Cập nhật mới

Ngôn Tình Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu

Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu
Chương 320: Chương 320


"Muội ăn rồi, đại thiếu gia sao rồi? Muội đến thăm huynh ấy." Yến Thu Xu gật đầu đi đến cạnh nàng, nhìn ấm thuốc kia, đáng tiếc là đã nấu xong nên không cần nàng giúp.

Cũng như thế, không có chuyện mà thê tử tương lai của đệ muội lại đi nấu thuốc cho Đại bá.

Yến Thu Xu chỉ có thể khách khí một phen.

Bây giờ đã có thêm một thân phận, ở góc độ này đó cũng vô cùng khó xử.

Lúc Tạ Thanh Vận sắc thuốc xong, lấy đồ nhắc nồi thật dày để cầm nắm tay cầm của ấm thuốc, thuần thục đổ chén thuốc vào bát sứ.

Buổi sáng mùa hè mát lành, nhưng hơi ấm này tỏa ra lại không còn thấy lạnh nữa. Nàng ấy bưng thuốc: "Cùng ta đi vào đi, ngài ấy mới dậy không lâu, đang đọc sách đó."

Yến Thu Xu gật đầu: "Muội làm kẹo sữa, mới lấy ra khỏi hầm lạnh, vẫn còn hơi lạnh, uống thuốc xong ăn cái này sẽ rất ngon đấy."

"Được!" Tạ Thanh Vận cười, mặc dù đáy mắt vẫn tràn đầy sự đắng chát. Hôm qua là ngày vui nhưng lại xảy ra chuyện này, người bị thương là phu quân của mình, sự đè nén này khiến lòng nàng ấy không vui, nhưng sẽ không nói với người ngoài.

Hai người đi vào, đúng là Tiêu Hoài Khải đang đọc sách, không chú ý đến bọn họ. Gương mặt hắn không biểu lộ điều gì cả, đôi mắt nhìn xa xăm.

Tạ Thanh Vận nhíu mày: "Không đọc thì đừng xem nữa, cầm sách đã nửa canh giờ mà không lật được một tờ."

Tiêu Hoài Khải giật mình hoàn hồn, cười nói: "Không có, chỉ là đang nghĩ tới vài chuyện, nấu thuốc xong rồi à? Để ta uống."

Nói xong hắn đưa tay, vô cùng tự nhiên mà cầm thuốc.

Sắc mặt Tiêu Hoài Khải trở nên trắng bệch, so với lúc trước cố gắng dưỡng thương tốt thì bây giờ có vẻ khó coi hơn, trên mặt không thấy vết thương nhưng chỉ thấy trên tay có vết sưng đỏ.

Yến Thu Xu cẩn thận nhìn qua, không chỉ một chỗ mà là hai chỗ.

Chỉ một bàn tay mà đã bị đâm hai chỗ, vậy trên người hắn...

Ánh mắt Yến Thu Xu nhìn chăm chú khiến hắn không phản ứng kịp, cười yếu ớt nói: "A Xu cũng tới à, mau ngồi xuống đi."

Không phải lần đầu tiên ăn cẩu lương, nhưng lần đầu bị lơ như thế khiến Yến Thu Xu bối rối: "Ta làm kẹo sữa, thiếu gia uống thuốc rồi có thể ăn mấy viên, chúng mềm mềm ăn rất ngon."

Nàng cầm khay kẹo sữa Thủy Mỗi đặt ở trong hộc tủ đầu giường, trong khay, kẹo màu vàng được xếp thành hình một quả núi nhỏ, khẽ áp đến gần có thể ngửi thấy mùi sữa phát ra.

Tiêu Hoài Khải cười tươi hơn: "A Xu vất vả rồi."

Yến Thu Xu cười ngượng ngùng, nói: "Không sao, không sao."

Tạ Thanh Vận thở dài một tiếng, nhìn chén thuốc đã nguội, đưa qua: "Uống chậm một chút, mỗi lần uống thuốc như uống trà vậy, không thấy ai giống chàng cả."

Nàng ấy không vui lẩm bẩm: "Thuốc này đắng quá, bọ cạp cũng độc thật!"

Tiêu Hoài Khải bất đắc dĩ cười cười, dường như không để ý đến chuyện này. Hắn cầm chén thuốc thổi thổi, uống một hớp, cầm một viên kẹo. Viên kẹo lạnh buốt được cho vào miệng, mùi sữa nồng nàn còn có vị ngọt nhạt, nhanh chóng đè xuống vị đắng của thuốc. Hắn cười nói: "Bọ cạp này không độc mấy, nàng nhìn ta xem chẳng phải không khác người bình thường à?"

"Ta chỉ đau lòng cho chàng! Haiz... Không biết ai nghĩ gì mà lại đưa bọ cạp đến, còn không khóa kỹ..." Tạ Thanh Vận tức giận nói, muốn mắng một phen nhưng nhìn sắc mặt của trượng phu thì nuốt xuống.

Tiêu Hoài Khải mỉm cười an ủi nàng ấy: "Đừng giận, nếu không..." Hắn suy nghĩ: "Chúng ta ăn bọ cạp nhé? Ăn nó đi vì nó đã đâm ta!"

Rốt cuộc thì Tạ Thanh Vận cũng chịu nở nụ cười, giận nói: "Chàng nói mò, bọ cạp như vậy thì sao ăn được? Có độc đó?"

Yến Thu Xu ngồi ở một bên làm bóng đèn ủ rũ không biết có nên cắt ngang hai người đang ân ái nhau hay không.

Món bọ cạp này thì nàng làm được!

Bọ cạp chiên, thật ra thì... Hương vị của nó cũng không tồi chút nào!

Trong phòng bếp.

Yến Thu Xu và Thủy Mỗi ngồi xổm ở cạnh lọ sứ, cẩn thận nhìn một đám đồ vật đen sì trong đó.

Đối diện các nàng là một gã sai vặt liên tục cầm gậy hất bọ cạp muốn leo ra trở về trong lọ.
 
Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu
Chương 321: Chương 321


Từng con bọ cạp giương nanh múa vuốt, nhìn thoáng qua giống tôm hùm màu đen, nhưng nó lợi hại hơn tôm hùm nhiều, chiếc đuôi nhổng lên thật cao dường như bất cứ lúc nào cũng có thể đâm người một cái.

Độc tố không quá cao, có lẽ người đưa bọ cạp đến không muốn hại chết người.

Bọ cạp này cho vào dầu chiên, nhiệt độ cao sẽ phá tan những chất độc kia, khi ăn hoàn thành thì không còn vấn đề gì nữa.

Điều duy nhất không tốt là...

Vẻ mặt Thủy Mỗi trông rất hoảng sợ, không tin được mà hỏi: "Cô nương, cô nương thật sự muốn làm món này à?"

Yến Thu Xu cũng hơi sợ, mặc dù nàng biết làm nhưng chưa từng làm thử, chỉ nếm qua một lần ở gian hàng quà vặt trên đường. Dưới sự đề cử của fan hâm mộ, nàng to gan nếm thử, cảm giác vô cùng ngon miệng!

Song, nàng chưa từng đích thân làm thử, chỉ tìm kiếm xem thử cách làm, trông cũng vô cùng đơn giản.

"Làm đi, ta đã nói sẽ làm rồi mà..." Yến Thu Xu nói.

Vừa rồi trong phút chốc không nhịn được, lại không muốn làm bóng đèn nữa nên nói nàng sẽ làm bọ cạp, cho nên thật sự phải làm ngay sao?

Nàng thật sự tin lời Tiêu Hoài Khải nói, ăn xong bọ cạp thì tâm trạng sẽ tốt hơn. Trong phút chốc không xử lý được kẻ sau màn, chẳng lẽ không xử lý được bọ cạp luôn sao?

Tiêu Hoài Khải đồng ý, cho người đưa bọ cạp đến.

Chỉ là Yến Thu Xu vẫn hơi sợ, liên tục do dự, cuối cùng nàng vẫn nói: "Thêm nước đi, cho bọn chúng chết đuối luôn!"

Thứ này không thể dùng tay chạm vào, trước tiên phải gi.ết ch.ết đã.

Nàng vừa nói, Thủy Mỗi đã chạy đi tìm một chậu nước đến.

Trong phút chốc, bọ cạp bò loạn trong chậu.

Yến Thu Xu không dám nhìn, sợ nó bò lên, vội vàng mời Hứa ma ma đến khống chế tình hình. Mãi cho đến một khắc sau, Hứa ma ma tới nói: "Đã rửa sạch cả rồi, bây giờ sẽ làm ngay sao?"

Yến Thu Xu nói: "Đúng vậy, nhóm lửa lên đi."

Làm bọ cạp rất đơn giản, chỉ cần cho vào chảo dầu chiên giòn, lại rải gia vị lên là được. Nếu gan lớn hơn có thể phủ bột cho bọ cạp rồi chiên.

Nhưng Yến Thu Xu sợ sau khi phủ bột thì bọ cạp sẽ không chín, vì thế từ bỏ lựa chọn này, nàng chỉ chiên nó lên thôi.

Nhóm lửa làm nóng nồi, nồi sắt bị đun nóng nhanh chóng, bên trong không còn nước. Yến Thu Xu đổ dầu vào, chờ một lát cảm nhận nhiệt độ của dầu thì vớt bọ cạp ra thả vào chảo.

Vì mới lấy ra khỏi nước, vừa thả vào dầu đã văng ra, Yến Thu Xu đậy nắp nồi lại, tránh né sự tấn công đáng sợ này.

Đợi khi dầu không còn văng nữa, nàng mở nắp nồi nhìn vào bên trong.

Từng con bọ cạp đã định hình nổi lên mặt dầu, Yến Thu Xu vớt từng con ra để một bên cho ráo dầu. Khi bọ cạp đã nguội thì cho gia vị đã chuẩn bị lên.

Suy nghĩ đến khẩu vị của mọi người, Yến Thu Xu làm hai phần, một phần muối tiêu, một phần thêm bột ớt.

Sau khi làm xong chính nàng còn không dám ăn, trước tiên để Thủy Mỗi đưa đi, hy vọng có thể khiến phu thê bọn họ vui vẻ hơn, mới có thể yên tâm nghĩ cách đáp lễ người sau màn.

*

Lúc Tiêu Hoài Đình đến thăm đại ca Tiêu Hoài Khải, đúng lúc Thủy Mỗi đi đến, món ăn này chàng thuận tay cầm vào.

Thấy chàng bưng món ăn đến, Tiêu Hoài Khải nói: "Đệ gặp Thủy Mỗi ở ngoài cửa sao?"

"Đúng thế, đây là bọ cạp à? Chiên lên nhìn thơm quá." Tính cách của Tiêu Hoài Đình tùy tiện, ngửi thấy mùi vị không tệ thì cũng không sợ gì, đưa tay cầm bọ cạp lên ăn.

Bọ cạp chiên giòn vừa đưa vào miệng vô giòn xốp, trông giống với cá con chiên. Lúc ăn vào chỉ cảm thấy xốp giòn và hương vị tê cay mặn bên ngoài.

Bên trong không có cảm giác có thịt, lại thiếu đi sự mềm mại của cá con chiên, cảm giác... Nhưng mà cũng rất ngon thì phải?

Tiêu Hoài Đình thuận tay chấm gia vị muối tiêu, gật đầu với đại ca đang ngồi trên giường: "Coi như không tệ, ca nếm thử không?"

Tiêu Hoài Khải yên lặng, cũng đưa tay cầm một con, vẻ mặt hơi kì lạ.
 
Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu
Chương 322: Chương 322


Thứ này không có trên thực đơn ở kinh đô, bọ cạp chiên giòn, có độc vậy mà vẫn có thể ăn được ư?

Nhưng có thể làm ra thế này, chắc chắn là nha đầu Yến Thu Xu kia sẽ không lừa bọn họ.

Hắn thử nếm một phen, "Xoạt xoạt" một chút, răng chỉ hơi dùng sức nhẹ đã có thể cảm giác bọ cạp xốp giòn tan trong miệng. Vì được đưa đến đây khi mới nấu xong nên còn hơi nóng, hắn bắt đầu ăn ngon lành...

"Đúng là không tệ? Vậy là phải cảm tạ bọn chúng rồi, vì đã đưa cho ta một món ăn ngon như thế."

Tiêu Hoài Đình nghe vậy lại cười nhạo một tiếng, nhíu mày rậm mang theo vẻ lạnh lùng: "Cảm tạ sao? Có bản lĩnh tìm được niềm vui trong đau khổ, chúng ta nên cảm tạ A Xu cô nương mới phải!"

Tiêu Hoài Khải an ủi vỗ vai đệ đệ: "Ta không sao."

Tiêu Hoài Đình trầm giọng nói: "Ca có sao hay không không phải ca nói là được, hôm qua đại tẩu sợ đến phát khóc!"

Ánh mắt Tiêu Hoài Khải âm trầm, nụ cười nhạt trên môi dần trở nên đắng chát, hắn không nói gì thêm.

Yết hầu của Tiêu Hoài Đình cũng cảm thấy chua xót, u ám nói: "Đây là Tuyên Vương tặng, nói cho nương ngâm rượu bổ thân thể. Dù sao trước kia nương luôn thích uống rượu, chỉ là mấy năm nay lại không uống nữa."

Từ khi nhi tử qua đời, Tiêu phu nhân không uống rượu nữa.

Nhưng bà ấy đã từng là nữ trung hào kiệt, cho dù năng lực hay tửu lượng đều không có mấy ai hơn được bà ấy.

Nhìn như không có vấn đề gì, nhưng chính bọn họ mới biết là rốt cuộc có vấn đề hay là không.

Tiêu Hoài Khải bình tĩnh, khẽ nói: "Lão Lục, đây là chuyện tốt, chứng minh rằng bọn chúng đang rất gấp, mà chó gấp nên mới nhảy tường. Chẳng phải đệ luôn mong chờ bọn chúng nhảy tường à? Sắp rồi đấy."

Tiêu Hoài Đình gật đầu: "Ừm, cũng sắp rồi."

Tiêu Hoài Khải cười một tiếng, lại cầm một con bọ cạp lên đưa cho đệ đệ: "Ăn thêm một con nữa thôi, ta không ăn cay được, tẩu tử đệ cũng không dám ăn món này, để lại mấy con thôi, còn lại đệ cầm hết đi."

"Ừm." Tiêu Hoài Đình gật đầu, bưng đĩa bọ cạp chiên cay lên, "Xoạt xoạt xoạt xoạt" nhai nuốt rồi đứng dậy: "Ca nghỉ ngơi cho tốt, bên phố mỹ thực có người gây chuyện, đệ đi giải quyết."

Tiêu Hoài Khải bất đắc dĩ cười một tiếng, phất tay để đệ đệ đi.

Thế là khi Tạ Thanh Vận trở về từ chỗ Tiêu phu nhân đã nhìn thấy một mình trượng phu ngồi ở đầu giường đọc sách. Nàng ấy nói: "Ta mới ra ngoài, vừa về đã thấy chàng đọc sách, thích sách đến vậy sao?"

Tiêu Hoài Khải không dám nói gì, trước tiên là để quyển sách xuống, chỉ chỉ cái đĩa trên ngăn tủ đầu giường: "A Xu đưa bọ cạp chiên qua đây, nàng nếm thử không?"

Tạ Thanh Vận nhìn bọ cạp trong đĩa xếp thành hình núi nhỏ, nhíu mày không dám tin: "Muội ấy... Sao muội ấy lại to gan như thế?"

Nhìn qua không giống người to gan chút nào?

Một tiểu cô nương thanh tú động lòng người, rõ ràng rất nhát gan nhưng lại có thể biến bọ cạp có độc thành món ăn sao?

Nàng ấy tưởng rằng muội ấy chỉ nói đùa, lúc trước khi trượng phu mở miệng đưa bọ cạp qua chỗ nói với Yến Thu Xu, nàng ấy còn nói với đệ muội tương lai rằng đừng miễn cưỡng.

Không ngờ mới không bao lâu đã làm ra rồi.

Tiêu Hoài Khải nhíu mày: "Đúng thế, ta cũng giật nảy mình, nhưng ăn thử cảm thấy mùi vị không tệ, nàng nếm thử không?"

Trượng phu đề cử mấy lần, Tạ Thanh Vận lấy dũng khí muốn ăn thử, tay do dự đưa qua nhưng không dám động vào.

Lúc này, một bàn tay thon dài đưa lên cầm giúp đưa vào miệng nàng ấy.

Khuôn mặt Tạ Thanh Vận ửng đỏ, vẫn há miệng ăn, không còn do dự nữa. Song, khi đưa vào miệng, nàng ấy lập tức nổi da gà, cảm thấy rất đáng sợ.

Nhưng khi đầu lưỡi chạm vào món ăn này, nàng ấy lại sững sờ.

Đúng thật là mùi vị không tệ!

Nói đúng hơn là không những không tệ mà còn ngon vô cùng. Nàng ấy đã nếm vị muối tiêu nhiều lần, không có gì bất ngờ, nhưng món bọ cạp này lại khiến người ta vui vẻ.
 
Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu
Chương 323: Chương 323


Nàng ấy cầm thêm một con lên ăn, không quên nói với trượng phu: "Ngon quá, chàng ăn bao nhiêu rồi? Chắc là còn một phần bọ cạp, ta đi nhờ A Xu giúp chiên thêm một phần để ăn nhé?"

Tiêu Hoài Khải kinh ngạc: "Nàng thích thật à?"

Tạ Thanh Vận cong môi cười, gật đầu nói: "Đúng thế."

Tiêu Hoài Khải nâng trán: "Ta còn tưởng nàng không thích món này nên đĩa kia để lão Lục bưng đi rồi. Được rồi, sau này hắn có nhiều cơ hội ăn hơn, vậy bảo ma ma lấy đĩa kia về lại đi."

Thật ra là không có nhiều bọ cạp cho lắm, chỉ có hơn ba mươi con, chia đến nơi bọn họ khoảng hơn hai mươi con, một đĩa mười con. Hắn ăn mấy con, Tiêu Hoài Đình lấy một đĩa, chỉ còn lại ba con. Hai con vừa ăn hết, muốn ăn nữa chỉ có thể gọi đưa trở lại.

Tạ Thanh Vận vội khoát tay: "Chàng nói gì vậy hả? Để lão Lục chê cười chàng đấy, đưa đồ ra ngoài rồi còn muốn lấy lại! Cũng không phải là không mua được bọ cạp, muốn ăn thì cho người đi mua là được rồi."

Tiêu Hoài Khải nắm tay nàng ấy, dịu dàng nói: "Phu nhân nói rất đúng, để hắn được hời rồi, lần sau sẽ để phu nhân ăn trước."

Tạ Thanh Vận tươi cười, sự khó chịu trong lòng đã biến mất hơn phân nửa.

Sự khó chịu cuối cùng cũng biến mất khi Đông Đông hoảng sợ chạy vào viện của nàng ấy: "A a a! Đại bá mẫu, cứu mạng! A Xu tỷ tỷ bảo con ăn bọ cạp!"

Tiểu thiếu niên Thẩm Bình Ngộ luôn văn nhã cũng tỏ ra sợ hãi, vội chạy theo sau hai người.

Tiêu Bình Tùng không xuất hiện, ở cửa viện có một thiếu niên mặc quần áo màu lam nhạt gắp một con bọ cạp nâng váy đi đến, vẻ mặt ủ rũ: "Đông Đông, đệ không ăn thật sao?"

Đông Đông bổ nhào vào lòng Tạ Thanh Vận: "Không ăn, không ăn!"

Đông Đông vùi đầu vào ngực bá mẫu, thân thể mập mạp lộ ra ngoài còn giậm chân liên tục, thịt trên người khẽ run lên.

"Bình Ngộ, còn đệ?" Yến Thu Xu lại nói.

Thẩm Bình Ngộ vội lắc đầu, mặc dù không khoa trương như Đông Đông nhưng trong lòng vẫn sợ hãi tránh đi.

Yến Thu Xu thở dài một tiếng, bỗng nhiên chú ý đến Tạ Thanh Vận đang an ủi Đông Đông, cười tủm tỉm nói: "Thiếu phu nhân, người có muốn nếm thử không? Mùi vị không tệ, đây là bản thêm ớt."

"Ừm!" Tạ Thanh Vận vui vẻ gật đầu.

Yến Thu Xu nhanh chóng đưa qua, vốn nghĩ rằng nàng ấy chưa ăn, vì thế vô cùng mong chờ: "Đừng sợ, sau khi chiên với nhiệt độ cao, bọ cạp không có độc nữa."

Vừa dứt lời đã thấy nàng ấy cầm bọ cạp lên, ăn hết sạch ngay trước vẻ mặt mờ mịt sợ hãi của Đông Đông và Thẩm Bình Ngộ.

"Xoạt xoạt xoạt xoạt..."

Món ăn xốp giòn khi ăn vang lên rất êm tai nhưng lúc này trong mắt hai đứa trẻ lại vô cùng đáng sợ. Hai người không hẹn mà cùng cách xa hai nữ nhân đáng sợ dám ăn bọ cạp này, sau đó xoa xoa cánh tay.

Tạ Thanh Vận che miệng cười: "Ta không sợ, vừa rồi mới ăn ba con, còn nữa không? Ta muốn ăn thêm!"

Đông Đông: "!!!"

Cậu bé quả quyết chạy ra ngoài, không thể ở đây cạnh đại bá mẫu được nữa!

Sau khi trêu Đông Đông xong, Yến Thu Xu cũng nên trở về rồi.

Lúc gần đi có nói với Tiêu phu nhân một tiếng, tối hôm qua nhi tử bị thương, chính Tiêu phu nhân cũng lo lắng đến mức ngủ không ngon. Người già mà chỉ cần vừa lao lực một chút thì sức khỏe đã không tốt, vì thế nói mấy câu đã để Hoàng ma ma và Tiêu Hoài Đình tiễn nàng đi.

Yến Thu Xu từ chối, vừa mới chiên bọ cạp xong, Tiêu Hoài Đình ra khỏi đại phòng, lúc đi ngang qua nàng có chào hỏi, chàng nói có chút việc không tiễn nàng được, nhưng có đưa một lễ vật.

Là một chiếc trâm ngọc điểm tô hoa màu xanh lục, được bao phủ bởi màu vàng óng, nhưng kiểu dáng đơn giản, không đục lỗ.

Chào tạm biệt Tiêu phu nhân xong, Yến Thu Xu xoay người rời đi. Nhưng lúc nàng đi đến ngoài cửa, Tiêu Hoài Nhã đã ôm bao y phục đứng ở cửa chờ nàng, thấy nàng đến ánh mắt liền sáng lên, còn đi lên trước hai ba bước để đón nàng: "Muội đến rồi, ta đợi muội hồi lâu rồi đấy."
 
Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu
Chương 324: Chương 324


"Tỷ làm gì thế?" Yến Thu Xu nhìn nàng ấy với vẻ kì lạ.

Tiêu Hoài Nhã trợn tròn mắt, ngượng ngùng nói: "Ta muốn đến chỗ muội ở mấy ngày."

Yến Thu Xu không ngờ sau chuyện tối qua, Tiêu Hoài Nhã đối xử với mình càng thêm nhiệt tình. Vốn cho rằng sau này có thể làm tỷ muội tốt, lúc này lại muốn đi theo đến nơi nàng ở: "Tỷ chắc chứ?"

Tiêu Hoài Nhã gật đầu, trâm cài trên tóc cũng theo đó mà lắc lư, gương mặt xinh đẹp vô cùng kiên định: "Chắc chắn, muội... Không chào đón ta sao?"

Nói xong, nàng ấy cảm thấy không chắc nên nhìn chằm chằm vào Yến Thu Xu, sợ nàng không thích mình. Yến Thu Xu vội lắc đầu: "Không có, vậy tỷ lên đi, chúng ta đi thôi."

Tiêu Hoài Nhã vui mừng, vội chui vào trong xe. Nàng ấy tập võ nên bò lên xe vô cùng nhanh chóng, lúc Yến Thu Xu đi lên, nàng ấy còn đưa tay kéo một cái.

Hai người ngồi lên, Yến Thu Xu bảo Hoàng ma ma trở về, Hoàng ma ma cười tủm tỉm nhìn qua, gật đầu nói: "Vâng, tiểu thư, Hương Quân đi từ từ thôi, có cần gì hãy phái người đến nói."

"Vâng." Yến Thu Xu đáp lời, chờ Thủy Mỗi cũng đi lên xong thì xa phu bắt đầu đánh xe. Nàng tò mò nhìn Tiêu Hoài Nhã, vẫn cảm thấy hơi buồn cười. Ánh mắt Tiêu Hoài Nhã lạnh lùng, cười lên còn cong cong, khi không cười thì lại mở to, đồng tử hơi lớn, ít tròng trắng nên nhìn mắt nàng ấy đen sâu thẳm.

Lúc này nàng ấy lại nghiêm mặt thở dài nói: "Ta đến để tránh người, tối hôm qua chúng ta làm mất mặt Tần Nhu, nàng ta đuối lý, nhưng khi bình tĩnh lại chắc chắn sẽ tìm ta để tính sổ. Nếu là trước kia, ta sẽ đánh một roi khiến nàng ta khóc cha chửi mẹ, nhưng bây giờ không được nên chỉ có thể trốn tránh."

Đây cũng là lý do lúc trước nàng ấy không muốn trở về.

Nữ nhi Tiêu gia có cuộc sống tùy ý, tuy thanh danh không dễ nghe nhưng được người trong nhà thật lòng yêu thương, đối đãi y hệt nhi tử. Chỉ nói đến việc đặt tên, bình thường nam nữ thường bị phân biệt đối xử nhưng chỉ có nữ nhi Tiêu gia là không đối xử khác biệt.

Ngay cả gả đi cũng là kén rể, quan trọng là các nàng may mắn, chọn con rể ai cũng ưu tú nhất. Nhất là trượng phu của Tam tỷ Tiêu Hoài Ngọc, lúc đó khiến vô số quý nữ hâm mộ xé khăn tay, cũng thêm một phần chế giễu chuyện Tiêu Hoài Ngọc bị từ hôn lúc xưa.

Tiêu Hoài Nhã trẻ tuổi nóng tính, nghe người ngoài mạo phạm tỷ tỷ, nàng ấy liền đi qua đánh bọn họ. Tiểu cô nương mười mấy tuổi đánh nhau cũng không có gì, nàng ấy từng học võ nên đánh cho đối phương khóc nhè phải tìm ca ca, kết quả huynh đệ tới nhưng vẫn bị đánh, bọn họ không dám đối đầu với nàng ấy nữa.

Nhưng từ năm năm trước, từng người dần qua đời, vì thế hôn sự của Tiêu Hoài Nhã trở nên khó khăn, hết lần này tới lần khác nam đinh trưởng thành của Tiêu gia chết, chỉ còn lại Tiêu Hoài Đình và Tiêu Hoài Khải. Khi đó, Tiêu Hoài Khải ốm yếu nhiều bệnh, còn bị lão hoàng đế trách cứ thất bại, nàng ấy mới bắt đầu trở nên nhẫn nại.

Bây giờ nàng ấy trở về, hai người Tần Nhu và Đới Tranh đã lấy chồng từ sớm, có con cả rồi, đương nhiên có tư cách chế giễu nàng ấy.

Yến Thu Xu vỗ vai Tiêu Hoài Nhã, chân thành nói: "Không thành hôn cũng không sao cả, cả đời người chỉ có mấy chục năm, phải sống vì bản thân mình. Người bên ngoài nếu có thể xem nhẹ thì đừng để bị ảnh hưởng. Nếu bọn họ nói quá đáng, tỷ hãy đáp trả lại, không thể đánh nhưng có thể mắng. Bọn họ tự xưng là con nhà quyền quý, lễ nghi thế gia, chắc chắn không mắng lại chúng ta."

"Ha ha ha..." Tiêu Hoài Nhã vô cùng vui vẻ, tỏ vẻ thân mật nhích đến bên cạnh để ôm nàng, giọng nói dịu dàng như đang nũng nịu: "A Xu, cảm ơn muội, nương ta cũng cảm thấy ta nên thành thân, muội nói như thế làm ta rất thích thú! Ban đầu, ta sợ ở cùng muội, nhưng bây giờ không sợ nữa.
 
Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu
Chương 325: Chương 325


Sau này muội thành thân với lão Lục, nếu như đệ ấy bắt nạt muội thì hãy nói với ta. Mặc dù đã nhiều năm ta không luyện võ nhưng tay chân không tàn phế, đến lúc đó sẽ ép đệ ấy đến xin lỗi muội!"

Yến Thu Xu cũng cười: "Vậy thì được, đến khi đó ta nhất định sẽ đến tìm tỷ!"

Yến Thu Xu rời đi một chuyến, lúc trở về còn dẫn theo một vị khách. Triệu Thục Hồng còn tưởng rằng là Phó Minh Vãn, đang muốn chào hỏi, chỉ thấy cô nương kia thân mật kéo tay Yến Thu Xu, nàng ấy hơi thất vọng.

Yến Thu Xu giới thiệu hai người với nhau, trước tiên sắp xếp chỗ cho Tiêu Hoài Nhã, ăn cơm trưa rồi chạy đến vườn rau nhìn quả ớt quý giá của nàng. Có rất nhiều quả ớt đã chín, nàng thuận tay hái xuống.

Tiêu Hoài Nhã thấy nàng bận rộn cũng tò mò đi theo.

Trong thôn trang ít người, trước đó cho dù Tiêu gia như thế nào thì vẫn có không ít nha hoàn bà tử tới lui, người càng nhiều lại càng thị phi, nàng sợ bị họ nói luyên thuyên.

Song, khi đến thôn trang chẳng có bao nhiêu nha hoàn, chỉ có gã sai vặt, nhưng trong tình huống bình thường mọi người đều bận rộn trong vườn. Chỉ khi có khách đến sẽ giúp đưa chút đồ vật, những việc khác cũng không cần bọn họ, khách sẽ có người phục vụ riêng.

Cho nên bây giờ Tiêu Hoài Nhã dám đi ra ngoài, đối mặt với cánh đồng rộng lớn còn thư thái hơn lúc trước khi ở trong đạo quán. Trời cao, cây cối xanh tươi, ánh mắt dễ chịu, ngẩng đầu lên là bầu trời màu lam mênh mông vô bờ.

"Đẹp quá!" Tiêu Hoài Nhã cảm thán một tiếng, học theo Yến Thu Xu giúp hái ớt. Yến Thu Xu nhìn mảnh đất của mình, vô cùng vui vẻ: "Đúng thế, rất đẹp, nếu không nhờ bá mẫu và Tiêu tướng quân thì bây giờ muội cũng không được thế này..."

Tiêu Hoài Nhã nhìn người bận rộn trước mắt, lúc ở trong phủ, nàng ấy được người ta hầu hạ nên không cần làm gì cả, bình thường chỉ chơi với Đông Đông bọn hắn, hoạt bát như đại tiểu thư. Lúc này ở ngoài ruộng lại rất thích nghi, sắc mặt bình tĩnh, trong lòng nàng cảm thấy bội phục. Luôn có những người xấu hổ khi nói về chuyện được người khác giúp, nhưng nàng ấy lại bình tĩnh như thế. Thảo nào người nhà đều thích nàng.

Tiêu Hoài Nhã cảm giác mình đã bỏ lỡ rất nhiều thứ, nhưng lời này nàng không nói ra, ra vẻ hối thúc nói: "Muội còn gọi là Tiêu tướng quân à? Đây chỉ dành cho người ngoài gọi thôi."

Yến Thu Xu bất đắc dĩ quay đầu nhìn nàng.

Tiêu Hoài Nhã cười ha ha nói: "Muội thật sự thích lão Lục à? Thật ra ta cảm thấy trong mấy ca ca đệ đệ, chỉ có lão Lục là người không thú vị nhất. Đại ca trông như công tử phong lưu đúng không? Nhị ca lại rất thú vị, tinh quái. Đông Đông giống Nhị ca, chỉ có lão Lục nhìn có vẻ như văn võ song toàn nhưng lại chẳng thú vị gì cả. Trước đó, có tiểu cô nương thích đệ ấy, đệ ấy ghét bỏ người ta suốt ngày lẽo đẽo đi theo, vướng chân vướng tay nên nói đến mức người ta bật khóc..."

Yến Thu Xu nghe nàng ấy nói, trong đầu nghĩ đến thiếu niên choai choai, dáng vẻ kiêu ngạo không bị trói buộc. Chàng nhíu mày ghét bỏ tiểu cô nương đi theo mình, cũng sẽ vì tranh cãi mà đánh nhau với người khác...

"Như thế chẳng phải rất tốt à?" Yến Thu Xu nghĩ vậy xong liền bật cười: "Như thế thì chàng ấy sẽ không dám trêu ong ghẹo bướm, vô cùng an toàn!"

"Thì ra là như thế…" Tiêu Hoài Nhã bừng tỉnh: "Ta phải nói với lão Lục, nói muội thích đệ ấy là vì đệ ấy không trêu ong ghẹo bướm..."

"Không được!" Yến Thu Xu vội nói.

"Ta phải nói!"

Hai người cười đùa một chút, Tiêu Hoài Nhã lau mồ hôi trên mặt, đột nhiên giọng nói trở nên hoảng hốt: "A Xu! Mặt ta rát quá! Có phải xảy ra chuyện gì rồi không?"

Yến Thu Xu giật mình vội quay đầu lại, đã thấy gương mặt không bị che của tiểu cô nương ửng hồng, làn da nàng ấy vốn non mịn mà giờ lại đỏ lên nhìn vô cùng dọa người. Nàng lập tức dẫn người về: "Có đụng vào côn trùng hay cọ xát vào chỗ nào không?"
 
Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu
Chương 326: Chương 326


“Hình như không…” Tiêu Hoài Nhã mờ mịt lắc đầu, kéo chặt tay nàng, bị dọa đến mức sắc mặt trắng bệch càng khiến gương mặt đỏ hồng vì cay trở nên đáng sợ: "Ta chỉ tiện tay sờ qua thôi, sau đó thấy trên mặt rất cay nóng, hu hu... Ta thật là thê thảm mà..." Bỗng nhiên Yến Thu Xu dừng bước, dở khóc dở cười nói: "Tỷ dây quả ớt lên mặt rồi!"

"Sao?" Tiêu Hoài Nhã ngây người.

Yến Thu Xu giải thích với nàng ấy một phen, sau đó kéo rổ của nàng ấy ra xem, quả nhiên bên trong có mấy quả ớt bị rách, thoạt nhìn như bị chim mổ rách, chắc là đụng phải cái này.

Tiêu Hoài Nhã yên tâm nhưng vẫn vô cùng ấm ức, rất nhanh da tay của nàng ấy cũng bắt đầu cảm thấy nóng rát.

Yến Thu Xu vội dẫn nàng ấy đi rửa nước, lại dùng băng ngâm vào nước cho nàng ấy ngâm một lúc mới khiến độ cay trên mặt và tay biến mất.

Tiêu Hoài Nhã nước mắt đầm đìa, trong lòng vẫn còn sợ hãi khi nhìn quả ớt này: "Quả này ăn ngon như thế, nhưng không ngờ lại đáng sợ như vậy!"

Yến Thu Xu nín cười rồi xoa thuốc cho nàng ấy: "Cay là cảm giác không phải vị giác, nhưng chúng ta lại thích quả ớt như thế, còn khó chịu không? Nhìn tỷ thảm như thế, muốn ăn gì muội làm cho tỷ."

Ánh mắt Tiêu Hoài Nhã sáng lên, không khó chịu nữa: "Không sao, ta muốn ăn móng heo! Nghe nói móng heo ăn rất ngon, ta bảo đầu bếp làm chắc chắn không ngon như muội làm!"

Yến Thu Xu đồng ý, đúng lúc nàng đang tự hỏi nên ăn món gì. Ngoại trừ móng heo còn có thể làm những món khác, ví dụ như đã lâu không ăn chao. Thứ này có lực sát thương mạnh, mặc dù mấy người Đông Đông ăn rất vui vẻ nhưng vẫn không chịu được mùi, vì thế không ai nói là muốn ăn món này.

Lần nào Yến Thu Xu cũng đều ăn một mình, không hề thú vị nên nàng rất ít làm. Song, bây giờ nàng có hai người bạn mới, muốn xem thử các nàng ấy có thích không? Đã đồng ý ăn móng heo, vậy khả năng thích món kia là rất lớn. Yến Thu Xu nghĩ vậy xong, nàng bắt đầu chạy vào bếp nấu nướng.

Tiêu Hoài Nhã không thích ngồi không, quan hệ của hai người cho bạc cũng không được, vì thế nàng ấy cũng đi theo vào bếp muốn giúp, nhưng nàng ấy chẳng biết làm gì cả. Triệu Thục Hồng và Yến Thu Xu có thể làm mọi việc, trong phút chốc không tìm được việc cho nàng ấy làm.

Tiêu Hoài Nhã nhìn hồi lâu, nói: "Vậy ta đi chẻ củi nhé."

Triệu Thục Hồng: "???"

Yến Thu Xu chưa từng thấy Tiêu Hoài Nhã làm việc nặng nên cũng kinh ngạc, thấy nàng ấy đi chẻ củi thật, hai người vừa bận rộn vừa nhìn lén, chỉ thấy nàng ấy mặc váy áo xinh đẹp, vung rìu trông rất mạnh mẽ.

Cánh tay mảnh khảnh kia rõ ràng trông như không thể làm việc nặng, nhưng bổ một rìu xuống là có thể làm khúc cây tách làm phân nửa. Hơn nữa một rìu một khúc cây, tốc độ rất nhanh như thể không biết mệt mỏi.

"Trời đất ơi..." Triệu Thục Hồng lẩm bẩm nói.

Trong lòng Yến Thu Xu bị doạ sợ vô số lần, nhưng nàng vẫn yên lặng làm việc. Đây là người ta luyện võ từ nhỏ, nàng là củi mục còn lười, không thích vận động, giảm béo chỉ dựa vào việc ăn uống điều độ, thế nên không khỏi cảm thấy hâm mộ.

*

Cách làm móng heo không khó, các nàng nấu ăn từ rất sớm. Yến Thu Xu cho gia vị cuối cùng vào, thêm nước, đậy nắp nồi để Thủy Mỗi giúp nhóm lửa nhỏ hầm từ từ, sau đó làm món khác.

Ba người, thêm Thủy Mỗi là bốn người, nhiều lắm chỉ ăn một chút. Có đôi khi nấu cơm cũng là một loại hưởng thụ, nhất là khi có người bên cạnh trò chuyện với mình, vừa nói chuyện phiếm vừa làm việc đều không cảm thấy mệt mỏi, chỉ một lát là đã làm xong.

Móng heo được hầm nhừ nên ăn vào rất ngon miệng, hương vị cay bay ra từ khe hở của nắp nồi còn mang theo mùi thịt đậm đà, người ngửi thấy không dời bước nổi. Cổ quản gia đến nói với Yến Thu Xu hôm nay có người muốn đến ở, nhưng khi ngửi thấy mùi này thì nước bọt không kìm được mà sắp chảy ra.
 
Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu
Chương 327: Chương 327


Ông ấy đã ăn không ít món ngon, nhưng đồ chủ tử nhà mình làm luôn là thơm ngon nhất. Hôm nay Yến Thu Xu làm nhiều, có không ít móng heo, thứ này ăn nhiều sẽ cảm thấy dầu mỡ, thấy Cổ quản gia liên tục nhìn về phía phòng bếp, nàng cười nói: "Đợi lát nữa ta xới cho ông một bát."

"Không cần không cần, sao lại như thế..." Cổ quản gia liên tục khoát tay muốn từ chối. Nhưng lại không nỡ rời bước.

Yến Thu Xu chạy đi múc thêm một chén, lúc này đã có thể ăn rồi, nhưng những món khác vẫn chưa làm xong, để hầm thêm một chút. Móng heo hầm càng lâu ăn càng ngon.

Chờ sau khi làm xong món rau sau cùng, Thủy Mỗi bắt đầu múc móng heo. Yến Thu Xu bắt đầu làm đậu phụ thối của mình, từng miếng đậu hũ cho vào dầu nóng, chỉ một lát sau đậu phụ chìm xuống đáy sẽ nổi lên. Sau đó, đậu hũ nở ra càng lúc càng lớn.

Đến lúc này là có thể vớt ra.

Có ớt nên làm nước sốt đậu phụ thối cũng khác biệt và ngon hơn! Yến Thu Xu thuần thục xếp đậu hũ thành hàng, đâm thủng từng miếng rồi đổ nước sốt vào, xong lại cho vào mâm, chất lên như chồng tháp, đổ nước sốt từ trên xuống dưới.

Nước tương màu nâu đậm chảy lên đĩa khiến đĩa màu trắng bị nhuộm thành màu nâu. Mấy khoanh ớt không đứng vững được nên lăn từ đỉnh xuống rơi vào đĩa như một bông hoa nhỏ.

Cuối cùng rải hành cắt lát lên, thế là đã hoàn thành món ăn.

Yến Thu Xu mong chờ bưng đĩa qua, hai người đang ngồi chờ hít mũi một cái, Triệu Thục Hồng chần chờ nói: "Muội tử, muội ngửi thấy không? Có gì đó thối quá?"

Tiêu Hoài Nhã gật đầu, nhíu mày.

Thủy Mỗi nghiêng đầu cười trộm, đặt bát đũa xuống không nói gì, yên lặng lui ra. Lúc này không cần nàng ấy nữa, nàng ấy có thể đi ăn thức ăn Yến Thu Xu để lại cho mình rồi.

Yến Thu Xu ho nhẹ một tiếng, đặt đĩa phát ra mùi thối xuống: "Đây là đậu phụ thối, hai tỷ xem có thích không? Ăn ngon lắm đó!"

Để chứng minh, nàng gắp một miếng lên. So với trước đó còn cay hơn, kèm theo nước sốt mặn mà nồng đậm, vỏ ngoài đậu hũ giòn xốp, bên trong mềm mại rất thơm.

Tiêu Hoài Nhã và Triệu Thục Hồng nhìn nhau, sau đó to gan ăn thử, nhưng trước đó vẫn ngừng thở. Sau khi cho vào miệng, ánh mắt các nàng sáng lên: "Mùi vị kia không tệ!"

Tiêu Hoài Nhã do dự một chút, không vì điều gì, chỉ là nàng ấy không tháo mặt nạ che mặt xuống. Nhưng vì quyết định cùng nhau ăn cơm nên nàng ấy chậm rãi tháo nó xuống, gắp một miếng đậu phụ thối lên.

Nàng ấy ăn cơm vô cùng thanh tú, miệng nhỏ cắn một miếng, đậu phụ bị cắn làm phân nửa, nước rơi vào trong chén. Nhưng nàng ấy cũng đã ăn đủ, nước tương nồng đậm, đậu phụ thơm giòn.

Tiêu Hoài Nhã ăn xong thì liên tục gật đầu cảm thán: "Ngon quá đi!"

Yến Thu Xu thỏa mãn cười một tiếng, bắt đầu ăn theo. Không có nhiều đậu phụ thối nên một người ăn hai ba miếng là đã không hết sạch rồi, không còn đậu phụ nữa, ánh mắt ba người tập trung vào món chính hôm nay.

Trải qua một thời gian dài để hầm, móng heo hầm cay đã trở nên vô cùng ngon miệng, móng heo bị tương nhuộm thành màu nâu được cắt thành miếng nhỏ, mỗi miếng đều bao gồm da heo non mềm trơn trượt.

Miếng này ít thịt mỡ, Yến Thu Xu gắp lên còn dính nước sốt, ăn thử móng heo nóng hầm hập còn tê cay hơn món đậu phụ kia. Ăn thêm vài miếng lại thấy càng ngon, nhất là thịt mềm non không dầu mỡ kia.

Song, móng heo được chặt khúc hơi lớn, dùng đũa gắp không tiện. Sau khi suy nghĩ một phen, Yến Thu Xu quyết định dùng tay, hai tay cầm mới là thuận tiện nhất! Tiêu Hoài Nhã ăn cảm thấy ngon vô cùng, chỉ là hơi khó khăn trong việc gắp từng miếng. Nếu không có những người khác thì nàng ấy đã dùng tay rồi, nhưng chẳng phải ở đây có người ngoài sao?

Lúc nhìn liếc qua thấy Yến Thu Xu ăn như thế, nàng ấy cũng yên tâm học theo. Hai ngón tay nắm móng heo, vừa há miệng ra liền ăn trọn được một miếng, không cần lo lắng gắp không được nên làm móng heo rơi xuống nữa.
 
Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu
Chương 328: Chương 328


Tiêu Hoài Nhã ăn một miếng cảm thấy móng heo mềm lại còn rất ngon, răng cắn vào da thịt nhưng không bị tách ra, cần phải cắn mạnh mới dứt ra được. Cuối cùng khi nó được tách ra, thịt trong móng heo đàn hồi, mắt trần có thể thấy rất mềm và hấp dẫn.

Nàng ấy vui vẻ ăn thịt, cười với Yến Thu Xu: "Quả nhiên A Xu là đỉnh nhất, món muội làm là ngon nhất!"

Lúc này nàng ấy cảm thấy đi theo Yến Thu Xu đến đây là không hề sai!

Hạnh phúc hơn ăn món chay ở đạo quán rất nhiều!

Yến Thu Xu cũng cảm thấy món ăn tự mình làm rất ngon.

Thật ra ở kiếp trước nàng không ăn nhiều móng heo, đa phần chỉ ăn móng heo nướng. Ở thời đại không thiếu thịt, nàng không thích ăn thịt mỡ lắm. Cho nên so với những loại thịt khác, nàng càng không thích móng heo. Nhưng nếu làm thành móng heo hầm cay thì vị dầu mỡ giảm đi nhiều, còn lại móng heo có cảm giác non mềm thôi.

Món móng heo hầm cay này không chỉ không cảm thấy dầu mỡ mà còn cảm thấy rất ngon, nhất là khi ăn một miếng móng heo lại ăn thêm một miếng cơm ngọt. Vị nồng đậm và thanh ngọt hòa quyện với nhau, dường như cái sau bù trừ cái trước, đúng là sự phối hợp tuyệt vời!

Ăn xong món móng heo, trong chén của Yến Thu Xu còn thừa lại không ít cơm. Sau khi tự hỏi một phen, nàng quả quyết cầm thìa múc nước sốt thơm nồng kia xối lên cơm.

Trải qua thời gian dài hầm nhừ, nước sốt hòa tan vị mặn thơm của thịt heo, mùi hương nồng đậm tê cay, ăn chung với cơm thì độ ngon không cần phải bàn cãi, nàng ăn với tốc độ không ai sánh bằng. Sắc trời cũng đã tối, đến lúc chìm vào giấc ngủ rồi.

Ba người giải tán đi về viện tử của riêng mình.

Ở nông thôn có một điều tốt là tiếng tạp âm rất dễ chịu, tiếng côn trùng kêu vang hay tiếng chim gọi cũng không hề làm người ta bất ngờ, không làm phiền đến người khác. Trái lại khi nghe âm thanh này càng thấy thoải mái hơn.

Điều này khiến cho Yến Thu Xu ở thôn quê sẽ thức dậy sớm hơn ở Tiêu phủ, vì nàng chìm vào giấc ngủ tương đối dễ dàng.

Tiêu Hoài Nhã cũng thế, hai ngày liên tục ngủ sớm nên dậy rất sớm, đi theo sau lưng Yến Thu Xu giúp làm chuyện vặt, làm việc nhẹ nhàng.

Một tiểu thư khuê các mà trong khoảng thời gian ngắn là đã có thể đi ra giếng xách nước vô cùng thành thạo, lại còn biết đi rửa rau.

Mỗi lần Yến Thu Xu nhìn thấy đều cảm thấy rất vui.

Một tiểu cô nương mảnh mai yếu ớt lại thích làm việc nặng, không biết tương lai Uyển Nhi có biến thành thế này không?

Lại là một buổi sáng, Yến Thu Xu theo thói quen vào nửa giờ Mão đã ngồi lên bàn ăn.

Hôm nay Thủy Mỗi làm bữa sáng gồm có bánh bao súp. Nàng mới ăn được mấy cái thì Tiêu Hoài Nhã và Triệu Thục Hồng đã đi đến đây.

Yến Thu Xu vừa ăn vừa suy nghĩ hôm nay chiêu đãi khách nhân thế nào, trước đó mấy lần khách đến đều có quy luật.

Trọng điểm của niềm vui của người làm nhà nông là hưởng thụ cuộc sống, nơi này của nàng không có gì cả, chỉ có rất nhiều đất, phong cảnh cũng đẹp. Bọn người quan lại quyền quý muốn trải nghiệm hoạt động thủ công như xay đậu phụ cũng được. Nhưng nếu muốn nhiều hơn thì không có, vì vị trí địa lý nên gần đây không có suối nước nóng, không có núi. Cũng may bây giờ Yến Thu Xu không thiếu tiền, có thể kiếm được bao nhiêu thì kiếm nên không quá quan tâm.

Nhưng vào mỗi lần tiếp đãi khách thì Yến Thu Xu vẫn căng thẳng một phen. Ở kiếp trước nàng làm nghề phát sóng trực tiếp, chỉ cần dẫn một đống dân mạng đi tham quan cuộc sống nhà nông nhàn nhã là được rồi, đúng là chưa từng tự mình chiêu đãi khách bao giờ.

"Họ nói giờ Tỵ sẽ đến à?" Yến Thu Xu hỏi lần nữa.

Cổ quản gia cười tủm tỉm gật đầu: "Đúng thế, cô nương yên tâm, đã chuẩn bị xong cả rồi, người tiếp đãi một phen là được."

Yến Thu Xu: "Ừm, chỉ có một vài người nên đơn giản hơn nhiều."
 
Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu
Chương 329: Chương 329


Đang nói chuyện thì phía cuối con đường xuất hiện một bóng đen, từ từ lớn dần lên. Đây chính là vị khách sao?

Chỉ là...

Yến Thu Xu nhíu mày: "Chỉ có một người sao?"

Cổ quản gia chần chờ, người đến thông báo là gã sai vặt của đại nhân gia, nhưng sao khách lại đến một mình?

Rất nhanh người kia liền đến gần, đang cưỡi trên lưng ngựa, thân hình cao lớn, nhìn kỹ lại thì đây chẳng phải là Ninh Trác, người mà nàng đã gặp trong bữa tiệc sinh nhật của Tiêu phu nhân mấy hôm trước à?

"Hương Quân!" Ninh Trác đi đến trước mặt nàng, nhanh chóng xuống ngựa, chắp tay vấn an: "Sắc mặt Hương Quân vô cùng tốt, chắc là đã nghe được tin tức rồi."

"Tin tức gì?" Yến Thu Xu buồn bực hỏi một tiếng.

Ninh Trác trả lời: "Ngày hôm trước, Trấn Quốc Công tấu lên trên về vết thương trên người Tuyên Vương điện hạ đã lành nhưng vẫn ở lại kinh đô, nghi ngờ làm trái thánh ý của bệ hạ, bị bệ hạ hạ lệnh phải đi đến đất phong ngay."

Yến Thu Xu gật đầu, không suy nghĩ nhiều, nghe đến người này thì thấy cũng bình thường. Nàng gật đầu nói: "Thì ra là như thế, hôm nay công tử đây đến để làm khách à?" Ninh Trác thấy nàng không đáp lời chuyện kia, không để ý mà cười nói: "Đúng vậy, Ngũ tiểu thư đang ở chỗ cô nương à?"

"Ừm." Yến Thu Xu gật đầu, cong môi cười: "Này công tử à, ta dẫn ngài đi xem chỗ ở của mình nhé."

"Được." Ninh Trác giao ngựa cho hạ nhân ở thôn trang, đi theo Yến Thu Xu và Cổ quản gia, chỉ là miệng thì vẫn liên tục hỏi: "Ngũ tiểu thư ở đây có quen không?"

Yến Thu Xu cười nói: "Nếu thắc mắc thì công tử có thể hỏi thẳng tỷ ấy."

Ninh Trác bĩu môi thở dài nói: "Haiz, cô nương không hổ là người Tiêu gia, lại còn kín miệng đến thế."

Yến Thu Xu trừng mắt liếc hắn một cái, nhìn thấy đã đến chỗ ở của hắn, lập tức nói: "Đến rồi, ngài xem có thiếu thứ gì không, chờ một lát hãy nói với Cổ quản gia, ta không chiêu đãi được. Ngoại trừ nội viện, những nơi khác ngài có thể đi tùy ý, muốn ăn gì hãy nói với người trong thôn trang, lúc nào cũng có người làm cho ngài ăn..."

“Ừm..." Ninh Trác còn muốn nói gì đó nhưng Yến Thu Xu đã chạy mất.

Yến Thu Xu không muốn làm người truyền lời giữa hai người, ngộ nhỡ xảy ra chuyện thì nàng sẽ là người có lỗi.

Chuyện tình cảm là thứ phiền phức nhất.

Nàng trở lại nội viện đã nhìn thấy Tiêu Hoài Nhã đang chơi nhảy ô, nàng ấy đang rất nhàm chán nên đành vẽ những ô trò chơi nhỏ, cô nương này đang chơi rất say sưa. Thấy nàng đi đến mới dừng lại, nói: "Chiêu đãi rồi à? Lần này ai đến thế?"

Yến Thu Xu gật đầu nói: "Là Ninh Trác, ngài ấy còn dò hỏi về tỷ nữa."

Tiêu Hoài Nhã nhíu mày: "Hỏi ta làm gì?"

Yến Thu Xu mỉm cười, thấy gương mặt trắng nõn của Tiêu Hoài Nhã hơi đỏ lên, giận dữ trừng nàng: "Muội nhìn ta làm gì? Có nói gì không?"

"Không có, muội bảo ngài ấy đến hỏi tỷ."

Tiêu Hoài Nhã khẽ thở phào: "Vậy hôm nay ta không ra ngoài chơi nữa, chờ hắn đi rồi nói sau."

Yến Thu Xu khoanh tay ủ rũ nói: "Thật sao? Ban đầu muội còn muốn dẫn tỷ đi làm gà ăn mày(*) nữa đó…”

[
 
Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu
Chương 330: Chương 330


Yến Thu Xu cũng nói: "Không cần gà rừng, ngày mai muội làm gà ăn mày cho tỷ ăn, món này ăn rất ngon!"

Tiêu Hoài Nhã rung động, đã nói hôm nay đãi khách xong thì các nàng sẽ đi. Ai ngờ hôm nay người đến là Ninh Trác, nàng ấy liền rút lui.

Yến Thu Xu luôn cảm thấy cô nương này biết ý của Ninh Trác cho nên mới tránh không gặp, vì thế mới cố ý trêu chọc mấy câu.

Tiêu Hoài Nhã cuống lên: "Sao chứ?!"

Triệu Thục Hồng nhìn thấy nàng ấy bị trêu đến mức sắp cuống cuồng chân tay lên, bật cười: "Không đi ra ngoài cũng làm gà ăn mày được mà có đúng không?"

Tiêu Hoài Nhã tỏ vẻ hoài nghi nhìn nữ nhân trước mắt.

Yến Thu Xu mím môi cười, nàng rất thông minh nên lập tức hiểu ý, liền đáp: "Đúng thế, muội không nói cần phải đi ra ngoài."

Tiêu Hoài Nhã: "..."

Nàng ấy bĩu môi, kéo Yến Thu Xu đi vào phòng bếp: "Nhanh đi nhanh đi, chúng ta làm đồ ăn ăn đi!"

Yến Thu Xu nín cười đi theo nàng ấy.

Gà đã được xử lý xong, lúc này gà là món ngon nhất, thịt gà thơm ngọt, chỉ nhìn thôi là đã tưởng tượng được vị ngon sau khi nấu lên.

Yến Thu Xu chọn gà, hỏi: "Hai người có thể ăn bao nhiêu? Muội cảm thấy mình có thể ăn cả con!"

Gà ăn mày có hương vị không nặng, hơn nữa ăn vào không thấy dầu mỡ. Ăn món này lại uống thêm chút trà sữa, vốn không cần cơm cũng đã đủ no bụng rồi.

Là người đầu tiên giơ tay: "Vậy ta cũng ăn cả con!"

Triệu Thục Hồng và Thủy Mỗi cũng thi nhau tỏ ý cũng ăn cả con! Ăn một miếng thịt gà ngon biết bao nhiêu!

Cùng lắm thì buổi tối ăn ít để giảm cân.

Thế là Yến Thu Xu làm năm con, các nàng bốn con, lại thêm một con cho Ninh Trác. Không biết hắn có thích ăn không nhưng nàng vẫn làm, tốt xấu gì cũng đã quen biết nhau.

Trình tự làm gà ăn mày cũng rất đơn giản, đầu tiên là xoa bóp gà, chính là ướp gia vị. Yến Thu Xu pha chế rất nhiều loại nước ướp, ướp gia vị chỉ dùng một loại trong đó. Nàng mới mở miệng nói mấy câu, Thủy Mỗi đã có thể làm ra.

Yến Thu Xu và Triệu Thục Hồng chia nhau xoa bóp cho gà, vì muốn ngon miệng hơn nên phải đâm rất nhiều châm.

Lần này, trong lúc nấu gà ăn mày sẽ không nêm gia vị gì cả, vì thể phải ướp gia vị lâu một chút. Sau đó phải cho chút hành gừng tỏi vào bụng gà, tiếp đó Tiêu Hoài Nhã cầm lá sen qua đây. Lấy một đống lá sen bọc lại xung quanh, sau đó đắp bùn lên lá sen. Tiêu Hoài Nhã trông thấy thao tác này thì kinh ngạc đến ngẩng người: "Cái này ăn được sao?"

Yến Thu Xu liếc nàng ấy một cái: "Không phải tiếp xúc trực tiếp với bùn, đương nhiên là ăn được rồi!"

Tiêu Hoài Nhã nhăn mặt ngóng trông, ủ rũ nhìn nàng chằm chằm, món này ăn được thật à? Ăn được thật sao? Vì sao bùn kia phải châm rượu vào? Không phải đã cách một lớp lá sen rồi sao?

Người mới vào bếp rất khó giải thích được, nhưng Yến Thu Xu làm vô cùng thuận tay.

Gà được gói bùn kỹ, cả con gà to đã trở thành nắm bùn hình bầu dục, một người ôm một khối bùn cùng nhau đi ra ngoài.

Không tiện nướng hết tất cả một lúc, vì tránh cho gà khét nên phải thả vào đống lửa rồi nướng chín. Vì muốn cho nó nóng đều, Yến Thu Xu muốn đào một chiếc hố. Song, lại không tiện đào hố trong điền trang, còn phải đào tận năm cái, như thế chẳng dễ nhìn chút nào.

Thế là Yến Thu Xu dẫn các nàng ấy ra ngoài tìm nơi đào hố, Tiêu Hoài Nhã cầm cuốc đi ở phía sau. Nàng ấy không muốn ra ngoài, gặp Ninh Trác không tiện chút nào. Nhưng nàng ấy không ngờ đến, mới ra ngoài chưa được mấy bước đã thấy hắn nói chuyện vui vẻ với lão nông ở bên bờ ruộng.

Nàng ấy nhìn thấy Ninh Trác, cũng đúng lúc Ninh Trác nhìn thấy nàng ấy, bốn mắt nhìn nhau, một người vui vẻ, một người vội vàng muốn chạy trốn.

“Ngũ tiểu thư!" Ninh Trác vui mừng chạy qua.

Tiêu Hoài Nhã quay người muốn chạy, nhưng Ninh Trác nhanh chóng đuổi tới, thấy nàng ấy chạy thì tức giận cười: "Tiêu Hoài Nhã, nàng định luôn trốn tránh ta như thế à?"
 
Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu
Chương 331: Chương 331


Tiêu Hoài Nhã ngừng bước, giả vờ như nhặt được thứ gì đó, xách cuốc lên rồi đứng sau lưng Yến Thu Xu: "Ai tránh ngươi chứ? Phiền chết mất!"

Ninh Trác thấy nàng ấy trở về, nhếch miệng cười không nói gì với nàng ấy, quay sang nhìn Yến Thu Xu: "Hương Quân, mọi người đang làm gì thế?"

Yến Thu Xu ra hiệu hắn nhìn đồ trong tay người phía sau: "Làm gà ăn mày, có phần của ngài đấy, ngài muốn ăn không? Đúng lúc đi theo giúp đỡ luôn."

“Được! Không thành vấn đề!" Ninh Trác vui vẻ gia nhập vào đội: "Muốn làm gì để ta làm, thứ này để ta cầm nhé?"

Hắn muốn cầm lấy cuốc trên vai Tiêu Hoài Nhã nhưng lại bị nàng ấy tránh đi, còn bị trừng mắt. Hắn không giận mà còn cười cười đi theo.

Yến Thu Xu cảm thấy tính tình của người này rất tốt, đáng tiếc bây giờ trong lòng Tiêu Hoài Nhã còn khúc mắc, nàng lắc đầu tìm một chỗ đất trống rồi chỉ vào đó: "Đào đi."

Tiêu Hoài Nhã quả quyết đi lên cuốc một cuốc xuống, cuốc kia lấn xuống đất thật sâu, dùng sức một cuốc thôi mà đất đã bị đào lên rồi.

Không chỉ có một người cầm cuốc, còn có hai tiểu nha đầu, Ninh Trác thấy vậy thì cũng cầm cuốc lên đào, chỉ là...

Yến Thu Xu xoay người che miệng cười run rẩy, đúng là trái ngược. Ninh Trác là nam nhân mà sức đào hố còn không bằng Tiêu Hoài Nhã. Nhìn thấy hắn càng ra sức, sắc mặt càng lúc càng ửng đỏ, trong mắt Tiêu Hoài Nhã lộ ra ý cười.

Cuối cùng, một mình Tiêu Hoài Nhã đào được hai hố, Ninh Trác mới làm xong một nửa, còn một nửa do hai nha hoàn khỏe mạnh giải quyết.

Yến Thu Xu, Thủy Mỗi và Triệu Thục Hồng đi nhặt củi, ở bên này có không ít củi khô, vì là địa bàn của Yến Thu Xu, nông hộ gần đây không có ai nên không ai cần củi khô. Lúc này chụm củi vô cùng thuận tiện.

Rất nhanh lửa đã được đốt lên, năm đống lửa cháy mạnh. Dưới trời mùa hè, lại là giữa trưa, mặt trời mọc, mấy người không chịu nổi nên chạy đến lều ở bên kia để ăn dưa hấu chờ lửa cháy nhỏ lại. Khi lửa cháy nhỏ lại mới để gà lên, để một đống củi lên trên để nó nướng từ từ.

Dưa hấu được ướp lạnh, mát lạnh, bắt đầu ăn như ăn băng nhuyễn nhưng lại có cảm giác ngọt ngào, không phải ngọt vì cho thêm đường mà là ngọt tự nhiên trong veo.

Yến Thu Xu ăn mấy miếng không hề thấy ngán nhưng lại no bụng. Những người khác cũng thế, Ninh Trác ăn nửa quả dưa hấu, thoải mái quạt cho Tiêu Hoài Nhã, cười nói: "Ở chỗ này thoải mái quá, thảo nào người từng đến đây đều khen."

Tiêu Hoài Nhã khỏe mạnh, lại ăn uống no đủ, lúc này tâm trạng tốt, hiếm khi hoạt bát nói: "Đúng thế, không cần phải nhìn sắc mặt người ta."

"Hương Quân thật là lợi hại!" Ninh Trác thuận nước đẩy thuyền nói.

Tiêu Hoài Nhã liếc mắt nhìn hắn, ghét bỏ nói: "Dùng sức chút đi, không có gió gì cả."

"Vâng, nô tài sẽ dùng sức nhiều hơn." Ninh Trác vốn tốt tính nên chỉ cười cười, thậm chí còn quạt mạnh hơn. Yến Thu Xu che miệng, yên lặng nghiêng đầu, sao đi đâu cũng không thoát khỏi cơm chó thế này? Hiếm thấy có lúc Yến Thu Xu nghĩ nếu có Tiêu Hoài Đình ở đây thì tốt rồi.

"Sắp chín chưa?" Triệu Thục Hồng không nhịn được nữa liền hỏi.

Yến Thu Xu nhìn sắc trời, gật đầu: "Ừm, được rồi, để muội đi xem thử." Lập tức mấy người cùng nhau đi ra chạy tới cầm gà ăn mày lên.

Thanh củi cuối cùng cũng đã được đốt xong, bùn vốn ẩm ướt nên khi bị đốt xong liền trở nên cứng rắn, nóng bỏng. Yến Thu Xu không dám đụng vào, Ninh Trác tìm cái gọng để xách nó về. Vì thế, năm con gà ăn mày trở về thôn trang lần nữa, ở phòng khách lớn ngoài viện, xung quanh đặt đầy băng để hạ nhiệt.

Yến Thu Xu cầm đũa lần lượt xé mở, Ninh Trác không sợ bỏng, hắn lột lớp bùn ra để lộ từng lớp lá sen bên trong. Vừa mở bùn ra, mùi lá sen thơm ngát tỏa ra. Sau đó dùng đũa chọc một cái, từng lớp lá sen bị mở ra, thịt gà thơm mềm bên trong lộ ra, mùi thơm khiến người ta phải chả.y nước bọt thèm thuồng.
 
Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu
Chương 332: Chương 332


"Ai da! Món này thơm quá!" Triệu Thục Hồng hít sâu một hơi, mùi thơm của lá sen và gà dung hợp vào với nhau trông rất hài hoà, không hề ngửi thấy mùi dầu mỡ.

Màu sắc của gà ăn mày nhạt hơn gà nướng mật ong, nhưng hương vị không hề thua gà nướng mật ong xíu nào.

Sau khi nướng với than hồng, thịt gà chín mọng, dầu trong da gà hoà vào thịt lộ ra màu vàng nhạt không dầu mỡ, mùi thơm xông vào mũi khiến người ta nuốt nước bọt.

Yến Thu Xu làm năm con gà ăn mày, đúng lúc chia cho mỗi người một con. Sau khi lấy thịt gà ra, không muốn dùng tay thì dùng dao cắt thành từng miếng. Yến Thu Xu và Ninh Trác thích dùng tay hơn, khi xé chiếc đùi gà thì nên dùng sức một chút để xé cả thịt ở phần lưng xuống, có thể thấy phần thân của gà rất mọng nước.

Lúc cho vào miệng ăn sẽ thấy độ ngon không cần phải bàn cãi.

Thịt gà được ướp gia vị rất lâu và hành gừng tỏi trong bụng gà là để khử đi mùi tanh, lá sen lại làm tăng thêm mùi thơm ngát. Thịt gà mềm không bị khô, nóng hôi hổi, khi nhai sẽ không bị dai, thịt từ từ được nuốt xuống bụng.

Cho dù xung quanh có để mấy khối băng nhưng tất cả mọi người vẫn bị chảy mồ hôi, Yến Thu Xu lau mồ hôi cho mình, ngẩng đầu lên thấy mọi người đều như thế. Nhưng mùi thịt gà không nồng, không dầu, không ngán, cho dù ăn cả con gà thì bọn họ cũng không nỡ dừng lại, cũng không muốn dừng lại, cứ yên tĩnh ăn như thế.

Ăn xong đùi gà và cánh gà, chân gà rồi lại có cổ gà, thịt ức…

Duy nhất chỉ có thịt ức gà là hơi bị khô.

Yến Thu Xu âm thầm lấy bột ớt mình chế tạo ra, trong bột ớt cho thêm không ít nguyên liệu như mè trắng, đậu phộng giã nhuyễn rồi xào lên, bên trong vị mằn mặn lại hơi tê cay, mùi thơm của mè và đậu phộng lan toả.

Thịt ức gà hơi ngấy, tuy thịt không khô cho lắm, vị cay độc chiếm cả khoang miệng, ức gà cũng dần trở nên mềm hơn.

"Còn có thể ăn như thế này à?" Tiêu Hoài Nhã thấy nóng mắt, cũng xích lại gần chấm với ít bột ớt, ăn vào rồi thì ánh mắt liền sáng lên: "Ngon quá!"

Triệu Thục Hồng và Thủy Mỗi cũng thi nhau chấm.

Ninh Trác thấy hâm mộ, nhưng hắn là nam tử nên không tiện làm thế. Yến Thu Xu lau miệng, chia một phần bột ớt cho hắn: "Ngài nếm thử không? Chỉ là hơi cay nên ngài ráng chịu đựng một chút nhé.”

"Đa tạ Hương Quân!" Ninh Trác cười nhận lấy, không để ý đến lời nhắc nhở của nàng, còn tham lam lăn qua chấm hết miếng thịt gà, mỗi chỗ đều dính màu đỏ của bột ớt.

Tiêu Hoài Nhã thấy vậy thì muốn nói nhưng lại thôi, nhưng sau khi suy nghĩ, nàng ấy nở nụ cười như thể đang xem kịch, rồi không nói gì thêm nữa.

Thịt gà hơi ẩm ướt nên khi chấm sẽ dính đầy bột ớt. Khi lăn một lượt như thế không còn nhìn thấy màu của thịt gà nữa, ngay sau đó Ninh Trác cho vào miệng ăn. Chưa đến hai giây sau, gương mặt của Ninh Trác đỏ lên, hai mắt ngập nước, như thể muốn phun ra. Song, khi nhìn thấy bốn nữ tử đang nhìn mình, nhất là Tiêu Hoài Nhã, nàng ấy hỏi: "Chẳng lẽ ngươi không ăn cay được à?"

Ninh Trác mím môi, khẽ nhai nuốt, sau khi nuốt thì hương vị cay xè lan đầy trong cổ họng, khiến cho cổ họng của hắn đau rát và nóng vì cay.

Thủy Mỗi có ý tốt đưa một chén trà sữa qua, hắn há miệng uống mộy hớp lớn mới có thể giảm vị cay kinh người kia xuống. Sau đó lau nước mắt, đôi mắt trở nên đỏ ngầu. Ninh Trác bình tĩnh lại, ra vẻ khó tin mà hỏi: "Đây là thứ gì thế? Cay quá!"

Yến Thu Xu ho nhẹ một tiếng, chột dạ nói: "Ta làm bột ớt, được làm từ quả ớt loại mới, còn cay hơn cây sẻn* và hoa tiêu rất nhiều..."

[
 
Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu
Chương 333: Chương 333


Hắn không phân biệt được nên không thể nhìn ra, chỉ cảm thấy đồ chấm này rất khác cây sẻn, ai ngờ lại cay như thế. Trong lòng hắn sợ hãi, lắc lắc đầu từ chối, lúc ăn tiếp cũng không dám chấm nữa.

Sau khi ăn xong bữa cơm trưa này, hắn chạy lộc cộc về phòng.

Lúc gần đi lỗ tai còn ửng hồng, hắn liền bước đi nhanh chóng.

Yến Thu Xu có vẻ đồng tình, giống như hại hắn mất mặt trước người trong lòng vậy.

Nàng đụng đụng cánh tay Tiêu Hoài Nhã: "Không thì tỷ đi an ủi hắn một phen đi?"

Tiêu Hoài Nhã nhíu mày, có vẻ như ghét bỏ lại có vẻ như khó xử: "An ủi cái gì chứ, ta và hắn không quen biết gì nhau mà!"

Yến Thu Xu thấy thế cũng không nhiều lời: "Vậy được, muội đi ngủ trưa một lát, tỷ ngồi đây chơi nhé.”

Tiêu Hoài Nhã khoát khoát tay: "Đi đi, ta sẽ ở lại chơi một lát."

Yến Thu Xu quay người rời đi, Thủy Mỗi cũng đi theo, Triệu Thục Hồng cũng muốn nghỉ ngơi vì thế nên nàng ấy cũng đi về viện tử của mình. Trong phòng khách chỉ còn lại một mình Tiêu Hoài Nhã. ebookshop.vn - Truyện Dịch Giá Rẻ Cập Nhật Mới Nhất !

Nàng ấy đưa tay chống cằm nhìn ra ngoài cửa, ngày mùa hè thời tiết nóng rực khiến người ta nhìn đã cảm thấy chói mắt. Nhưng lúc này nàng ấy nhìn chằm chằm cũng không cảm thấy gì, đến khi không kìm được suy nghĩ trong lòng nữa, bỗng nhiên đứng phắt dậy.

Vì đứng quá nhanh nên quả nhiên trước mắt Tiêu Hoài Nhã trở nên trắng lóa, thân thể nghiêng nghiêng ngả ngả.

"Cẩn thận!" Một tiếng hét lớn hoảng sợ vang lên, Ninh Trác nhanh chóng tới gần, chạy đến đỡ nàng ấy.

Tiêu Hoài Nhã ổn định thân thể, tập trung nhìn hắn, buồn bực nói: "Ngươi không về phòng sao?"

Ninh Trác ho nhẹ một tiếng, vì vừa rồi ăn cay quá nên cuống họng khàn khàn, làm cho giọng nói của hắn có vẻ trầm thấp êm tai: "Không có, chỉ là ta có hơi ngượng ngùng thôi."

Tiêu Hoài Nhã buồn cười nói: "Bây giờ không ngượng ngùng nữa à?"

Ninh Trác nói: "Với nàng thì khác."

Gương mặt Tiêu Hoài Nhã giấu dưới khăn che mặt đỏ hồng, khoanh tay trước ngực, không tránh né hắn như lúc trước nữa, mà liếc nhìn hắn: "Nghe nói mấy năm nay ngươi làm việc ở bên kia không tệ nên mới được triệu hồi vào kinh."

Giọng nói không thân thiện lắm hệt như lúc trước, nhưng thái độ đã tốt hơn trước nhiều. Như vậy đã là bước ngoặt lớn, Ninh Trác vừa mừng vừa sợ, lấy lòng nàng rồi cười nói: "Đương nhiên, vì muốn được triệu hồi vào kinh nên ta đã rất cố gắng. Chỉ sợ khi về nàng đã..."

Lúc trước hắn nói năng l* m*ng khiến Tiêu Hoài Nhã đau đớn, tự ti vì vết thương trên mặt. Sau đó, hắn đã nhận sai nhiều lần, mỗi lần đến cửa đều bị đuổi đi. Phụ mẫu Trác gia không vui, vì thế cố ý đưa tiểu nhi tử đi nơi khác nhận chức, để hắn rời xa kinh đô.

Nhưng vì muốn trở về, hắn sợ chậm trễ hơn nữa thì có lẽ Tiêu Hoài Nhã sẽ lập gia đình, vì thế hắn đã vô cùng cố gắng, lập nên nhiều chiến tích xuất sắc. Khi năm nay hồi kinh báo cáo công việc, hắn được lão hoàng đế nhìn trúng nên giữ lại.

Đã từng là thanh mai trúc mã, vốn cho rằng cảnh còn người mất, lại đột nhiên phát hiện thì ra chỉ là hiểu lầm một phen.

Khi quá trưa, Yến Thu Xu gặp lại hai người này, sự ngăn cách do Tiêu Hoài Nhã tạo thành đã tiêu tan, hai người bắt đầu rùm beng y hệt như những người bạn cũ.

Đương nhiên, bình thường là Ninh Trác bị đánh chạy trối chết, Tiêu Hoài Nhã bị chọc không ngậm miệng được, khi thì lại tức giận đánh nhau với hắn. Yến Thu Xu và Triệu Thục Hồng nhìn nhau, hai người và Thủy Mỗi liền đứng cách xa nơi người ta bày tỏ ân ái này, sau đó chạy vào phòng bếp.

"Ôi, ê răng quá, chúng ta làm món gì ăn đi." Triệu Thục Hồng cố ý xoa quai hàm cười nói.

Yến Thu Xu gật đầu: "Ừm!"

Nếu trong phim truyền hình này nọ, nàng nhìn người khác bày tỏ ân ái thì có thể kích động nhảy nhót, nhưng thực tế thấy người quen của mình diễn ân ái thì kiểu gì cũng thấy khó chịu. Cho nên bình thường nàng không ở lâu trước mặt vợ chồng Tiêu Hoài Khải là vậy.
 
Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu
Chương 334: Chương 334


Bây giờ nhìn thấy Tiêu Hoài Nhã và Ninh Trác tình chàng ý thiếp cũng cảm thấy khó xử, tránh đi sẽ tốt hơn.

Khi nhìn bếp lò nàng lại không biết phải làm món gì, món có thể làm thì lại nhiều vô kể, có quá nhiều sự lựa chọn. Bụng nàng vẫn còn no, giữa trưa ăn nhiều thịt nên giờ không cảm thấy đói, lúc này không biết nên ăn món gì.

"Không thì làm vài món ăn vặt đi?" Thủy Mỗi cười hỏi: "Chúng ta no cả rồi nên không đói bụng, làm món ăn vặt thì lúc nào ăn cũng được."

Yến Thu Xu cảm thấy rất đúng, lại suy nghĩ những món ăn vặt tương đối phù hợp. Bỗng nhiên trong đầu xuất hiện một món ăn là bánh quẩy thừng(*), đây là món nàng thường làm khi ở quê vào kiếp trước. Nàng có người thân rất thích làm bánh quẩy thừng, mỗi lần nàng đi sẽ cho một đống để mang về ăn từ từ.

[
 
Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu
Chương 335: Chương 335


Hơn nữa, quan hệ của hai người còn lâu mới đến hứa hẹn. Giống như trong trình tự yêu đương ở hiện đại, có lẽ bọn họ chỉ ở giai đoạn tìm hiểu, mập mờ mà còn chưa thẳng thắn với nhau.

May mà Yến Thu Xu không phải người yêu đương không cần não, cũng không hướng đến tình yêu oanh liệt, vì vậy đối với quan hệ này vẫn có thể tiếp nhận được. Có lẽ người Tiêu gia sợ nàng không vui, bảo gã sai vặt ngoài thôn trang đưa thư về, đồng thời còn mang theo không ít lễ vật, còn gửi theo thư Tiêu phu nhân quở trách nhà mình để trấn an nàng.

Điều này khiến Yến Thu Xu hơi dở khóc dở cười.

Nàng đắp chăn mỏng, trong đầu nghĩ đến những chuyện rối loạn, mãi chưa ngủ nhưng đã hơi buồn ngủ. Bỗng nhiên một tiếng động vang lên bên tai, nàng giật mình, lúc này không còn buồn ngủ nữa, chỉ còn tiếng nhịp tim đập thình thịch. Xảy ra chuyện gì rồi? Hình như nàng nghe thấy tiếng bước chân? Không phải chứ? Nàng cố ý sắp xếp người gác đêm trong thôn trang, chẳng lẽ vẫn bị kẻ trộm để ý?

Yến Thu Xu vén chăn lên, cầm cây gậy ở đầu giường, nắm chặt tay nhìn chằm chằm cửa và cửa sổ, hai nơi sẽ có người đi vào.

Đến khi tiếng động vang lên lần nữa, trong buổi tối yên tĩnh lại vang lên bên tai nàng. Không phải là ảo giác!

Yến Thu Xu căng thẳng đến mức như muốn ngừng thở, muốn gọi người nhưng sợ đối phương không kịp đến. Trong viện ngoại trừ nàng ra chỉ có Thủy Mỗi ngủ ở sát vách. Hai nữ tử yếu đuối cũng không thể bảo vệ nhau được.

Ngay lúc trái tim nàng đập thình thịch, dường như muốn nhảy ra khỏi cổ họng, bỗng nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa phòng khẽ vang lên.

Yến Thu Xu: "?"

Kẻ trộm còn lễ phép như thế à?

Trong lòng nàng hơi sợ hãi nên chần chờ không dám động, nhưng vào lúc này nghe thấy tiếng vừa quen thuộc lại xa lạ khẽ nói ngoài cửa sổ: "Là ta..." Giọng nói kia còn có vẻ yếu ớt.

Yến Thu Xu giật mình đi qua mở cửa phòng.

Lúc này, một thân thể mang theo mùi máu tươi bổ nhào lên vai nàng, trọng lượng nặng trĩu đè lên. Nàng hốt hoảng ném gậy gỗ trong tay, cố gắng ôm đối phương di chuyển vào phòng.

Mùi máu tươi trên chóp mũi trở nên nồng hơn, tay phải đụng vào nơi nào đó có cảm giác ướt sũng.

Sắc mặt Yến Thu Xu trắng bệch, cũng may Tiêu Hoài Đình không mất đi ý thức, cố gắng chống đỡ ngồi xuống giường êm trong phòng. Hai người khẽ thở phào: "Ngài... Ngài sao thế? Không phải nói có việc phải ra khỏi kinh thành sao?"

Trong phòng không có ánh nến, Yến Thu Xu run tay đi nhóm lửa mới nhìn rõ dáng vẻ của chàng. Trên cánh tay chàng có hai vết máu, phần lưng cũng có, cả người mặc áo đen trông như ăn trộm.

Đôi môi có vẻ trắng bệch, suy yếu đến mức có thể ngất đi bất cứ lúc nào. Nàng thấy vậy thì lo lắng tới mức sắc mặt cũng trở nên trắng bệch.

Tiêu Hoài Đình ngước mắt nhìn nàng nở nụ cười, ra vẻ thả lỏng nói: "Ta đi giết người, nàng có sợ không?"

Yến Thu Xu trừng mắt liếc chàng một cái: "Ta cho người đi tìm đại phu nhé?" Tiêu Hoài Đình lắc đầu: "Đi giết người thật đấy, đừng tìm đại phu, đừng kinh động người ngoài, để cho ta tránh ở đây mấy ngày nhé."

Mi tâm Yến Thu Xu nhướng lên, không ngừng căng thẳng, khẽ nói: "Ngài cởi áo ra đi, ta bôi thuốc cho ngài được chứ?"

May mà khi nàng đến đây, Diêu đại phu nghĩ nàng thường nấu cơm dùng dao rất dễ bị thương nên đưa thuốc trị vết thương ngoài da. Nàng lấy từ trong ngăn tủ ra. Tiêu Hoài Đình cúi đầu nhìn vết máu khắp người mình, hít thở sâu một hơi rồi đưa tay với nàng: "Để ta tự mình làm."

"Ngài cởi áo ra nhanh đi!" Yến Thu Xu tức giận nói.

Tiêu Hoài Đình bị hét đến ngẩn người, hơi ấm ức nhìn nàng, chẳng phải chàng đang sợ mình hù chết nàng sao?

Lại nói, mặc dù hai người đã xác định quan hệ rồi nhưng dù gì thì cũng vẫn chưa thành thân, như thế đối với nàng không tốt lắm.

Trong lòng Yến Thu Xu đầy lo lắng, nàng không chú ý chuyện đó.
 
Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu
Chương 336: Chương 336


Khi thấy chàng chậm rãi không cởi y phục ra, nàng dứt khoát đưa tay c** th*t l*ng của chàng. Gương mặt Tiêu Hoài Đình mất đi huyết sắc lúc này lại đỏ lên, không dám chậm trễ mà nhanh chóng cởi y phục ra.

Chàng có vẻ cao gầy nhưng khi cởi y phục ra lại có cơ bắp. Nếu là lúc bình thường, chắc chắn Yến Thu Xu sẽ nhìn chằm chằm lồng ngực rắn chắc và cơ bụng sáu múi kia.

Nhưng lúc này nàng không quan tâm những thứ này, sợ không nhìn rõ vết thương nên cầm nến đi đến gần chàng. Khi thấy vết thương kia còn đang chảy máu, trái tim nàng siết chặt: "Thuốc trị thương của ta dùng được không? Có cần dùng nước nóng lau sơ không?"

Nàng không dám làm, sợ không khử độc được lại gây nhiễm trùng.

"Không sao, nàng cứ bôi lên đi, chút vết thương nhỏ thôi nên không cần lo lắng như thế." Tiêu Hoài Đình lên tiếng an ủi.

Yến Thu Xu nghe chàng nói, lúc này mới run tay đổ thuốc bột lên vết thương. Có lẽ khi bôi thuốc này rất đau, mỗi lần rắc xuống nàng có thể cảm nhận được cơ bắp chàng căng cứng, khi dừng tay lại thì máu lại chảy ra lần nữa, thấy vậy trái tim nàng liền co rụt lại.

Lúc xoa thuốc, nàng mới phát hiện trên sống lưng thẳng tắp kia không chỉ có một vết thương. Trên đó có rất nhiều vết thương cũ, có vết sẹo còn mới hay đã mờ, sờ vào mới cảm nhận được.

Ngón tay trắng nõn của nàng không cẩn thận xẹt qua một chỗ, nhìn bề ngoài có vẻ như bình thường, nhưng khi chạm vào mới cảm nhận được da ở nơi đó không bằng phẳng.

Nhìn kỹ hơn, nàng thấy một vết sẹo gần như phủ toàn bộ lưng, giống như một con rết đáng sợ chiếm giữ lưng chàng.

Thảo nào chàng nói đây chỉ là vết thương nhỏ.

Yến Thu Xu cắn răng, chậm rãi thở phào để mình thả lỏng một chút. Hơi thở ẩm ướt phả vào sống lưng của Tiêu Hoài Đình, cảm xúc tê dại che đi cảm giác đau đớn khiến đuôi xương cụt của chàng run lên. Chàng vội thẳng lưng, giọng điệu tùy ý nói: "Không phải nàng sợ quá nên khóc đấy chứ?"

"Không có!" Yến Thu Xu phủ nhận, vẻ mặt nghiêm túc bôi thuốc lên vết thương, sau đó mới cầm khăn lau tay, nuốt sự chua xót trong lòng xuống, khẽ nói: "Ta ra ngoài lấy chút nước nóng lau cho ngài một phen."

Nàng quay người lại thì thấy tay áo bị nắm chặt.

Nam nhân vừa được xử lý xong vết thương, khóe môi tái nhợt nở nụ cười nhẹ nhõm: "Làm phiền A Xu thuận tay làm món gì cho ta ăn được không? Ta thấy hơi đói bụng rồi."

"Ừm, được thôi." Yến Thu Xu đáp.

Trong viện của nàng có một phòng bếp nhỏ, bình thường đều nấu ăn ở đây, nhưng mà tình huống này nàng không thể làm gì khác. Nàng đi ra ngoài lấy một nồi nước lớn sau đó bắt đầu nhóm lửa.

Lửa đã được nhóm xong, nước mắt ở khóe mi Yến Thu Xu nhanh chóng rơi xuống. Nàng muốn lau nhưng khi giơ tay lên, dưới ánh lửa chiếu rọi vết máu khô khốc vẫn còn dính trên tay chưa lau sạch. Nàng buông tay xuống, tiếp tục cho củi vào lò. Thủy Mỗi mơ mơ màng màng nghe thấy động tĩnh, mặc y phục lên xem, là Yến Thu Xu ở bên kia, trong phòng còn có ánh sáng. Nàng ấy thấy rõ vệt nước mắt trên mặt đối phương, lúc này sốt ruột nói: "Cô nương, người có chỗ nào không thoải mái sao? Sao lại khóc?"

Trong phòng, thanh niên tựa nửa người bên tường thân thể cứng đờ. Ngoài phòng, Yến Thu Xu vội dùng tay áo lau nước mắt, khẽ nói: "Ngươi đừng nói chuyện, lấy cho ta nước rửa tay đi."

Thủy Mỗi nhìn về phía tay nàng, lúc này hít sâu một hơi hoảng sợ không thôi, cũng may Yến Thu Xu giải thích tình hình kịp lúc, nàng ấy mới gật đầu lấy nước cho nàng rửa tay. Sau đó nói: "Cô nương đi chăm sóc cho thiếu gia đi, nơi này có nô tỳ rồi."

Yến Thu Xu lắc đầu, nàng lại rơi nước mắt.

Chuyện này rất xấu hổ, nàng không thể khóc trước mặt người khác, nàng không muốn đi qua đó đâu!

Thủy Mỗi thấy vậy cũng không khuyên giải nữa, lau nước mắt cho nàng rồi đi nhóm lửa. Nàng ấy làm việc thuần thục, lửa trong lò đã cháy rực, không bao lâu sau nước đã sôi lộc cộc trào ra ngoài.
 
Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu
Chương 337: Chương 337


Yến Thu Xu lấy chậu rửa mặt ra, dùng nước nóng khử trùng, lại rót thêm một chậu nước nóng nữa, nói với Thủy Mỗi: "Phần nước còn lại ngươi cho thêm bánh quẩy thừng, chút muối và sốt thịt bò rồi bưng vào."

"Có ngay!" Thủy Mỗi vội gật đầu, thúc giục nàng trở về.

Yến Thu Xu hít mũi, bưng chậu về, Tiêu Hoài Đình ở trong phòng không dám mặc áo, hai tay để trần, vết thương không còn chảy máu nữa. Trước đó, những nơi đã bôi thuốc không còn chảy máu nhưng trông rất đáng sợ.

Chàng luôn mặc quần áo nên cho dù phơi gió phơi sương thì nơi được che chắn vẫn trắng nõn, dòng máu đỏ đông lại trên da thịt trắng nõn có thể thấy đáng sợ cỡ nào.

Yến Thu Xu nhìn qua, nước mắt vừa kìm lại lại chảy ra.

Tiêu Hoài Đình mất tự nhiên di chuyển thân thể để nàng không nhìn thấy vết thương của mình, sau đó vẫy tay: "Đưa nước cho ta đi."

Yến Thu Xu bưng chậu nước đến, bên trong là nước nóng vừa nấu sôi, nàng nhắc nhở: "Ngài đừng nhúc nhích, để ta lau cho ngài."

Lúc mở miệng nói chuyện là giọng mũi nồng đậm.

Tiêu Hoài Đình chưa từng gặp phải tình huống này nên không dám động, thận trọng nhìn lén nàng, nhìn thấy nước mắt óng ánh. Chàng vội vàng dời mắt, trong lòng lại cảm thấy chua xót và vui sướng, tâm trạng vô cùng phức tạp.

Chua xót là vì khiến nàng phải lo lắng cho mình, thân phận của chàng đã chú định lúc nào cũng có thể chiến tử sa trường. Vì thế nên khi mẫu thân không nhắc đến, chàng cũng giả vờ không biết mình nên thành hôn.

Tránh cho có thêm một người như tỷ tỷ, tẩu tẩu, cả ngày nơm nớp lo sợ. Nhưng khi cơ hội ở trước mặt mình, chàng không hề do dự mà lấy ngọc bội mình đeo trên cổ mấy chục năm xuống, nhét vào phong thư cho người đưa về. Lúc đó đầu nóng lên, bây giờ nhìn thấy nàng thế này thì chàng cảm thấy áy náy, trong lòng không nhịn được chua xót.

Nhưng chàng cũng hơi vui vẻ, vì nàng đang lo cho mình.

Nữ tử mình thích cũng thích mình như thế, không còn chuyện nào tốt đẹp hơn chuyện này!

Yến Thu Xu không nhìn chàng, cũng không tiện nhìn, lén lút khóc thì thôi, lại còn khóc trước mặt người ta như thế nên rất khó xử. Nàng cầm khăn thả vào bên trong ngâm một lúc mới lấy ra, chịu nóng để vắt khô rồi lau cho chàng.

Chỉ chốc lát sau, khăn tay bị nhuộm thành màu đỏ.

Đổi một chiếc khăn khác vẫn bị nhuộm thành màu đỏ.

Yến Thu Xu sợ vết thương nhiễm trùng, khăn tay bị nhuộm đỏ cũng không dám bỏ vào trong chậu nước, mỗi lần đều dùng khăn mới. Mãi cho đến lúc dùng hơn mười chiếc khăn mới lau sạch máu trên người Tiêu Hoài Đình, lại bôi thuốc lần nữa.

Trong thời gian này, Thủy Mỗi đã bưng bánh quẩy thừng nấu nước đến, đặt lên bàn. Hai người một người bôi thuốc, một người được bôi thuốc đều không nói gì, đến khi xoa xong phần thuốc bột sau cùng, Yến Thu Xu thở một hơi dài nhẹ nhõm, bưng bát đến: "Ta đút cho ngài ăn nhé?"

"Không cần không cần." Tiêu Hoài Đình nào dám để nàng vất vả nữa, vội lắc đầu. Lúc thấy nàng bình tĩnh đặt bát xuống chàng mới khẽ thở dài, dùng tay trái cầm đũa ăn. Tay bị thương là tay phải, tay trái vẫn bình thường.

Tiêu Hoài Đình dùng tay trái không thuận, nhưng ăn món bánh quẩy thừng giống như mì sợi này vẫn ổn. Bánh quẩy thừng được nấu nước nên rất mềm nhũn, được ngâm trong nước cho hơi nở ra, khi dùng đũa gắp lên nếu không cẩn thận thì sợi mì sẽ trượt xuống.

Bắt đầu ăn vô cùng ngon, bánh quẩy thừng bị ngâm nở, môi lưỡi hơi dùng sức để hút sợi mì và húp lấy nước canh. Vừa ăn vừa nuốt, bánh quẩy thừng đã được nấu không còn giòn nhưng lại hơi dai, hương vị tổng thể hơi nhạt một chút. Nhưng Thủy Mỗi thuận tay cho sốt thịt bò vào, khi thấy nhạt lại ăn một miếng sốt thịt bò, vị thịt mặn có đủ, khi ăn vào cảm thấy rất vừa vặn.

"Rất trơn..." Tiêu Hoài Đình ăn vô cùng ngon miệng, vốn đang đói bụng, khi ăn bánh quẩy thừng còn phải dùng sức nên khi hút phát ra tiếng vang.
 
Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu
Chương 338: Chương 338


Chàng vội nhìn Yến Thu Xu, xác nhận nàng không cười mình mới tiếp tục ăn, lần này ăn chậm rãi hơn nhiều.

Lúc này Yến Thu Xu đã nhìn ra vẻ mặt của chàng nhưng chỉ cười cười không nói gì, cứ thế nhìn chàng ăn. Chờ chàng ăn xong, nàng mới đưa một chiếc chăn mỏng qua: "Ngài che người trước đi, không là sẽ bị lạnh đấy."

Tiêu Hoài Đình ngoan ngoãn gật đầu, nhưng không nằm xuống ngay.

Yến Thu Xu nhíu mày: "Có phải vết thương bị đau không?"

Tiêu Hoài Đình lắc đầu, bỗng nhiên đưa tay kéo nàng, khẽ nói: "Nàng đừng đau lòng, vết thương của ta thật sự không đau."

Yến Thu Xu không nói gì, mím chặt môi im lặng nhìn chàng, đôi mắt to trong veo mới đẫm nước mắt sáng đến kinh người.

Tiêu Hoài Đình bị nhìn trúng nên trong lòng hoảng loạn, nhưng chàng không biết dỗ tiểu cô nương. Mấy tỷ tỷ lớn hơn chàng, khi cần dỗ dành thì đều có tỷ phu, sau này chàng trưởng thành không còn thân thiết với các tỷ tỷ như lúc còn bé nhưng bọn họ không lộ sắc mặt như thế với mình. Bây giờ chàng không biết phải làm sao mới đúng.

Vết thương không làm chàng sợ, nhưng lúc này chàng lại căng thẳng đổ mồ hôi. Tiêu Hoài Đình thử nắm tay nàng: "Có phải nàng còn tức giận ta không?"

Yến Thu Xu lắc đầu, cuối cùng không nhìn chàng như thế nữa, đôi mắt nhìn thẳng, lông mi dài cong khẽ rung rung, cuối cùng nhìn bàn tay mình đang bị chàng nắm lấy. Cho dù tay của nàng có nấu cơm thì cũng vẫn được dưỡng mỗi ngày, về chuyện này thì Thủy Mỗi vô cùng nhiệt tình.

Thỉnh thoảng khi Yến Thu Xu muốn lười biếng thì nàng ấy sẽ đến giúp đỡ, còn nói nếu nàng không dưỡng tay thì chính Thủy Mỗi sẽ dưỡng tay cho nàng.

Hơn nữa, nàng không rửa chén, đa phần chỉ xào thức ăn vì thế tay nàng vẫn rất mềm mịn. Khi chàng cầm tay nàng, tay Tiêu Hoài Đình rất thô ráp, rõ ràng lòng bàn tay trơn trượt nhưng lại có vết chai, thô ráp như giấy nhám vậy.

Từ khi bắt đầu nàng đã biết tình huống của chàng là gì, dựa theo cốt truyện, sang năm chàng sẽ mất mạng, nhưng nàng vẫn thích ở bên cạnh chàng.

Sau khi hai người đính hôn thì tình cảm cũng ngày một dâng lên, cho nên lúc này tận mắt nhìn thấy vết thương trên thân thể Tiêu Hoài Đình, trong lòng nàng vừa chua xót lại vừa khó chịu. Những chuyện xảy ra trong đời chàng, nàng không thể ngăn cản, thế nên chỉ có thể im lặng.

Tiêu Hoài Đình lại nghĩ sai, nghĩ rằng nàng không vui khi mình nắm tay nàng. Chàng giật mình, nắm tay nàng càng chặt hơn.

Nắm mãi không buông!

Bọn họ đã là hôn phu, hôn thê của nhau... Cũng chỉ là nắm tay mà thôi! Tay bị nắm chặt, mi tâm của Yến Thu Xu nhảy lên, hoàn hồn lại, trái tim bắt đầu đập loạn.

Mà kẻ đầu têu thấy nàng không giãy dụa chỉ nở nụ cười yếu ớt thì không động đậy nữa.

Trong phòng trở nên yên lặng.

Yên tĩnh đến mức chỉ nghe tiếng thở của hai người, đến khi ngoài viện vang lên tiếng động ầm ĩ như thể muốn đi vào trong, toàn bộ mọi người trong thôn trang đều bị kinh động.

Yến Thu Xu c*̃ng nhìn ra bên ngoài nhưng cửa đóng, khoảng cách xa nên không nghe thấy gì cả.

Xảy ra chuyện gì thế?

Nàng tự hỏi trong lòng, muốn đi ra ngoài xem lại bị Tiêu Hoài Đình giữ lại. Lần này nàng định mở miệng nói thì Tiêu Hoài Đình đã nói trước: "Là người đuổi bắt ta, nàng không cần đi ra, Ninh Trác sẽ giải quyết."

Hơi thở của Yến Thu Xu trở nên nặng nề: "Lần này ngài đi làm gì thế?"

Tiêu Hoài Đình kéo nàng ngồi xuống, đầu lông mày khẽ cong lên, chàng nở nụ cười vui vẻ: "Ta nói rồi, ta đi giết người. Hôm nay vốn dĩ Tuyên Vương nên rời kinh vào buổi sáng nhưng lại dây dưa đến chiều mới bị đuổi đi. Ta tìm được cơ hội khiến hắn trả hết những món nợ đối với Tiêu gia ta!"

"Hắn ta chết rồi sao?" Yến Thu Xu khẽ nói, chân hơi run lên.

Người lớn lên ở thời đại hòa bình có lẽ sẽ không dám giết một con cá. Ví dụ như lúc ban đầu, nàng mua cá về không dám giết, bạn cùng phòng không dám.
 
Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu
Chương 339: Chương 339


Nàng mặt dày chạy đến nhà bên cạnh, lấy đồ ăn vặt nhờ một bà cụ.

Lúc này lại bàn đến chuyện giết người!

Tiêu Hoài Đình đỡ nàng ngồi xuống giường, nói lời xin lỗi: "Nàng đừng sợ, hắn ta vẫn chưa chết."

Yến Thu Xu khẽ thở ra, thấy chàng nhìn mình với vẻ lo lắng thì giải thích nói: "Ta hơi hoảng, ngài giết hắn cũng tốt. Hắn ta làm nhiều chuyện xấu như thế, vốn dĩ đáng chết."

"Ừm, ta biết, nhưng chết thì có lợi cho hắn ta quá rồi, ta sẽ đập vỡ xương sống của hắn ta."

Yến Thu Xu: "Haizzz!"

Suýt chút nữa là nàng đã không thở được, nghẹt thở quá đi mất!

Sao nàng lại không biết cột sống có ý nghĩa gì? Chính là bị liệt nửa người! Nhưng nghĩ đến Tiêu Hoài Khải, Tiêu đại tướng quân, còn Tiêu Hoài An, phu quân của Tiêu Hoài Ngọc và Tiêu Hoài Vũ, nàng cảm thấy như vậy là rất đáng! Đừng sợ, đừng thông cảm cho người này!

Yến Thu Xu bị thuyết phục, vừa nhướng mắt lên thì thấy khóe môi nở nụ cười lạnh lẽo của Tiêu Hoài Đình, đột nhiên cảm thấy người trước mắt hơi lạ lẫm. Cảm giác này khiến trong lòng nàng hơi hoảng hốt, vô thức nắm tay chàng thật chặt, khẽ nói: "Ngài làm rất tốt."

Tiêu Hoài Đình hoàn hồn, cụp mắt nhìn nữ tử lo lắng nhìn mình chằm chằm. Ngay cả nàng cũng không phát hiện ra, thật ra nàng vẫn còn hơi sợ hãi, giọng nói hơi run rẩy.

Chỉ là nàng vẫn kiên định nắm tay chàng.

Nụ cười lạnh như băng trên khóe môi Tiêu Hoài Đình dần ấm lại, tay phải bị thương cố nâng lên sờ đầu nàng, khẽ vuốt: "A Xu."

"Ừm?" Yến Thu Xu ngẩn người nhìn.

Gương mặt xinh đẹp tròn đầy có vẻ vô tội khiến người ta muốn bắt nạt. Tiêu Hoài Đình ngứa tay nhưng không dám động, chỉ cười nói với nàng: "Nương thầm nói với ta, hi vọng trong năm nay chúng ta có thể định ngày, nàng cảm thấy thế nào?"

Sao? Sao chủ đề lại... Đổi thành chuyện này?

Không phải vừa rồi còn nói về Tuyên Vương à?

Nhưng Yến Thu Xu lại như đầu gỗ, có thể vì ngủ không ngon nên không phản ứng kịp, cũng có thể là vốn nghĩ như thế, vì thế nàng gật đầu khẽ nói: "Vậy thì... Được."

Bên kia đang tình nồng ý mật.

Đổi lại bên đội ngũ hộ tống Tuyên Vương lại như điên như khùng mà trở về kinh đô. Rõ ràng buổi chiều mới ra ngoài, đi không bao lâu, lúc này đã trở về.

Nhưng biểu ca hộ tống Tuyên Vương lần này là La Trinh lại đổ mồ hôi lạnh cả người, chạy đến phía trước đội ngũ, gào thét nói với người phía sau: "Các ngươi đừng đi nhanh quá, nhất định không được làm Tuyên Vương bị xóc nảy. Ta về kinh mời ngự y đến trước, tất cả mọi người giữ vững tinh thần cho lão tử. Nếu lại có thích khách đến nữa thì lão tử sẽ gi.ết ch.ết các ngươi..."

Tiếng gào thét theo con ngựa chạy đi xa, để lại một đám người có sắc mặt lo lắng y hệt nhau. Xa phu lái xe ngựa vận dụng kỹ thuật đánh xe thành thạo, đi quá nhanh sẽ khiến kinh mạch bị đứt, Tuyên Vương càng thêm đau đớn, không được đi quá chậm vì sẽ trì hoãn bệnh tình.

Lúc ông ta dùng hết sức ứng phó, trong xe ngựa lại vang lên tiếng k** r*n liên tục: "Ui da! Đau quá đi!"

Dường như xe ngựa chạy vấp phải một tảng đá, sự xóc nảy này khiến xe ngựa rung lên, bên trong vang lên tiếng k** r*n. Xa phu khẽ run rẩy, ông ta sẽ càng phải tập trung hơn nữa.

Trong xe ngựa, Tuyên Vương đang nhăn nhó: "A! Đau quá! Nhất định là Tiêu Hoài Đình! Nhất định là hắn ta!"

"Vương gia, ngài tỉnh táo lại đi..." Cung nữ ngồi quỳ chân bên cạnh hầu hạ hắn khẽ run lên, nhìn Tuyên Vương không ai bì nổi đang nằm trước mặt giống như một thi thể, sắc mặt nàng ta trở nên trắng bệch trông vô cùng dọa người.

Dù tay chân của Tuyên Vương được băng bó nhưng vẫn liên tục đổ máu, rõ ràng bàn tay từng đánh nàng ta đến mức thổ huyết mà bây giờ không còn sức để giơ tay lên nữa. Không chỉ là bị đập vỡ cột sống mà tứ chi cũng bị đánh nát!

Cung nữ đang vô cùng sợ hãi, bỗng nhiên ý thức được điều đó nên trở nên to gan hơn.
 
Back
Top Bottom