Cập nhật mới

Khác BỘ BÀI KHÔNG TÊN

Bộ Bài Không Tên
CHƯƠNG 20 NGÀY RA NGOÀI


Ngày Ethan rời bệnh viện không có lễ tiễn.

Không hoa.

Không lời chúc.

Chỉ có một tập hồ sơ mỏng, vài chữ ký, và câu dặn quen thuộc của y tá: “Nếu có gì bất ổn, anh quay lại ngay.”

Ethan gật đầu.

Anh biết mình sẽ không quay lại.

Không phải vì anh khỏe mạnh.

Mà vì anh đã đi qua giai đoạn cần được giữ lại.

Bên ngoài cổng bệnh viện, bầu trời sáng đến mức gây khó chịu.

Ánh sáng không còn dịu như trong khuôn viên có cây che.

Nó thẳng, rõ, và không cho phép trốn tránh.

Ethan đứng yên vài phút để mắt quen dần.

Anh cảm thấy một phản xạ cũ trỗi dậy — mong muốn cúi đầu, tìm một điểm tối — nhưng rồi nó tan đi.

Anh không còn sợ ánh sáng.

Anh chỉ không còn cần nó.

Ethan bắt xe buýt về thành phố.

Anh chọn ngồi ghế cuối, sát cửa sổ.

Cảnh vật lướt qua đều đặn: những cửa hàng quen mà lạ, những ngã tư từng đi qua hàng trăm lần trước đây.

Thành phố không đổi, nhưng vị trí của anh trong nó đã khác.

Không còn là người tham gia.

Cũng chưa hẳn là kẻ đứng ngoài.

Ethan cảm thấy mình giống một dấu vết — tồn tại, nhưng không cần được nhìn thấy.

Căn hộ của anh đã được Emily giữ giúp.

Cô không ở đó khi Ethan về.

Chìa khóa nằm dưới chậu cây, đúng chỗ anh từng dặn.

Cửa mở ra, không khí cũ ùa vào, mang theo mùi của thời gian bị bỏ quên.

Ethan bước vào.

Không bật đèn ngay.

Anh đứng trong bóng tối, lắng nghe.

Không có nhịp điệu.

Không khoảng lặng.

Chỉ là sự im ắng bình thường của một căn hộ trống.

Anh bật đèn.

Mọi thứ được sắp xếp gọn gàng hơn trước.

Emily đã dọn.

Không quá kỹ.

Chỉ đủ để không còn cảm giác bỏ hoang.

Trên bàn có một tờ giấy.

Nét chữ của Emily.

Em không dám vứt bất cứ thứ gì của anh.

Em chỉ dọn cho đỡ bụi.

Nếu anh cần em, cứ gọi.

Ethan gấp tờ giấy lại, đặt vào ngăn kéo.

Không gọi.

Không trả lời.

Không phải vì lạnh lùng.

Mà vì anh biết Emily không cần thêm một cuộc trò chuyện dang dở.

Ngày đầu tiên ở ngoài trôi qua rất chậm.

Ethan pha cà phê.

Uống một ngụm.

Đặt cốc xuống khi vẫn còn nóng.

Anh đi quanh căn hộ, mở từng cánh cửa, kiểm tra từng ngăn kéo.

Không phải để tìm kiếm thứ gì.

Mà để xác nhận rằng mọi thứ đều còn đó, kể cả những thứ anh không còn cần.

Trong tủ quần áo, chiếc áo khoác cũ của anh vẫn treo.

Trong ngăn dưới, một chiếc hộp nhỏ.

Ethan biết trong đó có gì.

Anh không mở.

Buổi chiều, Ethan ra ngoài đi bộ.

Không mục đích.

Không lộ trình.

Anh đi qua công viên, nơi trẻ con chơi đùa, người già ngồi đọc báo.

Cảnh tượng ấy từng khiến anh thấy xa lạ.

Giờ thì không.

Anh không ghen tị.

Cũng không đau.

Chỉ là không thuộc về.

Một người đàn ông va nhẹ vào vai Ethan, xin lỗi.

Ethan gật đầu, mỉm cười lịch sự.

Khoảnh khắc ấy trôi qua nhanh, không để lại dấu vết.

Và Ethan nhận ra: nếu anh biến mất ngay lúc này, thế giới cũng sẽ xử lý việc đó nhanh như vậy.

Ý nghĩ ấy không làm anh buồn.

Nó làm anh yên tâm.

Đêm đến.

Ethan ngủ trên giường của mình lần đầu tiên sau năm năm.

Không thuốc.

Không giấc mơ.

Anh tỉnh dậy lúc nửa đêm vì một cảm giác quen thuộc — không phải sợ, mà là tỉnh táo bất thường.

Anh ngồi dậy.

Căn phòng tối, nhưng không đe dọa.

Ethan mở ngăn kéo.

Lấy ra lá thư của Clara.

Anh đọc lại, không tìm nghĩa mới.

Chỉ đọc để nhớ rằng câu chữ này đã từng tồn tại bên ngoài anh, trước khi trở thành một phần suy nghĩ của anh.

Anh gấp thư lại.

Đặt xuống.

Ngày thứ hai, Ethan đến thăm một nơi anh đã tránh suốt nhiều năm.

Nghĩa trang.

Không phải nơi chôn Clara.

Không phải nơi chôn Lucas.

Chỉ là một nghĩa trang gần nhà, với những hàng bia đá thẳng hàng, tên tuổi xa lạ.

Ethan đi chậm.

Đọc vài cái tên.

Dừng lại trước một ngôi mộ vô danh — chỉ có số.

Anh đứng đó rất lâu.

Không suy nghĩ.

Chỉ đứng.

Anh nhận ra một sự thật đơn giản: cái chết không cần câu chuyện.

Chỉ người sống mới cần.

Chiều hôm đó, Emily gọi.

Lần này, Ethan bắt máy.

“Anh về rồi à?” giọng cô dè dặt.

“Ừ.”

“Anh…

ổn không?”

Ethan suy nghĩ.

“Ổn theo cách của anh,” anh đáp.

Emily im lặng một lúc.

“Em có thể gặp anh không?”

Ethan nhìn ra cửa chương.

“Không hôm nay.”

“Vậy khi nào?”

“Em đừng đợi,” Ethan nói khẽ.

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

“Anh định làm gì?”

Emily hỏi.

Ethan không trả lời trực tiếp.

“Em đã làm đủ rồi,” anh nói.

“Phần còn lại không phải việc của em.”

Đêm thứ hai, Ethan mở chiếc hộp trong tủ.

Bên trong không còn lá bài.

Chỉ có một khoảng trống vừa vặn, như thể thứ từng nằm ở đó đã rời đi đúng lúc.

Ethan không ngạc nhiên.

Anh hiểu rằng tarot, bàn cầu cơ, tất cả những biểu tượng ấy đã rút lui từ lâu.

Chúng không cần ở lại khi con người đã tự hoàn tất phần việc của mình.

Thứ còn lại không phải là vật.

Mà là quyết định.

Ngày thứ ba, Ethan viết.

Không nhật ký.

Không thư.

Chỉ là những ghi chú rời rạc: danh sách đồ đạc, địa chỉ liên hệ, vài dòng về tài khoản ngân hàng.

Mọi thứ ngắn gọn, rõ ràng, không cảm xúc.

Anh không để lại lời nhắn.

Anh học được từ Clara rằng lời nhắn chỉ cần thiết khi còn hy vọng được hiểu.

Buổi chiều, Ethan đứng trước gương lần đầu tiên sau rất lâu.

Không che.

Không cúi đầu.

Anh nhìn thẳng.

Khuôn mặt gầy hơn, già hơn so với ký ức cuối cùng của chính anh.

Nhưng đôi mắt thì khác.

Không trống rỗng.

Không hoảng loạn.

Chỉ quyết đoán yên tĩnh.

Ethan gật đầu với chính mình, như một sự xác nhận cuối cùng.

Tối đó, anh đi ngủ sớm.

Không mơ.

Không thức giữa đêm.

Cơ thể anh thả lỏng hoàn toàn, như thể cuối cùng cũng được phép dừng cảnh giác.

Trước khi chìm vào giấc ngủ, Ethan nghĩ đến một điều rất nhỏ:

Không phải về cái chết.

Mà về ngày hôm sau.

Và việc anh sẽ không cần phải chọn lại lần nữa.

Ngày ra ngoài không mang lại tự do.

Nhưng nó mang lại không gian.

Đủ để Ethan hiểu rằng mọi chuẩn bị đã hoàn tất.

Phần còn lại không cần vội.

Chỉ cần đúng thời điểm.
 
Bộ Bài Không Tên
CHƯƠNG 21 NGÀY ĐƯỢC CHỌN


Ethan không chọn ngày ngay lập tức.

Anh hiểu rằng việc chọn một ngày cụ thể không giống như quyết định sẽ chết.

Nó giống như đặt một dấu mốc cho mọi thứ còn lại.

Khi ngày được đặt xuống, những hành động trước đó sẽ tự động sắp hàng, tự tìm trật tự của chúng.

Ethan không muốn làm điều đó trong trạng thái nôn nóng.

Anh để ba ngày trôi qua.

Ba ngày không sự kiện.

Anh thức dậy, ăn sáng, đi bộ, trở về căn hộ, đọc vài trang sách rồi đặt xuống.

Những việc nhỏ ấy không nhằm mục đích sống, mà nhằm kiểm tra xem liệu thế giới có còn điều gì đủ mạnh để kéo anh lệch khỏi quỹ đạo đã hình thành hay không.

Không có.

Ngày thứ tư, Ethan lấy lịch ra.

Không phải lịch treo tường.

Mà là cuốn sổ tay nhỏ, bìa sờn, anh mang theo từ trước Greywick.

Những trang đầu ghi chép lộn xộn, những trang sau gần như trống.

Ethan lật chậm, dừng lại ở tháng hiện tại.

Anh không đánh dấu ngày.

Chỉ đặt đầu bút xuống.

Giữ yên.

Cảm giác trong ngực anh không phải sợ, mà là trách nhiệm.

Giống như khi một người được giao giữ chìa khóa cuối cùng của một căn phòng không còn ai khác.

Cuối cùng, Ethan khoanh tròn một ngày.

Không phải ngày gần nhất.

Không phải ngày xa nhất.

Là một ngày đủ bình thường.

Sau khi khoanh tròn, Ethan đóng sổ lại.

Không nhìn thêm.

Anh không muốn biến ngày đó thành trung tâm suy nghĩ.

Nó chỉ cần tồn tại như một mốc im lặng.

Phần còn lại của thời gian, anh dành cho việc thu hẹp.

Anh hủy đăng ký những dịch vụ không cần thiết.

Chuyển tiền còn lại vào một tài khoản chung đã ghi chú rõ ràng.

Sắp xếp lại giấy tờ tùy thân theo thứ tự dễ hiểu.

Mỗi việc hoàn thành, anh đều cảm thấy nhẹ hơn một chút, như thể đang trả lại cho thế giới những phần anh đã mượn quá lâu.

Emily gọi lại vào buổi chiều.

Ethan nhìn màn hình rất lâu trước khi bắt máy.

"Anh đã nghĩ lại chưa?"

Emily hỏi, không vòng vo.

"Về điều gì?"

"Về việc gặp em."

Ethan nhìn ra cửa sổ.

Trời trong, nắng nhẹ.

"Có," anh nói.

"Nhưng không phải hôm nay."

Emily thở dài.

"Anh sợ điều gì?"

Ethan trả lời ngay, không cần suy nghĩ: "Sợ làm em hy vọng."

Đầu dây bên kia im lặng.

"Anh nghĩ em chưa biết à?"

Emily nói rất khẽ.

Ethan nhắm mắt.

"Biết không có nghĩa là nên ở lại."

Ngày tiếp theo, Ethan đi đến một nơi anh đã tránh suốt từ khi ra viện.

Cửa hàng văn phòng phẩm.

Không có gì đặc biệt ở đó.

Chỉ là giấy, bút, phong bì.

Những vật vô hại.

Nhưng với Ethan, chúng gắn liền với lời nhắn - thứ đã chuyển giao mọi thứ từ Clara sang anh.

Anh chọn một tập giấy trắng.

Không dòng kẻ.

Không hoa văn.

Và một cây bút mực đen.

Ethan không mua phong bì.

Anh biết mình sẽ không gửi gì đi.

Buổi tối, Ethan ngồi vào bàn.

Đèn bật vừa đủ.

Không nhạc.

Không đồng hồ.

Anh đặt tờ giấy trước mặt, nhưng không viết ngay.

Một lúc rất lâu trôi qua.

Rồi anh viết một dòng duy nhất:

Đây không phải là lời giải thích.

Ethan nhìn dòng chữ đó.

Cảm thấy đủ.

Anh gấp giấy lại, đặt vào ngăn kéo cùng lá thư của Clara.

Không cần thêm.

Những ngày còn lại trước mốc được chọn trôi qua như nước rút chậm.

Ethan không đếm.

Anh để cơ thể tự cảm nhận.

Buổi sáng nọ, anh thức dậy với cảm giác rõ ràng rằng thời gian đã đủ.

Không phải vì có dấu hiệu.

Không phải vì một giấc mơ.

Chỉ là một sự khớp hoàn hảo giữa suy nghĩ và nhịp thở.

Ethan mở sổ.

Nhìn vào ngày đã khoanh.

Không thay đổi.

Anh quyết định gặp Emily.

Không phải để nói lời tạm biệt.

Mà để không để lại một cuộc gặp dang dở.

Họ gặp nhau ở quán cà phê cũ, nơi từng ngồi cùng Clara.

Emily đến sớm.

Khi Ethan bước vào, cô đứng dậy theo phản xạ, rồi lại ngồi xuống, như thể sợ làm anh giật mình.

"Anh trông... bình tĩnh," Emily nói.

"Vì anh đã ngừng chiến đấu," Ethan đáp.

Họ nói chuyện về những điều nhỏ.

Không nhắc đến bệnh viện.

Không nhắc đến tarot.

Không nhắc đến ngày tháng.

Cuộc trò chuyện nhẹ đến mức đau.

Khi đứng dậy ra về, Emily hỏi câu cuối cùng:

"Nếu em gọi anh vào ngày nào đó... mà anh không bắt máy..."

Ethan nhìn cô.

"...thì em cứ sống tiếp," anh nói.

Emily gật đầu, nước mắt không rơi.

Tối trước ngày được chọn, Ethan không làm gì đặc biệt.

Anh ăn một bữa đơn giản.

Rửa bát.

Gấp quần áo.

Những việc thường ngày ấy mang một ý nghĩa khác khi không còn được lặp lại.

Ethan không cố ghi nhớ.

Anh để chúng trôi qua tự nhiên, như thể chưa từng có kết thúc.

Anh đi ngủ sớm.

Không trằn trọc.

Sáng hôm sau, Ethan thức dậy rất sớm.

Không chuông báo thức.

Ánh sáng mờ của bình minh len qua rèm cửa.

Anh ngồi dậy, cảm nhận cơ thể: không đau, không mệt, không run.

Chỉ là một sự rõ ràng tuyệt đối.

Anh mở ngăn kéo.

Lấy tờ giấy đã viết.

Không đọc lại.

Chỉ đặt nó lên bàn.

Bên cạnh là cuốn sổ với ngày được khoanh tròn.

Ethan đóng sổ.

Anh mặc áo khoác.

Kiểm tra túi: ví, chìa khóa, điện thoại.

Đầy đủ.

Không thừa.

Không thiếu.

Trước khi ra cửa, Ethan đứng lại rất lâu.

Không phải để do dự.

Mà để ghi nhận khoảnh khắc cuối cùng mà anh vẫn còn ở đây.

Không có tiếng thì thầm.

Không có dấu hiệu.

Tarot đã rút lui từ lâu.

Thứ duy nhất còn lại là một con người đứng trước quyết định của chính mình.

Ethan khóa cửa.

Âm thanh kim loại vang lên, dứt khoát.

Anh bước xuống cầu thang.

Ra phố.

Thành phố vẫn như mọi ngày.

Người đi làm, xe cộ, cửa hàng mở cửa.

Không ai nhìn Ethan lâu hơn mức cần thiết.

Không ai biết hôm nay là ngày gì đối với anh.

Và đó chính là điều Ethan muốn.

Khi Ethan hòa vào dòng người, anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm sâu sắc.

Không phải vì sắp kết thúc.

Mà vì không còn phải chờ đợi.

Ngày được chọn không phải là ngày chết.

Nó là ngày Ethan ngừng kéo dài một cuộc sống đã hoàn thành vai trò của nó.

Ở đâu đó, rất xa, Clara không còn cần nhìn thấy.

Và Ethan, lần đầu tiên sau Greywick, không cần tránh nhìn nữa.
 
Bộ Bài Không Tên
CHƯƠNG 22 KHÔNG AI CHỨNG KIẾM


Ethan đi bộ.

Anh không gọi xe.

Không chọn tuyến đường nhanh nhất.

Anh để chân mình quyết định, rẽ khi cần rẽ, dừng khi cần dừng.

Thành phố buổi sáng có một nhịp điệu riêng, không hối thúc, không chờ đợi.

Những cửa hàng vừa mở, mùi bánh mì mới nướng trộn với mùi khói xe.

Một người đàn ông kéo cửa sắt, một phụ nữ dắt con đi học, một nhóm công nhân đứng uống cà phê bên vỉa hè.

Không ai nhìn Ethan lâu.

Không ai nhận ra hôm nay là ngày gì.

Anh thấy điều đó hợp lý.

Ethan đi qua một con hẻm hẹp, nơi ánh sáng bị cắt thành những mảng vuông không đều.

Ở đây, âm thanh vang khác đi.

Tiếng bước chân của anh nghe rõ hơn, như thể thành phố đang tạm thời thu nhỏ lại, để anh đi qua mà không bị xao nhãng.

Anh nhớ Greywick.

Không phải hình ảnh.

Mà là cảm giác: tầng hầm lạnh, mùi ẩm mốc, sự do dự trước khi đặt tay lên mặt bàn.

Nhưng ký ức ấy không còn kéo anh ngược lại.

Nó giống như một dấu mốc địa chất - biết nó ở đâu, nhưng không còn bị ảnh hưởng bởi chuyển động của nó.

Tarot không xuất hiện.

Không một biểu tượng.

Không một cơn rùng mình.

Ethan nhận ra điều này với sự biết ơn yên lặng.

Anh dừng lại trước một cửa hàng tiện lợi.

Mua một chai nước.

Người bán hàng tính tiền, hỏi anh có cần túi không.

Ethan lắc đầu.

Anh cầm chai nước trên tay, cảm nhận cái mát lạnh qua lớp nhựa mỏng.

Một hành động nhỏ, bình thường, nhưng đủ để xác nhận rằng anh vẫn đang ở trong một chuỗi nhân quả quen thuộc.

Anh mở nắp.

Uống một ngụm.

Không vội.

Ethan chọn đi về phía bờ sông.

Không phải con sông đẹp nhất thành phố.

Nước đục, bờ kè bê tông, vài người câu cá ngồi rải rác.

Nhưng nơi này có một điều Ethan cần: không ai có lý do ở lại lâu.

Anh đứng tựa lan can, nhìn nước chảy.

Không nghĩ đến việc nhảy.

Không nghĩ đến cách thức.

Anh chỉ nhìn.

Dòng nước mang theo rác, lá khô, ánh phản chiếu của bầu trời.

Tất cả trôi đi với một sự kiên định không cảm xúc.

Ethan nhận ra: nếu thế giới cần một hình ảnh cho việc tiếp tục, thì đây là nó.

Anh quay đi.

Một cơn gió thổi qua.

Ethan kéo áo khoác sát hơn.

Anh nhớ lời Clara từng nói, rất lâu trước đây: "Gió không mang theo lời nhắn.

Nó chỉ xác nhận rằng không khí đang di chuyển."

Khi ấy, anh không hiểu.

Giờ thì hiểu.

Ethan tiếp tục đi.

Anh băng qua một cây cầu nhỏ.

Dưới chân, xe cộ chạy ầm ầm.

Trên cầu, người đi bộ thưa thớt.

Một đôi tình nhân dừng lại chụp ảnh, cười nhỏ.

Ethan đi ngang, không làm gián đoạn khoảnh khắc của họ.

Không ai cần phải bị gián đoạn.

Điện thoại rung.

Một tin nhắn.

Emily.

Ethan dừng lại.

Không mở ngay.

Anh biết rằng nếu mở, anh sẽ đọc.

Nếu đọc, anh sẽ trả lời.

Và nếu trả lời, một chuỗi mới sẽ bắt đầu.

Anh tắt màn hình.

Đặt điện thoại vào túi.

Không phải trốn tránh.

Mà là không mở thêm một cánh cửa.

Ethan đến một công viên nhỏ, ít người.

Anh ngồi xuống ghế đá, đặt chai nước bên cạnh.

Một người đàn ông già đang cho chim bồ câu ăn.

Những con chim tụ lại, rồi tản ra khi có người đi ngang.

Ethan nhìn cảnh ấy rất lâu.

Anh nhận ra mình không còn muốn ghi nhớ.

Không cần lưu giữ hình ảnh cuối cùng.

Mọi thứ đủ đầy ngay trong khoảnh khắc nó diễn ra.

Một cậu bé chạy qua, làm rơi quả bóng.

Ethan nhặt lên, đưa lại.

Cậu bé cười, nói cảm ơn, rồi chạy đi.

Không có ý nghĩa ẩn.

Không có biểu tượng.

Chỉ là một trao đổi ngắn giữa hai người xa lạ.

Ethan thấy điều đó tốt.

Buổi trưa đến.

Ethan ăn một bữa đơn giản ở một quán nhỏ ven đường.

Món ăn nóng, mặn vừa đủ.

Anh ăn chậm, không để sót.

Người phục vụ hỏi anh có muốn thêm gì không.

Ethan lắc đầu, trả tiền, rời đi.

Anh không để lại tiền boa nhiều hơn thường lệ.

Không cần làm mọi thứ đặc biệt.

Sau bữa trưa, Ethan đi vào khu vực ít người qua lại hơn.

Những tòa nhà cũ, cửa sổ đóng kín, bức tường loang lổ.

Một nơi không thu hút ánh nhìn, không có lý do để ai dừng chân.

Ethan biết mình đang đến gần.

Không phải một địa điểm cụ thể.

Mà là một trạng thái.

Anh dừng lại trước một tòa nhà bỏ trống.

Cửa không khóa.

Bên trong mát hơn bên ngoài.

Ánh sáng lọt qua những ô cửa vỡ, tạo thành những vệt dài trên sàn bụi.

Ethan bước vào, đóng cửa sau lưng.

Âm thanh bên ngoài bị chặn lại, không hoàn toàn, nhưng đủ để trở nên xa.

Không có ai ở đây.

Không camera.

Không bảng cảnh báo.

Một không gian bị quên lãng, nhưng không thù địch.

Ethan ngồi xuống bậc thềm.

Đặt chai nước bên cạnh.

Anh thở ra thật sâu.

Ở đây, không có thời gian chính xác.

Chỉ có sự trôi chậm của ánh sáng trên sàn.

Ethan nghĩ về Clara.

Không phải cái chết của cô.

Mà là cách cô rời đi: không làm ồn, không kéo ai theo, không để lại một cấu trúc sụp đổ.

Chỉ là một điều chỉnh cuối cùng để mọi thứ trở về đúng vị trí.

Anh hiểu rằng mình đang làm điều tương tự.

Ethan lấy điện thoại ra.

Tắt nguồn.

Đặt nó xuống đất.

Anh không phá hủy.

Chỉ ngắt kết nối.

Trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy một sự tĩnh lặng sâu đến mức gần như hữu hình.

Không có sợ hãi.

Không có hối tiếc.

Không có niềm an ủi.

Chỉ là sự chấp nhận hoàn chỉnh của một quyết định đã được đưa ra từ rất lâu trước khi ngày này được khoanh tròn.

Không ai chứng kiến.

Không cần ai chứng kiến.

Thế giới không cần một khán giả cho việc này.

Ethan đứng dậy.

Anh đi vào phần tối hơn của tòa nhà, nơi ánh sáng không chạm tới.

Không vội.

Không chần chừ.

Mỗi bước đều chắc chắn, như thể mặt đất đã chờ anh từ trước.

Ở ngưỡng cuối cùng của ánh sáng, Ethan dừng lại.

Không quay đầu.

Không nói gì.

Bên ngoài, thành phố tiếp tục.

Một chiếc xe buýt dừng đón khách.

Một cửa hàng kéo cửa sắt.

Một người đàn ông bật radio.

Không có sự kiện nào đánh dấu sự thiếu vắng của Ethan.

Và đó chính là sự hoàn hảo cuối cùng của ngày hôm nay.
 
Bộ Bài Không Tên
CHƯƠNG 23 SAU ĐÓ


Sau đó, không có tiếng động lớn.

Không còi hú.

Không một dòng tin nóng.

Buổi sáng hôm ấy trôi qua như bao buổi sáng khác, và buổi trưa cũng vậy.

Thành phố không nhận ra có một khoảng trống vừa xuất hiện, bởi khoảng trống ấy không chiếm chỗ.

Nó không cản đường, không đổi lịch trình, không khiến ai phải dừng lại.

Chỉ có những người đứng rất gần Ethan mới cảm thấy một độ lệch-nhỏ, mơ hồ-giống như khi một bức tranh bị tháo khỏi tường, để lại dấu viền nhạt hơn xung quanh.

Emily là người cảm nhận điều đó sớm nhất.

Không phải vì linh cảm.

Mà vì thói quen.

Buổi sáng, cô thường kiểm tra điện thoại sau khi pha xong cà phê.

Không phải để chờ tin nhắn, mà để xác nhận rằng ngày mới bắt đầu bình thường.

Hôm đó, màn hình không sáng lên.

Không thông báo.

Không cuộc gọi nhỡ.

Emily đặt cốc xuống.

Một cảm giác trống trải nhỏ xíu xuất hiện-không đủ lớn để gọi là lo lắng.

Cô tự nhủ rằng Ethan có thể đang ngủ, hoặc đơn giản là không muốn mở máy.

Cả hai đều hợp lý.

Cô đi làm.

Ở văn phòng, Emily hoàn thành công việc như thường lệ.

Trả lời email, họp ngắn, chỉnh sửa tài liệu.

Mọi thứ vận hành trơn tru, như thể thế giới không hề biết có một sợi chỉ vừa bị cắt.

Đến giờ trưa, cô mở điện thoại lần nữa.

Vẫn không có gì.

Emily gửi một tin nhắn ngắn: Anh ổn chứ?

Không mong hồi âm ngay.

Chỉ là một cử chỉ quen tay.

Buổi chiều trôi qua chậm hơn.

Không vì sự kiện.

Mà vì sự chờ đợi không gọi tên.

Emily bắt đầu để ý những chi tiết nhỏ: tiếng điều hòa hơi to, ánh đèn huỳnh quang gắt hơn bình thường, tiếng giày ai đó kéo lê ngoài hành lang.

Những thứ ấy thường không đáng kể, nhưng hôm nay chúng như nhấn mạnh một sự vắng mặt chưa có hình dạng.

Cô kết thúc công việc sớm.

Về nhà.

Buổi tối, Emily gọi cho Ethan.

Điện thoại đổ chuông.

Rồi im lặng.

Cô gọi lại.

Lần thứ ba, cô để chuông đổ cho đến khi hệ thống tự ngắt.

Emily không hoảng loạn.

Chưa.

Cô pha trà.

Ngồi xuống ghế.

Đợi.

Đến đêm, sự im lặng bắt đầu có trọng lượng.

Emily mở lại tin nhắn cũ, kéo lên những đoạn hội thoại ngắn ngủi trong những tháng gần đây.

Không có lời hứa.

Không có kế hoạch.

Chỉ là những câu trả lời đúng mực, đôi khi xa cách.

Cô nhớ lại câu nói của Ethan ở quán cà phê: "Em đừng đợi."

Khi ấy, Emily nghĩ đó là một lời bảo vệ.

Giờ thì cô hiểu đó là một chỉ dẫn.

Ngày hôm sau, Emily đến căn hộ của Ethan.

Cửa khóa.

Cô có chìa.

Căn hộ im ắng, gọn gàng, không có dấu hiệu xáo trộn.

Mọi thứ ở đúng vị trí, như thể Ethan chỉ vừa ra ngoài.

Emily đi chậm, không gọi tên anh.

Cô nhìn thấy tờ giấy trên bàn.

Không phong bì.

Không địa chỉ.

Chỉ một câu:

Đây không phải là lời giải thích.

Emily ngồi xuống.

Cô không khóc ngay.

Cô đọc lại câu chữ đó rất lâu, cố tìm một giọng điệu, một ngữ điệu ẩn.

Nhưng câu chữ không mở ra.

Nó đứng yên, như một cánh cửa đã đóng từ trước khi cô đến.

Emily gọi cho cảnh sát.

Không phải vì chắc chắn.

Mà vì không còn lựa chọn nào khác.

Cuộc tìm kiếm bắt đầu lặng lẽ, không báo chí, không ồn ào.

Một người trưởng thành mất liên lạc.

Không có dấu hiệu bạo lực.

Không có lịch sử xung đột gần đây.

Những câu hỏi được đặt ra, rồi được ghi chép, rồi được xếp vào hồ sơ.

Emily trả lời tất cả, không thêm, không bớt.

Ba ngày sau, họ tìm thấy Ethan.

Không ai trong nhóm tìm kiếm biết anh là ai đối với Emily.

Họ chỉ biết đây là một ca kết thúc gọn gàng, không cần mở rộng điều tra.

Emily được gọi đến.

Cô đi một mình.

Trong căn phòng nhỏ, ánh sáng trắng, Emily đứng yên.

Không có hình ảnh nào quá rõ ràng trong trí nhớ cô sau đó.

Chỉ là một cảm giác rất cụ thể: Ethan không bị lấy đi.

Anh đã đặt mình ở đó.

Sự khác biệt ấy không làm nỗi đau nhẹ hơn.

Nhưng nó làm cho mọi câu hỏi tiếp theo trở nên không cần thiết.

Sau tang lễ-nếu có thể gọi như vậy-Emily trở về căn hộ của mình.

Không có nhiều người tham dự.

Không bài điếu văn.

Không kỷ niệm được kể lại.

Mọi thứ diễn ra nhanh, sạch, đúng quy trình.

Giống như cách Ethan đã sống những năm cuối.

Những tuần sau đó trôi qua không đều.

Có ngày Emily thức dậy với cảm giác trống rỗng hoàn toàn, như thể một phần cơ thể bị cắt đi mà không đau.

Có ngày khác, cô bận rộn đến mức quên mất khoảng trống ấy tồn tại.

Cô học cách sống với độ lệch.

Không tìm cách lấp đầy.

Không cố hiểu.

Chỉ chấp nhận rằng có những điều không được thiết kế để khép lại.

Emily gặp lại vài người trong nhóm cũ.

Không phải tất cả.

Không ai nhắc đến tarot.

Không ai nhắc đến Greywick.

Những câu chuyện được kể xoay quanh công việc, thời tiết, những kế hoạch mơ hồ cho tương lai.

Mỗi người đều giữ một khoảng cách nhất định, như thể có một vùng cấm không được vạch ra bằng lời.

Emily hiểu.

Cô cũng không bước vào.

Một buổi tối, Emily mở chiếc hộp Ethan từng giữ.

Không có lá bài.

Chỉ là khoảng trống.

Cô không thất vọng.

Cô đã không mong đợi gì.

Thứ cô tìm thấy-nếu có-là một sự xác nhận: những biểu tượng đã rút lui từ lâu.

Chỉ còn lại con người và lựa chọn của họ.

Nhiều tháng sau, Emily chuyển nhà.

Không vì trốn chạy.

Chỉ vì căn hộ cũ đã hoàn thành vai trò của nó.

Cô mang theo rất ít đồ.

Không có thứ gì của Ethan ngoài tờ giấy gấp gọn.

Đây không phải là lời giải thích.

Câu chữ ấy theo Emily như một câu thần chú ngược: nhắc cô rằng không phải mọi mất mát đều cần được hiểu để có thể sống tiếp.

Có những đêm, Emily mơ thấy Ethan.

Không nói gì.

Chỉ đứng ở xa, trong ánh sáng mờ.

Cô không chạy đến.

Anh cũng không gọi.

Giấc mơ kết thúc khi cả hai quay lưng cùng lúc.

Emily thức dậy, tim đập đều.

Không hoảng loạn.

Thời gian tiếp tục.

Những vết lõm dần được bao phủ bởi thói quen mới, những mối quan hệ mới, những niềm vui nhỏ không cần lý do.

Nhưng vết lõm không biến mất.

Nó chỉ trở nên vô hình.

Emily học cách bước quanh nó.

Ở đâu đó, trong những căn phòng khác, những người khác cũng sống tiếp với những độ lệch riêng của họ.

Không ai kết nối chúng lại thành một câu chuyện hoàn chỉnh.

Không ai cần.

Thế giới không yêu cầu sự toàn vẹn.

Nó chỉ yêu cầu chuyển động.

Và nếu có một điều còn sót lại sau tất cả, thì đó không phải là bài học, cũng không phải là lời cảnh báo.

Chỉ là một sự thật lặng lẽ:

Có những quyết định không phá hủy thế giới.

Chúng chỉ rút một con người ra khỏi nó, để phần còn lại tiếp tục như chưa từng có gì xảy ra.
 
Back
Top Bottom