Lê Ngọc Bình cứ nghĩ niềm vui thích mà Gia Long dành cho mình chỉ là tạm thời, nàng nào có thể ngờ rằng từ lúc nàng được nạp vào trong cung đã 3 tháng liền Gia Long chỉ sủng hạnh mỗi mình nàng.
Ghen ghét, đố kỵ, tức giận - các phi tần trong cung lại càng khó chịu hơn với nàng, những lời bàn tán không hay lại ngày càng nhiều lên.
Nàng không tranh sủng, không tỏ ra vui vẻ, không nịnh nọt Gia Long.
Như một chú chim bị nhốt trong lồng không thể có được tự do, đôi mắt nàng chỉ có cái lạnh lẽo vô cảm.
Nhưng càng như thế, Gia Long lại càng để mắt tới nàng, khiến những nữ nhân khác trong hậu cung vô cùng căm tức.
Từ những lời xì xào, bàn tán, các phi tần dần chuyển sang chơi xấu nàng.
Dẫu biết hết tất cả, Gia Long cũng không can thiệp, một phần là do hắn mới lên ngôi còn bận rộn triều chính, phần còn lại là hắn thật sự muốn một lần Lê Ngọc Bình phải quỳ gối xin xỏ mình.
Được nước lấn tới, thấy rằng Gia Long cũng chẳng buồn để tâm, các phi tần như mở cờ trong bụng.
Xé váy, giấu đồ, hất trà lên mặt, ...
Lê Ngọc Bình vẫn quyết định nhẫn nhịn.
Càng vậy, các phi tần lại quá quắt hơn, đổi đồ ăn của nàng thành đồ ôi thiu, đổ lỗi cho nàng lấy trộm đồ, còn cố ý đẩy nàng ngã xuống ao.
Nhưng tất cả vẫn chưa đủ.
Đỉnh điểm là một ngày nọ, người tỳ nữ ở bên hầu hạ nàng từ ngày còn nhỏ đột nhiên bị chết đuối dưới giếng.
Không ai nói gì nhưng tất cả mọi người đều biết đó là do các nữ nhân kia làm.
Đến lúc ấy, Lê Ngọc Bình không thể chịu đựng thêm nữa.
Đó là người thân còn lại duy nhất của nàng, là chỗ dựa duy nhất mà nàng có thể tin tưởng.
Tối hôm đó, khi Gia Long đến tìm, nàng đã không thể kìm nén nữa.
Nàng nói.
Nàng nói tất cả.
Nàng vừa nói vừa khóc, từng giọt nước mắt lăn dài trên má của người thiếu nữ mới đôi mươi.
Đắng chát như cuộc đời của nàng.
"Ta chưa bao giờ có quyền lựa chọn!
Ta chưa từng muốn ở đây!
Ta chưa từng muốn sống thế này!"
"Ngươi nạp ta vào cung để làm gì?
Sao ngươi không giết quách ta đi, ta chán ngấy cái cung vàng điện ngọc này rồi!"
"Ngươi nghĩ rằng ta hạnh phúc ư?
Ngươi nghĩ rằng sủng hạnh ta mỗi đêm có thể khiến ta biết ơn ngươi?
Không.
Ngươi không hứng thú với ta đến thế đâu.
Ngươi đừng trêu đùa ta nữa.
Ngươi chỉ muốn ta phục tùng ngươi mà thôi!"
Nói xong, tim nàng đập nhanh hơn bao giờ hết.
Đây là lần đầu tiên nàng được nói ra hết những điều thầm kín trong lòng.
Gia Long nhìn nàng.
Lần đầu tiên, hắn thấy Lê Ngọc Bình không còn là một bông hoa yếu ớt bị cuốn theo dòng chảy nữa.
Rồi bỗng nhiên, nàng ngất lịm đi trong sự hoảng hồn của cung nhân.
"Chúc mừng Hoàng thượng, là hỷ mạch.
Chiêu nghi đã có thai được hai tháng"
Bất ngờ xen lẫn vui mừng.
Lần đầu tiên, Gia Long cảm thấy có thứ gì đó trong lòng hắn đã thay đổi.
"Truyền lời tới tất cả Phi tần cho ta, từ nay, ai còn động vào Chiêu nghi Lê Ngọc Bình ta nhất định sẽ không nương tay."
Tối đó, lần đầu tiên hắn ở lại cả đêm trong cung của Lê Ngọc Bình.