Ngôn Tình Bổn Tiểu Thư Bảo Kê Cho Tổng Tài

Bổn Tiểu Thư Bảo Kê Cho Tổng Tài
Chương 40: Ai Cũng Đi Theo Hứa Chấn Hiên


Mới hai tiếng trước đó.
Hứa Vãn Tinh tự bỏ tiền tổ chức một buổi họp mặt ở một nhà hàng lớn, chọn một gian phòng riêng kín đáo, mời đến những vị lãnh đạo có chức cấp cao của Hứa thị, mời họ một bữa cơm, đổi lại cô cũng có việc cần nhờ đến họ.
Đối mặt với hơn mười người trung niên đều là lãnh đạo cấp cao trong công ty, lại còn là những người từng làm việc chung với Hứa Thần Hoa, Hứa Vãn Tinh rất kính trọng những lão tiền bối này.

Cô nói: “Cảm ơn các chú các bác đã nể mặt bố cháu mà đến tham dự buổi họp mặt này.

Thay mặt cho bố của cháu, cháu xin chân thành bày tỏ lòng biết ơn đến mọi người.”
Một người đàn ông với mái tóc hoa râm cười gượng, “Cháu khách sáo quá rồi Vãn Tinh, nhớ năm xưa chúng ta cũng cùng nhìn cháu lớn lên mà.

Là trưởng bối, sao chúng ta có thể từ chối lời mời của vãn bối được.”
Hứa Vãn Tinh gật đầu, “Cảm ơn chú Mạnh.

Vậy cháu cũng không vòng vo nữa.

Thật ra hôm nay cháu mời mọi người đến đây là có chuyện muốn nhờ.”
Hít vào một hơi thật sâu, Hứa Vãn Tinh thả lỏng tinh thần, trình bày ý định của cô: “Vì tương lai có thể kế thừa công ty Hứa thị, hiện tại cháu muốn dùng thân phận thực tập sinh để vào làm ở công ty, như vậy có thể giúp cháu hiểu thêm về tình hình công ty hơn.

Không biết mọi người có thể nể mặt bố cháu mà cho cháu một cơ hội hay không?”
Nghe xong lời này, tất cả mọi người đều tỏ vẻ sững sờ và chấn động.
Hứa Vãn Tinh cũng cảm thấy không đúng.

Vì sao bọn họ lại phản ứng như thế?
Người được gọi là chú Mạnh kia hơi khép nép, ấp úng lên tiếng: “Tiểu thư Vãn Tinh, chuyện này...!sợ rằng không dễ dàng gì...”
Người khác liền phụ hoạ, “Đúng thế đúng thế, người đến công ty ứng tuyển nhiều như vậy, không thể vì cô là đại tiểu thư Hứa thị mà đi cửa sau được...”
Một người khác nâng tách cafe lên, điềm đạm nói: “Hơn nữa, chuyện này cô nên thương lượng với chú của cô thì hơn.”
Hứa Vãn Tinh vội nói: “Cháu không yêu cầu mọi người trực tiếp tuyển cháu, cháu chỉ muốn mọi người cho cháu cơ hội phỏng vấn.

Cháu tin rằng cháu có thể dựa vào năng lực của bản thân để bước chân vào công ty.

Hứa Chấn Hiên sẽ không đồng ý chuyện này, thế nên cháu mới tới nhờ những người đã đi theo bố cháu nhiều năm là các chú các bác đây.”
Hứa Vãn Tinh đã dùng tất cả sự chân thành của mình để xin sự giúp đỡ từ những vị trưởng bối này, thế nhưng chẳng có ai quan tâm.

Lần lượt từng người một đều từ chối cô.
“Vô cùng xin lỗi, đây không phải chuyện mà tôi có thể quyết định được.

Cô vẫn nên đi cầu xin chú cô đồng ý đi.”
“Đúng thế...!Thật sự xin lỗi, chúng tôi xin về trước vậy.”
Sau đó, những người mà cô đã từng hết sức kính trọng, những người đã đi theo bố cô mấy chục năm cũng lần lượt rời đi, từng người từng người một, cho đến khi chỉ còn một mình Hứa Vãn Tinh đứng đó, cúi đầu không biết đang nghĩ gì.
Đúng là một buổi tối vô nghĩa.

Mười một giờ đêm, Hứa Vãn Tinh đứng giữa đường cái không nhịn được mà gào lên: “TỨC CHẾT MẤT!”
Một đứa trẻ đi ngang qua tò mò hỏi mẹ: “Mẹ ơi, chị gái kia đang kêu gào kìa!”
Người mẹ nhìn Hứa Vãn Tinh, đầu tiên là cảm thán đây là một cô gái xinh đẹp, nhưng vừa rồi đột nhiên gào lên như vậy giữa đường, hình như là thần kinh có vấn đề, người mẹ cảm thấy không nên cho con mình giao lưu với Hứa Vãn Tinh thì hơn, tránh cho đưa trẻ bị cô lây nhiễm cho những hành động kì quái như vừa rồi, “Đừng nhìn nữa, chúng ta về nhà thôi.”
Hứa Vãn Tinh tiu nghỉu, bị người ta tưởng mình bị điên đúng là không thoải mái chút nào, nhưng không hét lên như vậy thì cô sẽ nghẹn chết mất.
Những trưởng bối mà cô từng tin tưởng rằng họ nhất định sẽ nể mặt bố cô mà giúp đỡ cô một chút, chỉ cần có được một cơ hội phỏng vấn thôi là được, với năng lực của Hứa Vãn Tinh, cô nhất định sẽ vào được công ty, nhưng tất cả bọn họ đều chọn đi theo Hứa Chấn Hiên chứ không phải cô.
Cũng không trách bọn họ được.

Hiện giờ Hứa Chấn Hiên đang nắm giữ Hứa thị, bọn họ vì lợi ích, vì miếng cơm, có lẽ cũng chẳng muốn đắc tội với ông ta.

Cho dù quan hệ giữa họ và bố của cô rất tốt, nhưng họ và Hứa Vãn Tinh lại chỉ quen biết sơ sơ thôi, họ không muốn mạo hiểm vì cô cũng là điều dễ hiểu.
Hứa Vãn Tinh tự trách chính mình đã ngây thơ quá rồi.

Kết quả cô phải ở lại cái nơi ngoại ô này vào lúc mười một giờ đêm, taxi cũng chẳng gọi được.
Thôi mặc kệ, cứ bắt bừa một chiếc xe là được rồi! Phải về được nội thành đã rồi tính tiếp.
Ngoại ô vào buổi tối vắng vẻ, xe đi lại ít, về đêm thế này lại càng ít hơn, taxi cũng khó mà gặp được.

Nhưng Hứa Vãn Tinh cuối cùng cũng thấy được sự may mắn duy nhất trong ngày hôm nay rồi.

Có một chiếc xe màu đen đang đi về hướng này.
Tốc độ cũng ổn định đấy, khả năng cao là một người lái xe chắc tay.
Hứa Vãn Tinh không kịp suy nghĩ nhiều liền nhảy ra giữa đường, gào lên: “Dừng xe! Dừng lại!”
Lần này mà bị nhìn thấy nữa chắc sẽ bị tưởng là đồ thần kinh tìm chết.
Mà sao trông cái xe này cứ quen quen vậy nhỉ? Bugatti Divo đen, hình như trong thành phố này cô mới chỉ thấy một người lái nó...
Nhất thời Hứa Vãn Tinh quên mất mình phải tránh chiếc xe này, cô sững người ra một chút, người lái xe đánh tay lái, chiếc xe lượn một vòng cua qua người cô.

Hứa Vãn Tinh chỉ nghe thấy “Ruỳnh” một tiếng, lúc mở mắt ra đã thấy chiếc xe bị mình chặn đường bây giờ đã đâm vào gốc cây phía sau mất rồi.

“Ấy! Thôi chết rồi!”
Ý thức được mình vừa gây ra chuyện gì, Hứa Vãn Tinh vội chạy đến bên cạnh chiếc xe, gõ gõ cửa kính gọi: “Này, anh không sao chứ...!Ơ...!Là anh ta...”
Phía sau lớp kính cửa xe, một gương mặt điển trai tuấn tú, ngũ quan sắc nét lạnh lùng lộ diện đập vào mắt Hứa Vãn Tinh.

Thành phố A này lớn như vậy, ở ngoại ô mà cũng có thể gặp được Phong Lăng Dạ vào lúc tối muộn thế này.
Phong Lăng Dạ thắt dây an toàn ngồi trong xe, hai mắt nhắm nghiền, xung quanh đầu không có bất cứ dấu hiệu tổn thương ngoài da nào, nhưng trạng thái này của hắn vẫn khiến tim Hứa Vãn Tinh đập thình thịch vì căng thẳng.

Lý trí của Hứa Vãn Tinh dường như đã bị rút cạn, cô đập cửa xe, hét lên với người bên trong: “Phong Lăng Dạ! Này, anh không sao chứ, Phong Lăng Dạ!”
Cửa xe bị cô đập điên cuồng, nhưng người trong xe lại chẳng hề nhúc nhích, cứ như hắn không hề nghe thấy cô, cứ như hắn đã chết rồi.
Không đúng, không thể như thế được.
Đây là thứ nghiệt duyên gì vậy? Sao phải ai không phải mà lại đúng phải xe của Phong Lăng Dạ chứ? Bây giờ cô phải làm gì đây? Thế này không phải là Hứa Vãn Tinh đã khiến hắn ta gặp tai nạn xe sao?
Nếu như Phong Lăng Dạ bị làm sao, cô...
“Phong Lăng Dạ! Anh nói gì đi, tỉnh dậy đi Phong Lăng Dạ!”
“Ha ha!” Người trong xe đột nhiên cười, cửa kính xe được hắn hạ xuống, Phong Lăng Dạ mặt đầy vẻ hứng thú nhìn Hứa Vãn Tinh, ý cười trong mắt càng lộ rõ, “Không ngờ cô lại lo lắng cho tôi đến thế.”
Hứa Vãn Tinh ngẩn người.

Phong Lăng Dạ khoát tay, nói: “Đùa với cô thôi, tôi không sao cả, hoàn toàn khỏe mạnh.

Nhưng cô phải chịu trách nhiệm với xe của tôi.

Nó đâm vào cây rất mạnh đấy.”.
 
Bổn Tiểu Thư Bảo Kê Cho Tổng Tài
Chương 41: Cô Sợ Hãi Cái Gì


Trước khi đâm xe.
Phong Lăng Dạ lái xe với tốc độ ổn định trên đường lớn.

Ở vùng ngoại ô này vào buổi tối, hắn cũng không thể tuỳ tiện phóng nhanh vượt ẩu được, gây ra tai nạn thì chỉ khổ chính mình.

Hắn vừa mới có một cuộc họp với đối tác ở một nhà hàng gần đây nên giờ này mới đang trên đường trở về, không có dư sức để giải quyết thêm một vấn đề nữa đâu.
Mà, người tính không bằng người khác tính.

Cho dù Phong Lăng Dạ không lái nhanh, đèn xe bật đầy đủ, thì vẫn có người như thể phát điên mà lao ra trước đầu xe hắn.

Chưa kịp định hình được người điên này là ai, Phong Lăng Dạ lập tức đánh tay lái.

Kĩ thuật lái xe của hắn khá tốt, xe lượn một vòng, sượt qua người kia rồi lao thẳng vào gốc cây ngay phía sau.
Phong Lăng Dạ thắt dây an toàn đầy đủ, vì vậy hắn cũng chẳng sao hết, chỉ hơi choáng đầu một chút.

Tránh được người kia rồi, Phong Lăng Dạ mệt mỏi thả lỏng người, nhắm mắt lại nghỉ ngơi trong chốc lát.
Mà cái người gây tai nạn kia còn không định chạy trốn, tiếng bước chân rõ ràng đang chạy về phía xe của hắn.

Sau đó, Phong Lăng Dạ nghe thấy rõ ràng tiếng của Hứa Vãn Tinh vang bên tai hắn: “Phong Lăng Dạ! Này, anh không sao chứ, Phong Lăng Dạ!”
Bởi vì giọng nói của Hứa Vãn Tinh quá mức gấp gáp, trong giọng nói ngập tràn lo lắng, mà Phong Lăng Dạ lại chưa từng thấy một mặt này của Hứa Vãn Tinh, hắn đột nhiên lại nảy ra ý muốn trêu chọc cô một chút.

Vì vậy, Phong Lăng Dạ vẫn tiếp tục nhắm nghiền mắt, không trả lời cô.
Nhưng hình như Hứa Vãn Tinh sắp phát điên rồi.

Cô liên tục gọi tên hắn, đập cửa sổ xe hắn điên cuồng.

Phong Lăng Dạ hơi lo lắng nếu như hắn còn đùa với cô nữa, Hứa Vãn Tinh thực sự sẽ phá nát cửa sổ xe của hắn luôn.
Sau khi Phong Lăng Dạ chọn tỉnh lại, Hứa Vãn Tinh sững người trong một chốc, sau đó đột nhiên cao giọng quát lên với hắn: “Có thể tùy tiện đùa chuyện này được hả?”
Phong Lăng Dạ nhướng mày khó hiểu.

Hứa Vãn Tinh cắn răng nói: “Đối với anh thì vừa rồi chỉ là đùa giỡn thôi, nhưng anh có nghĩ tới cảm nhận của người khác hay không? Anh có biết lúc anh bị đụng xe, tôi đã sợ hãi đến mức nào không?”
Phong Lăng Dạ nhìn cô chằm chằm, không những không chột dạ mà còn hỏi vặn lại: “Vậy còn cô? Nửa đêm đường phố tối tăm đột nhiên lại lao ra trước xe người khác, có nghĩ đến cảm nhận của người lái xe hay không?”
Đến lượt Hứa Vãn Tinh nghẹn họng rồi, cô không có lý lẽ gì để bao biện cho cái sai này của cô.

Phong Lăng Dạ cũng không tiếp tục làm khó Hứa Vãn Tinh, hắn lại hỏi: “Cô vừa mới nói là cô sợ hãi? Cô sợ cái gì chứ?”
Đúng rồi, Hứa Vãn Tinh sợ cái gì chứ? Giữa cô và Phong Lăng Dạ chẳng còn quan hệ mật thiết gì nữa rồi, hắn bị tai nạn chết thì có sao? Hắn sớm muộn cũng đứng về phía Hứa Vy Vy mà đối địch với cô, để hắn biến mất sớm một chút thì có sao?
Hứa Vãn Tinh mím môi không trả lời, quay phắt người rời đi.

Nhưng hiển nhiên Phong Lăng Dạ sẽ không để cô đi dễ dàng như vậy, “Này, chờ đã!”
Hứa Vãn Tinh không dừng lại, Phong Lăng Dạ bèn mở cửa xe, bước thật nhanh đuổi theo cô, kéo tay cô giữ cô lại, chính hắn cũng cao giọng lên lúc nào không hay, nghe ra một chút gấp gáp, “Chờ đã! Cô vẫn chưa trả lời tôi!”
Từ lúc gặp mặt nhau đến giờ, Hứa Vãn Tinh cứ luôn để lại trong đầu hắn những câu hỏi không thể tìm được lời giải đáp.

Cô luôn khiến Phong Lăng Dạ cảm thấy mình đã quên mất điều gì đó, quên mất câu trả lời, mà khi hắn hỏi lại cô, Hứa Vãn Tinh luôn phớt lờ hắn, không cho hắn câu trả lời.

Hiện giờ cũng vậy, Hứa Vãn Tinh để lại cho hắn một câu hỏi, nhưng lại rời đi mà không cho hắn câu trả lời.
Đừng hòng hắn để cho chuyện này xảy ra thêm lần nữa!
“Tôi không muốn nói chuyện với người ích kỷ như anh! Tránh ra!” Hứa Vãn Tinh giật lại tay mình.
Phong Lăng Dạ cũng không giữ tay cô nữa, nhưng vẫn không từ bỏ ý định của mình, “Ban đầu là ai tự dưng lao ra chặn xe tôi? Cô nói thế là có ý gì? Phải rồi, cô không bắt taxi được, mới chặn xe tôi muốn đi về nội thành phải không? Nhưng nếu cô không chịu nói lý thì cô cứ việc ở chỗ này từ từ mà đợi, đến sáng mai sẽ có xe cho cô đi nhờ.”
“Tôi.

Ghét.

Anh.” Hứa Vãn Tinh dường như nhẫn nhịn lời này trong lòng đã lâu, sau khi thốt được ra ba chữ này, Hứa Vãn Tinh lại càng nói lớn hơn, “TÔI GHÉT ANH!”
“Cô...”
Nhìn thấy ánh mắt lạnh như băng của Phong Lăng Dạ, Hứa Vãn Tinh cho rằng mình sắp bị hắn đánh chết ngay tại chỗ rồi.

Nhưng được thôi, đánh thì đánh, hắn muốn đánh bao nhiêu thì đánh, dù sao vừa rồi Hứa Vãn Tinh cũng suýt nữa giết hắn.

Nghĩ đến đây, Hứa Vãn Tinh nhắm tịt mắt lại.
Nhưng vài cái tát, vài cú đấm trong tưởng tượng không hề hạ xuống trên người hứa Vãn Tinh.

Trái lại, cả cơ thể cô bỗng chốc được nâng bổng lên, và khi Hứa Vãn Tinh mở mắt ra, cô đã bị Phong Lăng Dạ ôm chặt lấy cả cơ thể bế bổng lên như bế công chúa.
Cả khuôn mặt trắng nõn của Hứa Vãn Tinh đỏ ửng lên như cà chua chín.

Lần đầu tiên trong cuộc đời, Hứa Vãn Tinh bị người ta bế lên như vậy, chưa từng có ai làm như vậy với cô, nhất thời cô cũng không biết nên làm sao với Phong Lăng Dạ nữa, chỉ biết hét toáng lên: “Bỏ tôi ra! Não anh có vấn đề gì à?”
Phong Lăng Dạ điềm nhiên đáp: “Chẳng phải cô muốn về thành phố sao? Tôi đưa cô về.”
Nói rồi Phong Lăng Dạ xoay người, tiếp tục bế Hứa Vãn Tinh quay lại xe.

Hứa Vãn Tinh không thể chấp nhận được việc mình bị hắn kiểm soát như vậy, cô lại càng giãy giụa gào thét: “Anh có hiểu tôi nói cái gì không đấy? Anh thật sự rất đáng ghét!”
Nhưng Phong Lăng Dạ chẳng tỏ vẻ gì, hắn mở cửa xe, thô bạo quăng cô vào như quăng bịch rác, nói: “Thắt dây an toàn vào.

Lát nữa có thể sẽ có thêm vài kẻ điên chặn xe tôi như cô đấy.”
Hứa Vãn Tinh hừ một tiếng, trên mặt vẫn chưa hết đỏ, chỉ biết lúng túng thắt dây an toàn.
Ít nhất thì Phong Lăng Dạ cũng không quá làm khó cô, vẫn còn biết để cô ngồi ghế sau chứ không phải ghế phó lái.
Nói ra thì, đây hình như là lần thứ hai Hứa Vãn Tinh ngồi trên xe của Phong Lăng Dạ, để hắn cầm lái.

Lần thứ nhất là khi hai người bị kẻ xấu rượt đuổi, và cũng là lần đó, Phong Lăng Dạ chọn hi sinh để bảo vệ cô, từ đó cũng mất tích.

Cho đến tận bây giờ gặp lại, Phong Lăng Dạ lại hoàn toàn quên mất Hứa Vãn Tinh là ai rồi.
Nghĩ vậy làm tâm trạng của Hứa Vãn Tinh bỗng chốc căng thẳng hơn.
Phong Lăng Dạ vòng qua đầu xe, thấy nó chỉ bị móp méo một chút, không có vấn đề gì nghiêm trọng, hắn mới trở lại ghế lái, liếc mắt nhìn Hứa Vãn Tinh ngồi ở ghế sau qua gương chiếu hậu, nói: “Bình tĩnh lại và ngồi yên đi, nếu cô còn không chịu hiểu lý lẽ thì tôi sẽ chở cô đến bãi rác rồi vứt cô xuống đấy.”
Hứa Vãn Tinh hừ một tiếng, quyết định không để ý đến hắn ta nữa, muốn làm gì thì cứ làm đi.
Thế cho nên, suốt một quãng đường dài, một người thì hậm hực nhìn ra ngoài cửa sổ, một người thì chăm chăm nhìn con đường trước mặt, không hề nói chuyện với nhau câu nào..
 
Bổn Tiểu Thư Bảo Kê Cho Tổng Tài
Chương 42: Người Muốn Nhớ Người Lại Muốn Quên


Hứa Vãn Tinh đọc lên một địa chỉ, Phong Lăng Dạ cũng như vậy mà đi theo.

Khi xe dừng, Hứa Vãn Tinh nhanh chóng xuống xe, nói: “Cảm ơn anh đã đưa tôi về.”
Đây là câu đầu tiên giữa hai người kể từ lúc đi từ ngoại ô về đây.

Trong giọng nói của Hứa Vãn Tinh thể hiện rõ mồn một thái độ muốn tránh mặt Phong Lăng Dạ càng nhanh càng tốt.
Phong Lăng Dạ nhướng mày, hỏi: “Ồ, ngoài câu cảm ơn tôi ra thì cô còn lời nào muốn nói không?”
“Ách...!À ờ...” Hứa Vãn Tinh lúng túng một hồi, mãi mới nói: “Hôm nay thật sự xin lỗi vì đã khiến anh bị đụng xe.”
Trông thấy Hứa Vãn Tinh cúi người xin lỗi mình, Phong Lăng Dạ thoải mái khoát tay, “Ha ha, tôi thì cũng không sao cả.

Nhưng nếu người bị cô chặn xe không phải là tôi thì hôm nay xe đưa cô về sẽ là xe cảnh sát đấy.”
Ầy...!Cái này thì Hứa Vãn Tinh không thể phủ nhận cũng không thể phản bác lại hắn...
Hứa Vãn Tinh vẻ mặt quẫn bách, chỉ muốn nhanh nhanh rời khỏi đây, liền kết thúc cuộc trò chuyện tẻ nhạt này, “Anh nói đúng lắm...!Không có chuyện gì thì tôi vào nhà đây nhé.”

Nơi mà Hứa Vãn Tinh đọc địa chỉ cho Phong Lăng Dạ là nhà của Mộ Nhược Hoan.

Tuy biết cô vẫn sống ở căn biệt thự của nhà họ Hứa, nhưng Phong Lăng Dạ cũng không nhiều chuyện hỏi đây là đâu.

Miễn là hắn biết những nơi cô thường đi lại thì hắn vẫn có thể tìm cô bất cứ lúc nào.
Mà hắn tìm Hứa Vãn Tinh để làm gì?
Mắt thấy Hứa Vãn Tinh đã chuẩn bị xoay người đi vào nhà, Phong Lăng Dạ liền nói: “Chờ đã.

Trước khi đi, tôi muốn cô trả lời một câu hỏi của tôi.”
Lại là câu hỏi! Phong Lăng Dạ lấy đâu ra nhiều câu hỏi với cô như vậy? Từ nhỏ hắn đã ham học hỏi như vậy rồi sao? Trong đầu lúc nào cũng là mười vạn câu hỏi vì sao!
“Cô nói trước kia chúng ta có quen biết, nếu như cô không muốn nói rõ, vậy có thể gợi ý cho tôi về khoảng thời gian đó hay không?”
Khi Hứa Vãn Tinh gặp hắn lần đầu ở bữa tiệc kỉ niệm cuối năm của Hứa thị, cô đã từng hỏi không phải hắn đã chết rồi sao, câu trả lời cô nhận được là: hắn vẫn hoàn toàn khỏe mạnh.
Khi đó cô hỏi hắn không nhớ gì chuyện của sáu năm trước hay sao, cô không nhận được câu trả lời.
Bản thân Phong Lăng Dạ đã quên mất tai nạn xe của sáu năm trước rồi, chấn thương của chính mình mà hắn còn quên mất thì Hứa Vãn Tinh biết gợi ý cho hắn như thế nào đây?
“Bỏ đi.” Hứa Vãn Tinh hít sâu một hơi, nói, “Dù sao anh cũng không nhớ.”
“Hả? Cô nói thế là có ý gì?” Phong Lăng Dạ dường như hơi tức giận, “Cô không chịu nói gì cả, cũng không cho tôi nổi một gợi ý thì làm sao tôi biết được chuyện cô nói là gì?”
Đây cũng là một điều rất khó hiểu của phụ nữ, Hứa Vãn Tinh cũng biết vậy, nhưng cô vẫn muốn Phong Lăng Dạ nhớ lại cô, như vậy mới khiến cô cảm thấy an tâm rằng hắn vẫn luôn nhớ đến cô.
Hứa Vãn Tinh dứt khoát mở cửa đi vào trong nhà, không trả lời Phong Lăng Dạ.
“Này, tôi nói anh nghe này, chuyện hôm nay ấy...” Ở trong nhà, Mộ Nhược Hoan đang ở phòng khách làm việc, mắt dán vào laptop, tay cầm điện thoại bàn chuyện công việc.

Vừa nhìn thấy Hứa Vãn Tinh bước vào cửa, cô nàng đã buông điện thoại xuống ngay lập tức, nói: “Ôi trời Vãn Tinh, cuối cùng cậu cũng về rồi!”
Nhưng trạng thái tinh thần của Hứa Vãn Tinh không được tốt lắm, cô mệt mỏi đáp: “Nhược Hoan, tớ hơi mệt, tớ vào nằm một chút nhé.”
“À, được thôi...”
Hứa Vãn Tinh nằm co ro trên giường lớn, cả người cuộn lại như con tôm, cực kỳ thiếu cảm giác an toàn.

Không phải vì nhà của Mộ Nhược Hoan làm cô phản cảm, mà là do cứ nằm xuống một chút thì Hứa Vãn Tinh sẽ không tự chủ được mà nghĩ đến Phong Lăng Dạ, nhớ gương mặt của hắn, nhớ ánh mắt của hắn, nhớ đến những lời tuyệt tình mà hắn từng nói với cô ở lễ kỉ niệm, lại nhớ đến những biểu hiện kì lạ của hắn những ngày gần đây.
Hứa Vãn Tinh tự tát cho mình một cái, không muốn nghĩ đến người đàn ông đó nữa.

Nhưng hình ảnh Phong Lăng Dạ cứ hiện lên trong đầu cô, không cách nào ngăn lại được.
Trong chốc lát, trên môi Hứa Vãn Tinh nở một nụ cười trào phúng.

Thật là nực cười, rõ ràng cô nằm mơ cũng muốn được nhìn thấy Phong Lăng Dạ, muốn được cho hắn biết tất cả về quá khứ sáu năm trước của hai người, nhưng lại không cách nào mở miệng được với hắn.
Nếu đã không cách nào trở lại như trước đây, chi bằng quên hắn đi, quên cái người tên Phong Lăng Dạ đi.
Không chỉ Hứa Vãn Tinh trằn trọc, mà Phong Lăng Dạ cũng luôn chìm trong những suy nghĩ của chính mình.

Hắn không thể nhớ được Hứa Vãn Tinh là ai, cũng không nhớ mình đã gặp Hứa Vãn Tinh ở đâu, nhưng không hiểu sao lại có cảm giác quen thuộc với cô đến thế.

Nhưng khi hắn hỏi Hứa Vãn Tinh, cô lại không chịu nói cho hắn mọi chuyện.
Hắn thực lòng muốn nhớ lại cô gái này, Hứa Vãn Tinh.
...--o0o--...
Ở biệt thự của nhà họ Hứa, Hứa Vãn Tinh một đêm không về chẳng hề ảnh hưởng gì đến bọn họ, thậm chí còn tạo thêm cơ hội cho bọn họ họp lại cùng bàn kế hoạch đối phó với cô.
“Bố, bố nói đã tìm được điểm yếu của Hứa Vãn Tinh thật sao?” Hứa Vy Vy sốt sắng hẳn lên.
“Đương nhiên rồi.

Ý kiến của con rất có tác dụng.

Bố đã điều tra, Hứa Vãn Tinh quả thật đang che giấu một số chuyện.” Hứa Chấn Hiên hài lòng nói.
Hứa Vy Vy mở cờ trong bụng, “Vậy tốt quá rồi, bố mau vạch trần những bí mật đó đi, sau đó đuổi cổ cô ta ra nước ngoài! Con đã chờ ngày này lâu lắm rồi!”
Hứa Chấn Hiên trái lại cực kỳ bình thản, nói: “Con đừng vội vã, bố tự có cách.

Sáng sớm mai con hãy gọi em trai con với Hứa Vãn Tinh về đây, bố có chuyện quan trọng cần tuyên bố.”
Hứa Chấn Hiên hành sự cẩn trọng, những chuyện lớn như thế này lại càng cẩn thận hơn gấp bội, Hứa Vy Vy cực kỳ tin tưởng ông ta, cho nên tâm tình cô ta vô cùng thoải mái, gọi điện bảo Hứa Thừa Phong và Hứa Vãn Tinh nhanh chóng trở về nhà vào sáng mai.
...--o0o--...
Sáng sớm hôm sau, Hứa Thừa Phong mang khuôn mặt lờ đờ ngái ngủ trở về nhà chính, vừa về đến nhà liền nằm phịch xuống sofa định ngủ tiếp, nhưng Hứa Vy Vy lại hung hăng cầm cuốn tạp chí lên đập vào mặt Hứa Thừa Phong, ép cậu tỉnh lại.
“Mày ngồi cho đàng hoàng vào đi, ai dạy mày nằm ườn ra đấy hả?”
Hứa Thừa Phong miễn cưỡng ngồi dậy, ngáp một cái thật kêu rồi hỏi, “Mới sáng sớm mà bố đã gọi em về làm gì thế?”

“Có chuyện muốn nói.

Mày đừng có phàn nàn nữa.” Hứa Vy Vy gắt gỏng đáp.
“Vậy chắc là chuyện quan trọng rồi.” Người cuối cùng trong buổi họp mặt này, Hứa Vãn Tinh xuất hiện, dịu giọng an ủi Hứa Thừa Phong, “Ngoan ngoãn chờ đi, có chị chơi với em mà.”
Hứa Thừa Phong nhìn thấy cô liền cười tươi roi rói, “Chị Vãn Tinh! Hôm nay nhất định chị phải ở nhà chơi với em đấy! Chị mà không ở đây thì em chẳng muốn về nhà nữa!”
Hứa Vãn Tinh phì cười xoa đầu cậu, “Đó là do em còn nhỏ thôi.

Đợi sau này em có cô gái mình thích rồi thì sẽ lại chê chị phiền phức đấy.”
“Em chả thèm tìm bạn gái! Em có chị gái là được rồi!” Hứa Thừa Phong bĩu môi xì một tiếng.
“Nói em là trẻ con mà em còn phấn khởi thế.”
Hứa Vy Vy ở bên cạnh nhìn rồi lại nhìn, lườm tới lườm lui, cuối cùng nhịn không nổi cái tình cảnh chị em họ thân thiết như vậy nữa, cô ta bực bội móc mỉa mấy câu, “Đúng là không thương nổi mày mà, Thừa Phong.

Mày cứ bám lấy Hứa Vãn Tinh làm gì, lại còn một câu chị, hai câu chị với nó nữa.

Đừng có quên tao mới là chị của mày.

Đúng là đồ vô lương tâm, mày coi tao là cái gì hả?”
“Ha ha, làm người thì phải có qua có lại chứ.” Hứa Vãn Tinh cười nhạt, “Chị coi Thừa Phong là gì thì Thừa Phong coi chị như thế thôi.”
“Đùa hả?” Hứa Vy Vy bị chọc giận bèn gắt lên, “Tao coi Thừa Phong là em trai, được chưa?”
Hứa Vãn Tinh nhún vai, thầm nghĩ cô ta nói hay thật.

Làm gì có người chị nào vừa đánh vừa chửi mắng em mình như thế chứ..
 
Bổn Tiểu Thư Bảo Kê Cho Tổng Tài
Chương 43: Quyền Thừa Kế


Không khí sặc mùi thuốc súng cuối cùng cũng bị nhấn chìm khi Hứa Chấn Hiên cùng một người đàn ông đứng tuổi ăn mặc chỉnh tề bước vào.
“Được rồi, ngồi xuống cả đi.

Hôm nay ta gọi mọi người về là vì có chuyện quan trọng muốn tuyên bố.” Nói rồi Hứa Chấn Hiên tỏ vẻ niềm nở với người đàn ông nọ, “Luật sư Trần, mời anh ngồi.”
Hứa Vãn Tinh giật mình.

Người này...!Cô nhớ đây chính là luật sư phụ trách di chúc của bố mẹ cô.

Lúc này lẽ ra Hứa Chấn Hiên sẽ cực kì muốn đoạt quyền thừa kế công ty từ tay cô, nên ông ta chắc chắn sẽ không tự mình phơi bày bản di chúc này.

Nhưng đột nhiên Hứa Chấn Hiên lại gọi luật sư Trần tới, lẽ nào là do trong di chúc có điều gì gây bất lợi cho cô mà ông ta đã nắm thóp được?
Hứa Thừa Phong không nghĩ được nhiều như vậy, đầu óc cậu đơn giản, thấy người này quen mắt liền hỏi, “Bố à, luật sư Trần đến đây làm gì thế?”

“Đương nhiên là để công bố di chúc của bác con rồi.” Hứa Chấn Hiên thâm ý nở nụ cười, ông ta liếc mắt nhìn Hứa Vãn Tinh, “Cháu cũng đến lúc cần hiểu nội dung di chúc rồi, Vãn Tinh.”
Hứa Vãn Tinh cảnh giác nhìn ông ta, vẻ nghi ngờ hiện rõ trong ánh mắt cô.

Mục đích của Hứa Chấn Hiên là gì, đến bây giờ cô vẫn không thể nghĩ ra được.

Ông ta suốt mấy năm qua đã cáo già hơn xưa rất nhiều rồi.
Hứa Vãn Tinh tự trấn an mình, rằng cô cần phải bình tĩnh một chút khi đối mặt với lão cáo già đó.

Di chúc của bố mẹ cô là để lại cho cô, sớm muộn gì cô cũng sẽ phải biết thôi.
“Vâng, đương nhiên rồi.” Hứa Vãn Tinh đáp.
Bố của cô chắc sẽ không làm khó gì cô cả, mà nếu như có điều kiện gì nhất thời cô chưa đáp ứng được thì tương lai cô chắc chắn sẽ hoàn thành nó, danh chính ngôn thuận lấy được tài sản thừa kế của bố mẹ cô.
Hứa Chấn Hiên khách sáo mấy câu với luật sư Trần, sau đó luật sư Trần mới gật đầu, cầm bản di chúc viết tay của Hứa Thần Hoa lên đọc: “Ban đầu Hứa tiên sinh và phu nhân trước khi qua đời đã để lại một di chúc, di chúc này tuyên bố khi Hứa tiểu thư muốn vào công ty như sau.

Trên di chúc viết: Khi Hứa Vãn Tinh nêu ra ý kiến muốn vào công ty thì có thể giao công ty và tất cả tài sản thừa kế cho cô ấy, nhưng trước hết cô ấy cầm kết hôn trước năm hai mươi tám tuổi, nếu không tất cả tài sản thừa kế sẽ được giao cho Hứa lão phu nhân đang điều dưỡng sức khỏe ở nước ngoài.

Sau đó, tài sản này được Hứa lão phu nhân phân chia lại.”
Những người ngồi ở đó vừa nghe xong, vẻ mặt mỗi người một kiểu, chỉ có Hứa Chấn Hiên là vẫn bình tĩnh lắng nghe, dường như ông ta đã biết điều này từ lâu rồi.

Hứa Vy Vy không tin vào tai mình, sắc mặt lúc xanh lúc tím, cô ta hét lên: “Không thể nào! Sao lại có thể như thế? Tại sao vẫn phải giao tài sản cho bà nội để phân lại?”
Hứa Thừa Phong lại chẳng hề để tâm đến những chuyện phân tranh tài sản này, cậu vui vẻ quay sang nói với Hứa Vãn Tinh, “Chị, chị kết hôn là sẽ được thừa kế tài sản của bác, tốt quá rồi!”
Hứa Vãn Tinh hiếm thấy lơ cậu, khiến Hứa Thừa Phong cũng khựng lại một chút, “Này, chị?”
Hứa Vãn Tinh nhận lấy bản di chúc từ tay luật sư Trần, mi mắt nặng trĩu trùng xuống.

Hoá ra là như vậy, điều kiện và nghĩa vụ trong bản di chúc này thực sự gây bất lợi chô cô.

Cô có vào được Hứa thị hay không cũng không còn quan trọng nữa, điều quan trọng là bây giờ nếu cứ thế này thì có thể cô sẽ không có cách nào thừa kế tài sản được.

Phong Lăng Dạ thì đã quên mất cô, lại còn trở thành vị hôn phu của Hứa Vy Vy.

Cô còn có Nhan Nhan và Thần Thần, muốn kết hôn là chuyện không thể.

Nếu như thế, hy vọng duy nhất của cô chỉ còn có bà nội mà thôi.
Gượm đã, tài sản của công ty giao lại cho bà nội của Hứa Vãn Tinh, vậy nghĩa là...
Hứa Vãn Tinh nhắm mắt, tỉ mỉ suy nghĩ lại những đoạn kí ức vụn vặt từ khi cô còn nhỏ.

Lúc đó cô nghe được người trong nhà nói chuyện, mọi người đều nói với nhau rằng năm đó bố của cô lấy được công ty dựa theo đúng yêu cầu của bà nội.
Khi ấy Hứa Thần Hoa và Hứa Chấn Hiên cạnh tranh công bằng với nhau, hai người cùng làm trong một bộ phận của công ty, so sánh hiệu suất công việc hai bên.

Trong khi thành tích của Hứa Thần Hoa tăng dần qua các quý, sau bốn quý, ở quý thứ năm đã nhảy vọt lên gấp bốn lần quý trước, thì thành tích của Hứa Chấn Hiên lại lên xuống thất thường, ở quý thứ tư và thứ năm còn đi xuống thảm hại.

Dựa vào số liệu thành tích thống kê được, công ty đương nhiên sẽ thuộc về tay Hứa Thần Hiên, và từ đó công ty mới phát triển vượt bậc được thành Hứa thị của ngày nay.
Chỉ là, từ khi Hứa Thần Hoa mất, Hứa Chấn Hiên lên nắm quyền, tình trạng của Hứa thị cứ luôn lên xuống thất thường, biểu đồ tốc độ tăng trưởng lúc thì đi lên lúc thì đi xuống, phải biết bao cái đầu của các lão tiền bối từng làm việc với Hứa Thần Hoa cùng xoay sở mới miễn cưỡng giữ được Hứa thị ổn định hơn một chút.
Vậy thì hay rồi.
Hứa Vãn Tinh năm nay hai mươi sáu tuổi, nếu như cô không thể kết hôn trước hai tám tuổi thì toàn bộ tài sản sẽ được giao vào tay bà nội.

Bà nội công tư phân minh, chỉ cần trong hai năm này cô giành được sự công nhận của bà nội thì cô vẫn có thể giành được quyền điều hành Hứa thị như cách mà cha cô đã làm trước kia.

Đời bố làm được, đời con lại đối đầu với Hứa Chấn Hiên cũng không thể thua kém.
Luật sư Trần đẩy gọng kính vuông uyên bác của mình, hỏi: “Bên trên là toàn bộ nội dung của di chúc, mọi người có còn thắc mắc nào không?”
Từng người một đều nói không, trên mặt Lâm Mỹ Hoa và Hứa Vy Vy còn hiện rõ vẻ không cam lòng.

Luật sư Trần chỉ là người được Hứa Thần Hoa ủy thác, không tiện xen vào nội bộ nhà họ Hứa.

Ông quay sang hỏi Hứa Vãn Tinh, “Tiểu thư Hứa Vãn Tinh, cô có gì thắc mắc không?”
Hứa Vãn Tinh mỉm cười đáp: “Luật sư Trần là người mà bố mẹ tôi đã tin tưởng ủy thác, tôi đương nhiên cũng rất tin tưởng, không có gì thắc mắc cả.”
Luật sư Trần gật đầu, “Cảm ơn Hứa tiểu thư đã tin tưởng.

Vậy bây giờ tôi đi trước, mọi người cứ từ từ nói chuyện.

Nếu có thắc mắc gì thì cứ liên hệ trực tiếp với tôi.” Nói rồi ông nhanh chóng thu xếp lại đống giấy tờ và cả bản di chúc kia, cẩn thận cất đi.
Hứa Chấn Hiên nom rất vui vẻ như không có chuyện gì, niềm nở nói: “Để tôi tiễn anh.”
“Làm phiền anh rồi.”
Đợi luật sư Trần đi rồi, Hứa Vãn Tinh vươn vai duỗi người, nói với Hứa Thừa Phong, “Việc chính cũng đã xong rồi, em có muốn ra ngoài ăn gì đó không?”
Hứa Thừa Phong vội vàng gật đầu, “Có, có! Em muốn đi!”
“Được thôi, hôm nay chị sẽ đưa em đi ăn những món ngon nhất ở thành phố này.”
Hai mắt Hứa Thừa Phong sáng lên, bám dính lấy Hứa Vãn Tinh như trẻ con, “Yêu chị chết mất!”
Hứa Vy Vy thật ngứa mắt cái điệu bộ chị em thân thiết của Hứa Vãn Tinh và Hứa Thừa Phong, nhưng lúc này cô ta không còn hơi sức đâu để ý đến mấy cái cử chỉ đó nữa, tâm trí đều bị lấp đầy bởi bản di chúc vừa rồi.

Luật sư Trần đi, mặt Hứa Vy Vy vẫn nghệt ra, không chấp nhận nổi sự thật..
 
Bổn Tiểu Thư Bảo Kê Cho Tổng Tài
Chương 44: Em Yêu!


“Sao thế Vy Vy?” Hứa Chấn Hiên vỗ vào lưng cô ta, cười hỏi.
Hứa Vy Vy hồi thần, cao giọng hỏi: “Bố, chuyện này rốt cuộc là sao đây? Chúng ta thật sự giao hết công ty và tài sản của bác cho Hứa Vãn Tinh thật sao?” Hơn nữa vừa rồi trông thấy bộ dạng thản nhiên của Hứa Vãn Tinh mời Hứa Thừa Phong đi ăn, Hứa Vy Vy lại càng lo lắng hơn nữa.
“Bình tĩnh đi, chẳng lẽ con không hiểu nội dung di chúc sao?” Hứa Chấn Hiên nói.
“Nội dung gì chứ? Chẳng phải cô ta muốn lấy được quyền thừa kế công ty thì chỉ cần kết hôn thôi sao? Như vậy thì cô ta tùy tiện lấy bừa một người là có thể chân chính lấy được hết khối tài sản kếch xù đó, sau hai năm cô ta liền ly hôn là được rồi.

Như vậy không phải nhà chúng ta sẽ mất hết hay sao?”
“Trọng điểm là ở chỗ kết hôn đấy.

Vy Vy à, con đã gặp hai đứa bé Nhan Nhan và Thần Thần chưa?” Hứa Chấn Hiên cảm thấy đứa con gái của mình đúng là ngu ngốc hết sức, nếu cô ta có được một phần thông minh như Hứa Vãn Tinh thì tốt rồi.
“Á? Hai đứa quỷ con đó hả? Trước đó chúng còn dám bắt nạt con, làm con bẽ mặt trước mặt Lăng Dạ!” Nhắc đến hai đứa trẻ này, Hứa Vy Vy chỉ có một mong ước là có thể đem quăng chúng vào bãi rác để chúng vĩnh viễn không thể cậy mình là trẻ con muốn nói gì cũng được mà dùng cái miệng đó gây tổn hại gì đến cô ta nữa.

Một lần bẽ mặt đã là quá đủ rồi.
“Ồ? Vậy chẳng lẽ con không biết hai đứa đó là con của Hứa Vãn Tinh hay sao?” Hứa Chấn Hiên đúng là chịu thua đứa con gái này, nếu là ông ta thì sớm đã đi điều tra về chúng rồi.

Hứa Vy Vy giống như nghe thấy sét đánh ngang tay, bàn tay cô ta cuộn chặt thành nắm đấm, nghiến răng nghiến lợi nói: “Gì cơ? Chúng thực sự là con của Hứa Vãn Tinh? Chả trách...!Chả trách hai cái đứa đó lại vừa ác độc vừa dễ ghét như thế! Nhưng việc này thì có nghĩa lý gì? Chẳng lẽ Hứa Vãn Tinh đã kết hôn ở nước ngoài rồi? Thế thì nhà chúng ta tiêu chắc rồi!”
Hứa Chấn Hiên thở dài, nói: “Đừng lo lắng, bố đã điều tra rõ rồi.

Hứa Vãn Tinh đã tự mình thừa nhận bố của hai đứa nhỏ đó đã chết.

Con bé đó chưa kết hôn đã có hẳn hai đứa con, để ta xem có ai sẵn sàng lấy con bé đó nữa.

Còn nếu nó muốn thuê người kết hôn với nó, nó thuê bao nhiêu chúng ta thuê lại cao gấp đôi, gấp ba, còn sợ chúng ta thiếu tiền hơn nó sao? Cho nên, công ty này, và cả tài sản này nhất định sẽ thuộc về chúng ta.”
“Hoá ra là như thế! Nhưng còn bà nội thì sao?” Hứa Vy Vy có vẻ đã yên tâm hơn được một chút.
“Bà ấy đã sắp xuống lỗ rồi, mấy năm nay cũng không liên hệ gì với gia đình bên này, quản được nhiều thế sao?” Ngay cả mẹ ruột của mình, Hứa Chấn Hiên cũng không thèm để tâm, “Thay vì giao công ty cho một đứa khù khờ tốt nghiệp từ trường đại học vô danh ở Mỹ, bà ấy thà rằng để công ty cho bố.

Con bé kia dù thế nào cũng không có cửa đâu.”
Hứa Vy Vy bấy giờ mới an tâm hẳn.

Cô ta thầm cười nhạo Hứa Vãn Tinh thật đáng thương, ra nước ngoài một chuyến mà lại khiến bản thân ra nông nỗi này.
Sau này, Hứa thị, Phong thị, Phong Lăng Dạ, tất cả đều là của Hứa Vy Vy, còn Hứa Vãn Tinh? Chỉ có tay trắng mà thôi.
...--o0o--...
Hứa Vãn Tinh vốn muốn đưa Hứa Thừa Phong đi tới đủ nơi ăn đủ món ngon, nhưng Hứa Thừa Phong lại muốn đến chỗ khác theo ý mình, nói là trước đây cùng bạn bè tụ tập ăn uống ở chỗ đó, thức ăn rất ngon.

Hứa Vãn Tinh cũng tò mò chỗ đó như thế nào, bèn nghe theo cậu.
Nhà hàng X không có gì đặc biệt, thậm chí còn có phần nhỏ hơn những nhà hàng khác, điểm duy nhất khiến nó khác biệt với tất cả nhà hàng trong thành phố là cái tên X là một chữ X to tổ chảng làm biển hiệu của nhà hàng.

Hứa Vãn Tinh cũng chỉ có thể khâm phục sự sáng tạo của chủ nhà hàng này mà thôi.
“Chị, đồ ăn ở chỗ này ngon lắm đó, thế mà ít người biết đến nó lắm.”
Hứa Vãn Tinh gật đầu, đảo mắt một vòng quanh nhà hàng.

Nơi này khá vắng vẻ, vì thế, một mái đầu màu vàng chói mắt của người nào đó ngay lập tức đập thẳng vào mắt Hứa Vãn Tinh.
Hình như có chút quen quen.

Hứa Vãn Tinh nheo mắt lại nhìn.

Người kia vừa hay cũng ngẩng đầu lên, tầm mắt hai người chạm nhau, người kia ngay lập tức bèn cười tươi roi rói, ở giữa nhà hàng đang im lặng như tờ liền vẫy tay, hô to gọi nhỏ như kẻ điên: “Em yêu!”
Da đầu Hứa Vãn Tinh đột nhiên tê rần.

Hứa Thừa Phong cũng bị gã thu hút, vừa mới nhìn qua đã thấy Kiều Diễm vẫy tay nháy mắt về phía này, hét lên thêm lần nữa cực kỳ khoa trương, “Em yêu! Bên này này!”
“Sao lại là cậu ta nữa rồi?” Hứa Vãn Tinh lẩm bẩm, túm lấy tay Hứa Thừa Phong nhanh chóng rời đi, định bụng sẽ đặt luôn phòng VIP để khỏi phải nhìn thấy cái gã tóc vàng này nữa.
“Em yêu, đừng đi mà!” Kiều Diễm đáng thương gọi với lại, nhưng Hứa Vãn Tinh cứ cố tình làm như không nghe thấy.
Ai mà ngờ được Kiều Diễm lại bất chấp hình tượng lao đến túm chặt lấy tay cô, ra sức nài nỉ một cách bi thảm, “Em yêu, anh sai rồi! Em đừng đi có được không?”
Hứa Vãn Tinh điên tiết hất tay gã ra, quát lên: “Ai là em yêu của cậu! Cút ra cho tôi!”
Cô nàng xinh đẹp mới vừa rồi còn ngồi cùng Kiều Diễm không nhìn nổi nữa, nàng đứng phắt dậy, mắt rưng rưng ngấn lệ, “Kiều thiếu, thế này là thế nào?”
Hứa Vãn Tinh thầm nói toi rồi! Cô ra hiệu cho Kiều Diễm buông ra, nhưng tên này cứ như keo dính chuột bám dính lấy cô.
Cô nàng kia nghẹn ngào nói: “Tôi và anh đi xem mắt! Tôi còn tưởng anh...”
Kiều Diễm cười khẩy, vẻ mặt vô cùng đểu cáng, dang tay khoác lên vai Hứa Vãn Tinh, nói: “Tôi đi xem mắt với cô là do mẹ tôi sắp xếp, chứ thực ra tôi đã có bạn gái lâu rồi.

Đây là bạn gái của tôi, tôi rất yêu cô ấy.

Thế nên xin cô sau này đừng bám lấy tôi nữa, ngoài cô ấy ra tôi sẽ không yêu bất cứ ai khác.”
Nói rồi Kiều Diễm nhìn Hứa Vãn Tinh, dịu dàng nói, “Em yêu, em nghe anh giải thích đi.

Anh chỉ yêu mình em thôi.

Là do cô ta cứ bám lấy anh, anh không còn cách nào khác mới phải chấp nhận đi ăn cùng cô ta để nói rõ quan điểm.”

Tuy là nhìn Hứa Vãn Tinh mà nói, nhưng Hứa Vãn Tinh lại có cảm giác có những lời thực ra Kiều Diễm nói với một người khác chứ không phải là nói với cô, là một người nào đó ở trong mắt gã, chứ không phải là Hứa Vãn Tinh trước mặt.

Dù không có bằng chứng cụ thể, nhưng giác quan thứ sáu của phụ nữ thường rất nhạy bén, và Hứa Vãn Tinh cũng tin tưởng cảm giác của mình.

Bất đắc dĩ bị kéo vào chuyện này rồi, nếu như Kiều Diễm thực sự không có chút tình cảm nào với cô nàng xinh đẹp kia, thì cô cũng chỉ có thể giúp hắn diễn nốt màn kịch này mà thôi.
Im lặng, coi như ngầm đồng ý quan hệ giữa hai người họ trước mặt cô nàng kia, đây đã là giới hạn của cô rồi.
Đúng như dự đoán, cô nàng xinh đẹp bật khóc nức nở, cầm túi xách của mình rồi chạy đi.
Đợi cô nàng đỉ rồi, Kiều Diễm cuối cùng cũng thở phào, “Ôi trời, may là gặp được chị.

Tôi còn đang suy nghĩ nên làm sao để chuồn đi đây!”
Hứa Vãn Tinh dùng cùi chỏ thúc vào bụng Kiều Diễm, lớn giọng quát: “Thằng nhãi này! Dám lợi dụng bà đây à?”
Kiều Diễm ôm bụng, vội xua tay, “Chị đừng giận, là bất đắc dĩ thôi mà.

Với lại, lần trước tôi giúp chị, lần này chị lại giúp tôi, hai chúng ta giúp đỡ lẫn nhau không phải rất tốt sao? Dù gì cũng cảm ơn chị vừa rồi đã phối hợp!”
Hứa Vãn Tinh nghiến răng phun ra một câu: “Bệnh thần kinh!”
Cô quyết định kéo Hứa Thừa Phong đi chọn phòng VIP.

Kiều Diễm vội nói: “Này, đừng đi! Tôi mời chị ăn cơm coi như xin lỗi được không?”
Hứa Vãn Tinh sợ gã lại một tiếng “em yêu” hai tiếng cũng “em yêu” thêm lần nữa, liền nhanh chóng rời khỏi chỗ đó.
“Ha, bà chị này nóng tính ghê thật!”.
 
Bổn Tiểu Thư Bảo Kê Cho Tổng Tài
Chương 45: Quá Khứ Của Kiều Diễm


Hứa Thừa Phong ăn không vào!
Cậu rất thích đồ ăn ở nhà hàng này, Hứa Vãn Tinh cũng cho cậu gọi toàn những món cậu thích, nhưng cậu lại không nuốt nổi một miếng nào, cả buổi cứ lấy đũa đảo qua đảo lại bát của mình, vẻ mặt ủ rũ không vui.
“Sao thế Thừa Phong?” Hứa Vãn Tinh hỏi.
“Chị...” Hứa Thừa Phong ngẩng đầu lên, ánh mắt có phần khác lạ so với ngày thường, cậu đã định lờ vấn đề riêng tư của Hứa Vãn Tinh đi, nhưng bởi vì Hứa Vãn Tinh là chị của cậu, nên cậu không thể làm lơ được.

Hứa Thừa Phong nghiêm túc hỏi, “Sao chị lại quen người kia thế?”
Hứa Vãn Tinh ngẩn người, “Người kia? À, Kiều Diễm hả? Lần trước ở bữa tiệc kỉ niệm cuối năm của Hứa thị có dây dưa một chút với cậu ta.”
Hứa Thừa Phong lập tức nổi giận, “Chị, cái tên đó nổi tiếng đào hoa ăn chơi đấy! Tốt nhất là chị nên tránh xa hắn ra!”
“Ồ, xem ra tiếng xấu của cậu ta cũng nhiều đấy nhỉ?” Hứa Vãn Tinh cũng không ngạc nhiên, bộ dáng Kiều Diễm như thế nào cô tất nhiên là biết rõ.
Hứa Thừa Phong nói như chém đinh chặt sắt: “Em nghe người ta nói anh ta rất phong lưu, không phải người tốt đâu! Chị đừng dây dưa với anh ta nhé!”

Hứa Vãn Tinh cười cười, “Em yên tâm, chị tự có tính toán.

Cậu ta là người như thế nào chị đã biết rõ.

Vừa rồi chỉ là việc ngoài ý muốn thôi, chị của em làm có thể quan hệ với tên đàn ông thiếu phong độ như thế được.”
Hứa Thừa Phong dường như vẫn còn không an tâm, cậu nghiêm túc nhìn Hứa Vãn Tinh, nói: “Không được! Chị, chị phải hứa với em, không được liên quan đến tên đó nữa!”
“Thừa Phong...” Nhìn vào mắt Hứa Thừa Phong, Hứa Vãn Tinh có cảm giác cậu em này giống như ông bố muốn bảo vệ con gái mình vậy.

Lần đầu tiên thấy Hứa Thừa Phong có thái độ quyết liệt như thế, Hứa Vãn Tinh cũng đành nghe theo cậu, nói: “Chị biết rồi, nghe lời em đấy.”
Thật là! Cái tên háo sắc Kiều Diễm kia rốt cuộc đáng ghét đến mức nào? Tại sao lại khiến Hứa Thừa Phong căng thẳng như thế được?
Nhưng cũng chẳng liên quan đến cô.

Mong là lần sau sẽ không đụng phải tên đó thêm lần nào nữa.
...--o0o--...
“Thiếu gia về rồi.”
“Chào thiếu gia.”
Kiều Diễm hai mắt sáng lên nhìn cô hầu gái đứng trước mặt, lần thứ n buông lời tán tỉnh với cô nàng, “Ôi Linh Lan, hôm nay cũng xinh ghê ta.”
Người trong nhà đã sớm quen với bộ dạng này của Kiều Diễm, sắc mặt không có gì thay đổi, Linh Lan khẽ cười, lui xuống một bước.
“Ầy, sao lại chẳng thú vị nữa rồi? Nhớ lúc cô mới tới Kiều gia còn ngượng ngùng ngây ngốc, đáng yêu biết bao nhiêu.” Kiều Diễm than một tiếng.
“Diễm.” Một người phụ nữ trung niên ăn mặc sang trọng bước ra từ trong phòng khách, nghiêm giọng gọi.
Kiều Diễm vừa nhìn thấy bà, ánh mắt liền tối lại, vẻ phong lưu trên mặt cũng không còn.

Cậu ta xoay người rời đi.
“Con đứng lại cho mẹ!” Người phụ nữ kia lại lên tiếng.
Kiều Diễm bất đắc dĩ đứng lại, cà lơ phất phơ hỏi: “Mẹ muốn gì đây? Nếu mẹ muốn nhắc đến cái cô gái xem mắt hôm nay, thì con không có gì để nói với mẹ đâu.

Đột nhiên lại giới thiệu kiểu con gái đó cho con, muốn con chán chết hả? Xin mẹ đừng có rảnh rỗi lại lo chuyện không đâu nữa được không? Sao không đi spa làm đẹp cùng với hội các quý bà của mẹ đi.”
Kiều phu nhân không giận cậu ta xấc xược, kiên nhẫn nói: “Cô gái đó là tiểu thư của Ngô thị, mẹ làm thế cũng đều vì muốn tốt cho con.”
“Tốt cho con?” Kiều Diễm gằn giọng, đoạn lại bật cười khinh thường, xoay người đi lên tầng hai, lười tranh cãi với mẹ mình, chỉ nói, “Mẹ đừng có nói đùa kiểu đó nữa đi, nhạt nhẽo thật đấy, y hệt như cách mấy bà cô trong hội quý bà nói chuyện.

Nếu mẹ thực sự muốn tốt cho con, thì mẹ đã không đuổi cô ấy đi rồi.”
“Diễm.” Kiều phu nhân vẫn không buông tha, tiếp tục truy hỏi, “Cô gái hôm nay tên là Hứa Vãn Tinh, là cháu gái của Hứa Chấn Hiên tập đoàn Hứa thị đúng không?”
Kiều Diễm dừng bước chân, dựa lưng vào tay vịn cầu thang, cười nhạt, “Sao nào? Mẹ lại muốn giới thiệu cô ấy cho con hả?”
“Nếu như con thích cô ta, thì Kiều gia ta sẽ đồng ý cho con lấy cô ấy.”
“Ha ha ha...” Kiều Diễm ôm bụng cười khùng khục, rồi lại cười vang lên thành từng tràng thật lớn, cái cười trào phúng như thể muốn cho cả thế giới cùng nghe thấy sự dơ bẩn của cái nhà này, cậu ta bắt đầu phát điên mà cười, “HA HA HA HA...”
Kiều phu nhân im lặng nhìn cậu ta, không nói một lời nào.
Kiều Diễm cười chán rồi, cậu ta nghiến răng hỏi, “Kiều gia từ khi nào lại cho phép lấy một cô gái đã mất cả cha lẫn mẹ thế hả, thưa mẹ yêu dấu? Mà cho dù lấy về rồi thì một cô gái mồ côi như vậy sẽ đem lại được lợi ích gì cho Kiều gia? Mẹ nói xem?”
“Cô ta là cháu gái của Hứa Chấn Hiên, con nên nhớ điều đó.” Kiều phu nhân đáp.
“Cho nên, Mạn La thì không được, còn Hứa Vãn Tinh thì được? Cả hai đều mồ côi cha mẹ, nhưng Mạn La không có chống lưng, cho nên mẹ mới đuổi cô ấy đi?” Kiều Diễm lại hỏi, trong giọng nói có thể nghe ra sự cay đắng và bất lực của cậu ta.
“Con đừng có bướng nữa! Tất cả đều là vì hạnh phúc của con!”
“Hạnh phúc của con? Vậy tại sao mẹ lại ép Mạn La phải đi?!” Hai mắt Kiều Diễm đỏ hoe, không nhịn được mà rơi nước mắt.

Đường đường là một người đàn ông, rợ nước mắt thật là đáng xấu hổ, nhưng cậu ta lại không nhịn được.
“Đừng có nhắc đến cô ta nữa.

Cô ta vốn chẳng yêu gì con, cô ta chỉ tham lam của cải của Kiều gia chúng ta thôi.”
“Ha ha, tham lam của cải?” Kiều Diễm trào phúng cười, “Thế còn cô gái của Ngô thị kia? Cô ta kết hôn chẳng phải cũng vì lợi ích và của cải sao? Con chỉ là một tên ăn chơi trác táng, ngoài cái danh thiếu gia họ Kiều và cái gương mặt ra thì chẳng có gì hết.

Nếu như không phải để ý tiền của gia đình này, thì ai mà thèm lấy một tên hư hỏng như con chứ?”
Kiều phu nhân hừ lạnh, nói: “Nếu cô ta thực sự yêu con, vậy thì cô ta đã không cầm lấy mười tỉ mà mẹ đưa rồi.

Mười tỉ đó đã mua đứt tình cảm của cô ta với con, cũng như sự ràng buộc giữa hai đứa.”
Kiều Diễm gầm lên: “Mẹ im đi!”
Đây không phải lần đầu tiên cậu ta xấc xược như vậy, bản thân cậu ta cũng không muốn to tiếng với mẹ mình, nhưng cứ mỗi khi nhắc đến Mạn La, Kiều phu nhân sẽ dùng giọng điệu khinh thường để nói về cô ấy, Kiều Diễm không nhịn được.
“Mẹ nghĩ rằng con sẽ tin những lời đó của mẹ sao? Mẹ tưởng rằng con không biết mẹ đã làm gì với em trai của Mạn La, khiến cô ấy buộc phải lấy số tiền đó rồi rời đi sao?” Kiều Diễm nhìn sắc mặt vẫn không hề biến đổi, không hề chột dạ, không hề thấy có lỗi của Kiều phu nhân, cậu ta nghiến răng nói tiếp, “Mẹ đừng mơ đến chuyện kiểm soát được con! Con sẽ không thỏa hiệp với mẹ đâu.”
“Diễm!” Kiều phu nhân quát lên, nhưng Kiều Diễm không buồn để ý đến bà nữa mà xoay người đi thẳng lên phòng.
Kiều phu nhân thở dài, dường như cũng không biết tại sai thằng con duy nhất của mình lại ương bướng như vậy, chỉ vì một đứa con gái không cha không mẹ, không xe không tiền mà lại dám đối đầu với bà mấy năm như thế.

Bà làm tất cả chỉ vì muốn tốt cho Kiều Diễm, nhưng cậu ta cứ luôn chống đối lại bà.
Hết cách, mọi thứ đành phải để bà tự chủ trương mà thôi.
Kiều phu nhân gọi điện cho trợ lý của mình, nói: “Alo, cậu mau sắp xếp cho tôi một buổi gặp mặt với Hứa Chấn Hiên của Hứa thị, càng sớm càng tốt.”
 
Back
Top Dưới