông từng dành cho Hoàng hậu.

Ông hiểu, nàng đã trao trọn trái tim mình cho Trọng Thủy.

Khi thấy con mình đem lòng tương tư, thứ duy nhất ông cầu nguyện đó là mong cho cô công chúa nhỏ của mình có một tình yêu trọn vẹn.

Vì trong mắt ông, Mỵ Châu vẫn là đứa trẻ ngày nào, không vướng bụi trần, không hiểu thế gian hiểm ác.

Hơn ai hết, ông hiểu rằng nàng từ nhỏ đã thiếu đi tình thương của mẹ, ông lại là người cha bận rộn, nàng chắc chắn là người khao khát và xứng đáng với một tình yêu chân thành hơn ai hết.

Thế nhưng nào ngờ một ngày...

Chiến tranh ập đến.

Thành Cổ Loa thất thủ.
 
Bóng Hồng Sau Triều Đại - Cảm Hứng Lịch Sử
MỴ CHÂU - HỒI 2: HƯƠNG TAN NGỌC NÁT


An Dương Vương phóng ngựa như điên dại, phía sau là tiếng gươm giáo gào thét.

Mỵ Châu ngồi sau lưng cha, vòng tay ôm chặt lấy ông.

"Là con sao?"

Giọng ông khàn đặc.

Mỵ Châu không trả lời, vòng tay siết chặt cha mình hơn một chút.

Nàng hiểu ông đang hỏi về chiếc nỏ.

Bất chợt, An Dương Vương quay mặt lại muốn nhìn rõ cảm xúc của cô, ông sợ cô buồn vì trao duyên cho nhầm người.

Nhưng thứ ông nhìn thấy chỉ có những cánh lông trắng nhẹ rơi trong gió.

Mỵ Châu đang rải lông ngỗng.

An Dương Vương siết chặt dây cương, dừng ngựa lại đột ngột.

"Dừng lại đi, Mỵ Châu!"

Giọng ông như một tiếng sấm vang lên giữa bầu trời mù mịt.

"Con còn rải lông ngỗng làm gì?

Con vẫn còn nuôi hy vọng gặp lại Trọng Thuỷ sao?

Con thật sự không hiểu hắn đã làm gì ư?"

Mỵ Châu run rẩy, nắm chặt tấm áo choàng của mình.

Những sợi lông ngỗng cuối cùng bị gió cuốn đi.

Có lẽ đây là lần đầu phụ hoàng nặng lời với nàng như vậy.

"...

Con không biết."

Giọng nàng nhỏ như gió thoảng.

"Con chỉ sợ... nếu chàng ấy quay lại mà không tìm thấy con... con sẽ mất chàng mãi..."

An Dương Vương nhắm mắt lại.

"Con vẫn còn tin?"

Mỵ Châu cắn chặt môi.

Nàng không biết.

Nàng đã từng tin, đã từng yêu.

Nhưng giờ đây, niềm tin ấy đang vỡ ra từng mảnh.

Nàng làm sao có thể ngờ rằng người mình yêu lại đâm sau lưng mình như vậy.

Đến bờ biển, An Dương Vương xuống ngựa, nhìn thẳng vào con gái mình.

Ông muốn ôm lấy Mỵ Châu, vỗ về như thuở ấu thơ, nhưng trước mắt ông giờ đây là giang sơn đang nghiêng ngả vì chính sai lầm của nàng.

Rồi ông rút kiếm, lưỡi kiếm run rẩy như chính trái tim ông đang rỉ máu

"Con đi đi," ông nói khẽ.

"Ta không thể giết con được."

Mỵ Châu lắc đầu, đôi mắt nàng không còn ngây thơ như trước.

"Cha là vua của Âu Lạc.

Nhưng con cũng là công chúa mà.

Con có trách nhiệm với đất nước này.

Để mọi chuyện thành ra như vậy, tất cả là tại con ngu dốt để bị lừa dối.

Con xin cha, xin cha hãy ban cho con một ân huệ, đó là được chết tại chính nơi đây, để con được hóa thành ngọc rửa sạch mối thù này!"

"Con không đáng chết."

"Nhưng con không thể sống."

Mỵ Châu mỉm cười chua xót, nước mắt nàng lăn dài xuống dưới tà váy.

"Nếu con trốn chạy, cả đời này con sẽ không thể tha thứ cho chính mình.

Xin cha hãy tác thành tâm nguyện của đứa con gái tội lỗi này lần cuối!"

Bàn tay An Dương Vương siết chặt chuôi kiếm.

Ông muốn ôm con vào lòng lần cuối nhưng chẳng thể.

Nhìn đứa con gái bé bỏng mình từng nâng niu nay lại thú nhận lỗi lầm tày trời, trái tim ông như vỡ vụn.

Giây phút lưỡi kiếm oan nghiệt vung xuống, ông nhắm nghiền đôi mắt, để những giọt nước mắt đắng cay chảy ngược vào lòng.
 
Bóng Hồng Sau Triều Đại - Cảm Hứng Lịch Sử
MỴ CHÂU - HỒI 3: LỠ DỞ


Máu nhuộm đỏ cả một góc trời.

An Dương Vương quỳ xuống, nhìn đứa con gái bé nhỏ của mình.

Ông đưa tay ra, nhưng rồi lại thu về.

"Đôi bàn tay này... còn có tư cách để chạm vào con nữa không?"

Cả đời ông tận tâm bảo vệ giang sơn, nhưng nào ngờ có ngày lại phải kết liễu chính con gái mình trước cơn thịnh nộ của muôn dân.

Gió biển thổi tung tà áo nhuốm máu của Mỵ Châu.

Nàng nằm đó, tựa như chỉ đang ngủ một giấc thật dài.

Có lẽ tới tận lúc này, nàng mới hiểu được sức nặng của thân phận công chúa mà mình mang trên vai.

An Dương Vương cúi đầu, giọng nói khẽ như tiếng gió:

"Mỵ Châu...

Nếu có kiếp sau, ta chỉ mong con không còn phải đối mặt với những lựa chọn nghiệt ngã.

Mong con có thể yêu trọn vẹn, mà không phải đánh đổi bất cứ điều gì..."

Nói rồi, ông lùi lại, gieo mình xuống đáy biển sâu

Sóng biển dâng cao.

Dưới đáy sâu, một con trai nhỏ vừa khép lại lớp vỏ của mình, giấu đi một giọt nước mắt lấp lánh bên trong.
 
Bóng Hồng Sau Triều Đại - Cảm Hứng Lịch Sử
DƯƠNG VÂN NGA - HỒI 1: MỘT THUỞ VÀNG SON


Dương Vân Nga từng nghĩ rằng mình có tất cả.

Là Hoàng hậu của Đinh Tiên Hoàng, bà được yêu thương, tôn kính, sống trong sự vững vàng của một vương triều vừa thống nhất.

Vậy nhưng khi một lưỡi dao bất ngờ cướp đi sinh mạng của Đinh Bộ Lĩnh, yên bình cũng nhanh chóng tan biến, nhường chỗ cho sự hoảng loạn, nghi ngờ.

"Cấp báo!

Thưa Hoàng hậu, Hoàng đế đã bị sát hại!"

Triều đình chìm trong cảnh rối ren.

Cái chết của Đinh Tiên Hoàng và hoàng tử Đinh Liễn dưới tay hoạn quan Đỗ Thích trở thành tâm điểm tranh cãi- kẻ tin đó là sự thật, người lại ngờ rằng đằng sau là một âm mưu thâm độc.

Giữa cơn sóng ngầm ấy, Dương Vân Nga buộc phải đưa con trai sáu tuổi là Đinh Toàn lên ngôi, nhưng hơn ai hết, bà hiểu rằng một đứa trẻ không thể giữ vững ngai vàng trong tình thế này.

Quan trọng hơn, khi triều thần còn mải mê tranh luận đúng sai, Lê Hoàn - người đang nắm giữ binh quyền - lại trở thành cái gai trong mắt những kẻ lo sợ quyền lực đổi ngôi.

Ngay cả chính bản thân Dương Vân Nga, người từng rất tin tưởng vào vị tướng tài ba ấy cũng không thể tránh khỏi nghi kỵ khi người ta đồn rằng chính ông đã giật dây vụ ám sát.

"Là do ngươi à?"

"Hoàng thái hậu nói gì, ta không hiểu"

"Chuyện ám sát là do một tay người bày ra đúng không?"

"...Người nghĩ nhiều rồi, có những việc vốn dĩ không cần động tay cũng sẽ xảy ra sớm muộn"

Từ ngưỡng mộ, ánh mắt Dương Vân Nga dành cho Lê Hoàn dần chuyển sang dè dặt và nghi ngờ.

Nhưng bà không có lựa chọn nào khác ngoài việc chờ đợi và quan sát.

Dù trong lòng đầy nỗi bất an và do dự, bà vẫn buộc phải trao quyền nhiếp chính cho Lê Hoàn - bởi bà hiểu rằng chỉ có ông mới đủ sức giữ vững giang sơn trong cơn biến loạn này.
 
Bóng Hồng Sau Triều Đại - Cảm Hứng Lịch Sử
DƯƠNG VÂN NGA - HỒI 2: LỜI MUỐN NÓI TRÓI TRONG LÒNG


Chẳng cho bà thời gian suy nghĩ thấu đáo, tin tức từ phương Bắc truyền đến như một hồi chuông tử thần: Nhà Tống chuẩn bị xâm lược Đại Cồ Việt.

Một vương triều non trẻ, một vị vua nhỏ tuổi, một đất nước chưa thực sự vững chắc - làm sao có thể chống lại?

Triều đình cứ thế ngày càng chia rẽ.

Một bên trung thành với Đinh Toàn, một bên muốn đưa Lê Hoàn lên ngôi để có người đủ sức lãnh đạo.

Dương Vân Nga đứng giữa hai dòng nước.

Phận nữ nhi nhưng bây giờ mọi quyền lựa chọn lại nằm trong tay bà.

Giữ con trai mình làm vua, chấp nhận nguy cơ bị ngoại bang thôn tính, hay trao ngai vàng cho người có thực lực nhưng đi kèm với quá nhiều nguy cơ ẩn dấu khôn lường?

Vào lúc này, Lê Hoàn lại tìm đến bà, tưởng chừng như sẽ có một cuộc đàm thoại nặng nề nhưng ngược lại, ông chỉ nói với bà một câu:

"Hoàng hậu muốn bảo vệ Đại Cồ Việt, hay muốn giữ một vương triều đã lung lay?"

Nắm chặt long bào trong tay, Dương Vân Nga biết mình đang nắm giữ vận mệnh của cả một đất nước.

Ký ức về những ngày tháng hạnh phúc bên Đinh Bộ Lĩnh ùa về, rõ ràng và sống động như vừa mới hôm qua.

Bà nhớ như in cái cách ông xoa dịu nỗi lo lắng của bà, cái cách ông phân tích vấn đề một cách thấu đáo, đưa ra những quyết định sáng suốt.

Nếu Đinh Bộ Lĩnh còn sống, bà đã không phải đơn độc gánh vác trách nhiệm nặng nề này.

Nếu là ngày ấy, Dương Vân Nga sẽ không ngần ngại để Đinh Toàn giữ ngôi vua , vì bà biết chắc chắn rằng Đinh Bộ Lĩnh sẽ luôn ở bên cạnh mẹ con bà, bảo vệ họ khỏi mọi nguy hiểm.

Nhưng giờ đây, thời thế đã thay đổi, bà không còn có thể dựa dẫm vào ai nữa.

Và rồi, cái ngày định mệnh ấy cũng đến, trước sự chứng kiến của bá quan trong triều, bà khoác long bào lên vai Lê Hoàn mặc cho tiếng phản đối dậy lên, những ánh mắt ngờ vực đổ dồn vào bà.

Đứng thẳng người, ngẩng cao đầu, giọng Dương Vân Nga đanh thép:

"Ta tin rằng các triều thần ở đây cũng thừa biết ai mới là người thật sự có năng lực.

Không bàn đến chuyện chính thống của vương triều, ta mong các vị hãy đặt đất nước lên hàng đầu."

Lê Hoàn nhìn bà, long bào trên vai nặng trĩu.

Hơn ai hết, ông hiểu nỗi lòng của người phụ nữ trước mặt, đâu phải ai cũng dũng cảm dám nhận lấy hết những thị phi, đánh cược cả danh dự chỉ vì chữ "nước nhà".

Lê Hoàn muốn vỗ về, muốn xoa dịu Dương Vân Nga, nhưng ông cũng hiểu rằng, bất kỳ hành động nào của mình lúc này cũng sẽ bị người đời dị nghị.

Ông ngập ngừng, rồi lại nuốt những lời an ủi vào lòng.

Tối đó, đèn trong cung cấm của Dương Vân Nga chong suốt đêm.

"Mong rằng ngài sẽ hiểu cho em"
 
Bóng Hồng Sau Triều Đại - Cảm Hứng Lịch Sử
DƯƠNG VÂN NGA - HỒI 3: NGOẢNH LẠI


Nhiều năm sau, trong một gian phòng thắp nến vàng, Dương Vân Nga ngồi trước mặt con gái.

Hôm nay, con bé sẽ trở thành cô dâu, sẽ rời xa bà để xây dựng cuộc sống mới.

"Có chuyện này ta chưa từng kể với con" bà nhẹ nhàng nói.

Cô gái trẻ ngước lên, lắng nghe.

Dương Vân Nga mỉm cười, ánh mắt xa xăm.

"Ngày ấy, ta từng rất căm hận và nghi ngờ cha con."

Cô gái tròn mắt ngạc nhiên.

"Ta từng nghĩ ông ấy đã phản bội Đinh Bộ Lĩnh, từng muốn giữ mối thù này cả đời.

Nhưng rồi ta nhận ra có những chuyện đôi khi chỉ là sớm muộn"

Từ sau ngày hôm ấy, Lê Hoàn vẫn chưa từng kể cho bà nghe về những gì đã xảy ra trong quá khứ.

Mặc cho những nghi ngờ vẫn cứ thế tiếp diễn, ông chỉ đáp lại bà bằng một ánh mắt duy nhất - thứ khiến bà tin tưởng hơn vào chính lựa chọn của mình, đó là ánh mắt rất kiên định và vững vàng của một vị minh quân.

Chính vì vậy, ngày nghe tin mình lại được một lần nữa phong chức Hoàng hậu, Dương Vân Nga đúng thật là đã rất bất ngờ nhưng cũng chưa từng chủ động hỏi ông lý do đằng sau.

"Cha con có lẽ cũng không hẳn là người như thế.

Ngẫm lại, ông ấy đã bảo vệ đất nước này rất tốt, đã chiến đấu để giữ vững biên cương... và chưa bao giờ bức ép ta bất cứ điều gì."

Cô gái nhỏ lặng im nhìn bà.

Từ trước tới giờ nàng cũng đã không ít lần nghe những lời bàn tán về mẹ mình, không thể phủ nhận rằng chính nàng cũng rất tò mò.

"Lựa chọn cha con chính là canh bạc lớn nhất đời ta, nhưng cũng là quyết định đúng đắn nhất.

Ta không cầu thế gian thấu hiểu, cũng chẳng màng hậu thế dị nghị.

Chỉ cần ta biết, lòng ta thanh thản và ta không hối hận thì lựa chọn năm ấy chưa bao giờ sai."

Bên ngoài, tiếng kèn trống rộn rã đã nổi lên, báo hiệu một đám cưới linh đình sắp diễn ra.

Dương Vân Nga chạm nhẹ vào mái tóc con gái, ngắm nhìn dung nhan rạng ngời của cô.

Bà biết rằng cô công chúa trong cung được mình nuôi lớn giờ đây sẽ sống với thân phận khác, không còn đơn thuần là con gái nhỏ của bà.

Rồi cô cũng sẽ lên làm Hoàng Hậu, làm Hoàng Thái Hậu và có lẽ cũng sẽ phải đưa ra không ít lựa chọn khó khăn trong đời.

"Lựa chọn hôm nay của con, có thể rồi một ngày con cũng sẽ nhìn lại như cách ta đã từng."

Cô gái khẽ gật đầu.

Mãi cho đến khi chiếc kiệu cưới đã đi xa, Lê Hoàn mới tới gần bà:

"Hình như nàng chưa bao giờ thắc mắc về những điều ta đã làm?

Nàng không oán hận ta sao?"

Dương Vân Nga mỉm cười nhìn Lê Hoàn

"Ta tin vào lựa chọn của chính ta"
 
Bóng Hồng Sau Triều Đại - Cảm Hứng Lịch Sử
THIÊN THỤY - HỒI 1: THỜI NIÊN THIẾU


Trần Nhân Tông đẩy cánh cửa gỗ nặng nề, bước vào gian phòng.

Bên trong chỉ thắp mấy ngọn nến le lói đủ sáng, yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ từng hơi thở yếu ớt của người đang nằm trên giường.

Chậm rãi, ông tiến lại gần, bàn tay khẽ run khi chạm vào cơ thể gầy guộc của em gái mình.

Rồi cứ thế, những hình ảnh cũ bỗng ùa về như một cơn sóng dữ...

___________________________

Đó là một buổi chiều hè ở ngự hoa viên, người ta thấy công chúa Thiên Thụy và vua Trần Nhân Tông ngày ấy còn là Công chúa Quỳnh Trân và Thái tử Trần Khâm đứng ở cái hồ hoa sen mà hai anh em vẫn thường chơi đùa.

Nàng bĩu môi, nhõng nhẽo:

"Từ cái ngày anh trốn đi tu bị cha bắt về, muốn gặp anh khó ơi là khó, đến thời gian chơi với em cũng không còn ạ?

Là cha bắt mất tự do của anh đi à?

Mai sau em lớn lên có phải cha cũng cướp đi tự do của em không?"

Trần Khâm bật cười, xoa đầu em gái:

"Ngốc, làm Thái tử với Công chúa như anh và em thì lấy đâu ra tự do."

Quỳnh Trân dừng lại, ngước mắt nhìn anh trai, ánh mắt trong veo:

"Nhưng mà em thích tự do cơ, anh phải hứa khi lên làm vua không được như cha, phải cho em tự do đấy!"

Trần Khâm thoáng khựng lại.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, cuốn theo chút nắng vàng sót lại của buổi chiều tà.

Ông nhìn em gái mình một lát, rồi mỉm cười:

"Ừ, anh hứa.

Mai kia anh làm vua, anh sẽ cho em tự do."

Lời hứa đó, tưởng như chỉ là một câu nói đùa vu vơ giữa những đứa trẻ vô lo.

Chẳng ai ngờ, ngày đó lại đến quá nhanh...
 
Bóng Hồng Sau Triều Đại - Cảm Hứng Lịch Sử
THIÊN THỤY - HỒI 2: HOÀNG YẾN TRONG LỒNG SON


Trần Nhân Tông đứng lặng trong điện, bàn tay siết chặt khi nghe tin phụ hoàng đã hứa gả Thiên Thụy công chúa cho Trần Quốc Nghiễn.

Ông không đồng ý.

Hơn ai hết, ông hiểu rõ trái tim em gái mình đang mang một người khác.

Nhớ lại lời hứa năm xưa, ông quyết định tìm đến vua cha.

"Phụ hoàng, xin người hãy thu lại thánh chỉ."

Trần Thánh Tông ngước nhìn con trai, gập lại thư án trên tay, giọng lạnh nhạt:

"Tại sao?"

Thấy cha hỏi, ông vội vã khuyên can:

"Phụ hoàng biết mà, lòng Quỳnh Trân vốn đã định với Khánh Dư, nếu người thật sự muốn gả em ấy đi, ít nhất con cũng xin người hãy cho em ấy thành hôn với người trong lòng mình."

Nghe tới đây, Trần Thánh Tông thở dài:

"Lại là Trần Khánh Dư?

Con nghĩ kết hôn chỉ đơn giản là lấy người mình thương à?

Quốc Nghiễn nó có lòng với em gái con lâu rồi, thằng bé cũng tài giỏi chứ có đến nỗi nào đâu?

Nhìn lại cái tên Khánh Dư kia, chuyện nó ương bướng, ngông cuồng, suốt ngày đi tạo thị phi trước giờ cả cái thành này ai mà không biết.

Ừ thì ta cũng không phủ nhận rằng Khánh Dư cũng là tướng tài nhưng bỏ qua chuyện đó, con có biết ngoài kia nó có biết bao nhiêu nhân tình không?"

Trần Nhân Tông không đáp.

"Ta cũng chỉ là lo cho tương lai của con bé, Quốc Nghiễn nó cũng là tướng tài đáng được trọng dụng, hôn ước này chắc chắn không thiệt thòi ai cả.

Nếu để Quỳnh Trân đến với Khánh Dư, sau này có chuyện gì, con có nỡ nhìn em con tổn thương không?"

"Nhưng..."

"Khâm."

Giọng vua cha trầm xuống.

"Công chúa thì làm sao mà có được tự do?"

Bên ngoài, gió trời thổi bay mái tóc người thiếu nữ đôi mươi.

Thiên Thụy đứng lặng sau cánh cửa, bàn tay nàng khẽ run.

Nàng không bước vào, không khóc lóc, không oán trách.

Chỉ lặng lẽ quay đi.

Có lẽ, nàng đã nhận ra một điều.

Công chúa thì làm sao mà được tự do?

Sau ngày thành thân, nàng lặng lẽ an phận bên Trần Quốc Nghiễn.

Cuộc sống êm đềm, chu toàn, không thiếu thốn điều gì, duy chỉ vắng bóng tình yêu.

Trần Quốc Nghiễn luôn yêu thương nàng, ngài ấy chăm lo cho nàng hết mực, luôn ân cần hỏi han nàng mỗi ngày.

Nhưng mỗi khi cố gắng mở lòng, nàng luôn cảm thấy gượng gạo và tội lỗi.

Dẫu vậy, Quốc Nghiễn vẫn chưa từng oán trách nàng, có lẽ ngài vẫn đang đợi ngày Thiên Thụy thật sự sẵn sàng.
 
Bóng Hồng Sau Triều Đại - Cảm Hứng Lịch Sử
THIÊN THỤY - HỒI 3: ĐÚNG VÀ SAI


Cứ tưởng như xa mặt thì sẽ cách lòng nhưng bất chợt nàng vô tình gặp lại Trần Khánh Dư.

Tất cả chỉ là tình cờ.

Tình cờ gặp lại.

Tình cờ nói chuyện.

Tình cờ bị cuốn lấy nhau.

Mối tình xưa cũ nay lại như mới xảy ra hôm qua, sóng tình từ lâu lại tuôn trào trong lòng nàng.

Nhưng chính những thứ "tình cờ" đó đã thay đổi số phận nàng mãi mãi.

Chuyện gì đến cũng sẽ phải đến, giấy chẳng thể gói mãi được lửa, khi mọi chuyện vỡ lở cũng là lúc nàng tìm đến Trần Nhân Tông.

"Anh..."

Giọng nàng khẽ run.

"Em sai sao?"

Ông nhìn nàng rất lâu.

Quả thực đây là một câu hỏi rất khó trả lời.

Nàng bật cười.

Một nụ cười bất đắc dĩ.

Trần Nhân Tông nhìn em gái mình rồi khẽ thở dài:

"Có lẽ, nơi thanh tịnh sẽ giúp em tìm thấy sự tĩnh lặng trong tâm hồn."

Vậy là nàng xuống tóc đi tu.

Ông chỉ lẳng lặng đứng từ xa nhìn theo.

Về sau, Trần Nhân Tông thường lặng lẽ đến thăm em gái.

Ở nơi này, ông nhận ra em gái mình không còn là Công chúa Thiên Thụy cao quý, mà chỉ là một Quỳnh Trân bình dị.

Nhìn thấy em gái tận tâm giúp đỡ dân lành, phát triển xóm làng, lòng ông cũng thấy an yên.

Cuối cùng, em gái ông cũng lớn rồi.

Tuy không thể cho nàng một cuộc sống như ý, nhưng ít nhất, nàng cũng đã tìm thấy một nơi thuộc về mình.
 
Bóng Hồng Sau Triều Đại - Cảm Hứng Lịch Sử
THIÊN THỤY - HỒI 4: LỜI HỨA NĂM ẤY


Trần Nhân Tông bước vào phòng.

Thiên Thụy nằm trên giường, thân hình nhỏ bé gầy gò hơn bao giờ hết.

Khi ông đến gần, nàng khẽ mở mắt, đôi môi tái nhợt nở một nụ cười nhẹ.

"Anh đến rồi."

Ông nắm tay nàng, bàn tay ngày xưa từng bấu lấy tay ông mà đòi vui chơi giờ đây đã mỏng manh đến mức tưởng như chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể cuốn đi.

Ông khẽ cười, giọng nói vẫn như ngày xưa, trêu đùa:

"Nếu em đã đến ngày đến giờ thì cứ đi đi.

Thấy âm phủ có hỏi thì trả lời rằng: 'Xin đợi một chút, anh tôi là Trúc Lâm đại sĩ sẽ tới ngay'."

Quỳnh Trân bật cười.

Một nụ cười rạng rỡ như nắng ấm ban mai mà có lẽ ông chỉ có thể nhìn thấy khi xưa.

Rồi bàn tay ông đang nắm dần lỏng ra.

Em gái của ông đã đi thật rồi....

Cùng ngày, khi ánh chiều tà dần buông xuống, Trần Nhân Tông cũng nhắm mắt.

Lời hứa năm xưa, cuối cùng cũng được thực hiện.

Nàng đã đi.

Và ông cũng vậy.
 
Bóng Hồng Sau Triều Đại - Cảm Hứng Lịch Sử
HỒ XUÂN HƯƠNG - HỒI 1: NGƯỜI VỢ LẼ


Cô tỳ nữ nép mình nơi góc cửa, lặng lẽ quan sát hai người đàn bà ngồi đối diện nhau thưởng trà trong hoa viên.

Một bên là phu nhân của vương gia Phạm Viết Ngạn - người đã ở nơi này suốt nhiều năm, một tay quán xuyến, chăm lo cho phủ Vĩnh Tường.

Lặng lẽ, điềm nhiên, không hề biểu lộ sự giận hờn hay ghen tuông dù cho người đối diện là tình địch mới đến.

Người còn lại là Lan Hương, kẻ mang danh vợ lẽ mới được vương gia mang về trong một đêm mưa gió, đã thế còn ngang nhiên đem theo chiếc bụng bầu.

Dạo gần đây, cả vương phủ xôn xao đủ loại lời đồn khi thấy hai vị này ngày ngày cùng nhau thưởng trà.

Ngay cả cô tỳ nữ lớn lên bên cạnh phu nhân cũng chẳng thể nào lý giải.

Đã vậy, người đàn bà ấy còn suốt ngày cặm cụi với giấy bút dẫu cho là đang ngồi trước mặt chính thất.

Lan Hương nhẹ nhàng lật mở trang giấy, cầm bút lông, viết xuống: Hồ Xuân Hương

Người vợ cả im lặng nhìn nàng, ánh mắt hiện lên vẻ ngưỡng mộ:

"Hôm nay được tâm sự với nàng, trong lòng ta rất vui"

Lan Hương cũng chẳng nói thêm, chỉ cười nhạt.

Biết rằng đã đến lúc, nàng đứng dậy, rời đi cùng với tỳ nữ, để lại một khoảng sân tĩnh lặng.

Tới tận lúc về phòng, cô tỳ nữ mới dám lên tiếng, tò mò hỏi:

"Thưa phu nhân, vì sao từ khi Lan Hương tới đây, vương gia luôn ở bên phòng nàng ấy mà người lại không ghen tỵ?"

Người vợ cả khẽ cười:

"Lan Hương chính là bằng hữu của vương gia, giờ thì còn là chị em chốn khuê phòng với ta nữa, nàng ấy chẳng muốn tranh giành gì đâu.

Ngồi xuống đi, ta kể ngươi nghe về Lan Hương."
 
Bóng Hồng Sau Triều Đại - Cảm Hứng Lịch Sử
HỒ XUÂN HƯƠNG - HỒI 2: KHI KẺ NGÔNG ĐEM LÒNG TƯƠNG TƯ


Hơn năm năm trước, cái tên Lan Hương đã là một huyền thoại.

Không ai không biết đến nữ nhân ấy - xinh đẹp, tài hoa, nhưng cũng ngông cuồng đến đáng sợ.

Nàng không chỉ dám đấu khẩu với nam nhân, mà còn dám cười nhạo lễ giáo, châm chọc những thứ vốn đã trở thành khuôn phép.

Kẻ ngưỡng mộ thì tôn vinh nàng như một bậc kỳ nữ của thời đại, kẻ ganh ghét thì rủa xả nàng lẳng lơ, ngỗ nghịch, chẳng ai dám rước về làm vợ.

Nhưng Lan Hương không quan tâm.

Nàng vẫn sống.

Vẫn thách thức.

Vẫn đấu tranh với cả thiên hạ.

Cho đến một ngày... trái tim người thiếu nữ biết yêu.

Người đàn ông ấy không giống những nam nhân khác - hắn có thể cười trước những lời châm biếm của nàng, có thể đối đáp cùng nàng, có thể khiến nàng rung động.

Thậm chí, hắn còn xây hẳn một cái thủy tạ để nàng thỏa sức thể hiện đam mê thơ ca của mình.

Hắn cũng đã cưới Lan Hương về làm vợ, dẫu cho chỉ là vợ lẽ.

Và vì hắn, nàng thay đổi.

Không còn ngông cuồng nữa.

Lan Hương dần học được cách thu mình, học được cách trở thành một người vợ đoan trang, nhẫn nhịn.

Lúc ấy, nàng nghĩ rằng chỉ cần chịu đựng thì mọi chuyện sẽ đều tốt đẹp.

Ngay cả khi bị vợ cả của hắn khinh miệt, sỉ nhục cũng không dám cãi lại.

Vì nàng thật sự yêu hắn.

Nhưng cuối cùng, có những thứ có thể đánh đổi, và có những thứ thì không.

Với tình yêu văn chương, Lan Hương vẫn thường hay lui tới các đạo quán để được đàm đạo với những người có cùng chung lý tưởng.

Ở đây, nàng gặp được rất nhiều đồng môn đáng trân trọng như Tố Như, Viết Ngạn.

Họ chưa bao giờ coi thường nàng là nữ nhân, ngược lại còn rất hoan nghênh lắng nghe nàng nói về số phận ba chìm bảy nổi của đời người phụ nữ.

Thế rồi chẳng ai ngờ rằng, chỉ vì hay ngồi hàn huyên với nam nhân mà người ta lại loan tin rằng nàng có nhân tình.

Lan Hương cứ vô tư cho rằng đó chỉ là những lời thị phi vô căn cứ, là gió thoảng qua tai, không thể gây nên sóng gió lớn.

Vậy nhưng vào cái ngày hay tin mình có mang, người chồng mà nàng hết mực tin tưởng lại hỏi một câu:

"Đứa trẻ ấy... thực sự là con của ta sao?"

Lan Hương cười.

Một nụ cười chua chát, cay đắng hơn bất kỳ lời gièm pha nào của thiên hạ.

"Vậy thì tùy chàng nghĩ."

Nàng không thanh minh, không giải thích, vốn biết một khi nghi ngờ đã xuất hiện thì nó sẽ mãi là một khúc mắc nghẹn lòng.

Với nỗi sợ rằng con mình sẽ lớn lên với sự hoài nghi về thân phận, nàng cứ vậy rời đi trong một đêm mưa tầm tã.
 
Bóng Hồng Sau Triều Đại - Cảm Hứng Lịch Sử
HỒ XUÂN HƯƠNG - HỒI 3: BUÔNG


Trước đêm Lan Hương bỏ đi, Viết Ngạn đã tới tìm nàng, chàng biết chồng của bằng hữu mình vốn có tính ghen tuông, lại càng lo sợ những lời đàm tiếu sẽ ảnh hưởng đôi phu thê.

"Nếu nàng cần bất cứ điều gì, xin hãy cứ nói với ta"

Chính vì vậy, khi quyết tâm dứt áo ra đi, người đầu tiên mà Lan Hương nghĩ đến chính là Viết Ngạn.

"Xin huynh hãy cho ta ở lại đêm nay.

Sáng mai, khi trời ngớt mưa, ta nhất định sẽ đi ngay, không để ảnh hưởng tới danh dự của huynh."

Là người thường xuyên bị dị nghị, hơn ai hết, nàng hiểu rõ những lời bàn tán sẽ gây ảnh hưởng thế nào.

Huống chi, đây còn là bằng hữu thân tình, nàng không muốn vì mình mà danh tiếng của chàng dính chàm.

"Lan Hương, nàng từng nói ta là bằng hữu thân thiết nhất của nàng mà, ảnh hưởng danh dự gì chứ!

Nàng cứ ở lại đây đi, ở lại để cùng làm bằng hữu với ta tiếp.

Nàng cũng đang mang thai, con của nàng cũng cần một danh phận rõ ràng, được chứ?"

Thế rồi Lan Hương quyết định ở lại phủ Vĩnh Tường của Viết Ngạn với danh nghĩa vợ lẽ.

___________________

"Vốn dĩ vương gia chỉ muốn giúp đỡ người bạn của mình, lại thêm một người có thể hàn huyên về sở thích.

Lan Hương chưa từng có ý giật chồng ta.

Nàng chỉ ở đây vì con nàng"

Người vợ cả thở dài.

Nhưng thiên hạ thì không hiểu.

Người ta cứ tiếp tục đồn thổi.

Nói rằng nàng lẳng lơ, rằng nàng không biết an phận, rằng nàng vẫn là nữ nhân ham danh vọng.

Nhưng Lan Hương không còn bận tâm nữa.

Nàng không còn cười ngạo nghễ trước thiên hạ, cũng chẳng buồn đấu khẩu với bất kỳ ai.

Người ta bảo nàng đã mất hết cá tính.

Nhưng nàng không quan tâm.

Nếu là trước đây, nàng sẽ lại đanh thép trả lời những tiếng xì xào ấy, mỉa mai đến khi họ chẳng có thể nói gì.

Nhưng bây giờ nàng chỉ muốn cho con trai mình có một danh phận.

Hai năm sau khi nàng tới, Viết Ngạn đã qua đời.

Vương phủ giờ đây sẽ được người vợ cả quản lý, nàng hỏi Lan Hương:

"Chàng ấy đi rồi,... nàng ở lại đây với ta được không?"

Lan Hương chỉ nhẹ nhàng đáp:

"Ừm"

Không phải vì bất kỳ người đàn ông nào.

Không phải vì danh phận.

Không phải vì tình yêu.

Nàng ở lại vì con của nàng

Vì người bằng hữu của nàng

Và vì cả người bạn mới này nữa.

Có lẽ giờ đây nàng đã tìm được tri kỷ của mình rồi.
 
Bóng Hồng Sau Triều Đại - Cảm Hứng Lịch Sử
HỒ XUÂN HƯƠNG - HỒI 4: TÊN NGƯỜI CÒN TRONG GIÓ


Nhiều năm về sau, một tập thơ bỗng xuất hiện trên các sạp thơ chốn kinh đô.

Nó trở thành đề tài bàn tán sôi nổi trong giới văn chương đương thời.

Đi tới đâu cũng thấy các văn nhân, thi sĩ bàn tán xôn xao.

Tựa đề: Xuân Hương thi tập

Dân chúng đọc những bài thơ ấy mà kinh ngạc - một nữ nhân mà lại dám nói những lời như vậy sao?

Ngang tàn, ngông cuồng, đanh thép, kiêu hãnh và ngạo nghễ là những từ người ta dùng để nói về tác giả của tập thơ này - Hồ Xuân Hương.

Không ai biết Hồ Xuân Hương là ai.

Không ai biết người phụ nữ ấy đã sống ra sao.

Chỉ có một chàng trai tuấn tú, đứng trước gian hàng bán sách, lặng lẽ nhìn người người ra vào cố gắng mua được tập thơ làm rúng động chốn kinh thành.

Hắn chính là con trai của nàng, là người đã gom hết những bài thơ bị lãng quên, những mảnh giấy cũ kỹ, những nét chữ đã phai mờ... rồi mang chúng ra ánh sáng.

Bởi vì đó là di sản, là ước mơ, là khát vọng, là đam mê rực lửa mà mẹ hắn để lại.

"Công tử Phạm, nhờ tập thơ của công tử mà sạp quán vô danh của chúng tôi mới được người ta biết đến.

Có điều, tôi muốn hỏi rằng người bằng hữu của ngài có còn viết thơ không?

Nếu có, sạp hàng này có thể vinh dự xuất bản không?"

Phạm Viết Thiệu cười xòa.

"Vị bằng hữu của ta đã đi một nơi rất xa rồi, nơi mà có lẽ người ấy sẽ có được công bằng...

Tập thơ này chắc sẽ là cuốn đầu tiên và cũng là cuối cùng."

"Dẫu vậy, ta vẫn vô cùng cảm kích ngài.

Nếu có thể, mong ngài hãy gửi lời với vị ấy rằng 'thơ viết rất hay và mọi người đều rất đón đọc'"

Kết thúc cuộc nói chuyện, Phạm Viết Thiệu như thường lệ tới quán trà đạo mà văn nhân hay lui đến.

Chọn một chỗ không ai chú ý rồi ngồi vào.

Vừa thưởng trà, vừa lặng im lắng nghe những lời bình về thơ Hồ Xuân Hương

"Mẹ à, mẹ ở nơi ấy đã tìm được hạnh phúc chưa?"

Và cứ thế, cái tên Hồ Xuân Hương vang danh thiên hạ.

Không phải vì một người đàn ông nào đó.

Không phải vì một cuộc tình nào đó.

Mà vì chính nàng.

Vì người đàn bà ngông cuồng đã từng đi ngược gió.
 
Bóng Hồng Sau Triều Đại - Cảm Hứng Lịch Sử
LÊ NGỌC BÌNH - HỒI 1: CON RỐI NƠI ĐIỆN NGỌC


Là công chúa nhỏ của vua Lê Hiển Tông và Chiêu nghi Nguyễn Thị Điều, Lê Ngọc Bình từ nhỏ đã được dạy rằng một người con gái phải biết công, dung, ngôn, hạnh, phải giữ trọn tam tòng, tứ đức.

Nàng đã tin vào điều đó.

Không phải vì bất cứ ai ép buộc mà vì nàng thật sự nghĩ rằng đó là lẽ phải duy nhất mà một người phụ nữ nên theo.

Biết nghe lời cha mẹ, sau này là chồng, rồi đến con trai.

Một người phụ nữ không cần có tham vọng, không cần có lựa chọn.

Chỉ cần sống hiền thục, vâng lời, thế là đủ.

Và nàng đã lớn lên như thế, dịu dàng như cánh hoa mùa hạ, bình yên như dòng nước chảy dưới trăng.

Chưa một lần nào nàng tự hỏi liệu có con đường khác dành cho mình hay không.

Cho đến khi triều đại Tây Sơn sụp đổ.

Lê Ngọc Bình cứ ngỡ mình sẽ sống vậy đến cuối đời nhưng bỗng một ngày nơi nàng trú ẩn lại rung chuyển dưới vó ngựa quân Nguyễn.

Nàng không kịp phản ứng, cũng chẳng có quyền phản ứng.

Số phận của nàng chưa bao giờ nằm trong tay nàng.

Trẻ đẹp, dịu dàng, thướt tha - Lê Ngọc Bình lọt vào mắt xanh của Gia Long khi Chánh tổng Yên Mẫu đem dâng nàng lên.

Ngay từ lần đầu tiên gặp mặt, hắn đã si mê hương thơm tỏa ngát trên người nàng.

Và rồi như một món báu vật của triều đại cũ, nàng bị ép phải bước vào hậu cung của hắn.

"Bệ hạ nay có cả thiên hạ, thiếu gì gái đẹp, việc gì phải lấy vợ của giặc làm vợ mình!"

Nghe tin vị vua mới lên ngôi muốn nạp Hoàng hậu của triều đại trước làm Phi tần, các bá quan trong triều ai nấy đều thay nhau kịch liệt phản đối.

Thấy vậy, Gia Long chỉ cười đùa nói:

"Đến đất nước của giặc ta còn lấy, huống chi là vợ giặc, ta lấy vợ giặc làm vợ ta thì có làm sao!"

Vậy là số phận đưa đẩy, nàng trở thành Gia Long Đế phi Chiêu nghi Lê Ngọc Bình khi mang trên mình thân phận vợ cũ của Cảnh Thịnh Đế.

Cũng từ đó, đi đến đâu, nàng cũng nghe thấy những lời đàm tiếu.

"Sướng thế còn gì, nhờ cái mặt đẹp mà khỏi phải chết!"

"Nhìn nàng ta kìa, mặt lúc nào cũng lạnh như băng.

Chưa dứt hết tình cũ thì tình mới đã đến."

"Không hiểu sao người như vậy còn không thấy xấu hổ, vẫn vác mặt ra ngoài đường, để cho thiên hạ nó cười thẳng vào cho thì nhục thay"

Dù là giễu cợt hay thương hại, tất cả những lời nói đó đều làm nàng ghê tởm.

Nhưng nàng không thể nói gì.

Nàng không có quyền lên tiếng.

Nàng cứ thế lặng lẽ sống, lặng lẽ gồng mình, lặng lẽ chịu đựng.

Dần dần, nỗi oán hận trong lòng nàng cứ lớn lên từng ngày.
 
Bóng Hồng Sau Triều Đại - Cảm Hứng Lịch Sử
LÊ NGỌC BÌNH - HỒI 2: GIỌT NƯỚC TRÀN LY


Lê Ngọc Bình cứ nghĩ niềm vui thích mà Gia Long dành cho mình chỉ là tạm thời, nàng nào có thể ngờ rằng từ lúc nàng được nạp vào trong cung đã 3 tháng liền Gia Long chỉ sủng hạnh mỗi mình nàng.

Ghen ghét, đố kỵ, tức giận - các phi tần trong cung lại càng khó chịu hơn với nàng, những lời bàn tán không hay lại ngày càng nhiều lên.

Nàng không tranh sủng, không tỏ ra vui vẻ, không nịnh nọt Gia Long.

Như một chú chim bị nhốt trong lồng không thể có được tự do, đôi mắt nàng chỉ có cái lạnh lẽo vô cảm.

Nhưng càng như thế, Gia Long lại càng để mắt tới nàng, khiến những nữ nhân khác trong hậu cung vô cùng căm tức.

Từ những lời xì xào, bàn tán, các phi tần dần chuyển sang chơi xấu nàng.

Dẫu biết hết tất cả, Gia Long cũng không can thiệp, một phần là do hắn mới lên ngôi còn bận rộn triều chính, phần còn lại là hắn thật sự muốn một lần Lê Ngọc Bình phải quỳ gối xin xỏ mình.

Được nước lấn tới, thấy rằng Gia Long cũng chẳng buồn để tâm, các phi tần như mở cờ trong bụng.

Xé váy, giấu đồ, hất trà lên mặt, ...

Lê Ngọc Bình vẫn quyết định nhẫn nhịn.

Càng vậy, các phi tần lại quá quắt hơn, đổi đồ ăn của nàng thành đồ ôi thiu, đổ lỗi cho nàng lấy trộm đồ, còn cố ý đẩy nàng ngã xuống ao.

Nhưng tất cả vẫn chưa đủ.

Đỉnh điểm là một ngày nọ, người tỳ nữ ở bên hầu hạ nàng từ ngày còn nhỏ đột nhiên bị chết đuối dưới giếng.

Không ai nói gì nhưng tất cả mọi người đều biết đó là do các nữ nhân kia làm.

Đến lúc ấy, Lê Ngọc Bình không thể chịu đựng thêm nữa.

Đó là người thân còn lại duy nhất của nàng, là chỗ dựa duy nhất mà nàng có thể tin tưởng.

Tối hôm đó, khi Gia Long đến tìm, nàng đã không thể kìm nén nữa.

Nàng nói.

Nàng nói tất cả.

Nàng vừa nói vừa khóc, từng giọt nước mắt lăn dài trên má của người thiếu nữ mới đôi mươi.

Đắng chát như cuộc đời của nàng.

"Ta chưa bao giờ có quyền lựa chọn!

Ta chưa từng muốn ở đây!

Ta chưa từng muốn sống thế này!"

"Ngươi nạp ta vào cung để làm gì?

Sao ngươi không giết quách ta đi, ta chán ngấy cái cung vàng điện ngọc này rồi!"

"Ngươi nghĩ rằng ta hạnh phúc ư?

Ngươi nghĩ rằng sủng hạnh ta mỗi đêm có thể khiến ta biết ơn ngươi?

Không.

Ngươi không hứng thú với ta đến thế đâu.

Ngươi đừng trêu đùa ta nữa.

Ngươi chỉ muốn ta phục tùng ngươi mà thôi!"

Nói xong, tim nàng đập nhanh hơn bao giờ hết.

Đây là lần đầu tiên nàng được nói ra hết những điều thầm kín trong lòng.

Gia Long nhìn nàng.

Lần đầu tiên, hắn thấy Lê Ngọc Bình không còn là một bông hoa yếu ớt bị cuốn theo dòng chảy nữa.

Rồi bỗng nhiên, nàng ngất lịm đi trong sự hoảng hồn của cung nhân.

"Chúc mừng Hoàng thượng, là hỷ mạch.

Chiêu nghi đã có thai được hai tháng"

Bất ngờ xen lẫn vui mừng.

Lần đầu tiên, Gia Long cảm thấy có thứ gì đó trong lòng hắn đã thay đổi.

"Truyền lời tới tất cả Phi tần cho ta, từ nay, ai còn động vào Chiêu nghi Lê Ngọc Bình ta nhất định sẽ không nương tay."

Tối đó, lần đầu tiên hắn ở lại cả đêm trong cung của Lê Ngọc Bình.
 
Bóng Hồng Sau Triều Đại - Cảm Hứng Lịch Sử
LÊ NGỌC BÌNH - HỒI 3: BUÔNG TAY - NGƯỜI ĐI - KẺ Ở LẠI


Gia Long từng nghĩ rằng nếu Lê Ngọc Bình có nhiều sự gắn kết với mình hơn, có lẽ nàng sẽ dần dần có tình cảm với hắn.

Có lẽ, khi nàng có con, nàng sẽ mềm lòng.

Có lẽ, khi nàng nhìn thấy những đứa trẻ, nàng cũng sẽ nhìn hắn nhiều hơn một chút.

Nhưng không.

Mỗi lần sinh con, nàng lại yếu đi.

Mỗi lần sinh con, nàng lại nhìn hắn bằng đôi mắt ngày càng trống rỗng hơn.

Lòng nàng không lưu luyến hắn.

Không có gì thay đổi.

Rồi một ngày, người ta báo với Gia Long rằng nàng đã cố ý tự sát.

Khi nghe tin, hắn đã chạy thật nhanh tới tẩm cung của nàng.

Nhìn Lê Ngọc Bình ốm yếu nằm trên giường, lòng hắn chùng xuống.

Đôi mắt nàng tưởng chừng như đang nhìn về một phía xa xăm, bàn tay nàng giờ có thêm một lớp vải dày thấm đầy máu buộc ở cổ tay.

Có lẽ giờ phút này hắn đã hiểu rồi.

Ngồi xuống cạnh nàng, Gia Long đưa tay vuốt nhẹ gò má gầy gò ấy:

"Không thể sao, Chiêu nghi?"

"...Ngươi biết mà."

Nghe Lê Ngọc Bình nói vậy, Gia Long chỉ biết im lặng, hắn cứ thế ngồi cạnh giường nhìn nàng.

Chẳng biết đã qua bao lâu, hắn khẽ nói:

"Nàng đi đi"

Câu nói ấy phá tan bầu không khí căng thẳng, Lê Ngọc Bình nhìn thẳng vào mắt hắn.

Giờ phút này hắn lại có chút mừng thầm.

Chẳng biết là do nàng đã lâu rồi không màng nhìn hắn hay do lần đầu hắn thấy vẻ mặt có chút bất ngờ của nàng.

Thế rối không lâu sau, triều đình loan tin rằng Lê Ngọc Bình đã qua đời.

Cả kinh thành đều thương tiếc cho số phận cô gái trẻ ấy.

Nhưng chỉ có Gia Long biết - nàng vẫn còn sống.

Hắn đã thả nàng đi.

Hắn đã để nàng sống một cuộc đời khác, với một cái tên khác, với một danh phận khác.

Vì có lẽ, chỉ như thế hắn mới có thể đẹp hơn trong mắt nàng một chút.
 
Bóng Hồng Sau Triều Đại - Cảm Hứng Lịch Sử
LÊ NGỌC BÌNH - HỒI 4: CỐ NHÂN


Đó là một ngày đẹp trời nhiều năm sau, khi Gia Long đang đi vi hành cùng các Hoàng tử.

"Số đâu có số lạ lùng

Con vua lại lấy hai chồng làm vua"

"Ngươi muốn nói Cung Thận Đức phi hả?"

"Ừ, ngươi nghĩ xem, ngày xưa Lê Ngọc Bình là Hoàng hậu triều Tây Sơn, ta cứ nghĩ Gia Long nạp nàng vào cung là chỉ muốn làm nhục nàng.

Ai mà ngờ rằng sau khi qua đời nàng còn được ban thuỵ hiệu Cung Thận Đức phi"

Tiếng bàn tán xôn xao của người dân đi qua thu hút ánh nhìn của các Hoàng tử, lần đầu được ra ngoài cung, lại đã quen được cưng chiều hầu hạ, việc nhìn thấy những người dân ăn nói thẳng thừng không khỏi khiến từng người cảm thấy bất ngờ.

"Cha, họ đang nói về ngươi kìa, họ còn dám gọi thẳng tên ngươi và Đức phi nữa, ngươi vẫn để yên cho họ sao ạ?"

Nghe vậy, Gia Long chỉ cười, tiếp tục cùng các Hoàng tử dạo qua các con phố.

Đúng lúc ấy, hắn vô tình nhìn thấy một bóng hình quen thuộc.

Một cô gái mặc áo vải thô đi ngang qua cùng một chàng thư sinh nho nhã, họ nắm tay nhau cùng cười đùa vui vẻ, trên cổ tay cô gái vẫn còn dấu vết của một vết sẹo dài đã nhạt màu.

Lê Ngọc Bình giờ đây không còn khoác trên mình những bộ xiêm y lộng lẫy, cũng không còn là bậc mẫu nghi thiên hạ nữa.

Nàng chỉ là một thường dân như bao người khác.

Nhưng nàng có vẻ... tự do hơn.

Hắn chỉ đứng đó, lặng lẽ nhìn nàng rồi khẽ cười nhạt.

Nàng có đang tự do không?

Nàng có đang hạnh phúc không?

Nàng còn nhớ về hắn không?

Vô vàn những thắc mắc hiện lên trong lòng Gia Long nhưng hắn chẳng thể có câu trả lời.

Và có lẽ, hắn cũng không nên biết câu trả lời.
 
Back
Top Bottom