[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Bộ Bài Không Tên
CHƯƠNG 20 NGÀY RA NGOÀI
CHƯƠNG 20 NGÀY RA NGOÀI
Ngày Ethan rời bệnh viện không có lễ tiễn.
Không hoa.
Không lời chúc.
Chỉ có một tập hồ sơ mỏng, vài chữ ký, và câu dặn quen thuộc của y tá: “Nếu có gì bất ổn, anh quay lại ngay.”
Ethan gật đầu.
Anh biết mình sẽ không quay lại.
Không phải vì anh khỏe mạnh.
Mà vì anh đã đi qua giai đoạn cần được giữ lại.
Bên ngoài cổng bệnh viện, bầu trời sáng đến mức gây khó chịu.
Ánh sáng không còn dịu như trong khuôn viên có cây che.
Nó thẳng, rõ, và không cho phép trốn tránh.
Ethan đứng yên vài phút để mắt quen dần.
Anh cảm thấy một phản xạ cũ trỗi dậy — mong muốn cúi đầu, tìm một điểm tối — nhưng rồi nó tan đi.
Anh không còn sợ ánh sáng.
Anh chỉ không còn cần nó.
Ethan bắt xe buýt về thành phố.
Anh chọn ngồi ghế cuối, sát cửa sổ.
Cảnh vật lướt qua đều đặn: những cửa hàng quen mà lạ, những ngã tư từng đi qua hàng trăm lần trước đây.
Thành phố không đổi, nhưng vị trí của anh trong nó đã khác.
Không còn là người tham gia.
Cũng chưa hẳn là kẻ đứng ngoài.
Ethan cảm thấy mình giống một dấu vết — tồn tại, nhưng không cần được nhìn thấy.
Căn hộ của anh đã được Emily giữ giúp.
Cô không ở đó khi Ethan về.
Chìa khóa nằm dưới chậu cây, đúng chỗ anh từng dặn.
Cửa mở ra, không khí cũ ùa vào, mang theo mùi của thời gian bị bỏ quên.
Ethan bước vào.
Không bật đèn ngay.
Anh đứng trong bóng tối, lắng nghe.
Không có nhịp điệu.
Không khoảng lặng.
Chỉ là sự im ắng bình thường của một căn hộ trống.
Anh bật đèn.
Mọi thứ được sắp xếp gọn gàng hơn trước.
Emily đã dọn.
Không quá kỹ.
Chỉ đủ để không còn cảm giác bỏ hoang.
Trên bàn có một tờ giấy.
Nét chữ của Emily.
Em không dám vứt bất cứ thứ gì của anh.
Em chỉ dọn cho đỡ bụi.
Nếu anh cần em, cứ gọi.
Ethan gấp tờ giấy lại, đặt vào ngăn kéo.
Không gọi.
Không trả lời.
Không phải vì lạnh lùng.
Mà vì anh biết Emily không cần thêm một cuộc trò chuyện dang dở.
Ngày đầu tiên ở ngoài trôi qua rất chậm.
Ethan pha cà phê.
Uống một ngụm.
Đặt cốc xuống khi vẫn còn nóng.
Anh đi quanh căn hộ, mở từng cánh cửa, kiểm tra từng ngăn kéo.
Không phải để tìm kiếm thứ gì.
Mà để xác nhận rằng mọi thứ đều còn đó, kể cả những thứ anh không còn cần.
Trong tủ quần áo, chiếc áo khoác cũ của anh vẫn treo.
Trong ngăn dưới, một chiếc hộp nhỏ.
Ethan biết trong đó có gì.
Anh không mở.
Buổi chiều, Ethan ra ngoài đi bộ.
Không mục đích.
Không lộ trình.
Anh đi qua công viên, nơi trẻ con chơi đùa, người già ngồi đọc báo.
Cảnh tượng ấy từng khiến anh thấy xa lạ.
Giờ thì không.
Anh không ghen tị.
Cũng không đau.
Chỉ là không thuộc về.
Một người đàn ông va nhẹ vào vai Ethan, xin lỗi.
Ethan gật đầu, mỉm cười lịch sự.
Khoảnh khắc ấy trôi qua nhanh, không để lại dấu vết.
Và Ethan nhận ra: nếu anh biến mất ngay lúc này, thế giới cũng sẽ xử lý việc đó nhanh như vậy.
Ý nghĩ ấy không làm anh buồn.
Nó làm anh yên tâm.
Đêm đến.
Ethan ngủ trên giường của mình lần đầu tiên sau năm năm.
Không thuốc.
Không giấc mơ.
Anh tỉnh dậy lúc nửa đêm vì một cảm giác quen thuộc — không phải sợ, mà là tỉnh táo bất thường.
Anh ngồi dậy.
Căn phòng tối, nhưng không đe dọa.
Ethan mở ngăn kéo.
Lấy ra lá thư của Clara.
Anh đọc lại, không tìm nghĩa mới.
Chỉ đọc để nhớ rằng câu chữ này đã từng tồn tại bên ngoài anh, trước khi trở thành một phần suy nghĩ của anh.
Anh gấp thư lại.
Đặt xuống.
Ngày thứ hai, Ethan đến thăm một nơi anh đã tránh suốt nhiều năm.
Nghĩa trang.
Không phải nơi chôn Clara.
Không phải nơi chôn Lucas.
Chỉ là một nghĩa trang gần nhà, với những hàng bia đá thẳng hàng, tên tuổi xa lạ.
Ethan đi chậm.
Đọc vài cái tên.
Dừng lại trước một ngôi mộ vô danh — chỉ có số.
Anh đứng đó rất lâu.
Không suy nghĩ.
Chỉ đứng.
Anh nhận ra một sự thật đơn giản: cái chết không cần câu chuyện.
Chỉ người sống mới cần.
Chiều hôm đó, Emily gọi.
Lần này, Ethan bắt máy.
“Anh về rồi à?” giọng cô dè dặt.
“Ừ.”
“Anh…
ổn không?”
Ethan suy nghĩ.
“Ổn theo cách của anh,” anh đáp.
Emily im lặng một lúc.
“Em có thể gặp anh không?”
Ethan nhìn ra cửa chương.
“Không hôm nay.”
“Vậy khi nào?”
“Em đừng đợi,” Ethan nói khẽ.
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
“Anh định làm gì?”
Emily hỏi.
Ethan không trả lời trực tiếp.
“Em đã làm đủ rồi,” anh nói.
“Phần còn lại không phải việc của em.”
Đêm thứ hai, Ethan mở chiếc hộp trong tủ.
Bên trong không còn lá bài.
Chỉ có một khoảng trống vừa vặn, như thể thứ từng nằm ở đó đã rời đi đúng lúc.
Ethan không ngạc nhiên.
Anh hiểu rằng tarot, bàn cầu cơ, tất cả những biểu tượng ấy đã rút lui từ lâu.
Chúng không cần ở lại khi con người đã tự hoàn tất phần việc của mình.
Thứ còn lại không phải là vật.
Mà là quyết định.
Ngày thứ ba, Ethan viết.
Không nhật ký.
Không thư.
Chỉ là những ghi chú rời rạc: danh sách đồ đạc, địa chỉ liên hệ, vài dòng về tài khoản ngân hàng.
Mọi thứ ngắn gọn, rõ ràng, không cảm xúc.
Anh không để lại lời nhắn.
Anh học được từ Clara rằng lời nhắn chỉ cần thiết khi còn hy vọng được hiểu.
Buổi chiều, Ethan đứng trước gương lần đầu tiên sau rất lâu.
Không che.
Không cúi đầu.
Anh nhìn thẳng.
Khuôn mặt gầy hơn, già hơn so với ký ức cuối cùng của chính anh.
Nhưng đôi mắt thì khác.
Không trống rỗng.
Không hoảng loạn.
Chỉ quyết đoán yên tĩnh.
Ethan gật đầu với chính mình, như một sự xác nhận cuối cùng.
Tối đó, anh đi ngủ sớm.
Không mơ.
Không thức giữa đêm.
Cơ thể anh thả lỏng hoàn toàn, như thể cuối cùng cũng được phép dừng cảnh giác.
Trước khi chìm vào giấc ngủ, Ethan nghĩ đến một điều rất nhỏ:
Không phải về cái chết.
Mà về ngày hôm sau.
Và việc anh sẽ không cần phải chọn lại lần nữa.
Ngày ra ngoài không mang lại tự do.
Nhưng nó mang lại không gian.
Đủ để Ethan hiểu rằng mọi chuẩn bị đã hoàn tất.
Phần còn lại không cần vội.
Chỉ cần đúng thời điểm.