Khác [BnHA] mãi mãi vẫn là một villain

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Bnha] Mãi Mãi Vẫn Là Một Villain
chap 39: giấc mơ


Deku bất chợt mở mắt trong đem vắng vẻ, cậu và Izuka đang ngủ trong phòng khách nhà Gran Torino.

Deku :"cũng lại là giấc mơ đó!".

Deku liền ngồi dậy lấy tay xoa đầu mình.

Deku :"rốt cuộc có chuyện gì xảy ra với mình vậy!".

Cậu liền nhìn đồng hồ đã là 2 giờ sáng.

Deku liền đứng dậy và chạy ra ngoài.

Deku :"chắc đi dạo sẽ khiến mình đỡ hơn!".

Cậu bước đi quanh quẩn trong khu phố với tiếng gió thổi, và không có gì ngoài màn đêm, bất chợt cậu liền rơi vào giấc mơ đó một lần nữa.

Deku :"cũng lại là giấc mơ này!".

Trong giấc mơ cậu thấy mình đang nói chuyện với mẹ.

Inko :"con đến thăm mẹ à Izuku!".

Deku :"không!".

Hình ảnh liền thay đổi.

Deku :"tôi đến để lấy đi năng lực của bà!".

Cậu liền bóp cổ mẹ mình và cướp đi năng lực của bà.

Deku nhìn thấy những hình nở nước mắt cậu không kìm được.

Deku :"không, không phải vậy, tôi không làm điều ấy!".

Deku :"tôi không làm điều ấy!".

Izuku :"nếu không phải cậu thì là ai!".

Deku :"tôi không biết, làm ơn đừng dày vò tôi nữa!".

Inko :"Izuku sao con lại như vậy!".

Deku :"mẹ à, c..con xin lỗi!".

Bakugou :"mày thật vô dụng Deku!".

Deku :"không, tớ không vô dụng!".

Hakiya :"cậu thật kinh tởm!".

Cậu liền bịt tai lại.

Deku :"đừng nói nữa!".

All Might :"nhóc không thể trở thành anh hùng!".

Deku :"IM HẾT ĐI!".

Ochako :"cậu thật đáng sợ Deku!".

Deku :"cả cậu nữa sao Ochako!".

Iida :"cậu nghĩ làm anh hùng là trò đùa à!".

Deku :"không tớ không!".

Todoroki :"nhìn cậu thật giống All Might!".

Deku :"TÔI KHÔNG GIỐNG ÔNG TA!".

Izuka :"onii-chan làm ơn đừng giết em!".

Cậu đang bóp lấy cổ Izuka và đè cô xuống, bóp cho đến khi nào, cô không còn thở nữa.

Deku :"không, không, không, KHÔNG,KHÔNG!!!!".

Deku :"ĐÂY KHÔNG PHẢI LÀ SỰ THẬT CHỈ LÀ MƠ, CHỈ LÀ MƠ THÔI!".

Tomura liền hiện ra sau lưng tay đặt lên vai cậu.

Tomura :"làm tốt lắm Deku!".

Deku :"KHÔNG, DỪNG CHẠM VÀO TÔI!".

Kurogiri :"cậu có muốn uống gì không cậu Midoriya!".

Deku :"TRÁNH XA TÔI RA!".

Toga :"cậu thật đáng yêu Izuku!".

Deku :"IM, LÀM ƠN IM HẾT ĐI!".

All for one liền xuất hiện sau lưng cậu và thì thầm vào tai cậu.

AFO :"con làm tốt lắm con trai của ta!".

Bất chợt mở mắt ra cậu liền nhìn thấy xác của một tội phạm đã chết.

Deku :"trời ạ, mình lại phát khùng nữa rồi!".

Cậu liền chạm vào hắn và cơ thể hắn biến thành cát bụi.

Deku :"thực sự có chuyện gì xảy ra với mình vậy!".

Cậu quay lại tiếp tục đi thì nhìn thấy phía trước là Todoroki và Momo.

Todoroki :"a, Midoriya!".

Momo :"cậu làm gì ở đây ngoài giờ này!".

Deku :"tớ không ngủ được, nên thử đi dạo vài vòng!".

Bất ngờ Bakugou từ đâu cũng đi tới.

Bakugou :"tck, tụi bây làm gì ở ngoài này vào giờ này!".

Todoroki :"vậy còn cậu!".

Bakugou :"KHÔNG PHẢI CHIYỆN CỦA MÀY THẰNG HAI LAI CHÓ CH...

ƯM ƯM!".

Deku :"im lặng nào, mọi người đang ngủ đấy!".

Bakugou :"ƯM ƯM!".

Momo :"cậu ấy bị gì vậy!".

Deku :"cậu ấy chỉ bị lấy đi giọng nói thôi, cho đỡ ồn!".

Một lần cậu lại rời vào giấc mơ.

Deku :"các cậu đâu rồi!".

Deku :"nè, có ai không!".

Cậu nhìn thấy một cô bé đang đứng trước mặt mình.

Deku :"cô bé này là ai vậy!".

Bất chợt cô bé liền chạy đi.

Deku :"nè, chờ đã!".

Cậu liền đuổi theo.

Deku :"con bé chạy đi đâu rồi!".

"Cứu con bé, phải cứu con bé, cứu nó, cứu nó, nhất định phải cứu nó, Eri, Eri, Eri, Eri, Eri, Eri, Eri, ERI!!!!!!!!!!".

Giật mình mở mắt ra thêm lần nữa, thấy mình đang trôi lơ lửng trên không.

Deku :"lại nữa rồi!".

Cậu liền đáp xuống đất.

Deku :"các năng lực đang mất kiểm soát!".

Bakugou :"ƯM, ƯM!".

Todoroki :"Midoriya cậu không sao chứ!".

Deku :"có chuyện gì à!".

Momo :"à lúc này cậu tự nhiên bay lên trời và đi mất nên bọn tớ phải đuổi theo!".

Deku :"thế à!".

Todoroki thấy cậu có vẻ khác lạ, dường như cơ thể cà sức mạnh của mạnh của Deku có vấn đề.

Todoroki :"nè Midoriya, có chuyện gì xảy ra với năng lực của cậu à!".

Deku :"tớ!".

Momo :"có gì cậu nên nói ra đi biết đâu tụi tớ sẽ giúp được!".

Bakugou :"ƯM, ƯM!".

Deku liền thở dài và ngồi xuống dãy ghế.

Deku :"cứ mỗi lần ngủ tớ đều mơ thấy những giấc mơ kỳ lạ!".

Todoroki :"cậu đã mơ thấy gì!".

Deku :"tớ mơ thấy những cái chết, những xác chết, nghe thấy những giọng nói, nó cứ tra tấn tớ hằng đêm!".

Deku :"đó cũng chính là lúc năng lực tớ mất kiểm soát, cứ như là cơ thể tớ không thích ứng được với năng lực!".

Momo :"mà đúng rồi,trước khi cậu bay đi, tớ có nghe cậu nói gì đó, cậu đã nói Eri và trong đại hội cậu cũng nói cái tên đó!".

Deku :"đó là!".

Deku liền vô cảm.

Deku :"người sẽ kế thừa những năng lực của tớ!".

Todoroki :"kế thừa!".

Deku :"phải, tớ sắp chết rồi!".

Todoroki bất ngờ.

Todoroki :"cậu sắp chết sao!".

Deku :"đúng vây!".

Deku :"năng lực này tớ đã sử dụng nó rất nhiều không phải để giúp người mà là để giết họ!".

Todoroki :"vậy không có cách nào để cậu quay đầu lại à!".

Deku :"muộn rồi, tớ chỉ còn sống nổi 3 năm hoặc ít hơn!".

Todoroki :"cậu không thể làm anh hùng à!".

Deku :"anh hùng thì sẽ mãi giúp người khác nhưng khi họ bị dính vào con đường tội lỗi thì sẽ không thể nào thoát ra!".

Deku :"còn tớ đã giết nhiều người rồi, mọi tội lỗi tớ gây ra sẽ không thể nào sửa lại được!".

Deku :"một lần làm villain thì mãi mãi là một villain!".

Cậu đứng lên mỉm cười với họ.

Deku :"nên cho đến khi các cậu trở thành các anh hùng tuyệt vời, tớ mong các cậu sẽ giết tớ như một người hùng thực sự!".

Deku :"để tớ có thể đền lại mọi tội lỗi đã gây ra và ra đi trong thanh thản!".

Deku :"hứa với tớ!".

___________________________________________
 
[Bnha] Mãi Mãi Vẫn Là Một Villain
chap 40: cô bé vô năng


Sáng hôm sau, cả hai đã thu xếp đồ đạt.

Izuka :"chúng cháu đi đây, cảm ơn ông ạ!".

Gran Torino :"tuy không dạy gì nhiều nhưng nhóc đã vận hành và cải thiện rất tốt, ta không ngờ thằng học trò của ta lại chọn đúng người!".

Izuka :"vâng, cảm ơn ông ạ, cháu nhất định sẽ làm chủ được one for all và trở thành một anh hùng tuyệt vời!".

Deku đứng đó thở dài.

Deku :"nhanh lên nào!".

Izuka cúi đầu cảm ơn và chào tạm biệt ông Gran Torino.

Gran Torino :"anh hùng, cố lên!".

Deku và Izuka liền đi đến chỗ xe buýt của trường.

Iida :"hai cậu ấy kia rồi!".

Iida liền giơ tay đưa qua đi lại.

Izuka :"Iida hơi quá trong việc làm lớp trưởng!".

Deku liền đứng lại.

Deku :"đến lúc phải đi rồi, cảm ơn các cậu về buổi thực tập này!".

Cậu liền cúi người như một quý ông và biến mất.

Ochako :"cậu ấy lại đi rồi!".

Izuka :"phải, anh ấy như một cơn gió vậy!".

Bakugou :"ƯM ƯM!".

Izuka :"KATSUKI CÓ CHUYỆN GÌ XẢY RA VỚI ANH VẬY!".

Momo :"à, thực ra tối hôm qua cậu ấy ồn quá nên đã bị Midoriya lấy đi giọng nói!".

Izuka :"LẤY ĐI GIỌNG NÓI!".

Kirishima :"chẳng phải tốt sao cứ để cậu ấy như vậy đi!".

Cả lớp :"phải, phải!".

Izuka :"các cậu nói cũng đúng!".

Bakugou mặt mày cau có tức giận.

Bakugou :"ƯMMMMMMMMMM!".

_________________tại_chỗ_Deku_______

Cậu đang bay trên trời, bất chợt từ phía dưới, trong một con em cậu thấy một đám thanh niên đang hành hạ một cô bé.

Tên1 :"nè con nhỏ kia, sao mày không nói gì hết!".

Tên2 :"chắc nó bị câm rồi!".

Tên3 :"ta nên làm gì với nó đây!".

Tên1 :"nó dám lấy trộm đồ của tao, nên khử nó luôn đi!".

Tên2 :"như thế có quá ác không đại ca!".

Tên3 :"nó chỉ là một con nhóc thôi nên chẳng có ai bận tâm đâu!".

Deku liền đáp xuống bước vào con hẻm.

Deku :"xem ta có gì này!".

Cả ba tên quay lại nhìn cậu.

Deku :"một lũ chó con đang ức hiếp một cô bé mèo sao!".

Tên1 :"thằng nhóc kia đây không phải là chuyện của mày!".

Deku :"bất lịch sự quá quý ngài ạ, chuyện này sao không liên quan đến tôi được, đã vậy!".

Deku :"tụi bây còn muốn giết con bé cơ mà!".

Tên3 :"khoan đã, đại ca em có nhìn thấy nó một lần ở đâu đó!".

Bất ngờ cậu liền túm lấy đầu hắn và đập mạnh thẳng xuống đất.

Deku :"xem tao có gì đây, năng lực đọc suy nghĩ à, vậy để tao bóp nát suy nghĩ của mày luôn".

Cậu liền bóp nát đầu hắn, khiến cho hộp sọ và não bộ của hắn bị hủy hoại hoàn toàn.

Deku :"tiếp theo là ai đây!".

Cậu quay lại nhìn hai tên kia.

Hoảng sợ cả hai tên đó liền bỏ chạy, nhưng đã gặp villain Deku thì sẽ chết hết.

Cậu liền làm cơ thể của hai tên đó ngưng đọng lại.

Bước tới chỗ của cả hai.

Deku :"hai đứa bây rất thích hợp để trở thành kiệt tác của tao!".

Cậu liền chạm vào cả hai và chúng dần dần biến thành tượng.

Quay lại chỗ cô bé.

Cậu cúi người xuống xem cô bé thế nào, những vết thương, những chỗ được băng bó đã thắm máu rất nhiều, có vẻ nó không được chữa trị tốt.

Cậu liền chạm vào cô bé, những vết thương của cô bé bắt đầu hồi phục và lành lại.

Deku :"vậy là xong!".

Cậu bế cô bé lên tay.

Deku :"không sao rồi, anh sẽ chăm lo và chăm sóc eml!".

Kurogiri liền xuất hiện và đưa cậu về liên minh.

Đem cô bé về liên minh.

Tomura bất ngờ nhìn thấy.

Tomura :"mày lại đem cái gì về vậy Deku!".

Deku :"chỉ là một cô bé đang bị thương và không có chỗ để về, nên tôi sẽ lo cho cô bé từ hôm nay!".

Tomura :"đây không phải lớp giữ trẻ!".

Deku :"anh đừng lo tôi sẽ dạy dỗ con bé thật tốt mà!".

Cậu bế cô bé bước về phòng.

Tomura :"bó tay với nó rồi!".

Cậu mở cửa phòng, đặt cô bé xuống giường.

Cậu sử dụng năng lực thay đổi trang phục.

Deku :"không được nhìn, không được nhìn!".

Cậu vừa nói vừa nhắm mắt.

Deku :"xong!".

Đứng dậy liền quay người bước đi thì cô bé liền nắm áo cậu lại.

Deku :"em tỉnh rồi à!".

Cô bé nhìn cậu và tay cứ nắm chặt áo cậu như không muốn cậu đi.

Deku liền ngồi xuống kế bên.

Deku :"được rồi, anh sẽ ở đây với em!".

Cậu thấy cơ thể cô bé đang run rẩy, cậu liền đặt tay lên đầu cô bé.

Deku :"không sao đâu, có anh ở đây rồi, anh sẽ bảo vệ và chăm sóc cho bé!".

Cô bé nhìn cậu.

Deku :"đúng rồi, bé có tên không!".

Cô bé liền lắc đầu.

Deku :"vậy từ nay anh sẽ gọi bé là Hatsu!".

Cô bé :"Hatsu!".

Deku :"phải, tên đầy đủ của bé là Midoriya Hatsu!".

(Hatsu trong tiếng nhật có nghĩa là đứa con đầu lòng).

Deku :"bé Hatsu có năng lực không!".

Hatsu :"năng lực là gì ạ!".

Deku :"nó như thể là một loại năng lực bẩm sinh của con người khi lên 4!".

Hatsu :"em không có ạ!".

Deku :"bé bị vô năng sao!".

Cô bé liền gật đầu.

Cậu liền bế cô bé trên tay.

Deku :"đùng lo, anh nhất định sẽ cho bé một năng lực thật tuyệt vời!".

Deku :"tên của anh là Izuku, Midoriya Izuku!".

Hatsu :"Izuku!".

Deku :"từ giờ bé có thể gọi anh là onii-chan!".

Cậu liền cố gắng nở một nụ cười thật tươi cho cô em gái mới của mình.

Hatsu nhìn khuôn mặt của cậu và dần dần mỉm cười với cậu.

Hatsu :"vâng, thưa onii-chan!".

_________________________________________
 
[Bnha] Mãi Mãi Vẫn Là Một Villain
chap 41: đừng có động vào con bé


Cậu bước đi trên đường phố với bộ quần áo đơn giản, cậu còn mặc áo hoodie, lấy mũ che đầu lại và đeo khẩu trang, có lẽ nếu ai nhìn thấy cậu là villain thì tiêu với lại cậu đang dẫn bé Hatsu đi ăn mà phát ra dáng một người anh.

Hatsu :"chúng ta đi đâu vậy!".

Deku :"chúng ta đi ăn!".

Hatsu :"em thích ở nhà hơn!".

Deku :"sao vậy!".

Hatsu :"vì ở đó có chú Kurogiri, chú ấy rất tốt!".

Deku :"em mến ông ấy à!".

Hatsu :"vâng ạ!".

Cậu liền bế con bé lên tay.

Deku :"anh cũng mến ông ấy, vậy cả hai ta đều mến ông ấy!".

Deku :"nhưng anh đâu thể để em đói được!".

Cả hai bước tới của hàng thức ăn.

Cậu nhẹ nhàng đặt Hatsu xuống ghế đối diện.

Deku liền xem thực đơn.

Deku :"em muốn ăn gì Hatsu!".

Hatsu :"em ăn gì cũng được!".

Deku :"được rồi!".

Cậu liền gọi phục vụ.

Hakiya :"vâng, xin hỏi quý khách muốn gọi gì!".

Deku :"Hakiya!".

Hakiya :"vâng, chúng ta đã gặp nhau chưa!".

Deku :"a, chưa tôi chỉ thấy cậu ở đại hội thể thao thôi!".

Hakiya :"a, thì ra cậu xem tôi thi đấu à!".

Deku :"phải!".

Hakiya :"vậy cậu muốn gọi món gì!".

Deku :"vậy cho tôi hai cái humburger, kèm theo một ly sữa lắc!".

Hakiya :"vâng có ngay!".

Deku liền nhìn sang Hatsu.

Deku :"có chuyện gì sao Hatsu!".

Hatsu nhìn theo bóng dáng của Hakiya.

Hatsu :"chị ấy là bạn gái của onii-chan à!".

Deku :"không Hatsu nhầm rồi, tụi anh chỉ là bạn bình thường thôi!".

Hakiya liền đem đồ ăn tới chỗ Deku.

Hakiya :"đây hai humburger và một ly sữa lắc!".

Deku :"cảm ơn cô!".

Hatsu liền cầm chiếc humburger, cô bé liền cắn một miếng.

Deku :"trời ạ, Hatsu dễ thương quá!".

Đối má của Hatsu phòng ra.

Deku :"thế nào, có ngon bé Hatsu!".

Cô bé liền mỉm cười và gật đầu.

Deku lấy khăn lau miệng cho Hatsu.

Izuka :"nhà bếp cháy rồi!".

Bakugou :"ƯM ƯM!".

Izuka :"em biết rồi, là lỗi của em!".

Bakugou :"ƯM ƯM!".

Izuka :"đừng có chửi em nữa!".

Bakugou :"ƯM ƯM".

Hakiya :"hai cậu muốn ăn gì!".

Izuka :"a, Hakiya cho hai bọn tớ hai cái humburger!".

Hakiya :"có ngay!".

Deku và Hatsu đã sắp ăn xong.

Deku :"em ngồi ở đây đợi anh chút nhé!".

Hatsu liền gật đầu.

Cậu liền đi vào nhà vệ sinh.

Izuka và Bakugou lấy đồ ăn và tìm chỗ ngồi.

Izuka :"sao ở đây đông người dữ vậy!".

Izuka :"a, bên kia có bàn trống!".

Cả hai liền đi đến đó.

Izuka :"ấy, có cô bé ngồi đây rồi!".

Hatsu ngước mặt lên nhìn Izuka.

Izuka :"cô bé này!".

Izuka :"đáng yêu quá!".

Bakugou đang đói và đang đùng đùng đứng sau lưng.

Izuka :"anh ráng chịu một chút đi!".

Izuka :"nè cô bé, em ở đây một mình à!".

Hatsu liền lắc đầu.

Izuka :"thế ba mẹ em đâu!".

Hatsu :"anh của em vừa mới vào nhà vệ sinh!".

Izuka :"thế à!".

Izuka :"mà đúng rồi bé tên là gì vậy!".

Hatsu :"em tên là Hatsu, Midoriya Hatsu!".

Izuka :"ể, em mang họ Midoriya à!".

Hatsu :"vâng ạ!".

Izuka :"thế anh bé là ai!".

Hatsu :"Midoriya Izuku ạ!".

Izuka :"ể, chẳng lẽ mình có một đứa em thất lạt à!".

Bakugou :"ƯM ƯM!".

Bất ngờ một chiếc xe tông vào cửa hàng.

Izuka :"CÁI GÌ VẬY!".

Tiếng súng nổ vang lên.

Izuka :"chúng tính cướp à!".

Một tên to con bước ra từ cửa xe.

Tên đó :"NGHE ĐÂY, TỪ GIỜ TỤI BÂY LÀ CON TIN CỦA TAO!".

Izuka :"anh hùng đâu hết rồi!".

Bakugou đang đói và đang rất rất rất khùng, đứng trước mặt hắn Bakugou hai tay nổ tách tách.

Tên đó :"nè thằng kia mày tính làm gì!".

Bakugou liền phóng tới, cho một cú nổ vào mặt hắn.

Hắn nhanh chóng liền nắm lấy tay Bakugou và bóp nó.

Bakugou :"Aaaaaaaaaaa!".

Tên đó :"mày chỉ có thế thôi à!".

Izuka liền ra sau và đá thẳng vào cổ hắn nhưng cơ thể hắn quá cứng.

Izuka :"cái gì!".

Hắn liền ném Bakugou về phía cô.

Những sợi dây leo dưới đất mọc lên và quấn khắp cơ thể hắn.

Hakiya :"hai cậu không sao chứ!".

Bakugou :"ƯM ƯM!".

Izuka :"nặng quá!".

Những đóng dây leo quấn chặt hắn bỗng nhiên bị hắn phá hết.

Tên đó :"tụi bây tính trêu tao à!".

Hakiya :"tên đó mạnh quá!".

Hắn thấy Hatsu đang run sợ sao lưng, hắn liền túm lấy cô bé.

Tên đó :"nếu tụi bây còn dám phá là tao sẽ giết con bé này!".

Izuka :"khoan đã, làm ơn hãy tha cho em ấy!".

Tên đó :"đứng yên đó!".

Hắn liền bóp chặt tay Hatsu khiến cho cô bé la lên trong đau đơn.

Deku :"ê ê, bỏ con bé xuống!".

Hắn liền quay lại kế bên phải.

Tên đó :"thằng kia biết điều thì!".

Deku :"TAO KÊU BỎ CON BÉ XUỐNG!".

Cậu liện đạp một phát mạnh xuống đất, cả cửa hàng đều đang rung lắc.

Deku :"tao nói lại lần cuối!".

Mắt của cậu chuyển sang màu đỏ.

Deku :"mày có thả con bé xuống không!".

Bất chợt cơ thể hắn liền run sợ.

Tên đó :"mày, mày tốt nhất là đứng yên không thì tao sẽ giết chết nó!".

Deku :"giết con bé, vậy tao sẽ giết mày trước!".

Những tảng đó từ dưới đất dâng lên và quấn chặt hắn.

Nhìn lại trên tay hắn nhận ra Hatsu đã biến mất.

Deku đang bế cô bé.

Deku :"ổn rồi ổn rồi!".

Hatsu :"t....tay e...em đ...đau q...quá!".

Deku nhìn lại cánh tay cô bé thì thấy xương đã gãy.

Ôm con bé, trong cơn tức giận.

Deku :"THẰNG KHỐN TAO SẼ GIẾT MÀY!".

Những tảng đá càng xiết chặt hơn.

Tên :"mày không thể làm gì với cơ thể siêu cứng của tao đâu!".

Hắn một lúc sau liền cảm thấy đau đớn.

Tên đó :"cái gì, đau quá!".

Deku :"CHẾT ĐI!!!!!".

Tên đó :"AI ĐÓ LÀM ƠN CỨU TÔI!".

Izuka :"DỪNG LẠI ĐI ONII-CHAN!".

Tên đó :"AAAAAAAAAA!".

Cơ thể hắn liền bị bóp nát bởi những tảng đá, máu từ cơ thể hắn chảy dài trên cơ thể, đồng tử của hắn đã chuyển thành màu trắng.

Deku liền bế Hatsu âm thầm bước ra khỏi cửa hàng.

Trong một khoảng khắc nhóm của Izuka lại một lần nữa chứng kiến cậu giết người.

__________________________________________

Tại thằng tội phạm nó ngu khóc lóc gì.
 
[Bnha] Mãi Mãi Vẫn Là Một Villain
chap 42


Đã ba tuần trôi qua.

Deku :"ha...hà..ha..hờ..!".

Kurogiri :"cậu Midoriya cậu ổn chứ!".

Deku toàn thân đang đau đớn và mồ hôi ướt đẫm cả thân.

Deku :"tôi không sao chỉ một chút nữa thôi là hoàn thành việc chuyển giao năng lực rồi!".

Hatsu đang nằm bất tỉnh trên giường, cách tay của cô bé đã được cậu chữa trị và băng bó.

Deku :"cố lên nào!".

Những luồng sáng từ cơ thể cậu liền tiến đến cơ thể của Hatsu.

Deku liền bất ngờ đứng không vững sắp ngã xuống thì được Kurogiri đỡ.

Kurogiri :"cậu quá sức rồi cậu Midoriya!".

Deku :"tôi đã truyền tất cả năng lực của mình vào cho con bé, năng lực này nó vẫn sẽ kính hoạt thêm nhiều năng lực nữa,con bé còn nắm giữ năng lực one for all!".

Kurogiri :"thế còn nặng lực của cậu!".

Deku :"năng lực của tôi vẫn bình thường, chỉ là thời gian và giới hạn sử dụng sẽ bị giảm một chút!".

Kurogiri :"tôi thấy cậu cũng mệt rồi cậu nên nghỉ ngơi đi!".

Bất ngờ cậu đã nhắm mắt và ngủ từ lúc nào trên tay ông.

Kurogiri :"thiệt là!".

Ông liền đặt cậu lên giường kế bên Hatsu.

Kurogiri :"chúc cô cậu ngủ ngon!".

Ông liên bước ra ngoài và đóng nhẹ cánh cửa lại.

________lớp_1A________________________

Kirishima :"các cậu mau chạy lên xe đi!".

Sero :"mau lên các cậu trước khi quá muộn!".

Cả bọn liền nhanh chóng tiến lại chiếc xe nhưng đã bị đánh bay xuống phía dưới vách núi.

Kirishima lấy xoa đầu :"đau quá!".

Aizawa ngước xuống nhìn :"mấy đứa lo mà đến điểm hẹn đúng giờ đó!".

Ochako :"vậy chúng ta chỉ cần đi bộ từ đây qua...!".

Một con quái vật được làm từ đất bất ngờ xuất hiện trước mặt cả bọn.

Lớp 1A :"ĐÙA HẢ TRỜI!!!!!!".

______________quay_lai_Deku____

Cậu bất ngờ mở mắt ra, đập vào mắt vẫn là cái trần nhà quen thuộc, mọi thứ cũng đã chuẩn bị, bây giờ chính là lúc kế hoạch được thực hiện.

Cậu đóng cửa phòng không phát ra tiếng động để cho đứa trẻ thơ kia có một giấc ngủ ngon lành.

Đeo bao tay vào, cậu bước vào cậu liền dịch chuyển đến điểm hẹn à không phải nói là nơi bọn anh tương lai kia đang luyện tập.

Tomura quay lại mắt liếc lảo đảo.

Anh nhìn thấy cậu.

Tomura :"mày đến trễ quá đấy!"

Deku :"biết rồi!"

Tomura liền ra ám hiệu cho tụi kia bắt đầu hành động.

Deku liền dùng năng lực âm thanh của mình.

Deku :"alo, alo thử loa nghe rõ không!"

Ochako :"tiếng này là của Deku!"

Iida :"nó phát từ đâu chứ!"

Deku :"xin lỗi vì sự phá đám đêm vui vẻ của các vị, nhưng đây là do công việc nên tôi chẳng làm mấy được!"

Izuka :"công việc!"

Deku :"phải nhưng các người thấy là có nhiều bọn tội phạm ở đâu, nhưng đừng lo cùng lắm là chỉ có một số người mất tích hay mất mạng, may mắn là trọng thương!"

Cả bọn bây giờ mới ngó nhìn xung quanh.

Deku :"thế nên tôi có một đề nghị cho đôi bên cùng có lợi!"

Deku :"đó là hãy giao Bakugou Katsuki cho chúng tôi!"

Todoroki :"giao Bakugou sao!"

Deku :"các vị sẽ được an toàn, còn không thì tôi không đảm bảo các vị sẽ toàn mạng trở về đâu, tôi cho các vị 3 giây!"

Deku :"3, 2, 1!"

Chẳng có một lời hồi đáp nào.

Deku :"vậy thì hết cách rồi, cuộc rượt đuổi này sẽ diễn ra, giữa những kẻ săn là tội phạm, và kẻ bị săn là anh hùng!"

Deku :"LET'S STAR!".

_______________________

T trả lại r đây.
 
[Bnha] Mãi Mãi Vẫn Là Một Villain
lên đây câu like 🙂)


Tranh tự vẽ nha m.n
 
[Bnha] Mãi Mãi Vẫn Là Một Villain
chap 44: đây chưa phải là kết thúc


Bakugou :"nè đừng có lảng vảng theo tao như con chó nữa!".

Todoroki :"chẳng phải bảo vệ cậu là ưu tiên hàng đầu sao!".

Bakugou :"hả tao mà cần hai đứa bây bảo vệ sao!".

Izuka :"anh đừng nói vậy chứ!".

Deku đứng trên đỉnh đồi nhìn xuống khuôn mặt vẫn vô hồn, không hứng thú với mọi thứ, cậu nhìn mà cảm thấy phát chán tất cả mọi thứ.

Deku :"Eri ơi, Eri à, em ở đâu mà để anh đợi vậy!".

Tomura :"mày lảm nhảm cái gì đấy!".

Deku vô cảm :"liên tới anh sao?".

Tomura :"cái tên đó tao đã nghe nó rồi!".

Deku :"thật sao.".

Tomura :"hình như đứa mà mày đang tìm hiện đang ở chỗ của...".

Deku đấm mạnh vào tảng đá kế bên một lực rung chấn mạnh rung chuyển cả mặt đất xung quanh.

Deku :"vậy sao, thì ra con bé đang ở đó!".

Những tia sét đang bắt đầu bao phủ xung quanh cậu.

Deku :"tao sẽ cứu nó!".

Một gióng nói vang lên trong đầu cậu:

"Tốt lắm, làm tốt lắm, hahahahahahaha!!!".

Bất ngờ một thằng nhóc trốn trong hang động đã bị một tên tội phạm bắt.

Có vẻ nó cũng gan lắm mới đến đây, bất chợt cậu nhận ra nó.

Deku :"trời ạ chẳng phải nhóc đây là cháu của anh hùng Mandalay sao!".

Thằng tính chạy nhưng có thứ gì đó đã níu kéo cậu bé.

Deku :"không có ý định chạy à!".

Nó liền phun nước vào cậu.

Deku :"năng lực nước sao!".

Cậu liền bước lại gần thằng nhóc và xoa đầu.

Deku :"mít ướt đến thế sao!".

Deku liền lau những giọt nước mắt đó.

Deku :"có vẻ sau cái chết của cha mẹ nhóc, nhóc đã mất niềm tin vào anh hùng nhỉ Kota!".

Kota bất ngờ khi cậu lại biết tên.

Kota :"tại sao anh lại biết tên em?".

Deku :"anh có thể tra khảo thông tin của bất cứ ai!".

Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía khung rừng.

Deku :"con mồi đã xuất hiện rồi à!".

Deku :"nhóc mau về đi ở đây nguy hiểm lắm!".

Bất ngờ một cú đấm bay thẳng vào đầu cậu, khiến cho cậu lao thẳng vào bức tường.

Izuka :"Kota em không sao chứ!".

Kota :"không sao ạ!".

Deku đứng dậy.

Deku :"a!

Đau đấy con khốn!".

Izuka :"Kota em mau quay về đi!".

Deku :"đúng đó nhóc mau quay về đi không thì sẽ liên lụy tới nhóc đó Kota!".

Izuka :"rót cuộc anh muốn gì!".

Deku :"không phải tao đã nói rồi sao!".

Izuka :"anh còn hơn cả một con quái vật hơn là con người!".

Deku :"xúc phạm đấy!".

Izuka :"tôi khinh miệt anh, tại sao anh lại muốn giết mẹ, anh không còn là con người sao!".

Deku :"con người, phải tao là ác quỷ, trong mắt tao tất cả tụi mày là những con bọ, tao câm ghét tất cả, kể cả bà mẹ và ông cha của chúng ta, tao câm ghét, thù hận, bà ấy thì chỉ biết an ủi tao nói là mọi thứ sẽ ổn nhưng không tao không ổn chút nào, còn ông ấy bỏ rơi tao suốt từ nhỏ đến lớn mà bây giờ muốn tao gọi là cha sao còn lâu, và mày con nhỏ đã khiến cả đời tao phải chịu đau khổ cùng với tên khốn bakugou katsuki!".

Izuka bất ngờ :"anh đã gặp lại cha rồi sao!".

Deku bắt đầu cười điên loạn, mất tất cả lí trí.

Deku :"phải tao đã gặp ông ấy, chính ông ấy đã ban cho tao sức mạnh này nếu mày muốn biết, tao sẵn lòng nói!".

Tóc cậu từ đen bắt đầu chuyển sang trắng, đây cũng là lần thay đổi thứ hai của cậu và một nhân cách mới được hình hành.

Deku :"đây mới chính là màu tóc thật sự của tao, năng lực của tao!".

Giọng nói của All For One vang lên trong đầu cậu.

AFO :"dừng lại đi con trai!".

Deku :"không, chính ông mới là người dừng lại, nó cũng nên biết sự thật và cha nó!".

AFO :"dừng lại con trai, con biết làm như vậy cũng không có ích gì mà!".

Deku bắt đầu tức điên lên và hét.

Deku:"ĐỪNG CÓ GỌI TÔI LÀ CON TRAI, TÔI CÂM GHÉT ÔNG, CÂM GHÉT CẢ MẸ, TẠI SAO HAI NGƯỜI CÁC NGƯỜI CỨ ÁM ẢNH CUỘC ĐỜI TÔI!".

Deku :"CHÍNH ÔNG LÀ NGƯỜI ĐÃ BỎ RƠI TÔI LÚC TÔI CẦN TỚI ÔNG, CŨNG CHÍNH ÔNG LÀ NGƯỜI ĐÃ LẤY ĐI CÁI NĂNG LỰC CỦA TÔI!".

Một cơn nhói đầu xuất hiện trong đầu cậu.

AFO :"dừng lại ngay!!!".

Deku :"nghe cho kĩ đâu con nhỏ kia cha của chúng ta là!".

AFO :"dừng lại!!!!!!".

Deku :"là All For One, là tên tội phạm và là kẻ thù của người thầy mà mày quý nhất và ông ấy là kẻ đã giết chết chính em trai ruột của mình là chú của tao và mày đấy!".

Izuka nghe xong không tin đó là sự thật, tâm trạng của cô giờ đã suy sụp.

Izuka :"không lẽ từ đó đến giờ mẹ đã giấu mình sao!".

Deku lúc này đã mất cả ý thức cậu chỉ biết cười.

Cười điên loạn, cười đau khổ.

Năng lực của cậu cũng mất kiểm soát khiến cả quả núi bắt đầu sụp đỏ.

Izuka :"nắm lấy tay chị, Kota!".

Cô liền bế Kota và dùng OFA nhảy lên cao, còn cậu chỉ đứng đó mà cười và múa.

Deku :"tao là chúa, tao là thần, tao là ác quỷ, hahahahahahahahahahaha!!!!".

Những tảng đá rơi xuống chỗ cậu, máu của cậu cũng đã chảy, nhưng tại sao cậu lại không chạy.

Deku :"có lẽ tới đây là hết rồi!".

Ngẩn ngơ, thờ ơ, can đảm, ngu ngốc, độc ác.

Những giọt nước mắt của cậu cũng rơi, những giọt lệ mà cậu đã cố gắng kiềm nén.

Deku :"giá mà mình có thời gian để xin lỗi mẹ.".

Nằm trong đống đỗ nát cậu không một chút nào là muốn thoát khỏi đây.

Deku :"đành để em lại một mình rồi, Hatsu!".

Một tảng đá rơi thẳng vào cậu đè nát thân hình của cậu thiếu niên tóc rêu xanh.

_______________________
 
[Bnha] Mãi Mãi Vẫn Là Một Villain
chap 45: mất kiểm soát


Tomura từ trong khu rừng quay mặt lại nhìn ngọn núi sụp đổ, một giọng nói rít lên trong đầu anh.

AFO :"mau cứu thằng bé Tomura!".

Tomura :"sensei, người nói gì vậy!".

AFO :"mau đi, không còn thời gian đâu!".

Tomura liền ra lên cho những tên khác đến ngọn núi, và cũng trong lúc đó Hatsu thức dậy, con bé đã la hét một cách điên loạn, chạy ra khỏi phòng cố gắng để tìm bóng hình quen thuộc.

Hatsu :"không có ở đây!".

Con bé đã sử dụng năng lực đập nát tất cả mọi thứ.

Có vẻ năng lực của con bé vẫn chưa được kiểm soát hoàn toàn và nó vẫn còn đang kết nối với Deku.

Hatsu nước mắt cứ chảy không ngừng, trong khoảng khắc đó, cô bé đã nghe lời từ biệt của cậu.

Hatsu :"không....hức xin đừng bỏ em lại một mình...ức!

A~".

Con bé đã phá hủy tất cả mọi thứ có trong quán bar này.

Tomura liền bước vào đóng đổ nát, hoang tàn này, anh cùng Kurogiri cố gắng tìm xác cậu, trong đây chỉ toàn đá, đất và nhũng cây gãy.

Tomura :"mày đâu rồi!".

Bất chợt, cả hai đã nhìn thấy cậu, một khuôn mặt đã chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng, máu tung tóe khắp nơi, có vẻ cậu đã ngủ viễn vĩnh mà không thể nào thức dậy được.

Tomura hay tay nắm vào tóc.

Tomura :"KHÔNG!~".

Kurogiri liền trấn an Tomura, Izuka từ đâu đã xuất hiện, khuôn mặt cô tái mép, không nói lên lời trước cảnh tượng mình nhìn thấy.

Tomura :"là lỗi của mày!".

Tomura tất điên lên.

Tomura :"TẤT CẢ LÀ LỖI CỦA MÀY CON KHỐN".

Anh lao đầu về phía cô, đè xuống và dùng tay bóp cổ cô, định kích hoạt năng lực, thì Bakugou đã phóng đến đá anh bay ra xa.

Tomura :"TẤT CẢ LÀ LỖI CỦA TỤI BÂY!".

Tomura :"SENSEI SẼ KHÔNG ĐỂ YÊN CHUYỆN NÀY ĐÂU!".

Bakugou :"mày nói nhảm lắm rồi đó!".

Cũng vừa kịp lúc đó các học sinh lớp A, B cùng với các anh hùng khác cũng đã đến.

Hakiya :"Izuka cậu không sao chứ!".

Izuka :"tớ...tớ...tớ..".

Ochako :"cậu sao vậy!".

Các thành viên còn dư của liên minh tội phạm cũng tập hợp đầy đủ.

Toga :"có chuyện gì mà ở đây đông vui vậy!".

Aizawa :"các ngươi đã bị bao vây rồi!".

Kurogiri :"cậu Tomura chúng ta mau về thôi!".

Mandalay :"khoan đã Aizawa hình như có cái gì sau lưng chúng!".

Tomura bây giờ đã phát điên lên.

Todoroki cố gắng nhìn kĩ thì.

Todoroki :"đó...đó là Midoriya!".

Bakugou mở to mắt ra nhìn, những hạt mô hôi chảy dài trên gương mặt.

Bakugou :"nè nè mày đùa tao sao Deku!".

Hakiya :"không..không thể nào!".

Tomura :"LŨ TỤI BÂY PHẢI TRẢ GIÁ!".

Hatsu từ quán bar đã dịch chuyển đến đây, cô bé liền chạy tới chỗ anh trai mình.

Hakiya :"con bé đó!".

Hatsu :"anh ơi!".

Cô bé kéo tay, kêu gọi cố gắng đánh thức người cậu, nhưng người đã chết thì sao có thể sống dậy được.

Hatsu :"anh ơi, anh sao vậy!".

Kurogiri :"cô Hatsu!".

Hatsu :"nè, nè, nè anh ơi anh làm ơn dậy đi mà!".

Cô bé cứ rung lắc người cậu mặc kệ lời nói của Kurogiri.

Hatsu :"anh...híc...anh..bị..sao...vậy..hức?".

Hatsu :"anh...làm...ơn...dậy..đi...mà..híc!".

Năng lực của cô bé lại một lần nữa mất kiểm soát, ngững sợi dây màu đen xuất hiện từ trên lưng cô bé, nó đang đánh sập nên này.

Và một lần nữa lại có thêm sự xuất hiện của All For One.

Kurogiri :"ông chủ!".

Tomura :"sensei!!".

AFO :"con trai của ta!".

Ông bước tới nhìn xác con mình dưới tảng đá kia, đứa trẻ mà ông rất thương yêu giờ đây đã yên lặng và chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng chẳng thể nào thức dậy được nữa.

AFO :"Kurogiri đưa tất cả rời khỏi đây!".

Kurogiri :"tuân lệnh!".

Ông liền làm cho Hatsu ngất đi đưa cô bé cho Tomura.

AFO :"hãy trở về căn cứ đi Tomura!".

Tomura :"nhưng thưa sensei!".

Ông liền đẩy Tomura vào trong.

Dabi thì bế Toga lên, anh đã đánh cho cô bất tỉnh sau khi cô bị sốc, anh cũng trở về cùng Tomura.

Còn bọn anh hùng cùng đám học sinh, đây là thời khắc kinh hoàng nhất họ được nhìn thấy tên villian nguy hiểm nhất.

AFO :"chúng ta trở về nào con trai!".

Ông làm phân rã tảng đá, nhẹ nhàng bế thân xác lạnh lẽo của cậu lên.

Izuka :"cha!".

Ông dần dần biến mất, để lại sự ngỡ ngàng cho những kẻ anh hùng ngu ngơ kia.

________________________

Đây là ngôn, méo phải đam
 
[Bnha] Mãi Mãi Vẫn Là Một Villain
chap 46


Mở mắt trong cõi hư vô, nơi mà chẳng có ai có thể nghe hoặc nhìn thấy cậu, đứng dậy chỉ để xem cảnh tượng xung quanh, một đống đổ nát hoang tàn, và bên đó là xác của của cậu, nó cậu được chết trong sự vui vẻ, điên cuồng, từ bỏ cuộc sống mà không hề đó dự, trên khuôn mặt của kẻ đã chết kia cậu đang nở một nụ cười.

Tại sao, tại sao cậu lại cười, cười vì cậu vui ư, cười vì cậu hạnh phúc ư hay đó là nụ cười của kẻ điên...

Thứ cảm giác đó nó khiến cậu không hiểu rõ.

Những khuôn mặt, những người bạn đang nhìn cậu, tức giận, buồn, đau khổ, khóc lóc,...

Tại sao họ lại nhìn cậu như thế, cậu đang ở đây mà, đang đứng trước mặt họ mà tại sao?

Phải rồi đâu có ai có thể nhìn thấy kẻ đã chết cơ chứ, cậu chết trong sự nuối tiếc, kết cục của kẻ phản diện là đây ư.

Demi :"đây là cái kết mà mình mong muốn ư?".

Những dòng suy nghĩ, những hình ảnh từ trong trí nhớ của những người luôn coi cậu là bạn.

Tại sao họ lại có những hình ảnh, suy nghĩ tốt đẹp về cậu đến thế, cậu đáng lẽ phải bị ghét bỏ chứ, vậy mà họ vẫn coi cậu là bạn ư.

Deku :"gì đây?".

Những ngày tháng vui đùa của của cậu từ thuở nhỏ ư, nó đang được chiếu như một cuộn phim trước mắt cậu.

Những hình ảnh mà cậu cùng Bakugou đi lang thang chơi đùa cùng đám bạn, hay những lúc cậu cùng em gái đang chơi trò đóng giả ảnh hùng, còn những lúc cậu cố gắng giúp Hakiya cố gắng thích nghi với cuộc sống bên ngoài hơn.

Deku :" những kỉ niệm này, mình đã đánh mất nó rồi sao!".

Lùi ra sau cậu bất chợt ngồi xuống c kế bên xác mình, cậu ôm đầu gối chỉ biết để những giọt lệ rơi, cậu đã quên cái cảm giác buồn nó như thế nào mà bây giờ cậu lại khóc.

Deku :"mình thảm hại quá!".

Nhìn toga đang quỳ dưới đất nhìn xác cậu cô chỉ biết khóc.

Deku :"tại sao chứ, tại sao cậu lại khóc!".

Toga cứ khóc mà chẳng để ý đến những gì cô chỉ chăm chú nhìn vào cậu.

Toga :"I..zu...ku".

Deku :"thôi đi đừng khóc nữa!".

Deku :"tại sao cô lại khóc cho một kẻ như tôi chứ!".

Deku :"a~ đúng rồi, tôi nhớ ra rồi!".

Deku :"tôi đúng là tên lãng trí mà đúng không Toga!".

Deku :"ngày mà tôi và cô gặp nhau đó cũng là lần tôi muốn nói cảm xúc khi tôi gặp cô, cái cảm xúc mà tôi đã lãng quên cách đây 10 năm nhỉ!".

Một lỗ đen xuất hiện trước mắt cậu.

Deku :"sao em lại tới đây chứ Hatsu!".

Cô bé đang gọi cậu dậy.

Deku :"thôi đi, dừng lại đi!".

Deku :"em đang chuyện vô ích đấy!".

Nhìn cô bé với đôi mắt đau khổ.

Deku :"em không thể đánh thức người đã chết đâu!".

Deku :"anh đành để em lại một mình rồi Hatsu!".

Ôm cô bé lần cuối cậu nói lời từ biệt.

Deku :"hẹn gặp em ở kiếp sau nhé Hatsu!".

Cậu biến mất khỏi cõi hư vô.

_________________________

Ai ship deku với toga
 
[Bnha] Mãi Mãi Vẫn Là Một Villain
chap 47: lời hưa trong quá khứ (1)


Lời nói của Deku.

Tôi mở mắt ra nhìn cảnh vật xung vật, thật kỳ lạ tại sao tôi lại ở đây, căn phòng cũ của tôi khi xưa.

Tôi ngồi dậy, thẫn thờ đưa ra một ngàn cậu hỏi, tại sao tôi chưa chết, tại sao tôi lại ở đây,...

Mọi thứ cứ hỗn độn trong đầu tôi.

Một tiếng nói mơ màng bên kế bên giường tôi, đó là Izuka, cái quái gì thế này tại sao nó lại nhỏ thế kia.

Vội vàng chạy đến trước gương, tôi tại sao lại trở về cái hình dạng trẻ con này, dùng tay cố gắng tạo ra một ngọn lửa, nhưng không được, có lẽ tôi đã trở về quá khứ nơi mà một thằng vô năng vẫn sống, có lẽ việc tôi trở về đây có vẻ như là phải làm gì đó hay tìm ai đó.

Tôi bước về giường, nhìn trần nhà với những món đồ chơi của khắc hình All Might, hồi nhỏ tôi đẫ hâm mộ ông ta đến thế sao, tôi thật là một thứ kinh tởm mà.

Tiếng gì vậy, nhức tai quá, tắt nó đi, ai đó tắt nó đi.

Izuka :"onii-chan, dạy đi nào trời sáng rồi!".

Trời ạ vị cứu tinh của tôi đã đến, nếu nó mà không tắt cái đồng hồ chết tiệt đó thì có lẽ tôi đã nổi cơn điên rồi.

Vệ sinh cá nhân, tôi bước xuống nhà, vừa vào nhà bếp tôi đã nghe tiếng chào của mẹ.

Inko :"chào buổi sáng Izuku!".

Tôi cũng không ngần ngại gì mà không đáp lại bà :"chào buổi sáng ạ!".

Tồi ngồi xuống trên ghế bàn ăn, Izuka thì ngồi kế bên tôi, mẹ thì đang làm đồ ăn sáng cho chúng tôi, tại sao trong ngôi nhà này lại ấm cũng và yên bình đến thế, ông ấy đã bỏ rơi mẹ con tôi khi tôi và Izuka chỉ mới 2 tuổi, ông ấy cũng không một lần nào gửi thư về cho mẹ con tôi, tại sao người đàn ông đó lại làm thế, đáng lẽ khi nhìn nhận ra ông ấy tôi phải giết mới đúng chứ, tại sao tôi lại không thể, tôi căm thù ông ta hãy tôi muốn tha thứ cho ông.

Ăn sáng xong, Izuka liền chạy đến cửa, nó cứ kêu tôi liên tục, bước đến trước cửa tôi mang chiếc giày màu đỏ nhỏ bé của mình, mẹ liền nhìn sang hai đứa tôi và nói:

Inko :"hai đứa nhớ đi cẩn thận đấy!".

Cả hai đứa tôi cũng cất thành kêu to :"vâng ạ!".

Tôi cũng Izuka đến khu công viên mà cả bọn hay chơi, vừa bước đến nhìn vào tôi đã thấy có sự đối lặp hoàn toàn, một bên là một thằng cục súc trẻ trâu còn một bên là một con nhỏ diệu dàng, ngoan hiền, dễ thương đúng chuẩn còn gái nhà người ta, mà tại sao hai thành phần này lại cùng lúc ở đây, tôi bước vào công viên đã bị nhóm của Bakugou nói xấu.

Bakugou :"a, ai đây chẳng phải là thằng vô năng, bất tài Deku đây sao!".

Tụi nó liền cười nhạo tôi, cái cảm giác khó chịu và quên thuộc đây mà.

Izuka :"không được nói onii-chan em vô dụng!".

Trời ạ không thể ngờ là con nhỏ dám đánh nó luôn.

Bakugou :"yên đi con đầu như bông cải kia!".

Trời ạ nó lên cơn cắn luôn kìa.

Bakugou :"AAAAAAAA THẢ RA BỎ RA!".

Tụi nó chạy luôn rồi kìa.

Hakiya nhìn thấy tôi, liền chạy đến, nhìn mặt nhỏ có vẻ vui.

Bất ngờ nhỏ liền giơ một bông hoa màu xanh trước mặt tôi, nhìn thì đây là hoa hồng nhưng nó là màu xanh.

Hakiya :"tớ tặng cậu đó Izuku!".

Nhìn mặt nhỏ có vẻ vui khi nhìn thấy tôi, tôi đáp lại nhỏ bằng cách cầm bông hoa và nói cảm ơn :"cảm ơn cậu Hakiya!".

Nhỏ liền dùng hai tay ôm má đang ửng hồng.

Hakiya :"vậy...vậy từ giờ trở đi Izuku chính thức là vợ của mình!".

Cái gì vậy, mình chỉ nhận cho nhỏ vui thôi mà, chứ có gì đâu mà nó muốn mình làm vợ nó chứ.

Cậu :"cậu gọi nhầm rồi!".

Hakiya :"không đúng sao, tớ nhớ khi ba tớ cầu hôn mẹ tớ cũng nói như vậy mà!".

Đúng như tôi nghĩ kẻ đã nhồi nhét cái suy nghĩ này không ai khác là ba của nó, thật đúng là một đứa trẻ ngây thơ.

Cậu :"cách cậu nói là khi người con trai nói với người con gái, còn khỉ người con gái nói với con trai thì phải gọi là chồng!".

Hakiya :'' vậy à, vậy từ giờ cậu sẽ là chồng của tớ!".

Trời ạ, nó đường đường là học sinh gương mẫu nhất lớp mà lại thành thế này.

Cậu :"cái đó thì chắc có lẽ cậu nên để cho thời gian quyết định, chắc trong tương lai sẽ có người hợp với cậu hơn!".

Hakiya :"không, trong tương lại tớ chắc chắn Izuku và tớ sẽ trở thành vợ chồng!".

Nó vẫn còn là trẻ con, nên tôi đành hứa bừa chắc lớn lên nó sẽ quên thôi.

Cậu :"vậy được rồi tớ hứa, khi lớn lên, tớ sẽ là chồng của Hakiya!".

Tôi móc nghéo hứa với nhỏ.

Cái gì từ phía xa thế kia, một cô bé đang khóc ư.

__________________________
 
[Bnha] Mãi Mãi Vẫn Là Một Villain
chap 48


Một cô bé đang ngồi dưới góc cây kia, có vẻ như nhỏ đó đang khóc, tôi nhìn thấy cô bé đó đang ngồi dưới góc cây đó, cô bé đó cứ khóc , có vẻ cô đang buồn vì chuyện gì đó.

A có một đứa bé trai, nó đang tiến về phía cô nhóc đó, hửm nó tặng cho cô bé đó một bông hoa ư, cô bé mỉm cười rồi, tôi nhìn bóng dáng hai đứa trẻ đang nắm tay nhau chúng vui vẻ chơi đùa, bất chợt bóng tối lại một lần nữa bảo trùm lấy tôi.

Tôi mở mắt ra, tiếng báo thức ồn ào đó cứ ám ảnh tôi, trời ạ điếc tai quá, vội cầm cái đồng ném thẳng nó vào tường nhưng vẫn không thể nào tắt nó được, tiếng mở cửa, trước tôi là Izuka, con bé tiến tới phía chiếc đồng hồ nhặt nó lên và tắt, đặt lại lên bàn cho tôi.

Izuka :"anh mà cứ ngồi đó thì trễ học cho coi!".

Tôi nhìn về chiếc đồng hồ hét lớn :"TRỜI ƠI TRỄ GIỜ RỒI!!!!!".

Vội vàng thay quần áo và phóng nhanh xuống nhà cắn miếng bánh tôi chào mẹ và phóng nhanh.

Izuka :"chờ em với!".

Đang chạy giữa chừng thì chợt nhớ ra :"ể, mình nhớ mình tốt nghiệp từ lâu rồi mà?".

Tôi lúc đấy mới cảm thấy kỳ lạ tại sao mình lại ở đây, mà thôi kệ cứ phóng đến trường vậy.

Một mạch chạy thẳng đến trường, ai ngờ đón chào tôi lại là tiếng chế giễu của lũ bạn.

Bakugou :"ô, xem thằng vô năng nào đi học trễ kìa!".

Tôi bị thầy mắng một trận vì đi trễ, bước về chỗ ngồi và học cứ thế một buổi sáng nhàm chán của tôi trôi một cách vô vị.

Ra về tôi bị nhóm của Bakugou tỡn cho một trận, bước về với cơ thể bụi bẩm, dơ bẩn, tôi ôm cặp sách bước tới một cái cây bên công viên ngồi xuống, cứ hỏi mình đã làm gì sai mà lại thành ra như thế này, bất chợt một cô gái bất ngờ hiện diện trước mặt tôi.

Tôi hoảng hồn, cô gái đó cười nhìn tôi và tự giới thiệu tên cô ấy là Toga, nhìn đồng phục của cô ấy không giống của trường tôi chút nào, mà cái tên Toga tôi đã nghe ở đâu rồi ấy nhỉ, hình như tôi biết người này có phải hay không nhỉ, trí nhớ của tôi cứ mơ hồ, thôi cứ lịch sự chào hỏi vậy.

Cô gái đó ngồi xuống bến gốc cây, cô ấy nói cô ấy là một người bị bạn bè xa lánh và kinh tởm bởi năng lực của mình, thời này đứa nào chẳng thế vô năng thì bị coi là thứ rác rưởi của xã hội, còn năng lực kì dị bị gọi là villain.

Bất ngờ bóng tối lại chiếm trọn tầm nhìn của tôi.

"Tỉnh rồi sao!".

Tôi nhìn thấy một người đàn ông ngồi trước mình, ông ta nhìn khá trẻ với mái tóc trắng kia.

Tôi mỉm cười cuối chào lịch sự :" ôi, chẳng phải quý ngài One For All đây sao!".

Tôi mỉm cười thật tươi chào người chú không gặp nhiều năm của mình :"có chuyện gì một vị thánh như chú lại muốn nói chuyện với tôi!".

OFA :"Không phải mình ta mà là tất cả chúng ta!".

Trong bóng tối đó tôi đã nhìn thấy sự hiện diện của rất nhiều người sở hữu OFA tiền nhiệm.

Tôi càng cười điên hơn khi nhìn tất cả bọn họ, không ngờ tôi lại có vinh hạnh được gặp họ thế này.

______________________________

Đến đây thôi
 
[Bnha] Mãi Mãi Vẫn Là Một Villain
chap 49: đụng độ hai phản diện


"lại thất bại à!".

Một tên mang chiếc mỏ quạ đang ngồi trên ghế, trước mặt hắn là một cô bé đang bị trói trên ghế thí nghiệm.

"Mang nó về phòng đi!".

Lại một trên nữa hắn khoác lên mình một trang phục trắng cùng với chiếc mặt nạ quạ.

"Hôm nay đúng là một ngày thậm tệ mà!".

Tomura :"mày đang than phiền à Overhaul!".

Overhaul :"lại là mày à!".

Tomura bước tới đối diện trước hắn, hai tên tội phạm, hai băng đảng khác nhau.

Tomura :"tao nghe nói là mày vừa mới chế tạo ra đạn có thể khiến cho kẻ có năng lực thành vô năng nhỉ!".

Overhaul nhìn Tomura với đôi mắt chán nản.

Overhaul :"phải thì sao!".

______________________________

Những mảnh thủy tinh vỡ đang nằm tứ tung khắp mọi nơi.

Deku :"tao trở lại rồi!".

Một cậu thiếu niên với mái tóc trắng xù đang đứng đó cậu cười một cách khoái chí và điên loạn, cậu cười như thể chưa bao giờ được cười.

Deku :"đến lúc chơi rồi anh hùng à!".

Cậu khoác lên mình bộ vest thân thuộc của mình đeo bao tay đen, cậu nhẹ nhàng bước ra khỏi nơi tối tăm này.

Deku :"sao tao không sử dụng năng lực mới nhỉ!".

Bất ngờ cả không gian và thời gian xung quanh cậu đều bị ngưng động.

Cậu bắt đầu đi trong một không gian mà chẳng có một ai có thể nhìn thấy cậu, nơi chỉ có một hình bóng của cậu.

Đi tới một khu hẻm tối tăm thì bất chợt năng lực của cậu bị mất tác dụng, một cô bé bất ngờ chạy từ khu hẻm đó, nó nhào tới và nắm chặt áo cậu, nó run rẩy.

Deku :"con bé này!".

Cậu có cảm giác gì đó rất lạ, một cảm giác như cậu nhất định phải bảo vệ đứa bé này.

Overhaul :"Eri mày lại chạy ra đây nữa à!".

Cô Bé run rẩy van xin cậu :"đừng đi!".

Cậu chạm tay lên đầu cô bé.

Deku :"tao không ngờ chủ của tội phạm ngầm như mày lại có con đó Overhaul!".

Overhaul :"mày là?".

Tóc trắng, mắt đỏ, mặt vest, hắn liền nhớ tới lời nói trước của Tomura rằng trong liên minh có một thằng nhóc.

Overhaul :"ô!

Mày là thằng nhóc mà Tomura kể cho tao nghe đây mà!".

Cậu ôm chặt Eri.

Deku :"mà nhân tiện mày đang định làm gì với đứa trẻ này!".

Overhaul :"nó là con tao nên mày không cần dính líu vào!".

Hắn bước vào trong, Eri liền nhìn ánh mắt của hắn như hiểu sắp có chuyện gì xảy ra, nó liền buông tay và chạy về phía hắn.

Deku lúc này cảm thấy có điều gì đó sai sai.

Cậu đứng dậy tiếp tục bước đi.

Deku :"cuối cùng tao đã tìm thấy!".

Cậu vừa đi vừa cười một cách điên loạn.

____________________________
 
[Bnha] Mãi Mãi Vẫn Là Một Villain
chap 50


Tomura nhìn những mảnh thủy tinh vỡ trên sàn anh liền cười.

Tomura :"nó thức dậy rồi sao!".

Kurogiri :"chúng ta có nên tìm cậu ấy không thưa cậu Shigaraki?".

Tomura :"không cần ta muốn cho nó thấy bây giờ mọi thứ thay đổi ra sao từ ngày nó chết đi!".

Deku đang bước đi từng bước trên đường cậu nhìn cảnh vật xung quanh có nhiều thứ thay đổi kể từ khi cậu chết đi rồi sống lại.

Deku :"ô, thành phố này thật thanh bình nhỉ!".

Cậu nhìn thấy có rất nhiều anh hùng cùng với các học viên của U.A.

Deku :"và cũng nhiều sâu bọ nữa!".

Cậu liền giơ tay lên cản lại cú đá của Bakugou.

Deku :"mẹ mày không dạy cho mày là đánh lén người khác là xấu sao, Katsuki!".

Bakugou thẫn người ra, trong đầu hắn không khác gì một mớ hỗn độn, rõ ràng Deku đã chết trước mắt hắn mà.

Bakugou :"mày, không phải mày đã chết rồi sao!".

Deku :"chết, tại sao tao lại chế trong khi đó kẻ đáng chết là tụi mày!".

Một cơn đau đầu xuất hiện trong đầu Bakugou.

Bakugou :"thằng khốn dừng lại ngay!".

Cậu dựa vào bức tường trước sự bàn tán, thì thầm của mọi người, ánh mắt của cậu chán nản nó vô hồn, không sức sống.

Deku :"để tạo cho mày thấy năng lực mới của tao!".

Bất ngờ chiếc kim đồng họ trong của tiệm kế bên liền bị quay ngược lại, không những thế mọi người cũng từ từ đi lùi lại.

Deku :"dừng lại nào!".

Bakugou bất ngờ ngã quỵ xuống.

Deku :"có lẽ mày không thể theo kịp việc này".

Cậu bước đi bỏ mặc tên anh hùng đang nằm bất tỉnh đó.

Deku :"đau thật đó!".

Máu mũi của cậu đang chảy dài xuống miệng.

Deku :"có lẽ mình nên dừng lại".

Cậu liền dừng chân trước một của hàng hoa.

Nhìn những đoá hoa trước của hàng đã khô héo, cậu liền sử dụng năng lực làm cho chúng tươi tốt trở lại.

Deku :"những thứ xinh đẹp không nên để chúng khô héo thế này!".

Mở cửa vào hai ánh mắt bắt đầu nhìn nhau, một của sự bất ngờ, ngỡ ngàng, còn lại là chán nản vô vị.

Hakiya :"ma...ma, bới người ta có ma!!!!!!!!"..

Cậu liền khiến nhỏ im lặng.

Deku :"nè điếc tai lắm đấy!".

Hakiya mặt vừa sợ vừa khóc.

Thế là nhỏ ngất luôn, tội cho một cô gái mới thấy con ma.

Deku :"trời nó xỉu luôn rồi!".

Tay cậu bắt đầu nổi lửa lên cậu nhìn về phía sau và cười

Deku :"sáng cùng tao nào anh hùng!".

Cả cửa tiệm bắt đầu bốc cháy cậu cười nhìn Hakiya trong đám lửa và bỏ đi.

Deku :"chẳng có j sáng hơn..."

"Ngoài một cái xác bốc cháy".

Hahahahahaha.

________________________________

Chúc mấy bác thi tốt

(\_/)

( •.•)

(>❤️
 
[Bnha] Mãi Mãi Vẫn Là Một Villain
chap 51


Hakiya đang hôn mê trong giường bệnh của mình, ngọn đã đốt cháy cả cửa tiệm, nhưng thật may mắn cô gái này đã sống sót một cách thần kì.

Cánh cửa sổ liền mở toang ra, hiện rõ một bầu trời đầy sao, đêm nay khu phố rất đẹp.

Cậu ngồi trên khung cửa sổ, con mắt vô hồn nhìn về phía cô để cảm nhận lại tình cảm của thời thơ ấu, nhưng trong đầu câu những ký ức, ảo tưởng và thực chúng đang lẫn lộn lại với nhau.

Deku :"đêm rất đẹp!".

Deku :"ta đã quên đi cái cảm giác ấy!".

Deku :"liệu ta với cậu có thể như trước kia!".

Deku :"liệu có một trái tim sẵn sàng tha thứ cho ta và đem đến cho ta một sự tin tưởng, hi vọng?".

Cậu nhìn mặt Hakiya, đôi mắt xanh ấy đang phát sáng một cách lạ thường.

Deku :"ta đã yêu chăng?".

Deku :"ta đã nhớ nhung ư?".

Deku :"ta yêu nhưng không dám nói sao?".

Những cơn gió lạnh đang thổi vào trong căn phòng bệnh, nó khiến cho cậu cảm thấy nhẹ nhàng, êm đềm hơn.

Cậu tháo chiếc găng tay ra để lộ những đường nứt nẻ của da thịt, những màu xanh đang lan rộng khắp đôi bàn tay đó.

Deku :"cái chết nó đáng sợ!".

Deku :"nó mơ hồ!".

Deku :"nhưng nó là sự giải thoát khỏi cuộc sống đau khổ này!".

Cậu nắm bàn tay cô, những vết bỏng, những vết sẹo đã từ từ dần biến mất.

Deku :"thời gian của ta sắp hết rồi!".

Deku :"ta sẽ không còn được nhìn thấy....".

Cơn đau kéo đến, bàn tay cậu bắt đầu co giật.

Deku :"có lẽ ta sắp chết rồi!".

Đeo găng tay vào, cậu hướng ra cửa sổ để phóng đi.

Hakiya :"đừng....đừng đi mà!".

Deku quay mặt lại nhìn.

Deku :"tạm biệt nhé cô gái tớ yêu!".

Nở nụ cười trên mặt cậu nhảy xuống và biết mất trong màn đêm tĩnh lặng.

Hakiya :"Deku!".

______________________________________
 
[Bnha] Mãi Mãi Vẫn Là Một Villain
chap 52: kẻ mù


Ngồi trên chiếc ghế trong phòng thí nghiệm, cậu cảm thấy đau đớn, cơn đau kéo dài vô tận không ngừng nghỉ, và rồi đôi mắt cậu:

Deku :"mắt của mình, sao mọi thứ tối đen thế này!".

Deku cố gắng tìm kiếm ánh sáng dù là nhỏ nhất.

Deku :"MẮT TAO SAO THẾ NÀY!".

Cậu bắt đầu gào thét, la lối, cậu đập phá tất cả mọi thứ, cậu điên cuồng sợ hãi như một con thú hoang vậy.

Deku :"tại sao, chả lẽ tao phải sống giống như ông ấy sao!".

Cậu liền lấy bao quấn mắt mình lại.

Deku :"nếu không nhìn được vậy thì chỉ có thể cảm nhận bằng thính giác thôi!".

Những âm thanh lọt vào tai cậu, từ đó năng lực của cậu bắt đầu tiếp thu và biến nó thành một bản đồ trong đầu cậu.

Deku bước ra khỏi căn phòng, cậu bắt đầu làm quen với việc này.

Deku :"tiếng gì vậy!".

Một tiếng động lớn bên trên, cậu liền dịch chuyển.

Thì ra bên phía anh hùng đang cố gắng để ngăn chặn và bắt giữ Overhaul, cậu có thể cảm nhận được hắn.

Deku :"tên đó đang gặp rắc rối à!".

Nở một nụ cười vui sướng trên gương mặt.

Deku :"tốt, đến lúc tìm cô bé kế vị của tao rồi!".

Cậu liền nhảy lên cao gồng tay lại và hét lớn.

Deku :"SMASH!!!!!!!!".

Tiếng hét của cậu như xé tan cả không gian của cuộc chiến.

Ochako :"tiếng hét gì vậy!".

Một cú đấm với uy lực khủng khiếp được giáng xuống bên trên của Overhaul.

Một chấn động dữ dội đã phá hủy cả một khu phố.

Cậu tiếp đất nhẹ nhàng nở một nụ cười khổng thể nào quỷ quyệt hơn.

Deku :"tối quá!".

Overhaul kinh ngạt khi một tên nhóc đã phá huỷ cả khu phố này bằng đấm.

Overhaul :"mày.....là cái quái gì vậy!".

Tuy không nhìn thấy nhưng câu có thể cảm nhận được ở đây có sự hiện diện của cả 6 người.

Deku :"không ngờ mày lại bí đến thế!".

Overhaul :"thằng chó, tạo thừa biết mày đến đây không phải đến giúp tao!".

Deku :"giúp mày tại sao tao phải làm thế, đây đâu phải cuộc chiến của tao!".

Overhaul :"tao đã nghe thằng thủ lĩnh của mày nói rồi, thứ mà mày đang nhắm đến là con nhỏ Eri!".

Deku :"phải, thì sao!".

Deku :"đằng nào thì mày cũng sẽ thua thôi!".

Overhaul :"nhưng đáng tiếc nếu tao chết thì t phải lôi nó theo!".

Những ngọn gai bằng đá mọc khắp xung quanh nó đang tiến tới Eri.

Deku :"mày chắc chứ!".

Những tảng gai đó bất ngờ dừng lại.

Overhaul :"cái gì!".

Deku :"con người mà đòi đấu với thần sao!".

Overhaul bỗng nhận ra hai tay của hắn đã đứt từ lúc nào rồi.

Băng trên mắt cậu đang thắm máu, có vẻ như mắt cậu đã vỡ rồi.

Cậu quỳ xuống hét lên trong đau đớn, tiếng hét của cậu đã khiến cho cả khu này bắt đầu bị phá hủy.

Eri ôm mảnh áo choàng của Lemillion chạy về phía cậu.

Deku :"đừng, đừng đến đây cô bé, em sẽ bị thương đấy!".

Eri ôm cậu.

Eri :"em xin lỗi, vì em mà mọi người..".

Izuka :"mắt của anh bị sao vậy!".

Deku :"mày đang khóc sao!".

Deku :"mày nên cười mới đúng chứ!".

Izuka :"em..".

Deku chạm tay lên khuôn mặt của Eri, cậu cảm nhận được một cảm xúc, một kí ức.

Cậu liền giao cô bé cho izuka.

Deku :"giờ thì mày lo mà đưa con bé ra khỏi đây đi!".

Izuka :"còn anh thì sao!".

Cậu nằm trên đất thở hổn hển.

Deku :"đi đi!".

Aizawa liền dùng băng kéo Izuka ra ngoài.

Deku :"em tới rồi sao Hatsu!".

_________________________________________
 
[Bnha] Mãi Mãi Vẫn Là Một Villain
chap 53


Deku :"hahahahahaha!".

Tiếng cười kèm theo những giọt máu không ngừng chảy trên mắt cậu.

Deku :"vui thật đó!".

Nhìn trên khuôn mặt kia là hai khoang lỗ không có nhãn cầu.

Deku :"và nó cũng đau đấy hahahaha...".

Hatsu :"Deku-san!".

Deku :"về rồi à Hatsu!".

Hatsu khuôn mặt biểu hiện rõ sự lo lắng, áy náy.

Hatsu :"em có thể chữa cho anh cho nên hãy cho em..!"

Cậu liền quát.

Deku :"tránh xa tao ra, tao không cần mày chữa!".

Hatsu :"anh làm mọi thứ chỉ vì con bé đó ư!".

Deku :"phải, mọi thứ tao làm là vì Eri, còn mày chỉ là con chuột thí nghiệm của tao thôi!".

Deku :"một con vật không hơn không kém như mày thì làm sao có thể cứu giúp tao!".

Cậu bất chợt nôn ra máu, bây giờ toàn thân cậu đã ướt đẫm bởi máu của chính mình.

Deku :"biến đi!".

Cậu bất đầu thở gấp hơn.

Hatsu :"em có thể giúp anh mà, em có thể kéo dài sự sống cho anh mà!".

Deku :"tao không cần, dù mày có cứu được tao nhưng mày có cứu được mày không!".

Deku :"thế nên biến đi!".

Cậu liền dịch chuyển Hatsu ra khỏi đó.

Deku :"mệt thật đó!".

Máu cứ chảy

Deku :"nếu lúc đó mình có thể trở thành anh hùng thì tốt biết mấy!".

Ngục ngã trước cơn đau, cậu lại một lần nữa chìm vào giấc ngủ sâu.

Toga :"tìm thấy cậu ấy rồi!".

Toga nhảy xuống, chạy đến chỗ cậu.

Toga :"mắt cậu ấy sao vậy?".

Dabi đứng đó.

Dabi :"nhanh lên nào anh hùng sắp đến rồi!".

Dabi liền kéo tay Deku lên bế cậu trên tay họ bắt đầu rời khỏi khu đổ nát đó, nhưng đời nào có dễ vậy.

Ochako :"a đứng lại!".

Dabi :'hửm!

Chỉ có một con nhóc thôi à!".

Toga :"anh cứ đưa cậu ấy đi đi, còn cô ấy cứ để tôi!".

Toga xong về phía Ochako trên tay cô ấy cũng cầm con dao.

Toga :"sao lũ anh hùng các người cứ cản trở bọn tôi vậy!".

Ochako liền dùng năng lực đẩy những tảng đá về phía Toga.

Còn Dabi thì nhanh chóng phóng lên trên.

Dabi :"rồi sẽ ổn thôi!".

Một ngọn lửa đang bảo vệ một ác quỷ, một con dao sẽ luôn đâm và chém bất cứ thứ gì để bảo vệ con ác quỷ đó.

Ochako :"tôi sẽ không để cho các người đem Deku đi đâu!".

Toga :"cô cố chấp thật đấy!".

Ochako :"tôi nhất định sẽ mang cậu ấy về, vì cậu ấy là bạn của chúng tôi!".

Toga nhăn mặt lại nhìn.

Toga :"vậy có người bạn nào lại để cho cậu ấy phải chết chứ!".

___________tại_nhà_tù_____________

AFO :"ta có thể nghe được rồi, ta cảm nhận được rồi!".

AFO :"con của ta nó đã hoàn thiện rôi!

Hahahha!".

___________________________________

Ngắn thôi
 
[Bnha] Mãi Mãi Vẫn Là Một Villain
chap 54


Deku :"gì thế kia?".

Một bóng dáng anh hùng khoác lên mình bộ tranh phục xanh đã tả tơi cùng với chiếc áo choàng vàng, trên lưng vị thiếu thiên kia là một chiếc balo.

Deku :"đó chả phải là mình sao!".

Cậu thiếu niên có lẽ cũng đã sắp không trụ nổi rồi, dáng người gần như sắp ngã xuống, con mắt sắp mở không nổi, có lẽ cậu ta đã chiến đấu ròng ròng suốt mấy ngày liền.

Deku :"có vẻ như sắp ngã xuống rồi!".

Bất giác cậu liền tỉnh lại, là bóng tối bao trùm lấy mắt cậu.

Deku :"tao đã ngủ bao lâu rồi!".

Toga ngồi kế bên đỡ cậu dậy.

Toga :" cậu đã bất tỉnh suốt mấy tháng qua!".

Deku :"lâu đến thế sao!".

Trong nơi hoang tàn vắng vẻ này chỉ có cậu và Toga không một bóng người.

Deku :"mọi người đâu hết rồi?".

Toga :"mọi chuyện đã thay đổi kể từ khi cậu ngất đi, Tomura đã kế thừa AFO, Dabi thì đã tiết lộ thân phận là con của Endeavor và quan trọng hơn là tất cả bọn tội phạm đã vượt ngục kể cả AFO!".

Deku :"vậy ông ta đang muốn bắt con nhỏ đó sao!".

Toga :"hiện tại thì có vẻ cô ấy cùng Allmight và các anh bắt đầu truy tìm AFO rồi!".

Deku :"còn cậu tại sao lại ở đây!".

Toga :"tớ chỉ muốn chăm sóc cho cậu thôi với lại thì tớ cũng không muốn mất cậu một lần nữa!".

Deku cười mỉa mai.

Deku :"cho dù có sống đến bao lâu thì tớ chẳng thể nào thoát khỏi tay thần chết được!".

Xung quanh thật yên tĩnh.

Deku sờ vào người con gái đã vừa chợt mắt kế bên.

Deku :"cậu ngủ rồi à!".

Deku nhẹ nhàng sử dụng năng lực để giữ ấm cho cô trước một ngày mưa lạnh lẽo.

Deku :"phải rồi cậu hãy ngủ đi, trời cũng lạnh lắm rồi!".

Tiếng mưa bên ngoài, tiếng bọn tội phạm, tiếng boom nổ....

Mọi thứ thật hỗn độn, hoang tàn.

Tiếng bước chân dưới cơn mưa.

Deku :"em đến đây làm gì thế!".

Một người con gái khoác lên mình bộ trang phục xanh đã tả tơi, cặp mắt thì phát sáng, trên lưng là chiếc áo choàng vàng đã rách.

Izuka :"em đi tìm anh và cha!".

Deku :"vậy là em quyết định đối đầu với ông ấy ư!".

Izuka :"cho dùng có chết, em cũng sẽ ngăn ông ấy lại!".

Deku :"em làm việc này vì điều gì!".

Izuka :"em làm việc này để bảo vệ và đem lại nụ cười cho mọi người!".

Deku :"em đem lại nụ cười cho mọi người mà em không thể đem lại cho em à!".

Izuka :"điều đó không quan trọng!".

Cô thắm mệt suốt mấy ngày liền không ngủ.

Deku :"anh có thể cảm thấy là em đang mệt!".

Izuka :"em không s...!".

Cô bắt đầu ngã xuống.

Cậu đứng dậy bước lại chỗ cô, cởi chiếc mặt nạ ra.

Deku :"ngủ đi, hãy ngủ đi!".

Số vào khuôn mặt cô những vết thương trên người cô đã biết mất.

Deku :"ồ xem ai này chúng ta có khách sao!".

Bakugou :"Deku mắt của mày!".

Deku :"xin chào anh hùng!".

Hakiya :"Deku mắt cậu!".

Deku :"các cậu tới để đưa nó về U.A sao!".

Cậu liền đứng dậy và đi về lại giường nằm của mình.

Bakugou :"cơ thể mày bị thương nặng đến mức đó sao Deku!".

Cậu ngồi xuống giường mỉm cười.

Deku :"tớ ổn mà, các cậu cứ đưa con bé đi đi, tớ chỉ trị thương cho nó thôi!".

Ochako :"nè Deku hay cậu về U.A với chúng tới đi!".

Deku :"không được đâu nếu tớ đi rồi ai sẽ chăm lo cho Toga đây!".

Bakugou :"mày đang nói gì vậy!".

Deku :"với lại tớ là tội phạm mà giờ mà quay về U.A khác gì tự sát!".

Bakugou :"thôi ngay cho tao!".

Bakugou liền túm lấy cổ áo của Deku.

Bakugou :"MÀY XEM KỸ LẠI ĐI Ở ĐÂY LÀM GÌ CÓ AI NGOÀI MÀY!".

Deku :"cậu đưa hay thật đấy katsuki chả phải cô ấy đang nằm kế bên giường bệnh tớ sa...!".

Cậu sờ đi sờ lại vẫn không cảm nhận thấy có bất kỳ ai nằm bên giường.

Deku :"ểh, Toga cậu đâu rồi!".

Ochako :"cậu không nhớ sao Deku!".

Deku lúc này tâm trí cậu bắt đầu lẫn lộn mọi thứ.

Ochako :"cô ấy chết rồi!".

_______________________________________
 
[Bnha] Mãi Mãi Vẫn Là Một Villain
chap 55


Deku :"BIẾN HẾT TẤT CẢ BIẾN HẾT CHO TAO!!!".

Aizawa :"dù đã bị tiêm đến 6 liều an thần rồi mà nó vẫn hung hăng vậy sao!".

Deku :"TAO SẼ GIẾT HẾT TỪNG ĐỨA MỘT, KHÔNG CHỪA ĐỨA NÀO, THẢ TAO RA!".

Endeavor :"thằng nhóc này nó có vẻ như mất hết nhân tính rồi!".

Aizawa :"cũng không rõ nữa có vẻ như sau khi biết chính tay nó giết chết Toga thì nó đã phát điên và tấn công rất nhiều người dân!".

Endeavor :"dù nó là con của của AFO nhưng nó vẫn còn quá trẻ!".

Aizawa :"phải trẻ con là những người dễ bị lây nhiễm bởi hoàn cảnh sống hiện tại!".

Aizawa :"theo như tôi biết thì nó đã rất căm thù anh hùng từ khi nó gặp Allmight!".

Deku :"LŨ KHỐN!".

____________bên_ngoài___________________

"Đừng cho nó vào đây!".

"Chả phải nó là thứ mà Shigaraki đang tìm sao!".

Người dân đang cuồng nộ trước việc cho Izuka vào bên trong.

Sero :"chúng ta không thể làm gì sao!".

Inko :"Izuka!".

Những giọt nước mắt của một người mẹ khi nhìn thấy con mình bị dồn vào đường cùng, bà đã chịu quá nhiều đau đớn rồi, Izuku với Izuka có tội gì mà phải chịu nhiều bất hạnh vậy.

Izuka tính quay mặt bỏ đi thì một cục đá đã phi về phía cô.

Bakugou :"LÀ ĐỨA NÀO NÉM!".

Đầu cô đã bị thương, những giọt máu bắt đầu rơi nhiều hơn.

Izuka :"giờ em mới hiểu!".

Bakugou :"hả...?".

Izuka :"cái cảm giác mà bị mọi người xa lánh!".

Izuka :"chắc anh ấy đã phải chịu đựng tất cả!".

Bakugou im lặng hẳn đi.

Mọi người cứ ném đá về phía izuka, họ chửi rủa cô, muốn cô rời khỏi nơi đây, Bakugou thì che đỡ cho cô.

Bakugou :"chết tiệt!".

Hakiya thấy thế thì sử dụng năng lực để bảo vệ cả hai.

Ochako :"xin mọi người hãy dừng lại đi ạ!".

Hakiya :"đúng vậy cậu ấy chẳng có lỗi gì cả!".

"Đừng bịa chuyện, không phải anh hùng các người nói sẽ bảo vệ chúng tôi sao, chừng nào con bé đó còn ở đây sao chúng tôi có thể yên lành mà sống chứ, trong lúc ngủ đâu biết khi nào chúng tôi sẽ an toàn!".

Kota :"chị ấy có lỗi gì đâu chứ!".

Eri đứng trong trường học muốn ra xem nhưng đã bị cảng lại.

Bakugou :"đáng lẽ mọi chuyện đã không xảy ra theo cách này!".

Bakugou :"đáng lẽ lúc đó tao phải xin lỗi nó mới phải!".

Bakugou :"chết tiệt tại sao, tại sao chứ!".

Bakugou :"chỉ vì muốn nó được an toàn, tao cố gắng chọc ghẹo nó, nói xấu nó để nó bỏ ý định làm anh hùng!".

Bakugou :"nào ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này!".

Izuka :"em cũng nghĩ nếu làm anh hùng thì sẽ có thể bảo vệ được cho anh ấy!".

Izuka :"mà mọi chuyện lại rẽ theo hướng khác!".

Izuka :"em đã không hiểu nỗi đau của ấy!".

Izuka :"anh ấy chỉ muốn trở thành một anh hùng để bảo vệ mọi người!".

Izuka :"em chỉ muốn được thấy anh ấy cười một lần nữa!".

Izuka :"em muốn được thấy anh ấy trở thành một anh hùng vĩ đại!".

Izuka :"chả lẽ đây là quả báo cho em sao!".

Bakugou cố gắng kiềm nén cảm xúc, cậu cố lấy hơi thật sâu và hét to.

Bakugou :"tao xin lỗi izuka!".

Bakugou :"TAO CŨNG XIN LỖI VÌ TẤT CẢ MỌI CHUYỆN IZUKU!".

Những viên đá đã bắt đầu dừng lại, chúng cứ trôi lơ lửng.

Ochako :"xin mọi người hãy bình tĩnh lại!".

Ochako đứng trên cổng U.A trên tay cô là một loa phát thanh.

Ochako :"cậu ấy làm tất cả mọi thứ chỉ để bảo vệ mọi người!".

Ochako :"cậu có một năng lực mà không bất kỳ ai có!".

Ochako :"chính nhờ năng lực đó cậu ấy đã gắn kết chúng tôi lại!".

Ochako :"cậu rời khỏi U.A là vì không tất cả chúng ta chịu bất kỳ tổn thương nào!".

Ochako :"cậu ấy liên tục chiến đấu chỉ để bảo vệ chúng ta!".

Ochako :"vậy nên xin mọi người hãy ủng hộ cũng như là bảo vệ cho cậu ấy!".

Ochako :"tuy cậu ấy đang bị truy đuổi bởi liên minh tội phạm!".

Ochako :"nhưng xin mọi người hãy luôn cổ vũ và động viên cho cậu ấy!".

Aizawa :"làm tốt lắm Ochako!".

Aizawa :"em thấy sao rồi Izuku!".

Cậu đã bình tĩnh hơn khi nghe những lời vừa rồi.

Deku :"em chẳng biết nữa!".

Deku :"xin thầy làm ơn hãy để cho con bé vào!".

Deku liền quỳ xuống đất.

Deku :"em xin thầy dù em có ra sao cũng được, xin thầy hãy giúp cho con bé!".

Deku :"xin thầy đừng để cho con bé phải chịu sự cô lập ở đây!".

Deku :"em bây giờ chỉ muốn được cảm nhân nụ cười của em ấy!".

______________________________________

Time skip nhiều nha mấy bác tại.
 
[Bnha] Mãi Mãi Vẫn Là Một Villain
ngoại truyện: hai người hùng (1)


Deku :"nè tại sao tui lại phải đến đây!".

Tomura :"đây là việc mà sensei giao cho mày hãy để mắt tới tên tội phạm đó!".

Deku :"biết rồi!".

Cậu thở dài rồi phóng đi.

Tomura :"tao có cảm giác gì đó rất khó chịu!".

Deku đáp xuống giữa dòng người qua lại, nơi này được cho phép sử dụng năng lực thoải mái.

Deku :"chán quá đi!".

Cậu nhìn mọi thứ xung quanh thật nhàm chán nó khiến cậu muốn buồn nôn.

Bất ngờ một cô gái mái tóc dài màu vàng liền lao về phía cậu.

Deku :"úi bắt được rồi!".

Cậu đã nhanh chóng sử dụng năng lực xuyên thấu và đã chụp lấy tay cô gái đó.

Cậu thả cô ấy ra.

"Cảm ơn cậu!".

Deku :"không có gì đâu, mai sau đừng có nhảy lon ton giữa nơi đông người!".

Cậu nói r bỏ đi.

"Cậu ấy lạ thật đấy!".

Cô gái ấy nhìn đồng hồ trên tay mình.

"Chết để chú ấy đợi mất!".

Deku :"hả cái j thế kia!".

Một vụ nổ lớn bên khu vui chơi kia.

Cậu bước từng bước tới để xem.

Deku :"ô xem ai kìa!".

__________quay lại chỗ Izuka________

All Might :"a con bé kia rồi!".

"Chú All Might!".

All Might liền chụp lấy cô gái tóc vàng ấy.

All Might :"cháu lớn quá rồi đấy Melissa!".

Melissa :"thật sao chú thấy cháu đã lớn rồi sao!".

Izuka nghĩ thầm :"khoan đó là bạn của All Might sao, trông chị ấy trẻ quá!".

All :"ô lại đây nào bé Izuka để ta giới thiệu với cháu đây là con gái của bạn ta!".

Melissa :"xin chào chị tên là Melissa!".

Izuka :"vậy sao!".

Melissa :"sao thế!".

Izuka :"dạ ..dạ không có gì đâu ạ!".

Izuka :"em tên là Midoriya Izuka!".

Melissa :"ể kiểu mặt này sao quen quen thế nhở!".

Izuka :"sao thế ạ!".

Melissa :"nãy có một cậu trai trẻ mới đụng chị nhưng nhìn kỹ lại thì em có khuôn mặt với kiểu tóc giống cậu ấy y chang luôn!".

Izuka :"hể!".

Izuka :"HỂ!".

Hội ý.

All Might :"có khi nào nó cũng ở đây không!".

Izuka :"chị ấy đụng anh ấy lận đó ạ!".

All Might :"được rồi bây giờ cứ bình tĩnh rồi có gì chúng ta cùng giải quyết!".

Izuka :"vâng ạ!".

Melissa :"có chuyện gì sao ạ!".

All Might :"à...à không có gì đâu, phải rồi giờ hãy dẫn bọn ta tới gặp cha cháu nào!".

Melissa vui vẻ đáp :"vâng ạ!".

Melissa dẫn hai người đến chỗ phòng nghiên cứu.

Melissa :"con chào ba!".

David :"chào con Melissa!".

Melissa :"hôm nay con có một bất ngờ dành cho ba!".

David :"được rồi vậy bất ngờ đó là gì nào!".

Melissa :"người mà ba yêu nhất đó!".

All Might :"tớ đến rồi đây!".

All Might liền nhào tới ôm lấy David.

All Might :"cậu có thấy vui không!".

David cười và nói :"vui...vui chứ!".

All Might :"khi nhận được thư của Melissa thì tớ đã cấp tốc tới đây đấy!".

Melissa :"cũng tại ba suốt ngày cứ ở trong phòng nghiêm cứu đấy!".

All Might :"phải rồi để ta giới thiệu với bé Izuka đây là bạn ta David...".

Izuka hăng hái nói :"cháu biết chú , chú là David Shield người đã nhiều giải về mặt công nghệ về năng lực, chú cũng là cộng sự trong quá khứ của All Might và là một trong những người thiết kế ra những bộ trang phục cho chú All Might.v.v".

David :"có lẽ chú cũng không cần giới thiệu rồi!".

Izuka xấu hổ :"cháu xin lỗi ạ!".

Melissa đứng phía sau liền cười.

David thấy All Might ho thì liền nói :"a, chú có chuyện cần nói với All Might nên Melissa sao con không dẫn Izuka đi thăm quan nơi này nhỉ!".

Melissa :"vâng ạ!".

Ông cũng ra lệnh cho quản gia ra ngoài.

All Might liền xả hơi trở lại hình dáng ốm yếu.

All Might :"cảm ơn cậu David cậu vừa cứu tớ một mạng đấy!".

Thế mà trong lúc đó.

Bakugou :"thằng chó kia sao mày lại xuất hiện ở đây hả!".

Deku :"bộ tao không có quyền à!".

Bakugou :"hả!".

Kirishima :"thôi nào bình tĩnh lại nào!".

________________________________________________
 
[Bnha] Mãi Mãi Vẫn Là Một Villain
chap 56


Mở mắt nơi hoang tàn không người, không cỏ cây, những toà nhà thì đổ nát.

Con mắt đỏ sáng của kẻ phản bội đang lang thang trong màn tối, mặt hắn như đang buồn ngủ đến nơi vậy, cũng đã lâu r hắn chưa được ngủ.

"Cứ.......cứu!".

Tiếng kêu yếu ớt của một bé trai đã khiến hắn chú ý, cánh tay đầy những vết thương kia hắn tiến lại đấm nát những mảnh mảnh vụn vỡ chủa toà nhà, bế đứa bé tay, hắn quay người lại và đi tiếp.

"Cảm ơn anh ạ!".

Lời cảm ơn của sinh linh yếu ớt kia cũng chẳng thể nào khiến con tim hắn trở lại những ngày trước kia khi hắn còn là con người.

Deku :"cứ ngủ đi sắp tới trường U.A rồi".

Hắn nhớ lại nhứng khoảng thời gian kinh hoàng của mình, những tiếng la hét, những lời van xin cầu mong hắn có thể tha cho, một tiếng hét chói tai vang lên trong đầu hắn.

Đến cổng trường, cánh cổng sắt kia đang dần dần mở ra, hàng ngàn con người đang sợ hãi bởi những cuộc viếng thăm của những con quái vật ngoài, hắn thản nhiên bước vào họ nhìn hắn bằng con mắt kinh tởm sợ hãi, họ sợ hắn bởi thứ năng lực của hắn, thứ đa nặng lực đáng sợ đã giết rất nhiều người.

"Nè thứ đó đã trở lại rồi kìa!".

"Tại sạo họ không tống khứ nó đi đi chứ!".

"Một con quái vật đáng sợ mà!".

Con mắt hắn vẫn chỉ tập trung về phía trước, tai nghe hàng ngàn lời chửi rủa, khuôn mặt thanh tú trước kia cũng đã chẳng còn, cơ thể lành mạnh giờ đây đã xuất hiện hàng ngàn vết nứt đang kéo dài, hắn chẳng biết là hắn có thể sống được bao lâu, hắn trải qua hàng ngàn lần chết đi sống lại, giờ hắn ước mình có thể ngủ một giấc thật ngon, một giấc ngủ không ai có thể đánh thức hắn.

Một cô y tá chạy đến chỗ hắn, hắn giao đứa bé đang bị thương cho cô ấy, người y tá đó liền đưa đứa bé về phòng bệnh để chữa trị.

Hắn bước từng bước lên những bậc thang cao, đứng trước khung cửa kính nhìn cô gái đang nằm và được chữa trị trên chiếc giường kia, nhìn những giọt nước biển đang rơi và đước truyền vào trong cơ thể cô, những tiếng bíp từ nhịp tim cô vang lên chậm rãi.

Deku :"cuộc đời ta chẳng có thứ nào là tốt đẹp cả phải không Toga!".

Chính hắn đã giết cô và cũng chính hắn đã cứu cô, hắn lại tiếp tục bước tiếp thay vì đi lên hắn lại đi xuống, hắn giờ đây chẳng còn giá trị gì đến AFO nữa, giờ đây hắn như một con mồi chờ đợi thợ săn bóp còi.

Ochako :"cậu sao vậy Deku?".

Quay đầu lại hắn nhìn thấy những người bạn thật sự của mình, họ không kinh tởm hắn, họ họ không sợ hắn thay vào đó là họ muốn quan tâm, muốn giúp hắn.

Bakugou :"tao tưởng mày đang tịnh dưỡng hai con mắt đó chứ!".

Iida :"các cậu thôi đi cậu ấy đã cứu rất nhiều người thấy vì trách móc hãy để cậu ấy được nghỉ ngơi!".

Hắn lặng lẽ quay người bỏ đi, hắn chẳng muốn ai quan tâm hắn, hắn cũng chẳng muốn ai giúp hắn thay vào đó hãy để hắn giúp họ.

Momo :"cậu ấy đã chẳng mở miệng ra từ lúc được đưa về đây!".

Kirishima :"những người cậu ấy cứu không hiểu sao ai cũng muốn tránh né và muốn đuổi cậu ấy rời khỏi chỗ này!".

Todoroki :"cũng dễ hiểu thôi cậu ấy từng là tội phạm mà!".

Ochako :"cậu ấy đáng lẽ không phải chịu những chuyện này!".

Hắn lang thang trên hành lang lớp, bước qua những anh hùng, hắn biết hắn không được chào đón ở đây.

Inko :"con đi đâu vậy Izuku!".

Mẹ đang gọi hắn, mẹ luôn yêu thương hắn, dù hắn có làm gì đi nữa thì bà vẫn luôn yêu thương hắn.

Inko :"thôi nào có chuyện gì con có thể kể cho mẹ nghe mà!".

Bà muốn nắm tay hắn thì đã bị mọi người cản lại.

"Tao không biết tại anh hùng lại cho mày tự do tự tại ở đây nhưng mày nên biết thân biết phận đi villain à!".

"Đúng đó, mày tốt nhất đừng nên kiếm chuyện ở đây!".

Những tiếng sấm vang tên trên bầu trời, những hạt mưa cũng rơi xuống cùng với những lời chửi rủa, tóc hắn đã ướt hết, đôi mắt hắn nheo lại, hắn cúi mặt xuống quay đầu bỏ đi.

Bakugou :"nè có chuyện gì mà mấy người la lối thế hả!".

Izuka :"mẹ à có chuyện gì vậy?".

"Bọn tôi chỉ đang bảo vệ bà ấy khỏi tên tội phạm đó thôi!".

Bakugou :"cái gì!".

"Tên đó không biết phép tắc gì cả, hắn tính làm hại bà ấy đấy!".

Bakugou liền nắm áo tên đó.

Bakugou :"các người mới là kẻ nên biết ơn nó!".

Bakugou :"NẾU KHÔNG NHỜ NÓ CỨU THÌ CÁC NGƯỜI ĐÃ KHÔNG CÓ Ở ĐÂY MÀ TO TIẾNG RỒI!".

Inko :"izuku!".

Bà giơ tay ra như đang muốn nắm lấy đôi tay kia, bà đã muốn được nắm tay con mình từ rất lâu rồi.

"Izuka hãy chuẩn bị cho cuộc chiến cuối cùng!" .

Những tiếng nói vang lên trong đầu cô, cô cúi mặt xuống.

Izuka :"vâng!".

Tomura :"ô!

Xem ai trở về kìa không phải là thằng con nghịch tử của của ông sao sensei!".

____________________________________________
 
[Bnha] Mãi Mãi Vẫn Là Một Villain
nội tâm


"nếu đưa ra lựa chọn cứu một đứa bé hoặc cứu 10 người mày sẽ chọn bên nào?".

Deku:" không bên nào cả".

"Vì sao mày lại nghĩ thế?".

Deku:" cứu hay không thì phải xem tao có muốn cứu hay không".

"Cứu người là bổn phận của anh hùng".

Deku:" nhưng giết người là việc tao phải làm".

"Cuộc sống này rất đơn giản, mày muốn sống hay chết đều nằm trong tay của thượng đế".

Deku:" nhưng tao sẽ đưa mày về lại bên người".

"Con người như đàn kiến có thể bị giẫm đạp lúc nào".

Deku:" nhưng chúng cũng biết đoàn kết để hỗ trợ nhau sống sót".

"Nhưng sức của chúng ko đủ để đàn ác cả 1 con người, cũng giống tội phạm 1 tên thì không đủ để đối đầu với 2 tên, thứ mang danh nghĩa công bằng không có trên thế giới này, sống hay chết, anh hùng hay tội phạm..".

Deku:" tao mặc xác tất cả, bất kể thứ gì tao sẽ đưa nó về với cát bụi, đã bắt đầu thì phải kết thúc".

"Vậy đó là lý do mày muốn sửa chữa lại những sự kiện này, nhìn xung quanh đi, All For One đã thắng, anh hùng đã thua đáng lẽ giây phút này mày nên cất tiếng cười mới đúng, cười sự sụp đổ của cái mang tên là công lý đó chứ nào cười đi cười đi HAHAHAHAHA!".

Deku:" vẫn chưa đâu!".

"IM ĐI MÀY CHỈ LÀ CON RỐI, CHÍNH TAO ĐÃ TẠO RA MÀY, CHÍNH TAO LÀ KẺ ĐIỀU KHIỂN RỐI, THỨ VÔ HỒN NHƯ MÀY KHÔNG CÓ QUYỀN LÊN TIẾNG, ANH HÙNG, TỘI PHẠM KHÔNG CÓ THỨ NÀO PHÙ HỢP CHO MỘT CON QUÁI VẬT NHƯ MÀY, SAO MÀY KHÔNG HIỂU MÀ BIẾN MẤT ĐI!".

Deku:" tao muốn được sống, tao muốn được hạnh phúc, muốn được yêu, muốn được vui đùa và ăn một bữa với bạn bè."

"Giờ sao đây không lẽ chàng trai bé nhỏ này muốn thay đổi quá khứ à?".

"Như mày mong muốn, một lần nữa quá khứ sẽ được thay đổi theo ý mày".
 
Back
Top Bottom