Khác [BnhA x reader] Mất

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Bnha X Reader] Mất
-16- Life


"Mày ổn chứ thiên thần nhỏ bé của tao?

Ở một nơi xa, tao thấy không ổn.

Tao nhớ mày"

- Kẻ si tình.

Anh Koru giải thích cho tôi, bản thân anh ấy cũng biết rằng tôi đã chết nhưng vẫn miễn cưỡng chấp nhận chuyện tôi vẫn còn sống.

Anh Gruta gọi đó là hiệu ứng kẻ si tình, và tôi hiện tại.

Một người không có năng lực, thậm chí cái sức mạnh của tôi một tí cũng không có nốt.

Bởi lẽ cơ thể hiện tại không hoàn toàn là của tôi, nên nó yếu đuối đến đáng thương.

- Tại sao em lại chết?

Tôi luôn tò mò, ở thế giới này tôi đã chết như thế nào?

Vì nó quá dỗi yên bình để có chuyện gì đó xảy ra với tôi.

- Giây phút cảnh sát đưa ngòi súng về phía tên khủng bố, ông ấy đã do dự vì đó là con trai ông ấy.

Nhưng hắn ta không nghĩ vậy, hắn ta cho rằng cha hắn cố gắng giết hắn và việc hắn đe doạ toàn bộ trẻ em là để chống đối lại cha hắn.

Có một đứa trẻ đã tử vong, đó là em.

Thật bất hạnh làm sao khi tôi sống trong vòng lặp, khi sống trong một thế giới mà cuộc sống không còn có giá trị bởi khoa học.

- Ba em luôn không thích em, ông ấy luôn không chịu nổi và muốn quát em ngay cả khi có bạn bè em ở đó...

Gọi em là đứa trẻ không biết nghe lời.

Anh ấy kể rằng tôi đã bốc đồng như thế nào khi ba tôi liên tục phàn nàn về tính cách của tôi.

Kêu tôi nên biết tiết chế lại, ông ấy nói điều này trước bạn bè tôi và dưới sự tức giận.

Tôi đã hét lên rằng "Chắc con bị điên rồi nên mới như vậy".

Không cần nghĩ cũng biết ông ấy tức giận như thế nào và còn gọi cả mẹ tôi lên mắng xối xả vào mặt tôi.

Rồi sau này khi tôi mất đi, chẳng có ai xúc động cả vì họ nghĩ tôi vẫn sống.

Chủ thể của cơ thể này không còn muốn quay về nữa, mọi người định làm sao đây?

- Em muốn quay về nhà lắm.

Anh Gruta hơi chau mày rồi bắt lấy tay tôi, anh ấy giữ thật chặt.

Hệt như sợ rằng tôi sẽ chạy trốn khỏi anh ấy.

- Anh có thứ khiến em quay trở về.

"Cho dù điều đó có khiến em hối hận"

"Cho dù điều đó có khiến em cảm thấy ngờ vực"

"Anh muốn mang linh hồn của em ở lại vùng đất hứa này mãi mãi"

"Để cậu trai anh yêu không còn đau thương"

- Anh nghĩ rằng có sự liên kết gì đó giữa nơi này và nơi em sống, mặc dù ít nhưng chắc chắn người ở đây có năng lực.

Em bảo rằng mẹ em là người sở hữu bước nhảy không thời gian, vậy đó là điểm mấu chốt!

Anh Gruta cười tươi trước sự suy đoán của bản thân, nhìn đi.

Anh hai tôi ngắm anh ấy như thể đang rơi vào cõi u mê.

- Vậy em nên làm gì?

- Đánh cắp năng lực!

.

.

.

- Con nói gì thế?

Bước nhảy thời gian gì cơ?

Việc tôi đánh liều nói chuyện với mẹ về năng lực trong thế giới này trông có vẻ khá là điên rồ, nhưng không đùa đâu nó thật sự rất điên rồ đấy.

Nhìn xem gương mặt chán nản và đầy bất lực của mẹ tôi là biết, trông nó khó chịu đến nhường nào.

Cũng đành thôi, anh Koru cũng đang vò đầu bứt tóc vì giúp người yêu anh ấy hoàn thành mẫu nghiệm cuối cùng.

Trông hai người chẳng có tí gì là hoà hợp khi anh Gruta liên tục trách móc anh Koru quá vụng về trong việc chiết dịch còn anh hai tôi lại bảo bồ anh ấy quá kỹ lưỡng nên mới thế.

Biết rồi đó, nói xong anh Gruta không thèm nhìn mặt anh hai tôi mấy ngày liền.

- Mẹ thử nhảy từ đây xuống dưới lầu đi, xem có xuyên không-

- Ơ hay cái con nhỏ này, định làm mẹ nhập viện à?

Ba tôi đi qua nhìn tôi đầy chán nản, ông ngồi vào bàn rồi theo thói quen tìm lấy cái điều khiển ti vi, nhưng tôi nhanh tay hơn lấy được rồi mở kênh âm nhạc hôm nay.

Ông ấy nheo mắt lại rồi yêu cầu tôi chuyển sang kênh tin tức mới, về tốc độ tôi thắng nhưng tôi không muốn nghe lời càu nhàu của ba đâu.

Tới mai cũng chả hết nữa kìa.

- Thật chán, tại sao người lớn lại thích xem tin tức như này chứ?

- Đến một lúc nào đó, những thứ này sẽ cứu sống con đấy, chẳng hạn như trong kì thi xã hội thực tế.

Tin ba đi vì chẳng có ông bà nào ra cái đề toàn lý thuyết mặt chữ đâu, toàn là kiến thức thực tế cả.

Đấy, hỏi có mỗi một câu vu vơ mà đáp lại cả đoạn văn ngắn luôn cơ.

- Công nghệ hiện đại tốt đến nỗi để một người đã chết vẫn còn tồn tại sao?

Ba tôi đưa tờ báo cho tôi, chỉ tay vào dòng báo về công nghệ chấn động một thời gian.

Tôi lờ mờ đọc theo, nhưng rồi tôi chợt khựng lại khi thấy danh sách tên người mất.

Nó hoàn toàn tương thích với thế giới của tôi, thậm chí có những tên anh hùng đã mất trong các trận chiến...

- Tên khoa học của nó là "Hoán đổi cái chết đến song song", không hiểu sao lại đặt-

- Ra là vậy... con hiểu quy tắc của nền khoa học ở đây rồi.

"Nguồn gốc của nên khoa học ở đây là do ai đặt ra?"

"Trong tương lai, Gruta sẽ gây ra tội ác dẫn đến All For One sau này ở thế giới song song"

"Vậy ai là All For One..."

"A-"
 
[Bnha X Reader] Mất
-17-


Tôi mở mắt.

Trần nhà trắng xóa, ánh đèn huỳnh quang chói lóa phản chiếu lên võng mạc, buộc tôi phải nheo mắt lại để thích nghi.

Cảm giác đầu tiên tôi nhận thức được là cơ thể nặng trĩu, từng khớp xương căng cứng như vừa trải qua một trận chiến dài.

Một cơn đau âm ỉ lan từ thái dương xuống đến tận đầu ngón tay, nhưng nó không đủ để khiến tôi nhăn mặt.

Không gian xung quanh yên tĩnh, chỉ có tiếng máy đo nhịp tim kêu từng nhịp đều đặn.

Tôi đưa mắt nhìn quanh—một căn phòng bệnh viện quen thuộc, mùi sát trùng nhàn nhạt vương trong không khí.

Tôi đã trở lại.

Cảm giác như mình vừa bước qua một ranh giới vô hình nào đó, nhưng tất cả những ký ức vẫn còn đây.

Không phải một giấc mơ, không phải một ảo giác.

Tôi thực sự đã ở thế giới kia, đã nói chuyện với Gruta, đã nhận ra một sự thật mà chính bản thân tôi còn chưa thể chấp nhận.

Cánh cửa phòng bệnh bật mở.

Todoroki.

Tôi bất giác ngẩng đầu lên.

Mái tóc hai màu của cậu ấy vẫn vậy, nhưng ánh mắt thì hơi dao động, dù chỉ trong thoáng chốc.

"...Cậu tỉnh rồi."

Tôi chớp mắt, giọng khàn đặc khi cất tiếng.

"Ừ."

Todoroki đứng đó một lúc, dường như đang cân nhắc điều gì đó, rồi mới tiến lại gần.

"Cậu cảm thấy thế nào?"

Tôi nhìn xuống tay mình—một bên còn cắm kim truyền dịch, những đầu ngón tay hơi lạnh.

Tôi nhúc nhích bàn tay một chút, cảm giác có hơi chậm chạp.

"Tớ ổn.

Chỉ hơi mệt thôi."

Cậu ấy không đáp ngay, mà kéo ghế ngồi xuống bên cạnh giường.

Tôi có thể cảm nhận được ánh mắt cậu ấy đang quan sát mình, như thể đang tìm kiếm điều gì đó trong biểu cảm của tôi.

"Chuyện gì đã xảy ra?"

Câu hỏi khiến tôi khựng lại.

Tôi biết mình không thể nói ra sự thật.

Không ai có thể hiểu được những gì tôi đã trải qua, càng không thể tin vào khái niệm "hoán đổi cái chết đến song song" hay việc tôi—một phiên bản khác của tôi—đã đặt nền móng cho công nghệ đó.

"...Tớ không nhớ rõ."

Todoroki hơi nheo mắt.

"Không nhớ rõ?"

Tôi gật đầu.

"Giống như... một giấc mơ vậy.

Mọi thứ rất mơ hồ."

Cậu ấy im lặng trong vài giây.

Tôi không chắc Todoroki có tin hay không, nhưng cậu ấy không ép tôi nói thêm.

"Thầy Aizawa bảo khi nào cậu tỉnh thì gọi thầy ấy."

Todoroki nói, nhưng không có ý định đứng lên ngay lập tức.

"Mọi người đều lo lắng cho cậu."

Tôi nhìn vào đôi mắt hai màu trước mặt, bất giác cảm thấy hơi lạ.

Không giống như những người khác, cậu ấy không vội vàng tra hỏi hay hoài nghi tôi.

Tôi hít một hơi sâu.

"Tớ đã hôn mê bao lâu?"

"Bốn ngày."

Tôi giật mình.

Không lâu như tôi nghĩ, nhưng vẫn đủ để khiến cả lớp hoang mang.

Todoroki nhìn tôi một lúc, rồi nhẹ giọng nói.

"Đừng suy nghĩ nhiều quá.

Cậu vừa mới tỉnh, cứ nghỉ ngơi đi."

Tôi muốn nói rằng mình ổn, nhưng rốt cuộc lại chỉ im lặng.

Bên ngoài cửa sổ, bầu trời đã chuyển sắc xanh thẫm.

Những đám mây lững lờ trôi, như thể mọi thứ vẫn luôn bình thường.

Nhưng tôi biết, kể từ giây phút tôi mở mắt, mọi thứ đã không còn như trước nữa.

"...Akatsuhi?"

Tôi giật mình.

Todoroki vẫn đang ngồi đó, nhìn tôi bằng ánh mắt không rõ cảm xúc.

Cậu ấy không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đặt một ly nước lên bàn cạnh giường.

"Tớ thấy cậu chưa uống gì từ lúc tỉnh dậy."

Tôi lặng lẽ với tay lấy ly nước.

Chất lỏng mát lạnh chảy xuống cổ họng, nhưng không thể xoa dịu cơn khát kỳ lạ trong tôi—khát khao tìm kiếm câu trả lời.

Tôi đặt ly xuống, ngón tay siết nhẹ thành cốc.

"Todoroki."

"Hmm?"

"Những ngày qua... có chuyện gì xảy ra không?"

Todoroki nhìn tôi một chút, rồi đáp.

"Cậu đột nhiên gục xuống trong ký túc xá.

Không có dấu hiệu bị tấn công, cũng không có thương tổn nào nghiêm trọng, nhưng không ai có thể đánh thức cậu.

Jiro bảo rằng cậu chỉ đơn thuần là kiệt sức, nhưng..."

Tôi chờ cậu ấy nói tiếp.

"...Thầy Aizawa nói rằng từ lúc cậu bất tỉnh, năng lượng trong người cậu có dấu hiệu dao động rất kỳ lạ."

Tôi cảm thấy nhịp tim mình đập mạnh hơn một chút.

"Dao động?"

Todoroki gật đầu.

"Như thể nó không ổn định.

Nhưng chỉ xảy ra trong vài giờ đầu tiên, sau đó mọi thứ lại bình thường."

Tôi im lặng.

Có thể đó là dấu hiệu của việc tôi hoán đổi giữa hai thế giới.

Hoặc cũng có thể...

đó là bằng chứng cho thấy tôi đã mang theo thứ gì đó từ thế giới kia trở về.

"Cậu có chắc là ổn không?"

Todoroki hỏi lại lần nữa.

Tôi nhìn cậu ấy.

Đôi mắt hai màu ấy vẫn luôn mang một sự bình tĩnh kỳ lạ, nhưng hôm nay, tôi có thể thấy một chút lo lắng thấp thoáng trong đó.

Tôi khẽ mỉm cười, dù bản thân chẳng chắc câu trả lời của mình có phải là thật không.

"Ổn mà.

Tớ chỉ cần nghỉ ngơi thêm chút thôi."

Todoroki nhìn tôi một lúc lâu, rồi khẽ gật đầu.

"Có gì thì nói với tớ."

Cậu ấy không hỏi nhiều hơn, cũng không cố ép tôi phải nói ra điều mà tôi chưa sẵn sàng.

Đó là điều khiến tôi cảm thấy thoải mái khi ở cạnh Todoroki—cậu ấy luôn biết lúc nào nên dừng lại.

Nhưng tôi biết.

Sớm hay muộn, tôi cũng phải đối mặt với sự thật này.

Tôi đã trở về.

Nhưng câu hỏi là... tôi thực sự đã mang theo thứ gì?
 
[Bnha X Reader] Mất
-18-


Mọi thứ dường như quay trở lại như trước.

Tôi trở lại lớp học vào sáng hôm sau, và không ngoài dự đoán, ánh mắt của mọi người lập tức đổ dồn về phía tôi.

Không khí xung quanh có chút gượng gạo trong vài giây, rồi Ashido là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng.

"[Y/N]!

Cậu thực sự ổn chứ?"

Tôi thở ra một hơi.

"Ừ, tớ vẫn ổn."

"Tốt quá!

Cậu không biết đâu, cả lớp đã lo cho cậu như thế nào đâu!"

Ashido chống tay lên hông, gương mặt đầy biểu cảm.

"Nhất là Midoriya."

Sero chen vào, huých nhẹ vào vai Midoriya khiến cậu ấy giật mình.

"Ơ, không phải đâu!

Tớ chỉ là..."

Midoriya cuống quýt giải thích, nhưng khuôn mặt đỏ lên rõ rệt.

Tôi chỉ bật cười.

Mọi người vẫn như thế.

Lớp học vẫn ồn ào, vẫn náo nhiệt.

Kể cả khi tôi đã nằm viện gần một tuần, thì nhịp sống của U.A. vẫn không hề thay đổi.

Những tiết học buổi sáng trôi qua với tốc độ quen thuộc, chỉ có điều, thỉnh thoảng tôi cảm thấy những ánh mắt lặng lẽ quan sát mình.

Todoroki là một trong số đó.

Mỗi khi tôi tình cờ bắt gặp ánh mắt của cậu ấy, cậu ấy đều nhìn tôi thật lâu, như thể đang cố xác nhận điều gì đó.

Nhưng Todoroki không nói gì, và tôi cũng không hỏi.

Khi chuông tan học vang lên, tôi thu dọn sách vở.

"[Y/N], hôm nay cậu có muốn xuống căn tin ăn cùng bọn tớ không?"

Yaoyorozu hỏi.

Tôi định từ chối, nhưng thấy ánh mắt mong chờ của mọi người, tôi đổi ý.

"Được thôi."

Bữa ăn diễn ra trong không khí rôm rả, mọi người vừa ăn vừa bàn tán về bài kiểm tra chiến thuật sắp tới.

Tôi lắng nghe, nhưng không thực sự tham gia vào cuộc trò chuyện.

Một phần trong tôi vẫn còn cảm giác lạ lẫm, như thể tôi vừa bước ra từ một giấc mơ và vẫn chưa hoàn toàn hòa nhập với thực tại.

"Akatsuhi, cậu không ăn nữa à?"

Tôi ngẩng lên, thấy Todoroki đang nhìn mình.

"À... tớ hơi no rồi."

Tôi đặt đũa xuống.

Todoroki không nói gì, nhưng trong ánh mắt cậu ấy có gì đó khó diễn tả.

Tôi không rõ đó là lo lắng, nghi ngờ hay chỉ đơn thuần là sự quan sát thường ngày của cậu ấy.

Dù vậy, tôi cũng không định giải thích.

Buổi tối, khi cả ký túc xá đã chìm vào yên tĩnh, tôi đứng bên cửa sổ phòng mình, nhìn lên bầu trời đêm.

Gió thổi nhẹ, mang theo chút hơi lạnh.

Tôi đã trở lại với nhịp sống bình thường, nhưng những suy nghĩ trong đầu tôi thì không.

Những ký ức từ thế giới kia vẫn chưa phai nhạt.

Tôi vẫn nhớ ánh mắt của Gruta, những trang tài liệu chi chít chữ, những phương trình tôi chưa từng nghĩ mình có thể hiểu...

Tất cả vẫn còn đây.

Và tôi biết.

Chẳng có gì thực sự quay trở lại như cũ cả.

Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi sâu.

Cảm giác của sự quen thuộc—hương thơm thoang thoảng từ khu vườn phía dưới, tiếng côn trùng khe khẽ râm ran trong đêm, ánh sáng từ những căn phòng xa xa trong ký túc xá.

Mọi thứ đều giống như trước đây.

Nhưng tôi thì không.

Một tiếng gõ cửa nhẹ vang lên.

Tôi quay đầu lại.

"Vào đi."

Cánh cửa mở ra, và người đứng đó là Bakugo.

Tôi hơi ngạc nhiên.

Không giống như Todoroki hay Midoriya, Bakugo không phải kiểu người đến hỏi thăm khi thấy ai đó có vẻ bất ổn.

Nếu có, thì cách cậu ấy làm cũng chẳng bao giờ nhẹ nhàng hay khéo léo.

Nhưng lúc này, cậu ấy chỉ đứng đó, khoanh tay trước ngực, ánh mắt nhìn tôi một cách khó đoán.

"Cậu chưa ngủ sao?"

Tôi hỏi, cố giữ giọng điệu bình thường.

"Vớ vẩn."

Bakugo hừ mũi.

"Chính mày mới là người chưa ngủ."

Tôi bật cười khẽ.

"Chỉ muốn yên tĩnh một chút thôi."

Bakugo không trả lời ngay, nhưng cậu ấy bước vào phòng, đóng cửa lại sau lưng.

Tôi có thể thấy cơ thể cậu ấy căng lên một chút, như thể đang kìm nén điều gì đó.

"Tên ngốc này."

Giọng cậu ấy trầm hơn thường ngày.

"Mày có biết mình đã khiến mọi người lo lắng đến mức nào không?"

Tôi chớp mắt, định phản bác, nhưng chưa kịp nói gì thì Bakugo đã bước nhanh về phía tôi.

Trước khi tôi kịp phản ứng, cậu ấy kéo tôi vào một cái ôm chặt.

Tôi đông cứng.

Không phải kiểu ôm hời hợt hay miễn cưỡng, mà là một cái ôm thật sự.

Mạnh mẽ, ấm áp, và có chút gì đó gấp gáp.

Tim tôi lỡ một nhịp.

"Mày ngốc thật đấy, Akatsuhi."

Giọng Bakugo trầm thấp ngay bên tai tôi.

"Đừng có biến mất như thế nữa."

Tôi cảm thấy lồng ngực mình siết lại.

Những lời đó, những cảm xúc ẩn giấu trong giọng nói của Bakugo, tất cả đều chân thật đến mức tôi không biết phải đáp lại thế nào.

Tôi khẽ nhắm mắt, để bản thân dựa vào hơi ấm ấy trong vài giây.

"Ừ."

Tôi thì thầm.

"Tớ sẽ không biến mất nữa."

Bakugo không trả lời, nhưng tôi có thể cảm nhận được cậu ấy siết chặt vòng tay hơn một chút trước khi từ từ buông ra.

Khi tôi nhìn lên, ánh mắt Bakugo vẫn có chút khó chịu, nhưng cũng dịu lại hơn thường ngày.

"Mày mà còn khiến tao lo nữa, tao sẽ nổ banh cái phòng này."

Cậu ấy lẩm bẩm, rồi quay ngoắt đi như thể muốn che giấu điều gì đó.

Tôi bật cười khẽ.

Dù có là Bakugo đi chăng nữa... thì cậu ấy vẫn là người hiểu tôi hơn tôi nghĩ.
 
Back
Top Bottom