Một buổi sáng nọ, thoắt ẩn thoắt hiện trong làn sương sớm còn chưa tan hết là một quán ramen nhỏ nằm chễm chệ cạnh con đường cũng chẳng mấy đông đúc dẫn ra một quốc lộ lớn, có hai cái bóng người hiện hữu trong quán, bóng một người bóng một chó lật đật chuẩn bị tiếp khách, một người có vóc dáng của một thiếu nữ tuổi teen tầm 15-16 đang lấy khăn lau những chiếc bàn và ghế xung quanh, trong khi một người khác có vẻ ngoài là một chú chó Shiba cũng đang lau dọn phụ giúp.
Cả hai người họ là những người duy nhất phục vụ quán ăn nhỏ xíu này, và có vẻ chú Shiba kia là chủ quán vì trông anh ta có vẻ lớn tuổi và trưởng thành hơn cô gái phụ quán có mái tóc màu đỏ kia.
Đã đến giờ mở cửa quán, ít nhất thì họ cho là như vậy, là một quán ăn nhỏ, rất khó để họ có thể thu hút được khách với những gì mà họ có, vì thế họ phải chờ thêm một lúc nữa thì những thực khách đầu tiên của quán mới bước vào bên trong.
Dù chỉ mới lác đác vài người, nhưng bao nhiêu đó cũng đủ khiến cho cả hai phải chạy đôn chạy đáo để phục vụ cả quán rồi.
Brừm...
Tiếng động cơ xe quen thuộc lại vang lên trước cửa quán, sau đó là tiếng bước chân lộp cộp ngày một đến gần hơn, cuối cùng, bóng một nam thanh niên đẩy cửa quán và bước vào trong, tiếng kẽo kẹt của cửa quán đã phá tan sự yên tĩnh.
"Oh là anh ấy!"
Cô gái phụ quán kia biểu thị vẻ mặt rất vui, vui như một đứa trẻ tìm thấy món đồ chơi yêu thích, vì người con trai kia vốn là người quen của quán, đã vậy còn là người mà cô luôn kính trọng và yêu quý nên việc người ấy đến thăm quán thực sự rất ý nghĩa, cô nàng nhanh chân ra chào hỏi.
Bước chân nhỏ nhắn lật đật chạy ra phía cửa, nam thanh niên thấy vậy cũng dừng chân nhìn xem cô bé này chạy về phía mình.
"Mấy ngày nay Kaito-niisan không đến quán làm em buồn lắm đó!"
Cô nàng tỏ vẻ hờn dỗi đối với Kaito, quả thật là 1, 2 ngày trước cậu cũng không ghé qua đây, có lẽ vì vậy nên cậu làm cô buồn mất rồi.
Zaizen Kaito, bề ngoài vẫn vậy, vẫn lạnh lùng như ngày nào, chỉ chậm rãi đáp.
"Chỉ là dạo này bận một chút chuyện nên đâu thể đến đây được thường xuyên, mà cũng đâu có lâu đến vậ..."
Bỗng Renya nhanh chóng tiến đến, ôm chầm lấy cậu một cách đột ngột, cô bé ôm chặt cậu đến nỗi như khó có thể tách rời, tuy không làm Kaito cảm thấy khó thở, những cũng đủ khiến cậu có chút bối rối, vẻ mặt thường ngày như vỡ ra.
"E-em làm gì vậy?"
"Em không cần biết!!
Tóm lại là nii-san đã làm cho Renya buồn nên hình phạt ngày hôm nay chính là anh phải ở đây với Renya lâu hơn mọi ngày!!"
"Hả...?"
Những ánh mắt như đánh giá, ít nhất thì cậu cho là vậy, từ mấy vị khách đang có mặt trong quán làm cậu thấy xấu hổ trong lòng.
"...
Buông ra nào... người ta đang nhìn đó."
"Em sẽ không buông đâu!!
Trừ khi anh chấp nhận yêu cầu của em!!"
Cậu nghe Renya nói vậy, rồi với những ánh nhìn đó, một trong số họ đang tủm tỉm cười làm cậu thở dài bất lực.
Dù là một con người lạnh lùng, đã từng đánh mất đi thứ gọi là cảm xúc, nhưng sau khi trải qua một khoảng thời gian đủ dài sinh sống ở đây, con người cậu đã dần thay đổi dù chỉ là một chút, và khi nhìn thấy Renya, đặc biệt là khi thấy thể trạng của cô, bao bọc bởi vẻ ngoài cứng rắn là một cõi lòng đã trở nên mềm yếu của cậu con trai tuổi teen.
Lúc này, cậu không muốn làm cô buồn lòng.
"Thôi được rồi, vì tôi đã làm cho cô Renya đây buồn nên tôi xin chịu hình phạt..."
Renya nghe vậy cười tươi.
"Hì hì có thế chứ!"
Sau khi cô bé chịu buông cậu ra và quay trở lại làm việc thì Kaito mới có thể đến gặp ông chú chủ quán để chào hỏi.
"Chào, Rei-san."
Giọng nói lại băng lãnh.
Người chủ quán nguyên hình là một chú chó Shiba đáp trong khi đôi tay vẫn đang làm việc.
"Ồ là Kaito đó hả?
Có phải vừa bị con bé Renya bắt làm gì đúng không?"
Rei cười, ánh mắt như đã nhìn thấu hết tất cả.
Cậu chỉ thở dài.
"Vâng, vậy nên có thể hôm nay cháu sẽ phải đến trường trễ hơn một chút."
"Hừm...
Abydos sao...?"
Rei tắt nụ cười, chú chợt nghĩ về ngôi trường đó trong khi đôi tay của người đầu bếp vẫn thoăn thoắt chế biến từng món ăn.
"Vâng."
Nhìn qua ánh mắt của chú, Kaito hiển nhiên nhận ra chú đang nghĩ về cái gì, đã nhiều lần rồi, mỗi khi nhắc đến cái tên Abydos, Rei-san đều trở nên đăm chiêu, có gì khiến chú bận tâm về ngôi trường đó như vậy?
Không loại trừ khả năng là chú từng có mối liên kết gì đó đến ngôi trường này, ít nhất thì theo cậu đoán mò là như vậy, còn không thì chỉ dừng lại ở mức hiểu biết một phần, là do cậu nghĩ quá xa...
Cuối cùng, cậu vẫn quyết định giữ im lặng.
Dù có thế nào, cậu cũng không thể nghĩ xấu về chú.
Chủ quán đặt một tô ramen lên khay, chờ cô bé Renya đến mang đi cho thực khách, nhìn tô ramen đã được hoàn thành và nằm chễm chệ trên khay, trong đầu Kaito như có ý nghĩ chợt đến, cậu hỏi tiếp.
"Rei-san, công việc dạo này sao rồi ạ?
Chú có khó khăn gì không?"
Đối với một người lớn như chú Rei, ngoài chủ đề công việc để bắt chuyện ra thì cậu không còn nghĩ ra được chủ đề nào khác, dù sao thì chú cũng không cảm thấy khó chịu về vấn đề đó.
Chủ quán chỉ cười, chợt nghĩ thầm: "Nhóc con bấy lâu mặt đơ như tượng, kín miệng ít nói, ánh mắt sắc đá, biểu thị nguời ngoài tốt hơn đừng đến gần, nay cũng bày đặt lo lắng cho người khác sao?".
"Dạo này ta bán buôn cũng bình thường như bao ngày thôi không khác nhau lắm!
Cháu không cần lo đâu!"
"Vâng."
Cậu nhìn cô phụ quán tóc đỏ kia đang lật đật chạy qua chạy lại giữa những chiếc bàn ăn khiến cậu muốn hỏi thêm một câu nữa, trong thâm tâm chỉ có một chút lo lắng hiện hữu.
"Renya dạo này có gì bất thường không ạ?"
Nghe đến đây, người chủ chỉ có thể thở dài, gương mặt biểu lộ chút buồn bã, bàn tay bỗng chậm chạp đi đôi chút, chú nhẹ nhàng đáp.
"Gần đây, con bé lâu lâu bị chóng mặt rồi ngất một vài lần, ta cho nó uống chút nước có pha đường thì nó tỉnh lại..."
"...
Có lẽ do con bé phải làm việc quá sức, thông thuờng là như vậy, nhưng không biết có thật sự đúng hay không..."
Kaito thở lại, có lẽ nó đã bắt đầu rồi, giọng điệu lại trở nên lạnh lùng kèm chút nghiêm trọng.
"Hiện tại cháu vẫn chưa tìm được cách chữa, bởi nó nằm trong quy luật tự nhiên..."
"..."
"Và cũng có lẽ... một phần do lỗi tại cháu..."
Chú chỉ điềm tĩnh nói.
"Đừng đổ lỗi cho bản thân như vậy, đợt huấn luyện đó cũng chỉ là giúp con bé sinh tồn tốt hơn trong thành phố này thôi...
Có lẽ chỉ cần giảm cường độ lại là được."
"..."
Cậu thầm nghĩ rằng Rei-san quá là vị tha rồi, dù chú có nói thế thì cậu vẫn có chút cảm giác tội lỗi.
Bầu không khí lập tức trở nên chùn xuống sau tiếng thở dài, sự u ám và ảm đạm kéo đến trong thoáng chốc.
Một khoảng lặng xuất hiện giữa cả hai người, thời gian dường như kéo dài đến vô tận.
Những chuyện không hay đúng là lúc nào cũng khiến tâm trạng vui tươi biến mất tức thì, tuy tình trạng ấy không quá nghiêm trọng nhưng đủ khiến con người ta trở nên lo lắng nhất thời, dù cho cả hai đều đã dự tính được từ trước, nhưng cuối cùng vẫn là mắc phải thứ cảm giác này.
"..."
Dù đã có dự tính từ trước nhưng chuyện này thật sự đến quá nhanh, có trở tay cũng không kịp.
Thôi, xem như một bài học rút kinh nghiệm vậy.
Kaito chợt lên tiếng, phá tan sự im lặng nặng trĩu lên cả hai, cậu đi đến kết luận.
"Tạm thời Rei-san đừng cho Renya làm việc quá sức là được ạ.
Cháu cũng sẽ tạm ngưng huấn luyện một thời gian chờ Renya bình phục hẳn."
"Ta biết rồi..."
Chú ấy lại nhẹ nhàng nói.
"..."
"Mà... cháu có định ăn gì không?
Nếu chỉ đến đây để tán gẫu thôi thì chán lắm đấy!"
Chú Rei ngỏ ý muốn Kaito ăn một bát ramen để thay đổi chủ đề, cậu cũng đồng ý, dù sao thì việc nói về một chuyện không vui không phải là ý hay, cứ tạm thời để đó vậy, với lại cũng phải có thực mới vực được đạo mà, hơn nữa phải ở đây lâu hơn nên cũng không còn gì khác để làm, nếu mà lỡ hứa rồi còn thất hứa thì đúng là có lỗi với Renya quá.
"Vậy cháu muốn ăn loại ramen nào?
Hôm nay quán ta có món mới đó, gọi là..."
Chủ quán cười nói.
Chưa kịp để chú giới thiệu xong, cậu lập tức ngắt lời.
"Một phần shoyu ramen ạ."
Rei thở dài, nụ cười lại tắt lịm.
"À thôi được, một shoyu ramen chứ gì, ta làm ngay đây..."
Kaito cũng không nói gì thêm, cậu chỉ lấy điện thoại ra để gọi cho người nào đó.
Từ lúc Kaito biết đến quán ăn này, cậu luôn chỉ gọi đúng một món đó là shoyu ramen truyền thống, ngoài ra không gọi thêm hay đổi sang bất kì món nào khác.
Chú Rei tuy thấy lạ nhưng chú cũng không có ý kiến gì, có lẽ shoyu ramen, nó đã để lại trong lòng người thanh niên này một ấn tượng khó phai, mặc dù bản thân nó không phải là đặc sản của quán.
Tít tít.
"..."
{ Alo, Okusora có đúng không? }
{ Hôm nay tôi có chút chuyện nên sẽ đến trường trễ hơn thường ngày một chút, nhờ cô báo lại cho mọi người. }
{ Ừm.
Tôi hứa. }
Chàng trai ngắt máy, đôi mắt hiện lên một chút đăm chiêu nghĩ ngợi.
"Không biết với sự biến mất của mình lúc này có khiến vị Sensei đó nảy sinh thêm nghi ngờ không nhỉ...?"
"...
Mà thôi kệ đi, dù gì thì từ đầu mình cũng đã định không giấu giếm bất kì điều gì rồi mà..."
Về phía chú Rei, trong lúc chú ấy đang chế biến món ăn, như bất chợt nhớ lại điều gì đó liền nói với Kaito.
"Hình như cách nói chuyện của cháu có chút thay đổi rồi nhỉ?
Hôm nay có gì vui à?"
Cậu nghe vậy chỉ thắc mắc, đôi mắt toát chút khó hiểu, trong khi gương mặt thì vẫn như vậy, "Thay đổi...?"
"Thay đổi ư...?
Hmm... cháu vẫn như thế mà?"
Rei-san im lặng một lúc, qua khóe mắt của chú liếc nhìn Kaito, sau đó lại tiếp tục làm việc như chưa có chuyện gì xảy ra.
"À thôi đi, không cần bận tâm đâu, chỉ là do ta cảm thấy lớp vỏ lạnh lùng của cháu hôm nay có hơi vỡ ra thôi, ta còn nghĩ hôm nay có chuyện vui..."
"Vậy sao ạ."
Thật ra Kaito cũng cảm thấy bản thân có chút khác, có lẽ là từ cuộc trò chuyện với Hoshino đã khiến cậu mở lòng với người khác hơn.
"Có lẽ là do mình cảm thấy bản thân hơi có lỗi nhỉ..."
"Đây xong rồi."
Một phần shoyu ramen nóng hổi vừa thổi vừa ăn đã được đặt xuống ngay trước mặt cậu trai, cậu cũng bắt đầu thưởng thức món ăn.
{ Sau đây là tin tức mới tiếp theo được Trường báo chí Kronos tổng hợp được! }
Một chiếc tivi màu trắng bạc loại cũ được treo chắc chắn trên cột nhà đang phát ra các bản tin thời sự mới nhất luôn được cập nhật khắp Kivotos.
Chiếc tivi tuy cũ nhưng nó hoạt động đủ tốt để chú Rei không cần phải mua cái mới để thay, ưu tiên kiếm tiền để nâng cấp những thứ khác.
Xem ra những vị khác trong quán cũng bắt đầu chú tâm hơn vào chiếc tivi này, có lẽ những tin tức này khá quan trọng.
{ Vào lúc 10 giờ đêm ngày hôm qua, một khu căn cứ quân sự của tập đoàn Kaiser nằm trên một ngọn đồi bất ngờ bị tập kích bởi một thế lực không rõ danh tính.
Tuy nhiên, trận chiến nhanh chóng kết thúc khi quân địch đột nhiên rút lui.
Thiệt hại từ trận chiến được ước tính cũng không quá đáng kể, có vẻ như đây là một cuộc tấn công khiêu khích để phô diễn sức mạnh đến từ một thế lực thù địch nào đó.
Về phía tập đoàn Kaiser, họ cho biết rằng họ vẫn đang cho điều tra thêm về thông tin, cũng như mục đích của nhóm khủng bố này... }
Lúc này Kaito mới để ý đến chiếc tivi đang phát trên kia, tin tức này quả thật đáng để cậu bận tâm đến sau những loạt tin mà cậu cho là buồn chán.
"Kaiser bị tấn công sao... chuyện thật như đùa nhỉ..."
"Bản thân hệ thống an ninh của Kaiser ở đó rất kiên cố, hơn nữa nơi đó còn nằm trong top những khu căn cứ quân sự quan trọng của họ, việc dám tấn công vào đó chứng tỏ phe tập kích cũng không phải dạng vừa, chúng hẳn phải rất tự tin khi dám làm như vậy..."
"Kaiser bị tấn công bởi nhóm khủng bố nào đó à..."
Giọng của Rei làm cậu thanh niên có chút giật mình, hẳn chú cũng đã chú ý lắng nghe từ nãy đến giờ.
"Vâng ạ."
"..."
Rei cười.
"Hây da... dạo gần đây toàn mấy chuyện kì lạ xảy ra nhỉ Kaito?
Hết vụ một tên bí ẩn được người ta gọi là Bạch Tử Thần đột nhập vào trụ sở GSC cho đến vụ căn cứ Kaiser bị tấn công bởi thế lực nào đó... haizz nhiều lúc ta thấy cũng mệt ghê á."
Kaito hơi cúi mặt, tiếp tục ăn trong khi đôi mắt lại hiện lên vẻ nghĩ suy.
"Vâng ạ, đúng là kì lạ thật."
Cậu đáp.
Xung quanh, mọi người trong quán cũng bắt đầu xì xào sau khi nghe tin.
---
Tại một nơi ẩn nấp bí ẩn, Zepar - người hiện đang ngồi trên một cái ống thép khá to, mắt dán vào chiếc điện thoại di động không biết là anh ta đã lấy nó từ đâu, nó hiện đang phát lại bản tin vừa nãy.
Anh ta vừa xem vừa tủm tỉm cười, sau đó nằm bệt xuống ống thép, vừa nói vừa cười lớn.
"Thiệt hại không đáng kể?
Há há!
Ý của lũ này là sao ấy nhỉ?
Không phải tối hôm qua chúng ta vừa cho chúng một trận rõ đau hay sao!"
Gần đó Bael, người đang ngồi ghi chép trong một cuốn sổ tay cùng những văn kiện khác trên một chiếc bàn, nghe thấy Zepar đang ồn ào, cô cũng chậm rãi giải thích để tên đó bớt ngốc.
"Là do tập đoàn Kaiser đang cố gắng che giấu thiệt hại thật sự.
Chúng không muốn vết nhơ này được công khai ra ngoài, vì nếu thông tin về việc chúng bị tổn thất lớn tràn ra ngoài, chắc chắn vị thế của Kaiser trong mắt người dân không ít thì nhiều sẽ bị thay đổi theo chiều hướng tệ đi.
Đến một lúc nào đó, Kaiser sẽ bị xem như một thế lực không đáng lưu tâm..."
Nhìn xem Zepar lúc này, thần thái của anh ta như vừa được giác ngộ, anh nhìn Bael bằng hai con mắt lấp lánh.
"Ồ ồ là vậy hay sao!!
Nếu vậy thì việc chúng giấu nhẹm chi tiết nhỏ xíu đó thật quá hợp lý!!
Quả đúng là người đẹp Bael thông minh quá đi!!
Nàng làm ta mê mẩn mất rồi ~~!"
Bael không nói gì, chỉ trưng ra đó gương mặt lạnh băng, đôi mắt cô ta vẫn đang tập trung vào đống văn kiện, có lẽ cô đã quen với tính cách của Zepar.
"À mà Andrealphus đi đâu mất rồi nhỉ?"
Zepar hỏi, biểu cảm quay ngoắt 180 độ.
Cô nàng lại mở lời.
"Có thể cậu ta đi ra ngoài dạo phố rồi."
Nghe vậy tâm trạng anh ta có vẻ tệ đi, vẻ mặt hơi buồn chán nói.
"Aaaggghhh!!
Cái thằng này!
Đi chơi mà không thèm rủ mình luôn chứ!!!"
Lúc này ở bên ngoài, bóng dáng một cậu trai trẻ có mái tóc ngắn màu trắng bạc tầm 17 tuổi, mặc một chiếc áo hoodie màu trắng có vài hoa văn nhỏ kèm dòng chữ NEVER màu đen sau lưng áo, viền xám nằm bên dưới áo, quần dài màu xám đang đi dạo trên con phố nhỏ, xung quanh tấp nập người qua lại, sự đông đúc khiến cậu dần biến mất vào trong đám đông ồn ào trên phố.
---
"Dạo này hay xảy ra nhiều chuyện kì lạ trong thành phố nhỉ, hết vụ Bạch Tử Thần đến vụ căn cứ Kaiser bị tấn công..."
Kaito có thể nghe thấy các thực khách trong quán đang xì xào bàn tán về cái gì, rõ đúng là dạo gần đây hay xảy ra mấy vụ kì lạ như thế khiến họ không khỏi thắc mắc.
"Ừm đúng là kì lạ thật, không biết lại có thêm thế lực thù địch nào không và động cơ cho những việc này là gì?"
"Dù sao thì phía Kaiser họ cũng đã giải quyết êm xuôi rồi, chỉ hy vọng là lũ khủng bố đó không xuất hiện lần nữa!"
"Ừm đúng!
Hy vọng là ở mấy khu tự trị khác không bị như vậy."
"Liệu bọn chúng và tên trộm áo trắng kia có liên hệ gì không nhỉ...?"
"Không biết nữa..."
"À!
Nhắc đến hắn tôi mới nhớ!
Tôi nghe nói tên trộm gọi là Bạch Tử Thần ấy hay lảng vảng quanh khu này vào buổi đêm nữa đó!"
"Thật vậy sao!?
Hy vọng là hắn ta không để ý đến nhà tôi để đột nhập vào rồi lấy đi mấy thứ có giá trị..."
"Hắn mà còn giả làm dân thường nữa thì..."
"Suỵt!
Nói khẽ thôi ông!
Không chừng hắn đang ở đây nghe lén chúng ta nói chuyện đó!"
Chủ quán nãy giờ cũng không nói gì thêm, Kaito lại càng không, cậu chỉ ngồi đó nhâm nhi chút trà nóng có sẵn sau khi đã dùng xong bữa.
Đoạn cậu cảm thấy có ai đó đang lấy ngón tay chọc chọc vào người, nhưng mà cái kiểu chọc này quen lắm, cậu cũng lờ mờ đoán ra nó là ai rồi.
"Renya, em muốn gì thế?"
Kèm chút thở dài.
Con bé cười cười, ngồi xuống cái ghế gần đó nói.
"Hì hì, đúng là niisan của em có khác!
Không cần nhìn cũng biết là ai luôn!"
Kaito lại thở dài, gương mặt tạm thời trở về thần thái cũ, thôi việc bận tâm mấy lời xì xào kia.
"Xong rồi hả?"
"Vâng!"
Con bé cười tươi, "Em có thể nghỉ ngơi chút rồi!
Sẵn đây tán gẫu cùng mọi người một chút!"
Cậu nhìn xung quanh quán, rồi lại nhìn ra cửa quán, lẩm bẩm.
"Cũng đúng, quán nhỏ thế này mà..."
Rồi lại nhìn Renya, nhớ ra điều gì đó, lại tiếp.
"Này, có phải hôm bữa em làm việc quá sức nên ngất đi đúng không?"
Renya nghe vậy giật mình, nàng khó hiểu nói, những cũng lờ mờ biết được do ai mà bí mật này đã lộ ra ngoài.
"Ơ sao niisan biết?
Lẽ nào... có phải anh vừa hỏi chú Rei đúng không!?"
Cô nhìn Rei, ánh mắt cô như có chút trách móc, "Mồ!
Chú Rei!
Chú đã hứa với cháu rồi mà!"
Chú chỉ biết cười trừ, gãi đầu.
"Giấu mãi sao được, ta cũng lo cho cháu mà..."
Kaito chỉ tiếp.
"Có hỏi hay là không, không sớm thì muộn tôi cũng biết thôi, tôi đã nói với em về tình trạng của em rồi mà, phải biết giữ gìn sức khỏe chứ..."
"..."
Renya ngoan như một chú cún con, cô hơi cúi đầu, thầm nghĩ lại bị mắng rồi.
"...
Tóm lại là đừng có làm gì quá sức đấy, rõ chưa?"
Nàng gật đầu, chậm rãi nói.
"Vâng ạ..."
"Nhớ quá nhỉ?"
Nhìn cảnh tượng trước mắt, cậu anh trai cứng nhắc Kaito đang quan tâm cô em gái Renya của mình, Rei không khỏi nhớ lại cái đêm ngày hôm đó, cái đêm định mệnh đã đem lại chút hi vọng cho một con người tội nghiệp, những kí ức cũ ấy bỗng dưng ùa về, tràn vào lấp đầy tâm trí của một người lớn đã gần 25 tuổi.
Đó là một đêm trời quang mây đãng, trăng thanh gió mát, một ngày sau vụ ném bom vào khu vực chợ đen nơi có sự xuất hiện của một nhóm tội phạm mới nổi khi đó, tên chúng là Gunners.
Vụ ném bom kia chỉ là lời đồn thổi, bản thân chú cũng không rõ chuyện đó có xảy ra thật không, còn bản thân nhóm tội phạm kia hành tung cũng bí ẩn, không biết chúng đã làm bao nhiêu chuyện mờ ám rồi.
Lúc chú vừa dọn dẹp xong quán để đóng cửa, đếm lại xong số tiền vừa kiếm được hôm nay chưa được bao lâu thì Kaito đã lái xe đến quán gặp chú, cậu mang theo một cô bé có mái tóc dài màu đỏ, tầm khoảng 15-16 tuổi đã bất tỉnh nhân sự từ lâu.
Nhìn qua tổng thể người này, đầu tiên phải nói đến số lượng vết trầy xước chi chít trên cơ thể cô như thể đã bị đánh đập liên tục trong quãng thời gian dài, cả người cô vừa rách rưới vừa dơ bẩn như chui từ một nơi xó xỉnh nào đó ra, đầu cô bị thương, máu chảy xuống từng dòng, một số chỗ rướm màu máu đỏ thẫm, hòa trộn cùng mồ hôi và đất cát do lê lết dưới nền đất trong nhiều ngày tạo nên một vẻ ngoài trông hết sức bi thảm, tuy những vết thương, vết máu ấy đã đông lại nhưng tình trạng như vậy thật sự là không ổn.
Cậu nhờ chú chăm sóc cho cô bé ấy, khi chú hỏi Kaito đã tìm thấy cô bé ở đâu, cậu chỉ đơn giản trả lời rằng mình chỉ tình cờ tìm thấy cô bên bờ sông, vì cô vẫn còn sống nên cậu đã mang cô về.
Sau khi cô dần bình phục, cả hai người đã tra hỏi một chút và biết rằng cô tên Renya, nhưng vì cô không còn nơi nào để về cả nên cả hai đã quyết định Rei sẽ nhận nuôi cô, và Renya đã sống với chú Rei từ lúc đó cho đến tận bây giờ.
Nếu lúc đó con bé này không gặp thằng nhóc, thật không biết số phận con bé sẽ đi về đâu.
...
Tiếng cửa quán kêu lên, xem ra quán lại có thêm khách, thanh âm này cũng mang chú trở về với thực tại, Rei có hơi giật mình, nhưng chú cũng nhanh chóng lấy lại tinh thần.
Renya vội chạy đi chào đón khách, trong khi Kaito vẫn đang nhâm nhi thêm chút trà.
"Có phải chú vừa nghĩ về cái gì thú vị lắm đúng không?"
Cậu hỏi như vừa bắt bài Rei thành công.
"À... chỉ là một chút chuyện ở quá khứ thôi..."
Chú không hề giấu giếm gì, nhẹ nhàng đáp.
Kaito nghe vậy, cũng không định nói gì thêm, tiếp tục yên lặng một chỗ.
Tiếng bước chân lộp cộp trên sàn gỗ, Renya nhanh nhảu đi đến chỗ của chú, đưa cho chú xem một cuốn sổ tay, có một trang giấy đã được viết vài dòng trên đó.
"Được rồi, ta làm ngay đây!"
Rei sau khi xem xét một chút bỗng trở nên phấn khởi vô cùng.
Trên tờ giấy ấy là một danh sách các món ăn yêu cầu từ nhóm khách hàng mới đến.
Điều đặc biệt là, những món ăn đó đều là đặc sản của quán được bán rất chạy, chẳng trách sao chủ quán vui như vậy, không như người nào đó chỉ ăn mỗi một món từ ngày này qua ngày khác.
Một số vị khách cũng đang dần rời quán, Renya đang dọn dẹp bát đũa họ để lại.
---
Trước cửa quán, Kaito đang chào tạm biệt chú Rei và Renya.
"Vậy...
Cháu xin phép đi đây."
Kaito nói với chú Rei.
"Ừm!
Chúc cháu may mắn!"
Chú mỉm cười đáp.
Còn Renya kế cạnh chú thì có chút không muốn cậu rời đi.
Kaito nhìn thấy điều đó qua ánh mắt của cô, cậu chỉ nhẹ nhàng bảo.
"Tôi đã ở đây với em cả buổi rồi còn gì, phải đến lúc nào đó rời đi làm việc khác chứ."
Cô bé nghe vậy chỉ biết ngậm ngùi, nii-san nói đúng mà, cô nên nghe lời cậu thì hơn.
"Vâng ạ...
Chúc anh đi may mắn..."
"Ừm."
Sau đó cậu chào tạm biệt hai người họ rồi tiến về chiếc xe máy của mình, chuẩn bị lên xe rời đi.
Nhưng tiếp tục lại có một chuyện khác xảy ra.
Một nhóm học sinh lưu ban khoảng 3 người đang kéo về phía quán, nhìn qua loại đồng phục kia là hiểu, còn ánh mắt của họ hiện rõ sự đắc ý.
Kaito không biểu lộ gì trước bọn họ, đơn giản là vì cậu chưa từng gặp họ trước đây, còn chú Rei thì khác, vẻ mặt chú ấy lại biểu lộ vẻ không vui tí nào, như thể chú ấy đang nghĩ "Rắc rối lại tới rồi!"
Còn Renya thì khó chịu thấy rõ.
"Này chú chủ quán!
Thấy bọn này đến là hiểu rồi chứ?
Đến hẹn thu phí bảo kê rồi!"
Một người trong số đó lên tiếng, có vẻ là người dẫn đầu nhóm.
Cô ấy đang nói với chú Rei.
"Thu phí gì chứ..."
Chú Rei chậm rãi nói.
"HẢ?"
Cô ả kế bên gằn giọng, rõ ràng trông ả không vui tí nào.
"Định nuốt lời sao lão già?
Rõ ràng là chúng ta đã thỏa thuận rồi mà!?"
Kaito thấy lạ, cậu thầm hỏi chú Rei.
"Rei-san, chuyện này là thế nào?"
"Kaito, không phải như cháu nghĩ đâu, chỉ là một rắc rối mà ta vô tình dính phải."
Chú đáp.
Nghe vậy, Kaito đã hiểu ra vấn đề.
"Này!
Chúng tôi đã không còn mắc nợ mấy người nữa rồi kia mà!?"
Renya lớn tiếng quát 3 người kia, ánh mắt vô cùng kiên định và quyết tâm.
"Nói chuyện kiểu gì thế hả con nhóc kia!?
Bọn này nói vậy hồi nào hả?"
Cô ả dẫn đầu rút một khẩu súng ra, một khẩu súng lục bình thường thôi.
"Khôn hồn thì mau nộp tiền ra đây!
Không thì đừng trách!"
Cậu thấy mọi chuyện đang trở nên căng thẳng nên đã lịch sự bắt chuyện với bọn họ để bầu không khí lắng xuống.
"Các cô này, cho hỏi đã xảy ra chuyện gì vậy?
Có thể nào các cô hạ vũ khí của mình xuống và làm rõ mọi chuyện một cách công tâm phân minh không?
Vì tôi thấy hai người quan trọng nhất của quán chúng tôi dường như không đồng ý với yêu cầu ban nãy của các cô."
Bất ngờ cô ta chỉa súng về phía Kaito, gằn giọng quát.
"Chuyện này không liên quan đến mi, ngậm mồm vào!"
Hai người kia cũng chuẩn bị rút súng.
Bỗng, mọi thứ ngay lập tức trở nên im ắng, dù đó chỉ là một cảm giác thoáng qua.
Đó là một sự yên tĩnh, một sự yên tĩnh đến đáng sợ diễn ra trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Cảnh tượng tiếp theo hiện ra trước mắt ba người thật không thể hiểu nổi.
Cô ả dẫn đầu nhóm bị ai đó khống chế từ phía sau, vũ khí trên tay đã bị tước đi từ khi nào, chỉ còn cảm giác như có cái gì đang dí vào đầu mình.
Hai người còn lại ngơ ngác bàng hoàng nhìn, đôi mắt lộ rõ sự kinh ngạc không tin vào mắt mình.
Zaizen Kaito đã áp sát đại tỷ của họ từ khi nào và cô đang bị không chế hoàn toàn bởi cậu ta.
Hiện tại thay vì cô ta chỉa súng vào chú Rei và Renya thì lúc này súng của cô ta đang chỉa vào chính bản thân mình.
"Tôi đã nói là chúng ta nên ngồi xuống để nói chuyện rồi mà."
Cậu lạnh lùng nói, nòng súng đang dí vào đầu cô ả lại tăng thêm một chút lực, khuôn mặt lạnh băng càng làm tăng thêm sự đáng sợ.
"C...
Cái gì thế này?"
Vị đại tỷ này thật sự không tin nổi vào mắt mình, "Hắ...
Hắn nhanh quá...!"
Ả khẽ cự quậy nhưng... không được?
Cô ta trố mắt, hai mắt to tròn.
"Cái gì chứ?
Chặt như vậy sao?"
Rồi ả cố ngoảnh mặt ra đằng sau nhìn con người này.
"Tên này..."
"Kh...
Không thể nào... mới nãy vẫn còn ở đây..."
- Người thứ 2.
"Tên đó... là quỷ sao...?"
- Người thứ 3.
Về phía chú Rei và Renya thì khác biệt một chút khi họ dường như không bất ngờ lắm.
"Renya!
Ngay lúc này!"
Chú ấy hô lớn.
"Vâng!"
Renya nhanh như cắt, cô bé lao về phía một trong hai học sinh lưu ban, trong lúc cô ả còn đang mất cảnh giác đã lập tức tước đi vũ khí trong tay ả.
"Á!".
Khẩu súng trong tay ả nay đã nằm trong tay người khác, cô ả không biết làm gì hơn ngoài việc giơ cả hai tay lên báo tín hiệu đầu hàng.
Kaito nhìn người cuối cùng còn lại đang run lẩy bẩy đôi tay cầm súng chỉa về phía mình, cậu thản nhiên di chuyển cô đại tỷ về phía họng súng.
"Cô cứ việc nổ súng thoải mái, nhưng người sẽ ăn đạn không phải tôi mà là cô ta."
Cô ta nghe vậy, kết hợp với cái khuôn mặt hoảng sợ của "đại tỷ", không khỏi bủn rủn tay chân.
Thêm câu nói của Renya từ xa khiến cô càng thêm bất lực.
"Kaito nii-san khóa chuyển động của ai đó thì người đó khó mà thoát ra lắm nha."
Lúc này trong đầu cô ta nảy ra mấy dòng suy nghĩ.
Giả sử lời Renya vừa nói không phải thật đi nữa thì với cái tốc độ di chuyển đó của hắn ta thì hắn có thể dễ dàng hạ gục cả 2 người ngay lập tức.
Hơn nữa người có lợi thế lúc này không phải là cô ta mà là phe đối diện, họ có con tin nên không thể tùy tiện hành động được.
Ít nhất thì cô ta nghĩ như vậy.
Còn về phía Renya, vụ đó nói ra không phải để hù dọa mà là hoàn toàn có cơ sở.
Ngày trước cô có dịp đột kích anh trai mình từ phía sau để đùa cho vui, ai ngờ bị cậu bắt giữ rồi khóa hoàn toàn khả năng di chuyển vì tưởng là kẻ địch.
Mặc dù bản thân cô không thể hiểu tại sao lúc nào anh ấy cũng luôn cảnh giác như vậy, nhưng khả năng của anh ấy khi ấy thì không cần phải bàn cãi.
Tình hình hiện tại vô cùng căng thẳng, bỗng trong đầu ả đại tỷ lập tức nảy số.
Không làm được gì khác thì chỉ có cách này thôi.
"À phải rồi nhỉ, hồi nãy ngươi có bảo là nên ngồi xuống nói chuyện để giải quyết vấn đề, thế bây giờ chúng ta cùng làm điều đó đi chứ nhỉ...?
He... he...?"
Cô ta gượng cười.
Nào ngờ cô ả không ngờ lại có một gáo nước lạnh tát vào mặt ả.
"Ngồi xuống nói chuyện à?"
"...
Ta đổi ý rồi."
Khuôn mặt hoảng loạn lập tức hiện lên trên mặt ả khi nghe cậu nói cùng với một thứ uy áp như hàng trăm đợt sát khí đang tỏa ra xung quanh.
Hai người kia cũng lập tức cảm thấy điều này, như có một nỗi sợ thầm lặng đang đè nén bọn họ.
"Bây giờ điều mà ta muốn duy nhất đó là ba người các ngươi mau chóng biến mất khỏi đây và đừng bao giờ bén mảng đến đây thêm một lần nào nữa."
Cảnh tượng sau đó thật sự thảm hại.
Ba học sinh lưu ban bị dọa cho phát khóc tức tốc chạy đi như bị cái gì kinh khủng truy đuổi.
Vụ việc xảy ra trước sự chứng kiến của nhiều người qua đường và trong quán đi ra, tuy nhiên tất cả đều đã được giải quyết ổn thỏa, mọi người cũng giải tán hết.
Mọi chuyện tạm thời kết thúc êm đẹp, cuộc sống tại quán lại trở về nhịp điệu như cũ.
---
Cậu trai mặc áo hoodie trắng dừng lại trước một chiếc xe bán kẹo bông gòn ven đường của một anh nhân thú giống mèo, và có mấy đứa trẻ cùng hai người lớn tụ tập tại đó, vây quanh chiếc xe.
Sau khi mua được kẹo, một số đứng tại chỗ, bắt đầu vừa ăn vừa trò chuyện, vui đùa, số còn lại rời đi, bước tiếp sang gian hàng kế tiếp hoặc khuất dạng trong làn người đông đúc.
Cậu nhìn một đứa trẻ đang mỉm cười hạnh phúc, rồi lại nhìn thanh kẹo bông gòn màu vàng nhạt trên tay người bán làm đôi mắt vô hồn trước giờ của cậu như sáng lên một chút, một kí ức đã lâu không hiện hữu lần nữa đã xuất hiện trong tâm trí cậu.
Một kí ức bị lãng quên, chìm sâu trong tiềm thức.
Một kí ức buồn man mác, hòa lẫn cùng với câu nói và hình ảnh bị bóp méo, mơ hồ về một người phụ nữ, không rõ nhân dạng kèm theo trong tâm trí.
"Yuto, kẹo bông gòn mà con thích nè..."
Bàn tay người ấy đưa cho cậu một thanh kẹo bông gòn màu vàng nhạt, thứ mà cậu còn nhớ rõ nhất.
"Mẹ..."
Cậu trai hoodie trắng bất giác thốt ra một từ, không lớn, chỉ khẽ khàng, chậm rãi, đủ để chỉ mình cậu nghe thấy.
Đôi mắt cậu ta hiện lên một nét buồn, một nỗi buồn man mác pha chút nỗi nhớ về ai đó cùng sự suy tư sâu sắc.
Cậu ấy chìm đắm, chìm sâu vào trong làn nước suy nghĩ của chính mình...
...
Bỗng từ đâu lại rầm rập lên những tiếng bước chân vang vọng đến tai của bất kì ai có mặt ở đây.
"Mau tránh đường cho tụi này qua!!"
Chapter 6: Ngày thường (1).