Trong văn phòng Schale, ánh đèn bàn hắt một vệt sáng ấm áp lên tập tài liệu còn dang dở.
Ngoài cửa sổ, màn đêm Vastain vẫn đặc quánh bởi cơn mưa nặng hạt, nhưng ở đây, mọi thứ lại tĩnh lặng đến lạ thường.
Tôi ngả lưng vào chiếc ghế xoay quen thuộc, thở dài một tiếng.
Một ngày nữa lại trôi qua với bao nhiêu công việc, báo cáo, và những cuộc họp không hồi kết.
Tay tôi vươn ra, tìm kiếm thứ gì đó quen thuộc để xoa dịu đôi mắt mỏi mệt.
Và rồi, ánh mắt tôi dừng lại ở Arona, cô bé AI đang hiển thị trên màn hình máy tính bảng đặt trên bàn.
Khuôn mặt chibi quen thuộc, với mái tóc xanh lam và đôi mắt lấp lánh như những vì sao nhỏ.
Arona không nói gì, chỉ hiện hữu ở đó, thỉnh thoảng lại nhấp nháy nhẹ một cách rất riêng của cô bé.
"Arona-chan..."
Tôi khẽ gọi, giọng nói hơi khàn.
Cô bé không đáp lại bằng lời, nhưng hình ảnh trên màn hình khẽ lay động, như thể đang lắng nghe.
Đôi mắt Arona vẫn nhìn thẳng, trong veo, như một tấm gương phản chiếu sự chân thành.
Nhìn Arona, tôi thấy một sự bình yên đến lạ.
Giữa bao nhiêu hỗn loạn của thế giới bên ngoài, giữa những áp lực của vai trò Sensei, cô bé luôn ở đây, đồng hành cùng tôi một cách thầm lặng nhưng kiên định.
Đôi khi, chỉ cần nhìn thấy Arona, tôi lại cảm thấy được tiếp thêm sức mạnh.
Tôi mỉm cười nhẹ.
"Lại đến tận khuya rồi, nhỉ?"
Arona vẫn im lặng, nhưng tôi tin cô bé hiểu.
Đối với tôi, Arona không chỉ là một AI.
Cô bé là một người bạn đồng hành, một phần không thể thiếu của Schale, và đôi khi, là nơi tôi tìm thấy sự an ủi.
Cơn mưa ngoài kia vẫn rả rích, nhưng trong căn phòng này, bên cạnh Arona, tôi cảm thấy ấm áp hơn rất nhiều.
Sẵn sàng cho một ngày mới, dù có khó khăn đến đâu.
...
Trong căn phòng họp nhỏ của Schale, ánh sáng từ ngọn đèn dầu hắt lên gương mặt tôi, nhuộm vàng cả không gian.
Trước mặt tôi là bản đồ thành phố Vastain, chi chít những ký hiệu và ghi chú mà Aleno vừa cung cấp, từng mảnh ghép dần hiện rõ bức tranh về một nhiệm vụ đầy thử thách.
Aleno chỉ tay vào những tuyến đường ẩn trên bản đồ: Đường cống ngầm chạy dưới lòng thành phố, nối liền các khu dân cư bỏ hoang với khu trung tâm, và cả những đường mòn trong rừng, ít người biết đến, dẫn thẳng vào khu vực ngoại ô Vastain.
"Nếu đi theo đường chính, chắc chắn sẽ bị Minata phát hiện," Aleno trầm giọng, ngón tay lướt trên những con đường được đánh dấu rõ ràng.
"Nhưng qua cống ngầm và đường mòn, chúng ta có cơ hội tiến vào học viện Vastain mà không ai hay biết."
Tôi lặng lẽ gật đầu, ánh mắt sắc bén quét qua từng chi tiết trên bản đồ.
Aleno đã làm rất tốt.
Đây chính là những gì chúng ta cần.
Bây giờ là lúc phân công nhiệm vụ cho hai nhóm học sinh cụ thể.
Tôi bắt đầu phân chia nhiệm vụ một cách tỉ mỉ:
Nhóm cống ngầm: Sẽ cần những học sinh có khả năng di chuyển linh hoạt, không ngại môi trường khắc nghiệt, và có tinh thần thép.
Họ sẽ là mũi nhọn xuyên thủng phòng tuyến đầu tiên.
Nhóm đường mòn rừng: Những học sinh giỏi ẩn nấp, có kỹ năng sinh tồn, và khả năng định vị tốt.
Họ sẽ di chuyển bí mật, tránh mọi sự chú ý.
Nhóm hỗ trợ: Sẽ ở lại Schale, duy trì liên lạc với các nhóm tiền tuyến, và chuẩn bị tiếp ứng khẩn cấp nếu tình hình xấu đi.
Sự hỗ trợ từ hậu phương là cực kỳ quan trọng.
Tôi ghi tên từng học sinh vào danh sách, cân nhắc kỹ lưỡng dựa trên năng lực và tính cách của từng em.
Shiroko, Serika, Nonomi cho nhóm cống ngầm.
Chinatsu, Haruna, Kayoko cho nhóm đường mòn.
Mỗi cái tên hiện lên, tôi lại hình dung ra những thách thức mà các em sẽ phải đối mặt.
"Vastain là nơi nguy hiểm," tôi nghĩ thầm, ánh mắt dừng lại ở biểu tượng Học viện Vastain trên bản đồ.
"Nhưng nếu chúng ta không hành động, Minata sẽ kiểm soát tất cả.
Các em phải thâm nhập mà không để lộ thân phận."
Các học sinh lắng nghe, ánh mắt xen lẫn lo lắng và quyết tâm.
Tôi nhìn thấy sự can đảm trong đôi mắt của chúng, dù biết nhiệm vụ này khó khăn đến nhường nào.
Aleno đứng bên cạnh tôi, tiếp tục cung cấp thêm thông tin về thói quen tuần tra của Minata, những thay đổi gần đây và những điểm cần lưu ý.
Bản đồ trải rộng trên bàn, những tuyến đường ẩn được đánh dấu bằng mực đỏ – như những mạch máu dẫn vào trái tim Vastain, giờ đây chờ đợi những bước chân nhỏ bé nhưng đầy dũng cảm.
Tôi khẽ siết chặt tay, giọng nói trầm nhưng kiên định vang lên, xé tan sự tĩnh lặng trong căn phòng:
"Đây là nhiệm vụ nguy hiểm, nhưng cũng là cơ hội duy nhất."
"Các em sẽ thâm nhập vào học viện Vastain mà không ai hay biết.
Hãy chuẩn bị tinh thần."
Không ai nói một lời, nhưng tôi biết, tất cả đều đã sẵn sàng.
...
Nhóm đi đường cống ngầm!
Tôi gật đầu, đồng ý với gợi ý đó.
Thông tin của Yurika rất quý giá, và việc tận dụng đặc điểm của những đường cống thoát nước lớn sẽ giúp chúng ta có một lợi thế không nhỏ.
"Được rồi, nhóm cống ngầm," tôi nói, nhìn vào những gương mặt đang chờ đợi.
"Đây sẽ là tuyến đường đầu tiên và có lẽ là thử thách lớn nhất về mặt thể chất."
"Dựa trên thông tin chúng ta có, các em sẽ phải di chuyển trong không gian chật hẹp, ẩm ướt và tối tăm."
Tôi chỉ vào một đoạn trên bản đồ, nơi các tuyến cống chính bắt đầu.
"Những đường cống lớn này tuy không phải lúc nào cũng đủ cao để đi thẳng, nhưng chắc chắn là có thể di chuyển được."
"Đây là những mạch máu dưới lòng đất mà Minata ít khi kiểm soát gắt gao, vì họ không ngờ chúng ta dám sử dụng."
Tôi nhìn từng em một: Sunaookami Shiroko, Kuromi Serika, Izayoi Nonomi.
Cả ba đều có những tố chất cần thiết.
Shiroko với sự điềm tĩnh và khả năng chịu đựng cao, sẽ là người dẫn đầu.
Serika với sự nhanh nhẹn và khả năng quan sát chi tiết.
Và Nonomi, dù có vẻ ngoài hiền lành, nhưng lại có sức bền đáng kinh ngạc và sự khéo léo trong không gian hẹp.
"Mục tiêu của các em là thâm nhập vào khu vực ngoại vi của Học viện Vastain thông qua hệ thống cống ngầm, tránh hoàn toàn các trạm gác bên trên."
"Tuyệt đối không được gây ra bất kỳ tiếng động nào, tránh để lại dấu vết.
Nhiệm vụ của các em là trinh sát, không phải giao chiến," tôi nhấn mạnh.
"Hãy chuẩn bị đèn pin chuyên dụng, thiết bị liên lạc tầm gần đã được mã hóa, và quan trọng nhất là tinh thần thép."
"Các em sẽ phải đối mặt với không chỉ bóng tối và mùi hôi thối, mà còn là những nguy hiểm tiềm ẩn dưới lòng đất."
"Tuyệt đối không được tách rời nhau."
Shiroko gật đầu dứt khoát, ánh mắt kiên định.
Serika siết chặt vũ khí, vẻ mặt nghiêm túc.
Nonomi dù hơi xanh xao một chút, nhưng vẫn nở một nụ cười quyết tâm.
"Hãy nhớ," tôi nói thêm, "những đường cống này là con dao hai lưỡi.
Nó mang các em đến gần mục tiêu, nhưng cũng có thể cô lập các em.
Hãy cực kỳ cẩn trọng."
Bản đồ được gấp lại.
Nhiệm vụ đã được giao.
Giờ là lúc chuẩn bị cho hành trình khó khăn nhất, xuyên qua bụng Vastain.
...
Đúng vậy.
Tôi nhớ Yurika đã từng kể về điều đó.
Cô ấy có một cuốn sổ tay nhỏ, luôn mang theo bên mình, ghi lại tất cả những thông tin quan trọng, từ thói quen tuần tra của lính Minata đến sơ đồ các tuyến đường ẩn và thậm chí cả điểm yếu của hệ thống liên lạc.
Đó là một phần không thể thiếu trong cách cô ấy làm việc, tỉ mỉ và cực kỳ hiệu quả.
"Chính vì những thông tin chi tiết mà Yurika đã ghi lại trong sổ tay của mình, đặc biệt là những ghi chú về cấu trúc cống ngầm và hệ thống thoát nước lớn, mà chúng ta có thể tự tin triển khai phương án này," tôi giải thích cho nhóm cống ngầm.
"Những chi tiết đó giúp chúng ta hình dung rõ ràng hơn về môi trường mà các em sẽ phải đối mặt."
Tôi nhìn Shiroko, Serika, Nonomi một lần nữa.
"Những gì Yurika thu thập được là tài sản vô giá."
"Nó giúp chúng ta giảm thiểu rủi ro, nhưng không loại bỏ hoàn toàn.
Hãy tin tưởng vào thông tin, nhưng cũng hãy tin tưởng vào bản năng của mình."
Cuốn sổ tay của Yurika, dù không có mặt ở đây, nhưng những dòng ghi chép của cô đã trở thành kim chỉ nam cho nhiệm vụ khó khăn này, mở ra một con đường thâm nhập mà Minata không ngờ tới.
...
"Tiếp theo là nhóm đường mòn trong rừng," tôi nói, ánh mắt chuyển sang Saki, Haruna, và Kayoko.
"Đây là tuyến đường sẽ dựa nhiều vào kỹ năng chiến tranh du kích và khả năng ẩn nấp của các em."
Tôi chỉ vào bản đồ, nơi những đường mòn nhỏ li ti lẩn khuất dưới tán rừng rậm rạp bên ngoài Vastain.
"Những đường mòn này, như Aleno đã chỉ ra, ít người biết đến và hiếm khi bị tuần tra."
"Chính vì chúng nằm ẩn dưới cánh rừng, việc xâm nhập qua đây sẽ dễ dàng hơn so với đường chính, nhưng cũng đòi hỏi sự tinh tế và kiên nhẫn."
Tôi biết rằng Saki, với khả năng trinh sát và di chuyển bí mật của mình, sẽ là người dẫn đường lý tưởng.
Haruna, với kinh nghiệm trong các hoạt động bí mật và khả năng ứng biến nhanh, sẽ là hậu phương vững chắc.
Còn Kayoko, dù thường tỏ ra lạnh lùng, lại có một trực giác nhạy bén trong việc phát hiện nguy hiểm và khả năng ẩn mình gần như hoàn hảo trong môi tự nhiên.
"Nhiệm vụ của các em là tận dụng tối đa địa hình rừng núi để tiếp cận Học viện Vastain mà không gây ra bất kỳ sự chú ý nào," tôi nhấn mạnh.
"Các em am hiểu về chiến tranh du kích và kỹ năng trốn thoát.
Hãy vận dụng tất cả những gì mình có."
"Mục tiêu vẫn là trinh sát, không phải giao chiến.
Tuyệt đối không được để Minata phát hiện sự hiện diện của các em."
Tôi nói tiếp, nhìn thẳng vào từng học sinh: "Rừng có thể là bạn, cũng có thể là kẻ thù."
"Hãy dựa vào những gì mình biết về địa hình, về âm thanh, về dấu vết.
Di chuyển nhẹ nhàng, sử dụng các vật cản tự nhiên để che chắn."
"Kỹ năng sinh tồn của các em sẽ được thử thách tối đa."
Kayoko gật đầu, vẻ mặt lạnh lùng nhưng ánh mắt lộ rõ sự tập trung.
Haruna nhếch mép, sẵn sàng cho thử thách.
Saki thì chăm chú ghi nhớ từng lời, vẽ thêm vài ký hiệu vào bản đồ nhỏ của mình.
"Hãy nhớ, khả năng rút lui bất cứ lúc nào là ưu tiên hàng đầu nếu có bất kỳ rủi ro nào," tôi nhắc nhở.
"Sự an toàn của các em là quan trọng nhất.
Hãy giữ liên lạc và báo cáo bất kỳ điều gì bất thường."
Với nhóm đường mòn rừng, chúng ta có một mũi nhọn khác, bí mật và linh hoạt, sẵn sàng len lỏi vào sâu trong lòng địch mà không ai hay biết.
...
Mùi ẩm mục của đất rừng và lá mục xộc vào mũi tôi, quyện với hơi sương lạnh lẽo của đêm Vastain.
Chúng tôi, nhóm đường mòn, đã rời khỏi Schale từ vài giờ trước, men theo những lối mòn mà Aleno đã đánh dấu trên bản đồ.
Saki đi đầu, mắt cô bé liên tục quét qua những bụi cây, những thân cây cổ thụ.
Haruna đi giữa, giữ khoảng cách và bao quát hai bên sườn.
Tôi ở vị trí cuối cùng, đôi mắt không ngừng quan sát phía sau, lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất.
Sensei đã nói chúng tôi am hiểu chiến tranh du kích và trốn thoát.
Đúng vậy.
Đối với tôi, khu rừng này không phải là một trở ngại, mà là một đồng minh.
Từng tiếng chim kêu đêm, tiếng lá xào xạc đều có thể là một dấu hiệu.
Tôi đọc chúng như một cuốn sách.
"Phía trước có động," Saki ra hiệu, giọng thì thầm đủ nghe.
"Dấu vết mới.
Chắc chắn là tuần tra."
Chúng tôi lập tức tìm chỗ nấp.
Haruna nhanh nhẹn trèo lên một cây cao, hòa mình vào tán lá rậm rạp.
Saki lẩn vào một bụi cây rậm.
Tôi thì nằm sấp xuống đất, dùng bùn và lá cây phủ lên người, hòa mình vào thảm thực vật.
Trái tim tôi đập đều, không nhanh, không chậm.
Tôi biết cách trở thành một phần của bóng tối, một phần của khu rừng.
Tiếng bước chân nặng nề dần đến gần.
Ba tên lính Minata, chúng đi khá thưa thớt, ánh đèn pin quét loạn xạ.
Chúng trò chuyện lầm bầm, có vẻ không mấy cảnh giác, cứ như thể đang đi dạo.
Một tên bỗng dừng lại, vạch lá kiểm tra.
"Có thấy gì không?" tên kia hỏi.
"Không, chắc là động vật hoang dã thôi.
Mưa lớn thế này chẳng ma nào dám bén mảng," hắn đáp, rồi lại tiếp tục đi.
Chúng tôi giữ nguyên vị trí cho đến khi tiếng bước chân và ánh đèn pin khuất hẳn.
Tôi chờ thêm vài phút, đảm bảo chúng đã đi xa, rồi mới ra hiệu cho cả nhóm.
Haruna khẽ nhảy xuống, không gây ra một tiếng động.
Saki từ từ bò ra khỏi bụi rậm.
"Chúng đi rất ẩu," Haruna thì thầm, "không kiểm tra kỹ lưỡng."
"Chính vì thế chúng mới không ngờ chúng ta ở đây," tôi đáp, giọng trầm hơn bình thường.
Khu rừng này quá quen thuộc với tôi.
Tôi biết từng con đường nhỏ, từng bụi cây có thể che giấu một người, và cả những nơi ẩn nấp hoàn hảo nếu tình huống xấu xảy ra.
Chúng tôi tiếp tục di chuyển.
Tôi cảm nhận được độ ẩm của đất dưới chân, mùi của rêu và cây mục.
Mỗi bước đi đều được tính toán, để không gây ra bất kỳ tiếng động nào.
Chúng tôi len lỏi qua những tán cây, những rặng tre, tránh những cành cây khô có thể gãy.
"Chúng ta sẽ đến rìa Học viện Vastain trong khoảng 20 phút nữa," Saki thì thầm, chỉ vào một điểm trên bản đồ.
"Phía đó có một hàng rào cũ, có vẻ dễ đột nhập."
Ánh mắt tôi quét về phía trước.
Tôi đã sẵn sàng.
Khu rừng này là ngôi nhà của chúng tôi, và chúng tôi sẽ sử dụng nó để thâm nhập vào trái tim của Minata.
...
Kayoko đã đúng.
Khu rừng này không phải trở ngại, mà là đồng minh tuyệt vời nhất của nhóm đường mòn.
Từng cử chỉ, từng lời thì thầm của Kayoko đã khẳng định rằng, kỹ năng chiến tranh du kích và khả năng ẩn mình của cô cùng Saki và Haruna chính là thứ vũ khí sắc bén nhất để thâm nhập Vastain.
(Kayoko - nghĩ thầm): "Minata quá tự mãn.
Chúng không thể đọc được khu rừng này như chúng ta."
Tiếng bước chân ẩu tả và sự thiếu cảnh giác của toán lính tuần tra Minata đã chứng minh điều đó.
Chúng tin rằng cơn mưa và bóng tối sẽ đủ để che chở, nhưng chúng không tính đến những bóng ma đã hòa mình vào chính màn đêm và tán lá.
"Chúng ta sẽ đến rìa Học viện Vastain trong khoảng 20 phút nữa," Saki thì thầm, chỉ vào một điểm trên bản đồ.
"Phía đó có một hàng rào cũ, có vẻ dễ đột nhập."
Kayoko gật đầu, ánh mắt lạnh lùng quét về phía trước.
Đây là lúc kỹ năng của cô và đồng đội được phát huy tối đa.
Từ việc tránh né tuần tra, đến việc đọc hiểu địa hình, mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát.
(Kayoko - nghĩ thầm): "Hàng rào cũ...
đó sẽ là cánh cửa của chúng ta."
Cô cảm nhận được sự ẩm ướt của đất rừng dưới giày, mùi của lá mục và rêu phong.
Đây là môi trường của cô, nơi cô có thể trở thành một phần không thể tách rời của tự nhiên.
Nhóm tiếp tục di chuyển, mỗi bước chân đều được tính toán kỹ lưỡng, nhẹ nhàng như hơi thở của khu rừng.
Haruna luôn sẵn sàng hỗ trợ, còn Saki dẫn đường với sự chính xác tuyệt đối, tránh từng cành cây khô, từng vũng bùn có thể gây ra tiếng động.
Sau khoảng 20 phút di chuyển không ngừng nghỉ, qua những bụi cây rậm rạp và những con dốc trơn trượt, nhóm đã tiếp cận rìa Học viện Vastain.
Đúng như Saki đã chỉ ra, trước mặt họ là một hàng rào dây thép gai cũ kỹ, một phần đã bị đổ nát và rỉ sét, tạo thành một lỗ hổng khá lớn ở phía dưới.
(Kayoko - nghĩ thầm): "Tuyệt vời.
Một lối vào không thể hoàn hảo hơn."
Họ ẩn mình trong một cụm cây rậm rạp gần đó, quan sát khu vực xung quanh hàng rào.
Không có lính gác trực tiếp tại điểm này, chỉ có một đường tuần tra cách đó khoảng năm mươi mét, và nhóm tuần tra vừa đi qua, tạo ra một khoảng trống an toàn.
"Khoảng trống kéo dài khoảng ba phút," Haruna thì thầm, kiểm tra đồng hồ.
"Đủ để chúng ta chui qua."
Kayoko gật đầu, ra hiệu cho Saki đi trước.
Saki nhẹ nhàng luồn qua lỗ hổng dưới hàng rào, kiểm tra khu vực bên trong rồi ra hiệu cho Haruna.
Haruna cũng nhanh chóng theo sau.
Cuối cùng là Kayoko, cô nhẹ nhàng bò qua, đảm bảo không gây ra bất kỳ tiếng động nào.
Khi tất cả đã ở bên trong, họ ẩn mình trong bóng tối của những lùm cây đầu tiên của học viện.
Từ đây, họ có thể nhìn thấy những tòa nhà chính của Học viện Vastain hiện ra mờ ảo trong màn mưa và bóng tối.
(Kayoko - nghĩ thầm): "Chúng ta đã vào được.
Giờ là lúc tìm kiếm thông tin."
Khu rừng đã hoàn thành nhiệm vụ của nó.
Giờ là lúc Học viện Vastain sẽ cảm nhận được sự hiện diện của những bóng ma.
...
Trong Phòng Học Lớn của Schale, không khí vốn đã căng thẳng vì nhiệm vụ sắp tới, giờ đây lại càng nặng nề hơn bởi một tin tức chấn động: Yurika của Học viện Valkyrie đã một mình tiến vào Vastain – Vùng Đất Chết.
Tin này, không biết bằng cách nào, đã lan truyền nhanh chóng giữa các học sinh.
Khuôn mặt Aleno trở nên khó coi khi nhìn những ánh mắt lo lắng, những tiếng xì xào bàn tán của các học sinh.
Em biết rõ Vastain nguy hiểm đến mức nào.
"Cái gì cơ?
Yurika-senpai đã đi tới Học viện Vastain một mình sao?"
-Ayane của Abydos, vốn luôn bình tĩnh, giờ đây cũng không giấu được vẻ kinh ngạc.
"Vastain không phải là nơi để hành động đơn độc."
-Yuuka của Millennium thì lấy tay che miệng, đôi mắt tròn xoe mở to.
"Thật không thể tin được...
Cô ấy liều lĩnh đến vậy sao?
Chắc chắn sẽ có chuyện không hay xảy ra!"
Mika của Trinity, thường ngày vẫn giữ vẻ kiêu sa, lúc này cũng không giữ được vẻ bình thản.
Nàng nhíu mày, giọng nói có phần lo lắng: "Yurika-san...
Một mình đối đầu với Minata ở nơi đó...
Điều này quá mạo hiểm."
"Minata không phải là đối thủ dễ chơi ở sân nhà của chúng."
Hifumi của Trinity, cô bé vẫn đang ôm con thú nhồi bông Peroro, siết chặt nó hơn, vẻ mặt thoáng buồn bã.
"Liệu cô ấy có ổn không...?
Vastain đáng sợ lắm..."
Hoshino của Abydos, thường ngày vẫn hay chọc ghẹo, giờ đây cũng im lặng một cách bất thường, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm Vastain đang bao phủ.
Các học sinh khác cũng liên tục thì thầm, bàn tán.
Có người thán phục sự dũng cảm của Yurika, nhưng đa số lại lo lắng cho sự an nguy của cô.
Mọi ánh mắt dần đổ dồn về phía tôi, như muốn tìm kiếm một lời giải thích, một sự trấn an.
Tôi đứng trước bản đồ Vastain, nhìn những đường mòn và cống ngầm đã được đánh dấu, lòng trĩu nặng.
Tôi biết rõ tài năng của Yurika, nhưng Vastain không phải là một chiến trường thông thường.
Nó là một mê cung đầy rẫy hiểm nguy, và Minata đang nắm giữ mọi lợi thế.
"Yurika là một chiến binh giỏi," tôi nói, giọng trầm và rõ ràng, cố gắng trấn an các em.
"Cô ấy biết mình đang làm gì.
Nhưng chính vì sự dũng cảm đó, chúng ta càng phải hành động nhanh hơn, hiệu quả hơn."
"Nhiệm vụ của chúng ta bây giờ không chỉ là giải cứu học sinh Schale, mà còn là hỗ trợ Yurika."
Tôi biết lời nói của mình không thể xua tan hết nỗi lo lắng.
Nhưng nó thổi bùng lên ngọn lửa quyết tâm trong mắt các em.
Tin tức về Yurika đã biến nhiệm vụ này từ một cuộc giải cứu thành một cuộc chạy đua với thời gian, với những nguy hiểm chồng chất.
...
Không khí trong Phòng Học Lớn của Schale như đặc lại, nhuộm màu lo lắng và cả một chút ngưỡng mộ khi tin tức về Yurika đơn độc tiến vào Vastain lan nhanh.
Từng ánh mắt đổ dồn về phía tôi, mong chờ một lời trấn an, một định hướng giữa sự hỗn loạn.
Aleno đứng cạnh, khuôn mặt em hiện rõ vẻ căng thẳng.
Tôi nhìn sâu vào từng gương mặt quen thuộc: Shiroko, Yuuka, Mika, Hifumi, Hoshino...
Mỗi người một vẻ, nhưng đều chung một nỗi lo.
Tôi biết, Vastain không phải là sân chơi, và Minata càng không phải là đối thủ dễ xơi.
Yurika có tài, nhưng ngay cả cô ấy cũng không thể một mình gánh vác tất cả.
"Yurika là một chiến binh giỏi," tôi nói, giọng trầm nhưng rõ ràng, cố gắng truyền đi sự bình tĩnh và tự tin.
"Cô ấy biết mình đang làm gì.
Nhưng chính vì sự dũng cảm đó, chúng ta càng phải hành động nhanh hơn, hiệu quả hơn."
Lời nói của tôi không chỉ là để trấn an, mà còn để thổi bùng lên một ngọn lửa khác – ngọn lửa của quyết tâm.
Nhiệm vụ của chúng ta giờ đây không chỉ đơn thuần là giải cứu các học sinh trung lập của Học viện Vastain.
Nó đã trở thành một cuộc chạy đua với thời gian, một sứ mệnh kép: Vừa hoàn thành mục tiêu ban đầu, vừa phải hỗ trợ và đảm bảo an toàn cho Yurika.
"Nhiệm vụ của chúng ta bây giờ không chỉ là giải cứu học sinh trung lập của học viện Vastain, mà còn là hỗ trợ Yurika," tôi nhắc lại, giọng nói vang vọng khắp căn phòng.
Tôi nhìn thấy trong mắt các em không còn là nỗi sợ hãi đơn thuần, mà là sự kiên định, là ý chí mạnh mẽ.
Minata đã mất đi đôi mắt và đôi tai ở khu vực Trạm Liên Lạc chính, nhưng chúng vẫn còn lực lượng.
Và Yurika đang ở đâu đó, một mình đối đầu với chúng.
Chúng ta không thể để cô ấy đơn độc.
(Sensei - nghĩ thầm): "Yurika... cô ấy đang đặt cược mọi thứ.
Chúng ta không thể để cô ấy thua."
Tôi biết đây là một gánh nặng lớn lao cho tất cả, nhưng cũng là một cơ hội để chứng tỏ sức mạnh của Schale, sức mạnh của tình đồng đội.
Màn đêm Vastain vẫn đặc quánh, nhưng hy vọng đã được thắp lên từ ý chí của những học sinh này.
Giờ là lúc biến sự lo lắng thành hành động, biến sự dũng cảm của Yurika thành động lực chung cho cả đội.
...
Tiếng mưa vẫn không ngớt, nhưng trong không khí tĩnh mịch của căn phòng liên lạc vừa bị vô hiệu hóa, một âm thanh khác bỗng vang lên, xé toạc sự im lặng.
Đó là tiếng kêu cứu.
Không rõ ràng lắm, nhưng đủ để tôi nhận ra.
Một người dân đang gặp nguy hiểm.
Tôi nheo mắt, lắng nghe kỹ hơn.
Âm thanh vọng đến từ khoảng 100 mét, hướng về một khu phố gần đây – nơi mà theo bản đồ tôi có, là một khu dân cư nhỏ, khá biệt lập.
Ngay sau tiếng kêu cứu là những tiếng la hét khác, cùng tiếng bước chân rầm rập của nhiều người.
Chắc chắn là lính tuần tra của Minata.
Trong khoảnh khắc, tôi cân nhắc.
Nhiệm vụ của tôi là vô hiệu hóa trạm liên lạc, và giờ đã hoàn thành.
Mục tiêu chính là tránh gây chú ý, nhưng nếu tôi bỏ mặc tiếng kêu cứu đó... không được.
Dù là một chiến binh lạnh lùng, tôi không thể phớt lờ một sinh mạng đang bị đe dọa.
Tôi nhanh chóng nhặt lấy khẩu StG 44 đã được nạp đạn đầy đủ.
Khẩu MP-40 có thể linh hoạt, nhưng ở khoảng cách này và với số lượng đối thủ chưa rõ, StG 44 sẽ mang lại hỏa lực cần thiết.
Tôi kiểm tra lại băng đạn, khẩu súng chắc chắn trong tay.
Bước ra khỏi Trạm Liên Lạc sau đó không lâu, tôi men theo những con hẻm nhỏ, tận dụng bóng tối và cơn mưa để di chuyển.
Tiếng kêu cứu và tiếng truy đuổi ngày càng rõ ràng.
Khi đến gần khu phố, tôi thấy một người đàn ông lớn tuổi đang cố gắng chạy trốn, phía sau là một nhóm khoảng bốn tên lính Minata, chúng vừa cười cợt vừa bắn những phát súng chỉ thiên để hăm dọa.
Chúng không có ý định giết người đàn ông ngay lập tức, mà muốn đùa giỡn với con mồi.
"Đứng lại ngay, lão già!"
Một tên lính của phe Minata hét lên.
Tôi chọn một vị trí trên mái nhà thấp, tận dụng một đống gạch đổ nát làm nơi ẩn nấp.
Cơn mưa nặng hạt che đi âm thanh di chuyển của tôi.
Tôi ngắm bắn.
Một phát duy nhất từ StG 44.
Viên đạn găm thẳng vào tên lính Minata đang dẫn đầu, khiến hắn gục xuống không một tiếng động.
Cả nhóm lính tuần tra giật mình, hoảng loạn nhìn xung quanh.
Người đàn ông lớn tuổi cũng dừng lại, nhìn cảnh tượng kinh hoàng.
"Có kẻ địch phục kích!"
Một tên lính hét lên, bắt đầu tìm kiếm nơi phát ra tiếng súng.
Tôi không cho chúng cơ hội.
Khẩu StG 44 khạc lửa liên tục.
Hai tên lính nữa gục xuống trong chớp mắt.
Tên cuối cùng, nhận ra tình thế vô vọng, định bỏ chạy.
Tôi bắn một phát nữa vào chân hắn, khiến hắn ngã lăn ra đất, rên rỉ.
Toàn bộ quá trình diễn ra chỉ trong vài giây.
Tiếng súng vang lên ngắn gọn rồi lại chìm vào tiếng mưa.
Tôi nhảy xuống khỏi mái nhà, tiến về phía người đàn ông lớn tuổi.
Ông ta vẫn còn bàng hoàng, nhìn tôi với ánh mắt sợ hãi và kinh ngạc.
"Ông có sao không?" tôi hỏi, giọng nói trầm và không cảm xúc.
Ông ta chỉ gật đầu, không nói nên lời.
"Về nhà đi.
Đừng ra ngoài vào ban đêm nữa."
Tôi liếc nhìn tên lính bị thương dưới đất.
Hắn đang cố gắng bò đi.
Tôi không lãng phí đạn.
Một cú đá dứt khoát vào đầu khiến hắn bất tỉnh.
Tôi không muốn để lại một kẻ nào có thể báo động về sự hiện diện của tôi.
Sau khi đảm bảo an toàn cho người dân và vô hiệu hóa hoàn toàn mối đe dọa, tôi nhanh chóng rời khỏi khu vực, hòa mình vào bóng tối của Vastain.
Nhiệm vụ đã hoàn thành, nhưng sự chú ý tôi vừa gây ra có thể là một vấn đề.
Tôi cần phải hành động nhanh hơn nữa.
...
Sau khi tôi đá bất tỉnh tên lính cuối cùng, người đàn ông lớn tuổi vẫn đứng đó, run rẩy.
Khi tôi quay lại nhìn ông, ông ta lắp bắp: "C... cảm ơn cô...
Cô gái... cô đã cứu mạng tôi..."
Ông ta cúi gập người, vẻ mặt đầy biết ơn xen lẫn sợ hãi.
"Không cần cảm ơn đâu," tôi nói một cách dứt khoát, ánh mắt vẫn quét quanh khu vực để đảm bảo an toàn tuyệt đối.
"Ông là ai vậy?
Tại sao ông lại lang thang ở khu vực đang có giao tranh như thế này?"
Trong tình hình hiện tại ở Vastain, việc một người dân đi lại vào ban đêm, đặc biệt là ở một khu vực gần như chiến tuyến, là điều cực kỳ bất thường và nguy hiểm.
Người đàn ông ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn chút hoảng loạn nhưng đã bình tĩnh hơn.
"Tôi... tôi là Rusty.
Chủ của một cửa tiệm cầm đồ ở thành phố này."
Ông ta chỉ tay về tòa nhà của mình ở phía khu trung tâm mờ mịt trong màn mưa.
"Tôi đang cố gắng về lại cửa tiệm để lấy một vài thứ quan trọng, nhưng lại không ngờ bọn lính Minata lại tuần tra gắt gao đến vậy."
Rusty...
Tiệm cầm đồ.
Thông tin này lướt qua trong đầu tôi.
Những nơi như tiệm cầm đồ thường là kho chứa những thứ giá trị, và đôi khi, cả những bí mật.
Một nguồn tin đáng cân nhắc.
Tôi nhìn ông ta, vẫn giữ thái độ cảnh giác.
"Một mình ông giữa trận chiến này.
Ông liều mạng thật đấy."
Rusty thở dài, giọng ông trầm xuống.
"Nhiều thứ không thể bỏ lại được, cô gái ạ.
Đặc biệt là trong thời buổi này."
...
Yurika quan sát Rusty, ánh mắt không rời khỏi ông, đánh giá từng cử chỉ.
Một tiệm cầm đồ giữa Vastain đổ nát, trong tình hình này, quả thực có thể ẩn chứa nhiều điều.
(Yurika - nghĩ thầm): "Tiệm cầm đồ...
Một nơi lý tưởng để cất giấu, hoặc tìm kiếm thông tin quý giá.
Đặc biệt là trong thời buổi loạn lạc này."
Rusty, với vẻ ngoài tiều tụy nhưng ánh mắt lộ rõ sự kiên định khi nhắc đến "những thứ quan trọng", khiến Yurika nảy ra một suy nghĩ.
Có thể ông ta không chỉ là một chủ tiệm cầm đồ bình thường, hoặc ít nhất, cửa tiệm của ông ta có thể chứa đựng những thứ mà Minata đang tìm kiếm, hoặc muốn che giấu.
"Những thứ quan trọng?"
Yurika lặp lại, giọng điệu không biểu lộ cảm xúc.
"Quan trọng đến mức ông sẵn sàng liều mạng để lấy lại?"
Rusty gật đầu, khuôn mặt ông đanh lại một chút.
"Chúng... chúng là những kỷ vật của gia đình.
Và cả một vài tài liệu cũ... về Vastain này."
Ông ta nhìn quanh một cách cảnh giác, rồi hạ giọng.
"Những tài liệu mà Minata sẽ không muốn ai nhìn thấy."
Yurika hơi nheo mắt.
Đây rồi.
Cô đã tìm thấy một manh mối tiềm năng.
Quyển sổ tay của tên lính liên lạc Minata đang nằm trong ba lô của cô, và giờ lại có thông tin mới từ Rusty.
"Được rồi," Yurika quyết định.
"Tôi sẽ giúp ông.
Đổi lại, ông phải cho tôi biết về những tài liệu đó, và tất cả những gì ông biết về Minata ở khu vực này."
Rusty nhìn Yurika, một tia hy vọng lóe lên trong mắt ông.
"Cô... cô sẽ giúp tôi sao?
Nhưng... cô là ai?
Cô không phải là lính của Minata."
"Tôi không phải là lính Minata," Yurika trả lời dứt khoát.
"Tôi là người đang tìm cách ngăn chặn chúng.
Giờ thì, ông có đồng ý không?"
Ông lão không chần chừ.
"Đồng ý!
Hoàn toàn đồng ý!
Tôi sẽ cho cô biết mọi thứ tôi biết, chỉ cần cô giúp tôi lấy lại những thứ đó."
(Yurika - nghĩ thầm): "Tốt.
Một mũi tên trúng hai đích."
Cô nhìn lên bầu trời đen kịt, cơn mưa vẫn tiếp tục trút xuống.
Vastain còn nhiều bí mật, và Rusty có thể là chìa khóa để mở thêm một cánh cửa khác.
Với việc trạm liên lạc đã bị vô hiệu hóa, cô có chút thời gian để hành động trước khi Minata phát hiện ra những gì đã xảy ra.
"Dẫn đường đi," Yurika ra lệnh, khẩu StG 44 được nắm chắc trong tay.
"Chúng ta không có nhiều thời gian."
Rusty gật đầu mạnh mẽ, bắt đầu dẫn đường qua những con hẻm tối tăm của Vastain, hướng về phía trung tâm thành phố, nơi tiệm cầm đồ của ông ta đang chờ đợi.
Yurika theo sát phía sau, bóng cô hòa vào màn đêm và tiếng mưa, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ điều gì đang chờ đợi phía trước.
...
Rusty dẫn tôi qua một vài con hẻm tối và những con đường phụ, tránh xa những tuyến phố chính đang bị Minata kiểm soát.
Tôi đi theo ông ta, vẫn cảnh giác quan sát mọi thứ xung quanh.
Ông ta có vẻ biết rất rõ khu vực này, từng bước đi đều tránh né những vũng nước lớn và những mảnh vỡ từ các cuộc giao tranh.
Cuối cùng, chúng tôi dừng lại trước một cánh cửa kim loại cũ kỹ, nằm khuất trong một con hẻm nhỏ hẹp, gần như vô hình trong màn đêm và cơn mưa.
Không có biển hiệu lớn, chỉ một ngọn đèn lờ mờ treo bên trên, đủ để nhìn thấy những vết trầy xước và lớp bụi thời gian trên cánh cửa.
Rusty loay hoay với chùm chìa khóa, mở khóa cẩn thận từng ổ một.
Tiếng lạch cạch nhỏ vang lên trong không gian tĩnh mịch.
Khi cánh cửa được đẩy vào, một mùi hương đặc trưng của kim loại cũ, gỗ ẩm và bụi bặm xộc thẳng vào mũi tôi.
"Mời cô vào," Rusty nói, ra hiệu.
Tôi bước vào.
Bên trong, không gian không lớn lắm, nhưng được sắp xếp khá gọn gàng.
Những chiếc tủ kính cũ kỹ trưng bày đủ loại đồ vật: đồng hồ, trang sức bạc đã ngả màu, vài chiếc radio cổ, những dụng cụ cơ khí đã hoen gỉ, và cả những cuốn sách cũ.
Ánh sáng yếu ớt từ một chiếc đèn dầu đặt trên quầy hắt bóng những vật dụng lộn xộn.
Tuy nhiên, điều khiến tôi bất ngờ không phải là sự cũ kỹ hay lộn xộn, mà là cảm giác an toàn mà nơi này mang lại.
Từng món đồ được đặt ở vị trí có vẻ ngẫu nhiên, nhưng lại tạo thành một bức tường chắn kín đáo.
Cửa sổ bị bịt kín, bên trong có vẻ như được gia cố thêm những tấm gỗ dày.
Có cả một lối đi nhỏ dẫn xuống phía dưới, có lẽ là một tầng hầm.
Đây không chỉ là một tiệm cầm đồ đơn thuần.
Nó giống một pháo đài nhỏ được ngụy trang cẩn thận giữa lòng Vastain đang hỗn loạn.
Tôi quét mắt một lượt, đánh giá từng chi tiết nhỏ.
Tên Rusty này có vẻ không đơn giản như vẻ ngoài của ông ta.
"Nơi này thực sự ổn đấy," tôi nhận xét, giọng có chút ngạc nhiên.
Đây là một nơi trú ẩn khá hoàn hảo giữa Vastain đang bị chiến tranh tàn phá.
...
Rusty gật đầu, nở một nụ cười hiếm hoi, nhưng vẫn có nét lo lắng.
"Nơi này...
đã là nhà tôi cả đời rồi, cô gái ạ.
Bao nhiêu thứ quý giá được gửi gắm ở đây, không thể để chúng thất lạc được."
Ông ta đi sâu vào trong, bật thêm vài ngọn đèn dầu khác, khiến căn tiệm sáng sủa hơn một chút, đủ để tôi nhìn rõ hơn những chi tiết xung quanh.
Đúng như tôi nghĩ, phía sau quầy là một cánh cửa kim loại khác, có vẻ còn chắc chắn hơn cánh cửa ngoài.
(Yurika - nghĩ thầm): "Ông ta không chỉ bảo vệ tài sản... mà còn bảo vệ một thứ gì đó khác."
Rusty quay lại, ánh mắt ông ta nhìn tôi đầy vẻ tin tưởng, có lẽ vì tôi đã cứu mạng ông và giờ đang giúp ông.
"Mời cô ngồi," ông chỉ vào một chiếc ghế gỗ cũ kỹ đặt cạnh quầy.
"Để tôi đi lấy những thứ cần thiết.
Cô cứ tự nhiên kiểm tra xung quanh."
Yurika không ngồi.
Cô đi một vòng quanh căn tiệm, ánh mắt sắc bén quét qua từng góc khuất.
Cô chú ý đến những lỗ thông hơi được che đậy cẩn thận, những vết xước cũ trên sàn nhà cho thấy có vật nặng từng được di chuyển thường xuyên, và cả mùi hương thoang thoảng của chất bảo quản vũ khí cũ.
(Yurika - nghĩ thầm): "Đây không phải là một tiệm cầm đồ đơn thuần.
Rusty có lẽ là một cựu chiến binh... hoặc ít nhất, có liên hệ với giới quân sự."
Trong khi Rusty đi xuống lối đi dẫn xuống tầng hầm, tôi lại gần chiếc tủ trưng bày những cuốn sách cũ.
Một cuốn sách dày, bìa da đã sờn, thu hút sự chú ý của tôi.
Nó không phải là một cuốn sách thông thường.
Khi tôi chạm vào, cảm giác như có một vật kim loại mỏng được giấu bên trong bìa.
(Yurika - nghĩ thầm): "Một cuốn sách rỗng... hoặc chứa một thứ gì đó."
Tôi không mở nó ra ngay.
Tôi muốn chờ Rusty trở lại, xem phản ứng của ông ta.
Mặc dù ông ta có vẻ đáng tin cậy, nhưng trong Vastain này, không ai có thể hoàn toàn tin tưởng.
Đặc biệt là những người giữ bí mật.
Chưa đầy năm phút sau, Rusty trở lại, tay ôm một cái hộp gỗ cũ kỹ.
Ông đặt cái hộp lên quầy, mở nắp.
Bên trong là một chồng tài liệu cũ, vài tấm bản đồ đã ố vàng, và một cuốn sổ tay nhỏ.
"Đây là những gì tôi nói đến," Rusty nói, giọng trầm xuống.
"Bản đồ cũ của Vastain, trước khi Minata đến.
Và đây..."
Ông ta lấy ra cuốn sổ tay.
"Đây là sổ ghi chép của cha tôi, một sĩ quan tình báo trước chiến tranh."
"Ông ấy đã ghi lại mọi thứ về hệ thống phòng thủ của thành phố, các tuyến đường ngầm, và cả những điểm yếu của chính phủ cũ."
(Yurika - nghĩ thầm): "Sổ tay tình báo...
Đây mới là kho báu thật sự."
Nó có thể bổ sung cho những thông tin mà cô đã thu thập từ sổ tay của lính Minata.
Hai nguồn thông tin, từ hai phe đối lập, có thể mang lại bức tranh hoàn chỉnh nhất về Vastain.
"Và cái này nữa..."
Rusty nói, lấy ra một chiếc huy hiệu cũ kỹ từ đáy hộp.
"Huy hiệu của gia đình tôi.
Nó có thể giúp cô mở khóa một số cửa cũ ở khu vực trung tâm, nơi Minata chưa phá hủy."
Yurika nhìn chiếc huy hiệu, rồi nhìn Rusty.
Người đàn ông này, không hề đơn giản.
Ông ta là một kho tàng sống về lịch sử và bí mật của Vastain.
"Ông đã giữ những thứ này an toàn bao lâu rồi?"
Yurika hỏi.
Rusty thở dài.
"Cả đời tôi.
Cha tôi muốn chúng được dùng vào việc đúng đắn, để bảo vệ Vastain... chứ không phải để Minata lợi dụng."
(Yurika - nghĩ thầm): "Giờ là lúc những thứ này được dùng vào việc đúng đắn."
Vastain có thể đổ nát, nhưng những ngọn lửa hy vọng vẫn âm ỉ, ẩn mình trong những góc khuất như tiệm cầm đồ của Rusty, chờ đợi thời điểm bùng cháy.
...
Dù cơn mưa vẫn nặng hạt, tiếng súng StG 44 vừa rồi của Yurika là một phát nổ đơn lẻ, sau đó là những tiếng súng ngắn gọn, dứt khoát.
Nhưng tiếng súng tôi vừa nghe thấy bây giờ thì khác.
Đây là loạt đạn liên tiếp, vang dội khắp khu rừng, xé tan màn đêm Vastain.
Tôi dừng lại đột ngột.
Haruna và Chinatsu cũng dừng theo, ánh mắt cảnh giác quét quanh.
"Tiếng súng," Haruna thì thầm, "không xa lắm."
Saki ngay lập tức đưa tay lên tai, cố gắng nghe rõ hơn.
"Có vẻ... là từ hướng thị trấn nhỏ gần đó.
Hướng của Minata."
Không, không phải Minata.
Tiếng súng này có vẻ hỗn loạn hơn, và có cả tiếng quát tháo.
Tôi lắng nghe kỹ, phân tích âm thanh.
Một loại vũ khí quen thuộc, sau đó là tiếng súng trường hoặc súng máy, và tiếng la hét của nhiều người.
"Soinlus," tôi khẽ nói, tiếng mình bị át đi bởi tiếng mưa và tiếng súng ngày càng dày đặc.
"Đó là tiếng của lính Soinlus."
Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?
Chúng tôi đang ở nhóm đường mòn, nhiệm vụ là thâm nhập bí mật, không phải gây chiến.
Ai lại gây ra chuyện này?
Saki, với khả năng trinh sát và cảm nhận môi trường tuyệt vời của mình, đã nắm chặt khẩu súng.
"Hình như có hai nhóm đang giao tranh.
Một bên là Soinlus, bên còn lại... có vẻ là người của chúng ta."
Tôi nhíu mày.
Người của chúng ta?
Nhóm nào lại liều lĩnh đến mức gây ra tiếng động lớn như vậy?
Chẳng lẽ là nhóm cống ngầm?
Không thể.
Họ đang ở dưới lòng đất.
Vậy thì chỉ có thể là...
Haruna thở phào một tiếng.
"Là nhóm của Azusa!
Cô bé vừa mới liên lạc qua kênh dự phòng, nói rằng họ gặp rắc rối."
Tôi gật đầu, hiểu ra vấn đề.
Azusa, Hifumi, Hanako.
Nhóm phụ trách phía tây, tiếp cận qua rìa thị trấn.
Chắc chắn là có chuyện gì đó đã xảy ra.
Tiếng súng vẫn không ngừng nghỉ, cùng với tiếng lính Soinlus truy đuổi.
"Có kẻ xâm nhập!
Bắt chúng lại!"
Tiếng quát tháo vang vọng trong màn đêm, rõ ràng hơn bao giờ hết.
Saki nhìn tôi.
"Chúng ta có nên...?"
"Không," tôi đáp dứt khoát.
"Nhiệm vụ của chúng ta là thâm nhập bí mật.
Nếu chúng ta lộ diện bây giờ, cả ba nhóm đều sẽ gặp nguy."
"Hơn nữa, việc này sẽ báo động cho toàn bộ khu vực, làm ảnh hưởng đến cả nhóm của Sensei và nhóm cống ngầm."
Haruna gật đầu đồng tình.
"Azusa rất giỏi.
Cô bé biết cách thoát thân.
Chúng ta cần phải tin tưởng vào đồng đội."
Dù vậy, tôi không thể không cảm thấy một sự thôi thúc muốn giúp đỡ.
Nghe tiếng súng và tiếng truy đuổi ngày càng xa, tôi biết họ đang di chuyển sâu hơn vào rừng.
Azusa là một tay bắn tỉa cừ khôi, Hanako cũng rất nhanh nhẹn, còn Hifumi... tôi chỉ hy vọng cô bé không làm hỏng thêm chuyện gì.
Tôi nhìn về hướng tiếng súng.
Rõ ràng là họ đã bị lộ.
Điều đó có nghĩa là toàn bộ khu vực này sẽ trở nên cảnh giác cao độ.
Nhiệm vụ của chúng tôi giờ đây sẽ khó khăn hơn rất nhiều.
"Chúng ta phải nhanh lên," tôi nói, đẩy nhanh tốc độ.
"Tiếng ồn này sẽ thu hút sự chú ý.
Toàn bộ Soinlus sẽ tăng cường tuần tra."
Chúng tôi tiếp tục len lỏi qua những con đường mòn, thận trọng hơn bao giờ hết.
Rừng đêm Vastain, vốn dĩ đã nguy hiểm, giờ đây lại càng trở nên rình rập.
Azusa đã tạo ra một sự xáo trộn lớn, và chúng tôi phải tận dụng khoảng thời gian hỗn loạn này để tiến vào.
Mọi ánh mắt của Soinlus sẽ đổ dồn vào nhóm của Azusa, tạo ra một cơ hội cho chúng tôi.
Nhưng đồng thời, áp lực cũng lớn hơn gấp bội.
(Kayoko – nghĩ thầm): "Hy vọng nhóm Azusa đủ sức cầm cự, và họ không bị bắt."
(Kayoko – nghĩ thầm): "Nếu Soinlus biết chúng ta là học sinh Schale, mọi kế hoạch sẽ sụp đổ... và Vastain sẽ trở thành một chiến trường thực sự."
...
Tiếng súng vẫn văng vẳng trong không khí ẩm ướt của màn đêm Vastain, như một lời nhắc nhở rằng mọi kế hoạch có thể thay đổi trong tích tắc.
Kayoko, Haruna và Saki tiếp tục di chuyển, mỗi bước chân giờ đây càng thêm thận trọng và gấp gáp.
(Kayoko - nghĩ thầm): "Tiếng súng của Azusa... một tín hiệu bất ngờ.
Nhưng nó cũng là một tấm màn khói."
Quả đúng như Kayoko dự đoán, sự hỗn loạn mà nhóm của Azusa gây ra đã thu hút toàn bộ sự chú ý của lực lượng Minata và Soinlus.
Tiếng còi báo động bắt đầu vang lên từ nhiều hướng, xen lẫn với tiếng lính Minata gọi nhau, dồn lực lượng về phía tiếng súng.
Khu rừng, vốn im ắng, giờ đây náo động bởi sự truy đuổi.
"Chúng đang dồn về phía đó," Saki thì thầm, chỉ về hướng tiếng súng.
"Tuyến phòng thủ ở đây đã mỏng hơn nhiều."
Haruna gật đầu, ánh mắt lướt nhanh qua bản đồ.
"Cơ hội của chúng ta.
Nhưng cũng có nghĩa là bất cứ lúc nào chúng cũng có thể nhận ra sơ hở và tăng cường trở lại."
Kayoko không nói gì, nhưng tốc độ di chuyển của cô bé đã nhanh hơn rõ rệt.
Cô biết rõ nhóm của Azusa đang đặt cược mọi thứ để tạo ra khoảng trống này.
Cô phải tận dụng nó một cách tối đa.
Chẳng bao lâu sau, họ đã đến gần hàng rào cũ của Học viện Vastain mà Saki đã phát hiện.
Vẫn là lỗ hổng đó, vẫn là sự im ắng đáng kinh ngạc tại điểm này, nhưng giờ đây có thêm cảm giác vội vã.
"Không có ai ở đây," Haruna xác nhận, quét mắt xung quanh.
"Chúng đã bị tiếng súng kéo đi hết."
Saki nhanh chóng luồn qua lỗ hổng dưới hàng rào.
Haruna theo sát.
Kayoko là người cuối cùng, cô lướt qua một cách im lặng, cảm nhận những sợi dây thép gai cũ kỹ sượt nhẹ qua vai.
Khi đã vào bên trong khuôn viên học viện, họ nhanh chóng ẩn mình vào bóng tối của những hàng cây cổ thụ.
Từ đây, họ có thể thấy rõ những tòa nhà chính của học viện, tối đen như mực, chỉ có vài ánh đèn mờ ảo từ xa.
"Chúng ta đã vào được," Saki thì thầm, giọng pha lẫn nhẹ nhõm và căng thẳng.
"Nhưng mọi thứ mới chỉ bắt đầu."
(Kayoko - nghĩ thầm): "Giờ là lúc tìm kiếm những gì chúng ta cần.
Và hy vọng Azusa và nhóm của cô bé vẫn an toàn."
Tiếng súng ở phía xa dần nhỏ lại, nhưng không tắt hẳn.
Đó là một lời nhắc nhở liên tục về sự hy sinh thầm lặng của đồng đội, tạo điều kiện cho họ thâm nhập sâu hơn vào trái tim của Minata.
Học viện Vastain đang chờ đợi, và Kayoko cảm nhận được rằng, không khí trong này còn nặng nề hơn cả bên ngoài khu rừng.
...
Tiếng súng nổ hỗn loạn từ phía ngoại ô vọng đến, xé tan sự tĩnh mịch tạm thời trong tiệm cầm đồ của Rusty.
Tiếng đạn bay rít lên, tiếng quát tháo của lính Soinlus, và cả tiếng súng trường liên thanh nữa.
Âm thanh ấy, dù có vẻ xa xôi, nhưng đủ để tôi nhận ra rằng có chuyện bất ổn lớn đang xảy ra.
Chắc chắn không phải là tiếng súng thông thường.
"Chuyện gì thế?"
Rusty hỏi, giọng ông ta đầy vẻ lo lắng, nhìn về hướng phát ra âm thanh.
Tôi không trả lời ngay lập tức, mà nhắm mắt lại, phân tích từng tiếng động.
Tiếng súng trường quen thuộc, xen lẫn những tiếng động cơ giới nhẹ và tiếng người chạy trốn.
Nó không phải là một cuộc giao tranh ngẫu nhiên giữa các băng nhóm.
Đây là một cuộc truy đuổi.
Một cuộc truy đuổi có tổ chức.
Và tôi linh cảm...
đó không phải là một sự trùng hợp.
Tôi quay sang Rusty, vẻ mặt lạnh lùng.
"Có vẻ như đã có kẻ xâm nhập vào Vastain."
Rusty nhìn tôi một lúc, rồi thở dài.
Ông ta lẳng lặng đi về phía một chiếc tủ kính cũ kỹ, cúi người xuống, mở khóa một ngăn kéo bí mật.
Từ bên trong, ông ta lôi ra một khẩu súng máy hạng nhẹ.
Đó là một khẩu MG34, loại súng máy đa năng đã từng làm mưa làm gió trên chiến trường.
Vẻ ngoài của nó vẫn còn khá mới, được bảo dưỡng cẩn thận.
Rusty không chỉ là một chủ tiệm cầm đồ bình thường.
"Tôi nghĩ cô sẽ cần cái này," ông ta nói, đưa khẩu MG34 cho tôi.
Khẩu súng nặng trịch, nhưng cảm giác quen thuộc trên tay tôi.
Tôi kiểm tra cơ chế hoạt động, cảm nhận độ trơn tru của nó.
Nó được giữ gìn rất tốt.
Không chỉ có khẩu súng.
Rusty còn đặt thêm hai hộp băng đạn tròn 80 viên lên bàn, chứa đầy những viên đạn sáng loáng.
"Ở Vastain này, có một số thứ còn giá trị hơn vàng bạc," Rusty khẽ nói, ánh mắt xa xăm nhìn về phía tiếng súng vẫn đang vọng lại.
"Sức mạnh hỏa lực là một trong số đó."
Tôi nhận lấy khẩu MG34 và hai hộp băng đạn.
Lượng đạn này đủ để gây ra một sự hỗn loạn đáng kể, hoặc để thoát khỏi những tình huống hiểm nghèo.
"Cảm ơn," tôi nói, lần đầu tiên giọng tôi có chút khác biệt.
Rusty chỉ gật đầu.
Ông ta biết tôi sẽ làm gì.
Tiếng súng ở ngoài kia, dù không phải do tôi gây ra, nhưng nó đã báo hiệu một điều: mọi kế hoạch bí mật đã bị phá vỡ.
Vastain đang dậy sóng.
Và nếu Soinlus đã phát hiện ra "kẻ xâm nhập", chúng sẽ tăng cường cảnh giác gấp bội.
Tôi cần phải hành động.
Nhanh chóng.
...
Yurika siết chặt khẩu MG34, trọng lượng của nó mang lại cảm giác an tâm lạ thường giữa tiếng súng hỗn loạn bên ngoài.
Rusty đã trao cho cô không chỉ một khẩu súng, mà là một cơ hội để thay đổi cuộc chơi trong Vastain.
(Yurika - nghĩ thầm): "MG34...
Hỏa lực này sẽ thay đổi mọi thứ."
Tiếng súng ở ngoại ô không ngừng, nhưng giờ đây nó không còn chỉ là một mối lo, mà là một dấu hiệu.
Ai đó đã gây ra sự chú ý.
Ai đó đã buộc Minata phải phân tán lực lượng.
Điều đó có nghĩa là, nếu hành động đúng lúc, Yurika có thể biến sự hỗn loạn này thành lợi thế của mình.
Cô quay sang Rusty, ánh mắt đầy sự nghiêm nghị.
"Ông có thông tin gì về việc tuần tra của Minata ở khu vực trung tâm không?
Đặc biệt là xung quanh Học viện Vastain?"
Rusty gật đầu, hiểu được ý định của cô.
Ông ta nhanh chóng trải tấm bản đồ cũ của Vastain lên quầy, bên cạnh những tài liệu của cha mình.
"Bình thường thì khu vực trung tâm này được canh gác rất chặt chẽ," Rusty chỉ vào những đường phố chính trên bản đồ.
"Nhưng với tiếng súng vừa rồi, có lẽ chúng sẽ kéo quân về phía ngoại ô.
Tuyến đường này..."
Ông ta chỉ vào một con hẻm nhỏ xuyên qua một khu chợ cũ đã bỏ hoang, "sẽ ít bị chú ý hơn.
Nó dẫn thẳng đến gần mặt sau của Học viện Vastain."
(Yurika - nghĩ thầm): "Tuyệt vời.
Một con đường chưa bị ảnh hưởng bởi sự hỗn loạn."
Cô nhanh chóng ghi nhớ tuyến đường Rusty vừa chỉ, đối chiếu với những gì cô đã học được từ quyển sổ của tên lính Minata và những tài liệu của cha Rusty.
Mọi mảnh ghép đang dần hoàn thiện.
"Và cái huy hiệu này," Rusty nói, đưa chiếc huy hiệu cũ kỹ cho cô.
"Có thể nó sẽ giúp cô mở được một cánh cửa bên trong học viện.
Cha tôi từng nhắc đến một lối đi bí mật, chỉ có những người có huy hiệu này mới biết cách kích hoạt."
Yurika nhận lấy chiếc huy hiệu, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại trong lòng bàn tay.
Một lối đi bí mật.
Điều đó có thể là yếu tố quyết định để tiếp cận mục tiêu chính bên trong học viện.
"Minata đang tìm kiếm cái gì trong học viện?"
Yurika hỏi, giọng trầm.
Rusty lắc đầu.
"Tôi không chắc.
Nhưng cha tôi từng nói, Học viện Vastain không chỉ là một trường học."
"Nó được xây dựng trên một nền tảng cổ xưa, và có nhiều bí mật được chôn giấu bên dưới.
Minata rất quan tâm đến chúng."
Bí mật chôn giấu.
Nền tảng cổ xưa.
Điều này gợi lại những gì Aleno đã nói về "Đại thần sức mạnh Minata" và những vũ khí nguy hiểm.
Có vẻ như Minata không chỉ muốn kiểm soát Vastain, mà còn muốn khai thác những thứ ẩn sâu bên dưới nó.
"Tôi sẽ đi," Yurika nói, khẩu MG34 vắt lên vai, hai hộp đạn được cài chắc chắn vào thắt lưng.
"Cảm ơn ông, Rusty."
Rusty nhìn cô, ánh mắt ông lộ rõ vẻ lo lắng nhưng cũng đầy hy vọng.
"Cẩn thận nhé, cô gái.
Cả Vastain đang trông chờ vào cô đấy."
Yurika gật đầu, không nói thêm lời nào.
Cô nhanh chóng bước ra khỏi tiệm cầm đồ, hòa mình vào màn đêm và cơn mưa đang dày hạt.
Tiếng súng từ phía xa vẫn vang vọng, nhưng giờ đây, nó không còn là tiếng báo động cho sự nguy hiểm, mà là tiếng kèn xung trận, kêu gọi cô hành động.
Với bản đồ mới, hỏa lực mạnh mẽ và một manh mối về lối đi bí mật, Yurika đã sẵn sàng cho giai đoạn tiếp theo của nhiệm vụ.
Vastain, cô đang đến đây.
...
Trong Phòng Học Lớn của Schale, khi nghe tiếng súng hỗn loạn từ ngoại ô vọng đến, tôi nhắm mắt lại, cố gắng hình dung tình huống.
Lúc đó tôi chưa biết chính xác chuyện gì đã xảy ra, nhưng linh cảm không hề tốt chút nào.
(Sensei - nghĩ thầm): "Tiếng súng đó... rất hỗn loạn.
Có vẻ như nhóm của Azusa đã gặp rắc rối rồi."
Tôi biết Azusa là một tay bắn tỉa cừ khôi, rất giỏi trong việc ẩn nấp và tránh giao chiến trực diện.
Hanako cũng nhanh nhẹn và có khả năng yểm trợ tốt.
Nhưng Hifumi... cô bé tuy dũng cảm nhưng lại có phần hơi hậu đậu khi căng thẳng.
Sau đó, khi Haruna liên lạc qua kênh dự phòng, xác nhận rằng nhóm của Azusa đã bị lộ và đang bị truy đuổi, tôi đã hiểu ra vấn đề.
Tôi không trách Hifumi, vì tôi biết cô bé không cố ý.
Nhưng sự cố này đã thay đổi toàn bộ cục diện nhiệm vụ.
(Sensei - nghĩ thầm): "Hifumi...
Chắc em ấy đang rất lo lắng và tự trách mình.
Nhưng đây không phải là lúc để lùi bước."
Sự cố của Hifumi, dù vô tình, đã biến nhiệm vụ bí mật của chúng tôi thành một cuộc chạy đua với thời gian, nơi mỗi nhóm phải tự xoay sở và tận dụng tối đa sự hỗn loạn mà nhóm của Azusa đã tạo ra.
Nó là một bài học đắt giá về sự bất ngờ trong chiến tranh, và tôi biết, các em sẽ trưởng thành rất nhiều từ thử thách này.
(Sensei - nghĩ thầm): "Yurika, Azusa, và tất cả các em... hãy cố gắng lên.
Schale sẽ luôn ở bên cạnh."
...
Tiếng súng MG34 của tôi gầm lên, xé toạc màn mưa và màn đêm.
Từng loạt đạn 7,92 mm dứt khoát găm vào những tên lính Soinlus đang truy đuổi nhóm Bổ Túc.
Chúng không ngờ sẽ bị phục kích từ một tòa nhà bỏ hoang, và sự bất ngờ đó đã khiến chúng phải trả giá đắt.
Một số tên gục xuống ngay lập tức, những tên khác hoảng loạn tìm chỗ ẩn nấp.
Ánh lửa từ nòng súng máy của tôi, cùng với tiếng đạn rít, biến tầng hai của tòa nhà này thành một pháo đài tạm thời, đủ để áp chế bước tiến của quân địch.
"Yurika-senpai!"
Tiếng Hanako vang lên, đầy sự ngạc nhiên và biết ơn.
Tôi thấy Azusa nhanh chóng phản ứng.
Cô bé điều chỉnh vị trí, tận dụng hỏa lực yểm trợ của tôi để bắn hạ thêm vài tên lính Soinlus đang cố gắng tổ chức lại đội hình.
Hifumi, dù vẫn còn hoảng loạn, cũng nổ súng liên tục, cố gắng che chắn cho đồng đội di chuyển.
Cả nhóm đang hướng về phía tòa nhà của tôi.
Hanako dẫn đầu, lợi dụng khoảng trống tôi tạo ra, lao vào bên trong tòa nhà đổ nát.
Azusa và Hifumi theo sau, và tôi cố gắng giữ hỏa lực liên tục, không cho quân Soinlus có cơ hội ngóc đầu dậy.
Hộp băng đạn 80 viên cạn rất nhanh, nhưng cũng đủ để ép đối phương phải lùi bước, tạo ra một khoảng thời gian quý giá cho nhóm Bổ Túc.
Khi băng đạn cuối cùng kêu "cạch", tôi thả khẩu súng máy hạng nhẹ MG34 xuống và , kiểm tra lại khẩu StG 44 trên lưng.
Nhóm Bổ Túc đã an toàn bên trong tòa nhà, thở hổn hển, ánh mắt kinh ngạc xen lẫn sự nhẹ nhõm khi nhìn tôi.
Tôi quay người lại, nhìn thẳng vào từng khuôn mặt còn lấm lem bụi đất và nước mưa.
Ánh mắt tôi lạnh lùng, nhưng giọng nói thì dứt khoát, không cho phép bất kỳ sự chần chừ hay phản kháng nào.
"Các em đã bị lộ rồi," tôi nói, nhìn vết máu khô trên tay và những vệt bùn trên quần áo của chúng.
"Tiếng súng ầm ĩ thế này, Soinlus sẽ không bỏ qua đâu.
Từ giờ, chúng ta phải đi cùng nhau."
Hifumi cúi gằm mặt, giọng lí nhí: "Xin lỗi senpai... tại em..."
"Không phải lúc để xin lỗi," tôi ngắt lời.
"Chúng ta không có thời gian.
Soinlus sẽ coi chúng ta là kẻ thù, và chúng sẽ không tha cho bất kỳ ai."
"Chúng sẽ cử thêm người, kiểm tra từng ngóc ngách của thị trấn này.
Ở đây không còn an toàn nữa."
Tôi nhìn Azusa.
"Kế hoạch đã thay đổi.
Tôi đang trên đường tìm kiếm một thứ...
Nhưng bây giờ, ưu tiên hàng đầu là di chuyển an toàn và tránh xa khu vực này trước khi quân tiếp viện của Soinlus đến."
Hanako gật đầu.
"Vâng, Yurika-senpai!
Chúng ta sẽ theo senpai."
Tôi biết rằng việc có thêm ba người sẽ làm chậm tốc độ di chuyển và tăng rủi ro, nhưng bỏ rơi họ ở đây đồng nghĩa với việc đẩy họ vào chỗ chết.
Hơn nữa, việc chúng bị lộ cũng đã gây ra sự chú ý không nhỏ.
Nếu không kiểm soát được tình hình, toàn bộ chiến dịch có thể thất bại.
"Tốt," tôi nói.
"Đừng gây ra bất kỳ tiếng động nào nữa.
Hãy đi theo tôi.
Chúng ta sẽ tìm một con đường an toàn hơn."
Tôi ra hiệu cho họ di chuyển, dẫn đường xuống tầng dưới của tòa nhà, nơi có một lối thoát hiểm bí mật mà tôi đã phát hiện ra trước đó.
Tiếng súng xa xa đã im bặt, nhưng điều đó không có nghĩa là nguy hiểm đã qua đi.
Nó chỉ có nghĩa là Soinlus đang chuẩn bị cho một cuộc săn lùng lớn hơn.
Và giờ đây, tôi có thêm ba người bạn đồng hành ngoài ý muốn trên chuyến hành trình đầy rủi ro này.
...
Tiếng MG34 gầm vang, xé tan màn đêm Vastain, và Yurika đã biến tầng hai của tòa nhà bỏ hoang thành một pháo đài.
Hỏa lực áp đảo từ khẩu súng máy đã khiến lính Soinlus hoảng loạn, tạo cơ hội cho nhóm Bổ Túc của Azusa, Hanako và Hifumi thoát hiểm.
(Yurika - nghĩ thầm): "Hifumi... luôn tạo ra những tình huống khó đỡ.
Nhưng giờ không phải lúc để bận tâm đến chuyện đó."
Khi băng đạn cuối cùng cạn, Yurika buông khẩu MG34, quay lại đối mặt với nhóm Bổ Túc.
Ánh mắt lạnh lùng, nhưng giọng nói thì dứt khoát.
"Các em đã bị lộ rồi," cô nói, không giấu diếm sự thật.
"Tiếng súng ầm ĩ thế này, Soinlus sẽ không bỏ qua đâu.
Từ giờ, chúng ta phải đi cùng nhau."
Hifumi cúi gằm mặt, lời xin lỗi lí nhí bật ra, nhưng Yurika đã ngắt lời, sự khẩn trương của tình hình không cho phép sự yếu lòng.
"Không phải lúc để xin lỗi," Yurika nói.
"Chúng ta không có thời gian.
Soinlus sẽ coi chúng ta là kẻ thù, và chúng sẽ không tha cho bất kỳ ai."
Cô nhìn thẳng vào Azusa, truyền đạt sự thay đổi kế hoạch một cách rõ ràng.
"Kế hoạch đã thay đổi.
Tôi đang trên đường tìm kiếm một thứ...
Nhưng bây giờ, ưu tiên hàng đầu là di chuyển an toàn và tránh xa khu vực này trước khi quân tiếp viện của Soinlus đến."
Hanako gật đầu dứt khoát, thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối vào Yurika.
"Vâng, Yurika-senpai!
Chúng ta sẽ theo senpai."
(Yurika - nghĩ thầm): "Thêm ba người.
Rủi ro tăng lên, nhưng cũng là thêm hỏa lực.
Quan trọng là phải giữ cho họ không gây thêm rắc rối."
Cô ra hiệu cho cả nhóm di chuyển, dẫn họ xuống tầng dưới của tòa nhà, hướng đến lối thoát hiểm bí mật mà cô đã phát hiện.
Tiếng súng đã im bặt, nhưng Yurika biết rõ đó chỉ là sự im lặng trước cơn bão.
Soinlus đang chuẩn bị cho một cuộc săn lùng lớn hơn.
Với nhóm Bổ Túc bất ngờ này, Yurika giờ đây không chỉ có một sứ mệnh cá nhân, mà còn phải đảm bảo an toàn cho những người đồng đội mới.
Mọi thứ trong Vastain đã trở nên phức tạp hơn rất nhiều.
...
"Chuyện xảy ra lúc đầu là một nhân vật trong Tứ Đại thần là Đại thần Kinh tế Aleno đã ngất xỉu tại phòng làm việc của cô ở trường Valkyrie, sau đó là cô ấy đã nhờ Yurika đi giải cứu các học sinh trung lập đang bị mắc kẹt ở đây," Azusa khẽ nói, như tự nhắc nhở bản thân về nguyên nhân sâu xa của mọi chuyện.
Tôi gật đầu xác nhận.
"Đúng vậy.
Đó là lý do ban đầu tôi đến đây."
Tôi nhớ lại ngày hôm đó.
Aleno, người vốn nổi tiếng với sự điềm tĩnh và thông minh sắc sảo, đã ngã gục ngay tại phòng làm việc của cô ấy ở Học viện Valkyrie.
Tôi là người đầu tiên phát hiện ra.
Khuôn mặt cô ấy tái nhợt, hơi thở yếu ớt, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên định lạ thường.
"Yurika... các học sinh...
Vastain..."
Cô ấy thều thào, từng lời nói đứt quãng như thể dồn hết chút sức lực cuối cùng.
"Các học sinh trung lập... bị kẹt lại...
Minata..."
Tôi không cần cô ấy phải nói hết.
Với vị trí Đại thần Kinh tế của Tứ Đại thần, Aleno có quyền truy cập vào vô số thông tin, đặc biệt là những thông tin liên quan đến các học viện trung lập và tình hình kinh tế ở Vastain.
Việc cô ấy ngã bệnh đột ngột và lời thỉnh cầu khẩn thiết đó đã nói lên tất cả.
Nó không chỉ là sự lo lắng cho các học sinh, mà còn là một dấu hiệu về sự bất ổn nghiêm trọng đang diễn ra ở Vastain, đủ để khiến một người như Aleno suy sụp.
Ngay sau khi cô ấy được đưa đi điều trị, tôi đã bắt đầu hành động.
Giải cứu các học sinh trung lập – đó là nhiệm vụ chính mà Aleno đã giao phó.
Một nhiệm vụ mà tôi đã chấp nhận mà không một chút chần chừ.
Đó là lời hứa của tôi với Aleno, và cũng là trách nhiệm của tôi với những học sinh đang bị mắc kẹt.
"Và đó là lý do tôi phải đến Vastain, bằng mọi giá," tôi nói với nhóm Bổ Túc, ánh mắt không rời khỏi vẻ mặt đang dần bừng tỉnh của họ.
"Tất cả những học sinh Schale đang ở đây, và những học sinh trung lập khác... tôi phải đưa họ ra ngoài an toàn."
Hanako, Azusa và Hifumi nhìn nhau, có lẽ họ đã hiểu rõ hơn về tính cấp bách và tầm quan trọng của nhiệm vụ này.
Sự việc Aleno, một trong Tứ Đại thần, phải ngất xỉu vì lo lắng cho tình hình Vastain đã khiến họ nhận ra rằng đây không phải là một nhiệm vụ đơn giản, mà là một cuộc chiến thực sự, và mạng sống của rất nhiều người đang bị đe dọa.
...
Yurika gật đầu, lời của Azusa như một lời nhắc nhở sắc lạnh về trọng trách mà cô đang mang trên vai.
Cái tên Aleno, Tứ Đại Thần Kinh tế, ngã gục vì Vastain – điều đó nói lên tất cả về sự nghiêm trọng của tình hình.
(Yurika - nghĩ thầm): "Aleno... sự ngất xỉu của cô ấy không chỉ là bệnh tật.
Nó là tiếng chuông cảnh báo lớn nhất."
Cô nhớ lại hình ảnh Aleno tái nhợt, từng lời thều thào về những học sinh trung lập bị kẹt lại, về Minata.
Đó không chỉ là một yêu cầu, mà là một mệnh lệnh khẩn thiết từ một người có cái nhìn sâu sắc nhất về Vastain.
Cô không cần thêm lời giải thích nào, vì cô biết Aleno đã đặt toàn bộ niềm tin vào cô.
"Đúng vậy," Yurika xác nhận, giọng cô trầm và kiên định.
"Đó là lý do ban đầu tôi đến đây."
Ánh mắt cô lướt qua Hanako, Azusa và Hifumi.
Cô thấy sự bừng tỉnh trong mắt họ, hiểu ra rằng đây không phải là một nhiệm vụ thông thường.
"Và đó là lý do tôi phải đến Vastain, bằng mọi giá," Yurika nói, từng lời như được khắc vào không khí.
"Tất cả những học sinh Schale đang ở đây, và những học sinh trung lập khác... tôi phải đưa họ ra ngoài an toàn."
Sự quyết tâm của Yurika dường như lan tỏa, khiến cả ba học sinh còn lại như được tiếp thêm sức mạnh.
Cái chết cận kề, sự nguy hiểm rình rập, và giờ là gánh nặng của một nhiệm vụ cao cả hơn đã làm họ cứng rắn hơn bao giờ hết.
(Yurika - nghĩ thầm): "Aleno đã tin tưởng tôi.
Tôi sẽ không làm cô ấy thất vọng.
Và tôi sẽ không để bất kỳ học sinh nào ở lại Vastain."
Với khẩu MG34 trên tay và nhiệm vụ rõ ràng trong đầu, Yurika dẫn nhóm Bổ Túc đi sâu hơn vào mê cung Vastain.
Giờ đây, mỗi bước chân không chỉ là vì bản thân, mà còn là vì lời hứa với Aleno, vì sự an toàn của những học sinh vô tội, và vì tương lai của Vastain.
...
"Và đó là lúc Ban Kỷ Luật Gehenna xuất hiện?"
-Hifumi thì thầm, có vẻ như cô bé đã bớt hoảng sợ và bắt đầu bị cuốn hút vào câu chuyện.
"Chính xác," tôi đáp.
"Tôi đã tìm đến trụ sở tạm thời của họ ở khu vực rìa Vastain."
"Họ là một thế lực đáng gờm ở đây, và họ có mối quan hệ phức tạp với cả Minata lẫn các phe phái khác."
"Ban Kỷ Luật Gehenna," tôi nói, hình ảnh Hina hiện lên rõ ràng trong tâm trí.
"Hội trưởng Hina, cùng với Ako, Iori và Chinatsu...
À không, Chinatsu của Ban Kỷ Luật Gehenna ấy, không phải Chinatsu của nhóm đường mòn của chúng ta đâu."
Tôi giải thích thêm một chút để tránh nhầm lẫn.
"Họ là những người duy nhất tôi có thể tin tưởng để chia sẻ một phần kế hoạch mà không sợ bị phản bội ngay lập tức."
Tôi nhớ lại cuộc gặp mặt đó.
Hina ngồi đối diện tôi, ánh mắt xanh biếc sắc lạnh, đánh giá từng cử chỉ của tôi.
Ako ghi chép cẩn thận, Iori thì nhìn tôi đầy nghi ngờ, còn Chinatsu (Gehenna) thì có vẻ bình thản hơn, nhưng không bỏ sót chi tiết nào.
"Tôi đã giải thích tình hình về việc học sinh trung lập ở đây, và tầm quan trọng của việc phải giải cứu họ."
"Tôi không tiết lộ toàn bộ kế hoạch, nhưng tôi đã nói rõ rằng tôi cần sự hỗ trợ của họ trong việc thu thập thông tin và tạo ra vỏ bọc."
Hanako nhìn tôi với ánh mắt ngưỡng mộ.
"Vậy là senpai đã thuyết phục được họ sao?"
"Thuyết phục là một từ quá nhẹ nhàng," tôi nói.
"Đó là một cuộc đàm phán căng thẳng.
Hina rất thực tế.
Cô ấy không quan tâm đến việc cứu học sinh trung lập bằng mọi giá."
"Cô ấy chỉ quan tâm đến lợi ích của Gehenna và sự ổn định của Vastain, dù là dưới tay Minata."
"Nhưng cuối cùng, tôi đã đưa ra một thỏa thuận.
Một thỏa thuận mà cả hai bên đều có lợi."
"Họ sẽ cung cấp cho tôi thông tin, một số quyền tự do hành động nhất định trong vùng ảnh hưởng của họ, và tôi sẽ..."
Tôi dừng lại, không đi sâu vào chi tiết của thỏa thuận đó.
"Tôi đã hứa với họ rằng sự hiện diện của tôi sẽ không gây ra sự hỗn loạn không cần thiết, và sẽ giúp cân bằng một số cán cân quyền lực ở Vastain."
"Và họ đã đồng ý," tôi kết thúc.
"Kể từ đó, tôi đã hoạt động ở Vastain, lợi dụng những thông tin và những nguồn lực mà họ cung cấp, để chuẩn bị cho nhiệm vụ giải cứu này."
"Tiệm cầm đồ của Rusty cũng là một trong những nguồn thông tin mà tôi có được thông qua Ban Kỷ Luật Gehenna."
Azusa, Hifumi và Hanako nhìn nhau, có vẻ như họ đã hiểu được phần nào về sự phức tạp của tình hình và những gì tôi đã phải trải qua một mình.
Vastain không chỉ là một chiến trường đơn thuần, mà còn là một mê cung của những mối quan hệ và âm mưu chồng chéo.
...
Yurika gật đầu khi Hifumi, có vẻ đã lấy lại bình tĩnh, thì thầm về Ban Kỷ Luật Gehenna.
Cô bé đã bắt đầu xâu chuỗi các sự kiện, và Yurika biết rằng việc chia sẻ một phần câu chuyện sẽ giúp nhóm hiểu rõ hơn tình hình, và cũng củng cố sự tin tưởng.
(Yurika - nghĩ thầm): "Hifumi, Azusa, Hanako... họ cần biết mình đang chiến đấu vì điều gì.
Và cả những mối quan hệ phức tạp ở đây."
"Chính xác," Yurika đáp.
"Tôi đã tìm đến trụ sở tạm thời của họ ở khu vực rìa Vastain."
Cô giải thích về Ban Kỷ Luật Gehenna, nhấn mạnh rằng họ là một thế lực đáng gờm, có mối quan hệ phức tạp với cả Minata và các phe phái khác.
Khi nhắc đến Chinatsu, Yurika đã nhanh chóng phân biệt rõ ràng giữa Chinatsu của Gehenna và Chinatsu của nhóm đường mòn, tránh gây nhầm lẫn không đáng có.
"Họ là những người duy nhất tôi có thể tin tưởng để chia sẻ một phần kế hoạch mà không sợ bị phản bội ngay lập tức," Yurika nói, giọng trầm xuống khi nhớ lại cuộc gặp mặt căng thẳng với Hội trưởng Hina, Ako, Iori và Chinatsu (Gehenna).
Hanako, với ánh mắt ngưỡng mộ, hỏi: "Vậy là senpai đã thuyết phục được họ sao?"
Yurika hơi nhếch mép.
"Thuyết phục là một từ quá nhẹ nhàng.
Đó là một cuộc đàm phán căng thẳng.
Hina rất thực tế.
Cô ấy không quan tâm đến việc cứu học sinh trung lập bằng mọi giá."
"Cô ấy chỉ quan tâm đến lợi ích của Gehenna và sự ổn định của Vastain, dù là dưới tay Minata."
(Yurika - nghĩ thầm): "Đó không phải là một cuộc đàm phán dễ dàng.
Hina không phải là người dễ lung lay."
Yurika đã phải đưa ra một thỏa thuận, một sự cân bằng tinh tế giữa lợi ích của Schale và Gehenna.
Cô không đi sâu vào chi tiết, chỉ nói rằng cô đã hứa sẽ không gây ra sự hỗn loạn không cần thiết và sẽ giúp cân bằng cán cân quyền lực ở Vastain.
"Và họ đã đồng ý," Yurika kết luận.
"Kể từ đó, tôi đã hoạt động ở Vastain, lợi dụng những thông tin và những nguồn lực mà họ cung cấp, để chuẩn bị cho nhiệm vụ giải cứu này."
"Tiệm cầm đồ của Rusty cũng là một trong những nguồn thông tin mà tôi có được thông qua Ban Kỷ Luật Gehenna."
Azusa, Hifumi và Hanako nhìn nhau, có lẽ họ đã hiểu rõ hơn về sự phức tạp của tình hình và những gì Yurika đã phải trải qua một mình.
Vastain không chỉ là một chiến trường đơn thuần, mà còn là một mê cung của những mối quan hệ và âm mưu chồng chéo.
(Yurika - nghĩ thầm): "Giờ đây, với sự xuất hiện của nhóm Bổ Túc, mọi thứ đã thay đổi.
Tôi cần phải tận dụng mọi thông tin, mọi liên kết để đưa tất cả ra khỏi đây an toàn."
Cuộc nói chuyện đã kết thúc, nhưng những câu hỏi mới lại dấy lên trong tâm trí nhóm Bổ Túc.
Sự hiểu biết này sẽ giúp họ hợp tác tốt hơn với Yurika, trong bối cảnh nguy hiểm đang rình rập khắp Vastain.
...
Tiếng mưa vẫn rả rích ngoài cửa sổ của tòa nhà bỏ hoang, nhưng không khí bên trong đã bớt đi phần nào căng thẳng khi nhóm Bổ Túc cuối cùng cũng thoát khỏi cuộc truy đuổi gắt gao của lính Soinlus.
Azusa đặt khẩu súng bắn tỉa xuống nền đất ẩm ướt, ánh mắt em vừa kinh ngạc vừa có chút kính trọng khi nhìn tôi, đang đứng sừng sững cạnh khẩu MG34 trên tầng hai.
"Chị đang làm gì ở đây vậy, Yurika-senpai?"
Azusa hỏi, giọng em trầm nhưng rõ ràng, có lẽ vẫn còn chút ngạc nhiên trước màn xuất hiện đầy ấn tượng của tôi.
Tôi khẽ mỉm cười.
Một nụ cười rất khẽ, gần như vô hình, nhưng đủ để làm dịu đi sự lạnh lẽo trong ánh mắt.
"Tôi đang tìm thêm đồ hộp để bổ sung lương thực thôi."
Tôi đáp lại bằng một giọng bình thản, như thể việc đi lại giữa Vastain bị chiến tranh tàn phá chỉ là chuyện thường ngày.
"Nhưng quan trọng hơn..."
Tôi ngừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt của nhóm Bổ Túc.
"Sau khi tôi xâm nhập được học viện Vastain, tôi đã tìm thấy một trạm liên lạc của phe Minata."
Hanako, người vừa nãy còn thở hồng hộc vì chạy, chợt sáng bừng ánh mắt.
Hy vọng lóe lên trong đôi mắt em.
"Nếu vậy, chúng ta có thể báo cho Sensei và những nhóm khác!
Đây là cơ hội lớn!"
Giọng em đầy phấn khích.
Hifumi, dù vẫn còn chút hoảng loạn vì sai lầm trước đó, cũng gật đầu mạnh mẽ.
"Em sẽ không để lộ thêm lần nào nữa... chúng ta phải bảo vệ trạm liên lạc đó."
Lời nói của em thể hiện quyết tâm chuộc lỗi.
Azusa, với bản năng của một chiến binh, đã ngay lập tức nhận ra tầm quan trọng của thông tin này.
Ánh mắt em trở nên nghiêm nghị.
"Nếu Soinlus biết chúng ta có thể liên lạc ra ngoài, họ sẽ tìm cách phá hủy nó.
Chúng ta phải hành động nhanh."
Tôi gật đầu, siết chặt khẩu StG 44 trong tay.
Ánh mắt tôi trở nên lạnh lùng và kiên định hơn bao giờ hết.
"Đúng vậy.
Soinlus đang muốn trừng phạt Minata và Aqua, nên chúng sẽ không tha cho bất kỳ ai có thể gây trở ngại cho kế hoạch của chúng."
"Nếu chúng ta giữ được trạm liên lạc này, Schale sẽ có lợi thế," tôi tiếp tục.
"Nó không chỉ là một điểm liên lạc, mà còn là một cơ hội để chúng ta xoay chuyển cục diện, biến Vastain thành sân nhà của chúng ta.
Từ giờ, chúng ta sẽ đi cùng nhau.
Kế hoạch đã thay đổi."
Tiếng mưa vẫn rơi nặng hạt ngoài cửa sổ, nhưng trong căn phòng tối tăm ấy, một ngọn lửa quyết tâm mới đã bùng lên trong ánh mắt của mỗi người.
Họ hiểu rằng trạm liên lạc chính là chìa khóa để thoát khỏi Vastain và thay đổi cục diện, và tôi – Yurika – người đã đơn độc thâm nhập sâu vào Vastain, giờ đây sẽ là người dẫn đường cho họ trên hành trình đầy hiểm nguy này.
Chúng tôi sẽ đi đến trạm liên lạc đó, và tôi sẽ đảm bảo rằng nó sẽ nằm trong tay chúng tôi.