June không mơ ngay đêm Noah chết.
Cô thức trắng, ngồi co mình trên giường, hai tay ôm gối, mắt dán vào khoảng tối giữa phòng.
Đồng hồ điện tử nhấp nháy 3:12 rồi 3:13, mỗi phút trôi qua như một cú gõ nhẹ vào thái dương.
Trong đầu June, hình ảnh Noah lặp đi lặp lại - không phải cảnh cuối cùng, mà là khuôn mặt bình thản trong đoạn video.
Không phải Noah, cô tự nhủ.
Không thể là cậu ấy.
Nhưng ý nghĩ đó không đứng vững.
Sáng hôm sau, June đi làm như một cái bóng.
Cô pha cà phê, trả lời email, cười khi cần cười.
Mọi thứ diễn ra đúng nhịp, đến mức đáng sợ.
Khi đồng nghiệp hỏi thăm, cô chỉ gật đầu, nói rằng mình ổn.
Cô không ổn.
Buổi chiều, khi về đến căn hộ, June tháo giày, đặt túi xuống, và đứng yên rất lâu trước cửa.
Cảm giác quen thuộc từ Greywick quay lại - không phải nỗi sợ, mà là sự hiện diện.
Như thể có thứ gì đó đã đến trước cô.
"Chỉ là mệt thôi," June nói khẽ.
Cô tắm nước nóng thật lâu, để hơi nước lấp đầy phòng tắm, làm mờ gương.
Khi bước ra, người nhẹ hơn một chút, nhưng đầu óc thì không.
June chui vào giường sớm, kéo chăn lên tận cằm.
Giấc ngủ đến bất ngờ.
June đứng trong một căn phòng cao, trống rỗng.
Không cửa sổ.
Không cửa ra vào.
Ánh sáng trắng rơi thẳng từ trên xuống, không nguồn gốc.
Trước mặt cô là một lá bài tarot.
Lá bài lớn hơn bình thường, dựng thẳng như một tấm gương.
June nhận ra nó ngay lập tức, dù cô chưa từng học tarot một cách nghiêm túc.
The Hanged Man.
Một người đàn ông treo ngược, một chân buộc vào sợi dây, đầu cúi xuống.
Khuôn mặt bình thản đến phi lý.
Không đau đớn.
Không chống cự.
June muốn quay đi.
Cô không thể.
Cảm giác đầu tiên không phải sợ hãi, mà là hiểu.
Một sự hiểu biết lạnh lẽo, trọn vẹn, như thể ai đó vừa đặt vào đầu cô một câu trả lời hoàn chỉnh.
Buông bỏ.
Chấp nhận.
Đã đến lúc.
June mở miệng để hét, nhưng không có âm thanh nào phát ra.
Lá bài tiến lại gần hơn, chậm rãi, không đe dọa.
Khi nó chạm vào trán cô, mọi thứ tối sầm.
June tỉnh dậy với nước mắt ướt đẫm gối.
Cô ngồi bật dậy, tim đập mạnh, tay run rẩy.
Căn phòng quen thuộc hiện ra trước mắt, ánh đèn ngủ vàng nhạt.
Không có căn phòng trắng.
Không có lá bài.
Nhưng cảm giác thì còn nguyên.
June ôm ngực, hít thở dồn dập.
Chỉ là mơ, cô tự nhủ.
Nhưng sâu bên trong, cô biết mình vừa nhìn thấy điều gì đó không nên thấy.
Cả ngày hôm sau, hình ảnh The Hanged Man bám lấy cô như một cái bóng.
Khi đứng chờ xe buýt, cô thấy một người đàn ông dựa vào cột đèn, tư thế nghiêng nghiêng giống hệt hình trong lá bài.
Khi treo khăn tắm lên móc, sợi dây buông thõng khiến dạ dày cô thắt lại.
June bắt đầu tránh gương.
Cô không gọi cho ai trong nhóm.
Không gọi cho Clara.
Một phần trong cô sợ rằng nếu nói ra, giấc mơ sẽ trở thành thật.
Đêm thứ hai, June lại mơ.
Không có căn phòng trắng.
Chỉ có lá bài.
Lần này, nó nằm trên sàn, giữa căn phòng tối của chính cô.
June nhìn thấy rõ từng chi tiết: nếp gấp trên áo người treo ngược, sợi dây thừng thô ráp, ánh sáng mờ bao quanh khuôn mặt bình thản.
June quỳ xuống.
"Không," cô thì thầm.
"Tôi không hỏi."
Lá bài không đáp.
Nó chỉ lật lên một chút, như để chắc chắn rằng cô đã nhìn thấy.
Ngày thứ ba, June không đi làm.
Cô ngồi trong phòng khách, rèm kéo kín, TV bật nhưng không xem.
Mỗi âm thanh nhỏ đều khiến cô giật mình.
Khi chuông điện thoại vang lên, June suýt làm rơi máy.
Là Clara.
June nhìn tên hiển thị rất lâu trước khi bắt máy.
"June," giọng Clara trầm và chậm.
"Cậu ổn không?"
June muốn nói dối.
Nhưng giọng cô vỡ ra.
"Tớ mơ thấy một lá bài."
Đầu dây bên kia im lặng.
"Lá gì?"
Clara hỏi.
June nhắm mắt.
"The Hanged Man."
Sự im lặng kéo dài hơn.
"Cậu có nhìn thấy rõ không?"
Clara hỏi tiếp.
June gật đầu, dù biết Clara không thấy.
"Rất rõ."
Clara thở ra một hơi dài.
"June...
đừng ở một mình tối nay."
"Quá muộn rồi," June thì thầm.
"Tớ đã thấy rồi."
Đêm đó, June tắm rất lâu.
Cô gội đầu, kỳ cọ da thịt, như thể có thể rửa trôi hình ảnh trong đầu.
Khi bước ra, cô đứng trước gương, nhìn chằm chằm vào phản chiếu của mình.
Trong một khoảnh khắc, June nghĩ rằng hình ảnh trong gương đang nghiêng đi.
Cô quay lưng lại.
Căn phòng yên tĩnh.
June lấy khăn tắm, treo lên móc sau cửa.
Sợi dây buộc khăn rủ xuống, dài hơn mức cần thiết.
June đứng rất lâu trước nó.
Không khóc.
Không run.
Chỉ là một sự bình thản lạ lùng, giống hệt khuôn mặt trong lá bài.
Sáng hôm sau, người quản lý tòa nhà gọi cảnh sát.
June được phát hiện trong phòng tắm.
Không có thư.
Không có dấu hiệu vật lộn.
Chỉ có một tư thế quá quen thuộc.
Buổi tối, Clara ngồi một mình trong phòng, trước bộ bài của bà ngoại.
Cô rút ra một lá.
The Hanged Man.
Clara nhắm mắt.
"Lá đầu tiên," cô thì thầm.
Và cô biết: vòng lặp đã chính thức khép chặt.