Huyền Huyễn Bọn Họ Mỗi Ngày Đều Mơ Ước Ta

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bọn Họ Mỗi Ngày Đều Mơ Ước Ta
Chương 80: 80: Thế Giới Tu Tiên 20


Điện phủ bao vây một tầng kết giới mỏng, bên trong cửa điện đóng chặt, hành lang kéo dài âm u chỉ có ánh sáng nhàn nhạt từ dạ minh châu được đặt thưa thớt phát ra, chính điện ngồi một người.
Người kia ngồi xếp bằng trên đệm hương bồ* mặc một thân bạch y đạo bào, hai ống tay áo che lắp bàn tay đang giao nhau đặt g*** h** ch*n.

Y khép mắt, môi mỏng mím nhẹ thành một đường thẳng, giữa mày có một nốt chu sa đỏ rực đang không ngừng dao động ẩn ẩn muốn biến hoá thành một đoá nở rộ hắc liên.
Đột ngột nam nhân bạch y mở trừng mắt, tay áo vung lên vung ra một đạo uy lực đem toàn điện phủ đều kịch liệt dao động, một dàn dạ minh châu hai bên đều bị uy lực kia chấn nát vụn thành bột phấn.

Mặc Dạ Thiên đôi mắt đỏ ngầu, đoá hắc liên giữa mày dần dần rõ ràng hơn, xung quanh ma khí cũng trở nên nồng đậm, chỉ cần là tu sĩ nhìn qua đều biết đây là dấu hiệu sắp hoàn toàn nhập ma!
" Dạ Thiên giữ vững tâm cảnh! "
Một giọng nói chứa đầy uy lực vang vọng điện phủ, có bàn tay phủ lên sau lưng Mặc Dạ Thiên truyền vào linh lực.

Hắn khụ một tiếng phun ra một ngụm máu, đoá hắc liên cũng dịu xuống trở về thành nốt chu sa đỏ, môi mỏng trắng bệch lại phủ lên một tầng máu tươi nhìn qua còn rất có mỹ cảm.

Mặc Dạ Thiên làm cái pháp ấn, làm dịu đi linh lực xao động trong cơ thể đem tâm ma gia tăng thêm một tầng phong ấn mới thả lỏng người vẫn đang căng chặt, mỏi mệt xoa xoa giữa mày, nhàn nhạt lên tiếng.
" Đạ tạ chưởng môn.

"
" Dạ Thiên sư đệ, tâm ma của ngươi sao lại trầm trọng như vậy? "

Thì ra người đến ban nãy là chưởng môn của Huyền Thanh Phái Vũ Ưu, chưởng môn tướng mạo thiên hướng ôn hoà nhìn qua giống một cái thư sinh chỉ biết ôm đèn đọc sách, một đầu tóc đen thúc cao vấn lại bằng trâm ngọc, nhìn về phía Mặc Dạ Thiên đều tràn đầy lo lắng.

Sư tôn của bọn họ là một vị đại năng đã phi thăng hiện tại là thượng tiên thiên giới, trước khi ngài ấy phi thăng giao lại vị trí chưởng môn cho y cũng nhắc nhở y chiếu cố tốt sư đệ của mình bởi vì ngài ấy tính ra một quẻ không tốt về sư đệ, nhưng ngài ấy nói thiên cơ không thể tiết lộ, đây cũng là số kiếp mà sư đệ phải trải qua, chỉ nói sau này y sẽ sinh tâm ma, muốn diệt trừ tâm ma để phi thăng được cũng phải tùy thuộc sư đệ có vượt qua số kiếp đó hay không.
Vũ Ưu không rõ số kiếp mà sư tôn nói đã tới hay chưa, cả Mặc Dạ Thiên cũng không tính ra.

Lúc đầu Mặc Dạ Thiên nghĩ số kiếp của mình chính là nữ hài tử tên La Tiểu Mạn kia, nhưng sau đó mang nữ hài tử về rồi hắn lại cảm thấy không phải.

Tâm ma của hắn ngày càng nghiêm trọng, so với trước kia càng khó áp chế còn điên cuồng muốn ch**m l** th*n th* của hắn.

Mặc Dạ Thiên đoán ra gì đó, hắn lại không muốn nhìn nhận chân tướng chỉ tự lừa mình dối người áp chế xuống cảm xúc, cùng tâm ma mỗi ngày "tranh đấu".
Mặc Dạ Thiên lại khép mắt không đáp, Vũ Ưu chỉ có thể thở dài sau đó mới nhớ ra mục đích thật sự bản thân đến đây.
" Dạ Thiên, ba ngày nữa phía Bắc sẽ xuất hiện lối vào bí cảnh Thanh Vân.

Ngươi đại diện trưởng lão của môn phái chúng ta dẫn đội đi, ở đó có cái thần bảo có lẽ sẽ giúp ngươi áp chế tâm ma, dẫn theo Mộc nhi cùng đi xem như giúp nó rèn luyện.

"
Nói xong, Vũ Ưu biết Mặc Dạ Thiên sẽ không đáp lại tập mãi thành thói quen định quay người đi, đi được một đoạn lại quay ngược trở về.
" À đúng rồi, lần này ta nghe nói người của ma giới sẽ có động tĩnh, cả yêu giới cũng tham gia bí cảnh mở ra lần này.

Có lẽ sẽ gặp được đứa nhỏ kia...!"
Đứa nhỏ trong miệng của Vũ Ưu không cần nói cả hai đều biết là ai, Mặc Dạ Thiên rốt cuộc lông mi khẽ động hơi nâng lên mí mắt nhẹ ừm một tiếng.
Hai ngày trôi qua.
Phía Bắc kinh thành lại đổ xô về một đám người ăn mặc các loại trang phục khác màu, bên trên còn thêu lên các loại hoa văn đặc biệt.

Vừa đi vào kinh thành đều nhận được rất nhiều ánh mắt, Bắc thành lần đầu tiên xuất hiện nhiều người như vậy đa số đều là người có dung mạo xuất chúng không hề bình phàm, khí chất cũng rất khác biệt nếu kêu bọn họ hình dung có lẽ sẽ hình dung ra hai chữ tiên nhân.
Chỉ có số ít người mới biết bọn họ đa số đều là tu sĩ, có điều tại sao tu sĩ lại đến Bắc thành nhiều đến như vậy?
Cái này câu hỏi lập tức liền trở thành chủ đề thảo luận của bá tánh Bắc thành, dần dần biến tấu thành mấy câu chuyện linh tinh do họ tự suy diễn ra là có khả năng liên qua đến...
" Nghe nói mấy ngày nay Bắc thành của chúng ta xuất hiện rất nhiều người ăn mặc kì quái? "
" Ngươi vẫn chưa nghe sao? Bọn họ là tiên nhân đó! "
" Thật hay giả vậy? Tiên nhân thì đến Bắc thành của chúng ta làm gì? Còn nhiều như vậy...!"
" Ta nghe có người bảo là do hoàng đế bệ hạ mời đến.

"
" Bệ hạ mời đến? "
" Phải, phải.

Mời đến để cầu an cho bá tánh, cũng như chuẩn bị cho lễ lập thái tử...!"
" Thật vậy sao?...!Nghe cỡ nào cũng thấy không đúng lắm...!"
Cho dù bọn họ nhỏ tiếng thảo luận với nhau, nhưng tu sĩ thính lực đều vượt hơn người thường, mấy ngày vừa qua đồn đại linh tinh gì đó bọn họ đều nghe rõ vào tai.

Có người nghe được xem như thú vui của phàm nhân không để tâm, người thì khinh thường quan tâm đến.

Bọn họ dù gì cũng là tu sĩ ở tu chân giới, so với một phàm giới nhỏ bé thấp kém họ xem thường để ý, hiện tại thứ họ quan tâm là mấy ngày nữa sẽ mở ra lối vào bí cảnh Thanh Vân.

Nghe nói bí cảnh Thanh Vân là thần thức của một vị đại năng ngã xuống để lại hình thành thành một toà tháp, toà tháp có hai mươi tầng, mỗi tầng đều có yêu thú canh giữ các loại kỳ trân dị bảo khác nhau, càng lên cao phẩm chất của các kỳ trân dị bảo kia càng hiếm mà yêu thú cũng có bậc càng cao.
Tầng cuối cùng của tháp có một cái thần bảo gọi là cảnh tâm đan, sở dĩ gọi nó là thần bảo bởi vì đan dược này không thể so với các đan dược khác.

Cảnh tâm đan ngoại trừ giúp tu sĩ áp chế được tâm ma, mà còn có thể làm tu sĩ tâng lên hai bậc tu vi, đặc biệt viên đan dược này hoá được thành người! Mọi người cũng là nghe thấy chứ chưa tận mắt nhìn thấy đan dược hoá hình thành người bao giờ, nhưng lợi ích của nó mang lại cũng đủ làm tu sĩ đỏ cả mắt muốn tranh đoạt lấy.

Cũng như những tầng khác, tầng cuối cùng được canh giữ bởi một con rắn chín đầu gọi là Cửu U Xà, con rắn này từng là thú cưỡi của vị đại năng kia.
Leng keng!
Giữa không trung đột ngột rơi xuống đầy cánh hoa, sau đó là tiếng lục lạc kêu vang thanh thúy.

Từ trên trời hạ xuống một cái kiệu đỏ trang trí sa hoa, sa y hồng nhạt làm mành che theo gió lay động.

Một màn này thu hút các bá tánh đều dừng lại, kể cả tu sĩ cũng cảm giác mới lạ nhìn theo, còn ngỡ là vị tiên tử nào chuẩn bị từ thiên giới đích thân hạ phàm xuống.
Kiệu đỏ rốt cuộc hạ xuống ở cách mặt đất một khoảng nhỏ lơ lửng ở không trung, xung quanh không biết từ đâu xuất hiện vài người ăn mặc đủ loại màu sắc y phục mang theo mặt nạ nửa mặt, mặt nạ đều là hình dáng của các loại thú...!Có thỏ, có cáo, có hạc,v..v...!Tuy đeo mặt nạ nhưng từ dáng người cùng nửa mặt dưới đều có thể cho người ta cảm giác, bọn họ không ai có nhan sắc tầm thường hay xấu xí.
" Đến rồi sao? Tiểu mỹ nhân đi đi, giúp bổn toạ mở mành lên nhìn xem.

"
Từ trong kiệu truyền đến giọng nói lười biếng, sau đó mành kiệu bị một bàn tay thon dài xinh đẹp vén lên.

Một gương mặt vừa lộ ra tức khắc khiến mọi người đều như ngừng thở, ánh mắt thẳng lăng lăng nhìn người ở phía trong kia.
_______________________
Tác giả có lời muốn nói:
Thông cảm vì hôm nay mới đăng chương mới được...!
Qua Tết mọi người thu thập được bao nhiêu nào? Còn tác giả của mọi người vẫn là một con đỗ nghèo khỉ...!Chuyện là, hồi trước Tết tôi qua nhà cô, cô có bảo là Tết sẽ không lì xì cho tôi nữa tại tôi lớn già cái đầu rồi, lúc đó tôi cứ nghĩ cô tôi nói giỡn còn không thèm để vào đầu, ai ngờ lúc về quê cô tôi thực sự không lì xì thật, thế là thu thập lì xì mọi năm đã ít năm nay càng ít hơn...!(⁠ ⁠;⁠∀⁠;⁠)
Cá Cá: *Bảo bảo tổn thương nhưng bảo bảo không thể nói* (⁠´⁠°̥̥̥̥̥̥̥̥⁠ω⁠°̥̥̥̥̥̥̥̥⁠`⁠)
À còn chuyện nữa...!Điện thoại tôi đang báo cái túi tiền của tôi, cho nên trước chỉ có thể đăng cho mọi người một chương.

Ngày mai nếu rảnh sớm tôi sẽ mượn laptop của cô tôi đăng chương mới cho mọi người!
Bạch Cảnh Từ: Cẩu tác giả.
Cá Cá: Này...!Con là con của baba đó A Từ nha...!(⁠´⁠;⁠ω⁠;⁠`⁠)
Bạch Cảnh Từ: *chê*.
 
Bọn Họ Mỗi Ngày Đều Mơ Ước Ta
Chương 81: 81: Thế Giới Tu Tiên 21


Bàn tay thon dài xinh đẹp vén lên mành sa, mỹ nhân mang trên mặt một tấm lụa mỏng cùng màu với sa y dị vực đỏ rực, một đôi lông mi hơi rũ, thông qua tấm lụa có thể thấy nhè nhẹ môi nhỏ như điểm lên chu sa, giống một quả trái cây chín mọng mời gọi người cắn lên, chỉ cần cắn một cái sẽ có mật nước ngọt ngào chảy ra.

Y phục dị vực được thiết kế nửa người trên ôm sát lấy ngực lộ ra từng đường cong cơ ngực cùng ẩn hiện xương quai xanh xinh đẹp, nửa bên dưới hai căn ống quần dài hơi phồng nhưng bên hông lại xẻ tà lộ ra cặp đùi thon dài trắng nõn.

Mỹ nhân không mang giày chỉ có một đôi chân, ngón chân như ngó sen xinh đẹp làm người muốn đem nó nâng trong tay hôn lên nó, cổ chân được bao vây từng vòng lục lạc nho nhỏ, mỗi một bước đi đều động đến lục lạc làm nó kêu vang, thanh âm như nhẹ nhàng gãy vào tim của những người xung quanh.
Tu sĩ cùng bá tánh cả nam lần nữ ánh mắt từ ngơ ngác chuyển sang si mê nhìn mỹ nhân không rời, mà mỹ nhân lại giống như không thấy những ánh mắt kia chỉ ngoan ngoãn hướng trong kiệu đáp lại, giọng nói rất dễ nghe còn thanh thúy.
" Chủ nhân, đã đến rồi.

"
" Lại đây.

"
Người ngồi trong kiệu cũng không lộ mặt, chỉ lên tiếng giọng điệu chứa vài phần không vui, dường như người kia đã cảm nhận được ánh mắt của bọn họ cho nên không muốn cho bọn họ tiếp tục nhìn vị mỹ nhân kia.

Mỹ nhân nhẹ giọng vâng một tiếng buông xuống mành sa, đi lại trước mặt nam nhân sau đó ngồi xuống ghé đầu gác nhẹ mặt lên đùi chủ nhân của mình, ngoan ngoãn ngẩng đầu.
" Thật ngoan.

"
Nam nhân giống như bị hành động của mỹ nhân lấy lòng, hắn thấp giọng cười một tiếng nâng tay v**t v* mặt mỹ nhân.
" Một lát nữa có lẽ sẽ gặp lại người quen của ngươi, A Từ của bổn toạ có chờ mong không? "
Mỹ nhân không nói chuyện vẫn ngoan ngoãn tùy ý để bàn tay kia v**t v* mặt mình sau đó lại chậm rãi dời đến môi, tấm lụa che mặt không biết từ khi nào đã bị Hồ Tư cởi xuống.

Hắn nhìn mỹ nhân thuận theo chỉ nghe lời một mình mình làm tâm tình của hắn cũng vui sướng, nhưng khi nhìn đến một đôi mắt đen trống rỗng không còn ba quang lưu chuyển, sinh động lại lấp lánh xinh đẹp như trước...!Tâm tình vừa tốt lên lập tức bị hạ xuống, hắn không rõ tại sao chỉ là một con rối, một cái nam sủng mà thôi lại làm hắn để ý nhiều như vậy.
Ban đầu Hồ Tư muốn giết Bạch Cảnh Từ bởi vì Bạch Cảnh Từ phạm vào cấm kị của hắn, làm gương mặt xinh đẹp của hắn bị thương cho nên Hồ Tư chỉ muốn đem đối phương b*p ch*t.

Sau đó thấy tên hay ra vẻ đạo mạo, tỏ ra thượng đẳng Mặc Dạ Thiên bởi vì tên đồ đệ này của y mà sinh tâm ma nổi lên sát ý với hắn, Hồ Tư cảm thấy có chút thú vị, lúc đó hắn đã nghĩ nếu hắn đem tên đồ đệ này về biến thành một cái con rối, làm nam sủng hầu hạ dưới thân hắn mà Mặc Dạ Thiên chứng kiến đồ đệ y yêu quý thành bộ dạng đó, sẽ hoàn toàn nhập ma sao?
Cho nên Hồ Tư đem Bạch Cảnh Từ bắt về, vừa đem về ngày đó yêu cung có sự vụ cần hắn phải đích thân xử lý, hắn lại không ngờ hắn vừa rời đi, Bạch Cảnh Từ đã chờ không được muốn đi câu dẫn tên đệ đệ không có tiền đồ kia của mình.

Còn làm đối phương không ngại bị hắn đánh cho sống dở chết dở, mỗi ngày đều chạy tới yêu cung muốn hắn ban Bạch Cảnh Từ cho gã, khi đó Hồ Tư sinh ra một loại tức giận không thể át.
Bạch Cảnh Từ với hắn chỉ là cái con rối nam sủng, đợi hắn chơi chán rồi thì lại vứt đi thôi, nhưng hắn chưa vứt thì kẻ nào dám mơ tưởng đồ của hắn? A không phải...!Bạch Cảnh Từ hiện tại chính là của hắn, cho tới lúc hắn muốn vứt bỏ Bạch Cảnh Từ thì y cũng chỉ là của hắn!
Hồ Tư nhận ra bản thân đang nghĩ gì, một tay che lấy mặt cười có chút bệnh trạng.

Một đôi con ngươi đều ám trầm xuống, khi thu hồi tay lại trở về bình thường như chưa có gì xảy ra.

Hắn nhìn mỹ nhân bên người, ngón tay miết thật mạnh môi y khiến nó đã đỏ hiện tại càng đỏ hơn giống như sắp tích ra máu, gương mặt mỹ nhân vì nhan sắc chói mắt trên môi càng trở nên yêu diễm hơn, giống một cái hồ ly tinh chuyên hút tinh huyết nam nhân...
" Bổn toạ đột nhiên có cái ý tưởng, nếu cứ để mỹ nhân cứ như vậy cũng không còn thú vị nữa...!"
Hồ Tư thấp giọng nói giống như tự mình lầm bầm.

Ngón tay điểm nhẹ giữa mày Bạch Cảnh Từ, mỹ nhân nhắm mắt cả người liền mềm mại ngã xuống.

Hồ Tư cúi người đem Bạch Cảnh Từ ôm lên để y nằm trong lòng mình, đợi mỹ nhân lần nữa mở mắt là lúc đôi con ngươi trống rỗng vô hồn lúc trước lại lần nữa sinh động trở lại.
Đối phương một đôi mắt đào hoa liễm diễm hơi hơi mở to tràn đầy kinh ngạc lại mờ mịt nhìn xung quanh, nhìn đến mặt Hồ Tư còn thấy bản thân bị hắn ôm trong lòng khi Bạch Cảnh Từ theo bản năng muốn giãy gịua tránh thoát, ai ngờ cả cơ thể nặng nề kì quái cả một đầu ngón tay y cũng không thể nhúc nhích được.
" Ngươi đã làm gì ta!? "
Hồ Tư không đáp chỉ hơi nghiêng đầu một tay chi lấy đầu làm điểm tựa, tay kia ôm Bạch Cảnh Từ hướng những yêu tộc ở ngoài kiệu ra lệnh.
" Đi thôi.

"
Yêu tộc cùng đáp vâng một tiếng, cỗ kiệu lần nữa từ từ bay lên hướng một phương hướng bay đi, phía sau yêu tộc cũng đi theo kiệu.
Nơi yêu tộc đi cũng chính là nơi lối vào bí cảnh sẽ mở ra.
Lúc này mọi người mới giống như hoàn hồn bắt đầu tản ra, có người vẫn chưa kịp thoát khỏi mỹ mạo kinh diễm ban nãy đứng ngốc tại chỗ một hồi lâu.

Riêng chỉ có một đám tu sĩ nhỏ ngồi ở trong khách đ**m nhìn một màn kia sau, vẻ mặt đều ngưng trọng.
Ngưng trọng nhất chính là Vân Yên cùng với Chu Mộc, ban nãy mành sa nhấc lên kia một khắc hai người cảm giác người kia rất quen thuộc...!Đến khi nghe được đối phương đối với người trong kiệu đáp lời, sau đó ngẩng đầu lên hai người đều ngẩn ra.

Kia rõ ràng chính là Bạch Cảnh Từ!
" Sư tôn? "
Đang lúc cả hai đang không biết nghĩ gì thì bên cạnh có người đứng lên, theo sau là một vạt đạo bào trắng nhẹ nhàng lướt qua trước mặt.

Vân Yên ngẩng đầu nhìn Mặc Dạ Thiên đột nhiên rời đi, không biết là muốn đi đâu, nàng muốn hỏi nhưng lời chỉ vừa đến miệng đã thấy sư tôn của nàng biến mất tại chỗ.
Sư tôn...!Đi đâu mà gấp gáp như vậy?
" Người ban nãy có phải hay không có chút quen mắt? "
" Đúng vậy, ta thấy rất quen.

Hình như người nọ rất giống...!Bạch sư huynh? "
" Thật sự rất giống...!"
" Bạch sư huynh mấy ngày nay không về môn phái, sao đột nhiên hôm nay lại đi cùng với yêu tộc? Còn ăn mặc rất...!"
Đệ tử kia nói đến đó, nhớ lại y phục người nọ xong mặt liền đỏ lên.

Mà tiếng thảo luận của mấy đệ tử Huyền Thanh Phái bên đây bị Chu Mộc kịp thời dùng kết giới cách âm bao phủ lại, tránh cho những tu sĩ khác nghe thấy lại xảy ra chuyện không hay với Bạch Cảnh Từ.

Y khẽ ho khan một tiếng kéo sự chú ý của các sư đệ sư muội, sau đó tươi cười ôn nhu dặn dò.
" Ban nãy những gì sư đệ, sư muội vừa nói không được đi nói linh tinh ra bên ngoài.

Đã biết chưa? "
Chúng đệ tử nghe được cũng hiểu rõ, sôi nổi gật đầu ngoan ngoãn vâng dạ hứa với Chu Mộc.

Huyền Thanh Phái của bọn họ ngoài mạnh, lớn còn đặc biệt bảo vệ người nhà! Bọn họ biết nếu để người khác nghe thấy chuyện này, lỡ có tên nào đó tâm có ý xấu gây phiền phức thì Bạch sư huynh nhất định sẽ bị liên lụy.
Chu Mộc gật đầu, hướng các sư đệ sư muội dặn dò: " Tốt lắm, vậy mọi người đều đi nghỉ ngơi đi.

Ngày mai là ngày lối vào bí cảnh mở ra, mọi người nhớ chuẩn bị cho tốt.

"
Chúng đệ tử: " Vâng Chu sư huynh! ".
 
Bọn Họ Mỗi Ngày Đều Mơ Ước Ta
Chương 82: Chương 82


Nội dung đang cập nhật.

.
 
Back
Top Bottom