Khác [BMM - Tam đề] Hố đỏ; Mặt trăng; Kéo

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
285445765-256-k867046.jpg

[Bmm - Tam Đề] Hố Đỏ; Mặt Trăng; Kéo
Tác giả: luumanh2021
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Cũng lâu rồi bọn mình chưa up gì lên, nhân dịp page facebook của team được 1111 like, tụi mình xin gửi đến mọi người ba câu chuyện nho nhỏ.

Cám ơn mọi người đã ủng hộ team thời gian qua 💖

Truyện viết dựa trên tam đề của nhóm tự đưa ra:
[Hố đỏ]
[Mặt trăng]
[Kéo]

Lưu ý:
- Nhân vật thuộc "Bình minh máu" nhưng ở thế giới khác, cả ba đều không liên quan đến mạch truyện chính của "Bình minh máu". => Có thể xem đây là fanfiction.

- Không so sánh giữa ba câu chuyện.

Cả nhóm chúng mình đều viết với tình yêu thương nồng nàn dành cho bọn nhỏ nên bất kỳ bình luận so sánh nào bọn mình đều cho ra đảo không báo trước nhá 🌞



zodiac​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Trả test [Peach_Milk-Team]
  • Nhất Trung Mộ Anh-Trần Cảnh,Lý Chiêu Hoàng
  • Vĩnh An- Mặc Bảo Phi Bảo
  • Cánh sen bạc phận-sansan
  • Giã từ vũ khí - Ernest Hemingway
  • Chuyện Cũ Hà Nội (Tập 2) - Tô Hoài
  • [Bmm - Tam Đề] Hố Đỏ; Mặt Trăng; Kéo
    1. Câu chuyện thứ nhất [Vũ Tuyết]


    "Lạc"

    *

    - Được rồi, bây giờ là thời gian tự do khám phá, các em có thể di chuyển xung quanh tàn tích và cố thành cho đến mười một giờ trưa, sau đó chúng ta sẽ trở lại đây để dùng bữa.

    - Giáo viên chủ nhiệm của Aquarius, cô Virgo đứng trên bậc tam cấp dẫn vào Chánh điện thông báo thật lớn cho toàn bộ học sinh của lớp mình nghe.

    - Và nhớ, điều quan trọng nhất là các em không được rời khỏi chỗ này, không được vượt qua dây rào, không được chạm vào cổ vật và không được vào những nơi có biển cấm.

    Aquarius đánh mắt sang những lớp bên cạnh, nghe loáng thoáng giáo viên chủ nhiệm của bọn họ cũng đang dặn dò những điều tương tự.

    Sau khi cô Virgo nói thêm một vài thứ gì đó mà hắn không kịp nghe rõ, cô vỗ tay một tiếng cho phép bọn học sinh giải tán.

    Lớp hắn lập tức tản ra rồi tụ thành từng bầy ở những chỗ khác nhau, bàn tán xem chúng sẽ đi nơi nào.

    Hắn nhìn Taurus lon ton chạy về chỗ Virgo, trước khi đi còn bắn cho hắn một cái nhìn xin lỗi.

    Không nói cũng biết, lần này cậu ta không thể thoát khỏi tay bà chị họ kiêm giáo viên chủ nhiệm của mình.

    Cảm thấy lạc lõng trong bầu không khí ồn ã xung quanh, hắn quay người, tản bộ dọc xuống phía Tây của tàn tích, nơi trông vắng vẻ nhất ở thời điểm hiện tại.

    Hắn lúc nào cũng thấy lạc lõng, như thể hắn không thuộc về bất cứ một nơi nào cả.

    Aquarius buồn chán đá chân, tận hưởng bầu không khí mát mẻ và trong lành, thả đầu óc bay tận phương trời nào.

    "Mừng về nhà..."

    Một âm thanh nhẹ như gió thoảng thổi vào tai hắn, khiến hắn rùng mình, trở lại với hiện thực.

    Cảnh giác nhìn xung quanh, hắn không biết bản thân từ khi nào đã đứng ở một bãi đất trống hoác ở rìa phía Tây.

    Khung cảnh hoang sơ làm tim hắn nhảy lên, đập nhanh hơn vài nhịp.

    Cẩn thận quan sát xung quanh thêm vài lần, Aquarius mới thở phào nhẹ nhõm khi hắn vẫn đang đứng trong khu cho phép của tàn tích.

    Hắn không muốn mạo hiểm bản thân mình, dù hắn chẳng buồn nghe nửa câu trong suốt phần thuyết minh của hướng dẫn viên, nhưng hắn biết khu thành cổ và tàn tích này đã trở thành vùng đất cấm sau một trận chiến tàn khốc thời Dermont.

    Sự chết chóc đã đeo bám nơi này suốt hàng trăm năm, Aquarius không muốn xem thử có gì khác ở bên ngoài khu du lịch.

    Có gì đó đang cảnh báo hắn.

    Hắn xoay gót, định đi ngược trở về thì một hình ảnh đập vào mắt hắn.

    Chằng chịt, những sợi dây cảnh báo màu trắng đỏ được căng chằng chịt giữa hai thân cây lớn.

    Aquarius hiếu kỳ tiến lại gần, không hiểu lý do vì sao nơi này được căng dây chặt chẽ hơn những chỗ khác.

    Hắn dùng hai ngón tay tách đôi dây cảnh báo, hé mắt nhìn qua đó.

    Phía sau cũng giống những nơi khác là rừng cây thưa thớt, khác biệt duy nhất là một cái hố rộng tầm ba mét, từ chỗ hắn không nhìn thấy được đáy.

    Trong lúc Aquarius tò mò xem cái hố này là cái gì, bên cạnh hắn xuất hiện thêm một người đàn ông khiến hắn giật bắn mình.

    - Tôi khuyên cậu không nên thử vào đó.

    - Người đàn ông mắt màu trắng độc đáo nhìn hắn mỉm cười.

    - Chỗ này bị rào lại vì có quá nhiều người trượt chân vào trong đó.

    Aquarius nhún vai.

    - Em không định vào, chỉ là tò mò thôi.

    Trông nó giống một cái giếng nước bình thường, xây thành giếng lên là được mà?

    - Nhưng không ai làm điều đó nữa vì bất cứ lần nào nó cũng sập.

    - Người kia bí ẩn nói, giọng điệu khiến Aquarius khó chịu, nhưng hắn nhanh chóng lắc ý nghĩ đó khỏi đầu, thầm nghĩ anh ta đang trêu chọc hắn mà thôi.

    - Người ta gọi đây là Hố đỏ.

    - Anh ta tiếp tục nói.

    Aquarius liền nhíu mày, cái tên gì kỳ cục.

    - Tại sao lại gọi vậy?

    - Hắn không kìm được tò mò trong lòng, đành hỏi.

    - Ai biết được?

    - Người đàn ông mắt trắng nhướng mày.

    - Cái tên đó đã có từ thời Dermont.

    Chiến trường.

    Máu.

    Aquarius một lần nữa rùng mình trước những tưởng tượng xẹt qua trong đầu hắn, bất giác lùi một bước khỏi rào chắn.

    Hắn cắn chặt răng, cố gắng điều hòa hơi thở để làm giảm bớt sự sợ hãi và căng thẳng đang dần choáng lấy tâm trí hắn.

    Người đàn ông dường như chẳng để ý đến biểu hiện này của hắn, vẫn tiếp tục mỉm cười như đang kể cho hắn một thứ thú vị trong lịch sử.

    - Này!

    Aqua!

    - Giọng nói quen thuộc của Taurus làm hắn bình tĩnh hơn đôi chút.

    Aquarius quay đầu, nhìn bóng dáng thằng bạn chạy lại gần mình hơn.

    - Mày đi ra cái chỗ khỉ ho cò gáy làm tao tìm muốn chết.

    Đi thôi, Virgo thả tao rồi.

    Nhìn thấy bên cạnh hắn xuất hiện thêm một người, Taurus liền hỏi.

    - Ai đây?

    - Libra.

    - Người đàn ông, bây giờ là Libra đáp.

    - Tôi là một nhân viên ở đây.

    Taurus gật đầu, không quá để tâm đến người nhân viên.

    Cậu đưa tay kéo Aquarius trở lại hướng trục đường chính, vừa đi vừa làm nhảm gì đó về mấy món đồ cổ trong thành.

    Hắn bước theo sau người bạn của mình, thỉnh thoảng vẫn ngoái lại chỗ Hố đỏ, nhìn nụ cười kỳ lạ của người đàn ông.

    ...

    "Con trai, thân thể và linh hồn cậu không ở cùng một chỗ.

    Thần linh sẽ mãi xua đuổi cậu cho đến khi cậu tìm về được bản thể chứ không phải thứ vay mượn này."

    "Thế gian sẽ chỉ lối cho cậu, chỉ duy mặt trăng sẽ tiếp tục nguyền rủa cậu."

    Aquarius choàng tỉnh khỏi cơn mộng mị, giọt mồ hôi bên thái dương lăn dài xuống quai hàm hắn.

    Căn phòng khách sạn tối đen như mực, đồng hồ điện tử nhấp nháy trên tủ ti vi.

    Taurus vẫn đắp chăn yên ắng ngủ, mọi thứ vắng lặng như tờ, nhưng trong đầu hắn vẫn vang vọng những âm thanh trầm đục của người đàn bà làm nghề bói.

    Hắn nhìn ra bên ngoài cửa sổ, mây đen phủ kín bầu trời.

    Hôm nay là ngày rằm, nhưng mặt trăng đã bị cơn giông bão sắp tới nuốt chửng.

    Không có trăng.

    Lời nguyền đang yếu đi.

    - Ai?

    - Aquarius rít lên khe khẽ trong bóng tối.

    Căn phòng vẫn như cũ lặng im.

    Đã đến lúc trở về...

    Đầu Aquarius đau như búa bổ.

    Hắn bịt lấy hai tai, muốn xua đi những âm thanh đang lởn vởn bên tai hắn, thổi vào trong tâm trí hắn, bảo hắn trở về.

    "Con trai, thân thể và linh hồn cậu không ở cùng một chỗ."

    Lời nói của bà bói lặp lại trong đầu hắn, hắn rơi vào hoảng loạn.

    Hắn phải trở về.

    ...

    Aquarius thở hồng hộc, cố gắng hớp từng hơi thở, mắt nhìn chằm chằm vào bức tường bằng dây chằng chịt cao quá đầu hắn.

    Hắn không biết tại sao hắn lại ở đây, hắn không nhớ mình đến đây bằng cách nào, thậm chí hắn còn không nhớ hắn đã kiếm được cây kéo hắn đang cầm trên tay bằng cách nào.

    Cả mảnh đất hoang sơ tối mịt mù, sương lạnh thấm trên da thịt hắn, gió đêm thổi từng cơn khiến lồng ngực hắn tê buốt.

    Hắn bất giác ngẩng mặt lên kiểm tra bầu trời, mặt trăng vẫn mất tích sau tầng tầng lớp lớp mây đen.

    Aquarius nghe thấy những lời thì thầm xen lẫn với những tiếng thét gào.

    Hắn có cảm giác mình đang ngửi thấy mùi mằn mặn và tanh tưởi của máu, những linh hồn ai oán vất vưởng, đeo bám trên người hắn như muốn lôi hắn cùng xuống địa ngục.

    Một sự thôi thúc lớn dần trong bụng hắn, hắn đưa tay, nhanh chóng cắt phăng những sợi dây chắn đường hắn.

    Khung cảnh trước mắt hắn hiện ra, nhập nhòe hòa với những hình ảnh mờ nhạt từ sâu trong tâm hồn hắn.

    Chết, những xác chết chất thành đống trên lãnh thổ của hắn.

    Máu, máu chảy thành dòng, thấm lên bùn đất, tanh hôi.

    Dân của hắn, người của hắn, con của hắn.

    Chân Aquarius bước lên vài bước, dừng ở mép hố.

    "Ta hiến tế máu của ta và một vạn sinh mạng đã ngã xuống cho địa ngục, đổi lấy sự hủy diệt lên những kẻ đã cả gan chém giết trên vùng đất của ta, đã xâm chiếm lấy mảnh đất của ta."

    Hắn nhớ, hắn nhớ linh hồn hắn đã bị nguyền rủa không có chỗ dung, hắn nhớ hắn đã bị các vị thần quở trách vì đã mở cánh cổng địa ngục bằng máu và xác thịt mình.

    Cánh cổng địa ngục.

    Huyết lộ.

    Hố đỏ.

    Đây chính là nơi thân thể hắn nằm lại.

    Linh hồn của hắn cuối cùng cũng tìm được chốn về.

    Aquarius nhắm mắt, thả người rơi vào bên trong hố.

    Tiếng hô hào vui sướng vang vọng từ sâu thẳm đón lấy hắn.

    "Thành chủ, mừng người trở về."

    Mặt trăng không biết từ khi nào đã ló dạng khỏi tầng mây, phủ một lớp màu bàng bạc lên mặt đất.

    Ánh sáng đó rọi vào cái hố sâu tăm tối, vươn thật xa như thể muốn bắt hắn lại.

    Lời nguyền vẫn chưa kết thúc.

    [Hết]
     
    [Bmm - Tam Đề] Hố Đỏ; Mặt Trăng; Kéo
    2. Câu chuyện thứ hai [Sói Sặc Sỡ]


    *

    Có ai đó đã nói rằng:

    "Vào lúc nửa đêm, nếu cậu quẳng một thứ màu đỏ của cậu xuống hố rồi cầu nguyện, mặt trăng sẽ chứng giám và biến điều ước của cậu thành hiện thực."

    Và giờ thì Aries đã ở đây, ngay gần gầm cầu, nhìn cái hố nông rộng khoảng nửa mét trước mắt được lấp bằng đống quần áo màu đỏ lộn xộn.

    Nếu bọn cùng lớp bắt gặp cảnh này chắc sẽ không tin nổi đâu, dù gì Aries cũng là một đứa chẳng hề hứng thú với mấy câu chuyện kỳ ảo.

    Nhỏ luôn phủ định sự tồn tại của ma quỷ lẫn thần thánh, nhỏ cũng chẳng tin vào nơi gọi là Thiên Đàng hay Địa Ngục.

    Vốn dĩ Aries còn chẳng thèm quan tâm chuyện cái hố, chỉ là đột nhiên khát vọng của nhỏ lên tiếng, để rồi cuối cùng nhỏ làm điều ngu ngốc như hiện tại.

    Aries nhủ thầm, thử cũng đâu mất mát gì.

    Nhỏ chắp hai tay lại, ngẩng cằm đối diện vầng trăng cao vời vợi.

    Đêm nay trăng to hơn mọi khi, ánh sáng của nó hắt lên gương mặt nhỏ chẳng gắt gao giống mặt trời mà vô cùng dễ chịu.

    Xung quanh vắng vẻ không một bóng người, chỉ có hàng cỏ cây bị gió thổi phát ra tiếng lạo xạo.

    Aries bỗng có niềm tin hơn vào việc mình đang làm.

    Dù chỉ một chút khả năng nhỏ nhoi thôi, hãy để điều ước của nhỏ trở thành hiện thực.

    *

    Không có tiếng đồng hồ báo thức reng, không có tiếng Aquarius tức giận kêu, cũng không có cú điện thoại làm phiền của Sagittarius, lúc Aries dậy đã là bốn giờ chiều hơn.

    Hôm nay nhỏ chẳng phải đến trường, nhỏ cũng chẳng có việc gì để làm, ngoại trừ xác minh điều ước của mình.

    Nghe nói nó sẽ được thực hiện trong hai mươi bốn giờ.

    Aries rời giường, xuống cầu thang vừa vặn cùng lúc Capricorn đang mở cửa vào nhà sau khi tan học.

    Thấy nhỏ, em mỉm cười.

    - Chị dậy rồi sao?

    - Anh Aqua đâu rồi?

    - Anh ấy đi làm chưa về.

    Chị chờ chút để em thay đồ rồi hâm lại thức ăn.

    Nói rồi, em mau tay cởi giày, đi lên lầu.

    Capricorn cũng giống như Aries, được gia đình Aquarius nhận nuôi.

    Tuy không cùng dòng máu, nhà chỉ thuộc hạng trung nhưng ba anh em đều yêu thương nhau, sống hòa thuận.

    Nhanh chóng, Capricorn đã trở lại và dọn bữa lên.

    Đồ ăn hôm nay giống tối hôm qua, là món cà ri Aries ưa thích.

    Mùi thơm nức thoảng khắp căn nhà nhỏ, hai chị em ngồi vào bàn vừa ăn vừa trò chuyện vui vẻ.

    Tính cách của Aries và Capricorn hoàn toàn đối lập, sở thích cũng khác nhau, song chưa bao giờ họ thấy khó khăn trong việc giao tiếp.

    Rồi không biết bàn đến vấn đề gì, cuối cùng Aries lại hỏi:

    - Em có biết chuyện cái hố không?

    - Cái hố?

    - Nếu quẳng đồ màu đỏ vào hố lúc nửa đêm rồi ước thì sẽ thành hiện thực.

    Capricorn hơi tròn mắt, có lẽ em không ngờ chị mình sẽ nói về mấy thứ huyền ảo, trước giờ Aries nào có đề cập đến chúng.

    Nhưng sau đó em đã lấy lại trạng thái bình thường.

    Ngón trỏ nhịp trên môi, Capricorn ngước mắt như để nhớ lại chuyện gì đó.

    - Hình như em cũng có nghe bọn cùng lớp đồn thổi qua.

    Nói là nếu đặt một thứ màu đỏ trên cơ thể mình...

    - Trên cơ thể?

    Không phải đồ màu đỏ là được sao?

    Capricorn đang nói giữa đoạn thì Aries chen ngang.

    Song, không vì vậy mà em khó chịu.

    Capricorn gật đầu.

    - Vâng, có hơi đáng sợ nhưng em nghe bảo thế.

    Mà sao chị quan tâm chuyện này vậy ạ?

    Bị hỏi đến, Aries hơi xấu hổ.

    Nhỏ cúi đầu múc một muỗng cơm, cố tỏ ra tự nhiên.

    - Chỉ hơi tò mò thôi.

    Capricorn cũng không đào sâu nữa, chủ đề chóng vánh kết thúc trong câu lái cuộc trò chuyện tiếp theo của em.

    *

    Aries lại đến chỗ cái hố lần nữa.

    Lý trí nhỏ cứ mắng chửi bản thân ngớ ngẩn vì tiếp tục tin câu chuyện truyền miệng không có tính xác thực, song, tay nhỏ lại đang cầm kéo.

    Mắt nhìn trưng trưng vào hố, Aries thấy nó vẫn vẹn nguyên y như hôm qua lúc nhỏ rời đi.

    "Có lẽ do mình làm sai cách nên không hiệu nghiệm."

    Tách lưỡi kéo sáng bóng, Aries đưa lên kề tóc mình.

    Với mái tóc trời sinh này, nhỏ sẽ thử đánh cược lần nữa.

    Không như người thường, tóc của nhỏ mang màu đỏ rượu vang mà ở bất kỳ đâu cũng nổi bật.

    Ngay từ bé, nó đã luôn được khen ngợi, Aries thì chẳng mảy may người khác nói về nó thế nào, chỉ là Sagittarius thích và thường hay vuốt ve nó nên Aries mới dành thời gian nuôi dưỡng, để nó dài ngang tận lưng.

    Lưỡi kéo bén xén qua không chút chần chừ.

    Từng chùm, từng chùm tóc rơi xuống hố cho đến khi nó ngập sắc đỏ.

    Aries không thấy tiếc.

    So với điều ước thì mái tóc này chẳng là gì.

    *

    - Tóc mày làm sao thế?

    Mái tóc đỏ xoăn xù chỉ sau một đêm đã ngắn ngủn, hiển nhiên người nhà sẽ chú ý, nhất là khi Aries cắt chẳng thẩm mỹ cho lắm.

    Vịn lấy thành cầu thang, Aries dợm bỏ lên phòng.

    - Nóng quá nên em cắt đi rồi.

    Nghe nhỏ đáp vậy, Aquarius nhíu mày, trong khi Capricorn đứng gần đó nhìn nhỏ bằng ánh mắt lo lắng.

    - Có phải chị...

    Em ngập ngừng với giọng lí nhí.

    Nhưng Aries vừa dừng bước, quét mắt về phía Capricorn, em đã im bặt, những chữ còn lại cũng vì thế mà trôi tuột xuống cuống họng.

    Aries đoán hẳn là Capricorn đã biết nhỏ làm gì với mớ tóc đó, nhưng nhỏ chẳng bận tâm.

    Bởi hiện tại, sắp hết hai mươi bốn giờ trôi qua rồi mà chẳng có gì xảy ra cả.

    Vào tới phòng, Aries quăng mình lên giường.

    Nhỏ gác một tay ngang trán, nhìn trần nhà trắng đăm đăm, môi bặm rồi lại cắn theo thói quen.

    Suy cho cùng đó cũng chỉ là truyền thuyết lừa gạt trẻ con thôi sao?

    Hay nhỏ đã làm sai ở đâu đó?

    Aries cứ chạy quanh với các thắc mắc.

    Nhỏ như một kẻ lạc lối trong miền suy tưởng, mất nhận thức đến mức cắn môi dưới bật cả máu mà không hay.

    Có chuyện gì với Aries thế này?

    Chẳng phải trước đây nhỏ không hề bỏ vào tai mắt mấy điều kỳ ảo sao?

    Thật vô vị, thật viễn vong, đó là những từ nhỏ đã luôn dành cho chúng.

    Vậy thì tại sao giờ đây nhỏ cứ không ngừng bị chúng xoay vòng?

    Tầm nhìn của Aries bỗng nhòe đi, có thể do nhìn vào một điểm quá lâu, cũng có thể nhỏ biết mình chỉ đang đánh đố bản thân để che mờ những đáp án thật.

    Aries rõ, rất rõ vì sao mình không ngừng bị câu chuyện phi lý cuốn lấy.

    Vì đó là thứ duy nhất thực hiện được điều ước của nhỏ.

    Điều ước không bao giờ và cũng không ai có thể giúp nhỏ.

    Vị tanh tưởi cùng vị mằn mặn truyền đến lưỡi Aries.

    Chợt, một ý nghĩ trồi lên từ trong tiềm thức.

    "Liệu... chỉ tóc thôi là không đủ?"

    Màu tóc đỏ là màu tóc rất hiếm, vậy những người không có mái tóc đỏ thì họ sẽ làm thế nào?

    Lẽ nào...

    Lẽ nào...

    Aries nghiêng người, cuộn mình trong chăn.

    Điên khùng quá rồi.

    Nhỏ phải kết thúc mớ bòng bong này thôi, nhỏ phải từ bỏ câu chuyện về cái hố đi thôi, thật ngu ngốc...

    Ấy vậy, cuối cùng Aries vẫn đến chỗ gần gầm cầu ấy lần thứ ba, với cây kéo cũ vơ đại trong nhà.

    Trăng hôm nay núp nửa phần sau rặng mây.

    Aries hít thật sâu, một khoảng do dự thoáng qua và nhỏ quyết định cắt một đường lên cổ tay.

    Cơn đau không ập đến ngay, mà có đến nhỏ cũng chẳng buồn biểu hiện.

    Khoảnh khắc máu tuôn ra, chảy xuống hố, thấm lên mớ tóc vứt chỏng chơ, dường như có gì đó xoắn lấy lồng ngực Aries.

    Nó rất kỳ lạ, khó mà có thể diễn tả được nó kỳ lạ thế nào.

    Ngọt ngào hơn đường, ấm áp hơn lò sưởi ngày đông, lại đáng sợ hơn quái vật và điên rồ hơn bất cứ ý nghĩ nào nhỏ từng nghĩ, nó kỳ lạ như thế.

    Nó khiến tầm nhìn của nhỏ chỉ còn dồn về sắc đỏ trong miệng hố, tựa hồ nhỏ đã trao quyền điều khiển bản thân cho một thế lực nào đó khác.

    Nhưng Aries không có ý định phản kháng cũng như giành giật lại chính mình.

    Nhỏ thả trôi tất cả.

    Thả và chìm vào lời cầu nguyện.

    - Mong rằng lần này sẽ thành công.

    *

    Mặc cho sự mong ngóng của Aries, sau hai mươi bốn giờ vẫn chẳng có gì xuất hiện.

    Một hiện tượng, một bóng người, hay thậm chí chỉ là một giấc mơ cũng không.

    Hôm nay Aquarius lại đi làm từ sớm nên không phát hiện vết thương trên cánh tay Aries, nếu phát hiện chắc chắn anh sẽ mắng nhỏ một trận ra trò.

    Cơ mà, Capricorn thì khác.

    Dẫu Aries đã cố tình mặc áo dài tay để che nhưng máu tối qua đã thấm vào bộ đồ và nhỏ không sao giặt sạch được.

    Tệ hơn là em lại bắt gặp đúng lúc nhỏ đang cố tẩy trắng nó.

    Hai chị em ngồi đối diện, cách nhau chỉ bằng cái bàn ăn.

    Aries chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ.

    Capricorn nắm hai tay để dưới đùi, đầu mãi chẳng ngước lên.

    Bốn bề im ắng như buồng giam nhốt hai người trong bầu khí nặng nề, đã mười phút hơn rồi mà không ai hó hé nổi nửa chữ, rất hiếm khi họ rơi vào tình cảnh thế này.

    Thiết nghĩ cứ im lặng mãi sẽ chẳng giải quyết được gì, Aries hơi nghiêng đầu, mở lời:

    - Em...

    - Chị...

    Gần như cùng lúc với Aries, Capricorn cũng mở miệng.

    Nhỏ thấy em lúng túng rõ, tay xua qua lại.

    - Chị nói trước đi.

    Aries không muốn tốn thời gian đùn đẩy qua lại, bèn nhìn thẳng vào mắt em, khai nhận:

    - Chị...

    đã thử làm theo câu chuyện về cái hố.

    Vì đoán trước được nên Capricorn chẳng chút ngạc nhiên.

    Thay vào đó ánh mắt em trở nên não nề.

    Nhìn biểu hiện ấy làm trong người Aries chợt dâng lên tội lỗi, nhỏ hơi cười ý muốn xoa dịu đối phương.

    - Có một người chị rất muốn gặp lại.

    Lần này Capricorn nín lặng, ánh mắt của em hóa thương tâm.

    Phải mất một lúc sau em mới đáp lời.

    - Chị chưa quên được anh Sagittarius ư?

    Aries di chuyển điểm nhìn ra ngoài cửa sổ lần nữa.

    Cảnh sắc ngoài kia sao mà đìu hiu.

    Nhỏ bỗng buồn cười vì cái ý nghĩ khi ở cạnh Sagittarius, nhỏ có bao giờ thấy thế không?

    Rồi Aries cười ra mặt, nhưng rõ ràng cổ họng nghẹn lại trong khoảnh khắc, mũi thì cay xè.

    - Sao mà quên được...

    Sagittarius là người đã đột ngột bước vào đời Aries ở tuổi thứ mười.

    Xa nhau năm năm, gặp lại ở tuổi mười lăm.

    Cậu ta không ngừng bám theo Aries suốt cả thời cấp hai.

    Sagittarius gieo rắc cho nhỏ một thế giới mà nơi đâu cũng có cậu.

    Ở trường học, ở trên con đường dẫn về nhà, ở quán trà sữa, ở khu mua sắm, ở bất kỳ đâu mà nhỏ có thể hình dung.

    Để cuối cùng như một chú chim non lần đầu bước ra khỏi vỏ trứng, Aries vỡ lẽ không phải chỉ vì cậu bám nhỏ, mà là vì trái tim nhỏ đã lỡ nhìn về phía Sagittarius, nên dù mắt không thấy cậu, trí óc của nhỏ cũng thấy.

    Cả hai chính thức bên nhau ở tuổi mười sáu.

    Rồi, cậu ta biến mất hoàn toàn khỏi cuộc đời Aries ở tuổi thứ mười tám.

    Một tai nạn đã xảy ra.

    Aries nhớ rất rõ đêm hôm ấy là một đêm không trăng, chẳng khác nào mặt trăng đã cuỗm Sagittarius đi mất rồi cùng trốn biệt tăm.

    Giả như biết chiều hôm đó là lần cuối có thể gặp nhau, Aries sẽ dành cho cậu ta một cái siết tay, một cái ôm nồng nàn, cả một cái hôn chào tạm biệt dưới ánh hoàng hôn.

    Aries sẽ nói lời yêu, như một kẻ mất trí khờ dại chỉ biết thú nhận mặc kệ bị chối từ.

    Nhưng tất cả đều là "giả như và sẽ", nhỏ đã chẳng thể làm gì.

    Thế nên Aries sinh ra một điều ước: được gặp lại Sagittarius.

    Một lần thôi cũng được, chỉ một lần thôi, dù phải trả bất cứ giá nào.

    Bà tiên có xuất hiện thực hiện ước muốn không?

    Chúa có ban phép màu cho kẻ bình thường nhỏ bé như Aries?

    Không.

    Không phép thuật, không gì cả, và nhỏ chỉ còn cách tin vào cái hố đỏ phi lý trong câu chuyện tình cờ nghe được.

    Nhỏ đã tự đào một cái hố gần gầm cầu, bám víu vào nó không khác gì bám một cái phao thủng.

    Nhưng không sao nữa...

    Không sao nữa rồi...

    Aries đã biết...

    Nhỏ đã biết cách để thực hiện điều ước.

    Khoảnh khắc nhìn sắc đỏ trong miệng hố, Aries đã có đáp án.

    *

    Lần thứ tư Aries đến nơi này.

    Mọi thứ từ cảnh vật cho đến cái hố vẫn giống với ba lần trước, kể cả chiếc kéo nhỏ mang theo.

    Thứ thay đổi duy nhất, chắc là Aries.

    Đầu gối tì dưới đất, nhỏ kề mũi kéo sát ngực, nơi sâu thẳm trong đó là quả tim nóng hổi đang đập đều đặn.

    Thứ mà Aries quyết định quẳng xuống hố lần này là nó.

    Dù hôm nay mặt trăng còn chẳng xuất hiện, nhỏ chắc chắn điều ước sẽ biến thành sự thật.

    Aries không cần một hiện tượng siêu nhiên nào nữa, vì chốc nữa thôi, chính nhỏ sẽ tự tạo ra phép màu cho mình.

    Đến cùng thế giới với Sagittarius, nhỏ sẽ được gặp lại cậu.

    Chiếc kéo đưa lên cao, trong giây phút ấy, Aries như quay ngược dòng thời gian.

    Nhỏ thấy Sagittarius mỉm cười với hộp quà trên tay vào ngày lễ tình nhân, thấy cậu mè nheo đòi nhỏ hôn cho bằng được, thấy cậu đứng se đôi bàn tay lạnh cóng chờ trước cửa nhà nhỏ, thấy cậu gục trên vai mình ngủ ngon lành, thấy vô vàn hình ảnh cũ dán đầy trong album mang tên ký ức.

    Đến cuối cùng, tất cả hình ảnh nhạt nhòa, chừa chỗ cho thước phim ngày đó.

    Nhuốm lấy sắc cam rực rỡ, bóng lưng rộng lớn quen thuộc chầm chậm quay lại.

    Và Aries đã nghe cậu gọi.

    Một cách dịu dàng, trìu mến.

    "Ari, mai lại gặp nhé."

    Gió rít từng cơn.

    Đêm hôm ấy, người đi trên cầu có thể nghe được một lời cầu nguyện cất lên cao vút và cái hố đỏ hơn bao giờ hết.

    Hố đỏ, không phải vì vốn có màu đỏ.

    Hố đỏ vì có người con gái màu đỏ.

    Hố đỏ, nấm mồ chôn tim.

    [Hết]
     
    [Bmm - Tam Đề] Hố Đỏ; Mặt Trăng; Kéo
    3. Câu chuyện thứ ba [Nguyễn Thỏ]


    *

    Capricorn vẫn còn gối đầu trên đùi Aries khi chị gái em dần rơi vào giấc ngủ, cuốn sách trên tay buông thõng xuống thảm cỏ.

    Một câu chuyện lãng mạn, có vẻ không mấy thú vị.

    Capricorn nhớ mình đã tìm thấy nó tận sâu cùng hốc tủ, hoàn toàn bị lãng quên dưới những chồng giấy tờ và thư từ cũ.

    Em tự hỏi nó là của ai, vì em biết chắc mình không mua nó, Aries không thích những câu chuyện nhàm chán, còn Aquarius đã từ lâu chẳng còn đọc sách nữa.

    Em ngồi dậy một cách chậm rãi và khẽ khàng, lấy tấm chăn của mình đắp lên người chị.

    Nắng trong vườn xuyên qua tán cây và chiếu lấp lánh trên mái tóc đỏ của Aries.

    Cũng khẽ khàng như thế, em nhón chân bước qua thảm cỏ, đến bên những bụi cây cắt ngang khu vườn.

    Đám cây um xùm chắn hết mọi tầm nhìn của em.

    Capricorn len mình qua bụi cây, trảng đất trống mở ra trước mắt em.

    Phía bên kia hàng rào xiêu vẹo, cỏ trải ra vàng úa và héo hắt, nơi Aquarius và Aries luôn bảo em không được bước qua.

    Capricorn cũng không có ý định đi xa đến thế.

    Bước vài bước, em dừng lại rồi nhìn xuống.

    Bên dưới cái hố màu đỏ, thỏ trắng đang đứng chờ em.

    .

    .

    .

    Một ngày nọ, có một cô bé rơi từ trên trời xuống đầu Taurus và đến làm bạn với cậu.

    Taurus không rõ Capricorn từ đâu đến, không biết làm sao mà em cứ tự dưng xuất hiện và rồi biến mất chỉ trong một cái nháy mắt, càng không biết tại sao Capricorn lại là một cô thỏ.

    Hai cái tai nhọn màu nâu mềm mại và một cái mũi luôn rung rinh.

    Em biết nói (tất nhiên) và Taurus thích nghe em nói.

    Nghe thì xấu hổ kinh khủng, nhưng cậu thích tất cả những lần gặp Capricorn, kể cả chỉ có đi vòng quanh dinh thự nhà cậu, ngắm trăng và chẳng nói lời nào.

    Có lẽ cậu thích tất cả về em, dù họ đến từ hai thế giới khác nhau đi chăng nữa.

    Capricorn nói rằng có một cái hố màu đỏ để em đi xuống chỗ cậu, và nếu muốn cậu cũng có thể đi qua nó để tới chỗ em.

    Chuyện Capricorn là thỏ, Taurus chưa từng một lần mở lời hỏi.

    Cậu chỉ mơ hồ hiểu rằng với Capricorn điều đó là hiển nhiên, giống như việc mặt trăng là một hình tròn vốn quen thuộc với cậu thì lại xa lạ với em.

    Capricorn nói rằng mặt trăng bên em là hai nửa tách biệt, hai nửa của một hình tròn, hay là "hình bán nguyệt", cụm từ mà Capricorn đã rất ngạc nhiên khi nghe Taurus nói ra.

    Nếu được thấy cảnh ấy thì chắc là thích lắm, Taurus thầm nhủ.

    Bạt ngàn những cuốn sách trong thư viện rộng lớn của nhà Dermont, cậu chưa từng tìm ra cuốn nào nói về mặt trăng tách nửa hay thỏ rơi xuống từ bầu trời cả.

    - Hôm nào anh có muốn lên trên đó với em không?

    Một lần Capricorn hỏi Taurus.

    Trông em hơi lúng túng và ngại ngùng, tay miết miết vạt váy, nhưng câu hỏi thì hoàn toàn dứt khoát.

    Taurus thấy mặt mình nóng lên một chút.

    - Nếu như anh chị của em không thích anh thì sao?

    Capricorn có một người anh và một người chị.

    Taurus đồ rằng họ cũng là thỏ.

    Cậu không biết họ sẽ nói gì khi thấy em đi với cậu.

    Capricorn chìm vào đăm chiêu trong một thoáng.

    - Không sao đâu ạ.

    Chị Aries dễ tính lắm, còn anh Aqua trông hơi cộc cằn nhưng cũng dễ nguôi ngoai.

    Em nghĩ họ sẽ quý anh mà.

    Taurus cười, nhưng không nói với em điều cậu giữ trong lòng.

    Rằng đối với cậu, cái hố đỏ của em chưa từng tồn tại.

    .

    .

    .

    Taurus là một chú thỏ trắng, và Capricorn chưa từng hỏi cậu tại sao.

    Cái ngày em trượt chân xuống hố rồi đụng phải cậu, mới chỉ hai tháng trước, quả thực em đã có hơi hốt hoảng.

    Vì dưới hố có cả một cánh đồng, vì em rơi trúng phải người ta, vì người ta là một chú thỏ.

    Nhưng Taurus dịu dàng, và cậu khiến em thấy an tâm.

    Khi Capricorn phát hiện ra ai dưới cái hố đỏ cũng đều là thỏ như Taurus, em đã nghĩ đáng ra cậu mới là người hốt hoảng vì em mới đúng - Capricorn là kẻ lạ cơ mà.

    Nhưng dù sao thì cậu cũng đã không làm thế.

    Những buổi hẹn với Taurus thường không kéo dài quá lâu, bởi Capricorn phải nhanh chóng trở về trước khi Aries phát hiện ra em đã biến mất.

    Em luôn muốn chúng dài thêm một chút, hoặc là giả như có thể nói cho Aries và Aquarius biết về Taurus chẳng hạn.

    Sau cùng cái hố đỏ dẫn xuống thế giới của cậu cũng nằm trong vườn nhà, dù khoảng đất đó bị bỏ hoang lâu lắm rồi và Aquarius cũng chẳng thèm ngó ngàng đến nó.

    Khi em mở lời, chỉ thăm dò thôi, Aries tỏ ra lúng túng thấy rõ.

    - Có một cái hố á?

    Sao chị chưa thấy bao giờ nhỉ?

    Dù em có dẫn Aries đến ngay trước nó, chị cũng vẫn nói rằng không nhìn thấy được cái hố ở đâu.

    Điều này làm em trăn trở suốt, vì nhỡ đâu đó là một giấc mơ?

    Nhỡ đâu những gì bên dưới hố là do em tưởng tượng?

    Capricorn trằn trọc cả một đêm, để rồi sáng hôm sau hai mắt thâm quầng như gấu trúc.

    Nhìn trông ra dáng em gái anh Aqua hơn hẳn.

    Cuối cùng em vẫn tìm đến cái hố đỏ ấy, nơi mặt trăng là một hình tròn trọn vẹn chứ không phải bị chia thành hai mảnh trên bầu trời.

    Sau cùng thì em vẫn cứ gặp lại Taurus thôi.

    Capricorn biết gì về Taurus nhỉ?

    Rằng cậu có một bộ lông trắng, và một đôi mắt vàng như màu nắng.

    Cái họ Dermont của cậu gợi cho em một sự quen thuộc xa xôi nào đó em không nhận ra.

    Cậu có một người chị họ (thỏ tai cụp lông vàng, Capricorn chỉ mới nhìn thấy chứ chưa gặp nhau bao giờ), họ sống cùng nhau trong một điền trang bạt ngàn.

    Cậu dễ ngượng, và nếu Taurus là người, em có thể tưởng tượng ra mặt cậu đỏ bừng lên được.

    Thực ra thì Capricorn cũng vậy.

    Em đồ rằng khuôn mặt đỏ lừ của em mỗi lần Taurus đến gần đã bị cậu trông thấy cả rồi.

    Ngoài ra...

    Capricorn nghĩ rằng mình không biết gì thêm về cậu nữa.

    Đứng cạnh cái hố đỏ, em nhìn xuống bầu trời quang đãng, đối lập hẳn với những đám mây vón cục xám ngoét trên đầu.

    Phía bên kia trăng đã mọc.

    Còn bên này, dường như trời đang chuẩn bị nổi bão.

    Nếu như đây chỉ là một giấc mộng trong chiều mùa hè của em.

    Capricorn lắc lắc đầu.

    Em không muốn nghĩ rằng đó là sự thật.

    .

    .

    .

    Dạo này có đôi khi nhìn Capricorn làm Taurus thấy phảng phất một nỗi buồn kỳ lạ.

    Giống như một cuốn sách cậu đã từng đọc qua, hay một giấc mơ cậu đã lỡ quên mất khi tỉnh dậy.

    Cách em cầm lên thứ gì đó, những điều làm em cười, đôi khi chỉ bước chân của Capricorn bên cạnh cậu cũng đủ làm cậu lặng đi trong giây lát.

    Thế nhưng sao Taurus vẫn biết quá ít về em đến thế?

    Taurus choàng tỉnh dậy giữa buổi đêm.

    Mồ hôi chảy ướt đẫm lưng áo cậu, lồng ngực cậu nặng trĩu như đeo chì và cổ họng thì khô rang.

    Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng chiếu vào phòng cậu như bạc, một mặt trăng tròn trặn sáng rỡ.

    Không phải mặt trăng bị chia làm đôi.

    - Taurus?

    Giọng nói vang lên từ cửa phòng làm cậu giật mình.

    Virgo Dermont đứng bên khung cửa, mặt hơi đỏ lên và tóc thì rũ rượi.

    Dạo gần đây Virgo thường uống rượu buổi đêm.

    Có lẽ từ khi anh Libra - ừ thì, Virgo bảo Taurus gọi người ấy là anh, rời khỏi điền trang Dermont vài tuần trước, cho một chuyến công tác dài hạn.

    Taurus thấy rõ chị họ mình đang bất an, nhưng Virgo không bao giờ nói cô bất an vì chuyện gì.

    - Chị nghe thấy tiếng hét.

    Em gặp ác mộng à?

    Taurus chớp mắt ngạc nhiên.

    Có lẽ cậu đã vô thức hét lên khi tỉnh dậy.

    - Em xin lỗi.

    Em đánh thức chị ạ?

    - Thì chị cũng có ngủ đâu.

    Virgo khe khẽ cười, rồi đến bên cái bàn gần đó.

    Cô rót một ít nước vào cốc rồi mang đến cho Taurus.

    - Điều gì khiến em sợ thế?

    Taurus đón lấy cốc nước rồi nhấp nhấp vài ngụm.

    - Em quên mất rồi.

    - Cậu nheo nheo mắt như cố hình dung ra những hình ảnh đã vụt qua mình trước cái lúc bừng tỉnh.

    - Em thấy tệ quá, chẳng nhớ được thứ gì nữa.

    - Hửm?

    Không phải ác mộng thì quên đi sẽ tốt hơn sao?

    Virgo nghiêng đầu thắc mắc, và Taurus ngây người ra trong thoáng chốc.

    Ừ, đáng lẽ ra ác mộng thì quên đi sẽ tốt hơn chứ?

    Chỉ là dường như trong cái ác mộng đó, có điều gì vô cùng quan trọng với cậu mà cậu không thể tìm ra.

    .

    .

    .

    "Capricorn, em không bao giờ được đi quá khỏi hàng rào nhà mình."

    Capricorn không hiểu tại sao, khi Aquarius vẫn biệt tăm biệt tích trong những chuyến đi dài, Aries vẫn ra ngoài và nhanh chóng quay trở lại, chỉ riêng em không được phép bước khỏi nhà.

    Dù là cửa chính hay hàng rào trong vườn, em chỉ quanh quẩn trong cái nhà mà họ đã sinh sống và lớn lên từ tấm bé.

    Capricorn nghĩ, từ khi nào anh chị đã biến thành kiểu gia đình bảo bọc đến vậy?

    Em nhớ rằng hồi trước họ đâu có thế này.

    Nếu là Aries và Aquarius ngày trước, họ thậm chí còn ghét việc cứ ru rú trong nhà ra mặt, và rất thường hay rủ em đi ra ngoài chơi.

    Chỉ sau khi...

    Sau khi gì cơ?

    Bên ngoài trời vẫn còn mưa, tiếng mưa va vào cửa kính chan chát và sấm vọng về rền rĩ như tiếng thở dài.

    Capricorn mở to mắt nhìn chằm chằm vào bóng tối.

    Em ngồi dậy, co người lại, thẫn thờ gục lên hai đầu gối.

    Điều gì đó trong ký ức của em đã bị mang đi mất.

    Trước mùa hè năm nay, khi Capricorn tìm thấy cái hố đỏ và thế giới của chú thỏ Taurus.

    Em cố buộc mình gợi lại khoảng thời gian khi ấy nhưng vô ích.

    Chỉ có một nỗi buồn không thể gọi tên đáp lại em, khắc khoải đến đau xót, giống như em đã phải rời bỏ ai đó vô cùng quan trọng.

    Những vật dụng lạ hoắc xuất hiện trong nhà mà em không hề biết.

    Những thứ gì quen thuộc thỉnh thoảng lại móp méo đi, chẳng giống như em nhớ về chúng.

    Đôi khi Aries và Aquarius buột miệng nói về một sự kiện mà Capricorn chưa từng hay.

    Tại sao em cứ mãi mù mờ, tại sao Aries trở nên im lặng bất thường, tại sao Aquarius liên tục vắng mặt khỏi căn nhà của họ.

    Từ khi nào cái hố đỏ trong vườn lại là lối duy nhất để Capricorn rời khỏi nhà mình như vậy?

    - Chị Ari, có chuyện gì anh chị đang giấu em sao?

    Một ngày nọ Capricorn lấy hết dũng khí để hỏi Aries.

    - Có gì đâu.

    - Em... có đang là gánh nặng cho anh chị không ạ?

    Khi Aries quay lại, em đã tưởng chị mình giận dữ, cho đến khi chị buông lời dứt khoát.

    - Không.

    Không bao giờ.

    Em chưa từng là gánh nặng, nên đừng nghĩ như vậy.

    Dẫu thế, không gì ngăn được cái cảm giác tội lỗi mơ hồ cứ dâng lên trong Capricorn.

    Đâu đó trong em cứ kêu lên rằng vì em mà họ thay đổi, ở cái khoảng thời gian mà em đã quên bẵng đi mất.

    Nếu như em làm tổn thương hay gây rắc rối cho họ, Capricorn sẽ tự trách bản thân nhiều lắm.

    Capricorn khẽ thở dài vào bóng tối rồi tuột xuống khỏi cái giường êm ái.

    Mò mẫm, em rời khỏi phòng ngủ, tiến vào căn nhà lúc nửa đêm, vừa quen thuộc vừa có gì đó xa lạ so với hình ảnh ngập nắng thân thiện hằng ngày.

    Phòng khách của họ tĩnh mịch, cánh cửa phòng Aries gần đó đang đóng kín, chắc chị giờ này đã ngủ say.

    Ánh mắt em chạm phải một tiêu đề quen quen bên trên chồng sách bám bụi.

    Cuốn tiểu thuyết đã ru ngủ Aries trong vườn ngày hôm đó, cùng màu với hai quyển từ điển dày cộp, nếu lướt qua có lẽ Capricorn sẽ chẳng để ý.

    Nhưng giờ thì nó thu hút em đến lấy và mở ra một cách lạ lùng.

    Em nhấc cuốn sách lên, đọc lướt mấy trang đầu, để ngôn từ chảy vào trong trí óc.

    Tình yêu bay bổng đổ ập vào Capricorn nhất thời khiến em hơi chóng mặt.

    Em lật nhanh qua những trang sách kín đặc chữ là chữ, những cảnh ôm hôn và chia ly day dứt tâm can, rồi dừng lại trước một trang giấy bị cắt đôi.

    Nửa trang còn lại có một hình bán nguyệt màu nâu sạm.

    Mực đè lên dòng chữ đen, thấm sang cả trang sau và làm thớ giấy mỏng cong vồng lên.

    Capricorn chớp chớp mắt hiếu kỳ.

    Em tiếp tục lật giở đến cuối cuốn sách, vẫn không tìm đâu ra nửa bị cắt của trang giấy này.

    Chỉ có một bức thư kẹp dính trong lớp bìa lót.

    Thư gửi đi trong tháng Bảy, cũng giống như bây giờ, nhưng là tháng Bảy của mùa hạ năm ngoái.

    Thư đề người gửi là Taurus, và người nhận là Capricorn.

    .

    .

    .

    Xoẹt.

    Aquarius lặng lẽ nhìn hai nửa hình tròn đỏ lòm còn ướt rơi xuống mặt bàn.

    Người ngồi đối diện gã đặt cây kéo trên tay xuống, đôi mắt trắng dường như hơi sáng lên dưới ánh đèn mờ của toa tàu đêm.

    - Ngài trông trẻ hơn lần trước chúng ta gặp nhau.

    - Gã mở lời.

    - Trẻ hơn rất nhiều.

    Libra nhún vai rồi mỉm cười.

    Aquarius còn nhớ cái lúc gã đến điền trang Dermont, Libra vẫn đang là một người đàn ông cao lớn, dù trẻ tuổi, nhưng không phải bộ dạng của một thiếu niên như lúc này.

    Mười sáu?

    Mười bảy?

    - Ta nghe nói Capricorn gặp lại Taurus rồi.

    Aquarius khẽ gật đầu.

    - Aries đã ngờ ngợ khi nghe Capricorn nói về cái hố trong vườn nên tôi đã đi xem thử.

    Dù sao ngài cũng đã cảnh báo trước về việc có thể vùng trũng sẽ mở ra giữa hai thế giới, tôi cũng không bất ngờ.

    Tất nhiên Aries không thể nhìn thấy được, nhưng mà vì thế nên con bé lo lắng lắm.

    Libra ngả người ra sau lắng nghe, ánh mắt ngài chú mục vào bóng tối vô tận phía bên ngoài cửa sổ, đặc quánh như keo, trong khi Aquarius tặc lưỡi.

    - Chỉ là, làm sao vùng trũng duy nhất mở ra lại dẫn thẳng đến điền trang Dermont chứ?

    Đúng là định mệnh cuộc đời có khác, nổi hết cả da gà.

    - Ta thấy cậu trông có vẻ vui mà.

    Tia sáng rạch ngang màn đêm, vụt qua ngay gần sát cửa sổ toa tàu.

    Aquarius đã tưởng như ngôi sao chổi chạm vào họ đến nơi khi ánh sáng chói loá loé lên trên khuôn mặt của Libra.

    Trong một thoáng khung cảnh phía sau hiện ra, vùng đất đỏ máu cùng những sinh vật đờ đẫn trông giống hình người nhưng chẳng có chút sinh khí.

    Ngọn lửa của sao chổi bùng lên sáng cả một vùng rồi đốt cháy mặt đất, đốt cháy cả cơ thể lẻo khoẻo của chúng.

    Chỉ vài giây, đoàn tàu lại ngay lập tức lướt qua, bỏ quầng sáng của lửa về phía sau và lao đầu vào đêm tối.

    Họ gọi đó là vùng trũng, là khoảng hở và tất cả những hỗn loạn giữa các thế giới, có thực lẫn không có thực.

    - Lựa chọn của con bé cả thôi.

    Dù sao lúc này hai đứa đã ở hai thế giới tách biệt, cũng đã quên đi ngày chúng gặp nhau mấy năm trước.

    Chúng sẽ không còn nhìn thấy người kia như cách mình đã từng nữa.

    - Libra chậm rãi nói.

    - Sẽ là một kỳ tích nào đó nếu Taurus và Capricorn có thể quen nhau trở lại.

    Aquarius bật cười đứt quãng:

    - Thực lòng mà nói, tôi mong cái kỳ tích ấy có thể thành sự thật.

    Cả Taurus và Capricorn đều không xứng đáng phải nhận những gì chúng đang trải qua.

    Aquarius vẫn còn nhớ ngày Capricorn nhà gã gặp Taurus nhà Dermont.

    Lúc đó chúng còn ở chung một thế giới, gã đã bất bình ra mặt cái thân thế công tử nhà giàu của cậu.

    Nhưng Capricorn đã quyết chuyện gì thì làm sao mà thay đổi được, và gã thích nói gì thì nói, con bé đã muốn đến bên Taurus là sẽ đến bên Taurus.

    Lại còn có Aries đế thêm vào là cứ mặc kệ gã đi.

    Ừ thì Aquarius cũng hơi tức đấy, nhưng mà nhìn Capricorn và Taurus trông hạnh phúc thế thì gã cũng chẳng tức được lâu nữa.

    Và Aquarius còn nhớ rất rõ, ngày vết sẹo bên rìa không gian vốn đã bị lãng quên lại mở miệng trở lại.

    Đó là lỗi của ai?

    Người đã vá lại vết sẹo đó nhiều thế kỷ trước?

    Của đám già canh cổng ngạo mạn giờ thì cụp đuôi trốn tội?

    Thâm tâm Aquarius luôn biết đó là lỗi của gã.

    Là gã không thể bảo vệ Capricorn khi bóng tối cổ xưa chạm vào em.

    Sẽ chẳng liên quan gì đến Aquarius nếu bên ngoài kia có bị nuốt chửng bởi vết sẹo quái gở ấy, nhưng gã chỉ có duy nhất một gia đình.

    Nếu mất đi Aries và Capricorn, Aquarius biết gã cũng sẽ chẳng còn lý do gì để tiếp tục tồn tại nữa.

    "Từ bỏ đi, Aquarius.

    Chẳng có cách nào để mày cứu vãn được đâu."

    Ai đó đã nói với gã như vậy.

    Aquarius chỉ biết đáp lại là: "Lũ điên."

    Aries cũng nói: "Lũ điên."

    Nhà Dermont, tức là Virgo và Taurus, không chửi cùng, vì họ lịch sự hơn một chút.

    Nhưng họ nói rằng chẳng việc gì phải từ bỏ cả.

    Ừ thì, Aquarius biết phải từ bỏ thế nào bây giờ?

    Bằng giao ước với Libra, họ đưa Capricorn sang phía bên kia vùng trũng.

    Máu của Aries và Taurus tách thế giới ra làm hai.

    Nơi Capricorn ở sẽ không trọn vẹn, nhưng đó là nơi trú ẩn tốt nhất, cho đến ngày vết thương bóng tối cổ xưa gây nên cho em lành lại hoàn toàn, ngày vết sẹo kia được vá lại một lần cuối và mãi mãi, như những gì người ta hứa hẹn.

    Cho đến ngày đó, những giấc mơ là cách duy nhất để gia đình em tới được bên em.

    Dù Aquarius là một kẻ vụng về, nhưng gã sẽ cố gắng, trong mọi khả năng gã có thể làm, mọi cái giá gã có thể trả, để tạo cho em một giấc mơ thân thuộc nhất.

    Để đến khi tỉnh lại, sẽ không tốn quá nhiều thời gian cho em trở về nhà.

    Cái giá mà Libra đưa ra cũng sẽ không là gì nếu gã làm được việc đó.

    Chỉ có duy nhất một điều, Capricorn sẽ không còn nhớ Taurus.

    Và Taurus cũng sẽ không còn nhớ về em.

    - Không sao đâu ạ.

    Lúc ấy Taurus quay lưng lại về phía gã, nên Aquarius không thể thấy mặt cậu, chỉ có những giọt máu rơi tí tách xuống từ lòng bàn tay.

    Đứng đối diện với cậu, Aries ngước lên nhìn Taurus rồi quay sang nhìn gã.

    Máu nhỏ và máu cậu vẽ thành một hình tròn như mặt trăng.

    - Em ấy sẽ tỉnh lại chứ ạ?

    - Ta không thể chắc được.

    - Libra đáp lại Taurus.

    - Có thể sẽ mất nhiều năm.

    Có thể là cả cuộc đời.

    Kể cả khi con bé tỉnh rồi, ký ức của hai đứa cũng sẽ không trở lại, nên cậu đừng hy vọng gì nhiều.

    Taurus gật đầu, cậu đón lấy chiếc khăn mùi xoa Aries đưa để bịt miệng vết thương lại.

    - Chỉ cần em ấy tỉnh lại là được rồi.

    Nên mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.

    Libra đã nói trước cho Aquarius biết về khả năng vùng trũng sẽ mở ra.

    Aries và Taurus sẽ không nhìn thấy nó, bởi những kẻ đã tách đôi thế giới không được phép bước qua bên còn lại bằng bất kỳ giá nào, nếu không muốn phá vỡ mọi trật tự của hai bên.

    Dù ban đầu vô hại, nhưng nếu để càng lâu, nó sẽ càng mở rộng ra và khiến cho Capricorn lạc lối.

    Em sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.

    Ngày Aquarius và Aries gặp lại Capricorn trong giấc mơ của em, em đã hoàn toàn quên đi nhà Dermont.

    .

    .

    .

    - Aquarius, anh sẽ nói cho em nghe hết mọi chuyện đã xảy ra chứ ạ?

    Capricorn nói ra câu nói đó khi Aquarius đứng trước khung cửa nhà họ, nhìn Aries ôm em chặt cứng dưới ánh sáng của một mặt trăng không toàn vẹn.

    Gã nên nói với em điều gì?

    Rằng cả ngôi nhà này đều là giấc mơ của em?

    Rằng vết thương của em hẵng còn chưa lành?

    Rằng cái hố đỏ em nói đến, dù là một con đường để đưa em ra khỏi giấc mơ này, nhưng bản chất vẫn là sự hỗn loạn cần phải được khép miệng trở lại?

    - Không sao đâu ạ.

    Aquarius đã nghe câu này rồi.

    - Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.

    Aquarius cũng đã nghe câu đó.

    - Em xin lỗi.

    Chưa bao giờ là lỗi của em cả.

    - Em sẽ sớm tỉnh lại.

    Em sẽ cố gắng.

    Nên anh chị hãy cứ lấp cái hố đó đi ạ.

    Bởi vì em muốn gặp gia đình mình, không phải trong mơ, mà là bằng da bằng thịt.

    Và em có thể gặp lại Taurus, dưới hình dạng thật của cậu, của em như ngày đầu.

    .

    .

    .

    Taurus đang đứng trên cái cầu bắc ngang hồ nhà Dermont khi Capricorn bước tới từ phía sau lưng cậu.

    Chiều cuối hạ đẹp như mộng, trăng non đã sớm mọc trên bầu trời ửng những mảng hồng mảng tím.

    Bước chân em nhẹ và khẽ đến mức chỉ đến khi nhìn thấy bóng em đến bên mình dưới mặt nước, Taurus mới biết Capricorn đang ở đây.

    Ngay vào giây phút đó, Taurus nghĩ mình đã thấy một ảo ảnh.

    Bóng trăng trên mặt nước chia làm hai.

    Và em ở bên cạnh cậu.

    Taurus giật mình quay ngoắt sang, làm Capricorn giật mình theo.

    Hai cái tai dựng đứng trên đầu, em tròn mắt nhìn Taurus, như ý hỏi thứ gì đã khiến cậu ngỡ ngàng đến thế.

    Cậu chớp chớp mắt nhìn những tia nắng cuối cùng hắt lên lấp lánh trên bộ lông màu nâu mềm mại của Capricorn.

    Chắc chỉ là ảo ảnh thôi.

    Taurus để ý Capricorn cầm theo mình một cuốn sách cũ.

    - Em nghĩ cái này là của anh.

    Taurus cầm lấy cuốn sách từ tay em.

    - Lạ nhỉ, anh thấy quen lắm, nhưng chưa nhớ đã từng mua cuốn này lần nào.

    Em tìm thấy nó ở đâu thế?

    Capricorn chưa vội đáp lại cậu.

    Em nhón chân lên, và khẽ hôn lên trán Taurus.

    Việc này làm cậu giật mình suýt nữa ngã qua thành cầu rớt xuống hồ.

    - Em...

    Taurus thề, mặt mình đang đỏ.

    Rất đỏ, đỏ như quả cà chua.

    Cậu dám có khi bây giờ Capricorn đập quả trứng lên chiên thành ốp lết trên đầu cậu cũng được.

    Mà việc Capricorn nhìn thấy mặt cậu như thế chỉ càng làm cho Taurus ngượng chín người thêm.

    Mà sao em cứ đứng đó cười như thế?

    - Tạm biệt anh nhé.

    - Capricorn khúc khích.

    - Em sẽ sớm trở lại.

    Trước khi Taurus kịp làm gì, Capricorn đã chạy đi mất.

    Một phút Taurus ngẩn ngơ, một phút cậu cố gắng tìm mặt đất dưới chân mình ở đâu, một phút Taurus ước gì em đã ở lại thêm chút nữa, đừng chạy đi và bỏ lại trái tim sắp văng khỏi lồng ngực cậu đến nơi rồi như thế.

    Cậu nhìn xuống cuốn sách em đã đưa.

    Dòng tiêu đề mạ vàng ánh kim trên bìa da đọc lên là biết truyện lãng mạn, gợi cho cậu một sự quen thuộc xa xôi nào đó mà Taurus không tài nào hiểu nổi.

    Khi cậu mở trang bìa sách, cơn gió thổi qua lật giở đến trang sách bị cắt làm đôi.

    Taurus hiếu kỳ dừng lại, nhìn một lúc thật lâu những con chữ bị xẻ nửa.

    Cho đến cuối sách cậu cũng không tìm đâu ra nửa trang còn lại.

    Chỉ có một bức thư kẹp trong lớp bìa lót.

    Thư đề người nhận là Taurus, và người gửi là Capricorn.

    [Hết]
     
    Back
    Top Dưới