Cập nhật mới

Ngôn Tình Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu

Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu
Chương 260: Chương 260


Cô nhanh chóng đi ra ngoài, dù gì thì cũng đã nấu xong rồi, nhưng người vẫn chưa về nên cứ để đó đã.

Thủy Mỗi thè lưỡi, cảm thấy mình đã trêu chọc làm Yến Thu Xu bỏ đi.

Hứa ma ma lắc đầu cười nói: "Cô nương chỉ là đang xấu hổ mà thôi, đỏ cả mặt lên cơ mà."

Thủy Mỗi giúp dọn dẹp phòng bếp, rửa tay rồi đi vào phòng cùng Yến Thu Xu.

Mãi đến quá trưa, có người từ chính viện mời Yến Thu Xu ăn cơm.

Khi Yến Thu Xu đến, mọi người trong Tiêu gia đã đến.

Kể cả Tiêu Hoài Nhã ít khi ăn cùng bọn họ cũng ngồi bên cạnh Tiêu Hoài Vũ. Cặp tỷ muội họ, một người đang ba hoa khoác lác về việc bản thân dũng cảm chiến đấu ra sao, trực tiếp chém đầu kẻ địch thế nào. Người còn lại đôi mắt quả hạnh long lanh ngập nước, không ngừng đỏ hoe lo lắng cho sự an nguy, rồi lại híp mắt cười vì sự lợi hại của tỷ tỷ.

Rõ ràng là nàng ấy có một đôi khuôn mặt thanh tú, hiền dịu, nhưng trên thực tế, nếu không phải vì vết sẹo trên mặt, có lẽ nàng ấy còn anh hùng hiên ngang hơn Tiêu Hoài Vũ.

Yến Thu Xu nghĩ về điều đó, nhưng lại phủ nhận, không đúng, Tiêu Hoài Nhã vẫn thích cái đẹp hơn.

"A Xu, lại đây ngồi đi." Tiêu phu nhân mỉm cười vẫy tay, bên phải bà ấy có một chiếc ghế trống.

Ngồi bên trái là Tiêu Hoài Đình.

Yến Thu Xu rùng mình, đột nhiên cảm thấy hai má nóng bừng, sống lưng đổ mồ hôi, nàng vội giả vờ như không nhìn thấy gì, bước nhanh tới ngồi xuống, chào hỏi từng người một. Đến chỗ Tiêu Hoài Đình, nụ cười của nàng trở nên cứng ngắc lại: "Mừng Tiêu tướng quân chiến thắng trở về."

“Đa tạ A Xu cô nương.” Tiêu Hoài Đình gật đầu cảm ơn như thường lệ, nét mặt lạnh lùng đã dịu dàng hơn nhiều, nhưng chàng chú ý đến dáng đi có phần khập khiễng của nàng nên hỏi: “Chân cô nương bị sao vậy?”

Tiêu gia ngầm nhìn nhau, tất cả bọn họ đều nở nụ cười.

Yến Thu Xu nhẹ nhàng giải thích: “Hai ngày trước ta sơ ý nên bị bong gân, bây giờ đã đỡ hơn nhiều rồi.”

"Vậy thì tốt." Tiêu Hoài Đình gật đầu, chàng không nói thêm gì nữa.

Tiêu phu nhân nhìn trái nhìn phải, bà ấy rất hài lòng, không còn dáng vẻ chán nản đó nữa, giọng nói cũng mang theo niềm vui mừng: "Mọi người đều đã đến rồi, lên món ăn đi."

Người hầu và ma ma phục vụ từng món ăn một.

Tất cả đều là những món ăn tương đối nhẹ nhàng nhưng cực kì bổ dưỡng.

Tiêu Hoài Đình vừa trở về từ cuộc chiến, cơ thể chàng đã lâu không ăn bất kỳ thức ăn dầu mỡ nào, vì vậy trực tiếp để chàng ăn cũng không phải là dễ dàng gì.

Món ăn được phục vụ, mọi người bắt đầu ăn.

Buổi trưa không phải là bữa chính nên mọi người ăn uống nhẹ nhàng, bầu không khí cũng bình dị hơn, nói chuyện rôm rả về những chuyện trong gia đình. Tiêu Bình Tùng và Đông Đông hỏi chi tiết của cuộc chiến, Uyển Nhi ngồi bên cạnh lắng nghe, lại còn vô cùng nhập tâm, lúc thì hoảng sợ lúc thì thích thú, dáng vẻ giống hệt như Tiêu Hoài Nhã lúc nãy.

Mẫu thân cô bé thấy vậy cũng phải bụm miệng cười.

Nghĩ đến Tiêu Hoài Nhã, Yến Thu Xu vốn luôn cắm mặt vào bữa ăn, giờ đây ngập ngừng nhìn sang, đối phương ngay trước mặt nàng, nàng thấy đối phương đã cởi mặt nạ che mặt.

Chỉ là vết sẹo khác với trí tưởng tượng của nàng. Mặc dù vết sẹo trên má rất rõ nhưng lại không gây cảm giác sợ hãi. Vì vết sẹo càng nhiều sẽ càng dễ bị chú ý đến, nhưng nhìn tổng thể thì đường nét gương mặt của nàng ấy sẽ khiến người khác phải ngoái lại nhìn lần hai.

Mặc dù nàng ấy có thể vẫn chưa quen lắm với việc ăn uống, nhưng nàng ấy luôn cúi nửa đầu, khuôn mặt hơi nghiêng, tay trái đặt lên má trái như thể đang cố gắng che đi vết sẹo, nhưng thỉnh thoảng nó sẽ bị lộ ra một chút.

Lúc Tiêu Hoài Nhã gắp thức ăn, tình cờ nhìn thấy Yến Thu Xu như đang nhìn mình, nàng ấy hơi giật mình, thức ăn rơi ra khỏi đũa, sau đó rơi tọt xuống bát.

Yến Thu Xu cũng hơi hoảng hốt, vội mỉm cười với nàng ấy.
 
Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu
Chương 261: Chương 261


Tiêu Hoài Nhã bình tĩnh lại, cố gượng cười rồi tiếp tục gắp thức ăn nhưng lại lấy tay trái che kín mặt lại, làm như không có gì xảy ra.

Ngoại trừ tình tiết nhỏ này, đồ ăn nói chung vẫn rất ngon, khiến cho người ăn cảm thấy rất vui vẻ.

Đặc biệt là Tiêu gia đã tề tựu đông đủ, ngoại trừ Thẩm Bình Ngộ, ai nấy đều lâng lâng hạnh phúc.

Cuối bữa, Thủy Mỗi dẫn các tỳ nữ tới, mỗi người bưng một bát súp, nước súp có màu vàng hơi ngả nâu nhưng khá sáng, có thể nhìn thấy kỷ tử đọng lại ở phía dưới, nàng cười nói: "Đây là súp mà cô nương nhà thần đã đặc biệt dậy sớm vất vả đun nấu. Khoảng thời gian này Tứ tiểu thư cùng Lục thiếu gia đã vất vả rồi, phải bồi bổ thật tốt."

Lời này vừa dứt, tất cả mọi người theo bản năng nhìn về phía Yến Thu Xu.

Yến Thu Xu: "..."

Thủy Mỗi, ngươi đang làm gì vậy hả?!

Nàng đâu có bảo nói mấy lời kì cục như thế?

Nàng chỉ nói đợi khi nào mọi người ăn hòm hòm rồi hẵng bưng lên. Súp cũng không có nhiều, mỗi người một bát, trẻ con thì nửa bát, chắc chắn có thể ăn hết, ngày trước không trực tiếp bưng lên như này, sao tự nhiên lại nói nhiều thế cơ chứ!

Nhưng cũng không phải tức giận, mà là đỏ mặt.

Yến Thu Xu hít thở sâu một hơi, cố gắng giữ dáng vẻ bình thường, cười cười: "Mau ăn đi, súp này ta đã hỏi phương pháp nấu của Đào phu nhân, nguyên liệu chính là gà ác, rồi cho vào không ít dược liệu, còn có nhân sâm, hương vị rất ngon."

Tiêu Hoài Vũ nhướn mày, cười híp mắt, bưng bát lên, thổi một hơi rồi đưa lại gần miệng, từ tốn nếm thử, rồi nhìn mọi người: "Súp của A Xu nấu chắc chắn phải là tuyệt hạng rồi, đúng không nào?"

Tiêu phu nhân mỉm cười, bà ấy còn rất thích thú.

Vợ chồng Tiêu Hoài Khải nhìn nhau, cúi xuống nếm thử một ngụm súp, uầy, đúng là ngon thật!

Tuy trong hương thơm thanh mát có chút vị đắng, nhưng chút đắng này không ảnh hưởng đến cảm giác ngon miệng. Uống một hớp súp, vẫn còn chút vị lưu trên bờ môi.

Tiêu Hoài Nhã mỉm cười, nụ cười mang thêm mấy phần gian xảo.

Ba đứa trẻ cũng vội vã uống thử, cẩn thận thổi vài hơi rồi lại uống.

Xuýt xoa xuýt xoa không ngừng!

Nóng quá đi mất!

Nhưng mà lại rất ngon, hương vị nước súp hoàn hảo, một xíu vị đắng như đang vỗ về sự hoàn hảo ấy. Trong súp không có thịt, chỉ có nước súp, và một ít gốc cây cẩu kỷ.

Uống hết trong một hơi, đứa trẻ có khẩu vị tốt và hảo ngọt như Đông Đông không hề thấy dở tệ. Uống xong một hớp, cậu bé còn li.ếm môi, vội uống tiếp hớp thứ hai, có điều hấp tấp quá nên bị nóng.

Tiêu Hoài Đình, người có khán giả là Tiêu Hoài Vũ đang thích thú thưởng thức cảnh hay, lại điềm tĩnh gật đầu: "Tay nghề của A Xu cô nương thì khỏi phải nói rồi."

Nói rồi chàng bưng bát lên, chỉ là trong thời tiết mùa hè nắng nóng như này, bát súp ấy rõ ràng rất nóng, nhưng chàng lại như không hề để ý đến sức chịu đựng của đầu lưỡi mình, trực tiếp uống một ngụm lớn.

Nước súp nóng hôi hổi trực tiếp tiếp xúc với đầu lưỡi, cứ như chiếc lưỡi đó không phải của chàng vậy.

Người của Tiêu gia biết rõ súp nóng đến thế nào, thấy cảnh này thì ai nấy cũng đều không nói nên lời: "!!!"

Sau bữa ăn.

Tiêu Hoài Đình và Tiêu Hoài Vũ vừa từ chiến trận trở về, hành quân một chặng đường dài nên ăn uống no say rồi đi về phòng mình nghỉ ngơi.

Yến Thu Xu ăn no căng bụng, cộng thêm một bát súp gà bổ dưỡng, đến mức thắt lưng nàng căng cứng, nhưng lúc đó nàng đành phải vùi đầu mới khiến bản thân bình tĩnh lại.

Nàng lững thững đi lại trong sân.

Lúc xung quanh hầu như không có ai, nàng nhìn chằm chằm vào Thủy Mỗi với vẻ mặt dữ dằn.

Thủy Mỗi ngoan ngoãn xin tha, nhỏ giọng nói: “Xin lỗi cô nương, trước đây nô tỳ còn tưởng người làm nhiều điều vì Lục thiếu gia như vậy, là vì không tiện tiết lộ thân phận. Bây giờ hai người đã là hôn thê phu thê, không thể không nói, cho nên nô tỳ mới nói giúp người, sau này nô tỳ sẽ không làm thế nữa đâu.”
 
Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu
Chương 262: Chương 262


Trong tình cảnh bình thường, nữ nhân làm việc gì ắt sẽ nói ra, nếu không nam nhân sẽ rất khó nhìn ra.

Cái này là do Hứa ma ma dạy cho nàng ấy. Thực ra Thủy Mỗi lớn hơn Yến Thu Xu một tuổi, nàng ấy còn tưởng rằng nàng không có họ hàng thân thích. Hai người đã ở bên nhau lâu như vậy, đối phương vẫn luôn đối xử với nàng ấy như một người bạn, nên nàng ấy cũng cả gan hơn một chút, vô thức luôn nghĩ cho nàng.

Chỉ là không ngờ cô nương không cần sự giúp đỡ đó, thành ra tự chuốc họa vào thân.

Nàng ấy có chút sợ hãi, cúi đầu không dám nhìn Yến Thu Xu nữa.

Yến Thu Xu thực ra không hề tức giận, lúc đó nàng chỉ thấy bối rối. Nhìn thấy Thủy Mỗi như vậy, hơn nữa nàng ấy cũng là bạn đồng trang lứa đầu tiên mà nàng thân thiết khi đến đây. Nàng nói: “Không sao đâu, ta không trách ngươi.”

Thủy Mỗi thở phào nhẹ nhõm, nhưng trên đường về, nàng ấy vẫn cúi đầu.

Cho đến khi người trước mặt đột nhiên dừng lại.

Nàng không để ý, vẫn tiếp tục đi về phía trước, đi được hai bước mới phát hiện phía sau mình, Yến Thu Xu đang đứng im không nhúc nhích. Một chàng thanh niên trẻ đang đứng trong sân.

Y phục màu đen, thân hình thẳng tắp, hơi gầy, chắp tay sau lưng, giống như đang mỉm cười nhìn họ vậy.

Không đúng.

Thủy Mỗi lặng lẽ ngoái lại nhìn, quả quyết rời khỏi sân, bước chân vừa nhanh vừa nhẹ nhàng.

Đâu có phải nhìn hai người họ đâu!

Là nhìn một mình cô nương thôi!

Thủy Mỗi đi rồi, trong sân không còn ai khác, Yến Thu Xu định thần lại, khẽ ho nhẹ một tiếng, chào hỏi: "Tiêu tướng quân."

Tiêu Hoài Đình khẽ gật đầu: "Trước khi đi ta đã nói muốn tặng quà cho cô nương, quà đã chuẩn bị xong rồi, có muốn đến xem không?"

Yến Thu Xu chậm chạp di chuyển bước chân, ánh mắt không khỏi nhìn vào chàng, bình thường đến vậy à? Thật sự coi hôn ước này là một giao ước đơn giản sao?

Nàng mím môi, trấn an sự thất vọng vừa lóe lên đó, mỉm cười: "Đa tạ Tiêu tướng quân."

Nàng bước đi theo Tiêu Hoài Đình.

Ở chỗ chàng muốn dẫn nàng tới, trên bàn thạch gần nhà bếp có đặt mấy chậu "đèn lồng đỏ"!

Yến Thu Xu đứng ngây người, sau đó mới chạy vội đến xem. Vừa nhìn đã kích động đến mức đỏ mặt, thích thú nhảy cẫng lên: "Tiêu tướng quân! Cái này, cái này là ngài tìm à? Tuyệt quá đi!"

Quả ớt!

Đây không phải là một loại, mà có đến mấy loại ớt!

Ớt chỉ thiên màu đỏ, ớt chuông nhiều màu sắc, ớt dài mảnh mai, ớt sừng bò,...

Mỗi cây ớt được trồng trong một chậu cây, bên cạnh những chiếc lá xanh là những quả ớt có màu sắc khác nhau.

Vào thời điểm này, loại ớt này khả năng cao được sử dụng để làm cảnh hơn. Làm cảnh chắc chắn sẽ được chăm sóc, các giống ớt khác nhau được trồng sẽ mọc ra vô vàn quả ớt sặc sỡ khác.

Nhưng vì nó vẫn thuộc họ ớt nên chắc chắn vẫn có vị cay.

Tiêu Hoài Đình thấy nàng thích thú như vậy, ánh mắt sáng ngời của chàng cũng híp lại, mở một hộp trên bàn thạch ra: "Bên trong vẫn còn ớt khô phơi nắng, là ớt được ta thu thập trên đường đi."

Yến Thu Xu mở hộp ra nhìn, thật sự là có vô vàn loại ớt khô, xếp chồng lên nhau, số lượng không hề ít ỏi.

Vừa nhìn là biết người phơi ớt rất có tâm.

Có điều là bị thiếu mất ớt chuông.

Có thể ớt chuông mềm quá nên dễ bị hỏng.

Yến Thu Xu bật cười ngẫm nghĩ, không thể che giấu được nụ cười trên môi. Ngoài việc có sở thích về ớt, nàng còn rất hạnh phúc khi có người coi trọng, để ý đến từng lời nói của mình.

Nàng nhìn những quả ớt, rồi lại nhìn chàng thanh niên bên cạnh, giọng điệu dịu dàng, nhỏ nhẹ như đang run lên: "Cảm ơn Tiêu tướng quân, ớt khô này được chế biến tốt quá."

Một câu nói đơn giản thôi nhưng Tiêu Hoài Đình lại cảm thấy mọi công sức mình bỏ ra cho đống ớt khô này đều xứng đáng. Chàng ưỡn ngực tự hào, lúc này có nói gì cũng đều là dư thừa, chỉ che miệng nói: "Đừng khách khí, cô nương thích là được."
 
Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu
Chương 263: Chương 263


Đương nhiên là nàng rất thích rồi.

Yến Thu Xu nhìn những trái ớt không rời, nàng không nỡ buông tay, bỗng nàng phát hiện trên trái ớt dài có một vết răng, lập tức cầm lên xem. Tiêu Hoài Đình vội nói: "Đấy là do Tứ tỷ tò mò cắn một miếng, ta sợ phí nên giữ lại."

Yến Thu Xu cười khúc khích, nàng đã nói ớt này rất quan trọng, nếu tìm thấy thì phải bảo quản thật tốt. Không ngờ đến một quả ớt đã bị cắn vào mà chàng cũng không nỡ vứt đi.

Tiêu Hoài Đình bị cười cho đỏ mặt, nhưng bây giờ da chàng đen sạm lại nên cũng không nhìn ra là đỏ mặt, vẫn cố gắng ra vẻ đứng yên tại chỗ.

Yến Thu Xu cười đủ rồi, sự xa lạ sau gần nửa năm xa cách đã dần tan biến, ngữ điệu cũng tự nhiên hơn nhiều, nói: "Đa tạ Tiêu tướng quân, chỗ ớt này có từng đây thôi sao?"

"Không phải, ta đã lấy về không ít, nếu cô nương thích thì ta tặng hết." Tiêu Hoài Đình nói.

Yến Thu Xu gật đầu: "Được, có điều hạt giống ở trong, ta sẽ sai người đem một phần đến chỗ Diêu quản gia, để ông ấy tìm lão nông đến chăm sóc có được không nhỉ? Đúng rồi, hạt giống ớt ưa nước, trước tiên phải lấy nước ngâm hạt giống trong ba canh giờ, rồi dùng khăn tay ướt bọc lại, đặt ở nơi ấm áp, nhưng cũng không được nắng nóng quá, đến khi nói nảy mầm là có thể hái được rồi..."

Ớt có một điểm tốt, đó chính là hạt của nó có thể giữ lại, ăn vỏ ngoài thôi là được.

Đậu phụ mà họ vẫn ăn cũng chính là ăn hạt của cây đậu.

Thế nên bây giờ không thể ăn nhiều thì phải mang đi làm hạt giống.

Yến Thu Xu càng nói càng thích thú, haizz, sắp có một núi ớt rồi, nàng có thể ăn thỏa thích. Có thể làm mì ớt, bánh ớt, thậm chí là lẩu!

Đây mới là điều quan trọng nhất!

Nàng thích thú nên vẻ mặt càng tươi như hoa, vẻ đẹp ấy như thể đang tỏa sáng.

Tiêu Hoài Đình lắng nghe, ánh mắt không biết đã nhìn vào nàng từ lúc nào. Thỉnh thoảng nàng trầm mặc lại, chàng cũng định thần, nhận thức được rằng nhìn chằm chằm vào đối phương như thế là không tốt, nên đã hướng ánh mắt xuống dưới, rồi lại nhìn thấy miếng ngọc bội quen thuộc ở hông nàng, chàng híp mắt lại.

Nói mãi nói mãi, Yến Thu Xu bỗng nhận ra dường như chỉ có một mình mình độc thoại nãy giờ. Nàng ngẩng đầu nhìn, thấy chàng đang nhìn chằm chằm vào eo mình.

Khoan đã… Eo của nàng ư?

Nàng phản ứng lại, có gì ở eo mà phải nhìn chứ? Nàng mau chóng che miếng ngọc bội, gò má ửng hồng, hơi hoảng loạn mà nhìn chàng.

Là người đương sự, nàng bắt đầu thấy chột dạ!

Cái khác thì không nói, mẫu thân của chàng cũng vì lo cho nàng, có lẽ cũng sợ nếu nàng tùy tiện chọn một nam nhân để đính hôn thì sẽ hủy hoại danh tiếng, cộng thêm việc trước đây mà người Tiêu gia đã đồn đoán, nên dứt khoát lôi con trai mình đi làm vị hôn phu, Yến Thu Xu rất sợ Tiêu Hoài Đình không vui vì việc này, dù cho đây là chuyện chàng đã đồng ý.

"Khụ khụ!" Tiêu Hoài Đình khẽ ho một tiếng, thu ánh mắt lại, khẽ nói: "A Xu cô nương, quà tặng ta chuẩn bị đã được đưa đến rồi. Quân đội vẫn còn chút việc, ta xin phép đi trước."

Yến Thu Xu vội gật đầu.

Nhưng khi thấy chàng thanh niên quay người rời đi, nàng buột miệng gọi với lại: "Tiêu tướng quân, chuyện... chuyện đính hôn..."

Tiêu Hoài Đình dừng bước, không ngoảnh lại, thấp giọng nói: "Đó là ta đồng ý, cô nương không cần phải thấy khó xử."

Yến Thu Xu càng nóng bừng mặt, nàng xoa xoa hai gò má mình, nóng hôi hổi. Nàng đứng ngây ra: "Ta hiểu rồi…”

Tiêu Hoài Đình nghe thấy nàng nói câu đó xong, chàng mím môi, rảo bước rời đi.

Yến Thu Xu thở phào nhẹ nhõm, đầu óc vẫn chưa bình tĩnh trở lại, bỗng nhiên người nam nhân vừa rời đi lại quay về, vội nói: "Đúng rồi, lần này đi ngang qua Vụ thành, ta còn mua một ít đặc sản mang về, là do Tứ tỷ nói sợ cô nương mong nhớ quê nhà, bảo ta mang đặc sản về. Còn gặp cả Triệu Thục Hồng nữa, cô nương có nhớ không?
 
Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu
Chương 264: Chương 264


Nàng ấy hòa li* với phu quân vì một số chuyện, bây giờ không có nơi nào để đi, ta dẫn theo nàng ấy về, sắp xếp cho ở trong thôn trang ngoại thành. Cô nương có thời gian có thể đến thăm."

[
 
Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu
Chương 265: Chương 265


Chỉ nhìn thôi cũng cảm thấy như nó đang mời gọi người ta ăn nó.

Mùi vị này sẽ rất cay đây!

Yến Thu Xu đổi đôi đũa khác, gắp miếng thịt bò viên lên.

Quả nhiên đầu lưỡi vừa chạm vào sốt ớt, nàng đã thấy cay đến nỗi thụt cả lưỡi vào. Dẫu biết cay là cảm giác đau đớn, nhưng lưỡi nàng chưa từng nếm thử món nào cay như này, đau đến mức không thể chịu được!

Tổng cộng là năm quả ớt đấy!

Chắc chắn sẽ cay xé lưỡi cho mà xem!

Yến Thu Xu cảm thấy cay đến mức hồn bay phách tán, nhìn chằm chằm vào miếng bò viên trước mắt, nhất thời không dám bỏ vào miệng.

Cay đến mức như vậy, nàng ăn vào liệu vẫn còn ổn được không nhỉ?

Chỉ là ớt thôi mà!

Là món nàng thích nhất!

Yến Thu Xu hít sâu một hơi, bỏ tọt vào miệng, cả khoang miệng bị vị cay tê xâm chiếm, dường như nàng chẳng còn cảm nhận được hương thơm của món ăn nữa.

Yến Thu Xu nhai vội hai miếng, cắn đôi viên thịt bò chắc nịch ấy ra, nhai nhai nhai liên tục, đầu lưỡi dần phản chủ rồi.

Cay quá trời quá đất!

Nàng đã cho vào năm quả ớt, thật ra độ cay của ớt đã đủ đô rồi, nhưng được quyện cùng dầu nóng nên càng cay hơn, còn có cả hạt tiêu, thêm mắm thêm muối vào nữa, quan trọng là… Ấy, sao lại thiếu thiếu vị mặn nhỉ?

Đầu lưỡi chỉ cảm nhận được vị cay khi miếng thịt bò viên được đưa vào miệng, không hề thấy được các vị khác.

Yến Thu Xu nhìn chằm chằm vào bát thức ăn có màu sắc đẹp mắt trước mặt, nàng khẽ nhíu mày.

Rõ ràng nàng nhớ là mình đã bỏ muối vào rồi mà nhỉ!

"Cô nương, có phải là rất cay không? Hay là cô nương đừng ăn nữa…” Hứa ma ma quan tâm hỏi, bà ấy ngửi thấy mùi này liền cảm thấy cay đến tê người, sao ăn được chứ?

Thần sắc của Yến Thu Xu hết sức kỳ quái: "Ma ma, ta đã cho muối vào chưa?"

Hứa ma ma ngẫm nghĩ một lúc, bày ra vẻ hoài nghi: "Cô nương chưa cho muối vào sao ạ?"

Yến Thu Xu: "Bản thân ta vậy mà lại chưa cho muối ư?"

Là một đầu bếp, quên cho cái gì vào cũng được, nhưng muối là gia vị mà mọi món ăn đều phải có, sao nàng lại quên được nhỉ?

Nếu thiếu muối thì cũng dễ giải quyết.

Trước đó Yến Thu Xu đã xào không ít muối tiêu, trực tiếp rắc lên là được. Đây cũng là muối chín nên có thể ăn trực tiếp luôn, nó có cả vị mặn nữa.

Rắc thêm muối vào, mùi vị vẫn rất ngon, miếng ngó sen cay cay giòn rụm, thịt bò viên cay tê thơm nồng, dưa chuột đã luộc qua cũng không bị mềm quá, còn có cả vị cay của ớt, chung quy là rất ngon miệng.

Nhưng Yến Thu Xu nuốt không trôi!

Nàng mới ăn bữa trưa cách đây không lâu, về đến sân vốn là muốn nghỉ ngơi, chỉ là vừa nãy chạm mặt Tiêu Hoài Đình, rồi nhận được món quà mới lạ như này, còn nhắc đến chuyện đính hôn, khiến tâm trạng nàng không được bình ổn, vô thức chạy đến nhà bếp kiếm đồ ăn.

Nàng không còn việc gì để làm, chỉ có nhà bếp mới là nơi cho nàng sống yên phận ở thế giới này, sự an toàn của nàng cũng đến từ nơi đây.

Tâm không tịnh, mỗi khi như thế thì việc ăn hoặc làm đồ ăn chính là lúc nàng thấy thoải mái nhất.

Bây giờ Yến Thu Xu đã thư giãn rồi, nàng cũng định thần lại. Chiếc bụng vốn không thể nhét thêm thứ gì nữa, sau khi miễn cưỡng ăn thêm hai miếng liền không thể ăn tiếp nữa. Nàng nhìn bát thức ăn đó, xấu hổ che mặt.

"Hứa ma ma, ta không ăn được nữa."

Hứa ma ma suýt thì bật cười, nhưng biết cô nương này da mặt mỏng nên bà ấy cố nhịn lại, nhẹ nhàng nói: "Không sao, không ăn được thì không ăn nữa, đúng lúc nô tỳ mới chỉ ăn một chút vào buổi trưa, Thủy Mỗi hình như cũng chưa ăn nhỉ?"

Thủy Mỗi vội nói: "Đúng đúng, nô tỳ cũng chưa ăn, nô tỳ có thể ăn được."

Yến Thu Xu bật cười, đưa đồ ăn cho họ rồi chạy ra ngoài.

Về đến sân, nàng mới giậm chân một cách buồn phiền, mặt nóng lên như có lửa đốt.

Haizzz, không biết Thủy Mỗi và Hứa ma ma có phài đang trốn trong nhà bếp cười nàng không?
 
Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu
Chương 266: Chương 266


Yến Thu Xu nằm trên đệm, ôm gối nhìn lên trần nhà, cứ ngây ra như vậy, rồi lại nhớ tới lời Tiêu Hoài Đình vừa nói...

Nàng nằm nghỉ thoải mái rồi, Thủy Mỗi và Hứa ma ma ở ngoài bất chấp khó khăn ăn hết bát thức ăn đó.

Ui cha! Cay quá đi!

Ngon thì có ngon đấy, nhưng thật sự là rất cay, cay hơn nhiều so với hạt tiêu và sen đắng bình thường Yến Thu Xu vẫn dùng. Chẳng mấy chốc hai người đã ch.ảy nước mắt nước mũi tùm lum.

Thủy Mỗi ăn nhiều đến mức nước mắt giàn giụa.

Yến Thu Xu thấy vậy thì rất thích thú. Nàng nghỉ ngơi một lúc, vốn dĩ Tiêu phu nhân bảo nàng nán lại để cùng ăn tối rồi hẵng về, nhưng tâm tình của nàng đang không ổn định, nàng và Tiêu phu nhân đã thống nhất chuyện này rồi, nếu nàng ở lại thêm thì sẽ thấy không thoải mái, nàng mạn phép đi về trước.

Từ biệt người Tiêu gia xong, Yến Thu Xu lên xe ngựa.

Trước khi đi, nàng còn ngoái nhìn phía sau, rồi thở dài, thật sự là có hơi nhiều rồi!

Lần trước đi đến đây là vì đính hôn, thực ra cũng khá vội nhưng vẫn mang theo không ít đồ.

Bây giờ vẫn thế, thậm chí còn nhiều đồ hơn, còn có cả ít quà mà Tiêu Hoài Đình mang tặng, ngoài ớt ra còn có đặc sản Vụ thành.

So sánh hai thứ lại với nhau, lúc đến đây, nàng chỉ có hai bàn tay trắng, một cái bọc nhỏ đã quyết định mọi chuyện, bây giờ lại có nhiều đồ như vậy khiến nàng cảm thấy vừa thỏa mãn vừa có chút lo sợ. Cuộc sống của nàng tốt vượt ngoài mong đợi ở thế giới xa lạ này.

"A Xu tỷ tỷ!" Xe ngựa vẫn chưa đi, một tiếng gọi trẻ con trong trẻo vang lên khiến xa phu đang định đánh xe đi thì liền khựng lại: "Hương Quân, tiểu thiếu gia và tiểu thư đến rồi."

Yến Thu Xu vén rèm, nhìn thấy Đông Đông và Uyển Nhi, sau lưng còn có Tiêu Bình Tùng, ba đứa trẻ vội vã chạy ra từ cổng lớn, ma ma sau lưng ba đứa cũng ba chân bốn cẳng chạy theo, vì sợ chúng sẽ bị té ngã.

Sau buổi trưa, Đông Đông ở với mẫu thân, Uyển Nhi cũng đi theo, khiến hai đứa trẻ ngủ trưa quên cả thời gian, lúc tỉnh dậy mới nghe thấy Yến Thu Xu chuẩn bị đi, thế nên vội vã chạy ra.

Một đứa trẻ bảy tuổi, một đứa trẻ năm tuổi, hai đứa trẻ chạy rất đáng yêu, nhưng vì bậc thang cao, người lớn đều lo lắng chúng sẽ bị ngã.

Có điều bây giờ Uyển Nhi đã bắt đầu luyện võ dưới sự chỉ dạy của Tiêu Hoài Khải, bước chân rất vững chắc, bước xuống bậc thang một cách nhanh gọn.

Hai đứa trẻ chạy xuống, nắm lấy xe ngựa, Đông Đông nhón chân trèo lên, vừa trèo vừa nói: "A Xu tỷ tỷ, đệ muốn đi cùng tỷ! Lần trước tỷ đi trong âm thầm, đệ tan học về không tìm được tỷ. Cho đệ đi cùng đi!"

Yến Thu Xu chột dạ, lần trước lúc nàng đi là đúng lúc Đông Đông kết thúc kì nghỉ, nàng lại không hề hay biết, càng không có động tĩnh gì, nàng chỉ âm thầm rời đi. Không ngờ đứa trẻ này lại thích nàng đến vậy, đòi đi cùng bằng được.

Uyển Nhi thì nước mắt lưng tròng: "A Xu tỷ tỷ, muội không muốn tỷ đi đâu!"

Tiêu Bình Tùng cũng có chút không nỡ, nhưng cậu bé lớn tuổi hơn, hiểu chuyện hơn, đối mặt với hai đệ muội đang náo loạn vô lý, cậu bé dở khóc dở cười: "Mấy đứa đừng khóc nữa, A Xu tỷ tỷ không phải đi luôn đâu, chỉ là đi về nhà mẫu thân mà thôi, đợi đến lúc tỷ ấy có thể thật sự thành thân với tiểu thúc thúc, gả vào nhà chúng ta rồi thì sẽ không rời đi nữa."

Yến Thu Xu: "..."

Nàng vừa muốn an ủi hai đứa trẻ thì bị lời nói này làm cho đỏ mặt tía tai.

Bình Tùng à, cho dù ngươi có nghĩ như vậy thì cũng không thể trực tiếp nói ra thế chứ!

Tiêu Bình Tùng chú ý đến ánh mắt u oán của nàng, ngỡ ngàng vò đầu: "A Xu tỷ tỷ, có phải là tỷ đang ngại không?"

Yến Thu Xu: "... Không có, đệ đừng nói nữa."

Nàng gượng cười, xoa đầu đứa trẻ, nhìn hai đứa trẻ tiếp xúc với mình từ rất lâu, cười nói: "Ta không thật sự rời đi đâu, chỉ là đi đến ở trong thôn trong ngoại thành mà thôi, mấy đứa có thể thường xuyên đến đó."
 
Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu
Chương 267: Chương 267


Đông Đông bây giờ đã quá nương tựa vào nàng, mẹ cậu bé không đáng tin, cả ngày chẳng ở trong nhà, cũng không có cha, tổ mẫu thì lớn tuổi, không chăm sóc được cho cậu bé hiếu động, cậu bé lại sợ đại bá và đại bá mẫu, chỉ có mỗi Yến Thu Xu là cậu bé có thể tùy ý chơi đùa.

Vì thế khi nghe thấy lời này, cậu bé không vui nên liền bĩu môi, nước mắt bắt đầu chảy ra: "Không đâu không đâu, đệ muốn đi với tỷ cơ, hu hu hu..."

Yến Thu Xu lau nước mắt cho cậu bé: "Đông Đông ngoan, đệ còn phải đi học nữa mà, khi nào được nghỉ thì đến nhé, còn có thể dẫn theo bạn của đệ đến nữa, chỗ của A Xu tỷ tỷ có nhiều đồ ăn ngon lắm."

Đúng rồi ha, còn phải đi học nữa mà.

Đông Đông dụi mũi, gương mặt trắng nõn ửng đỏ vì khóc, đặc biệt là mũi và miệng, đôi mắt to tròn long lanh ngập nước, tủi thân nói: "Vâng, khi nào đệ nghỉ học thì sẽ đến chỗ tỷ."

Yến Thu Xu lại nhìn sang Uyển Nhi, Uyển Nhi cũng đang mếu máo, cố nín khóc: "Uyển Nhi là ngoan nhất có phải không? Nếu muội muốn tìm ta thì hãy nói với mẹ ta, để mẹ ta dẫn đi nhé.”

Uyển Nhi càng mếu hơn, nước mắt cũng lăn dài, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng!"

Yến Thu Xu nhìn thấy vậy cũng đau lòng, rõ ràng không phải là chia ly vĩnh viễn, nhưng lúc này lại cảm thấy xót xa.

Khó khăn lắm mới dỗ được hai đứa trẻ, nàng vội trốn vào trong xe ngựa rồi lén lau nước mắt.

Trong thôn trang.

Vì Yến Thu Xu đã rót nhiều bạc vào nơi này nên Cố quản gia quản lý rất tốt. Đây chính là nội viện nàng ở, không quá khác biệt với Tiêu Gia.

Lại còn vô cùng thoải mái.

Mấy ngày trước lúc nàng trở về đây, Cố quản gia đã thay mới toàn bộ đồ đạc, chỗ nào cũng rất thuận tiện, có điều nàng cũng chưa nghỉ ngơi ngay, vừa về đến nơi đã ôm ngay đống ớt quý giá để đi tìm nơi trồng.

Nghĩ đến thôi đã đủ khiến Yến Thu Xu muốn bật cười thành tiếng, vì thế dù cơ thể có mệt nhọc cũng chẳng hề hấn gì.

Buổi tối lúc đi ngủ, nàng dính chặt người vào giường. Có điều trước khi ngủ, Yến Thu Xu còn nói với Thủy Mỗi: "Ngày mai gọi ta dậy sớm chút, ta phải đi sang bên cạnh thăm Triệu tỷ tỷ."

Chỉ là ngày hôm sau Yến Thu Xu tỉnh dậy đã là giờ Thìn, nàng mơ hồ ngửi thấy mùi thơm của thức ăn, chiếc bụng đói meo bắt đầu tạo phản, lúc này nàng mới mở mắt.

Nghe thấy động tĩnh, Thủy Mỗi ngó ra, cười nói: "Cô nương tỉnh rồi, Triệu tỷ tỷ mà hôm qua cô nương nói đến đã tới rồi, Diêu quản gia mang đến đấy, nô tỳ vừa làm ít điểm tâm cho vị khách này, cô nương mau dậy ăn cùng đi."

Yến Thu Xu vừa nghe thấy Triệu Thục Hồng đến rồi, nàng tỉnh cả ngủ, nhanh chóng dậy thay quần áo, vừa thay vừa nói: "Sao không gọi ta dậy?"

Thủy Mỗi nói: "Triệu tiểu thư nói để người ngủ thêm chút nữa, nàng ấy cũng không vội, ngăn nô tỳ đừng gọi người dậy."

Yến Thu Xu xoa xoa mặt, Thủy Mỗi đưa khăn tay cho nàng, nàng lấy lau qua một chút rồi lại nhìn gương, lau sạch sẽ rồi dặm thêm chút phấn trắng, ngồi trước bàn trang điểm: "Mau giúp ta làm kiểu tóc nhanh gọn đi."

"Vâng." Thủy Mỗi cũng rất tốc độ.

Một kiểu tóc đơn giản đã được hoàn thành xong, Yến Thu Xu xác nhận y phục không có vấn đề gì, xách váy chạy ra ngoài. Lúc chạy đến phòng khách, mùi thơm ấy ngày càng nồng đậm, nàng cũng nhìn thấy một nữ tử ngồi bên chiếc bàn tròn đang bày đồ ăn sáng.

Nàng ấy vẫn xinh đẹp rạng ngời như lần đầu gặp mặt, mặc y phục màu đỏ tươi, tay áo bó sát, mang theo chút hào hiệp của một nữ tử giang hồ. Mái tóc dài cũng không được buộc lại hoàn toàn, chỉ là để lại một ít rồi buông xõa tự nhiên ở phía sau, bện thành một bím tóc.

Triệu Thục Hồng đang ăn bữa sáng, tối qua nàng ấy nghe tin chiều nay Yến Thu Xu sẽ đến ở trong thôn trang.

Chỉ là nghĩ rằng thời điểm đó mà sang thì sẽ làm phiền nàng nên vẫn luôn chờ đợi.
 
Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu
Chương 268: Chương 268


Nhưng nàng ấy và Yến Thu Xu giống nhau, không có người thân trong kinh thành này, vì thế nàng ấy đã dậy từ sớm, nhờ người chỉ đường rồi trực tiếp đến đợi ở đây.

Lúc có tiếng bước chân, nàng ấy vẫn đang thầm cảm thán, Yến Thu Xu thật có phúc, ngày nào cũng có thể ăn đồ ngon như này.

Bữa sáng hôm nay là mì xào và bánh quẩy.

Bánh quẩy ngoài giòn trong mềm, không quá bự, to vừa bằng lòng bàn tay, chỉ cần cắn hai ba miếng là có thể ăn hết, vị mằn mặn vừa đủ hòa quyện với hương thơm ngát của hành hoa, ăn vào miếng nào là xuýt xoa miếng đó!

Mì xào thì miễn bàn rồi.

Mùi vị ngon lành đậm đà, có thể thuyết phục được khẩu vị của nàng ấy. Chủ yếu là vị mặn, sợi mì dai dai được tẩm ướp không ít gia vị, có màu nâu ngon mắt. Bên trong mì còn có một ít rau thơm, gắp một sợi mì lên, trực tiếp cho vào miệng, nhai nhai hai một miếng là muốn nuốt xuống ngay!

Ngon quá!

Bên trên mì còn có ít trứng bằm đã được xào qua, cùng với rau thơm giòn giòn trong sợi mì, còn có thể nếm được chút vị ngọt.

Nàng nghe thấy tiếng bước chân liền quay lại, trong sự vui mừng khôn xiết vẫn hiện hữu chút do dự không nỡ buông đũa xuống. Có điều lý trí vẫn chiếm phần hơn, Triệu Thục Hồng vô cùng thích thú, cầm lấy khăn lau miệng, đứng dậy chào đón nàng: "A Xu, muội đến rồi!"

"Triệu tỷ tỷ." Yến Thu Xu cũng chạy đến, nàng cười rất tươi: "Muội vừa mới ngủ dậy, vốn định hôm nay mang bữa sáng đến thăm tỷ, không ngờ tỷ đã đến đây rồi, lẽ ra nên sai người gọi muội dậy mới đúng."

Triệu Thục Hồng nghe vậy càng cười rạng rỡ hơn, tâm trạng thấp thỏm không yên cũng tan biến, nàng ấy nhất thời xúc động, rời khỏi chốn phiền hà ấy nhưng vẫn e sợ Yến Thu Xu không chào đón mình.

Nghe nói nàng đã là tiểu phu nhân tương lai của Tiêu Gia, là người đã từng bị kẻ cướp trói đi cùng nàng ấy, nàng ấy rất sợ đối phương cảm thấy sự xuất hiện của mình khiến nàng nhớ lại chuyện không vui ấy, khiến nàng thấy phiền phức.

Chỉ là nếu phải so sánh với Vụ thành, cùng lắm thì nàng ấy sống trong kinh thành này là nhờ tài nghệ ăn uống.

Còn tốt hơn ở bên đó.

Nàng ấy cười nói: "Ta không vội, hôm qua muội mới đến thu xếp, cần được nghỉ ngơi thật tốt. Sau này ta ở lại kinh thành, còn nhiều dịp tương phùng mà."

Yến Thu Xu khá tò mò, khi lần đầu gặp mặt, Triệu Thục Hồng còn nói có chuyện trong nhà, sao bây giờ lại chỉ có một mình nàng ấy chạy đến đây sao? Có điều nàng sợ sẽ khiến người ta không vui nên không tiện hỏi, cười nói: "Vậy thì tốt quá rồi, chúng ta ăn trước đi, ăn rồi từ từ nói chuyện."

"Được được." Triệu Thục Hồng gật đầu lia lại, lại ngồi xuống, nhìn bát mì đã ăn hết một nửa của mình, ngại ngùng cười: "Nha đầu nhà muội nấu ăn ngon quá, tay nghề tốt hơn ta nhiều, vốn dĩ ta còn muốn đợi một chút, nào ngờ ngửi mùi thơm quá nên không chịu được."

Yến Thu Xu cầm đũa lên, đắc ý nói: "Đúng vậy, bây giờ Thủy Mỗi lợi hại lắm, trong này còn cho thêm gia vị muội tự làm, đương nhiên là phải ngon rồi."

Hai người cùng cười rồi cả hai tiếp tục ăn.

Sợi mì xào rất ngon, xung quanh bát là một ít rau thơm, lúc ăn vào, vị thanh mát của rau sẽ làm dịu đi độ dai khô của mì, càng ăn sẽ càng cảm thấy có cả vị của thịt viên và nấm viên.

Đây là tương nấm mà Yến Thu Xu làm.

Yến Thu Xu đã làm không ít gia vị này, ở thôn trang thực ra cũng có Cố quản gia tự làm, nhưng hương vị do bàn tay vàng của nàng làm ra khác biệt hoàn toàn với đồ của người khác, mùi vị thơm ngon hơn, lúc này dùng để xào mì thì sẽ làm cho khẩu vị được tăng lên không ít, ắt cũng sẽ ngon miệng hơn.

Ăn hai miếng mì xào, Yến Thu Xu lại uống một hớp sữa đậu nành, rồi lại ăn một miếng bánh quẩy thơm giòn. Bản thân nàng cũng rất mãn nguyện với hương vị này.
 
Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu
Chương 269: Chương 269


Nếu không phải vì sợ béo, nàng sẽ ăn đến no căng thì thôi.

Sau đó, nàng lại nhúng bánh quẩy vào sữa đậu nành, bánh quẩy được nhúng vào sữa làm mất đi độ giòn vốn có, nhưng vừa ăn vào đã cảm thấy vô cùng mềm mịn, không còn cảm giác khô khốc, sữa đậu nành thấm đẫm, vị ngọt nhè nhẹ hòa cùng vị mặn của bánh quẩy tạo nên hương vị tương thích ngoài sức tưởng tượng.

Triệu Thục Hồng thấy nàng ăn như vậy thì cũng nhúng vào sữa đậu nành, ăn ngon đến mức phải giơ ngón tay cái ra tỏ ý khen ngon.

Cuối cùng hai người ăn hết phần mì xào trước mặt, hai cái bánh quẩy, cuối cùng là nửa cốc sữa đậu nành. Sau đó cùng đi đến chỗ có nệm ấm chăn êm, ngồi xuống giường và bắt đầu nói chuyện.

"Triệu tỷ tỷ, tỷ định sau này sẽ làm gì?" Yến Thu Xu hỏi.

Triệu Thục Hồng căng da bụng chùng da mắt, chỉ muốn ngủ, nhưng vừa nghe thấy câu hỏi này liền bừng tỉnh, có chút đau buồn: "Làm gì sao? Ta định kinh doanh buôn bán nho nhỏ, tỷ tỷ ta làm bánh nướng áp chảo thì chỉ có đỉnh trở lên, đặc biệt là bánh tôm, ai ăn xong cũng phải khen ngon!"

Vụ thành có nhiều tôm cá tươi, ăn tôm cua cá biển dường như là nguồn năng lực của cuộc sống ở nơi đây.

Yến Thu Xu sáng mắt lên, tuy thôn trang này không nuôi tôm, nhưng chỗ Diêu quản gia kế bên đã nuôi rồi. Vốn dĩ có rất nhiều cách để chế biến tôm, nàng không dám chê nhiều, chỉ cần được ăn ngon là đã thấy thích rồi.

Triệu Thục Hồng có tay nghề rất tốt, còn có thể hợp tác, nàng thích thú: "Vậy muội phải thử xem, hay là Triệu tỷ tỷ chuyển đến đây ở đi. Nơi đây vẫn còn chỗ trống, hơn nữa tỷ muốn buôn bán thì có thể trực tiếp làm ở đó luôn."

"Muội nói thật à? Không chê trách gì ta ư?" Triệu Thục Hồng ngồi thẳng lưng lên, ánh mắt nhìn nàng vô cùng cảm động, nhưng vẫn có chút không an lòng.

Yến Thu Xu nghiêm túc: "Đương nhiên rồi, Triệu tỷ tỷ có ơn với muội. Lúc đó muội chưa từng trải qua việc như vậy, sợ như thể chết rồi, nếu không nhờ tỷ luôn an ủi muội, muội sợ là mình đã đắc tội với đám thổ phỉ ấy rồi, còn có thể có hôm nay sao? Hơn nữa, thôn trang này rộng lớn như vậy, tỷ ở với muội, muội cũng có thể an tâm được phần nào."

Triệu Thục Hồng nghe nàng nói, đôi mắt bắt đầu ửng đỏ, nàng ấy vội lau đi, nhưng càng lau càng đỏ, tủi thân nói: "Không ngờ một người tình cờ gặp mặt lại là người đối xử với ta tốt nhất, chuyện khi đó có là gì chứ..."

Yến Thu Xu ngây người, vội đưa khăn tay cho nàng ấy lau nước mắt, dịu dàng nói: "Tỷ đừng khóc, có chuyện gì cứ nói với muội, tuy muội không có năng lực gì, nhưng đương nhiên có thể lắng nghe tỷ bất cứ khi nào tỷ cần."

Triệu Thục Hồng khóc thút thít, lau nước mắt, khẽ nói: "Ta thành ra như thế này là do bị đuổi ra khỏi nhà..."

Nói đến đây, Triệu Thục Hồng cố nén nước mắt. Từ nhỏ nàng ấy đã phải xa nhà, tuy trong nhà làm buôn bán, còn có đệ đệ nhưng nàng ấy cũng không hẹp hòi, trước khi về nhà, nàng ấy còn cho rằng người trong nhà chắc chắn sẽ không ghét bỏ nàng ấy.

Nhưng sau khi về nhà, nàng ấy mới phát hiện ra mình đã suy nghĩ quá nhiều rồi.

Triệu Thục Hồng lớn hơn Yến Thu Xu hai tuổi, thật ra nàng ấy đã thành thân, nhưng không may lại bị thổ phỉ bắt đi, sau đó được Tiêu Hoài Đình cứu, được phụ thân tạm thời đưa về, nhưng vẫn nóng lòng đợi phu quân tới đón mình.

Phụ thân nàng ấy liền đi dò hỏi, mới biết được do nàng bị thổ phỉ bắt đi, mọi người bên phía nhà chồng đều đã biết cả, phu quân không muốn bị mang tiếng là đội nón xanh nên mới chần chừ không tới đón nàng ấy về.

Triệu Thục Hồng không đành lòng, liền dẫn theo người trở về nhà mẹ đẻ.

Nàng ấy không muốn như vậy, bị cướp không phải điều mà nàng ấy muốn, nàng ấy không làm gì sai cả.

Nhưng nhà chồng lại đối xử với nàng ấy rất quá đáng, mở miệng ngậm miệng đều cho rằng nàng ấy không trong sạch, ví nàng ấy như một đôi giày rách, được về làm vợ lẽ đã là vinh hạnh của nàng.
 
Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu
Chương 270: Chương 270


Lúc đi Triệu Thục Hồng phải nhẫn nhịn, khi trở về nàng ấy cũng phải nhẫn nhịn. Trước đây, phu quân phải dựa vào gia đình nàng ấy để có đủ điều kiện nuôi dưỡng học giả, sau khi biết chuyện, nàng ấy đã tới gây rối với nhà chồng và đánh hắn ta túi bụi.

Nàng ấy tức giận vì phu quân của mình muốn hưu thê*, nhưng nàng ấy quả quyết không đồng ý chuyện này, hắn ta muốn ly hôn để có thể dễ dàng tái hôn với người khác, thật đúng là không công bằng.

[
 
Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu
Chương 271: Chương 271


Thứ nữ Yến gia ra đời, gia giáo Yến gia lại khắt khe, từ nhỏ nàng đã bị quy củ trói buộc, nếu gia tộc không chấp nhận nàng, vậy chẳng khác nào là đang ép chết nàng.

Yến Thu Xu thở dài một tiếng, nắm tay nàng ấy, giọng điệu chân thành: “Triệu tỷ tỷ đã chịu khổ rồi, tuy muội không có khả năng gì đặc biệt, nhưng thôn trang này cũng không tệ, muội cũng dã chuẩn bị xong, sẵn sàng buôn bán được rồi, có điều muội lại không am hiểu chuyện này, đúng lúc Triệu tỷ tỷ có thể ở lại đây hỗ trợ, thật sự không còn gì tốt hơn nữa.”

“Đương nhiên là có thể ở, A Xu, muội thành thật như vậy, ta đây đương nhiên sẽ tin tưởng muội, nhưng muội định làm gì?” Triệu Thục Hồng nhanh chóng phản ứng lại, hốc mắt ửng hồng, cũng bắt đầu quan tâm: “Khi ta đến đây đã nhìn thoáng qua, nơi này không khác thôn trang bao nhiêu, quá ít đồ đạc, chỉ sợ muốn buôn bán cũng không đủ.”

Yến Thu Xu cười nói: “Để trang trại giải trí này trở nên làm ăn phát đạt, đối tượng của chúng ta chính là các vị khách hàng lớn ở kinh thành!”

“Được!” Triệu Thục Hồng mở to mắt, hít một hơi thật sâu, nhưng liền nhanh chóng nói: “Cũng đúng, sau này muội là thiếu phu nhân Tiêu gia, chắc chắn là quen biết rất nhiều người.”

Cuối cùng, nàng ấy cười nói: “Vừa chia tay không lâu, ta còn lo lắng cho muội, tìm cách hỏi thăm vài câu vẫn không biết muội đã đi đâu, vốn đi theo Tiêu tướng quân đến kinh thành, còn thành một cặp, Tiêu tướng quân nói với ta rằng muội đã đính hôn, làm ta giật cả mình!”

“Khụ khụ!” Yến Thu Xu đang uống sữa đậu nành, nghe vậy lập tức bị sặc, ngụm sữa đậu nành liền bị phun ngược ra ngoài, khuôn mặt nàng đỏ ửng, ngạc nhiên nói: “Chàng ấy chủ động nói với tỷ thế sao?”

“Đúng vậy, nếu không, nếu không tại sao ta lại đến kinh thành làm gì?” Triệu Thục Hồng cười nói: “Ta muốn tới đây để gặp muội.”

Nếu không thì nàng ấy có thể lựa chọn một thành khác phù hợp trên dọc đường đi, không nhất thiết phải đến tận kinh thành.

Tim Yến Thu Xu loạn nhịp, nàng vội cười nói: “Được, muội cũng nên bắt đầu nói với tỷ chuyện muội muốn làm thôi…”

Nàng cố gắng thay đổi đề tài, đưa vấn đề trở lại trang trại giải trí để nói lên suy nghĩ của mình.

Triệu Thục Hồng nghe vậy liền thấy rất ngạc nhiên, sau đó nhanh chóng tán đồng, tuyên bố: nếu thật sự có thể kinh doanh ở kinh thành, tuỳ tiện đi tới đi lui cũng đủ kiếm được tiền rồi.

Nếu không có tham vọng quá lớn, trang trại giải trí này chỉ cần có nguồn thu ổn định vài năm, vậy cả đời cũng chẳng cần lo đến chuyện thiếu ăn.

Chỉ là có một vấn đề, làm thế nào để khiến nhóm người này thường xuyên đến đây?

Chẳng mấy chốc, Yến Thu Xu đã đưa nàng ấy đi dạo khắp toàn bộ thôn trang, đi bộ mệt rồi, hai người liền ngồi xe ngựa vào trong kinh thành, ăn rất nhiều món ngon.

Sau khi ăn xong bữa cơm này, Triệu Thục Hồng hoàn toàn bị thuyết phục, trên mặt lộ vẻ xấu hổ: “Vậy mà ta còn nói tay nghề của mình tốt trước mặt muội, ai da, mấy thứ này đều là muội làm cả mà!”

Yến Thu Xu bất đắc dĩ nói: “Tay nghề của muội cũng không có gì ghê gớm, món này cũng không phải do muội nghĩ ra, có một người dạy muội, muội chỉ làm theo thôi.”

Nếu không phải nàng có bàn tay vàng, chắc chắn nàng chỉ là một trù tử bình thường như nhiều người khác khi làm nghề này. Nhưng như vậy là cũng đủ rồi.

*

Bên này, hai người nói chuyện rất vui vẻ và rôm rả, mà ở Tiêu gia bên kia, bầu không khí có vẻ trầm lắng hơn nhiều.

Rõ ràng, khi Yến Thu Xu ở Tiêu gia, nàng cũng không phải một đứa trẻ ồn ào.

Nhưng khi nàng vừa rời đi, Đông Đông và Tiêu Bình Tùng đã đến trường học, một mình Uyển Nhi ở nhà, buổi sáng học kiến thức cơ bản cùng Tiêu Hoài Khải, những người khác cũng đều ở trong các viện khác nhau, ngôi nhà này dường như đã im ắng hơn rất nhiều.

Dường như có cảm giác quay lại một năm trước.
 
Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu
Chương 272: Chương 272


Nhưng thật ra Tiêu Hoài Vũ không cảm nhận được gì, chỉ cảm thấy món này thật sự rất đẹp mắt, không ngờ ớt cay như vậy lại có thể dùng để nấu ăn, còn có thể làm ra món ăn ngon như vậy!

Trước mặt nàng ấy là một đĩa gan heo xào vừa được bày lên, đây là phương thuốc đầu bếp trong phủ làm được nhờ công thức Yến Thu Xu để lại.

Khi A Xu rời đi, nàng để lại không ít ớt khô cùng một mẻ ớt tươi, nàng dặn đầu bếp phải nhanh chóng dùng hết ớt tươi, để lâu sẽ bị hỏng, ớt khô có thể dùng từ từ.

Nhóm đầu bếp kiếm sống bằng nghề nấu cơm cho chủ nhân Tiêu gia, bọn họ cũng rất chú trọng đến khẩu vị, sau khi phát hiện ra hương vị ớt cay mang lại, bọn họ quyết định đều thêm ớt vào các món ăn sau này.

Chẳng hạn như món gan heo xào ớt này.

Gan heo được cắt thành hình bông hoa, tẩm đầy gia vị, kết hợp với ớt chuông màu xanh, đỏ, vàng, ba màu hoà cùng gan heo màu đỏ, nàng ấy gắp cả miếng, vị cay rát khiến miệng nàng ấy đỏ bừng.

Phải biết rằng, những món cay trước đây cũng không được như thế này. Gan heo hơi to nhưng vẫn chấp nhận được, ăn khá là ngon, hương vị tê cay lấn át mùi tanh, ăn ngon đến nỗi nàng ấy muốn oà khóc vì hạnh phúc.

Mấu chốt là trước đây nữ nhân này vốn coi thường ớt chuông, các miếng trên đĩa đều được cắt thành hình thoi vuông vức, phủ đầy gia vị, trông khá đẹp mắt.

Tiêu Hoài Vũ ăn thử một miếng ớt chuông, vừa ăn một miếng, nàng ấy liền mở to mắt.

Vậy mà không hề cay chút nào!

Ớt không cay xíu nào, vì còn có các loại ớt khác nhau, nhưng bản thân loại ớt này lại có vị ngọt, có chút giống củ cải trắng, dễ chịu, sảng khoái và ngon miệng, lại có thêm gan heo bổ sung vào, vị rất ngon!

Nếu là nhi tử của nàng ấy, khi ăn xong, liệu cậu bé có khóc không? Món này quá ngon, dù có cay đến mức nào thì nàng ấy cũng nguyện ý!

Tiêu Hoài Vũ ăn ngon lành, nàng ấy ăn đến mức say sưa, ngồi ở vị trí đứng đầu, Tiêu phu nhân lại càng thêm hứng thú.

Bà ấy cầm đũa, gắp thêm một ít thịt, thức ăn ngập trong miệng bà ấy, mùi vị càng ăn càng thấy ngon.

Tạ Thanh Vận dùng đũa gắp thức ăn cho bà ấy, nhẹ giọng nói: “Nương sao vậy? A Xu đi rồi, người lại không có hứng ăn cơm sao?”

Bị con dâu trêu chọc một câu, Tiêu phu nhân tức giận nói: “Cũng không phải. Bình thường khi nha đầu đó ở đây, hẳn là lúc này sẽ đem một chút đồ ăn đến đây.”

Không phải vì bà ấy ham ăn, dù bà ấy ăn rất ngon miệng, nhưng quan trọng là mỗi lần Tiêu phu nhân nhận được đồ ăn ngon từ người đó làm, bà đều cảm thấy yên tâm hơn một chút.

Kể từ khi nàng tới đây, Tiêu gia như được sống lại lần nữa.

Mỗi lần nàng bận rộn không thể đưa đồ ăn đến được, chẳng hạn như buổi sáng, hoặc là buổi tối, nàng đều vội vàng gọi mấy đứa trẻ đem tới hộ, bà ấy cũng cảm thấy khác hẳn so với bây giờ.

Tạ Thanh Vận cảm thấy buồn cười, nói: “Vậy buổi chiều con đưa người đến thôn trang gặp A Xu nhé?”

Tiêu phu nhân vừa nghĩ về chuyện đó, đây quả là một ý tưởng hay.

Mấy người trên bàn cơm đều nhìn về phía này, Tiêu Hoài Vũ ra vẻ chua xót nói: “Tẩu tử, khi muội đi đánh giặc, nương có như vậy không? Trà không uống, cơm cũng không ăn ấy?”

Tạ Thanh Vận cười đáp lại: “Hình như là không có, sao có thể như vậy được nhỉ? Lão Tứ, không phải muội được nhặt về đấy chứ?”

Tiêu Hoài Vũ ra vẻ khóc thút thít, nàng ấy hừ một tiếng.

Tiêu phu nhân trừng mắt nhìn con gái, châm chọc vài câu: “Chính con mới là người ngày ngày không về nhà, rõ ràng là không yêu thương gia đình, cả ngày không phải luyện võ thì chính là luyện võ, con nói ta không nghĩ cho con, còn không biết xấu hổ hay sao? Đây không phải là thói quen sao? A Xu không giống con, con bé không khác gì người thân của ta, nếu không vì lẽ đó, ta cũng không thể để con bé đến thôn trang đâu.”

“Có chuyện gì vậy? Nương, người lại bực bội chuyện gì rồi?”
 
Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu
Chương 273: Chương 273


Tiêu phu nhân vừa tỏ thái độ xong, một thanh niên mặc quân phục chỉnh tề bước nhanh vào, chỉ nghe được câu cuối, liền buồn bực hỏi một câu.

Tiêu Hoài Vũ ho nhẹ một tiếng, cảm thấy mình đã chọc giận mẫu thân, nàng ấy không dám mở miệng nói nữa.

Tiêu Hoài Ngọc cười nói: “Mẹ nhớ A Xu.”

Nhắc tới A Xu, trái tim Tiêu Hoài Đình như hẫng một nhịp, tối hôm qua chàng vội vàng trở về, sau đó nghe được Hứa ma ma nói nàng đã đến thôn trang ở tạm, đồ vật này nọ chàng còn chưa chuẩn bị xong.

Mà ớt cay là thứ khiến chàng trăn trở nhất, lần đầu tiên chàng ra ngoài, phía sau còn có một nhóm người mang một ít đồ về.

Đến nỗi Hứa ma ma bảo chàng hãy mang cả ớt đến thôn trang, chàng nhất quyết không làm, vừa nghe lời tam tỷ nói xong, thanh niên lập tức nghĩ thông suốt, liền nói: “Vừa đúng lúc con có chút đồ muốn đem sang đó, nương, vậy nương cùng con sang đó đi, có được không? ”

Vẻ mặt vốn không mấy vui vẻ của Tiêu phu nhân lúc này mới biến mất, lộ ra một nụ cười: “Không tồi, còn biết tặng đồ, ta còn lo con đánh địch lâu ngày nên bị địch đánh gục mất rồi.”

Tiêu Hoài Đình: “... Nương!”

Tiêu phu nhân thở dài: “Kêu cái gì mà kêu? Ta vẫn luôn muốn con lấy A Xu, nhưng con không hiểu, còn không biết nắm chặt thời cơ!”

Haizzz! Nghe vậy, những người khác trong bàn ăn đồng loạt nhìn về phía Tiêu Hoài Đình, ai nấy cũng đều giục chàng hãy thành thân đi!

Đang ngồi ăn tự nhiên lại bị thúc giục thế này?

Có điều chàng cũng tỏ vẻ đồng tình, Tiêu Hoài Đình nghiêm túc gật đầu: “Nương, người yên tâm, con đã biết rồi ạ.”

Mọi người chợt nhớ ra, ồ, người này vừa đính hôn, tuy hôn ước chưa chính thức nhưng vẫn là hôn ước, chỉ cần tiếp tục cố gắng, việc lập gia thất hẳn là không khó, kết quả đã thấy trước mắt, rốt cuộc thì khi hai người ngồi bên bàn ăn bắt đầu nói chuyện nhỏ nhẹ với nhau, dáng vẻ đó mọi người đều nhìn ra được.

Nhưng Tiêu phu nhân vẫn chưa vừa lòng, ngược lại còn trừng mắt nhìn chàng một cái, nói: “Làm như thành thân giống đánh giặc vậy, con phải cười nhiều một chút, giống như đại ca của con, như vậy mới có thể chiếm được hảo cảm của nữ hài tử, biết không?”

Tiêu Hoài Đình im lặng một lúc. Không phải lúc nào chàng cũng nghiêm túc như vậy, nhưng khi đề cập đến chuyện hôn sự, chàng có hơi căng thẳng, nghe vậy, chàng nhanh chóng thả lỏng, nhếch miệng lộ ra tám chiếc răng trắng, cười với mẫu thân: “Nương, thế này được không ạ?”

Tiêu phu nhân: “... Tiểu tử này, con đừng cười nữa, nhìn con giống như tên ngốc vậy.”

Tiêu Hoài Đình: “...”

Từ phố mỹ thực trở về, Yến Thu Xu tiện đường dẫn theo Triệu Thục Hồng đi một chuyến đến chỗ của Diêu quản gia.

Lấy hành lý của Triệu Thục Hồng.

Nhân tiện lấy thêm ít tôm nữa.

Vì nhà Diêu quản gia mở khu ẩm thực nên ông ấy rất quan tâm đến nguyên liệu thực phẩm, nếu nhà nuôi nhiều hơn thì có thể tiết kiệm được nhiều bạc hơn, cũng có thể giúp các tướng sĩ được ăn ngon hơn, bởi vậy thôn trang cũng nuôi không ít tôm.

Ngoài những loại tôm sông thường thấy thì còn có một vài loại tép nhỏ.

Lúc đó Yến Thu Xu mới biết rằng thứ mà Triệu Thục Hồng muốn chính là loại tép nhỏ này.

Kích thước tối đa không quá ba centimet, thường thì một hai centimet là có thể đánh bắt được rồi, loại tôm này khả năng sinh sản mạnh, dễ nuôi nên chỉ cần tuỳ tiện bắt ở bất kỳ hồ nước nào cũng có không ít.

Diêu quản gia còn sợ nàng lấy không đủ, còn muốn lấy thêm vài thùng, nhưng đã bị Yến Thu Xu từ chối.

Mặc dù thôn trang của nàng cũng đào ao nhưng bên trong đều thả các chủng loại cá, loại tôm này thả vào ao chỉ dùng làm thức ăn cho cá.

Diêu quản gia chỉ có thể từ bỏ một cách tiếc nuối, đổi thành một đống lớn nấm tươi và nấm khô: “Đây là do người trồng nấm mà cô nương giới thiệu lúc trước làm, có rất nhiều, ăn không hết nên đem đi phơi, dự trữ về sau từ từ ăn dần.”

“Đại thiếu gia đã mời người kia tới đây sao?” Yến Thu Xu kinh ngạc không thôi.
 
Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu
Chương 274: Chương 274


Diêu quản gia cười nói: “Đúng vậy, đã mời về rồi, đặc biệt phái người tới trợ giúp hắn.”

Yến Thu Xu cũng cười, Tiêu Hoài Khải thật sự là rất lợi hại, nhìn thì có vẻ im lặng ít nói nhưng chuyện gì cũng đều làm tốt.

Cầm một đống nguyên liệu nấu ăn rời đi với sự nhiệt tình của Diêu quản gia, Triệu Thục Hồng cười nói: “Xem ra A Xu ở Tiêu gia vẫn rất có địa vị!”

Tuy chỉ là lời trêu chọc, nhưng cũng là thật lòng vui mừng cho nàng, quản gia thôn trang lớn như vậy của Tiêu gia khẳng định địa vị không hề thấp, có thể cung kính nhiệt tình đối với nàng như vậy thật là hiếm thấy.

Yến Thu Xu nghiêm mặt nói: “Ở Tiêu gia thì ai ai cũng đều là người tốt!”

Triệu Thục Hồng dùng sức gật đầu tán thành.

Hai người lại nói đến phương pháp làm bánh phồng tôm.

Triệu Thục Hồng nói: “Loại tép nhỏ này nếu còn có thêm nghêu sò thì hương vị sẽ càng ngon hơn, chỉ cần thêm một chút muối, một chút nước gừng là có thể khử mùi tanh, bảo đảm muội sẽ ăn đến mức không thể ngừng lại.”

“Nếu tỷ đã nói vậy thì muội càng muốn ăn, nhưng không ăn được sẽ rất khó chịu, không được, muội cũng phải bộc lộ tài năng cho tỷ thấy, làm tôm chiên khiến tỷ thèm một chút!” Yến Thu Xu cười tủm tỉm nói: “Cách làm tôm chiên đơn giản, nhưng hương vị không tồi, ăn tuyệt đối không lỗ.”

Hai người nói về những món ăn yêu thích của mình, Thủy Mỗi ở bên cạnh nghe đến chảy cả nước miếng.

Ngược lại, thật ra kỹ năng nấu chiên của nàng ấy là kém cỏi nhất, phần lớn đều là đi theo Yến Thu Xu cùng với Hứa ma ma để học hỏi, bởi vậy hai món tôm chiên, bánh phồng tôm vẫn là lần đầu tiên nghe nói, căn bản chưa từng được ăn thử nhưng nghe bọn họ nói lại khiến nàng ấy lại phá lệ chờ mong.

Tuy nhiên, dù có mong chờ đến đâu thì cũng phải đợi đến giờ Thân mới bắt đầu.

Bằng không thì sẽ quá sớm, bọn họ cũng không ăn nổi.

Trở lại Nông Gia Nhạc, thời gian còn sớm, Yến Thu Xu rảnh rỗi không có việc gì làm liền nói: “Chúng ta ủ rượu đi. Thôn trang của ta có không ít loại trái cây, phố mỹ thực bên kia cũng dùng không hết, lười mang ra ngoài bán nên để lại dùng để ủ rượu để uống, thật ra cũng không tồi.”

Triệu Thục Hồng kinh ngạc: “Muội còn biết ủ rượu sao?”

“Là rượu trái cây, ủ rất đơn giản.” Yến Thu Xu cười cười, nhờ người hái một ít dâu tây.

Trong khoảng thời gian này, dâu tây đã được thu hoạch gần hết.

Vốn dĩ mấy ngày trước nàng định mời khách qua nhà chơi, vừa lúc thích hợp để đi hái dâu tây.

Nhưng hiện tại có lẽ khách không đến kịp, loại rượu trái cây này có nồng độ cồn thấp, uống vào cũng có thể giúp ngủ ngon, tuy nhiên trước đây khi ở Tiêu gia, nàng ngượng ngùng không dám ủ rượu, xung quanh đều là tiểu hài tử, nếu không cẩn thận để bọn chúng uống nhầm thì thật là tội lỗi.

Lấy dâu tây ủ rượu là sử dụng phương pháp ngâm, các bước thực hiện vô cùng đơn giản, sau khi rửa sạch sẽ dâu tây, để vào một cái bình đã được tiêu độc, lại đổ thêm nước sôi để nguội vào, rồi thêm đường phèn cùng với rượu trắng, ngâm trong vòng bảy ngày là có thể uống rồi.

Thấy nàng chỉ huy như vậy, cuối cùng Triệu Thục Hồng cũng thu lại vẻ kinh ngạc của mình, loại phương pháp này đúng là rất đơn giản.

Sau khi ủ xong rượu trái cây, hai người nghỉ ngơi một lát.

Triệu Thục Hồng nhìn sắc trời thấy đã tới giờ, liền gấp không chờ nổi mà muốn đi làm bánh phồng tôm, Yến Thu Xu cũng đi theo vào phòng bếp, nàng lại thấy đói rồi!!

Một người làm gia vị, một người xử lý tôm.

Những con tôm nhỏ cỡ này hoàn toàn không cần xử lý, nhưng những con tôm lớn của Yến Thu Xu lại cần thêm nhân lực, may mắn hiện tại có không ít người trong thôn trang, sau khi nàng dạy cho mọi người cách xử lý là có thể cho họ làm hộ rồi.

Người nhiều nên tốc độ cũng mau, tôm được xử lý xong rất nhanh, nước sốt của Yến Thu Xu đã được pha xong, cho tôm vào khuấy đều, cố gắng sao cho từng con tôm đều thấm gia vị, để sang một bên chờ ướp.
 
Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu
Chương 275: Chương 275


Trong khoảng thời gian này, có thể dùng để chiên những thứ khác, chẳng hạn như lát củ sen và thanh dưa chuột.

Nếu có khoai tây thì càng tốt, nhưng hiện tại chưa thể trồng ra khoai tây nên nàng lấy không được.

Có hơi đáng tiếc một chút, Yến Thu Xu thuần thục tính thời gian, đem thức ăn chay đã chiên xong đặt chúng sang một bên để lọc dầu.

Đã tới lúc, nàng đem tôm qua bên đây, tôm đều bị ướp ra không ít vệt nước, đổ nước này đi, chỉ để lại tôm, cho vào chảo dầu chiên sơ sau đó cho ít tinh bột vào, đảo đều lần nữa là được.

Lần chiên này là để ăn trực tiếp nên phải chiên đến hai lần.

Lần thứ nhất hơi xém vàng, gần chín, lần thứ hai chiên lại cho đến khi lớp da ngoài giòn rụm thì vớt ra.

Vậy là xong, để lại một ít dầu trong nồi, phi hành, gừng, tỏi cho thơm, sau đó cho tần ô, ớt khô, ớt tươi và tương ớt mặn do đầu bếp của Tiêu phủ làm trước đó cùng với loại nước chấm dầu đỏ cay cay dùng để chiên.

Cuối cùng lần lượt cho tôm, dưa leo, củ sen cắt miếng… vào chiên, sau khi tôm chuyển sang màu cam, củ sen cắt miếng hơi xém nâu, dải dưa leo xanh non đều được nhuộm đỏ bởi dầu ớt là có thể bày ra đĩa.

Bởi vì không có nồi hâm nóng để có thể vừa nấu vừa ăn nên Yến Thu Xu trực tiếp làm ra thành phẩm, dưới đáy nồi cũng không còn gì khác ngoài lớp dầu còn dư lại.

Dù chỉ có như vậy nhưng màu sắc tươi sáng đậm đà cùng với mùi thơm cay nồng này cũng đã đủ để Triệu Thục Hồng, người chưa từng ăn qua món ăn có vị đậm như vậy phải phát thèm.

“Hắt xì!” Nàng ấy bị hương ớt cay nồng làm sặc, hắt xì một cái, đôi mắt vẫn còn nhìn chằm chằm vào đĩa: “Nhìn có vẻ rất ngon thì phải?”

“Ăn cũng ngon lắm đó!” Yến Thu Xu khẳng định suy đoán của nàng ấy, kiêu ngạo nói: “Đặc biệt ngon luôn!”

Cứ nhìn hương vị độc đáo này đi, vừa nhìn là biết rất ngon rồi.

Lúc Yến Thu Xu mang sang phòng bếp còn thấy nha hoàn đi ngang qua cửa viện của nàng để nhìn trộm, bị nàng nhìn thấy, nha hoàn kinh hoảng chạy thất thố.

Thủy Mỗi “phụt” cười, giở giọng oán trách nói: “Đồ ăn cô nương làm có hương vị quá thơm, nô tỳ cũng nhịn không được.”

“Nếu nhịn không được thì cho ngươi nếm thử trước, ngươi đã vất vả nửa ngày mới lấy được chỗ tôm này.” Yến Thu Xu đặt đĩa lên bàn, trực tiếp dùng chiếc đũa gắp một con tôm đưa đến bên miệng Thủy Mỗi.

Thủy Mỗi vui mừng cười, há miệng ra ăn nguyên một con tôm.

Những con tôm nóng hổi đã được chiên ngập dầu, giòn rụm, khi cắn vào, vỏ tôm giòn rụm, không hề có cảm giác cứng, nhai nhai vài lần thì vỏ tôm sẽ trực tiếp vỡ ra trong miệng, rất vừa miệng, quyện với thịt tôm nên ăn không thấy ngấy mà ngược lại lại cảm thấy rất ngon miệng.

Hơn nữa, vị cay mặn đã ngấm vào tôm, cắn một miếng, tôm giòn bên ngoài, mềm bên trong, vẫn giữ được độ tươi ngon kết hợp cùng với vị cay cay khiến người ta mê mẩn.

“Ui cha, đến cả vỏ tôm nô tỳ cũng nuốt mất rồi!” Sau khi ăn xong một con tôm, Thủy Mỗi vô cùng kinh ngạc.

Cùng một nguyên liệu nhưng có nhiều cách để làm, và hương vị của nó cũng sẽ thay đổi rất nhiều.

Yến Thu Xu cười nói: “Tôm này ta đã chiên vô cùng giòn rồi, hơn nữa các ngươi cũng đã rửa sạch sẽ như vậy rồi nên vốn dĩ có thể trực tiếp ăn cả vỏ!” Nàng nhìn về phía Triệu Thục Hồng: “Triệu tỷ tỷ cũng nếm thử đi.”

Triệu Thục Hồng đã sớm gấp không chờ nổi, chỉ là nàng ấy còn hơi rụt rè, nghe vậy cũng không khách khí nữa, trực tiếp ăn một con tôm.

Đầu tôm đã được cắt bỏ, đuôi cũng bị bỏ đi, lưng tôm được mở ra, cuộn tròn thành hình đẹp mắt, lại được nhuộm màu sa tế, sau khi cho miếng tôm màu đỏ cam vào miệng, nàng ấy nhấm nuốt vài cái, sắc mặt có chút quái dị.

Sau khi nhai thêm vài lần thì lông mày cau lại.

Lại nhai thêm mấy lần nữa, trên trán nàng ấy chảy toàn mồ hôi lạnh!
 
Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu
Chương 276: Chương 276


Mãi đến khi nuốt con tôm ấy xuống, mặt Triệu Thục Hồng đã đỏ bừng lên, hoảng sợ mở miệng kêu lớn: “Đầu lưỡi đau quá! Cho ta nước!!!”

Nơi này đã có sẵn trà sữa, Yến Thu Xu nhanh tay chạy đi lấy một ly trà sữa tới.

Triệu Thục Hồng vội vàng uống mấy ngụm liên tiếp, vị ngọt ngào của sữa lấn át vị cay trên đầu lưỡi, nước mắt lưng tròng nói: “Nó cay quá!”

Yến Thu Xu đỡ trán: “Xin lỗi, có thể là do muội đã cho quá nhiều ớt.”

Vừa mới lấy được ớt nên nàng cũng không biết cho bao nhiêu là vừa, lúc cho thì dựa theo thói quen kiếp trước và khẩu vị ở kiếp này, giảm bớt một ít nhưng không nghĩ tới là nó vẫn cay như vậy.

Triệu Thục Hồng xua xua tay, lau lau nước mắt, sụt sịt mũi, nói: “Không phải, là do ta chưa từng ăn cay, muội cũng biết khẩu vị trước kia của bọn ta rất nhạt rồi đấy, không ngờ rằng người trong kinh thành đều thích khẩu vị nặng như vậy.”

Yến Thu Xu gãi gãi đầu: “Vậy tỷ còn muốn nếm thử nữa không? Nếu không thì muội làm thêm món khác nhé?”

“Không cần đâu!” Triệu Thục Hồng lắc đầu: “Thật ra ta rất thích nó, nếu hương vị này có thể bớt cay hơn một chút thì tốt.”

Yến Thu Xu: “Có thể chứ.” Nàng cầm một ly nước lọc đặt ở trước mặt nàng ấy: “Tỷ cứ nhúng qua nước một lần là được.”

Hai người liền ngồi xuống, Thủy Mỗi vào bếp ăn phần của mình.

Nàng vừa cầm đũa lên, Cổ quản gia bỗng nhiên vội vàng chạy tới: “Cô nương, Tiêu phu nhân và Lục thiếu gia tới ạ!”

Yến Thu Xu nhanh chóng đứng dậy, kinh ngạc nói: “Ai đến cơ?”

“Tiêu phu nhân cùng với Lục thiếu gia, họ đang ở tiền viện, Lục thiếu gia tới để mang ớt cay cùng lễ vật đến cho cô nương, còn Tiêu phu nhân đến đây cùng ngài ấy.” Cổ quản gia nói lại một lần.

Yến Thu Xu vừa nghe vậy đã muốn đi ra, chẳng qua lúc đi vẫn nói một tiếng với Triệu Thục Hồng, nàng chạy ra ngoài liền thấy Tiêu phu nhân đang đứng đánh giá nơi này, không ngừng gật đầu.

“Bá mẫu!” Yến Thu Xu hô to một tiếng.

Tiêu phu nhân mỉm cười quay đầu lại: “Ai da, A Xu đến rồi, ở chỗ này con có thích ứng được không?”

“Khá tốt ạ, lại còn rất dễ thích ứng.” Yến Thu Xu ngoan ngoãn cười tươi, kéo tay bà ấy, trả lời xong vấn đề này mới nhìn về phía Tiêu Hoài Đình, đuôi mắt cong cong: “Tiêu tướng quân.”

Hôm nay Tiêu Hoài Đình không mặc đồ đen như mọi khi, nhưng cũng không khác lắm, vẫn là kiểu dáng giống nhau, cổ tay áo buộc chặt, gọn gàng ngăn nắp, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể đánh nhau với người khác.

Vóc dáng chàng khá cao, đứng cúi đầu nhìn người trước mặt, vừa vặn nhìn thấy tóc nàng chỉ cài một cây trâm đơn giản, khóe môi chàng hơi cong, trả lời: “Ừm, A Xu cô nương, ớt cay đã giao cho Cổ quản gia, sính lễ cầu hôn lúc trước chưa chuẩn bị, hiện tại ta tới bổ sung sính lễ.”

Tiêu Hoài Đình nói xong, Diêm Hưởng đã sớm đợi sẵn ở đó, liền mang đồ đạc trong tay tới trước mặt nàng, cầm đến một hộp gỗ lớn, giọng nói vang vọng: “Hương Quân, đây là tướng quân cố ý mang tới cho ngài, số lượng không nhiều lắm, nhưng chất lượng tuyệt đối là cực tốt…”

“Diêm Hưởng!” Tiêu Hoài Đình che miệng nhắc nhở.

Diêm Hưởng cười hì hì, không hề nói nữa nhưng vẫn làm mặt quỷ ám chỉ với Yến Thu Xu.

Hắn tốt như vậy, đừng quên chừa cho hắn một phần đồ ăn ngon, tốt xấu gì thì trước kia hắn cũng đã từng có ân tình trợ giúp nàng.

Yến Thu Xu đang rất buồn cười, nàng gật gật đầu, tỏ vẻ đã nhận được ám hiệu của hắn, nàng bước tới nhận lấy cái hộp kia.

Diêm Hưởng là một kẻ suy nghĩ đơn giản, đối với hắn thì món đồ này khá là nhẹ, cũng không bận lòng mà trực tiếp đưa qua cho nàng luôn.

Ban đầu Yến Thu Xu nghĩ cái hộp kia khá nhẹ nên nhất thời không phòng bị, thế là chiếc hộp liền rơi trực tiếp xuống đất, nàng thiếu chút nữa là ngã.

May mắn là Tiêu Hoài Đình phản ứng nhanh, duỗi tay đỡ được nàng, chỉ là lần này, bàn tay to của chàng đã nắm lấy mu bàn tay của Yến Thu Xu.
 
Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu
Chương 277: Chương 277


Dường như trong nháy mắt, hai người vội vàng liếc nhìn nhau, kinh ngạc đến mức vội vàng buông tay ra, chiếc hộp lại rơi xuống, lúc này Yến Thu Xu lại muốn bắt lấy nhưng không bắt được, cũng may Tiêu Hoài Đình đỡ được.

“Hô… Hô hô…” Tiểu tướng quân xuất chinh giết địch không màng đến mạng sống thế nhưng lúc này lại vì bắt lấy hộp gỗ mà toát mồ hôi lạnh.

Yến Thu Xu cũng bị sốc trước hàng loạt diễn biến này.

Thủy Mỗi nói: “Cô nương, để nô tỳ cầm cho.”

Tiêu Hoài Đình nhanh chóng đưa qua, nàng ấy vừa nhận lấy cái hộp liền cảm thấy nó thật sự rất nặng, nếu không phải sức lực của nàng ấy lớn thì thật đúng là không khiêng nổi cái hộp này rồi.

Yến Thu Xu thấy vậy thì liền giơ tay lên che miệng cười: “Bá mẫu, Tiêu tướng quân, đúng lúc con mới vừa làm cơm, đang chuẩn bị ăn, nếu hai người không có việc gì, không bằng ở lại cùng nhau ăn cơm có được không ạ? Chẳng qua không phải chỉ có mình con, còn có một bằng hữu Triệu Thục Hồng nữa.”

Tiêu Hoài Đình nhướng mày: “Triệu cô nương cũng đang ở đây sao?”

“Ừm, cảm ơn Tiêu tướng quân đã đưa nàng ấy đến đây!” Yến Thu Xu dứt khoát nói.

Tiêu phu nhân vốn dĩ yên lặng không lên tiếng mà chỉ lặng lẽ nhìn đôi phu thê này, nghe được lời này, bà ấy mới chậm rì rì nói: “Được đó, đồ ăn có đủ không? Lão Lục có lẽ sẽ ăn hơi nhiều đó.”

“Đủ ạ, không đủ thì chúng ta lại làm thêm mấy món.” Giọng nói của Yến Thu Xu nhẹ nhàng, gật đầu: “Chúng ta vào trong sân thôi. Bên ngoài quá nóng, bên trong có băng đá lạnh, vẫn là do bá mẫu người cố ý cho người đưa tới đây đó.” Thấy Tiêu phu nhân đồng ý, nàng liền nhìn về phía Thủy Mỗi: “Thủy Mỗi, phiền ngươi chiêu đãi Diêm phó tướng một chút.”

Kể từ khi nàng tới nơi này, hầu như không phải lo lắng bất cứ điều gì, Tiêu gia đều đã chuẩn bị tốt tất cả đồ vật, bọn họ luôn lo rằng nàng không đủ dùng..

Cho dù là băng đá lạnh như nàng đã nói, hàng ngày sẽ được giao đến đây nên nàng không cần phải tự đi mua.

Tiêu phu nhân cười rồi vỗ vỗ tay nàng, đi theo nàng vào trong.

Tiêu Hoài Đình đi theo sau hai người, nhìn bóng dáng một già một trẻ, vẻ mặt không quá tự nhiên, chàng chỉ thong thả đi tới, nhẹ nhàng lộ ra một vẻ tươi cười.

Sự xuất hiện của hai người khiến Triệu Thục Hồng có chút bối rối.

Chẳng qua nhà nàng ấy làm buôn bán, gặp gỡ khá nhiều người, tuy rằng có chút hoảng loạn nhưng vẫn trấn tĩnh lại được, bốn người ngồi một bàn, Yến Thu Xu lại bảo Thủy Mỗi làm thêm một món một canh, sau đó bắt đầu ăn.

“Bá mẫu, đây là do Triệu tỷ tỷ tự tay làm, người nếm thử xem có thích không?” Yến Thu Xu dẫn đầu gắp cho Tiêu phu nhân một cái bánh phồng tôm, tiếp theo là gắp cho Tiêu Hoài Đình một cái.

“Cảm ơn.” Tiêu Hoài Đình nhẹ giọng nói, sau đó gắp bánh phồng tôm lên.

Bánh phồng tôm này được làm từ bột bánh dẻo, củ cải trắng bào sợi và tôm khô, nêm nếm gia vị vừa đủ, cho vào chảo ngập dầu, chiên vàng đều hai mặt.

Mỗi chiếc to bằng lòng bàn tay của một người đàn ông trưởng thành, màu vàng óng, bên trên có một ít tôm màu cam, và một số củ cải trắng được cắt cẩn thận.

Bánh hình tròn như vậy, Yến Thu Xu phải cắn từng miếng nhỏ còn Tiêu Hoài Đình há miệng cắn là đã bay hết một nửa chiếc bánh, cắn một miếng bên ngoài giòn bên trong mềm, củ cải bào bên ngoài mềm nhưng giòn ở bên trong, hẳn là mới lấy ra khỏi chảo không lâu nên vẫn còn nóng.

Ăn vào thì thấy hương vị rất nhạt, chỉ có hơi mặn nhè nhẹ và vị của củ cải, nhưng khi ăn tôm khô, điều bất ngờ từ từ lộ ra, tôm khô mềm và ngọt, hương vị tuyệt hảo.

Bản thân bánh phồng tôm cũng không dầu mỡ, thanh đạm ngon miệng, chỉ cần cắn hai miếng là chàng đã ăn hết một chiếc bánh.

Tiêu phu nhân mới ăn một nửa, thấy nhi tử ăn nhanh như vậy, liếc nhìn cô nương ngồi đối diện, thấy nàng còn không ngẩng đầu lên, liền thở phào nhẹ nhõm, đá con trai một cái, nhẹ giọng nói: “Con ăn chậm một chút đi, con đã bao lâu chưa được ăn cơm vậy hả?”
 
Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu
Chương 278: Chương 278


Tiêu Hoài Đình: “?”

Từ lần trước khi được A Xu nhắc nhở, chàng đã ăn rất chậm, chẳng qua bản thân chiếc bánh rất nhỏ, chàng đã phải ăn hai miếng, nếu là trước đây thì chàng đã ăn một miếng là hết chứ không có nhai nhiều như vậy đâu.

Thấy nhi tử bất động, Tiêu phu nhân nhụt chí, nói trắng ra: “Văn nhã chút đi!”

Tiêu Hoài Đình: “…”

“Bá mẫu, không sao đâu ạ, đều là người quen cả, cứ ăn cơm bình thường là được.” Yến Thu Xu thấy Tiêu Hoài Đình thật sự ủy khuất, đôi đũa kia không biết có nên gắp tiếp hay không, nàng đành nhẹ giọng nói một câu.

Tiêu phu nhân nhanh chóng gật đầu: “Đúng đúng, Triệu cô nương, bánh phồng tôm này của ngươi làm không tồi, nếu cô nương muốn kinh doanh thì ta sẽ bảo ông chủ để lại cho ngươi một cửa hàng trên phố mỹ thực, nếu ngươi không muốn thì cũng có thể hợp tác cùng hắn.”

Ánh mắt Triệu Thục Hồng sáng lên, ban nãy sau khi nàng ấy nghe Yến Thu Xu nói, nàng ấy vốn tưởng rằng ở lại thôn trang đón tiếp những vị khách nhân này cũng tốt, nhưng thật ra mỗi ngày đều phải thức khuya dậy sớm buôn bán, ngược lại còn rất mệt, có lẽ không nơi nào kiếm được nhiều như ở đây, dù sao bánh tôm này cũng lãi ít nhưng doanh thu nhanh, nếu có thể hợp tác thì thật tốt, nàng ấy gật đầu: “Cảm ơn Tiêu phu nhân, vậy thì vãn bối xin được chiếm tiện nghi này ạ.”

“Không cần khách khí.” Tiêu phu nhân hiền lành nói: “Tay nghề của ngươi tốt, nấu ăn ngon, nào phải chiếm tiện nghi đâu chứ!”

Yến Thu Xu nghe mọi người nói chuyện, cũng cảm thấy như vậy khá tốt, giống như nàng, hiện tại cứ nằm không mà kiếm tiền, loại cảm giác này thật tốt đẹp mà!

Nàng chớp mắt, nhìn về phía thanh niên bên tay phải, lòng tràn đầy may mắn vì lúc trước mình đã được gả vào nhà Tiêu Hoài Đình.

Vừa quay sang, vừa vặn đụng phải một đôi mắt đen láy, hai người đều sửng sốt trong chốc lát, sau đó lông mi run lên, vội vàng tránh đi tầm mắt của đối phương, Tiêu Hoài Đình rốt cuộc vẫn bình tĩnh hơn nhiều, nhẹ giọng nói: “Con tôm này ăn rất ngon, ớt cay vào tay cô nương, thật sự phát huy được tác dụng của nó.”

Nói xong chàng nhanh chóng gắp một con tôm, có thể chàng không chú ý nên lúc gắp còn gắp theo cả một quả ớt chiên giòn đỏ tươi.

Chàng trực tiếp một hơi nhét vào trong miệng.

Yến Thu Xu kinh ngạc đến ngây người, không phải bảo tốc độ ăn cơm đã chậm hơn hay sao?

Sao hai lần ăn cơm đều có vẻ gấp gáp quá vậy? Chẳng lẽ là do trên chiến trường đói quá sao?

Nàng lập tức dự đoán trước nên đưa đến một chén trà, quả nhiên chén trà mới vừa được đưa đến trước mặt Tiêu Hoài Đình, người này giống như phát hiện mình nhai phải thứ gì đó, sắc mặt lập tức thay đổi giống như Triệu Thục Hồng lúc nãy.

Ớt khô mà đem chiên lên…. Hương vị này thật đúng là kíc.h thíc.h vị giác mà!

Là người của Tiêu gia thì không cần phải lo lắng về việc đóng cửa thành cấm đi lại ban đêm.

Sau khi ăn cơm ở chỗ của Yến Thu Xu xong, Tiêu phu nhân ngồi lại một lúc, xác nhận rằng mọi thứ đều ổn mới cùng Tiêu Hoài Đình trở về.

Sau khi tiễn Tiêu phu nhân về, nàng tiện đường đi nhìn chỗ ớt kia một chút.

Xem xong nàng mới hiểu được vì sao bây giờ Tiêu Hoài Đình mới đưa qua đây.

Số lượng quả thật không ít.

Nhìn sơ qua đã có khoảng năm mươi chậu, đặt ở cách vách trong viện, đến chỗ đặt chân cũng không có nữa rồi.

Thứ này phải nhổ lên để cấy xuống ruộng, ớt ưa nước nên cần phải thường xuyên tưới nước.

Yến Thu Xu nhìn một chút, có thể thấy ớt được chăm sóc khá tốt, nhưng đất có vẻ hơi khô, nàng liền cầm bình tưới nước tưới cho chúng một chút, chờ đến khi đất ướt thì không quan tâm nữa.

Làm thế nào để trồng những thứ này, nông dân sẽ hiểu rõ hơn nàng, chỉ cần nói với Cổ quản gia một tiếng là được.

Yến Thu Xu trở về tắm rửa, lúc chuẩn bị ngủ lại phát hiện Thủy Mỗi đã để cái hộp gỗ lớn kia trên tủ đầu giường của nàng, hộp cũng không khóa lại mà trực tiếp mở ra.
 
Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu
Chương 279: Chương 279


Vừa mở ra, nàng thiếu chút nữa bị ánh sáng của số châu báu bên trong lóe mù mắt.

Khó trách sao nó lại nặng như vậy!

Bên trong có một phần là các loại vàng bạc trang sức, ngoài ra chính là trân châu phỉ thúy, số lượng rất nhiều, thế mà cứ tùy ý đặt ở trong rương như vậy.

Thật ra cũng không phải quá tùy ý, có thể nhìn ra được những thứ này đều đã được sửa sang lại rồi mới mang đến đây, ít nhất cũng dựa theo chủng loại mà phân chia ra một chút.

Nhưng cũng chỉ có thế mà thôi.

Nhờ thân phận của nguyên chủ, Yến Thu Xu vẫn biết giá trị của những thứ này, tùy tiện nhặt một viên ngọc lên, viên ngọc trai tròn trịa, bóng loáng đẹp đẽ dường như có một vầng trắng toả ra dưới ánh nến.

Thủy Mỗi ở một bên kêu lên: “Chiếc vòng cổ ngọc trai này đẹp quá!”

Hơn nữa nó không chỉ có ngọc trai mà còn có một mặt dây chuyền bằng ngọc bích màu xanh ngọc lục bảo.

Nếu đeo thứ này lên cổ, Yến Thu Xu cảm thấy rằng dù trước đây nàng nghèo đến đâu, cũng có thể lập tức trở nên sang trọng.

Yến Thu Xu cầm từng cái lên nhìn, tay nàng run rẩy.

Nàng vốn tưởng chỉ là một chút lễ vật nhỏ như trước đây, không ngờ lại nặng như vậy! Nàng chợt cảm thấy xấu hổ!

Yến Thu Xu kiên quyết đóng hộp lại, nhờ Thuỷ Mỗi đi lấy khóa, khóa nó lại trước, còn nàng mang theo chìa khóa bên mình, sau đó nhét vào gầm giường, chờ lần sau đến Tiêu phủ hoặc đợi khi Tiêu Hoài Đình đến đây sẽ trả lại.

Sau khi làm mấy việc này, nàng nằm trên giường vẫn thấy không thoải mái.

Nếu có tên trộm nào đột nhập, chắc nàng sẽ khóc chết mất!

Phúc khí này, nàng nhận không nổi.

Đêm nay quả nhiên là một đêm dài, Yến Thu Xu lại ngủ không ngon.

Cả đêm nàng nằm mơ thấy đủ loại kẻ trộm tìm đến nàng để cướp châu báu, ngày hôm sau nàng nhờ Cổ quản gia truyền lời cho Tiêu Hoài Đình, bảo khi nào chàng rảnh thì qua đây một chuyến.

Nhưng Tiêu Hoài Đình lại không rảnh rỗi như vậy.

Ngược lại, Yến Thu Xu lại có rất nhiều thời gian, vì vậy nàng nhanh chóng bắt đầu lên kế hoạch.

Tối hôm qua khi nàng tưới nước, nàng phát hiện có rất nhiều ớt đã chín, có thể hái, nếu không hái kịp sẽ bị hư thối, gây nên thiệt hại rất lớn, mấy chục bồn như vậy, chỉ cần lãng phí một quả ớt cay thôi cũng đã khiến nàng đau lòng rồi.

Những quả ớt được hái xuống có thể ăn được ngay, những quả không ăn được thì đem phơi khô, những quả còn lại được tiếp tục trồng cho đến khi không còn quả nào mọc trên đó.

Có ớt cay, đồng nghĩa với việc nàng có thể làm lẩu để ăn.

Muốn ăn lẩu nhất định phải có nguyên liệu làm lẩu, nàng đã chuẩn bị gần đủ hết nguyên liệu, chủ yếu là không đủ ớt, nhưng bây giờ có rồi thì có thể tiếp tục làm.

Ở bên phía Diêu quản gia có bơ.

Yến Thu Xu phái người đi nói một tiếng, khi người nọ trở về thì có cầm theo một thùng bơ lớn, cách làm này cũng giống như chiên mỡ lợn vậy.

Sau đó cho hành lá, rau mùi, cần tây, tỏi linh tinh vào xào cho thơm, khi chín vàng rồi thì vớt ra, chỉ để lại một nồi dầu, lúc này đem các loại ớt, gừng, hạt tiêu đã chuẩn bị sẵn từ trước bỏ vào bắt đầu chế biến.

Thời gian nấu khoảng nửa giờ.

Trong nửa tiếng này, có thể mang nguyên liệu đi ướp rượu trắng một thời gian, sau khi hết thời gian thì cho vào chảo dầu xào thơm, sau đó đổ rượu nấu ăn, muối, đường vào, xào tiếp lần hai.

Cho đến khi hương thơm cay nồng làm xao xuyến mọi người trong thôn trang là có thể tắt lửa, đổ vào khuôn đã được khử trùng, cuối cùng cho vào hầm băng ướp lạnh để bảo quản.

Bởi vì cái nồi quá lớn, mỗi lần chỉ có thể làm một hộp khuôn, nhưng trên thực tế có rất nhiều bơ, ớt cũng vừa đủ nên Yến Thu Xu không muốn dừng lại, trực tiếp làm hết trong buổi sáng.

Đến cuối ngày, nước cốt lẩu đã đông đặc lại.

Triệu Thục Hồng cùng với Thủy Mỗi ở một bên hỗ trợ, hai người đều đã sớm gấp không chờ nổi, thấy thức ăn giống như những gì Yến Thu Xu đã nói, liền hỏi: “Không phải nói đông lại là được rồi sao?
 
Back
Top Bottom