Ngôn Tình Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 594


Chương 594

Hắn nhìn đại cả hỏi: “Chuẩn bị quà gì?”.

Vương Diệu Hoa trả lời: “Đương nhiên quà đi thăm anh Tần rồi”.

Bây giờ cách anh ta gọi Tần Cao Văn cũng đã thay đổi, gọi luôn là anh Tần.

Tên đàn em kia lập tức hiểu ra Vương Diệu Hoa định làm gì, anh ta định thay đổi lại lập trường đi nịnh bợ Tần Cao Văn.

Bây giờ chỉ cần là người có mắt thì đều có thể nhìn ra, một ngày nào đó, Tần Cao Văn có thể trở thành một anh hùng hào kiệt trứ danh một phương.

Nhất định phải nắm chắc cơ hội này.

Tạo quan hệ tốt với Tần Cao Văn.

“Em biết rồi”.



Tần Cao Văn đang ngồi trong phòng đọc sách.

“Bố!”.

Đóa Đóa chạy từ cửa vào, khuôn mặt nở nụ cười, nhào đến bên Tần Cao Văn.

“Bên ngoài có người tìm bố!”.

Lấy tay xoa đầu Đóa Đóa, Tần Cao Văn dịu dàng hỏi: “Ai tìm bố thế?”.

Đóa Đóa trả lời: “Con cũng không biết, tại chú ý trông lạ lắm, chú ấy mang cho bố rất nhiều quà, nói là có việc quan trọng tìm bố”.

“Bố ra ngay”.

Mấy phút sau, Tần Cao Văn đã ra đến phòng khách, Vương Diệu Hoa ngồi trên ghế sofa vội vàng đứng dậy, sắc mặt vô cùng kính cẩn.

“Chào anh Tần!”.

Vương Diệu Hoa cúi người chào Tần Cao Văn.

Tần Cao Văn ung dung đáp: “Đến tìm tôi có việc gì?”.

Anh ta đưa chỗ quà đã chuẩn bị từ trước cho Tần Cao Văn.

“Anh Tần, đây là một chút tâm ý tôi chuẩn bị cho anh, mong anh nhận cho”.

Tần Cao Văn chỉ lãnh đạm nhìn một cái.

“Anh làm vậy là có ý gì?”.

Ngồi trên ghế, Tần Cao Văn ung dung nói: “Trước đây tôi đến tổ chức Long Đằng của anh, thì bị anh đuổi ra, giờ lại tặng quà cho tôi, hành động này của anh tôi không hiểu”.

Vương Diệu Hoa lấy tay lau mồ hôi trên trán, ánh mắt đầy sợ hãi.

“Anh Tần, trước đây là do tôi không tốt, có mắt mà không thấy Thái Sơn, hi vọng anh đừng để bụng”.

Bảo anh đừng để bụng?

Định đùa chắc?

Tần Cao Văn anh vẫn chưa khoan dung độ lượng được đến mức đó.

“Cút về cho tôi”.

Tần Cao Văn chỉ ngón tay ra ngoài cửa dứt khoát nói: “Giờ tôi không muốn nhìn thấy anh”.

Sắc mặt Vương Diệu Hoa thay đổi.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 595


Chương 595

“Anh Tần đang nói gì thế?”.

Bốp!

Lời anh ta còn chưa nói hết, đã bị Tần Cao Văn tát mạnh một cái vào mặt.

Sau đó anh lớn tiếng quát: “Tôi bảo anh cút đi ngay cho tôi, anh không nghe thấy à?”.

“Được, tôi đi, tôi đi ngay!”.

Vương Diệu Hoa có thể cảm nhận được, lúc này Tần Cao Văn đang rất tức giận, nếu tiếp tục ở lại nơi này e rằng sẽ lành ít dữ nhiều.

Đừng nói là Vương Diệu Hoa, cho dù là cả cái tổ chức Long Đằng cũng không dây được vào Tần Cao Văn.

Thấy đối phương quay người rời đi, Đóa Đóa lại vội vàng đến bên cạnh bố.

“Bố ơi, chú đó có phải là người xấu không?”.

Câu nói của con gái khiến Tần Cao Văn thấy kỳ lạ.

“Sao con lại nói thế?”.

Đóa Đóa ngẩng mặt lên, nghiêm túc nói: “Tại vì con nghĩ là những người đối đầu với bố đều là người xấu”.

Tần Cao Văn cười, không nói gì.



“Mãnh Hổ Môn bị Tần Cao Văn tiêu diệt rồi”.

Một trong mấy tên thuộc hạ nói với một ông già.

Ông già nói: “Tất cả những việc này đều nằm trong dự liệu của tôi, không có gì đáng nói cả”.

“Vậy ông thấy tiếp theo nên làm thế nào?”.

Tên thuộc hạ đó hỏi ông già.

Cầm chén rượu đặt rở trên bàn lên, nhấp một ngụm, trên mặt ông ta lộ ra biểu cảm ung dung tự tại, tất cả những điều này đều nằm trong tay ông ta.

Sức mạnh của Mãnh Hổ Môn thực sự không phải yếu, nhưng nếu muốn trừ khử Tần Cao Văn thật là khó như lên trời.

Ông ta sớm đã lường trước được điều đó.

“Gọi Tiểu Điệp đến đây”.

“Vâng!”.

Tên thuộc hạ đi ra ngoài.

Sau hai phút, Tiểu Điệp đi từ ngoài vào, giờ đây cô ấy đã thay đổi rất nhiều so với trước đây.

Tiểu Điệp bây giờ đã mất đi làn da trắng như tuyết, thay vào đó là một màu nâu bánh mật, như được nhuốm mực vậy, ánh mắt cũng không còn sáng trong.

Cô ấy hiện tại vô cùng mạnh mẽ.

“Chủ nhân tôn kính, ngài tìm tôi có việc gì?”.

Tiểu Điệp cúi người chào ông lão.

“Tiểu Điệp, sắp tới tôi có việc muốn giao cho cô làm, cô có đồng ý giúp tôi không?”.

Tiểu Điệp vội vàng trả lời: “Giúp đỡ chủ nhân là niềm vinh hạnh của tôi”.

“Tốt, chuyện là thế này…”.

Ông lão nói kế hoạch sắp tới cho Tiểu Điệp, cô ấy nghe xong thì liên tục gật đầu.

“Tôi hiểu rồi, thưa chủ nhân”.

“Đi ra đi!”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 596


Chương 596

Tiểu Điệp tiếp tục nói: “Chủ nhân yên tâm, ba ngày nữa tôi nhất định sẽ lấy đầu Tần Cao Văn xuống cho chủ nhân”.

“Tôi tin là cô có bản lĩnh đó”.

Ông già nói với Tiểu Điệp.



“Tình hình thế nào rồi môn chủ?”.

Thấy Vương Diệu Hoa đi từ ngoài cửa vào, Ngô Tuấn Kiệt vội vàng chạy ra, hỏi một cách vô cùng lo lắng.

Hắn lúc này rất sợ Tần Cao Văn sẽ thực sự nghe ý kiến của Vương Diệu Hoa, qua lại với tổ chức Long Đằng, đến lúc đó hắn nhất định sẽ trở thành vật hi sinh.

“Đừng nhắc nữa”.

Vương Diệu Hoa phiền muộn nói: “Hôm nay tôi đi tìm Tần Cao Văn, người ta không nể tình, còn giáng cho tôi mấy cái tát nữa”.

Nghe thấy thế, Ngô Tuấn Kiệt như đặt được một tảng đá trong lòng xuống.

Việc này chứng tỏ một điều, Tần Cao Văn không hề có dấu hiệu hợp tác với Vương Diệu Hoa, mối quan hệ giữa họ bây giờ vẫn như nước với lửa.

Đối với Ngô Tuấn Kiệt là một điều tốt.

Nếu như vậy, hắn vẫn sẽ là cánh tay phải của Vương Diệu Hoa, cho dù đối phương có định trừ khử hắn, thì cũng sẽ phải cân nhắc.

Người thê thảm nhất trên đời, chính là người không có giá trị lợi dụng.

“Vậy theo môn chủ thì tiếp theo chúng ta nên làm gì?”.

Ngô Tuấn Kiệt hỏi Vương Diệu Hoa.

Vương Diệu Hoa rất đau đầu.

Anh ta không biết.

“Tôi có việc này hỏi anh đây! Lúc trước là anh bảo tôi đuổi Tần Cao Văn đi, bây giờ anh nên chịu trách nhiệm chứ nhỉ?”.

Sắc mặt Ngô Tuấn Kiệt có vẻ khó coi.

“Môn chủ, tôi…”.

Anh ta không muốn đôi co với Ngô Tuấn Kiệt.

“Thôi, im đi!”.

Anh ta dựa vào ghế, lấy tay day trán, đầu đau lên từng cơn khủng khiếp.

Trước đây cứ tưởng Mãnh Hổ Môn mới là kẻ địch lớn nhất của tổ chức Long Đằng.

Sau khi Tần Cao Văn xuất hiện mới nhận ra, suy nghĩ của anh ta thật là ngu xuẩn.

Thủ đoạn của đối phương còn đáng sợ hơn Mãnh Hổ Môn nhiều.

Hơn nữa còn một mình chấp tất.

“Đại ca, không hay rồi!”.

Bên ngoài vang lên một giọng nói.

Vương Diệu Hoa xoay người nói: “Cả ngày cứ cuống cả lên, chả ra cái thể thống gì, có việc gì thế?”.

“Anh mau đi xem đi, bên ngoài có một tên đáng sợ lắm”.

Vương Diệu Hoa có chút hiếu kỳ.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 597


Chương 597

“Tôi muốn xem xem, rốt cuộc là cái thứ gì dám chạy đến tổ chức Long Đằng ta gây chuyện”.

Chuyện của Tần Cao Văn khiến anh ta bực tức trong lòng, cần một nơi để phát tiết.

Bây giờ có kẻ động vào nòng súng của anh ta, anh ta tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua cho đối phương.

Bất kể là ai đều phải chết.

Thế nhưng khi Vương Diệu Hoa bước tới sân thì đã phải khựng người lại. Sắc mặt anh ta tái nhợt trông vô cùng khó coi.

Cảnh tượng trước mắt khiến Vương Diệu Hoa bị sốc. Mấy trăm cao thủ Mãnh Hổ Môn đã bị một cô gái đánh cho tới mức không thể phản kháng lại.

Làn da cô gái biến thành màu tối còn đôi mắt thì sáng rực một màu đỏ trông vô cùng đáng sợ.

Đám thuộc hạ của anh ta ai cũng được huấn luyện đặc biệt. Vậy mà khi đối đầu với cô gái thì chỉ có thể bị đánh cho te tua.

Từng tên một bị đánh bay ra ngoài.

Chúng đập mạnh lên tường, xuống đất, thậm chí là cả nóc nhà.

Môn chủ Mãnh Hổ Môn sững người.

Cô gái này rốt cuộc là ai vậy?

Sao lại có thể đáng sợ đến như vậy chứ?

Sau tầm nửa tiếng, tất cả đám thuộc hạ đã bị hạ gục.

Mấy trăm con người lại chẳng làm gì được một cô gái.

Quá đáng sợ.

Thật sự quá đáng sợ.

“Cô…là ai?”

Vương Diệu Hoa chỉ về phía cô gái và nói với vẻ lắp bắp.

Tiểu Điệp với ánh mắt lạnh như băng đi về phía Vương Diệu Hoa.

“Tôi nói cho cô biết, cô đừng có bước qua đây, nếu như cô dám…”

Bốp!

Tiểu Điệp tát bốp lên mặt Vương Diệu Hoa khiến cho anh ta giống như con quay quay mấy vòng trong không gian rồi đập mạnh xuống đất.

Miệng anh ta rỉ máu.

“Tôi với cô không thù không oán, tại sao cô lại ra tay với tôi?”

Trước đó Vương Diệu Hoa chưa từng gặp Tiểu Điệp. Anh ta thật sự không hiểu rốt cuộc mình đã đắc tội gì với đối phương?

“Từ nay về sau anh phải nghe theo lời của tôi”.

Giọng nói của Tiểu Điệp vô cùng kỳ lạ, vô cùng khó nghe, nó giống như tiếng của kim loại va vào nhau vậy.

Vương Diệu Hoa bịt tai lại, anh ta bỗng cảm thấy buồn nôn.

“Tôi…”

Vương Diệu Hoa còn chưa kịp nói hết câu thì Tiểu Điệp đã siết cổ anh ta.

“Từ nay về sau anh phải nghe theo lời của tôi. Anh có ý kiến gì sao?”

Khụ khụ!

Vương Diệu Hoa ho khù khụ.

“Anh đồng ý hay không?”
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 598


Chương 598

Ngô Tuấn Kiệt ở bên cạnh giống y như một khúc gỗ không dám nhúc nhích. Anh ta không dám cả thở mạnh.

“Không thành vấn đề, tôi đồng ý”.

Tục ngữ có câu còn người còn của. Chỉ cần còn sống được. Chẳng có gì quan trọng hơn việc sống, sẽ có một ngày anh ta làm lại từ đầu.

“Vậy còn tạm được”.

Tiểu Điệp ném Vương Diệu Hoa qua một bên.



Tại Huyền Vũ Môn.

“Mãnh Hổ Môn đã thật sự bị tiêu diệt rồi sao?”

Môn chủ Huyền Vũ Môn đứng bật dậy, sắc mặt vô cùng khó coi.

Anh ta thật sự không ngờ, thực lực của đối phương lại đáng sợ như vậy. Thật sự nằm ngoài sức tưởng tượng của anh ta.

Bạch Thiên Không thở dài. Nhớ lại những lời Tần Cao Văn từng nói, Bạch Thiên Không thật dở khóc dở cười.

Anh ta vốn tưởng rằng, đối phương chỉ ăn nói ngông cuồng mà thôi. Giờ phát hiện ra anh ta đã sai thật sự rồi.

Tần Cao Văn thật sự rất mạnh.

“Vậy giờ môn chủ cảm thấy chúng ta nên làm gì?”

Bạch Thiên không nhìn môn chủ Huyền Vũ rồi nói.

Môn chủ Huyền Vũ Môn bật cười, để lộ vẻ chế nhạo. Anh ta vốn nghĩ đám thuộc hạ của mình có thể đối phó dễ dàng đối với Tần Cao Văn. Giờ xem ra anh ta đã lầm.

Đối phó với Tần Cao Văn là điều không thể.

Hành động sỉ nhục Tần Cao Văn trước đó của Bạch Thiên Không chắc chắn đã khiến đối phương cảm thấy oán hận, e rằng anh sẽ truy cứu bọn họ tới cùng.

Vậy tới khi đó chết chắc rồi.

“Đại ca, bên ngoài có người xông vào!”

Môn chủ Huyền Vũ Môn khựng người.

“Là Tần Cao Văn phải không?

Tên thuộc hạ lắc đầu: “Không phải, là một cô gái. Một cô gái với làn da đen”.

Hai người nghe thấy vậy bèn cảm thấy nghi ngờ.

Một cô gái mà lại có gan xông vào địa bàn của họ sao?

Cô ta chán sống rồi chắc?

“Là ai vậy?”

Tên thuộc hạ trả lời: “Tôi cũng không biết, môn chủ ra xem thế nào”.

“Được!”

Khi hai người ra tới bên ngoài thì thật sự đã bị sốc.

Họ thật không ngờ một cô gái lại có được sức chiến đấu tới mức như vậy.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 599


Chương 599

Sự đáng sợ của cô gái đã vượt xa sức tưởng tượng của bọn họ. Đám thuộc hạ từng tên bay bật ra giống như diều đứt dây.

Trong chớp mắt toàn bộ tay chân của họ đã bị đánh bại hoàn toàn.

Môn chủ sững người.

“Cô là ai?”

Môn chủ Huyền Vũ Môn đứng trước mặt Tiểu Điệp, lắp bắp hỏi.

Tiểu Điệp không hề trả lời anh ta. Giờ cô gái không có thời gian và cũng không có tâm trạng.

Cô gái tiến sát về phía môn chủ Huyền Vũ. Anh ta thấy vậy bèn để lộ ra vẻ sợ hãi bất an.

“Tôi nói cho cô biết, cô đừng có lại đây. Nếu cô dám ra tay với tôi thì đừng trách sao tôi không khách sáo”.

Tiểu Điệp không nhịn được đành bật cười.

Cô gái dường như vừa mới nghe một câu chuyện phiếm vậy.

Gã này dám uy h**p mình sao?

Bụp!

Tiểu Điệp đấm thẳng vào ngực đối phương khiến anh ta bay bật ra và nôn ra một ngụm máu tươi.

Bạch Thiên Không chứng kiến cảnh tượng đó bèn vội vàng ra tay. Nhưng anh ta sao có thể là đối thủ của Tiểu Điệp. Cú tát của cô gái khiến cho anh ta bay bật ra sau.

Thực lực của người này quá mạnh, quá đáng sợ, vượt xa sức tưởng tượng của cả hai người.

Cả hai đều bị dọa sợ hết hồn.

Tiểu Điệp chắp tay sau lưng, đi về phía môn chủ Huyền Vũ.

“Từ ngày hôm nay, anh phải nghe theo lời của tôi, rõ chưa?”

Môn chủ Huyền Vũ là một người rất có bản lĩnh.

Để có thể giúp Huyền Vũ Môn tỏa sáng, anh ta đã chịu không ít uất ức. Giờ muốn bắt anh ta cống dâng toàn bộ thành quả của mình cho người khác thì chắc chắn là điều không thể.

“Tôi nói cho cô biết, đừng hòng!”

Rắc!

Tiếng xương gãy giòn giã vang lên. Cánh tay của môn chủ bị gãy rời khiến anh ta gào thét thảm thiết vì đau đớn.

“Tôi hỏi lại anh một lần nữa. Rốt cuộc anh có đồng ý hay không?”

Một chủ Huyền Vũ Môn toát mồ hôi hột, cơ thể run lẩy bẩy.

Khi anh ta định lên tiếng thì Bạch Thiên Không ở bên cạnh đã vội vàng quỳ xuống trước mặt Tiểu Điệp.

“Không thành vấn đề, tôi đồng ý, tôi đồng ý yêu cầu của cô!”

Tiểu Điệp thản nhiên gật đầu.

“Cả hai người đứng dậy!”

Môn chủ Huyền Vũ Môn còn định nói gì đó nhưng Bạch Thiên Không đã đánh mắt ra hiệu.

Đây không phải là lúc thể hiện nghĩa khí.

Phải khiến cô gái trước mặt hạ hỏa trước đã.

Bạch Thiên Không có thể cảm nhận được rõ rệt thủ đoạn và thực lực của đối phương vô cùng đáng sợ.

Chỉ cần bất cẩn là rất có thể mọi thứ sẽ bị hủy diệt.

“Năm giờ sáng ngày mai tập trung tại quảng trường Thiên Long, tôi có việc quan trọng cần các người”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 600


Chương 600

“Không thành vấn đề!”

Bạch Thiên Không đồng ý ngay.

Tiểu Điệp quay người và chỉ để lại một câu.

“Hi vọng các người nhớ kỹ đừng có làm loạn. Nếu để tôi bắt được thì tôi sẽ khiến các người chết rất thảm đấy”.

Đường lên đèn, phố chìm vào màn đêm.

Choang!

Môn chủ Huyền Vũ Môn đập cái ly xuống đất.

Anh ta nghiến răng nói: “Từ khi nào mà ông bị sỉ nhục phải nghe theo sự sắp xếp của một người đàn bàn như vậy chứ? Ngày mai còn lâu tôi mới đi”.

Bạch Thiên Không đương nhiên hiểu suy nghĩ của môn chủ Huyền Vũ Môn.

Thế nhưng nếu không đi…

E rằng tới khi đó lại gây ra phiền phức không đáng có.

Một lúc sau, Bạch Thiên Không đi tới trước mặt môn chủ Huyền Vũ Môn: “Quân tử không sợ chịu thiệt. Nếu như chúng ta không đi, e rằng ngày mai Huyền Vũ Môn sẽ bị tiêu diệt mất”.

“Sợ gì chứ? Giờ chúng ta có nhiều anh em như vậy, lẽ nào lại đánh không nổi cô ta sao?”

Bạch Thiên Không không hề nói gì, chỉ đứng yên lặng.

Môn chủ Huyền Vũ Môn siết chặt nắm đấm, cơ thể run lên. Anh ta nhớ lại cảnh tượng xảy ra không lâu trước đó và cảm thấy ớn lạnh. Thực lực kinh khủng của Tiểu Diệp đáng sợ hơn anh ta tưởng tượng rất nhiều.

Nếu như thật sự đối kháng với cô ta thì e rằng cả hai người bọn họ đều không phải là đối thủ.

“Hầy!”

Môn chủ Huyền Vũ Môn thở dài nói: “Tôi biết tiếp theo chúng ta phải làm gì rồi”.

Ngày hôm sau.

Khi môn chủ Huyền Vũ đi tới nơi thì kinh ngạc phát hiện ra đại ca của tổ chức Long Đằng cũng có mặt.

Ban đầu anh ta còn cảm thấy mất cân bằng. Nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng này thì anh ta cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.

Cảm giác hạnh phúc bỗng nhiên nảy nở.

“Từ giờ chở đi, tất cả mọi người đều phải nghe theo sự sắp xếp của tôi. Tôi bảo các người làm gì thì các người phải làm như thế”.

Thái độ của Tiểu Điệp trông vô cùng kiên định, căn bản không ai dám phản đối.

“Vâng”

Hôm qua tất cả đều tận mắt chứng kiến sự đáng sợ của Tiểu Điệp. Nếu như dám làm trai ý của cô gái này thì e rằng sẽ chỉ chịu thiệt thòi mà thôi.

Tất cả đám đông đều nghe theo lời cô gái.

Lúc này, Tần Cao Văn vẫn không hề hay biết những gì xảy ra đối với tổ chức Long Đằng và Huyền Vũ Môn.



“Ông xã!”

Vương Thuyền Quyên đi vào phòng của Tần Cao Văn. Khuôn mặt để lộ vẻ ngập ngừng như có chuyện gì đó quan trọng muốn nói.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 601


Chương 601

“Có chuyện gì không em?”

Tần Cao Văn hỏi Vương Thuyền Quyên: “Hình như em không vui”.

“Em có chuyện muốn nhờ anh”.

Nói tới đây Vương Thuyền Quyên liền cúi đầu, khuôn mặt để lộ vẻ khó xử.

Biểu cảm của đối phương khiến Tần Cao Văn càng tò mò hơn.

Rốt cuộc có chuyện gì chứ?

“Có chuyện gì vậy bà xã?”

Vương Thuyền Quyên tiến lại gần Tần Cao Văn và nói: “Anh còn nhớ Tiểu Vương không?”

“Đương nhiên nhớ rồi”.

Tiểu Vương từng là bạn tốt của Vương Thuyền Quyên. Khi cô trải qua thử thách khó khăn thì Tiểu Vương luôn ở bên cạnh cô, đồng cam cộng khổ với cô, cùng cô vượt qua sóng gió.

Đương nhiên Tần Cao Văn cũng đãi ngộ Tiểu Vương không tệ. Cô gái đã là sếp trong công ty của Vương Thuyền Quyên với mức lương hàng năm lên tới hàng triệu tệ.

Vương Thuyền Quyên tỏ vẻ âu sầu: “Em vừa biết được thông tin người nhà của Tiểu Vương đã bị người ta bắt đi rồi”.

“Sao lại vậy?”

Vương Thuyền Quyên thở dài: “Tiểu Vương có một người em trên tên là Vương Thiên Dương. Có một lần trên đường đi qua tỉnh Giang Bắc, ghé một tiệm cơm ăn cơm thì gặp phải một cậu ấm làm xằng làm bậy. Cậu ấy cảm thấy khó chịu nên ngăn lại. Kết quả bị cậu ấm kia đánh gãy chân tay, hơn nữa…”

“Em nói tiếp đi!”

Tần Cao Văn điềm tĩnh nói: “Còn xảy ra chuyện gì nữa?”

“Hơn nữa em trai của Tiểu Vương còn bị nhà giàu kia nhốt lại, sau đó mẹ cậu biết chuyện muốn đi thăm con trai thì lại bị người ta bắt mất”.

Tần Cao Văn khoanh tay trước ngực với ánh mắt âm sầm. Thật không ngờ chuyện như vậy lại có thể xảy ra.

Anh tiếp tục nói: “Em đừng lo lắng, mọi chuyện giao cho anh xử lý”.

“Ông xã em muốn nhắc thêm một chuyện, người bắt Vương Thiên Dương là nhà họ Mã ở tỉnh Giang Đông.

Tần Cao Văn khẽ chau mày: “Nhà họ Mã nào?”

“Là Mã Đông Dương”.

Tần Cao Văn tỏ ra khinh thường: “Dù là nhà họ Mã hay họ Trương thì chỉ cần đắc tội với người của anh cũng sẽ đều phải chết”.

“Cảm ơn ông xã”.

Ban đầu Vương Thuyền Quyên còn cảm thấy lo lắng, sợ Tần Cao Văn sẽ từ chối lời đề nghị của mình. Giờ xem ra là do cô đã nghĩ quá nhiều rồi.

Tần Cao Văn dịu dàng nói: “Có gì mà cảm ơn. Lúc trước Tiểu Vương giúp đỡ em nhiều như vậy. Giờ gia đình cô ấy gặp khó khăn, anh ra tay giúp đỡ cũng là điều đương nhiên”.



“Cảm ơn anh!”

Tiểu Vương cúi mình trước Tần Cao Văn. Cô gái rưng rưng nước mắt. Khuôn mặt hiện rõ vẻ lo lắng.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 602


Chương 602

Lúc này cô gái đang vô cung sợ hãi.

“Có gì phải cảm ơn chứ. Chuyện này dễ như trở bàn tay mà.

Tiểu Vương lại nói tiếp: “Vậy làm phiền anh rồi”.

“Không có gì”.

Tỉnh Giang Đông là tỉnh thành phồn hoa nhất khu vực phía Bắc. Ở đây có những đại gia sở hữu khối tài sản lên tới hàng chục tỉ tệ.

Khi Tần Cao Văn xuống máy bay, nhìn vẻ phồn hoa trước mặt anh đã phải hít một hơi thật sâu. Quả là danh tiếng đúng như lời đồn.

Cảm nhận được tiếng kêu ùng ục phát ra vì đã hơn một ngày không ăn nên anh bèn đi tới tiệm ăn gần ngay trước mặt.

Tần Cao Văn bước vào tiệm ăn nhỏ. Nơi đây việc buôn bán tốt vô cùng. Hầu như không hề có ghế trống. Anh tìm một góc tường và ngồi xuống. Chủ quán là một cô gái vô cùng xinh đẹp tầm hai mươi tuổi với ngũ quan tinh tế và sắc xảo.

Thấy Tần Cao Văn bước vào, người phục vụ bèn nở nụ cười.

“Xin hỏi anh muốn ăn gì ạ?”

Tần Cao Văn vuốt cằm: “Đưa ra những món ngon nhất của quán đi”

“Không thành vấn đề. Anh đợi xíu nhé”.

Tần Cao Văn gật đầu.

Một lúc sau người phụ vụ bưng ra hai đĩa thức ăn đặt lên bàn. Hương thơm và màu sắc đều hấp dẫn. Tần Cao Văn hít một hơi thật sâu, cảm thấy mùi vị thật sự không tệ.

Giờ Tần Cao Văn cũng chẳng buồn quan tâm tới hình tượng, anh ăn hết sạch sáu, bảy bát cơm và ăn sạch thức ăn.

Anh vỗ nhẹ bụng mình, sắc mặt trở nên hài lòng vì đã no nê. Anh thở thoải mái, đang định đứng lên rời đi thì bỗng có âm thanh nặng nề từ ngoài cửa vọng vào.

Tiếng động lập tức thu hút sự chú ý của khách hàng, họ đồng loạt nhìn ra.

Ngay sau đó một nhóm người mặc đồ đen lao vào. Đi đầu là một tên mập cao tầm một mét năm mươi, trong tay hắn cầm con dao.

Hắn bị mù một mắt.

Thấy tên mập xuất hiện, bà chủ quán khẽ tái mặt.

“Cô Tiểu Vũ”.

Tên mập chắp tay sau lưng, đi tới trước mặt bà chủ quán và cười: “Giờ có phải là lúc nộp phí bảo kê rồi không nhỉ?”

Bà chủ quán tái mặt, cười với vẻ khó xử: “Anh Trần, không phải mới nộp rồi sao?”

Tên mập chỉ vào cái bụng mỡ của mình và khiến nó rung lên.

“Trước đây tiền bảo kê mỗi tháng đóng một lần. Giờ khác rồi, mỗi tuần đóng một lần. Nếu hôm nay cô không nộp thì đừng nghĩ tới việc buôn bán ở đây nữa”.

Những người khách khác nghe thấy đều tỏ ra không hài lòng. Đây chẳng phải là đang ức h**p người quá đáng sao?

Bà chủ quán tiếp tục nói: “Anh Trần, tôi cũng chỉ là buôn bán nhỏ lẻ, nếu như một tháng nộp mấy chục nghìn tệ phí bảo kê thì tôi sống kiểu gì đây?”
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 603


Chương 603

“Mẹ kiếp cô sống hay chết là việc của cô. Ông không cần biết. Hôm nay nếu cô không nộp phí bảo kê thì tôi sẽ không để yên cái chỗ này đâu”.

Sắc mặt bà chủ trông vô cùng khó xử.

“Anh Trần, anh xem tháng này mới được bảy, tám ngày. Tôi đã đưa anh hơn mười nghìn tệ rồi. Nếu còn đưa cho anh nữa thì…”

Rầm!.

Tên mập đập mạnh tay xuống bàn, không để cho cô gái tiếp tục nói. Hắn chỉ thẳng vào mặt cô gái: “Ông nói cho mà biết, hôm nay không nộp tiền cũng được. Ngày mai tôi không dám đảm bảo cái tiệm này còn làm ăn buôn bán được đâu nhé?”

“Nếu như thật sự có tên côn đồ nào tới gây sự với cô, khiến khách của cô bị thương thì tôi không quản nổi đâu đấy”.

Đây là sự uy h**p rõ rành rành còn gì nữa.

Tần Cao Văn phát hiện có không ít người đều tỏ ra vô cùng tức giận. Nhưng thấy cảnh tượng này thì họ cũng chỉ biết cúi đầu lặng lẽ, không dám đứng ra nói gì.

Điều này khiến anh cảm thấy ngạc nhiên.

Bà chủ quán nghiến răng một hồi lâu rồi nói: “Không thành vấn đề anh Trần, tôi đồng ý nộp”.

“Vậy mới phải chứ”.

Tên mập sờ cằm: “Nhưng giờ giá khác rồi. Trước đây một tuần là mười nghìn tệ, giờ một tuần là một trăm nghìn tệ”.

Cả hiện trường xôn xao. Một tuần một trăm nghìn tệ sao?

Người khác sao kiếm được nhiều tiền như vậy? Họ có còn để người ta sống được hay không đây?

Dù bọn họ cảm thấy bất mãn thì cũng chỉ biết im lặng.

Thậm chí có không ít người cảm thấy hối hận. Nếu sớm biết như thế này thì họ đã không tới đây ăn cơm rồi. Không tới thì sẽ không gặp phải rắc rối này.

“Một tuần một trăm nghìn tệ, tôi thật sự không kiếm được”.

Thấy đối phương hết lần này đến lần khác dồn ép cô gái, nếu cô không chịu thì sẽ ép tiếp khiến Tần Cao Văn thật sự không nhịn được nữa.

Nếu như đến tiền bảo kê cũng mấy trăm nghìn tệ thì đi ăn xin luôn cho rồi.

Tên mập nói tiếp: “Nếu không bỏ được tiền ra thì cũng được thôi. Tôi có một cách giúp cô từ nay về sau không cần phải nộp phí bảo kê nữa, chịu không?”

Những người có một chút kinh nghiệm sống đều hiểu ra ý của tên mập nói là gì. Tuy nhiên bà chủ quán là một cô gái đơn thuần, nên đối với những suy nghĩ dơ dáy đó thì cô gái không hiểu cho lắm.

“Cách gì vậy anh mập!”

Tên mập nói: “Sau này lúc nào tôi cần cô phục vụ tôi thì cô phải phục vụ tôi, cần ngoan ngoãn nghe theo sự sắp xếp của tôi. Để tôi thích chơi thế nào thì chơi”.

Vụt!

Sắc mặt cô gái tái mét.

Dù lúc này cô gái đã trưởng thành và chưa hề có trải nghiệm về chuyện nam nữ thì cũng đã hiểu ý tứ trong lời nói của tên mập là gì rồi.

“Anh mập tôi…”

Tên mập nói tiếp: “Còn nếu cô vừa không chấp nhận lời yêu cầu của tôi vừa không bỏ được tiền ra đây thì ngại quá, tôi phải dỡ cái quán này rồi”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 604


Chương 604

Bà chủ quán sợ hãi nói: “Anh mập, anh để tôi nghĩ cách được không? Cho tôi thêm hai ngày, sau hai ngày tôi nhất định sẽ nộp tiền cho anh”.

Dù không cam chịu nhưng cũng chỉ biết làm theo, ai bảo thế lực của kẻ này mạnh làm gì? Đây là người mà cô không thể động vào được.

“Hai ngày sao? Hai ngày cái rắm ấy!”

Thái độ của tên mập vô cùng kiên định. Hắn quát lên: “Cô phải nghe theo sự sắp xếp của tôi, phải thực hiện ngay một trong hai lựa chọn. Nếu không đừng trách sao tôi không khách sáo”.

Cô gái tỏ ra vô cùng hoang mang.

Thấy cô ấy không chịu nói gì, tên mập lại gầm lên: “Xem ra cô muốn tôi đập quán của cô đúng không? Được! Anh em đâu! Ra tay”.

Khi mấy tên mặc đồ đen chuẩn bị ra tay thì một giọng nói vang lên.

“Có giỏi thì thử xem!”

Giọng nói này thu hút sự chú ý của đám đông. Tất cả đều quay ra nhìn và thấy một người đàn ông cao to, vạm vỡ bước ra.

Đó chính là Tần Cao Văn.

Anh chắp tay trước ngực, chậm rãi đi về phía tên mập. Lúc này có một người trung niên đứng dậy.

Người này giữ anh lại: “Người anh em, nghe tôi khuyên một câu, chuyện này cậu không quản nổi đâu. Bọn họ là người của nhà họ Mã đấy”.

Nếu chỉ là côn đồ bình thường thì có lẽ sẽ có không ít người đã vì nghĩa hiệp mà đứng ra giúp đỡ cô gái đòi lại công bằng rồi.

Thế nhưng đây là những người mà họ không động vào được

Tần Cao Văn thản nhiên nói: “Tôi không cần biết bọn họ có phải là người nhà họ Mã hay nhà họ Lưu. Chỉ cần làm những chuyện vô lý trước mặt tôi thì tôi không thể khoanh tay đứng nhìn được”.

Tên mập quay qua soi Tần Cao Văn từ đầu đến chân và nhổ nước bọt.

“Thật không ngờ có người dám bật lại ông đây. Đòi chơi trò anh hùng cứu mỹ nhân sao?”

Tần Cao Văn nói: “Tôi cho anh ba giây, lập tức quỳ xuống xin lỗi bà chủ, hơn nữa còn phải trả lại toàn bộ tiền bảo kê trước đó, sau đó dẫn thuộc hạ của anh cút khỏi đây. Nếu không thì…”

Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía Tần Cao Văn. Họ nhìn anh như nhìn một tên ngốc với cái đầu có vấn đề khi dám nói như vậy với tên mập họ Trần.

Lẽ nào anh không biết sau lưng kẻ này có thể lực mạnh tới mức nào chống lưng hay sao?

Tên mập lạnh giọng chửi rủa: “Mẹ kiếp, có giỏi thì mày nói lại lần nữa xem. Dám tỏ ra ngông cuồng trước mặt ông à, mày có tin tao đập gãy chân mày không?”

“Dựa vào anh sao?”

Đám vô dụng bên cạnh hắn, Tần Cao Văn chẳng thèm bận tâm. Anh chỉ ung dung nói: “Anh thật sự không chịu nghe theo ý tôi à?”

Bà chủ là một cô gái lương thiện, không muốn khiến người khác chịu thiệt bèn chạy tới bên cạnh Tần Cao Văn.

“Thôi bỏ đi anh gì ơi. Chuyện của tôi, không liên quan tới anh, anh vẫn nên là…”

“Không có gì”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 605


Chương 605

Tần Cao Văn cắt ngang lời của bà chủ quán: “Nếu như tôi không nhìn thấy thì thôi, còn tôi đã thấy rồi thì không thể làm ngơ được”.

Có không ít người bật cười giống như nghe thấy chuyện phiếm vậy.

Tần Cao Văn sẽ chịu thiệt là cái chắc.

Bà chủ quán tỏ ra nóng ruột lắm: “Thôi bỏ đi người anh em. Đây thật sự là những người mà anh không động vào được đâu. Anh mau rời đi”.

Tên mập nhổ thêm bãi nước bọt nữa.

“Đã đắc tội với ông rồi, giờ muốn đi, không dễ vậy đâu. Không phải là mày thích bị đánh cho sưng mặt hay sao? Hôm nay ông sẽ cho mày một trận ra trò”.

Ngay sau đó hắn hạ lệnh, đám đàn em đồng loạt lao lên vây lấy Tần Cao Văn.

Tên mập đi tới trước mặt Tần Cao Văn, chống nạnh chửi: “Giờ ông cho mày một cơ hội. Nếu như mày chịu quỳ xuống sủa tiếng chó thì chuyện vừa rồi coi như xong. Nếu không tao sẽ dóc xương mày cho chó ăn đó.”

Bà chủ vội vàng đứng chặn trước mặt Tần Cao Văn: “Thôi bỏ đi, chuyện này không liên quan gì tới anh. Tôi đồng ý nộp phí bảo kê cho bọn họ”.

“Giờ muộn mất rồi”.

Tần Cao Văn đẩy nhẹ cô gái ra phía sau để bảo vệ: “Cô cứ yên tâm, đám rác rưởi này chẳng làm gì nổi tôi đâu, tôi biết chừng mực lắm”.

Tên mập tỏ ra khinh thường.

“Anh em, ra tay”.

Cùng với mệnh lệnh của tên mập, đám còn lại đều giương nắm đấm lao về phía Tần Cao Văn. Trong tay chúng có người còn cầm cả vũ khí.

Hầu như tất cả mọi người đều có thể tưởng tượng ra cảnh tượng Tần Cao Văn răng môi lẫn lộn ngay sau đó.

Thế nhưng tình huống đối ngược hoàn toàn đã xảy ra.

Rầm rầm!

Hai bóng đen bay bật ra ngoài, đập mạnh vào bức tường.

Ầm ầm ầm!

Sau đó thêm một vài bóng hình nữa văng mạnh xuống đất. Từng tên một bị quăng xuống bàn, lên tường, trần nhà với những âm thanh cực kỳ nặng nề vang lên bên tai.

Cảnh tượng trước mặt khiến đám đông nín thở. Bọn họ há mồm trợn mắt với biểu cảm không dám tin. Dù là ai thì cũng không ngờ rằng Tần Cao Văn lại có sức chiến đấu đáng sợ như vậy.

Những người đó căn bản không kịp trả miếng.

Bọn chúng ôm ngực, ôm mặt với vẻ đau đớn. Thực lực Tần Cao Văn vừa thể hiện thật kinh người.

Khoảng hai, ba phút sau cả đám đã bị hạ gục. Đám đông nhìn Tần Cao Văn với vẻ hãi hùng.

Đám thuộc hạ của tên mập đều được huấn luyện bài bản cả nên tên nào tên nấy có thực lực vô cùng đáng gờm.

Vậy mà nào ngờ Tần Cao Văn lại có thể đánh gục chúng dễ dàng như vậy.

Tên mập chỉ vào Tần Cao Văn.

“Ai?”

Tần Cao Văn khoanh tay trước ngực, đi về phía tên mập: “Tôi là ai không quan trọng. Quan trọng là hôm nay anh chết chắc rồi”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 606


Chương 606

Dù đám đàn em bị Tần Cao Văn hạ gục nhưng tên mập vẫn không quá sợ hãi. Bản thân hắn xuất thân từ nhà họ Mã, nên dù kẻ khác có to gan tới thế nào cũng không dám gây sự với hắn.

“Ông nói cho mày biết. Nếu mày dám ra tay với ông, thì người của nhà họ Mã sẽ không tha cho mày đâu”.

Hắn vốn định lấy nhà họ Mã ra để uy h**p Tần Cao Văn. Còn định hỏi không biết ai cho anh to gan làm như thế.

Thế nhưng Tần Cao Văn chỉ ung dung trả lời: “Anh cảm thấy tôi có sợ nhà họ Mã không?”

“Tốt nhất mày nên cẩn thận. Nếu như người nhà họ Mã tới đây thật thì mày chết chắc”.

Tần Cao Văn lại thản nhiên lên tiếng: “Tôi lần này tới đây là để tiêu diệt nhà họ Mã đấy”.

Giọng nói của anh không lớn nhưng tất cả những người có mặt đều có thể nghe rõ.

Đồ khùng!

Chắc chắn đây là một tên khùng.

Dám ăn nói ngông cuồng như vậy, còn nói là tiêu diệt nhà họ Mã nữa.

Đùa nhau chắc? Tên mập bật cười. Điệu cười vang khắp căn phòng.

“Mẹ kiếp, bớt chém gió lại được không? Cái thứ như mày mà dám ra tay với nhà họ Mã sao? Tao nói cho mày biết…”

Bốp!

Hắn còn chưa kịp nói hết câu thì đã bị Tần Cao Văn tắt thẳng vào mặt. Cơ thể hắn quay vòng trong không gian, sau đó đập mạnh vào tường.

Âm thanh nặng nề vang lên. Tên mập ôm mặt nhìn Tần Cao Văn. Khóe miệng hắn khẽ co giật. Đôi mắt ánh lên vẻ sợ hãi.

Thằng này…chán sống rồi sao?

Tần Cao Văn đi tới trước mặt và siết cổ hắn.

“Tôi không cần biết anh là người nhà họ Trương hay họ Mã, chỉ cần anh đắc tội với tôi thì sẽ phải chết. Anh về nói với nhà họ Mã rằng, mau lôi Mã Đông Dương ra đây, nếu không tôi đốt cả nhà họ Mã đấy.

Cả hiện trường sục sôi.

Không có mấy người dám gây sự với nhà họ Mã ở cái tỉnh Giang Đông này. Vậy mà Tần Cao Văn lại dám nói là sẽ đốt cả nhà họ

Tên này lẽ nào bị thần kinh rồi?

“Là do mày nói đấy nhé”.

Tên mập đứng dậy đang định rời đi thì Tần Cao Văn lại lên tiếng.

“Tôi cho anh đi chưa?”

“Mày còn muốn thế nào nữa?”

Vụt!

Tần Cao Văn phóng một cái đũa ghim trúng chân tên mập khiến hắn đau đớn kêu la ầm ỹ và ngã ra đất.

Cả hiện trường im lặng như tờ.

Tên mập toát mồ hôi hột. Hắn ôm vết thương, nghiến răng chửi rủa Tần Cao Văn: “Tên khốn này, mày…”

Tần Cao Văn đi tới trước mặt và bóp cổ hắn: “Hôm nay dạy anh chút vậy thôi, sau này còn để tôi phát hiện các người làm việc tương tự thì tôi không chỉ nương tay đâm xuyên qua đùi anh đâu”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 607


Chương 607

“Mày đợi đấy, tao về báo với người nhà họ Mã để họ đập chết mày”.

Tần Cao Văn thản nhiên nói: “Không thành vấn đề”.

Đợi đám người kia rời đi hết thì cô gái đi tới trước mặt Tần Cao Văn nói với vẻ lo lắng: “Người anh em, vừa rồi cảm ơn anh ra tay giúp đỡ”.

Sau đó cô gái lấy ra một tấm thẻ ngân hàng đưa cho Tần Cao Văn.

“Cô làm gì vậy?”

Tần Cao Văn không hề nhận lấy tấm thẻ mà chỉ thản nhiên hỏi.

Cô gái nói: “Vừa rồi anh giúp tôi, tôi rất cảm kích. Nhưng anh cũng vì thế mà đắc tội với nhà họ Mã. Ở tỉnh Giang Đông này dù là ai đắc tội với nhà họ Mã thì cũng không thể sống nổi, anh mau đi đi”.

Lúc này tâm trạng của cô gái vô cùng phức tạp. Cô vừa cảm kích đối phương nhưng vừa tự trách mình.

Nếu như Tần Cao Văn không ra tay với bọn họ thì có khi còn cứu vãn được chút tình hình. Thế nhưng sự việc thành ra thế này thì mẫu thuẫn giữa cô gái và nhà họ Mã đã tới mức không thể làm gì được nữa.

“Không có gì, tôi ở đây đợi”.

Tần Cao Văn không hề bận tâm: “Người nhà họ Mã xuất hiện một người tôi giết một người, xuất hiện hai người tôi giết hai người”.

Đám đông nhìn Tần Cao Văn như nhìn một tên ngốc.

Vẫn là ông già khi nãy khuyên ngăn anh đứng dậy đi tới và vỗ nhẹ lên vai anh.

“Người anh em, hảo hán không làm chuyện thiệt thân. Cậu làm như vậy có đáng không..”

Tần Cao Văn tỏ vẻ khinh thường: “Sao ông biết tôi không phải là đối thủ của bọn họ?”

Những người khác không nói gì. Thấy thái độ kiên định của Tần Cao Văn thì bọn họ biết là không thể thay đổi được quyết định của anh.

“Hi vọng là cậu biết lượng sức mình”.



“Tại nhà họ Mã”.

“Cái tên Vương Khai Dương đó anh định làm thế nào?”

Mã Bản Sơn nhìn anh trai Mã Bản Thiên và hỏi.

“Đương nhiên là giết rồi”.

Là một nhân vật có tiếng, Mã Bản Sơn luôn tự do làm loạn khắp nơi. Không ít người cảm thấy bất mãn nhưng cũng chỉ biết nhẫn nhịn.

Vì dù sao nhà họ Mã cũng có sức ảnh hưởng cực lớn. Không ai dám đối đầu với bọn họ

Lần trước Mã Bản Thiên ăn tại một quán ăn, nhìn thấy một cô nhân viên xinh đẹp, nuột nà thì bắt đầu nảy sinh ý nghĩ xấu xa.

Lúc đó Mã Bản Thiên không nghĩ gì nhiều, cứ thế nhao lên xử lý cô gái. Hơn nữa sau khi hành hạ cô gái xong còn đưa cho cô ta năm triệu tệ. Trước đây Mã Bản Thiên luôn làm vậy với những cô gái khác.

Nào ngờ cô gái lần này có tính cách rất quyết liệt, đã phản kháng lại hắn.

Mã Bản Thiên liền ra tay với cô gái.

Sau khi đánh ngất cô ấy, hắn đang định ra tay một lần nữa thì Vương Thiên Dương xuất hiện phá hỏng chuyện của hắn.

Vương Thiên Dương còn đánh Mã Bản Thiên một trận. Vậy thì sao hắn có thể chịu được.

Mã Bản Thiên lại nói tiếp: “Vậy khi nào chúng ta giết nó?”
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 608


Chương 608

“Vương Thiên Dương không phải là có một người chị rất là xinh đẹp sao?”

Mã Bản Thiên là một tên háo sắc. Hắn nâng ly rượu lên uống, để lộ vẻ tà ma.

“Đợi chị gái nó đến cứu nó, tới khi đó cùng chơi con bé đó, rồi giết luôn cả hai chị em”.

Mã Bản Sơn nói với anh trai: “Chiêu này của anh đúng là cao minh”.

“Ông phải để cho tất cả mọi người biết, cái tỉ nh Giang Đông này ai dám động vào nhà họ Mã sẽ chỉ có chịu thiệt mà thôi”.

Đúng lúc này bên ngoài có tên thuộc hạ chạy vào. Hắn vô cùng hoảng loạn, vì chạy nhanh quá nên ngã cả ra đất.

Thấy vẻ chật vật của đối phương, Mã Bản Thiên chau mày: “Mày làm cái trò gì vậy?”

Tên thuộc hạ lắp bắp lên tiếng: “Anh mập về rồi ạ”.

“Nó về thì kệ nó chứ sao”.

Mã Bản Thiên tỏ vẻ khinh thường: “Lẽ nào còn phải bắt ông đây đích thân đi đón nó. Có đưa con bé kia về không?”

Tên thuộc hạ lắc đầu: “Đại ca mau ra ngoài xem đi ạ”.

“Nó làm sao?”, Mã Bản Thiên chau mày hỏi với vẻ tò mò.

Tên thuộc hạ vội vàng trả lời: “Anh mập bị người ta đánh gãy chân rồi ạ”.

“Cái gì?”

Mã Bản Thiên đứng bật dậy, nghiến răng nói: “Rốt cuộc là thằng nào làm? Thằng nào dám ra tay với người nhà họ Mã? Nó chán sống rồi chắc?”

Tên thuộc hạ lại lắp bắp: “Em cũng không rõ, đại ca ra ngoài xem sao ạ”.

Ra khỏi phòng khách, Mã Bản Thiên nhìn thấy tên mập bị đánh thành ra như vậy thì tỏ ra bất mãn.

“Cậu chủ!”

Tên mập nhìn thấy Mã Bản Thiên thì khóc nức lên, vội vàng quỳ sáp xuống, ôm chân đối phương: “Xin cậu chủ, cậu chủ nhất định phải làm chủ cho em”.

“Rốt cuộc là đứa nào đã đánh mày thành ra thế này?”

Mã Bản Thiên khẽ chau mày: “Lẽ nào mày không nói mày là người nhà họ Mã sao?”

Tên mập lắc đầu: “Lúc đó em nói ngay rồi nhưng tên đó không thèm quan tâm. Hơn nữa hắn còn nói…”.

“Còn nói gì?”

Mã Bản Thiên ngồi vắt chân trên ghế: “Mau nói tao nghe”.

Tên mập trả lời: “Dù là nhà họ Mã hay họ Trương thì nó đều không sợ. Tới một nó giết một, tới hai nó giết hai”.

Ồ!

Hắn mở quạt trong tay ra.

Khuôn mặt để lộ vẻ ý vị: “Thằng nhóc này thật sự đã nói như vậy à?”

Tên mập trả lời: “Tất cả đều là sự thật. Em nào dám lừa dối cậu”.

Mã Bản Thiên đứng dậy: “Gọi Trương Long tới đây”.

“Vâng”.

Một lúc sau, Trương Long từ ngoài cửa chạy vào. Đó là một người đàn ông to cao lực lưỡng với một vết sẹo dài trên mặt. Cơ thể hắn cơ bắp cuồn cuộn.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 609


Chương 609

“Cậu chủ, cậu tìm em?”

Trương Long chắp tay trước Mã Bản Thiên.

“Mày tới tiệm cơm Long Môn, tìm một người nói nó tối nay tới đây tạ tội với tao, nếu không ta sẽ giết cả chín họ nhà nó đấy”.

Nhà họ Mã ở tỉnh Giang Đông là hoàng đế, không một ai dám gây sự với họ. Vậy mà Tần Cao Văn thì hay rồi, dám đánh thuộc hạ của hắn, còn dám sỉ nhục nhà hắn.

Đối với loại người như vậy thì hắn không thể nào bỏ qua được. Nếu không sẽ ảnh hưởng đến sự tôn nghiêm của nhà họ Mã.

Tên thuộc hạ vội vàng nói: “Em biết rồi đại ca”.

“Lui ra đi!”

“Vâng!”



Tại quán cơm Long Môn.

“Anh tần Cao Văn có ở bên trong không?”

Tần Cao Văn đang đọc sách, nghe thấy bà chủ quán gọi bèn lên tiếng.

“Vào đi!”

Cánh cửa phòng được mở ra. Cô gái bước vào với trà đã chuẩn bị sẵn đặt lên bàn.

“Anh dùng chút điểm tâm nhé”.

Tần Cao Văn ăn hai miếng bánh và khen ngợi: “Tay nghề của cô không tệ nhỉ”.

“Anh Tần, hôm nay tôi tới tìm anh là có chuyện muốn thương lượng”.

Tần Cao Văn nói: “Cô nói đi”.

“Tôi hi vọng anh nhanh chóng rời khỏi tỉnh Giang Đông, đừng ở lại đây nữa”.

Trông cô gái tỏ ra vô cùng nóng ruột. Cô khuyên Tần Cao Văn: “Nếu như còn tiếp tục ở đây, tới khi đó chắc chắn là lành ít dữ nhiều. Tôi nghe nói nhà họ Mã đã cử Trương Long đi đối phó với anh rồi”.

“Trương Long là ai?”

Tần Cao Văn lên tiếng: “Sao tôi chưa từng nghe tên?”

Thấy thái độ khinh thường của Tần Cao Văn thì cô gái chỉ biết thở dài. Cô biết đối phương đúng là có thực lực thật nhưng mà ngông cuồng quá.

“Trương Long là cao thủ số một của nhà họ Mã. Thực lực của hắn cực kỳ mạnh, giờ đã đạt tới cấp bậc thứ 9 rồi”.

Bà chủ quán nói thêm: “Người bình thường thì hắn có thể một chọi mười”.

Tần Cao Văn tỏ ra khinh bỉ. Vậy mà cũng được gọi là đối thủ?

Anh ung dung nói: “Cấp bậc thứ 9 sao? Trong mắt tôi chỉ là rác rưởi mà thôi. Nếu hắn không tới thì còn may, tới rồi thì đừng hòng quay về được.

Rầm!

Tiếng đá bung cửa vang lên.

“Hôm nay ông muốn xem xem có phải là mày thật sự có bản lĩnh hay không”.

Người đàn ông lực lưỡng đứng trước cửa, tay cầm một con dao to, lớn giọng quát Tần Cao Văn: “Mày chính là Tần Cao Văn?”
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 610


Chương 610

“Chính xác”.

Tần Cao Văn hào sảng đáp lại: “Anh là người nhà họ Mã?”

“Cậu chủ nhà chúng tao nói rồi, bảo mày hôm nay phải chủ động tới xin tội, nếu không mày và người nhà của mày chết chắc”.

Tần Cao Văn cười lạnh lùng: “Cậu chủ nhà các người lợi hại như vậy sao?”

Trương Long sầm mặt.

“Cậu chủ nhà tao chỉ cần dùng một đầu ngón tay là có thể g**t ch*t mày đấy”.

Tần Cao Văn thản nhiên nói: “Vậy à, nếu tôi không đi thì sao?”

Trương Long lạnh giọng: “Nếu mày không đi thì tao sẽ chặt đầu mày mang về”.

Không khí sắc mùi thuốc súng. Bà chủ quán đứng dậy chạy qua một góc.

Dù sao bản thân cũng chỉ là một cô gái, đối diện với cuộc chiến như vậy đừng nói là tham gia, chỉ riêng việc đứng bên cạnh thôi cũng đủ khiến cô gái sợ run người rồi.

Trương Long chú ý tới dáng người của cô gái, ánh mắt thèm thuồng của hắn cứ lướt đi trên cơ thể nuột nà của cô.

“Đúng là một bảo vật. Ông sẽ đưa cô về để cậu chủ thưởng thức. Sau đó là tới lượt mấy đứa ông đây”.

Tần Cao Văn nói: “Anh không đủ tư cách”.

Trương Long chửi rủa: “Giờ ông sẽ chém mày trước”.

Vụt!

Con dao trong tay hắn nhanh chóng giáng xuống vùng cổ của Tần Cao Văn. Một đường sáng lóe lên, bà chủ quan bịt mắt, không dám nhìn tiếp cảnh tượng đầu của Tần Cao Văn sẽ bị lìa khỏi cổ.

Thế nhưng cảnh tượng tiếp theo xảy ra khiến cho cô gái phải há mồm trợn mắt. Tần Cao Văn kẹp lưỡi dao chỉ bằng hai ngón tay.

Trương Long nhìn Tần Cao Văn, cơ thể không ngừng run rẩy. Mắt hắn trợn tròn, thậm chí còn tưởng mình đang gặp ảo giác.

Tần Cao Văn đã làm cách nào vậy.

Làm cách nào chỉ dùng hai ngón tay mà có thể kẹp được con dao của hắn? Con dao này chém xuống thì mang sức nặng khủng khiếp đấy.

“Mày rốt cuộc là ai vậy?”

Hắn nghiến răng nhìn Tần Cao Văn: “Tại sao tao chưa từng nghe thấy tên mày bao giờ?”

Danh tiếng của Tần Cao Văn lúc này rất lớn nhưng đúng là chưa lan truyền tới được tỉnh Giang Đông. Nên những người này không biết cũng là điều bình thường.

Trương Long dùng hết sức nhổ con dao ra khỏi tay của Tần Cao Văn, nhưng dù hắn có cố gắng như thế nào thì con dao vẫn không hề nhúc nhích, cứ dính lấy hai ngón tay của anh.

“Tên khốn này!”, hắn hét lên với Tần Cao Văn.

Rầm.

Vừa dứt lời thì Tần Cao Văn đã đạp mạnh vào ngực hắn khiến hắn bay bật ra phía sau và đập mạnh vào bức tường.

Sau đó Tần Cao Văn chắp hai tay sau lưng, đi tới trước mặt và bóp cổ hắn.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 611


Chương 611

Lúc này Trương Long không còn vẻ ngông cuồng như trước đó nữa. Hắn vô cùng sợ hãi.

Hắn không ngờ thực lực của đối phương lại mạnh tới mức có thể đánh bại hắn nhanh chóng như vậy.

“Đừng….đừng giết tôi”

Tần Cao Văn thản nhiên lên tiếng: “Trước đó tôi đã nói với anh rồi. Thứ vô dụng như anh không phải là đối thủ của tôi. Giờ anh tin chưa?”

“Tin rồi, tôi tin rồi!”

Tần Cao Văn nói tiếp: “Tin rồi thì tốt. Mau cút về nói với nhà họ Mã. Trước buổi chiều ngày mai phải thả Vương Thiên Dương ra. Nếu không tôi sẽ san bằng nhà họ Mã đấy”.

“Được!”

Hắn vội vàng đứng dậy, quay người lao ra khỏi phòng.

Cô gái chủ quán vẫn im lặng chưa thể hoàn hồn sau chuyện vừa rồi. Cô cứ thế nhìn Tần Cao Văn không nói nên lời.

Những chuyện xảy ra khi nãy giống như một cú sốc đối với cô gái.

Trước khi trận quyết đấu bắt đầu, cô gái đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất. Vì cô nghĩ rằng Tần Cao Văn sẽ chịu thiệt.

Thế nhưng đúng là cô đã đánh giá thấp thực lực của Tần Cao Văn.

Đối phương lợi hại hơn cô tưởng tượng nhiều.

“Anh Tần, anh…”

Cô đi tới trước Tần Cao Văn: “Anh lợi hại quá”.

Cô gái nhất thời không biết nói gì với anh.

“Chút chuyện nhỏ không cần bận tâm”.



Mã Bản Thiên đang đợi ở trong phòng. Đợi Trương Long lôi Tần Cao Văn tới cầu xin hắn tha tội.

“Em nói xem tên khốn đó sau khi tới đây thì chúng ta nên giết luôn hay là dạy cho một bài học?”

Mã Bản Sơn nói: “Em cảm thấy không cần phải hành hạ nó, giết luôn là được. Đối với đám con sâu cái kiến này thì đừng lãng phí thời gian làm gì”.

Mã Bản Thiên thở dài.

“Sao suy nghĩ của em lại khác của anh thế. Anh cảm thấy sau khi bắt về sẽ lột da nghiền thịt rồi cho chó ăn. Cách đó có phải là rất hay không?”

Mã Bản Sơn đáp lại: “Tất cả đều nghe theo anh ạ”.

“Cậu chủ, Trương Long về rồi”.

Mã Bản Thiên đứng dậy nói: “Về rồi thì mau bảo nó dẫn cái thằng tên là Tần Cao Văn vào đây, còn đứng ngoài đó làm gì?”

Người giúp việc nói: “Lần này chỉ có một mình Trương Long quay về, không hề có tên Tần Cao Văn kia ạ”.

Mã Bản Thiên khẽ tái mặt. Rõ ràng là hắn cảm thấy bất ngờ với những điều xảy ra.

“Tại sao lại vậy?”

Sắc mặt hắn trông vô cùng khó coi.

Người giúp việc nói: “Tôi cũng không biết. Trương Long nói đã khiến cậu chủ thất vọng nên không dám bước vào”.

“Chúng ta ra ngoài xem sao”.

Ngoài căn phòng, Trương Long bước tới trước mặt Mã Bản Thiên.

“Đã xảy ra chuyện gì?”

Trương Long trả lời: “Cậu chủ, xin lỗi. Tất cả đều do em, do thực lực của em không đủ mạnh”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 612


Chương 612

Hai người bọn họ dường như đã đoán ra được điều gì đó.

“Ý mày là mày không phải đối thủ của Tần Cao Văn sao?”

Dù Trương Long không muốn thừa nhận nhưng đó là sự thật. Hắn lẳng lặng cúi đầu tỏ vẻ áy náy.

“Thực lực của kẻ đó rất mạnh. Đến một chiêu của hắn mà em cũng không đỡ được”.

Mã Bản Sơn dựa vào ghế, khẽ gõ lên bàn.

“Thú vị đấy”.

Tiếp đó hắn nói: “Chuyện này không liên quan gì tới mày. Đứng dậy đi”.

Trương Long thở phào, lau mồ hôi trán và đứng dậy.

Mã Bản Sơn nói với Trương Long: “Mày tới đây, tao còn có chuyện muốn nói với mày”.

Trương Long không có bất kỳ sự đề phòng nào đối với Mã Bản Sơn. Hắn bước tới, cúi mình và nói: “Là chuyện gì vậy thưa cậu chủ?”

“Tao không bao giờ nuôi đồ vô dụng cả”.

Phụt.

Một câu nói, Mã Bản Sơn dùng dao đâm thẳng vào ngực Trương Long.

Máu tươi b*n r*. Trương Long đổ rầm ra đất, ánh mắt dần trở nên vô hồn.

“Anh trai, tiếp theo chúng ta nên làm gì ạ?”

Mã Bản Thiên nói: “Có gì phải sợ”.

“Để sư phụ của Trương Long ra tay đi”.

“Vâng!”

Mã Bản Sơn gật đầu.



Xung quanh nhuốm màu đen kịt.

Có một người đàn ông ngồi trong phòng. Người này mặc đồ trắng với đôi mắt đang nhắm lại.

“Ông Lưu, xin hỏi ông có trong phòng không?”

Ông ta mở mắt.

“Cửa không khóa. Vào đi!”

Một lúc sau hai anh em Mã Bản Sơn bước vào.

“Xin chào ông Lưu!”

Người đàn ông từ trên giường bước xuống, chắp tay sau lưng và hỏi với vẻ trịch thượng: “Mau nói đi, hai người tìm tôi có việc gì?”

“Là thế này ông Lưu. Chúng tôi hi vọng ông có thể giúp chúng tôi giáo huấn một người”.

Người đàn ông nói: “Các người chắc cũng biết rõ lâu rồi tôi không lộ mặt trong giang hồ. Các người gọi tôi xuất hiện như vậy có phải là sẽ ảnh hưởng ít nhiều tới tôi không?”

“Ông đừng nói vậy ông Lưu”.

Mã Bản Sơn nói tiếp: “Chúng tôi có thù lao”.

Hắn lấy một tấm thẻ ngân hàng ra: “Trong này là chút tấm lòng chúng tôi chuẩn bị cho ông Lưu, hi vọng ông có thể nhận cho”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 613


Chương 613

Trên mặt Lưu Tinh vẫn không có cảm xúc gì, nhưng lại liếc nhìn tấm thẻ ngân hàng qua khóe mắt: “Trong đó có bao nhiêu tiền?”.

Mã Bản Sơn biết ông ta đã dao động.

“Cũng không nhiều, hai mươi triệu tệ”.

Lưu Tinh là một sát thủ, bình thường chấp hành nhiệm vụ một đơn cao nhất cũng chỉ hơn tám triệu tệ.

Không ngờ bọn họ lại hào phóng như vậy, một lần trả hai mươi triệu tệ, muốn không dao động cũng khó.

Ông ta nói: “Mau nói đi, muốn tôi giết ai?”.

Mã Bản Sơn nói với ông lão: “Người tôi nhờ ông giết tên là Tần Cao Văn. Thủ đoạn của hắn vô cùng đáng sợ, người bình thường không phải đối thủ của hắn, hi vọng ông Lưu có thể dốc hết toàn lực”.

“Yên tâm, trong vòng ba chiêu tôi chắc chắn sẽ giết được cậu ta”.

Mã Bản Sơn lại nói: “Nhưng tôi hi vọng ông Lưu có thể hành động nhanh một chút”.

Lưu Tinh trả lời: “Tối nay tôi sẽ đưa thư khiêu chiến cho cậu ta, ngày kia đúng giờ bắt đầu quyết đấu được không?”.

“Tôi trả ông Lưu thêm mười triệu tệ, ngày mai giải quyết hắn, ông thấy thế nào?”.

Có tiền thì sai khiến ma quỷ cũng được, câu này quả nhiên không sai, thái độ ông Lưu vốn kiên định nghe đến yêu cầu này cũng dần dao động.

“Được!”.



Tần Cao Văn không hề cảm thấy lo lắng.

Bây giờ chuyện ở tỉnh Giang Bắc đã kết thúc, anh tiêu diệt Mãnh Hổ Môn, trong thời gian ngắn sẽ không ai dám gây rắc rối cho hai mẹ con Vương Thuyền Quyên.

Trước đó, Tần Cao Văn vốn không định đến tỉnh Giang Đông ngay, nào ngờ lại xảy ra chuyện của Vương Thiên Dương khiến anh không thể không đưa ra lựa chọn này.

Đương nhiên anh có thể xông thẳng đến nhà họ Mã, san bằng toàn bộ nhà họ Mã, giết hết bọn họ rồi cứu Vương Thiên Dương ra, nhưng anh không muốn làm vậy.

Anh muốn người nhà họ Mã phải chủ động thả Vương Thiên Dương ra, nếu không, anh nhất định sẽ bắt bọn họ trả cái giá nặng nề.

“Anh Tần, bên ngoài có người tìm anh”, cô chủ đứng ở ngoài cửa, nói.

“Tôi sẽ ra ngay”.

Cô chủ không biết ông Lưu, nhưng đã từng nghe qua danh hiệu của ông ta. Đó là một sát thủ hàng đầu danh tiếng hiển hách ở tỉnh Giang Đông.

Tần Cao Văn xuống dưới lầu, nhìn thấy ông Lưu đang ngồi trên ghế sofa thì sắc mặt hơi thay đổi. Anh có thể cảm nhận được ông ta là một cao thủ cấp bậc võ vương, thực lực không đơn giản.

“Cậu chính là Tần Cao Văn?”, ông Lưu ngẩng đầu lên, nói với Tần Cao Văn: “Cậu dám đắc tội với nhà họ Mã, lá gan thật không nhỏ”.

“Ông tìm tôi có việc gì?”, Tần Cao Văn bình tĩnh hỏi.

Ông lão lấy một bức thư khiêu chiến ra, đưa cho Tần Cao Văn, nói: “Sáng ngày mai, vào giờ này, tôi muốn quyết đấu với cậu”.

Tần Cao Văn trả lời: “Ông là ai? Tôi không giết người không có tên tuổi”.

“Hạng người như cậu mà cũng đòi có tư cách biết tên tôi?”.
 
Back
Top Bottom