Ngôn Tình Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 614


Chương 614

Tần Cao Văn nói: “Đừng vòng vo trước mặt tôi, nói mau đi”.

Ông ta thản nhiên trả lời: “Tên tôi là Lưu Tinh”.

Soạt!

Nghe đến tên ông ta, sắc mặt cô chủ lập tức tái mét, cơ thể run lên nhè nhẹ.

Dù thế nào cũng không ngờ được ông ta lại là sát thủ nổi tiếng, Lưu Tinh.

Nhưng theo lời đồn, không phải Lưu Tinh là một người đàn ông đẹp trai tiêu sái anh tuấn, hào hoa phóng khoáng sao? Sao lại là một kẻ xấu xí thế này?

Tần Cao Văn đáp: “Được, sáng mai tôi sẽ nhặt xác cho ông”.

“Câu nói này nên là tôi nói với cậu mới đúng”.

Lưu Tinh đi đến cửa, lại nói: “Tôi nói cho cậu biết, tốt nhất cậu đừng nghĩ tới chuyện chạy trốn. Nếu không, cậu sẽ chết chắc, chết một cách rất thê thảm”.

“Đối phó với một kẻ rác rưởi, tôi cần chạy trốn sao?”.

Đợi Lưu Tinh đi rồi, cô chủ vội vàng đến bên cạnh Tần Cao Văn, vẻ mặt sốt sắng hơn: “Anh Tần, tôi thấy lần này anh thật sự phải rời đi thôi”.

Tần Cao Văn không nói gì.

Cô chủ nói tiếp: “Tôi nói cho anh biết, thủ đoạn của người này vô cùng đáng sợ, người bình thường không thể chọc vào ông ta được đâu. Anh mà chọc giận ông ta, đến lúc đó…”.

Cô ấy còn chưa kịp nói hết câu đã bị Tần Cao Văn ngắt lời: “Đừng nhiều lời trước mặt tôi”.

Nói xong, Tần Cao Văn đi lên lầu.

Nhìn bóng lưng của anh, trong lòng cô chủ vô cùng lo lắng. Đến lúc bọn họ quyết đấu, Tần Cao Văn chắc chắn sẽ lành ít dữ nhiều.

Cho đến bây giờ, cô chủ vẫn luôn cho rằng Tần Cao Văn xảy ra mâu thuẫn không thể hòa giải với nhà họ Mã là do mình.

Cô ấy nghĩ cô ấy có trách nhiệm và nghĩa vụ bảo vệ an toàn cho Tần Cao Văn.



Nhà họ Mã.

Đau.

Một cơn đau dữ dội.

Vương Thiên Dương không biết tình trạng này đã kéo dài bao lâu, xung quanh đưa tay ra không thấy năm ngón, trong không khí lan tràn mùi tanh hôi nồng nặc.

Trong sự giày vò sống không bằng chết, từ lâu Vương Thiên Dương đã quên mất sự nhận biết đối với thời gian.

Nhưng dù là vậy, cậu ta vẫn không thấy hối hận, có cho cậu ta cơ hội lần nữa, cậu ta vẫn sẽ đưa ra lựa chọn như vậy.

Vương Thiên Dương tuyệt đối sẽ không cho phép bất cứ ai làm chuyện mất hết tính người ở trước mặt cậu.

Cửa phòng được mở ra, ánh sáng giống như vô số lưỡi dao sắc nhọn đâm vào mắt Vương Thiên Dương, khiến cậu ta đau đớn kịch liệt.

Sau đó, hai bóng người quen thuộc xuất hiện ở trước mặt Vương Thiên Dương.

“Vương Thiên Dương, bây giờ mày cảm thấy thế nào?”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 615


Chương 615

Vương Thiên Dương chửi mắng: “Mã Bản Sơn, mày có giỏi thì giết tao đi”.

“Giết mày thì dễ cho mày quá”.

Mã Bản Sơn đến trước mặt Vương Thiên Dương, rút một con dao găm ra.

“Bây giờ tao có một cách hay hơn”.

Mã Bản Thiên ở cạnh hỏi: “Em có cách gì?”.

Mã Bản Sơn đáp: “Chi bằng chúng ta khoét mắt hắn ra rồi phun chút nước ớt vào đó, anh thấy thế nào?”.

Mã Bản Thiên xoa cằm, suy nghĩ trong chốc lát, sau đó vỗ tay, phấn khởi nói: “Cách của em không tồi”.

Vương Thiên Dương hoảng hốt: “Hai tên khốn bọn mày, có giỏi thì giết tao đi”.

Mã Bản Sơn cười nhạt nói: “Tao nói này Vương Thiên Dương, rốt cuộc mày còn biết nói câu nào khác nữa không? Quanh đi quanh lại chỉ có hai câu đó, tao nghe phát chán rồi”.

Dao găm của hắn đã đặt lên mắt Vương Thiên Dương, tia sáng lạnh lẽo khiến cơ thể Vương Thiên Dương run lên.

Vương Thiên Dương còn chưa kịp phản ứng, dao găm đã đâm vào mắt cậu ta, cơn đau dữ dội gần như khiến cậu ta ngất đi, máu chảy đầm đìa.

Sau đó, dao găm lại bị rút ra, Vương Thiên Dương kêu lên thảm thiết.

Mã Bản Sơn vừa vỗ tay vừa nói: “Hay lắm, trò chơi này đúng là thú vị”.

“Khốn nạn!”, Vương Thiên Dương quát lên: “Bọn mày sẽ gặp báo ứng!”.

Sau đó, dao găm lại đâm vào con mắt còn lại của Vương Thiên Dương. Cậu ta thật sự không chịu nổi nữa, đầu óc trống rỗng, ngất đi.

Mã Bản Sơn nói: “Đây chính là kết cục khi đối đầu với tao, mày vốn có thể sống thêm hai ngày nữa, ai ngờ lại có kẻ khăng khăng muốn ra mặt cho mày”.

“Anh cả!”, Mã Bản Sơn nói với Mã Bản Thiên: “Anh nói sáng mai lúc Lưu đại sư đấu với Tần Cao Văn có cần dẫn theo tên khốn này không?”.

Khi Tần Cao Văn nhìn thấy Vương Thiên Dương biến thành bộ dạng thê thảm thế này, chắc chắn sẽ khiến Tần Cao Văn vô cùng kích động, đối với kế hoạch tiếp theo chỉ có lợi mà không có hại.

“Không cần, chúng ta đối phó với Tần Cao Văn vẫn chưa cần sử dụng đến thủ đoạn như vậy”.

Mã Bản Sơn đáp: “Em biết rồi, anh cả”.



“Anh Tần, xuống ăn cơm thôi”, cô chủ đứng ở dưới lầu gọi với lên.

Hai phút sau, Tần Cao Văn từ trên lầu đi xuống, ngồi vào bàn hít sâu vào một hơi. Trên bàn bày hai ba món ăn, mỗi một thứ đều là món Tần Cao Văn thích ăn.

Tài nghệ nấu nướng của cô chủ quả thật rất giỏi.

“Anh ăn nhiều thịt kho vào, món mà anh thích nhất”.

Tần Cao Văn cảm thấy rất bất ngờ, sao cô ấy lại biết mình thích ăn thịt kho. Trước kia, hai người chưa từng gặp nhau, anh cũng chưa từng kể với cô chủ chuyện này.

“Hôm qua anh gọi một đĩa thịt kho, tôi thấy anh ăn rất ngon miệng nên hôm nay lại làm một đĩa”.

Cô chủ đã đuổi hết nhân viên trong quán đi, cả quán ăn chỉ còn lại Tần Cao Văn.

Cô chủ biết quán cơm của mình đã rước phải tai họa lớn, nếu cứ giữ nhân viên ở lại đây thì vô trách nhiệm với an toàn tính mạng của bọn họ. Đắc tội với cả nhà họ Mã, chắc chắn bọn họ sẽ phải trả cái giá nặng nề tương ứng.

Tần Cao Văn gắp một miếng thịt kho, đang định cho vào miệng, nhưng chốc lát sau anh lại đặt xuống.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 616


Chương 616

Nhìn thấy vậy, cô chủ hơi ngạc nhiên, không biết vì sao Tần Cao Văn lại không ăn.

“Anh Tần, sao thế?”.

Tần Cao Văn hỏi: “Hai chúng ta không thù không oán, vì sao cô lại cho thuốc vào món ăn của tôi?”.

Sắc mặt cô chủ hơi đỏ lên, hiện rõ sự quẫn bách, nhưng vẫn nói: “Anh Tần, tôi không hiểu anh nói gì, sao tôi lại bỏ thuốc trong thức ăn của anh chứ?”.

“Đừng nói dối tôi, tôi không phải không nhìn ra”.

Cô chủ rất lúng túng: “Xin… xin lỗi anh Tần!”.

Tần Cao Văn nói: “Thứ tôi cần không phải lời xin lỗi, mà là cô phải cho tôi lời giải thích hợp lý. Tôi không bạc đãi cô, hôm qua nếu không nhờ có tôi, quán ăn của cô đã bị người ta đập phá rồi”.

Anh không có ý trách cứ cô ấy, chỉ đơn thuần không hiểu nổi vì sao cô ấy lại làm như vậy.

Cô chủ nói: “Anh Tần, anh cứ yên tâm, thuốc trong thức ăn không hại đến tính mạng, chỉ làm anh ngủ mê vài ngày mà thôi”.

“Vì sao cô lại làm vậy?”.

Cô chủ thở dài: “Anh Tần, tôi rất cảm kích anh. Hôm qua nhờ có anh đứng ra vào lúc mấu chốt nên tôi mới có thể thoát nạn, tôi không muốn thấy anh có mệnh hệ gì”.

“Thủ đoạn của Lưu đại sư vô cùng đáng sợ, anh không phải là đối thủ của ông ta. Nếu hai người đánh nhau thật, chắc chắn anh sẽ lành ít dữ nhiều”.

Tần Cao Văn như đã hiểu ra ý của cô chủ: “Cho nên cô bỏ thuốc vào thức ăn của tôi, đợi tôi ngủ mê rồi lén đưa tôi đi, như vậy là có thể giúp tôi tránh khỏi một kiếp?”.

Cô chủ không nói gì, đó đúng là ý định của cô ấy.

Tần Cao Văn mỉm cười nhàn nhạt, nói: “Cách nghĩ của cô thật ngây thơ”.

“Nếu tôi thật sự là đối thủ của ông ta thì không cần phải chạy, không phải là đối thủ của ông ta thì chạy đi đâu cũng vô dụng”.

Cô chủ do dự trong chốc lát rồi nói: “Tôi hiểu điều này, nhưng tôi vẫn muốn nỗ lực một chút, tôi không muốn nhìn anh…”.

“Đừng nói nữa”.

Tần Cao Văn vốn có thiện cảm ở mức độ nhất định với cô chủ, nhưng hành động của cô ấy khiến anh hơi thất vọng.

“Tôi… xin lỗi!”, cô chủ im lặng cúi đầu, vô cùng áy náy nói.

“Không sao, tôi hiểu suy nghĩ của cô”.



Sáng sớm.

“Em trai, mau dậy đi”.

Mã Bản Sơn còn đang ngủ mơ thì nghe anh trai gọi.

Hắn dụi mắt, ngồi dậy trên giường, ngáp một cái rồi hỏi: “Anh tìm em làm gì?”.

“Mau dậy đi xem kịch hay, Lưu đại sư sắp quyết đấu với Tần Cao Văn rồi”.

Mã Bản Sơn vốn còn đang ngái ngủ, nghe tin này thì vội vàng vén chăn ra, nhảy xuống khỏi giường, tỏ rõ sự hăng hái.

Hắn vừa mặc quần áo vừa hỏi anh trai: “Anh thấy Lưu đại sư dùng mấy chiêu là có thể đánh bại Tần Cao Văn?”.

“Nhiều lắm là một chiêu”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 617


Chương 617

Mã Bản Thiên vô cùng tự tin đáp: “Với thực lực hiện tại của Lưu đại sư, trừ khử một tên Tần Cao Văn nho nhỏ chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao?”.

“Chúng ta đi mau”.



Trận đối đầu giữa Tần Cao Văn và Lưu đại sư không gây nên náo động quá lớn. Lưu đại sư vốn là bậc thầy ám sát, rất ít khi lộ diện trước công chúng. Do đó, khi ông ta quyết đấu với người khác luôn tỏ ra vô cùng khiêm tốn.

Ánh nắng ban mai dần ló dạng.

Lưu đại sư khoanh hai tay trước ngực, ông ta đến nơi quyết đấu đã hẹn với Tần Cao Văn từ sớm.

Hai tiếng đồng hồ sau, Tần Cao Văn mới đến, trên mặt Lưu đại sư lộ rõ vẻ bất mãn: “Sao bây giờ cậu mới đến?”.

Tần Cao Văn ung dung không vội nói: “Tối qua tôi ngủ hơi muộn, nên đến trễ”.

“Tôi có thể cho cậu thêm ba phút nữa”.

Tần Cao Văn không hiểu câu nói vừa rồi của ông ta có ý gì. Anh dừng một lúc, lại hỏi: “Ba phút làm gì?”.

“Để cậu nghĩ xem nên trăn trối điều gì”.

Thái độ ngông cuồng, tự cao tự đại của ông ta khiến Tần Cao Văn rất phản cảm. Hai bên còn chưa giao đấu, sao ông ta biết ông ta chắc chắn sẽ thắng?

Mã Bản Sơn đứng ở một bên quan sát, vô cùng kích động. Lúc này, dường như hắn đã có thể tưởng tượng ra cảnh Tần Cao Văn bị Lưu đại sư đè xuống đánh.

“Ra tay đi!”.

Lưu đại sư quát lớn một tiếng, lao về phía Tần Cao Văn, tốc độ cực kỳ nhanh.

Sau đó, ông ta tung người lên, nhảy vọt lên không trung, đánh một quyền về phía ngực Tần Cao Văn.

Một quyền của ông ta dùng hết toàn lực, sức mạnh cực kỳ hung mãnh, ít nhất cũng sáu bảy nghìn cân, người bình thường không thể chịu nổi. Cho dù là tấm thép bình thường chắn ở trước mặt ông ta cũng có thể dễ dàng xuyên thủng.

Tần Cao Văn thấy ông ta tấn công nhưng vẫn đứng yên tại chỗ, đưa một ngón tay ra.

“Hắn điên rồi phải không?”, Mã Bản Sơn kinh ngạc thốt lên, quyết định vừa rồi của Tần Cao Văn vượt ngoài dự liệu của hắn.

“Ai biết”.

Rầm!

Một tiếng động to rõ vang lên.

Sau đó, cơ thể ông lão lập tức bay ra xa, đập mạnh xuống đất. Hai người bọn hắn chưa kịp dứt khỏi cơn kinh ngạc, Tần Cao Văn lại xông lên, dùng tay bóp cổ ông ta.

Không khí tĩnh lặng, không ai lên tiếng.

Lưu đại sư nhìn Tần Cao Văn, trong mắt tràn đầy vẻ ngạc nhiên. Ông ta không nhìn rõ Tần Cao Văn đã ra tay như thế nào thì đã bị anh đánh bại.

“Cậu…”, ông ta chỉ tay vào Tần Cao Văn, ho khan kịch liệt, quát hỏi: “Rốt cuộc cậu là ai?”.

“Không phải lúc trước tôi đã nói với ông rồi sao?”, Tần Cao Văn vô cùng thất vọng.

Anh đã giết Lưu Tinh.

Hai anh em nhà họ Mã hoàn toàn sững sờ.

Nhất là Mã Bản Sơn.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 618


Chương 618

Vẻ ngoài trông hắn rất bá đạo, hung dữ tàn nhẫn, thực ra lại vô cùng nhát gan, lúc nào cũng ức h**p kẻ yếu nhưng lại sợ người mạnh hơn mình.

Bọn họ vốn không để tâm đến Tần Cao Văn, vì hung danh của đối phương vẫn chưa lan truyền đến chỗ họ.

Nếu bọn họ đến tỉnh Giang Bắc thăm dò, có lẽ sẽ không vô ý mạo phạm Tần Cao Văn như vậy.

Hối hận.

Hai người đều vô cùng hối hận.

Khả năng cảm nhận của Tần Cao Văn vô cùng sắc bén, ngay lập tức anh biết luôn trong rừng sâu có hai người đang ẩn nấp, sau khi giết Lưu Tinh, anh liền đi về phía khu rừng.

Hai người nhìn thấy Tần Cao Văn từ từ đến gần, trên mặt lộ vẻ lo sợ bất an.

Bọn họ quay người đang định bỏ chạy, nhưng làm sao có thể là đối thủ của Tần Cao Văn được.

Một lúc sau Tần Cao Văn nhảy lên một cái, rồi đáp xuống trước mặt bọn họ.

Hai người giật nảy mình.

“Mày… mày muốn làm gì hả?”.

Mã Bản Sơn nhìn Tần Cao Văn rồi lắp bắp nói.

“Tao nói cho mày biết, nếu mày dám ra tay với tao, thì đừng trách tao không khách khí”.

Tần Cao Văn bình thản nói: “Tôi muốn làm gì? Lẽ nào anh còn không rõ sao?”.

Anh từng bước đi tới gần hai anh em Mã Bản Sơn, Mã Bản Thiên lập tức đi lên phía trước chắn cho người em.

“Nếu mày muốn hại em trai tao, thì phải bước qua tao đã”.

Đối với người khác, Mã Bản Thiên quả thực ra tay độc ác, nhưng liên quan đến người thân của hắn, hắn lại xả thân bảo vệ, tuyệt đối không cho phép đối phương sát hại Mã Bản Thiên.

Bốp!

Tần Cao Văn giáng cho Mã Bản Sơn một cái tát ngang mặt, khiến Mã Bản Sơn bay ra đập vào thân cây to.

“Mày dám đánh người nhà họ Mã chúng tao, tao nói cho mày biết, mày chết rồi con ạ”.

Tần Cao Văn dửng dưng nói: “Anh tưởng tôi sợ chắc?”.

Anh chỉ cảm thấy vô cùng nực cười.

Tần Cao Văn nói tiếp: “Lần này tôi đến là để cứu người, nếu các người ngoan ngoãn thả Vương Thiên Dương ra, vậy thì coi như xí xóa chuyện trước đây, nếu không tôi sẽ san bằng nhà họ Mã các người”.

Mã Bản Sơn nghiến răng nói: “Bố mày nói cho mày biết, phía sau bọn tao có người của Mãnh Hổ Môn bảo kê đấy”.

Mãnh Hổ Môn?

Tần Cao Văn hơi nhíu mày, không rõMãnh Hổ Môn này và Mãnh Hổ Môn ở tỉnh Giang Bắc kia có phải là cùng một đối tượng không.

“Ý anh nói là Mãnh Hổ Môn ở tỉnh Giang Bắc đó sao?”.

Vừa nhắc tới bọn họ, khuôn mặt Mã Bản Sơn lộ vẻ đắc ý càng lúc càng rõ hơn, hắn khoanh hai tay trước ngực đi về phía Tần Cao Văn.

“Mày vừa nói đúng đấy, chính là Mãnh Hổ Môn đó, bây giờ mày thấy sợ rồi chứ gì?”.

Tần Cao Văn có hơi không nhịn được cười.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 619


Chương 619

Bọn họ ở đây lẽ nào bị mù thông tin rồi sao, cho đến bây giờ vẫn chưa biết Mãnh Hổ Môn đã bị anh tiêu diệt rồi. Vốn tưởng hắn có chỗ dựa hùng hậu thế nào, thì ra chỉ là một bại tướng dưới tay anh.

“Mãnh Hổ Môn đối với tôi mà nói chỉ là đám rác rưởi”.

Giọng anh bình thản nói: “Nếu bọn họ không đến thì còn đỡ, chứ nếu phải để tôi ra tay thì tôi dám đảm bảo khiến bọn họ đến mà không có lối về”.

Ngông cuồng tự đại.

Không coi ai ra gì.

Đây là ấn tượng duy nhất về Tần Cao Văn của hai anh em Mã Bản Sơn, vừa rồi biểu hiện của Tần Cao Văn quả thực rất lợi hại, nhưng so với cao thủ đỉnh cao của Mãnh Hổ Môn thì vẫn còn kém xa.

Lần trước Tần Cao Văn không hề giết toàn bộ người của Mãnh Hổ Môn, vẫn còn ít người sống sót thoát được.

Mã Bản Sơn chửi Tần Cao Văn: “Đây là mày nói đấy nhé, chờ một thời gian nữa tao sẽ cho cao thủ của Mãnh Hổ Môn đến xử mày”.

“Tôi sẽ đợi”.

Nói xong, Tần Cao Văn quay người rời đi.

Nhìn bóng lưng của đối phương biến mất dưới ánh chiều tà, sắc mặt hai bọn họ đều trở nên lạnh lùng, nắm chặt nắm đấm, cơ thể run lên vì tức giận.

Phải giết Tần Cao Văn, nhất định phải giết Tần Cao Văn.

“Anh cả, mau gọi điện cho ba vị đại sư của Mãnh Hổ Môn đi”.

Mã Bản Thiên nói: “Được”.

Hắn lôi điện thoại ra gọi cho vị đại sư thứ nhất, nhưng không ai nghe máy.

Hắn cảm thấy có hơi kỳ lạ, thế là gọi cho vị thứ hai, vẫn như vậy, không ai nghe máy cả.

Hai người đều cảm thấy có hơi hoang mang.

Thế này là thế nào nhỉ?

Lẽ nào người của Mãnh Hổ Môn chuẩn bị bỏ mặc họ rồi sao?

Còn vị đại sư cuối cùng, nếu gọi không được thì nguy, bọn họ đúng là có số điện thoại của vài tên tép riu ở trong Mãnh Hổ Môn, nhưng đám người đó tới cũng chỉ có thể nộp mạng, căn bản không có tác dụng gì.

Vừa rồi gọi điện thoại thì có giọng một ông lão nhấc máy.

“Ai vậy?”.

Mã Bản Sơn nhất thời xúc động, thế là hỏi luôn: “Xin hỏi là Chu tiên sinh phải không?”.

Chu tiên sinh ở đầu dây bên kia nói: “Tìm tôi có việc gì?”.

“Chu tiên sinh, chúng tôi là người nhà họ Mã ở khu Giang Đông, ông có thể đến nhà chúng tôi một chuyến được không, chúng tôi có vài chuyện muốn nhờ ông”.

Nếu hai người họ có thể nhìn thấy biểu hiện lúc này của Chu tiên sinh, chắc sẽ cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, vì ông ta sau khi nhận được thông tin này, biểu cảm hưng phấn đến lạ thường.

Lần trước Tần Cao Văn tiêu diệt Mãnh Hổ Môn, chỉ có mười mấy người là thoát được, Chu tiên sinh là một trong số đó, hơn nữa thực lực được coi là mạnh nhất.

Từ sau khi Mãnh Hổ Môn bị tiêu diệt, Chu tiên sinh sống không hề thoải mái, tuy ông ta không thiếu tiền, nhưng có sự khác biệt lớn so với thời kỳ đang ở đỉnh cao.

Ông ta cũng đã nghe từ lâu về việc ra tay giúp nhà họ Mã, nếu được bọn họ trọng dụng, đến lúc đó một vài trăm triệu chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 620


Chương 620

Nhưng nếu để ông ta biết người mà ông ta phải ra tay là Tần Cao Văn, e rằng có cho thêm bao nhiêu tiền ông ta cũng sẽ không đồng ý.

“Không vấn đề, tối nay tôi sẽ tới, chỉ là…”.

Cho dù chưa nói hết câu, nhưng hai anh em Mã Bản Sơn đều hiểu là ý gì.

“Ông cứ yên tâm đi, sau khi sự việc xong xuôi sẽ không thiếu phần của ông đâu, cho ông ba trăm triệu, thấy sao?”.

Chu Đông Thăng hiện rõ vẻ vui mừng, nhưng giọng nói trong điện thoại của ông ta vẫn như bình thường, không nghe được gì khác lạ.

“Không vấn đề, tôi nhất định sẽ đến sớm”.

“Chúng tôi ở nhà đợi ông”.



Cô chủ quán cơm đi đi lại lại ở trong phòng, trông hiện rõ vẻ sốt sắng, khuôn mặt xinh đẹp hiện nét buồn bã, vì sao đến bây giờ Tần Cao Văn vẫn chưa quay lại?

Đối phương sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?

Cho dù không có quan hệ gì với Tần Cao Văn cả, nhưng cô ấy lại tương đối quan tâm đến sự an nguy của anh.

Đến 11, 12 giờ tối, vẫn chưa thấy bóng dáng Tần Cao Văn đâu, gọi điện cho anh thì anh không bắt máy.

Cô ấy biết Tần Cao Văn rất có khả năng đã xảy ra chuyện.

Nếu thật sự như vậy, thì…

Cô chủ quán cơm thở dài một hơi.

Cộc cộc cộc.

Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa, cô ấy vội vàng đi tới mở cửa.

Tần Cao Văn đứng ngay trước cửa.

Khoảnh khắc cô ấy nhìn thấy Tần Cao Văn liền lộ rõ vẻ xúc động, mặc kệ tất cả cô ấy ôm chặt Tần Cao Văn luôn.

“Anh… cuối cùng anh cũng quay lại!”.

Cô ấy vừa khóc vừa nói với Tần Cao Văn: “Tôi còn tưởng anh không về được nữa, tôi sợ quá đi mất”.

Tần Cao Văn tỏ vẻ ngại ngùng.

Anh vội vàng nói: “Cô mau buông tôi ra, nam nữ thụ thụ bất thân”.

Cô chủ quán cơm lúc này mới phản ứng ra, hành động vừa rồi đúng là có hơi thất lễ, vội vàng đưa tay lên lau nước mắt.

“Cũng may trong lúc cấp bách anh đã đưa ra lựa chọn đúng đắn, không tìm Lưu Tinh đối quyết, nếu không thì nguy”.

Tần Cao Văn nghiêm túc nói: “Sao cô biết tôi chưa đi?”.

“Nếu anh đi thì làm sao mà quay về được?”.

Cô ấy cho rằng đây là chuyện tất lẽ dĩ ngẫu, thực lực của Lưu tiên sinh mạnh như vậy, đánh chết Tần Cao Văn chỉ dễ như trở bàn tay.

Nhưng bây giờ Tần Cao Văn lại sống sót trở về, chỉ có thể có một lời giải thích hợp lý, đó là ngay từ đầu anh căn bản không hề đi đối quyết với Lưu tiên sinh.

Đó là sát thủ có tiếng ở tỉnh Giang Đông.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 621


Chương 621

Tần Cao Văn nói: “Cô nghĩ nhầm rồi”.

Cô chủ quán cơm tò mò hỏi: “Ý anh là gì? Tôi không hiểu”.

Tần Cao Văn ung dung trả lời: “Tôi đã đi tìm cái tên họ Lưu kia rồi, chẳng qua thực lực của hắn quá yếu, nên bị tôi g**t ch*t rồi”.

Cô ấy há hốc miệng, khuôn mặt thanh tú lộ rõ vẻ khó tin, mãi lúc sau mới hoàn hồn.

“Những gì anh vừa nói có thật không đấy?”.

Rõ ràng cô ấy vẫn không muốn tin những lời mà Tần Cao Văn nói.

“Những gì tôi nói đều là sự thật”.

Tần Cao Văn nói với vẻ vô cùng nghiêm túc: “Nếu cô không tin thì có thể đi thăm dò mà xem”.

Nói xong, Tần Cao Văn quay người đi lên tầng.

Cô chủ quán cơm nhìn bóng lưng của đối phương, đôi mắt xinh đẹp đượm buồn, cảm xúc trong lòng vô cùng phức tạp.

Không ngờ thực lực của Tần Cao Văn lại lợi hại đến vậy.



Buổi đêm hơi lạnh.

Máy bay chở Chu Đông Thăng cuối cùng cũng hạ cánh đến nơi.

Xuống máy bay chưa được bao lâu thì nghe thấy giọng nói của hai anh em Mã Bản Sơn, ông ta ngẩng đầu lên nhìn, hai người đàn ông trẻ mặc vest đang chạy tới, khuôn mặt lộ vẻ vui mừng.

“Chào Chu tiên sinh!”.

Mã Bản Sơn nói với Chu Đông Thăng: “Không ngờ ông lại đến nhanh như vậy”.

Chu Đông Thăng trả lời: “Trên đường tôi còn có chút chuyện, nếu không thì còn sớm hơn rồi”.

“Gia đình chúng tôi gặp phải chút rắc rối, nên lần này phải nhờ đến Chu tiên sinh rồi”.

Chu Đông Thăng đắc ý nói: “Có chuyện to tát gì chứ, cậu yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ giải quyết nhanh chóng”.

Biểu hiện của ông ta tự tin đến lạ thường.

“Cảm ơn Chu tiên sinh”.

Sau đó Chu Đông Thăng lấy một bức thư khiêu chiến ra đưa cho Mã Bản Sơn nói: “Cậu muốn tôi đối phó với tên nào thì cứ đưa bức thư khiêu chiến này cho người đó, ba ngày sau chúng ta sẽ tiến hành đối quyết trên võ đài tỉnh Giang Đông”.

“Cậu cứ nói với người đó, vừa quyết định thắng thua, cũng vừa là quyết định sống chết”.

Đón lấy bức thư, hắn vội vàng nói với Chu Đông Thăng: “Không vấn đề gì, Chu tiên sinh cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ mà ông giao”.

“Được”.



Cô chủ quán cơm nằm cả đêm không ngủ được, trằn trọc khôn nguôi, trong đầu không ngừng xuất hiện bóng dáng của Tần Cao Văn.

Cho dù không muốn thừa nhận nhưng cô ấy biết đây là sự thật, bây giờ cô ấy đã thích Tần Cao Văn rồi.

Từng lời nói từng hành động của đối phương đều in sâu trong đầu cô, không thể quên nổi.

Trước đây cô ấy chưa từng gặp người nào hoàn hảo như vậy, cho dù về dung mạo hay là phẩm chất bên trong, gần như không thể chê nổi.

Cô chủ quán cơm dậy từ rất sớm để làm đồ ăn sáng cho Tần Cao Văn.

Vừa mở cửa quán cơm đã nhìn thấy Mã Bản Sơn đứng trước cửa.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 622


Chương 622

Cơ thể cô chủ lùi nhanh lại, suýt nữa thì ngã xuống đất.

Mã Bản Sơn châm một điếu thuốc, ánh mắt tham lam nhìn lên người cô ấy, nói với giọng trêu đùa: “Cô em, thân hình của em càng ngày càng đẹp đó, hôm nào đi chơi với anh vài ngày nhé?”.

Cô chủ quán cơm lùi nhanh vào trong.

“Anh đến làm gì hả?”.

Mã Bản Sơn đưa bức thư cho cô ấy nói: “Đây là thư khiêu chiến mà Chu tiên sinh của Mãnh Hổ Môn gửi cho Tần Cao Văn, ba ngày sau tại võ đài tỉnh Giang Đông, Chu Đông Thăng sẽ quyết sinh tử với hắn”.

Khi nói câu này, Mã Bản Sơn cảm thấy có hơi buồn cười, Tần Cao Văn còn chưa đủ tư cách đấu trận sống còn với Chu Đông Thăng, cho dù là đối quyết thật thì cũng sẽ bị đè bẹp.

Cô ấy rùng mình, khuôn mặt đẹp đẽ lộ vẻ sợ hãi, cho dù thế nào cũng không ngờ sự việc lại đến nông nỗi này.

Thấy cô chủ quán cơm không nói gì, hắn nói: “Đừng có để cho Tần Cao Văn chạy thoát, nếu không hắn sẽ chết thê thảm hơn đấy”.

Nói xong, hắn quay người rời đi.

Hai chân của cô chủ quán cơm nhũn ra, không đứng vững nổi.

Hai phút sau, Tần Cao Văn xuất hiện phía sau cô ấy.

“Xảy ra chuyện gì thế?”.

Tần Cao Văn hỏi cô chủ quán cơm.

Vừa rồi cô ấy đang chìm trong mạch suy nghĩ của bản thân, đột nhiên nghe thấy giọng nói của Tần Cao Văn, cô ấy giật mình, vội vàng quay lại.

“Tần tiên sinh, anh dậy sớm thế à?”.

Tần Cao Văn nói: “Nói cho tôi biết vừa rồi rốt cuộc ai đến, lại xảy ra chuyện gì đúng không?”.

Bây giờ cô ấy căn bản không dám nói sự việc cho Tần Cao Văn, sợ đối phương nhất thời bồng bột sẽ đồng ý đối quyết với Chu Đông Thăng, đến lúc đó sẽ chết chắc.

“Không có gì!”.

Cô chủ quán cơm là một người không biết nói dối, ánh mắt của cô ấy lấp la lấp l**m, đầu cúi xuống không dám nói gì.

“Tôi nói cho cô biết, cuộc đời tôi ghét nhất là bị người khác lừa tôi, mau nói cho tôi biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì”.

Cô chủ quán cơm đánh rơi bức thư khiêu chiến xuống đất, Tần Cao Văn nhặt lên nhìn, khóe miệng nở nụ cười mỉa.

Cho dù thế nào cũng không ngờ, Mãnh Hổ Môn lại vẫn có người sống sót, quan trọng là còn dám mạnh bạo khiêu chiến với anh.

Lẽ nào ông ta đã quên chuyện xảy ra lần trước?

“Sau này đừng có lừa tôi đấy”.

Tần Cao Văn chuẩn bị đi ra ngoài, cô chủ quán cơm gọi to: “Anh đừng có đồng ý, nếu không người thiệt là anh đó”.

Anh nói mà không cả ngoái đầu lại: “Ông ta căn bản không phải là đối thủ của tôi, có gì mà sợ chứ?”.

Haiz!

Cô ấy thở dài.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 623


Chương 623

Tần Cao Văn có thể nói là hoàn hảo về mọi mặt, chỉ là quá coi thường người khác, đối mặt với cao thủ mạnh hơn anh mà cũng không thể hiện ra vẻ tôn kính gì.

Hai người họ mà đánh nhau thật, cô ấy có thể đảm bảo Tần Cao Văn tuyệt đối không phải là đối thủ của Chu Đông Thăng.

Vì sao anh lại phải làm như vậy chứ?

Tin tức này nhanh chóng lan khắp tỉnh Giang Đông.

Tỉnh Giang Bắc cách Giang Đông rất xa, hơn nữa chuyện trong thế giới ngầm thường khá bí mật, bọn họ không biết cũng bình thường.

Trong mắt những người ở tỉnh Giang Đông, người của Mãnh Hổ Môn đều là cao thủ đỉnh cao, Chu Đông Thăng đối quyết với Tần Cao Văn, ai thắng ai thua chẳng phải đã rõ rồi sao?

Trên mạng được đông đảo mọi người thảo luận.

“Mọi người nói xem cái tên Tần Cao Văn này rốt cuộc là loại người như thế nào?”.

“Tôi làm sao mà biết được là loại người như thế nào chứ?”.

“Đầu óc hắn có phải có vấn đề rồi không, dây vào nhà họ Mã không nói, thế mà lại dám đối quyết với người của Mãnh Hổ Môn”.

“Có thể suy nghĩ của anh ta khác với người bình thường”.

Nhìn thấy những lời mỉa mai của cư dân mạng dành cho Tần Cao Văn, hai anh em Mã Bản Sơn cảm thấy vô cùng hài lòng.

Đây chính là hiệu quả mà bọn họ muốn nhìn thấy.

“Chu tiên sinh quả nhiên lợi hại, vừa gửi thư khiêu chiến đã khiến cư dân mạng xôn xao hết cả lên rồi”.

Mã Bản Sơn nịnh nọt Chu Đông Thăng nói.

Điều này khiến Chu Đông Thăng càng thêm đắc ý, cuối cùng ông ta cũng tìm lại được cảm giác tồn tại của bản thân, ngồi dựa vào ghế, hai mắt lim dim nói: “Hai người các cậu hình như vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi, người mà hai cậu bảo tôi đối phó là ai?”.

“Chu tiên sinh, chỉ là một tên lởm khởm vô danh tiểu tốt thôi, người bình thường đúng là không phải là đối thủ của hắn, nhưng cao thủ như ông thì dùng một đầu ngón tay là giết được hắn luôn, chúng tôi cảm thấy không nhất thiết phải nói tên của hắn ra cho ông”.

Chu Đông Thăng ngồi trên ghế, gật đầu một cách hài lòng.

“Tôi cảm thấy hai cậu khá là hiểu chuyện, đúng là như vậy, không phải chó hoang mèo dại nào cũng đủ tư cách tiếp xúc với tôi đâu”.

Mã Bản Sơn lấy ra một tấm thẻ ngân hàng ra, người ta vẫn nói đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn.

Nếu đã muốn đối phương giúp diệt cỏ tận gốc thì phải chuẩn bị tiền trước, hắn cung kính đưa cho Chu Đông Thăng.

“Chu tiên sinh, ông hãy nhận tiền trước đi”.

Chu Đông Thăng hỏi: “Bên trong có bao nhiêu tiền?”.

“Đây là chút tấm lòng của chúng tôi, cũng không nhiều gì, chỉ hơn một trăm triệu thôi”.

Đối với Chu Đông Thăng trước đây mà nói hơn một trăm triệu chẳng là gì cả, nhưng bây giờ đã không như trước đây, hơn một trăm triệu đối với ông ta mà nói đã không còn là số tiền nhỏ nữa.

“Vậy tôi cầm trước vậy”.

Nhận tiền xong, Mã Bản Sơn nói với Chu Đông Thăng: “Chu tiên sinh cứ yên tâm, sự việc xong xuôi tôi tuyệt đối sẽ gửi ông nhiều tiền hơn”.

“Tôi thích hợp tác với người thông minh như cậu”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 624


Chương 624

Tần Cao Văn đến cửa hàng bách hóa mua chút đồ, đang chuẩn bị về khách sạn thì đột nhiên nghe thấy một giọng nói quen thuộc bên tai.

“Tần Cao Văn!”.

Tần Cao Văn dừng bước lại quay người sang nhìn, một người đàn ông mặc vest màu trắng đứng trước mặt anh, bên cạnh anh ta còn có một cô gái trang điểm đậm nhưng trông rất xinh.

“Sao cậu lại ở đây?”.

Đây là bạn cùng lớp đại học của Tần Cao Văn.

Đồng thời cũng là lớp trưởng của bọn họ, thời còn học đại học thường xuyên mỉa mai Tần Cao Văn, thậm chí còn cả một nhóm người cùng bắt nạt anh.

Không ngờ oan gia ngõ hẹp, hai người họ lại gặp nhau ở đây.

“Tôi đến mua chút đồ”.

Lớp trưởng lớp đại học Tôn Tiểu Thiên đến trước mặt Tần Cao Văn nói: “Nhớ lại những việc tôi đã làm hồi đại học, tôi cảm thấy vô cùng hổ thẹn, khi đấy chúng tôi chưa hiểu chuyện, nếu khiến cậu cảm thấy bị tổn thương thì hy vọng cậu bỏ qua cho”.

Tần Cao Văn không nói gì.

Tôn Tiểu Thiên nói: “Hôm nay lớp đại học của chúng ta tổ chức họp lớp ở đây, cậu có thời gian thì qua ngồi với chúng tôi đi?”.

Tần Cao Văn vẫn không nói gì.

Người đứng bên cạnh Tôn Tiểu Thiên là mối tình đầu hồi đại học của anh, khi đó cô ta chê Tần Cao Văn nghèo, nên đá anh, quay sang ngã vào lòng của Tôn Tiểu Thiên.

Âu Dương Minh Nguyệt nói với Tần Cao Văn: “Đúng thế, hồi đại học đúng là tôi cũng có điều không phải với anh, bây giờ tôi cảm thất rất áy náy, hy vọng có thể bù đắp một chút, hôm nay mọi người lớp đại học đều đến, anh qua ngồi cùng cho vui đi”.

Thấy hai người nhiệt tình như vậy, Tần Cao Văn cảm thấy hơi ngạc nhiên, nếu là trước đây tuyệt đối sẽ không có chuyện như vậy, hôm nay là sao ấy nhỉ?

Hồi đại học khi hai người họ đi bên nhau, cứ nhìn thấy Tần Cao Văn là coi thường mỉa mai.

Bây giờ lại thế này…

Đúng là thấy không bình thường cho lắm.

Tần Cao Văn nói tiếp: “Hai người nói thật sao?”.

Tôn Tiểu Thiên thở dài.

“Thôi thừa nhận trước đây tôi có chỗ không phải, làm ra nhiều chuyện có lỗi với cậu, nhưng bây giờ tôi thực sự biết sai rồi, nên chúng ta cùng ăn một bữa đi, cũng để cậu gặp các bạn cũ nữa”.

“Ừ”.

Tần Cao Văn nói: “Được thôi”.

Anh đồng ý một cách nhanh chóng.

Hai người kia nhìn nhau, trong ánh mắt lóe lên vẻ giảo hoạt.

Bọn họ có thể đảm bảo, Tần Cao Văn một khi đến nơi, tuyệt đối sẽ gặp ngay nỗi sỉ nhục lớn nhất từ trước đến nay.

Tôn Tiểu Thiên sao có thể coi trọng Tần Cao Văn thật chứ?

Đến trước Khách sạn Đế Quốc, Tôn Tiểu Thiên nói: “Mọi người đều ngồi ở trên”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 625


Chương 625

“Được”.

Một lúc sau, mọi người đến phòng 302 của Khách sạn Đế Quốc, Tần Cao Văn đẩy cửa bước vào, khoảnh khắc anh xuất hiện, mọi người đang nói chuyện vui vẻ đột nhiên im lặng.

Tất cả mọi người đều nhìn Tần Cao Văn từ đầu đến chân.

Trong đó có một tên mập đứng lên nói với Tôn Tiểu Thiên: “Tiểu Thiên, cậu làm cái gì thế? Sao lại gọi tên tác rưởi kia đến?”.

“Đúng thế, loại nghèo kiết xác đó lại tham gia buổi họp lớp của chúng ta, làm mọi người phát ớn đây này”.

Tần Cao Văn hồi đại học, gia cảnh nghèo khó nên chịu không ít sỉ nhục, gần như tất cả mọi người trong lớp đều coi thường anh.

Nên có biểu hiện như vậy cũng là bình thường.

“Chuyện này mọi người đừng có trách tôi, tôi gặp cậu ta ở trên đường, cậu ta liền chủ động đến chào tôi, hơn nữa còn quỳ xuống cầu xin tôi đưa cậu ta đến ăn bữa cơm, trước đây cậu ta căn bản không có cơ hội tiếp xúc với những nơi đẳng cấp như Khách sạn Đế Quốc bao giờ”.

Tất cả đều ồ lên.

Mặt Tần Cao Văn biến sắc, anh chưa từng nghĩ đối phương lại ngậm máu phun người như vậy.

Anh bình tĩnh nói: “Tôn Tiểu Thiên, cậu rốt cuộc có ý gì?”.

“Rốt cuộc có ý gì? Câu này là tôi hỏi mới đúng, nghèo kiết xác như cậu vì sao lại cứ phải đến đây hả?”.

Âu Dương Minh Nguyệt đứng bên cạnh cũng nói: “ Mọi người ạ, mọi người không biết anh ta khốn nạn thế nào đâu, tôi nhìn thấy anh ta còn cảm thấy buồn nôn, hồi đại học thế mà còn yêu anh ta, đúng là mất hết cả mặt”.

Tất cả mọi người đều cười phá lên.

Tần Cao Văn lập tức hiểu ra, thì ra bọn họ vẫn không thay đổi, chỉ là dùng phương thức khác mà thôi.

Hôm nay gọi anh đến căn phòng này chính là để tất cả mọi người đều có thể sỉ nhục anh.

Tần Cao Văn nói: “Cậu hận tôi đến mức đó thật sao?”.

Tôn Tiểu Thiên cười khẩy: “Cậu đừng hiểu nhầm, loại người như cậu vẫn chưa đủ tư cách để tôi hận, tôi đâu có coi trọng cậu”.

Ánh mắt Tần Cao Văn trở nên lạnh lùng.

“Các người khiến tôi cảm thấy buồn nôn”.

Tôn Tiểu Thiên nhổ luôn nước bọt xuống đất.

“Tôi nói cho cậu biết, cậu mới là khiến tôi buồn nôn ấy, tôi cho cậu vào thì đó là ân huệ của cậu rồi”.

Tên mập đứng bên cạnh chỉ tay vào Tần Cao Văn chửi: “Nơi này căn bản không nên để cậu ta vào, bây giờ tôi cảm thấy khắp người là một mùi hôi thối”.

“Tôi cũng thấy vậy”.

Cô gái đứng bên cạnh nói.

Tên mập quát Tần Cao Văn: “Giờ cậu làm gì hả? Không phải là đi ăn xin trên đường đấy chứ?”.

“Tôi thấy khả năng này cao đó”.

Tần Cao Văn ung dung lên tiếng: “Giờ tôi còn có việc, không nhiều lời với các người nữa”.

Anh quay người rời đi.

Tần Cao Văn không tới mức so đo với bọn họ. Khi anh đang định rời khỏi phòng thì bị Tôn Tiểu Thiên đóng cửa lại.

“Vừa rồi cậu quỳ xuống xin tôi để cậu vào trong này, kết quả giờ lại đòi đi. Trên đời này lại có chuyện hời như vậy sao?”
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 626


Chương 626

Tôn Tiểu Thiên vô cùng oán hận Tần Cao Văn. Nguyên nhân vô cùng đơn giản. Lúc học đại học cả anh ta và Tần Cao Văn đều thích Âu Dương Minh Nguyệt. Nào ngờ cô ta lại lựa chọn Tần Cao Văn.

Dù sau đó anh ta sử dụng tiền bạc theo đuổi được Âu Dương Minh Nguyệt nhưng cũng mất đi cảm giác thành tựu, dù cô gái kia vẫn còn nguyên vẹn.

Anh ta chỉ vào Tần Cao Văn: “Cậu muốn đi ra cũng được, giờ quỳ xuống lạy hai lạy, nếu không thì đừng hòng”.

Thời đại học, anh ta từng học võ Taekwondo, hơn nữa bây giờ đã có đai đen. Người bình thường căn bản không phải là đối thủ của anh ta. Nếu như Tần Cao Văn không nghe theo sự sắp xếp của Tôn Tiểu Thiên thì anh ta sẽ ra tay.

“Cậu là cái thá gì?”

Tôn Tiểu Thiên cười lạnh: “Nếu như cậu không quỳ xuống cũng được thôi. Vậy thì tôi sẽ đánh gãy chân cậu”.

“E rằng cậu chưa đủ bản lĩnh đó đâu”.

Im lặng.

Im lặng chết chóc.

Mỗi người đều nhìn Tần Cao Văn với vẻ không dám tin. Ai đã cho anh cái gan dám bật lại Tôn Tiểu Thiên như vậy?

Lẽ nào anh không biết đối phương đáng sợ đến như thế nào sao?

“Tôi nói cho cậu biết, tôi cho cậu ba giây, nếu không tôi sẽ ra tay đấy”.

Tần Cao Văn nói: “Cậu cứ chơi cho tới đi”.

Thái độ của anh khiến cho Tôn Tiểu Thiên cảm thấy vô cùng nhục nhã. Rõ ràng là Tần Cao Văn không coi anh ta ra gì. Tôn Tiểu Thiên gầm lên, giơ chân đạp về phía ngực Tần Cao Văn.

Nhìn thấy cảnh tượng đó, Tần Cao Văn vẫn vô cùng ung dung. Anh đứng im để cho Tôn Tiểu Thiên đá.

Bàn chân anh ta đạp mạnh lên ngực Tần Cao Văn. Tất cả đều cho rằng Tần Cao Văn sẽ bị thương là cái chắc. Nhưng không ngờ anh lại không hề hấn gì.

Còn cơ thể của Tôn Tiểu Thiên thì bay bật ra sau, đập mạnh vào tường.

Cả hiện trường nín lặng.

Bọn họ đứng quan sát với vẻ không dám tin. Dù là ai cũng đều không ngờ rằng mới có mấy năm không gặp mà Tần Cao Văn đã trở nên đáng sợ như thế.

Tô Tiểu Thiên ôm ngực, chật vật đứng dậy. Anh ta nghiến răng: “Tên khốn này, dám ra tay với tôi à?”

“Rõ ràng là cậu ra tay trước cơ mà”.

Tôn Tiểu Thiên cười lạnh: “Chân tướng sự việc không quan trọng. Tôi nói là cậu ra tay với tôi thì là cậu ra tay với tôi”.

“Tôi nói cho cậu biết. Giờ tôi gọi cho anh tôi để anh ấy xử lý cậu”.

Đám đông nhìn Tần Cao Văn bằng ánh mắt như cười trên nỗi đau của người khác. Bọn họ biết tiếp theo anh sẽ chết chắc.

Âu Dương Nguyệt Minh khoanh tay trước ngực bước tới cạnh Tần Cao Văn: “Tôi dám đảm bảo anh sẽ chết rất thảm đấy. Anh có biết anh trai của anh ấy là ai không?”

“Tôi không biết, cũng không có hứng thú muốn biết”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 627


Âu Dương Minh Nguyệt cười lạnh lùng; “Anh không sợ à? Tôi nói cho anh biết nhé, đó chính là Trương Long, là vệ sĩ cực kỳ đáng sợ của nhà họ Mã đấy”.

“Trương Long à?”

Tần Cao Văn cảm thấy nực cười. Hôm qua anh vừa giao đấu với Trương Long, đối phương bị anh đập cho một trận sống dở chết dở.

Nếu hắn không tới còn đỡ, giờ mà tới thì lại bị Tần Cao Văn tẩn cho một trận nữa.

“Tôi khuyên cậu đừng có gọi anh ta tới”.

Tần Cao Văn nghiêm túc nói: “Nếu không tôi sẽ khiến anh ta chết thảm đấy”.

“Vậy sao?”

Âu Dương Minh Nguyệt ung dung lên tiếng: “Tới khi đó hi vọng anh vẫn có thể ngông cuồng như bây giờ”.

Một lúc sau Tôn Tiểu Thiên gọi điện cho Trương Long.

Trương Long đang ăn, sau chuyện lần trước xảy ra với Tần Cao Văn thì hắn thực sự bị sốc. Giờ vẫn còn cảm thấy phiền muộn.

Lúc này hắn rất muốn tìm chỗ nào đó để xả nhưng lại lực bất tòng tâm. Đúng lúc này có tiếng điện thoại vang lên.

Sau khi nghe máy, một giọng nói quen thuộc vọng tới.

“Đại ca phải không?”

Trương Long nói: “Tìm anh có việc gì không?”

“Đại ca mau tới đi, có người đánh em”.

“Trương Long nheo mắt: “Chú không nói chú là đệ của anh à?”

“Em nói rồi nhưng mà thằng đó nó không sợ, hơn nữa còn nói dù là anh tới thì nó cũng đập bình thường”.

Rầm!

Trương Long đập mạnh tay xuống bàn, đứng bật dậy, toàn thân run rẩy. Từ khi nào mà hắn phải chịu nhục như vậy chứ?

“Chú bảo nó đợi đấy, anh tới ngay để cho nó một trận”.

“Không thành vấn đề đại ca”.

Anh ta tắt máy, nhìn Tần Cao Văn với vẻ đắc ý: “Cậu nghe rõ chưa? Lát nữa Trương Long tới, tôi đảm bảo cậu sẽ sống không bằng chết”.

Tần Cao Văn ung dung đáp lại: “Trương Long tới thì người chịu thiệt cũng sẽ là các người mà thôi”.

Không ai tin những lời anh nói, bọn họ chỉ coi như là trò cười. Chỉ cần là người bình thường thì đều biết rằng anh không nên chém gió lúc này.

Trương Long là đại ca của Tôn Tiểu Thiên. Hắn tới sẽ giúp ai thì chẳng phải chuyện đã rõ rành rành rồi sao? Tần Cao Văn có cần phải cứng đầu như vậy không?

Khoảng tầm mười phút sau, có tiếng đá cửa nặng nề từ ngoài vọng vào. Trương Long bước vào trong.

“Mau nói! Là thằng nào dám ra tay với đệ của anh?”

Tôn Tiểu Thiên vội vàng bước tới, chỉ về phía Tần Cao Văn và nói: “Chính là tên khốn này”.

Tần Cao Văn đang đứng ở vị trí khá tối, hơn nữa còn đối lưng với Trương Long nên hắn không nhìn rõ được anh. Thế nhưng hắn vẫn cảm thấy bóng dáng này có gì đó quen thuộc.

Dù vậy thì hắn nhất thời cũng không nhớ ra là ai.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 628


“Thằng thối tha này, mau bước ra đây”

Tần Cao Văn điềm đạm lên tiếng: “Anh chắc chứ?”

Ầm!

Âm thanh quen thuộc khiến hắn giật bắn người. Đôi mắt hắn hiện lên vẻ hoảng loạn.

Tất cả những người khác cũng đổ dồn ánh mắt về phía hắn.

Bọn họ tưởng rằng tiếp theo Trương Long sẽ lập tức ra tay với Tần Cao Văn nhưng mấy chục giây trôi qua mà hắn vẫn đứng bất động.

Bọn họ cảm thấy nghi ngờ. Chuyện gì vậy?

“Đại ca, cậu ta ức h**p em, tại sao anh…”

Bốp!

Chưa đợi Tôn Tiểu Thiên nói hết câu thì Trương Long đã tát cho cậu ta một phát khiến cậu tay xoay mấy vòng rồi đập mạnh vào tường.

Chuyện quái gì thế này? Tôn Tiểu Thiên lớ ngớ không hiểu.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?

Tại sao Trương Long lại đánh anh ta?

“Đại ca, sao anh đánh em?”

Trương Long không hề trả lời, chỉ đi tới trước mặt Tôn Tiểu Thiên và túm cổ áo anh ta: “Đánh chú?”

“Giờ anh chỉ muốn g**t ch*t chú thôi”.

Cả hiện tường im lặng như tờ. Tất cả đều há mồm trợn mắt.

Rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?

Không phải là hắn tới giúp Tôn Tiểu Thiên sao?

Tôn Tiểu Thiên ôm mặt, cảm thấy uất ức lắm. Bình thường anh ta cho Trương Long không ít lợi lạc. Sao đến lúc then chốt thì lại không thể dựa dẫm thế này?

“Đại ca…tên rác rưởi này cậu ta…”

Bốp!

Không đợi Tôn Tiểu Thiên nói hết câu thì một cú tát nữa lại giáng xuống mặt anh ta.

Tôn Tiểu Thiên bị gãy mất mấy cái răng. Anh ta ôm mặt, rõ ràng là thấy nhục vô cùng.

Những người khác cũng sững sờ.

Tiếp đó, Trương Long đi tới trước mặt Tần Cao Văn và quỳ bụp xuống.

“Xin lỗi anh Tần!”

Im lặng. Sự im lặng chết chóc bao trùm.

Đám đông nhìn cảnh tượng xảy ra trước mặt và đều há hốc miệng với vẻ kinh hoàng.

Trương Long lại gọi Tần Cao Văn lịch sự như vậy sao?

Chuyện gì thế này?

Tần Cao Văn thản nhiên nói: “Trương Long, gan anh cũng lớn gớm nhỉ. Chuyện lần trước quên rồi à?”

Trương Long để lộ nụ cười khổ.

“Xin lỗi anh Tần, tôi không biết là anh”.

Giờ hắn sợ xanh mật rồi. Nếu sớm biết người đối phó là Tần Cao Văn thì có cho hắn mười lá gan hắn cũng không dám làm loạn,
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 629


Chuyện xảy ra lần trước tới tận bây giờ vẫn còn như in trong đầu hắn.

Thủ đoạn của Tần Cao Văn quá đáng sợ.

Dù hắn cố gắng hết sức thì vẫn chẳng là gì đối với anh.

Rầm!

Tôn Tiểu Thiên cảm giác da mặt nóng ran, còn cơ thể khẽ run lên.

Trương Long là chỗ dựa lớn nhất của anh ta. Vậy mà giờ đế người mạnh nhất cũng phải tỏ ra cung kính trước mặt Tần Cao Văn, thậm chí là còn quỳ xuống trước mặt anh. Vậy mà anh ta lại dám ra tay với Tần Cao Văn.

Đúng là nực cười.

Tôn Tiểu Thiên quỳ phụp xuống, bò tới trước mặt Tần Cao Văn, ôm đùi anh và không ngừng dập đầu.

“Xin lỗi, tôi không cố ý”.

Tần Cao Văn ngồi xuống, túm tóc Tôn Tiểu Thiên: “Trước đó tôi đã nói với cậu rồi còn gì?”

Cơ thể Tôn Tiểu Thiên không ngừng run rẩy.

“Tôi thật sự biết sai rồi. Sau này tôi không dám nữa. Cậu tha cho tôi được không”.

Tần Cao Văn trả lời: “Một trăm triệu tệ đổi lấy bình yên”.

Rầm.

Anh ta tái mét mặt.

Một trăm triệu tệ sao? Đùa nhau chắc.

Dù có gom hết tài sản của anh ta ra thì cũng không có nổi một trăm triệu tệ.

“Tôi cầu xin cậu. Cậu có thể nào đừng đùa vậy được không. Tôi nào có nhiều tiền như vậy”.

Giờ anh ta chỉ muốn khóc nức lên.

Tần Cao Văn tiếp lời: “Có bao nhiêu tiền là việc của cậu, muốn bao nhiêu tiền từ cậu là việc của tôi. Một trăm triệu, một đồng cũng không được thiếu”.

Thái độ của anh vô cùng kiên định.

Tôn Tiểu Thiên còn định nói vài câu thì Trương Long ở bên cạnh đã lại tát cho anh ta một phát.

“Còn không mau đáp ứng yêu cầu của anh Tần”.

Anh ta vội vàng gật đầu: “Được, được, tôi đồng ý, bảo tôi làm gì tôi cũng làm”.

“Năm giờ chiều ngày mai, chuyển tiền tới tài khoản của tôi, không thì nhà họ Tôn sẽ không còn một ai tồn tại đấy”.

Giọng anh bình thản như gió thoảng mấy bay. Một lúc sau anh rời khỏi phòng. Đợi Tần Cao Văn đi khỏi, Trương Long mới thở phào. Lưng áo hắn ướt sũng.

Toàn bộ sức lực của hắn như bị rút sạch. Một lúc sau hắn loạng choạng ngồi xuống ghế.

Đám đông nhìn thấy cảnh tượng đó thì cuối cùng cũng được trải nghiệm sự đáng sợ của Tần Cao Văn. Đến cả Trương Long – một kẻ lợi hại như vậy khi đối diện với Tần Cao Văn cũng phải tỏ ra sợ sệt. Vậy thì thực lực của anh mạnh tới cỡ nào thì không cần phải bàn cãi.

“Đại ca, vừa rồi anh…”

Trương Long chửi rủa: “Đừng nhiều lời nữa. Đến anh còn không phải đối thủ của Tần Cao Văn. Anh không đánh lại được anh ta, thế nhưng chú cũng đừng quá lo lắng”.

Thấy Trương Long nói như vậy, Tôn Tiểu Thiên cảm thấy tò mò.

“Đại ca, ý của anh là gì ạ?”

Trương Long trả lời: “Lẽ nào chú vẫn chưa biết? Ngày mai tên đó sẽ có trận quyết đấu với Chu tiên sinh?”

Đám đông nghe thấy cái tên Chu tiên sinh thì vô cùng kích động.

“Đại ca, ý của anh là đợi đến khi Tần Cao Văn bị Chu tiên sinh g**t ch*t thì chúng ta không cần phải trả khoản tiền đó nữa đúng không?”

Trương Long đáp lại: “Đương nhiên”.

Hắn trả lời hào sảng.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 630


Ngày cuối cùng.

Khi Tần Cao Văn trở về quán thì nhìn thấy cô chủ đang ngồi một mình trước cửa, hai tay ôm gối, cơ thể run rẩy và không ngừng khóc lóc.

Tần Cao Văn bước tới, ngồi xuống bên cạnh cô gái và nói: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

“Quán của chúng tôi bị phá rồi”.

Cô chủ trông vô cùng uất ức.

Tần Cao Văn sầm mặt: “Là tên khốn nào làm vậy?”

Cô gái ngẩng đầu nói: “Không có gì, anh không cần bận tâm đâu”.

Sau khi biết được Tần Cao Văn sẽ quyết đấu với Chu tiên sinh thì rất nhiều người đã có thái độ. Bọn họ vì muốn nịnh bợ nhà họ Mã nên đã ra tay với cô gái.

Chủ quán chỉ là một cô gái trói gà không chặt. Và cái quán của cô lại là một mục tiêu quá rõ ràng nên đương nhiên là bị rất nhiều người nhắm vào.

Sắc mặt Tần Cao Văn trở nên vô cùng nghiêm trọng: “Nói cho tôi biết rốt cuộc là ai làm. Tôi sẽ giúp cô xả cơn tức này”.

Cô gái có phần căng thẳng, chỉ liên tục lắc đầu.

“Thật sự không cần đâu. Chuyện này không liên quan gì tới anh”.

Tần Cao Văn nói với vẻ dịu dàng; “Chắc chắn là vì tôi nên cô mới bị như vậy. Tôi có trách nhiệm phải đảm bảo sự an toàn cho cô”.

Do dự một lúc cô gái mới lên tiếng: “Là Vương Bưu và đàn em của hắn làm”.

“Được, chiều nay tôi sẽ bắt họ đến dọn dẹp lại quán cho cô”.

Nhìn vẻ tan hoang bên trong, Tần Cao Văn giận lắm. Anh quay người rời đi. Cô gái thấy vậy vội vàng lao lên giữ anh lại.

“Anh đừng kích động”.

Cô gái vội vàng nói: “Vương Bưu và thuộc hạ của hắn cộng lại cũng sáu, bảy mươi tên. Một mình anh sẽ chịu thiệt mất”.

Tần Cao Văn không hề bận tâm: “Dù là sáu, bảy trăm người thì tôi cũng vẫn đập chết”.

Thật bá đạo.

Chưa từng có ai có thể khiến Tần Cao Văn phải thoái lui.

Cô gái có thể cảm nhận được thái độ vô cùng kiên định của Tần Cao Văn. Có lẽ dù cô có nói gì thì cũng không thể thay đổi được quyết định của anh.

“Vậy anh cẩn thận nhé”.

Cô gái nói với Tần Cao Văn: “Đánh được thì đánh, không đánh được thì chạy”.

Tần Cao Văn tỏ ra khinh thường. Đám cắc ké đó vốn không phải đối thủ của anh. Có gì phải sợ.

Anh quay lại nói với cô gái: “Cô ở đây nấu cơm đợi tôi”.

Nhìn bóng hình Tần Cao Văn dần biến mất, cô gái nở nụ cười, trong lòng cảm thấy thật ngọt ngào.

Đây chính là cảm giác an toàn khi được người khác bảo vệ.



Lúc này Vương Bưu vẫn chưa biết tai họa sắp ập tới.

Lúc này đường đã lên đèn, trời về khuya dần. Rất nhiều người đã chìm vào giấc ngủ, nhưng đối với thế giới ngầm thì lúc này cuộc sống mới bắt đầu.

Vương Bưu ngồi xuống ghế, tay phải nâng ly rượu vang, tay trái kẹp một điếu thuốc.

“Tên nhãi Tần Cao Văn đúng là không biết trời cao đất dày là gì”.
 
Back
Top Bottom