Cập nhật mới

Khác Blue Archive: Volume 7. Bình Minh Vỡ Nát

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
405928771-256-k505324.jpg

Blue Archive: Volume 7. Bình Minh Vỡ Nát
Tác giả: QuangHiV1
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một câu chuyện mới kể về hành trình của Takahashi Yurika - học sinh năm ba của Học Viện Cảnh Sát Valkyrie, nhiệm vụ của cô là giải cứu các học sinh trung lập khỏi cuộc chiến tranh ở học viện Vastain.



bluearchive​
 
Blue Archive: Volume 7. Bình Minh Vỡ Nát
Chương 1: Khởi Đầu Sau Hiệp Định Eden


Tiếng chuông vang vọng khắp đại sảnh của Học Viện Tổng Hợp Trinity, nơi vừa diễn ra lễ ký kết Hiệp Định Eden.

Ánh sáng từ những ô cửa kính cao vút chiếu xuống, phản chiếu lên những gương mặt trẻ tuổi - những học sinh đại diện cho các học viện khác nhau.

Không khí trang trọng, nhưng cũng nặng nề, như thể mọi người đều hiểu rằng hòa bình vừa được ký kết chỉ là một lớp vỏ mỏng manh che giấu những mâu thuẫn sâu xa.

Kirifuji Nagisa, 17 tuổi, học sinh năm ba thuộc Hội Tiệc Trà, đứng bên cạnh Haruma Makoto của Gehenna.

Cả hai vừa hoàn tất nghi thức ký kết, ánh mắt họ giao nhau trong một thoáng ngắn ngủi - không phải sự tin tưởng, mà là sự thừa nhận rằng từ nay cả hai đều phải gánh vác trách nhiệm nặng nề.

Phía sau, những học sinh khác như Okusora Ayane của Abydos, Hayase Yuuka của Millennium, cùng nhiều đại diện từ các học viện khác, vẫn còn bàn tán nhỏ to.

Họ biết rằng sự kiện này sẽ đi vào lịch sử, nhưng cũng hiểu rằng nó có thể trở thành mồi lửa cho những cuộc xung đột mới.

Ngoài kia, lực lượng giám sát vẫn căng thẳng.

Những thành viên cũ của Arius đã nhiều lần tìm cách phá hoại, và ký ức về vụ khủng bố do Saori, Misaki, Hiyori, Atsuko cầm đầu vẫn còn ám ảnh.

Hòa bình hôm nay có thể chỉ là một khoảng lặng trước cơn bão.

Trong đám đông, Takahashi Yurika - 17 tuổi, học sinh năm ba của Valkyrie - lặng lẽ quan sát.

Ánh mắt cô không dừng lại ở những tấm giấy ký kết hay những cái bắt tay xã giao, mà hướng về khoảng trống vô hình phía sau tất cả.

Một mối đe dọa mới, cô cảm nhận rõ ràng, đang dần hình thành từ những nơi không ai ngờ tới.

Sensei của Schale cũng vậy.

Anh đứng ở vị trí quan sát, không tham gia trực tiếp vào nghi thức, nhưng trái tim lại nặng trĩu.

Cảm giác bất an len lỏi, như một lời cảnh báo rằng Eden không phải là điểm kết thúc, mà chỉ là khởi đầu cho một câu chuyện khác - một câu chuyện mà anh và các học sinh sẽ phải đối mặt.

Trong khoảnh khắc ấy, khi mọi người còn đang mỉm cười vì hòa bình vừa được ký kết, một cơn gió lạnh thổi qua khung cửa kính.

Nó mang theo dự cảm về những ngày sắp tới - những ngày mà Eden sẽ bị thử thách bởi những thế lực chưa từng lộ diện.
 
Blue Archive: Volume 7. Bình Minh Vỡ Nát
Chương 2: Văn Phòng Valkyrie


Trong căn phòng làm việc nhỏ của Học Viện Cảnh Sát Valkyrie, ánh sáng buổi chiều chiếu qua khung cửa sổ, hắt lên những chồng tài liệu dày cộm.

Takahashi Yurika khẽ thở dài, đôi mắt mệt mỏi nhưng vẫn sáng lên sự quyết tâm.

Trên bàn, cốc cà phê nâu vừa pha tỏa ra hương thơm ngọt ngào, hòa lẫn với mùi giấy tờ và mực in.

Cô nâng cốc lên, nhấp một ngụm nhỏ, để vị ngọt của đường xua tan phần nào sự căng thẳng.

Những báo cáo từ các học viện khác đã được cô rà soát kỹ lưỡng, chỉnh sửa và đóng dấu xác nhận.

Chúng sẽ được gửi lên Bộ Chỉ Huy Valkyrie để xem xét.

(Yurika): "Cuối cùng thì công việc giấy tờ của mình đã hoàn thành."

(Yurika): "Giờ thì mình chỉ cần gửi đống tài liệu này cho Bộ Chỉ Huy để xem là họ có đồng ý hoặc không đồng ý với những báo cáo của họ không đã."

Cô xếp chồng báo cáo gọn gàng trên bàn làm việc của mình, đặt ngay ngắn trên bàn.

Đúng lúc đó, cửa phòng khẽ mở.

Nakamura Kazumi và Sato Kyoko – cả hai đều là học sinh năm hai – bước vào.

Kazumi, với dáng vẻ nhanh nhẹn, lập tức tiến đến bàn, ánh mắt tò mò nhìn vào chồng tài liệu.

Kyoko thì điềm tĩnh hơn, đôi mắt sắc sảo như đang dò xét từng chi tiết trong căn phòng làm việc của cô.

(Kazumi): "Yurika-senpai, đây là toàn bộ báo cáo từ các học viện khác sao?

Nhiều thật đấy..."

(Kyoko): "Chúng ta sẽ mang chúng đến Bộ Chỉ Huy ngay.

Nhưng...

Yurika-senpai, chị có chắc là tất cả đều ổn thỏa không?"

Yurika khẽ mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không hoàn toàn thoải mái.

(Yurika): "Ổn thỏa trên giấy tờ thì đúng.

Nhưng trong lòng chị vẫn có cảm giác bất an.

Sau Hiệp Định Eden, mọi thứ tưởng như yên bình... nhưng chị nghĩ sóng gió mới chỉ bắt đầu thôi."

Kazumi và Kyoko nhìn nhau, ánh mắt thoáng qua sự lo lắng.

Họ hiểu rằng lời của Yurika không phải chỉ là cảm giác mơ hồ.

Valkyrie – học viện cảnh sát – luôn là nơi đầu tiên nhận ra những dấu hiệu bất thường.

Cả ba cùng hướng mắt về chồng báo cáo.

Những trang giấy ấy không chỉ là thủ tục hành chính, mà còn là minh chứng cho sự mong manh của hòa bình.

Và đâu đó, trong những dòng chữ khô khan, có thể ẩn giấu manh mối về một mối đe dọa mới đang dần hình thành.

...

Đồng hồ treo tường điểm đúng 7 giờ tối.

Takahashi Yurika khẽ khép lại tập hồ sơ cuối cùng, cảm thấy nhẹ nhõm sau một ngày dài chìm trong giấy tờ.

Cô đứng dậy, thu dọn máy tính xách tay và tài liệu vào chiếc cặp da quen thuộc.

Trong đầu, cô đã nghĩ đến việc trở về căn hộ nhỏ của mình, pha thêm một tách trà nóng và để mặc cho sự tĩnh lặng xua đi mệt mỏi.

(Yurika): "Mình nên chuẩn bị về nhà thôi."

Nhưng ngay khi cô vừa bước ra khỏi ghế, một tiếng động mạnh vang lên.

Rầm!

Cánh cửa phòng làm việc bật mở dữ dội, đập vào tường khiến Yurika giật mình.

Một luồng hơi lạnh kèm theo mùi ẩm ướt từ ngoài hành lang tràn vào, mang theo cảm giác bất an.

Đứng nơi ngưỡng cửa là một học sinh lạ.

Yurika chưa từng gặp cô ấy trước đây, và càng không hiểu lý do tại sao cô lại xuất hiện ở đây, vào đúng thời điểm này.

Bộ đồng phục của cô gái ướt sũng, dính đầy bùn đất, như thể vừa chạy băng qua những con đường mưa gió mà không hề để ý đến bản thân.

Mái tóc bê bết, khuôn mặt hốc hác, trắng bệch vì thiếu ăn và kiệt sức.

Nhưng thứ khiến Yurika chú ý nhất chính là đôi mắt – sưng đỏ vì khóc, ngầu lên vì thiếu ngủ, ánh lên sự tuyệt vọng đến mức khiến người khác phải rùng mình.

Trong khoảnh khắc ấy, căn phòng vốn yên tĩnh bỗng trở nên nặng nề.

Tiếng mưa ngoài trời hòa cùng tiếng thở gấp gáp của cô gái, tạo thành một nhịp điệu bất thường.

Yurika đặt chiếc cặp xuống bàn, ánh mắt cảnh giác nhưng cũng xen lẫn sự lo lắng.

(Yurika): "Em là ai?

Tại sao lại đến đây trong tình trạng này?"

Cô gái không trả lời ngay.

Đôi môi run rẩy, như muốn nói điều gì đó nhưng lại nghẹn lại.

Một giọt nước mưa rơi từ mái tóc xuống sàn, hòa vào vệt bùn loang lổ.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Yurika cảm nhận được rằng sự xuất hiện của cô gái này không phải ngẫu nhiên.

Nó giống như một lời cảnh báo – rằng sau Hiệp Định Eden, một câu chuyện khác đang bắt đầu, và Valkyrie sẽ là nơi đầu tiên phải đối mặt với nó.

...

Cơ thể kiệt quệ của cô gái ngã xuống sàn, tiếng va chạm vang vọng trong căn phòng khiến Yurika lập tức lao đến.

Cô đỡ lấy thân hình gầy gò ấy, cảm nhận rõ sự run rẩy và hơi thở yếu ớt.

Đói, mệt lả, thiếu ngủ – tất cả hiện lên trên gương mặt hốc hác.

Không chần chừ, Yurika rút chiếc điện thoại Samsung A50 từ túi áo vest đen, nhanh chóng gọi nội bộ cho nhóm hỗ trợ.

Chỉ ít phút sau, cánh cửa lại mở ra, lần này là sự xuất hiện của Suzuki Anri và Aoi Harumi – cả hai đều là học sinh năm ba, đi cùng một nhóm học viên Valkyrie khác.

(Harumi): "Senpai... cô ấy đến từ một học viện khác để cầu cứu sao?"

Yurika ngạc nhiên, quay sang nhìn Harumi.

(Yurika): "Em biết gì về cô ấy sao, Harumi?"

Harumi khẽ gật đầu, ánh mắt nghiêm trọng.

(Harumi): "Em từng nghe... có một cô gái đi khắp các học viện trong Kivotos, cầu xin một điều gì đó."

(Harumi): "Nhưng không ai chịu lắng nghe.

Em không biết chi tiết, chỉ biết rằng lời cầu xin ấy bị bỏ qua."

Căn phòng chìm trong im lặng.

Những lời của Harumi như một nhát dao cắt vào không khí, khiến sự tuyệt vọng của cô gái ngất lịm kia càng trở nên rõ ràng.

Yurika siết chặt bàn tay, cảm thấy một nỗi bất an dâng lên.

(Yurika): "Phản ứng của mọi người... họ đã làm gì khi nhận được lời cầu xin đó?"

Harumi cúi đầu, giọng nói trầm xuống.

(Harumi): "Họ từ chối.

Một số thậm chí còn coi đó là trò đùa.

Không ai muốn dính líu."

Sự im lặng lại bao trùm.

Ánh mắt Yurika trở nên nặng nề, như thể cô vừa nhận ra rằng sự xuất hiện của cô gái này không chỉ là một sự cố ngoài ý muốn, mà là một dấu hiệu cho một cuộc khủng hoảng đang đến gần.

Một học viên khác lên tiếng, phá vỡ bầu không khí căng thẳng.

(Học viên): "Senpai, chúng ta có nên xác nhận danh tính của cô ấy không?"

Yurika gật đầu.

(Yurika): "Hãy làm ngay.

Chúng ta cần biết cô ấy là ai."

Nhóm học viên nhanh chóng tra cứu thông tin.

Chỉ ít phút sau, một báo cáo được đưa đến tay Yurika.

(Học viên): "Danh tính đã được xác nhận... cô ấy là Đại thần kinh tế Aleno Prutendia của học viện Vastain."

Cả căn phòng sững lại.

Suzuki Anri thở gấp, Harumi mở to mắt, còn Yurika thì đứng lặng, cảm thấy một cơn sóng ngầm đang dâng lên trong lòng.

Một đại thần kinh tế – người nắm giữ quyền lực và ảnh hưởng trong Vastain – lại xuất hiện trong tình trạng tuyệt vọng, cầu cứu khắp nơi nhưng bị từ chối.

Điều này không chỉ là một sự kiện bất thường, mà còn là lời cảnh báo rằng hòa bình sau Hiệp Định Eden đang lung lay.

Yurika nhìn xuống cô gái đang bất tỉnh, đôi mắt ánh lên sự quyết tâm.

(Yurika): "Nếu cô ấy đã đến đây... thì Valkyrie không thể làm ngơ."

...

Căn phòng chìm trong ánh sáng vàng nhạt của bóng đèn, tiếng mưa ngoài trời vẫn rơi đều, như nhấn mạnh thêm sự nặng nề của khoảnh khắc.

Aleno Prutendia khẽ mở mắt, đôi đồng tử đỏ ngầu vì thiếu ngủ và nước mắt.

Cô nhìn thấy Yurika cùng các học viên Valkyrie đang vây quanh, ánh mắt họ đầy lo lắng.

Những giọt nước mắt lăn dài trên má, Aleno run rẩy cất lời, giọng nói nghẹn ngào nhưng vẫn cố gắng kể lại câu chuyện.

(Aleno): "Học viện Vastain... chúng tôi vừa thoát khỏi một cuộc chiến tàn khốc."

(Aleno): "Nhưng chưa kịp thở, chúng tôi lại rơi vào một cuộc nội chiến khác."

(Aleno): "Những người từng là đồng minh... giờ sẵn sàng chĩa súng vào nhau."

Căn phòng lặng đi.

Yurika siết chặt bàn tay, cảm nhận rõ sự đau đớn trong từng lời nói.

Aleno tiếp tục, giọng cô run rẩy nhưng ánh mắt ánh lên sự sợ hãi:

(Aleno): "Đại thần Aqua... cô ấy hứa sẽ xây dựng một thánh đường bằng đức tin mù quáng.

Giờ cô ấy đã chiếm quận Thánh Đường, biến nó thành nơi thờ phụng quyền lực."

(Aleno): "Đại thần Minata... cô ấy chiếm pháo đài lớn.

Nhưng tư tưởng đã méo mó, biến cô ấy thành một kẻ quân phiệt, chỉ tin vào sức mạnh và chiến tranh."

(Aleno): "Còn nữ hoàng Soinlus... chị ấy muốn bảo vệ mọi người bằng lý trí.

Nhưng chính lý trí đó lại tạo ra một khoảng trống tinh thần khổng lồ, khiến nhiều học sinh mất phương hướng."

Aleno ngừng lại, đôi vai run lên vì mệt mỏi.

Cô hít một hơi dài, rồi bật khóc.

(Aleno): "Ở đó... vẫn còn nhiều học sinh trung lập.

Họ không thuộc phe nào, vô tội, nhưng bị mắc kẹt giữa những khẩu súng.

Họ sợ hãi, không biết phải tin vào ai."

(Aleno): "Em không đến đây để nhờ mọi người thắng một cuộc chiến.

Đã quá muộn rồi..."

(Aleno): "Em chỉ xin mọi người... xin hãy cứu lấy những học sinh trung lập ra khỏi đó.

Xin mọi người...

đó là trách nhiệm của những cảnh sát như các chị mà, phải không?"

Căn phòng chìm trong im lặng.

Tiếng mưa ngoài trời như hòa cùng tiếng nức nở của Aleno.

Suzuki Anri và Harumi nhìn nhau, ánh mắt họ đầy bối rối.

Yurika đứng lặng, trái tim cô nặng trĩu.

Những lời cầu cứu ấy không chỉ là một yêu cầu, mà là một lời kêu gọi nhân đạo, vượt lên trên mọi chính trị và quyền lực.

Cô khẽ đặt tay lên vai Aleno, giọng nói trầm nhưng kiên định:

(Yurika): "Nếu đó là điều em mong muốn... thì Valkyrie sẽ không làm ngơ."

Trong khoảnh khắc ấy, Yurika biết rằng con đường phía trước sẽ đầy rẫy nguy hiểm.

Nhưng cô cũng hiểu rằng, với tư cách là một cảnh sát, cô không thể quay lưng lại với những học sinh vô tội đang mắc kẹt trong địa ngục của Vastain.

...

Không khí trong phòng họp của Valkyrie trở nên nặng nề sau khi Aleno kể hết câu chuyện.

Những học viên khác nhìn nhau, ánh mắt đầy hoài nghi.

(Học viên): "Điều này... không thể nào.

Chúng ta không thể liều lĩnh bước vào một cuộc nội chiến của một học viện khác.

Đó chẳng khác nào tự sát."

Những lời ấy vang vọng, như một bản án phủ lên hy vọng mong manh của Aleno.

Yurika im lặng, nhưng trong đầu cô vang lên lời cảnh báo của một cựu sĩ quan Valkyrie – người từng đặt chân đến Vastain nhiều năm trước.

(Cựu sĩ quan): "Đừng bao giờ đến đó.

Vastain giờ không khác gì một vùng đất chết.

Một khi bước vào, sẽ không có đường quay lại."

Câu nói ấy như một bóng ma, ám ảnh Yurika.

Aleno, với giọng nói yếu ớt, tiếp tục kể về chính sách tiêu thổ của nữ hoàng Soinlus.

(Aleno): "Chị ấy...

đã phá hủy hệ thống nguồn điện và xăng dầu của học viện."

(Aleno): "Giờ đây, việc duy trì năng lượng gần như bất khả thi."

(Aleno): "Những con đường chìm trong bóng tối, những máy móc ngừng hoạt động...

Vastain đang chết dần."

Cả phòng chìm trong im lặng.

Suzuki Anri cắn môi, còn Harumi thì siết chặt tay, ánh mắt lo lắng.

Một học viên khác lên tiếng, giọng đầy căng thẳng:

(Học viên): "Ngay cả lực lượng cảnh sát của Vastain... họ có quân số đông, trang bị tốt."

(Học viên): "Nhưng họ chưa từng học cách phối hợp như Valkyrie."

(Học viên): "Họ mạnh, nhưng rời rạc.

Nếu chúng ta bước vào đó, sẽ không chỉ đối mặt với nội chiến, mà còn với một lực lượng hỗn loạn, không thể kiểm soát."

Yurika nhắm mắt, hít một hơi thật sâu.

Trái tim cô nặng trĩu giữa hai lựa chọn: nghe theo lời cảnh báo và đứng ngoài, hay chấp nhận rủi ro để cứu những học sinh vô tội.

Aleno nhìn cô, đôi mắt đỏ ngầu ánh lên sự tuyệt vọng.

(Aleno): "Em biết... mọi người sợ hãi.

Nhưng xin hãy nhớ... những học sinh trung lập kia không có tội.

Họ chỉ muốn sống.

Nếu Valkyrie không giúp... thì ai sẽ giúp họ?"

Câu hỏi ấy như một nhát dao cắt vào sự im lặng.

Yurika mở mắt, ánh nhìn kiên định hơn.

(Yurika): "Vùng đất chết hay không...

Valkyrie tồn tại để bảo vệ những người vô tội."

(Yurika): "Chúng ta sẽ phải cân nhắc kỹ, nhưng bỏ mặc họ... không phải là lựa chọn."

Trong khoảnh khắc ấy, mọi người hiểu rằng một quyết định lớn đang được hình thành.

Và Vastain – vùng đất chết – sẽ sớm trở thành nơi thử thách lý tưởng, niềm tin và cả sinh mạng của Valkyrie.

...

Không khí trong phòng họp của Valkyrie như đông cứng lại sau khi Yurika cất lời.

(Yurika): "Chúng ta chỉ còn một cách duy nhất...

đó là để tôi đi một mình."

Cả căn phòng lặng đi.

Những ánh mắt ngạc nhiên, lo lắng, xen lẫn sự kính trọng hướng về cô.

Một mình tiến vào Vastain – vùng đất chết – là một quyết định mà không ai dám nghĩ đến.

Nhưng trong giọng nói của Yurika, không có sự do dự.

Sau một hồi bàn bạc căng thẳng, các học viên khác cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.

Họ hiểu rằng nếu Valkyrie đưa cả lực lượng vào, sẽ chẳng khác nào châm ngòi cho một cuộc chiến mới.

Chỉ có một mình Yurika, với sự linh hoạt và khả năng che giấu, mới có thể thực hiện nhiệm vụ giải cứu.

Kế hoạch được đưa ra: sử dụng một tàu buôn cũ của Học Viện Gehenna, vốn đã bị bỏ không nhiều tháng nay.

Con tàu ấy từng vận chuyển vật tư, nay sẽ được cải trang để đưa Yurika tiến vào Vastain.

Để thực hiện, Yurika cần sự đồng thuận từ Ban Kỉ Luật Gehenna.

Cuộc thảo luận kéo dài một giờ đồng hồ diễn ra trong căn phòng kín, với sự hiện diện của những nhân vật quyền lực:

Sorasaki Hina (17 tuổi) – Trưởng Ban Kỉ Luật, ánh mắt sắc lạnh nhưng đầy trách nhiệm.

Shiromi Iori (16 tuổi) – Chỉ Huy Chiến Trường, giọng nói mạnh mẽ, luôn đặt chiến lược lên hàng đầu.

Amau Ako – Phó Ban Kỉ Luật, điềm tĩnh, cân nhắc từng chi tiết.

Hinomiya Chinatsu (15 tuổi) – Y Tế Chiến Trường, lo lắng nhưng sẵn sàng hỗ trợ.

Cuộc tranh luận gay gắt diễn ra ở phòng làm việc của Ban Kỉ Luật.

(Iori): "Một mình tiến vào Vastain?

Nguy hiểm quá mức.

Nếu chị thất bại, chúng ta sẽ mất cả cơ hội lẫn người."

(Ako): "Nhưng nếu đưa cả lực lượng vào, chúng ta sẽ bị cuốn vào nội chiến.

Một mình Yurika có thể là lựa chọn duy nhất."

(Chinatsu): "Nếu chị đi, ít nhất hãy mang theo vật tư y tế.

Em sẽ chuẩn bị cho chị."

(Hina - trầm ngâm một lúc lâu, rồi gật đầu): "Được.

Ban Kỉ Luật sẽ đồng ý.

Nhưng Yurika, chị phải hiểu... một khi bước lên con tàu đó, sẽ không có đường quay lại."

Yurika siết chặt tay, ánh mắt kiên định.

(Yurika): "Tôi hiểu.

Nhưng nếu chúng ta không làm gì, những học sinh vô tội sẽ chết.

Tôi không thể đứng nhìn."

Cuộc họp kết thúc.

Con tàu buôn cũ của Gehenna sẽ được chuẩn bị trong bí mật.

Và Yurika – một mình – sẽ mang trên vai trách nhiệm giải cứu những học sinh trung lập khỏi địa ngục Vastain.
 
Blue Archive: Volume 7. Bình Minh Vỡ Nát
Chương 3: Con Tàu Buôn Gehenna (Phần 1)


Tiếng động cơ cũ kỹ của con tàu buôn Gehenna vang lên, từng nhịp nặng nề như tiếng tim đập trong lồng ngực của những người chứng kiến.

Con tàu vốn đã bị bỏ hoang nhiều tháng, nay được khởi động lại, khói đen từ ống xả bốc lên, hòa vào bầu trời đêm mờ mịt.

Yurika đứng trên boong tàu, hành trang gọn gàng nhưng nặng trĩu.

Trong chiếc cặp da là tài liệu, vật tư y tế, và một vài vũ khí cần thiết.

Ánh mắt cô kiên định, nhưng sâu trong đó vẫn ánh lên sự lo lắng.

Dưới cảng dân sự của khu tự trị Gehenna, đồng đội của cô – Suzuki Anri, Aoi Harumi, cùng các học viên Valkyrie khác – đứng lặng nhìn.

Không ai nói gì, nhưng tất cả đều mang chung một mong ước: rằng Yurika sẽ hoàn thành nhiệm vụ và trở về an toàn.

Không khí chia tay căng thẳng, như một sợi dây vô hình siết chặt trái tim mọi người.

(Anri): "Yurika-senpai... hãy trở về.

Đừng để chúng em phải chờ vô vọng."

(Harumi): "Chị là hy vọng duy nhất của những học sinh vô tội.

Nhưng cũng là hy vọng của chúng em."

Yurika khẽ gật đầu, không nói thêm lời nào.

Cô biết rằng bất kỳ lời hứa nào lúc này đều quá mong manh.

Khi con tàu bắt đầu rời bến, tiếng còi tàu vang vọng khắp cảng, xé tan màn đêm.

Những ánh mắt dõi theo, những bàn tay siết chặt, tất cả đều gửi gắm niềm tin vào một hành trình đơn độc.

Ở phía xa, một nhóm học viên Gehenna khác – những người không biết về kế hoạch – tò mò nhìn cảnh tượng.

(Học viên Gehenna): "Yurika của Valkyrie... chị ấy đang làm nhiệm vụ gì vậy mà lại tới Vastain?

Vùng đất chết đó đâu phải nơi mà ai cũng có thể quay về."

Các học viên Valkyrie chỉ im lặng một lúc.

Họ không thể tiết lộ toàn bộ sự thật, nhưng ánh mắt của họ đã nói lên tất cả: đây không phải một nhiệm vụ bình thường, mà là một hành trình sinh tử.

Con tàu buôn Gehenna dần khuất bóng trong màn đêm, để lại phía sau cảng dân sự một bầu không khí nặng nề.

Và từ giây phút ấy, Yurika chính thức bước vào con đường không có lối quay lại – con đường dẫn đến Vastain, vùng đất chết.

...

Trong căn phòng họp của Schale, ánh sáng trắng lạnh lẽo hắt xuống bàn gỗ dài.

Sensei ngồi ở vị trí trung tâm, ánh mắt sắc bén nhưng điềm tĩnh.

Bên cạnh anh là Ogata Kanna, 17 tuổi, Cục trưởng của Cục An ninh Công cộng.

Kanna khoanh tay, gương mặt nghiêm nghị, từng cử chỉ đều toát lên sự cứng rắn của một người đã quen với việc đối mặt với những tình huống nguy hiểm.

Đối diện họ, Aleno Prutendia – Đại thần kinh tế của Vastain – ngồi trên ghế, cơ thể vẫn còn yếu ớt sau những ngày chạy trốn.

Đôi mắt cô đỏ ngầu, nhưng ánh nhìn lại kiên định khi bắt đầu kể lại câu chuyện.

(Sensei): "Aleno, chúng tôi cần nghe toàn bộ sự thật.

Vastain đã xảy ra chuyện gì?"

Aleno hít một hơi dài, giọng nói run rẩy nhưng rõ ràng:

(Aleno): "Học viện Vastain...

đã rơi vào nội chiến.

Những người từng là đồng minh giờ trở thành kẻ thù."

(Aleno): "Đại thần Aqua chiếm quận Thánh Đường, biến nó thành nơi thờ phụng quyền lực bằng đức tin mù quáng."

(Aleno): "Đại thần Minata chiếm pháo đài lớn, nhưng tư tưởng quân phiệt đã biến cô ấy thành một kẻ chỉ biết đến chiến tranh."

(Aleno): "Nữ hoàng Soinlus... chị ấy muốn bảo vệ mọi người bằng lý trí, nhưng chính lý trí đó lại tạo ra một khoảng trống tinh thần khổng lồ."

(Aleno): "Người dân mất niềm tin, học sinh trung lập bị mắc kẹt, không biết phải dựa vào ai."

Kanna cau mày, giọng nói sắc lạnh:

(Kanna): "Chính sách tiêu thổ... có đúng là Soinlus đã phá hủy hệ thống năng lượng của Vastain?"

Aleno gật đầu, nước mắt lại trào ra:

(Aleno): "Đúng vậy.

Điện, xăng dầu... tất cả đều bị phá hủy.

Vastain chìm trong bóng tối."

(Aleno): "Những học sinh trung lập... họ không có tội, nhưng đang chết dần trong sự hỗn loạn."

Sensei im lặng một lúc lâu, ánh mắt anh dõi theo từng lời nói của Aleno.

Anh hiểu rằng đây không chỉ là một cuộc nội chiến, mà là một thảm họa nhân đạo.

(Sensei): "Em đến đây... không phải để nhờ chúng tôi thắng một cuộc chiến, đúng không?"

Aleno bật khóc, giọng nghẹn ngào:

(Aleno): "Đúng vậy... em chỉ xin mọi người... hãy cứu lấy những học sinh trung lập."

(Aleno): "Xin hãy đưa họ ra khỏi địa ngục đó.

Nếu không... họ sẽ biến mất trong bóng tối của Vastain."

Căn phòng chìm trong im lặng.

Kanna nhìn Sensei, ánh mắt nghiêm trọng.

(Kanna): "Sensei... nếu chúng ta can thiệp, đây sẽ không chỉ là một nhiệm vụ cứu hộ.

Đây sẽ là một bước đi chính trị."

(Kanna): "Nhưng nếu bỏ mặc... chúng ta sẽ để mặc hàng trăm học sinh vô tội chết."

Sensei khẽ gật đầu, đôi mắt ánh lên sự quyết tâm.

Anh biết rằng từ giây phút này, Schale đã bị cuốn vào một câu chuyện vượt xa mọi dự đoán – một câu chuyện bắt đầu từ Vastain, vùng đất chết.

...

Trong phòng họp của Schale, sau khi nghe Aleno kể về Vastain, Sensei vẫn chưa thể giấu được sự lo lắng.

Anh nhìn quanh, nhận ra một điều bất thường.

(Sensei): "Yurika... cô ấy đang ở đâu?

Tôi không thấy cô ấy ở đây suốt một thời gian vừa qua."

Câu hỏi vang vọng trong căn phòng, khiến mọi người thoáng chốc im lặng.

Ngay lúc đó, cánh cửa mở ra.

Sorasaki Hina, 17 tuổi, Trưởng Ban Kỉ Luật của Gehenna, bước vào với vẻ mặt nghiêm trọng.

Trên tay cô là tập hồ sơ dày, được đóng dấu khẩn.

Sensei nhìn Hina, ánh mắt chờ đợi câu trả lời.

Hina khẽ cúi đầu, giọng nói trầm và dứt khoát:

(Hina): "Sensei... tôi đến đây để báo cáo một chuyện.

Yurika hiện không còn ở Valkyrie.

Cô ấy đã khởi hành đến Vastain."

Cả căn phòng sững lại.

Ogata Kanna cau mày, còn Aleno thì bật lên tiếng nấc nghẹn ngào.

(Sensei): "Một mình...

đến Vastain?"

Hina gật đầu, đặt tập hồ sơ lên bàn.

(Hina): "Đúng vậy.

Sau cuộc thảo luận với Ban Kỉ Luật Gehenna, chúng tôi đã đồng ý cho Yurika sử dụng một tàu buôn cũ để tiến vào Vastain."

(Hina): "Cô ấy tin rằng chỉ có đi một mình mới tránh được việc Valkyrie hay Gehenna bị cuốn vào nội chiến.

Đây là quyết định của cô ấy... và chúng tôi đã chấp thuận."

Không khí trong phòng trở nên nặng nề.

Sensei siết chặt tay, ánh mắt ánh lên sự lo lắng xen lẫn quyết tâm.

(Sensei): "Cô ấy đã chọn con đường nguy hiểm nhất... nhưng cũng là con đường duy nhất để cứu những học sinh vô tội."

Aleno cúi đầu, nước mắt rơi xuống bàn.

(Aleno): "Em... em không ngờ chị ấy lại chấp nhận hy sinh như vậy.

Nếu Yurika thất bại...

Vastain sẽ nuốt chửng chị ấy."

Kanna nhìn Sensei, giọng nói sắc lạnh:

(Kanna): "Sensei, chúng ta phải quyết định ngay.

Nếu Yurika đi một mình, cô ấy sẽ cần sự hỗ trợ từ Schale.

Nếu không... cô ấy sẽ không bao giờ trở về."

Sensei im lặng một lúc lâu, rồi khẽ gật đầu.

Trong ánh mắt anh, một quyết định đang hình thành – một quyết định sẽ thay đổi số phận của Yurika, của Vastain, và cả Kivotos.

...

Cánh cửa phòng họp của Schale bất ngờ mở ra.

Một bóng dáng nhỏ nhắn nhưng đầy uy nghiêm bước vào – Tsukiyuki Miyako, 15 tuổi, Tiểu đội trưởng của Tiểu Đội Thỏ thuộc Học Viện Đặc Công SRT.

Trên tay cô là một tập hồ sơ cũ, được đóng dấu mật, giấy đã ngả màu theo thời gian.

Sensei và Ogata Kanna quay lại, ánh mắt ngạc nhiên.

Miyako tiến đến bàn, đặt tập hồ sơ xuống, giọng nói nghiêm trọng hơn hẳn tuổi tác của mình.

(Miyako): "Sensei, Cục trưởng Kanna...

đây là báo cáo cũ của SRT."

(Miyako): "Nó liên quan đến một kỳ thi sát hạch mà chúng tôi từng thực hiện... nhiệm vụ sống sót trong khu rừng ma ám, kéo dài 100 ngày."

Căn phòng chìm trong im lặng.

Miyako mở tập hồ sơ, lật ra những trang giấy ghi chép chi chít.

(Miyako): "Theo báo cáo của các huấn luyện viên... chỉ có một số ít học viên sống sót và thoát ra khỏi khu rừng đó.

Phần lớn...

đã biến mất, không bao giờ quay lại."

Aleno ngẩng lên, đôi mắt đỏ ngầu vì nước mắt, run rẩy hỏi:

(Aleno): "Ý em là...

Vastain cũng giống như khu rừng ma ám đó sao?"

Miyako gật đầu, ánh mắt lạnh lùng:

(Miyako): "Vastain hiện tại... không khác gì một khu rừng ma ám."

(Miyako): "Chính sách tiêu thổ, nội chiến, sự tuyệt vọng... tất cả tạo thành một môi trường mà chỉ những ai thật sự mạnh mẽ mới có thể sống sót."

(Miyako): "Và ngay cả khi sống sót... không ai chắc chắn sẽ trở về nguyên vẹn."

Sensei siết chặt tay, ánh mắt dõi theo từng lời Miyako.

Kanna cau mày, giọng nói sắc lạnh:

(Kanna): "Nếu Yurika đang ở đó... thì cô ấy đang bước vào một thử thách còn khắc nghiệt hơn cả kỳ sát hạch của SRT."

Miyako khẽ gật đầu, giọng nói trầm xuống:

(Miyako): "Đúng vậy.

Và nếu cô ấy thất bại...

Vastain sẽ nuốt chửng cô ấy, như khu rừng ma ám đã từng nuốt chửng những học viên của chúng tôi."

Không khí trong phòng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết.

Sensei nhìn xuống tập hồ sơ, rồi ngẩng lên, ánh mắt ánh lên sự quyết tâm.

(Sensei): "Nếu Vastain là một khu rừng ma ám... thì chúng ta phải chuẩn bị cho tình huống tồi tệ nhất.

Nhưng Yurika... sẽ không chiến đấu một mình."

...

Sensei lặng im sau khi nghe Miyako nhắc đến kỳ sát hạch của SRT.

Trong đầu anh, một mảnh ghép quan trọng dần hiện rõ.

(Sensei): "Nếu Yurika từng vượt qua thử thách đó... thì cô ấy đủ điều kiện để sống sót ở Vastain."

Miyako gật đầu, ánh mắt nghiêm trọng nhưng cũng ánh lên sự thừa nhận:

(Miyako): "Đúng vậy.

Kỳ sát hạch đó không chỉ là một bài kiểm tra."

(Miyako): "Nó là ranh giới giữa sống và chết."

(Miyako): "Những ai vượt qua...

đều học được cách tồn tại mà không cần tiếp tế, biết cách tận dụng mọi nguồn lực ít ỏi, và giữ vững tinh thần trong tuyệt vọng."

(Miyako): "Yurika... là một trong số ít người làm được."

Ogata Kanna khoanh tay, giọng nói trầm xuống:

(Kanna): "Đó là lý do cô ấy tự tin đến vậy.

Vastain là vùng đất chết, nhưng Yurika đã từng bước qua một vùng chết khác.

Cô ấy tin rằng mình có thể làm được... và có lẽ, cô ấy đúng."

Aleno nhìn xuống, nước mắt lại rơi, nhưng lần này xen lẫn một tia hy vọng.

(Aleno): "Nếu chị ấy đã vượt qua thử thách đó... thì có lẽ... những học sinh trung lập vẫn còn cơ hội được cứu."

Sensei khẽ gật đầu, ánh mắt kiên định.

Anh hiểu rằng Yurika không phải liều lĩnh vô cớ.

Cô đã chuẩn bị cho điều này từ lâu, bằng chính những thử thách khắc nghiệt mà ít ai có thể tưởng tượng.

Trong khoảnh khắc ấy, mọi người trong phòng đều nhận ra: Yurika không chỉ là một sĩ quan Valkyrie, mà là một người sống sót – một chiến binh được rèn giũa từ địa ngục để bước vào một địa ngục khác.

...

Sensei ngồi thẳng người, ánh mắt sắc bén hướng về Aleno.

Sau khi nghe toàn bộ câu chuyện về nội chiến và chính sách tiêu thổ, anh biết rằng nếu muốn cứu những học sinh trung lập, cần phải có một lối đi bí mật.

(Sensei): "Aleno...

ở Vastain có những tuyến đường ẩn nào không?"

(Sensei): "Đường cống ngầm, đường mòn, hay bất kỳ lối đi nào có thể vượt qua mà không bị phát hiện?"

Aleno ngẩng lên, đôi mắt vẫn đỏ ngầu nhưng ánh lên sự ngạc nhiên.

Cô im lặng một lúc, rồi khẽ gật đầu.

(Aleno): "Có... nhưng chúng không an toàn."

(Aleno): "Vastain từng xây dựng một hệ thống cống ngầm khổng lồ để vận chuyển nước và năng lượng."

(Aleno): "Sau chính sách tiêu thổ của nữ hoàng Soinlus, nhiều đoạn đã sụp đổ, ngập nước hoặc bị bỏ hoang."

(Aleno): "Tuy vậy... một số lối vẫn còn thông, dẫn ra ngoài thành phố."

Kanna cau mày, xen vào:

(Kanna): "Nếu những tuyến đường đó còn tồn tại, chúng có thể là lối thoát cho học sinh trung lập.

Nhưng cũng có thể là nơi phục kích."

Aleno tiếp tục, giọng run rẩy:

(Aleno): "Ngoài ra...

ở Vastain có những đường mòn cũ, từng được dùng bởi lực lượng tuần tra trước khi nội chiến nổ ra."

(Aleno): "Chúng nằm sâu trong rừng, ít ai biết đến."

(Aleno): "Nhưng hiện tại... nhiều đoạn đã bị quân của Minata kiểm soát.

Đi qua đó... chẳng khác nào bước vào lãnh địa quân phiệt."

Sensei lặng im, ghi nhớ từng chi tiết.

Anh hiểu rằng những tuyến đường này chính là chìa khóa cho nhiệm vụ của Yurika – con đường duy nhất để tiếp cận và giải cứu học sinh trung lập mà không bị cuốn vào chiến tuyến chính.

Aleno cúi đầu, giọng nghẹn lại:

(Aleno): "Em không chắc chị Yurika có thể tìm thấy chúng... nhưng nếu chị ấy từng vượt qua kỳ sát hạch của SRT, thì chị ấy có thể."

(Aleno): "Những tuyến đường ẩn đó... chính là hy vọng cuối cùng."

Căn phòng chìm trong im lặng.

Sensei và Kanna trao đổi ánh mắt, cả hai đều hiểu rằng Vastain không chỉ là vùng đất chết, mà còn là một mê cung nguy hiểm.

Và Yurika – một mình – sẽ phải tìm ra lối đi trong mê cung ấy để cứu lấy những sinh mạng vô tội.

...

Phòng thủy thủ nhỏ hẹp, ánh đèn vàng mờ hắt xuống chiếc giường tầng đôi đã cũ.

Bên cạnh là một bồn rửa tay, chiếc tủ đựng đồ hai ngăn, và trên bàn gỗ thấp có hai tờ báo nhàu nát – những dòng chữ in đậm nói về cuộc nội chiến ở Vastain trong những ngày gần đây.

Mỗi trang báo như một lời nhắc nhở rằng vùng đất mà Yurika sắp bước vào không phải nơi dành cho sự sống.

Trên giường, thay vì hành lý nhẹ nhàng, Yurika đã chuẩn bị kỹ càng:

Khẩu súng lục bán tự động P92FS, 15 viên đạn 9mm mỗi băng đạn, cùng 8 băng đạn dự phòng.

Dụng cụ y tế cơ bản: vải vô trùng để cầm máu, adrenaline để hồi phục sức lực, quinine chống sốt rét, i-ốt cho khử trùng.

Những vật dụng nhỏ khác, tất cả được sắp xếp gọn gàng, như một kho dự trữ sinh tồn cho một cuộc hành trình dài.

Trang phục của cô cũng không còn là đồng phục sĩ quan Valkyrie thường ngày.

Thay vào đó, Yurika khoác lên mình Quân Phục M73 cùng Áo Chống Đạn SN-40A của Liên Xô – bộ trang bị từng gắn bó với cô khi còn là binh sĩ ở Học Viện Đặc Công SRT.

Trên đầu, chiếc mũ sắt SSh-40 nặng nề nhưng chắc chắn, như một biểu tượng của sự kiên định.

Đêm buông xuống.

Tiếng động cơ tàu buôn Gehenna rền rĩ, hòa cùng tiếng sóng vỗ vào thân tàu.

Yurika không chọn giường để nghỉ ngơi.

Thay vào đó, cô ngồi trên một chiếc ghế gấp, tựa người ra sau, đôi mắt vẫn mở, cảnh giác với từng âm thanh.

(Yurika – thì thầm trong lòng): "Không được phép lơ là.

Vastain không phải nơi để ngủ yên."

Cô biết rằng mỗi giây phút trên con tàu này đều là sự chuẩn bị cho thử thách phía trước.

Ngồi trên ghế gấp giúp cô phản ứng nhanh hơn nếu có tình huống khẩn cấp.

Trong bóng tối, ánh mắt Yurika ánh lên sự lạnh lùng, nhưng sâu bên trong là một ngọn lửa quyết tâm: cứu lấy những học sinh trung lập khỏi địa ngục Vastain.

Ngoài kia, biển đêm mênh mông, con tàu buôn cũ kỹ vẫn tiếp tục hành trình.

Và trong căn phòng thủy thủ chật hẹp, Yurika – một mình – đang bước vào đêm dài đầu tiên của chuyến đi sinh tử.

...

Tiếng động cơ tàu buôn Gehenna rền rĩ, hòa cùng tiếng sóng vỗ đều đặn vào thân tàu.

Trong căn phòng thủy thủ nhỏ hẹp, ánh đèn vàng mờ hắt xuống chiếc bàn gỗ, nơi hai tờ báo nhàu nát được trải ra.

Yurika ngồi trên chiếc ghế gấp, khẩu súng P92FS đặt ngay trong tầm tay, ánh mắt dõi theo từng dòng chữ in đậm trên báo.

Những tiêu đề lạnh lùng như những nhát dao:

"Nội chiến Vastain leo thang."

"Quận Thánh Đường rơi vào tay Đại thần Aqua."

"Pháo đài lớn biến thành căn cứ quân phiệt của Minata."

Cô khẽ nhíu mày, ngón tay lướt qua những dòng chữ, cảm nhận rõ sự hỗn loạn đang nuốt chửng học viện này.

(Yurika – nghĩ thầm): "Một học viện từng là đồng minh... giờ trở thành vùng đất chết."

(Yurika – nghĩ thầm): "Aqua với đức tin mù quáng, Minata với quân phiệt méo mó, Soinlus với lý trí lạnh lùng... tất cả đều đẩy Vastain vào vực thẳm."

Cô ngả người ra sau ghế, đôi mắt nhìn lên trần tàu, nhưng tâm trí lại chìm trong những hình ảnh tưởng tượng: học sinh trung lập bị mắc kẹt giữa hai chiến tuyến, những con đường tối tăm không còn ánh điện, những khu phố bỏ hoang chìm trong bóng tối.

(Yurika – nghĩ thầm): "Nếu mình thất bại... họ sẽ biến mất trong bóng tối đó."

(Yurika – nghĩ thầm): "Nhưng nếu mình thành công...

ít nhất sẽ có những sinh mạng được cứu."

Tiếng sóng ngoài kia như nhấn mạnh thêm sự cô độc của cô.

Không có đồng đội bên cạnh, không có tiếp tế, chỉ có kỹ năng sinh tồn được rèn giũa từ những ngày ở SRT và quyết tâm không lay chuyển.

Yurika khẽ gấp tờ báo lại, đặt nó lên bàn.

Bàn tay cô siết chặt khẩu súng lục, ánh mắt ánh lên sự kiên định.

(Yurika – thì thầm): "Vastain... mình sẽ bước vào địa ngục của các người.

Nhưng không phải để chiến thắng, mà để cứu lấy những người vô tội."

Ngoài kia, con tàu buôn vẫn tiếp tục hành trình trong đêm tối.

Và trong căn phòng thủy thủ, Yurika – một mình – đang chuẩn bị tinh thần cho cuộc đối đầu với vùng đất chết.
 
Blue Archive: Volume 7. Bình Minh Vỡ Nát
Chương 4: Con Tàu Buôn Gehenna (Phần 2)


Tiếng loa phát thanh vang vọng khắp con tàu buôn Gehenna:

"Tàu sẽ cập cảng Vastain trong vòng 4 km nữa... chuẩn bị vào bến."

Âm thanh đều đều ấy vốn mang lại cảm giác an toàn, nhưng chỉ vài phút sau, nó bị thay thế bởi những tiếng động hỗn loạn.

Từ xa, tiếng động cơ xuồng cao tốc rền vang, rồi bất ngờ áp sát mạn tàu.

Một nhóm người mang vũ khí – thành phần quá khích của phe Minata – nhảy lên boong tàu.

Chúng hành động nhanh chóng và tàn bạo: thuyền trưởng và thuyền phó bị đánh gục, rồi bị lôi đi trong tiếng kêu đau đớn.

Ngay sau đó, giọng nói run rẩy của thuyền trưởng vang lên qua loa phát thanh, xen lẫn tiếng quát tháo của những kẻ bắt giữ:

"Xin... xin đừng chống cự... bất kỳ ai phản kháng sẽ bị xử lý ngay lập tức..."

Trong buồng thủy thủ, Yurika ngồi bất động trên chiếc ghế gấp.

Đôi mắt cô khẽ nhíu lại, lắng nghe từng âm thanh vọng xuống từ loa.

Không một chút hoảng loạn, chỉ là sự cảnh giác lạnh lùng.

Cô đứng dậy, động tác chậm rãi nhưng chắc chắn.

Bàn tay đưa xuống bên hông, rút ra khẩu P92FS – khẩu súng lục bán tự động quen thuộc.

Âm thanh kim loại vang lên khi cô kiểm tra băng đạn, ánh mắt hướng về phía cửa.

(Yurika – nghĩ thầm): "Có chuyện gì đang xảy ra trên boong...

Minata đã ra tay.

Nếu chúng kiểm soát tàu, mình sẽ phải hành động."

Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ hành lang, xen lẫn tiếng quát tháo thô bạo.

Không khí trong phòng thủy thủ trở nên ngột ngạt, như báo hiệu một cơn bão sắp ập đến.

Yurika hít một hơi sâu, mũ sắt SSh-40 phản chiếu ánh đèn vàng mờ.

Cô không vội vàng lao ra, mà đứng yên, lắng nghe, chờ đợi thời khắc thích hợp.

Trong lòng cô, một sự thật hiển nhiên: cuộc hành trình đến Vastain đã bắt đầu bằng máu và bạo lực.

...

Tiếng bước chân và tiếng quát tháo từ boong tàu vọng xuống, hòa cùng tiếng kim loại va chạm, khiến không khí trong lòng tàu trở nên ngột ngạt.

Yurika siết chặt khẩu P92FS trong tay, hít một hơi thật sâu rồi khẽ mở cửa buồng thủy thủ.

Hành lang dài và hẹp, ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy, tạo ra những khoảng sáng tối chập chờn.

Yurika bước ra, từng bước chân nhẹ như bóng ma, đôi mắt quét qua từng góc khuất.

(Yurika – nghĩ thầm):

"Không thể đối đầu trực tiếp...

ít nhất là lúc này.

Trước tiên phải biết chúng đang làm gì."

Cô di chuyển dọc hành lang, lưng áp sát vào vách tàu, khẩu súng lục giơ thấp nhưng sẵn sàng.

Tiếng loa phát thanh lại vang lên, lần này là giọng thuyền trưởng run rẩy, xen lẫn tiếng quát thô bạo của những kẻ quá khích:

"Đừng chống cự... tất cả phải nghe theo lệnh...

Vastain thuộc về Minata..."

Yurika dừng lại ở một ngã rẽ, khẽ nghiêng người nhìn qua khe hở.

Trên boong phía trên, vài tên lính của Minata đang lục soát, kiểm tra từng khoang hàng.

Chúng mang theo súng trường, hành động thô bạo, rõ ràng muốn kiểm soát toàn bộ con tàu.

Cô rút lại, không để bị phát hiện.

Trong đầu, Yurika nhanh chóng phân tích:

Thuyền trưởng và thuyền phó đã bị bắt giữ.

Nhóm quá khích kiểm soát boong tàu và khoang hàng.

Mục tiêu của chúng là chiếm tàu, không chỉ đe dọa mà còn muốn biến nó thành công cụ cho Minata.

Yurika tiếp tục di chuyển, lần này hướng về phía cầu thang dẫn lên boong.

Cô không bước ra ngay, mà dừng lại ở khoảng tối, lắng nghe.

Tiếng gió biển thổi qua khe cửa, tiếng bước chân nặng nề của những kẻ tuần tra vang vọng.

(Yurika – nghĩ thầm):

"Nếu mình ra tay bây giờ, sẽ bị áp đảo.

Phải tìm điểm yếu... hoặc chờ thời cơ."

Cô khẽ ngồi xuống, lưng dựa vào vách thép lạnh lẽo, khẩu súng đặt ngang đùi.

Đôi mắt vẫn mở, quan sát từng chuyển động, từng âm thanh.

Trong bóng tối của hành lang, Yurika giống như một bóng ma – lặng lẽ, kiên nhẫn, chờ đợi khoảnh khắc thích hợp để hành động.

...

Trong bóng tối của hành lang, Yurika áp sát vào vách thép lạnh lẽo, đôi mắt sắc bén quan sát từng chuyển động trên boong tàu.

Cô không vội vàng ra tay, mà dành thời gian để phân tích kỹ lưỡng.

Ánh sáng từ đèn boong hắt xuống, để lộ rõ sáu tên quá khích của phe Minata.

Mỗi kẻ mang theo một loại vũ khí khác nhau:

Tên chỉ huy: cầm khẩu súng trường tự động BAR, băng đạn 20 viên.

Loại súng này có hỏa lực mạnh, tầm bắn xa, nhưng tốc độ bắn chậm và nặng nề.

Tên phó chỉ huy: cầm khẩu súng tiểu liên PPSh, băng đạn cong 35 viên.

Tốc độ bắn nhanh, thích hợp cho cận chiến, nhưng dễ hao đạn.

Hai tên lính: mỗi tên cầm một khẩu súng lục bán tự động P92FS – đúng loại súng mà Yurika đang sử dụng.

Trong đầu cô lóe lên ý nghĩ: "Nếu cần, mình có thể cướp đạn từ chúng."

Một tên khác: mang theo khẩu súng lục bán tự động Colt M1911A1, băng đạn 7 viên, sử dụng loại đạn .45 ACP.

Hỏa lực mạnh nhưng số lượng đạn ít, dễ bị khống chế nếu bắn hết.

Tên cuối cùng: không mang súng, chỉ cầm một cây gậy bóng chày bằng gỗ.

Hắn tỏ ra hung hãn, nhưng rõ ràng là kẻ yếu nhất trong nhóm.

Yurika khẽ nhíu mày, phân tích nhanh:

(Yurika – nghĩ thầm):

"Chỉ huy và phó chỉ huy là mối nguy lớn nhất.

Hai tên cầm P92FS có thể trở thành nguồn tiếp tế đạn cho mình."

"Tên cầm Colt nguy hiểm ở cự ly gần, nhưng dễ hết đạn.

Còn tên cầm gậy... chỉ là kẻ gây rối."

Cô hít một hơi sâu, bàn tay siết chặt khẩu P92FS của mình.

Trong đầu, một kế hoạch dần hình thành: tránh đối đầu trực diện, tìm cách vô hiệu hóa từng tên một, bắt đầu từ kẻ yếu nhất để giảm sự chú ý.

Tiếng sóng ngoài kia vẫn rền rĩ, nhưng trong lòng tàu, không khí căng thẳng đến nghẹt thở.

Yurika biết rằng chỉ cần một sai lầm nhỏ, cả con tàu sẽ biến thành chiến trường.

...

Trong hành lang chật hẹp, ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy, Yurika di chuyển như một bóng ma.

Tiếng bước chân của tên cầm gậy vang vọng, hắn đi lạc xuống khoang hàng, tách khỏi nhóm.

Yurika khẽ hít một hơi sâu, rồi bất ngờ áp sát từ phía sau.

Một cú đánh chính xác bằng báng súng vào gáy khiến hắn ngã gục xuống sàn thép, cây gậy bóng chày lăn ra xa.

Không một tiếng kêu, chỉ còn lại hơi thở yếu ớt.

Yurika nhanh chóng kéo hắn vào góc tối, trói tạm bằng dây thừng cũ trong khoang, đảm bảo hắn không thể gây rối.

(Yurika – nghĩ thầm): "Một mối nguy đã bị loại bỏ.

Nhưng không thể để lộ dấu vết."

Cô quay lại hành lang, tiếp tục quan sát.

Trên boong, nhóm quá khích vẫn đang lục soát, không hề nhận ra đồng bọn đã biến mất.

Sau một lúc, chúng bắt đầu bàn tán, rồi cử hai tên lính mang P92FS xuống khoang chở hàng để tìm hắn.

Tiếng bước chân của chúng vang lên cầu thang kim loại, từng nhịp nặng nề.

Yurika lùi vào khoảng tối, khẩu súng lục giơ thấp, ánh mắt sắc bén.

(Yurika – nghĩ thầm):

"Hai tên này... chính là cơ hội.

Nếu mình hạ gục chúng, sẽ có thêm đạn dược.

Nhưng phải làm thật nhanh, trước khi nhóm trên boong nghi ngờ."

Tiếng kim loại vang vọng khi hai tên lính bước xuống khoang hàng, ánh đèn pin quét qua không gian tối tăm.

Chúng gọi tên đồng bọn, nhưng chỉ có sự im lặng đáp lại.

Yurika giữ hơi thở, quan sát từng cử động.

Cô biết rằng chỉ cần một sơ hở, cả nhóm trên boong sẽ nhận ra sự biến mất của ba người.

Nhưng nếu hành động chính xác, cô sẽ có lợi thế lớn trong cuộc đối đầu sắp tới.

Trong bóng tối của khoang tàu, Yurika siết chặt khẩu P92FS, chuẩn bị cho bước đi tiếp theo.

...

Khoang chở hàng tối tăm, ánh đèn pin của hai tên lính quét qua từng góc, tiếng kim loại vang vọng khi chúng bước xuống cầu thang.

(Tên lính 1): "Này, hắn đâu rồi?

Chắc lại trốn ở đây thôi."

(Tên lính 2): "Tìm nhanh lên, chỉ huy sẽ nổi điên nếu chúng ta quay về tay không."

Yurika áp sát vào vách thép, hơi thở chậm rãi, khẩu P92FS trong tay đã sẵn sàng.

Cô quan sát kỹ lưỡng, chờ khoảnh khắc cả hai tách nhau ra để tìm kiếm.

Khi ánh đèn pin của chúng rọi sang hướng khác, Yurika lao ra như một bóng ma.

Một cú đánh mạnh bằng báng súng vào gáy tên lính thứ nhất khiến hắn ngã gục ngay lập tức.

Trước khi tên thứ hai kịp phản ứng, Yurika xoay người, súng giơ lên, nòng súng chạm sát vào thái dương hắn.

(Yurika – lạnh lùng): "Im lặng."

Tên lính run rẩy, chưa kịp kêu thì Yurika tung cú đá chính xác vào bụng, khiến hắn ngã xuống sàn thép.

Một phát báng súng nữa vào đầu, hắn bất tỉnh ngay lập tức.

Không một tiếng súng, không một tiếng hét.

Chỉ còn lại tiếng sóng biển vọng vào khoang hàng.

Yurika nhanh chóng lục soát, lấy được hai khẩu P92FS cùng số đạn dự phòng.

Cô kiểm tra kỹ, thu thêm ba băng đạn đầy từ túi áo của chúng, rồi giấu xác cả hai vào góc tối, phủ lên bằng những tấm vải bạt cũ.

(Yurika – nghĩ thầm):

"Đạn dược đã đủ.

Giờ chỉ cần chờ thời cơ để hạ gục những tên còn lại."

Cô quay lại hành lang, ánh mắt sắc bén, tiếp tục quan sát.

Trên boong, nhóm quá khích vẫn chưa nhận ra đồng bọn đã biến mất.

Chúng đang bàn tán, giọng nói vọng xuống khoang:

(Tên phó chỉ huy): "Hai thằng kia đâu rồi?

Chúng nó đi lâu quá."

Yurika khẽ nhíu mày, khẩu súng lục trong tay nặng trĩu nhưng đầy sức mạnh.

Cô biết rằng trò chơi săn mồi đã bắt đầu, và Vastain sẽ không cho phép bất kỳ sai lầm nào.

...

Tiếng kim loại vang vọng trong khoang hàng tối tăm.

Yurika vừa hạ gục hai tên lính mang P92FS thì bất ngờ, ánh đèn pin rọi thẳng vào người cô.

Một giọng quát vang lên:

(Tên lính cầm Colt M1911A1): "Mày là ai!?

Đứng lại ngay!"

Tiếng lên đạn vang lên, khẩu Colt M1911A1 chĩa thẳng về phía Yurika.

Không còn cách nào khác, cô buộc phải nổ súng.

Đoàng!

Tiếng súng vang vọng trong khoang thép, đạn găm vào thùng hàng, mảnh gỗ văng tung tóe.

Ngay lập tức, cả nhóm quá khích trên boong nghe thấy tiếng súng, chúng lao xuống khoang hàng.

Tiếng bước chân dồn dập, tiếng quát tháo vang vọng khắp nơi.

Yurika nhanh chóng lùi lại, tận dụng những thùng hàng lớn xếp chồng lên nhau làm vật chắn.

Cô trượt người ra phía sau một thùng thép, khẩu P92FS giơ lên, mắt quét nhanh địa hình.

(Yurika – nghĩ thầm):

"Khoang hàng này là lợi thế của mình.

Chúng đông, nhưng địa hình hẹp và nhiều vật chắn.

Nếu mình di chuyển khéo léo, có thể chia cắt chúng."

Tên cầm Colt bắn liên tiếp, từng viên đạn .44 Magnum găm vào thùng thép, tạo ra những tiếng vang chát chúa.

Nhưng số đạn ít khiến hắn nhanh chóng phải dừng lại để thay đạn.

Yurika lập tức phản công, một phát súng chính xác khiến hắn ngã gục, khẩu Colt rơi xuống sàn.

Ngay lúc đó, tên phó chỉ huy với khẩu PPSh lao xuống, nã đạn liên tục.

Tiếng đạn dồn dập vang vọng, nhưng Yurika đã kịp lăn sang phía sau một thùng gỗ, tránh được loạt đạn.

(Yurika – nghĩ thầm):

"PPSh bắn nhanh, nhưng dễ hao đạn.

Chỉ cần chờ hắn hết băng..."

Cô di chuyển như một bóng ma, lách qua các khe hẹp giữa những thùng hàng, từng bước chân nhẹ như không.

Tiếng súng trường BAR của tên chỉ huy vang lên từ xa, từng phát đạn mạnh mẽ xuyên qua thùng gỗ, nhưng không trúng mục tiêu.

Trong bóng tối, Yurika hít một hơi sâu, khẩu P92FS siết chặt trong tay.

Cô biết rằng trận chiến này không chỉ là đối đầu với sáu tên lính, mà còn là cuộc thử thách sinh tồn đầu tiên ở Vastain.

...

Tiếng súng vừa dứt, Yurika nhanh chóng lục soát khoang hàng.

Bên cạnh hai tên lính mang P92FS, cô phát hiện một khẩu Shotgun Winchester M1897 – loại súng bơm huyền thoại với hộp tiếp đạn dạng ống chứa 5 viên đạn.

Bên cạnh đó là một túi nhỏ, bên trong có tới 30 viên đạn Shotgun.

Cô khẽ mỉm cười lạnh lùng, kiểm tra cơ chế nạp đạn.

Âm thanh "cạch" của cần bơm vang lên, chắc nịch, như một lời hứa hẹn về sức mạnh hủy diệt ở cự ly gần.

(Yurika – nghĩ thầm):

"Hoàn hảo.

Trong không gian hẹp như khoang hàng, Winchester sẽ là lợi thế tuyệt đối."

Trên boong, tiếng bước chân dồn dập vang xuống.

Nhóm quá khích còn lại đang tiến vào, nhưng Yurika đã nắm rõ địa hình: những thùng hàng xếp chồng lên nhau tạo thành mê cung tự nhiên, chia cắt tầm nhìn và đường di chuyển.

Cô di chuyển lặng lẽ, như một bóng ma, đặt bẫy chiến thuật bằng chính địa hình:

Tên phó chỉ huy với PPSh lao vào trước, nã đạn liên tục.

Nhưng khi hắn vòng qua một thùng thép, Yurika đã chờ sẵn.

Một phát Shotgun vang lên, tiếng nổ chát chúa dội khắp khoang, viên đạn xuyên qua thùng gỗ, hạ gục hắn ngay lập tức.

Tên chỉ huy với BAR tiến vào sau, cố gắng dùng hỏa lực mạnh để khống chế.

Nhưng BAR nặng nề, tốc độ bắn chậm.

Yurika lùi sâu vào hành lang hẹp, buộc hắn phải tiến gần.

Khi hắn vừa bước qua góc khuất, một phát Shotgun nữa vang lên, khiến hắn ngã gục, khẩu BAR rơi xuống sàn.

Tên lính cầm Colt M1911A1 còn lại hoảng loạn, bắn loạn xạ.

Nhưng đạn ít, chỉ vài viên đã hết.

Yurika tận dụng thời điểm hắn thay băng, lao ra từ phía sau thùng hàng, một phát súng lục P92FS kết thúc trận đấu.

Khoang hàng chìm trong khói súng, mùi thuốc súng nồng nặc.

Tiếng sóng biển ngoài kia vẫn rền rĩ, nhưng bên trong, chỉ còn lại Yurika – bình tĩnh, khẩu Winchester M1897 trong tay, ánh mắt lạnh lùng.

(Yurika – nghĩ thầm):

"Địa hình hẹp, vũ khí mạnh, và sự kiên nhẫn...

đó là cách để sống sót."

Cô nhanh chóng thu thập thêm đạn từ những kẻ gục ngã, kiểm tra lại trang bị.

Giờ đây, Yurika đã có trong tay P92FS với nhiều băng đạn dự phòng, cùng Winchester M1897 với 30 viên đạn Shotgun – đủ để tiếp tục hành trình vào Vastain.

...

Tiếng súng vừa dứt, khoang hàng chìm trong khói thuốc súng.

Yurika không chần chừ, nhanh chóng chạy lên cầu thang thép dẫn đến phòng thuyền trưởng.

Tiếng bước chân của cô vang vọng trong lòng tàu, dồn dập nhưng chắc chắn.

Cánh cửa phòng thuyền trưởng khép hờ, bên trong vang lên tiếng rên rỉ yếu ớt.

Yurika đẩy cửa, ánh đèn vàng mờ hắt xuống, để lộ cảnh tượng: thuyền trưởng và thuyền phó bị trói chặt vào ghế, gương mặt đầy mồ hôi và sợ hãi.

(Thuyền trưởng – run rẩy): "Cô... cô là ai?

Những kẻ đó... chúng đã..."

Yurika không nói nhiều.

Cô tiến lại gần, rút con dao nhỏ từ thắt lưng, nhanh chóng cắt dây trói.

Sợi dây thừng rơi xuống sàn thép, để lại những vết hằn đỏ trên cổ tay của họ.

(Yurika – trầm giọng): "Yên tâm.

Chúng đã bị hạ gục.

Các ông an toàn rồi."

Thuyền phó thở hắt ra, đôi mắt vẫn còn hoảng loạn:

(Thuyền phó): "Tôi tưởng... chúng sẽ giết chúng tôi.

Cảm ơn... cảm ơn cô."

Yurika gật đầu, ánh mắt lạnh lùng nhưng kiên định.

Cô nhanh chóng kiểm tra căn phòng, đảm bảo không còn kẻ nào ẩn nấp.

Sau đó, cô quay lại nhìn thuyền trưởng:

(Yurika): "Giờ hãy tập trung vào việc đưa tàu vào cảng.

Tôi sẽ lo phần còn lại."

Thuyền trưởng gật đầu, bàn tay run rẩy nhưng vẫn đặt lên bánh lái.

Con tàu buôn Gehenna lại bắt đầu di chuyển ổn định, hướng về phía Vastain.

Trong khoảnh khắc ấy, Yurika biết rằng trận chiến đầu tiên đã kết thúc.

Nhưng phía trước – Vastain – mới là địa ngục thật sự.

...

Trong phòng thuyền trưởng, ánh đèn vàng mờ hắt xuống gương mặt căng thẳng của mọi người.

Thuyền trưởng và thuyền phó vừa được Yurika tháo dây trói, đôi tay họ vẫn còn run rẩy sau những giờ phút bị bắt giữ.

Yurika đứng thẳng, khẩu Winchester M1897 khoác trên vai, ánh mắt lạnh lùng nhưng giọng nói trầm chắc:

(Yurika): "Tôi sẽ tới đó một mình.

Các ông không cần phải đi cùng."

(Yurika): "Nếu có thể, hãy tìm một nơi trú ẩn quanh khu vực bến cảng dân sự này.

Ở đó sẽ an toàn hơn cho các ông."

Thuyền trưởng nhìn cô, ánh mắt vừa biết ơn vừa lo lắng:

(Thuyền trưởng): "Nhưng... một mình cô thì quá nguy hiểm.

Vastain không phải nơi để đi vào đơn độc."

Yurika khẽ lắc đầu, giọng nói dứt khoát:

(Yurika): "Chính vì vậy tôi phải đi một mình.

Nếu cả con tàu bị cuốn vào, sẽ chẳng còn ai sống sót.

Tôi đã chuẩn bị cho điều này từ lâu."

Thuyền phó cúi đầu, giọng run rẩy nhưng đầy kính trọng:

(Thuyền phó): "Chúng tôi sẽ nghe theo.

Cảm ơn cô... nếu không có cô, chúng tôi đã chết từ lâu."

Yurika quay người, bước ra khỏi phòng thuyền trưởng.

Tiếng động cơ tàu buôn Gehenna rền rĩ, báo hiệu rằng chỉ còn vài cây số nữa là cập cảng Vastain.

Không khí trên tàu nặng nề, như một lời cảnh báo về những gì đang chờ phía trước.

Trong lòng Yurika, quyết tâm càng thêm vững chắc.

Cô biết rằng từ giây phút này, con đường đơn độc vào Vastain đã chính thức bắt đầu.

...

Không khí trong phòng thuyền trưởng vẫn còn nặng nề sau khi Yurika tháo dây trói cho họ.

Thuyền trưởng và thuyền phó nhìn cô với ánh mắt vừa biết ơn vừa lo lắng.

(Thuyền trưởng – run rẩy): "Nhưng... một mình cô thì quá nguy hiểm.

Vastain không phải nơi để đi vào đơn độc."

Yurika quay lại, ánh mắt lạnh lùng, giọng nói trầm chắc, từng lời như dao cắt:

(Yurika): "Một mình Simo Häyhä – người lính Phần Lan – đã gieo rắc cái chết cho hơn 500 lính Liên Xô.

Chỉ với kỹ năng đánh du kích và khẩu súng trường M28 của ông ấy.

Các ông đã quên rồi hay sao?"

Căn phòng chìm trong im lặng.

Thuyền trưởng và thuyền phó nhìn nhau, không thể phản bác.

Hình ảnh Yurika trong quân phục M73, áo chống đạn SN-40A, mũ sắt SSh-40, khẩu Winchester M1897 trên vai, khiến cô giống như một bóng dáng tái hiện của những chiến binh huyền thoại.

(Yurika – tiếp tục): "Tôi không cần một đội quân.

Tôi chỉ cần sự quyết tâm và kỹ năng sinh tồn đã được rèn giũa.

Vastain sẽ không dễ dàng nuốt chửng tôi."

Thuyền phó cúi đầu, giọng nói nhỏ nhưng đầy kính trọng:

(Thuyền phó): "Cô... thật sự tin rằng mình có thể làm được."

Yurika khẽ gật đầu, ánh mắt hướng ra cửa sổ nơi ánh đèn cảng Vastain đã bắt đầu hiện lên trong bóng đêm.

(Yurika): "Tôi không tin.

Tôi biết."
 
Back
Top Bottom