Tiếng loa phát thanh vang vọng khắp con tàu buôn Gehenna:
"Tàu sẽ cập cảng Vastain trong vòng 4 km nữa... chuẩn bị vào bến."
Âm thanh đều đều ấy vốn mang lại cảm giác an toàn, nhưng chỉ vài phút sau, nó bị thay thế bởi những tiếng động hỗn loạn.
Từ xa, tiếng động cơ xuồng cao tốc rền vang, rồi bất ngờ áp sát mạn tàu.
Một nhóm người mang vũ khí – thành phần quá khích của phe Minata – nhảy lên boong tàu.
Chúng hành động nhanh chóng và tàn bạo: thuyền trưởng và thuyền phó bị đánh gục, rồi bị lôi đi trong tiếng kêu đau đớn.
Ngay sau đó, giọng nói run rẩy của thuyền trưởng vang lên qua loa phát thanh, xen lẫn tiếng quát tháo của những kẻ bắt giữ:
"Xin... xin đừng chống cự... bất kỳ ai phản kháng sẽ bị xử lý ngay lập tức..."
Trong buồng thủy thủ, Yurika ngồi bất động trên chiếc ghế gấp.
Đôi mắt cô khẽ nhíu lại, lắng nghe từng âm thanh vọng xuống từ loa.
Không một chút hoảng loạn, chỉ là sự cảnh giác lạnh lùng.
Cô đứng dậy, động tác chậm rãi nhưng chắc chắn.
Bàn tay đưa xuống bên hông, rút ra khẩu P92FS – khẩu súng lục bán tự động quen thuộc.
Âm thanh kim loại vang lên khi cô kiểm tra băng đạn, ánh mắt hướng về phía cửa.
(Yurika – nghĩ thầm): "Có chuyện gì đang xảy ra trên boong...
Minata đã ra tay.
Nếu chúng kiểm soát tàu, mình sẽ phải hành động."
Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ hành lang, xen lẫn tiếng quát tháo thô bạo.
Không khí trong phòng thủy thủ trở nên ngột ngạt, như báo hiệu một cơn bão sắp ập đến.
Yurika hít một hơi sâu, mũ sắt SSh-40 phản chiếu ánh đèn vàng mờ.
Cô không vội vàng lao ra, mà đứng yên, lắng nghe, chờ đợi thời khắc thích hợp.
Trong lòng cô, một sự thật hiển nhiên: cuộc hành trình đến Vastain đã bắt đầu bằng máu và bạo lực.
...
Tiếng bước chân và tiếng quát tháo từ boong tàu vọng xuống, hòa cùng tiếng kim loại va chạm, khiến không khí trong lòng tàu trở nên ngột ngạt.
Yurika siết chặt khẩu P92FS trong tay, hít một hơi thật sâu rồi khẽ mở cửa buồng thủy thủ.
Hành lang dài và hẹp, ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy, tạo ra những khoảng sáng tối chập chờn.
Yurika bước ra, từng bước chân nhẹ như bóng ma, đôi mắt quét qua từng góc khuất.
(Yurika – nghĩ thầm):
"Không thể đối đầu trực tiếp...
ít nhất là lúc này.
Trước tiên phải biết chúng đang làm gì."
Cô di chuyển dọc hành lang, lưng áp sát vào vách tàu, khẩu súng lục giơ thấp nhưng sẵn sàng.
Tiếng loa phát thanh lại vang lên, lần này là giọng thuyền trưởng run rẩy, xen lẫn tiếng quát thô bạo của những kẻ quá khích:
"Đừng chống cự... tất cả phải nghe theo lệnh...
Vastain thuộc về Minata..."
Yurika dừng lại ở một ngã rẽ, khẽ nghiêng người nhìn qua khe hở.
Trên boong phía trên, vài tên lính của Minata đang lục soát, kiểm tra từng khoang hàng.
Chúng mang theo súng trường, hành động thô bạo, rõ ràng muốn kiểm soát toàn bộ con tàu.
Cô rút lại, không để bị phát hiện.
Trong đầu, Yurika nhanh chóng phân tích:
Thuyền trưởng và thuyền phó đã bị bắt giữ.
Nhóm quá khích kiểm soát boong tàu và khoang hàng.
Mục tiêu của chúng là chiếm tàu, không chỉ đe dọa mà còn muốn biến nó thành công cụ cho Minata.
Yurika tiếp tục di chuyển, lần này hướng về phía cầu thang dẫn lên boong.
Cô không bước ra ngay, mà dừng lại ở khoảng tối, lắng nghe.
Tiếng gió biển thổi qua khe cửa, tiếng bước chân nặng nề của những kẻ tuần tra vang vọng.
(Yurika – nghĩ thầm):
"Nếu mình ra tay bây giờ, sẽ bị áp đảo.
Phải tìm điểm yếu... hoặc chờ thời cơ."
Cô khẽ ngồi xuống, lưng dựa vào vách thép lạnh lẽo, khẩu súng đặt ngang đùi.
Đôi mắt vẫn mở, quan sát từng chuyển động, từng âm thanh.
Trong bóng tối của hành lang, Yurika giống như một bóng ma – lặng lẽ, kiên nhẫn, chờ đợi khoảnh khắc thích hợp để hành động.
...
Trong bóng tối của hành lang, Yurika áp sát vào vách thép lạnh lẽo, đôi mắt sắc bén quan sát từng chuyển động trên boong tàu.
Cô không vội vàng ra tay, mà dành thời gian để phân tích kỹ lưỡng.
Ánh sáng từ đèn boong hắt xuống, để lộ rõ sáu tên quá khích của phe Minata.
Mỗi kẻ mang theo một loại vũ khí khác nhau:
Tên chỉ huy: cầm khẩu súng trường tự động BAR, băng đạn 20 viên.
Loại súng này có hỏa lực mạnh, tầm bắn xa, nhưng tốc độ bắn chậm và nặng nề.
Tên phó chỉ huy: cầm khẩu súng tiểu liên PPSh, băng đạn cong 35 viên.
Tốc độ bắn nhanh, thích hợp cho cận chiến, nhưng dễ hao đạn.
Hai tên lính: mỗi tên cầm một khẩu súng lục bán tự động P92FS – đúng loại súng mà Yurika đang sử dụng.
Trong đầu cô lóe lên ý nghĩ: "Nếu cần, mình có thể cướp đạn từ chúng."
Một tên khác: mang theo khẩu súng lục bán tự động Colt M1911A1, băng đạn 7 viên, sử dụng loại đạn .45 ACP.
Hỏa lực mạnh nhưng số lượng đạn ít, dễ bị khống chế nếu bắn hết.
Tên cuối cùng: không mang súng, chỉ cầm một cây gậy bóng chày bằng gỗ.
Hắn tỏ ra hung hãn, nhưng rõ ràng là kẻ yếu nhất trong nhóm.
Yurika khẽ nhíu mày, phân tích nhanh:
(Yurika – nghĩ thầm):
"Chỉ huy và phó chỉ huy là mối nguy lớn nhất.
Hai tên cầm P92FS có thể trở thành nguồn tiếp tế đạn cho mình."
"Tên cầm Colt nguy hiểm ở cự ly gần, nhưng dễ hết đạn.
Còn tên cầm gậy... chỉ là kẻ gây rối."
Cô hít một hơi sâu, bàn tay siết chặt khẩu P92FS của mình.
Trong đầu, một kế hoạch dần hình thành: tránh đối đầu trực diện, tìm cách vô hiệu hóa từng tên một, bắt đầu từ kẻ yếu nhất để giảm sự chú ý.
Tiếng sóng ngoài kia vẫn rền rĩ, nhưng trong lòng tàu, không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
Yurika biết rằng chỉ cần một sai lầm nhỏ, cả con tàu sẽ biến thành chiến trường.
...
Trong hành lang chật hẹp, ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy, Yurika di chuyển như một bóng ma.
Tiếng bước chân của tên cầm gậy vang vọng, hắn đi lạc xuống khoang hàng, tách khỏi nhóm.
Yurika khẽ hít một hơi sâu, rồi bất ngờ áp sát từ phía sau.
Một cú đánh chính xác bằng báng súng vào gáy khiến hắn ngã gục xuống sàn thép, cây gậy bóng chày lăn ra xa.
Không một tiếng kêu, chỉ còn lại hơi thở yếu ớt.
Yurika nhanh chóng kéo hắn vào góc tối, trói tạm bằng dây thừng cũ trong khoang, đảm bảo hắn không thể gây rối.
(Yurika – nghĩ thầm): "Một mối nguy đã bị loại bỏ.
Nhưng không thể để lộ dấu vết."
Cô quay lại hành lang, tiếp tục quan sát.
Trên boong, nhóm quá khích vẫn đang lục soát, không hề nhận ra đồng bọn đã biến mất.
Sau một lúc, chúng bắt đầu bàn tán, rồi cử hai tên lính mang P92FS xuống khoang chở hàng để tìm hắn.
Tiếng bước chân của chúng vang lên cầu thang kim loại, từng nhịp nặng nề.
Yurika lùi vào khoảng tối, khẩu súng lục giơ thấp, ánh mắt sắc bén.
(Yurika – nghĩ thầm):
"Hai tên này... chính là cơ hội.
Nếu mình hạ gục chúng, sẽ có thêm đạn dược.
Nhưng phải làm thật nhanh, trước khi nhóm trên boong nghi ngờ."
Tiếng kim loại vang vọng khi hai tên lính bước xuống khoang hàng, ánh đèn pin quét qua không gian tối tăm.
Chúng gọi tên đồng bọn, nhưng chỉ có sự im lặng đáp lại.
Yurika giữ hơi thở, quan sát từng cử động.
Cô biết rằng chỉ cần một sơ hở, cả nhóm trên boong sẽ nhận ra sự biến mất của ba người.
Nhưng nếu hành động chính xác, cô sẽ có lợi thế lớn trong cuộc đối đầu sắp tới.
Trong bóng tối của khoang tàu, Yurika siết chặt khẩu P92FS, chuẩn bị cho bước đi tiếp theo.
...
Khoang chở hàng tối tăm, ánh đèn pin của hai tên lính quét qua từng góc, tiếng kim loại vang vọng khi chúng bước xuống cầu thang.
(Tên lính 1): "Này, hắn đâu rồi?
Chắc lại trốn ở đây thôi."
(Tên lính 2): "Tìm nhanh lên, chỉ huy sẽ nổi điên nếu chúng ta quay về tay không."
Yurika áp sát vào vách thép, hơi thở chậm rãi, khẩu P92FS trong tay đã sẵn sàng.
Cô quan sát kỹ lưỡng, chờ khoảnh khắc cả hai tách nhau ra để tìm kiếm.
Khi ánh đèn pin của chúng rọi sang hướng khác, Yurika lao ra như một bóng ma.
Một cú đánh mạnh bằng báng súng vào gáy tên lính thứ nhất khiến hắn ngã gục ngay lập tức.
Trước khi tên thứ hai kịp phản ứng, Yurika xoay người, súng giơ lên, nòng súng chạm sát vào thái dương hắn.
(Yurika – lạnh lùng): "Im lặng."
Tên lính run rẩy, chưa kịp kêu thì Yurika tung cú đá chính xác vào bụng, khiến hắn ngã xuống sàn thép.
Một phát báng súng nữa vào đầu, hắn bất tỉnh ngay lập tức.
Không một tiếng súng, không một tiếng hét.
Chỉ còn lại tiếng sóng biển vọng vào khoang hàng.
Yurika nhanh chóng lục soát, lấy được hai khẩu P92FS cùng số đạn dự phòng.
Cô kiểm tra kỹ, thu thêm ba băng đạn đầy từ túi áo của chúng, rồi giấu xác cả hai vào góc tối, phủ lên bằng những tấm vải bạt cũ.
(Yurika – nghĩ thầm):
"Đạn dược đã đủ.
Giờ chỉ cần chờ thời cơ để hạ gục những tên còn lại."
Cô quay lại hành lang, ánh mắt sắc bén, tiếp tục quan sát.
Trên boong, nhóm quá khích vẫn chưa nhận ra đồng bọn đã biến mất.
Chúng đang bàn tán, giọng nói vọng xuống khoang:
(Tên phó chỉ huy): "Hai thằng kia đâu rồi?
Chúng nó đi lâu quá."
Yurika khẽ nhíu mày, khẩu súng lục trong tay nặng trĩu nhưng đầy sức mạnh.
Cô biết rằng trò chơi săn mồi đã bắt đầu, và Vastain sẽ không cho phép bất kỳ sai lầm nào.
...
Tiếng kim loại vang vọng trong khoang hàng tối tăm.
Yurika vừa hạ gục hai tên lính mang P92FS thì bất ngờ, ánh đèn pin rọi thẳng vào người cô.
Một giọng quát vang lên:
(Tên lính cầm Colt M1911A1): "Mày là ai!?
Đứng lại ngay!"
Tiếng lên đạn vang lên, khẩu Colt M1911A1 chĩa thẳng về phía Yurika.
Không còn cách nào khác, cô buộc phải nổ súng.
Đoàng!
Tiếng súng vang vọng trong khoang thép, đạn găm vào thùng hàng, mảnh gỗ văng tung tóe.
Ngay lập tức, cả nhóm quá khích trên boong nghe thấy tiếng súng, chúng lao xuống khoang hàng.
Tiếng bước chân dồn dập, tiếng quát tháo vang vọng khắp nơi.
Yurika nhanh chóng lùi lại, tận dụng những thùng hàng lớn xếp chồng lên nhau làm vật chắn.
Cô trượt người ra phía sau một thùng thép, khẩu P92FS giơ lên, mắt quét nhanh địa hình.
(Yurika – nghĩ thầm):
"Khoang hàng này là lợi thế của mình.
Chúng đông, nhưng địa hình hẹp và nhiều vật chắn.
Nếu mình di chuyển khéo léo, có thể chia cắt chúng."
Tên cầm Colt bắn liên tiếp, từng viên đạn .44 Magnum găm vào thùng thép, tạo ra những tiếng vang chát chúa.
Nhưng số đạn ít khiến hắn nhanh chóng phải dừng lại để thay đạn.
Yurika lập tức phản công, một phát súng chính xác khiến hắn ngã gục, khẩu Colt rơi xuống sàn.
Ngay lúc đó, tên phó chỉ huy với khẩu PPSh lao xuống, nã đạn liên tục.
Tiếng đạn dồn dập vang vọng, nhưng Yurika đã kịp lăn sang phía sau một thùng gỗ, tránh được loạt đạn.
(Yurika – nghĩ thầm):
"PPSh bắn nhanh, nhưng dễ hao đạn.
Chỉ cần chờ hắn hết băng..."
Cô di chuyển như một bóng ma, lách qua các khe hẹp giữa những thùng hàng, từng bước chân nhẹ như không.
Tiếng súng trường BAR của tên chỉ huy vang lên từ xa, từng phát đạn mạnh mẽ xuyên qua thùng gỗ, nhưng không trúng mục tiêu.
Trong bóng tối, Yurika hít một hơi sâu, khẩu P92FS siết chặt trong tay.
Cô biết rằng trận chiến này không chỉ là đối đầu với sáu tên lính, mà còn là cuộc thử thách sinh tồn đầu tiên ở Vastain.
...
Tiếng súng vừa dứt, Yurika nhanh chóng lục soát khoang hàng.
Bên cạnh hai tên lính mang P92FS, cô phát hiện một khẩu Shotgun Winchester M1897 – loại súng bơm huyền thoại với hộp tiếp đạn dạng ống chứa 5 viên đạn.
Bên cạnh đó là một túi nhỏ, bên trong có tới 30 viên đạn Shotgun.
Cô khẽ mỉm cười lạnh lùng, kiểm tra cơ chế nạp đạn.
Âm thanh "cạch" của cần bơm vang lên, chắc nịch, như một lời hứa hẹn về sức mạnh hủy diệt ở cự ly gần.
(Yurika – nghĩ thầm):
"Hoàn hảo.
Trong không gian hẹp như khoang hàng, Winchester sẽ là lợi thế tuyệt đối."
Trên boong, tiếng bước chân dồn dập vang xuống.
Nhóm quá khích còn lại đang tiến vào, nhưng Yurika đã nắm rõ địa hình: những thùng hàng xếp chồng lên nhau tạo thành mê cung tự nhiên, chia cắt tầm nhìn và đường di chuyển.
Cô di chuyển lặng lẽ, như một bóng ma, đặt bẫy chiến thuật bằng chính địa hình:
Tên phó chỉ huy với PPSh lao vào trước, nã đạn liên tục.
Nhưng khi hắn vòng qua một thùng thép, Yurika đã chờ sẵn.
Một phát Shotgun vang lên, tiếng nổ chát chúa dội khắp khoang, viên đạn xuyên qua thùng gỗ, hạ gục hắn ngay lập tức.
Tên chỉ huy với BAR tiến vào sau, cố gắng dùng hỏa lực mạnh để khống chế.
Nhưng BAR nặng nề, tốc độ bắn chậm.
Yurika lùi sâu vào hành lang hẹp, buộc hắn phải tiến gần.
Khi hắn vừa bước qua góc khuất, một phát Shotgun nữa vang lên, khiến hắn ngã gục, khẩu BAR rơi xuống sàn.
Tên lính cầm Colt M1911A1 còn lại hoảng loạn, bắn loạn xạ.
Nhưng đạn ít, chỉ vài viên đã hết.
Yurika tận dụng thời điểm hắn thay băng, lao ra từ phía sau thùng hàng, một phát súng lục P92FS kết thúc trận đấu.
Khoang hàng chìm trong khói súng, mùi thuốc súng nồng nặc.
Tiếng sóng biển ngoài kia vẫn rền rĩ, nhưng bên trong, chỉ còn lại Yurika – bình tĩnh, khẩu Winchester M1897 trong tay, ánh mắt lạnh lùng.
(Yurika – nghĩ thầm):
"Địa hình hẹp, vũ khí mạnh, và sự kiên nhẫn...
đó là cách để sống sót."
Cô nhanh chóng thu thập thêm đạn từ những kẻ gục ngã, kiểm tra lại trang bị.
Giờ đây, Yurika đã có trong tay P92FS với nhiều băng đạn dự phòng, cùng Winchester M1897 với 30 viên đạn Shotgun – đủ để tiếp tục hành trình vào Vastain.
...
Tiếng súng vừa dứt, khoang hàng chìm trong khói thuốc súng.
Yurika không chần chừ, nhanh chóng chạy lên cầu thang thép dẫn đến phòng thuyền trưởng.
Tiếng bước chân của cô vang vọng trong lòng tàu, dồn dập nhưng chắc chắn.
Cánh cửa phòng thuyền trưởng khép hờ, bên trong vang lên tiếng rên rỉ yếu ớt.
Yurika đẩy cửa, ánh đèn vàng mờ hắt xuống, để lộ cảnh tượng: thuyền trưởng và thuyền phó bị trói chặt vào ghế, gương mặt đầy mồ hôi và sợ hãi.
(Thuyền trưởng – run rẩy): "Cô... cô là ai?
Những kẻ đó... chúng đã..."
Yurika không nói nhiều.
Cô tiến lại gần, rút con dao nhỏ từ thắt lưng, nhanh chóng cắt dây trói.
Sợi dây thừng rơi xuống sàn thép, để lại những vết hằn đỏ trên cổ tay của họ.
(Yurika – trầm giọng): "Yên tâm.
Chúng đã bị hạ gục.
Các ông an toàn rồi."
Thuyền phó thở hắt ra, đôi mắt vẫn còn hoảng loạn:
(Thuyền phó): "Tôi tưởng... chúng sẽ giết chúng tôi.
Cảm ơn... cảm ơn cô."
Yurika gật đầu, ánh mắt lạnh lùng nhưng kiên định.
Cô nhanh chóng kiểm tra căn phòng, đảm bảo không còn kẻ nào ẩn nấp.
Sau đó, cô quay lại nhìn thuyền trưởng:
(Yurika): "Giờ hãy tập trung vào việc đưa tàu vào cảng.
Tôi sẽ lo phần còn lại."
Thuyền trưởng gật đầu, bàn tay run rẩy nhưng vẫn đặt lên bánh lái.
Con tàu buôn Gehenna lại bắt đầu di chuyển ổn định, hướng về phía Vastain.
Trong khoảnh khắc ấy, Yurika biết rằng trận chiến đầu tiên đã kết thúc.
Nhưng phía trước – Vastain – mới là địa ngục thật sự.
...
Trong phòng thuyền trưởng, ánh đèn vàng mờ hắt xuống gương mặt căng thẳng của mọi người.
Thuyền trưởng và thuyền phó vừa được Yurika tháo dây trói, đôi tay họ vẫn còn run rẩy sau những giờ phút bị bắt giữ.
Yurika đứng thẳng, khẩu Winchester M1897 khoác trên vai, ánh mắt lạnh lùng nhưng giọng nói trầm chắc:
(Yurika): "Tôi sẽ tới đó một mình.
Các ông không cần phải đi cùng."
(Yurika): "Nếu có thể, hãy tìm một nơi trú ẩn quanh khu vực bến cảng dân sự này.
Ở đó sẽ an toàn hơn cho các ông."
Thuyền trưởng nhìn cô, ánh mắt vừa biết ơn vừa lo lắng:
(Thuyền trưởng): "Nhưng... một mình cô thì quá nguy hiểm.
Vastain không phải nơi để đi vào đơn độc."
Yurika khẽ lắc đầu, giọng nói dứt khoát:
(Yurika): "Chính vì vậy tôi phải đi một mình.
Nếu cả con tàu bị cuốn vào, sẽ chẳng còn ai sống sót.
Tôi đã chuẩn bị cho điều này từ lâu."
Thuyền phó cúi đầu, giọng run rẩy nhưng đầy kính trọng:
(Thuyền phó): "Chúng tôi sẽ nghe theo.
Cảm ơn cô... nếu không có cô, chúng tôi đã chết từ lâu."
Yurika quay người, bước ra khỏi phòng thuyền trưởng.
Tiếng động cơ tàu buôn Gehenna rền rĩ, báo hiệu rằng chỉ còn vài cây số nữa là cập cảng Vastain.
Không khí trên tàu nặng nề, như một lời cảnh báo về những gì đang chờ phía trước.
Trong lòng Yurika, quyết tâm càng thêm vững chắc.
Cô biết rằng từ giây phút này, con đường đơn độc vào Vastain đã chính thức bắt đầu.
...
Không khí trong phòng thuyền trưởng vẫn còn nặng nề sau khi Yurika tháo dây trói cho họ.
Thuyền trưởng và thuyền phó nhìn cô với ánh mắt vừa biết ơn vừa lo lắng.
(Thuyền trưởng – run rẩy): "Nhưng... một mình cô thì quá nguy hiểm.
Vastain không phải nơi để đi vào đơn độc."
Yurika quay lại, ánh mắt lạnh lùng, giọng nói trầm chắc, từng lời như dao cắt:
(Yurika): "Một mình Simo Häyhä – người lính Phần Lan – đã gieo rắc cái chết cho hơn 500 lính Liên Xô.
Chỉ với kỹ năng đánh du kích và khẩu súng trường M28 của ông ấy.
Các ông đã quên rồi hay sao?"
Căn phòng chìm trong im lặng.
Thuyền trưởng và thuyền phó nhìn nhau, không thể phản bác.
Hình ảnh Yurika trong quân phục M73, áo chống đạn SN-40A, mũ sắt SSh-40, khẩu Winchester M1897 trên vai, khiến cô giống như một bóng dáng tái hiện của những chiến binh huyền thoại.
(Yurika – tiếp tục): "Tôi không cần một đội quân.
Tôi chỉ cần sự quyết tâm và kỹ năng sinh tồn đã được rèn giũa.
Vastain sẽ không dễ dàng nuốt chửng tôi."
Thuyền phó cúi đầu, giọng nói nhỏ nhưng đầy kính trọng:
(Thuyền phó): "Cô... thật sự tin rằng mình có thể làm được."
Yurika khẽ gật đầu, ánh mắt hướng ra cửa sổ nơi ánh đèn cảng Vastain đã bắt đầu hiện lên trong bóng đêm.
(Yurika): "Tôi không tin.
Tôi biết."